Luật sư Võ An Đôn “Thất bại, để phơi bày”.

Luật sư Võ An Đôn “Thất bại, để phơi bày”.

Nhạc sĩ Tuan Khanh RFA
23/12/2018

Luật sư Võ An Đôn nói sau khi ông phát đi đơn khởi kiện ông Lê Thành Long, Bộ trưởng Tư pháp, yêu cầu Tòa án tỉnh Phú Yên hủy bỏ quyết định giải quyết khiếu nại và trả lại quyền hành nghề luật sư cho ông vào ngày 4/12 vừa rồi, mọi thứ vẫn lặng như tờ. Mặc dù theo luật, ông đã phải nhận được câu trả lời.

Việc khởi kiện của luật sư Võ An Đôn dấy lên 2 chiều dư luận: một là chẳng được gì và chỉ thêm hại thân, nhưng ở phía khác thì tin rằng hành động của ông sẽ gợi ý nhiều hơn về tư cách và hành động của giới luật sư, lâu nay vốn vẫn bị coi là những người thường xuyên bị tước đi sức mạnh nghề nghiệp trong chế độ độc tài.

Từ Phú Yên, luật sư Võ An Đôn cho biết ông vẫn chờ một phiên tòa của mình, và biết rõ sẽ là người thua cuộc, nhưng lại là người chiến thắng trong việc phơi bày tất cả.

*

– Với những gì đã diễn ra, luật sư nghĩ rằng phía Bộ Tư Pháp có đủ lý lẽ để bác bỏ mọi yêu cầu khiếu nại của mình không?

– Trong đơn khiếu nại, tôi có yêu cầu Bộ Tư Pháp làm rõ những gì mà tôi bị kết tội. Chẳng hạn tôi yêu cầu xác định câu nói nào, nội dung nào là tôi tuyên truyền hay nói xấu Nhà nước, Đảng hay giới luật sư. Thậm chí tôi còn đề nghị cách làm rõ những điều tôi nói, chẳng hạn như về việc chạy án thì cứ đến các văn phòng luật sư điều tra các sự việc đó thì sẽ ra ngay. Bên cạnh đó, báo chí Nhà nước cũng hay đăng các vụ luật sư chạy án như một ví dụ rất rõ. Tuy nhiên những yêu cầu của tôi vẫn không được làm rõ là tôi sai cụ thể như thế nào, họ vẫn im lặng, vì vậy tôi không đồng ý.

– Nhưng cho đến nay, phản hồi phía Bộ Tư Pháp thì sao?

– Về chuyện khiếu nại, từ lúc tôi gửi đơn cho đến khi nhận được thư khẳng định kỷ luật là 6 tháng. Trong khi đó luật quy định là trong vòng 30 ngày là Bộ Tư Pháp phải trả lời bằng văn bản. Chỉ chuyện đó thôi đã quá hạn 5 tháng rồi.

– Luật sư đã gửi đơn khởi kiện Bộ Tư Pháp sau sự bê trễ và sự khẳng định rất quan liêu về trường hợp của mình. Tóm tắt nội dung khởi kiện của luật sư là gì?

– Thứ nhất, việc đoàn luật sư tỉnh Phú Yên loại tên tôi ra khỏi danh sách là không đúng, vì họ cho rằng tôi lợi dụng quyền tự do ngôn luận để nói xấu nhiều nơi nhưng họ lại không đưa ra được bằng chứng. Và dù vậy, khi khiếu nại lên Bộ Tư Pháp thì nơi này lại giữ nguyên kết quả. Theo luật của các luật sư và văn bản hướng dẫn các trường hợp xử lý các vấn đề của luật sư, thì tôi không phạm vào trường hợp nào để bị xóa tên khỏi danh sách.

– Trong quy định, bị xóa tên khỏi đoàn luật sư, chẳng hạn như lừa đảo lấy tiền khách hàng, phạm tội hình sự… và đoàn luật sư tỉnh Phú Yên cũng không xác định được đặt tôi vào bất kỳ trừng hợp nào trong việc kỷ luật cả.

– Nếu nói dựa vào luật pháp hoàn toàn, tôi tin tôi sẽ thắng kiện Bộ Tư Pháp 100% nhưng kết quả thường là chỉ đạo nên tôi cũng dự trù trước sự thất bại của mình.

– Về phía đồng nghiệp, có ai dám ủng hộ luật sư một cách công khai không?

– Tôi từ đầu đã tính đến việc nhờ sự hỗ trợ của tất cả những đồng nghiệp đã từng lên tiếng ủng hộ mình. Sau khi có tin tôi gửi đơn kiện, rất bất ngờ nhiều người đã nói sẽ cùng đồng hành với tôi khi ra tòa (chú thích: Ngày 10/12/2017, đã có hơn 100 luật sư ký thư gửi kiến nghị lên Ban Thường vụ Liên đoàn Luật sư Việt Nam, phản đối về quyết định kỷ luật luật sư Võ An Đôn. Tuy vậy, cho đến lúc này, tôi đề nghị các anh chị đó ẩn danh để chờ có quyết định ra tòa, đề phòng những trường hợp không lường trước được.

– Nhưng ngay cả trong trường hợp xấu nhất là nếu bị áp lực nào đó mà những anh chị em đó không thể tham gia được, thì tôi sẽ nhờ những người dám nói lên sự thật cùng tham gia bảo vệ cho mình. Theo luật, bất kỳ ai có quyền công dân, đủ 18 tuổi đều có quyền tham gia bảo vệ người khác trước tòa, nên tôi sẽ chọn dám cất tiếng để ra tòa cùng với mình.

– Lâu nay, nhiều phiên tòa diễn ra ở Việt Nam, đặc biệt là tòa về nhân quyền hay chống lại các thế lực đen tối trong xã hội… thường diễn ra bất thường như một tuồng diễn sân khấu, không có giá trị gì về công lý, luật sư hình dung phiên tòa của mình có rơi vào bối cảnh tương tự không?

– Tôi cũng có hình dung trước về điều này. Đây là một phiên tòa người dân kiện cơ quan Nhà nước, và kịch bản là ở phiên tòa, nhân vật Bộ trưởng Bộ Tư Pháp sẽ không xuất hiện. Án này sẽ là án bỏ túi, và tôi sẽ thất bại.

– Biết mình sẽ thất bại, nhưng luật sư vẫn đâm đơn kiện? Vậy ý nghĩa khác của chuyện này là gi?

– Căn cứ vào pháp lý, tôi sẽ là người thắng. Nhưng diễn biến ở phiên tòa, tôi sẽ là người thua. Nhưng tôi vẫn khởi kiện vì muốn cho những ai quan tâm đến luật pháp ở Việt Nam có cơ hội nhìn thấy công lý là như thế nào. Chỉ cần theo dõi, và nhận ra sự thất bại của tôi là vì lý do gì, cũng là một cách để thấy hiện thực trên đất nước này ra sao.

– Kế đến, vụ kiện này, tôi muốn tạo thành một tiền lệ để các đoàn luật sư và Liên đoàn luật sư Việt Nam khi muốn tước chứng chỉ hành nghề của một người nào đó, đều phải cân nhắc và đúng luật chứ không thể hành động đơn giản theo chỉ đạo.

– Để nói một lời với cộng đồng những người đang theo dõi câu chuyện của luật sư, thì đó là lời nhắn như thế nào?

– Tôi mong mọi người quan sát tường tận sự việc của tôi, để nhìn thấy rõ mọi thứ. Theo dõi tôi là bảo vệ tôi. Và tôi có thất bại thì cũng là lúc để mọi người nhìn thấy thêm nhiều điều khác rõ ràng về luật pháp và tòa án ở Việt Nam.

Nguồn: RFA
http://www.rfavietnam.com/node/4919

tuankhanh’s blog

Những điều còn lại và cái thất bại của “nhà vô địch”

 

Những điều còn lại và cái thất bại của “nhà vô địch”

FB Luân Lê

16-12-2018

Sau một đêm chiến thắng trận chung kết, một biển rác và gần 30 người chết, 200 người bị thương và bị bắt giữ vì (tổ chức) đua xe. Không gì xót xa và đau đớn hơn thế.

Trận chiến thắng đó chỉ là một kết quả đáng khích lệ vì chỉ ở tầm khu vực nhỏ bé và lại ở vùng trũng nhất của thế giới về bóng đá, ngay cả châu Phi chúng ta cũng không thể so sánh được chứ chưa nói đến những châu lục hùng mạnh khác.

Chỉ sau một chiến thắng nhỏ bé, đã thể hiện rõ ràng nhất chúng ta là một quốc gia văn minh đến đâu khi nhìn vào hiện trạng mà nó phơi bày ra. Có những con người trở về với cát bụi mà thân thể chẳng lành, gia đình tan nát và bao nỗi đau đớn còn để lại. Những không gian tràn ngập rác rưởi, sự bẩn thỉu, ô nhiễm, những thảm cỏ bị dẫm nát. Và chẳng có cái gì tốt đẹp được tìm thấy cả.

Có lẽ dân chúng xứ ta hành xử theo một lối vô thức là một tình trạng phổ biến. Chỉ cần thoả mãn cái niềm vui sướng của bản thân mà bất chấp tất thảy mọi luật lệ hoặc là các vấn đề của đạo đức, văn hoá, môi trường. Và nó lại là một hiệu ứng được lan truyền, vì mỗi một người xả rác ra là kẻ khác lại làm theo tương tự vì cùng cho rằng “ai cũng làm vậy” nên đó là điều thường lẽ.

Chết bi thảm vì một trận thắng trong bóng đá. Xả rác ngập tràn mọi không gian và bất kể thời gian, chưa nói về cách họ gây ra những sự hỗn loạn về âm thanh đến mức khủng khiếp. Hiếm thấy có một ai có trách nhiệm nhìn lại và lựa chọn một hành xử tốt hơn. Niềm vui và tận hưởng nó là cần thiết như một nhu cầu, nhưng đừng trở thành những kẻ chỉ sống để thoả mãn các lạc thú của bản thân như một con lợn.

Tự do thực sự, tức là mỗi người sống trọn vẹn với các giá trị của chính mình, nhưng không được xâm phạm vào các (ranh giới) phạm vi quyền lợi của những người khác.

Một đứa trẻ 10 tuổi, đưa tấm biển “không xả rác, Việt Nam sẽ khác” lên trước mặt một cách lẻ loi và đơn độc giữa một biển rác đã được biện bày hổ lốn. Có thể sẽ có những cái bĩu môi hoặc những lời giễu cợt cô bé, nhưng chính những đứa trẻ như vậy mới thực sự có thể làm được điều gì hữu ích cho xã hội và xây dựng nên những hệ giá trị sống quý báu và tốt đẹp trong tương lai khi trưởng thành. Chúng ta phải bắt đầu gieo mầm và giáo dưỡng từ những người trẻ, nếu muốn có những bước chân của một hành trình vĩ đại.

Trong ngay thời điểm hiện tại, đất nước chúng ta vẫn đang phải đối mặt với đủ các cuộc chiến sinh tồn một cách khốc liệt, nhưng chưa thấy mấy ai tranh đấu thực sự cho những quyền năng tối cao nhất của con người đang bị tước mất: không biểu tình, không lập hội, không báo chí tư nhân, gần như không có tự do ngôn luận và ngay cả việc không được tự do lựa chọn tư tưởng và triết lý chính trị cho mình.

Trận chiến đó vẫn còn nguyên và ngày nào cũng thực sự mới chỉ là bắt đầu. Nhưng rất ít người thực sự nhận ra, đủ dũng cảm đối mặt và chấp nhận nó để rồi chiến đấu với điều đó mà coi nó như một di sản cao quý và vĩnh tồn để dành lại cho những thế hệ sau thụ hưởng.

Chúng ta đang sống khá vô dạng và bất định, khi chỉ tận hưởng đến kiệt cùng những niềm vui lạc thú hiếm hoi của bản thân ngay trong từng khoảnh khắc hiện tại, đến mức huỷ hoại cả cuộc sống của chính mình và của cả những người khác.

Không xả rác, từng ngày chiến đấu với bản thân và những điều xấu xí của xã hội. Đất nước và dân tộc sẽ sớm có bình minh.

Một số hình ảnh:

Chuyên gia pin TQ bị cáo buộc ăn cắp bí mật thương mại Mỹ

  • Chuyên gia pin TQ bị cáo buộc ăn cắp bí mật thương mại Mỹ

    Một nhà khoa học Trung Quốc vừa bị bắt và bị buộc tội ăn cắp bí mật thương mại từ công ty dầu khí Mỹ nơi ông ta làm việc, theo Reuters.

    Bộ Tư pháp Mỹ cho biết hôm thứ Sáu 21/12 rằng vụ trộm cắp bí mật thương mại của Hongjin Tan, công dân Trung Quốc, liên quan đến một sản phẩm trị giá hơn một tỷ đô la.

    See More

Công an Trung Cộng đến Vũng Tàu để cùng công an CSVN điều tra

Chủ quyền đất nước, dân tộc VN ở đâu, khi chế độ phải quỳ gối để CA Tàu cộng đến VN điều tra con dân “thiên triều”. Trong khi chúng phạm tội trên đất Việt?!!!
********

Công an Trung Cộng đến Vũng Tàu để cùng công an CSVN điều tra

See More

SBTN.TV
Tin Vũng Tàu, Việt Nam — Công an Trung Cộng đã có mặt tại Việt Nam để cùng công an CSVN điều tra vụ 22 người Trung Cộng đã thuê

CSVN sắp đánh thuế giới xe ôm, quán cóc vỉa hè

 

Van H Pham

Dân nghèo buôn thúng, bán bưng chuẩn bị tinh thần để chúng vặt lông?!!!
**********

CSVN sắp đánh thuế giới xe ôm, quán cóc vỉa hè

Tổng Cục Thuế CSVN vừa yêu cầu ngành thuế các địa phương đưa trên 581,700 gia đình là các quán cóc vỉa hè, xe ôm… vào danh sách để thu thuế.

Theo báo Tuổi Trẻ ngày 20 Tháng Mười Hai, 2018, đây là con số rất lớn, bằng 1/3 so với số gia đình kinh doanh ở Việt Nam mà cơ quan thuế đang quản lý và hơn gấp đôi so với số gia đình kinh doanh đang được quản lý thuế tại Sài Gòn.

Tổng Cục Thuế cho biết, theo kết quả của cuộc tổng điều tra thống kê năm 2017 của Tổng Cục Thống Kê, Việt Nam có đến hơn 4.3 triệu gia đình kinh doanh. Sau khi đã loại trừ những người hoạt động tự do như xe ôm, hàng rong, thợ hồ tư nhân, quán vỉa hè, chợ cóc… còn lại hơn 2.21 triệu gia đình kinh doanh, thế nhưng con số mà cơ quan thuế quản lý chỉ hơn 1.6 triệu gia đình, bỏ mất hơn 581,700 gia đình.

Do vậy, Tổng Cục Thuế đã yêu cầu các cục thuế địa phương “phải thường xuyên rà soát, bảo đảm có dữ liệu giải trình khi có yêu cầu với các cá nhân kinh doanh không thường xuyên như: xe ôm, chủ thầu xây dựng vãng lai, kinh doanh quán cóc vỉa hè, hộ kinh doanh tại các địa điểm tự phát, không được cấp phép hoạt động chính thức như chợ tạm, chợ cóc, xóm, làng, thôn, bản… và đưa ngay vào diện quản lý thuế.”

Nói với báo Tuổi Trẻ, lãnh đạo Cục Thuế ở Sài Gòn cho rằng, khó có sự chênh lệch lớn như vậy.

“Có thể khi thống kê cơ quan thống kê đã đưa cả những người kinh doanh hàng rong, xe đẩy, bán xôi, bánh mì, xe cà phê di động hay người kinh doanh thời vụ vào. Còn tiêu chí để lập bộ và đưa vào danh sách quản lý thuế đối với cơ quan thuế phải là những người kinh doanh ổn định, có doanh thu hằng năm từ 100 triệu đồng (hơn $4,292) trở lên,” lãnh đạo Cục Thuế ở Sài Gòn nói.

Theo ông Nguyễn Thái Sơn, chuyên gia thuế cho biết, có thể trong quá trình kinh doanh nhiều người ngưng, nghỉ hoặc chuyển tên nhưng không được cập nhật dẫn đến số liệu không chính xác. Con số sai lệch 581,700 gia đình bằng 1/3 so với số hộ kinh doanh trên cả nước mà cơ quan thuế đang quản lý là con số sai lệch rất lớn.

Nhiều chuyên gia khác cũng đề nghị cần làm rõ sai lệch này để thuận lợi trong quản lý kinh tế.

Trong khi đó dư luận cho rằng, do thâm hụt ngân sách nhà cầm quyền CSVN làm động tác đánh động để khơi mào cho việc sắp tới sẽ thu thuế cả những người lao động nghèo chuyên mưu sinh trên đường phố ở Việt Nam.

“Người kinh doanh quán cóc vỉa hè hay xe ôm cũng có người làm ăn thành công, nhưng phần lớn thất bại, thu nhập chẳng có bao nhiêu vì kinh doanh ế ẩm, cộng với nhiều khoản chi phí sinh hoạt không tên nên đa phần khổ sở. Thời buổi này nhà nước làm sao ngăn chặn cấp bách được nạn tiêu cực: chục tỷ – trăm tỷ – ngàn tỷ…muôn hình vạn trạng, thì dân mới bớt khổ, đất nước mới phồn vinh được,” bạn đọc Nguyễn Phong Phú bày tỏ trên báo Tuổi Trẻ.

Gia đình Bầu Kiên rút hết tài sản khỏi ngân hàng để đi nước ngoài sinh song?

Đây chỉ là hình thức thôi, thực tế chúng đã chuyển ra nước ngoài từ lâu… chúng không ngu dại như lũ báo đời trong nước loan tin!!!
*********

Gia đình Bầu Kiên rút hết tài sản khỏi ngân hàng để đi nước ngoài sinh sống?

Gia đình ông Nguyễn Đức Kiên (Bầu Kiên) tiếp tục bán cổ phiếu, quyết rút hết tài sản khỏi nhà băng VietBank, gây ra nhiều đồn đoán là sẽ ra ngoại quốc định cư.

Báo VietNamNet ngày 19 Tháng Mười Hai, 2018, cho biết Ngân Hàng Thương Mại Cổ Phần Việt Nam Thương Tín (VietBank) vừa công bố giao dịch cổ phiếu từ người nội bộ ngân hàng.

Theo đó, bà Nguyễn Thị Kim Thanh và ông Đặng Công Minh, cha mẹ đẻ của bà Đặng Ngọc Lan (vợ Bầu Kiên), thành viên Hội Đồng Quản Trị VietBank vừa ghi danh chuyển nhượng toàn bộ hơn 7.4 triệu cổ phiếu, nhằm thoái sạch vốn khỏi ngân hàng này. Giao dịch bán cổ phiếu diễn ra từ ngày 19 Tháng Mười Hai, 2018, đến ngày 19 Tháng Một, 2019.

Đây là diễn biến tiếp theo sau nhóm cổ đông khá lớn của VietBank có liên quan tới vợ chồng Bầu Kiên, mà trước đó nhóm người này đã liên tục có động thái muốn thoái sạch vốn khỏi VietBank.

Tin cho biết, vợ chồng ông Kiên có dấu hiệu rút khỏi VietBank ngay từ đầu năm 2018, mặc dù những điều bí ẩn, phức tạp về tình trạng chủ sở hữu và hoạt động của ngân hàng này dần bớt đi và có kết quả hoạt động khá tốt, với lợi nhuận sau thuế quý 3 năm 2018 với tăng hơn 400% nhờ thu nhập lãi thuần và từ việc mua bán chứng khoán đầu tư tăng mạnh.

Hồi Tháng Bảy, 2018, bà Đặng Ngọc Lan đang nắm giữ gần 15 triệu cổ phiếu VietBank, tương đương hơn 4.6% vốn điều lệ, cũng đã từng ghi danh bán toàn bộ cổ phiếu, nhưng không thành công.

Sau đó, trong Tháng Mười, 2018, ông Nguyễn Đức Kiên ghi danh thoái toán bộ hơn 6.6 triệu cổ phần (mệnh giá 10,000 đồng/cổ phần), tương đương hơn 2% vốn điều lệ nhưng chưa thành công sau khi bán bất thành trước đó vài tháng với nguyên nhân “chưa thực hiện xong thủ tục lưu ký chứng khoán theo quy định.”

Trước đó, Bầu Kiên và bố mẹ vợ cũng đã nhiều lần thoái vốn khỏi VietBank và bán thành công cả chục triệu cổ phiếu VietBank.

Tương tự, bà Nguyễn Thúy Lan, em ruột của Bầu Kiên cùng chồng và chị gái hồi cuối Tháng Bảy, 2018 đã chuyển nhượng xong 19.3 triệu cổ phiếu VietBank.

Bà Đặng Ngọc Lan mặc dù là thành viên Hội Đồng Quản Trị VietBank nhưng trong các cuộc họp gần đây bà đều vắng mặt.

Trong khi đó, một nhân vật cũ tại Ngân Hàng ACB của ông Nguyễn Đức Kiên là ông Phạm Trung Cang bắt đầu xuất hiện trở lại tại VietBank với tư cách là người có liên quan tới một cổ đông tại ngân hàng này.

Ông Phạm Trung Cang đã mãn hạn tù trong vụ án Nguyễn Đức Kiên tại Ngân Hàng ACB và hiện nay “đã có thẻ xanh ở Mỹ.”

VietBank là một ngân hàng nhỏ, thành lập từ đầu năm 2007 tại Sóc Trăng, nhưng thông tin về cổ đông ít được công bố công khai. VietBank có mối quan hệ khá gần gũi với Ngân Hàng ACB và nổi tiếng trong giới đầu tư Việt Nam sau vụ án Bầu Kiên hồi năm 2013.

Ngân Hàng ACB được nói đến như là cổ đông sáng lập của VietBank, nhưng trên thực tế gần như không có ai biết Ngân Hàng ACB đầu tư vào đây bao nhiêu tiền. Mọi người chỉ biết rằng, hiện bà Đặng Ngọc Lan vẫn là thành viên Hội Đồng Quản Trị của ngân hàng này.

Dư luận cho rằng, gia đình Bầu Kiên đang âm thầm chuyển tài sản ra hết ngoại quốc, tạo sẵn cơ sở làm ăn đợi khi ông Kiên ra tù sẽ đi định cư, tựa như nhiều “đồng chí” của ông hiện nay.

NGUOI-VIET.COM
Gia đình ông Nguyễn Đức Kiên (Bầu Kiên) tiếp tục bán cổ phiếu, quyết rút hết tài sản khỏi nhà băng VietBank, gây ra nhiều đồn đoán là sẽ ra ngoại quốc định cư.…

Một nền độc lập quỳ gối

Câu thần chú “Không gì quý hơn độc lập, tự do” có vẻ đã lạc hậu khi mà sự độc lập ấy đặt căn bản trên những cái quỳ gối rất quen thuộc từ chính quyền cho tới nhân dân bởi quyền lực và đồng tiến chi phối.
************

Một nền độc lập quỳ gối

Mặc Lâm

Tin báo chí cho biết người dân vùng biển Tuy An phát hiện một “vật thể lạ” có hình dạng giống như thủy lôi mà theo đo đạc sơ bộ của lực lượng chức năng, vật thể này hình trụ, có chiều dài 6,8m, đường kính 54cm; phần đầu hơi nhọn, có màu cam; thân màu đen; đuôi được lắp các chong chóng giống như chân vịt tàu thuyền. Một vài vị trí trên vật thể này có khắc chữ Trung Quốc.

Người dân đọc bản tin lập tức biết ngay đó là thủy lôi của Trung Quốc, nhưng một thủy lôi lại trôi dạt vào bờ biển Việt Nam thật chẳng khác gì quân cướp ngày đã vào tận sân nhà đang hò hét đòi khổ chủ dâng cúng tài sản cho chúng. Cứ nói đến các vấn đề nhạy cảm thuộc Trung Quốc thì báo chí Việt Nam dùng chữ “lạ” để phân biệt những gì “quen” cũng thuộc về Trung Quốc trên đất nước này.

Mà “quen” thì nhiều lắm, không thể kể ra hết trong một bài viết ngắn.

Người Việt đã quen với những toán khách du lịch Trung Quốc tràn ngập đất nước trong thời gian qua. Từ Quảng Ninh, Khánh Hòa cho tới Đà Nẵng, Phú Quốc. . .họ đến Việt Nam du lịch với tâm thế nơi này là vùng đất mà Bắc Kinh đã mua đứt từ lâu. Những câu chuyện giữa khách du lịch Trung Quốc ứng xử một cách bất nhã với dân Việt Nam nhan nhản trên các đường phố nơi gót chân họ ngang qua. Chính quyền chưa có một hành xử đứng đắn nào đối với vấn đề này và nó làm cho người dân ngao ngán thêm trước sự bất lực của chính quyền địa phương khắp nơi. Nói họ bất lực cũng đúng phần nào với bản chất nhưng chính xác hơn, họ bị trung ương trói gô phản ứng tự nhiên của một con người trước các hành xử của ngoại nhân trên đất nước, đồng bào mình.

Chính quyền địa phương làm sao không thấy những cuộc biểu tình chống Trung Quốc của người dân bị đàn áp thằng tay vì cho rằng đây là mối họa to lớn cho Đảng và nhà nước. Bọn phản cách mạng có thể lợi dụng các cuộc biểu tình để lật đổ chế độ. Lâu dần chính quyền các cấp quen với luận điệu trên và nỗi sợ hãi bị lật đổ song hành với sự sợ hãi người bạn vàng Trung Quốc.

Một sự thật khác rất quen với quan chức Việt Nam, quen đến nỗi trở thành máu thịt nuôi dưỡng chế độ đó là các dự án thầu luôn ưu tiên cho nước này trong khi họ có thể đoan chắc rằng giá khởi điểm luôn luôn bị đội lên trong thời gian thi công, nhưng vấn đề này họ cũng đã quen, đã từng cùng nhau đối phó chỉ có người dân và đất nước là chịu thiệt thòi vì tài nguyên tiền bạc đội nón ra đi.

Nơi nào có công dân Trung Quốc, nơi ấy có hàng rào vây kín không cho dân bản xứ tiếp cận.

Đó là sự thật. Nó xảy ra từ lâu trên toàn bộ mảnh đất hình chữ S. Từ Vũng Án tới Bauxite Tây nguyên. Từ các khu resort dành riêng cho người Trung Quốc tại Đà Nẵng cho tới tận mũi Cà Mau trong dự án Nhà máy đạm Cà Mau (Khu Khí – Điện – Đạm Cà Mau, thuộc xã Khánh An, H.U Minh, Cà Mau) có bao nhiêu người Trung Quốc đội lốt công nhân tại đây mà chính quyền đành nhìn bất lực?

Và người dân Việt đã quen dần với hiện tượng này. Nhiều người quên mất rằng nơi đây là đất nước của tổ tiên, ông bà để lại người ngoại quốc nào vào đây đều phải theo phép tắt, quy định của pháp luật. Tiếc một điều chính quyền là nơi có bổn phận thi hành phép nước lại quen mất dần với những điều tệ hại thì hỏi sao dân không làm ngơ trước những chướng tai gai mắt.

Chằng những làm ngơ mà còn hợp tác nữa.

Trong thời điểm tranh thủ với nền khoa học kỹ thuật mà thế giới đã đạt được, Việt Nam mở cửa thu nhận mọi công ty, đối tác nào đem lại lợi ích cho đất nước, đây là điểm son của Việt Nam trong thời gian vừa qua, nhưng tiếc cho nỗ lực này khi sự chọn lựa ấy lại dính vào vết xe “quen” của Trung Quốc. Thay vì các công ty, tập đoàn thuộc khối tư bản, Việt Nam ưu tiên cho Huawei, một tập đoàn đầy tai tiếng của Bắc Kinh, cho phép Huawei tràn vào Việt Nam với kim bài miễn tử trong tay, Huawei chiếm lĩnh thị trường Việt Nam và chiếm lĩnh luôn sự vẹn toàn lãnh thổ khi mà các cơ sở dữ liệu cho tới an ninh mạng bị tập đoàn này khống chế một cách dễ dàng.

Theo nhà báo Mạnh Kim trích dẫn một phần thông tin trên tờ Nhịp cầu đầu tư ngày 29-4-2013, cho biết, Huawei đã đánh bại các hãng sừng sỏ Ericsson, Alcatel, Nokia-Siemens, Orange-France Telecom, Motorola… để giành thầu cung cấp hệ thống tổng đài, mạng lõi, trạm thu phát sóng cho Viettel, Vinaphone, Vietnamobile, MobiFone, SFone và G-Tel. Chiến lược của họ “đơn giản chỉ về giá…, tạo ra mức giá rẻ chưa từng có”. Báo Thanh Niên, số 3-2-2015, viết rõ hơn, cho thấy vấn đề không chỉ về giá mà còn là chiến lược và chiến thuật. Cụ thể, Huawei “tìm cách đưa thiết bị hỗ trợ các dự án viễn thông ở các vùng sâu, vùng xa”. Các dự án luôn được kèm với “quà”. Thanh Niên nói thêm, “theo báo cáo của Hiệp hội An toàn thông tin Việt Nam công bố tháng 4-2013, có tới 6/7 hãng viễn thông ở Việt Nam đang sử dụng thiết bị công nghệ của Huawei và ZTE. Đặc biệt, hiện có hơn 30.000 trạm thu phát sóng (BTS) của các nhà mạng Việt Nam sử dụng thiết bị của hai tập đoàn Trung Quốc này”. Ông Trịnh Ngọc Minh, Phó chủ tịch Hiệp hội an toàn thông tin (VNISA), cho rằng đây là “mối lo về an ninh, an toàn cho viễn thông trong nước”

Nếu không ham rẻ, người dân Việt không tiếp tay với Huawei một cách triệt để như vậy. Nhưng nếu không hối lộ thì Huawei có thể nào khống chế mạng lưới truyền thông trên toàn cõi Việt Nam?

Chưa hết, người Trung Quốc luôn luôn dùng tiền bạc của họ cho các mục tiêu mà họ cần đặt tới. Và người Việt Nam lại là dân tộc ham tiền một cách khó hiểu nhất trên hành tinh này. Lòng tham về tiền bạc đang bào mòn lòng tự tôn dân tộc, ăn ruỗng vào độc lập, và dĩ nhiên không còn tự chủ lấy mình.

Người Việt đang giúp ngoại bang gồm Trung Quốc, Hong Kong, Đài Loan đứng tên mua nhà tại Việt Nam.

Tờ South China Morning Post cho biết những người mua nhà tại Việt Nam từ Trung Quốc, Hồng Kông chiếm khoảng 25% tổng giao dịch của các nhà đầu tư nước ngoài tại Việt Nam trong năm 2017, tăng so với mức 21% trong năm 2016.

Theo số liệu từ CBRE Việt Nam, người mua từ đại lục, Đài Loan và Hồng Kông năm ngoái chiếm 25% tổng số giao dịch của các quốc gia Đông Nam Á, tăng từ 21% trong năm 2016, theo dữ liệu từ CBRE Vietnam. Nhu cầu của người mua Trung Quốc đối với bất động sản Việt Nam trong quý đầu tiên của năm 2018 cao hơn 300% so với quý đầu tiên của năm 2017. Quốc gia này vẫn thấp hơn trong danh sách ưu tiên so với Thái Lan hoặc Malaysia.

Ông Lê Hoàng Châu, Chủ tịch Hiệp hội Bất động sản TPHCM (HoREA) cho biết, số liệu 31% người Trung Quốc mua nhà đất tại TPHCM chỉ là thông tin phân tích từ số liệu nội bộ của CBRE. Đây cũng chỉ là một trong rất nhiều đơn vị đang cung cấp các sản phẩm bất động sản ra thị trường.

Dù là số liệu của một đơn vị nhưng chúng ta cũng thấy rằng xu thế người Trung Quốc mua nhà đất tại TPHCM đang tăng lên. Thực chất, 31% chỉ là số người Trung Quốc nội địa mua thôi, nếu tính cả người Trung Quốc – Hồng Kông thì con số này tại CBRE là 41%”

Theo Luật Nhà ở 2014 thì người nước ngoài được sở hữu nhà ở tại Việt Nam phải có Giấy chứng nhận đầu tư hoặc giấy tờ liên quan đến việc được phép hoạt động tại Việt Nam do cơ quan nhà nước có thẩm quyền của Việt Nam cấp. Có nhà ở được xây dựng trong dự án theo qui định của pháp luật về nhà ở. Câu hỏi đặt ra tại sao người Trung Quốc không sợ luật lệ Việt Nam dám bỏ tiền ra mua bất động sản tại một nơi mà luật pháp không cho phép.

Câu trả lời cũng đơn giản không kém: Việt Nam có bài học “nạn kiều” khi xua đuổi hàng trăm ngàn người Hoa ra khỏi đất nước của mình thì lập tức bài học chiến tranh đã làm cho đất nước này kiệt quệ. Lịch sử không thể lập lại bất kể người Trung Quốc có tràn ngập Việt Nam hay không.

Câu thần chú “Không gì quý hơn độc lập, tự do” có vẻ đã lạc hậu khi mà sự độc lập ấy đặt căn bản trên những cái quỳ gối rất quen thuộc từ chính quyền cho tới nhân dân bởi quyền lực và đồng tiến chi phối.

VOATIENGVIET.COM
Câu thần chú “Không gì quý hơn độc lập, tự do” có vẻ đã lạc hậu khi mà sự độc lập ấy đặt căn bản trên những cái quỳ gối rất quen thuộc từ chính quyền cho tới nhân dân bởi quyền lực và đồng tiế…