Vì sao nhóm lợi ích buộc phải từ bỏ sân golf Tân Sơn Nhất?

Vì sao nhóm lợi ích buộc phải từ bỏ sân golf Tân Sơn Nhất?

Phạm Chí Dũng

Sài Gòn: Động thái ‘lạ’ của Sở Quy Hoạch-Kiến Trúc

Bốn tháng sau quyết định điều chỉnh quy hoạch chi tiết cảng hàng không quốc tế Tân Sơn Nhất của Bộ Giao Thông Vận Tải (GTVT), vào đầu Tháng Mười Hai, 2018 Sở Quy Hoạch-Kiến Trúc bỗng có một động thái lạ: cơ quan này gửi một văn bản cho Ủy Ban Nhân Dân ở Sài Gòn đề nghị loại bỏ sân golf Tân Sơn Nhất khỏi quy hoạch của thành phố. Văn bản này lấy cơ sở là quyết định hồi Tháng Tám, 2018 của Bộ GTVT về điều chỉnh quy hoạch chi tiết cảng hàng không quốc tế Tân Sơn Nhất. Phần diện tích sân golf sẽ được làm nhà ga, khu hangar và một phần cây xanh hồ điều tiết.

Đây là lần đầu tiên trong lịch sử tồn tại của mình, Sở Quy Hoạch-Kiến Trúc có “dũng khí” đến thế khi dám nêu ra một đề xuất như vậy, dù cơ quan này bị coi là đã từng giấu biến nhiều tài liệu quy hoạch giải tỏa đất đai mà không thông báo cho người dân biết, đặc biệt cơ quan này còn dính dáng không nhỏ về trách nhiệm đối với phi vụ tấm bản đồ gốc quy hoạch khu đô thị Thủ Thiêm bị biến mất cực kỳ đáng nghi ngờ mà cho tới nay các cơ quan công quyền luôn “sẽ tìm kiếm” nhưng tìm mãi vẫn không ra.

Thậm chí đề xuất loại bỏ sân golf Tân Sơn Nhất còn được công khai cho báo chí và dư luận xã hội biết. Sẽ là một điều dối trá nếu cho rằng nhiều người tin rằng Sở Quy Hoạch-Kiến Trúc, hoặc chính quyền ở Sài Gòn tự thân làm hoặc tự động chỉ đạo làm cái việc “nhạy cảm” còn hơn cả ăn gan trời đó, khi những cơ quan này đã câm lặng trong suốt hàng chục năm trời kể từ khi đại gia Dương Công Minh thẳng tay chiếm dụng 157 ha đất của sân bay dân dụng Tân Sơn Nhất để làm sân golf, gây ô nhiễm kinh khủng và hóa kiếp cảnh nạn tắc kẹt cả dưới đất lẫn trên trời ở sân bay dân dụng hiện hữu.

Đề xuất loại bỏ sân golf Tân Sơn Nhất chỉ có thể được “cho phép” hiện ra với tín hiệu bật đèn xanh từ Bộ Quốc Phòng – cơ quan chủ quản của chính sách kinh tế quốc phòng kiêm hoạt động kinh doanh sân golf Tân Sơn Nhất, Bộ GTVT – cơ quan được xem là tồn tại một nhóm lợi ích giao thông khổng lồ mà đã không ít lần ‘trùm mền’ cả Bộ Chính trị, và từ chính phủ ‘kiến tạo và hành động’ của Nguyễn Xuân Phúc.

Sân bay thời VNCH bị phá nát ra sao?

Dù diện tích đủ để thiết lập một sân bay khổng lồ với hơn 3,000 ha thời Việt Nam Cộng Hòa để lại, nhưng từ sau 1975 sân bay Tân Sơn Nhất đã bị thẳng tay lấn chiếm diện tích bừa bãi khi đại gia nhóm lợi ích quân đội đã chiếm 157 ha đất vàng làm sân golf, nhà hàng, khách sạn, chung cư.

Tập đoàn Him Lam của đại gia Dương Công Minh – người mà giờ đây đang ngự trị ở Ngân hàng Sài Gòn Thương Tín – bị xem là thủ phạm chiếm dụng 157 ha đất của sân bay dân sự TSN từ hàng chục năm qua. Dự án sân golf TSN cũng do tập đoàn này làm chủ đầu tư. Tập đoàn này còn tai tiếng với loạt scandal như: xây không phép sân tập golf và nhà hàng Him Lam; tự ý lấn chiếm hành lang sông Sài Gòn, xây vượt tầng trái phép; coi thường pháp luật, ngang nhiên cưỡng đoạt tài sản của doanh nghiệp khác; lọt danh sách đen cưỡng chế nợ của Bộ Tài Chính với số tiền nợ lên tới 34.8 tỷ đồng… Theo nhà báo Nguyễn Đình Ấm là người có thâm niên trong ngành hàng không và hiện nay là hội viên Hội Nhà báo độc lập Việt Nam, thậm chí chủ tập đoàn này còn nhẫn tâm “đầu độc” người dân Sài Gòn bằng 200 tấn thuốc trừ sâu đổ xuống sân golf TSN mỗi năm nhưng vẫn không hề bị truy cứu trách nhiệm.

Vào năm 2015, khi sân bay TSN bắt đầu rơi vào tình thế bế tắc giao thông, phía quân đội mà cụ thể là viên đại tướng bị coi là “thân Trung Quốc” Phùng Quang Thanh cùng con ruột là đại tá Phùng Quang Hải đã không một lần nhượng bộ đòi hỏi của làn sóng dư luận về thu hồi diện tích sân golf để mở rộng sân bay TSN.

Khi đó, Đại Tá Phùng Quang Hải chính là “chủ” một doanh nghiệp lớn trong quân đội mà được biết đã chiếm được rất nhiều khu đất vàng ở nhiều địa phương trên toàn quốc, trong đó có đất ở sân bay TSN.

Quay quắt Nguyễn Xuân Phúc

Vào giữa năm 2017, trước áp lực lớn của dư luận, Thủ Tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc đã phải chỉ đạo “mở rộng phi trường TSN về cả phía Bắc và phía Nam.”

Chỉ đạo trên cho thấy rất nhiều khả năng ông Phúc muốn “đi hàng hai”, vừa không mất lòng Bộ Quốc phòng và Quân ủy trung ương mà ông Nguyễn Phú Trọng là bí thư, cũng không đụng chạm đến nhóm lợi ích giao thông, vừa được tiếng “xử lý sân golf trong sân bay”.

Nhưng 8 tháng sau đó, ông Phúc đột ngột “trở cờ.”

Tháng Ba, 2018, không hiểu vì lý do “nể nang,” “nhạy cảm” hay còn là “nhiệm vụ chính trị,” cú “trở cờ” của ông Phúc té ra lại không khác gì cơ chế động não của Trương Quang Nghĩa khi “chỉ mở rộng sân bay Tân Sơn Nhất về phía Nam,” cho dù rất nhiều chuyên gia và người dân đã kiến nghị phương án dễ nhất là thay vì mở rộng sân bay TSN về phía Nam, chính phủ hoàn toàn có thể lấy lại 157 ha sân golf TSN để làm sân bay mà còn không tốn một đồng ngân sách nào.

Quyết định “chỉ mở rộng sân bay Tân Sơn Nhất về phía Nam” của Thủ Tướng Phúc vào Tháng Ba, 2018 như thể vừa bất chấp vừa thách thức làn sóng phản ứng phẫn nộ của dư luận xã hội và giới chuyên gia phản biện, bất chấp hình ảnh chình ình của sân golf TSN là nguồn cơn chính yếu dẫn đến tương lai cùng đường của “con tin sân bay TSN.”

Nhưng dù vì lý do gì, quyết định trên của Thủ Tướng Phúc đang khiến ông ta bị nghi ngờ đã “bắt tay” với nhóm lợi ích sân golf TSN và cả nhóm lợi ích sân bay Long Thành.

Chưa hết. Quyết định trên cũng “kiến tạo” một gót chân Asin toang hoác trên cung đường chính trị của ông Phúc – một tử huyệt mà rất dễ bị bất cứ đối thủ chính trị nào khoan chọc tung tóe vào bất kỳ thời điểm nào trong tương lai ngắn hạn hay cùng lắm là trung hạn của Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc.

Bẵng đi một thời gian, vụ việc “sân golf trong sân bay” lắng dần theo lối nửa chìm xuồng nửa không. Tuy nhiên, vẫn có những phản ứng đáng kể xuất phát từ nội bộ đảng cầm quyền, để gần đây mới hiện ra động thái lạ của Sở Quy Hoạch-Kiến Trúc khi cơ quan này gửi một văn bản cho Ủy ban nhân dân thành phố ở Sài Gòn đề nghị loại bỏ sân golf Tân Sơn Nhất khỏi quy hoạch của thành phố.

Đào đâu ra tiền để giải tỏa ‘phía Nam?’

Nhưng nhiều người hiểu rằng nguồn cơn thực chất mà đã khiến nhóm lợi ích phải đành từ bỏ sân golf TSN là những cuộc thỏa thuận ngầm giấu giữa các nhóm lợi ích đã không thể đạt được kết quả như “nguyện vọng”: sau một thời gian đủ dài tính toán nhiều phương án, sau vài ba lần thay đổi kế hoạch từ “chỉ mở rộng sân bay Tân Sơn Nhất về phía Nam” đến “mở rộng sân bay Tân Sơn Nhất cả về phía Bắc lẫn phía Nam,” rốt cuộc Thủ Tướng Phúc và dàn quan chức cấp tướng của “Bộ sân golf” đã có thể nhận ra là cho dù họ có thể, và trong thực tế là sẵn sàng vượt qua sức ép không đáng kể của dư luận xã hội, có thể dùng Ban Tuyên Giáo Trung Ương làm vòng kim cô để siết bức hơn 800 tờ báo nhà nước theo cách “cho sủa mới được sủa” và có thể giữ riệt sân golf Tân Sơn Nhất còn hơn giữ bàn thờ, nhưng phần chi phí dùng để ‘mở rộng sân bay Tân Sơn Nhất về phía Nam’ là cao như núi, cao đến mức không biết tìm đâu ra, và trong thực tế là vô phương tìm kiếm…

Rất nhiều khả năng là nếu chọn mở rộng phi trường Tân Sơn Nhất về phía Nam, chính quyền sẽ phải “đụng tường” khi đối mặt với một khu vực dân cư khổng lồ và các nhà hàng, khách sạn, chung cư cao cấp… của nhiều đại gia, trong đó không thiếu đại gia quân đội thuộc các quận Gò Vấp, Phú Nhuận, Tân Bình và cả công viên Gia Định – một trong hiếm hoi lá phổi xanh cuối cùng của Sài Gòn.

Vào năm 2017, một con số ước tính của giới chuyên gia cho biết nếu mở rộng phi trường Tân Sơn Nhất về phía Nam, kinh phí giải tỏa đền bù các khu dân cư sẽ lên đến hơn 9 tỷ USD. Nhưng trong thực tế, kinh phí bồi thường có thể còn cao gấp nhiều lần so với con số đó. Một dấu hỏi cực lớn là trong bối cảnh cạn kiệt và hàng năm phải trả nợ nước ngoài hàng chục tỷ đô la, ngân sách sẽ tìm đâu ra số tiền đó để bồi thường?

Không thể kham nổi núi kinh phí giải tỏa khu vực phía Nam của sân bay TSN, đến lúc này Chính phủ, Bộ Quốc phòng và Bộ GTVT đành phải từ bỏ một sân golf Tân Sơn Nhất lời chưa thấy chỉ thấy lỗ để lấy đất “phát triển sân bay dân dụng” và cũng được tiếng là chính phủ “đã lắng nghe và thấu hiểu tâm tư của nhân dân.”

NGUOI-VIET.COM
Bốn tháng sau quyết định điều chỉnh quy hoạch chi tiết Cảng hàng không quốc tế Tân Sơn Nhất của Bộ Giao thông Vận tải (GTVT), vào đầu Tháng Mười Hai, 2018 Sở Quy Hoạch-Kiến Trúc bỗng có một động th…

TÂM TÌNH GỬI CÁC DƯ LUẬN VIÊN, TÁC CHIẾN KHÔNG GIAN MẠNG

TÂM TÌNH GỬI CÁC DƯ LUẬN VIÊN, TÁC CHIẾN KHÔNG GIAN MẠNG

Lm. Antôn Đặng Hữu Nam, Vinh

LỰC LƯỢNG AK47, DƯ LUẬN VIÊN, HỒNG VỆ BINH, CỜ ĐỎ, TÁC CHIẾN KHÔNG GIAN MẠNG, SÂN ĐÌNH, VIỆT GIAN THỜI BÁO, … CÁC BẠN CÓ BIẾT?

Ngài Thượng tướng Nguyễn Trọng Nghĩa, tự Sáu Nghĩa, là Chính ủy của Sư đoàn 47, linh hồn của 10 ngàn lính xung kích đấu tranh trên mạng, cũng như hàng trăm ngàn dư luận viên, bồi bút, chống các luận điệu xuyên tạc của các “thế lực thù địch”, bảo vệ chế độ.

Điều hài hước là tuy ngài hô hào chống “thế lực thù địch” nhưng chính ngài rất thích “bọn thù địch” khi gửi con gái Nguyễn Lê Huỳnh Trúc sang Mỹ để học, dứt khoát không gửi sang Trung Cộng hay Bắc Hàn là đồng minh thân thiết, là “thế lực thân địch” của chế độ ngài.

Tôi hỏi thật: các bạn lột đồ chửi dạo, vu khống, bôi nhọ, làm chó cho bọn cướp quyền cướp của… khủng bố dân lành, các bạn được gì? Dẫu các bạn không còn lương tri hay xem nồi cơm lớn hơn mả tổ, dẫu các bạn sẵn sàng đánh đổi cả phúc đức của tổ tiên và con cháu, dẫu các bạn bán mạng cho bọn cậy chức, cữa quyền … ức hiếp dân lành, các bạn đã được những gì?

Nếu “bọn thù địch” xấu như các bạn nói, sao lãnh đạo của các bạn lại sùng mộ nó vậy? Nếu “bọn thù địch” đáng ghét, đáng giết, đáng tiêu diệt như các bạn nói, sao lãnh đạo của các bạn lại yêu mến nó vậy? Nếu “bọn thù địch” làm bất ổn xã hội như các bạn nói sao lãnh đạo của các bạn lại không ở lại xứ sở thiên đường mà đầu tư xây dựng lại chạy sang “bọn phản động” đầu tư, cho con du học, sắp xếp sẵn tương lai, tìm cách tháo chạy?

Tương lai của các bạn sẽ ra sao? Các bạn có thể gửi con du học, đầu tư, dọn chỗ cho mình như các lãnh đạo của các bạn không? Nếu có thì tại sao các bạn vẫn mù quáng làm tay sai cho “thế lực thân địch” như vậy? Nếu không, thì tại sao? Tại các bạn không cướp được nhiều như các lãnh đạo hay các bạn trung thành với thiên đường mù “xấu hết chỗ nói, xuống hố cả nước, xuống hàng chó ngựa, xạo hết chỗ nói, xoá hết cội nguồn, …” sẵn sàng bán mạng cho nó mà bất chấp tất cả trong khi các lãnh đạo của các bạn lại cao bay xa chạy?

Có bao giờ các bạn hồi tâm, phản biện, phản tỉnh về những việc mình làm? Có bao giờ các bạn nghĩ: sẽ phải trả lời với tổ tiên, con cháu và lương tâm mình như thế nào về những việc các bạn đã làm?

Thuốc đắng giã tật, lời thật khó nghe, lẽ phải mất lòng!

Con người hơn nhau chỗ nhận thức biết đúng sai, phải trái, thiện ác…!

THÁNH NHÂN NÀO CŨNG CÓ QUÁ KHỨ, TỘI NHÂN NÀO CŨNG CÓ TƯƠNG LAI!

Anthony Hữu Nam.

Nguồn: Lm. Lê Ngọc Thanh
https://www.facebook.com/thanhcssr/posts/518629165280246

Image may contain: 2 people, text

Mỗi năm gần 100 nghìn người Việt di cư ra nước ngoài

Mỗi năm gần 100 nghìn người Việt di cư ra nước ngoài

 25-07-2016

Phần lớn người Việt di cư sang các nước phát triển trên thế giới. Việt Nam nằm trong top 10 quốc gia di cư ra nước ngoài nhiều nhất khu vực Đông Á – Thái Bình Dương tính đến năm 2013.

Theo số liệu của Tổ chức Di cư quốc tế (IMO) lấy từ nguồn dữ liệu của Vụ Liên hiệp quốc về vấn đề kinh tế và xã hội (UN DESA), từ năm 1990 đến năm 2015 có 2.558.678 người Việt Nam di cư ra nước ngoài. Như vậy tính trung bình trong 26 năm, mỗi năm có khoảng gần 100 nghìn người Việt di cư ra nước ngoài.

Hầu hết người Việt Nam di cư đến các nước phát triển, trong đó tập trung đông nhất là ở Mỹ (hơn 1,3 triệu người), Pháp (125,7 nghìn người), Đức (gần 113 nghìn người), Canada (182,8 nghìn người), Úc (227,3 nghìn người), Hàn Quốc (114 nghìn người),…

Tại các nước Đông Âu, và một số nước châu Á như Lào, Campuchia, Malaysia mỗi nước có khoảng trên 10.000 người Việt di cư đến đây. Cũng theo tổ chức này, trong năm 2015, 2,67% công dân Việt Nam sinh sống tại nước ngoài.

Bản đồ di cư của người Việt. Biểu tượng chấm hoa chỉ những quốc gia, vùng lãnh thổ có người Việt sinh sống. Nguồn: IOM

Trong ấn bản “Migration and remittances factbook 2016” về di cư và kiều hối của các quốc gia trên thế giới, Ngân hàng Thế giới cho biết, Việt Nam nằm trong top 10 quốc gia di cư ra nước ngoài nhiều nhất khu vực Đông Á – Thái Bình Dương tính đến năm 2013.

Trong năm 2015, Bộ Tư pháp cho biết đã trình Chủ tịch nước giải quyết 4.974 hồ sơ xin nhập, xin trở lại, xin thôi quốc tịch Việt Nam (giảm 1.524 hồ sơ so với năm 2014), trả lời 2.673 trường hợp tra cứu quốc tịch theo đề nghị của các cơ quan.

Tính chung trong 5 năm qua, Bộ Tư pháp đã tham mưu, trình Chủ tịch nước cho phép hơn 40.000 trường hợp xin nhập, trở lại và thôi quốc tịch Việt Nam; trả lời tra cứu, xác minh hơn 15.000 trường hợp từ các cơ quan và các Sở Tư pháp gửi về.

Theo một báo cáo của Cục Lãnh sự – Bộ Ngoại giao Việt Nam, chưa có thời kỳ nào trong lịch sử nhân loại di cư lại diễn ra với quy mô lớn như hiện nay. Quy luật cung – cầu về sức lao động, dịch vụ, chênh lệch về mức sống và thu nhập, các điều kiện về an sinh xã hội,… đã thúc đẩy các luồng di cư từ Việt Nam ra nước ngoài. Số lượng người Việt Nam đang lao động, học tập và sinh sống ở nước ngoài hiện đã lên đến con số nhiều triệu người. Các hình thái di cư của công dân Việt Nam ngày càng đa dạng và phức tạp, quy mô di cư ngày càng gia tăng.

Từ những năm 90 của thế kỷ 20 đến nay, đặc biệt là từ những năm 2000, do chính sách mở cửa của Nhà nước trong quan hệ đối ngoại cũng như do ảnh hưởng của quá trình toàn cầu hoá, số người Việt Nam ra nước ngoài định cư ngày càng đông. Họ ra nước ngoài để đoàn tụ gia đình hoặc làm ăn, kinh doanh, đi du học rồi ở lại. Cũng có nhiều trường hợp kết hôn với công dân nước ngoài rồi theo chồng ra nước ngoài định cư.

Theo tài liệu “Quốc tịch và Luật Quốc tịch Việt Nam” của Hội đồng phối hợp công tác phổ biến, giáo dục pháp luật của Chính phủ, ở các nước phương Tây, cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài tại các nước tư bản phát triển chiếm số lượng lớn nhất, khoảng 4/5 tổng số người Việt Nam ở nước ngoài trên toàn thế giới.

Người Việt Nam ở khu vực này phần đông đã có quốc tịch nước sở tại do thủ tục xin nhập quốc tịch các nước này ít phức tạp, không đòi hỏi phải xin thôi quốc tịch gốc, chỉ cần đáp ứng các tiêu chuẩn theo luật nhập cư là có thể được nhập tịch.

Riêng đối với Cộng hoà liên bang Đức, pháp luật về quốc tịch của Đức quy định người nước ngoài muốn nhập quốc tịch Đức thì phải thôi quốc tịch mà họ đang có. Do đó, hàng năm, số người Việt Nam định cư ở Đức xin thôi quốc tịch Việt Nam khá nhiều.

Như vậy, ngoại trừ số người Việt Nam định cư ở nước ngoài đã xin thôi quốc tịch Việt Nam để nhập quốc tịch nước sở tại thì hiện nay, còn nhiều người vừa có quốc tịch Việt Nam, vừa có quốc tịch nước ngoài.

Việc họ vẫn còn quốc tịch Việt Nam khi đã được nhập quốc tịch nước ngoài là do nước mà họ định cư công nhận 2 quốc tịch hoặc chấp nhận 2 quốc tịch trên thực tế. Trong khi đó, trong cộng đồng người Việt Nam định cư ở nước ngoài này vẫn có một bộ phận chỉ có quốc tịch Việt Nam mà chưa được nhập quốc tịch nước sở tại.

Theo Hồ Mai

Vietnamfinan

 

Trước và sau dịp lễ 2/9, đã có thêm ít nhất 9 người bị bắt và bị xét xử

Image may contain: 1 person
Image may contain: 1 person, sitting, ocean, outdoor and water
Image may contain: 1 person, standing
Image may contain: 2 people, people sitting and indoor
Image may contain: 1 person
+5

Võ Hồng Ly is with Võ Hồng Ly.

28.12.2018

Trước và sau dịp lễ 2/9, đã có thêm ít nhất 9 người bị bắt và bị xét xử về các cáo buộc có liên quan đến cái gọi là “an ninh quốc gia”, trong đó có :

1- Anh Ngô Văn Dũng (FB Biển Mặn) ở Đắk Lắc (có quyết định khởi tố theo điều 118 BLHS, tạm giam điều tra, chưa xét xử);

2- Anh Nguyễn Ngọc Ánh ở Bến Tre (có quyết định khởi tố theo điều 117 BLHS, tạm giam điều tra, chưa xét xử);

3- Anh Đoàn Khánh Vinh Quang ở Cần Thơ (án đã tuyên 2 năm 3 tháng tù giam);

4- Anh Bùi Mạnh Đồng cũng ở Cần Thơ; (án đã tuyên 2 năm 6 tháng tù giam);

5- Anh Lê Quốc Bình ở Bình Định (tạm giam mở rộng điều tra, chưa có quyết định khởi tố) ;

6- Anh Lê Minh Thể ở Cần Thơ (có quyết định khởi tố theo điều 337 BLHS, tạm giam điều tra, chưa xét xử);

7- Anh Trần Thanh Phương ở Sài Gòn, bị bắt tạm giam từ hôm 01/9/2018 tại số 4 Phan Đăng Lưu. Sau hơn 3 tháng tạm giam, gia đình chỉ mới được gửi đồ ăn vào cho anh Phương nhưng công an vẫn chưa cho gia đình thăm gặp;

8- Chị Đoàn Thị Hồng, tức FB Xuân Hồng, ở Bình Thuận đã bị bắt từ hôm 02/09 tại Sài Gòn. Không có lệnh bắt cũng như không có thông báo của công an, gia đình chỉ biết chị bị mất tích. Phải mất rất nhiều thời gian tìm kiếm gia đình mới biết chị bị tạm giam ở số 4 Phan Đăng Lưu với cáo buộc là bị can trong một vụ án “Phá rối an ninh” thuộc tội xâm phạm an ninh quốc gia. Từ hơn 3 tháng nay kể từ khi chị bị bắt, đứa con gái nhỏ mới 2,5 tuổi rưỡi được gửi ở nhà ngoại vẫn đang khóc đòi mẹ mỗi ngày ;

9- Anh Huỳnh Trương Ca ở Đồng Tháp mới bị tuyên án 5 năm 6 tháng tù giam ngày hôm nay 28/12/2018 ;

Danh sách này hẳn vẫn còn chưa hết. Rất mong mọi người đừng quên những người con yêu nước đang phải chịu giam cầm trong lao tù CS chỉ vì họ đã cất lên tiếng nói thay cho phần lớn chúng ta.

Một quốc gia vô pháp !!!

Image may contain: food
Van H Pham

chỉ cần bước ra đường, đi ba bước đã biết quốc gia đó có nền pháp luật ra sao. Tại Việt Nam hiện nay, không cần đi ba bước mà mới chỉ bước ra đường đã gặp sự lộn xộn, vô pháp, vô đạo!

*********

Một quốc gia vô pháp !!!

VietTuSaiGon’s blog

Rải đinh trên một đoạn đường vắng để người đi đường hỏng lốp, phải vào tiệm sửa và bị chặt chém giá trên trời. Chuyện này cả ba miền đều có.

Cố tình đâm vào xe người khác để ăn vạ tai nạn, đòi bồi thường với mức giá không tưởng và khi người bị va quẹt yêu cầu gọi công an thì rút dao ra đe dọa, đòi đâm, chém. Chuyện này có trên cả ba miền.

Giả danh công an để đón xe qua đường, xin đểu bánh mì. Chuyện này có trên cả ba miền.

Cấm người khác đậu xe trên lề đường trước nhà và nếu ai đó vô tình đậu xe thì có thể bị xịt sơn, bị đập bể kính, móp xe, bẻ gạt nước, chuyện này có trên cả ba miền và có cả điển hình là một ông tiến sĩ khá nổi tiếng ở Hà Nội xông ra bẻ gạt nước, đập bể kính xe.

Cả bốn chuyện trên đây đều nằm trong lĩnh vực giao thông và liên quan đến văn hóa đi đường. Và cả bốn chuyện trên đều biểu hiện một vấn đề rất rõ: Đất nước đã vô pháp đến tận chân tơ kẽ tóc.

Vì sao?

Vì mỗi câu chuyện trên như một chiếc chìa khóa hay một câu trả lời cho sự vô pháp tại Việt Nam. Chỉ cần đặt câu hỏi cho mỗi câu chuyện thì sẽ thấy ngay vấn đề.

Rải đinh, nhìn bề ngoài chỉ nghĩ đơn giản là chuyện kiếm cơm bất lương của một kẻ bất lương nào đó. Nhưng ẩn sâu bên trong nó lại liên quan đến ngành giao thông, ngành môi trường và đặc biệt là ngành công an. Nếu ngành giao thông có trách nhiệm với cung đường do họ quản lý, thì lực lượng thanh tra giao thông, cảnh sát giao thông phải giám sát từng mét vuông đường nhằm đảm bảo tính mạng người đi đường cũng như sự an toàn trong giao thông. Lực lượng của họ có thừa để làm việc này, nhưng không, mỗi chuyến ra đường chỉ để bắt xe, vòi vĩnh tiền và thời gian rảnh thì đi hát karaoke, đi nhậu… Đã có không ít vụ cảnh sát giao thông đánh nhau, thậm chí bắn nhau trong giờ làm việc tại một quán nhậu có karaoke.

Bên cạnh ngành giao thông, ngành vệ sinh môi trường cũng có một đội ngũ khá hùng hậu, tiền lương trả cho họ cũng chiếm một phần không nhỏ trong ngân sách nhà nước. Nhưng họ càng đông thì đường sá càng lộn xộn, nhếch nhác bởi kiểu làm ăn qua loa chiếu lệ, hách dịch và quan liêu của họ. Bạn thử lên cầu, bỏ một câu biểu ngữ phản đối Trung Quốc xâm lược biển đảo thì chừng 10 phút sau, nó đã bị gỡ bỏ bởi lực lượng chuyên nghiệp và sau đó bạn bị bắt. Thế tại sao có người rải đinh trên cầu một thời gian dài, người đi đường kêu trời mà không có ai giải quyết? Và lực lượng trị an vốn xem những chiếc cầu là điểm chiến lược cần bảo vệ nhất đã đi đâu?

Đi đường, cố tình va quẹt vào người khác để ăn vạ là do pháp luật không được thực hiện, không có người thực thi pháp luật đúng nghĩa nên những kẻ ăn vạ có đất sống. Và hơn hết là luật rừng được sử dụng thoải mái.

Từ chuyện tham nhũng, cửa quyền, hách dịch và đầy rẫy móc ngoặc của giới công an, đặc biệt là công an giao thông mà có không ít kẻ rỗi hơi mới nghĩ ra chuyện giả công an giao thông để xin đểu tiền của người khác. Bởi kẻ giả danh kia biết rằng nếu giả danh trót lọt thì cách gì cũng vớ bẫm. Khi người ta giả danh, giả hình một ai đó để làm việc xấu thì nên xem lại hình mẫu thử nó như thế nào.

Cấm người khác đậu xe trên lề đường ngay trước nhà mình. Thực ra, theo luật nhà đất Việt Nam qui định hiện hành, không gian sinh hoạt của một căn nhà được tính căn cứ trên diện tích sử dụng đã ghi trên sổ đỏ hoặc sổ hồng, không gian sinh hoạt phát sinh được tính ở phần hành lang cho người đi bộ trước nhà nhưng chỉ giới hạn bằng việc tập thể dục, sinh hoạt ngắm cảnh và chủ nhà không được bài trí, đậu xe (cho dù là xe máy, xe đạp) hoặc để vật dụng gây cản trở. Như vậy, thẩm quyền của một gia đình không bao giờ lan rộng ra đến phần lề đường và gia đình đó có trách nhiệm giữ vệ sinh chung quanh khu vực sinh hoạt.

Các trường hợp đập phá xe của người ta đậu “trước cửa nhà” thực ra là người đập phá xe hoàn toàn có lỗi. Người ta không đậu xe trên phần hành lang đi bộ. Nếu như đậu xe dưới lề đường sai qui định thì đã có thanh tra giao thông lo việc này và chủ nhà không có thẩm quyền can thiệp. Chỉ duy nhất một trường hợp là đậu xe chắn ngay cửa ra vào hoặc chắn ngay trước đầu hẻm hoặc cổng nhà nhưng lại lệch vào phần đất mà chủ nhà chừa ra để tạo không gian cổng thì chủ nhà mới có quyền yêu cầu chủ xe dời xe tránh cổng ra vào. Trường hợp đậu ngay trước cổng và đầu hẻm cũng không phải ít, đây là cái sai của tài xế.

Và cả hai trường hợp này, dường như chẳng mấy ai nhận lỗi về mình. Nếu tài xế đậu xe trước cổng mà chủ nhà nhỏ con hoặc tài xế là dân anh chị xã hội đen, đậu xe trước hẻm, bít lối vào hẻm thì hình như chủ nhà và dân trong hẻm chỉ biết ngậm bồ hòn cho qua chuyện. Ngược lại, chủ xe đậu xe tít dưới lề đường, nơi không bị cấm nhưng chủ nhà gấu một chút thì chiếc xe đó cách gì cũng bị xịt sơn đen, bôi bẩn hoặc bị bẻ gạt nước, bị đập kính… Ở đây không có nguyên tắc đúng/sai mà chỉ có kẻ nào mạnh thì kẻ đó đúng, không có lẽ phải nào cả!

Điều này cho thấy rằng người ta đã sống trong bầu không khí vô pháp, không coi trọng những qui định của luật pháp mặc dù luật pháp có qui định rõ ràng, chi tiết. Nhưng tại sao lại xảy ra chuyện vô pháp? Bởi nguyên tắc tối thượng của pháp luật, công lý đã bị phá vỡ từ lâu “Quân pháp bất vị thân” để thay thế bằng một thứ nguyên tắc khác “Kim ngân phá luật lệ”. Khi kẻ nắm quyền không tuân thủ pháp luật thì kẻ thứ dân sẽ chẳng coi luật ra gì. Đó là một tất yếu!

Một ông chủ tịch, bí thư hay giám đốc sẵn sàng bỏ qua những nguyên tắc đạo đức, pháp luật để thỏa mãn chuyện cá nhân thì chẳng mấy chốc, các nguyên tắc này mất giá trị và tính hiệu quả sẽ đảo ngược. Và chuyện những kẻ quyền thế, những kẻ lắm tiền sẵn sàng hống hách, bất chấp đạo đức, bất chấp pháp luật để làm điều xằng bậy xảy ra nhiều như nấm sau mưa tại Việt Nam thì làm sao người dân có thể tin vào pháp luật.

Ngay cả một lãnh đạo cấp cao từng phát biểu, đại ý “nhà nước làm sai thì nhà nước xin lỗi dân, còn dân làm sai thì dân chịu trách nhiệm với pháp luật”. Cách nói lẹo lưỡi này nhanh chóng rũ bỏ trách nhiệm trước pháp luật của hệ thống nhà nước, hệ thống quan chức! Trong khi đó, trên lý thuyết thì giới chức cán bộ chỉ được phép làm những gì pháp luật cho phép và người dân có quyền làm những việc luật không cấm. Từ chỗ biên độ sinh hoạt cực rộng trên lý thuyết, người dân nhanh chóng bị bó hẹp biên độ sinh hoạt trước các qui định thiên lệch về giới quan chức. Đây chỉ là ví dụ nhỏ trong thiên hình vạn trạng kiểu biến hình của qui định luật Việt Nam sau khi vào tay quan chức.

Thử hỏi, với một quốc gia mà giới chức, những kẻ nắm trách nhiệm hàng đầu và có bổn phận gương mẫu thì lại hỏng hóc đến độ lếu láo, đạp trên đạo đức, pháp luật như vậy thì làm sao ra đường không gặp chuyện vô pháp. Người ta nói, chỉ cần bước ra đường, đi ba bước đã biết quốc gia đó có nền pháp luật ra sao. Tại Việt Nam hiện nay, không cần đi ba bước mà mới chỉ bước ra đường đã gặp sự lộn xộn, vô pháp, vô đạo!

Đáng buồn thay!

FB Lưu Trọng Văn:

4 hrs

Trần Bang

FB Lưu Trọng Văn:

Năm 2003 một nữ sv luật chính trị của đại học Carceton Canada vừa 19 tuổi thủ lĩnh của 8000 sv ủng hộ các tư tưởng trị quốc của ngài Paul Martin ,bộ trưởng Tài chính , khi tranh cử thủ tướng đã mở chiến dịch vận động cử tri bỏ phiếu cho ngài Martin.

Martin trúng cử thủ tướng, khi cô sv tốt nghiệp đại học Martin đã mời cô làm trợ lý cho mình.

Trong một buổi tiếp đoàn chính phủ VN bên cạnh thủ tướng Martin có cô gái này. Nhìn hình dáng đặc sệt châu Á của cô, thủ tướng Phan Văn Khải đã bắt tay và hỏi, cô gốc nước nào, cô đáp: VN.

Một lần cô về VN gã chở xe máy đưa cô về thăm ngôi nhà ba mẹ cô ở gần chợ Tân Định trước khi vượt biên. Cô đã đứng lặng hồi lâu rồi lén gã lau nước mắt.

Gã hỏi, ước mơ của cháu là gì?

Làm chính trị.

Sau khi Martin không làm thủ tướng nữa, cô hoạt động nhiều lĩnh vực rồi lập gia đình và vừa sinh con. Khi đứa trẻ có dòng máu Việt ra đời thủ tướng đương nhiệm trẻ trung của Canada Justin Trudeau điện thoại cho cô mời cô làm trợ lý trong nhóm viết phát biểu cho mình.

Cô cười đáp: tôi vừa có em bé.

Cô cứ vừa ở nhà nuôi con và vừa làm việc cho tôi. Thủ tướng nói.

Thế đấy,nếu cô về VN thì cô làm sao lọt vào được các vòng quy hoạch của đảng để trổ tài chính trị của mình phục vụ quê hương ?

Nếu bạn hỏi cô gái kia là ai, xin thưa: Lưu Trọng Xuân An.

Ông nội của An là anh ruột cha gã. Bố của An là Lưu Trọng Hồ dược sĩ đại uý biệt phái quân đội VNCH bị học tập cải tạo sau đó vượt biên.  

BỊ ĐI TÙ VÌ TỘI “ BÔI ĐEN ĐÍT NỒI”

Image may contain: 1 person, text
Trần Bang

BỊ ĐI TÙ VÌ TỘI “ BÔI ĐEN ĐÍT NỒI”

RFA :Bị tuyên 5 năm 6 tháng tù giam vì 18 video “phỉ báng chính quyền”

Ngày 28/12/2018, ông Huỳnh Trương Ca, một thành viên của nhóm Hiến pháp bị Tòa án nhân dân tỉnh Đồng Tháp tuyên phạt 5 năm 6 tháng tù giam với cáo buộc “làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”.

Theo cáo trạng của Viện kiểm sát, từ ngày 23/3 đến ngày 19/8, ông Huỳnh Trương Ca đã thực hiện 40 buổi livestream (phát trực tiếp) trên Facebook cá nhân, có tài khoản tên là “Thằng Nhà Quê”.

Cũng theo cáo trạng, trong các buổi livestream trên, có tổng cộng 18 đoạn video với nội dung xuyên tạc, phỉ báng chính quyền, chống lại Nhà nước.

Viện KSND cáo buộc hành vi của ông Ca đã gây nguy hiểm cho xã hội, xâm hại đến an ninh tư tưởng và văn hóa, an ninh quốc gia.

Mạng báo Zing dẫn thông tin từ phiên tòa cho hay, bị cáo tỏ ra ăn năn, hối hận về hành vi của mình và thành khẩn khai báo do nhận thức chưa đúng, bức xúc nhất thời trong cuộc sống nên có cách nhìn phiến diện dẫn đến hành động vi phạm pháp luật.

Đài Á Châu Tự Do không có nguồn tin độc lập để xác minh thông tin từ phiên tòa, và rất có thể ông Ca không có luật sư trong phiên tòa này.

Ông Huỳnh Trương Ca là người từng tham dự cuộc biểu tình phản đối dự luật Đặc khu và An ninh mạng vào ngày 10/6/2018 tại thành phố Hồ Chí Minh.

Ngày 14/9, cơ quan An ninh điều tra tỉnh Đồng Tháp tiến hành khởi tố bị can, bắt tạm giam 4 tháng đối với ông Huỳnh Trương Ca.

Tổ chức Bảo vệ người bảo vệ nhân quyền dẫn lời một thành viên của nhóm Hiến pháp là bà Nguyễn Uyên Thùy cho hay có tổng cộng 9 thành viên của nhóm này bị bắt trước và sau ngày Quốc khánh 2-9.

Nhóm này được cho là có dự định kêu gọi tiến hành biểu tình ôn hoà vào ngày này để lên tiếng về nhiều vấn đề khác nhau gồm vi phạm nhân quyền, tình trạng tham nhũng có hệ thống, phản ứng yếu ớt của chính phủ Việt Nam đối với vi phạm chủ quyền từ phía Trung Quốc, cũng như quản trị tồi của chính phủ Hà Nội dẫn đến thực tế ô nhiễm môi trường trầm trọng trên cả nước.

CÓ MỘT CHUYỆN KHÁC ĐÁNG NHỤC HƠN

Image may contain: one or more people, people sitting and people eating
Nguyen Anh TuanFollow

 

CÓ MỘT CHUYỆN KHÁC ĐÁNG NHỤC HƠN

Không ít người tỏ ra phiền lòng trước sự kiện 152 người Việt đồng loạt bỏ trốn ngay khi đặt chân đến Đài Loan, với lo ngại rằng chuyến đi của họ đến quốc đảo này sẽ gặp rắc rối vì liên lụy. Thái độ này hoàn toàn hợp lý và dễ hiểu, mà thực tế là đoàn khách Việt Nam ngay sau đó đã bị giới chức Đài Loan thẩm vấn nhiều giờ ngay tại sân bay trước khi nhập cảnh. [1]

Chia sẻ thái độ đó, Đại biểu QH Lưu Bình Nhưỡng còn cho rằng sự việc sẽ “làm xấu hình ảnh của đất nước trong mắt bạn bè quốc tế” và coi hành động này là “làm nhục quốc thể”.[2]

Sự thực là không phải đến bây giờ người Việt mới bị để ý về chuyện bỏ trốn ở Đài Loan mà lâu nay với dư luận đảo quốc cái tên Việt Nam luôn xuất hiện đầu tiên mỗi khi bàn đến vấn đề lao động nhập cư bỏ trốn (runaway migrants). Trong số 70,000 lao động nước ngoài mất dấu ở Đài Loan, ít nhất một nửa là người Việt. [3]

Đó là còn chưa nói đến những điều không hay mà lao động người Việt của chúng ta đã làm trong thời gian cư trú và làm việc bất hợp pháp.

Búa rìu dư luận Đài Loan đã nặng nề, mà những lời chì chiết từ đồng bào quê hương xứ sở cũng khắc nghiệt không kém.

Nhưng, còn một sự thực khác mà báo chí dư luận Việt Nam ít khi nhắc đến.

Để đến được Đài Loan, người lao động Việt Nam, mà đa phần là thanh niên xuất thân từ các gia đình nghèo ở nông thôn, đang phải trả một mức phí cao hơn bất kỳ quốc gia nào khác.

Trong khi một lao động Thái chỉ mất tối đa $2,700 (USD), Philippines là $3,200 để được làm việc ở Đài Loan thì con số tương ứng cho một lao động Việt Nam là $7,000 [4]. Thực trạng này thật bất hợp lý khi mà chính quyền Đài Loan ấn định chung một mức sàn thấp đối với phí môi giới cho lao động từ mọi quốc gia, và lại càng khó chấp nhận nếu tính đến thực tế Việt Nam là nước nghèo nhất.

Với mức lương trung bình hiện tại vào khoảng $700, đa số lao động Việt Nam phải mất khoảng 1.5 năm lao động không công trả nợ với bản hợp đồng đầu tiên tối đa 3 năm. Trước 2017, khi Đạo luật Dịch vụ Lao động (Employment Services Act) chưa được sửa đổi và lao động nhập cư bị buộc phải rời khỏi Đài Loan sau 3 năm nếu muốn được tái tuyển dụng, lao động người Việt gần như không còn lựa chọn nào khác ngoài bỏ trốn để tiếp tục làm việc, nếu muốn có chút gì đó mang về sau thời gian bôn ba xứ người. [5]

Kết quả là trong năm 2016, nếu chỉ có 0.47% lao động Thái và 0.42% Philippines được ghi nhận ‘mất dấu’, thì con số tương ứng của Việt Nam là 6.86%. [6]

Làm việc bất hợp pháp có thể giúp người lao động Việt Nam có thêm thu nhập gửi về cho gia đình, nhưng đồng thời cũng mang tới nhiều rủi ro vì điều kiện làm việc không an toàn, quyền lao động không đảm bảo. [Nếu chăm theo dõi các diễn đàn trên Facebook của người Việt ở Đài Loan bạn sẽ thấy người lao động của chúng ta, dĩ nhiên tuổi đời còn rất trẻ, chết khá thường xuyên vì tai nạn lao động hoặc đôi khi vì đột quỵ do làm việc quá sức. Đây cũng là một câu chuyện khác mà báo chí Việt Nam ít đề cập.]

Vậy vấn đề mấu chốt ở đây là vì sao chi phí để lao động Việt Nam sang Đài Loan làm việc lại cao bất thường đến thế?

Rất đơn giản, có những nhóm lợi ích hưởng lợi không muốn thay đổi. Năm 2017 Đài Loan tiếp nhận tới 67,000 lao động Việt Nam [7], và mức phí mà những người này phải bỏ ra, bởi thế, lên đến gần nửa tỷ USD. Không khó để biết ai hưởng lợi từ số tiền khổng lồ này: môi giới Đài Loan, môi giới Việt Nam, và cũng cần lưu ý rằng không dễ để xin được giấy phép xuất khẩu lao động từ các cơ quan lao động-thương binh-xã hội ở nước ta.

Thử nhìn ra các nước khác trong khu vực, chính phủ Phillpines từ năm 1999 đã ký với Đài Loan thỏa thuận về chương trình tuyển dụng trực tiếp (IDes) nhằm giảm chi phí cho người lao động nước này, Indonesia (cũng có tình trạng phí cao bất thường nhưng vẫn thấp hơn Việt Nam) đang xây dựng chính sách để lao động của họ không phải trả bất kỳ chi phí nào (zero cost policy). [8]

Trong khi đó, chính phủ của chúng ta, ngoài việc tung hô xuất khẩu lao động như một thành tích [9], đã và đang làm gì để chấm dứt tình trạng nhóm lợi ích xuất khẩu lao động ăn vào những đồng tiền còm cõi của các gia đình nghèo vùng nông thôn, ăn vào sức khỏe, tính mạng, tương lai của những người Việt Nam trẻ tuổi bôn ba xứ người chỉ vì không tìm được việc trong nước?

Điều đó liệu có đáng để nhục hơn không?

Câu hỏi tương tự cũng dành cho chúng ta, nếu chỉ biết phàn nàn về một kết quả tồi tệ mà không làm bất kỳ điều gì để thay đổi nguyên nhân của nó.


Ảnh: Bữa cơm của bốn lao động người Hà Tĩnh trên một tàu cá Đài Loan (Nguồn: Andy Ip Gia Thien – Taiwan News)

[1]http://baovanhoa.vn/…/doan-du-khach-dau-tien-cua-viet-nam-b…
[2]http://phunuvietnam.vn/…/152-nguoi-loi-dung-du-lich-de-bo-t…
[3]http://www.taipeitimes.com/…/taiwan/a…/2016/03/18/2003641874
[4]http://recruitmentreform.org/…/Policy-Brief-Recruitment-Fee…
[5]http://www.taipeitimes.com/…/taiwan/a…/2017/04/10/2003668448
[6]https://statdb.mol.gov.tw/html/mon/c12070.htm
[7]http://baochinhphu.vn/…/Xuat-khau-lao-dong-xac-l…/327248.vgp
[8]http://twc2.org.sg/…/…/2016/06/Recruitment-Costs-Taiwan2.pdf
https://www.taiwannews.com.tw/en/news/3187374
[9]http://www.dangcongsan.vn/…/xuat-khau-lao-dong-2018-ky-vong…
https://laodong.vn/…/18000-ngu-dan-sang-han-quoc-lao-dong-s…

DÙNG CHIÊU BÀI LỪA DÂN

Image may contain: one or more people and text
Đỗ Ngà

 

DÙNG CHIÊU BÀI LỪA DÂN

Khi tranh chấp biển đông, trách nhiệm trước tiên là ở chính quyền chứ không phải thuộc nhân dân. Như ta biết trên biển Đông, Trung quốc dùng tàu quân sự ngụy trang thành tàu đánh cá để tìm diệt ngư dân Việt. Điều này không thể chối cãi.

Trung quốc rất ma mãnh, nó dùng đường 9 đoạn không có cơ sở pháp lí, không biết vị trí chính xảc trên biển để phân định. Mục đích là nó sẽ dùng sức mạnh để nới dần đường 9 đoạn ngày một rộng ra nhằm chiếm trọn biển Đông.

Nếu trên đất liền đường biên giới là dãy núi, con sông, hay nếu giữa vùng bằng phẳng thì người ta cắm các cột mốc để phân biệt. Còn trên biển thì sao? Đường 9 đoạn ở nơi nào có ai biết không? Không! Cho nên chính quyền Trung Cộng cứ lệnh cho hải quân của nó cứ thấy tàu ngư dân Việt là bắn bất kể vị trí nào thì sao? Nó cứ gặp ngư dân là giết, giết nơi nào thì bảo đó là vùng chủ quyền của nó thì sao? Không dại gì nó không làm điều đi khi chính quyền CSVN luôn im lặng.

Năm 2017, bãi Tư Chính thuộc vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam bao năm không sao, thế nhưng khi Việt Nam cho khoan thăm dò thì Trung Quốc bảo vùng đó của nó. Vậy mà ngay lập tức chính quyền CSVN cho rút khoan tháo chạy. Với tàu khoan thăm dò, có sự hậu thuẫn của chính quyền Việt Nam, Trung Quốc còn đến xí phần nhận vơ rồi thành thật một cách dễ dàng thi huống hồ chi với ngư dân? Nó vào sát bờ giết ngư dân Việt thì làm gì nó? Vì nó biết chắc chính quyền Việt Nam không phản ứng gì, mà không phản ứng gì thì nó mặc định là của nó.

Lâu nay tôi vẫn nghi sự hèn hạ của chính quyền CSVN không phải hèn thật mà là thi hành chỉ thị của thiên triều dưới mặt nạ đớn hèn. Trước đây, ĐCS đã phát cờ đỏ sao vàng cho bà con ngư dân ra khơi giữ biển để Đảng ở trên bờ cướp đất dân oan. Thực ra phát cờ để làm gì? Tôi nghĩ CS phát cờ cho ngư dân cắm trên tàu, để chỉ điểm cho quân Trung Cộng biết chắc là ngư dân Việt mà giết khỏi nhầm. Chả lẽ nói với dân là Đảng lỡ bán, biển là của Tàu rồi đừng ra khơi? Nói thế dân biểu tình thì rách việc, nên phát cờ xúi ngư dân ra biển để Tàu lạ giết thì dân tự biết sợ mà bỏ biển. Và quả thực, ngư dân ngày càng rút vào bờ hoặc đi rất xa đánh bắt, như thế mặc nhiên biển hoàn toàn là của Trung Cộng.

Cách bờ 4km, Trung Cộng thả ngư lôi để dọa dân Việt. Nơi sát bờ, giờ Trung Cộng xí phần thì làm gì nó? Cũng bài hèn, hèn để hợp thức hoá những gì của mình thành của Trung Quốc. Thả ngư lôi ngay sát bờ là sự xâm phạm nghiêm trong về chủ quyền nhưng Đảng đã im re. Mà im lâu ngày thì thành của giặc.

Vì sao tôi nghĩ hèn là chiêu bài để che đậy một chỉ thị? Bởi vì xâu chuỗi lại sẽ thấy, nó có tiến trình hết. Để mất biển bị dân chửi hèn lâu ngày rồi cũng bàn giao xong. Và cho đến hôm nay, Đảng không còn úp mở nữa là muốn cấm luôn ngư dân không được đi biển. Làm gì có chuyện biển hết cá? Vì đơn giản, Đảng đã bán bằng những văn bản mật được kí giữa 2 ĐCs rồi nhưng giấu giếm ấy thôi.

Biển đã bán xong, liệu Đảng có hết bán không? Đừng hòng! Còn 331 ngàn cây số vuông, họ sẽ bán và sang thiên triều nhờ nó bày cho chiêu bài để về lừa dân.

Bài báo đã bị gỡ bỏ: Nhiều cấp dưới bị bắt giam và kỷ luật nặng, bao giờ ông Lê Thanh Hải và Lê Hoàng Quân “vào lò”?

Bài báo đã bị gỡ bỏ: Nhiều cấp dưới bị bắt giam và kỷ luật nặng, bao giờ ông Lê Thanh Hải và Lê Hoàng Quân “vào lò”?
Bởi AdminTD – 28/12/2018

LTS: Tối qua, báo Người Tiêu Dùng đăng bài: “Nhiều cấp dưới bị bắt giam và kỷ luật nặng, bao giờ ông Lê Thanh Hải và Lê Hoàng Quân “vào lò”?” của hai tác giả Thiện Hiếu và Minh Nguyễn. Hiện bài này đã bị gỡ bỏ. Khi bấm vào bài hiện ra cụm từ “301 Moved Permanently“, tức gỡ bỏ vĩnh viễn. Chúng tôi xin được đăng lại đây, để phục vụ quý độc giả.

Thiện Hiếu – Minh Nguyễn

27-12-2018

(NTD) – Trong vòng một tháng trở lại đây, hàng loạt lãnh đạo cao cấp TP.HCM dưới nhiệm kỳ ông Lê Thanh Hải rồi Lê Hoàng Quân làm Chủ tịch UBND TP.HCM bị khởi tố hoặc kỷ luật nặng nề. Nổi bật nhất là cựu Phó Chủ tịch Nguyễn Thành Tài, Nguyễn Hữu Tín, Tất Thành Cang và danh sách bê bối này chưa có dấu hiệu dừng lại. Nhưng hai vị đáng ra phải chịu trách nhiệm lớn nhất hiện vẫn bình an vô sự, khiến nhiều cử tri TP.HCM và người dân cả nước hết sức bức xúc!

Dư luận đang mong chờ Ban Chỉ đạo Phòng Chống tham nhũng Trung ương và các cơ quan tố tụng sớm tiến hành truy cứu trách nhiệm hình sự đối với ông Lê Thanh Hải (Nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, Nguyên Bí thư Thành ủy TP.HCM) và ông Lê Hoàng Quân (Nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, Nguyên Chủ tịch UBND TP.HCM).

Cho đến nay, hàng loạt sai phạm ở Thủ Thiêm mà Báo Người Tiêu Dùng đã phanh phui, các vụ việc có dấu hiệu cố ý làm trái đã bị Cơ quan Cảnh sát Điều tra Bộ Công an khởi tố và Thanh tra Chính phủ đã kết luận. Qua đó, sai phạm đã lộ rõ trách nhiệm của Chủ tịch, Phó Chủ tịch UBND TP.HCM qua các thời kỳ mà đặc biệt là vai trò của ông Lê Thanh Hải và ông Lê Hoàng Quân. Trong số các lãnh đạo TP.HCM phải kiểm điểm trách nhiệm vì sai phạm ở Thủ Thiêm thì ông Lê Thanh Hải được xem là “tác giả” chính của những vi phạm nghiêm trọng ở Thủ Thiêm. Trớ trêu thay, ông Lê Thanh Hải khi lên làm Bí thư Thành ủy TP.HCM đã từng phê bình UBND TP.HCM ngay thời kỳ ông ta làm Chủ tịch UBND TP.HCM vì những liên quan đến dự án Thủ Thiêm!?

Bí thư Lê Thanh Hải phê bình Chủ tịch Lê Thanh Hải! Ảnh chụp từ báo Đại Đoàn Kết
Những sai phạm của dự án khu đô thị Thủ Thiêm trải dài qua 5 đời Chủ tịch UBND TP.HCM nhưng ông Lê Thanh Hải được xem là người “khởi nguồn” cho những sai phạm vô cùng nghiêm trọng của Thủ Thiêm. Nhiều quyết định và chỉ đạo sai trái, lạm quyền của ông Lê Thanh Hải đã góp phần chính yếu khiến vụ việc Thủ Thiêm “nát bét” như hiện nay và để lại hậu quả khôn lường.

Việc giải tỏa đền bù dự án Thủ Thiêm diễn ra chủ yếu trong thời gian ông Lê Thanh Hải ngồi ghế Chủ tịch UBND TP.HCM (2001-2006) và 2 nhiệm kỳ liên tiếp ông này giữ chức Bí thư Thành ủy TP.HCM (2006-2015). Đến khi ông Lê Hoàng Quân thay vị trí của ông Lê Thanh Hải để ông Lê Thanh Hải tiếp tục chỉ đạo, là người lãnh đạo cao nhất ở TP.HCM thì những vụ giải tỏa cưỡng chế càng diễn ra khốc liệt hơn. Hàng ngàn người dân đã mất nhà, mất đất oan uổng với những quyết định khuất tất, đầy dấu hiệu lợi ích nhóm và v.i ph.ạm các quy định hiện hành. Có những gia đình bị đập phá nhà và không hề được đền bù đồng nào hay giải quyết tái định cư, tạm cư ở bất cứ nơi đâu như hộ bà Nguyễn Thị Giáp ở khu phố 1, P. Bình An, Q.2.

Bà Lê Thị The, người có chồng và ba con trai chết uất ức vì các hành động cưỡng chế đất có dấu hiệu trái pháp luật tại Thủ Thiêm dưới thời lãnh đạo của ông Lê Thanh Hải.
Đây cũng là thời kỳ “u ám” nhất của bà con Thủ Thiêm khi UBND TP.HCM dưới sự lãnh đạo của ông Lê Thanh Hải và ông Lê Hoàng Quân đã ra hàng loạt quyết định không đúng thẩm quyền, trái với quyết định của Thủ tướng, sai luật… để “đánh tráo” 160ha tái định cư, lấp liếm việc giao đất cho 51 dự án phân lô bán nền ngay tại khu tái định cư và lấn ranh của người dân không thuộc quy hoạch khu đô thị Thủ Thiêm.

Chính ông Lê Thanh Hải là người chỉ đạo “xé nát” 160ha tái định cư Thủ Thiêm bằng lệnh “Không nhất thiết một địa điểm, có thể bố trí từ 3 đến 4 địa điểm trên địa bàn Q.2”. Đây là quyết định “bật đèn xanh” đá văng bà con Thủ Thiêm ra khỏi khu vực mà họ được Thủ tướng cho phép tái định cư.

Nguy hiểm hơn, “tối kiến” này của ông Lê Thanh Hải còn mở đường cho việc thu hồi đất tràn lan của bà con Q.2 ở Nam Rạch Chiếc, Thạnh Mỹ Lợi với danh nghĩa phục vụ tái định cư cho Thủ Thiêm dù chẳng có quy định nào từ Chính phủ cho phép TP.HCM làm việc này. Cho đến nay, bà con Q.2 bị thu hồi đất oan từ chỉ đạo của ông Lê Thanh Hải vẫn còn khiếu kiện khắp nơi, ai oán khổ sở hàng chục năm trời.

Ông Lê Thanh Hải và ông Lê Hoàng Quân tại Đại hội Đại biểu Đảng bộ TP.HCM lần thứ X, nhiệm kỳ 2015-2020 tổ chức từ 14/10-17/10/2015. Ảnh: Phan Hoàng/ Chinhphu.vn
Không chỉ trong vụ Thủ Thiêm mà ở hàng loạt dự án bê bối, sai phạm, thậm chí có vụ đã bị khởi tố như các vụ liên quan đến Phan Văn Anh Vũ (Vũ nhôm), khu đất 8-12 Lê Duẩn mà ông Nguyễn Hữu Tín và Nguyễn Thành Tài đã bị khởi tố bắt giam đều không thể không xem xét trách nhiệm cấp trên của hai ông này là Chủ tịch UBND TP.HCM Lê Hoàng Quân và chỉ đạo của Bí thư Thành ủy TP.HCM Lê Thanh Hải thời kỳ đó. Trong vụ đại án Ngân hàng Đông Á, nơi có vốn của Thành ủy TP.HCM cũng không thể loại trừ trách nhiệm của Bí thư Thành ủy TP.HCM lúc đó là ông Lê Thanh Hải. Cần nhớ, chính Bí thư Thành ủy TP.HCM Lê Thanh Hải là người đứng đầu chịu trách nhiệm về quản lý tài chính ngân sách Đảng tại Đảng bộ TP.HCM. Qua kết luận của các cơ quan nội chính, tố tụng Trung ương thời gian gần đây, rõ ràng việc quản lý tài chính lỏng lẻo tại các cơ quan Đảng bộ TP.HCM cần được truy trách nhiệm đến tận cùng.

Tại dự án Metro số 1 mà Kiểm toán Nhà nước vừa công bố kết luận thì đây là dự án thuộc công trình quan trọng quốc gia nên Sở Kế hoạch và Đầu tư TP.HCM thực hiện thẩm định để phê duyệt là không đúng thẩm quyền. Bên cạnh đó, nội dung thẩm định không đảm bảo theo quy định, như không đ.ánh giá tổng mức đầu tư, kiểm tra tính đầy đủ, hợp lý của các khoản mục chi phí trong tổng mức đầu tư…

Tuy nhiên, Kiểm toán Nhà nước cho biết, Sở Kế hoạch và Đầu tư TP.HCM đã trích dẫn những chỉ đạo của Chủ tịch UBND TP.HCM khi đó là ông Lê Hoàng Quân về việc giao và cho phép cơ quan này thẩm định việc tăng tổng mức đầu tư đối với dự án này. Điều đó đồng nghĩa với việc nếu ông Lê Hoàng Quân không giao và cho phép, Sở Kế hoạch và Đầu tư TP.HCM sẽ không “dám” lạm quyền như vậy.

Những vụ việc tiêu biểu trên chỉ là một trong số những sai trái của hai cựu Chủ tịch UBND TP.HCM hai nhiệm kỳ trước đã để lại hậu quả nặng nề cho cả nhân dân lẫn chính quyền thành phố này. Giờ đây khi cấp dưới, nhiều người thừa hành, thay mặt hay làm theo lệnh của ông Lê Thanh Hải, Lê Hoàng Quân đã bị khởi tố, b.ắt tạm giam thì không lẽ gì hai ông này lại không chịu trách nhiệm gì trong những bê bối chấn động như thế !

Dư luận, nhân dân và cán bộ TP.HCM đang trông chờ các cấp có thẩm quyền nhanh chóng xử lý những hành vi sai phạm của cả hai cựu Chủ tịch TP.HCM này. Ít nhất đến lúc này, ông Lê Hoàng Quân và nhất là ông Lê Thanh Hải đã có dấu hiệu của việc “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” và “cố ý làm trái” gây thiệt hại hết sức nghiêm trọng. Nếu các cơ quan chức năng Trung ương muốn điều tra cặn kẽ những sai phạm tại TP.HCM, lấy lại niềm tin của của cử tri thành phố vào Đảng và chính quyền TP.HCM, thiết nghĩ, đã đến lúc phải truy cứu tận cùng trách nhiệm hình sự của ông Lê Thanh Hải và Lê Hoàng Quân. Nói theo cách khác, việc đưa hai cựu quan chức này “vào lò” chính là quyết sách hợp lòng dân, quan chức gây ra sai phạm nghiêm trọng phải trả giá bằng vận mệnh của chính mình.

Có thể nói, cuộc chiến chống tham nhũng do Đảng thực hiện đang thực sự diễn biến đúng tinh thần của Tổng Bí thư từng nói “không có vùng cấm, không có ngoại lệ !”.

BAOTIENGDAN.COM
Bài báo đã bị gỡ bỏ: Nhiều cấp dưới bị bắt giam và kỷ luật nặng, bao giờ ông Lê Thanh Hải và Lê Hoàng Quân “vào lò”? Bởi AdminTD – 28/12/2018 Tweet Share 0 +1 Pinterest 0 Email LTS: Tối qua, báo Người Tiêu Dùng đăng bài: “Nhiều cấp dư…..