Hiệp định Paris: Khuất tất và khả năng tái hợp

Tường An
2019-05-13

Cố vấn An ninh Quốc gia Mỹ Henry Kissinger (phải) bắt tay ông Lê Đức Thọ, đại diện phái đoàn Việt Nam tại lễ ký thỏa thuận ngưng bắn ở Paris hôm 23/1/1973

Cố vấn An ninh Quốc gia Mỹ Henry Kissinger (phải) bắt tay ông Lê Đức Thọ, đại diện phái đoàn Việt Nam tại lễ ký thỏa thuận ngưng bắn ở Paris hôm 23/1/1973

 AFP

Đã 46 năm trôi qua kể từ khi Hiệp định Paris được ký kết ngày 27 tháng 1 năm 1973 tại thủ đô nước Pháp.Vừa qua, một nhóm người từ Mỹ, Canada và tại Pháp, có người đã từng tham dự Hiệp định Paris cũng như đã từng phục vụ trong chính phủ miền Nam Việt Nam Cộng hòa, đã đến thăm lại nơi chốn đã ký kết Hiệp định lịch sử này. Họ cũng là những người đang nỗ lực tái hợp lại Hiệp định Paris để tìm một giải pháp cho vấn đề biển Đông.

Số 19 đường Kleber, tại Trung Tâm Hội Nghị Quốc Tế (Centre de Conférences International), cách đây 46 năm, đã ghi nhận một sự kiện lịch sử: Hòa đàm Paris, nơi mà 4 thành phần (Hoa Kỳ, Việt Nam Cộng hòa, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hoà miền Nam Việt Nam) đã đặt bút để ký: “Hiệp định chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Việt Nam” (Accords sur la fin de la guerre et le rétablissement de la paix au Vietnam, Agreement on Ending the War and Restoring Peace in Vietnam) thường được gọi tắt là Hiệp định Hoà Bình Paris (Accords de Paix de Paris, Paris Peace Accords) hay Hiệp Định Paris, quyết định số phận của miền Nam Việt Nam từ ngày 27/1/1973.

Trung Tâm Hội Nghị Quốc tế – nơi ký Hiệp định Paris – nay đã được chính phủ Pháp bán lại cho Tập đoàn khách sạn năm sao Peninsula (thuộc sở hữu của “The Hongkong and Shanghai Hotels” và “Katara Hospitality”, ex-Qatar National Hotels Co.) Mặc dù cư ngụ tại Pháp, nhưng lần đầu tiên trở lại nơi đây, nhìn lại cảnh cũ, Ông Phạm Đăng Sum, nguyên Phát Ngôn Nhân và Giám đốc Nha Thông tin Báo chí của Bộ Ngoại Giao Việt Nam Cộng hòa ngậm ngùi chia sẻ:

“Đến đây thì tôi rất là bỡ ngỡ, ngỡ ngàng. Bởi vì tôi không nhận ra được ! Lúc đó là buổi sáng, chúng tôi đến và ngồi ở cái phòng mà bây giờ tôi nhìn không ra mà có lẽ bây giờ họ đổi ra thành phòng ăn. Nó rộng lắm! Có cái bàn rất rộng và trong đó có 4 phái đoàn: Lẽ tất nhiên là có phái đoàn Mỹ, phái đoàn Việt Nam Cộng Hòa, phái đoàn Bắc Việt và phái đoàn miền Nam (Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hoà miền Nam Việt Nam. RFA) Tôi nhớ là tôi ngồi ở chỗ mà nhìn ra con đường, lúc đó chưa có cổng này.”

Hình minh họa. Hình chụp hôm 25/1/1969 ở Paris: hội nghị nhằm thiết lập hòa bình và chấm dứt chiến tranh ở Việt Nam
Hình minh họa. Hình chụp hôm 25/1/1969 ở Paris: hội nghị nhằm thiết lập hòa bình và chấm dứt chiến tranh ở Việt Nam AFP

Hiệp định Paris ngày 27/1/1973 thực ra là kết cuộc của một chuỗi thương lượng kéo dài 4 năm 9 tháng bắt đầu từ ngày 13/5/1968 giữa Hoa Kỳ và Bắc Việt, sau đó ngày 25/1/1969 có thêm Việt Nam Cộng hòa và Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam với 202 phiên họp chính thức và 24 cuộc họp không chính thức (còn được gọi là “đi đêm”) giữa Ngoại trưởng Henry Kissinger và các ông Lê Đức Thọ, Xuân Thủy. Ông Phạm Đăng Sum còn nhớ lại sau khi Hiệp định được ký xong:

“Có một giai thoại là ông trưởng phái đoàn Bắc Việt và mấy anh ở trong Nam gặp chúng tôi cũng chào và nói rằng “Chúng mình nay mai sẽ thống nhất, gặp gỡ nhau. Trong việc này không ai được, ai thua hết. Chúng ta là dân Việt Nam cả, chúng ta từ này sẽ độc lập và theo những điều trong thỏa hiệp thì là không có những sự trả thù, không có những sự tranh đấu. Từ nay chúng ta sẽ thống nhất, hòa bình. Nhưng mà tiếc thay, lúc nói thì như vậy nhưng sau này thì sự thật thấy là sự thống nhất không được giải quyết bằng phương pháp hòa bình mà là sự cưỡng chế bằng vũ lực. Đó là điều không nói đến trong Hiệp Định Ba-Lê, chỉ nói rằng sẽ có thống nhất với sự thỏa hiệp giữa hai miền chứ không có sự thống nhất bằng vũ lực như năm 1975. Đó là điều làm tôi rất buồn, rất tiếc”

Hiệp định Paris gồm 9 chương (8 chương chính và 1 chương phụ) và 23 điều khoản. Nội dung Hiệp định đòi hỏi các nước phải tôn trọng độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của nước Việt Nam như Hiệp định Geneve 1954 về Việt Nam đã công nhận. Quận đội Hoa Kỳ và đồng minh rút quân ra khỏi Việt Nam. Các bên cam kết tôn trọng quyền tự quyết của nhân dân miền Nam Việt Nam. Nhân dân miền Nam có quyền quyết định tương lai chính trị của mình thông qua Tổng Tuyển cử tự do và dân chủ có giám sát quốc tế. Sau đó, việc thống nhất nước Việt Nam sẽ được thực hiện từng bước bằng phương pháp hòa bình trên cơ sở bàn bạc và thoả thuận giữa miền Bắc và miền Nam Việt Nam không bên nào cưỡng ép hoặc thôn tính bên nào và không có sự can thiệp của nước ngoài.
Hiệp định Paris sẽ hết hiệu lực vào ngày Tổng tuyển cử 25/4/1976.

Điều 5, chương 2 của Hiệp định quy định Hoa Kỳ phái rút toàn bộ quân và cố vấn trong vòng 60 ngày sau khi ký hiệp định. Nhưng lại không nói gì đến lực lượng quân đội Bắc Việt còn ở lại miền Nam lúc ấy. Luật sư Lê Trọng Quát, Dân biểu thời Đệ Nhất Cộng hòa , Quốc Vụ Khanh thời Đệ Nhị Cộng hòa, phân tích:

“Điều khuất tất nhất trong Hiệp định Paris là không có nói chứ không phải là không nói rõ. Hoàn toàn không nói về sự tồn tại của 100.000 cán binh cộng sản ở miền Nam Việt Nam, cái hiệp định đó đã im lặng. Đó là sự nhượng bộ to lớn của Hoa Kỳ để cho Việt cộng ký hiệp định. Chúng ta biết rằng Hiệp định Paris có điều khoản cốt cán là quân đội Hoa Kỳ và các nước đồng minh phải rút lui sau khi hiệp định ký kết. Trong lúc đó thì 100.000 cán binh Việt cộng còn ở lại trong Nam mà hiệp định hoàn toàn không nói đến. Đó là một ẩn khuất quan trọng đã quyết định số phận của miền Nam Việt Nam”

Hình minh họa. Một người dân ngồi giữa đống đổ nát ở làng mình sau những vụ đánh bom hôm 27/1/1973, ngày ký hiệp định Paris chấm dứt chiến tranh Việt Nam.
Hình minh họa. Một người dân ngồi giữa đống đổ nát ở làng mình sau những vụ đánh bom hôm 27/1/1973, ngày ký hiệp định Paris chấm dứt chiến tranh Việt Nam. AFP

Hiệp định bắt đầu có giá trị lúc 0 giờ , giờ quốc tế GMT đêm 27 rạng 28-1-1973, tức 8 giờ sáng giờ Việt Nam. Nhưng sáng ngày 28-1-1973, miền bắc Việt Nam đã lợi dụng những vùng ‘tranh tối, tranh sáng’ hay vùng ‘da beo’ nơi không phân biệt được quốc gia hay cộng sản, để tiến hành cái mà họ gọi là: “cuộc đấu tranh của nhân dân ta để thi hành Hiệp định Paris, thực chất là cuộc đấu tranh để tiếp tục hoàn thành những nhiệm vụ của cách mạng dân tộc, dân chủ ở miền Nam kéo dài hơn 2 năm nữa mới kết thúc”.

Theo lời Luật sư Lê Trọng Quát thì đây là sự vi phạm Hiệp Định Paris: 

“Khi tiếng súng vừa chấm dứt vào lúc 1.00 giờ sáng ngày 27/1 thì Việt cộng ở phía Bắc đã bắt đầu vi phạm hiệp định bằng cách họ không ngưng tiếng súng mà vượt ra khỏi vùng họ đang chiếm đóng để chiếm cứ thêm đất đai và dân chúng ở những vùng đó. Có thể nói tình trạng” da beo” lúc bấy giờ giữa hai bên, dân cư của những vùng khác nhau trong lãnh thổ miền Nam Việt Nam đã tạo ra sự khó khăn cho việc thi hành hiệp định mà (Việt cộng) lợi dụng cơ hội đó tỏa ra để chiếm thêm đất đai, sự vi phạm bắt đầu từ đó.
Sự vi phạm thứ hai chúng ta đều biết là quân đội chính quy của Bắc Việt cộng sản đã hoàn tất cuộc xâm lăng, tràn vào chiếm cứ thủ đô Sài Gòn ngày 30/4/1975. Chúng ta thấy rõ ràng là họ vi phạm hoàn toàn Hiệp định Paris”

Để thoát ra khỏi vũng lầy của cuộc chiến Việt Nam, theo tài liệu của sử gia Trần Gia Phụng,  truyền thông quốc tế sau này tiết lộ Tổng thống Hoa Kỳ Nixon đã nói với Ngoại trưởng Henry Kissinger: “Tôi không biết rằng những lời đe dọa liệu có đủ hay không, nhưng tôi sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết như là – hay sẽ cắt đầu ông ta nếu cần.” (Tin AFP, thứ Ba 23-6-2009.  BBC thứ Tư 24-6-2009.) Ông Phạm Đăng Sum cũng khẳng định :

“Chúng tôi biết là cái Hiệp định này có nhiều cái bất lợi rồi, cho nên Tổng thống Thiệu lúc đó đã nhiều lần kéo dài không muốn ký, nhưng Hoa Kỳ đã ép buộc và đưa ra những đe dọa để bắt chính phủ VNCH phải ký. Lúc qua đây, tôi là người ôm hồ sơ Hiệp định, tôi thấy rõ ràng có nhiều điều không tốt cho VNCH. Nhưng mình nghĩ rằng nếu như thực hành nghiêm chỉnh thì cái Hiệp định đó có thể đưa ra sự hòa hợp, hòa giải giữa hai bên”

Điều thứ 11, Chương 4 trong Hiệp định quy định  hai bên sẽ thực hiện hòa hợp, hòa giải dân tộc, xóa bỏ thù hằn, cấm mọi hành động trả thù và phân biệt đối xử
với bên này hay bên kia, bảo đảm các quyền căn bản của người dân.

Theo Luật sư Lê Đình Thông, nguyên công cán ủy viên Bộ Thông Tin dưới thời đệ II Cộng hòa, luật sư Tòa Thượng Thẩm Sài Gòn, Giáo sư Quan hệ Quốc Tế Đại học Nanterre (Pháp) sự thực thi điều khoản trong Hiệp định là một sự mỉa mai vì chính những người ký và cam kết đã không tôn trọng nó, ông nói:

“Mỗi điều khoản của hiệp định đã đưa đến cho tôi một sự cay đắng, một sự mỉa mai, bởi vì những quy định này hoàn toàn không phù hợp với thực tế. Tôi phân tích vấn đề một cách khách quan và trong tinh thần đại học chứ không đứng trong quan điểm của bên này hay bên kia mà phân tích một cách thiên lệch: Như chúng ta thấy bản văn đã ghi rõ là “cấm mọi trả thù” vậy mà tại sao sau năm 75 chính những người đã ký kết họ đã trả thù một cách man rợ. Amnesty International đã nói rõ – mà con số này cũng do Hà Nội đưa ra – là có đến 1 triệu người đã phải vào các trại mà người ta gọi là “trại cải tạo” nhưng thực tế, “cải tạo” ở đây, theo cái nhìn của tôi là “cải tạo” từ “tự do” sang “nô lệ”. Chữ “cải tạo” chỉ có một ý nghĩa như vậy thôi.”

Điều 19 trong Hiệp định Paris quy định trong vòng 30 ngày sau khi ký kết, một Hội nghị sẽ được triệu tập để bảo đảm việc thực thi Hiệp định. Ngày 2/3/1973 một Hội nghị được triệu tập tại Paris để ký “Định ước của Hội nghị Quốc tế về Việt Nam” gồm 12 nước là bốn bên trong hội nghị Paris (Hoa Kỳ, Việt Nam Cộng hòa, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa , Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời Cộng hòa miền nam Việt Nam) cùng 8 nước khác là Canada, Hungary, Indonesia, Poland, Anh, Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, Liên Xô và Pháp trước sự chứng kiến của Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Kurd Waldheim. Định ước này gồm 9 điều khoản nhằm bảo đảm việc thực thi Hiệp định Paris, chấm dứt chiến tranh, giữ vững hòa bình tại Việt Nam. Luật sư Lê Trọng Quát cho biết :

“Định Ước cuối cùng (Acte de Final) đó cũng ghi một điều rất quan trọng: Sự tôn trọng quyền lãnh thổ của nước Việt Nam. Nếu áp dụng đúng điều khoản đó thì Trung Cộng không thể xâm lăng những lãnh thổ, lãnh hải của chúng ta như chúng ta đã biết”

Luật sư Lê Trọng Quát trả lời phỏng vấn RFA
Luật sư Lê Trọng Quát trả lời phỏng vấn RFA Photo: RFA

Dựa vào những điều khoản đã ghi rõ trong Hiệp định cũng như  điều 7 trong Định ước Quốc tế quy định về việc tái hợp Hiệp định Paris, luật sư Lâm Chấn Thọ (Montreal, Canada) từ năm 1999 đã tìm cách tái hợp lại Hiệp định Paris. Theo ông, Cộng sản Việt Nam đã không tôn trọng các điều khoản trong Hiệp định, vì thế chính phủ Việt Nam Cộng Hòa chưa bao giờ thật sự chấm dứt. Nếu có một Chính Phủ Pháp Định Liên Tục Công Quyền VNCH thì việc vận động các quốc gia khác tái hợp Hiệp định Paris là điều khả thi.

Điều 7 trong Định Ước Quốc Tế Bảo Đảm việc thực thi Hiệp Định Paris quy định : Nếu muốn tái hợp Hiệp Định Paris thì có hai cách :

1-    Hoa Kỳ và Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (tức Cộng hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam hiện nay)  đồng ý tái hợp

2-    6 quốc gia trong 12 quốc gia đã ký kết trong Định Ước đồng ý tái hợp.
Điều này có nghĩa là : Nếu Chính Phủ VNCH Pháp Định (hiện nay do luật sư Lê Trọng Quát đảm nhiệm từ năm 2015) vận động được thêm 5 nước nữa đồng ý thì có thể tái hợp Hiệp định Paris.

Luật sư Lâm Chấn Thọ trình bày về công trình nghiên cứu của ông :

“ Cái “Định Ước Bảo Đảm Thực Thi Hiệp định Ba-Lê” được định rằng: Khi có một vi phạm thì có một thủ tục mà chúng ta phải tuân theo để có thể tái hợp Hiệp định này lại.
Thủ tục đó có hai phần: Phần thứ nhất: Tôi không hiểu vì lý do gì Hoa Kỳ và Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa lại có ưu tiên để tái hợp. Nếu họ đồng yêu cầu tái hợp thì mọi người phải họp. Còn nếu không thì 1 thành phần nào đó phải vận động 5 thành phần khác để được 6/12 thì mới tái hợp. Cái gì mà nó đưa tôi đến ý định đây là thời điểm mà chúng ta có thể làm việc được ? Tôi đã bắt đầu năm 1999 để kêu gọi đồng hương làm sao phục hoạt Việt Nam Cộng Hòa thức dậy để dùng VNCH kêu gọi những nước khác để có được 6 thành phần trên 12 để tái hợp Hội nghị, để đặt vấn đề bầu cử tự do ở Việt Nam và đặt vấn đề chiếm đóng Hoàng Sa, Trường Sa với Trung cộng”

Luật sư Lâm Chấn Thọ trả lời RFA
Luật sư Lâm Chấn Thọ trả lời RFA Photo: RFA

Luật sư Lâm Chấn Thọ đã bắt đầu công việc khó khăn mà có người cho là “đội đá vá trời” này để tìm lại công đạo cho miền Nam Việt Nam đã bị bức tử cách đây 46 năm bởi lợi ích của Hoa Kỳ và Cộng sản Bắc Việt. Cuộc trường chinh kéo dài 20 năm dần dần đã có những kết quả cụ thể, luật sư Lâm Chấn Thọ cho biết :

“Một tin mừng cho quý vị và cho tôi là hiện giờ Canada có một quyết nghị của Thượng Viện Canada đòi hỏi Canada phải đóng một vai trò tích cực hơn để dùng Định Ứớc Bảo Đảm Thực Thi Hiệp Định Ba-Lê (hay còn gọi là Kết Ước của Hội Nghị Quốc Tế về vấn đề Việt Nam) dùng cái đó để giải quyết những tranh chấp ở Biển Đông. Đó là công sức của ông Thượng Nghị Sĩ Canada gốc Việt (TNS Ngô Thanh Hải. RFA) Thành ra chúng ta đã đi được con đường rất xa và đặc biệt là ông TNS Ngô Thanh Hải đã vận động được bộ luật Canada lên tiếng kết án Cộng sản Việt Nam vi phạm Hiệp định Ba-Lê một cách trắng trợn. Bộ luật đó đã được chuẩn y bởi quốc hội Canada mà không có bất kỳ một phiếu chống nào. Cộng sản Việt Nam đang điên tiết về vấn đề này. Đó là con đường chúng ta đã đi ở Canada rồi. Ở bên Hoa Kỳ, tôi đã tìm ra được một bộ luật. Đó là bộ luật 93559: Lưỡng viện Quốc hội Hoa Kỳ đồng đòi hỏi Hành pháp Hoa Kỳ phải tái hợp Hội nghị quốc tế về vấn đề Việt Nam như chúng ta đã muốn. Nhưng bộ luật đó bị ngâm tôm trong vòng mấy chục năm nay. Đó là cơ hội ngàn vàng cho chúng ta. Và sau đó quý vị thấy tôi có mặt tại Âu châu đây là vì đây là bước tiến tiếp theo của chúng ta. Quý vị hỏi tôi những nước nào ? Xin cho tôi tạm không nói, nhưng quý vị hiểu rằng chúng tôi có mặt ở Âu châu thì muốn hay không muốn, có những vận động đang xảy ra”

Trung Quốc là một trong những quốc gia đã ký kết bảo đảm việc thực thi hiệp định này, trong đó có điều khoản bảo đảm sự toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải của miền Nam Việt Nam vì thế, việc Trung Quốc chiếm Hoàng Sa, Trường sa cũng là một hành động vi phạm Hiệp định Paris. Luật sư Lâm Chấn Thọ tiếp :

“Trung cộng là một thành phần đã ký, Trung Cộng đã hứa sẽ tôn trọng và bảo đảm sự vẹn toàn lãnh thổ của Việt Nam vậy tại sao Trung cộng đã chiếm Hoàng Sa năm 1974 và Trường Sa năm 1988 mà bây giờ không ai đặt vấn đề đó hết. Bây giờ đã đến lúc chúng ta đặt vấn đề. Đặt vấn đề cách nào ? Đặt vấn đề tái hợp Hội nghị lại. Và khi chúng ta tái hợp Hội nghị lại chúng ta sẽ biến Hội nghị đó thành một cơ quan tài phán quốc tế. Tức là gì ? dùng ảnh hưởng của những nước (trong hội nghị Paris. RFA) để làm áp lực bắt Trung cộng phải có một thái độ đúng đắn về Hoàng Sa và Trường Sa.”

Ngoài ra, Luật sư Lâm Chấn Thọ cũng trình bày trước công luận một hồ sơ mật đã được công bố: Đó là lá thư viết ngày 17/4/1975 của Ngoại trưởng Henry Kissinger gửi cho Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam lúc đó là ông Graham Martin. Trong đó, Kissinger viết: Pháp đã tiếp cận chúng ta và đưa ý kiến tái hợp lại Hội nghị Paris, nhưng chúng ta đã từ chối vì điều đó phản tác dụng (counterproductive) cho Hoa Kỳ.

Từ đó, luật sư lâm Chấn Thọ có một cái nhìn lạc quan khi trở lại nơi này :

“Có 9 nước bảo đảm với đất nước của tôi là VNCH rằng họ sẽ tôn trọng và sẽ bảo đảm quyền tự quyết của nhân dân tôi. Cho nên đó là một món nợ mà họ đã thiếu nhân dân tôi. Khi đến đây, tôi nhìn thấy cảnh vật thay đổi thì tôi nghĩ rằng tình hình thế giới sẽ thay đổi và những người đã quên món nợ của họ phải nhớ lại. Cho nên, mấy chục năm nay tôi theo đuổi để làm sống dậy, cho họ tỉnh thức dậy để họ hiểu rằng họ chưa trả món nợ đó. Đồng thời họ còn thiếu cái nợ thứ nhì là họ bảo đảm sự vẹn toàn lãnh thổ của đất nước tôi mà Trung cộng là một thành viên đã ký ngang nhiên chiếm Hoàng Sa, Trường Sa. Và những người đã ký cùng Trung Cộng không làm gì để giúp cho Việt Nam. Cho nên, khi tôi thấy vật đổi sao dời thì tôi nghĩ rằng gió phải đổi chiều. Tôi mong rằng đây là thời điểm chúng ta có thể đi đòi những món nợ mà những người thiếu đất nước chúng ta sẽ phải trả”

Những điều khoản đã nằm yên trong ngăn tủ từ hơn 40 năm qua nay được mở ra. Liệu chúng có khả năng giúp hồi sinh những tia hy vọng mới như lời Luật sư Lâm Chấn Thọ vừa bày tỏ?

Không chỉ dừng ở đây!!!

Image may contain: fire

Van Pham

Không chỉ dừng ở đây!!!

Đoàn Bảo Châu

Thấy bọn củi vào lò, tôi chẳng thấy vui mừng gì, chỉ thấy lo lắng. Chính cơ chế này là một bộ máy sinh ra củi. Lò có đốt mãi cũng không bao giờ hết củi. Củi ông, củi bố sẽ sinh củi con, củi cháu, củi chắt.

Chỉ có điều là vào một ngày nào đấy mà cái lò bị tắt thì củi sẽ không còn được gọi là củi, mà chúng sẽ là một thế lực cai trị rộng khắp và xã hội sẽ lao xuống dốc như một chiếc xe không phanh. Mọi mặt đời sống về môi trường, y tế, giáo dục, môi trường kinh doanh sẽ trở nên thảm hại hơn cả bây giờ.

Vậy nguyên nhân là ở đâu? Bộ máy này không thể tạo ra được những cán bộ có năng lực tốt và có lý tưởng. Giả sử có một người như vậy, nhưng để leo lên được vị trí có thể thay đổi được xã hội thì đa phần họ đã đã bị nhuộm đen bởi những mối quan hệ trong bộ máy.

Còn ai vẫn giữ được phẩm chất của mình thì sẽ bị cô lập, không có thực quyền và sẽ chỉ có tiếng nói yếu ớt, không đóng góp đáng kể được cho xã hội.

Trong khi ấy thì những người nằm ngoài bộ máy, nếu có tư tưởng cách tân, cất tiếng nói phản biện hay muốn cải tạo xã hội thì thường là bị bóp chết trong trứng nước. Những vụ án của Trần Huỳnh Duy Thức, Anh Ba Sàm là những ví dụ điển hình.

Một cơ chế không trọng dụng người hiền tài, chỉ theo xu hướng thân hữu thì không thể tiến bộ được.

Đừng mang cái luận điệu đất nước chưa bao giờ được như thế này ra để mà tự hào. Rồi lại mang cái thời bóp mồm bóp miệng gần bờ vực của chết đói của thời bao cấp mấy chục năm trước ra để so sánh. Vài con đường cao tốc, vài toà nhà chọc trời và thu nhập tăng lên nhưng hãy nhìn vị thế đất nước so với thế giới. Cụ thể là so với thằng bạn vàng. Hàng nghìn năm trong lịch sử, ông cha ta luôn cứng cỏi và kiên cường chống lại sự xâm lược của chúng. Giờ đây, sự chênh lệch về quân sự quá lớn, sự chênh lệch về sức mạnh kinh tế còn lớn hơn nữa.

Biển mất, đảo mất mà vẫn phải cắn răng chịu đựng. Cứ ngồi đấy mà mơ màng sẽ có lúc con cháu đòi lại giúp. Làm mất biển đảo là mang tội với tiền nhân.

Vậy tại sao không so sánh tương quan giữa Việt Nam với Hàn Quốc, Singapore, Đài Loan, Thái Lan để xem họ đã làm được những gì mấy chục năm qua và vị thế của họ trên trường quốc tế ra sao.

Điều nguy hại là cơ chế này đã tạo ra những mẫu người XHCN vô cảm, ích kỉ và thấp kém về văn hoá. Tôi thường mang câu chuyện của Jack London ra để nói về con người Việt Nam thời nay. Trong truyện ngắn Tình Yêu Cuộc Sống, thằng người đói khát sau khi đã được cứu lên tầu, sống giữa xã hội văn minh nhưng cuộc sống khốn khổ vẫn ám ảnh tâm trí nên khiến hắn ta cứ giấu dưới đệm những bánh quy khô.

Qua thời bao cấp đói khát, giờ quan chức và nói chung con người Việt Nam bị ám ảnh về những giá trị sờ mó được như tiền bạc, nhà cửa và xe, sự lóng lánh về quần áo, địa vị mà quên đi những cái đẹp của tâm hồn, của lý tưởng, sự cao thượng trong tính cách.

Một không khí bẩn thỉu đang lan toả trong bầu không khí của đất Việt và đặc biệt là trong những cái đầu của người Việt, đặc biệt là trong những cái đầu quan chức.

Hãy mở to mắt để nhìn bộ mặt đất nước của Hàn Quốc, Singapore, Đài Loan… để nhìn thấy sự khác biệt, để thấy xấu hổ và định vị chính xác đất nước này đang ở đâu. Đừng tự hào vớ vẩn trước khi quá muộn.

Tôi sợ rằng những gì tồi tệ nhất vẫn còn đang chờ đợi chúng ta ở phía trước, sự tồi tệ sẽ không chỉ dừng ở đây.

 

V/v THAY ĐỔI HOẠT ĐỘNG CỦA VĂN PHÒNG CÔNG LÝ & HÒA BÌNHTHUỘC DÒNG CHÚA CỨU THẾ SÀI GÒN

Rose Le shared a post to the group: GIA ĐÌNH MÂN CÔI HẢI NGOẠI.

Image may contain: text
Tin Mừng Cho Người Nghèo

THÔNG CÁO

V/v THAY ĐỔI HOẠT ĐỘNG CỦA VĂN PHÒNG CÔNG LÝ & HÒA BÌNH
THUỘC DÒNG CHÚA CỨU THẾ SÀI GÒN

Kính gởi Quý Ông bà và anh chị em lưu tâm đến sinh hoạt của Phòng Công Lý và Hòa Bình thuộc Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn cách riêng “chương trình Tri Ân TPB – VNCH”

Kính gởi đến Quý Ông Thương Phế Binh – Việt Nam Cộng Hòa,
Bà con dân oan cả nước có liên lạc với Phòng Công Lý và Hòa Bình,

Quý vị ân nhân trong và ngoài nước.

Quý Y bác sĩ, quý luật sư và các cộng tác viên của chương trình.

Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn (DCCT SG) vừa bắt đầu một nhiệm kỳ mới, do đó có những thay đổi nhân sự trong cộng đoàn. Cha Phê rô Đinh Ngọc Lâm được bổ nhiệm về làm bề trên Cộng đoàn DCCT SG. Trong cương vị Bề trên mới, ngài có những dự phóng cho những hoạt động trong Cộng Đoàn và giáo xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, trong đó sẽ có sự thay đổi liên quan đến văn phòng Công Lý và Hòa Bình. Để công việc được thuận lợi theo kế hoạch của ngài, và theo đề nghị của ngài, chúng tôi đã thực hiện việc bàn giao lại văn phòng Công lý và Hòa Bình ngày 15/05/2019 để ngài tiện việc sắp xếp lại công việc cũng như những hoạt động trong tương lai của văn phòng.

Do đó, từ hôm nay tôi, Linh mục Phaolô Lê Xuân Lộc không còn làm việc trong phòng Công Lý và Hòa Bình thuộc Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn.

Về hoạt động tri ân các Thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa (TPB-VNCH), chúng tôi được cha Bề Trên mới cho biết là sẽ tiếp tục theo cách sắp xếp của ngài. Do đó, từ nay mọi đóng góp giúp cho TPB-VNCH qua DCCT SG xin liên hệ cha bề trên mới DCCT Sài Gòn.
Quý TPB-VNCH nào muốn được trợ giúp có thể đến liên hệ DCCT SG, số 38 Kỳ Đồng, P 9, Q. 3, Sài Gòn.

Các trường hợp chúng tôi đã cam kết thực hiện việc trợ giúp như khảo sát sửa/xây nhà mới… và đã có kế hoạch trợ giúp, chúng tôi sẽ tiếp tục giúp các ông hoàn thành ước nguyện.

Chúng tôi cam kết tiếp tục lo thu xếp và giúp đỡ cho quý ông TPB thuộc trường hợp đơn thân bị trục xuất khỏi căn nhà tạm trú ở vườn rau Lộc Hưng vào tháng 1 năm 2019, chúng tôi chỉ cam kết sự trợ giúp này trong thời hạn và khả năng cho phép.

Về thông tin cá nhân của quý TPB-VNCH và các dân oan, tù nhân lương tâm… chúng tôi cam kết sẽ bảo mật cho quý vị.

Chúng tôi không còn tiếp tục chương trình Tri Ân TPB – VNCH, do đó chúng tôi cũng không thể đón nhận sự trợ giúp nữa.

Chúng tôi chân thành cám ơn cộng đồng người Việt trong và ngoài nước đã ủng hộ và đồng hành với chúng tôi trong nhiều năm qua. Cám ơn các ông TPB và các bà con dân oan khắp nơi trong cả nước đã yêu thương và tín nhiệm chúng tôi. Cám ơn các Y Bác sĩ, các luật sư và các Tình Nguyện Viên đã nhiệt tình cộng tác với chúng tôi bất chấp bao khó khăn, nguy hiểm. Cám ơn các nhà hảo tâm trong và ngoài nước đã hết lòng trợ giúp chúng tôi để thực hiện chương trình.

Chúng tôi chân thành xin lỗi về những thiếu sót, những vụng về, những giới hạn trong suốt quá trình sinh hoạt làm phiền lòng quý vị. Xin miễn thứ và thông cảm cho chúng tôi.

Xin quý vị tiếp tục cộng tác với DCCT SG trong việc thi hành sứ vụ của Nhà Dòng đó là mang Tin Mừng đến cho người nghèo, người bị bỏ rơi hơn cả.

Chân thành cám ơn Quý vị.

Linh mục Phaolô Lê Xuân Lộc, CSsR.

“NHỮNG LÚC KHÓ CỰC, HÃY NGHĨ TỚI BÁC !

Image may contain: food

Giang Thanh

“NHỮNG LÚC KHÓ CỰC, HÃY NGHĨ TỚI BÁC !

Nguyễn Thiện Nhân bí thư thành ủy TP: Hồ Chí Minh. Câu nói của ông thật là ” Thâm thúy” , ừ thì “những lúc khó cực, hãy nghĩ tới bác” .
Thật là chí lý làm sao vì ko có bác thì lam sao đất nước ngày càng tụt hậu, đói nghèo, đàn ông Việt phải đi làm culi khắp năm châu. Còn phụ nữ thì đi lấy chồng ngoại, đi làm đĩ khắp thế giới như ngày hôm nay.

Ừ thì hãy nghĩ tới bác…!

Ừ thì hãy nghĩ đến bác. có cải cách ruộng đất, là đấu tố, là đâm cha chém chú, …là chạy trốn khỏi quê hương vào Miền Nam lánh nạn. Là hàng trăm ngàn người đã thiệt mạng để rồi cuối cùng đất đai, nông cụ, sức người, sức của về tay đảng hết sau cú lừa cải cách ruộng đất ngoạn mục này.

Ừ thì hãy nghĩ tới bác, lại có tiếp cảnh nồi da xáo thịt. Trước đây Nam- Bắc phân tranh mãi thời phong kiến. Sau này có đảng thì còn đánh nhau to hơn, máu chảy nhiều hơn với cái lý do” giải phóng” vì Miền Nam khổ lắm, lãnh đạo trong đó tàn ác lắm…Nhưng thực tế hoàn toàn khác. Khác đến nỗi quân giải phóng thi nhau rửa chân, rửa mặt ở đài phun nước tròn Sài Gòn, khác đến nỗi quân giải phóng lạ lẫm lắm với những vật dụng, xe hơi, xe gắn máy, đồ gia dụng…

Ừ thì hãy nghĩ tới bác…!là có nợ nần đầm đìa đổ lên đầu nhân dân ngay. Từ đó sinh ra sưu cao thuế nặng, giá cả tăng vọt mà thu nhập thì không thấm vào đâu. Nhưng nhân dân không được nói, được làm những điều mà người dân ở các nước tự do bình thường được làm như biểu tình, tham gia phản đối những sai trái của nhà cầm quyền, bỏ phiếu(bỏ cũng như không vì chúng nó cơ cấu hết rồi). Ai phản đối, chống đảng là có công an lao ra sẵn sàng đàn áp, bắt bớ, xử tù…

Ừ thì hãy nghĩ tới bác ! có cướp bóc mạnh tay. Cướp từ đường đến chợ. Cướp từ nhà đến đất. Cướp từ thuế đến phí. Cướp từ tự do cho đến nhân quyền…

Ừ thì hãy nghĩ tới bác…! nước cứ mất dần vào tay giặc Tàu. Mất thế nào chúng ta đều biết rồi đấy

Ừ thì hãy nghĩ tới bác…! hiến pháp và pháp luật chỉ như tờ giấy chùi đít. Tiền, quyền lực bẻ cong, bóp méo cả hiến pháp và pháp luật. Và người bẻ cong nó không ai khác ngoài đảng và đảng viên, lãnh đạo, cán bộ cộng sản. Giang sơn tan nát. Đào hết, bán hết, buôn lậu hết, thâu tóm hết. Tất cả chỉ vì một chữ ” Tiền”.

Ừ thì hãy nghĩ tới bác…! có oan ức ngút trời, bao trùm khắp mọi miền tổ quốc. Dân oan bị cướp đất, án oan hình sự, khiếu kiện…

Ừ thì hãy nghĩ tới bác…! nhân dân được sống với những bánh vẽ, những giấc mơ. Bánh vẽ XHCN, bánh vẽ mục tiêu, nghị quyết…mà cuối cùng chẳng cái nào vào cái nào và đi đến đâu cả. Người dân cày mãi, kéo mãi với những giấc mơ quá đỗi bình thường ở các nước tư bản giãy chết như xe máy, xe hơi, tủ lạnh, điều hòa…

Ừ thì hãy nghĩ tới bác…! còn nhiều thứ nữa có lắm nếu ko có bác có đảng thì làm sao có ngày hôm nay.

Ừ thì hãy nghĩ tới bác…! con người mà từ ngày sinh cho tới ngày mất, tên tuổi, dòng họ đích thật… đều là giả, trong suốt cuộc đời có hàng trăm hàng ngàn khuôn mặt, bí danh, lý lịch khác nhau, có bao nhiêu khoảng trống (và khoảng tối)

Nhân vật đã đưa cả một chủ thuyết sai lầm, một con đường đi sai lầm vào VN, dẫn tới bao nhiêu tai họa và cả một thời kỳ đen tối nhất cho đất nước, dân tộc; đã thành lập ra một đảng cầm quyền tôn sùng một loại chủ nghĩa viễn vong…

Một lần nữa chúng ta phải khẳn định răng..! Gần như ở nơi nào trên thế giới mà chủ nghĩa xã hội hay chủ nghĩa cộng sản đã được thử nghiệm, chúng cũng gây ra đau khổ, tham nhũng và mục nát. Cơn khát quyền lực của chủ nghĩa xã hội dẫn đến sự bành trướng, thôn tính và đàn áp.”

Bị bắt vì ‘chuẩn bị tham gia biểu tình’

Bị bắt vì ‘chuẩn bị tham gia biểu tình’

RFA
2019-05-15

Anh Nguyễn Đình Khuê và giấy thông báo tạm giam của Công an Đồng Nai.

Anh Nguyễn Đình Khuê và giấy thông báo tạm giam của Công an Đồng Nai.

 Courtesy FB Nguyễn Văn Miếng

Ngày 15/5/2019 trên mạng xã hội Facebook lan truyền một thông báo của cơ quan an ninh tỉnh Đồng Nai về việc bắt tạm giam anh Nguyễn Đình Khuê với cáo buộc được nói là ‘tham gia liên lạc, bàn bạc với Đoàn Viết Hoan và các đối tượng khác về kế hoạch tiến hành biểu tình, gây cháy nổ chống chính quyền nhân dân theo chỉ đạo của một người tên “Lisa Nguyễn” hiện đang ở nước ngoài.’

Luật sư Nguyễn Văn Miếng là một trong những người đưa thông báo vừa nêu lên tài khoản Facebook cá nhân của ông. Ông cũng là luật sự được phía gia đình anh Nguyễn Đình Khuê liên lạc trực tiếp để giúp cho anh này. Luật sư cho biết

“Nguyễn Đình Khuê bị bắt vào ngày 25/4, cùng bị bắt với Khuê trong thời điểm đó được gia đình có con em bị bắt cho biết là bị bắt rất đông, tuy không rõ là khoảng bao nhiêu người nhưng theo nhóm người có con bị bắt thì cho biết khoảng hơn 10 người và hiện nay các gia đình đang liên kết lại với nhau để giải quyết vụ việc.”

Đồng thời luật sư Nguyễn Văn Miếng còn cho hay khi anh Khuê bị bắt vào ngày 25/4 gia đình hoàn toàn không biết gì. Mãi đến ngày 6/5 tức 9 ngày sau cơ quan an ninh thành phố Biên Hòa mới có giấy thông báo về việc tạm giam anh Nguyễn Đình Khuê và các đồng phạm.

Vì lý do an ninh thân nhân gia đình anh Nguyễn Đình Khuê không muốn nêu tên xác nhận thông tin với chúng tôi rằng, thời điểm anh Khuê bị bắt là sau khi mới đi làm về. Anh vẫn sinh hoạt bình thường như mọi ngày, thế rồi lực lượng an ninh ập vào nhà từ 20 đến 30 người kể cả sắc phục lẫn thường phục, họ đọc lệnh khám xét nhà nhưng không có lệnh bắt giam hay tạm giữ nào hết.

“Trước tiên là họ tịch thu điện thoại và ipad mà đứa con của Khuê đang chơi. Tầm khoảng nữa tiếng họ đi tới đi lui rồi họ lục soát toàn bộ từ trên xuống dưới rồi họ mời Khuê về phường Bình Đa và không biết họ lấy cung như thế nào, nhưng vì khuê đi làm về chưa ăn uống gì hết nên vợ của Khuê mua ở bánh mì gửi vô thì họ cản trở không cho gặp cũng như không cho gửi ổ bánh mì đó luôn. Khi họ đưa về phường thì mình cứ chờ bên ngoài để xem động thái của họ như thế nào tưởng chỉ bình thường rồi thả Khuê về thôi nhưng sau sự việc thì đưa thẳng Khuê lên công an Tỉnh rồi qua hôm sau là đưa về trại giam B5, gia đình biết điều này là do công an phường báo về cho gia đình là Khuê đang bị điều tra nên phải tạm giam.”

Ngoài ra, theo tìm hiểu của gia đình anh Khuê sau khi vụ việc xảy ra cho biết, cùng bị bắt với Khuê có tới hơn 10 người nhưng phía gia đình chỉ biết có Đoàn Viết Hoan như thông báo của cơ quan an ninh và một số người khác xin giấu tên đã được thả sau 10 ngày giam giữ.

Những người được thả nói với gia đình của anh Khuê về tình hình của anh này trong trại tạm giam và được gia đình cho biết.

“Có một số bạn của Khuê cũng bị bắt cho biết lý do bị bắt là liên quan đến bạn của Khuê. Người này nói là em không có liên quan gì hết chỉ có thằng Hoan thiếu tiền em nên em theo đi rút trả cho em thì có khoảng 5-6 người bu vào đánh đập Hoan và nhờ như vậy nên mình mới biết Khuê đang tạm giam và giam tại đâu cũng như buồng giam có mấy người, tụi nó nói là họ ghê gớm lắm họ giam với những án giết người hay ma túy.”

Sau khi biết thông tin anh Nguyễn Đình Khuê hiện đang bị giam giữ tại trại tạm giam B5 tỉnh Đồng Nai, phía gia đình có đến để xin được gặp anh và gửi ít đồ dùng cá nhân nhưng đã bị phía an ninh đuổi về.

Hai mươi người tham gia cuộc biểu tình chống Luật Đặc khu và An ninh mạng ở thành phố Biên Hòa, Đồng Nai hôm 10/6/2018 bị đem ra xét xử với cáo buộc "gây rối trật tự công cộng".
Hai mươi người tham gia cuộc biểu tình chống Luật Đặc khu và An ninh mạng ở thành phố Biên Hòa, Đồng Nai hôm 10/6/2018 bị đem ra xét xử với cáo buộc “gây rối trật tự công cộng”. Courtesy of vnews.gov.vn

“Bây giờ mình biết chắc là họ không cho gặp và thậm chí mình tới trại giam B5 họ còn đuổi về nữa mà, họ kêu đi về đi trong này muốn cái gì thì có cái đó, nói chung họ nói rất là hay, họ nói muốn gà có gà, có chim có cò hay gì đó và chỉ cần có tiền mà thôi là ở đây quản giáo họ đi chợ hằng ngày sẽ mua cho. Hiện nay thì gia đình không biết làm cách nào để có thể gặp được Khuê để xem tình hình Khuê ra sao có bị đánh đập hay biệt giam gì không.”

Gia đình còn cho biết thêm, sau khi Khuê bị bắt cũng đã liên lạc với một điều tra viên để hỏi về trường hợp của Khuê, tuy nhiên phía cơ quan an ninh cho biết Khuê đã khai nhận tội hết rồi và bây giờ cơ quan pháp luật sẽ làm việc và đến nay không liên lạc được nữa.

Chúng tôi có liên lạc với điều tra viên Nguyễn Đình Doanh theo số điện thoại được ghi trên giấy thông báo của cơ quan công an Đồng Nai cung cấp tuy nhiên mọi nổ lực đều bất thành.

Theo giấy thông báo của cơ quan công an Đồng Nai, anh Nguyễn Đình Khuê đã vi phạm vào điều 118 Bộ luật hình sự năm 2015 sửa đổi bổ sung năm 2019 về tội phá rối an ninh, trong đó có quy định những người chuẩn bị phạm tội này sẽ bị phạt tù từ 6 tháng đến 3 năm.

Luật sư Nguyễn Văn Miếng lập luận rằng việc bắt anh Khuê về hành vi chuẩn bị biểu tình là trái pháp luật và việc xác minh tội danh trong thông báo là trái với quy định.

“Thứ nhất khi bị bắt họ thường thường chỉ ghi hành vi mà thôi, ví dụ như hành vi dâm ô hay cái gì đó nhưng còn để ghép vô tội danh nào thì trong trường hợp này họ ép vô tội danh điều 118 và các hành vi họ liệt kê như trên rồi, như họ nói đã chuẩn bị biểu tình rồi dự định gây cháy nổ gì đó và định luôn tội đó. Thật ra nếu bắt lúc nào chỉ là nghi can nghi phạm và bằng chứng là sau khi bắt 9 ngày thì người ta mới ra được thông báo tạm giam nên khi bắt họ cũng chưa chắc chắn là có tội hay không có tội.”

Anh Nguyễn Đình Khuê sinh năm 1978 và hiện đang sống tại Biên Hòa, Đồng Nai, anh là công nhân tại một nhà máy thuộc khu công nghiệp Biên Hòa 2 có vợ và hai con nhỏ 4 và 7 tuổi.

Trong đợt biểu tình chống hai dự luật đặc khu và an ninh mạng nổ ra tại nhiều nơi tại Việt Nam hồi ngày 10 tháng 6 năm ngoái, Biên Hòa là nơi có 20 thanh niên bị bắt và bị kết án với cáo buộc tội “gây rối trật tự công cộng” với mức án từ 8 đến 18 tháng tù giam.

Y TẾ THỜI BỘ TRƯỞNG KIM TIẾN !!!

Image may contain: 1 person, car, tree and outdoor
Ngoc Bich NinhFollow

Y TẾ THỜI BỘ TRƯỞNG KIM TIẾN !!!

Nhập khẩu hàng nghìn hộp thuốc điều trị bệnh ung thư dởm về Việt Nam, Tổng giám đốc Công ty VN Pharma chỉ đạo nhân viên hợp thức hóa giấy tờ để được đăng ký lưu hành thuốc rồi tuồn vào các bệnh viện, chi hoa hồng “khủng” để các bác sỹ bán cho bệnh nhân.

Chiếc xe của bố tôi

Image may contain: motorcycle and outdoor
Image may contain: 1 person, text
Mui Lexuan to Dân Saigon Xưa

Chiếc xe của bố tôi

Hải Quân công xưởng nơi ông làm việc sau khi giải ngũ để nuôi sống cả gia đình gồm 07 người con đang tuổi ăn tuổi học. Ông làm bên bộ phận duy tu tàu cho Binh chủng Hải quân mỗi khi tàu cặp bờ sửa chữa, tôi cũng đã được ông chở vô đây đôi lần mỗi khi cần nhổ bỏ một cái răng đau hoặc khám bệnh, ngày 29/04/1975 đất nước nhiễu nhương vì giặc vào giải phóng một Saigon tươi trẻ ông đã xuống tàu như bao binh lính và nhân viên khác để chạy trốn cộng sản lần II, khoảng thời gian này chắc hẳn ông đã suy nghĩ đắn đo thật nhiều nên đã leo trở lại bờ trong khi hàng ngàn hàng ngàn quân công cán chính thuộc các đơn vị khác và dân thường đang cố gắng qua cổng để vào hầu tìm một chỗ ra Hạm đội 7 đang chờ di tản ngoài biển. Trở về nhà ông nói : không đành lòng ra đi chỉ một mình vì chúng tôi và mẹ còn ở lại, một suy nghĩ thật nông cạn theo lẽ thường lúc đó nhưng lại chứa đựng đầy ắp trách nhiệm và tình thương dành cho gia đình.

Thế rồi gót chân giặc thù in hằn trên các nẻo đường Saigon đến từng ngõ ngách, họ chiếm lĩnh nhà thờ trường học làm nơi đóng quân và văn minh rừng rú nhếch nhác của lũ khỉ Trường sơn đã làm hoen ố đến mọi lãnh vực của Saigon hoa lệ.

Không di tản nên ông trở lại Công xưởng theo yêu cầu của bọn Quân quản sau ba ngày cải tạo, trong suy nghĩ của ông thôi thì mình cố gắng chấp nhận thực tại may ra cộng sản có quên đi chuyện ông bỏ miền Bắc dạo 1954 chăng ?
Chưa đầy một năm sau phỏng giái, ngày 07/03/1976 ông cũng rời nhà để đến Bason tên mới của cộng sản đặt cho Hải quân công xưởng để làm việc, ông đâu ngờ hôm ấy cũng là ngày cuối cùng ông vĩnh biệt vợ con và không bao giờ trở lại căn nhà hạnh phúc của mình. Họ đã bắt ông cùng chiếc xe Sachs 50 mà ông hàng ngày làm phương tiện đi làm
Chúng tôi không hề biết thuở còn trong quân ngũ ông thuộc đơn vị nào và chức vụ ra sao chỉ biết được rằng trước đó ngày 06/02/1976 Linh mục Hoàng Quỳnh Quản hạt Bình An đã bị hàng trăm an ninh bộ đội từ miền bắc vào bịt mắt và gô cổ quăng lên xe như một con vật mặc dù Ngài đã 76 tuổi lại mang bệnh suyễn.

Ngày 06/03/1976 Uỷ ban quân quản đã tổ chức một cuộc đấu tố khiếm diện LM Hoàng Quỳnh tại chợ Bình an, họ lùa tất cả Giáo dân ra chợ để tham dự. Họ lên án LM Quỳnh đã từng có nợ máu với nhân dân như:
– Cưỡng bức đồng bào Công giáo ở Bùi chu, Phát diệm vào Nam năm 1954
– Dùng tiền Mỹ để xây dựng Nhà thờ Bình an
– Cấu kết với bè lũ Mỹ Nguỵ chống lại chính quyền
– Cố vấn cho nền Đệ nhất và Đệ nhị Cộng hoà của chính quyền Diệm Thiệu

Sau đó họ mời mọi người đứng lên đấu tố những tội trạng mà họ vừa nêu. Cả chợ rất đông người dân không ai lên tiếng vì họ biết LM Hoàng Quỳnh là một vị Chủ chăn hiền lành và nhân từ suốt thời gian mà họ chung sống. Bỗng một người đàn ông giơ tay bước ra trước những người đang kết tội Cha xin có ý kiến. Ông đã đứng ra phản bác lại tất cả những tội trạng trên và ông xác quyết Thánh đường Bình an do Giáo dân đóng góp mỗi đầu người 1.000 thời đó và công sức để xây dựng, cả chợ đang im phăng phắc bỗng vỗ tay dậy trời ủng hộ, buổi đấu tố bỗng có tác dụng ngược, vài phụ nữ và tất cả đều lên tiếng và cho rằng người đàn ông này nói đúng, buổi đấu tố thất bại và họ buộc phải khép lại. Người đàn ông đó là bố tôi.
Ngày 07/04/1976 chính quyền đã mời mẹ tôi lên phường họ thông báo bố tôi hiện đang quàn xác tại Nghĩa trang Đô thành trên đường Lê văn Duyệt CMT8 bây giờ và họ cũng thông báo ngày hôm sau chỉ những người ruột thịt có mặt tại đó để nhận xác

Ngay đêm đó tôi và một người anh bạn dì đã âm thầm đến Nghĩa trang Đô thành để nhận diện sự việc vì thực sự tôi không tin bố tôi một người cao to khoẻ mạnh như thế lại đột tử chỉ sau một tháng xa nhà. 10 giờ đêm khi đường phố đã vắng người chúng tôi lặng lẽ đẩy nhẹ cánh cổng Nghĩa trang để luồn vào bên trong, tìm đến nhà xác may sao ông gác nhà xác cũng dân 54 nên sau khi tôi trình bày sự việc ông đã chạy đi kiếm cái đèn dầu Hoa kỳ nhỏ để giúp chúng tôi có ánh sáng khi vào trong vì lén lút nên ông không dám bật điện. Chúng tôi lần lượt kéo các hộc đựng xác chỉ có 7 hộc chứa xác nhưng tôi không nhận ra ai là bố mình. Nghi ngờ cái xác to nhất lại không một mảnh vải che thân là ông nên chúng tôi trở lại và kéo ra lần nữa. Lần này kiểm tra kỹ hơn chúng tôi thật bàng hoàng vì đây chính là ông, một thân xác đã bị tra tấn một cách thật dã man, hai cánh tay ông đã bị cháy sém tôi đoán họ đã chích điện và dùng sắt nung đỏ dí vào, ông bị họ mổ từ cổ xuống tới bộ hạ và được may lại giống như miệng bao bố sọc xanh mà mẹ tôi thường mua gạo loại 100 kg hàng tháng, đầu ông bị cạo trọc và cũng bị mổ và khâu lại từ tai bên này sang bên kia. Điều đặc biệt nhất là tôi còn nhớ đến hôm nay là nụ cười tươi ông vẫn còn trên môi khi nằm xuống. Nội tạng ông đã bị moi sạch vì ngay bụng ông đã bị thóp lại và tôi đã thọc tay vào qua chỗ bung chỉ nhưng bên trong chẳng còn gì. Đến đây tôi chợt thấy ứng nghiệm với giấc mơ mà đêm hôm trước tôi đã thấy khi ông hiện về, lúc đó tôi đang nằm ngủ trong cái mùng cá nhân trắng, mơ mơ màng màng tôi thấy cái mùng lay động theo nhịp quạt, tôi thấy một người không mặc quần áo chỉ khoác nhẹ một tấm vải trắng mỏng đang cầm quạt cho tôi ngủ, hai hàng nước mắt trên mặt nhỏ xuống thành hàng tôi vội ngồi dậy để xem sao lại có nước chỗ nằm và ông đã biến mất, hôm nay thấy ông nằm đây không mảnh vải che thân và tôi xác quyết đó chính là ông. Ông đã khóc cho cuộc đời quá gian nan và tủi nhục của thằng con đầu lòng mà ông hàng nâng niu chiều chuộng từ tấm bé.

Sau khi nhận dạng đúng là bố chúng tôi ra về và không quên cám ơn ông gác nhà xác thật nhiều vì nãy giờ ông lo lắng sốt ruột lo sợ chúng tôi bị phát hiện và ông phải chịu sự trừng phạt .

Hôm sau mẹ và các anh em chúng tôi có mặt tại Nghĩa trang bằng chuyến xe lam chở theo một áo quan của nhà xứ tặng, chiếc áo quan này của ông bõ mà nhà xứ đã mua sẵn để phòng. Có mặt tại đây là hàng trăm công an bộ đội họ gườm gườm súng đạn và xe chở một số người tù để lo việc tẩm niệm và chôn cất, nhóm tù họ đào ba huyệt sau đó vào nhà xác khiêng ra ba xác trong đó có bố tôi, hai xác kia họ dùng lá chuối mà họ cắt gần đó để bó xác riêng bố tôi ban đầu họ cũng bắt bó bằng lá chuối nhưng mẹ và chị kêu gào quá sợ mất thời gian nên họ cho bỏ vào áo quan mà không được mặc quần áo dù gia đình có mang theo cho ông vì xác ông to quá nên họ đặt ông nằm nghiêng rồi đóng nắp , đám tù vội vã khiêng hai xác kia quăng xuống huyệt và lấp đất, bố tôi họ chôn sau cùng cũng bằng cách khiêng đến bên miệng huyệt và lăn xuống không cần biết quan tài nằm ở vị thế nào. Tôi đánh dấu vị trí mộ ông rồi cùng gia đình ra về. Có một điều tôi thắc mắc mãi là sao những người kia họ không cho thân nhân đến để nhận xác như mình, sau này tôi mới hiểu ra rằng họ cho gia đình nhận xác chẳng qua để họ răn đe những người còn lại trong Giáo xứ vì hoàn toàn dân di cư đừng chống đối hoặc manh động.

Ba năm sau tôi đã lần nữa vào đây ban đêm cùng một người bạn lén lút cải táng ông và mang ông về nhà. Bố tôi hưởng dương 45 tuổi.

Mất chế độ cũng vẫn được xác định là một nguy cơ

“Xã hội chúng ta là tốt đẹp nhưng vẫn xuất hiện nhiều nguy cơ, cần nhận diện và khắc phục, trong đó nguy cơ tụt hậu là hiện hữu.

Mất chế độ cũng vẫn được xác định là một nguy cơ. Vậy nên tinh thần là phải chủ động, không được để nước đến chân mới nhảy, không để mất dân, mất niềm tin, mất chế độ” – Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc trao đổi với các nhà khoa học hôm 13/5 ngay trước đại hội đảng Cộng sản lần thứ 13. 

Các bạn nghĩ như thế nào về phát biểu của người đứng đầu Chính phủ Việt Nam?

Image may contain: 1 person, text