Chị Hon – 22 năm lưu lạc và cuộc sống địa ngục ở xứ Tàu Cẩu.

Image may contain: 3 people, people smiling
Giáp Ngọc Duyên is with Giáp Ngọc Duyên.

Nguồn Copy !

Chị Hon – 22 năm lưu lạc và cuộc sống địa ngục ở xứ Tàu Cẩu.

Năm ấy chị Hon vừa tròn 21 tuổi, xinh đẹp và hoạt bát. Từ miền quê Đông Điền chị lên TP Bạc Liêu làm phục vụ nhà hàng. Vào một đêm tối trời năm 1997, như bao đêm khác, chị phục vụ một nhóm khách, sau khi ăn vài miếng thức ăn và uống một ly rượu sẫm để chiều khách, chị thiếp đi. Tỉnh dậy, chị thấy mình bị nhốt ở một nơi xa lạ cùng 20 cô gái trẻ khác, sau này mới biết, đó là một căn nhà ở Trung Quốc. Ngay tối hôm đó, chị bị đưa đi tiếp khách toàn đầu trọc, mắt híp.., khi không chịu, chúng đã tra tấn chị dã man như thời Trung cổ. Không chịu nổi đòn, chị chấp nhận bán dâm. Từ đó, hàng ngày chị cùng với các cô gái khác lê lết theo đám ma cô đi từ Khu tự trị dân tộc Choang (Quảng Tây), sang tỉnh Phúc Kiến, Ôn Châu làm trò mua vui cho các đại gi, có lần chị tiếp hơn chục khách mỗi ngày đến thân tàn ma dại không còn cảm giác.

Ngày này qua tháng khách chị tiếp không biết bao nhiêu người đàn ông, từ thằng gầy tong teo như nghiện đến những gã béo ngậy toàn mỡ. Tấm thân của chị bị dày vò như một món đồ chơi,… Vào một buổi chiều khi bị ma cô lơ là, chị đã trốn khỏi hang ổ quỷ dữ và chạy như điên dại về nơi vô định, chị cứ chạy mãi, chạy mãi rồi gục ngất bên ngôi mộ trong một cái nghĩa địa. Tỉnh dậy, chị thấy mình nằm trong một ngôi nhà lạnh lẽo, tỉnh lại chút, chị thấy ngôi nhà đó chính là lầu xanh mà chị vừa trốn ra. Mụ chủ trắng béo như lợn cạo mắt ti hít phẩy tay 1 cái, 3 thằng xăm trổ lao vào người đè chị xuống và tiêm cho chị 1 liều thuốc màu nâu đục, rồi chị lại ngất đi. Tỉnh dậy, chị không còn biết mình là ai, đến từ đâu, não gần như bị tẩy trắng, quên cả tiếng mẹ đẻ, trong đầu lúc nào cũng mơ màng luẩn quẩn câu hỏi mình là người nước nào, Thái Lan, Việt Nam hay Lào…

Mười năm bị ép làm gái, chị thân tàn ma dại, ế khách, chúng bèn thanh lý chị như một món hàng, với giá 200 triệu đồng. Người mua chị là một người đàn ông ở tít một ngôi làng xa xôi tỉnh Phúc Kiến. Chị về làm vợ ông ta. May sao, bà mẹ chồng rất yêu thương chị, dạy chị nói tiếng, cách nội trợ nữ công gia chánh theo văn hoá địa phương, hoà nhập cộng đồng theo phong tục. Tuy nhiên cách đây chừng 4 năm, bà mẹ chồng ốm yếu bạo bệnh, trước khi chết, bà cầm tay chị và nói: “Đừng xa con ta nhé”… Rồi bà chết.

Những tưởng cuộc đời mình sẽ mãi mãi nằm lại nơi đất khách quê người, nhưng vì không đẻ được con, nên một ngày, chồng chị mang về một người phụ nữ khác – không biết nên buồn hay nên vui, nhưng đúng là định mệnh. Khi chồng chị có vợ mới, ông ta hắt hủi và đánh đập chị thường xuyên. Mặc dù thương và nể bà mẹ chồng đã khuất, nhưng trong lòng chị lúc nào cũng hoang hoải với câu hỏi mình là ai, người nước nào. Rồi bỗng 1 lần trên tivi có chiếu 1 bộ phim, chị loáng thoáng nghe thấy từ “Ăn cơm” và nhân vật có đếm “Một, Hai, Ba, Bốn….” Bỗng ký ức của chị trở về trong tiềm thức, như một cơn sóng nhỏ, chị nghĩ thầm “mình là người Việt Nam”. Từ đó chị bắt đầu nung nấu ý định trốn nhà chồng tìm đường về quê hương xứ sở.

Rồi, chưa kịp tìm đường chạy trốn, trong một đêm giông bão tối trời, chị bị ông chồng đánh đập và tống ra khỏi nhà. Dù đau đớn và sợ hãi nhưng đây cũng là cơ hội để chị chạy trốn, chị đã đội mưa chạy mãi, chạy mãi rồi cũng sáng ra, chị bắt đầu cuộc sống lang thang làm thuê làm mướn kiếm tiền sống lay lắt qua ngày và trong lòng nung nấu tìm đường về Cố Hương. Một ngày, chị lạc vào một ngôi đền, và chị ở đó niệm phật cầu cúng 3 ngày chỉ uống nước không ăn gì. Rồi có người mách cho đường về biên giới, chị lần mò bao ngày mới đến được khu vực đường ranh giới giữa hai nước, thế là chị chạy, cứ ngã rồi lại dậy, vùng biên giới cỏ lau um tùm, chị cứ thế mà chạy rồi cũng đến khu vực cửa khẩu Việt – Trung.

Những người ở biên giới phát hiện ra chị, một phụ nữ trong tâm trạng hoảng loạn đã đến hỏi han và làm mọi thủ tục để chị được trở về quê hương. Những người tốt bụng và các cơ quan chức năng ở Lạng Sơn đã nhờ mạng xã hội tìm người thân cho chị. Hai ngày sau, anh trai chị đã đi từ Bạc Liêu ra Lạng Sơn đón chị, phút gặp nhau sau 22 năm đớn đau tủi cực, chị đã khóc tu tu như một đứa trẻ, niềm hạnh phúc được trở về cố hương cùng những tủi hổ khiến chị không thể kiềm chế. Rồi chị cũng đã về đến Bạc Liêu, gặp lại người mẹ 82 tuổi của mình, chị đã khóc oà vì những điều đã xảy ra với mình, trong vòng tay mẹ già, chị đã tìm thấy được bình yên của cuộc đời.

Không phải chỉ có một Lê Thanh Hải | Tiếng Dân

Ngày 27/6/2019, khi báo chí nhà nước hỏi về kết luận Thanh tra Chính phủ vụ Thủ Thiêm, ông Lê Thanh Hải, người có hơn 15 năm lãnh đạo cao nhất, từ Chủ tịch đến Bí thư Tp HCM, trả lời: “Giờ tôi hưu rồi, có làm được gì mà trả lời…!”.

Chỉ 2 hôm sau, ngày 29/6/2019, ông Hải lại có bài phát biểu dài tại Hội thảo 50 năm Đảng bộ Tp HCM. Ông nói “… còn có một bộ phận cán bộ, đảng viên dao động về phẩm chất chính trị, ‘tự diễn biến’, ‘tự chuyển hóa’, suy thoái, sa sút về phẩm chất đạo đức”.

Rồi kết luận “Các cấp, các ngành, mỗi cán bộ, đảng viên phải bám sát thực tiễn, trọng dân, tin dân, lắng nghe ý kiến của dân và kịp thời giải quyết thỏa đáng các vấn đề bức xúc của nhân dân, quan tâm nguyện vọng hợp pháp, chính đáng của nhân dân, tăng cường mối quan hệ mật thiết giữa Đảng và nhân dân, không ngừng nỗ lực chăm lo tốt đời sống vật chất, văn hóa tinh thần của nhân dân, nâng cao ý thức trách nhiệm phục vụ nhân dân. Càng khó khăn, trắc trở càng phải lắng nghe dân, dựa vào dân, xây dựng thế trận lòng dân, phát huy sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân tộc”.

Nội dung và kết luận bài phát biểu mới nghe cứ tưởng là của một ông tai to mặt lớn nào đó suốt ngày ngồi trong phòng máy lạnh nghiên cứu về lý thuyết CNCS nên chẳng hề hay biết bên ngoài và cũng chưa bao giờ đặt chân đến Tp HCM, chứ không phải là chính ông Lê Thanh Hải! Vì thế dù có hàng chục ngàn người dân bị cướp đất, cướp nhà, phá chùa… phải sống đói rách, lây lất lang thang đi kêu cứu khắp nơi từ địa phương ra đến Hà Nội ròng rã những hơn 20 năm… chỉ như là “chuyện rất ngạc nhiên vì vô can”!

Cách dạy dỗ như vậy không phải riêng của một Lê Thanh Hải mà là của tất cả lãnh đạo đảng hiện tại. Giữa hậu quả do chính họ gây ra và việc họ nói như chẳng hề có liên quan với nhau. Họ chủ trương “dân chủ tập trung” là “cha chung không ai khóc”. Họ chỉ “làm công việc do đảng giao” như ông Nguyễn Tấn Dũng từng lý luận, nên ông Dũng không chịu trách nhiệm về hậu quả. Cứ đổ vấy chạy tội, cùng đường thì trút lên đầu… “lỗi tại thằng đánh máy”(!)

Rồi đọc chuyện kể của một người dân 3 đời sống/chết với đất Thủ Thiêm, từng nuôi dưỡng, bảo vệ các “đồng chí” thời trước năm 1975 để hiện tại là dân oan những hơn 20 năm.

“Sống nghèo, chết khổ” là hình ảnh trung thực của gia đình ông/bà/cha/mẹ chị Nguyễn Thùy Dương. Cách hành văn tự nó đã nổi bật bản chất rất hiền lành, mộc mạc đặc trưng của người miền Nam. Chỉ là một nhân chứng sống đang kể chuyện chứ không mang hận thù.

Chất “Thủ Thiêm” trong sáng quý hiếm đó vẫn còn giữ được nguyên vẹn cho dù hơn 44 năm bị nhồi nhét thứ “văn hoá XHCN”!

Và qua đó sẽ hiểu rõ hơn nữa mặt thật cộng sản.

Không hiểu “người Bắc có lý luận” Tổng Chủ Nguyễn Phú Trọng sẽ “lý luận” ra sao về nguyên nhân gốc rễ tình trạng băng hoại về mọi mặt của dàn cán bộ lãnh đạo từ trung ương xuống địa phương? Ai phản động?

Ai làm cho xã hội bị băng hoại? Ông Trưởng ban Tuyên giáo Võ Văn Thưởng đổ tội cho “thế lực thù địch”, đổ tội mạng xã hội, trong lúc thế giới Tự do chẳng có nước nào có cái gọi là “tuyên giáo” vẫn phát triển vượt bực. Còn ông?

Khi mà cả dàn lãnh đạo (cứ coi như ông Trọng sạch, tốt) rặt là “củi”, rặt là phường nói dối không biết ngượng thì lò nào đốt cho xuể?

BAOTIENGDAN.COM
Không phải chỉ có một Lê Thanh Hải Bởi AdminTD – 30/06/2019 Kông Kông 30-6-2019 Ngày 27/6/2019, khi báo chí nhà nước hỏi về kết luận…

HỌ ĐANG THỰC THI “PHÁP QUYỀN XHCN”?

HỌ ĐANG THỰC THI “PHÁP QUYỀN XHCN”?

Ngày 09/07/2018, báo Dân Trí có đăng bài “Nguyễn Kim trốn thuế cả trăm tỉ đồng”. Trong bài này nói rằng Công ty cổ phần thương mại Nguyễn Kim bị Cục thuế TPHCM truy thu và xử phạt vi phạm hành chính với số tiền lên đến hơn 148 tỉ đồng giai đoạn từ năm 2012 đến cuối năm 2017. Và tuyệt nhiên không có chuyện Công An Thành Phố Hồ Chí Minh khởi tố vụ án, và cũng không có chuyện công an huy động lực lượng hùng hậu để khám xét và hốt hết mọi tài liệu của công ty Nguyễn Kim. Hằng năm, những đại gia Việt Nam trốn thuế hàng ngàn tỷ nhưng chẳng thấy chính quyền khởi tố vụ án trốn thuế nghiêm trọng nào cả.

Ngày 02/07/2019, lực lượng công an đã bủa vây văn phòng luật sư của luật sư Trần Vũ Hải lục soát và hốt hết tài liệu trong văn phòng luật của vị luật sư này tại Hà Nội với tội trốn thuế. Được biết Công An Tỉnh Khánh Hòa đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can luật sư Trần Vũ Hải. Điều nực cười ở chỗ, người bán nhà cho luật sư Trần Vũ Hải bị cho là trốn thuế số tiền là 276 triệu đồng, nhưng công an không lục soát nhà người có trách nhiệm đóng thuế mà lục soát nhà và văn phòng luật sư của ông Trần Vũ Hải.

Năm 2008, nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải – Điếu Cày bị bắt và kết án 30 tháng tù giam vì tội “trốn thuế”, nhưng sau đó năm 2012 ông bị truy tố về tội “tuyên truyền chống nhà nước” theo điều 88 Bộ Luật Hình sự. Ai cũng biết, ông Hải – Điếu Cày là một trong những thành viên sáng lập “Câu lạc bộ Nhà báo Tự do”. Năm 2008, ông tham gia và tường thuật về các cuộc biểu tình của người Việt Nam chống lại Thế vận hội Mùa hè 2008 tổ chức ở Bắc Kinh, sau một tranh chấp lãnh hải giữa Trung Quốc và Việt Nam. Tội trốn thuế chỉ là cái cớ.

Năm 2012 luật sư Lê Quốc Quân cũng bị buộc tội “trốn thuế”, nhưng thực chất của vụ việc là ông Quân có bài viết chỉ trích Điều 4 Hiến pháp về quyền lực tối cao của Đảng Cộng sản trên BBC Tiếng Việt.

Quay lại trường hợp khám xét văn phòng luật sư Trần Vũ Hải ta thấy gì? Việc mua bán nhà của vị luật sư này là tư cách cá nhân trong giao dịch dân sự có liên quan gì đến vai trò luật sư của ông đâu mà khám xét văn phòng luật sư người ta nhỉ? Thế nhưng ở xứ tự xưng là “pháp quyền XHCN” này mà lực lượng công an phớt lờ luật pháp khám xét bừa bãi và tịch thu tài liệu vô cớ như thế. Điều đó cho thấy họ có động cơ khác.

CS là một tổ chức chính trị hành động tùy tiện như thảo khấu, điều đó nó ăn vào bản chất của tổ chức chính trị này rồi. Lấy cái sai này để che lấp cái sai khác, ai làm cho chính quyền này lộ tẩy sai phạm đều bị chính quyền CS đưa vào diện phải chăm sóc đăc biệt. Vì thế mà ông Trần Vũ Hải chắc chắn là cái gai trong mắt chính quyền CS này. Được biết, ông Hải đã từng tham gia những vụ án gai góc, những vụ án mà chính quyền sai mười mươi vẫn cố buộc tội công dân như: vụ án Cù Huy Hà Vũ năm 2011, vụ án Đoàn Văn Vươn bị cưỡng chế đất ở Tiên Lãng, vụ Đồng Tâm, vụ Vườn Rau Lộc Hưng, và mới đây ông nhận bào chữa cho nhà báo Trương Duy Nhất.

Bản chất của chính quyền này là nó không màng đến sự thượng tôn pháp luật mà nó chỉ chuyên rình mò ai chọc vào sai trái của nó để trừ khử, chỉ vậy thôi. Đấy chính là giá trị của cái gọi là “pháp quyền XHCN” mà chính quyền này hay rêu rao. “Pháp quyền XHCN” thực sự có pháp quyền hay không? Không! Cái gọi là “Pháp Quyền XHCN” chỉ là một thứ “lưu manh quyền” mà thôi. Chính xác là vậy.

– Đỗ Ngà –

Tham khảo:

https://dantri.com.vn/…/nguyen-kim-tron-thue-ca-tram-ti-don…

https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-48836079
https://vnexpress.net/…/vo-chong-luat-su-tran-vu-hai-bi-kho…

https://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%AA_Qu%E1%BB%91c_Qu%C3%A2n

https://vietnamnet.vn/…/vach-mat-nhung-dai-gia-tron-thue-ng…

Image may contain: one or more people

“Thiết Bản Đồ”

“Thiết Bản Đồ”

“Đông phương bất bại” hay “Đông phương thất bại”?

10 năm trước, Trung Quốc luôn tự hào rằng Mỹ là siêu cường nhưng Trung Quốc mới là bá chủ, Mỹ có thể gây ảnh hưởng nhưng Trung Quốc mới thực sự là mối đe dọa toàn cầu.

10 năm sau, cả Trung Quốc chao đảo vì căng thẳng thương mại Mỹ – Trung, các công ty phương Tây đồng loạt rút lui khỏi đại lục, dân chúng đặc khu lũ lượt biểu tình phản đối chính phủ, giới nhà giàu ôm tiền tháo chạy ra hải ngoại, còn tầng lớp bình dân thì nín thở mong chờ một cuộc đổi đại thay triều.

8 năm trước, khi hai giáo sư kinh tế học người Mỹ là Peter Navarro và Grey Autry ra mắt cuốn “Chết bởi Trung Quốc” (Death by China), Trung Quốc giống như gã khổng lồ tham lam và bất khả chiến bại. Đó là một Trung Quốc đang càn quét khắp châu Phi, thao túng thị trường châu Úc, thâm nhập vào châu Âu, và khống chế các công ty châu Mỹ. Đó là một Trung Quốc ngang ngược trên Biển Đông, gây hấn trên lãnh hải Nhật Bản, lấn chiếm bờ cõi Ấn Độ, nhăm nhe biên giới Nga, và chèn ép lãnh thổ Bắc Hàn…

8 năm sau, những tên tuổi hàng đầu như nhà đầu cơ tiền tệ George Soros hay học giả David Shambaugh… đều đồng tình rằng ‘Trung Quốc sắp sụp đổ’; còn dân chúng trong nước thì khắc khoải đợi chờ ngày chính quyền giải thể. Ngày hôm nay, Trung Quốc chỉ còn là gã khổng lồ đang thất thế: kinh tế thì khủng hoảng, quan trường thì hủ bại, nội bộ tranh giành đấu đá, hàng hóa bị cộng đồng quốc tế tẩy chay, giới lãnh đạo bị thế giới lên án, thậm chí người Trung Quốc ra hải ngoại cũng bị xa lánh và cô lập.

5 năm trước, khi lãnh đạo ĐCSTQ – ông Tập Cận Bình – giương cao tinh thần “Giấc mộng Trung Hoa”, người ta tưởng như Trung Quốc sắp vươn mình trỗi dậy. Cùng với chiến dịch “đả hổ, diệt ruồi, săn sói, quét muỗi” từng được thực hiện quyết liệt trong vài năm trước đó, nào ai có thể thoát khỏi cái gọi là “lưới trời” của Đảng?

5 năm sau, giấc mộng Trung Hoa dường như đang vỡ mộng. Trong khi ĐCSTQ tiếp tục sa lầy trong ván cờ thương chiến Mỹ – Trung, thì vị lãnh đạo tối cao của đảng cũng rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, hứng chịu đủ mọi búa rìu dư luận.

Trong bối cảnh ĐCSTQ phải đối mặt với nguy cơ tứ bề, còn ngài chủ tịch thì bế tắc giữa tình thế ‘nội công ngoại kích’, cư dân mạng Trung Quốc đều băn khoăn tự hỏi: Phải chăng viễn cảnh sắp tới cũng chính là những gì được nói đến trong dự ngôn “Thiết Bản Đồ”?

Dự ngôn “Thiết Bản Đồ”

“Thiết Bản Đồ” là cuốn sách được bí mật lưu truyền trong dân gian. Người ta không biết ai là tác giả, cũng không rõ cuốn sách đã có từ bao giờ, chỉ biết rằng đó từng được coi là cuốn thiên thư trong gia đình của một vị tú tài họ Lý đời nhà Thanh. Đây là một cuốn sách đã ố vàng, bên trong là những lời miêu tả cùng với hình vẽ, mỗi bức vẽ đều có chứa thiên cơ.

Hình ảnh cuốn sách với tiêu đề “Thiết Bản Đồ” từng được lan truyền trên Internet (Ảnh: kongfz.com)

Vì sao gọi là “Thiết Bản Đồ” (hình vẽ chắc chắn như tấm thép)? Chính là bởi mỗi dự ngôn trong bức vẽ đều là thế cục đã định sẵn, vốn dĩ đã được an bài, giống như những chiếc đinh đóng trên ván sắt vậy, không cách nào có thể thay đổi được.

Bởi “Thiết Bản Đồ” tiết lộ kết cục vận mệnh của các triều đại, hơn nữa lại vô cùng chuẩn xác, nên các vương triều trong lịch sử coi đó là sách cấm. Tuy vậy nó vẫn được lưu truyền bí mật trong dân gian.

Lần cuối cùng cuốn sách được trông thấy là vào năm 1951, nhưng ngay sau đó đã bị chính quyền địa khu tịch thu mất. Từ đó trở đi, câu chuyện về cuốn sách chỉ còn là truyền thuyết.

Năm 2014, tác giả Trương Thuỵ Kỳ thuộc hội nhà văn Quảng Châu kể rằng, ông ngoại của Trương Thuỵ Kỳ vốn là một cư sĩ trong Đạo giáo, thuộc trường phái Chính Nhất Đạo. Ông đã nhiều lần nhắc đến một cuốn sách kỳ lạ tên là “Thiết Bản Đồ”, trong đó có những câu bí ẩn nói về thời hiện đại, như: “Bồng đầu nữ tử giá bồng đầu, thiết đầu lư tử mãn nhai du” (cô gái tóc xõa gả cho người tóc xõa, con lừa bằng sắt chạy khắp đường — được phỏng đoán là dự ngôn về lối sống phóng túng của người hiện đại và sự xuất hiện của xe gắn máy). Nhưng lời tiên tri về vận mệnh của ĐCSTQ thì mãi tới cuối năm 2017 mới được hé lộ qua một bài viết của tác giả Minxin (Dân Hân) đăng trên mạng Chánh Kiến.

Vậy thì, dự ngôn “Thiết Bản Đồ” nói gì về thời cuộc của Trung Quốc ngày nay?

Con chim lông trắng

Đồ hình cuối cùng trong cuốn sách được cho là lời tiên đoán về vận mệnh của ĐCSTQ. Nội dung bức vẽ rất đơn giản:

Trên bầu trời giữa hai khe núi, bốn con chim màu đen lần lượt bay từ ngọn núi này sang phía ngọn núi kia. Nhưng giữa sườn của ngọn núi bên phải, một con chim màu trắng bị va vào vách đá, máu đỏ loang lổ. Bên dưới bức hình là dòng chữ: “Bạch vũ mao điểu nhi chàng tử tại sơn giá biên”, nghĩa là: Con chim lông trắng bị đụng chết ở bên ngọn núi này.

Hình vẽ minh hoạ lời dự ngôn trong Thiết Bản Đồ (Ảnh:chinanewscenter.com)

Trong bức tranh xuất hiện 5 con chim, nhưng tâm điểm lại tập trung vào nhân vật cuối cùng, tức ‘con chim lông trắng’. Điều trùng hợp là nếu chiết tự thì sẽ thấy chữ “Vũ” (羽 – bộ lông) kết hợp với chữ “Bạch” (白 – màu trắng) sẽ tạo thành chữ “Tập” (習), cũng chính là tên họ của ông Tập Cận Bình viết theo chữ phồn thể.

Con chim lông trắng ở vị trí thứ 5. Nếu nhìn lại các thế hệ lãnh đạo của ĐCSTQ, sẽ thấy ông Tập cũng chính là vị lãnh đạo nối nghiệp đời thứ 5: Mao Trạch Đông – Đặng Tiểu Bình – Giang Trạch Dân – Hồ Cẩm Đào – Tập Cận Bình.

Những năm 80 của thế kỷ trước là thời trị vì của ông Đặng Tiểu Bình. Khi ấy tại Tứ Xuyên có một vị cao nhân tiên đoán rằng, sau thời ông Đặng thì số mệnh của ĐCSTQ sẽ gói gọn trong bốn chữ: “Giang – Hồ – Tập – Vô”. Sau này khi Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào lần lượt lên nắm quyền, người ta đã không khỏi kinh ngạc. Và khi ông Tập bước lên vũ đài chính trị, thì không còn ai dám nghi ngờ lời dự ngôn ấy nữa.

Vậy còn “Vô” thì sao? Chữ “Vô” này có thể hiểu là không có ai, hoặc cũng có thể hiểu là người lãnh đạo kế tiếp có họ đồng âm với chữ “Vô”.

Nhưng điều bất ngờ là kể từ Đại hội Đảng lần thứ 19 (năm 2017), ĐCSTQ đã không xác định người kế nhiệm. Đến ngày 11/3/2018, Quốc hội Trung Quốc chính thức gỡ bỏ các giới hạn về nhiệm kỳ của vị trí lãnh đạo tối cao, cho phép ông Tập Cận Bình giữ chức chủ tịch suốt  đời. Điều ấy nói lên rằng, rất có thể ông Tập sẽ là vị lãnh đạo cuối cùng, cũng tức là nói, tiếp sau ông Tập sẽ không còn ai nối nghiệp nữa.

Trở lại với bức đồ hình, sẽ thấy 5 con chim đã tiết lộ vận mệnh của đảng: Bốn con chim đầu tung cánh cũng giống như thời hoàng kim của ĐCSTQ, có thể tung hoành trên vũ đài chính trị, lạm thế, lộng quyền. Nhưng đến con chim thứ 5 lại là một cảnh tượng thật bi ai: bị đâm đầu vào vách núi, chẳng những không thể cất cánh, mà còn ngã xuống thật đáng thương.

Có thể cái chết trong bức hình không hẳn là “chết” theo nghĩa bề mặt, nhưng chắc hẳn đó sẽ là viễn cảnh ảm đạm vô cùng.

Máu loang trên vách đá

Có ý kiến cho rằng, bức đồ hình đã tiết lộ hai điều: Một là, ĐCSTQ sẽ gặp đại nạn vào thời ‘con chim lông trắng’. Và hai là, hết thảy món nợ máu trong lịch sử sẽ liên lụy tới người đứng đầu.

Trong lịch sử, ĐCSTQ đã gây ra bao cuộc tàn sát đẫm máu lên những người dân vô tội: từ giết hại địa chủ và phú nông trong “Cải cách ruộng đất”, tới làn sóng giết người của Hồng vệ binh trong “Đại cách mạng văn hoá”, đến việc tàn sát sinh viên trên quảng trường Thiên An Môn, cho tới cuộc đàn áp tín ngưỡng và bức hại các học viên Pháp Luân Công, đặc biệt rúng động hơn cả là giết người còn sống để cướp lấy nội tạng trong các nhà tù và bệnh viện khắp Trung Quốc.

Dưới thời Mao Trạch Đông, nhân dân điêu đứng vì “Cải cách ruộng đất” và “Cách mạng văn hoá”. Dưới thời Đặng Tiểu Bình, trí thức và thanh niên phải hàm oan vì “Thảm sát Thiên An Môn”. Dưới thời Giang Trạch Dân, những người tu luyện bị bức hại tàn khốc vì các cuộc đàn áp tín ngưỡng. Dưới thời Hồ Cẩm Đào, hoạt động bức hại vẫn diễn ra trong âm thầm và bí mật. Cả bốn vị tiền nhiệm đều đã lui về hậu trường, nhưng món nợ máu của gần 100 năm lịch sử vẫn cần phải tìm người kết toán… Người ấy sẽ là ai, nếu không phải là vị lãnh đạo cuối cùng?

Nhìn lại bức đồ hình sẽ thấy một sự tương đồng: 4 con chim đầu màu đen, mang sắc màu của hắc ám, tội ác. Còn con chim thứ 5 màu trắng lại có phần trong sạch, không phải là người gây ra tội ác nhưng lại phải gánh chịu hậu quả sau cùng. Viên Bân, nhà bình luận thời sự của Hồng Kông đã không ngần ngại chỉ ra rằng: Chính quyền Trung Quốc đến lúc khí số sắp hết, vận mệnh sắp tàn. Ở cương vị là nhà lãnh đạo, ông Tập nên sáng suốt đưa ra lựa chọn tương lai cho chính mình, không nên trói chặt mình làm kẻ thế thân cho đảng.

Hình ảnh “Tàng Tự Thạch” 270 triệu năm tuổi xuất hiện trên tấm vé vào tham quan (Ảnh: Bannedbook)

Tháng 6/2002, tại tỉnh Quý Châu, Trung Quốc, một vết nứt vỡ trên vách núi đã để lộ ra hàng chữ bằng đá có niên đại 270 triệu năm, gọi là “tàng tự thạch” (tảng đá mang chữ). Tin tức về “tàng tự thạch” đã từng được truyền hình và các trang mạng tại đại lục đăng tải, và sau đó cũng trở thành điểm du lịch nổi tiếng. Trong giới hạn bài viết này người viết mạn phép không đi sâu vào chi tiết, mà chỉ có thể tóm tắt lại rằng dòng chữ trên đá viết: “Trung Quốc Cộng sản Đảng vong”, nghĩa là: Đảng Cộng sản Trung Quốc diệt vong. Phải chăng đó cũng chính là vận mệnh của đảng, là Thiên ý tiết lộ cho con người thế gian?

Nếu quay trở lại quá khứ của 10 năm trước đây, chẳng có ai dám bàn luận rằng ĐCSTQ sẽ có ngày lung lay dao động. Nhưng ngày hôm nay người ta đã tự tin bàn luận rằng ĐCSTQ khó có thể tiếp tục duy trì. Một chính quyền bức hại chính con dân của mình, một chính quyền hung hăng gây hấn với anh em và bạn bè quốc tế, và một chính quyền không từ thủ đoạn giữa sân chơi toàn cầu… Một chính quyền như thế sao có thể mãi mãi vững bền?

Từ xưa đến nay, thuận theo ý trời thì hưng thịnh, nghịch lại ý trời ắt tai ương. Trung Quốc của ngày hôm nay nguy cơ tứ bề, toàn bộ xã hội như ngồi trên đống lửa, lòng dân luôn mong ngóng cục diện rối ren sớm đến hồi kết thúc, để mảnh đất Thần Châu được trở về với vùng trời sáng trong.

Tâm Minh

Tôi không biết chữ…

Image may contain: 3 people, people smiling, text

Trần Đắc Trung

. KHI BÒ LÀM LÃNH ĐẠO 
🐂🐂 🐂 
Khi tiến hà nh đo đạc, kiểm đếm diện tích, tà i sản của các hộ dân phục vụ việc giải phóng mặt bằng dự án kè đê hữu sông Đáy tại Phù Lưu Tế, Mỹ Đức, Hà Nội. Một vị cán bộ huyện đã trả lời dân rằng: tôi không biết chữ.

CANH BẠC TRUMPIAN – “Thật là độc đáo”.

CANH BẠC TRUMPIAN – “Thật là độc đáo”.

Ngoại trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo vừa mỉm cười và kể lại với ký giả Charles Hunt của tờ Washington Times rằng: “Ông Trump nhìn thẳng vào vấn đề và nói rằng: Nếu như chúng ta cứ giữ cách đánh giống như cách thức xưa nay thường làm, thì những bước đi đem ra đặt cược đều bị lộ diện, khả năng thành công gần như là không. Hay chúng ta hãy thử tiến đến từ một hướng khác.”

Trên đường bay đến Hàn quốc sau khi rời hội nghị G20 tại Nhật bản, TT Trump nói: “Tôi sẽ lên đến đó”, ông Pompeo kể lại. “Từ Bình Nhưỡng đến biên giới không quá xa. Có lẽ chủ tịch Kim sẽ đến gặp tôi!”

Chỉ riêng cái ý định này thôi cũng đủ làm nên lịch sử rồi, nhưng ông đã không dừng lại ở đó, ông muốn hoàn tất ý định ấy một cách khác biệt. Và TT đã quyết định chọn cách tốt nhất để giao tiếp với thế giới. Thế là ông vào Twitter: “Sau những buổi họp rất quan trọng, kể cả cuộc họp của tôi với Chủ tịch Tập của Tàu cộng, tôi sẽ rời Nhật bản đi Hàn quốc (với tổng thống Moon) — TT đã tweeted trên tài khoản có 61 triệu người theo dõi của ông trên toàn thế giới vào lúc 7:51AM sáng thứ bảy — Nếu chủ tịch Kim của Triều Tiên thấy được việc này, tôi sẽ gặp ông tại biên giới/DMZ chỉ để bắt tay và nói hello!”

Chưa đến một giờ đồng hồ, thì chúng tôi nhận được câu trả lời nhiều nghi hoặc từ các viên chức của Bắc Hàn rằng: “Hey, điều này có nghĩa là gì? Anh thực sự nghĩ gì thế?” ông Pompeo kể lại. Và từ lúc đó, giữa cái tweet và cuộc gặp gỡ chỉ có 20 đến 30 giờ đồng hồ để chuẩn bị.

Bất kể dầu lạc quan đến mấy, vẫn bị bao phủ về vấn đề thận trọng và cảnh giác về các cạm bẫy trong việc đàm phán với các nhà cai trị độc tài. “Luôn có một sự rủi ro”, ông Pompeo nói. “Tổng thống luôn nói rằng nó có thể không thành việc. Chắc chắn ngay cả trường hợp của hôm nay. “

Cho đến lúc rạng đông sáng Chủ Nhật ở Seoul, TT vẫn không nắm chắc được là ông Kim có xuất hiện hay không. Vì những gì ông Trump làm giống như là một canh bạc.

Tại buổi họp với các business leaders vào buổi sáng hôm ấy, ông Trump còn nói đùa rằng ông đã mở lời mời trước công chúng, nếu như nhà độc tài Bắc Hàn muốn làm bẽ mặt ông, thì đây là một cơ hội. Thật là dễ dàng cho nhà độc tài của Triều Tiên muốn làm nhục ông bằng cách sẽ không xuất hiện để bắt tay nhau tại DMZ.

Lúc 2 giờ trưa cùng ngày, ông Trump, tôi và một phái đoàn nhỏ đã lên một đoàn trực thăng bay ra vùng Phi Quân Sự DMZ. Chúng tôi đã hạ cánh ngay bên ngoài DMZ.

Phải đến khi ông Trump ghé qua thăm viếng các binh sĩ Hoa Kỳ và Nam Hàn tại đồn trú ở trạm quan sát gần ngôi làng Panmunjom, lúc đó chúng tôi mới biết được là chủ tịch Kim đã đến.

Ông Trump tiến về phía biên giới. Và hai người đàn ông sau đó bước qua biên giới, trở thành lịch sử.

Khi trả lời các phóng viên báo chí, ông Kim Yong Un cũng cho biết, ông rất ngạc nhiên và cảm thấy thú vị khi được ông Trump mời qua Twitter, và “tôi rất muốn gặp lại ông ấy.”

“He treats his counterparts with respect (Ông ấy đối xử với các đối tác của mình với sự tôn trọng)”, Mr. Pompeo nói về TT Trump.

Và tôi nghĩ rằng các nhà lãnh đạo khác đã thấy rằng, họ cũng phải chuẩn bị để tham gia vào những phương cách không lường trước được với vị Tổng thống khác biệt này.

@BlueSky
AndrewAn Nguyen.

Image may contain: one or more people and people standing
Image may contain: 2 people, people sitting
Image may contain: 1 person, standing

KHỐN NẠN.

Thai Doan and Kevin Nguyen shared a post.
Image may contain: text
Image may contain: text and outdoor
Image may contain: text and outdoor
Image may contain: one or more people and text
No photo description available.
+6
Ngô Trường AnFollow

KHỐN NẠN.

Chúng ta thấy gì khi nhà nước VN đầu tư trang bị cho phòng chống cháy rừng và phòng chống biểu tình, bạo loạn?

Trong đợt cháy rừng vừa qua đã cho ta thấy, hầu như, nhà nước chẳng có chuẩn bị trang thiết bị gì để dập lửa. Khi sự cố xảy ra đến mức nguy hiểm thì họ mới chạy ra chợ mua một số can nhựa về cho chiến sĩ mang nước lên núi dập lửa. Chiến sĩ nào không có can đựng nước thì mang theo cành cây để dập lửa, vậy thôi.

Ngược lại, nhà nước rất quan tâm bỏ ra cả hàng trăm nghìn tỷ để mua sắm những trang thiết bị hiện đại nhất, tinh xảo nhất để dập tắt biểu tình. Nào là:

– Xe tác chiến điện tử, xe công binh, xe hóa học, xe thiết giáp bánh su cơ động nhanh, xe thiết giáp hạng nặng chống đạn, xe vòi rồng đặc chủng, xe truyền phát tín hiệu, xe phá sóng âm tầng cao, xe kéo thép gai tự động, xe thùng kín chở người vi phạm v.v…

– Các loại vũ khí, hơi cay, roi điện, khiên, giáp, mặt nạ, dùi cui, giày chống đinh…. Trang bị tận răng cho lực lượng đàn áp biểu tình. Trong khi đó, chiếc mặt nạ chống khói cho chiến sĩ cứu hoả cũng không có.

– Đào tạo lực lượng chống biểu tình, dập tắt biểu tình hùng hậu (bao gồm công an, an ninh, cảnh sát cơ động, CSGT, dân phòng, hiệp sĩ …)

Điều này cho thấy, nhà nước này ra sức bảo vệ đảng, chế độ bằng mọi giá. Còn đối với tài nguyên Quốc gia, tài sản nhân dân, tính mạng đồng bào thì chẳng là gì.

Khốn nạn chưa!