Một ông ở Phú Quốc đánh chết vợ rồi ra đầu thú

KIÊN GIANG, Việt Nam (NV) – Ông Vũ Khắc Duy, 38 tuổi, ở xã Dương Tơ, thành phố Phú Quốc, tỉnh Kiên Giang, vừa bị bắt sau khi lên đồn công an đầu thú việc giết vợ.

Theo báo Công An Nhân Dân hôm 6 Tháng Mười, nghi can Duy, quê ở thành phố Hải Phòng, quen và sống chung với cô Nguyễn Thị Nguyệt, 25 tuổi, từ bốn năm nay, nhưng hai người không ghi danh kết hôn.

Nghi can Vũ Khắc Duy. (Hình: Công An Nhân Dân)

Đến khoảng 1 giờ sáng hôm 6 Tháng Mười, nghi can Duy phát giác vợ đã tử vong nên đến Công An thành phố Phú Quốc đầu thú.

Báo Zing cùng ngày dẫn lời ông Huỳnh Văn Nhân, chủ tịch xã Dương Tơ, cho hay lúc khai nhận tại đồn công an, nghi can Duy có biểu hiện sử dụng ma túy.

Trước vụ này, các vụ chồng đánh vợ xảy ra như cơm bữa tại các tỉnh thành ở Việt Nam.

Trong một vụ xảy ra hôm 1 Tháng Mười, theo báo Zing, anh NMH, 27 tuổi, ở thành phố Cẩm Phả, tỉnh Quảng Ninh, đánh vợ là chị LNNY và còn quay video clip sự việc rồi đăng lên mạng xã hội. Đáng nói là nạn nhân đang mang thai được 13 tuần.

Công an địa phương ghi nhận, mâu thuẫn giữa hai vợ chồng xảy ra từ việc nghi can H. xin vợ cho tiền bỏ phong bì đi dự tiệc cưới nhưng bị từ chối.

Hai vợ chồng H. sống chung nhưng chưa ghi danh kết hôn. Nghi can H. từng có hai tiền án với cáo buộc “cố ý gây thương tích” và đang thi hành án quản lý tại cộng đồng.

Theo các báo ở Việt Nam, các vụ đánh vợ còn xảy ra trong các trường hợp đã ly dị.

Báo Zing hồi giữa Tháng Chín ghi nhận vụ bà H. ở quận Bắc Từ Liêm, Hà Nội, bị ông T., chồng cũ đánh trong nhiều giờ ngay tại nơi làm việc, sau đó lôi ra xe hơi và vào một nhà nghỉ để tiếp tục hành hung mà không được ai can ngăn.

Căn nhà nơi xảy ra vụ án ở ấp Suối Lớn, xã Dương Tơ, thành phố Phú Quốc. (Hình: Thanh Niên)

Sau vụ bị đánh, bà H. trong tình trạng còn yếu, chữa trị tại bệnh viện, trên cơ thể có nhiều vết bầm tím và thương tích.

Đến nay, trong hầu hết các vụ đánh vợ ở Việt Nam, nếu nạn nhân sống sót, dù thương tích đầy mình, thì người chồng cũng không bị bắt giam. (N.H.K)

Việt Nam rơi vào thế khó xử khi Nga thất bại ở Ukraine

Việt Nam rơi vào thế khó xử khi Nga thất bại ở Ukraine

2022.10.04

Đất nước Ukraine dân chủ trở thành ví dụ thành công về một quốc gia tự bảo vệ mình trước hàng xóm là một cường quốc hung hăng.

Mặc dù những biện minh của Nga cho cuộc xâm lược bất hợp pháp Ukraine tạo ra một tiền lệ pháp lý rất nguy hiểm cho Việt Nam trong việc đối phó với chính quốc gia láng giềng hung hăng về mặt lãnh thổ của mình, việc Việt Nam ủng hộ Nga trong cuộc tấn công Ukraine là không có gì đáng ngạc nhiên do mối quan hệ lịch sử lâu đời giữa hai nước này. Nga là một “đối tác toàn diện chiến lược” – xếp hạng cao hơn Hoa Kỳ khá nhiều trong thứ bậc ngoại giao của Hà Nội. Nhưng những tổn thất của Nga đã đặt Chính phủ Việt Nam vào một tình thế rất khó xử khi phải đối mặt với công chúng của mình- những người thường sử dụng chính sách đối ngoại như một phương tiện gián tiếp để chỉ trích Đảng Cộng sản.

Việt Nam sẽ mãi mãi mang ơn Nga vì sự hỗ trợ của họ trong cuộc chiến tranh chống Mỹ. Đặc biệt, việc cung cấp khoảng 7.600 tên lửa đất đối không tiên tiến đã khiến Mỹ không có được vùng trời phi tranh chấp của nước này.  Trong thời gian Việt Nam chiếm đóng Campuchia vào những năm 1980, Liên Xô đã cung cấp một lượng vũ khí và hỗ trợ kinh tế đáng kể và là một trong số ít đồng minh của Hà Nội vốn bị cô lập về mặt ngoại giao khi đó. 

Mặc dù viện trợ kinh tế và hỗ trợ quân sự chấm dứt vào năm 1991 đồng thời giới lãnh đạo ở Hà Nội sợ hãi trước sự sụp đổ của Liên Xô, Nga đã trở thành nhà cung cấp chính cho chương trình hiện đại hóa quân đội của Việt Nam. Vào thời kỳ đỉnh cao, 80% thiết bị quân sự của Việt Nam là do Nga sản xuất. Con số này đang giảm xuống nhưng ngay cả khi Việt Nam đang nỗ lực đa dạng hóa nguồn cung, Nga vẫn chiếm 74% tổng lượng vũ khí nhập khẩu của Việt Nam.

Hai nước cũng có mối quan hệ tình báo chặt chẽ. Mặc dù đã rút khỏi căn cứ hải quân của họ ở Vịnh Cam Ranh vào năm 1991, Nga vẫn duy trì cơ sở tình báo tín hiệu của mình ở đó và cơ sở này vẫn đang hoạt động. Hai nước tiếp tục có các hoạt động chia sẻ thông tin tình báo và đào tạo tình báo một cách chặt chẽ. Thực tế này không hề bị lãng quên ở Bộ Chính trị, nơi chỉ có 19 thành viên nhưng đã có tới năm người từng công tác tại Bộ Công an.

Về mặt ngoại giao, Việt Nam đổ lỗi cho Ukraine vì đã tự mang chiến tranh đến cho mình do không xử lý một cách đúng đắn và khéo léo cuộc cạnh tranh giữa các cường quốc. Tiếp tục dòng suy nghĩ này, người ta còn cho rằng nếu Kyiv có chính sách đối ngoại “4 Không và một Tùy” của Hà Nội, họ có thể đã không để bị xâm lược.

Nhưng trên hết, cho đến trước chiến tranh, Putin đã được giới lãnh đạo cũng như công chúng Việt Nam rất coi trọng. Đối với một quốc gia luôn bị giằng xé giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, nước Nga của Putin đã mang đến cực quyền lực thay thế thú vị mà ít nhất là có vẻ tự chủ và khá độc lập.

Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov gặp Thủ tướng Việt Nam Phạm Minh Chính tại Hà Nội ngày 6/7/2022. Ảnh AFP

Cảm thấy điều đó ổn

Vào thời điểm Nga ngày càng bị cô lập về mặt ngoại giao, Hà Nội vẫn tiếp tục dành cho Nga sự ủng hộ. Hà Nội đón Ngoại trưởng Sergei Lavrov trước thềm Hội nghị Ngoại trưởng G20 tại Indonesia. Ngoại trưởng Lavrov nhắc lại những lo ngại của Hà Nội về “sự không can thiệp” và “vấn đề chủ quyền”, nhấn mạnh lo ngại về việc Hoa Kỳ cố tình gây ảnh hưởng vào chính trị trong nước của Việt Nam. Ông nhắc nhở những người đối thoại với mình rằng Nga là một sức mạnh nhân từ và cam kết ủng hộ an ninh chế độ của Hà Nội.

Việt Nam bỏ phiếu trắng trong cuộc bỏ phiếu lên án hành động xâm lược Ukraine của Nga nhưng ủng hộ Nga trong nỗ lực ở lại Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc. Việt Nam cũng đã cử đoàn tham gia “ Hội thao quân sự quốc tế Army Games” do Nga tổ chức hàng năm.

Điều này đã khiến Ngoại trưởng Mỹ Antony Blinken phải hủy chuyến thăm Hà Nội. Đây là một tín hiệu rất rõ ràng về sự không hài lòng đối với một chính phủ đã rất được chú ý từ năm 2021, với nhiều chuyến thăm trong đó có chuyến thăm của Bộ trưởng Quốc phòng, Bộ trưởng Ngoại giao và Phó Tổng thống Mỹ cùng những người khác.

Thương mại song phương Việt Nam – Hoa Kỳ năm 2021 đạt 112 tỷ USD trong khi đó kim ngạch xuất nhập khẩu hai chiều Việt Nam – Nga chỉ đạt vỏn vẹn 5,54 tỷ USD trong cùng kỳ. Hoa Kỳ hiện là thị trường xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam – chiếm 25,6% tổng kim ngạch xuất khẩu của nước này vào năm 2021 đồng thời là một nguồn đầu tư công nghệ cao.

Hoa Kỳ đã âm thầm trừng phạt một công ty Việt Nam vì trốn tránh các lệnh trừng phạt đối với Nga.

Truyền thông đưa thông tin sai lệch

Các phương tiện truyền thông do nhà nước kiểm soát của Việt Nam không trung lập như một số người vẫn nói và có xu hướng ủng hộ Nga hơn ngay từ đầu. Ukraine đã thực sự gặp khó khăn để đưa ra thông điệp của mình khi Nga đưa ra những thông tin sai lệch.

Có một số người ủng hộ Ukraine trong các nhóm Facebook sôi nổi của Việt Nam. Một số người đã rất cảm thông với quốc gia đã phải trở thành nạn nhân của một ông hàng xóm tham tàn. Những người khác nhận ra tiền lệ pháp lý mà Trung Quốc có thể vận dụng từ lời biện minh của Putin về chiến tranh.

Nhưng nhìn chung, những cảm xúc trực tuyến phần lớn là ủng hộ Nga và chống phương Tây. Hai nhà nghiên cứu Việt Nam đã nghiên cứu 28 trang và nhóm Facebook phát hiện ra rằng có 8 trang/nhóm ủng hộ Nga vì yêu nước và hoài cổ, 18 người yêu nước/bảo thủ và chống phương Tây và cuối cùng là những nhóm chỉ đơn giản đưa ra những tin tức ủng hộ Nga.

Lực lượng 47, lực lượng giám sát không gian mạng và định hướng dư luận với 10.000 nhân lực của Quân đội Nhân dân Việt Nam (QĐNDVN), đã rất tích cực trong việc ngăn chặn những ý kiến ủng hộ Ukraine và chống Nga đồng thời tăng cường giới thiệu nhưng thông tin từ chính phủ Nga thông qua mạng lưới những người có ảnh hưởng của chính họ. 

Tuy nhiên, các lực lượng của Nga hiện đang bị bẽ mặt và rơi vào tình trạng sụp đổ chiến lược. Cuộc tấn công của Kyiv đã khiến Nga tháo chạy ở miền Bắc và miền Đông Ukraine. Ukraine đã lấy lại được hơn 1.500 dặm vuông lãnh thổ khi Nga buộc phải thực hiện “kế hoạch rút lui chiến thuật” của họ. Putin đã phải hồi đáp ” những lo ngại ” của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại hội nghị thượng đỉnh gần đây của Tổ chức Hợp tác Thượng Hải.

Những thất bại ở Ukraine đã buộc Putin phải ra lệnh tòng quân đầu tiên của nước này kể từ sau Thế chiến lần thứ II – “huy động một phần” tất cả những người dự bị và các cựu chiến binh có thể lực. Lệnh này đã làm dấy lên các cuộc biểu tình trên khắp nước Nga và đẩy đến một cuộc di cư ra nước ngoài của những người đàn ông trong độ tuổi phải thực hiện nghĩa vụ quân sự. Sự phản kháng đối với lệnh yêu cầu tòng quân chứng tỏ khả năng kiểm soát ngày càng sút kém của Tổng thống Putin. Đồng thời, việc triển khai nhanh chóng binh lính chưa qua đào tạo là dấu hiệu cho thấy sự tuyệt vọng của chế độ Putin.

Với Hà Nội, mối lo ngại có thực là: việc ngày càng có nhiều nghi ngờ về năng lực của Nga và sự lãnh đạo của Putin sẽ nhanh chóng biến thành các cuộc thảo luận chống Đảng. Các chuyên gia chính phủ đã nói giảm một nửa cũng như bác bỏ những thiệt hại của Nga.

Và lý do của việc này là: Các cuộc tranh luận về chính sách đối ngoại thường được biến thành cơ hội để đặt câu hỏi về giới lãnh đạo ở Việt Nam.

Tự vấn 

Những tổn thất của Nga khiến Hà Nội lo ngại. Quân đội Việt Nam phụ thuộc rất lớn vào thiết bị của Nga. QĐNDVN vẫn chịu ảnh hưởng lớn từ học thuyết của Liên Xô. Quyền hành trong quân đội của Việt Nam vẫn theo hướng từ trên xuống và chỉ huy địa phương không thể chủ động.  QĐNDVN vẫn là một quân đội của Đảng, bị ràng buộc về mặt pháp lý để bảo vệ chế độ chứ không phải Nhà nước.

Và Hà Nội cần hết sức quan tâm đến những tác động có hại của tham nhũng đối với khả năng sẵn sàng của lực lượng, hậu cần và vận hành. QĐNDVN một thời từng được ca tụng, gần đây, đã vướng vào một số vụ bê bối tham nhũng, bao gồm Vụ kít Xét nghiệm COVIDd-19, vụ bê bối mua sắm và bảo kê của Cảnh sát biển và đất đai. Quân đội Nga đã bị rỗng ruột bởi nạn tham nhũng phổ biến – một điều đã trở thành bình thường ở Việt Nam.

Cuối cùng, Hà Nội phải biết rằng những thiệt hại thực tế của Nga sẽ ảnh hưởng đến hoạt động mua sắm của chính QĐNDVN. Nga phải nhanh chóng tái trang bị lực lượng và phải làm như vậy trong bối cảnh phải đối mặt với các lệnh tiếp tục trừng phạt và tình trạng thiếu thiết bị cơ khí chính xác và bán dẫn Sự thiếu hụt phụ tùng thay thế của Nga sẽ kéo dài trong nhiều năm, chưa kể dẫn đến việc trì hoãn giao các mặt hàng thiết bị và vũ khí mới. Điều này, ngay lập tức, ảnh hưởng đến an ninh của Việt Nam.

Khả năng phòng thủ vững chắc và giờ đây là cuộc tấn công thành công của Kyiv đã đặt Hà Nội vào một tình thế khó xử cuối cùng: Thành công của Ukraine có được là nhờ biết học thuyết của Liên Xô nhưng điều chỉnh theo cơ cấu lực lượng, chiến thuật, học thuyết và một số thiết bị của phương Tây. Và điều khiến tất cả những điều đó xảy ra là sự dân chủ hóa của họ. Nếu có bất cứ điều gì cần kể đến thì đó là việc Ukraine đưa ra một ví dụ thuyết phục hơn nhiều về một quốc gia tự vệ thành công trước một cường quốc hung hăng ở ngay sát cạnh mình. Nhưng đó là một sự thật không dễ chịu đối với Hà Nội.

*Zachary Abuza là Giáo sư tại Đại học Chiến tranh Quốc gia Hoa Kỳ ở Washington và là trợ giảng tại Đại học Georgetown. Các quan điểm thể hiện trong bài viết này là của riêng tác giả và không phản ánh quan điểm của Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ, Trường Đại học Chiến tranh Quốc gia Hoa Kỳ, Đại học Georgetown hay RFA.

Z.A.

Nguồn: rfa.org/vietnamese

NGƯỜI VIỆT HÃY… PHẢN TỈNH!?!

Oanh Vy Lý

NGƯỜI VIỆT HÃY… PHẢN TỈNH!?!

Ở Miền Nam Việt Nam trước 1975, chính quyền có chính sách trợ cấp cho gia đình đông con. Vậy là người Việt cứ tì tì làm Khai Sinh giả, cách 2 năm 1 đứa, để hưởng tiền trợ cấp đông con.

Họ vẫn là những người dân “hiền lành”, “lương thiện”, không sao hết, chuyện nhỏ mà, chuyện thường mà, ai cũng vậy mà … Không áy náy, không cắn rứt, không tự vấn, không phản tỉnh …

Rồi Miền Nam sụp đổ …

Sau 1975, người Việt vượt biên tị nạn cộng sản, qua các xứ văn minh, chính quyền có chính sách trợ cấp cho người già. Người Việt tới tuổi già thì đương nhiên được hưởng trợ cấp, gồm tiền ăn, ở, sinh hoạt … Vậy là người Việt sang tên nhà cho con, rồi “ở thuê” trong chính ngôi nhà của mình, để hưởng tiền trợ cấp thuê nhà.

Họ vẫn là những người dân “hiền lành”, “lương thiện”, không sao hết, chuyện nhỏ mà, chuyện thường mà, ai cũng vậy mà, Không áy náy, không cắn rứt, không tự vấn, không phản tỉnh…

Thực ra, trước và sau 1975, người Việt cũng có áy náy và cắn rứt chút đỉnh, nhưng họ dễ dàng và mau chóng khỏa lấp bằng ngụy biện : “ai cũng vậy mà” !

Làm người, một cách tự nhiên, bản năng, ai cũng thích mình nổi bật một cách độc đáo, đặc biệt, và thường khoe ra cái độc đáo, đặc biệt đó, cả dung mạo lẫn tính cách. Nhưng cái xấu thì lại muốn dìm chìm trong đám đông bằng câu ngụy biện : “ai cũng vậy mà”!

Nếu tự vấn và phản tỉnh, người Việt cần tự hỏi :

– Có phải vì tính cách DỐI TRÁ đó là Miền Nam suy yếu rồi sụp đổ, cộng sản thắng thế rồi tràn ngập, khiến họ phải tị nạn, và người Việt dù lưu vong hay du lịch tới đâu cũng bị khinh khi !?!

– Có phải vì tính cách DỐI TRÁ đó mà người Việt dễ dàng thờ ơ, cam chịu, thỏa hiệp, thậm chí đồng lõa với những chính quyền/KẺ DỐI TRÁ độc tài và tham nhũng!?!

Ở các xứ văn minh, chính quyền không muốn, không thể, không dám DỐI TRÁ, bởi vì người dân TRUNG THỰC.

Vậy đó !

Người Việt ! Hãy phản tỉnh!!!

Fb. CANH LE

—–

TRÍ “LỎI” CỦA TA ĐÂY…

Hồi nhà em ở bên Nga, dân Việt mình biết dân Nga uống rượu dữ lắm, nên mua hết rượu để đầu cơ. Nhẽ ra cửa hàng rượu lúc nào cũng có đủ rượu để bán cho khách, nhưng dân Việt láu cá, đút tiền cho nhân viên để vét sạch rượu, rồi đem bán lại cho người Nga với giá đắt gấp bốn/năm lần.

Nhiều người Nga thèm rượu, ko có tiền, thì đem vật dụng trong nhà ra đổi. Người Nga hay gọi đám người Việt là mafia, và vì họ sống đơn giản, nên họ ghét người Việt mưu mô, xảo trá.

Đa phần họ cho rằng người Việt sang cướp công việc của họ, vét sạch hàng hóa của họ để đầu cơ, rồi khiến họ phải mua lại với giá cắt cổ khi cần.

Khi xem clip mấy cậu trai trẻ người Nga bị bắt lính, trên đường ra trận vẫn tu rượu và cười đùa vui vẻ, thấy buồn và tội nghiệp cho họ. Chỉ sau đó một hai ngày, những người lính Nga này đã chết, chắc chưa kịp tham chiến giờ nào.

Lính Ukraine đã tìm thấy điện thoại trên xác một người lính Nga, nên đăng clip kia lên mạng.

Cái đau lòng của chiến tranh, là hoặc tao giết mày, hoặc mày giết tao, nên người lính ko có quyền lựa chọn.

Cách duy nhất để được sống là đầu hàng. Lính Nga bị bắt ra trận, cách xa nhà hàng nghìn km, bị bao vây, bị bỏ rơi, đói khát, rét mướt, bênh tật v.v…. khốn khổ hơn lính Ukraine rất nhiều.

Nhìn những người lính Ukraine đươc trang bị đầy đủ, vũ khí hiện đại, thấy lính Nga sao mà cơ cực.

Mùa đông đang tới. Trong lịch sử, mùa đông từng là mồ chôn của nhiều đạo quân xâm lược. Ước gì đây là mùa đông cuối cùng của quân xâm lược Nga.

Lời bàn: Tại sao đi đâu cũng bị ghét, mà lúc nào cũng nhâng nhâng:” Biết bố mài là ai không???”

Fb. Đặng Bích Phượng

————

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=2316609508477460&id=100003852994413

“NẾU KHÔNG THAM – NGƯỜI VIỆT KHÔNG PHÁT TRIỂN”!

Lương Văn Kế

“Nếu không tham, người Việt không thể phát triển. Đạo đức giả của người Việt Nam hiện nay đang là chuẩn mực văn hóa. Người nào không biết giả dối, không biết bịa đặt thì không thể phát triển”.

Tuân Tử, từ hơn 2.000 năm trước :

– “Tình và dục là tự nhiên ai cũng có, không thể bớt đi hay bỏ đi mà không hại. Hữu dục mà hợp đạo cũng không hại, khử dục mà trái đạo cũng vô ích”.

Xã hội ngày nay vận hành đúng như vậy. Trách nhiệm, bổn phận của chính quyền là phải “dưỡng dục”, đặt ra những hành lang pháp lý “hợp đạo” sao cho con người có thể “hữu dục” – kể cả tham vọng quyền lực, ham muốn vật chất – mưu cầu lợi ích một cách chính đáng mà không gây hại cho bản thân cá nhân và cộng đồng xã hội.

Vấn đề là, c.ộng s.ản đã “nêu gương” đạo đức giả, giả dối và bịa đặt, rồi “lây nhiễm” ra dân chúng. Rồi c.ộng s.ản và dân chúng cùng “dung dưỡng”, cùng nâng thói đạo đức giả, giả dối và bịa đặt “lên một tầm cao mới”.

– Miệng rao “cách mạng vô sản”, “đạo đức sáng ngời”, “cần kiệm liêm chính”, “trong sạch vững mạnh”, “phòng chống tham nhũng”, tay thâu tóm quyền lực, tay vơ vét tiền của tham nhũng, có phải là đạo đức giả không !?!

– Tự tổ chức bầu cử, tự hiệp thương “đảng cử dân bầu”, tự kiểm phiếu đếm phiếu, tự đắc cử, có phải là giả dối không !?!

– Tự “vừa đi đường vừa kể chuyện”, tự viết tiểu sử, tự viết lịch sử, tự ca ngợi mình “vinh quang, vĩ đại, thần thánh, tiến bộ, ưu việt, đỉnh cao”, có phải là bịa đặt không !?!

Kể sao cho xiết !!!

fb. CANH LE

——-

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=100003852994413

1974250229380058&id=

“NGƯỜI VIỆT CAO QUÝ”

Năm 1965, khi quân đội Mỹ ồ ạt đổ bộ vào Miền Nam Việt Nam cùng với lối sống Mỹ, Vũ Hạnh viết “Người Việt Cao Quý” nhằm để người Việt khỏi tự ti trước sức mạnh của một cường quốc.

Nhưng rõ ràng, Việt Nam là một nhược quốc, nên tâm lý tự ti của người Việt là khó tránh khỏi. Trước cường quốc, người Việt thường muốn tỏ rõ tinh thần “tự tôn dân tộc”, nhưng cái hành vi “tự tôn” ở cái vẻ bề ngoài ấy đa phần chỉ phản ánh cái mặc cảm “tự ti” sâu thẳm bên trong, rất ít tinh thần “tự tin”, “tự tại” ; cách hành xử thường nghiêng về “tự ái” hơn là “tự trọng”.

Một trong những nguyên nhân khiến Việt Nam nhược tiểu, khiến người Việt tự ti, chính là thói Dối Trá thâm căn mà người Việt tưởng là “khôn khéo”, tự cho là “khôn ngoan”, thực ra chỉ là “khôn lỏi”, “khôn vặt” …

Người Tàu ngày xưa từng nhận xét : “Dân Giao Chỉ thích dối và ưa nổi loạn”.

Người Pháp đã gọi triều đình Huế là “Cái ổ dối trá”, do sự bất nhất trong lập trường hòa – chiến.

Người Mỹ cũng nhận xét người Việt “thường không thẳng thắn vì những lý do lặt vặt, vì thế hy sinh những mục tiêu quan trọng vì lợi ích của những mục tiêu nhỏ”.

Đành rằng, đó là những nhận xét của đối phương, hay thậm chí, kẻ thù, kẻ thù truyền kiếp, nhưng cũng không thể không xét đến.

Còn người Việt, có tự nhận thấy mình Dối Trá không ?

Cải cách ruộng đất thì “đấu tố” Dối Trá gây oan sai tang tóc cho hàng vạn người …

Chiến tranh thì dùng “chiến tranh nhân dân” Dối Trá, dùng thường dân, thậm chí trẻ em, làm binh lính, dùng binh lính giả làm thường dân, đến khi bị giết thì la ầm lên là “thảm sát thường dân vô tội” …

Bao nhiêu năm nay, có phải ai cũng biết bầu cử là Dối Trá, nhưng ai cũng thờ ơ, cam chịu, thỏa hiệp, thậm chí đồng lõa với Dối Trá. Vậy người Việt có Dối Trá không !?!

Ngay cả những người, bằng nhiều cách như vượt biên, HO, ODP, bảo lãnh, đoàn tụ …, đã từ bỏ xã hội Dối Trá để đi đến được các xứ sở văn minh Trung Thực, nhưng cũng không bỏ được căn tính Dối Trá.

Ở các xứ sở văn minh, con người đối đãi với nhau dựa trên niềm tin vào đức tính Trung Thực, nhưng người Việt đã lợi dụng để Dối Trá như thế nào ?

– Siêu thị không có bảo vệ, người Việt bèn … ăn cắp.

– Hàng hóa cho đổi trả nếu mua về sử dụng mà không vừa ý, người Việt bèn mua váy áo, comple về để đi dự tiệc, sau đó mang ra … trả lại.

– Chính sách trợ cấp tốt, người Việt bèn khai thất nghiệp, đi làm chui lấy tiền mặt, khỏi phải đóng thuế mà vẫn được hưởng trợ cấp … thất nghiệp.

– Chính sách bảo trợ tốt, người Việt muốn được hưởng nhiều hơn bèn làm … li dị giả.

– Chính sách nhập cư tốt, người Việt muốn kiếm tiền bất chính bèn làm … kết hôn giả.

… vv … Muôn hình vạn trạng …

Công chức ở các xứ sở văn minh, nhìn vào hồ sơ đâu phải không biết năm sinh của người được bảo lãnh hay xin nhập cư, nhiều người qua định cư xong thì đã hết tuổi lao động, chưa đóng một đồng tiền thuế nào thì đã được hưởng tiền già, vậy mà họ vẫn xét duyệt. Rất nhân đạo !

Những chính sách tốt ở các xứ sở văn minh không phải tự nhiên mà có, mà phải từ mồ hôi, nước mắt, máu xương đổ ra gian khổ tranh đấu mới có được, người Việt khi qua đó được mặc nhiên thừa hưởng, “tọa hưởng kỳ thành”, đã không giúp gìn giữ, vun bồi mà còn … phá.

Cũng may, người Việt chỉ là thiểu số nên căn tính Dối Trá đó không gây ảnh hưởng nhiều đến xã hội, chứ nếu người Việt chiếm đa số thì chắc chắn sẽ biến các xã hội văn minh Trung Thực ấy thành xã hội man rợ Dối Trá, và sẽ dựng lên chính quyền độc tài Dối Trá.

“Dân chúng nào thì chính quyền đó” !

Đừng hỏi tại sao chính quyền độc tài Dối Trá tồn tại lâu dài ở Việt Nam, mà hãy nghiêm khắc tự xét xem người Việt có độc đoán và Dối Trá không. Câu trả lời nằm ở đó !

Đã có những cá nhân ở các xứ sở văn minh kỳ thị người châu Á, trong đó có Việt Nam, nhưng may mắn nhờ tinh thần nhân đạo và chính sách tốt nên không bùng phát mạnh thành phong trào. Người Việt nên coi đó là “hồi chuông cảnh tỉnh” !

Một dân tộc Dối Trá thì sẽ phải chịu sự khinh bỉ, dù của đồng minh hay kẻ thù !

Một dân tộc Trung Thực thì sẽ nhận được sự tôn trọng, dù của đồng minh hay kẻ thù!

fb. CANH LE

https://www.facebook.com/notes/2704957359768567/

40 ngàn cán bộ, công chức thôi việc: vấn đề bình thường?(RFA)

Đài Á Châu Tự Do 

 Từ Nha Trang hôm 4/10, Nhà báo Võ Văn Tạo nhận định với RFA:

“Câu ‘bình thường’ là câu cửa miệng, khi xảy ra chuyện gì ‘không bình thường’ thì thông thường các quan chức Nhà nước luôn lấp liếm là nó ‘bình thường’… 40 ngàn người bỏ việc khỏi khối nhà nước để nghỉ hoặc ra khối tư nhân làm theo tôi là không bình thường một chút nào. Lâu nay trong việc tuyển dụng cán bộ công nhân viên trong khối nhà nước có sự bất công, những người có năng lực tâm huyết thì chưa chắc đã được nhận vào làm. Nhưng con ông cháu cha, những người lo lót mua việc bằng tiền… những người này không phải vào để lãnh đồng lương ba đồng ba cọc, mà họ phải tìm mọi cách nhũng nhiễu, tham nhũng đục khoét của ngân sách, của đồng bào…”

Nhà báo Võ Văn Tạo cho rằng, trong 40 ngàn công chức bỏ việc đa phần là những người có năng lực nhưng không được sử dụng đúng mức. Điều này đã được chứng minh khi rất nhiều chuyên gia giỏi đi đào tạo nước ngoài về nước không chịu được rồi cũng phải ra, hay những người có năng lực, có phẩm chất, có liêm sỉ không chịu được môi trường không trong lành rồi cũng đi. Ông Tạo nói tiếp:

“Thứ hai, một số khác là do đồng lương quá thấp, không đủ sống… xin nghỉ ra ngoài để có thể sống được. Ví dụ như hầu hết lương nhà nước cho kỹ sư ra trường chỉ vài ba triệu, trong khi người giúp việc ở tỉnh lẻ như Nha Trang đã 5 triệu, còn Sài Gòn hay Hà Nội thì bảy tám triệu, thậm chí 10 triệu một tháng. Để lương như thế thì làm sao giữ được người làm việc.”

Theo Nhà báo Võ Văn Tạo, Chính phủ có Bộ Nội vụ quản lý, bên Đảng cũng có một hệ thống song trùng như thế để kiểm soát chuyện đào tạo, tuyển dụng cán bộ công chức… nhưng vẫn để xảy ra hiện tượng công chức bỏ việc như thế. Liên quan bộ máy công chức cồng kềnh của Việt Nam, ông Tạo nói:

“Người ta bảo rằng, việc của một công chức thì năm người cùng làm. Từ lâu trong dân gian đã có một cái câu vè vui: ‘Ai cũng có việc làm, nhưng không ai làm việc. Ai cũng không làm việc, nhưng ai cũng có lương. Ai cũng có lương nhưng không ai đủ sống. Ai cũng không đủ sống, nhưng ai cũng sống. Ai cũng sống, nhưng không ai hài lòng. Ai cũng không hài lòng, nhưng ai cũng giơ tay đồng ý’… Đó là việc rất đáng tiếc ở đất nước ta.”

https://www.rfa.org/…/is-it-normal-for-40000-cadres-and…

40 ngàn cán bộ, công chức thôi việc: vấn đề bình thường?

RFA.ORG

40 ngàn cán bộ, công chức thôi việc: vấn đề bình thường?

Theo số liệu của Bộ Nội vụ Việt Nam, trong hai năm rưỡi qua có gần 40 ngàn cán bộ công chức bỏ việc chuyển sang khu vực tư nhân.

Bắt thêm 2 cựu cán bộ thuộc Bộ Ngoại Giao ‘dính’ vụ ‘chuyến bay giải cứu’

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Cơ Quan An Ninh Điều Tra Bộ Công An đã bắt tạm giam bị can Nguyễn Hồng Hà, cựu cán bộ Tổng Lãnh Sự Quán Việt Nam tại Nhật, để điều tra về tội “nhận hối lộ” liên quan đến vụ “chuyến bay giải cứu.”

Hôm 4 Tháng Mười, nói với báo Tuổi Trẻ, ông Tô Ân Xô, chánh văn phòng kiêm phát ngôn viên Bộ Công An, cho biết ngoài ông Hà, Cơ Quan An Ninh Điều Tra cũng ra quyết định khởi tố, bắt tạm giam bà Nguyễn Lê Ngọc Anh, 34 tuổi, cựu cán bộ Đại Sứ Quán Việt Nam tại Malaysia, để điều tra về tội “lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ.”

Ông Nguyễn Hồng Hà khi còn là cán bộ Tổng Lãnh Sự Quán Việt Nam tại Nhật. (Hình: Tuổi Trẻ)

Trước đó, hai ông Nguyễn Quang Linh, 48 tuổi, trợ lý Phó Thủ Tướng Thường Trực Phạm Bình Minh; và ông Nguyễn Thanh Hải, 51 tuổi, vụ trưởng Vụ Quan Hệ Quốc Tế thuộc Văn Phòng Chính Phủ Việt Nam, bị bắt giữ do liên quan vụ “chuyến bay giải cứu.”

Ông Xô cho biết ông Hà, bà Ngọc Anh là người thứ 22 bị “xử lý hình sự” sau tám tháng điều tra và là diễn biến mới nhất trong vụ án “đưa hối lộ, nhận hối lộ, lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ” và “lừa đảo chiếm đoạt tài sản” xảy ra tại Bộ Ngoại Giao, Bộ Công An, Bộ Y Tế, Bộ Giao Thông Vận Tải, Văn Phòng Chính Phủ và các đơn vị liên quan ở Hà Nội và các tỉnh, thành phố khắp Việt Nam.

Theo báo VNExpress, trong các bị can, quan chức cao nhất bị khởi tố đến nay tại Bộ Ngoại Giao có ông Tô Anh Dũng, thứ trưởng; bà Nguyễn Thị Hương Lan, cục trưởng Lãnh Sự; ông Đỗ Hoàng Tùng, cục phó Lãnh Sự; ông Lê Tuấn Anh, chánh văn phòng Cục Lãnh Sự; ông Lưu Tuấn Dũng, phó Phòng Bảo Hộ Công Dân Cục Lãnh Sự.

Tại Cục Quản Lý Xuất Nhập Cảnh của Bộ Công An, ông Trần Văn Dự, cục phó, cùng hai cán bộ dưới quyền là Vũ Sỹ Cường và Vũ Anh Tuấn cũng bị bắt về tội “nhận hối lộ.”

Ngoài ra, cơ quan điều tra đã khởi tố ông Phạm Trung Kiên, chuyên viên Vụ Trang Thiết Bị và Công Trình Y Tế thuộc Bộ Y Tế; ông Ngô Quang Tuấn, chuyên viên Vụ Hợp Tác Quốc Tế thuộc Bộ Giao Thông Vận Tải; bà Nguyễn Mai Anh, chuyên viên Vụ Quan Hệ Quốc Tế, Văn Phòng Chính Phủ.

Ông Bùi Huy Hoàng, cán bộ Cục Y Tế Dự Phòng thuộc Bộ Y Tế, hiện là người duy nhất bị điều tra cáo buộc tội “lừa đảo chiếm đoạt tài sản.”

Theo cơ quan hữu trách, từ năm 2020 đến nay, Bộ Ngoại Giao phối hợp với bộ, ngành thành lập “Tổ Công Tác Năm Bộ” đã tiến hành hơn 2,000 chuyến bay đưa hàng trăm ngàn công dân Việt Nam từ 60 quốc gia, vùng lãnh thổ về nước trong các đợt dịch COVID-19.

“Gần 2,000 chuyến bay giải cứu, mỗi chuyến thu lợi khoảng 2 tỷ đồng ($86,236),” ông Tô Ân Xô được tờ Công An Nhân Dân dẫn lời.

Các cán bộ bị bắt trong vụ “chuyến bay giải cứu.” (Hình đồ họa: VNExpress)

Ông Xô cũng nhấn mạnh rằng con số nêu trên là “lợi nhuận” sau khi trừ các chi phí của chuyến bay. Và nếu đúng như lời ông Xô nói, thì các giới chức trong đường dây tổ chức “bay giải cứu” thu lợi bất chính tổng cộng đến 4,000 tỷ đồng ($172.5 triệu).

Tuy vậy, cả ông Xô lẫn các báo nhà nước không nói rõ khoản lợi nhuận ròng sau mỗi “chuyến bay giải cứu” rơi vào túi của những ai, có được thu hồi hay chưa. Đặc biệt, “trùm cuối” vẫn chưa bị lộ. (Tr.N) 

Con thuyền Putin đang bị ngấm nước, không biết chìm khi nào

Con thuyền Putin đang bị ngấm nước, không biết chìm khi nào

Trương Nhân Tuấn

4-10-2022

Công cuộc sáp nhập bốn vùng lãnh thổ của Ukraine vào Nga xem như hoàn tất, trên phương diện pháp lý của Nga. Tòa Bảo hiến Nga phán rằng các hiệp ước về sáp nhập là “hợp hiến”, đồng thời Quốc hội Nga cũng đã phê chuẩn các hiệp ước và thông qua. Các hiệp ước sáp nhập có hiệu lực từ ngày 3 tháng 10 năm 2022. Trên “nguyên tắc”, 4 vùng lãnh thổ Donetsk, Lugansk, Zaporijjia và Kherson từ ngày này là “lãnh thổ của nước Nga”.

Putin và các cộng sự diều hâu từ đầu “chiến dịch quân sự đặc biệt” đã nói đi nói lại rằng Nga sử dụng mọi thứ vũ khí hiện có để bảo vệ lãnh thổ của mình. Mọi người đều hiểu lời hăm dọa này bao gồm việc sử dụng vũ khí hạt nhân.

Vấn đề là địa danh Lyman, một cứ điểm quan trọng về chiến lược đối với quân Nga (thuộc Donetsk) đã bị quân Ukraine giải phóng vào ngày 1 tháng 10. Chiến thắng không ai dám nghĩ tới vào đầu năm nay.

Trở lại câu hỏi “Lãnh thổ Nga đã bị Ukraine xâm phạm. Putin có dám chơi vũ khí hạt nhân hay không ?”

Theo tôi, ở thời điểm này, câu trả lời là “không”.

Cán cân lực lượng 1:10 giữa quân Ukraine và quân Nga từ đầu cuộc chiến đến nay có thể là 50:50.

Cán cân lực lượng sẽ còn có thể thay đổi. Quân Nga ngày càng mất tinh thần chiến đấu trong khi quân Ukraine thì ngược lại. Quân Nga, ngay cả người dân Nga, không thấy đâu là lợi ích của việc chiếm đất Ukraine. Còn người Ukraine tất cả đều có ý thức rằng “mất nước là mất tất cả”.

Vì vậy nhiều khả năng quân Nga sẽ không giữ được lâu dài các vùng đất vừa sáp nhập.

Putin mới lên tiếng hôm qua đại khái rằng sẽ “hỏi ý kiến người dân” để biết rõ ranh giới của các vùng đất vừa sáp nhập.

Rõ ràng là một chiến thuật luồn lách, câu giờ. Các vùng lãnh thổ vừa sáp nhập, giấy tờ ký chưa ráo mực, có nơi đã bị quân Ukraine chinh phục lại. Putin không dám “bấm nút hạt nhân” trả đũa, mặc dầu địa bàn Lyman là nơi lý tưởng để tiêu diệt quân Ukraine bằng vũ khí hạt nhân chiến thuật (bom N).

Nói rằng ranh giới các vùng này chưa xác định chỉ là một cái cớ. Hoặc là vũ khí hạt nhân chiến thuật của Nga không (hay chưa) sẵn sàng. Hoặc Putin bị Biden hăm dọa (bằng đường dây riêng giữa hai bên) trả đũa.

Nhưng ta không thể loại trừ khả năng Putin dành một “không gian đàm phán” với Zelensky.

Ta có thể hiểu là biên giới các vùng lãnh thổ này sẽ “co giãn”, Putin có thể nhượng bộ cho đến khi Zelensky chấp nhận một đường biên giới mới. Điều này tôi có nói vài hôm trước, Putin có thể “trả” lại cho Ukraine hai vùng Kherson và Zaporijjia. Ta cũng không thể loại trừ khả năng Putin chấp nhận cho Ukraine gia nhập NATO.

Ý chí “bảo vệ lãnh thổ quốc gia” chỉ có thể được thể hiện khi ranh giới lãnh thổ quốc gia được xác định rõ rệt, bằng các hiệp ước phân định biên giới, có hiệu lực pháp lý và được cộng đồng quốc tế nhìn nhận. Điều này đúng với cả hai bên Nga và Ukraine.

Khó khăn của Ukraine khi gia nhập NATO, ngoài thái độ chính trị của các quốc gia thành viên, là đường biên giới của Ukraine phải được xác định và biên giới này phải được sự nhìn nhận của quốc tế. Điều cốt lõi của Minh ước Bắc đại tây dương là “bảo toàn lãnh thổ các quốc gia thành viên”. Biên giới Ukraine chưa xác định, trong khi chiến tranh bùng nổ mà nguyên nhân do tranh chấp lãnh thổ. Vì vậy ý kiến của Mỹ là “khoan hãy nói chuyện này vào lúc này”, khi đề cập đến đơn gia nhập NATO của Zelensky.

Cho dầu thế nào thì kết quả trên chiến trường sẽ quyết định những gì trên bàn hội nghị (nếu có một hội nghị). Quân Ukraine đang tiến “như chẻ tre”, trong khi Putin có thể bị phiền phức do xáo trộn xã hội vì các quyết định “động viên từng phần”. Chắc gì Zelensky chịu ngồi vào đàm phán ?

Và Zelensky có lý khi yêu sách “sẽ đàm phán nhưng không nói chuyện với Putin”. Đây là một đòn “chiến tranh tâm lý” có thể hạ bệ Putin. Không phải người Nga nào cũng đứng về phía Putin, nhứt là vào lúc này, con thuyền Putin đang bị ngấm nước, không biết chìm khi nào.

Nhà cầm quyền CSVN khốn nạn và tiểu nhân đến thế là cùng…

Lmdc Viet Nam

*** Nhà cầm quyền CSVN khốn nạn và tiểu nhân đến thế là cùng…

Sau vụ cúp điện show ca sĩ Khánh Ly vào giờ chót, đến lươt gia đình Luật sư Võ An Đôn bị hoãn xuất cảnh tại phi trường TSN khi chuẩn bị lên máy bay đi Mỹ..

– Cả gia đình bị hoãn xuất cảnh đi Mỹ, ông Võ An Đôn nói gì?

Ông Võ An Đôn, người bị rút thẻ luật sư vào 5 năm trước đã bị lực lượng công an cửa khẩu sân bay Tân Sơn Nhất hoãn xuất cảnh vào tối 27/9, khi ông cùng gia đình chuẩn bị sang Mỹ định cư. Công an cửa khẩu sân bay nêu lý do cấm gia đình ông xuất cảnh là vì “an ninh quốc gia”, quy định tại Điều 36 của Luật Xuất cảnh, Nhập cảnh của công dân.

Ông Đôn cho rằng lý do này rất mơ hồ và không hợp lý.

“Thứ nhất, tại thời điểm 5 năm trước, khi còn là luật sư, tôi chỉ làm công việc của một luật sư bào chữa cho dân thôi chứ có làm gì mà xâm phạm an ninh quốc gia. Thứ hai, từ khi bị tước thẻ hành nghề năm 2017, đã 5 năm trời tôi chỉ ở nhà làm nông chứ không gây hại gì. Như vậy điều họ nói là không có cơ sở.”

Với việc bị chính quyền sách nhiễu, ông Đôn nêu lo ngại về việc học của con cái: “Vợ chồng tôi đã rút hết học bạ cho ba đứa con nhỏ: lớp 1, lớp 3, lớp 5, để chuyển qua Mỹ học. Điều tôi lo ngại nhất là không biết có xin cho tụi nhỏ đi học lại được không, có gặp khó khăn gì không”.

Đồng thời, ông cho biết đã cho đi hầu hết đồ đạc trong nhà nên gia đình khi quay trở lại cũng đối mặt với nhiều khó khăn.

* Tổ chức Theo Dõi Nhân Quyền khẳng định, việc ngăn cản luật sư Võ An Đôn đi nước ngoài cho thấy nhà cầm quyền CSVN có thể dùng mọi thủ đoạn bẩn thỉu để bịt miệng số ít các luật sư còn lại dám bảo vệ các nhà bất đồng chính kiến.

TL BBC & RFA

Lính Mỹ bị Nga bắt, kể chi tiết nhiều tháng bị đánh đập và thẩm vấn

Tác giả: Dan Lamothe

Cù Tuấn, dịch

3-10-2022

Alex Drueke (trái) và Andy Tài Huỳnh đã được thả tự do ngày 21 tháng 9. Trong cuộc phỏng vấn lần đầu tiên kể từ khi được thả, hai người nói rằng họ đã bị thẩm vấn, bị ngược đãi về thể chất và tinh thần, và ít được cho đồ ăn hoặc nước sạch. Ảnh: AP

Tóm tắt: Trong cuộc phỏng vấn chi tiết đầu tiên kể từ khi được trả tự do, Alex Drueke và Andy Tài Huỳnh kể lại sự ngược đãi về thể chất và tâm lý mà họ phải chịu đựng trong hơn 104 ngày bị giam cầm

TRINITY, Alabama – Alex Drueke và Andy Tài Huỳnh đã lẩn tránh quân Nga trong nhiều giờ, luồn lách qua các khu rừng thông và đầm lầy ở Ukraine để không bị phát hiện. Các cựu binh Mỹ này đã bị bỏ lại – “bị bỏ rơi”, họ nói – sau khi lực lượng đặc nhiệm Ukraine của họ bị tấn công và quyết định rằng cơ hội sống sót tốt nhất của họ là quay trở lại căn cứ của họ ở Kharkiv.

Sau đó là 104 ngày bị giam cầm cực kỳ kinh hoàng, thường xuyên đáng sợ. Drueke và Huỳnh nhớ lại, rằng họ bị thẩm vấn, bị ngược đãi về thể chất và tâm lý, và ít khi được cung cấp thức ăn hoặc nước sạch. Ban đầu, họ được đưa đến Nga, tới một khu phức hợp giam giữ với các khu lều và được bao quanh bởi dây thép gai. Drueke nói rằng những kẻ bắt giữ họ sau đó đã chuyển họ đến một “địa điểm đen”, tại đó các vụ đánh đập trở nên tồi tệ hơn, và sau đó đến nơi mà họ gọi là một “nhà tù theo kiểu truyền thống hơn” do lực lượng ly khai do Nga hậu thuẫn điều hành ở vùng Donetsk, miền đông Ukraine.

Drueke, 40 tuổi và Huỳnh, 27 tuổi, đã gặp phóng viên The Washington Post trong ba giờ tại nhà của vị hôn thê Joy Black của Huỳnh, ở thị trấn nông thôn ngoại ô Huntsville với khoảng 2.500 dân. Đây là cuộc phỏng vấn truyền thông rộng rãi đầu tiên của họ kể từ khi họ được trả tự do vào ngày 21 tháng 9 trong khuôn khổ cuộc trao đổi tù binh giữa Nga và Ukraine.

Họ cho biết, mỗi người đã sụt mất 15kg cân nặng, và họ bị thương tích rõ ràng nhất với những vết bầm đỏ và tím vẫn còn hiện rõ nơi cổ tay họ chỗ bị trói. Lời kể của hai người cung cấp cái nhìn mới đáng lo ngại về cách Nga và các lực lượng ủy nhiệm của họ ở Ukraine đối xử với những tù binh bị loại ra khỏi chiến trường.

Đại sứ quán Nga tại Washington đã không trả lời yêu cầu bình luận.

Drueke và Huỳnh đã gặp nhau ở Ukraine, sau khi đã đến đất nước này bất chấp những cảnh báo nghiêm khắc từ Bộ Ngoại giao Mỹ rằng việc dùng vũ khí chống lại quân Nga là không an toàn và không được khuyến cáo. Họ tham gia Quân đoàn Quốc tế Phòng thủ Lãnh thổ Ukraine, một lực lượng bao gồm hàng trăm người Mỹ, người châu Âu và các công dân nước ngoài khác, mà đã đáp ứng trước lời kêu gọi giúp đỡ công khai của tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky.

Drueke và Huỳnh cho biết họ rất biết ơn khi còn được sống và tự do, đồng thời có được sự hỗ trợ và tình bạn của người kia trong thời gian bị giam cầm. Họ tỏ ra không hề hối tiếc. Theo họ, mục tiêu của họ bây giờ là thu hút sự chú ý đến nhu cầu quân sự của Ukraine và nâng cao nhận thức về một cựu binh Mỹ khác mà họ đã từng bị giam giữ chung, Suedi Murekezi, người đã ở chung phòng giam với họ trong nhiều tuần nhưng không được đưa vào danh sách hoán đổi tù binh. Murekezi là một trong số ít công dân Mỹ bị Nga giam giữ, những người mà cho đến nay, đã không có bước đột phá ngoại giao nào để có khả năng trao đổi.

“Alex và tôi không cố ý để trở nên nổi tiếng,” Huỳnh nói. “Chúng tôi không bao giờ muốn trở nên nổi tiếng.”

1. Một ngày chiến đấu

Drueke, một cựu chiến binh Quân đội Mỹ và Huỳnh, một cựu lính Thủy quân lục chiến, cho biết họ đã quyết tâm hành động sau khi nhìn thấy những hình ảnh vào đầu cuộc chiến mô tả các gia đình Ukraine chạy trốn khỏi nhà khi quân Nga san bằng các thành phố một cách tàn nhẫn, nhưng cuối cùng quân Nga lại thất bại khi không thể chiếm thủ đô Kyiv và lật đổ chính phủ được phương Tây hậu thuẫn của Zelensky.

Khi đó Drueke sống với các thành viên trong gia đình ở Tuscaloosa, Alabama sau khi được chẩn đoán là một cựu chiến binh với mức tàn tật 100% do bị chứng căng thẳng sau chấn thương. Drueke ngày càng nhiệt tình với việc thám hiểm và đi bộ đường dài lên các vùng núi (trekking). Huỳnh, một người gốc California, đã chuyển đến miền bắc Alabama để sống cùng với vị hôn thê của mình, đang học các lớp đại học cộng đồng và làm tài xế giao hàng cho O’Reilly Auto Parts.

Huỳnh đã rời Mỹ vào ngày 8 tháng 4 để tham gia một nhóm nhân đạo giúp đỡ người Ukraine, anh nói. Drueke cũng rời đi 4 ngày sau đó, với niềm tin rằng kinh nghiệm của anh trong Chiến tranh Iraq và sự quen thuộc với các loại vũ khí phương Tây có thể giúp ích cho quân đội Ukraine.

Trong vòng vài ngày, họ đã ký hợp đồng với quân đoàn nước ngoài ở Lviv, phía tây Ukraine gần biên giới Ba Lan, cùng gia nhập một tiểu đoàn và nhận súng trường AK-74 để huấn luyện tại một địa điểm xa chiến trường. Họ đã mang theo đồng phục rằn ri của riêng mình và các thiết bị khác.

Cả hai đều có tên giả. Drueke được đặt tên là “Bama,” để vinh danh tiểu bang quê hương. Huỳnh đã sử dụng biệt danh “Hate”, một phiên bản rút gọn của “Reaper of Hate”, một biệt danh mà anh sử dụng trong các trò chơi điện tử trực tuyến.

“Đó là một cái tên châm biếm vì tôi không thực sự là một người đáng ghét,” Huỳnh nói. “Hoàn toàn ngược lại.”

“Chúng tôi gọi anh ấy là Care Bear,” Drueke cười dài và nói xen vào.

Những người đàn ông này quyết định rằng “kỹ năng của họ có thể được áp dụng ở những nơi khác tốt hơn” trong chiến tranh và yêu cầu giải phóng hợp đồng mà họ đã từng ký với đơn vị đầu tiên của mình, Drueke nói. Trong vài tuần tiếp theo, họ đi khắp Ukraine bằng xe buýt và tàu hỏa, theo cái mà họ gọi là “chế độ nghỉ phép”, gặp gỡ các quan chức quân sự Ukraine để thảo luận về những cơ hội cho họ và ngạc nhiên khi thấy thường dân Ukraine quay trở về nhà của họ trong và xung quanh thủ đô.

Với thời gian trong visa 90 ngày sắp hết, tại Kyiv họ đã kết nối với một đại diện của Lực lượng Đặc nhiệm Baguette, một đơn vị quân đội liên kết với quân đoàn nước ngoài bao gồm các lính Pháp và những người lính phương Tây khác. Đơn vị này đã ký với họ một hợp đồng quân sự, cho phép họ ở lại Ukraine và chiến đấu. Lần này, họ được gửi về phía đông và được cấp súng trường CZ 208 do Séc sản xuất, và tới một căn cứ gần biên giới với Nga.

Nhiệm vụ đầu tiên của họ, vào ngày 9 tháng 6, cũng là nhiệm vụ cuối cùng của họ.

Sáng hôm đó, đơn vị rời Kharkiv trên một chiếc xe bán tải và hai chiếc xe SUV nhỏ, hướng về phía bắc. Nhiệm vụ của họ là phóng thiết bị bay không người lái nhỏ, theo dõi các lực lượng quân sự Nga và báo cáo những gì họ đã thấy, Drueke nói.

Nhưng đơn vị này đã bị phục kích, và trong cuộc đọ súng sau đó, mọi người đã chạy tán loạn, hai người cho biết. Drueke, Huỳnh và trưởng nhóm của họ ra sức tìm kiếm một xạ thủ súng máy và và một xạ thủ bắn tỉa đã bị mất dấu, chỉ để biết rằng các thành viên khác của đơn vị đã nhảy lên xe chung của họ – kèm với hầu hết thức ăn và nước uống – và chạy ngược về căn cứ mà không có họ, Drueke nói.

Một đại diện của Lực lượng Đặc nhiệm Baguette đã phủ nhận việc Drueke và Huỳnh bị bỏ lại, nói rằng đơn vị này đã phân tán thành năm nhóm và mỗi nhóm phải tự mình quay trở lại nơi an toàn “vì không ai biết chuyện gì đã xảy ra với những nhóm khác”. Ông từ chối giải thích chi tiết. Trong một dòng tweet, đơn vị này đã ăn mừng sự trở về của hai người lính Mỹ này, cảm ơn sự phục vụ của họ và gọi Drueke và Huỳnh là “những người hùng”.

Drueke và Huỳnh từ chối tiết lộ chi tiết vị trí chính xác hoặc cách thức họ bị bắt giữ, nhưng thừa nhận rằng họ đã nổ súng trong cuộc phục kích. Sau khi bị bắt, họ bị tước vũ khí, và bị trói lại. Khi họ vượt qua biên giới vào Nga, Drueke cho biết, những kẻ bắt giữ họ đã ghi nhận vị trí này, đấm mạnh vào bụng hai người và nói “Chào mừng các bạn đến với nước Nga.”

2. Đánh đập

Họ nói rằng hai người đã bị bịt mắt trong hầu hết các ngày tiếp theo. Đôi khi, những kẻ bắt giữ họ sẽ tháo khăn bịt mắt ra, cho phép họ có một cái nhìn thoáng qua xung quanh. Người Nga giấu mặt sau những chiếc áo khoác balaclava rám nắng.

Hai người nói trại họ mới đến này là một “thành phố lều”, với sáu hoặc bảy tù nhân chiến tranh bị giam giữ trong mỗi lều, Huỳnh nói. Hàng rào dây xích kép và dây thép gai bao quanh khu nhà.

Drueke kể, các cuộc thẩm vấn ở đó là khá “khủng khiếp.” Người Nga tỏ ra nghi ngờ rằng họ là thành viên cấp bậc cao của một đơn vị quân đội Ukraine. Họ hỏi Drueke và Huỳnh liên tục xem họ có phải là CIA hay không, hai người nhớ lại. Họ ra lệnh cho hai người bò trên hai tay và đầu gối, giữ tư thế cố định như vậy cho đến khi chân hai người tê cứng. Nếu họ di chuyển, họ sẽ bị đánh. Vào ban đêm, Drueke và Huỳnh bị buộc phải đứng hàng giờ liền, không cho ngủ.

Drueke nói: “Họ thực sự nghĩ rằng chúng tôi đã được chính phủ Mỹ gửi đến hoặc nhận được hỗ trợ rất nhiều từ chính phủ Mỹ. Họ thực sự muốn đảm bảo rằng chúng tôi không nói dối về điều đó – và họ có cách để làm điều đó.”

Hai người cho biết hầu hết các tù nhân đều là người Ukraine. Một người nói tiếng Anh, có thể mang quốc tịch Anh. Trong vụ hoán đổi tù binh ngày 21/9, 5 công dân Anh cũng được trả tự do, cùng với các cá nhân đến từ Maroc, Thụy Điển và Croatia, hơn 200 người Ukraine, 55 lính Nga và một người quen thân của Tổng thống Nga Vladimir Putin.

Bốn ngày sau, hai người lại tiếp tục di chuyển, và bị đưa đến một trung tâm giam giữ đen ở vùng Donetsk, miền đông Ukraine, nơi lực lượng ly khai Nga nắm quyền. Hai người cho biết, các tù nhân đã đi hàng giờ trong trạng thái bị bịt đầu bằng một cái túi và phải đổi phương tiện bốn lần.

Drueke nhận ra Huỳnh đi cùng mình chỉ vì Huỳnh đã hét lên vì đau khi Drueke bị ném đè lên người Huỳnh trong xe, và Drueke nhận ra giọng của bạn mình, anh nói. Trong một tình huống khốc liệt như vậy, có bạn bè bên cạnh là một sự cứu trợ.

3. Bên trong địa điểm đen

Họ nói rằng sự đối xử đối với họ trở nên tồi tệ hơn ở địa điểm tiếp theo.

Hầu hết những người bị giam giữ được giam trong một tầng hầm lạnh lẽo được chia thành các phòng giam lát gạch, mỗi phòng dài khoảng 5 feet và rộng 2 feet, Huỳnh nhớ lại. Họ nhận được một ổ bánh mì mỗi ngày, cùng với một ít nước, mà có vẻ bị ô nhiễm. Huỳnh cho biết anh có thể nghe thấy tiếng la hét – và tiếng kêu đau đớn – khi các cuộc thẩm vấn được tiến hành.

“Đó là một trong những khoảnh khắc tồi tệ nhất,” Huỳnh nói. “Nghe thấy mọi người bị đánh và không thể làm gì cả.”

Trên lầu, một căn phòng lớn hơn một chút được dùng làm phòng biệt giam. Huỳnh đã ở đó hai ngày đầu tiên trước khi Drueke được đưa vào đó vài tuần. Khoảng 80 bài hát nổi tiếng, bao gồm các bài hát của rapper Eminem và ban nhạc metal Đức Rammstein, đã được phát rất lớn trong căn phòng đó liên tục trong nhiều ngày. Hai người nói rằng chúng không cho họ có được sự yên tĩnh, nhưng đã cho phép họ đánh dấu thời gian trôi qua.

“Họ thực sự giữ chúng tôi tách biệt ở đó,” Drueke nói. “Đã có những lúc tôi bị giam nhiều ngày mà không nghe tin tức gì về Andy, và rất nhiều lần tôi đã nghĩ quẩn, kiểu như “Trời đất ơi, họ đã giết cậu ấy rồi.”

Các cuộc đánh đập được tiếp tục trở lại, với một số kẻ bắt giữ họ dường như thích đánh đập tù binh hơn những người khác. Một người đàn ông quốc tịch Anh, Paul Urey, đã bị đánh đập tại đây tới chết, Drueke và Huỳnh cho biết. Bộ trưởng Ngoại giao Ukraine Dmytro Kuleba ngày 7 tháng 9 thông báo rằng chính phủ Ukraine đã lấy được thi thể của Urey về và thi thể có “những dấu hiệu về việc bị tra tấn không thể diễn tả được”.

Nhiều câu hỏi mà những người thẩm vấn đặt ra dường như vô nghĩa, yêu cầu hai người xác định các bức ảnh của những người mà họ không quen biết, và nêu chi tiết về các sự kiện mà họ không có liên quan. Một trong những người thẩm vấn họ nói tiếng Anh gần như thông thạo, trong khi một người khác chỉ biết vừa phải, Drueke nói. Anh tin rằng họ là quan chức tình báo Nga.

Trong căn phòng trên lầu, Drueke và Huỳnh mỗi người được lệnh gọi điện thoại đến các tổ chức dường như ngẫu nhiên ở Mỹ, và các tổ chức này thường không được trang bị để có thể giúp đỡ họ.

Tại một thời điểm, những kẻ bắt giữ yêu cầu Drueke gọi tới Đường dây Cựu chiến binh Khủng hoảng, một dịch vụ cung cấp hỗ trợ sức khỏe tâm thần cho các quân nhân Mỹ sau khi họ rời quân ngũ. Drueke cho biết anh đã cố gắng khuyên can họ vì điều đó không có ý nghĩa gì, nhưng những kẻ bắt giữ anh nhất quyết không đồng ý.

“Họ nhìn tôi và nói, ‘Mày là một cựu chiến binh. Đây là một cuộc khủng hoảng chứ còn cái gì nữa!” Drueke nhớ lại, cố bắt chước giọng của họ.

Nhiều cuộc điện thoại đã chẳng đi đến đâu do bị lạc vào mê cung của các tổng đài điện thoại, hộp thư thoại và những người ở Mỹ tỏ thái nghi ngờ liệu những lời cầu cứu của Drueke và Huỳnh có chính đáng hay không. Nhưng một đại diện trên đường dây nóng về khủng hoảng đã cung cấp cho Drueke số điện thoại của Bộ Ngoại giao Mỹ và một cơ quan liên bang khác, có thể là Cơ quan Bảo vệ Liên bang Mỹ, một cơ quan thực thi pháp luật trực thuộc Bộ An ninh Nội địa. Drueke cho biết có người bắt máy ở số thứ hai, họ lấy thông tin của anh và hứa sẽ giúp đỡ. Đó là một tia hy vọng.

Một quan chức Bộ Ngoại giao Mỹ, nói với điều kiện giấu tên theo các quy tắc cơ bản do cơ quan này đặt ra, cho biết họ thực hiện nghiêm túc cam kết hỗ trợ công dân Mỹ ở nước ngoài, với các cơ sở ngoại giao của Mỹ có các nhân viên làm nhiệm vụ sau giờ làm việc để đối phó với các cuộc gọi cấp cứu hoặc nguy hiểm tới tính mạng.

Quan chức này cho biết: “Khi một công dân Mỹ đang bị giam giữ trong các khu vực chiến sự đang hoạt động, chúng tôi không thể cung cấp hỗ trợ trực tiếp được. Bất kể thách thức là gì, chúng tôi sẽ luôn nỗ lực hết sức để hỗ trợ các công dân Mỹ và gia đình của họ”.

Những kẻ bắt giữ, được trang bị vũ khí, đã ra lệnh cho Drueke và Huỳnh xuất hiện trong các cuộc phỏng vấn tuyên truyền xuất hiện trên phương tiện truyền thông của nhà nước Nga, và họ quan sát hai người khi video được ghi lại, Drueke nói. Trong một công bố ngày 17 tháng 6, họ bày tỏ sự thất vọng với nạn tham nhũng trong quân đội Ukraine và cảnh báo những người Mỹ khác nên “suy nghĩ kỹ” trước khi tham gia chiến đấu tại Ukraine. Drueke nói rằng anh vẫn cảm thấy buồn bực khi nhớ lại anh đã từng nói những điều như vậy.

4. “Tôi thực sự đã cầu nguyện để được chết đi”

Theo Drueke và Huỳnh, hai người cùng với một số tù nhân khác được chuyển đi khoảng 4 tuần sau đó. Đi cùng họ là Murekezi, một cựu binh Không quân Mỹ, người đã bị đưa đến địa điểm đen sau khi bị giam giữ ở thành phố Kherson, miền nam nước này vào tháng 6. Anh ta đã sống và làm việc ở Ukraine thời điểm Nga xâm lược, và từ chối rời khỏi đất nước này. Sele Murekezi, anh trai của Suedi, hiện tại đang sống ở Minnesota, cho biết những kẻ ly khai do Nga hậu thuẫn đã bắt cóc Murekezi và buộc tội Murekezi đã phạm một tội ác thù hận.

Hai người cho biết họ không bị đánh đập ở cơ sở tiếp theo, nhưng điều kiện giam giữ vẫn rất tồi tệ. Ông Huỳnh cho biết: “Rệp đã gặm nhấm da của chúng tôi, khiến các bức tường phòng giam loang lổ vết máu”. Cánh tay và lưng của Huỳnh vẫn còn lại nhiều vết sẹo do côn trùng cắn hơn một tuần sau khi anh được thả.

Hai người không được biết rằng một vụ hoán đổi tù binh đang được hai bên thảo luận, và họ tự hỏi liệu điều đó có là thật hay không ngay cả khi họ đã được đưa ra khỏi phòng giam và nói rằng họ sẽ được về nhà. Tay và mắt của họ bị trói và bịt chặt cứng bằng băng dính đóng gói trước khi bị đưa đến một đường băng nhỏ và lên máy bay, trong hoàn cảnh mà họ mô tả là vô cùng đau đớn nhưng không chịu kể chi tiết đầy đủ.

“Đối với cá nhân tôi, đó là điều tồi tệ nhất,” Drueke nói. “Tôi đã rất nhiều lần nhận ra rằng tôi có thể chết, hoặc có thể tôi đã cận kề cái chết, hoặc có thể đã sắp chết. Nhưng đó là lần duy nhất tôi thực sự cầu nguyện để có thể được chết càng sớm càng tốt”.

Khi hạ cánh, họ được các nhân viên y tế Ả Rập Xê Út chào đón. Họ được đưa từ đó đến Riyadh, nơi họ gặp gỡ các nhân viên Bộ Ngoại giao Mỹ và được gọi điện thoại cho những người thân.

Hai người vẫn đang được chăm sóc y tế. Cả hai đều bị tê bại tay, một triệu chứng có thể có của tổn thương dây thần kinh, họ nói. Drueke tin rằng anh có thể bị nứt bốn xương sườn. Huỳnh đang phải vật lộn với chứng mất trí nhớ ngắn hạn và nói rằng tâm trí của anh đã “bị thoái hóa” trong khi bị giam cầm.

Họ quan tâm đến việc giúp đỡ chính phủ Mỹ bằng cách kể lại kinh nghiệm của họ dưới tay lực lượng của Putin, họ nói. Những người Mỹ khác, bao gồm ngôi sao WNBA Brittney Griner và cựu binh Thủy quân lục chiến Paul Whelan, vẫn đang bị giam giữ bên trong nước Nga vì những gì mà chính quyền Biden coi là những cáo buộc tội phạm không có thật, không liên quan đến chiến tranh.

“Nghe có vẻ văn vở, nhưng chúng tôi đã có cơ hội sống thứ hai trong đời,” Drueke nói. “Tôi cảm thấy rằng: những trải nghiệm của chúng ta, nếu chúng ta xử lý chúng đúng cách, thì chúng ta có thể có rất nhiều kinh nghiệm để chia sẻ cho cả thế giới.”

Tại sao bằng đại học của Việt Nam Cộng Hòa có giá trị ở hơn 60 quốc gia trên khắp thế giới trước 1975?

    • Ngockong Lê

      TẠI SAO?

      Tại sao bằng đại học của Việt Nam Cộng Hòa có giá trị ở hơn 60 quốc gia trên khắp thế giới trước 1975?

      1. Nền giáo dục Việt Nam Cộng Hòa dựa trên giá trị cá nhân của từng em học sinh để phát huy, đào tạo và phát triển thành tài năng trong tất cả các lĩnh vực, ngành nghề.
      2. Tuyệt đối tôn trọng tính tự do tư tưởng của các em học sinh ngay từ tuổi thiếu niên.
      3. Lấy các giá trị nhân bản, dân tộc làm nền tảng để phát triển xã hội, xây dựng đất nước văn minh.
      4. Ngay từ lớp 7 đến lớp 9 các em học sinh đã được làm quen với nghệ thuật và kỹ năng hùng biện để bảo vệ các quan điểm cá nhân độc lập của mình.
      5. Anh ngữ tuy không phải là ngôn ngữ thứ hai nhưng số tiết học Anh ngữ rất cao. Rất nhiều học sinh lớp 11 và 12 hoàn toàn có thể đọc sách, tạp chí nước ngoài ngay từ nguyên bản.
      6. Đến lớp 11 – 12, học sinh bắt đầu làm quen với môn triết học, được tiếp cận và tự do nghiên cứu tất cả các triết thuyết và tư tưởng của những nhà tư tưởng có ảnh hưởng quan trọng nhất của nhân loại và trên thế giới (Kể cả Các Mác – Ăn-ghen, Lê Nin, Mao Trạch Đông và thuyết cộng sản, chủ nghĩa xã hội) với tài liệu đầy đủ.
      7. Từ lớp 6 đến lớp 9, học sinh đã làm quen với môn thuyết trình. Từ lớp 10 học sinh sẽ bắt đầu học về khoa hùng biện để khi lên đại học hoàn toàn có đủ khả năng trình bày, diễn thuyết trước đám đông về một đề tài khoa học – xã hội nào đó của mình một cách chặt chẽ, thuyết phục.
      8. Học xong trung học, tất cả các học sinh đều có ý thức về nhân quyền, dân quyền, quyền ứng cử, quyền tranh cử và luôn đặt Tổ quốc – Trách nhiệm – Danh dự lên hàng đầu.

      Thời Việt Nam Cộng Hòa lương giáo viên, bác sĩ, y tá thuộc loại cao nhất. Giáo dục được nâng lên tầm Quốc Sách để xây dựng thành chiến lược phát triển quốc gia.

      Sưu tầm.

      Từ Fb Trầm Mộc

Gần 40.000 công chức nghỉ việc trong hơn hai năm

Đài Á Châu Tự Do 

Trong khoảng 2,5 qua, Chính phủ Việt Nam đã ghi nhận gần 40.000 trường hợp công chức xin nghỉ việc mà lý do được xác định là tiền lương thấp và áp lực công việc.

Theo truyền thông Nhà nước, tại phiên họp báo Chính phủ thường kỳ, khi được phóng viên hỏi về tình trạng công nhân viên chức nghỉ việc, Thứ trưởng Nội vụ Nguyễn Duy Thăng cho hay đây là vấn đề dư luận đặc biệt quan tâm, đặc biệt sau khi có thông tin 9.397 nhân viên y tế thôi việc trong 1,5 năm qua.

Ông Thăng cho hay, dịch bệnh COVID-19 trong hai năm qua đã gây áp lực mạnh lên ngành y tế và giáo dục.

“Ở một số địa phương, một số cán bộ, công chức, viên chức do thu nhập có sự chênh lệch so với người dân trên địa bàn nên “anh em chuyển việc khác”.

Theo người đại diện Bộ Nội vụ, hai ngành có số lượng cán bộ nghỉ việc, chuyển việc nhiều nhất trong thời gian qua là giáo dục với hơn 16.000 người, y tế gần 12.200 người.

Ông Thăng cho hay bình quân mỗi năm có 15.820 người thôi việc ở khu vực công, chiếm khoảng 0,8% tổng biên chế được giao. Trong đó, ở Trung ương chiếm 18%, địa phương 82%; công chức hơn 4.000 người, viên chức hơn 35.000 người.

#RFAVietnamese #yte #giaoduc

RFA.ORG

Gần 40.000 công chức nghỉ việc trong hơn hai năm

Trong khoảng 2,5 qua, Chính phủ Việt Nam đã ghi nhận gần 40.000 tr

Bão Ian làm 77 người chết tại Mỹ, phá hoại nhiều tài sản

CHARLESTON, South Carolina (NV) – Số người chết do bão Ian tăng lên con số 77 người, trở thành một trong những cơn bão có sức tàn phá lớn nhất từng đổ bộ vào Mỹ, gây ra lũ lụt, mất điện, và phá hủy tài sản nặng nề, theo NBC News hôm Thứ Bảy, 1 Tháng Mười.

Bão Ian đổ bộ vào Florida hôm Thứ Tư, 28 Tháng Chín, với sức gió lên đến 150 dặm/giờ, sau đó giảm dần khi bão di chuyển qua South Carolina và dự báo tiếp tục suy yếu khi di chuyển qua khu vực phía Nam Virginia vào hôm Thứ Bảy trước khi tan tại Đại Tây Dương.

Người dân Florida di tản ra khỏi vùng bị bão Ian tàn phá. (Hình: Joe Raedle/Getty Images)

Số người chết do bão Ian được ghi nhận ở Florida và North Carolina lên đến 77 người, theo thông báo từ giới chức tiểu bang. Nhiều nỗ lực giải cứu vẫn diễn ra ở những vùng ngập lụt, trong khi đó giới chức địa phương cho rằng số người chết thực tế vẫn còn tăng lên.

Thu dọn cát do bão Ian đổ vào đường phố ở South Carolina. (Hình: Scott Olson/Getty Images)

Ông Ron DeSantis, thống đốc Florida, cho biết ít nhất 1,100 cuộc giải cứu được thực hiện khi bão Ian đổ bộ vào Florida.

“Có rất nhiều nguồn giúp đỡ và tôi thấy rất nhiều người trong cộng đồng nỗ lực vượt qua khó khăn, mong muốn hỗ trợ cộng đồng hồi phục sau cơn bão. Chúng tôi sẽ luôn ở đây, giúp đỡ mọi người bằng tất cả khả năng,” ông DeSantis chia sẻ với phóng viên.

Phó Đô Đốc Brendan McPherson, người chỉ huy Lực Lượng Tuần Duyên ở Florida, Georgia, South Carolina, Puerto Rico, và quần đảo Virgin, nói trong chương trình “Today Show” rằng tình trạng mất điện gây ảnh hưởng đến công tác cứu trợ, khiến người dân không thể sử dụng điện thoại di động hoặc nguồn điện tạm thời để liên lạc với nhà chức trách.

Cát được đem đổ lại bờ biển ở South Carolina. (Hình: Scott Olson/Getty Images)

“Đây là thách thức lớn nhất trong hoạt động cứu trợ, chúng tôi sẽ nhanh chóng tìm kiếm những người mất tích,” ông McPherson nói thêm.

Đội cứu hộ Florida phải dùng máy bay và thuyền chuyên dụng để cố gắng tiếp cận các khu vực bị bão cô lập ở Tây Nam Florida. (V.Giang) 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Trường Chinh

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Trường Chinh

Tác Giả:  Tưởng Năng Tiến

“Từ năm 1954 đến 1975, đúng là ‘ta’ đã chiến thắng được ‘hai đế quốc to’ cùng với được hơn chục nước trên thế giới đã đi theo con đường mà Lê nin đã chọn, tức theo CNCS, từ đó các Cụ nhà mềnh thấy CNCS ‘oách’ quá, cứ đà này cả thế giới gần 200 nước sẽ theo CNCS hết sạch, dưới ngọn cờ bách chiến bách thắng của chủ nghĩa Mác Lê nin sẽ đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác rồi tiến lên giải phóng cả Hoa Kỳ, Ý, Đức, Anh, Pháp …abc… thoát khỏi ách bóc lột của CNTB …hu hu…!!!

Từ những nguyên nhân trên các Cụ lớn nhà mềnh mới sinh ra thói ‘Kiêu ngạo cộng sản’ tuy không tốt nhưng có cái để …kiêu ngạo, nhưng các cụ nối ngôi sau này chẳng có cái gì lận lưng để mà ‘kiêu ngạo’ cả. Chỉ là ăn theo thôi! Nên đúng là… ‘kiêu ngạo vì những cái không phải của mình’ hay còn gọi là ‘kiêu ngạo cộng sản!’ Sau Cụ Trường Chinh, nếu có thì chỉ là ‘kiêu ngạo nhận vơ!’ mà thôi!”

Nhận xét thượng dẫn về “Cụ Trường Chinh” khiến tôi chợt nhớ đến công trình biên soạn rất công phu (Bên Thắng Cuộc) của nhà báo Huy Đức. Tác giả đã dành nguyên một chương (chương 10, tập I) cho ông Trường Chinh, nhân vật được coi là đã đặt nền móng cho chính sách “đổi mới” và được mô tả như một vị thánh tử vì đạo:
“Trong những thời khắc khó khăn nhất của lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam, ông Trường Chinh đều đã có mặt: có khi là để lãnh đạo Việt Minh cướp chính quyền như hồi năm 1945, có khi đứng ra chịu trách nhiệm cá nhân về sai lầm của Đảng trong cải cách ruộng đất năm 1956, và trong thập niên 1980 là tự thức tỉnh và dẫn dắt Đảng thoát ra khỏi sự bế tắc bởi chính những đường lối của mình.”

Cách nhìn của những người ngoại đạo, hay đã bỏ đạo (cộng sản) lại hoàn toàn khác:
– Nguyễn Minh Cần:

“Sau khi Lê Duẩn chết, Trường Chinh lên làm TBT. Ông vốn là một ‘lãnh tụ’ nổi tiếng ‘giáo điều.’ Ngay cái biệt hiệu của ông cũng nói lên đầu óc sùng bái họ Mao… Cũng trên cương vị TBTĐCSVN, hồi những năm 50, Trường Chinh đã lãnh đạo cuộc cải cách ruộng đất CCRĐ và chỉnh đốn tổ chức (CĐTC) Ở NÔNG THÔN MIỀN Bắc rập khuôn theo hình mẫu trung quốc đã đem lại vô vàn tai hoạ cho nhân dân.” (Nguyễn Minh Cần. Đảng Cộng Sản Việt Nam. Arlington, VA: Tổ Hợp Xuất Bản Miền Đông Hoa Kỳ, 2016).

– Vũ Thư Hiên:

“Về sau này, khoảng đầu thập niên 50, tôi tình cờ vớ được cuốn Chủ Nghĩa Mác Và Công Cuộc Phục Hưng Nền Văn Hóa Pháp (*) của Roger Garaudy. Ðọc xong tôi mới ngã ngửa ra rằng ông Trường Chinh đáng kính của tôi đã làm một bản sao tuyệt vời của cuốn này trong trước tác Chủ Nghĩa Mác và Vấn Ðề Văn Hóa Việt Nam, được ca tụng như một văn kiện có tính chất cương lĩnh. Bố cục cuốn sách gần như giữ nguyên, thậm chí Trường Chinh trích dẫn đúng những đoạn mà Roger Garaudy trích dẫn Mác, Engels, và cả Jean Fréville.

Tiếp đó là sự phát hiện đáng buồn của tôi về cuốn Trường Kỳ Kháng Chiến Nhất Ðịnh Thắng Lợi. Nó quá giống cuốn Trì Cửu Chiến Luận (Bàn về đánh lâu dài) của Mao Trạch-đông, trừ đoạn mở đầu rất đẹp, là một áng văn rất hay …” (Vũ Thư Hiên. Đêm Giữa Ban Ngày. 2sd ed. Westminster, CA: Văn Nghệ, 1997).

Riêng trong lãnh vực thi ca thì Trường Chinh hoàn toàn không bị tai tiếng gì ráo trọi. Ông sáng tác mình ên, không “mượn” câu chữ nào – nửa chữ cũng không – bất kể là của Tây hoặc của Tầu. Thơ của Trường Chinh, với bút hiệu Sóng Hồng, chỉ có chút khuynh hướng (và hơi hướng) Mạc Tư Khoa thôi:

Hỡi thi sĩ! Hãy vươn mình đứng dậy!
Thời rượu nồng, đệm gấm đã qua rồi.
Thôi thôi đừng khóc gió với than mây,
Hãy nhịp bước trên con đường tiến bộ.
Dùng thi khúc mà lạnh lùng soi tỏ
Những bệnh căn xã hội đã tràn đầy;
Cùng công nông vun xới cuộc tương lai
Ðã chớm nở từ Liên-xô hùng vĩ.

(Ngoại thành Hà Nội, tháng 6-1942)

Hơn 40 năm sau, sau khi kêu gọi giới thi sĩ “cùng công nông vun xới cuộc tương lai,” đến năm 1986 (vào lúc cuối đời, chả hiểu sao) bỗng Anh Cả Trường Chinh đổi ý. Ông Tổng Bí Thư đến già mới chợt tỉnh, theo như cách nói của nhà báo Tống Văn Công:

“Hoàng Ước, thư ký của Trường Chinh bảo tôi là một hôm Trường Chinh nói với mấy người giúp việc rằng ta trả cho người lao động đồng lương bóc lột. Hoàng Ước bèn nói lương chúng tôi chỉ đủ sống mười ngày.

Trường Chinh cau mày khó tin – bóc lột thì có nhưng sao lại có thể ác nghiệt hơn cả đế quốc đến thế – nhưng hôm sau ông bảo Hoàng Ước: Tôi đã hỏi nhà tôi, nhà tôi nói không có chế độ cung cấp đặc biệt thì lương ông cũng chỉ đủ cho nhà này ăn mười ngày. Sau đó Trường Chinh đến nhà máy thuốc lá Thăng Long nói: Phải cứu giai cấp công nhân!” (Trần Đĩnh. Đèn Cù II. Westminster, CA: Người Việt, 2014).

Tiếc rằng ông không “tỉnh” được lâu. Chỉ hai năm sau, năm 1988, Trường Chinh đột ngột từ trần. Thôi thế cũng xong. Cuối cùng, rồi ông cũng thoát. Thoát khỏi cái XHCN do chính ông đã dụng công xây đắp nhưng giai cấp công nhân thì không. Họ kẹt: kẹt lớn, kẹt lắm, và (chắc chắn) sẽ kẹt luôn – nếu chế độ hiện hành vẫn tiếp tục tồn tại.

Báo Vietnamnet ái ngại cho hay: “Lương tối thiểu mới đáp ứng hơn 1/3 nhu cầu tối thiểu.” Và đó là mức lương cơ sở cho cán bộ, công chức, viên chức và lực lượng vũ trang, chớ giới công nhân thì còn tệ hơn thế nữa!

Thế họ sống làm sao?

Thưa họ “ăn thịt mình để sống” – như nguyên văn lời Phó Viện Trưởng Viện Dinh Dưỡng Quốc Gia, PGS-TS Lê Bạch Mai:

“Những khảo sát của viện năm đó cho thấy chất lượng bữa ăn của công nhân không khác gì hai chữ “tồi tệ” khi trong khẩu phần ăn chỉ có 12% protein (chất đạm), 16% chất béo…

“Khi năng lượng khẩu phần ăn không đủ thì (cơ thể) phải sử dụng nguồn năng lượng dự trữ của mình. Khi đó khối cơ của người lao động bị bào mòn, bị lấy đi hằng ngày… và họ rơi vào thực trạng ‘như ăn thịt mình …’ Họ chưa chết đói. Nhưng sẽ đói đến lúc chết”.

Bản thân ông Trường Chinh (đôi khi) cũng đói, theo như lời của trưởng nam Đặng Xuân Kỳ – nguyên Ủy Viên Ban Chấp Hành Trung Ương:

“Ông cụ tôi ra ngoài không dám ăn uống bất cứ thứ gì. Họp Bộ chính trị với Trung ương cũng uống nước của nhà mang theo và nếu không về nhà ăn trưa được thì ông cụ nhịn.” (T. Đĩnh, trang 208).

Chung cuộc, may thay, ông Trường Chinh cũng đã cứu được chính mình. Ông qua đời vì tai nạn chứ không phải vì bị đầu độc – như rất nhiều đồng chí khác.

Nghĩa tử là nghĩa tận. Tôi đang không rảnh (lắm) và cũng chả thấy có chút hứng thú gì khi phải đụng chạm gì đến một người… đã chết. Vấn đề, chả qua, vì chẳng đặng đừng – như “lời trăng trối” của triết gia (ngoại đạo) Trần Đức Thảo:

Ta chỉ có thể thanh toán những điều xấu của quá khứ bằng cách thẳng thắn lôi nó ra ánh sáng của hiện tại, để cùng nhau nhận diện nó, để vĩnh viễn không cho phép nó tái diễn. Mà quá khứ cách mạng của ta thì đã tích tụ quá nặng nề những di sản xấu ấy.

Nạn cộng sản sẽ qua, và sắp qua. Chúng ta khó mà có thể tái thiết đất nước và xây dựng một tương lai ổn định nếu không nhìn cho thật rõ về quá khứ.

—————

(*) Vì thấy nhà văn Vũ Thư Hiên đánh dấu hỏi (?) sau chú thích về cuốn sách của Roger Garaudy nên chúng tôi tìm hiểu thêm, và được biết tên chính xác của tác phẩm là Le communisme et la renaissance de la culture française –Paris, Éditions sociales, 1945 – chứ không phải là Le Marxisme et la Renaissance de la culture Française. Trong cuốn Những Lời Trăng Trối (trang 309) Trần Đức Thảo cho biết là ông được giao trách nhiệm “dịch ngược” tác phẩm Đề Cương Văn Hoá Văn Nghệ Cách Mạng ra Pháp ngữ, và được chính Trường Chinh mời gặp để “bắt tay” cùng với lời cảm ơn.