Nguyễn Phương Hồng, trợ lý tập đoàn Vạn Thịnh Phát, chết bí ẩn sau khi bị bắt

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Bà Nguyễn Phương Hồng, trợ lý công ty Cổ Phần Tập Đoàn Vạn Thịnh Phát, một trong bốn bị can vừa bị Bộ Công An Việt Nam bắt giam hôm 8 Tháng Mười được truyền thông nhà nước cho hay “đột ngột qua đời.”

Báo Pháp Luật TP.HCM cho biết, tối 10 Tháng Mười, gia đình phát tang bà Nguyễn Phương Hồng tại nhà riêng ở đường Nam Hòa, phường Phước Long A, thành phố Thủ Đức, Sài Gòn.

Bà Nguyễn Phương Hồng, trợ lý công ty cổ phần tập đoàn Vạn Thịnh Phát khi bị bắt. (Hình: Bộ Công An)

“Quanh khu vực lễ phát tang bà Hồng, nhiều dân quân tự vệ, công an tuần tra. Xe cộ, người dân dừng lại quan sát, chụp hình đều bị nhắc nhở không cho chụp.”

Lực lượng cảnh sát giao thông cho biết việc tuần tra nhằm “nhắc nhở để bảo đảm an ninh trật tự cho đám tang.”

Theo báo Pháp Luật TP.HCM, một người dân đối diện nhà có phát tang xác nhận cho biết lễ phát tang là của bà Nguyễn Phương Hồng, người vừa bị công an bắt giữ cách đây hai ngày.

Bà Nguyễn Phương Hồng bị cơ quan Cảnh Sát Điều Tra Bộ Công An khởi tố, bắt tạm giam để điều tra về tội “lừa đảo chiếm đoạt tài sản” và công an xác định bà Hồng “là đồng phạm trong vụ án” mà cơ quan này đang điều tra.

Theo thông báo của Bộ Công An hôm 8 Tháng Mười, có thể hiểu bà Nguyễn Phương Hồng đã bị bắt tạm giam.

Còn tin của báo Pháp Luật TPHCM không cho biết bà Hồng qua đời tại địa điểm nào.

Gia đình đang phát tang cho bà Nguyễn Phương Hồng. (Hình: Pháp Luật TP.HCM)

Trước đó theo báo VNExpress hôm 8 Tháng Mười, bà Trương Mỹ Lan, 66 tuổi, người sáng lập và giữ chức chủ tịch Hội Đồng Quản Trị tập đoàn Vạn Thịnh Phát, bị Bộ Công An Việt Nam bắt giam.

Cùng với bà Lan, ba người khác bị bắt là Trương Huệ Vân, 34 tuổi, tổng giám đốc tập đoàn quản lý bất động sản Windsor; và hai thuộc cấp của bà Lan là bà Nguyễn Phương Hồng và ông Hồ Bửu Phương, 50 tuổi, cựu chủ tịch Hội Đồng Quản Trị công ty Cổ Phần Chứng Khoán Tân Việt, cựu phó tổng giám đốc phụ trách tài chính tập đoàn Vạn Thịnh Phát, về tội “lừa đảo chiếm đoạt tài sản.”

Bà Lan cùng các đồng phạm bị cáo buộc “đã có hành vi gian dối trong việc phát hành, mua bán trái phiếu để chiếm đoạt hàng ngàn tỷ đồng của người dân, trong các năm 2018-2019.”

Theo các báo ở Việt Nam, bà Trương Mỹ Lan, là doanh nhân, tỷ phú người Việt gốc Hoa. Chồng bà là doanh nhân giàu có trong lĩnh vực bất động sản tại Hồng Kông.

Hồi năm 1992, bà Lan thành lập công ty Vạn Thịnh Phát hoạt động trong lĩnh vực thương mại và kinh doanh nhà hàng, khách sạn, sau đó mở rộng sang kinh doanh bất động sản.

Hình chụp được cho là bản cáo phó của bà Nguyễn Phương Hồng. (Hình: BBC Vietnamese)

Tần suất xuất hiện của các từ khóa liên quan công ty Cổ Phần Tập Đoàn Vạn Thịnh Phát đột ngột lên cao đứng đầu tại Việt Nam trong ngày 7 Tháng Mười, khi ông Nguyễn Tiến Thành, chủ tịch Hội Đồng Quản Trị kiêm tổng giám đốc công ty Cổ Phần Chứng Khoán Tân Việt (TVSI), thành viên Hội Đồng Quản Trị độc lập ngân hàng Thương Mại Cổ Phần Sài Gòn (SCB), đột ngột qua đời khi mới 50 tuổi. Thông tin ban đầu được cho là “đột quỵ tại nhà.”

Ông Thành là chồng của bà Tống Thị Thanh Hoàng, phó tổng giám đốc công ty Cổ Phần Tập Đoàn Vạn Thịnh Phát.

Đến rạng sáng 8 Tháng Mười, Bộ Công An thông báo đã khởi tố bà Trương Mỹ Lan cùng ba đồng phạm như đã nêu trên.

Bản tin về bà Nguyễn Phương Hồng qua đời trên báo Pháp Luật TP.HCM nay đã bị gỡ bỏ. (Hình: NV chụp qua màn hình)

Tin bà Lan bị bắt được công bố trong lúc người dân Sài Gòn ùn ùn kéo nhau đi rút tiền tại ngân hàng SCB, và ngay xáo động thị trường chứng khoán ở Việt Nam cho đến hôm nay.

Điều bất ngờ là sau khi loan tin bà Hồng qua đời, tính đến 10 giờ 45 phút sáng Thứ Hai (giờ California) các tờ báo Pháp Luật TP.HCM và VietNamNet đã gở bỏ bản tin. (Tr.N) [kn]

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Tương lai của bé Lucas

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Tương lai của bé Lucas

Chiều nay tôi thấy anh chủ nhà hàng xóm là Tiến sĩ vật lý ở Viện Vật lý địa cầu (nơi bác Nguyễn Thanh Giang từng làm việc) có mặt ở nhà mới sang nói chuyện: – anh Cường ơi em nói cái này, em thấy cái camera nhà anh quay hướng thẳng vào cửa nhà em như vậy không ổn chút nào…

Anh ta cười ruồi: – àh, như em cũng biết đấy, việc này nó liên quan tới cái chung…

Mặt tôi đơ ra đợi anh ta ngừng nói để hỏi lại cho rõ. Dường như hiểu suy nghĩ của tôi nên anh ta đổi giọng luôn: – anh em mình ở đây đã quá hiểu nhau nên anh nói thế mà em không hiểu thì anh không nói chuyện với em nữa, em đi ra khỏi chỗ nhà anh ngay (tấn công phủ đầu).

Dù sao cũng là hàng xóm với nhau, hơn nữa anh ta lại nhiều tuổi hơn nên dù hiểu tình thế tôi vẫn cố thiện ý: – quả thực là em chưa hiểu ý anh nên muốn hỏi lại cho rõ: – anh nói liên quan tới cái chung nghĩa là sao?

– Àh, thì họ lắp để giám sát chung ấy mà.

– Ok. Hoá ra là họ chứ không phải nhà anh lắp à? Thôi, em chỉ cần biết vậy thôi, cũng không cần nói chuyện thêm với anh nữa. Tôi quay mặt bước đi.

Anh ta bỗng gầm lên: – nhà tao tao muốn lắp chiếu sang đâu là việc của tao, mày đừng giở cái giọng ấy ra. Họ ở đây là những người thợ. Tao thách đứa nào bước qua đây mà phá phách, mày muốn không bị nhòm sang thì che cổng nhà mày lại.
Tôi đáp lại câu cuối: – chẳng ai nói gì đến phá hay không phá cả. Nhưng anh nói như vậy không đúng đâu, hãy nghĩ kỹ lại đi.

Chế độ độc tài Việt cộng tồn tại là nhờ những con nô lệ như thế này. Ban đầu họ cũng chỉ là nạn nhân, nhưng đến thời điểm cần phải lựa chọn giữ cho mình được lương thiện thanh thản, hoặc tuyệt hơn là đứng về phía đám nô lệ yếu thế đang kêu đòi tự do, thì họ lại quyết định đứng về phía chủ nô, góp công góp sức đàn áp đám nô lệ khốn khổ kia và cho rằng đó là khôn ngoan.

Câu chuyện thượng dẫn khiến tôi chợt nhớ đến vài đoạn văn, ngăn ngắn, trong tác phẩm cuối cùng (Hậu Chuyện Kể Năm 2000) của Bùi Ngọc Tấn:

Người ta vận động bà tổ trưởng ngay đầu ngõ liền bên theo dõi, người ta tìm cách giao nhiệm vụ cho những người sống trong các ngôi nhà mới mọc lên ngay cạnh nhà tôi, có thể quan sát được từng cử động của tôi…

Nhà tôi là “điểm nóng.” Tên tôi được ghi trong sổ đen. Loại sổ chỉ ghi thêm chứ không gạt bớt và chỉ gạt bớt khi đương sự đã chết. Nó được truyền từ đời ông bí thư này sang đời ông bí thư khác, từ ông chủ tịch trước đến ông chủ tịch sau, từ thế hệ an ninh này sang thế hệ an ninh khác như một cuộc chạy tiếp sức đường trường mà điểm kết thúc là nấm mồ của đối tượng.

Tôi thấy rợn hết cả người khi nghĩ đã có mấy thế hệ theo dõi tôi, săn đuổi tôi, vu cáo tôi. Họ đã già đi. Ðã về nghỉ, hưu trí an nhàn. Nhiều người đã chết. Một thế hệ khác tiếp tục việc theo dõi. Rồi một thế hệ tiếp theo nữa. Ðời này sang đời khác.

Bùi Ngọc Tấn sinh năm 1934. Bốn mươi năm sau, Ngô Duy Quyền mở mắt chào đời. Thời gian vừa vặn hai thế hệ người, và đủ dài để Việt Nam thực hiện được nhiều tiến bộ rất đáng kể (và đáng nể) trong … lãnh vực “trị an.”

Người nhận nhiệm vụ theo dõi những phần tử (tình nghi) phản động hay bất hảo – nay – không còn là bà tổ trưởng dân phố thất học, hay chị hội trưởng phụ nữ i tờ như xưa nữa. Thay vào đó là một ông có học vị đàng hoàng và được cung cấp những thiết bị (“tác nghiệp”) rất tân kỳ.

Thế nước, rõ ràng, đang lên. Đây là dấu hiệu rất đáng mừng. Tuy nhiên, nói nào ngay thì VN vẫn chưa “lên” được ngang tầm thời đại – nếu so với những tiến bộ kỹ thuật vượt bực nước bạn Trung Hoa Vỹ Đại.

Hôm 10 tháng 10 năm ngoái, BBC ái ngại cho hay:

“Trung Hoa đang thiết lập cái mà họ gọi là ‘hệ thống giám sát lớn nhất thế giới.’ Toàn quốc đã có 170 triệu CCTV cameras và ước lượng sẽ có thêm 400 triệu cái nữa sẽ được lắp đặt trong ba năm tới.” (China has been building what it calls “the world’s biggest camera surveillance network”. Across the country, 170 million CCTV cameras are already in place and an estimated 400 million new ones will be installed in the next three years.)

Nói cách khác là chỉ trong một thời gian ngắn nữa thôi là mỗi gia đình trung bình hai (hoặc ba) người, ở nước Tầu, sẽ được theo dõi và giám sát bởi một cái camera.

Thiệt là quá đã, và quá đáng!

Qua năm nay, trang Vnexpress lại vừa có bài viết khá thú vị và rất chi tiết (“Trung Quốc – Xã Hội Không Góc Khuất”) về những chuyện (“quá đã, và quá đáng”) này. Xin trích dẫn đôi/ba đoạn ngắn:

 Hàng trăm triệu camera trên khắp cả nước giúp chính phủ Trung Quốc kiểm soát hơn 1,4 tỷ công dân, đánh giá mỗi người dựa trên “tín nhiệm xã hội”.

Một viễn cảnh giống như ở thì tương lai đang diễn ra tại Trung Quốc, phá vỡ cuộc sống thông thường. Chính quyền Trung Quốc gọi đó là “tín nhiệm xã hội” và nói rằng hệ thống này sẽ hoạt động một cách hoàn thiện vào năm 2020.

Tín nhiệm xã hội giống như một phiếu ghi điểm cá nhân cho mỗi công dân của quốc gia có 1,4 tỷ người này. Trong một chương trình thí điểm, mỗi công dân được chỉ định số điểm trong khoảng 800. Ở một chương trình khác là 900…

Những người ở nhóm điểm thấp phía dưới có thể bị đẩy ra ngoài vòng xã hội, bằng những cách như cấm đi du lịch, cấm vay vốn hoặc làm các công việc thuộc chính phủ. Liu Hu là một trong số họ.

Là một nhà báo điều tra, Hu đã mất nhiều điểm tín nhiệm xã hội của mình khi bị buộc tội vì các phát biểu cá nhân. Hiện ông bị đẩy ra ngoài vòng xã hội do điểm số quá thấp của mình.

Vào năm 2015, Hu được cho là đã mắc tội phỉ báng sau khi cáo buộc một quan chức tội ăn hối lộ. Ông được đề nghị phải xin lỗi và trả tiền phạt. Nhưng khi tòa án yêu cầu nộp thêm một khoản phí bổ sung, ông đã từ chối.

Năm ngoái, người đàn ông 43 tuổi này nhận ra mình bị đưa vào danh sách đen vì đã “không trung thực”, theo chương trình đánh giá điểm tín nhiệm xã hội thí điểm…

ABC News còn cho biết thêm: “Chinese journalist Liu Hu lost his social credit and is effectively confined to house arrest.”  Nói theo tiếng Việt (và nói một cách bỗ bã) là thằng chả đang bị nhốt tại nhà. Hay nói một cách văn hoa hơn là tù tại gia, hoặc tù tại chỗ.

Thế mới biết là Ngô Duy Quyền … may thật! May là nhà đương cuộc Hà Nội chưa được nước bạn giúp cho những thiết bị hiện đại để ghi điểm cho từng công dân, nếu không thì tư thất của đương sự đã trở thành lao thất mất rồi.

Sự may mắn này (chắc chắn) sẽ không kéo dài cho mãi đến thế hệ của Lucas – ái nữ của Ngô Duy Quyền và Lê Thị Công Nhân, vừa tròn 7 tuổi. Nếu cha mẹ –  cũng như ông bà và chú bác – của Lucas vẫn cứ im lặng cam chịu và chấp nhận chế độ hiện hành thì trong tương lai gần con bé sẽ được giám sát bởi đôi ba cái camera, chứ (e) không phải một.

Thiệt, nghe sao y như chuyện trong tiểu thuyết viễn tưởng Nineteen Eighty-Four, xuất bản từ năm 1949 lận. Cứ tưởng là Gerogre Orwell viết bậy bạ cho vui, chớ ai dè lại không trật một xíu nào ráo trọi!

Chấn động thành Hồ, bắt Trương Mỹ Lan và gõ cửa nhà Lê Thanh Hải

Chấn động thành Hồ, bắt Trương Mỹ Lan và gõ cửa nhà Lê Thanh Hải

9-10-2022

Từ chuyến kinh lý của tổng Trọng…

Ngày 22-9-2022, trên khắp các ngã ba, ngã tư đường nội thành Đà Nẵng đều rải từ ba đến bốn cảnh sát lập chốt. Lực lượng an ninh chìm, nổi bố trí dày đặc, cùng với thông tin lan truyền cho hay, ngài Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng sẽ thăm Đà Nẵng. Tuy nhiên tin cuối ngày, các cảnh sát mới té ngửa, đây chỉ là đòn gió của Bộ Công an, nhằm đánh lạc hướng chuyến đi của ông Trọng.

Sáng hôm sau, tức ngày 23-9-2022, chuyên cơ đưa ông Nguyễn Phú Trọng bay thẳng từ Nội Bài đến Tân Sơn Nhất. Cùng đi theo ông Trọng là một bộ sậu quyền lực nhất của cung đình cộng sản, gồm:

– Thường trực Ban Bí thư Võ Văn Thưởng;

– Trưởng Ban Tổ chức Trung ương Trương Thị Mai;

– Đại tướng Tô Lâm, Bộ trưởng Bộ Công an;

– Đại tướng Phan Văn Giang, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng;

– Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Nguyễn Trọng Nghĩa;

– Chánh Văn phòng Trung ương Đảng Lê Minh Hưng

– Cùng lãnh đạo các ban Đảng, bộ ngành trung ương…

Nguyễn Phú Trọng kinh lý thành Hồ. Ảnh trên mạng

Chuyến đi của ông Trọng được truyền thông của đảng cho biết là “thăm và làm việc với lãnh đạo TP HCM”. Tuy nhiên, nhiều câu hỏi được đặt ra, sau lần đột quỵ tháng 4-2019, đây là lần đầu tiên người đứng đầu của đảng kinh lý phương Nam, thì sao chỉ làm việc trong thời gian chỉ một ngày và chỉ giới hạn tại Thành uỷ thành Hồ?

Ông Trọng đã bí mật bàn những gì với Ban Thường vụ thành uỷ, thông tin không được lộ ra ngoài. Nhưng tin rò rỉ từ những cựu sĩ quan an ninh của quân đội và công an cho hay, khả năng đập nát môt đế chế thao túng nền kinh tế và sẽ bắt giam một vài cựu lãnh đạo cao cấp tại thành Hồ là rất lớn.

Bởi lẽ, ông Trọng mang theo vào thành Hồ cả bốn Uỷ viên Bộ Chính trị hàng đầu, có lãnh đạo cầm đầu quân đội lẫn công an và hai Bí thư Trung ương đảng. Ngoài thị uy, Nguyễn Phú Trọng còn ngụ ý trấn an, bảo đảm sinh mạng chính trị cho phe cánh đang lãnh đạo thành Hồ là Nguyễn Văn Nên, Phan Văn Mãi, cũng như dằn mặt giới cựu lãnh đạo cấp cao từng hùa theo, ăn chia cùng phe Lê Thanh Hải (tức Hai Nhựt).

Đến bắt tài phiệt Trương Mỹ Lan…

Sau nhiều ngày câu lưu thẩm vấn, sáng ngày 8-10-2022, Bộ Công an công bố chính thức, đã khởi tố bắt giam bà trùm giàu nhất Sài Gòn, Trương Mỹ Lan cùng với em gái và cộng sự: Trương Huệ Vân, Nguyễn Phương Hồng, Hồ Bửu Phương.

 

Hình ảnh bà Trương Mỹ Lan trước (ảnh trên) và sau khi bị bắt giữ. Ảnh trên mạng

Bà Trương Mỹ Lan (còn có tên gọi khác là Trương Muội) sinh năm 1956, là nữ doanh nhân người Việt gốc Hoa giàu có ở Việt Nam. Hiện bà Lan là Chủ tịch HĐQT Công ty Vạn Thịnh Phát, doanh nghiệp đang sở hữu nhiều khu đất vàng ở thành Hồ.

Chồng bà Lan là Eric Chu Nap Kee, một doanh nhân bất động sản ở Hong Kong. Vợ chồng bà Lan có hai người con gái tên là Chu Duyệt Hằng (sinh năm 1994) và Chu Duyệt Phấn (sinh năm 1995).

Chu Duyệt Phấn hiện là Tổng giám đốc Công ty cổ phần bảo trợ tập đoàn Vạn Thịnh Phát, doanh nghiệp vừa ủng hộ 1.450 tỷ đồng mua vaccine Trung Quốc về chích ngừa dịch Covid-19 cho dân Việt.

Ngoài bà Lan, gia tộc họ Trương còn hai doanh nhân hoạt động trong lĩnh vực bất động sản, nắm giữ lượng cổ phần rất lớn tại Vạn Thịnh Phát là Trương Chí Trung, cha bà Lan và Trương Huệ Vân, cháu bà Lan.

Vạn Thịnh Phát của Trương Mỹ Lan phất lên từ những năm Lê Thanh Hải làm chủ tịch UBND thành phố. Tuy nhiên, bà Lan thâu tóm bất động sản, đất vàng và trở thành trùm tài phiệt số một kể từ năm 2007, khi Lê Thanh Hải lọt vào Uỷ viên Bộ Chính trị và giữ chức bí thư thành Hồ.

Vạn Thịnh Phát và các doanh nghiệp liên quan hiện sở hữu rất nhiều bất động sản có vị trí đắc địa tại TP. HCM. Tập đoàn này luôn gây sốt thị trường địa ốc, thâu tóm đất vàng, tạo lập các siêu dự án, sở hữu nhiều dự án tọa lạc ngay trung tâm Sài Gòn như Union Square, Times Square, VTP Office Building, khách sạn Duxton…

Ngoài ra, Vạn Thịnh Phát còn có hàng loạt siêu dự án khác như: Cao ốc căn hộ dịch vụ cao cấp Sherwood Residence, Khách sạn Thương mại An Đông, Khu dân cư Bonville Land, Khu dân cư cao cấp Sterling Residence, Khu căn hộ cao cấp Lambert Residence, Thuận Kiều Plaza…

Trương Mỹ Lan cũng đã bỏ ra hơn 700 tỷ đồng, tương đương 35 triệu Mỹ kim để mua lại căn biệt thự cổ từ thời Pháp, diện tích gần 3000m2, toạ lạc số 110-112 Võ Văn Tần, quận 3 Sài Gòn.

Nổi tiếng giàu có bậc nhất Sài Gòn, nhưng từ năm 2006, doanh nhân Ted Sioeng, quốc tịch Indonesia, tố cáo vợ chồng Trương Mỹ Lan lợi dụng việc mời chào đầu tư để lừa đảo chiếm đoạt của Ted Sioeng tổng cộng 6 triệu Mỹ kim.

Vụ việc từng đưa ra tòa, nhưng cuối cùng, dưới sự bảo kê của “lãnh chúa thành Hồ” Lê Thanh Hải, vụ án chìm xuồng và Trương Mỹ Lan thoát.

Vợ chồng Trương Mỹ Lan cũng bị nêu tên trong “hồ sơ Panama”, liên quan đến trốn thuế và rửa tiền.

Tháng 1-2014, trong một phiên toà, bị cáo Dương Chí Dũng đã khai, có nhận của bà Lan số tiền 1 triệu Mỹ kim, để hối lộ cho thượng tướng Phạm Quý Ngọ, Uỷ viên Trung ương đảng, Thứ trưởng Bộ Công an, nhằm lấy dự án tại Cảng Sài Gòn.

Nhìn lại, Trương Mỹ Lan là người đàn bà thật siêu đẳng. Từ tiểu thương buôn vải tại chợ An Đông, cuộc đời đưa đẩy bà ta gặp được và kết nghĩa chị em với Trương Thị Hiền, em gái bà Trương Mỹ Hoa và là phu nhân của Hai Nhựt, bí thư quận uỷ Quận 5 thời đó, mà số phận đã thay đổi 180 độ.

Dựa vào thế lực gia tộc Lê Thanh Hải, Vạn Thịnh Phát trở thành tập đoàn khổng lồ, tổng số vốn lên đến hàng tỷ Mỹ kim. Từ đất đai của dân nghèo Thủ Thiêm, đến các công sản trung tâm đô thành Sài Gòn, lần lượt lọt vào tay tài phiệt Trương Mỹ Lan và chia chác cho gia tộc Lê Thanh Hải.

“Tứ đại hung thần” thành Hồ: Theo chiều kim đồng hồ, Hải – Quân – Tài – Đua.

Người vợ không cưới, nhưng có hai mặt con với Lê Trương Hải Hiếu, trưởng nam của lãnh chúa Lê Thanh Hải chính là Cheng Bảo Phương. Ít người biết, cô Cheng chính là con nuôi của Trương Mỹ Lan và có thời gian hàng chục năm giữ “tay hòm chìa khoá” cho bà Lan.

Bắt được Trương Mỹ Lan kỳ này, hy vọng “lò ông Trọng” gõ được cửa nhà Hai Nhựt. Những cái tên lần lượt sẽ bị ném vào chảo lửa là Nguyễn Thành Phong, Lê Hoàng Quân và Nguyễn Văn Đua.

Người ta cho rằng, chỉ khi nào ông Trọng đưa vụ án Trương Mỹ Lan vào diện theo dõi của Ban phòng chống tham nhũng Trung ương, thì may ra “tứ đại hung thần” Lê Thanh Hải – Lê Hoàng Quân, Nguyễn Văn Đua – Tất Thành Cang, cùng các tay chân hút máu ở thành Hồ mới bị bắt hết và trả nợ cho dân chúng.

Lê Thanh Hải và Trương Mỹ Lan trong một sự kiện. Ảnh trên mạng

Đảng cộng sản Việt Nam đã “đào tạo, nuôi dưỡng và rèn luyện” nên thứ mà họ cho là “tinh hoa” để đưa vào Ban chấp hành Trung ương đảng. Và chính dảng cũng lột mặt “đảng viên chuyên chính vô sản” ra, trong các cuộc thanh trừng đẫm máu đễ giành lại những gì họ cần phải lấy.

Mặt thật của đảng sẽ dần lộ diện, những đảng viên hưu trí và một bộ phận dân chúng hò reo, hô hào “người đốt lò vĩ đại” sẽ có ngày phải cười ra nước mắt, nếu như “sĩ phu Bắc Hà” bị thế lực khác tiếm quyền tiêu diệt hoặc đem ra trước giá treo cổ để luận tội.

Hoang tưởng phong kiến Đế chế của Putin, đất nước buồn nhất thế giới

Hoang tưởng phong kiến Đế chế của Putin, đất nước buồn nhất thế giới

NTV

Tác giả: Thomas Schmoll

Việt Hùng, dịch

9-10-2022

Bi kịch của Nga: Nó có thể là một trong những quốc gia đáng sống nhất trên trái đất, cạnh tranh một cách hòa bình với Trung Quốc và Mỹ. Sau đó, những nỗi đau ma quái của sự tự ti mặc cảm về mặt nhận thức sẽ biến mất. Nhưng nó còn cách đây vài năm ánh sáng.

Không một ngày nào trôi qua khi tin tức từ Nga hoặc tuyên bố của Putin và quần thần về các chính sách giết người của họ, không làm bạn lạnh máu. Nhưng cũng có những hình ảnh từ đất nước rộng lớn nhất trên trái đất khiến bạn choáng váng, ví dụ như khi các giáo sĩ rao giảng điều răn của Cơ đốc giáo, rằng bạn không được giết người, để lấy âm hưởng và hương khói ban phước cho binh lính trước khi họ ra trận cho một kẻ thống trị. Tự nhận bản thân là một hoàng đế ở đâu đó giữa Peter Đại đế và Stalin, nhưng thực sự là một kẻ tàn ác.

Putin đã biến đế chế của mình thành đất nước buồn nhất thế giới. Nga là một phiên bản đặc biệt hoàn hảo của một quốc gia thất bại. Nhà nước tuy hoạt động. Nhưng một người cai trị duy nhất và băng đảng của ông ta đã biến ông ta thành con mồi của họ và dựng lên một tòa nhà cai trị thuộc loại được biết đến từ các nước châu Phi. Sự tập trung quyền lực vào Putin đã mang những hình thức

phong kiến. Ngay cả sự hoang tưởng của ông ta về việc mắc bệnh hoặc bị giết cũng phù hợp với hình ảnh của các hoàng đế và các vị vua của những thế kỷ trước. Một cách ngẫu nhiên, cũng là sự vênh váo vô lý khi vị chúa tể của những chiếc bàn dài quá mức, sải bước qua các sảnh lớn trong cung điện của mình, những người lính trong bộ quân phục bắt chước từ thời Nga còn là một đế chế
thực sự chứ không phải chỉ là một nhận thức.

Tất nhiên, ở các nước phương Tây cũng có những cách trình bày kỳ quái tương tự. Tuy nhiên, các chính trị gia (và quốc vương) không quá coi trọng bản thân ở đó và không ăn mừng sự xuất hiện của họ theo cách mà người cai trị trong Điện Kremlin ưa thích. Nếu Putin từng có cảm giác về việc tự đề cao bản thân có vẻ ngớ ngẩn, thì ông ấy đã đánh mất nó. Nếu không ông ta sẽ biết rằng, lòng yêu

nước cường điệu ngày nay nhanh chóng kết thúc trong lĩnh vực trào phúng. Điều này đã được thể hiện trong buổi biểu diễn thôn tính điên cuồng ở Điện Kremlin, khi Putin và các nhà lãnh đạo phe ly khai mà ông đang chỉ đạo đặt tay lên nhau và cổ vũ, với những tiếng la hét “Rossiya”, một hành động vi phạm luật pháp quốc tế.

Trong ảo tưởng về sự vĩ đại

Tuy nhiên, Putin cũng không nhận thấy điều đó. Ông ấy đã thành công trong việc phong tỏa bản thân khỏi những lời chỉ trích và ảnh hưởng từ bên ngoài. Có lẽ Putin có ảo tưởng vĩ đại của mình đến mức thực sự tin rằng hàng triệu người Ukraine đã bỏ phiếu trong các cuộc trưng cầu dân ý để gia nhập Nga. Phải cẩn thận với bệnh lý – nhưng với Putin, có một số bằng chứng cho thấy, ông không còn đến từ thế giới này nữa, mà bị điều khiển bởi những bóng ma não của chính ông, những người liên tục nói với ông: Bạn là người vĩ đại nhất. bạn là hoàng đế.

Làm thế nào mà Darth Wladi có thể nói vô số điều vô nghĩa mà không ngừng lại hoặc phá ra cười. Khi sáp nhập lãnh thổ quốc gia Ukraine, kẻ xâm lược viện dẫn các nguyên tắc của Liên Hiệp quốc về “quyền bình đẳng và quyền tự quyết của các dân tộc”. Chúng ta nhớ rằng: Liên Hiệp quốc là thể chế mà Putin coi thường và lạm dụng. “Chúng tôi đang kêu gọi chính quyền Kiev ngừng các cuộc pháo
kích và tất cả các cuộc giao tranh ngay lập tức và quay trở lại bàn đàm phán”
, Putin, lãnh chúa đã từng xâm lược đất nước láng giềng của mình, nói. Kẻ tấn công yêu cầu kẻ bị tấn công ngừng phản công. Đây là chứng điên mà không cần kiểm tra tâm thần để nhận ra.

Có những quốc gia rất đáng buồn khác trên trái đất, nhiều quốc gia trong số họ ở châu Phi, hoặc Afghanistan. Nhưng những quốc gia này, tất cả những cựu thuộc địa của các nước phương Tây, đã có rất ít cơ hội thực sự trong lịch sử gần đây của họ, để lật ngược tình thế theo hướng dân chủ. Không nói đến Bắc Triều Tiên. Tuy nhiên, sau khi Chiến tranh Lạnh kết thúc (tạm thời), Nga đã có cơ hội trở thành một quốc gia hiện đại, mở cửa và bảo tồn bản sắc của mình, xây dựng một nền

công nghiệp hiện đại và sống không chỉ bằng nguyên liệu thô và rượu vodka.

Chủ nhắm về phía Tây phương

Cánh cửa đã mở, để bỏ lại thời kỳ của những người cai trị bị ám ảnh bởi quyền lực và giải quyết tình trạng xung đột đã ảnh hưởng đến nước Nga trong nhiều thập niên: từ chối phương Tây nhưng vẫn muốn càng giống như phương Tây càng tốt. Để cạnh tranh với phương Tây, coi đó là thước đo thành công của chính mình và đồng thời coi thường nó, chắc chắn phải dẫn đến một thử thách, hiện đang
nổ ra trong cuộc chiến chống Ukraine.

Bất cứ ai cho phép chơi punk cũng phải chịu đựng những hình ảnh trông kỳ quặc trong khung cảnh đường phố. Cả hai đều không thể. Và do đó, dần dần có sự lên án mọi thứ tự do đã đến với Nga từ phương Tây. Bối cảnh văn hóa đổi mới vô cùng tốt đẹp như chết, nó chỉ diễn ra trong các ngõ ngách (hoặc ở nước ngoài). Cuối cùng, nhân quyền cũng trở thành nạn nhân của vòng xoáy bạo lực thể
xác và lời nói này. Nhân quyền không có giá trị gì ở đất nước buồn nhất thế giới này, ngoài sự tàn bạo cổ điển. Hãy nhìn người đứng đầu Cộng hòa Chechnya thuộc Nga, Ramzan Kadyrov, tự hào tuyên bố rằng ông sẽ cử ba người con trai chưa đủ tuổi tham gia cuộc chiến chống lại Ukraine. Thật là điên rồ.

TV màn hình phẳng và máy tính bảng

Việc một lãnh chúa châu Âu ở thế kỷ 21 dám coi hàng trăm nghìn người là bia đỡ đạn cho thấy sự thiếu tôn trọng hoàn toàn đối với loài người. Đối với Putin – một cách tiếp cận quản trị hậu phong kiến khác – công dân là quân nhân hoặc quần thần, trong mọi trường hợp là những người ủng hộ chính nghĩa của ông. Ngược lại, nếu bạn không ở bên ông ta, bạn đang chống lại ông ta. Lợi ích của người dân nói chung, đặc biệt là ở các khu vực xa Moscow và St.Petersburg, đóng một vai trò quan trọng. Putin chỉ quan tâm đến họ khi nhận ra rằng, mọi thứ đang trở nên căng thẳng với mình.

Sự nghèo đói là điều hiển nhiên, vì chỉ một bộ phận nhỏ người dân Nga được hưởng lợi từ sự giàu có của đất nước và ân sủng của Putin. Tác giả của những dòng này đã có vinh dự được giúp đỡ Julia Solska, người Ukraine, xuất bản ở Đức cuốn nhật ký của mình từ những ngày đầu của cuộc chiến. Trong đó, cô viết về nạn cướp bóc cho phép rút ra kết luận về mức sống trong đế chế của Putin. “Người Nga xâm lược một quốc gia, giết người và phá hủy để đánh cắp máy tính và giày dép. Nếu chúng tôi biết rằng binh lính của Putin muốn TV màn hình phẳng và máy tính bảng, chúng tôi đã gửi chúng cho họ. Vậy thì họ có thể tha cho chính mình và chúng tôi”.

Bi kịch của Nga là nó có thể là một trong những quốc gia đáng sống nhất trên trái đất, cạnh tranh một cách hòa bình với Trung Quốc và Mỹ. Khi đó, bóng ma của sự tự ti mặc cảm về mặt nhận thức sẽ biến mất và Nga sẽ không còn cần phải đổ lỗi cho phương Tây về những thiếu sót của chính mình. Có lẽ thế giới sẽ tồn tại để nhìn thấy nước Nga này. Đó sẽ là một may mắn cho nhân loại.

THÀNH KÍNH TRI ÂN Bác Sĩ YERSIN!

THÀNH KÍNH TRI ÂN Bác Sĩ YERSIN!

BS. ALEXANDRE YERSIN NGƯỜI PHÁP GỐC TH ỤY SĨ CÓ CÔNG LAO TO LỚN ĐỐI VỚI VIỆT NAM. XIN ĐƯỢC KÍNH CẨN NGHIÊNG MÌNH NGƯỠNG MỘ VÀ BIẾT ƠN ÔNG!

Bài viết này thay nén nhang tri ân ông.

Hiện nay cà chua, cà rốt, các loài Hoa phương Tây ở Đà Lạt… ; cà phê, Điều, Tiêu…. mà Việt Nam xuất khẩu mang về hàng tỉ USD có từ đâu? Chắc ít ai nghĩ đó là do công lao của bác sĩ Yersin!

Dịch hạch là căn bệnh khủng khiếp nhất trong lịch sử loài người, có thời điểm làm giảm 2/3 dân số châu Âu và 1/3 dân số Trung Quốc. Chính bác sĩ Yersin là người đầu tiên tìm ra vi khuẩn này và các nhà khoa học về sau khống chế nó hoàn toàn. Yersin cũng là một câu chuyện thú vị khi cả cuộc đời trưởng thành của ông, đều gắn bó với 2 chữ Việt Nam.

Tốt nghiệp tiến sĩ y khoa với đề tài bệnh Lao, nhưng Yersin và thầy hướng dẫn của mình là giáo sư Roux nổi danh với phát minh ra vắc xin bạch hầu. Thành tựu của ông khiến thiên tài Louis Pasteur chú ý và được nhận vào làm ở viện Pasteur Paris danh giá. Nhưng máu thám hiểm trong người khiến ông nằng nặc xin nghỉ việc để đi làm thuỷ thủ tàu viễn dương “dù chưa có kinh nghiệm đi biển bao giờ”. Ông nói “đời mà không đi, thì còn gì là đời”.

Các lần đi thám hiểm và quay lại Pháp, ông đều được Louis Pasteur “mời ăn tối và nghe báo cáo”, “thấy thú vị trước các thông tin mới mẻ do Yersin kể”. Pasteur yêu cầu ông hãy làm gì thì làm cho trọn vẹn để “vang danh thiên hạ, giúp nhân loại”. Vâng lời thầy, Yersin xách đồ đạc lên tàu vượt ngàn hải lý, mặc cho gió bão khôn lường. Hình ảnh học trò khăn gói xuống thuyền dọc ngang quả đất sau khi học xong là hình ảnh vô cùng đẹp của những người có LÝ TƯỞNG SỐNG.

Sang Việt Nam, ông làm bác sĩ trên tàu giữa Sài Gòn, Manila, Hải Phòng rồi sau đó định cư ở Nha Trang, sau một lần tàu cập bến và ông phải lòng với cảnh sắc nơi đây. Đầu thế kỷ 20, ông tham gia hội đồng sáng lập và là hiệu trưởng đầu tiên của ĐH Y Khoa Đông Dương (nay là Y Hà Nội), xây dựng toàn bộ giáo trình sơ khởi và nhận thức y đức cho các thế hệ bác sĩ, quy hoạch các bệnh viện ở các tỉnh thành khắp Việt Nam theo khoảng cách địa lý để “ai bị bệnh cũng có chỗ gần nhất mà đến trị kịp thời”. Nhưng Hà Nội cũng chỉ có thể giữ chân ông được 2 năm. Ông quay trở lại Nha Trang, thực hiện chuỗi những ngày làm khoa học và thám hiểm khắp núi rừng Đông Dương. Ông là người đã tìm ra cao nguyên Lang Biang và quy hoạch Tp Đà Lạt, xây dựng viện Pasteur Đà Lạt và phát triển mạnh hơn cho viện Pasteur Sài Gòn, Hà Nội. Trại ngựa nuôi lấy huyết thanh sản xuất vắc xin của ông nằm ở suối Dầu là trại ngựa thuốc lớn nhất châu Á khi đó. Ông còn cho trồng cây ký ninh để trị bệnh sốt rét. Ông từng mong muốn Diên Khánh là nơi sản xuất thuốc men cho cả Đông Dương.

Ông cũng là người mang cây cao su, ca cao, cà phê (thậm chí ông cho thử nghiệm cây điều từ Brazil và tiêu đen từ Ấn Độ ở nông trại của mình), đến bây giờ chúng ta đã có hàng tỷ đô la xuất khẩu. Ông thử nghiệm nhiều giống cây ôn đới như cà rốt súp lơ su su lay-ơn cẩm tú cầu xà lách xoong cà chua….(hầu như tất cả các loại rau củ mang tiếng Pháp đều là do ông và bạn bè đồng sự ông mang qua). Ông còn nuôi cừu trồng nho ở Phan Rang, nuôi đà điểu ở Ninh Hoà, thử nghiệm trồng quy mô lớn cây cà phê ở Lâm Đồng, Đăk Lăk và Pleiku. Ông cũng là 1 triệu phú nhờ trồng cao su xuất bán cho hãng lốp xe Michelin và là cổ đông chính của ngân hàng HSBC. Ông cho rằng “tôi phải kiếm tiền kiểu khác chứ không tài nào cầm được tiền của các bệnh nhân”. Toàn bộ tiền lãi của ông đến nay vẫn còn và vẫn bí mật chuyển đều đặn về 1 quỹ từ thiện và quỹ nghiên cứu khoa học.

Với tầm nhìn vĩ đại, bác sĩ Yersin không chỉ làm khoa học mà còn giỏi nhiều thứ. Ngoài việc mang sang cho chúng ta bao nhiêu giống cây trồng vật nuôi mới lạ, khám phá và xây dựng Sapa Đà Lạt Bà Nà…thành những nơi du lịch nghỉ dưỡng, ông còn tham gia quy hoạch đô thị khu trung tâm Sài Gòn Hà Nội Nha Trang Đà Nẵng Hải Phòng, ranh giới các tỉnh….mà chúng ta ngày nay hay có cụm từ “ngày xưa người Pháp đã quy hoạch chỗ này là, chỗ kia là..”. Ông đã giúp người Việt chúng ta có được nền tảng kinh tế ban đầu từ một nước thuần nông lạc hậu, những công trình về hạ tầng, giáo dục, y tế. Do chính quyền Pháp khi đó rất tín cẩn ông, vì ông đi nhiều khám phá nhiều. Hầu như mọi ngóc ngách ở Lào, Việt Nam và Campuchia đều có dấu chân ông. Núi cao vực sâu, thú dữ, bệnh tật…không hề làm ông nản bước. Ông luôn yêu cầu Pháp phải xây dựng nhiều trường học ở các tỉnh của Việt Nam và ý kiến cho Pháp đầu tư tiền để xây đường sắt Bắc Nam từ ga Hà Nội đến ga Sài Gòn, hiện chúng ta vẫn còn đang khai thác. Con đường quốc lộ 1A thời đó là con đường đất nhỏ xíu (gọi là con đường cái quan) bề rộng chỉ có 2-3 mét từ thời chúa Nguyễn đã được ông “bày vẽ” cho kè đá, rải nhựa, mở rộng nâng cấp để xe ô tô có thể chạy được. Ông nói phải ưu tiên làm con đường to nhất, tốt nhất gọi là quốc lộ, chạy ngang qua hết các tỉnh ven biển để người dân tỉnh nào cũng có thể hưởng lợi từ giao thông. Đường sắt Phan Rang đi Đà Lạt cũng là ông tư vấn cho toàn quyền Doumer làm. Các trạm khí tượng từ Sapa đến Mẫu Sơn đến Bạch Mã, các ngọn hải đăng ngoài biển mà chúng ta thường nói “do Pháp xây” là do ông chọn vị trí. Những gì ông có thể nghĩ ra, ông đã làm tất cả cho người Việt.

Ông sống 1 mình, giản dị ở Nha Trang đến cuối đời, 1 cuộc đầy ắp những chuyến đi thám hiểm và thành tựu. Nha Trang cũng là nơi tiếp cận điện ảnh đầu tiên của nước ta do ông mang về chiếu. Có lần khi trẻ con vào nhà ông xem phim và nghịch phá những chậu hoa quý, gia nhân toan ra mắng nhưng ông bảo “thôi đừng la trẻ nhỏ, nghe lớn tiếng chúng sẽ sợ”. 1 lần ông lái xe hơi trên đường, 1 người dân bất cẩn lao vào xe ông và bị tai nạn. Dù lỗi của người đi bộ rành rành nhưng ông chạy xuống giúp họ băng bó, xin họ tha thứ và kiên quyết trả lại xe cho chính phủ, đi xe đạp, vì theo ông “dân chúng xứ này chưa quen luật lệ nên đi lại vô tư, mình đi xe đạp có va chạm thì cũng không gây thương vong cho họ”. Có lần ông lên Tây Nguyên tìm thuốc, người dân tộc đã bắt ông, định hành quyết. Nhưng họ nhìn vào mắt ông, thấy một sự chân thành và thiện lương kỳ lạ, họ lại thả ông ra. Ông sau đó chữa trị bệnh cho cả buôn làng và gửi thuốc men lên cho họ đều đặn. Ngôi nhà của ông là trại tế bần khổng lồ cho người sa cơ lỡ vận, ốm đau, bệnh tật, đói kém….của khắp vùng, mở cửa suốt ngày suốt đêm. Ông không có vợ con vì dâng hiến phụng sự cả đời cho khoa học, nhưng người ta kính yêu ông như cha mẹ ruột.

Trong khi nhiều trí thức Việt Nam đi Pháp để hưởng thụ sự văn minh có sẵn của xứ người, ông như cá bơi ngược dòng. Dù quê hương ông là đất nước Thuỵ Sĩ giàu có và xinh đẹp, dù tốt nghiệp trường Y Paris và là một trong những nhà khoa học nổi tiếng nhất thế giới khi ấy, ông vẫn xuống tàu đi đến một miền đất nghèo xa lạ. Ông nói “tôi mãi mãi là một công dân Pháp, nhưng tôi yêu Việt Nam và sẽ phụng sự tính mạng và cuộc đời tôi cho họ”.

Đám tang ông là đám tang lớn nhất Việt Nam lúc đó. Giây phút cuối đời, ông nhờ người quản gia dìu ông ra phía cửa sổ, nhìn về phía biển, nơi ghi dấu 1 thời dọc ngang tuổi trẻ, rồi trút hơi thở cuối cùng. Nghe tin ông mất, người dân Nha Trang bỏ hết công ăn việc làm để lo hậu sự. Tàu bè ngoài biển vội vã cập bến xóm Cồn, ngưng mọi hoạt động đánh bắt trong nhiều ngày. Những phụ nữ tiểu thương bán cá đã bỏ hết cá mắm tiền bạc danh lợi mỗi ngày, bỏ cái nón lá quen thuộc để đeo khăn tang trắng xoá trên đầu, xuống đường đưa tiễn, khóc hết nước mắt. Người dân Hà Nội, Sài Gòn, Đà Lạt, các thành phố lớn khác châu Á yêu quý ông, nhất là người Hongkong, nơi ông đã thành công trong việc giúp hàng triệu người dân ở đây thoát khỏi nỗi kinh hoàng do dịch cúm. Úc từng mời ông sang thành lập viện Pasteur cho họ nhưng ông đã từ chối. Hongkong thì tìm mọi cách giữ ông lại, nhưng ông vẫn khăng khăng quay về dải đất hình chữ S mà ông trót yêu thương.

Năm 1943, khi ông mất, trí thức toàn thế giới, đặc biệt giới Y khoa và giới thám hiểm đã bày tỏ sự thương tiếc vô hạn. Di chúc ông ghi giản dị “Tôi muốn được an táng ở Suối Dầu, mộ thật nhỏ và nằm úp xuống, đầu quay về phía biển. Ông Bùi Quang Phương (cộng sự lâu năm) đừng cho ai đem thi hài tôi đi nước khác. Mọi tài sản xin tặng hết cho Viện Pasteur và những người cộng sự lâu năm đã làm việc với tôi”. Ông mất vào ngày 1 tháng 3-1943

Nếu bạn đã từng 1 lần được tiêm chủng, chích ngừa hay thậm chí ăn cà rốt, uống cà phê, đắp mặt cà chua (trước đó thì người Việt chúng ta chỉ có cà pháo….để ăn với mắm tôm) thì hãy biết ơn BS Yersin. Công lao của ông với dân tộc mình, với đất nước mình là không bao giờ kể hết. Các bạn có thể đọc thêm tư liệu về bác sĩ Yersin để thấy những tranh cãi lặt vặt, những suy nghĩ tầm thường đã phí thời gian cuộc đời mình. Sách giáo khoa nên bổ sung nhiều bài học về ông để các thế hệ mãi mãi biết ơn. Lòng biết ơn là thước đo của sự văn minh, ở mỗi cá nhân và cả dân tộc.

Và mỗi người, nếu đọc được những dòng chữ trên thì hãy học tập ông ở tinh thần PHỤNG SỰ, CỐNG HIẾN. Không nhỏ hẹp, vun vén cá nhân, cái xe – cái nhà – miếng đất – bằng cấp – chức vụ – công danh, tiền tài mang về cho vợ cho con tầm thường nữa. Mạnh dạn vẫy vùng biển rộng trời cao, dấn thân, xả thân vì MỘT LÝ TƯỞNG SỐNG của riêng mình. Bỏ quê hương đi đến chỗ phồn vinh thì dễ, quay về làm cho nó giàu sang văn minh thì mới khó. Mà khó cỡ nào, mình quyết tâm là làm được hết.  

Phàm làm người, ai càng sớm tìm được lý tưởng sống, thì càng có một cuộc đời ý nghĩa, trọn vẹn, không hối tiếc.

Nguồn Tony Buổi Sáng
Vài dòng tư liệu quí
Dòng chữ trên huy hiệu là châm ngôn bằng tiếng Latin, do ông Yersin chọn: DAT ALLIS LAETITUM ALLIS TEMPERRIEM có nghĩa ” Cho người này niềm vui, cho người kia sự mát lành “.
Các chữ cái đầu ghép lại thành DALAT.
ÔNG LÀ ÂN NHÂN CỦA VIỆT NAM VÀ NHIỀU NGƯỜI TRÊN THẾ GIỚI BỊ BỆNH DỊCH ĐƯỢC CHỮA KHỎI DO ÔNG TÌM RA VI KHUẨN DỊCH HẠCH…
QD sưu tầm

From: Do Tan Hung & KimBangNguyen

Bà Trương Mỹ Lan bị bắt với cáo buộc ‘lừa đảo’; ngân hàng SCB trấn an: ‘Không ảnh hưởng’ (VOA)

VOA Tiếng Việt 

Nữ tỷ phú bất động sản Trương Mỹ Lan bị công an Việt Nam bắt hôm 8/10 với cáo buộc bà phạm tội lừa đảo. Trong cùng ngày, Ngân hàng Sài gòn (SCB) lên tiếng trấn an khách gửi tiền rằng vụ bắt bớ không ảnh hưởng đến hoạt động của ngân hàng.

Nhiều báo Việt Nam loan tin Bộ Công an quyết định khởi tố vụ án và khởi tố bị can đối với bà Lan vì tội “lừa đảo chiếm đoạt tài sản”, liên quan đến việc phát hành, mua bán trái phiếu của Công ty Cổ phần Tập đoàn Đầu tư An Đông.

Bà Lan, sinh năm 1956, là Chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty Cổ phần Tập đoàn Vạn Thịnh Phát, bị nhà chức trách xác định “có hành vi gian dối trong việc phát hành, mua bán trái phiếu trái quy định của pháp luật để chiếm đoạt hàng ngàn tỉ đồng của người dân” trong hai năm 2018, 2019.

Công an cũng khởi tố, bắt tạm giam 3 người bị xem là đồng phạm của bà Lan. Đó là Trương Huệ Vân, sinh năm 1988, Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Tập đoàn Quản lý Bất động sản Windsor, cũng là cháu ruột của bà Lan; Nguyễn Phương Hồng, sinh năm 1984, trợ lý tại Công ty Cổ phần Tập đoàn Vạn Thịnh Phát; và Hồ Bửu Phương, sinh năm 1972, cựu Chủ tịch HĐQT Công ty Cổ phần Chứng khoán Tân Việt, cựu Phó Tổng Giám đốc phụ trách tài chính Công ty CP Tập đoàn Vạn Thịnh Phát.

Bộ Công an cho hay họ đang tập trung lực lượng điều tra, làm rõ hành vi phạm tội của các bị can nêu trên, đồng thời nhắm tới “triệt để thu hồi tài sản”.

Tập đoàn Vạn Thịnh Phát của bà Lan đã và đang sở hữu những bất động sản được cho là đắc địa bậc nhất ở thành phố Hồ Chí Minh, trị giá hàng nghìn tỷ đồng.

Khởi đầu, bà Lan mở một công ty trách nhiệm hữu hạn vào năm 1992, hoạt động trong lĩnh vực thương mại và kinh doanh nhà hàng, khách sạn. Sau đó, vào năm 2007, công ty này mở rộng đầu tư và phát triển sang lĩnh vực bất động sản, với việc thành lập thêm Công ty CP Tập đoàn Đầu tư Vạn Thịnh Phát và Công ty CP Đầu tư An Đông.

Vụ bắt giữ bà Lan và những người liên quan làm rúng động nhiều khách hàng gửi tiền vào ngân hàng SCB vì có những thông tin truyền miệng cho rằng ngân hàng này có liên quan đến các khoản đầu tư của bà Lan và công ty An Đông. Trong sáng 8/10, rất đông người xếp hàng rút tiền tại SCB.

Vào buổi chiều cùng ngày, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam tổ chức họp báo, trong đó, các đại diện của cả Ngân hàng Nhà nước và ngân hàng SCB đều đưa ra lời trấn an rằng SCB không liên quan và không bị ảnh hưởng từ việc bà Lan bị bắt giữ.

SCB khẳng định Công ty An Đông không phải cổ đông của SCB và bà Trương Mỹ Lan không giữ chức vụ quản lý hay điều hành tại SCB. Do đó, vụ bắt bớ không ảnh hưởng đến hoạt động kinh doanh bình thường của SCB.

Các báo Việt Nam dẫn lời vị đại diện của SCB nói rằng “Ngân hàng Sài Gòn cam kết có đầy đủ giải pháp, nguồn lực để bảo đảm quyền lợi và lợi ích của người gửi tiền cũng như quyền, lợi ích của đối tác và khách hàng của SCB theo quy định của pháp luật”.

Về phía Ngân hàng Nhà nước, Phó Thống đốc Đào Minh Tú trả lời báo chí rằng ngân hàng cấp quốc gia khẳng định sẽ có những biện pháp nhằm tiếp tục đảm bảo hoạt động liên tục và ổn định cho SCB, đồng thời cũng sẽ có những giải pháp, chính sách theo đúng quy định của pháp luật để đảm bảo quyền lợi của người gửi tiền tại SCB.

“Chúng tôi cũng khuyến cáo người dân có tiền gửi tại SCB cần thận trọng trước khi quyết định rút tiền gửi, nhất là những khoản tiền gửi rút trước hạn, vì khi đó sẽ làm ảnh hưởng đến quyền lợi của mình đáng ra được hưởng về lãi suất có thời hạn tại SCB”, Phó Thống đốc Đào Minh Tú nói thông qua báo chí.

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Biệt phủ & biệt thự

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Biệt phủ & biệt thự

Sau khi xem qua giá vé, tôi đổi ý liền, tới mấy ngàn Mỹ kim lận. Ở quê tôi không ít người phải bán thân (hay bán thận) mà chỉ được vài trăm đô la thôi nên tôi đâu có điên mà… vứt tiền qua cửa sổ như vậy.

Đã vậy, tôi cũng hơi ngại ngần rằng cái thứ thường dân tị nạn như mình mà giả dạng làm du khách e cũng khó coi. Tôi còn sợ là mình sẽ vô cùng lúng túng khi được những tiếp viên hàng không tiếp đãi trang trọng quá.

Cách đây chưa lâu tôi cũng đã có đôi chút kinh nghiệm (rất phiền) khi bầy đặt làm sang, liều mạng thuê một cái phòng ngủ hơi mắc tiền ở Rangoon – Miến Điện. Vừa bước xuống taxi, nhân viên khách sạn túa ra chào đón khiến tôi hết hồn hết vía.

Họ đưa tôi vào một cái phòng rộng thênh thang có bàn ăn, bàn viết, bàn phấn, tủ lạnh, sofa tiếp khách to đùng, và cả hoa tươi trên table de nuit. Mình ên tui mà tới hai cái giường ngủ lận, cái lớn/cái nhỏ, ra nệm trắng tinh. Trên mặt gối còn có đặt mấy búp sen hồng tươi thắm và thơm ngát nữa.

Tôi chỉ dám nằm ké né chút xíu xiu ở mí giường thôi, và nằm thao thức cho tới gần sáng luôn vì không quen ngủ ở một nơi sang trọng. Đợi mặt trời vừa lú là tôi cút ngay vì ngại cái cảnh nhân viên khách sạn (lại) chắp tay xá chào khi từ biệt.

Tôi trở lại với mấy cái nhà trọ rẻ tiền quen thuộc, chi phí chỉ vài Mỹ kim một ngày thôi – breakfast included. Tuy phải nằm giường hai tầng, và ngủ chung phòng với mấy cô/cậu Tây ba lô (xốc xếch) nhưng tôi cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Tưởng chừng như mình là một con cá hồi, vừa tìm lại được đúng dòng sông cũ vậy!

Hoá ra Oscar Lewis cũng không sai lắm. Nhà nhân chủng học này đưa ra cái khái niệm culture of poverty (văn hoá nghèo) và tin rằng một kẻ sinh trưởng và nuôi nấng từ một gia đình – và đất nước nghèo khó – như tôi rất khó thích ứng với những sinh hoạt của nếp sống phú túc nên cứ … nghèo hoài, cho tới chết luôn!

Tui cũng sắp chết tới nơi rồi nên không có gì để phiền hà ráo trọi nhưng khi còn sống thì nhất định không để cái văn hoá nghèo biến mình trở thành một kẻ nghèo văn hóa.

Chỉ cần ngồi nhà – không phải tiêu dùng một đồng nào ráo trọi – xem một bộ phim tài liệu (Amazing Hotels: Life Beyond the Lobby) dài sáu tiếng, cũng đủ giúp tôi học hỏi rất nhiều điều kỳ thú về những khách sạn lạ lùng và sang trọng vòng quanh thế giới: Marina Bay Sands (Singapore), Giraffe Manor (Kenya), Royal Mansour (Morocco), Fogo Island Inn (Newfoundland), Icehotel (Sweden) …

 

Riêng Mashpi Lodge thì tôi coi đi coi lại tới vài lần. Mashpi được coi là “Five Star Ecohotel.” Có tên trong danh sách những khách sạn độc đáo của thế giới do National Geographic tuyển chọn, dù Mashpi chỉ chiếm một diện tích rất khiêm tốn, và nằm ẩn mình trong khu rừng mây (cloudy forest) xa khuất thuộc rặng núi Andean ở Nam Mỹ.

Chủ nhân là Roque Sevilla (cựu thị trưởng Quito, thủ đô của Ecuador) người trở thành triệu phú nhờ vào dịch vụ bảo hiểm và truyền thông, đã mua 1.200 mẫu Tây đất rừng với giá 350, 000 USA dollars, và bỏ thêm 10 triệu Mỹ Kim nữa để xây dựng quán trọ Mashpi Lodge. Ông tâm sự: “Mọi người đều nghĩ rằng tôi điên. Everybody thinks I’m crazy.”

Với số vốn lớn lao này mà khách sạn chỉ có 22 phòng thì quả là “khùng” thiệt nhưng mục đích của Roque Sevilla không phải là đầu tư sinh lợi. Ông muốn cứu vãn, và bảo vệ, một phần rừng nguyên sinh đang bị mất dần vì sự khai thác quá tải của những công ty cung cấp gỗ.

Phần lớn nhân viên của Mashpi Lodge vốn là thợ làm rừng hay thợ săn. Nay họ đều trở thành những chuyên viên bảo vệ thiên nhiên. Kết quả là nhiều chủng loại (chim chóc cũng như động vật hoang dã) mất dạng từ hơn nửa thế kỷ đã có mặt trở lại trong khu rừng mây của Mashpi Lodge – theo ghi nhận bởi camera traps của nhà sinh vật học thường trú Carlos Morochz.

Tôi cứ nhìn cái khách sạn thiết kế toàn bằng kiếng (để du khách đứng ở góc nào cũng có thể tiếp xúc với thiên nhiên) với thư viện, phòng thí nghiệm, đài quan sát … của ông thị trưởng Quito mà không khỏi ngẩn ngơ và chạnh lòng nghĩ đến giới quan chức ở đất nước mình.

Thay vì bảo vệ thì những kẻ này chính là thủ phạm đã phá nát rừng núi ở Việt Nam để khai thác gỗ kiếm tiền, và xây những biệt thự hay biệt phủ :

– Biệt phủ Yên Bái và tài sản bất minh

– Bất ngờ biệt phủ gỗ quý của lãnh đạo kiểm lâm

– Biệt phủ xây bằng 2.000 m3 gỗ quý của đại gia xứ Nghệ

– Hoa mắt trước biệt phủ rộng thênh thang bằng gỗ quý của ông Chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm Quảng Trị

– Vì sao quan chức lại có dinh thự, “biệt phủ” xa hoa đến vậy?

– Hình ảnh khu “biệt thự quan chức” ồn ào ở Lào Cai

– Biệt thự quan chức: Những dinh thự, biệt phủ “ồn ào” dư luận thời

– Biệt thự Sơn La là của em trai Chủ nhiệm UB Kiểm tra tỉnh

– Con gái nguyên lãnh đạo Ngân hàng Nhà nước đứng tên “biệt phủ”

– 137 biệt thự trong Khu Bảo tồn thiên nhiên Sơn Trà: “Tối mật” hay mặt tối của một toan tính

– Biệt phủ vẫn sừng sững sau những ồn ào

Bà Nguyễn Hải Vân, một chuyên viên về môi trường cho hay :

“Rừng phòng hộ ở Việt Nam đang suy giảm mạnh cả về diện tích và chất lượng. Chỉ tính từ 2004-2014, diện tích rừng phòng hộ đã giảm 1,7 triệu hécta, tương đương tốc độ suy giảm trung bình 23%/năm.”

Nhà báo Trương Châu Hữu Danh nhận xét :

“Trên khắp dải đất hình chữ S này, nhà gỗ triệu đô không hiếm. Nhưng những căn nhà này không thuộc về giới siêu giàu, giới doanh nhân. Những căn nhà này, trớ trêu thay, lại là của cán bộ. Sau lệnh đóng cửa rừng, các món đồ gỗ, nhà gỗ này càng trở nên vô giá.

Một thực tế là nhà cán bộ càng to thì lũ càng lớn, dân chết càng nhiều. Những căn nhà xa hoa này được đánh đổi bằng mạng dân. Các vị ngủ có ngon không khi dưới chân mình là xác dân lập lờ trong lũ dữ?”

Theo tôi thì “các vị cán bộ” này đều vẫn ngủ rất ngon vì họ được bảo vệ rất kỹ trong những căn “nhà gỗ triệu đô” bởi chế độ hiện hành. Qua lệnh xử phạt “500 triệu đồng và cho tồn tại ‘biệt phủ’ của gia đình ông Phạm Sỹ Quý” ở Yên Bái, mọi người đều thấy được cái tâm, cũng như cái tầm, của những người hiện đang nắm quyền bính ở Việt Nam. Đất nước này tuy không nằm trên đường xích đạo như Ecuador nhưng số phận thì e đen đủi hơn nhiều.

Cẩn thận củi lửa, anh ấy xuất chiêu hiểm

Cẩn thận củi lửa, anh ấy xuất chiêu hiểm

Đỗ Ngà

7-10-2022

Tôi nợ ngân hàng 4 tỷ nhưng tôi đang có trong tay căn nhà theo tôi định giá 6 tỷ đồng. Tuy nhiên giờ bất động sản bị đóng băng nên tôi kêu giá 5 tỷ không ai mua. Thậm chí hạ về 4 tỷ, rồi 3 tỷ cũng không bán được. Bị ngân hàng dí, không những có nguy cơ mất trắng căn nhà mà còn dính tù tội, nên vợ chồng tôi mới nghĩ ra một chiêu lừa siêu hạng vừa có tiền trả nợ vừa giữ được nhà, đợi giá lên để bán. Cách nào?

Sau khi bàn bạc, vợ chồng tôi cho xẻ căn nhà (xẻ tưởng tượng) thành 50 phần, mỗi phần trị giá 120 triệu và kêu gọi mọi người góp vào “mua”. Vì căn nhà 6 tỷ mà có đến 50 người “sở hữu” nên cuối cùng chẳng ai có quyền giữ căn nhà này (chi có 120 triệu mà đòi sở hữu vật 6 tỷ thì ai chịu?). Vậy nên, tôi mới nói với 50 “con bò” rằng: “Tôi sẽ vay lại căn nhà mấy anh với lãi suất hơn lãi suất ngân hàng”. Thế là 50 “con bò” thấy lợi nên đồng ý. Như vậy, với chiêu này tôi vừa có được 6 tỷ đồng để trả nợ ngân hàng và vừa có căn nhà để đợi giá lên bán trả nợ cho “đám bò” sau.

Ở đây, căn nhà đáng lý trị giá 3 tỷ thì tôi đẩy lên 6 tỷ. Bằng cách nào? Tôi nói vợ tôi đứng ra mua nó với giá 6 tỷ để “đám bò” tin thật trị giá của nó là 6 tỷ (vì có hợp đồng mua bán mà?). Thế là “bò” tin và góp vào. Vậy là “bò” đã giải quyết nợ giúp tôi, không những thế còn để tôi giữ tài sản của họ. Và tôi đợi giá lên để bán. Nhưng nếu giá nhà nằm mãi không lên thì tôi sẽ bán tống rồi ôm tiền bỏ chạy. Khi đó con bò vừa mất tiền vừa không có nhà và trở thành những nạn nhân của trò lừa đảo của 2 vợ chồng tôi.

Chiêu lừa này có 2 phần, phần bùa phép nâng khống giá và phần vét túi nạn nhân. Chiêu dùng vợ để mua lại chính căn nhà của tôi là thủ thuật nâng khống giá. Trò chia nhỏ một căn nhà làm 50 phần rồi dụ “bò” là trò vét túi nạn nhân. Kế hoạch lừa người dân rất hoàn hảo. Tôi có được cả nhà và tiền còn “nhà đầu tư” thì không có gì cả. Nếu các bạn công tâm nhìn nhận, thì tôi là kẻ lừa đảo hay là doanh nhân, chắc không khó để kết luận.

Cũng trò đó nhưng nó làm ở quy mô cực lớn, giá trị nhiều tỷ đô thì đó là siêu lừa, rất nguy hiểm cho xã hội. Hiện nay Vinhomes đang tồn kho lượng bất động sản nhiều tỷ đô không bán được. Ông Phạm Nhật Vượng đã dựng lên một trò lừa đảo lòng vòng như thế để đưa hàng vạn nạn nhân vào tròng, nhằm mục đích chiếm đoạt hàng tỷ đô của nạn nhân, trong khi đó tài sản “đã bán” thì Vingroup vẫn giữ để đợi giá lên.

Mới đây ông Phạm Nhật Vượng cho thành lập công ty VMI để mua lại hàng bất động sản tồn kho của Vinhomes (cả Vinhomes và VMI đều của Vingroup) với việc góp vốn cho VMI bằng cổ phiếu của Vingroup. Nói chung công ty VMI lập vốn khống y hệt như FLC Faros của Trịnh Văn Quyết. Công ty này chỉ có chức năng tự định giá bất động sản của Vinhomes bằng các trò mua bán để tạo lòng tin cho các “bò” rằng, giá đó là giá thị trường (thực ra tôi định giá chính tôi thì luôn đẩy giá lên cao) nhưng thực chất là giá đã bị đẩy lên quá cao.

Và phần sau là trò chia nhỏ tưởng tượng một khối bất động sản thành 50 phần để “bò” đổ tiền vào cho Vin bỏ túi và trang trải nợ nần. Nhà thì vẫn trong tay Vin mà tiền thì Vin giữ (ăn gì khôn thế anh Vượng?). Và đó là những gì mà anh Vượng nhà ta đang làm.

Ông Vượng đưa ra “cao kiến” lừa đảo này, cho thấy, việc huy động vốn của Vingroup đang bế tắc, trong khi đó nợ đang “dí tới trôn”. Hiện nay Vingroup đang có tỷ lệ vốn vay gấp gần 3 lần vốn chủ sở hữu. Đòn bẫy tài chính là con dao hai lưỡi, nếu nguồn thu chính là bất động sản bị chôn vào trong hàng tồn kho thì đòn bẫy này đang làm tập đoàn Vingroup của anh Vượng đã bấp bênh càng bấp bênh hơn, thậm chí chao đảo mạnh. Với triệu chứng như vậy thì theo nhận xét chủ quan của tôi, Vingroup đang mắc “bệnh hiểm nghèo”.

Trong thời đại mà siêu lừa trá hình “doanh nhân thành đạt” tràn lan thì mọi người nên thận trọng. Kinh tế suy thoái, mọi người đều chịu sự tác động của nó ít nhiều. Kẻ nợ nhiều sẽ đứng trước nguy cơ mất trắng và tù tội nặng nề, họ sẽ tìm cách đẩy rủi ro về những “nhà đầu tư” nào đang hám lợi. Thời suy thoái, cần vứt cái tâm tham và thật cẩn trọng. Thật đấy, đừng dễ dàng đánh mất tài sản chỉ vì lòng tham.

Giải Nobel Hòa bình 2022 được trao cho các nhà hoạt động nhân quyền ở Belarus, Nga và Ukraine

Giải Nobel Hòa bình 2022 được trao cho các nhà hoạt động nhân quyền ở Belarus, Nga và Ukraine

Vũ Ngọc Yên

7-10-2022

Giải Nobel Hòa bình 2022 được trao cho Ales Bialiatski, nhà hoạt động nhân quyền người Belarus, cùng tổ chức nhân quyền Memorial ở Nga và Trung tâm Tự do Dân sự (Center for Civil Liberties) ở Ukraine”. Ủy ban Nobel công bố hôm thứ Sáu 8-10-2022 tại Oslo quyết định trao giải Nobel Hòa bình cho ông Bialiatski và hai tổ chức trên vì muốn tôn vinh “quyền con người, dân chủ và cùng tồn tại hòa bình” ở ba quốc gia láng giềng Belarus, Nga và Ukraine.

Bà Berit Reiss-Andersen, chủ tịch Ủy ban Nobel Na Uy nói thêm rằng, những người đoạt giải đã “bảo vệ các quyền cơ bản của công dân” trong nhiều năm qua, bằng cách ghi nhận các hành vi tội ác chiến tranh, lạm dụng nhân quyền và quyền lực. Họ đã thể hiện tầm quan trọng của xã hội dân sự đối với hòa bình và dân chủ.

Nhà hoạt động nhân quyền Ales Bialiatski

Ales Bialiatski sinh ngày 25 tháng 9 năm 1962 tại Vyartsilya, Soviet Union (Nga, Liên Xô). Ông là một nhà hoạt động nhân quyền người Belarus.

Khi Bialiatski được hai tuổi, gia đình chuyển từ Nga đến Belarus. Bialiatski nhận bằng tiến sĩ văn học tại Học viện Khoa học Quốc gia Belarus.

Năm 1988, ông và những người khác đã tổ chức các hoạt động công khai để tưởng nhớ các nạn nhân của chủ nghĩa Stalin. Một số vụ bắt giữ và phạt tiền sau đó. Bialiatski là người đồng sáng lập Mặt trận Nhân dân Belarus Adrashene (Phục sinh), đã vận động cho dân chủ hóa từ năm 1991.

Năm 1996, bất chấp nguy hiểm và sự phân biệt đối xử, ông đã thành lập tổ chức nhân quyền Vyazna (cũng là Wesna), tổ chức hỗ trợ các tù nhân chính trị và gia đình của họ. Vì điều này, ông đã được vinh danh với Giải thưởng Homo Homini năm 2005.

Bialiatski bị bắt ngày 4 tháng 8 năm 2011, ít lâu sau bị kết án bốn năm rưỡi trong trại tù vì tội trốn thuế. Liên minh châu Âu và Hoa Kỳ chỉ trích thủ tục này là “dàn dựng chính trị”. Tổ chức nhân quyền Amnesty International cũng yêu cầu trả tự do cho Bialiatski.

Memorial InternationalTổ chức nhân quyền quốc tế Memorial nổi lên như một phong trào vào mùa thu năm 1987, vào thời điểm chính sách glasnost và perestroika được Tổng Bí thư đảng cộng sản Liên xô Mikhail Gorbachev quảng bá, khởi đầu hoạt động ở Moscow và sau đó lan rộng ra các vùng khác của Liên Xô. Memorial được chính thức thành lập vào tháng 1 năm 1989. Là một tổ chức nhân quyền có trụ sở ở Moscow, liên kết với hơn 80 tổ chức nhân quyền trên khắp nước Nga, các quốc gia hậu Xô Viết khác và các khu vực khác của châu Âu, bao gồm cả Đức. Trọng tâm hoạt động là xét lại quá trình xử lý lịch sử của chế độ chuyên chế chính trị, ủng hộ việc tuân thủ nhân quyền và phúc lợi xã hội cho những người sống sót trong hệ thống trại tù lao động Xô Viết (Gulag). Vào tháng 11 năm 2021, văn phòng công tố Nga yêu cầu giải thể Memorial và các tổ chức hoạt động trong khu vực ở Nga. Tòa án Tối cao Nga cuối cùng đã thực hiện việc giải thể vào ngày 28 tháng 12 năm 2021. Các cơ sở độc lập của Tổ chức nhân quyền Memorial ngoài nước Nga vẫn tiếp tục hoạt động.Center for Civil Liberties Tổ chức Trung tâm Tự do Dân sự (Center for Civil Liberties – CCL) được thành lập năm 2007, nhằm thúc đẩy các giá trị nhân quyền, dân chủ và đoàn kết ở Ukraine và Âu-Á, cũng như củng cố nguyên tắc về phẩm giá con người. Tổ chức phi chính phủ đặt trụ sở ở Kyiv, Ukraine. Trọng tâm của CCL là bảo vệ các quyền và tự do cơ bản; kiểm soát việc tuân thủ các quyền con người trong các hoạt động của chính quyền quốc gia và địa phương; làm việc với những người trẻ tuổi để tạo ra một thế hệ mới của những người bảo vệ nhân quyền và các nhà hoạt động xã hội dân sự; vận động, giáo dục nhân quyền và dân chủ, thực hiện các chương trình đoàn kết quốc tế.Tổng cộng có 251 ứng cử viên và 92 tổ chức đã được đề cử cho Giải Nobel Hòa bình 2022. Danh sách đề cử cho giải Nobel Hòa bình năm nay còn có Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), Cao ủy tị nạn LHQ (UNHCR) và nhiều cá nhân danh tiếng như Giáo hoàng Francis, lãnh đạo đối lập Nga Alexei Navalny, Greta Thunberg và phong trào Thứ sáu vì Tương lai của Thụy Điển. Cả Tổng thống Ukraine, Zelensky cũng được dư luận coi là ứng viên tiềm năng cho giải Nobel Hòa bình. Năm nay, giải thưởng bị lu mờ bởi cuộc chiến tranh xâm lược Ukraine của Nga.

Năm 2021, Ủy ban Nobel Na Uy đã trao giải Nobel Hòa bình vinh danh Dmitry Muratov, tổng biên tập báo đối lập chính quyền Nga Novaya Gazeta và Maria Ressa, nhà báo người Philippines.

Các giải Nobel khác

Ngoài giải Nobel Hòa bình còn có các giải Nobel cho Y khoa, Vật lý, Hoá học và Văn chương 2022, đã được công bố trước đó. Giải Nobel Y học thuộc về nhà cổ sinh học nghiên cứu tiến hóa Svante Pääbo (Thụy điển) hiện đang làm việc tại Leipzig, Đức vì công trình giải mã bộ gen của người Neanderthal. Giải Nobel Vật lý thuộc về ba nhà nghiên cứu lượng tử Alain Aspect (Pháp), John F. Clauser (Mỹ) và Anton Zeilinger (Áo). Giải thưởng Nobel hóa học được trao cho ba nhà thiết kế phân tử Carolyn R.Bertozzi(Mỹ), Morten Meldal (Đan mạch) và K. Barry Sharpless (Mỹ). Giải văn chương về tay Nhà văn Pháp Annie Ernaux.Ngày 10-10-2022 giải Nobel Kinh tế sẽ được công bố. Đây là giải thưởng duy nhất không được nhắc trong di chúc của nhà phát minh chất nổ Alfred Nobel (1833-1896).

Tất cả các giải thưởng Nobel có giá trị khoảng 10 triệu Krone Thụy điển, tương đương 920.000 €. Lễ trao giải Vật lý, Hóa học, Y khoa và Văn chương được tổ chức tại thủ đô Stockholm (Thụy Điển) ngày 10-12, là ngày Alfred Nobel từ trần.

Riêng giải Nobel Hòa bình là giải Nobel duy nhất không trao ở Stockholm, mà được Ủy ban Nobel của Quốc hội Na Uy trao tại thủ đô Oslo, cũng vào ngày 10-12. Giải này được coi là giải thưởng chính trị danh giá nhất trên thế giới.

Trong di chúc, nhà sáng lập giải Nobel nêu nguyện vọng giải thưởng lập ra để trao cho những cá nhân hay tổ chức góp phần xây dựng tình hữu nghị, huynh đệ giữa các dân tộc cũng như giải thể hay cắt giảm quân đội ở mọi quốc gia trên thế giới.

Thảm sát tại nhà giữ trẻ Thái Lan, 37 người chết

BANGKOK, Thái Lan (NV) – Một cựu cảnh sát viên đột nhập vào nhà giữ trẻ ở vùng Đông Bắc Thái Lan hôm Thứ Năm, 6 Tháng Mười, nổ súng loạn đả khiến hàng chục trẻ nhỏ và người chăm sóc thiệt mạng, sau đó lại bắn thêm một số người khác khi bỏ chạy khỏi nơi thảm sát ghê gớm nhất trong lịch sử Thái Lan, theo bản tin hãng thông tấn AP.

Giới hữu trách nói rằng hung thủ Panya Kamrap, 34 tuổi, người bị sở cảnh sát cho nghỉ việc hồi đầu năm nay vì sử dụng ma túy, sau đó về nhà giết vợ và con rồi tự tử.

Quân đội Thái Lan điều tra một vụ nổ súng trong trường học. (Hình minh họa: Madaree Tohlala/AFP via Getty Images)

Có ít nhất 37 người thiệt mạng trong vụ nổ súng, theo lời ông Archayon Kraithong, phát ngôn viên Sở Cảnh Sát thành phố Nongbua Lamphu. Khoảng 12 người khác bị thương. Có ít nhất 24 nạn nhân bị giết là trẻ nhỏ.

Thiếu Tướng Cảnh Sát Paisal Luesomboon nói với đài truyền hình PPTV rằng hung thủ sử dụng đủ loại võ khí, gồm cả súng lục, súng shotgun và con dao.

Chỉ huy trưởng cảnh sát địa phương Damrongsak Kittiprpha nói với báo chí rằng hung thủ là một trung sĩ cảnh sát đã bị cho nghỉ việc, và võ khí chính mà người này dùng trong cuộc tấn công là một khẩu súng lục 9mm mà người này tự bỏ tiền mua.

Các vụ giết người bằng súng ở Thái Lan thấp hơn nhiều so với các quốc gia khác như Brazil và Mỹ, nhưng cao hơn so với các quốc gia có luật kiểm soát súng chặt chẽ như Nhật và Singapore.

Tỷ lệ chết do súng ở Thái Lan năm 2019 là bốn cho mỗi 100,000 dân so với 11 cho mỗi 100,000 ở Mỹ và gần 23 cho mỗi 100,000 ở Brazil.

Hồi tháng qua, một nhân viên trường Cao Đẳng Quốc Phòng ở Bangkok nổ súng giết hai đồng nghiệp và làm bị thương một người khác trước khi bị cảnh sát bắt.

Vào năm 2020 từng xảy ra vụ một quân nhân bất mãn vác súng đến một khu thương xá ở thành phố Nakhon Ratchasima ở vùng Đông Bắc Thái Lan, nổ súng giết chết 29 người và đối đầu với lực lượng an ninh trong 16 giờ trước khi bị bắn chết. (V.Giang)

Năm 1933:Staline tàn sát 7 triệu người Ukraine

  • Năm 1933:Staline tàn sát 7 triệu người Ukraine

Trọng Đạt

Cộng sản Việt Nam cũng như các nước chư hầu xã hội chủ nghĩa khác đã rập khuôn áp dụng bạo lực “cách mạng”, lấy đa sát, bắn giết làm tôn chỉ.

Người chết đói khắp nơi ở Ukraine trong thập niên 1930s.

Thế chiến Thứ Hai bùng nổ, mặc dù Hitler đã ký Hiệp ước bất khả xâm phạm với Staline, nhưng bất thần quân Đức ồ ạt tấn công Nga, họ đưa 180 Sư đoàn Bộ binh và Cơ giới tức 70% lực lượng sang xứ sở rộng nhất thế giới này. Họ mở chiến dịch Barbarossa kéo dài trong 5 tháng, 1 tuần, 6 ngày (22/6/1941 tới 5/12/1941). Mới đầu quân Đức tiến nhanh như vũ bão, quân Nga thua chạy như vịt, phần vì thiếu thốn, vũ khí lạc hậu, phần vì bị đánh bất ngờ. Tổng cộng các tướng lãnh Đức bắt được vài triệu tù binh, Nga thua khoảng vài trăm sư đoàn, thế giới nín thở, Nga coi như thua trận sẽ phải ký hiệp ước đầu hàng như Pháp.

Nhưng quân Đức gặp trở ngại vì mùa đông tới sớm, phần vì quá lạnh, phần vì đường xá rất tồi tệ, người ta nói chính cái lạc hậu của nước Nga đã cứu họ thoát chết. Năm 1944 quân Đức rút bỏ mặt trận miền Đông về nước khi họ bị Đồng Minh tấn công phía Tây.

Cuối năm 1979 Nga Xô thời Brezhnev đưa quân sang Afghanistan giúp chính phủ A Phú Hãn Dân Chủ Cộng Hòa để chống lại nhóm Hồi giáo Mujahideen, nhóm này chống chính phủ thân Nga. Cuộc chiến kéo dài 10 năm cho tới tháng 2/1989, Nga phải rút về sau khi mất 14,453 binh sĩ. Người ta nói Phật Giáo, Công Giáo không đánh được Công Sản, nhưng Hồi giáo dẹp được CS, sau 10 năm CS Nga bị đánh phù mỏ tại A Phú Hãn phải rút về. Có lẽ nay Ukraine cũng sẽ áp dụng chiến thuật này của nhóm Hồi giáo Mujahideen chống quân Nga nếu họ được tiếp vận từ các nước khác.

Ukraine có một mối hận thù với người Nga vì những sự thật tàn bạo dưới đây.

Mùa đông năm 1932-33, Ukraine, quốc gia nhỏ bé phía Tây nước Nga đã trải qua một nạn đói khủng khiếp khiến cho bẩy triệu (7) người chết thê thảm, đây là cuộc đại tàn sát lớn nhất trong lịch sử nhân loại do Staline ra tay trừng trị nước chư hầu này vì đã dám đòi độc lập và chống lại Xô Viết. Mặc dù con số người bị giết khổng lồ như thế nhưng trang sử ghê tởm nhất của Xô Viết đã không được nhân loại biết tới trong suốt 70 năm. Người ta khen Staline đã khéo giấu kín tội ác tầy trời này trước mắt cả thế giới, cho tới nay cuộc diệt chủng này cũng ít được biết tới, nó còn được gọi là The forgotten Holocaust, có thể người ta tưởng nó chỉ là chuyện nội bộ của Liên bang Xô Viết.

Dưới thời Lenine

Ukraine diện tích bằng nước Pháp, một đất nước có nhiều ruộng nương mầu mỡ đã bị Nga hoàng cai trị 200 năm. Năm 1917 Nga Hoàng sụp đổ trước cuộc cách mạng vô sản do Lénine lãnh đạo, Ukraine lợi dụng thời cơ đòi tự trị, tuyên bố độc lập, thành lập nước Cộng Hòa Nhân Dân, Thủ đô là Kiev. Thế nhưng nền tự trị này quá ngắn ngủi, cuối 1917 Lénine tuyên bố các lãnh thổ xưa do Nga hoàng cai trị nhất là Ukraine mầu mỡ đều phải nằm trong Liên Bang Xô Viết. Trong 4 năm liên tiếp Quân Đội Quốc gia Ukraine phải chiến đấu chống Hồng Quân Bolshevik, chống lực lượng Bạch Vệ trung thành với Nga Hoàng và cả quân xâm lược Đức và Ba Lan.

Năm 1921 Xô Viết thắng, Tây Ukraine chia cho Ba Lan, Lỗ Ma Ni (Romania), Tiệp Khắc. Xô Viết vơ vét thóc gạo về cứu đói Moscow và các thành phố lớn bên Nga. Kế đó tự nhiên Ukraine lại bị một trận hạn hán gây nạn đói khiến người dân căm phẫn Lénine và Xô Viết. Lénine bèn nới tay để xoa dịu nhân dân Ukraine, thôi lấy thóc gạo, khuyến khích tự do buôn bán. Nhân đó người dân Ukraine muốn tự do, độc lập, khôi phục văn hóa nghệ thuật, phong tục cũ.

Cuộc chiến kỳ lạ

Lénine mất năm 1924, Staline kế vị, nhà lãnh đạo này được coi là một trong vài tên độc tài khát máu nhất của thế kỷ. Bộ Lenine Tuyển Tập có ghi lại một bức thư của Lénine, ông ta đã nhắn nhủ “chúng ta không nên dùng đồng chí Staline, đồng chí Staline là một người thô bạo”

Staline không chấp nhận phong trào đòi độc lập của Ukraine, ra lệnh đàn áp thẳng tay y như đường lối áp dụng tại Nga. Năm 1929 Staline cho bắt giam 5,000 trí thức, các nhà khoa học gia Ukraine, kết tội phản loạn đem xử bắn hoặc đầy đi Tây Bá Lợi Á (Siberi). Đầu thập niên 30, Staline thực hiện kế họach hợp tác xã nông nghiệp để tiến lên làm ăn lớn xã hội chủ nghĩa trong đó tư sản bị lọai bỏ. Ngày nay đường lối canh tác tập thể này được coi như tồi tệ nhất nhưng hồi đó Xô Viết ép dân theo vì lý thuyết Marx bắt phải như vậy. Giới phú nông Ukraine mà họ gọi là Kulaks chỉ chiếm từ 4% tới 5% dân số, phú nông được định nghĩa có từ 24 hoặc trên 24 mẫu đất và có thuê người làm và được coi thành phần nguy hiểm.

Ngày 1/5/1930 Đảng Cộng Sản Nga bắt đầu thực hiện Hợp Tác Xã Nông Nghiệp, một phần của Kế Họach Ngũ Niên, nông dân Nga ít chống đối vì họ đã có truyền thống canh tác cộng đồng từ lâu, đất đai thuộc về làng xã không thuộc về cá nhân như tại Ukraine nên họ dễ thích hợp với Hợp tác xã của Cộng Sản.

Ngày 30/7/1930 nhà nước hủy bỏ làng xã. Vùng Ukraine trái lại người dân làm ăn cá thể, 80% dân chúng tại thôn quê có ruộng đất riêng từ xưa nên họ chống đối Hợp tác xã ra mặt, Moscow mới đầu tạm thời nhượng bộ. Người Ukraine giết gia súc, ngựa, heo, cừu …dần dần trước khi gia nhập hợp tác xã khi ấy nhà nước ra lệnh tử hình ai giết gia súc. Những người chống đối Hợp tác xã bị lưu đầy, chính quyền Xô viết mở tuyên truyền kêu gọi nhân dân Ukraine ủng hộ Chính Quyền Cách Mạng nhưng thất bại, mặc dù dọa nạt khủng bố nhưng nông dân Ukraine vẫn chống đối, phá hoại, đốt nhà không đầu hàng, họ lấy lại nông cụ, gia súc mà Hợp Tác Xã đã chiếm trước đây, ám sát các viên chức Xô Viết.

Trung Ương đảng Nga đưa mật vụ quân đội sang đàn áp cuộc nổi dậy nhưng kháng chiến quân Ukraine vẫn tiếp tục chống đối, họ muốn làm ăn cá thể như xưa, nông dân Ukraine thách đố Staline.

Việc chống gia nhập Hợp Tác Xã chỉ là một nguyên do, Ukraine còn chống đối về mặt chính trị, họ muốn đòi độc lập, tự do. Staline trước hết cho thanh toán hành quyết hàng nghìn trí thức Ukraine, nhà văn nhà báo, nhà lãnh đạo. Âm mưu đòi độc lập cho Ukraine không phải chỉ ở làng xã mà mà ngay cả ở Trung Ương Đảng Cộng Sản Ukraine. Xô Viết cho thanh trừng dữ dội, nhiều người tự tử, nhiều nhà văn, đảng viên cũng tự tử.

Cuộc chống đối của Ukraine với Xô Viết y như trứng chọi đá, cuộc chiến giữa người nông dân với cuốc xẻng và Hồng Quân, mật vụ Nga vũ trang súng ống tối tân. Làng mạc bị bao vây, tấn công bằng đại bác xe tăng, máy bay ném bom bắn phá khiến một Đại Tá công an Nga sô phát khóc nói với một ký giả, ông cho biết mình đã chiến đấu trong hàng ngũ Hồng quân chống Bạch Vệ thời nội chiến bây giờ được lệnh bao vây tấn công những người dân vô tội.

Hatayevich, một đảng viên cao cấp Sô viết cho biết cuộc chiến đấu ác liệt giữa Sô Viết và nông dân Ukraine đang diễn ra, một cuộc chiến sinh tử, năm 1933 là thử thách giữa sức mạnh của Đảng CS Nga và sự chịu đựng của nông dân, họ sẽ nếm mùi đói để xem ai làm chủ nơi đây. Cuộc chiến 1932-33 một cuộc chiến kỳ lạ nhất lịch sử, sau đó Staline thay đổi chiến lược.

Thảm kịch mùa đông 1932-1933.

Trận đói khủng khiếp mùa đông giữa 1932 và 1933 không do thiên tai hạn hán mà do con người làm ra, do lệnh của một người. Trong một phiên họp Trung Ương Đảng ngày 11-9-1932, Staline cho biết tình hình Ukraine nghiêm trọng, nếu không sớm ra tay Xô Viết sẽ mất miền đất mầu mỡ này, năm 1932 dân số Ukraine là 32 triệu, khoảng 75% điền sản tại đây đã phải gia nhập Hợp tác xã.

Để đối phó với tình hình, Staline bèn đưa một kế họach ác ôn, man rợ vừa để trả thù và để dẹp tắt phong trào, kế họach đã khiến bẩy triệu người (7.000.000) dân quê Ukraine phải chết đói la liệt khắp các xã thôn. Staline ra lệnh cho tịch thu hết thực phẩm tại Ukraine: khoai tây, cải bắp, lúa mì.. chở sang Xô Viết từ tháng 8, tháng 10 1932 và tháng 1-1933 số lượng tịch thu tăng cao khiến Ukraine không còn thực phẩm nhất là tại các làng miền quê. Staline cho xuất cảng lúa mì tịch thu để lấy ngọai tệ phục vụ Ngũ Niên Kế Họach, canh tân Nông nghiệp và củng cố Quốc phòng. Số lúa mì bị Sô Viết cướp đi đủ sức nuôi dân Ukraine trong vòng hai năm. Đảng Cộng Sản Ukraine khẩn xin Moscow bớt lấy lúa mì của Ukraine và cứu trợ thực phẩm, Staline từ chối rồi đưa 100 ngàn quân Nga tới thanh trừng đảng Cộng Sản Ukraine.

Quân Nga đóng cửa biên giới Ukraine, ngăn chặn thực phẩm đưa vào Ukraine khiến cho đất nước này biến thành một trại giam khổng lồ, theo lệnh của Staline chính quyền phải để mặc nhân dân chết đói cho họ biết tay. Người dân miền quê còn giấu giếm được một số thực phẩm sống lay lắt nhưng Staline lệnh cho mật vụ Nga tại Ukraine đi từng nhà tịch thu hết mọi thực phẩm dự trữ của các gia đình, nhân dân không còn đến một củ khoai, một miếng bánh. Nông dân bị cấm không được đi các địa phương khác hoặc lên tỉnh xin ăn, họ cũng bị cấm lấy trộm thực phẩm của hợp tác xã, nhiều người đói quá ra đồng lấy một vài bông lúa ăn đỡ hoặc lấy trộm khoai, lúa trong các kho bị công an bắn chết ngay. Nạn đói lan nhanh, từ già đến trẻ bắt đầu chết đói la liệt khắp nơi. Các đội mật vụ đi gom các xác chết quẳng xuống hố tập thể chôn cất hàng ngày, theo lời các nhân chứng kể lại những người suy nhược chưa chết cũng bị quẳng xuống hố.

Khác với Hitler giết người bằng hơi ngạt khiến nạn nhân chết ngay không đau đớn, Staline bắt các nạn nhân phải suy nhược quằn quại, đói khổ, họ phải sống trong đau khổ cho tới chết. Mặc dù bị cấm đi địa phương khác kiếm ăn người dân quê vẫn lên tỉnh để rồi cũng lăn ra chết thê thảm. Thành phố được cấp theo khẩu phần, dân tỉnh bị cấm không được cứu giúp những người chết đói, bác sĩ không được chữa bệnh cho những dân quê đang chết đói, người dân quê lên tỉnh cuối cùng chết la liệt ngoài đường phố, hàng ngày có xe chở đi chôn tập thể. Trong khi các đảng viên, mật vụ lính Nga béo tốt, được ăn uống no đủ thì người dân Ukraine nhất là miền quê đói rã họng ra, theo lời các nhân chứng còn sống sót kể lại vì hết thực phẩm người dân phải ăn lá cây, vỏ cây, mèo chuột, chó, cả sâu bọ … để cầm hơi qua ngày. Cả trẻ nít vô tội cũng bị Xô Viết bắt phải chết như người lớn. Ngoài ra nhân dân còn bị quân Nga, mật vụ cướp bóc hãm hiếp. Nhân dân đói quá phải ăn thịt người chết, có người giết cả trẻ nít đang hấp hối để nuôi gia đình, theo lời các nhân chứng còn sống, dân Ukraine tại miền quê năm 1932-1933 ăn thịt người là chuyện thường.

Mùa xuân 1933, cao điểm của nạn đói, khoảng 250 ngàn người chết mỗi ngày tại Ukraine, có nơi cả làng chết. Tại Âu châu, Canada, Mỹ người gốc Ukraine gửi thực phẩm về giúp đồng bào nhưng chính quyền Xô Viết cấm chở thực phẩm tới biên giới vì họ phủ nhận không có nạn đói. Tại Ukraine ai nói có nạn đói bị kết án tuyên truyền chống Xô Viết và bị bắt giam ngay.

Tới cuối năm 1933 khoảng 25 % dân Ukraine, tức 8 triệu người bị chết đói kể cả 3 triệu trẻ em. Bọn hào phú bị tiêu diệt, nhà nông toàn nước bị dìm xuống, Staline đã đạt được mục đích, đã tiêu diệt xong bọn phản động, tiểu tư sản thoái hóa chống lại Hợp Tác Xã để tạo dựng con người mới Xã Hội Chủ Nghĩa. Nhà độc tài bèn cho phân phối thực phẩm trở lại Ukraine, nạn đói chìm dần, tuy nhiên những cuộc thanh trừng chính trị, bắt bớ phản động vẫn tiếp tục chỉ ngưng lại năm 1941 khi bị Đức Quốc Xã tấn công. Hitler xua quân vào Ukraine cướp bóc vựa lúa và thay thế chế độ Cộng Sản hà khắc bằng khủng bố phát xít.

Bao nhiêu người đã chết?

Số người chết trong nạn đói tại Ukraine không toàn toàn chính xác cũng như số người chết trong các cuộc chiến tranh lớn hay thế chiến vì không ai có thể đếm, thống kê đến nơi đến chốn được nhưng các nhà nghiên cứu cũng cố gắng tìm ra con số gần với sự thật nhất.

Theo Andrew Gregorovitch trong bài “Black Famine in Ukraine 1932-33, a struggle for existence” cho biết nhóm Conservative Estimates ước lượng số nạn nhân trong trận đói 1932-33 tại Ukraine khoảng 4,8 triệu, nhưng nhiều nhà nghiên cứu ước lượng nó vào khoảng từ 5 cho tới 8 triệu người chết.

Mặc dù Xô Viết luôn luôn chối bai bải không có nạn đói tại Ukraine nhưng người ta đã tham khảo một cách gián tiếp và đã ước lượng khoảng từ 10 cho tới 25% dân Ukraine đã chết trong nạn đói kể trên, nhà nghiên cứu Vasyl Hryshkocho biết mỗi ngày có 25.000 người chết tại các làng ở Ukraine, hoặc hơn 1.000 người chết trong một giờ hoặc 17 người trong một phút. Nửa năm đầu 1933, Sô Viết cấm người ngoại quốc tới thăm Ukraine, các ký giả không vào lấy tin được cho tới mùa hè, mùa thu khi họ bãi bỏ lệnh cấm. Nhà ký giả Mỹ Henry Chamberlin đến thăm Ukraine ngay sau khi Sô Viết bãi bỏ lệnh cấm du lịch và cho biết mỗi làng ông đến thăm có ít nhất khoảng 10% người dân chết vì đói.

John F. Stewart trong cuốn Tortured but Unconquerable Ukraine, xuất bản 1953, trang 8 cho biết.

Trong khi chưa có số thống kê chính thức về tấm thảm kịch này , theo như trong tự điển Nga The Small Soviet Encyclopedia năm 1940 xác nhận dân Ukraine năm 1927 là 32 triệu nhưng năm 1939 tức 12 năm sau, dân tụt xuống còn 28 triệu, thế thì 4 triệu người đã đi đâu? Ngoài ra còn phải kể 4 triệu người do gia tăng dân số?”

Như vậy theo Stewart số nạn nhân là 8 triệu.

Theo Holodomor (nguồn Wikipedia) số nạn nhân chết đói tại Ukraine năm 1933 được ước lượng từ 2 triệu 6 cho tới 10 triệu người.

Theo bài “Staline Forced Famine in 1932-1933, 7,000,000 Deaths” (trong The History Place, Genocide in the 20th Century) số nạn nhân là 7 triệu

Theo phóng viên Askold Krushelnycky con số nạn nhân được ước lượng vào khoảng từ 7 triệu cho tới 11 triệu người chết đói tại Ukraine 1933.

Như thế đa số các nhà nghiên cứu, ký giả ước lượng vào khoảng bẩy triệu người đã bỏ mạng trong trận đói này.

Staline che mắt thế gian

Người ta khen Staline đã khéo giấu nhẹm cuộc tàn sát vĩ đại này, các triều đại Cộng Sản Xô Viết sau Staline cũng ếm nhẹm thảm kịch này nhưng cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra.

Ký giả Askold Krushelnycky trong bài phát thanh trên Radio free Europe ngày 8 tháng 4-2003 tại Tiệp Khắc “Staline gây nạn đói tại Ukraine – bẩy mươi năm sau, phần lớn thế giới vẫn không biết tới thảm kịch này” (Staline’s Starvation of Ukraine – Seventy Years later, World Still Largely Unaware Of Tragedy) cho biết mặc dù số người chết thê thảm nhiều như thế nhưng thế giới không có mấy người biết về trang sử ghê tởm này của Sô Viết so với cuộc diệt chủng Do thái. Theo ông lý do chính là Đức Quốc Xã bị bại trận, hàng ngàn nhân chứng còn sống kể lại chi tiết về trại giam và cuộc tàn sát tập thể. Người ta còn lấy được nhiều phim ảnh, hồi ký ghi lại tội ác của bọn Phát Xít, rồi những tên đồ tể, đao phủ bị bắt đem đi xử vì thế cuộc tàn sát diệt chủng của Hitler đã được phổ biến sâu rộng.

Robert Conquest, sử gia Anh chuyên nghiên cứu về thảm kịch này, trong tác phẩm năm 1986 của ông “Harvest of Sorrow”, Mùa gặt nỗi U sầu lần đầu tiên đã đem tấn thảm kịch này đến cho khán giả Tây phương. Ông nói một sự khác biệt nữa giữa cuộc diệt chủng Do thái là Hitler đã viết thành văn bản trong cuộc tàn sát của mình còn Staline không ghi văn kiện tài liệu kế họach của y, ông nói nay nhiều sử gia chấp nhận có nạn đói thì một số nghi ngờ đã tìm cách biện hộ cho Staline. Ông cho biết từ ngày Liên bang Xô Viết tan rã khiến người ta dễ vào tìm tài liệu tại các văn khố Nga, chính ông đã có bằng chứng là Staline đã biết hàng trăm ngàn dân quê tìm cách vào Nga kiếm thực phẩm. Conquest cho rằng nạn đói trước nhất nhắm vào Ukraine mà Staline không chỉ thù ghét người dân quê mà cả các đảng viên Cộng Sản cao cấp Ukraine.

Lyubomyr Luciuk giám đốc Hiệp hội nghiên cứu của Canada về Ukraine cho biết lý do tại sao tin tức về nạn đói lại không được chuyển đến Tây Phương, ông chỉ trích những nhà báo Tây phương hồi đó ở Moscow đã biết nạn đói này nhưng đã không đề cập đến nó và còn cố ý che giấu nữa. Ông cho biết người ký giả đóng vai then chốt trong việc che giấu này là ký giả Walter Duranty của tờ Nữu Ước Thời Báo, The New York Times. Duranty là người ngưỡng mộ Staline, ông ta mô tả nhà độc tài này như “Chính khách lỗi lạc nhất thế giới hiện nay” (The world greatest living statesman). Duranty là người ký giả Mỹ đầu tiên được phỏng vấn nhà lãnh đạo Xô Viết này và được cho phép tham khảo, lấy những tin mật của chế độ. Hồi ấy, Duranty đã tâm sự với một nhà ngoại giao Anh rằng ông nghĩ khoảng 10 triệu người đã bị chết đói nhưng khi các ký giả khác thăm Ukraine rồi viết báo về nạn đói diễn ra tại đây thì Duranty lên tiếng bài bác ngay cho là tuyên truyền láo khoét chống Xô Viết. Lyubomyr Luciuk cho rằng Duranty bị Mật vụ Nga hăm họa công bố sự thật về đời tư anh ta vì biết anh có nhiều bệnh kỳ quái về tình dục.

Xô Viết bầy trò lừa bịp các ký giả ngọai quốc đến lấy tin như nhà văn Anh Bernard Shaw thăm Nga rồi về viết bài thuận lợi cho Cộng Sản. Cựu Thủ Tướng Pháp Edward Herriot được sang thăm Ukraine năm ngày trong chuyến du hành đã được dàn cảnh bịp bợm, đi thăm những khu phố đẹp sạch sẽ tại Kiev, thăm một Hợp tác xã kiểu mẫu, khi về nước ông ta nói có lợi cho Cộng Sản và tuyên bố không có nạn đói tại đây

Sáu Kỹ sư người Anh làm việc tại Nga Xô bị bắt và kết án phá hoại, gián điệp, hối lộ rồi bị hăm dọa kết án tử hình, phiên tòa xử sau đó chỉ là trò hề ma mãnh đánh lạc hướng ký giả ngoại quốc để họ không chú ý tới nạn đói Ukraine nữa. Xô Viết hăm dọa ký giả ngọai quốc để viết thuận lợi cho họ, đa số ký giả ngoại quốc phải nhượng bộ Cộng Sản và viết bài có lợi cho Xô Viết như Duranty viết “những bài nói về nạn đói thật nhố nhăng”

Các nước Tây phương giữ thái độ thầm lặng đối với thảm kịch này dù họ đều đã biết nỗi đau khổ của Ukraine qua các nguồn tin tín cẩn của giới ngoại giao. Năm 1933 Tân Tổng Thống Roosevelt đã chính thức công nhận chính quyền Cộng Sản Staline và đề nghị buôn bán với họ. Ngũ Niên Kế Hoạch của Nga để canh tân đất nước cần phải mua hàng hóa, máy móc thiết bị của Tây phương với khối lượng rất lớn. Các nước Tây phương vớ được mối làm ăn béo bở, được một ông khách hàng rất sộp nên họ lờ đi không nói tới nạn đói.

Tại sao tàn sát?

Trong phim The Soviet story người ta đặt câu hỏi: Tại sao cần phải tàn sát? Why killing is essential? Một nhà nghiên cứu Nga trong phim cho biết Karl Marx là cha đẻ của chủ nghĩa diệt chủng chính trị ngày nay. Marx nói.

Những giai cấp và chủng tộc quá yếu không theo kịp cuộc sống mới cần phải bị lọai bỏ”

(“The class and the races too weak to master the new condition of life, must give away” – Marx – People’s paper, April 16-1858)

Họ phải bị tiêu diệt trong hỏa lò cách mạng”

(They must perish in the revolutionary Holocaust – Karl Marx – Journal of the History of ideas, Vol 42, number 1-1981).

Tàn sát và bắn giết của người Cộng Sản là một chính sách.

Lenine nghiên cứu rất kỹ tư tưởng Marx-Engels và áp dụng triệt để phương thức này, ông gọi là bạo lực cách mạng. Lenine viết trong một bức thư như sau: đem 100 tên tư sản đi bắn để cho nơi cách xa đó hàng trăm cây số người ta phải sợ (theo phim The Soviet Story), người xưa gọi là “sát nhất nhân, vạn nhân cụ”, giết một người sẽ làm cho một vạn người sợ. Trước hết việc tàn sát bắn giết của Cộng Sản để gieo rắc kinh hoàng, khủng bố gây khiếp đảm cho người dân phải sợ không dám chống lại họ.

Cả hai hệ thống Quốc Xã Đức và Cộng Sản Nga đều lấy tàn sát làm cơ bản cho sự cai trị để tạo con người mới (The birth of a new man), phải tiêu diệt con người cũ mới tạo được con người mới. Chế độ phát xít Hitler chủ trương con người mới phải là người thông minh, đẹp giai, khỏe mạnh, những người tàn tật xấu xí, đi cà nhắc cà nhằc, răng hô mắt chột… hoặc người Do thái phải bị tiêu diệt sạch. Đối với người Cộng Sản, bọn phản động, tiểu tư sản, địa chủ phải bị giết sạch để xây dựng con người mới Xã Hội Chủ Nghĩa, trên thực tế các nước Cộng Sản thường giết vào khoảng 10% dân số. Trong khi Đức Quốc Xã, Phát Xít Nhật quí trọng người dân nước họ, chỉ giết người ngoại quốc thì các chế độ Cộng Sản “khôn nhà dại chợ” chỉ biết đè cổ nhân dân của mình ra tàn sát không gớm tay. Đức Quốc Xã là chủ nghĩa Xã hội Quốc gia, Cộng Sản là chủ nghĩa Xã hội Quốc tế.

Thập niên 1930, một thập niên đẫm máu ghê tởm nhất của lịch sử nước Nga khi Staline tiến hành thực hiện Hợp Tác Xã Nông Nghiệp, làm ăn tập thể tiến lên làm ăn lớn Xã Hội Chủ Nghĩa. Nhà độc tài cho lệnh tiêu diệt những thành phần ăn bám, cản đường, lừng khừng không có lập trường cách mạng, bọn phản động âm mưu chống đối và bọn có tinh thần làm ăn cá thể…Đây là giai đoạn đoạn bắn giết tập thể theo kế họach của Staline.

Staline cho xây dựng hằng hà sa số các trại tập trung tại những nơi xa xôi để giam cầm tiểu tư sản những kẻ không theo họ, có khoảng một phần ba hoặc một nửa bỏ xác vì đói lạnh trong chốn địa ngục trần gian. Trong phim The Soviet Story, thập niên 30 là giai đọan tàn sát của Staline, Sô viết cho xây dựng khắp nước Nga những lò sát sinh y như thời thượng cổ. Những tòa nhà này được xây bằng gạch kiên cố, những phòng bắn người làm ở dưới hầm, có đường rãnh để dẫn máu chẩy ra ngoài. Tội nhân được dẫn xuống dưới hầm tới phòng đỏ, họ bị bắn vào đầu, mỗi tối mật vụ có thể bắn một trăm hoặc vài trăm người, ban đêm có xe bít bùng chở xác vào rừng chôn tập thể..

Sáng ra người dân kinh hãi khi thấy các vệt máu trên đường đi, họ không dám hé răng nói tới. Các mồ chôn tập thể rải rác trong nước, số người bị hành hình quá nhiều, con cái các nạn nhân bị hành quyết mất cha, mất mẹ, không nhà không cửa đi lang thang ngoài đường phố, số người vô gia cư ngày một nhiều, Staline cho phép bắn các trẻ em trên 12 tuổi để làm sạch thành phố. Tại các địa phương bắn giết người đạt chỉ tiêu được thưởng, sau này Tổng Thống Nga Gorbachov tố cáo Staline tắm trong máu, ông cho biết đã thấy danh sách tử hình dài do Staline ký hàng loạt, trong khoảng 1937-1941 có tới 11 triệu người bị bắn giết.

Năm 1942 Churchill viếng Điện Cẩm Linh, Staline thú thực với ông đã có 10 triệu người bị đổ máu trong giai thực hiện Hợp Tác Xã, tiến lên làm ăn lớn Xã Hội Chủ Nghĩa, nhà độc tài nói không thể làm khác hơn được. The Soviet Story nói trong khi Xô Viết tàn sát hàng hà sa số người thập niên 30, tại Âu châu có một kẻ theo dõi và khâm phục Staline, trong một khoảng thời gian không dài lắm đã giết được nhiều người như thế. Kẻ khâm phục ấy chính là Hitler, như vậy Staline là bậc thầy của Hitler trong nghề sát sinh.

Theo Le livre noir du communisme của Courtois, Werth, Pannée, Trần Hữu Sơn lược dịch Cộng Sản quốc tế đã sát hại 100 triệu người. Cộng Sản Tầu giết 65 triệu, CS Nga 20 triệu, CS Bắc Hàn 2 triệu, CS Miên 2 triệu, CS Việt Nam 1 triệu… Một điều khó hiểu là trừ Staline bị hạ bệ, những tên đồ tể Mao, Hồ, Kim Nhật Thành đã làm đổ máu nhiều triệu người nhưng chúng vẫn được xây lăng, dựng tượng, được ca tụng, sùng bái… khắp nơi trong nước, thật là hiện tượng kỳ quái.

Cộng sản Việt Nam cũng như các nước Chư hầu Xã hội chủ nghĩa khác đã rập khuôn áp dụng bạo lực cách mạng, lấy đa sát, bắn giết làm tôn chỉ. Như chúng ta đã biết năm 1945 khi Việt Minh cướp chính quyền họ đã thủ tiêu chôn sống vài chục ngàn người Quốc Gia và nhiều tình nghi vô tội khác. Năm 1953 trong thời kỳ kháng chiến Việt Minh đã cho đấu tố địa chủ và nhất là năm 1955, 1956 họ phát động phong trào cải cách ruộng đất qui mô, đấu tố giết hại khoảng 170 ngàn người vô tội.

Những năm 1957, 58, 59… tại nông thôn miền Nam Việt Nam, Việt Cộng đã sát hại nhiều chục ngàn viên chức xã thôn, thường dân vô tội. Năm 1968 CS Băc Việt thủ tiêu khoảng 6 ngàn người thường dân, tình nghi tại Huế trong cuộc tổng công kích Tết Mậu Thân, trong trận chiến 1972 tại Quảng Trị, CSBV pháo kích gây thiệt hại hàng chục ngàn thường dân trên đường chạy loạn, năm 1975 hàng mấy chục ngàn người thường dân chạy loạn tại các bến tầu, cửa biển … bị thiệt mạng vì pháo kích của Cộng quân.

Hitler nói sau này nhân loại sẽ phải nhớ ơn chế độ Quốc Xã vì ta đã diệt chủng được bọn Do Thái. Cũng vậy các nhà lãnh đạo Cộng Sản Staline, Mao, Hồ, Pôn Pốt đều đã cho rằng những cuộc thanh trừng, tàn sát của họ là vì nhân dân, vì lợi ích của tổ quốc.

Tưởng niệm.

Tháng 3 năm 2008 nhiều nước trên thế giới đã lên án tội diệt chủng của chính quyền Xô Viết, Liên Hiệp Quốc năm 2003 cũng đã xác nhận nạn đói tại Ukraine và nhiều nơi trong nước Nga do hậu quả của chính sách độc tài tàn bạo. Ngày 28/11/2006 Quốc Hội Ukraine lên án nạn đói năm 1933 là tội diệt chủng, ngày 23/10/2008 Quốc Hội Châu Âu ra quyết nghị coi nạn đói 1933 là tội ác chống nhân loại. Ngày 13/1/2010 tòa Kiev, Ukraine tuyên án nạn đói là diệt chủng, Staline và các lãnh đạo Xô Viết phạm tội diệt chủng Ukraine 1933.

Nay người ta dựng nhiều tượng đài tại Ukraine và nhiều nơi trên thế giới để tưởng niệm các nạn nhân nạn đói 1933. Tại Edmonton, Alberta Canada 1983, đài tưởng niệm 50 năm nạn đói Ukraine đã được dựng lên. Tại Canada tỉnh Ontorio, ngày 9-4-2009 ra nghị quyết tưởng niệm nạn đói.

Tại Hoa Kỳ ngày 13/11-2009 Tổng Thống Obama đọc diễn văn trong /ngày tưởng niệm nạn đói Ukraine (Ukrainian Holodomor Remembrance Day), ông nói:

Tưởng niệm những nạn nhân của thảm họa nạn đói Ukraine cho chúng ta dịp để nghĩ tới hoàn cảnh của những người dân phải sống khốn khổ dưới các chế độ cực đoan, tàn bạo trên thế giới”

(“remembering the victims of the man-made catastrophe of Holodomor provides us an opportunity to reflect upon the plight of all those who have suffered the consequences of extremism and tyranny around the world”- Wikipedia- Holodomor)

 Trọng Đạt

——————————

Tham khảo:

http://vimeo.com/12057428: The Soviet Story from Saigonner on Vimeo, post by http://Tiengthongreo.blogspot.com, a film by Edvins Snore

http://www.historyplace.com/worldhistory/genocide/stalin.htm

Staline forced Famine 1932-1933.:(The History Place, Genocide in the 20 th Century)

http://www.infoukes.com/history/famine/gregorovich:

Black Famine in Ukraine 1932-33, a struggle for existence, by Andrew Gregorovich.

http://ukemonde.com/news/rferl.html: Staline’s Starvation of Ukraine – Seventy years later, World still Largely Unaware of Tragedy – By Askold Krushelnycky, Radio Free Europe/Radio Liberty.

http://faminegenocide.com/resources/ukraine_famine.html: Ukraine famine http://en.wikipedia.org/wiki/Holodomor: Holodomor

http://www.infoukes.com/history/famine/

The artificial famine/genocide (Holodomor) in Ukraine 1932-33

http://www.ihr.org/jhr/v06/v06p207_Moroz.html

Volentyn Moroz: Nationalism and genocide: The origine of the artificial famine of 1932-1933 in Ukraine.

http://www.ukemonde.com/holodomor/famine_rs.html

Famine in Ukraine: Induced starvation, death for millions, genocide.

http://www.nhacsing.heo.com/ToiacCS/index.html

Le livre noir du communisme: Courtois, Werth, Pannée, Trần Hữu Sơn lược dịch www.Daiviet.us    

Đại án ‘chuyến bay giải cứu’: Bắt đầu khởi tố, bắt giam cán bộ ngoại giao ở nước ngoài – BBC

BBC News Tiếng Việt 

 Mở rộng điều tra đại án ‘chuyến bay giải cứu’, Bộ Công an Việt Nam lần đầu tiên khởi tố, bắt tạm giam hai nguyên cán bộ Đại sứ quán Việt Nam ở nước ngoài.

Ngày 4/10, Trung tướng Tô Ân Xô – chánh văn phòng kiêm người phát ngôn Bộ Công an – cho biết căn cứ tài liệu, chứng cứ thu thập được, cơ quan an ninh điều tra đã ra quyết định khởi tố bị can, thực hiện lệnh bắt tạm giam đối với hai người là nguyên cán bộ Đại sứ quán Việt Nam ở nước và một người khác.

Theo đó, ông Nguyễn Hồng Hà – nguyên Tổng lãnh sự Việt Nam tại Osaka, Nhật Bản – bị bắt tạm giam về tội Nhận hối lộ, quy định tại Điều 354 Bộ luật Hình sự.

Ông Nguyễn Hồng Hà là Tổng lãnh sự Việt Nam tại Osaka từ năm 2021.

Đồng thời cơ quan an ninh cũng bắt tạm giam bà Nguyễn Lê Ngọc Anh – nguyên cán bộ Đại sứ quán Việt Nam tại Malaysia – về tội Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ.

Cơ quan điều tra cũng khởi tố bị can, bắt tạm giam ông Hoàng Anh Kiếm (nghề nghiệp tự do) để điều tra về tội Đưa hối lộ.

BBC.COM

Đại án ‘chuyến bay giải cứu’: Bắt đầu khởi tố, bắt giam cán bộ ngoại giao ở nước ngoài – BBC News Tiếng Việt

Bộ Công an lần đầu tiên khởi tố, bắt tạm giam hai nguyên cán bộ Đại sứ quán Việt Nam ở nước ngoài để mở rộng điều tra vụ án ‘chuyến bay giải cứu’.