Đức Thánh Cha Phanxicô thảng thốt sau khi nghe kể những câu chuyện bạo lực xảy ra cho trẻ em ở miền đông Congo

Trích Thông Tấn Xã Công Giáo CNA

Trong chuyến tông du đến nước Công Gô Phi Châu, vào ngày thứ hai tại thủ đô Kinshasa, ngày 1 tháng 2 năm 2023, Đức Thánh Cha Phanxicô đã lắng nghe câu chuyện của các nạn nhân bị bạo lực từ khu vực phía đông đầy xung đột của Cộng hòa Dân chủ Congo.

Ladislas Kambale Kombi, một cậu bé 16 tuổi đến từ Butembo-Beniu, đã xúc động khi chia sẻ với Đức Thánh Cha về việc cậu đã chứng kiến những người đàn ông chặt đầu cha mình vào ngày cậu trở thành một đứa trẻ mồ côi. Em nói, “Thưa Đức Thánh Cha, thật kinh khủng khi chứng kiến cảnh tượng như vậy. Nó không bao giờ rời xa con. Vào ban đêm con không thể ngủ được. Thật khó để hiểu được sự độc ác như vậy, sự tàn bạo gần như của động vật”

“Sau sự đồng hành chia sẻ về tinh thần và  nâng đỡ tâm lý của Giáo hội địa phương, con và những đứa trẻ khác đang ở đây đã tha thứ cho những kẻ bắt giữ chúng con. Đó là lý do tại sao con đặt trước thập tự giá của Đấng Chiến thắng con dao rựa giống như con dao đã giết cha tôi.”

Sau khi chia sẻ câu chuyện của mình, Matumaini, Kombi và một đứa trẻ khác — đã bị bắt cóc trong 9 tháng — quỳ xuống trước Đức Thánh Cha, ngài đặt tay lên đầu các em và cầu nguyện. Con dao rựa và con dao vẫn nằm trên sàn bên dưới một cây thánh giá lớn.

Bijoux Mukumbi Kamala, một cô gái 17 tuổi đã bị hãm hiếp liên tục trong một năm bảy tháng sau khi bị quân nổi dậy bắt giữ ở Goma vào năm 2020, đã mang đến cho giáo hoàng hai cô con gái song sinh của mình, được thụ thai trong một vụ cưỡng hiếp, để được ban phước lành.

Cô ấy đặt một tấm chiếu, “biểu tượng cho sự khốn khổ của con khi là một phụ nữ bị hãm hiếp,” dưới cây thánh giá “để Chúa Kitô sẽ tha thứ cho con vì những lời kết án mà con đã thực hiện trong lòng đối với những người đàn ông này.”

“Xin Chúa tha thứ cho tất cả chúng ta và dạy chúng ta tôn trọng mạng sống con người,” cô nói trong lời khai của mình.

“Thưa Đức Thánh Cha, với sự hiện diện của hàng chục nhóm vũ trang, các vụ giết chóc gia tăng khắp nơi, các gia đình đã nhiều lần phải di dời, trẻ em bị bỏ rơi không cha mẹ, chúng bị bóc lột làm việc trong các hầm mỏ, thậm chí bị bắt tham gia đội quân nổi dậy; các cô gái và phụ nữ bắt đầu chịu các thử thách, bị tấn công tình dục dưới mọi hình thức và các vụ hành hạ vô cớ” Kamala viết trong lời khai được một phụ nữ khác đọc to bằng tiếng Pháp.

“Thưa Đức Thánh Cha, trong tất cả những điều này, Giáo hội vẫn là nơi ẩn náu duy nhất chữa lành vết thương và an ủi tâm hồn chúng con qua nhiều dịch vụ hỗ trợ và an ủi: các giáo xứ và các dịch vụ của Caritas giáo phận vẫn là nơi trông cậy và giúp đỡ của chúng con. Sự hiện diện của ngài, thưa Đức Thánh Cha, trấn an chúng tôi rằng toàn thể Giáo hội sẽ chăm sóc chúng tôi. Cảm ơn rất nhiều vì đã đến.”

Bạo lực ở miền đông Cộng Hòa Dân Chủ Congo đã tạo ra một cuộc khủng hoảng nhân đạo nghiêm trọng với hơn 5,5 triệu người phải rời bỏ nhà cửa của họ, số người phải di dời trong nước cao thứ ba trên thế giới.

Hơn 120 nhóm vũ trang đang chiến đấu để giành quyền kiểm soát miền đông Congo, một khu vực giàu tài nguyên thiên nhiên. Trong những tháng gần đây, nhóm phiến quân M23 đã trải qua một sự hồi sinh. Liên Hợp Quốc báo cáo rằng M23 đã hành quyết 131 người vào tháng 11 “như một phần của chiến dịch giết người, hãm hiếp, bắt cóc và cướp bóc ở hai ngôi làng”.

Một chi nhánh của Nhà nước Hồi giáo cũng có mặt ở miền đông Congo, được người dân địa phương gọi là Lực lượng Dân chủ Đồng minh (ADF)

Phan Sinh Trần

Stéphane Courtois: Putin đã được Stalin truyền cảm hứng

Báo Tiếng Dân

Focus

Tác giả: Gudrun Dometeit

Vũ Ngọc Chi chuyển ngữ

29-1-2023

Tổng thống Nga Wladimir Putin. Nguồn: Aleksey Babushkin/ Pool Sputnik Kremlin/ AP/ dpa

Nhà nghiên cứu về chủ nghĩa Cộng sản nổi tiếng người Pháp Stéphane Courtois, nói về nỗi lo sợ của tổng thống Nga trước sự tan rã của đất nước ông, các thần tượng lịch sử cho vai trò khủng bố trong nước và câu hỏi liệu các cuộc nổi dậy ở Nga rất có thể xảy ra hay không.

Cách nói chuyện lưu loát của ông rất khó để cắt ngang giữa chừng, đó là một lối nói phi nước đại về 100 năm đã qua, được hoàn thiện với những giai thoại và tương đồng mà Stéphane Courtois trình bày để cố gắng giải thích hành vi của Tổng thống Nga Vladimir Putin. Đối với nhà sử học người Pháp nổi tiếng, nó được liên kết không thể tách rời với di sản của chủ nghĩa toàn trị. Courtois được biết đến trên toàn thế giới nhờ một trong những cuốn sách bán chạy nhất Sách đen  về chủ nghĩa Cộng sản” xuất bản năm 1997, lần đầu tiên mô tả các tội ác nhân danh sự không tưởng xã hội này.

Nhà nghiên cứu về chủ nghĩa Cộng sản nổi tiếng người Pháp Stéphane Courtois. Nguồn: Christian Ditsch

Joachim Gauck, sau này trở thành Tổng thống liên bang Đức, đã viết một bài đóng góp về Đông Đức trong phiên bản tiếng  Đức của cuốn sách. Bây giờ Courtois xuất bản một cuốn sách đen mới cùng với nhà sử học Galia Ackerman, lần này về Putin. Ngẫu nhiên, người đàn ông 75 tuổi này đã tiếp xúc với các mặt đen tối của chủ nghĩa Cộng sản hồi còn trẻ, lúc đó ông ta là một người theo chủ nghĩa Mao nhiệt thành.

Moscow thậm chí có thể giả vờ là Putin bị bệnh

FOCUS: Có thể là nhân vật chính trong cuốn sách mới của ông đã chết rồi? Tổng thống Ukraine Wolodymyr Selensky gần đây đã suy đoán về cái chết của Putin và những người có thể song trùng. Đó là tuyên truyền chiến tranh của Ukraine hay đơn giản là một chuyện bá láp?

Courtois: Những tin đồn như vậy đã xuất hiện trong nhiều tháng. Tôi thì thận trọng, đặc biệt là khi nói đến cái chết của ông ấy. Về những người song trùng, tôi có xu hướng tin điều đó. Bởi vì nếu cô nhìn vào hình ảnh của Putin trong vài tuần qua, đôi khi cô sẽ có ấn tượng rằng đó không phải à cùng một người, ví dụ như mũi hoặc chiều rộng của má không giống nhau.

Có thể là giải phẩu thẩm mỹ…

Courtois: Ông ta có thể được điều trị bằng nhiều cortisone khiến mặt sưng lên. Và khi ông không uống thuốc đó, thì trông bình thường hơn. Hãy nghĩ về Tổng thống Pompidou, bệnh tật của ông được bảo vệ như một bí mật nhà nước. Thỉnh thoảng, khi nhìn thấy khuôn mặt của ông ta phình lên, mọi người nghĩ: “Kỳ lạ thật, có chuyện gì không vậy?”. Và rồi ông ta đột nhiên chết vì ông ta thực sự mắc bệnh rất nặng.

Chính lãnh đạo Nga cũng có thể loan tin đồn ra thế giới. Tin này xuất hiện vào tháng 7 hoặc tháng 8 năm ngoái, ngay khi quân đội Nga có vấn đề lớn ở Ukraine. Phương Tây có thể được báo hiệu: “Đừng có náo động, ông ta sẽ sớm chết, vì vậy không cần làm gì vội, hãy đợi cho đến khi ông ta chết”. Vì vậy, có thể câu giờ được ba hoặc bốn tháng. Tuy nhiên, không có bằng chứng về tất cả các giả định này.

FOCUS: Putin được mô tả trong nhiều phân tích có lúc tàn nhẫn, khi thì hoan tưởng hoặc một người bị môi trường xung quanh lừa dối, ví dụ như liên quan đến tình hình ở Ukraine. Ông nghĩ điều gì là chính xác?

Courtois: Tôi không nghĩ Putin điên theo nghĩa tâm thần. Nhưng ông ta mắc bệnh hoang tưởng, giống như tất cả các nhà lãnh đạo của một chế độ như vậy. Bây giờ ông ta đã tạo ra một chế độ hoàn toàn độc tài. Không chỉ là độc tài cá nhân, mà là toàn bộ hệ thống hấp thụ các đặc điểm của chế độ độc tài toàn trị của Liên Xô. Nó không phải là một chế độc độc tài toàn trị kiểu Stalin hay Lenin, mà là một chế độ mà tôi mô tả đó là chế độ toàn trị với cường độ thấp, như ở Liên Xô sau năm 1956. Các tính năng cơ bản luôn giống nhau: Sự độc quyền của đảng độc nhất, sùng bái lãnh tụ, độc quyền về truyền thông nhà nước và giáo dục. Sự giàu có cũng được độc quyền như dưới dạng chủ nghĩa cộng sản, bởi vì những kẻ đầu sỏ đã cướp phá tài nguyên của Nga phải chịu sự kiểm soát trực tiếp của Putin.

Khi tấn công Ukraine, mật vụ của ông ta chắc chắn đã lừa dối ông. Trong chế độ độc tài rất cá nhân này, mọi người chỉ cung cấp cho ông ta thông tin mà ông thích nghe. Tuy nhiên, một cuộc chiến cũng luôn vì lợi ích kinh tế. Ukraine bị cướp bóc và đó chính xác cũng là những gì Hồng quân đã làm ở Trung và Đông Âu từ năm 1944-1945 và 1945-1946 tại Đức.

“Bây giờ ông ta đã tạo ra một chế độ hoàn toàn độc tài”

Focus: Trái ngược với các nhà khoa học khác, ông cho rằng Putin chưa bao giờ thay đổi, nhưng có các khuynh hướng độc đoán ngay từ đầu nhiệm kỳ của mình và có ý muốn phục hồi Liên Xô trong tâm trí. Có phải những lời đề nghị hợp tác, các cuộc thảo luận về tư cách thành viên trong Liên minh châu Âu hoặc NATO chỉ là để đánh lạc hướng?

Courtois: Vâng, tôi tin rằng Putin không bao giờ có chút xíu ý định dù nhỏ nhất để thảo luận với người châu Âu hoặc người Mỹ. Vào tháng 12 năm 1999, vào ngày của Chekist, ông ta ra đứng trước một nhóm các sĩ quan FSB cấp cao và giải thích với họ rằng ông ta vừa hoàn thành phần đầu tiên của nhiệm vụ được giao cho họ, cụ thể là để thâm nhập vào bộ máy nhà nước Nga một lần nữa.

Năm 2000, trước cuộc bầu cử tổng thống, ông nói: “Bất cứ ai không tiếc nuối Liên Xô không có trái tim.” Putin liên tục nói những câu ngắn gọn như vậy cho thấy ông đã từ chối không chấp nhận sự thất bại của Liên Xô trong Chiến tranh Lạnh và dự án  của ông thực sự là để tái thiết một Liên Xô mới dựa trên mô hình của ông cựu giám đốc KGB Jurij Andropow từ năm 1982.

FOCUS:Để theo đuổi các mục tiêu của mình, Putin cố ý tạo ra các điều kiện để tống tiền, ví dụ bằng cách làm cho Đức phụ thuộc vào khí đốt và dầu hỏa. Nhưng đó là một sự phụ thuộc lẫn nhau, bởi vì như chúng ta thấy bây giờ, Nga gặp khó khăn trong việc bán năng lượng ở nơi khác.

Courtois: Vâng, bởi vì châu Âu phản ứng và áp đặt các biện pháp trừng phạt. Đức ngây thơ vì tin rằng Putin sẽ đối xử tử tế vì có trao đổi thương mại. Đồng thời, các ông chủ hãng xưởng Đức quan tâm đến việc có được dầu và khí đốt của Nga với giá rẻ. Cô phải hiểu tâm lý của Putin, ông ấy là một người của KGB. Tống tiền là một trong những phương pháp phổ biến nhất của những người KGB.

Bây giờ tôi có lẽ gây sốc cho cô, nhưng tôi thậm chí nghĩ rằng ông ấy đã được Stalin truyền cảm hứng khi ông tavào tháng 8/ tháng 9 năm 1939 quyết định tham gia vào một liên minh với Hitler và đã sử dụng Đức để chiếm được một nửa Ba Lan, bao gồm cả Tây Ukraine. Và sau đó lấy luôn cả ba quốc gia Baltic và tỉnh Bessarabia của Rumani. Đối với tôi đó là cùng một mánh khóe. Ông ta tin rằng Đức sẽ không làm gì cả vì khí đốt và người Mỹ sẽ không can thiệp vào chuyện của châu Âu. Và rồi ngạc nhiên trước các phản ứng. Putin đã tạo ra một ngõ cụt. Đó là một con đường không dẫn tới đâu cả.

FOCUS:Có phải người Mỹ thực sự hưởng lợi từ cuộc chiến này?

Courtois: Họ là một trong số những người trục lợi. Tuy nhiên, nếu Hoa Kỳ không cảnh báo người Ukraine về cuộc tấn công, ngăn chặn các âm mưu ám sát Tổng thống Selensky và không gửi vật liệu ngay lập tức, thì Quân đội Nga có lẽ bây giờ sẽ ở sát biên giới Ba Lan.

FOCUS: Ông nói những điểm tương đồng của hệ thống chính quyền Nga và Liên Xô và tuyên bố rằng Putin có tất cả quyền lực trong tay ông ta. Nhưng ông thực sự có những hiểu biết nào về các cấu trúc quyền lực ở điện Kremlin? Có phải những tuyên bố điên rồ và tàn bạo về Ukraine của cựu Tổng thống Medvedev, người trước đây được cho là ôn hòa hơn, cho thấy là có những cuộc đấu tranh quyền lực trong Kremlin?

Courtois: Tôi phải thừa nhận rằng chúng tôi hầu như không biết gì về những gì đang diễn ra trong Kremlin, cũng biết rất ít về sự cân bằng quyền lực giữa các phe nhóm khác nhau. Nhưng tôi nghĩ rằng, cô có thể thấy từ các chương trình truyền hình Nga là Putin đang kiểm soát và những người chung quanh ông ấy rất phục tùng ông. Ngoài ra, những tuyên bố của Medvedev (“Tôi sẽ xóa sạch tất cả”) thật không thể tin được. Chúng dẫn tới cuộc diệt chủng Ukraine. Nếu người ta nghe các bài phát biểu trên TV, họ có thể nghĩ rằng họ nghe Goebbels nói vào năm 1941. Tất nhiên người ta có thể giải thích các tuyên bố của Medvedev là có một số phe phái chính trị trong Kremlin. Nhưng tôi nghĩ Medvedev lo sợ.

Trong tình huống rất phức tạp, mà ảnh hưởng tới quyền lực tối cao ở Nga, rõ ràng là nếu người ta không bị sát hại hoặc muốn được đưa vào tù, họ phải nói mạnh bạo hơn những người khác để Putin hoàn toàn tin tưởng vào sự trung thành của họ. Stalin cũng đòi hỏi lòng trung thành tuyệt đối đối với ông ta. Nó giống hệt như trong Cách mạng Pháp. Bất cứ ai không muốn bị đưa vào máy chém phải phát biểu bạo lực hơn những người khác. Đối với tôi, những tuyên bố của Medvedev không phải là điên rồ, nhưng là những phát biểu khôn khéo của một người lo sợ bị sát hại. Hùng biện của Putin ngày càng trở nên cực đoan hơn trong vài tuần qua.

“Không có tòa án Nürnberg cho KGB. Đó là một nguyên nhân đưa đến tình hình hiện tại”

Focus: Điều đó nghĩa là gì? Putin sẽ dám làm những gì?

Courtois: Làm tất cả nếu mọi người để ông ấy làm, vì ông ấy quyết tâm làm tới cùng. Và kết thúc sẽ là việc tiếp quản Ukraine, việc tiếp quản hoàn toàn Belarus, việc tiếp quản các quốc gia Baltic, nơi có những cộng đồng quan trọng của Nga được Stalin đưa tới cư trú sau năm 1940. Sau đó, ông ta sẽ làm áp lực với Tây Âu, với sự giúp đỡ của khí đốt, dầu mỏ và vì cuộc chiến. Bởi vì có ai ở Tây Âu đã sẵn sàng tiến hành một cuộc chiến? Tôi không biết nhiều người Pháp trẻ sẽ sẵn sàng chiến đấu.

Focus:Ở Đức, nó không khác gì mấy …

Courtois: Điều tồi tệ nhất là có một nhóm lợi ích mạnh mẽ của các sĩ quan và thậm chí cả các tướng trong quân đội Pháp, những người ngưỡng mộ những gì Putin đã làm ở Nga. Một phần của quân đội sẽ không sẵn sàng chiến đấu vì lý do ý thức hệ.

Focus: Nhiều người hiện đang đòi hỏi phải trừng phạt Nga nặng nề. Điều đó có phải sẽ là một việc song song nguy hiểm đã xảy ra với Thế chiến thứ nhất? Việc Đức bị sĩ nhục đã dẫn đến Thế chiến II. Có khôn ngoan không khi tiến hành như vậy?

Courtois: Việc các luật sư và chính phủ đang suy nghĩ về một tòa án quốc tế để lên án tội ác của quân đội Nga và nhà cầm quyền Nga bắt đầu làm cho mọi người ở Moscow lo lắng . Vào năm 1992, sau sự sụp đổ của Liên Xô, không có tòa án Nürnberg nào để xét xử chủ nghĩa Cộng sản và không có tòa án Nürnberg xét xử KGB. Đây là một trong những lý do tại sao chúng ta đang ở trong tình huống này.

Khi Yeltsin từ chức một cách bất ngờ vào ngày 31 tháng 12 năm 1999, Putin đã lên nắm quyền. Ông đã giành chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống sau đó vào ngày 26 tháng 3 năm 2000 với 52,9%.

Boris Jelzin đã giải thể Đảng Cộng sản, nhưng một thời gian sau đó, nó lại được thành lập mới. Và không có gì xảy ra tại KGB. Chế độ Đức Quốc xã đã bị kết án công khai và bằng pháp lý. Một công việc giáo dục khổng lồ đã được thực hiện ở Đức.

Focus: Tôi đã hỏi về hậu quả của Thế chiến thứ nhất …

Courtois: Đức không thực sự bị sỉ nhục vào năm 1918. Từ quan điểm pháp lý, nó đã ký một lệnh ngừng bắn. Quân đội không phải đầu hàng, mà được trở về nhà có trật tự. Sau đó, hiệp ước  Versailles thực sự xảy ra. Và Đức sau đó có thể nói rằng họ đã bị sỉ nhục. Có yếu tố tâm lý ở Đức và ngay cả ở tổng thống Pháp, mà cũng nói rằng Nga không nên bị sỉ nhục. Tuy nhiên, quân đội Nga ở Ukraine phải được đưa trở lại sau biên giới tháng 1 năm 2022. Đó sẽ là thất bại hoàn toàn cho Putin, và từ đó trở đi có thể xảy ra rất nhiều chuyện ở Nga. Khi Nga bị người Nhật đánh bại vào năm 1905, điều này đã dẫn đến một cuộc nổi dậy lớn. Chế độ Sa hoàng lần đầu tiên bị lung lay sâu sắc. Rất có thể là điều tương tự sẽ xảy ra nếu quân đội Nga bây giờ bị buộc phải trở về nước.

Focus: Những tuyên bố của ông về triển vọng tương lai của Nga là rất đen tối. “Nga đương lao tới một vực thẳm mới, và chỉ những lực lượng năng động mới mới có thể cứu nó”, ông viết như vậy trong cuốn sách của ông. Nhưng những lực lượng này nên đến từ đâu? Có phải sức mạnh của Putin là nhờ sự yếu đuối của phe đối lập không bao giờ có thể đồng ý với nhau?

Courtois: Tôi hoàn toàn đồng ý với cô. Phe đối lập dân chủ ở Nga rất yếu. Và với tư cách là tổng thống, Putin dần dần hoàn toàn đàn áp nhóm nhỏ này. Mặt khác, việc động viên một phần giờ đã kích hoạt một cuộc trốn chạy đáng kinh ngạc của những chàng trai trẻ. Một triệu thanh niên Nga có thể đã rời khỏi đất nước, những người có một nền giáo dục tốt nói một ngôn ngữ nước ngoài, những người biết họ có thể ra nước ngoài ở nơi nào, những người có một ít tiền. Đây là những lực lượng trong tương lai Nga cần có để phát triển.

Cô sẽ hỏi, khi những chàng trai trẻ này có được vũ khí và tấn công điện Kremlin, liệu Putin sẽ bị lật đổ? Vấn đề là người Nga không phải là người Ukraine. Cả hai đều có văn hóa chính trị hoàn toàn khác nhau.

Focus: Ông giải thích điều đó như thế nào? Ukraine cũng đã là một phần của chế độ độc tài cộng sản. Không bao giờ có một nền dân chủ thực sự ở đó.

Courtois: Tôi không nghĩ về một nền dân chủ quốc hội. Nhưng bạn phải biết rằng những người ở các khu vực của Ukraine ngày nay chưa bao giờ là những nông nô, không giống như nông dân Nga. Cossacks, nông dân tự do, sở hữu đất đai của họ và là chiến binh sống trên lãnh thổ Ukraine hiện tại. Khu vực Ukraine hoạt động từ thế kỷ 9 đến 13 cho đến khi Tatars và Golden Horde (Hãn quốc Kim Trướng) xuất hiện dựa trên các nguyên tắc các công tước lớn hoặc các thành phố tự do. Ở Nga, Sa hoàng chỉ bắt đầu bãi bỏ chế độ nông nô vào năm 1861.

“Một loại đảo chính bên trong là có thể”

Focus: Ông có nghĩ rằng, có thể đưa đến một cuộc nội chiến ở Nga?

Courtois: Trong mọi trường hợp, tôi không tin là có sự can thiệp từ bên ngoài. Có thể có một loại đảo chính bên trong. Có thể một số người trong quân đội tin rằng đã đến lúc rồi. Hoặc các nhà tài phiệt đã chán ngấy vì họ không còn có thể đến Chamonix để trượt tuyết nữa, hoặc không còn có thể mang du thuyền của họ đến Monaco nữa. Một cuộc nội chiến không thể loại trừ nếu chiến tranh đưa đến cái chết của quá nhiều binh lính và một phần của dân chúng nổi loạn.

Nhưng có một giả thuyết thứ ba. Putin gần đây đã nói về Nga như một quốc gia đa quốc gia. Tôi nghĩ rằng ông ta lo ngại rằng Liên bang Nga có thể tan rã, rằng các khu vực như Siberia hoặc các nhóm ở Kavkaz không muốn có bất cứ điều gì dính líu tới điện Kremlin nữa và tin rằng họ đủ lớn để thành lập nhà nước của chính họ. Không thể loại trừ rằng việc tan rã từ năm 1989/91 sẽ tiếp tục. Và sau đó là Trung Quốc, bắt đầu chinh phục nước Nga từ phía Tây. Đã có nhiều công ty Trung Quốc ở Siberia. Một nước cộng hòa tự trị Siberia – với những người Siberia không cảm thấy hứng thú gì,  khi bị đưa đến biên giới Ukraine để bị giết ở đó.

Focus: Cuốn sách của ông tập trung vào Putin và mô tả ông ta như thể ông ta đã không đáng tin cậy ngay từ đầu, một mẫu người quái ác và quỷ quyệt. Ông có thể tập trung số phận của một quốc gia vào một người không? Không tính đến các hành động và lợi ích của các tác nhân khác như Hoa Kỳ? Chính trị là tác động và phản ứng.

Courtois: Tôi có thể hiểu rõ những lời chỉ trích của cô. Chúng ta có thể đồng ý về một điểm: Hoa Kỳ cảm thấy vui mừng vào năm 1991 khi Liên Xô sụp đổ. Đó là một kẻ thù ngay từ ban đầu. Lenin muốn phá hủy hệ thống tư bản. Stalin cũng nghĩ tương tự. Nhưng rõ ràng ông ta thông minh hơn nhiều so với Putin. Ông là một chiến lược gia thực sự. Vào cuối cuộc nội chiến, Nga đã gục ngã. Năm 1945, Bolshevik Nga là siêu cường lớn thứ hai. Putin là một kẻ láu cá, ông ta xảo trá, vâng, nhưng ông ta không có trí thông minh chiến lược.

Focus:Ông mô tả bản chất của Putin như thế nào? Một khi là gián điệp KGB – mãi mãi KGB?

Courtois: Đặc điểm là Putin về cơ bản là một Chekist và sử dụng các phương pháp của Tscheka, cơ quan khủng bố được Lenin giới thiệu vào năm 1917: khủng bố, tống tiền, đe dọa, tuyên truyền, lừa dối, hung hăn, khiêu khích. Tất cả các phương pháp thông thường của tổ chức này, từng là Tscheka, GPU, NKWD và KGB.

Focus: Ông có đã bao giờ gặp Putin hoặc ông muốn gặp ông ấy – coi như là để kiểm tra thực tế của các luận đề của ông?

Courtois: Không, không, không. Để nói với ông ấy điều gì đó? “Wolodja, ông không tử tế lắm, hãy đối xử hiền lành hơn với người Ukraine”? Sau đó, ông ấy sẽ nói với tôi: “Được rồi, tôi sẽ tốt với người Ukraine”, và ngay khi tôi vừa mới bước ra khỏi hội trường, ông ấy sẽ cho người thanh toán tôi ngay.

Tàu Hải Cảnh Trung Quốc tràn ngập biển đông theo báo cáo của AMTI

Báo cáo của tổ chức Sáng Kiến Hàng Hải Minh Bạch Châu Á – AMTI

Sự hiện diện của lực lượng bảo vệ bờ biển Trung Quốc ở Biển Đông mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Một phân tích trên dữ liệu của hệ thống nhận dạng tự động (AIS) từ cơ quan thương mại MarineTraffic cho thấy Lực lượng Bảo vệ Bờ biển Trung Quốc (CCG) duy trì các cuộc tuần tra gần như hàng ngày tại các thực thể quan trọng trên Biển Đông vào năm 2022. Cùng với sự hiện diện khắp nơi của lực lượng dân quân biển Trung Quốc. Điều này cho thấy quyết tâm của Bắc Kinh trong việc khẳng định quyền kiểm soát đối với vùng biển rộng lớn nằm trong đường chín đoạn mà nước này tuyên bố chủ quyền.

AMTI đã phân tích dữ liệu AIS từ năm 2022 trên 5 thực thể mà Trung Quốc thường xuyên tuần tra nhất: Bãi Cỏ Mây, Bãi cạn Luconia, Bãi cạn Scarborough, Bãi Tư Chính và Đảo Thị Tứ. So sánh với dữ liệu từ năm 2020 cho thấy số ngày theo lịch mà tàu hải cảnh TQ tuần tra gần các thực thể này đã tăng lên trên diện rộng.

Số ngày CCG tuần tra tại Bãi Tư Chính, một địa điểm phát triển dầu khí chính của Việt Nam, nơi đã chứng kiến sự bế tắc giữa cơ quan thực thi pháp luật của Trung Quốc và Việt Nam trong những năm qua, đã tăng hơn gấp đôi, tăng từ 142 ngày vào năm 2020 lên 310 ngày vào năm 2022.

Số ngày tuần tra tại Bãi cạn Thomas thứ hai, nơi Philippines duy trì một đơn vị đồn trú bấp bênh trên tàu BRP Sierra Madre, tăng từ 232 ngày lên 279 ngày; những người tại Luconia Shoals, gần các hoạt động dầu khí quan trọng của Malaysia, từ 279 đến 316; và tại Bãi cạn Scarborough, do Philippines đánh bắt và quản lý theo truyền thống, từ năm 287 đến năm 344. Dữ liệu về các rạn san hô xung quanh đảo Thị Tứ do Philippines nắm giữ không được thu thập trong các phân tích trước đây, nhưng các tàu CCG đã có mặt tại khu vực này 208 ngày trong năm qua.

Tại một số thực thể, đặc biệt là bãi cạn Scarborough, nhiều tàu CCG đã hiện diện đồng thời. Các cuộc tuần tra được quan sát trên tất cả năm thực thể lên tới tổng cộng 1.703 ngày tàu.

Bản chất không đầy đủ của dữ liệu AIS có nghĩa là những con số này có thể còn cao hơn. Một số tàu CCG không thể quan sát được trên các nền tảng AIS thương mại, do bộ thu phát AIS của chúng bị vô hiệu hóa hoặc không thể phát hiện được bằng bộ thu AIS vệ tinh.

Trong các trường hợp khác, người ta quan sát thấy các tàu CCG phát đi thông tin AIS không đầy đủ hoặc sai sót. Một trường hợp như vậy liên quan đến một con tàu phát sóng gần đảo Thị Tứ dưới cái tên “Dujuae” và tự nhận mình là một con tàu chở hàng.

Tàu Cảnh sát biển Trung Quốc phát sóng là “Dujuae,” Đảo Thị Tứ, ngày 19 tháng 2 năm 2022

Tuy nhiên, hình ảnh vệ tinh tiết lộ rằng con tàu thực sự là một tàu tuần duyên lớp Zhaojun (Type 718B) dài 101 mét:

Bế tắc tranh chấp dầu khí, một đặc điểm lặp đi lặp lại của ba năm trước, không nổi cộm trong năm 2022, có thể là do sự thành công của vụ quấy rối CCG trước đó. Ví dụ, Trung Quốc đã thuyết phục được Philippines ngừng hoạt động thăm dò mới ở Bãi Cỏ Rong vào tháng 4 khi tàu CCG 5203 theo dõi một tàu khảo sát đã ký hợp đồng. Indonesia có thể trở thành một ngoại lệ so với sự rút lui chung này của các nước có yêu sách và tranh chấp ở Đông Nam Á khỏi hoạt động thăm dò dầu khí mới, với việc Jakarta vào tháng 1 năm 2023 cam kết phát triển lô khí đốt Tuna của mình bất chấp sự quấy rối trước đó của tàu hải cảnh TQ.

CCG cũng đã làm việc với lực lượng dân quân hàng hải tại Bãi Cỏ Mây nhiều lần để cản trở các nhiệm vụ tiếp tế cho lực lượng lính thủy đánh bộ Philippines đóng quân trên bãi cạn này trong suốt năm 2022.

Và trong một vụ việc được công khai khác, lực lượng thực thi pháp luật của Trung Quốc và Philippines đã đối mặt nhau tại đảo Thị Tứ vào tháng 11 khi tàu hải cảnh TQ cắt dây kéo của một tàu Philippines đang loại bỏ các mảnh vỡ tên lửa của Trung Quốc khỏi vùng biển phía tây của hòn đảo.

Khi các bên yêu sách ở Đông Nam Á tiếp tục hoạt động ở quần đảo Trường Sa vào năm 2023, sự hiện diện thường xuyên của lực lượng bảo vệ bờ biển và dân quân hàng hải của Trung Quốc khiến các cuộc đối đầu trong tương lai hầu như không thể tránh khỏi.

Phan Sinh Trần

Chống tham nhũng, ‘phía bên kia’ bắt đầu phản công?

Báo Tiếng Dân

01/02/2023

Blog VOA

Trân Văn

1-2-2023

Sau những Trần Thị Nguyệt Thu, Nguyễn Thị Xuân Trang, Vương Hà My, mới đây, công chúng bắt đầu thảo luận sôi nổi về Tô Hà Linh (ái nữ của ông Tô Lâm – Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Công an Việt Nam),…

Sau những Nguyễn Xuân Phúc, Phạm Bình Minh, Vũ Đức Đam, Huỳnh Tấn Việt, Bùi Nhật Quang, Nguyễn Thành Phong, Phạm Xuân Thăng, Nguyễn Thanh Long, Chu Ngọc Anh, Trần Văn Nam – những Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương (BCH TƯ) đảng CSVN đã thôi… “phục vụ”, mạng xã hội và một số cơ quan truyền thông bắt đầu nhắc đến danh tính những cá nhân là thân nhân giới lãnh đạo hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam.

Sau những Trần Thị Nguyệt Thu (phu nhân của ông Nguyễn Xuân Phúc – cựu Ủy viên Bộ Chính trị, cựu Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam), Nguyễn Thị Xuân Trang (ái nữ của ông Nguyễn Xuân Phúc), Vương Hà My (ái nữ của ông Vương Đình Huệ – Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch Quốc hội Cộng hòa XHCN Việt Nam), mới đây, công chúng bắt đầu thảo luận sôi nổi về Tô Hà Linh (ái nữ của ông Tô Lâm – Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Công an Việt Nam),…

Giống như cô My đột nhiên nổi như cồn sau khi khoe vừa tốt nghiệp Oberlin College – một trường đại học tọa lạc ở tiểu bang Ohio, Mỹ (1) – khiến thiên hạ thắc mắc vợ chồng ông Huệ đã làm gì để có thể trang trải chi phí được ước đoán tối thiểu cũng phải 85.000 Mỹ kim/năm (2), cô Linh cũng đang nổi như cồn vì với mức thu nhập chính thức của ông Tô Lâm (khoảng 7.860 Mỹ kim một năm), ông lấy tiền từ đâu để trả khoản học phí khoảng 25.000 Mỹ kim/năm cho ái nữ (3) có thể theo học tại SOAS?

SOAS (School of Oriental and African Studies) tọa lạc ở London, Vương quốc Anh – một nơi vốn nổi tiếng là đắt đỏ nên khoản học phí 25.000 Mỹ kim/năm là chưa đúng và chưa đủ. Nếu kể cả chi phí ăn, ở, sách vở,… cho ái nữ mỗi năm thì con số thực chi chắc phải gấp năm, bảy lần mức thu nhập chính thức/năm của ông Tô Lâm. Nhân vật đang chỉ đạo điều tra, truy cứu trách nhiệm hình sự hàng loạt viên chức tham nhũng moi từ đâu ra khoản tiền ấy để lo cho ái nữ?

Không cần trả lời thì ai cũng biết vì sao ông Tô Lâm có thể cho con gái du học. Bởi ai cũng biết nên mới có chuyện cô Linh tốt nghiệp SOAS nổi như cồn. Có một điểm đáng chú ý là cô Linh khoe việc cô tốt nghiệp SOAS trên trang facebook của cô từ tháng 7 năm ngoái nhưng tháng giêng năm nay – lúc cha cô đang chỉ đạo mở rộng cuộc tấn công tham nhũng – chuyện cô du học tại Vương quốc Anh mới được giới thiệu với công chúng và vì vậy, cô phải vội vội, vàng vàng đóng trang facebook của cô (4).

Tô Hà Linh còn quá trẻ nên có lẽ cô chẳng đắc tội với ai đến mức phải vội vàng “mai danh, ẩn tích” trên mạng xã hội nhưng thân phụ của cô thì ngược lại. Điều đó cho thấy cuộc chiến được dán nhãn “chống tham nhũng” ở Việt Nam đã bước vào giai đoạn hết sức khốc liệt. Những cá nhân, những nhóm bị tấn công vì tham nhũng đang phản công. Có bên cố gắng bày ra để thiên hạ tường, vợ con Chủ tịch Nhà nước tham tàn đến mức nào. Có bên cố gắng minh họa Thủ tướng dính líu đến “sâu dân, mọt nước” ra sao. Cũng có bên chứng tỏ Chủ tịch Quốc hội chẳng sạch sẽ gì hơn và Bộ trưởng Công an cũng thế!… Chống tham nhũng càng quyết liệt thì thiên hạ càng có thêm nhiều thông tin, bằng chứng để nhận ra, tại Cộng hòa XHCN Việt Nam chẳng có “bàn tay” nào… “sạch”!

***

Thu nhập chính thức của các viên chức lãnh đạo hệ thống chính trị, hệ thống công quyền từ trung ương đến địa phương tại Việt Nam chỉ dao động trong khoảng từ 5.000 Mỹ kim/năm đến 8.000 Mỹ kim/năm nhưng khó mà đếm xuể đã và đang có bao nhiêu viên chức cho con du học ở ngoại quốc. Ai cũng biết tại sao lại thế và các hệ thống chính trị lẫn hệ thống công quyền từ trung ương đến địa phương xem đó như điều đương nhiên, thậm chí còn xem việc tốt nghiệp đại học ở ngoại quốc của con các viên chức như một “điểm son” để tuyển dụng, cất nhắc, chưa kể còn dựa vào yếu tố này để quảng cáo về “năng lực” của… đội ngũ kế thừa, thành ra chẳng khó khăn gì khi tìm ví dụ cho thực trạng trái khoáy này.

Đâu phải tự nhiên mà tất cả viên chức từ Tổng Bí thư trở xuống thẳng tay gạt bỏ đề nghị hình sự hóa “giàu có bất thường” (điều tra truy cứu trách nhiệm hình sự, tịch thu tài sản của những viên chức không thể giải trình hợp lý về nguồn gốc tài sản của họ) khi sửa Luật Hình sự (5) vào các năm 2015 và 2017, Luật Phòng – chống tham nhũng vào năm 2018 (6). Nên hiểu thế nào khi ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng CSVN từng tuyên bố rất nhiều lần, ở nhiều nơi rằng chống tham nhũng tại Việt Nam “không có vùng cấm, không có ngoại lệ, bất kể đó là ai” nhưng cũng chính ông Trọng cương quyết từ chối công bố tờ khai tài sản của những cá nhân được đảng lựa chọn bởi “nhạy cảm và khó vì liên quan đến các quyền về đời tư” (7)?

Nếu không gạt bỏ đề nghị hình sự hóa “giàu có bất thường” khi sửa Luật Hình sự và Luật Phòng – chống tham nhũng, không ngại… “nhạy cảm và khó” rồi bác bỏ đề nghị công bố công bố tờ khai tài sản của những cá nhân được đảng lựa chọn thì ắt không có chuyện trong cuộc chiến chống tham nhũng, “phía bên kia” khai thác chuyện con cái “phía bên này” du học và tốt nghiệp những đại học mà toàn bộ chi phí cho mỗi năm học xấp xỉ hàng trăm ngàn Mỹ kim/năm. Thu nhập chính thức chưa tới chục ngàn Mỹ kim/năm nhưng đủ khả năng tài chính để chi hàng trăm ngàn Mỹ kim/năm cho con cái du học thì làm sao đủ “sạch” để tẩy rửa hệ thống? Theo logic thì phải thắc mắc như thế chứ chấp nhận hình sự hóa “giàu có bất thường” thì còn gì các… hệ thống?

Chú thích:

(1) https://thoibao.de/blog/2022/08/20/chu-tich-quoc-hoi-da-ho-suon-chinh-phuc-co-tan-dung-de-ha-guc/

(2) https://www.oberlin.edu/admissions-and-aid/tuition-and-fees

(3) https://www.soas.ac.uk/international/study-abroad-and-exchange/inbound-students-study-abroad-soas/study-abroad-fees-and

(4) https://www.nguoi-viet.com/viet-nam/mang-xa-hoi-ro-ri-hinh-anh-con-gai-to-lam-tot-nghiep-dai-hoc-o-anh/

(5) http://dantri.com.vn/phap-luat/giau-bat-thuong-co-the-bi-tich-thu-tai-san-1386181152.htm

(6) https://dantri.com.vn/chinh-tri/chu-tich-quoc-hoi-nhieu-can-bo-co-tai-san-rat-lon-ma-khong-the-giai-trinh-20180910105202887.htm

(7) https://www.tienphong.vn/xa-hoi/tong-bi-thu-ke-khai-tai-san-can-bo-la-van-de-rat-kho-nhay-cam-1286576.tpo

Sự kỳ diệu của tình yêu thương

Lê Vi

Mới đây, nhà văn đoạt giải Nobel người Nhật là Kenzaburo Oe đã tâm sự trên trang cá nhân chuyện về người mẹ của ông:

“Khi còn nhỏ, tôi muốn trở thành một nhà vật lý. Năn nỉ mẹ cho đi Tokyo học vật lý. Tôi đã hứa tôi sẽ giành giải Nobel Vật lý. Vậy là 50 năm sau, tôi trở về làng và nói với mẹ: ‘Mẹ thấy không, con đã giữ lời hứa. Con đã giành giải Nobel.”

‘Không,’ mẹ tôi, người có khiếu hài hước rất tuyệt vời nói, ‘Con đã hứa rằng con sẽ nhận giải Nobel vật lý mà! “

Ōe sinh ra ở Ōse, một làng nhỏ mà nay thuộc về Uchiko, tỉnh Ehime vùng Shikoku . Nhà ông có 7 con và ông là con trai thứ 3. Hồi nhỏ ông ở với bà và cả nhà. Bà dạy ông hiểu biết về nghệ thuật. Nhưng bà sau đó mất đi và kế đó là tang cha vào chiến tranh Thái Bình Dương cùng trong năm 1944, làm ông rất đau khổ. Mẹ ông sau đó đã một mình nuôi dạy con. Bà là người đã mua cho con những cuốn sách như Cuộc phiêu lưu của Huckleberry Finn và Những cuộc phiêu lưu kỳ diệu của Nils, mà đã biến ông sau này thành nhà văn nổi tiếng. Ông nói đó là những gì mà ông biết ơn tới khi xuống mồ.

Nhưng điều đáng nói là con trai đầu lòng của ông. Sau khi lấy vợ, ông đã trở thành nhà văn nhưng chưa có gì nổi bật. Vợ ông là con một nhà văn nổi tiếng và là em ruột của một đạo diễn phim xuất sắc của Nhật. Nhưng khi sinh con ra, con trai đầu lòng của ông bà- Hikari Oe bị chứng tự kỷ và khuyết tật phát triển. ( Ông bà có 3 con tất cả)

Bệnh viện khi đó khuyên vợ chồng Oe hãy cho con trai của mình chết. Nhưng vợ chồng ông vì quá thương con nên kiên quyết từ chối. Ngay cả sau khi phẫu thuật, con trai ông bà vẫn bị khiếm thị , chậm phát triển, động kinh và khả năng phối hợp thể chất hạn chế. Và nhất là hầu như không thể nói được.

Khi đó, gia đình Oe sống trong một căn nhà có vườn tược, nhiều chim chóc. Và một ngày con trai của họ bỗng có phản ứng với tiếng chim. Vậy là họ mua mua cho con một đĩa hát có các bài hát về tiếng chim hót, trong đó một người phụ nữ sẽ nói tên của từng con chim trước khi tiếng hót của chúng vang lên. Rồi một ngày đi dạo trong vườn, tự dưng người con hát lên được bài hát như trong đĩa hát sau khi nghe tiếng chim hót.

Cha mẹ cậu đã mời thày dạy piano cho con. Và thay vì nói, cậu bé bắt đầu thể hiện cảm xúc của mình bằng âm nhạc và thông qua sáng tác âm nhạc. Cuối cùng cậu đã được dạy ký hiệu âm nhạc.

Khi trưởng thành, Hikari sáng tác nhạc thính phòng. Đĩa CD đầu tiên của Hikari đã bán được hơn một triệu bản trong vài năm đầu phát hành. Hiện thời anh có nhiều tác phẩm âm nhạc được phát hành và thậm chí in trong 30 cuốn sách bằng 5 ngôn ngữ khác nhau. Nhạc của anh hiện diện tại 1721 thư viện tại Nhật và trên thế giới. ( Nhạc rất hay, các bạn có thể nghe trên link youtube trong còm của tôi).

Quan trọng hơn, kể từ đó, Oe viết những cuốn sách kể về việc vợ chồng ông đã chăm sóc con thế nào. Cuốn A Personal Matter xuất bản năm 1964 của ông mô tả nỗi đau của mình khi chấp nhận đứa trẻ bị tổn thương não vào cuộc đời mình, và cách ông đạt được quyết tâm sống cùng con trai. Và vì cuốn sách này và nhiều sách khác, năm 1994, ông nhận giải Nobel trị giá 1 triệu usd. Ông từng được trao tặng 7 giải thưởng danh giá nhất Nhật Bản về văn chương và văn hóa, cùng với việc nhận Bắc đẩu Bội tinh của Pháp năm 2002.

Tình yêu thương của cha mẹ và con cái, có thể đem lại những điều kỳ diệu như thế.

Nguyễn Thị Bích Hậu

Hình của vợ chồng Oe và con trai bị khuyết tật của mình.

Phòng thí nghiệm vũ khí hạt nhân hàng đầu của Trung Quốc đã sử dụng chip máy tính của Mỹ nhiều năm cho dù bị cấm

Phan Sinh Trần

Theo báo  WSJWikipedia

Viện nghiên cứu vũ khí hạt nhân hàng đầu của Trung Quốc đã mua chip máy tính tinh vi của Mỹ ít nhất hàng chục lần trong hai năm rưỡi qua, lách các hạn chế xuất khẩu áp đặt hàng chục năm qua từ chính quyền Mỹ nhằm hạn chế việc cung cấp này.

Một đánh giá của Tạp chí Phố Wall về các tài liệu mua sắm vật tư đã cho thấy, Học viện Vật lý Kỹ thuật Trung Quốc do nhà nước điều hành, đã tìm cách sở hữu các chip bán dẫn do các công ty Hoa Kỳ như Intel Corp. và Nvidia Corp sản xuất kể từ năm 2020 mặc dù cơ sở này đã bị đưa vào danh sách đen, cấm hàng xuất khẩu của Hoa Kỳ từ năm 1997. 

Các con chip này, thường được sử dụng cách phổ biên trong các trung tâm dữ liệu và máy tính cá nhân, được mua từ các đại lý ở Trung Quốc. Một số được mua làm thành phần cho các hệ thống máy tính, trong khi nhiều chiếc được mua bởi phòng thí nghiệm của viện nghiên cứu động lực học chất lỏng tính toán, một lĩnh vực khoa học rộng lớn bao gồm cả việc chế tạo mô hình vụ nổ hạt nhân.

Những giao dịch mua hàng như vậy đã bất chấp những hạn chế lâu nay do Hoa Kỳ áp đặt nhằm ngăn chặn việc sử dụng bất kỳ sản phẩm nào của Hoa Kỳ cho nghiên cứu vũ khí nguyên tử của các cường quốc nước ngoài. Học viện, có tên gọi là CAEP, là một trong những tổ chức đầu tiên của Trung Quốc được đưa vào danh sách đen của Hoa Kỳ, có tên gọi là “danh sách thực thể”, vì viện chuyên nghiên cứu về nguyên tử hạt nhân.

Một tạp chí đánh giá các tài liệu nghiên cứu do CAEP xuất bản đã phát hiện ra rằng ít nhất 34 lần trong suốt một thập kỷ qua, họ đã đề cập đến việc sử dụng chất bán dẫn của Mỹ trong nghiên cứu. Chúng được sử dụng theo nhiều cách khác nhau, bao gồm phân tích dữ liệu và tạo thuật toán. Các chuyên gia hạt nhân cho biết ít nhất 7 nghiên cứu trong số đó có thể có ứng dụng để duy trì kho dự trữ hạt nhân. CAEP đã không trả lời yêu cầu bình luận (của báo WSJ).

Những phát hiện này nhấn mạnh thách thức mà chính quyền Biden phải đối mặt khi họ tìm cách chống lại một cách quyết liệt hơn việc quân đội Trung Quốc sử dụng công nghệ Mỹ . Vào tháng 10, Hoa Kỳ đã mở rộng phạm vi các quy định xuất khẩu để ngăn chặn Trung Quốc có được chip và công cụ sản xuất chip tiên tiến nhất của Mỹ nhằm cung cấp năng lượng cho trí tuệ nhân tạo và siêu máy tính, những thứ ngày càng quan trọng đối với chiến tranh hiện đại.

Hầu hết các chip do học viện CAEP mua có kích thước từ 7 nanomet đến 14 nanomet, nhiều loại trong số đó rất khó để Trung Quốc sản xuất hàng loạt. Chúng có sẵn rộng rãi trên thị trường mở: Phiên bản chip Xeon Gold của Intel và chip GeForce RTX của Nvidia được CAEP mua, chúng có thể được mua từ mạng phân phối hàng Taobao, một trong những thị trường thương mại điện tử lớn nhất của Trung Quốc. Tuy nhiên các giao dịch mua bán này không bao gồm thế hệ chip mới nhất được sản xuất trong vòng hai năm qua.

Được thành lập vào cuối những năm 1950, CAEP có trụ sở tại tỉnh Tứ Xuyên phía tây Trung Quốc và sử dụng một số nhà nghiên cứu vũ khí hạt nhân giỏi nhất của Trung Quốc. Các nhà vật lý ở đó đã giúp phát triển quả bom hydro đầu tiên của Trung Hoa. 

Trụ sở CAEP, từ những năm 1980, nằm trong khu vực 839 của thành phố Mianyang và có diện tích 5 km2. Nó có biệt danh là Thị trấn Khoa học. Ngoài ra còn có các cơ sở vệ tinh đặt tại Bắc Kinh, Jiangyou, Mianyang, Thành Đô và Thượng Hải. Kể từ những năm 1990, CAEP đã bao gồm 12 viện nghiên cứu và 15 phòng thí nghiệm trọng điểm quốc gia. Các lĩnh vực nghiên cứu của nó bao gồm vật lý lý thuyết, vật lý plasma, kỹ thuật và khoa học vật liệu, điện tử và quang điện tử, hóa học vật liệu và kỹ thuật hóa học, khoa học máy tính và toán học tính toán.

Vào tháng 6 năm 2020, các quan chức của Bộ Thương mại đã mở rộng các hạn chế đối với CAEP bằng cách thêm 10 thực thể do học viện sở hữu hoặc điều hành cũng như 17 bí danh mà viện này sử dụng vào danh sách thực thể để mua sắm các mặt hàng có nguồn gốc từ Hoa Kỳ nhằm hỗ trợ các hoạt động vũ khí hạt nhân của Trung Quốc.

Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ cho biết trong một báo cáo thường niên trước Quốc hội công bố vào tháng 11, Trung Quốc đã đẩy nhanh việc mở rộng lực lượng hạt nhân và khả năng vận chuyển trong những năm gần đây. Bộ Quốc phòng ước tính Quân đội Giải phóng Nhân dân có thể dự trữ khoảng 1.500 đầu đạn hạt nhân vào năm 2035 nếu tiếp tục với tốc độ hiện tại, tăng từ hơn 400 hiện nay.

Một số lượng lớn chip do Hoa Kỳ thiết kế được sản xuất ở nước ngoài, điều này có thể khiến chúng nằm ngoài các quy tắc kiểm soát xuất khẩu của Washington. Vào tháng 11, Nvidia bắt đầu tiếp thị sản phẩm thay thế chip A100 của mình với băng thông gửi và nhận dữ liệu hẹp hơn để có thể bán ở Trung Quốc và đồng thời tuân thủ theo các hạn chế xuất khẩu của Hoa Kỳ.

Các cuộc đấu thầu mua sắm từ CAEP bao gồm một cuộc đấu thầu vào tháng 11 năm 2020 nhằm tìm kiếm các hệ thống máy tính với 60 bộ xử lý Intel và 49 chip Nvidia, bao gồm bốn đơn vị xử lý đồ họa V100 cao cấp của Nvidia giúp tăng tốc độ phân tích khối lượng dữ liệu lớn.

Ngoài chip, học viện CAEP do nhà nước điều hành vào tháng 9 đã kêu gọi các nhà thầu cung cấp dịch vụ cho các bảng mạch in để kết nối các chip và các thành phần điện tử khác lại với nhau, được thiết kế bởi công ty Cadence Design Systems, Inc của Hoa Kỳ. CAEP cũng tìm cách mua các mạch tích hợp từ các nhà sản xuất chip của Mỹ.

Cadence cho biết họ tuân theo tất cả các quy định kiểm soát xuất khẩu của Hoa Kỳ, bao gồm cả những quy định liên quan đến danh sách cấm các công ty tên là “niêm yết thực thể”.

Các hồ sơ dự thầu của CAEP chủ yếu do các công ty nhỏ của Trung Quốc đáp ứng cho các mục đích sử dụng bao gồm cả siêu máy tính, các tài liệu chính thức đã cho thấy.

Sáu trong số bảy tài liệu nghiên cứu CAEP được Tạp chí xem xét có liên quan đến bảo trì kho dự trữ hạt nhân, bao gồm một tài liệu được xuất bản gần đây vào tháng 8, liên quan đến phản ứng tổng hợp hạt nhân quán tính, hoặc ICF, liên quan đến việc sử dụng tia laze công suất cao để tạo ra các phản ứng tổng hợp tương tự đến những gì xảy ra trên quy mô lớn trong vũ khí nhiệt hạch.

Trong sáu bài báo, các nhà khoa học tại CAEP đã mô tả việc sử dụng bộ xử lý đồ họa và các chip khác để cải thiện chức năng của các thiết bị ICF. Một bài báo do các tác giả từ CAEP đồng viết và xuất bản vào tháng 3, mô tả việc sử dụng bộ xử lý Intel Core i7-7800X và card đồ họa Nvidia GeForce GTX 1080 Ti.

Kỹ thuật ICF – Inertial Confinement Fusion dùng để mô phỏng vụ nổ nhiệt hạch và tạo năng lượng mạnh gần như vô giới hạn

Ian Stewart, giám đốc điều hành của Trung tâm nghiên cứu không phổ biến vũ khí hạt nhân James Martin ở Washington, D.C., cho biết, để các chính sách xuất khẩu của Hoa Kỳ có hiệu quả, “cần phải kiểm soát công nghệ này bằng cách không cho phép các nhà phân phối bán nó cho người tiêu dùng mà không xác định được danh tánh của họ”.

Phan Sinh Trần

Công an quyết truy tố Nguyễn Phương Hằng, chưa cho tại ngoại

Báo Nguoi-viet

January 30, 2023

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hôm 30 Tháng Giêng, Công An thành phố Sài Gòn đã hoàn tất kết luận điều tra bổ sung, chuyển hồ sơ sang Viện Kiểm Sát cùng cấp tiếp tục đề nghị truy tố bà Nguyễn Phương Hằng, tổng giám đốc công ty Đại Nam, cùng ba thuộc cấp về tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân.”

Theo báo Pháp Luật TP.HCM, ba thuôc cấp bị đề nghị truy tố gồm bà Nguyễn Thị Mai Nhi, 40 tuổi, trợ lý của bà Hằng; bà Lê Thị Thu Hà, 31 tuổi, nhân viên công ty Đại Nam, và ông Huỳnh Công Tân, 29 tuổi, trưởng Phòng Truyền Thông công ty Đại Nam.

Con trai của bà Nguyễn Phương Hằng đã gửi đơn xin khoan hồng, giảm nhẹ hình phạt và xin được bảo lãnh cho mẹ để chữa bệnh. (Hình: Chụp qua màn hình)

Việc này được Công An thành phố Sài Gòn đưa ra sau gần hai tháng điều tra theo yêu cầu của Viện Kiểm Sát là “làm rõ hành vi của một số người có dấu hiệu đồng phạm với bà Hằng trong việc tổ chức và tham gia các buổi livestream, phát ngôn sai phạm.”

Ngoài những người trên, theo kết luận điều tra, trong lúc “thực hiện hành vi phạm tội” của bà Nguyễn Phương Hằng còn có sự xuất hiện của Tiến Sĩ Luật Đặng Anh Quân và Luật Sư Nguyễn Đình Kim với tư cách là khách mời trong các buổi livestream.

Tuy nhiên, nhà chức trách đã trưng cầu giám định 38 trang tài liệu được dịch thành văn bản từ phát ngôn của hai ông Quân, Kim và kết luận phát ngôn “không chuẩn mực về các bị hại, nhưng chưa đủ cơ sở khẳng định có những nội dung xuyên tạc, vu khống, xúc phạm nghiêm trọng đến uy tín, danh dự, nhân phẩm của các cá nhân.”

Những nội dung hai người này nói cũng “không thuộc bí mật cá nhân, bí mật của gia đình và đời sống riêng tư theo quy định của Luật An Ninh Mạng, Luật Báo Chí, Luật Xuất Bản và các quy định pháp luật có liên quan trong lĩnh vực thông tin và truyền thông.” Do vậy, không đề nghị truy tố.

Hồ sơ của công an cho biết từ Tháng Ba, 2021, bà Nguyễn Phương Hằng dùng 12 trang YouTube và TikTok phát livestream “xâm phạm bí mật đời tư, xúc phạm uy tín, danh dự” của nghệ sĩ hài Hoài Linh, ca sĩ Vy Oanh, vợ chồng ca sĩ Thủy Tiên, nhà báo Hàn Ni.

Trong thời gian này, ba bị can Nguyễn Thị Mai Nhi, Lê Thị Thu Hà và Huỳnh Công Tân thực hiện các nhiệm vụ gồm: Đăng tin giới thiệu các buổi livestream của bà Hằng trên Facebook, in ấn các nội dung mà bà Hằng sẽ phát ngôn, chuẩn bị các thiết bị ghi hình và phát livestream trên mạng xã hội.

Bà Nguyễn Phương Hằng, 52 tuổi, trước đây có tên Nguyễn Thị Thanh Tuyền, là đại gia bất động sản, vợ của doanh nhân Huỳnh Uy Dũng (tức Dũng “Lò Vôi”), có quốc tịch Việt Nam và Cộng Hòa Cyprus.

Bà Hằng bị bắt hôm 24 Tháng Ba, 2022, và liên tục bị gia hạn tạm giam đến nay.

Hiện chưa rõ thời điểm diễn ra phiên tòa xử bà Hằng với cáo buộc “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân.”

Theo VNExpress, cho đến nay Viện Kiểm Sát thành phố chưa công bố lý do bác đơn của ông Nguyễn Quang Tuấn, 32 tuổi, con trai bà Hằng, về việc xin đặt 10 tỷ đồng ($402,150) để bảo lãnh mẹ được tại ngoại để trị bệnh.

Bà Lê Thị Thu Hà, nhân viên công ty Đại Nam, bị công an đề nghị truy tố. (Hình: Nhật Thịnh/Thanh Niên)

Trong khi đó ông Tuấn cho rằng hành vi của bà Hằng không thuộc các trường hợp “không được áp dụng biện pháp đặt tiền để bảo đảm.”

Ông Tuấn mong cơ quan điều tra, Viện Kiểm Sát “xem xét thêm” cho điều kiện hoàn cảnh của bà Hằng “đang phải điều trị nhiều bệnh như cao huyết áp, rối loạn lo âu, tiền đình, thiếu máu, mất ngủ kéo dài, u xơ tử cung…” (Tr.N)

Quảng Nam: Đánh ghen, con dâu cùng mẹ chồng tưới xăng đốt ‘tình địch’

Báo Nguoi-viet

January 30, 2023

QUẢNG NAM, Việt Nam (NV) – Thấy chồng cõng một cô gái trên lưng ở thị trấn Nam Phước, huyện Duy Xuyên, cô vợ cùng mẹ chồng lấy xăng tưới vào “tình địch,” châm lửa đốt ngay trên đường gây phỏng nặng.

Nói với báo VNExpress hôm 30 Tháng Giêng, ông Nguyễn Hà Lai, phó giám đốc Công An tỉnh Quảng Nam, cho biết Công An huyện Duy Xuyên đã bắt giữ hai nghi can Nguyễn Thị Diễm Phượng, 23 tuổi, cùng mẹ chồng là bà Đặng Thị Thống Nhất, 44 tuổi, cùng ở xã Điện Phương, thị xã Điện Bàn.

Hình ảnh chị Đàm Thị Mỹ D., bị tưới xăng đốt ngay giữa đường. (Hình: Công An TP.HCM)

Nạn nhân bị tưới xăng đốt là chị Đàm Thị Mỹ D., 28 tuổi, ở phường Hòa Hải, quận Ngũ Hành Sơn, thành phố Đà Nẵng.

Theo bệnh viện Đà Nẵng, cả ba bệnh nhân đều được chuyển viện cấp cứu từ Quảng Nam. Hiện bệnh nhân Phượng và anh Nguyễn Văn Huy, 24 tuổi, chồng chị Phượng bị phỏng mức độ nhẹ do xăng cháy lan.

Riêng bệnh nhân Mỹ D. bị phỏng nặng toàn thân, hiện đang được điều trị hồi sức.

“Bệnh nhân D. bị phỏng ở mức độ rất nặng, khó tiên lượng nên chúng tôi vẫn đang theo dõi sát tình hình trong những ngày qua,” đại biện bệnh viện Đà Nẵng cho biết.

Theo điều tra, chị Phượng cho rằng chị D. có quan hệ tình cảm với chồng mình là anh Huy. Sáng 26 Tháng Giêng, chị Phượng thấy chồng cõng chị D. đi ra từ quán karaoke Quang Vinh ở thị trấn Nam Phước nên cùng mẹ chồng lao vào đánh ghen.

Trong cơn ghen, chị Phượng dùng xăng chứa trong chai 1.5 lít tưới vào người chị D. rồi bật lửa đốt. May mắn người dân phát hiện kịp thời nhào đến dập lửa chỉ 20 giây sau khi phát hỏa.

Sau sự việc, chị D. bị phỏng nặng và được người dân đưa đi cấp cứu tại bệnh viện Bình An ở thị trấn Nam Phước, song do vết phỏng quá nặng nên sau đó được chuyển tiếp ra bệnh viện Đà Nẵng.

Ngay sau đó, bà Nhất và chị Phượng bị công an bắt giữ ngay sau đó.

Tại cơ quan điều tra, nghi can khai xăng và bật lửa được chị Phượng chuẩn bị từ trước.

Liên quan đến việc dùng xăng đốt người tình, trước đó theo báo Thanh Niên hôm 18 Tháng Giêng, cho hay Công An quận Kiến An, thành phố Hải Phòng, đã bắt giữ nghi can Trương Văn Tùng, 28 tuổi, quê ở tỉnh Hải Dương, với cáo buộc “giết người, phóng hỏa đốt phòng trọ để phi tang.”

Nạn nhân được xác định là bà TTHA, 45 tuổi, quê ở tỉnh Tuyên Quang. Bà này đến Hải Phòng làm ăn và thuê nhà trọ tại phường Quán Trữ, quận Kiến An.

Lửa bao trùm nạn nhân. (Hình: VNExpress)

Tại đồn công an, nghi can Trương Văn Tùng khai mình và nạn nhân có quan hệ tình cảm. Khoảng 3 giờ chiều 17 Tháng Giêng (26 Tháng Chạp), tại phòng trọ của bà A., do cãi nhau, nghi can Tùng tức giận, lấy búa đập vào đầu người tình cho đến chết.

Sau đó, nghi can Tùng đặt thi thể nạn nhân lên giường, lấy xăng từ xe gắn máy của nạn nhân để trong phòng tưới lên giường, rồi châm lửa đốt nhằm phi tang. (Tr.N)

Kế hoạch tấn công của các giới nghiên cứu binh pháp: Việc Trung Quốc xâm chiếm Đài Loan sẽ diễn ra như thế nào?

Báo Tiếng Dân

Foreign Policy

Tác giả: Neal E. Robbins

Đỗ Kim Thêm dịch

23-12-2022

Tác giả Neal E. Robbins trong buổi triển lãm về ‘Một Trung Quốc’ vào ngày 9-11-2022 tại Học viện Quốc phòng của Vương quốc Anh. Nguồn: Foreign Policy

Lời người dịch: Bài viết của Neal E. Robbins chưa cập nhật một số diễn biến mới nhất từ cuối năm 2022.

Một là, Liên minh quân sự Mỹ – Nhật công khai đẩy mạnh hợp tác quân sự và Mỹ long trọng cam kết bảo vệ Nhật Bản trước mọi thử thách bằng mọi phương tiện, kể cả hạt nhân. 

Nhật Bản quyết định gia tăng ngân sách quốc phòng trong 5 năm tới để tăng cường khả năng tự vệ và phản công. Nhật dự trù xây dựng lại đảo Mageshima với mục đích mở rộng các cuộc thao diễn chung với Mỹ và huy động nhiều phương tiện chiến đấu hữu hiệu hơn. Trong trường hợp Đài Loan bị tấn công, Nhật còn cho phép Mỹ can thiệp khẩn cấp khi cần thiết.

Trong cuộc họp báo hôm 11-1-2023 vừa qua tại Washington, hai nước công bố kế hoạch đối phó với hiểm họa hạt nhân Bắc Triều Tiên và nguy cơ Trung Quốc xâm chiếm Đài Loan. Thông cáo nêu đích danh Trung Quốc là “thách thức lớn nhất” về chiến lược vượt ra ngoài khu vực Ấn Độ -Thái Bình Dương. Lloyd Austin, Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ cũng đã báo động về hành vi khiêu khích của Trung Quốc khi muốn thiết lập một thế lực mới trên toàn cầu.

Do tình thế đòi hỏi, Mỹ sẽ tiếp tục hợp tác với các đồng minh và đối tác để thúc đẩy hòa bình và ổn định trong khu vực Thái Bình Dương. Do đó, hai nước sẽ mở rộng hiệp ước phòng thủ chung sang lĩnh vực không gian, nhằm đối phó với hiểm họa bị tấn công bằng tin học và các phương tiện công nghệ mới. Ngoài ra, hai nước sẽ tăng cường khả năng phòng thủ trên biển, cụ thể là chỉnh đốn các lực lượng của Mỹ đang đồn trú tại đảo Okinawa, cách Đài Loan hơn 100 km. Đây sẽ là biện pháp cần thiết khi Trung Quốc đánh chiếm Đài Loan.

Hai là, giới hoạch định chính sách quốc phòng các nước đều nhận định chung là Trung Quốc hoàn toàn không từ bỏ mục tiêu kiểm soát Đài Loan bằng vũ lực; nhưng vấn đề là thời điểm thích hợp để một cuộc chiến có thể xảy ra. Thực tế hiện nay cho thấy, Trung Quốc đang phải đương đầu với dịch bịnh COVID-19, hệ thống y tế đang nguy khốn và triển vọng hồi phục kinh tế sẽ còn kéo dài. Cả hai thách thức mới này làm cho Trung Quốc trì hoãn các hành động về Đài Loan, ít nhất trong vài năm.

Ba là, một nguồn tin mới nhất của NBC News cho biết, hôm thứ Sáu, ngày 27-1-2023 vừa qua, Đại Tướng Mike Minihan, Chỉ huy trưởng Bộ Tư Lệnh Tiếp Vận Không Quân Mỹ (AMC) gửi bản ghi nhớ cho các sĩ quan thuộc cấp với nội dung tiên liệu về chiến tranh Trung Quốc–Hoa Kỳ sẽ xảy ra trong năm 2025 vì năm 2024 cả Đài Loan và Mỹ đều sẽ bận rộn với cuộc bầu cử tổng thống. Trong thời gian này, Trung Quốc sẽ tận dụng hoàn cảnh để chuẩn bị xung kích Đài Loan.

Trước mắt, Tướng Minihan yêu cầu tất cả sẵn sàng ứng chiến vào năm 2025  các thuộc cấp phải báo cáo về công tác chuẩn bị ứng chiến trước ngày 28 tháng 2 năm nay. Bộ Tư Lệnh có khoảng 50,000 quân nhân và 500 máy bay lo chuyển vận và tiếp tế nhiên liệu.

Sau đây là bản dịch bài viết của ông Robbins.

***

Đó là năm 2025. Trung Quốc phong tỏa Đài Loan. Các tàu sân bay, tàu ngầm và máy bay chiến đấu bay vòng quanh đảo, ngăn chặn tất cả, ngoại trừ việc viện trợ nhân đạo. Các chiến hạm của Mỹ, Đài Loan và đồng minh bay lượn gần đó, nhưng các cuộc đàm phán căng thẳng không có kết quả. Sau đó, cuộc xâm chiếm đẫm máu bắt đầu.

Làm thế nào chuyện này xảy ra như vậy?

Thiếu tá Tom Mouat quan sát với sự thất vọng. Đây không phải là cách mà mọi sự thường diễn ra. Ông nói: “Chúng ta tham chiến có đấu súng, điều này thực sự đáng buồn“. Chuyên gia người Anh chuyên nghiên cứu về các binh pháp chiến tranh đã thực hiện cách mô phỏng này trước đây. Thông thường, khi Bắc Kinh đặt các tham vọng kiểm soát chống lại việc cam kết tự quản của nước láng giềng dân chủ, xung đột chỉ “tiến gần hơn một chút để xảy ra“. Sau đó, mọi phe thoái bước. Như Mouat nói, nhưng lần này, có một loạt “những lời tuyên bố đến từ Trung Quốc và cuộc chiến Ukraine làm thay đổi tình trạng quân bình“. Khi những tác nhân gây chiến đang thực hiện các động thái vào ngày 9 tháng 11 trong thế giới thực, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình nói với các giới chỉ huy quân đội là, “tăng cường toàn diện huấn luyện quân sự để chuẩn bị chiến tranh“, những lời nói được coi là cảnh báo cho Đài Loan và Hoa Kỳ, nước giúp Đài Bắc trang bị và duy trì chính sách “khiến họ phải suy đoán” về việc sẵn sàng bảo vệ hòn đảo.

Vị Thiếu tá mặc quần áo dân sự ngồi trong một hội trường dài tại Học viện Quốc phòng của Vương quốc Anh. Nơi ông làm việc có cuộc triển lãm về huấn luyện, trong đó có một phần hình mẫu với các xe tăng, máy bay không người lái và máy bay chiến đấu. Trước mặt ông là những chiếc bàn loại gấp lại có một bản đồ Đông Á bằng màu phấn và rải rác những mảnh gỗ mang hình các tàu, máy bay, binh sĩ, vũ khí hạt nhân, tiền bạc, gián điệp và một người được in màu xanh lam đứng trên bục giảng – mà ông luôn gọi là “hành động ngoại giao mơ hồ“.

Xung quanh bàn là hình các nhân vật quân sự và khoa bảng của Vương quốc Anh và Hoa Kỳ, những người mà lý do an ninh không được nêu tên, đang đóng các vai trò lãnh đạo Trung Quốc, quân đội Trung Quốc và chính phủ Hoa Kỳ, Đài Loan, Úc và Nhật Bản. Họ đã đặt ra các mục tiêu chính sách bí mật của mình và từng người một đề xuất bất cứ điều gì họ muốn xảy ra để theo đuổi mục tiêu của đất nước họ, bất cứ điều gì, nghĩa là họ có thể đưa ra lập luận thuyết phục cho mục tiêu. Sau đó, các tác nhân thảo luận về từng hành động một. Nếu họ bất đồng về tính hợp lý, Mouat, với tư cách là người điều phối chương trình, sẽ phán đoán cơ hội thành công từ những tác nhân khác và giới quan sát chuyên nghiệp quanh bàn, họ là những người chọn trong số các thẻ xác suất từ 10 đến 90%. Sau đó, như trong sòng bạc, ông tung những viên xúc xắc đỏ và xanh biểu hiện cho cơ hội. Những gì được coi là khó có thể xảy ra vẫn thành công, nếu được đủ điểm cao (hoặc ngược lại). Thành công hay thất bại được tính bằng khúc tuyến xác suất kết hợp với các số trên các con xúc xắc và mức tỷ lệ phần trăm trung bình của các thẻ.

Mouat đã phát triển các binh pháp như một trò chơi từ năm 1988. Qua thời gian, ông đã chỉnh sửa các quy tắc dựa trên nghiên cứu học thuật về nguồn lực của cộng đồng, việc phân bổ các vai trò và dự đoán. Ông nói: “Một trò chơi bình thường mất khoảng ba giờ và không nên kéo dài hơn một ngày. Hình của các xác suất càng rộng ra khi bạn càng chơi lâu, vì vậy cơ hội đạt được một kết quả dự đoán tốt sẽ càng ít hơn”.

Cái gọi là các trò chơi binh pháp theo bảng ma trận như thế được các nhà ngoại giao, phân tích chính sách và quan chức quân sự cấp cao sử dụng thường xuyên, nó không chỉ để khám phá cách các cuộc xung đột có thể diễn ra như thế nào, mà còn để “đối mặt với những điều họ biết là đích thực nhưng miễn cưỡng chấp nhận“, David A. Shlapak, chuyên gia về binh pháp chiến tranh của tổ chức Rand Corporation cho biết. “Khi họ hiểu các niềm tin mà tự họ không nói ra về thế giới, đó là điều cực kỳ quý giá“. Những trò chơi như vậy đã giúp phân tích nhiều vấn đề nan giải trên toàn cầu và đóng vai trò quan trọng, ví dụ như trong việc đánh bại tàu ngầm của Đức trong Đệ nhị Thế chiến.

Một trong những binh pháp chiến tranh được biết đến sớm nhất được đề ra từ thời Trung Quốc cổ đại, thường được cho là của Tôn Tử. Đến thế kỷ 17, các binh pháp phức tạp đã được phát triển, chẳng hạn như một “trò chơi của vua” được sử dụng rộng rãi bởi quân đội của các tiểu bang Đức. Trong thế kỷ 19 và 20, khi các đội quân đang phát triển khiến cho việc thực hành các huy động toàn diện trở nên không thực tế hoặc khiêu khích, nhiều quốc gia bắt đầu sử dụng các binh pháp để giúp mô phỏng việc phối trí. Kể từ đó, binh pháp đã phát triển mạnh, cho cả trong chiến lược và giải trí. Mouat phân loại các binh pháp cho giới hoạch định ở Anh và các quốc gia khác; các phiên bản chưa phân loại được dành riêng cho những người hâm mộ mà Mouat đã phổ biến trên mạng, cùng với hướng dẫn cách thực hành dài 52 trang.

Do sự hiện diện của tôi là một phóng viên, binh pháp được sử dụng là các tài liệu tóm tắt chưa được phân loại, đó là một phần của loạt bài trong chương trình huấn luyện dành cho các chiến lược gia quân sự để họ trau dồi kỹ năng phân tích. Mouat mô tả bài thực tập là thiên về phẩm hơn là lượng, ít xác suất tiêu diệt và hơn thế nữa như bài tập: “Bài phát biểu của Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky và các dòng tweet của Donald Trump có hiệu quả như thế nào?” Gần đây nhất, ông đã được yêu cầu đặc biệt của Bộ trưởng Quốc phòng Vương quốc Anh Ben Wallace. Mouat nói, các chuyên gia quân sự, quan chức chính sách và các dân biểu đã được khuyến khích sử dụng các binh pháp này để “suy nghĩ và hiểu biết” và hành động nhiều hơn là phản ứng như phản xạ.

Binh pháp tối nay bắt đầu trong hiện tại và mở đầu bằng việc các tác nhân của chính phủ Trung Quốc tham gia, họ thúc đẩy chính sách thống nhất thông qua áp lực kinh tế. Bắc Kinh cung cấp cho Đài Bắc nguồn thực phẩm được trợ cấp để cắt giảm lợi ích của Mỹ và giành đòn bẫy đối với nền kinh tế của hòn đảo. Không ai trong số những người tham gia phản đối, tất cả đều coi hành động này là thường lệ, vì vậy Bắc Kinh vẫn tiến hành. Nhưng Đài Loan không hề bị ảnh hưởng. Đến lượt mình, Đài Loan kéo dài thời gian cưỡng bách việc thi hành nghĩa vụ quân sự để tăng cường lực lượng, vốn đang bị Trung Quốc áp đảo ồ ạt. Washington cử một phái đoàn kinh tế đến Bắc Kinh với hy vọng xoa dịu các căng thẳng, nhưng giới chức tham gia và giới chuyên gia quan sát chê trách. Các thẻ định các xác suất đặt ra 30% cơ hội thành công và việc tung xúc xắc thấp cho thấy thiện chí thương thuyết của Hoa Kỳ không giúp ích được gì.

Một năm sau trong thời gian binh pháp tăng tốc, Hoa Kỳ tăng cường các cuộc thao diễn hải quân với Úc, Nhật Bản và các quốc gia khác ngoài khơi của bờ biển Philippines. Để đáp trả, Trung Quốc thể hiện một màn trình diễn quy mô về sức mạnh xung quanh eo biển Đài Loan, giống như họ đã làm trong chuyến thăm của Chủ tịch Hạ viện Mỹ Nancy Pelosi vào tháng 8 vừa qua. Rất nhiều mảnh gỗ biểu tượng cho hải quân và máy bay được tung ra trên bàn để minh hoạ cho việc này.

Mouat tuyên bố là hiện nay binh pháp đã kéo dài thêm một năm nữa. Khi các nỗ lực ngoại giao để tiến gần đến Đài Loan bị từ khước, Trung Quốc bắt đầu lén lút chiếm đóng quần đảo Kim Môn. Ngay ngoài khơi của bờ biển Trung Quốc, những hòn đảo nhỏ kiên cố này là điểm du lịch của du khách Trung Quốc đi bằng phà yêu thích, nhưng nhóm người mới nhất này lại hóa ra là những binh sĩ không mặc quân phục, họ không bắn một phát súng, nhưng chiếm giữ mảnh đất xa xôi này của Đài Loan. Hoa Kỳ tuyên bố gửi vũ khí mới với công nghệ cao đến Đài Loan. Đài Loan bảo vệ Kim Môn và các đảo nhỏ nơi tiền tuyến xa ven biển, bằng cách gài mìn trên biển. Trung Quốc phải phản ứng mạnh bằng cách phong tỏa không phận và hải phận, cắt đứt 23,5 triệu cư dân Đài Loan liên lạc ra khỏi thế giới bên ngoài. Vì vậy, một cuộc đối đầu như kiểu khủng hoảng tên lửa ở Cuba bắt đầu, chỉ có viện trợ nhân đạo là được phép.

Bây giờ là đầu năm 2025. Trung Quốc, Hoa Kỳ và Đài Loan gặp nhau để đàm phán, nhưng bị bế tắc ngay, vì Trung Quốc khăng khăng là Đài Loan phải chấp nhận sự kiểm soát của Trung Quốc, và Đài Loan kiên quyết từ chối bị bó buộc cho sự thống nhất này. Vẫn chưa có phát súng nào được bắn ra, nhưng lực lượng xâm lược Trung Quốc ồ ạt đang ở trên bờ biển, một tiến trình phải mất ít nhất một tháng.

Liệu họ có thực sự xâm lăng? Các tác nhân cùng tranh luận về điểm này, nhưng họ kềm chế trong phong cách:

Trung Quốc: “Chúng tôi sẵn sàng đàm phán“.

Đài Loan: “Chúng tôi vừa thử đàm phán và dường như có một sự bế tắc“.

Trung Quốc: “Chúng tôi đang nói rằng chính phủ của các bạn đã hoàn toàn không có thiện chí đối thoại cởi mở như chúng tôi định nghĩa; chính vì thế, chúng tôi sẽ nói chuyện trực tiếp với chính phủ của các bạn”.

Đài Loan: “Không đúng sự thật“.

Trung Quốc: “Vậy thì hành động trong chính sách của chúng tôi là ra lệnh cho quân đội… đổ bộ trên đất liền, không bắn vào thường dân, đi thẳng về phía thủ đô Đài Loan, và sau đó bắt chính phủ đang cầm quyền và quốc hội làm con tin”.

Đài Loan: “Điều đó sẽ không hiệu quả. Chúng tôi sẽ có thể bắt họ và phát hiện ra khi họ đến khá dễ dàng. Các nhân vật quan trọng của chính phủ chúng tôi có lẽ ở trong một lô cốt vào thời điểm này“.

Xâm lược Đài Loan khó khăn hơn Ukraine nhiều. Bị ngăn cách với lục địa bởi một eo biển dài 160 km, nơi thời tiết khắc nghiệt khiến cuộc xâm lược gần như không thể xảy ra trong mọi lúc, trừ vài tháng trong năm, ở hầu hết các phía, Đài Loan được bảo vệ bằng các ngăn cản của vách đá ven biển. Phương cách tiến hành khả thi nhất là đi qua các vùng đất trũng thấp được củng cố nghiêm ngặt ở phía tây, nơi những bãi bùn nguy hiểm sẽ khiến cho việc băng qua đường đổ bộ bằng hỏa lực trở thành cơn ác mộng đối với những kẻ tấn công. Sự khôn ngoan thông thường là Trung Quốc, ngay cả với quân đội 2 triệu người và hải quân lớn nhất thế giới, vẫn chưa có đủ năng lực hoặc lực lượng đổ bộ đầy đủ để thúc đẩy một cuộc xâm lược khi mà Hoa Kỳ ủng hộ Đài Loan. Nhưng trong binh pháp này, Trung Quốc không hề nao núng.

Các tác nhân thuộc chính phủ Trung Quốc tin rằng, đó là thời điểm thích hợp. Quân đội Trung Quốc đưa ra một tuyên bố lạnh lùng: “Chúng tôi hỏi dân chúng Đài Loan rằng liệu họ có sẵn sàng chịu mất hoàn toàn mọi thứ, thay vì đi đến một giải pháp mà cả hai bên đồng ý không“. Các cuộc đàm phán bế tắc, lực lượng đặc biệt của Trung Quốc bay đến để bắt giữ các nhà lãnh đạo dân cử Đài Loan ở Đài Bắc, giống như Nga đã cố gắng làm ở Kyiv lúc đầu trong cuộc xâm lược). Bây giờ việc đổ máu mới bắt đầu. Thúc đẩy một cuộc xâm chiếm toàn diện có nguy cơ làm cho binh sĩ Trung Quốc thiệt hại nặng nề, gây thảm họa to lớn hơn cho Đài Loan và tạo biến động cho tình trạng quân bình quyền lực toàn cầu. Nhưng Hoa Kỳ vẫn đang do dự, không sẵn sàng gởi quân đội tới và khăng khăng đòi đưa cuộc xung đột ra Liên Hiệp Quốc, vốn phải mất thêm một tuần nữa.

Đến đây trò chơi kết thúc.

Mouat nói, cuộc chiến và các làn sóng của cú sốc diễn ra như thế nào là một dạng khác của binh pháp, “binh pháp xâm lược Đài Loan” đang sử dụng các quy tắc khác.

Trong cuộc phỏng vấn, các tác nhân đại diện cho chính phủ Trung Quốc nói, họ đã tấn công hung hãn, nhưng đó là “một sự leo thang rất cân bằng“, vì Bắc Kinh đã cho phép viện trợ nhân đạo và cố gắng “không bỏ đói dân chúng” trước khi tấn công. Nhưng tại sao Hoa Kỳ không đáp trả kịp thời cuộc xâm lược? Các tác nhân người Mỹ viện dẫn về sự thiếu ủng hộ quốc tế đối với tính hợp pháp của Đài Loan và sự mệt mỏi sau chiến tranh Ukraine. Liệu Trung Quốc hay Mỹ có thể thực sự mạo hiểm tham gia khi không có việc sản xuất các chất bán dẫn hàng đầu thế giới của Đài Loan? Tại sao Hoa Kỳ không mạnh mẽ phá vỡ lệnh phong tỏa, áp đặt các biện pháp trừng phạt đối với Trung Quốc, khi họ có cơ hội? Liệu điều đó có thể thuyết phục được Trung Quốc lùi bước? Mọi người đang tránh xa trong khi suy gẫm lại những vấn đề như vậy.

Theo Mouat, các binh pháp dựa theo bảng ma trận có thể làm cho mọi thứ đúng 60%, tốt hơn là của các nhà phân tích cá nhân, nhưng mục tiêu cuối cùng là tác động “các cuộc trò chuyện thông minh“.

Các chuyên gia đã tham khảo tạp chí Foreign Policy trước khi họ đồng thuận về binh pháp xâm lược là có thể, thậm chí xảy ra, nhưng họ bất đồng về thời điểm. “Với thành tích của ông Tập Cận Bình, cuộc chiến có thể bắt đầu bất cứ lúc nào và có thể diễn ra theo những cách khiến cho chúng ta ngạc nhiên“, nhà phân tích Ian Easton, tác giả cuốn sách Mối đe dọa xâm lược của Trung Quốc, nhận định. Đối với Easton, ngoài việc Trung Quốc tăng cường quân sự, Bắc Kinh bắn tên lửa đạn đạo gần Đài Loan vào tháng 8 là “hành vi gây bất ổn“, nó không có cơ sở theo luật quốc tế và “do đó, phải được coi là một tín hiệu của ý định thù địch“.

Nhưng Shlapak, cũng là một chuyên gia về Đông Á, đã bác bỏ những dự đoán gần đây của quân đội Mỹ về cuộc xâm lăng vào năm 2027. Ông nói: “Những điều này nhầm lẫn giữa khả năng với ý định. Trung Quốc chắc chắn đang gia tăng khả năng  hành động để chống Đài Loan, nhưng họ nhận ra rủi ro cố hữu của cuộc xâm lược“. Ông bác bỏ “sự cứng rắn gần đây về ngôn ngữ” của Trung Quốc là phản ánh nhận thức của họ về việc thắt chặt các mối quan hệ Mỹ-Đài Loan. Ông tin rằng, hiện trạng sẽ không thay đổi trong khoảng 10 năm tới, trừ khi có những thay đổi đáng kể trong lập trường của Đài Loan hoặc Trung Quốc.

Steve Tsang, Giám đốc Học viện Trung Quốc của Đại học London, cũng có dự đoán tương tự. Theo “điều kiện như cách đếm đậu“, Trung Quốc sẽ có khả năng xâm lược “khoảng năm 2027“, ông Tsang nói, nhưng họ vẫn sẽ thiếu sức mạnh tổ chức tổng thể để thực hiện một cuộc xâm lược toàn diện. Ông nói: “Nhưng cuối cùng, khi vấn đề đến là Tập Cận Bình cảm thấy có thể làm như vậy với cái giá phải trả có thể chấp nhận được, thì ông sẽ thực hiện“. Tsang hy vọng, ông Tập sẽ nắm quyền suốt đời và hành động chống lại Đài Loan trong 10 đến 20 năm nữa. Ông nói: “Tuy nhiên, một cuộc xâm lược là lựa chọn cuối cùng“. Giải pháp ưa thích của Bắc Kinh là chính phủ Đài Loan đầu hàng để Washington khó can thiệp, mặc dù ông hy vọng Đài Loan sẽ tăng cường phòng thủ và chống trả, như “bình thường đối với một nền dân chủ sinh động“.

Theo quan điểm của Tsang, những lời lẽ hùng biện của Bắc Kinh có tác dụng khiến cho mọi người tin rằng, hành vi của Bắc Kinh là sự thống nhất Trung Quốc, thực sự là hướng về một mục tiêu lớn lao hơn: “Làm cho Mỹ phá sản về chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương” và biến Đài Loan là thành trì trong sự thống trị ngày càng tăng của Trung Quốc ở Thái Bình Dương. Đối với Trung Quốc, ông Tsang nói, kiểm soát Đài Loan là một bước quan trọng trong “giấc mơ trẻ trung hóa quốc gia“.

_________

Tác giả: Neal E. Robbins là một nhà báo tự do cư ngụ tại Cambridge, Anh. Trước đây, ông là phóng viên nước ngoài tại Hồng Kông, Đài Loan, Ấn Độ và Vương quốc Anh.

***

Bài liên quan: Mỹ sẽ bảo vệ Đài Loan khi Trung Quốc xâm chiếm? — Đài Loan và cuộc chiến đấu cho nền dân chủ

 

Chiến tranh có thể nổ ra ở eo biển Đài Loan trong vòng hai năm

Tổng hợp từ ReutersSCMPNewYorkPost và các báo khác

WASHINGTON (Reuters) – Một đảng viên Cộng hòa hàng đầu tại Quốc hội Hoa Kỳ hôm Chủ nhật cho biết tỷ lệ xung đột với Trung Quốc về vấn đề Đài Loan “rất cao” sau khi một vị tướng Hoa Kỳ gây kinh ngạc với một bản ghi nhớ cảnh báo rằng Hoa Kỳ sẽ chiến đấu với Trung Quốc trong hai vòng hai năm tới đây.

Dân biểu Hoa Kỳ Michael McCaul (R-TX) hình chụp lúc ông đến Tháp Trump để gặp Tổng thống đắc cử Hoa Kỳ Donald Trump ở New York mấy năm trước đây.

Trong một bản ghi nhớ đề ngày 1 tháng 2 nhưng được công bố vào thứ Sáu vừa qua, Tướng Mike Minihan,

người đứng đầu Bộ Tư lệnh Tiếp Vận hàng không, đã viết thư cho ban lãnh đạo khoảng 110.000 thành viên của cơ quan này, nói rằng: “Linh tính tôi mách bảo rằng chúng ta sẽ chiến đấu vào năm 2025.”

“Tôi hy vọng ông tướng ấy đoán sai… Tuy nhiên, tôi nghĩ ông ấy đúng,” Mike McCaul, tân Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại tại Hạ viện Hoa Kỳ, nói với Fox News Sunday.

Quan điểm của vị tướng này không đại diện cho Lầu Năm Góc nhưng thể hiện mối quan ngại ở các cấp cao nhất của quân đội Hoa Kỳ về nỗ lực có thể có của Trung Quốc nhằm kiểm soát Đài Loan, mà Bắc Kinh tuyên bố là một tỉnh ương ngạnh.

Minihan viết rằng cả Hoa Kỳ và Đài Loan sẽ tổ chức bầu cử tổng thống vào năm 2024, có khả năng tạo cơ hội cho Trung Quốc thực hiện hành động quân sự.

McCaul nói rằng nếu Trung Quốc không thể đạt được quyền kiểm soát Đài Loan một cách không đổ máu thì “theo nhận định của tôi, họ sẽ xem xét một cuộc xâm lược quân sự. Chúng ta phải chuẩn bị cho điều này”.

Ông cáo buộc chính quyền Dân chủ của Tổng thống Joe Biden đã thể hiện sự yếu kém sau cuộc rút quân vụng về khỏi Afghanistan, điều có thể khiến chiến tranh với Trung Quốc dễ xảy ra hơn.

Nhà Trắng từ chối bình luận về nhận xét của McCaul.

Một quan chức Lầu Năm Góc cho biết hôm thứ Bảy, những bình luận của vị tướng này “không đại diện cho quan điểm của bộ về Trung Quốc.”

Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Lloyd Austin hồi đầu tháng này cho biết ông thực sự nghi ngờ rằng các hoạt động quân sự ngày càng gia tăng của Trung Quốc gần eo biển Đài Loan là dấu hiệu cho thấy Bắc Kinh sắp xâm chiếm hòn đảo này. (Ông không tin sự xâm chiếm sẽ xẩy ra cho dù Bắc Kinh gia tăng hoạt động quân sự nhằm đe dọa eo biển Đài Loan)

Phan Sinh Trần

 THẾ NÀO LÀ “VÔ SẢN CHÂN CHÍNH”

 

Quyền Được Biết

Này thì ‘vô sản chân chính’…;
Này thì “đạo đức cách mạng”…;

Này thì “sống, học tập, làm theo tấm gương đạo đức hcm”…;
Mời mấy tay ‘ní nuận chính trị cao cấp’ của đảng giòi bọ vào mà phản biện, hùng biện và NGỤY BIỆN!

Nhiều người cứ ngỡ rằng cái đám này chúng nó qua Anh, qua Mỹ học hành thì cũng tiến bộ để tạo nên một sự thay đổi chính trị cho Việt Nam, đặc biệt là giới chính khách Hoa Kỳ.

Bé cái lầm, không phải chúng nó nốc Coca, xơi Hamburger là Mỹ hóa đâu, bởi vì dễ gì bọn chúng nó đá đổ cái nồi cơm mà cha mẹ chúng nó và chính bản thân chúng nó đang ăn?!
Không tin hả chú Sam?

Cứ nhìn thằng Nguyễn Thanh Nghị con thằng thủ tướng Ba Ếch Nguyễn Tấn Dũng du học bên Mỹ ngày nay là Bộ Trưởng Bộ Xây Dựng csVN đấy!
Hay là thằng út của Thủ Dũng Nguyễn Minh Triết hiện nay là Bí thư đoàn thanh niên cộng sản đấy!

Bọn chúng còn nhiều lắm, cha mẹ bọn chúng ăn cướp, tham nhũng khi có quyền hành, sau đó chúng dùng tiền bẩn đấy đi du học, cái ngữ bọn này mà thay đổi được Việt Nam thì đúng là tư duy của mấy thằng thần kinh.

50 năm Hiệp định Paris : Việt Nam trên ván cờ chính trị thế giới

Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

50 năm Hiệp định Paris : Việt Nam trên ván cờ chính trị thế giới (Nguyễn Hải Di, Nguyễn Gia Kiểng, Từ Thức, Lê Mạnh Hùng)

27/1/2023 là tròn 50 năm ngày ký Hiệp định Paris, để Mỹ rút quân khỏi cuộc chiến Việt Nam.

Nhìn lại Hiệp định Paris sau nửa thế kỷ, tôi phỏng vấn ông Từ Thức, ký giả của miền Nam có mặt theo dõi hội đàm từ đầu đến cuối ; sử gia Lê Mạnh Hùng ; và kỹ sư Nguyễn Gia Kiểng, người sáng lập và đứng đầu Tập hợp Dân chủ Đa nguyên.

Hiệp định Paris có những lỗ hổng nào ?

Hiệp định Paris là hiệp định chấm dứt chiến tranh, ký ngày 27/1/1973. Các bên đàm phán chính thức là Hoa Kỳ, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (Bắc Việt), Việt Nam Cộng hòa (Nam Việt Nam), và Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam (Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam).

Ông Nguyễn Gia Kiểng cho rằng Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam “được coi như là một trong hai “bên miền Nam” trong khi ai cũng biết nó không có thực chất nào cả mà chỉ là một danh xưng rỗng nghĩa. Lực lượng cộng sản chiến đấu tại miền Nam hoàn toàn của Hà Nội và do Hà Nội điều khiển.

“Hai là hiệp định hoàn toàn không nói tới chính quyền cộng sản Bắc Việt, làm như là miền Bắc không có trách nhiệm gì trong cuộc chiến, trong khi chính quyền cộng sản Bắc Việt là kẻ chủ trương và điều động cuộc chiến đồng thời cũng là một trong hai bên đối thoại chính, cùng với Mỹ, trong hội nghị Paris.

“Ba là hiệp định quy định Mỹ sẽ rút hết quân khỏi miền Nam và hai bên miền Nam, đặc biệt là chính quyền Việt Nam Cộng Hòa, sẽ không được nhận thêm vũ khí và sử dụng cố vấn hay chuyên viên quân sự nước ngoài trong khi Hà Nội không bị bó buộc gì cả, không phải rút quân khỏi miền Nam và vẫn tiếp tục nhận viện trợ quân sự từ bên ngoài”.

Ông nói thêm, những người hiểu lầm nhất về Hiệp định khi đó có lẽ là những người thuộc “lực lượng thứ ba”.

“Họ nghĩ rằng hiệp định này sẽ dành cho họ một chỗ đứng trước hết trong Hội đồng Hòa giải và Hòa hợp Dân tộc và sau đó trong một chính quyền miền Nam trung lập. Họ không hiểu rằng miền Nam đang đứng trước nguy cơ gần như chắc chắn sắp bị thôn tính. Trên thực tế họ chỉ tiếp tay làm cho Việt Nam Cộng hòa sụp đổ nhanh hơn”.

Ai vi phạm Hiệp định Paris ?

Năm 1973, Henry Kissinger và Lê Đức Thọ, hai nhân vật chủ chốt trong đàm phán, được trao giải Nobel Hòa bình. Ông Lê Đức Thọ từ chối.

Ông Từ Thức nói “Hiệp định Paris 1973 đòi ngừng bắn trên toàn miền Nam ; việc thống nhất đất nước sẽ được thực hiện bằng phương pháp hòa bình, qua tổng tuyển cử, trong thời hạn do miền Bắc và miền Nam đồng thuận. Trên thực tế, ngay sau khi ký Hiệp định, Cộng sản đã đánh phá nhiều nơi, gia tăng quân sự để chiếm thêm đất ở những vùng “da beo”, thí dụ tổng công kích Bình Long, Ban Mê Thuột, và cuối năm 1974, đã chiếm trọn tỉnh Phước Long.

“Hiệp định Paris quy định miền Bắc phải ngưng việc đưa quân vào miền Nam. Trên thực tế, chỉ trong tháng 5/1973, Bắc Việt đã đưa thêm vào miền Nam 35.000 quân, 30.000 tấn võ khí”.

Hiệp định Paris cũng yêu cầu hai bên rút quân khỏi Lào và Campuchia, nhưng “Bắc Việt không những không rút quân, còn gia tăng hoạt động quân sự tại hai nước này”.

Sử gia Lê Mạnh Hùng thì cho rằng Hiệp định Paris “là một cách để Mỹ tháo chạy ra khỏi Việt Nam mà không mất mặt. Trên phương diện pháp lý nó không có cả tính chính đáng (legitimacy) vì cả bốn bên không bên nào thông qua. Việt Nam Cộng hòa, Bắc Việt và Giải phóng Miền Nam không nói làm gì, nhưng ngay cả đến Mỹ, Hiệp định này cũng không được Thượng viện Mỹ thông qua”.

Theo ông, “vì được thiết kế để cho Mỹ rút quân thành ra có thể nói không có điều khoản nào ràng buộc phía bên kia cả. Ngoài ra cũng không có biện pháp chế tài nào nếu bên kia vi phạm. Vả lại vì nó không có tính cách pháp lý thành ra ta cũng không thể lên án bên kia là vi phạm được”.

Nhưng Hiệp định Paris không chỉ nói ngừng chiến tranh và chấm dứt mọi can thiệp quân sự trực tiếp của Hoa Kỳ với vấn đề Việt Nam.

Ông Từ Thức nói thêm :

“Hiệp định Paris cấm mọi hành động trả thù, phân biệt đối xử. Sau khi Cộng sản chiếm miền Nam, tháng 4/1973, hàng triệu người bị bắt vào trại cải tạo, nhiều người mất mạng vì bị hành hạ, đói khát, mở đầu cho phong trào “boat people” của hàng triệu dân miền Nam liều chết vượt biển, tìm cách thoát khỏi chế độ”.

50 năm nhìn lại

Ông Lê Mạnh Hùng cho rằng “Trên quan điểm lịch sử, sau 50 năm nhìn lại, tôi nghĩ rằng trong tình thế lúc đó, Hiệp định Paris là một cái gì tất yếu phải xảy ra. Như Afghanistan trong năm 2021 cho thấy, khi Mỹ thấy cần bỏ chạy là họ bỏ chạy. Đối với Nixon và Kissinger, Việt Nam không còn quan trọng nữa khi họ đã mua được Tàu thành ra bỏ chạy ra khỏi Việt Nam là tất yếu, nhất là khi sự chống đối chiến tranh Việt Nam đang dâng lên ào ạt tại Mỹ.

“Điều đáng buồn độc nhất là tuy rằng về phía Việt Nam Cộng Hòa, người ta có biết chuyện đó, nhưng giới lãnh đạo cũng vẫn không hoàn toàn tin hẳn rằng nó nói bỏ là bỏ ! Vì vậy không có bao nhiêu chuẩn bị để có thể cầm cự lâu dài với những phương tiện mình có hoặc là tìm thêm nguồn cung cấp vũ khí tại nơi khác”.

Ông Từ Thức thì nói “Nhiều người ngạc nhiên trước sự thất thủ nhanh chóng của miền Nam năm 75, nhưng hãy tưởng tượng những gì xảy ra ở Ukraine ngày nay, nếu một sớm một chiều các nước Tây Phương cắt đứt viện trợ kinh tế, quân sự cho nước này ?”

Ông cho rằng “Hiệp định Paris là một ô nhục đối với những người tranh đấu cho quyền tự quyết của các dân tộc, một vết đen trong lịch sử Hoa Kỳ, vì đây là lần đầu cường quốc này đã bỏ rơi đồng minh, tháo chạy. Nixon và Kissinger chỉ có một mục tiêu, làm quà cho cử tri Mỹ bằng cách chấm dứt chiến tranh”.

Vì làn sóng phản chiến tại nhà, và để ngưng chiến và mang quân Mỹ trở về, Nixon đã chấp nhận rút toàn bộ quân Mỹ nhưng không nói gì đến quân đội Bắc Việt ở miền Nam.

“Nixon hứa với ông Thiệu sẽ tái oanh tạc, sẽ phản ứng mạnh, nếu Bắc Việt vi phạm những điều đã ký kết, nhưng đã khoanh tay khi Cộng sản gia tăng chiến tranh, vì đang gặp khó khăn chính trị, đặc biệt là vụ Watergate. Sinh mệnh của hàng triệu người dân miền Nam rơi vào quên lãng”.

Nixon, theo ông Từ Thức, muốn “hòa bình trong danh dự”, nhưng cuối cùng “chẳng có hòa bình cũng chẳng có danh dự, như tựa đề một cuốn sách của sử gia Larry Berman, No Peace, No Honor : Nixon, Kissinger and the Betrayal in Vietnam. Theo Larry Berman, đó là một hiệp định tự sát, một hòa bình ô nhục”.

Ông Nguyễn Gia Kiểng cho biết “Theo tôi hiệp định này đánh dấu một khúc quanh lớn của Mỹ trong đạo đức chính trị và chính sách đối ngoại. Đó là lần đầu tiên mà Mỹ rút lui và bỏ rơi một đồng minh, dần dần sự trở mặt đã thành một tập quán của Mỹ, dù là tại Liban, Iraq, Syria, Venezuela hay gần đây nhất tại Afghanistan.

“Điều mà tôi chỉ hiểu sau này khi các bí mật dần dần được tiết lộ là việc Mỹ bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa có liên hệ mật thiết với việc Mỹ vừa bắt tay được với Trung Cộng. Theo tính toán của Nixon và Kissinger nếu Hà Nội thôn tính được Sài Gòn thì Việt Nam sẽ rơi hẳn vào quỹ đạo Liên Xô vì Đảng cộng sản Việt Nam lúc đó theo Liên Xô và chống Trung Cộng, như thế Bắc Kinh sẽ phải sáp lại hơn nữa với Mỹ vì Liên Xô đang là thù địch của họ. Tính toán này ít nhiều được các tổng thống Mỹ sau đó tán thành, cho đến khi Trung Quốc trở thành mối đe dọa cho thế giới.

“Hệ quả là đất nước ta hoàn toàn bị đặt dưới chế độ cộng sản. Đó là một tai họa lớn. Chúng ta đang là một nước rất chậm tiến với một đảng cầm quyền cư xử như một lực lượng chiếm đóng hung bạo”.

Ông Từ Thức nói “Bài học cay đắng là miền Nam nhỏ bé rơi vào trò chơi, tính toán chính trị của các thế lực quốc tế”.

Nhìn lại sau 50 năm, ông Nguyễn Gia Kiểng nói “Thật đáng buồn, nếu miền Bắc chấp nhận bắt tay hợp tác với miền Nam để dần dần tiến tới thống nhất đất nước trong hòa bình thì bây giờ Việt Nam ít lắm cũng phải phồn vinh gấp nhiều lần hiện nay. Nhưng Đảng cộng sản đã đặt quyền lực và chủ nghĩa Mác Lênin lên trên hết”.

Nguyễn Hải Di

Nguồn : Diễn Đàn Thế Kỷ, 27/01/2023