Nguyễn Phú Trọng điện đàm với Joe Biden, Việt Nam tiếp tục ‘đu dây’

Báo Nguoi-viet

March 29, 2023

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN, vừa có cuộc điện đàm với Tổng Thống Mỹ Joe Biden vào tối 29 Tháng Ba, giờ Hà Nội, truyền thông nhà nước Việt Nam đồng loạt loan tin.

Tờ Tuổi Trẻ cho hay, cuộc điện đàm diễn ra “đúng vào dịp hai nước kỷ niệm 10 năm thiết lập quan hệ Đối Tác Toàn Diện (2013 – 2023)” nhưng chưa công bố “nội dung thông cáo về cuộc điện đàm”.

Ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN, được ông Joe Biden, phó tổng thống, tiếp đóp tại buổi ăn trưa ngày 7 Tháng Bảy, 2015, khi ông Trọng thăm chính thức Hoa Kỳ.(Hình: BRENDAN SMIALOWSKI/AFP via Getty Images)

Ông Nguyễn Phú Trọng từng gặp mặt trực tiếp ông Joe Biden vào năm 2015 tại thủ đô Washington DC khi ông Trọng có chuyến thăm chính thức Hoa Kỳ trong cương vị tổng bí thư đảng CSVN, còn ông Biden khi đó là phó tổng thống của chính phủ Tổng Thống Obama.

Vào năm ngoái, hôm 17 Tháng Mười Một, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao CSVN loan tin “sẽ có một cuộc điện đàm giữa Tổng Thống Mỹ Joe Biden và Tổng Bí Thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng đang được thu xếp và tiến tới thực hiện chuyến thăm cấp cao giữa hai bên vào thời điểm thích hợp và điều kiện cho phép.” Khi đó, ông Joe Biden đang ở Cambodia để tham dự một loạt hội nghị thượng đỉnh với các nhà lãnh đạo Đông Nam Á cùng các nhà lãnh đạo thế giới khác.

Về cuộc điện đàm tối 29 Tháng Ba, hình ảnh trên truyền thông Việt Nam cho thấy ông Trọng ngồi tại trụ sở Trung Ương Đảng cùng nhiều giới chức cao cấp, trong đó có ông Tô Lâm, bộ trưởng Bộ Công An và Ngoại Trưởng Bùi Thanh Sơn.

Việt Nam và Hoa Kỳ đã nâng mối quan hệ ngoại giao lên Đối Tác Toàn Diện vào năm 2013, khi ông Trương Tấn Sang, chủ tịch nước, có chuyến thăm Hoa Kỳ và gặp gỡ Tổng Thống Barack Obama tại Tòa Bạch Ốc ngày 25 Tháng Bảy.

Vài năm gần đây, Hoa Kỳ liên tiếp đưa ra tín hiệu và hành động cho thấy muốn nâng cấp mối quan hệ từ Đối Tác Toàn Diện lên Đối Tác Chiến Lược nhưng phía Việt Nam bằng nhiều cách né tránh đề nghị này, trong lúc tiếp tục chính sách “ngoại giao đu dây” giữa Washington và Bắc Kinh.

Ông Nguyễn Phú Trọng tại cuộc điện đàm với ông Joe Biden từ trụ sở trung ương đảng CSVN ở Hà Nội hôm 29 Tháng Ba. (Hình: TTXVN)

Chỉ trước cuộc điện đàm giữa ông Nguyễn Phú Trọng với ông Joe Biden một ngày, hôm 28 Tháng Ba, ông Trọng đã đón tiếp ông Vương Ninh, bí thư tỉnh ủy Vân Nam, Trung Quốc khi ông này đến Việt Nam dự “hội nghị lần thứ ba giữa các bí thư tỉnh ủy Hà Giang, Lào Cai, Lai Châu, Điện Biên của Việt Nam với Vân Nam của Trung Quốc.”

Theo truyền thông nhà nước Việt Nam, tại cuộc gặp, “Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng bày tỏ mong muốn tỉnh Vân Nam, Trung Quốc và các địa phương biên giới Việt Nam tiên phong trong nỗ lực thực hiện nhận thức chung giữa lãnh đạo hai nước”

Không chỉ gặp ông Nguyễn Phú Trọng, ông Vương Ninh còn được cả ông Phạm Minh Chính, thủ tướng, đón tiếp trong cùng ngày.

Cũng trong ngày 28 Tháng Ba, ông Bùi Thanh Sơn, ngoại trưởng Việt Nam, đã điện đàm với ông Tần Cương, ngoại trưởng Trung Quốc. Đồng thời ông Trần Lưu Quang, phó thủ tướng, tiếp ông Marc Knapper, đại sứ Mỹ tại Việt Nam, để “chuẩn bị tốt nhất cho các hoạt động tiếp xúc cấp cao” trong thời gian tới.

Cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ biểu tình trước Tòa Bạch Ốc chống chuyến thăm của ông Nguyễn Phú Trọng đến Washington DC, ngày 7 Tháng Bảy, 2015. (Hình: MLADEN ANTONOV/AFP via Getty Images)

Theo truyền thông Việt Nam, qua 10 năm thiêt lập quan hệ Đối Tác Toàn Diện, Việt Nam và Hoa Kỳ đạt giao thương năm 2022 là $123 tỉ, tăng gấp bốn lần so với năm 2013, tuy nhiên cán cân thương mại đang nghiêng về phía Việt Nam.

Hoa Kỳ trở thành thị trường xuất cảng đầu tiên của Việt Nam vượt mốc $100 tỉ và Việt Nam trở thành đối tác thương mại thứ tám của Mỹ. Đầu tư trực tiếp của Mỹ tại Việt Nam đạt $11.4 tỉ, đưa Mỹ vào vị trí thứ 11 trong số những quốc gia đầu tư trực tiếp tại Việt Nam.(KN)

 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Tù nhân địa lý & tù nhân chính trị

Báo Đàn Chim Việt

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

Thỉnh thoảng, tôi vẫn nghe giới giáo chức Việt Nam phàn nàn về cái bệnh lười đọc của dân tộc này:

  • Cô giáo Thảo Dân: “Nhiều người không có thói quen đọc sách, hoặc đã từng có, nhưng nhiều năm về sau thì bỏ, hay nói đổ đi rằng, không có thời gian…”
  • Thầy giáo Thái Hạo: “Các quan lại càng không đọc sách. Sách là thứ xa xỉ bậc nhất. Nghĩa là, đất nước đang được lãnh đạo bởi những người không đọc sách. Và nó sẽ đi về đâu thì chúng ta hoàn toàn có thể dự đoán được.”

Những lời than phiền thượng dẫn hay khiến tôi nhớ đến câu chuyện thú vị về G.S Lý Chánh Trung, sau khi ông được mời tham dự Hội Nghị Hiệp Thương Thống Nhất – tại Hà Nội – vào hôm 2 tháng 9 năm 1975:

“Ra Bắc, gặp một cô lái đò, cô hỏi: có phải là giáo sư Lý Chánh Trung không? Đúng là tôi. Trước 1975, cháu có đọc nhiều bài viết của chú, cháu thích lắm. Ở Hà nội, cả một phái đoàn đông đảo như thế. Có một thanh niên hô to: Ai là Lý Chánh Trung cho biết. Là tôi đây. Cũng bài bản như cô lái đò: tôi có đọc… Lý Chánh Trung tấm tắc đưa ra nhận xét: ‘Trình độ văn hóa ngoài Bắc cao. Chiến tranh như thế mà một cô lái đò cũng tìm đọc Lý Chánh Trung ở trong Nam.” (Miền Đất Lạnh – Nguyễn văn Lục, ĐCV).

Nửa thế kỷ sau, sau khi “chiến tranh như thế” chấm dứt, non sông thống nhất (Nam/Bắc hòa lời ca) độ vênh của “trình độ văn hóa” Bắc/Nam đã được cào bằng – theo như thông tin cập nhật của báo chí nước nhà:

  • Tuổi Trẻ: “Mỗi người Việt đọc 1,2 quyển sách một năm.”
  • Vietnamnet: “Người Việt không đọc nổi 1 cuốn sách/năm.”
  • Petro Times: “Nhìn ra thế giới, ở một số quốc gia như Pháp, Nhật Bản, Israel trung bình mỗi người dân đọc từ 20 cuốn/năm. Các nước trong khu vực như Singapore trung bình là 14 cuốn/năm, Malaysia là 10 cuốn/năm…”

Dào ôi! Ngóng “nhìn ra thế giới” làm chi (cho chúng nó khi) cứ trông vào con số lợi tức vô cùng khiêm tốn của đại đa số người Việt, và cuộc sống lam lũ “từ tay đến miệng” của họ, gần cả thế kỷ qua (làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm, làm thêm giờ nghỉ, làm tăng ca chiều, làm tăng ca cuối tuần) thì biết ngay là dân tộc này chả mấy ai còn thời giờ cùng tâm trí cho đời sống tinh thần cả.

Đã thế, thế giới chắc không đâu có những “nhà xuất bản chính trị quốc gia” hay “nhà xuất bản công an” (chuyên cung cấp giấy gói cho quý bà đồng nát, hay quý cô bán xôi, hoặc bán bánh mì) với vô số tác phẩm “định hướng” để ngu dân hơn là khai sáng. Phúc đức mà trung bình mỗi người dân Việt chỉ đọc nửa cuốn sách hàng năm thôi, chứ nếu ai cũng đọc hàng chục “tác phẩm” của nxb Sự Thật thì toàn dân (không chừng) đã “tẩu hỏa nhập ma” hết trơn rồi.

Thế nào là “tẩu hỏa nhập ma”?

Kể cũng khó giải thích tường tận bằng đôi câu nhưng muốn rõ thì chỉ cần nghe các ông Hoàng Chí Bảo, Lê Văn Cương, Lê Thế Mẫu, Trần Nhật Quang (hay bất cứ một đồng chí lãnh đạo cấp cao nào) nói chuyện vài ba phút là biết ngay thôi.

May mà những người như thế cũng không quá nhiều, và may hơn nữa là tình trạng này đang có xu hướng đổi thay. Ông Lê Hoàng, Phó Chủ Tịch Hội Xuất Bản Việt Nam cho biết: “Trong tổng số 60 nhà xuất bản, có những đơn vị thua lỗ nhưng khu vực tư nhân lại kinh doanh khá tốt. Họ ngày càng chuyên nghiệp hơn trong sản xuất, phát hành. Sự năng động, nhạy bén của họ đã góp phần cho sự phát triển của ngành xuất bản.”

Có lẽ vì nhờ vậy nên đã có những ấn phẩm giá trị đã được phát hành, nhất là sách dịch từ tác giả nước ngoài. Xin đan cử một trường hợp tiêu biểu: Tim Marshall và đôi ba tác phẩm của ông:

Công ty Nhã Nam trân trọng giới thiệu: “Tim Marshall, sinh năm 1959, là ký giả người Anh có hơn 25 năm kinh nghiệm về tin tức đối ngoại. Ngoài vai trò ký giả và biên tập viên, Marshall còn là nhà bình luận khách mời về các sự kiện thế giới cho BBC, Sky News. Ông viết sáu cuốn sách, đều là sách bán chạy. Trong đó nổi tiếng nhất là Prisoners of Geography, được liệt vào danh sách New York Times Seller, đã được xuất bản ở Anh, Mỹ, Đức, Nhật Bản, Thổ Nhĩ Kỳ và Đài Loan.”

Thảo nào mà Những Tù Nhân Của Địa Lý đã được nhiều vị thức giả tìm đọc, và nhiệt tình viết lời giới thiệu:

  • Đặng Tiến Thiều: “Địa chính trị đặc biệt hiệu quả khi được nhìn ở tầm vĩ mô, tức là các quan hệ quốc tế: mỗi quốc gia có những quân bài địa lý riêng, và vị thế của mỗi đất nước sẽ được ấn định theo cách nó chơi những quân bài ấy như thế nào.”
  • Trần Anh Minh: “Đối với Tim Marshall, địa lý không chỉ là thứ giúp chúng ta nhận biết vị trí thế giới, mà nó ảnh hưởng trực tiếp tới cách các quốc gia sử dụng chiến lược chính trị của họ.”
  • Hạ Anh(TCLK) : “Tuy nhiên, dưới con mắt của Tim Marshal ông cho thấy dù thế nào chúng ra vẫn là những tù nhân của địa lý.”
  • Nguyễn Nhật Minh Khôi: “Dĩ nhiên, trong rất nhiều các quốc gia, có những tù nhân muốn thoát gông xiềng, thì cũng có những gã hưởng lợi trời cho từ vị trí địa lý.”

Nhận xét thượng dẫn khiến tôi nhớ đến một bình luận khác, của nhà văn Tạ Duy Anh, về một tác phẩm khác (Quyền Lực Của Địa Lý) của Tim Marsahll:

“Đọc cuốn sách, trong bối cảnh cuộc chiến Nga-Ucraina, trong tình cảnh cuộc cạnh tranh địa chính trị toàn cầu đang vô cùng gay gắt và trong điều kiện cay nghiệt của biến đổi khí hậu, chúng ta sẽ tự có những suy ngẫm hữu ích về lựa chọn nào cho tương lai của con cháu mình, về niềm may mắn được tổ tiên để lại cho một mảnh đất xinh đẹp, trù phú, có đủ cả núi cao, biển rộng làm phên giậu, có những cánh đồng phì nhiêu đẹp đẽ để canh tác dễ dàng…”

Thế hiện nay ai “là kẻ hưởng lợi trời cho từ vị trí địa lý may mắn được tổ tiên để lại” này, và họ đã làm gì với “một mảnh đất xinh đẹp, trù phú, có đủ cả núi cao, biển rộng làm phên giậu, có những cánh đồng phì nhiêu đẹp đẽ …”?

Câu trả lời có thể tìm được qua đôi ba mẩu tin đọc được trên báo chí:

Ủa! Sao kỳ vậy Trời?

Sao “một cường quốc tre” như VN mà phải nhập khẩu cả chục nghìn tấn đũa tre, tăm tre từ Trung Quốc? Sao “mấy ngàn cây số biển xanh mà sao thiếu muối cho canh hàng ngày”?

Dân Việt không phải là tù nhân của địa lý. Họ được thừa hưởng cả một giang sơn xinh tươi, phong phú và giầu đẹp cơ mà. Rõ ràng: họ là những tù nhân chính trị bị giam hãm trong một chế độ lười biếng, ngu tối, tham lam, thối nát, và hèn nhát nên những kẻ nắm quyền không chỉ “hưởng lợi trời cho” bằng cách bán sạch tài nguyên (cùng nhân lực) để ăn mà còn sang nhượng cả lãnh thổ, lãnh hải và biển đảo để đổi lấy quyền lợi cùng sự an thân.

Tưởng Năng Tiến

Đức Giám mục Álvarez bị cầm tù xuất hiện trong cuộc phỏng vấn truyền hình cưỡng chế của chế độ độc tài

Đức Giám mục Álvarez bị cầm tù xuất hiện trong cuộc phỏng vấn truyền hình cưỡng chế của chế độ độc tài

Vị Giám mục người Nicaragua bị cầm tù, Đức Cha Rolando Álvarez, mặc áo xanh lam, bất ngờ xuất hiện trên truyền hình Nicaragua vào ngày 24 tháng 3 năm 2023, hơn 6 tuần lễ sau khi từ chối sống lưu vong và bị kết án 26 năm tù.(Ảnh chụp màn hình OSV News/Canal 4 Nicaragua)

Vị Giám mục người Nicaragua bị cầm tù, Đức Cha Rolando Álvarez, đã bất ngờ xuất hiện trên truyền hình Nicaragua vào ngày 24 tháng 3, hơn 6 tuần lễ sau khi từ chối bị trục xuất khỏi đất nước của mình, thay vào đó chọn cách đối mặt với bản án 26 năm tù.

Xanh xao, hốc hác và mặc bộ đồ màu xanh lam, Đức Giám mục Álvarez đã đoàn tụ với anh chị em của mình trong một bữa ăn tại nhà tù La Modelo, nơi ngài đã bị giam giữ kể từ khi bị kết án một cách vội vàng trong một phiên tòa bí mật về tội âm mưu “phá hoại sự toàn vẹn quốc gia” và truyền bá thông tin sai sự thật.

Sự xuất hiện của Đức Giám mục Álvarez diễn ra sau nhiều tuần lễ các nhà lãnh đạo Công giáo và các nhóm nhân quyền yêu cầu bằng chứng về việc ngài còn sống – với những bức ảnh gần đây nhất của vị Giám chức từ ngày ra tòa ngày 10 tháng Giêng. Trước đó, Đức Giám mục Álvarez đã bị quản thúc tại gia sau khi bị giam giữ trong một cuộc đột kích vào trụ sở Giáo phận của ngài vào tháng 8 năm 2022.

Các phương tiện truyền thông thân thiện với chính phủ chiếu cảnh Đức Giám mục Álvarez dùng bữa với bánh mì cùng với anh chị em của mình, sau đó chuyển sang một cuộc phỏng vấn cưỡng chế với ngài. Đức Giám mục Álvarez được yêu cầu xác nhận rằng ngài đã được “đối xử đàng hoàng tử tế”—điều mà ngài đã xác nhận, mặc dù các tù nhân chính trị khác đã mô tả tình trạng của họ là tồi tệ.

Sau đó, người phỏng vấn nói với Đức Giám mục Álvarez: “Chúng tôi rất vui khi thấy ngài khỏe manh”, vị Giám chức tươi cười trả lời: “Trông tôi thế nào? Khỏe mạnh? Và khuôn mặt của tôi trông thế nào?.

Đức Giám mục Rolando Álvarez bên trong nhà tù “La Modelo”, ngày 25 tháng 3 năm 2023 (Ảnh: CNA)

Mặc đồng phục tù nhân và gầy đi trông thấy, vị Giám chức Nicaragua cũng tạ ơn “Rất Thánh Trinh Nữ Maria vì hôm nay, Thiên thần Truyền Tin cho Đức Mẹ để cùng với Mẹ, Ngôi Lời trở nên xác phàm và ở giữa chúng ta để cứu độ chúng ta, vì vào ngày Lễ Truyền Tin, anh chị em của tôi đã có thể đến thăm tôi”.

“Đức Mẹ bảo vệ chúng ta và luôn bao bọc tất cả chúng ta với cùng một tình mẫu tử”, Đức Giám mục Álvarez kết luận trong video, những lời đầu tiên được ghi lại kể từ khi bị kết án.

Đức Giám mục Rolando Álvarez Địa phận Matagalpa, Nicaragua. | Ảnh: Hội đồng Giám mục Nicaragua (CC BY-SA 4.0)

Hình ĐGM trước khi bị tù đày

Phản ứng của Đức Giám mục Álvarez đã gây ra một cơn bão trên mạng xã hội giữa những người dân Nicaragua — nhiều người trong số họ đã trốn khỏi quốc gia Trung Mỹ này khi chế độ Ortega ngày càng trở nên chuyên chế và đàn áp mọi tiếng nói bất đồng.

“Tôi vô cùng vui mừng khi xem những bức ảnh của Hiền huynh của tôi, Đức Giám mục Rolando. Tôi tạ ơn Chúa vì ngài vẫn còn sống!”, Đức Giám mục phụ tá Silvio José Baez Địa phận Managua, người đang sống lưu vong tại Miami, đăng tweet. “Việc dàn dựng điều này của chế độ độc tài thật ghê tởm và đáng hoài nghi và không xóa bỏ được tội ác của nó. Sức mạnh vủa những lời cầu nguyện của mọi người và áp lực quốc tế đã được tỏ lộ. Hãy trả tự do cho ngài ngay lập tức!”.

Đức Giám mục Baez đã phát biểu trong bài giảng vào ngày 26 tháng 3: “Những ai đã cầm tù và muốn bịt miệng tiếng nói của Đức Cha Rolando, đừng để mình bị lừa dối: các bạn là những tù nhân thực sự, tù nhân của sự dữ, của tham vọng, của sự tàn ác. Hãy di dời tảng đá khỏi cửa nhà tù và trả tự do cho Đức Giám mục Rolando”.

Luật sư người Nicaragua Yader Morazán phát biểu với OSV News rằng chế độ có thể đã xem xét áp lực quốc tế trong việc để cho vị Giám chức xuất hiện, vì các luật sư nhân quyền đang điều tra vụ mất tích cưỡng bức.

Vị luật sư cũng lưu ý rằng trang phục của vị Giám chức không phù hợp với trang phục được trao cho các tù nhân trong nhà tù Nicaragua.

“Chúng ta có thể coi đây là việc lợi dụng hệ thống tư pháp để tuyên truyền chính trị, hiện đã phô bày một người theo cách này”, Morazán, người đã trốn khỏi Nicaragua vào năm 2018 và gần đây đã bị tước quyền công dân, cho biết.

Daniel Ortega và vợ của ông, Phó Tổng thống Rosario Murillo, đã coi các Giám mục Công giáo là “những kẻ khủng bố” và “những kẻ âm mưu đảo chính”, và gần đây đã cắt đứt quan hệ ngoại giao với Vatican. Vatican đã đóng cửa Đại sứ quán của mình ở Managua vào tháng 3 với việc Đại biện lâm thời, Đức Ông Marcel Diouf, đã rời khỏi đất nước.

“Ở đây chúng ta có một Giám mục đang bị cầm tù, một con người cực kỳ nghiêm nghị và rất có năng lực. Ngài muốn làm chứng và không chấp nhận sống lưu vong”, Đức Thánh Cha Phanxicô nói với hãng truyền thông Argentina Infobae ngay trước khi mối quan hệ ngoại giao bị cắt đứt. “Đó là một điều gì đó không phù hợp với thực tế; cứ như thể chúng ta đang quay trở lại chế độ độc tài cộng sản vào năm 1917 hoặc chế độ độc tài Hitler vào năm 1935”.

Nicaragua đã trả tự do cho 222 tù nhân chính trị vào ngày 9 tháng 2, trục xuất họ sang Hoa Kỳ và tước quyền công dân Nicaragua của họ. Đức Giám mục Álvarez đã từ chối lên máy bay và sau đó bị kết tội và kết án 26 năm tù.

Minh Tuệ (theo America)

Miến Điện trở thành thủ phủ của thế giới ngầm Trung Quốc

Theo Nikkei Á Châu,

DOMINIC FAULDER tường trình

MAE SOT, Thái Lan — Thái Lan và Myanmar là những nước láng giềng thân thiện và gần gũi chỉ cách nhau một dải nước, sông Moei, Thành phố Mới Shwe Kokko Yatai đã được hình thành và tuyên truyền như một thành phố tuyệt vời trị giá 15 tỷ đô la của tương lai, được quảng bá như là quá trình phát triển diễn ra tốt đẹp ở bang Karen (Kayin) nơi bị sốt rét và xung đột tàn phá của Myanmar, nơi lực lượng sắc tộc Karen tiếp tục cuộc nổi dậy khốc liệt chống lại chính quyền trung ương bắt đầu từ năm 1948. Thành phố nằm ngay phía bắc Mae Sot của Thái Lan sẽ có “khu công nghiệp khoa học và công nghệ, khu giải trí và du lịch, khu văn hóa dân tộc, khu kinh doanh và hậu cần, và khu nông nghiệp sinh thái”, theo tài liệu quảng cáo.

Shwe Kokko cũng được coi là “Thung lũng Silicon của Myanmar” và là trạm trung chuyển quan trọng dọc theo “Con đường tơ lụa trên biển”, một phần của cây cầu trên đất liền giữa Ấn Độ Dương và Biển Đông.

Thực tế đen tối hơn nhiều. Shwe Kokko là một trung tâm tội phạm nổi tiếng được sử dụng để đánh bạc trực tuyến, lừa đảo và buôn người.

Nhiều khu vực tội phạm ngay lập tức bắt đầu mọc lên về phía nam dọc theo sông Moei vốn nông và quanh co, vào thời điểm khô hạn nhất trong năm có thể đi bộ qua được. Khu vực vô luật pháp này được coi là “mối đe dọa ngày càng tăng đối với an ninh toàn cầu” trong một bài bình luận của Viện Hòa bình Hoa Kỳ (USIP) do các nhà phân tích Priscilla A. Clapp và Jason Tower công bố vào tháng trước.

Một trong nhiều sự phát triển mới nguy hiểm trên sông Moei ở phía nam Myawaddy vào cuối tháng 10. Các tháp di động hướng qua sông từ Thái Lan vào Myanmar, trong khi ở phía sau, một bức tường bê tông cao bao quanh một không gian mở, với bốn tháp canh có thể nhìn thấy rõ ràng. Hầu hết các tòa nhà dường như là để ở.

“Từ tháng 2 năm 2021 đến tháng 3 năm 2022, khi đại dịch [COVID-19] hoành hành khắp khu vực, việc xây dựng các vùng đất mới bùng nổ dọc theo đoạn sông Moei dài 40 km,” Clapp và Tower đưa tin.

“USIP cho đến nay đã xác định được 15 khu vực tội phạm riêng biệt trong khu vực,” họ viết. Các “đặc khu kinh tế-SEZ” đáng ngờ dọc biên giới xốp của Thái Lan với Campuchia, Lào và Myanmar vì chúng thiếu nhà kho và nhà máy có nghĩa là sự phát triển mới sẽ không bao giờ là SEZ đáng tin cậy. Các “khu vực” được USIP xác định tồn tại gần như hoàn toàn để chứa người, bởi một số nguồn tin cho biết nhân viên bị dồn ép vào ở  sáu người trong cùng một phòng.

USIP nhận xét: “Các khu vực giống như thành phố trông giống như các thuộc địa hình sự hơn”. Thật vậy, có thể nhìn thấy rõ những bức tường bê tông cao 4 mét phủ đầy dây thép gai sắc bén. Trong một số trường hợp, các chốt gác được nâng lên cao khiến khu vực giống như các trại tập trung.

Mae Sot thực sự là một thị trấn biên giới có tầm quan trọng to lớn về mặt hậu cần. Nằm trên Quốc lộ Châu Á 1, nó được kết nối qua Moei với Myawaddy của Myanmar bằng Cầu Hữu nghị Thái Lan-Myanmar, hiện vẫn chưa đóng cửa. Một tòa nhà bị hư hại bởi một vụ đánh bom xe lớn vào tháng 4 vẫn còn rõ ràng ở phía Myanmar – bằng chứng về sự bất ổn quốc gia đã khiến hàng chục nghìn người phải di dời. Ngay phía bắc Myawaddy là một cây cầu khác với các trạm kiểm soát hải quan để vận chuyển hàng hóa. Nó mở cửa cho lưu lượng container bất chấp tình trạng bất ổn vũ trang ở Myanmar.

Shwe Kokko, khu phát triển hàng đầu của tập đoàn tội phạm Yatai, nằm trong vùng lân cận của Kawmoora. Các văn phòng của nó ở Shwe Kokko cho thấy mối liên hệ trực tiếp giữa thế giới ngầm Trung Quốc và chế độ Myanmar, mặc dù nó thực sự mang lại bao nhiêu chỉ là suy đoán thuần túy.

Thành phố trải dài 19 km dọc theo sông Moei, với diện tích tổng thể là 120 km vuông. Con số đó sẽ lớn hơn một chút so với Macao, khu vực duy nhất ở Trung Quốc hợp pháp hóa hoạt động đánh bạc, mặc dù Bắc Kinh ngày càng chấp nhận loại hình kinh doanh này.

Việc phong tỏa do COVID-19 và các biện pháp kiểm soát chính thức đối với các sòng bạc mang tính nghiện ngập đã làm giảm doanh thu cờ bạc của Macao vào năm ngoái xuống mức thấp nhất trong thế kỷ này. Các nhà tài trợ sòng bạc đã rời khỏi thuộc địa cũ của Bồ Đào Nha ít nhất là từ năm 2016 đến các vùng lãnh thổ ít bị kiểm soát hơn, chẳng hạn như Sihanoukville và Poipet ở Campuchia, và sau đó là qua biên giới Thái Lan với Lào và Myanmar, tạo ra vô số sòng bạc không được kiểm soát ngoài mọi quy định của pháp luật. Công nghệ và cơ sở hạ tầng cờ bạc trực tuyến cũng đã được sử dụng để lừa đảo, gây ra một “đại dịch lừa đảo” trong khu vực.

Sòng bạc chính của Shwe Kokko lớn hơn hầu hết các cơ sở khác trong vùng. Chủ sòng là  She Zhijiang – hay Dylan She, như tên ông ta thường tự gọi mình – chủ tịch của Yatai International Holding Group. Ông cũng là phó chủ tịch của Liên đoàn Doanh nhân Hoa kiều Trung Quốc.

Theo cổng thông tin Caixin của Trung Quốc, She đã chạy trốn khỏi chính quyền Trung Quốc từ năm 2012. Hắn ta được cho là đã thiết lập các mạng lưới đánh bạc ở Campuchia, Myanmar và Philippines. Kể từ tháng 8, đương sự đã ngồi tù trong phòng giam của Cục Nhập cư Thái Lan để chờ dẫn độ sang Trung Quốc, một thủ tục phức tạp do ông ta có quốc tịch Campuchia. Nhưng sòng bài Yatai vẫn tiếp tục hoạt động đều đặn như bình thường.

Shwe Kokko đang được xây dựng, nhìn từ phía Thái Lan của dòng sông vào tháng Tám. Các nhà báo đến thăm khu vực này có thể nghe thấy những người xây dựng nói bằng tiếng Trung Quốc. (Ảnh của Adam Oswell)

Hộ chiếu Campuchia có thể được mua hợp pháp với giá khoảng 200.000 USD. Các nhà quan sát nghi ngờ rằng một số nghi phạm người Trung Quốc đã đánh cược với sự phản bội của các đồng nghiệp trong các cuộc thanh trừng tội phạm đang diễn ra ở đại lục để được xuất cảnh. Với danh tính được đổi mới, giờ đây họ đang trôi nổi khắp Đông Nam Á với tư cách là những doanh nhân được cho là hợp pháp.

Công viên KK, cách Myawaddy không xa về phía đông nam. Nó có tiếng xấu xa nhất trong số các vùng đất mới. Người Malaysia, Đài Loan và Ấn Độ nằm trong số những người được biết là đã bị buôn bán sang đó để đòi tiền chuộc hoặc lừa đảo trực tuyến để mua lại tự do của họ.

Các bản đồ trên Google mang những lời tố cáo về Công viên KK — đôi khi được gọi là Khu vực KK hoặc Vườn KK — nhiều bằng tiếng Mã Lai và Trung Quốc. Ai đó đã đánh dấu “nhà tù” bằng tiếng Anh trên hai cấu trúc an toàn cạnh nhau với những bức tường bên ngoài không có cửa sổ. Ở trung tâm, hai biệt thự sang trọng đáng kể được bao quanh bởi những bức tường bê tông cao vượt mức thường.

“Kết quả là toàn bộ Moei đã trở thành một dòng sông tội phạm,” Tower nói với Nikkei Asia. “Bạn đang chứng kiến ngày càng nhiều người bị lừa vượt biên, và một khi họ đến đó, họ sẽ bị giữ để đòi tiền chuộc,” ông nói, đồng thời cho biết thêm rằng ngay cả việc trả tiền cũng không đảm bảo cho họ được phóng thích.

“Mặt khác của Moei một cơn ác mộng về quản trị”

Jeremy Douglas, Văn phòng Liên Hợp Quốc về Ma túy và Tội phạm khu vực đại diện tại Bangkok

Một phóng viên người Thái Lan đã đến thăm các sòng bạc ở Myawaddy vào đầu năm 2020, trước khi lệnh phong tỏa do COVID-19 có hiệu lực, đã thấy ở đó đầy những người chia bài và nhân viên chia bài là người Campuchia. Những nhân viên sòng bạc này đã được chuyển đến từ Sihanoukville sau khi chính phủ Campuchia kiểm soát hoạt động đánh bạc trực tuyến vào năm 2019 theo yêu cầu của Bắc Kinh. Anh ta thấy cờ bạc trực tuyến được tiến hành công khai tại các cơ sở này.

Người Malaysia đã trở thành mục tiêu buôn người cụ thể vì họ thông thạo tiếng Quan thoại, điều này rất hữu ích cho việc lừa đảo cộng đồng người Hoa ở nước ngoài rộng lớn hơn miễn là người Trung Quốc đại lục bị khóa ở nhà và không có mặt. Nhiều người Malaysia cũng nói tiếng Anh, mở ra các thị trường khác. Điều này cũng đúng với người Philippines, người Ấn Độ và người châu Phi. Hầu hết bị thu hút bởi những quảng cáo sai sự thật về việc làm béo bở.

Sông Moei, phía bắc Myawaddy, nhìn về phía nam. Khu vực này là một trong những phần hoang dã nhất và ít được ghé thăm nhất của Thái Lan.

USIP suy đoán rằng hơn 100.000 công dân nước ngoài có thể bị mắc kẹt bên trong Myanmar, chủ yếu dọc theo Moei. Một nhà ngoại giao Đông Nam Á theo dõi tình hình từ Bangkok đã không thể tin được rằng con số có thể cao đến vậy. Tuy nhiên, nhiều người Malaysia đã vùng thoát tìm cách hồi hương sau khi bị buôn lậu đến biên giới Myanmar.

Một người Malaysia trốn thoát qua Mae Sot sau khi nhảy ra khỏi cửa sổ tầng ba tuyên bố đã nhìn thấy hàng nghìn đồng hương trong các tòa nhà khác nhau. Một luật sư Thái Lan làm việc tại đồn cảnh sát chính của Mae Sot nói với Nikkei rằng ông đã xử lý hai cậu bé Malaysia mới có 15 tuổi bị Cục Nhập cư Thái Lan trục xuất về nước.

Vào tháng 4, Ekapop Lueangprasert, một người Thái Lan tốt bụng, người điều hành mạng lưới Survive độc lập chuyên giải cứu các nạn nhân bị buôn bán, đã giới thiệu một phụ nữ 25 tuổi cải trang kỹ càng với báo chí. Cô đã bị lừa với một lời mời làm việc giả mạo để vượt qua biên giới ở Myawaddy và bị ép làm gái mại dâm. Cô đã trốn thoát được, nhưng ước tính có ít nhất 300 phụ nữ Thái Lan vẫn bị giam cầm.

Ekapop Lueangprasert, một người Thái Lan tốt bụng, đã giải cứu hơn 100 người bị buôn bán qua biên giới đất nước, bao gồm cả những phụ nữ bị ép làm gái mại dâm dọc sông Moei quanh Myawaddy. (Ảnh của Dominic Faulder)

Jeremy Douglas, đại diện khu vực tại Bangkok của Văn phòng Liên Hợp Quốc về Ma túy và Tội phạm, nói với Nikkei: “Việc giúp đỡ những người bị mắc kẹt này gần như là không thể. “Mặt khác của Moei nó giống như là một hành tinh khác. Tình hình ở đây là một cơn ác mộng về quản trị — nó nằm ngoài tầm kiểm soát.”

Douglas đang kêu gọi các biện pháp cứng rắn. “Bọn tội phạm nên bị cắt điện và viễn thông cũng như các cơ sở sòng bạc và nơi tổ chức các trò chơi gian lận của chúng nằm rải rác dọc biên giới. Nếu không thì chúng ta không thể xử lý chúng được”, ông nói. “Và chúng tôi cũng khuyên bạn đọc nên điều tra nguồn gốc các truy cập ngay từ đầu (trước khi chơi các trò may rủi trực tuyến).”

Báo cáo bổ sung của Pak Yiu.

Phan Sinh Trần 

Mới hôm qua thôi-ĐỖ HỒNG NGỌC

Năm 1993, tháng 12, mùa tuyết trắng xóa ở Canada, tôi có dịp đến thăm một Nursing home ở Montreal, bên cạnh dòng sông Saint Lawrence. Canada là nơi có chế độ chăm sóc người già rất tốt, có thể nói nhất thế giới, thế nhưng lòng tôi nặng trĩu khi nhìn thấy những kiếp người, mà ngoài kia Như-lai vẫn “như như bất động”… vẫn tuyết rơi trắng xóa, vẫn dòng dòng mênh mông… Tôi viết mấy câu – thực ra, chỉ là một “ghi chép lang thang” những điều mắt thấy tai nghe giữa lạnh lùng băng giá hôm đó bên dòng sông tuyết trắng… “Trong một nhà giữ lão ở Montreal”.

Trong một nhà giữ lão ở Montreal

Họ ngồi đó

Bên nhau

Đàn ông

Đàn bà

Không nhìn

Không nói

Họ ngồi đó

Gục đầu

Nín lặng

Ngửa cổ

Giật nhẹ tay chân

Có người

Trên chiếc xe lăn

Chạy vòng vòng

Có người

Trên chiếc xe lăn

Bất động

Họ ngồi đó

Hói đầu

Bạc trắng

Móm sọm

Nhăn nheo

Mới hôm qua thôi

Nào vương

Nào tướng

Nào tài tử

Nào giai nhân

Ngựa xe

Võng lọng

Mới hôm qua thôi

Nào lọc lừa

Nào thủ đoạn

Khoác lác

Huênh hoang

Mới hôm qua thôi

Nào galant

Nào qúy phái

Nói nói

Cười cười

Ghen tuông

Hờn giận

Họ ngồi đó

Không nói năng

Không nghe ngóng

Gục đầu

Ngửa cổ

Móm sọm

Nhăn nheo

Ngoài kia

Tuyết bay

Trắng xóa

Ngoài kia

Dòng sông

Mênh mông

Mênh mông…

Đỗ Hồng Ngọc (Montréal, 1993).

MỚI HÔM QUA THÔI – Nhạc Võ Tá Hân – Thơ Đỗ Hồng Ngọc – Ca sĩ Ngọc Quy

Tòa Giám mục Kon Tum lên án hành vi phạm Thánh của cán bộ xã

RFA

27-03-2023

Linh mục Phanxico Xavie Lê Tiên đang dâng lễ bị cán bộ xã, công an và dân quân tự vệ … ngăn trở, xúc phạm.

conggiao.vn

Tòa Giám mục Kon Tum vào ngày 27/3 ra thông báo lên án hành vi phạm Thánh của một số cán bộ xã Đắk Nông, huyện Ngọc Hồi.

Thông cáo đề ngày 27/3 do Linh mục Chánh văn phòng Tòa Giám mục Phê rô Lê Văn Hùng ký gửi đến chính quyền Kon Tum và huyện Ngọc Hồi.

Thông báo nhắc lại vụ việc xảy ra vào lúc 18 giờ 15 phút ngày 22 tháng 3 vừa qua tại nhà nguyện Giáo họ Phao lô thuộc Giáo xứ Đắk Giấc, xã Đắk Nông, huyện Ngọc Hồi tỉnh Kontum.

Như tin RFA loan hôm 24/3, chính quyền xã Đắk Nông (huyện Ngọc Hồi, tỉnh Kon Tum) tiếp tục ngăn cản linh mục và giáo dân thuộc giáo họ Phaolo thực hiện nghi lễ trong tuần thứ ba liên tiếp trong nỗ lực ngăn chặn việc sinh hoạt tôn giáo của 20 gia đình trong giáo họ này.

Theo một số video giáo dân cung cấp, khi thánh lễ do linh mục Phanxico Xavie Lê Tiên đang tiến hành tại nhà nguyện của giáo họ, công an và dân quân tự vệ cùng một số người mặc thường phục đến vây quanh vị tu sĩ. Trong một video, người đàn ông mặc thường phục tự xưng tên là Thạch – Phó Chủ tịch xã Đắk Nông chỉ ngón tay vào vị linh mục và chất vấn “ông này là ai” và yêu cầu dừng làm lễ để lên Uỷ ban Nhân dân xã làm việc. Tuy nhiên, vị linh mục tiếp tục thực hiện nghi lễ của mình.

Sau đó, một phụ nữ, được giáo dân xác định là một phó chủ tịch xã, tiến đến bàn thờ tế lễ tự ý gấp cuốn kinh thánh mà linh mục đang đọc ôm vào người và bỏ đi nhưng bị giáo dân phản đối. Một người mặc thường phục khác tắt đèn của nhà nguyện trong tiếng đọc kinh của giáo dân.

Thông báo của Tòa Giám mục Kon Tum ngày 27/3 nêu rõ việc làm đó đã gây bức xúc và làm tổn thương anh chị em giáo họ Phao lô, cũng như đối với các linh mục, giáo dân trong và ngoài giáo phận Kon Tum.

Tòa Giám mục Kon Tum kiến nghị chính quyền sớm công nhận Nhà nguyện của giáo họ Phao lô và các nhà nguyện khác trong các buôn làng thuộc địa bàn tỉnh Kon Tum.

TẦNG ĐỊA NGỤC – Uyên Nguyên

Nơi Gặp Gỡ Không Hẹn Mà Ðến:
 
No photo description available.
 
Ðiểm gặp gỡ không hẹn mà đến của nhóm “Ngụy Quân Ngụy Quyền Sài Gòn ” thoạt tiên là Trại Cải Tạo Long Thành, tọa lạc tại Long Thành Tỉnh Ðồng Nai do Ủy Ban Quân Quản quản lý . Sau trở thành Trải Tạo 15 NV do Bộ Nội Vụ quản lý.
 
Sáng ra, chúng tôi mới định thần và chuẩn bị tinh thần cho một sống đổi đời bắt đầu. Tôi được phân bổ ở nhà 6. Ðội trưởng Ðội 3 là Phạm Ngọc Cửu. Nhà Trưởng là Trần Tấn Toan.
 
Ngày đầu đến trại chúng tôi nhận diện được những nhân vật có tên tuổi sau đây:
 
Về phía đảng phái gồm có Nghị Sĩ , LS Trần Văn Tuyên, Vũ Hồng Khanh…
Về phía Nghị sĩ , có Trần Tấn Toan, nguyên trước là chủ tịch Hội Ðồng Tỉnh Gia Ðịnh.
 
Về phía dân biểu có Ông Nguyễn Bá Lương, chủ tịch hạ Viện, Quốc Hội Ðệ Nhị Cộng Hòa, Dân biểu Lê Minh Ðăng, Khiếu Thiện Kế, Trần Ngọc Châu….
Về phía toà án thì có rất nhiều Chánh Án, Biện Lý, Dự Thẩm các toà án ở Sài Gòn và các tỉnh ở Miền Nam Việt Nam. Trong đó có những ông chánh án mà người viết biết tên, biết mặt như ông Trần Ðại Khâm, Nguyễn Cần ( tức Tú Gàn), Ðào Minh Lượng, Nguyễn Ðắc Trọng, Ngô Văn Cân, Biện Lý Trần Thành Ðô, Dự Thẩm Nguyễn Thành Hương, Trần Cẩm Tựu, Phạm Minh Tâm, Hoàng Phùng Võ, Dương Lân, Ðặng Xuân Nhẫn, Nguyễn Công Ðàn ( tục là “Bò Ðàn” , tiếng chúng tôi hay gọi thân thiết vì anh ta phụ trách giữ mấy con bò cho trại) , Trần Gia Tá, Cao Quãng Chơn…. .
 
Về phía Phó Tỉnh Trưởng Hành Chánh : Phạm Ngọc Cửu ( Bình Thuận); Nguyễn Thanh Sử ( Bình Tuy, Trần Huỳnh Thanh, Nguyễn Văn Thích ( Bình Ðịnh); Nguyễn Chí Vy ( Quảng Ngãi ) Nguyền Văn Hoàng ( Phú Yên )
và còn nhiều phó tỉnh trưởng hành chánh khác nữa mà tôi quên tên và nơi phục vụ rồi.
 
Về phía hành chánh cao cấp : Kỹ sư Dương Kích Nhưởng, Phó Thủ Tướng; Lê Văn Trường, Bộ Trưởng Tài Chánh; Nguyễn Văn Chi, Tổng Giám Ðốc Trung Tâm Chuẩn Chi- Bộ Tài Chánh; Bùi Hữu Tiể n, Tổng Giám Ðốc Ðiền Ðịa; Trần Huỳnh Châu, Tổng Thư Ký Bộ Nội Vụ; Nguyễn Văn Tương, Ðặc Ủy Trưởng Hành Chánh, Kỹ Sư Ngô Trọng Anh, Cưụ Tổng Trưởng Công Chánh Nội Các Nguyễn Cao Kỳ, Kiến Trúc Sư Ngô Viết Thụ, Ông Phạm Trọng Nhân, cựu Ðại Sứ Việt Nam Cộng Hoà tại Lào và các Phó Tổng Giám Ðốc Thuế Vụ, Kế Hoạch thuộc các Bộ nữa mà tôi quên mất tên rồi. Ngoài ra còn có rất nhiều Giám Ðốc Nha Sở thuộc Hành Chánh Trung Ương, một số Quận Trưởng các Quận như Trung Tá Kiều Văn Út mà người viết biết mặt, biết tên và cũng như các Ty, Sở Trưởng, Phó Quận Hành Chánh thuộc hành chánh địa phương, các tỉnh thành cũng có mặt trong nhóm này.
 
Về phía cảnh sát thì ngoài những cấp chỉ huy cảnh sát trung ương như Thiếu Tá Ðoàn Ðình Từ,Trung Tá Phấn Bộ Tư Lệnh Cách Sát Quốc Gia… còn có một số Trưởng Ty Cảnh Sát điạ phương mà người viết được biết như Trung Tá Phan Trần Bảo… và còn nhiều người nữa, lâu quá quên tên.
Ngoài ra cũng có một số nhân viên thuộc Trung Ương Tình Báo, Thiên Nga…,
 
Những nhân vật này lần lược được chuyển trại dưới hình thức mà chúng tôi gọi là Bao Bố . Ở đây tôi xin mở một dấu ngoặc để giải thích tại sao có tên là Bao Bố. Những đợt chuyển trại lớn, đông người thường xảy ra trong đêm khuya để dễ bề kiếm soát an ninh lộ trình , người ngoài không ai hay biết. Ðợt chuyển trại đầu tiên đi ra Bắc gọi là Bao Bố I vì sau khi có lệnh tập trung trong đêm khuya, và gọi tên từng người rồi sau đó trao cho mỗi người môt cái bao bố đựng gạo để bỏ hành trang đi tù vào. Ðợt chuyển trại nầy gồm những nhân vật cao cấp trong chính phủ cũng như trong hàng ngũ đảng phái, cảnh sát, trung ương tình Báo…. Ðợt di chuyến ra Bắc lần thứ hai được gọi là Bao bố II đa phần gồm những giám đốc, nha sở thuộc trung ương. Ðể trấn an các trại viên cũng như để bảo dảm an ninh lộ trình, Ban Chỉ Huy Trại đã động viên tất bằng cách nói láo rằng các anh được di chuyển đến những địa điểm học tập an toàn hơn. Nếu có người thắc mắc hỏi có phải chuyển đi Bắc không thì được cán bộ trấn an bằng cách trả lời không thật là các anh sẽ được đưa về miền Nam như Rừng Ðước, Năm Căn… Nhưng thật tình là xuống tàu ra Bắc cải tạo mút mùa lệ thủy.
Sau hai đợt chuyển trại ra Bắc, Trại chỉ còn độ 250 trại viên. Chúng tôi được tái phân bổ lực lượng lao động và tôi đã được công tác trong tổ Vệ Sinh cho đế n ngày chuyển lên trại Xuyên Mộc Ðồng Nai và tiếp lao động cải tạo trong Ðội trồng trọt, rồi tiếp đến là Ðội Văn Nghệ cho đến khi “ học tập tiến bộ” đượ c trại xét tha về vào cuối tháng 8 năm 1989.
 
Trong thời gian đầu học tập chính trị, chúng tôi có dịp học chung với những chịnh trị gia quen thuộc. Trong đó phải kể đến LS Trần Văn Tuyên, Vũ Hồng Khanh . Không biết mấy ông này trình diện vì lý do gì . Chắc thuộc đảng phái thì phải. Nghe nói Luật Sư Tuyên vì liên hê đến bà vợ nhỏ nên bị kẹt lại và đi tù luôn. Nhiều chánh khách, nhà ngoại giao, hành chánh cao cấp cũng đã rơi vào trường hợp này, hối không kịp vì đã vào rọ rồi. Ngày trở về còn xa lắm nếu không muốn nói là bỏ thây nơi những trại giam nổi tiếng là hắc ám nhất ở miền Bắc. Ls Trần Văn Tuyên là một điển hình. Tôi còn nhớ khi lên lớp học chính trị, sau khi giảng xong bài , cán bộ giảng huấn kêu Ls Trần Văn Tuyên đứng dậy và dùng lời lẽ thô bạo để mắng chưởi ông ta. LS Tuyên đã nói một câu rất bất hủ: “Việc tôi làm chỉ có lịch sử phán xét chứ không ai có quyền phán xét tôi” . Sau bữa lên lớp đó, thì chúng tôi không thấy mặt của LS Tuyên nữa vì người ta đã dẫn ông ta đi đâu mất rồi.
Làm ở đội rau xanh một thời gian tôi được xung vào Ðội Văn Nghệ Trại. Tôi nhớ không lầm đội Trưởng là nhạc sĩ Vũ Thành An. Vì chức vụ cuối cùng của anh ta là trưởng cơ sở Dân Vận & Chiêu Hồi Tỉnh Gia Ðịnh, cho nên anh phải đi trình diện học tập cải tạo theo diện “Ngụy Quân Ngụy Quyền” .
 
Có một điều cũng nên nói ở đây mặc dù Vũ Thành An nổi tiếng với những ca khúc không tên trước 75 nhưng khi vào trại bên cạnh ca khúc anh viết nhân đêm giao thừa năm đầu tiên ở trại 1975 có đoạn rất hay và rất “ tiểu tư sản” và được mọi người chấp nhận : “Thắp nến hồng lên em, giao thừa về rồi đó. Ánh sáng bừng trong đêm. Như bình minh đã lên….” Nhưng khi anh viết theo nhu cầu chính trị tuyên truyền anh lại viết một ca khúc lạc lõng, không giống ai. Lời ca như một lời xưng tội và sặc màu “vô sản chuyên chính” . Tôi nghĩ rằng chỉnh những ngườ i bị rối loạn tâm thần, đánh mất bản ngã, lương tri thì mới viết một ca khúc tồi như thế. Vì vậy anh đã bị hết thảy trại viên chê trách và lên án dữ dội.. Ca khúc có đoạn : “ Nếu biết rõ đế quốc Mỹ là quân xâm lược. Lũ ngụy quyền là bọn tay sai. Bao nhiêu năm cặm cụi miệt mài…”. Ðộc hại hơn nữa là các trại viên bị bắt buộc phải hát ca khúc này trong những lần sinh hoạt vă n nghệ. Nhưng dù anh có viết trăm ngàn bài ca tôn vinh chế độ đáng nguyền rủa kể trên thì cộng sản cũng không tha cho anh đâu và thực tế anh phải ra Bắc sau đó và cải tạo dài dài hơn mười năm mới được tha về vì anh thuộc diện “ác ôn” ( dân vận chiêu hồi bên hành chánh- chiến tranh chính trị hay chiến tranh tâm lý bên quân đội ) .
 
Kịp đến khi Vũ Thành An bị chuyển ra Bắc thì người thay thế anh ta là anh Trần Thiên Ân . Anh nầy là một người còn rất trẻ, xuất thân từ học viện quốc gia hành chánh, chức vụ cuối cùng là phó quận trưởng ở đâu đó. Vì có một thời gian học ở chủng viện khi còn nhỏ, nên nhạc lý anh ta rất rành và rất vững. Anh viết hòa âm cho những bài hợp xướng rất dễ dàng và rất hay.
Kịp đến khi nhóm hình sự di chuyển về đây thì Ðội Văn Nghệ có sự tăng cường nam và đặc biệt là nữ trại viên thì sinh hoạt văn nghệ trại khởi sắc hơn. Có những giọng ca trẻ tân nhạc cũng như cổ nhạc, kịch.. dưới sự dìu dắt và hướng dẫn của anh em trại viên thuộc diện chính trị chúng tôi. Trong đó có tôi dù sau này tôi không còn ờ trong Ðội Văn Nghệ nữa mà ở trong Tổ Vệ Sinh.
 
Chuyện anh Nguyễn Văn Tri :
 
Anh Tri là người cũng xuất từ học viên quốc gia hành chánh, làm giám đốc hành chánh Tổng Nha Ðiền Ðịa do kỹ sư Bùi Hữu Tiển làm Tổng Giám Ðốc. Sau khi học tập cải tạo ở trại một thời gian thì anh Tri có triệu chứng bất bình thường. Cứ vào lúc trời mưa, chúng tôi thấy anh ta ra ngồi ngoài mưa. Miệng thì lẩm bẩm những câu gì không ai hiểu cả. Một thời gian sau đó không biết sao anh ta được trại thả về. Không biết vì lý do bị bệnh tâm thần hay anh thuộc ngành mà cách mạng đang cần người hay không hay vì nguyên do khác không ai hay biết. Chỉ biết rằng sau khi được thả về một thời gian sau thì người ta thấy anh ở Sài Gòn và không có biểu hiện gì bất bình thường cả. Ðược thêm sau đó anh và gia đình qua Mỹ theo diện HO.
Chuyện Cụ Nguyễn Bá Lương, cựu chủ tịch Hạ Viện, Quốc Hội Ðệ Nhi Việt Nam Cộng Hòa.
 
Cụ Nguyễn Bá Lương, vốn là một dân biểu. Người ta thường gọi cụ là “Dượng Năm Xe Ðò Bủu Hiệp”. Cụ có người con trai -thiếu Tá Nguyễn Bá Di. Khi cụ nhập trại thì tuổi của cụ khá cao, sức khỏe yếu kém nên chỉ có thể lao động nhẹ mà thôi. Ở tù được mấy năm trại xét tha cụ và cho cụ về. Trước đó Ban Giám Thị trại đã mời cụ lên dùng trà và mời thuốc đồng thời thông báo cho cụ hay là cụ đã được nhà nước cách mạng xét tha. Nhưng ói ăm thay về đâu chẳng thấy mà chỉ thấy bỏ thây nơi rừng thiêng nước độc- trại Xuyên Mộc Ðồng Nai. Số là như vầy : sau khi mời cụ ra trại và thông báo quyết định tha cụ, Giám Thị trại dự tính là sáng hôm sau sẽ ký lệnh xuất trại .. Nhưng chưa kịp ký lệnh thì thành phố gọi giám thị về họp khẩn. Cho nên lệnh xuất trại chưa được ký và sẽ được ký khi họp xong. Nhưng than ôi, sau khi đi họp về thì lệnh xuất trại của cụ đã không được ký vì quyết định tha cụ đã bị đình hoãn lại trong một thời gian nữa cho đến khi có lệnh mới của trung ương. Thế là hy vọng được sớm trở về sum họp với gia đình tiêu tan theo mây khói. Kịp đến khi nhóm hình sự đã “đủ lông đủ cánh” để điều hành trại thì toàn bộ trại viên “khối chính trị” còn lại ở Trại Long Thành phải chuyển lên Trại Xuyên Mộc Ðồng Nai. Một thời gian sau đó vì không chịu nổi thời tiết khí hậu khắc nghiệt của núi rừng Xuyên Mộc, cụ đã ngã bệnh và qua đời . Sáng cụ ra đi vì tôi bị bệnh nên tôi đã có mặt nơi chỗ cụ nằm, vuốt mắt cho cụ và nguyện cầu hương linh cụ sớm về nơi chín suối chấm dứt những chuỗi ngày đen tối nhất của cuộc đời. Trong thời gian ở Trại Xuyên Mộc, tôi có dịp đàm đạo với cụ và được cụ kể nhiều chuyện thuộc loại “ thâm cung bí sử” ít ai biết trong cuộc đời tình ái và sinh họat chính trị chính em của cụ. Rất sôi nổi vì theo diện tướng số cụ có khuôn mặt tướng hầu. Ngoài ra giới “ thân cận” của cụ có nói cho tôi biết cụ có thêm một cái ẩn tướng khác là “gậy”, “ của quý” của cụ chạm đất khi cụ ngồi chổm hổm. Không biêt có đúng không. Nếu đúng thì cụ từ một thư ký đồn điền rồi lên làm Dượng Năm Xe Ðò Bủu Hiệp , rồi đắc cử dân biểu Hạ Viện. Rồi đắc cử chủ tịch Hạ Viện cũng là lẽ thường tình dễ hiểu thôi. Như ông Thiệu có tướng hầu như cụ, làm đến chức cao nhất nước thì cũng không ngoa gì. Tướng số nhiều khi cũng đúng cho nhiều người lắm.
Ăn mà cấm không được nói cho ai biết. Thế mới là lạ chứ.
 
Những ngày bên Thành :
 
Vào khoảng cuối năm 1978 trong khi các trại viên thuộc diện chính trị còn lại ở Trại Long Thành phải chuyển trại lên Trại Xuyên Mộc Ðồng Nai, tôi và Phạm Ngọc Thành được “may mắn” ở lại trại để tiếp tục gánh vác một số công việc mà chưa thể giao ngay cho nhóm hình sự vừa mới chuyển đến từ các trại như Bù Ðăng , Bù Gia Mập …. Nhóm này bị tù từ sau ngày Sài Gòn mất. Sau một thời gian dài bị giam trong các trại lao động khổ sai, thiếu đủ mọi thứ nên khi chúng nó về đây chúng nó chết như rạ. Do đó với nhu cầu “ đột xuất”, tổ Vệ Sinh của chúng tôi phải làm một lúc hai công tác. Một là công tác đổ phân . Hai là công tác “khâm liệm” cũng như “di quan” người vừa mới chết ra nghĩa địa liền tù tì. Có ngày có đến hơn 5 đứa “mò- cua” ( tiếng lóng là chết ). Có khi cả chục đứa cho nên tổ Vệ Sinh của chúng tôi rất đắt khách . Chúng tôi phải “ khẩn trương” đem đi chôn mệt nghỉ cả ngày lẫn đêm. . Nhiều khi phải đem đi chôn vào giữa ban đêm ngày rằm. Không có một chút ánh sáng gì ngoài ánh trăng chiếu vằng vặc. Vào những đêm như thế này, không biết các bạn của tôi nghĩ ra sao chứ riêng tôi tôi rất thích vì bản tính nghệ sĩ, ưa mơ mộng của tôi dù phải lao động cật lực để có thể về trại sớm để ngày mai có sức “đi cày” tiếp . Chuyện sợ ma thì không thể nào nghĩ đến vì làm việc bở hơi tai thì giờ đâu mà nghĩ chuyện vu vơ. Phải nói mệt nhất là việc đào huyệt vì nghĩa địa, nói cho oai chứ thực ra là một mô đất cao toàn là đá ong, cứng như đá nên đào huyệt không thể nào đào sâu được, khoảng chừng độ hơn nửa thước là cùng. Không có vật dụng gì khác ngoài mấy cái xẻn cùn. Sức người là chính. Sở dĩ tôi phải dông dài như vầy là vì có liên hệ đến việc đi chôn cất Thành sau này.
 
Vì phải di chuyển khiêng phân hằng ngày hay phải khiêng quan tài đem đi chôn nên tôi thường gặp Thành trong bồ đồ lính được nhuộm đen và trên đầu đội một cái mũ “phở” không giống ai đi rảo trong trại. Chúng tôi chỉ chào nhau rồi ai làm phận sự người ấy. Thành vốn người dong dỏng cao, nước da tái tái . Nước da này vốn dĩ như vậy kể cả lúc còn làm Phó Quận Hàm Thuận rồi Hòa Ða. Ngoài ra không có biểu hiện gì là bệnh hoạn cả.
Thời gian cứ trôi đi. Rồi đến kỳ thăm nuôi . Bà xã của tôi và bà xã của Thành đi thăm nuôi chúng tôi cùng một ngày vào dịp cuối năm 1978 . Tôi được Trại bố trí thăm nuôi trước, Thành thăm nuôi sau. Trước đó bà xã của tôi cũng đã gặp Thành ở nhà thăm gặp , có chào hỏi đôi điều và cũng không thấy Thành không có biểu hiện gì là bệnh hoạn trầm trọng cả.
 
Một thời gian ngắn sau khi thăm nuôi nhất là gần Tết năm đó sức khỏe của Thành có triệu chứng giảm sút thấy rõ. Mắt và da trở nên vàng nhiều, triệu chứng của bệnh viêm gan. Mặc dù Thành được BS cán bộ tên Hùng cũng như BS trại viên Tùng giúp đỡ rất nhiều nhưng không có kết quả gì vì thiếu thuốc đặc chế. Vì vậy thể theo đề nghị của BS trại Viên Tùng và được đồng ý của BS Hùng, trưởng trạm xá đã ghi cho Thành một toa thuốc và xin cho người nhà của Thành đem lên cho Thành. Nhưng than ôi! chưa kịp đem lên thì Thành đã ra người thiên cổ. Tôi nhớ không lầm là Thành ra đi vào ngày mồng một Tết (nhằm ngày 28 tháng giêng) năm 1979 .
 
Nghe tin Thành qua đời tôi tìm cách để viếng thăm anh. Ðược biết xác Thành được để ở bệnh xá Trại, trong một gian phòng tối như bưng.
Tôi cứ nhớ mãi cây đèn cầy duy nhất mà tôi đã thắp lên quan tài của Thành. Cây đèn cầy này tôi đã cất kỹ trong gói “hành trang” khi đi tù vì nghĩ rằng sẽ có dịp để xử dụng nó. Nhưng chưa có dịp nào để xử dụng thì nay lại đem ra cắm trên quan tài của người bạn đồng môn hành chánh và cũng là người bạn thiết thân lúc còn làm việc chung với nhau ở tỉnh Bình Thuận. Dù cây đèn cầy đã bị gãy nhưng dù sao cũng là vật quý báu và rất cần thiết trong lúc này. Chắc Thành cũng thông cảm cho tôi vì cây đèn cầy không phải đơn thuần là một vật vô tri vô giác nhưng nó biểu tượng cho sự tiếc thương cũng như gói ghép một tình cảm thiết thân không thể phai nhòa.
 
Một điều hy hữu là khi Thành mất tổ Vệ Sinh của chúng lo tẩm liệm và đem Thành ra nghĩa địa. Chúng tôi chỉ biết ngậm ngùi thương tiếc cho người bạn xấu số đã ra đi quá sớm như vậy. Chúng tôi cố ngăn những dòng lệ nhưng không thể nào được. Những giọt nước mắt cứ tuông chảy, cứ lăn dài trên má . Khóc cho Thành một phần mà khóc cho số phận của kiếp đọa đày của những người tù còn lại như chúng tôi thì nhiều.
 
Thành đã từ giã cõi đời bỏ lại vợ con và các bạn tù. Bây giờ Thành có thể yên phận về phần nơi chín suối, không bị ràng buộc với những hệ lụy khổ đau nơi trần thế nữa. Còn lại chúng tôi tiếp tục chịu đựng số kiếp đọa đày nơi chốn tù ngục. Còn lại gia đình với vợ và các con trong nỗi thương đau chất ngất…
 
NHỮNG CHUYỆN BÊN LỀ:
 
Chuyện Nhà Văn Nguyễn Mạnh Côn
 
Nhà văn Nguyễn mạnh Côn , nổi tiếng với tác phẩm “Ðem Tâm Tình Viết Lịch Sử” cũng được mọi người biết đến khi ông ta tuyệt thực để phản đối chính sách giam cầm của cộng sản. Rồi ông ông bệnh, ông chết ở đây.
Chuyện ông Hồ Hữu Tường:
 
Khi chúng tôi đến đây thì có gặp nhà văn Hồ Hữu Tường. Ông Tường nổi tiếng với “Phi Lạc SangTàu”.
 
Hằng ngày, tập họp đi lao động thấy ông gánh đôi gánh. Nghe nói ông bị bệnh phù nên ông được bố trí làm công việc nhẹ là nấu nước cho đội uống. Ông Tường dáng người thấp lùn vả lại ông bị chứng phù thủng nên hai chân ông phù ra. Dáng đi chậm chạp uể oải. Biết ông là nhà văn, là người hiểu biết rộng nên trại đã trao giấy bút để ông viết “thu hoạch, hiến kế.” Nghe nói sau một thời gian sợ ông chết trong trại nên trại đã cho ông về nhà và một thời gian sau thì ông mất.
 
Lại chuyện Ông Nguyễn Bá Lương, dân biểu quốc Hội, chủ tịch Hạ Viện:
Sau khi ông mất một cơ hội trở về sum họp với gia đình ờ trại Cải Tạo Long Thành, ông phải theo chúng tôi lên Khu B Xuyên Mộc Ðồng Nai. Ông được bố trí ở cùng phòng với chúng tôi. Lúc này ông bị bệnh thường hay ở nhà. Khi có dịp rảnh rỗi tôi thường là cà đến nói chuyện với ông. Ông kể cho tôi rất nhiều chuyện thuộc diện “thâm cung bí sử”. Ðiển hình là gán ghép ông và Bà DS Nguyễn Cao Thăng. Không biết ông nói có thật không hay ông phịa ra nhưng chính tai tôi nghe được như vầy: Khi ông Nguyễn Cao Thăng qua đời, giới dân biểu thân chính quyền muốn gán ghép ông với Bà Thăng nhưng chuyện không thành.
 
Ở Khu B một thời gian thì ông bị bệnh nặng và qua đời. Ngày ông mất tôi bệnh phải ở nhà và đã đến tại chỗ nằm của ông để vuốt mắt cho ông .
Cuộc vui nào rồi cũng tàn. Chúng tôi đã đi vào giấc ngủ với nhiều mộng đẹp và ước vọng tương lai khi đèn của trại tắt.
 
Sáng sớm hôm sau, chúng tôi đuợc lệnh trịệu tập, mang theo hành lý để di chuyển sang Khu B làm thủ tục xuất trại.
 
Chúng tôi đã đến văn phòng làm việc của trại lúc 9 giờ sáng hôm đó. Lần lượt các trại viên ký tên nhận lệnh xuất trại, giấy ra trại và 10 đồng lộ phí đi đường.
 
Khi đã xa cách trại một khoảng khá xa rồi thì tôi bắt đầu vẫy các xe đi qua để xin quá giang. Từng chiếc rồi từng chiếc xe đủ loại đủ cỡ đi qua nhưng không có chiếc xe nào dừng lại cả. May thay cuối cùng có một chiếc xe chở rạ còn ướt vì vừa mới gặt ngừng lại và cho tôi quá giang. Nhìn cách phục sức của tôi, Anh ta hỏi tôi có phải là dân tù cải tạo mới ra không và định về đâu. Tôi trả lời tôi về Sài Gòn. Anh ta bảo tôi chỉ về Biên hòa mà thôi. Tôi đồng ý .
 
Trong khoang xe chất đầy người nên tôi phải ngồi, rồi nằm ngất ngưởng trên đống rạ. Ngước nhìn trời cao và hít thở không khí tự do mà từ lâu vắng bóng và nghĩ về một cuộc đoàn viên trùng phùng sắp đến.
 
Ðến ngã ba Biên Hòa tôi xin anh tài xế cho tôi xuống xe và từ đó tôi lên xe để về Sài Gòn. Vì trong túi tôi chỉ có vỏn vẹn 10 đồng trại phát nên tôi đưa ra cho anh tài xế xe lam. Anh ta nhìn tôi rồi hỏi “dân tù cải tạo mới về hả? rồi anh ta nhận tiền và mời tôi lên xe và không nói thêm một lời nào nữa.
Xe đến đường Ðinh Tiên Hoàng, tôi xin tụt xuống và không quên ngỏ lời cám ơn anh tài xế tốt bụng. Trên đường về tôi hình dung đến bài học thuộc lòng của Thanh Tịnh rồi lẩm bẩm trong miệng “cảnh vật xung quanh tôi hoàn toàn thay đổi như chính lòng tôi đang có một sự thay đổi lớn hôm nay tôi trở về lại mái nhà xưa.”
 
Vì cha mẹ của tôi ở xa lắm tận Cam Ranh nên địa chỉ tôi về là nhà của Cha Mẹ vợ của tôi.
 
Bước vào nhà người đầu tiên tôi gặp không phải là bà xã của tôi vì bà đi làm chưa về,mà là ông gia của tôi. Ông ôm tôi với ràng rụa nước mắt. Rồi đến mẹ vợ tôi, cũng với hai hàng nước mắt . Rồi đến con trai út của tôi. Hai đứa lớn đi học chưa về. Nhìn đứa con trai út của tôi thấy thân hình nó gầy ốm tôi không cầm được nước mắt.
 
Trong đêm trước khi từ giã trại, tôi mường tượng cảnh đoàn viên và cứ tưởng người tôi gặp đầu tiên là vợ tôi và tôi sẽ ôm vợ tôi vào lòng hôn lên môi lên má cho vơi đi những nhớ thương. Nhưng tất cả những sự kiện vừa mới xảy ra ngoài sự tiên đoán của tôi. Nhưng tôi không ân hận điều gì vì trước sau gì tôi cũng sẽ gặp lại vợ con tôi dù hơi muộn màng, không như mình tưởng.
 
Cuối cùng tôi đã gặp vợ con tôi trong sự xúc động đến nghẹn ngào. Tôi ôm hôn vợ tôi, các con tôi cùng với những giọt nước mắt trào dâng vì sung sướng. Hy vọng những ngày tiếp theo sẽ là những ngày hoan ca, hạnh phúc dù tôi biết sẽ rất ngắn ngủi vì sẽ phải đối đầu với những khó khăn, bất trắc, hiểm nguy chực chờ bủa vây trước mặt. ..
 
SanDiego
 
Uyên Nguyên
 


Thêm tiếp viên của Vietnam Airlines ‘dính’ vụ vận chuyển 11 kg ma túy

Báo Nguoi-viet

March 28, 2023

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Vụ bốn nữ tiếp viên hãng hàng không quốc gia Vietnam Airlines mang lô hàng chứa hơn 11 kg ma túy về Việt Nam còn liên quan một nữ tiếp viên khác cũng của hãng.

Theo nguồn tin của báo Zing hôm 27 Tháng Ba, nữ tiếp viên này cũng bị tạm giữ ngay sau khi Hải Quan phi trường Tân Sơn Nhất phát hiện sự việc.

Hơn 11 kg ma túy tổng hợp giấu trong tuýp kem đánh răng được bốn nữ tiếp viên Vietnam Airlines đưa từ Pháp về Tân Sơn Nhất. (Hình: Tuổi Trẻ)

Cụ thể, vào tối 16 Tháng Ba, Chi Cục Hải Quan Tân Sơn Nhất đã triệu tập và tạm giữ tiếp viên BTPT do xác định người này đã cung cấp số điện thoại đầu mối gửi hàng tại Pháp cho tiếp viên Trần Thị Thu Ngân nhận hàng và chia hàng cho ba tiếp viên còn lại là Nguyễn Thanh Thủy, tiếp viên trưởng; Đặng Phương Vân và Võ Tú Quỳnh mang về Việt Nam.

Cả năm nữ tiếp viên trên đều bị tạm giữ. Sau đó, cơ quan điều tra tại Sài Gòn cho phép gia đình bảo lãnh để họ được về nhà, song phải phối hợp điều tra khi có yêu cầu, vì… “chưa đủ cơ sở khởi tố.”

Cùng với việc thả năm tiếp viên, Công An ở Sài Gòn  vẫn đang tạm giữ hai nghi can liên quan đến vụ án.

Tờ Tuổi Trẻ hôm 22 Tháng Ba dẫn lời giải thích của ông Tô Ân Xô, phát ngôn viên Bộ Công An Việt Nam: “Các tiếp viên không biết bên trong 327 tuýp kem đánh răng nhận vận chuyển, có 157 tuýp đã bị trà trộn, cất giấu ma túy. Do đó, các cơ quan chức năng xác định chưa đủ căn cứ để xử lý hình sự bốn tiếp viên hàng không của Vietnam Airlines.”

Ông Tô Ân Xô nói thêm, kết quả điều tra sơ bộ xác định khi bốn tiếp viên hàng không nêu trên đang lưu trú tại Pháp thì có một nghi phạm người Việt Nam nhờ chuyển hàng tiêu dùng là 327 tuýp kem đánh răng và 17 chai nước súc miệng về Việt Nam qua phi trường Tân Sơn Nhất, để “gửi cho người nhà.”

Tuy nhiên ông Xô không cho biết thêm chi tiết về nhân thân của người gửi hàng cũng như người nhận hàng tại Sài Gòn trong vụ này.

Phát ngôn của ông Tô Ân Xô được cho là “bất nhất” với tường thuật của các báo ở Việt Nam trước đó.

Thuốc lắc được giấu trong các tuýp kem đánh răng. (Hình: Kiến Tường/VNExpress)

Báo Dân Trí hôm 21 Tháng Ba ghi nhận lời khai ban đầu của bốn tiếp viên Vietnam Airlines là họ “đã nhận lô hàng kem đánh răng hàng chục kg thông qua một đồng nghiệp làm chung hãng, rồi chia ra cho từng người để đưa về Tân Sơn Nhất.”

Thù lao của họ trong vụ chuyển lô hàng này là “10 triệu đồng ($425).”

Bốn nữ tiếp viên cũng cung cấp các đoạn tin nhắn thỏa thuận tiền công vận chuyển với người giao hàng tại Pháp.

Trước đó, bốn nữ tiếp viên này đã bị tạm giữ ngay khi về đến phi trường Tân Sơn Nhất sáng 16 Tháng Ba, sau chuyến bay từ sân bay Paris Charles de Gaulle, Pháp.

Khi kiểm tra những tuýp kem đánh răng, nước súc miệng trong hành lý của bốn nữ tiếp viên, Hải Quan Tân Sơn Nhất phát giác 11.4 kg thuốc lắc và ma túy tổng hợp.

Người mang ma túy nhiều nhất trong số bốn cô được xác định là Đặng Phương Vân với tổng cộng 4 kg ma túy trong hành lý của cô này. (Tr.N)

XIN NÓI THẲNG MẤY ĐIỀU – Mạc Văn Trang

Oanh Vy Lý

Mạc Văn Trang

Tôi thấy giữa Chính quyền với Dân, giữa Dân với nhau có những lầm lẫn nguy hiểm, nên xin nói rõ mấy điều.

  1. VỀ CHÍNH QUYỀN

1.1. Chính quyền vẫn nói: Chưa bao giờ đất nước vững mạnh, có được vị thế như ngày nay. Nhưng cứ mở mồm ra là chống “thế lực thù địch”, nhìn đâu cũng thấy “thế lực thù địch”, “phản động”, “chống phá”; “lực lượng 10 ngàn chiến sĩ 47 vừa hồng vừa chuyên tác nghiệp trên không gian mạng 24/24 đấu tranh với các thế lực thù địch”… Dư luận viên từ cấp huyện trở lên, “đông như quân Nguyên”. Chính những người này đem cái tư duy đấu tố từ hồi Cải cách ruộng đất vào xã hội văn minh ngày nay, phá hoại tinh thần khoan dung, hoà hợp dân tộc, phá hoại tinh thần đại đoàn kết toàn dân tộc, gây nên không khí nghi kỵ, quy kết, chia rẽ, căng thẳng, hận thù trong xã hội ta.

Vợ chồng tôi đã nhiều lần nói rằng, chỉ có bọn xâm lược, đe dọa, lăm le xâm lược nước ta là thế lực thù địch. Còn tất cả người Việt Nam, dù ở trong hay ngoài nước, có quan điểm khác nhau, dù là đối lập, ở các đảng phái, hội đoàn khác nhau, yêu quê hương đất nước, đều là ĐỒNG BÀO MÌNH, không phải thế lực thù địch. Chỉ ai có hành động bán nước, phá hoại đất nước, lúc đó pháp luật sẽ xử lý, lịch sử sẽ kết tội.

1.2. Chả có thế lực nào chống phá được Đảng, Nhà nước này khi có lực lượng Công an hùng hậu “Chỉ biết còn Đảng còn mình”, “Quân đội trung với Đảng” trước tiên, hơn 5 triệu đảng viên và toàn hệ thống chính trị – cánh tay nối dài của Đảng, lúc nào cũng sẵn sàng: Có lệnh là “đồng loạt ra quân”… Chỉ có mấy người khùng mới đi “chống phá”. Chỉ có quy luật khách quan của lịch sử mới thắng những gì trái quy luật mà thôi. Vì vậy, chính quyền nên điều chỉnh sao cho hợp quy luật, chứ đừng làm những chuyện vô lý nữa. Ví như:

– Tổ chức đám dư luận viện, chuyên chửi bới những người khác ý kiến với chính quyền, nó làm xấu mặt chế độ và gây ô nhiễm không khí văn hoá- đạo đức xã hội…

– Quy kết, bắt tù tội những người phản biện, đấu tranh ôn hoà, phi bạo lực, làm không khí xã hội sợ hãi, nặng nề. Nếu ai nói, viết cái gì sai thì theo Luật phạt hành chính, có người bị hại thì kiện ra Tòa xét xử đàng hoàng… Như vậy đảm bảo quyền tự do ngôn luận ghi trong Hiến pháp và tạo nên không khí lành mạnh của một xã hội văn minh.

– Cho an ninh gác cửa, ngăn cấm người dân ra ngoài, phá đám những buổi họp mặt cho là “nhạy cảm”, đàn áp giải tán nhóm người tụ tập ôn hoà nhưng chính quyền “không ưa”, trong khi hàng ngàn, vạn người tụ tập tại các chùa làm các trò mê tín dị đoan thì chính quyền làm lơ, cho công an bảo vệ …

1.3. Bớt ác với dân đi!

Chính quyền toàn trị, luật pháp trong tay, muốn làm gì chẳng được. Nhưng bớt ác với dân đi! Xem việc gì ác, làm khó, làm khổ đồng bào mình thì bớt dần đi!

– Thời đại Trí tuệ nhân tạo rồi, giảm biên chế tối đa, cải cách thể chế, bớt họp hành đi. Bộ máy tinh gọn, ít người nhưng có năng lực, hưởng lương cao, sẽ bớt “hành” dân.

– Cải cách chế độ NHÀ TÙ, nhất là với tù chính trị, bớt hành hạ tù nhân và bớt làm khổ gia đình họ. Bắt người tù nhốt thật xa gia đình họ, ngặt nghèo chế độ thăm nuôi… Tàn ác quá! Khốn nạn quá! Tất cả họ đều là ĐỒNG BÀO mình, sao nỡ ác với nhau đến thế! Xem chế độ nhà tù ở các nước văn minh ra sao để mà học hỏi, thay đổi. Đoạn tuyệt với chế độ nhà tù kiểu đế quốc và kiểu nhà tù cộng sản đi! (Nhà tù cho “các quan” thì không biết thế nào, dân đồn đại nhiều lắm).

1.4. Bớt “nổ” đi, bớt “diễn” đi, Trung ương “diễn” một thì cơ sở “diễn” mười, cái gì cũng “diễn” thành lố bịch, ấu trĩ, dối trá, đạo đức giả. Những cái đó ảnh hưởng xấu đến văn hoá, đạo đức toàn xã hội.

Thế giới ngày nay chí có sống THẬT, chân thành, giản dị mới thu hút được nhân tâm. Giả dối thế nào cũng bị bóc trần.

  1. VỀ NGƯỜI DÂN

2.1. Dân ta ở đâu, vợ chồng tôi cũng hòa đồng được và thấy rất dễ thương. Nhưng sống ở trong Nam được ba năm, tiếp xúc, trò chuyện với rất nhiều người, nhất là những người Bắc vào sống trong Nam 10-30 năm nay, tôi phải nói lên một sự thật xót xa: Trong Nam, nhiều người THIỆN LÀNH, ngoài Bắc nhiều người XẤU ÁC! Thiện – ác không phải là tính sẵn, phần nhiều do hoàn cảnh tạo nên. Dân miền Bắc hoàn cảnh tự nhiên khắc nghiệt hơn, sống dưới “chế độ cộng sản” lâu hơn, nhất là qua các cuộc CCRĐ, đấu tranh Nhân văn – Giai phẩm, cải tạo tư sản, hợp tác hoá, bao cấp… nhiều hơn trong Nam mấy chục năm. Dân Nam bây giờ cũng bị “Bắc hoá” nhiều rồi.

Vợ tôi bảo, phân biệt Bắc – Nam thành “nhạy cảm”, ở đâu cũng có người Tốt, người Xấu, bạn bè mình người Bắc đều tốt cả đó thôi. Người Nam cũng có nhược điểm là: Làm đến đâu ăn đến đó, ít biết lo xa; ít chịu phấn đấu học hành, đàn ông hay nhậu…

Nhưng ở đây tôi muốn nói theo xã hội học là số nhiều hơn và ít hơn, mà cũng chỉ nói ở khía cạnh: Thiện lành và Xấu ác; người Thiện lành có thể ít học, chất phác; kẻ Xấu ác có thể có 6 bằng Đại học và bằng Cao cấp chính trị như tướng Đỗ Hữu Ca, nguyên Giám đốc công an Hải Phòng.

Và sau đây mới là điều đáng suy nghĩ hơn cho cả Bắc lẫn Nam. Mới hôm qua vợ chồng tôi cùng nghe câu chuyện: Một anh ở Thái Lan, về Sài Gòn, nói, sống bất hợp pháp ở Thái hơn 10 năm mà thấy tự do thoải mái, thân thiện, bình an quen rồi, về Việt Nam thấy sống gò bó, bất an, lại sang Thái sống thôi… Vậy đó.

Gần những người Thiện lành, tránh xa kẻ Xấu ác là quy luật tự nhiên của cuộc sống. Nên Dân ta ai cũng cần tự tu tập để bớt Xấu ác đi, tăng Thiện lành lên thì mỗi cộng đồng mới yên bình, xã hội mới tốt đẹp được.

2.2. Nhiều người Dân, kể cả trí thức, giới “dân chủ”, “Việt kiều” đều nhiễm nặng cái “căn tính dân tộc” là: Ai khác mình, không vừa ý mình, nhất là đối lập với mình là phản ứng nặng lời, thậm chí coi nhau như thù địch.

Ví du:

– Người ủng hộ Trump với ủng hộ Biden chia rẽ sâu sắc như thù địch.

– Bắt người khác phải làm theo ý mình, không vừa ý là sinh chuyện. Chỉ nói trong giới “phản biện xã hội”: Gán cho người ta “danh hiệu” theo ý mình rồi bắt người ta làm theo ý mình. Chẳng hạn gọi người phản biện là nhà nọ, nhà kia rồi khi người ta viết khác ý mình lại chê người ấy bây giờ “thối chí”, “quay xe”. Tôi đã nhiều lần nói, tôi không phải “nhà dân chủ”, “nhà đấu tranh”, “nhà phản biện”, “nhà đối lập” … gì cả. Tôi chỉ là Nhà giáo, công dân yêu nước, có trách nhiệm xã hội. Thấy cái gì lợi cho Dân, cho Nước thì ủng hộ; cái gì hại cho Dân, cho Nước thì phê phán.

Có lần tôi đưa stt: Cùng với gia đình vợ chồng con gái trên du thuyền buổi tối trên sông Sài Gòn thật tuyệt vời, vậy là có anh từ bên Mỹ bình luận: Giới dân chủ trong nước bây giờ chỉ thích hưởng lạc, ăn chơi, quên hết dân nghèo khổ… Có lần tôi viết bài khen ngợi đội bóng đá Việt Nam, cũng có người vào bảo, bao nhiêu chuyện lớn không viết, đi viết cái vớ vẩn…

Bà Maria Trần Thị Hài từng đấu tranh vì mất đất, bị tù, ra Hà Nội thưa kiện, rồi thấy đông người đi biểu tình phản đối Trung quốc xâm lấn biển Đông, thì tham gia, để lại bức hình lịch sử. Nay già yếu thì nghỉ đấu tranh, sống vui vẻ với con cháu thôi, sao lại bắt bà ấy cứ phải “anh hùng” mãi?

Ông Thái Bá Tân gần đây bị dư luận mạng xã hội đồn loạn lên. Người bảo ông này “quay xe” không phản biện nữa; người bảo “tôi biết từ lâu, tay này đi hai hàng”; người khác bảo FB của ông Tân bị cướp, đăng bài giả mạo, chứ Thái Bá Tân không bao giờ viết như thế; rồi ông Tân bị bệnh hai năm nay không viết gì… (?).

Hôm qua, tôi gọi điện hỏi thăm, ông Tân bảo, tôi vẫn bình thường mà bác. Tôi vẫn lên FB mỗi ngày mà. Nhưng tôi nghĩ, mình phản biện hàng chục năm rồi, cái gì cần nói cũng nói hết rồi. Ai cũng vậy thôi, chuyện gì cứ nói đi nói lại mãi gây khó chịu, mất hay. Nên giờ tôi chỉ viết châm ngôn và văn nghệ giải trí cho cuộc sống vui tươi. Khi nào có chuyện lớn, ảnh hưởng xấu đến đất nước tôi lại lên tiếng…

Dân chủ, văn minh thì phải tôn trọng quyền tự do của mỗi người; có tranh luận, phê phán phải nói vào vấn đề, có lý lẽ, đừng quen thói “bỏ bóng đá người”, “suy bụng ta ra bụng người” rồi quy kết tuỳ tiện!

2.3. Nói thật, tôi sợ nhất những người “Cuồng cộng” và những người “Cuồng chống cộng”. Cả hai loại người này đều rất cực đoan và nguy hiểm như nhau. Cả hai loại người này đều chỉ gây chia rẽ, thù hận dân tộc và gieo rắc tâm địa xấu ác. Họ mà cai trị đất nước thì khốn nạn như nhau. Nhưng tôi chỉ né họ, chứ không coi họ là “thế lực thù địch”. Họ vẫn là đồng bào mình.

(Chính quyền hiện nay, danh nghĩa là “cộng sản”, nhưng tôi nghĩ, không “cuồng cộng”, cũng chẳng “cộng sản”, mà thích tư bản lắm…).

TÓM LẠI, nhiều người nghĩ như tôi, hơn tôi, nhưng họ “khôn” không nói ra, hoặc không thèm nói, nên vẫn vào “diện yêu Đảng, yêu chế độ”… Tính tôi thấy cái gì lướng vướng thì nói toẹt ra để giải tỏa cho nhẹ lòng, thảnh thơi và may ra có ai đó đồng cảm cũng vui.

Biết rằng chính quyền này chỉ thích khen thôi, có gần 800 tờ báo, chí, hàng 100 kênh truyền hình, phát thanh, khen inh tai, nhức mắt suốt ngày vẫn chưa thoả; ai phê phán là mang vạ vào thân, chính quyền thù dai, ghét lâu lắm … Biết thế, nhưng Trời sinh tính rồi, biết làm sao!

25/3/2023

FB MẠC VĂN TRANG

Binh sĩ gốc Việt Nguyễn Lâm Tùng: ‘Ngày chiến thắng đang đến gần cho Ukraine’

Binh sĩ quân đội Ukraine Nguyễn Lâm Tùng, quê ở Hà Đông cũ, giờ thuộc thành phố Hà Nội, đã sang Ukraine định cư cùng gia đình cách đây 13 năm

  • 20 tháng 3 2023

Sau ba tuần liên lạc, tôi đã gặp được binh sĩ người Ukraine gốc Việt, Nguyễn Lâm Tùng vì lịch trình huấn luyện và chiến đấu của anh rất dày đặc.

Tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, sau 19:00 giờ Kyiv ngày Chủ nhật 19/03, binh sĩ Tùng kể với tôi về câu chuyện của mình từ căn phòng của chỉ huy ở ngoại ô Kyiv.

Người lính Ukraine gốc Việt, 33 tuổi quê ở tỉnh Hà Đông cũ, giờ thuộc thành phố Hà Nội, sang Ukraine định cư cùng gia đình cách đây 13 năm.

“Ban đầu mới qua Ukraine thì tôi đi học rồi đi làm. Tôi là một vận động viên thể hình thi đấu chuyên nghiệp, và sau đó đi làm huấn luyện viên”, anh kể lại.

Sau đó anh được gọi vào đội tuyển quốc gia Ukraine và trở thành công dân Ukraine cách đây khoảng bốn năm.

“Khi được đưa ra khỏi trại chiến đấu thì tôi tập luyện. Trại của tôi ở ngoại ô Kyiv. Sáng thì tôi dậy từ 6 giờ sáng rồi tập luyện cả ngày.”

‘Căm phẫn’

Binh sĩ Nguyễn Lâm Tùng (trái) cùng các đồng đội Ukraine trên chiến trường

Binh sĩ Tùng cho biết bố mẹ anh đã ra nước ngoài tị nạn sau khi ngôi nhà của họ ở thành phố Chernihiv, gần biên giới với Belarus bị đạn bắn và không thể ở được nữa.

Có vợ là người Ukraine, Tùng tự nguyện cầm súng để chiến đấu để bảo vệ “quê hương thứ hai”.

Những cảnh tượng được anh mô tả là “man rợ” tại Bucha và Irpin đã khiến Tùng bị mất ăn mất uống trong nhiều ngày. Theo anh, đó là những bộ phim chiến tranh “có mùi”.

“Ở một số thị trấn quanh thủ đô Kyiv, sau khi quân Nga rút đi, tôi đã tận mắt chứng kiến những cảnh quá man rợ như đàn bà, trẻ con bị hãm hiếp, đàn ông bị trói tay đưa ra sau lưng, cho xuống dưới hầm rồi bị Nga bắn vào đầu.

Những khu mà quân Nga đang chiếm đóng thì trẻ con thì bị bắt hết lại, đưa ra khỏi biên giới để đưa sang Nga. Khi tôi vào đấy và nhìn thấy những cảnh đó thì mình thật sự không thể nói nên lời. Hai ba ngày tôi không ăn được cơm vì quá kinh khủng.”

“Nga tấn công vào thì khi đó Bucha là một thị trấn giàu có, người có tiền thường ra đó ở vì gần Kyiv, lại có rừng, sông, hồ. Những thành phố đó là những thành phố yên bình, chỉ cách Kyiv khoảng 15, 20 km, đâu phải là những vùng giáp với biên giới Nga đâu.”

Truyền thông Nga tố Ukraine và phương Tây dàn dựng vụ thảm sát Bucha

Anh cho biết bản thân quyết định “không thể đứng ngoài cuộc” khi chứng kiến trực tiếp những mộ chôn tập thể hàng chục người, có những người đi xe đạp chết… tại Bucha…

“Quân Nga đã vào bắn, giết, không hiểu tại sao chúng nó lại có thể làm như thế được. Mình là đàn ông có súng thì không thể nào nổ súng chống lại người dân vô tội được.

“Những cảnh đó trước đây tôi chỉ biết qua phim ảnh, như phim chiến tranh cách đây mấy chục năm. Thế mà giữa thế kỷ 21 trong cuộc sống văn minh mà những chuyện như vậy lại xảy ra. Tôi không thể hiểu được.

Như trong phim thì không có mùi nhưng khi tôi xuống dưới hầm chẳng hạn, năm, bảy xác chết đàn ông là chuyện bình thường. Rồi có xác chết chúng nó vứt xuống giếng. Hoặc trước khi rút ra khỏi thành phố này thì chúng nó đốt xác. Cảm giác của tôi trở thành căm phẫn khi tận mắt nhìn thấy những cảnh đó.”

Trước câu hỏi của tôi về việc Nga cho rằng chính những tội ác như tại Bucha… là do Phương Tây ngụy tạo, anh cho biết đã nghe chính câu chuyện từ người dân sống ở đó và trong quãng thời gian đấy kể lại.

“Những người còn sống lại kể lại những câu chuyện mà người bình thường nghe cứ tưởng là bịa đặt như quân lính Nga giết bố, nhốt mấy mẹ con dưới hầm, xong rồi, chúng thay nhau vào cưỡng hiếp bà mẹ đó, khi rồi buổi đêm, chắc khi tụi nó say xỉn, bà mẹ ấy chạy trốn được ra ngoài.

“Không thể nào ngụy tạo cả một thị trấn như vậy gồm cả hàng nghìn người. Tôi không thể hiểu là việc dựng nên cả một cảnh như vậy là để làm gì. Còn hàng trăm đoạn video quân Nga vào bắn phá, chém giết, thậm chí cướp máy giặt, lò vi sóng, tivi.

“Chả hiểu là chúng nó không có hay sao mà lại đi cướp, để đồ trên xe tăng rồi chạy sang Belarus. Đây là trò tuyên truyền, chiêu thức tẩy não của Nga”, anh Tùng cho biết.

Khoảnh khắc sinh tử

NGUỒN HÌNH ẢNH,NGUYEN LAM TUNG

Ban đầu tôi khá ngần ngại vì những câu hỏi về trải nghiệm chiến đấu có thể gợi lại những tổn thương trong anh. Nhưng vẫn giữ phong thái điềm tĩnh, Tùng sẵn sàng kể lại cho tôi những trải nghiệm mong manh đó, cho biết tâm lý của mình đã bị ảnh hưởng ít nhiều.

Anh chỉ biết an ủi vợ khi chị ấy ở nhà lo lắng cho người chồng ở chiến trường.

“Đồng đội của tôi hy sinh cũng nhiều, có cả người gia nhập ngũ cùng với mình, rồi người có kinh nghiệm chiến đấu cả 7-8 năm. Trong nhóm mình có hai người bị hy sinh, nhiều người bị thương, đội trưởng của tôi bị mất một chân khi bị ném lựu đạn vào.”

“Hồi trước Tết, quân Nga ném lựu đạn vào nhà mà đội của tôi khi đó đang cố thủ. Đội trưởng của tôi bị trúng ba viên đạn ở tay, hai viên đạn ở chân. Anh ấy đã đặt chân lên quả lựu đạn để những người phía sau không bị làm sao. Khi lựu đạn nổ thì chân anh ấy bị cắt đứt.”

Tùng kể lại thời khắc sinh tử khi ngồi trên xe quân sự, hỗ trợ hỏa lực để đi vào căn nhà đó, giải cứu đồng đội với người đội trưởng bị trọng thương.

“Đó là khoảnh khắc gần nhất mà tôi không biết sống hay chết là thế nào, bởi vì khi xe đi vào có khi kéo được người ra hoặc có khi không đi ra được luôn. Rất may hôm ấy vì có hỏa lực nên xe đi vào không bị phản công mạnh như lúc đầu. Tuy nhiên, sau khi đưa được người đội trưởng của tôi ra được, thì sau hai giờ, 11 người đồng đội của tôi đã bị hy sinh khi xe bọc thép đi vào bãi mìn chống tăng.”

Tôi và Tùng có lúc phải dừng lại một chút trước những gợi nhắc khốc liệt về cuộc xâm lược của Vladimir Putin.

Gọi là “may mắn”, anh cho biết cho đến giờ bản thân vẫn khỏe mạnh và không bị thương. nhưng tâm lý bị thay đổi từ những cảnh tượng đẫm máu đã chứng kiến.

“Ở đây có bác sĩ tâm lý, mỗi khi tôi được về, ra khỏi vùng chiến sự thì phải làm việc với bác sĩ tâm lý. Nhiều khi không bị thương nhưng nếu có bị ảnh hưởng tâm lý thì người ta không cho tham chiến nữa.

Sự giúp đỡ, quyên góp từ các tình nguyện viên ở Ukraine, hay người Việt Nam ở châu Âu với những thiết bị quân sự đắt tiền như ống kính nhìn ban đêm, ốm nhòm trên súng khi chúng bị rơi và hỏng với giá từ 2.000- 3.000 USD hay drone với giá từ 3.000 USD, đối với anh Tùng luôn là nguồn hỗ trợ đáng quý.

Play video, “Binh sĩ người Ukraine gốc Việt, Nguyễn Lâm Tùng đã kể lại những thời khắc sinh tử”, Thời lượng 16,02

16:02

Chụp lại video,

Binh sĩ người Ukraine gốc Việt, Nguyễn Lâm Tùng đã kể lại những thời khắc sinh tử

Nga ‘không tiếc quân, tiếc đạn’

NGUỒN HÌNH ẢNH,NGUYEN LAM TUNG

Theo binh sĩ Tùng (phải), nếu như phía Ukraine chọn chiến thuật giữ quân số càng nhiều càng tốt thì Nga lại không tiếc đạn, không tiếc người

Tùng kể lại đang được huấn luyện vừa kỹ năng tác chiến của Nga lẫn của Nato, châu Âu rồi kết hợp với nhau.

“Lịch tập của tôi rất gắt gao, có huấn luyện viên từ Binh đoàn tình nguyện quốc tế (International Legion) theo cách tác chiến kiểu Mỹ và Nato, khác với cách huấn luyện của Ukraine.”

“90% thời gian khi được điều ra mặt trận thì tôi tham gia sửa đường hầm, chiến hào, có khi tự nấu ăn, mùa đông thì làm nến sưởi, giúp người dân di tản… Còn 10% thời gian còn lại thì tôi giữ vị trí và tham gia tác chiến.”

“Chúng tôi không thể để quân Nga đến gần quá, chiến hào phải cách ít nhất khoảng 600 từ 700 mét. Tôi được trang bị ống nhòm, drone, kính chịu nhiệt. Khi Nga bắt đầu tiến quân gần đến mình thì đầu tiên phải dùng hỏa lực như mìn, khi đến gần quá rồi thì mình mới bắn. Hầu như không có giao tranh trực tiếp.”

Theo Tùng, nếu như phía Ukraine chọn chiến thuật bảo toàn quân số càng nhiều càng tốt thì Nga lại “không tiếc đạn, không tiếc người”.

“Có khi quân Nga đi một đội 15-17 người, khi bị mình bắn hạ rồi thì Nga lại cho đội khác lên tiếp. Nga sử dụng chiến thuật cũ từ thời Chiến tranh Thế giới thứ hai, vì có nhiều người, nhiều vũ khí hơn nên không tiếc quân số, đạn dược. Ngày nào Nga cũng bị mất quân đến mấy trăm người là chuyện bình thường.”

Anh kể lại với tôi cách Nga “không tiếc đạn” như thế nào.

“Khi Nga muốn chiếm thành phố nào như Bakhmut, hoặc thậm chí chỉ là một thành phố nhỏ, thì Nga sử dụng chiến thuật là bắn pháo vào thành phố. Có khi tôi vào một ngôi làng và không còn bức tường nào là nguyên vẹn.

Nga đã bắn pháo vào thành phố cho đến khi nào tất cả bị san phẳng rồi mới đưa quân vào chiếm. Dù khi đó Ukraine đã rút quân đi lâu rồi nhưng Nga vẫn cứ bắn phá. Đó là những hành động vô lý, tôi không hiểu trong đầu Nga nghĩ gì khi đánh sập cả thành phố như vậy.”

‘Không có lựa chọn nào khác’

NGUỒN HÌNH ẢNH,NGUYEN LAM TUNG

Binh sĩ Tùng chỉ biết an ủi vợ khi chị ấy ở nhà lo lắng cho người chồng ở chiến trường

Tôi nói với Tùng là vẫn còn cộng đồng ở Việt Nam đang ủng hộ cuộc chiến tranh của Putin và hỏi anh ấy có ý kiến gì về điều này.

“Ukraine là một nước có tự do ngôn luận nên không bị tẩy não như ở những nước độc tài với thông tin bị bóp méo. Đôi khi mình gọi điện về Việt Nam cho người thân thì thấy thông tin họ nhận được không chính xác như thông tin ở bên này.”

“Khi đưa quân vào, Nga nói là muốn bảo vệ người nói tiếng Nga, chống lại Phát xít mới. Đây là điều vô lý vì người dân ở đây đều nói được cả hai thứ tiếng, Ukraine và cả Nga, không ai bị phản đối gì. Trong doanh trại cũng vậy, có khi tôi nói tiếng Nga cũng không bị phản đối gì cả. Khi đi ngoài đường, nói tiếng Nga, tiếng Ukraine đều được. “

Ý kiến: Việt Nam tiếp tục bỏ phiếu trắng tại LHQ để tránh ‘phật lòng cường quốc’

Tổng thống Putin trong bài diễn văn trước cuộc xâm lược Ukraine nêu chính quyền Kyiv “bắt nạt và diệt chủng” người nói tiếng Nga ở vùng miền đông Ukraine.

“Vợ tôi là người gốc Donbas, bố vợ tôi đang chiến đấu cho quân đội Ukraine ở vùng gần Bakhmut. Không bao giờ có chuyện áp bức gì cả, chỉ là lý do để Nga gây chiến.”

Anh Tùng cho biết hầu như mọi người khi ra chiến trường đều “vì trách nhiệm là người đàn ông bảo vệ đất nước”. Khi nhận được lương thì họ mới biết là mình có tiền.

“Chúng tôi không có sự lựa chọn nào khác là phải tiếp tục chiến đấu và chiến thắng. Nếu Ukraine không chiến đấu thì sẽ không còn đất nước Ukraine.”

“Tinh thần của chúng tôi hiện rất cao. Ai cũng mong ngày chiến thắng đang đến gần”, anh nở nụ cười tươi nhất trong buổi trò chuyện của chúng tôi.

Play video, “Binh sĩ Ukraine gốc Việt Nguyễn Lâm Tùng nói về sự bóp méo thông tin về cuộc xâm lược của Nga”, Thời lượng 12,44

Binh sĩ Nguyễn Lâm Tùng nói về sự bóp méo thông tin về cuộc xâm lược của Nga

ChatGPT đã gây ra một vòng tìm kiếm tài năng mới giữa các đối thủ nặng ký về công nghệ của Trung Quốc về việc nước này tụt hậu bao xa về AI

Theo Bưu Điện Hoa Nam – SCMP

Ben Jiang in Beijing

China’s tech heavyweights debate country’s response to ChatGPT. Photo: AFP

Các doanh nhân công nghệ của Trung Quốc đã bắt đầu tranh luận về việc nước này tụt hậu xa như thế nào so với chatbot ChatGPT của OpenAI và mô hình ngôn ngữ lớn GPT4 (LLM) được cập nhật của nó, với người sáng lập Baidu Robin Li nhận thấy khoảng cách vài tháng trong khi người sáng lập Qihoo 360 Zhou Hongyi nhận thấy khoảng cách khoảng “hai tháng”. hoặc ba năm”.Li của Baidu, người đã tiết lộ Ernie Bot trong tháng này – đối thủ của công cụ tìm kiếm đối với ChatGPT hỗ trợ trí tuệ nhân tạo (AI), cho biết trong một chương trình phát sóng trực tiếp tại Geekpark, một cộng đồng dành cho các chuyên gia công nghệ Trung Quốc, rằng Ernie Bot chỉ khoảng “một hoặc hai tháng”. đằng sau ChatGPT.

“Theo phân tích của nhóm [chúng tôi], chúng tôi hiện đang ở mức mà ChatGPT đã đạt được vào tháng 1,” Li nói.Zhou của công ty an ninh mạng Qihoo 360 nói với Diễn đàn Phát triển Trung Quốc do chính phủ tổ chức rằng công nghệ LLM của chính Trung Quốc “chậm hơn 2 đến 3 năm” so với GPT4 của OpenAI. Tuy nhiên, Zhou nói rằng Trung Quốc nên tiếp tục đầu tư vào công nghệ này vì hướng đi đã rõ ràng và “không có trở ngại nào là không thể vượt qua”.

Các khả năng của bot ChatGPT AI của OpenAI do Microsoft hậu thuẫn và GPT4 được cập nhật đã khiến các chuyên gia công nghệ của Trung Quốc phải hành động, với nhiều người gấp rút tung ra các công nghệ đối thủ. Li cho biết Baidu đã phải chịu “áp lực rất lớn và cảm giác khủng hoảng” sau khi nhìn thấy ChatGPT và cảm thấy rằng “khoảng cách [giữa Trung Quốc] và các cấp độ quốc tế hàng đầu [trong lĩnh vực này] ngày càng lớn”.Trong khi đó, gã khổng lồ thương mại điện tử Alibaba Group Holding, công ty sở hữu South China Morning Post và gã khổng lồ internet Tencent Holdings đã công bố kế hoạch xây dựng các dịch vụ tương tự.

Người đồng sáng lập Meituan, Wang Huiwen và cựu giám đốc của công cụ tìm kiếm khổng lồ Sogou, Wang Xiaochuan, đều đã tham gia vào nhóm ChatGPT.Trong khi ban giám khảo vẫn chưa biết Trung Quốc sẽ mất bao lâu để bắt kịp không gian chatbot AI, chính phủ đã bắt đầu hạn chế quyền truy cập vào ChatGPT như một phần trong nỗ lực lâu dài của Bắc Kinh nhằm hạn chế thông tin chưa được kiểm duyệt trên internet của họ sau Đại chiến Bức tường lửa 

Trong khi đó, tờ People’s Daily, cơ quan ngôn luận chính thức của Đảng Cộng sản Trung Quốc, gần đây đã vẽ nên một bức tranh màu hồng về sự phát triển AI của Trung Quốc, nói rằng nó đang ở “làn đường nhanh” trong những năm gần đây, với một loạt các ứng dụng kinh doanh.Bài báo không đề cập đến các vấn đề như lệnh trừng phạt thương mại của Hoa Kỳ đối với việc xuất khẩu chip GPU tiên tiến sang Trung Quốc, vốn rất quan trọng đối với sức mạnh tính toán của AI. Thay vào đó, nó nhấn mạnh quy mô của lĩnh vực AI của Trung Quốc, đã tăng 18% so với cùng kỳ năm ngoái vào năm 2022 lên 508 tỷ nhân dân tệ (74 tỷ USD), với hơn 4.200 công ty AI trên cả nước.

Nguồn: ChatGPT has sparked a new round of soul-searching among China’s tech heavyweights over how far the country lags in AI

 Phan Sinh Trần gởi

Giám đốc điều hành Bob Iger cho biết việc sa thải nhân viên của Disney sẽ bắt đầu trong tuần này

 Bài viết của by Alex Sherman 

Bob Iger, CEO, Disney, during CNBC interview, Feb. 9, 2023.© Provided by CNBC

Disney sẽ bắt đầu sa thải trong tuần này, đợt đầu tiên trong ba đợt trước khi bắt đầu mùa hè, dẫn đến cắt giảm khoảng 7.000 việc làm, theo một bản ghi nhớ được gửi bởi Giám đốc điều hành Bob Iger.

Việc cắt giảm là một phần trong nỗ lực rộng lớn hơn nhằm giảm chi tiêu của công ty và thúc đẩy dòng tiền tự do. Disney cho biết vào tháng trước rằng họ có kế hoạch cắt giảm 5,5 tỷ đô la chi phí, bao gồm 3 tỷ đô la chi tiêu cho nội bộ.

“Tuần này, chúng tôi bắt đầu thông báo cho những nhân viên có vị trí bị ảnh hưởng bởi việc cắt giảm lực lượng lao động của công ty,” Iger viết trong bản ghi nhớ mà CNBC có được. “Các nhà lãnh đạo sẽ thông báo tin tức trực tiếp cho nhóm nhân viên bị ảnh hưởng đầu tiên trong bốn ngày tới. Đợt thông báo thứ hai, quy mô lớn hơn sẽ diễn ra vào tháng 4 với việc cắt giảm thêm vài nghìn nhân viên và chúng tôi dự kiến ​​sẽ bắt đầu đợt thông báo cuối cùng trước đó đầu mùa hè để đạt được mục tiêu 7.000 việc làm của chúng tôi.”

Việc sa thải ban đầu được công bố vào tháng Hai. Việc cắt giảm việc làm sẽ diễn ra giữa các công ty, ảnh hưởng đến bộ phận phân phối và truyền thông của Disney, công viên và khu nghỉ dưỡng cũng như ESPN. Disney đang đi theo sự dẫn dắt của Warner Bros. Discovery và các công ty truyền thông lâu đời khác đang cắt giảm việc làm và chi tiêu. Disney cho biết hoạt động kinh doanh phát trực tuyến của họ, dẫn đầu là Disney+, Hulu và ESPN+, sẽ ngừng thua lỗ vào năm 2024. Cổ phiếu của Disney tăng khoảng 8% trong năm nay sau khi giảm 44% vào năm ngoái.

“Chúng tôi đã đưa ra một quyết định khó khăn là cắt giảm khoảng 7.000 lực lượng lao động nói chung như là một phần của việc tổ chức lại chiến lược của công ty, bao gồm các biện pháp tiết kiệm chi phí quan trọng cần thiết để tạo ra một cách tiếp cận hiệu quả, phối hợp và sắp xếp hợp lý hơn cho hoạt động kinh doanh của chúng tôi,” Iger viết . “Đối với những nhân viên của chúng tôi, những người không bị ảnh hưởng, tôi muốn thừa nhận rằng chắc chắn sẽ có những thách thức phía trước khi chúng tôi tiếp tục xây dựng các cấu trúc và chức năng giúp chúng tôi thành công trong tương lai.” Kể từ khi trở lại làm CEO, Iger đã tổ chức lại công ty và thừa nhận rằng ông sẽ cân nhắc việc bán Hulu. Disney sẽ tổ chức cuộc họp cổ đông thường niên vào ngày 3 tháng 4.

Nguồn: Disney layoffs will begin this week, CEO Bob Iger says in memo