Chân rết Phó Chủ tịch tỉnh và sự bao che của Tỉnh ủy Hậu Giang

Chân rết Phó Chủ tịch tỉnh và sự bao che của Tỉnh ủy Hậu Giang

Giải pháp Dân chủ

Nguyễn Thiện Nhân 

14-6-2016

Chiếc xe Lexus có 2 cà vẹt. Ảnh: internet

Ông Trịnh Xuân Thanh từng làm Chủ tịch HĐQT Tổng công ty Cổ phần Xây lắp Dầu khí Việt Nam gây thua lỗ 3.200 tỷ đồng. Có 2 nguyên nhân gây lỗ:

Thứ nhất, năng lực lãnh đạo của ông Thanh kém cỏi, sử dụng nguồn vốn ngắn hạn để đầu tư tài chính dài hạn dẫn đến công ty bị nợ quá hạn 993 tỷ đồng, mất cân đối về tài chính.

Thứ hai, ông Thanh sai trái trong quản lý điều hành, đầu tư vốn vào nhiều dự án không đúng mục đích, không theo kế hoạch được phê duyệt…chứng tỏ ông Thanh vì lợi ích bất chính đã gây hậu quả kinh tế nghiêm trọng.

Lẽ ra ông Thanh phải bị bắt giam và truy tố trước pháp luật. Lạ thay, chỉ sau một thời gian ngắn ông đã được bổ nhiệm giữ chức Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang.

Theo qui định và qui trình bổ nhiệm quan chức đều phải xét năng lực và phẩm chất cán bộ. Tại sao năng lực và phẩm chất ông Thanh đều kém mà lại được bổ nhiệm làm Phó Chủ tịch tỉnh? Phải chăng ông Thanh đã tham nhũng lớn và hối lộ cho cấp trên để được thăng chức?

Một chiếc xe 2 cà vẹt 

H1

H1

Ông Trịnh Xuân Thanh – Phó chủ tịch UBND tỉnh đi ô tô Lexus  tư nhân mang biển số xanh. Báo Vietnamnet cho biết chiếc xe Lexus này có 2 cà vẹt được CSGT cấp cách nhau chỉ 1 ngày! Ngày 24/5/2013 cấp cho ông Nguyễn Đặng Toàn, ngụ số 50 Lương Ngọc Quyến, Hàng Buồm, Hà Nội(biển số trắng). Ngày 25/5/2013 cấp cho Phòng hậu cần kỹ thuật công an tỉnh Hậu Giang với biển số mới là 95A-0699(biển số xanh).

Tại sao CSGT tỉnh Hậu Giang lại làm chuyện phi lý dễ dàng như thế? Phải chăng do thế lực của ông Thanh chi phối?

Tỉnh ủy bao che

Khi bị dân phát hiện ông Thanh – Phó chủ tịch UBND tỉnh đi ô tô Lexus tư nhân mang biển số xanh.  Thay vì phải nghiêm túc xử lý vụ việc thì Tỉnh ủy tìm “lý do” ngụy biện để bao che cho ông ta.

Ông Thanh là người có năng lực lãnh đạo và phẩm chất kém. Đã 2 lần sai trái rõ ràng. Thế nhưng Tỉnh ủy báo cáo rằng ông Thanh “luôn giữ gìn phẩm chất đảng viên”.

Tỉnh ủy Hậu Giang khẳng định: Ông Thanh “có lập trường tư tưởng chính trị vững vàng, chấp hành tốt chủ trương, đường lối của Đảng và chính sách, pháp luật của Nhà nước; luôn giữ gìn phẩm chất, tư cách người đảng viên, có ý thức trách nhiệm trong đấu tranh tự phê bình và phê bình, có ý thức chấp hành tổ chức kỷ luật”.

Tỉnh Ủy còn bao biện rằng: “Văn phòng UBND tỉnh không còn xe để bố trí nên để ông mượn 1 chiếc ô tô vào đi làm tạm”.

Trả lời trên báo chí gần đây, Trưởng phòng CSGT công an tỉnh Hậu Giang và các lãnh đạo tỉnh Hậu Giang lại cho rằng, việc cấp biển số xanh cho ông Thanh đi lại khi vào nhận nhiệm vụ Phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang vào tháng 5/2015.

Giấu đầu lòi đuôi, nếu tại thời điểm tháng 5/2015 không còn xe để bố trí thì tại sao chỉ sau một năm trong hoàn cảnh ngân sách đang túng thiếu trầm trọng, cũng chính các vị này cho biết “Thời gian tới, tỉnh sẽ bố trí phương tiện cho ông Thanh đi công tác”?.

Sự lấp liếm quanh co của quan chức khi bị phát hiện sai trái đã trở thành một đặc tính của chế độ, còn nhớ cách đây vài tháng, báo chí đưa tin vụ công an mang súng vào trường học đánh bảo vệ nhập viện, đánh học sinh chảy máu đầu…Cứ tưởng sự thật đã rõ ràng, nào ngờ quan chức phù phép biến vật gây án thành “cái bật lửa hình cây súng”.

Được biết, ông Thanh vừa trúng cử Đại biểu Quốc hội khóa 14. Đường quan lộ của ông đang lên như diều, lại được Tỉnh ủy đánh giá phẩm chất tốt mặc cho cái biển số xanh xui xẻo đang gây bão dư luận .

Tài xế giàu có và tốt bụng? 

Điều làm dư luận bất ngờ là người cho ông Thanh mượn xe đã theo vào Hậu Giang làm tài xế cho ông Thanh với mức lương 3 triệu đồng/tháng!

Quả thật tài xế sở hữu xe Luxus xưa nay hiếm, càng hiếm hơn khi tài xế này quá tốt bụng đến nỗi đem xe Luxus cho một quan chức mượn xài.

Ngẫm lại thấy phi lý, xe Luxus tiền tỉ, nếu đem cho thuê cũng được vài chục triệu đồng mỗi tháng. Sao ông Toàn không đem cho thuê mà lại cho mượn, rồi đi làm tài xế thuê với mức lương 3 triệu đồng/tháng? Một điều không thể không liên quan là ông Toàn sở hữu 4.000 cổ phiếu tại PVC (mã PIVLS22022), nơi ông Thanh từng làm Chủ tịch HĐQT trước khi thăng chức Phó Chủ tịch tỉnh.

Phải chăng cả xe và cổ phiếu đều của ông Thanh, do ông tham nhũng mà có, rồi đem tài sản cho người khác đứng tên hộ? Ông Thanh đã tham nhũng bao nhiêu tiền? Gây lỗ lã cho công ty PVC 3.200 tỷ, lẽ nào ông Thanh không đút túi riêng được vài chục tỷ? Có bao nhiêu người đang đứng tên tài sản hộ ông Thanh?

Những nghi vấn cho thấy đây không phải là “chuyện nhỏ như cái móng tay”, nhưng Tỉnh ủy Hậu Giang rõ ràng đang bóp nhỏ lại, nhỏ đến nỗi chỉ cần “rút kinh nghiệm” mà thôi.

_____

Tham khảo:

http://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/chinh-tri/310038/pho-chu-tich-di-lexus-luon-giu-gin-pham-chat-dang-vien.html

http://www.phapluatplus.vn/pvc-lo-3200-ti-thoi-ong-trinh-xuan-thanh-lam-lanh-dao-d15917.html

http://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/chong-tham-nhung/309549/nguoi-cho-pho-chu-tich-hau-giang-muon-lexus-bien-xanh-la-ai.html

Lãng phí ngân sách nuôi Hội đoàn nhà nước

Lãng phí ngân sách nuôi Hội đoàn nhà nước

Nam Nguyên, phóng viên RFA
2016-06-11

MG_0211-622.jpg

Văn phòng Hội cựu chiến binh Quảng Ngãi.

RFA PHOTO

 00:00/00:00

Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

Viện Nghiên cứu Kinh tế và Chính sách (VEPR) thuộc Viện Đại học Quốc gia Hà Nội vừa công bố báo cáo cho thấy, Nhà nước đã bao cấp 14 ngàn (14.000) tỷ đồng mỗi năm cho các tổ chức quần chúng công, điển hình như Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Hội phụ nữ, Hội nông dân, Hội cựu chiến binh, Đoàn thanh niên và Công đoàn. Ước tính phần chi ngân sách cho các tổ chức quần chúng công cao gấp đôi dự toán ngân sách cho Bộ Giáo dục, Bộ Y tế và gấp 5 lần cho Bộ Khoa học Công nghệ.

Không làm được gì cho lợi ích của nhân dân

Nam Nguyên phỏng vấn Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, nhà hoạt động xã hội dân sự độc lập, về vấn đề liên quan. Từ Sài Gòn, trước hết TS Phạm Chí Dũng nhận định:

TS Phạm Chí Dũng: Tôi thấy về cơ bản số tiền chi như vậy là vô ích, tại vì từ rất nhiều năm qua các hội đoàn nhà nước đã gần như không làm được gì cho lợi ích của nhân dân, đơn cử là Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam. Từ trước tới giờ chưa bao giờ họ chủ động tổ chức một cuộc đình công, lãn công nào để bảo vệ quyền lợi của công nhân. Trong khi Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam lại nghiễm nhiên được hưởng ít nhất là 2% trên tổng quỹ lương của doanh nghiệp, một con số rất lớn, vừa rồi ngay cả một vài tờ báo nhà nước cũng phải phản ứng về chuyện này.

Tôi thấy về cơ bản số tiền chi như vậy là vô ích, tại vì từ rất nhiều năm qua các hội đoàn nhà nước đã gần như không làm được gì cho lợi ích của nhân dân, đơn cử là Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam.
-TS Phạm Chí Dũng

Cho nên việc các tổ chức như Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam, Đoàn Thanh niên Cộng sản, Mặt trận Tổ Quốc, Hội Phụ nữ… mà nhận được số tiền khủng khiếp như vậy trong tình hình hiện nay ngân sách vô cùng khó khăn và dân vẫn phải nai lưng ra đóng thuế để bổ túc vào ngân sách như vậy, thì có thể nói đó là việc rất là nhẫn tâm. Tôi cho rằng các tổ chức như vậy nếu mà biết tự trọng thì nên chấm dứt sự hoạt động. Tại vì họ hoạt động như một sự vô nghĩa, nói như vậy chắc chắn sẽ đụng chạm tự ái của họ, nhưng mà tôi cho rằng liêm sỉ còn cao hơn cả tự ái.

Nam Nguyên: Quan niệm về xã hội dân sự độc lập còn quá mới mẻ và bị ngăn cấm ở Việt Nam, trong khi các tổ chức như Mặt trận Tổ Quốc, Hội Phụ nữ, Đoàn Thanh Niên hay Hội Nông dân được mô tả là cánh tay nối dài của Đảng, công cụ của Đảng nên tự thân không phải là những tổ chức xã hội dân sự như đúng ý nghĩa của nó, ngân sách nhà nước chi như Tiến sĩ vừa nói  là từ tiền thuế của người dân. Nhưng đây là cơ chế mà Đảng Cộng sản, chế độ cộng sản lập ra, thì cho đến khi nó còn tồn tại liệu có khả năng cải cách sửa đổi được hay không?

TS Phạm Chí Dũng: Tôi cho rằng có một ít phần trăm có thể thay đổi, thay đổi chẳng qua là vì sức ép của quốc tế, bởi các định chế mà Việt nam tham gia ký kết như là vấn đề TPP. Chẳng hạn nếu tham gia vào TPP Việt nam sẽ phải thay đổi cơ chế Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam. Có nghĩa là Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam không còn độc quyền với nhiệm vụ gọi là “bảo vệ quyền lợi lợi ích hợp pháp của công nhân” nữa mà sẽ phải san sẻ một phần cho công đoàn độc lập.

Tôi cũng nghĩ rằng, các tổ chức nhà nước như vậy đã xài một số tiền quá lớn, thật ra số tiền 14.000 tỷ chi cho họ nhưng mà đổi lại được cái gì? Tại vì những vấn đề thiết thân, thiết thực như chủ quyền quốc gia thì họ hầu như không đụng chạm tới. Chúng ta có thể điểm lại vấn đề phản đối Trung Quốc gây hấn, những tổ chức của nhà nước hoàn toàn không dám lên tiếng. Vấn đề cá chết hàng loạt ở 4 tỉnh miền Trung, họ cũng không lên tiếng. Rất nhiều vấn đề khiếu kiện của nông dân, của công nhân, các tổ chức nhà nước không hề lên tiếng. Họ như bị níu kép theo não trạng sợ sệt, sợ hãi và thủ thế, chỉ biết có lợi ích bản thân mà thôi. Thành thử tôi nghĩ rằng khả năng thay đổi sắp tới của họ là do áp lực, chủ yếu từ quốc tế, những định chế quốc tế mà Việt Nam phải tham gia, chứ không phải bản thân họ muốn thay đổi. Khả năng thay đổi trong thời gian sắp tới của họ, theo tôi, tối đa chỉ vào khoảng từ 5% tới 10% mà thôi.

Nam Nguyên: Trong thời gian qua, Quốc hội khoá trước, Dự luật về Hội  khi được bàn thảo cho thấy có ghi rõ là không chi phối các tổ chức quần chúng công như Tổng Liên đoàn lao động, Mặt trận Tổ Quốc, Hội Phụ nữ , Đoàn Thanh niên ..v..v Tiến trình Việt nam hội nhập thế giới đòi hỏi phải có Luật về hội. Nhưng ghi rõ như thế cho thấy Việt Nam muốn duy trì quan niệm bao cấp các tổ chức này để phục vụ Đảng và Nhà nước. Rõ ràng là vấn đề này không phù hợp với tiến trình cải cách mà người ta nói tới. TS nhận định gì?

TS Phạm Chí Dũng: Tôi cho đó là sự khiên cưỡng và chủ ý rõ ràng là cánh tay nối dài của Đảng. Cho dù Quốc hội, Luật không chi phối nhưng mà Đảng chi phối. Và như ông Nguyễn Phú Trọng nói trước đây là Cương lĩnh Đảng còn quan trọng hơn cả Hiến pháp, thì việc Đảng chi phối những tổ chức như Mặt trận, các đoàn thể như vậy là đương nhiên và mặc dầu Đảng vẫn phải có lộ trình mở dần từng chút về hướng dân chủ hóa và đáp ứng những điều kiện của phương Tây, nhưng mà Đảng vẫn muốn các tổ chức do Đảng lập ra chiếm phần chi phối ở trong đó, chứ không phải các tổ chức xã hội dân sự của dân tự phát hoạt động.

Tôi nghĩ sắp tới là một tiến trình phức tạp hỗn mang và giao thoa lẫn nhau và nếu như muốn phát triển được, thì xã hội dân sự Việt Nam phải có sự thống nhất. Hiện nay chưa có sự thống nhất cao, chỉ có sự thống nhất cao thì mới có thể đối trọng với các tổ chức hội đoàn nhà nước và có thể thu hút được quần chúng mà thôi.

Nam Nguyên: Cảm ơn TS Phạm Chí Dũng đã trả lời phỏng vấn.

Tinh thần Cấn Thị Thêu

 Tinh thần Cấn Thị Thêu

nguyentuongthuy

NGUYỄN TƯỜNG THỤY

RFA

Ngay sau khi chị Cấn Thị Thêu bị bắt sáng sớm ngày 10/6/2016, đã có nhiều hoạt động phản đối việc bắt chị trái pháp luật và thể hiện sự ủng hộ với chị và gia đình cũng như với bà con Dương Nội.

Ngày hôm nay, 13/6/2016 tại Trụ sở tiếp dân trung ương số 1 Ngô Thì Nhậm, quận Hà Đông, bà con dân oan ba miền và dân oan Dương Nội đã biểu tình phản đối nhà cầm quyền và yêu cầu trả tự do cho chị Cấn Thị Thêu:

YouTube player
YouTube player

Đến 10 giờ ngày 13/6, hàng trăm công an đã bắt Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư (con trai chị Thêu) và nhiều bà con dân oan lên 2 xe buýt đưa đi. Phương và Tư bị bắt ngay khi vừa đến. Hai chị em Đoàn Trương Vĩnh Phước, Đoàn Trương Anh Thư bị công an sục vào nhà trọ bắt đi. Tất cả hơn 10 người trong đó có 3 cháu nhỏ từ 4 tuổi 6 tuổi  bị bắt đưa đến đồn công an số 6 Quang Trung (quận Hà Đông).

Tại đây, công an cố tình ghép tội cho Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư cầm đầu biểu tình và nói sẽ tạm giam 6 tháng. Trịnh Bá Phương đã đặt ra tình huống này và dặn dò bà con Dương Nội dù cả nhà bị bắt nhưng bà con còn lại hãy tiếp tục đấu tranh để đòi quyền sống, đòi bằng được đất đai bị cướp. Tất cả bà con đều sẵn sàng cho tình huống ấy và bày tỏ quyết tâm.

Nhiều anh chị em hoạt động xã hội dân sự đã đến cùng với bà con dân oan 3 miền, dân oan Dương Nội yêu cầu thả người bị bắt, có cả những gương măt mới:

Cho đến 4 h chiều công buộc phải thả bà con ra sau 6 giờ giam giữ trái pháp luật. Nhiều điện thoại của bà con bị xóa dữ liệu, các tài khoản bị mất. Bà con tiếp tục biểu tình:

YouTube player

* *

YouTube player

Trước đó, ngay trong ngày chị Thêu bị bắt, bà con Dương Nội đã họp để xác định quyết tâm, thắt chặt đoàn kết hơn nữa để thúc đẩy cuộc đấu tranh chông cướp đất đi đến thắng lợi. Việc bắt chị Cấn Thị Thêu, người con ưu tú của dân oan Dương Nội không làm cho bà con nơi đây sợ hãi. Ngươc lại, chỉ làm cho bà con thêm vững vàng, mạnh mẽ hơn:

Sau khi chị Thêu bị bắt, nhiều nhóm xã hội dân sự đã đến thăm hỏi gia đình chị Thêu cùng bà con Dương Nội.

Ngày 11/6, Hội Bầu Bí Tương Thân đã đến thăm dân oan Dương Nội và hỗ trợ gia đình chị Thêu 2 triệu đồng.

Anh Trương Dũng thay mặt bác Nguyen Vu  đã hỗ trợ gia đình chị Thêu 50$.

Thay mặt nhóm bác Nguyễn Tuyển ở Hoa Kỳ, tôi hỗ trợ bà con Dương Nội 500 kg gạo:

YouTube player

Tại đây, chúng tôi có một cuộc gặp mặt với bà con Dương Nội:

Ngày 12/6 nhóm Vì Ngày Mai Tươi Sáng đã đến thăm và giúp đỡ gia đình chị Thêu 5 triệu đồng:

Trịnh Bá Phương cho biết đã làm thủ thục hợp đồng bào chữa với Ls Hà Huy Sơn. Cũng ngày 11/6, Trịnh Bá Phương đã gửi đơn đến Cao ủy Liên Hợp Quốc, tổ chức Ân Xá Quốc Tế, Tổ chức nhân quyền Human Rights Watch, Toà án Quốc Tế ICJ đề nghị can thiệp để chị Cấn Thị Thêu sớm được tự do.

Ba ngày hôm nay, sự kiện chị Cấn Thị Thêu bị bắt đang làm sôi sục cộng đồng mạng. Các hoạt động ủng hộ gia đình chị Cấn Thị Thêu, bà con Dương Nội đang tiếp tục được đẩy lên. Trong buổi đến thăm bà con Dương Nội ngày 11/6, chúng tôi được biết, qua 8 năm đấu tranh đòi đất bị cướp, bà con không canh tác được gì nên đang lâm vào cảnh thiếu thốn, chỉ có tinh thần đấu tranh là vẫn kiên cường.

Nhà cầm quyền bắt chị Cấn Thị Thêu nhằm dập tắt cuộc đấu tranh của bà con Dương Nội. Ghép chị vào tội gây rối trật tự hoàn toàn không có căn cứ. Hoạt động của chị đều nằm trong khuôn khổ của pháp luật. Với và con dân oan, chị là thủ lình, là một tấm gương kiên cường, quả cảm. Với những người đấu tranh cho tự do, dân chủ, chị là một anh hùng.

Cuộc đấu tranh của bà con Dương Nội là chính nghĩa, tuy nhiên, rất cần thêm sự giúp đỡ về tinh thần, về vật chất để bà con vượt qua được giai đoạn đầy cam go này.

13/6/2016

NTT

Miến Đã Đi Rồi

 Miến Đã Đi Rồi

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

tuongnangtien's picture

tuongnangtien

RFA

Dù cùng sống chung ở San Francisco Bay Area, tôi chưa bao giờ gặp mặt Kyle Mizokami. F.B, email, chit chat, điện thoại – qua lại – cũng không luôn. Tuy thế, tôi vẫn nghi ngại rằng cái ông nhà báo này có máu … bài Tầu hay tư thù (chi đó) với qúi vị lãnh đạo của nước Trung Hoa Lục Địa.

Thằng chả cứ kiếm chuyện cà khịa với con người ta hoài à. Năm 2014, Kyle Mizokami chế nhạo: “Quân đội Trung Quốc là con rồng giấy.” Nói tới vậy mà vẫn chưa đã nư, và cũng chưa đã miệng, nên đương sự còn thòng thêm vài câu nữa:

Beijing embraces its worst neighbors in part to keep them in check. This worked with Pakistan, but failed with North Korea. In Myanmar, China cozied up with the oppressive military regime only for it to suddenly open up and seek ties with the West and Japan. China’s net gain was years of condemnation for supporting the junta—which is to say, a net loss.

“Bắc Kinh bảo bọc các láng giềng tồi tệ nhất một phần là để giữ họ trong vòng kiểm soát. Điều này có hiệu quả với Pakistan, nhưng không thành công với Bắc Triều Tiên. Tại Miến Điện, TQ nồng ấm lên với chế độ quân sự áp bức chỉ vì nó đột nhiên mở ra và tìm kiếm các mối quan hệ với phương Tây và Nhật Bản. Cái ‘được’ của TQ là nhiều năm bị lên án vì ủng hộ cho chính quyền quân sự – đó thật ra là chỉ lỗ nặng.” (The Chinese Military Is a Paper Dragon. Bản dịch của Phan Văn Song).

Qua năm 2015, Miến Điện không chỉ “đột nhiên tìm kiếm các mối quan hệ với phương Tây và Nhật Bản,” mà còn thản nhiên từ bỏ luôn chế độ quân phiệt nữa. Burma, rõ ràng, đã “thay lòng đổi dạ.” Thái độ, tất nhiên, cũng đổi thay hẳn. Trung cộng, phen này, không chỉ “lỗ nặng” mà lỗ chỏng gọng luôn:

Chính phủ Miến Điện từ chối dự án thủy điện Myitsone hơn 3 tỷ USD … là một “cái tát” đối với  Trung Quốc

–  Miến Điện tuyên án chung thân khổ sai 153 công dân Trung Quốc

Chiến đấu cơ Myanmar ném bom lãnh thổ Trung Quốc, 4 người chết

Xung đột sắc tộc ở miền bắc, quan hệ Miến Điện -Trung Quốc rạn vỡ

Đám tướng lãnh ở Nay Pyi Taw tuy tham lam, và ác độc nhưng không hoàn toàn ngu ngốc. Ít nhất thì chúng cũng không ngu đến nỗi mang những phần đất chiến lược của đất nước cho thuê  (và cũng không để cho Trung Cộng đấu thầu những dự án có thể đe doạ đến an ninh quốc phòng) như đám cộng sản Việt Nam. Do thế, thay vì dậy ngay cho thằng em một bài học, Vương Nghị lại lật đật bay qua thủ đô Miến Điện để chúc mừng tân chính phủ, và còn “cam kết sẽ không can thiệp vào nội bộ của Myanmar” (pledging that China would not interfere in the internal affairs of Myanmar). Đúng là mềm nắn rắn buông!

Ông Ngoại Trưởng quả là một kẻ thức thời. Cái thời mà Mao Trạch Đông có thể “xuất khẩu cách mạng” và cung cấp súng đạn – vô tội vạ – cho Miến Cộng, Miên Cộng, Mã Cộng, Thái Cộng, Phi Cộng, Việt Cộng … để quấy phá Á Châu đã qua tự lâu rồi.

Theo Reuters, ngân sách quân sự của Trung Cộng năm 2016 không nhiều nhặn gì cho lắm (135.39 tỷ Mỹ Kim) chỉ bằng khoảng một phần tư của Hoa Kỳ vào cùng thời điểm. Đã ít rồi mà phần lớn lại chỉ được dùng vào việc trị an, nghĩa là để “đối phó” với hơn một tỉ người dân trong nước. Đó là lý do khiến cho Vương Nghị phải đành xuôi xị: “cam đoan không can thiệp vào nội bộ của Myanmar.”

Nói tóm lại là Thúy đã đi rồi. Miến cũng đi luôn. Nàng Đã “ôm cầm qua thuyền khác.” Từ nay đường ai nấy đi, tiền ai nấy sài, nhà ai nấy ở, hồn ai nấy giữ.

Ngó hình của Daw Aung San Suu Kyi bên cạnh Barack Obama tình tứ và mặn nồng (coi) thấy ghét. Dám phải có kẻ … ghen!

Ảnh: nytimes

Có ghen tuông cỡ nào chăng nữa thì cũng đã muộn màng rồi. Quyền lực cứng của Bắc Kinh, chắc chắn, không thể nào giữ được Burma trong vòng tay nữa. Thế còn quyền lực mềm của họ thì sao?

Đây là một câu hỏi hết sức ngây thơ. Xin thưa là chẳng có “trăng/sao” gì ráo trọi. Trung Cộng không thể sử dụng “soft power” ở bất cứ nơi đâu, chứ chả riêng chi tại Myanmar, giản dị chỉ vì họ chưa bao giờ có được thứ quyền lực này cả.

Bức hình bên trên tôi chụp ở Rangoon vào hai tháng trước, tháng 4 năm 2016. Tôi đố bạn tìm được một chữ Tầu nào trong đó, nửa chữ cũng không luôn.

Cả nước Miến Điện chỉ có một cái Viện Khổng Tử duy nhất ở Mandalay thôi, và mãi tới năm 2013 mới khai giảng được một lớp đàm thoại tiếng Hoa đầu tiên nhưng chưa chắc đã có ma nào theo học. Người Miến gốc Hoa, tất nhiên, khỏi cần phải học nói tiếng Tầu. Còn người Miến, cũng như người Miên, chớ có phải người điên đâu mà học tiếng Trung Hoa làm chi – mấy cha?

Ảnh hưởng rõ nhất (và dám là duy nhất) của người Trung Hoa ở Miến Điện là … món phá lấu lòng heo. Đây là thức ăn  được cả nước ưa chuộng, bất kể là dân thôn quê hay thành thị, bởi hết sức ngon và vô cùng rẻ. Chỉ có điều rất phiền là hàng quán ở Myanmar này (thường) chả có rượu bia gì ráo!

Quán phá lấu cạnh hồ Inya, Yangon. Ảnh chụp tháng 4 năm 2016

Quán phá lấu ở một làng quê, thuộc thành phố Bago. Ảnh chụp tháng 4 năm 2016

Cũng như người Lào, người Miến hiền lành đến độ khiến tôi (đôi khi) phải … lấy làm ái ngại. Những ông phu xe ba bánh đều xua tay và lắc đầu quầy quậy, nếu hành khách có nhã ý trả cho họ một số tiền nhiều hơn giá cả thông thường. Qúi ông tài xế taxi ở Myanmar cũng thế. Dù xe không có máy tính tiền, cũng chả thấy ai mặc cả hay trả giá lôi thôi gì ráo.

Tôi hay la cà ở những tiệm ăn vỉa hè nên thỉnh thoảng vẫn bị chủ quán vội vã rượt theo, la ơi ới, vì tưởng thực khách bỏ quên tiền – số tiền trà nước (pour boire) để lại tại bàn. Xã hội Miến Điện vẫn cứ giữ được nét hiền lành này thêm bao lâu nữa là một câu hỏi tuy thú vị nhưng rất khó trả lời.

Cứ nhìn những bích chương quảng cáo trường học (thuần bằng Anh ngữ) du khách cũng có thể biết được là Burma đang hăm hở mở cửa ra với thế giới bên ngoài. Mà “thế giới bên ngoài” thì (than ôi) không hẳn đã toàn những điều tử tế!

Ảnh chụp tháng 4 năm 2016

Dù phải trải qua hơn nửa thế kỷ dưới chế độ quân phiệt, giềng mối của xã hội Miến Điện đến nay (may thay) vẫn còn chặt chẽ – theo như nhận xét của giáo sư Cao Huy Thuần: “Ở Myanmar, dù tướng tá có hư hỏng, văn hóa đó vẫn còn tốt, xã hội đó vẫn còn tốt, con người ở đó vẫn còn tốt, vẫn còn cùng nhau chia sẻ một đạo đức chung.”

Và sở dĩ dân tộc này “vẫn còn cùng nhau chia sẻ một đạo đức chung” là nhờ vào niềm tin vững bền vào quốc giáo của họ:

“Người Miến Điện, khi bị cai trị bằng súng đạn, vẫn có một sức mạnh bền bĩ nhờ tín ngưỡng. Họ dùi mài niềm tin trong im lặng, thâm trầm, y cứ vào lời dạy của giáo chủ để làm phương châm sống. Sự dùi mài niềm tin ấy trở thành máu thịt, rèn luyện họ thành những trí tuệ biết tập trung vào công việc.

Những đền đài và tượng đài vĩ đại nhất thế giới của họ không làm bằng sự tự mãn, bằng xương máu, hoặc để được ghi vào sách Guiness, mà được tỉ mỉ dựng xây từ thế hệ này qua thế kỷ khác, bằng công và của chắt chiu từng ngày… Các lớp học trong chùa suốt năm thập niên qua tiếp tục dạy con người trở thành kẻ hiền lương trong mọi hoàn cảnh.” (Từ Khanh, “Yangon, Những Lớp Học Não Nề Nhưng Đầy Hy Vọng” – Đàn Chim Việt).

Ảnh chụp tháng 4 năm 2016

Ngày tháng ở Burma, tôi cứ có cảm giác nôn nao khi thấy hàng chữ “Moving Myanmar Forward” in trên những chiếc taxi ở đất nước này. Miến Điện, rõ ràng, đang chuyển động và cố nhoai mình về phía trước – moving forward.

Ảnh chụp tháng 4 năm 2016

Dù muộn – cuối cùng –  dân tộc này cũng đã tạo được cơ hội để hoà nhập vào hướng tiến chung của loài người. Đất nước tôi thì chưa, và không biết sẽ còn phải chờ đợi thêm bao lâu nữa?

Formosa không sai!!!

Formosa không sai!!!

Trần Quốc Việt (Danlambao) – Formosa không sai khi xây dựng nhà máy thép tại Vũng Án vì đây là một trong những “ chủ trương lớn của Đảng”.

Formosa không sai khi đưa đường ống xả thải khủng ở dưới biển ra thật xa bờ vì làm đúng theo lời Đảng khuyên hãy “vươn ra biển lớn”.

Formosa không sai khi không công bố sự thật về nguyên nhân cá chết vì làm theo đúng lời dạy của Lê Nin, một trong những đại tổ phụ của Đảng, là “Nói sự thật là thói quen tiểu tư sản. Ngược lại, nói láo thường được biện minh bởi mục đích của nói láo.”

Formosa không sai khi gây ra thảm họa môi trường biển vì noi gương tinh thần kiên cường ngày xưa của Đảng là phải chiến thắng cho được “dù phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn”.

Formosa không sai khi không tin biển đã chết, mà cho dù biển chết chăng nữa thì họ luôn luôn tin Đảng có thể tạo ra biển khác như Đảng có thể tạo ra mặt trời thứ hai- “ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng/ Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ.”

Formosa không sai khi tin người dân Việt Nam sẽ không bao giờ đói khổ do biển chết bởi vì Đảng từng dạy nhân dân Việt Nam rằng “với sức người sỏi đá cũng thành cơm”.

Tóm lại Formosa không sai gì. Đảng không sai gì. Chỉ có nhân dân ta là lú lẫn, nóng vội và sai lầm khi muốn biết ngay bây giờ sự thật về cá chết. Sự thật ấy sẽ công bố vào ngày Việt Nam có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện mà họ nói không biết trăm năm tới nữa có được hay không. Còn bây giờ hãy sống và chết như Đảng và Formosa đã lập trình.

09.06.2016

Trần Quốc Việt

danlambaovn.blogspot.com

Ngẫm chuyện xưa nay: Nghêu Sò Ốc & Thị Hến Quốc Hội

Ngẫm chuyện xưa nay: Nghêu Sò Ốc & Thị Hến Quốc Hội

Lão Trượng (Danlambao) – Vở tuồng hiện nay đang diễn ra trên đất nước nhưng chưa có tác giả dàn dựng, Thị Hến ở xã Châu Hòa, huyện Giồng Trôm, tỉnh Bến Tre lọt vào mắt cú vọ Ba Ếch nên được gánh hát Hành Phương Bắc đến Hải Dương rồi đóng đô Hà Nội. Thị Hến Nguyễn Thị Kim Ngân lên như diều gặp gió, ngày 31 tháng Ba vừa qua làm chủ tịch Quốc Hội, dưới trướng có 500 Nghêu Sò Ốc Hến…

*

Theo Wikipedia thì Ngao Sò Ốc Hến hay Nghêu Sò Ốc Hến, là một tuồng tích dân gian rất nổi tiếng từ Bắc chí Nam tại Việt Nam. Nhân vật, cũng như tình tiết trong tuồng tích này, dưới nhiều biến thể khác nhau, đã trở thành điển cố, điển tích sân khấu sau này.

Nguyên tên chữ của vở tuồng là Di Tình, là một vở tuồng đồ (tức tuồng do các nhà nho nghèo sáng tác hoặc dựa theo tích dân gian) sáng tác bằng văn vần chữ Nôm, tuy nhiên dân gian thường gọi theo tên một số nhân vật trong tuồng. Tác giả khuyết danh, không rõ thời gian sáng tác, vở tuồng được xem là xuất phát từ tuồng Quảng Nam, sau lan đến cả Bình Định rồi phổ biến cả nước.

Nội dung câu chuyện với hình ảnh Trộm Ốc nhờ thầy bói Nghêu gieo quẻ chỉ hướng vào ăn trộm nhà Trùm Sò. Ốc đem của trộm được bán cho Thị Hến, một gái góa trẻ đẹp. Lý trưởng và Trùm Sò đến lục soát bắt được tang vật, liền giải Thị Hến lên trình quan huyện. Khi đến công đường, Thị Hến đã làm cho quan huyện và thầy đề mê mệt vì nhan sắc của mình. Kết quả là Trùm Sò mất tiền, thầy Lý bị đòn, Thị Hến được tha bổng. Kết thúc vở là cảnh cả quan huyện, thầy đề, thầy lý vì mê mẩn Thị Hến chạm mặt nhau và bị các bà vợ đánh ghen tại nhà Thị Hến.

Đây là tuồng hài do tác giả sống trong dân gian sáng tác, lấy đề tài trong cuộc sống đời thường và để diễn cho dân chúng xem, nội dung mang tính châm biếm, đả kích quan lại địa phương, giàu chất hài hước, làm cho vở diễn có sức hấp dẫn từ đầu đến cuối… Nhiều nhân vật trong vở trở thành những thành ngữ thông dụng trong dân gian.

Ban đầu, vở tuồng mang tính chất là tuồng dân gian, tình tiết không cố định, chỉ lưu hành trong dân gian. Theo thời gian vở tuồng được dàn dựng với tính cánh hài độc đáo tạo thành bức tranh vân cẩu trong xã hội nên trở thành phổ thông…

Trước năm 1975 tại miền Nam, vở cải lương Nghêu Sò Ốc Hến do nghệ sĩ Năm Châu chuyển thể và nghệ sĩ Ba Vân làm đạo diễn, với các diễn viên Trường Xuân (Bói Nghêu), Thanh Điền (Huyện Trìa), Thanh Kim Huệ (Thị Hến), Nam Hùng (Thầy Đề), Tô Kim Hồng (Bà Huyện), Giang Châu (Trùm Sò)… đã thu hút khán giả thưởng ngoạn, nhiều câu đối thoại trong vở tuồng trở thành nổi tiếng trong dân gian. Hiện tượng này cũng giống như hiện tượng Kim Dung tại miền Nam Việt Nam trước năm 1975. Chẳng hạn như tên Trùm Sò, là một danh từ riêng, có một thời gian đã trở thành một danh từ chung, một tính từ, đồng nghĩa với keo kiệt, hà tiện. Ví dụ: “Thôi đừng trùm sò quá. Có mấy chục ngàn mà.” Sự chuyển thể này tương tự như tên Sở Khanh, một nhân vật trong Truyện Kiều của thi hào Nguyễn Du đã trở thành một danh từ chung hoặc tính từ chỉ người đàn ông thiếu tư cách, người tồi trong cách đối xử với phụ nữ.

Điển hình nhân vật Trùm Sò khi xuất hiện với những câu:

Trùm Sò nói với Ất, Giáp: Làm gì mệt? Làm có vậy mà mệt? Làm từ sáng sớm tới chiều tối mà than mệt.

Trùm Sò nói với Ất, Giáp: Sao làm biếng quá vậy? Trai trẻ gì làm biếng quá vậy. Tao đi ăn giỗ cả ngày có mệt mỏi gì đâu

Trùm Sò nói với Ất, Giáp: Im… Mấy người nghèo không được quyền nói, để mấy người giàu người ta nói

Trùm Sò nói với Ất, Giáp: Có hứa là thưởng liền chớ hổng có nói gì hết. (Giả vờ lục lọi trong người). Thôi rồi, bỏ quên tiền trong nhà rồi. Sáng mai thưởng sớm hé. Sáng mai thưởng sớm.

Trùm Sò nói với Ất: Mày tính bằng tao tính hông. Tao tính riết rồi muốn sói đầu hết rồi thấy hông.

Trùm Sò nói với Ất: Cái gì? Ai nói cho mày mượn? Tiền bạc để trong tủ nó mục hay sao mà cho mượn mậy. Tao cho vay. Mày nhớ kỹ là tao cho vay. Tao chuyên môn cho vay mà.

Trùm Sò nói với Giáp: Đưa ra 10 quan mà lấy vô 130 quan đâu có nhiều nhỏ gì đâu mậy!

Trùm Sò: Trời nào đánh trâu. Thôi dẹp…. Ông trời ổng đánh mày. Mày sàng qua, sàng lại rồi mày né cách nào cho trúng con trâu…

Nhân vật Thị Hến xuất hiện khi trưởng thôn âm mưu dùng gói đồ trộm này để sai người lén để vào nhà của Thị Hến để vu oan cho nàng. Thế rồi pháp sư Bảy và cô Ba đồng bóng bàn bạc với nhau về kế hoạch của trưởng thôn về việc giả lên đồng để đi tìm đồ trộm cho Trùm Sò. Trùm Sò không hề biết là hắn nằm trong kế hoạch riêng của trưởng thôn.

Thị Hến nhan sắc mặn mà, nhiều đấng mày râu thèm nhỏ dãi nhưng nàng tâm sự với Cua, em gái nàng, rằng nàng không muốn tái giá. Thị Hến cũng tỏ rõ sự căm ghét đối với bọn quan lại, nhà giàu bóc lột dân làng. Cua là người yêu của chàng Ốc. Cua tiết lộ cho Ốc biết rằng trưởng thôn chính là người đã đốt quán nước của chị mình để tạo áp lực bắt Thị Hến làm vợ lẽ. Cua không biết rằng Ốc vì muốn có tiền để giúp chị em Ốc dựng lại quán nước nên đã trộm của nhà Trùm Sò. Ốc cũng cầu hôn của bằng số vàng bạc mà chàng ta trộm được ở nhà Trùm Sò. Cua sau khi biết là đồ trộm đã trách Ốc và đề nghị chia tay, nhưng Thị Hến đã khuyên can và thể hiện sự cảm thông dành cho Ốc.

Vụ án lại xảy ra tại công đường, quan huyện trách thầy đề tại sao không có ai kiện thưa và yêu cầu thầy đề phải làm sao cho dân tình thưa kiện lẫn nhau. Buổi kiện hôm đó là vụ của Trùm Sò kiện Thị Hến vì đã tàng trữ đồ trộm. Mặc dù trưởng thôn và Trùm Sò đã “biết luật” và dâng “quà biếu” lên cho quan, nhưng vì quan đã mê mệt trước Thị Hến, nên quan đã xử trưởng thôn và Trùm Sò thua kiện. Cuối buổi, quan hẹn Thị Hến tối đó sẽ ghé nhà nàng. Sau khi quan đi khỏi, thầy đề bảo với Thị Hến rằng quan sẽ không thể tới được vì vợ quan sẽ không cho phép, nên đề nghị với nàng để thầy đề ghé nhà.

Vợ quan huyện, vợ thầy đề, và vợ trưởng thôn không thấy chồng về nên đi tìm khắp nơi. Quan viện cớ đi kiểm tra dân tình vào lúc đêm tối, thực ra là để đến nhà Thị Hến. Vợ quan trong lúc ghen tuông, bà ta đã vô tình nói ra việc chức quan của chồng mình là do bà đã đút lót mà có được. Bà đã lột quần áo ngoài của quan, hy vọng quan sẽ xấu hổ mà về, nhưng quan vẫn tiếp tục đi đến nhà Thị Hến.

Chị em Hến và Cua đang chuẩn bị nhà cửa để đón tiếp các vị khách theo như kế hoạch của hai nàng. Người đến đầu tiên là trưởng thôn. Sau đó thầy đề đến, trưởng thôn sợ hãi phải núp dưới gầm giường. Khi quan tới, thầy để cũng hoảng hốt nấp vào bồ lúa. Chỉ một chốc, các bà vợ đã ập tới để bắt tại trận các ông chồng đi đêm của mình.

*

Sau năm 1975 vở tuồng Nghêu, Sò, Ốc, Hến lại thay hình đổi xác. Theo bài viết của Đỗ Ngọc Thạch qua vở tuồng nầy thì với các nhân vật theo vở tuồng tân thời, ở làng Đào Kép… họ đều hành nghề đúng như các nhân vật trong vở tuồng: Người tên Nghêu làm nghề thầy bói và có tới nửa số người tên Nghêu bị mù như vậy. Người tên Sò đều thành nhà giàu, thành ông Trùm, người tên Ốc đều thành kẻ trộm và những cô gái tên Hến đều làm nghề “mua đồ ăn trộm” như Thị Hến trong vở tuồng!…

Lê Nghêu bị mù bẩm sinh! Tuy bị mù, nhưng Nghêu vẫn có thể đi lại bình thường trong nhà cũng như trong làng nhờ có đôi tai cực thính và cái mũi có tài ngửi mùi còn hơn cả những con chó ngửi mùi giỏi nhất! Nghêu nhanh chóng học thuộc tất cả những thuật tử vi, tướng số của người bố và mới chỉ mười tuổi, danh tiếng bói toán của Nghêu đã vượt xa người bố!

Nhân vật Trần Sò là con trưởng làng. Nhà trưởng làng chuyên làm hương mà giàu có nhất nhì không chỉ trong làng mà cả trong phủ, huyện. Nhờ có bí quyết gia truyền làm hương trầm đã từ ba đời, Nhang của trưởng làng có mùi hương thơm đặc biệt nên rất đắt hàng, kẻ ăn người ở trong nhà có đến gần trăm người. Trần Sò được cha gửi học những ông thầy Đồ danh tiếng trong vùng nên giữa đám đông những người nông dân đa phần mù chữ do đói nghèo, Trần Sò là người danh giá số một. Cái biệt hiệu “Trùm Sò” cũng là sự chuyển dịch thuận chiều từ vở tuồng Nghêu, Sò, Ốc, Hến sang Trần Sò!

Nhân vật Ốc vốn là trẻ mồ côi sống vạ vật ngoài chợ Huyện. Lúc Ốc gần mười tuổi thì được Ốc bố, đang là một tay trộm nổi tiếng nhất làng Đào Kép đem về nuôi và truyền hết bí quyết của nghề ăn trộm, cho nên Ốc con cũng nhanh chóng nổi tiếng như Ốc bố.

Nhân vật Thị Hến có phần đặc biệt hơn cả. Tất cả những người lấy tên Hến của làng Đào Kép đều là con nhà khá giả nhưng sau khi trải qua vài lần gia đình đổ vỡ, vài cuộc tình ngang trái, éo le thì đều bỏ nhà ra ở riêng và sống độc thân với nghề cầm đồ. Thời nào cũng vậy, lúc thịnh cũng như lúc suy, nghề cầm đồ tuy có lên bổng xuống trầm nhưng không bao giờ mất đi mà luôn tồn tại dai dẳng, thiên hình vạn trạng. Nhân vật Thị Hến là một cô gái xinh đẹp, quyến rũ. Ngoài nhan sắc trời cho, Thị Hến còn được thừa hưởng của người mẹ năng khiếu diễn tuồng, nhất là khi vào vai Đào Lẳng thì người xem bị cuốn hút tuyệt đối!

Thị Hến làm một chuyến Hành Phương Nam dĩ nhiên có thêm các nhân vật bám đuôi… Chuyến du hành Phương Nam diễn ra thật thuận buồm xuôi gió, ba người Nghêu, Ốc và Thị Hến đã đi một vòng hết lượt tất cả các các nơi nổi tiếng cả về người và đất của Miền Nam tràn ngập nắng và gió, mà chẳng hề gặp bất cứ khó khăn, trở ngại gì khiến cho cả Ốc và thầy Nghêu vẫn chưa thể “tỏ tình” với Hến… Tới bất cứ đâu, Thị Hến cũng ngỡ ngàng, đắm say trước cảnh vật tràn đầy sức sống của những vùng đất mới. Hồi còn nhỏ, Hến chỉ biết Miền Nam qua những câu hát “Miền Nam em dừa nhiều. Miền Nam em dứa nhiều. Miền Nam em xoài thơm. Miền Nam em khoai bùi…”. Giờ thì Miền Nam đã ở ngay trước mặt Thị Hến, đang từng phút từng giây, từng ngày chinh phục Thị Hến và cuối cùng thì Thị Hến đã bị chinh phục hoàn toàn: Thị Hến quyết định vào hẳn Miền Nam sinh sống nốt nửa đời còn lại!

Theo lời thầy Nghêu, ở Thị Hến có một mùi gì đó thật kỳ lạ, nó khiến con người ta như là có thêm sức sống, sự khát khao điều gì đó!… nên Thị Hến dễ chinh phục.

*

Vở tuồng hiện nay đang diễn ra trên đất nước nhưng chưa có tác giả dàn dựng, Thị Hến ở xã Châu Hòa, huyện Giồng Trôm, tỉnh Bến Tre lọt vào mắt cú vọ Ba Ếch nên được gánh hát Hành Phương Bắc đến Hải Dương rồi đóng đô Hà Nội.

Thị Hến Nguyễn Thị Kim Ngân lên như diều gặp gió, ngày 31 tháng Ba vừa qua làm chủ tịch Quốc Hội, dưới trướng có 500 Nghêu Sò Ốc Hến…

Chỉ trong một tuần thì xảy ra hình ảnh cá chết hàng loạt ở ven biển, ngày 6/4 ngư dân địa phương phát hiện cá chết vùng biển một số xã thuộc Kỳ Anh ở Hà Tĩnh. Bốn ngày sau, hiện tượng tiếp diễn tại vùng biển ở huyện Quảng Trạch, Quảng Bình. Đến ngày 19/4, hiện tượng cá chết hàng loạt xuất hiện ở vùng biển Quảng Trị và tiếp tục lan rộng 4 tỉnh miền Trung từ Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị và Thứa Thiên vào Thừa Thiên – Huế… dọc theo ven biển dài 240 km. Theo giới quan sát thì nguyên nhân xảy ra do “yếu tố gây độc trong môi trường nước” nên thảm họa hiện tượng cá chết bởi ô nhiễm nguồn nước do các nhà máy tại khu công nghiệp Vũng Áng, huyện Kỳ Anh, Hà Tỉnh xả thải gây độc.

Vũng Áng trở thành khu kinh tế theo quyết định của Thủ Tướng CS vào tháng 4 năm 2006. Tổng diện tích là 227,81 km2, bao gồm 9 xã nằm trong huyện Kỳ Anh tỉnh Hà Tĩnh. Thời gian tỉnh Hà Tĩnh cho thuê đất của khu kinh tế Vũng Áng kéo dài 70 năm, là một dự tính nằm trong chiến lược của Trung Cộng. Đây là khu vực riêng của người Tàu, ngay cả chính quyền CSVN cũng không được xâm phạm. Công ty Gang Thép Formosa Hà Tĩnh thuộc Formosa Plastics Group của Đài Loan nhưng hầu bao (cổ phần) nắm số lượng lớn lại thuộc Trung Quốc, công ty nầy chiếm 33 km2 tại khu kinh tế Vũng Áng. Nhà máy luyện gang thép Formosa thiết lập đường ống thải chất cặn bã độc hại ra biển.

Như đã đề cập, thảm nạn cá chết mang hậu quả tai hại cho người dân các tỉnh miền Trung. Hình ảnh cá chết và những bài viết về trường hợp nầy phổ biến rộng rãi từ trong nước đến hải ngoại. Tác hại về môi trường rất khó lường vì tác hại lâu dài.

Trong thời gian gia, giới chức trách nhiệm thì lấp la lấp liếm, âm ớ hội tề… không đưa ra nguyên do mà theo giới quan sát thì do chất thải độc hại của Formosa.

Người dân ý thức được vấn đề đó nên biểu tình đòi bảo vệ mội trường, đòi xử phạt nhiêm minh tổ chức gây ra thảm họa thì bị công an, mật vụ… đàn áp thẳng tay! Đại biểu Quốc Hội phải đại diện tiếng nói người dân thì lại câm như hến.

Chủ tịch Quốc Hội chỉ biết cho cá ăn trong ao khi tiếp đón TT Obama mà không biết cá chết ven biển Đông trong 6 tuần lễ qua hay sao?

Cái dzụ Thị Hến Chủ Tịch Quốc Hội cho cá ăn trở thành trò cười cho bàng dân thiên hạ. Theo trang web của Dân Làm Báo:

“Sáng 23/5/2016, chủ tịch quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân rủ tổng thống Obama đến thăm ao cá “bác Hồ” và thực hiện “nghi thức” cho cá ăn.

Video cho thấy cảnh Obama từ tốn ném từng miếng thức ăn cho cá, xem đây như một thú vui tao nhã. Trái lại, bà Ngân mặc dù mặc bộ áo dài khá duyên dáng nhưng lại tỏ ra khá vội vã, tay bà vốc từng nắm thức ăn to tổ bố rồi quăng xuống ao, y hệt như cách cho heo ăn.

Có lẽ do sốt ruột vì phải “diễn” quá lâu, bà Ngân bèn cầm cả xô thức ăn mang đổ hết xuống ao, vừa nhanh gọn, lại đỡ rườm rà. Cũng may là bà không ném luôn cái xô vào đầu lũ cá đang loi nhoi dưới ao.

Khuôn mặt tổng thống Obama chỉ kịp ồ lên một cách ngạc nhiên trước “nghi thức” khá thô thiển của bà nữ chủ tịch quốc hội.

Chi tiết nhỏ nhưng cũng đủ cho thấy sự khác biệt lớn trong phong cách hành xử của hai vị lãnh đạo, một bên là do dân cử, còn một bên là đảng cử”.

Và, theo ghi nhận của Hồ Liệt Ngư (Danlambao) – “… Hình ảnh bà ủy viên bộ chính trị đảng cộng sản, kiêm chủ tịch đảng hội, cộc cằn thô lỗ, vốc từng nắm cá quăng xối xả xuống ao như quăng cám vào chuồng lợn, hất nguyên cái xô thức ăn xuống ao như đi đỗ bô, rồi vội vã ngoảy đít quay đi làm Obama chỉ kịp ồ một tiếng và vẫy tay chào lẹ đàn cá để theo kịp bà Ngân, đã làm cho cư dân mạng vừa cười ngất ngư vừa xấu hổ cho đất nước Việt Nam có một mụ cộng sản vô văn hóa, cục mịch như thế lại ngồi ngất ngưởng trên đầu và đại diện cho 90 triệu dân Việt trong cái gọi là Quốc Hội Việt Nam.

Có bạn đã bênh vực màn diễn cho “cá bác Hồ” đớp cám heo của đồng chí Kim Ngân rằng – đồng chí gái xuất thân từ ao cá tra Bến Tre, may mà đồng chí ấy đứng trên bờ ao quăng cám cho cá chứ đồng chí ấy diễn show theo kiểu nông dân Nam bộ, ngồi trên cầu lắt lẻo khó coi mà cho cá ăn thì Ồ-ba-ma có nước mà Ồ-chết-bỏ…”.

Thị Hến Kim Ngân không biết gì việc cho cá ăn, cá rất tạp ăn, người cho chỉ rải cho cá ăn từ từ, thức ăn cho cá có nhiều protéin, cá rất tham ăn, đớp nhiều quá sẽ bị đầy bụng. Có lẽ Thị Hến cùng bọn ăn hại đái nát nầy đớp nhiều quá nhưng không sao nên tưởng cá cũng như thế!

Trong khi đó thì TT Obama được “quân sư” hướng dẫn nghệ thuật cho cá ăn nên xử dụng tuyệt chiêu Mãn Thiên Hoa Vũ (mưa hoa đầy trời) mà Kim Dung mô tả trong Anh Hùng Xạ Điêu.

Đây là tuyệt chiêu phóng ám khí. Khi ra tay thì ám khi bay đầy trời, đối thủ hết thoát. Chiêu này xuất phát từ Tây Vực người xài chiêu này nhất thiết phải là nữ và điều kiện tiên quyết nhất nữa là phải xinh đẹp và thân hình “rực lửa” thì sử chiêu mới đạt đến độ vi diệu . “Hoa” ở đây cũng giống như một loại ám khí thông thường các cao thủ có nhiều chiêu giấu ám khí rất lợi hại. Ám khí có thể ngậm trong miệng giấu trong tay áo, trong binh khí… nói chung là càng bí ẩn kín đáo thì hiệu quả càng cao.

Tây Vực nổi tiếng về kỳ hoa dị thảo, độc trùng rắn rết…. tuỳ tiện chọn đại cũng đủ cả trăm loại để kết thành bộ Bách Hoa Y. Khi sử dụng chiêu này chỉ cần xoay người như bông vụ thì quần áo trên người cũng tự nhiên không cánh mà bay vào đối thủ.

Bắc Cái Hồng Thất Công dựa vào môn võ công nầy để sáng chế nhằm phá bầy rắn của Tây Độc Âu Dương Phong và dạy cho Hoàng Dung.

Tuyệt chiêu Mãn Thiên Hoa Vũ và Thiên Nữ Tán Hoa cũng tương tự như nhau nhưng khác nhau cách sử dụng. Có lẽ khi Ba Ếch gặp Thị Hến lúc hàn vi đang nuôi heo truyền cho tuyệt chiêu dùng xô cám hất vào máng cho heo ăn nên áp dụng chiêu thức nầy với cá nuôi trong ao…

Thị Hến Kim Ngân được giới truyền thông trong nước ca ngợi là “niềm hãnh diện cho phụ nữ Việt Nam” nhưng khi xuất hiện nơi ao cá thì hình ảnh nầy là điều sỉ nhục cho phụ nữ VN!

Thị Hến Chủ Tịch Quốc Hội ơi!. Cá chết là hiện tượng báo nguy cho Nghêu Sò Ốc Hến.

Trong đời thường, lão tôi tối kỵ và không thích nghe, đọc, huống hồ hạ bút khi đem nữ giới ra chế giễu và đả kích (có lẽ từ nhỏ cho đến khi trưởng thành, hình ảnh mẫu thân cao quý, thiêng liêng quá, như cây đại thụ nghìn năm nên ảnh hưởng và biến đổi quan niệm sống cho bản thân)… nhưng trường hợp Nguyễn Thị Kim Ngân là người quyền lực cao nhất nước và được giới truyền thông trong nước, đảng, nhà nước CS ca tụng tận mây xanh nên đành phá lệ đã “vi phạm” điều tối kỵ này. Thiện tai!

Lão Trượng

danlambaovn.blogspot.com

Ðánh dân dã man, công an nói ‘làm đúng quy trình’

Ðánh dân dã man, công an nói ‘làm đúng quy trình’
Nguoi-viet.com

LONG AN (NV) Ðến để giải quyết vụ gây rối nhưng bị 3 bà chống cự, công an xã Ðông Thạnh, huyện Cần Giuộc đã thẳng tay đánh đập và được công an huyện Cần Giuộc khẳng định “làm đúng quy trình.”

Báo Người Lao Ðộng dẫn tin, chiều 13 tháng 6, ông Phạm Thành Tâm, trưởng công an huyện Cần Giuộc xác nhận, đang điều tra, xác minh làm rõ việc “có dấu hiệu chống người thi hành công vụ xảy ra tại xã Ðông Thạnh, huyện Cần Giuộc.”


Bà Thùy Dương bị đánh bầm tay. (Hình: Người Lao Ðộng)

Tin cho biết, chiều 9 tháng 6, nghe có vụ gây rối giữa nhóm phụ nữ và một số thanh niên tại địa phương, công an xã cử 3 cán bộ tên Hiền, Ðông, Tú cùng trưởng công an xã Ðông Thạnh là ông Phạm Thế Lâm phối hợp với dân phòng đến giải quyết.

Ðến nơi, công an xã vào nhà của ông Nguyễn Văn Chuộng (38 tuổi), ngụ ấp Bắc, mời 3 bà là Phạm Thị Thùy Dương(34 tuổi); Phạm Thị Thùy Trang (40 tuổi) và bà Ðặng Thị Lệ Thủy (25 tuổi), ngụ xã Phước Lại, cùng anh Nguyễn Văn Út (40 tuổi), chồng bà Dương, ngụ xã Phước Vĩnh Tây về trụ sở làm việc.

Do không đồng ý vì cho rằng mình không có lỗi trong vụ gây rối, nhóm người này phản đối không đi theo thì liền bị 3 công an viên dùng roi điện đánh đập, khống chế. Hậu quả, cả 3 người phụ nữ đều phải nhập viện điều trị với nhiều vết thương ở tay, chân.

Bà Thùy Dương bất bình, kể: “Ðúng là chúng tôi có chống trả lại công an. Nhưng việc đề nghị đưa chúng tôi về xã làm việc có đúng quy trình hay không? Ngoài ra, 6 người là công an và dân phòng đã sử dụng roi điện, gậy ba trắc đánh lại 3 người phụ nữ thì liệu có cần thiết? Ngoài ra, sau vụ việc này, công an còn đưa chúng tôi về trụ sở xã để tạm giữ, từ chiều 9 đến chiều 10 tháng 6 mới cho về, làm 2 đứa nhỏ con tôi phải theo mẹ lên xã ngủ, bị muỗi chích sáng đêm.”

Trong khi đó, nói với phóng viên Người Lao Ðộng, ông Ðặng Minh Tín, đội phó Ðội Ðiều Tra Tổng Hợp Công An huyện Cần Giuộc, cho rằng: “Qua xác minh, đúng là bà Dương, Trang và Thủy có nhiều vết thương bầm tím trên cơ thể, nhưng công an xã có sử dụng công cụ hỗ trợ để đánh hay không thì đang làm rõ. Song, vụ việc này có dấu hiệu chống người thi hành công vụ, khi sử dụng ghế để đánh trả lại công an. Vì thế, công an xã đã buộc phải khống chế là đúng quy trình,” ông Tín nói.

Tối 13 tháng 6, Khoa Ngoại Chấn Thương bệnh viện đa khoa huyện Cần Giuộc, cho biết, 3 phụ nữ nhập viện vào 2 ngày 9 và 11 tháng 6 do đa chấn thương hiện đang được theo dõi điều trị. (Tr.N)

Từ thiện vì ai?

Từ thiện vì ai?

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2016-06-11

ta-bich-loan-622.jpg

Bà Tạ Bích Loan trong chương trình Làm từ thiện để làm gì?

Screen capture

00:49/12:27

Liên tiếp hai chương trình mới nhất của VTV do bà Tạ Bích Loan làm người dẫn chương trình đang bị cộng đồng mạng phản ứng dữ dội vì nội dung, tính cách và mục đích mà nó nhắm tới.

Trình độ và tâm địa

Chương trình thứ nhất có tên: “Chia sẻ để làm gì?” nhắm tới MC Phan Anh khi người MC này có một status trên trang Facebook của anh, chia sẻ những suy nghĩ về hiện tượng cá chết tại miền Trung. Bà Loan và khách mời là đại tá công an, TBT tờ Đại đoàn kết Hồng Thanh Quang đấu tố anh không khác gì hình ảnh của những ngày cải cách ruộng đất.

Nếu “Chia sẻ để làm gì?” mang màu sắc đấu tố một người thì chương trình thứ hai có tên “Làm từ thiện để làm gì?” lại có mục đích tấn công hàng ngàn người trong và ngoài nước khi họ dấn thân vào công việc từ thiện. Trong vai trò người dẫn chuyện, bà Tạ Bích Loan đưa ra gợi ý rằng việc làm từ thiện đang dẫn tới hậu quả nào đó hay không, bà Loan nói:

“Và để cho lương tâm chúng ta không áy náy, ăn ngon ngủ ngon thì liệu mình có đang làm cái gì đó không có lợi, thậm chí có khi còn gây hại cho người được nhận món quà của mình?”

“ Nó phơi bày trình độ của người làm chương trình này là bà Tạ Bích Loan, và đồng thời nó cũng phơi bày tâm địa của bà ấy và phơi trần tâm địa của vị khách được mời đến, là những người có vấn đề về mặt nhân cách.
-TS Nguyễn Xuân Diện”

Sau gợi ý có tính định hướng ấy, câu trả lời của khách mời là TS Đặng Hoàng Giang, Phó giám đốc Trung tâm Hỗ trợ Cộng đồng và Nghiên cứu Phát triển (CECODES) đã làm người xem căm phẫn tột độ và hàng chục ngàn ý kiến xuất hiện trên mạng xã hội phản ứng dữ dội về phát biểu của ông ta sau khi được bà Loan mớm lời:

“Tôi nghĩ là chúng ta với tất cả cái tâm và lòng tốt của mình cũng nên có ý thức về những mối nguy như thế. Lấy ví dụ nếu chúng ta đem những quần áo ở dưới xuôi hay quần áo có design của nước ngoài đến và đưa cho người dân tộc ở, xin lỗi, người ta mặc chẳng hạn, thì về mặt lâu dài nó sẽ có tác động sẽ đánh mất bản sắc văn hóa của họ. Thay vì họ mặc đồ thổ cẩm của họ thì họ sẽ mặc quần áo dưới xuôi. Đấy là tiềm năng gây hại mà chúng ta cần ý thức rất rõ về những điều ấy thay vì chúng ta cứ làm một cách vô tư. Tôi không nói là có hại lập tức hay mức độ thế nào nhưng đấy là ví dụ của việc tai hại.”

Hai chương trình 60 phút mở này được TS Nguyễn Xuân Diện nhìn dưới góc nhìn văn hóa như sau:

“Chương trình 60 phút mở của đài truyền hình Việt Nam do bà Tạ Bích Loan là chủ của chương trình đó tính đến nay đã là số thứ 2. Số thứ nhất có chủ đề: “Chia sẻ để làm gì?” đã làm cho dư luận căm phẫn và cho rằng đây là màn đấu tố trắng trợn đối với MC Phan Anh. Chương trình thứ hai mang tên: “Làm từ thiện để làm gì?” Đấy là một câu hỏi mà bản thân của nó đã mang sự không thành thật, đã mang một ác ý và mang một tâm địa độc ác.

Từ thiện để làm gì? Hỏi một câu như thế là đã đánh vào người làm từ thiện. Mặc dù chương trình này thẳng thắn đặt ra những vấn đề từ thiện như những người những cơ quan, cơ quan công quyền ở các tỉnh biên giới phía Bắc đã cản trở ngăn cấm và không chấp nhận người dân làm từ thiện mà tôi là một nạn nhân trong những ví dụ đó.

Chương trình cũng đặt vấn đề có những người làm từ thiện để kiếm chác hay lấy danh tiếng . . . thế nhưng cách đặt vấn đề từ câu hỏi đầu tiên “làm từ thiện để làm gì?” cho thấy một tâm địa ác độc của người đặt câu hỏi đó. Qua đó người ta đặt vấn đề Tạ Bích Loan đã làm chương trình này để làm gì? Những câu hỏi thể hiện việc cả vú lấp miệng em, không dẫn dắt mà là áp đặt. Không để cho khách nói mà mình tranh nói. Không để diễn giải những điều tốt đẹp của những người làm thiện nguyện, chọc vào bên ngoài của sự từ thiện bằng những tâm địa không tốt.

Người ta đặc biệt phản ứng với ông TS Đặng Hoàng Giang, một ông TS học ở Áo về tưởng rằng ông thấm nhuần tư tưởng mới mẻ phóng khoáng,  nhân ái của châu Âu mà ông đã học. Thế nhưng khi về đến Việt Nam ông lại phát biểu những câu như thế thì tôi cho rằng ông không hiểu gì về văn hóa càng không hiểu gì về từ thiện và ông không có tư cách gì phát biểu những vấn đề này.

mc-phan-anh-400.jpg

MC Phan Anh trong chương trình Chia sẻ trên mạng xã hội để làm gì? Screen capture.

Chương trình đã bị phản ứng dữ dội của cộng đồng mạng, nói tóm lại chương trình 60 phút mở có thể ban đầu nó được triển khai từ format của nước ngoài thì tốt nhưng khi thực hiện thì nó phơi bày trình độ của người làm chương trình này là bà Tạ Bích Loan, và đồng thời nó cũng phơi bày tâm địa của bà ấy và phơi trần tâm địa của vị khách được mời đến, là những người có vấn đề về mặt nhân cách.”

Câu phát biểu của ông Đặng Hoàng Giang xét về khía cạnh văn hóa hay nhân văn đều có vấn đề. Bản sắc văn hóa không được gìn giữ dưới tâm thức cứng ngắt và gò bó, bất kể sự cần thiết cao hơn đó là lòng nhân đạo cần phải ưu tiên trước bất cứ giá trị dựa dẫm nào. Bản sắc văn hóa được hình thành từ hành vi vô nhân đạo chỉ là một thứ bản sắc nhằm trình diễn chứ không có giá trị nhân văn, là cái gốc của mọi thực hành và kế tục văn hóa.

Nhà văn Nguyễn Viện nhận xét về việc bảo tồn bản sắc mà ông Giang phát biểu:

“Tôi có nhiều dịp đi lên những vùng cao, có dịp tiếp xúc với nhiều người làm văn hóa, viết văn, làm báo tôi thấy có một sự sai lầm rất lớn trong việc mà người ta gọi là bảo tồn văn hóa bản sắc dân tộc, hay là những người làm du lịch cũng vậy họ quan niệm rất đơn giản là cần phải giữ nguyên trạng để làm du lịch hoặc bảo tồn bản sắc.

Thực ra trong vấn đề này việc bảo tồn như thế làm tôi có cảm giác người ta muốn biến cái vùng đó hay những con người ở đó thành những thứ đồ chơi, giải trí cho khách du lịch, giống như người ta tham quan sở thú vậy. Cái thứ hai tôi thấy nó hoàn toàn thiếu tính nhân văn ở chỗ là con người ai cũng muốn sướng, cũng muốn có nhà cao cửa rộng, có mọi phương tiện tốt đẹp thì tại sao những người ở vùng cao lại không cho người ta có cái quyền ước ao đó?

Con người trước thượng đế, hay một công dân trước pháp luật tất cả đều bình đẳng như nhau. Người H’mông, người Mèo người Thái hay người Nùng người ta đều có cái quyền, trách nhiệm cũng như quyền lợi, hưởng thụ tất cả những thành tựu của xã hội. Không lý do gì mà chúng ta duy trì tình trạng lạc hậu đó để làm du lịch hay để bảo tồn văn hóa một cách vô nhân đạo.

Nếu nói về bản sắc văn hóa thì tôi tự hỏi rằng liệu mấy ông mấy bà làm chương trình đó họ có đóng khố hay cưỡi truồng, theo truyển thống như ông Chữ Đồng Tử hay họ cũng mặc vest, cũng caravate, dùng tất cả những thứ hàng hiệu của Tây phương hiện nay trong khi bắt người ta phải mặc thổ cẩm?”

“ Người ta thực sự làm từ thiện thì không vì danh tiếng mà họ chỉ muốn chia sẻ nỗi niềm, nỗi đau của người khác, người ta cảm nhận được, thông cảm được.
-Nhà báo Sương Quỳnh”

Nhà báo Sương Quỳnh tuy khá trầm tĩnh trước cơn sóng dư luận đang ập tới với chương trình “60 phút mở” của VTV, cũng không dấu sự ngạc nhiên vì cái nhìn lệch lạc của người trách nhiệm chương trình này, bà nói:

“Mình cũng rất khó nói, bởi vì nhiều khi cảm nhận của họ những gì mà người ta không thực tâm, họ không diễn đạt được hay hiểu hết được những tấm lòng của những người làm từ thiện. Bởi vì những người thực tâm làm từ thiện thì họ âm thầm lắm, họ không muốn đưa tên tuổi ra và họ không dám dùng hai chữ từ thiện nữa mà họ dùng từ “chia sẻ”. Chỉ có những người nào chia sẻ bằng cả tấm lòng thì họ mới thông cảm, mới thấu hiểu được những nỗi niềm. Người ta thực sự làm từ thiện thì không vì danh tiếng mà họ chỉ muốn chia sẻ nỗi niềm, nỗi đau của người khác, người ta cảm nhận được, thông cảm được.

Còn những người không chia sẻ được những điều đó, họ làm chỉ vì danh tiếng, họ muốn phải có một cái gì mang lợi lại thì họ sẽ phát huy cái kiểu như thế.”

Khác biệt giữa người và những động vật khác

Bất cứ quốc gia nào cũng từng nhiều lần nhận và chia sẻ từ thiện tới các quốc gia khác. Trong những chương trình xóa đỏi giảm nghèo hay trợ giúp y tế, Việt Nam đã nhận không ít tài trợ từ ngoại quốc và không ai đặt ra câu hỏi mục đích việc trợ giúp của họ là gì.

Thế nhưng đối với những tổ chức NGO hay cá nhân, việc làm từ thiện tại Việt Nam là hành động vượt lề không được chấp nhận. Có không ít đoàn thể làm từ thiện bị ngăn cản, từ chối, thậm chí bị tịch thu khi không muốn giao quà cho chính quyền địa phương phân phối cho người nhận.

Hầu hết trong các trường hợp việc giao quà cho địa phương là phương thức bất khả kháng mặc dù biết rằng những phần quà ấy sẽ rất khó đến đúng tay người nhận, đó là chưa nói tới việc ăn chặn công khai của chính quyền địa phương mà ngôn ngữ báo chí gọi là “xà xẻo”.

Lý giải hành vi cấm cản này nhà văn Nguyễn Viện cho biết nhận xét của ông:

“Thông qua những gì mà tôi thấy thì tôi có thể nói, thứ nhất không phải đến bây giờ mà từ rất lâu rồi, tôi nhớ từ sau năm 1975 tới giờ thì tôi thấy tất cả những hoạt động mang tính từ thiện tự phát gần như luôn luôn không được nhà nước chấp nhận. Tôi có cảm giác ở đây có hai vấn đề, thứ nhất nhà nước muốn độc quyền chuyện làm từ thiện và sự độc quyền ấy mang ẩn ý nhà nước không muốn dân chúng mang ơn ai ngoài đảng. Ý thứ hai hơi tồi tệ, mà báo chí trong nước cũng đã đưa tin và ngay cả những chuyện như vậy, bi thảm như thế mà người ta vẫn cứ xà xẻo.”

Ý nghĩa quan trọng của việc làm từ thiện đối với từng cá nhân đó là làm cho lương tâm mình bớt dằn vặt trước bất công, thiếu thốn, đau khổ của người khác. Mỗi lần cho người cơ nhỡ một ít tiền, người lương thiện cảm nhận mình đã vứt đi một ít cắn xé trong lòng trước bất hạnh của người khác. Thượng đế cho con người tính thiện và đó là khác biệt rất lớn giữa người và những động vật khác.

Những đứa trẻ vùng cao thiếu thốn quanh năm và cái đói, cái lạnh luôn là nỗi ám ảnh của chúng. Chưa giúp được đói thì việc mang lại manh áo ấm cho chúng là cần thiết. Cần thiết hơn tất cả mọi luận điểm xem ra cao quý nhưng hoàn toàn xa xỉ nếu không muốn nói là đi ngược lại với lòng nhân ái mà loài người vốn có.

Bản sắc văn hóa nếu cần được gìn giữ như quan điểm của ông Đặng Hoàng Giang thì ngay cả nếu giữ được cũng không giúp ích gì cho các cộng đồng thiểu số mà còn có tác dụng ngược lại. Nó sẽ hằn sâu vào lòng người dân vùng cao vì họ bị xem như những con rối bằng rơm, không biết ăn, không biết rét mà chỉ biết trình diễn qua manh áo thổ cẩm được ca tụng là bản sắc văn hóa.

Bản sắc văn hóa của các dân tộc thiểu số được người làm văn hóa trong phòng lạnh định nghĩa theo công thức cho và nhận vì vậy người nhận phải nằm trong một khung sườn nào đó phù hợp với toan tính của người cho, mà bản sắc văn hóa là một trong những chiếc khuôn mang nặng quán tính cộng sản.

Ông Đặng Hoàng Giang được cộng đồng mạng xã hội chú ý bởi vì ông là một Việt kiều Áo và đang giữ chức Phó giám đốc Trung tâm Hỗ trợ Cộng đồng và Nghiên cứu Phát triển. Trong vai trò này ông chưa làm được gì cho các tổ chức xã hội dân sự tại Việt Nam và trách nhiệm nghiên cứu phát triển của ông nếu đặt nền tảng trên những gì ông phát biểu trong chương trình VTV khiến người ta đặt câu hỏi: Làm sao phát triển trong cái khuôn lạnh lẽo và chủ quan như vậy?

HÀ NỘI NIỀM TIN và HY VỌNG !

Facebook  Nguyễn Thành Luân

HÀ NỘI NIỀM TIN và HY VỌNG !

Mặt hồ gươm đã không in bóng rùa
Rồi tàn phá tan hoang ôi hàng cây
Đường ngập nước mênh mông năm cửa ô
Nghe tiếng người kêu than sầu ai oán …

Na noi

 

 

 

 

 

 

 

 

Ghi chú thêm: Xe bị ngập nước như thế này thành phế thải.Thiệt hại vô cùng to lớn sau cơn mưa.

Tổng thống Obama: Vụ thảm sát ở Florida là một hành động khủng bố và thù hận

Tổng thống Obama: Vụ thảm sát ở Florida là một hành động khủng bố và thù hận

2016-06-12

florida-nightclub-622.jpg

50 người chết, 53 người bị thương trong vụ nổ súng tại hộp đêm ở Florida sáng sớm Chủ nhật 12/06/2016

Truyền hình Mỹ đưa tin về vụ thảm sát

Một vụ nổ súng được xem là kinh hoàng nhất nước Mỹ đã xảy ra hồi sáng sớm hôm nay ở thành phố Orlando, bang Florida, Hoa Kỳ, khiến 50 người chết và 53 người bị thương.

Cảnh sát cho hay vụ việc xảy ra lúc 2 giờ sáng, giờ địa phương, khi sát thủ mang súng trường và súng lục vào một câu lạc bộ dành cho người đồng tính, bắn xối xả vào những người có mặt.

Sau khi nổ súng giết người, tên sát thủ còn bắt giữ một số người làm con tin. Ba tiếng đồng hồ sau đó, lực lượng cảnh sát cơ động của thành phố tràn vào để giải cứu những người bị hắn giam giữ, và bắn hạ hắn ta ngay tại chỗ.

Trong cuộc họp báo mới kết thúc cách đây chừng 15 phút đồng hồ, tin các viên chức FBI nói có ít nhất 50 người chết và 53 người bị thương, nhưng không cho biết chi tiết tình trạng của những người bị thương đang được điều trị tại bệnh viện.

Một nguồn tin phát xuất từ Sở Cảnh Sát Orlando còn nói chỉ mới nhận diện được danh tánh của 9 người chết tại bệnh viện hoặc chết lúc trên đường đưa tới bệnh viện, và đang chờ lập thủ tục điều tra lý lịch của hơn 40 người không may trúng đạn chết tại chỗ.

Omar-Saddiqui-Mateen.jpg

Omar Saddiqui Mateen, kẻ nổ súng giết người trong hộp đêm ở Florida sáng sớm Chủ nhật 12/06/2016.

Tin này chưa được kiểm chứng bởi một nguồn tin độc lập khác.

Vẫn theo cơ quan FBI, sát thủ tên là Omar Saddiqui Mateen, 29 tuổi, sinh trưởng tại New York, cư ngụ tại Port St. Lucie, nằm cách nơi hắn nổ súng giết ngưởi chừng 2 tiếng đồng hồ lái xe.

Ông Ronald Hooper, phát ngôn viên của FBI cho hay hắn từng 2 lần bị FBI điều tra, lần đầu hồi 2013 và lần thứ nhì hồi 2014, cả 2 lần điều tra đó đều dẫn đến kết quả hắn không phải là “kẻ nguy hiểm”, không cần phải theo dõi.

Khủng bố và thù hận

Trong phát biểu đọc tại Nhà Trắng, Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama nói rằng mặc dù cuộc điều tra mới ở giai đoạn đầu, nhưng cơ quan FBI có đủ bằng chứng “để nói đây là một hành động khủng bố và là một hành động thù hận”. Ông cũng nói rằng những hành động khủng bố mang tính kỳ thị, mầu da, sắc tộc, tôn giáo hay giới tính đều là “hành động khủng bố nhắm vào toàn thể người dân Hoa Kỳ và nhắm vào những giá trị căn bản về bình đẳng và danh dự của con người” mà nước Mỹ luôn luôn tôn trọng.

Vị nguyên thủ nước Mỹ cũng nhắc lại trước những khó khăn do vụ thảm sát gây nên, “người dân Hoa Kỳ sẽ đoàn kết để bảo vệ lẫn nhau và bảo vệ quốc gia, cùng nhau hành động để chống trả lại những kẻ đe dọa chúng ta”.

Tổng Thống Obama nói thêm cơ quan FBI đang điểu tra để tìm hiểu nguyên nhân tại sao tên sát thủ lại nổ súng giết người, và ông đã chỉ thị cho các cơ quan liện hệ phải dành mọi ưu tiên cho thành phố Orlando, tiểu bang Florida và cho các nhân viên thực hiện cuộc điều tra, cũng như toàn quốc sẽ treo cờ rũ để tưởng niệm những người không may.

Tất cả các tòa đại sứ Hoa Kỳ ở nước ngoài cũng được chỉ thị tăng cường biện pháp an ninh.

ISIS chủ mưu?

Thị Trưởng thành phố Orlando cho hay sát thủ bắn chết 39 người ngay tại câu lạc bộ dành cho những người đồng tính, cộng với 11 người chết tại bệnh viện hoặc trút hơi thở cuối cùng lúc đang trên đường được đưa tới nhà thương.

Danh sách những người không may đang được công bố trên trạng mạng của thành phố, nhưng cho đến lúc 5 giờ chiều giờ địa phương, cảnh sát mới công bố tên 4 người đầu tiên.

Một viên chức cho hay thủ tục đòi hỏi nhiều thì giờ vì sau khi nhận diện nạn nhân, cảnh sát còn phải liên lạc với gia đình với đình người không may và làm những thủ tục cần thiết theo luật định, trước khi có thể công bố danh tánh cho công chúng biết.

Tin tức được các viên chức an ninh Hoa Kỳ tiết lộ cũng cho hay trước khi nổ súng giết người, sát thủ tên là Omar Saddiqui Mateen, 29 tuổi, đã gọi điện thoại cho đường dây báo động 911, tự ý đọc lời tuyên hứa với khủng bố Nhà Nước Hồi Giáo ISIS, đổng thời còn nhắc lại vụ khủng bố đánh bom giết người ở Boston xảy ra hôm 15 tháng Tư 2013. Có 3 người thiệt mạng và 264 ngưởi bị thương trong vụ này.

ISIS đã lên tiếng tự nhận là chủ mưu vụ nổ súng giết người ở Orlando, nhưng các viên chức FBI và cảnh sát địa phương đều nói chưa vội kết luận sát thủ Omar Saddiqui Mateen nhận chỉ thị để ra tay hành động.

Nói với các nhà báo, Thượng Nghị Sĩ Bill Nelson cho hay cơ quan điều tra kêu gọi mọi người cung cấp mọi tin tức về sát thủ, để giúp cuộc điều tra đạt đến kết quả càng sớm càng tốt.

Hiện đang có ít nhất 3 giả thuyết được đưa ra, thứ nhất là sát thủ thù ghét người đồng tính, thứ nhì là hắn ta nổ súng giết người theo chỉ thị của ISIS, và thứ ba là có thể hắn tự ý ra tay hành động sau khi đọc những lời kêu gọi mà khủng bố ISIS thường phổ biến trên mạng.

Cũng cần nói thêm ngay sau khi vụ thảm sát xảy ra, một đài truyền hình Hoa Kỳ đã liên lạc được với cha của sát thủ, ông này nói rằng Omar Saddiqui Mateen bực tức sau khi nhìn thấy 2 người đàn ông đồng tính có cử chỉ âu yếm với nhau ở thành phố Miami, Florida.

Tuy nhiên, theo những viên chức thẩm quyền, chuyện sát thủ gọi điện thoại cho cảnh sát để đọc lời tuyên hứa với ISIS chứng tỏ hắn ta hoặc làm việc cho khủng bố, hoặc tự ý hành động khủng bố theo sự quyến rũ của ISIS.

Điều trần về vụ khủng bố

Văn Phòng Chủ Tịch Hạ Viện Hoa Kỳ cho biết ông Chủ Tịch Paul Ryan liên tục được báo cáo tin tức liên quan đến vụ thảm sát xảy ra tại một câu lạc bộ của người đồng tính ở Orlando, Florida, đồng thời ông John  Brennan, Giám Đốc Cơ Quan Tình Báo CIA, đã được gọi ra điều trần trước Ủy Ban Tình Báo Thượng Viện.

Buổi điều trần sẽ diễn ra vào sáng Thứ Năm tuần này. Trước đó, vào ngày thứ Ba, các nghị sĩ trong Ủy Ban sẽ được Cơ Quan Tình Báo An Ninh Quốc Gia báo cáo mật về những hoạt động mà chính phủ đang thực hiện liên quan đến kế hoạch phòng chống khủng bố quốc tế, đặc biệt nhắm vào những hoạt động của khủng bố Nhà Nước Hồi Giáo ISIS.

Tin hành lang Quốc Hội Liên Bang Hoa Kỳ cho hay trong buổi họp mật này, các vị nghị sĩ sẽ nêu nhiều câu hỏi liên quan đến hoạt động ISIS nhắm vào nước Mỹ, từ chuyện rủ rê thanh niên nam nữ Hoa Kỳ sang Iraq hay Syria chiến đấu với chúng, cho đến việc kêu gọi những phần tử nhẹ dạ ra tay phá hoại để tạo thanh thế cho chúng.

Trong thông cáo phổ biến chiều Chủ Nhật, Thượng Nghị Sĩ Dân Chủ Bill Nelson của tiểu bang Florida cho hay khi nói chuyện với FBI, ông được tiết lộ có những dấu hiệu cho thấy sát thủ Omar Saddiqui Mateen, 29 tuổi, “ có liên quan đến khủng bố ISIS”. Thông cáo cũng nhắc nhở mọi người phải đề phòng, cảnh giác, “thấy gì lạ xin báo ngay cho cảnh sát biết”.

Nhà Trắng cũng thông báo bà Tổng Trưởng Tư Pháp Loretta Lynch phải cắt ngắn chuyến viêng thăm Trung Quốc để quay về Washington D.C. trực tiếp điều khiển cuộc điều tra. Lúc vụ nổ súng xảy ra, bà Tổng Trưởng Lynch đang có mặt tại Bắc Kinh dự cuộc thảo luận về hợp tác phòng chống tin tặc.

Cũng theo Nhà Trắng, chương trình vận động quyên tiền giúp Đảng Dân Chủ tổ chức vào tối Chủ Nhật với sự tham dự của Phó Tổng Thống Joseph Biden cũng phải hủy bỏ.

Ông Biden đã từ nhà riêng ở bang Delaware về lại thủ đô, cùng với Tổng Thống Barack Obama liên tục tham dự những buổi báo cáo đặc biệt liên quan đến cuộc điều tra tìm hiểu nguyên nhân tại sao sát thủ Omar Saddiqui Mateen nổ súng giết chết 50 người, và gây thương tích cho 53 người.

Những buổi báo cáo đặc biệt này do đích thân ông Giám Đốc FBI thực hiện.

Nhà cầm quyền Lào Cai gây khó khăn cho Giáo họ Mường Khương

Nhà cầm quyền Lào Cai gây khó khăn cho Giáo họ Mường Khương

Tinmungchonguoingheo.com|

 GNsP (13.06.2016) – Chiều ngày 12.06.2016 công an lại tiếp tục giở trò can thiệp và phá rối thánh lễ ở giáo họ Mường Khương, tỉnh Lào Cai. Khoảng 30 công an, cảnh sát và các lực lượng khác như Mặt trận Tổ quốc, Hội Phụ nữ, Đoàn Thanh Niên Cộng sản và cả Chủ tịch huyện Mường Khương đã ập vào nơi đang hành lễ và làm om sòm lên, để xua đuổi không cho tổ chức thánh lễ. Một người đã bị công an đánh đập, bóp cổ lôi đi lên huyện cùng với hai người khác trong đó có một em học sinh lớp 8.

Phá rối thánh lễ

Vào khoảng 3 giờ chiều khi linh mục Nguyễn Văn Thành đang cử hành thánh lễ thì có khoảng 30 viên công an, an ninh và giới chức lãnh đạo của huyện Mường Khương đến để gây áp lực. Bà Trần Thị Trầm, một giáo dân cho biết:

“Khi mọi người đang dự lễ thì công an ập vào nhà đòi kiểm tra và yêu cầu mọi người giải tán. Trong số đó có ông Nguyễn Quốc Hương là Chủ tịch huyện Mường Khương và 2 Phó chủ tịch cùng các ban ngành, công an, an ninh.”

Cùng chứng kiến toàn bộ sự việc, một giáo dân khác tên là Phan Thị Lan tường thuật: “Ông Nguyễn Quốc Hương, Chủ tịch huyện Mường Khương vào đứng nơi cộng đoàn đang hành lễ và cứ la om sòm lên. Ông cứ kêu ‘anh em vào làm việc’. Công an hết hạch sách giáo dân còn đòi ép cha Nguyễn Văn Thành lên huyện để làm việc.”

Khi bị người dân quay phim chụp hình ghi lại sự sách nhiễu của giới chức cầm quyền thì lực lượng công quyền đã phản ứng bằng cách đánh đập và không cho quay phim.

Bà Phan Thị Lan trình bày thêm: “Mấy viên công an đã xông vào và bắt những ai quay phim. Họ đã bắt và đánh anh Tuấn, anh Thắng và một em học sinh lớp 8.”

Bà Trần Thị Trầm người chứng kiến sự việc nêu: “Công an túm cổ, túm áo, xiết vào gáy và đá vào chân anh Thắng để bắt anh cách vô cớ.”

Anh Thắng – người bị đánh xác nhận: “Tôi không hiểu vì lý do gì mà họ bắt tôi như một tội phạm. Tuy không đánh đấm nhưng họ bóp cổ tôi, và đập đầu tôi vào tường và kéo tôi đi làm việc. Họ đưa tôi đi lên ủy ban nhân dân huyện và xóa hết dữ liệu điện thoại của tôi”.

Anh Thắng cũng nói rõ kẻ ra lệnh bắt anh là ông chủ tịch huyện Mường Khương – Nguyễn Quốc Hương và đó là một sự vi phạm quyền tự do tôn giáo của anh. Hiện anh bị đau cổ và cảm thấy khô họng và ho do bị bóp vào cổ mạnh tay.

Đức Khâm sứ Tòa Thánh Leopoldo Girelli cùng với Lm Nguyễn Văn Thành đi thăm bà con giáo dân.

Tham dự thánh lễ là “gây rối trật tự công cộng”!?

Như chúng tôi đã đưa tin, hôm 28.05.2016, giới chức Lào Cai cũng đã đe dọa linh mục và đánh đập giáo dân vì tham dự nghi lễ tôn giáo của mình. Giáo họ Mường Khương – thuộc giáo xứ Lào Cai, là địa bàn rừng núi gần biên giới, đời sống vẫn còn nhiều khó khăn và vẫn còn bị tình trạng sách nhiễu tôn giáo từ phía nhà cầm quyền.

Giáo họ đã nhiều lần xin phép nhà cầm quyền để xây dựng nhà thờ nhưng đã bị phía cơ quan công quyền từ chối. Hiện nay đang phải mượn nhà dân để dâng lễ.

Lấy lý do người dân tụ tập gây mất an ninh trật tự và chưa có cơ sở thờ tự nên nhà cầm quyền tỉnh Lào Cai thường xuyên sách nhiễu và gây khó dễ hoạt động tín ngưỡng tôn giáo.

Anh Thắng nói thêm: “Khi  đưa vào đồn công an họ bắt tôi thừa nhận là có gây mất an ninh trật tự, và viết bản tường trình, đồng thời ép tôi ký sẽ không tham dự lễ nữa.”

Dù bị áp lực từ phía cơ quan chức năng thì bà Trần Thị Trầm vẫn khẳng khái: “Tôi nói với cán bộ là nếu cho phép tôi sẵn sàng hiến đất để xây nhà thờ. Họ hỏi tôi vậy thì biết sống ở đâu. Ông Chủ tịch xã hỏi vậy thi tôi sống ở đâu. Tui bảo tui sẽ lên hang ở. Tôi là người Công Giáo đâu có làm gì sai đâu.”

Tuy điều kiện sinh hoạt đạo còn gặp không ít khó khăn nhưng giáo dân vẫn nhiệt thành. Bà Trần Thị Trầm hi vọng: “Mong nhà nước tạo điều kiện để người dân được có nhà thờ, được thực hiện quyền tự do tôn giáo của mình và đừng bị gây khó dễ nữa”.

Paul Minh Nhật, GNsP