Đừng để phải chết chùm!

Viết từ Sài Gòn

 
Các kho chứa dầu của Nhà máy lọc dầu Dung Quất phía sau khu nhà ổ chuột của người dân Quảng Ngãi.

Các kho chứa dầu của Nhà máy lọc dầu Dung Quất phía sau khu nhà ổ chuột của người dân Quảng Ngãi.

 AFP photo
 

Ông Nguyễn Phú Trọng từng nói “Nhìn tổng quan, đất nước có bao giờ được như hôm nay?”. Và nếu mang câu nói này ra mổ xẻ, có vẻ như nó chính xác 100% với hiện tình đất nước. Và cái chữ “được”, chữ then chốt trong câu nói này cũng chính xác 100%.

Được nhìn thấy sự thật, được hiểu biết chính trị, được lo lắng, được cõng nợ, được nổi giận, được im lặng nhìn hàng loạt vấn đề sai trái của nhà cầm quyền, được ăn cá nhiễm độc, được lội bùn đỏ bì bõm, được biểu tình và gào khản cổ kêu đòi công lý trước khi công an gô cổ đánh đập, được đi xe buýt hiện đại trong cách hành xử của người thô lỗ mông muội, được chứng kiến cảnh xe container và cảnh sát giao thông rượt đổi nhau như phim hành động… Có cả hàng ngàn cái được, trong đó, được nhất vẫn là nhìn đồng hồ nợ công nhích dần từ 700 Mỹ kim, rồi 800, 900, và gần đây là 1000 Mỹ kim/đầu người, con số này biến thiên nhanh chóng trong vòng chưa đầy 5 năm!

Rồi thêm chuyện cấm người ta chơi đàn ngoài bờ hồ Hoàn Kiếm, bắt chẹt người đi làm giấy khai tử để nhận tiền phong bì. Quan chức, từ thời ông Nông Đức Mạnh phơi bày đời sống như một ông hoàng đến nay có thêm hàng trăm quan chức cấp tỉnh, cấp huyện chẳng cần giấu diếm sự giàu có xa hoa, sống chễm chệ, phè phỡn, sung túc trên nỗi khổ, trên nợ công, trên cái đói vì thiên tai, nhân họa do chính các ông gây ra…

Và gần đây nhất, có lẽ, cái được lớn nhất của người dân là được mở ,mắt nhìn giới lãnh đạo Cộng sản ra lệnh cho công an, quân đội chuẩn bị vào cuộc để chiến đấu với dân nếu như nhân dân biểu tình yêu cầu nhà nước phải có thái độ rõ ràng, minh bạch và dứt khoát trước sự lấn lướt của Trung Cộng trong khu vực thuộc quyền khai thác tài nguyên biển Việt Nam, cụ thể là lô 136 – 03, nơi công ty Repsol đang khai thác dầu theo hợp đồng với Việt Nam mà nếu Việt Nam chịu lùi bước trước Trung Quốc, đơn phương rút hợp đồng thì không những mất hàng núi tiền đền bù mà còn mất cả chủ quyền quốc gia.

Điều này khiến cho người ta đặt ra một câu hỏi và một giả định: Liệu đây có phải là nước cờ của kẻ bán nước? Và đây có phải là thương vụ xông ống cháo cho đảng Cộng sản Việt Nam, một thương vụ mà ít nhất trong lúc này là giữ được cái túi mang tên “ngân sách nhà nước” không bị trống rỗng? Liệu có khi nào các ông, các bà chấp nhận bán đứng chủ quyền quốc gia cho Trung Quốc với giá hàng trăm tỉ Mỹ kim để rồi chấp nhận đền bù cho Repsol vài tỉ Mỹ kim, số tiền còn lại tha hồ bỏ túi, tha hồ phân bổ ngân sách nhà nước để rồi sau đó tính tiếp?

Bởi hơn bao giờ hết, đảng Cộng sản Việt Nam đang ngồi trên lưng cọp, tuy bên ngoài vẫn giao du, quan hệ với các nước, thậm chí vẫn bỏ ra vài chục triệu Mỹ kim để hỗ trợ cho Lào, Campuchia (mà mới nhìn thì có vẻ như đây là cách để giữ chân các quốc gia này bớt lún sâu vào vũng lầy Trung Cộng. Nhưng thực tế, khi đặt câu hỏi liệu với tình hình nợ nần, ngân khố báo động như đang thấy thì lấy đâu ra tiền để hỗ trợ cho quốc gia khác?) nhưng thực tế bên trong thì đã mọt ruỗng, hoại thư giai đoạn cuối bởi các chính sách vĩ mô lựa chọn từ đầu.

Thử đặt câu hỏi: Liệu đảng Cộng sản tồn tại được bao nhiêu ngày nếu như họ liên tục trong hai tháng không có tiền để trả lương cho bộ máy cồng kềnh gồm hơn hàng chục triệu con người lãnh lương nhà nước, từ đương chức, đương nhiệm cho đến về hưu và những gia đình chính sách, đó là chưa muốn kể đến các hội đoàn, trực thuộc đảng? Sở dĩ xảy ra chuyện này là do chính sách tuyển dụng mập mờ, đưa những con người thừa gian manh từ bằng cấp cho đến biển thủ nhưng lại thiếu năng lực để tạo ra lợi tức trong công việc. Và bên cạnh đó, chính sách tuyển dụng vô tội vạ, dựa trên lý lịch đỏ là chính đã dẫn đến cả một hệ thống nhà nước từ trung ương xuống địa phương giống hệt như một bầy giun bâu bám đông đúc trong một cơ thể ốm yếu có cái tên là Việt Nam. Cái con vật mang tên Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam này chỉ cần thiếu ăn vài giờ thì phải lăn ra chết vì giun hút sạch máu.

Bán lãnh thổ, lãnh hải theo kiểu cho thuê lâu dài để rồi người Trung Quốc được quyền xây riêng những biệt khu của họ với mọi quyền lợi, quyền hạn chẳng khác nào một lãnh sự quán của họ trên đất Việt Nam, để rồi sau cùng là bán lãnh hải bằng một kịch bản nhún nhường, lép vế nhưng thực tế là bán để cứu ngân sách, để cứu đảng. Đó có phải là giải pháp cấp thời của đảng Cộng sản Việt Nam?

000_Hkg10091119-400.jpg
Một vựa thu mua ve chai của người dân nghèo Hà Nội. AFP photo

Bởi hiện tại, mối nguy lớn nhất ảnh hưởng đến sự tồn vong của đảng là những tướng lĩnh quân đội có tài thì hoặc là họ đã bị loại ra khỏi vòng quyền lực, hoặc là họ không coi đảng ra gì, đứng riêng một cõi để làm kinh tế, để tạo lập vương quốc quyền lực và tiền bạc. Và không chừng, họ là những kẻ đảo chính đầu tiên khi thấy cần thiết có sự thay đổi. Còn những kẻ bất tài trong hệ thống quân đội thì rất trung thành với đảng nhưng thực ra, sự trung thành này là kiểu trung thành của một phép ăn chia, còn lợi nhuận thì còn trung thành, hết lợi nhuận, hết trung thành, quay ra đối nghịch.

Thử hỏi, với một cơ thể chứa toàn mối nguy như vậy, liệu đảng Cộng sản Việt Nam sẽ tồn tại như thế nào nếu như ngân sách trống rỗng? Và các động thái huy động vốn từ người dân, huy động vàng trong dân hoặc bán trái phiếu đều xoay quanh vấn đề ngân sách chop thấy điều gì? Bây giờ, đùng một cái Nguyễn Phú trọng mang số tiền hàng triệu Mỹ kim sang tài trợ cho Campuchia, rồi sắp tới đây lại bỏ ra hàng tỉ Mỹ kim đền bù hợp đồng cho Repsol. Đó là chưa muốn nhắc đến hàng chục tỉ Mỹ kim mà ông Phúc đã dắt các doanh nhân Việt Nam sang ký hợp đồng với Mỹ trong vài tháng trước.

Trong khi đó, Việt Nam không có bất kì thứ gì để bán kiếm tiền ngoài đất đai và tài nguyên. Các doanh nhân sừng sỏ xứ Việt, nói cho sang vậy thôi chứ thực lực của họ cũng chỉ xoay quanh đất đai, tài nguyên  và quyền lực nhóm, họ không có đù khả năng sáng tạo hay sáng chế một con ốc cho ra hồn. Điều này khác xa với doanh nhân tư bản có thể không có những thương vụ hàng trăm tỉ sau một chữ kí nhưng họ lại bán được những phần mềm, những con ốc, những cái ca nhựa, hay những vỏ lon với giá vài xu, và bán hàng triệu cái, hàng tỉ cái trên thế giới. Sự giàu có của phương Tây dựa trên tính sáng tạo và thiết thực, sự giàu có của Việt Nam dựa trên mánh khóe và hoang tưởng, đó là sự khác biệt rất rõ.

Với tiềm lực kinh tế như vậy, với năng lực quản lý và làm kinh tế như đã thấy suốt nửa thế kỉ qua, Việt Nam chỉ có bán và bán, và khi không còn thứ gì để bán nữa, người ta xoay sang bán nước, đó là hệ quả tất yếu của những kẻ chỉ biết bán để ăn. Điều này chẳng khác nào một chủ nhà có nhiều của cải ông bà để lại, đến thời anh ta chỉ có bán và ăn. Bán mãi rồi cũng hết, bán nốt căn nhà, không còn nhà để bán ăn nữa thì chuyển sang bán vợ đợ con. Cái mô hình BDA (bán ăn dần) có vẻ như người Cộng sản đã đến lúc xoay sang bán căn nhà của họ. Bởi nếu không bán thì chết đói, anh em nồi da xáo thịt.

Nhưng thiết nghĩ, tại sao ngay lúc đói nhất, lúc sắp bán căn nhà, người ta không vùng dậy và lao động như một con người để kiếm hạt gạo mà sống, mà thay đổi cuộc sống? Chuyện này đâu có khó. Nó cũng giống như người Cộng sản lúc này, lẽ ra họ phải bình tĩnh hơn và bỏ thói quen làm liều để tránh tình trạng chết chùm. Mà muốn tránh tình trạng hiện tại hoàn toàn không khó. Muốn biết nó không khó như thế nào thì hãy quay lại với nhân dân và hãy để chính những trí thức đích thực họ chỉ cho cách tồn tại. Bởi chó chết thì mèo cũng nhăng răng, họ cũng chẳng dại gì để đất nước bị mất dần vào tay kẻ khác để rồi cùng cảnh chết chùm!

* Bài viết không thể hiện quan điểm của đài Á Châu Tự Do

Tài xế taxi trong cuộc tranh đấu ở Nam Hàn là ai?

Tài xế taxi trong cuộc tranh đấu ở Nam Hàn là ai?

Hà Tường Cát/Người Việt (tổng hợp)

Tổng Thống Moon Jae-in thắp nhang tưởng niệm 37 năm cuộc nổi dậy tranh đấu dân chủ tại thành phố Gwangju, Nam Hàn. (Hình: Kim Min-hee/Getty Images)

“A taxi driver” là cuốn phim mới được phát hành ở Nam Hàn hôm Thứ Tư, 2 Tháng Tám, được trình chiếu ở 1,446 rạp với gần 700,000 vé đã bán được. Bộ phim này sẽ xuất hiện trên các màn ảnh Bắc Mỹ từ ngày 11 Tháng Tám, tại Úc và New Zealand ngày 24 Tháng Tám, và tại các nước Châu Á trong Tháng Chín.

Cuốn phim nói về câu chuyện của ký giả người Ðức Jurgen Hinzpeter năm 1980 đến làm phóng sự về cuộc tranh đấu dân chủ của dân chúng thành phố Gwangju bị chính quyền đàn áp tàn bạo. Những hình ảnh và bài viết của Hinzpeter bí mật chuyển ra nước ngoài đóng vai trò quan trọng trong việc giúp thế giới hiểu được thực trạng của chế độ độc tài quân phiệt và trợ lực thúc đẩy phong trào tranh đấu của dân chúng Nam Hàn tiếp tục tiến tới kết quả cuối cùng là cuộc bầu cử tự do dân chủ năm 1987.

Những năm sau đó, ký giả Jurgen Hinzpeter được giải thưởng của hiệp hội nhà báo Nam Hàn và nhiều tổ chức dân sự khác. Ông qua đời năm ngoái ở tuổi 78. Thành phố Gwangju, 1.5 triệu cư dân, ở miền Nam Nam Hàn đặt bia tưởng niệm ông.

Tướng Pak Chung-hee, tổng thống thứ ba của Nam Hàn từ 1963, bị ám sát Tháng Mười, 1979. Hai tháng sau, bằng một cuộc đảo chính quân sự, Trung Tướng Chun Doo-hwan nắm quyền lãnh đạo Nam Hàn, viện lý do chống sự xâm nhập từ Bắc Hàn, cho thi hành quân luật và ngăn cản phong trào tranh đấu dân chủ.

Ngày 18 Tháng Năm 1980, sinh viên và dân chúng Kwangju biểu tình chiếm tòa thị chính phản đối, ông Chun Doo-hwan ra lệnh thẳng tay đàn áp. Quân đội, lực lượng đặc biệt có chiến xa và trực thăng võ trang yểm trợ đánh chiếm lại tòa thị chính.

Cuộc biểu tình biến thành nổi dậy bạo loạn, chiếm các đồn cảnh sát và lấy vũ khí giao tranh với quân đội. Sau hơn một tuần lễ, phong trào tranh đấu dân chủ tan rã, hàng trăm sinh viên bị bắt. Theo thông báo chính thức, gần 200 người chết kể cả 20 binh sĩ, nhưng theo các ước lượng khác có khoảng 600 người thiệt mạng. Tướng Chun Doo-wan sau đó trở thành tổng thống nhưng chỉ làm một nhiệm kỳ 7 năm và không tái tranh cử.

Nhận biết tin tức có biến động ở Gwangju, ký giả Hinzpeter lúc đó là phóng viên thường trú ở Tokyo cho đài truyền hình Ðức ARD, cùng chuyên viên âm thanh Henning Rumohr bay sang Seoul. Nhờ có người trung gian sắp xếp trước, hai phóng viên Ðức được một người lái taxi tên Kim Sa-bok đón tại phi cảng quốc tế Kimpo và đưa xuống miền Nam.

Theo lời ký giả Hinzpeter kể lại sau này, thì toàn thể vùng Gwangju bị phong tỏa chặt chẽ, binh sĩ trấn đóng trên tất cả những đường vào thành phố, người ngoại quốc cũng như dân Nam Hàn đều bị cấm và rất nguy hiểm cho những ai tìm cách vượt qua. Ông nói là chưa từng gặp sự khó khăn như vậy ở đâu kể cả khi làm việc ở Việt Nam trong thời gian chiến tranh. Phóng viên Nam Hàn bị kiểm soát nghiêm ngặt không thể làm việc, chỉ có rất ít phóng viên ngoại quốc cố gắng len lỏi đến làm phóng sự quay phim, chụp hình,

Tài xế taxi Kim Sa-bok hiểu rõ những rủi ro ấy nhưng đã nỗ lực trợ giúp đưa Hinzpeter vào thành phố Gwangju. Khi gặp trạm kiểm soát không cho đi, ông Kim lái xe theo đường nhỏ vào các làng để đi vòng qua. Ký giả Hinzpeter nói rằng khi gặp một trạm kiểm soát cuối cùng trước khi đến Gwangju, ông phải đặt chuyện giải thích với các binh sĩ rằng ông cần phải tìm người sếp của mình bị kẹt ở đây để đưa ra.

Hinzpeter trở thành ký giả đầu tiên vào được thành phố và có thể quay phim, chụp hình, gặp hỏi chuyện gia đình những nạn nhân bên cạnh các quan tài ở bệnh viện. Nhưng tiếp theo thì việc chuyển tin và tài liệu về không phải là dễ dàng. Các đường dây liên lạc điện thoại đều bị cắt và nếu muốn tìm một máy điện thoại công cộng còn dùng được, phải đi bộ nhiều dặm đến các làng kế cận.

Ký giả Hinzpeter cho những khúc phim đã dùng vào trong vỏ bọc cũ làm như chưa sử dụng và xếp vào trong một hộp bao bằng giấy mạ vàng có quấn băng xanh giống như một món quà cưới. Bằng cách ấy ông đã có thể đem được tài liệu ra khỏi Gwangju và trạm kiểm soát an ninh ở phi cảng Kimpo để đưa về Tokyo ngày 22 Tháng Năm. Ngay sau đó, Hinzpeter bay trở lại Seoul và tiếp tục tìm cách len lỏi vào Gwangju với sự hướng dẫn của Kim Sa-bok để quay phim làm phóng sự quân đội đang tấn công các cơ sở dân sự ở thành phố.

Chính quyền Nam Hàn lúc đó giải thích rằng họ dẹp bạo loạn do Cộng Sản sách động và quân đội làm nhiệm vụ bảo vệ dân chúng. Nhưng những phóng sự của Hinzpeter chứng tỏ cho thế giới và người Nam Hàn thấy rằng lời tuyên truyền ấy là giả trá.

Trong nhiều năm, ký giả Hinzpeter, với sự giúp đỡ của nhiều người dân Nam Hàn, kể cả Park Un-kyoung, nhà sản xuất bộ phim “A Taxi Driver” sau này, không thể nào tìm ra người lái taxi mang tên Kim Sa-bok. Dù cho câu chuyện đã trở thành phổ biến trong dư luận từ thời gian bộ phim được làm, từ Tháng Sáu đến Tháng Mười, 2016, không có ai tự đứng ra xác nhận mình là Kim Sa-bok và đối tượng này dường như mãi mãi là một người anh hùng vô danh trong lịch sử cuộc tranh đấu dân chủ ở Nam Hàn.

Formosa bị nông dân Mỹ kiện đòi bồi thường vì tàn phá môi trường

From facebook:  Trần Bang
 

Formosa bị nông dân Mỹ kiện đòi bồi thường vì tàn phá môi trường

Các cư dân sống gần nhà máy sản xuất hóa chất của Formosa ở Point Comfort, Texas đã kiện công ty này vì xả thải các viên nhựa làm ô nhiễm nặng môi trường vùng biển xung quanh nhà máy.

Đơn kiện Formosa được trình lên ngày 31.7 bởi công ty Trợ Giúp Pháp Lý TexasRioGrand (Texas RioGrande Legal Aid); Công ty luật môi trường Frederick, Perales, Allmon và Rockwell (Environmental law firm Frederick, Perales, Allmon and Rockwell); Công ty luật Sico, Hoelscher, Harris & Braugh.

Nhóm công ty luật nói trên thay mặt cho các nguyên đơn là nông dân, ngư dân sống quanh nhà máy của Formosa ở Point Comfort kiện công ty Formosa vì đã vi phạm Luật Nước sạch (Clean Water Act) một cách “nghiêm trọng, kéo dài và đang diễn ra” gây ô nhiễm cho Vịnh Lavaca và các tuyến đường thủy khác.

Nguyên đơn cho rằng rác thải gây ô nhiễm do Formosa xả ra làm nguy hại đến các loài cá và động vật hoang dã trong khu vực.

Nhóm trợ giúp pháp lý yêu cầu Formosa phải chấm dứt hành động xả thải của mình trong tương lai, dọn dẹp những ô nhiễm môi trường mà họ gây ra và phải bị phạt tổng cộng 57,45 triệu USD.

Nguyên đơn Diane Wilson, cựu ngư dân đánh bắt tôm và là người đứng đầu tổ chức Bảo vệ bờ sông và vùng Vịnh San Antonio (San Antonio Bay Estuarine Waterkeeper) trong nhiều năm qua đã theo đuổi thủ tục pháp lý kiện Formosa khi cho rằng nhà máy tại Point Comfort đã thải bất hợp pháp các viên nhựa vào dòng nước xung quanh nhà máy….

http://motthegioi.vn/…/formosa-bi-nong-dan-my-kien-doi-boi-…

Image may contain: people standing, sky, tree and outdoor
 
 

Tham nhũng tuổi thơ

From facebook: Kimtrong Lam‘s post.
 
Image may contain: people sitting, people eating and food
Image may contain: 2 people, people sitting, people eating and food
Kimtrong Lam to Lương Văn Can 75.

 

 

Tham nhũng tuổi thơ

Ngọc Tuyên

Họ đâu có những câu đao to búa lớn:

“TẤT CẢ VÌ TƯƠNG LAI CON EM CHÚNG TA”

“TRẺ EM HÔM NAY THẾ GIỚI NGÀY MAI”…

Trước khi rời quán, tôi xin phép và hỏi người ngoại quốc, mới biết ông làm việc ở lãnh sự quán Pháp. Tôi hỏi ông rằng, ở quê hương ông, trẻ em có phải đi bán vé số như vậy không? Ông nhìn tôi hồi lâu và nói:

“Trẻ em xứ tôi mà đi làm việc như vậy, thì đảng phái cầm quyền nên giải tán đi cho rồi”.

Được người bạn mời đi ăn tối ở một quán ăn quận Phú Nhuận. Chuyện tôi viết ra đây, tôi tin rằng không một ai ở SG hay những thành phố lớn ở xứ thiên đường này mà không được một lần thấy và biết.

Quán khá đông khách, tiếng khui bia liên tục vang lên, tiếng dô dô vang lên không ngớt. Bàn ăn của chúng tôi lạc lõng với những chai nước suối. Cô độc trong tiếng hò hét cụng li, là tiếng mời gọi của một em bé gái bán vé số mưu sinh. Tôi lặng lẽ quan sát em từ khi em bước chân vào quán. Vóc dáng nhỏ thó, đen nhẻm và già trước tuổi. Em đến mời hai người khách bàn kế bên chúng tôi, trong đó có một người ngoại quốc, sau này tôi mới biết là người Pháp.

Tôi thấy người đàn ông ngoại quốc này, không tỏ vẻ khó chịu về em, ông nở nụ cười hiền lành, và ông tặng em một ít tiền. Tôi mến ông từ nụ cười nhân văn ấy! Đến bàn của tôi, em cũng mời tôi như bao người khác. Tôi khẽ lắc đầu, vì tôi không mua vé số. Tôi hỏi em đã ăn tối chưa? Em nói rằng chưa, dù lúc này đã hơn 8h tối! Tôi mời em cùng ăn với chúng tôi! Trong bữa ăn, tôi hỏi thăm về gia cảnh của em. Ba mẹ em làm nghề chích cá, đánh bắt bằng điện từ bình ắc-quy. Em được đến trường đúng 5 năm. Em nghỉ học phụ cha mẹ từ đó. Năm nay em tròn 12 tuổi!

Tôi lại nhớ, cách đây hơn tuần lễ, hơn 12h trưa, ngay ngã ba Mũi Tàu (Trường Chinh-Cộng Hoà), mọi người như đang trốn chạy cái nắng gay gắt, thì một người đàn ông tuổi trung niên, bị tật nguyền ở chân. Ông ta cố gắng vẫy xấp vé số trên tay… Tôi dừng đèn đỏ, sát bên ông, nên cũng hỏi thăm về ông. Ông cùng quê với Phan Văn Khải. Tôi mời ông bữa cơm chiều, chứ tôi cũng không mua vé số giúp ông…!

Sáng nay, báo đăng hơn 10 người chết vì lũ quét ở Mù Cang Chải. Số phận con người, mà là dân xứ này sao nhỏ bé quá! Vài ngày trước, báo cũng đăng về đại án tham nhũng cả vài ngàn tỉ, đó là những vụ án được phanh phui mà thôi. Họ đang tham nhũng không phải là tiền, mà là tuổi thơ của em bé tôi gặp tối nay, là đôi chân tật nguyền của người đàn ông tôi gặp hơn tuần trước…! Những người dân nghèo này, phải oằn lưng để đóng thuế xây villa, mua siêu xe, và cung phụng cả khoản tình dục chân dài cho quan chức…!

Chẳng ai chọn cho mình được nơi sinh, nhưng bọt bèo thay khi không may mắn phải sinh ra nơi thiên đường. Trước khi rời quán, tôi xin phép và hỏi người ngoại quốc, mới biết ông làm việc ở Lãnh sự quán Pháp. Tôi hỏi ông rằng, ở quê hương ông, trẻ em có phải đi bán vé số như vậy không? Ông nhìn tôi hồi lâu và nói:

“Trẻ em xứ tôi mà đi làm việc như vậy, thì đảng phái cầm quyền nên giải tán đi cho rồi”.

N.T.

Nguồn: FB Ngọc Tuyên

ÔNG TRỌNG TÍNH KHÔNG BẰNG TRỜI TÍNH

From facebook:  Lê hồng Song
ÔNG TRỌNG TÍNH KHÔNG BẰNG TRỜI TÍNH

 

Nói chung ông Trọng tính không bằng trời tính. Kế hoạch “đưa TXT về đầu thú” được tính toán rất kỹ càng, sử dụng cả “chim mồi” gì đó, đưa được TXT về rồi, báo chí VN được phép loan tin rồi, ông Tổng rất lấy làm hể hả, chuyến này củi tươi củi ướt gì cũng cháy bùng bùng, thêm đám DLV hả hê cười chế nhạo cảnh sát, an ninh Đức dở ẹt, để cho mật vụ VN vào bắt cóc người ngay giữa Berlin…Mà không biết rằng cảnh sát Đức đã biết ngay sau khi vụ bắt cóc vừa xảy ra nhưng vì sự an ninh của TXT và vì họ còn phải điều tra nên họ chưa lên tiếng. Đến khi phía VN lên tiếng, họ mới phản đòn, dữ dội, dựa trên toàn bộ chứng cứ họ nắm được. 

Người tính không qua Trời tính. Có ít nhất 4 yếu tố ngoài dự đoán, tính toán của cha con ông Trọng. Thứ nhất là vụ bắt cóc có người chứng kiến, ghi lại biển số xe và báo ngay cho cảnh sát Đức. Thứ hai, ông TXT lại…làm rớt cái điện thoại di động tại hiện trường, thế là những cú điện thoại liên lạc của ông với ai, với ai, cảnh sát Đức sẽ nắm được. Thứ ba, như các tờ báo Đức đưa tin, mật vụ VN đã hết sức sai lầm khi thuê xe hơi có hệ thống định vị GPS chống trộm xe, thế là toàn bộ lịch trình đi lại của cái xe vào ngày TXT bị bắt cóc, cảnh sát nắm hết. (“Lỗi lầm cốt tử của mật vụ Việt Nam: Hệ thống định vị GPS chống trộm xe”, Vietnamweek). Thứ tư, VN đã chọn không đúng ngày thực hiện vụ bắt cóc. Cũng báo chí Đức đưa tin, vào ngày CN khi vụ việc vừa xảy ra thì thứ Hai TXT có một cuộc hẹn quan trọng với chính quyền Đức về vụ đơn xin tỵ nạn, nên khi TXT không đến và điện thoại không liên lạc được thì các luật sư của TXT đã báo ngay cho cảnh sát và cảnh sát link ngay vụ này với vụ bắt cóc người tại công viên Tiergarten, chứ nếu không có cuộc hẹn đó thì chắc cũng phải ít nhất vài ba ngày, cả tuần nữa an ninh tình báo Đức mới link được hai vụ với nhau.

Và có vẻ như phía Đức vẫn còn nhiều “bài” lắm, điều tra tới đâu cảnh sát sẽ “nhá” cho báo chí truyền thông tới đó, còn phía VN ép được TXT lên TV đầu thú là “lá bài” quá thấp, chả ai tin. Và chính phủ Đức cũng còn nhiều biện pháp để trả đũa VN lắm, chứ VN có cái gì để trả đũa lại Đức? 

Không hiểu làm thế nào mà đám dư luận viên cho tới mật vụ, cho tới ông Tổng Trọng lại nghĩ rằng họ có thể qua mặt được an ninh, cảnh sát Đức-đất nước từng có tổ chức tình báo và cảnh sát bí mật khét tiếng Gestapo của phát xít Đức, ai nghe tới cũng lạnh người, cho tới tổ chức an ninh mật vụ Stasi thời cộng sản Đông Đức- được miêu tả như là một trong những cơ quan tình báo và cảnh sát bí mật hiệu quả và có sức mạnh nhất đã từng tồn tại? Cũng như làm sao họ lại nghĩ họ có thể dỡn mặt với Đức-quốc gia nổi tiếng thượng tôn pháp luật, nói là làm, hơn cả Mỹ hay Pháp?

Có người hỏi tại sao mình lại thừa thì giờ đi theo dõi vụ TXT này. Xin thưa, ngoài việc theo dõi vụ việc như mọi sự kiện chính trị xã hội khác ở VN thì dưới góc độ làm phim hay viết kịch bản, mình thấy vụ bắt cóc này rất thú vị. Biết đâu, một ngày nào đó có cơ hội viết kịch bản phim, mình sẽ đưa vụ này vào. Nhiều khi cuộc đời còn thú vị, bất ngờ hơn tiểu thuyết, hơn phim ấy chứ. Đúng không?

Song Chi

Image may contain: 1 person, standing, fire and outdoor

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng ráo riết diệt tham nhũng?

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng ráo riết diệt tham nhũng?

Tổng Bí thư Đảng Cộng Sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng.

Tổng Bí thư Đảng Cộng Sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng.

photo: AFP

Qua các vụ việc liên quan đến giới chức cao cấp trong ngành ngân hàng như ông Trầm Bê bị bắt, Thứ trưởng Bộ Công Thương Hồ Thị Kim Thoa không được thực hiện chấp nhận thủ tục xin thôi việc và cựu giới chức ngành dầu khí, ông Trịnh Xuân Thanh được nói ra đầu thú sau gần 1 năm bị phát lệnh truy nã… có phải chiến dịch chống tham nhũng do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đề xướng bắt đầu đi vào giai đoạn nước rút trước khi ông thôi vai trò Tổng Bí thư  tại Đại hội giữa nhiệm kỳ của Đảng Cộng Sản Việt Nam diễn ra vào đầu tháng 1 năm 2018?

Quyết tâm chống tham nhũng?

Giống như Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình phát động chiến dịch chống tham nhũng “đả hổ, diệt ruồi” tại Hoa Lục, ông Nguyễn Phú Trọng, hồi năm 2012 ban hành quyết định tái lập Ban Nội chính Trung ương với nhiệm vụ chống tham nhũng, chỉnh đốn Đảng Cộng Sản Việt Nam chỉ sau một năm ông được bầu vào vị trí Tổng Bí thư Đảng. Tuy nhiên chiến dịch chống tham nhũng do tân Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đề xướng lúc bấy giờ cần theo chủ trương “diệt chuột đừng để vỡ bình”.

Với quyết tâm chống tham nhũng của người đứng đầu Đảng lãnh đạo như vừa nêu, dư luận trong và ngoài nước không mấy trông chờ vào kết quả khả quan trước tệ trạng tham nhũng tràn lan mà dân chúng trong nước kêu than từ địa phương đến trung ương đều tham nhũng. Nguyên Đại Biểu Quốc Hội Lê Văn Cuông từng khẳng định với Đài Á Châu Tự Do rằng mặc dù Đảng và Nhà Nước quyết liệt chống tham nhũng nhưng vẫn không đạt được hiệu quả vì:

“Hoạt động của bộ máy chống tham nhũng là chưa có kết quả, bởi vì mang tính chất hô hào chứ chưa đi vào hoạt động một cách có trách nhiệm hay có hiệu lực. Điều đó cho thấy cần một cách thức chỉ đạo giải quyết vấn đề này một cách quyết liệt và hiệu lực hơn. Còn nếu như lâu nay thì tình trạng rất khó có sự chuyển biến mang tính chất đột phá.”

Chiến dịch chống tham nhũng tại Việt Nam được ghi nhận đạt thành tích qua việc Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam kỷ luật Ủy viên Bộ Chính Trị, ông Đinh La Thăng tại Hội nghị Ban chấp hành Trung ương Đảng lần thứ 5, Khóa 12 hồi đầu tháng 5 năm 2017, cũng như trước đó, ngay sau Đại hội Đảng lần thứ 12 vào đầu năm 2016, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã tiến hành chưa có tiền lệ là cách chức một người đã về hưu, cựu Bộ trưởng Bộ Công Thương Vũ Huy Hoàng và truy nã đối với ông Trịnh Xuân Thanh, cấp dưới của ông Đinh La Thăng trong vụ đại án tham nhũng ở Tập đoàn Dầu Khí, nhưng ông Thanh đã bỏ trốn ra nước ngoài.

Tôi hoan nghênh những vụ án tham nhũng lớn bắt đầu có thể mở ra và việc bắt Trịnh Xuân Thanh về nước và Trầm Bê cùng một số vụ án khác thì có lẽ sẽ còn đi vào các mối quan hệ lớn mà từ trước giờ nhiều người mong đưa ra rằng sau đứng những những nhân vật đó là ai? Tại sao những người làm sai thời gian dài như thế mà không xử lý
-Luật sư Trần Quốc Thuận

Ngay thời điểm ông Đinh La Thăng bị kỷ luật, buộc phải ra khỏi Bộ Chính Trị, Giáo sư Vũ Tường, giảng dạy trong Khoa Chính trị, tại Đại học Oregon, Hoa Kỳ và cũng là nhà quan sát chính trị Việt Nam nói với RFA rằng “Đó là một thành công rất nhỏ bé” và Giáo sư Vũ Tường nhấn mạnh:

“Tôi còn chờ xem họ sẽ có đưa ông Thăng và tay chân ông ấy ra pháp luật hay không? Nếu làm được điều đó thì mới có tiến bộ.”

Chống tham nhũng đạt hiệu quả?

Sự chờ đợi không chỉ của riêng Giáo sư Vũ Tường đã bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu mà nhiều người cho là Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đang ráo riết thực hiện quyết tâm của ông trong chiến dịch chống tham nhũng, trước khi ông thôi chức vụ Tổng Bí thư vào Đại hội giữa nhiệm kỳ của Đảng Cộng Sản Việt Nam, diễn ra trong đầu tháng 1 năm 2018.

Chỉ trong mấy ngày qua, những thông tin dồn dập được truyền thông nhà nước loan đi liên quan hai giới chức cao cấp của Ngân hàng Thương mại Cổ phần Sài Gòn Thương Tín-Sacombank, ông Trầm Bê và ông Phan Huy Khang bị khởi tố bắt tạm giam về tội “cố ý làm trái quy định nhà nước gây hậu quả nghiêm trọng”, Thứ trưởng Bộ Công Thương Hồ Thị Kim Thoa không được chấp nhận cho thôi việc trong quá trình bà Thoa bị xem xét kỷ luật do nghi vấn khối tài sản giá trị lớn của bà bất minh và thông tin nổi cộm nhất là ông Trịnh Xuân Thanh ra đầu thú sau gần một năm trốn sang Đức và xin quy chế tị nạn.

a51b4271-eb24-4872-9988-773dcf984124.jpeg
Ông Trịnh Xuân Thanh trong bản tin của Đài Truyền hình VTV phát vào ngày 3 tháng 8 năm 2017. 
Screen capture of VTV’s video

Trước những thông tin như thế, rất nhiều người tỏ ra phấn khởi, như Luật sư Trần Quốc Thuận, nguyên Phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc Hội Việt Nam, chia sẻ với RFA:

“Tôi hoan nghênh những vụ án tham nhũng lớn bắt đầu có thể mở ra và việc bắt Trịnh Xuân Thanh về nước và Trầm Bê cùng một số vụ án khác thì có lẽ còn đi vào các mối quan hệ lớn mà từ trước giờ nhiều người mong đưa ra rằng sau đứng những những nhân vật đó là ai? Tại sao những người làm sai thời gian dài như thế mà không xử lý? Theo tinh thần, nghị quyết của Đảng là không chừa người nào, cho dù người đó đang làm việc hay đã nghỉ thì cũng phải xử lý đến nơi đến chốn. Đó là dấu hiệu tích cực.”

Hầu hết những người quan sát về chính trường và nội bộ của Đảng Cộng Sản Việt Nam và những người cầm quyền thì đều cho đây họ chỉ núp danh chống tham nhũng, thực tế đều nghĩ rằng đó là sự đấu đá nội bộ và phe nhóm thôi
-Nhà báo tự do Sương Quỳnh

Thế nhưng, Đài Á Châu Tự Do cũng ghi nhận không ít người lại lo ngại rằng “dấu hiệu tích cực” theo như nhận xét của Luật sư Trần Quốc Thuận sẽ theo hướng nào vì một số nhà phân tích tình hình chính trị Việt Nam cho rằng cuộc tranh giành và đấu đá quyền lực trong nội bộ Đảng Cộng Sản đang đến hồi gay cấn khi nhóm thuộc phe của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bị “vào tròng”.

Nhà báo tự do Sương Quỳnh nói với chúng tôi về quan điểm của bà trước diễn tiến trong những ngày đầu tháng 8:

“Hầu hết những người quan sát về chính trường và nội bộ của Đảng Cộng Sản Việt Nam và những người cầm quyền thì đều cho đây họ chỉ núp danh chống tham nhũng, thực tế đều nghĩ rằng đó là sự đấu đá nội bộ và phe nhóm thôi. Bây giờ thấy qua cách bắt bớ và làm một việc hết sức bất lợi cho Việt Nam, đó là bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, theo lời cáo buộc của Đức. Nếu đúng như vậy thì họ không cần biết đến ngoại giao đối với các nước như thế nào, họ không cần quan tâm đến dư luận của thế giới nữa thì chỉ là nhóm lợi ích này hay nhóm lợi ích khác hoặc quyền lực này hay quyền lực khác đánh nhau mà thôi.”

Đồng quan điểm với Nhà báo tự do Sương Quỳnh, một số nhà quan sát tình hình chính trị trong nước mà chúng tôi tiếp xúc cho biết khó tiên liệu được kết quả của cuộc đấu đá nội bộ mà Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vừa có lời ví von “Lò đã nóng lên rồi thì củi tươi cũng phải cháy”, nhưng họ đều khẳng định Đảng Cộng Sản lãnh đạo thừa biết và nhận thức rõ tệ trạng tham nhũng chỉ giải quyết được một khi thể chế chính trị tại Việt Nam thay đổi.

Vì sao Đức yêu cầu trao trả Trịnh Xuân Thanh?

Vì sao Đức yêu cầu trao trả Trịnh Xuân Thanh?

thanh
Bản quyền hình ảnh  AFP
Ông Trịnh Xuân Thanh được cho là đang làm thủ tục xin tỵ nạn ở Đức trước lúc “bị bắt cóc”

CHLB Đức yêu cầu Việt Nam trao trả ông Trịnh Xuân Thanh, người vừa ‘ra đầu thú’ và đọc bản ‘nhận tội’ theo truyền thông nhà nước, là cách mà Berlin muốn tạo cho Hà Nội một ‘biện pháp mở’ để ‘khắc phục lỗi lầm’ về mặt ngoại giao và pháp lý, một luật sư từ Sài Gòn nói với BBC.

Trong lúc đó, Bộ Ngoại giao Việt Nam có thể đang ‘lúng túng’ trong câu chuyện đối với nước Đức và có thể đang phải hành động để ‘giải quyết hậu quả,’ theo nhận xét một nhà cựu ngoại giao Việt Nam từ Geneve, Thụy Sỹ.

Trả lời phỏng vấn của BBC hôm 04/8/2017, Luật sư Lê Công Định nêu quan điểm về điều mà ông gọi là ‘biện pháp mở’ của nước Đức dành cho Việt Nam. Ông nói:

“Trong luật pháp quốc tế có một nguyên tắc là nếu một quốc gia, hay bất cứ ai mà có một hành động vi phạm, xâm phạm đến luật pháp quốc tế, thì họ phải có một biện pháp khắc phục lại tình trạng ban đầu như trước khi xảy ra một hành động vi phạm đó…”

“Chúng ta thấy rằng chính phủ Đức hiểu rất rõ nguyên tắc của luật pháp quốc tế, cho nên họ yêu cầu chính phủ Việt Nam lập lại tình trạng ban đầu trước khi bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh, đó là bây giờ phải trả ông Thanh lại đúng lãnh thổ mà ông Thanh đã cư trú trước khi bị bắt cóc.”

“Như vậy có nghĩa là phải đưa ông Thanh trở lại Đức và đây là một biện pháp mở đối với chính phủ Việt Nam mà chính phủ Đức trao cho.”

“Vì sao? Họ tạo điều kiện để chính phủ Việt Nam nếu đã lỡ vi phạm luật pháp quốc tế, thì bây giờ có một cách sửa chữa hành động vi phạm đó bằng cách trao trả lại.”

 
LS Lê Công Định từ Sài Gòn bình luận các khía cạnh pháp lý trong vụ ông Trịnh Xuân Thanh.

“Sau đó các bên sẽ nói chuyện với nhau lại về phương diện ngoại giao và phương diện pháp lý. Tuy nhiên chúng ta biết rằng là chính phủ Việt Nam bây giờ đang ở một tình thế rất là khó khăn, lẽ ra họ phải tuân thủ luật pháp quốc tế; nếu họ đã lỡ vi phạm rồi, thì bây giờ phải làm biện pháp khắc phục nó và đưa trở lại.

“Nhưng chúng ta thấy rằng cách mà họ đưa ông Thanh lên truyền hình, rồi đưa báo chí tham gia và nói rằng ông Thanh tự thú, với thái độ như vậy, tôi nghĩ rằng là họ không có ý định khắc phục lại hành động vi phạm luật pháp quốc tế,” ông Lê Công Định nói.

‘Lúng túng, giải quyết hậu quả’?

Hôm 03/8, ông Đặng Xương Hùng, cựu quan chức lãnh sự của Việt Nam tại Geneve, Thụy Sỹ và nguyên Phó Vụ trưởng Bộ Ngoại giao, nêu quan điểm về vụ việc đang xảy ra liên quan quan hệ Việt – Đức:

“Bộ Ngoại giao VN đang lúng túng trong câu chuyện với Đức. Có hai khả năng là Bộ Ngoại giao đồng lõa, chiều theo cách xử lý của Bộ Công an, cũng có thể Bộ Ngoại giao không đồng ‎ý. Có thể có cả hai khả năng.”

“Thái độ của Sứ quán thế nào? Thái độ đó phụ thuộc vào tình huống Bộ Ngoại giao có đã lựa chọn xử lý ông Trịnh Xuân Thanh hay không.”

“Họ đang tìm cách giải quyết. Nếu họ không đồng ý, đây là chiến thắng của Bộ Ngoại giao Việt Nam. Nhưng tôi vẫn tin Bộ Ngoại giao có những con người biết nhìn nhận những cam kết với quốc tế, chấp nhận luật chơi của thế giới văn minh.”

“Tôi tin rằng nếu Bộ Ngoại giao trước đây không đồng ý phương án bắt cóc, thì Bộ sẽ ổn. Tôi lo ngại tình trạng so sánh lực lượng giữa các phe nhóm, Bộ Ngoại giao chưa chắc có đủ thế lực mong muốn.”

“Bộ này đang phải đi giải quyết hậu quả mà Bộ Công an gây ra trong thế giới văn minh này. Bộ Ngoại giao đang phải chữa cháy như là Bộ này vẫn thường phải làm trước quốc tế trong các vụ bắt bớ, vi phạm nhân quyền v.v…”

Tấm biển trên cổng Đại sứ quán Việt Nam tại Berlin
Bản quyền hình ảnh  REUTERS
Tấm biển trên cổng Đại sứ quán Việt Nam tại Berlin

“Nếu Bộ Ngoại giao chọn phương án bảo lưu ‘không chọn phương án bắt cóc’ Trịnh Xuân Thanh, thì Bộ Ngoại giao có thể đang ‘thở phào’, nhưng trong lộ trình đi tới hội nhập văn minh cho Việt Nam, đặc biệt qua hành xử ngoại giao chuẩn mực, thì nếu Bộ Ngoại giao không đồng tình, hoặc bảo lưu y’ kiến không đồng tình của họ, thì họ có thể thở phào như vậy,” ông Hùng nêu quan điểm riêng.

Trước câu hỏi phía đại diện ngoại giao Việt Nam tại Đức và Đại sứ có thể đang phải xử lí vụ việc thế nào, cựu quan chức ngoại giao của Việt Nam nói:

“Ông Đại sứ Đoàn Xuân Hưng có thể đã biết trước, những đề án xử lý như vậy đều phải xin ý kiến, chỉ thị của Ban Bí thư và có thể là Bộ Chính trị, Bộ Ngoại giao chắc chắn được tham khảo. Cái này trong nội bộ gọi là ‘tham khảo ngang’. Nếu là quá bí mật, mà chỉ những vị cấp cao mới được biết, trong tình huống đó, ông Đại sứ Hưng mới không được biết.

“Nhưng nhân viên biệt phái ở Bộ Công an làm công tác an ninh ở Đại sứ quán chắc chắn phải được biết, tuy việc người đó có báo cáo lại cho Đại sứ đặc mệnh, toàn quyền hay không, thì là một chuyện khác.”

Mức độ nghiêm trọng?

Trước câu hỏi liệu Liên minh châu Âu (EU) có lên tiếng hay không về vụ việc, ông Đặng Xương Hùng nói:

“Với thái độ của Đức thì EU sẽ không thể ngồi nhìn. An ninh của châu Âu là liên kết với nhau, không thể tách rời nhau, nên cũng không tách rời vấn đề này với Đức được. Đưa người bị bắt cóc đi lại như thế là đã vi phạm luật pháp của các nước sở tại và của Liên minh châu Âu.”

“Vụ này, theo tôi là rất nghiêm trọng, nước Đức đã xử lý ngay. Không như Canada xử lý Trung Quốc, nước Đức đã xử lí Việt Nam như một ‘đối tác nguy hiểm’ vi phạm an ninh của nước này,” ông Hùng trả lời câu hỏi của BBC về mức độ nghiêm trọng của sự việc.

Hôm thứ Năm, trên Facebook cá nhân, Luật sư Lê Công Định cho rằng sử dụng thuật ngữ Latin “persona non grata” là cách biểu hiện phản ứng mạnh mẽ trong ngoại giao quốc tế. Nó có nghĩa là “người không được chào đón”, một quy chế do ngành hành pháp của nước chủ nhà áp dụng khi trục xuất một viên chức ngoại giao của nước khác.

“Điều 9, Mục 1 của Công ước Vienna về Quan hệ Ngoại giao quy định: “Quốc gia tiếp nhận [viên chức ngoại giao] có thể vào bất kỳ lúc nào và không cần giải thích quyết định của mình, thông báo cho quốc gia gửi [viên chức ngoại giao] rằng người đứng đầu hoặc bất kỳ viên chức nào thuộc ngoại giao đoàn là persona non grata, hoặc rằng bất kỳ viên chức nào thuộc ngoại giao đoàn là không thể chấp nhận được.”

Việt - Đức
Bản quyền hình ảnh   AFP
Bà Merkel vừa tiếp đón ông Nguyễn Xuân Phúc trước thềm thượng đỉnh G20 hôm 06/7/2017 tại Khách sạn Atlantic, Hamburg, CHLB Đức

“Tuyên bố persona non grata được đưa ra khi có bằng chứng viên chức ngoại giao đó vi phạm luật pháp nước sở tại và/hoặc luật pháp quốc tế…

“Thông thường quốc gia có viên chức ngoại giao bị trục xuất sẽ trả đũa bằng cách trục xuất lại một viên chức ngoại giao nước kia. Không biết trong trường hợp hiện tại nhà cầm quyền Việt Nam sẽ trả đũa ngoại giao ra sao đối với Đức?” Luật sự đặt câu hỏi.

Trong một diễn biến liên quan, tin cho hay hôm thứ Sáu, Ngoại trưởng Đức Sigmar Gabriel đã tuyên bố Đức đang cân nhắc các biện pháp trả đũa Việt Nam vì cáo buộc Hà Nội bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh ngay tại Berlin.

Việt Nam đã bác bỏ cáo buộc bắt cóc, và để hình ảnh ông Trịnh Xuân Thanh xuất hiện trên truyền hình nói ông tự nguyện trở về nước.

Nguyễn Tấn Dũng bây giờ ra sao?

Nguyễn Tấn Dũng bây giờ ra sao?

Hải Âu (Danlambao) – Nguyễn Phú Trọng đang ném khúc củi khô Trịnh Xuân Thanh vào lò, rồi sẽ đến những khúc củi tươi như Nguyễn Văn Bình, Đinh La Thăng… tất cả đang tạo ra một thế cờ tàn cho những kẻ chiếu dưới không nằm trong phe cánh của Trọng. Không một đảng viên nào, không một tổ chức nào thuộc đảng cộng sản nằm ngoài bàn cờ chính trị này. Nhưng mục tiêu lớn nhất mà Trọng muốn tiêu diệt chính là Nguyễn Tấn Dũng, nguyên Thủ tướng CSVN trong hai nhiệm kỳ trước…

*

Mặt trận chống tham nhũng bằng quy trình đả muỗi diệt ruồi của Nguyễn Phú Trọng đang ở thời điểm quyết liệt khi Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc và cho ra… “đầu thú”. Nhiều câu hỏi được đặt ra là con ruồi xanh họ Trịnh sẽ khai gì trong quá trình thẩm vấn điều tra. Và nhân vật nào sẽ là đối tượng tiếp theo của Nguyễn Phú Trọng trong chuyên án bám trụ chiếc ghế tổng bí thư đầy quyền lực.

Không khí lò cộng sản đang nóng lên từng giờ từ những cuộc thanh trừng nội bộ và độ nóng gia tăng với việc Nguyễn Phú Trọng tung đàn em bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Berlin. Nhiều nhân vật tai to mặt lớn trong đảng đã rơi vào tầm ngắm của Trọng trong kế hoạch đốt cho lò cộng sản nóng lên.

Nguyễn Phú Trọng đang ném khúc củi khô Trịnh Xuân Thanh vào lò, rồi sẽ đến những khúc củi tươi như Nguyễn Văn Bình, Đinh La Thăng… tất cả đang tạo ra một thế cờ tàn cho những kẻ chiếu dưới không nằm trong phe cánh của Trọng. Không một đảng viên nào, không một tổ chức nào thuộc đảng cộng sản nằm ngoài bàn cờ chính trị này. Nhưng mục tiêu lớn nhất mà Trọng muốn tiêu diệt chính là Nguyễn Tấn Dũng, nguyên Thủ tướng cộng sản Việt Nam trong hơn hai nhiệm kỳ trước.

Vấn đề lớn được giới quan sát đặt câu hỏi lúc này là đống chí 3X hiện giờ ra sao? Những biến động chính trị hiện tại có ảnh hưởng như thế nào đối với “người tử tế” khi mà những tay chân thân tín của Nguyễn Tấn Dũng lần lượt bị thanh trừng. Dù đã về hưu sau khi bị Nguyễn Phú Trọng hạ knock-out vào những phút chót trong cuộc chiến tham quyền tại kỳ đại hội 12 của đảng cộng sản, nhưng những ảnh hưởng của 3X vẫn rất lớn khiến đương kim tổng bí thư cộng sản luôn bất an khi mà chân rết của đối thủ vẫn lượn lờ trong hệ thống cai trị của đảng.

Trong thời kỳ đương nhiệm, Nguyễn Tấn Dũng đã xây dựng một đế chế quyền lực bằng việc thâu tóm kinh tế xung quanh mạng lưới vệ tinh như Vũ Huy Hoàng, Nguyễn Văn Bình, Đinh La Thăng, Trần Quốc Liêm, Trầm Bê, Trịnh Xuân Thanh… Hầu hết các nhân vật này đều đã, đang và sẽ rơi vào cái lò của Nguyễn Phú Trọng với sức nóng khủng khiếp từ cuộc thanh trừng lớn nhất trong lịch sử các cuộc chiến quyền lực của đảng viên cộng sản.

Tuy nhiên để triệt hạ được Nguyễn Tấn Dũng không phải là điều dễ dàng cho Nguyễn Phú Trọng, nhất là việc những đồng sự của Dũng vẫn còn nắm những vị trí quan trọng trong đảng, guồng máy nhà nước, các doanh nghiệp và lãnh vực ngân hàng. Nếu Trọng quyết tâm đốt sạch những cây củi để bứng cái gốc 3X thì rất có thể chiếc bình cộng sản mà Trọng đang nắm giữ sẽ vỡ toang.

Chiến lược của Trọng chủ yếu tập trung vào việc triệt hạ đối thủ lớn nhất là Nguyễn Tấn Dũng. Để đạt được mục tiêu này, trước tiên Nguyễn Phú Trọng buộc phải triệt hạ tay chân thân tín của Nguyễn Tấn Dũng nhằm có được những chứng cứ thuộc hàng thâm cung bí sử về đồng chí không cùng đồng bọn 3X.

Về phía Nguyễn Tấn Dũng chắc chắn cũng không thể chấp nhận ngồi chờ tới lượt mình bị biến thành cây củi bị quăng vào lò cộng sản. Bằng chứng là con gái lớn của 3X, Nguyễn Thanh Phượng đã kịp tẩu tán khối tài sản lớn trong các tập đoàn kinh tế lớn. Hơn nữa Dũng cũng đã tính nước xa khi đưa các con của mình đi học cũng như tạo dựng cơ sở ở các nước tư bản. Vấn đề là nếu ván cờ này Dũng thua, thì không biết có kịp “đi chữa bệnh” ở nước ngoài như một số quan chức nhà sản đã từng làm giống kiểu Trịnh Xuân Thanh hay không mà thôi.

Bước đường cùng, Nguyễn Tấn Dũng có thể huy động tàn quân, bắt tay với những đối thủ của Trọng như Trần Đại Quang và các tướng lãnh trong quân đội đang bất mãn vì hành động hèn hạ của Nguyễn Phú Trọng đầu hàng Bãi Tư Chính.

Sau đại hội đảng cộng sản 12, có lẽ đây là thời điểm khốc liệt nhất trong cuộc chiến quyền lực của những kẻ cầm quyền cộng sản. Một đảng phái không có tính chính danh ngay từ khi cướp chính quyền để rồi cai trị đất nước bằng sự dối trá và bạo tàn. Một hệ thống nắm quyền luôn có những sai phạm nghiêm trọng đưa quê hương dân tộc đến bờ vực của sự diệt vong, thì rõ ràng dù kẻ nào chiến thắng trong cuộc chiến quyền lực cộng sản cũng không thay đổi bản chất đen tối của chúng. Đất nước chỉ thật sự thay đổi khi không còn bóng dáng của cộng sản. Những cuộc chiến giữa những kẻ cầm quyền bạo tàn chỉ là dấu hiệu cho thấy sự tan rã của một chế độ đang đến gần.

02.08.2017

Hải Âu

danlambaovn.blogspot.com

Trịnh Xuân Thanh bị chuyển từ một nước Đông Âu về Việt Nam trên cáng cứu thương, trong chuyến bay chở bệnh nhân

From facebook: Trần Bang

Tại sao Đức trục xuất nhân viên tình báo của VN ?
Tại sao Đức tạm đóng cửa lãnh sự tại HN… ?
Tại sao TXT đầu thú mà không có luật sư bảo vệ mình đi cùng?…

Tham nhũng là kẻ đồng loã với dối lừa, vô pháp, bất nhân, trấn lột người yếu thế, trấn lột mồ hôi xương máu của nhân dân thông qua tà quyền độc tài …, 
Nếu dùng lừa dối, vi phạm nhân quyền, vi phạm pháp luật của một đất nước văn minh như Đức để chống tham nhũng thì người hiểu biết sẽ nghĩ đây không phải là cuộc chiến của người công chính chống tham nhũng, mà là cuộc chiến giữa hai phe đảng mafia ?

“Tối Thứ tư ngày 03/08/2017(giờ địa phương) chương trình Heute Journal, một chương trình thời sự hàng đầu nước Đức của đài truyền hình quốc gia Đức ZDF (một trong 2 đài truyền hình lớn nhất nước Đức) đã dành hơn 3 phút tường thuật về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ở Berlin và áp tải về Việt Nam.

Trịnh Xuân Thanh bị chuyển từ một nước Đông Âu về Việt Nam trên cáng cứu thương, trong chuyến bay chở bệnh nhân
Máy bay đã đợi sẵn để chở một bênh nhân đặc biệt từ Đông Âu về Việt Nam

Hiện trường chiếc ghế và địa điểm nơi ông Trịnh Xuân Thanh và nữ cán bộ Bộ công thương bị bắt cóc 

Việc bắt cóc được thực hiện giữa ban ngày, khi ông này đang cùng một người bạn ngồi nói chuyện trên chiếc ghế băng trong công viên Tiergarten, ở trung tâm thủ đô Berlin .
Nhóm đối tượng tấn công đã áp chế ông Trịnh Xuân Thanh và người đi cùng, lôi lên xe và chở sang một nước thuộc Đông Âu.

Tại đây đã có một chiếc máy bay chờ sẵn, ông Trịnh Xuân Thanh được đặt trong một chiếc cáng thương và các nhân viên mật vụ ngụy trang thành người chăm sóc bệnh nhân, đưa ông lên máy bay để chuyên chở về Việt Nam.

Sau khi nhận được thông tin trên báo chí tại Việt Nam đăng tải với nội dung “ ông Trịnh Xuân Thanh về tự nguyện đầu thú“. Bà Petra Schlagenhauf, luật sư của ông Thanh, cho biết rằng thân chủ của bà không bao giờ tự nguyện đầu thú, vì ông ấy hoàn toàn biết rõ là Việt Nam không dành cho ông ấy một vụ xét xử đúng chuẩn mực hay ít ra là tương đối theo chuẩn mực của nhà nước pháp quyền (rechtsstaatliches Verfahren).

Đức: Vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh giống phim gián điệp thời Chiến tranh lạnh

Đức: Vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh giống phim gián điệp thời Chiến tranh lạnh


Đức đang xem xét các biện pháp trừng phạt Việt Nam vì bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ở Berlin, the ngoại trưởng Đức Sigmar Gabriel.
Đức đang xem xét các biện pháp trừng phạt Việt Nam vì bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ở Berlin, the ngoại trưởng Đức Sigmar Gabriel.

Ngoại trưởng Đức Sigmar Gabriel nói hôm 4/8 rằng nước này đang xem xét các biện pháp chống lại Việt Nam vì đã bắt cóc cựu lãnh đạo ngành dầu khí Việt Nam Trịnh Xuân Thanh trên lãnh thổ Đức.

Hãng tin Reuters trích lời ngoại trưởng Gabriel nói việc Hà Nội chối bỏ vụ bắt cóc TXT “gợi nhớ lại những bộ phim gián điệp thời Chiến tranh lạnh.”

Ngoại trưởng Gabriel cho biết Đức đã yêu cầu một nhân viên tình báo tại sứ quán Việt Nam ở Berlin rời khỏi Đức vì có dính líu tới vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh.

“Trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, Việt Nam đã sử dụng phương thức thường thấy “trong các bộ phim hành động thời Chiến tranh lạnh. Đây là điều mà chúng tôi không chấp nhận.”

Lên tiếng trong một cuộc họp báo theo sau buổi hội đàm với Ngoại trưởng Slovak Miroslav Lajcak ở Wolfsburg, Ngoại trưởng Đức nói: “Chúng tôi không khẩn khoản yêu cầu ông ta rời nước Đức mà đòi ông phải ra khỏi đất nước chúng tôi bởi vì chúng tôi tin chắc là ông ta có dính líu trong vụ bắt cóc.”

Ngoại trưởng Đức nhấn mạnh “không có gì đi ngược với cách suy diễn này mà ngược lại mọi chứng cớ đều hỗ trợ cho cách suy diễn là ông ta, với sự trợ giúp của mật vụ Việt Nam và sử dụng ưu thế cư ngụ trong Đại sứ quán Việt Nam ở Đức, để bắt cóc một người đã đệ đơn xin tị nạn.”

Trong thông cáo Bộ Ngoại giao Đức hôm 2/8, Đức cáo buộc Việt Nam thực hiện vụ bắt cóc ở Berlin và yêu cầu nhân viên tình báo của sứ quán Việt Nam ra khỏi Đức trong vòng 48 giờ. Sứ quán Đức ở Berlin không trả lời câu hỏi của VOA liệu nhân vật bị Đức trục xuất đã rời khỏi nước này hay chưa.

Thông cáo của Bộ Ngoại giao Đức đăng trên trang Twitter hôm 2/8 chỉ trích mật vụ Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ở Berlin hôm 23/7.
Thông cáo của Bộ Ngoại giao Đức đăng trên trang Twitter hôm 2/8 chỉ trích mật vụ Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ở Berlin hôm 23/7.

Theo Reuters, Ngoại trưởng Gabriel không cho biết chi tiết các biện pháp trừng phạt kế tiếp mà Đức đang xem xét.

Ông Gabriel nói trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh,Việt Nam đã sử dụng phương thức thường thấy “trong các bộ phim hành động thời Chiến tranh lạnh.”

“Đây là điều mà chúng tôi không chấp nhận” Ngoại trưởng Đức nói.

Chính phủ Đức, trong thông cáo hôm 2/8, yêu cầu Việt Nam đưa ông Thanh trở về Đức. Ông Thanh bị Việt Nam ra lệnh truy nã quốc tế về tội làm thất thoát 3.300 tỷ đồng (khoảng 147 triệu USD) trong thời gian lãnh đạo PVC, một công ty con của tập đoàn dầu khí PetroVietnam.

Ngày hôm sau, 3/8, truyền hình nhà nước Việt Nam VTV tung ra hình ảnh ông Thanh với nét mặt mệt mỏi, lên tiếng trong chương trình thời sự buổi 19h, nói ông tự nguyện trở về và ra đầu thú.

Một phóng viên quay phim trước đại sứ quán Việt Nam ở Berlin hôm 2/8. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam hôm 3/8 nói "lấy làm tiếc" về phát ngôn của Bộ Ngoại giao Đức trước đó 1 ngày yêu cầu cho phép ông Trịnh Xuân Thanh quay trở lại Đức.
Một phóng viên quay phim trước đại sứ quán Việt Nam ở Berlin hôm 2/8. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam hôm 3/8 nói “lấy làm tiếc” về phát ngôn của Bộ Ngoại giao Đức trước đó 1 ngày yêu cầu cho phép ông Trịnh Xuân Thanh quay trở lại Đức.


Cộng đồng Việt “hoang mang”

Sự căng thẳng trong mối quan hệ giữa Đức và Việt Nam từ vụ Trịnh Xuân Thanh đang gây lo lắng cho cộng đồng người Việt ở Đức, theo Chủ tịch Liên hiệp người Việt toàn liên bang Đức Nguyễn Văn Thoại.

Trao đổi với Đài VOA, Giáo sư-Tiến sỹ Thoại nói ông và cộng đồng người Việt “rất bất ngờ vì chuyện đó.”

“Lâu nay cứ nghe rằng mối quan hệ bang giao giữa Việt Nam và Đức đang phát triển rất tốt đẹp, thậm chí còn được nói là tốt đẹp nhất từ xưa đến nay,” theo ông Thoại. “Thế mà đùng một cái có thông tin thế này nên bà con rất hoang mang.”

Chính phủ Đức nói sẽ xem xét các biện pháp tiếp theo nếu cần thiết ở mức chính sách về chính trị, kinh tế cũng như phát triển.

Ngoại trưởng Việt Nam Phạm Bình Minh (trái) và Ngoại trưởng Đức Sigmar Gabriel tại Hội nghị G20. Đức là bạn hàng thương mại lớn nhất của Việt Nam trong khối EU. Kim ngạch thương mại 2 chiều giữa 2 nước đạt gần 10 tỷ USD.
Ngoại trưởng Việt Nam Phạm Bình Minh (trái) và Ngoại trưởng Đức Sigmar Gabriel tại Hội nghị G20. Đức là bạn hàng thương mại lớn nhất của Việt Nam trong khối EU. Kim ngạch thương mại 2 chiều giữa 2 nước đạt gần 10 tỷ USD.

Đây chính là mối lo lớn nhất của người Việt ở Đức, theo ông Thoại, vì “nếu mối quan hệ giữa Việt Nam và Đức xấu đi thì điều đó kéo đến hệ lụy là mối quan hệ giữa Việt Nam và EU (Liên minh châu Âu) cũng sẽ xấu đi.”

Người đại diện cộng đồng gồm hơn 150.000 người Việt ở Đức đã nhiều lần diện kiến thủ tướng Angela Merkel ở Berlin nói họ lo ngại Việt Nam sẽ mất đi sự ủng hộ của Đức và khối EU trong nhiều vấn đề từ kinh tế tới chính trị.

Một mối lo lắng khác của người Việt, đặc biệt là ở Berlin, nơi có khoảng 25.000 người Việt đang sinh sống hợp pháp, sau vụ bắt cóc ông Thanh ngay giữa thủ đô Berlin là vấn đề an toàn của họ.

Ông Thoại cho biết họ sợ những hiện tượng cướp giết theo kiểu giang hồ trong cộng đồng người Việt trong những năm 1990 sẽ tái diễn trong khi cuộc sống của cộng đồng ở đây tại đây đã ổn định từ dạo đó.

Một cư dân Berlin và nhà báo sinh sống ở Đức từ năm 1993, Lê Trung Khoa, nhận định rằng nhiều người Việt cũng lo ngại về sự an toàn của bản thân sau vụ bắt cóc TXT.

Ông Khoa nói những người hay viết phản biện, tranh luận trên mạng xã hội về các vấn đề Việt Nam hay những người đang xin tị nạn ở Đức đều lo lắng liệu một ngày nào đó họ có bị quy chụp là phản động và bị bắt cóc như trường hợp Trịnh Xuân Thanh.

Đức gọi vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh ở Berlin là "chưa từng có tiền lệ" trên đất nước này.
Đức gọi vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh ở Berlin là “chưa từng có tiền lệ” trên đất nước này.

Bộ Ngoại giao Đức gọi vụ bắt cóc do mật vụ Việt Nam thực hiện tại Berlin hôm 23/7 là “chưa có tiền lệ.”

Công tố viên Berlin Martin Steltner nói với VOA hôm 4/8 rằng cuộc điều tra về vụ bắt cóc vẫn đang tiếp diễn. Ông nói vụ bắt cóc một người nước ngoài trên đất Đức được coi là một “tội hình sự” và lo ngại cho an ninh của cộng đồng người Việt ở đây.

Theo ông Khoa, người sáng lập Thoibao.de và là người đầu tiên đưa tin về vụ bắt cóc này, cảnh sát Berlin đang làm việc với một nhân chứng mới và vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh được điều tra bởi nhóm chuyên án hình sự cho những tội danh cao nhất kể cả tội giết người.

Côn đồ trong ngõ

Tưởng Năng Tiến
2017-08-04
 
Ông Trịnh Xuân Thanh trong video Trịnh Xuân Thanh: Tôi đã ra đầu thú của Đài Truyền hình VTV phát vào ngày 3 tháng 8 năm 2017.

Ông Trịnh Xuân Thanh trong video Trịnh Xuân Thanh: Tôi đã ra đầu thú của Đài Truyền hình VTV phát vào ngày 3 tháng 8 năm 2017.

 Screen capture of VTV’s video
 
 

Phạm Văn Tưởng

Có vị độc giả của trang Dân Làm Báo đã viết một dòng phản hồi ngăn ngắn, bên dưới Bản Tuyên Bố của Bộ Ngoại Giao Đức (về vụ Trịnh Xuân Thanh) như sau:

Lâm Viên • 10 hours ago

Cộng ơi: “Chơi dao có ngày đứt tay.”

Dân làng Ba Đình Hà Nội quả là có thích chuyện dao búa, và cách mà họ xử dụng loại hung khí này đã khiến cho không ít nạn nạn nhân phải lên tiếng kêu than. Trong cuộc điều trần trước Quốc Hội Âu Châu, vào hôm 12 tháng 9 năm 2005, ông Phạm Văn Tưởng (thế danh của cựu tu sĩ Thích Trí Lực) cho hay:

Tôi bị chính quyền Cộng sản bắt ngày 2.10.1992 với nhiều Tăng sĩ khác. Mấy tháng sau thả ra nhưng bị đưa về quản thúc tại chùa Già Lam rồi Pháp Vân ở Saigon.

Ngày 6.11.1994 tôi bị bắt lại, vì tham gia Ðoàn cứu trợ nạn nhân lũ lụt tại đồng bằng sông Cửu Long do Hòa thượng Thích Quảng Ðộ tổ chức. Ngày 15.8.1995 tòa án nhân dân thành phố Hồ Chí Minh ra án quyết phạt tôi 30 tháng tù giam và 5 năm quản thúc sau khi mãn hạn tù với tội danh “phá quốc Thụy hoại chính sách đoàn kết” và “lợi dụng các quyền tự do, dân chủ để xâm phạm quyền lợi Nhà nước…”

Tôi vượt qua biên giới và đến được Vương quốc Cam Bốt ngày 19.4.2002. Sau khi được phủ Cao ủy Tị nạn LHQ tại Phnom Penh xem xét hồ sơ và phỏng vấn, ngày 28.6.2002 tôi được hưởng quy chế tị nạn dưới sự bảo vệ của LHQ.

Thế nhưng vào khoảng 19 giờ ngày 25.7.2002, khi tôi đang rảo bộ trên đường số 185 đối diện chợ Russey, thì bất ngờ bị một toán công an mật vụ Việt Nam mặc thường phục và Cam Bốt bắt cóc đẩy lên xe, đánh đập tôi và tịch thu thẻ tị nạn của LHQ cấp cho tôi. Sáng hôm sau họ chở tôi về Việt Nam qua cửa khẩu Mộc Bài, tỉnh Tây Ninh. Ở đây đã có các viên chức Bộ công an chờ sẵn. Từ đây họ đưa tôi về trại giam B34, tọa lạc tại số 237 đường Nguyễn Văn Cừ, quận 1, Tp Hồ Chí Minh thuộc cơ quan an ninh điều tra (A24) của Bộ Công an…

Ngày 12.3.2004, tòa án nhân dân TP Hồ Chí Minh mở phiên tòa xét xử. Công an hăm dọa tôi không được tiết lộ việc tôi bị họ bắt cóc tại Nam Vang, nếu không nghe sẽ bị kết án nặng nề. Tòa tuyên phạt tôi 20 tháng tù về tội “trốn đi nước ngoài nhằm chống chính quyền nhân dân.” Tôi đã ở trong tù 19 tháng, nên được trả tự do vào ngày 26.3.2004. LHQ xác nhận tôi vẫn nằm dưới sự bảo trợ của LHQ, nên đã làm thủ tục cho tôi đi định cư tại Vương Ðiển ngày 22.6.2004.

Lê Trí Tuệ

Nạn nhân kế tiếp tên là ông Lê Trí Tuệ. Vào ngày 20 tháng 11 năm 2006, nhân vật này đã gửi đến tất cả những cơ quan và mọi giới chức có thẩm quyền ở Việt Nam một lá đơn tường trình và tố cáo dài 1.438 chữ. Phần đầu – và cũng là phần chính, gồm 444 chữ – xin được trích dẫn nguyên văn:

Cộng hoà xã hội chủ nghĩa ViệtNam

Độc Lập – Tự do – Hạnh phúc

Đơn Tường Trình và Tố Cáo

V/v Công An TP. Hồ Chí Minh, liên tục đàn áp, thẩm vấn, tạm giữ người tại cơ quan công an quận 4, TP. Hồ Chí Minh chỉ vì tôi thực thi những nhân quyền cơ bản của mình.

Tôi tên là: Lê Trí Tuệ

Sinh ngày 26/07/1979 Tại Hải Phòng.

Đăng ký Hộ khẩu thường trú: 942 Tôn Đức Thắng – Sở Dầu – Hồng Bàng – TP. Hải Phòng.

Điện thoại: 0982.152.619, 0912.530.615

image.jpg
Anh Lê Trí Tuệ mất tích tại Campuchia vào ngày 16 tháng 5 năm 2007.Ảnh gia đình cung cấp

Chức vụ:

Hội Viên Hội cựu chiến binh Việt Nam.

Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị Công ty Cổ Phần Trí Tuệ.

Phó Chủ Tịch Công Đoàn Độc Lập Việt Nam.

Kính thưa các quý vị lãnh đạo Nhà nước CHXHCN Việt Nam và các cơ quan truyền thông, báo chí trong và ngoài nước,

Căn cứ vào Tuyên Ngôn quốc tế về Nhân quyền của Liên Hiệp quốc năm 1948

Căn cứ vào Tuyên Ngôn Nguyên tắc Tổng Liên Đoàn Lao Công Thế Giới [Tuyên ngôn này đã được chấp thuận chung, trong Đại hội kỳ thứ 16 của Tổng liên đoàn lao động Thế Giới ILO (International Labor Organizations), họp tại Luxembourg, từ ngày 1 đến 04 tháng 10 năm 1968].

Căn cứ vào Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam năm 1992. Điều 53 và điều 69.

Hiến Pháp Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN) nêu rõ:

“Công dân có quyền tham gia quản lý nhà nước và xã hội, tham gia thảo luận các vấn đề chung của cả nước và địa phương, kiến nghị với cơ quan nhà nước, biểu quyết khi nhà nước trưng cầu dân ý.”

“Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin, có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật”.

Căn cứ vào những viện dẫn trên đây, làm cơ sở pháp lý dẫn tới sự ra đời và cơ sở Thành Lập công Đoàn Độc Lập Việt Nam, tuyên bố thành lập vào ngày 20/10/2006 tại Hà Nội.

Hiện nay chúng tôi đang làm thủ tục đăng ký, để từng bước hợp Hiến và hợp pháp theo quy định. Nhưng đáng tiếc thay tôi thường xuyên phải bị triệu tập lên cơ quan công an Quận 4, TP. Hồ Chí Minh để làm việc, bị cản trở quyền tự do đi lại của công dân, cản trở hoạt động khiếu nại tố cáo, ngăn cấm hoạt động xã hội, bảo vệ quyền con người cho nhân dân Việt Nam.

Hai ngày sau, sau khi đơn tường trình được gửi đi, Lê Trí Tuệ đã bị công an VN bắt giữ để tra hỏi về việc ông đã tham gia Ban Vận Động Thành Lập Công Đoàn Tự Do ở Việt Nam. Đến ngày 07/12/2006, trong khi Lê Trí Tuệ còn đang bị lưu giữ tại trụ sở công an Quận IV (Sài Gòn) nhân viên an ninh đã lục lọi đồ đạc, và kiểm tra máy vi tính của ông tại nhà trọ. Sau đó – vào ngày 14/03/2007 – ông Lê Trí Tuệ đã bị một số công an mặc thường phục đánh đập dã man, ngoài đường phố.

Tiếp đó, trong hai ngày ngày 29 và 30 tháng 03 năm 2007, ông Lê Trí Tuệ lại bị bắt giữ và ép buộc tuyên bố công khai giải tán Công Đoàn Độc Lập, và làm một bản cam kết sẽ từ bỏ tất cả những hoạt động bị nhà đương cuộc Việt Nam cáo buộc là phản động.

Cuối cùng (sau nhiều lần bị giam giữ, tra vấn, hành hung và khủng bố) Lê Trí Tuệ đã buộc phải trốn khỏi Việt Nam – theo như tin loan của BBC, nghe được hôm 13 tháng 4 năm 2007: “Một nhà bất đồng chính kiến Việt Nam vừa lánh nạn sang Campuchia… ông cho biết ông bị nhà chức trách tại TP HCM chuẩn bị đưa ra xét xử.”

Câu chuyện của Lê Trí Tuệ, nếu chấm dứt ở đây cũng đã đủ não lòng. Sự việc, tiếc thay, đã tiếp tục diễn ra một cách tồi tệ hơn nhiều – theo bản tin của HRW, gửi đi vào ngày 4 tháng 5 năm 2009:

“Người ta nghĩ rằng công an Việt Nam đã bắt cóc ông Lê Trí Tuệ, một trong những sáng lập viên của Công Đoàn Độc Lập Việt Nam. Ông Lê Trí Tuệ mất tích vào tháng Năm năm 2007 sau khi đào thoát sang Căm-Bốt để xin tị nạn. Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đã long trọng ghi nhận trong bản báo cáo 2008 về tình trạng nhân quyền Việt Nam rằng : ‘ông Lê Trí Tuệ hiện vẫn biệt tích… và theo một số lời đồn mật vụ của chính quyền Việt Nam đã giết ông ta.”

Cả hai vụ bắt người thượng dẫn đều xảy ra hết sức êm thắm ở Cambodia. Ông bạn láng giềng cứ câm như hến, coi như hoàn toàn không biết có chuyện gì (đáng tiếc) xảy ra ráo trọi.

Trịnh Xuân Thanh

Có lẽ vì tưởng lầm rằng nước Đức cũng giống nước Miên nên hôm 23 tháng 7 vừa qua, công an Việt Nam lại thực hiện thêm một vụ bắt cóc nữa giữa một công viên, ở Bá Linh. Lần này, theo như cách tán thán của độc giả Lâm Viên là “chơi dao có ngày đứt tay.”

Tôi không biết, và cũng không cần biết, đứa nào đang bị chảy máu xối xả vì chơi dại. Tôi chỉ ghét “thói côn đồ trong ngõ hẹp” của quý vị lãnh đạo (cái gọi là) Nhà Nước Pháp Quyền XHCNVN, và tận tình chia sẻ sự phẫn uất của blogger Bùi Văn Thuận:

“Việc an ninh, mật vụ bắt cóc TXT ngay trên đất Đức là kiểu hành xử của lũ mọi rợ, rừng rú, chà đạp lên mọi quy chuẩn của thế giới văn minh. Nhà cầm quyền Việt Nam đã dùng chiêu trò bắt cóc, khủng bố, tống giam tùy tiện công dân của mình rất nhiều lần, quen thói nên xứng đáng bị nhổ nước bọt vào mặt, phải chịu trừng phạt.”

Nước trong leo lẻo cá đớp cá là chuyện (đã đành) trong thế giới của loài vật nhưng là người, ở thế kỷ này, mà vẫn cứ hành xử như loài thú vậy sao?

Bộ trưởng ngoại giao Đức Sigmar Gabriel tuyên bố: „Chúng tôi không thể dung thứ và sẽ không dung thứ.“

From facebook:  Trần Bang

 

Lần này chính ông Sigmar Gabriel, bộ trưởng ngoại giao Đức, lên tiếng. Hôm nay, thứ sáu, ông Gabriel nói tại TP Wolfsburg „Không những chỉ trục xuất những người có trách nhiệm, chúng tôi đang thảo luận về các biện pháp khác nữa”

Ông nói thêm „Theo chúng tôi nhận định, phương cách bắt đưa người ra khỏi xứ như người ta thấy trong các bộ phim về thời chiến tranh lạnh là một việc chúng tôi không thể dung thứ và sẽ không dung thứ.“

Tưởng cũng nên nhắc lai trong chuyến công du Việt Nam cuối năm 2014, ông Sigmar Gabriel, lúc đó là bộ trưởng kinh tế Đức và trong vị thế chủ tịch đảng Dân chủ xã hội Đức SPD (Sozialdemokratische Partei Deutschlands) ngày 21.11.2014 ông đâ tiếp xúc và đàm thoại với nhiều nhà hoat động nhân quyền Việt Nam như anh Phạm Bá Hải, Huỳnh Trọng Hiếu, Lê Quốc Quyết, Nguyễn Trí Dũng, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Huỳnh Thục Vy.

Ông cũng chỉ trích chế độ CSVN không cho phép nghiệp đoàn lao đông tự do hoạt động. Đề cập đến đường lối cứng rắn của Đảng Cộng sản Việt Nam, ông Gabriel nói “Không thề tách rời Tự do kinh tế với tự do chính trị”

Hiếu Bá Linh – Thoibao.de