NHỮNG CÂY BÚT BỊ BẺ NGÒI…

8 SÀI GÒN

Hôm qua, tôi viết bài “Văn chương miền Nam trong mắt một đứa trẻ”, thì có người hỏi tôi: “Anh có biết số phận của những văn nghệ sĩ miền Nam sau ngày 30/4/1975 như thế nào không?”

Sau 75, hầu hết những cây bút gạo cội của nền văn chương miền Nam đều trải qua những tháng ngày trong lao tù của trại cải tạo. Bởi chính quyền mới cho rằng: cây bút của họ còn gây “tội ác” nặng nề hơn cả cây súng và chế độ mới gọi họ với cái tên: “Biệt kích văn hoá”.

Ta thử tìm lại một giai đoạn lịch sử, một đoạn đường đời đau thương của một vài người trong số họ:

Doãn quốc Sỹ:

Sau 30/4/75, Thầy – tôi gọi là Thầy vì những cuốn Việt văn tôi học ở Chủng viện đều do Thầy biên soạn – ở lại Sài gòn và tiếp tục giảng dạy một thời gian ngắn trước khi bị bắt.Thầy bị bắt ngày 3/4/1976 trong chiến dịch nhắm vào “biệt kích văn hoá” của chính quyền mới. Thầy bị giam từ 1976  tại trại giam Gia Trung – Tây Nguyên và được thả vào năm 1980 nhờ sự can thiệp của các tổ chức quốc tế. Trong khi chờ bảo lãnh sang Úc, thầy viết tác phẩm “Đi” dưới bút hiệu Hồ Khanh và gửi ra nước ngoài xuất bản. Vì lý do này, thầy bị bắt lại vào tháng 5/1984 và bị thêm nhiều năm tù đày. Dù trải qua hơn 14 năm tù, thầy luôn giữ phong thái ung dung tự tại, dùng nhân cách kẻ sĩ để đối đầu với bão táp, nên bạn bè văn hữu gọi là người “Thung Dung Trượng Nghĩa”.

Duyên Anh:

Sau 75, ông bị bắt đi cải tạo 6 năm từ 76 đến 81. Ông bị giam tại trại giam Đầm Đùn , mà sau này ông mô tả trong cuốn “Trại Đầm Đùn” đầy sự kinh khủng của cái đói, cái rét và sự khắc nghiệt. Năm 1983, ông vượt biên sang Pháp. Năm 1988, ông bị hành hung bởi những người Việt cực đoan tại Mỹ vì những quan điểm chính trị trong quá khứ và hiện tại. Cuộc hành hung gây cho ông thương tích khá nặng, nên sau đó ông bị tai biến và mất khả năng nói và qua đời tại Pháp trong sự lặng lẽ.

Mai Thảo:

Chỉ có cây đại thụ này né được nhà tù cải tạo nhờ trốn tránh ẩn dật với nhiều tên giả ở Việt Nam sau 75. Đến năm 1977, ông đã trốn thoát khỏi VN bằng đường biển. Sang Mỹ, ông sống cô độc và làm bạn với rượu và cây viết. Ông định cư tại Cali và tiếp tục mở lại tạp chí Văn để gom góp những mảnh vỡ của văn học miền Nam. Khi mất, ông để lại tập thơ “Ta thấy hình ta là những miếu đền” – như một tiếng thở dài về sự tàn phai và thân phận lưu vong.

Tô Thùy Yên:

Ông được coi là nhà thơ lớn nhất với tư duy triết học sâu sắc của miền Nam, nên ông là nhà thơ bị đi cải tạo lâu nhất, tổng cộng 13 năm.  Năm 88, ông ra tù, ông viết ” Bài thơ Ta về”_ một kiệt tác thời hậu chiến. Bài thơ không  có sự hận thù, chỉ có bao dung và nỗi buồn trước vận nước và lòng người. Năm 1993, ông sang Mỹ và sống lặng lẽ trong tâm thế một người đã đi đến tận cùng khổ đau.

Thanh Tâm Tuyền:

Vừa là sĩ quan tâm lý chiến cấp Đại úy, vừa được coi là nhà thơ khai phóng thể thơ tự do, vừa là nhà viết tiểu thuyết hiện sinh, nên ông bị bắt đi cải tạo ngay sau 30/4 suốt 7 năm từ 75 đến 82. Trong tù, ngoài nỗi đau thế xác, ông còn chịu một nỗi đau thầm kín là một người con ông bị mất tích trên đường đi tìm tự do. Năm 1990, ông sang Mỹ theo diện H.O. Ông qua đời năm 2006 vì ung thư phổi.

Phan Nhật Nam:

là sĩ quan binh chủng Dù và là nhà văn quân đội với những bút ký chiến sự rực lửa, ông bị đi học tập cải tạo ngay sau 30/4. Ông chịu cảnh tù đày suốt 14 năm qua nhiều trại giam khắc nghiệt từ nam ra bắc, trong đó có 8 năm biệt giam. Năm 1993, ông sang Mỹ định cư theo diện H.O.

Vợ chồng Trần Dạ Từ và Nhã Ca:

Sau 30/4, cả hai vợ chồng đều bị bắt và liệt vào “biệt kích văn hoá”. Nhã Ca bị giam khoảng 2 năm và được thả về chăm sóc cho 6 đứa con nhỏ. Còn Trần Dạ Từ phải chịu tù đày 12 năm từ 75 đến 88 tại nhiều trại giam. Nhờ sự vận động của các tổ chức quốc tế và sự can thiệp của chính phủ Thụy Điển, gia đình vợ chồng được bảo lãnh sang Thụy Điển vào tháng 9/1988.

Nhưng cũng có nhiều người không thể vượt qua sự khắc nghiệt của trại cải tạo và đã chết.

Nguyễn Mạnh Côn:

Ông bị bắt năm 1976 và đưa đi cải tạo ở trại giam Xuyên mộc. Để phản đối chính sách của trại giam, ông đã tuyệt thực, và rồi kiệt sức và qua đời ngày 1/6/1979. Khí tiết của ông được các bạn tù nhắc lại như một huyền thoại về phẩm giá.

Hồ Hữu Tường:

Một  nhà trí thức, một nhà văn lớn cũng qua đời năm 1980 trong thời gian giam giữ tại các trại cải tạo.

Vũ Hoàng Chương:

Bị bắt vào trại cải tạo sau 30/4 nhưng được  thả về năm 76 vì bệnh tật, nhưng vì quá suy sụp sau thời gian bị giam cầm khiến ông qua đời chỉ 5 ngày sau khi về nhà.

Hoạ sĩ Choé:

Tên thật là Nguyễn Hải Chí, là một tài năng bẩm sinh, nổi danh với những bức hí hoạ chính trị sắc sảo. Sau vài tháng làm báo với chế độ mới, ông bị bắt đi cải tạo từ 76 đến 85. Sau khi ra tù, ông tìm cách vượt biên nhưng không thành nên bị tù thêm một thời gian nữa. Năm 1997, ông bị đột quỵ và hai mắt vị loà nên ông chuyển qua làm thơ. Cuối năm 2002, ông được đưa sang Mỹ chữa trị nhưng không khỏi mù. Ông mất năm 2003 tại Virginia.

Số phận các nhà văn nữ ít nghiệt ngã hơn.

Nguyễn Thị Hoàng:

Sau 75 , bà cùng gia đình đi kinh tế mới ở Suối Dầu – Khánh Hòa khoảng 3 năm, làm đủ thứ nghề từ rẫy ruộng cho đến buôn bán nhỏ để nuôi con.

Túy Hồng:

Sau 75 định cư ở Mỹ. Bà tiếp tục viết văn và cộng tác với các tạp chí cho đến khi qua đời vào ngày 19/7/2020 tại Oregon, Hoa kỳ.

Lệ Hằng:

Bà rời VN sang Úc định cư 1989. Bà tiếp tục viết và cộng tác với các tạp chí văn học Việt.

Nguyễn Thị Thuỵ Vũ:

Riêng bà, là khổ. Sau 75 bà ở lại VN và trải qua những giai đoạn khó khăn, phải sống lê lết vì nuôi đứa con gái út bị bệnh. Hiện tại, bà sống ở Lộc ninh – Bình Phước với cuộc sống cũng tạm ổn nhờ sự giúp đỡ của bạn bè và các tổ chức văn bút.

Còn một số người ở lại VN như Sơn Nam, Võ Hồng, Quách Tấn, Vũ Hạnh. Có người hội nhập hợp tác với chế độ mới, có người lặng lẽ “gác bút”.

Câu chuyện về số phận của những văn nghệ sĩ miền Nam sau 30/4/1975 không chỉ là một câu chuyện văn chương, mà còn là những mảnh ghép từ nhiều phận đời với đầy đủ bi thương của một giai đoạn lịch sử vào thế kỷ 20, khi cây bút bị coi là “tội ác”.

DYNH ANH


 

Một người đàn ông đã chết cách đây hơn 5.300 năm

My Lan Pham

 Năm 1991, hai người leo núi tình cờ phát hiện một thi thể bị đóng băng trong dãy Alps. Ban đầu, họ nghĩ đó là một người hiện đại gặp nạn gần đây. Nhưng sự thật lại khiến cả giới khoa học kinh ngạc.

Đó là Ötzi, một người đàn ông đã chết cách đây hơn 5.300 năm.

Thi thể của ông được bảo quản gần như nguyên vẹn trong băng. Da, tóc, thậm chí cả dạ dày vẫn còn đủ để các nhà khoa học phân tích. Và từ đó, họ dần ghép lại câu chuyện về những giờ phút cuối cùng của ông.

Ông không phải là một con người “nguyên thủy” đơn giản như chúng ta thường tưởng. Trên người ông có hơn 60 hình xăm, nhiều trong số đó nằm ở những vị trí giống với điểm châm cứu, có thể liên quan đến việc chữa đau. Ông mang theo một chiếc rìu bằng đồng, một vật cực kỳ quý hiếm vào thời đó, cùng với dao đá, cung tên và các dụng cụ sinh tồn. Quần áo của ông được làm nhiều lớp, giày được thiết kế để giữ ấm ,tất cả cho thấy một mức độ hiểu biết và thích nghi đáng kinh ngạc.

Phân tích sâu hơn cho thấy một điều bất ngờ: ông không chết vì tai nạn.

Một mũi tên đã bắn trúng vai ông từ phía sau. Ông bị tấn công, và nhiều khả năng đã chết trong lúc cố gắng trốn thoát. Bữa ăn cuối cùng của ông vẫn còn trong dạ dày, cho thấy mọi thứ xảy ra rất nhanh, không có thời gian chuẩn bị.

Điều khiến câu chuyện này đặc biệt không chỉ là cái chết, mà là cách nó thay đổi góc nhìn của chúng ta về quá khứ.

Hơn 5.000 năm trước, con người đã có quần áo chuyên dụng, công cụ tinh vi, hiểu biết về cơ thể và có thể cả y học cơ bản. Họ không “đơn giản” như chúng ta vẫn nghĩ. Họ cũng sống, đấu tranh, bị truy đuổi và chết đi, giống như chúng ta hôm nay.

Ötzi không chỉ là một xác ướp trong băng.

Ông là một khoảnh khắc của lịch sử được đóng băng lại, nhắc chúng ta rằng con người, dù ở thời đại nào, vẫn luôn phức tạp, mong manh và đầy câu chuyện chưa kể.

My Lan Phạm

   Ảnh “xác ướp” là ảnh thật (chụp thi thể trong phòng thí nghiệm).

* Ảnh “khuôn mặt” :là tái dựng khoa học (dựa trên hộp sọ + dữ liệu DNA), không phải ảnh chụp khi còn sống.

* Các hình về quần áo, công cụ là hiện vật thật được tìm thấy cùng ông.


 

Mối tình xuyên thế kỷ và bi kịch nghiệt ngã tuổi 86: Khi “giấc mơ Mỹ” hóa thành cơn ác mộng

NHỮNG BÀI POST HAY.

Có những chuyện tình ngỡ chỉ tồn tại trên những thước phim điện ảnh kinh điển, nhưng lại bước ra đời thực với đầy đủ những dư vị từ ngọt ngào nhất đến đắng chát nhất. Đó là câu chuyện của bà Marie-Thérèse Abbey, một người phụ nữ Pháp đã dành cả đời để tìm lại mối tình đầu, để rồi nhận lấy một cái kết không ai có thể ngờ tới ở tuổi 86.

> Từ ly Ricard tại căn cứ NATO đến cuộc chia ly nửa thế kỷ

Câu chuyện bắt đầu vào cuối thập niên 1950, tại căn cứ quân sự NATO ở Fontainebleau, Pháp. Khi đó, Marie-Thérèse là một nữ thư ký song ngữ trẻ trung, thanh lịch. Cô gặp James Abbey, một sĩ quan quân đội Mỹ hào hoa đang đóng quân tại đây.

Giữa những căng thẳng của thời kỳ Chiến tranh Lạnh, tình yêu của họ nảy nở một cách giản dị: Ông mời bà uống Coca-Cola – biểu tượng của văn hóa Mỹ; bà mời ông nhấp ly rượu Ricard nồng đượm đặc trưng của nước Pháp. Thế nhưng, lịch sử đã rẽ hướng. Năm 1966, Pháp rút khỏi bộ chỉ huy NATO, các căn cứ đóng cửa. James phải theo đơn vị về nước, Marie-Thérèse ở lại. Những lá thư thưa dần rồi mất liên lạc, mỗi người tự xây dựng tổ ấm riêng ở hai bờ đại dương.

> Cuộc tái ngộ định mệnh sau 60 năm

Tưởng chừng thời gian đã vùi lấp tất cả, nhưng sau khi cả hai đều đã góa bụa ở tuổi xế chiều, định mệnh đã đưa họ tìm thấy nhau qua mạng xã hội vào năm 2022. Ở tuổi ngoài 80, ngọn lửa tình yêu cũ bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Chẳng nề hà khoảng cách, bà Marie-Thérèse quyết định rời bỏ quê hương để sang Alabama (Mỹ) đoàn tụ với James.

Cuối năm 2023, họ chính thức trở thành vợ chồng. Những tưởng đó là cái kết viên mãn cho “mối tình xuyên thế kỷ”, nơi họ sẽ cùng nhau đi nốt đoạn đường đời còn lại. Nhưng định mệnh một lần nữa trêu ngươi: Chỉ vài tháng sau đám cưới, ông James đột ngột qua đời vào tháng 5/2024.

Bi kịch từ lòng người và vòng xoáy pháp lý

Cái chết của người chồng cũng là lúc bà Marie-Thérèse rơi vào một “trận chiến” tàn khốc mà bà không hề chuẩn bị trước. Theo luật bang Alabama, bà có quyền hưởng một phần gia tài, bao gồm căn nhà trị giá khoảng $175.000. Thế nhưng, các con riêng của ông James đã ngay lập tức ra tay để gạt người mẹ kế ra khỏi di sản của cha mình.

Chỉ hai ngày sau tang lễ, họ cắt điện, nước, và thay đổi địa chỉ nhận thư chính thức để bà không thể nhận được các giấy tờ từ sở Di trú. Do nhập cảnh bằng visa du lịch (ESTA) và đã quá hạn 7 tháng trong khi thủ tục xin thẻ xanh chưa hoàn tất, bà Marie-Thérèse trở thành người cư trú bất hợp pháp.

Đỉnh điểm của sự tàn nhẫn diễn ra khi một người con của ông James, vốn là cựu cảnh sát, đã báo tin cho Cơ quan Di trú và Hải quan (ICE).

> Còng tay, xích chân và lệnh trục xuất

Hình ảnh một cụ bà 86 tuổi, đang mặc áo ngủ, bị nhân viên công vụ còng tay và xích chân dẫn đi đã làm rúng động truyền thông nước Pháp. Bà không được phép mang theo thuốc trị bệnh, bị giam giữ trong điều kiện khắc nghiệt suốt 2 tuần tại các trại tạm giam ở Alabama và Louisiana.

Bà chia sẻ trong nước mắt trên đài TF1 rằng bà bị đối xử như một tội phạm nguy hiểm. Phải đến khi Lãnh sự quán Pháp can thiệp quyết liệt, bà mới được trả tự do để… bị trục xuất về Pháp với lệnh cấm nhập cảnh vào Mỹ trong nhiều năm.

> Lời kết

Bà Marie-Thérèse hiện đã trở về Pháp, sống tại một viện dưỡng lão. Dù trắng tay về tài sản và mang theo nỗi đau bị đối xử tàn tệ tại nơi bà từng gọi là “quê hương thứ hai”, bà vẫn khẳng định mình không hối hận.

Câu chuyện của bà không chỉ là một bi kịch về di trú hay tranh chấp tài sản, mà còn là một nốt lặng buồn về lòng người. Ở tuổi 86, thay vì một cuộc sống bình yên, bà đã trải qua những cung bậc kinh khủng nhất: từ đỉnh cao hạnh phúc của ngày cưới đến sự lạnh lẽo của xiềng xích ICE. Nhưng sau tất cả, ít nhất bà đã được sống trọn vẹn những tháng ngày cuối cùng bên người mình yêu – một trải nghiệm mà có lẽ, không một quy định pháp lý hay sự nghiệt ngã nào có thể tước đoạt được trong ký ức của bà.

#anhpt_didyouknow

Mối tình xuyên thế kỷ và bi kịch nghiệt ngã tuổi 86: Khi “giấc mơ Mỹ” hóa thành cơn ác mộng

St


 

TẠI SAO CỘNG SẢN VIỆT NAM THỪA NHẬN SỰ THAM CHIẾN CỦA 310 NGHÌN BINH SĨ TRUNG CỘNG TRONG CUỘC CHIẾN VIỆT NAM?

Đặng Đình Mạnh

Bài viết đăng tải trên Người Việt

Sau 50 năm, kể từ khi cuộc chiến huynh đệ tương tàn tại miền Nam kéo dài gần hai thập kỷ kết thúc cho đến nay, truyền thông của nhà cầm quyền Cộng Sản trong nước đã công khai cho biết có đến 310 nghìn quân Trung Cộng đã từng được Hà Nội đưa vào lãnh thổ Việt Nam để tham chiến tại miền Nam.

Tuy thông tin này không mới, vì một vài chính khách, hoặc học giả phương tây đã từng đưa tin này từ khá lâu, nhưng khi ấy, do thông tin được đưa từ một phía, nên vẫn còn gây nhiều nghi hoặc cho công chúng. Thế nhưng, khi lần này thông tin được thừa nhận chính thức từ truyền thông trong nước thì đây là lần đầu tiên.

Chúng đã giúp tái khẳng định một điều mà công chúng vốn đã nghi ngờ từ lâu về sự tham chiến trực tiếp của binh sĩ Trung Cộng, bên cạnh những sự trợ giúp về khí tài, phương tiện, tài chính, kỹ thuật và cố vấn quân sự từ một số quốc gia Cộng Sản như Liên Xô (cũ), Bắc Hàn, Trung Cộng…

Nghi vấn được đặt ra rằng tại sao sự việc đã được nhà cầm quyền Cộng Sản giấu diếm ngần ấy năm (hơn 50 năm), thì bây giờ lại sẵn sàng tự nhiên bạch hóa thông tin về chúng? Mặc cho việc bạch hóa thông tin này đã có thể bóc mẽ sự giả dối của chế độ về động cơ thúc đẩy cuộc cưỡng chiếm miền Nam dưới danh nghĩa “Đánh đuổi quân Mỹ xâm lược”.

Vì lẽ, với sự hiện diện, tham chiến trực tiếp của binh sĩ Trung Cộng trên lãnh thổ miền Nam Việt Nam thì về bản chất pháp lý, chúng không có gì khác biệt đối với sự hiện diện, tham chiến của binh sĩ Hoa Kỳ cả. Cho nên, nếu nói quân Mỹ xâm lược thì cùng lúc đó, nói quân Trung Cộng xâm lược cũng chẳng có gì là sai.

Theo đó, khi thừa nhận công khai việc đưa hơn 310 nghìn binh sĩ Trung Cộng vào lãnh thổ Việt Nam tham chiến vào các năm 1965-1968, trong đó, trả giá bằng số thương vong lên đến gần 2.500 người. Xem ra, chế độ Hà Nội đang kể lể cho công chúng nghe về công trạng to lớn của Trung Cộng góp phần trong chiến thắng ngày 30 Tháng Tư 1975. Nhờ thế, giúp chế độ Cộng Sản nắm giữ độc quyền quyền lực chính trị trên toàn lãnh thổ Việt Nam trong suốt 50 năm qua.

Qua đó, đã gởi những tín hiệu rất đáng lo ngại cho đất nước trong những ngày sắp đến.

Một mặt, để chế độ Hà Nội thuyết phục người dân về tính chính đáng khi mời binh sĩ Trung Cộng vào lãnh thổ để tham gia diễn binh trong ngày kỷ niệm “chiến thắng” của chế độ.

Mặt khác, chuẩn bị tâm lý cho người dân để chấp nhận sự hà hiếp, lấn lướt của Trung Cộng trong mọi vấn đề, bao gồm cả vấn đề lãnh thổ, hải đảo trong tương lai như một cách để trả ơn.

Chưa kể đến việc tạo sự quen mắt cho công chúng khi trong tương lai, quân đội Trung Cộng có thể sẽ đổ bộ vào Việt Nam dưới danh nghĩa bảo vệ cho chế độ Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam “anh em” khi bị đe dọa về khả năng mất chính quyền.

Như để “thẩm định” điều này, ngày 24 Tháng Tư 2025, trong khi Trung Cộng gởi gần 120 binh sĩ qua Việt Nam để tập dượt, chuẩn bị cho buổi diễn binh tại Sài Gòn, thì mặt khác, truyền thông chính thức của Trung Cộng là Tân Hoa Xã cũng đã công khai thông tin về việc binh sĩ Trung Cộng đổ bộ lên bãi đá Hoài Ân, thuộc cụm đảo Thị Tứ, Trường Sa mà Việt Nam đã tuyên bố chủ quyền.

Kèm theo tin, báo Trung Cộng đăng ảnh 4 binh sĩ thuộc lực lượng hải cảnh Trung Cộng đang căng quốc kỳ trên bãi đá sau khi đã đổ bộ lên đây. Điều đáng nói, vẫn theo thông tin từ Tân Hoa Xã, việc đổ bộ trùng vào ngay thời điểm người đứng đầu Trung Cộng là Chủ Tịch nước Tập Cận Bình đang có chuyến thăm và làm việc chính thức tại Hà Nội.

Liệu chừng chế độ Hà Nội sẽ tiếp tục lên tiếng phê phán hành động xâm nhập hải đảo, tuyên bố chủ quyền trái phép của Trung Cộng để bảo lưu chủ quyền của đất nước theo công pháp quốc tế, hay sẽ phải giữ im lặng để… trả ơn cho món nợ chiến tranh?

Mặt khác, việc nhà cầm quyền Cộng Sản công khai thừa nhận những công ơn to lớn của Trung Cộng, đã hỗ trợ cho Hà Nội giành chiến thắng trong cuộc chiến Việt Nam, vô hình trung, làm lộ mặt trái trong mối quan hệ hai nước trong những năm cuối thập kỷ bảy mươi. Khi ấy, trong sự mâu thuẫn tột độ giữa hai quốc gia Cộng Sản là Liên Xô và Trung Cộng, thì Hà Nội đã công khai chọn phe đứng về phía Liên Xô.

Rõ ràng, sau khi đã đạt được mục đích của mình là cưỡng chiếm miền Nam, nắm giữ được quyền lực độc quyền trên toàn lãnh thổ, thì việc chế độ Hà Nội chọn theo phe Liên Xô để chống lại Trung Cộng. Đồng thời, đàn áp, xua đuổi Hoa Kiều về nước là thái độ “Ăn cháo, đá bát”, “Qua cầu rút ván” khiến Trung Cộng phải động binh, đưa quân đội tràn vào 6 tỉnh biên giới để “Dạy cho Việt Nam bài học” là có nguyên nhân chính đáng, không oan uổng gì cả.

Cái oan uổng là dân chúng của 6 tỉnh biên giới không có tội tình gì mà phải chết tức tưởi, tan cửa, nát nhà vì sự bất trung, bất tín của những kẻ lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam đối với đàn anh Trung Cộng.

Ngày nay, chế độ Hà Nội muốn dựa vào Trung Cộng để duy trì lâu hơn sự độc tài của mình trên đất nước, cho nên, phải ra mặt công khai kể lể ơn nghĩa ngày trước. Qua đó, ép buộc người dân phải chịu đựng những sự ức hiếp sắp tới sẽ càng ngày càng gia tăng của Trung Cộng trong tất cả các mặt đời sống xã hội, chứ không chỉ trong phạm vi chủ quyền lãnh thổ, biển đảo.

Thế nên, xét ra, công trạng của Trung Cộng chỉ mang lại lợi ích cho chế độ Cộng Sản Hà Nội, giúp Cộng Sản giành được chính quyền trên toàn lãnh thổ, giúp Cộng Sản duy trì sự độc tài để thu vén lợi ích cho đảng, cho cá nhân và đàn áp nhân dân.

Nhưng đối với nhân dân Việt Nam, công trạng của Trung Cộng không mạng lại lợi ích gì cho nhân dân cả, mà trái lại, còn là tai họa cho nhân dân. Theo đó, nhân dân Việt Nam không mang ơn gì của Trung Cộng cả.

Viết từ Hoa Thịnh Đốn, tháng 04/2025

* Ảnh binh sĩ Trung Cộng tham gia diễu binh tại Sài Gòn

Screenshot

 

Thủ phạm xả súng tại Nhà Trắng được xác định là kỹ sư hàng đầu liên quan đến NASA – Cole Tomas Allen.

Lê Thanh Hoàng Dân

“TIN NÓNG: Thủ phạm xả súng tại Nhà Trắng được xác định là kỹ sư hàng đầu liên quan đến NASA – Cole Tomas Allen, 31 tuổi, đến từ Torrance, California, đã bị bắt giữ với tư cách là nghi phạm cố gắng bắn Tổng thống Trump tại Bữa tối Phóng viên Nhà Trắng (White House Correspondents’ Dinner).

Tổng thống Trump đã được sơ tán an toàn sau khi tiếng súng nổ. Lực lượng thực thi pháp luật đã vô hiệu hóa mối đe dọa và bắt giữ Allen ngay tại hiện trường…”

Copy FB “David Thiên Ân”.

“Điều khiến câu chuyện này trở nên gây sốc: Allen sở hữu chính xác những kỹ năng chuyên môn mà drone cần. Hắn ta từng là Nghiên cứu sinh Hè tại Phòng thí nghiệm Sức đẩy Phản lực NASA (NASA JPL), làm kỹ sư cơ khí tại IJK Controls thiết kế hệ thống gimbal đa trục tiên tiến và hệ thống ổn định, thiết kế bàn quang học và hệ thống liên lạc laser tại Fluid Synchrony, đồng thời từng làm Trợ giảng tại Caltech.

Đây chính là những khả năng kỹ thuật chính xác cần thiết cho các pod nhắm mục tiêu chính xác, drone quân sự cao cấp, drone giám sát và drone cấp độ cartel — bao gồm định hướng chính xác, ổn định, liên lạc laser, quang học và các tải trọng ISR (Tình báo, Giám sát, Trinh sát) tiên tiến.

Tuy nhiên, dù có sự nghiệp kỹ thuật cao cấp, lương cao tại NASA, các nhà thầu hàng không vũ trụ và Caltech, hồ sơ công khai cho thấy đến năm 2025–2026, Allen chỉ làm việc bán thời gian với vai trò gia sư tại C2 Education, kiếm được một phần nhỏ so với mức lương tiềm năng của anh ta.

Một người 31 tuổi với chuyên môn NASA/JPL + gimbal + liên lạc laser lẽ ra phải làm việc tại Raytheon, Northrop Grumman hoặc các nhà thầu quốc phòng, kiếm 140.000–200.000 USD/năm kèm theo giấy phép an ninh. Thay vào đó, hồ sơ công khai cho thấy hắn ta gần như không có tài sản nào đáng kể, gần như không có dấu chân kỹ thuật số, và đột ngột chuyển sang làm gia sư với hồ sơ thấp.

Hiện tại hắn ta cũng đang phát triển một trò chơi điện tử mang tên “First Law” — một game về các robot phản loạn phá vỡ quy tắc đạo đức để làm hại con người. Hồ sơ này không khớp với nhau.

Cuộc điều tra đang tiếp tục và đang được mở rộng nhanh chóng.”

#CàPhêBuổiSáng #ĐiểmBáo


 

TIẾNG VỌNG CỦA THỜI GIAN….

8 SÀI GÒN 

Bà ấy không cố gắng làm nên lịch sử – bà chỉ cố gắng sống sót. Năm 1966 trong chiến tranh Việt Nam, một bà mẹ Nam Việt Nam đã nhảy xuống sông gần Qui Nhơn hướng về phía quân đội Sài Gòn. Bà ôm chặt bốn đứa con khi họ băng qua dòng nước sâu, bỏ lại phía sau tất cả nhà cửa ruộng vườn. Ngôi làng của họ bị pháo kích dữ dội, mang theo nỗi sợ hãi kinh hoàng.

Khoảnh khắc được ghi lại bởi nhiếp ảnh gia Kyoichi Sawada. Ông đã nhìn thấy một cảnh tượng ngoài sức tưởng tượng, một gia đình đang ôm chặt lấy nhau hỗn loạn giữa dòng nước sâu. Bức ảnh cho thấy không vũ khí, không chiến tuyến, chỉ có một người mẹ đang gánh vác cả thế giới của mình cố gắng vượt qua dòng nước và sự bất định. Sau đó, bức ảnh đã giành được giải Ảnh báo chí Thế giới của Năm, trở thành một trong những hình ảnh mạnh mẽ nhất thời điểm đó.

Những điều anh ấy làm tiếp theo còn quan trọng hơn. Thay vì giữ số tiền thưởng, Sawada đi tìm gia đình chạy giặc đó. Khi tìm thấy họ, anh ta đã trao cho họ tất cả mọi thứ – tiền, và bản sao bức ảnh. Với bức ảnh đó đã cho cả thế giới thấy nỗi đau và sợ hãi của họ. Đối với anh ấy, đó không phải vì danh tiếng vì anh ấy muốn làm điều gì đó đánh thức lương tri thế giới.

Nhiều năm sau, năm 1970, Sawada đã thiệt mạng khi vẫn đang tác nghiệp đưa tin về chiến tranh Việt Nam. Câu chuyện của anh ấy nhắc nhở chúng ta rằng đằng sau mỗi bức ảnh nổi tiếng là một cuộc đời thực sự – đầy sợ hãi, tình yêu và sức mạnh mà không bức ảnh nào có thể lột tả trọn vẹn.

CANG HUỲNH

lược dịch từ Échos du temps.


 

SÀI GÒN ƠI! TA MẤT NGƯỜI NHƯ NGƯỜI ĐÃ MẤT TÊN…

Việt Luận – Viet’s Herald

Nguyễn Tuấn

Nghe tin “Sài Gòn” được định danh cho một phường làm tôi liên tưởng đến ca khúc bất hủ: “Sài Gòn Niềm Nhớ Không Tên” của Nguyễn Đình Toàn. Và, một vấn đề lớn hơn: hoà giải dân tộc.

Tiếng súng chiến tranh đã lặng im nửa thế kỷ rồi. Nhưng những vết thương lòng của dân tộc vẫn chưa lành.

Sài Gòn là địa danh nổi tiếng, từng là nhịp tim của miền Nam, của Việt Nam Cộng Hòa. Sài Gòn, cùng với vài thành phố ở Đông Nam Á, từng được mệnh danh là “Hòn ngọc Viễn Đông” rực rỡ.

Sau 1975, Sài Gòn đã bị xóa khỏi bản đồ, nhường chỗ cho “Thành phố hcm”.

Sự đổi tên ấy, như một nhát dao cắt đứt sợi dây liên hệ với quá khứ, khiến người miền Nam thảng thốt.

Một nhà văn tài hoa đã cất tiếng than thành nhạc: “Sài Gòn ơi! Ta mất người như người đã mất tên”.

Không chỉ là mất đi một địa danh, mà là mất đi cả một phần hồn cốt, một bản sắc từng là niềm tự hào của bao thế hệ.

Hành động đổi tên này, khi đặt cạnh cách các nền văn hóa khác đối đãi với địa danh, càng làm nổi bật sự khắc nghiệt của nó.

Khi người Anh đặt chân đến Úc, họ không xóa sạch dấu vết của người thổ dân. Những cái tên như Canberra, Woolloomooloo, Cabramatta, Parramatta. v.v. vẫn vang vọng âm hưởng bản địa. Đó là một lời tri ân cho vùng đất và con người nơi đã tạo dựng nên những vùng đất đó.

Người Mỹ cũng vậy: giữ nguyên những San Francisco, San Diego, Los Angeles – những cái tên mang hơi thở Tây Ban Nha và bản địa. Đó là cách họ ôm lấy di sản của những nền văn hóa đã có trước.

Dù không hoàn hảo, những lựa chọn này là nhịp cầu nối giữa kẻ đến và người ở, là sự thừa nhận rằng lịch sử không phải là một bản nhạc độc tấu.

Ngược lại, sau 1975 khi nhà cầm quyền Bắc Việt mới bước vào Sài Gòn, họ vội vã đổi tên thành phố, như muốn xóa sạch ký ức của một miền Nam.

Thậm chí, những địa danh như Tân Sơn Nhứt – cách viết và phát âm thân thuộc của người miền Nam – cũng bị sửa thành Tân Sơn Nhất theo giọng điệu miền Bắc. Đó là một sự ngạo mạn với lịch sử.

Sự đồng hóa này, từ tên thành phố đến cách viết từng con chữ, là một tuyên ngôn về quyền lực.

Không chỉ quyền lực, đó cũng là một nhát cắt vào trái tim người miền Nam.

Không giống như người Anh hay người Mỹ, những người tìm cách dung hòa di sản, chánh quyền mới đã chọn cách áp đặt, biến Sài Gòn thành biểu tượng của sự chinh phục hơn là hòa giải và hoà hợp.

Dẫu vậy, trong tâm hồn người miền Nam, Sài Gòn vẫn sống. Họ vẫn nói “Đi Sài Gòn”, như một lời thì thầm của ký ức, một sự phản kháng thầm lặng trước dòng chảy của thời gian. Cái tên ấy là ngọn lửa không tắt, là minh chứng rằng hòa giải không thể nở hoa trên mảnh đất mà một phần lịch sử bị chôn vùi.

Phường Sài Gòn?

Gần đây, có đề xuất đặt tên một phường ở Quận 1, là phường “Sài Gòn”. Ý tưởng này đã khuấy động những con sóng cảm xúc.

Thoạt đầu nghe qua có vẻ là một nhành ô liu, một cử chỉ tưởng như muốn xoa dịu nỗi đau của quá khứ, nhưng trong thực tế đó lại là một một sự sỉ nhục và ngạo mạn trá hình.

Sài Gòn, từng là đô thành, nay bị thu nhỏ thành một phường! Một mảnh vỡ bé nhỏ của chính mình.

Đối với những trái tim vẫn khắc khoải cái tên Sài Gòn, đây không chỉ là sự hạ thấp, mà là một vết thương mới, như thể ký ức của họ bị giam cầm trong một góc nhỏ của lịch sử.

Ý tưởng này (lấy một phường đặt tên Sài Gòn), chẳng những thiếu sự nhạy cảm, mà còn xây thêm một bức tường ngăn cách. Hòa giải không thể đến từ những hành động làm mờ đi những địa danh lịch sử.

Cần những sáng kiến trân trọng di sản Sài Gòn, những bảo tàng kể câu chuyện miền Nam, những con đường mang tên những anh hùng đã có công mở rộng bờ cõi và bảo vệ miền Nam, hay những không gian công cộng nơi mọi tiếng nói được cất lên. Chỉ khi ấy, Sài Gòn mới có thể trở thành biểu tượng của hòa hợp, chứ không phải chia rẽ.

Sau 50 năm hoà bình, từ nỗi đau mất tên Sài Gòn, đến đề xuất “phường Sài Gòn” đầy tranh cãi, đất nước vẫn đang tìm lối vượt qua những lằn ranh của quá khứ. Bài học từ người Anh và người Mỹ, với sự tôn trọng dành cho địa danh bản địa, như ánh sao dẫn đường, nhắc nhở rằng hòa hợp nên bắt đầu từ việc ôm lấy di sản của nhau.

Bằng cách mở rộng trái tim và trí óc, lắng nghe mọi tiếng nói của lịch sử, Việt Nam có thể chữa lành những vết thương chia rẽ. Hòa giải không phải là xóa bỏ khác biệt, mà là để những khác biệt ấy cùng ngân vang trong bài ca dân tộc.

Nguyễn Tuấn


 

Người sống sót sau cú rơi từ độ cao nhất – (nữ tiếp viên 22 tuổi Vesna Vulović)

My Lan Pham

  Vào tháng 1 năm 1972, một sự nhầm lẫn đơn giản trong việc sắp xếp lịch làm việc đã khiến nữ tiếp viên 22 tuổi Vesna Vulović có mặt trên một chuyến bay mà lẽ ra cô không phải phục vụ.

Bốn mươi lăm phút sau khi chuyến bay JAT Flight 367 rời Copenhagen, một quả bom giấu trong vali ở khoang hành lý phía trước phát nổ.

Chiếc máy bay không hạ độ cao từ từ. Nó vỡ tung ngay lập tức ở độ cao 33.000 feet, phía trên những dãy núi phủ băng của Tiệp Khắc.

Tất cả mọi người trên khoang bị hất văng vào không trung.

Ngoại trừ Vesna.

Cô đang làm việc ở phần đuôi máy bay khi vụ nổ xảy ra. Một xe đẩy thức ăn đập mạnh vào người, ghim chặt cô vào thân máy bay. Trong khi những người khác biến mất giữa tầng mây, cô bị mắc kẹt bên trong một đoạn thân kim loại đang rơi tự do.

Phần đuôi rơi xuống từ độ cao hơn 10 km. Nó va vào sườn núi dốc phủ đầy tuyết gần một ngôi làng nhỏ ,độ dốc và lớp tuyết đã hấp thụ đủ lực va chạm để phần thân  còn lại không bị phá hủy hoàn toàn.

Trong bóng tối của đống đổ nát, giữa sự im lặng của rừng cây, có thứ gì đó chuyển động.

Cô đang la hét.

Một người đàn ông địa phương tên là Bruno Honke ,  cựu quân y thời Thế chiến II  là người đầu tiên nghe thấy. Ông băng qua tuyết và đống xác máy bay, và tìm thấy một cô gái trẻ còn sống sót trong một hoàn cảnh mà không ai đáng ra có thể sống được.

Chấn thương của cô vô cùng nghiêm trọng: vỡ hộp sọ, gãy ba đốt sống, cả hai chân đều gãy. Các bác sĩ nói với gia đình rằng hãy chuẩn bị tinh thần cho điều tồi tệ nhất và kể cả nếu sống sót, cô cũng sẽ không bao giờ có thể đi lại.

Nhưng họ không biết Vesna Vulović là ai.

Sau 16 tháng phẫu thuật và phục hồi chức năng không ngừng nghỉ, cô đã tự mình bước ra khỏi bệnh viện. Những nhân viên y tế từng nghi ngờ khả năng sống sót của cô chỉ còn biết lặng im kinh ngạc.

Cô quay lại làm việc cho chính hãng hàng không đó.

Cô không bao giờ phát triển nỗi sợ bay.

Cô trở thành anh hùng quốc gia tại Nam Tư.

Và cô nắm giữ một kỷ lục tồn tại hơn 50 năm: người sống sót sau cú rơi từ độ cao lớn nhất mà không có dù được công nhận bởi Guinness World Records.

Sự nhầm lẫn đã đưa cô lên chuyến bay ấy lẽ ra có thể kết thúc cuộc đời cô trước khi nó thực sự bắt đầu.

Nhưng thay vào đó, nó đã mang đến cho thế giới một trong những câu chuyện sống sót phi thường nhất từng được ghi nhận.

Có những con người… đơn giản là chưa đến lúc kết thúc thúc

My Lan Pham


 

Nhà đầu tư tỷ phú kiện công ty tiền mã hóa của gia đình ông Trump, cáo buộc ‘cưỡng đoạt’ (BBC)

BBC Vietnamese

Ông Justin Sun tại một hội nghị về tiền điện tử vào năm 2025

Tác giả, Archie Mitchell

Vai trò,Phóng viên Kinh tế

23 tháng 4 2026

Công ty tiền mã hóa World Liberty Financial của gia đình Trump đang bị một trong các nhà đầu tư tỷ phú kiện vì cáo buộc cưỡng đoạt tài sản.

Ông Justin Sun đã cáo buộc World Liberty thực hiện một “âm mưu bất hợp pháp” để chiếm đoạt token WLFI – một loại tiền mã hóa do World Liberty Financial phát hành – của ông.

Ông Sun cáo buộc công ty, do Tổng thống Mỹ Donald Trump và con trai Eric Trump đồng sáng lập, đã “đóng băng” tất cả token của ông và tước quyền bỏ phiếu của ông về các vấn đề quản trị.

World Liberty đã phủ nhận các cáo buộc nói trên.

Công ty này tuyên bố rằng ông Sun “đóng vai nạn nhân trong khi đưa ra những cáo buộc vô căn cứ để che đậy hành vi sai trái của chính mình”.

Ông Sun là một người nhiệt thành ủng hộ Tổng thống Donald Trump và lập trường của ông Trump về tiền điện tử, nhưng cáo buộc “một số cá nhân” liên quan đến World Liberty đã hành động trái với các giá trị của tổng thống.

“Họ đã đóng băng tất cả token của tôi một cách bất hợp pháp, tước bỏ quyền bỏ phiếu của tôi đối với các đề xuất quản trị, và đe dọa sẽ đốt token của tôi, xóa bỏ vĩnh viễn – tất cả đều không có lý do chính đáng,” ông cho biết trong một bài đăng trên mạng xã hội thông báo về vụ kiện.

Ông Sun là người sáng lập một dự án tiền mã hóa hàng tỷ USD khác, TRON.

Ban đầu, ông đầu tư 45 triệu USD vào World Liberty và cho biết, có thời điểm, token WLFI của ông được định giá hơn 1 tỷ USD.

Kể từ tháng Chín, giá của một token WLFI đã giảm mạnh từ 31 cent xuống chỉ còn dưới 8 cent.

Ông Sun cho biết sự ủng hộ của ông xuất phát từ mối liên hệ của gia đình ông Trump với dự án và sự ủng hộ lâu dài của ông đối với tiền mã hóa.

Ông cũng đã mua 100 triệu USD tiền mã hóa meme (meme coin) của ông Trump vào tháng 7/2025.

Những người đồng sáng lập World Liberty bao gồm ông Donald Trump và ông Eric Trump

Tuy nhiên, ông Sun cáo buộc những người điều hành World Liberty, trong đó có một người đồng sáng lập khác là Chase Herro, đang sử dụng công ty này như một “cơ hội vàng để tận dụng thương hiệu Trump nhằm thu lợi bằng cách gian lận”.

Trong đơn kiện được đệ trình hôm 21/4 tại một tòa án liên bang ở San Francisco, ông Sun lập luận rằng những lời hứa ban đầu về việc cho phép người nắm giữ token có quyền giao dịch loại tiền này trong tương lai “là sai sự thật và gây hiểu lầm”.

Mặc dù các token nói chung đã có thể giao dịch được, ông Sun cho biết World Liberty đã ngăn cản ông bán bất kỳ token nào và hiện đang đe dọa sẽ đốt số này – nghĩa là xóa bỏ hoàn toàn.

Ông Zach Witkoff, một người đồng sáng lập khác của World Liberty và là con trai của ông Steve Witkoff – đặc phái viên Trung Đông của Tổng thống Trump – nói rằng vụ kiện của ông Sun là một “nỗ lực tuyệt vọng nhằm đánh lạc hướng sự chú ý khỏi hành vi sai trái của chính ông này”.

“Những tuyên bố của ông ấy hoàn toàn vô căn cứ, và World Liberty mong muốn vụ kiện sẽ sớm bị bác bỏ”, ông Zach Witkoff nói, đồng thời khẳng định ông Sun đã có “hành vi sai trái buộc World Liberty phải hành động để bảo vệ chính mình và người dùng của mình”.

Ông Eric Trump nói thêm: “Điều duy nhất nực cười hơn vụ kiện này là việc bỏ ra sáu triệu USD cho một quả chuối được dán băng keo vào tường.”

Năm 2024, ông Sun đã mua, rồi ăn, một tác phẩm nghệ thuật của Maurizio Cattelan gồm một quả chuối được dán băng keo vào tường.

Các nhà đầu tư cũng tỏ ý ngày càng lo ngại về việc World Liberty vay tiền dựa trên giá trị token của mình.

Trong khi đó, Ủy ban Chứng khoán và Giao dịch (SEC) đã đình chỉ cuộc điều tra đối với ông Sun.

Thượng nghị sĩ Elizabeth Warren, một đảng viên Dân chủ, đặt câu hỏi liệu vụ việc có liên quan đến các khoản đầu tư của ông vào các dự án tiền điện tử của ông Trump hay không.

Ông Sun đã bị cáo buộc trả tiền cho những người có tầm ảnh hưởng lớn để quảng bá các công ty của mình trên mạng xã hội mà không tiết lộ các khoản thanh toán đó.

Trong một diễn biến khác, công ty của ông Trump đứng sau nền tảng Truth Social đã thay thế giám đốc điều hành Devin Nunes sau khi giá cổ phiếu giảm mạnh.

Ông Kevin McGurn, người từng làm việc tại Hulu, Vevo và T-Mobile, sẽ tạm thời tiếp quản vị trí của cựu nghị sĩ California.

Trong năm qua, giá cổ phiếu của Trump Media & Technology đã giảm gần hai phần ba do công ty này gặp khó khăn trong việc thu hút thêm người dùng ngoài tổng thống Mỹ, người thường xuyên sử dụng nền tảng này để đưa ra các thông báo.


 

Chơi crypto, một phụ nữ 73 tuổi bị AI lừa mất tiền tiết kiệm cả đời

Ba’o Nguoi-Viet

April 23, 2026

LONG ISLAND, New York (NV) – Bà Kyle Holder, một chuyên viên trị liệu, lẽ ra đã an hưởng tuổi già sau cả đời làm việc chăm chỉ. Nhưng chỉ trong vòng ba tháng, những kẻ lừa đảo tinh vi dùng trí tuệ nhân tạo (AI) dụ dỗ bà đầu tư tiền điện tử (crypto) để đánh cắp toàn bộ số tiền tiết kiệm $300,000 bà dành dụm mấy chục năm trời.

CBS News kể lại câu chuyện của bà vào ngày Thứ Tư, 23 Tháng Tư.

Biểu đồ giá tiền mã hóa Bitcoin được hiển thị trên màn hình điện thoại di động, đặt cạnh những tờ tiền đô la Mỹ. (Hình minh họa: Marvin RECINOS / AFP) (Photo by MARVIN RECINOS/AFP via Getty Images)

Bà Holder năm nay 73 tuổi, do gặp chấn thương khiến bà không thể tiếp tục công việc làm chuyên viên trị liệu. Bà cảm thấy thú vị với ý tưởng đầu tư ngay tại nhà.

Sự việc bắt đầu từ dịp Giáng Sinh năm 2024. Bà Holder nhận được một tin nhắn qua ứng dụng WhatsApp. Đây là cách bà Holder thường dùng để liên lạc gia đình và bạn bè ở Hoa Kỳ, Canada và Israel. Tin nhắn mời bà tham gia các khóa hướng dẫn về cách đầu tư crypto.

“Tôi chỉ nghĩ rằng, biết đâu đây lại là một cách để mình tận dụng thời gian, bắt đầu một điều gì đó mới mẻ và kiếm thêm tiền để lo liệu cho những năm tháng tuổi già,” bà Holder chia sẻ với đài CBS News, trong một công viên gần khu lưu trú có hỗ trợ sinh hoạt do chương trình Medicaid chi trả. Bà phải chuyển vào đây sinh sống sau khi mất hết số tiền tiết kiệm.

Bà Kyle Holder trong cuộc phỏng vấn với CBS News ở New York. Bà đang mở những tin nhắn của nhóm lường gạt đã gửi bà qua WhatsApp. (Hình: Chụp màn hình YouTube CBS News)

Chính vì “muốn làm điều gì đó mới mẻ,” bà Holder đã trả lời tin nhắn để hỏi thêm thông tin mà không biết cái bẫy đang giăng ra trước mặt. Một người tự xưng là Niamh trả lời và bắt đầu hỏi về cuộc sống của bà.

Nhắn tin qua lại, bà Holder nhớ rằng bà từng nghĩ mình và “người” tên Niamh đó đã trở thành bạn bè. “Cô ấy bảo cô ấy là mẹ đơn thân, và tôi cũng nghĩ mình là mẹ đơn thân. Cô ấy lúc nào cũng hỏi han về tôi. Và rồi cô ấy lại hỏi: ‘Tiền đã được chuyển chưa?’”

“Bạn yêu quý, tối qua bà ngủ có ngon không?” Niamh nhắn tin cho bà Holder qua WhatsApp vào giai đoạn đầu của vụ lừa đảo. “Hôm nay bà có dự định gì không?… À, tiền đã vào tài khoản Citibank của bà chưa?”

Niamh và một kẻ lừa đảo khác, người tự xưng là thành viên của “đội ngũ chăm sóc khách hàng” đã hướng dẫn bà Holder cách mở hai ví tiền điện tử trực tuyến. Sau đó, bà chuyển một khoản tiền nhỏ vào một tài khoản tiền mã hóa có liên kết với kẻ lừa đảo này. Ngay lập tức, hàng ngàn đô la đã xuất hiện trong ví tiền điện tử của bà Holder.

Nhân vật Niamh cam đoan với bà Holder rằng đội ngũ mà bà đang làm việc cùng sẽ chịu trách nhiệm nộp thuế cho khoản tiền mà hai bên cùng kiếm được. Người phụ nữ 73 tuổi này cứ ngỡ rằng bà đã tìm thấy một cơ hội đầu tư thực sự hợp pháp. Nói cách khác, bà “không còn phải lo về tuổi già nữa.”

Tiếp đó, Niamh ngỏ lời nhờ bà giúp đỡ. “Tôi hy vọng bà có thể thấu hiểu nỗi cơ cực của một người mẹ đơn thân, bởi số tiền tôi đã cho bạn vay bao gồm cả khoản tiền dành cho con gái Alice của tôi, và thậm chí là một phần số tiền tôi phải đi vay mượn,” Niamh viết trong tin nhắn WhatsApp.

Bà Holder tiếp tục chuyển thêm tiền từ các ví tiền điện tử của mình. Tính đến cuối cùng, bà đã gửi tổng cộng gần $300,000 vào 14 ví khác nhau, liên quan với nhóm lừa đảo.

Sau hai tháng liên lạc với Niamh mà vẫn không thấy bất kỳ khoản tiền nào được hoàn trả vào ví tiền điện tử của mình, bà Holder bắt đầu cảm thấy lo lắng.

Những gì bà có thể làm là tiếp tục nhắn tin qua WhatsApp.”‘Làm ơn hãy cam đoan với tôi rằng đây không phải là một trò lừa đảo,’ tôi thực sự đã nói câu đó với cô ấy. Tôi đang bắt đầu thấy lo lắng,” bà Holder nói với CBS News.

Nhân vật Niamh trả lời, nói với bà rằng bà đã chuyển tiền nhầm sang một ví tiền ảo khác.

“Ôi trời ơi, sao bà lại có thể phạm một lỗi nhỏ như vậy? Tệ quá. Hãy liên lạc với dịch vụ khách hàng để được tư vấn cách giải quyết vấn đề này,” Niamh nhắn lại cho bà Holder.

Đó là lúc bà bắt đầu thấy những tin nhắn WhatsApp trở nên đáng sợ.

“Bà đã phạm một lỗi nghiêm trọng,” Niamh viết trong một tin nhắn khác.

“Không còn muốn sống nữa.” Đó là cảm giác của bà Holder khi hiểu chuyện gì đã xảy ra. Toàn bộ số tiền tiết kiệm mà bà đã chắt chiu vất vả bấy lâu nay đã tan thành mây khói.

Trong suốt nhiều tuần liền, ngay cả trong việc bước xuống giường, bà cũng khó làm được. Các dịch vụ xã hội đã được huy động đến để thăm hỏi, chăm sóc bà, và sau cùng, cảnh sát đã đưa bà đến một bệnh viện địa phương. Các nhân viên xã hội đã sắp xếp để chương trình Medicaid chi trả chi phí giúp bà chuyển đến một cơ sở lưu trú hỗ trợ sinh hoạt tại Long Island. Tại đây, hiện bà đang sống chung trong một căn phòng nhỏ với một người phụ nữ khác.

“Tôi đã muốn để lại chút gì đó cho các con mình, nhưng giờ thì chẳng còn lại gì cả,” bà nói.

Vụ việc của bà Holder đã được chuyển đến Văn Phòng Điều Tra Hình Sự Thuộc Sở Thuế Vụ tại New York, nơi các điều tra viên đã phác họa lại toàn bộ quy trình của vụ lừa đảo này. Họ phát hiện rằng bọn tội phạm mạng đã chuyển tiền điện tử từ 14 ví mà bà Holder đã gửi tiền vào đó sang năm ví tiền mới khác nhau, nhằm gây khó khăn hơn cho bất kỳ ai muốn truy vết.

“Từ năm ví này, số tiền được chuyển đến một sàn giao dịch, đóng vai trò như là một đầu ra,” ông Harry Chavis, đặc vụ phụ trách vụ án, cho biết, theo CBS News.

Ông Chavis lưu ý rằng những kẻ lừa đảo có khả năng đã sử dụng các công cụ sẵn có trên “dark web,” cho phép chúng nhắm mục tiêu vào các nạn nhân một cách hiệu quả hơn nhiều.

“Họ sẽ rao bán những danh sách bao gồm những người từng là nạn nhân trước đây hoặc đang tìm kiếm thông tin về tiền điện tử. Ngoài ra còn có các dữ liệu khác đã bị thu thập trái phép (scrape), hoặc bị đánh cắp thông qua các vụ tấn công mạng hay rò rỉ thông tin, rồi bán lại để các tội phạm mua về sử dụng. Sau đó, chúng sử dụng những công cụ AI ‘đen’ để soạn thảo các kịch bản,nhắm thẳng vào từng nạn nhân cụ thể,” ông Chavis chia sẻ với CBS News.

Bọn tội phạm đã rút tổng cộng hơn $5 triệu tiền điện tử, là số tiền của bà Holder và các nạn nhân khác.

Theo Cục Điều tra Liên bang (FBI), bà Holder là một trong hàng ngàn người Mỹ đã bị lừa đảo chiếm đoạt tổng số tiền ước tính lên tới $20 tỷ thông qua các hình thức trộm cắp trên mạng trong năm 2025. Hơn một nửa trong số khoản tiền đó là tiền điện tử. (K.L)


 

 Cô H’Linh Hmok, 38 tuổi. là nữ tiến sĩ khoa học đầu tiên của người Ê đê

My Lan Pham

 Cô H’Linh Hmok, 38 tuổi trong hình hiện là tiến sĩ Vật lý, giảng viên Đại học QGTT Mexico. Cô xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo ở thị trấn Ea Drăng (Ea H’leo, Đắk Lắk) và được coi là nữ tiến sĩ khoa học đầu tiên của người Ê đê. Con đường của cô từ quê nhà Ea Drang tới ngày hôm nay rất dài, nhưng đầy ấn tượng và đáng khâm phục, theo tin từ nhiều báo và mạng xa hoi.

Cha mẹ của H’Linh có 4 con. Tuổi thơ của cô đầy thiếu thốn: “Nhà mình nghèo, không có đủ ván để che bốn bức tường, không đủ tôn để lợp trên mái nên mỗi lúc mưa thì nhà lại dột. Nước chảy lênh láng, ướt cả giường ngủ. Nhiều đêm, 6 thành viên trong gia đình ngồi co ro với miếng áo mưa che lơ lửng trên đầu. Những lúc nhà hết gạo, H’Linh và các em phải đi ngủ với cái bụng đói cồn cào”. Cô tâm sự trên báo SVVN.

Cô bé Ê đê này rất cực khổ để không bị thất học. Cô ráng đi xin lại sách cũ của các bạn đã học lớp trước để lại, tìm giấy nháp đóng thành vở học bài. Từ lớp 6 trở đi, vào mùa hè, cô đi nhổ cỏ, lượm cà phê, rửa chén bát cho quán bún phở để có tiền mua sách bút. Dù làm gì, H’Linh đều tranh thủ học bài. Kết quả cô học hết cấp 2 và thi đậu trung học nội trú N’Trang Long, tỉnh Đắk Lắk.

Được đi học ở đây khiến cuộc sống của cô tốt hơn. Cô có đủ sách vở để học, được thày cô chăm sóc tử tế. Cuối cùng cô thi đậu vào khoa  SP Vật lý của ĐH Tây Nguyên. Vào đại học là phải đối mặt với phương pháp học mới, trong khi nhà rất nghèo, có những lúc cô muốn gục ngã. Nhưng rồi H’Linh lại ráng vượt qua để trở thành sv đứng đầu lớp, và ở trong top 10 của khoa.

Cơ hội rất mong manh đến với cô khi Khoa Vật lý của Đại học La Habana, Cuba qua đại học Tây Nguyên cấp 1 suất học bổng duy nhất. H’Linh apply với mọi nỗ lực cao nhất… Và may mắn mỉm cười với cô. Cô được nhận qua Cuba học tập với học bổng toàn phần một năm học ngoại ngữ và 5 năm học chuyên ngành.

Niềm vui chưa tới bao lâu thì cha cô lâm bạo bệnh và mất. Cô cho biết khi đó gia đình cô đang lúc khó khăn đến cùng cực: “Tin mừng mở ra một cơ hội quý giá nhưng làm sao mình có thể đi du học, khi ngay đến tiền làm hồ sơ cũng không có? Mùa hè ấy, mình đi dọn cỏ thuê ở các rẫy cà phê, cực quá mà tiền công chỉ 20 nghìn đồng một ngày. Mình khóc trong tuyệt vọng nhưng rồi mình nghĩ đến bố, nghĩ về tương lai, nghĩ về ước mơ của mình. Không thể đầu hàng.” Mẹ cô đi vay tiền cho con từ quê đi xe đò 100 km về Buôn Ma Thuột để tìm cách có tiền làm hồ sơ. Và cuối cùng cô đã thuyết phục được tỉnh nhà giúp đỡ.”

1 tháng sau, cô gái trẻ đang chịu tang cha đó lên đường đi du học. Đây là lần đầu tiên cô được ra khỏi biên giới quốc gia, bay vượt nửa vòng trái đất, với nỗi mất cha vẫn nhức nhối bên trong.

6 năm đi du học là 6 năm gian khổ. Nhưng với H’Linh, được đi học là một niềm hạnh phúc. Cô học rất chăm chỉ, chịu khó, vừa học, vừa tham gia nghiên cứu khoa học, viết các bài báo chuyên ngành. Kết quả, cô tốt nghiệp cử nhân loại giỏi.

Không chấp nhận dừng lại, cô muốn mình đi xa hơn. H’Linh apply và tiếp tục nhận được học bổng toàn phần của Hội đồng Khoa học và Công nghệ Quốc gia Mexico để học lên thạc sĩ tại Trung tâm Nghiên cứu khoa học và Giáo dục đại học của Ensenada, Mexico. Cô chuyển qua Mexico học và sau khi tốt nghiệp thạc sỹ, thì thi đậu học bổng tiến sĩ. Cô đã hoàn tất và thi lấy bằng tiến sỹ ở ĐHQG Mexico, sau đó theo học sau tiến sĩ và trở thành giảng viên của trường.

Nay thì cô đã đi được nhiều nơi, làm nhiều việc. H’Linh tập trung vào việc nghiên cứu và phát triển các vật liệu ferroics và multiferroics không chứa chì. Đây là hướng nghiên cứu nhằm giảm thiểu tác động độc hại của kim loại này đối với sức khỏe con người và môi trường, đặc biệt trong các lĩnh vực như thiết bị điện tử và cảm biến thông minh. Cô từng tham dự nhiều hội nghị khoa học tại Mỹ, châu Âu, và thêm nhiều hiểu biết.

Giờ đây cô tha thiết muốn có thêm những nữ sinh dân tộc làm được như mình. “Là người con của Tây Nguyên, mình mong muốn truyền cảm hứng cho các bạn trẻ, đặc biệt là nữ sinh dân tộc thiểu số, để các bạn tin vào giáo dục, khoa học và khả năng thay đổi tương lai của chính mình. Hãy dám mơ lớn và hành động. Nếu không có cơ hội, hãy tự tìm hoặc tạo ra cơ hội. Nếu không có ai dẫn đường, hãy mạnh dạn bước đi trước. Mỗi bước nhỏ bạn đi hôm nay đều đưa bạn đến một tương lai tốt đẹp hơn.” H’Linh nói trên báo TPO.

Một cô gái thông minh, xinh đẹp và đầy can đảm. Xin chúc mừng cô và mong rằng ngày càng có nhiều cháu học sinh, sinh viên có thể học hỏi được những điều thú vị và bổ ích từ H’Linh.

Nguyễn Thị Bích Hậu

Hình của H’Linh tại thư viện ĐHQGTT Mexico, tại lễ TN tiến sĩ, và tại 1 hội nghị khoa học ở California, Mỹ – đăng trên các báo VNN, TPO, SVVN

From: Bang Uong


 

Buồn – Tưởng năng Tiến / STTD 

Buồn – Tưởng năng Tiến / STTD 

Người Việt rất hay buồn. Họ buồn đủ chuyện, đủ thứ, đủ cách, đủ kiểu, đủ loại và buồn dài dài: buồn chồng, buồn vợ, buồn con, buồn chuyện gia đình, buồn chuyện nước non, buồn chuyện tình duyên, buồn trong kỷ niệm, buồn tình đời, buồn nhân tình thế thái, buồn thế sự đảo điên, buồn tàn thu, buồn tàn canh gió lạnh … 

Đó là chưa kể những nỗi buồn, buồn lãng xẹt: buồn trông con nhện giăng tơ, buồn trông cửa bể chiều hôm, buồn trông nội cỏ rầu rầu, buồn trông con nước mới sa … 

Lúc nào và ở đâu dân Việt cũng đều có thể buồn được cả (ngoại ô buồn, thành phố buồn, đô thị buồn) và họ luôn luôn buồn quá mạng, buồn thê thảm, buồn dữ dội, buồn da diết, buồn thảm thiết, buồn tê tái, buồn miên man, buồn mênh mông, buồn man mác, buồn nát tâm tư, buồn rười rượi, buồn nẫu ruột, buồn muốn chết, buồn muốn khóc, buồn thấy mẹ, buồn tận mạng, buồn quá xá, buồn quá trời, buồn thỉu buồn thiu, buồn hết biết luôn … 

Nói tóm lại là người Việt buồn muôn thuở, buồn quanh năm, buồn suốt tháng, bất kể ngày đêm: ngày buồn tênh, đêm buồn tỉnh lẻ, khuya phố thị buồn, chiều chủ nhật buồn … Toàn là những nỗi buồn ngang, buồn bất chợt, buồn vô cớ, buồn vào hồn không tên, buồn mà không hiểu vì sao mình buồn nhưng họ đều buồn thiệt và buồn lắm lận. 

Chỉ có nỗi buồn về mùa màng thời tiết thì dân Việt mới nêu rõ nguyên do và ghi khá rõ – từ lâu – qua những câu lục bát truyền thống rất nhịp nhàng, và khá điệu đàng: 

Buồn về một nỗi tháng giêng

Con chim, cái cú, nằm nghiêng thở dài

Buồn về một nỗi tháng hai

Đêm ngắn, ngày dài, thua thiệt người ta

Buồn về một nỗi tháng ba

Mưa rầu, nắng lửa, người ta lừ đừ

Buồn về một nỗi tháng tư

Con mắt lừ đừ cơm chẳng muốn ăn

Buồn về một nỗi tháng năm

Chửa đặt mình nằm gà gáy, chim kêu 

 Riêng tôi thì vì đã quá già (có ngủ nghê gì được mấy đâu) nên đêm dài lắm. Nghe tiếng “gà gáy, chim kêu” còn mừng là đằng khác. Bởi thế, tôi chả hề phiền hà gì “về nỗi tháng năm”. Có buồn chăng – chả qua – chỉ vì chút dư âm của tháng tư (thôi) nhưng cứ buồn hoài và buồn lắm. 

Ngoài chút phiền lòng vì “nắng lửa, lừ đừ, cơm chẳng muốn ăn”, tôi còn buồn lòng không ít vì cả nước chợt ồn ào và náo nhiệt một cách giả tạo và gượng gạo. Khắp nơi bỗng đều đỏ rực một mầu, ngó mà ớn chè đậu: 

– Rực rỡ cờ hoa chào mừng 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam

– Họp mặt kỷ niệm 50 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước

– Treo cờ và khẩu hiệu tuyên truyền kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam thống nhất đất nước

– Giao lưu văn nghệ chào mừng kỷ niệm 50 năm ngày Giải phóng miền Nam thống nhất đất nước

– Triển lãm ảnh kỷ niệm 50 năm ngày giải phóng miền Nam

– Sôi nổi hoạt động chào mừng Kỷ niệm 50 năm ngày Giải phóng hoàn toàn Miền Nam thống nhất đất nước 

Thiên hạ, xem ra, không được “sôi nổi” gì cho lắm: 

– Thái Hạo: “Anh em trong nhà, đánh nhau một trận, năm mươi năm sau’ còn ăn mừng chiến thắng. Đó là tiểu khí của người nhỏ nhen”. 

– Nguyên Tống: “Cùng là anh em nòi giống Việt, đánh nhau đến tan cửa nát nhà rồi ăn mừng mãi cái ngày đó thì làm sao mà hoà giải dân tộc được?!” 

– Nguyễn Hữu Vinh: “Quan sát hiện tượng này, người ta có cảm giác rằng đảng giống như một con nghiện. Nhân tố gây nghiện ở đây là bạo lực, là hình ảnh của sự tàn bạo, sự giết chóc để thỏa mãn bản chất bạo lực của Đảng, của Giai cấp vô sản chuyên nghề lật đổ và cướp từ chính quyền cho đến lợi ích, tài sản.” 

– Nguyễn Thông: “Kiểu kỷ niệm, diễu hành, phô trương như thế này, xưa chỉ thấy ở đám phát xít Đức, về sau rõ nhất ở Triều Tiên … Hãy sống với thế giới văn minh chứ đừng mãi man rợ cờ phướn như thế.” 

– Phạm Quang Trung: “Anh em đánh nhau một trận rồi thôi, cười khì…đàng này đã 50 năm rồi mà vẫn tiệc tùng ăn mừng chiến thắng! Vậy là sao ta!?” 

Câu hỏi thượng dẫn khiến tôi nhớ đến chuyến viếng thăm tiểu bang Hawaii của TT Nhật bản Shinzo Abe, và bài diễn văn ông đọc vào ngày hôm sau (26 tháng 12 năm 2016) tại Trân Châu Cảng. Xin trích dẫn đôi đoạn, theo bản văn của dịch giả Nguyễn Quốc Vương: 

“Đấy là nơi tôi đã cúi đầu mặc niệm. Nơi đang khắc tên những người lính đã mất… Mỗi người lính đều có bố có mẹ lo lắng cho mình. Họ cũng có người vợ yêu thương và người yêu. Và có lẽ họ cũng có cả những đứa con mà họ đang háo hức với sự lớn lên từng ngày của chúng. 

Tất cả những tâm tư ấy đã bị cắt đứt. Khi nghĩ đến sự thật nghiêm trọng ấy và cảm nhận sâu sắc nó, tôi đã không thể thốt nên lời. Hỡi những linh hồn, xin hãy ngủ yên! Tôi, với tư cách là đại diện cho quốc dân Nhật Bản đã thả hoa xuống biển nơi những người lính đang an nghỉ với cả tấm lòng thành… 

Tôi, với tư cách là thủ tướng Nhật Bản, xin được gửi lời chia buồn chân thành mãi mãi tới linh hồn của những người đã bỏ mạng ở mảnh đất này, tới tất cả những người dũng cảm đã bỏ mạng bởi cuộc chiến tranh bắt đầu từ đây và cả linh hồn của vô số người dân vô tội đã trở thành nạn nhân của cuộc chiến tranh. 

Tấn thảm kịch của chiến tranh sẽ không bao giờ được lặp lại. Chúng tôi đã thề như thế. Và rồi sau chiến tranh, chúng tôi đã xây dựng nên quốc gia tự do, dân chủ, tôn trọng pháp trị và duy trì lời thề bất chiến một cách chân thành. 

Khi chiến tranh kết thúc, lúc Nhật Bản trở thành cánh đồng cháy trụi mênh mông và khổ sở trong tận cùng của nghèo đói, người đã không hề ngần ngại gửi đến thức ăn, quần áo là nước Mỹ và quốc dân Mỹ. Nhờ những tấm áo ấm và sữa mà quý vị gửi đến mà người Nhật đã giữ được sinh mệnh tới tương lai… 

Và rồi nước Mỹ cũng đã mở cho Nhật Bản con đường trở lại cộng đồng quốc tế. Dưới sự lãnh đạo của nước Mỹ, chúng tôi, với tư cách là một thành viên của thế giới tự do đã được hưởng thụ hòa bình và sự phồn vinh. 

Tấm lòng khoan dung rộng lớn, sự giúp đỡ và thành ý như thế của quý vị đối với người Nhật chúng tôi, những người đã từng đối đầu quyết liệt như kẻ địch đã khắc sâu trong lòng ông bà, bố mẹ chúng tôi. Cả chúng tôi cũng sẽ ghi nhớ điều đó. Cả con cháu chúng tôi cũng sẽ kể mãi và không thể nào quên… 

Đã 75 năm sau trận ‘Trân Châu cảng’. Nhật Bản và nước Mỹ, những nước đã tham dự cuộc chiến tranh tàn khốc trong lịch sử, đã trở thành hai nước đồng minh gắn bó với nhau mạnh mẽ và sâu sắc hiếm có trong lịch sử… Thứ gắn kết chúng ta chính là ‘sức mạnh của hòa giải’, the power of reconciliation, thứ do lòng khoan dung mang lại.” 

Người Nhật và người Mỹ không đợi đến ngày nay mới quyết định ‘bỏ đi sự thù hận và nuôi dưỡng tình bạn’. Ngay sau khi Thế Chiến Thứ II vừa chấm dứt, họ (kẻ thắng/người thua) đã nắm tay nhau để tạo nên “sức mạnh của tinh thần hòa giải” và sự “khoan dung” gần trăm năm nay. 

Chiến tranh VN cũng đã chấm dứt 50 năm (rồi) nhưng không biết đến bao giờ thì Bên Thắng Cuộc ở đất nước này mới thôi việc đình đám/cờ xí/tiệc tùng ăn mừng chiến thắng, thôi kỳ thị, và thôi kích động hận thù để hòa giải và hòa hợp với Bên Bại Cuộc? 

Nhân Tuấn Trương trả lời: “Tôi có thể kết luận (mà không sợ sai lầm) rằng đảng và nhà nước CSVN chưa bao giờ có chủ trương về hòa giải (hay HG&HH DT). Hòa giải-réconciliation” là hành vi chỉ có ở những dân tộc văn minh”. 

Nghe thế có buồn không? 

Buồn chớ và buồn lắm! Buồn muốn khóc luôn, buồn như chưa bao giờ buồn thế, buồn như không còn ai có thể buồn hơn được nữa. Buồn từ ngã bẩy, ngã ba buồn về.

Tưởng năng Tiến / STTD

From: My Tran