HIỂU ĐỜI – TÂM SỰ TUỔI GIÀ. Tác giả: Chu Dung Cơ – Thanh Dũng dịch

NHỮNG CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNGTri Duc Nguyen

Tác giả: Chu Dung Cơ – Thanh Dũng dịch

Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh, nhưng chỉ có hiểu cuộc đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.

Qua một ngày, mất một ngày.

Qua một ngày, vui một ngày.

Vui một ngày lãi một ngày…

Hanh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc và vui sướng là cảm giác và cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.

Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng có coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng ai mang nó đến, khi chết chẳng ai mang nó theo. Nếu có người cần bạn giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khoẻ và niềm vui thì tại sao không bỏ tiền ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền, biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đùng làm tôi tớ cho nó.

“Quãng đời còn lại càng ngắn ngủi thì càng phải làm cho nó phong phú”. Người già phải thay đổi cũ kỹ đi, hãy chia tay với “ông sư khổ hạnh” hãy làm “con chim bay lượn”. Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao phẩm chất cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của TUỔI GIÀ.

Tiền bạc rồi sẽ là của con, địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khoẻ là của mình.

*Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn.

*Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một cái, hỏi vài câu là thấy đủ rồi.

*Con tiêu tiền của cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền của con chẳng dễ chút nào.

*Nhà cha mẹ là nhà của con; nhà của con không phải là nhà cha mẹ.

Khác nhau là thế, người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp. Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.

Ốm đau trông cậy vào ai ? Trông cậy con ư ? Nếu ốm dai dẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu “cứu bệnh sàng tiền vô hiếu tử”. Trông vào bạn đời ư ? Người ta cũng yếu, có khi lo cho bản thân còn chưa xong, có muốn đỡ đần cũng không làm nổi. Trông cậy vào đồng tiền ư ? chỉ còn cách đấy.

Cái được người ta chẳng hay để ý; cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong đời tuỳ thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người ta hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì cho mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn.

Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình “Tỷ thượng bất túc, tỷ hạ hữu dư”, biết đủ thì lúc nào cũng vui “tri túc thường lạc”.

*Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt mỏi, tự tìm niềm vui.

*Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui.

Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn, tận tâm vì công việc là coi như cống hiến, có thể yên lòng, không hổ thẹn với lương tâm là được. Huống hồ người ta cũng nghĩ cả rồi, ai cũng thế cả, cuối cùng là trở về với tự nhiên.

*Thực ra nghề cao chẳng bằng tuổi thọ cao,

*Tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao.

Quá nửa đời dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho vui thì sống, việc gì muốn làm thì làm, ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống để người khác thích hay không thích, nên sống thật với mình.

Sống trên đời không thể vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực, thế nào cũng xong.

*Tuổi già tâm không già, thế là già mà không già;

*Tuổi không già tâm già, thế là không già lại thành già.

Nhưng giải quyết một vấn đề thì nên nghe già.

Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức, ăn uống quá thanh đạm thì khôhg đủ chất bổ, quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ, quá ồn ào thì khó chịu… mọi thứ đều nên “VỪA PHẢI”.

*Người ngu gây bệnh (hút thuốc, say rượu, tham ăn, tham uống…).

*Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám chữa bệnh…).

*Người khôn phòng bệnh, chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống.

*Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới chữa bệnh….ĐỀU LÀ MUỘN.

Phẩm chất sống người già cao hay thấp chủ yếu tuỳ thuộc vào cách suy tưởng: Suy tưởng hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng suy tưởng hướng lợi để xây dựng cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và tự tin, cuộc sống có hương, có vị. Suy tưởng hướng hại là suy tưởng tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết

“Chơi” là một trong những nhu cầu căn bản của tuổi già, hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi yêu thích nhất, trong khi chơi hãy thử nghiệm niềm vui chiến thắng, thua không cay, chơi là đùa. Về tâm lý và sinh lý, người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh.

“Hoàn toàn khoẻ mạnh” đó là nói thân thể khoẻ mạnh, tâm lý khoẻ mạnh và đạo đức khoẻ mạnh.. Tâm lý khoẻ mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao tiếp; Đạo đức khoẻ mạnh là có tình yêu thương, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung, người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu…

Con người là con người xã hội, không thể sống biệt lập, bưng tai bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong xã hội, thể hiện giá trị của mình đó là cách sống lành mạnh.

Cuộc sống tuổi già nên có nhiều bạn gìà trong nhiều thành phần, nhiều mẫu người với nhiều màu sắc khác nhau trong xã hội. Có một hai bạn tốt thì chưa đủ, nên có cả một nhóm bạn già, tình đẹp làm thêm cuộc sống tuổi già, làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị, nhiều màu sắc.

Con người ta chịu đựng, hoà giải và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình. Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất, quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống như thế nào.

Tại sao khi về già người ta hay hoài cổ “hay nhớ lại chuyện xưa?” Đến những năm cuối đời, người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân ga cuối. Tâm linh cần trong phòng, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tìm lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thủa nhỏ, cùng bạn sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thanh là một niềm vui lớn của tuổi già.

Nếu bạn đã cố hết sức, mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó. Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, “Quả ngắt vội không bao giờ ngọt”.

“SINH – LÃO – BỆNH – TỬ” là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình dấu chấm hết thật TRÒN.

(Sưu tầm)


 

Cuba xác nhận đàm phán với Mỹ giữa khủng hoảng phong tỏa dầu mỏ (BBC)

(BBC)

Chủ tịch Cuba Díaz-Canel cho biết lưới điện của đảo quốc này ngày càng “không ổn định”

  • Tác giả, Malu Cursino

Chủ tịch Cuba Miguel Díaz-Canel cho biết chính phủ nước này đang tiến hành các cuộc đàm phán với chính quyền Donald Trump nhằm tìm kiếm giải pháp cho những bất đồng giữa hai nước, trong bối cảnh quốc gia vùng Caribe này tiếp tục chịu ảnh hưởng từ lệnh phong tỏa dầu mỏ của Mỹ.

Ông Díaz-Canel cho biết suốt ba tháng qua Cuba đã không nhận được bất kỳ nguồn nhiên liệu nào.

Các cuộc đàm phán giữa hai nước hiện mới chỉ ở giai đoạn đầu, theo thông báo được phát sóng toàn quốc vào hôm 13/3 của Chủ tịch Miguel Díaz-Canel, người chỉ đạo đoàn đàm phán của Cuba.

Hôm 9/3, Tổng thống Mỹ Donald Trump nói rằng Cuba đang gặp “rắc rối lớn” và cảnh báo về khả năng “tiếp quản một cách thân thiện” đảo quốc này.

Cuba hiện đang trải qua nhiều đợt mất điện, khi đất nước thiếu nhiên liệu để vận hành hệ thống điện – tình trạng càng trầm trọng hơn do áp lực từ Mỹ.

Kể từ khi trở lại Nhà Trắng, ông Trump đã thể hiện rõ mong muốn thay đổi ban lãnh đạo của Cuba. Ông cũng đe dọa áp thuế đối với hàng hóa nhập khẩu vào Mỹ từ bất kỳ quốc gia nào cung cấp dầu cho Cuba.

“Như Tổng thống Trump đã tuyên bố, chúng tôi đang đàm phán với Cuba. Các nhà lãnh đạo của họ nên đạt được một thỏa thuận, điều mà ông Trump tin rằng ‘sẽ rất dễ dàng đạt được'”, Nhà Trắng nói với BBC hôm 13/3.

Havana phụ thuộc rất lớn vào nhiên liệu nhập khẩu để sản xuất điện, trong khi Mỹ đã thu giữ một số lô dầu đang trên đường tới Cuba.

Trước đây, Venezuela được cho là cung cấp khoảng 35.000 thùng dầu mỗi ngày cho Cuba, đáp ứng khoảng một nửa nhu cầu dầu của đảo quốc.

Tuy nhiên, việc Mỹ tiến hành chiến dịch tại Venezuela và bắt giữ Tổng thống Nicolás Maduro vào đầu tháng 1/2026 đã làm gián đoạn nguồn cung này.

Trong bài phát biểu toàn quốc, Chủ tịch Cuba Miguel Díaz-Canel cho biết việc trong ba tháng qua không nhập khẩu được bất kỳ nguồn nguyên liệu nào đã khiến dự trữ dầu diesel và dầu nhiên liệu của nước này dần cạn kiệt. Vì vậy, hệ thống điện quốc gia ngày càng trở nên “không ổn định”, ông nói.

Nhằm giảm bớt tác động, Cuba đã tăng sản lượng dầu thô và khí đốt trong nước, đồng thời mở rộng sản xuất điện mặt trời.

Play video, “Cuộc sống thiếu điện và nhiên liệu ở Cuba”, Thời lượng 1,42

01:42

Quan hệ giữa Mỹ và Cuba đã trở nên căng thẳng kể từ khi lãnh đạo cộng sản Fidel Castro lật đổ chính phủ được Mỹ hậu thuẫn vào năm 1959.

Các lệnh trừng phạt và cấm vận thương mại của Mỹ đối với Cuba đã được áp đặt từ đầu những năm 1960.

Đảo quốc này chỉ cách bang Florida của Mỹ khoảng 145km về phía nam. Do khoảng cách gần, nhiều người Cuba không ủng hộ chính quyền Havana đã di cư sang Mỹ. Đây cũng là một trong những lý do khiến thành phố Miami có cộng đồng người Mỹ gốc Cuba rất lớn.

Liên quan đến các cuộc đàm phán hiện tại, Tổng thống Donald Trump cho biết Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio – người là con của những người Cuba nhập cư – đang tham gia vào quá trình này.

Ông Rubio hồi tháng Hai đã phát biểu rằng Cuba cần phải thay đổi.

“Cuba cần phải thay đổi mạnh mẽ, vì đó là cơ hội duy nhất để cải thiện đời sống cho người dân,” ông nói với các phóng viên vào ngày 25/2.

Năm 2024, cộng đồng người Mỹ gốc Cuba tại thành phố Miami đã biểu tình ủng hộ tù nhân chính trị đang bị giam giữ tại Cuba, đồng thời vận động cho ông Donald Trump trở lại Nhà Trắng

Ngoài ra, chính phủ Cuba cho biết nước này sẽ thả 51 tù nhân trong những ngày tới như một cử chỉ “thiện chí” sau các cuộc trao đổi với Vatican.

Động thái này diễn ra vài tuần sau khi Ngoại trưởng Cuba Bruno Rodriguez gặp Giáo hoàng Leo tại Vatican.

Cuba không cho biết liệu những người sắp được thả có bao gồm tù nhân chính trị hay không, nhưng cho biết tất cả họ đều “đã chấp hành phần lớn thời gian bản án và có thái độ cải tạo tốt trong thời gian ở tù.”

Làm rõ về kế hoạch thả tù nhân sắp tới, Bộ Ngoại giao Cuba cho biết từ năm 2010, Havana đã ân xá cho 9.905 tù nhân.

Cơ quan này cũng cho biết thêm rằng trong ba năm qua, khoảng 10.000 người bị giam giữ khác đã được thả “thông qua nhiều hình thức giảm án khác nhau.”

Chính phủ Cuba khẳng định quyết định này là “chủ quyền” của Cuba và phù hợp với thời điểm tuần Thánh trong lịch Kitô giáo.


 

Chú đi bầu chưa mà giờ còn ngủ?

Việt Nam Thời Báo

 Mới sáng sớm ngày bầu cử, chú công an khu vực (CAKV) đã đến gõ cửa từng nhà trong xóm hối đi bỏ phiếu.

Chú Ba mở cửa thấy chú CAKV thì run lắm:

– Dạ trọng kính chú.

Chú CAKV hất hàm hỏi xóc hông:

– Chú đi bầu chưa mà giờ còn ngủ?

Chú Ba dù bị phá giấc ngủ nướng sau một tuần làm việc khuân vác mệt nhọc, bực lắm nhưng cũng phải nhỏ nhẹ:

– Dạ chưa, lát em đi ngay. Dạ kính thưa chú, mà mình bầu cho ai?

Chú CAKV gắt:

– Không chịu coi TV tìm người mà bầu đúng cử cho xứng gì cả, chỉ lo đi làm, vớ vẩn còn hỏi.

Chú Ba thật thà:

– Dạ em xem TV thường lắm ạ. Em thấy từ tổng bí thư, chủ tịch nước, thủ tướng, các bộ trưởng, các ông ở trong ban chấp hành trung ương đảng, rồi đến các ông chủ tịch này chủ tịch khác. Em nhìn mặt mấy ông bà ở trên TV hoài, nghe ở trên TV hoài, nghe họ nói đủ thứ kế hoạch, đủ thứ đạo đức mà cuối cùng thì là dẫn nhau ra toà hàng dây – nào là ăn cắp, hối lộ hàng tỷ tỷ – gái trai lung tung, em chẳng biết qua TV thì ông nào tốt, bà nào xấu, thôi thì chú CAKV sáng suốt, là tai là mắt của đảng, chỉ cho em.

Chú CAKV nghe khen cười tít mắt:

– Ừ. Phiếu bầu có ghi tên 7 người phải không? Cứ gạch người cuối là xong, còn nếu không, cứ bỏ hết vào thùng phiếu, chẳng sợ phiếu trắng bất hợp lệ đâu. Tổ kiểm phiếu người ta sửa lại cho hết đấy. Hay thôi, tiện nhất là đưa hết phiếu cho bà tổ phó an ninh, lát nữa bả đến nhắc đi bầu, nhờ bả bỏ thùng phiếu cho. Cả tổ họ làm vậy đó. Năm nào chả vậy. Cứ thế là tổ đạt trăm phần trăm đi bầu đấy.

Hừ hừ trong miệng mấy tiếng rồi quay đi, chú khu vực lẩm bẩm, mắng chú Ba:

– Mới có mấy năm không bầu mà đã quên cả luật với chả lệ.


 

Kiến trúc sư Ngô Viết Thụ, một cuộc đời rất đẹp

 NHỮNG BÀI POST HAYKim  Phan

 Kiến trúc sư Ngô Viết Thụ, một cuộc đời rất đẹp

Ngô Viết Thụ sinh ngày 17 tháng 9 năm 1926 tại làng Lang Xá, xã Thủy Thanh, thị xã Hương Thủy (Thừa Thiên – Huế), lập gia đình với cô Võ Thị Cơ, một thiếu nữ ở Đà Lạt, vào năm 1948, khi theo học Trường Cao đẳng Kiến trúc tại Đà Lạt.

Kiến trúc sư Ngô Viết Nam Sơn, con trai kiến trúc sư Ngô Viết Thụ, kể: “Hơn 50 năm trước, có một tân sinh viên nghèo đi từ Huế vào Đà Lạt. Anh học trò nghèo tay trắng, xách vali vào Đà Lạt để theo học tại Trường Cao đẳng Kiến trúc. Người đầu tiên anh gặp là một nữ sinh trung học đệ nhị cấp: “Cô ơi, cho tui hỏi đường tới nhà trọ này”. Nghe chỉ đường xong, anh còn hỏi thêm một câu: “Gạo một ký bao nhiêu?”, cô gái giơ hai ngón tay: “Hai đồng”.

Sau đó, vì học giỏi, anh được giới thiệu dạy kèm cho con gái ông bà ở trung tâm thành phố. Cậu sinh viên trở thành gia sư cho cô gái và các em của cô, rồi trở nên thân thiết với gia đình. Nhiều năm sau, họ thành vợ chồng.

Đó là câu chuyện của cha mẹ tôi. Mỗi khi giận nhau, hai ông bà giao hẹn giơ hai ngón tay lên để làm hòa, không giận nữa. Hình ảnh mà tôi nhớ nhất là những đêm cha mẹ hàn huyên với nhau đến 2, 3 giờ sáng. Có lẽ tình yêu này quá lớn, nên sau khi mẹ mất, cha tôi bị sốc lớn và ở vậy cho đến khi qua đời.

Cha tôi, kiến trúc sư Ngô Viết Thụ, sau này có lần nói: ông ráng học thật giỏi để xứng đáng với tình cảm của mẹ tôi. Sau khi du học Pháp về, một trong những nơi đầu tiên ông quay lại để giúp xây dựng chính là Đà Lạt…” (Bê tông hóa Đà Lạt, báo Người Đô Thị 18.4.2019)

Năm 1950, Trường Cao đẳng Kiến trúc Đà Lạt được chuyển về Sài gòn. Các sinh viên có thể chọn chuyển về Sài gòn hoặc sang Pháp học tiếp. Nhận thấy ông Ngô Viết Thụ rất có tài, gia đình vợ ông quyết định giúp ông sang Pháp du học. Nhưng sợ ông mang mặc cảm phận nghèo phải nương tựa nhờ vả gia đình vợ nên vợ ông quyết định nghỉ học, giúp cha mẹ buôn bán để ông yên tâm chỉ chịu ơn vợ mà thôi.

Từ năm 1950 đến năm 1955, ông là sinh viên ngành kiến trúc tại Trường Mỹ thuật Quốc gia (École des Beaux-Arts) ở Paris. Năm 1955, ông nhận Giải thưởng lớn Roma (Grand Prix de Rome), giải thưởng về kiến trúc dành cho kiến trúc sư tại Pháp, thường được gọi là giải Khôi nguyên La Mã. Trong thời gian từ năm 1955 đến năm 1958, ông lưu trú tại Biệt thự Medicis (Villa Medicis) của Viện Hàn lâm Pháp tại Roma (Ý) để nghiên cứu về quy hoạch và kiến trúc. Năm 1962, ông là kiến trúc sư châu Á đầu tiên trở thành Honorary Fellow (viện sĩ danh dự) của Viện Kiến trúc Hoa Kỳ (American Institute of Architects).

Sau khi ông đoạt giải Khôi nguyên La Mã và kết thúc thời gian sống và làm việc ở Biệt thự Medicis tại Rome, rất nhiều văn phòng kiến trúc sư danh tiếng ở Pháp, Ý và một số nước khác đã đánh tiếng mời ông về làm việc với mức lương hậu hĩnh. Tương lai rộng mở, ông có thể cùng vợ con định cư tại châu Âu, nhưng lúc đó, Tổng thống Ngô Đình Diệm cử GS Bửu Hội sang Pháp mời ông về nước làm việc. Trước khi sang Pháp, GS Bửu Hội đến thăm cha ông là cụ Ngô Viết Quang và mang giúp quà của cụ gửi cho ông là 3 trái xoài cùng một bài thơ mang tên “Cá gáy hóa long”, đại ý chúc mừng ông công thành danh toại, nhưng khuyên ông không nên quên nguồn cội và nên trở về giúp đất nước. Sau khi đọc xong thư nhà, ông quyết định thu xếp cùng gia đình trở về Việt Nam.

Chỉ trong vài năm, ông thiết kế nhiều dự án quan trọng của quốc gia và vào năm 1960, Tổng thống Ngô Đình Diệm đã mời ông nhận chức Bộ trưởng Bộ Xây dựng. Đây là một chức vụ có quyền uy, không chỉ điều hành việc xây dựng đất nước mà còn nắm cả Công ty xổ số kiến thiết vốn là con gà đẻ trứng vàng lúc bấy giờ. Ông băn khoăn, hỏi ý kiến vợ, bà khuyên ông không nên nhận vì bản thân ông vốn là một người nghệ sĩ sáng tạo chứ không phải một chính khách. Ra nhận chức vụ lớn, trách nhiệm cao, phải học hỏi cung cách làm chính trị sẽ ảnh hưởng nhiều đến nghề nghiệp theo thời cuộc có thể lên, cũng có thể xuống, sẽ có va chạm, xung đột quyền lực với người khác ở chốn quan trường…

Thấy vợ nói cũng hợp với ý mình nên ông đã từ chối, chỉ nhận làm cố vấn và giữ chức trưởng Văn phòng Tư vấn Kiến trúc và Chỉnh trang lãnh thổ. Từ đó, Việt Nam Cộng hòa không còn Bộ Xây dựng nữa, việc quy hoạch toàn miền Nam Việt Nam cho đến năm 1975 chủ yếu do 2 văn phòng thực hiện là Văn Nghên cứu chiến lược của Ngô Viết Thụ và Tổng nha Kiến thiết.

Ông đã thiết kế nhiều công trình như Dinh Độc Lập (1961-1966), Viện Đại học Huế (1961-1963), Viện Nguyên tử Đà Lạt (1962-1965), Trường Đại học Y khoa Sài gòn, thiết kế cầu thang nối liền Khu chợ Hòa Bình với Chợ Mới Đà Lạt, Khu công nghiệp An Hòa Nông Sơn, Nhà máy dệt Phong Phú, Khách sạn Hương Giang 1 tại Huế (1962), Nhà thờ chánh tòa Phủ Cam (1963), Thương xá Tam Đa (Crystal Palace), Trường Đại học Nông nghiệp Thủ Đức (1975)…

Sau năm 1975, ông ở lại Việt Nam, thiết kế Ty Thủy lợi Đắc Lắc (1976), Bệnh viện Sông Bé (1985), Khách sạn Century ở Huế (1990), phác thảo Thiền viện Trúc Lâm ở Đà Lạt (sau này do một nhóm kiến trúc sư Lâm Đồng tiếp tục thực hiện, triển khai chi tiết và thi công).

Bà Võ Thị Cơ, vợ ông, từ trần năm 1977, 1 năm sau khi ông đi học tập cải tạo về. Ông từ trần ở tuổi 72 vào ngày 3 tháng 9 năm 2000 tại TP.HCM do tai biến mạch máu não.

Ảnh: Kiến trúc sư Ngô Viết Thụ, với vợ, với Tổng thống Ngô Đình Diệm và với con trai, kiến trúc sư Ngô Viết Nam Sơn


 

MỖI NGƯỜI NÊN ĐỌC MỘT LẦN BÀI VIẾT NÀY

Công Giáo Rôma – Patrick Hayashi

MỖI NGƯỜI NÊN ĐỌC MỘT LẦN BÀI VIẾT NÀY

  1. Bước qua tuổi già, đừng ảo tưởng mình còn khỏe như xưa

Thanh xuân là thời mạnh mẽ.

Tuổi già là thời biết điều.

Địa vị chỉ là quá khứ, danh tiếng chỉ còn trong ký ức.

Chỉ có sức khỏe là thứ duy nhất còn lại bên mình.

Giữ được nó ngày nào, là phúc ngày đó.

  1. Đến tuổi già, sống cho mình – vui đâu ở đó, thích gì làm nấy

Đã đi gần hết đời người rồi,

đừng sống theo ý người khác nữa.

Thích ăn thì ăn.

Thích ngủ thì ngủ.

Thích đi đâu thì cứ đi.

Đời còn bao lâu mà giữ khư khư lòng mình trong sự gượng ép.

  1. Chỉ nên sống gần con, không sống chung với con – đây không ích kỷ mà là khôn ngoan

Ở chung dễ sinh va chạm.

Ở gần để thương nhau dài lâu.

Con thiếu tiền thì giúp ( Nếu mình có )

Nhưng đừng dọn vào sống để rồi một ngày mình trở thành người ở trọ trong chính ngôi nhà của con.

Gặp nhau cuối tuần là đủ ấm áp rồi.

  1. Khi già hơn nữa, nếu còn người bạn đời chăm sóc cho nhau là tốt, còn không hãy chọn một nơi mình được chăm sóc tử tế

Không cần sang trọng.

Chỉ cần sạch sẽ, yên tĩnh, có người chăm, có người trò chuyện.

Có tiền thì chọn chỗ tốt.

Ít tiền thì ở chỗ vừa sức.

Quan trọng là sống nhẹ lòng – không làm ai mệt vì mình.

  1. Chuyện “ngày xưa” – hãy kể với người cùng tuổi.

Chuyện “ngày mai” – hãy nói với bọn trẻ.

Tụi nhỏ không hiểu chuyện năm 1989 về trước đâu.

Chúng sống bằng hiện tại.

Hãy giữ chuyện cũ để kể với bạn đồng niên – những người hiểu từng nỗi niềm mình.

Đó là cách giữ ký ức, giữ tình thân, giữ chính mình.

  1. Đừng chờ đủ điều kiện – tuổi già hãy đi thăm những nơi chưa từng đi

Một chuyến xe bus.

Một chuyến tàu ngắn.

Một con đường xưa.

Một miền đất mới.

Càng gần cuối đời càng phải sống cho trọn ước mơ tuổi trẻ.

  1. Rũ bỏ quan niệm cũ: tuổi già không phải tu hành khổ hạnh

Đừng tiếc với bản thân.

Đừng nghĩ già rồi là hết.

Cần ăn ngon thì ăn.

Cần mặc đẹp thì mặc.

Cần nghỉ thì nghỉ.

Cần chơi thì chơi.

Hưởng thụ không phải xa xỉ – nó là phần thưởng cho cả đời vất vả.

  1. Đã về hưu – đừng đến nơi làm việc cũ nếu không được mời

Họ đang sống cuộc sống của họ.

Đừng khiến mình trở thành “người lạ trong kỷ niệm của chính mình”.

Giữ ký ức đẹp – đừng níu lại quá khứ.

  1. Muốn tuổi già vui – phải hiểu ba điều này:
  • Hạnh phúc do mình tạo ra, không ai mang đến.
  • Tiền không phải tất cả – nhưng không có tiền thì cực khổ.
  • Con cái thương mình có giới hạn – đừng chờ đợi quá mức.

Khi mình không trông mong ai, mình sống thanh thản nhất.

  1. Và hãy nhớ 3 QUÊN – 4 CẦN – 5 TRÁNH – 6 BÁC SĨ ĐỜI NGƯỜI

3 QUÊN

  • Quên tuổi tác.
  • Quên bệnh tật.
  • Quên thù hận, quên những điều gì, những người làm mình không vui

4 CẦN

  • Một mái nhà riêng.
  • Một khoản tiết kiệm.
  • Một gia đình kết nối.
  • Một vài người bạn tri kỷ.

5 TRÁNH

  • Tránh ở chung với con cái.
  • Tránh nhận trông cháu dài hạn.
  • Tránh can thiệp vào đời sống của con.
  • Tránh bán nhà khi chưa thật cần.
  • Tránh tiêu tiền phụ thuộc.

6 BÁC SĨ TỐT NHẤT

Ánh nắng – Giấc ngủ – Thể dục – Ăn uống điều độ – Tự tin – Bạn bè.

Tuổi già không chờ mình sẵn sàng.

Nó đến như một buổi chiều.

Chậm, nhưng chắc.

Và chỉ những ai biết chuẩn bị từ bây giờ mới có thể sống nửa đời còn lại thanh thản – tự do – không ân hận.

Nếu bạn đọc đến đây, hãy chia sẻ bài viết này.

Để nhắc ai đó đang đi vào tuổi trung niên rằng:

Tuổi già không tự nhiên bình yên — nó được chuẩn bị từ hôm nay

(Sưu tầm)


 

 ĐỨC HỒNG Y PIETRO PAROLIN CẢNH BÁO NGUY CƠ CHIẾN TRANH PHÒNG NGỪA

Anmai CSsR

ĐỨC HỒNG Y PIETRO PAROLIN CẢNH BÁO NGUY CƠ CHIẾN TRANH PHÒNG NGỪA

Trả lời phỏng vấn dành riêng cho Vatican News về tình hình căng thẳng tại Trung Đông, Đức Hồng y Quốc vụ khanh Pietro Parolin đã lên tiếng mạnh mẽ cảnh báo về sự trỗi dậy nguy hiểm của một xu hướng mới trong địa chính trị: việc sử dụng sức mạnh để giải quyết các vấn đề quốc tế.

Với nỗi đau sâu sắc, Đức Hồng y bày tỏ sự xót xa khi chứng kiến các dân tộc Trung Đông – trong đó có những cộng đồng Kitô giáo vốn đã chịu nhiều thử thách – một lần nữa bị đẩy vào vòng xoáy chiến tranh. Về các cuộc tấn công gần đây của Mỹ và Israel nhằm vào Iran, Đức Hồng y nhấn mạnh rằng hòa bình và an ninh chỉ có thể được xây dựng và duy trì bền vững thông qua các nỗ lực ngoại giao chân chính, đặc biệt là ngoại giao đa phương trong khuôn khổ các tổ chức quốc tế. Chỉ trong môi trường ấy, các quốc gia mới có thể giải quyết tranh chấp một cách phi bạo lực, công bằng và nhân văn.

Theo Đức Hồng y, việc xác định nguyên nhân của chiến tranh và phân định đúng sai giữa các bên là điều vô cùng phức tạp. Tuy nhiên, một sự thật không thể chối cãi là bom đạn luôn mang theo những hậu quả khôn lường: vô số nạn nhân vô tội, sự hủy diệt không thể phục hồi và nỗi đau tàn phá nặng nề đối với dân thường. “Vì lẽ đó, Tòa Thánh một lần nữa nhấn mạnh sự cần thiết phải sử dụng mọi công cụ ngoại giao để giải quyết tranh chấp giữa các quốc gia”, Đức Hồng y Parolin khẳng định.

Khi được hỏi về lý do “chiến tranh phòng ngừa” mà Mỹ và Israel đưa ra – nhằm ngăn chặn Iran phát triển vũ khí hạt nhân – Đức Hồng y nhắc nhở rằng, theo Hiến chương Liên Hiệp Quốc, việc sử dụng vũ lực chỉ được xem là biện pháp cuối cùng và cực kỳ nguy hiểm, sau khi mọi kênh chính trị và đối thoại ngoại giao đã thực sự thất bại. Ngài cảnh báo: nếu các quốc gia tự cho mình quyền phát động “chiến tranh phòng ngừa” chỉ dựa trên tiêu chí chủ quan riêng, thì toàn thế giới sẽ đối mặt với nguy cơ bị chìm trong biển lửa.

Sự xói mòn nghiêm trọng của luật pháp quốc tế đang diễn ra ở mức độ báo động: công lý bị sức mạnh thay thế, sức mạnh của luật pháp nhường chỗ cho “luật của kẻ mạnh”, và quan niệm sai lầm rằng hòa bình chỉ có thể đạt được sau khi kẻ thù bị tiêu diệt hoàn toàn. “Tòa Thánh một lần nữa mạnh mẽ lên án mọi hình thức lôi kéo dân thường và các cơ sở dân sự – như nhà ở, trường học, bệnh viện và nơi thờ tự – vào các hoạt động quân sự, đồng thời kêu gọi tất cả các bên liên quan phải tuyệt đối tôn trọng nguyên tắc bất khả xâm phạm của phẩm giá con người và tính thiêng liêng của sự sống”, Đức Hồng y Parolin nhấn mạnh.

Thông qua bài phỏng vấn, Đức Hồng y Quốc vụ khanh đã gửi đi một thông điệp rõ ràng và cấp thiết: chỉ có ngoại giao, đối thoại và sự tôn trọng luật pháp quốc tế mới có thể cứu vãn hòa bình. Trong bối cảnh thế giới đang chứng kiến sự suy giảm đáng lo ngại của trật tự đa phương, lời nhắc nhở từ Tòa Thánh không chỉ là tiếng nói đạo đức mà còn là lời cảnh tỉnh sâu sắc dành cho các nhà lãnh đạo quốc tế.

Lm. Anmai, CSsR tổng hợp


 

Vai trò cứu mạng quan trọng của các chú chó nghiệp vụ K-9

Chuyện tuổi Xế ChiềuCông Tú Nguyễn 

Trong một cơn bão lúc nửa đêm, chiếc xe tuần tra của sĩ quan Sarah bị trượt khỏi đường và lao xuống một khe núi băng giá, khiến cô bị mắc kẹt và bất tỉnh dưới vô lăng. Chú chó nghiệp vụ K-9 Koda, một con German Shepherd nặng khoảng 90 pound, đã không rời đi. Nó chui qua cửa sổ phía sau đã vỡ, leo vào khoang trước bị biến dạng của chiếc xe, rồi ép sát cơ thể mình vào người nữ sĩ quan, dùng chính hơi ấm của mình để che chở cho cô khỏi cái lạnh buốt.

Đội cứu hộ đã tìm thấy họ bốn giờ sau đó. Các nhân viên y tế xác nhận rằng hành động của Koda đóng vai trò quyết định trong việc giúp sĩ quan Sarah sống sót. Sự dũng cảm và trung thành của Koda đã ngăn chặn tình trạng hạ thân nhiệt và cứu một mạng người, cho thấy vai trò cứu mạng quan trọng của các chú chó nghiệp vụ K-9 trong những tình huống khẩn cấp.

Khi cái chết thắp lên ánh sáng cho người khác

Make Christianity Great As Always 

Khi cái chết thắp lên ánh sáng cho người khác

Bạn Maria Phạm Thị Hường, một người con của Giáo xứ Xương Điền (Gp Bùi Chu) phát hiện mắc căn bệnh ung thư khi tuổi đời còn rất trẻ. Biết mình không còn sống được bao lâu nữa, bạn đã liên hệ với Bệnh viện Mắt Hà Nội 2 bày tỏ ý nguyện hiến tặng hai giác mạc của mình sau khi mất. Chiều ngày 6/3, khi Hường trút hơi thở cuối cùng trong căn nhà nhỏ ven biển Hải Lý, đôi giác mạc của bạn cũng được Bệnh viện Mắt thu nhận.

“Cho đi cũng là một cách nhận lại. Em tặng ánh sáng cho ai đó. Rồi nhiều người biết, họ cũng làm theo. Biết đâu nhờ vậy ánh sáng lại quay về với bố mẹ em, với bà con quanh mình…” Hường từng chia sẻ khi còn sống. Tuy giờ đây đôi mắt bạn khép lại nhưng nhờ chúng, hai cuộc đời khác có thể lần nữa nhìn thấy ánh sáng. Đây cũng là minh chứng cho câu nói “Sự sống không mất nhưng chỉ đổi thay” mà người Công giáo vẫn tâm niệm.

Xin Chúa đoái thương linh hồn Maria!


 

Liệu Thế Chiến Thứ Ba có còn là một kịch bản giả định xa vời? (RFI)

RFI

Cuộc chiến tại Trung Đông vẫn là chủ đề chính bao trùm các báo Pháp số ra hôm nay, 06/03/2026. Trong khi Le Monde phân tích chiến dịch trên không do Mỹ và Israel tiến hành với quy mô chưa từng có nhắm vào Iran, La Croix lại đặt câu hỏi rằng Nhà nước Do Thái phải chăng đã vượt qua logique răn đe có từ thời lập quốc để tiến hành một cuộc chiến xâm lược ở Iran. 

Đăng ngày: 06/03/2026 

Một cậu bé Ba Lan trở về ngôi nhà giờ chỉ còn là đống đổ nát sau cuộc không kích của Đức tại Vacxava, Ba Lan, tháng 09/1939 trong Thế chiến II. AP – JULIEN BRYAN

Một cậu bé Ba Lan trở về ngôi nhà giờ chỉ còn là đống đổ nát sau cuộc không kích của Đức tại Vacxava, Ba Lan, tháng 09/1939 trong Thế chiến II. AP – JULIEN BRYAN

Minh Phương

Libération thì tập trung vào nạn tin giả mà chế độ Thần quyền đang tung ra để trấn an người dân và khơi dậy lòng hận thù với Washington và Tel-Aviv. Tuy nhiên, đáng chú ý nhất có lẽ là mối trăn trở của Les Echos về câu hỏi : Nhân loại liệu còn đủ khả năng để ngăn cản Đệ Tam Thế Chiến?    

Tờ Les Echos hôm nay đăng tải bài phân tích của học giả Jacques Attali, nguyên cố vấn đặc biệt của tổng thống Pháp François Mitterrand (1981 – 1995), về những kịch bản mở ra chiến tranh thế giới lần thứ ba. Theo ông Attali, từ năm 1945, thế giới luôn sống dưới cái bóng của một cuộc đại chiến thứ ba. Nỗi lo ấy từng ám ảnh tất cả trong thời kỳ đối đầu giữa chủ nghĩa tư bản và cộng sản, khi nhân loại ít nhất hai lần tiến sát bờ vực tận thế vì vũ khí hạt nhân, cho đến khi sự sụp đổ của Liên Xô tạm thời khép lại chu kỳ đó. Khi ấy, người ta từng dám hy vọng vào một nền hòa bình vĩnh viễn – một ảo tưởng che khuất những nỗi oán giận âm ỉ trong lòng các dân tộc.

Nhìn bề ngoài, ít nhất là vào lúc này, chưa có dấu hiệu của một cuộc xung đột toàn cầu. Những gì ta thấy chỉ là các cuộc chiến tách biệt giữa Nga và Ukraina; các cuộc đối đầu bùng nổ giữa Israel và Iran; bất ổn tại khu vực Afghanistan – Pakistan; các cuộc nổi dậy ở vùng Sahel; hay căng thẳng chết chóc quanh eo biển Đài Loan.

Thoạt nhìn, các bên tham chiến trong từng cuộc xung đột này dường như không có lợi ích trực tiếp nào để can dự vào chiến tranh của những bên khác: Matxcơva và Bắc Kinh không có lý do để đối đầu với Tel-Aviv; Riyad không có tranh chấp với Bắc Kinh; Islamabad cũng không có tham vọng tại Sahel. Thế giới dường như vẫn còn cách khá xa bờ vực. Nhưng dưới lớp bề mặt rời rạc ấy vẫn hiện diện những mối hận thù chung. Đó là sự đối đầu giữa toàn bộ phương Tây với những cộng đồng cảm thấy mình là nạn nhân của một đế chế phương Tây tàn nhẫn.

Điều gì sẽ dẫn đến Đệ Tam Thế Chiến? 

Bước ngoặt đầu tiên hướng tới một cuộc chiến quy mô toàn cầu sẽ là việc các bên trong những cuộc xung đột ở cấp khu vực bắt đầu thiết lập các liên minh gián tiếp với nhau. Có thể hình dung Iran tấn công một quốc gia thành viên NATO, kéo theo sự tham chiến của toàn bộ liên minh. Cũng có thể tưởng tượng Nga, Trung Quốc và Pakistan đứng về phía chế độ thần quyền Iran, mỗi bên lại có một lợi ích riêng. Matxcơva tham gia nhằm bảo đảm chiều sâu chiến lược và nguồn cung nhân lực, trang bị cho mặt trận Ukraina; Bắc Kinh để bảo vệ nguồn năng lượng và các tuyến vận chuyển chiến lược; còn Islamabad để có các “bảo trợ” đáng tin cậy trước sức mạnh của Ấn Độ.

Giai đoạn tiếp theo sẽ chứng kiến các quốc gia này triển khai lực lượng hỗ trợ lẫn nhau: quân Pakistan tham gia cùng lực lượng Nga tại Ukraina; đơn vị Nga hỗ trợ chiến dịch của Trung Quốc tại Đài Loan; lực lượng Iran được triển khai đồng thời trên cả hai mặt trận. Tất cả sẽ dễ dàng tập hợp dưới lá cờ của chủ nghĩa bài phương Tây, với lý do lên án cơ chế toàn cầu hóa mang tính bóc lột, chủ nghĩa duy lý làm mất đi các giá trị tinh thần, và một nền dân chủ hiện đại mang dấu ấn thực dân.

Một khi động lực ấy đã được khởi động, sẽ không còn trọng tài nào đủ khả năng kiềm chế nó: không còn quyền bá chủ nào – kể cả Washington – có thể áp đặt hòa bình; không có thiết chế đa phương nào đủ sức buộc các bên ngừng bắn; luật pháp quốc tế nằm trong đống đổ nát dưới những đòn tấn công của các cường quốc theo chủ nghĩa xét lại. Và Chiến tranh thế giới thứ ba sẽ không còn chỉ là một kịch bản giả định hay chuỗi những cuộc đụng độ đẫm máu rời rạc nữa.

Mỹ và Israel tiến hành chiến dịch trên không với quy mô chưa từng có để áp đảo Iran

Về tình hình chiến sự tại Iran, tờ Le Monde hôm nay nhận định đây là “Một cuộc chiến trên không với cường độ chưa từng có kể từ nhiều thập niên qua”. Theo tờ báo, để thể hiện sức mạnh áp đảo trước đối thủ Iran, các lực lượng Mỹ và Israel đã tiến hành một chiến dịch với quy mô cực lớn. Cần nhắc lại là quân đội Mỹ và Israel, đã huấn luyện chung suốt ba thập kỷ và sở hữu cùng loại trang thiết bị, đã phân chia bầu trời, nhiệm vụ và các hành lang vào không phận Iran. 

Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ Pete Hegseth hôm thứ Tư đã tuyên bố chỉ cần “vài ngày” nữa là quân đội có thể kiểm soát được bầu trời Iran. Khi quyền thống trị này được thiết lập, Nhà nước Do Thái và Mỹ sẽ rảnh tay tiếp tục công cuộc phá hủy các bệ phóng và nhà máy tên lửa của Teheran. Ông Hegseth khẳng định : “Chúng tôi có thể sử dụng bom trọng lực chính xác được dẫn đường bằng laser với trọng lượng 500, 1.000 và 2.000 pound [tương đương khoảng 900 kg]; chúng tôi có một kho gần như vô hạn”. Điều này đặt ra câu hỏi về số lượng thường dân thương vong mà chính quyền Trump sẵn sàng chịu trách nhiệm, trong khi chính quyền này một số ngày lại tuyên bố sẽ “giải phóng” đất nước, thuyết phục người dân nổi dậy chống lại chế độ sau chiến tranh.

Về phần mình, Israel cho biết 300 bệ phóng tên lửa của Iran đã bị phá hủy kể từ khi chiến tranh bắt đầu. “Cứ sáu giờ là sẽ có khoảng một trăm máy bay sẵn sàng cất cánh từ Israel. Có lẽ có vài trăm chiếc luôn xuất hiện trên bầu trời Iran.” một tướng dự bị Israel khẳng định. Tối thứ Tư, quân đội Israel ước lượng số lượng đạn được bắn ra là 5.000 viên, nhiều hơn một nghìn so với hôm trước. 

Tấn công Iran, Israel phải chăng đã vượt qua logic răn đe để tiến tới cuộc chiến xâm lược? 

Trong khi đó, nhật báo Công Giáo La Croix lại tập trung phân tích về mục đích và tính chính danh của cuộc chiến mà Mỹ và Israel tiến hành ở Iran. Trong mục xã luận, La Croix nhận định rằng đối với Tel-Aviv, cuộc chiến này đánh dấu một bước ngoặt chưa từng có. Kể từ khi thành lập năm 1948, Israel xây dựng chính sách quốc phòng dựa trên chiến lược răn đe, chủ yếu là “trả đũa” mạnh mẽ hoặc không cân xứng trước bất kỳ cuộc tấn công nào. Tuy nhiên, lần này không chỉ là răn đe hay duy trì hiện trạng: đây là một cuộc chiến xâm lược, nhằm thay đổi chế độ tại Teheran. Thủ tướng Benjamin Netanyahu muốn lật đổ Cộng hòa Hồi giáo Iran để vô hiệu hóa chương trình hạt nhân và tên lửa mà Israel coi là mối đe dọa tồn vong.

Chiến lược này thay đổi hoàn toàn vị thế của Israel tại Trung Đông. Đất nước này hiện thể hiện vai trò cường quốc bá quyền, tìm cách kiểm soát, thậm chí thống trị các nước láng giềng – một logic đã áp dụng lâu nay với người Palestine và Liban, nhưng lần này quy mô lớn hơn nhiều. Chiến lược chỉ khả thi nhờ sự ủng hộ mạnh mẽ từ Mỹ, với liên minh mà Netanyahu tự hào gọi là “lịch sử” và “độc nhất”. 

Liệu sự sụp đổ của Iran hay sự xuất hiện của một chế độ “thân thiện” tại Teheran có mở đường cho Israel bình thường hóa quan hệ và hòa nhập hòa bình vào Trung Đông? Tờ báo nhận định là chưa đến mức đó, nhưng điều này sẽ phù hợp với mục tiêu của Hiệp định Abraham, sáng kiến ngoại giao do Donald Trump khởi xướng năm 2020. Tuy nhiên, các hiệp định này bỏ qua vấn đề Palestine – thách thức lớn nhất của Israel – và điều kiện để giải quyết vấn đề này ngày càng bị xói mòn bởi các chủ nghĩa Phục quốc Do Thái mạnh mẽ của chính quyền. Từ chiến tranh chống Iran đến hòa bình ở Gaza tồn tại một khoảng cách khái niệm rất lớn, và khoảng cách đó có thể tóm gọn bằng một từ : công lý.

Iran đang chiến thắng, ít nhất là trong những tuyên truyền của chế độ 

Vẫn về cuộc chiến ở Iran, tờ Libération nói tới “Cuộc chiến tin giả” mà các phương tiện truyền thông chính thức của Teheran đang lan truyền. Cộng hòa Hồi giáo đang giành chiến thắng. Ít nhất đó là điều người ta có thể rút ra khi đọc các tờ báo của chính quyền, nơi thông điệp này được lặp đi lặp lại như khẩu hiệu duy nhất. Trên truyền hình, những gương mặt quen thuộc của chế độ liên tục xuất hiện để trấn an công chúng về năng lực của đất nước, nhấn mạnh những thiệt hại gây ra cho kẻ thù và giảm nhẹ tổn thất về nhân mạng, đồng thời gửi thông điệp tới các quốc gia láng giềng – những mục tiêu có thể bị đáp trả.

Đường lối truyền thông chính thức này không chỉ dừng ở những tuyên bố mạnh mẽ. Tờ New York Times cho biết đã xuất hiện nhiều hình ảnh do trí tuệ nhân tạo tạo ra, phóng đại các thành công quân sự của quân đội Iran. Những video và hình ảnh này được lan truyền rộng rãi trên các mạng xã hội thân cận với chế độ hoặc trên kênh truyền hình PressTV – một cơ quan truyền thông phát bằng tiếng Anh và tiếng Pháp nhằm truyền bá quan điểm chính thức của Iran ra nước ngoài.

Báo chí không hoàn toàn bỏ qua tác động của các cuộc tấn công đối với đất nước, nhưng họ chọn lọc những gì được đưa ra ánh sáng. Một video do kênh Tasnim phát sóng cho thấy sân vận động lớn nhất Azadi, nằm ở phía bắc Teheran, đã bị tàn phá nặng nề. Phần lớn các tờ báo cũng nhấn mạnh hình ảnh tang lễ tại trường học ở Minab, nơi một cuộc không kích do Israel và Mỹ thực hiện được cho là đã khiến 168 người thiệt mạng, phần lớn là các nữ sinh nhỏ tuổi. Mười bốn cơ sở y tế bị hư hại và ba bệnh viện không còn hoạt động được nữa. Số nạn nhân trong các cuộc không kích cũng được công bố hàng ngày. Đối với truyền thông Iran, những con số này là bằng chứng cho thấy Mỹ và Israel đang ném bom vào các khu dân cư mà không phân biệt mục tiêu.

Điều khiến cuộc chiến truyền thông này thêm phức tạp là gần như không thể có được nguồn tin trực tiếp từ Iran. Chính quyền nước này vẫn chặn Internet và đe dọa truy tố những người cố gắng vượt qua các hạn chế. Chỉ trong một số trường hợp hiếm hoi, các nhà báo và công dân mới có thể gửi thông tin ra bên ngoài. Theo tổ chức giám sát tự do Internet NetBlocks, mạng Internet tại Iran chỉ hoạt động ở “khoảng 1% so với mức bình thường” và “tình trạng mất Internet đã kéo dài hơn 120 giờ”.


 

Ông gốc Việt bị tố giết con gái 11 tuổi của vợ trong lúc cô bé bảo vệ mẹ

Ba’o Nguoi-Viet

March 6, 2026

GARDEN GROVE, California (NV) – Ông Trần Thiện Tánh, 81 tuổi, vừa bị truy tố giết con gái riêng của vợ trong vụ án xảy ra hồi năm 2018 ở Garden Grove, tại phiên tòa ở Orange County hôm Thứ Năm, 5 Tháng Ba, theo nhật báo The Orange County Register.

“Cha tôi tìm cách giết tôi,” cô bé Dương Nguyễn Yến Anh, 11 tuổi, nói với cảnh sát và nhân viên cấp cứu sau khi bị ông Tánh đâm nhiều nhát trong lúc tìm cách bảo vệ người mẹ, một công tố viên nói với bồi thẩm đoàn hôm Thứ Năm, ngày đầu của phiên xử.

Ông Trần Thiện Tánh, người bị tố cáo đâm chết con riêng của vợ. (Hình: Sở Cảnh Sát Garden Grove)

Sự việc xảy ra tại căn nhà của gia đình trong dãy số nhà 8900 đường Blossom, Garden Grove.

Khi tới nơi, cảnh sát thấy người mẹ, bà San Nguyễn, quần áo đầy máu chạy ra khỏi nhà la lớn cầu cứu làm hàng xóm trong một khu vực yên tĩnh chú ý.

Cảnh sát kịp mang bé Yến Anh – cùng hai em trai 3 tuổi và 6 tuổi ra khỏi nhà – trong lúc ông Tánh vẫn còn bên trong.

“Cha tôi tìm cách giết tôi” là lời nói cuối cùng của cô bé Yến Anh trong lúc cô nằm trên bãi cỏ được nhân viên cấp cứu chăm sóc.

Trên người cô bé lúc đó là một vết dao đâm sâu 3.5 inch vào bên trái bụng, các công tố viên cho biết.

“Rõ ràng là cô bé hy sinh mạng sống để cứu mẹ,” công tố viên Devin Campbell nói trong tuyên bố mở đầu phiên tòa. “Cô bé chết bởi vì cố gắng và đã cứu sống người mẹ.”

Sau khi gây án, ông Tánh không chịu ra khỏi nhà và tìm cách tự tử, nhưng bị cảnh sát ngăn chặn, các công tố viên nói.

Ông Eugene Sun, luật sư công bào chữa cho ông Tánh nói với bồi thẩm đoàn rằng bằng chứng sẽ cho họ thấy một kết luận khác hơn là của các công tố viên. Tuy nhiên, ông Sun không mô tả “kết luận khác” là gì.

Ông Tánh gặp bà San ở Việt Nam, luật sư của ông nói với các bồi thẩm viên. Mặc dù khác nhau 40 tuổi, họ vẫn hẹn hò và cưới nhau năm 2016. Sau đó, ông Tánh mang vợ và ba người con riêng của vợ sang Mỹ.

Ông Tánh sống bằng tiền hưu và ở nhà trông ba đứa bé, Luật Sư Eugene Sun kể, trong lúc vợ đi làm kiếm thêm tiền.

Công tố viên Campbell nói với bồi thẩm đoàn rằng ông Tánh bắt đầu tình nghi người vợ trẻ ngoại tình, sau khi thấy tin nhắn trên điện thoại của bà San có những lời lẽ có vẻ “tán tỉnh” hoặc “lãng mạn” với một người đàn ông khác.

Cơn giận của ông Tánh bắt đầu “sôi lên theo thời gian,” ông Campbell nói thêm.

Buổi tối trước khi xảy ra án mạng, bà San nói với ông Tánh là trong khi không muốn ly dị ông, bà đang tìm một chỗ khác để sống với ba đứa con.

Sáng hôm sau, khi bà San chuẩn bị đi làm, ông Tánh dùng súng hơi bắn vào tay bà, đẩy bà vào tủ quần áo, và dùng dao đâm bà liên tục, ông Campbell nói.

Nghe tiếng la của mẹ, cô bé Yến Anh chạy vào phòng, công tố viên Campbell nói thêm. Ông Tánh đóng cửa phòng lại, không cho cô bé vào, theo công tố viên kể.

Ông Campbell nói rằng ông Tánh sau đó túm cô bé, quăng xuống đất, đứng dạng hai chân hai bên người cô bé để khống chế, và tiếp tục đâm mẹ cô bé.

Sau đó, người mẹ thoát khỏi tủ quần áo và chạy ra khỏi nhà, ông Campbell nói. Hai đứa con nhỏ không bị thương tích gì.

Ông Campbell kể rằng, khi cảnh sát tới, ông Tánh dùng dao cắt cổ tay, cắt cổ, và tự đâm vào bụng, nhưng các vết thương không sâu.

Tại phiên tòa, ông Tánh được nghe tất cả câu chuyện qua một một thông dịch viên tiếng Việt, và có vẻ xúc động khi công tố viên đọc xong những lời tố cáo, làm cho Chánh Án Lewis Clapp phải tạm ngưng phiên tòa trước khi qua phần lấy lời khai. (Đ.D.)


 

Việt Nam bị liệt vào ’10 điểm đến có nạn lừa đảo taxi nhiều nhất’

Ba’o Nguoi-Viet

February 23, 2026

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Du khách bất bình tố bị tài xế taxi ở nhiều tỉnh thành Việt Nam “chặt chém,” khiến công ty Bảo Hiểm Du Lịch AllClear xếp Việt Nam vào nhóm “10 điểm đến có dịch vụ taxi gây bất bình nhất” cho du khách ngoại quốc.

AllClear là một trong những công ty bảo hiểm du lịch ở Anh, thường xuyên thực hiện các nghiên cứu dựa trên dữ liệu lớn để cung cấp các cảnh báo rủi ro thực tế cho cộng đồng du lịch toàn cầu.

Chiếc taxi ở Hà Nội bị tố “chặt chém” hai du khách người Pháp. (Hình: Tuổi Trẻ)

Báo VNExpress hôm 23 Tháng Hai dẫn tin từ SEA Infographics, trang thông tin Đông Nam Á, đăng tải bảng xếp hạng các quốc gia có nạn lừa đảo taxi nhiều nhất thế giới.

Theo đó, dựa trên phân tích hơn 450 bài đăng và 30,000 bình luận trên mạng xã hội Reddit về các quốc gia thu hút nhiều lời phàn nàn nhất về dịch vụ taxi, công ty Bảo Hiểm Du Lịch AllClear xếp hạng hai quốc gia thuộc Đông Nam Á gồm Thái Lan đứng thứ ba và Việt Nam xếp thứ tư trong “10 điểm đến có dịch vụ taxi gây bất bình nhất.”

Tại Việt Nam, các vụ tài xế taxi “chặt chém” khách du lịch vẫn thường xảy ra ở những thành phố lớn như Hà Nội, Sài Gòn.

Điển hình như hồi Tháng Bảy, 2025, nhóm khách Philippines đã bị “chặt chém” hơn 1.4 triệu đồng ($53.6)  cho quãng đường khoảng 1 km tại phố cổ Hà Nội.

Đầu năm 2026, hai du khách Pháp cũng tố bị taxi chặt chém 900,000 đồng ($34.4) cho quãng đường từ phi trường Nội Bài về trung tâm thành phố Hà Nội – cao gấp ba lần bình thường.

Ngoài ra, còn có nhiều trường hợp du khách ngoại quốc bị taxi ở Việt Nam “chặt chém” nhưng không trình báo tới cơ quan hữu trách vì tốn thời gian hoặc “thủ tục phức tạp.”

Nghiên cứu cũng chỉ ra một điểm chung là gần 33% số vụ lừa đảo diễn ra tại khu vực phi trường. Đây là nơi du khách dễ mất cảnh giác nhất do vừa trải qua chuyến bay dài và chưa quen thuộc với hệ thống giao thông nước sở tại.

Tại các phi trường Việt Nam, tình trạng taxi “dù” hoạt động trái phép vẫn là mối nguy lớn. Những người này thường tiếp cận khách tại sảnh đến và mời chào bỏ qua hàng dài chờ đợi.

Hình thức lừa đảo phổ biến nhất được ghi nhận là tài xế cố tình không bật đồng hồ tính giá cước.

Tại các khu vực đông khách du lịch hoặc vào tối muộn, tài xế thường báo giá cố định cao gấp nhiều lần thực tế.

Bài đăng của nữ hướng dẫn viên du lịch trên mạng xã hội tố việc nhóm khách Philippines bị taxi ở khu vực hồ Hoàn Kiếm, Hà Nội, “chặt chém.” (Hình: Tuổi Trẻ)

Một chiêu lừa khác thường xuyên được nhắc đến là việc tài xế taxi nhanh chóng lấy hành lý của khách bỏ vào cốp xe. Hành động này nhằm gây áp lực, buộc du khách phải đồng ý với mức giá cao trong tình huống vội vã.

Tình trạng tài xế báo hỏng máy quẹt thẻ cũng rất phổ biến. Mục đích của việc này là ép khách trả tiền mặt để dễ dàng thu thêm phụ phí hoặc lấy lý do không có tiền lẻ để không trả lại tiền thừa.

Nhiều du khách cũng phản ảnh tình trạng tài xế taxi cố tình chạy lòng vòng, tránh các tuyến đường ngắn hoặc giả vờ đi nhầm đường để tăng số cây số trên đồng hồ tính tiền.

Bà Letitia Smith, đại diện AllClear, nhận định lừa đảo taxi có thể xảy ra “bất cứ đâu và bất cứ lúc nào,” đặc biệt khi du khách lộ rõ vẻ ngoài không am hiểu giá cả địa phương. (Tr.N) [kn]