SÀI GÒN ƠI! TA MẤT NGƯỜI NHƯ NGƯỜI ĐÃ MẤT TÊN…

Việt Luận – Viet’s Herald

Nguyễn Tuấn

Nghe tin “Sài Gòn” được định danh cho một phường làm tôi liên tưởng đến ca khúc bất hủ: “Sài Gòn Niềm Nhớ Không Tên” của Nguyễn Đình Toàn. Và, một vấn đề lớn hơn: hoà giải dân tộc.

Tiếng súng chiến tranh đã lặng im nửa thế kỷ rồi. Nhưng những vết thương lòng của dân tộc vẫn chưa lành.

Sài Gòn là địa danh nổi tiếng, từng là nhịp tim của miền Nam, của Việt Nam Cộng Hòa. Sài Gòn, cùng với vài thành phố ở Đông Nam Á, từng được mệnh danh là “Hòn ngọc Viễn Đông” rực rỡ.

Sau 1975, Sài Gòn đã bị xóa khỏi bản đồ, nhường chỗ cho “Thành phố hcm”.

Sự đổi tên ấy, như một nhát dao cắt đứt sợi dây liên hệ với quá khứ, khiến người miền Nam thảng thốt.

Một nhà văn tài hoa đã cất tiếng than thành nhạc: “Sài Gòn ơi! Ta mất người như người đã mất tên”.

Không chỉ là mất đi một địa danh, mà là mất đi cả một phần hồn cốt, một bản sắc từng là niềm tự hào của bao thế hệ.

Hành động đổi tên này, khi đặt cạnh cách các nền văn hóa khác đối đãi với địa danh, càng làm nổi bật sự khắc nghiệt của nó.

Khi người Anh đặt chân đến Úc, họ không xóa sạch dấu vết của người thổ dân. Những cái tên như Canberra, Woolloomooloo, Cabramatta, Parramatta. v.v. vẫn vang vọng âm hưởng bản địa. Đó là một lời tri ân cho vùng đất và con người nơi đã tạo dựng nên những vùng đất đó.

Người Mỹ cũng vậy: giữ nguyên những San Francisco, San Diego, Los Angeles – những cái tên mang hơi thở Tây Ban Nha và bản địa. Đó là cách họ ôm lấy di sản của những nền văn hóa đã có trước.

Dù không hoàn hảo, những lựa chọn này là nhịp cầu nối giữa kẻ đến và người ở, là sự thừa nhận rằng lịch sử không phải là một bản nhạc độc tấu.

Ngược lại, sau 1975 khi nhà cầm quyền Bắc Việt mới bước vào Sài Gòn, họ vội vã đổi tên thành phố, như muốn xóa sạch ký ức của một miền Nam.

Thậm chí, những địa danh như Tân Sơn Nhứt – cách viết và phát âm thân thuộc của người miền Nam – cũng bị sửa thành Tân Sơn Nhất theo giọng điệu miền Bắc. Đó là một sự ngạo mạn với lịch sử.

Sự đồng hóa này, từ tên thành phố đến cách viết từng con chữ, là một tuyên ngôn về quyền lực.

Không chỉ quyền lực, đó cũng là một nhát cắt vào trái tim người miền Nam.

Không giống như người Anh hay người Mỹ, những người tìm cách dung hòa di sản, chánh quyền mới đã chọn cách áp đặt, biến Sài Gòn thành biểu tượng của sự chinh phục hơn là hòa giải và hoà hợp.

Dẫu vậy, trong tâm hồn người miền Nam, Sài Gòn vẫn sống. Họ vẫn nói “Đi Sài Gòn”, như một lời thì thầm của ký ức, một sự phản kháng thầm lặng trước dòng chảy của thời gian. Cái tên ấy là ngọn lửa không tắt, là minh chứng rằng hòa giải không thể nở hoa trên mảnh đất mà một phần lịch sử bị chôn vùi.

Phường Sài Gòn?

Gần đây, có đề xuất đặt tên một phường ở Quận 1, là phường “Sài Gòn”. Ý tưởng này đã khuấy động những con sóng cảm xúc.

Thoạt đầu nghe qua có vẻ là một nhành ô liu, một cử chỉ tưởng như muốn xoa dịu nỗi đau của quá khứ, nhưng trong thực tế đó lại là một một sự sỉ nhục và ngạo mạn trá hình.

Sài Gòn, từng là đô thành, nay bị thu nhỏ thành một phường! Một mảnh vỡ bé nhỏ của chính mình.

Đối với những trái tim vẫn khắc khoải cái tên Sài Gòn, đây không chỉ là sự hạ thấp, mà là một vết thương mới, như thể ký ức của họ bị giam cầm trong một góc nhỏ của lịch sử.

Ý tưởng này (lấy một phường đặt tên Sài Gòn), chẳng những thiếu sự nhạy cảm, mà còn xây thêm một bức tường ngăn cách. Hòa giải không thể đến từ những hành động làm mờ đi những địa danh lịch sử.

Cần những sáng kiến trân trọng di sản Sài Gòn, những bảo tàng kể câu chuyện miền Nam, những con đường mang tên những anh hùng đã có công mở rộng bờ cõi và bảo vệ miền Nam, hay những không gian công cộng nơi mọi tiếng nói được cất lên. Chỉ khi ấy, Sài Gòn mới có thể trở thành biểu tượng của hòa hợp, chứ không phải chia rẽ.

Sau 50 năm hoà bình, từ nỗi đau mất tên Sài Gòn, đến đề xuất “phường Sài Gòn” đầy tranh cãi, đất nước vẫn đang tìm lối vượt qua những lằn ranh của quá khứ. Bài học từ người Anh và người Mỹ, với sự tôn trọng dành cho địa danh bản địa, như ánh sao dẫn đường, nhắc nhở rằng hòa hợp nên bắt đầu từ việc ôm lấy di sản của nhau.

Bằng cách mở rộng trái tim và trí óc, lắng nghe mọi tiếng nói của lịch sử, Việt Nam có thể chữa lành những vết thương chia rẽ. Hòa giải không phải là xóa bỏ khác biệt, mà là để những khác biệt ấy cùng ngân vang trong bài ca dân tộc.

Nguyễn Tuấn


 

Người sống sót sau cú rơi từ độ cao nhất – (nữ tiếp viên 22 tuổi Vesna Vulović)

My Lan Pham

  Vào tháng 1 năm 1972, một sự nhầm lẫn đơn giản trong việc sắp xếp lịch làm việc đã khiến nữ tiếp viên 22 tuổi Vesna Vulović có mặt trên một chuyến bay mà lẽ ra cô không phải phục vụ.

Bốn mươi lăm phút sau khi chuyến bay JAT Flight 367 rời Copenhagen, một quả bom giấu trong vali ở khoang hành lý phía trước phát nổ.

Chiếc máy bay không hạ độ cao từ từ. Nó vỡ tung ngay lập tức ở độ cao 33.000 feet, phía trên những dãy núi phủ băng của Tiệp Khắc.

Tất cả mọi người trên khoang bị hất văng vào không trung.

Ngoại trừ Vesna.

Cô đang làm việc ở phần đuôi máy bay khi vụ nổ xảy ra. Một xe đẩy thức ăn đập mạnh vào người, ghim chặt cô vào thân máy bay. Trong khi những người khác biến mất giữa tầng mây, cô bị mắc kẹt bên trong một đoạn thân kim loại đang rơi tự do.

Phần đuôi rơi xuống từ độ cao hơn 10 km. Nó va vào sườn núi dốc phủ đầy tuyết gần một ngôi làng nhỏ ,độ dốc và lớp tuyết đã hấp thụ đủ lực va chạm để phần thân  còn lại không bị phá hủy hoàn toàn.

Trong bóng tối của đống đổ nát, giữa sự im lặng của rừng cây, có thứ gì đó chuyển động.

Cô đang la hét.

Một người đàn ông địa phương tên là Bruno Honke ,  cựu quân y thời Thế chiến II  là người đầu tiên nghe thấy. Ông băng qua tuyết và đống xác máy bay, và tìm thấy một cô gái trẻ còn sống sót trong một hoàn cảnh mà không ai đáng ra có thể sống được.

Chấn thương của cô vô cùng nghiêm trọng: vỡ hộp sọ, gãy ba đốt sống, cả hai chân đều gãy. Các bác sĩ nói với gia đình rằng hãy chuẩn bị tinh thần cho điều tồi tệ nhất và kể cả nếu sống sót, cô cũng sẽ không bao giờ có thể đi lại.

Nhưng họ không biết Vesna Vulović là ai.

Sau 16 tháng phẫu thuật và phục hồi chức năng không ngừng nghỉ, cô đã tự mình bước ra khỏi bệnh viện. Những nhân viên y tế từng nghi ngờ khả năng sống sót của cô chỉ còn biết lặng im kinh ngạc.

Cô quay lại làm việc cho chính hãng hàng không đó.

Cô không bao giờ phát triển nỗi sợ bay.

Cô trở thành anh hùng quốc gia tại Nam Tư.

Và cô nắm giữ một kỷ lục tồn tại hơn 50 năm: người sống sót sau cú rơi từ độ cao lớn nhất mà không có dù được công nhận bởi Guinness World Records.

Sự nhầm lẫn đã đưa cô lên chuyến bay ấy lẽ ra có thể kết thúc cuộc đời cô trước khi nó thực sự bắt đầu.

Nhưng thay vào đó, nó đã mang đến cho thế giới một trong những câu chuyện sống sót phi thường nhất từng được ghi nhận.

Có những con người… đơn giản là chưa đến lúc kết thúc thúc

My Lan Pham


 

Nhà đầu tư tỷ phú kiện công ty tiền mã hóa của gia đình ông Trump, cáo buộc ‘cưỡng đoạt’ (BBC)

BBC Vietnamese

Ông Justin Sun tại một hội nghị về tiền điện tử vào năm 2025

Tác giả, Archie Mitchell

Vai trò,Phóng viên Kinh tế

23 tháng 4 2026

Công ty tiền mã hóa World Liberty Financial của gia đình Trump đang bị một trong các nhà đầu tư tỷ phú kiện vì cáo buộc cưỡng đoạt tài sản.

Ông Justin Sun đã cáo buộc World Liberty thực hiện một “âm mưu bất hợp pháp” để chiếm đoạt token WLFI – một loại tiền mã hóa do World Liberty Financial phát hành – của ông.

Ông Sun cáo buộc công ty, do Tổng thống Mỹ Donald Trump và con trai Eric Trump đồng sáng lập, đã “đóng băng” tất cả token của ông và tước quyền bỏ phiếu của ông về các vấn đề quản trị.

World Liberty đã phủ nhận các cáo buộc nói trên.

Công ty này tuyên bố rằng ông Sun “đóng vai nạn nhân trong khi đưa ra những cáo buộc vô căn cứ để che đậy hành vi sai trái của chính mình”.

Ông Sun là một người nhiệt thành ủng hộ Tổng thống Donald Trump và lập trường của ông Trump về tiền điện tử, nhưng cáo buộc “một số cá nhân” liên quan đến World Liberty đã hành động trái với các giá trị của tổng thống.

“Họ đã đóng băng tất cả token của tôi một cách bất hợp pháp, tước bỏ quyền bỏ phiếu của tôi đối với các đề xuất quản trị, và đe dọa sẽ đốt token của tôi, xóa bỏ vĩnh viễn – tất cả đều không có lý do chính đáng,” ông cho biết trong một bài đăng trên mạng xã hội thông báo về vụ kiện.

Ông Sun là người sáng lập một dự án tiền mã hóa hàng tỷ USD khác, TRON.

Ban đầu, ông đầu tư 45 triệu USD vào World Liberty và cho biết, có thời điểm, token WLFI của ông được định giá hơn 1 tỷ USD.

Kể từ tháng Chín, giá của một token WLFI đã giảm mạnh từ 31 cent xuống chỉ còn dưới 8 cent.

Ông Sun cho biết sự ủng hộ của ông xuất phát từ mối liên hệ của gia đình ông Trump với dự án và sự ủng hộ lâu dài của ông đối với tiền mã hóa.

Ông cũng đã mua 100 triệu USD tiền mã hóa meme (meme coin) của ông Trump vào tháng 7/2025.

Những người đồng sáng lập World Liberty bao gồm ông Donald Trump và ông Eric Trump

Tuy nhiên, ông Sun cáo buộc những người điều hành World Liberty, trong đó có một người đồng sáng lập khác là Chase Herro, đang sử dụng công ty này như một “cơ hội vàng để tận dụng thương hiệu Trump nhằm thu lợi bằng cách gian lận”.

Trong đơn kiện được đệ trình hôm 21/4 tại một tòa án liên bang ở San Francisco, ông Sun lập luận rằng những lời hứa ban đầu về việc cho phép người nắm giữ token có quyền giao dịch loại tiền này trong tương lai “là sai sự thật và gây hiểu lầm”.

Mặc dù các token nói chung đã có thể giao dịch được, ông Sun cho biết World Liberty đã ngăn cản ông bán bất kỳ token nào và hiện đang đe dọa sẽ đốt số này – nghĩa là xóa bỏ hoàn toàn.

Ông Zach Witkoff, một người đồng sáng lập khác của World Liberty và là con trai của ông Steve Witkoff – đặc phái viên Trung Đông của Tổng thống Trump – nói rằng vụ kiện của ông Sun là một “nỗ lực tuyệt vọng nhằm đánh lạc hướng sự chú ý khỏi hành vi sai trái của chính ông này”.

“Những tuyên bố của ông ấy hoàn toàn vô căn cứ, và World Liberty mong muốn vụ kiện sẽ sớm bị bác bỏ”, ông Zach Witkoff nói, đồng thời khẳng định ông Sun đã có “hành vi sai trái buộc World Liberty phải hành động để bảo vệ chính mình và người dùng của mình”.

Ông Eric Trump nói thêm: “Điều duy nhất nực cười hơn vụ kiện này là việc bỏ ra sáu triệu USD cho một quả chuối được dán băng keo vào tường.”

Năm 2024, ông Sun đã mua, rồi ăn, một tác phẩm nghệ thuật của Maurizio Cattelan gồm một quả chuối được dán băng keo vào tường.

Các nhà đầu tư cũng tỏ ý ngày càng lo ngại về việc World Liberty vay tiền dựa trên giá trị token của mình.

Trong khi đó, Ủy ban Chứng khoán và Giao dịch (SEC) đã đình chỉ cuộc điều tra đối với ông Sun.

Thượng nghị sĩ Elizabeth Warren, một đảng viên Dân chủ, đặt câu hỏi liệu vụ việc có liên quan đến các khoản đầu tư của ông vào các dự án tiền điện tử của ông Trump hay không.

Ông Sun đã bị cáo buộc trả tiền cho những người có tầm ảnh hưởng lớn để quảng bá các công ty của mình trên mạng xã hội mà không tiết lộ các khoản thanh toán đó.

Trong một diễn biến khác, công ty của ông Trump đứng sau nền tảng Truth Social đã thay thế giám đốc điều hành Devin Nunes sau khi giá cổ phiếu giảm mạnh.

Ông Kevin McGurn, người từng làm việc tại Hulu, Vevo và T-Mobile, sẽ tạm thời tiếp quản vị trí của cựu nghị sĩ California.

Trong năm qua, giá cổ phiếu của Trump Media & Technology đã giảm gần hai phần ba do công ty này gặp khó khăn trong việc thu hút thêm người dùng ngoài tổng thống Mỹ, người thường xuyên sử dụng nền tảng này để đưa ra các thông báo.


 

Chơi crypto, một phụ nữ 73 tuổi bị AI lừa mất tiền tiết kiệm cả đời

Ba’o Nguoi-Viet

April 23, 2026

LONG ISLAND, New York (NV) – Bà Kyle Holder, một chuyên viên trị liệu, lẽ ra đã an hưởng tuổi già sau cả đời làm việc chăm chỉ. Nhưng chỉ trong vòng ba tháng, những kẻ lừa đảo tinh vi dùng trí tuệ nhân tạo (AI) dụ dỗ bà đầu tư tiền điện tử (crypto) để đánh cắp toàn bộ số tiền tiết kiệm $300,000 bà dành dụm mấy chục năm trời.

CBS News kể lại câu chuyện của bà vào ngày Thứ Tư, 23 Tháng Tư.

Biểu đồ giá tiền mã hóa Bitcoin được hiển thị trên màn hình điện thoại di động, đặt cạnh những tờ tiền đô la Mỹ. (Hình minh họa: Marvin RECINOS / AFP) (Photo by MARVIN RECINOS/AFP via Getty Images)

Bà Holder năm nay 73 tuổi, do gặp chấn thương khiến bà không thể tiếp tục công việc làm chuyên viên trị liệu. Bà cảm thấy thú vị với ý tưởng đầu tư ngay tại nhà.

Sự việc bắt đầu từ dịp Giáng Sinh năm 2024. Bà Holder nhận được một tin nhắn qua ứng dụng WhatsApp. Đây là cách bà Holder thường dùng để liên lạc gia đình và bạn bè ở Hoa Kỳ, Canada và Israel. Tin nhắn mời bà tham gia các khóa hướng dẫn về cách đầu tư crypto.

“Tôi chỉ nghĩ rằng, biết đâu đây lại là một cách để mình tận dụng thời gian, bắt đầu một điều gì đó mới mẻ và kiếm thêm tiền để lo liệu cho những năm tháng tuổi già,” bà Holder chia sẻ với đài CBS News, trong một công viên gần khu lưu trú có hỗ trợ sinh hoạt do chương trình Medicaid chi trả. Bà phải chuyển vào đây sinh sống sau khi mất hết số tiền tiết kiệm.

Bà Kyle Holder trong cuộc phỏng vấn với CBS News ở New York. Bà đang mở những tin nhắn của nhóm lường gạt đã gửi bà qua WhatsApp. (Hình: Chụp màn hình YouTube CBS News)

Chính vì “muốn làm điều gì đó mới mẻ,” bà Holder đã trả lời tin nhắn để hỏi thêm thông tin mà không biết cái bẫy đang giăng ra trước mặt. Một người tự xưng là Niamh trả lời và bắt đầu hỏi về cuộc sống của bà.

Nhắn tin qua lại, bà Holder nhớ rằng bà từng nghĩ mình và “người” tên Niamh đó đã trở thành bạn bè. “Cô ấy bảo cô ấy là mẹ đơn thân, và tôi cũng nghĩ mình là mẹ đơn thân. Cô ấy lúc nào cũng hỏi han về tôi. Và rồi cô ấy lại hỏi: ‘Tiền đã được chuyển chưa?’”

“Bạn yêu quý, tối qua bà ngủ có ngon không?” Niamh nhắn tin cho bà Holder qua WhatsApp vào giai đoạn đầu của vụ lừa đảo. “Hôm nay bà có dự định gì không?… À, tiền đã vào tài khoản Citibank của bà chưa?”

Niamh và một kẻ lừa đảo khác, người tự xưng là thành viên của “đội ngũ chăm sóc khách hàng” đã hướng dẫn bà Holder cách mở hai ví tiền điện tử trực tuyến. Sau đó, bà chuyển một khoản tiền nhỏ vào một tài khoản tiền mã hóa có liên kết với kẻ lừa đảo này. Ngay lập tức, hàng ngàn đô la đã xuất hiện trong ví tiền điện tử của bà Holder.

Nhân vật Niamh cam đoan với bà Holder rằng đội ngũ mà bà đang làm việc cùng sẽ chịu trách nhiệm nộp thuế cho khoản tiền mà hai bên cùng kiếm được. Người phụ nữ 73 tuổi này cứ ngỡ rằng bà đã tìm thấy một cơ hội đầu tư thực sự hợp pháp. Nói cách khác, bà “không còn phải lo về tuổi già nữa.”

Tiếp đó, Niamh ngỏ lời nhờ bà giúp đỡ. “Tôi hy vọng bà có thể thấu hiểu nỗi cơ cực của một người mẹ đơn thân, bởi số tiền tôi đã cho bạn vay bao gồm cả khoản tiền dành cho con gái Alice của tôi, và thậm chí là một phần số tiền tôi phải đi vay mượn,” Niamh viết trong tin nhắn WhatsApp.

Bà Holder tiếp tục chuyển thêm tiền từ các ví tiền điện tử của mình. Tính đến cuối cùng, bà đã gửi tổng cộng gần $300,000 vào 14 ví khác nhau, liên quan với nhóm lừa đảo.

Sau hai tháng liên lạc với Niamh mà vẫn không thấy bất kỳ khoản tiền nào được hoàn trả vào ví tiền điện tử của mình, bà Holder bắt đầu cảm thấy lo lắng.

Những gì bà có thể làm là tiếp tục nhắn tin qua WhatsApp.”‘Làm ơn hãy cam đoan với tôi rằng đây không phải là một trò lừa đảo,’ tôi thực sự đã nói câu đó với cô ấy. Tôi đang bắt đầu thấy lo lắng,” bà Holder nói với CBS News.

Nhân vật Niamh trả lời, nói với bà rằng bà đã chuyển tiền nhầm sang một ví tiền ảo khác.

“Ôi trời ơi, sao bà lại có thể phạm một lỗi nhỏ như vậy? Tệ quá. Hãy liên lạc với dịch vụ khách hàng để được tư vấn cách giải quyết vấn đề này,” Niamh nhắn lại cho bà Holder.

Đó là lúc bà bắt đầu thấy những tin nhắn WhatsApp trở nên đáng sợ.

“Bà đã phạm một lỗi nghiêm trọng,” Niamh viết trong một tin nhắn khác.

“Không còn muốn sống nữa.” Đó là cảm giác của bà Holder khi hiểu chuyện gì đã xảy ra. Toàn bộ số tiền tiết kiệm mà bà đã chắt chiu vất vả bấy lâu nay đã tan thành mây khói.

Trong suốt nhiều tuần liền, ngay cả trong việc bước xuống giường, bà cũng khó làm được. Các dịch vụ xã hội đã được huy động đến để thăm hỏi, chăm sóc bà, và sau cùng, cảnh sát đã đưa bà đến một bệnh viện địa phương. Các nhân viên xã hội đã sắp xếp để chương trình Medicaid chi trả chi phí giúp bà chuyển đến một cơ sở lưu trú hỗ trợ sinh hoạt tại Long Island. Tại đây, hiện bà đang sống chung trong một căn phòng nhỏ với một người phụ nữ khác.

“Tôi đã muốn để lại chút gì đó cho các con mình, nhưng giờ thì chẳng còn lại gì cả,” bà nói.

Vụ việc của bà Holder đã được chuyển đến Văn Phòng Điều Tra Hình Sự Thuộc Sở Thuế Vụ tại New York, nơi các điều tra viên đã phác họa lại toàn bộ quy trình của vụ lừa đảo này. Họ phát hiện rằng bọn tội phạm mạng đã chuyển tiền điện tử từ 14 ví mà bà Holder đã gửi tiền vào đó sang năm ví tiền mới khác nhau, nhằm gây khó khăn hơn cho bất kỳ ai muốn truy vết.

“Từ năm ví này, số tiền được chuyển đến một sàn giao dịch, đóng vai trò như là một đầu ra,” ông Harry Chavis, đặc vụ phụ trách vụ án, cho biết, theo CBS News.

Ông Chavis lưu ý rằng những kẻ lừa đảo có khả năng đã sử dụng các công cụ sẵn có trên “dark web,” cho phép chúng nhắm mục tiêu vào các nạn nhân một cách hiệu quả hơn nhiều.

“Họ sẽ rao bán những danh sách bao gồm những người từng là nạn nhân trước đây hoặc đang tìm kiếm thông tin về tiền điện tử. Ngoài ra còn có các dữ liệu khác đã bị thu thập trái phép (scrape), hoặc bị đánh cắp thông qua các vụ tấn công mạng hay rò rỉ thông tin, rồi bán lại để các tội phạm mua về sử dụng. Sau đó, chúng sử dụng những công cụ AI ‘đen’ để soạn thảo các kịch bản,nhắm thẳng vào từng nạn nhân cụ thể,” ông Chavis chia sẻ với CBS News.

Bọn tội phạm đã rút tổng cộng hơn $5 triệu tiền điện tử, là số tiền của bà Holder và các nạn nhân khác.

Theo Cục Điều tra Liên bang (FBI), bà Holder là một trong hàng ngàn người Mỹ đã bị lừa đảo chiếm đoạt tổng số tiền ước tính lên tới $20 tỷ thông qua các hình thức trộm cắp trên mạng trong năm 2025. Hơn một nửa trong số khoản tiền đó là tiền điện tử. (K.L)


 

 Cô H’Linh Hmok, 38 tuổi. là nữ tiến sĩ khoa học đầu tiên của người Ê đê

My Lan Pham

 Cô H’Linh Hmok, 38 tuổi trong hình hiện là tiến sĩ Vật lý, giảng viên Đại học QGTT Mexico. Cô xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo ở thị trấn Ea Drăng (Ea H’leo, Đắk Lắk) và được coi là nữ tiến sĩ khoa học đầu tiên của người Ê đê. Con đường của cô từ quê nhà Ea Drang tới ngày hôm nay rất dài, nhưng đầy ấn tượng và đáng khâm phục, theo tin từ nhiều báo và mạng xa hoi.

Cha mẹ của H’Linh có 4 con. Tuổi thơ của cô đầy thiếu thốn: “Nhà mình nghèo, không có đủ ván để che bốn bức tường, không đủ tôn để lợp trên mái nên mỗi lúc mưa thì nhà lại dột. Nước chảy lênh láng, ướt cả giường ngủ. Nhiều đêm, 6 thành viên trong gia đình ngồi co ro với miếng áo mưa che lơ lửng trên đầu. Những lúc nhà hết gạo, H’Linh và các em phải đi ngủ với cái bụng đói cồn cào”. Cô tâm sự trên báo SVVN.

Cô bé Ê đê này rất cực khổ để không bị thất học. Cô ráng đi xin lại sách cũ của các bạn đã học lớp trước để lại, tìm giấy nháp đóng thành vở học bài. Từ lớp 6 trở đi, vào mùa hè, cô đi nhổ cỏ, lượm cà phê, rửa chén bát cho quán bún phở để có tiền mua sách bút. Dù làm gì, H’Linh đều tranh thủ học bài. Kết quả cô học hết cấp 2 và thi đậu trung học nội trú N’Trang Long, tỉnh Đắk Lắk.

Được đi học ở đây khiến cuộc sống của cô tốt hơn. Cô có đủ sách vở để học, được thày cô chăm sóc tử tế. Cuối cùng cô thi đậu vào khoa  SP Vật lý của ĐH Tây Nguyên. Vào đại học là phải đối mặt với phương pháp học mới, trong khi nhà rất nghèo, có những lúc cô muốn gục ngã. Nhưng rồi H’Linh lại ráng vượt qua để trở thành sv đứng đầu lớp, và ở trong top 10 của khoa.

Cơ hội rất mong manh đến với cô khi Khoa Vật lý của Đại học La Habana, Cuba qua đại học Tây Nguyên cấp 1 suất học bổng duy nhất. H’Linh apply với mọi nỗ lực cao nhất… Và may mắn mỉm cười với cô. Cô được nhận qua Cuba học tập với học bổng toàn phần một năm học ngoại ngữ và 5 năm học chuyên ngành.

Niềm vui chưa tới bao lâu thì cha cô lâm bạo bệnh và mất. Cô cho biết khi đó gia đình cô đang lúc khó khăn đến cùng cực: “Tin mừng mở ra một cơ hội quý giá nhưng làm sao mình có thể đi du học, khi ngay đến tiền làm hồ sơ cũng không có? Mùa hè ấy, mình đi dọn cỏ thuê ở các rẫy cà phê, cực quá mà tiền công chỉ 20 nghìn đồng một ngày. Mình khóc trong tuyệt vọng nhưng rồi mình nghĩ đến bố, nghĩ về tương lai, nghĩ về ước mơ của mình. Không thể đầu hàng.” Mẹ cô đi vay tiền cho con từ quê đi xe đò 100 km về Buôn Ma Thuột để tìm cách có tiền làm hồ sơ. Và cuối cùng cô đã thuyết phục được tỉnh nhà giúp đỡ.”

1 tháng sau, cô gái trẻ đang chịu tang cha đó lên đường đi du học. Đây là lần đầu tiên cô được ra khỏi biên giới quốc gia, bay vượt nửa vòng trái đất, với nỗi mất cha vẫn nhức nhối bên trong.

6 năm đi du học là 6 năm gian khổ. Nhưng với H’Linh, được đi học là một niềm hạnh phúc. Cô học rất chăm chỉ, chịu khó, vừa học, vừa tham gia nghiên cứu khoa học, viết các bài báo chuyên ngành. Kết quả, cô tốt nghiệp cử nhân loại giỏi.

Không chấp nhận dừng lại, cô muốn mình đi xa hơn. H’Linh apply và tiếp tục nhận được học bổng toàn phần của Hội đồng Khoa học và Công nghệ Quốc gia Mexico để học lên thạc sĩ tại Trung tâm Nghiên cứu khoa học và Giáo dục đại học của Ensenada, Mexico. Cô chuyển qua Mexico học và sau khi tốt nghiệp thạc sỹ, thì thi đậu học bổng tiến sĩ. Cô đã hoàn tất và thi lấy bằng tiến sỹ ở ĐHQG Mexico, sau đó theo học sau tiến sĩ và trở thành giảng viên của trường.

Nay thì cô đã đi được nhiều nơi, làm nhiều việc. H’Linh tập trung vào việc nghiên cứu và phát triển các vật liệu ferroics và multiferroics không chứa chì. Đây là hướng nghiên cứu nhằm giảm thiểu tác động độc hại của kim loại này đối với sức khỏe con người và môi trường, đặc biệt trong các lĩnh vực như thiết bị điện tử và cảm biến thông minh. Cô từng tham dự nhiều hội nghị khoa học tại Mỹ, châu Âu, và thêm nhiều hiểu biết.

Giờ đây cô tha thiết muốn có thêm những nữ sinh dân tộc làm được như mình. “Là người con của Tây Nguyên, mình mong muốn truyền cảm hứng cho các bạn trẻ, đặc biệt là nữ sinh dân tộc thiểu số, để các bạn tin vào giáo dục, khoa học và khả năng thay đổi tương lai của chính mình. Hãy dám mơ lớn và hành động. Nếu không có cơ hội, hãy tự tìm hoặc tạo ra cơ hội. Nếu không có ai dẫn đường, hãy mạnh dạn bước đi trước. Mỗi bước nhỏ bạn đi hôm nay đều đưa bạn đến một tương lai tốt đẹp hơn.” H’Linh nói trên báo TPO.

Một cô gái thông minh, xinh đẹp và đầy can đảm. Xin chúc mừng cô và mong rằng ngày càng có nhiều cháu học sinh, sinh viên có thể học hỏi được những điều thú vị và bổ ích từ H’Linh.

Nguyễn Thị Bích Hậu

Hình của H’Linh tại thư viện ĐHQGTT Mexico, tại lễ TN tiến sĩ, và tại 1 hội nghị khoa học ở California, Mỹ – đăng trên các báo VNN, TPO, SVVN

From: Bang Uong


 

Buồn – Tưởng năng Tiến / STTD 

Buồn – Tưởng năng Tiến / STTD 

Người Việt rất hay buồn. Họ buồn đủ chuyện, đủ thứ, đủ cách, đủ kiểu, đủ loại và buồn dài dài: buồn chồng, buồn vợ, buồn con, buồn chuyện gia đình, buồn chuyện nước non, buồn chuyện tình duyên, buồn trong kỷ niệm, buồn tình đời, buồn nhân tình thế thái, buồn thế sự đảo điên, buồn tàn thu, buồn tàn canh gió lạnh … 

Đó là chưa kể những nỗi buồn, buồn lãng xẹt: buồn trông con nhện giăng tơ, buồn trông cửa bể chiều hôm, buồn trông nội cỏ rầu rầu, buồn trông con nước mới sa … 

Lúc nào và ở đâu dân Việt cũng đều có thể buồn được cả (ngoại ô buồn, thành phố buồn, đô thị buồn) và họ luôn luôn buồn quá mạng, buồn thê thảm, buồn dữ dội, buồn da diết, buồn thảm thiết, buồn tê tái, buồn miên man, buồn mênh mông, buồn man mác, buồn nát tâm tư, buồn rười rượi, buồn nẫu ruột, buồn muốn chết, buồn muốn khóc, buồn thấy mẹ, buồn tận mạng, buồn quá xá, buồn quá trời, buồn thỉu buồn thiu, buồn hết biết luôn … 

Nói tóm lại là người Việt buồn muôn thuở, buồn quanh năm, buồn suốt tháng, bất kể ngày đêm: ngày buồn tênh, đêm buồn tỉnh lẻ, khuya phố thị buồn, chiều chủ nhật buồn … Toàn là những nỗi buồn ngang, buồn bất chợt, buồn vô cớ, buồn vào hồn không tên, buồn mà không hiểu vì sao mình buồn nhưng họ đều buồn thiệt và buồn lắm lận. 

Chỉ có nỗi buồn về mùa màng thời tiết thì dân Việt mới nêu rõ nguyên do và ghi khá rõ – từ lâu – qua những câu lục bát truyền thống rất nhịp nhàng, và khá điệu đàng: 

Buồn về một nỗi tháng giêng

Con chim, cái cú, nằm nghiêng thở dài

Buồn về một nỗi tháng hai

Đêm ngắn, ngày dài, thua thiệt người ta

Buồn về một nỗi tháng ba

Mưa rầu, nắng lửa, người ta lừ đừ

Buồn về một nỗi tháng tư

Con mắt lừ đừ cơm chẳng muốn ăn

Buồn về một nỗi tháng năm

Chửa đặt mình nằm gà gáy, chim kêu 

 Riêng tôi thì vì đã quá già (có ngủ nghê gì được mấy đâu) nên đêm dài lắm. Nghe tiếng “gà gáy, chim kêu” còn mừng là đằng khác. Bởi thế, tôi chả hề phiền hà gì “về nỗi tháng năm”. Có buồn chăng – chả qua – chỉ vì chút dư âm của tháng tư (thôi) nhưng cứ buồn hoài và buồn lắm. 

Ngoài chút phiền lòng vì “nắng lửa, lừ đừ, cơm chẳng muốn ăn”, tôi còn buồn lòng không ít vì cả nước chợt ồn ào và náo nhiệt một cách giả tạo và gượng gạo. Khắp nơi bỗng đều đỏ rực một mầu, ngó mà ớn chè đậu: 

– Rực rỡ cờ hoa chào mừng 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam

– Họp mặt kỷ niệm 50 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước

– Treo cờ và khẩu hiệu tuyên truyền kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam thống nhất đất nước

– Giao lưu văn nghệ chào mừng kỷ niệm 50 năm ngày Giải phóng miền Nam thống nhất đất nước

– Triển lãm ảnh kỷ niệm 50 năm ngày giải phóng miền Nam

– Sôi nổi hoạt động chào mừng Kỷ niệm 50 năm ngày Giải phóng hoàn toàn Miền Nam thống nhất đất nước 

Thiên hạ, xem ra, không được “sôi nổi” gì cho lắm: 

– Thái Hạo: “Anh em trong nhà, đánh nhau một trận, năm mươi năm sau’ còn ăn mừng chiến thắng. Đó là tiểu khí của người nhỏ nhen”. 

– Nguyên Tống: “Cùng là anh em nòi giống Việt, đánh nhau đến tan cửa nát nhà rồi ăn mừng mãi cái ngày đó thì làm sao mà hoà giải dân tộc được?!” 

– Nguyễn Hữu Vinh: “Quan sát hiện tượng này, người ta có cảm giác rằng đảng giống như một con nghiện. Nhân tố gây nghiện ở đây là bạo lực, là hình ảnh của sự tàn bạo, sự giết chóc để thỏa mãn bản chất bạo lực của Đảng, của Giai cấp vô sản chuyên nghề lật đổ và cướp từ chính quyền cho đến lợi ích, tài sản.” 

– Nguyễn Thông: “Kiểu kỷ niệm, diễu hành, phô trương như thế này, xưa chỉ thấy ở đám phát xít Đức, về sau rõ nhất ở Triều Tiên … Hãy sống với thế giới văn minh chứ đừng mãi man rợ cờ phướn như thế.” 

– Phạm Quang Trung: “Anh em đánh nhau một trận rồi thôi, cười khì…đàng này đã 50 năm rồi mà vẫn tiệc tùng ăn mừng chiến thắng! Vậy là sao ta!?” 

Câu hỏi thượng dẫn khiến tôi nhớ đến chuyến viếng thăm tiểu bang Hawaii của TT Nhật bản Shinzo Abe, và bài diễn văn ông đọc vào ngày hôm sau (26 tháng 12 năm 2016) tại Trân Châu Cảng. Xin trích dẫn đôi đoạn, theo bản văn của dịch giả Nguyễn Quốc Vương: 

“Đấy là nơi tôi đã cúi đầu mặc niệm. Nơi đang khắc tên những người lính đã mất… Mỗi người lính đều có bố có mẹ lo lắng cho mình. Họ cũng có người vợ yêu thương và người yêu. Và có lẽ họ cũng có cả những đứa con mà họ đang háo hức với sự lớn lên từng ngày của chúng. 

Tất cả những tâm tư ấy đã bị cắt đứt. Khi nghĩ đến sự thật nghiêm trọng ấy và cảm nhận sâu sắc nó, tôi đã không thể thốt nên lời. Hỡi những linh hồn, xin hãy ngủ yên! Tôi, với tư cách là đại diện cho quốc dân Nhật Bản đã thả hoa xuống biển nơi những người lính đang an nghỉ với cả tấm lòng thành… 

Tôi, với tư cách là thủ tướng Nhật Bản, xin được gửi lời chia buồn chân thành mãi mãi tới linh hồn của những người đã bỏ mạng ở mảnh đất này, tới tất cả những người dũng cảm đã bỏ mạng bởi cuộc chiến tranh bắt đầu từ đây và cả linh hồn của vô số người dân vô tội đã trở thành nạn nhân của cuộc chiến tranh. 

Tấn thảm kịch của chiến tranh sẽ không bao giờ được lặp lại. Chúng tôi đã thề như thế. Và rồi sau chiến tranh, chúng tôi đã xây dựng nên quốc gia tự do, dân chủ, tôn trọng pháp trị và duy trì lời thề bất chiến một cách chân thành. 

Khi chiến tranh kết thúc, lúc Nhật Bản trở thành cánh đồng cháy trụi mênh mông và khổ sở trong tận cùng của nghèo đói, người đã không hề ngần ngại gửi đến thức ăn, quần áo là nước Mỹ và quốc dân Mỹ. Nhờ những tấm áo ấm và sữa mà quý vị gửi đến mà người Nhật đã giữ được sinh mệnh tới tương lai… 

Và rồi nước Mỹ cũng đã mở cho Nhật Bản con đường trở lại cộng đồng quốc tế. Dưới sự lãnh đạo của nước Mỹ, chúng tôi, với tư cách là một thành viên của thế giới tự do đã được hưởng thụ hòa bình và sự phồn vinh. 

Tấm lòng khoan dung rộng lớn, sự giúp đỡ và thành ý như thế của quý vị đối với người Nhật chúng tôi, những người đã từng đối đầu quyết liệt như kẻ địch đã khắc sâu trong lòng ông bà, bố mẹ chúng tôi. Cả chúng tôi cũng sẽ ghi nhớ điều đó. Cả con cháu chúng tôi cũng sẽ kể mãi và không thể nào quên… 

Đã 75 năm sau trận ‘Trân Châu cảng’. Nhật Bản và nước Mỹ, những nước đã tham dự cuộc chiến tranh tàn khốc trong lịch sử, đã trở thành hai nước đồng minh gắn bó với nhau mạnh mẽ và sâu sắc hiếm có trong lịch sử… Thứ gắn kết chúng ta chính là ‘sức mạnh của hòa giải’, the power of reconciliation, thứ do lòng khoan dung mang lại.” 

Người Nhật và người Mỹ không đợi đến ngày nay mới quyết định ‘bỏ đi sự thù hận và nuôi dưỡng tình bạn’. Ngay sau khi Thế Chiến Thứ II vừa chấm dứt, họ (kẻ thắng/người thua) đã nắm tay nhau để tạo nên “sức mạnh của tinh thần hòa giải” và sự “khoan dung” gần trăm năm nay. 

Chiến tranh VN cũng đã chấm dứt 50 năm (rồi) nhưng không biết đến bao giờ thì Bên Thắng Cuộc ở đất nước này mới thôi việc đình đám/cờ xí/tiệc tùng ăn mừng chiến thắng, thôi kỳ thị, và thôi kích động hận thù để hòa giải và hòa hợp với Bên Bại Cuộc? 

Nhân Tuấn Trương trả lời: “Tôi có thể kết luận (mà không sợ sai lầm) rằng đảng và nhà nước CSVN chưa bao giờ có chủ trương về hòa giải (hay HG&HH DT). Hòa giải-réconciliation” là hành vi chỉ có ở những dân tộc văn minh”. 

Nghe thế có buồn không? 

Buồn chớ và buồn lắm! Buồn muốn khóc luôn, buồn như chưa bao giờ buồn thế, buồn như không còn ai có thể buồn hơn được nữa. Buồn từ ngã bẩy, ngã ba buồn về.

Tưởng năng Tiến / STTD

From: My Tran


 

 Vài hàng khi đến tuổi 84 – Phùng Văn Phụng

 Phùng Văn Phụng

Nói về cuộc đời, tôi sống trên 80 năm, làm sao viết thật đơn giản mà đầy đủ ý nghĩa, ghi lại những tâm sự, muốn gởi gấm cho những người thân yêu.

Tôi không thể ngờ được tôi ở tù lâu quá mà không chết trong tù, Chúa đã cho tôi sống tới ngày hôm nay (84 tuổi)

Bước ngoặt lớn nhất của cuộc đời tôi là trình diện đi tù, bị giam giữ gần 8 năm trong các trại tù khắc nghiệt ở miền Bắc Việt Nam. (Lào Cai, Vĩnh Phú, Hà Nam Ninh)

Bước ngoặt thứ hai là tìm đến đời sống tâm linh. Cầu nguyện với Chúa và Đức Mẹ ở Fatima, Bình Triệu do Giáo sư Nguyễn Gia Phách, cựu giáo sư trường Lương Văn Can dẫn đi. Tôi đã gia nhập đạo Chúa, rửa tội ngày 15 tháng 8 năm 1991, là ngày lễ Đức Mẹ hồn xác về trời, ở nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế, đường Kỳ Đồng do cha Bạch Văn Lộc làm phép thanh tẩy.

-Bước ngoặt thứ ba là bỏ xứ sở, rời bỏ những người thân yêu, ra đi, giống như ông Abraham (trong Cựu Ước), mà không biết đi về đâu, không biết làm nghề gì để sống. Tôi đến Mỹ ngày 01 tháng 11 năm 1993, máy bay đáp xuống phi trường Hobby và về sống ở một chung cư trên đường Town Park (Houston).

Từ năm 2008 đến nay, tôi có tham gia lớp Thánh Kinh với thầy Bạch và

Từ năm 2009 đến nay giúp cho lớp Tân Tòng của nhà thờ.

Suy nghiệm:

Biết rằng, sau khi tôi chết thì 5, 10 năm nữa, chẳng còn ai nhắc đến mình, nhưng tôi vẫn sống lạc quan, cố gắng viết vài ý nghĩ để lại cho đời sau, để lại cho con cháu và cho các bạn rất quý mến của tôi.

Hy vọng chúng ta sẽ gặp lại nhau trong ngày sau hết, đó là niềm hy vọng tuyệt vời của chúng ta, trong thân phận làm người.

Muốn viết thật nhiều để diễn tả hết tâm sự của mình, nhưng khả năng thì giới hạn, chắc chắn không thể nào diễn tả hết được sự ao ước, những ý nghĩ, những công việc, có lẽ tôi chẳng bao giờ làm được, vì không còn bao nhiêu thi gian nữa tôi còn sống trên dương thế này.

Thời gian sống bây giờ tôi chỉ dám tính từng ngày chứ không bao giờ dám tính sống từng năm.

Con người sống lâu cũng là quý nhưng đóng góp gì cho xã hội còn quý giá hơn.

Nếu có ai gây gỗ, chỉ trích, nói xấu, vu cáo mình, mình phải làm sao?

Yêu thương họ và cầu nguyện cho họ.

Phùng Văn Phụng

Ngày 21 tháng 04 năm 2026


 

Làm ruộng trên đất Mỹ – Đoàn Xuân Thu

Đoàn Xuân Thu.

Gia đình Phạm, người Việt gốc Bắc, đã rời quê hương và đến California, Mỹ, vào những năm đầu thập niên 1950, trong làn sóng di cư sau chiến tranh. Họ đến bằng con đường hợp pháp nhờ chương trình tái định cư dành cho những người tìm cơ hội làm ăn tại Mỹ, mang theo hành trang ít ỏi nhưng đầy ý chí và khát vọng.

Sau một thời gian sinh sống và tích lũy kinh nghiệm lao động tại California, năm 1951, họ quyết định rời miền duyên hải để định cư tại Stuttgart, Arkansas, nơi vùng đồng bằng rộng lớn, đất đai màu mỡ, nhưng lao động cật lực là điều kiện sống còn. Chính tinh thần tự lực, kỷ luật và đoàn kết gia đình đã giúp họ bắt đầu cuộc sống mới trong hoàn cảnh xa lạ, nơi họ vừa là người nhập cư, vừa là nông dân phải học cách thích nghi với xã hội và tập quán mới.

Tháng Năm, 1951, gia đình ông Phạm thuê 60 mẫu đất từ một điền chủ  ở Stuttgart, Arkansas, người đã mất con trai tại Iwo Jima. Chủ đất thường nhận xét rằng gia đình Phạm làm việc với kỷ luật như những người lính. Minh Phạm, 48 tuổi, cùng vợ là Bùi, 45 tuổi, và sáu người con bước vào mùa vụ mới với bao lo lắng và hy vọng.

Ngày 8 tháng Năm, máy bơm nước của họ bất ngờ hỏng. Cánh đồng lúa cần được tưới nước trước ngày 15 tháng Năm, nếu không hạt giống sẽ không nảy mầm. Giếng sâu 120 feet, nhưng máy bơm thay thế có giá 400 đô-la trong khi họ chỉ có 60 đô-la. Ngân hàng từ chối cho vay, chủ đất cũng không giúp được gì.

Không để thất bại chặn đứng, Minh tập hợp các con lớn – những cậu con trai 18, 16 và 14 tuổi, cùng hai cô con gái 12 và 10 tuổi. Bùi ở lại trông con út và chuẩn bị bữa ăn cho cả gia đình. Không có máy móc, họ bắt tay vào đào một con kênh từ con lạch gần đó – dài 1.200 thước qua đất sét nặng nề của đồng bằng Arkansas. Đất bám vào từng cái xẻng, rễ liễu dày phải cắt bằng rìu, nhưng họ không ngại. Tinh thần và quyết tâm của gia đình thể hiện rõ qua từng nhát xẻng, từng giọt mồ hôi.

Họ làm việc tới 18 giờ mỗi ngày, liên tục năm ngày. Người con út mang nước để duy trì sức lực cho mọi người. Cậu con trai 14 tuổi ngất hai lần vì kiệt sức, nhưng mỗi lần đều quay lại tiếp tục đào. Đêm 14 tháng Năm, ngay trước hoàng hôn, họ cuối cùng cũng thông kênh. Nước tràn vào rạch, lấp đầy 52 mẫu đất vào sáng hôm sau. Lúa bén rễ và phát triển, cứu gia đình khỏi nguy cơ mất mùa.

Vụ mùa đó đã thay đổi vận mệnh gia đình Phạm. Đến tháng Chín, họ tiết kiệm đủ để mua máy bơm mới. Năm 1959, họ mua luôn mảnh đất mà trước đây từng thuê. Người con trai 16 tuổi, Paul, nhập ngũ năm 1952 và phục vụ tại Hàn Quốc. Trong một bức thư gửi về nhà, anh viết: “Các con đã đào được một dặm, giờ con sẽ bước đi trên đó.” Anh trở về an toàn. Cô con gái út, Anna, sau này trở thành kỹ sư nông nghiệp và thường nói: “Chúng tôi thất bại với máy bơm, nhưng con mương thì không.”

Câu chuyện của gia đình Phạm còn là bức tranh sinh động về xã hội nông thôn Arkansas thời hậu chiến. Stuttgart là trung tâm sản xuất lúa của miền Nam nước Mỹ, nơi các nông dân phải đối mặt với hạn hán, đất sét nặng và thiếu vốn. Những người nhập cư như gia đình Phạm không chỉ phải thích nghi với môi trường thiên nhiên khắc nghiệt mà còn phải học luật đất đai, tập quán canh tác và vận dụng kỹ năng lao động từ truyền thống quê nhà. Minh Phạm, người cha, vốn là công nhân may ở California, đã truyền tinh thần kỷ luật và tự lực cho các con, trong khi Bùi Phạm, người mẹ, giữ vững tinh thần và chăm lo cho bữa ăn, sức khỏe cả gia đình. Những người con lớn thể hiện trách nhiệm vượt tuổi, tinh thần sáng tạo và ý chí không khuất phục trước khó khăn.

Sự thành công của gia đình ông Phạm còn gắn với ý nghĩa lâu dài: Paul trở thành người lính kỷ luật và trưởng thành, Anna theo đuổi ngành kỹ thuật nông nghiệp để phát triển giải pháp bền vững cho nông dân. Việc họ duy trì nghề trồng lúa, mua lại đất và cải tiến cơ sở hạ tầng nông nghiệp cho thấy tinh thần tự lực, kiên trì và đoàn kết gia đình luôn là yếu tố quyết định sự thành công. Câu chuyện nhấn mạnh rằng, trong lịch sử nông thôn Mỹ, người nhập cư Việt cũng có thể xây dựng đời sống ổn định và phát triển, góp phần vào cộng đồng, vừa bảo tồn truyền thống, vừa hòa nhập xã hội mới.

Bài học rút ra từ gia đình họ Phạm là sự kết hợp giữa kỷ luật, sáng tạo và tinh thần gia đình có thể vượt qua mọi thử thách. Họ không chỉ vượt qua một cơn khủng hoảng vật chất tức thời, mà còn xây dựng nền tảng cho đời sống lâu dài, thể hiện một triết lý sống giản dị nhưng sâu sắc: trong bất kỳ hoàn cảnh nào, kiên trì và đoàn kết sẽ dẫn đến thành công. Đây là câu chuyện truyền cảm hứng cho mọi thế hệ, nhắc nhở rằng lao động và ý chí con người luôn chiến thắng những nghịch cảnh, và rằng mỗi gia đình, dù xuất thân từ nơi xa xôi, đều có thể tạo dựng tương lai vững chắc qua nỗ lực không ngừng.

Đoàn Xuân Thu.

Melbourne.


 

KHI NƯỚC ĐỨC NÓI LỜI TẠM BIỆT ANGELA MERKEL…

Kimtrong Lam

KHI NƯỚC ĐỨC NÓI LỜI TẠM BIỆT ANGELA MERKEL…

Với sáu phút vỗ tay nồng nhiệt, từ ngoài đường, trên ban công, qua những ô cửa sổ, cả đất nước đã cùng nhau vỗ tay suốt 6 phút ,một minh chứng đầy ấn tượng về sự lãnh đạo và tinh thần nhân văn, thật đáng kính!

Người Đức đã bầu bà để lãnh đạo họ, và bà đã dẫn dắt 80 triệu người dân Đức suốt 16 năm với năng lực, sự tận tụy và chân thành. Bà không nói lời vô nghĩa. Bà không xuất hiện ở những con hẻm Berlin chỉ để chụp ảnh. Bà được gọi là “Người phụ nữ của thế giới”

Trong suốt những năm tháng lãnh đạo đất nước, không có bê bối nào được ghi nhận liên quan đến bà. Bà không đưa người thân vào các vị trí trong chính phủ. Bà không nhận mình là người tạo ra mọi vinh quang. Bà không nhận hàng triệu đô la, không tìm kiếm sự tung hô, không nhận những lời hứa hẹn, và cũng không công kích những người tiền nhiệm.

Merkel đã rời vị trí lãnh đạo đảng và trao lại cho người kế nhiệm, để lại một nước Đức và người dân Đức trong tình trạng tốt đẹp.

Phản ứng của người dân Đức là chưa từng có trong lịch sử đất nước. Người dân khắp nơi bước ra ban công nhà mình và cùng nhau vỗ tay tự phát trong 6 phút liên tục ,một màn tri ân trên toàn quốc.

Nước Đức đã nói lời tạm biệt với nhà lãnh đạo của mình, một nhà vật lý học, người không bị cuốn vào hào nhoáng hay ánh đèn, không mua bất động sản xa hoa, xe hơi đắt tiền, du thuyền hay máy bay riêng, dù bà xuất thân từ Đông Đức cũ.

Bà rời nhiệm sở khi nước Đức đang ở đỉnh cao. Bà ra đi mà không để người thân hưởng đặc quyền. Suốt 16 năm, bà hầu như không thay đổi phong cách ăn mặc. Xin kính trọng nhà lãnh đạo thầm lặng này.

Trong một buổi họp báo, một nhà báo hỏi bà: “Chúng tôi thấy bà luôn mặc cùng một bộ đồ, bà không có bộ khác sao?”

Bà trả lời: “Tôi là một nhân viên chính phủ, không phải người mẫu.”

Trong một buổi họp báo khác, họ hỏi: “Bà có người giúp việc dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn không?”

Bà trả lời: “Không, tôi không có người giúp việc và cũng không cần. Chồng tôi và tôi tự làm những việc đó mỗi ngày.”

Một nhà báo khác hỏi: “Ai giặt quần áo, bà hay chồng bà?”

Bà trả lời: “Tôi sắp xếp quần áo, còn chồng tôi vận hành máy giặt ,thường là vào ban đêm vì khi đó điện ổn định và không gây phiền cho hàng xóm. May mắn là tường giữa căn hộ chúng tôi và hàng xóm khá dày.”

Sau đó bà nói thêm: “Tôi nghĩ các bạn sẽ hỏi tôi về những thành công và thất bại trong công việc chính phủ chứ?”

Bà Merkel sống trong một căn hộ bình thường như mọi công dân khác. Bà đã sống ở đó từ trước khi trở thành Thủ tướng Đức, và chưa từng rời đi. Bà không sở hữu biệt thự, người giúp việc, hồ bơi hay khu vườn riêng.

Merkel – cựu Thủ tướng Đức, lãnh đạo của nền kinh tế lớn nhất châu Âu!

IFACT.


 

Chương trình hoàn trả $166 tỷ tiền thuế quan, lớn nhất lịch sử Mỹ, bắt đầu

Ba’o Nguoi-Viet

April 20, 2026

WASHINGTON, DC (NV) – Chính quyền Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Hai, 20 Tháng Tư, đã khai triển một hệ thống để bắt đầu hoàn trả $166 tỷ tiền thuế quan cho các nhà nhập cảng, theo Fox New cho hay.

Hành động này diễn ra sau khi Tối Cao Pháp Viện (TCPV) phán quyết rằng các mức thuế quan đối ứng do Tổng Thống Trump đơn phương áp đặt là bất hợp pháp, mở đường cho một trong những chương trình hoàn tiền lớn nhất trong lịch sử Mỹ.

Costco là một trong những nhà nhập cảng kiện chính quyền Trump để đòi hoàn tiền thuế quan. (HÌnh: Scott Olson/Getty Images)

Hệ thống này, có tên là Quản Lý Và Xử Lý Tập Trung Các Hồ Sơ Nhập Liệu (CAPE,) cho phép Cục Quan Thuế Và Biên Phòng (CBP) phát hành các khoản thanh toán điện tử tổng hợp cho các nhà nhập cảng, giúp đơn giản hóa quy trình hoàn tiền vốn phức tạp theo từng lô hàng.

Hiện tại trang web chính thức của CBP đã cập nhật tất cả thông tin về CAPE, cũng như những hướng dẫn cần phải làm để được chính phủ hoàn lại số thuế quan.

Ông Michael Lowell, một thành viên của công luật ReedSmith, nói với Fox News: “Về cơ bản, đây là một con đường nhanh để xử lý việc hoàn tiền.” Đồng thời ông cho biết các nhà nhập cảng sẽ cần nộp hồ sơ yêu cầu, nhưng quy trình sẽ tương đối đơn giản.

“Các Cơ Quan Thuế Quan ước tính rằng các khoản hoàn thuế sẽ được giải quyết trong vòng 60 đến 90 ngày kể từ khi nộp hồ sơ,” ông nói thêm. “Nếu các nhà nhập cảng nộp đơn ngay khi hệ thống bắt đầu mở, các khoản hoàn thuế có thể bắt đầu được chi trả từ giữa Tháng Sáu đến giữa Tháng Bảy.”

Việc khai triển hệ thống này đánh dấu giai đoạn đầu tiên của nỗ lực hoàn thuế. Tuy nhiên điều này cũng đồng nghĩa với việc không phải tất cả các nhà nhập cảng hay các nhóm thuế quan đều sẽ đủ điều kiện ngay lập tức.

Các khoản hoàn trả này bắt nguồn từ quyết định của TCPV đưa ra vào Tháng Hai, bác bỏ các mức thuế quan của Tổng Thống Trump, mở đường cho một trong những chương trình hoàn tiền lớn nhất trong lịch sử Mỹ.

Tin từ Fox News cho biết sẽ có nhiều doanh nghiệp nhanh chóng nộp hồ sơ để thu hồi hàng tỷ USD mà họ đã trả theo các mức thuế mà hiện đã bị Tối Cao Pháp Viện vô hiệu hóa.

Doanh thu từ thuế quan đã đạt mức cao kỷ lục sau các mức thuế do Tổng Thống Trump gọi là “Ngày Giải Phóng,” cho thấy quy mô các khoản tiền hiện đang được hoàn trả cho các nhà nhập cảng.

Thuế quan hoạt động như một loại thuế đánh vào hàng nhập cảng, trong đó các công ty Mỹ thường gánh chi phí ban đầu và chuyển chúng sang “đối tác” bằng cách tăng giá cho nhà bán sỉ, bán lẻ và cuối cùng là người tiêu dùng. Do đó, các hộ gia đình và doanh nghiệp có thể phải đối mặt với chi phí tăng cao đối với nhiều loại hàng hóa, từ thiết bị điện tử đến nguyên liệu thô.

Tuy nhiên, cũng theo Fox News, các chuyên gia thương mại cho rằng việc áp dụng rộng rãi các mức thuế quan vẫn còn lâu mới kết thúc.

“Thuế quan sẽ không biến mất. Điều đó là rõ ràng. Đây là một cấu phần trọng tâm trong chính sách kinh tế và thương mại của chính quyền,” ông Michael Lowell nhận định.

Ông Lowell chỉ ra hành động của chính quyền đã nhanh chóng áp đặt các mức thuế quan mới dựa trên một thẩm quyền pháp lý riêng biệt, được gọi là Mục 122, ngay sau phán quyết của Tối Cao Pháp Viện, đồng thời lưu ý rằng các biện pháp này hiện đã phải đối mặt với những thách thức pháp lý.

“Chính quyền đang nắm trong tay những công cụ mà họ đang tích cực sử dụng để áp thuế đối với một số mặt hàng nhập cảng nhất định từ một số quốc gia cụ thể,” ông Lowell cho biết. “Thuế quan sẽ tiếp tục hiện diện, ít nhất là trong suốt phần còn lại của nhiệm kỳ chính quyền Tổng Thống Trump.”

Ông Lowell chỉ ra rằng, các mức thuế quan áp đặt trong nhiệm kỳ đầu tiên của ông Trump về cơ bản vẫn được duy trì dưới thời chính quyền Biden, qua đó nhấn mạnh tính bền vững của các chính sách này qua nhiều đời chính quyền.

Do đó, ông khuyến khích các doanh nghiệp nên thực hiện các bước ngay từ bây giờ để chuẩn bị cho tình trạng bất ổn vẫn đang tiếp diễn.

“Chúng tôi khuyên các doanh nghiệp nên giải quyết dứt điểm những vấn đề này ngay từ khâu soạn thảo hợp đồng, cần đưa ra các điều khoản thật rõ ràng về việc ai sẽ chịu trách nhiệm đối với khoản thuế quan, cũng như quy trình xử lý hoàn thuế trong trường hợp các mức thuế này bị vô hiệu hóa và phát sinh các khoản hoàn trả tương ứng.”

Vào đầu Tháng Ba, sau phán quyết của TCPV, CBP đã trình bày với thẩm phán Tòa Thương Mại Quốc Tế (ICT) rằng hiện tại họ không thể tuân thủ lệnh yêu cầu họ phải bắt đầu hoàn lại khoảng $166 tỷ số tiền mà họ thu được từ thuế quan đối ứng mà Tổng Thống Donald Trump áp đặt vào năm ngoái. Nhưng CBP cũng cho biết rằng họ có thể bắt đầu hoàn lại thuế quan vào cuối Tháng Tư sau khi nâng cấp công nghệ. (K.L) [kn]


 

Chiến tranh Mỹ-Iran gây ra nhiều khó khăn kinh tế cho cả thế giới-Thiện Lê/Người Việt

April 20, 2026

Thiện Lê/Người Việt

SAN FRANCISCO, California (NV) – Chiến tranh giữa Hoa Kỳ và Iran đang gây ra nhiều hậu quả về kinh tế, ảnh hưởng đến người tiêu dùng khắp thế giới. Những ảnh hưởng kinh tế đó là chủ đề của buổi hội thảo do Truyền Thông Cộng Đồng Mỹ (ACoM) tổ chức hôm Thứ Sáu, 17 Tháng Tư.

Phong tỏa eo biển Hormuz gây ra nhiều hậu quả kinh tế. (Hình minh họa: Ander Gillenea/AFP via Getty Images)

Chiến tranh làm giá dầu tăng vọt và gây ra nhiều trở ngại cho các thị trường toàn cầu, cũng như vận chuyển, nhất là dầu, và nhiều mặt hàng cần phải đi qua eo biển Hormuz. Điều đó làm người tiêu dùng gặp nhiều khó khăn với giá xăng tăng cao, cũng như tốn kém hơn cho việc đi lại, cho thực phẩm, và nhiều thứ thường ngày khác, tạo ra nhiều áp lực cho cuộc sống.

Các diễn giả thảo luận về việc mở lại eo biển Hormuz và chấm dứt phong tỏa của Hoa Kỳ. Họ còn nói về lạm phát do chiến tranh gây ra và những bất an về kinh tế cho người tiêu dùng Mỹ cũng như khắp thế giới.

Diễn giả đầu tiên là Tiến Sĩ William Beeman, giáo sư nhân chủng học của đại học University of Minnesota và là chuyên gia về Trung Đông. Ông cho rằng Hoa Kỳ “không thể thắng,” và cuộc chiến đang gây ra khủng hoảng kinh tế toàn cầu.

Đầu tiên, ông nói những lời nói về chiến thắng của Tổng Thống Donald Trump là sai lầm vì Hoa Kỳ đánh giá thấp sự chống cự của Iran vì Lực Lượng Vệ Binh Cách Mạng Hồi Giáo (IRGC) đang là thế lực đứng đầu Iran, dựa vào tư tưởng hy sinh vì tôn giáo, nên một thế lực ở nước ngoài không thể đánh bại được.

Nếu loại bỏ được một lãnh đạo, IRGC sẽ nhanh chóng thay thế người đó bằng một lãnh đạo khác vì họ là một xã hội phân cấp cho những người có tham vọng.

Giá xăng tăng vọt vì giá dầu tăng. (Hình: Mario Tama/Getty Images)

Về lạm phát và ảnh hưởng kinh tế toàn cầu, ông cho hay phong tỏa eo biển Hormuz cản trở nhiều đường vận chuyển quan trọng, làm giá dầu tăng vọt. Từ giá dầu tăng, nhiều thứ khác cũng tăng giá như xăng, di chuyển, và thực phẩm. Lạm phát còn tạo ra nhiều áp lực cho rất nhiều gia đình và doanh nghiệp.

Cuối cùng, Tiến Sĩ Beeman cho rằng cách chấm dứt xung đột là Hoa Kỳ rút lui vì đang phải đối mặt với sự chống cự không ngừng nghỉ và khủng hoảng kinh tế toàn cầu.

Diễn giả thứ hai là Tiến Sĩ Ryan Nunn, giám đốc nghiên cứu của Phòng Thí Nghiệm Ngân Sách thuộc đại học Yale University và là cựu luật sư của Ủy Ban Thương Mại Liên Bang (FTC), đào sâu hơn vào lạm phát từ chiến tranh.

Đầu tiên, ông nói về những yếu tố gây ra lạm phát như tăng giá dầu không chỉ làm tăng giá xăng, mà còn gây ra một phản ứng dây chuyền, làm tăng giá xăng hay tăng giá nhiên liệu cho vận chuyển, tăng giá năng lượng cho sản xuất và tăng giá thực phẩm. Điều đó làm tăng giá mọi thứ cho người tiêu dùng khắp thế giới.

Điểm thứ hai là những ảnh hưởng đến hệ thống vận chuyển toàn cầu, nhất là về những thứ cần đi qua eo biển Hormuz. Sự phong tỏa và các hoạt động quân sự ở đó gây ra nhiều trở ngại, ảnh hưởng đến kinh tế bán lẻ và làm tăng giá mọi thứ. Giá cả liên tục tăng tạo ra nhiều áp lực cho gia đình và doanh nghiệp, còn có thể thay đổi suy nghĩ của người tiêu dùng và tạo ra sự bất ổn về tài chánh.

Diễn giả cuối cùng là Tiến Sĩ Anil Deolalikar, trưởng khoa chính sách công cộng của đại học UC Riverside, nói về những hậu quả kinh tế toàn cầu của chiến tranh Hoa Kỳ-Iran.

Lạm phát từ chiến tranh cũng làm giá thực phẩm tăng. (Hình: Justin Sullivan/Getty Images)

Ông cho rằng cuộc chiến không phải là một hoạt động quân sự mà là một chấn động kinh tế ảnh hưởng đến thị trường toàn cầu, nhất là năng lượng và vận chuyển. Mọi giá cả tăng là do lạm phát từ chiến tranh gây tra, và ông giải thích giá năng lượng tăng trở thành “thuế” cho mọi thứ khác, từ sản xuất nhiều sản phẩm đến vận chuyển thực phẩm.

Những ảnh hưởng kinh tế đó sẽ gây nhiều khó khăn cho những người dân có thu nhập thấp ở khắp thế giới vì chi phí cho thực phẩm và năng lượng là một phần lớn trong thu nhập của họ. Vì vậy, ông cho hay Hoa Kỳ cần phải tìm cách giảm căng thẳng vì đó là cách duy nhất để phục hồi kinh tế và ổn định giá cả lại, cũng như phải mở lại những đường vận chuyển quan trọng như eo biển Hormuz. [đ.d.]

Liên lạc tác giả: le.thien@nguoi-viet.com


 

Giá xăng tăng vọt, hàng trăm tài xế Uber, Lyft ở California bỏ nghề

Ba’o Nguoi – Viet

April 18, 2026 FacebookTwitterEmailPrint

LOS ANGELES, California (NV) – Cuộc chiến Iran đẩy giá xăng tăng vọt tại California, mức cao nhất toàn quốc, đang đẩy hàng trăm ngàn tài xế Uber và Lyft vào tình thế khó khăn, buộc nhiều người phải giảm giờ làm hoặc bỏ việc, theo bản tin của Los Angeles Times ngày Thứ Bảy, 18 Tháng Tư.

Dữ liệu từ American Automobile Assn., giá xăng trung bình tại California hiện gần $6 mỗi gallon, trong khi mức trung bình toàn quốc chỉ hơn $4. Một số trạm xăng tại Los Angeles thậm chí có giá hơn $8 cho mỗi gallon. 

Xăng trên $8/gallon ở Los Angeles, California, từ đầu Tháng Tư. (Hình: Mario Tama/Getty Images)

Giá xăng tăng vọt này diễn ra trong bối cảnh chiến tranh tại Trung Đông làm gián đoạn nguồn cung cấp năng lượng toàn cầu, khiến chi phí nhiên liệu leo thang nhanh chóng, ảnh hưởng trực tiếp vào hoạt động làm việc của các tài xế trong dạng hành nghề tự do “gig” mà họ phải tự gánh chi phí vận hành. 

Ông John Mejia, một tài xế Lyft tại San Francisco Bay Area, cho biết thu nhập của ông giảm mạnh. Trước đây, ông có thể kiếm $400 chỉ trong ba giờ, nhưng hiện nay ông phải “cày” suốt 12 giờ mà chỉ được $200.

“Đó là bài toán kinh tế giữa việc trả ít cho tài xế và giá xăng,” ông Mejia nói. “Điều đó khiến mọi người phải bò nghề.” 

Không chỉ ông Mejia, nhiều tài xế khác cũng chia sẻ tình trạng tương tự. Bà Margarita Penalosa, tài xế toàn thời gian tại Los Angeles, cho biết trước đây bà có thể kiếm $300 trong tám giờ làm việc. Hiện nay, bà chỉ đạt khoảng $250 dù làm đến 14 giờ mỗi ngày.

“Trừ chi phí xăng, hao mòn xe và bảo trì, coi như tôi chỉ còn lại khoảng 11 đồng mỗi giờ,” bà nói. 

Trước áp lực chi phí, các tài xế buộc phải thay đổi cách làm việc. Nhiều người chọn lọc kỹ chuyến xe, tránh khu vực kẹt xe nặng, hoặc chờ những cuốc xe có giá cao hơn. Một số tài xế đang tính đến chuyện chuyển sang xe điện hoặc tìm nguồn thu nhập khác.

California hiện có hơn 800,000 tài xế làm việc theo dạng công nghệ, theo California Gig Workers Union. Với quy mô lớn như vậy, bất kỳ biến động nào về chi phí nhiên liệu đều có thể tạo ra ảnh hưởng lan rộng đến thị trường lao động và dịch vụ vận chuyển.

Các công ty như Uber và Lyft cho biết họ đã đưa ra một số biện pháp hỗ trợ, bao gồm hoàn tiền khi đổ xăng hoặc giảm giá thông qua các chương trình liên kết. Tuy nhiên, nhiều tài xế cho rằng các chương trình này có quá nhiều điều kiện, khiến lợi ích thực tế không đáng kể.

“Nếu tính toán kỹ, rất vô lý,” ông Mejia nói. “Họ không giúp gì cho chúng tôi cả.” 

Các chuyên gia kinh tế cảnh báo ngay cả khi nguồn cung dầu ổn định trở lại, giá xăng cũng khó giảm nhanh. Ông Mark Zandi, kinh tế gia trưởng tại công ty phân tích thị trường Moody’s Analytics, nhận định giá nhiên liệu thường “tăng như hỏa tiễn nhưng giảm như lông chim rơi,” ám chỉ quá trình giảm giá sẽ diễn ra chậm.

Trong bối cảnh đó, ngành dịch vụ gọi xe công nghệ có thể đối mặt với những thay đổi đáng kể. Nếu nhiều tài xế tiếp tục rời bỏ, các công ty có thể buộc phải tăng giá cước để giữ chân lực lượng lao động, càng thúc đẩy chi phí sinh hoạt tăng cao hơn nữa.

Sự việc phản ánh một vòng xoáy kinh tế quen thuộc đó là giá nhiên liệu tăng không chỉ ảnh hưởng đến doanh nghiệp mà còn trực tiếp tác động đến những người lao động ở mọi tầng lớp. (MPL) [dt]