Biến chứng tiểu đường : Bạn có thể làm gì ?        

 (Diabetes Complications : What You Can Do)

          SUSAN BERNSTEIN

Khi bệnh tiểu đường trở nên mất kiểm soát, nó có thể gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến cơ thể. Lượng đường trong máu quá cao có thể làm tổn thương dây thần kinh và mạch máu, dẫn đến nhiều vấn đề khác nhau.

Nhưng những biến chứng đó không phải là điều chắc chắn sẽ xảy ra với tất cả những người mắc bệnh tiểu đường – có rất nhiều điều bạn có thể làm để tránh chúng. Cùng với điều trị, thói quen sống lành mạnh có thể giúp bạn kiểm soát bệnh và ngăn ngừa các vấn đề khác.

   BỆNH TIỂU ĐƯỜNG CÓ THỂ GÂY RA NHỮNG GÌ ?

Lượng đường trong máu cao có thể ảnh hưởng đến nhiều bộ phận khác nhau trong cơ thể :

   MẮT

Bệnh tiểu đường làm tăng nguy cơ mắc các vấn đề về thị lực, bao gồm cả mù lòa. Nó có thể gây ra:

  • Đục thủy tinh thể : Thủy tinh thể của mắt bị mờ đục.
  • Bệnh tăng nhãn áp : Bệnh này có thể làm tổn thương dây thần kinh nối mắt với não và khiến bạn nhìn kém.
  • Bệnh võng mạc : Bệnh này liên quan đến những thay đổi ở võng mạc phía sau mắt.

   TIM MẠCH

Nhiều năm đường huyết cao có thể làm tổn thương các mạch máu và dây thần kinh chăm sóc tim. Điều đó làm tăng nguy cơ mắc bệnh tim. Nó có thể gây suy tim sớmđau tim hoặc đột quỵ về sau. Huyết áp cao và cholesterol cao càng làm tăng khả năng xảy ra các vấn đề này.

      THẬN

Bệnh tiểu đường cũng có thể ảnh hưởng đến các mạch máu trong thận, khiến chúng hoạt động không tốt. Sau nhiều năm gặp vấn đề, chúng có thể ngừng hoạt động.

        BÀN CHÂN

Lượng đường trong máu cao có thể làm suy giảm lưu thông máu và tổn thương dây thần kinh, dẫn đến các vết cắt, trầy xước hoặc vết loét khó lành. Bạn có thể bị mất cảm giác ở bàn chân, khiến bạn không nhận ra các vết thương có thể bị nhiễm trùng. Nếu nhiễm trùng trở nên nghiêm trọng, bạn có thể cần phải cắt bỏ một bàn chân.

     HỆ THẦN KINH

Nếu lượng đường trong máu cao làm tổn thương các dây thần kinh, gọi là bệnh thần kinh do tiểu đường, bạn có thể cảm thấy đau, tê hoặc ngứa ran, đặc biệt là ở bàn chân.

           DA 

Bệnh tiểu đường có thể làm tăng nguy cơ nhiễm trùng nấm men, ngứa ngáy, hoặc xuất hiện các mảng da nâu hoặc có vảy.                                           

  RỐI LOẠN CƯƠNG DƯƠNG

Nam giới mắc bệnh tiểu đường có thể có nguy cơ gặp các vấn đề về tình dục, vì lượng đường trong máu cao có thể làm giảm lưu lượng máu và làm tổn thương các dây thần kinh cần thiết cho cơ thể để đạt được và duy trì sự cương cứng.

                                       CÁCH GIẢM THIỂU RỦI RO

Những thói quen tốt đóng vai trò quan trọng trong việc ngăn ngừa các vấn đề sức khỏe khác mà bệnh tiểu đường có thể gây ra. Hãy biến những lời khuyên này thành một phần trong thói quen chăm sóc sức khỏe thường xuyên của bạn:

Kiểm soát chặt chẽ lượng đường trong máu.  Đó là cách tốt nhất để tránh các biến chứng của bệnh tiểu đường. Mức đường huyết của bạn nên duy trì ở mức khỏe mạnh như sau :

  • Từ 70 đến 130 mg/dL trước bữa ăn
  • Dưới 180 mg/dL 2 giờ sau khi bắt đầu bữa ăn
  • Mức hemoglobin glycated hoặc chỉ số A1C dưới 7%

Hãy theo dõi huyết áp và cholesterol của bạn.  Nếu chúng quá cao, bạn sẽ dễ mắc các vấn đề sức khỏe khác như bệnh tim. Cố gắng giữ huyết áp dưới 140/90 và tổng lượng cholesterol ở mức 200 hoặc thấp hơn. Bác sĩ có thể kê đơn thuốc để giúp bạn đạt được điều đó.

Hãy đi khám sức khỏe định kỳ.  Bác sĩ có thể kiểm tra máu, nước tiểu và thực hiện các xét nghiệm khác để phát hiện bất kỳ vấn đề nào. Những lần khám này đặc biệt quan trọng, vì nhiều biến chứng của bệnh tiểu đường không có dấu hiệu cảnh báo rõ ràng.

Đừng hút thuốc.  Hút thuốc làm tổn hại đến lưu thông máu và làm tăng huyết áp. Nếu bạn cần giúp đỡ để bỏ thuốc, bác sĩ có thể đề xuất các phương pháp điều trị phù hợp với bạn.

Hãy bảo vệ đôi mắt của bạn.  Khám mắt định kỳ mỗi năm một lần. Bác sĩ có thể kiểm tra xem mắt có bị tổn thương hoặc mắc bệnh gì không.

Kiểm tra bàn chân mỗi ngày.  Tìm xem có vết cắt, vết loét, vết trầy xước, mụn nước, móng chân mọc ngược, vết đỏ hoặc sưng tấy nào không. Rửa và lau khô chân cẩn thận mỗi ngày. Sử dụng kem dưỡng ẩm để tránh da khô hoặc nứt gót chân. Mang giày khi đi trên vỉa hè nóng hoặc trên bãi biển, và mang tất và giày khi trời lạnh. Kiểm tra nước tắm trước khi vào để tránh bị bỏng chân. Cắt tỉa và giũa móng chân thẳng.

Hãy chăm sóc da của bạn.  Giữ cho da sạch sẽ và khô ráo. Sử dụng phấn rôm ở những vùng da dễ bị cọ xát, như nách. Tránh tắm nước quá nóng hoặc sử dụng xà phòng hay sữa tắm làm khô da. Dưỡng ẩm da bằng kem dưỡng thể và kem dưỡng tay. Giữ ấm trong những tháng mùa đông lạnh giá. Sử dụng máy tạo độ ẩm trong phòng ngủ nếu cảm thấy quá khô.

SOURCES :

American Diabetes Association.

Cleveland Clinic.

International Diabetes Federation.

Virginia Mason Hospital Benaroya Diabetes Center.

National Institute of Diabetes and Digestive and Kidney Diseases.

American Heart Association.


 

“TÔI ĐÃ GIẾT CHẾT CHA MÌNH… KHÔNG PHẢI VÌ UNG THƯ…

Nguyễn Minh Anh

“TÔI ĐÃ GIẾT CHẾT CHA MÌNH… KHÔNG PHẢI VÌ UNG THƯ, MÀ VÌ NIỀM TIN NGU MUỘI VÀO CÁI GỌI LÀ ‘THUẬN TỰ NHIÊN’.”

Nhìn cha trút hơi thở cuối cùng, cơ thể chỉ còn da bọc xương, tôi không khóc nổi, trái tim tôi đã chết lặng.

Nỗi ân hận tột cùng chặn đứng mọi cảm xúc.

Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn ám ảnh bởi câu nói cuối cùng của ông, thều thào không thành tiếng:

“Cha đói quá…”

Bản án ung thư đại trực tràng của bố tôi không phải là dấu chấm hết, nhưng chính sự bảo thủ của tôi đã cướp đi cơ hội sống của ông.

Tôi sợ hóa chất phá hủy cơ thể cha.

Thế là tôi bắt đầu lên mạng, tham gia vào các hội nhóm “chữa bệnh không dùng thuốc”.

Tôi bị mê hoặc bởi những lời đồn thổi về việc “bỏ đói tế bào ung thư”, về những loại nước ép chữa lành thần kỳ.

Tôi đã biến căn bếp thành một pháp trường, và tôi chính là kẻ hành quyết.

Tôi bắt cha nhịn hoàn toàn thịt, cá, trứng, sữa.

Hàng ngày ép ông uống hàng lít nước rau củ đắng ngắt.

Cha tôi vốn lam lũ, chỉ biết nghe lời con.

Ông ăn không nổi, nhưng vẫn cố nuốt vì tin vào lời tôi: “Cha cố lên, ăn thế này tế bào ung thư mới chết được.”

Tôi còn nhớ như in buổi chiều hai tháng trước, người bạn thân làm ở bệnh viện K đến thăm.

Cậu ấy đưa cho tôi cuốn sách “Liệu pháp sức khỏe ung thư” của ThS. BS Nguyễn Chí Tuấn.

Giọng như khẩn khoản:

“Cậu đừng nghe những lời truyền miệng vô căn cứ đó nữa. Đọc cuốn sách này đi, bác sĩ Tuấn đã hướng dẫn rất rõ về dinh dưỡng khoa học cho bệnh nhân K.”

“Cậu mà cứ ép bác nhịn ăn thế này, bác sẽ kiệt sức trước khi bệnh kịp khỏi đấy!”

Lúc đó, tôi đã gạt phắt đi.

Tôi tự tin mình đã tìm ra “chân lý” và cho rằng cậu ấy cũng chỉ là một người làm ngành y máy móc. Tôi ném cuốn sách vào góc tủ, không thèm mở lấy một trang.

Và cái giá phải trả là mạng sống của cha tôi.

Cha sụt 20kg chỉ trong thời gian ngắn.

Khi đưa vào viện vì ông ngất xỉu, bác sĩ đã mắng thẳng vào mặt tôi: “Anh đang giết cha mình đấy! Cơ thể ông ấy suy kiệt hoàn toàn,

không còn đủ sức để chịu đựng bất kỳ phác đồ điều trị nào nữa.”

Ngày đám tang cha, người bạn ấy lại đến.

Cậu ấy không trách móc nửa lời, chỉ nhìn di ảnh cha rồi thở dài. Cái sự im lặng đó còn đau đớn hơn vạn lời chửi rủa.

Tang lễ xong xuôi, tôi trở về căn nhà vắng.

Bước vào bếp, tôi thấy chiếc máy ép trái cây vẫn còn dính những bã rau củ cũ – thứ mà tôi từng ép cha uống mỗi ngày.

Cạnh đó là một túi gạo lứt còn dang dở tôi vừa mua tuần trước.

Tôi mở tủ lạnh, thấy một hũ yến nhỏ mà ai đó đã biếu, cha từng hỏi: “Cha ăn cái này được không con?”.

Tôi đã dứt khoát: “Không được, đường và đạm trong này sẽ nuôi tế bào ung thư”.

Giây phút đó, tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình và run lên bần bật.

Chính đôi bàn tay này đã gạt đi chén yến của cha, chính đôi bàn tay này đã ép ông nhịn ăn cho đến khi không còn sức để mở mắt.

Bác sĩ nói đúng, cha tôi không chết vì ung thư hung hãn, ông chết vì suy kiệt – một cái chết đói được nhân danh tình yêu thương.

Trong cơn dằn vặt, tôi tìm lại cuốn sách cũ bị vứt trong góc tủ. Tôi mở ra đọc như kẻ tâm thần tìm một lời giải cho tội lỗi của mình.

Càng đọc, tôi càng bàng hoàng. Những gì ThS. BS Nguyễn Chí Tuấn viết như từng nhát dao đâm vào sự bảo thủ của tôi, tự cho là đúng của mình.

Cuốn sách chỉ rõ:

– Tế bào ung thư không chết vì nhịn ăn: Nó là “kẻ ăn cắp” chuyên nghiệp, nó sẽ rút cạn đạm từ cơ bắp của bệnh nhân để tồn tại. Nhịn ăn là tự sát.

– Dinh dưỡng là vũ khí: Tại sao phải ăn đủ đạm, đủ chất để xây dựng “hàng rào” miễn dịch và chịu đựng được phác đồ điều trị.

– Sự thật về các loại “thuốc tiên” truyền miệng: Những thứ không có căn cứ y khoa chỉ làm mất đi thời gian vàng của người bệnh.

Tôi gấp cuốn sách lại, nhìn lên di ảnh cha mà nước mắt giàn dụa.

Nếu tôi chịu mở cuốn sách này ra sớm hơn, dù chỉ là lướt qua mục lục thôi, có lẽ giờ này tôi đang nấu cho cha một bát súp đủ chất, thấy ông ăn ngon lành và mỉm cười với tôi.

Tôi kể câu chuyện này không phải kể khổ hay thanh minh cho chính bản thân mình. Tôi chỉ những người đang chăm sóc những người thân yêu của mình không phải mắc những sai lầm không đáng có như tô.

Đừng để sự thiếu hiểu biết phải trả giá bằng những nỗi đau.

Đừng để để mất đi rồi mới ân hận.

GỬI NHỮNG AI ĐANG CÙNG NGƯỜI THÂN CHIẾN ĐẤU VỚI UNG THƯ: Sự yêu thương nếu thiếu kiến thức sẽ trở thành vũ khí gây hại.

Hãy trang bị kiến thức chuẩn y khoa ngay từ hôm nay để bảo vệ người thân của mình.

Tôi chia sẻ cách đăng ký mua sách tại đây cho những ai thật sự cần: https://www.nowlife.vn/lieu-phap-suc-khoe-ung-thu/?utm_source=TVA.13/04/2026a1

(Cuốn sách “Liệu pháp sức khỏe ung thư” – ThS. BS Nguyễn Chí Tuấn. Tài liệu khoa học giúp bạn chọn đúng con đường sống cho người thân).


 

 Đứa Trẻ Đã Thay Đổi Lịch Sử Y Học

 Đứa Trẻ Đã Thay Đổi Lịch Sử Y Học

 Đọc cuối ngày…

Một người mẹ đã khẩn khoản cầu xin nhà khoa học tiêm cho đứa con đang hấp hối của mình một hoạt chất chưa từng được thử nghiệm trên cơ thể người.

Đó là tháng 7 năm 1885, tại Paris.

Joseph Meister, chín tuổi, đứng run rẩy trong phòng thí nghiệm của Louis Pasteur. Tay và chân cậu bé chằng chịt những vết cắn sâu. Hai ngày trước đó, một con chó dại đã tấn công cậu ở vùng Alsace.

Mẹ cậu biết chính xác điều gì đang chờ đợi phía trước. Vào năm 1885, bệnh dại đồng nghĩa với một bản án tử hình chắc chắn. Một khi các triệu chứng xuất hiện — sợ nước, co giật, ảo giác — kết cục sẽ là một sự hành hạ đau đớn tột cùng.

Nhưng bà đã nghe phong phanh về một nhà hóa học ở Paris đang thử nghiệm một phương thuốc. Dù không có gì chắc chắn, nhưng bằng niềm hy vọng trong tuyệt vọng, bà đã đưa con trai băng qua nước Pháp.

Thế lưỡng nan của Pasteur

Louis Pasteur khi đó 62 tuổi. Ông lừng danh thiên hạ, nhưng đang phải đối mặt với một quyết định bất khả thi. Ông sở hữu một loại vaccine đã thử nghiệm thành công trên động vật, nhưng chưa bao giờ dùng cho con người.

Hơn nữa, Pasteur không phải là bác sĩ, ông là một nhà hóa học. Nếu việc điều trị thất bại và đứa trẻ qua đời, sự nghiệp và di sản của ông sẽ tan thành mây khói. Nhưng nếu ông không làm gì cả, Joseph chắc chắn sẽ chết.

Sau khi tham vấn hai bác sĩ, phán quyết cuối cùng được đưa ra: nếu không điều trị, sẽ không có hy vọng. Pasteur quyết định mạo hiểm.

Phép màu đầu tiên

Trong nhiều ngày, Joseph được tiêm một loạt các mũi tiêm với nồng độ tăng dần để “dạy” hệ miễn dịch cách chiến đấu với virus trước khi nó xâm nhập vào não bộ. Pasteur theo dõi sát sao từng dấu hiệu sốt, từng cái rùng mình của cậu bé.

Ngày tháng trôi qua, Joseph vẫn khỏe mạnh. Cậu bé đã trở thành con người đầu tiên được cứu sống khỏi bệnh dại nhờ tiêm chủng.

Di sản cho nhân loại

Tin tức này đã chấn động toàn thế giới. Nhưng món quà lớn nhất của Pasteur không chỉ là loại vaccine này. Đó là việc ông đã chứng minh được Thuyết mầm bệnh: ý tưởng rằng các vi sinh vật vô hình chính là nguyên nhân gây ra bệnh tật.

Nhờ có ông:

Các phẫu thuật viên bắt đầu khử trùng dụng cụ.

Các bác sĩ bắt đầu thói quen rửa tay.

Chúng ta đun nóng sữa để loại bỏ vi khuẩn: một quy trình mà ngày nay chúng ta vẫn gọi là “tiệt trùng Pasteur” (pasteurisation).

Joseph Meister chưa bao giờ quên người đàn ông đã cứu mạng mình. Khi trưởng thành, ông đã làm việc tại Viện Pasteur ở Paris trong nhiều thập kỷ. Ông sống đến tận năm 1940, như một minh chứng sống cho lòng dũng cảm của một nhà khoa học.

Ngày tháng 7 năm 1885 đó, một người đàn ông vốn không phải bác sĩ đã nhìn một đứa trẻ bị kết án tử và quyết định đánh cược tất cả vì hy vọng. Ông đã đúng. Joseph đã sống sót, và vì Pasteur đã chứng minh được điều không thể thành có thể, hàng triệu người khác sau đó cũng đã được cứu sống.

Đôi khi, cứu một mạng người chính là học cách để cứu cả thế giới.

TG Văn Chương

From: Kim Bang Nguyen


 

 VÌ SAO HƯ BỘ NHỚ ? BS Lương Lê Hoàng 

 BS Lương Lê Hoàng 

Nếu tưởng người già mới lẫn thì chưa đủ. Tình trạng sa sút trí nhớ đến độ “vừa nghe đã quên” của người trẻ từ lâu đã vượt xa mức báo động.

 Ai chưa tin xin thử xem có bao nhiêu người nhớ nổi số… driver license ! Nhiều người quên tuốt luốt, quên giờ vào sở, quên luôn công việc, quên cả vợ con, đến độ sau giờ làm việc phải ngồi hàng giờ ở bàn nhậu để cố nhớ nẻo về nhà, thậm chí quên hết đến độ chỉ còn nhớ có mỗi ngày… lãnh lương! 

Chuyện gì cũng có lý do. Bộ nhớ mau hư thường vì nạn nhân chính là thủ phạm do thiếu nhiều thứ, cùng lúc lại thừa vài món trong cuộc sống thường ngày. Đó là: 

* Thiếu ngủ: 

Không kể người lỡ chọn nghề trực đêm, thiếu ngủ vì thức quá khuya dường như là “mốt” của nhiều cư dân trong các thành phố. Kẹt một điểm là chất lượng của trí nhớ gắn liền với độ sâu của giấc ngủ, theo kết quả nghiên cứu ở Đại học Schleiweg- Holstein. Nhưng nếu tưởng như thế chỉ cần dùng thuốc ngủ để ngủ cho được nhằm tăng cường trí nhớ thì lầm. Thuốc an thần tuy tạo được giấc ngủ nhưng não bộ đồng thời cũng mê một lèo khiến bộ nhớ quên luôn công việc.  

* Thiếu nước: 

Não lúc nào cũng tiêu thụ không dưới 20% năng lượng của cơ thể riêng cho chức năng tư duy. Não vì thế rất cần nước và chất đường sinh năng. Theo chuyên gia ở Đại học Erlangen, uống không đủ nước trong ngày lại thêm bữa ăn chiều thiếu chất ngọt là một trong các lý do khi tín hiệu thần kinh vừa nhập vào lại ra ngay, cứ như nước đổ đầu vịt. 

 * Thiếu dầu mỡ:

Chất béo loại cần thiết cho cấu trúc của tế bào thần kinh như 3-Omega, Acid  Linoleic… là món ăn chính của não bộ. Đừng tưởng kiêng cử là béo tốt cho não. Trái lại là khác. Tất nhiên đừng để tăng chất mỡ máu vì đó là yếu tố bất lợi cho hoạt động của bộ não. Nhưng thiếu mỡ cũng tai hại tương tự. 

* Thiếu dưỡng khí: 

Thêm vào đó, não không thể dán tín hiệu thần kinh, dù là hình ảnh hay âm thanh vào bộ nhớ nếu tế bào thiếu dưỡng khí vì thiếu máu. Chính vì thế mà nhiều thầy thuốc khuyên dùng cây thuốc có công năng cải thiện hàm lượng dưỡng khí trong não bộ ngay cả cho người chưa phát hiện triệu chứng “đụng đâu quên đó”. 

* Thiếu vận động: 

Nhiều công trình nghiên cứu cho thấy người cao tuổi nếu vận động thể dục thể thao trong ngày thì ít quên hơn người không vận động. Theo các nhà nghiên cứu về lão khoa ở Hoa Kỳ, vận động trong ngày là điều kiện để bộ não không thiếu dưỡng khí trong đêm. Cũng không cần hình thức thái quá, nhẹ nhàng thôi, như đi bộ, bơi, chạy xe, khí công…, miễn là ngày nào cũng có. 

* Thiếu tập luyện: 

Muốn não “bén nhọn” như xưa mà không tập luyện chẳng khác nào chưa học bài. Chơi ô chữ, sudoku, học ngoại ngữ, vẽ tranh…, kiểu nào cũng tốt, càng nhiều cách giải trí càng hay, miễn là đừng ngồi yên mỗi ngày nhiều giờ trước máy truyền hình vì đó là hình thức tai hại cho bộ não.  

* Thừa Stress: 

Bôi sạch bộ nhớ là một trong các phản ứng phụ của nội tiết tố nẩy sinh trong tình huống Stress. Biết vậy nên tìm cách pha loãng Stress bằng thể dục thể thao, thiền định, kiểu nào cũng được, miễn vui là chính. Thêm vào đó, đừng tự đầu độc cơ thể và bộ não bằng thuốc lá, rượu bia, thịt mỡ… Với bộ não “ngập rác” thì quên là cái chắc vì đâu còn chỗ nào để nhớ! 

* Thừa chất oxy-hóa: 

Hàm lượng chất gây rỉ sét tế bào sản sinh từ rối loạn biến dưỡng, độc chất trong môi trường ô nhiễm, khói thuốc lá, độ cồn, phụ gia trong thực phẩm công nghệ, hóa chất trong dược phẩm… càng cao, tế bào não càng mau già trước tuổi. Cầm chân chất oxy-hóa bằng hoạt chất kháng oxy-hóa vì thế là biện pháp chủ động để bộ nhớ đừng mau “hết đát”.

 Hãy đừng “đem não bỏ chợ” qua lối sống chẳng khác nào có thù sâu với não bộ. Nếu đối xử với não bạc bẻo thì đừng trách có lúc “có vay có trả”.

B.S.LƯƠNG LỄ HOÀNG 

From: Helen Huong Nguyen

Làm thế nào để khỏe mạnh – sống lâu?

Có rất nhiều yếu tố ảnh hưởng đến sức khỏe và tuổi thọ của con người. Trong cuộc sống thời hiện đại, mọi người đều quan tâm đến thực phẩm sạch, nguồn nước sạch nguồn dinh dưỡng chính để nuôi sống con người. Nhưng rất nhiều người lại không quan tâm đến vấn đề của sơ thể đó là SỰ ĐÀO THẢI ĐỘC TỐ RA NGOÀI, sau khi đã nạp những nguồn thực phẩm vào .

Bài viết dưới đây sẽ giúp mọi người hiểu 1 phần nào đó về cơ chế đào thải của chính cơ thẻ mình.

Nguồn sưu tầm từ tài liệu của cô Hien Thu Nguyen  

  1. Hãy giúp phổi thải độc, chứ đừng làm hại nó

Vậy bạn thấy ngay nhé, những ai bị bệnh phổi nhất định ho vào giờ dần, tức 3 đến 5 giờ sáng. Phổi là để thở. 3 đến 5 giờ sáng là phổi thải độc.

Nếu mình ngủ dậy, mở cửa sớm mai, không khí trong lành nhất vì qua đêm, bụi lắng hết xuống rồi, khí dương bắt đầu có mà ta thở nhẹ và sâu, thở chủ động thì có gì tốt hơn để giúp phổi thải chất độc từ chính phổi ra. 

  1. Đừng để chất thải trong người quá 7h sáng

Và bạn biết rồi, như đã nêu ở trên, 5 đến 7 giờ là giờ sáng của đại tràng tức ruột già. Giờ này đại tràng thải chất độc, tức là phân. Người khỏe mạnh nhất định đi đại tiện vào giờ này. Tuyệt đối không sai.

Làm sao mà cứ đến giờ này thì bạn muốn đi đại tiện và không thể khác được. Làm sao ngày bạn chỉ đi đại tiện 1 giờ duy nhất là giờ mão. Nếu bạn đi đại tiện không đúng giờ này là rất không tốt cho đại tràng và hệ tiêu hóa. Mà lưu ý rằng, bạn cần biết cách để đi hết chất thải ra ngoài, cho đại tràng sạch (Tôi sẽ viết riêng 1 bài về điều này).

Nếu 5 đến 7 giờ sáng mà bạn vẫn ngủ, tức chất thải đang ách lại trong ruột già. Theo bạn có tốt không? Phân là chất độc. Chất độc lẽ ra phải được tống khứ ra khỏi cơ thể mà vào giờ này, chỉ vì bạn thèm ngủ hoặc là có thói quen tai hại – ngủ dậy muộn mà cả cơ thể phải gánh chịu số phân này. 

  1. Muốn sống lâu, nhất định phải ăn sáng

Giờ tiếp theo là giờ thìn, tức 7 đến 9 giờ. Giờ này của dạ dày. Dạ dày hoạt động vào giờ này. Nếu bạn không ăn sáng trước 7 giờ thì dạ dày bóp cái gì nào. Bóp cái dạ dày rỗng tuếch à?

Dạ dày tiết ra các chất để chuyển hóa thức ăn mà không có thức ăn thì theo bạn tốt hay xấu cho dạ dày nói riêng và cơ thể nói chung?

Có một thông tin mà tôi nghĩ là bạn chưa biết, trong dạ dày có rất nhiều a xít và độ chua trong dạ dày tương đương với độ chua của nước quả chanh đấy nhé. Nếu đến giờ thìn bạn có thói quen không hoặc chưa ăn sáng thì nguy cơ bị bệnh dạ dày rất cao.

Bạn không biết đấy, hệ tiêu hóa là bộ não thứ 2. Còn dạ dày lại là trái tim của bộ não. Nếu dạ dày không bóp, không tiêu hóa thức ăn thì 1 loạt bộ phận tiếp theo bị ảnh hưởng lây. Không chỉ ruột non, ruột già mà cả gan, thận, lá lách, túi mật, tim, phổi… bị ảnh hưởng theo dây chuyền. Tất cả cơ thể chịu ảnh hưởng.

Vậy nên, chẳng may bạn biết ai ngủ trễ, kể cả ngày nghỉ, đến tận 7 giờ sáng thì thức tỉnh họ ngay bằng cách cho họ đọc các thông tin này. 

  1. Làm việc quần quật từ 21h -23h là sát hại Tam tiêu

Bây giờ tôi nói về giờ hợi tức 21 đến 23 giờ đêm. Đây là giờ của tam tiêu.

Nhiều người không hiểu tam tiêu là gì và vai trò quan trọng ra sao. Dễ hiểu thế này: Tam tiêu là ba khoang rỗng trong cơ thể con người gồm có thượng tiêu, trung tiêu và hạ tiêu.

Thượng tiêu là khoang rỗng trên cùng từ miệng xuống tâm vị dạ dày chứa tim và phổi. Trung tiêu là khoang rỗng ở giữa từ tâm vị dạ dày đến môn vị dạ dày chứa tỳ vị. Hạ tiêu là khoang rỗng dưới cùng từ môn vị dạ dày đi tới hậu môn chứa gan và thận. Bạn đã thấy tam tiêu quan trọng chưa nào!

Lại nữa, sự hoạt động của tam tiêu thể hiện ở sự khí hóa đồ ăn, tức là làm cho vật chất trong cơ thể hóa thành khí. Khí này lại hóa thành một chất khác trong cơ thể. Đây là các phản ứng hóa học, sinh học bên trong cơ thể.

Bạn cũng có thể đã từng nghe thấy nói rằng thượng tiêu như mây mù, trung tiêu như bọt nước sủi, hạ tiêu như nước chảy. Nghe rồi chứ ạ. Nhưng nay mới hiểu đúng không nào.

Bạn có giật mình khi nghe thấy rằng tam tiêu chính là cái nhà để ở, chính là cái ví để đựng tiền, chính là cái làn, cái giỏ cho các bà, các mẹ đi chợ, là quần áo để mặc.

Nếu giật mình thì tốt rồi. Giật mình để ngộ ra. Giật mình để quyết tâm thay đổi tư duy, đổi thay thói quen xấu và quyết tâm chăm sóc tam tiêu.

Thêm một ý nữa mà những ai đọc sách đều đã nắm rõ, rằng ở thượng tiêu phổi hô hấp, phân bố khí và chất dinh dưỡng vào các mạch máu và đưa đi khắp cơ thể.

Ở trung tiêu thì lá lách vận hoá, hấp thu tinh hoa của đồ ăn và nước đưa lên phổi. Ở hạ tiêu, các chất tinh hoa được tàng trữ tại thận, các chất cặn bã được tống ra ngoài bằng đại tiện và tiểu tiện.

Khí của hạ tiêu đi xuống chứ không nhận vào thêm. Ngoài ra tam tiêu còn có chức năng bảo vệ lục phủ, ngũ tạng trong cơ thể ta. Đấy, bạn thấy chưa ạ? 

5.Tại sao người ta hay chết lúc 3h sáng: Hãy cứu gan 

Từ 23 giờ đêm đến 1 giờ sáng là giờ của mật. Giờ này mật tiết chất độc ra. Bạn cảm nhận được ngay mà. Bởi miệng đắng. Buổi sáng ngủ dậy, bạn thấy miệng đắng là do mật tiết ra chất độc vào giờ tý đấy nhé.

Xin nhắc lại, theo đông y thì 23 giờ là bắt đầu ngày mới. Ngoài chuyện mật thải độc ra, nếu tại thời điểm ngày mới mà bạn không ngủ, không nghỉ ngơi thì rất có hại cho cơ thể. Hại nhất là mật. Mà mật liên quan chặt chẽ đến gan.

Vậy nên, nếu không muốn đến nghĩa địa sớm, xin đừng thức đến tận giờ tý. Cơ thể bạn, bao gồm cả thân và tâm, không thích bạn đưa họ đến nghĩa địa sớm đâu nhé.

Cuối cùng tôi muốn bàn đến khung giờ sửu, tức từ 1 đến 3 giờ sáng. Đây là giờ của gan. Cũng xin nói luôn rằng có rất nhiều người chết vào giờ này.

Nguyên nhân là do gan có đến 64 chức năng. Khi mà gan yếu, các chức năng này không hoạt động được nữa thì ta chết. Nếu có người nhà bị bệnh nặng, khi thức đêm chăm bệnh nhân, nên lưu ý khung giờ này.

Nếu 1 giờ sáng mà bạn vẫn không ngủ thì rất hại gan. Giờ này gan thải độc. Giờ này gan đang cần bạn nghỉ ngơi nhất, cần bạn ngủ thật sâu nhất. Ấy vậy mà có người lại dại dột đi chống lại gan, làm tổn thương gan. Thật chẳng có cái dại nào dại hơn cái dại này. Rất thương!

Tôi muốn nhấn mạnh đến 1 ý rằng gan và mật hỗ trợ lẫn nhau, gắn kết chặt chẽ với nhau như một. 23 giờ là lúc kinh mạch của túi mật được mở ra. Nếu bạn chưa hoặc không ngủ thì sẽ làm tổn hại lớn tới đảm khí.

Tại sao ư? Bởi tất cả 11 cơ quan bao gồm lục (tức 6) phủ và ngũ (tức 5) tạng đều phụ thuộc vào túi mật. Nếu đảm khí hư, hỏng, yếu, thiếu sẽ dẫn tới việc giảm chức năng của tất cả các bộ phận trong cơ thể. Hơn thế nữa, khả năng miễn dịch giảm xuống.

Nguy hiểm hơn nữa còn ở chỗ nếu đảm khí bị tổn thương (do đảm khí hỗ trợ trung khu thần kinh) thì quý vị có nguy cơ rất cao mắc các bệnh về thần kinh. Đó là lý do tại sao những người mất ngủ triền miên dễ bị các triệu chứng hay bệnh như uất ức, tâm thần phân liệt, bồn chồn, ám ảnh…

Từ 1 đến 3 giờ sáng cần ngủ rất ngon, rất sâu. Bạn nên nhớ nằm lòng rằng đây là thời gian kinh mạch của gan vượng nhất. Lúc này gan thải độc, sản xuất ra lượng máu mới.

Nếu bạn chưa ngủ hay không ngủ, có nguy cơ bạn sẽ có sắc mặt xanh xao, dần dần có thể sẽ mắc các bệnh về gan. Thức khuya vào giờ sửu, bạn rất có nguy cơ bị bệnh viêm gan siêu vi B.

Nguyên nhân rất dễ hiểu, là do cơ thể quá suy nhược, thậm chí bị rối loạn và virus cứ thể mà tấn công, xâm nhập vào cơ thể. Cơ thể yếu quá, bó tay, virus vào tự do, vô tư, thoải mái.

Và bạn cũng giúp tôi ghi tâm khắc cốt rằng tim chủ huyết mạch, tức là làm cho huyết dịch vận hành trong các mạch máu để dinh dưỡng và tư nhuận. Còn gan có chức năng lưu giữ và điều tiết máu.

Vậy nên nếu quá 23 giờ sáng mà không đi ngủ sẽ làm can huyết bất túc dẫn tới tình trạng tim không cung cấp đủ máu. Khi đó tim sẽ đập mạnh, loạn nhịp, run sợ, có thể dẫn đến cao huyết áp, xuất huyết não và nhiều bệnh nguy hiểm khác.

Đấy, ngủ đúng giờ là tối quan trọng. Ngủ đúng giờ còn quan trọng hơn cả ngủ đủ giờ. Nếu ban ngày bạn ngủ suốt cả ngày, dù có ngủ từ 8 giờ sáng đến 8 giờ tối cũng thua ngủ sâu vài tiếng lúc cần, tức quãng thời gian cho mật và gan.

From: Xuan Nguyen


 

Năm 1985, các bác sĩ nói với Jane Hawking rằng chồng bà đang hấp hối

My Lan Pham is with Chuyện Nhân Văn.

Năm 1985, các bác sĩ nói với Jane Hawking rằng chồng bà đang hấp hối. Họ khuyên nên ngừng duy trì sự sống. Bà từ chối. Stephen Hawking đã sống lâu hơn mọi dự đoán suốt hai mươi hai năm, và bà không định để câu chuyện của ông kết thúc ở đó.

Geneva, mùa hè năm 1985.

Stephen đến đó để nghiên cứu thì mắc viêm phổi. Với hầu hết mọi người, viêm phổi nguy hiểm nhưng có thể sống sót. Với một người mắc ALS giai đoạn nặng, không thể cử động, ho hay tự làm sạch phổi, đó thường là bản án tử.

Tình trạng của ông xấu đi rất nhanh. Chỉ trong vài ngày, ông rơi vào hôn mê, phải thở máy, phổi dần suy kiệt.

Các bác sĩ nói thẳng với Jane. Stephen sẽ không hồi phục. Cơ thể ông đang ngừng hoạt động. Lựa chọn nhân đạo nhất, theo họ, là tắt máy móc và để ông ra đi trong yên bình.

Jane lúc đó bốn mươi mốt tuổi. Bà đã kết hôn với Stephen hai mươi năm. Bà đã chứng kiến ALS lấy đi của ông từng chút một: dáng đi, sự độc lập, khả năng tự ăn uống, viết lách, đứng thẳng. Đến năm 1985, ông chỉ còn cử động được vài ngón tay và một phần khuôn mặt.

Suốt hai thập kỷ, bà vừa là người chăm sóc ông, vừa nuôi dạy ba đứa con, giữ gìn gia đình, vừa nâng đỡ một người đàn ông mà thế giới nay công nhận là một trong những bộ óc vĩ đại nhất, dù căn bệnh được cho là sẽ giết ông trong vòng hai năm.

Các bác sĩ đang đưa ra một lối thoát.

Chấm dứt sự kiệt quệ.

Chấm dứt gánh nặng trách nhiệm không ngừng nghỉ.

Chấm dứt việc nhìn người mình yêu bị giam cầm trong một cơ thể đang suy tàn.

Bà hoàn toàn có thể đồng ý. Không ai trách bà.

Jane nói không.

Bà yêu cầu họ làm mọi cách để cứu ông. Các bác sĩ giải thích điều đó có nghĩa là gì. Stephen sẽ cần một ca mở khí quản khẩn cấp, đặt ống thở vĩnh viễn qua cổ họng. Ông sẽ không bao giờ nói chuyện tự nhiên được nữa. Ông sẽ không bao giờ tự thở. Ông sẽ còn phụ thuộc nhiều hơn nữa.

Jane không do dự.

Hãy làm đi.

Ca phẫu thuật đã cứu mạng ông. Nhưng nó cũng lấy đi một thứ không thể thay thế.

Suốt hai mươi hai năm, dù ALS tàn phá cơ thể, Stephen vẫn còn nói được. Giọng ông chậm và ngọng, nhưng đó là giọng của ông. Ca mở khí quản đã phá hủy nó hoàn toàn.

Trở về Cambridge, Stephen giao tiếp bằng cách nhướng lông mày khi có người chỉ vào các chữ cái trên bảng. Một lần nhướng là “có”. Hai lần là “không”. Từ ngữ được ghép lại từng chữ một. Đau đớn. Chậm chạp.

Với một con người mà toàn bộ cuộc sống xoay quanh ý tưởng, giải thích và giao tiếp, đó là cú đánh tàn khốc.

Rồi một kỹ sư máy tính tên Walt Woltosz nghe nói về ông. Woltosz đã tạo ra một chương trình gọi là Equalizer, cho phép người dùng tạo câu với rất ít cử động. Ông tặng nó cho Stephen miễn phí.

Stephen học cách sử dụng nó với một công tắc nhỏ ở tay, chọn từ trên màn hình để máy tính đọc lên. Ban đầu, tốc độ vô cùng chậm, khoảng một từ mỗi phút.

Nhưng đó là một giọng nói.

Và Stephen Hawking quay trở lại với công việc.

Điều khiến khoảnh khắc này trở nên phi thường là đến năm 1985, Stephen đã vượt xa mọi dự đoán y khoa.

Được chẩn đoán ALS năm 1963 khi mới hai mươi mốt tuổi, ông được cho là chỉ sống được hai năm. Hai năm.

Ông kết hôn với Jane Wilde năm 1965, hoàn toàn ý thức rằng mình có thể chết sớm. Họ có ba người con trong khi Stephen dần mất toàn bộ chức năng vận động.

Trong thời gian đó, ông làm thay đổi vật lý lý thuyết. Năm 1974, ông chứng minh rằng hố đen phát ra bức xạ, nay được gọi là bức xạ Hawking, làm thay đổi cách chúng ta hiểu về vũ trụ.

Vào lúc nằm trên giường bệnh ở Geneva, ông đã phải ngồi xe lăn, cần được chăm sóc liên tục và phụ thuộc vào người khác trong hầu hết mọi việc.

Và ông vẫn đang tạo ra khoa học làm thay đổi thế giới.

Vì thế, khi các bác sĩ đề nghị kết thúc sự sống của ông, họ không chỉ yêu cầu Jane buông tay chồng mình. Họ đang hỏi liệu thế giới có nên mất đi một trí tuệ vẫn chưa hoàn thành sứ mệnh hay không.

Jane biết ông chưa xong.

Và bà đã đúng.

Sau khi hồi phục và thích nghi với giọng nói điện tử, Stephen hoàn thành dự án mà ông ấp ủ suốt nhiều năm: một cuốn sách nhằm giải thích vũ trụ cho người bình thường.

A Brief History of Time được xuất bản năm 1988.

Nó trở thành điều không ai ngờ tới.

237 tuần trong danh sách bán chạy nhất.

Được dịch ra bốn mươi ngôn ngữ.

Bán hơn hai mươi lăm triệu bản.

Cuốn sách đưa hàng triệu người đến với hố đen, Vụ Nổ Lớn và bản chất của thời gian, không công thức, không hù dọa, với sự hài hước và rõ ràng.

Không điều gì trong số đó tồn tại nếu Jane nói “có” vào năm 1985.

Và Stephen vẫn chưa dừng lại.

Ông sống thêm ba mươi ba năm.

Viết thêm nhiều sách. Xuất hiện trong Star Trek và The Simpsons. Trở thành tiếng nói toàn cầu cho quyền của người khuyết tật. Cho thế giới thấy rằng giới hạn thể chất không giới hạn sức mạnh trí tuệ. Sống đủ lâu để chứng kiến sóng hấp dẫn được phát hiện, xác nhận những ý tưởng mà công trình của ông góp phần định hình.

Ông qua đời năm 2018, ở tuổi bảy mươi sáu.

Năm mươi lăm năm sau tiên lượng ban đầu.

Jane và Stephen ly hôn năm 1995. Áp lực chăm sóc, sự hiện diện thường trực của y tá, và sự tiến triển không ngừng của ALS đã để lại những vết nứt mà không phiên bản lãng mạn nào của câu chuyện thừa nhận. Không ai hiểu công việc chăm sóc lại phán xét bà vì điều đó.

Nhưng vào năm 1985, bà đã đưa ra lựa chọn quan trọng nhất.

Stephen từng nói ca mở khí quản vừa là điều tồi tệ nhất vừa là điều tốt đẹp nhất xảy ra với ông. Tồi tệ vì ông mất giọng nói tự nhiên mãi mãi. Tốt đẹp vì giọng nói tổng hợp cho phép ông giao tiếp rõ ràng hơn nhiều so với những năm trước.

Hãy tưởng tượng một lịch sử khác.

Stephen Hawking qua đời ở tuổi bốn mươi ba.

Một nhà vật lý được kính trọng. Những bài báo quan trọng. Chủ yếu được biết đến trong giới học thuật.

Không có A Brief History of Time.

Không có giọng nói biểu tượng.

Không có cây cầu nối khoa học với công chúng.

Không có hàng thập kỷ truyền cảm hứng cho người khuyết tật.

Không có ba mươi ba năm khám phá thêm.

Tất cả bị xóa bỏ vì một người phụ nữ chọn cái kết dễ dàng hơn.

Jane đã chọn con đường khó hơn.

Bà không chọn vì danh tiếng. Không chọn vì lịch sử. Bà chọn vì bà biết Stephen chưa thôi đặt câu hỏi.

Đó là tình yêu đích thực.

Không điện ảnh. Không nhẹ nhàng.

Là thứ tình yêu nói rằng điều này sẽ tàn khốc, và anh vẫn xứng đáng.

Jane Hawking đã cứu Stephen Hawking hai lần.

Một lần vào năm 1965, khi bà kết hôn với một người đàn ông được cho là chỉ sống hai năm.

Và một lần vào năm 1985, khi bà từ chối để các bác sĩ quyết định rằng câu chuyện của ông đã kết thúc.

Cả hai lần, bà đều chọn con đường khó hơn.

Vũ trụ được hưởng lợi từ cả hai lựa chọn ấy.

Stephen Hawking đã thay đổi cách chúng ta hiểu về thực tại.

Jane Hawking đã trao cho thiên tài ấy thêm ba mươi ba năm tồn tại.

Và tất cả bắt đầu từ một khoảnh khắc trong bệnh viện ở Geneva.

Một lời khuyên.

Một sự từ chối.

Jane Hawking đã nói không với cái chết.

Và Stephen Hawking có thêm ba thập kỷ để khám phá vô hạn.


 

CHỨNG “QUÊN TẠM THỜI” HAY CHỈ LÀ DẤU HIỆU CỦA TUỔI TÁC?

Những Câu Chuyện Thú Vị

Nếu bạn đã bước sang tuổi 50 hoặc hơn, đừng lướt qua nhé! Hãy dành chút thời gian đọc bài viết này…

Dạo gần đây, có bao giờ bạn đang nói chuyện bỗng dưng khựng lại vì quên mất mình định nói gì không? Trước đây, tôi rất sợ đó là dấu hiệu sớm của bệnh Alzheimer… nhưng sau khi đọc bài này, tôi đã hoàn toàn yên tâm.

Có một sự thật là: Nếu bạn còn nhận thức được mình đang gặp vấn đề về trí nhớ, thì đó CHƯA PHẢI là Alzheimer.

Tôi quên tên họ của người quen…

Tôi không nhớ mình đã cất đồ đạc ở đâu…

Ở những người từ 50 tuổi trở lên, việc phàn nàn về trí nhớ kém là chuyện rất thường tình. Thực tế là: “Thông tin vẫn nằm trong não bộ, chỉ là bộ vi xử lý (processor) của chúng ta đang chạy chậm lại một chút mà thôi.”

Y học gọi đây là chứng Anosognosie – hay đơn giản là sự “quên tạm thời”. Có đến một nửa số người trên 50 tuổi gặp phải các triệu chứng do tuổi tác hơn là do bệnh tật. Những trường hợp phổ biến nhất là:

Quên tên một người bạn mới gặp.

Đi vào một căn phòng rồi đứng ngẩn ngơ không nhớ mình vào đó để làm gì.

Đột nhiên “trắng bộ nhớ” khi định nhắc tên một bộ phim hay một diễn viên.

Tốn thời gian đi tìm kính mắt hoặc chìa khóa dù chúng vừa ở trên tay.

Sau tuổi 60, những biểu hiện này càng rõ rệt hơn. Nhưng hãy nhớ: đây là một đặc điểm của thời gian, không phải là bệnh lý.

Giáo sư Bruno Dubois, Giám đốc Viện Trí nhớ và Bệnh Alzheimer (IMMA), đã trấn an rằng: “Càng phàn nàn nhiều về việc mất trí nhớ, bạn càng ít có nguy cơ mắc các bệnh về trí nhớ thực sự. Bởi vì những người mắc bệnh Alzheimer thật sự thường không hề nhận ra những gì đang xảy ra với mình.”

BÀI KIỂM TRA THẦN KINH NHỎ

(Lưu ý: Chỉ dùng mắt để tìm nhé!)

  1. Tìm chữ C trong bảng dưới đây: OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOCOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO
  2. Nếu đã thấy chữ C, hãy tìm số 6 dưới đây: 999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999699999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999999
  3. Cuối cùng, tìm chữ N (khó hơn một chút đấy): MMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMNMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMM

Kết quả: Nếu bạn vượt qua 3 bài test này một cách dễ dàng:

Chúc mừng! Bộ não của bạn vẫn đang hoạt động rất tốt.

Bạn có thể tạm quên việc đi khám thần kinh định kỳ đi.

Bạn còn cách Alzheimer rất xa!

Hãy chia sẻ thông tin này để người thân và bạn bè cùng yên tâm nhé!

TG Văn Chương


 

Khi tôi mang thai, các bác sĩ đã nói rõ ràng về rủi ro

Chi NguyenNhững Câu Chuyện Thú Vị

Bởi vì chúng tôi lã những người lùn, các bác sĩ đã cảnh báo chúng tôi không hy vọng – nhưng con gái chúng tôi đã phớt lờ mọi dự đoán đó…

Evan và tôi đều sinh ra với gen lùn. Khi tôi mang thai, các bác sĩ đã nói rõ ràng về rủi ro. Cơ thể của tôi không được xây dựng để mang thai dễ dàng. Có vẻ như là những phức tạp.Vấn đề giải phẫu được thảo luận sớm. Mỗi cuộc hẹn đều có cảnh báo và kế hoạch dự phòng. Chúng tôi đã có một quyết định để đưa raTránh xa thai kỳ – hoặc chấp nhận rủi ro và trở thành cha mẹ Chúng tôi đã chọn tiếp tục. Việc có bầu đã được theo dõi chặt chẽ. Tôi đã nhập viện hai lần. Quinn về nhỏ nhưng ổn định, giao theo kế hoạch phẫu thuật.

Sau sinh, có chuyện bất ngờ đã xảy ra Quinn phát triển với tỷ lệ điển hình. Lượt truy cập tiếp theo trở nên ít thường xuyên hơn. Các kế hoạch y tế đã bị bỏ đi một cách lặng lẽ. Bước ngoặt đã tới khi bác sĩ chuyên khoa nhi của chúng tôi cho biết con gái tôi đã ra khỏi việc giám sát đặc biệt…

Hôm nay Quinn cao hơn cả hai chúng tôi và sống khoẻ mạnh như bao đứa trẻ bình thường khác …

(Giờ Thì Bạn Biết Rồi)

ST.


 

CÁCH CHỮA GÚT (Gout) ĐƠN GIẢN mà HIỆU QUẢ

Xuyên Sơn

CÁCH CHỮA GÚT (Gout) ĐƠN GIẢN mà HIỆU QUẢ

Mình bị bệnh gút đã 20 năm nay, Nhưng vào loại nhẹ. Thỉnh thoảng năm, sáu tháng lại bị một lần.

Lần đầu tiên vào năm 2000,

ngón chân cái bị sưng đỏ, nhức nhối, đau giật thon thót. Đau quá nhưng không biết là bệnh gì cứ uống thuốc, xoa bóp linh tinh… Khi đến bệnh viện khám bác sĩ bảo bị gout, Cho uống thuốc colchicin 6-7 ngày thì khỏi.

Từ đó mỗi lần bị gút:

Lúc thì sưng ngón chân cái bên này, lúc sưng ngón chân cái bên  kia; rồi sưng đến đầu gối, cổ chân, khuỷu tay … mỗi lần như vậy lại đi mua thuốc Colchicine về uống.

Biết rằng thuốc này có nhiều độc tố nhưng có bệnh thì cứ phải uống mới khỏi. Cũng nghe nhiều người mách uống nước lá tía tô, nước khế, vân vân. Nhưng không ăn thua gì, vẫn phải dùng Colchicine mới khỏi.

Mình vào Sài Gòn được sáu tháng thì xuất hiện gút ở ngón chân út.

Ngón chân sưng đỏ mọng và rất nhức nhối…

Bà xã mình bảo, em có cách chữa rất hiệu quả. Bà bảo đọc trên báo an ninh thế giới lâu rồi, có một chuyên gia người Mỹ sang Việt Nam bị gút và một bạn Việt Nam chữa cho bằng cách ăn củ hành tím.

Ông ta thấy tuyệt vời quá, khi về Mỹ đã mua ba cân hành tím đem về và viết bài đăng trên báo Mỹ.

Báo an ninh thế giới dịch và đăng lại.

Đúng là cực kỳ đơn giản mà hiệu quả. Bà xã mình lấy ba nhánh hành tím bầm nhỏ cho vào bát hòa với nước ấm bảo mình uống.

Thú thật mình không tin tưởng lắm, nhưng cứ uống xem sao.

Hơi bị khó uống vì cay, hắc…

Nhưng sáng hôm sau thấy bớt sưng và không giật đau thon thót nữa! Hôm sau uống hai lần thấy hết sưng; ngày thứ ba uống hai lần nữa thì thấy khỏi hẳn…

(Những lần sau không hoà hành băm với nước, mà xúc hành băm cho vào miệng rồi uống nước ực cái dễ chịu hơn).

Uống ba ngày, mỗi ngày hai lần sáng và tối thấy khỏi hẳn.

Đúng là tuyệt vời, thật đơn giản và hiệu quả. Vì vậy mình vội chia sẽ kinh nghiệm này cho những bạn bị gút. Nhưng cơ địa mỗi người một khác, nên có thể có bạn không thấy hiệu quả gì cũng là chuyện bình thường. Tuy nhiên các bạn cứ thử một lần xem sao nhé, vì nguyên liệu rất dễ kiếm mà rất rẻ.

27/11/2020

MvT

Nguồn fb Mạc Văn Trang


 

Số người bị nhồi máu cơ tim tăng cao nhất vào mùa lễ cuối năm

Ba’o Nguoi-Viet

December 23, 2025

SACRAMENTO, California (NV) – Mùa lễ cuối năm nổi tiếng là thời gian vui chơi, gặp gỡ người thân, bạn bè, và ăn mừng, nhưng bác sĩ cho hay đây cũng là thời gian sức khỏe tim mạch có thể gặp nguy hiểm, theo đài KCRA hôm Thứ Hai, 22 Tháng Mười Hai.

Giữa lúc nhiều người khoác thêm áo ấm và bận rộn với lịch vui chơi, chuyên gia y tế cảnh báo Tháng Mười Hai và Tháng Giêng là hai tháng đông bệnh nhân bị bệnh tim đi cấp cứu nhất.

Uống nhiều rượu bia làm tăng rủi ro bị nhồi máu cơ tim. (Hình minh họa: Storyblocks)

Theo nghiên cứu của Hiệp Hội Tim Hoa Kỳ, số người chết liên quan tới tim lên cao nhất trong thời gian Noel và Năm Mới, nhiều hơn bất cứ lúc nào khác trong năm.

Nguyên nhân là gì?

Bác sĩ nêu ra một loạt yếu tố kết hợp: Thời tiết lạnh hơn làm tim căng thẳng, món ăn ngày lễ nhiều muối và chất béo, đi đường dài, ngủ không điều độ, và căng thẳng cảm xúc.

Thậm chí sự tất bật của mùa lễ cũng có thể làm hại sức khỏe.

Nhưng tin vui là chuyên gia y tế cho biết có thể phòng ngừa nhiều rủi ro gây hại cho tim vào mùa lễ.

Bác sĩ tim mạch khuyên ăn điều độ, uống nước đầy đủ, ưu tiên ngủ, kiểm soát tình trạng căng thẳng, và đừng quên dùng thuốc mà bác sĩ đã chỉ định.

Những cách đơn giản như đi dạo sau khi ăn tối, hạn chế rượu bia, và dành thời gian nghỉ ngơi cũng có thể rất hữu ích.

Bác sĩ cũng khuyến cáo mọi người đừng bỏ qua triệu chứng như tức ngực, khó thở, choáng váng, hoặc mệt mỏi bất thường. (Th.Long)[dt]