LỜI NGUYỆN

LỜI NGUYỆN

Lạy Chúa, đây là ước mơ của con về thế giới :
Con mơ ước tài nguyên của cả trái đất này
là thuộc về mọi người, mọi dân tộc.
Con mơ ước
không còn những La-da-rô đói ngồi ngoài cổng,
bên trong là người giàu yến tiệc linh đình.
Con mơ ước mọi người đều có việc làm tốt đẹp,
không còn những cô gái đứng đường
hay những người ăn xin.

Con mơ ước
những ngưòi thợ được hưởng lương xứng đáng,
các ông chủ coi công nhân như anh em.
Con mơ ước
tiếng cười trẻ thơ đầy ắp các gia đình,
các công viên và bãi biển đầy người đi nghỉ.

Lạy Chúa của con,
con ước mơ một thế giới đầy màu xanh,
xanh của rừng, xanh của trời, xanh của biển,
và xanh của bao niềm hy vọng
nơi lòng những ai ham sống và ham dựng xây.

Nếu Chúa đã gieo vào lòng con những ước mơ,
thì xin giúp con thực hiện những ước mơ đó.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Tự chui vào lưới, tự đem nạp mình

Tự chui vào lưới, tự đem nạp mình

13-4-2018

Bài viết của tác giả Vũ Thanh Ca, đăng trên Thanh Niên, ngày 09/04/2018, với tựa đề: Philippines tự giăng bẫy chính mình, có đoạn: ‘’Theo truyền thông nước ngoài, Tổng thống Duterte hồi tháng 2 phát biểu hợp tác giữa hai nước giống như ‘đồng sở hữu’ thay vì chiến tranh. Sau đó, Ngoại trưởng Alan Peter Cayetano lại nói do hạn chế về tài chính, Philippines không thể tự khai thác dầu khí tại các vùng biển của mình mà sẽ đàm phán hợp tác giữa một công ty nước này với một công ty Trung Quốc. Dường như chính quyền Philippines đang mắc vào cái bẫy do mình tự tạo nên…”

Chỉ với một vụ việc hợp tác khai thác dầu khí, tác giả đã đưa ra nhận định như vậy. Nhưng nhận định này được khá nhiều người tán đồng, thì thử xem xét tình hình Việt Nam như thế nào?

Về chủ quyền lãnh thổ

Đàm phán song phương, trao đổi nghị định thư, hội nghị, giao lưu… rồi ký kết các hiệp định phân định chủ quyền giữa hai nước Việt Nam – Trung Quốc luôn luôn được tổ chức. Và mỗi khi ký kết thì đường biên giới được vẽ lại. Một phần lãnh thổ mà chỉ “Một tấc đất của tiền nhân để lại, cũng không được để lọt vào tay kẻ khác” là lời của vua Trần Nhân Tông chỉ dụ, lại bị dâng cho phía Trung Quốc, kể cả trên biển lẫn trên đất liền.

Trên biển, Trung Quốc vẽ thêm đường lưỡi bò, còn có cái gọi là đường chín đoạn, tung hoành thao túng, muốn nuốt trọn biển Đông. Lãnh đạo chóp bu Việt Nam im như thóc, hèn hạ, cúi đầu thuần phục. Trong khi đó, Philippines dám đưa sự vụ ra tòa án quốc tế. Đã vậy, các lãnh đạo còn trơ trẽn đưa ra chính sách bảo vệ chủ quyền biển đảo bằng… ngư dân bám biển mưu sinh với nghề của họ. Ngư dân thì liên tục bị tàu cá Trung Quốc, thực chất trong số đó có một số tàu ngụy trang ngang nhiên xâm phạm lãnh hải hăm đọa, đâm chìm và kể cả bắt, bắn giết, cướp tài sản.

Đến cái tên gọi tàu Trung Quốc cũng không dám hé môi, phải gọi bằng ‘tàu lạ’. Sự vụ mới nhất là vào ngày 4/4, hai tàu cá Nghệ An bị đâm chìm khi đánh bắt ở vùng biền Vịnh Bắc Bộ, cách Hòn Mê – Thanh Hóa khoảng 90 hải lý về phía Đông Bắc, 19 thuyền viên trên hai tàu phải đối mặt với tử thần trong 6 tiếng đồng hồ lênh đênh trên biển.

Trên đất liền thì tư tưởng “núi liền núi, sông liền sông”, đồng nghĩa như hai mà một, không còn chia cắt, luôn luôn được gọi là quán triệt triệt để. Đường biên giới bị mờ nhạt bởi hai sắc màu quân chủng Biên Phòng chẳng khác là mấy. Để nói lên tình hữu nghị, anh em một nhà không gì tốt hơn là hai sắc áo như hai anh em sinh đôi này cùng chung sức tuần tra – đó là sự vụ lực lượng Biên phòng tỉnh Lào Cai và tỉnh Vân Nam (Trung Quốc) tổ chức tuần tra chung biên giới lần đầu tiên vào ngày 11/4 ở quy mô cấp tỉnh. Rồi đây chắc chắn sẽ nâng lên tầm quốc gia.

Người Trung Quốc thoải mái lách luật như chốn không người để mua, để sở hữu đất đai. Và họ xây dựng nhà cửa, xây dựng những ngôi làng riêng cho mình khắp chốn trên đất Việt Nam. Những ngôi làng như là những hậu cứ vững chắc cho tiền phương. Nhất là ở những thành phố lớn, những địa điểm chiến lược trọng yếu như Đà Nẵng, Nha Trang, Vịnh Cam Ranh, Bình Dương… Không có sự “bật đèn xanh” thì không dễ có chuyện này xảy ra.

Ngày 12/11/2017, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Tổng Bí thư Tập Cận Bình cùng nhau chứng kiến lễ ký kết 12 văn kiện hợp tác giữa hai nước. Trong đó có Bản Ghi Nhớ giữa hai chính phủ về thúc đẩy kết nối giữa khuôn khổ “Hai hành lang, một vành đai” với sáng kiến “Vành đai và Con đường”.

“Vai đai và con đường” thực chất là sáng kiến “con đường tơ lụa” mới, con đường phục vụ cho giấc mộng xưa cũ, “giấc mộng Trung Hoa – giấc mộng bá chủ”. Ký văn kiện ghi nhớ chẳng khác nào chấp cánh thêm cho ước mơ ngàn đời của Trung Quốc.

Về thương mại – kinh tế

Cán cân thương mại nghiêng hẳn về phía Trung Quốc. Chưa có con số thống kê cụ thể về chênh lệch, nhưng hãy tới các cửa khẩu phía Bắc để cảm nhận điều này, có thể viết con số tỷ lệ 1/10 là cách phổ biến khiêm tốn, giảm thiểu đi rất nhiều.

Cho nên hàng hóa Trung Quốc tràn ngập ở Việt Nam, từ thượng vàng cho tới hạ cám, từ chất lượng cao cho tới hàng “chợ”, từ nguyên liệu thô cho tới thành phẩm. Trong khi đó, Việt Nam chủ yếu xuất thô, đào bới tài nguyên lên bán cho họ với cái giá rẻ mạt, thậm chí gây lỗ lã như tập đoàn Than – Khoáng sản Việt Nam từng báo cáo.

Trung Quốc thao túng nền kinh tế Việt Nam bằng nhiều hình thức gây hỗn loạn thị trường, rối loạn sản xuất… Như tập trung mua rồi bỗng dưng ngưng bặt, làm ứ đọng sản phẩm, rớt giá thê thảm, hoặc tập trung mua một loại sản phẩm để hướng người Việt Nam sản xuất rồi cũng ngưng mua nửa chừng, gây nhiều hệ lụy khôn lường.

Và cậy thế đe dọa, chẳng hạn như đe dọa tấn công nếu Việt Nam tiếp tục thăm dò dầu khí ở Bãi Tư Chính, vừa rồi phải ngừng hợp tác với tập đoàn dầu khí Repsol, trong việc thăm dò khai thác dầu mỏ. Tương tự như chủ quyền trên bộ, lãnh đạo chóp bu lại tiếp tục nhượng bộ, thuần phục, cúi đầu vâng dạ.

Về dự án, đầu tư

Các dự án khắp cả nước đều thấy hiện diện bóng dáng của Trung Quốc. Hiện hiện về hợp tác kỹ thuật, hiện diện về hợp tác đầu tư, hiện diện về nhân công lao động… Đặc biệt là về phương diện tài chính, cho vay tài chính để thực hiện dự án, cũng từ đây họ dễ bề nắm cán của dự án, “trao” lại phần lưỡi cho Việt Nam cầm.

Nhiều dự án có sự hiện diện của Trung Quốc kéo dài lê thê, đội vốn triền miên, hơn thế nữa nhiều dự án còn gây thảm họa môi trường. Rất nhiều thảm họa sờ sờ trước mắt, không cần phải kể ra nữa.

Về văn hóa, du lịch

Từ lâu, Nho giáo đã được xếp vào hàng hủ nho, phong kiến. Viện Khổng Tử được xây dựng ở Hà Nội, bởi Trung Quốc vẫn muốn truyền bá văn hóa cổ hủ cho dân Việt để ngày càng mụ mị, ngày càng thành bầy cừu dể dễ bề thuần hóa. Tư tưởng “một dân tộc” cũng được nói theo kiểu quán triệt triệt để.

Các cuốn sách đề cao chủ nghĩa cá nhân, tôn vinh lãnh tụ của Trung Quốc được dịch khá rầm rộ. Ngay kẻ muốn “dạy cho Việt Nam một bài học” – Đặng Tiểu Bình, kẻ ra lệnh tấn công xâm lăng Việt Nam cũng được vinh danh là “một trí tuệ siêu việt”…

Các chính sách thực thi, tuyên truyền ở Trung Quốc như thế nào thì y như rằng lãnh đạo Việt Nam học hỏi thực hiện theo y như thế ấy.

Việt Nam luôn có chính sách ưu đãi về du lịch, về visa, về hộ chiếu cho công dân Trung Quốc. Hiện nay người Trung Quốc đã được lái xe vào lãnh thổ Việt Nam 180 km. Người Trung Quốc thoải mái du lịch Việt Nam, tràn ngập Việt Nam, họ mang theo văn hóa hiện tại của họ, thứ văn hóa bạo lực, hồ đồ, chụp giật, vô cảm, làm ảnh hưởng không ít tới người Việt.

Bên cạnh việc cho du nhập những văn hóa này, họ còn sử dụng chính sách người Việt tự giết người Việt. Như tuồng những hóa chất độc hại, tuyên truyền dụ dỗ những kẻ hám lợi dùng hóa chất này để sản xuất, chăn nuôi… những hóa chất tồn đọng, tích trữ trong thành phẩm gây nhiều căn bệnh cho con người khi sử dụng, nhất là căn bệnh ung thư.

***

Trong một bài viết nhỏ, khó có thể xem xét thấu đáo toàn bộ hiện tình đất nước. Chỉ sơ lược một số vấn đề nổi cộm như trên cũng có thể đưa ra nhận định rằng, “Lãnh đạo chóp bu Việt Nam đã tự bủa lưới, tự chui mình vào trong lưới rồi mắc cứng trong đó”.

Chưa biết Philippines có tự giăng bẫy, tự mắc bẫy hay không, tuy nhiên, họ cũng có thể tự tháo bẫy, hoặc đã mắc bẫy cũng có thể tự gỡ bẫy, dĩ nhiên phải chấp nhận chịu thương tích.

Với lãnh đạo chóp bu Việt Nam thì, đã tự bủa lưới, đã tự mắc lưới nên khó hòng tự thoát ra, nếu không muốn nói là không thể. Chỉ còn cách chịu nạp mình. Cái lưới khác hẳn với cái bẫy.

Bây giờ, chỉ còn một cách để thoát ra, một cách duy nhất là quay đầu về với dân, đừng độc đoán đi ngược lòng dân mãi nữa, có như vậy, nhờ sự giúp đỡ từ dân chúng, mới có thể tháo gỡ được.

                        MỘT NGÀY, MỘT NĂM VÀ ĐỜI NGƯỜI !!!

“Tình yêu không phân biệt con người. Chỉ có con người phân biệt tình yêu.

Vì thế, yêu thương là hành vi tự do nhất”

 

 

                        MỘT NGÀY, MỘT NĂM VÀ ĐỜI NGƯỜI !!!

– Một ngày rất ngắn, ngắn đến mức chưa nắm được cái sáng sớm thì đã tới hoàng hôn.

– Một năm thật ngắn, ngắn đến mức chưa kịp thưởng thức sắc màu đầu xuân thì đã tới sương thu.

– Một cuộc đời rất ngắn, ngắn tới mức chưa kịp hưởng thụ những năm tháng đẹp thì người đã già rồi.

– Luôn luôn đến quá nhanh mà hiểu ra thì quá muộn, cho nên chúng ta phải học cách trân trọng, trân trọng tình thân, tình bạn, tình đồng nghiệp, tình yêu, tình vợ chồng, tình phụ mẫu, tình đồng loại …

– Vì một khi đã lướt qua , thì khó có thể gặp lại.

– Sau 20 tuổi, thì đất khách và quê nhà giống nhau vì đi đến đâu cũng có thể thích ứng.

– Sau 30 tuổi, thì ban ngày và ban đêm giống nhau vì mấy ngày mất ngủ cũng không sao.

– Sau 40 tuổi, thì trình độ học vấn cao thấp giống nhau, học vấn thấp có khi kiếm tiền nhiều hơn.

– Sau 50 tuổi, thì đẹp và xấu giống nhau vì lúc này có đẹp đến mấy cũng xuất hiện nếp nhăn và tàn nhang.

– Sau 60 tuổi, thì làm quan lớn và quan bé giống nhau vì nghỉ hưu rồi cấp bậc giống nhau.

– Sau 70 tuổi, thì nhà to và nhà nhỏ giống nhau vì xương khớp thoái hóa không thể đi được hết những không gian muốn đi.

– Sau 80 tuổi, thì tiền nhiều và tiền ít giống nhau vì có tiêu cũng chẳng tiêu được bao nhiêu tiền.

 

–  CUỘC ĐỜI CỦA BẠN VÀ TÔI LÀ NHƯ VẬY, KHÔNG KHÁC NHAU NHIỀU…

 

–  NHÌN RA, HIỂU ĐƯỢC, THẤU HIỂU RỒI, CUỘC ĐỜI LÀ NHƯ THẾ …

 

– TRÂN TRỌNG NHỮNG THỨ ĐÃ CÓ VÀ ĐANG CÓ …

From: Tu Phung

Số người chết vì ung thư 1 ngày tại VN còn khủng khiếp hơn số người chết trong cuộc chiến tại Syria.

Image may contain: one or more people and text

Thao Teresa  Follow

Có khi nào các bạn tự hỏi nguyên nhân tại sao chúng ta lại có cuộc sống quá bất hạnh như ngày hôm nay? Tôi nói nhé : là các bạn hèn và vô cảm, là các bạn không quan tâm đến chính trị , các bạn bỏ mặc cuộc sống và lợi ích mà đáng ra các bạn phải được hưởng từ những gì các bạn đóng góp cho xã hội này,nhà nước này.

Các bạn hãy nhìn xung quanh nơi mà chúng ta đang sống có cái gì an toàn không? Các bạn bỏ đồng tiền từ mồ hôi nước mắt ra mà có mua được thực phẩm sạch ko bị hoá chất ko?

Các bạn bỏ tiền hàng tháng để mua nước sạch dùng nhưng liệu nước có sạch ko? Tất cả từ môi trường đến thực phẩm ,đường nước, đường thở của các bạn đều bị hoá chất , các bạn mua xăng cũng bị đánh thuế môi trường đó thôi, vậy môi trường cũng phải bỏ tiền ra để mua đó , chỉ có Việt Nam mới như này thôi.

Các bạn thử tìm xem tại VN bây giờ ăn gì để tránh ung thư??? Các ban nghành kiểm định chất lượng an toàn thực phẩm vẫn ăn lương bao nhiêu năm nay đấy thôi và họ đã làm gì???

Hậu quả các bạn có bị sao thì kiện ai? Ai chịu trách nhiệm? Xin thưa: không ai hết.

Tất cả những lời nói của bọn quan chức đang cầm quyền đất nước này chỉ là xảo ngôn khi mà sự thật nơi chúng ta đang sống đã phơi bầy tất cả.

Đúng không các bạn? Những công dân cũng đang bất hạnh như tôi.

Tôi đi nhiều bệnh viện nên tôi quá rõ, số bệnh nhân mắc ung thư quá đông và độ tuổi thì ngày càng trẻ. Không lâu đâu, các bạn cứ dành tiền mà mua quan tài đi là vừa . 

8 BÍ QUYẾT ĐỂ BẠN ĐƯỢC NGƯỜI KHÁC YÊU MẾN TÔN TRỌNG

  8 BÍ QUYẾT ĐỂ BẠN ĐƯỢC NGƯỜI KHÁC YÊU MẾN TÔN TRỌNG

 

Thanh Nguyên

 

Sống ở trên đời, hẳn ai cũng mong muốn được nhiều người yêu quý, tôn trọng. Ước vọng chính đáng là vậy, nhưng sao đôi khi ta thấy thật khó đạt được? 8 lời khuyên đơn giản dễ thực hiện dưới đây chắc chắn sẽ giúp bạn cải thiện mọi mối quan hệ dù là trong gia đình, hay ngoài xã hội, thậm chí có thể làm thay đổi cuộc đời bạn đấy!


1. Không bao giờ trễ hẹn hay thất hứa


Lời khuyên này chắc hẳn không còn mới đối với mỗi chúng ta. Ở đây chúng tôi chỉ đề cập đến mục đích mà không bàn về hành động. Hãy nhớ bạn không trễ hẹn trước hết bởi bạn tôn trọng người khác. Bạn hiểu rằng, thời gian là tài sản quý giá nhất của mỗi người, bởi nó là hữu hạn. Việc giữ lời hứa cũng như vậy.


Lời hứa là một công bố của ai đó về việc sẽ làm hoặc ngưng làm một việc cụ thể nào đó. Nó cho đối tượng được hứa quyền được kỳ vọng rằng sự việc đó chắc chắn sẽ xảy ra. Khi bạn luôn giữ lời, bạn được đánh giá là người có uy tín, đáng tin cậy. Nếu tính cách làm nên đặc tính của một cá nhân, thì khả năng giữ và thực hiện lời hứa là điểm khởi đầu tạo nên một nhân cách trung thực, chân thành.


2. Hãy làm một người lịch sự, có văn hóa

 

Bạn có muốn bị ai chặn lời khi đang nói? Bạn có muốn bị mắng chửi, hay làm cho mất mặt trước những người khác? Bạn có muốn nhìn thấy người khác vứt rác bừa bãi nơi công cộng?… Hãy nhớ rằng, cũng như bạn, không ai muốn như vậy. Trong cuộc sống có vô vàn tình huống đang chờ để bạn có thể thể hiện phép lịch sự của một người luôn biết nhận ra và tôn trọng cảm xúc của người khác.


Trưa nay bạn có hẹn ăn trưa với một đồng nghiệp cũ và chị ấy đang muốn gặp bạn để chia sẻ về những khó khăn mà chị ấy đang phải đối diện trong công việc? Sẽ không dễ để bạn duy trì sự tập trung vào những câu chuyện mà bạn không mấy quan tâm. Trong tình huống này lời khuyên cho bạn là hãy tìm mọi cách để loại bỏ những thứ có thể làm bạn xao nhãng. Ví như: bỏ điện thoại sang một bên, giữ ánh mắt của bạn tập trung vào người đối diện. Hãy hiểu rằng, họ đang cần bạn ở đó, lắng nghe.

 

3-Chân thành

 

Chân thành có tiếng nói riêng để người khác nhận ra. Nó chỉ đến khi trong tâm ta hoàn toàn thuần tịnh, không có bóng dáng của dối trá, lọc lừa hay đơn giản là giả bộ.


Chân thành phát khởi khi tâm hoàn toàn thuần tịnh.


Hãy thực hành thường xuyên việc thanh lọc tâm bằng cách nhận biết và diệt trừ những tâm bất thiện, ngay tại thời khắc nó xuất hiện trong tâm ta.. Bạn hãy học cách làm chủ những suy nghĩ của bản thân. Nên nhớ bất kể ai cũng muốn gìn giữ một mối quan hệ chân thành, dựa trên sự hiểu biết và tin tưởng tuyệt đối.


4. Bỏ đi cái tôi ngạo mạn


Có lẽ đây là một trong những việc khó nhất, nhưng vì khó nhất mà làm được thì sẽ có tác dụng mạnh mẽ nhất để biến đổi hết thảy mọi hoàn cảnh không mong muốn.


Rất nhiều người cho rằng việc giữ ý kiến, quan điểm cá nhân, không thỏa hiệp với những ý kiến trái ngược với mình, mới là cách để họ thể hiện sức mạnh và uy lực. Họ đang rất nhầm lẫn. Có một thực tế, mỗi người là một cá thể riêng biệt có những suy nghĩ, quan điểm khác nhau, được hình thành qua quá trình giáo dục và phát triển kinh nghiệm cá nhân. Khi chúng ta biết cách vượt khỏi cái tôi đơn nhất, để học và tôn trọng những sự khác biệt, chúng ta đã cho mình cơ hội được phát triển toàn diện nhất. Chính vì bị bó buộc giới hạn trong cái tôi chật hẹp, con người mới bị những lo toan, sợ hãi, nghi ngờ, hay do dự khống chế. Hãy luôn ghi nhớ, tôn trọng sự khác biệt chính là chìa khóa gắn kết mọi mối quan hệ của bạn.


5. Đừng khoác lác


Thật đáng buồn, khoác lác dường như đang trở thành một thuộc tính khá điển hình của dân chúng trong xã hội hiện đại. Nó chính là sản phẩm lỗi của một nền kinh tế thị trường cạnh tranh khốc liệt, khi các chiêu trò PR, “đánh bóng” tên tuổi một cách vô lối được xã hội chấp nhận và cổ xúy.


Người có thói quen khoác lác tưởng rằng việc đó sẽ giúp đề cao bản thân, mà không biết thực ra là ngược lại. Nhìn từ góc độ khác, những kẻ thích tự đề cao mình thường được đánh giá là những người hay nói dối. Họ vô tình biến mình thành những đối tượng phải tránh xa trong mọi cuộc tiếp xúc. Hãy tập cho mình thói quen lắng nghe, và chỉ nói khi những điều bạn nói là lời chân thực.

 

6. Quan tâm đến người khác


Bạn biết không, nơi nào có tình yêu và sự quan tâm, nơi ấy có phép màu. Hãy liên tưởng cuộc sống giống như một chuyến du hành, mà mỗi người chúng ta là một thành viên trong đó. Chuyến du hành có thể sẽ gặp nhiều khó khăn, trắc trở. Chẳng phải sẽ tốt hơn, nếu các thành viên biết quan tâm và giúp đỡ lẫn nhau? Hãy sẵn sàng chìa tay ra giúp đỡ, bất kể lúc nào, khi ai đó đang cần bạn. Sự đồng điệu về tinh thần mới là sợi dây liên kết bền vững nhất trong cuộc sống.


7. Hãy hào phóng


Cho đi để nhận được nhiều hơn.


Hào phóng nghĩa là cho đi nhiều hơn những gì bạn có thể cho. Thống kê cho thấy, cuộc sống của những người hào phóng có xu hướng dễ chịu hơn, lành mạnh hơn và hạnh phúc hơn so với những người khác. Hào phóng là tính cách của những người có năng lực tạo ra sự khác biệt, họ luôn sẵn sàng chủ động giúp đỡ những người xung quanh. Và tất nhiên, hào phóng sẽ mang đến cho bạn nhiều mối thâm tình.


8. Biết cảm thông


Ngày nay, người ta dễ dàng chỉ trích người khác trong mọi tình huống, thay vì đặt mình ở vị trí của họ để cảm thông và chia sẻ.. Nếu bạn muốn hóa giải xung đột, và biến nó trở thành cơ hội tạo thiện cảm, hãy luôn nhớ câu thần chú sau: “Nếu tôi ở vào hoàn cảnh của ông, tôi cũng sẽ hành động như vậy”. Vâng, hãy bắt đầu thay đổi cách mà bạn đối diện với mâu thuẫn, hãy tập nhìn vấn đề từ lăng kính của người khác, bạn đang thay đổi chính cuộc đời bạn bằng cách này đấy.


Những gợi ý trên đây là kinh nghiệm đúc rút và được chia sẻ từ một số người luôn luôn có những đáp án chính xác cho mọi tình huống trong cuộc đời. Tất cả những ai tiếp xúc với họ đều yêu mến và ngưỡng mộ họ. Nếu các bạn có may mắn đọc được những lời khuyên này, hãy đọc lại nó nhiều lần, và quan trọng hơn, biến nó thành bí quyết hạnh phúc của bạn ngay nhé.

 

Tham khảo: VisionTimes

NGĂN CẢN

NGĂN CẢN

Trong buổi tối ngày Chúa nhật Phục Sinh, các tông đồ tụ họp trong một căn phòng ở tầng trên, các cánh cửa đều đóng kín.  Trong căn phòng này, tâm hồn các ông đầy nỗi ám ảnh vì sự vắng mặt của Đức Giêsu, và đầy những ký ức đắng cay – ngọt ngào về Người.  Chính tại nơi đây, vị Thầy đã rửa chân cho họ, và cử hành bữa Tiệc Ly với họ.  Nhưng cũng chính tại nơi đây, họ đã thề hứa trung thành với Người, một sự trung thành mà thậm chí ngay trong đêm hôm đó họ đã vi phạm.

Các tông đồ đều bị thương tích theo tính cách cá nhân – do nỗi sợ hãi, hoài nghi, tội lỗi, đau khổ và thất vọng.  Nhưng họ cũng bị thương tích theo tính cách tập thể nữa, bởi vì sự hiệp nhất giữa họ đã bị phá vỡ: có hai người trong số họ vắng mặt, một người bị chết (Giuđa), người kia thì đang bị khủng hoảng đức tin (Tôma).  Giống như tất cả những người đang đau khổ, họ đã tạo ra một hàng rào chung quanh họ.

Đức Giêsu không chờ đợi họ đến với Người.  Người đã đến với họ, trong khi họ vẫn còn đang sợ hãi và đầy tội lỗi (do sự hèn nhát và phản bội của họ).  Bằng một động tác mạnh mẽ, Người đã bẻ gãy hàng rào đó, và đến đứng giữa họ.  Người không la rầy, hoặc thậm chí quở trách họ, vì đã không làm tròn phận sự đối với Người.  Ở đây không hề có cảnh la rầy, buộc tội.  Người biết cảm giác của họ ra sao, do đó, Người không hề đụng chạm vào những vết thương của họ.  Thay vào đó, Người đã mang lại cho họ điều mà họ cần một cách tuyệt vọng.  Người nói với họ “Bình an cho anh em.”  Người nói câu này không chỉ một lần, mà đến hai lần, để đảm bảo rằng câu nói đó thấm sâu vào tâm hồn họ.  Trong khi đón nhận sự bình an của Người, thì họ cũng được đón nhận cả ơn tha thứ nữa.

Đột nhiên, một điều vĩ đại nhất và tuyệt vời của ơn bình an đánh động tâm hồn họ: cái chết, sự dữ, và sự phản bội đã bị chế ngự.  Lòng tốt, tình yêu, sự sống đã chiến thắng.  Đức Giêsu khiêm tốn đã chiến thắng, vượt lên trên tất cả những sức mạnh của sự dữ đã từng dàn hàng chống lại Người.  Một cuộc khởi sự tươi mới có thể diễn ra.  Kết quả là tâm hồn họ được tràn đầy niềm vui.

Phương pháp của Đức Giêsu thật êm dịu.  Nơi Người, không hề có nét khắc nghiệt.  Đức Giêsu khiêm tốn, Đấng chiến thắng vượt lên trên cái chết, đã ban lòng can đảm cho các tông đồ hiện đang bị nghiền nát của Người, chữa lành những vết thương, đổi mới niềm hy vọng của họ, ban sự sống và sức mạnh cho họ.  Từ tình trạng hoàn toàn sụp đổ và thất bại, xuất hiện một nét gì đó mới mẻ một cách và dứt khoát. Kết quả là họ không chỉ tin tưởng nơi Đức Giêsu, mà còn có lòng tự tin nữa.  Thật là một niềm vui khi đồng thời vừa được nhận biết, vừa được yêu mến một cách trọn vẹn.

Biến cố Phục sinh không lấy đi nỗi đau khổ, hoặc loại trừ nỗi sợ hãi của chúng ta.  Nhưng sự Phục sinh giới thiệu một yếu tố mới cho cuộc sống, đem lại ý nghĩa và soi sáng cho nỗi đau khổ của chúng ta bằng niềm hy vọng.  Tất cả đều trở nên khác biệt, bởi vì Đức Giêsu đang sống động và nói những lời nói ban bình an cho chúng ta, giống như Người đã từng nói với các tông đồ.  Khi bị sa ngã vì những thử thách và cám dỗ, chúng ta có thể rút ra được lời động viên từ câu chuyện các môn đệ của Đức Giêsu, tất cả họ đều đã từng bị sa ngã trong suốt cuộc khổ nạn của Người.

Do đó, giữa chúng ta có một niềm vui âm thầm và một cảm giác an bình, bởi vì chúng ta biết rằng sự sống mạnh mẽ hơn cái chết.

Sưu tầm

****************************** **********

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh,

Xin ban cho con sự sống của Chúa, sự sống làm đời con mãi mãi xanh tươi.

Xin ban cho con bình an của Chúa, bình an làm con vững tâm giữa sóng gió cuộc đời.

Xin ban cho con niềm vui của Chúa, niềm vui làm khuôn mặt con luôn tươi tắn.

Xin ban cho con hy vọng của Chúa, hy vọng làm con lại hăng hái lên đường.

Xin ban cho con Thánh Thần của Chúa, Thánh Thần mỗi ngày làm mới lại đời con.

From Langthangchieutim gởi

Những câu thơ giá trị

Những câu thơ giá trị

Nghĩ cũng tội, chắc họ đầy đau khổ
Nên căm thù oán hận khắp trần gian
Họ ganh ghét, họ sân si cuồng nộ
Lăng mạ mọi người hận vẫn chưa tan !

  *

Và cũng tội, chắc họ không hề biết
Rằng trăm năm ngắn lắm có dài đâu
Ngày tháng trời cho không xây nghiệp thiện
Dựng oan hờn là tự chuốc sầu đau !

  *

Trăm năm ấy nếu may mà sống đủ
Trừ khoảng thời gian thơ ấu, già nua
Còn lại bao đâu thì sao hung dữ
Sao tạo hận thù, trí trá, hơn thua !…

  *

Họ không ngộ luật công bằng vay trả
Trồng cây chua nào trái ngọt bao giờ

Khi nhân đã gieo thì nhân thành qủa
Và qủa kia là PHÚC – HOẠ nằm chờ …

*

From: Helen Huong Nguyen gởi

Chỉ còn vài tiếng nữa thôi, tòa án CS lại tiếp tục đưa thêm hai người yêu nước của chúng ta ra xét xử :

 
 
Tai Do shared Võ Hồng Ly‘s post.
 
Image may contain: 2 people, text

Võ Hồng LyFollow

12.04.2018

Chỉ còn vài tiếng nữa thôi, tòa án CS lại tiếp tục đưa thêm hai người yêu nước của chúng ta ra xét xử :

1- Nguyễn Viết Dũng sẽ bị đưa ra xét xử tại Tòa Án Nghệ An theo điều 88 với cáo buộc “Tuyên truyền chống nhà nước”. Dũng nói : “Những việc tôi làm, pháp luật không cấm, tôi vô tội. Còn hình phạt bao nhiêu năm, tôi không quan tâm ! ” –

2- Thầy giáo Vũ Hùng bị tòa án quận Thanh Xuân đưa ra xét xử theo điều 134 với cáo buộc ” Cố ý gây thương tích”. Thầy giáo nói với vợ ” Anh đi theo con đường này thì mẹ con em sẽ khổ. Nhưng anh không thể làm trái với lương tâm mình! “

Rất mong nhận được sự quan tâm và đồng hành cùng thầy giáo Vũ Hùng, em Nguyễn Viết Dũng và gia đình của họ !

YÊU NƯỚC KHÔNG CÓ TỘI !!! 
TRẢ TỰ DO CHO NGƯỜI YÊU NƯỚC !!!
———
Ảnh : lấy trên FB ( Xin cảm ơn tác giả)

“Đất nước của những kẻ lười biếng”

 

Sau 43 năm cai trị, mọi sự đã có nhà nước lo, độc tài, độc đảng, đã tạo thành đất nước của những kẻ lười biếng?

“Đất nước của những kẻ lười biếng” – 1 bài viết cực hay nên đọc

  

Đây là một bài viết tôi sưu tầm được, nhưng tôi phải nói trước với bạn là ngôn từ của nó không hề ngọt tai, nếu bạn chưa sẵn sàng nhìn nhận thực tại bản thân hay thế hệ, có lẽ bạn sẽ thấy một chút khó chịu khi đọc.

 Nếu bạn muốn thay đổi đất nước, nếu bạn đã 18 hay 20 tuổi hoặc hơn, hẳn là bạn cũng sẽ sớm trở thành những ông bố, bà mẹ. Thế nên, hãy chuẩn bị cho thay đổi, không cần biết trước đây bạn được giáo dục như thế nào, hãy chắc rằng, bạn sẽ trở thành hình mẫu mà bạn muốn con cái mình trở thành trong tương lai.

Bạn có biết lý do chính dẫn tới việc nước Việt ngày càng sa sút? Câu trả lời là: LƯỜI!

Người ta cứ đang kéo cố gắng đất nước này đi lên. Hàng loạt bài báo được viết nên. Trong đó chỉ ra rằng đất nước này đang bị ô nhiễm hóa, đang bị bóc lột hóa, đang bị bất công hóa, và đang bị căng thẳng hóa… Nhưng rồi các bạn biết được điều gì là quan trọng? Ừ, CHẲNG AI THÈM ĐỌC NHỮNG BÀI BÁO ĐÓ. Nghĩa là người ta không biết chuyện gì đang xảy ra chung quanh họ, không biết được mức độ căng thẳng leo thang của thế giới xung quanh. Tóm lại là, người viết thì cứ viết, người chơi thì cứ chơi, không ai thèm đọc. Dĩ nhiên là ta đang nói đến số đông thôi.

Việt Nam “Đất nước của những kẻ lười biếng” một bài viết cực hay nên đọc

Vậy ra, người ta đang cố gắng thay đổi mọi thứ ở phần ngọn. Nghĩa là kêu gọi những con người đã góp sức gây nên hiện trạng này, hãy thôi đừng phá hủy đất nước nữa, hãy thôi xả rác, hãy thôi chém giết. Đó là một ý tưởng điên rồ. Kêu gọi người từng sát hại đất nước này hãy suy nghĩ lại, rũ chút lòng thương, đừng phá hoại nữa.

Bạn biết vì sao mà đất nước này cứ thụt lùi, thậm chí bây giờ thua cả Lào và Campuchia không? Nếu bạn định trả lời là chính phủ thì hãy tạm gác lại cái ý nghĩ đó. Bởi vì vấn đề là dân chúng ở đây mang một căn bệnh nan y không thể chữa nỗi: LƯỜI!
LƯỜI VẬN ĐỘNG, TẬP THỂ DỤC

So với số người tập thể dục, thì số người không tập chiếm gấp nhiều lần, nếu không muốn nói là áp đảo hoàn toàn. Bạn không tin? Sáng thức dậy 4 giờ sáng chạy bộ. Rất nhiều ông cụ, bà già sẽ chạy cùng bạn. Số trung niên cũng rất nhiều. Còn số thanh niên thì chiếm trên đầu ngón tay thôi nhé.

Mà không tập thể dục thì chẳng đào đâu ra sức khỏe, không có sức khỏe thì làm cái gì cũng mau mệt, mau mệt thì sẽ nhanh chán, mà nhanh chán thì sẽ sớm bỏ cuộc. Những người có sức khỏe yếu thường làm mọi việc qua loa. Tin tôi đi. Họ không chịu đựng nỗi bất cứ chuyện gì hết. Đó là khi chúng ta nên nói tiếp các kiểu lười khác là hệ lụy của lười vận động.

LƯỜI HỌC

Cái này thì khỏi nói rồi. Trừ các học sinh trường chuyên và công lập, đa số những trường khác, học sinh rất chi là lười. Khoan hãy nói đến việc kiến thức có hàn lâm hay không, có khó nuốt hay không, có kém thực tiễn hay không. Mà hãy tự hỏi, tại sao lại như vậy? Không ai chịu đựng nỗi 2 3 tiếng học bài ở nhà. Nói trắng ra là họ quá lười chịu đựng. Alan Phan đã từng nói rằng ông không hiểu tại sao một đất nước dân số vàng như Việt Nam lại có vẻ lù khù như các cụ già đến vậy.

Bạn hỏi tại sao? Hãy tạm trách Internet, Smartphone, Karaoke, Nhậu nhẹt, Lotte, Starbuck và các loại ăn chơi thời hiện đại nhé. Bạn lại hỏi tại sao nữa à? Bởi vì đó là thách thức của thời đại này. Thú vui hưởng thụ bao vây xung quanh, nhan nhãn đông tây nam bắc hướng nào cũng có. Tại sao phải chịu đựng học bài khi tụi bạn đi nhậu, đi hẹn hò, đi Lotte? À, quên nữa, đừng ai nói với tôi một câu mà đứa trẻ trâu nào cũng biết: Cái nào cũng có mặt lợi, quan trọng là đừng dùng quá liều lượng. Bởi vì, không có mấy ai biết kiểm soát chính họ ở cái vùng đất này đâu.

LƯỜI LÀM

Tất cả những người chủ ở Việt Nam đều khó tính, họ thường đốc thúc công nhân của mình. Bởi vì họ biết, không đốc thúc, bọn công nhân chỉ ngồi chơi, và làm kiểu đối phó, chủ tới thì luôn tay luôn chân, chủ đi thì phì phèo điếu thuốc, thậm chí là lướt facebook chat chit nữa là đằng khác. Nếu cha mẹ bạn là người trả tiền cho công nhân, chắc bạn sẽ rõ điều đó hơn cả.

Bạn hỏi vì sao họ lười làm, họ bắt đầu lười từ khi nào? Vì sao? Vì họ chẳng có thích thú gì với công việc. Bởi vì họ từ cái giây phút họ lười học, họ chẳng có kiến thức gì để giải quyết vấn đề nên họ chẳng muốn xảy ra thêm vấn đề gì nữa. Mà đấy, cách hay nhất để không có vấn đề gì để giải quyết là ngồi chơi. Làm việc thì tạo nên vấn đề, giải quyết vấn đề chính là một bước thăng tiến. Nhưng họ lại sợ gặp vấn đề biết bao. Không giải quyết được lại bị chửi, lại bị sỉ nhục, lại quê với người khác. Nên họ thà làm người nhàn rỗi tay chân, áo sạch đồ đẹp, không một vết bẩn còn hơn lấm lem mồ hôi, nhếch nhác không ai thèm dòm.

LƯỜI SUY NGHĨ

Lướt dạo hết vòng facebook là điều bạn có thể làm ngay. Nếu facebook bạn không có gì đáng để xem, không có gì để làm bạn cảm động, làm bạn thấy phải nhìn lại bản thân mình thì bạn chính là một ví dụ. Còn nếu có thông tin gì đó hay, viết về thực trạng của đất nước, về ô nhiễm môi trường, về động vật tuyệt chủng, hay các bài viết học thuật, hãy xem nó được bao nhiêu người like? À, thường thì không có bao nhiêu người like đâu. Không tin lướt ngay facebook là biết.

Chúng ta không có gì để học sao? Hay chúng ta chỉ quan tâm về tự sướng, em nào đẹp, em nào xài camera 360, anh nào GAY, chỗ nào chơi tốt, khu nào ăn ngon, quần áo chỗ nào bán đẹp? Nếu facebook của bạn không có bất cứ cái gì liên quan tới học thuật, kiến thức, thay vào đó là 90% ảnh girl xinh, trai đẹp, hãy yên tâm một cách chắc nịch rằng bạn là một trong những đứa lười suy nghĩ bậc nhất thế giới.

LƯỜI TRANH ĐẤU

Cái này thì khỏi phải nói luôn rồi. Cha chung chả ai khóc mà. Đất nước ngày càng đi xuống thì cũng mặc. Nói thật, chả ai quan tâm cả. Những người có tâm, những người làm báo cứ như những kẻ thui thủi một mình tự kỷ vậy. Bài nào họ viết ra, họ tự đọc, chả mấy ai đọc nói chi đến like và comment. Đi chơi noel xong rác thải đầy đường để phải viết lên báo, cũng chả cần thấy nhục mặt cho bản thân hay cho đất nước này, cứ thế năm nào cũng vậy, cũng lên báo, rồi cũng thôi, vì chẳng ai còn hơi sức để nói nữa.

Thờ ơ là căn bệnh của người Việt. Nếu không tin, search bài báo: “Người Việt vô cảm thứ 13 thế giới” là biết. Họ chẳng muốn tranh đấu. Họ chẳng muốn gì cả ngoài việc hưởng thụ những gì đang có. Tài nguyên chúng ta bán, cây rừng chúng ta cưa, voi rừng chúng ta giết, thú rừng chúng ta ăn, chả còn gì mà chúng ta “tha” cả. Khai thác triệt để cho thế hệ này tận hưởng, có thể đoán là trong vòng 10 năm tới sẽ cạn sạch. Nhưng mọi người thì cứ thờ ơ để mọi thứ ngày càng trở nên tồi tệ hơn. Miễn là họ không ở những vùng hiểm trở, thiên tai; miễn là họ không bị gì hết. Càng ngày, người ta càng rút về thành thị, co cụm, bạn thấy không? Cả đám ăn chơi phè phỡn với nhau, rồi chuốc độc nhau trong từng thớ thịt, dĩa cơm… Nhưng không ai muốn tranh đấu! Chẳng ai muốn cả, vì họ bận phải hưởng thụ sự hiện đại này.

Đấy là những thế hệ đã được đào tạo. Việt Nam thuộc loại khủng của thế giới trong việc chi ngân sách cho giáo dục. Họ đã làm gì, và chúng ta đã tôi luyện bản thân như thế nào? Có khi nào chúng ta thấy nhục nhã, chẳng cần gì cao siêu, mà chỉ bởi vì chúng ta vừa quăng một cục rác xuống đường. Ai đó nhắc nhở, và chúng ta phản bác: TRƯỚC SAU CŨNG CÓ NGƯỜI QUÉT THÔI. Liệu có bao giờ chúng ta thấy nhục mặt vì cái độ lười nó ghê tởm đến nỗi những con chó thông minh, biết đi ị đúng chỗ cũng phải khinh thường?

Những thế hệ đi qua, và những bài học của các bậc mẹ cha ngày càng thực dụng. Bạn không thấy xã hội này quá co cụm từ khi bạn chuẩn bị cắp đồ lên thành phố học? 99,9% tôi đảm bảo sẽ được nhắc: Giữ tiền cẩn thận nha con, trộm cắp dữ lắm; Ở ký túc xá coi chừng nhà con, trộm cắp phức tạp lắm; ở Sài Gòn cẩn thận nha con, dân tứ xứ chẳng biết ai là ai đâu…

Bạn đã từng nghe, chắc chắn như vậy, và hãy thừa nhận là lũ người xung quanh bạn thật gớm ghiếc. Và bạn, tôi chỉ đích danh bạn đó, cũng chưa chắc là một trường hợp đặc biệt gì ngoài lũ gớm ghiếc đó đâu. Một lũ tệ hại, cười với nhau những nụ cười giả tạo, đôi tay vịn chắc túi tiền và trôi vào dòng cuộc sống. Chúng ta chắp vá đất nước này, rách chỗ nào vá chỗ đó, nhưng đúng như Lưu Quang Vũ nói:

“Có những cái sai không thể sửa được. Chắp vá, gượng ép chỉ càng sai thêm. Chỉ có cách là đừng bao giờ sai nữa, hoặc phải bù lại bằng một việc làm đúng khác.”

Nhưng chúng ta chẳng quan tâm lời dạy này. Chúng ta chắp vá nhiều hơn là đằng khác. Ai đó đút lót, chúng ta đút lót nhiều hơn. Ai đó đối phó để được điểm cao, chúng ta quyết tâm biết được đề thầy sắp ra giờ kiểm tra. Ai đó quăng rác bừa bãi, chúng ta quăng rác một cách tinh vi. Ai đó lừa đảo ta, ta học cách đó để lừa đảo lại người khác. Và chúng ta có một xã hội như ngày hôm nay. Chẳng ra một cái gì cả.

Một dân tộc ghê tởm nhau, đề phòng nhau đến những chuyện nhỏ nhặt đến như vậy thì làm sao còn đầu óc để đầu tư vào những thứ tiến bộ khác hơn? Một xã hội co cụm, những ánh mắt đầy hoài nghi, ghê tởm thay cho chúng ta!

Chúng ta lười mọi thứ. Chúng ta lười vận động, rồi thì sức khỏe chúng ta kém, sức chịu đựng không có nên chúng ta nhác học, lười làm, buồn ngủ khi phải nghĩ và chán ngán khi phải chịu đựng. Tất cả những gì chúng ta có là đối phó, từ trong ra ngoài. Không đối phó bằng cách hối lộ tiền, thì đối phó bằng cách mua bằng cấp giả, nếu không được thì học đại cho xong, và trong lúc học cũng đối phó với thầy cô. Vâng, chúng ta đối phó n+1 các loại. Nhưng điều làm tôi ghê tởm hơn cả tật đối phó, chính là không thèm đối phó nữa mà sẵn sàng thải rác ra đường như không giữa ban ngày ban mặt, buông lời tục tĩu, dâm dục giữa thiên hạ. Số đó không hề ít, xin chớ coi thường.

Chịu đựng! Những người đi ra từ chiến tranh với sức chịu đựng ghê gớm lại nuôi dạy con họ một cách đầy nuông chiều. Quá nhiều người đi ra từ chiến tranh, quá nghèo khổ để nói đến đức hạnh, tất cả những gì họ lo lắng là tiền, là mưu sinh. Đó là lý do chúng ta ở đây. Cả một lũ không được giáo dục tốt. Cả một lũ đang làm đất nước này đi xuống. Đó không phải là lỗi của họ, hãy thông cảm vì điều đó. Họ đã cố phải xây dựng lại mọi thứ từ đống tro tàn. Nhưng còn chúng ta thì sao? Được nuông chiều từ nhỏ tới lớn, chẳng phải chịu đựng bất cứ cái gì, và giờ thì sẵn sàng ngồi quán cafe chém gió suốt ngày.

Bạn biết bọn nhậu nhẹt và ngồi quán cafe chém gió thường nói gì khi gặp nhau? Tao mới xin làm chỗ kia, lương 4 triệu mà toàn ngồi chơi. Liền lập tức, thằng đối diện sẽ bảo: NGON VẬY!

Cái tư duy ở xứ này là: Ngồi chơi và “khỏe”! Nhưng yên tâm đi, vũ trụ rất công bằng. Cái chỏm nhỏ ở chỗ này trước sau gì cũng bị trừng phạt nếu tiếp tục tồn tại theo kiểu đó.

Nếu bạn muốn thay đổi đất nước, nếu bạn đã 18 hay 20 tuổi hoặc hơn, hẳn là bạn cũng sẽ sớm trở thành những ông bố, bà mẹ. Thế nên, hãy chuẩn bị cho thay đổi, không cần biết trước đây bạn được giáo dục như thế nào, hãy chắc rằng, bạn sẽ trở thành hình mẫu mà bạn muốn con cái mình trở thành trong tương lai.

Đừng uống cạn tài nguyên này, đừng ăn mặn để con cháu khát nước. Đừng để thế hệ nối tiếp thế hệ sống cuộc sống như thế này. Và xin cũng đừng, đừng xấu xa cho đã để rồi sau này bắt con mình trở thành một người tốt. Con nít học qua hình ảnh, nó bắt chước tất cả những gì nó thấy. Đừng bao giờ cho phép bản thân tệ hại, và dạy con bằng cái lối nói rằng bạn dù có xấu xa thế nào cũng là hy sinh cho tương lai của nó. Bởi vì, cách đó nhàm quá rồi, một lời biện hộ không có nghĩa gì hết.

Tôi biết là Việt Nam vẫn chưa đến lúc có một cuộc cách mạng cải tổ lại tư duy người Việt. Nhưng từ giờ cho tới lúc đó, hy vọng tôi có thể giúp ai đó hiểu rằng, hãy luyện tập, hãy chịu đựng để bước đi những ngày tháng trưởng thành. Bạn không thể lớn thêm nếu không chịu đựng. Nếu bạn muốn đi lên, bạn phải chịu đựng, dù xung quanh không có ai hỗ trợ bạn, dù xung quanh mọi người đang say ngủ…

NẾU BẠN MUỐN TRƯỞNG THÀNH, HÃY CHỊU ĐỰNG

Trong nghĩa của từ chịu đựng, không có lười biếng. Trong nghĩa của từ chịu đựng là sức mạnh. Mỗi một cá nhân có sức mạnh, khỏi cần phải bàn tới chuyện đất nước có đi lên hay không, vì đôi tay của họ thậm chí có thể nhấc bổng cả bầu trời…

(Nếu bạn nào đặt một dấu chấm hỏi vì sao bài trước tôi viết là chẳng có ai lười thì bài này tôi lại đỗ lỗi cho việc người ta lười, thì xin hãy hiểu rõ là trong 2 bài tôi đang đề cập đến 2 chuyện khác nhau. Bài trước là cảm thông với những người chưa tìm ra họ là ai trong cuộc đời. Bài này nói về những con người xung quanh tôi mà đầu óc bị mụ mẫm hóa hết rồi, không còn biết gì ngoài những lạc thú tầm thường nữa.)

Tác giả Lục Phong

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Nạn Nhân & Thủ Phạm

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Nạn Nhân & Thủ Phạm

Ảnh của tuongnangtien

tuongnangtien

 

 

 

 

 

 

Thấy ngay thủ phạm: vàng sao lá cờ!

Nguyễn Chí Thiện (1961)

Ngày 20 tháng 2 năm 1947, Chủ Tịch Hồ Chí Minh đã ghé thăm Thanh Hoá và ân cần căn dặn: “Tỉnh Thanh Hóa phải trở nên một tỉnh kiểu mẫu… Quyết tâm làm thì sẽ thành kiểu mẫu.” Hôm ấy chắc Bác không được khoẻ, nói năng nhỏ nhẹ (và yếu ớt) quá nên chả ai nghe gì ráo trọi.

Bởi vậy, sáu mươi lăm năm sau – năm 2012 – Chủ Tịch Trương Tấn Sang lại phải “ân cần” nhắc lại: “Phấn đấu … xây dựng Thanh Hóa trở thành tỉnh giàu đẹp, tỉnh kiểu mẫu như Bác Hồ hằng mong ước.”

Bác đã đi xa. “mong ước” của Người (xem ra) cũng còn xa lơ, xa lắc – theo như thông tin của báo chí nước nhà:

Thanh Hoá Gửi Tờ Trình Khẩn Xin Hổ Trợ Gạo Cứu Đói

Thanh Hoá: Chủ Tịch Xã Ăn Chận Tiền Hổ Trợ Thiên Tai

Thanh Hoá: Cán Bộ Ăn Chận Tiền Hổ Trợ Trâu Bò Của Dân Nghèo

Thanh Hoá: Cán Bộ Ăn Chận Tiền Hổ Trợ Cho Người Nghèo

Thanh Hoá: Hiệu Trưởng Cắt Xén Cả Tỉ Đồng Của Học Sinh

Thanh Hoá: Rút Ruột Công Trình Hàng Trăm Triệu Đồng

Thanh Hoá: Nhà Vệ Sinh Đắt Ngang Chung Cư Hà Nội

Thanh Hoá: Chủ Tịch HĐQT Công Ty Nước Tham Ô

Thanh Hoá: Phát Hiện 20 Cán Bộ Y Tế Dùng Bằng Giả

Thanh Hóa: Rác thải ‘ngập’ đường ở xã nông thôn mới

Thanh Hoá: Vụ “Hot Girl” Xứ Thanh: “Thanh Tra Kiểu Này Thì Buồn Quá”

“Vụ ‘hot girl’ xứ Thanh” vừa nguội, và cũng mới bớt buồn (chút xíu) thì báo Tuổi Trẻ lại ái ngại cho hay một tin buồn khác: “Năm đinh tặc sa lưới.” Tuy sự việc xẩy ra ở Bình Dương nhưng cả năm “đối tượng” bị bắt giữ đều là dân Thanh Hoá. Mẩu tin này được hằng triệu người quan tâm, cùng với hàng ngàn lời bình luận rất khắt khe và nặng vẻ kỳ thị (hay phân biệt) vùng miền:

– Phạm Xuân Quang Con mẹ nó, cho chém hết tụi này đi.

– Thuy Do chặt tay lũ này được rồi, đồ khốn xem thường mạng sống của người dân

– Pham Kieu Theo em lột trần bọn này, đứng xếp hàng, rải đinh của bọn nó ra, từng đứa một vào bò, lăn lộn trên số đinh đấy

– Trần Thanh Lại là người Thanh Hóa …

– Thành Tiến Đm lại là dân Thanh Hoá …

– Quỳnh Như Hỏi sao ngta ác cảm với thanh hoá

– Két Sắt An Toàn Thanh hoá nhiều người xa quê không chịu làm ăn lương thiện cuối cùng được ngồi nhà đá ăn cơm cả xô.

Tôi cũng xa quê, xa lắm, và xa gần trọn cả đời. Trên bước đường lưu lạc, thỉnh thoảng, tôi vẫn gặp những đồng hương Thanh Hóa. Chưa ai gây cho tôi một ấn tượng xấu xa nào cả, nếu không muốn nói là hoàn toàn ngược lại.

Có lần, tại Vang Vieng – một thị trấn giữa đèo, ở Bắc Lào – cô thợ hớt tóc nhất định trả lại tiền công chỉ vì tôi nhỏ nhẹ “cảm ơn” trước khi từ biệt. Cô gái nói nghe như hát: “Ui chao ơi, con nỏ biết chú là người Việt mô. Người mình chi mà cao rứa hè?”

Sau đó, cháu còn gọi điện thoại cho chồng – một chàng trai cùng quê, làm nghề xây dựng, hay nói chính xác hơn là phụ hồ, và đang thất nghiệp – nhắn phải chạy ngay ra tiệm để “gặp ông chú ni lạ lắm.” Đây là lần đầu tiên họ gặp mặt một “Việt Kiều” và cũng là lần đầu tiên tôi có dịp nói chuyện với hai người bạn, từ Thanh Hoá.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ảnh chụp ở Vang Vieng năm 2015

Ở Thái Lan thì phần lớn di dân Việt Nam – bất kể Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình hay Thanh Hoá – không đi phụ hồ, cũng không hớt tóc. Họ thường giúp việc ở tiệm ăn, nếu chưa có đủ vốn để “làm chủ” một cái xe bán trái cây hoặc nước dừa.

Cứ mỗi lần nhìn thấy đồng bào mình tất bật trong mấy hàng quán chật chội, nhễ nhại mồ hôi nơi các công trường, hay lầm lũi đẩy những xe bán hàng rong (loanh quanh khắp phố phường Bangkok) tôi đều muốn ứa nước mắt. Ở tuổi đôi mươi – lẽ ra – họ phải được ngồi ở giảng đường đại học, thay vì suốt ngày đầu tắt mặt tối nơi đất lạ xứ người.

Tất cả đều rất cần cù, nhẫn nại, chắt chiu và (vô cùng) chịu thương, chịu khó. Tuy thế, gần như không ai kiếm được quá năm trăm Mỹ Kim mỗi tháng nhưng ai cũng dành dụm phân nửa (hoặc hơn) số tiền nhỏ nhoi này để gửi về quê cho gia đình, hay chòm xóm.

Tôi chưa bao giờ có dịp bước chân ra đến miền Trung nên không thể hiểu được tại sao đa phần những người trẻ tuổi nơi đây lại phải tha phương (hay đi rải đinh những nẻo đường quê hương) để mưu sinh? Bản tin “năm đối tượng quê Thanh Hoá” vừa bị bắt vào ngày 27 tháng 2 vừa qua không làm suy giảm mối hảo cảm của tôi với người dân ở vùng đất này mà chỉ khiến nhớ đến một bài báo khác (“Ai Rải Đinh Trên Con Đường Giáo Dục”) của tác giả Trương Khắc Trà. Ông đặt vấn đề:

Giáo viên bị bắt quỳ gối ở Long An, học sinh bóp cổ giáo viên ở Bến Tre, hàng trăm giáo viên bỗng nhiên mất việc ở Đắc Lắc…tất cả những điều đó buộc xã hội phải nhìn nhận lại nghề giáo.”

Tôi thì trộm nghĩ thêm rằng mọi ngành nghề hiện nay đều có vấn đề, chứ chả riêng chi nghề giáo:

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ảnh: FB

Mọi nẻo đường, mọi ngõ ngách của đất nước đều bị bọn quốc tặc rải đinh (mười phân) ráo trọi thì xá chi mấy mảnh thép lụn vụn, trên vài con hương lộ ở Bình Dương. Cứ chăm chăm ném đá tới tấp vào vài tên đinh tặc lắt nhắt (những kẻ chỉ vì bần cùng sinh đạo tặc) thì sợ rằng chúng ta đã nhầm lẫn – tai hại –  giữa nạn nhân và thủ phạm!

Một dân tộc tội tình

Một dân tộc tội tình

Cô giáo bắt học trò quì
Cha học trò bắt cô giáo quì
Đảng cầm quyền bắt người dân quì
Cả dân tộc mọp gối quì
Trong thời đại Stephen Hawking, loài người đã bay lên khám phá vũ trụ.

Cô giáo chủ nhiệm bắt học trò phải uống nước giặt giẻ lau bảng
Uống thứ nước ô nhiễm đưa bụi phấn độc hại vào cơ thể trẻ thơ
Như đảng cầm quyền bắt người dân Việt Nam phải uống vào hồn học thuyết máu Mác Lê Mao
Học thuyết hủy hoại tính người đã bị cả loài người nguyền rủa.

Đưa học thuyết hận thù đấu tranh giai cấp vào lòng dân tộc
Đảng độc tài chia dân tộc Việt Nam hiền hòa thành giai cấp đối kháng quyết liệt tiêu diệt nhau
Chia dân tộc Việt Nam thành hai trận tuyến trong cuộc chiến tranh ý thức hệ
Cuộc chiến tranh dân tộc với giai cấp
Cuộc chiến tranh quốc gia với cộng sản
Cuộc chiến tranh người Việt cộng sản giết người Việt quốc gia
Cả chục triệu người chết trong chiến trận,
Chết trong ngục tù,
Chết trong bão biển trên đường đi tìm tự do
Cả chục triệu người phải bỏ nước ra đi
Cả dân tộc Việt Nam thua đau trong tang tóc chia li
Để đảng cộng sản chiến thắng ngạo nghễ lập lên nhà nước cộng sản độc tài trung cổ

Học thuyết máu Mác Lê Mao, giữa người với người không có tình yêu, chỉ có hận thù giai cấp
Cơn bão táp hận thù biến thế giới tươi xanh thành lò lửa chiến tranh
Biến dân tộc Việt Nam thương người như thể thương thân
Thành dân tộc tàn bạo
“Giết! Giết nữa! bàn tay không ngơi nghỉ
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong”*
Con đấu tố cha, vợ đấu tố chồng.

Uống vào hồn học thuyết giai cấp chống lại giống nòi
Đảng cầm quyền coi kẻ thù truyền kiếp cướp đất đai biển đảo của tổ tiên là bạn vàng bốn tốt
Cắt đất biên cương, cắt biển quê hương dâng kẻ thù truyền kiếp nay là bạn vàng cùng ý thức hệ
Đưa cán bộ nguồn sang Bắc Kinh, Tây An thay hồn Việt bằng hồn Hán về lãnh đạo quốc gia

Uống vào hồn học thuyết độc tài
Đảng độc tài cầm quyền coi dân chỉ là bầy chuột bạch
Ném chín mươi triệu Dân – Chuột – Bạch vào cuộc thí nghiệm máu cách mạng xã hội chủ nghĩa
Dù trăm năm sau cũng không biết chủ nghĩa xã hội có hay không.

Uống vào hồn học thuyết ô nhiễm rác rưởi của lịch sử
Đảng độc tài cầm quyền tồn tại bằng bạo lực công an, tòa án, nhà tù
Coi khí phách người dân đòi tự do dân chủ là thế lực thù địch, là âm mưu lật đổ
Đảng độc tài giam cầm khí phách nhân dân trong ngục tù trung cổ

Uống vào hồn học thuyết bạo lực man rợ tối tăm
Tâm địa độc ác tối tăm run sợ trước ánh sáng tri thức, nhân văn
Đảng liền dựng lên những vụ án hoang tưởng để loại bỏ trí thức của dân, loại bỏ hào kiệt của nước
Vụ án Xét lại chống đảng, vụ án Giai Phẩm Nhân Văn
Vụ án động trời, bắt giam cả Bộ trưởng, Trung tướng, Thiếu tướng, nhà báo, nhà văn
Nhưng không có bản án
Vì bản án là bằng chứng để mai sau phán xét kẻ độc tài.
Chỉ có lệnh miệng của bạo quyền độc tài thay bản án
Những trí tuệ của nhân dân, tinh hoa của dân tộc cũng mút mùa tù ngục, mút mùa mang án.
Và những tâm hồn nghệ sĩ cả đời phải mang còng số 8

Cuồng tín bạo lực, đảng độc tài cầm quyền căm thù cả những bản tình ca.
Tống những thanh niên phơi phới tuổi xanh, lãng đãng hồn nghệ sĩ vào ngục tù tăm tối
Với những bản án khắc nghiệt mười năm, mười lâm năm cấm cố
Chỉ vì tội say sưa hát tình ca
Hết hạn tù, người nghệ sĩ hát tình ca bị ném ra đường
Rồi chết thảm ở vỉa hè trong đêm đông mưa phùn gió bấc!

Uống vào hồn học thuyết vô luân mất tính người
Đảng độc tài cầm quyền dửng dưng trước những kiếp người sống mòn lay lắt
Người già ốm đau không có tiền nằm bệnh viện đành về nhà chịu đau chờ chết
Lũ trẻ treo mạng sống trên sợi cáp mỏng manh vượt thác lũ đến trường
Và ngồi học trong những túp lều tranh tuềnh toàng như tấm áo rách tả tơi
Đảng độc tài cầm quyền cứ dửng dưng dốc hàng ngàn tỉ tiền thuế nghèo của dân
Xây mả to, dựng tượng lớn cho những kẻ độc tài đã chết

Cả một dân tộc cúi đầu quì mọp trước quyền uy đảng độc tài cầm quyền
Cả một dân tộc nhắm mắt uống vào hồn học thuyết độc hại ô nhiễm của lịch sử.
Một dân tộc tội tình
Dân tộc đó bao giờ mới ý thức được giá trị làm người
Mới đủ dũng khí đứng lên trong tư thế con người đi cùng thời đại văn minh.
Đi cùng thời đại con người đã vươn lên tầm vũ trụ

*Thơ của nhà thơ cộng sản Tố Hữu

Thầy không ra thầy, trò không ra trò

Thầy không ra thầy, trò không ra trò

Trần Hồng Phong

Tôi có anh bạn là giảng viên một trường đại học. Có lần tôi hỏi “trong nghề giáo ông sợ nhất điều gì?”, anh bạn nói nửa đùa nửa thật: sợ nhất là thầy không ra thầy, trò không ra trò! Bây giờ, có vẻ như ngày càng nhiều những ca “thầy không ra thầy, trò không ra trò”. Vì sao?

Thầy không ra thầy:

– Mới nhất: tháng 4/2018, cô giáo H. ở trường tiểu học An Đồng (An Dương, Hải Phòng) phạt bắt một học sinh nữ lớp 3 phải … uống nước giặt khăn lau bảng!

– Tháng 3/2018: một cô giáo ở huyện Nhà Bè (TP.HCM) giảng dạy bằng phương pháp “câm” không giảng bài (chỉ chép vào bảng) trong suốt nhiều tháng! Khiến học sinh phải bật khóc, khiếp sợ.

– Tháng 2/2018: Một cô giáo tiểu học ở huyện Thủ Thừa, tỉnh Long An bắt cả lớp (kẻ cả những em không mắc lỗi gì) phải quỳ trên ghế suốt tiết học! (Sau đó, cũng chính cô giáo này bị phụ huynh một học sinh bắt quỳ lại (và đã quỳ) trong 40 phút).
…v.v.

Trò không ra trò:

– Mới nhất: Ngày 5/4/2018, một học sinh nam lớp 12 (là lớp trưởng), cầm dao đứng chặn ở ngay cổng trường, đâm trọng thương thầy giáo chủ nhiệm của mình. Lý do: trước đó thầy nhắc nhở, yêu cầu học sinh này xoá một hình xăm trên cổ.

– Ngày 22/3/2018, chỉ vì nghi ngờ con mình bị đánh (thực chất do cháu bé chơi bị va chạm), nữ phụ huynh đã xông vào tận trường, bắt quỳ và đánh cô giáo mần non (đang có thai) khiến cô hoảng loạn, bị ngất, phải cấp cứu. (có tin nói phụ huynh đã bị khởi tố về tội làm nhục người khác)

– …v.v

(Không cần thiết phải kể nhiều thêm).

Liên tục, trên mạng xã hội xuất hiện các clip bạo lực ở chốn học đường, môi trường sư phạm. Thầy trò đánh nhau ngay trên bục giảng, trò đánh nhau, chửi bới, lột áo nhau …v.v

Là người có người thân làm trong ngành giáo dục, tôi còn biết khá nhiều chuyện quái đản về tình trạng thầy không ra thầy, trò không ra trò khác. Thật không thể hình dung nổi và không muốn kể ra, vì … kỳ quá. Chỉ biết … “cười”, ngao ngán.

Có thể nói, chưa bao giờ môi trường giáo dục xuống cấp về đạo đức, tư cách như hiện nay. Đó là tôi nói về bản chất. Mặc dù bề ngoài, khi cần thiết, có thể rất xã giao, lịch sự. Nhưng là sự đóng kịch, giả dối. Còn trong lòng, trong tâm, thầy cô không còn tình cảm, trách nhiệm với học sinh như xưa. Trò và phụ huynh cũng vậy, không còn tình cảm, sự tôn trọng, nể phục thầy cô như xưa.

Vì sao lại có thực trạng đáng buồn như vậy? Tôi chẳng phải là nhà lý luận hay nghiên cứu gì, nhưng cho rằng tất cả đều do nguyên căn là sự giả dối đang lên ngôi, tràn lan và phát triển trong xã hội hiện nay. Tất nhiên còn có nhiều lý do khác, ý kiến khác.

Sự giả dối ngày nay hình như có vẻ đã trở thành một phần tính cách, mang nét “đặc trưng” của người Việt? Người ta giả dối mà như thật. Nói dối không chớp mắt. Giả dối trong mọi lĩnh vực, mọi mối quan hệ. Lãnh đạo càng to giả dối càng to. Thậm chí là giả dối trong cả quan hệ bè bạn, vợ chồng, cha mẹ con cái…vv. 

Và vì là người giả dối, nên bụng ta suy ra bụng người, sẽ dẫn đến thảm cảnh là sẽ không ai tin ai nữa. Chuyện gì, thì cũng luôn nghĩ rằng người khác đã hoặc cũng sẽ lừa dối mình! 

Một xã hội mà không ai tin ai, thì thật là bất hạnh! Hu hu (khóc).

Tất nhiên, vẫn có rất nhiều, rất nhiều những người chân thật. Sống chân thật và tin vào sự chân thật, tin vào lòng tốt. Nhưng họ có vẻ đang là phe “yếu thế” trong xã hội kim tiền hiện tại. 

Sự giả dối tạo ra những giá trị ảo, không bền vững. Thế thì như một tất yếu, quan hệ thầy – trò sẽ không còn có sự chân thật, tình thương và sự tôn trọng. 

Không phải ngẫu nhiên mà Lê Quý Đôn chỉ ra năm nguy cơ mất nước, trong đó có nguy cơ “Trò không trọng thầy”. Trò không trọng thầy ở đây không hẳn là do trò sai, mà rất có thể là do thầy không ra thầy. Thì cũng nguyên căn là sự giả dối mà ra thôi.

Bản thân tôi cũng như bao người khác, cũng có những năm tháng là học sinh. Thậm chí tôi còn thuộc loại nghịch, phá. Những năm đi học, tôi đã từng bị thầy cô nhéo tai, tát tai, cảnh cáo trước toàn trường … – vì những trò nghịch ngợm của mình. Lúc bị thầy cô phạt, tôi nhớ là có cảm giác thấy tức, xấu hổ. Nhưng tôi chưa bao có cảm giác thù hận, phải trả thù thầy cô của mình. 

Mà càng lớn, khi đã có con đi học, tôi càng thấy yêu quý các thầy cô ngày xưa của mình. Tôi nghĩ có lẽ đó là vì tôi biết khi thầy cô phạt mình, không phải vì ghét mình, hạ nhục mình – mà vì bực tức. Tất nhiên, tôi không bao giờ ủng hộ việc thầy cô phạt trò theo kiểu như vậy. Ngày nay, việc thầy cô giáo dùng những hình phạt như vậy bị nghiêm cấm, bị xem là vi phạm quy định, xúc phạm danh dự học sinh.

Suy nghĩ vẩn vơ. Chợt nghĩ những người giả dối, không tin nhau, không tôn trọng nhau, luôn nghi ngờ, thủ đoạn với nhau thật ra là những người bất hạnh! Tại sao không tin nhau, tôn trọng nhau để cùng cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc? Tại sao cứ phải giả dối trong khi cuộc đời là hữu hạn.

 From: Do Tan Hung & Kim Bang Nguyen gởi