Sợ dân một cách bệnh hoạn

Sợ dân một cách bệnh hoạn

Trung Nguyễn

27-2-2019

Canh gác dân trên cả nước

Như tin một số báo, đài quốc tế đã đưa, những người hoạt động xã hội dân sự, những người đấu tranh cho nhân quyền, dân chủ, những người dân oan mất đất,… đều bị canh gác nghiêm ngặt trong những ngày diễn ra Hội nghị thượng đỉnh Mỹ – Triều. Sự canh gác ở mức độ chưa từng có, nghĩa là canh gác xuyên đêm với tất cả mọi người. Có lẽ lực lượng an ninh toàn quốc được huy động tối đa. 

Nhưng tại sao những người đấu tranh không ở Hà Nội là nơi diễn ra Hội nghị Mỹ – Triều cũng bị canh gác quá kỹ như vậy? Không chỉ thế, bãi giữ xe gần những công viên, những nơi công cộng, là những nơi có thể diễn ra biểu tình, đều bị cấm không cho người dân gửi xe. Lực lượng công an, dân quân tự vệ tuần tra khắp các công viên và những nơi công cộng.

Đến đây thì người dân có thể lờ mờ đoán ra lực lượng an ninh đang lo sợ điều gì. Họ sợ người dân Việt Nam tổng biểu tình trên cả nước, trước sự chứng kiến của Tổng thống Mỹ và hàng ngàn phóng viên báo chí đang tác nghiệp đưa tin về sự kiện Hội nghị Thượng đỉnh Mỹ – Triều. Có thể đã có một lời kêu gọi biểu tình vu vơ nào đó trên mạng nhưng đã khiến toàn bộ lực lượng an ninh mất ăn mất ngủ.

Tại sao nhà cầm quyền cộng sản lại sợ dân biểu tình?

Trong quá khứ, các đảng viên cộng sản là bậc thầy về tổ chức biểu tình thời chế độ Việt Nam Cộng Hòa, những sự kiện như phong trào sinh viên đấu tranh do Huỳnh Tấn Mẫm và các nhân vật khác chỉ huy biểu tình chống chính quyền Sài Gòn, ủng hộ Cộng sản, chúng ta có thể thấy rõ điều đó.

Đó cũng là lý do mà đảng Cộng sản siết rất chặt tầng lớp sinh viên – học sinh. Sinh viên nào dám đi biểu tình, dù với lý do rất chính đáng như chống giàn khoan HD981 do Trung Cộng xâm phạm lãnh hải Việt Nam, cũng sẽ bị lực lượng an ninh cảnh cáo, thậm chí đuổi học. Tất cả các sinh viên đều biết những phổ biến này của nhà trường.

Những cuộc biểu tình của sinh viên miền Nam trước năm 1975 và hình ảnh của những phóng viên quốc tế ghi lại sự kiện đó đã góp phần khiến dư luận Mỹ dậy sóng và phản chiến, là một trong những lực tác động khiến Mỹ cuối cùng đã phải bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa.

Lo sợ lịch sử lặp lại, nghĩa là toàn dân Việt Nam xuống đường biểu tình phản đối chế độ độc đảng toàn trị bán nước, hại dân, trước mặt hàng ngàn phóng viên quốc tế, chế độ cộng sản đã siết chặt an ninh ở mức tối đa, bảo đảm không có bất kỳ một cuộc phản đối nào của người dân Việt Nam lọt vào sự chú ý của quốc tế.

Gốc rễ của nỗi sợ

Tại sao một chế độ luôn mồm rêu rao “của dân, do dân, vì dân” lại sợ bị người dân biểu tình lật đổ đến như vậy? Một lời kêu gọi biểu tình vu vơ đâu đó trên internet cũng khiến cả hệ thống an ninh cuống cuồng. Câu trả lời cũng rất dễ: bởi vì đó là một chế độ không do dân bầu ra. Chế độ cộng sản Việt Nam suy cho cùng chỉ là sự áp đặt của một nhóm người có súng đạn do Nga Xô và Trung Cộng tài trợ, núp dưới chiêu bài giải phóng dân tộc khỏi thực dân Pháp và “đế quốc Mỹ” (cách dùng từ của Việt Cộng).

Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa, một người từng theo cộng sản và rồi từ bỏ cộng sản, đã phải cay đắng nhận xét rằng: “Ngày nay, khi quyền lực nằm an toàn trong tay rồi, Đảng đã xem nhân dân như là một kẻ thù tiềm ẩn.”

Nỗi sợ hãi bị mất quyền lực một cách bệnh hoạn như vậy không khỏi khiến cho người dân suy nghĩ. Vậy thì rút cuộc đảng Cộng sản có mạnh không, có đáng sợ không?

Đảng cộng sản mạnh?

Câu trả lời dứt khoát của tôi là đảng Cộng sản không hề mạnh. Nếu mạnh thì giới lãnh đạo cộng sản đã hành xử một cách đàng hoàng, đúng luật pháp (dù đó là thứ luật pháp do cộng sản nghĩ ra để cai trị dân) chứ không phải nhìn đâu cũng thấy “thế lực thù địch”, sự kiện gì cũng sợ bị dân “bạo loạn, lật đổ”.

Dù đảng Cộng sản có súng đạn, có tiền bạc từ tiền thuế của dân để trả lương cho quân đội, công an, thì rồi sẽ tới lúc do quản trị kém, do tham nhũng lan tràn, giới cai trị sẽ không còn tiền để mua lòng trung thành của lực lượng vũ trang nữa.

Một điều đặc biệt quan trọng là giới lãnh đạo cộng sản thừa biết, họ cầm quyền không chính danh, không do dân bầu ra, họ vi phạm quyền làm chủ của nhân dân một cách trắng trợn bằng cách tổ chức bầu cử độc đảng. Do đó, về tâm lý, họ đã thua, họ đã sợ hãi trước sức mạnh nhân dân. Chẳng thế mà giới cán bộ, nhất là sỹ quan công an, điển hình như Vũ nhôm, đã lo mua quốc tịch nước ngoài để “liệu mà cao chạy xa bay, lòng trung với đảng có từng này mà thôi” (phỏng theo Truyện Kiều).

Do đó, tôi khẳng định rằng phong trào dân chủ chắc chắn cuối cùng sẽ thành công vì quyền làm chủ của người dân là chính nghĩa, phù hợp với đạo lý và pháp lý, thuận theo sức mạnh của thời đại. Những người chính nghĩa thì mạnh hơn nhiều lần những kẻ phi nghĩa, dù những kẻ phi nghĩa đang có súng đạn.

Các lực ảnh hưởng từ quốc tế

Sự việc bất ngờ là truyền thông nhà nước được đăng tin công khai sau 40 năm về cuộc chiến bảo vệ biên giới trước Trung Cộng xâm lược ngay trước khi Hội nghị Thượng đỉnh Mỹ – Triều diễn ra, cho thấy nhà cầm quyền cộng sản đã tranh thủ được sự ủng hộ của Mỹ, vì Mỹ là đối thủ khả dĩ duy nhất của Trung Cộng trên biển Đông.

Đọc lại lịch sử, đảng Cộng sản Việt Nam luôn tự nguyện làm “em út” (nói thẳng ra là “tay sai”) cho anh Hai là Nga Xô hoặc anh Ba là Trung Cộng. Thời kỳ đầu của đảng Cộng sản, ông Hồ Chí Minh làm việc cho Quốc tế Cộng sản mà thực chất là Nga Xô. Rồi khi phe Lê Duẩn thắng thế, đảng Cộng sản lại theo Trung Cộng – Mao Trạch Đông quyết chiếm miền Nam bằng vũ lực, gây cảnh huynh đệ tương tàn.

Sau năm 1975 thì Việt Cộng lại theo anh Hai Nga Xô dẫn đến cuộc chiến biên giới tàn khốc năm 1979 với anh Ba Trung Cộng. Rồi sau khi anh Hai “chầu trời” thì Việt Cộng lại khăn gói qua năn nỉ làm hòa với anh Ba bằng Hiệp ước Thành Đô năm 1990.

Điểm lại lịch sử để thấy rằng, trong tư duy của các lãnh đạo cộng sản Việt Nam chưa bao giờ có ý thức độc lập, tự cường, tự tôn dân tộc, phát huy nội lực của dân tộc mà luôn chỉ là một thằng bé lẽo đẽo theo các ông anh lớn. Từ đó suy ra Việt Cộng đã tranh thủ được sự ủng hộ của Mỹ để dám lên tiếng “chửi” anh Ba Trung Cộng bất nhân bất nghĩa, vô pháp vô thiên.

Kẹt

Giới lãnh đạo cộng sản bị kẹt đủ đường chỉ vì tham lam muốn nắm quyền lực bất hợp pháp mãi mãi. Trung Cộng cũng là kẻ thù của Việt Cộng vì lấn chiếm đất liền, hải đảo, lãnh hải, không cho Việt Cộng được khai thác dầu, kể cả ở những mỏ nằm ngoài đường lưỡi bò. Người dân cũng là kẻ thù của Việt Cộng vì dân có thể nổi dậy lật đổ chế độ chuyên chính bất cứ lúc nào. Còn Mỹ cũng là kẻ thù nốt vì Mỹ cũng như các nước phương Tây ủng hộ hệ giá trị dân chủ, tôn trọng nhân quyền.

Để thoát ra khỏi thế kẹt, có vẻ như giới lãnh đạo cộng sản cuối cùng đã chọn đi với Mỹ để chống lại sức ép của Trung Cộng, nhưng vẫn níu kéo quyền lực, đàn áp nhân dân được ngày nào hay ngày đó. Chẳng phải các nước quân chủ chuyên chế như Ả Rập Saudi, dù vi phạm nhân quyền trầm trọng, vẫn là đồng minh của Mỹ đấy ư?

Ngay trước Hội nghị Thượng đỉnh Mỹ – Triều, Việt Cộng đã buộc quỹ văn hóa Phan Châu Trinh phải đóng cửa vì quỹ chủ trương theo đường lối của cụ Phan Châu Trinh “khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh”.

Chính người dân Việt Nam sẽ quyết định

Vậy thì nhân tố quyết định còn lại chính là sức mạnh của nhân dân Việt Nam. Chúng ta đã dám đứng cùng nhau để tranh đấu cho tự do của chính chúng ta hay chưa? Cá nhân có chính nghĩa như anh Trần Huỳnh Duy Thức, chị Trần Thị Nga, anh Hoàng Đức Bình, anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng,… đã có sức mạnh to lớn trước những phiên tòa cộng sản bất công. Nếu chúng ta đứng lại với nhau thành một tập thể thì sức mạnh sẽ còn lớn hơn thế nữa.

Quốc Dân Đảng ở Đài Loan là đồng minh với Mỹ để kháng cự lại sức ép xâm lược từ Trung Cộng. Quốc Dân Đảng theo thể chế độc đảng nhưng rồi đã từ bỏ để đi theo con đường dân chủ hóa, đưa Đài Loan thành một con hổ châu Á. Việt Nam hoàn toàn có thể đi theo con đường đó, miễn là người dân Việt Nam biết đoàn kết để tạo sức mạnh.

Bình thản

Bình thản

Khi gặp điều trái ý

Nhăn nhó sẽ mau già

Hãy suy xét nghĩa lý

Rồi thông cảm bỏ qua

 

Bởi vì có nhiều lúc

Không biết cách giải bày

Cho nên cứ uẩn khúc

Sống mệt mỏi từng ngày

 

Thấy gì cũng chướng mắt

Nghe gì cũng buồn phiền

Cứ suốt ngày tất bật

Do đó khó được yên

 

Nếu như có chiều rộng

Là lại thiếu chiều sâu

Thì ở trong cuộc sống

Dễ vướng phải ưu sầu

 

Nếu hiểu sâu thấy rõ

Mọi việc ở thế gian

Do duyên sinh mà có

Thì không phải thở than

 

Hãy luyện tâm bình thản

Trước những sự khó khăn

Đừng bất mãn buồn chán

Vững bước vượt nhọc nhằn

 

Đường trần nhiều gian khó

Nhớ kiên nhẫn vươn lên

Bắt đầu từ việc nhỏ

Mọi điều sẽ vững bền.

From: Tu-Phung

Cuộc ly hôn nghìn tỷ: Cuối cùng cái còn lại là gì, nếu như không phải tiền?

Cuộc ly hôn nghìn tỷ: Cuối cùng cái còn lại là gì, nếu như không phải tiền?

Andy

Trong vụ ly hôn “nghìn tỷ” giữa ông Đặng Lê Nguyên Vũ và bà Lê Hoàng Diệp Thảo, khối tài sản khổng lồ của hai người vẫn là nút thắt chưa phân giải. Thực ra, nghìn tỷ tuy lớn, nhưng có thứ còn quý giá hơn mà hai ông bà đang đánh mất…

Vợ chồng tỷ phú đưa nhau ra toà tranh chấp tiền

Vụ ly hôn “nghìn tỷ” giữa vợ chồng ông bà chủ cà phê Trung Nguyên hiện vẫn chưa ngã ngũ về vấn đề phân chia tài sản. Trong khi ông Vũ phủ nhận vai trò đồng sáng lập của bà Thảo tại Trung Nguyên, thì bà Thảo lại chia sẻ về những hy sinh thầm lặng của mình, về những tháng ngày đồng cam cộng khổ cùng chồng sáng lập công ty.

Tại phiên toà ngày 21/2, ông Vũ to tiếng: “Đừng bao giờ nói đóng góp đồng nào vào Trung Nguyên. Tôi phải mượn từng bao cà phê, mượn rồi trả cho người ta. Người ta thương vì mình khát khao, thiện lương thiện lành nên giúp dựng Trung Nguyên bắt đầu từ năm 1996, lấy cô về là năm 1998…”

Tuy nhiên, bà Lê Hoàng Diệp Thảo lại chia sẻ rằng: “Chúng tôi yêu nhau từ cuối năm 1994. Đến năm 1996 thì cùng góp vốn để mở quán cà phê Trung Nguyên đầu tiên. Năm 1997, anh Vũ phá sản lần đầu sau khi bỏ tiền đầu tư vào vùng Long Xuyên. Bao nhiêu vốn liếng trong hai năm mất cả…”

Sự thật đằng sau vẫn còn là một ẩn đố – là người ngoài cuộc, chúng ta chỉ có thể cảm thấy đáng tiếc khi đôi vợ chồng từng sát cánh bên nhau qua những tháng ngày gian khó giờ đây không tiếc lời chỉ trích đối phương, những lời nói ra như dao sắc. Khi dư luận chỉ chú ý vào ai đúng – ai sai, thì cái đạo vợ chồng, một trong “ngũ luân” đã bị suy vi rồi.

Ông Đặng Lê Nguyên Vũ tại phiên xử hồi 19/1. (Ảnh: soha.com)

“Của chồng công vợ” có ý nghĩa gì?

Trong dân gian có câu nói: “Của chồng công vợ” (và ngược lại). Có những người vợ trực tiếp cùng chồng mưu tính sự nghiệp, chung sức làm ăn, thì câu nói này hiển nhiên đúng. Ngoài ra, ngay cả khi người vợ không tham gia vào việc kinh doanh cùng chồng, thì câu nói này vẫn đúng. Vì nhờ có người vợ vun vén gia đình, chăm sóc con cái cùng bố mẹ hai bên, cũng như ủng hộ về mặt tinh thần, thì người chồng mới có thể an tâm gây dựng sự nghiệp. Đó là những gì có thể quan sát thấy trên bề mặt.

Còn những gì không thể quan sát thấy trên bề mặt thì sao? Theo tướng mệnh học và số mệnh học, người chồng chính là nguồn tài vận của vợ và vợ lại chính là tài tinh của chồng. Cũng có cách nói: “dựa vía”, “cậy bóng” vợ/chồng là vì lẽ đó.

Theo Kinh Dịch, người chồng tượng trưng cho quẻ Càn (tức là Trời) thuộc Dương, còn người vợ là Khôn (Đất) thuộc Âm. Khi hai vợ chồng lấy nhau chính là tạo ra một vũ trụ hoàn toàn mới và hai người tượng trưng cho hai cực Âm Dương, hai cực này phải thật sự thuần chính và hài hòa với nhau thì vạn vật trong vũ trụ đó mới sinh sôi. Thiếu một trong hai cực Âm Dương thì không tạo ra một vũ trụ hoàn chỉnh được; cũng như thiếu vợ hoặc chồng thì không thể sinh con đẻ cái, sáng tạo ra của cải vật chất như thế được.

Nếu hiểu được vai trò này của người bạn đời thì trong lòng mỗi người sẽ nảy sinh lòng biết ơn, nể vì, trân trọng đối với người kia. Họ sẽ không cảm thấy công lao của mình là to lớn hơn, không kiêu ngạo và độc đoán. Thế thì lời nói ra, cho tới hành động đều sẽ có sự cung kính, khiêm nhường. Hôn nhân vì vậy mà được thuận hoà, hạnh phúc.

Ví như con gái Tổng thống Trump – tiểu thư Ivanka – thường xuyên dành cho chồng mình Jared Kushner những lời khen ngợi ngọt ngào trước công chúng như: “Tôi sẽ không được thế này nếu 7 năm vừa rồi không có người chồng luôn ủng hộ và ủng hộ từng bước đi của tôi”. Đáp lại, Jared cũng bày tỏ sự ngưỡng mộ về vợ mình: “Tôi không thể tự hào hơn về cô ấy! Người vợ tuyệt vời và người mẹ tận tụy”.

Ở đây, người viết không có ý rằng tài sản của ông Vũ – bà Thảo nên chia đôi 50/50, mà chỉ muốn nêu lên vai trò tương hỗ không thể tách rời của hai vợ chồng trong mọi thành tựu.

Con gái của Tổng thống Mỹ Donald Trump và chồng Jared Kushner hiện sở hữu tổng tài sản 1,1 tỷ USD. Ivanka và Jared tự nguyện làm việc giúp cha tại Tòa Bạch Ốc và không nhận lương.  (Ảnh: svt.se)

Lùi một bước biển rộng trời cao

Trong tranh chấp về phân chia tài sản giữa vợ chồng ông Vũ – bà Thảo, hai người không tìm được tiếng nói chung. Khi vợ chồng đối địch, chẳng khác nào cảnh tượng bầu trời giáng từng đợt sấm sét và cuồng phong, và mặt đất cũng bừng bừng nổi từng cơn sóng dữ, nhấn chìm hết thảy sinh linh. Lúc này, con cái chính là người bị tổn thương sâu sắc nhất.

Nếu như khi Trời nổi sấm sét và giông tố, Đất có thể lấy đức dày mà nhẫn nại thẩm thấu, dung nạp những giọt nước mưa từ trời cao giáng xuống, thế thì cây cối muôn loài được nuôi dưỡng, Đất lại phì nhiêu thêm. Khi giông tố tan rồi, Trời Đất lại tươi sáng hơn xưa.

Hoặc đổi lại, nếu như khi Đất ầm ầm dâng sóng dữ, Trời cao có thể giữ vững sự “cao vang công chính” của mình, chiếu những tia nắng ấm áp xuống khắp nơi sưởi ấm mặt đất lạnh lẽo, thế thì vạn vật được hồi sinh mà Đất cũng cảm cái ân đức của Trời.

Người xưa nói: “Nhẫn một bước sóng yên bể lặng/ Lùi một bước biển rộng trời cao”. Nếu trong mâu thuẫn, ai cũng tranh đấu húc đầu về phía trước, thì đôi bên sẽ đều bị thương tích, chỉ còn lưu lại hình tượng thê thảm trong mắt người đời. Chỉ cần một bên có thể lùi lại, chịu thiệt thòi, thì mâu thuẫn sẽ được hoá giải. Người trong cuộc lẫn ngoài cuộc đều cảm phục lòng độ lượng của bạn – dù nói ra hay không – và cái bạn có được sẽ là sự kính trọng của mọi người, điều ấy quý giá hơn mọi tài sản vật chất nào!

Nên duyên vợ chồng là gửi gắm cả cuộc đời này cho nhau

Ngày nay, có một số cặp vợ chồng từ khi chưa kết hôn đã giao ước phân chia tài sản thế nào rồi. Trong khi đó, người xưa coi trọng đạo nghĩa vợ chồng thiêng liêng, người phụ nữ một khi đã xuất giá là giao phó cả cuộc đời mình cho đấng phu quân. Ngược lại, người đàn ông sẽ hết mực tôn trọng, yêu thương, bảo vệ người bạn đời của mình.

Trong văn hoá truyền thống của cả phương Đông lẫn phương Tây, hôn nhân là lời cam kết của con người trước Thần linh, trời đất, cha mẹ và vợ/chồng của mình. Các phong tục và nghi lễ cưới xin đều thể hiện ý nghĩa thần thánh này. Dù cuộc hôn nhân dài lâu hay ngắn ngủi đều yêu cầu hai vợ chồng phải một lòng chung thủy, sắt son; dù nghèo khó, bệnh tật, tai họa, sống chết cũng không được phản bội và rời xa nhau.

Trong cuộc hôn nhân bắt nguồn từ mối thiện duyên đời trước, nam nữ phải luôn luôn cảnh giác, không được vì tình yêu mà phóng túng dục vọng, thiên vị công tư, mất đi chí hướng.

Trong cuộc hôn nhân bắt nguồn từ mối ác duyên đời trước, nam nữ cần tự suy xét bản thân, không nên vì tranh đấu mà làm tổn thương nhau, không nên vì sắc đẹp mà phản bội nhau, không nên vì giàu sang mà ruồng bỏ nhau, càng không nên vì họa hoạn mà xa rời nhau.

Nghìn tỷ tuy lớn, nhưng đạo nghĩa vợ chồng còn quý giá hơn. Nghìn tỷ tuy nhiều, nhưng mở rộng tâm lượng chịu thiệt thòi thì hậu phúc sẽ nhiều hơn. Nghìn tỷ tuy là công sức cả đời người, nhưng chẳng có ai mang theo được khi rời nhân thế…

Thanh Ngọc

From: Tu-Phung

Bởi chúng ta có mắt. Nên khi chúng ta nhìn người, chỉ dựa vào mắt mà quên dùng trái tim.

Bởi chúng ta có mắt. Nên khi chúng ta nhìn người, chỉ dựa vào mắt mà quên dùng trái tim.

Gần nhà ngoại tôi có một đôi vợ chồng già bị mù. Họ đã có với nhau một đàn con cháu đông đúc. Nghe ngoại nói, năm nay hai cụ đã ngót nghét tám mươi tuổi.

Ngoại kể, ngày xưa, khi lấy nhau, người chồng ngồi xe bò đi đón vợ. Tuy cô dâu và chú rể đều không nhìn thấy gì, nhưng chú rể vẫn nhờ người cuốn đầy lụa điều lên chiếc xe và đầu con bò, như vậy cho giống đám cưới.

(Ảnh minh họa: rohan.hehagame.com)

Khi cô dâu vừa về nhà chồng, chú rể dắt tay vợ rà mò từ nhà trên xuống nhà bếp, khắp lượt các ngóc ngách trong  gia đình. Rồi cũng từ đó, suốt hơn nửa thế kỷ, trong cái thôn nghèo chẳng mấy ai biết đến ấy, dù trời mưa hay nắng, người ta luôn nhìn thấy họ tay trong tay, lẳng lặng cùng nhau làm mọi việc.

Trong cái thôn nghèo ấy, dù trời mưa hay nắng, người ta luôn nhìn thấy họ tay trong tay, lẳng lặng cùng nhau làm mọi việc. (Ảnh minh họa: takungpao.com)

Có lẽ trong tất cả công việc thì khó nhất vẫn là múc nước từ giếng lên. Lần nào cũng thế, hai người họ đều dắt nhau đi. Người vợ sờ thấy cây gỗ ở cạnh giếng, một tay ôm chặt cây, còn tay kia níu chặt bàn tay chồng. Người chồng quỳ trên sàn giếng thả gầu xuống múc, kéo nước lên.

Có người nhìn thấy họ múc nước khó khăn ngỏ ý muốn giúp nhưng hai vợ chồng đều cảm ơn rồi từ chối. Họ bảo: “Các ông bà giúp được chúng tôi một lần, nhưng không giúp được chúng tôi một đời”.

(Ảnh minh họa: sunwui.wordpress.com)

Cứ như thế, hai vợ chồng luôn tay dắt tay nhau đi lấy nước cho đến khi đứa con đầu lòng có thể gánh được một gánh nước. Dân làng đều cảm thấy lạ lùng. Trong thôn cũng có nhiều trai gái trẻ từng vì đất trơn mà trượt chân ngã xuống giếng, nhưng đôi vợ chồng mù chưa lần nào té ngã. Càng lạ lùng hơn, dù không thể nhìn thấy nhưng vợ chồng họ vẫn có thể tìm ra nhau trong đám đông đang nói chuyện ồn ào.

Người chồng là một người thổi kèn trong ban nhạc ở thôn quê. Ông thường đến các đám cưới thổi những bài: “trăm con chim phượng hoàng”, “niềm vui đầy nhà” … Dù đi thổi kèn ở đâu, ông cũng có một yêu cầu, để người vợ mù của ông đi cùng. Ông nói, để vợ ở nhà một mình, ông không an tâm.

(Ảnh minh họa: sohu.com)

Mỗi khi tiếng kèn của người chồng cất lên, người vợ ngồi bên rất chăm chú nghe. Dường như những giai điệu ấy đều là ông thổi riêng cho bà.  Người ta bảo, những lúc ấy, khuôn mặt người vợ mù thường đỏ ửng lên, khiến ai nấy đều cảm thấy người phụ nữ đang ngồi lặng lẽ kia xinh đẹp biết nhường nào.

(Ảnh minh họa: Fiveprime)

Có lần, người chồng sơ ý bị ngã gãy chân. Những ngày chồng nằm bệnh viện, ba bốn hôm liền người vợ không ăn hột cơm nào vào bụng. Bà bảo, không có bàn tay quen thuộc kia, bà chẳng còn lòng dạ nào mà ăn.

Sau này, khi hai vợ chồng đều đã già và không cần đi ra ngoài nữa, họ bắt đầu trồng hoa trong sân nhà. Dù chẳng thể nhìn thấy được những đoá hoa tươi rực rỡ mình trồng lên, nhưng ông bà đều rất hạnh phúc mỗi khi đến mùa hoa nở.

(Ảnh minh họa: thoughtco.com)

Những người con của ông bà từng hỏi bố mẹ : “Nếu ông trời dành cho bố mẹ một cơ hội, liệu bố mẹ có muốn nhìn nhau bằng mắt không?”

Ông tự hào nói: “Dắt tay nhau một đời, có bao nhiêu đường vân trong lòng bàn tay mẹ con, đều đã in trong trái tim bố. Bố chưa từng trông thấy người đẹp nhất. Trong trái tim bố thì mẹ con là người đẹp hơn cả. Cần mắt để làm gì. Mắt là thứ tham lam nhất  trần đời, nhìn cái gì cũng đánh giá tốt hay xấu, xinh hay không xinh; nhìn cái gì hay là muốn có cái đó. Trên mặt người ta có một vết sẹo cũng có thể để trong tim suốt đời.”

Tim sáng hơn mắt. Nó là sáng nhất, thật nhất!. (Ảnh: activebeauty.cz)

Còn bà thì trả lời: “Người ta nhìn người bằng mắt, bố mẹ nhìn người bằng trái tim. Tim sáng hơn mắt, thật.”

Bởi chúng ta có mắt. Nên khi chúng ta nhìn người, chỉ dựa vào mắt mà quên dùng trái tim.

Có lẽ người vợ mù đã nói đúng: Tim sáng hơn mắt. Nó là sáng nhất, thật nhất!

Thiện Nam (sưu tầm)

From: TRUONG LE

Người cha bị đâm chết vì nghi bắt cóc. Cái chết này có liên quan đến chính trị không ?

Chính trị

Người cha bị đâm chết vì nghi bắt cóc. Cái chết này có liên quan đến chính trị không ?

Xin thưa và khẳng định luôn là CÓ.

Thứ nhất, chính trị đã tác động vào hệ thống giáo dục,đã khuyến khích, dung túng con người độc ác, nhẫn tâm. Cứ cho là nạn nhân là người bắt cóc thật thì bị bắt và giao cho cơ quan chức năng.

Thứ hai, chính trị của Trung Quốc hình thành thị trường nội tạng phi pháp, tác động lớn đến các nước nghèo hơn, thực tế từng có người bị bắt cóc, cho nên xã hội buộc phải nghi ngờ, cảnh giác với bắt cóc…

Thứ ba, chính trị đã sinh ra “công an nhân dân” nhưng lại “còn đảng còn mình”. Nên mặc dù vụ án gần trụ sở công an nhưng nạn nhân vẫn bị đánh dã man cả tiếng đồng hồ và bị đâm chết. Chẳng công an nào bị truy tố.

Thứ tư, chính trị đã nuôi dưỡng văn hóa bạo lực, tôn vinh quá nhiều anh hùng, hiệp sĩ; đề cao lễ hội cướp, tự hào cả việc cướp chính quyền. Nên nhiều người muốn “tự xử” để thành hiệp sĩ.

Thứ năm, chính trị đã bao che chính quyền không tôn trọng pháp luật, dùng quyền lực cá nhân, băng đảng, nhóm người ngồi xổm lên hiến pháp, pháp luật. Nên người dân cũng muốn dùng sức mạnh để giải quyết mâu thuẫn.

Thứ ….

oOo

Báo viết nạn nhân là người rất hiền lành, chăm chỉ.

Có thể nạn nhân không quan tâm tới chính trị, nhưng nhìn rộng ra lại chính là nạn nhân của chính trị.

Vâng, đừng quan tâm đến chính trị, nhưng hàng ngày, hàng giờ cứ chấp nhận là nạn nhân của chính trị !

fb:Đỗ Thanh Nhân

http://m.danviet.vn/…/cau-noi-cuoi-cung-cua-nguoi-cha-bi-da…

Image may contain: 1 person, text

Việt Nam là Việt Nam nào?

Việt Nam là Việt Nam nào?

FB Trần Trung Đạo

23-2-2019

Có ít nhất hai hay ba nước Việt Nam đang tồn tại trong nhận thức hay quan điểm tùy thuộc bạn là ai.

Thứ nhất, một “Cộng hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam”, gọi đúng là Cộng Sản Việt Nam.

Nước Việt Nam này tồn tại trong nhận thức của những người đang cai trị Việt Nam hay chấp nhận sự cai trị của đảng Cộng Sản Việt Nam. Đảng quan tâm đến việc duy trì quyền lực hơn là những nhu cầu hay hướng đi lâu dài của đất nước. Tương tự, những kẻ chấp nhận sự cai trị của đảng CS quan tâm đến quyền lợi bản thân và gia đình họ hơn nhu cầu và hướng đi của đất nước. “Thành phần phên dậu” này ngụy biện “hòa bình”, “ổn định” để phát triển nhưng thật sự chỉ là những kẻ bán chất xám cho đảng, cong lưng làm nô lệ cho đảng bất chấp sự chịu đựng triền miên của đất nước. Nhưng coi chừng, với vốn liếng kiến thức học được tại các trường đại học Đức, Pháp, Mỹ, những kẻ cơ hội này sẽ lớn tiếng rao giảng về dân chủ, tự do ngay sau khi cuộc cách mạng dân chủ thành công.

Thứ hai, một Việt Nam số phận an bài.

Nước Việt Nam này tồn tại trong nhận thức của đa số người Việt chấp nhận cuộc sống như số phận an bài. Một số nhỏ đã từng mơ ước vươn lên nhưng ước mơ đã mỏi mòn theo thời gian và họ đang quen dần với cuộc sống. Một số lớn hơn mất hẳn ý chí đấu tranh để sinh tồn của con người và hoàn toàn trông cậy vào một lực siêu nhiên nào đó. Không ngạc nhiên khi hàng ngàn người chen lấn nhau, đạp lên nhau trước các chùa trong rằm tháng Giêng vừa qua để dâng sao giải hạn mà không biết những sao La Hầu, Thái Bạch, Kế Đô đang sống trong các biệt thự nguy nga dựng bằng máu, mồ hôi và nước mắt của hơn chín chục triệu người Việt.

Ngoài những Việt Nam trong nhận thức của người Việt, một Việt Nam khác đang được hình thành trong quan điểm của các nhà kiến trúc chính trị Mỹ, đó là một Việt Nam trái độn (buffer state) mà Mỹ đang cố gây ảnh hưởng.

Việt Nam này đóng vai trò tương tự như Rumania trong giai đoạn chiến tranh lạnh giữa Mỹ và Liên Sô trước 1991.

Nhắc lại, vào thập niên 1970, quan hệ giữa Mỹ và Rumania cải thiện nhiều sau khi Nicolae Ceausescu phê bình Liên Sô xâm lăng Tiệp Khắc và sau đó là Afghanistan cũng như không cho phép Liên Sô diễn tập quân sự trên lãnh thổ Rumania. Rumania cũng là quốc gia duy nhất duy trì ngoại giao với Do Thái, đồng minh chiến lược của Mỹ ở Trung Đông. Đổi lại, Mỹ chấp nhận Rumania được hưởng Tối huệ quốc (most-favored-nation status), xuất cảng máy bay và bán vũ khí cho chế độ Nicolae Ceausescu.

Mặc dù hai tổ chức Amnesty International và Helsinki Watch công bố những vi phạm nhân quyền trầm trọng tại Rumania, Nicolae Ceausescu vẫn được các chính phủ Mỹ từ Richard Nixon, Gerald Ford đến Jimmy Carter tiếp đón một cách trang trọng qua ba lần viếng thăm Mỹ vào những năm 1970, 1973 và 1978.

Hình ảnh của Nicolae Ceausescu trên chính trường quốc tế được bộ máy tuyên truyền CS Rumania đánh bóng không thể nào bóng hơn và tính chính danh của đảng CS chưa bao giờ được đề cao hơn. Trong lúc các nước CS khác như Hungary hay Ba Lan có điều kiện nhân quyền khá hơn so với Rumania thì lại bị Mỹ cấm vận hay bỏ rơi như trường hợp chuyến viếng thăm của Ngoại trưởng Ba Lan vào tháng 5, 1973 bị hủy bỏ để ưu tiên cho chuyến viếng thăm của Nicolae Ceausescu.

Bộ máy tuyên truyền CSVN cũng đang đánh bóng chế độ như Rumania CS đã làm.

Cuộc Chiến Tranh Lạnh tại Châu Âu đã tàn và cuộc Chiến tranh Lạnh khác ở Á Châu vừa mới bắt đầu. Mục đích chính của Mỹ là siết chặt vòng vây Trung Cộng. Chính sách ngăn chận mới (new containment) của Mỹ lần này mang nội dung kinh tế và quân sự để phân biệt với chính sách ngăn chận thời Chiến Tranh Lạnh mang nội dung chống Cộng Sản Quốc Tế bành trướng sang Tây Âu.

Bức điện tín của George F. Kennan được đem ra nghiên cứu lại. Mỹ cần một vùng độn có vị trí nguy hiểm đối với Trung Cộng và nhìn chung Đông Nam Á không nơi nào khác hơn là Việt Nam.

CSVN hiện nay khác với Rumania trước đây vài điểm như không có tranh chấp biên giới, xung đột lãnh hải nhưng các quan hệ về ý thức hệ, cơ chế chính trị và vị trí chiến lược quân sự thì không khác.

Những chuyến viếng thăm Việt Nam của TT Donald Trump (2018), Bộ trưởng Ngoại Giao Michael R. Pompeo (2018), Bộ trưởng Quốc Phòng James Mattis (1/2018, 10/2018) và cả của hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson (2018) cho thấy tầm quan trọng của Việt Nam về địa lý chính trị trong chính sách và chiến lược của Mỹ tại Á Châu.

Quan hệ mậu dịch giữa Việt Nam và Mỹ từ 451 triệu Mỹ kim vào năm 1995 lên tới 54 tỉ Mỹ kim vào năm 2017. Đó là một tiến trình giao thương phát triển khá nhanh. Tuy nhiên, giao thương kinh tế chưa phải là quan tâm lớn nhất của Mỹ. Đúng như giáo sư Alexander Vuving, một chuyên gia về Việt Nam thuộc trung tâm Daniel K. Inouye Asia-Pacific Center for Security Studies phát biểu, Mỹ quan tâm nhiều đến Việt Nam vì “Việt Nam giữ chìa khóa đối với sự cân bằng sức mạnh trong khu vực.”

Khi bàn đến chính sách đối ngoại của Mỹ vấn đề nhân quyền thường được nhắc đến. Vâng. Nhân quyền là một phần nguyên tắc trong chính sách đối ngoại của Mỹ nhưng luôn được áp dụng một cách tương hợp với quyền lợi của Mỹ và chưa bao giờ vượt lên trên quyền lợi của nước Mỹ.

Sau đây là một ví dụ về tương hợp giữa nhân quyền và chính sách đối ngoại của Mỹ.

Dưới chính quyền Jimmy Carter (1977-1981) với Zbigniew Brzezinski làm cố vấn an ninh quốc gia, Mỹ chuyển trục đương đầu từ Á Châu sang Trung Đông, Đông Âu và Liên Sô. Vấn đề nhân quyền tại các quốc gia CS Đông Âu được đặt nặng sau nhiều năm gần như không nghe nhắc đến. Zbigniew Brzezinski là người gốc Ba Lan. Chủ trương của Zbigniew Brzezinski thúc đẩy nhân quyền đã giúp xây dựng nền móng cho Phong Trào Đoàn Kết (Solidarity) tại quê hương của ông cũng như Tiệp Khắc trong Hiến Chương 77 nhưng cùng lúc đã thả lỏng Á Châu cho Trung Cộng tự do thao túng.

Phân tích về chính sách đối ngoại của các cường quốc để vận dụng chứ không phải để đổ thừa, binh vực, biện minh hay trách cứ.

Chính trị là chính trị. TT Jimmy Carter giới thiệu Nicolae Ceausescu là “một lãnh tụ vĩ đại” trong buổi tiếp đón y ngày 12 tháng 4, 1978. Tuy nhiên, chỉ hai tháng sau khi cách mạng dân chủ Rumania thành công vào cuối năm 1989, ngoại trưởng Mỹ James Baker đã có mặt tại Bucharest và tức khắc viện trợ nhân đạo 80 triệu Mỹ Kim để tái thiết Rumania. Nước Mỹ xây dựng trên nền tảng dân chủ nên luôn sẵn sàng chào đón các quốc gia hội nhập vào thế giới tự do dân chủ.

Tuy nhiên, có một Việt Nam khác mà có lẽ cả CSVN và chính phủ Mỹ không đánh giá đúng mức, đó là Việt Nam khát vọng tự do dân chủ.

Nước Việt Nam này tồn tại trong nhận thức của những người Việt trong và ngoài nước đang miệt mài tranh đấu cho tự do dân chủ dưới nhiều hình thức.

Họ là Lê Đình Lượng, Trần Huỳnh Duy Thức, Hoàng Đức Bình, Nguyễn Trung Trực , Trần Thị Nga. Nguyễn Trung Tôn, Trương Minh Đức, Nguyễn Bắc Truyển, Phạm Văn Trội và trên 200 người khác hiện đang ở trong tù, và bên ngoài còn nhiều hàng người đang sống trong đe dọa, trù dập cả về thể xác lẫn tinh thần.

Ngoại trừ thỉnh thoảng CS phải trả tự do cho một vài nhà tranh đấu có tên tuổi, tình trạng nhân quyền tại Việt Nam ngày càng tệ hại. Năm 2017, theo tổng kết của tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới, CSVN bị xếp vào hạng 175 trong số 179 quốc gia được quan sát, chỉ đứng trên Trung Cộng, Syria, Turkmenistan, Eritrea và Bắc Hàn.

Dù nhiều năm dài chịu đựng, từng lớp này sang lớp khác, những người Việt ôm khát vọng tự do dân chủ vẫn không ngừng tranh đấu bất chấp đàn áp và khủng bố của chế độ CS. Chính họ chứ không ai khác mới là những người quyết định vận mệnh Việt Nam.

 7 kiểu người sẽ nhận được phúc báo

 7 kiểu người sẽ nhận được phúc báo

Người xưa có câu: “Thái độ quyết định hết thảy và tính cách quyết định vận mệnh”. Cho nên, một người có phúc báo tốt hay không tốt, quý nhân nhiều hay không nhiều đều có quan hệ chặt chẽ với cách đối nhân xử thế và giải quyết công việc của người ấy. Dưới đây là 7 kiểu người cả đời được phúc báo và gặp nhiều quý nhân.

1. Người vui vẻ

Một người nếu luôn nở nụ cười trên môi sẽ tự nhiên có thể truyền lại niềm vui, tâm tình vui vẻ, ấm áp đến những người bên cạnh, khiến mọi người sinh ra một loại cảm giác thân thiết, gần gũi.

Đồng thời, tâm thái tích cực còn có thể cuốn hút, cảm hóa và khích lệ người khác, dễ dàng nhận được thiện cảm và ấn tượng tốt từ người khác. Do đó họ sẽ dễ gặp được quý nhân trợ giúp.

Ngoài ra, người luôn vui tươi thì trong lòng thường không có nhiều ý nghĩ xấu, mưu đồ xấu hại người, do đó họ không làm điều xấu, điều ác và họ sẽ được phúc báo.

2. Người có tâm với nghề nghiệp

Một người luôn đặt tâm vào công việc, nhiệt tình trong công tác, luôn cố gắng duy trì một trạng thái tinh thần tích cực để đạt được kết quả tốt thì đó là một loại năng lượng thuần chính.

Khi bạn thực sự đặt tâm vào công việc, bỏ công sức cho công việc nhiều hơn mà không tính toán mưu cầu thì sẽ tự nhiên ở trong đám đông mà nhận được sự chú ý của quý nhân. Người bỏ ra nhiều công sức thì tất nhiên cũng sẽ thu được hồi báo tương xứng.

3. Người có lòng biết ơn

Lòng biết ơn người khác phát ra từ trong tâm sẽ khiến quý nhân cho rằng, việc giúp đỡ bạn là đáng giá. Còn nếu bạn là một người trong lòng đầy bực tức, có lối nghĩ phản đối, không ngừng oán giận người khác thì quý nhân sẽ có thể đối với bạn “tôn kính mà không thể lại gần”.

Biết ơn là đức tính tốt đẹp của trong văn hóa truyền thống. Người biết ơn là người hiểu biết lễ nghĩa, coi trọng đạo đức làm người. Người như vậy tất sẽ được phúc báo tốt đẹp.

4. Người có khí phách

Người có khí phách sẽ có ý chí rộng lớn, có thể dung nạp được hết thảy mà trở lên vĩ đại. Người như vậy sự nghiệp của họ sẽ dễ thành công hơn. Quý nhân sẵn sàng giúp đỡ người có khí phách, bởi vì người như vậy mới khiến họ cảm nhận được rằng những gì mình trợ giúp thật sự đáng giá và sẽ có kết quả. Cho nên, nếu bạn là một người so đo tính toán chi li, cảm xúc trong lòng dễ xao động, rất sợ mất thể diện thì cho dù quý nhân có trợ giúp, bạn cũng sẽ không vui vẻ.

5. Người sẵn lòng giải quyết vấn đề

Nếu bạn là người có năng lực lớn trong việc giải quyết vấn đề, có nhiều biện pháp, không sợ khó khăn, sẵn sàng tìm hiểu, nghiên cứu thì bạn là người dễ dàng chiếm được sự hứng thú của quý nhân. Họ sẽ thấy rằng bạn là một người luôn cố gắng, và nếu đưa ra một điểm nào đó, bạn nhất định có thể “suy một ra ba”, “học một biết mười”.

6. Người có năng lực hành động mạnh mẽ

Người chín chắn, một khi có ý tưởng tốt thì lập tức hành động, không đắn đo suy nghĩ, do dự, lưỡng lự thì sẽ dễ thành công và cũng dễ được quý nhân trợ giúp. Tuy nhiên, năng lực hành động mạnh mẽ này không đồng nghĩa với thái độ cực đoan, tức là không cần tham khảo ý kiến của một ai, muốn làm gì liền làm đó.

7. Người có lòng lương thiện, luôn giúp đỡ người khác

Người có lòng lương thiện, yêu thương mọi người, luôn giúp đỡ người khác mà không mưu cầu hồi báo thì chính là người đã tích được công đức lớn và họ đương nhiên được phúc báo, đó là Thiên lý.

Ngoài ra người lương thiện luôn hòa đồng với mọi người, khuyến khích người khác làm việc thiện, thấy người khác làm việc xấu thì khuyên giải một cách thiện ý, nên bên cạnh họ luôn có quý nhân đi theo trợ giúp.

From: Tu-Phung

Tu khẩu là việc làm vô cùng quan trọng để giữ phúc báo lâu dài.

Tu khẩu là việc làm vô cùng quan trọng để giữ phúc báo lâu dài.

Có một câu chuyện về người nghệ sĩ nổi tiếng xưa được lưu truyền rộng khắp như thế này

Có một nghệ sỹ với khả năng biểu diễn tài ba, được mọi người ở khắp nơi ca ngợi. Tiếng lành cứ thế được đồn đi xa, khiến cho không một ai là không mến mộ tài năng, đức hạnh của ông.

Tuy nhiên, lúc bấy giờ có một phóng viên ở một tòa soạn nhỏ lại làm theo cách ngược lại, đó là cố tình khiêu khích ông. Phóng viên ấy muốn dựa vào cách này để bản thân được nổi tiếng. Nhưng, cho dù là anh ta có nhục mạ nghệ sĩ ấy như thế nào đi nữa thì vị ấy vẫn một mực không quan tâm.

Phóng viên này đã viết ra nhiều bài báo bịa đặt, nói xấu người nghệ sĩ ấy, khiến cho tất cả người thân, bạn bè ở xung quanh ông không thể chấp nhận được, nhưng riêng bản thân ông vẫn một mực nhẫn nại chịu đựng một cách bình thản. Không những thế, người nghệ sĩ ấy còn thuyết phục mọi người rằng: “Đừng quan tâm, để ý đến anh ta!”.

Mấy năm sau, người phóng viên kia thất nghiệp và trở nên nghèo khó, chán nản với cuộc đời, vay mượn tiền ở khắp nơi mà không được. Đã thế, anh ta lại nổi tiếng là người bịa đặt vì vậy mà xin việc ở đâu cũng không ai nhận.

Một ngày, anh ta gặp người nghệ sĩ kia. Nghệ sĩ nhìn thấy bộ dạng của anh ta, liền hỏi: “Cậu có chuyện gì mà trở thành như thế này?”.

Người phóng viên này bấy giờ mới xấu hổ mà xin lỗi vị nghệ sĩ về những việc mà anh ta đã làm, đồng thời cũng kể lại cuộc sống túng thiếu hiện tại của bản thân mình. Nghệ sĩ liền lấy ra một số tiền tặng lại cho anh ta coi như một khoản giúp đỡ.

Về sau này, nghệ sĩ đó luôn dạy bảo người nhà và mọi người rằng nhất định phải chú ý đến “khẩu đức”. Ông nói: “Miệng phải tích đức, không được tạo nghiệp. Hơn nữa cái miệng phải luôn nhường nhịn người khác, bởi vì cái miệng mà nhường nhịn được người khác thì cả đời sẽ được bình an. Một khi nghe thấy lời ác thì đừng đáp trả, nghe thấy những lời cay nghiệt thì đừng lưu lại bên tai là được!”.

Phúc báo theo cái miệng mà chạy hết

Có nhiều người cũng giống anh bạn trên, bao nhiêu phúc báo cũng đều vì cái miệng không tốt mà bị hao tổn hết. Có người nói: “Tôi không hề làm một việc xấu nào, sao có thể tổn hại đến phúc báo được?” Kỳ thực nên nhớ rằng, tạo “khẩu nghiệp” sẽ tổn hại rất lớn đến phúc báo.

 Người xưa nói: “Ngôn do tâm sinh” (lời nói là do tâm mà sinh ra). Nếu miệng thường hay nói những lời không hay, không tốt, thị phi, nguyền rủa, … thì phúc báo sẽ tổn thất rất nhanh. Nói lời không đúng hay không phải với người lớn tuổi cũng đều như thế.

Có nhiều phụ nữ hay phàn nàn về chồng, nói chồng không tốt thế này thế kia, rồi đem cả cha mẹ chồng, tổ tông nhà chồng ra mắng nhiếc v.v…, như vậy sẽ tạo “khẩu nghiệp” rất nặng và điều này chỉ khiến gia cảnh càng ngày càng đi xuống, nghèo khó. Vậy nên, mọi người nhất định phải chú ý vấn đề “khẩu nghiệp” này.

Phúc báo sản sinh ra như thế đấy!

Khẩu đức đối với bất kỳ ai cũng vậy, rất nhiều phúc báo đều đã thông qua cái miệng làm tổn mất đi. Có người nói, nhưng ta chưa từng làm một việc ác nào cả. Cần biết rằng, cái miệng tạo nghiệp không hề tốt, sẽ tổn phúc báo một cách ghê gớm. Người xưa nói rằng: “Ngôn do tâm sinh”, lời từ tâm mà ra. Nếu cái miệng chỉ biết nói những lời không tốt, nói những lời thị phi và chửi rủa người khác, như thế thì tổn hại phúc báo càng nhanh.

Không chỉ là nói thị phi, lại còn đi nói những lời nói xấu trưởng bối, đấy cũng là tổn phúc báo. Có một số ít người phụ nữ rất thích phàn nàn trách móc người chồng, nói người chồng chỗ này không tốt, chỗ kia không tốt.

Khi cãi nhau phàn nàn kêu ca đến cả cha mẹ của đối phương, tổ tông tám đời đều dám chửi, những lời khó nghe đấy đã nói những gì, ra làm sao? Như thế là đã tạo nghiệp khẩu rất nghiêm trọng. Cứ như thế thì gia cảnh chỉ càng ngày càng sẽ nghèo hơn, bởi vì phúc báo đều từ cái miệng chửi mà hao tổn. Cho nên, những điều liên quan đến khẩu tạo nghiệp nhất định cần phải chú ý tu khẩu.

From: Tu-Phung

Vị tha chính là Hạnh Phúc‏

Vị tha chính là Hạnh Phúc‏

Ba hành khách cùng đi trên một chuyến tàu tới ga Tình yêu: Sòng phẳng, Ích kỷ và Vị tha. Cả ba đều mang theo mình hai gói đồ: Nhận và Cho, nhưng độ nặng nhẹ khác nhau:

Sòng phẳng: Cho = Nhận
Ích kỷ: Cho < Nhận
Vị tha: Cho > Nhận

Trong lúc rỗi rãi ba người tán gẫu về hành lý của mình. Sòng phẳng lên tiếng:

– Tôi thấy hành lý của các anh lệch lạc, thật khó mang theo. Còn tôi luôn cân đối Cho và Nhận nên mang đi dễ dàng.

– Anh làm thế nào cho cân được? Ích kỷ hỏi.

– Thì tôi phải tính chớ. Tôi chỉ cho đi khi tôi chắc có thể nhận về một lượng tương đương. Cho không hay nhận không của ai cái gì, tôi đều không thích. Tính tôi là vậy, không muốn mắc nợ hay mang ơn.

Ích kỷ:

– Anh nói nghe như thể đi mua hàng vậy: Tiền nhiều mua được nhiều, tiền ít mua được ít, không tiền không mua. Nhưng tình cảm đâu thể đong đếm theo cách đó.

Sòng phẳng cười phá lên, rung cả hai vai. Ích kỷ ngạc nhiên:

– Tôi nói vậy không đúng à?

– Quá đúng là khác. Tôi chỉ buồn cười là trông 2 gói hành lý của anh bên Cho thì nhẹ bên Nhận thì nặng, vậy mà anh cũng nói được câu đó.

Ích kỷ nhìn lại 2 gói đồ của mình, gật đầu. Sòng phẳng thoáng bâng khuâng:

– Không phải lúc nào tôi cũng sòng phẳng cả đâu. Có những người cho tôi nhiều mà tôi không cho lại được là mấy. Ví như tình yêu cha mẹ cho tôi gần như vô hạn, chẳng kể tôi có đáp lại hay không. Vậy là tôi Nhận nhiều hơn Cho. Với con cái thì tôi Cho chúng nhiều hơn Nhận về. Cũng nhờ có sự bù trừ như vậy mà 2 gánh hành lý của tôi thường cân nhau.

Ích kỷ tán thành:

– Tôi thấy kiểu hành lý của anh giờ đang thịnh hành. Nhiều người thích sòng phẳng cả trong tình yêu theo kiểu: “Ông rút chân giò, bà thò chai rượu”.

Sòng phẳng trầm ngâm:

– Ðôi khi tôi cũng không thích sống thế này đâu. Luôn phải tính toán nhiều – ít, luôn phải dừng gánh để sẻ từ bên này sang bên kia. Tôi thấy mệt mỏi và nhiều lúc trống rỗng, vô cảm.

Ích kỷ:

– Tôi cũng giống anh, luôn phải so đo tính toán. Nhưng tôi phải tính sao cho Nhận về mình nhiều hơn. Tôi chỉ thích nghĩ cho mình thôi mà.

– Nhận nhiều như thế anh có hài lòng không? Sòng phẳng hỏi.

– Chả mấy khi tôi vừa lòng. Tôi luôn canh cánh trong lòng: Mình có bị mất mát gì không? Cho như thế có nhiều quá không?

– Anh có người yêu không?

– Có chứ. Tôi rất yêu người yêu tôi là đằng khác. Nhưng tôi luôn lo sợ. Tôi sợ mình cho nhiều quá lỡ tình yêu bỏ tôi đi thì tôi chẳng được gì. Tôi không muốn nhận về tay trắng. Ðó là nỗi ám ảnh của tôi.

Tàu qua cầu vượt sông Âu Io. Tiếng xình xịch của đầu máy át lời tâm sự của Ích kỷ. Qua khỏi cầu, tiếng ồn dịu lại, Ích kỷ và Sòng phẳng lúc này mới nhớ tới người bạn đồng hành thứ ba. Vị tha nãy giờ vẫn yên lặng lắng nghe. Khi thấy hai bạn hướng mắt về mình mới khẽ khàng cất lời:

– Hai anh đều có lý lẽ của mình. Lập luận của anh Sòng phẳng thuần túy là của bộ óc, không có mấy liên hệ đến trái tim. Chính vì vậy anh luôn thấy căng thẳng, mỏi mệt và đôi khi trống rỗng. Còn anh Ích kỷ yêu ghét rõ ràng, nhưng tình yêu của anh là “vì mình, cho mình”. Bởi yêu mình quá mà anh thường trực lo sợ. Tôi nói vậy có phải không hai anh?

Ích kỷ và Sòng phẳng đang mải nghĩ ngợi nên không trả lời. Vị tha nói thêm:

– Anh Sòng phẳng nói đúng: Hành lý của tôi không cân – Cho nhiều hơn Nhận. Ấy là vì tình cảm xuất phát tự đáy lòng thì rất chân thành và giản dị. Nó thấy rằng Cho là lẽ tự nhiên, không gì vui bằng làm cho người mình thương yêu được hạnh phúc. Niềm vui khi dâng tặng làm vơi gánh nặng của tôi, cho tôi sự thanh thản, đủ đầy.

– Ðủ đầy? Sòng phẳng và Ích kỷ cũng thốt lên. Cho là mất chứ, cho nhiều thì phải còn ít đi mới phải.

Vị tha mỉm cười:

– Ðấy là về mặt vật chất, là quy luật trong Toán học thôi. Quy luật của tình yêu thì khác. Lát nữa đến nơi, tôi sẽ chỉ cho các anh.

Ích kỷ và Sòng phẳng nhìn gánh hành lý của Vị tha, lại nhìn hành lý của mình, lòng chưa hết băn khoăn. Cũng vừa lúc tàu đến ga Tình yêu. Tàu chạy chậm dần, chậm dần rồi dừng hẳn.

Ngước nhìn vào sân ga, Sòng phẳng và Ích kỷ đều trông thấy dòng chữ có nội dung Vị tha vừa nhắc đến. Hai người rất đỗi ngạc nhiên vì họ đi trên chuyến tàu nhiều lần, đến ga Tình yêu đã nhiều mà chưa bao giờ thấy hàng chữ đó. Thực ra quy luật của Tình yêu luôn có ở đó, nhưng chỉ những ai có trái tim nhạy cảm mới thấy và thấu hiểu.

Bạn thân mến, tôi sẽ không nói hàng chữ trên sân ga Tình yêu nói gì vì tôi chắc bạn cũng đoán ra được. Ðể kết thúc câu chuyện, tôi chỉ xin tiết lộ về những người sẽ đón 3 hành khách của chúng ta cùng hành lý Cho và Nhận của mỗi người: Ðón Sòng phẳng là Khô khan, Ích kỷ sánh đôi cùng Bất an và người đón đợi Vị tha chính là Hạnh phúc.

 From: ngocnga & NguyenNThu

XIN CHÚA DẠY CON

Công Giáo Việt Nam

XIN CHÚA DẠY CON

1. Mỉm cười là cách để giải quyết nhiều vấn đề.
2. Im lặng là cách để tránh những rắc rối xảy ra.
3. Nhường nhịn là cách để quan sát đối phương rõ hơn.
4. Khoan dung là cách để bản thân bớt sầu muộn.
5. Thẳng thắn từ chối là cách để đối đãi với những kẻ có ý định lợi dụng.
6. Bình tĩnh là cách để bản thân quyết định sáng suốt trong mọi tình huống.
7. Nóng giận chỉ làm hỏng việc.
8. Tâm thái của bạn ảnh hưởng lớn đến vận mệnh sau này.
9. Giọng nói càng cao, âm lượng càng lớn, chứng tỏ bạn là kẻ yếu thế.
10. Xúc phạm tổn thương người khác chỉ nói lên một điều: bạn là kẻ không có não.
11. Hành động nói lên tính cách con người bạn, chứ không phải những lời hứa hẹn.

CHUYỆN CỦA BIỂN 

CHUYỆN CỦA BIỂN 

Chúa Giêsu nói: “Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau; anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em.  Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này: là anh em có lòng yêu thương nhau” (Ga 13:34-35).

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn (1939 –2001) nổi tiếng từ lúc còn sinh thời, cả quốc nội và quốc ngoại.  Ông là một trong ba “cây lạ” của làng nhạc Việt Nam – hai “cây” đàn anh kia là nhạc sĩ Văn Cao ( 1923–1995) và Phạm Duy (một “phù thủy” âm nhạc, 1921–2013).

Các ca khúc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn không cầu kỳ về tiết tấu và giai điệu, nhưng ca từ như thơ và chứa đầy triết lý sống của kiếp người, có gì đó “bí ẩn.”  Khi sinh thời, cuộc sống đời thường của ông cũng thâm trầm, ít nói.  Hầu như những người có tư tưởng “khác người” thì thường có phong cách như vậy, có lẽ họ “bận” suy tư nhiều.

Thật vậy, văn sĩ William Hazlitt (1778-1830, Anh quốc) vừa so sánh vừa định nghĩa: “Bản chất giản dị là kết quả tự nhiên của tư tưởng sâu sắc.”  Còn ngạn ngữ Hy Lạp nói: “Bình dị là nhịp cầu nối nhân ái và cái đẹp.”

Một trong số ca khúc quen thuộc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là bài “Biển Nghìn Thu Ở Lại.”  Bài này rất ngắn, chỉ 40 chữ, hiếm có bài ngắn như vậy, nhưng nó lại có thể “chở nặng” loại triết lý sống tích cực: Yêu thương và tha thứ.  Ca khúc này được viết ở âm thể LA thứ (Am), nhịp 4/4, tiết tấu cũng hoàn toàn đơn giản.

Ông dùng hình ảnh biển để mô tả, với những mệnh lệnh cách ở thể phủ định:“Biển đánh bờ, xôn xao bờ đánh biển.  Đừng đánh nhau, ơi biển sẽ tàn phai!  Đừng gạch tên, vì yêu đừng xé nát!  Biển là em ngọt đắng trùng khơi.”

Biển luôn có gì đó rất đặc biệt, rất tĩnh mà cũng rất động, rất hiền dịu mà cũng rất dữ dội, rất mềm mà cũng rất cứng, rất yếu mà cũng rất mạnh…  Đặc biệt là biển luôn bao la và sâu thẳm, khôn dò, bí ẩn.  Có lẽ vì vậy mà người ta gọi là biển cả.  Chỉ vì yêu thương mà biển luôn nôn nao, luôn xao xuyến, luôn nổi sóng, lúc thì lăn tăn, lúc thì cồn cào, có lúc vỗ về bờ cát và vách đá, nhưng cũng có lúc biển biết ghen nên xô bờ dữ dội.  Thủy triều cũng biến động theo con trăng, lúc thì nước ròng, lúc thì nước lớn.  Biển rất kỳ lạ!  Và con người cũng vậy…

“Đừng đánh nhau” vì đánh nhau là tự làm hại mình, tự làm mình tàn phai; “đừng gạch tên” bất kỳ ai và “đừng xé nát” mối quan hệ nào, thế mới là “vì yêu thương.”  Chữ “em” ở đây không có nghĩa là một cô gái hoặc một phụ nữ, mà là những người lân cận, những người ở bên mình, những người mà mình gặp gỡ và nhìn thấy hằng ngày – dù người đó cao hay thấp, đẹp hay xấu, dở hay giỏi, dại hay khôn, mập hay gầy, bình thường hay khuyết tật, già hay trẻ, giàu hay nghèo, thông minh hay chậm hiểu, nam hay nữ, quen hay lạ, ưa hay ghét…  Chỉ cần biết một điều: Họ là con người.  Họ có đủ nhân vị, nhân phẩm và nhân quyền cũng như mình.  Thế thôi!

Câu cuối được chuyển sang LA trưởng (A) như một điệp khúc, với 9 chữ được lặp lại 2 lần: “Biển nghìn thu ở lại, nghìn thu ngậm ngùi.”  Chỉ vài chữ nhưng khiến lòng lắng đọng, trầm tư, buồn riêng cho phận mình, vừa chịu đựng vừa chấp nhận thiệt thòi chứ không trách cứ ai khác.

Thật tốt đẹp thay những người có “tấm lòng của biển”, biết quên mình, biết nhịn nhục và chịu đựng như vậy!

Đức mến rất quan trọng.  Đức mến không chỉ là mến Chúa, mà còn là yêu thương nhau, là thương xót nhau.  Tại sao đức mến quan trọng?  Thánh Phaolô đặt vấn đề: “Giả như tôi có nói được các thứ tiếng của loài người và của các thiên thần đi nữa, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng khác gì thanh la phèng phèng, chũm choẹ xoang xoảng.  Giả như tôi được ơn nói tiên tri, và được biết hết mọi điều bí nhiệm, mọi lẽ cao siêu, hay có được tất cả đức tin đến chuyển núi dời non, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng là gì.  Giả như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố thí, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt, mà không có đức mến, thì cũng chẳng ích gì cho tôi” 1 Cr 13:1-3).

Và rồi Thánh Phaolô giải thích tường tận: “Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật.  Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả.  Đức mến không bao giờ mất được.  Ơn nói tiên tri ư?  Cũng chỉ nhất thời.  Nói các tiếng lạ chăng?  Có ngày sẽ hết.  Ơn hiểu biết ư?  Rồi cũng chẳng còn.  Vì chưng sự hiểu biết thì có ngần, ơn nói tiên tri cũng có hạn” (1 Cr 13:4-9).

Còn Thánh Gioan phân tích: “Nếu ai nói ‘Tôi yêu mến Thiên Chúa’ mà lại ghét anh em mình, người ấy là kẻ nói dối; vì ai không yêu thương người anh em mà họ trông thấy thì không thể yêu mến Thiên Chúa mà họ không trông thấy” (1 Ga 4:20).

Lạy Thiên Chúa Cha, xin giúp chúng con “thuộc lòng” Bài Học Yêu của Chúa Con đã dạy, và quyết tâm thực hiện bằng mọi giá.  Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Thiên Chúa cứu độ chúng con. Amen.

Trầm Thiên Thu