“ĐẠO PHÁP-DÂN TỘC-CHỦ NGHĨA XÃ HỘI”, BIẾN THÁI CỦA PHẬT GIÁO VIỆT NAM HIỆN TẠI

Image may contain: 1 person, smiling, sitting, standing, child and outdoor
Võ Hồng Ly is with Võ Hồng Ly.

25.03.2019

Thầy Tuệ Sĩ là một trong những người hiếm hoi của thời đại đủ tư cách, về sở học Phật giáo lẫn vị trí nhân chứng sống nhìn thấy mọi thăng trầm Phật giáo từ năm 1963 đến sau 1975 cũng như bây giờ, để viết về Phật giáo. Những gì ông viết không chỉ là chứng cứ. Nó là nỗi lòng của một bậc tu học. Đọc bài viết này của ông sẽ giúp hiểu rõ Phật giáo sau 1975 đã bị phá một cách có hệ thống như thế nào, dẫn đến tình trạng ngày càng sa lầy bát nháo vô phương cứu vãn! Hãy nghe lại câu “dằn mặt” của Mai Chí Thọ, lúc đó là Chủ tịch Ủy ban nhân dân Thành phố HCM, với Hòa thượng Thích Trí Thủ, bấy giờ là Viện trưởng Viện Hóa Đạo, rằng: “Các thầy chỉ có hai con đường, theo hoặc chống. Các thầy theo, chúng tôi tạo điều kiện cho sinh hoạt. Các thầy chống, chúng tôi còn đủ xe tăng thiết giáp đó”! Trích…

“ĐẠO PHÁP-DÂN TỘC-CHỦ NGHĨA XÃ HỘI”, BIẾN THÁI CỦA PHẬT GIÁO VIỆT NAM HIỆN TẠI

Lời Dẫn: Bài tham luận này được viết đã lâu. Nguyên đề là “Văn minh tiểu phẩm,” chỉ là bài tham luận có tính chuyên đề. Bỗng nhiên nó mang tính thời sự. Ban đầu người viết không có ý định phổ biến rộng rãi, mà chỉ giới hạn trong một số thức giả đọc để suy ngẩm về quá khứ và tương lai.

Tuy nhiên, nay nó được cho phổ biến, vì trong mấy tuần vừa qua, Nhà Nước đã vận dụng bộ máy tuyên truyền khổng lồ và độc quyền, từ diễn đàn Quốc hội, cho đến các cuộc họp một số phường quận; từ Hội đồng chứng minh, Giáo hội trung ương, cho đến các ban Đại diện Phật giáo quận; bằng các phương tiện phát thanh, truyền hình, báo chí; mục đích là xác định lại lập trường “trước sau như một” của Đảng CSVN đối với Phật giáo, và cũng xác định sự hiện hữu duy nhất của Phật giáo qua đại diện hợp pháp là Giáo hội Phật giáo Việt Nam, mà thực chất là một tổ chức chính trị của Đảng, thực hiện đúng sách lược tôn giáo theo chỉ thị của Lenin: “Đảng phải thông qua tôn giáo để tập hợp quần chúng.” Chính điều đó xác định rõ nhiệm vụ lịch sử của Giáo hội Phật giáo Việt Nam như là công cụ bảo vệ Đảng, đúng như lời Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh trước đây đã tuyên bố: Phật giáo Việt Nam là chỗ dựa cho người Cộng sản Việt Nam làm cách mạng (…)

Trước khi giới thiệu bản văn, nhân tiện tôi ghi thêm một vài sự kiện có tính lịch sử gần nhất, để người đọc có thêm cảm hứng suy luận. Tôi nói sự kiện lich sử gần nhất, là muốn nói ngay đến sự xuất hiện của Pháp sư Thích Trí Độ lần đầu tiên tại miền Nam sau ngày Cộng sản chiến thắng. Trên lễ đài chiến thắng, gồm các lãnh đạo của Đảng và Nhà nước, hàng cao nhất. Pháp sư thay mặt Phật giáo miền Bắc, mà trên cương vị người chiến thắng, là chính thức đại diện toàn thể Phật giáo Việt Nam. Đó là vị Pháp sư, mà miền Nam gọi là Đại lão Hòa thượng. Ngài bận chiếc áo sơ-mi cụt tay như các cán bộ cao cấp khác của Đảng và Nhà Nước. Sự thực như vậy rất rõ: Phật giáo không tồn tại nữa ở Miền Bắc, mà chỉ tồn tại như một bộ phận của Đảng và lãnh đạo Phật giáo chỉ là cán bộ của Đảng và Nhà Nước.

Ở miền Nam, theo báo cáo của Trần Tư, tài liệu của Bộ Nội vụ phổ biến năm 1996, bấy giờ chỉ có “khoảng 2,5 triệu tín đồ.” Nhưng do nhu cầu lịch sử, nói theo lý luận của Đảng, nghĩa là chưa xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội nên tôn giáo như thuốc phiện ru ngủ vẫn còn có nhiệm vụ lịch sử của nó; do nhu cầu lịch sử nên Đảng thừa nhận tồn tại tín ngưỡng Phật giáo. Tín ngưỡng, chứ không phải tôn giáo. Bởi vì, tin và thờ bình vôi, cây đa, ông Táo, ông Địa, là tín ngưỡng, chứ không phải tôn giáo. Đảng tôn trọng tự do tín ngưỡng, nhưng chỉ cho phép tin một số hiện tượng. Ngoài ra là mê tín, hoặc duy tâm mang tính phản động thì triệt để bài trừ.

Năm 1980, tôi được anh Võ Đình Cương mời họp thảo luận về văn hóa Phật giáo tại tòa soạn Giác Ngộ, tại đó, đại diện Mặt trận Thành phố HCM đến dự, và đề nghị (thực chất là ra lệnh): Nhiệm vụ văn hóa Phật giáo là bài trừ mê tín; do đó phải xét lại trong Phật giáo những gì không thuần túy thì phải dẹp bỏ. Thí dụ, Quan Âm, Địa Tạng có thuần túy Phật giáo hay không? Tôi phản ứng: đó là đức tin tồn tại ít nhất hơn 2.000 năm, trên một phạm vi châu Á rộng lớn; do đó không ai có quyền xét để dẹp bỏ. Tin hay không, đó là quyền tự do cá nhân. Nhưng dẹp bỏ thì không ai có quyền.

Ngay sau 1975, nhiều tượng Phật lộ thiên bị giựt sập. Gây chấn động lớn nhất là giựt tượng Quan Âm tại Pleiku. Viện Hóa Đạo đã có những phản ứng quyết liệt, và đích thân Hòa thượng Đôn Hậu mang tài liệu phản đối ấy ra báo cáo Thủ Tướng Phạm Văn Đồng. Hòa thượng kể lại cho tôi nghe, sau khi chuyển hồ sơ vi phạm chính sách tôn giáo lên Thủ tướng; hôm sau Hòa thượng được một Đại tá bên Bộ Nội vụ gọi sang làm việc. Sau khi nghe Đại tá lên lớp chính trị, Hòa thượng nói: “Bởi vì Thủ tướng có nhờ tôi sau khi vào Nam trở ra Bắc, báo cáo Thủ tướng biết tình hình Phật giáo trong đó. Vì vậy tôi báo cáo những vi phạm để Chính phủ có thể kịp thời sửa chữa, ngăn chận cán bộ cấp dưới không để vi phạm. Nếu Thủ tướng không muốn nghe thì thôi. Còn việc lên lớp chính trị như thế này, đối với tôi (Hòa thượng) thì xưa quá rồi.” Dù sao, phản ứng ấy cũng làm chùn tay những đảng viên cuồng tín Mác xít, và tự kiêu về chiến thắng với khẩu hiệu nhan nhản các đường phố lúc bấy giờ: “Chủ nghĩa Mác Lê-nin bách chiến bách thắng muôn năm!” Nghĩa là, không thể tự do hoành hành như trong những năm sau 1954 trên đất Bắc.

Ở đây, chúng ta phải đặt câu hỏi: sau 1975, nếu không có Phật giáo miền Nam, cùng với thái độ cương quyết của các vị lãnh đạo Giáo hội Thống nhất, Phật giáo Việt nam sẽ thoi thóp đến lúc nào rồi đứt hơi luôn, với đà tự kiêu chiến thắng 1975 và với ảo tưởng về thành trì xã hội chủ nghĩa bách chiến bách thắng của Liên Xô?

Năm 1982 là cột mốc lớn cho Phật giáo Việt Nam, với lời tuyên bố của Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh. Đảng không dại gì mà dựa lưng vào chỗ mình chưa nắm chắc. Do đó, bằng mọi giá phải cải tạo Phật giáo miền Nam, giống như cải tạo xã hội chủ nghĩa theo phương thức tịch thu tư liệu sản xuất và đưa các chủ tư bản đi lao động cải tạo. Đảng biết chắc, tuy gặp phải chống đối quyết liệt của lãnh đạo Phật giáo, nhưng với bạo lực chuyên chính trong tay, sẽ phải cải tạo thành công. Trước hết, sự bức tử đối với Thượng tọa Tâm Hoàn, Chánh Đại diện GHPGVNTN tỉnh Bình Định, năm 1975, gây kinh sợ không ít cho những ai cưỡng lại ý chí của Đảng. Kinh hoàng nhất là cái chết của Thượng Tọa Thiện Minh năm 1978, trong trại giam K4, Bộ Nội vụ. Đó là thời gian tôi được giam cùng trại với Hòa thượng Thiện Minh, nhưng hoàn toàn cách ly. Chỉ biết rõ, khi nghe tiếng Hòa thượng trả lời thẩm vấn ở phòng hỏi cung kế cận. Tất cả điều đó củng cố cho tuyên bố của ông Mai Chí Thọ, bấy giờ là Chủ tịch Ủy ban nhân dân Thành phố HCM, nói thẳng với Hòa thượng Trí Thủ, bấy giờ là Viện trưởng Viện Hóa Đạo: “Các thầy chỉ có hai con đường, theo hoặc chống. Các thầy theo, chúng tôi tạo điều kiện cho sinh hoạt. Các thầy chống, chúng tôi còn đủ xe tăng thiết giáp đó.” Hòa thượng trả lời: Không theo cũng không chống. Nhưng, đối với Đảng, không có con đường thứ ba.

Ý chí của đảng là một chuyện. Nhưng những người Phật giáo cũng nên tự đặt câu hỏi: Ban Liên lạc Công giáo Yêu nước cũng hoạt động rất tích cực, nhưng không đưa được Hội đồng Giám mục vào trong Mặt trận Tổ quốc. Trong khi, rất nhanh chóng, Phật giáo trở thành một bộ phận của đảng Cộng sản Việt Nam. Tại sao?

Từ ngày thành lập đến nay, Giáo hội thành viên Mặt trận đó đã làm những gì? Làm nhiều lắm, vì chùa chiền đồ sộ thêm lên. Như lời Hòa thượng Thanh Tứ phát biểu mới đây trong buổi lễ khai giảng của trường Phật học Trung cấp tỉnh Bình Định. Hòa thượng nói: “Phật giáo thời Lý rất thạnh. Nhưng không bằng nay. Vì nay cơ sở của ta to lớn hơn.” Ấy là, theo như lời Hòa thượng nhắc đi nhắc lại nhiều lần trong bài phát biểu: nhờ chính sách của Đảng. Đó là sự thực không thể chối cãi. Nhưng cần nói cho rõ thêm, Việt Nam chúng ta bây giờ tiến bộ hơn thời Hồng Bàng gấp vạn lần. Thời Lý, nước Việt Nam chỉ từ Thanh Hóa trở ra Bắc, chỉ hơn 1/3 lãnh thổ hiện nay. Như vậy thì cơ sở hiện nay nhất định phải to lên rồi.

Nhưng cái to hơn ấy của lịch sử bốn nghìn năm văn hiến lại chưa bằng một phần nhỏ của Thái Lan chỉ hơn 8 thế kỷ định cư. Và cũng nhờ chính sách của Đảng, nếu chính sách đó trước sau như một, nghĩa là như Phật giáo miền Bắc trước 1975, thì không biết ngày nay các Hòa thượng khi xuất hiện trước công chúng sẽ khoác tăng bào, hay cũng chỉ bận áo sơ mi cán bộ như Pháp sư Trí Độ trước đây? Trên toàn miền Bắc, cho đến 1975, có trên dưới 300 “ông sư, bà vãi.” Đến 1996, theo báo cáo Bộ Nội vụ của Trần Tư, “Hiện nay Phật giáo ở miền Bắc có khoảng 3.000 tăng ni, tín đồ phần đông là ông già (bà già là chủ yếu–nguyên văn). Số cao tăng tiêu biểu hầu hết đã già yếu không còn khả năng hoạt động. Số tăng ni trẻ trình độ văn hoá cũng như lý luận về Phật giáo thấp, không đủ sức làm nhiệm vụ tranh thủ Phật giáo miền Nam và hoạt động quốc tế.” Giáo hội Phật giáo Việt Nam phục vụ cho cái gì, theo báo cáo đó đã quá rõ.

Vậy thì, qua hơn 20 năm hoạt động, trong tư cách là một bộ phận của đảng, Giáo hội PGVN đã làm thêm được gì cho văn hóa Phật giáo Việt Nam so với những gì Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN) đã làm trước 1975? Trong khi cả khu vực, và kể luôn cả nước Việt Nam đều tiến bộ, theo chừng mực nào đó, mà Phật giáo Việt Nam chưa lấy lại được thế đứng của nó trong lòng văn hóa dân tộc như trước đó, vậy thì Đảng hỗ trợ Phật giáo Việt Nam tiến theo hướng nào trên trường quốc tế? Ngoài tờ Giác Ngộ ra, với ba cơ sở giáo dục cao cấp, tương đương đại học, nhưng đã có công trình gì đáng kể?

Vậy thì, qua hơn 20 năm hoạt động, trong tư cách là một bộ phận của đảng, Giáo hội PGVN đã làm thêm được gì cho văn hóa Phật giáo Việt Nam so với những gì Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN) đã làm trước 1975? Trong khi cả khu vực, và kể luôn cả nước Việt Nam đều tiến bộ, theo chừng mực nào đó, mà Phật giáo Việt Nam chưa lấy lại được thế đứng của nó trong lòng văn hóa dân tộc như trước đó, vậy thì Đảng hỗ trợ Phật giáo Việt Nam tiến theo hướng nào?

Bề ngoài, cũng còn có mặt đáng nói khác, đó là giáo dục. Trước hết, bao nhiêu cơ sở Trung học Bồ đề, và các Viện Đại học: một Vạn Hạnh, và một Phương Nam, của Phật giáo miền Nam, nay biến đi đâu mất? Nói là biến, vì hầu hết các tăng ni sinh, kể cả những vị đang học tại các trường cao cấp Phật học, không biết các cơ sở giáo dục này là cái gì, dạy những gì trong đó. Chính vì vậy mà họ chỉ biết Phật giáo Việt Nam tiến bộ vì chùa to Phật lớn.

Các tăng ni sinh này được đào tạo để làm gì? Không thấy họ được đưa về các địa phương để giảng pháp cho Phật tử. Cũng không có cơ sở văn hóa nào để họ phục vụ. Hầu hết, học xong, trở về chùa, làm nghề thầy cúng hoặc thầy bói. Tất nhiên cũng có nhiều thầy cô vẫn tìm cách mở các khóa học Phật pháp, nhưng cũng chỉ giới hạn trong một số tỉnh thành lớn, nhất là Thành phố HCM. Ngay như Huế, được xem là kinh đô của Phật giáo miền Nam, hầu như các thầy chỉ đi cúng và đăng đàn chẩn tế, hoặc lập đàn chay phá cửa địa ngục cho cô hồn đi chơi, chẳng có buổi giảng kinh nào đáng kể. Còn cái trường gọi là cao cấp Phật học, hay Học viện Phật giáo Hồng Đức, sau khi Hòa thượng Thiện Siêu tịch rồi, không còn thầy cô nào đủ sức dịch cho xuôi một trang luận Câu-xá, thì lấy chữ đâu mà giảng dạy kinh luận cho tăng ni sinh trình độ cao đẳng, đại học?

Nhìn chung, Phật giáo chỉ đang phục vụ nhiều nhất cho người giàu. Còn quần chúng tại các vùng sâu xa, vì họ thiếu phước, kiếp trước ít tu, nên nay chẳng mấy khi được nghe các thầy cô thuyết pháp. Còn lập đàn chẩn tế và phá cửa địa ngục cho ông bà cha mẹ siêu thăng, đốt vàng mã thật nhiều cho ông bà có tiền tiêu và có xe hơi nhà lầu, dưới âm phủ, thì họ không đủ tiền.

Tóm lại, nếu nói Phật giáo Việt Nam hiện tại chẳng có tiến bộ gì thì không đúng. Vì cơ sở chúng ta hiện nay đồ sộ hơn trước, kể cả miền Nam trước 1975 chứ không cần so sánh xa xôi lùi cho đến đời Lý như Hòa thượng Thích Thanh Tứ. Ngoài việc xây dựng chùa to Phật lớn, Phật giáo hiện tại đã đóng góp gì cho gia tài văn hóa, tư tưởng của dân tộc, ngoài sứ mệnh được giao phó là rao truyền chính sách sáng suốt của Đảng quang vinh? Còn chuyện tìm một vị trí của Phật giáo Việt Nam, dù chỉ khiêm tốn thôi, trong thế giới hiện đại, là điều mộng tưởng xa vời.

Gần đây, các trường Phật học tại Sài Gòn sợ tăng ni sinh nghe thêm những nguồn thông tin không phù hợp với sự tuyên truyền một chiều vừa độc quyền vừa độc đoán của Nhà nước, nên vừa cảnh cáo, vừa khuyên răn: hãy quên đi quá khứ mà lo chăm học cho hiện tại. Quên đi quá khứ hận thù, để sống trong tình cảm dân tộc bao dung, đó là điều cần phải học. Nhưng quên đi những thành tựu quá khứ gần nhất, chỉ cách đây chưa đầy 30 năm, để rồi so sánh sự tiến bộ của ta ngày nay với thời đại Hồng Bàng, hay với thời Lý như Hòa thượng Thanh Tứ, thế thì bản chất của nền giáo dục Phật học ấy là gì? Có phải các thầy muốn dạy tăng ni sinh quên đi những hy sinh gian khổ của Thầy Tổ đã tạo ra di sản ngày nay, do vậy họ sẽ nhận thức dễ dàng rằng những gì chúng ta đang thừa hưởng ngày nay là nhờ công ơn Đảng và Nhà nước?

Lời hăm của các thầy có giá trị “hàn mặc di luân” của những nhà giáo dục. Chính vì thế tôi cho phổ biến bài tham luận này, mà trước đó tôi cho là ý kiến cá nhân nên giới hạn người đọc. Bây giờ tôi vẫn xem đây chỉ là quan điểm cá nhân. Nhưng tôi cho phổ biến để các thầy có cơ sở kiểm chứng những thành tựu mà Nhà nước đã giúp Phật giáo Việt Nam. Tất nhiên, tôi nhận mọi trách nhiệm trước pháp luật, và trên hết, trước lương tâm của một con người còn tin tưởng giá trị làm người.

Già Lam 10-11- 2003,
…..
Nguồn: “Tuệ Sĩ Đạo sư – Thơ và phương trời mộng”, tập 2, Nguyên Siêu; Ban Tu Thư Phật Học Hải Đức Nha Trang, in lần thứ nhất; California – Hoa Kỳ 2006

(Copy từ trang của nhà báo Mạnh Kim).

Tôi đã khóc khi không có giày để đi…

Thanh Nhan Le shared a photo to the group: Tin tức thế giới.

Trên thế gian này có biết bao nỗi thống khổ ! Nhưng không nỗi khổ nào giống nỗi khổ nào !!! Nhưng nghị lực phi thường họ đã vượt qua tất cả ! Cảm ơn Trời Phật, Cảm ơn cha mẹ đã cho tôi 1 thân hình lành lặn đầy đủ !!! Cầu cho tất cả nhân loại trên thế gian được sống trong an toàn ấm no hạnh phúc !!! Chúc cháu mãi mãi mạnh khỏe an yên trong cuộc đời ! Hãy bằng lòng với những gì bạn đang có, dù không đẹp bằng người khác, nhưng vẫn hạnh phúc hơn những mảnh đời éo le, thiệt thòi khác, nhiều người đã đẹp rồi còn muốn đep nữa nạm dụng dao kéo chỉnh sửa để rồi cuối cùng, biến dạng không ai dám nhìn nha !!

Cầu mong em luôn khỏe mạnh bước tiếp trên con đường đầy khó khăn cố gắng lên trời phật sẽ phù hộ cho em !!

NẮNG SÀI GÒN

NẮNG SÀI GÒN
Sài Gòn Tháng Ba
Nắng vàng thêm nỗi nhớ
Nắng cháy da người
Nắng đốt sợi buồn khô
Tháng Ba bơ phờ
Tháng Ba bỗng lơ ngơ
Giàn hoa nhỏ nắng tràn qua kẽ lá
Sài Gòn nhớ
Sài Gòn thương
Sài Gòn quen mà lạ
Nụ hôn nào làm tơi tả đời nhau
Đau quá đi thôi , làn môi bỗng úa nhàu
Tay không đủ ngăn lao xao màu nắng
Sài Gòn đó
Của một thời xa vắng
Của một thời đội nắng đợi chờ ai
Sài Gòn trong tôi
Một đời mãi không phai
Sài Gòn mãi là tình yêu và nỗi nhớ

Sài Gòn 25.3.2019

Image may contain: people sitting, living room, table and indoor

ĐCSTQ đã huỷ hoại Phật giáo và các tôn giáo khác thế nào?

Phá hoại tôn giáo không chỉ là việc khiến con người hiểu sai về tôn giáo, mà còn phá hủy tôn giáo từ bên trong, biến tôn giáo đó thành một thứ tà đạo, đánh tráo các giáo lý chân chính bằng giáo lý tà đạo nhưng vẫn giữ nguyên tên nhằm phục vụ cho các mục tiêu quyền lực thay vì mục tiêu chân chính của tôn giáo là giúp con người đề cao đạo đức.

Lịch sử nhân loại cho thấy có 5 thủ đoạn thường dùng để phá hoại một tôn giáo, đó là:

  • Phá hủy môi trường lưu truyền
  • Làm méo mó giáo nghĩa
  • Dựng chuyện, chụp mũ, tuyên truyền, kích động thù hận
  • Phá hoại từ bên trong
  • Tôn giáo chính trị – Sùng bái cá nhân

Phá hoại từ bên trong là cài những người không có tín ngưỡng vào bên trong tôn giáo, trực tiếp dẫn dắt những người có tín ngưỡng đi theo con đường sai lầm, đồng thời khiến những người chưa bước chân vào tôn giáo cảm thấy chán ghét tôn giáo… từ đó mà hủy đi niềm tin của con người nói chung vào giá trị chân chính của tu luyện, nâng cao chuẩn mực đạo đức, hướng về cội nguồn của văn hóa truyền thống.

“Phá hoại tôn giáo không chỉ là việc khiến con người hiểu sai về tôn giáo, mà còn phá hủy tôn giáo từ bên trong…. Đó là việc cài những người không có tín ngưỡng vào bên trong tôn giáo, trực tiếp dẫn dắt những người có tín ngưỡng đi theo con đường sai lầm, đồng thời khiến những người chưa bước chân vào tôn giáo cảm thấy chán ghét tôn giáo… từ đó mà hủy đi niềm tin của con người nói chung vào giá trị chân chính của tu luyện, hướng về cội nguồn truyền thống…”

#trithucVN

 Hôn nhân tốt là học được cách khoan dung cho sự không hoàn hảo của bạn đời

 Hôn nhân tốt là học được cách khoan dung cho sự không hoàn hảo của bạn đời

Yêu đương nhiều năm, không bằng kết hôn một năm có thể biết hết tính cách của người bạn đời. Sau khi kết hôn, hai người dần tiết lộ ‘màu sắc’ thật của mình…

Cô con gái của người hàng xóm sắp kết hôn, bố mẹ cô ấy có mối quan hệ tốt với tôi, muốn tôi có thể dặn dò cô ấy mấy điều. Tôi là người chứng kiến cô bé dần dần trưởng thành. Cô bé là một người con gái thiện lương, tính cách ngay thẳng, những việc nhỏ có chút hồ đồ, nhưng việc lớn tuyệt không thể ngớ ngẩn. Chàng trai hôn phu kia là một anh chàng thông minh, cũng giống như cô gái, có tính cách đơn giản.

Hai người là bạn cùng lớp đại học, trải qua những năm này, cũng chịu đựng thử thách của tình yêu, trải qua nỗi đau chia tay. Cho đến hôm nay, 6 năm sau, tựa như đưa tay làm tan mây thấy ánh trăng, cuối cùng cũng kết thúc tình yêu đường dài và chuẩn bị bước vào cung điện hôn nhân.

Các bạn trẻ sẽ biết rằng hoàng tử và công chúa bước vào cung điện hôn nhân, không phải là kết thúc của câu chuyện, mà là khởi đầu của một hành trình khác.

Phải trải qua ‘năm cửa ải, chém sáu tướng’ trên con đường dài mới đi đến bến bờ bên kia của hạnh phúc.

Yêu đương nhiều năm, không bằng kết hôn một năm có thể biết hết tính cách của người bạn đời. Sau khi kết hôn, hai người dần tiết lộ ‘màu sắc’ thật của mình.

Chàng không còn là hoàng tử hào hoa, áo quần bảnh bao là lượt, nàng không còn là cô công chúa dịu hiền xúng xính váy áo mà có thể là một người nóng nảy, không thích làm việc nhà…

Nếu có sự chênh lệch như rơi từ độ cao vạn trượng như vậy, chúng ta nên cân bằng như thế nào?

Đêm đó, tôi suy nghĩ về điều đó, và muốn nhắn gửi cho cô cháu gái kia một lời khuyên:Một cuộc hôn nhân tốt đẹp, là khoan dung với sự không hoàn hảo của đối phương.

Không biết cô gái có hiểu điều tôi muốn nhắn gửi hay không.

Ai chẳng muốn có một cuộc hôn nhân hoàn hảo?

Nhưng trên đời nào có người bạn đời và cuộc hôn nhân hoàn hảo như thế? Nếu có thì cũng chỉ là ‘một mắt nhắm một mắt mở’ giả ngốc mà thôi.

Vậy nên, có thể bình thản ung dung, tìm lấy điểm chung, gác lại mọi sự bất đồng, mới có được sự bình an vô sự của hôn nhân.

Từ từ đối diện với bản thân và chấp nhận cuộc hôn nhân không hoàn hảo, chấp nhận một người bạn đồng hành không hoàn hảo.

Bao nhiêu cay đắng, bao nhiêu ngọt bùi, cùng bao nhiêu cãi vã và mâu thuẫn… đều đã trải qua rồi. Cả chồng và vợ đều đã trưởng thành hơn rất nhiều. Khi này mới biết cảm ơn nhân duyên và số phận đã cho ta là bạn đời của nhau.

Giữa vợ chồng với nhau, ngoài tình nghĩa thì còn có duyên nợ. (Ảnh minh họa: goalcast.com)

Hôn nhân, chia thành nửa đầu và nửa cuối

Khi còn trẻ, đó là nửa đầu.

Trong nửa đầu, sẽ có nhiều hơn những xung đột phát sinh: mâu thuẫn với bạn đời, mâu thuẫn trong cách dạy con, mâu thuẫn với mẹ chồng, thậm chí xuất hiện người thứ ba… Khi này, ‘tinh thần tranh đấu’ của của cả chồng và vợ đều rất cao. Khi chiến tranh nổ ra, không gì khác hơn là cướp bóc chiếm hữu đất đai, ai cũng muốn giành phần thắng về mình.

Cuộc sống không ai sẽ luôn suôn sẻ, luôn có những va chạm và thất bại, luôn có những câu chuyện xảy ra, và tất cả là để thử thách lòng người.

Chúng ta có thể vấp ngã nhưng rồi vội vàng đứng dậy để đi đến nửa sau của hôn nhân.

Sau tuổi trung niên, đó là nửa thứ hai

Nửa sau của hôn nhân chủ yếu là đối mặt với những thử thách lớn hơn, ví dụ, với bệnh tật, với đủ thứ tai nạn, với tuổi già…

Tình yêu vào lúc này đến thật chân thực và vô thức.

Nhắm mắt làm ngơ trước những thiếu sót của bạn đời, sau đó, đối phương thực sự trở thành nửa kia gắn bó với phần còn lại của bạn.

Do đó, khi con người đến tuổi trung niên, họ sẽ dần phát triển trí tuệ của hôn nhân. Họ biết thay đổi và chấp nhận những thiếu sót của người bạn đời ở bên cạnh mình. Từ đó họ chăm sóc, bên nhau sớm tối không một chút kêu ca oán thán.

Sau tuổi trung niên vợ chồng lúc này đối với nhiều thứ sẽ không còn nặng nề nữa, tình yêu đến thật chân thực và vô thức. (Ảnh minh họa: kamzakrasou.sk)

***

Sớm hay muộn mọi người sẽ hiểu rằng hầu hết chúng ta đều không hoàn hảo. Tất cả đều có khiếm khuyết, chúng đều mong manh, chúng không hoàn hảo, chúng rất tầm thường.

Nhân duyên đưa hai người đến với nhau, và xây dựng nên một nơi gọi là “Nhà”. Với một người hoàn toàn xa lạ, họ đã yêu thương và sưởi ấm cho nhau.

Bạn càng sớm biết tha thứ, khoan dung đối phương, bạn sẽ càng sớm có được hạnh phúc.

Tình yêu dẫu thật đẹp, nhưng hôn nhân cũng không dễ dàng.

Hôn nhân là một tòa thành, bên trong có chiến hữu đồng minh của bạn.

Hôn nhân là một hợp đồng giấy, và bên kia là đối tác của bạn, người được giao phó cho bạn.

Vì có cơ hội đến với nhau, hãy chắc chắn rằng sẽ học cách tha thứ cho sự không hoàn hảo của người ấy.

Khi bạn không may ‘say nắng’ người khác, cảm thấy chán nản và muốn từ bỏ người bạn đời, lúc này hãy tự hỏi: Bạn có hoàn hảo hay không?

Khi giận, đừng ngại nhìn lại khuyết điểm của chính mình. Nên nhớ rằng, người ấy đã ở bên cạnh mình, cùng trải qua bao nhiêu khó khăn thử thách, coi như người ấy cho bạn “vay mượn tình yêu”. Vậy thì giờ đây, điều bạn phải trả là lãi suất cao gấp bội. Vậy sao còn nghĩ đến hai từ “Chia tay”?

Những ai hạnh phúc trong hôn nhân cuối cùng sẽ hiểu rằng:

Thỏa hiệp không phải là thừa nhận thất bại, mà là nhận ra bản chất sáng suốt, rộng mở của cuộc sống.

Tha thứ không phải là hèn nhát, mà là sự can đảm và lòng trắc ẩn sau khi đọc được ý nghĩa của cuộc đời.

Một cuộc hôn nhân tốt đẹp, là khoan dung với sự không hoàn hảo của đối phương. Vợ có phẩm chất, chồng có khuôn mẫu, dẫu kết hôn nhiều năm, vợ chồng vẫn mãi yêu thương nhau!

From: TU PHUNG 

Sống theo lời Chúa


Tranh vẽ thời xưa không rõ tác giả về câu chuyện Chúa bị ma quỷ cám dỗ trong sa mạc.
 CHU TẤT TIẾNTheo Tin Mừng của Thánh Lucas, sau khi Chúa Giêsu hãm mình, nhịn đói 40 đêm ngày tại hoang địa, ma quỷ đến cám dỗ Ngài. 

Ma quỷ nói, “Nếu ông là con Thiên Chúa, ông hãy làm phép hóa đá này thành bánh mà ăn.” 
Chúa nói, “Người ta không chỉ sống bằng cơm bánh, mà còn bằng Lời Chúa.” 

Ma quỷ lại đem Người lên chốn núi cao, cho xem thấy tất cả thiên hạ và nói, “Tất cả vinh quang của thế gian là của tôi. Nếu ông sấp mình thờ lạy tôi, tôi sẽ cho ông tất cả những điều đó.” 

Chúa đáp, “Ngươi phải thờ lạy Thiên Chúa và chỉ phụng thờ một Thiên Chúa mà thôi.” 
Ma quỷ lại đưa Người lên nóc nhà thờ và nói, “Nếu ông là con Thiên Chúa, hãy gieo mình xuống đi, vì có lời chép rằng: Chúa sẽ truyền cho các thiên thần gìn giữ ông.” 

Chúa Giêsu quở mắng ma quỷ, “Ngươi đừng thử thách Chúa là Thiên Chúa của ngươi.” 

Thấy không làm gì được Chúa Giêsu, ma quỷ liền bỏ đi. 

Như thế, chính Chúa Giêsu là bậc Chí Thánh cũng còn bị ma quỷ cám dỗ, huống chi là con người trần tục với đủ thất tình: hỷ (vui), nộ (giận), ái (yêu), ố (ghét), ai (buồn), dục (muốn), cụ (sợ). Một sự kiện đơn giản đã xảy ra với con người, ngay từ khi sinh ra, mà không ai để ý: Vừa lọt lòng mẹ, đứa bé liền bật khóc, điều đó có nghĩa là con người phải chấp nhận buồn bã, đau khổ, hay thất vọng đến từ cuộc đời, trong những niềm đau ấy, thì đau khổ tinh thần trầm trọng hơn đau khổ vật chất và làm ảnh hưởng đến cuộc sống con người nhiều hơn, lâu dài hơn những cơn đau thể xác. 

Buồn bã, thất vọng luôn đi liền sau vui vẻ hay hạnh phúc như chiếc bóng của người. Nếu chúng ta để ý, ngay sau những tràng cười ầm ĩ, là một sự im lặng nặng nề. Sau những phút giây đoàn tụ cha, mẹ, anh chị em tràn đầy hạnh phúc là những cắng đắng, tính toán, bất bình. Trong mọi cuộc hôn nhân do kết quả của các cuộc tình say đắm là sự chán ngán lẫn nhau. Ngay sau khi hoan lạc ái tình là sự chán chường tột độ. Có những cuộc hôn nhân tưởng là hạnh phúc nhất trần gian, lại vỡ tan như bóng nước chỉ sau một thời gian ngắn. Như vậy, chỉ có Lời Chúa là bền vững còn tất cả chỉ là hư vô. 

Về thể chất cũng thế. Sau giai đoạn tràn trề sức khỏe của tuổi thanh xuân, đến trung niên, là bắt đầu nếm mùi bệnh tật. Có những người còn tươi trẻ, dồi dào sức sống, bỗng nhiên mang bệnh trầm kha và lìa đời. Những người sống thọ, không nhiều thì ít, mang bệnh liên miên. Vì thế, đa số các vị 70 trở lên, luôn luôn suy nghĩ đến ngày mình ra đi. Tùy theo cá tính, mà có vị diễu cợt sự ra đi của mình, có vị lại ưu tư, lo lắng, người thì thận trọng chuẩn bị cho mình những điều cần làm trước khi rời cõi thế. 

Trên hết, tất cả những vị cao tuổi đều man mác cảm thấy một nỗi buồn sâu lắng khi nghĩ đến sự chết là điều không ai có thể tránh được. Tuy có tìm quên trong việc tập thể dục, khí công, có tìm vui trong các sinh hoạt văn nghệ, hay du lịch, nhưng tất cả không tránh khỏi nỗi buồn về đêm, nhất là khi mắc bệnh, phải nằm trong bệnh viện. Lúc đó, nỗi cô đơn tràn ngập đến như bão lũ, bủa vây tâm hồn người bệnh, cho dù có bác sĩ kề bên nhưng không thể nào chống lại được nỗi cô đơn khủng khiếp khi một mình nằm trên giường bệnh, nghe tiếng máy đo tim chạy rì rào…

Lúc đó, mới thấy cần một sự ủi an siêu nhiên đến xua đuổi nỗi lo sợ đi, để cho hy vọng sống trở lại. Khoảng khắc ấy, chỉ những ai có lòng tin vào Lời Chúa thì sẽ vui trở lại, ngoài ra thì chỉ là sợ hãi, cô đơn cùng cực. Khoảng khắc ấy thì vợ đẹp, con ngoan, gia tài ức vạn, cũng chỉ là những ước mơ không thực, là phù du, ảo ảnh. 

Như vậy, sống bằng Lời Chúa thật là cần thiết với những ai biết dự phòng cho tương lai. Thật ra, sống bằng Lời Chúa cũng rất đơn giản. Mười điều răn của Thiên Chúa chỉ cần tóm gọn trong hai điều: Kính Chúa, Yêu Người. Có Kính Chúa thì không làm điều gian trá, có Yêu Người thì luôn chia sẻ và làm mọi điều chứng tỏ tình yêu ấy. Người có lòng Kính Chúa, Yêu Người thì không giận hờn ai, không thù ghét ai, không nói xấu người khác, không lấy của người khác, không làm gì sai luật đời. Thế thôi. Nhưng tiếc là, đôi khi, chính những người truyền rao Lời Chúa, chính một số tu sĩ lại vi phạm nặng nề những điều răn của Chúa, vì khi nói lên Lời Chúa, họ chỉ nói từ miệng mà ra, còn từ trong tâm thì là lời của dục vọng, của cá nhân chủ nghĩa. 

Khi Chúa bị cám dỗ, Chúa đã mạnh dạn xua đuổi ma quỷ đi, còn đa số thiên hạ thì đã run rẩy và chấp nhận làm tôi ma quỷ để được vinh quang hay sắc dục bất chính. Một vị Linh Mục Chánh Xứ đã chia sẻ là luôn bị các bà, các cô tìm cách cám dỗ ông, hoặc bằng lời nói ngọt ngào, dụ dỗ, hoặc tấn công trực tiếp bằng cách phô trương xác thịt nóng bỏng của mình. Một Linh Mục khác luôn giúp đỡ những kẻ thiếu thốn, khi đến gia đình một đứa trẻ mà ông bảo trợ việc học vấn từ nhiều năm đã bị bà mẹ bất ngờ ôm choàng lấy ông, khóc lóc, và năn nỉ ông cưới bà. 

Trong vài giáo xứ, có những phụ nữ tình nguyện đến giúp việc nhà thờ, và sau một thời gian quen biết, đã lợi dụng sự thân cận mà tấn công Linh Mục sở tại khiến Linh Mục bị lột áo chùng. Dĩ nhiên, bên cạnh các sự cám dỗ đến từ bên ngoài đó, còn những cám dỗ tự thân, tức là do bản chất của người tu sĩ đó còn chưa thấm nhuần Lời Chúa, đi tu vì bất đắc dĩ, vì cha mẹ buộc, hoặc vì không có chọn lựa nào cho tương lai, nên trong khi sống đời tu trì, vẫn mang mang trong lòng một thèm muốn xác thịt bất chính để đến môt lúc nào đó, khi Lời Chúa bị nhạt nhòa, ma quỷ đã xâm nhập và xúi bẩy kẻ đó làm việc bậy bạ. 

Cũng có trường hợp mà khi còn trẻ, gặp nhiều ấn tượng xấu từ gia đình hay xã hội, rồi vì lòng kính Chúa mà muốn đi tu, mong rũ bỏ mọi ấn tượng xấu đó, nhưng thực tế, vì bản chất yếu đuối, nên không thể thắng nổi sự cám dỗ của ma quỷ mà rồi sau thời gian dài mệt mỏi vì chiến đấu với bản thân, mà đành chào thua mà buông thả mình “tới đâu thì tới.” Những con người này, dù trong tay có cầm quyển Thánh Kinh, nhưng Lời Chúa như hột cải rơi vào chỗ đất sỏi đá nên không mọc cây lên được, mà dần dần chết khô.

Vậy, để được Lời Chúa thấm nhuần trong tâm hồn, hầu xua tan mọi lo âu, sợ hãi, cô đơn, chỉ có phương cách duy nhất là đọc hoài, đọc mãi, dù chán nản cũng vẫn đọc đi đọc lại. Vừa đọc vừa suy nghĩ, tìm hiểu những ý nghĩa xâu xa của Lời Chúa, thì mới mong có những ngày tháng an bình, vững chãi như núi đá, tràn đầy sinh lực như sóng biển, thảnh thơi như chim trời và đến ngày phải ra đi, vẫn giữ được nụ cười trên môi, nụ cười của Hy Vọng vào một đời sau hạnh phúc miên viễn.

Chu Tất Tiến.

BÀI HỌC NƠI HOANG ĐỊA 

BÀI HỌC NƠI HOANG ĐỊA 

“Để đón nhận Hồng Ân của Chúa, bạn phải vào hoang địa và ở đó một lúc.”

Chân phước Charles de Foucauld

Mọi Kitô hữu đều phải vào hoang địa một lúc nào đó.  Hoang địa là sa mạc, là khoảng đất trống, khô khan, và “hoang địa” cũng là khi chúng ta cảm thấy sự mất mát, lầm lẫn, đau lòng, cô đơn.

Tôi đã vào hoang địa nhiều lần – có khi là một ngày, có khi là một tháng.  Nhức nhối lắm.  Khó chịu lắm.  Cần phải biết từ bỏ chính mình và các ước muốn.  Nhưng qua nhiều năm, tôi thấy rằng những lúc đó có sức biến đổi nhiều nhất.  Khi tôi thực sự nghĩ về điều đó, những lần mà tôi cảm thấy gần gũi với Thiên Chúa nhiều nhất.

Trong Mùa Chay này, thời gian mà Giáo hội tiến vào sa mạc của sự từ bỏ mình và sám hối.  Chúng ta có thể ghi nhớ 5 bài học quan trọng này để củng cố đời sống và tiến bước trên đường lữ hành trần gian:

  1. Chúng ta luôn cần ơn Chúa.  Không có gì khiêm nhường hơn là thu mình vào nơi tĩnh lặng.  Hầu như tôi luôn vào sa mạc ngay khi tôi nghĩ mình có những điều cần giải quyết.  Ngẫu nhiêu chăng?  Có thể là không.  Chỉ khi Thiên Chúa tước lột hết thì chúng ta mới hiểu được chúng ta yếu đuối thế nào khi không có Ngài.  Chúng ta nhận ra ý chí mình quá nhu nhược, nên cần được an ủi về thể lý, tình cảm, hoặc tâm linh.  Chúng ta chịu đau khổ một thời gian vì không được an ủi, nhưng khi Thiên Chúa phục hồi những điều đó, chúng ta biết là phải yêu mến Ngài và nhận biết lòng nhân lành của Ngài.     
  2. Trưởng thành từ đau khổ.Lửa thử vàng, gian nan thử sức.  Khi ở trong sa mạc, tôi phải thực hành các nhân đức mà tôi muốn phát triển nhưng tôi quá yếu đuối hoặc cố chấp.  Chỉ khi Thiên Chúa thúc ép tôi bằng cách nhẹ nhàng của Ngài thì tôi mới thực sự khả dĩ phát triển trong Ngài.  Bất kỳ nỗ lực nào Ngài muốn chúng ta làm cũng đều là cơ hội để chúng ta trưởng thành hơn.                                   3. Thiên Chúa dùng sự gian khổ để kêu gọi chúng ta kết hiệp mật thiết với Ngài. Thi thoảng Thiên Chúa kéo chúng ta vào hoang địa để chúng ta gặp gỡ và trò chuyện thân mật với Ngài: “Ta sẽ quyến rũ nó, đưa nó vào sa mạc, để cùng nó thổ lộ tâm tình” (Hs 2:14).  Khi nào chúng ta thoát ly mọi thứ chia trí trần thế hoặc đau khổ, chúng ta mới có thể liên kết với Ngài đúng mức.  Một số an ủi tâm linh có được từ những lúc đau khổ và cô đơn.  Có vẻ như đó là cách duy nhất mà Thiên Chúa có thể bước vào tâm hồn chai cứng của chúng ta. 
  3. 4. Chúng ta không một mình, dù có vẻ như chúng ta bơ vơ.  Ở trong hoang địa tâm linh hoặc tình thần có vẻ là nơi cô đơn nhất thế gian.  Nhưng ngay trong khoảng trống vắng đó, chúng ta lại khả dĩ nhớ rằng chúng ta thực sự không bao giờ một mình, vì Thiên Chúa luôn hiện diện để hướng dẫn, an ủi, và nâng đỡ chúng ta.                                                                                                                     5.  Mọi sự sẽ ổn. Sau cơn mưa, trời lại sáng.  Thiên Chúa biết rõ giới hạn của chúng ta.  Ngài biết thập giá của chúng ta nặng nề, chúng ta cần trợ giúp.  Đó là lý do Ngài ân xá cho chúng ta, chúng ta được đổi mới về sức mạnh, và chúng ta lại dễ dàng tín thác vào Ngài.  Hãy nhớ rằng cuối cùng dân Do Thái cũng vào Đất Hứa sau 40 năm dài đằng đẵng nơi hoang đại.  Và chúng ta cũng vậy.

Trong Mùa Chay này, và những lúc khác trong cuộc sống, khi chúng ta cảm thấy trống vắng hoặc khô khan, đừng tìm cách chạy trốn, mà hãy tự hỏi mình: “Thiên Chúa muốn dạy tôi điều gì trong lúc khó khăn?  Ngài muốn tôi trau dồi nhân đức nào: Tín thác, từ bỏ mình, khiêm nhường?  Ngài đang lột bỏ cái gì nơi tôi để tôi có thể bước theo Ngài sát hơn: Kiêu ngạo, ý định, ước muốn?”

Chúng ta hãy ấp ủ sự biến đổi yêu thương mà Đức Kitô muốn nơi chúng ta trong thời gian này, khi chúng ta nghĩ rằng không có gì xảy ra hoặc khi chúng ta đi về phía hư vô, vì đó là lúc chúng ta trở nên hoàn thiện nhất trên hành trình nên thánh.  Hoang địa có thể lạnh lẽo và trống vắng.  Nhưng nếu chúng ta bước đi trên cát bên Đức Kitô, nắm lấy tay Ngài, chúng ta sẽ mạnh mẽ hơn và xinh đẹp hơn trước.

Amy Atkinson

Trầm Thiên Thu (Chuyển ngữ từ IgnitumToday.com)

Vụ án Hồ Duy Hải: biểu tượng của công lý bị hiến tế

Vụ án Hồ Duy Hải: biểu tượng của công lý bị hiến tế

Tuấn Khanh
2019-01-13

(Từ trái qua: Luật sư Trần Hồng Phong, bà Loan mẹ của Hải và cô Thu Thủy)

(Từ trái qua: Luật sư Trần Hồng Phong, bà Loan mẹ của Hải và cô Thu Thủy)

 Courtesy Blogger Tuấn Khanh

Vụ án của Hồ Duy Hải đủ sức là một trong những hồ sơ về nhân quyền lớn nhất của Việt Nam, thông qua câu chuyện anh thanh niên bị vu cho tội giết người. Dù các chứng cứ dàn dựng ngu ngốc đều bị lật tẩy, các lời khai không khớp và quy trình tố tụng sai phạm toàn phần, nhưng Hải vẫn bị kêu án tử, rồi sống lay lất hoãn thi hành án trong nhà giam 11 năm nay, sau khi áp lực của công luận áp đảo.

Có quá nhiều tin tức được viết xuống, nói với nhau trong dân chúng, là Hải phải chết thay cho con cháu của một quan chức cấp cao, kẻ phạm án vẫn được sống ung dung, trong khi gia đình thì tán gia bại sản kêu oan, không ai còn có được cuộc sống bình thường. Và Hải thì luôn thức dậy mỗi sáng với bàn chân luôn phải đứng giữa lằn ranh sống và chết.

Hồ sơ về nhân quyền tại Việt Nam và quyền được sống với công lý của loài người, cũng cần có một chương về Hồ Duy Hải, để gửi lên Liên Hợp Quốc và tất cả những quốc gia trên thế giới, những nơi khinh bỉ và ghê tởm chuyện công lý bị chà đạp hay sự thật bị bóp méo.

Trong câu chuyện đầu năm với Hồ Thị Thuy Thủy (1991), em gái của Hồ Duy Hải, nghe kể mới thấy rợn người vì sự đốn mạt của ngành công an tỉnh Long An. Suốt trong nhiều năm, công an ở đó không ngừng đến gia đình để khuyên nhủ Thủy và mẹ của cô đừng kêu oan cho Hải nữa, đừng nghe lời xúi giục mà đau thương cho người thân của mình. Thủy tốt nghiệp ngành tài chính ngân hàng, hành nghề kế toán, sau đó làm việc ở bệnh viện Thủ Thừa, Long An. Rồi cùng mẹ vác đơn đi kêu oan cho Hải nên bị CA là áp lực với chỗ làm khiến cô phải thôi việc vào đầu năm 2015.

Tuấn Khanh: Suốt trong năm vừa rồi, gia đình Thủy đã làm thêm được những gì cho Hải?

Thu Thuỷ: Dạ, gia đình em chỉ nghe ngóng tin tức xem ở Hà Nội có hội họp hay đợt xét nào đó là chạy ra ngoài đó để nộp đơn, xin cứu xét trường hợp anh Hải. Mẹ em ngồi ở nhà cũng không yên vì không biết là đơn từ của mình gửi có đến tay người ta hay không nên gom được chút tiền nào là đi giờ đó liền.

Tuấn Khanh: Lần thăm gặp gần đây nhất thì gia đình thấy Hải ra sao? Việc thăm gặp có dễ dàng không?

Thu Thuỷ: Lần thăm gặp gần đây nhất là 14 tháng 12 năm 2018. Mỗi lần đi theo mẹ vào thăm anh Hải thì em phải đều phải làm đơn, rồi làm bản cam kết. Em phải ghi là chấp nhận không được đưa thông tin gì bên ngoài cho anh Hải. Chỉ được hỏi về sức khỏe và chuyện trong nhà thôi. Thông tin bên ngoài là tiến triển vụ án ra sao, luật sư đang làm gì hay mẹ ra ngoài Hà Nội nộp đơn, kêu oan như thế nào thì không được kể cho anh Hải biết.

Tuấn Khanh: Tại sao? Đó là quyền và việc của Hải thì tại sao Hải lại không được biết?

Thu Thuỷ: Dạ, họ o ép gia đình, và họ cũng muốn bưng bít thông tin bên ngoài để anh Hải không được biết gì hết. Nhưng thỉnh thoảng có lúc cần quá thì ở nhà cũng tìm cách nói. Dĩ nhiên mỗi lần nhắc vậy thì đều bị cán bộ đứng gác nhắc nhở và hăm là nếu nói nữa thì chuyến sau sẽ không được gặp mặt Hải nữa. Còn nếu không, gia đình đã nói ra rồi thì khi trở vào trại, anh Hải sẽ bị làm khó làm dễ.

Tuấn Khanh: Nhưng tinh thần của Hải thì sao?

Anh Hải sức khỏe thì có nhưng tiều tụy. Nhìn mặt thì biết là tinh thần luôn bị áp lực. Anh Hải thì không dám nói ra nhưng mình nhìn thì mình biết. Khi gia đình hỏi thăm thì anh Hải gật, nói có hết nhưng nhìn vẻ mặt thì mình biết là không phải vậy. – Thu Thuỷ

Thu Thuỷ: Anh Hải sức khỏe thì có nhưng tiều tụy. Nhìn mặt thì biết là tinh thần luôn bị áp lực. Anh Hải thì không dám nói ra nhưng mình nhìn thì mình biết. Khi gia đình hỏi thăm thì anh Hải gật, nói có hết nhưng nhìn vẻ mặt thì mình biết là không phải vậy. Có cán bộ ở đó thì ảnh không dám nói gì hết. Hiện mỗi tháng được gửi đồ thăm nuôi 1 lần và một lần mang đồ thăm nuôi vào gặp mặt.

Tuấn Khanh: Hiện luật sư đang lo vụ án của Hồ Duy Hải là ai?

Thu Thuỷ: Luật sư Trần Hồng Phong là người lo mọi thứ về pháp lý. Nhưng ông không nhận tiền thù lao. Khi ký hợp đồng ban đầu xong thì ông coi gia đình như người thân và giúp mọi thứ. Ông có nói thấy gia đình khó khăn quá nên quyết định hỗ trợ miễn phí cho gia đình. Ông nhiệt tình lắm, nhờ đủ các nơi thăm hỏi tình hình của anh Hải và tự mình viết bài. Cứ có chút gì là ông gọi báo cho gia đình biết để mình đừng tuyệt vọng.

Tuấn Khanh: Từ lúc khi báo chí cũng như giới luật sư đã phản bác quy trình tố tụng và bản án, dẫn đến việc quốc hội phải lên tiếng khiến Hải được hoãn thi hành án tới nay, thì mọi thứ đã có biến chuyển gì mới không?

Thu Thuỷ: Dạ phía công an vẫn im lặng anh à. Gần nhất chỉ có một chuyện bất thường – mà em cũng gọi cho luật sư để nói cho ông biết – là có một phái đoàn thi hành án từ Hà Nội vào (29/3/2108) và yêu cầu đóng án phí và kiểm tra xem Hồ Huy Hải có tài sản gì không. Gia đình em ngạc nhiên và hỏi đi tìm điều này để làm gì nhưng họ không giải thích và nói là chỉ thi hành lệnh của cấp trên mà thôi.

Gia đình bàn bạc với nhau, và cảm thấy chuyện này không bình thường. Dì Rưỡi của em nói nếu đóng án phí, tức chấp nhận bản án tử hình đã kêu của Hải, nên gia đình bác bỏ chuyện này dù mức đóng án phí chỉ hơn triệu đồng. Nhưng không hiểu sao họ đi từ ngoài Hà Nội vào để nài nỉ mình đóng mức án phí nhỏ như vậy, rồi còn nói rằng gia đình đừng lo, nếu mai mốt không có tội thì sẽ được trả tiền án phí lại.

Mọi người trong gia đình ai cũng thấy chuyện này có gì mờ ám, và chất vấn họ ngược lại. Nhưng xông xáo khuyên gia đình đóng tiền án phí như thế nào thì họ cũng lãng tránh và đổ mọi thứ về phía trung ương nhanh không khác gì. Rõ ràng họ muốn mớm gia đình làm những điều họ muốn, cho một mục đích nào đó, hơn là quan tâm đến vấn đề công bằng, công lý của anh Hải.

Tuấn Khanh: Phía công an địa phương còn làm khó dễ gia đình như lúc trước không?

Dạ vào thời điểm cấm thăm gặp (2015) thì công an họ làm ghê lắm.  Nhưng sau này, nhờ có công luận nên họ bớt lại. Phần lớn là họ tìm gặp gia đình khuyên răn là đừng nghe lời xúi giục mà đi kêu oan, đừng phản đối… giờ thì không đến thường xuyên như trước nữa. Nhưng phía hàng xóm láng giềng, người quen biết thì họ hiểu và thương gia đình, thương anh Hải nhưng cũng rất ngại công an đến làm phiền. Còn những nhân chứng quan trọng, có lợi cho anh Hải, thì công an đến cấm không được nói chuyện vụ án với ai, không được cung cấp thông tin, không được trả lời báo chí, kể cả luật sư của anh Hải. Ngay lúc này anh có gọi điện thoại cho họ, thì họ cũng sẽ không dám nói gì và sẽ nói thẳng là công an cấm không cho nói gì hết.

Tuấn Khanh: Vậy thì trường hợp anh Hải, chỉ có thể là gửi đơn kêu oan, chờ đợi chứ không thể làm gì khác?

Thu Thuỷ: Dạ, công việc bao năm qua chỉ chủ yếu là gửi đơn. Mỗi tháng gia đình đều gửi, có tin gì thì gửi thêm. Mẹ ra Hà Nội thì cầm đơn ra gửi tận nơi thêm vô nữa. Không một lần nào gia đình bỏ lỡ, kể cả được phép thăm anh Hải thì khó khăn thế nào gia đình cũng đi, không bao giờ em và mẹ hết hy vọng về việc kêu oan cho anh Hải.

———————-

(Phiếu xác nhận chuyển phát bảo đảm đơn kêu oan của Hồ Duy Hải trong năm 2018).
(Phiếu xác nhận chuyển phát bảo đảm đơn kêu oan của Hồ Duy Hải trong năm 2018). Courtesy: Blogger Tuấn Khanh

Tham Khảo Thêm:

———————-

Nhật ký thăm nuôi tử tù Hồ Duy Hải

NỘI QUY THĂM GẶP: Trước khi kể lại chi tiết, Tôi xin nói sơ qua Nội quy Thăm gặp của Trại tạm giam Tỉnh Long An. Một tháng thân nhân được gửi quà 2 lần vào Ngày 15 và 30. Gặp mặt 1 lần vào ngày 15. Tôi nói vậy để mọi người dễ hiểu, nếu trùng vào ngày Thứ 7 và Chủ nhật thì dời lại vào ngày Thứ 6. ( Nội quy chung) Còn riêng đối với tử tù, Ngày gặp mặt thì lại dời trước 1 ngày thăm nuôi ( tức là vào Ngày 14). Tuỳ gia đình mỗi người sắp xếp đi thăm gặp vào Buổi sáng hoặc Buổi chiều.

Tôi thắc mắc hỏi và được giải thích như sau:” chia ra như vậy cho đỡ đông người và gia đình không phải chờ lâu.” ( Sau ngày hoãn thi hành án đến nay) Đối với gia đình Tôi thì đúng 8h sáng sẽ có mặt tại Trại tạm giam để vào làm thủ tục thăm gặp. Vào Cổng phải trình Chứng minh nhân dân, tiếp đến vào phòng tiếp dân duyệt giấy tờ thăm gặp Gồm: 1. Đơn xin thăm gặp người bị tạm giữ, tạm giam 2. Phiếu gửi quà 3. Bảng cam kết ( Chỉ riêng gia đình Hồ Duy Hải mới làm giấy này)

BẢNG CAM KẾT: Bảng cam kết là do gia đình viết theo yêu cầu từ phía Trại giam. Nội dung: “Tôi sẽ thực hiện đúng Nội quy Trại tạm giam quy định” Tức là hai bên chỉ được hỏi thăm sức khoẻ của nhau và gia đình. Ngoài ra, không được nói gì liên quan đến vụ án và những việc xảy ra bên ngoài. Nếu vi phạm sẽ không được thăm gặp nữa! III. CHI TIẾT CUỘC GẶP MẶT: Bây giờ, Tôi xin được kể chi tiết vụ việc từ khoảng thời gian 2 năm trở lại đây. Thời gian và địa điểm Tôi đã nêu ở phần trên. Sau khi, Giám thị trại giam kiểm tra giấy tờ đầy đủ và đúng quy định thân nhân sẽ được vào gặp.

Hồ Duy Hải trước tòa (trên) và bà Nguyễn Thị Loan mẹ của tử tù Hồ Duy Hải (hình phía dưới).
Hồ Duy Hải trước tòa (trên) và bà Nguyễn Thị Loan mẹ của tử tù Hồ Duy Hải (hình phía dưới). Courtesy Facebook

Ở đây Tôi xin nói rõ luôn là Tôi: HỒ THỊ THU THUỶ và Mẹ của Tôi là Bà: NGUYỄN THỊ LOAN ( Em gái ruột và Mẹ ruột của HỒ DUY HẢI). Tất cả các thiết bị như: Điện thoại, máy quay phim, máy ghi âm,… đều phải bỏ vào tủ gửi đồ bên ngoài, rồi mới được đi vào Khu thăm gặp tử tù ( KHU VỰC HỎI CUNG). Phòng thăm gặp chia ra làm hai: từ cửa bước vào là bàn dài và ghế cho thân nhân ngồi. Còn phía sau là ghế hàn bằng sắt cho tử tù ngồi. Được ngăn ra bởi 1 xông sắt chỉ được nhìn nhau và nói chuyện. Họ sắp xếp chỗ ngồi cho Tôi và Mẹ Tôi ổn định sau đó mới dẫn Hồ Duy Hải ra.

Chúng Tôi có được hơn 30’ để nói chuyện với nhau. Từ xa tiến đến phòng thăm gặp Anh Hải nhìn thấy Tôi và Mẹ thì rất vui. Những lần Mẹ Tôi đi Hà Nội kêu oan thì lại khác, Anh Hải rất buồn vì không được gặp Mẹ. ( Thông thường những lúc vắng Mẹ tôi là bên ngoài gặp những tin xấu nhất, Mẹ Tôi phải gấp rút phản bác lại ) Hai chân của Anh bị cùm lại nhìn rất xót xa nhưng Tôi và Mẹ phải cố giấu đi cảm xúc vì sợ Anh Hải buồn. (Xin nói thêm những năm đầu bị giam giữ, họ cồng luôn hai tay của Anh Hải). Về sức khoẻ của Anh Hải thì Tôi tạm cho là khoẻ, người Anh gầy gò và xanh xao.

Chúng Tôi bắt đầu cuộc trò chuyện với sự giám sát của 4-5 người. Phía sau Tôi và Mẹ 3 người, phía sau Anh Hải 2 người. Họ chăm chú lắng nghe rất kỹ nếu có nói gì đến việc “ KÊU OAN” thì họ nhắc nhở ngay. Nếu nói thêm nữa có thể cuộc trò chuyện sẽ bị chấm dứt ngay và bị đuổi ra ngoài. Chúng Tôi cố gắng đưa thông tin vào cho Anh Hải vững tin vì trong đó họ bưng bít mọi thông tin. Anh Hải muốn nói gì cũng phải nhìn sắc mặt của cán bộ trại giam rồi mới dám nói. Những phút đầu Chúng Tôi hỏi thăm về sức khoẻ, công việc của nhau. Anh Hải thì hỏi thăm và gửi lời thăm từng người trong gia đình và họ hàng.

Đặc biệt, những Ngày Tết thì Anh Hải gửi lời Chúc Tết đến Quý Luật sư đã luôn giúp đỡ Anh về mặt pháp lý. Tiếp đến, Tôi và Mẹ động viên Anh Hải cố gắng giữ gìn sức khoẻ và ăn uống đừng lo nghĩ gì nhiều vì bên ngoài đã có Tôi và Mẹ lo cho Anh! Vụ việc của Con giờ không chỉ trong nước mà lan rộng ra đến Quốc tế đều biết! Muốn Anh Hải lạc quan và yên tâm hơn tránh bị tác động tâm lý xấu! Việc quan trọng nhất mà Mẹ Tôi luôn đề cập đến là việc “KÊU OAN” cho Anh Hải. Lần nào vào Mẹ Tôi cũng nói mặc dù đã bị họ nhắc nhở lớn tiếng. “Anh Hải nói Mẹ ráng kêu oan cho Con nhanh nhanh nha Mẹ để Con còn về nhà nữa, Sau lâu quá vậy.” Mẹ Tôi chỉ đáp lại một câu: “ Ráng nha con Chủ Tịch Nước bận nhiều việc từ từ họ sẽ giải quyết cho Con mau về!” “Anh Hải nói tiếp sao không đến nhà riêng của Ông cho nhanh!” (Chúng Tôi chỉ biết lặng im trong lúc này…không lẽ nói thẳng ra là họ VÔ CẢM. Hàng ngàn lá đơn, thư và sự kêu gào đến thảm khóc của Mẹ Tôi mà họ có thèm đoái hoài gì đến đâu.)

Quay lại một chút những lúc Tôi một mình vào thăm gặp Anh. Tôi nói Mẹ ra Hà Nội kêu oan cho Anh rồi. Trong này họ có bắt Anh ký giấy tờ gì không? Rồi có ai vào gặp Anh nữa không? Có ăn gì nhớ ngửi trước nếu có mùi lạ thì đừng ăn sợ bị đầu độc? Có gì không biết thì Anh phải nói gia đình hỏi ý kiến Luật sư nha, đừng để bị họ gạt?

Cứ thế thời gian trôi qua hết giờ thăm gặp, Tôi và Mẹ Tôi bịn rịn xin được ôm Anh họ không cho. Chỉ cho nắm và hôn lén lên bàn tay Anh. Chúng Tôi ra về còn Anh ở lại, Tôi luôn mong ước Anh được về cùng Tôi và Mẹ. Bước ra và ngoái đầu lại Anh Tôi cũng khóc vì sợ Tôi và Mẹ buồn Anh cũng cố che đi những cảm xúc của mình!

(Thu Thuỷ ghi)

* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do

httpv://www.youtube.com/watch?v=gDYVUAbAg7A

Mẹ tử tù Hồ Duy Hải một mình sang Thái Lan kêu oan cho con

“Phật giáo Việt Nam đã đến hồi mạt pháp”

Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện nhận xét vụ chùa Ba Vàng báo hiệu một chương rất đen tối của lịch sử Phật Giáo Việt Nam:

“Chính những người trong những ngôi chùa như vậy kết hợp với những quan chức cấp tỉnh và kết hợp với những đại gia lợi dụng sự yếu đuối, sự, mê lầm đó của dân chúng để họ trục lợi. Họ quyết liệt phải trục lợi bằng được.

Vì vậy cho nên là nó mới xuất hiện những cái chùa như Bái Đính, Tam Chúc, Phúc Khánh hay Ba Vàng như vậy. Tôi cho rằng đây đã đến hồi mạt pháp của Phật giáo Việt Nam và khó có thể chấn hưng lại.”

About this website

RFA.ORG
“Qua hiện tượng chùa Ba Vàng và một số chùa khác thì tôi thấy là đạo Phật của Việt Nam đang đến hồi mạt pháp và làm rối loạn tâm linh, rối loạn lòng người và báo hiệu một chương rất đen tối của lịch sử Phật Giáo Việt Nam…”

Trump ký lệnh buộc đại học phải bảo đảm quyền tự do ngôn luận của sinh viên

Trump ký lệnh buộc đại học phải bảo đảm quyền tự do ngôn luận của sinh viên.

Các trường đại học công: Phải bảo đảm quyền tự do ngôn luận của sinh viên thì mới được nhận tài trợ.

Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm 21/3 ký sắc lệnh hành chính đặt điều kiện cho các trường đại học công phải bảo đảm quyền tự do ngôn luận của sinh viên thì mới được nhận tài trợ từ các nguồn quỹ liên bang.

Theo sắc lệnh, các trường phải tự xác minh xem họ có bảo vệ tốt quyền tự do ngôn luận của sinh viên hay chưa, vốn là quyền được bảo đảm trong Tu chính án thứ nhất của Hiến pháp Mỹ.

Sắc lệnh yêu cầu các trường phải bảo đảm cho phép học sinh được bày tỏ quan điểm một cách tự do, có như vậy trường mới nhận được nguồn quỹ từ 12 cơ quan liên bang tài trợ cho các đại học và cao đẳng.

Các trường đại học công ở Mỹ nhận hàng tỷ đô la từ chính phủ liên bang mỗi năm, kể cả hơn 30 tỷ đô dành cho nghiên cứu.

“Các đại học muốn có tiền của dân thọ thuế thì phải bảo vệ chứ không được bóp nghẹt quyền tự do ngôn luận,” Tổng thống Trump nói.

Các trường tư sẽ tiếp tục theo chính sách riêng của mình và sắc lệnh mới ký không ảnh hưởng tới các chương trình hỗ trợ học phí cho sinh viên.

Nguồn: BBC
https://www.voatiengviet.com/a/trump-ky-lenh-b…/4841877.html

ĐIÊN CUỒNG BẢO VỆ CÁI ÁC

ĐIÊN CUỒNG BẢO VỆ CÁI ÁC

Tham khảo:

– https://www.tienphong.vn/xa-hoi/vu-hang-loat-tre-nhiem-san-lon-ai-dat-moi-nha-cung-cap-thuc-pham-huong-thanh-1390281.tpo
– https://suckhoedoisong.vn/benh-san-day-lon-lon-gao-va-cac-bien-phap-phong-benh-n150467.html
– https://vi.wikipedia.org/wiki/B%E1%BB%87nh_%E1%BA%A5u_tr%C3%B9ng_s%C3%A1n_l%E1%BB%A3n
– http://soha.vn/noi-cung-cap-thuc-pham-cho-cong-ty-nghi-dua-thit-lon-ban-vao-truong-hoc-o-bac-ninh-2019031817470671.htm
– http://www.sggp.org.vn/vu-nhieu-tre-nhiem-san-heo-bi-thu-bac-ninh-noi-khong-bat-thuong-chuyen-gia-bao-nguoc-lai-581907.html
– https://www.dkn.tv/trong-nuoc/hop-bao-vu-tre-nhiem-san-o-bac-ninh-nguoi-duong-tinh-voi-au-trung-san-lon-chua-phai-dieu-tri.html