‘Ngày Mai Đã Muộn Rồi!’
‘Ngày Mai Đã Muộn Rồi!’
Huy Phương

Ở thời niên thiếu, chúng tôi đã được xem một cuốn phim tình cảm đen trắng do Ý sản xuất trong một rạp chiếu bóng ở một tỉnh nhỏ miền Trung. Cuốn phim mang tên “Ngày Mai Đã Muộn Rồi,” (Demain c’est trop tard!) liên quan đến việc giáo dục giới tính phù hợp cho giới trẻ. Cuốn phim nêu ra chuyện nếu hôm nay không được chỉnh sửa hay là được làm đúng, ngày mai đã quá trễ, muộn màng.
Tuổi ấy, chúng tôi không hiểu nhiều về tình tiết của câu chuyện, và luận đề cuốn phim đưa ra, nhưng sau này, rất thích lập lại tên của cuốn phim trong nhiều tình huống của cuộc sống. Phải chăng, đừng để đến ngày mai mà muộn màng, những gì làm được hôm nay thì hãy làm.
Bây giờ bước vào tuổi già, bạn đã có bao điều hối hận: phải chi ngày trước mình biết cách yêu thương, định hướng cho bản thân và nỗ lực hơn, biết trân quý bạn đời hơn, biết giáo dục con cái hơn… Trước khi biết mình qua đời, người sắp chết cũng có bao nhiêu điều phải hối tiếc. Bước qua một năm mới, chúng ta cũng có những điều tự hỏi vì sao đã bỏ phí trong năm qua. Và rồi qua một ngày, có bao giờ bạn thấy hối hận đã không làm việc ấy ngay hôm nay không?
Thời gian cứ trôi đi và chẳng bao giờ dừng lại để chờ đợi ai, cũng chẳng chờ cho chúng ta làm xong việc này hay kết thúc một việc khác. Một ngày qua đi và một ngày không trở lại, và công việc ấy chúng ta không làm hôm nay, sẽ không bao giờ chúng ta có cơ hội thực hiện nữa. Không phải là cứ một đời người, hay một năm, mà một ngày cũng đã là quá muộn!
Bạn tôi đang nằm trong bệnh viện, vừa qua một cuộc giải phẫu khá quan trọng. Tôi có dự định đi thăm người bạn ấy hôm nay, nhưng quen thói lần lữa, giải đãi, lòng hẹn lòng đợi một này nào đó, thật rỗi rảnh sẽ đi thăm bạn. Nhưng cái ngày đó không bao giờ đến, vì chỉ vài ngày sau đó, bạn tôi đã từ giã cuộc đời này, mà tôi thì vẫn chưa thực hiện được cuộc viếng thăm đơn giản ấy, nên lòng ân hận mãi.
Thân bằng quyến thuộc của chúng ta không thiếu gì những người già, đang nằm trong bệnh viện, nhà dưỡng lão, như ngọn đèn cạn dầu trước gió, cần một lần thăm viếng, một cái cầm tay hay một lời nói thân tình. Những người này không còn thời gian để đợi chúng ta, mà chúng ta thì cứ mãi “lòng hẹn lòng!”
Có bao nhiêu bậc cha mẹ già, trên ngưỡng cửa ngôi nhà xưa, ngóng chờ những đứa con trở về một lần thăm viếng. Nhưng rồi thì vì thời gian bận rộn vì công việc làm ăn, cuối tuần còn đưa con đi chơi thể thao, học đàn, học võ; kẹt một chuyến du lịch xa, hay bận rộn vì con chó con mèo, con cá lia thia trong chậu, sợ bỏ đói, không ai chăm sóc.
Thật lòng không biết có ai hối hận không, nhưng đừng để bao giờ phải hối hận.
Giá mà ta làm việc ấy hôm nay, hay tự đặt cho mình một mệnh lệnh: “Hãy làm việc ấy hôm nay!” Ngày không thể không đi và đêm không đến vì việc ấy ta làm chưa xong!
Suốt đời, chúng ta đã bỏ bao nhiêu cơ hội, để làm một việc hay để nói một lời.
Không phải đến bây giờ người ta mới nhắc nhở “Nếu có yêu tôi thì hãy yêu tôi bây giờ. Đừng để ngày mai đến lúc tôi xa người… (*) mà ngày xưa, tình duyên đôi lứa đã một lần muộn màng, vì người con trai đã bỏ đi cơ hội nghìn vàng, để ngậm ngùi suốt đời.
“Em có chồng rồi anh tiếc lắm thay!
Ba đồng một mớ trầu cay
Sao anh không hỏi những ngày còn không?
Bây giờ em đã có chồng,
Như chim vào lồng như cá cắn câu
Cá cắn câu biết bao giờ gỡ
Chim vào lồng biết thuở nào ra?”
Có người hối hận để mất một cuộc tình, nhưng cũng có người đánh lỡ mất cả cuộc đời, để rồi than thở:
“Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!” (TTKh.)
Richard Templar là một tác giả người Anh, người đã viết nhiều cuốn sách về con đường thành công trong cuộc sống. Ông chia sẻ “con đường dẫn đến thành công” của mình trong một loạt sách, trong đó 100 quy tắc đơn giản được trình bày để đạt được thành công, trong kinh doanh, tiền bạc hoặc cuộc sống nói chung. Và “quy tắc của cuộc sống” của Richard Templar là “đừng để qua ngày mai!”
Người ta thường hẹn trong ngày mai sẽ làm công việc dự định hôm nay, nhưng đối với nhà thơ Norma Cornett Marek lại khác: “Ngày Mai Không Bao Giờ Đến!” đó cũng là tựa đề bài thơ của bà. “Nếu ta đang chờ ngày mai đến thì tại sao lại không làm điều đó ngày hôm nay? Vì nếu ngày mai không bao giờ đến, thì chắc chắn ta sẽ hối tiếc suốt phần đời còn lại của mình!”
Không ai biết đây là lần gặp gỡ cuối cùng, một lời nói giã biệt, vì không một ai, trong chúng ta, trẻ hay già, đoan chắc rằng, họ sẽ sống qua hôm nay, để ngày mai thấy mặt trời lên! Trên trái đất này, đêm nay có những người cũng lên giường như chúng ta, nhưng ngày mai, họ không còn thức trở dậy!
Đó chính là ân huệ của cuộc đời chứ không phải là một chuyện đương nhiên: “Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, ta có thêm ngày nữa để yêu thương!
Xin đừng để quá trễ, hãy nói với ai đó một lời yêu thương hôm nay. Hãy nói một lời xin lỗi. Hãy nói một lời cám ơn. Nếu ai cũng nghĩ rằng hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc sống để hành động, để yêu thương, để dịu dàng với nhau…thì cuộc đời này đẹp biết bao nhiêu!
Xin hãy làm điều đó hôm nay. Ngày mai đã muộn rồi! (Huy Phương)
(*) Trần Duy Đức- Ngô Tịnh Yên
Thế nào là tự do, dân chủ và làm thế nào để có tự do ở chế độ toàn trị? | Tiếng Dân
Rất nhiều người đã nhầm lẫn hai khái niệm khá giống nhau này. Tự do là quyền của con người, không bị ép buộc để có cơ hội được hành động theo ý muốn của mình. Có các quyền tự do cơ bản như tự do kinh doanh, tự do ngôn luận, tự học giáo dục, tự do lập hội, tự do báo chí và xuất bản (1 phần của tự do ngôn luận), tự do tôn giáo, tự do đi lại…
Còn dân chủ là phương pháp ra quyết định tập thể, trong đó mỗi cá nhận được có quyền bình đẳng, thường thể hiện ở việc bầu cử để lựa chọn trực tiếp người lãnh đạo quốc gia (dân chủ trực tiếp), hoặc bầu ra người đại diện, thay mặt mình để bầu lãnh đạo quốc gia (dân chủ đại diện). Định nghĩa tóm tắt và tương đối phổ quát là như vậy.
Tự do và dân chủ có mối liên hệ chặt chẽ, nhưng không đồng nhất. Có những quốc gia hay lãnh thổ có sự tự do khá rộng rãi, nhưng lại không có dân chủ đầy đủ. Ngược lại, có nơi thì có dân chủ nhưng lại thiếu tự do. Thường những nước nào có cả dân chủ lẫn tự do song hành thì nền dân chủ sẽ rất bền vững và mới gọi là dân chủ đầy đủ. Dân chủ mà thiếu tự do thì là dân chủ không đầy đủ, thậm chí là giả cầy.
Tất nhiên dân chủ và tự do có nhiều cấp độ, khác nhau. Nếu dân chủ đạt được càng nhiều tiêu chí của tự do, thì càng được coi là dân chủ đầy đủ, bản chất. Dân chủ mà càng có ít tự do thì càng thiên về toàn trị, là dân chủ bịp bợm. Quyền tự do bầu cử và ứng cử là gần gũi nhất với dân chủ.
Nói cách khác, các quyền tự do là những viên gạch và vữa để xây lên ngôi nhà dân chủ. Gạch vữa mà ít và mềm thì nhà dễ đổ vỡ.
Ví dụ điển hình về tự do mà thiếu dân chủ là Hongkong thời thuộc địa Anh và Singapore. Hongkong thời thuộc địa có đầy đủ các quyền tự do như ở mẫu quốc, nhưng dân Hongkong không có quyền bầu cử thống đốc (toàn quyền) Hongkong. Tức là thiếu đi quyền dân chủ cơ bản nhất là lựa chọn lãnh đạo.
Singapore cũng có gần như đầy đủ các quyền tự do như Hongkong từ thời thuộc Anh và cả khi độc lập, nhưng đảng PAP cầm quyền tuyệt đối kể từ khi lập quốc, họ vẫn có những động thái o bế chính trị để các đảng khác không thể chen chân vào nghị trường. Tức là Sing cũng không hoàn toàn được dân chủ như phương Tây, nhưng vẫn hơn Hongkong thời thuộc địa.
Các nước đã từng hoặc đang có dân chủ phi tự do là Ấn Độ thời còn theo kinh tế kế hoạch (nhà Gandi), Nam Mỹ giai đoạn cánh tả cầm quyền (dễ thấy nhất là Venezuela) và điển hình nhất là Nga và Campuchia sau năm 91 đến nay. Ở các nước này, dân chúng được bầu cử tự do, có chế độ đa đảng, nhưng đảng cầm quyền vẫn kiềm chế sự tự do bầu cử 1 cách tương đối và họ bị thiếu rất nhiều quyền tự do mà điển hình nhất là thiếu tự do kinh tế (nhiều nước theo kinh tế kế hoạch hoặc tư bản thân hữu). Đa số các quyền tự do của họ là mang tính giả cầy, bề ngoài. Cũng có thể nói là các nước này có dân chủ không đầy đủ.
Có thể đánh giá tổng quan là các nước có tự do trước khi có dân chủ thì thường có kinh tế phát triển hơn là các nước có dân chủ trước tự do.
Ví dụ điển hình là Hàn quốc và Đài Loan thời độc tài là 1 dạng tự do phi dân chủ (tất nhiên tự do không đầy đủ, nhưng có tương đối, đặc biệt là có tự do kinh tế). Đến thập kỷ 197x họ mới dân chủ hóa và có bước nhảy vọt về kinh tế. Hiện nay họ có nền dân chủ tự do gần như phương Tây.
Còn các nước có dân chủ trước tự do là Ấn Độ, Campuchia, Nga, rõ ràng nhất là 2 nước đầu tiên được dân chủ “rơi vào đầu”. Ấn Độ được Anh trả độc lập, Campuchia được LHQ can thiệp để thoát CS, Nga được DC do LX sụp đổ. Hậu quả là các nước này đều có dân chủ giả cầy và kinh tế èo uột, Ấn Độ thì hơn chục năm gần đây mới có tự do kinh tế để có khởi sắc.
Lịch sử hình thành chế độ dân chủ kèm tự do ở các nước phương Tây đều cho thấy tự do là thứ được có trước 1 thời gian dài, rồi mới tiến tới dân chủ. Ví dụ rõ nhất là ở các nước Anh, Mỹ, Pháp.
Ở Anh và Mỹ thì CNTB phát triển rất sớm nhờ vào tầng lớp thương gia được tự do kinh doanh, từ đó xây dựng nên tầng lớp trung lưu đông đảo và họ đã gây sức ép lên chính quyền để ép buộc chính quyền phải chia sẻ quyền lực cho nhân dân. Ở Anh, ban đầu là vua chia sẻ quyền lực cho quý tộc (Viện Nguyên lão tức Thượng viện sau này) rồi sau đó quyền lực thuộc về Hạ viện (giới bình dân), nhà vua chỉ còn tính biểu tượng. Ở Mỹ thì giai cấp trung lưu lãnh đạo dân lật đổ chế độ thực dân.
Nhưng nước Anh mất khoảng 300 năm để vua bắt đầu chia sẻ quyền lực cho quý tộc cho đến khi phụ nữ Anh được đi bầu vào năm 1930, tức là mới có quyền dân chủ đầy đủ.
Ở Mỹ, năm 1824, 48 năm sau khi giành độc lập, thì mới có 5% dân số trưởng thành của Mỹ được quyền bỏ phiếu. Phụ nữ Mỹ được bầu cử vào năm 1920 và đến thập kỷ 197x thì người da đen mới được đi bầu, tức là Mỹ mới có dân chủ khá đầy đủ.
Dẫn lịch sử như vậy không có nghĩa là nước nào sau này cũng phải mất 300 hay 200 năm mới từ phong kiến hay thuộc địa thành dân chủ (bò đỏ hay bẻ lái như vậy để biện minh cho sự duy trì độc tài). Bởi vì thực tế Hàn Quốc và Đài Loan chỉ mất hơn 20 năm để từ độc tài thành dân chủ với nền tảng không khác VN là mấy. Còn Thái Lan và Nhật thì có dân chủ theo mô hình Anh mà không cần cuộc cách mạng nào (tức là tự diễn biến). Chính Anh và Mỹ đều phải có cách mạng.
Còn nước Pháp, chế độ chuyên chế độc đoán duy trì ở đây lâu hơn ở Anh khá nhiều, kể cả sau cách mạng Pháp xảy ra khá sớm (1789). Cuộc cách mạng cũng tạo ra 1 chế độ dân chủ phi tự do và nhanh chóng bị dập tắt, thay thế bằng chế độ chuyên chế tổng tài của Napoleon.
Chính vì Pháp thiếu dân chủ hơn Anh, nên các thuộc địa Pháp cũng thiếu dân chủ hơn Anh và đến khoảng 194x thì phụ nữ Pháp mới được đi bầu.
Nhưng, ở VN, người Pháp cũng đã copy mô hình dân chủ của mình sang vào giai đoạn thuộc địa. Nam Kỳ được hưởng dân chủ sớm hơn cả ở VN, vì được hưởng pháp luật gần như ở Pháp. Từ cuối thế kỷ 19, dân Nam Kỳ cũng đã được hưởng nền dân chủ hạn chế gần như ở Pháp. Đó là những người giàu, công chức, quân nhân đã được bầu cử hội đồng Nam Kỳ và hội đồng tỉnh.
Đây là cơ quan tư vấn cho chính quyền thuộc địa, giống như HĐND và QH hiện nay. Ban đầu thì quyền lực cũng hạn chế và thành viên hội đồng phải đa số là Tây, nhưng cũng chỉ chiếm tối 75%, vẫn ít hơn tỷ lệ đảng viên trong QH hiện nay. Người Pháp đương nhiên nắm chính quyền Nam Kỳ và nắm quyền “cố vấn” (gián tiếp nắm quyền) ở Bắc và Trung Kỳ, các TP nhượng địa HN, HP, ĐN thì quy chế như Nam Kỳ.
Vào thời Quốc gia VN thì tỷ lệ đó đảo ngược lại, người Việt trực tiếp nắm quyền hành chính và chỉ có 25% là dân biểu người Pháp.
Ở chế độ thuộc địa, người dân vẫn có quyền tự do tương đối, đặc biệt là tự do kinh tế, báo chí và xuất bản. Các quyền tự do không bị bóp nghẹt như dưới chế độ CS sau này.
Lịch sử dài dòng bên trên cho thấy, tự do luôn phải có trước dân chủ thì mới đúng quy trình. Nếu quy trình bị đảo ngược, thì dân chủ là giả tạo. Ví dụ gần gũi chính là nền dân chủ có được do CM tháng 8. Nó quá mong manh. VNCH cũng là nền dân chủ được rơi vào đầu chủ yếu do Pháp rồi Mỹ tác động, nên nó nhanh chóng biến thành tự do phi dân chủ. Tuy nhiên, đây là chính quyền thời chiến nên không phải là ví dụ chuẩn xác.
Như vậy, có thể kết luận được con gà hay quả trứng phải có trước. Tự do phải có trước dân chủ. Bởi vì, khi có tự do thì tầng lớp trung lưu sẽ dần dần nâng cao dân trí và có thể tích lũy kinh tế, nhờ đó mà gây sức ép được với chính quyền để chính quyền phải chia sẻ quyền lực. Tầng lớp trung lưu càng đông và mạnh thì quyền lực nhà nước càng giảm sút và đó là mầm mống của dân chủ.
Nhưng dưới chế độ CS thì sao?
Chế độ CS là chế độ toàn trị, nó triệt tiêu cả tự do lẫn dân chủ. Vì dân không có quyền tự do ngôn luận, không được tự do báo chí, xuất bản và giáo dục, chỉ được có thông tin 1 chiều, nên dân chỉ có tư duy 1 chiều. Vì thế người dân bị triệt tiêu khả năng phản biện và KHÔNG CÓ kiến thức về khoa học chính trị, hiểu lệch lạc về pháp luật và kinh tế vĩ mô, lịch sử. Nói cách khác là dân trí thấp về kiến thức kinh tế, chính trị, triết học và lịch sử. Mục tiêu là để không thể có tổ chức ngoài đảng nào mà có hiểu biết chính trị hòng cạnh tranh quyền lãnh đạo với đảng CS.
Làm thế nào để có thể nâng cao dân trí khi chính quyền cố tình ngu dân thông qua cấm đoán các quyền tự do?
Chỉ có cách duy nhất là tự học, tự khai trí thông qua giáo dục gia đình, du học và qua các kênh thông tin phi “chính thống”. Giai đoạn trước đổi mới thì điều này là khó, chỉ trông vào GD gia đình, cũng hạn chế. Nhưng hiện nay khả năng tự đào tạo khá đơn giản, nhờ mạng xã hội. Tất nhiên tự đào tạo sẽ rất chậm vì nguồn lực quá ít, nhưng còn hơn không. Qua đó, người dân có thể gây sức ép với chính quyền y như người Anh đã từng làm với vua từ mấy trăm năm trước mà không nhất thiết phải lật đổ chế độ quân chủ.
Việc này là khả thi, vì hiện tại chính quyền đang trên quá trình buộc phải thu hẹp phạm vi quản lý. Về logic, chính quyền càng nhỏ, thì PĐ càng đông, tức là DC sẽ gia tăng. Bởi vì nếu không thu hẹp thì chính quyền sẽ tự sụp đổ do phải ăn thịt chính mình. Quá trình đó có tiến độ nhanh hay chậm chính là phụ thuộc vào việc gia tăng dân trí về kinh tế, chính trị, pháp luật của người dân nhanh hay chậm. Điều đó phụ thuộc vào mỗi cá nhân và trí thức sẽ là đầu tàu.
Vậy quy trình nào để đi tới DC?
Mình cho là quy trình theo lịch sử nền DC phương Tây là không thể đảo ngược. Tức là dân chủ sẽ phải có cho tầng lớp tinh hoa trước, dần dần mở rộng cho tầng lớp trung lưu, rồi tới toàn dân. Chi tiết thế nào thì là câu chuyện dài khác và nên bắt đầu từ xã hội dân sự, quyền lập hội, công đoàn độc lập, tự do giáo dục và xuất bản.

Ông Lê Thanh Hải trước sau không chịu tội đã gây ra


Ông Lê Thanh Hải trước sau không chịu tội đã gây ra
Sáng nay 27-6, trả lời báo Thanh Niên tại hội nghị mặt trận, ông Lê Thanh Hải cựu bí thư TP.HCM trả lời ráo hoảnh về kết luận của TTCP vụ Thủ Thiêm: Giờ tôi hưu rồi có làm được gì đâu mà trả lời…!
Nhưng thời ông làm chủ tịch rồi bí thư TP.HCM chính ông đã kí, chỉ đạo thu hồi đất trái pháp luật 160 ha ngoài ranh, hàng trăm ha không có phương án, quyết định bồi thường… Dân kêu cứu tố cáo ông Hải bỏ ngoài tai, Chính phủ khi đó im lặng!
Tội ông Hải và cán bộ liên quan đã gây ra với số hộ dân bị mất đất mất nhà: hơn 15.000 hộ!!! cáo trạng bản án nào ghi hết!
Đất dân Thủ Thiêm ở bao đời bị ông Hải và đồng phạm lấy với áp giá bồi thường từ vài trăm đến vài triêu/m2 để giao hàng chục cty đầu cơ bất động sản!
Giờ ngân sách bị thiệt hại vì giao đất cho DN không qua đấu giá hàng chục ngàn tỉ. Còn dân Thủ Thiêm chưa được giải quyết rốt ráo quyền lợi.
Ông Hải về hưu vẫn ở nhà to đi xe đẹp ngủ nệm êm. Người dân khu tạm cư Thủ Thiêm ở chung với muỗi, ngập úng…
20 năm đau khổ kêu cứu! Đúng là Dân không làm gì được ông Hải. Nhưng lẽ ra là con người lại là người Cộng sản ông Hải phải làm được việc này: CÔNG KHAI XIN LỖI, NHẬN TRÁCH NHIỆM ĐÃ CHỈ ĐẠO CƯỠNG CHẾ HÀNG NGÀN HỘ DÂN TRÁI PHÁP LUẬT.
Chứ giờ ông Hải bảo về hưu rồi thì làm được gì là cách nói của kẻ ăn no ấm bụng, phủi trách nhiệm!
Tù sẽ độ ông vậy!
Trump: Nền kinh tế của Trung Quốc đang “đi xuống cống”
Hôm thứ Tư (26/6) Tổng thống Mỹ Donald Trump cảnh báo Trung Quốc về một cuộc chiến thương mại gay gắt hơn, trước khi ông tới Nhật Bản dự G-20 và gặp chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, nói rằng thời cơ đánh thuế số hàng hóa Trung Quốc còn lại đã “chín muồi”.

Thị trường thế giới lại một lần nữa nín thở quan sát cuộc gặp song phương giữa hai nhà lãnh đạo Mỹ Trung, lên lịch vào thứ Bảy, với hy vọng đột phá thế bế tắc trong chiến tranh thương mại đang phủ bóng đen lên kinh tế toàn thế giới.
Trong phát ngôn mới nhất về thương mại, ông Trump vẫn giữ nguyên phong cách của mình: cứng rắn không nhượng bộ, và ông cũng thể hiện ông không cần phải xoa dịu những thị trường trên.
“Nền kinh tế Trung Quốc đang đi xuống cống – họ muốn đạt được thỏa thuận”, ông Trump nói trong buổi phỏng vấn quan điện thoại với đài Fox Business.
Trước đó, giới chức Trung Quốc liên tục thúc giục Mỹ phải nhượng bộ Trung Quốc thì mới có hy vọng đạt thỏa thuận.
Trong buổi phỏng vấn, ông Trump tỏ ra háo hức về việc áp thuế lên hơn 300 tỷ USD hàng Trung Quốc còn lại.
“Bạn còn 325 tỷ USD còn lại mà tôi chưa đánh thuế – nó đã chín muồi cho việc đánh thuế”, ông nói với Fox. Theo tổng thống Mỹ, Trung Quốc là nước đang thấm đòn vì cuộc chiến thương mại.
“Điều đang xảy ra là người ta đang rời khỏi Trung Quốc. Các công ty đang đi khỏi Trung Quốc, nhân đây, một số đang trở về Mỹ bởi vì họ không muốn trả thuế”.
Trước cuộc gặp đình đám Trump-Tập, giới chức Mỹ và Trung Quốc đã mở lại các cuộc đàm phán thương mại vốn nguội lạnh sau thất bại đàm phán hồi tháng 5. Vào lúc đó, hai bên đã tiến sát đến một thỏa thuận thì Trung Quốc đòi rút lại các cam kết quan trọng.
“Khi đó chúng tôi đã đạt được 90% con đường”, Bộ Trưởng Tài chính Mỹ Steven Mnuchin nói với đài CNBC. Ông Mnuchin tiết lộ ông trông đợi cuộc gặp Trump-Tập nhưng nhấn mạnh sẽ không có kiểu “thỏa thuận chỉ để có thỏa thuận”.
“Tôi hy vọng rằng thông điệp mà chúng tôi nghe được là họ muốn trở lại bàn đàm phán.”
Cũng trong buổi phỏng vấn với Fox Businesss, ông Trump cho hay ông đang nỗ lực viết lại các quy tắc thương mại trên toàn thế giới vốn vô cùng không công bằng với Mỹ, trong đó Trung Quốc chỉ là một kẻ lạm dụng.
“Gần như tất cả các quốc gia trên thế giới đều cật lực lợi dụng Mỹ. Không thể tin được”, ông Trump nói.
Ngoài Trung Quốc, ông Trump còn liệt kê các đối tác chiến lược của Mỹ như Việt Nam, Đức và Nhật Bản nằm trong danh sách này.
“Việt Nam thậm chí còn tệ hơn cả Trung Quốc” khi nói đến vấn đề thương mại bất công, ông nói.
“Việt Nam là kẻ lạm dụng tồi tệ nhất trong tất cả mọi người”.
Ông cũng phàn nàn về chính sách với Nhật Bản, đồng minh thân cận nhất của Mỹ ở Châu Á, nước nằm trong ô dù quân sự của Mỹ kể từ Thế Chiến II.
“Nếu Nhật Bản bị tấn công, chúng ta sẽ chiến đấu trong Thế chiến III. Chúng ta sẽ bảo vệ họ bằng sinh mạng và gia tài của chúng ta”.
“Nhưng nếu chúng ta bị tấn công, Nhật Bản không phải trợ giúp chúng ta. Họ có thể xem nó qua một chiếc TV Sony”, ông Trump nói.
Trọng Đức
Vì sao nước Mỹ hùng mạnh nhất thế giới?
Vì sao nước Mỹ hùng mạnh nhất thế giới?
242 năm tuổi đời, Mỹ là một trong những quốc gia có lịch sử lập quốc ngắn nhất thế giới, nhưng lại vươn lên trở thành quốc gia hùng cường nhất trên mọi lĩnh vực kinh tế, quân sự và đặc biệt là khoa học công nghệ. Vậy điều gì khiến quốc gia này làm nên điều thần kỳ như vậy?
HÀNG CHỆT CỘNG ĐỀ “MADE IN VIETNAM” KHÔNG THỂ TRÁNH KHỎI!
Phuc Lien Nguyen
Nguyễn Phúc Liên, Geneva 21.06.2019
Ngay từ khi TT.D.Trump bắt đầu nhiệm kỳ I, Ông đã bỏ TPP vì đã nghi ngờ Việt Nam sẽ làm đầy tớ của Tầu cộng trong việc chuyển hàng hóa qua Hoa kỳ. Liên Âu cũng đã biết điều này, nên mỗi khi tăng thuế hàng Trung cộng, họ cũng tăng thuế hàng cùng loại đến từ Việt Nam.
Những tuyên bố của Nhà cầm quyền Việt Nam về việc không có hàng hóa Tầu cộng đề là “Made in Vietnam” sẽ làm tăng sự chú ý hơn của Mỹ và Liên Âu về điểm gian xảo này ! Dưới tình trạng Việt Nam là đầy tớ Chính trị cho Tầu, thì sự gian xảo “Made in Vietnam” không thể tránh. Cho dù Nhà nước CSVN có sợ Mỹ mà muốn tránh việc này, thì các Doanh nhân Chệt cùng với doanh nhân Việt Nam sẽ làm sự gian xảo này mà Nhà nước VN không kiểm soát được. Việt Nam sẽ rất khó tránh khỏi sự trừng phạt của Mỹ và Liên Âu ! Tỉ dụ ngay cả việc xâm nhập hàng lậu Tầu và những ma túy Tầu vào Việt Nam mà Nhà nước VN có biết cũng không cản ngăn được vì đã là nô lệ Chính trị cho Tầu, cùng với việc tham nhũng quan thuế !
Tiến sĩ PHAM CHI LAN đã từng than phiền rằng Tầu cộng chuyển hàng hóa sang Việt Nam để giết chết Kinh tế VN tại sân nhà mà Nhà nước CSVN không cản ngăn nổi ! Bây với việc tăng thuế quan mà TT.D.Trump đã áp dụng cho hàng hóa Tầu, thì làm thế nào mà Chệt cộng không làm sự gian xảo đề “Made in Vietnam” được ! Nếu Nhà nước CSVN có sợ Mỹ, thì doanh nhân Tầu dùng tham nhũng để mua cả Nhà nước CSVN ! Lại thêm việc CSVN là đầy tớ Chính trị Tầu cộng !
NGUYỄN PHÚC LIÊN ,Geneva 21.06.2019
https://www.facebook.com/VOATiengViet/videos/2739499649397913/
https://www.facebook.com/VOATiengViet/videos/2739499649397913/
SỐNG ĐƠN GIẢN
SỐNG ĐƠN GIẢN
Trong kho tàng văn chương tu đức Ấn Giáo có chuyện kể như sau:
Ở một làng nọ, có vị đạo sĩ, Sadhu, tu thân lâu ngày, gần đạt đến bậc thánh nhân. Dân chúng ngưỡng mộ, quý mến nhà đạo sĩ, đến thỉnh ý, tầm thầy học đạo.
Một ngày kia, thấy vị đạo sĩ rách rưới, kẻ qua đường biếu nhà đạo sĩ manh vải che mình. Những lúc Sadhu ngồi thiền niệm, bầy chuột tưởng tượng gỗ, rúc vào tấm vải gặm nhấm. Tội nghiệp, có kẻ qua đường thấy thế, biếu Sadhu con mèo bắt chuột. Dân trong làng thương tình, thay nhau đem sữa nuôi con mèo. Rồi ngày nọ, có kẻ hành hương từ phương xa, nghe tiếng thơm nhân đức, đến viếng nhà đạo sĩ. Người đàn bà giàu có ấy tặng đạo sĩ Sadhu con bò để lấy sữa nuôi con mèo. Để nuôi con bò, người ta làm cho nó cái chuồng. Từ dạo đó, con bò có chuồng, vị đạo sĩ không có nhà. Thấy thế không ổn, dân trong làng làm cho nhà đạo sĩ chiếc chòi lá.
Từ ngày ấy, nhà đạo sĩ không còn nhiều thời giờ tu niệm như xưa, bận rộn nuôi con bò để lấy sữa nuôi con mèo. Nuôi con mèo để đuổi lũ chuột. Phải lo sửa sang căn nhà. Dân trong làng không muốn nhà đạo sĩ mất thời giờ săn sóc con bò, họ gởi một người đàn bà đến cắt cỏ nuôi con bò, săn sóc con mèo thay cho nhà đạo sĩ có giờ thiền tu.
Nhà đạo sĩ đã có tấm vải che thân, có con mèo đuổi chuột, có con bò cho sữa, có căn nhà để ở, có người đàn bà săn sóc cuộc đời mình. Chẳng bao lâu, nhà đạo sĩ không còn thời gian tĩnh mịch nữa, ông đầy đủ hết rồi.
Đâu là con đường tu đạo? Ông lấy người đàn bà làm vợ, thế là chấm dứt cuộc đời hạnh tu…
Sống đơn giản đưa Shadu vào đời sống tu hạnh. Mất đơn giản, ông mất lý tưởng. Trong Giáo Hội, tất cả các đại thánh đều có đời sống đơn giản. Không phải trong Giáo Hội Công Giáo mà thôi, tất cả thánh nhân trong tôn giáo khác cũng vậy. (x. Những trang nhật ký của một linh mục, Nguyễn Tầm Thường, SJ).
Bài đọc 1 hôm nay kể chuyện Êlisa quyết tâm theo Êlia để làm Ngôn sứ. Êlisa là nông dân, đang cày ruộng với 12 cặp bò. Nghe Thầy Êlia kêu gọi, Êlisa đã chẻ cày làm củi, giết bò làm lễ vật, thiêu đốt tất cả để dâng tiến Chúa, rồi lên đường theo Thầy. Ruộng đất, trâu bò, cày cuốc là tài sản của nông dân. Đốt cày cuốc, làm thịt trâu bò, có nghĩa là từ bỏ tài sản, là đoạn tuyệt với nghề nghiệp cũ. Đó là một lựa chọn dứt khoát. Ra đi không vướng bận, không luyến tiếc những gì đã có. Đó là thái độ dứt khoát và phó thác, vâng phục hoàn toàn.
Khác với thái độ của Êlisa, Tin Mừng hôm nay thuật chuyện ba người muốn theo Chúa Giêsu, xin được làm môn đệ. Chúa đòi hỏi họ phải dứt khoát trong chọn lựa.
– Người thứ nhất hăng hái xin theo Chúa đi bất cứ nơi đâu.
Chúa Giêsu không giấu anh hoàn cảnh bấp bênh của mình. Ngài sống cuộc đời phiêu bạt, không mái nhà để trú, lúc nào cũng ở trong tư thế lên đường. Chấp nhận theo Ngài là chịu bỏ mọi an toàn, không ổn định, là sống thân phận lữ khách trên mặt đất (x.1Pr 2,11). Theo Ngài là theo Đấng có chỗ tựa đầu. Chỗ tựa đầu tiên là máng cỏ. Chỗ tựa đầu cuối là thập giá.
– Người thứ hai chấp nhận theo Chúa với điều kiện cho anh về chôn cất người cha mới qua đời trước đã. Anh muốn chu toàn bổn phận thiêng liêng của người con. Chúa Giêsu coi trọng việc hiếu kính mẹ cha (x. Mt 15,3-9), nhưng Ngài đòi anh dành ưu tiên cho việc loan báo Tin Mừng.
– Người thứ ba xin về từ giã gia đình trước đã.
Chúa Giêsu đòi anh ta dứt khoát thẳng tiến như người cầm cày, không quay lại với những kỷ niệm quá khứ, không bị cản trở bởi những ràng buộc gia đình, để tận tâm tận lực lo cho Nước Thiên Chúa.
Ba người muốn xin đi theo để làm môn đệ của Chúa Giêsu. Thế nhưng, họ không dứt khoát chọn lựa như Êlisa, họ vẫn còn đắn đo kỹ lưỡng, chần chừ vì những lý do xác thịt và bịn rịn gia đình. Chúa Giêsu trả lời cho cả ba trường hợp là “hãy theo Ta” và đặt giá trị thiêng liêng lên trên mọi của cải vật chất. Theo Chúa lên Giêrusalem là đánh đổi cuộc đời quá khứ để lấy một tương lai mới, tuy vô định, đầy gian nan, bất trắc nhưng tươi sáng và chân thật hơn. Ba trường hợp khác nhau, nhưng đều chung một lời mời gọi từ Chúa Giêsu. Ba lời đối thoại trên cũng là ba đòi hỏi hướng đến điều răn thứ nhất: “Phải yêu mến Chúa là Thiên Chúa hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn” (Mt 22, 37).
Theo Chúa phải can đảm, phải chọn lựa và ưu tiên tìm kiếm và loan báo về Nước Thiên Chúa trước, còn mọi chuyện khác, Chúa sẽ lo cho sau. Con đường đi tìm Chúa là con đường con đường của từ bỏ… Tuy nhiên, muốn đạt được hạnh phúc thật thì phải lựa chọn trong tinh thần dứt khoát.
Nếu cuộc đời con người là một chuỗi những chọn lựa, thì chính những chọn lựa ấy sẽ dệt nên cuộc đời riêng của mỗi người. Nếu cuộc đời người Kitô hữu là một chọn lựa dứt khoát cho việc tìm kiếm Nước Thiên Chúa, thì đó chính là một chuỗi những lời đáp trả tiếng Chúa vang lên từng phút giây trong cuộc sống.
Nhìn lại những chọn lựa hằng ngày, chúng ta chợt giật mình, vì thấy chúng ta thường hay chọn mình: sở thích của mình, tự do của mình, hạnh phúc của mình, gia đình của mình… Chúng ta chọn tất cả những gì ít nhiều dính dáng đến bản thân. Nhưng Đức Giêsu lại dạy: “Hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa trước đã, còn mọi sự khác, Người sẽ thêm cho” (Mt 6,33).
Ơn gọi của Êlisa đến trong lúc ông đang cày ruộng, đang làm những công việc hàng ngày. Ơn gọi của Phêrô xảy đến khi ông đang thả lưới, của Môsê khi ông đang chăn chiên, của Mathêu khi ông đang ngồi bàn thu thuế… Ơn gọi tiêu biểu của mỗi cá nhân là ở trong bổn phận hàng ngày. Sống ơn gọi của mình là biết chọn lựa và ưu tiên. Đó cũng là lời mời gọi, hãy đơn giản hoá cuộc sống.
Cuộc sống thật đơn giản vì nó vốn rất đơn giản. Khi còn nhỏ thì đơn giản, lớn lên trở nên phức tạp. Khi nghèo khó thì đơn giản, lúc giàu có trở nên phức tạp. Khi thất thế thì đơn giản, lúc có địa vị thì trở nên phức tạp. Tự nhận bản thân đơn giản, đánh giá người khác phức tạp. Thật ra, thế giới này rất đơn gỉan chỉ có lòng người là phức tạp. Mà suy cho cùng thì lòng người cũng đơn giản, chỉ vì có lợi ích chi phối nên con người mới trở nên phức tạp. Đời người, đơn giản thì vui vẻ. Nhưng người vui vẻ được mấy người. Đời người, phức tạp thì phiền não. Nhưng người phiền não thì quá nhiều. Trong cuộc đời mỗi người đều không thể tránh khỏi những lúc buồn phiền, lo lắng thậm chí là đau khổ. Người vui vẻ không phải là người không có buồn phiền, mà là người không để cho những nỗi buồn và niềm đau ấy khống chế” (St). Để sống bình an vui vẻ hạnh phúc, chúng ta chỉ cần sống đơn giản. Chúa Giêsu là người thích sống đơn giản và bình thường. Suốt ba năm rao giảng, Ngài mặc những chiếc áo, mang những đôi dép giản dị. Ngài không nghĩ mình là Thiên Chúa, nhưng đã hạ mình trở nên như tôi tớ rửa chân cho các môn đệ, để đến với người nghèo, bệnh nhân và tội nhân. Chúa Giêsu thích sự đơn sơ và bé nhỏ giữa đời thường. Bởi vậy, Ngài mới nhắn nhủ các môn đệ: “Thầy bảo thật anh em: nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời ” (Mt 18,4). Chúa Giêsu đã gieo vào lòng thế giới giá trị của yêu thương và phục vụ trong đơn giản âm thầm.
Đơn sơ là một đức tính quý báu trong linh đạo “thơ ấu thiêng liêng” của thánh Têrêxa Hài Đồng. Sống đơn sơ và giản dị. Đối với những tâm hồn đơn sơ, không cần có những phương thế phức tạp. Nếp sống của Têrêxa luôn trong sáng, thành thực và tự nhiên. Con đường thơ ấu thiêng liêng là sống cuộc sống đơn sơ, yêu mến Chúa, hướng tới trọn lành. Sống đơn giản mới có được tinh thần thanh thoát và nhẹ nhàng, chúng ta mới nhạy bén để sống theo hướng dẫn của Thần Khí chứ không theo xác thịt, vì “anh em được gọi để hưởng tự do.”
Lm Giuse Nguyễn Hữu An
From: Langthangchieutim
Thuê côn đồ chém chồng, nữ Việt kiều Mỹ lãnh 18 tháng tù
Thuê côn đồ chém chồng, nữ Việt kiều Mỹ lãnh 18 tháng tù
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Mâu thuẫn trong hôn nhân với chồng là bác sĩ thẩm mỹ ở Việt Nam, nữ Việt kiều Mỹ thuê côn đồ chém chồng với giá 1 tỷ đồng ($42,830).
Theo báo Zing, trưa ngày 26 Tháng Sáu, 2019, Tòa Án Nhân Dân Sài Gòn đã tuyên phạt bà Vũ Thụy Hồng Ngọc (41 tuổi, Việt kiều Mỹ) 18 tháng tù; ông Phan Nguyễn Duy Thanh (38 tuổi), giám đốc Công Ty Trách Nhiệm Hữu Hạn Bảo Vệ Song Thanh (ở quận Tân Phú)15 tháng tù về tội “Cố ý gây thương tích” với Bác Sĩ Chiêm Quốc Thái (45 tuổi), giám đốc Bệnh Viện Thẩm Mỹ Việt Mỹ (Sài Gòn), chồng cũ của bà Ngọc.
Tại toà, bà Ngọc cho rằng mình chỉ thuê người đánh chứ không phải chém ông Chiêm Quốc Thái. Việc ông Thanh chém là ngoài ý muốn mình. Ngoài việc tố chồng lên mạng nói xấu mình, bà Ngọc còn tố bị ông Thái và nhiều nhân viên đánh thâm tím, bầm dập hết mặt mày.

Sau khi tòa tuyên án, ông Chiêm Quốc Thái cho biết sẽ kháng cáo yêu cầu Tòa Án Nhân Dân Cấp Cao tại Sài Gòn “xem xét trách nhiệm của Bác Sĩ Trần Hoa Sen.” Riêng mức án của bà Ngọc, ông Thanh và các bị cáo khác ông Thái nói: “Như vậy là được, họ đã trả giá cho hành vi của mình.”
Báo VNExpress dẫn cáo trạng cho biết năm 2011, bà Ngọc và ông Thái kết hôn sau nhiều năm sống với nhau như vợ chồng ở quận 2 (thành phố Sài Gòn). Đến năm 2015 hai người thường xảy ra mâu thuẫn nên ông Thái ra ngoài ở. Mấy tháng sau bà Ngọc làm đơn ly hôn và phân chia tài sản trị giá hàng trăm tỷ đồng.
Đầu Tháng Ba, 2018, trong một lần đến nhà bạn là nữ Bác Sĩ Trần Hoa Sen (làm việc tại một phòng khám ở quận 5) chơi, bà Ngọc gặp ông Thanh.
Bà Ngọc tâm sự cho ông Thanh biết chuyện bị ông Thái “nói xấu trên mạng xã hội” và cả hai đang làm thủ tục ly hôn.
Thấy giám đốc công ty vệ sĩ đồng cảm với mình, bà Ngọc bàn với ông Thanh kế hoạch trả thù. Sợ người nhà nữ bác sĩ biết chuyện, bà Ngọc kéo ông Thanh vào phòng riêng và đặt vấn đề “đánh dằn mặt và gây thương tích nhẹ” cho ông Thái với giá một tỷ đồng. Một tuần sau, Ngọc bỏ 500 triệu đồng ($21,415)vào túi xách mang đến phòng khám bà Sen nhờ chuyển cho ông Thanh.
Nhận được tiền, ông Thanh ra lệnh cho nhân viên là Chống Thín Sáng gọi đàn em đến công ty bàn kế hoạch thực hiện “hợp đồng” với bà Ngọc. Theo chỉ đạo của ông Thanh, ông Sáng đi mua ba điện thoại rẻ tiền cùng sim đưa cho đàn em làm phương tiện liên lạc.
Ông Thanh phân công bốn đàn em còn lại chia thành hai nhóm, mang hung khí, phối hợp theo dõi ông Thái trước cổng bệnh viện đợi cơ hội ra tay.
Tối 28 Tháng Ba, 2018, hai đàn em của ông Thanh phát hiện ông Thái cùng một người phụ nữ ra khỏi bệnh viện đến ăn tối tại nhà hàng trên phố đi bộ Nguyễn Huệ (quận 1) nên bám theo. Khoảng 10 giờ tối khi ông Thái vừa ra khỏi nhà hàng, nhóm đàn em ông Thanh cầm dao xông đến chém. Nạn nhân bỏ chạy, chui vào xe hơi nhưng bị cả đám đuổi theo chém trúng lưng và vai rồi lên xe gắn máy tẩu thoát.
Ông Thái được đưa đến bệnh viện cấp cứu, thương tật 5%. Tuy ông Thái không yêu cầu bồi thường nhưng làm đơn đề nghị điều tra, khởi tố những người chủ mưu, ra tay chém mình.
Ông Thanh cùng năm đồng phạm thừa nhận được bà Ngọc thuê “xử” ông Thái. Mỗi đàn em được ông Thanh trả 30 triệu đồng ($1,284).
Ngày 24 Tháng Năm, 2018 khi bà Ngọc đang làm thủ tục xuất cảnh về lại Mỹ tại phi trường Tân Sơn Nhất thì bị cảnh sát bắt giữ.
Cả bà Ngọc và ông Thanh khai bà Sen biết chuyện họ thuê người chém ông Thái. Thế nhưng, bà Sen cho rằng “không biết số tiền Ngọc chuyển cho Thanh là bao nhiêu, nhằm mục đích gì” nên sau ba lần Viện Kiểm Sát Nhân Dân ở Sài Gòn trả hồ sơ điều tra vai trò của bà Sen nhưng cơ quan điều tra nhận định “chưa đủ cơ sở để xử lý hình sự.” (Tr.N)
TỪ BỎ: NGUYỆN ƯỚC CỦA MỖI NGƯỜI
TỪ BỎ: NGUYỆN ƯỚC CỦA MỖI NGƯỜI
“Vũ trụ và thời gian là một điệu nhảy của Chúa trong sự trống rỗng. Sự tĩnh lặng của địa cầu là âm nhạc của một tiệc cưới. Nếu chúng ta cứ kéo dài tình trạng hiểu lầm về những hiện tượng của cuộc sống, chúng ta càng phân tích chúng ra thành những kết cuộc vô nghĩa và mục đích phức tạp từ chính những khúc mắc của mình, chúng ta càng chìm sâu vào phiền muộn, phi lý, và tuyệt vọng.
Nhưng thật ra những điều đó không có quan trọng lắm, bởi vì không có tuyệt vọng nào của chúng ta có thể thay đổi được thực tế của vạn vật, hay làm nhem nhuốc đi niềm vui của điệu nhảy của vũ trụ mà nó luôn tồn tại. Thực sự chúng ta đang ở giữa nó, và nó luôn ở giữa chúng ta, vì dầu muốn hay không, nó là nhịp đập trong huyết quản của chúng ta. Tuy nhiên, sự thật vẫn mời gọi chúng ta biết quên đi chính mình, gởi gắm những gì riêng tư của chúng ta vào ngọn gió và cùng hoà chung vào điệu nhảy.”
Thomas Merton – New Seeds of Contemplation.
Khi đọc những lời tâm sự trên của Thầy Thomas Merton các bạn có thể nhận ra được sự thật của những lời nói ấy, sự thật được thốt ra từ một con tim đã khắc khoải với cuộc sống ngay từ thời thơ ấu. Lớn lên trong hoàn cảnh thiếu bóng người cha và khi ông lên sáu lại mất mẹ. Rồi ông theo người cha lang thang đây đó và bỏ lại một người em nhỏ cho họ hàng bên ngoại chăm sóc. Nhưng những khắc khoải riêng tư ấy chẳng lấy đi được niềm vui trọn vẹn mà Thiên Chúa dành cho tất cả chúng ta nói chung, và Thầy Thomas Merton nói riêng; những tâm tình nặng trĩu của chúng ta chẳng bao giờ làm biến mất ánh nắng mặt trời dù chỉ là một tia nắng nhỏ; những bạo hành trên thế giới chẳng bao giờ lấy đi được khung trời xanh biếc; những lo lắng của chúng ta chẳng làm tắt tiếng chim kêu. Gió vẫn thổi, mây vẫn trôi, đồi núi vẫn chập chùng, và sóng biển vẫn reo hò – không có gì thay đổi, và vũ trụ vẫn nhảy múa với bản tình ca tạo dựng. Đây chính là sự thật.
“Tuy nhiên, sự thật vẫn mời gọi chúng ta biết quên đi chính mình… và cùng hoà chung vào điệu nhảy.” Quên đi chính mình là điều mà Chúa Giêsu muốn nhắc nhở chúng ta trong bài Phúc Âm Luca chương 14. Ngài mời gọi chúng ta từ bỏ mọi sự và vác thập giá để theo Ngài. Sở dĩ lời mọi gọi “từ bỏ” và “vác thập giá mình” luôn đi đôi với nhau vì “từ bỏ” tự chính nó là một một thập giá nặng nề cho mỗi một người chúng ta. Chúng ta có thể bỏ lối sống cũ để bước vào nề nếp của cuộc sống mới khi rời bỏ quê hương, khi lập gia đình, khi chọn cuộc sống tu trì, khi rời cuộc sống quen thuộc để đi làm ăn xa, v.v…, thế nhưng để buông thả sự “mất mặt” hoặc đón nhận sự thua thiệt là một cái gì đó chúng ta khó mà chấp nhận được. Có lẽ vì vậy trong Phúc Âm, Chúa Giêsu không nói đến thập giá của người khác nhưng Ngài nói đến “vác thập giá mình.”
Lắm lúc chúng ta hay cho rằng người này hoặc người nọ, cái này hoặc cái nọ là thập giá của mình. Chúng ta chưa bắt tay vào việc mà đã thấy sự nặng nề của cây thập giá, nhưng thật ra điều đó có lẽ là một sự cố chấp hơn là sự thật. Làm sao nó là thập giá của mình khi mình không để nó đè nặng trên vai, khi mình chọn Chúa cùng đồng hành và tin rằng mọi nặng nhọc của chúng ta đã có Con Một Thiên Chúa gánh vác, khi mình thật sự tin vào lời hứa của Ngài, “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghĩ ngơi bồi dưỡng” (Mt. 11:28)? Hãy sống ơn cứu độ ngay từ lúc này, và hãy để Chúa Giêsu trả giá dùm mình bằng cách dâng lên tất cả những gì làm cho tâm hồn ta nặng nề, dù đó là điều làm cho ta mất mặt, lo lắng cho người thân đang trải qua những khó khăn, đang bị dày vò vì gia đình không hạnh phúc, hoặc cái gì đó làm cho ta cảm thấy thua thiệt. Vì nếu chúng ta chưa biết buông thả và tin tưởng vào Chúa Giêsu và mang lấy ách nhẹ nhàng của Ngài, chúng ta thật sự không đáng là môn đệ Ngài. Hãy sống với Ngài trong bằng an và “hãy gởi gắm những gì riêng tư của chúng ta vào ngọn gió và cùng hoà chung vào điệu nhảy” của bản tình ca tạo dựng.
Ở đây chúng ta không nói đến một lối sống thờ ơ vô trách nhiệm với những gì chúng ta cần phải làm hoặc làm lơ không đối diện với những gì chúng ta cần đối diện, nhưng hãy sống và làm tất cả với con tim và trong sự phó thác. Thật ra chúng ta không làm chủ được gì: thời gian, bệnh tật, sự yếu đuối của con người, những gì xảy ra trong chốc lát hoặc ngày mai. Thậm chí chúng ta không có thể mang lại bình an cho người khác khi con tim mình gặp những chuyện không vui. Hãy đối diện những bất toàn và giới hạn của mình với Đấng đã đối diện những bất toàn và giới hạn của Ngài như là một con người với Thiên Chúa Cha. Chúng ta nên sống mỗi ngày và bám vào Chúa Giêsu như người đang bị đắm thuyền bám vào cái phao, vì thực sự đó là cuộc sống của chúng ta. Chúng ta biết rằng sống phó thác thật không dễ vì chúng ta ai cũng muốn mọi sự xảy ra như ta mong muốn hoặc trong phạm vi chúng ta có thể hiểu và chấp nhận được. Tuy nhiên cuộc sống không bao giờ như chúng ta định và hành trình thiêng liêng là một hành trình đi vào trong thế giới bí ẩn của Thiên Chúa nơi chúng ta chẳng bao giờ hiểu và biết nhưng chỉ biết phó thác. Vì thế, chúng ta vẫn cứ tiếp tục xin ơn để biết sống phó thác và đừng bao giờ bỏ cuộc. Đừng quá chú tâm vào bản thân mình với những bất toàn của nó hoặc những gánh nặng mà nó đang mang, cũng như những lời nói không mấy thiện cảm mà quên đi sự hiện diện của một vũ trụ vô cùng tráng lệ Thiên Chúa đang ban cho để chúng ta làm chủ và thưởng thức. Hãy cùng vui với tạo vật và tri ân tâm tình Thiên Chúa dành cho con người. Hãy để nụ cười hồn nhiên của một em bé xoá tan đi nỗi buồn của mình.
Mong rằng mỗi người chúng ta biết nhận ra Chúa Giêsu là Thầy và là Chúa của mình, biết tin tưởng đủ để buông thả mọi sự cho Ngài, biết xin ơn sống ơn cứu độ ngay trong hiện tại, có như thế chúng ta mới đáng là người môn đệ thật sự của Ngài.
Củ Khoai
TINH THẦN QUỐC DÂN CỦA NGƯỜI NHẬT QUA CHUYỆN “NGƯỜI PHU XE HIẾM CÓ”:
Một câu chuyện của Phan Bội Châu.
Nếu là ở Việt Nam chắc cụ bị chặt chém hết đường đỡ rồi.
Nước Nhật vĩ đại từ những điều nhỏ nhất, thật khâm phục

TINH THẦN QUỐC DÂN CỦA NGƯỜI NHẬT QUA CHUYỆN “NGƯỜI PHU XE HIẾM CÓ”:
Cuối năm 1905, Phan Bội Châu và Tăng Bạt Hổ dành dụm được vài đồng bạc làm hành phí để lên Tokyo tìm cho được anh học sinh Trung Quốc, quê Vân Nam có tên Ân Thừa Hiến. Xuống khỏi xe lửa, 2 người gọi một phu xe và đưa danh thiếp “Ân Thừa Hiến” ra. Người phu không biết chữ Hán bèn đi tìm một đồng nghiệp khác biết chữ. Người này viết chữ trao đổi: “Bạn tôi không thông chữ Hán nên tiến tôi với các ông. Tôi biết chữ Hán nên nếu muốn đi đâu, các ông cứ viết chữ ra là tôi đưa các ông tới”.
Nói rồi, người phu đưa 2 ông tới Chấn Võ Học Hiệu, hỏi học sinh Ân Thừa Hiến. Té ra anh này đang thuê nhà nơi khác chờ qua năm, không ai biết ở đâu.
Người phu xe nghĩ một lúc rồi kéo xe vào bên đường và nói: “Các ngài hãy cứ chờ tôi ở đây vài ba tiếng, tôi đi tìm chỗ ở của người đó, rồi sẽ quay lại”.
Đứng chờ từ 2h đến 5h chiều, Phan Bội Châu và Tăng Bạt Hổ nghĩ, Tokyo quá rộng, lữ quán có muôn nhà, tìm chỗ ở một học sinh Tàu, gốc Vân Nam chỉ biết tên thiệt không lấy gì làm chắc, nếu cùng một nết với dân Việt, e sẽ khốn nạn với vấn đề tiền nong… Ai dè sau 3h, anh phu xe mừng rỡ chạy về, dắt hai người đi thêm 1 tiếng, đến một lữ quán có treo biển với hàng chữ “Thanh quốc Vân Nam lưu học sinh Ân Thừa Hiến”.
Giờ mới hỏi đến tiền công, anh phu nói: “Hai hào năm xu”.
Phan Bội Châu làm lạ, rút một đồng bạc ra trao và tỏ tấm lòng đền ơn. Người phu xe đáp lại khảng khái: “Theo quy luật Nội vụ sảnh đã định thì từ nhà ga Tokyo đến nhà trọ này, giá xe chỉ có ngần ấy. Vả lại các người là ngoại quốc, yêu mến văn minh nước NHẬT mà đến đây; Vậy ta nên hoan nghênh các vị, chứ không phải hoan nghênh tiền bạc đâu. Bây giờ, các người cho tôi tiền xe vượt quá lệ, thế là khinh bạc người NHẬT BẢN đó!”.
Phan Bội Châu, Tăng Bạt Hổ tạ ơn người phu xe đáng kính, lòng thêm tủi!
Than ôi! Trí thức trình độ dân nước ta xem với người phu xe Nhật Bản, chẳng dám chết thẹn lắm hay sao!
(Tự phán, Phan Bội Châu)
*** Tại đây có nhiều câu chuyện thú vị! Hãy để lại biểu cảm để tôi biết bạn đã đọc. Bạn có thể Share nếu muốn!!!
Khí phách Trần Long Phi 20 tuổi và Huỳnh Đức Thanh Bình 23 tuổi!


Khí phách Trần Long Phi 20 tuổi và Huỳnh Đức Thanh Bình 23 tuổi!
Huỳnh Đức Thanh Bình đề nghị Ls không cần viện dẫn tình tiết có lợi cho mình, không xin giảm nhẹ hình phạt nhưng Bình lại đề nghị giảm án cho 3 người còn lại, trong một phiên toà diễn ra chóng vánh (hơn 3 giờ đồng hồ sáng 24/6/2019) tại TpHCM về “Tội hoạt động lật đổ chính quyền…” theo Điều 109 BLHS.
10 năm tù vì hoạt động yêu nước cho một sinh viên 23 tuổi, Trường Đại học Kinh tế Tài chính Tp.HCM!
Dưới là bài thơ của Binh :
TỰ LÒNG
Phận trời sanh trong nước non này
Trưởng thành trai chí tận trời mây
Kiếp số nổi trôi trong thời loạn
Nhìn đời rơi lệ viết nơi đây…
Thương đồng bào mình vận nổi trôi
Thương những mảnh đời đầy tăm tối
Thương người yêu nước trong tù ngục
Thương đất trời Nam tan nát rồi…
Hận kẻ tay sai bọn bán nước!
Hận kẻ tàn phá quê hương ta!
Hận kẻ lừa người dối trời đất!
Hận kẻ đàn áp nhân dân ta!
Loạn thời lạc thế khổ bi ai
Thế thái nhân gian lắm bi hài
Thắt lòng chua xót tâm tự ngẫm
Quyết hiến thân này góp tương lai
Nhị thập niên sanh chất trong lòng
Thất phu hữu trách luyện Tâm công
Thẹn tài không bì được Công Cẩn
Trí mọn không thể như Tử Phòng
Chất chứa trong tâm bầu nhiệt huyết
Thổi cháy bùng lên ngọn lửa lòng
Thiêu rụi tà gian cùng dựng lại
Chấn hưng dân khí giống tiên rồng
Quốc thái dân an là tâm nguyện
Sống sao không uổng một kiếp người
Hiên ngang bất khuất trong trời đất
Sống làm hào kiệt, chết kiêu hùng.
Nếu một mai này tôi phải đi
Khổ nạn chông gai sinh tử thì,
Cha Mẹ tha lỗi con bất hiếu…
Công ơn dưỡng dục tâm khắc ghi!
Nếu một mai này tôi phải đi
Người thương tôi xin chớ đau lòng!
Kiếp này tôi trọn tình dân tộc
Nợ người kiếp sau sẽ tương phùng…
Đời này hoài bão tấm lòng son
Dù cho nước chảy khi đá mòn
Hồn trao dân tộc nguyện dâng hiến
Chỉ mong ta mất, nước non còn !
Huỳnh Đức Thanh Bình./.
17.10.2017 – Sài Gòn





