Ông Tập không còn nhiều thời gian’ khi hai sự kiện quan trọng đang tới gần

Ông Tập không còn nhiều thời gian’ khi hai sự kiện quan trọng đang tới gần
Phạm Duy

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình. 
Ảnh: Hoàng Đình Nam

Tóm tắt bài viết
Theo giáo sư Bùi, ông Tập đang đứng trước những lựa chọn khó khăn để giải quyết 2 vấn đề trọng yếu: cuộc chiến tranh thương mại Mỹ – Trung và phong trào biểu tình ở Hồng Kông. 

Đối với cuộc chiến thương mại, nếu vòng đàm phán tới thất bại, ông Tập sẽ còn gặp khó khăn hơn nữa để đạt được một thỏa thuận vì chiến dịch tranh cử tổng thống Mỹ sẽ sớm nóng lên. Nhưng nếu ông Tập đáp ứng các yêu cầu khắt khe của Mỹ, thì sẽ có nguy cơ bị chỉ trích là chấp nhận một “hiệp ước bất bình đẳng” từ giới lãnh đạo Trung Quốc.

Đối với phong trào biểu tình hiện nay ở Hồng Kông, nếu Hồng Kông trở nên khó kiểm soát, Bắc Kinh sẽ có thể thực hiện đàn áp và dẫn tới phải chịu các lệnh trừng phạt quốc tế cứng rắn, đồng thời cũng có khả năng làm thất bại các cuộc đàm phán thương mại. Nếu Hồng Kông bị đàn áp, gần như sẽ đảm bảo sự tái thắng cử của Tổng thống Thái Anh Văn ở Đài Loan.

Ông tập không có được nhiều lời khuyên thật lòng từ thân cận, không rõ ông đang nghiêng về hướng nào, nhưng ông không có nhiều thời gian để quyết định.
Giáo sư khoa học chính trị Bùi Mẫn Hân (Minxin Pei) tại Đại học Claremont McKenna (California, Hoa Kỳ) cho rằng đây là thời điểm khó khăn của Tập Cận Bình, với những lựa chọn không dễ dàng về thương mại, chính trị và Hồng Kông, theo Nikkei.

Giáo sư Bùi cho biết, mặc dù tại Hội nghị thượng đỉnh G-20 ở Osaka, Nhật Bản vào đầu tháng 7, ông Tập đã cố gắng nói chuyện với Tổng thống Mỹ Donald Trump để nối lại các cuộc đàm phán thương mại Mỹ – Trung bị đình trệ, nhưng những khoảng trống lớn cần phải được giải quyết, và triển vọng đạt được một thỏa thuận, vẫn chưa chắc chắn. Trong khi đó, cuộc biểu tình leo thang chống lại luật dẫn độ gây tranh cãi ở Hồng Kông cũng đang thử nghiệm khả năng giải quyết khủng hoảng của ông Tập.

Minxin Pei (Bùi Mẫn Hân), giáo sư về khoa học chính trị tại Claremont McKenna College (California, Mỹ) và là tác giả của “Chủ nghĩa Tư bản Thân hữu của Trung Quốc”, (Ảnh: Cmc)
Trong cả 2 trường hợp, Trung Quốc đòi hỏi phải có được giải pháp nhanh chóng.

Ngày 1/10 năm nay, là kỷ niệm 70 năm thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Ông Tập rõ ràng muốn giới thiệu những thành tựu của đất nước dưới sự lãnh đạo của mình trong 7 năm qua. Việc thất bại trong việc cố gắng chấm dứt chiến tranh thương mại Mỹ – Trung và nỗ lực xoa dịu cuộc khủng hoảng Hồng Kông, sẽ không những làm lễ kỷ niệm mất vui, mà còn làm dấy lên những nghi ngờ về khả năng lãnh đạo của ông.

Bên cạnh đó, Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã không triệu tập hội nghị toàn thể kể từ tháng 2/ 2018. Theo quy ước của ĐCSTQ, một hội nghị toàn thể (lần thứ tư của Ủy ban Trung ương hiện tại) phải được tổ chức trước cuối năm. Nếu như ông Tập không đạt được thỏa thuận với Tổng thống Trump hoặc dập tắt được tình trạng bất ổn ở Hồng Kông mà không có bạo lực, thì 2 vấn đề này có thể là chủ đề bàn luận khó chịu của hơn 300 quan chức cao cấp của ĐCSTQ tại hội nghị này.

“Thật không may cho ông Tập, việc kết thúc cuộc chiến thương mại và dập ‘ngọn lửa’ ở Hồng Kông, đặt ra những lựa chọn không hề dễ chịu”, ông Bùi bình luận.

Chiến tranh thương mại Mỹ – Trung: tiến thoái lưỡng nan
Giáo sư Bùi cho rằng đối với cuộc chiến tranh thương mại, ông Tập sẽ là bên có “phát súng cuối cùng”, vì các cuộc đàm phán thương mại Mỹ – Trung đã bị phá vỡ 2 lần trước đó (vào tháng 5/2018 và tháng 5/2019) và nếu vòng đàm phán này kết thúc trong thất bại, điều đó sẽ còn khó khăn hơn nữa cho việc đạt được một thỏa thuận, khi chiến dịch tranh cử tổng thống Mỹ sẽ sớm nóng lên, và sẽ hạn chế khả năng thỏa hiệp của ông Trump.

Nhưng nếu ông Tập đáp ứng các yêu cầu nghiêm ngặt của Washington, như duy trì thuế quan trừng phạt ngay cả sau khi đạt được thỏa thuận và luật hóa các biện pháp thực thi một phía, thì sẽ có nguy cơ ông Tập bị chỉ trích là chấp nhận một “hiệp ước bất bình đẳng”.

Làm phức tạp thêm tính toán của ông Tập là nhận thức hiện đang ăn sâu trong các nhà lãnh đạo hàng đầu Trung Quốc, rằng thỏa thuận thương mại với Mỹ dù thành công thì vẫn gây thiệt hại cho Trung Quốc. Hầu hết các nhà lãnh đạo doanh nghiệp thấy rằng việc tìm nguồn cung ứng từ Trung Quốc cho thị trường Mỹ sẽ khiến họ phải chịu những bất lợi do xu hướng chống Trung Quốc của Washington. Cách duy nhất để giảm thiểu rủi ro này là chuyển một số hoặc tất cả chuỗi cung ứng của họ ra khỏi Trung Quốc. Ngoài ra, cuộc chiến công nghệ Mỹ – Trung, một mặt trận khác trong cuộc chiến đang diễn ra giữa những người khổng lồ, khó có thể chấm dứt ngay cả khi Bắc Kinh và Washington đạt được thỏa thuận thương mại.

Nếu chấp nhận thỏa thuận với Tổng thống Trump, ông Tập sẽ mất mặt, nhưng gặt hái được những lợi ích thực sự, mặc dù có giới hạn. (Ảnh: Reuters)Nếu chấp nhận thỏa thuận với Tổng thống Trump, ông Tập sẽ mất mặt, nhưng gặt hái được những lợi ích thực sự, mặc dù có giới hạn. (Ảnh: Reuters)
Theo giáo sư Bùi, để chống lại cái giá phải trả này, ông Tập phải cân nhắc những lợi ích bề mặt hạn chế. Trong ngắn hạn, chấm dứt cuộc chiến thương mại sẽ thể hiện khả năng lãnh đạo của ông Tập, giúp ông thoát khỏi chủ đề bàn luận khó chịu, và khôi phục hình ảnh của mình như một người lãnh đạo mạnh mẽ, có khả năng đưa ra quyết định khó khăn. Ông Tập cũng có thể tập trung vào ưu tiên hàng đầu của mình: cung cấp một ‘bảng thành tích’ đáng tin cậy cho ĐCSTQ trong 3 năm tới, để đảm bảo nhiệm kỳ thứ ba của ông.

Một thỏa thuận thương mại ngay cả với giá trị dài hạn bị giảm sút, vẫn có thể giúp giảm bớt sự rơi tự do trong quan hệ Mỹ – Trung. Nếu một thỏa thuận như vậy mang lại đủ lợi ích cho doanh nghiệp Mỹ, Bắc Kinh có thể giành lại được sự tin tưởng của họ và họ sẽ không rời đi.

Tuy nhiên, ông Tập chỉ có thể có được những lợi ích này bằng cách chịu trách nhiệm cá nhân trong việc chấp nhận thỏa thuận của ông Trump, với những điều khoản không như mong đợi. Ông Tập sẽ bị mất mặt, nhưng thu được lợi ích thực, mặc dù bị giới hạn.

Media player poster frame
Trung Quốc điêu đứng dưới thời cảnh sát quốc tế Donald Trump
Đối với phong trào biểu tình ở Hồng Kông
Cuộc biểu tình rầm rộ ở Hồng Kông khiến ông Tập gặp tình huống khó xử tương tự.

Giáo sư Bùi cho rằng Bắc Kinh rõ ràng đang phải đối mặt với cuộc khủng hoảng chính trị nghiêm trọng nhất kể từ khi tiếp quản thuộc địa cũ của Anh năm 1997. Phong trào phản kháng tập trung vào dự luật dẫn độ đã vượt qua ‘lằn ranh đỏ’ được nêu trong bài phát biểu năm 2017 của ông Tập nhân kỷ niệm 20 năm Hồng Kông được trao trả lại Trung Quốc. Khi đó, ông Tập nói: “Bất kỳ nỗ lực nào gây nguy hiểm cho chủ quyền và an ninh của Trung Quốc, thách thức quyền lực của chính quyền trung ương và quyền hạn của Đạo luật Cơ bản của Đặc khu hành chính Hồng Kông hoặc sử dụng Hồng Kông để thực hiện các hoạt động xâm nhập và phá hoại đối với đại lục là một hành động vượt qua lằn ranh đỏ, và hoàn toàn không thể chấp nhận được”.

Cảnh sát chống bạo động của Hồng Kông sẽ khó có thể, hoặc thậm chí sẵn sàng, áp dụng các biện pháp tàn bạo. (Ảnh: ReutersCảnh sát chống bạo động của Hồng Kông sẽ khó có thể, hoặc thậm chí sẵn sàng, áp dụng các biện pháp tàn bạo. (Ảnh: Reuters).
Nhưng đè bẹp cuộc biểu tình rầm rộ bằng bạo lực có lẽ cần phải sử dụng quân đội đóng quân tại Trung Quốc, bởi vì cảnh sát chống bạo động ở Hồng Kông sẽ khó có thể, hoặc thậm chí sẵn sàng áp dụng các biện pháp tàn bạo cần thiết để tái khẳng định quyền kiểm soát.

Một cuộc đàn áp theo kiểu Thiên An Môn ở Hồng Kông chắc chắn sẽ báo hiệu sự kết thúc của “Một quốc gia, hai chế độ”. Bên cạnh việc khiến thành phố trở nên khó kiểm soát, Bắc Kinh sẽ kích hoạt các lệnh trừng phạt quốc tế cứng rắn, bao gồm cả việc thu hồi Đạo luật Chính sách Hồng Kông của Mỹ, coi thành phố này là một thực thể riêng biệt với Trung Quốc. Một cuộc đàn áp cũng có khả năng sẽ làm thất bại các cuộc đàm phán thương mại Mỹ – Trung, giáo sư Bùi nhận định.

Tình trạng bất ổn liên tục ở Hồng Kông sẽ làm hỏng các lễ kỷ niệm 70 năm quốc khánh Trung Quốc, nhưng một cuộc đàn áp bạo lực có thể còn tồi tệ hơn (vào năm 1989, lễ kỷ niệm 40 năm quốc khánh Trung Quốc hầu như không được tổ chức vì vụ đàn áp Thiên An Môn).

Ông Tập cũng sẽ cần xem xét tác động của một cuộc đàn áp ở Hồng Kông đối với Đài Loan, nơi sẽ tổ chức bầu cử tổng thống và các nhà lập pháp vào tháng 1/2020. Việc đàn áp thô bạo các cuộc biểu tình của Hồng Kông, sẽ gần như đảm bảo sự tái thắng cử của Tổng thống Thái Anh Văn của Đảng Tiến bộ Dân chủ, ủng hộ độc lập cho Đài Loan.

Điều này khiến sự thỏa hiệp có vẻ là một phương án ít tổn thất hơn. Ông Tập sẽ cần chấp nhận các yêu cầu của người biểu tình: rút hoàn toàn dự luật dẫn độ, và sự từ chức của trưởng đặc khu Carrie Lâm. Những nhượng bộ như vậy rất khó khăn về mặt chính trị bởi chúng sẽ không chỉ khiến ông Tập bị chỉ trích vì thể hiện sự yếu kém, mà còn mang lại một chiến thắng rõ ràng cho các lực lượng dân chủ của Hồng Kông.

Media player poster frame
Lịch sử che giấu tội ác của chính quyền Trung Quốc

Theo giáo sư Bùi, nếu ông Tập muốn chơi trò chơi lâu dài, rõ ràng là ông ấy nên nhượng bộ trong cả 2 trường hợp. Nhưng nếu ông Tập cảm thấy rằng sự thỏa hiệp sẽ gây tổn hại không thể khắc phục cho quyền lực của mình, thì ông Tập phải bám vào các quan điểm lãnh đạo cứng rắn của ông, mặc dù có thể gây ra hậu quả lâu dài thảm khốc.

Theo ông Bùi, những người ôn hòa trong ĐCSTQ muốn ông Tập không chỉ đưa ra những thỏa hiệp cần thiết để vượt qua 2 cuộc khủng hoảng, mà còn bắt đầu rút khỏi các chính sách góp phần làm xấu đi mối quan hệ Mỹ – Trung, nhưng họ không chắc sẽ được ông Tập nghe đến. “Quyền lực đã được tập trung toàn bộ vào ông Tập đến mức chỉ có một vài người trung thành hiện mới có quyền tiếp cận ông”, ông Bùi cho biết. “Mà những người như vậy ngại đưa ra lời khuyên trong đó ngụ ý sự sai lầm của ông Tập hoặc làm tổn hại đến quyền lực của ông ấy, nên cách an toàn nhất đối với họ là điều chỉnh các khuyến nghị của mình cho các lựa chọn mà họ tin rằng ông Tập thích nghe hơn”, ông Bùi phân tích.

Cho đến nay thật khó để nói ông Tập đang nghiêng về hướng nào. Nhưng có một điều chắc chắn: “ông Tập không có nhiều thời gian”, giáo sư Bùi kết luận.

Image may contain: 1 person, standing and suit

Siêu nhân

Image may contain: 4 people, people smiling
Tinh Hoa

Siêu nhân

Sau khi tiêu diệt được con rồng đỏ Trung Cộng thì người có công lớn nhất dưới chướng của Donald Trump phải nhắc đến chính là Peter Navaro, người đã viết cuốn sách Chết bởi Trung Quốc, xuất bản năm 2011.

Giống như xưa kia, dưới thời Trụ Vương, thì Khương Tử Nha không được trọng dụng , thậm chí suýt bị mất mạng, mãi sau này tới thời Vũ Vương, ông mới được trọng dụng và mới có dịp thi triển hết tài năng giúp Vũ Vương diệt nhà Trụ!
Peter Navaro đã được Trump mời vào đúng vị trí quan trong trong cuộc thương chiến với Trung Cộng. Ông đã vạch ra các sách lược quan trọng nhắm toàn diện vào sự tấn công của Trung Cộng với Mỹ. Thực tế cho thấy là chỉ trong hơn 2 năm thì Mỹ đã lấy lại thế thương phong và dồn Trung Cộng vào đường cùng. Nền kinh tế dựa trên trộm cướp của Tàu cộng nay đang đi đến sự giải thể để làm nền tảng cho sự thay đổi lớn ở Trung Quốc.

Mấy chục năm với bao công sức ăn cắp công nghệ Mỹ, ăn cắp tiền tài và phá hoại nước Mỹ của Trung Cộng thì nay đã bị một siêu nhân Navaro trừng trị toàn diện, vặt tất cả những xúc tu, chân rết của con quái vật Tàu Cộng.

Bấy lâu nay, xem phim ảnh Holy wood thì người ta tưởng tượng về siêu nhân Mỹ phải trông rất bóng bẩy, cơ bắp, đẹp trai nhưng sự thực thì siêu nhân Mỹ ngoài đời lại trông rất giản dị nhưng sức mạnh thì có thể khuynh đảo địa cầu, xoay chuyển càn khôn, khiến cho nhà nước khủng bố Tàu cộng phải kinh khiếp!

Peter navaro giống như nhân vật Valhelsing trong bộ phim Ma cà rồng mà Trung Cộng giống như một con ma cà rồng chuyên đi hút máu người nhưng gặp phải khắc tinh Val helsing! Một thiên thần hạ thế để cùng với Trump tiêu diệt tập đoàn ma quỷ hại người lớn nhất hành tinh!

Một người anh hùng xứng đáng được dựng phim và đi vào lịch sử của Mỹ cũng như của dân tộc Trung Hoa.

Fb: Sứ giả.

Vì sao người dân Trung Quốc ‘mù tịt’ về biểu tình Hong Kong?

VOATIENGVIET.COM
Truyền thông Trung Quốc không hề đưa bất cứ tin tức gì về biểu tình Hong Kong, mạng xã hội bị kiểm duyệt chặt chẽ, trong khi người dân Trung Quốc thường bàng quan với các vấn đề chính trị, dân chủ hay nhân quyền, các nhà quan sát nh….

TIN NÓNG HỔI TỪ TRANG DÙ VÀNG-HỒNG KÔNG

Image may contain: 1 person, text

Võ Hồng Ly is with Võ Hồng Ly.

14.07.2019

TIN NÓNG HỔI TỪ TRANG DÙ VÀNG-HỒNG KÔNG : Đặc khu trưởng Hồng Kông, bà Carrie Lam đã đệ đơn xin từ chức nhưng Bắc Kinh không đồng ý. Bà Lam đang bị áp lực rất lớn vì những cuộc biểu tình không mệt mỏi của người dân Hồng Kông bất chấp sự gia tăng vũ lực đàn áp của cảnh sát trong khi bà cũng đang phải đối mặt với sự không hài lòng đến từ Bắc Kinh.

Bắc Kinh buộc bà Lam phải tại vị và giải quyết mớ hỗn độn do bà gây ra. Theo một số nguồn tin hành lang, không ai có thể giải quyết mớ hỗn độn này và không ai muốn lãnh chức để thay thế bà Lam trong hoàn cảnh hiện nay! Cả CY Leung và Carrie Lam đều không ai ngồi nổi ghế đặc khu trưởng đến hết nhiệm kỳ 5 năm, điều đó chứng tỏ Hồng Kông chẳng dễ xơi chút nào !

Giải pháp đây :

=> HÃY TRẢ QUYỀN TỰ QUYẾT DÂN TỘC VỀ CHO NGƯỜI DÂN HỒNG KÔNG !!!

=> HÃY TỔ CHỨC BẦU CỬ TỰ DO THEO PHỔ THÔNG ĐẦU PHIẾU !!!

CHUYỆN DỄ MÀ, CHỈ LÀ KHÔNG MUỐN GIẢI QUYẾT TRÁI Ý BẮC KINH MÀ THÔI !!!

https://t.co/ZZNx6gWZmA?amp=1

https://amp.ft.com/co…/e646dbba-a3e4-11e9-974c-ad1c6ab5efd1…

VIỆT NAM HAI LẦN ĐẢ TRÍ THỨC

9 hrs

Image may contain: one or more people and outdoor

Tâm Trần

VIỆT NAM HAI LẦN ĐẢ TRÍ THỨC

Giới trí thức Việt Nam có hai phen thất điên bát đảo.

LẦN THỨ NHẤT LÀ VỤ “NHÂN VĂN GIAI PHẨM”.

Vụ này nhiều người nghe nói rồi. Tôi chỉ tóm tắt vài dòng cho cánh trẻ hiểu qua.

Hồi những năm 50 của thế kỷ 20, có nhiều nhóm trí thức Việt Nam đòi tự do dân chủ cho văn hóa văn nghệ. Họ lên tiếng đòi tách văn nghệ ra khỏi sự lãnh đạo của Đảng.

Tạp chí NHÂN VĂN và tạp chí GIAI PHẨM MÙA THU là hai cơ quan ngôn luận của nhóm này nên mới có tên là vụ án Nhân Văn Giai Phẩm.

Ngày đó báo chí vẫn được tự do, không phải theo chỉ đạo của chính quyền.

Theo những người biết việc kể lại và sách sử viết, Tố Hữu kết hợp với Hoàng Văn Hoan đã ra sức bắt bớ và đánh đập phong trào này theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng.

Thực ra cây “đả cẩu bổng” mà hai người này sử dụng vốn do được trao bởi những người khác. Cao nhất là cố vấn TQ.

Trước tiên, hai tạp chí bị đình bản. Cụ Hồ ký sắc lệnh cấm tự do thành lập và in ấn báo chí năm 1958.

Tiếp theo là các hội nghị đấu tố để đánh nhóm NHÂN VĂN.

Đánh bằng bút thì có hội thảo ở ấp Thái Hà.

Cánh Nguyễn Đình Thi, Hoài Thành ghi điểm cao ngất trước mặt Tố Hữu vì cả hai đã ra sức tố cáo nhóm Nhân Văn một cách dữ dội.

Sau này cả hai đều được Tố Hữu tin dùng và nắm quyền cao chức trọng trong văn nghệ.

Trên giảng đường, Nguyễn Lân nhận lệnh đánh Trần Đức Thảo, Hoàng Tụy, Trương Tửu, Lê Văn Thiêm.

Hàng ngũ NHÂN VĂN tan rã và mất đoàn kết.

Tô Hoài trốn vào viện nằm. Nguyễn Tuân viết kiểm thảo nhận mình là bạc nhược suy đồi, rằng: VANG BÓNG MỘT THỜI là một tập sách độc hại, ủy mị và tiểu tư sản.

Chế Lan Viên cũng thế, tự vả vào mặt mình và phê phán tập ĐIÊU TÀN của mình một cách rất dã man.

Nguyên Hồng, Hữu Loan bỏ về quê thồ đá, làm ruộng và chăn vịt. Sống trong cơ hàn và ghẻ lạnh, bản thân họ và gia đình họ phải trả cái giá rất đắt.

Những người liên quan vụ án NHÂN VĂN có đến vài ngàn.

Tội lớn thì tù chung thân (Nguyễn Hữu Đang) tội nhỏ thì cách chức, viết kiểm điểm, đuổi về quê, treo bút.

Quang Dũng đang là một công tử tài hoa phong độ, đậm chất giai Hà thành, đột nhiên phải về Ba Vì chăn bò. Ông Xuân Sách mới có thơ rằng:

Tây Tiến xa rồi Quang Dũng ơi!
Về làm xiếc khỉ với đời thôi.
Nhà đồi một nóc chênh vênh lắm!
Thôi biết làm sao, hãy hỏi trời.

Mây đầu ô trắng, Ba Vì xanh.
Áo bào thay chiếu anh về đất.
Sông Mã gầm lên khúc độc hành.

Nhiều người bị truy bức dữ dội quá đã mắc chứng thần kinh phân liệt (Trần Dần, Nguyễn Hữu Đang).

Văn Cao, Phùng Quán bị treo bút gần hơn hai thập kỷ.

CUỘC ĐÁNH VĂN NGHỆ SỸ LẦN THỨ HAI THÌ ÍT NGƯỜI BIẾT HƠN.

Đó là những năm 80, chiến tranh đã kết thúc nhưng lòng người tản tác vì đói rét và bí bách.

Diễn biến của đợt đánh văn nghệ này có nhiều điểm khá thú vị.

Nhiều trí thức nhận ra, họ hy sinh cả tuổi thanh xuân để đi theo Đảng và cách mạng, cuối cùng cuộc sống chẳng cải thiện lên tẹo nào. Thậm chí còn đói hơn cả thời còn đánh nhau.

Không khí chán nản và nghi ngờ bao trùm lên tất cả. Lối quản lý tập trung quan liêu bao cấp làm cho cả nước lâm vào nạn đói trầm trọng.

Giáo sư Văn Như Cương đói quá, giống bao trí thức khác, ông phải ngăn căn hộ chung cư nhỏ bé của mình ra để nuôi lợn, tăng thu nhập. Quản lý đến hỏi, ông nói:

– “Sự thật là giống lợn đang nuôi Văn Như Cương. Không phải Văn Như Cương nuôi lợn nhé!”

Ban đầu, Văn nghệ sỹ đã thỏa sức vung bút, dưới sự cổ vũ của Nguyễn Văn Linh, Tổng bí thư. Ông Linh cho phép nghệ sỹ nói thẳng, nói thật tất cả mọi tâm sự.

Nhiều người ban đầu rụt rè, sau đó họ nói hăng quá đến nỗi chập điện, cháy cả hai cái micro!

Dương Thu Hương vừa nói vừa khóc. Nguyễn Đăng Mạnh bảo:

– “Trí thức Việt bị giam hãm lâu quá. Nay muốn nói thẳng thì cũng phải từ từ. Như con chim trong lồng lâu ngày quên cả mình biết bay. Muốn bay trở lại cũng phải có thời gian”.

Nhưng cũng chẳng mất nhiều thời gian để học cách hưởng thụ tự do như ông Mạnh nghĩ.

Phạm Tiến Duật nổ phát súng đầu bằng bài MÀU TRẮNG KHĂN TANG.

Đại ý nói về sự đau thương và vô nghĩa của chiến tranh Nam Bắc mà người ta quen mồm gọi là kháng chiến chống Mỹ?

Báo Văn Nghệ, Nguyên Ngọc cho đăng truyện ngắn CÁI ĐÊM HÔM ẤY ĐÊM GÌ? của Phùng Gia Lộc kể về chính quyền Thanh Hóa đưa người về thu thuế của dân.

Đó là một câu chuyện có thật. Sự độc ác và tàn nhẫn của cán bộ cộng sản Thanh Hóa được mô tả rõ đến nỗi ai đọc cũng chảy nước mắt. Nguyên Ngọc bảo anh em:

– “Cho đăng ngay đi. Tội đâu tôi chịu”.

Phùng Gia Lộc sau đó bị cán bộ Thanh Hóa truy sát rất gắt gao.

Trần Văn Thủy, đạo diễn phim tài liệu, nhà văn có tâm hồn và bản lĩnh lớn, đã được Nguyễn Văn Linh minh oan.

Trước đó, hai cuốn phim HÀ NỘI TRONG MẮT AI và CHUYỆN TỬ TẾ của ông đã bị cho là bôi nhọ chế độ.

Trần Văn Thủy có nguy cơ xộ khám. Nhờ có ông Đồng và ông Linh, hai phim đó được công diễn.

Nhiều nước thấy hay nên mua bản quyền.

Bộ văn hóa thông tin của ta thu về hơn 60 triệu USD, trong khi tác giả của nó vẫn bị theo dõi và nghi ngờ là phản động.

Hoàng Cầm viết tập thơ VỀ KINH BẮC trong đó nổi tiếng với bộ ba CÂY, LÁ, QUẢ.

Đó là cây tam cúc, quả vườn ổi, và lá diêu bông.

Hàm ý trách Đảng nói dối. Hứa hẹn đủ thứ mà chẳng làm được điều gì!

Nhưng chính Nguyễn Văn Linh sau đó đã giật mình. Ông nhận ra cởi trói văn nghệ có thể gây nên sự suy sụp của chế độ.

Ông quan sát hệ thống XHCN ở Đông Âu đang vỡ dần từng ngày, thậm chí từng giờ từng phút. Ông Linh hoảng quá, quay ra chỉnh đốn lại văn nghệ sỹ.

Trước hết, bắt Phạm Tiến Duật.

Cái tin ấy thật kinh hoàng. Vì ai cũng nghĩ việc thay thế Nguyễn Đình Thi của Phạm Tiến Duật chỉ còn là vấn đề thời gian.

Nên nhớ, Phạm Tiến Duật khéo ăn nói, nên khi ấy đã nổi như cồn. Nhà thơ quân nhân ấy đã đạt nhiều giải cao với LÁ ĐỎ, TIỂU ĐỘI XE KHÔNG KÍNH.

Nếu không có sự kiện viết bài MÀU TRẮNG KHĂN TANG thì tương lai của ông hẳn lên như diều. Rất có thể còn lên đến Ủy viên Trung ương, kế chân Tố Hữu!

Tiếp theo, Văn Cao bị tóm lần hai vì viết bài MÙA XUÂN ĐẦU TIÊN trong đó có nói câu:

“Từ đây người biết quê người, từ nay người biết yêu người.”

Vậy là chỉ một đời người nghệ sỹ đã vấp phải hai lần bị đánh đấm hội đồng.

“Tường cao rút ngược dây oan, dẫu là đá cũng nát gan lọ người!”

Văn Cao đang viết bản kiểm điểm thì bên ngoài, người ta hát bài TIẾN QUÂN CA của ông để chào cờ. Thật là trò chơi đắng lòng chỉ có ở Việt Nam.

Văn Cao tâm sự:

– “Khổ quá! Nhà thiếu ăn. Vợ bụng bầu sắp đẻ. Mình thì cứ viêm phổi. Ho mãi. Nhưng bên trong thôi thúc phải viết. Phải viết cái gì đó. Nhiều đêm chơi đàn khuya. Con quấy khóc. Vợ kêu réo ầm ầm. Mình thật không biết làm sao?”

Trung Tướng Trần Độ bị liệt vào hàng ngũ phản cách mạng. Trước đó chính ông là người bắc cầu cho NVL đối thoại với anh chị em nghệ sỹ.

Hoàng Cầm lại bị tóm lần thứ hai. Khi viết kiểm điểm, Hoàng Cầm thú nhận LÁ DIÊU BÔNG là bài thơ phản động.

Người chị ở trong đó chính là ám chỉ Đảng. Người em chính là giới văn nghệ sỹ.

Đảng hứa rằng đứa nào tìm được Lá Diêu Bông thì sẽ được yêu chị. Đứa em ngốc nghếch đi tìm hoài mà không hiểu rằng trên đời làm đếch gì có Lá Diêu Bông.

Vấn đề trở nên căng thẳng hơn khi người ta phát hiện ra tập bản thảo thơ VỀ KINH BẮC ấy được Văn Cao và Bùi Xuân Phái vẽ tranh minh họa.

Mà cả ông Xuân Phái và ông Văn Cao thì đều đã bị nằm trong tầm ngắm của an ninh, mật vụ.

Tình hình càng nghiêm trọng và khó thở thêm cho Hoàng Cầm khi tập bản thảo đó được đưa sang Pháp qua đường Đại sứ quán.

Đến tay nhạc sỹ Phạm Duy, ông ta cho phổ thành nhạc bài LÁ DIÊU BÔNG.

Người hiện đang giữ bộ bản thảo đó lại là đệ tử của sư thầy Làng Mai – Thích Nhất Hạnh.

Cả Thích Nhất Hạnh, Phạm Duy lúc đó đều bị chính quyền Việt Nam liệt vào diện phản động lưu vong cực kỳ nguy hiểm.

Đúng là chuyện khôi hài đầy nước mắt, Văn Cao và Hoàng Cầm bị đánh hai lần trong hai đợt chỉnh huấn.

Có lẽ trên thế giới cũng hiếm ai trúng liên tiếp hai đòn chí mạng trong một đời cầm bút như hai ông này.

Sau hai đợt đả trí thức này, người cầm bút Việt Nam trở nên yếu đuối và sợ hãi.

Họ né tránh sự thật, bàn chuyện bóng đá, bóng bàn, ngâm VINH – PHONG – HOA – TUYẾT – NGUYỆT giải khuây.

Nhân dân đau khổ bao quanh nhưng họ chẳng nhìn thấy.

Thơ xuôi tay như nước chảy xuôi dòng. Giáo dục Việt Nam theo đó, cũng tổn thất nặng nề./-

ĐỖ CAO SANG

Người biểu tình Hồng Kông đánh vào biểu tượng tài chính và kinh tế của Trung Quốc

About this website

VI.RFI.FR|BY RFI TIẾNG VIỆT

Dân cư Hồng Kông liên tục đưa ra những sáng kiến mới biểu hiện tinh thần bài Bắc Kinh. Ngày 13/07/2019, người biểu tình tập hợp tại khu vực đông người từ Hoa Lục sang buôn bán và tại những địa điểm đông du khách Trung Quốc. Tiêu bi…

Hoàng Nguyên Vũ – Giỏi và uy tín để làm gì khi không cứu người ?

samedi 13 juillet 2019

Hoàng Nguyên Vũ – 
Giỏi và uy tín để làm gì KHI KHÔNG CỨU NGƯỜI ?

* * *

Bệnh nhân chết do 4 giờ bị “bỏ mặc” ở Chợ Rẫy: Giỏi và uy tín để làm gì khi mà không cứu người?

Bệnh nhân Nguyễn Thị T (57 tuổi, ngụ Q8, TP.HCM) đã chết sau 4 giờ chuyển vào bệnh viện (BV) Chợ Rẫy để cấp cứu nhưng gần như đã bị bỏ mặc không thăm khám cho đến khi chết. Bệnh nhân này bị tiểu đường mãn tính, chiều ngày 9/7, bà hôn mê nên gia đình đưa vào Chợ Rẫy cấp cứu.

Theo gia đình, suốt 4 tiếng ở phòng cấp cứu, bệnh nhân được bố trí nằm trong phòng cấp cứu nhưng không được các bác sĩ thăm khám. Con trai của bệnh nhân, anh Cường, nhiều lần xin phòng cấp cứu chăm sóc mẹ anh nhưng bị các bác sĩ đuổi ra kèm theo lời gắt của một cô y tá: “Đâu phải một mình mẹ anh bị hôn mê đâu, ở đây biết bao nhiêu người hôn mê” (Báo Tuổi Trẻ đưa tin). Sau đó, bà T ngưng tim, hạ huyết áp rồi qua đời.

Cũng theo anh Cường, sau khi bà T mất, các bác sĩ Chợ Rẫy yêu cầu ký vào tờ giấy biên bản thỏa thuận hai bên, trong đó có nội dung: Bệnh viện không chịu trách nhiệm, đã báo trước với người nhà để nhận xác, nhưng gia đình không đồng ý ký và tự viết giấy tay xin xác mẹ về mai táng.

Cũng trao đổi với báo Tuổi Trẻ, phía BV Chợ Rẫy xác nhận bệnh nhân nhập cấp cứu trong tình trạng tỉnh, tiếp xúc được, dấu hiệu sinh tồn trong giới hạn bình thường và được lưu theo dõi tại khoa cấp cứu. Đến 23h10 ngày 9-7, bệnh nhân hôn mê, ngưng hô hấp tuần hoàn.

Về trách nhiệm, phía Chợ Rẫy cũng xác nhận: “Bác sĩ khám bệnh chưa có nhiều kinh nghiệm xử lý trên bệnh nhân có nhiều bệnh nền, chưa nhận định chính xác tình trạng của người bệnh, chưa tiên lượng được diễn biến có thể xảy ra. Trưởng tua trực cấp cứu theo dõi chưa sát tua trực. Việc phân công, sắp xếp chưa hợp lý để phát hiện và xử trí kịp thời khi người bệnh có diễn biến bất thường.Ngoài ra, một số nhân viên trong tua trực cấp cứu có thái độ phục vụ và giao tiếp chưa tốt với bệnh nhân và thân nhân bệnh nhân” (Báo Tuổi Trẻ đưa).

Chợ Rẫy đã ra quyết định đình chỉ công tác với bác sĩ khám ban đầu và trưởng tua trực cấp cứu cho bệnh nhân T ngày hôm đó. Đồng thời, BV Chợ Rẫy đã xin lỗi gia đình người bệnh về sự việc đau lòng này.

Quá tải hay “bệnh nặng và chết” là bình thường ở Chợ Rẫy?

Tôi đã không ít lần được bạn bè và người thân nhờ cậy xem có thể giúp được gì không, khi họ có người nhà cấp cứu ở Chợ Rẫy.

Việc “nằm chờ” để được cấp cứu, việc thiếu bình ô xy để thở, việc mãi không được thăm khám, không phải là điều chưa từng xảy ra, ít nhất là trong những ca người thân ấy. Nhiều lần tôi gọi nhờ các bác sĩ bạn bè thân với Chợ Rẫy, lưu ý dùm những ca nguy cấp mà người thân đang nhờ ấy. Sau đó, các bệnh nhân cũng được cấp cứu kịp thời.

Một điều áy náy, nên tôi rất ngại phải nhờ: liệu cơ hội sống của bệnh nhân này có làm giảm cơ hội sống của bệnh nhân khác không? Nhưng hầu hết với các bệnh nhân bị tai biến phải đưa đến Chợ Rẫy, nếu ai đó nhờ, tôi chắc chắn bằng mọi cách để giúp họ. Bởi với những bệnh nhân như này, cơ hội sống nhiều khi chỉ đếm bằng giây. Thực lòng, tôi rất cảm ơn những người bạn cũng như các bác sĩ Chợ Rẫy đã khá “kịp thời” nhưng cũng gờn gợn khi nghĩ về những bệnh nhân khác, có thể là một trường hợp xấu số như bà T…

Nếu bạn từng đến Chợ Rẫy, thì bạn đều tin, việc quá tải ở đây là có thật. Luôn luôn quá tải. Đây là bệnh viện tuyến cuối, là nơi tập trung các bác sĩ đầu ngành và cũng là nơi chuyên môn bác sĩ thuộc diện cao nhất, nên các ca nặng từ cả nước, thậm chí khu vực đổ về từng phút; cũng như những ca cấp cứu nặng ở Sài Gòn.

Chúng ta cần hiểu và thông cảm cho các bác sĩ trong tình trạng bệnh viện quá tải; nhưng chúng ta không thể chấp nhận thái độ xem thường tính mạng của người bệnh, như lời cô y tá kia: “Có phải một mình mẹ anh hôn mê sâu đâu?”. Đó là thái độ của một kẻ độc ác, coi rẻ mạng sống của người khác và hành xử thiếu y đức hoàn toàn.

Đúng, bất cứ bác sĩ hay cán bộ y tế nào làm việc ở Chợ Rẫy đều từng giờ chứng kiến các ca quá nặng, chứng kiến việc “hôn mê sâu” như cơm bữa và chứng kiến cái chết là bình thường. Nhưng “bình thường” đến mức bỏ cho chết cũng là “bình thường” thì quả là quá độc ác. Các bệnh nhân khi đến đây là tìm hy vọng sống cuối cùng, lẽ nào bị tước đoạt ngay tại nơi mà họ đang đến cưỡng cầu một sự sống? Vậy người ta đưa bệnh nhân đến Chợ Rẫy để làm gì, dù các bác sĩ ở đó có giỏi đến cỡ nào chăng nữa?

Giỏi và uy tín về chuyên môn liệu để làm gì, khi mà không cứu người?

Trong ngành y, không cứu người là một tội ác, nó gần như là giết người. Thực ra, nếu Chợ Rẫy cảm thấy “đâu chỉ mình người nhà anh hôn mê sâu” thì giới thiệu qua BV khác, ví dụ Đại học Y Dược, hay các bệnh viện giảm tải cho Chợ Rẫy, khi mà bệnh nhân còn trong trạng thái tỉnh.

Tôi hoàn toàn trân trọng các bác sĩ Chợ Rẫy, trân trọng uy tín của BV, hiểu về sự quá tải của BV. Nhưng không bao giờ chấp nhận được việc từ chối cứu người cũng như sự lạnh nhạt, xem cái chết là bình thường, trong suy nghĩ của một số y bác sĩ nơi đây. Ví dụ như ca bệnh của bà T vừa rồi.

Nhưng bạn cũng cần hiểu áp lực của các bác sĩ ở Chợ Rẫy cũng như các bệnh viện tuyến trên. Thực tế thì khi giờ nào cũng quá tải, quá tải quá tải và quá tải đến mức nhìn cái chết là bình thường, ở góc độ xa hơn, lỗi không còn thuộc về họ.

Mà là, nhìn một góc độ khác, nhìn cảnh Chợ Rẫy và hầu hết các BV tuyến trên quá tải; nhìn cảnh nhiều bác sĩ ra trường trầy trật để xin việc làm, tôi lại nghĩ về các tượng đài nghìn tỉ, các khuôn viên nghìn tỉ và rất nhiều thứ nghìn tỉ khác ở cái đất nước này. Giá mà cái nghìn tỉ ấy, những diện tích đất đai bao la ấy được nhường cho việc xây các cơ sở của BV tuyến trên để cứu sống con người thay vì đúc tượng và dành các quỹ đất mênh mông, cả nghìn tỉ cho những người đã chết dù họ có là ai, có phải nên làm hơn không?

HOÀNG NGUYÊN VŨ 13.07.2019

THUYMYRFI.BLOGSPOT.COM

Anh Trần Quốc Cường thất thần vì sự ra đi đột ngột của mẹ – Ảnh: LÊ VÂN Bệnh nhân chết do 4 giờ bị “bỏ mặc” ở Chợ Rẫy: Giỏi v…

Tàu cảnh sát biển Việt Nam và Trung Quốc đối đầu trên Biển Đông?

Tàu cảnh sát biển Việt Nam và Trung Quốc đối đầu trên Biển Đông?


Hôm 12/7 báo South China Morning Post (Hoa Nam Buổi Sáng) đưa tin là các tàu hải giám Việt Nam và Trung Quốc trong suốt tuần qua đã đối đầu nhau quanh một bãi san hô trên Biển Đông, và cho rằng diễn tiến này có nguy cơ gây ra cuộc xung đột lớn nhất giữa hai nước tính từ 5 năm qua.

Theo nguồn tin này thì từ một tuần nay, 6 tàu hải giám trang bị tận răng, gồm 2 tàu Trung Quốc và 4 tàu Việt Nam, đã gườm nhau trong các cuộc tuần tra xung quanh bãi Tư Chính tại quần đảo Trường Sa.

Tờ báo dẫn thông tin trên trang Twitter của một Giáo sư của Trường Hải Chiến (Naval War College) Hoa Kỳ ở Rhode Island, cho biết là Trung Quốc đã đưa một tàu khảo sát dầu khí vào vùng biển gần Bãi Tư Chính do Việt Nam kiểm soát vào ngày 3/7.

Trên trang Twitter của ông, https://twitter.com/rdmartinson88?lang=en, Giáo sư Ryan Martinson viết:

“Từ thứ Tư vừa qua (3/7), tàu khảo sát Trung Quốc Haiyang Dizhi 8 đã thực hiện một cuộc thăm dò địa chấn tại đặc khu kinh tế của Việt Nam, trong các vùng biển nằm về hướng Tây của đảo Trường Sa do Việt Nam kiểm soát.”

Một dòng tweet ngắn hôm 10/7 chia sẻ:

“Hình như Việt Nam đang thách thức hoạt động này.”

Giáo sư Martinson còn đăng một tấm ảnh minh họa của tàu hải giám Trung Quốc hơn 10.000 tấn, mang số hiệu 3901, mà ông gợi ý là có mặt tại đó để bảo vệ tàu thăm dò Trung Quốc, cùng với một máy bay trực thăng và tàu hải giám 2.200 tấn số hiệu 37111.

Hiện chưa thấy phản hồi chính thức nào từ Việt Nam trước thông tin này, và theo tìm hiểu của VOA, thì báo chí truyền thông Việt Nam cũng chưa loan tin về vụ chạm trán này.

Vụ đối đầu diễn ra bất chấp cam kết của Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc và Việt Nam hồi tháng 5, là sẽ giải quyết các tranh chấp hàng hải qua thương thuyết.

Hôm thứ Sáu, người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Trung Quốc Cảnh Sảng không xác nhận tin tức về vụ đối đầu tại bãi Tư Chính, nhưng ông tuyên bố Trung Quốc quyết tâm bảo vệ các lợi ích của mình trên biển Đông.

Vẫn theo Hoa Nam Buổi Sáng, trong cuộc gặp với Chủ tịch Quốc hội Việt Nam Nguyễn Thị Kim Ngân, Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình nói hai nước nên “bảo vệ hòa bình và ổn định trên biển bằng những hành động cụ thể.”

Trước đó trong cùng ngày 12/7, Chủ tịch Quốc hội Trung Quốc Lật Chiến Thư cũng nói với bà Ngân rằng hai bên nên làm việc để thiết lập bộ Quy tắc Ứng xử trên biển ở Biển Đông.

Đưa tin này, tác giả bài viết trên tờ Hoa Nam Buổi Sáng nói rằng vụ chạm trán mới nhất có nguy cơ khơi dậy làn sóng chống Trung Quốc lớn chưa từng thấy tại Việt Nam kể từ năm 2014, khi Trung Quốc kéo một giàn khoan dầu vào vùng biển đang tranh chấp tại quần đảo Hoàng Sa.

Một cộng tác viên báo chí bất ngờ tự tử trong đồn Công an huyện

Anh Lê Thanh Hiền là nạn nhân thứ 4 từ đầu năm đến nay bị qua đời sau khi bị Công an Việt Nam tạm giam, tạm giữ.

 

RFA.ORG
Anh Lê Thanh Hiền, cộng tác viên của một tờ báo không được nêu tên, bất ngờ được cơ quan công an thông báo là treo cổ tự tử trong đồn Công an huyện Vị Thủy , tỉnh Hậu Giang trưa ngày 10/7 sau 1 ngày bị tạm giam vì cáo buộc lừa đảo…

Trung Quốc phá hủy sinh cảnh, vét nạo các đại dương

Những con tàu lưới rà Trung Quốc có khả năng tung những mẻ lưới dài hàng dặm đụng tới đáy biển sâu, cào vét mọi sinh vật trong lòng đại dương, bốc lên cả những khối san hô và những bãi sò…

#NgoTheVinh

About this website

Napoléon và đất nước Trung Hoa

Napoléon một thiên tài quân sự của nước Pháp thế kỷ 19, đã tiên tri về một đất nước Trung Hoa: “Đó là một gã khổng lồ đang im ngủ. Hãy để nó yên giấc, vì khi thức dậy nó sẽ chuyển dịch cả thế giới”

Sang đầu Thiên niên kỷ thứ Ba, hơn hai thế kỷ sau Napoléon, một Trung Quốc đã thức giấc. Nó không chỉ làm rúng động mà cả xoay lệch trục hành tinh này theo cái nghĩa huỷ hoại. Gã khổng lồ có dân số đông nhất thế giới ấy đã đem tới những tín hiệu xấu cho hành tinh này: vô địch về gây ô nhiễm đất và không khí, phá huỷ cực thứ ba của trái đất là Tây Tạng nơi phát nguồn các dòng sông lớn Châu Á; đang khai thác huỷ diệt đời sống các đại dương (marine life). Nay với thêm chiến lược “một vòng đai một con đường / one border one road” Trung Quốc đang muốn chinh phục và thu hết tài nguyên thế giới với “lý lẽ của kẻ mạnh”.

Trở lại với Việt Nam, không kể tới một thiểu số đại gia tư bản đỏ, với hơn 95 triệu dân, đứng thứ 14 trong số các quốc gia đông nhất thế giới, họ có một mẫu số chung, một giấc mộng rất bình thường: được thở bầu không khí trong lành, uống ly nước tinh khiết, có bữa ăn gia đình đủ mấy chén cơm, với tô cá và mớ rau sạch.

Nhưng với bùn đỏ bauxite đổ ra trên Tây Nguyên, với nhà máy giấy Lee & Man bên bờ Sông Hậu, với nhà máy thép Formosa nơi biển Hà Tĩnh vẫn không ngừng đổ ra các chất độc, đưa ô nhiễm lên mức báo động đỏ, thì một giấc mơ tầm thường đến như vậy xem ra cũng đang vuột xa khỏi tầm tay của người dân Việt. Và câu hỏi đặt ra là vì đâu nên nỗi?

Vẫn có đó một bài học lịch sử: dân tộc muốn sinh tồn phải có nội lực, có sức mạnh đoàn kết bên trong và bên ngoài và phải biết nói “không” với Trung Quốc.

Ngô Thế Vinh
California, 21 Tháng 5, 2017

CHOLESTEROL không gây hại mà cực kỳ cần thiết cho cơ thể

CHOLESTEROL không gây hại mà cực kỳ cần thiết cho cơ thể
Tác giảĐình Vũ NguồnSOTT Ngày đăng: 2019-07-11


Cơ chế tạo ra căn bệnh tưởng về cholesterol
Đã có biết bao người phải lo lắng và hao tiền tốn của vì vấn đề “mỡ máu cao”, “nhiều cholesterol” trong máu. Hàng trăm triệu người phải uống các loại thuốc để hạ mức cholesterol xuống, người dân khắp nơi được giáo dục cách ăn uống sao cho cholesterol không tăng lên. Nhưng rất có thể các tội đã quy cho cholesterol cũng chỉ là “bệnh tưởng”, bởi lẽ cholesterol thực ra là tối cần thiết cho sự sống của cơ thể.
Ngay từ những năm 60 của thế kỷ trước, cholesterol được cho là thủ phạm gây ra với các vấn đề tim mạch của dân chúng. Ý tưởng này xuất phát từ người Mỹ, khi đó tỷ lệ tử vong vì tim mạch cũng khá cao, lên tới 30% số ca tử vong.
Một cái tên nổi tiếng trong lĩnh vực dinh dưỡng lúc đó là Ancel Keys, người đã đưa ra công chúng kết quả nghiên cứu từ một công trình gọi là Nghiên cứu bảy nước – Seven Countries Study, trong đó chỉ ra mối liên hệ giữa chế độ dinh dưỡng và bệnh tim mạch. Những người ăn nhiều thịt và sữa sẽ bị cholesterol cao và mắc bệnh tim. Sự ảnh hưởng của Ancel rất lớn nên những người có ý định phản bác lại lý thuyết này đã nhanh chóng bị đè bẹp và bị công kích mạnh mẽ.
Như vậy thông điệp cholesterol gây ra bệnh tim mạch, và ăn nhiều thực phẩm có chứa mỡ bão hòa như thịt, trứng, sữa… được ồ ạt tuyên truyền cho công chúng. Cholesterol và béo trở thành kẻ thù của bất kỳ ai muốn có được trái tim khỏe mạnh. Điều này “tạo công ăn việc làm và thu nhập” cho nhiều ngành nghề khác nhau: phát triển thuốc để giúp hạ cholesterol (ví dụ statins, zetia…), làm ra các loại thực phẩm không có béo bão hòa…
Lịch sử sẽ sang trang
Tuy nhiên, ngay từ khi giới chức y tế kết tội cholesterol, nhiều chuyên gia đã tiến hành nghiên cứu đã phản đối lý luận này nhưng vì lý do này hay lý do khác mà cũng chỉ như đá ném ao bèo, rộ lên một vài cuộc tranh cãi rồi đâu lại vào đấy. Nhưng qua đó người ta cũng tìm được nhiều điều thú vị.
Nhiều chuyên gia cáo buộc Ancel Keys, người khởi xướng và đặt nền móng cho lý luận này là đã cố tình xử lý phân tích số liệu theo chiều hướng chủ quan. Mặc dù có số liệu của 22 nước vào thời điểm đó, nhưng Ancel chỉ lọc ra 6 nước và đã vẽ lên được một đường cong sắc nét cho lý thuyết mà ông ấy đưa ra. Sau đó là cuộc “dội bom tuyên truyền” của giới chức y tế trên các kênh truyền thông khiến cho nó trở thành hiển nhiên đúng. Những clip quảng cáo cho thấy mỡ có thể làm tắc cả đường ống nước, và cách thức mà nó hành xử với các mạch máu cũng như thế. Người ta cũng cập nhật vào trong các giáo trình cho các bác sĩ như vậy.
Theo tiến sĩ Earnest Curtis, ông cũng được dạy ở trong trường đại học y khoa về tác dụng không tốt của cholesterol, và “thấy không có lý do gì để nghi ngờ về nó”. Tuy nhiên khi làm sâu thêm về tim mạch, ông phát hiện thấy có những bệnh nhân bị đứng tim mà mức cholesterol lại rất thấp, mức độ cholesterol cao hay thấp đều không có liên hệ gì với bệnh tim. Thoạt đầu ông cũng cho rằng đó là vấn đề xác suất, là những trường hợp ngoại lệ. Tuy nhiên các những “ngoại lệ” như thế xuất hiện quá nhiều đến mức ông phải nghi ngờ và đi tìm hiểu lại nguồn gốc của lý thuyết về cholesterol, sau đó đã phát hiện ra những thiếu sót mà theo ông là không thể chấp nhận được. Cuốn sách mang tiêu đề The Cholesterol Delusion (tạm dịch là: Ảo tưởng cholesterol) của ông góp phần giúp người ta hiểu hơn về chuyện này.
Tiến sĩ tim mạch Stephen Sinatra cũng cho biết ông thường xuyên yêu cầu bệnh nhân của mình dùng thuốc hạ cholesterol, giống như một người thân của công ty bán thuốc. Tuy nhiên, khi kỹ thuật siêu âm phát triển, ông nhận thấy rõ ràng nhiều người có mức cholesterol cao nhưng động mạch không bị tắc nghẽn, và ngược lại! Cùng với tiến sĩ Jonny Browden, ông đã xuất bản cuốn sách The Great Cholesterol Myth (tạm dịch: Điều huyền hoặc nhất về cholesterol).
Những câu chuyện như của tiến sĩ Sinatra và Kertist có nhiều đến mức khó mà thống kê hết. Tính đến nay, có đến hàng trăm công trình nghiên cứu từ các nơi khác nhau khẳng định rằng cholesterol thực sự không có hại cho tim mạch, mà còn là điều hoàn toàn ngược lại.
Bạn sẽ ra sao nếu không có cholesterol?
Các chuyên gia phát hiện ra rằng, cholesterol nắm giữ nhiều vai trò quan trọng đến mức khó mà liệt kê được hết, các tế bào của bạn sẽ không thể sống mà thiếu cholesterol. Nó có mặt trong từng tế bào của cơ thể, là một thành phần của màng tế bào, giúp sản xuất ra các hooc-môn, vitamin D và axit mật cho quá trình tiêu hóa chất béo, và đặc biệt sống còn đối với các chức năng thần kinh.
Cholesterol rất quan trọng cho sức khỏe của não bộ, giúp hình thành nên trí nhớ. Mức cholesterol thấp có liên hệ đến nguyên nhân gây ra các vấn đề mất trí nhớ, bệnh Alzheimer, làm tăng nguy cơ mắc chứng trầm cảm, đột quỵ và rối loạn hành vi.
Không nên hạ cholesterol bằng mọi cách
Trừ một số trường hợp có mức cholesterol cực kỳ bất thường cần can thiệp bằng thuốc thì nhiều chuyên gia khuyến cáo không nên động đến nó, hoặc tìm mọi cách để “đè” nó xuống. Bởi lẽ mỗi cơ thể là khác nhau, và nhu cầu về cholesterol cũng cao thấp khác nhau. Gan chịu trách nhiệm sản xuất đến 75% lượng cholesterol cần thiết, khi sử dụng thuốc để hạ cholesterol xuống, cơ thể sẽ phải tự động điều chỉnh để kéo bù lại. Nếu tiếp tục uống thuốc thì cuộc giành giật tiếp tục cho đến khi một trong hai bên chịu thua.
Nhiều chuyên gia cũng đồng ý quan điểm rằng, cholesterol chỉ có một loại, và việc chia cholesterol thành loại tốt và xấu là không hợp lý. Chúng có thể có những chức năng và cách thức hoạt động khác nhau mà con người chưa nắm rõ.
Việc uống thuốc hạ cholesterol đã được hàng trăm công trình nghiên cứu chứng minh là mang lại nhiều tác dụng phụ cho sức khỏe người dùng.
Theo tiến sĩ Mercola (drmercola.com), tác dụng phụ của statin – một loại thuốc được dùng để hạ cholesterol – phổ biến nhất là các vấn đề liên quan đến cơ, mất trí nhớ, tăng đường huyết, thậm chí là tăng nguy cơ mắc bệnh ung thư…
Cuộc tranh luận về cholesterol và các loại thuốc liên quan được xem như là một vấn đề nóng nhất của ngành y hiện đại trong suốt mấy thập kỷ qua. Người ta cũng nghi ngờ sự can thiệp của các đế chế dược vào trong các quyết định của giới chức y tế khiến cho sự việc vẫn dậm chân tại chỗ như hiện nay. Tuy nhiên, nhiều chuyên gia vẫn hy vọng có thể vào một ngày nào đó không xa, người ta sẽ phải dũng cảm thừa nhận những sai lầm trong việc kết tội cholesterol.

Tại sao quý vị lại cười?

Lẽ nào quý vị có thể cười khi bà Xuân là Trưởng khoa Đô thị học của Đại học Khoa học xã hội – Nhân văn (ĐH KHXH NV) TP.HCM đấy (4)! Cứ tra cứu trên Internet sẽ thấy bà Xuân là Tiến sĩ Dân tộc học. Quan điểm của Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam thế nào về tổ chức giáo dục đào tạo mà lại sắp xếp cho một Tiến sĩ Dân tộc học làm giảng viên, thậm chí làm… Trưởng Khoa Đô thị học, đào tạo những cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ tham gia quy hoạch, điều hành một đô thị?

About this website

Quý vị đang thi nhau cười bà Phan Thị Hồng Xuân khi bà đề nghị mỗi gia đình ở TP.HCM sắm một… cái lu chứa nước để giải quyết vấn nạn ngập lụt đang càng ngày càng trầm trọng (1).

Báo chí đã mở đường cho bà Xuân nói lại rằng đó không phải là ý tưởng của bà. Đó là ý kiến của các chuyên gia thuộc JICA (Cơ quan hợp tác quốc tế Nhật). Bà Xuân nhấn mạnh, bà tiếc là không… dẫn nguồn nên mới bị… cười.

Để phòng ngừa quí vị sẽ cười lớn, cười nhiều hơn, khi nói lại, bà Xuân đã chú thích kỹ, các chuyên gia JICA không khuyên dùng… lu, họ chỉ khuyên gia tăng xây dựng các “hồ chứa nước tại gia”.

Ý tưởng “hồ chứa nước tại gia” được bà Xuân kết hợp với “tri thức về nhân học” và “tri thức bản địa, theo phương diện dân gian” và chuyển hóa thành… lu (2). “Hồ chứa nước tại gia” có khả thi với đặc điểm của một đô thị như TP.HCM hay không cần được tranh luận thêm. Thể tích của “hồ chứa nước tại gia” khác dung tích của lu rất… xa, những hệ lụy đi kèm ý tưởng đặt lu khắp nơi cũng không phải là nhỏ và tại sao bà Xuân – một Phó Giáo sư, Tiến sĩ ở Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Viê5t Nam – lại xem JICA như một thứ chuẩn mực, cứ vin vào đó là đủ làm thiên hạ “tâm phục, khẩu phục”, nín cười, cũng rất đáng bàn nhưng không nên mất thời gian để bàn?

Vấn đề đáng bàn là tại sao quí vị lại cười?

Ý tưởng sắm – đặt lu được giới thiệu ở một buổi thảo luận riêng về vấn nạn ngập lụt tại TP.HCM của Hội đồng nhân dân (HĐND) TP.HCM khóa 9. “Lu” không có cửa xuất hiện nếu hàng trăm ngàn tỉ đồng đã chi cho chống ngập ở TP.HCM phát huy tác dụng.

Không chỉ có bà Xuân, chẳng cá nhân nào là đại diện cho nhân dân TP.HCM, đại diện quý vị, chất vấn đòi làm rõ xem những ai phải chịu trách nhiệm về việc cắt giảm nhiều thứ phúc lợi liên quan tới an sinh để có tiền chống ngập, dùng viện trợ để chống ngập, vay thiên hạ trả lãi cao để chống ngập, rồi đem công thổ đổi các công trình chống ngập,… nhưng ngập lụt ở thành phố này càng ngày càng trầm trọng, tới mức một Phó Giáo sư – Tiến sĩ phải tính tới việc dùng… lu!

Tại sao quý vị lại cười khi đại diện cho quý vị chỉ toàn những kẻ như vậy? Chỉ cười chắc chăn không thể chấm dứt tình trạng cứ mưa là ngập, không mưa cũng ngập nếu có triều cường, từ ông bà, cha mẹ đến cháu chắt cùng bì bõm lội nước!

Tại sao quý vị lại cười mà không chọn thái độ khác khi bà Xuân… lu là cá nhân được Liên hiệp các hội khoa học và kỹ thuật TP.HCM giới thiệu vào HĐND TP.HCM (3). Chẳng lẽ tầm vóc của một cá nhân đại diện cho trí thức TP.HCM chỉ thế thôi sao?

Lẽ nào quý vị có thể cười khi bà Xuân là Trưởng khoa Đô thị học của Đại học Khoa học xã hội – Nhân văn (ĐH KHXH NV) TP.HCM đấy (4)! Cứ tra cứu trên Internet sẽ thấy bà Xuân là Tiến sĩ Dân tộc học. Quan điểm của Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam thế nào về tổ chức giáo dục đào tạo mà lại sắp xếp cho một Tiến sĩ Dân tộc học làm giảng viên, thậm chí làm… Trưởng Khoa Đô thị học, đào tạo những cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ tham gia quy hoạch, điều hành một đô thị?

Ngoài việc là đại biểu HĐND TP.HCM, bà Xuân còn là Chủ tịch Hội hữu nghị Việt Nam – Đông Nam Á, Phó chủ tịch Hội hữu nghị Việt Nam – Singapore, Phó chủ tịch Hội hữu nghị Việt Nam – Thái Lan, Phó chủ tịch Hội hữu nghị Việt Nam – Hoa Kỳ, Ủy viên Hội đồng tư vấn đối ngoại kiều bào, Ủy viên Mặt trận Tổ quốc TP.HCM,… nhưng điều đó không đáng bận tâm. Tình hữu nghị… Việt – Trung đủ để hình dung về vai trò, vị trí các hội hữu nghị trong Liên hiệp các hội hữu nghị Việt Nam!

Tuy nhiên nếu quý vị còn có thể cười vì ngoài việc giảng dạy tại nhiều khoa (Nhân học, Dân tộc học, Đông Nam Á, Đô thị học,…) ở ĐH KHXH NV TP.HCM, bà Xuân còn tham gia giảng dạy tại Đại học Văn hóa TP.HCM, Đại học Mở TP.HCM, Đại học Sài Gòn, Đại học Bà Rịa – Vũng Tàu, Đại học An ninh nhân dân TP.HCM,… thì đúng là hết ý để bàn với quý vị. Bà Xuân không dạy dỗ con cháu quý vị thì những sinh viên bà đào tạo cũng chi phối hiện tại, tương lai của cả quí vị lẫn dân tộc, xứ sở này đấy! 

***

Bà Xuân không phải là trường hợp cá biệt. Đa số đại diện cho quý vị ở xứ này, từ phường xã, quận huyện, tỉnh thành, cho đến toàn quốc cũng hệt như rứa. Do vậy mà quý vị cười từ năm này sang năm khác, hết thập niên này đến thập niên khác.

Đại diện cho quý vị ở đủ mọi cấp rặt những thứ như thế nhưng quý vị chỉ thi nhau cười. Khi công bộc của quý vị cũng chẳng khá hơn mà chỉ gồm toàn những kẻ như kẻ sử dụng công quyền cấm quảng cáo “Mở ‘lon’ Việt Nam” mà quý vị cũng cười.

Thập niên đầu tiên của thế kỷ trước, cụ Nguyễn Văn Vĩnh than trên Đông Dương Tạp chí: An Nam ta có một thói lạ là thế nào cũng cười. Người ta khen cũng cười, người ta chê cũng cười. Hay cũng hì, mà dở cũng hì, phải cũng hì mà quấy cũng hì. Nhăn răng hì một tiếng mọi việc hết nghiêm trang (5)…

Sau một thế kỷ, quý vị vẫn chỉ chứng tỏ quý vị biết cười và tự cảm thấy hài lòng vì… dám cười rồi lại cúc cung làm trâu ngựa, lại nghiến răng, nuốt nước mắt chịu đựng đủ thứ bất toàn, phi lý đã từng đổ xuống đầu ông bà, cha mẹ quý vị và vì quý vị chỉ cười nên sẽ tiếp tục đổ xuống đầu con cháu quý vị. Chẳng ai tội nghiệp quý vị. Đáng đời quý vị!

Chú thích

(1) https://www.phunuonline.com.vn/thoi-su/pgsts-phan-thi-hong-xuan-de-xuat-moi-nha-trang-bi-mot-lu-nuoc-de-chong-ngap-159813/

(2) https://tuoitre.vn/dung-lu-chong-ngap-la-kinh-nghiem-dan-gian-chu-toi-khong-suy-dien-20190713012930333.htm

(3) http://www.khoahocphothong.com.vn/ung-cu-dai-bieu-hoi-dong-nhan-dan-tp-hcm-pgs-ts-phan-thi-hong-xuan–44487.html

(4) http://dothi.hcmussh.edu.vn/?ArticleId=eed6dc74-04ec-4072-8561-3e690f264171

(5) https://www.chungta.com/nd/tu-lieu-tra-cuu/vuong_tri_nhan-thoi_hu_tat_xau_nguoi_viet_48.html

RFA.ORG
Quý vị đang thi nhau cười bà Phan Thị Hồng Xuân khi bà đề nghị mỗi gia đình ở TP.HCM sắm một… cái lu chứa nước để giải quyết vấn nạn ngập lụt