Đừng Thất Vọng Vì Khổ Đau Ngập Lối, Hãy Tìm Vui Trong ánh Sáng Ngôi Lời & Tận Dụng Một Kiếp Người Hư Ảo, Cùng Ngài Tái Tạo Phúc Trường Sinh

httpv://www.youtube.com/watch?v=aDdgEVMxexM

Đừng Thất Vọng Vì Khổ Đau Ngập Lối, Hãy Tìm Vui Trong Ánh Sáng Ngôi Lời -Cha Micae Phạm Quang Hồng

 httpv://www.youtube.com/watch?v=sfi5N3-Csno

Tận Dụng Một Kiếp Người Hư Ảo, Cùng Ngài Tái Tạo Phúc Trường Sinh-Cha Micae Phạm Quang Hồng

Chuyên gia Mỹ : Chế độ Trung Quốc của Tập Cận Bình sẽ suy tàn

 

Chuyên gia Mỹ : Chế độ Trung Quốc của Tập Cận Bình sẽ suy tàn

Trong bài trả lời phỏng vấn báo Le Figaro hôm nay 24/04/2018, David Shambaugh, một trong những chuyên gia Mỹ giỏi nhất về Trung Quốc, tỏ ra lo ngại về việc đảng Cộng Sản toàn quyền khống chế xã hội,…

“Hoàng đế đỏ” Tập Cận Bình tại Berlin ngày 05/07/2017. REUTERS/Fabrizio Bensch

Thụy My

Trong bài trả lời phỏng vấn báo Le Figaro hôm nay 24/04/2018, David Shambaugh, một trong những chuyên gia Mỹ giỏi nhất về Trung Quốc, tỏ ra lo ngại về việc đảng Cộng Sản toàn quyền khống chế xã hội, đồng thời cảnh báo về nguy cơ xảy ra chiến tranh với Đài Loan.

Ông David Shambaugh, giáo sư khoa học chính trị ở George Washington University là tác giả của nhiều cuốn sách về Trung Quốc. Năm 2015, ông đã gây tranh cãi khi cho đăng một bài báo trên Wall Street Journal, dự báo sự suy tàn của chế độ cộng sản Trung Quốc.

Nay Tập Cận Bình đã nắm trọn quyền lực chính trị chưa từng thấy, với nhiệm kỳ trọn đời qua việc sửa đổi Hiến Pháp hồi tháng Ba. Tân hoàng đế đỏ nay thách thức Donald Trump, giương móng vuốt đe dọa châu Á. Từ Washington, giáo sư Shambaugh phân tích cho đặc phái viên Le Figaro về sự đảo lộn nhanh chóng đã gây bất ngờ cho nhiều chuyên gia.

Ông có ngạc nhiên về sự tập trung quyền lực vào tay Tập Cận Bình ?

Tôi ngạc nhiên về việc tập trung hóa và cá nhân hóa quyền lực. Tập Cận Bình đã đưa Trung Quốc quay lại với chế độ chúa tể thời Mao Trạch Đông. Quá trình định chế hóa dần dần mà chúng ta đã chứng kiến trong những thập niên gần đây đã bị một con người duy nhất xóa bỏ. Ông Tập lập ra nhiều ủy ban mà ông là lãnh đạo, phải báo cáo trực tiếp cho ông. Tư tưởng Tập Cận Bình thì được ghi vào Hiến Pháp. Thật là đáng sợ !

Ông ta có thể tiến xa hơn không?

Việc sùng bái cá nhân lãnh tụ, vốn đã nặng nề, sẽ còn đi xa hơn nữa. Tập Cận Bình đã trở thành “người cầm lái vĩ đại”, người lãnh đạo dân tộc, nhưng vẫn chưa được thần thánh hóa như Mao. Trái với thời kỳ Cách mạng văn hóa, vẫn còn có các định chế, nhưng bị Tập thống trị.

Có thể giải thích như thế nào về việc nắm trọn quyền lực như vậy ?

Tập Cận Bình tìm tòi trong mô hình xô-viết. Ông ta có tầm nhìn, biết sẽ đi đến đâu, và muốn rằng bộ máy cũng tuân theo răm rắp. Ông coi Đảng như là quân đội. Tập không tin vào sự đa dạng, nhưng vào sự tập trung hóa để đạt được mục tiêu. Ông ta muốn đưa Trung Quốc đi theo kiểu mẫu Liên Xô thập niên 50 và 60, khi cha của ông là Tập Trọng Huân (Xi Zhongsun, phó thủ tướng bị Mao thanh trừng năm 1962) còn nắm quyền.

Ông Tập muốn đi đến đâu, và mục tiêu của ông là gì ?

Tập Cận Bình rất tự tin vào bản thân và về Trung Quốc. Ông nghiên cứu kỹ tình hình quốc tế, và nhìn thấy cơ hội mang tính chiến lược. Tập theo dân tộc chủ nghĩa. Trong kỳ họp Quốc Hội mùa thu vừa rồi, ông tuyên bố rằng Trung Quốc là một cường quốc và cần phải được thế giới tôn trọng. Tập Cận Bình thúc đẩy một chính sách đối ngoại mang tính bành trướng, bằng chứng là chính sách Con đường tơ lụa mới, với việc tăng cường quân sự và nâng tầm nền kinh tế.

Ông có nghĩ là Tập Cận Bình sẽ ra tay đối với Đài Loan?

Nguy cơ là khá cao. Tập Cận Bình muốn đẩy Đài Loan vào cái thế phải đầu hàng. Ông ta vận dụng các biện pháp trừng phạt kinh tế, hạn chế đầu tư, du lịch, đồng thời siết chặt gọng kềm ngoại giao đối với đảo quốc này.

Hoa Kỳ sẽ làm gì ?

John Bolton, tân cố vấn an ninh của tổng thống Donald Trump là một người bạn của Đài Loan. Tôi dự đoán rằng ông ấy sẽ thách thức Trung Quốc. Ông Bolton có khả năng dẫm lên các lằn ranh đỏ mà Bắc Kinh vạch ra – chủ yếu là đe dọa sẽ hành động nếu các chiến hạm Mỹ thăm Đài Loan, hoặc hợp tác quân sự. John Bolton sẽ cho Tập Cận Bình thấy là ông ta đã lầm to. Quý vị cứ theo dõi hồ sơ này đi, trong tương lai sẽ bùng nổ đó !

Còn Biển Đông, một bất đồng khác với Washington thì sa ?

Trung Quốc đã xây dựng được các đảo nhân tạo tại Biển Đông, và sẽ không thối lui. Cuộc chơi đã kết thúc. Tuy nhiên tính biến động của hồ sơ Đài Loan chưa được đánh giá đúng mức. Tôi rất quan ngại.

Ông phân tích như thế nào về chuyến viếng thăm Bắc Kinh của Kim Jong Un, theo lời mời của Tập Cận Bình?

Trung Quốc lo cho lợi ích của bản thân mình, không muốn bị gạt ra ngoài lề tiến trình. Tuy nhiên Tập Cận Bình và Kim Jong Un không phải là một « cặp đôi » hạnh phúc.

Ông có cho rằng chiến tranh thương mại giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ sẽ xảy ra? Ai sẽ thiệt hại nhiều hơn?

Bắc Kinh sẽ trả đũa, nhưng tôi không tin rằng sẽ leo thang. Trung Quốc sẽ bị thiệt nhiều hơn Hoa Kỳ, vì rất cần xuất khẩu được hàng hóa để duy trì tăng trưởng. Một cuộc xung đột sẽ làm yếu đi khả năng nâng cấp nền kinh tế của Trung Quốc, do chính quyền bị buộc phải dùng ngân sách để hỗ trợ cho việc làm và tăng trưởng để bù đắp lại các thị trường bị mất, thay vì nhắm vào chất lượng.

Tôi không cho rằng các tập đoàn đa quốc gia Mỹ sẽ bị ảnh hưởng nhiều. Tình hình của các công ty ngoại quốc tại Trung Quốc đã xấu rồi, khó thể tệ hại hơn nữa. Thị trường Trung Quốc là một giấc mơ từ một thế kỷ qua, và vẫn sẽ là một giấc mơ ! Nhưng một cuộc xung đột sẽ không dẫn đến việc nền kinh tế Trung Quốc bị sụp đổ, vì dựa trên những cơ sở vững chắc. Bắc Kinh có thể bù đắp được những thiệt hại nội bộ, và nếu cần thiết thì đóng cửa với thế giới.

Hồi năm 2015, ông dự báo rằng chế độ Trung Quốc sẽ suy sụp. Ông đã lầm lẫn chăng?

Từ ngữ được dùng làm tít là « crack up » (sụp đổ), là chọn lựa của các biên tập viên Wall Street Journal. Tôi chưa bao giờ dự báo chế độ Trung Quốc sẽ « sụp đổ », nhưng là sự « suy tàn » chậm chạp của nó, và giờ đây tôi vẫn nhấn mạnh như thế. Hệ thống ấy sẽ không sụp đổ, nhưng Trung Quốc không mạnh như người ta vẫn tưởng.

Tôi rất ấn tượng trước nghịch lý : giữa sự tự tin của Tập Cận Bình trong đối ngoại, và sự hoang tưởng của ông ta trong đối nội – mà ông xử sự theo cách phòng ngự. Ông Tập bị ám ảnh bởi sự sụp đổ của Liên Xô cũ. Ông ta gây áp lực lên chế độ, với các vụ thanh trừng và chiến dịch chống tham nhũng, gây rất nhiều bất bình. Chúng ta không nghe thấy những tiếng nói phản biện, nhưng những tiếng nói này thực sự hiện diện. Tôi dự đoán Trung Quốc sẽ suy tàn trong mười, hoặc hai mươi năm nữa.

Hai mươi năm tới, Tập Cận Bình vẫn còn đó?

Vâng, có lẽ thế.

Người ta đã chứng kiến việc đàn áp tàn bạo tất cả những tiếng nói đối lập. Xã hội Trung Quốc còn chấp nhận tình trạng này bao lâu nữa?

Đó là một câu hỏi quan trọng. Trung Quốc là một xã hội chất chứa đầy xung đột, bất bình đẳng tột độ và những thách thức dân số quan trọng, trong đó có tình trạng lão hóa. Tôi cảm thấy một xã hội không thể chấp nhận sống vĩnh viễn trong một Nhà nước toàn trị. Người Trung Quốc chẳng phải là ngu. Họ sẽ rời khỏi đất nước. Sự tính toán của Đảng là phải dựa dẫm vào chủ nghĩa dân tộc.

NGƯỜI VIỆT ĐÃ BỊ CHẾ ĐỘ VC PHÂN BIỆT ĐỐI XỬ:

4 hrs

Image may contain: car and outdoor
No photo description available.
Van Pham

NGƯỜI VIỆT ĐÃ BỊ CHẾ ĐỘ VC PHÂN BIỆT ĐỐI XỬ: – LÀ CÔNG DÂN HẠNG HAI NGAY TRÊN ĐẤT NƯỚC MÌNH !!!

Bạn có thấy đau không khi các nước đóng cửa khẩu từ rất sớm để bảo vệ dân, trong khi ĐCSVN chẳng dám vì chưa có lệnh của TQ?

Bạn có thấy đau không khi nhà nước VN chưa tặng cho dân cái khẩu trang nào, đã vội vàng mang biếu không dân TQ 40 tấn khẩu trang khiến dân thiếu thốn, ngay cả bệnh viện cũng thiếu khẩu trang, phải tự may lấy!

Bạn có thấy đau không khi nhà nước bắt chủ Hotel phải tiếp người TQ chẳng cần biết người TQ có mang bệnh đến cho dân hay không?

Bạn có đau không khi nhà nước đài thọ mọi chi phí ăn ở cho người TQ trong thời gian cách ly, trong khi dân thì không!

Bạn có thấy đau không khi một mặt nhà nước kêu gọi người Việt không được kỳ thị người TQ, trong khi lại lập nguyên một đội ngũ Taxi chỉ để phục vụ riêng người TQ? TQ thì cũng là người mà sao lại được cưng đến thế? Vậy chẳng phải ĐCSVN kỳ thị dân mình hay sao?

Khi hoạn nạn mới biết ai là bạn, nhờ dịch bệnh Covid-19, người dân Việt mới cay đắng thấy rằng ĐCSVN đã bỏ rơi mình để sốt sắng lo cho con dân của đàn anh TQ.

Chắng lẽ người Việt Nam là công dân hạng nhì trên chính quê hương của mình sao? Đau lắm chứ!

Lạc Việt,

https://dantri.com.vn/…/lap-doi-taxi-rieng-phuc-vu-du-khach…

MỘT TRẬN ÔN DỊCH KHIẾN CHÚNG TA MINH BẠCH VỀ Ý NGHĨA CUỘC ĐỜI

4 hrs

Image may contain: one or more people and closeup
Image may contain: one or more people
Image may contain: one or more people and people standing
Le Tu Ngoc

MỘT TRẬN ÔN DỊCH KHIẾN CHÚNG TA MINH BẠCH VỀ Ý NGHĨA CUỘC ĐỜI

Lê Minh

Dịch viêm phổi COVID-19 vẫn đang tiếp tục hoành hành, gây ra bao cảnh tang tóc đau thương đặc biệt là ở Vũ Hán. Qua trận ôn dịch này, nhiều người chắc hẳn đã minh bạch hơn về ý nghĩa của cuộc đời.

1. Một trận ôn dịch khiến chúng ta minh bạch rằng:
Trên đời này, ngoài sinh tử ra, mọi thứ đều là chuyện nhỏ. Tiền tài dẫu tốt nữa, cũng không tốt bằng sinh mệnh; danh lợi dẫu lớn nữa, cũng không lớn bằng sức khỏe.

Sức khỏe là vốn liếng, không có sức khỏe, dẫu núi vàng biển bạc cũng vô dụng!
Được sống là niềm hạnh phúc nhất, sinh mệnh mới là của cải tốt nhất.

2. Một trận ôn dịch khiến chúng ta minh bạch rằng:
Chiếc giường đắt nhất là giường bệnh, thứ thuốc tốt nhất trên đời là sức khỏe.

Chúng ta nỗ lực bán mạng để kiếm tiền, không chỉ để khám bệnh, uống thuốc, mà còn để học cách hưởng thụ cuộc sống tốt hơn.

Nhận lấy những đồng tiền bán mạng, rút hết tiền tiết kiệm trong tài khoản “sức khỏe” là cách sống ngốc nghếch nhất!

Ăn ngon miệng, ngủ ngon giấc, sống mạnh khỏe quan trọng hơn bất cứ điều gì.

3. Một trận ôn dịch khiến chúng ta minh bạch rằng:
Gia đình vĩnh viễn là điều quan trọng nhất!

Trong gia đình có tình yêu thương của cha mẹ, có sự nuông chiều của bạn đời. Đó mới là bến đậu bình yên nhất.

Chỉ cần được ở cùng với người nhà, thì dẫu chẳng thể bước chân ra khỏi cửa, cũng không cảm thấy cô đơn; dẫu chẳng thể ra ngoài, cũng không cảm thấy sợ hãi.

4. Một trận ôn dịch khiến chúng ta minh bạch rằng:
Tinh thần cống hiến vô tư thực sự tồn tại!

Khi nguy nan cận kề, dịch bệnh lan tràn, đại nạn tìm đến, biết bao người lội ngược dòng, xông pha nơi tuyến đầu, biết bao người gạt đi sinh tử, xông lên phía trước.

Trên thế gian này đâu có những năm tháng bình yên, chỉ là đã có người giúp bạn gánh vác trọng trách!

5. Một trận ôn dịch khiến chúng ta minh bạch rằng:
Thế sự vô thường, đời người đâu phải “phía trước còn dài”.

Sinh mệnh yếu nhược, ngắn ngủi, không biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì.

Vậy nên, hãy sống trọn vẹn với hiện tại, trân quý mọi người xung quanh.

Những việc cần làm, hãy gắng hoàn tất; những người nhung nhớ, hãy sớm gặp mặt. Đừng lưu lại tiếc nuối suốt một đời.

Trong cuộc đời, nhất định phải trải qua một lần sinh tử mới có thể minh bạch sinh mệnh quan trọng tới nhường nào, phải trải lâm trọng bệnh mới hiểu cuộc sống thật tuyệt vời biết bao.

Hy vọng chúng ta có thể sớm lĩnh ngộ những điều trân quý trong sinh mệnh!

Phần đời còn lại, sống khỏe mạnh; từ nay về sau, trọn kiếp bình an!

Lê Minh

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Tiếng Pháo & Tiếng Cú

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Tiếng Pháo & Tiếng Cú

RFA

Ảnh của tuongnangtien

 tuongnangtien

Ngày ngắn đêm dài đêm lại sáng
Đêm qua ai có bạc đầu không?

Tản Đà

Tôi nghe nhà báo Du Uyên kể chuyện pháo từ hôm trong Tết mà mãi tới bữa nay vẫn còn hơi bị ù tai:

“Nguyễn Đức Khánh, 31tuổi, quê ở Nghệ An, làm việc tại một công ty kính cường lực ở Saigon hơn 10 năm nay. Vài năm nay, kinh tế vợ chồng anh ổn định hơn, nhất là khi  mua được căn chung cư trả góp 15 năm. Để gia đình tự hào, anh hay… ‘chém gió’ vui vui mình lương cao, vài ba lần lỡ lời mình là giám đốc kinh doanh của công ty.

Tiền vé đắt đỏ, năm rồi gia đình đi tàu lửa về quê, anh phải chống chế với mẹ ‘Con lu bu không đặt kịp nên vé máy bay hết sạch’. Anh nhờ mẹ đặt xe ra ga đón mình. Anh nghĩ là xe khách như trước đây, không ngờ mẹ lo con cháu mệt, có tiền phải sướng tấm thân, nhất là ‘oai’ với hàng xóm nên đặt hẳn taxi đón con cho đoạn đường về quê hơn 120 cây số.

Vợ chồng anh méo mặt! Chưa hết, bố mẹ còn sắm sanh đủ thứ từ tivi mới, bàn ghế mới, mua hẳn cây mai gần 2 triệu đồng về chưng… Mẹ anh đồng bóng, phô trương, thích khoe con kiếm được nhiều tiền còn đi mua hai chỉ vàng đeo khoe hàng xóm.

Bà hớn hở nói, năm nay con về Tết, bỏ lì xì cho con cháu nhiều chút cho mát mày mát mặt. Bao lì xì con cháu, bà toàn bỏ 200.000 – 500.000 đồng, mấy đứa hàng xóm cũng phải bỏ tờ 100.000 mới được. Mẹ anh mượn tạm của bác Tám hàng  xóm 30 triệu đồng sắm sanh, chuẩn bị trước cho kịp, giờ nói con sang trả. Đúng toàn bộ số tiền mặt anh mang theo.

Chưa hết, mấy ngày Tết, tốp bạn này đến nhóm bạn khác, đi nhậu, hát hò là… ưu tiên anh Khánh thanh toán với tâm lý, nó làm ‘to’ ở thành phố. Vài ba người biết ý mới góp tiền trả cùng anh. Rồi ở thôn còn đến nhà vận động những gia đình có con đi làm xa ủng hộ tiền làm đường, làm sân bóng hay là ủng hộ mừng thọ cho các vị cao tuổi…

Anh Khánh phải gọi vào cho bạn thân là chủ công ty, ứng tạm vài chục triệu để ‘xử lý khủng hoảng’. Sau đó, trở lại thành phố với sự căng thẳng của vợ con và vào cày ‘bục mặt’ để trả nợ. Năm nay, anh không dám về quê…!”

Anh Khánh, tất nhiên, không phải là người Việt Nam duy nhất sống gần kho đạn. Ở một đất nước đã từng đánh thắng liên tiếp mấy đế quốc to thì đạn dược chỗ nào mà không có nên dân nổ, chắc chắn, hơi nhiều. Tuy đông nhưng được cái là đám dân đen VN thường chỉ nổ vừa đủ nghe, cho anh em hay hàng xóm láng giềng giật mình chơi (thôi) chớ không vang dội tới bốn phương/tám hướng như giới lãnh đạo của xứ sở này. Họ nổ tưng bừng, và nổ không ngừng, khiến cho cả nước đều bị lùng bùng ráo trọi:

  • Nguyễn Thị Kim Ngân: “Đất nước này được như thế này, ngẩng mặt lên nhìn với bạn bè năm châu bốn biển như thế này, vai trò vị thế như thế này đó là do chúng ta duy trì được sự ổn định chính trị và trật tự an toàn trong cả nước.”
  • Nguyễn Chí Vịnh: “Bộ đội ta có những kỹ năng đặc biệt khiến Liên Hợp Quốc khâm phục.”
  • Nguyễn Mạnh Tiến: “Người bán trà đá tại Việt Nam có tỷ suất lợi nhuận cao nhất thế giới.”
  • Nguyễn Xuân Phúc: “Đưa rồng việt nam bay cao trên bản đồ công nghệ vũ trụ.”
  • Nguyễn Mạnh Hùng: “Việt Nam có thể đi đầu cách mạng công nghiệp 4.0.”
  • Nguyễn Xuân Thắng: “Việt Nam giúp Đức ‘tìm lại những mặt ưu việt’ của CNXH hiện thực trước đây.”
  • Nguyễn Trường Sơn: “Ngành y tế Việt Nam hoàn toàn có khả năng phát hiện, điều trị thành công các ca bệnh nhiễm nCoV.”   
  • Nguyễn Đức Chung: “Phấn đấu không có trường hợp nào mắc bệnh do virus Corona.”

Đó là mới điểm sơ qua năm bẩy ông bà quan chức họ “NGUYỄN” thôi, chớ gộp chung tất cả rồi ngồi ghi chép lại hết chắc phải tới Tết (sang năm) hoặc dám cho tới chết luôn. Ngoài sự khác biệt về cường độ âm thanh, giữa dân pháo và quan pháo, còn có sự dị biệt lớn lao về ảnh hưởng của tiếng nổ nữa. Anh Khánh chỉ mới lạch tạch vài tiếng (“lương cao, nhà rộng”) mà đã “phải cầy bục mặt để trả nợ” suốt năm còn qúi vị lãnh đạo cấp cao thì cứ thi nhau nổ (lớn) vang trời mà chả ai bị hề hấn gì ráo trọi.

  • Lê Duẩn“Chúng ta sẽ đuổi kịp Nhật trong 15, 20 năm và nhân dân ta sẽ đi trên thảm vàng.”
  • Nông Đức Mạnh: “Năm 2020 Việt Nam trở thành nước công nghiệp hiện đại.”
  • Nguyễn Phú Trọng: “Không có một lực lượng chính trị nào khác ngoài Đảng Cộng sản Việt Nam có đủ bản lĩnh, trí tuệ, kinh nghiệm, uy tín và khả năng lãnh đạo đất nước vượt qua mọi khó khăn…”

FB Nhân Tuấn Trương bàn ra: “Lời nói của ông Trọng ‘nổ’ lớn tới đâu rồi cũng ‘bay’ đi. Thực tế sẽ mãi mãi ở lại.”

Thực tế ra sao?

FB Ngô Trường An ghi vội, qua loa, vài ba con số:

– Lương thấp nhất trong khu vực (thua các nước đến 10 lần)
– Thuế cao nhất so với các nước trong khu vực (cao hơn họ gấp 3 lần)
– Xuất khẩu lao động nhiều nhất so với cả Thế Giới (chấp luôn các nước nghèo châu Phi)
– Gái mại dâm VN ra nước ngoài bán dâm nhiều nhất.
– Bệnh ung thư cao nhất trong khu vực
– Chết vì tngt nhiều nhất
– Số hộ nghèo nhiều nhất
– Đi ra nước ngoài ăn cắp nhiều nhất
– Tệ nạn rượu bia cao nhất
– GS-TS nhiều nhất nhưng không có một phát minh, sáng chế nào.
– Tỷ lệ Tướng, Tá trong ngành công an, quân đội nhiều nhất so với cả Thế Giới.
– Tham nhũng nhiều nhất
–  Chỉ số đáng sống thấp nhất 124/125…

Hệ quả của những lời hoa mỹ từ mồm miệng của qúi vị lãnh đạo quốc gia và thực tế (phũ phàng) của đất nước là “niềm tin đổ vỡ gần như sạch sẽ,” theo như nguyên văn lời của dân oan Nguyễn Thùy Dương:

“Trong vòng một tháng đầu tiên của năm 2020, tôi đã chứng kiến quá nhiều sự đổ vỡ, quá nhiều tấm mặt nạ bị lật ra, quá nhiều sự phân hoá. Qua hai sự kiện nổi bật là Đồng Tâm và virus Corona, niềm tin của một bộ phận không nhỏ người dân đối với Chính Quyền đã đỗ vỡ gần như sạch sẽ.”

Cùng thời điểm này, FB Trung Nguyễn còn chỉ ra một sự thực não lòng khác nữa liên quan đến chủ quyền của quốc gia:

“Chỉ trong vòng chưa đầy một tháng đầu năm 2020 mà người dân Việt Nam đi từ cái sốc này đến cái sốc khác về đảng cộng sản cầm quyền. Cú sốc đầu tiên là ‘ác với dân’ qua thảm sát Đồng Tâm vào rạng sáng ngày 9/1/2020; còn cú sốc thứ hai là ‘hèn với giặc’ khi ngày 30/1/2020, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Phạm Bình Minh tuyên bố Việt Nam chỉ có thể đóng cửa biên giới ngăn dịch viêm phổi cấp Vũ Hán khi được cộng sản Trung Quốc đồng ý.”

     Trái: Trần Quốc Vượng. Ảnh QĐNDVN. Phải: Trần Đại Quang. Ảnh: PGNT

Điều đáng quan ngại hơn hết là hiện tượng “vỡ đê đạo đức, hệ thống đức tin sụp đổ… Bây giờ, lúc rạp mình trước đức Phật là lúc tâm chúng sinh bất an nhất” –  theo nhận xét của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư.

Thảo nào T.T.B.B.T Trần Quốc Vượng không dấu được nỗi bi quan về “nguy cơ sụp đổ.” Không đổ thì mới là chuyện lạ nhưng nó đổ rồi sao?

What’s next?

Ngày ngắn đêm dài đêm lại sáng.

Đêm qua có ai bạc đầu không?

Tưởng Năng Tiến