httpv://www.youtube.com/watch?v=6z9gWcTRWe0
Nhân Bản Cần Minh Quang Chiếu Rạng. Nhân Ái Cần Gương Sáng Phản Quang-Cha Micae Phạm Quang Hồng

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
httpv://www.youtube.com/watch?v=6z9gWcTRWe0
Nhân Bản Cần Minh Quang Chiếu Rạng. Nhân Ái Cần Gương Sáng Phản Quang-Cha Micae Phạm Quang Hồng

Tiếng dạ lời thưa
Cách đây mấy năm, mình tình cờ đọc bài viết, “Đâu rồi tiếng dạ lời thưa” của chị Hoàng Xuân, nhớ tới giờ. Hồi nhỏ, việc này mình được ba mẹ dạy kỹ lắm, nói chuyện với người lớn hơn mà không dạ thưa là bị la, bị phạt, bị ăn đòn. Hầu như tất cả bọn trẻ con đều được dạy rất kỹ. Trước khi đi ra khỏi nhà là khoanh tay dạ thưa, khi đi về cũng khoanh tay dạ thưa. Đưa đồ vật gì cho ai phải đưa hai tay. Gặp đám tang phải bỏ nón… Đó là nét đẹp văn hóa cần phải giữ gìn.
Mấy năm đầu chơi facebook, viết blog, comment ở các blog, mình vẫn giữ văn hóa dạ thưa với người lớn tuổi. Nhưng vài lần mình phát hiện người mà mình vẫn hay dạ thưa khi đối thoại thật ra nhỏ hơn mình nhiều. Từ đó, biết tên tuổi rõ ràng mình mới dạ thưa, khi không biết thì mình xưng hô bạn-mình.
Rồi tranh luận, rồi tranh cãi, rồi nhiều người lớn mà không giữ tư cách của một người lớn, rồi nhiều người nhỏ mà không giữ phép tắc, rồi ngày càng nhiều bạn nên không còn kiểm tra để biết người lớn người nhỏ gì nữa, rồi đùa giỡn, trêu chọc… dần dần làm mình nhiều lúc viết bình luận trống không. Tiếng dạ lời thưa vắng dần. Đọc bài của chị Hoàng Xuân, giật mình, điều chỉnh được một thời gian, rồi giờ lại đâu vào đó.
Hôm trước, ông anh nói, “Dạ thưa em…” làm mình chợt ngộ ra. Ừ nhỉ, có quan trọng gì người mình thưa gởi là cô dì chú bác anh chị hay em? Em thì vẫn dạ thưa được chứ sao! Điều quan trọng là mình giữ được nền nếp, giữ chính mình là chính, tại sao lại sợ phải dạ thưa với người nhỏ tuổi hơn mình để rồi tự đánh mất cái hay, cái đẹp?!
Lại nhớ, hồi nhỏ, mình coi bà bác họ là kẻ thù vì bà hay mắng chửi mẹ mình vô cớ. Mẹ hiền, toàn đóng cửa chứ không phản ứng. Mình tức lắm nên đi đường gặp bà thì câng câng mặt không khoanh tay chào hỏi. Bà bác về réo mẹ ra mắng vốn.
Mẹ mắng mình. Mình phản ứng, “Tại sao mẹ phải nhịn khi bác tư toàn chửi sai? Con không chào.” Mẹ nói, “Bác tư sai với mẹ, nhưng bác tư là bác của con, điều đó không thể thay đổi chọn lựa, nên con vẫn là con cháu, là họ hàng, ruột thịt, không được phép hỗn.” “Nhưng mà bác tư sai.” “Ừ, bác tư sai, thời gian sẽ làm bác tư biết bác ấy sai. Mình đừng dùng cái sai này để đối với cái sai kia. Làm vậy là mình lại còn sai hơn cả người ta vì người ta không hiểu biết mà mình là người có hiểu biết.”
Cái sự bao dung và thấu hiểu, thấu hiểu hoàn cảnh, học thức và cả tâm tính của họ để thông cảm và tha thứ dường như đang mất dần theo tiếng dạ lời thưa…
Theo facebook Nguyễn Thị Bích Ngà
Đăng có chỉnh sửa dưới sự cho phép của tác giả
httpv://www.youtube.com/watch?v=iMR8yc6Gz4w
Có Dám Định Nghĩa Tình Yêu Của Mình Không?-Cha Micae Phạm Quang Hồng
Yếu tố quyết định bây giờ là xem vi-rút lây lan mạnh mẽ như thế nào. Theo Drosten, vi-rút hiện nay vẫn chưa thích nghi tốt với cơ thể con người sau một thời gian ngắn như vậy. Để cho vi-rút lan rộng bằng mọi cách, chúng cần dựa vào cái gọi là “sự kiện siêu lan rộng”. “Siêu lây lan” không phải bắt đầu từ một người như chúng ta thường nghe giải thích, rằng họ mang một số lượng vi-rút đặc biệt lớn và do đó lây nhiễm cho nhiều người.
Đúng hơn là, việc lây nhiễm hàng loạt xuất phát từ cách hành xử nào đó đã tạo điều kiện thuận lợi cho vi-rút lây nhiễm, Drosten nói. “Nếu ai đó tổ chức tiệc sinh nhật và mời 50 người khách, đó có thể là một sự kiện siêu lan rộng.”
Những sự kiện như vậy có thể nâng cao chỉ số sinh sản “R0” của một bệnh dịch. Chỉ số này cho biết, một người bị nhiễm bệnh có thể lây nhiễm tiếp cho bao nghiêu người. Để ngăn chặn một ổ dịch, chỉ số này phải được ép xuống thấp hơn một.
“Nếu chúng ta ngăn cản các sự kiện siêu lây lan như vậy, mọi thứ đều có thể tốt lên”, Drosten nói. Sau đó, vụ dịch có thể được chấm dứt.
Vài tuần tới là rất quan trọng
Để chặn dịch, điều cần thiết là mọi người phải được hiểu tường tận. “Mọi người cần biết rằng đang có một căn bệnh và nó có thể lây truyền như thế nào.” Đó là biện pháp phòng ngừa tốt nhất chống lại vi-rút. Thay đổi cách hành xử là điều quan trọng trước hết và trên cùng. Nói cách khác: “Bữa tiệc sinh nhật không được phép diễn ra.”
Nhà dịch tễ học của đại học Harvard, Michael Mina nói rằng, để kiềm chế nạn dịch, chúng ta phải biết vi-rút đang ở đâu, ai có khả năng bị nhiễm bệnh cao nhất và vi-rút lây lan ở đâu, thí dụ trong bệnh viện hay là nơi mua bán. “Bằng cách liên tục theo dõi các đường dây tiếp xúc của con người, chúng ta sẽ có nhiều kinh nghiệm hơn.”
Mina tin rằng vài tuần tới là rất quan trọng. Nếu người ta ghi nhận ngày càng nhiều trường hợp trên khắp thế giới, người ta có thể hạ bớt qui định bảo vệ phần nào và tập trung nhiều hơn vào phương cách, làm thế nào để giảm thiểu thiệt hại do đại dịch gây ra.
Tác giả: Florian Schumann, ZEIT Online ngày 13.2.2020
Người dịch: Tôn Thất Thông
Đăng lại từ Diễn Đàn Khai Phóng (Diendankhaiphong.org)

VnExpress |2020-02-18 16:03:39.0
Nhà văn Phương Phương. Ảnh: QQ.
Thành phố Vũ Hán bị phong tỏa từ ngày 23/1. Từ cuối tháng 1, nhà văn Phương Phương viết nhật ký những câu chuyện đẹp về tình người lẫn hiện thực tàn khốc mà bà chứng kiến, nghe thấy từ bạn bè là bác sĩ khi sống ở tâm dịch. Nhật ký của bà đăng trên chuyên trang blog của trang tin tài chính Caixin, thu hút nhiều bình luận của khán giả. Theo hãng thông tấn CNA, nhật ký của Phương Phương trở thành một cánh cửa để người ngoài tìm hiểu cuộc sống ở Vũ Hán.
VnExpress trích đăng một số đoạn trong nhật ký.
Ngày 28/1
Không thể ra ngoài, người nhà có cơ hội nói chuyện với nhau nhiều hơn, nhưng những trận cãi vã cũng không ít, đặc biệt là những nhà chật chội. Dù sao, người già trẻ nhỏ, chưa từng có đợt ngày nào họ cũng dính nhau như sam thế này… Bất luận thế nào, cũng phải kiên trì ở trong nhà đủ 14 ngày. Có bác sĩ dặn dò: Chỉ cần trong nhà có gạo, ăn cơm trắng cũng được, không nên ra ngoài. Ừ thì, nghe lời bác sĩ.
Ngày 2/2
Hôm nay mùng chín, chúng tôi đã chịu đựng bao nhiêu ngày rồi? Tôi cũng lười tính. Hôm nay thứ mấy? Khó mà nói ngay được. Ai còn nhớ hôm nay là thứ mấy.
Thời tiết Vũ Hán bắt đầu âm u, buổi chiều, trời mưa. Những bệnh nhân đang lê lết ngoài kia sẽ càng đáng thương. Đường phố Vũ Hán, người ít đèn sáng, mọi thứ vẫn có trật tự. Về cơ bản, nhu yếu phẩm hàng ngày không thiếu. Chỉ cần gia đình không ai mắc bệnh, cả nhà sẽ yên ổn chứ không phải địa ngục như người ngoài tưởng tượng. Nhưng nếu gia đình có người bị bệnh, mọi thứ sẽ hỗn loạn.
Điều làm tôi đau lòng nhất hôm nay là khi xem video cô con gái gào khóc sau xe chở thi thể của mẹ. Mẹ cô ấy chết, cô ấy chẳng thể đưa tang.
Buổi chiều, trò chuyện với một phóng viên, cậu ấy nói bất lực. Mọi người chỉ nhìn thấy những con số nhưng đằng sau các con số đó là gì? Những người trẻ đang trải qua giai đoạn không dễ dàng. Họ phải đối diện sự thật tàn khốc: sự giằng xé, chết chóc và cả những chỉ thị của cấp trên.
Ngày 12/2
Phong thành ngày thứ 21. Tôi có chút hoảng hốt, chúng tôi đã bị phong tỏa lâu đến thế?
Mỗi tiểu khu đều căn cứ tình hình khu vực, cho phép mỗi hộ cách ba đến năm ngày được một người ra ngoài mua sắm. Anh cả tôi bảo, ở khu của anh ấy chỉ mở một lối đi. Mỗi hộ cách ba ngày được một người ra ngoài. Người anh thứ của tôi bảo khu anh ấy có người chuyên ra ngoài mua đồ cho các hộ. Mỗi nhà ghi vật cần dùng, anh ấy sẽ mua rồi vận chuyển đến từng nhà. Anh bảo: “Kiên nhẫn chị đựng, mong cuối tháng 2 tình hình khá hơn”.
Ở Vũ Hán, hầu như ai cũng bị tổn thương tâm lý, bất luận là người khỏe mạnh, ở trong nhà hơn 20 ngày (kể cả trẻ nhỏ) hay những bệnh nhân đang bôn ba ngoài kia. Cả những người chỉ có thể tiễn đưa người thân bằng ánh mắt, khi thi thể người thân đặt trong túi đựng xác chết, được xe chở đến nơi hỏa táng. Hay những y tá bất lực nhìn bệnh nhân này tới bệnh nhân khác trút hơi thở cuối cùng. Vết thương đó, có thể còn rỉ máu trong thời gian dài. Dịch bệnh qua đi, có lẽ cần số lượng lớn bác sĩ tâm lý tới Vũ Hán. Người ta cần trút bỏ, cần khóc to, cần chia sẻ, cần an ủi. Nỗi đau của người Vũ Hán, không phải chỉ cần hô khẩu hiệu là có thể chữa lành.
Ngày 13/2
Tin tức hôm nay làm tôi đau lòng: Họa sĩ Lưu Thọ Tường qua đời lúc sáng sớm. Vốn biết anh ấy nhiễm virus corona nhưng tôi chưa từng nghĩ anh ấy không thể qua được kiếp này.
Tim tôi tan nát khi một người bạn là bác sĩ gửi cho bức ảnh. Trong ảnh, những chiếc điện thoại vứt đầy nhà tang lễ. Chủ nhân của chúng đều đã thành tro.
Ngày 14/2
Sáng nay mở Weixin, thấy một người bạn là doanh nhân của tôi bận bịu với công tác quyên góp tiền, vật chất. Mấy ngày nay, cô ấy dồn tâm sức cho việc này, được nhiều doanh nhân ủng hộ. Tôi chưa bao giờ thấy cô ấy tiều tụy như thế.
Hiện dịch bệnh là đại sự, những bệnh nhân khác đều cần nhượng bộ. Nhưng, tình hình kéo dài, một số bệnh nhân nhượng bộ tức là đi vào tử lộ. Số lượng bệnh nhân viêm phổi cấp quá lớn, nhiều bệnh viện phải dành giường cho họ, dẫn đến người mắc bệnh khác không còn chỗ để thăm khám, chữa trị. Mấy hôm nay tôi nghe chuyện một bệnh nhân chạy thận nhảy lầu. Hôm qua nhìn thấy một bệnh nhân ung thư đang khóc.
Ngày 16/2
Tôi học tập, sinh sống ở Vũ Hán, bạn bè, hàng xóm của tôi ở đây. Các bài viết của tôi đều công khai, nếu tôi thêu dệt, họ không biết ư? Gia đình đạo diễn Thường Khải của xưởng phim Hồ Bắc, hết người này đến người khác qua đời. Những lời của ông lúc lâm chung, thê lương và bi thảm, khiến người ta đau xé ruột. Chẳng lẽ đó cũng là những tin tức bịa đặt?
Vũ Hán đang trong tai họa. Tai họa là gì? Không phải là bắt bạn đeo khẩu trang, bắt bạn không được ra ngoài hoặc bắt bạn ra ngoài phải có giấy thông hành. Tai họa là quyển giấy chứng tử ở bệnh viện, trước đây vài tháng hết một quyển còn bây giờ vài hôm là hết một quyển. Tai họa là cái xe chở thi thể tới nơi hỏa táng, trước đây một xe chỉ chở một thi thể, và có quan tài. Còn bây giờ là đưa thi thể vào chiếc bao, một xe chở mấy thi thể. Tai họa là không phải cả nhà chỉ một người chết, mà là chết toàn bộ chỉ trong vài ngày hoặc nửa tháng. Tai họa là bạn mang cơ thể đau đớn vì bệnh tật gõ cửa các bệnh viện trong trời mưa lạnh giá, mong có một chiếc giường bệnh để nằm xuống, nhưng chẳng nơi nào tiếp nhận. Tai họa là khi bạn ở nhà chờ thông báo của bệnh viện nhưng khi thông báo đến, bạn đã ngừng thở.
Tai họa là người bệnh nặng vào viện, nếu chết, lúc vào viện chính là lúc vĩnh biệt người nhà, chẳng bao giờ có cơ hội gặp lại. Bạn nghĩ rằng người chết còn được thân nhân tiễn đưa ở nhà tang lễ? Người chết còn được hưởng tôn nghiêm? Không còn. Chết là chết, lập tức được mang đi hỏa thiêu. Giai đoạn đầu của dịch bệnh, thiếu người, thiếu giường, nhân viên y tế không được bảo hộ đầy đủ dẫn đến lây bệnh diện rộng. Nhân viên hỏa táng không đủ, xe chở thi thể không đủ. Thi thể có virus, buộc sớm hỏa thiêu. Các bạn biết điều đó không? Không phải người ta không tận tụy với công việc mà là tai họa ập đến, họ đã dốc hết sức thậm chí làm việc quá giới hạn… Trong tai họa, không có phút nào yên ả. Chỉ có người nhắm mắt không can tâm, chỉ có người thân ruột đau như cắt…
Sự hỗn loạn của thời kỳ đầu đã đỡ. Theo tôi biết, đã có những báo cáo nhằm quan tâm hơn, nhân văn hơn với người chết vì viêm phổi lẫn thân nhân của họ. Trong đó có việc gìn giữ di vật của người chết, đặc biệt là điện thoại di động. Các báo cáo kiến nghị thu gom điện thoại, sau đó sát khuẩn. Giới chức sẽ căn cứ thông tin trên điện thoại để tìm cách liên hệ thân nhân người chết.
Thế giới này, điều làm tôi còn nuôi hy vọng, chính là nhờ những người lương thiện, sáng suốt đang nỗ lực, bận rộn mỗi ngày.
Nhà văn Phương Phương 65 tuổi, tên thật Uông Phương. Bà sinh ở Nam Kinh, theo cha mẹ tới Vũ Hán, Trung Quốc sống từ năm hai tuổi. Năm 1978, bà học khoa Văn Đại học Vũ Hán, trở thành phóng viên, biên tập viên ở Đài truyền hình Hồ Bắc sau khi tốt nghiệp. Phương Phương còn từng làm tổng biên tập tạp chí Contemporary Celebrities (Kim Nhật Danh Lưu). Bà sáng tác tiểu thuyết, tản văn từ cuối thập niên 1980. Năm 2012, tiểu thuyết Vạn kiếm xuyên tâm của bà được chuyển thể thành phim điện ảnh cùng tên, kể về cuộc đời một người phụ nữ Vũ Hán. Phương Phương là nguyên Chủ tịch Hội nhà văn tỉnh Hồ Bắc, hiện là ủy viên Hội nhà văn Trung Quốc.
Toàn thế giới hiện ghi nhận hơn 73.300 ca nhiễm nCoV và 1.873 người chết vì dịch bệnh này, trong đó có 5 người ngoài Trung Quốc đại lục. Dịch viêm phổi cấp do virus corona xuất hiện ở Trung Quốc từ cuối năm 2019, trong đó Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc là tâm dịch.
Nghinh Xuân
HẠNH PHÚC LÀ MỘT SỰ LỰA CHỌN
Chúng ta thường có suy nghĩ rằng hạnh phúc là kết quả của bánh xe số phận đã an bài vào đúng thời điểm. Bạn bước xuống phố, nhìn thấy tờ năm trăm ngàn, nhận được lời khen từ một người xa lạ, gặp được một chàng trai hay một cô gái hoàn hảo (và dĩ nhiên không phải là tự lừa dối bản thân), tới cửa hàng yêu thích của mình và nhận được giảm giá 50%…
Thật dễ dàng cảm thấy hạnh phúc khi mà mọi thứ dường như đi theo đúng hướng mà bạn nghĩ, nhưng nếu định nghĩa hạnh phúc theo cách đó, chúng ta sẽ làm giảm đi ý nghĩa của nó, rằng nó là sản phẩm phụ của sự may mắn hay theo cách khác đó là một sự ngẫu nhiên. Trên thực tế, người ta thậm chí từng cho rằng may mắn mới là sản phẩm phụ của hạnh phúc, nếu như bản thân đang trong tâm trạng hết sức tồi tệ.
Hạnh phúc không hẳn là ngẫu nhiên
Luôn có những ngày tươi đẹp, nhưng cũng có những ngày bình thường hay những ngày quá tồi tệ và chính trong những ngày đó, bản chất thật sự của hạnh phúc sẽ được hé lộ. Đã bao giờ bạn gặp một người luôn giữ tinh thần lạc quan, bất kể họ đang có một ngày thật tồi tệ, và mọi thứ sai lầm như đang theo chiều hướng tiếp tục sai? Nếu như bạn cũng đang có một ngày tồi tệ, chỉ cần ở cạnh những người như vậy cũng có thể làm bạn cảm thấy phấn chấn lên (mặc dù với nhiều người đó là sự phiền toái, nhưng những điều đó thường bắt nguồn từ sự ghen tị).
Những người có thể cười trong các hoàn cảnh khó khăn nhất đều học được bài học quan trọng, chính là bài học mà chúng ta đã khẳng định ở trên: hạnh phúc không hẳn là điều ngẫu nhiên đâu!
Hạnh phúc là sự lựa chọn
Đúng vậy, sự lựa chọn. Không phải là sự ngẫu nhiên, cũng không phải là món quà từ trên trời rơi xuống. Dĩ nhiên sẽ thật tuyệt nếu nhận được những món quà và bạn dễ dàng cảm nhận được hạnh phúc khi có được nó, nhưng hạnh phúc là những gì thuộc về lựa chọn để thấy được sự phiêu lưu khám phá trong từng khoảnh khắc, chọn để hiểu rằng luôn luôn có ánh sáng nơi cuối đường hầm, rằng luôn luôn thấy được điều tốt trong mọi tình huống và trong mỗi con người bất kể mọi thứ có khủng khiếp đến mức nào.
Đó là chìa khóa cho hạnh phúc: hãy chọn nó. Dĩ nhiên không phải lúc nào cũng dễ dàng để lựa chọn, và đôi khi nó là điều bạn muốn làm sau cùng. Những khi đau buồn, hoặc khi bạn không thể có thời gian nghĩ cho chính mình, đôi khi bạn chỉ muốn hờn dỗi, và buồn bã để nỗi buồn kéo dài. Đó là một phản ứng tự nhiên, nhưng nó cũng đòi hỏi cách bạn ứng xử, đó là sự lựa chọn. Và chọn cách hạnh phúc sẽ làm bạn thấy tốt hơn, mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn và kiên cường hơn.
Chúng ta luôn có quyền lựa chọn để được hạnh phúc
Học cách thay đổi thái độ là một điều khó khăn nhưng cuối cùng nó rất xứng đáng. Khi chúng ta chọn cách để hạnh phúc, mọi thứ có xu hướng làm việc thuận theo ý muốn và may mắn dường như luôn bên cạnh chúng ta; và thậm chí nếu mọi thứ không xảy ra theo cách mà bạn mong đợi, thì nếu bạn chọn để hạnh phúc, bạn có thể chấp nhận mọi tình huống bất kể nó là gì và tận hưởng cuộc sống bất chấp nó đối xử với bạn thế nào.
Lesong, từ diendan.thienantech.com – Theo: Ephata
From: Langthangchieutim
httpv://www.youtube.com/watch?v=NHaYdJJhuSA
Đừng Để Chân Lý Yêu Thương, Trở Nên Hoang Tưởng Bởi Thường Nói Suông-Cha Micae Phạm Quang Hồng
Cơ quan ngoại giao của Hoa Kỳ cho hay, sau khi các hành khách được đưa tới sân bay, các quan chức phát hiện 14 người nhiễm COVID-19.
Tin cho biết, những người dương tính với virus gây chết người đã được cách ly trong chuyến bay về Hoa Kỳ.
Ở ngoài lãnh thổ Trung Quốc, khoảng một nửa số ca nhiễm trên thế giới là trên du thuyền Diamond Princess. 400 ca đã được ghi nhận trên đó kể từ ngày 3/2.
Mỹ là nước đầu tiên sơ tán công dân về nước trên hai chiếc máy bay thuê bao. Theo Reuters, số người Mỹ này sẽ được cách ly tại các căn cứ quân sự tại Texas và California trong vòng hai tuần.
Tiếp sau Mỹ, nhiều nước khác đã thông báo kế hoạch sơ tán công dân khỏi du thuyền Diamond Princess.
Khoảng một nửa trong số 3.700 khách và thủy thủ đoàn là người Nhật, theo Reuters.
(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link vn3000.info hoặc 797879.info để vượt tường lửa)
Đây là bài viết thuộc thuyết âm mưu, tuy có dẫn chứng rất nhiều nhưng tin hay không là do bạn. Nếu bạn muốn đọc một câu chuyện hay thì hãy bắt đầu cùng mình vén bức màn bí ẩn này cũng như tìm hiểu về Shi Zhengli (Thạch Chính Lệ), một chuyên gia Virus học hàng đầu thế giới đang làm việc tại Viện nghiên cứu Virus học Vũ Hán, người được cho là đã tạo ra Virus Corona chủng mới -nCoV 2019.
Prof. Zhengli Shi
Xâu chuỗi những nghi vấn bất thường.
Nghi vấn thứ nhất: Corona Virus đã được biến đổi gen để nguy hiểm với người già, ít nguy hiểm với trẻ em? [1] Ngày 29/1, tờ Gulfnews đưa tin về một ca nhiễm Corona quái dị ở Vũ Hán. Khi cả gia đình bao gồm cha, mẹ, ông, bà đều nhiễm bệnh tuy nhiên đứa con trai 10 tuổi thì lại không hề có bất kì triệu chứng nào. Các bác sĩ chỉ phát hiện ra trên người cậu bé mang mầm bệnh khi được yêu cầu xét nghiệm, họ đã rất kinh ngạc nói rằng “cậu bé là ổ dịch không hề có triệu chứng” – y như một vũ khí sinh học di động vậy. Phó giám đốc Trung tâm kiểm soát phòng ngừa dịch bệnh Trung Quốc Phùng Tử Kiện phải thừa nhận rằng “Biểu hiện bệnh ở Trẻ em và trẻ sơ sinh là khá nhẹ trong khi những người lớn tuổi thì các triệu chứng cũng trầm trọng hơn”
Điều này là trùng khớp với những thông tin sơ bộ do phía Trung Quốc cung cấp về các trường hợp tử vong ở Vũ Hán, khi phần lớn các ca tử vong là người già trên 60 tuổi và đã có những bệnh khác trong người (gọi chung là tiền sử bệnh án – Pre Existing Condition), chứ chưa thấy đề cập về trẻ em và trẻ sơ sinh tử vong.
Nếu nói sức đề kháng con người là yếu tố quyết định để chống lại dịch cúm, thì trẻ em và người cao tuổi đều có hệ miễn dịch tương đối kém. Tại sao bệnh lại “có vẻ” chừa trẻ em ra?
Nếu đặt giả thuyết rằng Corona được biến đổi gen bởi Trung Quốc với mục đích ban đầu là phát tán sang Mỹ thì ngẫm nghĩ rất phù hợp. Dân số Mỹ có đến 40% là béo phì (một dạng tiền sử bệnh án tức là điều kiện quan trọng để virus gây tử vong). 82% dân Mỹ lại sống ở các thành thị, môi trường Virus rất dễ lây lan. Có thể nói nếu tâm dịch là ở Mỹ chứ không phải Trung Quốc thì chắc chắn dân Mỹ chết sẽ ngang ngửa Trung Quốc hoặc hơn, mặc cho những điều kiện về y tế hùng hậu. Corona Virus đưa tất cả giáo sư, tiến sĩ thâm niên mà Mỹ dày công chiêu mộ hàng chục năm nay vào trong tầm ngắm, tức là những nhân lực chất xám vô cùng quan trọng. Một đối tượng khác bị Virus “ưu tiên” là nam giới, với tỉ lệ mắc bệnh gấp 2 lần nữ giới. Là do hệ miễn dịch nữ giới mạnh hơn nam một cách bất thường hay vì Virus đã được biến đổi gen để đánh vào lực lượng chính trong mỗi quân đội?
Lưu ý: Mình ủng hộ cho học sinh nghỉ học vô thời hạn, Corona tuy có thể ít nguy hiểm hơn cho trẻ em nhưng đó là sinh mạng con cháu của các bạn, đừng vì một đánh giá sơ bộ của ông Phùng Tử Kiện mà chủ quan.
Nghi vấn thứ hai: Đằng sau vụ bắt giữ Charles Lieber là cuộc chiến gián điệp?
Charles Lieber
Charles Lieber, trưởng khoa hoá học đại học Harvard bị bắt vì những mối liên hệ với Đại học Công nghệ Vũ Hán (lại là Vũ Hán). Điều này cho thấy những cuộc đấu đá sau hậu trường về gián điệp và phản gián của 2 quốc gia này là vô cùng khốc liệt. Việc Trung Quốc có thể luồn chân rết vào tận Harvard – thành trì của giới tinh hoa Hoa Kỳ là một chỉ dấu đáng ngại. Có thể nói với danh tiếng và mạng lưới quan hệ của một Trưởng khoa danh giá, thì Trung Quốc sẽ từ ông này tiếp cận được rất nhiều trí thức Mỹ qua vỏ bọc các chương trình hợp tác nghiên cứu. [2]
Ngoài ra, Lieber cũng được nhận xét là một nhân tài, một “nhà hoá học siêu đẳng”, Lieber đã đóng góp những kiến thức chuyên môn gì cho Đại học Công nghệ Vũ Hán? Giữa Đại học Công nghệ Vũ Hán và Phòng thí nghiệm sinh học Vũ Hán có liên hệ gì với nhau?
Không những trực tiếp tiếp cận trí thức Mỹ để ăn cắp chất xám, Trung Quốc còn thông qua vỏ bọc tưởng chừng như an toàn là các chương trình hợp tác với Canada. Không phải ngẫu nhiên mà Tổng thống Trump vừa kí kết hiệp định thương mại Mỹ – Canada – Mexico gọi tắt là USMCA để thay thế hiệp định thương mại tự do Bắc Mỹ NAFTA. Mà trong USMCA thì vấn đề sở hữu trí tuệ (Intellectual Property) là một nội dung chính.
Nghi vấn thứ ba: Ngay từ đầu Trung Quốc đã giấu diếm, ỉm dịch, họ sợ bại lộ điều gì?
Cho đến ngày hôm nay 31/1, tức đã được 1 tháng từ ngày Trung Quốc công bố dịch bệnh đã lây truyền từ động vật sang người ở chợ hải sản Hoa Nam [3], chưa có bất kì tổ chức y tế độc lập nào đủ khả năng và thẩm quyền đề kiểm tra tận hiện trường cũng như đối chiếu những con số ca bệnh và tử vong.
Điều này không phải chỉ là mối hoài nghi không có cơ sở của người viết mà còn là mối lo ngại của quốc tế. Rất nhiều tạp chí Phương Tây đã đặt nghi vấn Trung Quốc đang cố gắng làm giảm nhẹ số người chết trong bối cảnh Vũ Hán bị cô lập [4]. Liên tục xuất hiện những video người đổ gục, nằm la liệt trên đường phố và các trung tâm y tế, gần đây còn có một nguồn tin khác chưa được kiểm chứng là 14 lò hoả thiêu tại Vũ Hán đang hoạt động liên tục ngày đêm!
Mới đây nhất, Trung Quốc ba lần từ chối trợ giúp nhân sự của Mỹ để hỗ trợ giải quyết dịch bệnh một cách nhanh chóng. Điều này là vô cùng phi Logic bởi vì kinh tế Trung Quốc đang bị thiệt hại cực kì nghiêm trọng, chưa biết sau khi dịch bệnh kết thúc có thể phục hồi lại được hay không. Trung Quốc đã chính thức thông báo kéo dài kì nghỉ Tết đến vô thời hạn. Thực chất là “Đình chỉ hoạt động kinh tế vô thời hạn”! Trường học phải đóng cửa, hàng quán không dám mở bán, văn phòng công ty không hoạt động thì có khác gì đóng băng cả nền thương mại? Rồi ngành du lịch sẽ thế nào? Bất động sản sẽ ra sao? Thậm chí, theo nguồn tin của tờ Epoch Times thì Cục Chính Trị Trung Quốc đang đặt ra vấn đề tồn vong của đảng cộng sản.
Không những như thế, toàn bộ nhân lực y tế của Trung Quốc đang bị quá tải, trang thiết bị đã cạn kiệt từ lâu, tất cả tỉnh thành đều đã biến thành những ổ dịch. Như vậy việc từ chối giúp đỡ kịp thời từ đội ngũ y tế giàu kinh nghiệm của Mỹ là một chuyện hết sức vô lý. Nên nhớ mỗi năm đội ngũ y bác sĩ trình độ cao này đều phải chống chọi với “Mùa cúm” – Flu Season ở Bắc Mỹ kéo dài từ tháng 10 đến tháng 3 năm sau mới chấm dứt. Họ có khả năng xử lý triệu chứng cúm đứng đầu thế giới.
Giả thuyết là, Trung Quốc đang lo ngại rằng khi đội ngũ y tế Mỹ và quốc tế đến hỗ trợ sẽ bại lộ những dấu vết không thể chối cãi về một vụ rò rỉ sinh học! Nên nhớ những dấu vết sinh – hoá (Biochemical trail) là rất khó để xoá bỏ hoàn toàn. Nếu dùng giả thuyết này để lý giải cho việc cách ly Vũ Hán, thì sẽ giải thích được tại sao Trung Quốc đã báo động trước để 5 triệu người Vũ Hán lần lượt rời khỏi thành phố. Như vậy thực chất việc cách ly Vũ Hán ban đầu không phải là cấm “nội xuất” mà là cấm “ngoại nhập” (ngăn những người đủ khả năng vào trong thành phố điều tra làm rõ tình hình)
THẾ NHƯNG, CHÚNG TA VẪN CHƯA ĐI ĐẾN PHẦN HAY NHẤT!
Điều này có thể làm bạn giật mình: kiến thức của Trung Quốc về con Virus Corona có thể thâm sâu hơn chúng ta tưởng rất nhiều!
Nói cho đúng, thì nguy cơ một virus kiểu SARS xuất hiện từ dơi đã được giới khoa học biết đến từ lâu.
Thạch Chính Lệ – Nhà khoa học sinh năm 1964 là một nhân tài kiệt xuất trong lĩnh vực Virus học, tiếng tăm lừng lẫy. Chỉ một số giải thưởng của bà ta là đủ khiến người bình thường ngưỡng mộ: Giải nhất giải thưởng khoa học Hồ Bắc, Khoa học gia Kiệt xuất của Học viện khoa học Trung Hoa, Công trình nghiên cứu Khoa học tự nhiên hạng xuất sắc, vv…
Bà ta là thành viên của hàng loạt hiệp hội đi đầu trong lĩnh vực Hoá Sinh như Hiệp hội Hoá Sinh và Phân tử học Trung Hoa, Hiệp hội Siêu vi sinh Mỹ, Tổng biên tập Tạp san Vi rút học… Nhưng tổ chức mà bà ta gắn bó lâu đời nhất chính là Viện nghiên cứu Virus học P4 Vũ Hán, Thạch Chính Lệ hiện đang giữ chức Trưởng phòng Nghiên cứu tại đây. P4 tức là viết tắt của “Pathogen 4” – ứng với cấp độ cao nhất trong virus học. Virus được xếp vào loại 4 khi nó có thể gây tử vong trên diện rộng cho con người mà cho đến nay chưa có vaccine hoặc thuốc điều trị. Hiện nay Viện nghiên cứu này của Trung Quốc là nơi duy nhất đủ sức tạo ra một virus tầm cỡ Corona -nCoV2019. Năm 2016, Viện nghiên cứu Vũ Hán đưa thông cáo đã tách được virus chủng corona từ chất thải của loài dơi.. [5]
Một cách kì lạ, vị trí của Viện nghiên cứu Virus học Vũ Hán trên google vừa bị dời đi vài cây số, đến nơi “đồng không mông quạnh”, cách xa Chợ Hải Sản Hoa Nam là nơi chính quyền công bố nguồn dịch. Nếu không tin, bạn hãy tự lên Google map kiểm tra! Không có tật tại sao người Trung Quốc lại giật mình?
Một trong những công trình gần đây của Viện nghiên cứu Virus Vũ Hán chính là “Nguồn gốc và tiến hoá của mầm bệnh virus chủng Corona” – Origin and evolution of pathogenic coronaviruses. Bạn có thể đọc ở đây [6], chú thích nhà nghiên cứu Shi ZL chính là Thạch Chính Lệ. Lưu ý rằng, Corona có nhiều chủng và chủng nCOV ở Vũ Hán là loại mới, nên thông tin trên vẫn không phải là chứng cứ tuyệt đối.
Thế nhưng, còn rất nhiều những chỉ dấu khác!
Thạch Chính Lệ là người có hiểu biết sâu sắc bậc nhất thế giới về virus chủng SARS, đặc biệt bà chính là người đặt nền móng cho việc phát hiện nguồn gốc virus SARS ở loài dơi năm 2010. Lúc đó Công trình “Dơi và Virus” của bà rất nổi tiếng, nêu rõ “Dơi là ổ dịch tự nhiên cho các mầm bệnh lây lan” [7]. Các công trình nghiên cứu sau đó của bà trong cùng một đề tài được trích dẫn rất nhiều, báo Việt Nam cũng từng đưa tin ở bài “Phát hiện mới về bệnh Sars: Dơi có thể là nguồn phát tán virus” đăng trên Nhân dân điện tử.
Thạch Chính Lệ đã bắt đầu nghiên cứu các tái tổ hợp protein và các trình tự bộ gen đặc biệt (recombinant spike proteins along with other distinctive genome sequences) từ năm 2006, cũng với chủng SARS và loài dơi.. Bà ta được công nhận là “người khám phá ra các virus chủng Corona giống SARS trên loài dơi” ở Website của Hiệp hội Virus học thế giới.. [8]
Không những thế, Thạch Chính Lệ đã tiên tri được sự bùng phát của dịch Corona!
Thật vậy, tháng 3 năm 2019, trong nghiên cứu Bat Coronaviruses in China bà ta đã dự báo sự bùng phát dịch bệnh Corona từ dơi có thể đã đến rất gần [9]
Trùng hợp nhất là, chỉ MỘT ngày trước khi Trung Quốc tuyên bố ca đầu tiên nhiễm bệnh Corona Vũ Hán ngày 12 tháng 12, thì ngày 11 tháng 12 Thạch Chính Lệ đã xuất bản một báo cáo khoa học chỉ rõ hướng đi tìm ra vaccine corona “Molecular mechanism for antibody-dependent enhancement of coronavirus entry” [10]. Đây là một hành động bấn loạn khi chưa tìm ra vaccine mà virus đã bị rò rỉ ra ngoài không thể kiểm soát, buộc lòng phải chỉ hướng đi để các nhà virus học thế giới cùng vào cuộc?
Báo cáo cuối cùng của Thạch Chính Lệ ngày 23/12 khoảng 1 tháng nay được giới nhà báo điều tra độc lập kháo nhau là hãy xem cho kỹ. Mình xin được trích dẫn một số đoạn rất đáng nghi ngờ sau: “We need more clinical data and samples to confirm if this virus is indeed the etiology agent for this epidemic” – “Chúng tôi cần nhiều dữ liệu lâm sàng và mẫu hơn để xác nhận rằng con virus này thực sự là nguyên nhân cho dịch bệnh”, “At this stage, we know very little about the virus, including basic biology, animal source or any specific treatment” – “Ở giai đoạn này, chúng tôi biết rất ít về con virus, bao gồm đặc điểm sinh học cơ bản, nguồn từ động vật hay bất kì cách đặc trị nào”. Với sở học, khả năng chuyên môn của Thạch Chính Lệ và hàng chục năm nghiên cứu virus chủng Corona bao gồm cả SARS. liệu có thể nào bà “không biết” nhiều đến thế? [*]. Chuyên gia virus học hàng đầu thế giới đang “giả vờ dốt”?
Mỹ có lẽ đã “đánh hơi” được điều gì đó thông qua mạng lưới tình báo sâu rộng của mình. Trước khi dịch bệnh Corona bùng phát tại Vũ Hán, Cơ quan giảm thiểu mối đe doạ Quốc phòng (Defense Threat Reduction Agency) thuộc Bộ quốc phòng Mỹ đã tài trợ cho một nghiên cứu về Các kháng thể Phản ứng của Người và Dơi [11], cho chính Thạch Chính Lệ. Bạn vào link được cung cấp, vào phần abstract lướt xuống một chút ở mục “funding” sẽ thấy tên cơ quan Mỹ này. Có lẽ việc tài trợ nghiên cứu chỉ là một bước đi thăm dò, ẩn trong đó là hoạt động tình báo và ngăn chặn việc phát triển vũ khí sinh học của người Trung Quốc?
Như vậy, xâu chuỗi các sự kiện mình có thể đưa ra một giả thuyết như sau:
-Viện Nghiên cứu virus học Vũ Hán là nơi phát triển Vũ khí sinh học của người Trung Quốc, đứng đầu bởi Thạch Chính Lệ, một chuyên gia virus học nổi tiếng, người phát hiện ra mối liên hệ giữa dơi và các chủng SARS. Chuyện này các chuyên gia tình báo đã nắm từ lâu, khi bùng dịch cựu nhân viên tình báo Israel lập tức nghi ngờ xuất phát dịch từ trong phòng thí nghiệm.
– Cũng chính vì được Tái tổ hợp để nhắm vào mục tiêu là người Mỹ, mà virus Corona Vũ Hán có các đặc điểm như nhắm vào nam giới, nguy hiểm nhất với người cao tuổi và người đã có tiền sử bệnh án (40% người Mỹ béo phì)
– Các gián điệp nằm sâu trong giới học thuật Mỹ mà tiêu biểu là Charles Lieber sẽ hỗ trợ cho chương trình này bằng chuyên môn và các mối quan hệ, cũng như khả năng truy cập vào những nghiên cứu mật chuyên sâu.
– Trung Quốc đã nhìn thấy trước được thế lụn bại qua việc kí kết Phase One của thương chiến, tức là kí vào một hiệp định thương mại áp đặt mà phía Mỹ đưa ra. Nhận thấy bị cô lập về nhiều mặt bao gồm cả vấn đề Hồng Kông và Đài Loan, Trung Quốc quyết định dùng nước cờ mạo hiểm để thay đổi cuộc chơi là vũ khí sinh học cho dù bản thân cũng chưa chuẩn bị được vaccine. Thời điểm tung ra có thể là vào năm 2020 (Bầu cử Tổng thống Mỹ) chứ không phải cuối năm 2019.
– Người Mỹ đánh hơi được sự phát triển Virus Corona đã gần đến giai đoạn chín mui và có khả năng dùng sớm, tiếp cận thăm dò Thạch Chính Lệ qua vỏ bọc hỗ trợ nghiên cứu tìm cơ hội đánh chặn, phá công trình này. Không may trong quá trình hành động của các gián điệp Virus Corona đã rò rỉ ra ngoài môi trường, bùng dịch ở Vũ Hán!
– Trung Quốc lo sợ các chuyên gia nước ngoài vào cuộc đến tận hiện trường sẽ phát hiện bằng chứng không thể chối cãi là dấu vết Hoá Sinh dẫn thẳng đến phòng thí nghiệm Vũ Hán nên quyết định cách ly thành phố. Nếu bị phát hiện Mỹ và cộng đồng quốc tế sẽ có thêm cái cớ để cô lập Trung Quốc.
– Cũng vì mục tiêu chính của việc cách ly là cấm “ngoại nhập” nên làm rất nghiêm ngặt trong khi “nội xuất” thì vẫn có thể do làm lỏng lẻo hơn. Do “bệnh” của nhà nước độc tài, lãnh đạo dễ sai lầm vì kẻ nịnh hót làm hồng số liệu nên chính Tập Cận Bình có lẽ cũng không ngờ Corona Vũ Hán lại lây lan nhanh đến vậy, đến nay đã mất kiểm soát dịch bệnh!
Giả thuyết của mình có thể dùng lí giải cho nhiều câu hỏi hiện tại về đại dịch này,
Hoặc bài này cũng có thể kích thích trí tưởng tượng của các bạn! Xin được nhắc lại, đây là thuyết âm mưu, bạn có thể nghĩ mình nằm mơ ra cũng được, tin hay không tuỳ bạn!
* Lưu ý một lần nữa là mình ủng hộ cho học sinh nghỉ học chờ xem tình hình dịch.
Be safe Vietnamese
———————————————————————
[3] https://time.com/5774366/how-coronavirus-spread-china/
[4] https://metro.co.uk/2020/01/24/china-hiding-just-bad-coronavirus-12115163/
[5] http://english.whiov.cas.cn/About_Us2016/Address_from_the_Director2016/
[6] https://www.ncbi.nlm.nih.gov/pubmed/30531947
[7] https://www.ncbi.nlm.nih.gov/pmc/articles/PMC4875169/
[8] https://www.ws-virology.org/dt_team/zhengli-shi/
[9] https://www.ncbi.nlm.nih.gov/pmc/articles/PMC6466186/
[10] https://jvi.asm.org/content/early/2019/12/05/JVI.02015-19
[11] https://journals.plos.org/plosntds/article?id=10.1371%2Fjournal.pntd.0007733
[*] https://www.biorxiv.org/content/10.1101/2020.01.22.914952v1
(Khi viết bài này mình tập trung vào điểm 198 ca nhiễm bệnh trong nghiên cứu. Nay nhận được phản hồi của bạn đọc mình nhận thấy có thể là do lỗi dịch thuật, đã sửa lại, cảm ơn các bạn)
*CẬP NHẬT: Thêm một “sự trùng hợp” thú vị là Mỹ có đưa khoảng vài trăm quân nhân đến chính Vũ Hán để dự Hội thao quân đội (Military World Games) ngày 28/10. Có lẽ nào mục tiêu của Trung Quốc ban đầu là chính những người lính Mỹ này nhưng không may bị tai nạn hoặc bị gián điệp Mỹ đánh chặn nên rò rỉ ra ngoài?
Tin hay không tuỳ bạn!