Tại Hàn Quốc, cuộc chiến chống dịch virus corona (Covid-19) có dấu hiệu đạt kết quả tích cực, với số ca nhiễm mới đang liên tục giảm. Trong khi đó, theo các nguồn tin không chính thức, virus corona đ…


Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)

Nước Mỹ nơi tôi đang sống.
Tác giả: Phùng Văn Phụng
Tôi có người cháu ở Houston, Texas, bảo lãnh gia đình em ruột qua. Thời gian chờ đợi để qua Mỹ mất hơn 12 năm. Cháu tôi lo tất cả mọi thứ tiền kể cả tiền mua vé máy bay cho bốn người sang đây. Mới qua, gia đình được bảo lãnh, tạm thời tá túc trong cùng một ngôi nhà của người bảo lãnh cho nên rất chật chội. Người bảo lãnh phải chở gia đình này đi làm giấy tờ, chở đi đi học thêm anh văn, chở đến trường học Nails, chỉ cách mua tem thơ, chỉ cách đổ xăng v.v …
Nhưng gia đình người em mới qua chưa được ba tháng, đã tự ý mua vé máy bay một chiều về lại Việt Nam, bất chấp lời can gián của gia đình người anh, chấm dứt tình nghĩa anh chị em, mất tình cảm giữa hai gia đình, tạo ra sự xung khắc, thù ghét giữa anh chị em, giữa hai gia đình ruột thịt.
Hỏi: tại sao gia đình vừa qua Mỹ, chỉ ở có mấy tháng rồi lại trở về Việt Nam?
***
Tôi bị tù từ năm1975, ra khỏi trại cải tạo đầu năm 1983, mãi tới cuối năm 1993, tôi mới có giấy tờ rời khỏi Việt Nam để đi định cư tại Hoa Kỳ.
Bỏ tất cả công ăn việc làm đang tốt đẹp, phát đạt, để ra đi đến nơi chỗ ở mới, tôi chưa biết sẽ làm nghề gì? cuộc sống mới sẽ ra sao khi tuổi đã lớn (51 tuổi)?
Bao nhiêu lo âu? Nhưng phải đi vì không thể sống với cộng sản được. Một tờ truyền đơn của ai đó rải trong khóm, trong phường mình ở, số phận mình sẽ ra sao? Hằng ngày được công an khu vực theo dõi sít sao? xem tôi nói chuyện với ai? tôi có làm gì chống đối nhà cầm quyền không?
Trước hoàn cảnh đó không thể sống được với cộng sản thì phải ra đi mà thôi?
Sau một chuyến đi dài giờ trên máy bay, cả gia đình tôi 6 người từ phi trường ở Seattle đưa chúng tôi về phi trường Hobby và được bà con gia đình em ruột, gia đình người bảo trợ cùng bạn bè đón tại phi trường. Trung con anh Xin đã đem theo xe tải nhỏ chở áo quần, đồ đạc lỉnh kỉnh … mang từ Việt Nam qua về phòng trọ “apartment” ở đường Town Park, gần chợ Hồng Kông 1 cũ.
Rất lo âu, bỡ ngỡ để bắt đầu cuộc đời mới hoàn toàn không biết trước được rồi đây gia đình mình sẽ ra sao?
Tại sao những người được bảo lãnh qua Mỹ vài tháng rồi lại muốn quay trở về Việt Nam.
Sự thay đổi cách sống, cách sinh hoạt, mất bạn bè, mất thói quen sống hàng ngày, thói quen ngủ trưa, uống cà phê buổi sáng với bạn bè, buổi chiều lai rai vài chai bia với bạn bè v.v… không còn nữa. Phải đi học anh văn, học lái xe v.v…bắt đầu lại từ đầu bằng một nghề mới để kiếm sống không phải dễ dàng. Làm việc ở hảng xưởng phải cật lực siêng năng, đúng 8 giờ vàng ngọc, đi và về đúng giờ, không thể thờ ơ được. Chưa kể nếu còn mang nặng tâm trạng khá giả, nhàn hạ ở Việt Nam, mặc cảm thua kém người anh, em qua trước sẽ làm cho họ hụt hẩng, khó chịu, bực mình, đau khổ, bất mãn, chán sống ở nơi mới, gây gỗ nặng nhẹ với người bảo lãnh là anh chị em ruột của mình cho rằng, anh chị em “không chịu lo gì hết”? mà còn đòi bảo lãnh qua?
Tại sao người Việt Nam muốn định cư ở nước Mỹ:
Nếu ai có óc cầu tiến, chịu khó làm việc, bỏ lại sau lưng tất cả thói quen cũ có thể nhàn hạ, làm ăn dễ dàng vì quen biết công việc, bạn bè, nhà chức trách… chấp nhận cuộc sống mới khác biệt nhiều với cuộc sống cũ khoảng chừng vài năm là ổn định, có thể mua nhà, mua xe trả góp, và hội nhập vào xã hội Mỹ bình thường.
Tự do chính trị: Tự do ngôn luận bậc nhất trên thế giới, tự do nghiệp đoàn, tự do báo chí, in sách không cần phải xin phép ai. Tự do tôn giáo. Tự do bầu cử và ứng cử. Bằng chứng là người Việt có Cựu dân biểu Liên bang Cao Quang Ánh. Bà Stephanie Murphy, nhũ danh Đặng Thị Ngọc Dung (Florida)
Dân biểu tiểu bang Texas: Hubert Võ
Thiếu Tướng Lương Xuân Việt làm tư lịnh lục quân Hoa Kỳ,
Phó Đề Đốc Nguyễn Từ Huấn
HQ Đại Tá Lê Bá Hùng
Đại Tá Thomas Nguyễn
Trung Tá Bác Sĩ Joshepine Cẩm Vân-US Navy
Thiếu Tá Elizabeth Phạm v.v…
Giáo Sư Đinh Việt, Giáo Sư Luật lừng lẫy ở Washington DC
Về đảng phái chính trị mọi người đều có quyền tự do theo đảng Cộng Hoà hay Dân Chủ hay đảng nào khác.
Nhờ có tự do bầu cử và ứng cử mới chọn được người tốt, người có khả năng xây dựng đất nước, xây dựng xã hội.
Hưởng nền giáo dục tốt: Tiểu học và trung học miễn phí. Tự do phát triển năng khiếu, không phải học chính trị nhồi nhét một chiều chủ nghĩa Mác Lê nine.
Ăn trưa miễn phí. Có xe đưa rước từ nhà đến trường miễn phí.
Vào Đại học nếu ai không có tiền có thể mượn tiền học cho đến khi thành tài, ra bác sĩ, kỹ sư đi làm trả nợ từ từ.
Vì có được nền giáo dục tốt, cuộc sống tương đối dễ kiếm việc làm, đi làm cật lực chừng năm mười năm là có thể mua nhà, mua xe trả góp dễ dàng. Mọi người đều được hưởng tiện nghi cầu cống, đường sá.
Hệ thống xe bus cũng giúp cho bà con đi lại dễ dàng.
Tỉ lệ du học sinh tìm cách ở lại Mỹ sau khi học xong trên 80%, một du học sinh tôi gặp đã nhận định như thế?
Tính đến tháng 3/2019, có hơn 30.900 sinh viên Việt Nam đang học tập tại Mỹ.
Môi trường trong sạch:
Chánh phủ kiểm soát rất kỹ về môi trường. Nhà máy thường ở xa khu dân cư. Nếu làm ô nhiễm môi trường sẽ bị phạt rất nặng.
Người lớn cũng như trẻ con đều có ý thức bảo vệ môi trường. Không thấy trẻ con vất rác ngoài đường. Nếu xả rác ở nơi công cộng, bị bắt, sẽ bị phạt rất nặng.
Mức sống cao, cuộc sống ổn định.
Khi làm ăn có luật lệ thuế má rõ ràng không phải hối lộ.
Tốt nghiệp đại học, lương kỹ sư mới ra trường khoảng 40 đến 50,000 đô la một năm. Làm công nhân sắp xếp hàng hoá trong chợ Hồng Kông chẳng hạn, lương khoảng 18,000 đô la một năm.
Nếu chi tiêu cẩn thận, tiết kiệm, không xa xỉ, còn có thể gởi tiền để giúp đỡ cho bà con ruột thịt ở Việt nam nữa.(1)
Về hưu sống ra sao?
Điều quan trọng khi đến Mỹ, ta phải làm việc cật lực, không nghĩ về quá khứ giàu có, sung sướng, danh phận, địa vị cao trong xã hội cũ (nếu có).
Nếu làm việc tại Mỹ trên 20 năm, đóng thuế đầy đủ, tiền hưu trí (SSA: Social Security Account) chánh phủ trả về hàng tháng từ 1200 đến 1500 đô la một tháng. Tính luôn tiền hưu của vợ, bằng phân nửa của chồng 1200:2= 600 đô, thì hai vợ chồng lãnh được 1800 đô la một tháng. Ngoài ra còn có tiền hưu trí của hảng, tiền hưu do để dành riêng (IRA: individual retirement account) v.v…đủ trả bảo hiềm nhà, bảo hiểm sức khỏe, bảo hiểm xe, điện, nước, gas, đóng thuế nhà cuối năm, tiền chợ và các chi phí lặt vặt khác.
Ngoài ra còn có thể đi du lịch được nữa.
Nếu về hưu, tiền lãnh hàng tháng thấp, thì được chánh phủ trợ cấp đủ sống (hai vợ chồng được lãnh khoảng 1100 đô la và tiền thức ăn (food) khoảng 150 đô la.
Về hưu không lo đói khát ít nhất cũng có tiền trợ cấp xã hội đủ sống.
Nếu thực sự nghèo, khi bị bịnh, đi bác sĩ, mua thuốc hay nằm nhà thương không mất tiền vì có sự trợ cấp của chính phủ.
Tác giả: Phùng Văn Phụng
03/2020
(1)Lợi tức tính theo đầu người tại vài nước tiêu biểu: Nguồn: BBC
| Như bảng thống kế phía dưới cho thấy, thu nhập bình quân trên đầu người của Việt Nam kém hàng chục lần với những nước được cho là nhiều người Việt Nam di cư muốn tới.
Nước |
GDP/Đầu người |
| Việt Nam | 2.343,12 USD |
| Mỹ | 59.531,66 |
| Anh | 39.720,44 |
| Nhật | 38.428,1 |
| Hàn Quốc | 29.742,84 |
| Đài Loan | 25.534,00 |
| Nguồn: Ngân hàng Thế giới, theo ước tính năm 2017 |
Giám Mục Pháp: Dịch sợ hãi, dịch đóng cửa nhà thờ, dịch đình chỉ thánh lễ nguy hơn dịch coronavirus
Ngay trong các thời kỳ dịch tả, và dịch hạch trầm trọng tàn phá các nước Âu Châu, các thánh lễ đã không bị đình chỉ. Chính vì thế, có nên đình chỉ các thánh lễ trong tình trạng bùng phát coronavirus hiện nay hay không là một vấn đề gây tranh cãi. Nhiều giáo dân, linh mục và cả các Giám Mục cho biết các vị thất vọng về động thái này; và chỉ ra rằng việc đình chỉ các thánh lễ có thể gây thêm sự sợ hãi, làm trầm trọng thêm tình trạng hoảng loạn giữa các tín hữu. Đức Cha Pascal Roland, Giám Mục giáo phận Belley-Ars cho rằng mọi người nên quan tâm đến “dịch sợ hãi”, “dịch đình chỉ thánh lễ”, “dịch đóng cửa nhà thờ”, hơn là dịch coronavirus.

VĂN HÓA QUỲ
Từ Thức
Hiện tượng một phụ huynh đảng viên bắt cô giáo quỳ không phải là một tin vặt. Đó là hình ảnh một xã hội băng hoại, một văn hóa suy đồi trầm trọng mà Gramsci gọi là ‘’ những hiện tượng quái dị’’ của một thời đại tranh tối tranh sáng .
Antonio Gramsci : ‘’ Cái khủng hoảng nằm trong hiện tượng một thế giới cũ đang chết, một thế giới mới chưa thành hình. Trong cái tranh tối tranh sáng đó, diễn ra những hiện tượng bệnh hoạn dưới đủ mọi hình thức …’’ ( 1 )
Chế độ Công Sản đang thối rữa, nhưng một chế độ lành mạnh hơn, ít bệnh hoạn hơn chưa thành hình, và trong bối cảnh đó, đủ mọi chuyện bệ rạc, quái dị xẩy ra mỗi ngày.
Chuyện cô giáo bị bắt quỳ , và chấp nhận quỳ gối, chỉ là một thí dụ. Nhưng một thí dụ cho thấy cả khuôn mặt của một xã hội lở lói:
1. Cô giáo bắt học sinh quỳ. Đó là một phương pháp giáo dục hoàn toàn lạc hậu, ngày nay chỉ còn áp dụng ở những nước chậm tiến, nếu không nói là man rợ.
Bắt học sinh học thuộc lòng, hành hạ học sinh là chuyện ngày nay không tưỏng tượng được ở những xứ văn minh, nơi roi vọt hay bạo hành đối với trẻ em, ở học đường hay trong gia đình, là một hành động bị pháp luật trừng trị. Người ta dạy dỗ bằng lý lẽ, bằng thuyết phục, bằng gương sáng ( éducation par exemples ), không ai giáo dục bằng sự đe dọa, bạo hành, chà đạp nhân phẩm. Chưa nói tới chuyện nhồi sọ chỉ có ở những xứ độc tài, toàn trị
2. Một phụ huynh, đúng ra một phụ huynh đảng viên, bắt cô giáo quỳ gối chứng tỏ tất cả bậc thang giá trị của xã hội đã hoàn toàn đảo lộn.
Văn hoá cổ truyền VN coi thầy cô như cha mẹ, ‘’ nhất tự vi sư, bán tự vi sư ‘’. Văn hóa nhân loại coi học đường là một nơi linh thiêng, bất khả xâm phạm, vì là nơi truyền bá kiến thức.
Ở bên Pháp chẳng hạn, dưới sự đe dọa của khủng bố Hồi giáo, người ta đã tranh luận sôi nổi về việc có nên để nhân viên cảnh sát vào sân trường hay không. Một bên là an ninh của học sinh, một bên là nguyên tắc độc lập của học đường. Cuối cùng người ta quyết định, trong một giai đoạn đặc biệt, sinh mạng của học sinh bị đe dọa, cảnh sát có thể tới canh giữ trong sân trường, với điều kiện đó là đề nghị của ban giám đốc nhà trường.
Bắt cô giáo quỳ gối là nhục mạ học đuờng, giáo dục, giáo chức, đánh tan sự kính trọng với những người có trọng trách truyền bá kiến thức.
Người Cộng Sản, trong quá trình tiêu diệt những giá trị cũ để tạo những ‘’ giá trị ‘’ mới, đã thành công trong việc phá vỡ tất cả nền tảng đạo lý. Học đường và nơi thờ tự là những ‘’ tabous ‘’ cuối cùng, đã sụp đổ. Tại noi thờ tự, sư quốc doanh làm tiền, trai gái, nhẩy nhót, nhậu nhẹt. Ở trường học, cô giáo quỳ gối.
Chuyện một tên đảng viên quèn, ngang nhiên vào trường học, bắt cô giáo quỳ , sau 30 phút vẫn không cho phép đứng dậy, vì con anh ta đã bị bắt quỳ 40 phút, không phải chỉ là chuyện bạo hành ngang ngược, lỗ mãng của một cá nhân. Nó điển hình cho não trạng của cả một tập đoàn thống trị. Họ nghĩ làm đảng viên là làm chủ dân, có toàn quyền ngồi trên đầu, trên cổ thiên hạ.
Trong nội bộ Đảng, anh cao nhất ngồi trên đầu anh thấp hơn. Anh vừa vừa ngồi trên đầu anh thấp nhất. Và các anh cán bộ, đảng viên quèn hành hạ dân ngu cu đen. Thói quen đội trên, đạp dưới đã trở thành văn hóa.
3. Một tên cán bộ quèn không thể làm chuyện ngang ngược, nếu không có sự đồng lõa, hay thái độ chấp nhận hèn yếu của hiệu trưởng
Một tên cán bộ quèn không dám lộng hành nếu không nghĩ sẽ được che chở .
Điều đó giải thích tại sao có người ngạc nhiên, bất mãn khi thấy mình có thẻ Đảng mà vẫn bị đưa ra toà về tội hiếp dâm con nít. Anh ta ngạc nhiên một cách thành thực
Thẻ Đảng, trong đầu họ, là lá buà cho phép làm bất cứ chuyện gì phạm pháp, bất lương.
Ở những nước văn minh, một đảng viên có lỗi nặng sẽ bị khai trừ trong 24 giờ. Một Đảng CS bi dân chán ghét, bịt mắt làm ngơ, dung túng đảng viên bạo hành, bởi vì, thứ nhất, họ có chung một não trạng, thứ hai, họ cần một bọn lâu la trung thành, để bảo vệ, sống chết cho chế độ.
4. Cô giáo bị bắt quỳ 40 phút, nhẫn nhục quỳ 40 phút. Không uất ức, không nổi giận, không một chút tự trọng. Người dân, nhất là một nhà giáo, không còn một gramme tự trọng, xã hội sẽ đi về đâu ? .
Honoré de Balzac nói người ta kính trọng những người biết tự trọng. Biết tự trọng là bài học đạo đức đầu tiên. Bởi vì sự kính trọng người khác bắt đầu bằng sự kính trọng chính mình.
Tinh thần tự trọng giúp cho con người có tư cách. Nhất là trong một xã hội hỗn loạn, luật pháp là giấy vụn, cơ cấu chính quyền biến thành những băng đảng trôm cướp, chỉ còn sự tự trọng là cái thắng để giữ mỗi cá nhân không chìm sâu dưới đáy bùn. Cái tự trọng không còn nữa, dân tộc lao xuống vực. Như một chiến xe không bàn thắng.
5 . Những đồng nghiệp của cô giáo không phản kháng thái độ mất dạy, ngang ngược, nói lên cái vô cảm của cả một thế hệ.
Nếu không phản đối, bênh vực một đồng nghiệp, ít nhất cũng phải bênh vực, bảo vệ cho nghề nghiệp của chính mình. Cho sứ mạng của người truyền bá kiến thức. Nhưng không, một sự nhịn, chin sự lành.
Ở trường học, cũng như ở những nơi khác, triết lý ‘’ không nghe, không nhìn, không nói’’ để được yên thân, để được sống vật vờ qua ngày, đã trở thành nhân sinh quan của cả một dân tộc.
Văn hoá quỳ ngự trị. Dân đen quỳ trước cán bộ. Cán bộ quỳ trước tập đoàn lãnh đạo. Tập đoàn lãnh đạo quỳ trước ông chủ Tàu.
Chuyện cô giáo tỉnh lẻ quỳ gối không phải chỉ là một chuyện vặt dưới huyện. Nó là một cơ hội để mỗi người soi gương mình, và từ đó, nhìn thấy mặt mũi của dân tộc. ( 2 )
Từ Thức ( Paris 9/3/2018 )
( 1 ) “La crise consiste justement dans le fait que le vieux monde se meurt et que le nouveau monde tarde à apparaître, et dans ce clair-obscur surgissent les phénomènes morbides les plus variés ‘’
( 2 ) Bài này trích trong một bài dài, tựa đề ‘’ Văn hoá, văn hoá, văn hoá ‘’, nói về lý thuyết giải thích tất cả qua văn hoá của Antonio Gramsci, sẽ gởi tới độc giả trong những ngày gần đây.
CẬP NHẬT diễn biến dịch viêm phổi Vũ Hán (sáng 10/3)
Những tin tức cập nhật mới nhất về diễn biến dịch viêm phổi Vũ Hán tại Trung Quốc, Việt Nam và thế giới.
(*) Lưu ý: Tất cả những số liệu cập nhật tại Đại lục về số ca nhiễm, số ca tử vong, số ca bình phục … đều chỉ đến từ 1 nguồn là Uỷ ban Y tế Nhà nước Trung Quốc. Hiện chưa có nguồn độc lập nào khác có thể kiểm chứng số liệu, ngoài 1 vài mô hình nghiên cứu giả định con số thực tế có thể cao hơn con số được chính quyền Trung Quốc công bố.
httpv://www.youtube.com/watch?v=SVq2g2NPnhk10:31 / 10:51
Sáng tạo sinh mệnh: khoa học không bao giờ làm được! – Tinh Hoa TV
BIẾT SỐNG!
Người “biết sống” là người biết suy nghĩ và làm những điều khiến mình được hạnh phúc, thành công và được yêu thương, kính trọng.
Chiến thắng bản thân còn hơn là chiến thắng cả ngàn trận đánh. Đó là một bài học sâu sắc mà ai cũng cần biết. Tự chinh phục tâm chính mình chính là ải lớn nhất mà con người phải trải qua.
Hãy cùng tìm hiểu thái độ của người biết sống:
Suy nghĩ sẽ định hình con người bạn
Chúng ta nghĩ thế nào thì con người chúng ta như thế ấy. (What you think you become – Buddha). Bạn nghĩ bạn vô dụng, chắc chắn bạn sẽ không bao giờ làm nên trò trống gì vì bạn chẳng thèm hành động. Bạn nghĩ bạn thông minh, dĩ nhiên bạn sẽ thông mình vì tự bản thân sẽ biết cách tạo nên điều đó. Chỉ cần suy nghĩ tích cực thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi! Do đó, cuộc sống cũng sẽ ít buồn phiền, vì lúc nào bạn cũng cố biến mọi thứ bạn gặp phải trong cuộc sống thành niềm vui riêng cho mình.
Thay thế đố kị bằng ngưỡng mộ
Còn đố kị thì tâm bạn sẽ còn buồn phiền. Thay vào đó, chúng ta nên đón nhận sự thành công của người khác bằng sự ngưỡng mộ. Tâm bình thản rồi lấy cái tốt của người khác để làm gương sẽ khiến bạn dễ dàng phấn đấu mà không có sự căm phẫn. Đố kị chỉ làm lòng người thêm nhơ bẩn, thậm chí vì đố kị con người có thể biến chất, trở thành người chuyên làm những hành động xấu xa mà đôi khi chính bản thân mình cũng không ngờ tới.
Sự thanh tịnh nằm ở trong tâm
Cả đời làm việc, đến cuối cùng chỉ muốn bản thân được an nhàn để hưởng thụ cuộc sống.
Bạn luôn muốn tìm kiếm sự thanh tịnh ở bên ngoài trong khi bạn không phát hiện rằng nó là cái mà ai cũng có thể đạt được mà chỉ cần lấy ra từ trong tâm. Nếu tâm của bạn bớt tham sân si, bớt ganh đua, ghen ghét… thì tự khắc bản thân sẽ thấy thật thanh thản và thấy đời bỗng nhẹ nhàng làm sao.
Nhân từ với tất cả mọi người
Luôn luôn nhẹ nhàng với trẻ con, yêu thương người già, đồng cảm với người cùng khổ, nhân từ với kẻ yếu thế và người lầm lỗi. Một lúc nào đó trong đời, bạn sẽ rơi vào những hoàn cảnh đó. Động lòng trắc ẩn với mọi người, kẻ giàu cũng như người nghèo; ai cũng có nỗi khổ. Có người chịu khổ nhiều, có người chịu khổ ít. Nhân từ để yêu thương và đồng cảm với họ. Vì mỗi người có một nỗi khổ riêng chỉ có họ mới thấu. Bởi vì bạn luôn nhìn người bằng con mắt nhân từ nên đời bạn sẽ luôn đẹp. Mọi thứ đều hoàn hảo. Tâm can được thanh lọc bởi những hành động mà bạn dành cho người khác.
Bạn có hiểu “Biết Sống” là gì không?
Làm sao biết là bạn còn Đang Sống?
Hay dường như là bạn đang dần chết,
Khi cuộc đời đếm ngược với thời gian?
“Biết Sống” đâu chỉ là cảm xúc,
Đâu chỉ là, lý trí nhiều suy tư,
“Biết Sống” dường như là “Biết Chết”,
Biết chết đi trong Thức Tỉnh Phận Người?
Hãy cùng suy gẫm những câu nói khiến bạn thay đổi cách nhìn, thay đổi cuộc đời và giúp mình “biết sống” hơn, bạn nhé!
Mời click vào hàng chữ xanh dưới đây để cùng nhau nghe nhé!
From: Michelle Bui & Kim Bằng Nguyễn
Tôi xin mượn thành ngữ “Born to…” để nói về chuyện người ta sinh ra đã có tài năng thiên bẩm ở một điều gì đó, và sinh ra chỉ để làm điều đó như “Born to Kill,” “Born to Rap,” “Born To Die…” thì người Việt vốn sinh ra để… chia rẽ (Born to Divide) cũng không lấy gì làm lạ.
Di tích cầu Hiền Lương bắc qua sông Bến Hải, vĩ tuyến 17 chia hai miền Nam – Bắc trong chiến tranh Việt Nam. (Hình: Khôi Nguyên/Người Việt)
Sông kia rày đã nên đồng
Chỗ làm nhà cửa, chỗ trồng ngô khoai.
Trần Tế Xương
Năm 1979, nhà văn Nguyên Ngọc được bè bạn ở Cambodia mời xuống thuyền đi dạo chơi và thưởng thức một bữa cháo cá no cành hông luôn. Ra về, ông nói chắc như bắp: “Cá Biển Hồ, cứ vục tay xuống nước, túm lên ngay được một con, to tướng, béo ngậy.”
– Bộ thiệt vậy sao?
– Vâng, quả là có đúng như thế thật!
Chả thế mà cái hồ nước ngọt mênh mông này đã từng nuôi sống mấy triệu ngư dân, và là nguồn cung cấp chất đạm chính cho hai phần ba người dân ở Cambodia. Sở dĩ được vậy là nhờ vào dòng Mê Kông, chứ không phải là gì khác.
Bắt đầu từ Tây Tạng nó chảy qua Trung Hoa, Miến, Lào, Thái rồi khi vào đến Xứ Chùa Tháp thì “đụng” Tonlé Sap. Vào mùa nước lớn, áp lực của Mê Kông khiến cho con sông nhỏ bé hơn phải chảy ngược dòng làm tăng thể tích lẫn diện tích Biển Hồ. Tonlé Sap Lake biến thành nơi sinh sống lý tưởng của rất nhiều loài cá nên “cứ vục tay xuống nước, túm lên ngay được một con, to tướng, béo ngậy” không phải là chuyện nói khi vui miệng.
Cách đây cũng chưa lâu lắm, vào hôm 1 tháng 5 năm 2005, một ngư dân ở Bắc Thái còn bắt được một con catfish nặng tới 292 ký ở sông Mê Kông. Tuy thế, dường như, cũng chả mấy ai coi đây là chuyện lạ lùng hay đáng để ngạc nhiên. Có ngạc nhiên chăng là tất cả những điều vừa kể đều nay đã trở thành huyền thoại.
Bây giờ thì mấy con giant catfish (và đủ loại cá “khủng” khác nữa) chỉ còn thấy ở … trên bờ. Chúng được người dân địa phương đúc hình bằng xi măng, rồi đặt dọc theo bờ sông để (coi chơi) làm kỷ niệm – những kỷ niệm buồn!

Bữa nay mà Nguyên Ngọc thò tay xuống Biển Hồ thì chỉ còn … bốc được nước thôi vì hằng trăm cái đập lớn/nhỏ xây trên dòng Mê Kong đã chận đường sinh sản của vô số chủng loại di ngư, và khiến chúng đang dần tuyệt chủng.
Năm 2014, lần đầu tiên vào Biển Hồ, tôi đã thấy đồng bào mình nuôi cá thay vì đi lưới. Cùng lúc, những lúc rảnh rỗi, họ cũng bắt ốc (mỗi ký bán được 4000 riels – cỡ một Mỹ Kim) để kiếm thêm thu nhập. Tết rồi, tôi trở lại nhưng không thấy ai chống ghe loanh quanh giữa những bè lục bình để tìm ốc nữa. Hỏi thăm thì nhận được câu trả lời ráo hoảnh: “Còn đâu nữa mà bắt!”
Tôi hay ra vô Biển Hồ nhưng ít khi ở “chơi” lâu lắm. Bia rượu rất hiếm, đã đành; điện cũng khỏi có luôn. Kiều Bào ở ngoài này dùng bình ắc quy là chủ yếu, và chưa ai từng nghe nói tới cái desktop hay labtop bao giờ. Còn tui mà thiếu internet thì chắc chết (chết chắc) nên mắt trước mắt sau là thế nào cũng lật đật giang ghe ra Pursat, rồi đón xe đò chạy về lại Phnom Penh tức khắc.
Vừa tới nơi đã nhận được hung tin (“Hành khách trên du thuyền cập cảng Campuchia nhiễm Covid-19”) nên tôi bay luôn qua Vientiane cho nó đỡ phiền hà. Lên đến thượng nguồn mới hay là tình trạng “sức khoẻ” của sông Mẹ (Mènam Khong, gọi theo tiếng Lào) cũng không được khả quan gì cho lắm!
Khi còn ở Thái Lan, có bữa, đang ngồi lơ tơ mơ hút thuốc lá vặt trên ban công của một cái khách sạn ở Nông Khai thì tôi chợt thấy một con cò trắng giữa sông. Nó đang đứng trên dề lục bình chăng? Không, có thấy bình/bát gì đâu. Hoá ra đoạn sông trước mặt có chỗ cạn gần trơ đáy nên chú cò mới đứng được tỉnh queo trên cát như vậy đó.
Bên Lào cũng không khác. Trụ sở Ủy Ban Sông Mê Kông (Mekong River Commission – MRC) của nước này nằm sát cạnh bờ. Mấy năm trước, mỗi khi đi ngang qua toà nhà này – vào mùa nước lớn – tôi vẫn nghĩ vui rằng: Nếu đứng từ đây mà quăng cần câu máy, dám bắt được cá lắm nha, gẩn xịt thôi mà. Bữa nay thì đất bồi đã xa ra cả cây số rồi, chiều ngang con sông (cũng là ranh giới thiên nhiên của Thái và Lào) đã thu hẹp lại chỉ còn khoảng còn đôi ba trăm mét là cùng. Giữa trưa, đứng bên bờ này nghe rõ tiếng gà gáy (xao xác) bên kia nước láng giềng mà không khỏi có thoáng chút cảm hoài.

Thảo nào mà tổ chức Save the Mekong cảnh báo: “Chúng ta có lẽ là thế hệ cuối cùng có thể chèo thuyền trên dòng sông này,hoặc thậm chí là có thể tưởng nhớ về sự hùng vỹ và rộng lớn một thời của nó.”
Thượng điền tích thủy hạ điền khan! Lào, Thái mà còn khô hạn đến như vậy thì VN – tất nhiên – phải thê thảm hơn nhiều:
– Drought, saltwater intrusion double whammy for Mekong delta
– Đồng bằng sông Cửu Long: Kênh rạch cạn kiệt, ruộng đồng héo khô
– Đồng bằng sông Cửu Long oằn mình từng ngày đối phó nguy cơ xoá sổ
Nhà nước VN “đối phó với nguy cơ xoá sổ” này bằng cách nào?
Bằng … nghị quyết, quyết định và chỉ thị!
N.Q 20/NQ-CP, ban hành ngày 17 tháng 11 năm 2017: “Đưa ra những chiến lược có tầm nhìn mới, định hướng chiến lược, các giải pháp toàn diện, căn cơ, đồng bộ, huy động tối đa các nguồn lực và sự tham gia của các thành phần kinh tế để phát triển bền vững ĐBSCL.”
Qua năm 2018, VTC NEWS (đọc được vào hôm 20 tháng 6) ái ngại cho hay: “1,7 triệu người đã rời khỏi đồng bằng Sông Cửu Long.” Thế là Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc ký thêm cái Quyết Định 417/QĐ-TTg để ban hành chương trình hành động tổng thể thực hiện Nghị quyết số 120/NQ-CP của Chính phủ về phát triển bền vững đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) thích ứng với biến đổi khí hậu.”
Đến năm 2020, sau khi nghe báo cáo nhiều hồ chứa, hồ thủy điện, thủy lợi xuống mức tích trữ chỉ đạt được 20-40 phần trăm (so với mức dự tính) thì T.T Nguyễn Xuân Phúc ra “chỉ thị hỏa tốc về việc triển khai các giải pháp cấp bách phòng, chống hạn hán, thiếu nước, xâm nhập mặn.”
Nhà Nước quyền biến và linh động (tới) cỡ đó thì kể như là hết biết luôn rồi!
Chả những thế, sau N.Q 2017 và QĐ 2018, cả thế giới đều bàng hoàng khi biết: “Việt Nam trở thành đối tác với Lào trong dự án thủy điện Luang Prabang.” Bỉnh bút Phú Lộc của Tạp Chí Luật Khoa hốt hoảng đặt câu hỏi: “Đầu tư thuỷ điện ở Lào, Việt Nam chung tay huỷ hoại sông Mekong?”
Câu hỏi này được hồi đáp tức thì:
– S Lê Anh Tuấn, Phó Viện Trưởng Viện Nghiên Cứu Về Biến Đổi Khí Hậu: “Các quan chức Việt Nam đồng lõa với quyết định hợp tác xây dựng dự án thủy điện Luang Prabang phải chịu trách nhiệm lịch sử và chính trị với nhân dân Việt Nam.”
– S Ngô Thế Vinh, tác giả Cửu Long Cạn Dòng Biển Đông Dậy Sóng: “Từ nay Việt Nam sẽ chẳng thể còn một tiếng nói chính nghĩa và thuyết phục nào đối với cộng đồng 70 triệu cư dân sống trong lưu vực sông Mekong và trước cả thế giới.”
– Giám Đốc Chương Trình Đông Nam Á, Trung Tâm Nghiên Cứu Stimson, Brian Eyler: “Việc một công ty Việt Nam tìm cách xây dựng đập Luang Prabang trên dòng chính sông Me Kong ở Lào, theo tôi, Việt Nam đang phạm sai lầm lớn… làm điều đó chẳng khác nào Việt Nam tự bắn vào chân mình.”
Nói thế thì e rằng tác giả Brian Eyler đã vô tình đồng hoá đám cái lãnh đạo CSVN hiện nay với cả đất nước và dân tộc này rồi. Chúng tôi chả có lý do gì để “tự bắn vào chân mình” hết. Còn bọn họ thì có thể rót luôn súng đại bác vào di sản của tổ tiên, nếu ra tiền, chứ có quan tâm hay đếm xỉa gì đến vài ba (trăm) con đập ở thượng nguồn.
Tưởng Năng Tiến
3/2020
Quan chức Vũ Hán giáo dục người dân biết ơn Đảng, biết ơn ông Tập

Kênh truyền thông tỉnh Hồ Bắc công bố: Tối ngày 6/3, trong cuộc họp online của Bộ Chỉ huy Phòng ngừa Dịch Viêm phổi corona mới của Đảng ủy thành phố Vũ Hán, ông Vương Trung Lâm chỉ đạo: Cần triển khai sâu rộng việc giáo dục lòng biết ơn của quảng đại cư dân toàn thành phố, biết ơn Tổng Bí thư (Tập Cận Bình), biết ơn Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ).
Chử Triêu Tân, nhân viên truyền thông Đại Lục, đã đăng bài viết có tiêu đề: “Nếu còn chút lương tâm, vào lúc này sẽ không yêu cầu người dân Vũ Hán đang hồn xiêu phách lạc phải cảm ơn”. Bài viết cho rằng, người dân Vũ Hán vừa trải qua một kiếp nạn. Hơn nữa hiện giờ đại nạn còn chưa qua, di họa vẫn còn, người dân Vũ Hán vẫn đang phải tiếp tục đối diện với sự đe dọa từ virus, vẫn đang sống trong nỗi hoảng loạn, hồn xiêu phách lạc. Những người có đôi chút cảm tình với người dân Vũ Hán, hiện giờ sẽ không nói ra những lời lẽ như thế này.

Bài viết nói, những người Vũ Hán qua đời vì nhiễm virus “thi thể còn chưa lạnh, người nhà, bạn bè, bạn học của họ vẫn đang chìm trong đau khổ. Thậm chí còn đang nằm trong bệnh viện chờ được cấp cứu, quá đỗi đau thương. Lúc này lại có người muốn tăng cường giáo dục lòng biết ơn đối với họ, đây là hành vi vô nhân tính.”

Những nhân viên y tế ngã khụy nơi tuyến đầu, thi thể vẫn chưa lạnh. Ngoài ra, còn có vài ngàn bệnh nhân nguy kịch đang giành giật giữa ranh giới của tử thần. Trong bệnh viện container, trong những điểm cách ly được chỉ định còn có hàng vạn người có nhà mà không thể về, vẫn đang sống trong nỗi hoang mang cùng cực vì sự uy hiếp của virus. Người nhà họ cũng đang phấp phỏng lo âu.
Vũ Hán phong tỏa, vài triệu người dân nguy khốn trong thành phố, không thể bước chân ra khỏi cửa, ngay cả việc ăn uống cũng khó khăn. Cuộc sống vật chất thiếu thốn, giá thực phẩm tăng cao, những tiếng ai oán không ngớt bên tai. Bài viết cho rằng, gần chục triệu người dân Vũ Hán vẫn đang bị virus đe dọa, họ cần nhất là sự giúp đỡ, sự an ủi và đảm bảo về cuộc sống vật chất thực tế, chứ không phải cần được giáo dục lòng biết ơn.
Nhật báo “Apple Daily” cũng chất vấn, trong khi tình hình dịch bệnh trong nước vẫn chưa được kiểm soát, khi thi thể nạn nhân vẫn chưa lạnh, khi rất nhiều gia đình lâm vào cảnh người mất nhà tan vì dịch bệnh, lại triển khai giáo dục lòng biết ơn, quả là không hợp thời.
Báo cáo trích dẫn lời chỉ trích của các nhà phê bình rằng, ông Vương Trung Lâm muốn triển khai “giáo dục lòng biết ơn”, kỳ thực là đang phối hợp với cuộc tuyên truyền đối ngoại được phát động bởi ĐCSTQ những ngày gần đây. Bởi lẽ ĐCSTQ đang cố gắng xoay chuyển hình ảnh quốc tế đã bị phá hủy kể từ sau khi dịch bệnh bùng phát. Từ một quốc gia sinh ra dịch bệnh đe dọa tới sự an toàn của toàn nhân loại, trong phút chốc bỗng lắc mình trở thành nhà lãnh đạo với vai trò chống dịch toàn cầu. Hơn nữa, ông Vương Trung Lâm đón ý lãnh đạo cấp trên, tự nhiên sẽ hỗ trợ tuyên truyền với ngoại giới rằng ĐCSTQ đã kiểm soát tình hình dịch bệnh hiệu quả như thế nào, khiến người dân trong nước tin tưởng rằng không có ĐCSTQ, sẽ không thể phòng ngừa dịch thành công.
Báo cáo phân tích cho thấy, công tác triển khai “giáo dục lòng biết ơn” của ông Vương Trung Lâm hiện nay căn bản khó có thể thực hiện tại thành phố Vũ Hán, chắc chắn sẽ mang lại hiệu ứng ngược. Vài ngày trước, Phó thủ tướng Tôn Xuân Lan đi thị sát một khu dân cư, cư dân tại đó không hề nể mặt các quan chức địa phương, hét lớn qua lớp cửa kính: “Giả dối, Giả dối, tất cả đều là giả dối”, trong khi ông Vương Trung Lâm lại là một trong những quan chức tháp tùng ngày hôm đó. Từ việc này có thể thấy rằng người dân tại địa phương vô cùng phản cảm bởi trước tình hình dịch bệnh còn rất nghiêm trọng, ĐCSTQ vẫn chỉ màng tới công trình tạo dựng hình tượng của mình, nên chắc chắn cũng sẽ không phục tùng ông Vương Trung Lâm.
Dịch ‘viêm phổi Vũ Hán’ đã bùng phát 3 tháng qua, các giới đều chỉ trích ĐCSTQ che giấu dịch bệnh, phòng dịch không hiệu quả, khiến toàn thế giới lây nhiễm. Ngày 13/2, trên sân khấu chính trị của ĐCSTQ đã triển khai một cuộc “đại thanh trừng”. Ông Tưởng Siêu Lương, Bí thư tỉnh ủy tỉnh Hồ Bắc, quan chức cấp cao nhất của tỉnh Hồ Bắc, cùng ông Mã Quốc Cường, Bí thư thành ủy thành phố Vũ Hán, đã bị cách chức. Ông Ứng Dũng, Thị trưởng thành phố Thượng Hải và ông Vương Trung Lâm, Bí thư thành ủy thành phố Tế Nam lần lượt lên thay. Ứng Dũng và Vương Trung Lâm xuất thân từ Ủy ban Chính trị và Pháp luật, lần này nhậm chức được cho là nhằm “duy trì ổn định phòng chống dịch”.
Ngôn luận của ông Vương Trung Lâm bị cư dân mạng phản đối gay gắt: “Thực không còn chút nhân tính!” Không ít cư dân mạng phẫn nộ chỉ trích ông Vương Trung Lâm lấy lòng ông Tập Cận Bình, khiến lòng người chán ghét.
“Nói thế nào nhỉ? Cảm ơn vì đã không giết chắc!”
“Ở Vũ Hán mà nói được lời này thực là không biết xấu hổ!”
“Tôi thay mặt 4 người gia đình Thường Khải cảm ơn các người!”
“Những người cả nhà thắt cổ thì sao? Cảm ơn trên thiên đường à? Cảm ơn ai đã khiến họ lên thiên đường sao?”
“Lửa còn chưa tắt, đã bắt người nhà những người bị chết cháy cảm ơn tư thế dập lửa đẹp đẽ của các người à? Đừng quên, kẻ để ngọn lửa bùng phát là ai!”
“Hãy nhìn những người phải lưu lạc tha hương, những người lâm vào cảnh người mất nhà tan, chuyện này không thể dùng để chúc tụng được.”
“Hai hôm trước còn có cuốn sách gọi là “Chiến dịch đại quốc” nữa mà, vô sỉ tới mức không thể tưởng tượng, không biết phải dùng từ nào để hình dung.”
Minh Tú



NGOẠI TRƯỞNG MIKE POMPEO MỞ ĐÒN TẤN CÔNG:
“CẦN GỌI CHO ĐÚNG TÊN: vi khuẩn VŨ HÁN (WUHAN virus)”
Suốt hơn hai tháng vừa qua, Bắc Kinh và WHO do Tedros làm tổng giám đốc cùng múa may chữ nghĩa, đổi tên xoành xoạch: Wuhan virus qua Corona virus, rồi nCoV-2, COVID-19. Nhưng, cả Washington lẫn Tokyo vẫn im lặng, quan sát, xem xét…Và rồi, NAY ĐÃ TỚI LÚC cần chấm dứt mọi trò múa may mà phải làm cho rõ trắng đen! Bằng cách, trước hết, gọi tên dịch bệnh cho có đầu có ngọn.
Ông Hiroshi Yamada bên Quốc hội Nhựt Bổn lên tiếng: “Hãy trở lại với tên gọi ban đầu là VIÊM PHỔI VŨ HÁN (Wuhan pneumonia), không thể để cho Bắc Kinh tiếp tục chiến dịch làm sai lệch thông tin”.
Ngày 6/3/2020, Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo khi phát biểu trên Fox News và CNBC, đã gọi: “Vi khuẩn VŨ HÁN (Wuhan virus)”. Và ngay cả khi nói về loại vi khuẩn là loại Corona thì cũng phải rõ ràng nguồn gốc khởi đầu dịch bệnh: “Vi khuẩn corona VŨ HÁN” (Wuhan coronavirus).
Ông Mike Pompeo cho biết, “Vi khuẩn Vũ Hán không phải là từ ngữ do tôi đặt, mà chính nhà cầm quyền Bắc Kinh đã nói Vũ Hán là nơi khởi đầu của vi khuẩn”! Bắc Kinh không thể nói ra rồi nuốt lời, lấp liếm bằng cách thay đổi tên gọi để xóa đi chữ “Vũ Hán”!
Mỹ đưa ra gói viện trợ ban đầu 37 triệu USD để trợ giúp một số quốc gia bị nguy hiểm, ông Mike Pompeo nhấn mạnh, bởi “sự lây lan của vi khuẩn Vũ Hán” (Wuhan virus’s spread).
Bắc Kinh tím mặt, phản pháo bằng cách cho rằng nguồn gốc ban đầu không đến từ Vũ Hán. Vậy, từ đâu? Tàu muốn gì thì cứ làm, Mỹ sẵn sàng tiếp chiêu.
Đã qua hai tháng để giới TÌNH BÁO MỸ ĐIỀU TRA ngấm ngầm, nay đến lúc CHÍNH THỨC MỞ ĐÒN “TẤN CÔNG”!
Bắt đầu bằng cách nhẹ nhàng mà thấu tâm can của Bắc Kinh, rằng: trong tên gọi của dịch bệnh đang bùng phát hiện nay phải có tên địa danh khởi đầu là “VŨ HÁN” (Wuhan)!
Phải rõ ràng, không để cho Bắc Kinh làm mưa làm gió khiến cho thông tin bị nhiễu loạn. Phải nói cho đúng, là:
“Viêm phổi VŨ HÁN” (Wuhan pneumonia);
“Vi khuẩn VŨ HÁN” (Wuhan virus);
“Vi khuẩn corona VŨ HÁN” (Wuhan coronavirus) ./.
————————————————————————-
Hình ảnh: Ngoại trưởng Mike Pompeo (coi bộ ổng bị ngứa tai khi phải nghe mấy cái chữ Cô Vy, Cô Vịt COVID mắc dịch)
——————————————————————-
Nguồn tin: https://www.japantimes.co.jp/…/us-mike-pompeo-wuhan-coron…/…