Tiền không mua được sức khỏe…

Cầu Cổng Vàng, San Francisco, California.

1. Một vị bác sĩ nổi tiếng nói với tôi rằng: “Tôi không hiểu giới trẻ các anh chị ngày nay nghĩ gì nữa. Mới chỉ có hai mấy tuổi đầu đã bị đau dạ dày. Các anh chị làm ra tiền, xong tiền đấy lại mang đi khám bệnh uống thuốc. Nó có phải là một cái vòng luẩn quẩn ngớ ngẩn không?”

2. Đồng ý rằng công việc áp lực deadline không thể thay đổi được nhưng cuối cùng mọi việc mà chúng ta làm cũng đều chỉ vì có cuộc sống tốt hơn, thoải mái hơn. Ép sức khỏe bản thân đến cùng kiệt liệu có đáng không?

3. Làm việc để sống, chẳng lẽ bạn muốn đếm từng đồng tiền một trên giường bệnh?

4. Đừng viện cớ vì nọ vì kia mà bỏ quên mất bản thân mình, vì đến khi ngã xuống rồi cơ hội để hối hận có thể cũng không còn.

5. Tập cho bản thân thói quen ăn uống sinh hoạt có điều độ: Sáng ăn cho mình, trưa ăn cho bạn và tối ăn cho kẻ thù.

6. 70% cơ thể bạn là nước hãy nhớ uống đủ nước!!!!

7. Nếu có thể, cứ 30 phút bạn hãy đứng lên thay đổi trạng thái một lần. Hoặc là bạn có thể đi vệ sinh hoặc đi lại vận động đôi chút để cơ thể được thả lỏng.

8. Hãy tranh thủ ngủ trưa, không ít thì nhiều chỉ 15’ thôi não bộ và cơ thể cũng đủ thoải mái để bạn quay lại làm việc buổi chiều

9. Tập cho mình thói quen làm ra làm chơi ra chơi. Phương pháp Tomato Timer là bí quyết cứu cánh giúp bạn làm việc tập trung hơn.

10. Tiền suy cho cùng cũng chỉ là giấy, tờ giấy bạc đấy có thể khiến cuộc sống của bạn dễ thở hơn nhưng không đời nào mua lại được sức khỏe, tuổi trẻ và những năm tháng đầy ước mơ của bạn được.

11. Cảm thấy bản thân muốn và thực sự không khó chịu thì hãy làm còn làm chỉ vì gượng ép thì nói thật sếp có trả cho bạn bao nhiêu cũng không đủ. Hãy làm thứ mà bạn có thể enjoy thực sự vào công việc.

12. Nếu chưa có gia đình, đừng khiến bạn thân gục ngã vì bạn còn bạn bè hơn hết là bố mẹ đang đợi bạn mà. Còn nếu đã có gia đình bạn biết mình quan trọng như thế nào với người thân mà.

13. Đừng quá ép bản thân, sức khỏe vẫn luôn là thứ mà dù bạn có giàu đến mấy mà không có nó đời bạn vốn cũng chẳng có ý nghĩa gì mà.

14. Cũng mong rằng dù bạn có là nhân viên hay đang làm sếp/ quản lý hãy quan tâm đến nhân viên của mình hơn. Một cái đầu không tỉnh táo không tài nào cho ra những sản phẩm hoàn hảo được. Làm ơn hãy thương nhân viên mình hơn!

15. Câu chuyện gần đây về bạn làm phim ra đi ở tuổi 31 đã một lần nữa như hồi chuông cảnh tỉnh tới tất cả chúng ta, nhắc nhở chúng ta rằng: “Thật ra con người ai cũng có giới hạn của mình, bạn cũng không còn trẻ và khỏe như bạn nghĩ đâu”

(Sưu tầm)

CÓ THỂ CÁC BẠN CHƯA ĐỂ Ý ĐẾN CON VIRUT CORONA VŨ HÁN…? NGHÈO CŨNG LÀ ĐIỀU MAY MẮN.!

CÓ THỂ CÁC BẠN CHƯA ĐỂ Ý ĐẾN CON VIRUT CORONA VŨ HÁN…? NGHÈO CŨNG LÀ ĐIỀU MAY MẮN.!

Mình theo dõi dịch bệnh cúm Tầu từ khi mới khởi phát tại Việt Nam,giai đoạn một có 16 người dương tính với cúm Tầu hầu như mọi thông tin bị bịt kín mít, rò rỉ trên báo chí thì toàn mập mờ như ma chơi, lên không thể khẳng định được điều gì về thông tin người bệnh cũng như thân nhân của họ…? Giai đoạn hai từ khi Hoa Kỳ và Liên minh tiền tệ tuyên bố gói hỗ trợ các nước bị dịch bệnh nặng nề về virut cúm Tầu thì hàng loạt các bệnh nhân được phơi bầy khá rõ nét, kể cả tên tuổi thân nhân..!

Nhưng điều hay nhất, ưu điểm nhất của cái anh cúm Tầu này, là toàn xơi cái bon bất chính lắm tiền nhiều của, liên quan đến quan chức và quan chức, cái đặc biệt nữa là xơi luôn anh phó ban lý luận trung ương, tòi luôn ra những thói hư tật xấu của mấy anh ra trước bàn dân thiên hạ, dân đen được xem luôn màn cúm tầu lột trần truồng các quan chức có lương tâm ròi bọ một cách hả hê.. họ chửi rủa cười cơt, bêu rếu.. ngay như vị chủ tịch nước tổng bí thư cũng im re trước dư luận chẳng thấy thanh minh thanh nga gì..?

Cái điều hay nữa là con virut cúm Tầu này chưa ngoạm nhầm vào tầng lớp người nghèo ? Có bạn nào thấy anh xe ôm, chị bán rau,thịt,cá, nào ngoài chợ, nơi mà dễ nhiễm bệnh nhất bị nó ngoạm chưa..? Chỉ có một cậu hướng dẫn viên du lịch,một cô bán siêu thị bị ngoạm nhầm vì đi cùng với bọn có kinh tế thôi..? Nhưng cũng thấy oan oan vì tầng lớp dân nghèo bị cách ly chẳng làm ăn gì được..!

ÂU RẰNG NGHÈO CŨNG LÀ ĐIỀU MAY MẮN HẠNH PHÚC CÁC BẠN NHỈ…!

Image may contain: 2 people
No photo description available.
Image may contain: 1 person, text

Tu dưỡng của mẹ là sự giáo dục tốt nhất dành cho con

Tu dưỡng của mẹ là sự giáo dục tốt nhất dành cho con

Một người mẹ tốt không cần phải giàu có, cũng không nhất định phải tài cao học rộng. Sự tu dưỡng của mẹ mới là sự giáo dục tốt nhất dành cho con yêu.

Có câu nói “Đặt con vào dạ là mạ đi tu”, hàm ý người phụ nữ khi được ban thiên chức làm mẹ chính là lúc bắt đầu một quá trình tu dưỡng bản thân. Đi tu ở đây không có nghĩa vào chùa xuống tóc, hay ở nhà tụng kinh niệm Phật, cũng không phải bắt buộc ăn chay, mà kỳ thực chính là trong nếp sống hàng ngày đều chú trọng đạo đức, tu sửa tâm tính. Quá trình ấy có lẽ không chỉ dừng lại ở 9 tháng 10 ngày mang nặng đẻ đau, mà kéo dài suốt cuộc đời.

Mẹ thay đổi thói quen, sở thích của mình chỉ vì con

Bắt đầu từ lúc mầm sống nhen nhóm trong dạ, người mẹ trở nên chú ý tới từng bữa ăn và giấc ngủ của mình. Từ giờ, mẹ không phải chỉ sinh hoạt cho một mình mẹ, bởi hơn hết cả là vì những điều tốt lành nhất cho con. Có những món ăn cảm thấy thật ngán nhưng vì mang đến dinh dưỡng cho con nên mẹ vẫn cố gắng ăn. Nếu như trước kia, mẹ yêu thích màn đêm yên tĩnh và thường thức khuya để làm việc và suy ngẫm, thì từ khi mang thai mẹ đều đi ngủ sớm vì con yêu. Mẹ thậm chí ngay lập tức từ bỏ món cà phê và những thứ nước ngọt yêu thích vì biết nó không có lợi cho thai nhi, dù trước đó mẹ uống đến thành quen hàng ngày.

Có thêm cả nhiều việc không tên nữa đã thực sự làm thay đổi cuộc sống của mẹ. Đúng là mẹ đã từ bỏ rất nhiều ham muốn của bản thân. Giờ đây, làm mọi việc mẹ không còn chỉ nghĩ đến cái tôi của mình. Thật ra, đó chính là một quá trình tu dưỡng.

Mẹ nuôi dưỡng trái tim nhân từ cũng vì con

Hơn thế nữa, mẹ tập cho mình thói quen luôn nghĩ tốt cho người khác, luôn có thể lý giải được mọi hành động vô lý bằng một trái tim từ bi. Mẹ hiểu rằng “chịu thiệt là Phúc”, mà Phúc này là để dành cho con. Nhờ thế mà tấm lòng mẹ rộng mở, giúp mẹ luôn vui vẻ an hòa, dù chuyện gì có xảy ra cũng không hề nóng giận từ trong tâm. Thực chẳng dễ dàng chút nào phải không? Ai cũng biết người mẹ cần vui vẻ để tốt cho thai nhi, nhưng sự vui vẻ ở bề mặt thì không có tác dụng, mà sự nhân hậu trong sâu thẳm tâm hồn người mẹ mới là tốt nhất cho đứa con. Vì sao mà dù khó mẹ vẫn có thể làm được? Bởi vì con chính là nguồn sức mạnh để mẹ có thể vượt qua giới hạn của bản thân thực hành tu tập hàng ngày.

Ai đã từng đọc về thai giáo sẽ biết rằng có rất nhiều việc cụ thể người mẹ cần làm cho con như là nói chuyện với con, cho con nghe nhạc cổ điển… Đó chính là những món ăn tinh thần thật sự tốt cho em bé, và trên hết chúng giúp gắn chặt thêm mối liên hệ giữa mẹ và con, khiến cho đứa trẻ ngay từ trong bụng đã cảm nhận được những tín hiệu từ người mẹ của mình. Tuy nhiên, ngay cả khi bạn không biết gì về thai giáo cũng như không có trong tay những dụng cụ cần thiết như đĩa nhạc và tai nghe, thì thực ra đứa trẻ hàng ngày vẫn ở trong bụng người mẹ và nhận mọi thứ tốt từ mẹ. Tấm lòng yêu thương và sự thiện lương của người mẹ đã ngấm ngầm thấm nhuần vào tâm hồn đứa trẻ, để nuôi dưỡng từ trong bụng một em bé với phẩm chất cao thượng vị tha.

Có lẽ quá trình mang thai mới chỉ là vạch xuất phát. Từ khi chào đời cho đến lúc lớn lên, em bé chịu nhiều ảnh hưởng của xã hội với muôn vàn điều tốt xấu. Thế nên, em càng cần biết bao một người mẹ không ngừng tu dưỡng bản thân để ở bên cạnh em và đặt cho em một nền móng làm người vững chắc.

Con tự giác học được lòng bao dung từ hành vi của mẹ

Có một câu chuyện có thật về một người mẹ đã nghiêm túc tu dưỡng bản thân hàng ngày và kết quả mang đến vô cùng xúc động. Chuyện kể rằng em bé 4 tuổi, con trai của người mẹ đó, trong một lần leo lên ghế để với quả lê ở trên bàn đã bị ngã xuống đất và làm đổ đĩa cơm. Theo lẽ thường, các bà mẹ sẽ giận dữ và quát tháo đứa trẻ. Tuy nhiên trong tình huống này, người mẹ chỉ lẳng lặng ra đỡ con dậy và dọn sạch chỗ cơm vương vãi trên đất. Không những người mẹ không cảm thấy nóng giận mà trong lòng còn tự nhận đó là lỗi của mình vì đã không dọn bàn luôn sau khi ăn. Điều ấy tưởng như đơn giản nhưng thật ra là kết quả tu dưỡng liên tục trong một thời gian dài của người mẹ.

Một ngày sau khi sự việc xảy ra, cậu bé kia lại tiếp tục làm đổ một nửa bát canh khi đang ăn. Người mẹ đã nói ngay trong tích tắc không do dự: “Không sao cả. Con vẫn ổn chứ?”. Rồi cô ấy lấy khăn giấy dọn sạch chỗ canh đổ và chu đáo nói với con mình: “Lần sau con cần phải cẩn thận hơn”. Sự thiện lương của người mẹ đã tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp khiến cả gia đình ở trong bầu không khí dễ chịu và yên vui. Còn người con thì từ đó trở đi rất hiếm khi làm đổ thứ gì.

Một hôm, người bố đứa trẻ không tìm được cái bấm móng tay đã cáu gắt và đổ lỗi cho vợ mình không để đúng nơi đúng chỗ. Khi chuẩn bị ra khỏi nhà để đi chơi với bọn trẻ con, anh gằn giọng với vợ mình: “Em hãy tìm cái bấm móng tay trước khi anh quay lại”. Bầu không khí thật sự căng thẳng. Lúc đó, người mẹ còn chưa kịp phản ứng gì, thì đứa trẻ 4 tuổi quay sang nói với bố: “Nếu sau khi chúng ta quay lại, mẹ vẫn chưa tìm thấy bấm móng tay, bố chỉ cần nói “Không sao cả!”. Quả thật, đứa con trai đã học được cách bao dung. Và kết quả cuối cùng đúng là “Không sao cả!”.

Có thể nói rằng một người mẹ hiền đức sẽ dưỡng thành những người con thiện lương. Từ khi mang thai cho đến lúc sinh con và nuôi dạy con khôn lớn là cả một hành trình vạn dặm vô cùng gian khó với rất nhiều công việc phải làm. Tuy nhiên, mỗi sự việc xảy ra đều là cơ hội để người mẹ tu dưỡng bản thân, từ đó làm tấm gương cho con cái noi theo. Quả thực, một người mẹ tốt không cần phải giàu có, cũng không nhất định phải tài cao học rộng. Sự tu dưỡng của mẹ mới là sự giáo dục tốt nhất dành cho con yêu.

Bài viết:
Đan Tâm
Ảnh bìa:
Shutterstock
Thiết kế:
Tea Tea

Image may contain: 2 people, text
Image may contain: 1 person, text
Image may contain: 1 person, sitting, table and indoor
Image may contain: 2 people
Image may contain: 1 person, sitting

CẬP NHẬT diễn biến dịch viêm phổi Vũ Hán (sáng 12/3)

Những tin tức cập nhật mới nhất về diễn biến dịch viêm phổi Vũ Hán tại Trung Quốc, Việt Nam và thế giới.

Trung Quốc Đại lục (*)

  • Uỷ ban Y tế Quốc gia Trung Quốc (NHC) sáng 12/3 công bố số ca nhiễm tại Trung Quốc chỉ tăng thêm 18 trường hợp, lên 80.796 ca; số ca tử vong tăng thêm 11 trường hợp, lên 3.169 người. Đây là con số thấp nhất của nước này trong vòng hơn 2 tháng qua.
  • Chính quyền Bắc Kinh hôm 11/3 tuyên bố tất cả người nước ngoài tới thành phố sẽ bị cách ly 14 ngày. Quy định trước đó chỉ yêu cầu cách ly đối với các cá nhân từ những quốc gia có nguy cơ cao gồm Ý, Iran, Hàn Quốc và Nhật Bản. Cùng ngày, Bắc Kinh ghi nhận 6 ca nhiễm viêm phổi Vũ Hán ở những người trở về từ Ý và Mỹ, theo truyền thông nhà nước.

(*) Lưu ý: Tất cả những số liệu cập nhật tại Đại lục về số ca nhiễm, số ca tử vong, số ca bình phục … đều chỉ đến từ 1 nguồn là Uỷ ban Y tế Nhà nước Trung Quốc. Hiện chưa có nguồn độc lập nào khác có thể kiểm chứng số liệu, ngoài 1 vài mô hình nghiên cứu giả định con số thực tế có thể cao hơn con số được chính quyền Trung Quốc công bố. 

CÁI GIÁ CỦA SỰ NGẠO MẠN! (NỔ! NỔ !!!)

CÁI GIÁ CỦA SỰ NGẠO MẠN! (NỔ! NỔ !!!)

Mỹ vừa loại VN ra khỏi danh sách những nước đang phát triển. Điều này có nghĩa rằng, Mỹ xem VN là đất nước phát triển ngang hàng với Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore…. Mặc dù bình quân GDP thu nhập đầu người của VN trong năm 2019 là 2.900 USD, trong khi đó Singapore thu nhập gấp 15 lần của ta (44.352 USD), Hàn Quốc 31.791 USD, hơn ta gấp 11 lần.

Những nước phát triển sẽ không nhận được viện trợ, cứu trợ từ Mỹ qua các chính sách: nông nghiệp, ngư nghiệp, y tế, giáo dục, thiên tai… Không được trợ giá, hoặc không được hưởng các khoản thuế ưu đãi trong các mặt hàng xuất khẩu sang Mỹ. Tất cả đều phải bình đẳng, vì đều là những nước phát triển như nhau!

Không phải vô cớ mà Mỹ đưa VN từ 1 nước nghèo nhảy lên đất nước phát triển, để né trách nhiệm. Chúng ta hãy xem lại những tuyên bố của lãnh đạo cấp cao của ta, sẽ hiểu:

– Nguyên TBT Nông Đức Mạnh: năm 2020 VN là 1 cường quốc công nghiệp hiện đại.

 – Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc: Tăng trưởng GDP VN 2 năm qua thuộc hàng đầu thế giới.

 – Bộ trưởng Nguyễn Mạnh Hùng: VN làm được những thứ mà thế giới chưa từng làm.

 – TBT Nguyễn Phú Trọng: Mây đen che phủ cả thế giới, riêng mặt trời tỏa sáng khắp VN.

…..

Có thể, Mỹ dựa vào các phát ngôn ngạo nghễ của lãnh đạo, để loại VN ra khỏi danh sách những nước đang phát triển trên thế giới. Thế là, VN từ đây sẽ không còn nhận được các khoản ưu đãi của WTO mà ngược lại, phải có nghĩa vụ đóng góp nâng đỡ những nước chậm phát triển.

Hazz!!! Cái giá của sự ngạo nghễ nó không hề rẻ chút nào. Đảng ngạo mạn chừng nào, nhân dân lãnh đủ chừng ấy!

Ngô Truờng An

From: Truong Le

DỐT NÁT MỚI TIN VÀO ĐẠO!!

No photo description available.

Lm Trần Chính Trực

DỐT NÁT MỚI TIN VÀO ĐẠO!!

(Đây là một bài viết có giá trị. Xin mời những người Công Giáo đọc và chia sẻ cho nhiều người)

***
“Chỉ những người ít học, mê muội, dốt nát mới tin vào đạo”. Nghe xong câu kết luận đó, cả lớp học im phăng phắc, còn lòng tôi thì bực tức mà không nói nên lời. Sự bực tức này có lẽ một phần vì nội dung mà vị giáo sư giảng dạy không chỉ đang đụng đến đức tin của người Công giáo như tôi mà còn xúc phạm đến người có đạo. Phần nữa, tôi đau vì không đủ khả năng để đứng lên bảo vệ Đạo của mình. Sau khi nghe xong phần trình bày của vị giáo sư đại học mà tôi nghĩ là ông không có thiện cảm gì với người Công giáo, tôi về nhà cố đi tìm câu trả lời cho riêng mình. Và khi đã tìm hiểu xong, tôi quyết định tìm gặp và đối thoại với vị giáo sư này.

Câu hỏi đầu tiên mà tôi đặt ra cho ông đó là “Thưa Thầy, thầy có thể cho biết, đất nước nào hiện nay văn minh, tiến bộ nhất thế giới”. Vị giáo sư trả lời ngay “ Nước Mỹ”. Tôi nói liền “ vậy, thầy có thể cho em biết hiện nay nước Mỹ có bao nhiều người tin vào Thiên Chúa?” Vị Giáo sư nhìn tôi và hỏi “Em hỏi vậy là có mục đích gì?”. Tôi đáp “Vì Thầy nói “Chỉ những ai ít học, mê muội, dốt nát mới tin vào Thiên Chúa” nên em mới hỏi thầy câu này. Ông chần chừ một lúc rồi nói “ Nước Mỹ là nước có số người tin vào Thiên Chúa khá đông”. “ Đúng vậy. Em được biết tại nước Mỹ có tới 86% tin vào Thiên Chúa, còn 14% nhận mình là vô thần mà. Chẳng lẽ 86% này cũng là những người mê muội, ít học phải không thầy?”

Hơn nữa, em còn thấy những bác học lừng danh như Bacon, Isaac Newton, Albert Einstein, Louis Pasteur, 31-Georges Lemaître (1894-1966) Linh mục Công Giáo, người khai phá ra thuyết Big Bang. Max Planck (1858-1947) Đoạt giải Nobel về vật lý và là cha đẻ của thuyết Quantum mechanics. Blaise Pascal (1623–1662) Thần đồng toán học, vật lý, và Lý Thuyết. René Descartes (1596–1650) Nhà bác học về Hình học và Những con số bất biến. Người hướng dẫn cuộc Cách Mạng Khoa học của phương Tây. Roger Bacon (c.1214–1294), người áp dụng phương pháp thực nghiệm và các phương pháp khoa học tân tiến. Viết về Luật Thiên Nhiên, cơ khí, địa lý và quang học. Johannes Kepler (1571–1630) Nhà vũ trụ học, tính toán sự di chuyển của các thiên hà. -Isaac Newton (1643–1727) Nhà khoa học và toán học vĩ đại nhất của mọi thời đại và biết bao nhiêu nhà bác học khác đều là những ki tô hữu tốt lành. Chẳng nhẽ, những nhà bác học này cũng là những người dốt nát và mê tín sao thầy? Em thấy tiền đề thầy đưa ra xem ra không ổn tí nào.

Vị giáo sư như chùng xuống một lúc rồi nói “ Tôi cũng chỉ nói những gì mà sách vở và bổn phận tôi phải nói. Vì đó là nghề của tôi”. Tôi đáp lại “ Vâng nếu thầy nói vậy thì em hiểu rồi. Có điều em cảm thấy thầy không có tự do khi truyền giảng cho sinh viên những kiến thức thực sự của thầy. Nhưng còn một điều nữa khiến em cũng đang thắc mắc”. Ông nhìn tôi và hỏi “ Em còn muốn hỏi điều gì”. “ Vâng, cũng chỉ liên quan đến điều thầy nói ở lớp thôi. Em muốn hỏi thầy có cái gì giả dối, mê muội nó tồn tại được lâu không thầy”. Tôi đáp lại. Người thầy của tôi lúc này thong thả nói “ Người ta vẫn nói sự thật trước sau gì cũng là sự thật, sự giả dối có lừa được một số người, một số lần rồi sẽ có ngày lộ diện em ạ”. “Cám ơn thầy. Thầy nói chí phải. Sự thật ma vật không đổ thầy nhỉ. Nếu Đạo Công Giáo mà giả dối sao nó lại tồn tại lâu quá vậy. Nó không chỉ tồn tại mà còn phát triển khắp cả thế giới và đứng vững một cách chắc chắn phải không thầy!”. Người thầy gật đầu và nói với tôi “ Thầy cảm phục tinh thần của em. Em là người có chính kiến và dám sống cho chính kiến của mình. Thầy tin rằng em sẽ làm được những điều tốt lành cho đất nước cho xã hội. Chỉ tiếc những người có chứng kiến và bản lãnh như em nơi sinh viên không có nhiều lắm. Chúc em thành công”.

Tạm biệt người thầy mà tôi đã làm phiền quấy rầy. Tuy thời gian gặp gỡ không dài những tôi hiểu được phần nào nỗi đau của nhiều người, nhất là những giáo sư, thầy giáo, dẫu biết được sự thật mà không dám nói sự thật . Ước mong sao nơi giảng trường đại học sẽ có những cánh cửa của tự do để tri thức thật được lên tiếng.

“IN GOD WE TRUST” – ”Chúng tôi tin vào Chúa” – Dòng chữ này hiện diện trên bất kỳ tờ tiền nào của Mỹ!!
(St)

CÒN HƠN ĐẠI DỊCH

Image may contain: sky, plant, outdoor and nature
Image may contain: one or more people, plant, outdoor and nature
Image may contain: text
8 SÀI GÒN

 

CÒN HƠN ĐẠI DỊCH

Đến hết ngày 9/3/2020, số người chết vì virus Vũ Hán đã vượt mốc 4.000 người. Chỉ sau 1 tháng 10 ngày, tổng số người chết vì Corona đã nhiều hơn gấp 5 lần so với số người chết vì Sars năm 2003. Nhưng có một vấn đề nghiêm trọng hơn nhiều so với đại dịch Corona tại Việt Nam.

Miền Tây bước vào đợt hạn mặn nặng nề nhất lịch sử do Trung Quốc chặn dòng Mekong.

Trồng lúa nhưng gặt… rơm là điều vựa lúa cả nước sẽ không chỉ phải đối mặt không chỉ năm trước và năm nay. Trong 10-30 năm nữa, quốc gia sẽ đói gạo theo nghĩa đen, và cả những hậu quả lớn hơn nối nhau hiện ra.

Đừng chỉ coi Trung Quốc là chủ mưu phá hoại đồng bằng bằng chiến thuật liên hoàn đập thuỷ điện trên Mekong. Sai lầm duy ý chí của hệ thống chính trị và sự vô ý thức của người Việt cũng góp phần vào việc “đói hoá” đất nước. Và đừng chỉ nhìn đỉnh hạn mặn lớn nhất trăm năm vào 2019 hay đỉnh hạn mặn mới 2020 của đồng bằng miền Tây mà lo lắng.

Có 6 nguyên nhân lớn khiến quốc gia lâm nguy về lương thực trong tương lai gần.

– Thiếu nước rửa mặn và nước sinh hoạt như đã nói ở trên, do Trung Quốc chặn dòng Mekong.

– Hậu quả của việc đắp đê bao miền Tây nhiều năm và làm lúa ba vụ như đồng bằng sông Hồng kiểu thâm canh khiến chất lượng đất đai đại giảm sau nhiều năm, phụ thuộc nặng vào thuốc bảo vệ thực vậy và phân bón hoá học.

– Tình trạng ô nhiễm môi trường từ việc phát triển công nghiệp, rác thải sinh hoạt và các hậu quả ô nhiễm môi trường vô cùng khó khắc phục. Nó ảnh hưởng không chỉ cây lúa mà đối với tất cả các cây trồng, vật nuôi khác cũng như với chính con người và thiên nhiên.

– Các hậu quả lâu dài của việc hạn chế quyền tư hữu đất đai của nông dân khiến sản xuất trở nên nhỏ lẻ, không tập trung và không hiệu quả.

– Áp lực của tăng dân số và các vấn đề an sinh xã hội tăng nhanh nhưng hạ tầng cơ sở lại yếu kém nhiều mặt so với các vùng khác của cả nước.

– Nước biển dâng nhanh và các hậu quả khác của biến đổi khí hậu với áp lực ngày càng lớn, trong khi cốt nền của đồng bằng sông Cửu Long hiện nay chỉ cao hơn 0,8 so với mặt nước biển.

Trong 6 nguyên nhân nói trên, chỉ có nguyên nhân cuối cùng thuộc về thiên tai. Cả 5 nguyên nhân đầu tiên đều thuộc loại nhân hoạ, mà ở đó các sai lầm chiến lược về chính sách thể hiện rõ. Rất đơn giản, tất cả nguy cơ đều đã được cảnh báo song các chính sách lớn luôn đi theo hướng khắc phục thay vì phòng chống và bứt phá.

Và trong chừng mực nào đó, bên cạnh những cá nhân thực sự muốn bứt phá khỏi cách làm cũ thì tâm lý “trời kêu ai nấy dạ” hằn sâu trong tâm thức người Việt nói chung và cư dân đồng bằng sông Cửu Long nói riêng; cũng làm cho các nguy cơ nói trên hiện ra nhanh hơn.

Đất nước bây giờ cần nhìn thẳng vào thực trạng và đưa ra giải pháp chứ không phải những bản báo cáo “lấy được”, những tuyên bố chính trị lạc quan trái thực tế hay sự đe doạ nhân danh an ninh quốc gia.

Nghĩ thử xem khi có ai đó muốn trồng rừng hay dọn rác, thay vì được ủng hộ chung tay thì họ lại bị hệ thống “hành là chính” làm lỡ việc, bị giám sát hay thậm chí đe doạ; thì còn ai hào hứng muốn làm hay không.

Đi hết đất nước mới thấy kết cấu cơ bản của quốc gia về mặt hạ tầng giao thông đã “lệch trục” đầy mâu thuẫn. Nơi là vựa lúa (miền Tây), là trung tâm kinh tế (miền Đông) lại không được ưu ái phát triển. Trong khi cứ càng gần quốc gia có đường biên giới với Quảng Ninh bao nhiêu thì đường cao tốc, đại lộ càng thênh thang bấy nhiêu.

Không cần chờ đến Tết để lấy cảnh kẹt xe làm ví dụ. Những chuyến xe chở hàng từ miền Tây lên miền Đông rồi đi cả nước vô cùng ì ạch. Trong khi những con lộ thênh thang nối từ biên giới phía Bắc xuống đồng bằng sông Hồng lại rộng thoáng đến mức xe cộ vắng vẻ, nhà cửa thưa thớt và trâu bò… tung tăng.

Mọi thứ đều có liên quan đến nhau và chỉ trộm nghĩ rằng không thể bỏ rơi miền Tây. Vì nếu hôm nay người dân miền Tây khóc tại nơi xưa kia là bờ xôi, ruộng mật; thì một ngày nào đó không xa như dự đoán của tôi, người dân cả nước sẽ khóc theo.

Chỉ có đám tư bản đỏ và lũ gian thương nhiều năm nay và vẫn đang hút kiệt sinh khí miền Tây nói riêng và sinh khí quốc gia nói chung là không khóc.

Vì chúng có “thẻ xanh”…

MAI QUỐC ẤN

****
ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG ĐANG CHẾT DẦN CHẾT MÒN

Trong khi cả nước đang bối rối trước tai họa rình rập của coronavirus thì có một tai họa còn khủng khiếp hơn nhiều, một cái chết được báo trước đang xảy ra, tuy âm thầm nhưng lừng lững tiến tới ở đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL).

Nếu được hỏi nguy cơ lớn nhất cho sự tồn vong của ĐBSCL là gì, tôi sẽ không ngần ngại trả lời: nước, nước, nước, và nước.

Vấn đề nước đầu tiên ở ĐBSCL là ô nhiễm nguồn nước mặt – cái giá phải trả cho việc sử dụng phân bón, thuốc trừ sâu quá mức để duy trì lúa vụ 3 và tăng sản lượng nông nghiệp. Thêm vào đó, ô nhiễm từ hoạt động nuôi trồng và chế biến thủy sản làm tình trạng ô nhiễm càng trở nên nghiêm trọng. Trước đây ở đồng bằng hầu như trẻ em nào cũng biết bơi, bây giờ đến nhảy xuống sông tắm còn không dám vì sợ ô nhiễm.

Vấn đề nước thứ hai ở ĐBSCL là việc khai thác nước ngầm quá mức, một mặt là do nước mặt quá ô nhiễm nên không sử dụng được, mặt khác vì tình trạng quản lý yếu kém nguồn tài nguyên “cha chung không ai khóc” này. Khai thác nước ngầm quá mức, cùng với áp lực của các công trình xây dựng và hạ tầng, khiến nền đất bị sụt lún nghiêm trọng, có nơi lên tới 2-3 cm mỗi năm. Nếu tình trạng này tiếp diễn, chỉ trong 20-30 năm nữa, những nơi này sẽ tụt xuống dưới mực nước biển (xem ảnh dự báo ở dưới).

Vấn đề nước thứ ba là sự suy giảm về cả khối lượng và chất lượng nước do mạng lưới chằng chịt hàng trăm đập thủy điện ở thượng nguồn gây ra. Thiếu nước ở ĐBSCL – điều chúng ta đang chứng kiến mấy tuần qua – đã ngày càng trở nên nghiêm trọng trong mùa khô. Mặc dù trong mùa mưa, các đập của Trung Quốc chỉ chiếm khoảng 7% lượng nước trong toàn bộ hệ thống nhưng vào mùa khô, tỷ lệ này có thể lên tới 40-50%, khiến cho lượng nước ở hạ nguồn bị phụ thuộc rất lớn vào việc vận hành các đập của Trung Quốc. Bên cạnh đó, một lượng lớn phù sa và cát bị kìm giữ bởi các đập thượng nguồn – ước lượng hiện nay đã lên tới 50% – cũng làm ĐBSCL mất đi nguyên liệu để bồi đắp cho đồng bằng. Điều này cùng với nạn khai thác cát bừa bãi và vô độ trong nhiều năm khiến tình trạng mất đất và sạt lở ven biển trở nên hết sức trầm trọng.

Vấn đề nước thứ tư là mực nước biển dâng và nhập mặn do biến đổi khí hậu. Hiện nay, mỗi năm nước biển dâng trung bình khoảng 3 – 4 mm. Như vậy, mặc dù không phủ nhận tầm quan trọng của hiện tượng này, song cần nhớ là mức sụt lún do khai thác nước ngầm quá mức và do các công trình xây dựng và hạ tầng gây ra có thể còn cao hơn tới 10 lần. Hơn nữa, việc nhập mặn tuy bất lợi cho lúa nhưng lại có lợi cho tôm, cá và các hoạt động nuôi trồng thủy sản khác vốn đem lại lợi ích kinh tế cao hơn nhiều lần so với canh tác lúa 3 vụ, trong khi không gây biến đổi và tác hại môi trường.

ĐBSCL – nơi cư ngụ của hơn 20 triệu người Việt Nam – đang chết dần chết mòn. Nguyên nhân chính không phải vì biến đổi khí hậu hay do các con đập thượng nguồn, mà vì sự hội tụ và tích tụ của nhiều bất cập chính sách và tập quán nông nghiệp trong suốt qua ba thập kỷ gần đây. Nếu không đảo ngược tình trạng này, viễn cảnh tan rã của ĐBSCL chỉ còn là vấn đề thời gian.

Bạn đã bao giờ thử hình dung khi ấy đất nước Việt Nam sẽ như thế nào và con cháu chúng ta sẽ sống còn thế nào không?

Ảnh 1: Khô hạn khốc liệt đang diễn ra ở ĐBSCL (nguồn UNESCAP)
Ảnh 2: Độ cao so với mặt nước biển của ĐBSCL theo các kịch bản khác nhau (khai thác nước ngầm, khai thác cát, bổ sung phù sa và nước biển dâng). Nguồn https://iopscience.iop.org/art…/10.1088/2515-7620/ab5e21/pdf

VU THANH TU AN

KHÔNG THỂ GỌI CS LÀ MAFIA ĐỎ

 

Image may contain: 2 people
Từ Thức

 

KHÔNG THỂ GỌI CS LÀ MAFIA ĐỎ

Người ta thuờng dùng chữ MAFIA ĐỎ để nói về đảng Cộng Sản. Bởi vì cả hai tổ chức đều xây dựng cơ nghiệp, và củng cố quyền hành, bằng cách gây kinh hoàng, bằng chém giết, thủ tiêu, thanh trừng, ám sát và đủ mọi hành động phi pháp.

Cả hai đều đặt quyền lợi của phe đảng lên trên hết, đứng đầu là những ‘’parains ‘’ tàn nhẫn, coi mạng người như nghóe.

Cả hai đều dùng một phương pháp tuyển lựa tay chân : nhử bằng mồi, nhất là những phần tử bất hảo trong xã hội, và khi đã nhúng chàm, sẽ phải trung thành đến chết. Yakuzas Nhật đa số xuất thân từ giới cùng đinh, vào mafia là cơ hội thăng tiến duy nhất

TÂM ĐIỂM CỦA TỘI ÁC

CS ma giáo hơn, nhiều khi dùng những chiêu bài đao to búa lớn để dụ cả những người có tâm huyết , nhưng phương pháp vẫn là một : vào dễ, ra khó. Với mafia, lìa bầy là mất mạng. Với CS, bỏ đảng hoặc mất mạng, hoặc thân bại danh liệt.
Không phải ai cũng trở thành đảng viên hay thành viên mafia. Vào Đảng phải là bần cố nông ba đời hay có lý lịch ” tốt ” ( bần cố nông mới có bạc triệu dollars trong ngân hàng ). Nhập mafia sicilienne phải là người Sicile gốc, có đạo, không phải là người đồng tính luyến ái, không phải là …cộng sản.

Mafia và CS là những tổ chức hàng dọc, người dưới tuyệt đối tuân lệnh người trên, coi Đảng là ưu tiên số một, sẵn sàng chết cho Đảng , cho tổ chức.
Hai tổ chức giống nhau tới độ ông Bộ Trưởng Ngoại Giao Séc đã không ngần ngại gọi VN là ‘’ tâm điểm của tội ác có tổ chức’’ .

Chưa bao giờ, trong lịch sử ngoại giao, người ta dùng chữ khinh miệt như vậy đối với một quốc gia khác. Dịch ra ngôn ngữ thường : đó không phải là một quốc gia ; đó là một tổ chức trộm cướp. Mafia Đỏ

MỘT XÚC PHẠM

Sự thực, gọi CS là MAFIA ĐỎ là một sự xúc phạm đối với mafia. Bởi vì mafia, dù cũng là một tổ chức của tội ác, có một cái mà CS không có. Đó là cái nguyên tắc danh dự, cái gọi là ‘’code d’honneur’’.

Những yakuzas khi gia nhập mafia Nhật tuyên thệ trung thành tuyệt đối với cái ‘’ code d’honneur ‘’ đó, vi phạm là tự mình khai trừ khỏi tổ chức, nếu không bị khai trừ hay khai tử. Yakuzas không giết những người không thuộc các băng đảng, không làm phiền các công dân tốt, không nghiện ngập và có thái độ xấu, làm mất danh dự của đồng đội

Cosa Nostra -mafia Ý -có những nguyên tắc khắt khe gọi là ‘’società onorata ‘’ . Một trong những nguyên tắc danh dự của các tổ chức mafia , là không đụng tới đàn bà, trẻ con. Có thể tàn nhẫn, giết người, cướp của, nhưng không giơ tay đánh đàn bà, trẻ em.

” Società Onorata ” cấm uống ruợu, cấm lăng nhăng ngoại tình với vợ đồng đội, cấm khai thác mãi dâm, buôn bán ma tuý, làm những chuyện vô luân..Chuyện ám sát cũng là quyết định từ trên, không có chuyện tự ý sinh sát rồi được đảng bao che.

Những năm gần đây, ” code d’honneur ” không được tôn trọng như trước, các mafia dính vào ma túy, mại dâm vv..vì các mafia mới quá đông, cạnh tranh lẫn nhau.

Mặc dầu vậy, chuyện bạo hành với phụ nữ, trẻ em, chuyện ỷ thế ức hiếp người nghèo khổ, có những hành vi khả ố nơi công chúng, vẫn là những cấm kỵ, tabou, không mafieux nào làm hay dám làm.

CS KHÔNG PHẢI LÀ TƯ BẢN ĐỎ.

Một cụm từ khác người ta hay dùng để chỉ CS ngày nay là ”tư bản đỏ ”. Đó cũng là một sự xúc phạm đối với tư bản. Bởi vì tư bản, với những khuyết điểm của nó, có những nguyên tắc minh bạch, đã đưa tới sự thịnh vượng ở các quốc gia theo kinh tế thị trường.

Cái ‘’code d’honneur’’ của mafia, CS không có. Họ không có cái danh dự của kẻ cướp biết tự trọng.

Một bọn côn đồ, được lệnh của chủ, sẵn sàng xúm vào đánh đập, hành hạ những người đàn bà chân yếu tay mềm tới dự một buổi văn nghệ, hay những bà cụ buôn thúng bán bưng, chỉ phạm cái tội muốn kiếm vài đồng bạc đong gạo. Và vênh váo thỏa mãn, kiêu hãnh, như đã đạt được một thành tích vẻ vang, một chiến công oanh liệt.

Cái đó, người ta gọi là thú tính. Cũng lại là một sự xúc phạm đối với súc vật. Bởi vì loài vật không bao giờ giết, hay hành hạ đồng loại, để tìm thú vui. Hay một chút thoả mãn, vinh quang đê tiện.

Để khỏi xúc phạm bất cứ ai, người hay loài vật, nên tránh ví von. Hãy gọi Cộng Sản là Cộng Sản.

tuthuc-paris-blog.com )

TRỞ VỀ

 TRỞ VỀ

Người cha không đi tìm đứa con út như tìm chiên lạc.

Nó đã dùng tự do để quyết định ra đi, và người cha tôn trọng quyết định đó.  Nhưng ông vẫn ngong ngóng chờ con.

Niềm hy vọng vẫn không ngừng nhen nhúm.

Người cha thấy con trước khi nó kịp thấy cha. Con ốm yếu, hôi hám, bội bạc, chẳng làm cha xa tránh.

Tình thương trào dâng khiến bước chân cha vội vã. Vòng tay cha lớn quá, nụ hôn cha nồng nàn.

Áo đẹp, dép mới, nhẫn đeo tay, ca nhạc, tiệc tùng, múa nhảy: tất cả chỉ để thông báo cho mọi người biết rằng đây là con tôi, vẫn là con vì chưa bao giờ không là con.

Nhưng người cha không chỉ thương con út. Con cả mới là đích nhắm của câu chuyện này.

Anh quá hiếu thảo, quá vâng phục cha từng li từng tí. Anh không đi hoang, không ăn chơi, chỉ chăm lo đồng áng. Ai cũng thấy anh là người con mẫu mực.

Nhưng biến cố đứa em trở về đã làm lộ con người thật của anh.

Tuy luôn ở trong nhà cha, nhưng anh lại ở ngoài tim cha. Anh không hiểu được tại sao cha lại nhu nhược đến thế, bao dung đến độ bất công với anh. Đãi tiệc với thịt bê béo để mừng đứa con hoang đàng, còn anh, một con dê để lai rai với bạn bè cũng không có. Anh không thể vui với cha, càng không thể vui với em.  Anh tức giận vì thấy quyền lợi mình bị xâm phạm. Rốt cuộc anh không chịu vào nhà!

Hoá ra cả hai người con vừa khác, lại vừa rất giống nhau. Cả hai đều ở ngoài nhà cha, chấp nhận chịu đói.

Con út không thấy hạnh phúc bên cha nên ra đi. Con cả không chia sẻ được hạnh phúc của cha nên không vào.

Sám hối là trở về với tình cha. Cả hai người con đều cần trở về, trở vào.

Sám hối là trở lại với tình yêu, niềm vui, sự sống.

Nhưng trở về chẳng phải là chuyện dễ dàng.

Chẳng ai muốn nhận là mình đã đi lầm đường. Người anh cả cần dẹp bỏ tự ái để vui vẻ vào nhà. Người em út cần khiêm tốn mới gặp cha và gia nhân trong tình trạng thân tàn ma dại.

Để trở về cần đứng lên hay bỏ chỗ mình đang đứng.

Từ bỏ thì đớn đau nhưng hạnh phúc thật tuyệt vời.

Hạnh phúc lớn nhất không phải là tài sản vật chất, mà là khám phá ra mình có chỗ trong trái tim cha. Cha yêu mình dù mình hư hỏng, bất trung. Cha yêu mình không phải vì mình ngoan ngoãn, được việc. Cha yêu mình chỉ vì mình là con. Cha không muốn mất một đứa con nào.

Trở về với Cha đòi ta giang tay đón lấy người em. Đó không phải là “thằng con của cha”, nhưng là “em của con”.

Trở về với Cha, với tha nhân cũng là trở về với mình.  Tôi chợt nhận ra mình quá ư giàu có.

***************************************

 Lạy Cha, người con thứ đã muốn tự định đoạt lấy đời mình.  Chúng con vẫn rơi vào tội của người con thứ, khi coi Cha như người cản trở hạnh phúc của chúng con.  Chúng con thèm được tự do bay nhảy ngoài vòng tay của Cha; nhưng tự do ấy lại biến chúng con thành nô lệ.  Hạnh phúc do thế gian ban tặng thì bọt bèo.  Như người con thứ, chúng con bỗng thấy mình tay trắng, rơi xuống chỗ cùng cực và bị cái chết đe doạ.

Lạy Cha đầy lòng bao dung, xin kéo chúng con trở về với Cha mỗi ngày, giúp chúng con điều chỉnh những đam mê lệch lạc.  Xin nâng chúng con đứng lên trong niềm vui vì tin rằng tình Cha lớn hơn tội chúng con vạn bội.  Ước gì những vấp ngã khiến chúng con lớn lên, thấy mình mong manh, thấy Cha rộng lượng.  Ước gì sau mỗi lần được Cha tha thứ, chúng con lại thấy mình hiền hoà hơn với tha nhân.

Trích trong ‘Manna’

 From: NgocNga_12 & NguyenNThu