Tướng Chung đã bị ngưng chức…(FB Nguyễn Tiến Dân)

Trần Bang
Bài hơi dài, nhưng không đọc sẽ… phí

——————
FB Nguyễn Tiến Dân : Tin “tướng Chung đã bị ngưng chức”, mình nhận được từ 1 người bạn. Sau khi thông báo, bác ấy nói thêm: “Ông chỉ là cái lão già ngồi ở xó bếp, nhưng độc mồm – độc miệng. Ông nhắc đến ai, y như rằng, kẻ đó ngã lộn cổ. Đinh La Thăng, Hoàng Trung Hải và bây giờ, là Nguyễn Đức Chung. Tại sao, ông biết điều đó?”.

Mình cười buồn: “Tài nông – đức mỏng, nhưng lại cố nôn nóng, để trèo lên thật cao. Lên nhanh, thì chóng xuống. Điều đó, có gì là lạ”.

-Ông cũng nhắc rất nhiều đến ông Tổng. Vậy mà đến giờ, ông ta vẫn bình yên – vô sự. Phải chăng, tài – đức của Phú Trọng, quá vẹn toàn?

-“Chưa” không đồng nghĩa với “không”. Nhiều kẻ nuốt của bẩn vào miệng, mà ngay lập tức bị “miệng nôn – trôn tháo”, những ca đó, thực sự không nguy hiểm. Riêng cái loại ủ bệnh đủ lâu, mầm bệnh sẽ chu du khắp các cơ quan nội tạng. Đến khi nó phát tác, vô phương cứu chữa.

Ba người đầu, đều ở trường hợp thứ nhất. Giỏi lắm, họ cũng chỉ bị danh liệt. Không ai trong số đó, sẽ bị nguy hiểm đến tính mạng. Riêng cái ca thứ hai, khi sự đến, e rằng, cả thân bại lẫn danh liệt, chúng sẽ đến cùng một lúc.

Bác ấy cười:
-À, ra thế. Vậy, sắp tới, lão quan tâm đến ai nhất?
-Tôi quý và dành sự quan tâm nhiều nhất đến Vương Đình Huệ. Tiện đây, gửi bác đọc lại bài, mà mình viết từ 4 – 4 – 2016. Bài này, ông Chung chắc có đọc. Nhưng ỷ thế lá ngọc – cành vàng của mình, nên đã bỏ qua lời khuyên của lão Dân già.

ĐÔ TRƯỞNG HÀ THÀNH NGUYỄN ĐỨC CHUNG.

1-Tam Quốc diễn nghĩa, là một trong tứ đại danh tác của Trung hoa. Trong tuyệt tác này, có vô vàn nhân vật. Chính, hằng hà – Tà, chẳng thiếu. Tùy theo khẩu vị, người ta có thể yêu người này và không thích người kia. Nhưng có 1 nhân vật, ai cũng mến. Đó là, Quan công. Theo mô tả của La Quán Trung: Quan công cao lớn, uy nghi lẫm liệt. Đan phượng nhãn (Mắt, phượng đỏ) – Ngọa tàm mi (Mi, tằm nằm) – Diện như trùng táo (Mặt, như có 2 quả táo chồng lên nhau) – Thanh như cự chung (Giọng nói, như tiếng của cái chuông lớn). Tướng mạo, dị thường – Tài năng, xuất chúng. Trung – Hiếu – Tiết – Nghĩa, cái gì cũng có. Không những có, mà còn dư thừa. Ông trung thành với Lưu Bị, nhiều đến mức: Bảo sống, là sống – Bảo chết, là lăn đùng ra, chết liền. “Bất cần biết, đúng hay sai”. Mình chỉ kể, 1 ví dụ:

Lúc còn trứng nước, mấy anh em Lưu Bị được Đông Ngô cưu mang và cho mượn đất Kinh Châu, để làm chỗ đứng chân. Khi trơn lông – đỏ da, Đông Ngô đòi lại. Cả nhà, mặt dày không trả. Người đọc sách Thánh hiền như Quan công, làm gì mà không biết: Làm thế, trái Nghĩa. Nhưng chính ông, lại được giao trọng trách trấn thủ Kinh Châu. Nội tâm, giằng xé. Không trả Kinh Châu, là bất Nghĩa – Trả, là bất Trung. Cuối cùng, ông chọn Trung, chứ không chọn Nghĩa. Kết quả của cái ngu Trung ấy: Quan công – Trương Phi – Lưu Bị, những linh hồn của nhà Thục, nối tiếp nhau, từ giã cõi đời. Quân thua – mạng mất. Mà đất, nào có giữ được. Kể từ đó, nhà Thục, được một ông Vua trẻ con trị vì và bắt đầu bước vào thời kì thoái trào. Giỏi như Khổng Minh, gắng lắm cũng chỉ ngăn cho nó chậm tụt dốc. Vô phương, làm cho nó, hưng khởi.

Ai mà chẳng biết, Kinh Châu, là nơi “cù địa” – là địa bàn chiến lược. Tiến, khả dĩ công – thoái, khả dĩ thủ. Do đó, phải chiếm cho được, bằng mọi giá (Giống như, Hoàng sa và Trường sa của Việt nam, bây giờ). Nhưng, một khi phải dùng cả những thủ đoạn bỉ ổi nhất, để có được nó: Di họa, vô lường. Quan công, dẫu đảm – lược hơn người, cũng không thể bước ra ngoài cái qui luật đó.

2-Người xưa, có điển tích “Tái ông thất mã”. Qua câu chuyện đó, họ muốn chuyển đến hậu thế 1 thông điệp: Ở đời, được thua – thành bại – may rủi – đỏ đen… luôn đan xen chặt chẽ với nhau, không thể tách rời. Được, nào chắc đã hay. Thua, nào chắc đã dở. Nghiệm vào nước Nam mình, đúng như vậy.
Xã hội thời CS, hỗn loạn: Mạnh ai, nấy sống – Dân chúng, lầm than – Quan binh kiêu hùng, coi người trong Thiên hạ, chỉ như cỏ rác. Luân thường – Đạo lý, bị đảo lộn. Con giết cha – chồng đốt vợ… Thê thảm, “đến thế là cùng”. Đành rằng, hỗn quân – hỗn quan, là điềm xấu. Nhưng bù lại, vào lúc mạt vận: Anh hùng cái thế, nổi lên, nhiều hơn rươi. Tạm kể:

Đảng trưởng, có anh Cả Trọng. Nức tiếng, mưu cao – kế hiểm. Già mõ đít, nhưng anh vẫn sáng suốt “thiết mưu – định kế”, để tống cổ lão tướng Ba X về vườn. Mà Ba X, đâu có phải, là tay gà mờ. Kể về độ gian hùng, Ba X, chỉ thua Tào Tháo có tí tẹo. Vì vậy, hãy vả vào mồm đứa nào dám nói rằng: Anh Trọng, lú lẫn.

Sài gòn, có anh La Thăng. Mồm thì nhỏ xíu, hót thì thật hay. Kể từ khi, chàng được Bộ Chính trị cử vào trỏng, để “diễn”: Vua hề Sác-lô, lu mờ. Băng và đĩa của ông, thiên hạ, thấy đầy trong sọt rác. Còn dân chúng, nín thở, đợi việc chàng làm. Lạy Thánh mớ bái, chàng chẳng làm cho họ thất vọng lâu. Đế biến Sài gòn, mau chóng trở thành “số 1”: Chàng sai cậy tung vỉa hè của trung tâm Sài gòn lên, để lát đá hoa cương. Việc này, tiêu tốn của công quỹ, có nhõn nghìn tỷ đồng. Số tiền, xiu xíu thôi à. Nhưng thừa đủ làm cho ối kẻ ghen tị với tài năng và miếng ăn của chàng, phải lên tiếng dèm pha. Đã đến lúc, phải dạy cho cái lũ đần ấy, một bài học: “Đã ăn chơi, nào kể mưa rơi”. Bộ mặt của Sài gòn, nó phải luôn được đặt lên hàng đầu. Những vấn đề cấp bách và thiết yếu của quốc kế – dân sinh còn lại, là muỗi. Nghe rõ chửa.

3-Hà nội, đầu kia của Đất nước, nào có kém gì. Sau cái trò hề bầu cử, mà chỉ có mỗi một ứng viên, đã thế, lại còn duy nhất. Trọng trách Đô trưởng, được Đảng CS, trao cho Nguyễn Đức Chung. Một viên tướng, võ biền. Mình chẳng yêu CS, nhưng hâm mộ tướng Chung lắm. Việc riêng, cũng có mà việc chung, cũng có. Đặc biệt, mình thấy ông ta, có nhiều nét, rất giống Quan công.

Cả nhà nhìn kĩ xem, mặt ông có giống 2 quả táo được đặt chồng lên nhau, hay không? Ông khác Quan công, có chút đỉnh. Đó là, hơi lùn. Nhưng việc đó, đâu có quan trọng. Thiên hạ, chẳng từng tổng kết: “Nhất lé – Nhì lùn – Tam dô – Tứ rỗ”, đó sao.

Võ Đại, anh trai của Võ Tòng, là 1 gã bán bánh bao và xấu xí. Chỉ vì lùn tịt, nên được nàng Phan Kim Liên yêu mê mệt và tự nguyện, xin được cưới làm chồng. Trong khi, Phan Kim Liên, đâu phải hạng sứt môi – hở hàm ếch. Nàng, đẹp mê hồn. Bằng chứng, Tây Môn Khánh, đẹp trai ngời ngời – galant thừa mứa. Đã thế: quyền, khuynh Thiên hạ – phú, địch Quốc gia. Do đó, gái gú thiếu gì. Nhưng nhìn thấy nàng, như chuột thấy rắn. Quên hết mọi sự đời, để đâm đầu vào. Chết, cũng chẳng sờn lòng. Chỉ nguyện, xin được hưởng, cái “sái 2” của chàng bán bánh bao.

Nói vậy, chứ Tây Môn Khánh, còn may mắn chán. Cao to – đẹp trai, quyền thế – của cải, ai được như ông Tổng Nông, Vua của xứ Cù lần. Thế mà, còn phải cam tâm – tình nguyện, dùng đến sái thứ 3, thứ 4, thứ 5… của thiên hạ.
Thế mới biết, trong cái chuyện chim gái, cao hay thấp, đã chắc “mèo nào cắn mỉu nào”.

4-Bao lão thày tướng mù, chuyên kiếm ăn, nơi đầu đường – xó chợ, đều có chung nhận xét: tướng Chung, có cặp mắt hiền từ của những con người phúc hậu. Bọn tội phạm, cũng tin là như thế. Cho nên, chúng phải trả giá đắt và vô tình, chúng giúp tướng Chung, “phá án như thần”. Xã hội đen, vừa sợ – vừa thích ông. Họ như bị ông thôi miên và lao đến ông, như thiêu thân lao vào đèn dầu. Thậm chí, có người muốn nổi tiếng. Anh ta bèn bày trò bắt cóc con tin và nhất định, chỉ muốn qui hàng trong tay tướng Chung (!). Chuyện đó loan ra, khiến các nhà báo được 1 phen hốt bạc. Đề tài ăn khách trước đây: “các quí bà lẳng lơ, muốn nổi tiếng, bằng cách tụt quần”, cũng bị, cho ra rìa.

Chiến công, nối tiếp chiến công. Thậm chí, có lúc, còn như từ trên Trời rơi xuống. Nó khiến ông nổi tiếng và được phong Anh hùng. Hệ quả, ông được thăng quan – tiến chức, nhanh như ngồi trên cỗ hỏa tiễn liên lục địa. Bao công và Địch Nhân Kiệt, là 2 tay thám tử lừng danh của đất Trung hoa. Dẫu vậy, nếu đặt cạnh ông, họ cũng chỉ, như “con tem, dán trên đít của con voi” mà thôi.

Ông giỏi như thế, nhưng các bác người xấu, nào có chịu. Họ bĩu môi – dè bỉu: “Ai mà biết, chuyện ma ăn cỗ. Đánh án, là việc của chiến sĩ. Họ phải lao tâm khổ tứ, lặn lội đêm ngày, hiểm nguy rình rập. Nhưng thành tích, riêng mình xếp hưởng. Giỏi, cái quái gì”. Họ dẫn chứng: Ngày 14-3-2015, tại Vườn hoa Lý Thái tổ – Hà nội, một số đông quần chúng định tổ chức Tưởng niệm 64 Liệt sĩ Hải quân Nhân dân Việt nam – những người, bị Trung cộng (bọn bạn vàng của Đảng CS Việt nam) sát hại tại đảo Gạc ma. Buổi lễ, bị một số DLV mang cờ Đảng ra, phá thối. Chúng nhảy nhót như những con choi choi và luôn mồm hát vang: “Như có bác Hồ, trong ngày vui đại thắng”. Ý của chúng: Đảng CS, nó hết sức vui mừng, trong cái ngày giỗ chung đó. Biết sự việc, đã bị đẩy đi quá đà. Ông Chung khôn ngoan họp báo và cho rằng: Đó là… những quần chúng tự phát. Ông khẳng định, bọn phá hoại đó, không thuộc quân số của Công an và cũng không phải là chủ trương của Chính quyền Hà nội. Ông hứa, sẽ điều tra vụ việc và sẽ thông báo kết quả với Nhân dân. Hơn 1 năm đã trôi qua, với rất nhiều bằng chứng cụ thể và không thể rõ ràng hơn được nữa. Nhưng, ông vẫn không sao tìm ra được chúng. Giỏi hay không, là ở chỗ đó.

5-Tuổi trẻ, nhưng tướng Chung, có chí nhớn. Giữa 2 trận đánh, ông ôm sách, mải mê ngồi học. Và, đã từng, đỗ Tiến sĩ, chuyên ngành Luật. Học sâu về Luật, nên ông áp dụng Luật, tài tình lắm. Chẳng hạn:

Có một cháu vị thành niên dại dột, nó chót lấy trộm của hàng xóm hai triệu VND. Biết sai, cháu nó đã nhận lỗi và trả lại đầy đủ, cho khổ chủ. Nhưng lính của ông, vẫn tống cháu vào tù. Trong tù, cháu bị hành hạ đến chết. Dư luận lên tiếng, ông đăng đàn, khẳng định, chắc như đinh đóng cột: “cháu bị bắt, là đúng Luật”.

Nghe thế, một bác người quen, nhưng hơi xấu cái bụng, gọi điện đến mình: “Này cái lão Dân, xấu như cây đa – già như cây si kia. Cái Luật, mà ông Chung của lão đề cập đến, là cái loại Luật gì đấy? Luật pháp hay Luật rừng?”. Hỏi thế, bố thằng Tây cũng chết. Mình chỉ biết, len lén cúp máy. Nghĩ, mà thấy thương ông: Đang nhọc lòng, luyện công sai cách (Giang hồ, gọi cái kiểu luyện công ấy, là “tẩu hỏa nhập ma”).

6-Chẳng giống La Thăng, Đức Chung là con người của hành động. Ông thận trọng, nói ít – làm nhiều.

-Ngày mới lên, ông ra lệnh cho các siêu thị: “Phải bán hàng đến tận Giao thừa và phải mở cửa, ngay sáng mồng một Tết Nguyên đán”. Các siêu thị, bưng miệng cười. Lệnh, có nhận – nhưng, đếch chịu làm. Ở vào cái thế việt vị, ông tức lắm. Toan rút cây kiếm, vẫn đeo ở bên mình ra, để “trảm”. Lúc đó mới hay, cây kiếm ấy, bằng gỗ. Đã thế, chuôi đi đằng chuôi – lưỡi đi đằng lưỡi. Khiến ông, đầu năm ôm hận.

-Không chơi được với bọn Thương nghiệp, ông mon men, chuyển sang lĩnh vực Giao thông. Trong 1 cuộc họp trực tuyến với Chính phủ, ông hồ hởi, đề xuất một phát minh: “Chính phủ cần chỉ đạo các Bộ, ngành Trung ương phối hợp với thành phố xây dựng lộ trình hạn chế phương tiện giao thông cá nhân, giảm ùn tắc giao thông… Nếu không có ngay giải pháp thì 4 – 5 năm nữa vấn đề giao thông phức tạp”. Lần này, các bác xấu, lại gọi điện đến. Điên ruột, mình chặn ngay:

-Này các ông, tôi đếch phải là cái sọt rác, để các ông tự do trút bầu tâm sự đâu nhé.
Các bác ấy cười:
-Ông không muốn nghe chúng tôi, được thôi. Vậy, hãy nói đi. Chúng tôi, sẵn sàng nghe ông.
-Các bác, phải thương ông Chung. Ông ấy, chưa được học 1 cách bài bản, về phép trị Nước – an Dân. Chưa một ngày, được học về cách quản lí một Thủ đô. Chuyên ngành của ông ấy, là hỏi cung. Các bác cứ thử giao cho ông ta một thằng dân đen xem nào. Đảm bảo, thằng ấy có tội. Nhẹ, thì có “hai cái bao cao su, đã qua sử dụng” hoặc “trốn thuế”, để được hưởng tù ngồi. Nặng, sẽ được gán cho cái tội, “tuyên truyền đúng sự thật, hòng lật đổ Chính quyền của Đảng” và được cấp giấy thông hành, để xuống Âm ty. Tội chứng ư, ra chợ mua. Luật sư ư, toàn những cây cảnh, để trang trí cho Pháp đình CS. Còn những chuyện, như ách tắc Giao thông? Đến Đinh La Thăng, vừa có “chuyên môn” – vừa được giao cả quân lẫn quyền, mà còn phải chạy làng. Chó, còn không ăn được cứt, nói chi đến mèo. Họp Chính phủ, chẳng có nhẽ, chỉ khoanh tay ngồi nghe. Các bác, thắc mắc làm chi, cho mệt cái đầu.

7-Đọc sách nhiều, nên tướng Chung biết Nghĩa. Không những thế, ông còn có lòng Trung. Trung ở đây, là Trung với Đảng. Giống như Quan công, nếu phải lựa chọn giữa Trung và Nghĩa: Bao giờ, ông cũng bỏ Nghĩa để giữ Trung. Mình kể cho cả nhà nghe, vài ví dụ:

-Nhiều người, chắc còn nhớ đến Trịnh Kim Tiến. Cô là con gái ông Trịnh Xuân Tùng, một nạn nhân, bị công an CS đánh đến gãy cổ, mà chết. Chỉ vì tội, “bỏ mũ bảo hiểm, để nghe điện thoại”. Kim Tiến, đã đến gặp ông Chung. Lúc đó, là Phó Giám đốc Sở Công an Hà Nội. Ông Chung, cũng thường xuyên đến thăm hỏi và động viên cháu. Ông cũng hứa: sẽ xử lý nghiêm minh, đúng người đúng tội và đúng pháp luật trong vụ việc oan ức của bố cháu. Bù lại, ông thúc giục Kim Tiến cố gắng, để bố cháu, sớm mồ yên – mả đẹp. Kim Tiến bùi tai, nghe theo lời xui khôn ấy, gạt nước mắt, để chôn bố. Xong xuôi, cháu lên gặp ông Chung. Và, chết đứng, khi được nghe câu trả lời ráo hoảnh: “Việc của bố cháu, đã được chuyển sang cho chú khác làm việc. Cho nên, chú không đến gia đình cháu, như khi chưa chôn bố cháu nữa. Thông cảm nghen”. Kim Tiến biết dại, thì đã quá muộn.

Của đáng tội, sau này, Nhà nước CS cũng đã phạt viên trung tá Nguyễn Văn Ninh, tận 4 năm tù. Về tội, “làm chết người trong khi thi hành công vụ”. Một bản án, quá ư nghiêm minh. Nếu để ý rằng: Nguyễn Mai Trung Tuấn, một đứa bé 15 tuổi, ở Long an, bị kêu án 4 năm 6 tháng tù giam. Can tội, hắt 1 ca acid loãng vào viên Công an, khi tay này đang hành hung mẹ của cháu.

-Còn mình, cũng hết sức vinh dự, được gián tiếp va với tướng Chung. Trong vụ; “Chính quyền CS lừa đảo – lật lọng và ăn cướp trắng trợn của mình, hàng chục tỷ VND”. Hơn chục năm trời đi đòi, cả 4 cấp Chính quyền, đều giả điếc không nghe. Mình bèn quạt khói vào mũi các bác, bằng bài: “Mại dâm dưới chế độ Cộng sản”. Bị điểm đúng huyệt, tướng Chung, nhảy dựng lên. Ông sai Trưởng Công an quận Hoàng mai, xuống tận nhà mình điều đình. Họ đề nghị mình, đừng bóc mẽ Chính quyền nữa. Đổi lại, họ hứa sẽ giải quyết triệt để vụ việc của mình. Chưa yên tâm, tướng Chung còn chủ động mời mình đến gặp, để trực tiếp trao đổi.

Hai năm đã trôi qua, kể từ khi, con người ấy hứa. Đến giờ, mình cũng ở hoàn cảnh, giống như cháu Trịnh Kim Tiến: Ông Chung bùng, không gặp mình và cũng không khởi tố Chính quyền CS. Về tội, lừa đảo và ăn cướp của dân lành. Tiền, mình cũng chửa nhận được lấy 1 xu. Đành chịu cảnh, “cơm treo, mèo nhịn đói”.

Có lẽ, tại Công an và lũ kẻ cướp, cùng 1 giuộc. Giuộc, cướp ngày.

-Vụ việc của mình, còn nhẹ. Chính quyền CS, họ mới chỉ dừng lại, ở mức ăn cướp của mình. Họ chưa và có lẽ, không muốn dùng bạo lực với mình. Bà con Nông dân ở Dương nội – Hà đông, họ đâu có được cái may mắn ấy. Tình cảnh của họ, thê thảm hơn nhiều. Họ bị Chính quyền CS thông đồng với Doanh nghiệp, tước đoạt Tư liệu sản xuất.

Chính quyền CS, mĩ miều, gọi nó là “thu hồi đất” của bà con và “đền bù” cho họ, với cái giá đồng hạng, là 201. 600 VND/m2 . Sau khi san gạt qua loa, họ cho bán đấu giá. Với mức khởi điểm thấp nhất, là 31. 500. 000 VND/ m2. Lợi nhuận, gấp 160 lần (xin nhấn mạnh: một trăm, sáu mươi lần). Bà con, sao có thể chấp nhận được cái thứ vô lí đùng đùng đó. Họ, không chịu – Họ, vùng lên đấu tranh. Dĩ nhiên, theo đúng cái luận điểm xưa của quân Cộng sản: “Ở đâu có áp bức, ở đó, có đấu tranh”

Chẳng biết, trong vụ này, ông Chung có được xơ múi cái gì ở đó, hay không. Mà thấy ông sốt sắng, sai lính xuống “cưỡng chế”. Nói nôm na: Đánh đập dằn mặt và bắt đi tù, những người con Trung kiên nhất của bà con Dương nội. Trong số đó, có Cấn Thị Thêu. Biết chị rắn mặt và là linh hồn của cuộc đấu tranh, tướng Chung, sai người xuống và giở trò mua chuộc. Chúng hứa, cho chị ngay 10 tỷ VND (sau khi bài báo này được công bố, chính cháu Trịnh Bá Phương đã đính chính với mình: Một trăm tỷ VND, bác Dân ơi). Ngoài ra, cho thêm một số lô đất và sắp xếp công việc cho 3 người con của chị. Đổi lại, chị phải từ bỏ cuộc đấu tranh của mình. Cấn Thị Thêu, kiên quyết chối từ. Chị nghèo, chứ không bao giờ hèn. Bất lực trong việc chia rẽ và mua chuộc, tướng Chung đành phải lôi những người con ưu tú nhất của Dương nội, ra Tòa án Cộng sản.
Ở đó, 7 người trong số họ, đã phải nhận tổng cộng 99 tháng tù giam. Tất cả, với tội danh “chống lại bọn cướp đất”. À quên, “chống người thi hành công vụ”. Trước Tòa án CS, Cấn Thị Thêu, hiên ngang tuyên bố: “Nếu tôi còn sống, tôi sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Để, bảo vệ quyền lợi chính đáng, cho gia đình tôi và cho bà con của tôi”.
Kính chào chị, một CON NGƯỜI gang thép.

8-Vay mượn của người ta, sau đó không trả lại. Bọn ấy, đâu có Nghĩa. Vừa cướp của – vừa hại người. Đó là, lũ bất Nhân. Nhân với Nghĩa ở đây, tướng Chung, biết hết. Nhưng ông ta, vẫn phải nhắm mắt mà làm. Bởi, ông ta, còn phải đặt cái lòng Trung với Đảng CS, lên hàng đầu. Mà Đảng của ông, luôn sở hữu 2 đặc trưng nổi bật, đó là: Lừa đảo và đi ăn cướp. Sống trong cái guồng máy đó: Ông, sao có thể, làm khác đi được. Thương ông quá, ông Chung ơi!

Vẫn biết, đã “ăn cơm Chúa”, thì phải “múa tối ngày”. Nhưng, hãy nhớ: Luật nhân – quả, nhãn tiền. Sống theo phương châm; “còn Đảng – còn mình”, nhất thời, sẽ được lợi. Nhưng, về lâu dài, nó hại cho cây Phúc của nhà mình lắm đấy, ông ạ.

Nhắc ông: “Chẳng có ai, là Thánh nhân cả. Do vậy, chẳng có ai, đúng tuyệt đối. Thấy cái sai, thì phải sửa. Bảo vệ cho những cái sai của Đảng CS, thực chất, chỉ là thương nhau như thế, bằng mười hại nhau”.

Nếu không sửa được những cái sai của Đảng Cộng sản, ít nhất, “hãy ráng sống cho tử tế”. Đừng làm kẻ thất Đức, ông nhé.

Nguyễn Tiến Dân.

Hong Kong – Bắt Đầu Chuỗi Ngày U Ám

Hong Kong – Bắt Đầu Chuỗi Ngày U Ám

Ngày 11-08-2020 (GMT +7)

By MẠNH KIM

Ảnh: Ông Lê Trí Anh bị bắt vào trưa thứ Hai 10-8-2020 (AP)

Luật An Ninh Quốc Gia Hong Kong

Benny Tai

Giáo Dục Hong Kong

Ba ngày sau khi Bộ tài chính Hoa Kỳ áp đặt lệnh cấm vận đối với đặc khu trưởng Hong Kong Lâm Trịnh Nguyệt Nga (Carrie Lam) cùng 10 viên chức Hong Kong “vì thực hiện các chính sách đàn áp tự do và tiến trình dân chủ ở Hong Kong”, Bắc Kinh trả đũa bằng việc cấm vận 11 người Mỹ, trong đó có các thượng nghị sĩ Marco Rubio, Ted Cruz và Chris Smith. Cùng ngày, chính quyền Hong Kong mở chiến dịch bắt bớ rầm rộ. Hai nhân vật nổi cộm – Lê Trí Anh (Jimmy Lai) và Chu Đình (Agnes Chow) – đã bị áp giải vào thứ Hai 10-8, mở màn cho chuỗi ngày đen tối đối với Hong Kong.

Chiến dịch được tính toán sao cho càng tạo “tiếng vang” càng tốt. Thông điệp rất rõ: già cũng bắt, trẻ chẳng buông. Cùng với Lê Trí Anh và Chu Đình là khoảng chục người khác, trong đó có hai con trai của ông Lê và bốn viên chức điều hành tập đoàn truyền thông Next Digital do ông Lê sáng lập, vốn lâu nay là cái gai trong mắt Bắc Kinh. Từ khi Luật an ninh quốc gia có hiệu lực (bắt đầu từ 23g đêm 30-6-2020), một không khí căng thẳng đã bao trùm Hong Kong. Mặc áo có “tuyên ngôn” đòi độc lập: bị bắt; viết tweet đòi tự do-dân chủ: bị bắt; từng tổ chức biểu tình tưởng niệm Thiên An Môn: bị bắt… Chỉ tính đến trưa trong một ngày thứ Hai 10-8, đã có 9 người bị bắt, trong đó có phóng viên tự do Wilson Li (làm cho ITV News) và nhà hoạt động Andy Li…

Chu Đình lúc bị bắt (AP)

Có đến khoảng 200 cảnh sát-an ninh vào trụ sở Next Digital để gom nhiều thùng “vật chứng” (Apple Daily/AP)

“Đối tượng” bị bắt có thể bị gán ghép bất cứ tội danh nào. Như trường hợp ông Lê Trí Anh. Ông bị cáo buộc “thông đồng với các thế lực nước ngoài”. Thế lực nước ngoài mà ông Lê “thông đồng” là những người ông gặp tại Washington DC vào tháng 7-2019 trong đó có Phó Tổng thống Mike Pence, Ngoại trưởng Mike Pompeo và Chủ tịch Quốc hội Nancy Pelosi. Hoặc như trường hợp cậu sinh viên Tong Ying-kit 23 tuổi. Tong bị cáo buộc tội “có hành vi khủng bố” khi tham gia cuộc biểu tình ngày 1-7-2020 và cắm lá cờ “Quang phục Hương Cảng” lên chiếc xe gắn máy của mình…

Có lẽ nơi có thực quyền trong điều hành các vấn đề “nội chính” Hong Kong bây giờ không phải là chính quyền đặc khu của bà Lâm Trịnh Nguyệt Nga mà là Văn phòng giám sát Luật an ninh quốc gia (“Trung ương Nhân dân Chính phủ trú Hương Cảng đặc biệt hành chánh khu duy hộ quốc gia an toàn công thự” – CPGNSO). Được thành lập ngày 1-7-2020 nhằm giám sát-thực thi Luật an ninh quốc gia, CPGNSO hiện nằm dưới sự điều hành của Trịnh Nhạn Hùng (Zheng Yanxiong), người từng nổi tiếng với vụ “dẹp loạn” tại Ô Khảm (Quảng Đông) năm 2011.

Trụ sở “Trung ương Nhân dân Chính phủ trú Hương Cảng đặc biệt hành chánh khu duy hộ quốc gia an toàn công thự” (New York Times)

Phối hợp cùng Trịnh Nhạn Hùng là “cố vấn” Lạc Huệ Trữ (Luo Huining). Là cựu bí thư tỉnh Thanh Hải và tỉnh Sơn Tây, Lạc Huệ Trữ được đánh giá là nhân vật có thực quyền số một Hong Kong hiện tại, thậm chí bao trùm lấn át cả “bù nhìn” Lâm Trịnh Nguyệt Nga. Theo tiến sĩ Willy Wo-Lap Lam trong bài viết trên trang web The Jamestown Foundation đăng ngày 29-7-2020 thì Lạc Huệ Trữ chẳng khác gì “bí thư” Hong Kong. Nói cách khác, bằng việc cho ra đời Luật an ninh quốc gia cùng cơ quan giám sát nó (CPGNSO), quyền lực đã được sang tay tại Hong Kong và cách thức cai trị Hong Kong cũng bắt đầu được thay đổi.

Bắc Kinh muốn Hong Kong phải “thay đổi” thật nhanh, toàn diện, từ hệ thống chính trị đến hệ thống giáo dục. Niên khóa mới 2020-2021, từ tháng 9 năm nay, sẽ khởi đầu của việc “chấn chỉnh”, từ cấp mẫu giáo đến đại học. Chính quyền đang thực hiện cái gọi là “lựa” lại và thải bỏ những “quả táo thối”. Bằng ngôn ngữ tuyên truyền như thời Cách mạng Văn hóa tại Hoa lục, chính quyền chỉ trích gay gắt những giáo sư-giáo viên “tiêm nhiễm chất độc” vào đầu óc thế hệ trẻ. Ngày 28-7-2020, ông Đới Diệu Đình (Benny Tai), phó giáo sư luật Đại học Hong Kong, đã bị trường này sa thải (ông Đới là người tổ chức cuộc biểu tình rầm rộ Dù Vàng năm 2014) – một quyết định mà Hồ Tích Tiến, tổng biên tập tờ Hoàn Cầu, “nhận định” rằng “thật tuyệt vời”. Nhà lập pháp Triệu Gia Trân (Shiu Ka-chun), từng dạy xã hội học tại Đại học Hong Kong Baptist trong 11 năm, nói rằng ông rất sốc trước việc nhà trường không ký tiếp hợp đồng với mình.

Cảnh sát trấn áp một cuộc biểu tình ngày 1-7-2020 (New York Times)

Vài tháng trước khi Luật an ninh quốc gia ra đời, Sở Giáo dục Hong Kong đã thực hiện loạt biện pháp nhằm loại các “quả táo thối” cũng như áp dụng những chính sách siết lại môi trường học thuật tự do. Sở Giáo dục đã ra quy định cấm học sinh-sinh viên hô khẩu hiệu chính trị và hát ca khúc đấu tranh trong trường. Cảnh sát sẽ được gọi đến nếu học sinh-sinh viên có hành vi xúc phạm quốc ca Trung Quốc. Tất cả sách của những tác giả ủng hộ dân chủ bị rút khỏi hệ thống thư viện công cộng. Giáo viên nếu không muốn bị tước giấy phép hành nghề thì phải học và thực hành “đạo đức chính trị”… Giáo dục và tự do học thuật là yếu tố căn bản tạo nên một Hong Kong như từng thấy và được ngưỡng mộ. Giờ đây, Bắc Kinh đang thả táo thối vào và làm hư hại cái tinh thần đó.

Chính quyền Hong Kong đã hoãn ngày bầu cử hội đồng lập pháp dự kiến đầu tháng 9-2020. Lý do được đưa ra là Covid-19. Tuy nhiên, điều mà chính quyền sợ không phải là coronavirus mà là khả năng phe thân Bắc Kinh thua, dù họ đã loại khỏi danh sách ứng cử viên 12 đối thủ đáng sợ trong đó có Hoàng Chi Phong. Thời hạn hoãn bầu cử kéo dài đến… một năm. Giải pháp “câu giờ” đến một năm có lẽ đủ để giúp Bắc Kinh thao túng một cách “chắc ăn” tình hình chính trị lẫn xã hội ở mảnh đất này. Hong Kong 2021 và trở về sau là một Hong Kong vĩnh viễn khác với Hong Kong trước 2020.

https://thenewviet.com/hong-kong-%E2%80%93-bat-dau-chuoi-ng…

Image may contain: one or more people and people sitting

Ngày tàn của công nghệ thông tin cộng sản Tàu.

Ngày tàn của công nghệ thông tin cộng sản Tàu.

Mới đây, ngày 5/8, Ngoại trưởng Mỹ Pompeo tuyên bố nội dung:

5 SẠCH RÚNG ĐỘNG TÀU CỘNG

Ngoại trưởng Mỹ Pompeo tuyên bố chiến lược mạng “5 sạch” rúng động toàn bộ các tập đoàn công nghệ khổng lồ của cộng sản Tàu.

5 sạch bao gồm:

1- Nhà cung cấp mạng sạch.

2- Cửa hàng dịch vụ mạng sạch.

3- Ứng dụng mạng sạch.

4- Đám mây điện toán sạch.

5- Cáp mạng sạch.

Sạch là gì ?

– Minh bạch nguồn tài chính sạch, nhà đầu tư sạch, không bị chính trị bẩn chi phối.

– An toàn tuyệt đối cho người xử dụng, tức các dữ liệu cá nhân của người xử dụng không bị ăn cắp.

– Đảm bảo thông tin truyền đi đến đích tuyệt đối an toàn.

Hầu hết các tập đoàn công nghệ thông tin hoặc dịch vụ thông tin của cộng sản Tàu như: Huawei, Tiktok, Wechat, … đều bị loại khỏi Mỹ và các đối tác toàn cầu của Mỹ.

Mỹ sẽ ngăn chặn:

– Loại các công ty viễn thông của Trung cộng trên toàn nước Mỹ.

– Loại bỏ các ứng dụng của Trung Cộng mà có công ty mẹ đặt tại Trung Cộng ra khỏi các cửa hàng ứng dụng tại Mỹ như TikTok, Wechat, … đây chính là hiểm họa đầy rủi ro cho dữ liệu cá nhân người dùng Mỹ.

– Ngăn cấm Huawei và các nhà ứng dụng khác cài đặt sẵn hoặc cung cấp việc tải xuống các ứng dụng có nguy cơ đánh cắp dữ liệu người dùng tại Mỹ.

Mới đây, Ấn Độ cũng đã ban hành lệnh cấm hàng trăm phần mềm ứng dụng công nghệ của Tàu cộng.

Chính phủ Australia đã ban hành lệnh cấm Huawei, ZTE, và đang xem xét cấm TikTok trên toàn Úc.

Nguồn sữa bú mớm bị cắt đứt. Ngày tàn của công nghệ thông tin cộng sản Tàu đã điểm.

Tham khảo nguyên văn (tiếng Anh) của trang web Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ.
https://www.state.gov/announcing-the-expansion-of-the-clea…/

Image may contain: text that says 'Announcing the Expansion of the Clean Network to Safeguard America's Assets PRESS STATEMENT MICHAEL R. POMPEO, SECRETARY OF STATE AUGUST 5, 2020 Share'
No photo description available.

CON NGỰA THÀNH TROY…

8 SÀI GÒN
CON NGỰA THÀNH TROY…

Thành Troy thất thủ vì một con ngựa gỗ được tặng bởi quân thù, trong đó ẩn chứa binh lính đối phương, để chỉ một đêm nội ứng, ngoại hợp đoạt thành.

Những món tiền thù lao vượt biên trái phép cũng giống như những con ngựa thành Troy đang đưa những kẻ vượt biên vào sâu đất Việt, như binh lính chiếm thành năm xưa tiềm phục chờ thời.

Có một điều hết sức lạ lùng là dù gần sát với Tàu song số ca lây nhiễm tại một thành phố lắm người Tàu như Đà Nẵng, Nha Trang không hề nhắc đến nguồn lây nào made in China.

Khi không có dịch lẫn khi có dịch, những dòng công nhân, chuyên gia Tàu vẫn sang đều. Đó là một nhu cầu thấy rõ của kinh tế bị phụ thuộc mà bên nào bị thì quá rõ.

Nhưng giữa đại dịch, vẫn có nhiều người Việt mờ mắt trước tiền để đư “ngựa thành Troy” vào đất Viêt bất chấp các nguy cơ lây lan từ quốc gia “trùm cuối” của Covid-19- quốc gia có đường biên giới với Quảng Ninh.

Những tiền thân đặc khu không cần khi thị thực như Vân Đồn, Phú Quốc hay Hiệp ước dẫn độ tội phạm hai nước đến giờ mới thể hiện cuộc cờ của tà quyền họ Tập.

Mạng xã hội nhắc nhiều đến mật ước Thành Đô và cột mốc 2020 nhưng có lẽ tờ giấy vụn vô giá trị ấy không phải là cốt lõi. Mà nằm ở quá trình nhiều nằm tổng kết 4 tốt, 16 chữ vàng.

Chẳng có nhà quản lý nào dại dột công bố rằng những thứ xưa nay mình ca ngợi là hữu hảo lại là nguồn cơn của nỗi uất hận nghìn năm trước hay nguồn mắc dịch bây giờ, nếu không có lợi cho sự cai trị của mình.

Sự tiềm phục rất lâu, rất kiên trì, rất bền bỉ của những đồng chí tốt trong từng dự án kém chất lượng, đội vốn, gây nợ công là thứ dễ thấy nhất khi chúng gây hậu quả. Song sẽ cần bao nhiêu ví dụ để thấy rằng suy nghĩ của một ca sĩ có thể bất cần đảo có chủ quyền miễn chỉ để kiếm tiền bất chấp là đã có từ rất lâu.

Tiền Tàu! Là nhân dân tệ đang làm nhân dân tệ?

Hay là một bộ phận không nhỏ đang nhìn phương Bắc với sự ngưỡng vọng Đại Hán trong từng câu, từng chữ “lo lắng cho bang giao hai nước” của quan chức lãnh đạo. Trong từng status dẫn dắt của những thành viên nghìn like trên mạng xã hội, những đại nhà báo được đài thọ sang Thâm Quyến để về làm “văn mẫu” đặc khu? Hay cả trong từng comment của những hồng vệ binh tay nhanh hơn não hay các đầu nậu mua bán nguyên liệu kém chất lượng từ bên kia biên giới?.v.v..

Hiềm nỗi… Quốc gia vắng tá người trung chánh còn nhớ tiền nhân nửa đêm vỗ gối trước thực trạng quốc gia từ đất liền đến biển đảo.

Đôi khi một ai đó thoát Trung, nếu muốn thành công, có lẽ cần sự ủng hộ cho hành động của mình; nhưng càng cần hơn những kẻ thoát Trung bằng mồm leo lẻo suốt ngày yêu nước nhưng lại xài hàng Tàu đến vô thức từ thói quen, câm bớt mồm lại.

Trong thần thoại Hy Lạp, đáng lẽ ngựa chứa binh không vào được thành Troy nếu không có những sự can thiệp thông qua. Cũng giống như những vụ vượt biên “không ai biết” hẳn cũng phải có ai đang biết?

Chỉ là không biết phản quốc là đại tội nặng nhất trong các đại tội!

MAI QUỐC ẤN

Image may contain: 1 person, standing and sunglasses, text that says 'THANH NIEN Phùng Thế Anh và Vàng Seo Xóa đã nhận của các đối tượng người Trung Quoc 240 triệu đông để đua 44 người Trung Quoc vượt biên, nhập cảnh trái phép vào Lào Cai, sau đó thuê xe đua ho vào TP.HCM. Nhóm 4 người Trung Quoc do Phùng Thế Anh và Vàng Seo Xoá tham gia to chức vượt biên vào Lào Cai bị lực lượng biên phòng bat giű ANH TRUNG DUNG'

TỪ HOÀNG VĂN HOAN ĐẾN LÊ KHẢ PHIÊU, AI CÓ CÔNG LỚN HƠN VỚI TÀU CỘNG?

Image may contain: 2 people
Đỗ Ngà

TỪ HOÀNG VĂN HOAN ĐẾN LÊ KHẢ PHIÊU, AI CÓ CÔNG LỚN HƠN VỚI TÀU CỘNG?

Đỗ Ngà

Hoàng Văn Hoan là một người cùng quê Nghệ An với ông Hồ Chí Minh. Thời ông Hồ Chí Minh còn sống, chủ trương của ông ta là thân Tàu, và Hoàn Văn Hoan cũng vậy. Cả hai cùng là nhóm nhận nhiệm vụ từ Bắc Kinh và triển khai ở Việt Nam. Đầu thập niên 60 của thế kỷ trước, Lê Duẩn lên nắm vị trí lãnh đạo đảng và ông Hồ Chí Minh dần mất quyền lực. Vào cuối thập niên 60 thì quyền lực đã nằm gọn trong tay Lê Duẩn và Lê Đức Thọ và Hồ Chí Minh chỉ còn là biểu tượng.

Sau khi Hồ Chí Minh chết năm 1969, thì Lê Duẩn ngày càng mâu thuẫn với Tàu Cộng và và tất nhiên, một kẻ thân Tàu như Hoàn Văn Hoan cũng ngày càng ngày càng thất sủng. Đến đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ IV của ĐCS Việt Nam năm 1976, Lê Duẩn loại Hoàng Văn Hoan ra khỏi ban chấp hành trung ương. Và năm 1979, chiến tranh Việt Trung nổ ra, biết hết đất sống nên Hoan đã nhanh chân trốn sang Tàu tị nạn.. Đáp lại, ông Lê Duẩn cho bãi bỏ hết các chức vụ của ông Hoan trong đảng và trong nhà nước. Và đến ngày 26 tháng 6 năm 1980, theo lệnh của Lê Duẩn, chính quyền CS tuyên án tử hình vắng mặt ông hày vì tội phản quốc.

Hoàn Văn Hoan phiên âm Tiếng Tàu là Huang Wenhuan, tuy nhiên, sau đó ông ta đổi vứt bỏ tên Việt và đổi thành Li Guanghua. Li Guanghua sống ở Bắc Kinh và mất vào ngày 18 tháng 5 năm 1991 ở tuổi 86. Lễ an táng của Li lúc đó có rất nhiều tai to mặt lớn của Tàu Cộng tham dự gồm: Giang Trạch Dân – Tổng bí thư ĐCS Tàu, Dương Thượng Côn- chủ tịch nước của Tàu Cộng, Lý Bằng- thủ tướng Tàu, Vạn Lý – Ủy viên trưởng Ủy ban Thường vụ Đại hội Đại biểu Nhân, Kiều Thạch- Ủy viên trưởng Ủy ban Thường vụ Đại hội Đại biểu Nhân, Tống Nhiệm Cùng – Phó Chủ nhiệm Ủy ban Cố vấn Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc và rất nhiều quan chức cấp thấp hơn đến tham dự.

Li Guanghua được chính quyền CS Tàu cho ưu ái an táng tại Nghĩa trang Cách mạng Bát Bảo Sơn -Bắc Kinh, nơi mà chỉ dành cho các quan chức cấp cao trong ĐCS Tàu mà thôi, nó tương tự Nghĩa Trang Mai Dịch ở Hà Nội vậy. Trên mộ của Hoàng Văn Hoan, chính quyền Tàu Cộng cho ghi những dòng chữ trang trọng có nội dung như sau: “Mộ đồng chí Hoàng Văn Hoan-Nhà cách mạng lão thành Việt Nam-Người bạn lâu năm kính trọng của Nhân dân Trung Quốc”.

Vâng! Đó là một hình mẫu về một tội đồ dân tộc Việt Nam nhưng lại là kẻ có công với giặc Tàu. Ông Hoàng Văn Hoan là một người thuần phục tàu nhưng đã thất bại. Ông ta không thể cắt đất nhượng biển cho Tàu, ông ta không thể đưa ĐCS Việt Nam trở lại trong tay Tàu Cộng mà cuối cùng phải trốn chạy một cách khốn nạ. Ấy vậy mà ông ta cũng được Tàu ghi ơn, bởi đơn giản tuy thất bại nhưng tấm lòng của ông ta với quan thầy thì không thể phủ nhận. Thế thì câu hỏi đặt ra là, với những người mà đã đưa Việt Nam trở vào vòng tay Tàu Cộng thành công, rồi xóa bỏ Công Ước Pháp -Thanh để lập lại hiệp ước khác nhằm cắt chủ quyền Việt Nam trao tay Tàu thì Tàu sẽ đối xử với họ thế nào?! Chắc chắn “công ơn” của những người này đối với Tàu Cộng không nhỏ hơn công ơn của Hoàng Văn Hoan được.

Những người có “công lớn” đưa Việt Nam trở lại vòng tay Tàu Cộng đó là Nguyễn Văn Linh – Đỗ Mười – Phạm Văn Đồng. Còn người có “công lớn” cắt đất nhượng cho giặc là Lê Khả Phiêu với “Hiệp ước hoạch định biên giới đất liền” năm 1999 và “Hiệp Định Vịnh Bắc Bộ” năm 2000. Đấy là những kết quả có lợi rất lớn cho Tàu Cộng, tuy nhiên Tàu Cộng không thể tung hô những con người này như tung hô Hoàng Văn Hoan được, vì sao? Vì đơn giản, những con người này đang được bang tuyên giáo CS dùng để tô vẽ thành những con người “có công lớn với đất nước” nhằm tiếp tục lừa mị trăm triệu dân Việt nên họ không thể ghi ơn những kẻ này như Hoàng Văn Hoan được vì bất tiện.

Hôm qua, Tập Cận Bình cũng đã gởi điện chia buồn về cái chết của Lê Khả Phiêu. Trong bức điện ông Tập có nói “Đồng chí Lê Khả Phiêu là lãnh đạo tiền bối xuất sắc của VN”. Vâng! Chắc chắn ông ta chỉ “xuất sắc” trong mắt Bắc Kinh, chứ còn với dân Việt Nam thì ông ta là tội đồ với 2 hiệp định phân chia biên giới với Tàu Cộng làm cho Việt Nam mất đi phần diện tích bằng với đất nước Đông Timor. Có lẽ, nếu Lê Khả Phiêu mà sống ở Bắc Kinh như Hoàng Văn Hoan thì chắc chắn, Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường đã đến viếng như Giang Trạch Dân và Lý Bằng đã từng viếng Hoàng Văn Hoan vậy. Với dân Việt, đấy chỉ là cái chết của một tên bán nước, không hơn không kém. Rồi đây sử sách sẽ ghi tội.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:
https://baike.baidu.com/item/%E9%BB%84%E6%96%87%E6%AC%A2

http://hua.umf.maine.edu/…/Babaosh…/pages/051_Babaoshan.html

https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-53678087

Bắt tỷ phú Jimmy Lai, TQ giáng đòn chí tử vào tự do báo chí Hong Kong?

Nguyễn Hữu Vinh
Bắt tỷ phú Jimmy Lai, TQ giáng đòn chí tử vào tự do báo chí Hong Kong?

Bùi Thư

BBC News Tiếng Việt

một giờ trước

Giới quan sát nhận định việc chính quyền Hong Kong bắt giữ tỉ phú truyền thông Jimmy Lai theo luật An ninh Quốc gia là đòn nặng nề giáng vào tự do báo chí.

Một nguồn tin từ báo Apple Daily do tỉ phú Lai sở hữu nói rằng các lãnh đạo khác của tờ báo này cũng đang trở thành đích ngắm và cảnh sát đã lục soát nhà của họ.

“Chúng tôi đang làm việc với luật sư để bảo vệ quyền lợi. Chúng tôi coi đây là sự quấy nhiễu trắng trợn”, Reuters dẫn nguồn tin này cho hay.

‘Sẵn sàng ngồi tù’

Ông Mark Simon, Giám đốc điều hành công ty truyền thông Next Digital của ông Lai, cho biết doanh nhân này bị bắt giữ theo luật An ninh Quốc gia, vốn gây tranh cãi khi Trung Quốc áp dụng đối với Hong Kong vào tháng Sáu.

Ông Lai là gương mặt tiêu biểu ủng hộ các cuộc biểu tình đòi dân chủ nổ ra ở Hong Kong vào năm ngoái.

Hồi tháng 2, doanh nhân 71 tuổi này đã bị buộc tội tụ tập bất hợp pháp. Sau đó, ông được cảnh sát cho tại ngoại. Lúc bấy giờ, báo chí quốc doanh tại Trung Quốc đã gọi ông là “trùm bạo động”, “kẻ không ngừng lan truyền thông tin thù hận và tiêu cực về đại lục”.

Ông Simon nói rằng: “Ông Jimmy Lai đang bị bắt về tội thông đồng với các thế lực nước ngoài”.

Cảnh sát Hong Kong thông báo có 7 người đã bị bắt hôm thứ Hai vì tình nghi vi phạm luật An ninh Quốc gia, nhưng chưa xác nhận rằng ông Lai có nằm trong số đó hay không.

Sau khi luật An ninh Quốc gia được áp đặt tại Hong Kong, trước câu hỏi liệu ông có rời Hong Kong đi định cư ở nước ngoài không, Jimmy Lai nói nhất định sẽ ở lại và tiếp tục đấu tranh dù ông biết mình là một trong những mục tiêu của luật an ninh mới.

Jimmy Lai là một nhân vật nổi bật trong giới truyền thông tại Hong Kong, với tài sản ước tính hơn 1 tỉ USD.

Ông là người sáng lập Apple Daily, tờ báo thường xuyên chỉ trích giới lãnh đạo Hong Kong và Trung Quốc.

Trước đó, ông Lai từng nói trong một cuộc phỏng vấn với New York Times: “Giới lãnh đạo ghét tôi lắm. Họ cho rằng tôi là một kẻ phá rối.”

Ngày 30/6, khi luật An ninh Quốc gia mới của Trung Quốc được thông qua, Jimmy Lai đã nói với BBC rằng điều này “gióng lên hồi chuông báo tử cho Hong Kong”.

Ông cảnh báo rằng Hong Kong sẽ trở nên thối nát như Trung Quốc đại lục vì “nếu không có pháp quyền, những người kinh doanh ở đây sẽ không được bảo vệ”.

Trong một cuộc phỏng vấn riêng với hãng tin AFP, ông Lai nói: “Tôi đã chuẩn bị cho việc ngồi tù. Nếu điều đó đến, tôi sẽ có cơ hội đọc những cuốn sách mà tôi chưa đọc. Điều duy nhất tôi có thể làm là trở nên lạc quan.”

Đòn giáng vào tự do báo chí

Vụ bắt giữ Jimmy Lai nằm trong hàng loạt hành động mà nhà chức trách Hong Kong thực hiện sau khi luật An ninh Quốc gia được Trung Quốc áp đặt đối với đặc khu hành chính.

Hồi cuối tháng 7, báo chí Hong Kong đưa tin cảnh sát phát lệnh bắt đối với các cựu thủ lĩnh đấu tranh đã đào thoát ra nước ngoài, bao gồm Nathan Law và Wayne Chan Ka-kui.

Hồi cuối tuần trước, Joshua Wong, cựu thủ lĩnh phong trào Demosisto, cùng 23 người khác cũng bị truy tố về việc tham gia tưởng niệm vụ thảm sát Thiên An Môn. Tội danh được nêu là “tham gia tụ tập đông người trái phép”.

Năm nay, chính quyền Hong Kong đã cấm tập trung đông người trong dịp tưởng niệm sự kiện Thiên An Môn vào ngày 4/6. Tuy nhiên, vẫn có rất đông người dân Hong Kong đã tập trung tưởng niệm bất chấp lệnh cấm.

Nếu như các tội danh dành cho Joshua Wong và 23 người khác đã có trước khi luật An ninh Quốc gia mới của Trung Quốc được áp đặt tại Hong Kong, thì việc truy bắt Nathan Law, Wayne Chan Ka-kui và mới nhất là vụ bắt giữ tỉ phú Jimmy Lai là việc áp dụng luật mới này.

Tờ Hoàn Cầu Thời Báo của Bắc Kinh cho biết ông Jimmy Lai bị bắt với tội danh câu kết với ngoại bang và khó có thể được bảo lãnh tại ngoại cũng như “chắc chắn sẽ nhận án phạt thích đáng”.

Jimmy Lai, chủ tập đoàn truyền thông Next Digital, nắm giữ nhiều tờ báo tại Hong Kong, trong đó có tờ Apple Daily được coi là một tiếng nói mạnh mẽ ủng hộ dân chủ, tự do và chống lại các chính sách bào mòn quyền tự trị của Hong Kong. Từ lâu, Jimmy Lai đã trở thành mục tiêu chỉ trích của các chiến dịch truyền thông từ đại lục và không ít lần bị bắt hoặc truy tố.

Tờ Apple Daily của ông và bản thân ông cũng từng là mục tiêu tấn công bạo lực từ những kẻ giấu mặt.

Vụ bắt giữ mới nhất đối với Jimmy Lai được giới quan sát đánh giá là đòn nặng nề giáng vào tự do báo chí ở Hong Kong.

Trong cuộc trao đổi với BBC News Tiếng Việt trước khi xảy ra vụ bắt giữ, Giáo sư Keith Richburg, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Báo chí và Truyền thông thuộc Đại học Hong Kong, bày tỏ lo ngại:

“Jimmy Lai là một người can đảm. Ông không chỉ đấu tranh cho tự do báo chí mà còn là một tiếng nói ủng hộ dân chủ mạnh mẽ tại Hong Kong. Ông ấy đã hỗ trợ người biểu tình rất nhiều. Ông ấy từng nhiều lần nói chuyện tại câu lạc bộ ký giả nước ngoài. Thế nên mọi người rất lo ngại”.

“Ông chắc chắn đối mặt với nhiều hiểm nguy một khi luật An ninh Quốc gia được áp dụng. Các tội danh như hợp tác với ngoại bang, hoặc kích động lật đổ… rất dễ được diễn dịch và áp dụng đối với những người như tỉ phú Lai”, Giáo sư Richburg đánh giá, và đặt câu hỏi:

“Chúng ta sẽ xem liệu tỉ phú Jimmy Lai và Apple Daily có được phép hoạt động tự do như trước nữa không”.

The Guardian dẫn lời nhà hoạt động Eddie Chu-hoi Dick cáo buộc đảng Cộng sản Trung Quốc muốn đóng cửa tờ Apple Daily và vụ bắt giữ Jimmy Lai “là bước đầu tiên để dập tắt báo chí Hong Kong”.

Còn Reuters dẫn phát biểu của ông Steven Butler, điều phối viên chương trình châu Á của Ủy ban Bảo vệ Nhà báo, nói rằng vụ bắt giữ “đã cụ thể hóa nỗi lo sợ về việc luật An ninh Quốc gia được sử dụng để đàn áp tiếng nói phê phán ủng hộ dân chủ và hạn chế tự do báo chí”.

“Hãy trả tự do cho ông Jimmy Lai và hủy hết các tội danh”, ông Butler tuyên bố. Tỉ phú truyền thông Jimmy Lai đã bị bắt với tội danh thông đồng với các thế lực nước ngoài vào hôm thứ Hai, 10/8.

Giới quan sát nhận định việc chính quyền Hong Kong bắt giữ tỉ phú truyền thông Jimmy Lai theo luật An ninh Quốc gia là đòn nặng nề giáng vào tự do báo chí.

 

BBC.COM
Giới quan sát nhận định việc chính quyền Hong Kong bắt giữ tỉ phú truyền thông Jimmy Lai theo luật An ninh Quốc gia là đòn nặng nề giáng vào tự do báo chí.

Ai có thể đánh bại được Cộng sản?

Ai có thể đánh bại được Cộng sản?

Nguyễn Hưng Quốc

Nhìn lại lịch sử tranh chấp giữa hai khối tư bản và Cộng sản trong gần suốt thế kỷ 20, nhận xét đầu tiên người ta có thể rút ra là: Không ai có thể đánh bại được Cộng sản. Nhận xét ấy được hỗ trợ bởi hai bằng chứng:

Thứ nhất, trên phạm vi toàn cầu, trong 70 năm đầu tiên, chủ nghĩa Cộng sản phát triển cực nhanh, nhanh đến độ dường như không có ai và không có cái gì có thể ngăn cản được. Ra đời tại Nga năm 1917, năm năm sau, 1922, Liên bang Xô Viết được thành lập với vai trò nòng cốt của Nga, châu tuần bởi các nước láng giềng nhỏ của Nga, như Ukraine, Belarus, Georgia, Armenia và Azerbaijan. Sau đó, một số nước khác bị sáp nhập vào Liên bang Xô Viết, như Estonia, Kazakhstan, Kyrgyzstan, Latvia, Lithuania, Moldova, Tajikistan, Turkmenistan và Uzbekistan. Đến giữa thập niên 1980, Liên bang Xô Viết, với diện tích trên 22 triệu cây số vuông và đường biên giới trên 60.000 km, chiếm đến một phần sáu diện tích trái đất, rộng bằng cả Bắc Mỹ. Năm 1945, sau Đệ nhị thế chiến, một số nước thuộc Trung Âu và Đông Âu lần lượt rơi vào tay Cộng sản: Albania, Ba Lan, Bosnia, Bulgaria, Croatia, Đông Đức, Hungary, Macedonia, Montenegro, Romania, Serbia, Slovakia, Slovenia, Tiệp Khắc, Nam Tư. Sau đó nữa là các nước thuộc châu Á và châu Phi, như Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Triều Tiên, Afghanistan, Campuchia, Congo, Mông Cổ, Yemen, Angola, Benin, Congo, Ethiopia, Somalia, Eritrea và Mozambique. Vào giữa thập niên 1980, khối Cộng sản rất mạnh, chiếm một phần ba dân số thế giới. Cho đến lúc ấy, câu khẩu hiệu chủ nghĩa Marx-Lenin hoặc chủ nghĩa Cộng sản bách chiến bách thắng vang lên khắp nơi. Dân chúng ở các nước Cộng sản, vốn bị nhồi sọ, tin điều đó, đã đành. Ngay phần lớn dân chúng ở Tây phương, tuy biết tất cả những mặt trái đầy tiêu cực của chủ nghĩa Cộng sản, vẫn không tin là Tây phương có thể đánh bại được Cộng sản.

Thứ hai, dù cả hai bên, tư bản và Cộng sản, lúc nào cũng cố gắng tự kiềm chế, nhưng ít nhất cũng có hai nơi cuộc chiến tranh lạnh đã biến thành chiến tranh nóng: Ở Triều Tiên trong ba năm, 1950-1953, và ở Việt Nam, từ 1954 đến 1975. Ở trận chiến đầu, hai bên hòa nhau, Triều Tiên bị chia đôi, Nam và Bắc. Điểm phân cách vẫn là vĩ tuyến 38, đúng với quyết định của phe Đồng Minh trong hội nghị Potsdam vào tháng 8 năm 1945. Ở trận chiến sau, Mỹ tự nhận là thua sau khi rút khỏi Việt Nam vào tháng 4 năm 1975. (Về điểm này, tôi có phân tích khá kỹ trong bài “1975: Việt Nam có thắng Mỹ?”. Ở đây, tôi tạm thời chấp nhận cách nhìn quen thuộc và phổ biến để khỏi bị gián đoạn mạch lý luận trong bài viết này.)

Có điều, từ nhận xét nêu ở đầu bài viết, không ai có thể đánh bại được Cộng sản, người ta lại chứng kiến một sự kiện oái oăm vào thời điểm bản lề giữa hai thập niên 1980 và 1990: chủ nghĩa Cộng sản đã bị sụp đổ trên phạm vi toàn cầu. Cái gọi là “sụp đổ” ấy có hai mức độ: sụp đổ hoàn toàn và sụp đổ một phần, hơn nữa, phần lớn. Nhưng dù sụp đổ hoàn toàn hay sụp đổ một phần thì cũng vẫn là sụp đổ. Một sự sụp đổ lớn lao, nhanh chóng, và đặc biệt, hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của mọi người ở mọi phía.
Sự sụp đổ hoàn toàn diễn ra ở Nga, Đông Âu, Trung Âu, Trung Đông, Trung Mỹ và châu Phi.

Trước hết, ở châu Âu, chỉ trong vòng chưa tới ba năm, toàn bộ các đảng Cộng sản đang nắm quyền sinh sát gần như tuyệt đối ở Đông Âu và Trung Âu đều mất sạch quyền hành; chế độ độc đảng trở thành đa đảng; bầu cử tự do được tổ chức khắp nơi, các thành phần đối lập hoặc lên cầm quyền hoặc được chia quyền (ở Ba Lan, ngày 4/6/1989; Turkmenistan 7/1/1990; Uzbekistan 18/2/1990; Lithuania 24/2/1990; Moldova 25/2/1990; Kyrgyzstan 25/2/1990; Belarus 3/3/1990; Nga 4/3/1990; Ukraine 4/3/1990; Đông Đức 18/3/1990; Estonia 18/3/1990; Latvia 18/3/1990; Hungary 25/3/1990; Kazakhstan 25/3/1990; Slovenia 8/4/1990; Croatia 24/4/1990; Romania 20/5/1990; Armenia 20/5/1990; Tiệp Khắc 8/6/1990; Bulgaria 10/6/1990; Azerbaijan 30/9/1990; Georgia 28/10/1990; Macedonia 11/11/1990; Bosnia & Herzegovina 18/11/1990; Serbia 8/12/1990; Montenegro 9/12/1990; và Albania 7/4/1991). Liên bang Xô Viết tan rã. Hầu hết các quốc gia trước đây bị sáp nhập vào Liên bang đều tuyên bố độc lập hoặc tự trị. Ngay cả ở Nga, đảng Cộng sản không những bị mất quyền mà còn bị khinh bỉ và tẩy chay, không còn đóng vai trò gì trên bàn cờ chính trị quốc nội.
Xin lưu ý; sự sụp đổ của chế độ Cộng sản ở các nước trên đều diễn ra rất gọn gàng, không gây xáo trộn và đặc biệt, không đổ máu, trừ Romania, nơi Ceaușescu bị lật đổ và giết chết, kéo theo cái chết của khoảng 1.100 người khác.

Sự sụp đổ ấy nhanh chóng lan sang các vùng khác, đặc biệt các vùng Trung Mỹ, Trung Đông và châu Phi. Năm 1990, ở Nicaragua, sau một cuộc bầu cử tự do, đảng Cộng sản mất quyền; ở Angola, cuộc chiến giữa Cộng sản và phe chống Cộng chấm dứt; năm 1991, ở Ethiopia, Trung tá Mengistu Meriam, nhà độc tài Cộng sản từng thống trị đất nước suốt gần 15 năm, chạy trốn khỏi đất nước, và Eritrea tuyên bố tách khỏi Ethopia, trở thành độc lập và từ bỏ chủ nghĩa Cộng sản. Ở Trung Đông, năm 1990, chế độ Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Yemen bị sụp đổ, sau đó, hợp nhất với Nam Yemen, thành lập nước Cộng hòa Yemen; ở Afghanistan, chế độ Cộng sản của Najibullah sụp đổ vào mùa xuân 1992.

Sự sụp đổ một phần diễn ra ở Trung Quốc, Lào, Cuba và Việt Nam.

Chế độ Cộng sản, như nó từng tồn tại từ năm 1917 đến cuối thập niên 1980, dựa trên ba nền tảng chính: Về ý thức hệ, dựa trên chủ nghĩa Marx-Lenin; về kinh tế, dựa trên chính sách quốc hữu hóa và nguyên tắc kế hoạch hóa tập trung; và về bộ máy quyền lực, dựa trên sức mạnh độc tôn của đảng, công an và quân đội. Ở cả bốn quốc gia kể trên, từ đầu thập niên 1990, nền tảng ý thức hệ coi như đã bị phá sản; nền tảng kinh tế cũng bị biến chất theo chiều hướng tư bản hóa. Trên cái thế kiềng ba chân của chế độ, hai chân đã bị sụp. Chỉ còn một chân là bộ máy quyền lực. Gọi chế độ Cộng sản ở bốn quốc gia này bị sụp đổ một phần, thậm chí, phần lớn, là vậy.

Trên thế giới hiện nay, chỉ có một quốc gia duy nhất còn giữ được chế độ Cộng sản chính thống và “truyền thống” trước năm 1990, đó là Bắc Triều Tiên. Tuy nhiên, không ai xem đó là điều đáng tự hào. Ngược lại. Nó chỉ bị xem là một thứ quái thai.

Như vậy, chúng ta chứng kiến một nghịch lý: một mặt, có cảm tưởng như không ai có thể đánh bại được Cộng sản; mặt khác, chỉ trong vòng mấy năm thật ngắn ngủi, tất cả, với những mức độ khác nhau, đều thi nhau ngã gục. Vậy thì ai đánh bại nó?
Có nhiều câu trả lời đã được đưa ra. Nhưng câu trả lời được nhiều học giả đồng tình nhất là: Không có ai đánh bại Cộng sản cả. Chỉ có Cộng sản mới đánh bại được Cộng sản.

Cộng sản đánh bại Cộng sản bằng cách nào?

Bằng nhiều cách. Thứ nhất, bằng các sai lầm có tính hệ thống trong kinh tế khiến nước Cộng sản nào cũng nghèo đói xơ xác. Giữa thập niên 1980, phần lớn các cửa hàng quốc doanh, kể cả cửa hàng thực phẩm, ở phần lớn các nước Cộng sản, bao gồm cả Liên Xô, đều trống không. Nợ nước ngoài chồng chất. Riêng Ba Lan, nơi chế độ Cộng sản sụp đổ đầu tiên, nợ các nước Tây phương đến trên 100 tỉ đô la và đối diện với nguy cơ không thể trả được. Thứ hai, tình hình kinh tế tồi tệ ấy càng tồi tệ thêm nữa do nạn tham nhũng tràn ngập ở mọi cấp. Thứ ba, những thất bại về kinh tế, sự hoành hành của tham nhũng và những chính sách độc tài tàn bạo của chính quyền làm dân chúng bất mãn và nổi dậy tranh đấu đòi thay đổi chính sách, đặc biệt, dân chủ hóa. Cuối cùng, đối diện với tất cả các vấn đề ấy, hầu như mọi người, kể cả các cán bộ cao cấp nhất, đều mất hẳn niềm tin vào chủ nghĩa Cộng sản. Họ biết chắc chắn một điều: họ không thể tiếp tục tồn tại được nếu họ không tự thay đổi. Chính sách glasnost và perestroika của Mikhail Gorbachev ra đời là để đáp ứng lại nhu cầu đó. Nhưng ngay cả khi đưa ra chính sách cải tổ và tái cấu trúc như vậy, giới lãnh đạo vẫn không an tâm hẳn. Họ biết đó chỉ là những biện pháp vá víu. Tự thâm tâm, tất cả đều mất niềm tin vào chế độ.
Chính vì mất niềm tin như vậy nên ở những thời điểm quan trọng nhất, mọi người đều đâm ra hoang mang, không ai dám quyết định điều gì. Ngày 9 tháng 11 năm 1989, khi dân chúng đổ xuống đường biểu tình trước bức tường Bá Linh, bộ đội và công an, dù đông hơn hẳn, không biết đối phó thế nào. Họ gọi điện thoại lên cấp trên. Các cấp trên của họ sợ trách nhiệm, cứ đùn qua đẩy lại với nhau: Cuối cùng bức tường bị đổ. Ở Nga cũng vậy, trước các cuộc xuống đường của dân chúng, không ai dám ra lệnh quân đội hay công an nã súng vào dân chúng: cuối cùng, chế độ sụp.

Không phải cán bộ, công an hay giới lãnh đạo bỗng dưng nhân đạo hơn. Không. Ở đây không phải là sự thay đổi trong tính khí. Mà ở nhận thức. Tất cả đều nhận thức được sâu sắc mấy điểm chính: Một, ngày tàn của chế độ Cộng sản đã điểm; nó không thể tồn tại thêm được nữa. Hai, nó cũng không thể cứu được. Mọi nỗ lực cứu vớt đều tuyệt vọng và chỉ gây tai họa không những cho đất nước mà còn cả cho chính bản thân họ. Cuối cùng, như là hệ quả của hai điều ấy, chọn lựa tốt nhất mà họ nên làm là buông tay bỏ cuộc.

Cả ba nhận thức ấy đều không thể có nếu không có hai điều kiện: Thứ nhất, người ta có dịp so sánh với sự giàu có, tự do và dân chủ ở Tây phương và thứ hai, các nỗ lực tranh đấu không ngưng nghỉ của dân chúng, đặc biệt giới trí thức, trong việc vạch trần các sai lầm và tội ác của chế độ. Cả hai điều kiện đều quan trọng, nhưng điều kiện thứ nhất chỉ có thể phát huy được tác dụng là nhờ điều kiện thứ hai.

Những sự phê phán và tranh đấu cho dân chủ liên tục càng ngày càng làm nổi bật sự khác biệt sâu sắc giữa tự do và toàn trị, càng làm lung lạc niềm tin ngay cả ở những kẻ cuồng tín và mê tín nhất, cuối cùng, cô lập những kẻ lì lợm bám víu vào bộ máy độc tài. Khi sự cô lập đến mức độ nào đó, người ta chỉ còn hai lựa chọn: hoặc trở thành Gorbachev hoặc trở thành Ceaușescu (hay gần hơn, Muammar Gaddafi ở Libya).

Nguyễn Hưng Quốc

From: TU-PHUNG

Người Cyclo ở Tp. HCM năm 2019 và người phu xe ở Tokyo năm 1905

Vì đâu nên nỗi, do dân trí hay do tình trạng xã hội suy đồi, giáo dục lệch hướng gây nên???

Image may contain: 2 people, people standing, sky and outdoor

Chau Nguyen Thi

Người Cyclo ở Tp. HCM năm 2019 và người phu xe ở Tokyo năm 1905

Cụ Oki (ngoài cùng, bên trái) chụp ảnh kỷ niệm cùng gia đình ở phố đi bộ Nguyễn Huệ NVCC

Phan Bội Châu kể :

Cuối năm 1905, Phan Bội Châu và Tăng Bạt Hổ dành dụm được vài đồng bạc làm hành phí để lên Tokyo tìm cho được anh học sinh Trung Quốc, quê Vân Nam có tên Ân Thừa Hiến. Xuống khỏi xe lửa, 2 người gọi một phu xe và đưa danh thiếp “Ân Thừa Hiến” ra. Người phu xe này kéo xe chở Phan Bội Châu và Tăng Bạt Hổ đến một khách sạn tìm người nhưng đến nơi thì người đó đã chuyển chỗ, không để lại địa chỉ, nhưng anh phu xe bảo cứ đứng đợi để anh ta đi tìm người đó giúp. Sau ba giờ anh ta đã tìm thấy nơi ở mới của người đó và chở 2 ông đến tận nơi để gặp người cần gặp. Phan Bội Châu đưa một đồng bạc trả công cho người phu xe. Nhưng anh ta từ chối, chỉ lấy hai mươi lăm xu, và nói: “Theo giá cả của Bộ Nội vụ định, giá xe từ chỗ kia đến đây chỉ hai mươi lăm xu, tôi chỉ lấy đúng như vậy. Vả lại, các ngài vì mến mộ nền văn minh Nhật Bản mà qua đây, chúng tôi rất hoan nghênh, chứ có phải vì tiền mà tận tụy với các ngài đâu”.

Cử chỉ và lời nói ấy của người phu xe Nhật Bản khiến Phan Bội Châu và Tăng Bạt Hổ kinh ngạc, thán phục và …lòng thêm tủi .

GẦN 115 NĂM SAU, Ở TPHCM, VIỆT NAM

Báo Thanh Niên hôm nay 4/8/2019 viết:

Ngày 3.8, cụ Oki Toshiyuki (83 tuổi, du khách Nhật Bản) muốn được ngắm nhìn Sài Gòn khi còn vắng xe cộ nhưng lại có một trải nghiệm… ngỡ ngàng…. Trên đoạn đường ngắn về lại khách sạn khoảng 5 phút, cụ Oki có ý định sẽ gởi tài xế xích lô 500 ngàn đồng để cám ơn khi đến nơi. Tuy nhiên, anh xích lô chỉ thả cụ gần khách sạn, cụ rút bóp ra, lấy 1 tờ 500 ngàn đồng đưa cho anh này thì anh này… tỏ ý đòi thêm. Cụ cũng đồng ý, nhưng người già tay chân chậm chạp, chưa kịp lấy thêm tiền thì anh xích lô thò tay vào bóp cụ, lấy hết 5 tờ 500 ngàn và 2 tờ 200 ngàn của cụ rồi bỏ đi.

xxxx

Tôi nghĩ, đây chính là vấn đề DÂN TRÍ của một dân tộc. Không lẽ dân trí người Việt năm 2019 lại không bằng dân trí người Nhật năm 1905 sao?

Việc Tổng thống Mỹ Trump lần đầu tiên ban hành sắc lệnh cấm sử dụng WeChat

Image may contain: 1 person

Tinh Hoa

Hôm 6/8, việc Tổng thống Mỹ Trump lần đầu tiên ban hành sắc lệnh cấm sử dụng WeChat đã đánh vào trung tâm giám sát mạng của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), vì ứng dụng di động này liên quan mật thiết đến mọi mặt của đời sống kinh tế và xã hội Trung Quốc.

Tờ Washington Post đưa tin, các lệnh trừng phạt của Tổng thống Trump đánh dấu nỗ lực đầu tiên của Hoa Kỳ nhằm chống lại hệ thống kiểm duyệt “Vạn lý Tường lửa” của ĐCSTQ. Bởi trước nay ĐCSTQ vẫn luôn kiểm soát người dân bằng cách xây dựng bức tường ảo của riêng mình, chính là các ứng dụng như TikTok, WeChat.

Bài báo viết: “Rõ ràng là chính quyền Tổng thống Trump đang ngắm chuẩn vào một dịch vụ có vị trí cực kỳ trọng yếu trong đời sống xã hội, thương mại và giao dịch ngoại thương của Trung Quốc”.

Bà Danielle Cave, Phó giám đốc Trung tâm Chính sách Internet Quốc tế thuộc Viện Chính sách Chiến lược Úc, cho biết: “WeChat không chỉ là một ứng dụng trò chuyện. Nó là một trong số ít siêu ứng dụng ‘tất cả trong một’ trên thế giới mà người dùng có thể sử dụng để nhận tin tức, thanh toán hóa đơn, đặt chỗ du lịch và mua sắm trực tuyến”.

Các công ty Trung Quốc từ trước đến nay luôn không có uy tín trong việc bảo vệ quyền riêng tư của khách hàng. Mặc dù Tencent đã nhiều lần tuyên bố rằng dữ liệu của người dùng quốc tế được lưu trữ ở nước ngoài và hoạt động kinh doanh của WeChat ở các thị trường phương Tây vẫn còn rất hạn chế, nhưng sự kiểm soát của WeChat đối với người Trung Quốc ở nước ngoài lại khiến người ta cực kỳ kinh ngạc.

Trong bức thư Tổng thống Trump gửi các nhà lãnh đạo Nghị viện hôm 6/8 viết rằng: “WeChat vẫn có thể theo dõi thông tin cá nhân và bí mật của công dân Trung Quốc khi họ đến Hoa Kỳ, do đó giúp ĐCSTQ có được một cơ chế giám sát chặt chẽ tình hình của các công dân Trung Quốc – những người mà có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời họ được hưởng lợi ích của xã hội tự do”.

“Theo báo cáo, giống như TikTok, WeChat cũng sẽ kiểm duyệt nội dung mà ĐCSTQ cho là nhạy cảm về mặt chính trị và cũng có thể được sử dụng để thực hiện các hoạt động tuyên truyền thông tin sai lệch có lợi cho ĐCSTQ”.

Các nhà nghiên cứu đã phát hiện ra rằng WeChat vẫn là nguồn tiếp nhận tin tức phổ biến nhất của cộng đồng người Hoa di cư ra nước ngoài, điều này khiến người Hoa ở nước ngoài cực kỳ dễ bị ảnh hưởng bởi thông tin sai lệch từ ĐCSTQ.

Trong những năm gần đây, cộng đồng người Hoa ở New York và những nơi khác đã nổi lên tranh cãi về việc WeChat lan truyền tin tức sai sự thật về chính trị ở Hoa Kỳ.

Năm 2018, nhà nghiên cứu Trương Trì (Zhang Chi) thuộc “Trung tâm Tin tức Kỹ thuật số” của Mỹ phát hiện ra rằng, 79% tin tức của người dùng tiếng Trung Quốc đến từ các nhóm trò chuyện WeChat. Một cuộc khảo sát đối với những người nói tiếng Quan Thoại ở Úc cũng cho thấy, 60% người được hỏi cho biết WeChat là nguồn lấy tin tức và thông tin chính của họ.

Trước đây, trong một cuộc phỏng vấn với tờ The Epoch Times, ông Hoành Hà (Heng He), một chuyên gia về các vấn đề Trung Quốc, nói rằng WeChat là một công cụ quan trọng để ĐCSTQ can thiệp vào công việc nội bộ của Hoa Kỳ. Bởi vì hiện nay vẫn còn một tỷ lệ khá cao số người Hoa ở Mỹ vẫn đang đọc tin tức từ WeChat, vậy nên việc ĐCSTQ sử dụng WeChat để tiến hành phong tỏa tin tức hiệu quả hơn bất kỳ công cụ nào trong quá khứ.

Ngoài ra, tin tức về việc chính quyền Trung Quốc dựa vào lịch sử cuộc trò chuyện trên WeChat để theo dõi những người bất đồng chính kiến ​​ở Trung Quốc, chặn tài khoản người dùng và các nhóm WeChat ở nước ngoài cũng liên tiếp bị phanh phui.

Tính đến tháng 4 năm nay, hàng nghìn Hoa kiều đã tham gia vụ kiện tập thể chống lại WeChat.

Vào ngày 30/5, Ủy ban Liên minh Bảo vệ Quyền lợi người Trung Quốc của Hoa Kỳ đã công khai một bức thư cho biết, Tencent đã kiểm duyệt và đơn phương chặn, khóa tài khoản, khóa nhóm của người dùng WeChat ở nước ngoài với lý do có nội dung nhạy cảm và vi phạm các quy định. Họ đã can thiệp vào quyền tự do ngôn luận của người Mỹ gốc Hoa, can thiệp và phá hoại nền chính trị của người Mỹ gốc Hoa và can thiệp vào cuộc bầu cử Tổng thống Hoa Kỳ. Những hành vi nay vi phạm nghiêm trọng luật pháp Hoa Kỳ, vi phạm nghiêm trọng quyền tự do ngôn luận và quyền hợp pháp của công dân theo Hiến pháp Hoa Kỳ.

Trước cuộc bầu cử liên bang năm 2019 ở Canada, cơ quan an ninh mạng của Nghị viện nước này đã bất ngờ đưa ra cảnh báo về sự nguy hiểm của WeChat, cảnh báo các Nghị sĩ và viên chức làm việc trong Nghị viện không được sử dụng WeChat vì nó có “rủi ro an ninh mạng tiềm ẩn”.

Theo The Epoch Times

XUẤT KHẨU BẢN CHẤT CÔN ĐỒ CỘNG SẢN!

Image may contain: one or more people, people standing, house and outdoor
Image may contain: 1 person, standing
Image may contain: 1 person, text that says 'L EXCLUSIVE: THE SHOCK SCENES THAT GREETED DEMONSTRATORSYESTERDAY DEMONSTRATORS Embassy gun drama sparks probe by F.O. restrained someone @embasey'
Ngô Thứ

XUẤT KHẨU BẢN CHẤT CÔN ĐỒ CỘNG SẢN!

Cách nay 31 năm, ở thủ đô Luân Đôn (London) của Anh Quốc, có một nhóm người Việt tị nạn (thuyền nhân) diễu hành biểu tình chống ngày kỷ niệm 30.4.1975 trước cửa Đại sứ quán Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Bỗng nhiên có một thanh niên đeo kính cận chạy từ bên trong Sứ quán ra, rút một khẩu súng ngắn, dang hai chân, quỳ người xuống theo tư thế xạ thủ, hai tay cầm súng chĩa nhắm bắn về phía đoàn người đang biểu tình bất bạo động! Hình ảnh bạo lực nầy quả hy hữu, lạ mắt vô cùng đối với giới báo chí và người Anh! Không may cho hắn, là người biểu tình đã chụp được: “nguyên trạng” hắn ta với cây súng lăm lăm trong tay ở tư thế: “chuông reo là bắn”.

Lúc đó xã hội Việt Nam còn: “kín mít” gần như Bắc Hàn hôm nay. Dân đen sợ công an hơn sợ cọp. Công an là lực lượng kiêu binh, muốn: “xử” ai là “xử”. Có lẽ tên kia nghĩ rằng thủ đô London cũng chỉ như là…Hà Nội mà thôi nên sang nước Anh cũng chĩa súng dọa người! Hôm sau, tấm hình: “lịch sử ngoại giao” gần 31 năm trước về việc một nhân viên ngoại giao Việt Nam ở Anh quốc dùng súng chĩa vào đoàn người Việt biểu tình đòi…bắn đã nhất loạt được báo chí Anh quốc cho lên trang nhất! Thân phận: “sát thủ đầu còn…mưng mủ” kia lộ tẩy: hắn ta là…đệ tam tham tán của Đại sứ quán Việt Nam.

Nước Anh bị sốc nặng với hành vi: “ngoại giao” của phía Việt Nam. Họ không tài nào “tiêu hóa” nổi cái “văn hóa ngoại giao Xã Hội Chủ Nghĩa” nầy nên đã ra lệnh trục xuất “nhà ngoại giao” kia ra khỏi Anh trong vòng 48 tiếng đồng hồ sau khi điều tra. Đại sứ quán Việt Nam đã: “nỗ lực” vớt vát với bào chữa rằng ngài tham tán chỉ đùa, và nói rằng cây súng đó làm bằng Sô-cô-la! Nhận ra lý do súng làm bằng sô-cô-la có vẻ quái đản quá (vì loại súng ngọt ngào này thường chỉ phụ nữ mới thích chứ đàn ông ít ai…thèm), Sứ quán Việt Nam tại Luân Đôn sau đó lại gãi đầu bảo đó chỉ là súng…nước! (dù súng nước thì vẫn là loại phụ nữ…thích, còn nam nhi chỉ thích súng lục làm bằng kim loại cơ).

Không chỉ báo chí Anh quốc mà báo tiếng Việt ở nước ngoài đều đưa tin và đăng ảnh. Tòa Đại Sứ, khi bị triệu đến Bộ Ngoại giao Anh để trả lời về việc nầy, đã cho rằng đó là súng giả. Lập luận bào chữa trẻ con đó dĩ nhiên sao được Scotland Yard chấp nhận? Với năng lực của cảnh sát Anh thì sau đó Đại sứ quán Việt Nam đã phải nộp lại súng thật. Và rồi, quyết định trục xuất: “ngài tham tán” ra khỏi Anh quốc sau 48 giờ được thi hành; tên tham tán nầy đã phải rời nước Anh, vĩnh viễn không bao giờ được phép trở lại dù với thân phận gì. Chính quyền Anh lúc đó gần như muốn đóng cửa đại sứ quán Việt Nam vì vụ xì căng đan nầy.

Với tâm thế của kẻ bề trên quen thói hành xử bạo ngược đè nén dân lành trong nước của những: “cường hào, ác bá” thời Phong Kiến Xã Hội Chủ Nghĩa, dù miệng luôn rao giảng chế độ mình là hiện thân dân chủ, mọi thứ đều là: “của dân”, mọi việc làm đều: “vì dân”, “do dân” mà thành, họ đã: “xuất khẩu” cái căn tính côn đồ, có cội rễ từ nền tảng: “chuyên chính vô sản”, “bạo lực cách mạng”, ‘‘chính quyền trên đầu súng” của chủ thuyết Marx – Lenin – Mao, ra thế giới văn minh, nơi mọi việc đều phải hành xử theo pháp luật. Đúng là: “giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”!

Copy : Thanh Bình

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=1389450331250636&id=100005570465352  

Sự hãnh tiến và tự mãn quá mức của chính quyền Việt Nam trước nCovid

Sự hãnh tiến và tự mãn quá mức của chính quyền Việt Nam trước nCovid

VietTuSaiGon

Nguy hiểm nhất của đời người, nhóm người, tổ chức, quốc gia… không phải là sự thất bại mà là sự hãnh tiến, tự mãn. Điều đó đã ứng với Việt Nam, nhìn trên góc độ nào cũng thấy Việt Nam đã quá hãnh tiến, quá tự mãn trong đợt chống dịch đầu năm, để đến bây giờ, mọi sự đã quá muộn màng. Nói mọi sự quá muộn màng liệu có quá bi quan không? Không! Đây là một sự thật mà chắc chắc trong thời gian tới, Việt Nam phải đối mặt!

Bởi trong đợt chống dịch vào tháng Tư, Việt Nam kịp thời khóa các cửa khẩu với Trung Quốc, các chuyến hàng giao dịch giữa hai nước được cách ly rất tốt, chuyến xe lửa Việt Nam – Trung Quốc được tổ chức cách ly sau khi về nước, khử trùng đầy đủ và đặc biệt các đường biên giới được canh giữ kĩ càng, dường như không có người Việt sang Trung Quốc và ngược lại. Sở dĩ có chuyện này bởi hầu hết người dân đều rất sợ, phải nói là rất sợ dịch bệnh, bởi dù không nói ra nhưng ai cũng hiểu hoàn cảnh đất nước, nhân tình thế thái, ví dụ như Mỹ, hay cả Trung Quốc có bị dịch chết tràn lan cả năm trời thì mức độ khủng hoảng cũng không bằng việc nó xảy ra tại Việt Nam chừng vài tháng. Chính vì lẽ này mà người người, nhà nhà ý thức tự cách ly, tự tránh dịch.

Thế rồi thời gian chống chọi với dịch cũng qua, không có cái chết nào do dịch (hoặc có mà không được loan báo cũng không chừng!). Sau sự vụ chống dịch, hầu hết các đảng viên Cộng sản đều tự hào ra mặt, đều dương dương vỗ ngực về thiên đường xã hội chủ nghĩa của họ. Và không dừng ở đó, ngay cả báo chí nhà nước và báo chí phi nhà nước cũng có những nhận định hết sức ầu ơ. Nếu báo chí nhà nước tha hồ ca ngợi, tung hê thành quả chống dịch thì báo chí phi nhà nước lại đặt câu hỏi tại sao người Việt Nam có thể kháng được dịch? Hay là do người Việt Nam quen ở bẩn? Cả hai khuynh hướng viết tuy trái chiều nhưng lại có chung hệ quả: Gieo rắc vào tâm lý người Việt tính chủ quan, không sợ dịch, nghĩ rằng dịch chỉ có ở nước khác, nó sợ Việt Nam. Về phía chính phủ, từ các Phó Thủ tướng cho đến Thủ tướng đều không ngớt tự đắc, ông Vũ Đức Đam tuyên bố “Dịch hoành hành ở đâu không biết, nhưng sang Việt Nam thì nó phải bị dập chết!”, ông Thủ tướng còn gân cổ hơn: “Nếu cây cột điện Mỹ có chân thì nó cũng chạy vào Việt Nam!”.

Tất cả các cơ ngôn luận từ truyền thông mậu dịch cho đến phi mậu dịch, từ ngành y tế cho đến chính phủ đều tỏ ra hãnh tiến, thậm chí tự mãn, tạo ra bầu không khí tự đắc từ Nam chí Bắc. Và, không dừng ở lời nói, Thủ tướng chỉ đạo phải tiến hành phục vụ du lịch trở lại, kêu gọi du lịch trong nước, tạo điều kiện cho các công ty lữ hành hoạt động chống lỗ… Nói chung là “cứu du lịch”. Mọi chuyện kiếm tiền từ du lịch nghe cứ như cháy rừng bên cạnh, lũ quét sắp kéo qua. Kết quả là ngành du lịch đua nhau kéo khách, các hãng lữ hành chạy đường dây đen, kéo hàng ngàn người Trung Quốc sang Việt Nam. Đương nhiên là ngành biên phòng không khỏi nhúng tay vào, vấn đề là kẻ nào nhúng tay, cho đến giờ này vẫn chưa ai biết. Nhưng chí ít nó gợi lại chuyện bán biển thời sau 1975, hầu hết dân đi biển mua biển từ biên phòng để đi vượt biên, nếu không bị lộ thì họ thả cho đi luôn, nếu có dấu hiệu cấp trên phát hiện thì họ bắn chìm tàu hoặc bắt ngược trở lại giao cho công an, sau đó mở tòa, kết án… Bài này rất quen!

Khi mọi thứ đều trở nên lỏng kẻo vì chủ quan, lãnh đạo thì dương dương vỗ ngực khoe thành tích, thậm chí mạo phạm cả một siêu cường như Mỹ, người dân thì lao vào kiếm tiền, bất chấp, ngành y tế thì lúc nào cũng hất mặt lên trời trước thiên hạ (sau đợt chống dịch đầu tiên, chính phủ tuyên bố thành công thì hầu hết cán bộ y tá đều tỏ ra hách dịch, xem mình là tinh hoa của quốc gia, cách hành xử của họ với bệnh nhân khác trước đó rất nhiều, coi thường, kiêu ngạo trước bệnh nhân và người nhà của họ, chuyện này diễn ra khắp mọi nơi. Và hình như người dân cũng tỏ ra kiêng dè, nễ sợ y bác sĩ hơn trước…), ngay cả ngành giáo dục cũng vỗ ngực xưng hô thành tích chống dịch… Nhìn chung là không khí tự sướng diễn ra khắp mọi thành phần, mọi ngành nghề. Và trong lúc người ta say sưa, mãi mê tự sướng thì có ít nhất hàng trăm người thu lợi bất chính, bất chấp để đưa hàng chục ngàn người Trung Quốc vào Việt Nam. Và rồi chuyện gì đến cũng phải đến. Đợt dịch thứ hai bùng phát ngay trung tâm du lịch bậc nhất Việt Nam – thành phố Đà Nẵng, thành phố mệnh danh “đáng sống” nhất Việt Nam!

Và, sau một thời gian dài “không có dịch” tại Việt Nam (có thể con số 189 ngày không có người chết vì dịch này cũng là con số ngộ nhận?!), Việt Nam chính thức khủng hoảng vì dịch, các ca dịch liên tiếp xuất hiện, F0 vẫn là một ẩn số, nhiều người Trung Quốc bị bắt nhưng vẫn chưa cho thấy đó là con số đầy đủ. Các F1 di chuyển khắp mọi miền đất nước và mức độ lây lan, mức độ lo lắng gần như có khắp mọi ngõ ngách. Nếu như ở đợt chống dịch đầu tiên, người ta chỉ khủng hoảng và lo lắng với những ca nhiễm có nguồn gốc, địa chỉ thì ở đợt chống dịch này, người ta chỉ nhìn thấy những ca được phát giác và chỉ nhìn thấy những ca F1, riêng thành phần F0 vẫn trong vòng bí mật, chẳng biết đâu mà lần!

Và hơn bao giờ hết, Việt Nam lúc này đứng trước nguy cơ vỡ trận nếu như ngành an ninh không tìm ra được nguồn F0. Hơn nữa, sau một đợt chống dịch hết sức cam go từ tháng Giêng đến tháng Tư, dường như mọi nhóm ngành nghề đều trong trạng thái mỏi mệt, chưa thể phục hồi, bây giờ nhận thêm một đợt chống dịch tiếp theo, đương nhiên khả năng cầm cự không cao như ban đầu mặc dù kinh nghiệm có khá hơn trước. Và mức độ rủi ro thì quá cao bởi nguồn lây lan chưa tìm ra, bởi lương thực bắt đầu cạn, bởi nguồn tài chính quốc gia suy kiệt, bởi chủ nợ Trung Quốc bắt đầu đòi mạnh tay (các hành vi xấm lấn trên biển Đông của họ lúc này không chỉ đơn thuần thể hiện óc bành trướng của Trung Quốc mà nó cho thấy họ biết bành trường mạnh tay lúc nào, khi con nợ bắt đầu đuối sức thì chủ cho vay nặng lãi mới xiết nhà. Trung Quốc lâu nay vẫn là chủ cho vay nặng lãi của Việt Nam, và Trường Sa, Hoàng Sa lâu nay vẫn là món gá nợ của Việt Nam. Hành vi im lặng của Việt Nam trước Trung Quốc không phải vô duyên vô cớ mà là sự lép vế mang tính nợ nần…), cơ sở điều trị dã chiến và trang thiết bị y tế có thể thiếu hụt nếu dịch bùng phát mạnh… Mọi thứ đều ẩn chứa nguy cơ rủi ro rất cao.

Đó là chưa muốn nói đến một vấn đề khác, mùa thiên tai lũ lụt cũng cận kề, nếu không giải quyết rốt ráo dịch bệnh trước mùa mưa thì nguy cơ đói kém của năm sau là hiện rõ trước mắt. Và, chỉ vì chủ quan, hãnh tiến và tự mãn quá đáng mà chúng ta đã trả giá quá đắt cho tương lai! Và, nếu chúng ta không dốc toàn lực để chống dịch, không dập dịch được trước mùa mưa thì hậu quả thật khó lường. Giả sử Việt Nam dập dịch rốt ráo trước mùa mưa thì cũng đừng tin mù quáng rằng cột điện Mỹ sẽ chạy sang Việt Nam. Vì cột điện Trung Quốc sát cạnh Việt Nam, nó đã chạy và sẽ còn chạy sang Việt Nam rất nhiều. Đừng mời bất kỳ cây cột điện nào vào Việt Nam nữa, cẩn thận và cẩn ngôn!