QUÀ MỌN DÂNG MẸ MARIA TRONG NGÀY SINH NHẬT CỦA MẸ

QUÀ MỌN DÂNG MẸ MARIA TRONG NGÀY SINH NHẬT CỦA MẸ

Tuyết Mai

— Lạy Mẹ Maria, Mẹ Nhân ái luôn yêu thương con cái Mẹ dưới gầm trời này – Dù chúng con có hư đốn, có đủ thứ tội lỗi nhưng rồi đâu đó trong quãng đời Mẹ lại có cách mang chúng con trở về bên Mẹ, bên Chúa Đấng vô cùng quyền năng nhưng rất yêu thương, rất trông chờ chúng con.

— Hôm nay là ngày Sinh Nhật của Mẹ Maria mà toàn thế giới dâng tiến lên Mẹ mọi thứ quà rất đẹp đẽ, rất sang trọng và rất có ý nghĩa … như mang quà đến chia sẻ ít nhiều cho anh chị em khốn cùng ở vùng xa, vùng sâu. Hay có người chỉ có thể dâng lên Mẹ những hy sinh bé nhỏ nhất, việc làm hèn mọn nhất có thể vì sức khỏe yếu kém.

— Ai có gì thì dâng nấy phải không thưa Mẹ yêu?. Như chúng con đây ngày ngày chẳng đi đến đâu (nhất là trong thời bệnh dịch Covid-19 này) ngoài 4 bức tường yên lặng nhưng đối với chúng con là một khoảng trời hạnh phúc như được viết tâm thư dâng lên Mẹ với tất cả tấm chân tình, hết cả trái tim & và hết cả khả năng mà chúng con có.

— Chúng con là những người con từ nhỏ đã sống thiếu tình yêu thương của mẹ đẻ nhưng có phải Mẹ đã từng hiện ra qua người này, người nọ để nuôi chúng con khôn lớn hay không?. Cho chúng con có trái tim được bình thường và học cách để biết tha thứ.

— Chúng con tiếp tục được Mẹ an ủi cũng như đem lại cho gia đình mọi điều bình an, tốt lành mà có nhiều khi tưởng chừng chiếc thuyền của gia đình nó không qua khỏi những lần bão tố đánh cho tan tành. Nhưng rồi nhờ Mẹ cũng đã hàn gắn lại mọi sự hiểu lầm, mọi xung khắc trong gia đình và mọi sự dữ xâm chiếm tâm hồn của chúng con.

— Ngay cả trong thời điểm này đây thì hình như gia đình nào cũng rất cố gắng sống trong hy sinh, thay đổi ít nhiều gì chăng nữa nhưng cũng luôn bị cám dỗ Mẹ Maria ơi!. Nhất là tuổi trẻ, tuổi của con cái và cháu chắt của chúng con. Nhưng thưa Mẹ chúng con vẫn cố gắng một lòng bám vào Mẹ luôn mãi vì hiểu rằng cuộc đời mà không có Mẹ ở cạnh bên thì chắc rằng không ai mà giỏi để thoát được sự cám dỗ vô cùng nguy hiểm của chúng quỷ được đâu.

— Chúng nó biết được lòng dạ con người thì luôn mê đắm. Đàn ông thì thường bị dính vào tứ đổ tường (Rượu chè, cờ bạc, hút sách và trai gái). Còn đàn bà thì mê mua sắm, mê kiếm tiền mà bỏ mặc con cái cho người lạ trông nom. Chúng con đã học được bài học từ kinh nghiệm sống của chính đời mình nên tự hứa với lòng là cố gắng sống gần với con cái, luôn cho chúng tình yêu thương của cha mẹ và dạy cho chúng những điều rất căn bản trong cuộc sống.

— Là yêu thương gia đình vì “Một giọt máu đào hơn ao nước lã”; là quan tâm cho nhau chớ không thể nào lấy người ngoài mà thay thế cho người trong gia đình được cả. Chúng con không biết lấy lời gì hơn để chúc cho Mẹ Maria, Mẹ của chúng con trong ngày Sinh Nhật của Mẹ cho xứng với tình yêu thương dạt dào Mẹ luôn dành ban cho chúng con từ trước tới nay.

— Vì cả triều thần Thiên Quốc từ Thiên Chúa Cha đến Chúa Con và Chúa Thánh Thần tất cả làm yến tiệc thết đãi Mẹ mà không nơi nào trên trần gian này có thể có được. Chúng con mong Mẹ nhận lấy lời thành kính cùng những công việc hằng ngày rất nhỏ nhặt, rất khiêm nhường như dần từ bỏ thói hư tật xấu.

— Chúng con thể hiện quà dâng lên Mẹ Maria bằng những lời kinh Mân Côi mà Mẹ yêu thích nhất. Sau cùng thì hết thảy chúng con chúc Mẹ Maria ngày sinh nhật vui vẻ và tràn đầy hạnh phúc trên Thiên Đàng và cùng chung vui với chúng con dưới trần – Mẹ Maria hiền mẫu của chúng con nhé!. Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

8 tháng 9, 2020

‘Lau đít!’

‘Lau đít!’

Huy Phương

Xin độc giả chớ thấy cái nhan đề của bài tạp ghi này không mấy sạch sẽ mà vội xấp trang báo lại, hay bạn đọc trên online chuyển con chuột đi nơi khác.

Một nữ y tá săn sóc bệnh nhân tại một bệnh viện ở Seattle, tiểu bang Washington, hồi Tháng Năm, 2020. (Hình minh họa: Karen Ducey/Getty Images)

Đến tuổi này tôi mới thấy thấm thía cái cử chỉ đầy tình người, mà chúng ta trong tuổi ấu thơ đã từng tận hưởng từ bàn tay người mẹ, cũng có khi là của cha. Dù là đang giờ ăn, mẹ cũng phải bỏ đũa, dù đang có khách đến chơi nhà, cũng không có việc gì được xem ưu tiên và cấp bách bằng.

Cho đến cái thời văn minh hiện đại, khi đã có tã lót, nhà cầu tiện nghi, nước máy, thì cái công việc này chưa có gì thay thế, trừ bàn tay của những người mẹ. Vậy mà trong suốt cuộc đời chúng ta, đã ai một lần được báo hiếu, trả ơn cho mẹ, dù chỉ một lần thôi, cái việc mẹ đã làm cho chúng ta hằng nghìn lần ngày trước.

Ở ngoại quốc chúng ta, những đứa con đã giao việc này cho nhà dưỡng lão, home care, “chăm sóc tại gia,” (IHSS) hay người giúp việc, nếu có. Chỉ có ở những quốc gia chậm tiến, nghèo khó may ra, những đứa con mới có cơ hội làm việc này cho cha mẹ già. Vì sao săn sóc cho một đứa con bé bỏng, chúng ta không hề có một chút suy nghĩ gì, nhưng đối với cha mẹ già, thì đây là một việc làm đắn đo, phải suy nghĩ!

Các cô dâu tới nay, có sẵn sàng chấp nhận cho chồng mình phục vụ công việc vệ sinh này, cho mẹ già đang nằm bất động trên giường bệnh, và cũng chắc chắn ít có cô dâu nào có đủ lòng nhân hậu để làm việc này thay chồng!

Cha tôi mất khi tôi đang còn trong tù, lặn lội trong rừng núi Việt Bắc, mẹ tôi qua đời thì tôi đã ở xa bà nửa vòng trái đất, tôi chưa bao giờ được gần gũi cha mẹ những lúc ốm đau, trả hiếu cho người viên thuốc, muổng cháo, nói chi tới cái công việc hèn mọn mà mẹ tôi đã làm cho tôi cả trong một thời gian dài.

Nói chung tôi chưa làm cái công việc này với ai, cũng trong vòng loanh quanh, thứ “nước mắt chảy xuôi,” chỉ với những đứa con của tôi, nhưng cho tới tuổi già hôm nay, trải qua một con đường dài, đau ốm, bệnh hoạn, vào bệnh viên mỗi năm tôi đã nhận bao nhiêu ân huệ của những người không hề quen biết tôi, đã làm cái công việc mẹ tôi đã làm cho tôi ngày xưa.

Những lúc tưởng như đến gần với cái chết, lúc mê lúc tỉnh, rã rời, yếu đuối như đứa trẻ con, lúc nào bên tôi, cũng có một người đàn bà gần gũi chăm sóc, nâng đầu tôi dậy, thăm hỏi, thay tả lót dơ bẩn cho tôi, và luôn luôn sẵn sàng sốt sắng làm cái việc mà mẹ tôi ngày trước mỗi ngày đã làm cho tôi. Đó là trách nhiệm, bổn phận và tình thương của những y tá trong bệnh viên, được ví như những thiên thần áo trắng, đem yêu thương, an ủi đế cho những người đau yếu, những bệnh nhân mà trí óc thì mù mờ, lẩm cẩm, đôi khi không thể nhấc tay, nhắc chân, để tự săn sóc bên mình, mà phải có người giúp đỡ bên cạnh. Nhiều khi ngượng ngập vì giới tính và tuổi tác của người săn sóc, nhưng vì “lực bất tòng tâm,”không nhắc tay chân nỗi nên bệnh nhân đành im lặng, xuôi tay.

Trong bệnh viện, việc đầu tiên khi chúng ta được đưa lên giường bệnh, là người y tá đến lật nghiêng chúng ta lại, để kiểm soát xem chúng ta có “bậy” ướt ra trong quần mà không hay biết. Từ đó mỗi lần chúng ta dùng phòng vệ sinh xong, những người y tá này luôn luôn hỏi là chúng ta có cần giúp đỡ công việc cuối cùng không, sự “giúp đỡ” như “mẹ ta xưa!”

Trong những thời gian ngắn được chắp nối, thành những ngày nằm bệnh viện khá dài, đã bao nhiêu lần tôi được những y tá, y công, sinh viên thực tập…  đủ tuổi tác, màu da đã cúi xuống bên tôi, bình thản làm cái công việc mà mẹ tôi đã thường săn sóc tôi. Không có giới y khoa, không có những nhân vật được tôn vinh là những “thiên thần áo trắng” trên thế gian này, ai là người giang tay đi vào nơi hiểm trở, nghèo khó, bần cùng hay dơ bẩn để giúp nhân loại.

Rồi chúng ta liên tưởng đến những bệnh nhân phong cùi, lở loét, máu mủ, mà giới y khoa, tôn giáo đã tận tình đã hy sinh cả cuộc đời mình để lăn lội đến nơi, thâm sơn cùng cốc, đem tấm lòng của những người mẹ, sống hết mình cho con, là con của nhân loại!

Thời nay có những nghi thức mang ý nghĩ của tình thương yêu hay mang ơn, như rửa tay, rửa chân hay hôn chân những kẻ khốn khổ, nhưng nghĩ cho cùng, không có cái hành động nào cao cả, rộng lượng đầy tình thương yêu như cử chỉ của những bà mẹ dành cho con mình thời thơ ấu.

Cứ nghĩ cho cùng, chúng ta không có dịp trả ơn được một phần nghìn tình thương của mẹ, nhưng lớn lên chúng ta lại có dịp mang ơn nhân loại rất nhiều lần, họ không có liên hệ máu mủ, không hề quen biết với chúng ta, nhưng chính họ là người mang tình thương, và là biểu hiện những gì tốt đẹp nhất của thế gian của con người dành cho loài người.

Chúng ta không cô đơn đâu, xin hãy cúi xuống với những người bất hạnh, như chúng đã được người khác cúi xuống với, những lúc đau ốm, mệt mỏi, gian truân, thất vọng! [kn]

Huy Phương

Bầu cử hay khủng hoảng dân chủ ở Mỹ?

Bầu cử hay khủng hoảng dân chủ ở Mỹ?

Nguyễn Quang Duy

Đại Hội đảng Dân Chủ và đảng Cộng Hòa đã kết thúc, cuộc đua giành chức Tổng thống chính thức bắt đầu và rõ ràng hai bên có hai cách tranh cử đối nghịch nhau.

Một bên coi ông Trump là độc tài, gia đình trị, không biết điều hành để nước Mỹ chìm trong “thời kỳ đen tối” và chỉ có ông Biden mới có thể “cứu nguy dân tộc”.

Phía bên kia cho rằng ông Biden 47 năm làm “tan hoang nước Mỹ” nay lại theo chủ nghĩa xã hội nên cần có ông Trump mới có thể làm cho “nước Mỹ hùng cường trở lại”.

Một nước Mỹ phân đôi như thế, kẻ bênh người chống, chẳng ai nghe ai, phải chăng nền dân chủ của Mỹ đang lâm vào khủng hoảng và nước Mỹ không còn là tấm gương cho thế giới tự do?

 Ông Biden với chính sách “4 không”

Đại Hội đảng Dân chủ nổi bật nhất là có 3 cựu Tổng thống Mỹ Jimmy Carter, Bill Clinton, Barack Obama và 2 cựu Đệ Nhất phu nhân Hillary Clinton và Michelle Obama đăng đàn phát biểu.

Các cựu Tổng Thống vì đã trải qua những khó khăn trong việc điều hành một nước Mỹ dân chủ, đa nguyên và đa sắc tộc nên thường rất cẩn thận với lời ăn tiếng nói, khác hẳn với lần này.

Nổi bật chính là các bà Kamala Harris, Nancy Pelosi, Hillary Clinton và Michelle Obama với những lời “đanh thép” công kích ông Trump.

Nhìn chung, 4 ngày Đại Hội rất ít nói về chính sách đảng Dân Chủ mà chỉ tập trung vào việc ca ngợi ông Biden và đả kích ông Trump.

Đảng Dân Chủ bày quân theo kiểu cờ tướng, quân tướng tới lui trong khung thành chật hẹp nhưng được sỹ, tượng, xe, pháo, mã và chốt tận tình bảo vệ.

Bởi thế ngay sau Đại Hội ba bà Kamala Harris, Nancy Pelosi và Hillary Clinton đã cho báo chí biết chính sách 4 không cho ông Biden là (1) không trả lời phỏng vấn; (2) không rời hầm trú ẩn; (3) không tranh luận với ông Trump; và (4) không chấp nhận thua cuộc.

Các cuộc thăm dò cử tri trước đây cho thấy ông Biden sẽ thắng cuộc nên chính sách 4 không có lẽ dựa trên thế cờ “bất chiến tự nhiên thành”.

Nhưng gió đã đổi chiều, ông Biden đã bắt đầu chiến dịch tranh cử, nhiều người mong đợi 3 cuộc “đấu võ mồm” sắp tới giữa ông và ông Trump.

 Ông Trump với bộ phim 4 tập…

Ông Trump đột nhiên xuất hiện ở Đại Hội đảng Cộng Hòa, khi các đại biểu reo hò “4 năm nữa, 4 năm nữa,…”, ông nói ngay “các bạn nên nói 12 năm nữa, 12 năm nữa, để bọn họ tức điên lên,…”, chọc tức đối phương là sở trường của ông Trump.

Bốn ngày Đại hội Đảng Cộng hòa gồm 4 tập với 4 chủ đề rõ ràng, ông Trump có bài phát biểu cả 4 ngày.

Ngày đầu tiên là “Vùng đất hứa” (Land of Promise), rồi “Vùng đất cơ hội” (Land of Opportunity), “Vùng đất của những anh hùng” (Land of Heroes), đến ngày cuối cùng là “Vùng đất vĩ đại” (Land of Greatness).

Ngày đầu tiên, Thượng Nghị sĩ Tim Scott một người Mỹ gốc nô lệ da đen cho biết: người Mỹ da đen có bầu cho đảng Cộng Hòa thì vẫn là người da đen, đừng nghe những gì Biden nói, mà hãy nhìn kỹ những gì Biden đã làm cho cộng đồng người Mỹ da đen suốt 47 năm qua.

Nữ tướng của ông Trump cũng dữ dằn không kém, đặc biệt là bà Kimberly Guifoyle đã công kích tài lãnh đạo của ông chồng cũ Thống Đốc tiểu bang California Gavin Newsom và đảng Dân Chủ đã biến California này từ một nơi “đáng sống” thành một nơi “chán sống” dung túng tội phạm, đương nhiên ông Newsom từ chối trả lời phỏng vấn báo chí.

Bộ phim tuyệt vời hay toàn hào quang giả tạo tùy người xem, nhưng đa dạng, sống động và có nhiều người tham dự.

Nội dung bộ phim nói rõ ông Trump là người của quần chúng bình dân, nói là làm, mang lại công ăn việc làm, an ninh cho nước Mỹ và hòa bình, tự do cho thế giới.

Ông Trump y như ông vua trong ván cờ Tây bên cạnh có hoàng hậu, xe, mã, tượng và chốt có thể xông pha khắp nơi trên bàn cờ thậm chí sang cả thành địch.

Cờ Tây không có quân pháo nhưng tài pháo thì ông Trump “tuyệt vời”, ngay trong Đại Hội đảng Dân Chủ, ông tới tấp pháo đối thủ, báo chí lại bị ông thu hút mới chết.

Trên 1 ván cờ mà một phía chơi theo luật Đông một phía chơi theo luật Tây, nên quân đội đã phải chính thức tuyên bố không muốn làm “trọng tài” phân xử.

 Tề gia, trị quốc, bình thiên hạ

Gia đình ông Trump, kể cả bà Kimberly Guifoyle bạn gái của con trai trưởng ông Trump, đều xuất hiện trong bộ phim nên có người cho rằng đó là độc tài gia đình trị.

Nhưng phía ủng hộ lại cho rằng ông thành công trong việc “tề gia”, gia đình ông hiểu, ủng hộ và đang cùng ông tranh cử.

Đại Hội lần này ông Trump không bị đánh từ trong đảng Cộng Hòa đánh ra như lần Đại Hội 2016, nghĩa là ông đã “trị” được đảng Cộng Hòa, nhưng dư luận lại cho rằng đảng Cộng Hòa nay đã thành đảng Trump, sẽ bàn ở phần sau.

Vừa xong Đại Hội ông Trump đã bay từ tiểu bang này sang tiểu bang khác để vận động xin cho ông thắng cử để 4 năm tới tiếp tục “mệnh Trời”.

Các cuộc thăm dò cử tri sau Đại Hội cho thấy gió đang đổi chiều ông Trump có nhiều cơ hội đắc cử nhiệm kỳ 2, cuộc tranh cử mỗi lúc một nóng hơn.

 Phạm luật hay phạm lệ…

Nhiều chuyện trước nay chưa từng xảy ra như: (1) ông Ngoại trưởng Mike Pompeo từ thành phố Jesusralem có bài phát biểu; (2) Lễ tuyên thệ quốc tịch được Tổng thống Trump tổ chức trong Tòa Bạch Ốc; và (3) Đại Hội tổ chức tại Tòa Bạch Ốc.

Lời qua tiếng lại nhưng các việc trên có vi phạm vào luật pháp nước Mỹ, hay chỉ là những lệ bất thành văn do những người đi trước đặt ra?

 Biểu tình phản đối…

Đêm thứ năm 27/8/2020, những người tham dự buổi đề cử ông Trump khi ra về đã phải nhờ đến cảnh sát bảo vệ vì bị những những người biểu tình bên ngoài Tòa Bạch Ốc tấn công.

Nhưng so với Đại Hội Đảng Dân chủ tổ chức tại Chicago ngày 26/8/1968 với hàng nghìn người biểu tình chống chiến tranh Việt Nam đã tràn vào Hội trường phản đối ứng cử viên tổng thống Hubert Humphrey, thì cuộc biểu tình tại Tòa Bạch Ốc không có gì là lạ.

 Ông Luther King ‘Tôi có một giấc mơ’

Ngày 28/8/2020 hằng ngàn người xuống đường tuần hành tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn đánh dấu 57 năm ngày Mục sư Martin Luther King đọc bài diễn văn ‘Tôi có một giấc mơ’ mở đầu cho phong trào dân quyền.

Đã 57 năm trôi qua với bao đời Tổng thống thuộc đảng Dân Chủ và với 47 năm hoạt động chính trị ông Biden đã làm gì để giấc mơ đó trở thành hiện thực?

Nhiều cuộc biểu tình tại các tiểu bang thành trì của đảng Dân Chủ đã biến thành bạo loạn, đốt nhà, cướp của, giết người, gây rối trị an, phá hoại di tích lịch sử, đòi xóa bỏ văn hóa, đốt cờ… đến bây giờ ông Biden mới nhìn nhận “bạo loạn không phải là biểu tình” (rioting is not protesting) nhưng lại đổ cho ông Trump làm tình trạng tồi tệ hơn.

Luật pháp và trật tự đã trở thành đề tài được cử tri quan tâm vào bậc nhất, riêng người Mỹ da đen lên đến 81% muốn chính phủ giữ nguyên hay gia tăng lực lượng cảnh sát giữ gìn an ninh công cộng.

 Tầng lớp lao động…

Ngay sau Đại Hội đảng Cộng Hòa, ngày 28/8/2020, ông Trump nhận được một bức thư từ 6 thị trưởng đảng Dân Chủ tại vùng Iron Range, tiểu bang Minnesota.

Họ cho biết vùng này là thành trì của đảng Dân chủ trong nhiều thập kỷ, nhưng tầng lớp lao động đã bị cả hai đảng bỏ rơi, hầm mỏ và nhà máy bị đóng cửa, công nhân mất việc, nhiều người đã phải tha hương cầu thực, nhưng nhờ có các chính sách của Tổng thống Trump nên khu vực đã bắt đầu hồi phục.

Đại diện cư dân vùng Iron Range, các Thị trưởng chứng thực Tổng thống Donald Trump và Phó Tổng thống Mike Pence được tiếp tục ở lại Tòa Bạch Ốc thêm bốn năm.

Ông Trump đã thắng cử, và có thể sẽ tiếp tục thắng cử, là nhờ tầng lớp lao động bình dân ủng hộ và bầu cho ông.

Các khuynh hướng và các tầng lớp mà đảng Cộng Hòa đại diện nay đã khác hẳn, nên mới có người gọi là đảng Trump, và bởi thế mới có quá nhiều xáo trộn, thậm chí đảo ngược, trong cả hai cuộc bầu cử Tổng thống 2016 và 2020.

 Tả hữu lung tung…

Báo chí truyền thông cánh tả đúng nghĩa phải có khuynh hướng xã hội đưa các thông tin phục vụ tầng lớp lao động, còn truyền thông cánh hữu theo khuynh hướng tự do.

Báo chí Mỹ ngày nay tả hữu lung tung, nhưng có thể thấy được phân thành cánh theo đảng Dân Chủ và cánh theo đảng Cộng Hòa.

Thông tin chủ yếu phục vụ độc giả thiên về một đảng, nên thật khó để nhận rõ được những gì đang xảy ra trên đất Mỹ, có hai nước Mỹ một của Cộng Hòa và một của Dân chủ.

Cả hai bên đều muốn “thống nhất” nước Mỹ làm một, do đó trên các diễn đàn thường xảy ra chuyện ông nói gà bà bảo vịt, một bên vỗ tay bên kia “xì”…

 Giấc mơ thế giới tự do…

Trong Đại Hội đảng Cộng hòa luật sư nhân quyền mù người Trung Hoa đang sống lưu vong ở Mỹ Trần Quang Thành phát biểu như sau:

“Hoa Kỳ cần phải sử dụng các giá trị tự do, dân chủ và pháp quyền, đồng thời tập hợp các nền dân chủ trên thế giới cùng chung tay ngăn chặn sự thống trị của đảng Cộng sản Trung Hoa.”

Nhiều diễn giả khác đã công khai chỉ trích nhà cầm quyền cộng sản Bắc Kinh, xem đảng Cộng sản Trung Hoa như một mối đe dọa cho nội tình nước Mỹ và cho thế giới tự do.

Ngược lại, đảng Dân Chủ vẫn chỉ xem Bắc Kinh là vấn đề bang giao và thương mãi quốc tế, bởi vậy trên các diễn đàn tiếng Việt mới xuất hiện bên chống bên theo Tổng thống Trump một cách “tích cực” chưa từng thấy.

 Nền dân chủ sẽ tốt hơn…

Hệ thống chính trị của Mỹ rất vững chắc, có Thượng Viện và Hạ Viện để kiểm soát Tổng thống, dầu ai thắng cử thì quyền hạn của họ do người dân quyết định bầu cho ở hai viện và cứ mỗi hai năm cử tri Mỹ lại bầu lại hai viện một lần, cho phép tăng hay giảm quyền lực của Tổng thống.

Tranh cử là chuyện thường xuyên xảy ra tại Mỹ, nhưng khi người dân quan tâm đến chính trị họ không để các chính trị gia và các nhóm lợi ích thao túng quyền lực, họ tham gia bầu cử thực hiện quyền tự do chính trị.

Cử tri thầm lặng Mỹ hiện rất muốn sử dụng lá phiếu của mình để bầu chọn 1 vị tổng thống và 2 viện quốc hội, bởi thế chưa bao giờ nước Mỹ có dân chủ hơn kỳ bầu cử lần này.

Tổng thống Trump đã tạo ra một thế giới yêu, ghét và trung dung, nhưng hầu hết đều quan tâm đến chính trị Mỹ, quan tâm đến vai trò của nước Mỹ, quan tâm đến sự thất bại của toàn cầu hóa, của nỗi đe dọa do nhà cầm quyền cộng sản Bắc Kinh gây ra, cuộc bầu cử Mỹ lần này là cuộc bầu cử quyết định hướng đi cho toàn thế giới.

Nguyễn Quang Duy

Melbourne, Úc Đại Lợi

3/9/2020

BIỂU NGỮ TRẮNG

BIỂU NGỮ TRẮNG

Riêng chuyện thông minh, tìm những hình thức tranh đấu thích hợp với hoàn cảnh, lớp trẻ Hongkong có thể làm gương cho thiên hạ.

Thí dụ mới nhất là phong trào giấy trắng.

Sau khi Trung Cộng ban hành luật an ninh, cấm biểu tình, cấm tất cả những biểu ngữ chống Tàu, giới trẻ dùng tờ giấy trắng làm võ khí tranh đấu.

Chỉ cần một người, một nhóm người, không bạo động, dương một tờ giấy trắng.

Tờ giấy trắng gợi lại những phong trào tàn sát người có tư tưởng đối lập trong lịch sử Tàu , gọi là ‘’khủng bố trắng’’ (tiếng Tàu: báixè kongbù, bạch khủng bố)

Giấy trắng biểu tượng một Hongkong không còn báo chí, sách vở. Tư tưởng, chữ nghĩa bị cấm. Tư duy của cả một dân tộc, hôm trước là vùng tự do, ngày nay tất cả bị xoá bỏ, chỉ còn trang giấy trắng.

Sau luật an ninh, tất cả những sách báo có đôi chút chỉ trích hay bất lợi cho chế độ đều bị rút khỏi các thư viện, trường học. Các tác giả bị lùng bắt, giam giữ

Mặc dù đã có hàng trăm người mang biểu ngữ trắng bị bắt, luật an ninh của Bắc Kinh dự trù các hình phạt nặng, có thể tới tù chung thân, cho mỗi hành vi chống đối, đã không nghĩ tới tội mang biểu ngữ trắng.

Các phong trào tranh đấu VN có lẽ nên bắt chước, nặn óc tìm những hình thức tranh đấu thông minh, hữu hiệu, bạo quyền không thể, hay đúng hơn, khó đàn áp.

Chúng ta đang sống trong thời đại truyền thông, cần sáng tạo. Hình ảnh nói nhiều hơn lời nói, những câu chửi thề. Hãy lớn lên, ra khỏi văn hoá ĐMCS, chỉ hả giận, không thuyết phục ai

Trước một chế độ tàn bạo, sẵn sàng đàn áp dã man, mạnh gấp ngàn lần, người chống đối cần xử dụng, và chỉ có chất xám

(tuthuc-paris-blog.com)

THIÊN CHÚA CHỌN NGƯỜI NGHÈO KHỔ THƯỞNG CHO VÀO HƯỞNG NƯỚC TRỜI

THIÊN CHÚA CHỌN NGƯỜI NGHÈO KHỔ

THƯỞNG CHO VÀO HƯỞNG NƯỚC TRỜI

 Tuyết Mai

Anh em là những người tin vào Đức Giêsu Kitô vinh hiển, anh em đừng thiên vị. Giả sử trong lúc anh em hội họp, có người đi vào, tay đeo nhẫn vàng, mình mặc áo sang trọng; lại cũng có người nghèo khó đi vào, áo xống dơ bẩn, nếu anh em chăm chú nhìn người mặc áo rực rỡ mà nói: “Xin mời ông ngồi chỗ danh dự này”. Còn với người nghèo khó thì anh em lại nói rằng: “Còn anh, anh đứng đó”, hoặc: “Anh hãy ngồi dưới bệ chân tôi”. Đó không phải là anh em xét xử thiên vị ở giữa anh em và trở nên những quan xét đầy tà tâm đó sao? Xin hãy nghe: Không phải Thiên Chúa chọn người nghèo trước mắt thế gian, để nhờ đức tin, họ trở nên giàu có và được hưởng nước Người đã hứa cho những kẻ yêu mến Người đó sao? (Gc 2, 1-5).

——————————————

— Đây là thực tế thật phũ phàng, là tệ trạng của mọi thời đại. Ai nghèo khổ lại được người kính nể và tôn trọng bao giờ? Từ trong gia đình cho đến ngoài xã hội tất tất đều cư xử với nhau qua cái hình thức rất bề ngoài. Cho nên từ thời xa xưa chúng ta đã thấy có những buổi tiệc quan trọng trong làng, xã hay trong chi tộc; người muốn được người ta tiếp đón thì ít nhất cũng phải biết đi mượn quần áo chỉnh tề để đi dự tiệc.

— Còn người nghèo quá thì phải cố nặn óc để nghĩ ra cách từ chối đi dự tiệc. Trong mọi thời đại thì cái nghèo và cái bệnh tật nó ám ảnh người ta suốt cả một đời. Mà tội nghiệp nhất là cho những người nghèo nhưng không chấp nhận mình nghèo thì đây là cái nỗi khổ tâm, chua chát của họ từng ngày.

— Không nhìn đâu cho xa là ngay trong gia đình họ hàng của chúng ta thấy rất rõ ai làm ra tiền nhiều, đóng góp, gánh vác gia đình nhiều thì anh chị em đó tức khắc sẽ được tất cả mọi người nể trọng. Trước nhất là cha mẹ sau sẽ là cái cớ để cho sự bất hòa bắt đầu nhen nhúm giữa anh chị em ganh ghét nhau.

— Có phải vô tình là do từ cha mẹ luôn cầu mong có được con cái cho thỏa mãn, cho hưởng thụ cá nhân riêng mà đi đến bất cứ đâu cũng đều khen đứa con thành công của mình để cho giữa con cái chúng tỵ nạnh và rồi hiềm ghét nhau? … Thì quả là điều đau buồn cho một gia đình mà bậc làm cha mẹ đã nhắm mắt làm ngơ để cho tình anh chị em giữa chúng phải trở thành thù ghét nhau và hố sâu ngăn cách ngày càng không thể lấp lại được.

— Chúng ta thường chứng kiến sự chênh lệch này ở rất nhiều gia đình. Dù trong gia đình thứ bậc có rõ ràng là em út hay thân phận làm em nhưng nếu em có cơ may ăn ra làm nên; có nhiều tiền để giúp cha mẹ xây nhà cửa, sắm mua đủ mọi thứ xa xỉ trong nhà thì người con này hẳn nhiên luôn được cha mẹ nể nang, nhắc đến luôn và là đứa con rất ngoan, rất có hiếu đễ!?.

— Quả tiền bạc và danh vọng đã làm cho con người trở thành dị nhân, thưa có phải?

Chẳng phải vì chúng ta không biết nhưng là vì danh vọng, đồng tiền, quyền lực và những người sống bám vào chúng ta đã làm cho quen nghe những lời nịnh hót, tâng bốc, thổi phồng quá đáng nên cảm thấy đó là chuyện thường tình mà không còn cảm thấy dị người nữa.

— Riết rồi quen sống ăn trên ngồi trốc, tự tôn mà không biết rằng sau lưng mình có biết bao nhiêu người nguyền rủa, chửi mắng thậm tệ vì những gì mình đối xử không tốt với người thấp cổ bé miệng, làm dưới quyền của mình.

— Sự thật thì ở đâu chúng ta cũng gặp tình trạng này cho nên sự sống khiêm nhường và thương yêu mà Thiên Chúa dạy cho những anh chị em càng làm chức quyền cao bao nhiêu thì càng tội lỗi bấy nhiêu vì con người phàm tục luôn thích sống trong sung sướng và ghét chịu cực khổ.

— Vì ai cũng thích được ngồi trong nhà mát có máy lạnh; có người che dù cho mình khỏi bị nắng, khỏi bị mưa ướt lấm giầy mắc tiền … Mặc nhiên không thấy ai từ chối cả. Ai cũng thích đến nơi đâu thì có người đã chu đáo dọn sẵn cho phòng tốt để ở, có sẵn người phục dịch và có sẵn người lo lắng xe cộ. Để đi đâu cũng thoải mái dễ chịu có cơm ngon, giường ấm nệm êm, chung quanh có người phục dịch 24/24.

— Cho nên thật là khó vì càng cao chức trọng thì càng chóng mất linh hồn. Trong gia đình hay ngoài xã hội cũng thế. Trong giáo xứ hay trong giáo hội cũng thế. Có nghĩa sống tốt như Chúa Giêsu dạy để trở nên Thánh, quả có được mấy ai trong thế gian này?

— Vả ai cũng hiểu cuộc đời này có sống là bao? Ra đi cũng hai bàn tay trắng. Nhất là hành trang mang theo để đến một phương trời xa lạ, sẽ không có ngày trở lại mà chưa có chuẩn bị được một thứ gì cho xứng đáng để được Thiên Chúa chấp nhận cho cả.

— Giả sử Chúa đến gọi chúng ta đi ngay liền bây giờ thì có ai biết trước được chúng ta sẽ đi về đâu không? Có phải mới chợt nghĩ ra là Linh Hồn sống đời của mình mới là quý trọng hơn hết thảy? Chớ cuộc sống trần gian này nhiều lắm cũng cho ta sống đến 100 năm là cùng. Nên khuyên rằng ai đang sống mải lo thân xác mà ngoảnh mặt làm ngơ với người nghèo khổ thì sẽ mất Linh Hồn và Nước Trời … Thì quả là tiếc lắm thay!. Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

6 tháng 9, 2020

Tại sao không ngủ được?

Tại sao không ngủ được?

Ai trong chúng ta cũng sẽ có lúc không ngủ được. Không phải không muốn ngủ, mà bởi có quá nhiều chuyện buông không đành. Vì suy nghĩ quá nhiều nên tâm tình phiền muộn. Vì trăn trở quá mức mà thành ra trằn trọc.

Con người sở dĩ mỏi mệt là vì cứ mãi đuổi theo những tham vọng không hồi kết, chất chứa nhiều toan tính, rối rắm trong lòng.

Dù bạn thông minh đến đâu cũng không thể nhìn thấu hết mọi việc. Bạn trí tuệ thế nào cũng không thể hiểu hết được lòng người. Dù bạn thanh bạch trong sáng cũng không thể tránh khỏi những nghi ngờ vụn vặt.

Cho nên điều gì cần buông thì nên buông xuống, đừng cố gắng đeo mang; chuyện gì nên quên thì hãy quên đi, đừng cứ mãi ghi nhớ. Đừng níu kéo một câu chuyện quá lâu, thời gian lâu ngày sẽ ảnh hưởng tới những việc khác, đêm đến không ngủ được.

Tài vật, danh lợi vốn là vật ngoài thân, nếu biết xem nhẹ thì sẽ không mỏi mệt, giấc ngủ sẽ tự động tìm về.

Lời không cần nói thì không nên nói, việc có thể cho qua thì cho qua, cần gì phải phân định rạch ròi hay luận bàn đen trắng? Bởi trên đời, rất nhiều việc, hiểu rõ rồi thì tổn thương thần khí; rất nhiều người, nhìn thấu rồi chỉ tổn thương tâm tình!

Thế gian vốn không có chuyện mọi thứ đều thuận lòng, thôi thì tự tìm chút hợp ý vậy. Không có người thập toàn thập mỹ thì trân trọng chút bình yên trước mặt. Giữ tâm thái lạc quan đối diện tất cả.

Xem nhẹ thì vui vẻ, nhìn thoáng sẽ hạnh phúc, thân tâm đều không bị trói buộc thì đêm đến giấc ngủ cũng nhẹ nhàng.

Chúc mọi người ngủ ngon nha!

S.T.

ĐỘC QUYỀN NHÀ NƯỚC VÀ CHIẾC BÁNH VẼ

ĐỘC QUYỀN NHÀ NƯỚC VÀ CHIẾC BÁNH VẼ

Độc quyền nghĩa là trên thị trường chỉ có duy nhất một nhà sản xuất và bán ra một loại sản phẩm nào đấy, sản phẩm đó không có loại hàng hoá nào thay thế gần gũi. Có 3 nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng độc quyền: thứ nhất do hiện tượng thâu tóm, sáp nhập hoặc đánh bại đối thủ; Thứ nhì là do doanh nghiệp được sở hữu một nguồn lực độc nhất vô nhị mà không đối thủ nào có; Thứ ba là được bảo kê bởi nhà nước. Trong 3 loại độc quyền ấy, loại được bảo kê bởi quyền lực nhà nước là nguy hiểm nhất. Vì nó ỷ lại quyền lực nên đạo đức kinh doanh nó rất kém. Ra sản phẩm thì tồi nhưng nó lại ngang ngược áp giá cao và buộc khách hàng phải mua.

Độc quyền do thâu tóm, đánh bại và sáp nhập thì đó là kết quả của cơ chế thị trường. Vì xã hội phát triển tốt, các công ty có cơ hội phát huy nội lực. Trong một rừng doanh nghiệp ấy thì có một đối thủ vì cải tiến kỹ thuật hay có chiến lược kinh doanh tốt đã lớn mạnh và dần đánh bại các đối thủ khác trên thị trường bằng quy luật cạnh tranh tự do. Và sau đó trên thị trường còn lại vài đối thủ, và sau cùng kẻ mạnh nhất tiến hành mua lại và sáp nhập và từ đó họ trở thành nhà cung cấp độc quyền. Mỹ và các nước phát triển lâu đời khác, thường xuất hiện loại độc quyền kiểu này.

Tập đoàn Standard Oil của vua dầu lửa Rockefeller là dạng như vậy. Để loại bỏ độc quyền nhằm đảm bảo cạnh tranh tự do, thì năm 1911 công ty này bị chia nhỏ thành 34 công ty khác nhau sau phán quyết của Tòa án Tối cao Hoa Kỳ. Tuy bị quy kết là độc quyền, nhưng đạo đức kinh doanh của Rockefeller không hề khốn nạn như độc quyền nhà nước ở xứ CS. Tuy là độc quyền nhưng Rockefeller chưa bao giờ hạn chế nguồn cung giả tạo để đẩy giá lên cao; trái lại, điều ông làm là sản xuất ra sản phẩm chất lượng với giá thấp nhất có thể. Dưới bàn tay của ông, giá dầu lửa giảm gần 80% tạo động lực cho xã hội phát triển.

Ngày nay Google và Microsoft cũng bị cho là công ty độc quyền với cáo buộc là các sản phẩm của họ như Windows hay Android đang độc chiến thị trường. Thế nhưng thực chất không phải vậy, những sản phẩm của Microsoft và Google chỉ là những sản phẩm vượt trội so với đối thủ chứ không phải những thứ độc nhất. Windows có iOS của Apple là đối thủ, Android cũng từng có Windowphone của Microsoft cạnh tranh nhưng vì cạnh tranh không nổi ấy thôi. Ngày nay, gần như người ta không tìm ra công ty độc quyền tuyệt đối như Standard Oil trước đây. Thực chất khi nhìn thấy một sản phẩm độc chiếm thị trường mà kết luận độc quyền là hồ đồ, bởi lẽ bản chất của độc quyền là không cho đối tác sự lựa chọn, và tất nhiên là không có cạnh tranh. Còn hiện nay, đôi khi sản phẩm nào đấy chiếm thị phần lớn trên thị trường chẳng qua họ làm hài lòng phần lớn khách hàng mà thôi. Họ cũng rất nỗ lực cạnh tranh chứ không phải áp đặt.

Độc quyền do sở hữu được nguồn lực độc nhất vô nhị như chế độ bản quyền đối với phát minh, sáng chế và sở hữu trí tuệ, hoặc sở hữu mỏ khoáng sản duy nhất như mỏ kim cương nam Phi hay mỏ đất hiếm của Trung Cộng vv… thì rõ ràng, những loại độc quyền này phải chấp nhận. Với những nhà độc quyền bởi sở hữu bản quyền phát minh sáng chế thì nhà nước có thể can thiệp vào bằng cách kiểm soát giá cả.

Cạnh tranh tự do là linh hồn của cơ chế thị trường. Chính vì vậy mà từ cuối thế kỷ 19 đến đầu thế kỷ 20, nước Mỹ đã thông qua 3 đạo luật có liên quan đến vấn đề chống độc quyền gồm: Đạo luật Sherman năm 1890, Đạo luật Ủy ban Thương mại Liên bang năm 1914, Đạo luật Clayton năm 1914 nhằm bảo vệ môi trường cạnh tranh tự do. Standard Oil của vua dầu lửa Rockefeller đã bị đạo luật Sherman xé nhỏ cũng vì lẽ đó.

Hiện nay ở Việt Nam không có hình thức độc quyền do thâu tóm sáp nhập. Bởi sự yếu kém của ĐCS mà những doanh nghiệp quốc nội không thể lớn thành đại thụ để có thể vượt lên tất cả mà thâu tóm hết mọi đối thủ được. Cũng bởi quản lý yếu kém nên vấn đề bản quyền sở hữu trí tuệ không được xem trọng, nên ở Việt Nam không có loại độc quyền bởi bản quyền sở hữu trí tuệ. Ở Việt Nam chỉ có một loại độc quyền, loại độc quyền xấu xa nhất, đó là độc quyền được sự bảo kê của nhà nước.

Hôm nay ngày 07/09/2020, trả lời trước quốc hội ông Bộ trưởng Bộ Công thương Tuấn Anh nói rằng “theo đề án Thủ tướng phê duyệt vào năm 2011 thì thị trường điện cạnh tranh được xây dựng theo lộ trình có 3 cấp độ: thứ nhất là thị trường phát điện cạnh tranh, chúng ta bắt đầu thực hiện năm 2011; thứ 2 là thị trường bán buôn điện canh tranh, triển khai từ 2018 và thứ 3 là bán lẻ cạnh tranh dự kiến tới năm 2024 mới bắt đầu thực hiện sau khi có tổng kết thí điểm từ năm 2021 – 2024 để đảm bảo ổn định và tính khả thi hiệu quả của mô hình này” (hết trích)

EVN là một doanh nghiệp độc quyền nhà nước. Được sự bảo kê của quyền lực chính trị, EVN được độc quyền luôn cả hai đầu mua và bán: Ở đầu vào họ độc quyền áp giá mua đối với nhà sản xuất điện, từ đó EVN muốn cho ông nào chết thì ông đó phải chết. Bởi các nhà sản xuất điện không bán cho EVN thì chẳng bán được cho ai; Ở đầu ra, EVN lại độc quyền áp giá bán điện cho dân. Trước đây họ ra giá điện bậc thang, dân thấy phi lý kêu ca, thế nhưng không những họ không giảm mà còn đề xuất điện một giá nhưng lại chọn giá cao nhất để tính cho tất cả. Tức là dân càng la, họ càng siết cổ. Với vị thế một ông độc quyền được bảo kê, EVN thách thức tất cả.

Như vậy, để có giá điện cạnh tranh trên thị trường, chỉ có thể phá bỏ vai trò độc quyền của EVN chứ không cách nào khác. Thế nhưng hãy nhìn vào câu trả lời của ông Trần Tuấn Anh ta thấy gì? Ông ta nói “bán lẻ cạnh tranh dự kiến tới năm 2024 mới bắt đầu thực hiện”. Nói 4 năm nữa bán lẻ điện cạnh tranh mà không nói gì đến vấn đề xóa bỏ độc quyền của ông EVN thì cạnh tranh thế nào được? Khi một nhà bán lẻ điện xuất hiện thì họ cần phải xây dựng hạ tầng truyền tải điện, với 4 năm thì liệu nhà bán lẻ điện (nếu có) nào có thể xây dựng kịp? Và hiện nay không hề có ai nhảy vào xây dựng hạ tầng truyền tải điện ở Việt Nam ngoài ông EVN.

Nói tài trợ mà không xuất tiền thì chỉ là kẻ lừa mị, nói “bán lẻ điện cạnh tranh” mà không xóa bỏ độc quyền thì rõ ràng là lời nói xạo. Tại quốc hội, kẻ chất vấn người trả lời đều là “kịch sĩ”, họ đang diễn. Quốc hội họp mỗi ngày 1 tỷ nhưng rõ ràng thì 1 tỷ này chẳng mang lại lợi ích gì cho dân. Chỉ là màn kịch tinh vi để lừa dối dân mà thôi, rồi dân cũng lại ăn thêm bánh vẽ thôi. Ăn nhiều rồi, ăn thêm cái nữa chả sao. Dân Việt ta dễ tính mà?!

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://vietnambiz.vn/doc-quyen-thuong-normal-monopoly-la-gi-nguyen-nhan-dan-toi-doc-quyen-20190823095454205.htm

https://www.rfi.fr/vi/kinh-tế/20200728-đất-hiếm-điểm-yếu-của-mỹ-trong-cuộc-đọ-sức-với-trung-quốc

https://thanhnien.vn/thoi-su/bo-truong-cong-thuong-toi-2024-co-gia-dien-theo-co-che-thi-truong-1275831.html

https://laodong.vn/kinh-te/mot-gia-dien-cao-nhat-la-2889-dongkwh-nguoi-dan-phan-nan-la-dung-827245.ldo

Ở cuối con đường sinh mệnh đó là Tình Thương, Trí Tuệ và Nụ Cười,

Ở cuối con đường sinh mệnh đó là Tình Thương, Trí Tuệ và Nụ Cười,

Vì biết trong ta có cả Bùn lẫn Sen, có cả Ác quỷ lẫn Thiên thần, không quá thích sen mà chối bỏ bùn, không vì yêu mến thiên thần mà hận thù ác quỷ, từ đó có Bình An.

– Vì biết trong ta có cả đen lẫn trắng, không khước từ đen để hãnh diện vì mình trắng, không quá vui khi mình trắng mà cay đắng lúc mình đen, từ đó có Bình An.

-Vì biết nhìn người và vật không thể nhìn bề ngoài. Cái vỏ ngoài chỉ là giả tướng, từ đó có Bình An..

– Vì biết cảm hóa người khác là chuyện không dễ dàng, không quá mong mỏi người khác thay đổi theo ý mình, từ đó có Bình An.

– Vì biết không thể nói về biển với con ếch đáy giếng, không thể bàn về băng tuyết với côn trùng mùa hè, từ đó có Bình An..

– Vì biết nhìn vào trạng thái tâm trước khi nói, từ đó có Bình An

– Vì biết sống trên cái lưỡi khen chê của thiên hạ là luôn nô lệ giá trị bên ngoài và bị tha hóa, nghe gì cũng ”Thôi Kệ!”, từ đó có Bình An..

– Vì biết đánh giá tình cảm của con người không chỉ nhìn qua hành động tạm thời trước mắt, mà qua hoạn nạn mới rạng chân tình, từ đó có Bình An..

– Vì biết nhìn người ta mà sống là nô lệ, và sống cho người ta nhìn là sống ảo, từ đó có Bình An.

– Vì biết chắc chắn ta sẽ già, sẽ bệnh, sẽ chết. Trừ bậc Thánh, chẳng một ai thoát ra ngoài cái quy luật muôn đời ấy, từ đấy có Bình An..

– Vì biết chịu trách nhiệm những hành động thiện ác lớn bé trong tam nghiệp của mình, từ đó co Bình An..

– Vì biết Khổ đau đi theo sau Hạnh phúc như bóng dõi theo hình, không nhọc nhằn đeo đuổi hạnh phúc nữa, từ đó có Bình An..

– Vì biết bất cứ điều gì hễ có khi bắt đầu sẽ có lúc kết thúc, từ đó có Bình An.

– Vì biết cái Ác chỉ có thể thắng cái Thiện nhất thời rồi nhanh chóng nhường lại chỗ ngồi cho Chân Lý, từ đó có Bình An..

– Vì biết cái có thể mang theo được ở cuối con đường sinh mệnh đó là Tình Thương, Trí Tuệ và Nụ Cười, mỗi ngày sống với ba điều đó, từ đó có Bình An…
 

Thích Tánh Tuệ

From: TU-PHUNG

Giáo dục XHCN Sẽ Tự Xóa Sổ Chế Độ

+3

Thưa Bà Con,

CSBV vừa khai giảng niên học mới 2020-2021. Ngày khai giảng đặc biệt của gần 23 triệu học sinh cả nước 05/09/2020 07:00 GMT+7

Sáng nay (5/9), gần 23 triệu học sinh khai giảng năm học 2020-2021. Để “Tất cả vì học sinh thân yêu” trong năm học này sẽ đòi hỏi tâm trí, thời gian, công sức mà các thầy cô dành cho mỗi giờ giảng, cho mỗi học trò nhiều hơn nữa.

Nói thì hay lắm …vì học sinh thân yêu, nhưng sự thật đây là một chương trình học nhồi sọ, tẩy não những mái đầu xanh, đặc căn bản trên sự hận thù, mù quáng tôn sùng lãnh tụ và cộng sản… mặc dù, CSBV hiện nay chỉ là chế độ độc tài man rợ!

Xin mời Bà Con đọc.

***

Giáo dục XHCN Sẽ Tự Xóa Sổ Chế Độ

Ngày 5/9 vừa qua là ngày khai giảng niên học 2018-19 ở Việt Nam. Đã 43 năm kể từ ngày CSBV tiến chiếm miền Nam, thu về một mối dưới ánh “hào quang quang vinh” của đảng, tình trạng giáo dục vẫn không thay đổi, nghĩa là những hình ảnh trong ngày tựu trường ở những vùng xa như thầy trò cùng leo đồi – lội sông – vượt suối như những hình ảnh minh họa dưới đây.

Nhưng mỗi năm, vẫn có những sự kiện mới trong ngày nầy, đặc biệt trong năm nay có thêm sự kiện mới nữa. Đó là:

  • Hàng năm vẫn phát hành hàng loạt sách giao khoa “mới” đề phân phối (thực ra là bán) tiêu tốn hàng chục ngàn tỷ ngân sách quốc gia, và vỗ béo cho hàng ngàn “cán bộ giáo dục”. Sách mới nhưng nội dung vẫn như cũ vẫn còn những lỗi phạm phải mà không hề có sửa chữa;
  • Điểm mới năm nay có thêm bộ tự điển tiếng Việt …lai Tàu của Bùi Hiền;
  • Và loạt sách đánh vần “kiểu mới” (văn minh và khoa học gấp vạn lần kiểu đáng vần cũ) áp dụng cho lớp 1.

Đó chính là giáo dục xã hội chủ nghĩa siêu việt!

Đề tìm hiểu thêm, người viết lần lượt trình bày hai nền giáo dục ở miền Nam trước đây (1955-1975) và hiện tại sau 43 năm dưới sự cai trị của CSBV.

1- Lãnh vực giáo dục của hai nền Cộng Hòa ở Miền Nam

Vào năm 1958, một đại hội giáo dục toàn quốc (từ vỹ tuyến 17 trở vào) đã nghiên cứu và chấp nhận 3 nguyên tắc căn bản định hướng cho nền giáo dục Việt Nam là nhân bản, dân tộc, khai phóng. Và định hướng giao dục nầy được ghi rõ trong hiến pháp thời bấy giờ.

  1. Nền giáo dục Việt Nam phải là một nền giáo dục nhân bản, tôn trọng giá trị thiêng liêng của con người, lấy chính con người làm cứu cánh, và như vậy nhằm mục đích phát triển toàn diện con người;
  2. Nền giáo dục Việt Nam phải là một nền giáo dục dân tộc, tôn trọng giá trị truyền thống, mật thiết liên quan đến những cảnh huống sinh hoạt như gia đình, nghề nghiệp, đất nước và bảo đảm hữu hiệu cho sự sinh tồn và phát triển của quốc gia;
  3. Nền giáo dục việt Nam phải có tính cách khai phóng, tôn trọng tinh thần khoa học, phát huy tinh thần dân chủ xã hội, thâu thái tinh hoa các nền văn hóa thế giới.

Đến năm 1970, thêm một nguyên tắc khác được đem vào làm chuẩn cho nền giáo dục Miền Nam. Đó là lấy sự tôn trọng tinh thần khoa học – như các quốc gia tân tiến trên thế giới – làm nền tảng cho mọi sự tiến bộ giáo dục tại Việt Nam.

Từ đó, giáo dục Miền Nam đã có những bước đi vững chắc trên nền tảng của Nhân bản – Dân tộc – Khai phóng – Khoa học. Đây chính là kim chỉ nam giúp cho nền giáo dục Miền Nam liên tục thăng tiến, nâng cao phẩm chất giáo dục quốc gia, và tạo điều kiện cho học sinh, sinh viên Miền Nam trở thành những thành viên ưu tú của đất nước trong suốt thời kỳ 1958 – 1975.

2- Còn tình trạng giáo dục Bắc Việt & Việt Nam sau ngày 30/4/1975 thì sao?

Trước năm 1975, tại miền Bắc, hệ thống giáo dục trung học phổ thông chỉ có 10 năm. Thực chất của CSBV là nhằm mục tiêu đưa các em thanh niên ra chiến trường. Đặc biệt hơn nữa, rõ ràng CSBV không hướng đến việc đào tạo kiến thức phổ thông mà đặt trọng tâm vào việc xây dựng một cán bộ cộng sản nhiều hơn.

Sau năm 1975, vì lý do cào bằng, CSBV đã “xuống cấp” giáo dục ở miền Nam, đặc biệt ĐBSCL. Thí dụ trước năm 1975, trình độ trung bình của thanh niên vùng Đồng Bằng Sông Cửu Long ở lớp tuổi từ 14 đến 25 là lớp 7.5 theo thông kế của UNESCO. Cũng trong thời điểm nầy, trình độ của lớp tuổi trên ở Đồng Bằng Sông Hồng là 5.5. Hiện tại (2016), tình trạng đã đảo ngược, trình độ ở ĐBSCL là 5.0 và ĐBSH là 7.0.

Vì vậy, việc làm cấp bách cho Việt Nam tương lai là phải đặt trọng tâm vào việc kiến thiết lại hệ thống giáo dục miền ĐBSCL, đồng thời với việc cải thiện hệ thống y tế công cộng của vựa lúa rất quan trọng này của cả nước.

Phải chăng đây là chính sách cào bằng và triệt hạ người dân miền Nam. Các trường học, ngoài việc thiếu thốn phòng ốc và tài liệu học tập (ngoại trừ các sách giáo khoa từ chương một chiều hạn chế tinh thần suy nghĩ độc lập và sáng tạo của học sinh) thậm chí không có nơi cho học sinh tiểu tiện. Học sinh phải nín tiểu, nín tiêu… tạo thành một hiện tượng trường ốc có một không hai trên thế giới?

  • Về nước uống cho học sinh hầu như không được để ý đến, học sinh phải nhịn khát. Nhiều nơi được các nhà thiện nguyện ngoại quốc và người Việt tỵ nạn giúp đỡ các bình lọc nước… nhưng các bình lọc nầy chỉ hiện diện ở trường học một thời gian ngắn rồi biến mất về nhà của… cán bộ.
  • Hiện tại, nước uống cho học sinh, bàn ghế, phấn viết, và nhiều dịch vụ khác đều nằm trong chi phí mà phụ huynh phải trả trước tri con em được vào lớp. Trong lúc đó, hiến pháp xhcn có ghi rõ ràng là “giáo dục trung tiểu học là cưỡng bách và miễn phí”!

Bây giờ nếu nhìn vào xã hội hiện tại, chúng ta có thể hình dung một cách rõ ràng, qua báo chí cộng sản, trên các mạng lưới, hình ảnh thầy gạ dâm trò để nâng điểm cao hay cho biết đề thi, cảnh học sinh lớp 9 dở trò dâm ô với nhau trong khi cô giáo đang giảng dạy trên bảng, và hàng vạn tệ nạn khác xảy ra hàng ngày trên khắp các nẻo đường Việt Nam từ thành thị đến thôn quê.

Một thí dụ về Trường Nữ Trung học Gia Long trước 1975 và Trường Nguyễn Thị Minh Khai sau 1975: “Nội dung học tập của học sinh hai trường Gia Long và Minh Khai cũng hoàn toàn khác, đặc biệt là trong lĩnh vực lịch sử và luân lý”. Con người xuất thân từ trường Gia Long có khái niệm về dân chủ, về chính thể tam quyền phân lập rõ ràng hơn. Còn học sinh Minh Khai thì coi chính sách độc đảng toàn trị là mô hình cai trị toàn hảo. Vì vậy mà sự hình thành nhân cách và lý tưởng của con người được đào tạo từ hai trường Gia Long và Minh Khai cũng hoàn toàn khác. (Trích Sổ Tay Ký Thiệt kỳ 129)

Xã hội Việt Nam hiện nay ngày càng băng hoại và chính hình ảnh nầy đã và đang đánh dấu buổi hoàng hôn của chế độ CS Bắc Việt.

Bây giờ hãy thử so sánh từng điểm của nền giáo dục trước năm 1975 với hiện trạng “giáo dục” ngày hôm nay, dưới chế độ CSBV, chúng ta thấy gì?

  1. Nhân bản: Nhân bản thời xã hội chủ nghĩa là tự do đàn áp, tra tấn và “cướp ngày”;
  2. Dân tộc: Dân tộc trong nghĩa Hán tộc đại đồng, chữ Tàu phải nằm trong chương trình giáo dục phổ thông;
  3. Khai phóng: còn có nghĩa là khai thông biên giới và chỉ tiếp cận với một văn minh duy nhứt là văn minh của Hán tộc;
  4. Và Khoa học: là khai thác, tận dụng tối đa sức lao động của người dân để cung phụng cho lý tưởng “đại đồng” của chủ nghĩa, tức là toàn đảng cùng giàu cùng hưởng thụ.

Vậy chính sách giáo dục quốc gia của Miền Nam trước 1975 khác xa HOÀN TOÀN giai đoạn giáo dục của xã hội chủ nghĩa hôm nay về căn bản và kết quả!

3- Thay lời kết

Qua những nhận định trên, chúng ta thấy sự khác biệt của hai nền giáo dục đặt trên căn bản xã hội pháp trị và xã hội chủ nghĩa đã đưa “đầu vào” (học sinh) và “đầu ra” (kết quả học tập) như thế nào rồi.

Vì vậy, bằng bất cứ giá nào mọi người con Việt trong và ngoài nước cần phải xóa tan cơ chế chuyên chính vô sản của xã nghĩa CSBV hầu mang lại một chính sách giáo dục đúng đán cho các thế hệ Việt về sau.

Và điều nầy cần phải hành động cấp bách.

Và, một Việt Nam DÂN CHỦ PHÁP TRỊ tương lai cần phải có một nền giáo dục đặt nặng vào các mục tiêu sau:

  1. Giúp cho thanh niên thu thập được nền văn hóa phổ thông, đồng thời chuẩn bị cho họ bước vào các ngành chuyên môn ở bậc đại học và kỹ thuật.
  2. Khuyến khích việc học ngoại ngữ, chú trọng đến các sinh hoạt hội đoàn để học sinh quen sống tập thể, có tinh thần tháo vát, biết giúp ích mọi người, đồng thời rèn luyện những đức tính cần thiết cho đời sống thực tế của một công dân tương lai.
  3. Đặc biệt chú ý đến vấn đề sức khỏe của học sinh và phát động phong trào thể dục thể thao toàn quốc, nhằm thực hiện mục tiêu “Một tinh thần minh mẫn trong một thân thể tráng kiện”.
  4. Và nhứt là đề cao môn đạo đức học và công dân giáo dục hầu tạo dựng một tầng lớp thanh niên ưu tú về khoa học, đạo đức, và ý thức công dân để kiến thiết quốc gia.

Nếu sự áp dụng chính sách quốc gia giáo dục của hai nền Cộng Hòa ở Miền Nam được sáng suốt thi hành, và đặt trọng tâm trên nền tảng Nhân bản – Dân tộc – Khai phóng – Khoa học, thế vào toàn bộ hệ thống giáo dục băng hoại của chế độ hiện hành, thiết tưởng một Việt Nam trong tương lai sẽ thoát khỏi sự thụt lùi trong một vài thập niên hậu Cộng sản.

Mai Thanh Truyết

Trích trong sách “Giải pháp cho Việt Nam”

Houston, 9/11/2018

VÌ ĐÂU NÊN NỖI ?

VÌ ĐÂU NÊN NỖI ?

Sau thời gian dài ngụp lặn trong nền kinh tế kế hoạch hóa, tập trung bao cấp. Hoàn toàn sống dựa vào viện trợ của Liên xô.

Khi Liên xô sụp đổ, Việt Nam bị bao vây cấm vận về kinh tế. Trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc…

Tình thế bí bách buộc phải tìm cách để duy trì chế độ. Người cộng sản đã gạt qua mọi thể diện, chọn kẻ thù làm cứu cánh. Họ chạy lại với chính kẻ thù vừa gây ra cái chết trực tiếp cho hàng trăm ngàn đồng bào chiến sĩ ở biên giới phía bắc. Trước đó họ gián tiếp gây ra cuộc chiến giữa VN và Campuchia, hao người tốn của.

Hiệp ước Thành đô ra đời chính thức đặt ĐCSVN dưới sự bảo trợ của ĐCS TQ.

Từ lúc này VN đi theo mô hình kinh tế Trung quốc. Từ đây bắt đầu xây dựng nền kinh tế thị trường có đuôi.

Chính trong thời gian này những người cộng sản đã dần biến chất. Họ đua nhau làm giàu bằng chính sách. Bằng quyền lực quản lý.

Mọi tài nguyên đều được đem ra làm ép phe để được lợi ích tối đa cho cá nhân. Bất kỳ dự án nào cũng mang lại lợi ích béo bở cho người được giao quản lý.

Họ đầu tư bất chấp hậu quả cho đất nước miễn là tiền chảy vào đầy túi họ.

Một thế lực tư bản đỏ ra đời bằng cách đi đêm với những bóng ma quyền lực. Họ cùng nhau nhai ngấu nghiến bất kỳ thứ gì miễn là thỏa mản lòng tham của những kẻ từng đói khát.

Đất đai là miếng mồi béo bở nhất, dễ ăn nhất vì nó sở hửu toàn dân đang ở trong tay quyền lực quản lý. Và từ đây tiếng kêu rỉ máu thấu trời của người dân bị cướp đất trở thành phổ biến. Khắp 63 tỉnh thành không ở đâu vắng bóng dân oan.

Những bất công đó đã đẩy người dân thành kẻ bị cai trị bằng dùi cui và họng súng. Họ đẩy những người trước đây từng giúp họ cướp chính quyền vào bần cùng, nếu phản kháng họ bị kết tội phản động, nghe thành phần thù địch để kết tội tống tù.

Họ độc quyền lãnh đạo, điều hành. Người dân mất quyền tự do kể cả quyền yêu nước.

Giờ đây đất nước đang ở trong một cơn áp thấp thường trực. Chỉ chờ điều kiện để thành bão.

Những người nắm quyền lực sau khi đã vun vén đầy USD đã cho con cái người thân tìm thẻ xanh ở các nước tư bản giàu có. Nếu thể chế thay đổi thì họ đã cao chạy, xa bay để lại một đất nước hoang tàn, một núi nợ cho dân đen gánh vác.

Ngày ấy không còn xa !

Cái mà ai cũng biết khi đã được Giang Trạch Dân huỵch toẹt ra rằng : Hai đảng có chung vận mệnh.

Nếu đúng thế thì dân tộc này buộc phải chờ cái vận mệnh của đảng cộng sản Trung Hoa còn bao xa.? .. Vì thế không lạ khi người Việt háo hức với cuộc chiến mà Trump phát động. Chỉ mong sao kinh tế Trung quốc sụp đổ mau chóng. Mong sao người Hong Kong thắng lợi đạt được tự do, độc lập. Chắc chắn họ sẽ thắng và là ngòi nổ xé Trung Hoa ra nhiều mảnh. Sẽ có một sự chia tách như thời Xô viết.

Nếu không thì người Việt phải tự gánh vác vận mệnh của tổ quốc mình.

Liên Trà

Image may contain: plant, flower, night, nature and outdoor
Liên Trà

MỐI NGUY TỪ NHỮNG KHOẢN VAY TÀU CỘNG

  
Image may contain: text that says 'CHINA'S DEBT TRAP हिंदी में DEBT DEBT L DEBT এা্'

MỐI NGUY TỪ NHỮNG KHOẢN VAY TÀU CỘNG

Chuyện đầu gấu cho vay nặng lãi và đòi hỏi kỳ hạn hoàn trả ngắn để ép con nợ đến đường cùng phải giao nhà giao sổ là chuyện thường thấy ở xã hội Việt Nam. Không ai muốn cho những kẻ không có khả năng trả nợ vay một khoản tiền lớn ngoại trừ bọn cho vay nặng lãi. Vì sao? Vì chỉ khi cho kẻ không có khả năng xoay trở vay thì mới đưa con nợ vào bẫy, và từ đó chiếm đoạt tài sản.Thủ đoạn như vậy người ta gọi là bẫy nợ.

Người tử tế thì cho vay với lãi suất hợp lý còn loại lưu manh thì chuyên cho vay cắt cổ. Tuy nhiên, để được vay các khoản vay tử tế, người chủ xét đối tượng vay rất kỹ, uy tín của người đi vay phải cao thì mới đảm bảo khả năng trả nợ. Đó là tiêu chí quan trọng nhất. Còn với loại lưu manh thì ngược lại, người đi vay có uy tín càng thấp nólại càng muốn cho vay miễn sao người đó phải có gì đó để nó chiếm đoạt, ví dụ như nhà cửa, ruộng vườn hay vợ đẹp chẳng hạn.

Trên thế giới cũng vậy, trong những nước cho vay thì cũng có quốc gia tử tế và quốc gia lưu manh. Tử tế thì cho vay để giúp đất nước người ta phát triển, còn lưu manh thì cho vay để tính đường gài bẫy. Đại diện cho thế lực lưu manh trên thế giới là Tàu Cộng.

Trên thế giới hiện nay có 3 tổ chức độc lập chuyên xếp hạng mức tím nhiệm tín dụng của từng quốc gia, đó là nhóm The Big Three gồm: Standard & Poor’s (S&P), Moody’s, và Fitch. Quốc gia nào được xếp ở mức tín nhiệm cao thì càng dễ được vay thương mại. Các nước độc tài, nghèo đói, có chỉ số tham nhũng cao thì thường bị xếp mức tín nhiệm thấp nên khó tìm được khoản vay lớn với lãi suất thấp và điều kiện rằng buộc thoáng. Những quốc gia có mức tín nhiệm thấp thường không có lựa chọn, và thế là họ tìm đến anh lưu manh Tàu Cộng.

Nếu muốn trả được tiền vay thì phải biết đầu tư vào công trình hữu ích và có khả năng sinh lời. Chỉ khi làm được như vậy thì khoản vay ấy nó sẽ giúp đất nước vừa phát triển vừa thoát nợ. Những nước được xếp hạng mức tín nhiệm tín dụng cao là những nước biết cách sử dụng đồng tiền, nên cho họ vay sẽ đảm bảo dễ thu hồi vốn. Những nước bị xếp vào mức tín nhiệm thấp là những nước có tỷ lệ rút rỉa vốn vay rất cao. Hầu hết dự án họ đầu tư hoặc bị tham nhũng xà xẻo hoặc lãng phí không hiệu quả kinh tế. Công trình đường sắt Cát Linh-hà Đông là một dạng dự án như thế, nó chỉ xảy ra ở những nước có mức tín nhiệm tín dụng thấp mà thôi. Với những loại công trình như vậy tràn lan, thì làm sao những nước tử tế dám cho Việt Nam vay những khoản tiền lớn được?

Nếu nói khả năng trả nợ của một người tùy thuộc vào túi tiền người đó, thì khả năng trả nợ nước ngoài của một quốc gia nó phụ thuộc vào nguồn dự trữ ngoại tệ của quốc gia đó. Khi dự trữ ngoại tệ mà thấp hơn số nợ đáo hạn trong 1 năm thì xem như quốc gia đó có nguy cơ vỡ nợ. Hiện nay Lào đang rơi vào hoàn cảnh như vậy. Dữ trữ ngoại tệ của Lào dưới 1 tỷ USD không đủ trả nợ. Hiện nay Bộ Tài Chính lào đang đàm phán với chủ nợ lớn nhất của họ là Trung Cộng, và chắc chắn Tàu Cộng sẽ không bỏ lỡ cơ hội này ép Lào chấp nhận những yêu sách đầy toan tính của họ. Trước Lào thì Sri Lanka cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự và đã bị Tàu ép giao cảng nước sâu Hambantota cho Tàu sử dụng trong 99 năm. Trong bối cảnh Mỹ – Ấn đối đầu quân thì cảng Hambantota là một lợi thế nếu Trung Cộng sử dụng cảng này như một quân cảng.

Với chiến lược bẫy bẫy nợ, Trung Cộng đã từng bước tiến vào những quốc gia con nợ và cũng từng bước đưa bàn tay lông lá ra điều khiển các quốc gia này. Ở Biển Đông thì Tàu Cộng đã ngang ngược kiểm soát, còn ở phía Tây thì lào và Cam đang đứng trước nguy cơ dính bẫy nợ. Khi 2 quốc gia này dính bẫy, thì có thể nói ở phía Tây, Tàu Cộng phà hơi thở vào mặt hà Nội, điều đó cũng có nghĩa là sợi dây ràng buộc giữa Hà Nội và Bắc Kinh sẽ bị siết chặt hơn.

Theo báo Vietnamnet bản Tiếng Anh thì năm 2020 này, chính quyền CS cần 16 tỷ đô để trả nợ. Trong đó trả nợ nước ngoài chỉ 2,63 tỷ đô la. Như báo chí CS thông báo thì dữ trữ ngoại tệ của Ngân hàng Nhà nước đến nay đã lên đến 84 tỷ đô la, vượt rất xa khả năng thanh toán các khoản nợ. Thế nhưng có một điều khó hiểu là, nếu dự trữ ngoại tệ dồi dào thì sao lại phải bung tiền Hồ mua đô vượt quá ngưỡng quy định để rồi bị Mỹ quy xem xét dán mác “thao túng tiền tệ”? Vậy nên con số dự trữ ngoại tệ đến 84 tỷ đô đấy cũng là con số không đáng tin.

Đã nhiều năm nay, chính quyền CS Việt Nam luôn đi vay nợ mới để trả nợ cũ. Khoản tiền vay bao giờ cũng vượt khoản nợ phải trả để còn bù vào bội chi ngân sách. Cứ như vậy thì nợ công ngày một phình ra và kéo theo đó là khoản nợ phải trả hằng năm cũng tăng dần, trong đó có phần nợ nước ngoài. Nếu dự trữ ngoại tệ dồi dào thì chính phủ cũng không nhất thiết phải đi vay quá nhiều vậy?! Vậy thì đây lại thêm một bằng chứng nữa là con số 84 tỷ đo la dự trữ ngoại tệ cũng không đáng tin. Dự trữ ngoại tệ thật của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam vẫn là ẩn số. Dự trữ ngoại tệ càng thấp thì nguy cơ dính bẫy nợ của Trung Cộng càng cao.

Câu hỏi đặt ra là, nguồn vay từ Trung Cộng đã được ĐCS Việt Nam làm gì? Thực tế cho thấy, những đồng tiền vay đó phần lớn biến thành những đống sắt vụn hoặc khối bê tông vô dụng giữa lòng đô thị, hoặc những công trình gây ô nhiễm môi trường và kém hiệu quả kinh tế. Ngoài ra, một phần rất lớn trong gói vay đó chảy vào túi quan chức. Rõ ràng những khoản vay này vỗ béo quan tham, bỏ lại cho xã hội những đống rác, để lại cho đất nước nguy cơ dính bẫy Trung Cộng. Nhẫn tâm với đất nước như vậy, chỉ có CS mới làm được.

Đỗ Ngà

Tham khảo:

https://vietnamnet.vn/en/business/vietnam-s-government-to-pay-us-16-billion-in-debts-in-2020-580231.html

https://www.thesaigontimes.vn/307808/lao-can-ke-nguy-co-vo-no-cong.html

https://dantri.com.vn/the-gioi/sri-lanka-nhuong-cang-chien-luoc-cho-trung-quoc-trong-99-nam-20170730091856256.htm

https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-50135030

https://vietnamfinance.vn/chinh-phu-da-vay-tra-no-the-nao-trong-nam-2018-20180504224223797.htm

https://infonet.vietnamnet.vn/thoi-su/ke-hoach-vay-tra-no-cua-chinh-phu-nam-2017-66536.html

https://vietnambiz.vn/du-tru-ngoai-hoi-viet-nam-dat-ki-luc-84-ti-usd-tam-dem-lon-de-on-dinh-ty-gia-2020041111130925.htm