TỪ HUN SEN ĐẾN HANG CHUON NARON, VÀ NỖI NHỤC CHO VIỆT NAM

TỪ HUN SEN ĐẾN HANG CHUON NARON, VÀ NỖI NHỤC CHO VIỆT NAM

Đỗ Ngà

Đất nước Campuchia là đất nước trải qua 2 giai đoạn cộng sản. Giai đoạn đầu là Cộng Sản Kmer Đỏ, quân này cho truy giết tầng lớp trí thức và chỉ giữ lại tầng lớp dân ngu dễ trị, trong đó có 80% giáo viên bị giết. Chính vì vậy nên trí tuệ dân tộc này gần như trở về số zero tròn trĩnh. Sau thời CS Kmer thì đến CS Heng Samrin, đâu là một chế độ bù nhìn do Việt Nam dựng lên và tất nhiên bên trong nó cũng rập khuôn Việt Nam. Cộng Sản nào cũng như nhau cả, cũng thực hiện chính sách ngu dân để trị. Có điều chính quyền CS Heng Samrin thì thực hiện chính sách giáo dục ngu dân còn chính quyền CS Kmer Đỏ thì giết trí thức.

Đến năm 1993 đất nước Campuchia chuyển sang thể chế Quân Chủ lập Hiến và Hun Sen- một cựu bộ trưởng ngoại giao trong chính quyền CS Heng Samrin được ngồi vào ghế đồng thủ tướng cùng với hoàng thân Norodom Ranariddh. Năm 1998 thì Hun Sen đảo chính lật Norodom Ranariddh và độc chiếm ghế thủ tướng cho đến nay. Nói cho cùng Hun sen cũng là CS, vì vậy mà sau thời CS Heng Samrin, Hun Sen cần phải có một thời gian đủ dài để ông ta gột rửa được tư duy CS đã thấm vào người ông ta.

Và thực tế cho thấy Hun Sen chứng tỏ rằng ông ta đã thoát khỏi mớ lý thuyết giáo điều của CNCS và có cái nhìn chiến lược hơn. Trong các nước Đông Nam Á thì Singapore là quốc gia có mô hình phát triển dựa trên sự học hỏi Phương Tây trong việc tuyển chọn con người tài cho đất nước và thiết lập cơ chế minh bạch. Hun Sen đã nhìn sang Singapore và cho đến hôm nay, ông ta đã vứt bỏ toàn bộ những thứ cặn bã của CS trong người ông và hướng tới xây dựng mô hình giống Singapore.

Học Lý Quang Diệu trong công cuộc xây dựng quyền lực cho gia tộc, ông Hun Sen đã đầu tư cho con trai Hun Manet xuất ngoại và học tại Học Viện Quân Sự West Point danh tiếng của Hoa Kỳ và sau đó trở về tiếp quản dần quyền lực. Con đường ông chọn khá giống với cách mà Lý Quang Diệu đào tạo Lý Hiển Long.

Năm 2013 ông Hun Sen đã mạnh dạn bổ nhiệm Hang Chuon Naron một nhà kinh tế tốt nghiệp đại học Lyon – Pháp làm bộ trưởng bộ giáo dục. Đây có thể nói là một bổ nhiệm thành công của ông Hun Sen khi ông ta nhìn thấy tài năng thực sự của ông này.

Đứng ở góc độ kinh tế, ông Hang Chuon Naron nhìn nhận rằng, không chỉ ở Campuchia, mà ở các nước phát triển cũng vậy luôn có những người có khả năng tiếp thu nền giáo dục tiến bộ và những người không khả năng. Những người có khả năng ấy nguồn chất xám tiềm năng rất lớn cho sự phát quốc gia, sẽ lãng phí rất lớn nếu đất nước không thể khai thác nguồn chất xám này. Như vậy cải cách giáo dục là chính sách cốt lõi để cho những người có khả năng ấy có cơ hội tiếp cận với nền giáo dục tiên tiến.

Khi tiếp quản nền giáo dục Campuchia, ông Hang Chuon Naron đã nhìn ra ngay cái tỷ lệ 80% đậu tốt nhiệp trung học là ảo. Vì ông ta thừa biết nền giáo dục của Campuchia trải qua 2 đời CS cai thị thì nội lực bên trong không còn gì cả. Và bước sang thời Quân Chủ lập Hiến thì đất nước này vẫn chưa có lần cải cách giáo dục triệt để nào để thay đổi. Vậy nên ông ta muốn lột bỏ cái tỷ lệ dối trá 80% ấy để xem chất lượng thực tế của nền giáo dục Campuchia là như thế nào?

Để lột được tỷ lệ 80% dối trá đó, việc đầu tiên là ông tăng lương giáo viên lên gấp đôi để giáo viên sống được vì lương, tiếp theo ra luật phạt nặng những giáo viên nào dính tiêu cực để cho họ biết sợ mà chùn bước, và cuối cùng ông áp dụng cơ chế minh bạch để đảm bảo rằng, ai đã làm dối thì không thể che đậy. Kết quả là tỷ lệ đậu tốt nghiệp từ 80% rớt xuống còn 26% vào năm sau. Đấy là một cuộc cải cách chấn động xã hội. Tuy nhiên với tỷ lệ đậu tốt nghiệp 26% là tỷ lệ thật, dựa vào đó ông ta và bộ máy giáo dục mới có định lượng mà ra chính sách.

Với chính sách hợp lý thì từ năm 2014 thì tỷ lệ đậu tốt nghiệp tăng dần qua hàng năm và hiện nay đã đạt 64% năm 2017, và 64% này là thỉ lệ thật. Khi tỷ lệ đậu tốt nghiệp tăng lên đến 80% thì xem như Hang Chuon Naron đã thay 80% đậu tốt nghiệp giả tạo thành 80% đậu tốt nghiệp thật, và đây là nền tảng để thay máu nguồn chất xám cho đất nước Campuchia trong tương lai. Song song đó, tỷ lệ học sinh bỏ học giữa các lớp 10 đến 12 giảm từ 23,8% năm 2015 xuống còn 19,4% năm 2016. Tất nhiên, với chính sách tăng gấp đôi lương và nhiều chương trình cải cách thì ngân sách giáo dục đã tăng lên từ dưới 10% chi tiêu quốc gia vào năm 2013 lên 18,3% vào năm 2016.

Cũng với con mắt của một chuyên gia kinh tế, ông Hang Chuon Naron cho rằng, muốn rút ngắn khoảng cách với thế giới nhanh nhất là đầu tư vào công nghệ. Điều này phù hợp với xu hương thế giới và việc Tàu Cộng phát triển công nghệ vượt Tây Âu và tiệm cận với Mỹ là minh chứng. Hiện nay ông cho thiết lập chương trình thúc đẩy vai trò của công nghệ trong trường học bằng cách xây dựng các phòng thí nghiệm CNTT-TT được trang bị tốt và khuyến khích học sinh học tập do các nhân viên đào tạo về phương pháp giảng dạy sáng tạo. Sắp tới ông ta cho triển khai ở 200 trường học tại tất cả 25 tỉnh thành và ông ta dự tính mất khoảng 10 đến 15 năm sẽ thu hẹp được khoảng cách giữa thành thị và nông thôn.

Hun Sen là một kẻ tham quyền, tuy nhiên ông ta không mù quáng và ích kỷ đến mức hy sinh quyền lợi quốc gia để bảo vệ quyền lực cho gia tộc như ĐCS Việt Nam đang làm mà ông ta chọn cách cách khác, ông ta nâng cao năng lực lãnh đạo cho con cái để làm sao chúng theo kịp với mặt bằng thế giới. Về vấn đề quốc gia đại sự, ông ta không chọn người bất tài như người kiểu chọn Phùng Xuân Nhạ của nhóm lợi ích ở Việt Nam, mà ông ta mạnh dạn chọn người có năng lực vào ghế bộ trưởng và giao quyền để họ kiến thiết quốc gia. Chỉ một mình Hun Sen cũng đủ bỏ rất xa bộ Chính Trị ĐCS Việt Nam về tầm nhìn chiến lược và khả năng quản trị đất nước.

Như chúng ta thấy, bệnh dối trá ở Campuchia đã được Hang Chuon Naron triệt tận gốc trong vòng 4 năm thì tại Việt Nam được CS nuôi dưỡng và phát triển nó đã đến mức bất trị. Ngày xưa nạn bằng cấp giả, học hành giả tràn lan nhưng chưa ai dám công khai dùng bộ máy công an bảo vệ cái giả đó, thế nhưng hiện nay thì chuyện đó đã xảy ra ở đất nước này. Vụ ông Bí thư Đăk Lăk Bùi Văn Cường bắt giam ông Phạm Đình Quý và ông Hoàng Minh Tuấn là ví dụ. Điều đáng nói là chính quyền CS cũng đang dùng báo chí để dung túng cho điều đó. Đây là cái thua rõ ràng của Việt Nam trước người anh em Campuchia.

Hậu CS, thì sẽ mất một thời gian để quốc gia hiệu chỉnh chính sách tạo đà theo những nước phương Tây. Và hiện nay Hun Sen đã tạo đà cho đất nước campuchia bằng cách đào tạo con cái có thực học và chọn người tài vào bộ máy. Hậu Hun Sen thì Việt Nam chỉ có thể ngửi khói Campuchia mà thôi.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://tuoitre.vn/bo-truong-thuc-tam-giao-duc-campuchia…?

https://southeastasiaglobe.com/hang-chuon-naron/

https://tuoitre.vn/giang-vien-truong-dai-hoc-ton-duc…?

https://www.nguoi-viet.com/…/them-mot-nguoi-bi-bat-vi…/

Image may contain: 2 people

CON ĐƯỜNG NHỎ

CON ĐƯỜNG NHỎ

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

Hầu hết trong chúng ta, ai cũng đã từng nghe nói về Thánh Têrêxa Hài Đồng, nhà thần nghiệm người Pháp qua đời năm 1897 ở tuổi 24 và có lẽ đây là vị thánh nổi tiếng nhất trong hai thế kỷ qua.  Thánh Têrêxa nổi tiếng vì nhiều chuyện, nhất là về con đường tâm linh được gọi là “con đường nhỏ” của ngài.  “Con đường nhỏ” là gì?

Suy nghĩ chung thường nhìn Thánh Têrêxa và “con đường nhỏ” của ngài là lòng mộ đạo đơn sơ không phải là công lý so với chiều sâu con người hay tâm linh của ngài.  Thường thường “con đường nhỏ” được đơn giản hiểu là, vì danh Chúa Giêsu, chúng ta làm những việc bác ái nhỏ bé, ẩn giấu, khiêm nhường cho người khác mà không mong đợi được đáp trả lại.  Trong cách giải thích phổ biến này, chúng ta đã gọt rửa, tẩy sạch các vết nhơ và tươi cười với những người khó chịu để làm vui lòng Chúa.  Chắc chắn ở một vài khía cạnh, điều này là đúng; nhưng “con đường nhỏ” của Thánh Têrêxa cần được hiểu sâu rộng hơn.

Đúng, “con đường nhỏ” khuyên chúng ta nên làm những việc nhỏ, dễ thương với nhau nhân danh Chúa Giêsu, nhưng con đường này có những chiều kích sâu đậm hơn.  “Con đường nhỏ” của Thánh Têrêxa dẫn đến sự thánh thiện dựa trên ba chuyện: nhỏ bé, ẩn danh và có động lực riêng.

Nhỏ bé: Đối với Thánh Têrêxa, “nhỏ bé” trước hết không phải là nhỏ bé trong các hành động chúng ta làm, rửa chén, gọt khoai hay tươi cười với người khó chịu.  Nhỏ bé trước hết là nói đến tình trạng thấp hèn của chính mình, tình trạng khó nghèo tận cùng của mình trước mặt Chúa.  Đứng trước Thiên Chúa, chúng ta nhỏ bé.  Chấp nhận mình nhỏ bé, hành động trong tinh thần nhỏ bé là khiêm nhường.  Chúng ta đến với người khác, đến với Chúa trên “con đường nhỏ” khi chúng ta làm các việc bác ái nhỏ cho người khác, chứ không bằng sức mạnh và đức tính mà chúng ta cảm nhận lúc đó, nhưng đúng hơn là qua cảm nhận mình khó nghèo, mình bất lực, mình trống rỗng để ân sủng Chúa làm việc qua chúng ta, để những gì chúng ta đang làm sẽ lôi kéo người khác đến với Chúa chứ không phải đến với mình.

Hơn nữa sự thấp bé của chúng ta làm cho chúng ta nghĩ, đa số chúng ta, chúng ta không làm chuyện gì lớn để thay đổi lịch sử nhân loại.  Nhưng chúng ta có thể thay đổi thế giới qua các việc thấp bé của mình, chúng ta gieo đây đó hạt mầm ẩn giấu, như một loại kháng sinh tiềm ẩn cho sức khỏe tâm hồn, phân chia nguyên tử tình yêu trong chính con người mình.  Và như thế, “con đường nhỏ” là làm những chuyện khiêm tốn, ẩn giấu.

Ẩn danh: “Con đường nhỏ” của Thánh Têrêxa là con đường ẩn giấu, để những gì Cha thấy trong ẩn giấu sẽ được đền đáp trong ẩn giấu.  Và những gì ẩn giấu không phải là việc làm bác ái của chúng ta, nhưng là chính chúng ta, những người đang làm việc này.  Trong “con đường nhỏ”, các hành động bác ái nhỏ của chúng ta đa phần không được chú ý, dường như không có một tác động nào thực sự trên lịch sử nhân loại và nó cũng không mang lại cho chúng ta một lòng biết ơn nào.  Nó vẫn ẩn giấu, không ai biết nhưng bên trong Nhiệm Thể Chúa Kitô, những gì ẩn giấu, không vụ lợi, không ai biết, những gì bị xóa mờ, những gì không đáng kể, không quan trọng chính là chiếc xe quan trọng nhất của tất cả để ân sủng ở một mức độ sâu đậm nhất.  Giống như Chúa Giêsu, Chúa không cứu chúng ta bằng các phép lạ giật gân và các hành động đáng kể, nhưng Ngài cứu chúng ta qua sự vâng phục không điều kiện với Chúa Cha và qua sự tử đạo thầm lặng, các việc làm của chúng ta cũng vẫn là những việc làm không ai biết, để cái chết và tinh thần chúng ta để lại mới làm cho chúng ta thực sự nên ơn ích.

Động lực riêng: Cuối cùng, “con đường nhỏ” dựa trên một động lực đặc biệt.  Chúng ta được mời gọi để hành động khởi đi từ sự thấp bé và ẩn danh của mình, làm các hành động yêu thương nhỏ, phục vụ người khác vì một lý do đặc biệt, theo nghĩa bóng, đó là lau gương mặt đang đau khổ của Chúa Kitô.  Bằng cách nào?

Thánh Têrêxa Lisiơ là người cực kỳ được ân phúc và có biệt tài.  Dù từ đầu đời, ngài đã trải qua nhiều đau khổ, nhưng như ngài công nhận và theo chứng từ của nhiều người, Thánh Têrêxa được yêu thương một cách thuần khiết, sâu đậm và tuyệt vời đến nỗi làm cho nhiều người phải ao ước.  Ngài cũng là em bé rất dễ thương, được bao quanh bởi yêu thương và an toàn của một đại gia đình mà mỗi nụ cười, mỗi giọt nước mắt đều được chú ý, đều được yêu mến (và thường được chụp hình).  Nhưng khi ngài lớn lên, ngài nhanh chóng nhận ra, những gì có thật trong đời sống của mình không phải ai cũng có.  Nụ cười và nước mắt của họ không ai chú ý và cũng không được ai yêu mến.  Như thế “con đường nhỏ” của ngài xây dựng trên một động lực đặc biệt.  Và đây là lời của Thánh Têrêxa:

“Một ngày chúa nhật nọ, khi nhìn hình Chúa Giêsu trên thập giá, hình ảnh máu chảy ra từ bàn tay cực thánh của Ngài đã làm cho tôi xúc động mãnh liệt.  Tôi cảm thấy đau đớn tột cùng khi nghĩ, giọt máu này rơi xuống đặt mà không ai vội đến thấm.  Tôi quyết tâm giữ tinh thần mình luôn ở dưới chân thập giá và nhận sương rơi của Ngài… Ôi, tôi không muốn giọt máu này bị mất.  Tôi sẽ dành cả đời để lau thấm nó vì lợi ích cho các linh hồn.  Sống cho tình yêu, đó là lau khô khuôn mặt của bạn.”

Sống “con đường nhỏ” là để ý và yêu mến các giọt nước mắt không ai chú ý rơi từ khuôn mặt của những người đau khổ.

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

Teresa HDGS.jpg

From: Langthangchieutim

Hộ Khẩu & Căn Cước

Hộ Khẩu & Căn Cước

Tưởng Năng Tiến

Trước tiên phải xem việc gắn chip lên thẻ CCCD có đúng luật, có được quy định trong luật hay Hiến pháp… Hơn nữa, văn hóa nhận thức của người dân khi gắn chip sẽ phản ứng như thế nào, họ có đồng ý hay không, phải hỏi ý kiến người dân trước khi làm việc này. Trong Hiến pháp có nêu về quyền cá nhân, quyền riêng tư được bảo vệ. Không ai được xâm phạm những bí mật cá nhân, trừ khi người đó là nghi can hoặc kẻ phạm tội.

PGS-TS Nguyễn Ái Việt (nguyên Viện Trưởng Viện Công Nghệ Thông Tin Đại Học Quốc Gia Hà Nội)

G.S Hidematsu Hiyoshi liệt kê những “thủ đoạn” mà Mao Trạch Đông dùng để khống chế Trung Hoa Lục Địa: hộ khẩu, tem phiếu, lí lịch … Theo ông:

“Chế độ hộ khẩu kiểu Trung Quốc phân tách thành thị và nông thôn. Nông dân suốt đời bị cầm cố ở nông thôn, các hộ dân quê không có cách nào để dời lên thành phố. Không có hộ khẩu thành phố thì không có chỗ làm, không có hộ khẩu thành phố thì không có phân phối lương thực, không có hộ khẩu thành phố không những không làm được bất cứ việc gì mà chính ra là không thể sinh tồn.

Dân thành phố cũng bị cầm cố tại chính nơi cư trú của mình. Việc chuyển chỗ ở giữa các thành phố cũng vì chế độ hộ khẩu mà chịu sự khống chế hoàn toàn…” [“Cách Mạng Văn Hóa” Rốt Cuộc Là Tội Của Ai : Thảo Luận Với Mao Vu Thức Tiên Sinh. (“文革”究竟誰之罪:與茅于軾先生商榷”) bản dịch của Lê Thời Tân tạp chí thế Giới Mới, số 14-2013 (1031) ngày 22-4-2013].

Hoá ra cái sổ hộ khẩu có nguồn gốc ở tuốt bên Tầu lận. Chính bác Hồ là người đã mang nó về nước ta và “cấp phát” đồng đều cho tất cả mọi nhà. Công ơn của Người, tiếc thay, đã không được toàn dân thừa nhận mà còn bị lắm kẻ lên tiếng bỉ bôi hay chê trách:

– Lại Nguyên Ân: “Hóa ra chúng ta tuy công dân VN nhưng bị cai quản bởi quy chế của Mao từ 1950 đến nay chưa bỏ!”

– Nguyễn Thông: “Cuốn sổ hộ khẩu bé bằng 2 bàn tay … thực chất là cái cùm cái gông cái xích cái vòng kim cô… cùm trói, đè nặng lên số phận công dân nước này.”

– Ku Búa: “Hộ khẩu, một thứ khôi hài vô lý & ngu ngốc”

– Vĩ Thanh: “Việc quản lý dân cư bằng sổ hộ khẩu như hiện nay cũng đang gây tốn kém, lãng phí cho ngân sách nhà nước hàng ngàn tỷ đồng/ năm, đồng thời gây ra nhiều khó khăn, rườm rà cho công dân khi đi làm các thủ tục hành chính.”

– Nguyễn Thị Kim Ngân: “Trong khi các nước trên thế giới đã bỏ sổ hộ khẩu mà ta vẫn giữ đến nay là quá lâu. Cái nào tiến bộ hơn, văn minh hơn, hiện đại hơn thì ủng hộ. Thủ tục định ra mà lạc hậu rồi thì phải bỏ, phải cải cách, tại sao cứ bám những cái cũ?”

Ơ hay, mấy người ăn nói thế hồ đồ đến thế mà nghe được à? Thế không có sổ hộ khẩu thì quản lý dân chúng cách nào? Khai tạm vắng, tạm trú làm sao? Đi đứng linh tinh, ăn ở lung tung (cứ y như ở những xã hội tư bản thốit nát) có mà loạn à?

May mà bà CTQH vừa mới lỡ lời thì ông Phó Chủ Tịch Quốc Hội Uông Chu Lưu đã vội vàng lên tiếng, và cải chính kịp thời: “Việc bỏ hộ khẩu giấy không phải là bỏ quản lý dân cư, mà chỉ thay thế bằng phương thức quản lý mã số định danh cá nhân và cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư, cư trú.”

Oh! Thì ra thế. Nhờ vào kỹ thuật tân tiến của Thời Đại Công Nghiệp 4.0 nên chính phủ thay đổi cách quản lý cho hiệu quả hơn mà không cần đến sổ sách giấy tờ lôi thôi như trước nữa, chứ nhà nước công an (trị) ở ta thì có bao giờ mà “lơ là” trong việc kiểm soát nhân dân. 

Vậy mà không ít qúi anh qúi chị đã hí hửng mừng thầm! Hồi giữa thế kỷ trước cũng thế. Cũng nhiều ông, nhiều bà đã từng mừng hụt vì tưởng … cách mạng thành công thì mọi người sẽ được Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc. Tưởng thế là tưởng bở và tưởng năng thối – theo như nhận xét của một vị cựu chiến binh:

“Không có tự do dân chủ thì thân phận dân tộc ta chẳng khác lũ chim cảnh được chuyển từ cái lồng sắt đen sì của chế độ thuộc địa sang cái lồng sơn son thiếp vàng lòe loẹt của chủ nghĩa xã hội. Ngạn ngữ có câu ‘cái lồng đẹp không nuôi sống được con chim!’ Chẳng lẽ cả dân tộc đi xuyên suốt một chặng đường máu lửa để chỉ đổi được từ cái lồng này sang một cái lồng khác hay sao?” (Vũ Cao Quận. “Một Nền Dân Chủ Nhọc Nhằn.” Gi Li Trưc Khi V Cõi. Tiếng Quê Hương: Hoa Kỳ 2006, 125).

Được thế thì đã phúc!

Đẹp chưa chắc đã tốt. So với “cái lồng sơn son thiếp vàng lòe loẹt của chủ nghĩa xã hội” thì “cái lồng sắt đen xì của chế độ thuộc địa” rộng rãi và thoải mái hơn nhiều.  “Phương thức quản lý mã số định danh cá nhân và cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư và cư trú” cũng thế. Xem thì có vẻ giản tiện và văn minh hơn thật nhưng e người dân không chắc sẽ được “dễ thở” hơn tí nào đâu.

Cũng liên quan đến vấn đề “quản lý”, báo Nhân Dân (số ra ngày 22 tháng 8 năm 2020) vừa hân hoan thông báo: “Bộ Công An sẵn sàng cấp căn cước công dân gắn chíp điện tử.” Chỉ mới “sẵn sàng” thôi, chứ chưa cấp thật mà khối người đã rẫy nẩy đỉa phải vôi:

  • Ngọc Minh Châu: Găn chíp điện tử vào thẻ căn cước là vi phạm tự do nhân quyền của công dân. Tôi phản đối!
  • Nguyễn Vũ Bình: “Không chỉ có chip gắn trên thẻ định danh công dân, mà chắc chắn còn có sự phân loại người dân thông qua mã số định danh để quản lý theo cách của nhà cầm quyền mong muốn, và chỉ có một bộ phận quản lý nào đó biết được cách thức phân loại này.”
  • Thùy Trang: “Gì kinh khủng khiếp vậy.”
  •   Nguyễn Gia: “Tôi kịch liệt phản đối cái kiểu quản lý người dân như vậy.”
  • Minh Phung : “Động vât hoang dã cũng gắn chip để theo dõi?”
  • Tám Dương Minh: “Hãy phản đối. Nhân dân VN quyết không làm bầy cừu cho bọn chúng chăn dắt mãi nữa. Đã 3/4 thế kỷ đầy ắp oan khiên của thân phận bọt bèo, vậy là đủ quá rồi.”

Cùng lúc, cũng có đôi ba ý kiến rất lạc quan:

  • Phạm Hoa Nắng : “Chíp điện tử cũng như khóa số mã vạch thẻ ngân hàng tức là đưa vào ổ cứng mới kích hoạt còn bản thân thiết bị này không có pin năng lượng không phát tín hiệu không phản hồi tín hiệu khi không có thiết bị mở khóa dạng thẻ nhớ chứ không phải hộp đen trên máy bay tầu thủy ô tô yên tâm đi tôi thấy rất bình thường.”
  • Chi Trần: “Hình như một số bạn bè của tôi đang lo lắng thái quá về cái vụ thẻ CCCCD có gắn chip điện tử và mặc nhiên gắn cho nó cái đó là để theo dõi, định vị người mang cái thẻ CC đó…Hehe.. Chẳng bênh ai, nhưng có nói gì thì phải có dẫn chứng khoa học. Có lẽ cái thẻ tích hợp chip nó sẽ tích hợp một số thông tin khác mà khi đút vào đầu đọc thẻ nó mới nhận ra được. Đơn giản vậy thôi. Đừng lo lắng quá!”

Nghe thì cũng “đơn giản” thật nhưng một xứ sở theo chính sách công an trị, nơi mà kẻ nắm quyền chúi mũi vào khắp mọi nơi (tu viện, chùa chiền, thánh thất, giáo đường, giường chiếu, thùng rác, bao cao su đã qua xử dụng) thì người dân luôn cảm thấy nghi ngại và bất an là chuyện tất nhiên. Hơn hai phần ba thế kỷ qua, chế độ toàn trị và bạo ngược hiện hành ở Việt Nam chưa hề mang lại an bình hay phúc lợi cho bất cứ ai (ngoài đám lãnh đạo) nên cứ “yên tâm đi” và “đừng lo lắng quá” e không phải là thái độ tương thích để có thể sống còn ở cái đất nước khốn nạn này.

Tưởng Năng Tiến

‘Gà nhà bôi mặt…’

‘Gà nhà bôi mặt…’

Huy Phương

Trong thời gian ở tù tập trung trong chế độ Cộng sản, tôi ít khi cảm thấy sợ hãi vì thái độ hà khắc, dò xét của của bọn cán bộ nhà tù, mà luôn cảm thấy bất an bởi những sự theo dõi, nhòm ngó của những người bạn tù, nghĩa là những người cùng hoàn cảnh, phe phái sau khi thất trận, phải cùng nhau bị đầy ải vào đây.

Biểu ngữ “chống sự thù ghét” trong một cuộc biểu tình ở Hoa Kỳ. (Hình minh họa: Getty Images)

Tôi không sợ thằng lính Cộng Sản mặt non choẹt, vác cây AK từ Bắc vào đây, tập trung, giam giữ, canh chừng những người tù miền Nam. Chúng ít hiểu được chúng tôi, vì hoàn cảnh, tuổi tác, địa vị, học vấn và kiến thức. Chúng u ơ như một lũ Mán rừng, ngu dốt, chỉ biết nói và làm theo chỉ thị của cấp trên.

Trái lại, thằng bạn tù nằm bên cạnh tôi mỗi đêm, lại là người đồng cảnh ngộ, tâm trạng, kiến thức tương đối bằng nhau, có khi cùng một đơn vị, biết  hoàn cảnh, tâm tư của nhau, nên làm sao mà giấu nhau, một cái trở mình, một tiếng thở dài lúc nửa đêm, thương nhớ vợ con, quạnh quẽ cảnh cá chậu chim lồng mà không ngủ được. Đó là chưa nói đến những lúc sơ hở vô tình, đem gan ruột mình mà bộc bạch với người đồng cảnh ngộ! Trong hoàn cảnh nay, còn ai gần gũi hơn là một người bạn tù, nằm chung manh chiếu, ăn một khẩu phần như nhau.

Dưới chế độ “cải tạo” bọn quản giáo luôn luôn khuyến khích người tù dò xét, theo dõi nhau và báo cáo lên cán bộ những biểu hiện bất thường. Nếu không có âm mưu phá hoại tài sản, trốn trại… thì cũng báo cáo về phần tư tưởng, phát biểu “linh tinh,” nói xấu “cách mạng,” chây lười lao động, “không an tâm, tin tưởng vào chính sách khoan hồng của đảng và chính phủ!”

Bọn cai tù luôn luôn tìm cách tuyển mộ cảm tình viên để làm vây cánh, mở rộng mạng lưới chỉ điểm và tố cáo lẫn nhau.

Một vị Tuyên Úy Phật giáo xuất thân là nông dân được cán bộ trại gọi lên, xác định giai cấp và yêu cầu cộng tác. Một người tù có bà chị là Bộ Trưởng Bộ Trung Học trong chính phủ “lâm thời” miền Nam được móc nối làm thành viên của “gia đình cách mạng.”

Cũng có thành viên vì sợ hãi muốn tâng công cho được yên thân, cũng có người nhẹ dạ mong có chút đặc quyền, đặc lợi như một phiếu quà, thăm nuôi được dễ dãi, cũng có kẻ ngây thơ mong được chính phủ ghi công là người tù “học tập, lao động, tư tưởng tốt” để được sớm về sum họp với gia đình.

Ngoài những chuyện báo cáo, chỉ điểm nhau trong vòng bí mật, trại tù bày ra chuyện phê và tự phê mỗi tối để người tù có cơ hội dẫm đạp, đấu tố, vạch tội nhau ra công khai. Những người tù đói cơm, kiệt lực, giữa mùa Ðông Hoàng Liên Sơn, ngồi sát vào nhau trên cái giường tre, trang bị bằng những thứ áo quần kỳ dị, như áo trấn thủ, treillis vá đụp vá chằng, những tấm áo may bằng bao gai đựng gạo, dưới ánh đèn dầu leo lét trông như những hồn ma. Nhưng hồn ma đang tìm cách chì chiết, tìm tội lỗi của nhau, một cách không nương tay, để đưa ra công khai trước tập thể.

Tội nặng nhất là “lao động” không đủ chỉ tiêu, lười biếng hay làm chậm, không phấn khởi, an tâm tin tưởng vào đường lối “cách mạng.” Phần bình quân khẩu phần được ấn định, loại chây lười chỉ được ăn 13 cân, loại tiên tiến là 17 cân. Có mục kích cảnh phê và tự phê mỗi tối trong tại tù mới thấy tất cả cái nanh vuốt của những con người, mà lại là những người đồng cảnh ngộ dùng để đấu tố lẫn nhau.

Chúng hăng hái, nhiệt tình trưng ra những khuyết điểm của những người bạn tù, cùng cảnh “cá chậu chim lồng” với mình, để triệt hạ bạn bè, chứng tỏ mình là người tích cực học tập, đi theo đường lối của“cách mạng!”

Bất lực trước kẻ thù, người tù đổ tất cả uất hận, bực dọc lên đầu bạn bè, chiến hữu.

Ở trong trại tù, tôi đã nhiều lần mục kích cảnh bêu rếu, làm nhục nhau giữa những người tù mà đáng lý ra chúng ta có thể tha thứ hay bỏ qua được.

Một người bạn tù, buổi sáng trực phiên, đi nhận phần khoai lang ăn sáng tại nhà bếp. Không cưỡng nỗi cái đói, cái thèm, người bạn tù nhón lấy một củ khoại trong rổ cho vào túi, nhưng bị người khác trông thấy, tố cáo ra giữa đội, lúc đó đang chuẩn bị nhận phần khoai ít ỏi của mình để chuẩn bị đi làm… Thế là cơn bão nổi lên. Đội trưởng bắt nạn nhân đứng trước đội, để mỗi người lên án, nhiếc móc, xỉ vả hết lời.

Hoàn cảnh của người phạm lỗi trong hoàn cảnh này thật đáng thương, chịu cảnh xấu hổ, ngượng ngùng mà không biết phản ứng ra sao? Chúng ta thử nghĩ chỉ vì một củ khoai, mà người bạn này phải xấu hổ, đi đến chỗ tự vẫn thì sao?

Hèn hạ trước kẻ thù, nhưng hống hách với  bạn tù, đó là những điều chúng ta đã mục kích trong trại tù nhiều lần, với những tên “chức sắc” được chỉ định làm thi đua, đội trưởng hay đội phó kế hoạch. Tôi đã từng chứng kiến một đội trưởng lên gối, đá vào ngực một bạn tù chỉ gì người này mang một sọt khoai vào kho không đầy. Đội trưởng kết án anh chây lười. Một đội trưởng khác đánh đập túi bụi một bạn tù của mình vì nạn nhân khi cuốc đất đã cuốc dối, lát này lấp lên lát kia. Tất cả sự hung hãn, hành hạ các bạn tù này đã diễn ra trước con mắt thản nhiên của bọn cai tù đang đứng ở gần đó, không ai can thiệp và cũng không ai nói một lời.

Ông bà mình ngày xưa đã than “khôn ngoan đối đáp người ngoài, gà cùng một mẹ sao hoài đá nhau,” nhưng bản chất của con người Việt Nam thì không bao giờ thay đổi. Chúng ta đều là nạn nhân của chế độ Cộng Sản, phải bức bách bỏ nước ra đi, nhưng ra hải ngoại, chống Cộng Sản thì ít thấy mà chống nhau thì thấy xẩy ra hàng ngày.

Trên Internet, mỗi ngày, chúng ta thấy vô số những bài viết chửi bới nhau. Những danh từ thối tha bẩn thỉu nhất được đem ra để ném vào mặt nhau không hề thương tiếc. Những sinh thực khí được mô tả lạnh lùng để nói về cái mặt của thằng cha này hay con mẹ nọ, làm như đó là những kẻ thù “không đội trời chung!”

Người ném đá không hề thấy ngượng ngùng hay xấu hổ, phải chi đối với kẻ thù cho cam, đằng này lại là những nhân vật thuộc phe ta, chung một chiến tuyến, cùng hoàn cảnh.

Chúng ta đã từng nhao nhao lên vì một bài viết “không vừa ý,” không khác gì một bài viết của chúng ta vừa xuất hiện, thì bọn “dư luận viên” trong nước, thay vì có một bài phản bác, phân tích cái sai, cái dở, để tranh luận, thì chúng đã bâu lại cấu xé, chửi bới không tiếc lời. Người Tàu xưa có một danh từ để chỉ bọn này là “mạ tử,” tức là những tên chửi mướn! Quả là đánh nhau, dễ hơn đánh với địch. Có người mới đưa ta nhận định về một nhân vật chính trị nào đó, lập tức có những người khác bất bình, lôi cả dòng họ năm đời của người viết mà chửi bới, chỉ về thái độ khen, chê không vừa ý họ.

Càng ngày chúng ta càng thấy cảnh truy lùng, sát phạt lẫn nay giữa những người cùng chiến tuyến, mà không để ý đến thủ đoạn xảo quyệt, tinh vi, có phương tiện trong tay, có trăm phương nghìn kế đang gây chia rẽ trầm trọng trong cộng đồng tị nạn của chúng ta.

Cộng Sản chủ trương “bất chiến tự nhiên thành,” “tọa sơn quan hổ đấu,” thọc mũi dao vào những chỗ yếu của chúng ta, để cho “phe địch” tự xâu xé, hủy diệt nhau mà không hề tốn công, mất sức. Chúng ta có đủ mánh khóe, khôn ngoan, thông minh để tìm cách diệt nhau, nhưng chưa đủ đảm lược để đối đầu với kẻ thù. [kn]

Á CÓ BÁC HỒ ĐỜI EM… BỊ ĐÓI TO

 

Á CÓ BÁC HỒ ĐỜI EM… BỊ ĐÓI TO

Đỗ Ngà

Mỗi người dân nghèo Việt Nam chỉ cần 50 ngàn/ngày là họ đủ sống. Tính ra mỗi năm người nghèo chỉ sử dụng 18,25 triệu/năm cho tiền ăn. Với số tiền 11 tỷ dựng 11 chữ “Đời Đời Nhớ Ơn Chủ Tịch Hồ Chí Minh” thì tính ra mỗi chữ tốn 1 tỷ đồng. Chỉ với 11 chữ này, chính quyền tỉnh Hòa Bình đã đốt mất 603 năm tiền ăn của người nghèo thành tro bụi.

Cũng tương tự như vậy, tượng đài cha con Nguyễn Sinh Sắc – Hồ Chí Minh ở Quy Nhơn tiêu tốn hết 118 tỷ, tương đương 6.466 năm (sáu ngàn bốn trăm sáu mươi sáu năm) tiền ăn của người dân nghèo xứ Việt. Còn nếu nói tượng đài Hồ Chí Minh trị giá 1.400 tỷ mà Sơn La dự tính xây vào năm 2015 thì nó tương đương với 76.712 năm (bảy mươi sáu ngàn bảy trăm mười hai năm) tiền ăn dành cho người nghèo. Mà hiện nay trên toàn quốc có hàng trăm tượng ông Hồ Chí Minh mà tượng nào cũng ngốn số tiền bằng hàng ngàn năm thậm chí hàng vạn năm tiền ăn của dân nghèo như vậy.

Tiền mà chính quyền này bỏ ra để lo cho lăng Ba Đình là từ 200 đến 300 tỷ mỗi năm. Tính ra mỗi năm cái xác chết này đã ngốn khoảng 1.600 năm (một ngàn sáu trăm năm) tiền ăn của người dân nghèo trên khắp đất nước này.

Như vậy qua đây chúng ta thấy gì? Một khẩu hiệu liên quan đến ông Hồ thì hàng trăm năm tiền ăn của dân nghèo đem đổ sông đổ biển. Một tượng đài cho ông Hồ thì người ta đem hàng ngàn thậm chí hàng vạn năm tiền ăn cho dân nghèo đổ đi. Để chăm sóc xác chết cho ông Hồ mỗi năm thì cũng hàng ngàn năm tiền ăn của dân nghèo bị đem vứt đi. Mà trên đất nước này số tượng đài và số khẩu hiệu về ông Hồ là không sao đếm xuể. Ông Hồ Chí Minh đã chết 51 năm rồi thế mà hằng năm ông ta còn cướp lấy hàng vạn năm tiền ăn của dân nghèo.

Ở Việt Nam, rải rác đây đó còn vô số những trẻ em nghèo hằng ngày phải đu cáp vượt suối, phải chui bọc ni lông vượt thác vv… Nói chung chúng đang đánh đổi sinh mạng để kiếm con chữ và “tiết kiệm” tiền cho đảng hưởng. Rồi đến trường, các em ấy sẽ học trong những ngôi trường dột nát, tồi tàn, thiếu sách vở, thiếu giáo viên, thế nhưng chúng cũng không biết tại sao chúng phải thiếu thốn đến thế?! Rồi bên trong những ngôi trường ấy, các em được đảng dạy phải hát rằng “Á có Bác Hồ đời em được ấm no” và tất nhiên chúng tin như thế.

Thông thường khi đủ khả năng đọc chữ thì những đứa trẻ em vùng cao ấy phải nghỉ học để kiếm miếng ăn vì nhà quá nghèo. Tại những nơi ấy chỉ cần có 50 ngàn đồng mỗi ngày là đủ cho một người sống, kể cả người lớn. Trong số những đứa nghỉ học kiếm cơm ấy thì có đứa kiếm được 50 ngàn/ngày nhưng cũng rất nhiều đứa không kiếm nổi và phải sống nhờ rau rừng cá suối. Cuộc đời cơ cực cứ bám theo chúng, nó truyền từ ông bà, đến cha mẹ, rồi giờ đến chúng mà chẳng thấy “ấm no” đâu cả. Thế mà chúng đâu biết rằng cái xác chết của người mà đảng bảo là “mang lại ấm no” cho chúng ấy hàng năm vẫn đang cướp đi hàng triệu chén cơm của chúng?! Và với con chữ như thế, chúng vĩnh viễn sẽ sống trong kiếp nghèo mà không hề biết tại sao!

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

http://www.chinhphu.vn/…/noidungsolieungansachnhanuoc…

https://thuvienphapluat.vn/…/Nghi-quyet-73-2018-QH14…?

https://www.24h.com.vn/…/son-la-xay-dung-tuong-dai-1400…

https://vietnamfinance.vn/chan-dung-don-vi-trung-thau-lap…

 
Image may contain: 2 people, outdoor

CON SỐ THẤT BẠI

CON SỐ THẤT BẠI

Ông Nguyễn Đức Chung có thể đau một chút chứ chẳng nên buồn, khi ông bị bãi nhiệm bằng con số nhất trí tuyệt đối. Nhưng nếu ông bật cười thì cũng dễ hiểu và không hề có gì là kịch. Ông tham gia vào canh bạc mà mọi thứ luật ngầm đều đã biết từ đầu, được chính ông chấp nhận và cổ súy. Người ta cũng nhất trí bầu ông với số phiếu tuyệt đối đấy thôi. Và chính ông cũng lấy con số đó để hãnh diện với thiên hạ về tài năng và phẩm hạnh! Hồi đó, đang đà thắng lợi toàn diện, nếu ông gây sức ép để có thêm vài cuộc bầu nữa, ví dụ bầu ông là ứng cử viên giải Nobel vì Hòa Bình, bầu ông là vị tướng công an tài giỏi nhất, bầu ông là thị trưởng sẽ đi vào lịch sử vàng son, bầu ông thêm một lần anh hùng, thì cũng sẽ 100% cúi rạp nhất trí.

May cho ông là hôm qua không có thêm cuộc trưng cầu ý kiến có nên tùng xẻo ông, bởi nếu có thì ý kiến “rất nên” sẽ là con số 100 %, không chệch đi đâu tẹo nào. Cách nay một số năm, ông tốt toàn diện, tuyệt đối. Còn hôm qua, vẫn những người ngày ngày nâng ông lên mây xanh, khẳng định ông xấu tuyệt đối, toàn diện. Đã là Tấn trò đời, thì khóc hay cười chẳng còn quan trọng.

Nói thế chứ tôi biết thể nào ông Chung cũng có chút cay đắng. Nhưng tôi tin rằng ông hoàn toàn được an ủi, nếu ông đọc những thông tin dưới đây.

Năm 2002, chỉ vài tháng trước khi bị lật đổ, Tổng thống I-rắc lúc ấy là Sadam Hussein (to hơn ông Chung cả ngàn lần) đã tổ chức nhanh một cuộc bầu cử. Ông trúng 100 phần trăm số phiếu! Mỗi khi ông đến đâu, trong bộ quân phục khét tiếng, với dáng đi oai vệ, hàng vạn người nhanh chóng tụ lại thành đám đông đầm đìa nước mắt vì cảm động được thấy Tổng thống của mình, tranh nhau sờ vào vạt áo của ông, quỳ xuống hôn tay ông. Sau một tháng chiến tranh, chính những người sẵn sàng chết vì ông (100 phần trăm phiếu tín nhiệm cơ mà!) đã kéo đổ chổng kềnh bức tượng khổng lồ của ông, trong sự thoá mạ cực độ. Mấy năm sau, ông bị lôi lên từ một cái hầm, hoàn toàn cô độc. Những người từng thèm một lần được hôn gấu quần ông, giờ đây thèm được tự tay thắt cái thòng lọng treo cổ ông cho hả, bởi họ chưa nghĩ ra cách để có thể giết ông hai lần.

Tám năm sau, đám đông gắn với Sadam Hussien lại tái sinh với trường hợp ông “Vua của các vị vua” tên là Gadaphi. Đến tận phút chót ông “siêu vua” này vẫn không tin cái đám dân chúng từng quỳ rạp xuống mỗi khi ông chiếu cố ra ngoài, lại đang săn ông khắp nơi, y như săn một con chuột đáng ghét nhất châu Phi.

Lâu hơn một chút, khoảng 30 năm trước, có lãnh đạo nào của Liên Xô và các nước Đông Âu khi được bầu lại dưới 100% số phiếu tán thành! Nhưng các nhà lãnh đạo “vĩ đại” của các nước ấy cùng với chính thể “bất diệt”của họ cuối cùng đều bị “nhân dân tuyệt đối tin tưởng” thêm một lần nữa thể hiện sự đồng lòng, nhưng lần này là để ném họ vào sọt rác.

Đó là Tiệp Khắc Năm 1989.

Tháng 12 năm 1989, chế độ xã hội chủ nghĩa ở Rumania do Nicolae Ceausescu đứng đầu bị sụp đổ, vợ chồng Nicolae Ceausescu bị xử bắn tại chỗ trong sự căm giận ngùn ngụt của chính cái đám đông từng 100% cúi rạp trước ông suốt hơn 40 năm.

Ngày 10 tháng 11 năm 1989 là ngày cuối cùng của Cộng hoà XHCN Bungari.

Cộng hòa Hungary sụp đổ vào ngày 23 tháng 10 năm 1989.

Ba Lan chuyển giao chính quyền luôn luôn trên 99 % phiếu tín nhiệm vào năm 1989 cho một ngài làm nghề bốc vác.

Trước khi Cộng hoà dân chủ Đức gộp vào với Tây Đức vài ngày, ông Hô-nếch-cơ vẫn còn được tín nhiệm tuyệt đối.

Tiếp theo đến lượt Mông Cổ và cuối cùng là Liên Xô, “thành trì bất khả xâm phạm” tan như bọt biển gặp sóng vào năm 1991. Cả hai quốc gia này trong suốt 70 năm có lẻ tồn tại thể chế cộng sản, các chức danh lãnh đạo cao nhất của đất nước luôn được bầu với số phiếu 100 %.

Trong bầu cử, con số 100 % là con số tuyệt đối dối trá!

Và nó cũng là con số thất bại của đạo đức, công lý và lịch sử, như ta đã thấy, sẽ còn thấy.

Cả hai trường hợp đều 100 % chính xác.

 

Tổng thống Donald Trump đã công bố đề cử bà Amy Coney Barrett vào Tối cao Pháp viện

Image may contain: 5 people, people standing and outdoor
Lê Diễn Đức

Trái với dự đoán của tôi, chiều nay Tổng thống Donald Trump đã công bố đề cử bà Amy Coney Barrett vào Tối cao Pháp viện, chứ không phải bà Barbara Lagoa!

Chọn bà Barrett, ông Trump đã trung thành với lời hứa của mình khi chọn Brett Kavanaugh vào Tối cao Pháp viện năm 2018, gác lại nhu cầu cá nhân về việc thu hút phiếu bầu của cử tri gốc Mỹ Latin tại tiểu bang Florada, vì một tầm nhìn vĩ mô cho lợi ích lâu dài của nước Mỹ và các giá trị Mỹ!

Bà Barrett, cựu giáo sư luật tại Trường Luật Notre Dame, được Tổng thống Donald Trump đề cử vào Tòa Phúc thẩm Liên bang khu vực 7, vào ngày 8/5/2017 và được Thượng viện chuẩn thuận vào ngày 31/10/2017.

Bà Barrett có kết quả cao của bài kiểm tra về quyền chống phá thai, mà bà Barbara Lagoa không đáp ứng được. Bà luôn cho rằng, “cuộc sống bắt đầu từ lúc thụ thai” và ”phá thai là tội ác”.

Bà Barrett kết hôn năm 1999 với Jesse M. Barrett, một đối tác tốt nghiệp Luật tại trường Notre Dame. Họ có 7 người con trong độ tuổi từ 8-19, trong số đó có 2 đứa con nuôi từ Haiti, con ruột út của họ bị bệnh down. Bà là một người Công giáo sùng đạo.

Phá thai là một chủ đề gây tranh cãi ở mọi nơi trên thế giới. Kết quả thăm dò từ Trung tâm Nghiên cứu Pew năm 2009, cho thấy hơn 2/3 người Mỹ tin rằng, phá thai là hợp pháp trong tất cả, hoặc hầu hết các trường hợp, đây là mức ủng hộ cao nhất trong hơn 20 năm. Hơn 10% tin rằng, thủ tục này là bất hợp pháp trong mọi trường hợp.

Tối cao Pháp viện Mỹ năm 1973 đã đưa ra án lệ Roe v. Wade mang tính bước ngoặt về hợp pháp hóa phá thai trên toàn quốc.

Sự có mặt của bà Barrett tại Tối cao Pháp viện sẽ nâng tỷ số thẩm phán bảo thủ lên tỷ lệ 6/3, do đó án lệ Roe v.Wade hoàn toàn có thể bị lật ngược.

Năm 1992, Tối cao Pháp viện từng xem xét lại và sửa đổi các phán quyết pháp lý của mình, tái khẳng định quyền của người phụ nữ để lựa chọn phá thai được bảo vệ bởi hiến pháp, bỏ điều kiện ”trong khuôn khổ ba tháng” và bãi bỏ yêu cầu của chính phủ về phá thai phải tuân theo tiêu chuẩn kiểm tra nghiêm ngặt.

Hai đề cử của Tối cao Pháp viện của ông Trump – Thẩm phán Neil Gorsuch và Brett Kavanaugh – đều chống lại quyền phá thai, nhưng cán cân của tòa án gần như không bị ảnh hưởng, khi Chánh án Roberts đứng về khối tự do.

Cố Thẩm phán Ruth Bader Ginsburg lả người không chỉ theo chủ nghĩa tự do mà còn là người ủng hộ mạnh mẽ quyền phá thai.

Thượng nghị sĩ Josh Hawley của Missouri đã tweet rằng ông chỉ “bỏ phiếu cho những người được Tổng thống đề cử, hiểu và thừa nhận rằng quyết định Roe v. Wed là sai” và kêu gọi đồng nghiệp Cộng Hòa cũng làm như vậy.

Đầu mùa hè này, Tối cao Pháp viện đã thu hẹp quy định hạn chế phá thai từ Louisiana mà có thể khiến tiểu bang này không có bất kỳ nhà cung cấp dịch vụ phá thai nào và khiến 15 tiểu bang khác có quyền tiếp cận phá thai bị ảnh hưởng sâu sắc.

Mỹ có diện tích gần 10 triệu km2 mà dân số đến nay chỉ hơn 328 triệu người. Để tương xứng với tầm vóc của một cường quốc và tài nguyên, Mỹ cần có số dân từ 500 triệu trở lên, nên cần phải khuyến khích sinh đẻ và hạn chế mức độ phá thai dễ dàng hiện nay.

Trong gần 30 năm phục vụ của bà Ruth Bader Ginsburg tại Tối cao Pháp viện, khoảng 30 triệu sinh linh đã bị sát hại vì phá thai.

Tôi không theo đạo Công giáo nhưng không ủng hộ tự do phá thai, trừ những trường hợp đặc biệt như vì phải cứu mạng người mẹ, hoặc bào thai là nạn nhân của hiếp dâm.

Y học hiện đại hôm nay có vô số các phương tiện tránh thai, thậm chí có loại băng keo dán ngoài da, hay thuốc uống 1 viên trong vòng 24 giờ sau khi có quan hệ tình dục.

Hãy chủ động phòng ngừa để không phải giải quyết hậu quả không mong muốn của một phút huy hoàng!

Thánh gia thời đại

Thời buổi này có còn một gia đình Công Giáo hoàn hảo ở Hoa Kỳ không?

Có còn hình ảnh Thánh Gia ở Hoa Kỳ không?

Thánh Giuse thời đại có hình tượng trông giống ai?

Xin mời nghe lời kể chuyện gia đình của Judge Amy Berret, thẩm phán Tối Cao Pháp Viện tương lai.

– Barret là người Mẹ và Vợ của một gia đình công giáo gồm 9 người, trong đó có hai con nuôi đón về từ Haiti trong số các em bất hạnh, (hai em nhỏ được mọi người trong gia đình yêu quí nhất.)

– Mỗi ngày khi bước ra cửa đi làm, đi dạy luật tại đại học St. Mary, Notre Dame (Đại học Đức Bà Maria), Jesse, người chồng luôn luôn đã đứng chờ đón ở cửa để hỏi vợ ràng “Có thể làm gì giúp em hôm nay không?” Người vợ hầu như luôn trả lời không, nhưng khi về nhà thì luôn thấy chồng mình đã tìm ra cách thu vén, dọn dẹp nhà cửa sao cho mình đỡ cực nhọc với 7 đứa con, với công việc bề bộn, với sinh hoạt cộng đoàn, Ông Jesse rất chu đáo trong việc chăm sóc con và nội trợ…

– Nhờ sự giúp đỡ của chồng, ba lần bà Berret được công nhận là giáo sư mẫu mực, tiêu biểu của Đại Học Notre Dame. Tuy nhiên Barret luôn vất vả hoàn tất trách nhiệm làm Mẹ và Vợ của mình. Có nhiều khi lo việc con cái, rồi nhà cửa bề bộn khiến hai vợ chồng dọn dẹp mệt bở hơi tai.

– Theo ý kiến các con, Bố Jesse nấu ăn ngon hơn Mẹ Berret cho dù ông quá bận rộn với việc hàng ngày phải điều hành cơ sở luật của mình.

– Barret là thành viên của nhóm Ca Ngợi, Thánh Linh đề cao việc kết hiệp với Chúa qua ca ngợi và sống huynh đệ như cách thế của các cộng đoàn tiên khởi trong Giáo Hôi, chia sẻ tất cả cho người nghèo và sống đơn sơ. Cám ơn Chúa trong cái đen tối của niềm tin và hỗn loạn của xã hội hôm nay, vẫn có các nhận vật mới chiếu sáng tinh thần tinh khiết và hoàn hảo, với hy vọng bất tận của Tin Mừng.

httpv://youtu.be/1fiotGJmFXY?t=194

Complete Remarks from Supreme Court Nominee Judge Amy Coney Barrett

From: Phan Sinh Tran

KINH NGHIỆM TRONG CĂN PHÒNG KHÁCH SẠN

KINH NGHIỆM TRONG CĂN PHÒNG KHÁCH SẠN

 LmMark Link

Chủ đề: Hối cải là một tiến trình, là một cuộc du hành liên tục chỉ kết thúc vào lúc chết.

 Thomas Merton mồ côi cha mẹ năm 16 tuổi.  Cậu gia nhập Đảng Cộng sản năm 20 tuổi và gặp được Đức Kitô năm 23 tuổi.  Đến năm 24 tuổi chàng trở thành phóng viên tờ Nữu Ước thời báo (New York Times).  Năm 26 tuổi, chàng thu gom toàn bộ tài sản vào một chiếc túi vải rồi đến sống ở Kentucky và trở thành một thầy dòng chiêm niệm Trappist (Anh em hèn mọn).  Trong quyển sách tự thuật về cuộc sống tâm linh rất ăn khách nhan đề “The seven storey Mountain” (Ngọn núi bảy tầng), Thomas Merton mô tả lại bước đầu tiên trong tiến trình hối cải của chàng.  Ngay khi vừa tốt nghiệp Trung học, Thomas đã đi du lịch một mình qua Âu Châu và sống một cuộc sống hơi buông thả.  Một đêm nọ, chính trong căn phòng chàngThomas bỗng nhiên ý thức được tội lỗi của mình, chàng viết: “Toàn bộ sự việc xảy ra nhanh như chớp.  Bỗng dưng một nhận thức sâu xa về nỗi bất hạnh và sự hư hỏng của linh hồn mình xâm chiếm hoàn toàn thân tôi.  Tôi vô cùng ghê tởm những gì tôi trông thấy… và linh hồn tôi ao ước trốn thoát khỏi tất cả điều ấy một cách mãnh liệt và cấp bách mà trước đó tôi chưa hề bao giờ cảm thấy như thế.”

Merton nói rằng đó là lần đầu tiên chàng đã cầu nguyện, cầu nguyện thực sự.  Chàng cầu xin Chúa, Đấng mà trước đó chàng chưa hề biết, xin Ngài tự trời ngự xuống giải thoát chàng khỏi quyền lực xấu xa đã cầm giữ tâm hồn chàng trong vòng nô lệ.

Câu chuyện về Thomas Merton minh họa về sự hối cải của người con thứ trong câu chuyện Phúc Âm hôm nay.  Đồng thời nó cũng minh họa cho sự hối cải mà tiên tri Êdekien nhắc đến trong bài đọc thứ nhất hôm nay.

Điều gì đã khiến cho người ta hối cải giống như trường hợp của đứa con thứ trong Phúc Âm hôm nay, hay giống như Thomas Merton trong câu chuyện trên?

Cách đây nhiều năm, các lý thuyết gia chính trị thường phác thảo những bước cần thiết cho một cuộc cách mạng trong một nước.

Bước thứ nhất là tạo ra tâm lý bất mãn tận căn nơi dân.  Bởi vì thiên hạ chỉ nghĩ đến việc đổi thay nếu họ cực kỳ bất mãn với tình cảnh hiện tại của họ.  Điều này cũng đúng xét về bình diện từng cá nhân.  Người ta chỉ lưu tâm thay đổi cuộc sống riêng khi nào họ bất mãn với hiện trạng cuốc sống ấy.  Chúng ta thấy rõ điều này trong trường hợp của Thomas Merton.  Chàng đã bất mãn sâu xa với cuộc sống mình.  Nói cách khác, bước đầu tiên trong tiến trình cải tà là bất mãn với cuộc sống của chính mình.

Bước thứ hai là “Bước nảy lửa” trong đời Thomas Merton chính là điều chàng kinh nghiệm được trong căn phòng khách sạn của chàng.  Nói theo ngôn ngữ thần học, đó là lúc ân sủng Chúa tuôn xuống.

Bước thứ ba là thực hiện một điều cụ thể đầu tiên hướng về một cuộc sống mới.  Chúng ta cũng thấy điều này nơi cuộc đời Thomas Merton.  Ngay sáng hôm sau, sau khi có được cái kinh nghiệm đã xảy ra trong căn phòng khách sạn, Thomas Merton đã đi bộ ra ngoài ánh nắng ban mai.  Tâm hồn ngài tan nát vì đau đớn và ăn năn.  Nhưng đây là một cảm giác tốt đẹp, giống như cái nhọt được bác sĩ dùng dao giải phẫu.

Dù chưa phải là người Công giáo, Merton vẫn đi đến một nhà thờ quì gối xuống và chậm rãi đọc kinh Lạy Cha với tất cả niềm tin của mình.  Sau khi cầu nguyện xong, Merton trở lại dưới ánh nắng mặt trời. Chàng cảm thấy như được tái sinh.  Trông thấy một bức tường thấp bằng đá, Merton liền ngồi xuống trên đó lòng hân hoan trong niềm an bình tâm hồn mới tìm gặp được.  Trước đây chưa bao giờ Merton có được sự an bình như thế.

Merton vẫn còn quãng đường dài phải bước trước khi hoàn tất cuộc hối cải của chàng.  Tuy nhiên chàng đã bắt tay làm một việc đầu tiên cực kỳ quan trọng là hướng về một cuộc sống mới.  Cần phải ghi nhớ rằng tất cả chúng ta vẫn còn lữ hành trên đường hướng về sự hối cải trọn vẹn.  Chẳng hạn, trong chúng ta có một số người cần phải chiến đấu để từ những Kitô hữu bình thường trở thành Kitô hữu tốt, một số khác cần phải cố gắng từ những Kitô hữu tốt trở thành những Kitô hữu xuất sắc.  Và số khác nữa thì cố gắng từ những Kitô hữu xuất sắc trở thành kitô hữu gương mẫu.

Khi bình luận về cuộc du hành bất tận của người Kitô hữu hướng về sự hối cải trọn vẹn, một thần học gia thế kỷ 19 người Đan Mạch tên là Soren Kierkegaard đã nói: “Không hề có tình trạng đã thành một Kitô hữu mà chỉ có tình trạng đang trở thành một Kitô hữu.”

Như thế, sự hối cải là một tiến trình, là một cuộc du hành đang tiếp diễn và chỉ chấm dứt khi nào chúng ta chết.

Bước thứ nhất trong cuộc du hành này là sự bất mãn tận căn với nếp sống hiện tại của chúng ta.  Hãy nhớ lại Merton đã bất mãn với cuộc sống mình như thế nào.

Bước thứ hai là bước tia lửa làm thành ngọn lửa thúc giục chúng ta phải làm một điều gì đó cho cuộc đời mình.  Hãy nhớ lại cảm nghiệm trong căn phòng khách sạn của Merton.

Bước cuối cùng là thực hiện việc làm đầu tiên cực kỳ quan trọng là hướng về một cuộc sống mới.  Hãy nhớ lại Merton đã tới nhà thờ để cầu nguyện ngay sáng hôm sau khi xảy ra cảm nghiệm trong căn phòng khách sạn.

Các bài đọc hôm nay mời gọi chúng ta khám phá ra cuộc sống của mình.  Chúng ta có cảm thấy bất mãn về mối tương giao hiện tại giữa mình và Chúa Giêsu không?  Chúng ta có ao ước thân tình sâu sắc hơn với Chúa không?  Chúng ta có muốn yêu thương gia đình láng giềng chúng ta nhiều hơn giống như Chúa Giêsu yêu thương họ không?

Nếu có thì các bài đọc hôm nay có thể ví như tia lửa bật ra để biến thành ngọn lửa mà chúng ta cần thiết phải có để làm nên một điều gì cụ thể cho các mối tương giao nêu trên.

Có lẽ việc làm đầu tiên cực kỳ quan trọng hướng về cuộc sống mới là ra trình diện để được chữa lành trong Bí tích Hòa giải; là bắt đầu bỏ giờ ra nhiều hơn cho việc cầu nguyện, là lưu tâm đến một số vấn đề gia đình, chẳng hạn như tính hay nóng nảy với con cái, đồng thời cầu xin Chúa Giêsu giúp chúng ta làm một điều gì đó cụ thể ngay tức khắc để lướt thắng khó khăn ấy.

Đây là lời mời gọi hướng đến đức tin mà chúa ngỏ với mỗi người chúng ta đang hiện dịên nơi đây qua các bài đọc hôm nay.

Để kết thúc, chúng ta hãy cầu nguyện:

Ôi giọng nói của Chúa Giêsu,

Xin hãy kêu gọi chúng tôi,

Khi chúng tôi lạc bước quá xa Ngài.

Ôi đôi mắt Chúa Giêsu,

Xin hãy mỉm cười nhìn chúng tôi

Khi chúng tôi cần Ngài khích lệ

Ôi đôi tay Chúa Giêsu,

Xin hãy xức dầu cho chúng tôi

Khi chúng tôi yếu đuối mệt mỏi.

Ôi cánh tay Chúa Giêsu,

Xin hãy nâng đỡ chúng tôi

Khi chúng tôi vấp ngã.

Ôi trái tim Chúa Giêsu,

Xin hãy giúp đỡ chúng tôi yêu thương nhau

Như chính Ngài đã yêu thương chúng tôi.

LmMark Link

From: Langthangchieutim

BỘ MÁY NHÀ NƯỚC ĐƯỢC ĐCS DÙNG VÀO VIỆC GÌ?

BỘ MÁY NHÀ NƯỚC ĐƯỢC ĐCS DÙNG VÀO VIỆC GÌ?

Đối với Luật Pháp thì cụ Kình không có có tội gì cả, cụ không hề có tiền án, không hề có lệnh truy nã. Đối với nhóm lợi ích Quân đội đang muốn chiến dụng đất Đồng Tâm thì cụ là người “có tội” đối với chúng. Cụ chính là người đã chặn họng không cho chúng ăn chúng nuốt. Và kết qủa là ai cũng biết, hàng ngàn CSCĐ được điều động đến thôn Hoành để hành quyết cụ. Sau hành quyết, bọn này còn dùng tòa án để tru di tam tộc nhà cụ để trả thù. Vậy qua đây chúng ta thấy gì? Đó là hiện tượng bộ máy chính quyền được trưng dụng để phục vụ cá nhân chứ không dùng để bảo vệ pháp luật. Đấy là một tiền lệ xấu.

Dùng bộ máy công quyền vào mục đích trả thù hoặc loại bỏ cản lực để những kẻ cầm quyền tiếp tục những hành động sai trái của nó là một tiền lệ tệ hại. Nếu chính người dân không tạo áp lực đủ mạnh để loại trừ nó, thì nó sẽ sinh sôi và khi đó cuộc sống của người dân lương thiện luôn bị đe dọa. Qua vụ án Đồng Tâm thì chúng ta thấy, người dân chỉ phản ứng mạnh thời gian đầu mà chủ yếu cũng chỉ là phản ứng trên mạng xã hội nên không làm cho CS phải chùn bước. Đây là thái độ tự thua của toàn dân Việt Nam trước những cái sai trắng trợn của chính quyền.

Mấy ngày gần đây trên mạng xã hội xôn xao vụ ông Bùi Quang Cường bí thư tỉnh Đăk Lăk tự ý đưa lực lượng công an tỉnh vượt 350 km để bắt có vợ chồng ông Phạm Đình Quý giảng viên đại Học Tôn Đức Thắng. Ông Quý không phạm tội, ông ta không bị truy nã, ông ta không có tiền án, ông ta không có lệnh bắt của tòa án. Như vậy rõ ràng ông Quý không có tội trước luật pháp. Đối với ông bí thứ Đăk Lăk Bùi Quang Cường thì ông Quý lại là kẻ “phạm tội”. Tội gì? Tội đã tố ông ta đạo văn trong luận văn tiến sĩ, đạo đến 70% luận án. Vậy thì việc bắt người của công an Đăk Lăk là gì? Không phải dùng bộ máy nhà nước tấn công kẻ ngay thẳng bảo vệ cái sai của quan chức là gì?

Đã ác lại ác hơn, đã sai lại sai hơn nữa đấy là bản chất của kẻ bất lương bất trị. Tương tự như vậy, chính quyền mà khi đã ác thì còn ác hơn để dân biết sợ mà câm họng, khi đã sai còn tiếp tục trượt theo cái sai đó mà không có thiện chí sửa đổi thì đó là một chính quyền bất lương bất trị. Với loại chính quyền này mà người dân an phận thì có thể nói, xã hội này càng ngày càng ngột ngạt khó thở, và người dân càng ngày càng bất an.

Nếu quan chức làm sai, báo chí đấu tranh chống lại cái sai thì đấy là một chính quyền có thiện chí, vì bởi báo chí ờ xứ này là là cái miệng của chính quyền kia mà?! Thế nhưng qua hành động lạm quyền của ông Bùi Quang Cường chúng ta thấy báo chí CS phản ứng như thế nào? Họ tiếp tay cho cái sai chứ hoàn toàn không đấu tranh. Hàng loạt bài báo đã từng đăng về hành động đạo văn của ông Bùi quang Cường đều bị rút xuống. Nhìn vào hành động của báo chí thì ta biết ý chí của ĐCS. Việc rút bài cho thấy, ĐCS chủ trương bảo vệ cái sai tới cùng chứ hoàn toàn không có thiện chí “xây dựng bộ máy nhà nước trong sạch và vững mạnh” như gã gì đó đã nói.

ĐCS, một đảng bất lương và hoàn toàn không có thiện chí phục thiện, không bao giờ.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://tuoitre.vn/giang-vien-truong-dai-hoc-ton-duc…

https://www.nguoi-viet.com/…/to-cao-bi-thu-dak-lak-1…/

https://kontumquetoi.com/…/chuyen-bang-quo-tay…/

Image may contain: 1 person, text

“20 năm bị mặc áo sắt, bị rút mật, gấu mẹ giết con rồi tự sát…”

Image may contain: text that says 'Posted by BBT Dongcam.vn 20 năm bị mặc áo sat bị rút mật, gau me giết con rồi tự sát... Nó nhin đura con của mình chết đi mà không ngùrng thét lên...'
Võ Hồng Ly

 Trang Đồng Cảm : “20 năm bị mặc áo sắt, bị rút mật, gấu mẹ giết con rồi tự sát…”

Được 1 người bạn nhờ đến trông giúp trang trại gấu trong 1 vài ngày, tôi đến biệt thự của anh ta, nằm ở Tây bắc thành phố.

Nửa đêm, tôi khó ngủ nằm trằn trọc trên căn gác nhỏ.

Những tiếng gió từ núi thổi liên tục, như 1 tiếng gì đó vừa đau khổ vừa tuyệt vọng. Đột nhiên, tôi nghe thấy 1 tiếng động nhẹ, và còn có cả tiếng gọi. Tôi ngồi dậy và hỏi “ai đấy?”. Không có tiếng trả lời, sự im lặng đáng sợ bao trùm. Lấy hết dũng cảm, tôi bước ra đẩy cửa. Hóa ra ngoài cửa là 1 chú gấu con. Cái thân béo béo của nó nằm cuộn tròn lại, bộ lông mềm mềm. Nó nhìn tôi, phát ra những tiếng kêu nhỏ. “Gấu, gấu, đến nhanh”, tôi vừa gọi vừa giang tay ra, gấu con bò về phía tôi, bàn tay nhỏ đặt lên người tôi. Nó dùng cái lưỡi ấm áp liếm tay tôi.

Trời sáng, ông Trương người làm đưa tôi đi xem phòng của gấu. Tôi được đưa đến 1 nơi có kiến trúc vững trãi, rộng hàng nghìn mét vuông. Bên trong có 1 khoảng rất rộng, đặt 6 cái lồng, mỗi lồng có 1 chú gấu đen. Trên người chúng đều được đeo 1 vật gì đó phát sáng. Ông Trương nói với tôi: đó là dụng cụ để lấy mật gấu. Bấy giờ giá của mật gấu là gần 1 triệu VNĐ cho 100gram – PV)”. Ông đưa tôi đến trước 1 cái lồng, giơ tay ra và nói “Chúng ta bắt đầu lấy mật nào”.

Tôi thấy 2 công nhân khỏe mạnh buộc chặt chân trái và chân phải của gấu, mỗi bên bụng của gấu bị kéo bởi 1 sợ dây thừng to nối với 1 ròng rọc đặc biệt. Họ bắt đầu kéo dây, bụng của gấu bị thắt dần lại, có những tiếng rên phát ra. Đột nhiên, gấu phát ra 1 tiếng gào hết sức thảm thương. 4 cánh tay của Gấu vẫn còn có không gian để cào vào mặt, miệng gấu phát ra những âm thanh ghê rợn. Những ống thép đâm vào được hạ xuống, chất màu xanh chảy ra. Những người công nhân bắt đầu thả lỏng dây thừng, tiếng gào thét vẫn tiếp tục.

Tôi nhìn thấy những giọt nước mắt của gấu không ngừng chảy, và cũng giống như con người nghiến răng lại, gấu đang cố chống chọi với những nỗi đau không thể nào kìm nén. Thật là kinh khủng, tôi không thể nhìn được nữa và cúi đầu bước đi. Lúc đó, tôi mới hiểu rằng, những tiếng kêu gào ban đêm tôi nghe được chính là tiếng kêu thảm thương của các chú gấu.

Ông Trương đi với tôi ra ngoài cửa, tôi run rẩy hỏi ông ta “Các ông có tình người không, đó cũng là những sinh mệnh”. Ông Trương bình thản nói đạo lý “Không có cách nào khác, chúng tôi làm thế vì cuộc sống”. Một lúc đợi cho tâm trạng ổn định hơn tôi hỏi ông ta: “Bao lâu thì lấy mật gấu 1 lần?”. Ông trả lời: “Còn phải tùy tình hình, nếu nước mật mà nhiều thì lấy 1 ngày 2 lần, ít thì 2 ngày 1 lần. Bình thường mỗi năm 1 chú gấu có thể tạo ra được 2000 gam mật, có thế lấy trong vòng 10 năm”. Tim tôi như muốn vỡ ra, 1 ngày 2 lần, 10 năm, 1 con số thật đáng sợ. Vậy có nghĩa là 1 chú gấu mỗi ngày sẽ bị dày vò 2 lần, và sẽ phải chịu đựng trong vòng 10 năm, 7200 lần đau đớn.

Tôi nói phải đi về. Ông Trương nói lát nữa phải làm tiểu phẫu cho gấu con, lúc này quan trọng không thể về, ông đại diện cho Tổng giám đốc Lưu, ông về rồi, có chuyện gì ai dám chịu trách nhiệm. Tôi đành phải tiếp tục theo ông ta về phòng của gấu. Theo tiếng gọi của ông ta, 4 người công nhân trói gấu lại.

Chú gấu nhỏ nhìn mọi người với ánh mắt sợ hãi, khi ánh mắt nó nhìn tôi, có gì đó như muốn cầu cứu. Mắt tôi cũng bắt ướt, lúc đó, nó như quỳ trước mặt tôi… Ông Trương ra lệnh bắt đầu tiểu phẫu, chú gấu thất vọng ôm đầu… Những tiếng thét lại bắt đầu… Đó là những tiếng thét đau thương nhất trên thế giới mà tôi đã từng nghe.

Cũng vào lúc đó, cảnh tượng bất thường đã xảy ra, chú gấu to trong lồng thét lên 1 tiếng và nhảy dựng lên. 4 người công nhân đang giữ gấu con hoảng sợ. Tôi lúc đó cũng lặng người ra, chân như cứng lại, một bước cũng không thể chuyển động được. Nhưng chú gấu to không hề để ý tới sự tồn tại của tôi và mấy người xung quanh, chạy nhanh đến trước gấu con, dùng bàn tay của mình để tháo sợi dây nhưng không thể nào gỡ được. Nó chỉ có thể hôn gấu con, ôm gấu con vào lòng, dùng lưỡi để liếm những giọt nước mắt đang chảy của gấu con, kêu nhẹ nhẹ như để an ủi đứa con yêu thương của mình. Gấu con không ngừng gọi mẹ và kêu cứu, cứu mẹ và cũng để cứu chính mình.

Đột nhiên, gấu mẹ kêu lên những tiếng kêu điên dại, dùng bàn tay của mình bóp chặt lấy cổ gấu con, vừa hét vừa dùng sức… cho đến khi thân thể của gấu con trở nên mềm oặt và ngã xuống, gấu mẹ mới thả lỏng tay ra. Nó nhìn đứa con của mình chết đi mà không ngừng thét lên những tiếng kêu đau đớn như muốn nói rằng:” con à, mẹ không thể cứu con, nhưng mẹ không thể để cho con tiếp tục phải chịu đau đớn”. Gấu mẹ tự cào rách người mình, rồi cố gắng kéo những ống sắt trong người mình ra, máu cứ thế tuôn chảy. Gấu mẹ lại hét, những tiếng hét như điên cuồng và ngã xuống. Tôi tê liệt cả người, bản thân tự hỏi không biết làm thế nào để thoát khỏi cái phòng gấu đầy tàn bạo này.

Suốt ngày hôm đó, đầu óc tôi tràn ngập những cảnh tượng man rợ. Lòng tôi tự hỏi: hành động của gấu mẹ có phải là vì tình mẫu tử? Tôi nghĩ đúng là như vậy, là sự không thể chịu đựng thêm nữa của tình mẫu tử. Vào giờ đó, lúc đó, gấu mẹ không còn cách nào khác phải giúp con mình giải thoát khỏi nỗi đau khổ như địa ngục mà nó phải chịu đựng suốt 20 năm.

Có những chú gấu không thể chịu đựng được nỗi đau khổ của việc mỗi ngày lấy mật đã tự sát. Để phòng tránh việc này, con người đã tạo ra giáp sắt, gắn lên người gấu. Toàn thân gấu không thể cử động, trừ cái đầu. Khi bị lấy mật, động tác duy nhất gấu có thể làm đó là không ngừng lắc đầu. Những chú gấu bị nhốt trong lồng thời gian dài nhất là khoảng 22 năm. Không được chuyển mình, không được đứng thẳng, chỉ có thể đau!!! Không có cây cối, không có mặt trời, cũng không có bóng tối!!! Không có tự do, chỉ có nỗi đau.

Do những vết thương lúc lấy mật không thể nào lành lại được, cũng không bao giờ hồi phục, do nỗi đau bị dày vò trong nhiều năm, rất nhiều gấu bị ung thư, và đa số là bị ung thư gan. Không những thế, một số người cho rằng chân gấu là mỹ vị của dân gian, mà lòng bàn chân được cắt từ cơ thể sống được cho là có mùi vị ngon nhất. Những chú gấu tội nghiệp trước khi được cứu ra ngoài còn bị con người chặt 2 bàn chân.

Đã đến lúc chúng ta hành động để cứu giúp loài gấu…Nói không với mật gấu, các sản phẩm từ gấu và đứng lên góp tiếng nói của chính chúng ta…

Hãy Share câu chuyện này để lương tri của bạn được lên tiếng!!!

——–

Nhà hoạt động Trịnh Bá Phương vẫn im lặng sau 3 tháng bị tạm giam

Nhà hoạt động Trịnh Bá Phương vẫn im lặng sau 3 tháng bị tạm giam

RFA

2020-09-24

Nhà hoạt động Trịnh Bá Phương vẫn giữ quyền im lặng sau 3 tháng bị công an Hà Nội bắt giữ để điều tra với cáo buộc “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”.

Bà Đỗ Thị Thu, vợ ông Phương cho biết như thế sau khi bị triệu tập lên cơ quan An ninh điều tra công an Hà Nội để làm việc về vụ án vào sáng 24-9-2020. Bà Thu nói qua điện thoại như sau:

“Họ không hỏi gì nhiều, họ chỉ hỏi là có biết chị Đoan Trang hay là không, họ hỏi về Facebook của chồng em và họ hỏi về sức khỏe trước khi anh Phương bị bắt.

Họ nói anh Phương nhà em vẫn khỏe, nghe họ nói anh Phương hiện tại vẫn không nói một câu gì hết, anh ấy vẫn trong tình trạng im lặng (giữ quyền im lặng).”

Bộ luật Tố tụng hình sự Việt Nam sửa đổi năm 2015 có hiệu lực đầu năm 2018 quy định: “Bị can, bị cáo có quyền trình bày lời khai, trình bày ý kiến, không buộc phải đưa ra lời khai chống lại chính mình hoặc buộc phải nhận mình có tội”.

Tuy nhiên quy định này thường không được áp dụng triệt để nhất là trong những vụ án an ninh do các bị cáo trong những vụ án này chỉ được gặp luật sư sau khi kết thúc giai đoạn điều tra.

Bà Đỗ Thị Thu cho biết thêm, cơ quan an ninh điều tra hỏi bà về liên hệ của ông Phương với những người dân ở Đồng Tâm, khuyên không nên tiếp tục đấu tranh và nên tập trung chăm sóc con cái.

Như chúng tôi đã thông tin, hôm 24-6-2020, ôngTrịnh Bá Phương và em trai Trịnh Bá Tư cùng mẹ là bà Cấn Thị Thêu bị công an Việt Nam bắt tạm giam.

Bà Nguyễn Thị Tâm, một người dân Dương Nội cũng bị bắt giữ trong cùng ngày.

Cả 4 người đều là những người lên tiếng mạnh mẽ trong sự việc công an Hà Nội điều hàng ngàn quân tấn công vào thôn Hoành, xã Đồng Tâm vào rạng sáng ngày 9-1-2020 khiến ông Lê Đình Kình bị CSCĐ bắn chết và 3 công an tử vong.

Thông tin về em trai ông Phương là Trịnh Bá Tư tuyệt thực hơn 20 ngày trong trại tạm giam công an tỉnh Hòa Bình cũng được gia đình cho hay từ ngày 25-8, tuy nhiên đến nay không có thông tin gì thêm.

RFA.ORG

Nhà hoạt động Trịnh Bá Phương vẫn im lặng sau 3 tháng bị tạm giam

 

Nhà hoạt động Trịnh Bá Phương vẫn im lặng sau 3 tháng bị tạm giam

RFA.ORG

Nhà hoạt động Trịnh Bá Phương vẫn im lặng sau 3 tháng bị tạm giam

Nhà hoạt động Trịnh Bá Phương vẫn giữ quyền im lặng sau 3 tháng bị công an Hà Nội bắt giữ để điều tra với cáo buộc “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống nhà nước Cộng hòa xã hội ch…