CỦA DÂNG CHO CHA, CỦA BIẾU CHO MẸ

CỦA DÂNG CHO CHA, CỦA BIẾU CHO MẸ

 Lm Nguyễn Tầm Thường, S.J.

Ai yêu mến cha mình thì đền bù tội lỗi.
Ai thảo kính mẹ thì như người thu được kho tàng.

Hỡi kẻ làm con, hãy gánh lấy tuổi già cha ngươi, chớ làm phiền lòng người khi người còn sống.  Trí khôn người có suy giảm, con cũng hãy nể vì, đừng nhục mạ người khi con đương sức trai tráng.

Của dâng cho cha sẽ không rơi vào quên lãng.
Của biếu cho mẹ sẽ đền bù tội lỗi và xây dựng đức công chính.

Vào ngày bĩ cực, công việc con sẽ được nhớ đến, như băng giá khi trời tối, tội con sẽ tan đi.  Người lộng ngôn, khinh cha, dể mẹ là xúc phạm đến Thượng Ðế, kẻ tác tạo nên họ.

(Huấn Ca 3,3. 12-16)

Tôi trình bày đoạn văn trên thành hai câu một, để chúng ta thấy tác giả viết như một bài thi ca, đối xứng ý và lời.  Hai câu đầu nói về con người: Ai yêu mến. Ai thảo kính.

Ai Ai
Thảo kính Yêu mến
Mẹ Cha
Thu được kho tàng Ðền bù tội lỗi

Câu kế tiếp cắt nghĩa và căn dặn bổn phận làm con, cách cư xử với cha:

Hỡi kẻ làm con:
Hãy gánh lấy tuổi già cha ngươi.
Chớ làm phiền lòng người khi người còn sống.
Trí khôn người có suy giảm:
Con cũng hãy nể vì.
Ðừng nhục mạ người khi con đương sức trai tráng.

Rồi lại đến hai lời thi ca.  Hai câu này nói về của lễ: Của dâng.  Của biếu.

Của biếu Của dâng
Cho mẹ Cho cha
Sẽ đền bù tội lỗi
xây dựng đức công chính
Sẽ không rơi vào quên lãng

 Sau hai lời thi ca lại là câu cắt nghĩa:

Vào ngày bĩ cực:
Công việc con sẽ được nhớ đến,
Như băng giá khi trời tối, tội con sẽ tan đi.
Người lộng ngôn,
Khinh cha, dể mẹ
Là xúc phạm đến Thượng Ðế,
Kẻ tác tạo nên họ

Ðoạn văn viết chi tiết, phong phú về ý và ngôn từ.

Yêu mến cha, tôi đền bù được tội lỗi.

Thảo kính mẹ, tôi thu được một kho tàng.

Sau khi căn dặn cách đối xử, tác giả hứa những phần thưởng, và sau cùng là lời trừng phạt: Ai khinh cha, dể mẹ là xúc phạm đến Thượng Ðế.

* * *

Trong đời sống, ta không dám khinh cha dể mẹ.  Ta không nói lời lộng ngôn.  Ta không xúc phạm đến Thượng Ðế.  Nhưng của lễ nào ta biếu cho mẹ, ta dâng cho cha?

Thời gian có huyền nhiệm của thời gian.  Có những tháng ngày tâm hồn ta chùng xuống vì thời gian đi quá lẹ, quá xa.  Nhìn lại, bất chợt ta buâng khuâng tiếc nuối.  Nếu cha tôi còn sống thì…  Nếu mẹ tôi còn sống thì…

Tôi viết dòng này gởi riêng người bạn trẻ.

Ở lứa tuổi của tôi, ngày tháng không còn thong thả, không còn nhìn đời lững thững nữa.  Cứ thường, người ta quý thời gian là khi người ta đã có vết thương về thời gian.  Bạn còn trẻ, còn cha, còn mẹ. Tôi viết riêng cho bạn.  Tôi mong bạn chưa bị thời gian để trong tâm hồn nỗi muộn màng, hối tiếc.

Bố tôi bị tai biến mạch máu não bẩy năm nay.  Tôi về thăm, bố không còn nhận ra tôi nữa.  Ông cụ bại liệt nằm đó.  Mẹ tôi phải săn sóc 24/24.  Là linh mục với công việc mục vụ bận rộn ở đây.  Tôi không biết ngày bố chết có về được không.  Công việc giúp các khóa linh thao bắt tôi làm chương trình cả năm trước.  Cộng đoàn đã lên chương trình cả năm, đến ngày tĩnh tâm, nếu bố chết, làm sao tôi từ chối, bỏ chương trình của họ mà về.

Có về thì người chết cũng đã chết.  Tôi không làm được gì.  Bởi đó, tôi chuẩn bị tinh thần đó cho mẹ tôi.  Nếu bố chết, mỗi em một phận sự lo tang lễ cho bố.  Tôi nói với mẹ là tôi không về.  Về cũng chẳng làm được gì.  Nhiều lần tôi nói vậy.  Mẹ tôi chỉ nghe.  Mẹ biết tôi là linh mục, còn bao công việc chung.  Mẹ im lặng.

Ðêm đó, tôi ngồi nhìn ánh đèn thành phố.

Trên sân thượng của căn nhà ở đường Cách Mạng Tháng Tám, Sàigòn.

Ngày mai lên máy bay.  Không biết ngày nào mới lại về thăm mẹ.  Tôi nhớ đời sống của mẹ tôi.  Tôi hình dung ngày đêm mẹ tôi quanh quẩn bên cha tôi.  Căn nhà có hai ông bà.  Ông nằm đó không nói. Vắng tôi.  Tôi phải lên Sài Gòn qua đêm để mai ra phi trường.  Ðêm sau cùng.  Tâm tư của một thời thanh niên yêu Sài Gòn, với những con đường và mưa đổ bất chợt.  Tâm trạng của người quay về ôn kỷ niệm xưa mà sao Sài Gòn quá xa trong tâm thức.  Tôi đang ngồi một mình trên sân thượng thì bà chủ nhà đến.

–       Mai Cha đi xa rồi.

Người đàn bà ngoài sáu mươi.  Bà mới mất mẹ.  Bà hỏi thăm gia đình tôi.  Tình trạng bệnh tật của bố tôi.  Bất chợt bà hỏi:

–       Có mệnh hệ nào, ông cố qua đời Cha có về không?

Câu hỏi này chính tôi đã chuẩn bị cho tôi từ lâu.  Tôi cho bà biết tôi không về.  Vì công việc mục vụ tôi không thu xếp được.  Bà im lặng không nói.  Cái im lặng giống mẹ tôi.

Dưới đường xe cộ ồn ào.  Sài Gòn vào mùa nóng, khí trời rất hanh, quá oi bức.  Bụi đường và khói xe. Tôi ngồi trên sân thượng, nhìn phố xá, nhìn những con đường như lời chào của người sắp đi xa, tâm trạng không vui gì.  Những khoảng trống thinh lặng.  Không có câu chuyện nào tiếp nối giữa tôi và người đàn bà đang để tang mẹ.  Có lẽ tâm trạng bà cũng không vui.  Tôi cắt nghĩa thêm cho bà về câu trả lời của tôi lúc nãy:

–       Tôi không về, vì về cũng chẳng làm gì được.  Mọi cái tôi đã chuẩn bị.

Im lặng.  Vẫn cái im lặng trong tâm hồn của một người phụ nữ.  Giống mẹ tôi.  Sau cùng bà nói:

–       Cha cho phép con khuyên Cha một điều được không?

Ngôn ngữ bà dùng ở đây rất đặc biệt.  Bà nói bà muốn khuyên tôi.  Tôi thưa bà là tôi sẵn sàng nghe.

–       Thưa Cha, con khuyên Cha, nếu ông cố chết, Cha phải về để tang.  Cha là con trưởng trong gia đình.  Không phải về thì cũng chẳng làm gì được, nhưng vì mẹ Cha, Cha phải về.  Cha về cho người sống chứ không phải cho người chết.  Cha nói với mẹ Cha là ngày bố chết Cha không về.  Cha có biết tấm lòng người mẹ thế nào không.  Con vừa mất mẹ.  Mất mẹ là cái tang lớn nhất.  Năm nay đã sáu mươi.  Mà ngày mẹ chết con vẫn thấy bơ vơ.  Con cũng là mẹ, con có kinh nghiệm cả hai, kinh nghiệm của người con mất mẹ, và kinh nghiệm của người làm mẹ.  Cha nói Cha không về.  Mẹ Cha kính trọng nhiệm vụ của người con linh mục.  Nhưng mẹ Cha sẽ buồn.  Lời nói của Cha làm mẹ Cha nghĩ rồi đến ngày bà chết, Cha cũng không về.  Người mẹ nào không thương con, muốn gần con.  Cha có biết Cha nói thế, mẹ Cha đang sống những ngày nghĩ đến cái chết của ông cố, Cha không về, cái chết của chính bà, Cha cũng không về.  Nó buồn lắm.  Con là người mẹ con biết tâm hồn những bà mẹ.  Cha phải về để thọ tang.

Trời lúc đó mấy giờ khuya rồi, tôi không rõ.  Bà nói tới đó rồi im.  Dưới đường xe cộ vẫn ồn ào náo nhiệt.  Trên sân thượng tôi im lặng.  Phố xá dưới kia không hồn.

Tôi không ngờ trong lối suy nghĩ của tôi từ trước đến nay quá nhiều lý trí.  Bấy giờ tôi mới thấy cái im lặng của mẹ tôi khi tôi căn dặn các em phải làm gì khi bố chết.  Bấy giờ tôi mới hiểu cái thinh lặng của mẹ tôi khi tôi an ủi bà là tôi không về.  Một sự im lặng tôi thấy đau trong tim.  Người đàn bà khuyên tôi, ấp úng, nước mắt lưng tròng.  Tôi cũng đưa tay dúi mắt.  Tôi thương mẹ tôi quá đỗi.  Tôi muốn nói với bà.  Mẹ ơi! con sẽ về.

Này người bạn trẻ còn cha mẹ.

Kinh nghiệm chỉ mua bằng thời gian.  Mà trẻ thì làm sao có nhiều thời gian để mua.  Tôi gởi bạn những dòng này không như lời khuyên luân lý, giáo điều.  Tôi muốn gởi bạn như tâm tình mà có quý bạn, tôi mới viết.  Tôi cám ơn người đàn bà đã khuyên tôi.  Thời gian có thể làm hồn ta hạnh phúc hay mang thương tích.  Chớ gì chúng ta biết lắng nghe sự huyền nhiệm của thời gian.

Trên đường đời, chúng ta phải lắng nghe nhiều lắm.  Trong những lắng nghe, tại sao ta không lắng nghe chính mẹ mình, lúc mẹ còn sống?  Nhiều khi mẹ nói bằng im lặng của lòng mẹ.

Lm Nguyễn Tầm Thường, S.J.

Trích tập suy niệm ÐƯỜNG ÐI MỘT MÌNH, đoản khúc 99.

THỈNH THOẢNG TA NÊN HỎI LẠI MÌNH


THỈNH THOẢNG TA NÊN HỎI LẠI MÌNH

…Thông minh tài trí anh hùng

Si mê dại dột cũng chung một gò-

Tham lam để làm gì?

🌷 Cho dù bạc chảy tiền ròng

Khi đi mang được 1 đồng nào đi –

Bùn xỉn để làm gì?

🌷 ”Ngoảnh nhìn lại đời như giấc mộng

Được, mất, bại, thành, bỗng chốc hóa hư không” –

Kiêu ngạo để làm gì?

🌷 Cuộc đời là do Phước, do Nghiệp chi phối–

Cầu xin để làm gì?

🌷 Hôm nay không biết việc ngày mai –

Lo âu để làm gì?

🌷 Anh chị em đều là cùng huyết thống –

Tranh chấp để làm gì?

🌷 Con cháu có phúc của chúng nó –

Lo lắng để làm gì?

🌷 Sửa chỗ hỏng, che chỗ lạnh, đủ ấm thì thôi –

Tham vọng để làm gì?

🌷 Người khác giàu có là do kiếp xưa đã tạo Phước –

Ganh ghét để làm gì?

🌷 Kiếp trước không tu kiếp này khổ –

Oán trách để làm gì?

🌷 Báo thù đến bao giờ kết thúc –

Kết oán để làm gì?

🌷 Việc đời như một ván cờ –

Tính toán để làm gì?

🌷 Thông minh sẽ bị thông minh lừa dối –

Giả dối để làm gì?

🌷 Lời lừa đảo huỷ hết phúc đức cả đời –

Lừa đảo để làm gì?

🌷  Chuyện thị phi cuối cùng sẽ sáng tỏ –

Phân biện để làm gì?

🌷 Một ngày nào đó mọi việc đều chấm dứt 

– Đắc chí để làm gì?

🌷 Ai thường gìn giữ đạo đức ”Hữu xạ tự nhiên hương”–

Cầu danh để làm gì?

🌷”Đại gia bất động sản

Chết nằm dưới cỏ xanh

Mới biết mình của đất

Đất không phải là mình ” –

Tranh đoạt làm gì?

🌷 Ở đời khó gặp được nụ cười –

Đau khổ để làm chi ? 

Như Nhiên Thích Tánh Tuệ

httpv://www.youtube.com/watch?v=U6pAA4QmF9A

NẾU EM NHỚ – Thơ Như Nhiên Thích Tánh Tuệ – Nhạc Võ Tá Hân – Ca sĩ Ngọc Quy

Bộ ảnh: khoảnh khắc cuối đời của  vua sư tử Skar từng ngự trị đồng cỏ Nam Phi

Bộ ảnh: khoảnh khắc cuối đời của  vua sư tử Skar từng ngự trị đồng cỏ Nam Phi

Skybed Scar – vua sư tử hùng mạnh từng thống trị đồng cỏ Kruger.

Vào tháng 4/2018, tại Vườn quốc gia Kruger, Nam Phi, hai nhiếp ảnh gia Larry Pannell và Greg Parker đã chụp một bộ ảnh hiếm về những con sư tử đực chút hơi thở cuối cùng một cách tự nhiên bên ngoài thiên nhiên hoang dã. Trong những giây phút cuối đời, Skybed Scar – vua sư tử hùng mạnh từng thống trị đồng cỏ Kruger và những nhiếp ảnh gia chỉ đứng ở vị trí cách nhau hơn một mét.

Con sư tử đực này là một vị vua sư tử nổi tiếng ở công viên Kruger và từng thống trị một bầy sư tử trong vài năm. Ở thời hoàng kim của mình. Skybed Scar có vẻ ngoài dũng mãnh và oai phong, với cơ bắp cuồn cuộn cùng tiếng gầm lớn có thể khiến những loài động vật ăn cỏ xung quanh phải run sợ, ngay cả những con sư tử đực khác muốn chiếm đoạt ngai vàng của nó cũng phải cân nhắc thật kỹ sức mạnh khổng lồ ẩn chứa trong tiếng gầm này.

Tuy nhiên, ở thời điểm hai nhiếp ảnh gia chụp những bức ảnh này thì Scar đã lớn tuổi và phải rời khỏi đàn sư tử của mình, hoặc bị đuổi khỏi đàn sư tử, bởi vậy nó chỉ có thể đi săn một mình.

Sư tử là loài có tập tính xã hội bầy đàn duy nhất trong số những loài mèo lớn. Chúng đi săn cùng nhau và chăm sóc con cái theo bầy. Điều này giúp chúng săn mồi hiệu quả hơn và thậm chí có thể giết chết những động vật lớn như trâu rừng Châu Phi. Một nhóm sư tử thông thường sẽ bao gồm một con sư tử đực đầu đàn và một vài con sư tử cái, đôi khi còn có cả một đàn sư tử con chạy theo đằng sau. Một nhóm sư tử có thể có tới hơn 50 cá thể và trong các nhóm lớn như vậy cũng có thể có thêm một vài con sư tử đực trưởng thành.

Trong suốt cuộc đời của mình, sư tử cái ở trong một bầy sư tử sẽ chịu trách nhiệm chính là đi săn, trong khi sư tử đực chịu trách nhiệm chính trong việc tuần tra lãnh thổ, đe dọa những con sư tử khác hoặc những kẻ xâm lược, bảo vệ sự an toàn của bầy sư tử, và thỉnh thoảng giúp đỡ sư tử cái trong việc đi săn. Khi những chú sư tử đực con gần đạt tới độ tuổi trưởng thành (dưới 3 tuổi) chúng sẽ bị đuổi ra khỏi đàn để sống lang thang, đôi khi chúng sẽ liên kết với một vài con sư tử đực như chúng để cùng nhau săn mồi.

Tới khi những con sư tử đực này được 6 tuổi (trưởng thành hoàn toàn) thì chúng sẽ đem sức mạnh của mình đi khiêu chiến với những con sư tử đực khác để giành lấy quyền thống trị bầy sư tử. Những con sư tử đực đầu đàn bị đánh bại thường sẽ bị chết bởi những vết thương nặng, nhưng nếu chúng chưa chết thì những vị vua hết thời này sẽ bị đuổi khỏi bầy và phải sống lang thang một mình, thậm chí chúng còn có thể trở thành mục tiêu săn đuổi của những con linh cẩu và việc có thể chết một cách tự nhiên sẽ trở thành điều vô cùng xa xỉ.

Nhiếp ảnh gia đã nhìn thấy Skybed Scar tại một hố tưới nước, nơi thường có một đàn voi nhỏ uống nước. Khi họ đến đó, họ nhận thấy rằng một con sư tử đang uống nước trên bờ, có vẻ như nó đang gặp vấn đề với chân trái của mình vì góc ngồi của nó lúc này không được bình thường lắm. Và sau đó họ thấy con sư tử đứng lên với tư thế lắc lư giống như người đang say rượu, nhưng cuối cùng họ phát hiện ra rằng nó là một con sư tử già và đã lâu không được ăn, cơ thể chỉ còn da bọc xương.

Parker là một nhiếp ảnh gia địa phương và đã nhận ra con sư tử già đó chính là Skybed Scar. Nó rời khỏi vũng nước và loạng choạng đi về phía một khu đất cao nhỏ. Cứ vài bước nó sẽ dừng lại, cúi đầu nghỉ ngơi, tích lũy số sức lực còn lại trong cơ thể để có thể đi thêm vài bước nữa. Sau khi đi lên khu đất cao, Skybed Scar nhìn lại vũng nước lần cuối rồi từ từ bước xuống dốc, nhưng mới đi được nửa đường thì nó bị ngã.

Nhưng ngay sau lúc đó, một đàn voi đã đến vũng nước để vui đùa và thỏa mãn cơn khát của mình, một con voi đã bỏ đàn voi đi về phía khu đất cao, dường như muốn đứng ở vị trí cao hơn để xem xung quanh có nguy hiểm gì không. Lúc đầu, nó không phát hiện ra sư tử Scar ở cách đó 30 mét, và Scar cố tình tránh tầm nhìn để tránh con voi phát hiện ra mình.

Nhưng không may, con voi vẫn tìm thấy nó, lùi lại và lao về phía Scar với một tiếng gầm, khi những con voi khác nghe thấy tiếng động, chúng bắt đầu lao về phía con sư tử già.

Scar muốn gầm gừ với đàn voi như khi còn nhỏ để xua đuổi những kẻ to lớn đáng sợ này, nhưng bây giờ, nó chỉ có một lựa chọn, đó là dùng hết sức lực quay đầu bỏ chạy.

Tiếng bước chân ầm ầm phi nước đại dần dần không còn, bụi bặm cũng lắng xuống, hai nhiếp ảnh gia lái xe đi tìm con sư tử già, cuối cùng phát hiện Scar đang nằm trên bãi cỏ dưới bóng cây, hấp hối không thể nhúc nhích. Lần chạy cuối cùng này hiển nhiên đã khiến nó kiệt sức.

Scar nhìn nhiếp ảnh gia với ánh mắt buồn bã, không ai dám đến gần cựu vương, nhưng bây giờ, nhiếp ảnh gia cách đó hơn một mét, nhìn chằm chằm vào cái chết của nó. Con sư tử già thở mạnh, lồng ngực nhấp nhô yếu ớt, và đôi mắt dần mờ đi.

Cuối cùng, sau khi trút hơi thở cuối cùng trong người, Skar đã nhắm mắt an toàn rời khỏi thế giới này mãi mãi, và một thế hệ vua sư tử đã ngã xuống.

Bạn có thể thường nghe thấy những đức tính truyền thống là tôn trọng người già và quan tâm đến trẻ nhỏ trên xe buýt, nhưng về bản chất, một câu nói như vậy rõ ràng khiến nhiều loài động vật bối rối. Một khi sư tử đực già yếu sẽ bị đuổi ra khỏi bầy sư tử, chỉ còn cái chết chờ đợi nó; vua sư tử mới cũng sẽ giết đàn con của vua sư tử già, để sư tử cái có thể giao phối với nó

Trên thực tế, hầu hết các loài động vật trong tự nhiên khó có thể sống đến tuổi già, không phải chúng không muốn chết già mà là những đồng loại của nó không muốn vậy. Bạn có thể suy nghĩ kỹ lại xem, bạn đã bao giờ nhìn thấy động vật hoang dã chết vì tuổi già chưa? Hầu hết mọi người có thể không nhìn thấy điều đó trong cuộc đời của họ

Mother’s Day.

Mother’s Day.

Ngày của mẹ là dịp nhắc nhớ mỗi người con về sự hi sinh vất vả của mẹ, cũng là lúc để các con quay trở về bên mẹ.Ngày của mẹ 10/5 là ngày kỷ niệm tôn vinh các người mẹ, cũng như những ngày lễ dành cho phụ nữ , đây còn là dịp để cho những người con thể hiện tình yêu thương sâu sắc đến mẹ

Hình ảnh Những hình ảnh về mẹ lay động triệu trái tim số 4

Ôm chặt lấy mẹ nào, mẹ sẽ đưa con qua giông tố cuộc đời.

Hình ảnh Những hình ảnh về mẹ lay động triệu trái tim số 5
Hình ảnh Những hình ảnh về mẹ lay động triệu trái tim số 6
Mẹ già không quản ngại nắng mưa vất vả ngược xuôi lo lắng cho con ăn học thành tài.

Hình ảnh Những hình ảnh về mẹ lay động triệu trái tim số 7
Với mẹ con là tất cả.
Hình ảnh Những hình ảnh về mẹ lay động triệu trái tim số 8
Hình ảnh Những hình ảnh về mẹ lay động triệu trái tim số 9
Chăm sóc con vô điều kiện.

Hình ảnh Những hình ảnh về mẹ lay động triệu trái tim số 10

Hạnh phúc của mẹ là được nhìn thấy các con khôn lớn.

Lời hay,ý đẹp

Trong túi áo của một em bé đã chết ở trại tập trung Ravensbrück, nước Đức, người ta đọc được lời nguyện này, “Lạy Chúa, xin hãy nhớ đến không chỉ những thiện nam tín nữ của Chúa mà còn nhớ đến cả những người ác ý. Nhưng xin Chúa đừng nhớ tất cả những đau khổ mà họ đã gây ra cho chúng con; thay vào đó, xin nhớ đến những hoa trái mà chúng con đã trổ sinh vì sự đau khổ này. Đó là tâm tình hiệp thông của chúng con, lòng trung thành, sự khiêm tốn, lòng can đảm, sự rộng lượng của chúng con; đó là sự vĩ đại của những trái tim đã trưởng thành từ những cực hình này. Khi những kẻ bắt bớ chúng con đến để chịu sự phán xét của Chúa, xin hãy để tất cả những hoa trái mà chúng con đã sản sinh trở thành sự tha thứ mà Chúa nhân từ sẽ dành cho họ”.

Thầy Bạch gởi

 Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu…

May be an image of text that says '"Cúi đầu là bông lúa, ngẩng đầu là cỏ dại"'

 Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu và cỏ dại luôn ngẩn đầu nghênh mặt.

Cái triết lý này vô cùng thâm sâu và muôn đời hữu ích bất di bất dịch trong mọi nền văn hoá-đạo đức và giáo dục của nhân loại. Nhất là trong xã hội Việt Nam trong gần thế kỷ qua mà từ già chí trẻ đã bị cộng sản chàm hoá bằng một thứ đạo đức vong nô phi nhân bản.

Thiên Đức

PHẢI BỊT MỒM CHÚNG LẠI…

PHẢI BỊT MỒM CHÚNG LẠI…

Hiện nay rất nhiều thành phần phản động đang phê phán đường lối của đảng và nhà nước. Anh chị em hãy chung tay xây dựng và bảo vệ đất nước. Hãy dập tắt ngay bọn chúng, không cần tranh luận gì dài dòng, vì bọn chúng thường là cũng có tri thức hơn người nên tranh luận rất khó. Cứ áp dụng chiêu chụp mũ, bỏ bóng đá người là hiệu quả nhất.

Vào trận, hãy phủ đầu bằng câu hỏi “Bạn đã làm gì cho Tổ quốc chưa”, để chúng lộ ra thân phận của mình. Rồi tùy từng tình huống mà sử dụng cẩm nang sau đây:

– Nếu kẻ phê phán đã lớn tuổi thì ta bảo bọn họ thù hằn quá khứ, chỉ biết moi móc chứ làm được gì.

– Nếu chúng còn trẻ thì ta bảo là lũ trẻ trâu chưa biết sự đời, phải đi làm, có va vấp rồi hãy lên tiếng.

– Nếu đã đi làm thì ta bảo toàn kẻ bất mãn vì thất bại.

– Nếu đã thành công có sự nghiệp thì hãy bảo chúng không có cái tâm, không phải trí thức thật sự, được voi đòi tiên, sau khi đã no thân ấm cật bây giờ muốn mưu triều soán vị, tham danh tiếng.

– Nếu là trí thức hẳn hoi, tầm đã được thừa nhận ko thể cãi thì ta bảo họ chẳng có kinh nghiệm chính trị, dân khoa học biết gì chính trị mà bàn.

– Nếu có kinh nghiệm chính trị ta sẽ bảo chúng có dã tâm chính trị, mưu đồ bất chính.

– Nếu là dân thường ta thách chúng thử nhìn từ khía cạnh của người lãnh đạo để thấy cái khó. Giỏi thì thử làm lãnh đạo đi…

– Nếu là lãnh đạo, đảng viên kỳ cựu thì ta bảo chúng là bọn phản bội, ăn cháo đá bát.

– Nếu chưa đi ra nước ngoài ta bảo hãy ra ngoài để hiểu Việt Nam tốt thế nào, nước nào chẳng như nhau.

– Nếu đã ra nước ngoài thì ta bảo là lũ vọng ngoại, lũ ham bơ thừa sữa cặn, cõng rắn cắn gà nhà.

– Nếu ở hải ngoại ta bảo chúng là bọn đu càng, tàn dư Mỹ ngụy, bè lũ tư bản, giỏi về VN đấu tranh này.

– Nếu ở trong nước ta bảo chúng bị kích động, nhận tiền của các thế lực thù địch, lũ bị giựt dây, cút ra nước ngoài mà sống.

– Nếu viết bài trên mạng ta bảo bọn chỉ biết gõ bàn phím, ăn không ngồi rồi, sao không hành động đi.

– Nếu hành động xuống đường biểu tình đòi quyền lợi, ta nói toàn bọn gây rối mất trật tự xã hội, lo ở nhà làm ăn đi.

Cuối cùng, nếu thấy không thể lập luận được nữa thì hãy công nhận thằng phản động giỏi đi, nhưng bảo nó là SỐNG TÍCH CỰC LÊN CHỨ ĐỪNG NHÌN CÁI GÌ CŨNG TIÊU CỰC THẾ CHO KHỔ ĐỜI RA. Mình đảm bảo là nó hết đường phản biện

Mình tổng hợp sưu tầm từ nhiều nguồn và từ thực tế nên không giữ bản quyền. Anh chị em xem còn gì thì bổ sung để hoàn thiện cẩm nang và tùy ý chia sẻ. Phải bịt mồm chúng lại.

NGUYÊN TỐNG

No photo description available.

Câu Chuyện Cuộc Sống

 

GÓC SUY GẪM…

Câu Chuyện Cuộc Sống

Khi Hasan, một nhà hiền triết Hồi giáo sắp qua đời, có người hỏi ông:

– “Thưa Hasan, ai là thầy của ngài?”

Hasan đáp:

– “Những người thầy của ta nhiều vô kể. Nếu điểm lại tên tuổi của các vị ấy hẳn sẽ mất hàng tháng, hàng năm, và như thế lại quá trễ vì thời gian của ta còn rất ít. Nhưng ta có thể kể về ba người thầy sau của ta.

Người đầu tiên là một tên trộm.

Có một lần ta đi lạc trong sa mạc, khi ta tìm đến được một khu làng thì trời đã rất khuya, mọi nhà đều đi ngủ cả. Nhưng cuối cùng ta cũng tìm thấy một người, ông ta đang khoét vách một căn nhà trong làng.

Ta hỏi ông ta xem có thể tá túc ở đâu, ông ta trả lời:

– “Khuya khoắt thế này thật khó tìm chỗ nghỉ chân, ông có thể đến ở chỗ tôi nếu ông không ngại ở chung với một tên trộm.”

Người đàn ông ấy thật tuyệt vời. Ta đã nán lại đấy hẳn một tháng! Cứ mỗi đêm ông ta lại bảo:

– “Tôi đi làm đây. Ông ở nhà và cầu nguyện cho tôi nhé!”

Mỗi khi ông ta trở về ta đều hỏi:

– “Có trộm được gì không?”

Ông ta đều đáp:

– “Hôm nay thì chưa, nhưng ngày mai tôi sẽ cố, có thể lắm chứ”.

Ta chưa bao giờ thấy ông ta trong tình trạng tuyệt vọng, ông ta luôn hạnh phúc.

Có lần ta đã suy ngẫm và suy ngẫm trong nhiều năm ròng để rồi không ngộ ra được một chân lý nào. Ta đã rơi vào tình trạng tuyệt vọng, tuyệt vọng đến nỗi ta nghĩ mình phải chấm dứt tất cả những điều vô nghĩa này.

Ngay sau đấy ta chợt nhớ đến tên trộm, kẻ hằng đêm vẫn quả quyết: “Ngày mai tôi sẽ làm được, có thể lắm chứ!”

Người thầy thứ hai là một con chó.

Khi ta ra bờ sông uống nước, có một con chó xuất hiện. Nó cũng khát nước. Nhưng khi nhìn xuống dòng sông, nó thấy cái bóng của mình nhưng lại tưởng đó là một con chó khác. Hoảng sợ, nó tru lên và bỏ chạy. Nhưng rồi khát quá nó bèn quay trở lại. Cuối cùng, mặc nỗi sợ hãi trong lòng, nó nhảy xuống sông và cái bóng biến mất. Ta hiểu đây là một thông điệp đã được gửi đến cho ta:

– “con người phải biết chiến thắng nỗi sợ trong lòng bằng hành động.

Người thầy cuối cùng là một đứa bé.

Ta đến một thành phố nọ và thấy một đứa bé trên tay cầm một cây nến dã thắp sáng để đặt trong đền thờ. Ta hỏi đứa bé:

– “Con tự thắp cây nến này phải không?”

Đứa bé đáp:

– “Thưa phải.”

Đoạn ta hỏi:

– “Lúc nãy nến chưa thắp sáng, nhưng chỉ một thoáng sau đã cháy sáng. Vậy con có biết ánh sáng từ đâu đến không?”

Đứa bé cười to, thổi phụt ngọn nến và nói:

– “Ngài thấy ánh sáng đã biến mất, vậy ngài bảo ánh sáng đã đi đâu?”

Cái tôi ngạo nghễ của ta hoàn toàn sụp đổ, pho kiến thức kim cổ của ta cũng sụp đổ theo. Lúc ấy ta nghiệm ra sự dốt nát của bản thân. Và từ đó ta vất đi tất cả những tự hào về kiến thức của mình.

***

Đúng là có thể nói ta không có một ai là thầy, nhưng điều này không có nghĩa ta không phải là một học trò. Ta xem vạn vật là thầy. Tinh thần học hỏi của ta luôn rộng mở hơn tất cả các người. Ta học hỏi từ tất cả mọi vật, từ cành cây ngọn cỏ đến đám mây trên trời kia. Ta không có một người thầy vì ta có hàng triệu triệu người thầy mà ta đã học được mỗi khi có thể.

Điều thiết yếu trong cuộc sống là luôn làm một học trò, nhưng đừng làm thày. Điều này có nghĩa là gì?

Nghĩa là bạn có khả năng học hỏi, luôn sẵn sàng học hỏi để biết chấp nhận ý nghĩa của vạn vật…!

CẰN CỖI THIÊNG LIÊNG

CẰN CỖI THIÊNG LIÊNG

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ai không ở trong Thầy, thì bị vứt ra ngoài như nhành nho, và sẽ khô héo.”

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay nói đến sự gắn bó, kết hiệp, sinh trái của những linh hồn tháp nhập vào Chúa Giêsu.  Bên cạnh đó, Tin Mừng còn nói đến sự khô héo, sự vô dụng; hay đúng hơn, một sự “cằn cỗi thiêng liêng” của một linh hồn lãng quên Thiên Chúa, khác nào cành nho tách khỏi thân nho.  Chúa Giêsu nói, “Ai không ở trong Thầy, thì bị vứt ra ngoài như nhành nho, và sẽ khô héo.”

Chúng ta thường nghe, “Tiền vào, Chúa ra!”  Điều này đúng không chỉ với tiền, nhưng cũng đúng với bất cứ cái gì không thuộc về Chúa.  Thật dễ dàng để lãng quên Thiên Chúa khi cuộc sống của chúng ta quá bận rộn; hoặc khi mọi thứ diễn ra quá tốt đẹp, khiến chúng ta dễ dàng lãng quên Thiên Chúa.  Một khi không nhận ra điều đó, chúng ta bắt đầu tách mình khỏi Thiên Chúa như cành nho tách rời thân nho.  Hãy nhìn vào thời gian cầu nguyện của chúng ta!  Nó là một nhiệt kế luôn luôn chính xác.  Một khi tách khỏi “thân nho Giêsu”, giờ cầu nguyện của chúng ta sẽ ngày càng ngắn lại cho đến khi gần như tắt lịm.  Chúng ta đi con đường riêng của mình, giảm thiểu cầu nguyện và không chóng thì chày, bỏ cầu nguyện và rơi vào một sự “cằn cỗi thiêng liêng.”  Tuy nhiên, vấn đề không nhất thiết là phải bỏ qua một bên các hoạt động khác để đi cầu nguyện nhưng chúng ta sẽ làm tất cả bổn phận Thiên Chúa trao đang khi yêu mến Ngài và ước ao kết hiệp với Ngài.

Tách mình ra khỏi “thân nho Giêsu” để đầu tư sức lực của mình vào những việc khác, ai trong chúng ta cũng biết điều gì sẽ xảy ra.  Điều xảy ra là, chúng ta sẽ không tạo nên được một hoa trái nào đúng nghĩa.  Đây cũng là kinh nghiệm của thánh Augustinô, “Việc Chúa Giêsu nói thêm “Không có Thầy, anh em không thể làm gì được” là để nhấn mạnh một sự thật rằng, tự sức chúng ta, bằng nỗ lực riêng mình, chúng ta thậm chí, sẽ không thể tạo ra một trái tốt ‘nhỏ.’”  Đó là hậu kết của cái gọi là “cằn cỗi thiêng liêng.”  Điều xảy ra tiếp theo sẽ là những gì tệ hại nhất, linh hồn bị ném ra ngoài như một cành khô; những cành vô dụng này sẽ được gom lại, ném vào lửa và bị đốt cháy.

Từ ngày lãnh nhận Bí tích Rửa Tội, chúng ta được tháp nhập vào Chúa Giêsu; ai trong chúng ta cũng muốn sinh trái dồi dào, tạo nên một sự khác biệt, mang lại một sự thay đổi cho cộng đồng, cho thế giới… điều đó thật hấp dẫn và có ý nghĩa với mỗi người.  Thế nhưng, ai trong chúng ta cũng đã trải nghiệm một sự thật rằng, chỉ khi kết hiệp với Chúa Giêsu, chúng ta mới có thể trổ sinh hoa trái lâu dài cho Vương Quốc Nước Trời; đây cũng là cách thức chúng ta tôn vinh Chúa Cha.  Được như thế, mỗi người sẽ cảm nhận rằng, nhựa sống của Chúa Kitô đang luân chuyển trong linh hồn mình.  Cuộc sống của chúng ta sẽ nở hoa cho người khác; đó là những bông hoa của Thánh Thần: bác ái, hoan lạc, bình an, đại lượng, nhân hậu, từ tâm, trung tín, hiền hoà và tiết độ.  Những bông hoa này không chỉ tỏa hương hôm nay, nhưng vương mãi hương thơm cả khi chúng ta đã lìa thế.

Trong túi áo của một em bé đã chết ở trại tập trung Ravensbrück, nước Đức, người ta đọc được lời nguyện này, “Lạy Chúa, xin hãy nhớ đến không chỉ những thiện nam tín nữ của Chúa mà còn nhớ đến cả những người ác ý.  Nhưng xin Chúa đừng nhớ tất cả những đau khổ mà họ đã gây ra cho chúng con; thay vào đó, xin nhớ đến những hoa trái mà chúng con đã trổ sinh vì sự đau khổ này.  Đó là tâm tình hiệp thông của chúng con, lòng trung thành, sự khiêm tốn, lòng can đảm, sự rộng lượng của chúng con; đó là sự vĩ đại của những trái tim đã trưởng thành từ những cực hình này.  Khi những kẻ bắt bớ chúng con đến để chịu sự phán xét của Chúa, xin hãy để tất cả những hoa trái mà chúng con đã sản sinh trở thành sự tha thứ mà Chúa nhân từ sẽ dành cho họ.”

Anh Chị em,

Không ai trong chúng ta không ngưỡng mộ sự cao thượng của em bé Ravensbrück; và cũng không ai muốn cho mình ra cằn cỗi.  Vì sự èo uột, sự “cằn cỗi thiêng liêng” của chúng ta là nỗi nhục cho Thiên Chúa; Chúa Giêsu đã nói, “Điều làm Chúa Cha được tôn vinh là, anh em sinh nhiều hoa trái.”  Muốn được vậy, chúng ta phải ở lại trong Chúa Giêsu.  Chỉ khi ở lại trong Ngài, nhựa sống thần linh nguyên tuyền của Thiên Chúa mới có thể luân lưu trong ta, nhựa sống của Ngài làm cho chúng ta đầy sinh lực thiêng liêng để sinh hoa trái.  Bởi chưng, là Kitô hữu, chúng ta không chỉ “sống với Chúa Giêsu”, “sống cho Chúa Giêsu” mà còn phải “sống trong Chúa Giêsu.”  Nhận thức được tầm quan trọng này, Chúa Giêsu đã thiết tha van nài mỗi người chúng ta, “Hãy ở lại trong tình yêu của Thầy.”

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa Giêsu, để con khỏi “cằn cỗi thiêng liêng”, xin giúp con bám chặt vào Chúa.  Nhờ việc rước lấy Thánh Thể và Lời Chúa soi rọi mỗi ngày, xin cho con biết củng cố mối dây hiệp nhất trong Chúa; nhờ đó, niềm tin và tình yêu của con với Chúa ngày càng lớn lên, vì Chúa là tất cả của con,” Amen!

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: Langthangchieutim

Tâm tình của một người Úc gốc Việt Lưu Vong gời đến các cháu Du Học Sinh tại Úc và khắp nơi trên thế giới.

Nói với các cháu, các em du học sinh và thế hệ trẻ người Việt qua Úc sinh sống chỉ hơn 10 năm vừa qua – những ai vẫn còn ôm lòng thù hận người Việt Cộng Hoà

Tôi không đại diện cho tiếng nói của ai cả và tôi hy vọng sẽ có những người Việt từng sống trên quê hương thứ hai, hơn 30 năm như tôi sẽ chia sẻ quan điểm này.

Trước hết tôi muốn các bạn hiểu tôi không thù ghét hay kỳ thị người Việt dù các bạn từ đâu tới, được giáo dục dưới chế độ nào, miễn các bạn biết tôn trọng cái khác biệt giữa những người khác biệt với các bạn.

Và kế nữa, nếu các bạn chọn sống nơi cộng đồng người Việt chúng tôi cùng quây quần chung sống mấy mươi năm nay thì các bạn hãy nhớ cho một điều; thế hệ cha, chú, bác, ông, cô, bà của chúng tôi đã từng liều mình vượt biên, đánh cược với cái chết để tìm đường TỰ DO sau năm 1975 – sau khi cộng sản cưỡng chiếm miền Nam VN. Họ là những người thiết lập nên cộng đồng mà các bạn đang sống giữa nơi ấy.

Họ, những người vượt biển lánh nạn cộng sản không khác gì người Việt cổ khi hai Bà Trưng thua trận với Mã Viện, khi Lĩnh Nam rơi vào tay nhà Hán đã lánh nạn Hán nô. Các tướng lĩnh của hai Bà Trưng không chấp nhận bị đô hộ, họ đã chạy ra biển tìm đường TỰ DO… Những người Việt cổ này đã trở thành người Minang Kabau – một phần của dân tộc Indonesia bây giờ. Tôi muốn kể cho bạn biết, để bạn hiểu rằng muốn một cuộc sống TỰ DO là phải ĐÁNH ĐỔI hoặc phải TRÂN TRỌNG người đi trước.

Cộng đồng người Việt lánh nạn cộng sản đã bỏ đi, người CS đã cầm quyền đất nước mấy chục năm nay. Chúng tôi không đòi hỏi gì từ nhà cầm quyền ngoài đòi quyền TỰ DO/ NHÂN QUYỀN cho người trong nước. Chúng tôi không đòi điều gì từ những người lãnh đạo nước VN ngoài công việc giữ cho TOÀN VẸN LÃNH THỔ VÀ LÃNH HẢI.

Chúng tôi đi chỉ mang theo cờ vàng ba sọc đỏ.

Cớ sao dưới sự lãnh đạo đại tài của chế độ cộng sản – một chế độ luôn miệng bôi xấu chế độ tư bản, các bạn phải qua các đất nước TƯ BẢN để du học hoặc tìm đường ở lại?

Chúng tôi đã trải qua những năm tháng dài không có nước mắm, không có rau muống, nói chi đến phở, bánh mì như bây giờ… Cộng đồng người Việt lánh nạn cộng sản dần dần lớn mạnh và hình thành những mảng Việt Nam khắp nơi trong các đất nước TƯ BẢN thì các bạn lại lục đục kéo qua đây sinh sống trong các khu vực của người Việt lánh nạn cộng sản.

Thử hỏi nếu không có chúng tôi đi trước thì cuộc sống của các bạn ở đây sẽ vất vả ra sao? Đương nhiên bạn sẽ không bao giờ nếm trải qua, vì có lẽ bạn sinh ra trong những gia đình cán bộ cộng sản khá giả, lớn lên trong quyền lực và khi qua đến chỗ của chúng tôi ở, thì cũng giống như các bạn ở trong một đất nước VN ngoài tổ quốc VN, với đầy đủ tiện nghi của kẻ đi sau.

Các bạn ôm lòng tôn thờ Hồ Chủ Tịch của các bạn và đã được dạy để căm thù chúng tôi – những người Việt Nam Cộng Hoà (không còn quê hương, chỉ còn lá cờ vàng ba sọc đỏ). Vậy tại sao các bạn còn chạy theo và biến thành nỗi ám ảnh cho chúng tôi? Nếu còn chọn sống trong cộng đồng của chúng tôi thì điều tối thiểu nhất các bạn cần phải hiểu rằng “họ là những người lánh nạn cộng sản, lánh loài quỷ đỏ, họ đã lánh xa được rồi! Đừng quấy rầy họ!”

Các bạn ạ! Ở VN các bạn có thể dùng quyền lực của cha ông để áp đảo, để chà đạp lên những gì bạn không thích, nhưng ở các nước TƯ BẢN, nơi có pháp luật đứng ngoài quyền lực chính trị, không ai ngồi xổm trên pháp luật được đâu!

Hãy học tôn trọng cái khác biệt của những người khác biệt với bạn. Bài học này khó khi bạn đã bị nhồi nhét quá lâu với lòng căm thù và lối suy nghĩ một chiều. Thôi thì hãy học tự chủ và học rằng ở ngoài này không cư xử kiểu rừng rú được đâu! Pháp luật ngoài này cũng không dễ mua bằng tiền. Ráng mà sống tốt để còn xin được ở lại nếu muốn.

* Tôi không thể nghĩ ra tại sao cháu trai trẻ này lại có lòng thù hận quá đáng sợ như vậy đối với lá cờ vàng ba sọc đỏ?

It’s really disturbing!

46 Năm Sau Cuộc Chiến Và Những Câu Hỏi Còn Bỏ Ngỏ

46 Năm Sau Cuộc Chiến Và Những Câu Hỏi Còn Bỏ Ngỏ –

Song Chi

Đã 46 năm kể từ khi chiến tranh VN kết thúc. Thời gian dài gần bằng hai thế hệ.

Người cộng sản luôn tự hào là họ đã kết thúc được cuộc chiến, thống nhất được đất nước! Cứ mỗi dịp này báo chí nhà nước ở VN lại chạy hết công suất để nhắc lại những “chiến công” lừng lẫy trong “cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước, giải phóng miền Nam”…còn bên kia ở hải ngoại nhắc lại những nỗi đau của “tháng Tư đen”.

Chỉ vài năm gần đây, những cụm từ như “chế độ ngụy, tay sai bán nước” một thời thường được “bên thắng cuộc” dùng để nói đến chế độ VNCH cũ đã bớt đi, một số bài viết cũng khéo léo dùng chữ “mừng ngày thống nhất đất nước” hơn là “mừng ngày chiến thắng”

Ngược lại, theo thời gian ngôn từ căm hận trong những bài viết của “bên thua cuộc” cũng nhẹ bớt. Nhưng tôi thấy vẫn còn đó nỗi đau, sự tiếc nuối cho một chữ “nếu” của lịch sử trớ trêu.

Cùng với nỗi đau chung cho đất nước là nỗi đau về những mất mát riêng của từng cá nhân, từng gia đình khi một biến cố lịch sử ập đến, đã làm đổi thay bao nhiêu số phận.

Có cả những câu chuyện của những người thuộc phe chiến thắng nhưng cũng ẩn chứa những nỗi đau khác, có người ngay sau ngày tiếng súng vừa tắt, đã ngồi bên vệ đường Sài Gòn để khóc vì biết mình bị lừa dối, uổng phí cả một thời tuổi trẻ để đi “giải phóng” một quốc gia tự do, nhân bản, văn minh, phồn thịnh hơn quốc gia nơi mình sinh ra và lớn lên, có người nhiều năm sau mới ngậm ngùi nhận ra mặt trái của tấm huân chương…

Cuộc đời của mỗi con người, mỗi gia đình Việt Nam tự nó đã là một cuốn sách, một bộ phim, qua đó người ta có thể hình dung được một phần bức tranh của dân tộc và nếu chỉ cần kể lại một cách trung thực, thì rất nhiều cuộc đời đó còn chân thực hơn gấp bao nhiêu lần những cuốn sách, bộ phim, của người Mỹ hay của người Việt, đã viết, đã thực hiện, về Chiến tranh Việt Nam.

Cũng như bao nhiêu gia đình người Việt khác, gia đình họ hàng tôi có cả hai phe Nam – Bắc và cuộc sống đã hoàn toàn thay đổi theo chiều ngược nhau sau 30/04.

Sự ly tán đã có trong thời chiến, thời hậu chiến gặp lại nhau, không ai bảo ai nhưng có một chủ đề chung đều muốn né tránh là chuyện chính trị, chuyện chiến tranh. Họ hàng thì vẫn là họ hàng, một giọt máu đào hơn ao nước lã, nhưng quan điểm chính trị chẳng phải lúc nào cũng đồng thuận, trong một dòng họ đã như thế, nói gì giữa nhà cầm quyền với người dân.

Rồi hàng chục năm sau, họ hàng tôi lại tiếp tục ly tán, quê hương không còn là nơi đất lành chim đậu nên nhiều người phải bỏ nước ra đi, tản mác khắp bốn phương trời. Nhưng dù đã là công dân của nước khác, đa số người Việt vẫn đau đáu chuyện quê nhà, thì giờ dành để theo dõi, vui buồn theo từng biến cố ở VN nhiều hơn dành cho những sự kiện ở quê hương thứ hai.

– Vì sao không quên được quá khứ?

Chỉ có thế hệ trẻ như con gái tôi, rời nước khi còn ở tuổi thiếu niên, hay những bạn trẻ sinh ra ở nước ngoài là không quan tâm bao nhiêu tới VN, và không hiểu nổi tại sao người Việt không thể quên?

Đó cũng là câu hỏi của rất nhiều người, rằng tại sao người Việt, ở cả hai phe, cứ luôn nhắc hoài về quá khứ? Sao không bỏ qua, cùng nhau nhìn về phía trước để xây dựng đất nước? Tại sao 40, 42, rồi 46 năm trôi qua nhưng hàng chục triệu người Việt, dù có dính líu trực tiếp đến cuộc chiến hay không, vẫn không thể bình an, thậm chí như một nhà thơ từng nói, là bị hội chứng PTSD (post-traumatic stress disorder)?

Câu trả lời thật ra rất đơn giản. Nếu sau chừng ấy năm, Đảng Cộng sản làm cho đất nước trở nên giàu mạnh, bảo vệ được chủ quyền trọn vẹn về lãnh thổ lãnh hải, người dân thực sự được sống trong một xã hội tự do, dân chủ, nhân bản, tiến bộ, Việt Nam có vị thế của mình trên thế giới, thì vết thương của cuộc chiến tranh đã qua, dẫu có tàn nhẫn đến đâu, cũng sẽ tự lành. Cả dân tộc sẽ khép lại quá khứ, chấp nhận thực tại và hào hứng hướng về tương lai. Chính vì đảng cộng sản không làm được như vậy, thậm chí ngược lại, nên nỗi đau vẫn cứ còn mãi, thời gian càng lùi xa, càng đau…

Đẩy nhân dân vào cuộc chiến tương tàn vì lý tưởng XHCH nhưng sau đó Đảng Cộng sản đã phản bội lại chính những lý tưởng, học thuyết, mô hình thể chế chính trị mà họ từng mù quáng tin và bắt nhân dân phải tin theo. Họ đã phản bội lại hàng triệu người dân miền Bắc, trong đó có những người ngã xuống vì tin vào “cuộc chiến tranh thần thánh chống Mỹ, giải phóng miền Nam”, cho một tương lai tốt đẹp hơn! Tất cả những gì họ đã từng hô hào chống lại trước kia giờ đây họ lại làm theo, nhưng tồi tệ hơn!

Không biết cần bao nhiêu thời gian để phục hồi, xây dựng lại là sự tàn phá về thiên nhiên-môi trường, về văn hóa, đạo đức xã hội, và về nhân cách, khí chất, lòng tự tôn của một dân tộc?

ĐCSVN đã bỏ qua rất nhiều cơ hội “vàng” để hòa giải hòa hợp thực sự với bên thua trận, với nhân dân, và để chuyển hóa thành một thể chế dân chủ đa đảng, hội nhập với xu hướng tiến bộ chung của thế giới.

Nghiêm trọng nhất là mối quan hệ bất xứng, thiệt thòi và nguy hiểm cho độc lập dân tộc của VN giữa hai Đảng Cộng sản Việt Nam-Trung cộng trong suốt một thời gian dài, khiến Việt Nam phải liên tiếp trải qua hai cuộc chiến tranh khác là chiến tranh biên giới phía Bắc, chiến tranh biên giới Tây Nam, mất đảo, lãnh thổ, lãnh hải, phụ thuộc nặng nề về kinh tế, chính trị, và luôn luôn đứng trước nguy cơ hiểm họa bành trướng của Trung cộng.

Tất cả những điều đó đã làm cho nỗi đau tháng Tư vẫn không thể nguôi vơi trong lòng rất nhiều người dân Việt Nam như tôi.

Nhưng không thể cứ nhìn mãi về quá khứ, về những sai lầm, những cơ hội đã bị bỏ lỡ.

Một lần nữa, như một sự trớ trêu của lịch sử, Việt Nam lại nằm trong khu vực sẽ trở nên sôi động nhất, “nóng” nhất trong tương lai gần, với sự đối đầu giữa hai phe, một bên là Hoa Kỳ và các nước đồng minh, bên kia là Trung cộng vừa bắt tay với Nga, và có thể có thêm Iran, Bắc Hàn, cùng cạnh tranh khốc liệt để giành ảnh hưởng, vị trí trên toàn cầu.

Nhìn lại thời kỳ chiến tranh lạnh giữa hai phe tư bản-cộng sản, Việt Nam có học được bài học lịch sử để một lần nữa, không trở thành con tốt trên bàn cờ chính trị thế giới, hoặc lẻ loi đơn độc và cuối cùng buộc phải ngả vào sự kiềm tỏa của phe Trung-Nga, liệu có là câu hỏi chỉ dành riêng cho nhà cầm quyền, hay cho tất cả người dân?

Từ giữa thập niên 1970, thế giới đã chứng kiến làn sóng thứ ba của quá trình dân chủ hóa lần đầu tiên diễn ra ở Thổ Nhĩ Kỳ và Tây Ban Nha, rồi một số quốc gia trong khu vực Đông Á, Đông Nam Á như Đài Loan, Hàn Quốc, Thái Lan, Philippines, ở Trung Âu và Đông Âu là những năm cuối thập kỷ 80, đầu thập kỷ 90 của thế kỷ XX, đã làm sụp đổ cả khối XHCN cũ.

Sống ở châu Âu nhưng tôi vẫn nhận thấy thật rõ thời gian gần đây một số quốc gia Á Đông tiếp tục có những chuyển động giữa một bầu không khí đang nóng lên trong toàn khu vực. Người dân Thái Lan đã đứng lên biểu tình chống lại chính phủ hiện tại và yêu cầu cải cách chế độ quân chủ, người dân Myanmar đang đổ máu từng ngày để đòi lại nền dân chủ non trẻ vừa bị quân đội thực hiện đảo chính và có nguy cơ trở lại với chế độ độc tài quân phiệt. Nhiều người đã bắt đầu nói đến một làn sóng dân chủ thứ tư sắp đến.

Chỉ có Việt Nam dường như vẫn đứng ngoài mọi biến động. Điều đáng buồn là người Việt, vốn đã chia rẽ vì nguyên nhân lịch sử, mấy năm vừa qua lại thêm chia rẽ vì bất đồng quan điểm khi nhận định về chính trị Mỹ, cộng với sự đàn áp ngày càng hà khắc của công an Việt Nam, khiến những tiếng nói đối lập, những hành vi phản kháng gần như chìm lắng hẳn.

Mỗi thế hệ suy cho cùng cũng chỉ có thể chịu trách nhiệm về những gì xảy ra trong thời của mình. Làm sao để Việt Nam không tiếp tục chịu số phận đi sai đường và thường xuyên bị nhỡ tàu, mà có thể hội nhập với thế giới tự do, để mai này đất nước, con người Việt Nam được “giải phóng” khỏi mọi sự kìm hãm và phát triển hết mức có thể; làm sao để 5, 10 năm nữa người Việt có thể thanh thản khi nhìn lại những trang sử cũ, là trách nhiệm của thế hệ hôm nay.

Song Chi

Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm của tác giả Song Chi, ra đi từ Sài Gòn, tỵ nạn tại Na Uy và hiện sống ở Anh.

https://www.bbc.com

Quan niệm về “tội phạm nguy hiểm” của cộng sản Việt Nam

 Hoa Lys  is with 

Võ HongLy

02.05.2021

Đôi bàn tay của chị Phạm Đoan Trang chỉ biết cầm bút viết lên sự thật và đòi quyền sống chính đáng của con người thì lại bị còng bởi cái vòng số 8 oan nghiệt.

Còn đôi bàn tay của tên Cao Trọng Phú thì cầm súng và giết luôn hai mạng sống con người nhưng lại được thả tự do ung dung hút xì gà ngay trước ống kính của truyền thông.

Quan niệm về “tội phạm nguy hiểm” và sự “nhân văn” của cộng sản vì thế thật là “lạ”!

Sống trong chế độ xã nghĩa, điều gì có thể lan tỏa tình yêu thương, thẩm thấu chạm vào được tâm hồn yêu Tự Do và làm thức tỉnh lương tri của con người thì lại bị coi là “nguy hiểm”, là “xâm phạm an ninh quốc gia”. Thương chị Phạm Đoan Trang và những người đã luôn lên tiếng cho sự công chính.

May be an image of 4 people and text that says 'RFA'