ĐỐI DIỆN VỚI GIỜ PHÚT KHÓ KHĂN CỦA CHÚNG TA

ĐỐI DIỆN VỚI GIỜ PHÚT KHÓ KHĂN CỦA CHÚNG TA

Rev. Ron Rolheiser, OMI

Phân định không phải là chuyện dễ dàng.  Chúng ta thử giải quyết vấn đề nan giải này: khi chúng ta thấy lòng mình ở trong tình trạng lo âu cực độ, liệu chúng ta có lơ đi cho rằng một đau đớn như thế là dấu chỉ rằng đây không phải là nơi phù hợp với chúng ta, rằng có cái gì đó sai lầm ở đây không?  Hoặc, như Chúa Giêsu, chúng ta chấp nhận ở lại và nói với chính mình, với người thân, với Chúa: “Con sẽ nói gì bây giờ, cứu con khỏi giây phút này sao?”

Khi Chúa Giêsu đối diện với cái chết sỉ nhục trên thập giá, Tin Mừng Thánh Gioan có ám chỉ đến việc Ngài được đề nghị một cơ hội để trốn thoát.  Một phái đoàn người Hy Lạp, qua trung gian thánh Philiphê đề nghị Chúa Giêsu đi với họ, đến một nhóm sẽ đón Ngài và thông điệp của Ngài.  Như thế Chúa Giêsu phải chọn: Chịu đựng nỗi thống khổ, tủi nhục và chết với cộng đoàn, hay từ bỏ cộng đoàn này để đến với cộng đoàn sẽ chấp nhận mình.  Chúa Giêsu đã làm gì?  Chúa Giêsu cũng sẽ đặt câu hỏi: “Tôi sẽ nói gì bây giờ, cứu tôi khỏi giây phút này sao?

Dù câu này được xem là câu hỏi, nhưng đó là câu trả lời.  Ngài đã chọn ở lại, đối diện với lo âu, với sỉ nhục, với đau đớn vì Ngài thấy đây là lòng trung tín chính xác, Ngài được mời gọi trong chính tình yêu mà Ngài rao giảng.  Ngài xuống thế để nhập thể, để giảng dạy thế nào là tình yêu thực sự và bây giờ cái giá phải trả cho những chuyện này là sỉ nhục, là lo âu, Ngài biết và chấp nhận những gì đòi hỏi Ngài bây giờ.  Nỗi đau Ngài chịu không có nghĩa là Ngài đã làm cái gì đó sai, Ngài ở không đúng nơi, hoặc cộng đoàn này không đáng để Ngài chịu đau khổ này.  Ngược lại: nỗi đau được hiểu là cách thể hiện lòng trung tín sâu thẳm nhất của chính sứ vụ và thiên chức của Ngài.  Cho đến lúc này, chỉ có những lời kêu xin Ngài, bây giờ chúng ta xin Ngài nâng đỡ chúng ta trong thực tế; Ngài cần phải nuốt khó khăn để làm.

Tôi sẽ nói gì bây giờ, cứu tôi khỏi giây phút này sao?  Chúng ta có đủ khôn ngoan và quảng đại để nói những lời này khi, trong sự dấn thân riêng của mình, chúng ta bị thách thức chịu đựng nỗi lo âu nóng bỏng trong lòng này không?  Khi Chúa Giêsu đặt câu hỏi này, những gì Chúa phải đối diện là tấm gương gần như hoàn hảo cho các tình huống mà đôi khi chúng ta phải đối diện.  Trong hầu hết mọi dấn thân, nếu chúng ta trung thành thì sẽ có khi chúng ta phải phải chịu đựng một nỗi lo âu trong lòng (và cũng có khi do hiểu lầm bên ngoài), chúng ta phải đối diện với một quyết định khó khăn: nỗi đau và sự hiểu lầm này (dù cho đó là do sự non nớt của chính mình) có phải là dấu chỉ tôi ở không đúng chỗ, tôi phải ra đi và tìm một ai khác, một cộng đoàn nào khác cần đến tôi không?  Hoặc bên trong nỗi lo âu nội tâm này, hiểu lầm do bên ngoài, do sự non nớt của cá nhân tôi, tôi được gọi để nói: Tôi sẽ nói gì bây giờ, cứu tôi khỏi giây phút này sao?  Đây là điều tôi đã được gọi!  Tôi sinh ra để làm điều này!

Tôi nghĩ câu hỏi này rất quan trọng vì thường nỗi lo thường xuyên trong lòng có thể làm lung lay các cam kết dấn thân chúng ta, thúc đẩy chúng ta buông bỏ.  Các hôn nhân, các ơn gọi sống đời sống thánh hiến, các dấn thân làm việc cho công lý, cho cộng đoàn tu sĩ và các dấn thân cho gia đình, bạn bè có thể bị buông bỏ vì đương sự nghĩ rằng không ai được gọi để sống trong lo âu tột độ, bị sầu khổ và hiểu lầm như vậy.  Thật vậy, ngày nay nỗi đau, sầu khổ, hiểu lầm chung chung được xem như dấu chỉ để từ bỏ những chuyện mình đã dấn thân để đi tìm một ai khác, một cộng đoàn khác sẽ khẳng định mình, thay vì xem đây là dấu chỉ, bây giờ, chỉ có bây giờ, chỉ có giờ phút này, bên trong sự lo âu đặc biệt, sự hiểu lầm này, chúng ta mới có dịp mang lại ân sủng cho đời sống dấn thân của mình.

Tôi đã chứng kiến nhiều người từ bỏ hôn nhân, từ bỏ chức thánh, từ bỏ đời sống tu trì, từ bỏ cộng đoàn tôn giáo, từ bỏ bạn bè thân yêu, từ bỏ các dấn thân phục vụ cho công lý và hòa bình vì có một lúc nào đó họ cảm nhận mình quá đau và bị hiểu lầm.  Và trong nhiều trường hợp này, tôi cũng thấy thực tế hóa ra là một điều tốt.  Tình huống họ gặp không tốt cho họ cũng như cho người khác.  Họ phải được cứu khỏi “lúc này.”  Trong một vài trường hợp, điều ngược lại là đúng.  Họ đau đớn tột cùng, nhưng nỗi đau đó là lời mời đến một nơi sâu đậm hơn, mang lại sự sống hơn trong đời sống dấn thân của họ.  Họ rời đi, ngay lúc họ nên ở lại.

Chắc chắn, phân định không phải là chuyện dễ.  Không phải lúc nào cũng vì thiếu quảng đại mà chúng ta từ bỏ dấn thân.  Một số người quảng đại nhất, vị tha nhất mà tôi quen biết đã từ bỏ hôn nhân, chức thánh, đời sống tu trì hay bỏ giáo hội của mình.  Nhưng tôi viết điều này vì ngày nay, nhiều tài liệu tâm lý và thiêng liêng đáng tin cậy không đủ làm nổi bật thách thức, như Chúa Giêsu đã trụ vững bên trong nỗi đau đớn tột cùng, hiểu lầm, nhục nhã của mình, thay vì bỏ đi để đến với một ai đó, một cộng đoàn nào đó chấp nhận và hiểu nỗi khao khát của mình, thì chúng ta chấp nhận nó sẽ mang đến sự sống hơn khi nói: Tôi sẽ nói gì bây giờ, cứu tôi khỏi giây phút này sao?

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim

10 THỨ CHỈ CÓ Ở MIỀN NAM VIỆT NAM THỜI CHÍNH THỂ VIỆT NAM CỘNG HÒA.

Phaolô Hiển Nguyễn

Ngoc Phan

10 THỨ CHỈ CÓ Ở MIỀN NAM VIỆT NAM THỜI CHÍNH THỂ VIỆT NAM CỘNG HÒA.

  1. Học sinh đi học không cần đóng học phí.

Đây là chính sách khuyến học của Chánh phủ VNCH dành cho tất cả con em Miền Nam được tiếp cận tri thức.

  1. Đi bịnh viện không tốn tiền. Các bạn khó tin ư? Nhưng đây hoàn toàn là sự thật.

Các bịnh viện do Chánh quyền VNCH quản lý đều miễn phí tiền khám chữa bệnh cho người dân.

Và đặc biệt, bác sĩ và nhân viên y tá vô cùng gần gũi và thân thiện với bệnh nhân cho dù người giàu hay người nghèo.

  1. Trẻ con, người lớn khi đi ngoài đường nếu gặp phải đám tang đều đứng lại, cởi nón và cúi đầu đưa tiễn người quá cố.
  2. Bất kỳ ai đang trên đường phố, nếu nghe tiếng Quốc ca vang lên đều đứng nghiêm trang chào cờ với lòng tự hào dân tộc.
  3. Học sinh được uống sữa, ăn bánh mì miễn phí. Ăn uống đến phát ngán phải lén bỏ bánh mì vào thùng rác.
  4. Các bạn được quyền bầu chọn người đứng đầu đất nước thông qua bầu cử Tổng Thống một cách dân chủ và công khai.
  5. Nếu không hài lòng về chánh sách quản lý đất nước của Chánh phủ, các bạn có quyền xuống đường biểu tình thể hiện chính kiến.

Các bạn có thể đứng trước Dinh Tổng Thống chửi rủa hay đốt hình ông ta mà không gặp bất kỳ sự đàn áp hay bắt bớ gì của Chánh quyền.

  1. Ra đường các bạn có thể đeo bao nhiêu vàng, mang bao nhiêu tiền cũng không sợ bị cướp giật.
  2. Khi chạy xe trên đường, các bạn cũng không sợ Cảnh sát Công lộ xin bánh mì.
  3. Các bạn cầm Giấy thông hành VNCH có thể đi khắp thế giới mà không bị coi thường, khinh rẻ. Ngược lại, được bạn bè quốc tế quý mến và tôn trọng.

Còn nữa, còn nhiều nữa những thứ đã tồn tại ở Miền Nam Việt Nam trước 1975 mà đến tận bây giờ ở chế độ hiện nay vẫn không hề có được.

(Đô Thành Sài Gòn. Sưu tầm)

Sống viên mãn

Sống viên mãn

TRẦM THIÊN THU

Thánh giáo phụ Irênê viết: “Vinh quang của Thiên Chúa là con người sống viên mãn”. Câu này hay quá! Ngài muốn nói rằng nên thánh thật là ý nghĩa. Nên thánh là sống viên mãn, là trở nên con người như Thiên Chúa đã tạo dựng.

Sống viên mãn không tương đương với khái niệm hiện đại về “cách sống tròn đầy nhất”. Nhiều người nói về cách sống này, họ muốn nói rằng chúng ta nên hưởng thụ càng nhiều càng tốt, càng thoải mái càng tốt. Không hẳn là sai, nhưng không đúng với cách sống mà Thánh Irênê đề cập.

Sống viên mãn nghĩa là tận hưởng sự sống kết hiệp với Thiên Chúa, kết quả của sự sống viên mãn là sống các nhân đức đối thần (tin, cậy, mến) và các nhân đức đối nhân (bác ái, công bình, can đảm, chịu đựng, nhịn nhục, cẩn thận, khiêm nhu, tha thứ, nhân hậu, tử tế, hòa đồng,…). Sống nhân đức sẽ được phần thưởng tốt lành là sinh hoa trái của Chúa Thánh Thần.

Chúng ta muốn biết cuộc sống của mình có ý nghĩa gì và với mục đích gì. Trái tim chúng ta khao khát tình yêu và sự viên mãn. Chúng ta có thể thỏa mãn bằng cách sống kết hiệp với Thiên Chúa, tức là sống thánh thiện.

Các thánh là gương mẫu về việc sống viên mãn. Thiết tưởng, Thánh GH Gioan Phaolô II hoặc Chân phước Nữ tu Teresa Calcutta là những người sống viên mãn. Họ lan tỏa hoa trái của Chúa Thánh Thần. Người ta được các thánh thu hút, nói đúng ra là được Thiên Chúa thu hút qua các thánh. Họ sống viên mãn vì họ sống tình bằng hữu sâu sắc với Chúa Giêsu, Đấng là vinh quang của Thiên Chúa nơi nhục thể.

Các thánh sống viên mãn vì họ không nô lệ đam mê hoặc các cảm xúc tiêu cực, nhưng các nhân đức tươi nở trong cuộc đời họ. Sống nhân đức sẽ dẫn chúng ta tới sự bình an đích thực và hạnh phúc ngay tại thế gian này.

Sống viên mãn là sống theo hoa trái của Chúa Thánh Thần. Khi ơn Chúa Thánh Thần phát triển trong chúng ta, chúng ta bắt đầu xác định cính mình bằng hoa trái: luôn vui mừng, vì thế mà bình an. Đó là trở nên hoa trái của Chúa Thánh Thần. Dù vui hay buồn, sự sống viên mãn vẫn ở trong chúng ta.

Hoa trái của Chúa Thánh Thần là kết quả của sự kết hiệp mật thiết với Thiên Chúa. Chắc chắn rằng chúng ta càng sống theo hoa trái của Chúa Thánh Thần, hoa trái đó càng phát triển trong chúng ta. Tuy nhiên, hoa trái của Chúa Thánh Thần vừa là tặng phẩm vừa là sự chọn lựa. Nếu chúng ta muốn có kinh nghiệm về sự sống viên mãn, cách sống thánh thiện, chúng ta phải quyết tâm sống theo hoa trái của Chúa Thánh Thần hàng ngày. Vậy ngay từ hôm nay, chúng ta phải quyết tâm thực hiện 9 điều này:

  • Yêu thương mọi người chúng ta gặp.
  • Sống vui trong lúc khó khăn.
  • An tâm khi gặp nghịch cảnh.
  • Kiên tâm khi gặp thử thách.
  • Tử tế với người không tử tế.
  • Dịu dàng khi có điều trái ý.
  • Luôn luôn sống đại lượng.
  • Trung thành với điều nguyện ước và ơn gọi.
  • Kiềm chế khi bị cám dỗ.

Chúng ta bất toàn, nhưng nếu chúng ta càng hợp tác với ơn Chúa, chúng ta càng thêm nhân đức: “Hội Thánh là thân thể Đức Kitô, là sự viên mãn của Người, Đấng làm cho tất cả được viên mãn” (Ep 1:23), và “Đấng đã xuống cũng chính là Đấng đã lên cao hơn mọi tầng trời để làm cho vũ trụ được viên mãn” (Ep 4:10).

TRẦM THIÊN THU

(Chuyển ngữ từ SpiritualDirection.com)

Bài học yêu thương của thầy B…

Mình đi giao dầu bồ kết cho người quen thì bất ngờ gặp lại thầy B. Thầy B là giảng viên dạy tại ĐHCT.

Mười lăm năm trước, khi vợ thầy B phát hiện mình bị ung thư, thầy B quyết định bán căn nhà nhỏ tại Cần Thơ để đưa vợ lên sài Gòn chữa trị. Hai đứa con gái sinh đôi của thầy cô khi ấy mới 3 tuổi. Thầy tìm thuê căn nhà nhỏ gần bệnh viện cho cả gia đình tá túc. Thầy vừa chạy đi chạy về lo cho hai con, vừa lo cho cô trong bệnh viện.

Và trong 10 năm trời thầy đã giúp vợ chiến đấu chống lại bệnh tật. Khi tiền bán căn nhà đã teo dần theo những toa hóa trị đắt tiền, thầy chọn nghề đấm bóp dạo để có vừa chút ít trang trải cuộc sống đắc đỏ nơi Sài Gòn, vừa có thời gian chăm sóc cho vợ khi vợ nằm liệt giường.

Trong bệnh viện ung bướu, một giường có khi phải chứa đến hai bệnh nhân. Ban ngày người nhà bệnh nhân đứng ngồi la liệt, ban đêm mọi người trải chiếu ra sân bệnh viện nằm ngủ. Trong gần mười năm, thầy B đã phải ngủ vật vờ như thế, nơi hành lang người ta đi qua đi lại, nơi mấy con chuột cống chạy ngời ngời, nơi gần toilet hay thùng rác bốc mùi hôi thối….Khi khối u đã di căn khắp cơ thể, thuốc giảm đau không mấy tác dụng, vợ thầy đau quá, cô thường níu tay thầy mà thì thào, hát một bài cho em nghe đi anh. Thầy B hát hay lắm. Thầy vừa bóp vai cho cô vừa hát khe khẻ, những tình khúc của Trịnh Công Sơn, Phạm Duy…. Những người cùng phòng bệnh cũng im lặng lắng nghe, nghe mê mải và cảm thấy như vơi bớt nỗi đau. Cô vừa nghe vừa khóc, vì ngày xưa cô cũng mê giọng hát thầy mà về làm vợ thầy. Cô lặng nghe mà thấy bớt đau đớn hẳn bởi cô biết những bài hát ngọt ngào ấm áp chính là lời yêu thương thầy dành cho riêng cô trong cuộc đời này, giữa tử biệt sinh ly….

Mình từng rất thán phục thầy B bởi tình yêu và lòng tận tụy mà thầy dành cho vợ. Mình từng vài lần đi lấy tin viết bài nơi bệnh viên Ung bướu thành phố. Mình cảm giác nơi đó là nơi cô đặc nhất của nỗi đau và lòng yêu thương. Bệnh viện này dơ bẩn một cách kinh khủng. Rác khắp nơi, chuột cống thì to như những con mèo, chạy loạn xạ ngang nhiên cả ban ngày, toilet thì nhiều khi sâm sấp nước. Thật khó tưởng tượng… Trong những phòng bệnh nặng, lúc nào cũng có những tiếng rên la đau đớn của người bệnh, những người rụng hết tóc do hóa trị, xơ xác, lở loét, tiều tụy. Có cả những tiếng van xin được chết vang lên vào ban đêm rất rùng rợn… Thầy B có thể chăm lo cho vợ trong gần mười năm trong môi trường đầy thử thách như vậy. Chắc tình yêu mà thầy dành cho cô lớn lắm, sâu thẩm lắm.

Và rồi cô cũng ra đi mãi mãi, để thầy ở lại nuôi hai đứa con đang tuổi ăn tuổi lớn.

Sau màn chào hỏi, thầy cho biết thầy đã kinh doanh không còn đi dạy nữa.

Trong cuộc đời có không ít những người đàn ông, những người chồng như thầy B. Mình dành câu chuyện này cho những ai đang gặp thử thách, chông gai, cho những ai đang cảm thấy chao đảo, chênh vênh khi mất niềm tin vào con người…. Đây là bài học yêu thương mà thầy đã “kể” bằng chính cách sống của thầy, một cách “kể” thật nhân ái và sâu lắng vô cùng.

May be an image of animal

XIN THIÊN CHÚA THƯƠNG GIÚP CHÚNG CON SỐNG THEO Ý CHÚA

XIN THIÊN CHÚA THƯƠNG GIÚP CHÚNG CON SỐNG THEO Ý CHÚA

 Tuyết Mai

** Là nhắc nhớ chúng con ngay đầu ngày

Phủ phục sấp mình thờ lạy kính tôn

Trước một Thiên Chúa quyền năng cao cả

Để cảm tạ Người ban cho hết thảy

Chúng con từng hơi thở

Từng nhịp đập của trái tim

Để chúng con được sống khỏe mạnh

Mà ngày ngày chúng con sống quá vô tình

Không hề biết cảm tạ tri ân Chúa.

 

** Chúng con tha thiết mong muốn

Là xin Thiên Chúa giúp cho chúng con

 Luôn sống trong khiêm nhường

Trong bác ái kiên nhẫn và chờ đợi

Nhất nhất một lòng trung thành

 Bền đỗ với Chúa

 Trong suốt cuộc đời sống ở trần gian này.

 

** Xin Thiên Chúa thương giúp chúng con

Can đảm chịu đựng để sống từng ngày

Trong tình yêu thương của Chúa

 Là biết chấp nhận mọi khổ đau bệnh tật

Là biết quý trọng hết thảy mọi người

Như Chúa không ngừng yêu thương

Như nhịp đập của trái tim của mỗi người

Không hề biết mỏi mệt.

 

** Xin Thiên Chúa thương giúp chúng con

Thường xuyên tìm đến với Người

Để được dâng lên Chúa lời cảm tạ

Vì đã ban cho chúng con có khối óc

Còn biết suy nghĩ là còn được bình thường

Cùng ban cho chúng con

Một thân thể còn lành mạnh ít có ốm đau

Còn đi đứng bình thường

Và còn đi được đó đây – Cảm tạ Chúa!

 

** Xin Thiên Chúa thương giúp chúng con

Hằng ngày có nhiều thời giờ

Nhất là trong thời dịch Covid-19 này

Để siêng năng đọc kinh Mân Côi

Để cầu nguyện, tâm sự và giãi bày

 Những khó khăn mà chúng con gặp phải

 

**Đó là thời gian chúng con mới thật sự

Được nghỉ ngơi, yên tĩnh và bình an

Là năng lượng thiết yếu ngày lại ngày

Chúng con được lãnh nhận từ Chúa

Để có cuộc sống dư đầy và sung mãn

Trong tình yêu thương

Cao vời diệu vợi của Thiên Chúa.

 

** Xin Thiên Chúa thương giúp chúng con

Phải cố gắng nhiều hơn thế nữa

Để chúng con sống trong Giới Răn Chúa

Cùng giữ Luật của giáo hội cho trọn

Cho nên để chứng minh lòng con thảo

Là để luôn được Chúa yêu thương.

 

** Xin Thiên Chúa mồi lửa yêu thương

Trong trái tim nguội lạnh của chúng con

Cùng hướng dẫn chúng con sống

Một cuộc sống đơn sơ và chân thật

Xem hết thảy mọi người như anh chị em

Có chung một Cha trên Trời

Và tôn trọng nhau vì tất cả là bình đẳng.

 

** Xin Thiên Chúa biến đổi chúng con

Nên hoàn thiện để xứng đáng

Làm con của Chúa ngày một hơn

Bắt chước Chúa Giêsu sống đức vâng lời

Công bằng, minh bạch và ngoan ngoãn

Cùng tránh xa mọi cám dỗ, mọi dịp tội.

 

** Xin Thiên Chúa luôn dìu dắt chúng con

 Cùng đi chung trên một con đường

Con đường Thập Giá (gai nhọn nở hoa)

Con đường về Nhà Cha … là cùng đích

Để nhắc nhở cuộc sống trần gian này

Chỉ là cõi tạm chỉ là phù du.

 

** Xin Thiên Chúa thương giúp chúng con

Dần bỏ được lòng tham lam ích kỷ

Luôn ham muốn danh lợi, thú trần gian

Giúp thân xác chúng con giữ cho thơm sạch

Để xứng đáng mời Chúa đến ngự vào lòng

Để linh hồn được Chúa tẩy sạch

Bao tội lỗi nhớp nhơ

Vì rằng linh hồn là giống thiêng liêng

Chúa ban tặng cho từng người

Không hề và chẳng thể chết được.

 

** Xin Thiên Chúa là Cha

Là Con và là Thánh Thần

Xin mở mắt tâm hồn chúng con ra

Để thấy rõ đường tìm lên Nước Chúa

Nơi có Chúa nhân lành đã dọn sẵn chỗ

Cho tất cả những ai khi còn sống

Luôn cố gắng thực thi hai Giới Răn:

Kính Chúa và yêu người

Bao gồm cả đức tính khiêm nhường Bác ái, tha thứ và hy sinh. Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

 21 tháng 6, 2021

Xin bấm vào mã số dưới đây để cùng hát:

Kính Chúa Yêu Người

Kính Chúa Yêu Người

Chúa ở trên thuyền

 No photo description available.

Chúa ở trên thuyền

“Đời là bể khổ” – Tôi rất thường trích dẫn câu này của Đức Phật, bởi vì tôi thấy nó đúng. Liệu rằng tôi có tiêu cực quá chăng? Nhưng chẳng phải là ai trong chúng ta cũng đều có cảm nghiệm rằng những niềm vui trong đời thì ít, lại còn chóng qua; còn sầu đau thì vô số mà lại kéo dài dường như bất tận hay sao? Điều này có lẽ đến từ kinh nghiệm chủ quan khi tâm trí con người thường chú tâm và khái quát hoá vào những tiêu cực hơn là những tích cực.

Tuy vậy, đau khổ là có thật. Tôi khẳng định điều đó. Những đau khổ trên bình diện cá nhân như: mất mát, bệnh tật, nghèo khổ, bất hoà, thất tình, thất nghiệp, tai nạn, cái chết… Và những đau khổ trên bình diện nhân loại như: thiên tai, dịch bệnh, chiến tranh, đói nghèo, bất công… Rõ ràng tất cả vẫn đang tiếp tục diễn ra trên đời này. Và trong thời kỳ lan tràn của dịch bệnh chết người, chúng ta càng dành nhiều thời gian hơn để suy ngẫm về cái gọi là đau khổ.

Ai tránh được đau khổ? Chẳng một ai! Đau khổ dường như là số mệnh của con người rồi. Ngay từ khi Adam và Eva đưa tay hái Trái Cấm, con người đã tự định đoạt cho mình đau khổ và cái chết. Ngay cả chính Chúa Giêsu, trong thân phận làm người, Ngài cũng không tránh khỏi việc “uống chén đắng”.

“Đời là bể khổ”. Từ “bể” ở đây không phải là bể nước nhỏ, mà nó có nghĩa là biển. Người Công giáo hay ví cuộc đời giống như một cuộc lữ hành trần thế để về với quê Trời (Thiên Đàng). Nếu là như vậy, thì ta hoàn toàn có thể tưởng tượng rằng mình đang “lữ hành” trên một chiếc thuyền giữa biển đời bao la – “biển khổ”. Biển thì cũng có lúc dịu dàng, yên ả; nhưng khi giông bão nổi lên, biển dường như muốn nuốt chửng ta trong muôn vàn những con sóng dữ. Để làm rõ hình ảnh này, chúng ta cùng đến với một sự kiện mang tính biểu tượng rất cao trong Tân Ước: Một chuyến đi của Chúa Giêsu và các môn đệ.

Ngày hôm đó, Chúa Giêsu cùng các môn đệ xuống thuyền để vượt Biển Hồ. Trên đường, Chúa gối đầu ở đàng lái và ngủ thiếp đi. Một trận cuồng phong bất ngờ ập xuống, nước tràn vào thuyền, mọi thứ chao đảo và toàn bộ những người trên thuyền rơi vào cảnh lâm nguy tính mạng. Tuy vậy, Chúa vẫn ngủ, và dường như là ngủ rất ngon. Thật lạ! Khó có thể tưởng tượng ra người nào đó lại ngủ được giữa trời giông bão. Các môn đệ hoảng sợ cực độ và gọi Chúa dậy: “Thầy ơi, chúng ta chết đến nơi rồi, Thầy chẳng lo gì sao?”. Ngài tỉnh giấc, ngăm đe gió và truyền cho biển phải lặng. Ngay lập tức, mọi sự yên ổn trở lại và Chúa bảo các môn đệ: “Sao nhát thế? Làm sao mà anh em vẫn chưa có lòng tin?” (x Mc 4, 35 – 41).

Rõ ràng Chúa Giêsu muốn tận dụng tình huống này để dạy các môn đệ nhiều điều. Tuy nhiên, tạm gác lại những suy tư quá sâu về Thần học vượt sức chúng ta, tôi chỉ muốn các bạn để ý một điều: Chúa ở trên thuyền.

Cũng như các môn đệ chèo chống trong cơn giông bão, chúng ta đang đi qua biển đời mình với đầy những điều không như ý và đau khổ. Và cũng lại thật giống các môn đệ khi nhiều người trong chúng ta, vì quá thất vọng mà thốt lên: “Chúa ở đâu? Chúa bỏ mặc con sao?”; trong khi Chúa đang đồng hành với ta, ngay trên thuyền đời của ta.

Chúa ở trên thuyền – điều này có nghĩa là Ngài luôn bên cạnh và cùng chịu mọi rủi ro với các môn đệ. Thử tưởng tượng rằng giả như thuyền bị lật, thì chắc chắn Chúa cũng sẽ phải cùng các học trò của mình rơi xuống biển. Nhưng Ngài vẫn bình thản, vẫn ngon giấc giữa giông bão. Cũng vì lẽ đó, chúng ta lại được dịp oán trách khi nghĩ rằng Ngài dửng dưng hay vô tâm trước tình cảnh ngặt nghèo mà ta phải đối diện. Không phải như vậy! Khi ngăm đe gió và bắt biển phải lặng im, Chúa muốn ta hiểu rằng mọi việc vẫn luôn nằm trong tầm kiểm soát của Ngài và Ngài luôn làm chủ mọi sự. Còn khi Chúa hỏi: “Sao nhát thế? Làm sao mà anh em vẫn chưa có lòng tin?”; Ngài muốn tìm nơi ta sự phó thác nơi Ngài, dù hoàn cảnh có ra sao. Chỉ là, trí khôn ta giới hạn và tinh thần ta nhát đảm; thật khó để ta hiểu thấu, chấp nhận và tin tưởng.

Có những giông bão sẽ bị Chúa đẩy lùi, như cách Chúa làm để bảo vệ con thuyền trong sự kiện kể trên. Nhưng cũng sẽ có những giông bão mà Chúa muốn ta đón nhận vì những ích lợi vĩnh cửu, như cách Chúa đã làm gương khi tự nguyện hiến mạng sống mình trên Đường Thập Giá. Thật khó để biết được rằng Chúa sẽ chọn cách thức nào cho đau khổ mà ta đang phải đối diện. Tuy nhiên, điểm chung của cả hai cách thức, đó là, Chúa đều muốn ta đặt cuộc đời trong tay Ngài và cộng tác vào kế hoạch của Ngài. Vậy ra bổn phận của ta là phải phó thác mọi sự cho Thánh Ý Chúa: Dù có ra sao, ta cũng vâng phục Ngài, như thái độ của ông Gióp khi thốt lên một cách đầy minh triết: “Đức Chúa đã ban cho, Đức Chúa lại lấy đi: xin chúc tụng Danh Đức Chúa!”

Chúa đã hứa rằng: “Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế”. Đừng bao giờ nghĩ là Chúa dửng dưng hay bỏ mặc ta bơ vơ giữa đau khổ. Ngài luôn bên cạnh ta mọi lúc. Ngài ở cùng người lính trên chiến trường; Ngài ngồi trên giường bệnh của người đau ốm; Ngài theo chân của những y bác sĩ, những người tình nguyện chống dịch bệnh; Ngài khóc cùng ta trong những mất mát…

Người Việt Nam hay dùng cụm từ “chung một thuyền” để chỉ những người sẵn sàng cùng nhau chia sẻ hoạn nạn. Chúa đang “chung một thuyền” với ta, điều này có ý nghĩa thật lớn lao.

Một ngày nào đó, khi thuyền đang lướt trên biển đời; nếu giông bão có nổi lên, gió biển có đe doạ, sấm chớp có gầm gừ hay sóng dữ có đòi nuốt chửng ta; thì mong các bạn đừng quên một điều: Chúa ở trên thuyền.

=Lỡ Hữu Trọng=

———-

Ảnh: Bức tranh “Cơn bão trên Biển hồ Galilee”, của họa sĩ nổi tiếng thế giới Rembrandt. Vẽ năm 1633.

Một tháng lương của Sơ là bao nhiêu?

Một tháng lương của Sơ là bao nhiêu?

“Một tháng lương của các sơ là bao nhiêu?”. Đó là câu hỏi mà anh tài xế taxi hỏi mình. Bạn ấy là người không cùng tôn giáo, nhưng gia đình bạn ở gần cổng một nhà Dòng nên cũng có chút khái niệm về các sơ.

“Mình cũng chẳng biết các sơ mỗi tháng được bao nhiêu tiền lương nữa! – Tôi trả lời. Nhưng mình thấy Nhà Dòng thì có trường Mầm Non, các sơ làm việc ở đó để có của nuôi sống nhau. Mọi sự, các sơ đều để vào làm của chung nên thường thì các sơ cũng không quan tâm mình có bao nhiêu lương cả! Các sơ đi tu không chỉ để kiếm tiền nuôi thân mà còn phải nghĩ đến người khác, giúp những người nghèo, những người bệnh, những người đau khổ cần sự giúp đỡ của các sơ…”.

Về tới nhà, tôi vẫn mải suy tư …“một tháng lương của sơ là bao nhiêu?” Tôi cười thầm, nghĩ bụng: “Lương của các sơ là niềm vui khi giúp được các em học sinh nghèo có cơ hội đến trường, những người bệnh tật nhận được sự ủi an, những người cô đơn nhận được sự cảm thông, những người nghèo đói nhận được sự chia sẻ… Lương của các sơ sau một ngày vất vả với sứ vụ là sự bình an nhẹ nhàng của các giờ kinh nguyện, là niềm vui nho nhỏ của tình yêu cộng đoàn, là tiếng cười của hạnh phúc, hay nhiều khi là nước mắt của khổ đau thân phận kiếp con người. Nước mắt ấy đến từ những khác biệt của nhau về quan điểm sống, về tính cách, về văn hóa. Nước mắt ấy cũng có thể rơi xuống do cuộc chiến đấu nội tâm của mỗi cá nhân… Lương của các sơ cao nhất vẫn là sự bình an, là sức khỏe, là thì giờ Chúa ban. Và niềm vui mỗi khi nhận được số lương ấy thể hiện ở hoa trái thu hoạch được, ấy là sự thăng tiến về đời sống thiêng liêng; hay nói cách khác, là mỗi ngày các sơ cảm thấy mình gần Chúa hơn. Đó chẳng phải là số lương khổng lồ sao?”

Nhờ câu hỏi của anh bạn, tôi khám phá lương tháng của các sơ không hề tính bằng tiền. Đặc biệt hơn nữa, lương thưởng tháng Mười Ba của các sơ là những ngày nghỉ Tết với người thân tại quê nhà, là niềm vui được nghỉ ngơi với nhau, đón phúc lành của Chúa Xuân vào cộng đoàn, làm ấm thêm tình yêu thương khắng khít mà các sơ dành cho nhau, cho nhà Dòng….

Lương tháng của các sơ thật là “độc lạ”! Các sơ ơi! Các sơ hạnh phúc lắm đó!

=Trần Tây Sơn, MTG Tại Thế=

———-

Ảnh: Các sơ Hội Dòng Đức Mẹ Hiệp Nhất đang tham gia chống dịch tại Bắc Giang.

May be an image of 6 people, people standing and indoor

Bốn Điều Cần ghi Nhớ Để Vượt Qua Những Sóng Gió Trong Cuộc Đời

Bốn Điều Cần ghi Nhớ Để Vượt Qua Những Sóng Gió Trong Cuộc Đời

Trên những đoạn khúc khuỷu của đường đời, chúng ta thường dễ trượt ngã và oán trách số phận: “Sao đời lại bất công như thế?”. Nhưng người Ấn Độ khác hẳn lại luôn dùng kim chỉ nam là 4 quy tắc tâm linh đầy sâu sắc dưới đây để đi qua những cơn sóng của niềm vui và nỗi buồn trong cuộc sống.

  1. Bất cứ người nào bạn gặp cũng đúng là người mà bạn cần gặp
    Không ai ngẫu nhiên bước vào cuộc đời bạn mà không mang một ý nghĩa nào đó. Tất cả những người chúng ta gặp trên đường đời đều là những người “thầy” vô giá. Dù họ yêu thương bạn, bỏ rơi bạn, giúp đỡ bạn hay tranh đấu với bạn, tất cả chỉ để dạy bạn cách sống, cách yêu thương, cách bao dung và nhẫn nhường. Số phận luôn sắp đặt đúng người vào đúng thời điểm để tôi luyện ý chí và phẩm cách con người bạn, để bạn nhận ra đâu là giá trị cuộc sống và giá trị của bản thân mình. Vậy nếu bạn chỉ biết ơn những người trao cho bạn cơ hội mới, những người tặng bạn những khoảnh khắc ngọt ngào, và thù ghét những người để lại vết thương lòng trong bạn thì bạn mới chỉ hiểu một nửa thông điệp của tạo hóa
  2. Bất cứ điều gì xảy ra trong cuộc đời bạn đều là những điều nên xảy ra
    Không có điều gì chúng ta từng trải qua trong cuộc đời mình đáng ra không nên xảy ra cả, kể cả những điều nhỏ nhặt nhất. Trước mỗi một sai lầm hay vấp ngã, chúng ta đều than thở “Giá như mình không làm thế thì mọi chuyện đã khác”. Nhưng không, chẳng có cái giá nào hết bởi vì những gì nên xảy ra thì đều đã xảy ra.

Qua đó, chúng ta rút ra được bài học để hoàn thiện, phát triển bản thân hơn. Thay vì ngồi đó bực tức, bất lực, trách mình vì đã đánh đổ nước cam lên chiếc laptop ban sáng, bạn hãy bình tĩnh chấp nhận, lau chùi nó rồi nó đem chiếc máy tính đi sửa và rút kinh nghiệm lần sau không bao giờ để nước vào túi đựng laptop nữa, có phải là tốt đẹp hơn không? Khi bị kẹt cứng trên một tuyến đường đông đúc trong lúc đưa con đi học, bạn cũng sẽ không nghĩ rằng nếu đi nhanh hơn thì một chiếc xe tải lao như bay trên đường có thể cướp đi sinh mạng của mình và con mình?

Bởi vậy mới nói, đừng ngồi mà ước “giá như” bởi chẳng có gì xảy ra trong cuộc đời là không có nguyên do. Nhẹ nhàng chấp nhận mới có thể ung dung, tự tại. Không có gì chúng ta trải qua lại có thể khác đi và đừng tốn thời gian để hối tiếc về những chuyện đã qua.

  1. Chuyện gì đến, ắt sẽ đến
    Tất cả mọi chuyện trên đời đều xẩy đến vào đúng thời điểm nó xẩy ra, không sớm hơn hay muộn hơn. Chúng ta không thể đoán trước điều gì sắp xảy ra, cũng không thể ngăn chặn nó vì nó đã ở đó và sẽ xảy ra vào một thời điểm mình không ngờ tới. Việc lo sợ vào một ngày nào đó một chuyện tồi tệ ập đến sẽ khiến bạn quên đi những giây phút đáng quý của hiện tại. Dù là niềm vui hay nỗi buồn, hãy học cách can đảm đón nhận nó. Bạn không thể kiểm soát thế giới xung quanh bạn. Chuyện gì phải đến cũng sẽ đến và phải học cách bình thản đối diện với những chuyện có thể bất ngờ xảy ra. Đôi khi, chúng ta phải chờ đợi rất lâu và trải qua rất nhiều những “chuyện sẽ đến” để hiểu hết ý nghĩa của thời điểm. Thời điểm luôn là món quà mà Thượng Đế trao cho những ai biết nhẫn nại, kiên trì và quyết tâm.

  1. Chuyện gì đã qua, hãy để cho nó qua
    Quy tắc này rất đơn giản. Khi một điều gì đó đã kết thúc, thì có nghĩa là nó đã hoàn thành trách nhiệm giúp ta phát triển. Duyên phận của chúng ta với điều đó đã chấm dứt để nhường chỗ cho mối nhân duyên khác hội tụ.

Đôi khi chia tay một người hay rời bỏ một công việc chưa chắc đã là điều không tốt, bởi vì biết đâu đó lại là cơ hội để mình tìm được một công việc mới tốt hơn hay một người khác tử tế hơn.

Đó là lý do chúng ta phải biết buông bỏ, để lại sau lưng những muộn phiền và quá khứ để dành sức tiếp tục cuộc hành trình của đời mình. Để có thể an nhiên, mỗi người nên biết tùy duyên và thuận theo tự nhiên mà sống.

Không phải ngẫu nhiên mà bạn đọc được bài viết này bởi vậy nếu cảm thấy đúng, đừng giữ cho riêng mình mà hãy chia sẻ! Hãy yêu thương bản thân, sống an nhiên và luôn hạnh phúc nhé!

 From: NguyenNThu

Những cách để người trung niên có cuộc sống an nhàn, hạnh phúc

Những cách để người trung niên có cuộc sống an nhàn, hạnh phúc

June 22, 2021

LOS ANGELES, California (NV) – Ở tuổi trung niên, không phải ai cũng có được cuộc sống an nhàn, hạnh phúc, nhưng nếu biết cách sống, cuộc đời sẽ bớt nặng nề, đau khổ, theo HuffPost.

Thôi “đắm chìm” trong quá khứ

Tới tuổi trung niên, nên đi đây đi đó cho cuộc sống thêm phong phú. (Hình minh họa: Krakenimages/Unsplash)

Quá khứ vốn là quá khứ, dù đau khổ, hay hạnh phúc thì nó cũng đã qua rồi. Đến tuổi trung niên này rồi thì còn tiếc hay hoài niệm nhớ thương gì quá khứ. Cuộc sống hiện tại và tương lai mới là quan trọng, xã hội và cuộc sống ngày càng tốt, cũng có tiền tiêu, tiền tích lũy, có thời gian nhàn rỗi để làm những việc mình thích. Vậy nên, các bậc trung niên đừng nhất mực chìm đắm trong những hồi ức quá khứ, hãy lạc quan, nhìn về tương lai, dù sao chúng ta cũng đã có 20 năm hoàng kim trong cuộc đời rồi.

Ngưng tức giận

Tức giận và oán trách người khác chỉ càng làm cho tâm tình mình thêm bực mình, bất an, bất ổn… gây mệt mỏi, bệnh tật thêm. Vậy sao chúng ta không buông bỏ đi, cuộc sống vốn mong manh không biết ngày mai ra sao, vậy sao chúng ta cứ phải ôm mãi những bực mình, oán hận vào thân cho mệt người?

Những nóng giận bồng bột của tuổi trẻ đã qua rồi. Đến tuổi trung niên tự bản thân mỗi người cũng già dặn, chín chắn và điềm đạm đi nhiều. Con cái cũng đã trưởng thành rồi, đã có cách nghĩ cho riêng mình rồi, và chúng ta cũng không giống như trước đây. Vậy nên cứ thoải mái mà sống thôi!

Không nên phàn nàn, oán trách

Tục ngữ có câu: Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Mỗi người đều có lúc có phiền não, có khi cũng muốn cùng người khác thổ lộ hết. Điều này có thể giải thích, nhưng phải chú ý không nên phàn nàn nhiều quá. Nếu như bạn bè luôn phàn nàn với bạn về một việc, mỗi ngày đều đang truyền đi những năng lượng trong lời nói, tin rằng bạn sẽ không muốn có một người bạn như vậy.

Tuổi trung niên là thời điểm tự do tự tại làm, hay tìm những niềm vui, sở thích của mình. (Hình minh họa: Krakenimages/Unsplash)

Đừng ép buộc bất kỳ ai

Con cái cũng lớn rồi, chúng có cuộc sống của chúng, tuổi trẻ có những cách nhìn, cách sống, ước mơ hoài bão riêng… là bậc cha mẹ không thể suốt ngày bó buộc chúng vào khuôn khổ theo mình.

Đừng nghĩ đến việc con cái suốt ngày phải ở bên cạnh, hay buộc chúng phải sống cùng, phải có trách nhiệm phụng dưỡng, nghe lời mình… nếu chúng không làm được những điều này cho mình thì tự coi là mình bất hạnh, là cô đơn. Cho dù là ở cùng với con cái, cuối cùng thì cũng là hai vợ chồng già sống với nhau, đều muốn làm được độc lập về tinh thần và không muốn suốt ngày sinh hoạt quẩn quanh trong nhà từ sáng đến tối.

Ra khỏi nhà và tìm thú vui, đừng lãng phí thời gian

Cuộc sống vốn mong manh, làm việc cả một đời, thời gian không còn nhiều. Đây là thời điểm thích hợp nhất để cho người ở độ tuổi trung niên tự do tự tại làm, hay tìm những niềm vui, sở thích của mình. Từ tuổi trung niên, nhiều người bắt đầu muốn đi đây đi đó. Họ cần có bằng hữu xung quanh, có một số thú vui tao nhã, như vậy cuộc sống mới thêm phần phong phú. Thời gian không đợi người, chúng ta càng không nên lãng phí thời gian.

Thoải mái hơn trong chi tiêu

Cả một đời tuổi trẻ tiết kiệm, tích lũy tiền bạc, của cải. Khi có tuổi hãy tự cho mình được tiêu tiền, chi tiêu thoải mái hơn. Đến tuổi này rồi hãy tự đối đãi với bản thân mình tốt một chút. Trong phạm vi năng lực của mình, đừng quá quan tâm một bộ y phục bao nhiêu tiền, một món ăn bao nhiêu tiền. Muốn mua gì cứ mua, thích ăn cứ ăn, muốn mặc cứ mặc, muốn đi chơi mà còn sức khỏe thì đừng ngại đường xa… Muốn làm gì cứ làm, muốn mua cứ mua. Đừng nói: “Hãy đợi sau này,” “Chờ khi có thời gian,” “Đợi qua mấy hôm nữa.”

Người trẻ rất sợ những người nói nhiều, hỏi nhiều, khó tính, hay càm ràm, nói dông dài… (Hình minh họa: Krakenimages/Unsplash)

Bớt nhúng tay vào việc người khác

Đến tuổi trung niên đa phần mọi người đã khá thấu hiểu sự đời, nhìn mọi việc rõ ràng hơn, sẽ tự thấy những việc mình nên và không nên, cũng như bỏ qua. Hãy cho con cái có không gian riêng của chúng, cho chúng tự trưởng thành, tự có trách nhiệm với bản thân và gia đình của chúng.

Cũng đừng tham gia vào việc nuôi dạy cháu nội hay cháu ngoại làm gì, hãy để chúng lo cho con cái của chúng và tự chúng có trách nhiệm nuôi dạy con cái. Cũng không nên quá can thiệp nhúng tay vào chuyện nọ chuyện kia của họ hàng, làng xóm, chuyện thiên hạ… mà hãy tự biết cách chăm sóc bản thân cho mình luôn khỏe mạnh, vui vẻ.

Hạn chế càm ràm, bớt nói nhiều

Người ta thường nói càng nhiều tuổi càng “lắm điều” nói nhiều, hỏi nhiều, khó tính, hay càm ràm, nói dông dài… nên người trẻ rất sợ những người như thế này. Chính vì vậy, người trẻ, hay con cháu càng ngày càng có xu hướng không muốn sống với người lớn tuổi, người già có lẽ chính vì điều này. (Đ.Trang) [qd]

“MỘT THẾ HỆ ĐANG DẦN BIẾN MẤT”

“MỘT THẾ HỆ ĐANG DẦN BIẾN MẤT”

Một hôm, con gái hỏi tôi:

– “Mẹ ơi, con không hiểu ngày xưa mẹ và mọi người sống như thế nào khi không có Internet. không có máy tính, không có tivi, không có điều hòa, không có điện thoại di động?”

Tôi trả lời: Thế hệ mẹ, và thế hệ trước, sinh ra trong khoảng thời gian từ năm 1945-1985 thật là may mắn, khi:

– Ai cũng không ngại đi học một mình từ sau ngày đầu tiên đến trường.

– Sau giờ học, không ai đi học thêm, ai cũng được chơi đến tận tối mịt.

– Không ai ôm tivi, điện thoại, iPad từ giờ này qua giờ khác. Và ai cũng có những người bạn thực sự chứ không phải với những người bạn từ Internet.

– Nếu như khát, bọn mẹ uống luôn nước ở bất cứ đâu được cho là sạch, chứ không phải nước ngọt đóng chai.

– Bọn mẹ ít bị ốm, dù rằng hay ăn chung uống chung, như 4 đứa cùng uống chung 1 gáo nước. Nếu có ốm thì ông bà chữa bệnh cho bằng các loại thuốc rẻ tiền từ thầy lang hoặc trong nước sản xuất, hay là bằng các bài thuốc dân gian.

– Bọn mẹ không bị béo phì, dù rằng ngày nào cũng chén căng cơm, rau và bất cứ thứ gì có thể ăn được… Chỉ cần no…

– Bọn mẹ chơi bằng các đồ chơi tự làm lấy như đất sét, lá cây, que củi thậm chí là mảnh vỏ chai… và chia sẻ đồ chơi, sách truyện với nhau.

– Ngày xưa, các gia đình hầu hết là không giàu có. Nhưng các ông bố bà mẹ đã tặng cho con cái tình yêu của mình, dạy cho con biết trân trọng những giá trị tinh thần chứ không phải là vật chất, dạy cho con biết thế nào là giá trị thực sự của con người: Sự trung thực, Lòng trung thành, Sự tôn trọng và Tình yêu lao động.

– Ngày xưa bọn mẹ đã có thể tự chăm sóc bản thân mình từ bé, không ỷ lại ông bà hay người lớn, 10 tuổi đã biết làm hết những công việc trong nhà để đỡ đần ông bà và những người lớn, thậm chí nấu cơm, giặt đồ, chăn trâu, cắt cỏ, lấy rau ngoài đồng về cho lợn ăn…

– Ngày xưa, bọn mẹ chưa bao giờ có điện thoại di động, đầu DVD, trò chơi điện tử Play Station, máy tính, không biết thế nào là Internet, chat…

Nhưng bọn mẹ có những người bạn thực sự, là khi:

– Thường đến chơi nhà nhau mà chả cần phải có lời mời, đến nhà ai gặp gì ăn nấy.

– Ký ức của thế hệ ngày đó chỉ là những tấm ảnh đen trắng, nhưng đầy ánh sáng và rực rỡ, ai cũng trân trọng lật mở cuốn album gia đình với sự thích thú, tôn kính, trong cuốn album đó luôn lưu giữ chân dung của ông bà cụ kỵ các con…

– Thế hệ mẹ không bao giờ ném sách vào thùng rác, mà đứng chôn chân trong hàng để mua sách, rồi sau đó đọc chúng suốt ngày đêm.

– Bọn mẹ không bao giờ đưa cuộc sống riêng tư của thiên hạ ra để đàm tiếu, cũng như biết giữ bí mật cuộc sống của gia đình mình, không phải như những gì bây giờ đang xảy trên Facebook và Instagram…

– Thế hệ mẹ, có lẽ, là thế hệ cuối cùng mà con cái luôn chỉ cúi đầu nghe lời cha mẹ.

– Thế hệ mẹ, có lẽ, là thế hệ đầu tiên biết lắng nghe con cái.

– Thế hệ mẹ không cần biết tới những thứ xa hoa con nói nhưng con thấy đó, họ vẫn sống tốt, vẫn cống hiến cho xã hội, vẫn nuôi dậy các con lên người. Thế hệ nào cũng vậy đáng sợ nhất là không biết đến xã hội bên ngoài, không có lòng trắc ẩn, không có danh dự, không có sự tôn trọng, không biết xấu hổ, không khiêm tốn và không thích đọc sách…”.

– Thế hệ mẹ là như thế đó, là “phiên bản giới hạn”, vậy nên các con hãy biết tận hưởng những ngày bên bố mẹ, hãy biết học hỏi và trân quý… Hãy tranh thủ thời gian quý giá thay vì smart phone, ipad, máy tính… để có thời gian chất lượng bên cha mẹ… Trước khi thế hệ này biến mất, nhé con.

From:TU-PHUNG

Người Việt “Cao Quý “- Chu Tất Tiến

Lũ ngợm này chắc chắn xuất xứ từ “con người mới XHCNVN”!

***

Người Việt “Cao Quý ”

Chu Tất Tiến

Khi đặt bút viết những dòng chữ này, Sáu tui không dám để tựa là “Người Việt Xấu Xí,” như nhà văn Bá Dương của Trung Hoa dám viết, vì sợ bị phe ta “đục” tơi tả, như đã từng bị “đục” nhiều lần trước đây, vài kẻ còn dọa giết Sáu tui nữa! Mới đây, một người ghét tui kinh hồn đã xin lễ cầu hồn cho tui “đột ngột qua đời,” rồi người khác phóng lên Facebook, rồi Email, khiến bà con gọi gia đình tui, chia buồn tới tấp.

Thiệt tình, Sáu tui vốn thần tượng hóa Nhà Văn, Nhà Thơ Phùng Quán từ khuya, nhất là những câu thơ để đời của ông: “Yêu ai cứ bảo là yêu. Ghét ai cứ bảo là ghét. Dù ai ngon ngọt nuông chiều. Cũng không nói Yêu thành Ghét. Dù ai cầm dao dọa giết. Cũng không nói Ghét thành Yêu…

Tôi muốn làm nhà văn. Đi trọn đời trên con đường chân thật. Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi. Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã. Bút giấy tôi, ai cướp giật đi. Tôi sẽ dùng dao viết văn trên đá.”

Vì thế, mà tôi vẫn viết, nhưng thú thật, tôi thua ông họ Phùng nhiều lắm, vì lâu lâu, tôi cũng “né đạn,” tuy khi “viết” không “lách” nhiều, nhưng mà cũng chẳng dám viết huỵch toẹt ra những điều cấm kỵ.

Chẳng hạn như bài này, tôi để tựa đề là “Người Việt Cao Quý,” chứ không dám viết theo kiểu Bá Dương, cũng như không mạnh bạo như một Blogger nữ còn ở Việt Nam, dám chơi trên FaceBook môt bài độc đáo: “Người Việt hèn hạ.” Thiệt đáng phục!

Bà con nghĩ coi, người Việt mình đi đâu cũng tự hào là mình là giống Rồng Tiên, có hơn 4000 năm văn hiến, rồi qua Mỹ, thành công thiệt lẹ, mới chỉ có hơn 40 năm mà danh tiếng lẫy lừng, từ chính trị, đến kinh tế, tài chánh, văn chương, khoa học và cả quân đội nữa.

Có giống dân di cư nào mà mới đến Mỹ chưa được nửa thế kỷ mà quân đội có mấy ông Tướng giữ địa vị rất cao như Việt Nam ta không?

Có mấy dân tộc mới qua Mỹ đã thành Dân Biểu Liên Bang, Tiểu Bang, Nghị Sĩ như chúng ta không? Rồi phi hành gia, khoa học gia, toán học, Tiến Sĩ, Kỹ Sư, Bác Sĩ, Nha Sĩ, Dược Sĩ nhiều như lá mùa Xuân… Những cơ sở thương mại do người Việt làm chủ nhiều như rừng…Nhà hàng Việt bây giờ được Mỹ ưa chuộng hơn món Thái, Trung Hoa… nhiều.

Đặc biệt là có nhạc sĩ thần đồng Evan Lê, mới 4 tuổi đã lừng danh là nhạc sĩ dương cầm cỡ quốc tế. Vậy, nếu có Nổ chút chút là “Người Việt Cao Quý” cũng đáng lắm chứ.

Tuy nhiên, có điều Sáu tui không dám nổ mạnh là mấy năm sau này, tội phạm do người Việt gây nên cũng không ít. Nhà tù bây giờ nghe thấy tiếng Việt ì xèo. Có lẽ đồng hương chúng ta, sau một thời gian định cư tại xứ người, tiến lên quá lẹ, nên trong sinh hoạt mới đẻ ra nhiều cái kỳ cục, nhịn nói không nổi.

Số là, hôm sau Trung Thu, Sáu tui đến Costco để “renew” lại cái thẻ, đang đứng chờ đến lượt mình thì thấy có một cặp vợ chồng Việt lủ khủ khiêng chừng vài chục hộp bánh Trung Thu đến trả! Có lẽ gia đình này mua cả mấy tá bánh về để bán mà bán không hết, nên sau Tết, đem hoàn lại Costco! Trời không phụ kẻ gian, nên người nhân viên lắc đầu, không nhận lại bánh đã quá hạn! Hai vợ chồng tẽn tò đi ra!

Một lần khác, sau Tết ta cả gần tháng, Sáu tui cũng đến đổi đồ (đổi chứ không trả) cái máy nấu ăn, vì quá nhỏ, thì thấy hai ông mang trả các chậu hoa Tết đã héo queo, lá vừa vàng khè, vừa đen thui, cánh hoa thì lắc léo! Có nghĩa là các ông mua hoa về trưng Tết xong thì đem trả, lấy tiền lại, vì chắc chắn khi mua, các ông không thấy lá héo, hoa tàn, mà chỉ thấy nụ hoa tươi nở như thiếu nữ 18!

Chưa thấy ai ngu đến nỗi mà vác hoa tàn về nhà? Thiệt là mắc cở! Lợi dụng sự dễ dãi của Costco mà mua hoa về làm bảnh với bà con rồi xài cho đã, đem trả! Chơi vậy thì chơi với ai?

Điều đáng xấu hổ là thấy tui dòm dòm có vẻ khó chịu với hai nhân vật cao quý kia, bà nhân viên người Mỹ quay qua nói với tui: “Coi vậy, chứ còn đỡ lắm! Có bà mua quần lót (underwear) về xài hai ngày rồi cũng đem trả!” Tui nghe nói vậy, thì rùng mình, chới với, đỏ mặt, cứng họng luôn, không biết chống đỡ sao cho dân mình khi có người mang họ “Keo, Bần” sang nước người Bảo Trợ để trả ơn!

Ở Home Depot cũng vậy, có người mua búa, kìm, mỏ lết về sửa nhà, sửa cống, rồi cũng đem trả, mặc dù xài mấy món đó đến sứt sẹo! Sáu tui từng thấy có ông thợ đem trả gần như mọi món đồ cần thiết cho một vụ sửa nhà, kẽo kẹt trên mấy cái xe “cart”! Mua cho đã rồi đem trả, trong đó, nhất định đã có vài món xài rồi! Sáu tui nghĩ bụng, “Kỳ thiệt ta! Nếu chưa sẵn sàng để sửa nhà, thì đừng mua vội. Nếu mua rồi, mà chưa muốn thực hiện, thì đừng xài dụng cụ của người ta! Nếu lỡ xài rồi thì phải mua, cho dù đó là không cần thiết.

Kinh hãi nhất là việc mua đồ lót, mặc rồi trả lại. Nghĩ tới mà ghê tay! Việc cho trả đồ là một phương pháp quảng cáo của nhà chế tạo cũng như cho cửa hàng, nhưng không vì thế mà lợi dụng để làm lợi cho mình, mà quên cái hại của người ta.

Thiệt ra, những chuyện nhỏ nhặt này cũng chưa làm mất đi tính “Cao quý” của người mình nhiều, mà thời gian gần đây, nhiều y sĩ bị treo bằng vì lạm dụng Medical, có ông bị tù về tội sờ mó bậy bạ, có ông cho thuốc nghiện để lấy tiền “ngoài lề.” Lại có ông nhà giáo bị tù vì tội quay phim lén con trai tại “Rét-Rum.” Mập béo gì mà coi! Kỳ cục thiệt ta!

Chủ tiệm Neo bị tù vì tấn công tình dục khách hàng. Người bán nhà lừa gạt khách hàng, chế thêm tiền “cost” không có xuất xứ, chuyên gia tài chánh bị tù vì biến nhà của người thành nhà của mình. Mới tuần qua, một ông tính đốt nhà hàng xóm bị phú lít bắt bỏ bót! Chưa kể ở trên mạng i-meo, các ông đối lập ở hai đảng Dân Chủ hay Công Hòa, chửi nhau tưng bừng, chửi tục, chửi xéo, chửi oang oang, chửi tàn canh gió lạnh luôn!

(Nói thiệt nhe, các vị cứ tha hồ “chửi-bênh” nhau, nhưng các vụ “chửi – bênh” này sẽ chẳng làm rụng một sợi.., chân lông của Mỹ, hoặc làm cho một ông Mỹ nào khoái chí mà thay đổi chính sách với Việt Nam. Người Mỹ có chính sách của họ: “American First!” “Nothing else!”)

Ôi chao! Người mình nhiều “nhân tài” mà cũng có nhiều “nhân tai.” Chớ chi những “lời hay, ý đẹp” mà người mình đã từng nghe nhiều thập niên qua được áp dụng, sao cho toàn thể cộng đồng mình mỗi ngày mỗi vững mạnh.

Chớ chi cuốn truyện “Tâm hồn Cao Thượng” đã được Hà Mai Anh dịch ra tiếng Việt thấm nhuần vào mọi tâm hồn Việt Nam hải ngoại, để chúng ta lúc nào cũng hãnh diện là “con Rồng, cháu Tiên” thiệt chứ không phải “con Rùa, cháu Ếch,” cứ nổ oang oang, rỗng tuyếch làm mất mặt những “nhân tài” Việt thứ thiệt trên toàn thế giới.

– Bên ngoài một tiệm Costco ở Alhambra, Nam California. (Getty Images)

May be an image of standing

 CÚI XUỐNG ĐỂ TÌM CƠ HỘI NGÓC ĐẦU LÊN

 CÚI XUỐNG ĐỂ TÌM CƠ HỘI NGÓC ĐẦU LÊN

Vị giám đốc mỗi ngày đều chen lên xe buýt ngồi, mặc dù cũng có chút kham khổ nhưng trong lòng anh lại cảm thấy rất lạ lẫm và vui vẻ. Thế rồi, có một chuyện không bình thường đã xảy ra…

Hôm ấy anh ta cũng lên xe buýt và ngồi xuống ghế. Trong lúc còn đang nhìn ngó quanh quẩn thì đột nhiên, một giọng nói như thét vào mặt anh: “Anh không thể nhường ghế cho người khác à? Không đáng mặt đàn ông gì cả!”

Anh ngước lên thì thấy một người phụ nữ trạc ngoài hai mươi tuổi đang bế cậu con trai nhỏ. Còn người vừa lên tiếng mắng anh là một cô gái có phần “xấu xí”. Lúc anh còn đang sững sờ thì cô gái ban nãy lại to tiếng: “Nhìn cái gì mà nhìn? Tôi nói anh đấy!” Tất cả những người trên xe buýt đều hướng về phía anh với đôi mắt tò mò, thậm chí “lườm lườm”. Mặt anh bỗng đỏ bừng lên mà không nói được lời nào…

Không còn cách nào khác, anh từ từ đứng lên và nhường ghế ngồi cho hai mẹ con cô gái kia. Đến trạm dừng xe tiếp theo, anh vừa chật vật vừa xấu hổ “trốn” khỏi chiếc xe buýt ấy. Anh không ngờ rằng mình lại gặp phải một việc như vậy. Trước khi xuống xe, anh cũng đã kịp nhìn qua mặt của cô gái “xấu xí” ấy một lần để ghi nhớ.

Không ngờ, một tuần sau đó cô gái “xấu xí” kia lại có mặt trong vòng phỏng vấn tuyển dụng nhân viên của công ty anh. Hơn nữa, anh lại là người trực tiếp phỏng vấn và quyết định tuyển. Cô gái kia vừa nhìn thấy anh cũng phát hiện ra, nét mặt cô có phần lo lắng, dường như trên trán cô vã cả mồ hôi…

Vị tổng giám đốc nói: “Cô lau qua một lượt giày của ban tuyển dụng, thì có thể được nhận vào làm”. Cô gái đứng ở đó một lúc và do dự thật lâu. Cô nghĩ: “Kinh tế trong nhà mình đã khó khăn lắm rồi, mình quá cần công việc này!”

Thực tế, cô ấy rất có năng lực và những thành tích mà cô đạt được cũng rất cao. Tuy nhiên, bởi vì cô có dung nhan hơi xấu nên dù đã đến dự tuyển ở một số công ty nhưng đều bị từ chối. Cô lại phân vân: “Bây giờ cơ hội bày ra trước mặt mình, chỉ cần mình buông tự tôn, lau giày cho họ thì sẽ có việc làm. Thế nhưng mà mình sao có thể đổi sự tôn nghiêm của mình đây?”

Vị tổng giám đốc cũng cho rằng: “Cô ta ngang ngược thế chắc sẽ không hạ mình đâu!” Thế là anh ta nhắc lại một lần nữa như để khiêu khích cô, thúc giục cô. Cô gái lập tức ngồi xổm xuống, cầm giẻ lau và bắt đầu lau giày cho những vị giám khảo kia.

Vị tổng giám đốc thắc mắc: “Cô không phải là lợi hại lắm sao? Sao lại không có phản ứng gì thế?” Khi cô gái bắt đầu lau đến giày của anh, anh ta còn cố ý ngồi bắt chéo và giơ chân lên. Tuy nhiên, bất giác anh ta lại cảm thấy mình có chút gì đó quá đáng. Anh thầm nghĩ: “Cô ta dù làm mất mặt mình trên xe buýt nhưng cũng là vì việc tốt, có chút nghĩa hiệp!”

Nghĩ vậy, anh ta liền xem hồ sơ của cô, không ngờ trước mắt anh là những thành tích tốt mà cô đạt được, vượt xa những người khác. Từ mọi phương diện, dường như cô đều xuất sắc, hơn nữa không thể nuốt lời được. Thế là, sau khi cô gái đã lau hết giày cho mấy vị tuyển dụng, anh tuyên bố trước mặt mọi người: “Cô đã trúng tuyển!” Cô gái cũng không bộc lộ vẻ vui mừng mà chỉ hướng về phía giám khảo nói lời nhỏ nhẹ: “Tôi xin cảm ơn!”

Sau đó, cô quay người sang phía vị tổng giám đốc và nói: “Tính cả giày của ngài là 5 đôi, mỗi đôi tôi lấy 20.000, tổng cộng là 100.000. Sau khi ngài trả xong tiền, tôi mới bắt đầu đi làm.” Vị tổng giám đốc không biết nói thế nào, mà cũng không thể rút lại quyết định của mình, nên đành phải trả cho cô gái 100.000. Tuy nhiên, điều khiến anh ta kinh ngạc hơn là cô gái sau khi nhận 100.000 ra về. Lúc cô vừa đi đến cổng công ty thì cô liền đưa hết số tiền đó cho một ông lão nhặt ve chai.

Vị tổng giám đốc từ sau hôm đó lại có phần nể phục cô gái. Và cũng từ sau khi được tuyển vào công ty, cô gái làm việc rất xuất sắc, đã thay vị tổng giám đốc ký được nhiều hợp đồng lớn. Có một hôm, vị tổng giám đốc nhịn không được liền hỏi cô: “Hôm cô đến phỏng vấn, tôi làm khó cho cô như vậy, cô có oán trách tôi không?”

Cô gái trả lời ngay lập tức: “Tôi cúi người xuống, chỉ vì muốn đổi một cơ hội để có thể ngóc đầu lên!”

Nhất thời “cúi người” không có nghĩa là đánh mất tôn nghiêm, càng biết lúc cần “cúi người” thì tương lai càng ngẩng được cao đầu!

(St)Từ FB Nguyễn Học

May be an image of bicycle, twilight and sky