“Nhà nước cộng sản sợ nhất là dân Việt Nam theo Mỹ nên phải tuyên truyền chống Mỹ”

 

“Nhà nước cộng sản sợ nhất là dân Việt Nam theo Mỹ nên phải tuyên truyền chống Mỹ”

Luật sư Nguyễn Văn Đài, một người theo dõi tình hình chính trị Việt Nam, cho RFA biết quan điểm của ông về hiện tượng này:

“Bởi vì đối với nhà nước Cộng sản thì điều họ sợ nhất là người dân Việt Nam ngưỡng mộ, ủng hộ, hay theo Mỹ về khía cạnh chính trị hay bất cứ lĩnh vực nào đấy vì đều bất lợi cho nhà nước Cộng Sản.

“Do vậy, mặc dù trên bình diện quan hệ giữa chính phủ hai bên thì chính phủ Cộng Sản cố gắng để bắt tay với Mỹ, từ vấn đề làm ăn buôn bán, thương mại, hay các lĩnh vực khác, nhưng nhà nước Cộng sản muốn độc quyền cái đó.

Bởi vì nếu Mỹ đối tốt với người dân Việt Nam và người dân Việt Nam ngưỡng mộ Mỹ thì đến một lúc nào đó sẽ tác động đến xu hướng đòi dân chủ ở Việt Nam”.

Nhấn vào link này để xem toàn bộ bài viết: https://bit.ly/3zjWcid

#RFAVietnamese #TinRFA #NguyenVanDai

May be an image of 1 person, standing and text

Ca Khúc: Thương Quá Sài Gòn Ơi! Thương Cảm Cho Người Dân Đói Khổ Trong Đại Dịch Covid 19.

httpv://www.youtube.com/watch?v=DoVv64IiGk8

Ca Khúc: Thương Quá Sài Gòn Ơi! Thương Cảm Cho Người Dân Đói Khổ Trong Đại Dịch Covid 19.

Những ngày này, 

Nơi quê nhà; cách riêng, thành phố Sàigòn thân yêu, 

Biết bao người thân, và yêu đang âu lo hầu tuyệt vọng giữa cơn đại dịch. 

Nhưng thật bất hạnh. Không nơi bám víu !! 

Nhạc sĩ Trung-Quý, 

Cặp Tông Đồ Song Đôi luôn trải lòng mình qua những nốt nhạc thật thiết tha. 

Muốn nói thay cho nhiều tâm tư đang vắt vẻo bên lề đường xin ăn, 

hay đang thoi thóp chờ chết ở một xó nào đó, vì đói cơm, đói tình thương !! 

Nguyện mong đồng bào hải ngoại, 

Cách riêng, quý Song nguyền và thân hữu nhận ra “TIẾNG CHÚA” nhắn gởi mình

qua Ca khúc “THƯƠNG QUÁ SÀIGÒN ƠI !!”

Sáng tác mới của Trung-Quý. 

Chúng con trân trọng kính chuyển đến: 

Quý Đức Cha, quý Đức Ông, quý Cha, quý Tu sĩ và quý Song nguyền và thân hữu khắp nơi 

Như bày tỏ đồng cảm

Và tha thiết xin HIỆP THÔNG CẦU NGUYỆN và RỘNG TAY CỨU GIÚP!! 

Văn Phòng Điều Hành Trung Ương 

Chương Trình TTHNGĐ Hải Ngoại 

Tiền và gia đình, điều gì quan trọng hơn?

Kimtrong Lam

Tiền và gia đình, điều gì quan trọng hơn?

Đây là câu trả lời của người Mỹ, châu Âu và Trung Quốc

Ngày nọ, một nhóm bạn thân người Úc đã trò chuyện cùng một anh bạn người Trung Quốc. Chủ đề mà họ nói đến là mức coi trọng gia đình của người Trung Quốc và người Úc khác nhau như thế nào.

Thật bất ngờ, mấy anh bạn người Úc này đã thẳng thắn nói: “Cậu đừng giận, thật ra, chúng tớ cảm thấy người Trung Quốc các cậu vốn không yêu thương gia đình, vốn không xem trọng gia đình giống như các cậu đã nói. Nói thẳng là các cậu yêu tiền nhiều hơn!”.

Những người bạn thân người Úc này lại chân thành nói tiếp:

“Không kể là ở Úc hay ở Trung Quốc, người Trung Quốc các cậu xác thực là rất chăm chỉ, các cậu ở nước ngoài cũng đều tiết kiệm được nhiều tiền hơn so với người bản địa. Nhưng tớ không cho rằng người Trung Quốc các cậu có tố chất làm ăn hơn, mà là các cậu tiết kiệm hơn chúng tớ.

Người bạn Úc cho rằng người Trung Quốc không phải có tố chất làm ăn hơn, mà là tiết kiệm hơn người nước ngoài. Ảnh dẫn theo nghiencuuquocte.org

Có thể tiết kiệm là nhờ hạ thấp tiêu chuẩn cuộc sống đi. Các cậu bình thường rất ít khi đi quán bar, thậm chí cuối tuần hoặc ngày nghỉ cũng đều không dám nghỉ ngơi. Quần áo đều là mua từ bên Trung Quốc đem sang đây, bởi vì mua ở bên đó rẻ hơn, tớ thậm chí còn nhìn thấy có du học sinh Trung Quốc còn mang theo rất nhiều chén đĩa sang đây”.

“Các cậu sẽ làm việc không quản ngày đêm, phó mặc con cái cho ông bà chăm sóc. Ngoài việc quan tâm thành tích học tập của con cái ra, thì bận rộn đến nỗi rất ít khi chơi cùng chúng. Ngày lễ Giáng Sinh, thậm chí còn không nghỉ ngơi. Vậy nên, những đứa trẻ người Hoa các cậu mặc dù thành tích học tập rất ưu tú, nhưng chúng luôn cảm thấy lạc lõng. Chúng cảm thấy so với các bạn, điều mà bố mẹ quan tâm hơn là khoản tiền thu nhập của gia đình, là điểm số học tập của chúng, chứ không phải là bản thân chúng có vui vẻ hạnh phúc hay không”.

“Đúng là tôi biết cậu muốn nói gì. Người Trung Quốc các cậu nói như vầy, là vì con cái nên ráng kiếm thêm chút tiền cho chúng sau này. Nhưng mỗi một đời đều nói bản thân kiếm tiền là vì đời sau, thế thì rốt cuộc đời nào sẽ thật sự dùng khoản tiền này đây?”.

“Cuộc đời là ngắn ngủi như thế, các cậu mượn cớ là vì tương lai của gia đình, mà đã hy sinh gia đình của hiện tại. Tôi thật không hiểu tổn thất này nên phải bù đắp như thế nào nữa! Sao các cậu còn có thể dùng quan niệm này mà lấy làm tự hào đây?”.

“Các cậu vì công việc, có thể chấp nhận vợ chồng phải sống ly thân trong khoảng thời gian rất dài. Nhưng trong con mắt chúng tớ, vợ chồng không ở bên nhau từ 3 tháng trở lên, trên cơ bản thì đã nên cân nhắc đến chuyện ly hôn rồi.

Vậy nên chúng tớ nếu được cử sang nước ngoài làm việc, thì nhất định phải là cả gia đình cùng đi, vợ của tôi, con cái của tôi đều phải cùng chuyển sang đây. Nếu như họ không đồng ý sang, tớ sẽ không thể tiếp nhận công việc này, bởi so với công việc thì dĩ nhiên gia đình quan trọng hơn rồi.

Tớ thậm chí còn nghe nói ở Trung Quốc có vợ chồng mấy chục năm đều chia nhau sống ở hai nơi, đến lúc nghỉ hưu mới có thể sống chung với nhau. Đây là sự thật quá đau lòng. Lẽ nào các cậu không thể vì gia đình mà từ bỏ công việc sao? Có thể tìm một công việc khác cũng được mà!”.

“Trong công ty Trung Quốc của tôi có một nhân viên rất xuất sắc, nhưng vợ con lại sống ở thành phố khác, mỗi một tháng thậm chí hai tháng mới có thể gặp nhau một lần. Tại sao một trong hai người lại không thể từ bỏ công việc chứ? Tôi biết có rất nhiều người làm việc ở thành phố, họ thậm chí chỉ một năm mới về thăm nhà một lần, đều nói là kiếm tiền vì gia đình, nhưng tiền như vậy, có nhiều hơn nữa, lại có ý nghĩa gì đâu?”.

Biết bao nhiêu phụ huynh, từ sớm đã hy sinh tuổi thơ của con cái, cuối tuần bôn ba trên đường đến các lớp phụ đạo, học thêm các loại. Đợi đến khi hết tiểu học, thì bản thân xem như đã được giải thoát rồi! Nhưng tiểu học xong rồi, phát hiện trung học cũng có lớp học thêm, hơn nữa còn nhiều hơn, tụi trẻ con chính là không có thời gian để vui chơi nữa!

Đợi khi con cái lên đại học thì coi như đã xong nhiệm vụ rồi … Nhưng con cái học xong đại học rồi, đến lúc tìm kiếm công việc vẫn phải bận tâm như vậy!

Đợi đến khi con cái có công việc ổn định rồi, thì tưởng như không còn gánh nặng gì nữa … Tuy nhiên, công việc tìm được rồi, lại bắt đầu bận tâm chuyện hôn sự, nhà cửa cho con cái! Sau khi con cái kết hôn rồi, thì tôi không cần phải bận tâm gì nữa! Nhưng kết hôn, có nhà có cửa rồi, thì chúng lại sinh cháu để bế rồi!

Bao nhiêu nỗi lo toan, dù có muốn quản cũng không quản được hết, cứ lặp đi lặp lại như vậy không dứt. Tầm mắt của chúng ta vẫn luôn nhìn về phía trước; vì tương lai, hôm nay tích lũy sức khỏe, tích lũy văn bằng, tích lũy tiền bạc. Kết quả bản thân lại than trời trách đất, tầm mắt của chúng ta không có lúc nào sống ở hiện tại. Nhiều người đến cuối đời đã nhận ra rằng, cả một đời không có lấy một ngày sống vì bản thân mình.

Kỳ thực, rất nhiều người chính là đang sống như vậy!

Vậy nên, có nhận xét rằng: Người biết hưởng thụ nhất là người Mỹ; người có tín ngưỡng nhất là người châu Âu; từ khi sinh ra cho đến lúc chết đi, đều chứa đầy cạnh tranh và áp lực là người Trung Quốc.

Một đời của đại đa số người Mỹ

0 – 10 tuổi: Tham gia các loại hoạt động tập thể như khảo sát, khám phá các vùng đất;

10 – 20 tuổi: Theo đuổi ước mơ;

20 – 30 tuổi: Tìm kiếm cho mình một công việc ổn định;

30 – 40 tuổi: Cuối cùng tìm ra được mục tiêu theo đuổi của đời mình, hưởng thụ cuộc sống, có nhà cửa, có xe hơi, có con cái;

40 – 50 tuổi: Thỉnh thoảng trải qua kỳ nghỉ dài sau áp lực công việc;

50 – 60 tuổi: Tận hưởng cuộc sống, du lịch;

60 – 70 tuổi: Bắt dầu viết hồi ký, du lịch;

70 – 80 tuổi: An hưởng tuổi già;

Sau khi mất: Thông thường được đưa vào nghĩa trang công cộng.

Một đời của đại đa số người châu Âu

0 – 10 tuổi: Tham gia đội nhạc trong trường, học tập âm nhạc cổ điển;

10 – 20 tuổi: Tổ chức nhóm nhạc của mình, tiến hành thưởng thức các loại âm nhạc;

20 – 30 tuổi: Chịu nhận ảnh hưởng của văn hóa nghệ thuật Gothic;

(Nghệ thuật Gothic là một phong trào nghệ thuật phát triển theo nghệ thuật Rôman ở Pháp vào thế kỷ 12, sau đó đã nhanh chóng lan rộng ra khắp Tây Âu, gần như toàn bộ phía bắc dãy núi Anpơ)

30 – 40 tuổi: Đội nhạc bắt đầu chính thức đi vào tuyến đường “màu kim loại đen”;

40 – 50 tuổi: Nhớ lại sự hồn nhiên của tuổi thơ, bắt đầu trở về cuộc sống “tràn đầy màu sắc”;

50 – 60 tuổi: An định lại, tìm kiếm tình cảm ấm áp, sống cuộc sống bình yên;

60 – 70 tuổi: Đến giáo đường tổng kết một đời của mình;

70 – 80 tuổi: An hưởng tuổi già cùng con cái;

Sau khi chết: Yên tâm nằm ở trên một miếng đất thuộc về mình.

Một đời của đại đa số người Trung Quốc

0 – 10 tuổi: Bị ép phải học tập các loại kỹ năng, không ngừng kiểm tra cấp bậc, đa số đều là bởi sĩ diện và mong đợi của bố mẹ;

10 – 20 tuổi: Gặm nhấm cả một núi sách, ứng phó các loại kỳ thi dồn dập kéo đến như sóng biển.

20 – 30 tuổi: Nộp sơ yếu lý lịch khắp nơi, lo lắng bản thân không tìm được công việc;

30 – 40 tuổi: Trở thành nô lệ của nhà cửa, xe cộ;

40 – 50 tuổi: Bận tâm lo lắng cho tương lai của con cái, nhịn ăn nhịn mặc, cố gắng dự trữ tiền bạc;

50 – 60 tuổi: Cuối cùng đã có được cuộc sống của mình, lại phát hiện đã sắp phải nghỉ hưu, lại bắt đầu lo lắng sau khi nghỉ hưu phải làm gì;

60 – 70 tuổi: Bỏ ra phần lớn sức lực để dưỡng sinh, lại phát hiện còn phải trông nom cháu;

70 – 80 tuổi: Cuối cùng an định lại để hưởng ngày tháng cuối đời;

Trước lúc chết: Phát hiện thì ra một một miếng đất ở khu nghĩa trang lại có giá ‘cắt cổ’

Người ta vẫn thường nói rằng, đời người trôi qua nhanh như bóng câu qua cửa sổ. Vậy trong những năm tháng của đời mình, bạn đã có lúc nào để tâm mình lắng lại và cảm thấy bình yên hạnh phúc bên gia đình mình; hay phải luôn bôn ba bận rộn chấp nhận làm nô lệ cho vô vàn những thứ khác!

Giữa tiền và gia đình, điều gì thực sự quan trọng hơn, trên những ngã rẽ ấy bạn đã chọn lựa đúng đắn chưa?

Cuối cùng, hành trình của một đời người là trôi qua như vậy, bạn muốn sống như một người Mỹ, Âu châu, hay là một người Trung Quốc như đã kể ở trên? Đều là do bạn quyết định vậy!

Bức thư của một cụ già viết cho các con của mình

Có một cụ già viết thư cho các con của mình. Bức thư chỉ vỏn vẹn 10 câu nhưng đáng để tất cả chúng ta cùng đọc và ngẫm.

Nội dung bức thư:

  1. Các con, trách nhiệm của bố mẹ là nuôi các con thành người, cho con tất cả sự quan tâm mà chúng ta có thể làm được theo khả năng của mình. Trên con đường trưởng thành, quyết định quan trọng nhất, thực ra luôn yêu cầu con phải tự lựa chọn.
  2. Các con, đi thật vững trên đường đời là việc thực sự không dễ dàng. Nhưng đừng tạo quá nhiều áp lực cho bản thân.

Phấn đấu mưu sinh quả thực rất vất vả, các con phải biết động viên bản thân và cân nhắc cho thấu đáo, các con nên để mình ở vào tình thế chủ động chịu khổ, chịu khó khăn chứ không được để mình chịu đựng nó một cách bị động.

  1. Các con, bố mẹ đã cho các con sinh mệnh, hy vọng các con trân trọng giữ gìn. Một đời người rất ngắn, đời người không thể tái hiện lần hai, phải trân trọng hết sức. Nhà mãi mãi là bến đỗ yên bình của các con, chúng ta mãi mãi chờ các con trở về.
  2. Các con, năng lực của một người có cao có thấp, đừng quá nặng nề về việc so sánh mình với người này, người khác.

Hãy cứ lập mục tiêu và lý tưởng lớn, nỗ lực hết mình hướng về phía trước, làm những việc mà mình hỏi lòng không thẹn, như vậy là con đã có thành công mà con mong muốn trong đời.

  1. Các con, thất bại không đáng sợ, đáng sợ chính là con không có niềm tin và dũng khí để đối mặt. Đừng nhụt chí nản lòng, các con nhất định phải bước tiếp về phía trước, chuẩn bị tốt mọi thứ, ba tin các con sẽ chinh phục được mục tiêu của mình.
  2. Các con, đừng sợ hãi khi gặp phải khó khăn hay rào cản trong cuộc sống. Đời người, mười việc thì có đến tám, chín việc không được như ý, chẳng có ai sống mà mọi sự lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió.

Chủ động đối mặt với khó khăn chồng khó khăn, các con mới càng trưởng thành, mới thành người.

  1. Các con, trong bất cứ tình huống nào, bất cứ thời điểm nào cũng không được từ bỏ mục tiêu của đời người. Hãy luôn giữ một trái tim bình thường, làm tốt việc của nhân sinh, nỗ lực hết mình, không bỏ cuộc, nhất định các con sẽ chạm được tới hành trình tươi đẹp ở phía trước.
  2. Các con, đạo lý về lẽ sống, lối sống của con người trên đời, các con phải nỗ lực học cho bằng được. Tuyệt đối không được nhu nhược và yếu đuối. Ngựa tốt bị người cưỡi, người lương thiện dễ bị người bắt nạt, chỉ khi con lớn mạnh về mọi mặt, người khác mới xem trọng con.
  3. Các con, nhà nào cũng có việc khó nói, người nào cũng có điều khổ tâm. Nhưng các con chỉ cần nhớ, với gia đình, điều quan trọng nhất là mọi người sống với nhau hòa thuận và coi đó làm nguyên tắc cao nhất là được.
  4. Các con, oán trách, giận dữ, trốn tránh đều không phải là cách để giải quyết vấn đề. Chỉ khi các con sẵn sàng ngẩng đầu, xốc lại tình thần, tìm đúng phương hướng, các con mới có thể “đánh đông dẹp tây”, loại bỏ mọi khó khăn.

Chỉ cần các con dũng cảm dốc sức phấn đấu, đường đời chắc chắc sẽ càng đi càng rộng, càng thoáng!

Lời kết

Nhiều khả năng, đây chỉ là một bức thư giả định dưới cái danh thư cha mẹ viết cho con nhưng quả thực, từng câu từng chữ trong đó đều không hề thừa, cũng chẳng hề sai.

Đó không phải là tâm tư nguyện vọng của riêng một người cha, người mẹ nào trên đời mà là tâm tư của mọi bậc phụ huynh đã có con.

Làm cha mẹ, có ai không muốn truyền lửa cho con, có ai không muốn con trưởng thành, mạnh mẽ, không gục ngã trước cuộc đời?

Con cái dù có lớn thế nào thì trong mắt cha mẹ vẫn là những đứa trẻ. Và những triết lý dạy con, động viên con sâu sắc như bức thư đề cập là điều mà bất cứ bậc cha mẹ nào cũng muốn gửi đi để động viên những đứa trẻ của mình.

Vậy nên, đây là một bức thư không chỉ người làm con cần lắng nghe mà những người làm cha mẹ cũng nên tham khảo để khuyến khích con cái.

ST

ĐIỀU CUỐI CÙNG BẠN CÓ ĐƯỢC ĐÓ LÀ GÌ?

ĐIỀU CUỐI CÙNG BẠN CÓ ĐƯỢC ĐÓ LÀ GÌ?

“Nằm viện 72 ngày, bán cả 2 căn biệt thự ở trung tâm thành phố. Tôi mới nhận ra nếu tôi còn khỏe mạnh, dù chỉ với hai bàn tay trắng, bản thân tôi đã là triệu phú với số tiền 43 triệu USD.”

Thực vậy, đây là lời cuối cùng mà người bạn đó đã tâm sự với tôi. Anh ta vì sự nghiệp đã tiêu hao rất nhiều sức khỏe của mình. Tuy có thể sắm nhà, sắm cửa, thay đổi cuộc sống, nhưng những thứ đó anh ta chưa kịp hưởng đã phải ra đi rồi.

Tôi đã xem một video, theo giá của một chợ đen chuyên buôn bán nội tạng cơ thể người ở Hoa Kỳ cách đây mười năm: Tim người có giá 997.700 đô la Mỹ, gan có giá 557.100 đô la Mỹ, một cặp thận có giá 262.900 đô la Mỹ. Một giác mạc có giá 24.400 đô la Mỹ. Mỗi gram tủy xương có thể bán với giá cao nhất là 23.000 đô la Mỹ. Nếu bạn tính toán ở mức giá cao nhất, tổng số tiền tất cả nội tạng trong cơ thể chúng ta có giá khoảng 43 triệu đô la.

Như vậy, nếu bạn không bị bệnh, không đau không ốm, bản thân bạn đã là một triệu phú rồi!

Nhưng bây giờ những người trẻ lại không hề quan tâm sức khỏe của họ đáng giá bao nhiêu.

Để tiện cho công việc, họ có thể ăn thức ăn nhanh mua ngoài đường, để có thể ngủ thêm một chút, họ có thể nướng trên giường hàng giờ và bỏ buổi tập thể dục…

Cách đây một thời gian, một nhân viên 25 tuổi ở một công ty công nghệ nổi tiếng đã chết, và nguyên nhân cái chết đột ngột của anh ta là do làm việc quá sức.

Người bạn của anh ta nói, chàng trai trẻ tuổi này là người rất xuất sắc, bạn càng tạo áp lực cho anh ta, anh ta lại càng trở nên lợi hại hơn.

Sau khi tốt nghiệp, anh ta xin vào làm ở một công ty nổi tiếng với mức lương trên 50 triệu một tháng. Mỗi ngày, anh ta đều làm việc rất chăm chỉ, tăng ca và có khi làm từ tối đến sáng.

25 tuổi, với mức lương mới ra trường trên 50 triệu và hiện tại đã hơn 100 triệu, thậm chí còn tiến xa hơn nữa, đáng lẽ anh chàng thanh niên trẻ tuổi này phải có tương lai rất tươi sáng, nhưng hoàn toàn ngược lại.

Khi bạn còn trẻ, bạn có thể làm gì cho cả đời?

Đó là phát triển một thói quen tốt,

bỏ chế độ ăn kiêng và tập thể dục đều đặn mỗi tuần.

Nó không chỉ cho phép bạn tiếp tục nắm giữ hàng triệu tài sản khác mà còn giúp bạn giảm các chi tiêu không cần thiết.

Khi bạn thoát khỏi ham muốn, bạn có thể nhận ra, để xem điện thoại di động trong một thời gian dài, để tận hưởng niềm vui, ăn thức ăn nhanh đầy dầu mỡ, vì để đổi lấy thú vui nhất thời này mà đổi lấy những mất mát to lớn về sau, quả thật rất không đáng.

Cuối cùng Điều quan trọng nhất đó chính là SỨC KHOẺ.

Nguồn: Yeah1 TV

Thông minh là một loại tài năng thiên phú, còn lương thiện lại là một sự lựa chọn

May be an image of text that says 'Có MỘT NGÀY BẠN SẼ HIỂU, LƯƠNG THIỆN KHÓ HƠN THÔNG MINH NHIỀU. THÔNG MINH LÀ MỘT LOẠI TÀI NĂNG THIÊN PHÚ, CÒN LƯƠNG THIỆN LẠI LA MỘT SỰ LỰA CHỌN. -KHUYẾT DANH-'

Năm 1965, khi quân đội Mỹ ồ ạt đổ bộ vào Miền Nam Việt Nam cùng với lối sống Mỹ, Vũ Hạnh viết “Người Việt Cao Quý” nhằm để người Việt khỏi tự ti trước sức mạnh của một cường quốc.

Nhưng rõ ràng, Việt Nam là một nhược quốc, nên tâm lý tự ti của người Việt là khó tránh khỏi. Trước cường quốc, người Việt thường muốn tỏ rõ tinh thần “tự tôn dân tộc”, nhưng cái hành vi “tự tôn” ở cái vẻ bề ngoài ấy đa phần chỉ phản ánh cái mặc cảm “tự ti” sâu thẳm bên trong, rất ít tinh thần “tự tin”, “tự tại”.

Một trong những nguyên nhân khiến Việt Nam nhược tiểu, khiến người Việt tự ti, chính là thói Dối Trá thâm căn mà người Việt tưởng là “khôn khéo”, tự cho là “khôn ngoan”, thực ra chỉ là “khôn lỏi”, “khôn vặt” …

Người Tàu ngày xưa từng nhận xét : “Dân Giao Chỉ thích dối và ưa nổi loạn”.

Người Pháp đã gọi triều đình Huế là “Cái ổ dối trá”, do sự bất nhất trong lập trường hòa – chiến.

Người Mỹ cũng nhận xét người Việt “thường không thẳng thắn vì những lý do lặt vặt, vì thế hy sinh những mục tiêu quan trọng vì lợi ích của những mục tiêu nhỏ”.

Đành rằng, đó là những nhận xét của đối phương, hay thậm chí, kẻ thù, kẻ thù truyền kiếp, nhưng cũng không thể không xét đến.

Còn người Việt, có tự nhận thấy mình Dối Trá không?

Cải cách ruộng đất thì đấu tố Dối Trá gây oan sai tang tóc cho hàng vạn người …

Chiến tranh thì dùng “chiến tranh nhân dân” Dối Trá, dùng thường dân, thậm chí trẻ em, làm binh lính, dùng binh lính giả làm thường dân, đến khi bị giết thì la ầm lên là “thảm sát thường dân vô tội” …

Bao nhiêu năm nay, có phải ai cũng biết bầu cử là Dối Trá, nhưng ai cũng thờ ơ, cam chịu, thỏa hiệp, thậm chí đồng lõa với Dối Trá. Vậy người Việt có Dối Trá không !?!

Ngay cả những người, bằng nhiều cách như vượt biên, HO, ODP, bảo lãnh, đoàn tụ …, đã từ bỏ xã hội Dối Trá để đi đến được các xứ sở văn minh Trung Thực, nhưng cũng không bỏ được căn tính Dối Trá.

Ở các xứ sở văn minh, con người đối đãi với nhau dựa trên niềm tin vào đức tính Trung Thực, nhưng người Việt đã lợi dụng để Dối Trá như thế nào ?

– Siêu thị không có bảo vệ, người Việt đã … ăn cắp.

– Hàng hóa cho đổi trả nếu mua về sử dụng mà không vừa ý, người Việt đã mua váy áo, comple về để đi dự tiệc, sau đó mang ra … trả lại.

– Chính sách trợ cấp tốt, người Việt khai thất nghiệp, đi làm chui lấy tiền mặt, khỏi phải đóng thuế mà vẫn được hưởng trợ cấp … thất nghiệp.

– Chính sách bảo trợ tốt, người Việt muốn được hưởng nhiều hơn bèn làm … li dị giả.

– Chính sách nhập cư tốt, người Việt muốn kiếm tiền bất chính bèn làm … kết hôn giả.

… vv … Muôn hình vạn trạng …

Công chức ở các xứ sở văn minh, nhìn vào hồ sơ đâu phải không biết năm sinh của người được bảo lãnh hay xin nhập cư, nhiều người qua định cư xong thì đã hết tuổi lao động, chưa đóng một đồng tiền thuế nào thì đã được hưởng tiền già, vậy mà họ vẫn xét duyệt. Rất nhân đạo !

Những chính sách tốt ở các xứ sở văn minh không phải tự nhiên mà có, mà phải từ mồ hôi, nước mắt, máu xương đổ ra gian khổ tranh đấu mới có được, người Việt khi qua đó được mặc nhiên thừa hưởng, “tọa hưởng kỳ thành”, đã không giúp gìn giữ, vun bồi mà còn … phá.

Cũng may, người Việt chỉ là thiểu số nên căn tính Dối Trá đó không gây ảnh hưởng nhiều đến xã hội, chứ nếu người Việt chiếm đa số thì chắc chắn sẽ biến các xã hội văn minh Trung Thực ấy thành xã hội man rợ Dối Trá, và sẽ dựng lên chính quyền độc tài Dối Trá.

“Dân chúng nào thì chính quyền đó”!

Đừng hỏi tại sao chính quyền độc tài Dối Trá tồn tại lâu dài ở Việt Nam, mà hãy nghiêm khắc tự xét xem người Việt có độc đoán và Dối Trá không. Câu trả lời nằm ở đó !

Đã có những cá nhân ở các xứ sở văn minh kỳ thị người châu Á, trong đó có Việt Nam, nhưng may mắn nhờ tinh thần nhân đạo và chính sách tốt nên không bùng phát mạnh. Người Việt nên coi đó là “hồi chuông cảnh tỉnh” !

Một dân tộc Dối Trá thì sẽ phải chịu sự khinh bỉ, dù của đồng minh hay kẻ thù !

Một dân tộc Trung Thực thì sẽ nhận được sự tôn trọng, dù của đồng minh hay kẻ thù !

– fb Canh Le

Thân phận cóc nhái chẫu chuộc của cái giống dân khốn khổ này.

Xem đi xem lại đoạn video “bánh mỳ”, nó hiện ra hình ảnh một con chó ốm, ú ớ van nài xin xỏ giữa một đám to cao béo mập lời lẽ như sấm, uy hiếp, xô đẩy, hăm dọa, sỉ nhục… Thấy thân phận cóc nhái chẫu chuộc của cái giống dân khốn khổ này.

” Làm ở đâu, nhà thầu nào? Ecopa (?) đúng không? Mai tao cho mày nghỉ việc luôn”. Ô hô, một ông phó phường lại có thể cho một công nhân đang lao động trong một công ti thầu xây dựng nghỉ việc. Nó là cái quái quỷ gì vậy? Thế hóa ra ông nhà nước chỉ cần gọi điện là ông tư nhân sẽ phải đuổi việc bất cứ thằng lao động nào. Luật pháp của xứ này đúng là trong miệng nhà quan, chỉ trong miệng nhà quan. Sống chết nhục vinh của mỗi thằng dân nằm trong cái alo của quan. Chưa bao giờ nỗi nhục nhã ê hề lại đầy ứ đến muốn nôn mửa như thế này khi phải làm súc vật ở xứ thiên đường.

Tài tình! Ngay sau đó thì cái thằng dân đen nhẻm, nhỏ thó, gầy trơ xương, nói năng lắp bắp kia đã vinh dự được công ty cho nghỉ việc không lý do.

Một cảm giác kinh tởm và buồn nôn cứ cuộn lên trong cổ họng.

Xưa cụ Phan Bội Châu từng thốt lên: “Non sông đã chết sống thêm nhục”.

FB Thái Hạo

Mày ở trên núi xuống hả?!

 May be a cartoon

Khai Dinh

Mày ở trên núi xuống hả?!

Đường Tăng nổi điên mắng Ngộ Không :”Mày ở trên núi xuống hả?!”

Lúc bây giờ thầy trò Đường Tăng đi sang Tây Thiên thỉnh kinh, thấy Tây ba lô quá trời, thì mới biết mình đã tới Tây Ninh. Trong lúc bụng đói cồn cào, Đường Tăng nói:

– Ngộ Không hãy đi tìm thực phẩm cho thầy ăn đỡ đói nghen con!

Tôn Ngộ Không sau khi vẽ cái vòng cách ly hai mét phòng dịch Covid-19 cho Đường Tăng, Bát Giới, Sa Tăng và Bạch Long Mã mới an tâm đi xin lương thực. Dịch bệnh tràn lan, con khỉ đi mỏi cả đuôi mà không sao tìm được ai để xin thực phẩm.

May sao, Võ Đại Lang chuyên gia làm bánh bao nghỉ dịch ở nhà chuyển qua làm bánh mì. Thấy Ngộ Không đi xin ăn thì Võ Đại Lang bèn phát cho Tôn Ngộ Không năm ổ bánh mì. Ngộ Không mừng rỡ cám ơn Đại Lang rồi đằng vân bay về.

Bát Giới thấy sư huynh đem bánh mì về thì mắt sáng rực:

– Ôi mẹ ơi! Bánh mì Sài Gòn đặc ruột thơm bơ đây mà!

Nói xong Bát Giới nhai bánh mì ngấu nghiến. Sa Tăng cũng từ từ thưởng thức bánh mì mà đại sư huynh đem về. Duy chỉ có Đường Tăng hậm hực không thèm ăn bánh mì. Thấy lạ, Ngộ Không mới hỏi:

– Bánh mì Sài Gòn 3000/ổ, một ổ 3.000, sao sư phụ không ăn?

Đường Tăng bực bội đáp trả:

-Ta kêu ngươi đi xin lương thực, sao lại đi xin bánh mì?

Ngộ Không cười khà khà:

– Bánh mì cũng là lương thực mà sư phụ?

Đường Tăng nổi nóng:

– Ngươi điên à? Thịt cá, rau củ…mới được xem là lương thực nhé!

Ngộ Không lắc đầu ngao ngán:

-Từ bao nay, dân châu Á, châu Phi, châu Mỹ đều coi bánh mì là lương thực, thực phẩm…

Đường Tăng còn nóng hơn, không còn giữ thể diện làm sư phụ nữa:

– Mày ở trên núi xuống hả?! Bánh mì không phải là thực phẩm nhé! Ta bảo bánh mì không phải là thực phẩm thì không phải là thực phẩm. Đừng già mồm cãi cọ!

Ngộ Không quê độ, nhưng cũng tìm cách cà khịa lại sư phụ của mình:

– Sư phụ nói đúng! Con từ núi Hoa Quả Sơn xuống mà! Trên núi con còn biết bánh mì là thực phẩm.

Nghe tới đây, Đường Tăng không còn kiềm chế được nữa, bèn đọc kinh khiến Tôn Ngộ Không ôm đầu mà khóc:

– Khổ quá mà, bánh mì không phải là thực phẩm mấy huynh ơi!

TUI NÓI XẤU CHẾ ĐỘ HAY NÓI SỰ THẬT? TRẢ LỜI TUI NHÉ BÁC TRỌNG…

May be an image of 1 person and text that says 'GS Trần Phương, cựu Phó Thủ tướng Chính phủ, cựu Bộ trưởng Bộ Nôi Thương: "CNXH ĐƯA RA CHỈ ĐỀ BỊP THIÊN HẠ!!!".'


Van Pham

TUI NÓI XẤU CHẾ ĐỘ HAY NÓI SỰ THẬT? TRẢ LỜI TUI NHÉ BÁC TRỌNG…

Hỏi ông Nguyễn Phú Trọng, Bộ CT và ông bộ trưởng bộ 4T: – Trên Facebook – nói thế này là nói xấu hay nói thật?

1- Tôi nói: Đảng cộng sản Việt Nam độc tài vì trong hơn 70 năm qua đảng giành quyền độc tôn cai trị Việt Nam và không chấp nhận đa nguyên, đa đảng.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

2- Tôi nói: Nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam không có chính danh để lãnh đạo nhân dân Việt Nam vì nó không phải do dân bầu mà do đảng chỉ định.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

3- Tôi nói: Với chế độ “đảng cử dân bắt buộc phải bầu”, Quốc Hội nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà trước năm 1975 và nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam sau năm 1975 chỉ là một cơ quan bù nhìn của đảng cộng sản Việt Nam. Nó được đảng dựng ra để che mắt thế giới và lừa gạt nhân dân, ngoài ra không có thực quyền như điều 69 Hiến Pháp quy định.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

4- Tôi nói: Chế độ cộng sản hiện nay tại Việt Nam là không dân chủ bởi vì người dân không có quyền lựa chọn chế độ, nhà nước để thay mặt cho mình lãnh đạo và quản lý xã hội. Tất cả đều do đảng cộng sản tự biên tự diễn.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

5- Tôi nói: Xã Hội Chủ Nghĩa là hoang tưởng, không ai biết nó như thế nào, xây dựng bao giờ mới xong! Đảng cộng sản dùng nó như một cái cớ để duy trì vĩnh viễn sự cai trị của mình, bởi vì chỉ có đảng mới biết xây dựng nó như thế nào còn nhân loại trên thế giới thì “bó tay chấm com”.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

6- Tôi nói: Việt Nam dưới sự cai trị của đảng cộng sản VIệt Nam không có tự do tư tưởng. Mọi tư tưởng khác với học thuyết Karl Max, Lenin đều bị quy chụp vào tội phản cách mạng, chống đảng, chống nhà nước.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

7- Tôi nói: Việt Nam dưới sự cai trị của đảng cộng sản Việt Nam không có tự do ngôn luận. Mọi phát biểu không đúng theo đường lối chính sách của đảng cộng sản đều bị quy vào tội phản động.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

8- Tôi nói: Dưới nhiều hình thức mật đàm, mật nghị, hội nghị, mật ước, hiệp định, thỏa thuận cấp cao… trong 70 năm qua đảng cộng sản Việt Nam đã giao các phần lãnh thổ, lãnh hải của Việt Nam sau đây cho Trung cộng: trên 10.000 cây số vuông biển trên vịnh Bắc Bộ, Biển Đông, Hoàng Sa, một phần Trường sa và trên 1000 cây số vuông đất đai, rừng núi dọc theo biên giới Việt-Tàu trong đó có ải Nam Quan, đồi Lão Sơn, 1/2 thác Bản Giốc…

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

9- Tôi nói: Đảng cộng sản Việt Nam và nhà nước của nó đàn áp, bỏ tù người dân yêu nước biểu tình phản đối Trung cộng xâm lăng Biển Đông của Việt Nam là hèn với giặc ác với dân.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

10- Tôi nói: Quốc nạn tham nhũng ở nước ta chính là đảng cộng sản Việt Nam và nhà nước của nó bởi vì chỉ những kẻ có chức có quyền mới có cơ hội để tham nhũng.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

11- Tôi nói: Năm 1958 Phạm Văn Đồng theo lệnh của Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam, thay mặt nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ký công hàm công nhận Biển Đông Việt Nam thuộc quyền quản lý của Trung cộng là hành động bán nước.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

12- Tôi nói: Hồ Chí Minh và đảng cộng sản xua quân vào đánh miền Nam Việt Nam là đánh cho Trung Quốc và Liên Xô.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

13- Tôi nói: Chính sách Cải Cách Ruộng Đất của Hồ Chí Minh và Đảng cộng sản Việt Nam tại miền Bắc Việt Nam trong các năm 1953-1956 đã giết oan trên 72.000 người Việt Nam vô tội.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

14- Tôi nói: Vào Tết Mậu Thân năm 1968, trên đường thua chạy Quân Đội Nhân Dân của đảng cộng sản Việt Nam đã thủ tiêu trên 6.000 người dân vô tội ở Thừa Thiên và thành phố Huế.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

15- Tôi nói: Nguyên nhân 64 chiến sĩ Quân Đội Nhân Dân bị hải quân Trung cộng thảm sát ở đảo Gạc Ma năm 1988 là do lịnh “không được chống trả” của bộ trưởng bộ Quốc Phòng nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam lúc bấy giờ là Đại tướng Lê Đức Anh.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

16- Tôi nói: Thân thế của Hồ Chí Minh người sáng lập ra đảng cộng sản Việt Nam, Chủ Tịch nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa là bất minh, người Việt hay người Tàu chưa rỏ bởi vì có tài liệu tại đảo quốc Đài Loan nói ông ta là người Hẹ tên là Hồ Tập Chương, trong lúc đó tài liệu của nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa thì nói ông ta là người Hán tên là Hồ Quang.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

17- Tôi nói: Hồ Chí Minh là con người vô lương tâm và tàn nhẫn khi ra lệnh cho đàn em là Trần Quốc Hoàng giết đi người đầu ấp tay gối là bà Nông Thị Xuân để bảo vệ sự nghiệp chính trị của mình.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

18- Tôi nói: Lê Duẫn nhắm mắt hy sinh cả chục triệu đồng bào của mình trên hai miền Nam Bắc Việt Nam để làm vừa lòng hai nước Liên xô và Trung cộng là độc ác và ngu xuẩn.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

19- Tôi nói: Phạm Văn Đồng phản quốc khi cầm bút ký vào công hàm 1958 giao Biển Đông của Việt Nam cho Trung cộng.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

20- Tôi nói: Lê Đức Anh là thủ phạm gây ra cái chết của 64 chiến sĩ QĐNDVN tại đảo Gạc Ma.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

21- Tôi nói: Đỗ Mười tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam không đủ khả năng và trình độ để lãnh đạo nhân dân Việt Nam bởi vì nghề nghiệp chính của ông ta là hoạn heo và thiến chó.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

22- Tôi nói: Trường Chinh Đặng Xuân Khu đem cha mẹ mình ra đấu tố để lập công với đảng là nghịch tử, tội này trời không dung đất không tha.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

23- Tôi nói: Võ Nguyên Giáp cúi đầu chấp nhận sĩ nhục để bảo vệ hư danh và mạng sống của mình là hèn tướng.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

24- Tôi nói: Nguyễn Văn Linh qua Thành Đô/Trung Quốc để rước giặc vào nhà, rước voi về dày mả tổ.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

25- Tôi nói: Với kết quả của hiệp ước biên giới trên đất liền Việt Nam – Trung Quốc được ký kết năm 1999 và hiệp định phân định vịnh Bắc Bộ Việt Nam – Trung Quốc được ký năm 2000 thì Lê Khả Phiêu chính là kẻ mãi quốc cầu vinh, phản bội Tổ Quốc và Nhân Dân Việt Nam.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

26- Tôi nói: Với phương châm ” 4 tốt 16 chữ vàng ” đảng cộng sản Việt Nam dưới thời Nông Đức Mạnh và Nguyễn Phú Trọng chỉ là một chi bộ của đảng cộng sản Tàu và nước Việt Nam không khác gì một khu tự trị của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật???!!!!!!!!!

Toàn bộ các cầu thủ Thiên thanh đã cùng quyết định chuyển số tiền thưởng cho các tổ chức từ thiện

Lm Trần Chính Trực

Sau khi đoạt chức vô địch EURO 2020, mỗi cầu thủ Italia đều được thưởng 250 nghìn euro cho chiến thắng. Tuy nhiên, toàn bộ các cầu thủ Thiên thanh đã cùng quyết định chuyển số tiền trên cho các tổ chức từ thiện.

Đội trưởng Giorgio Chiellini đã yêu cầu LĐBĐ Italia không chuyển số tiền thưởng đó vào tài khoản của các cầu thủ mà chuyển thẳng cho các quỹ từ thiện mà các cầu thủ có quan hệ để các quỹ này hỗ trợ cho những người đang cần sự giúp đỡ…

BLV Anh Ngọc.

May be an image of 1 person, standing and crowd

Một cậu bé có tấm lòng vàng

Một con người bao nhiêu tuổi có thể trở thành anh hùng? Có người cần phải tới tuổi thanh niên, có người cần trung niên, nhưng có anh hùng chỉ 6 tuổi. Cậu bé trong hình tên là Bridger Walker, quê ở tiểu bang Wyoming, Mỹ. Đi cùng em gái bé tí, thấy em bị chó dữ tấn công, cậu đã lấy thân mình che chắn cho em. Kết quả con chó đã cắn cậu và phải vào bệnh viện khâu 90 mũi trên mặt với 2 giờ phẫu thuật. Nhưng cậu bé can đảm chịu đựng. Khi được cha mẹ hỏi vì sao lại quên mình để cứu em, Bridger đã trả lời hết sức xúc động: “Nếu một trong hai người phải chết, con sẽ chịu thay em”.Hiện vết thương của cậu đang hồi phục khá tốt.

Hội đồng quyền Anh thế giới (WBC) quyết định trao cho cậu bé chiếc đai vô địch danh dự của giải đấu.”Chúng tôi rất vinh dự khi được trao cho cậu bé 6 tuổi Bridger Walker chức vô địch danh dự của giải đấu vì sự dũng cảm của cậu ấy. Một hành động giàu lòng nhân ái. Bridger, cậu là một người anh hùng” WBC cho biết.

Một cậu bé có tấm lòng vàng. Thật phước hạnh khi cha mẹ cậu đã sinh con và nuôi dạy được một người đàn ông dũng cảm dù mới chỉ 6 tuổi.

Hình cậu và em gái khi mới bị thương, hình vết thương đang hồi phục, hình 2 anh em vui vẻ bên nhau.

#GOTA chia sẻ từ Fb Nguyễn Thị Bích Hậu

ĐƯỜNG SẮT CÁT LINH – HÀ ĐÔNG : HÃY NHÌN RÕ CÁC QUAN CHỨC TRONG TÙ TRƯỚC KHI DUYỆT CHO TÀU CHẠY !

May be an image of train and outdoors
 Hoàng Hải Vân

ĐƯỜNG SẮT CÁT LINH – HÀ ĐÔNG : HÃY NHÌN RÕ CÁC QUAN CHỨC TRONG TÙ TRƯỚC KHI DUYỆT CHO TÀU CHẠY !

Hội đồng kiểm tra Nhà nước về nghiệm thu công trình xây dựng đối với dự án đường sắt Cát Linh Hà Nội chưa thông qua hồ sơ nghiệm thu công trình này, theo báo Tiền Phong. Hẳn Hội đồng có lý do để không phê duyệt tuỳ tiện. Trước đó, Kiểm toán Nhà nước đã chỉ ra công trình đã áp giá nhân công không đúng quy định đã làm tăng chi phí thêm 222 tỷ đồng, Bộ Giao thông cũng làm văn bản xin Thủ tướng xem xét để đưa vào dự toán, Phó Thủ tướng Lê Văn Thành chính thức trả lời đây không thuộc thẩm quyền của Thủ tướng, cũng theo báo Tiền Phong. Tân Chính phủ có lý do để không có ý kiến bừa bãi.

Chưa duyệt cho tàu chạy không chỉ vì 16 khuyến cáo về an toàn do Tư vấn ACT đã đưa ra mà Bộ Giao thông muốn phớt lờ mà còn hàng loạt những khuất tất nếu được làm rõ thì chắc chắn sẽ phải chỉ ra những người có trách nhiệm. Bộ Giao thông đang tiếp tục làm văn bản thúc ép Hội đồng Kiểm tra Nhà nước duyệt cho tàu chạy.

Ai muốn phê duyệt cho tàu chạy, trước hết hãy nhìn cho kỹ một loạt quan chức cấp cao bị đưa vào lò và bị tống vào tù vì những sai phạm đối với các dự án đầu tư để giữ thân. Còn những kẻ đã nhúng chàm trong dự án này vẫn đang lỳ mặt thì không tính.

Nếu như làm cho minh bạch giống như các dự án trong hàng loạt các vụ án đã diễn ra thì đối với công trình đường sắt Cát Linh – Hà Đông có ít nhất 3 cụm vấn đề phải làm rõ :

Thứ nhất. Ai đã ký với Trung Quốc tự đặt mình làm thân nhược tiểu để vay vốn với những điều kiện áp đặt : chỉ định nhà thầu của Trung Quốc, chỉ định tư vấn của Trung Quốc, mua vật tư thiết bị của Trung Quốc, tất cả đều theo giá cả do phía Trung Quốc quyết định, gây tổn hại vô cùng lớn cho tài sản của nhân dân và chủ quyền quốc gia. Ai đã chỉ đạo không áp dụng đấu thầu quốc tế và ai đã tham mưu, tất cả đều phải đưa lên thớt, bất kể những kẻ đó là ai, đã về hưu hay đương chức.

Thứ hai. Việc chậm trễ tiến độ công trình và đội vốn, trách nhiệm của ai ? Nếu trách nhiệm của nhà thầu sao không bị phạt ? Nếu trách nhiệm của chủ đầu tư sao không xử lý ? Tôi còn nhớ có lần nhà thầu Trung Quốc đã viện dẫn sự kiện Trung Quốc đưa giàn khoan 981 vào hoạt động phi pháp tại vùng biển nước ta bị Việt Nam cực lực phản đối, coi đó là một trong những lý do làm chậm trễ tiến độ công trình với hàm ý đổ lỗi cho phía Việt Nam ta. Với việc đổ lỗi đó, rõ ràng việc cho vay này còn mang đậm màu sắc ràng buộc chính trị. Tất cả những chuyện đó cũng cần được minh bạch hoá.

Thứ ba. Không chỉ làm tăng chi phí 222 tỷ đồng do áp giá nhân công sai mà còn hàng loạt vấn đề về chi phí và giá cả khác cần phải điều tra phanh phui mọi sự che giấu. Nhà thầu và chủ đầu tư có câu kết với nhau để bòn rút tài sản quốc gia hay không, lợi ích được chia chác như thế nào. Những thứ đó kiểm toán không làm nổi, phải điều tra mới ra.

Tàu Cát Linh-Hà Đông chưa chạy cũng chưa chết ai, nhưng 3 vấn đề trên cùng với 16 khuyến cáo an toàn của ACT mà không được làm rõ thì đất nước này sẽ khó có thể ngóc đầu lên được !

HOÀNG HẢI VÂN

(Ảnh mượn từ báo Tiền Phong)