Sự Chết – Lm Nguyễn Tầm Thường, Sj

Khi tôi được sinh ra là khởi điểm tôi bắt đầu đi về cõi chết. Làm gì có sự chết nếu không có sự sống. Làm gì có ngày người ta chôn tôi nếu không có ngày tôi chào đời. Như thế, cuộc sống của tôi là chuẩn bị cho ngày tôi chết.

Ngay từ trong bào thai của mẹ, bắt đầu có sự sống là tôi đã cưu mang sự chết rồi. Kết hợp và biệt ly ở lẫn với nhau. Trong lớn lên đã có mầm tan rã. Khi vũ trụ chào đón tôi, thì cùng một lúc, tôi bắt đầu từ giã vũ trụ từng ngày, từng giờ.

Mỗi ngày là một bước tôi đi dần về sự chết. Bình minh mọc lên, nhắc nhở cho tôi một bước cận kề. Hoàng hôn buông xuống, thầm nói cho tôi sự vĩnh biệt đang đến.

Không muốn nghĩ về sự chết tôi cũng chẳng tránh đuợc sự chết.

Tôi có thể không muốn nghĩ về sự chết nhưng tôi có ghét sự chết được không? Tôi ghét sự chết là tôi ghét chính tôi. Chết ở trong tôi. Tôi đang đi về cõi chết nên ngay bây giờ sự chết đã thuộc về tôi rồi. Sự sống của tôi hàm chứa sự chết, nên tôi yêu sự sống thì tôi cũng phải yêu sự chết. Vì vậy, cuộc đời có ý nghĩa vẫn chỉ là cuộc đời chuẩn bị cho ngày chết.

Trong dòng đời, tôi không sống một mình. Cuộc sống của tôi là tấm thảm mà mỗi liên hệ yêu thương là một sợi tơ, mỗi gắn bó quen biết là một sợi chỉ, anh em, cha mẹ, người yêu. Sự chết xé rách tung tất cả để tôi ra đi một mình. Chẳng ai đi với tôi. Vì thế, chết mang mầu ly biệt.

Sống là hướng về tương lai. Tương lai là cái tôi không nắm chắc trong tay, vì vậy, tôi hay nhìn về tương lai bằng nỗi sợ bấp bênh. Càng bấp bênh thì tôi càng tìm kiếm vững chãi, càng tích lũy. Nhưng tích lũy xong, xây đắp xong, vất vả ngược xuôi để rồi ra đi trắng đôi tay thì đời tôi thành đáng thương hại. Nếu tôi không đem theo được những gì tôi tích lũy, thì những gì tôi ôm ấp hôm nay chỉ làm tôi thêm đau đớn, nuối tiếc. Nếu không muốn vậy thì chúng phải là phương tiện để chuẩn bị cho giờ ra đi của tôi.

Tích lũy cho tương lai có thể là dấu hiệu khôn ngoan đề phòng những bất trắc có thể xẩy ra. Mà cũng có thể là một thứ nô lệ. Nếu suốt đời tôi lo âu tìm kiếm danh vọng, quá tham lam tiền bạc, lúc nào cũng bị vây khốn, băn khoăn thì đâu là niềm vui, tận hưởng.

Mà tận hưởng là gì? Ðâu là ý nghĩa của sự tìm kiếm? Tích lũy?

Kinh Thánh kể:

Có người trong đám dân chúng nói với Ðức Kitô: “Thưa Thầy, Thầy bảo anh tôi chia gia tài với tôi”.

Ngài đã nói cùng họ: “Hãy coi chừng! hãy lo giữ mình tránh mọi thứ gian tham, vì không phải ai được sung túc, là đời sống người ấy chắc chắn nhờ của cải”.

Ngài nói cùng họ một ví dụ rằng: “Có người phú hộ, ruộng nương được mùa, nên suy tính với mình rằng: ta phải làm gì? Vì ta không còn chỗ nào mà tích trữ hoa mầu nữa. Ðoạn người ấy nói: Ta sẽ làm thế này: phá quách các lẫm đi, mà xây những lẫm lớn hơn, rồi chất cả lúa mạ, và của cải vào đó, rồi ta nhủ hồn ta: Hồn ơi! mày có dư thừa của cải, sẵn đó cho bao nhiêu năm; nghỉ đi! ăn uống đi! hưởng đi! Nhưng Thiên Chúa bảo nó: Đồ ngốc! ngay đêm nay, người ta sẽ đòi ngươi trả lại hồn ngươi, mọi sự ngươi đã sắm sửa, tích góp kia sẽ về tay ai? (Lc 12,13-21).

Không ai sống hộ tôi. Không ai chết thay tôi. Không ai đi cùng tôi. Tôi sẽ ra đi lẻ loi. Họ sẽ quên tôi cũng như tôi đã quên bao người. Có thể đôi khi họ nhớ tôi. Cũng như đôi khi tôi nhớ người này, kẻ kia. Nhưng nỗi nhớ chỉ là của riêng tôi, còn kẻ đã ra đi vẫn ra đi miền miệt. Thì cũng thế, chẳng ai làm gì được cho tôi lúc tôi ra đi không trở lại.

Chết là mất tất cả. Nhưng thánh Phaolô lại tuyên tín rằng chết là chiến thắng (1Cor 15,54). Chết là đi về sự sống vĩnh cửu. Chết là gặp gỡ. Gặp Ðấng tạo nên mình. Như vậy, chết là cánh cửa im lìm được mở ra để tôi về với Ðấng thương tôi. Chết là điều kiện để sống.

Chúa ơi, chết là đi về với Chúa sao con vẫn lo âu?

Phải chăng nỗi lo âu là dấu hiệu nói cho con rằng con sợ con có thể không gặp Chúa. Vì sợ không gặp nên chết mới là bản án nặng nề. Mà tại sao con lại sợ không gặp Chúa? Chúa luôn mong mỏi, đợi chờ con cơ mà. Như thế, muốn gặp Chúa hay không là do ý của lòng con. Con có quyền quyết định cho hạnh phúc của mình.

Chúa ơi, vì biết mình sẽ chết nên con băn khoăn tự hỏi bao giờ thì chuyến tầu định mệnh đem con đi. Hôm nay hay ngày mai? Mùa thu này hay mùa xuân tới? Con âu lo. Nhưng vì sao phải lo âu?

Phải chăng lo âu là dấu hiệu nói cho con rằng con chưa chuẩn bị đủ, là hồn con còn ngổn ngang. Có xa Chúa thì mới sợ mất Chúa. Sợ mất Chúa thì mới xao xuyến băn khoăn. Con biết thế, con biết rằng vì không sẵn sàng, vì không chuẩn bị nên mới hồi hộp, mất bình an. Con biết thế, con biết sau khi chết là hạnh phúc hay gian nan, là núi cao với mây ngàn cứu rỗi, hay vực sâu phiền muộn với đau thương. Nhưng chuẩn bị cho giờ ra đi không đơn giản Chúa ơi. Chúa biết đó, con đi tìm Chúa nhưng là đi trong lao đao. Bởi yêu một vật hữu hình thì dễ hơn lắng nghe tiếng gọi từ nơi xa thẳm. Giầu có và danh vọng cho con hạnh phúc mà con có thể sờ được. Còn hạnh phúc của đức tin thì sâu thắm quá.

Chung quanh có biết bao mời mọc. Kinh nghiệm cho con thấy rằng đã nhiều lần con bỏ Chúa. Như vậy biết đâu con lại chẳng bỏ Chúa trong tương lai. Nếu lúc đó mà giờ chết đến thì sao?

Chúa có nghĩ rằng khi con phải phấn đấu chối từ những rung cảm bất chính để sống theo niềm tin là thánh giá của con không. Chối từ tiếng gọi của tội lỗi đã là một thánh giá. Nhưng có khi lo âu vì không biết mình có từ chối được không còn là một thánh giá khác nữa. Chính đấng thánh của Chúa mà còn phải kêu lên: “Ôi! những điều tôi muốn làm thì tôi chẳng làm, những gì tôi muốn trốn tránh thì tôi lại làm” (Rom 7,15-16). Chúa thấy đó, vị tông đồ lớn của Chúa mà còn như thế, huống chi con, một kẻ mang nhiều đam mê, yếu đuối thì đường về với Chúa gian nan biết bao.

Ðể khỏi chết khi con chết, thì con phải chết trước khi con chết. Cái chết đó là đóng đinh đời con vào thập giá. Con không biết con can đảm đến đâu. Con chỉ xin sao cho con tiếp tục đi mãi. Ði xiêu vẹo vì yếu đuối của con, nhưng vẫn tiếp tục đi.

Thập giá nào thì cũng có đau thương.

Con không muốn thập giá. Vì thập giá làm con mang thương tích. Chúa cũng đã ngã. Nhưng nếu sự sống của con mang mầm sự chết, thì trong cái chết của thập tự nẩy sinh sự sống. Chúa đã chết. Chúa hiểu nỗi sợ hãi của sự chết. Con vẫn nhớ lời Chúa cầu nguyện: “Lạy Cha, con xin phó hồn con trong tay Cha” (Lc 23,46). Hôm nay con cũng muốn nói như vậy đó, với Chúa. Cuộc tử nạn và phục sinh của Chúa dạy con rằng chẳng có sự sống nào mà không phải qua sự chết. Chết thì sợ hãi, nhưng nếu con yêu sự sống thì con phải yêu sự chết.

Con muốn chết để được sống.

Con sẽ đóng đinh đời con vào thập tự. Chúa ơi, Chúa có cho những lo âu của con là dấu chỉ tình yêu của một tâm hồn yếu đuối, đang thao thức đi tìm Chúa vì sợ mất Chúa không.

Lạy Cha, trong tay Cha con xin phó thác đời con.

LM Nguyễn Tầm Thường, SJ  
Trích trong Nước Mắt và Hạnh Phúc

From: Le Ngoc Bich & KimBang Nguyen

MỆT…

  Mĩm cười không Mệt …
Tức giận mới Mệt …
Ðơn giản không mệt ,
Phức tạp mới mệt .

Yêu thương không mệt
Ghen ghét mới mệt
Tương tư không mệt ,
Đơn phương mới mệt .

Tương ái không mệt ,
Tương tàn mới mệt .
Chung tình không mệt ,
Đa tình mới mệt .

Nói thiệt không mệt
Nói sạo mới mệt
Tình bạn không mệt ,
Tư tình mới mệt .

Nghe khen không mệt
Nghe chửi mới mệt
Chân thành không mệt ,
Giả dối mới mệt .

Rộng rãi không mệt ,
Ích kỷ mới mệt .
Ðược mất không mệt ,
Tính toán mới mệt .

Thể chất mệt không phải mệt,
tâm can mệt mới là mệt .

Người viết bài này không Mệt ,
Người chuyển tiếp bài này không Mệt ,
Người đọc bài này mới Mệt …

Cho nên…mới xem tựa bài đã thấy…”Mệt”!
Vậy chuyển tiếp bài nầy đi sẽ hết … ” Mệt “

From: Le Ngoc Bich & KimBang Nguyen

Tại sao sự sụp đổ các tòa nhà ở Thổ Nhĩ Kỳ lại thảm khốc như vậy?

Báo tin tức bầu trời

Xem hồ sơ
Tại sao sự phá hủy các tòa nhà ở Thổ Nhĩ Kỳ lại thảm khốc như vậy?
Câu chuyện của biên tập viên khoa học và công nghệ Tom Clarke

Reuters – Hình ảnh những tòa nhà đổ nát, sụp đổ thực sự khiến người ta xót xa.

Nhiều tòa nhà “chồng bánh tráng” dù vẫn còn nguyên tầng.

Xét cho cùng, hư hỏng cấu trúc là nguyên nhân chính dẫn đến thiệt hại nhân mạng thảm khốc trong trận động đất vừa qua ở Thổ Nhĩ Kỳ.

Vậy tại sao nó lại sụp đổ tồi tệ như vậy trong một lĩnh vực rủi ro đã được dự phòng và được tính toán trong kết cấu của tòa nhà?

Trên hết, đây là một trận động đất rất mạnh đến mức nghiêm trọng. Có thể còn nghiêm trọng hơn cả những gì mà các nhà khoa học về rủi ro địa chấn có thể dự kiến và từng được biết trên lãnh thổ của Thổ Nhĩ Kỳ cho dù là trong các tình huống xấu nhất.

Bằng chứng về điều này đến từ mạng lưới cảm biến địa chấn ở Thổ Nhĩ Kỳ, chuyên đo mức độ rung chuyển của mặt đất trong các trận động đất – trong trường hợp này là xung quanh đoạn đứt gãy Đông Anatolian nơi xảy ra thảm họa.

Một số cảm biến cho thấy số đo động đất đã vượt quá giới hạn rung lắc được giả định trong mã thiết kế chống động đất cho các tòa nhà của Thổ Nhĩ Kỳ.

Quy định thiết kế chống động đất thường yêu cầu các tòa nhà phải chịu đựng được mức độ rung chuyểan mặt đất dự kiến sẽ xảy ra ở tần suất là 475 năm, trong khi đó trận động đất này rung chuyển ở mức tần suất 2.475 năm mới có một lần. Một số cảm biến đã ghi lại gia tốc cực đại của mặt đất (đo lực mạnh của động đất) – vượt quá 7m trên giây bình phương.

Giáo sư Yasemin Didem Aktas, một kỹ sư kết cấu tại Đại học College London, cho biết: “Ngay cả những tòa nhà được thiết kế rất tốt, được thi công rất tốt cũng sẽ phải chịu hư hại và bị đe dọa.

https://youtu.be/3pWVUowdDH4

Một người phụ nữ có gia đình bị xóa sổ nói với Sky News: ‘Tôi ước mình chết đi và các con tôi được sống’

Phan Sinh Trần

Tiếng cười, tiếng chửi và tiếng nói

Báo Tiếng Dân

Văn Việt

Thái Hạo

30-1-2023

Tết, có đứa em bà con ở Nhật đã nhiều năm về và lên nhà chơi, tôi tranh thủ hỏi hắn về những khác biệt văn hóa giữa hai nước. Hắn kể nhiều, nhưng tôi muốn ghi lại chi tiết này, là người Nhật không chửi nhau.

Hắn nói, điều đầu tiên được dạy khi đến Nhật là “không làm phiền người khác”, tuyệt đối không. Nhưng người Việt mình thì vốn quen với văn hóa làng xã, thích tụ tập quây quần và dường như không thể sống một mình như người Nhật, nên luôn tụ lại, ăn nhậu, hát hò, chuyện trò rầm trời. Mỗi khi như thế, một ông chủ hay hàng xóm người Nhật, trừ trường hợp là chỗ rất quý mến thì họ sẽ chỉ nnhắc nhở một lần “chúng mày nhỏ lại một chút, đừng làm ồn”, lần sau thì báo cảnh sát luôn. Họ không chửi, việc mâu thuẫn, vi phạm, bất hòa sẽ luôn được nhờ đến cảnh sát và tòa án, trong trường hợp chưa có sự can thiệp của các cơ quan ấy thì chuyện chửi nhau như Việt Nam cũng không bao giờ xảy ra. Hình ảnh hai người đứng bên bờ rào chửi sang hay la hét trên phố mỗi lần có va chạm là chuyện hoàn toàn xa lạ và quái đản đối với người Nhật.

Tôi nghĩ về cái chửi của người Việt mình. Phải chăng, chính vì trong suốt chiều dài lịch sử, cho đến hôm nay, chúng ta chưa từng có một bộ máy nhà nước đủ trách nhiệm để người dân trông cậy, nên việc “tự giải quyết” đã trở thành phương cách chủ đạo trong đời sống xã hội, mà ở đó “chửi” là một lựa chọn dễ nhất, và lắm khi hiệu quả? Trong khi không đòi được công bằng nhờ một trọng tài có trách nhiệm và công tâm, thì tiếng chửi sẽ giúp sát thương và hủy hoại đối phương bằng ngôn từ. Điều ấy mang lại cho họ chút thỏa mãn vì “công lý đã được thực thi”.

Người Việt không có phòng riêng. Những ngôi nhà “cổ truyền” của người Việt là 3 gian thông với gian giữa để thờ và 2 đầu kê giường ngủ. Căn buồng thì thường để cất lúa ngô khoai sắn và cất giữ vài thứ tài sản nghèo nàn nào đó, chứ không phải một không gian cá nhân. Nếu nhà đông người mà có con gái lớn thì có thể sẽ được dành cho một cái chái nhà (đầu hồi), vừa đủ kê một chiếc giường nhỏ. Nói chung, ngôi nhà của người Việt là một không gian công cộng.

Công cộng không chỉ là đối với người trong nhà, mà còn là đối với hàng xóm. Người Việt hay đi tắt, cứ sát nhà nhau là mở lối (lỗ thủng) để đi qua, cho tiện! Vào nhà nhau, dù bằng đường tắt hay cổng chính thì cũng vẫn “tự nhiên như ruồi”. Người ta tới nhà nhau chơi mà không có thói quen hẹn trước, cứ thể hồn nhiên mà tới. Ngày nay, dù đã “hiện đại hóa” nhưng thói quen đi thẳng vào phòng ngủ, ngồi lên giường, mở tủ lạnh “kiểm tra” vẫn được coi như một biểu hiện của sự thân tình, gần gũi. Khi không có ý niệm về sự riêng tư và đời sống cá nhân thì việc vào ra như thế phải trở thành lẽ thường. Nếu trong làng mà có một gia đình nào đó “kín cổng cao tường”, ít giao du thì rất dễ mang tiếng là “sống không biết ai”, “không có tình làng nghĩa xóm”…

Người Việt ở nông thôn cách đây vài chục năm thậm chí còn không có nhà tắm. Người ta tắm lộ thiên ngay bên cạnh giếng khơi bằng cách đứng mà dội nước ào ào. Phụ nữ muốn tắm thì phải đợi trời tối. Nghĩ đến những ngày mùa đông ré cóng, cảnh đàn bà con gái dội nước lạnh vào người giữa trời gió bấc hun hút mà vừa thương vừa giận. Đôi khi chúng ta không thể hiểu nổi, tại sao việc chôn 4 cây cọc tre và quây miếng cót nứa cho thành một cái “nhà tắm” lại khó khăn tới mức trải suốt hàng nhiều trăm năm lịch sử mà người Việt không thể làm nổi!

Có lẽ không phải vì không thể làm nổi cái việc chia phòng hay quây cái nhà tắm, mà là người ta không muốn làm, hay không cần làm. Vì tự trong sâu thẳm, họ không có nhu cầu riêng tư. Ngôi nhà là một không gian công cộng, đình làng cũng là một không gian công cộng, họ luôn phải thuộc về tập thể, biến mất trong tập thể, nhạt nhòa và tan loãng. Chính những khó khăn trong đời sống vật chất một phần đã giữ chặt họ trong nếp sống quảng trường ấy, vĩnh viễn biến họ trở thành một phần của đám đông muôn đời.

Sự bất tiện kéo dài đến nghìn năm thì thành “văn hóa”, thành tính cách và lối sống. Dần, người ta mất luôn nhu cầu độc lập. Người Việt không thể sống một mình. Những kẻ một mình là loại lập dị và thường gây nên nỗi thương cảm, nếu không phải là sự dè bỉu. Người ta phải quây lại với nhau, trở thành bầy đàn.

Không có sự độc lập, hay nói theo ngôn ngữ văn chương là “sự cô đơn”, thì không có sáng tạo. Nếu nhân cách là một phân số, thì người Việt sống bằng một tử số rất bé trên một mẫu số cộng đồng lớn lao. Giá trị của phân số ấy vì thế mà trở nên nhỏ nhít, tan biến và gần như chạm đến mức cực tiểu. Đời sống tập thể ồn ào với ăn, nói, hát, chung đụng đã trở nên một nhu cầu, một thứ bản năng, trở thành niềm vui và thước đo của hạnh phúc.

Oái oăm thay, như những con nhím mùa đông, người ta vì nỗi thống khổ của rét mướt mà sáp lại, nhưng luôn bị những chiếc lông nhọn hoắt châm chích vào nhau. Đó là một bi kịch của sự sung sướng được san sẻ cộng gộp luôn nỗi khó chịu phiền hà đau nhức. Người Việt ở trong tình thế lưỡng nan ấy, họ vừa không thể xa nhau nhưng lại cũng vừa không thể rúc hẳn vào nhau.

Bi kịch chồng lên bi kịch. Cái tôi là một bản năng tiền sử, nó luôn có nhu cầu được bảo vệ và chứng tỏ. Vì thế, dù khát vọng tụ tập lớn tới đâu, nó vẫn luôn âm thầm một mãnh lực chống đối và tị hiềm. Người Việt, vì thế, “ở không yên ổn, ngồi không vững vàng”. Trong một tập thể khổng lồ không có cơ may xé lẻ, nhìn từ bên ngoài là “đoàn kết”, là “lớn mạnh” nhưng bước chân vào trong thì đầy rẫy mâu thuẫn với những tiếng nổ lách tách làm nứt ra các vết rạn lớn nhỏ. Những tiếng nổ lục đục ấy diễn ra mọi lúc, mọi nơi, trong suốt trường kỳ lịch sử. Trong khi vừa sung sướng vì sà vào nhau, nỗi bất mãn cũng đồng thời nhen lên. Cứ như thế, người Việt bị lưu đày trong văn hóa của mình.

Tôi hỏi đứa em về đời sống tình cảm của người Nhật, hắn nói: “Em đã rời công ty cũ hơn 2 năm, nhưng đến nay họ vẫn thường gọi điện hỏi thăm và hay căn dặn mình nhiều thứ, vì sợ mình gặp phải những điều bất lợi, không may”. Hắn nói thêm, nhưng công việc thì ra công việc. Nếu không hiểu thì thấy họ như “người máy”, đúng là đúng, sai là sai, không bao giờ có chuyện vừa đúng vừa sai, du di, chín bỏ làm mười như người Việt mình. Đi làm cho họ hay với họ, nếu mình vi phạm, dù thân thiết và chỉ là đối với những nguyên tắc nhỏ nhặt nhất, thì họ vẫn rạch ròi tới mức khiến mình bị “sốc văn hóa”, vì người Việt mình trong những tình huống như thế sẽ lựa chọn xuê xoa “một trăm cái lý không bằng một tí cái tình”.

Cái tình của người Việt, vì thế, có lẽ là thứ tình nhiều lúc vì cả nể, vì ngại mất lòng, nó tù mù và luôn tiềm ẩn nguy cơ “cạch mặt”. Trên một căn bản đạo lý lớn, là “luân lý xã hội” hay “ý thức công lợi” như Phan Châu Trinh nói thì các giá trị từ tình cảm đến tự do mới có đất để nảy mầm và lớn dậy. Chừng nào mà sự gắn kết mới chỉ dừng lại ở nhu cầu vị kỷ, cả vị kỷ vì tinh thần – không chịu nổi nỗi cô đơn, thì khi đó cái “tình làng nghĩa xóm” của người Việt còn là một thứ “văn minh” tiềm ẩn những nguy cơ chia rẽ, luôn luôn.

Trưởng thành, trước hết là một nghĩa vụ cá nhân đối với chính mình. Khi chưa có được một nền tảng quản trị tiến bộ với tinh thần thượng tôn pháp luật thì mỗi người phải dám sống cô đơn, dám đi một mình trên con đường không có tha nhân. Lúc ấy, những năng lực ẩn tàng sẽ phát lộ, tình yêu con người vô tư và vô vị lợi sẽ được khởi động, một lý tưởng lớn về nhân quần sẽ mọc ra.

Tiếng chửi là đại diện cho sự bất lực, tiếng cười là hình ảnh của nỗi tự an ngụy tín, chúng đôi khi cũng cần được dùng đến trong những hoàn cảnh lịch sử nhất định, nhưng nếu kéo dài và trở thành “chủ âm” của cả một cộng đồng trong suốt hàng trăm năm thì khi đó, nó đã trở nên một thứ bệnh lý tinh thần. Trong ba “tiếng”, tiếng cười, tiếng chửi và tiếng nói, thì vế sau cùng phải là một lựa chọn chủ đạo. Khi nào mà người ta lấy tiếng nói là trung tâm của đời sống, để giao tiếp, đối thoại, tranh biện và tự vấn thì khi đó các giá trị mới sẽ có cơ may được kiến tạo một cách có hệ thống.

Biết thêm về ChatGPT- Syndey Trần 

Syndey Trần 

Vào Google type ChatGPT login with Google mail hay tạo ra một ID & PW mới, hỏi bất cứ vấn đề gì, chẳng hạn như giải một bài toán khó, viết một project coding với ngôn ngữ C plus tất cả nó giải quyết thật nhanh và chính xác với tất cả mọi ngôn ngữ. Thí dụ tôi nhờ nó giải một bài toán đố: “Vừa gà vừa chó có 36 con, trói lại cho tròn đếm đủ 100 chân, hỏi có bao nhiêu con gà và bao nhiêu con chó”.
Nó giải và trả lời đúng chính xác trong 30 giây. Chúng ta thấy dữ liệu trên Google thật đáng nể, GPT không những cho mình dữ liệu mà còn giải quyết vấn đề thật mau chóng.
Kính mời,
Đồng

Biết thêm về ChatGPT (Chat “Generative Pretrained Transformer”)

  ChatGPT 

Hồi cuối năm rồi, lúc tôi mới vọc ChatGPT (lúc đó chỉ gọi nó là AI) thì còn ít người biết.  Đến hôm nay, khi người trong nước tìm được cách đăng ký và sử dụng công cụ này, thì cơn sốt ChatGPT trên mạng quá dữ.

Thay vì viết thêm về khả năng của ChatGPT, tôi xin cống hiến một chút thông tin thú vị về nguồn gốc và tương lai của hệ thống công nghệ này.

Đầu tiên chúng ta nên tìm hiểu ý nghĩa của cái tên ChatGPT.  Chat thì ai cũng biết là nói chuyện, đối thoại rồi.  Còn GPT thì hơi rắc rối một chút.  GPT là viết tắt cho cụm từ “Generative Pretrained Transformer.”

Generative là tạo ra một cái gì đó, thay vì chỉ xếp loại, liệt kê hay đặt tên.  Trong trường hợp này, khi chúng ta hỏi ChatGPT một cái gì đó thì nó sẽ “tạo” ra một câu trả lời cho chúng ta.  Khác với kỹ thuật tra xét tìm kiếm và cung cấp như Google, ChatGPT sẽ tạo ra những câu trả lời “mới” dựa trên những gì nó “hiểu”.

Pretrained là được huấn luyện trước.  Có nghĩa là ChatGPT dùng một mô hình trí tuệ đã được đào tạo dựa trên những dữ liệu thông tin khổng lồ.

Transformer – ở đây là một mô hình kiến trúc của mạng nơ-ron, một cách dạy máy tính hoạt động như bộ não của con người.

Tuy ít người biết, công nghệ phía sau ChatGPT không mới.  Mô hình đầu tiên của GPT được thành lập năm 2018, đến nay thì nó đã được 5 tuổi.  Phiên bản GPT hiện đang được mọi người dùng là 3.5.

Giữa tháng 11 năm ngoái, nhân viên của công ty OpenAI nhận được một lệnh khẩn:  Phải làm sao cho ra lò ChatGPT càng sớm càng tốt.  Đây là một đòi hỏi bất ngờ và kỳ quái vì mọi người lúc đó đang nổ lực để trong vòng 2 tuần thì sẽ cho ra phiên bản GPT 4.0 mới.  Họ dự định là sẽ cho ra mắt phiên bản 4.0 vào đầu năm 2023 để mọi người thử nghiệm.

Ai ngờ mấy xếp lớn của công ty đổi ý.  Theo tin đồn thì sẽ có một công ty khác, cũng chuyên môn về AI, sắp trình làng sản phẩm của họ và OpenAI không muốn bị mất thế thượng phong.  Vì vậy họ đã đem phiên bản cũ năm 2020 ra, gấp gáp kiện toàn để 13 ngày sau cho nó ra đời.

Sau hai tháng, hiện nay ChatGPT đã có hơn 30 triệu người dùng, trung bình khoảng 5 triệu lượt truy cập mỗi ngày.  Nó đã đạt kỷ lục là sản phẩm phần mềm phát triển nhanh nhất từ xưa đến nay.  Lúc trước Instragram phải cần đến 1 năm mới có được 10 triệu người dùng.

Vì tăng trưởng nhanh quá, có nhiều người dùng quá, nên ChatGPT thường có vấn đề, có lúc phải ngừng hoạt động vì máy chịu không nổi.  Không những vậy, vì ChatGPT miễn phí nên công ty OpenAI phải chi hàng triệu đô tiền hoạt động mỗi tuần mà không thu được lợi tức gì. Đúng là tiền ra thì như nước mà tiền vô thì không thấy đâu.

Bất chấp những hạn chế đó, ai cũng nhận thấy rằng ChatGPT sẽ thành công.  OpenAI rồi đây sẽ đứng vào hàng những công ty mạnh nhất trong Thung lũng Silicon. Mới đây nó đã thỏa thuận và nhận được 10 tỷ dollars đầu tư từ Microsoft.

Sam Altman, giám đốc của OpenAi, năm nay mới 37 tuổi.  OpenAI cũng là một công ty khác thường. Năm 2015 nó được thành lập dưới tư cách là một công ty bất lợi nhuận, chuyên về nghiên cứu trí tuệ nhân tạo.  Nhóm lãnh đạo cho chương trình này gồm ông Altman, Peter Thiel, Reid Hoffman và Elon Musk (đúng rồi, Elon Musk mà bạn biết đó.)

Vào năm 2019, OpenAI đẻ ra một công ty con (làm việc có lời) và nhận 1 tỷ USD từ Microsoft. Đến nay thì OpenAI có  khoảng 375 nhân viên.

Ngay từ lúc đầu, OpenAI đã tự đặt sứ mệnh cho mình là phải bảo đảm cho việc cung cấp công nghệ trí tuệ nhân tạo cho người dùng một cách an toàn và phù hợp với các giá trị con người. Nhưng trong những năm gần đây, công ty đã chấp nhận cạnh tranh nhiều hơn.  Tinh thần này thường bị chỉ trích là đi ngược lại mục tiêu ban đầu của công ty.

Âu cũng là vấn đề dĩ nhiên.  Để tồn tại và phát triễn trong xã hội tư bản, một công ty không thể sống bằng lý tưởng.

Baidu, công ty khổng lồ của Trung Quốc, đang chuẩn bị giới thiệu một chatbot tương tự như ChatGPT vào tháng 3 tới. Anthropic, một công ty A.I. được thành lập bởi các cựu nhân viên của OpenAI, đang đàm phán để tìm 300 triệu đô la đầu tư mới. Google hiện đang chuẩn bị cho ra lò hơn một tá công cụ A.I.

Trở lại lúc đầu, chúng ta đừng quên rằng phiên bản 4.0 của ChatGPT dự trù sẽ được cho ra mắt trong năm nay. Biết đâu, chức năng của nó sẽ vượt bực khiến cho ChatGPT hiện giờ trở thành sơ đẳng.

Cuộc chạy đua trí tuệ nhân tạo đang bắt đầu gây cấn.  Là hành khách, chúng ta hãy thắt chặt dây an toàn và chuẩn bị cho chuyến phiêu lưu đầy thú vị.

Syndey Trần 

From: Do Tan Hung & KimBang Nguyen

ĐAU TÌNH-Trầm Thiên Thu

[Niệm ý Mc 7:24-30 ≈ Mt 15:21-28]

Mẹ thương con gái vô cùng
Con đau nên cũng xót lòng mẫu thân
Khổ thân con bé vô ngần
Bị ma quỷ ám suốt đêm suốt ngày
Nghe tin có một Ông Thầy
Uy quyền trục xuất quỷ ngay tức thì
Ông Thầy tên gọi Giê-su
Bà tìm năn nỉ trừ tà cho con
Thế nhưng Chúa lại ví von
Coi bà như chó bên chân chủ nhà
Loanh quanh ngồi chực nằm chờ
Mong ăn miếng vụn bánh thừa mà thôi
Bà không giận, vẫn mỉm cười
Niềm tin như đóa hoa tươi nở kìa
Chúa nhìn bà, Chúa chịu thua
Bởi niềm tin ấy cao to quá chừng
Thương con mà mẹ đau lòng
Thương đời nên Chúa xót thương dân lành
Tuyệt vời với nỗi đau tình
Bệnh gì cũng khỏi, xấu thành đẹp ngay

TRẦM THIÊN THU

From: Phan Sinh Trần

Trung Quốc có vũ khí chống tên lửa siêu vượt âm

Phan Sinh Trần

Theo Báo Bưu Điện Hoa Nam , Thời Báo Á Châu và WION TV

Trung Quốc cáo buộc có hệ thống phòng thủ tên lửa chống siêu thanh duy nhất được thiết kế để tiêu diệt các tên lửa siêu vượt âm di chuyển nhanh. Các nhà nghiên cứu Trung Quốc của PLA báo cáo rằng công nghệ Trí tuệ nhân tạo (AI) có thể tìm ra và xác định nơi mà một trong những vũ khí có tốc độ Mach 5+ này sẽ tấn công, (cùng với hướng đi và mục tiêu của đầu đạn nhờ đó có thể đánh chặn sớm hơn) theo South China Morning Post.

Hệ thống tên lửa chống siêu vượt âm của Trung Quốc

Tên lửa siêu vượt âm sau khi được bắn lên bên trên bầu khí quyển, nó sẽ phóng một tàu trượt bay với tốc độ siêu vượt âm mang đầu đạn thường hoặc hạt nhân lao trúng mục tiêu. Phương tiện trượt di chuyển với tốc độ ít nhất là Mach 5, nghĩa là gấp 5 lần tốc độ âm thanh hoặc cao hơn nữa, để lao về phía mục tiêu, Thời báo Châu Á đã đưa tin. Nó cực kỳ khó theo dõi do đường đi thay đổi thất thường và khả năng đi vào không gian và quay trở lại bầu khí quyển trong thời gian ngắn. Hoa Kỳ đang tranh giành để có loại tên lửa siêu vượt âm của riêng mình vì họ không có thứ vũ khí như vậy.

Tên lửa YJ-21, hay Eagle Strike-21 của Trung Quốc, có tốc độ ở giai đoạn  cuối là Mach 10, cho tới nay, nó không thể bị đánh chặn bởi bất kỳ hệ thống vũ khí chống tên lửa nào trên thế giới và có thể tung ra các cuộc tấn công gây chết người vào tàu địch, theo một bài báo đăng trên Weibo chính thức. tài khoản của Lực lượng Hỗ trợ Chiến lược Quân đội Giải phóng Nhân dân vào thứ Hai 31-02-2023.

Bắc Kinh đang dẫn trước Mỹ một khoảng cách xa về vũ khí siêu vượt âm và nay, họ tuyên bố về hệ thống phòng thủ chống tên lửa siêu vượt âm bằng AI để có thể đoán được và đánh chặn. Thiết lập một cuộc phản công trong vòng ba phút.

Trong một bài báo xuất bản vào tháng 4-2022 trên Tạp chí Du hành vũ trụ, do Hiệp hội Du hành vũ trụ Trung Quốc phát hành, các nhà nghiên cứu Trung Quốc từ Học viện Cảnh báo sớm của Lực lượng Không quân ở Vũ Hán, cho biết họ đã tạo ra một AI có thể tính toán hướng đi có thể xảy ra nhất của một vật thể, vũ khí siêu thanh trong giai đoạn cuối của nó, sử dụng dữ liệu thu thập được từ giai đoạn đầu của chính chuyến bay siêu thanh này.

AI mới của Trung Quốc được cho là tinh xảo hơn bất kỳ AI nào trước đây được sử dụng để dự đoán quỹ đạo siêu thanh và có thể đưa ra kết quả trong vòng 15 giây trên máy tính xách tay. Các thử nghiệm mô phỏng cho thấy nó vẫn hiệu quả trước vũ khí siêu thanh bay với tốc độ cao nhất nghĩa là gấp 12 lần tốc độ âm thanh.

Chắc chắn, Trung Quốc không là kẻ duy nhất khám phá vai trò của AI trong phòng thủ tên lửa. Mỹ cũng đang nghiên cứu các ứng dụng AI chống lại các mối đe dọa tên lửa như tên lửa đạn đạo dẫn đường chính xác và cơ động hơn, tên lửa hành trình bay thấp cũng như vũ khí siêu thanh. Phó Đô đốc Jon Hill, Giám đốc Cơ quan Phòng thủ Tên lửa Hoa Kỳ, nhấn mạnh rằng tốc độ và quy mô của chiến tranh và phòng thủ tên lửa hiện đại vượt quá khả năng lĩnh hội và phân tích của trí óc con người, khiến AI trở thành giải pháp khả thi duy nhất để tăng tốc thời gian phản ứng và giảm xác suất lỗi của con người.

Phan Sinh Trần

Công cụ tìm kiếm và trình duyệt internet của Microsoft sẽ sử dụng trí tuệ nhân tạo AI ChatGPT

Phan Sinh Trần

Phần mềm được phát triển bởi những người sáng tạo ChatGPT OpenAI giờ đây sẽ cho phép Bing và Edge trình duyệt đưa ra câu trả lời với phần chú thích cho các truy vấn tìm kiếm và tóm tắt thông tin chi tiết từ nhiều nguồn (thay vì một nguồn như trước đây)
Người dùng có thể dùng thử công nghệ này ngay bây giờ với chế độ chạy thử trong khi họ chờ đợi sự triển khai đầy đủ từ Microsoft trong “những tuần tới”.

Trên trình duyệt Edge, công nghệ AI thế hệ tiếp theo có thể được sử dụng để lên kế hoạch bữa ăn tùy chọn, hành trình du lịch và câu đố vui về âm nhạc theo yêu cầu của người dùng.

Nó cũng có thể ngay lập tức tóm tắt các bài báo học thuật và làm thành bản  báo cáo của một công ty (khi bạn nhấp chuột vào mục “paragraph”, rồi bạn có thể so sánh nội dung của chúng với những bài báo khác (khi bấm chuột vào mục Blog post). Nếu bạn muốn viết lại mã thành các ngôn ngữ khác nhau hay đúc kết câu trả lời trong một lá thư email (như trong hình sau) thì Bing có thể giúp bạn được toại nguyện một cách rất mau lẹ, trong vài giây.

 

Nếu bạn không hài lòng với câu trả lời, bạn có thể tiếp tục chat với Bing cho đến khi tìm ra mọi ngóc ngách của vấn đề,  như ý bạn muốn.

Thông báo về AI được Microsoft đưa ra chỉ một ngày sau khi Google tiết lộ về chatbot cho công cụ Google tìm kiếm, với năng lực do AI cung cấp, một phát minh của riêng mình, nó có tên là Bard (đang tiến hành ỏ giai đoạn thử nghiệm).

Satya Nadella, giám đốc điều hành của Microsoft, cho biết những thay đổi cho công cụ tìm kiếm trên mạng là cần thiết vì các công cụ tìm kiếm đã không được phát triển thêm trong suốt 20 năm qua  và một nửa số tìm kiếm trên Bing hiện không trả lời được các truy vấn của người dùng.

“Tôi nghĩ rằng công nghệ này sẽ định hình lại khá nhiều danh mục của  phần mềm,” ông nói trong một cuộc họp báo tại trụ sở chính của công ty ở Seattle.

“Cuộc đua bắt đầu từ hôm nay, và chúng ta sẽ tiến hành và đi nhanh. Quan trọng nhất, chúng tôi muốn tạo ra nhiều niềm vui cho người dùng khi đổi mới công cụ tìm kiếm, bởi vì đã đến lúc.

“Đó là một kỷ nguyên mới trong lãnh vực tìm kiếm (trên mạng),  một mô hình mới cho công cụ tìm kiếm, sáng tạo mới này sẽ đến nhanh chóng.”

https://www.youtube.com/watch?v=bsFXgfbj8Bc

Google sẽ tổ chức sự kiện ra mắt của riêng mình cho Bard vào thứ Tư (08-02-2023), sự kiện được tiết lộ vào thứ Hai chỉ vài phút trước khi Microsoft công bố về AI trong cuộc họp báo ngày hôm nay (06-02-2023). Bard sẽ sử dụng phần mềm Lamda hiện có của công ty, được một kỹ sư mô tả vào năm ngoái là “có tri giác” và trí tuệ tương đương với trình độ một đứa trẻ.

Phan Sinh Trần

GÓC SUY GẪM… – Ai Trả Lời Được Câu Hỏi Này?

Van Pham

GÓC SUY GẪM…

Ai Trả Lời Được Câu Hỏi Này?

Có một anh Sinh viên thành tích học tập rất tốt, không có môn nào bị dưới điểm A. Anh ta lại vô cùng ham học hỏi, thấy gì hay là muốn học liền… Một ngày nọ, anh ta đọc được vài trang trong cuốn sách Talmud – Trí tuệ của người Do Thái, thấy hay quá, bèn quyết định đến tìm một Giáo sĩ Do Thái nổi tiếng ở thành phố nơi anh ta sống để xin được giảng dạy thêm…

Trước khi giúp anh Sinh viên, Giáo sĩ nói: đây là quyển sách sâu sắc nhất về trí tuệ của người Do Thái, do đó ông sẽ thử kiểm tra trí thông minh của anh chàng bằng một câu hỏi, rồi mới quyết định có giúp anh ta nghiên cứu cuốn sách hay không ?.

Anh Sinh viên đồng ý, và vị Giáo sĩ đặt câu hỏi:

– Hai người đàn ông cùng leo ra khỏi một ống khói, một người mặt mũi sạch sẽ, còn một người lại nhem nhuốc, dính đầy muội than. Ai sẽ là người đi rửa mặt?

Anh Sinh viên nhanh nhẩu đáp:

– Người mặt bẩn sẽ đi rửa mặt! Đây mà cũng được gọi là một câu hỏi ư?

Giáo sĩ thủng thẳng trả lời:

– Sai rồi !. Người mặt sạch sẽ đi rửa mặt !. Người mặt bẩn nhìn thấy người mặt sạch nên nghĩ mặt mình cũng sạch. Người mặt sạch nhìn người mặt bẩn nghĩ rằng: mặt mình cũng bẩn, nên anh ta đi rửa mặt!.

Anh Sinh viên há miệng ngạc nhiên, xin thêm một cơ hội nữa. Giáo sĩ vẫn đưa ra câu hỏi y hệt ban đầu. Lần này, anh Sinh viên trả lời: “Không phải vừa mới nói người mặt sạch đi rửa mặt đấy sao ?”

Giáo sĩ chỉ cười rồi đáp:

– Cả hai cùng đi rửa mặt!. Người mặt sạch nhìn thấy người mặt bẩn, nghĩ mặt mình cũng bẩn, nên đi rửa mặt !. Sau đó người mặt bẩn thấy người mặt sạch đi, cũng liền đi theo…

Anh Sinh viên không biết nói năng ra làm sao nữa, bèn năn nỉ xin một câu hỏi khác. Vị Giáo sĩ vẫn chỉ hỏi lại câu hỏi ban đầu.

– Trời ơi, rõ ràng Ngài đã nói hai người cùng đi rửa mặt mà!!!

Giáo sĩ lại lắc đầu, đáp:

– Vẫn chưa đúng !. Chẳng ai trong số họ đi rửa mặt cả. Người mặt bẩn nhìn thấy người mặt sạch nên anh ta cũng nghĩ mình không bị nhem nhuốc, nên không đi rửa mặt. Còn người mặt sạch thấy người mặt bẩn không rửa mặt, thế thì mình cũng cần gì phải rửa nữa ? ….

Anh Sinh viên không còn tin vào tai mình nữa. Tất cả câu trả lời của anh ta đều sai, anh ta cố đấm ăn xôi, năn nỉ Giáo sĩ cho anh ta thêm một cơ hội cuối cùng. Giáo sĩ đồng ý và vẫn chỉ hỏi câu hỏi y hệt như cũ. Anh Sinh viên tuyệt vọng gào lên:

– Không ai đi rửa mặt cả! Thầy vừa nói thế rồi mà!!!

Vị Giáo sĩ cười ha hả đáp lời:

– Đây là một câu hỏi vô nghĩa, chẳng có lý gì khi hai người cùng chui ra từ một ống khói, lại có người dính bẩn, người sạch sẽ cả!!!

Bài học rút ra là: – dù bạn có thông minh đến đâu, nhưng nếu bạn dùng cả đời để theo đuổi những câu hỏi sai lầm, thì cuối cùng câu trả lời cũng chẳng đưa bạn đi đến đâu cả…

Trung Quốc đối phó với công nghệ AI ra sao?

Báo Tieng Dan

Tuấn Khanh

8-2-2023

Giữa năm ngoái, tờ Techcrunch đã tiết lộ chuyện trong hệ thống cầm quyền của Trung Quốc cho lưu hành một tập tài liệu, nói về định hình sự phát triển công nghệ của Trung Quốc trong vài năm phải được định hướng rõ là “chủ quyền kỹ thuật số” – ám chỉ khả năng của một quốc gia trong việc phải biết kiểm soát “vận mệnh kỹ thuật số” của chính mình, bao gồm quyền tự chủ đối với phần mềm và phần cứng quan trọng trong chuỗi cung ứng AI. Các đợt cấm xuất khẩu của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc là cơ hội thúc đẩy Bắc Kinh tiếp tục kêu gọi độc lập về công nghệ trong các lĩnh vực từ chất bán dẫn đến nghiên cứu cơ bản về AI.

Khi ChatGPT của OpenAI xuất hiện, cho thấy tiềm năng phá vỡ các rào cản bị kiểm duyệt hoặc bưng bít từ giáo dục, tin tức đến dịch vụ… Trung Quốc đã ra chỉ thị là muốn phát triển các ChatGPT cây nhà lá vườn của mình, không chỉ để đảm bảo quyền kiểm soát cách dữ liệu truyền qua các công cụ đó, mà còn để tạo ra các sản phẩm AI đặc thù văn hóa và chính trị của chủ nghĩa cộng sản.

Nhờ chuẩn bị trước, dự kiến ​​ra mắt vào tháng 3 năm này, robot đàm thoại của Baidu trước tiên sẽ được tích hợp vào công cụ tìm kiếm của hãng, theo tin từ The Wall Street Journal. Điều đó cho thấy chatbot sẽ chủ yếu tạo ra kết quả bằng tiếng Trung Quốc. Tuy nhiên, mô hình học sâu được đào tạo trên cả nguồn dữ liệu tiếng Trung và tiếng Anh, bao gồm cả thông tin thu thập được bên ngoài Bức tường lửa vĩ đại, cơ sở hạ tầng kiểm duyệt internet phức tạp của đất nước này.

Giống như tất cả mọi kênh thông tin trói buộc con người ở Trung Quốc, chatbot của Baidu chắc chắn sẽ phải tuân theo các quy định và quy tắc kiểm duyệt của Bắc Kinh. Hiện điều này đã xuất hiện cụ thể, như ứng dụng chuyển văn bản thành hình ảnh của công ty ERNIE-VilG, đã từ chối câu từ bị coi là “nhạy cảm” về chính trị. Nhưng AI đàm thoại xử lý các yêu cầu phức tạp hơn nhiều so với trình tạo hình ảnh — nên người ta vẫn theo dõi xem đứa con cưng của Bắc Kinh là Baidu sẽ vượt qua ranh giới giữa sự kiểm duyệt hạn chế, để được sự tự do và sáng tạo cho bot của mình như thế nào?

Ngày 10 tháng Một năm nay, Trung Quốc đã ban hành Quy định áp dụng cho các nhà cung cấp dịch vụ hoạt động tại Trung Quốc về AI. Không có gì đáng ngạc nhiên, đây chỉ là những ràng buộc các giá trị tự do chính trị, hay phi xã hội chủ nghĩa của Bắc Kinh, vốn sẵn sàng hạn chế trước, và giám sát bằng công an hầu hết các hình thức dịch vụ internet tiêu dùng, chẳng hạn như trò chơi, phương tiện truyền thông xã hội và video ngắn. Chẳng hạn, quy định nhưng rất chung và mơ hồ như “người dùng bị cấm sử dụng AI tổng quát để tham gia vào các hoạt động gây nguy hiểm cho ‘an ninh quốc gia’, gây tổn hại đến lợi ích công cộng hoặc bất hợp pháp”.

Có nghĩa hôm nay, ở Việt Nam với hàng rào còn lỏng lẻo của quy định về AI và internet, nhiều người đang cười vui về các câu hỏi được AI trả lời như “Anh Lê Văn Tám có là anh hùng Việt Nam?”… thì sớm muộn gì, những loại câu hỏi có tính tạo dữ liệu sẽ bị coi là phản động và đang âm mưu ‘mớm’ cho kho nhập dữ liệu tự động, có thể bị khép vào điều 117 “Tuyên truyền chống nhà nước” chẳng hạn. Đó là chưa nói, với lực lượng tuyên truyền được nuôi hùng hậu, việc chồng dữ liệu thay thế, câu trả lời là “đúng vậy” không cần chú giải, sớm muộn gì cũng bắt gặp ở nhiều nơi.

Hiện ở Trung Quốc, các bản thử nghiệm đàm thoại AI của Baidu, đang được triển khai với hàng trăm ngàn người bằng điều kiện qua định danh đúng của căn cước. Tính ẩn danh không thực sự tồn tại trên internet Trung Quốc vì người dùng thường được yêu cầu liên kết tài khoản trực tuyến của họ với số điện thoại được đăng ký với ID chính phủ của họ. Các nhà cung cấp AI tổng quát cũng được yêu cầu tương tự để xác minh người dùng bằng số điện thoại di động, ID hoặc các dạng tài liệu khác. Có nghĩa là, ngay cả khi bạn viết một câu mơ hồ hỏi AI rằng “Chủ tịch có đánh rắm không?”, bạn cũng có thể trở thành nạn nhân bất thường vì chính định danh chính xác của mình.

Cùng với nhiều trường hợp về giả mạo hay lạm dụng công nghệ, người dùng vi phạm các quy định này sẽ phải đối mặt với nhiều mức hình phạt khác nhau. Tương tự như các hãng hàng không, các nhà khai thác dịch vụ AI địa phương được yêu cầu lưu giữ hồ sơ về hành vi bất hợp pháp và báo cáo cho các cơ quan hữu quan, để cấm không còn được tham gia hoặc bị theo dõi vĩnh viễn.

Ngoài ra, các nền tảng cũng luôn đưa ra cảnh báo, hạn chế sử dụng, tạm dừng dịch vụ hoặc thậm chí đóng tài khoản của những người vi phạm quy tắc xã hội chính trị – cao hơn – là sau tiếng gõ cửa, bạn sẽ thấy nhân viên công an đứng trước nhà mình.

MỘT NHÀ NƯỚC VÔ VĂN HÓA!

Quyền được biết

Nguyên Anh

Cái đám tự hào là ‘sỹ phu Bắc Hà” mà dẫn đầu là tên Trọng Lú cùng lũ đàn em đang cai trị người dân Việt Nam không những láu cá mà còn đê tiện khi chúng ra lệnh cho những tên cán bộ hộ tịch, nhân viên lãnh sự hễ cứ ai sinh ra tại Sài Gòn là cứ để vào phần nơi sinh là TP.HCM!

Như vậy là đảng csVN đã đồng hóa người dân miền nam VN thành dân của tên hồ, thế nhưng cái đảng của hồ chỉ cướp được miền nam vào ngày 30/04/1975 và sau đó đến ngày 02/07/1976 cái Quốc Hội của chúng mới đổi tên Sài Gòn thành TP.HCM.

Như vậy mặc nhiên những ai sinh ra từ ngày 01/07/1976 trở về trước thì nơi sinh phải ghi là Sài Gòn là công dân nước VNCH chứ lúc đó thành hồ chưa xuất hiện thì đâu có thể điền vào là họ sinh ra ở thành phố có sau khi họ sinh ra?!

Đây cũng là cái chiêu trò giống như bỏ phần nơi sinh trong hộ chiếu để đánh đồng lũ công dân xã nghĩa chuyên đến xứ người ở chui, ở lậu và làm chuyện phi pháp với người dân miền nam VN.

Đảng đừng có tưởng nước ngoài họ ngu, họ nhìn vào tờ khai sinh, cuốn hộ chiếu mà sinh trước ngày 02/07/1976 mà lại ghi là TP.HCM là họ cười khẩy cho cái sự điếm đàng của nhà nước VN.

Nếu ghi đúng thì phải ghi những người sinh ra trước cột mốc 02/07/1976 là Sài Gòn hay Thủ Đô Sài Gòn, hoặc là Củ Chi, Hóc Môn, Gia Định, họ không phái là công dân của thành phố hcm cho nên viết vào nơi sinh của họ như thế là một hành vi cả vú lấp miệng em, dùng quyền lực trong tay để làm chuyện ngu xuẩn cũng như chà đạp nhân quyền người dân Sài Gòn.
Nếu khó quá thì chỉ cần ghi vào giấy tờ của họ như sau: Ai sinh ra miền bắc thì ghi miền bắc, và miền nam thì ngược lại.

Cái này mà nói văn vẻ hoa hòe thì người ta gọi là một nhà nước vô văn hóa khi xóa bỏ lịch sử đã tồn tại.

Còn người dân bình thường thì họ chỉ cười cười mà nói “nhà nước điếm thúi” mà thôi!.

Truyện ngắn…Bên thắng cuộc” “Việt Nam yêu dấu”

“Chú bộ đội ơi! Tiếc quá, hòa bình rồi, không còn chiến tranh để lớn lên cháu được giết kẻ thù như các chú..”

Đó là lời của một đứa trẻ được phát đi trên đài phát thanh từ Hà Nội vào một buổi sáng sớm qua cái loa của trại giam những người “bên thua cuộc” ở giữa rừng Hoàng liên Sơn miền bắc.

Một viên gạch thẻ xây nhà, đánh thẳng vào giữa mặt một tên tù trẻ hình sự miền bắc, khiến hắn đổ gục xuống, nằm bất tỉnh trên đường đất mòn cỏ úa, giữa một đám người đứng vây quanh mà, qua nét mặt, diễn tả sự thành quả của họ như thể là một chiến công lớn trong một “trận chiến” rượt đuổi, vây bắt  kẻ địch… vì nó… đã nhổ trộm một gốc khoai mì..

Ở nhà trường, trong lớp học ở miền bắc, thầy, cô giáo dạy học trò làm tính nhân như sau: “Một quả lựu đạn giết được 5 người, vậy 2 quả giết được bao nhiêu?”

Ở miền nam, thầy, cô lại dạy rằng: “Một trái cam ngọt chia cho 4 em, vậy 2 trái cam ngọt chia được bao nhiêu em?”

Nhân chi sơ, tính bản thiện”. Đứa trẻ lớn lên, thiện, ác do kết quả giáo dục của nhà trường, dạy dỗ của cha, mẹ và hoàn cảnh sinh hoạt của xã hội.

Bà mẹ Mạnh Tử, xưa kia dạy con đã phải 3 lần dọn nhà: Lần đầu ở cạnh nhà một đồ tể. Hàng ngày bà thấy con mình thường hay cầm dao giả giết heo như người hàng xóm, sợ quá, bà bèn dọn nhà đến một nơi khác. Ở nơi mới này, bà lại thấy con mình cùng đám trẻ hàng xóm giả làm người nhà đòn, chôn khóc người chết. Hóa ra người hàng xóm làm nghề chôn cất. Bà thấy không được, vội dọn đến ở cạnh một trường học. Những ngày sau, bà thấy con mình đòi mua sách, vở, rồi cắp sách, cầm bút giả đi học như những đứa học trò kia. Bà thấy yên tâm, vui mừng, thầm nghĩ: Đây là nơi ở cuối cùng…

Sau này Mạnh Tử trở thành thánh hiền.

Người Việt miền nam tự do và người Việt miền bắc cộng sản thiện, ác khác nhau chính do từ lớn lên trong những môi trường: giáo dục của nhà trường, dạy bảo của gia đình và sinh hoạt của xã hội v.v….

Mới đây, ông giáo sư tiến sĩ Nguyễn hưng Quốc dạy ở đại học Úc có đề cập đến những cái “chết trên quê hương Việt Nam” qua tựa đề: “tại sao người ta tàn nhẫn đến vậy?” Trong đó, ông liệt kê những sự chém giết hung ác, hỗn loạn trong xã hội Việt Nam ngày nay. Cuối bài ông kết luận: “tại Việt Nam bây giờ, bất cứ điều gì cũng dẫn đến cái chết oan nghiệt”.

Một điều chắc chắn rằng chủ trương: “trồng cây mười năm, trồng người trăm năm” của “bác” Hồ, mọi người lớn, bé miền bắc trước kia và, người Việt Nam trong nước bây giờ đều biết.

Như vậy thì rõ ràng kết quả của những con toán nhân qua quả lựu đạn ở nhà trường dẫn đến đứa trẻ than phiền vì hòa bình rồi, không còn kẻ thù để nó giết, chính là kết quả tất yếu của một nền giáo dục… kỹ thuật “trồng người”.

Tại một trại giam những người bên “thua cuộc” ở núi rừng miền bắc, một ông trung úy “tháng ba gẫy súng” đi lạc trong rừng, bị người dân vây vít, hò hét, gậy gộc đánh tới chết, trói tay, trói chân, đòn tre dài xuyên qua, “hồ hởi” khiêng xác đến vứt trước cổng trại. Được bộ đội ân cần cám ơn vì đã lập công giết kẻ trốn trại !!..

Một tên bộ đội tài xế xe molotova, thú tính nổi dậy, âm thầm, lặng lẽ, trèo nhẹ lên xe, nổ máy, vội vã lùi xe, cán chết một bệnh nhân bên “thua cuộc” đang lao động trị liệu nhổ cỏ ở sau xe… Nét mặt lạnh lùng, cười đểu… “lỡ”!…

Tại một đồn điền cà phê ở Ban mê Thuột, chủ nhân là người Hà Nội lùa chó giết người như sau:

3 người đàn bà, 1 già, 2 trẻ, lẻn qua hàng rào vào nhặt mót những hột cà phê sau khi đồn điền đã thu hoạch xong. Chủ đồn điền lẳng lặng thả 2 con chó bẹc-giê ra rượt cắn.Vì sức yếu, bà già không kịp trèo lên cây như 2 cô gái trẻ kia, bị 2 con chó xé xác!!.. Chủ vườn lạnh máu đi mở cũi thả thêm 2 con chó nữa, buông nhẹ một câu: “cho mày chết”!..

Chưa hết: Vợ chồng người em giết chết vợ, chồng anh ruột chỉ vì con mèo của mình qua ăn vụng nồi cá, bị anh ruột đánh chết !!..

2 “cẩu tặc” bị đánh chết vì trộm một con chó !!…

Chê nước mía bán không ngọt bị chủ đuổi theo đánh chết….

Khách nhậu ngồi bàn bên kia, mắt bị lé… Nghĩ hắn nhìn trộm người yêu của mình… đâm chết!!…

Nghiện ngập, túng tiền, dẫn người tình vào khách sạn, sau khi ân ái, giết chết, lấy tiền, lấy vàng, lấy điện thoại di động, lấy xe, đi cầm…

Cướp giật dây chuyền bằng cách chém đứt bàn tay cho chắc ăn… v.v…. Nhiều lắm, kể ra đây không hết… Nói theo kiểu văn chương của người Hà Nội là: “lấy nước biển đông làm mực, lấy lá rừng làm giấy” cũng không đủ để viết hết cảnh chém giết trong xã hội của “bên thắng cuộc” hiện nay…..

Karl Marx, ông tổ của chủ nghĩa duy vật nói rằng: “trong lao động, có phát minh”. Ông Hồ và người Hà Nội lập đền thờ ông và học trò ông Marx như Stalin,Lenin v.v… Dựng ra một trường học lớn có tên là: “viện triết học Marx”, bắt cả nước miền Bắc học tập.

Bắt nguồn từ “trong lao động, có phát minh” đó, cho nên, mới đầu giết người bằng gậy gộc, giáo, mác thô sơ, sau tiến lên đến súng đạn, mã tấu, rồi tinh vi hơn nữa là dao, kéo, cắt cổ, lọc xương, bỏ vào bao bố phi tang… Dã man hơn thời thượng cổ!!

Miền Nam Việt Nam xưa kia, đàn bà đi đánh ghen chỉ xẩy ra có một lần độc nhất tạt át-xít đối thủ là vũ nữ, mà cả vợ lẫn chồng bị mất chức, vào tù… Nạn nhân được gửi đi Nhật để chữa trị. Vũ trường trên cả nước bị đóng cửa…

Ngày nay, đất nước của “bác” và của “đảng”, đàn bà đánh ghen, không chỉ tạt ác-xít, mà nạn nhân còn bị lột trần truồng giữa phố, được công an can thiệp bằng câu: “đó là chuyện riêng”!.. Đúng ý nghĩa: “dân làm chủ”.!.!.. 

Giã từ quê hương mà:“Chân bước đi, mặt còn ngoảnh lại, từ cái mái nhà, cái thềm nhà, cái lối đi, cho đến bụi cây, đám cỏ, cái gì cũng làm cho tôi quyến luyến khác thường..”Đó là lời của bài chính tả trong quốc văn giáo khoa thư mà tôi đã học khi còn bé ở lớp 3 trường làng…

Hơn 70 năm qua rồi, tôi vẫn còn xúc động, vấn vương hình ảnh và cõi lòng lưu luyến của kẻ ra đi trong bài chính tả đó…

Thê thảm thay, ngày 30/4/1975, ngày miền Nam được “bên thắng cuộc” “giải phóng”, cả triệu người kinh hoàng, hoảng hốt bỏ chạy, không một ai dám quay đầu nhìn lại quê hương!…. Không vấn vương, không lưu luyến, không hề mang chút tâm sự của kẻ xa nhà nhung nhớ như ở trong bài chính tả kia.

Bây giờ, hơn 46 năm qua, quê hương rách nát, quê hương bệnh hoạn, quê hương phồn vinh giả tạo, quê hương như trái dưa hấu xanh vỏ, nhưng lòng đỏ đã rữa nát… quê hương vô phương cứu chữa !!..

Lỗ Trí Thâm

Viết ở Thủ Đô Tỵ nạn Cộng Sản