Ứa nước mắt với bài tập làm văn về thực phẩm bẩn

Ứa nước mắt với bài tập làm văn về thực phẩm bẩn

Việt Hoàng

Ứa nước mắt với bài tập làm văn về thực phẩm bẩn

Bố cô dâu ngà ngà say, đỏ mặt tía tai chửi bố chú rể: “Thịt lợn nhà nó mà nó không dám hốc, nó định lừa cho cả họ nhà mình ăn để mình chết sớm à?”.

Đề bài: Hãy tả lại công việc hàng ngày của gia đình em

Bài làm của học sinh lớp 6:

Sáng nào cũng vậy, khi con gà trống nhà em gáy te te là mẹ em trở dậy lục tục chuẩn bị ra đồng. Mấy năm nay mẹ em cứ dậy là kêu đau người, đau đầu liên tục.

Mẹ thường ca cẩm với bố, ông to xác thế, sao không chăm bẵm mấy sào rau cho tôi, ngày nào tôi cũng phải quần quật từ sáng đến tối ngoài đồng, tôi sắp chết rồi ông có biết không?

Bố em cũng đã dậy từ lâu, ông đăm chiêu nhấp một ngụm rượu sếch (ở quê em uống rượu vã không có đồ nhắm thì gọi là rượu sếch) rồi bảo mẹ: Bà phải chịu khó mà cày cấy, tôi ở nhà còn đàn lợn, gà rồi lại còn bán quán lòng lợn tiết canh, vất vả lắm thay.

Mẹ em không nói không rằng, chuẩn bị quần áo, khẩu trang kín mít rồi ra đồng.

Ở đồng, mẹ em trồng nhiều rau muống, rau cải với xu hào, thi thoảng bà còn tăng gia thêm cả vài sào dưa hấu. Mùa nào cũng vậy, rau xanh mơn mởn, lá nảy mượt mà.

Em rất muốn giúp mẹ nhưng cứ hễ thò mặt ra đồng là mẹ em đuổi em quầy quậy, bà bảo: “Về ngay, cái thằng ranh kia, chỗ sung sướng thì mày không ở lại đâm đầu ra đây. Mày có muốn chết sớm không con.”

Em hỏi mãi thì mẹ mới nói thật: “Con ơi rau nhà ta chỉ có 1 luống ở gần nhà ăn được, mấy sào này phải phun thuốc cho nó lớn nhanh, bán nhanh thì mới có tiền cho mày ăn học.

Mẹ ngày nào cũng ra đồng, cũng phun thuốc nên đầu hay đau nhức, cơ thể mệt mỏi, mắt mờ, tai ù, chân chậm… chẳng biết rồi mẹ sống được để chăm bẵm mày đến bao giờ”.

Em thương mẹ quá nhưng chẳng biết làm gì giúp mẹ. Em còn bé chưa phun được thuốc sâu.


Ruộng rau của nhà ăn khác hẳn với những luống rau mơn mởn đang chuẩn bị thu hoạch để bán. (Ảnh: Hà Khê).

Ruộng rau của nhà ăn khác hẳn với những luống rau mơn mởn đang chuẩn bị thu hoạch để bán. (Ảnh: Hà Khê).

Nghe mẹ nói em mới biết, hóa ra kiến thức sinh học trong mấy cuốn sách giáo khoa cô giáo vẫn dạy chẳng còn đúng nữa.

Sách dạy trồng rau muống, rau cải, su su, rau ngót, rau cần… phải 1,2 tháng mới cho thu hoạch còn rau của mẹ em cho thu hoạch chỉ 4,5 ngày.

Hôm trước em thấy mẹ phun thuốc chì chạt, sáng hôm sau đã thấy rau xanh mơn mởn rồi mẹ cắt xoàn xoạt đem đi chợ bán.

Em thèm ăn mấy mớ rau đó lắm vì nó xanh và mướt nhưng mẹ toàn bắt em phải ăn luống rau còi cọc quanh nhà.

Một hôm vào vụ dưa, em đi học về ngang qua ruộng dưa gần nhà, đói và khát nước quá nên em nhảy xuống vặt tạm một quả định ăn cho mát.

Ai ngờ đang hí hoáy thì mẹ em chạy từ đằng xa lại kêu như cháy nhà, bà la lên bai bải: “Ối con ơi mày không thương bố mẹ nữa sao, muốn ăn thì về luống dưa ở vườn mà ăn chứ mẹ có tiếc con đâu.

Mày ăn quả này vào sau này con có mệnh hệ gì mẹ sống làm sao được”.

Em chán quá bỏ ngang miếng dưa rồi về. Mẹ chắc chẳng thương em, mấy quả dưa trong vườn nhà cũng trồng cùng ngày với dưa ngoài ruộng mà nó bé bằng con chuột nhắt. Đợi đến bao giờ em mới được ăn.

Ra đồng giúp mẹ không được, em muốn về nhà để phụ bố. Nhưng bố em cũng chẳng khiến. Ông và mấy chú hàng xóm giết lợn rất nhanh và thạo.

Hàng chục con lợn lúc bắt về nó kêu eng éc điếc cả tai nhưng bố chỉ hòa hòa cái thuốc gì đó cho chúng uống là con nào con ấy ngủ lăn quay. Chờ cho lũ lợn ngủ hết ông mới sai mấy chú giúp việc bơm nước vào mồm lợn cho bọn nó no ễnh bụng lên.

Đợi một lúc lâu cho lợn ngấm nước bố em mới sai các chú đem đi mổ. Chú Tỉn là chú họ của em hay bảo: “Bây giờ có cái chiêu bơm nước này hay thật, một con lợn lãi được bao nhiêu từ nước lã.

Cái thuốc an thần này cũng đúng là lợi hại, mổ con lợn cả tạ mà chả phải vất vả, thịt lại được giữ lâu, rất tươi mầu”.


Những vỏ thuốc an thần được sử dụng bơm vào heo trước khi đem đi giết mổ - ẢNH: B.S.

Những vỏ thuốc an thần được sử dụng bơm vào heo trước khi đem đi giết mổ – ẢNH: B.S.

Mang tiếng là nhà bán thịt lợn lại bán cả lòng lợn tiết canh đầu ngõ nhưng em chẳng bao giờ được ăn miếng thịt, miếng lòng nào.

Hễ em ho he ra quán bảo bố: “Bố ơi con đói là ông lại quát ầm lên: “Vào nhà xem còn cơm nguội không, ăn tạm đi con ạ, thiếu chất tí cũng được còn hơn ăn thịt lợn này thừa chất.

Mấy cái nước lã với thuốc an thần bố bơm vào lợn đã ăn thua gì, ở chỗ nuôi người ta còn cho lợn ăn toàn chất cấm, thuốc kích thích tăng trọng, lợn nuôi có 2 tháng mà được non 1 tạ. Lợn này là lợn thuốc đấy con ạ”.

Thế là ngày nào em cũng chẳng được ăn gì, dù toàn thứ nhà em làm. Ăn gì bố mẹ em cũng cấm chỉ sợ em phải thực phẩm bẩn ngộ độc, ung thư. Sao em khổ thế?

Hôm trước, bác hàng xóm có tổ chức đám cưới cho con trai lấy vợ ở làng bên. Tiệc cưới rất vui nhưng đến lúc ăn cỗ thì hai họ đánh nhau ầm ĩ.

Lệ làng em là khi làm cỗ cưới, nhà trai nhà gái đều phải góp thực phẩm để mâm cỗ thêm ấm cúng, tình nghĩa chan hòa.

Vào tiệc, bố chú rể gắp một miếng thịt gà vào bát của bố cô dâu rồi bảo: “Đây, đây, mời bác xơi miếng thịt gà, gà nhà bác thì mời bác xơi trước mới phải phép”. Bố cô dâu hình như đã nóng mắt lắm nhưng vẫn cố kìm chế.

Ông lại gắp miếng thịt lợn rồi bảo: “Mời bác xơi miếng thịt lợn nhà bác, tôi cung kính nhường bác ăn lợn nhà bác trước.” Hai bên thông gia cứ đùn đẩy cho nhau nhưng chẳng ai dám ăn gì.

Bố cô dâu ngà ngà say rồi đỏ mặt tía tai nói: “Thịt lợn nhà nó mà nó không dám hốc, nó định lừa cho cả họ nhà mình ăn để mình chết sớm à?” Thế là cả hai họ lao vào đánh nhau.

Bố chú rể và bố cô dâu vật lộn với nhau rất hăng, ông thì cầm miếng thịt gà, ông thì cầm miếng thịt lợn cứ đòi nhét vào mồm nhau xong rồi hét toáng lên: “Hôm nay tao cho mày chết, hôm nay tao cho mày chết.”

Đám cưới lẽ ra là ngày vui mà cuối cùng bung bét hết. Cả hai họ đói ngao lên rồi vác bụng rỗng đi về. Họ nhà giai thì chê thực phẩm nhà gái bẩn, nhà gái thì bảo mấy con lợn tăng trọng vù vù của nhà trai ăn sao được. Cô dâu chú rể khóc hết cả nước mắt.

>> Xem những bài viết cùng tác giả TẠI ĐÂY

Tác giả Việt Hoàng

Tác giả Việt Hoàng

Em với thằng Tủn đi xem đám cưới từ sáng mà phải đem cơm nắm rang muối trắng để ăn.

Cả mấy năm ăn chay trường như vậy em với Tủn với nhiều đứa trẻ nữa trong làng đều gầy giơ xương, má hóp, đít tóp, da xanh tái hoặc vàng bủng.

Chiều nay khi đi học về ngang ruộng dưa, em với Tủn đói quá bèn ngồi xuống bờ để thở.

Cô bảo chúng em bị suy dinh dưỡng rồi, nếu bố mẹ các em cũng như nhiều người nông dân khác không thay đổi cách trồng chọt, chăn nuôi thì sớm muộn gì cả lớp, cả trường sẽ có nguy cơ bị ung thư.

Ung thư thể chất đã đáng lo nhưng ung thư tâm hồn còn đáng sợ hơn gấp bội.

Em và Tủn chưa hiểu rõ ung thư tâm hồn là như thế nào. Em chỉ thấy đói, đói và thèm bát canh bầu mẹ nấu, thèm đến ứa nước miếng đĩa thịt gà thơm phức bố luộc cho ăn.

Tủn thì bảo, nó mơ được chạy chân trần trên bờ ruộng thơm mùi cỏ mật, thèm miếng dưa hấu mát lành, thèm bầu trời xanh mát không có mùi thuốc trừ sâu. Hai đứa cứ thế nằm trên bờ ruộng kể về nỗi thèm thuồng bình dị của trẻ thơ.

Hình như chúng em đói lả và ngất đi. Trong mơ em vẫn nghe thấy tiếng mẹ khóc nấc lên rồi kêu thảm thiết: “Ối con ôi sao mà ra nông nỗi này, sao hai đứa nằm thiêm thiếp ở đây”.

Em muốn nói với mẹ, con chỉ đói lả đi thôi, chỉ cần mẹ cho con ăn miếng dưa hấu là sẽ tỉnh lại ngay. Thế mà mẹ nhất quyết không cho em ăn.

Buồn quá. Người lớn sao lại khó hiểu như vậy nhỉ. Ai cũng nhăm nhăm kiếm thật nhiều tiền. Nhưng tiền nhiều để làm gì khi hàng ngày cứ hủy hoại, đầu độc lẫn nhau. Em sợ rồi sẽ giống bố mẹ. Em sợ rồi sẽ ung thư cả tâm hồn.

Là ngôn sứ, ông phải chết!

 Là ngôn sứ, ông phải chết!

Vi Sương, GNsP

|GNsP – Thỉnh thoảng nghe tin một linh mục bị đánh hay bị bắt, chúng ta cảm thấy đau lòng nhưng không ngạc nhiên, nhất là trong xã hội này. Linh mục là ngôn sứ của Đức Kitô, là một Đức Kitô khác, alter Christus, cho nên linh mục phải chia sẻ số phận của Đức Kitô.

ứ mạng ngôn sứ của Đức Kitô đưa đến kết quả rất đau lòng: Người phải chết. Trong suốt chiều dài lịch sử ơn Cứu độ, người ta chứng kiến cảnh ngôn sứ bị từ chối, bị lăng nhục, chống đối và bị triệt hạ bằng đủ mọi cách.

Đức Giêsu Kitô là Người Tôi Trung, là vị Ngôn Sứ đúng nghĩa nhất bị dân đối xử ra sao? Người lên tiếng loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa, một Tin Mừng trái với thế gian độc ác điêu ngoa, và Người đón nhận thân phận ngôn sứ. “Nghe vậy, mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ. Họ đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành-thành này xây trên núi. Họ kéo người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực” (Lc.4,29).

Dường như có một câu nói không rõ thành lời nhưng cứ dõi theo thân phận ngôn sứ: là ngôn sứ, ông phải chết. Trừ Giôna, có lẽ không có ngôn sứ nào trốn tránh sứ vụ của mình. Đứng trước một Pharaoh tàn nhẫn, Môsê vẫn can đảm lên tiếng nói cho dân. Đứng trước một dân “cứng đầu cứng cổ”, Isaia, Giêrêmia và các ngôn sứ vẫn lên tiếng cảnh báo và loan cho dân ý định của Thiên Chúa.

Và đặc biệt Nathan đã dám đến trước Vua Đavit đang rất quyền uy, để dõng dạc lên tiếng nói rằng kẻ ác ấy chính là bệ hạ! May mắn cho Nathan, Đavit là vị vua đạo đức biết kính sợ Thiên Chúa, nên đã nghe lời ngôn sứ.

Ngày hôm nay, các linh mục của Đức Kitô không những noi gương các ngôn sứ của Cựu Ước, mà trên hết, các ngài nhìn vào Đức Kitô như mẫu gương chói loà sống động nhất. “Này là Người”, Ecce Homo, này là Con Người viết hoa mà bây giờ “chẳng còn hình dạng người ta nữa”. Vậy mà Ecce Homo vẫn lên tiếng ôn hoà nhưng quả quyết: “Ai đứng về phía Sự Thật thì nghe tiếng Tôi” (Ga. 18,37). Các linh mục Chúa tiếp tục loan truyền Lời của Chúa, loan truyền sự thật, điều mà thế gian không hiểu, không đón nhận, hoặc có hiểu thì cũng rửa tay tuyên bố “không can dự gì” như Philatô xưa.

Khi suy niệm về sứ mạng ngôn sứ, Cha Giuse Trực (giáo phận Cần Thơ) viết “phải nói về Thiên Chúa trong một xã hội giá trị luân lý và đạo đức đang xuống cấp nghiêm trọng, từ những xuống cấp của cá nhân cho đến xuống cấp của tập thể”. Thật không dễ dàng, bởi vì khi xã hội càng gần với bóng tối, với sự dữ, với Satan, thì thân phận ngôn sứ càng nghiệt ngã.

Thế mà linh mục Chúa phải nói. Gần đây chúng ta nghe tin nhiều linh mục Chúa bị đánh, bị bắt, bị doạ giết. Là tín hữu giáo dân trong Hội Thánh, chúng ta không khỏi đau lòng. Mới hôm nào nghe tin hai cha Phaolô Nguyễn Đình Phú và Phêrô Ngô Thế Bính bị đánh trọng thương ở Quảng Bình, ít lâu sau lại nghe tin Cha Luy Nguyễn Quang Hoa ở Kontum bị đánh nát tay, bầm lưng, tím bụng.

Cách đây ít lâu lại nghe Cha Antôn Đặng Hữu Nam ở Vinh bị đánh đập tàn nhẫn và rất bài bản. Rồi đến Cha Giuse Nguyễn Văn Thế ở Bắc Ninh bị côn đồ và công an dùng gậy sắt đánh tới tấp vào người, khiến ngài bị trọng thương.

Đó là những chuyện ở tỉnh xa. Còn ở hai thành phố lớn Sàigòn và Hà nội thì sao? Có lẽ không cần nhắc lại chuyện xưa, chỉ xin gợi lên hai trường hợp mới xảy ra ngay trước mặt mọi người yêu nước: Cha Giuse Nguyễn Văn Toản ở Hà nội bị bắt ngày 8/5 và Cha Antôn Lê Ngọc Thanh vừa bị bắt. Tội danh duy nhất: dám lên tiếng nói sự thật.

Trong đoàn người đông đảo xuống đường đòi nước cho cá, đòi minh bạch cho dân, đòi con đường sống không chất độc, hai vị Linh mục không cao to, không la lớn tiếng, không kích động ai, bất ngờ bị bắt giữ một cách bất công và tàn nhẫn.

Cha Giuse Toản viết trên Vietcatholic: “Tôi bị hai viên an ninh thường phục bổ nhào tới khóa hai tay. Mỗi người một bên. Hai viên an ninh khác từ phía sau đẩy đi. Một viên an ninh mặc thường phục đứng gần đó chỉ đạo việc bắt tôi. Tay an ninh này quát lớn: “Bắt nó lên xe! Lấy điện thoại của nó! Thằng đó quay rất nhiều! Lấy điện thoại của nó!”

Linh mục bị bắt chỉ vì quay phim! Ghi lại cảnh đời cũng là một cách lên tiếng. Và cái cung cách lên tiếng nhẹ nhàng ấy làm cho thế gian điên lên. Chúng hùng hổ, la lối một cách thô lỗ nhưng đầy hoảng sợ.

Cha Antôn Thanh thì bị bắt vì “lên tiếng bằng sự hiện diện”. Trong xã hội này nhiều khi sự hiện diện cũng đã là vi phạm! Tám năm trước, trong vụ Toà Khâm Sứ – Thái Hà, thì cầu nguyện cũng là vi phạm. Thật đau cho dân tộc.

Cha Antôn đang ngồi uống càfé, đứng lên bước ra thì bị bắt. Là một linh mục, sự hiện diện can đảm của ngài đã mang tính ngôn sứ. Mà đã là ngôn sứ thì phả chia sẻ số phận ngôn sứ.

Cũng cần phải nói thêm, mỗi thời đại có một vấn nạn, một nhu cầu và một đòi hỏi riêng. Thời các ngôn sứ Cựu Ước, các chủ đề chính của ngôn sứ là Thiên Chúa duy nhất yêu thương – sự bất trung của dân – hình phạt – sám hối – tiên báo Đấng Thiên Sai. Ngày nay, khi Đấng Thiên Sai đã hoàn tất sứ mạng Cứu Chuộc, thì chủ đề ngôn sứ thời đại có khác đi, đó là điều đương nhiên.

Lần giở giáo huấn Xã Hội Công Giáo, chúng ta thấy Hội Thánh dạy rằng nghĩa vụ của Hội Thánh là lên tiếng tố cáo bất công và bạo lực. Hội Thánh kêu gọi con cái mình thực thi quyền công dân, như bầu cử chẳng hạn, khi mà việc bầu cử minh bạch và trung thực. Hội Thánh không khích lệ loại bầu cử gian dối mị dân. Lúc đó, nghĩa vụ của ngôn sứ phải là tố cáo.

Cũng tương tự như thế, Hội Thánh kêu gọi con cái mình xây dựng xã hội trần thế, nhưng không phải bỏ công sức ra để xây những pháo đài bắn xối xả vào dân chúng. Khi nhìn thấy dân chúng bị bức hại, môi trường bị phá huỷ, tương lai bị xói mòn, thì Hội Thánh dạy “Sự hy vọng sẽ luôn giúp chúng ta tìm ra lối thoát, chúng ta có thể sẽ phải thường xuyên thay đổi cách làm, và luôn phải làm điều gì đó để giải quyết những vấn nạn này” (Thông Điệp Laudate Si).

Ngôn sứ phải làm gì đó. Ngồi nhìn, nói tránh đi, và nhất là bênh vực cho cái ác hay vận động dân thánh tham gia vào điều gian trá là làm ngược sứ vụ ngôn sứ. Dĩ nhiên khi không thi hành sứ vụ ngôn sứ thì thân an và vị trí vững. Chỉ có một điều sẽ không vững: chỗ đứng của ngôn sứ.

Là ngôn sứ, ông phải chết. Không hẳn là chết thân thể, nhưng là sự chết dần chết mòn do bắt bớ, hành xích và lên án. Đó là thân phận ngôn sứ. Và chỉ khi dám chết như hạt lúa mì, vị ngôn sứ mớ trổ sinh nhiều bông hạt như Lời Đức Kitô đã dạy những ai dám bước theo Người.

Vi Sương, GNsP

Công an đánh đập, côn đồ khủng bố do biểu tình

Công an đánh đập, côn đồ khủng bố do biểu tình

 GNsP (14.05.2016) – Một công dân xuống đường biểu tình bị công an câu lưu, lột đồ, đánh đập nội thương và có những lời lẽ đe dọa, khủng bố tính mạng và tinh thần cả gia đình nếu tiếp tục tham gia biểu tình.

Đó là trường hợp của công dân Vũ Huy Hoàng, sống ở xã Tân Hiệp, huyện Hoóc Môn, Sài Gòn và là một trong những người có tiếng nói khác với nhà cầm quyền bị hành hung vào ngày 08.05.2016 vừa qua.

Hưởng ứng lời kêu gọi tham gia cuộc tuần hành bảo vệ môi trường sạch, ông Hoàng có mặt tại công viên 30.04 vào lúc 9 giờ ngày 08.05.2016, nhưng chưa kịp hòa mình với đoàn biểu tình ông đã bị lực lượng công an đưa về công an quận 2. Tại đây, các công an viên hỏi mục đích, lý do ông Hoàng tham gia và yêu cầu ông ký các văn bản nhưng ông đã từ chối.

Sau đó, lực lượng công an đưa ông về công an phường Bến Nghé, quận 1, nơi đây ông đã bị xúc phạm nhân phẩm. Ông Hoàng nhớ lại:

“Họ dưa tôi về đồn công an phường Bến Nghé Quận 1. Họ lập biên bản tôi vì “tụ tập đông người nơi công cộng”, tôi không ký biên bản này thì họ cho là tôi không hợp tác với họ. Họ yêu cầu tôi giao nộp điện thoại, tôi không đồng ý, công an viên ra lệnh cho 5-6  dân phòng khóa tay tôi ra đằng sau và đè tôi xuống đất để lấy điện thoại của tôi. Họ tiếp tục yêu cầu tôi cởi bỏ quần áo, tôi không đồng ý, thì họ lại tiếp tục dùng vũ lực cởi bỏ đồ tôi ra.”

Câu lưu tại phường Bến Nghé vài tiếng đồng hồ, nhà hoạt động 43 tuổi này tiếp tục bị đưa về công an xã Tân Hiệp, huyện Hoóc Môn – nơi gia đình ông cư trú. Tại đây, ông Hoàng bị công an viên xã Tân hiệp đánh đập nhiều. Ông Hoàng bàng hoàng thuật lại:

“Sau đó họ di lý tôi về xã Tân Hiệp, huyện Hoóc Môn, tại đây tôi bị công an xã Tân Hiệp đánh rất nhiều và dã man. Họ dùng tay, đầu gối, cùi trỏ đánh vào bụng và cổ họng tôi, đánh rất nhiều vào gáy của tôi, họ còn dùng gậy cao su liên tục dọng vào cổ họng tôi… Tôi nói tôi bị giam giữ trái pháp luật và cách hành xử của họ sai với pháp luật Việt Nam. Họ nói ở trong này chúng tao không cần dùng đến pháp luật, tao đánh mày thì mày làm gì được tao. Tao sẽ tìm cách triệt đường sống của mày và vợ con mày. Tôi tuyên bố, nếu như tôi và gia đình tôi gặp bất cứ chuyện gì tổn hại đến tinh thần và sức khỏe tính mạng thì chính họ là người phải chịu trách nhiệm. Họ giữ tôi đến 12 giờ đêm tiếp tục làm việc với an ninh huyện Hoóc Môn. Hơn 1 giờ sáng ngày 09.05.2016, họ mới thả tôi.”

Ông Hoàng cũng cho biết thêm, công an viên đã đánh ông nhiều ở vùng thận khiến ông đi tiểu ra máu. Ông Hoàng nói: “Họ đánh ở vùng thận bầm tím thì đêm tôi đi tiểu ra máu. Tôi đã đi khám bệnh thì bác sĩ chưa pháp hiện ra bệnh gì. Hiện nay tôi vẫn ê ẩm khắp cả người.”

13183258_1371703476176752_135702049_n

Không dừng lại ở đó, một nhóm côn đồ đã dùng đá mén vào cửa sổ gia đình ông Hoàng vào đêm ngày 12.05 khiến các cửa kính vỡ toang. Ông Hoàng cho biết:

“Đêm hôm qua, côn đồ ném đá vào cửa sổ nhà tôi bị vỡ hết. sáng nay, vợ tôi đã đi thông báo với công an địa phương. Hiện nay, tôi lo lắng cho gia đình tôi có thể bị đe dọa hay bị khủng bố bất cứ lúc nào. Tôi mong muốn dư luận quan tâm và lên án những hành động trái pháp luật của họ đối với gia đình tôi cũng như cho cá nhân tôi.”

Ông Hoàng, một trong những công dân nhiệt thành tham gia nhiều các cuộc xuống đường và các phiên tòa của những người yêu nước, nói rằng nhà cầm quyền không thể cấm cản ông xuống đường vì môi trường trong sạch và tương lai Đất Việt:

“Nếu như có cuộc biểu tình nữa thì tôi vẫn tham gia. Tôi muốn gửi họ một thông điệp rằng, những sự tàn bạo mà họ đối xử với tôi thì không thể khuất phục được ý chí của người dân bởi vì biểu tình là việc làm chính đáng vì họ muốn nói lên chính kiến của bản thân mình. Người dân xuống đường biểu tình để yêu cầu chính quyền làm rõ nguyên nhân cá chết, minh bạch chuyện này cho dân được biết và có những khắc phục các hậu quả này.”

Từ cuối tháng tư cho đến nay, cứ vào ngày chủ nhật, nhiều người dân tại hai thành phố lớn là Hà Nội và Sài Gòn xuống đường biểu tình yêu cầu nhà chức trách làm rõ và minh bạch “tai nhân” nào đã khiến môi trường biển bị ô nhiễm trầm trọng và thủy hải sản biển chết hàng loạt tại các tỉnh Miền Trung vào những ngày tháng tư vừa qua. Thảm họa này đã đẩy ngư dân vào cuộc sống khốn cùng. Người dân Việt Nam lên tiếng đùm bọc nhau, còn nhà cầm quyền dùng quyền lực và bạo lực gây chia rẽ sự tương trợ này.

Nhiều người trẻ khẳng định, bạo lực không thể cản quyết tâm xuống đường vì môi trường sạch, nhu cầu minh bạch và tương lai người dân.

Huyền Trang, GNsP

Người việt nam hèn hạ

Người việt nam hèn hạ

Người Việt

10-5-2016

Ảnh tác giả trên trang blog cá nhân. (blog hanwonders)

Xin mời quí vị đọc một bài viết và rất can đảm của một phụ nữ trẻ hiện đang sinh sống tại Việt Nam (zoomzy@hotmail.com; K3HH@yahoogroups.com)

Bài viết này sẽ không có một chữ việt nam nào được viết hoa. Bởi chúng ta có xứng đáng được trân trọng như vậy không? Không hề.

Cách đây đã lâu, tôi đọc“người trung quốc xấu xí” của ông Bá Dương (Ðài Loan), chưa bàn tới hay/dở/ đúng/ sai của nội dung cuốn sách gây tranh cãi ầm ĩ đó, tôi chỉ nhớ lại cảm giác giật mình của tôi khi đó. Khi tôi đọc lướt qua vài trang sách Tôi như vỡ ra một niềm cảm khái mà từ lâu nó cứ âm ỉ trong lòng. Tôi biết thế giới đã từng có những cuốn như “Người Mỹ xấu xí,” ”Người Nhật Bản xấu xí,” rồi mới đến cuốn của ông Bá Dương. Tôi vừa đọc, vừa tự hỏi, tại sao người việt nam chúng ta không có một cuốn như thế này? Tại sao chúng ta cứ tự ru ngủ mình trong cái điệp khúc dân tộc việt nam là “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” …nhìn đâu cũng thấy anh hùng, liệt sĩ… Nếu thực sự chúng ta có những tố chất đó, nếu thực sự chúng ta là những người như thế, sao kết quả chúng ta hiện nay lại là một đất nước như thế này?

Một đất nước mà hơn phân nửa các cô cậu tú tài đi thi cử nhân khoe rằng mình có quay cóp một cách hoàn toàn không có chút tự trọng (đó là được hỏi, còn báo chí không cần hỏi vẫn có những hình ảnh phao thi trắng cả trường thi! Vậy thì thi cái gì? Thi xem ai quay cóp giỏi hơn chăng?). Trong đó còn có cả những đứa trẻ bảo rằng năm nay không thi thì năm sau thi, chứ làm bài mà phỉ báng “thần tượng Su-Ju” của nó là nó không thi! Mặc cho bao nhiêu tâm sức, kỳ vọng của gia đình, nhà trường, xã hội – những nền tảng đã cho nó có được cuộc sống và kiến thức để mà tiếp cận được với Su-Ju danh giá của nó. Thế mà nó vẫn được rất nhiều đứa trẻ khác tung hô! Chính là những đứa trẻ sẵn lòng khóc lóc, quỳ gối, hôn ghế… trước thần tượng. Một dân tộc gì đã sản sinh và nuôi dạy ra một thế hệ kế thừa như thế?

Con nít nó học cha anh mà ra, chúng ta đã nuôi dạy trẻ con thành ra như thế sao? Ðừng ai đổ thừa cho ai. Vì trường học đổ cho cha mẹ, cha mẹ đổ cho xã hội, xã hội đổ cho cha mẹ… nhà trường. Tóm lại, đừng đổ thừa nữa. Hãy biết hốt về mình đi! Tất cả chúng ta là người lớn, chúng ta đều có lỗi.

Bởi người lớn có hơn gì? Một xã hội mà người ta đang sẵn lòng thuốc chết nhau đi từng ngày bởi tiền bạc bất kể lương tri. Làm quan thì chỉ lo vơ vét, tham nhũng, quỳ gối trước ngoại bang để duy trì sự thống trị trước nhân dân.

Gần 40 năm thống nhất, việt nam có hơn gì thời chiến ngoài đống xe máy chạy đầy đường… trong túi ai cũng có một cái điện thoại di động? Dù nhà ở không có, đất đai không có, bảo hiểm không có, tương lai cho con cái không có,… nhưng bia rượu chảy tràn lan mỗi ngày trong quán nhậu. Người ta được ru giấc suốt 40 năm bằng niềm ước mơ cháy bỏng “cơm no, áo ấm.” Hạnh phúc chỉ thế thôi! Muốn hạnh phúc hơn thì hãy làm giàu, làm giàu, làm giàu! “Doanh nhân là chiến sĩ thời bình.” Cứt! Tôi ỉa vào cái khẩu hiệu sặc mùi con buôn, đầy phân chợ trời đó! Tiếng súng không còn nổ ngoài đường. Một cuộc chiến khác đậm chất mafia, côn đồ, đảo Sicily chắc còn phải chào thua nhà cầm quyền việt nam trước khả năng dùng “luật im lặng” của họ với dân mình. Cuộc chiến đó là rình mò, là theo dõi, là cấm cản, là kiểm duyệt, là vu cáo, là bắt bớ, là dùi cui, là tù đày, là chết không lý do, là bị bịt miệng tại tòa, là con cháu theo lời lãnh đạo cầm gậy gộc ra ngoài đồng ức hiếp ông bà cha mẹ chòm xóm của mình vì họ đang giữ đất. Trong khi họ giữ đất cho ai? Những đứa thanh niên đó nó đang nghĩ gì khi quay lưng lại với dân tộc mình? Ðơn giản thôi. Nó tin rằng nếu trung thành với cái thể chế mà nó đang phục vụ, thể chế đó sẽ cho nó công việc ổn định, đặc quyền, đặc lợi hơn người. Vậy là nó nhắm mắt làm theo, coi nhân dân là cỏ rác, cũng vì lợi ích cá nhân … gia đình nó- nếu nó có nghĩ tới. Chứ ngoài ra, liệu còn cái lý tưởng cao đẹp nào có thể tin vào lúc này? Ðừng nói với tôi là “lý tưởng Hồ Chí Minh” hay “lý tưởng cộng sản” nhé! Hỏi những đứa mặc áo xanh cán bộ đoàn thử xem, nó nói có trôi chảy không? Tôi đã thử rồi, rốt cuộc là ngồi im nghe tôi nói huyên thuyên toàn những điều mà trường học gọi là “phản động.”

Cuộc chiến này được khoác lên chiếc áo bảo vệ hòa bình, tự do, hạnh phúc. Còn bên trong là để bảo vệ quyền lợi, quyền lực cho một nhóm người gắn kết với nhau bằng những chiếc răng cùng gặm vào xương máu người nghèo, người thất học, người bán buôn lương thiện hàng ngày. Những người mỗi ngày chỉ biết tạ ơn trời phật đã cho chúng con một ngày yên ổn làm ăn, không bị cán bộ thuế đến nhũng nhiễu, không bị CSGT thổi phạt kiếm ăn, không bị đội dân phòng rượt đuổi, không bị ông chủ đẩy vào toa-lét để sờ soạng, không bị cắt tiền tăng ca, không bị cho ăn cơm thiu ngộ độc, không bị bệnh đột ngột phải vào bệnh viện nằm gầm giường chờ chết,…

Thế là cái dân tộc đầy sợ sệt, bất an đó cuống cuồng kiếm tiền, cuống cuồng vơ chỗ này, cấu chỗ kia để lo cho cái thân mình. Họ còn biết làm gì nữa?

Và khi họ chăm chắm vào tiền và sự yên ổn cho mình, họ để mặc cho một bọn ác khác lên ngôi, bọn này là sản phẩm của công thức:Bên trên, chúng nhìn thấy cách hành xử của một chính quyền côn đồ, có tiền là ra luật + Bên cạnh, chúng nhìn thấy những con người thờ ơ với người khác, chỉ còn biết nghĩ tới mình + Bên dưới, chúng nhận ra một đám người khổ sở, sợ sệt, yếu ớt = Chúng chợt nhận ra chúng có khả năng luồn cúi bên trên, tránh né bên cạnh… ức hiếp bên dưới.

Sao mà tôi sợ bọn người đó như thế?!

Bọn đó tập trung vào các cơ quan công quyền, làm quản lý, làm công an, làm công chức,… làm “đầy tớ” của nhân dân!

Bọn công bộc đó đã cùng nhau đẩy những cụ già bỏ quê bỏ xứ, lên Sài Gòn ngồi vạ vật dầm mưa dãi nắng suốt ngày đêm, ngày này qua tháng nọ để kêu oan.

Bọn công bộc đó đã đẩy 2 mẹ con người phụ nữ nọ phải dùng đến cách phản kháng cuối cùng mà họ có là khỏa thân ở giữa đường để đòi lại công bằng. Vì trong tay họ còn có gì để chống lại chúng ngoài phẩm cách của người đàn bà vốn được coi là thiêng liêng? Họ dùng đến cách đó, và cuối cùng bị chúng lôi kéo dọc đường và nỗi oan của họ có ai thèm đoái tới?

Bọn công bộc đó đã đẩy đến đỉnh điểm hôm nay, một người mẹ uất ức tự thiêu trước cổng 1 cơ quan công quyền vì không còn sức để chịu đựng chúng…

Tôi sợ bọn chúng vì bọn chúng đông quá, đông như kiến cỏ. Chúng nhan nhản khắp nơi, ngày ngày bóp chết mọi ước mơ, triệt tiêu mọi khao khát, thêm sự dốt nát của chúng vào nữa là hoàn hảo để tạo ra một nền kinh tế xã hội thụt lùi đến chóng mặt, quay cuồng trong dối trá và danh lợi. Ðáng sợ hơn, cuộc sống ấm êm no đủ của chúng nhờ vào tính cơ hội – thu vén lại là sự thèm khát của những tầng lớp khác. Khiến cho những con thiêu thân non trẻ khác lao vào như một cơ hội ngàn vàng.

Bọn này tiếp tay cho bọn con buôn cũng lưu manh không kém. Thế là chúng ta ăn thức ăn có độc mỗi ngày, con cháu chúng ta uống sữa độc mỗi ngày, chúng ta đi trên những con đường hiểm họa mỗi ngày, chúng ta tiêu dùng những gì chúng mang tới, chúng ban phát, với giá mà chúng ấn định, với mức thuế mà chúng muốn,… không còn một lựa chọn nào khác. Không biết làm gì khác, không có phản ứng gì khác! Vì chúng ta lương thiện.

Kẻ không lương thiện có những phản ứng tàn độc hơn, hoặc biến hẳn sang một trạng thái sống khác, như một sự kết tinh cao cấp hơn của một xã hội đương nhiên sẽ sản sinh ra nó.

Tôi nghĩ đến bọn này khi tôi đọc tin về tên bác sĩ lợi dụng lúc mẹ của bệnh nhi đi lấy giấy xét nghiệm, hắn hãm hiếp đứa bé mới 3 tuổi.

Tôi đọc tin ông bà chủ đánh trẻ làm công đến thương tật.

Tôi đọc tin một gã thanh niên có học chặt chém bạn gái mình thành từng khúc chỉ vì một chiếc xe máy và chút ít tài sản.

Tôi đọc tin bọn chủ… lơ xe vứt xác hành khách bị lèn chết giữa đường mà cả xe không ai phản ứng.

Tôi đọc tin nữ sinh phải ngủ với thầy giáo để được điểm tốt.

Tôi đọc tin người đi đường bị cướp, may mắn giật lại được túi tiền, nhưng túi rách, tiền bay ra, xung quanh thiên hạ xúm lại nhặt, nhưng không phải nhặt giúp, mà nhặt hết đi không chừa lại đồng nào. Thay vì bị 1 đứa cướp, anh ta bị cả con đường đè ra mà cướp!… Còn rất nhiều tin.

Một dân tộc gì mà độc ác và hèn hạ thế? Dĩ nhiên không chỉ có mình tôi biết đau đớn vì những điều đó.

Chúng ta có cả một thứ to tát mà tôi tạm gọi là “nền văn chương than khóc.”

Trong những tác phẩm thi ca xuất bản từ khoảng 20 năm trở lại đây, tôi không dám nói mình đọc nhiều hay nghe nhiều, nhưng tôi cố gắng đọc, nghe, cố gắng tìm tòi, cố gắng tìm kiếm một tác phẩm nó xứng đáng làm cho tôi thấy dân tộc việt nam của tôi thực sự là “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” một cách đúng nghĩa. Vì hãy quên những hình tượng cách mạng cao đẹp trong văn chương hay cả âm nhạc của miền Bắc thời chiến tranh đi! Ðó không phải là văn chương, nó là thuốc pháo, tìm cách dẫn dắt, thôi thúc người ta chém giết… chết. Không hơn không kém.

Các bạn có tìm kiếm giống tôi không? Và các bạn có tìm thấy không? Hay đầy rẫy xung quanh chúng ta chỉ có 3 loại:

– Loại mờ nhạt, rẻ tiền, xúc cảm vu vơ, vụn vặt, vô thưởng vô phạt.

– Loại có trăn trở, có suy tư, nhưng toàn đau đáu những nồi niềm xưa cũ, tương lai chả biết phải vứt đi đâu và vứt cho ai?

– Loại mạnh mẽ hơn, trực diện hơn, nhưng tầm vóc tác phẩm chỉ ở mức gẩy lên 1 tiếng đàn, rồi thôi!

Tinh thần chúng ta đang được nuôi dưỡng bằng những thứ chỉ đến mức đó thôi.

Còn những thứ hổ lốn lai căng phát trên TV, bán ngoài sạp báo mỗi ngày, tôi không dám kể tới, vì đó là nỗi kinh hoàng mà nếu phân tích thêm, chỉ muốn vứt cái đầu mình đi, không cần suy nghĩ nữa làm gì cho mệt óc.

Vậy cái gì đã gây nên nông nỗi? Tôi không muốn tạo ra sự hiểu lầm là cái gì cũng do lỗi cộng sản.

Nhiều người rất cực đoan, nói ra cái gì sai, họ cũng đổ vấy hết cho cộng sản. Nhưng cộng sản tệ đến thế mà cai trị được chúng ta đến ngày giờ này, thì chúng ta cũng tệ không kém!

Nghe nói cụ Tản Ðà có câu:

Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn!
Cho nên quân ấy mới làm quan.

Những gì độc ác, bẩn thỉu của cộng sản, những người khác đã nói đầy cả ra rồi, tôi nghĩ mình cũng không cần nhắc lại.

Tôi chỉ nghĩ đến một điều, cái gì đã làm cộng sản tồn tại lâu như thế?

Ngoài sự cấu kết quyền lực-quyền lợi để cùng bảo vệ lẫn nhau, cộng sản đã làm gì để chúng ta thành ra một dân tộc việt nam hèn hạ tự trên xuống dưới, từ già tới trẻ như ngày hôm nay? Ngoài sự mafia, côn đồ, trấn áp bằng sợ hãi, giáo dục một cách ngu dân ra, chúng còn làm gì nữa?

Ai từng học luật đều biết, khi quy phạm pháp luật không điều chỉnh được, thì hành vi con người sẽ phải điều chỉnh bởi quy phạm đạo đức. Pháp luật không theo con người lên giường, vào toa-lét, xuống bếp. Nhưng đạo đức theo ta khắp nơi, tận trong ngõ ngách tâm hồn. Pháp luật cũng không ép tạo ra đạo đức. Chính sự vô thần vô thánh, không thừa nhận đức tin mà cộng sản triệt để nhồi nhét từ khi họ nắm được dân tộc này đã hun đúc ra những con người sẵn sàng bán thịt thối cho người ta ăn, đút sữa độc vào miệng con nít, chém mẹ ruột, giết con đẻ, …Vì những người này họ không sợ, hoặc họ tin rằng họ sẽ tránh được sự trừng trị của pháp luật. Khi pháp luật không trị được mà người ta không sợ luân hồi, không sợ quả báo, không sợ bị đày xuống địa ngục,… thì họ còn sợ gì nữa? Việc gì mà họ không dám làm?

Còn những kẻ yếu không có niềm tin là có Phật, có Chúa, có Thánh Allah luôn soi sáng mình, giúp đỡ mình, ngự trị trong mình, thì họ còn biết dựa vào đâu để tìm lại niềm lạc quan mà sống? Mà tranh đấu để tự tìm lấy giá trị sống thiêng liêng mà đấng tạo hóa đã ban cho mỗi chúng ta?

Tôi có cảm giác như mình đang sống giữa một bầy đàn hỗn loạn nhưng hoang vu, hỗn loạn về vật chất – nhưng hoang vu về tinh thần. Bạn có thấy như thế không?

Giữa sự hỗn loạn và hoang vu ấy, cái ác sẽ luôn luôn ngự trị, kẻ có sức mạnh sẽ luôn trấn áp chúng ta. Chúng ta – những kẻ được đến trường nhưng thật ra thất học, những kẻ nghĩ mình lương thiện nhưng thật ra không có lương tri, những kẻ đủ ăn mặc nhưng thật sự chưa hề nếm mùi vị hạnh phúc, những kẻ đọc sách – nghe nhạc mỗi ngày nhưng không biết đó chẳng phải là nghệ thuật đích thực – một nền nghệ thuật có thể soi sáng tâm hồn ta chứ không phải ru ta ngủ trong quên lãng. Những kẻ hoang mang không biết tin ai, không hiểu nên làm gì cho đúng.

Lúc đó, lúc hỗn loạn và hoang vu đó, anh cộng sản xuất hiện và nói: Ðời chúng mày chỉ cần độc lập-tự do-hạnh phúc.

Chúng ta tưởng thế là hay ho lắm! Dù nền độc lập này có mang lại tự do không? Có hạnh phúc không? Hay chúng ta đang cúi đầu nô dịch cho ai đây? Chúng ta thực chất đang sống thế nào đây? Và đang để lại cho con cháu chúng ta di sản gì?

Chúng ta đeo bám theo họ, quên cả chính bản thân mình, một con người, cần phải sống sao cho đúng nghĩa, đúng phẩm cách, hành động đúng theo những gì mà một con người có lương tri cần phải hành động.

Bạn có đang tự hào vì mình là người việt nam không? Hỡi những con người ấu trĩ mang trong mình một đinh ninh sắt đá là tôi rất tự hào vì tôi là người việt nam “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” đã từng đấu tranh thắng Mỹ, các bạn không thấy điều đó nó hết thời rồi à? Ta thắng Mỹ để có một xã hội phồn vinh, một dân tộc được tôn trọng. Chứ còn thắng Tàu, thắng Pháp, thắng Mỹ, thắng khắp nơi… Mà ngày nay những kẻ ta từng thắng đó, nó coi chúng ta còn không hơn con chó thì cái chiến thắng đó nhắc tới làm chi cho thêm nhục?

Mặt phải, chúng ta ra rả trên báo mỗi ngày là “Mỹ đã đến biển Ðông,” “bà Hillary dọa TQ không nên gây hấn,”… để mong lòng dân yên ổn. Mặt trái, chúng ta tổ chức ngày hội gặp gỡ những lớp cán bộ đã từng được Tàu đào tạo để cám ơn họ đã “dạy dỗ” cả đám chóp bu việt nam. “Ðĩ” chưa từng thấy! Chưa có cái chính quyền nào mà “đĩ” như chính quyền việt nam hiện tại. Dựa hơi mà cũng không biết dựa hẳn bên nào cho trót. Lá mặt lá trái như thế bảo sao quốc tế nó không khinh?

Còn dân việt nam thì sao? Dám cầm súng đánh TQ hay đánh bất cứ thằng nào xâm lược việt nam nữa không? Mà cầm súng để làm gì? Kết quả của gần 40 năm độc lập, ai cũng thấy cả rồi, không cần nói nữa.

Và cả bọn hèn hạ chúng ta đang ôm lấy nhau, hồi hộp chờ đợi hồi chuông báo tử.

Bổ sung: Sau khi bài này được upload, tôi nhận được khá nhiều comments và cả message. Không biết phải đánh giá như thế nào về những comments hỏi ngược lại tôi với một thái độ khinh khỉnh, qua nhiều câu chữ khác nhau, nhưng đại khái cùng 1ý: “Vậy bạn có hèn không?” He he… Tôi chỉ muốn nhấn mạnh lại 1 điều, suốt cả bài viết, tôi không gọi những người hèn là “các bạn,” tôi gọi là “chúng ta.” Như vậy có dễ hiểu hơn chưa nhỉ?

Tôi không thích tự nhận hay gán ghép. Tôi chỉ nói lên những suy nghĩ của mình, còn đánh giá tôi hay đánh giá chính mình, các bạn cứ tự làm lấy. Thiết nghĩ, đâu cần phải tranh luận chuyện ai hèn, ai không hèn ở đây! Biết hay không biết mới là quan trọng. Mà cái sự khổ sở để đi từ cái “không biết/chưa biết” đến cái “biết” nó sẽ là một quá trình gian nan mà mỗi người phải tự thân trải nghiệm. Không ai giúp ai được đâu. Và tôi hiểu, cái “biết” của tôi nó cũng chỉ giới hạn trong tầm nhân sinh quan nhỏ bé của cá nhân tôi mà thôi. Còn bạn, hãy tiếp tục giữ lấy niềm lạc quan của bạn. Con cừu vẫn có được niềm hạnh phúc mỗi ngày được gặm cỏ non, uống nước suối, ngắm bầu trời xanh, chờ đến ngày xẻ thịt mà! Ðúng không? Hạnh phúc vẫn khắp quanh ta! Những con cừu không biết “tự sướng,” không biết “thủ dâm tinh thần” thì quả thực là ngu còn hơn… cừu! He he…

Bổ sung tiếp: “….Ông bảo xã hội nào cũng có những điều bẩn thỉu. Tôi công nhận điều ấy. Nhưng xã hội bẩn thỉu nhất ông có biết là xã hội nào không? Là xã hội mà thằng ăn cắp không cho rằng nó phạm pháp, nó đang làm điều xấu, người lương thiện thì run sợ, thằng bất lương lại coi việc nó làm là bình thường và kẻ vô liêm sỉ như ông thì vênh vang tự đắc: ta là số đông. Chính là xã hội này đây….” (trích comment của khongnoibiet).

Tự Do Phải Tranh Ðấu Bằng Xương Máu Và Cả Tính Mạng

(Nguồn: a20xuanphuoc@googlegroups.com)

Tham gia biểu tình bị lực lượng đàn áp đánh chấn thương cột sống

Tham gia biểu tình bị lực lượng đàn áp đánh chấn thương cột sống

TMCNN

Huyền Trang

15-5-2016

Bác sĩ bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình Tp.HCM chẩn đoán anh Nguyễn Văn Ninh bị “chấn thương cột sống thắt lưng, chấn thương gò má phải liệt cũ tk7”.

GNsP – Một công dân bị lực lượng đàn áp biểu tình đánh “chấn thương cột sống thắt lưng, chấn thương gò má phải liệt cũ tk7”… khi xuống đường biểu tình vì “Cá cần nước sạch! Nước cần minh bạch”, vào ngày 08.05.2016 vừa qua tại Sài Gòn.

Đó là kết quả chẩn đoán của Bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình Tp.HCM do Bác sĩ Võ Hiếu Nghĩa ở khoa cấp cứu kết luận vào ngày 09.05.2016 đối với bệnh nhân Nguyễn Hoàng Ninh, sinh năm 1988, ngụ tại quận 4, Tp.HCM.

Bệnh nhân Ninh quả quyết với GNsP các vết thương này do chính lực lượng đàn áp gây ra cho anh vào ngày 08.05.2016, khi anh xuống đường biểu tình bị lực lượng áo xanh, đô thị và những người mặc thường phục đánh đập, bắt và câu lưu. Anh Ninh tường thuật lại sự việc:

“Tôi và nhiều người biểu tình rất ôn hòa, bất bạo động. Một số thành phần mặc đồ thường phục, mặc áo thanh niên xung phong đã xô đẩy, lôi kéo và đánh đập rất nhiều người, trong đó tôi có nhìn thấy một người khoảng 60 tuổi bị những người mặc thường phục đánh rất dã man thì tôi và một số người khác lao vào cứu người đó, thì từ phía sau tôi đã bị một người mặc thường phục kẹp cổ, đánh và tôi té xuống thì rất nhiều thanh niên xung phong và những người mặc đồ đô thị xông vào đánh [tôi] rất dã man. Lúc đó có khoảng 6-7 người gì đó họ nắm đầu và kéo tôi lên xe buýt và còn bóp cả hạ bộ tôi nữa. Tôi bị bắt ngay trước nhà sách Đức Bà. Sau đó, tôi thấy mặt tôi bị chảy máu, mắt tôi bị bầm tím.”

“Họ đưa tôi về sân vận động Hoa Lư thì họ cho bác sĩ khám qua loa cho tôi, cho thuốc uống. Họ thấy tình trạng tôi nặng và một số người khác nữa thì họ đưa xe cứu thương chở chúng tôi đến bệnh viện Đa Khoa quận 1. Ở đây bác sĩ nói tôi chỉ bị phần mền không bị gì hết.” Anh Ninh nói.

Anh Ninh kể tiếp: “Sau đó họ chuyển tôi về công an phường Đa Kao, quận 1. Họ lập biên bản, lấy lời khai và bắt tôi ký là “tụ tập nơi đông người và gây rối trật tự”, bắt buộc tôi phải ký vào biên bản này vì họ nói nếu không ký thì sẽ không được thả. Sau đó họ chuyển tôi về công an quận 4, ở đây họ hỏi thăm sức khỏe của tôi và tiếp tục lấy lời khai. Đến tối, tôi đau quá thì công an quận 4 đã dìu tôi về nhà.”

Khi được trả tự do cùng ngày 08.05.2016, cơ thể anh Ninh đau nhức đặc biệt ở phần lưng nên anh đã quyết định đi khám tại bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình. Tại khoa cấp cứu của bệnh viện, Bác sĩ Võ Hiếu Nghĩa chẩn đoán anh Ninh bị “chấn thương cột sống thắt lưng, chấn thương  gò má phải liệt cũ tk7”… phải nẹp lưng thấp. Khuôn mặt anh Ninh bị méo, biến dạng là do bị bệnh từ nhỏ nên để lại di chứng. Anh Ninh nói:

“Về nhà tôi nghi ngờ bác sĩ của bệnh viện Đa khoa quận 1 khám không tận tình, nên tôi đã lên bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình khám.”

H1Kết quả của bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình đối với bệnh nhân Nguyễn Văn Ninh

Đọc qua bệnh án của anh Ninh, một Bác sĩ quen của GNsP sống tại Sài Gòn nhận xét: “Cột sống thắt lưng tuỳ thuộc mức độ chấn thương mà để lại hậu quả, nếu nặng có thể gây liệt chi dưới, rối loạn đại, tiểu tiện. Còn nhẹ thì đau nhức, khó chịu. Chấn thương gò má phải thường do tai nạn giao thông hoặc bị hành hung, liệt dây thần kinh số 7 cũ làm méo miệng, ăn uống khó… nhưng nhìn chung chưa nguy hiểm lắm so với chấn thương cột sống thắt lưng, nếu như không có chấn động não đi kèm với chấn thương gò má. Cần theo dõi thêm bệnh tình.”

Anh Ninh nói rằng, anh chứng kiến thấy lực lượng mặc áo xanh, mặc đồ đô thị rất hung hãn và có thể ra tay đánh bất kỳ ai xuống đường biểu tình. Anh Ninh nhận xét:

“Họ hung hãn, họ lao vào đoàn biểu tình sẵn sàng đánh bất cứ ai, họ đánh người dân như kẻ thù, đánh rất dã man. Tôi không thể hiểu được hành động của họ, họ là những người bảo vệ nhân dân hay là những người đánh dân bởi vì chúng tôi biểu tình rất ôn hòa, biểu tình vì môi trường, biểu tình cho họ.”

Anh Ninh cũng cho biết, anh tìm hiểu về sự thật lịch sử Việt Nam từ khi học lớp 9 và hiểu được những khó khăn, nghèo đói của đất nước, do đó anh đã từng tham gia một vài cuộc biểu tình tại Sài Gòn nhưng đây là lần đầu tiên anh bị lực lượng đàn áp hành hung. Anh Ninh chia sẻ:

“Tôi tìm hiểu về sự thật lịch sử của đất nước từ khi tôi học lớp 9. Đất nước mình có nhiều điều bất ổn, người dân sống trong một môi trường nặng nề, cuộc sống của người dân quá khó khăn mà không có chính sách nào để cải thiện điều này. Tôi có một số người thân và bạn bè sống ở Miền Trung quá khổ sở, họ bức xúc [khi cá biển chết hàng loạt] thì tôi nghĩ tôi cần phải góp một cái gì đó, một tiếng nói để nhà nước mạnh tay hơn trong việc [tìm hiểu nguyên nhân biển bị ô nhiễm] chứ kiểu này sẽ làm cho người dân khổ rất là nhiều. Tôi mong muốn nhà nước quan tâm đến người dân hơn vì người dân hiện nay quá khổ, có cướp thì không thấy công an đâu nhưng đánh dân thì lại rất đông.”

Mấy ngày vừa qua, trên các trang mạng xã hội, nhiều người dân Việt Nam kêu gọi công dân Việt tiếp tục xuống đường tọa kháng vào ngày chủ nhật 15.05.2016, tại hai thành phố lớn là Hà Nội và Sài Gòn.

Nhiều tiếng nói, trong đó có cả tiếng nói của những người “lề phả” lên án đàn áp, đánh người của các lực lượng được xác định là “không có chức năng”. Nhiều người đòi “xử lý hình sự” đối với lực lượng đàn áp không có chức năng bắt, đánh người này. Liệu nhà cầm quyền có lại sử dụng những lực lượng “không có chức năng” để đàn áp, đánh đập người dân lành vào ngày 15.05.2016?

SỰ SỐNG TOÀN DÂN VIỆT NAM ĐANG BỊ ĐE DỌA!

SỰ SỐNG TOÀN DÂN VIỆT NAM ĐANG BỊ ĐE DỌA!

THƯ NGỎ GỬI CÔNG AN VIỆT NAM

Nguyễn Thị Kim Chi

11-5-2016

Kính gửi: Lãnh đạo Bộ Công an

Cán bộ, chiến sĩ Lực lượng Công an trong cả nước

Dọc biển miền Trung cá bị nhiễm độc chết dạt vào bờ kín cả bãi biển. Ngư dân đánh cá về phải bỏ đi, bởi có ai muốn tự tử đâu mà ăn những con cá nhiễm độc! Vậy mà người ta lại mua tất những con cá nhiễm độc đem ủ làm nước mắm. Một năm sau loại nước mắm ấy xuất ra bán trên thị trường thì những người ăn phải loại nước mắm đó thì chẳng khác gì uống phải thuốc độc. Biển của chúng ta đang chết dần. Cá chết, muối chắc chắn đã và đang nhiễm độc. Cuộc sống của toàn dân Việt Nam đang bị đe dọa từng ngày.

Trung Quốc đã thắng trong các hợp đồng thuê đất “làm kinh tế” đã ‘án ngự’ nhiều vị trí quân sự – an ninh trọng yếu trong đất liền và biên giới, họ đã chiếm quần đảo Hoàng Sa và lấn tới, ngang nhiên xây 7 đảo nhân tạo ở Trường Sa của Việt Nam! Giờ đây họ đang hủy hoại cả môi trường sống của ta. Những vị lãnh đạo cao cấp đang ở đâu mà họ im như hến? Đất nước từng giờ trông đợi sự lên tiếng của họ. Nhân dân mong chờ sự phản đối mạnh mẽ của nhà nước. Nhưng chúng tôi đã vô vọng vì sự hèn nhát của họ.

Để bảo vệ đất nước và cuộc sống của muôn dân đã buộc chúng tôi phải xuống đường.

Hôm mồng 1/5 ông Trần Nhật Quang đã nhảy choi choi lên rằng: “Việt Tân tổ chức biểu tình. Các người mắc mưu Việt Tân”. Hóa ra Việt Tân tuyệt vời quá! Việt Tân biết bảo vệ nhân dân và đất nước Việt Nam. Mà sao lại cố tình lu loa áp đặt như vậy? Việt Tân nào kích động, tổ chức? Chính mỗi người dân quá bức xúc và những diễn biến thực trạng vô cùng lo ngại, nguy cơ đe dọa đời sống, tính mạng mà người dân đã đi biểu tình. Cần phải nhận thứ đúng. Chẳng nhẽ ‘bộ máy tuyên truyền’ và lũ DLV của đảng CSVN được phép ‘phao tin đồn nhảm’?

Hôm chủ nhật, ngày 8/5/2016 chúng tôi xuống đường phản đối Formosa xả chất thải làm ô nhiễm biển. Chúng tôi đi tuần hành trong im lặng. Những tưởng nhà nước phải cảm ơn những người dân biết bảo vệ môi trường sống. Ai dè họ coi chúng tôi là giặc. Loa họ ra rả rằng: “Những người đi biểu tình do thế lực thù địch kích động…”. Thế là cố tình vu khống, bịa đặt, sai hoàn toàn. Như trên tôi đã lý giải, đi biểu tình là xuất phát từ thôi thúc trong lòng dân, không có một ‘thế lực thù địch’ nào xúi giục cả. Vậy ra cái “thế lực thù địch” đó giỏi, có tránh nhiệm và tử tế hơn những kẻ có quyền lực ở VN. Nếu có “đảng Việt Tân”, “thế lực thù địch”, tôi đề nghị công an lập chuyên án, đưa ra tòa xét xử công khai để tỏ rõ sức mạnh ‘chuyên chính vô sản’ của đảng CSVN.

Chúng tôi vẫn lặng lẽ đi. Vậy là công an, dân phòng và những kẻ mặt thường phục lao vào xâu xé chúng tôi tàn bạo như một lũ chó điên đang say con mồi. Hôm đó ở Sài Gòn nghe đâu công an bắt hơn 500 người đi biểu tình đem về sân vận động Hoa Lư. Ở ngoài Hà Nội chúng tôi bị bắt ngót 80 người. Một nửa đem về Long Biên, một nửa đem về Hà Đông. Cuộc biểu tình bảo vệ biển sạch ở cả hai miền bị đánh phá khốc liệt. Như vậy, dân thì biểu tình ôn hòa, trật tự, lịch sự, nhưng chính công an với hành động trắng trợn, công khai vi phạm dân chủ, nhân quyền đã làm rối trật tự xã hội, mang tiếng chẳng tốt lành gì cho ‘đảng lãnh đạo, chính quyền quản lý’…

Đến hôm nay ngồi nhớ lại những vẻ mặt hung tợn như hổ đói của những kẻ lao vào bắt bớ anh em chúng tôi trong buổi tuần hành ngày 8/5/2016 vừa qua mà tôi vẫn thấy gai người. Những kẻ giằng níu tôi một cách thô bạo chỉ đáng tuổi con cháu tôi thôi. Tôi đã quát họ buông tôi ra để tôi tự đi mà họ vẫn xô đẩy tôi lên xe. Họ sợ tôi sẽ bỏ chạy hay họ cố tình làm cho tôi đau để uy hiếp tinh thần những người khác? Tôi – một người phụ nữ đã cao tuổi thì làm sao chống đỡ nổi những đôi tay hộ pháp hung tợn mất hết tính người của những kẻ cuồng cộng. Bốn mươi anh chị em chúng tôi cùng bị bắt lên một chiếc xe bus. Nhìn hướng xe chạy, tôi biết họ đem chúng tôi về công an Hà Đông.

Thật tuyệt vời là tinh thần mọi người rất vững vàng. Chúng tôi cùng hát to những bài ca đòi dân chủ, bài “quyền con người”, bài “anh là ai” cất lên vang vang suốt đoạn đường dài cho tới Công an Hà Đông. Tôi đã nhìn thẳng vào mặt những kẻ đang giữ chúng tôi trên xe, họ phải cúi đầu, quay mặt đi nơi khác. Tôi tự hỏi: “Mô Phật! Có khi nào những kẻ này còn biết nhục khi làm những điều tội lỗi không? Họ bị lênh trên ép quá?…”

Chúng tôi đã bị giữ mấy tiếng đồng hồ trong một hội trường. Họ gọi riêng vài người đi tra hỏi. Tôi thật sự lo chúng đánh anh em. Chúng dám làm thế lắm. Con gái đỡ đầu Phạm Thanh Nghiên của tôi và chồng nó là Huỳnh Anh Tú đã bị đánh rất dã man hôm ngày 1/5/2016 ở Sài Gòn.

Gần 11 giờ họ mang vào một thùng lavi và gọi anh chị em chúng tôi ra lấy uống. Tôi thì dẫu bị bắt bao nhiêu lần cũng không bao giờ ăn uống bất cứ thứ gì của công an. Họ có thể đầu độc cả đồng chí của họ thì với chúng tôi chuyện đó cũng dễ dàng xảy ra lắm chứ.

Liên tục mấy năm nay lãnh đạo VN làm những điều tàn phá đất nước không gớm tay:

1- Bauxite đã tàn phá môi trường Tây Nguyên khủng khiếp. Thảm họa bùn đỏ vẫn còn đó

2– Mấy cái nhà máy điện nguyên tử sẽ có ngày cắt đôi VN khi có sự cố, vì nó nằm trên tuyến vỏ gãy trái đất.

3- Hàng loạt hợp đồng cho Trung Quốc mướn đất 50-70 năm để xây dựng các nhà máy. Rồi các chất thải của chúng sẽ phá hủy hết môi trường VN.

4-Trung Quốc ngang nhiên đem tàu vào các đảo của ta mà chẳng dám tố cáo họ ra tòa án quốc tế.

5- Cho phép nắn lại dòng chảy sông Đồng Nai mà thực chất là bọn đại gia cấu kết với quan chức để chiếm đất.

6- Tổ chức cưa cắt cây xanh ở Hà Nội là âm mưu cướp gỗ quí. Nếu vụ cây xanh HN trót lọt thì họ chia nhau bạc tỉ mà Hà Nội sẽ thành sa mạc…

7- Tập Cận Bình chủ mưu đánh VN. Vậy mà VN bắn đại bác đón rước giặc vào nhà và thẳng tay đàn áp những người chống đối. Mỗi lần nhìn thấy vết sẹo trên trán kỹ sư Trần Bang tôi lại sục sôi căm hận lũ hèn với giặc, ác với dân.

8- Hôm nay lại tới việc lấp liếm tội cho Formosa. Những kẻ bất lương đã vu khống cho những người đi bảo vệ môi trường là “phản động”. Vậy là công an các người đàn áp khốc liệt những người xuống đường.

Ngày trước chúng tôi luôn nghĩ lực lượng công an là giữ yên bình cho xóm làng. Công an VN trước đây là niềm tin yêu của nhân dân. Còn bây giờ các anh là ai? Cảnh sát kinh tế là nỗi kinh hoàng của người buôn bán. Công an giao thông thì trắng trợn cướp tiền của các tài xế. Còn cảnh sát cơ động thì thẳng tay đàn áp những người dám cất tiếng đòi nhân quyền, dân chủ, thoát Trung. Những người coi tù đánh đập dã man những tù nhân lương tâm. Đã nhiều đêm trăn trở với nỗi dằn vặt đớn đau trước hiện tình đất nước vi phạm nhân quyền một cách trầm trọng đã buộc tôi phải gửi tới các anh em bức thư này.

Hôm nay là ngày của mẹ, tôi đã khóc khi nghĩ tới mẹ Việt Nam đang quằn quại trong đau đớn vì mất biển, mất rừng …và bây giờ thì đang mất cả môi trường sống.

Hỡi anh em công an Việt Nam! Với tư cách là một người mẹ, tôi kêu gọi anh em hãy ngừng lại những sự đàn áp bắt bớ những người đang cất tiếng nói đòi quyền làm người. Các anh là công cụ sắc bén, là ‘thanh bảo kiếm trung thành bảo vệ đảng’, nhưng các anh đã quên hẳn câu khẩu hiệu đã thành truyền thống của ngành:“Công an nhân dân vì nước quên thân, vì dân phục vụ”, hay là các anh làm theo sự chỉ đạo của kẻ nào đã tình nguyện làm tay sai cho Trung Quốc, chống lại nhân dân Việt Nam? Có gián điệp Trung Quốc đã chui vào nội bộ ngành công an hay không?

Các anh có biết chăng mấy năm qua hàng mấy chục ngàn gia đình quan chức chuyển tiền ra nước ngoài mua nhà, tậu biệt thự, lâu đài, xe cộ đắt tiền. Gia đình chúng đã tìm đến xứ “tư bản giãy chết” để chuẩn bị cho cuộc sống tương lai hết rồi. Chúng đang tìm mọi cách vét nốt tài nguyên môi trường của VN lần cuối rồi sẽ an hưởng tuổi già ở bên kia đại dương. Trước mắt thì chúng lập công để được thăng quan tiến chức nhờ sai khiến được các người đàn áp, khủng bố nhân dân yêu nước. Lũ quan chức bất lương được hưởng nhiều lợi lộc do hành động khủng bố của các anh. Còn các anh có bao giờ nghĩ tới hậu quả của những việc làm tàn bạo, ngu xuẩn của mình không? Rồi các anh sẽ lãnh nghiệp đấy. Các anh chưa hiểu được sự chi phối khủng khiếp của luật nhân quả đâu.

Tôi được biết trên đất nước Trung Quốc, những người nông dân bị công an khủng bố, họ đã trói những tên công an đó lại và tẩm xăng đốt. Tôi vốn là Phật tử nên không bao giờ ủng hộ những việc trả thù tàn bạo như thế. Nhưng khi lòng căm thù đã tới ngưỡng thì chuyện gì người ta cũng dám làm hết mà chẳng ai ngăn họ được. Tôi thật sự không hiểu sao các anh có thể nhẫn tâm đánh đập dã man những người yêu nước, những người dân ‘vạn bất đắc dĩ’ đã phải cơ cực đấu tranh vì cuộc sống, mạng sống của mình, của con cháu mình. Bọn quan chức bán nước chúng vu cho những người đi đấu tranh chúng tôi là “phản động”. Chúng còn bảo mỗi lần chúng tôi đi biểu tình là được “bọn phản động” phát cho 700 ngàn đồng. Lũ vu khống đó sao không biết ngượng mồm khi bịa đặt những chuyện như vậy nhỉ? Các anh hãy tỉnh cơn mê đi khi còn chưa quá muộn. Hãy thương lấy cha mẹ, vợ con các anh. Xin đừng làm nhục những người thân của các anh. Sống có đạo đức để còn tạo phước cho con cháu.

Một lần nữa lấy tư cách một người mẹ xin các anh ngừng bàn tay tội ác. Rất mong các anh cùng đi với nhân dân.

Hà Nội đêm 9/5/2016

Nghệ sĩ ưu tú Nguyễn Thị Kim Chi

Thức Nguyen's photo.

CỰC NÓNG: BÙNG NỔ BIỂU TÌNH TẠI NGHỆ AN

CỰC NÓNG: BÙNG NỔ BIỂU TÌNH TẠI NGHỆ AN
fb Hồ Huy Khang

Bà con giáo dân xứ Song Ngọc, xã Quỳnh Ngọc, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh NGhệ An xuống đường, tới ủy ban để áp lực yêu cầu chính quyền phải có giải pháp cấp thiết về vấn đề cá chết hiện nay. Khẩu hiệu biểu ngữ của bà con là “Cá cần nước sạch – Dân cần minh bạch”, cùng những lời trong Thư chung của Ngài Phaolo Nguyễn Thái Hợp – Giám mục Giáo phận Vinh.

Chú Tễu's photo.
Chú Tễu's photo.

Chú Tễu's photo.
Chú Tễu's photo.
Chú Tễu's photo.
+3

Ai? Cái gì? Bắt lũ lắm mồm, lưỡi dẻo quẹo, câm miệng suốt từ 6 tháng 4 đến nay?

Ai? Cái gì? Bắt lũ lắm mồm, lưỡi dẻo quẹo, câm miệng suốt từ 6 tháng 4 đến nay?

Nhạc sĩ Tô Hải (Danlambao) – Vậy là, tính từ ngày tớ viết bài “Cái gì bắt lũ họ câm họng?” sau vụ cá chết, biển bị bỏ thuốc độc, tính đến nay đã 40 ngày ròng! Cả một thời gian quá đủ để Nhân dân đập tan một cách ôn hòa (qua lập Pháp) một chính phủ (hành pháp), bất lực trước một thảm hoạ quốc gia do có ăn chia tham nhũng gây ra… rồi xây dựng nên một chính phủ mới đầy đủ bản lĩnh và quyền uy để làm an lòng toàn dân đang lo sợ cho tính mạng nhiều đời con cháu mình…
Tuy nhiên, sự việc chỉ có thể xảy ra ở Việt Nam, nơi người dân bị coi là con sâu, cái kiến.
 
Lệnh trên đã ban ra là: Im lặng và… im lặng? 
Đặc biệt là: sau ngày 22/ 4/2016, khi đại vương Trọng cùng một phái đoàn khá đông ủy viên bộ chính trị ngự giá vào tận Vũng Áng, nơi đang bắt đầu một thảm họa quốc gia.
 
Biển chết, cá chết, người chết! 
Nhưng cũng chính từ cái ngày 22 đáng nhớ đó mà… mọi sự ầm ỹ trên báo chí của đảng họ bắt đầu ra sức lèo lái quần chúng vào những chuyện “Toàn dân làm sạch biển” hoặc đưa lên báo hàng loạt các vụ cá chết ở khắp nơi (Thanh Hóa, Bà Rịa-Vũng tầu) để “hướng dẫn dư luận quần chúng”ra cái điều “chẳng phải chỉ ở Formosa mới có chuyện cá chết” tự chính nhân dân ta cũng đang… giết biển vì đã xả rác lung tung!
Thì ra, sau khi xa giá xuống Vũng Áng và được chủ nhân nước “Lạ” Formosa dẫn đi thăm các khu công nghiệp gang thép và cảng nước sâu Sơn Dương, cả triều đình đều hết hồn về những điều tương lai hứa hẹn cho thời đại này sẽ càng rực rỡ với cái dự án khổng lồ chưa từng có: Mới chỉ có giai đoạn 1 mà đã lên tới 10,5 tỷ USD! Ban giám đốc của FHS đã báo cáo cho vua quan nhà Trọng biết: nhà máy sản xuất thép, nhiệt điện, cầu cảng đã bắt đầu hoạt động.
Không những thế, một số hạng mục như: nhà máy sản xuất thép, cầu cảng, nhiệt điện… đã đi vào hoạt động sản xuất,và cho ra lò sản phẩm thép cuộn cán nóng đầu tiên và đến nay đã có hơn 7.000 tấn thép cuộn được xuất ra thị trường trong và ngoài nước! . „Dự kiến, tháng 6/2016 sẽ hoàn thành và đưa vào hoạt động lò cao số 1 và đây sẽ là nhà máy luyện gang thép lớn nhất Đông Nam Á! chu cha! Thế này thì có thôi ăn cá cũng chẳng chết ai! Nhất! Nhất! Hơn cả mấy anh Sing, Indo, Thái, thì cũng đáng “đồng tiền bát gạo”, đáng hy sinh ba con cá, con tôm,,,Cứ nuôi không mấy bác ngư dân 4 tỉnh miền Trung suốt đời cũng chẳng có lỗ vốn!
Và kế hoạch đối phó với nhân dân bị bọn xấu nó xúi giục đòi” Formosa go home! ” là cần phải có ngay không chậm trễ!
Mặc cho cả triệu người đang chờ câu lên án của chánh phủ nhưng… trả lời, nơi vương triều vẫn… im lặng và báo chí đã nhận lệnh từ “quỷ viên trẻ nhất Bô xê tê”: không đụng chạm gì đến Vũng Áng Formosa nữa! Thậm chí chỉ một bài nói xa nói xôi như “Lời than thở của cá” vừa mới được đăng trên báo điện tử “Tiếp thị quốc tế” cũng được lệnh ‘bóc ngay’!
Còn đối với “lực lượng thù địch”. Chúng muốn lợi dụng tình hình cá chết này mà định giở trò biểu tình, biểu tiếc thì thẳng tay đán áp không nương tay.
Phải huy động mọi lực lượng đặc nhiệm trị cho đến nơi đến chốn! Không thể để diễn ra cái cảnh chuyện gì cũng phản đối, cũng biểu tình bắt chước bên Mỹ, bên Tây! dân chủ mà chẳng có tý kỷ cương nào cả, Và lực lượng đặc biệt (có đồng phục) này đã ra mặt rất… “chiến sỹ anh hùng” ngày 8/5 vừa qua ở thành nhà Hồ! Chúng vừa đánh vừa chửi dân: “Đánh chết mẹ chúng nó đi!” Các mẹ, các chị, các cán bộ lão thành,trí thức, văn nghệ sỹ, đàn bà, trẻ con lần này phẫn nộ xuống đường đã lên tới hàng ngàn người, dù hàng trăm người đã bị bắt giam, đánh đập, xúc phạm về thể xác, nhưng tuyệt đối mọi cơ quan báo chí, truyền hình,không hề có một chữ, một hình ảnh đưa tin!Mặc cho Internet đã đầy ắp những video clip đàn áp dã man đàn bà trẻ con lan truyền khắp thế giới !Im lặng cứ vẫn là im lặng!
Cho đến tận chiều 12/5, một vị tể tướng được cắt cử vào Hà Tĩnh để ra mắt quốc dân, nơi sắp tới vị này sẽ làm “quan đại diện cho dân” (đại biểu quốc hội không bầu cũng trúng” (! ) của địa phương bị thảm họa, theo sự sắp xếp của triều đình. Đó là ủy vien Bê xê tê phó thủ tướng Vương Đình Huệ! Bị chất vẫn bởi dân đen được mang nhãn mác “cử tri” đang hoàn toàn sống nhờ gạo cứu đói, rằng: “Nước biển bao giờ mới hết độc? Đến bao giờ mới lại được ra khơi, đánh cá?” Tể tướng mới đành miễn cưỡng trả lời “Đây là việc hết sức phức tạp, hết sức khó khăn vì không chỉ là môi trường mà còn ảnh hưởng đến môi trường thu hút đầu tư nước ngoài, hình ảnh của Việt Nam nữa…
Báo Tuổi Trẻ lập tức… nhậy bén đưa tin kèm theo một bài chạy tít lớn ngang trang 18: ĐIỂM MẶT DOANH NGHIỆP XẢ THẢI” có vẻ hấp dẫn nhưng té ra điểm ai thì điểm chứ… “Formosa của họ” thì không!
Câu trả lời cử tri như… chẳng có trả lời gì! Tuy vậy, tinh ý sẽ thấy tể tướng Huệ đã công khai hóa chút “bem” mà ai cũng đã biết! Đó là cái lý do “sinh tử” vì sao mà cả bộ xậu vương triều hoàng đế Trọng lại không nói nửa câu (thậm chí không dám chạm đến 2 từ “tôm”, “cá”) khi ngự giá thăm khu Formosa, sau 16 ngày cá chết thối hoăng bờ biền miền Trung và cho tới hôm nay đã có 12.000 tầu không đi đánh cá cùng 60.000 người phải sống nhờ hỗ trợ (T.Trẻ 13/5/2016-trang 3). Cái “lý do bí ẩn gì đây” mà các giáo sư/tiến sỹ hàng đầu về “độc học” Lê Huy Bá, Phan Quí Thọ…của nước nhà đã tuyên bố: “Chỉ trong một ngày có đủ tang chứng khoa học để kết luân’ chẳng cần phải chuyên gia nước ngoài nước trong gì… Nhưng không hiểu tại sao…?”thì bây giờ một ông tể tướng đành nói ra: “Đây không phải chỉ là vấn đề môi trường”! 
Và nếu công bố toẹt ra thì điều gì sẽ xảy ra cho việc “Thu hút đầu tư của nước ngoài” và… “Uy tín của Việt Nam”!?
 
Tìm cách làm nhẹ tội của mấy đời lãnh đạo các anh, cả một tập thể bán rẻ có hệ thống biển trời Tổ Quốc, bất kể sẽ xảy ra tai họa môi trường cho người dân đen! Đọc lại cái ngông nghênh, tự sướng của mấy anh bán rẻ 34.000.000 mét vuông đất ven biển Vũng Áng chỉ có 70 VND/mét/ trong 70 năm cho nước “Lạ”mà thấy kinh tởm mà muốn thét lên mối hờn căm uất ức trong lòng! Có ai có thể lặng yên khi đọc những dòng này?:
 
“Ðể có một khu kinh tế Vũng Áng và những dự án tầm cỡ quốc tế như Formosa là công lao của các thế hệ lãnh đạo, sự vào cuộc của toàn Ðảng bộ, quân và dân Hà Tĩnh. Mùa xuân là sự góp sức của nhiều cánh én, song không ai quên công lao của cánh én đầu đàn.
Thật đắng cay! Thật nhục nhã!
Nói cho ngay, cho thẳng mà không sợ bị đánh vỡ mũi, là;
Buộc tội Formosa chính là buộc tội những kẻ đã vì quyền lợi, nô lệ cho nước tầu mà bán rẻ cả sông núi biển trời này! Cho nên, các anh đang phải tìm mọi cách để đánh đồng vụ formosa như mọi vụ làm ô nhiễm môi trường khác. 
 
Cá chết ở Vũng Áng cũng chẳng khác chi cá chết ở Thanh Hóa, ở Vũng Tầu, ở Cà Mâu mà thôi! Sai sót đâu sửa đó! Có chi mà quan trọng hóa vấn đề! 
Đấy rồi xem, riêng Formosa, đoàn Kiểm Tra liên ngành đã kết thúc từ 5/5… (cũng theo ông khá to Vương Đình Huệ) nhưng bạch hóa báo cáo của giới chuyên môn xem chừng… hơi khó nên vẫn còn là điều “bí ẩn” mà ai cũng đã biết!

Ngư dân và biển cả

Ngư dân và biển cả
Nguoi-viet.com

Tạp ghi Huy Phương

“Ông già và biển cả” (The Old Man and the Sea) là một tiểu thuyết ngắn của nhà văn Ernest Hemingway, người đã đoạt giải Pulitzer cho tác phẩm này năm 1953, cũng như sau đó, nhận thêm giải Nobel Văn Học năm 1954.

(Hình minh họa: STR/AFP/Getty Images)

Chuyện kể một ngư phủ người Cuba, đã cố gắng trong ba ngày đêm vật lộn với một con cá kiếm khổng lồ ngoài khơi và cuối cùng câu được nó. Ông buộc con cá vào mạn thuyền và cố gắng đem về đất liền, nhưng đàn cá mập đã đánh hơi, đuổi theo và rỉa thịt con cá, khiến ông phải lại đem hết sức để chống lại lũ cá mập khát máu. Cuối cùng khi về đến bến, con cá lớn ông đánh bắt được chỉ còn trơ lại một bộ xương.

Những nhà phê bình văn học đã cho rằng tác phẩm miêu tả cuộc vật lộn gay gắt của con người với thiên nhiên, cũng như cái quyết liệt, tàn bạo của đời sống và khả năng chống chọi của con người.

Ở đây chúng tôi không nhắc đến triết lý cuộc sống trong tác phẩm này, nhưng nhân những ngày cá chết, biển nhiễm độc ở quê nhà, tôi không thể nào rời khỏi cái ý nghĩ về cuộc sống người ngư dân, đặc biệt là người ngư dân khốn khổ của đất nước Việt Nam.

Thuở nhỏ thời chúng ta không ai là không thuộc bài thơ “Quê hương” của Tế Hanh mô tả những ngư dân trong một ngày ra khơi, đẹp đẽ và hùng tráng biết bao nhiêu:

“Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới:
Nước bao vây cách biển nửa ngày sông.
Khi trời trong, gió nhẹ, sớm mai hồng,
Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá:
Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã
Phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang.
Cánh buồm trương, to như mảnh hồn làng
Rướn thân trắng bao la thâu góp gió…”

Hay qua nhạc phẩm “Tiếng dân chài” của Phạm Đình Chương:

“Đêm nay thuyền ngược trường giang.
Cho mai sớm được vui khoang cá đầy.”

Đời sống của người ngư dân suốt đời sống nhờ biển thật ra không hề có vui tươi, hạnh phúc và bình an như những điều đẹp đẽ trong thơ và nhạc, mà là cả trăm nghìn đắng cay, vất vả hiểm nghèo. Biển đã nuôi họ lớn lên, da sạm nắng gió của biển khơi, nhưng có miếng ăn nhờ kho tàng của biển, ngư dân đã phải vất vả trăm chiều, trải qua những giờ phút gian nguy.

Những gia đình ngư dân thường sống ở một vùng biển quen thuộc, cha truyền con nối, đời này qua đời nọ. Khi những đứa trẻ lớn lên, dù mới là một thiếu niên, đã theo cha ra biển, kinh nghiệm về sóng gió dày dạn đã được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, và gần như theo một nguyên tắc bất di, bất dịch, không bao giờ bỏ nghề, bỏ biển.

Ngư dân không phải như nông dân có ruộng vườn canh tác hay như công nhân trong nhà máy có đồng lương và bảo hiểm sức khỏe. Nghề đánh cá sống nhờ biển, biển bao la đã cưu mang họ, sóng biển và gió đã đưa thuyền ra khơi, nhưng cũng đã từng nổi cơn phẫn nộ, nhận chìm con thuyền xuống biển. Sinh mệnh những ngư dân đôi lúc như sợi chỉ treo mành, trước thiên nhiên, biển cả bao la, giữa trời đất, con người chỉ là hạt bụi

Nghề biển không có một năm mười hai tháng như những ngành nghề khác. Một năm với ngư dân chỉ có sáu tháng, sáu tháng với luồng nước bất thường, với đường đi của đàn cá, nên cũng có thể ngày có, ngày không. Kho tàng thiên nhiên không phải là vô tận.

Sáu tháng còn lại là mưa bão và những lúc trái gió, trở trời, thuyền không thể ra khơi. Ngư dân những ngày không có cá như người làm ruộng mất mùa không có chén cơm.

Có lần nào bạn ghé thăm một xóm chài chưa. Nơi đó có thể có những căn nhà lợp ngói khang trang, nhưng cũng không thiếu những túp lều dột nát, tơi tả, những đứa trẻ đen đúa, mình trần đang chơi đùa trên bãi cát. Và những con thuyền vẫn là thuyền gỗ như cả trăm năm về trước, những cánh buồm vá víu, khoang thuyền sơn quét đơn sơ, và nghề biển tạo ra những con người không bao giờ ăn mặc được tươm tất.

Ngư dân miền Nam từ Thuận An đến đảo Phú Quốc, từ 40 năm qua có một đời sống tương đối khá giả hơn, vì từ ngày nếm mùi Cộng Sản, gia đình nào cũng có người vượt biển ra đi và thành công ở nước ngoài. Nhiều gia đình đã bỏ nghề cá từ mấy đời này, để tìm một cuộc sống đỡ vất vả hơn.

Những buổi cá về, những phụ nữ xóm chài khá vất vả, lúc nào cũng vội vàng, tất bật, tôm cá không giữ được lâu, phải có mối lái thu mua liền tay. Lúc chồng và con ra khơi là lúc người vợ, người mẹ đặt nỗi lo lắng theo con sóng. Những ngày bão dữ, số phận chồng con sốt ruột theo từng giờ. Có những ngư dân ra đi không có buổi trở về. Biển là ân nhân nhưng biển cũng là huyệt mộ. Biển nuôi người, nhưng biển cũng nuốt người. Những nén nhang hiu hắt theo gió trên bờ biển của những quả phụ thê thảm biết chừng nào.

Ngày xưa, ngư dân chỉ lo sợ thiên nhiên, lo sợ cơn cuồng nộ của trời đất với phong ba bão táp, ngày nay dưới chế độ này, ngoài trời đất, người đi biển còn lo sợ đến những con người hung hãn, xem vùng biển của tổ quốc chúng ta như ao nhà của chúng. Phải chăng vì những kẻ mà ông bà đã đào hầm nuôi chúng, bớt từng miếng cơm, manh áo cho chúng, hy sinh xương máu cho chúng, bây giờ đã quá yếu hèn, nhu nhược.

Những khuôn mặt phè phỡn, bụng phệ vì rượu thịt, xuống nước trình diễn màn tắm biển, liệu có giúp ích gì cho cuộc sống của ngư dân?

Đối với ngư dân cá là tiền mua lưới, là xăng nhớt, là hạt gạo, ngọn rau, là đời sống, là huyết máu.

Vậy mà bây giờ biển thấm độc, tôm cá chết.

“Chim bay dọc biển mang tin cá!” nhưng giờ này cá chết, chim trời cũng chết theo!

Ngư dân không muốn ngửa chiếc nón rách ra để nhận hạt gạo cứu trợ của chính quyền. Họ cần biển sạch, cá tôm tươi và biển của tổ tiên ngày trước phải là biển của đất nước, của ngư dân!

“Rừng vàng” ngày nay đã vàng váng bùn bô xít,

“Biển bạc” mới đây đã nhuộm đen chất chì, pha lẫn máu của ngư dân!

Một số đặc trưng nhận biết một chính quyền là ngụy (giả):

Facebook Đôn An Võ

Một số đặc trưng nhận biết một chính quyền là ngụy (giả):

1- Tuyên truyền dối trá.
2- Không có bầu cử, ứng cử tự do.
3- Quốc hội bù nhìn.
4- Không thực hiện pháp luật do mình ban hành.
5- Làm tay sai cho ngoại bang.
6- Để mất lãnh thổ mà không dám lên tiếng.
7- Đàn áp nhân dân.
8- Sử dụng vũ lực bất chính.
9- Tham nhũng, lãng phí.

Nguồn: FB Ha Huy Son.

Q H

BONG BÓNG KINH TẾ VIỆT NAM SẮP VỠ TUNG

BONG BÓNG KINH TẾ VIỆT NAM SẮP VỠ TUNG

Tạ Phong Tần

3ThangCNXH
Hình lụm trên mạng

Ai cũng biết, vay nợ mới để trả nợ cũ chưa bao giờ là biện pháp giải quyết hay, nó chỉ là “giật gấu vá vai” cấp thời cho các chủ nợ khỏi phải “siết nợ”, không bao giờ trả được hết nợ mà về lâu về dài số nợ vay sẽ ngày càng lớn hơn, cuối cùng dẫn đến kết cục tất yếu được báo trước là vỡ nợ.

Theo cách tính của Ngân hàng Thế giới (WB), năm 2015 nợ công của Việt Nam chiếm gần 95% GDP, nhưng theo báo cáo tài chính được trình Quốc hội thì nợ công vẫn “chưa vượt mức nguy hiểm”, tức là chưa đến 65% GDP. Nguyên nhân có sự chênh lệch quá xa này là do WB đã cộng tất cả các khoản doanh nghiệp quốc doanh vay nước ngoài (có Chính phủ Việt Nam ký bảo lãnh) vào nợ vay, còn Bộ Tài chính thì không cộng, coi như đó là chuyện riêng của doanh nghiệp.

Đây là một cách tính để lừa bịp dư luận khi phải trình con số nợ công công khai ra cuộc họp Quốc hội, tất nhiên thông qua báo chí người dân cũng biết. Cách tính của WB là chính xác, bởi lẽ doanh nghiệp quốc doanh chủ sở hữu cuối cùng chính là Chính phủ, người bảo lãnh đi vay là Chính phủ, doanh nghiệp không trả được nợ (Ví dụ: vụ Vinashin, Vinaline) thì Chính phủ phải trả thay, định giựt nợ mà được à?

Phó chủ nhiệm Ủy ban Tài chính và ngân sách của Quốc hội Trần Văn đưa ra những nhận định và số liệu nóng: Chúng ta mất cân đối ngân sách nhà nước kéo dài, bội chi từ 112.000 tỉ đồng năm 2011 lên đến 226.000 tỉ đồng năm 2015. Đó là chưa kể nguồn vốn trái phiếu chính phủ cho đầu tư để ngoài cân đối ngân sách và giải ngân nguồn vốn ODA.”, “nợ công của nước ta tăng rất nhanh, bình quân khoảng 20% mỗi năm trong 5 năm qua, từ 1,3 triệu tỉ đồng năm 2011 lên đến dự kiến 2,7 triệu tỉ đồng năm 2015.”

Như vậy, thực tế con số nợ công của Việt Nam hiện nay rất là khổng lồ, có thể vượt cả 100% GDP. “Trong khi đó từ năm 2013 đến nay, ngân sách không cân đối được đủ nguồn để trả lãi nợ gốc các khoản vay của Chính phủ đến hạn phải trả, mà phải vay nợ mới để trả một phần nợ cũ.”

Năm 2013, lần đầu tiên vay đảo nợ với 40.000 tỉ đồng, năm 2015 là khoảng 125.000 tỉ đồng. Sự bị động của ngân sách nhà nước đã thể hiện qua việc phải tìm mọi cách để cân đối, kể cả bán đi tài sản đang sinh lời, phải vay nợ mới trả nợ cũ, vay nước ngoài trả trong nước, huy động cả cổ tức của doanh nghiệp nhà nước để đưa vào cân đối ngân sách nhà nước.” (Tuổi Trẻ ngày 04/11/2015)

Người dân khi vay nợ mới trả nợ cũ, phá sản, bị bắt giam với tội danh “lừa đảo”. Chính phủ Việt Nam cũng đang dùng cách y như vậy, nhưng được che đậy bằng từ ngữ mỹ miều, thơm tho hơn, đó là “đảo nợ”, “cơ cấu lại nợ”, nhưng thực chất đó chính là hành vi lừa đảo.

Trong khi đó, tiền thuế của dân vẫn cứ tiếp tục đổ vào các công trình tượng đài ngàn tỷ trải dài từ Nam ra Bắc. 63 tỉnh thành từ Bắc vào Nam đố có tỉnh, thành nào thiếu vắng cái gọi là “đền thờ Bác Hồ” được xây dựng quy mô, hoành tráng từ tiền ngân sách để các quan chức nhà cầm quyền cộng sản “tự sướng” với nhau và để mị dân. Đầu tư xây dựng cơ bản thì công trình ngàn tỷ vừa thông xe đã sụt, lún, nứt, nghiêng, sụp… với các lý do trời ơi đất hỡi như: thời tiết, đất mềm, nhựa rải đường đời cũ, xe quá nặng… để xây rồi sửa, sửa rồi xây, xây rồi lại sửa tiếp… đến mức độ người dân chán ngấy không còn muốn theo dõi vụ việc hay chửi bới nữa. Nhà cầm quyền cộng sản cố tình không nhìn thấy các công trình hạ tầng xây dựng ở miền Nam từ thời ông Ngô Đình Diệm vẫn cứ tồn tại chình ình mà không thấy thời tiết, đất mềm, nhựa đời cũ, xe nặng… ảnh hưởng gì đến chúng, nhưng người dân miền Nam vẫn nhìn thấy chúng, điển hình là Xa lộ Đại Hàn ở Sài Gòn, nhờ chúng mà thấy rõ hơn bộ mặt dối trá, tham nhũng của nhà cầm quyền cộng sản.

Theo Bộ Tài chính, nhu cầu vốn cho phát triển kinh tế xã hội của VN những năm tới rất lớn, nhưng dự kiến đến tháng 7.2017 có thể không còn được vay vốn ODA mà phải chuyển sang sử dụng nguồn vay ưu đãi và tiến tới vay theo điều kiện thị trường với lãi suất cao. Bởi vậy, việc nghiên cứu giải pháp huy động có hiệu quả nguồn lực vàng trong dân cho phát triển kinh tế là rất cấp bách trong điều kiện hiện nay.” (Thanh Niên ngày 11/5/2016)

Đến mức này thì không thể sử dụng chiêu “đảo nợ” hay “cơ cấu lại nợ” được nữa rồi. Việt Nam sẽ vỡ nợ trong một tương lai rất gần. Các đại gia chứa vàng trong nhà chuẩn bị tâm lý trở thành “đại gia oan” đi nhé, các vị đừng lo, thời nay bất quá mất vàng, không đến nỗi mất mạng như bà Nguyễn Thị Năm Cát Hanh Long năm nào.

Báo Thanh Niên cho hay: “Ngày 13.5, giá USD trên thị trường tự do được giao dịch ở mức 22.290 đồng/USD, thấp hơn trong hệ thống ngân hàng 50 đồng/USD”. Điều này chứng tỏ ngân hàng nhà nước đang cố gắng thu hút USD vào và hạn chế bán đồng ngoại tệ mạnh này ra, có nghĩa là USD đang “trống vắng” trong ngân khố quốc gia.

Báo chí cộng sản Việt Nam cũng luôn “bơm” lên rằng nền kinh tế Trung Quốc là nền kinh tế mạnh đứng thứ hai sau Mỹ và trong mười năm tới sẽ vượt kinh tế Mỹ, cho nên kinh tế Việt Nam cần dựa vào kinh tế Trung Quốc để phát triển. Đó cũng là tuyên truyền mị dân, lừa bịp để ngụy biện cho việc tại sao nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam cứ cố “đu bám” theo Trung Quốc, đi ngược lại ý chí phần lớn người dân Việt Nam, thực chất việc cộng sản Việt Nam cứ “bám riết” Trung Quốc chỉ vì lợi ích nhóm mà thôi. Bởi lẽ ai cũng biết kinh tế Trung Quốc là nền kinh tế đầy chất độc cả thế giới đều sợ, ăn cắp, kém chất lượng, là công xưởng hàng giả lớn nhất thế giới; nên không thể so sánh với nền kinh tế Mỹ an toàn, chất lượng và liên tục sáng tạo được.

Không nói thì ai cũng biết nạn đói đang bắt đầu ngấp nghé Việt Nam khi mà thiên tai, địch họa bủa vây.

Chưa nói đến nền kinh tế Việt Nam hiện nay là nền kinh tế FDI, phụ thuộc vào vốn FDI. Nhà đầu tư nước ngoài chỉ cần rút vốn về nước hay chuyển sang đầu tư ở Lào, Campuchia chẳng hạn, thì kinh tế Việt Nam hấp hối, ngáp ngáp như cá mắc cạn.

Nhà cầm quyền cộng sản rất “thâm thù” với các quỹ đầu tư mua bán nợ và gọi đó là những “quỹ kền kền”. “Ghét của nào trời trao của nấy”, theo tình hình này, bóng dáng bầy kền kền ấy đang ở rất gần nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam. Khủng khoảng kinh tế sẽ kéo theo khủng hoảng chính trị, đó là quy luật tất yếu từ xưa đến nay của xã hội loài ngoài, chế độ cộng sản cứ cho rằng mình đứng ngoài hệ thống kinh tế tư bản, vẫn không thể tránh khỏi vỡ vụn như bong bóng một khi khủng hoảng nổ ra.

Tạ Phong Tần