TÔI VẪN NỢ EM MỘT LỜI XIN LỖI – Trần Trung Đạo

Vũ PhanAnhMiền Nam – Trường Xưa, Bạn Bè Cũ Mới

Trần Trung Đạo

Tôi vẫn nợ em một lời xin lỗi

Dấu trong lòng từ buổi bước lên xe

Thơ tôi viết bao lần không dám gởi

Chuyện tình buồn năm tháng lớn khôn theo

Em tội nghiệp như cành me trụi lá

Hạt sương khuya nuôi ngọn cỏ sân trường

Đêm tháng sáu, mưa có làm em nhớ

Đêm mưa nào, tôi bỏ trốn quê hương

Em ở lại sắc hương tàn phấn rũ

Thời xuân xanh qua rất đổi vô tình

Em có khóc khi mỗi mùa thu tới

Lá thu vàng rơi xuống tuổi điêu linh

Giờ tạm biệt tôi ngại ngùng không nói

Không dám nhìn đôi mắt nhỏ thơ ngây

Em đâu biết giữa cuộc đời giông tố

Tôi chỉ là một chiếc lá khô bay

Đau nhức chảy theo dòng thơ tôi viết

Thu Bồn ơi, trăng nước có còn chăng

Tôi lận đận sớm chiều lo cơm áo

Ngoảnh mặt nhìn bến cũ gió mưa giăng

Tôi vẫn nợ em m

ột lời xin lỗi

Nợ quê hương một chỗ đất chôn nhau

Nợ cha mẹ nỗi nhọc nhằn khuya sớm

Tôi nợ tôi mộng ước thuở ban đầu.

*Trần Trung Ðạo


 

NGÀY CUỐI NĂM

Gieo Mầm Ơn Gọi

NGÀY CUỐI NĂM

Buồn cũng thế và vui thì cũng thế

Cũng trải qua một năm cũ an lành

Hãy cảm ơn vì bầu trời vẫn xanh

Đón Xuân mới rộn ràng nhiều may mắn.

Dẫu trải qua những buồn vui ngọt mặn

Hãy xem như là thử thách trong đời

Cầu vồng chỉ xuất hiện lúc mưa rơi

Để sớm mai nắng hồng ươm lộc biếc.

Cảm ơn đời đã cho ta được biết

Những yêu thương , những tình cảm chân thành

Dẫu đậm sâu hay chỉ thoáng mong manh

Đều giữ lại khắc ghi trong tim nhỏ.

Ngày cuối năm những gì nên buông bỏ

Ta sẽ buông, thả theo gió mây trời

Giữ chặt lại mãi khoảnh khắc này thôi

Với nụ cười của những người thương mến.

Xuân về rồi, chúc bạn bè gia quyến

Luôn an vui, hạnh phúc mãi tràn đầy.

HoàngHiền


 

Cuộc Đời Của Mẹ – Nguyễn Thế Giác

Cuộc Đời Của Mẹ

(gởi về các em để tưởng nhớ

Một linh hồn khả kính)

Nguyễn Thế Giác

Mẹ kết bạn năm lên mười bảy tuổi.

Mười tháng sau… có con trai đầu lòng.

Ôi! Cuộc đời như mây bay, gió thổi…

Thời gian thoi đưa, bóng câu qua song!

Cách Mạng Mùa Thu nuôi quân hũ gạo.

Giảm Tức, Giảm Tô…vang dội chiến khu.(lối đánh thuế của Cộng Sản)

Cha An Trí tận núi rừng An Lão.(ở tù)

Phần Mẹ đàn con, lại đi thăm tù.

Ngày ấy, con đâu chừng mười hai tuổi.

Theo Mẹ thăm Cha cải tạo rừng sâu.

Chạy theo Mẹ như thời gian dun rủi.

Lưng đeo ba lô, túi dzết, dép râu…

Con hỏi Mẹ, Cha vì sao nông nổi?

Cắt nghĩa cho con vỏn vẹn mấy lời.

Phú hào, Địa Chủ từ thời ông Nội.

Mà Cha mày phải uống nước cầm hơi.

Mười lăm tuổi vào trường Dòng nội trú.

Phượng gọi Hè chưa thấy Mẹ lên thăm.

Ngày Mẹ đến báo tin buồn ủ rũ.

Cha của mày lại học tập một năm.(tù)

Hai Mẹ con âm thầm xe thổ mộ.

Rời Phú Kim như phách lạc hồn xiêu.

Đời mạt vận chúng diễn trò đấu tố.

Tòa Án Nhân Dân bày vẽ đủ điều.

Mẹ cõng mắm đưa lên nguồn đổi gạo.

Quốc lộ cao nguyên hiểm trở vô cùng.

Đường mười chín từ thời Tây: độc đạo.

Đèo An Khê heo hút nhất miền Trung.

Buôn bán Thượng, ngược xuôi đời hồ hải.

Thửa sắn, nương khoai chiu chắt tháng ngày.

Nuôi một đàn con hai trai, năm gái.

Từng đứa lớn khôn chăm chỉ vá may.

Tiết Đông Chí gió đèo heo hút thổi.

Mẹ chắp từng miếng vải vụn làm mền.

Cặp kiếng lão chảy dài trên sống mũi.

Miếng trầu thơm miệng Mẹ dễ gì quên.

Thời kháng chiến quê mình trường cấp Một.

Muốn lên cấp Hai phải học xa nhà.

Con cần mẫn để sau này khỏi dốt.

Mai mốt với đời, nối gót Ông Cha.

Mẹ trở về làng mình… Tây đổ bộ.

Vườn Trống Nhà Không phát động phong trào.

Máy bay bà già thả bom khủng bố.

Nhà Nước chuyển tù đổi trại: đề lao.

Cha được đưa về gần quê tí nữa.

Liên Khu Năm hậu cứ, hậu cần.

Mẹ đi thăm nuôi mỗi tuần hai bữa.

Hiệp Ước Chia Đôi, Cha được đặc ân.

Lại một lần bỏ quê lên Tỉnh.

Nhìn mái nhà xưa không khỏi nghẹn ngào.

Mẹ thâu dọn những đồ dùng lỉnh kỉnh.

Gió căng buồm… hồi tưởng tựa chiêm bao.

Hai mươi tuổi nghe sặc mùi binh lửa.

Làm thân trai cầm súng giữ quê hương.

Đời bất hạnh thân ta còn một nửa.

Mẹ u buồn mái tóc điểm hoa sương.

Thằng bệnh viện liệt giường, thằng mất tích.

Nước mắt không còn để khóc cho con.

Mẹ sửng sốt: Trời không chiều sở thích!

Thì ta đâu dám trách đấng Vuông Tròn.

Mẹ can đảm như đoàn quân bách thắng.

Mớm cho con từng hơi thở hào hùng.

Đất Bình Định còn hai mùa mưa nắng.

Con phải làm rạng rỡ tiếng Quang Trung.

Giờ lịch sử như hồi chuông cáo phó.

Quảy lên vai nặng nợ nước tình nhà.

Thời với thế, Mẹ không hề biết rõ.

Gắng về quê mà gối đất Ông Cha.

Mười mấy năm chập chờn trong giấc ngủ.

Thánh thót lời ru tiếng hát ma Hời.

Có ai tưởng Sài Gòn giờ thất thủ?

Mẹ chờ con tăm cá vẫn mù khơi.

Rồi trở bệnh hiểm nghèo không thuốc chữa.

Cha viết thơ gói lời Mẹ trối trăn.

Vào bệnh viện Mẹ gọi tên từng đứa.

Thần trí hôn mê nước mắt khôn ngăn.

Bên này đại dương thư từ cách trở.

Thầy thuốc cho toa Âu Dược gởi về.

Lọ thuốc tốt chúng âm thầm tháo gỡ.

Nhà Nước ơi! Thương hại cảnh dân quê.

Nằm thoi thóp như lúa mùa chờ nước.

Từng tế bào đen đét gọi nhau đi…

Đã đánh mất một bàn chân năm trước.

Quạnh quẽ đời, Mẹ chẳng thiết tha gì.

Chiếc xe lăn gởi Mẹ hiền xấu số.

Sáu tháng tròn đi hơn nửa địa cầu.

Giấy báo nhận Mẹ hóa người thiên cổ.

Cha âm thầm lái nốt quãng đời sau.

Mẹ giũ sạch bụi trần giờ Hoàng Đạo.

Chít khăn xô cháu chắt quấn vội vàng.

Miền vĩnh cửu nhớ con hiền, dâu thảo.

Ấm mộ phần êm ái chiếc áo quan.

Thế là hết! Mẹ ra đi vĩnh viễn.

Con bên này năm đứa gối niềm đau.

Cõi xa xăm… hồn linh nơi vinh hiển.

Chứng giám chúng con giây phút nguyện cầu.

Ngày Giỗ Mẹ một năm tròn cách biệt.

Trời quê hương như phảng phất đâu đây.

Gởi về Mẹ bao nỗi niềm thương tiếc.

Cõi âm dương hồn đi gió… về mây…

Nguyễn Thế Giác

ĐẤT NƯỚC MÌNH

Đất nước mình lạ quá phải không em

Đến tù nhân giờ cũng đầy học thức

Nhiều giáo sư tiến sĩ nơi tù ngục

Chắc thế giới ít nơi nào có được

Đất nước mình kỳ quá phải không em

Có biết bao người lao động chân tay

Dám nghĩ dám làm chế tạo máy bay

Còn Giáo sư, Tiến sĩ cứ chơi hoài

Đất nước mình ngộ quá phải không em

Lương công chức mà xây toàn biệt phủ

Bao ” Đầy tớ ” giờ trở thành tỷ phú

Gánh nợ công để ” Chủ ” gánh hết đời

Đất nước mình rồi sẽ đi về đâu

Nạn tham nhũng cứ hoành hành tác quái

Bao tỷ đồng chảy vào túi những ai ?

Lò Bác Trọng vẫn đốt hoài đâu hết !

NVM (28/11/2023)

Ảnh sưu tầm

HÃY ĐỐI DIỆN VỚI NỖI BUỒN…

Gieo Mầm Ơn Gọi

Nếu có nỗi buồn em hãy cất riêng em

Đừng cố mang ra trải lòng cùng thiên hạ

Chẳng có người nào giúp em vui được cả

Chỉ có riêng em mới biết bản thân mình.

Thế giới quanh em có muôn vạn dạng hình

Người hiểu, chân thành dẫu là em vẫn thấy

Nhưng kể ra rồi nỗi buồn kia còn đấy

Nó chỉ là quên trong phút chốc tạm thời.

Nhìn thấy em đau có nhiều kẻ sẽ cười

Ra vẻ ân cần tỏ bày lời thăm hỏi

Sau đó ra về mang nỗi buồn trao đổi

Rao bán sẻ chia lấy câu chuyện làm quà.

Em hãy một mình đối diện với phong ba

Đừng trách, đừng than, đừng giận hờn số phận

Hãy thử một lần coi nỗi buồn là bạn

Điềm tĩnh vượt qua em mới thấy trưởng thành.

Hãy khoác balo đi đâu đó một mình

Tạm gác bộn bề tìm về miền tĩnh lặng

Xa hẳn ồn ào lúc muộn phiền trĩu nặng

Sẽ thấy khổ đau vơi lắng nhẹ đi dần.

Một chút u buồn em hãy cất trong tim

Phải biết trải qua mới đủ đầy cung bậc

Khổ lụy đau buồn hãy tự mình đối mặt

Trải hết qua rồi em mới đủ an nhiên…!

Mộc An Nhiên.


 

THIỆN LÀNH

Gieo Mầm Ơn Gọi

 

Hãy cứ sống chân thành và lương thiện

Đừng lọc lừa hay phù phiếm xa hoa

Hãy cứ thử nhìn xung quanh chúng ta

Còn có lắm người không nhà để ở.

 

Hãy cứ sống với tâm hồn rạng rỡ

Và nụ cười luôn hé nở trên môi

Bạn sẽ thấy cuộc đời thật thắm tươi

Dù ngoài trời đang ngập tràn bão tố.

 

Ai chẳng có những nỗi niềm đau khổ

Hoặc những đêm trăn trở chuyện áo cơm

Nhưng hãy sống để cuộc đời đẹp hơn

Đừng oán trách,đừng giận hờn số phận.

 

Đừng gieo thêm thâm thù và oán hận

Mở cửa lòng đón nhận những yêu thương

Rồi mai đây khi đến cuối con đường

Ta sẽ thấy chẳng vương mang gì nữa.

 

Hãy cứ sống với trái tim rực lửa

Đầy yêu thương chan chứa của cuộc đời

Bạn sẽ thấy đời nhẹ nhàng êm trôi

Và hạnh phúc sẽ ngọt ngào tìm tới…

 

Cứ yêu thương sẽ thấy lòng diệu vợi

Để cuộc đời luôn luôn được nở hoa…!!!

Người với người sẽ đầm ấm chan hoà

Dù năm tháng có phai nhoà đi nữa.

 

Hương Mùa Thu

GIÁO DỤC

BẢO TỒN TIẾNG VIỆT 

GIÁO DỤC. (2)

Lệ thương tuổi nhỏ học trò

Còng lưng cõng sách cặp to nặng đầy

Rừng cao lũ trẻ đu dây

Lội sông vượt suối chẳng tầy nguy nan

Mẹ cha lệ đổ tuôn tràn

Tiền trường phí sách lầm than cuộc đời

Thầy cô đã mất nụ cười

Đau lòng cháo phổi một thời chạy “sô”

Người nào quên học bưng bô

Lên vùng sỏi đá tha hồ muối ăn

Cô xinh lệnh nó bắt lăn

Dâng quan tiệc rượu nâng khăn hầu bàn

Một thời giáo dục nát tan

Thay đi đổi lại các quan thêm giàu

Dân lành gánh trọn nỗi đau

Tương lai dân tộc mồ sâu tiến gần

Quan to máy lạnh phì thân

In thêm sách vở chia phần vàng đô

Giáo dục nền tảng cơ đồ

Còn toang như rứa ”tài” khô nước tàn

Tương lai tổ quốc tiêu tan

Quê hương còn lại vạn ngàn đắng cay

Học trò cầm bút run tay

Mua dăm kiến thức tràn cay lệ nhòa

Một con cha mẹ khóc òa

Hai con vài đứa nhà ra lề đường

Không ‘xìn’ đóng cái tiền trường

Trẻ thơ thất học c.hết đường tương lai

Ngày mai cạn kiệt nhân tài

Chỉ còn một lũ quái thai cầm quyền

‘Chiều nay’ thổ phỉ lột tiền

Chia nhau giọt máu dân hiền xương khô

Chống lưng có lũ quan to

Người dân mãi kiếp con bò cày sâu

Một thời cướp cạn cầm đầu

Một thời giáo dục cây cầu gẫy đôi

Tương lai đất nước tả tơi

Bởi quan tham nhũng bởi người miệng câm

Cường quyền lợi nhuận nó đâm

Người dân im lặng c.hết bầm nước tan .

(xuanngocnguyen)

Hương Sài Gòn

Nuong M Lam

Em trót sinh ra sau ngày “giải phóng”

Và lớn lên khi đất nước “thanh bình”

Nhưng cuộc đời sao vất vả điêu linh

Mẹ buôn gánh bán bưng nuôi con dại

Em đi học, qua đồng khô cỏ cháy

Trời quê hương bàng bạc áng mây buồn

Đường chiều về leo lét ánh tà buông:

“Con đói quá, mẹ ơi trời sắp tối !”

Sáng đi học bụng em còn thấy đói

Cô dạy em phải yêu kính “bác” Hồ

Em hỏi:bác là ai vậy, hở Cô?

Cô bảo:Nhờ bác, đảng ta CHIẾN THẮNG!

Em không hiểu, nhưng cúi đầu im lặng

Mà trong lòng thắc mắc mãi không thôi

“CHIẾN THẮNG” gì? Sao khổ qúa đời tôi

Nhà, họ lấy, phải đi vùng kinh tế!

Bao nhiêu năm, lớn lên đời vẫn thế

Trời quê hương còn đó áng mây buồn

Vẫn từng ngày, vẫn kiếp sống đau thương

Em thay mẹ: Đời bán bưng buôn gánh !

Em tự hỏi nếu đảng không “CHIẾN THẮNG”

Nước Việt Nam có chậm tiến thế nầy?

Người dân hiền đâu ngậm đắng nuốt cay

Bị “xuất khẩu” sang xứ người lao dịch !

Em thầm hỏi: Ai đây là kẻ địch?

Mỹ, Ngụy, bác Hồ, hay cộng đảng ta?

Ngụy bây giờ là “khúc ruột phương xa”

Mỹ là thầy, là ân nhân kinh tế !

Nước Việt thụt lùi bao thế hệ

Từ môi sinh cho đến đạo làm người:

Chính phủ chỉ là một lũ đười ươi

Bọn ích kỷ, phường buôn dân bán nước!

Xã hội xuống dốc nhanh không tưởng được

Quan bạo tàn, tham nhũng đến vô lương

Chuyên hối lộ, cướp nhà, chiếm hết ruộng nương

Dân thấp cổ kêu trời cao chẳng thấu !

Đảng của “bác” biến nước ta lạc hậu

Dân Việt Nam nghèo nhất cõi năm châu

Những huy hoàng ngày cũ nay còn đâu

Phụ nữ Việt bán thân ngoài muôn dặm !

Ôi tổ quốc, ôi quê hương nhung gấm

Hỡi địa linh, nhân kiệt hãy vùng lên !

Giành TỰ DO, DÂN CHỦ với NHÂN QUYỀN

Quyết đập đổ NỘI THÙ: phường cộng sản

Hết cộng nô, trời Việt Nam lại sáng

Đàn con Hồng cháu Lạc đứng cao lên

Xây đấp non sông, bờ cõi vững bền

Đó là lúc toàn dân ta CHIẾN THẮNG !

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=200516006987717&id=100010879569530&pnref=story

DÒNG NƯỚC DIỆU KỲ

Kim Dao Lam

Fb Lê Hạnh

DÒNG NƯỚC DIỆU KỲ

Nước chát mặn

Nhưng không là nước biển

Nước trong veo

Nhưng chẳng tự khe nguồn

Chảy thành dòng

Mà đâu phải mưa tuôn

Rơi thành giọt

Nhưng nào do sương đọng

Ấy là

Nước chắt từ lòng cuộc sống

Khi vui, buồn, xúc động tự trào tuôn

Dòng nước khơi

Từ cửa sổ tâm hồn

Chỉ duy nhất loài người thụ hưởng

Một giọt nước đủ chất đầy rung cảm

Một dòng rơi cũng thấu tận tim người

Ai chẳng từng qua sướng, khổ, buồn, vui

Ai chẳng thấm những giọt đời đậm nhạt

Cuộc đời chẳng bao giờ vơi nước mắt

Chẳng bao giờ héo quắt tựa cành khô

Chỉ khi nào nằm ” yên giấc ngàn thu ”

Khi khép mắt không bao giờ mở lại

Dòng nước ấy mới cạn khô mãi mãi

Mới hoà vào hoang dại của vô tri…

Dòng nước siêu nhiên

Dòng nước diệu kỳ.

30_07_2023

*******

Hình admin chôm trên mạng:

Một trong số 300 công nhân thu gom rác bị nợ lương từ tháng 8 đến tháng 12/2020 ở Hà Nội

Tàu Anh Đã Về Xứ Bưởi-Nguyễn Thế Giác

Giac Le Nguyen

(thành kính về người anh cả Nguyễn Ngọc Huy)

Nguyễn Thế Giác

Nắng xế chiều nay đổ xuống đồi.

Tin buồn từ Pháp quốc xa xôi.

Thế là anh nhớ mùa bông bưởi!

Đáp chuyến tàu đêm vé khứ hồi.

Thu mắt gửi hồn qua cánh cửa.

Ngày réo hoàng hôn đến vội vàng.

Suy tư chưa kịp… sầu chan chứa…

Đời có gì đâu cỗ áo quan!

Chắc chắn anh tìm thăm cố hương.

Vẫy vùng con nước Thái Bình Dương.

Sáng lên xứ Lạng rừng Yên Bái.

Chiều xuống Tân Uyên dạo miệt vườn.

Sắp sẵn hành trang về Đất Mẹ.

Lòng con ấp ủ nỗi niềm riêng.

Mỗi lần họp mặt anh khe khẽ…

Giang sơn mình cơ khổ ba miền.

Vẫn biết thời gian chẳng đợi ai.

Ôm hờn vong quốc khó an bài.

Anh ôm một bức dư đồ rách.

Khâu vá ngày đêm dẫu miệt mài.

Thần tử cướp anh có được gì?

Riêng tôi, tôi mất bóng Thầy Huy .

Thầy yêu Tổ Quốc bằg tim óc.

Quẳng cả đời trai chẳng thiết gì!

Lặng ngắm chiều về bên chấn song.

Nghe tình nằng nặng lệ tuôn dòng.

Thế là tôi vắng người Anh Cả!

Nén khóc mà sao lệ chảy ròng.

Tiếc quá cuối đời chưa toại nguyện.

Nước nhà còn lãng vãng ma Hồ.

Chết nằm ngạo nghễ trong cung điện.

Thấy ghét nhưng nhìn mình thế cô.

Dưới nắng Hè xanh, lửa Hạ nồng.

Tàu anh đối diện với non sông.

Có nghe chao đảo trong lòng đất?

Biển hận thù dâng tới Đại Đồng.

Thôi thế là anh rũ bụi trần!

Mai về gánh nước đổ sông Ngân.

Cho ơn mưa nhuận tình sông núi.

Đạp thuỷ triều lên cuốn bạo Tần.

Anh về dẫn nước Cửu Long.

Chín con rồng đổ vào đồng phù sa.

Êm êm mưa thuận gió hòa.

Cho cây đơm trái cho hoa chĩu cành.

Anh về lấp hận Sông Gianh.

Hai miền Nam Bắc thôi tanh máu thù.

Không còn vĩ tuyến chiến khu.

Chẳng ai lãnh án lao tù nắng mưa.

Anh về trên lối mòn xưa.

Chiều qua sông lạnh gió mùa Đồng Nai.

Sao khuya rũ bóng phương Đoài.

Gửi anh một giấc mơ dài cố hương.

CƯỚP CỦA CƯỚP

Oanh Vy Lý

Thái Bá Tân:

Bức xúc quá. Bác đăng hộ bài này.

Lẽ thường, khi bị bắt,

Cướp phải trả lại tiền.

Số tiền ấy trả lại

Cho người bị cướp tiền.

Lẽ thường là như vậy.

Nhưng ở ta thì sao?

Ta thì người bị hại

Không nhận được đồng nào.

Thậm chí khi xét xử

Cũng không được nhắc tên.

Những gì thu lại được

Rơi vào túi chính quyền.

Tức là cướp của cướp.

Tức tiền dân nước này

Lại bị cướp lần nữa.

Công khai giữa ban ngày.

Vụ giải cứu ngạo nghễ

Đang xét xử ở tòa

Đã diễn ra thế đấy.

Ưu việt chế độ ta.

Tiên sư bố chúng nó,

Vĩ đại và anh hùng.

Tiên sư thằng tòa láo,

Khinh dân thế là cùng.

PS

Suy cho cùng mọi chuyện

Đều từ đảng mà ra.

Trong vụ này, sòng phẳng,

Thì đảng phải hầu tòa.

28/7/2023

FB MAC VAN TRANG