Vì Chúa đã phục sinh

Lạy Chúa phục sinh,
vì Chúa đã phục sinh
nên con thấy mình chẳng còn gì phải sợ.

Vì Chúa đã phục sinh
nên con được tự do bay cao,
không bị nỗi sợ hãi của phận người chi phối,
sợ thất bại, sợ khổ đau,
sợ nhục nhã và cái chết lúc tuổi đời dang dở.

Vì Chúa đã phục sinh
nên con hiểu cái liều của người Kitô hữu
là cái liều chín chắn và có cơ sở.
Cái liều của những nữ tu phục vụ ở trại phong.
Cái liều của cha Kolbê chết thay cho người khác.
Cái liều của bậc cha ông đã hiến mình vì Đạo.

Sự Phục Sinh của Chúa là một lời mời gọi
mang một sức thu hút mãnh liệt
khiến con đổi cái nhìn về cuộc đời :
nhìn tất cả từ trên cao
để nhận ra giá trị thực sự của từng thụ tạo.

Sự Phục Sinh của Chúa
giúp con dám sống tận tình hơn
với Chúa và với mọi người.
Và con hiểu mình chẳng mất gì,
nhưng lại được tất cả.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

http://dongten.net

Xin Sống Lại Một Lần.

Xin Sống Lại Một Lần.

Nếu tôi được sống thêm lần nữa
Sẽ về ngồi lắng đọng giữa chiều quê
Bên sông nhỏ trôi qua làng tĩnh lặng
Soi bóng mình, nghe lúa hát ven đê.

Nếu tôi được sống thêm lần nữa
Với bạn hiền cùng dạo phố sau mưa,
Tìm một chỗ bên dòng đời vội vã
Ngắm chiều rơi.. đồng vọng tiếng chuông chùa..

Nếu có thể xin thuyền đời trôi ngược
Chở tôi về thắm lại buổi hoa niên.
Sống hiện tại thong dong không ràng buộc
Không ” thả mồi bắt bóng ” để truân chuyên.

Giá như được sống thêm lần nữa
Sẽ mỉm cười chấp nhận nỗi đau riêng
Lưng cúi xuống bên những đời bất hạnh
Mắt tình thương xin xóa dịu ưu phiền..

Nếu có thể, xin bắt đầu Sống lại
Thôi tháng ngày rồ dại.. chuốt ăn năn
– Dẫu biết kiếp nhân sinh là hữu hạn
Lòng tôi còn chan chứa tận nghìn năm!

Xin sự sống cho tôi lần cơ hội
Để tâm tình mở lối, biết khoan dung
Nhìn nhân thế khộng vội vàng kết tội

Hiểu và Thương mong trải đến vô cùng…

Thích Tánh Tuệ

(Viết thay cho tâm trạng của một người đang cận tử bởi cancer)

Phục Sinh Thắp Sáng Niềm Mơ

Phục Sinh Thắp Sáng Niềm Mơ

Phục sinh tỉnh thức tâm hồn

Niềm tin hồi phục hoàng hôn cuối đời

Tạ ơn cao Đức Chúa Trời

Hy sinh con một cứu người lầm than

Bao ngàn năm chuông ngân vang

Dưới chân thập tự lệ tràn niềm vui

Tội xưa đã được chôn vùi

Tâm tư tẩy sạch ngậm ngùi thứ tha

Mỗi ngày thêm nét hài hòa

Truyền rao danh Chúa, thăng hoa cho người

Môi khô lại nở nụ cười

Rạng đông thánh lễ giữa trời tinh sương

Đem chiên lạc lối lầm đường

Về miền vinh hiển yêu thương thanh bình

Tạ ơn Chúa mỗi bình minh

Lòng thầm khấn nguyện vững tin nơi Ngài

Hôm qua, hôm nay, ngày mai

Thánh kinh cuốn quyện vóc hài Chúa ban .

Mùa Phục Sinh

4-4-2015

  • ĐT Minh Giang

MỘT CÂU CHUYỆN TẦM THƯỜNG ĐẾN THẾ !

MỘT CÂU CHUYỆN TẦM THƯỜNG ĐẾN THẾ !

LM. Giuse Trương Đình Hiền

Gần hai ngàn năm,
Nhân loại nghe hoài một chuyện kể,
Chuyện kể của bà Maria
trên đường về từ Ngôi Mộ Trống :

“Tôi đã thấy nấm mồ của Đức Ki-Tô.
Người đã sống lại và ra khỏi mồ.
Người đang sống vinh quang” [1]

Một ngôi mồ trống,
Qua chứng từ của một cô thôn nữ tiểu tốt vô danh,
Một câu chuyện quá tầm thường, quá giản đơn,
Nhưng mau chóng đã trở thành “Tin Vui vĩ đại” ?

Một Tin Vui đã làm nên bao điều kỳ lạ,
Đã vươn xa Khỏi vùng đất khô cằn sỏi đá Palestina
Đã vượt biên đến mọi miền thế giới bao la,
Mà ngươi mang tin vui, cũng lại là,
Những cô, những cậu mang thân phận khó nghèo khiêm tốn.

Và từ lời chứng của Maria,
Cho đến bảng “Tin Vui”,
Của hàng hàng lớp những thế hệ tông đồ tiếp nối,
Cũng chỉ được dệt đan, thêu thùa, trau chuốt…
Mà nội dung cốt yếu vẫn chỉ là :
“Ngôi Mộ Trống và Một Đấng Phục Sinh”.

Thì ra đây,
Là đích điểm của một chuyện tình,
Một giao ước giữa Thượng đế với con người,
đã hình thành trước ngàn muôn thế kỷ.

Ngôi Mộ trống trên đồi Gô-gô-tha thuở ấy,
Đã ôm trọn cả chiều dài của lịch sử con người,
Từ xa tắp cát bụi A-đam
cho đến tiếng khóc oa oa của em bé sau cùng trên trái đất…
Mộ trống của tối tăm, ngục tù chết chóc,
Của đau thương, tội lỗi, thất vọng, đọa đầy…
Mộ trống của muôn kiếp phận xưa nay,
Bị giam kín dưới quyền lực của tử thần âm phủ.

Nhưng viên đá lấp mộ,
Đã lăn ra vào buổi sáng tinh mơ ngày thứ nhất,
Buổi sáng diệu kỳ làm lóa mắt người thôn nữ Maria,
Một người đã chết,
một một Đấng Phục Sinh đầy uy dũng bước ra,
Bỏ lại sau lưng cánh cửa mộ âm u,
Cùng với lịch sử nhân loại với cả con đường hầm tăm tối.

Để có được giây phút bình minh rạng rỡ ấy,
Thiên Chúa đã phải lặn lội,
Đi qua bao ngàn năm chắp nhặt dựng xây.
Dãy dỗ, bảo ban, ước hẹn vơi đầy,
Mà đích điểm chính là quà tặng :
Ban Con Một hiến thân làm hy lễ.

Thì ra, đâu chỉ giản đơn là chuyện kể,
Mà “Ngôi Mộ trống” của ngươi thôn nữ Maria,
Một chuyện tình vĩ đại mang tên : cứu độ giao hòa
Một chiến thắng của tình yêu và ân sủng.

Đã lâu rồi, Thiên Chúa vẫn luôn làm chuyện lớn
Bằng những sự kiện tầm thường, khiêm hạ, giản đơn.
Và câu chuyện “Mồ trống” cách đây hai ngàn năm,
Lại là chuyện lớn nhất trong “trường ca cứu độ”.

Tin Mừng Phục Sinh và câu chuyện “Mộ Trống” đó,
Sẽ cứ mới hoài cho đến mãi ngàn sau !

LM. Giuse Trương Đình Hiền

[1] Một đoạn lời trong bài “hoan ca Phục Sinh” của ns. Hùng Lân

Mai tôi đi… …. Mốt tôi đến…

Mai tôi đi… . . . Mốt tôi đến…


Mai tôi đi…chẳng có gì quan trọng,Mốt tôi đến… đó mới là quan trọng

Lẽ thường tình, như lá rụng công viên  … Về quê trời, là ước vọng tương lai

Như hoa rơi trước gió ở bên thềm,      … Nơi yên vui không cần đến tiền tài

Chuyện bé nhỏ giữa giòng đời động loạn .. Danh với vọng chẳng ai mơ màng tới


Trên giường bệnh, Tử Thần về thấp thoáng, Bệnh chẳng sợ vì hồn đang phơi phới

Xin miễn bàn, thăm hỏi hoặc cầu an,      .. Có đến thăm xin hãy đợi đôi ngày

Khi xác thân thoi thóp trút hơi tàn,         .    . Vì hồn tôi như nửa tỉnh nửa say

Nằm hấp hối đợi chờ giờ vĩnh biệt.         .. Và vui sướng đêm ngày không biết tới!


Khoảnh khắc cuối… Đâu còn gì tha thiết… Trong khoảnh khắc là ngàn năm hạ giới

Những tháng ngày hàn nhiệt ở trần gian   …. Chẳng sợ gì mà đợi để đến sau

Dù giàu sang hay danh vọng đầy tràn         ….Nơi giàu sang đều hưởng lợi như nhau

Cũng buông bỏ trở về cùng cát bụi…      . . Miền Miên Viễn sẽ toàn màu tuyết trắng!


Sẽ dứt điểm đời phù du ngắn ngủi,  .. Không tranh chấp, mà những ngày phẳng lặng

Để đi vào ranh giới của âm dương,        …Cứ vào đi Ngài luôn sẵn đợi chờ!

Không bàng hoàng trước ngưỡng cửa biên cương, Cõi Vĩnh Hằng toàn đẹp đẽ như mơ

Bên trần tục, bên vô hình cõi lạ…           ….Không dành dựt bon chen như bên nớ


Chỉ ước nguyện tâm hồn luôn thư thả,Hãy dứt khoát khi trả xong món nợ

Với hành trang thanh nhẹ bước qua nhanh,   …Bỏ lại sau đừng tìm cớ đợi chờ

Quên đàng sau những níu kéo giựt dành,    …Hãy yên lòng và đừng có thờ ơ

Kết thúc cuộc lữ hành trên dương thế…        …Chết không hết, mà đổi bờ sang bến


Mắt nhắm rồi… Xin đừng thương rơi lệ,     ..  … Khi tôi chết hãy thắp lên ngọn nến

Đừng vòng hoa, phúng điếu hoặc phân ưu  …  . Ở trong lòng vì thương mến anh em

Đừng quay phim, chụp ảnh để dành lưu.     …   . Hãy nghĩ rằng như nằm ngủ qua đêm

Gây phiền toái, nợ thêm người còn sống       …  .Vào giấc mộng êm đềm chưa thức giấc


Ngoảnh nhìn lại, đời người như giấc mộng,   . Sống với chết thật gần trong gang tấc

Đến trần truồng và đi vẫn tay không.           . . . Đời bên kia mới thật sẽ bền lâu

Bao trầm thăng, vui khổ đã chất chồng,        ..  .Nơi yêu thương và hết sức nhiệm mầu

Nay rũ sạch…lên bờ, thuyền đến bến…         .. .. Vì công lý trước sau là như một


Nếu tưởng nhớ..Xin âm thầm cầu nguyện    . . .  .Trong cuộc sống hãy cố làm việc tốt

Nên xem như giải thoát một kiếp người. . . ...Yêu thương nhau đừng dại dột hại người

Cứ bình tâm, thoải mái với vui tươi,          . .. Tâm hồn ta sẽ mai mãi thảnh thơi

Kẻ đi trước, người sau rồi sẽ gặp…          …. Hồn với xác sẽ sống đời Thần Thánh

TÔI CHẾT RỒI XIN HÃY ĐỂ TÔI YÊN

Lời mẹ Nguyễn Thị Thứ ( 1904-2010) gửi bức tượng đá “MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG” mang tên mình :

thanhnientudo /


TÔI CHẾT RỒI XIN HÃY ĐỂ TÔI YÊN

Thơ Trần Mạnh Hảo

Sao các ông nỡ biến tôi thành bức tượng đá pháo đài bay B-52
Cả đời tôi bị máy bay này rải thảm
Chồng tôi và chín người con trai tử trận
Hai con rể một cháu ngoại hi sinh

Tôi chưa đủ đớn đau hay sao, còn làm tội làm tình ?
Còn biến tôi thành pháo đài bay hung ác
Sao lại biến tôi thành con nhân sư Ai Cập
Tôi chết rồi không vồ được ai đâu…

Hãy chôn cất tôi đừng để ló cái đầu
Tôi có tội gì đâu mà chôn sống tôi vào núi
Cả đời chôn cất chồng con, đầu tôi lặng cúi
Sao lại tạc mặt tôi hãnh tiến dường này ?

Tôi thuần Việt mà, đâu có lai Tây
Sao gương mặt tượng tôi y chang bà mẹ Mỹ ?
Cả đời tôi đói nghèo nuôi chiến sỹ
Hãy trả bốn trăm mười một tỉ đồng lại cho dân
Số tiền đó dùng chôn tôi vào trùng trùng đá xám
Ôi Mẹ Việt Nam, tôi đâu dám
Mẹ bốn nghìn năm, tôi mới có trăm năm

Tôi đã chết rồi trong đất mẹ yên nằm
Xin đừng bêu đầu tôi trên đá biếc
Đừng bắt tôi làm anh hùng khi đã chết
Anh hùng nằm trong mộ lại hi sinh

Tôi chỉ còn nắm xương thôi, xin hãy thương tình

Trong tĩnh lặng, xin Phật Trời siêu thoát…

Sài Gòn ngày 16-03-2015

T.M.H.

HUYỀN NHIỆM

HUYỀN NHIỆM

Khi ánh bình minh bừng thức dậy
Hừng đông hồng ửng phía chân mây
Cây xanh trở giấc thay màu lá
Chim hót líu lo cất cánh bay

Hương thơm thoang thoảng ở đâu đây
Vườn hoa còn đẫm lớp sương mai
Khoan thai thở hít căng buồng phổi
Thoải mái tâm hồn, khoan khoái thay

Ai đã cho ta bầu khí thở
Cho đời ta đẹp với hương thơ
Cho tình say đắm trong huyền diệu
Cho trái tim yêu chẳng bến bờ

Ai đã treo trăng vàng lửng lơ
Ban mai lấp lánh ánh sao mờ
Ngân hà từng dãy dòng sông trắng
Vũ trụ xa xôi cực ngẩn ngơ

Thái dương dần rộng ánh hào quang
Ngọn gió miên man thổi nhẹ nhàng
Ánh sáng chan hoà tia nắng mới
Cuộc sống thăng hoa đến rỡ ràng

Sự sống thăng hoa tới rộn ràng
Ráng chiều bảng lảng áng mây đan
Hoàng hôn buông bóng đang dần xuống
Mái ấm lên đèn, cơm nóng rang !

Đình Duy Phương

TUỔI THƠ

Nguyện cầu cho những hình ảnh này bây giờ và mãi mãi không còn tồn tại trên qủa địa cầu và nhất là nơi quê hương VN thân yêu !!!.

TUỔI THƠ

Cho tôi một vé tuổi thơ
Về thăm xóm mẹ đợi chờ bấy lâu
Đường quê lầy lội nông sâu
Áo thô miếng vá bạc mầu nắng mưa
Chìm trong giấc mộng ban trưa
Bụng không uống ngụm nước mưa qua ngày
Đầu khô tóc cháy bay bay
Da trần gió bụi trắng tay kiếp nghèo
Nhọc nhằn vất vả đeo theo
Mồ hôi muối bạc mốc meo phận người
Tuổi thơ thiếu mất nụ cười
Sân trường phấn bảng hổ ngươi được gì
Qua rồi tuổi mộng mơ đi
Qua rồi giọt nắng xuân thì bay xa
Còn đâu nước mắt ruột rà
Còn đâu tiếng mẹ bóng cha ngõ về
Lung linh xó tối u mê
Co ro côi cút ê chề đắng cay…

Liverpool.6-3-2015
Song Như.

NHỚ MẸ​

NHỚ MẸ​

Mẹ đi rồi canh nhà xưa quạnh vắng

Khu phố xưa giờ thiếu bóng Mẹ tôi

Biết bao giờ tìm thấy lại nguồn vui

Tìm thấy lại nụ cười của Mẹ

 

Mẹ ra đi thân mt mình lặng lẽ

Chẳng được nhìn thấy Mẹ lúc tàn hơi

Con vẫn thèm gọi hai tiếng Mẹ ơi

Lúc vui buồn lúc đơn côi quạnh quẽ

 

Trái tim con như  ai ​cà​o ai​ xé​

Lệ nhạt nhoà khóc thương Mẹ không ngơi

Biết bao giờ dòng lệ mới thôi rơi

Khóc thương Mẹ suốt một đời tần tảo

 

Nhớ thương Mẹ nhớ từ tấm áo

Nhớ vòng tay , miếng cháo , miếng cơm

Nhớ dáng Mẹ hiền xuôi ngược chặng đường trơn

Trong giấc ngủ cũng chập chờn bóng Mẹ

Mẹ ngủ cho ​say giấc yên bình Mẹ nhé

Lệ Thu

Anh chị Thụ Mai gởi

Lạy Chúa, Con Đây!

Lạy Chúa, Con Đây!

dongten.net

Lạy Chúa
cuộc đời con đã có nhiều lầm lỗi
những lỗi lầm cứ dằn vặt con không ngơi
và cuốn xiết hãm vây không cho con vượt thoát.
Lắm khi, để che đậy một lỗi lầm nhỏ
con đã phạm thêm những lỗi lầm lớn hơn.
Lắm khi, con tự mình vùng vẫy giải quyết
chỉ để làm cho tình huống nên tệ hơn.
Con như người đã rơi xuống lũng bùn,
mỗi cử động lại làm con thêm lún sâu vào bế tắc…

Chúa ơi,
xin dạy con về sự yếu đuối thực sự của mình,
để con biết con luôn cần đến Chúa.
Xin cho con đủ khiêm tốn để nhận ra
con thực sự luôn cần có một bàn tay nào đó
kéo con ra khỏi lũng bùn lầy tội nhơ
và cứu vớt con khi con đã mải mê chìm đắm.
Xin dạy con dám tin tưởng và hy vọng
vào quyền năng cứu độ của Chúa,
để con đừng buông tay quá dễ dàng
cứ để cho mình bị kéo lê đi
từ lỗi lầm này đến lỗi lầm khác,
để con đừng dại dột chấm dứt mọi thứ
khi mà tình yêu của Chúa dành cho con
chưa bao giờ ngơi nghỉ và chấm dứt.

Cứ mỗi khi con chìm vào trong tội,
xin dẫn con trở về với xác tín nền tảng
rằng con là một tội nhân đích thực,
là một tội nhân được Chúa yêu thương và tha thứ.
Xin cho tình yêu Chúa là cứu độ của đời con.

Cao Gia An, S.J.

ĐÔI NGẢ,

ĐÔI NGẢ,

Mây đen khuất một góc trời
Hoa lê trắng điểm rạng ngời ánh dương
Theo sau chiếc bóng trên đường
Áo em lất phất anh thương cả đời
Buông dài tóc chấm lưng phơi
Hương chanh bồ kết đầy vơi lối vào
Đường ngôi nét mở trên cao
Mắt em sáng tợ đôi sao tuyệt vời
Đêm nằm mộng mị rong chơi
Vào trong tiềm thức đầy vơi ngõ tình
Cớ sao em lại lặng thinh
Cho anh mơ tưởng bóng hình người thương…
Bâng khuâng nhung nhớ vấn vương
Phải chi ngày ấy chung đường ngó lơ…

Liverpool.2-3-2015
Song Như

Tình yêu sai trái

Tình yêu sai trái

1388159723-anhmatemthatroi_tinhyeugioitinh_eva1.jpg2

Em biết rằng yêu anh là sai trái
Nhưng mà em chẳng giữ nỗi tim mình
Khi yêu rồi, lý trí chẳng phân minh
Yêu người này hay là yêu người khác

Em, cô gái quê, tuổi tròn mười tám
Lên thị thành để sống đời sinh viên
Xa làng quê, xa bến nước con thuyền
Sống cô đơn một mình nơi viễn xứ.

Rồi bỗng dưng, bằng nụ cười quyến rũ
Giọng nói mềm chất chứa cả trời thơ
Anh làm em biết thao thức mong chờ
Xua tan đi những muộn phiền trống trãi.

Ai bảo anh nâng phím đàn êm ái
Biết làm thơ, biết hát thật là hay
Rồi những khi em nước mắt đong đầy
Anh quan tâm, và tận tình chia sẻ.

Ai bảo anh luôn bình an vui vẻ
Trên môi anh luôn có những nụ cười
Anh âm thầm phục vụ chẳng nghỉ ngơi
Tim trắng trong, còn lòng thì thành ý

Em cố ngăn, không cho mình suy nghĩ
Không mơ mộng hay tưởng nhớ đến anh
Với sinh viên, anh là thầy đồng hành
Trọn cuộc đời anh đã dâng cho Chúa.

Em băn khoăn chẳng biết làm sao nữa
Càng cố quên, lại càng nhớ thêm nhiều
Em biết mình đã vướng vào lưới yêu
Cố vẫy vùng nhưng em không thể thoát

Con tim mình, em không sao kiểm soát
Bao đêm rồi nước mắt cứ tuôn rơi
Dù lòng em gượng bảo hãy cố cười
Có gì đâu mà u buồn đến thế?

Hãy để em cứ yêu thầy, thầy nhé!
Chỉ yêu thôi, chẳng giữ thầy lại đâu.
Vì với em, thầy là mối tình đầu,
Mối tình câm, mối tình đầy dấu ái.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ