Cả làng báo Việt Nam ‘đính chính’ tin bắt cựu lãnh đạo Petro Vietnam

 

Cả làng báo Việt Nam ‘đính chính’ tin bắt cựu lãnh đạo Petro Vietnam

Phùng Đình Thực (trái) và Đỗ Văn Hậu, hai nhân vật từng là tổng giám đốc của PVN. (Hình: Báo Người Lao Động)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Gần như cả làng báo “lề phải” tại Việt Nam hôm Thứ Bảy, 9 Tháng Mười Hai, 2017 vội vàng đưa tin rồi ít giờ sau vội vàng đăng cải chính tin khởi tố hai ông cựu tổng giám đốc của Petro Vietnam.

Sau khi báo chí tại Việt Nam nhất loạt đưa tin không những bắt ông Đinh La Thăng, người đã leo lên làm thành viên Bộ Chính Trị, rồi bắt luôn em trai là Đinh Mạnh Thắng, các báo từ lớn tới nhỏ, thậm chỉ cả báo tỉnh cũng theo nhau đưa tin khởi tố hai ông Phùng Đình Thực và Đỗ Văn Hậu, hai nhân vật từng là tổng giám đốc của PVN.

Tin bắt một loạt những lãnh đạo chóp bu qua nhiều giai đoạn của Tập Đoàn Dầu Khí Việt Nam (Petro Vietnam – PVN) đặc biệt là bắt ông Đinh La Thăng, cùng với tin “xả trạm” thu phí Cai Lậy là hai tin nổi bật được dư luận theo dõi và bàn tán nhiều nhất những ngày gần đây.

Hình cắt lại bản tin của báo điện tử VNExpress nói hai ông Đỗ Văn Hậu và Phùng Đình Thực bị bắt, nay đã bị gỡ bỏ. (Hình: Internet)

Đáng ngạc nhiên, trong đó có cả những cơ quan thông tấn và báo chí chính thống chỉ là những cái loa tuyên truyền để loan báo những tin chính thức, mệnh lệnh từ trên đưa xuống như Đài Tiếng Nói Việt Nam (VOV), Thông Tấn Xã Việt Nam (TTXVN), báo Nhân Dân…Cho tới nay, người ta không biết làm thế nào để cả những cái loa tuyên truyền một chiều như VOV, TTXVN, Nhân Dân cũng đưa tin rồi lại phải đăng cải chính, xin lỗi. Nó phải phát xuất từ một nhân vật thẩm quyền nào đó của Bộ Công An hay từ một kênh đảng có thẩm quyền trong cuộc điều tra tham nhũng tại PVN nên cả làng báo mới lao theo “ăn có.”

Tuy nhiên, cổng thông tin điện tử của Bộ Công An đưa ra một bản thông báo nói tin đó “không chính xác.”

“Chiều và tối ngày 9 Tháng Mười Hai, 2017, trên một số báo điện tử và đài truyền hình có đưa tin Cơ Quan An Ninh Điều Tra – Bộ Công An đã tiến hành khởi tố bị can về tội “Cố ý làm trái quy định nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” quy định tại Điều 165 Bộ Luật Hình Sự đối với ông Phùng Đình Thực và ông Đỗ Văn Hậu – nguyên Tổng Giám Đốc Tập Đoàn Dầu Khí Việt Nam qua các thời kỳ. Cơ quan An Ninh Điều Tra – Bộ Công An xác nhận các thông tin nêu trên là không đúng sự thật.”

Bản thông báo thấy phổ biến trên cổng thông tin điện tử Bộ Công An, và còn đòi hỏi “đề nghị kiểm tra, xử lý những cá nhân đã đưa tin không đúng sự thật.”

Đây là nguyên văn bản đính chính của TTXVN: “Lúc 5 giờ 25 chiều ngày 9 Tháng Mười Hai, Thông Tấn Xã Việt Nam phát tin số TTN1209.031 với tiêu đề ‘Khởi tố bị can đối với hai nguyên Tổng Giám Đốc Tập Đoàn Dầu Khí Việt Nam Phùng Đình Thực và Đỗ Văn Hậu.’ Tuy nhiên, do chưa thẩm định kỹ nguồn tin, thông tin trên là chưa chính xác. Thông tấn xã Việt Nam thành thật cáo lỗi cùng Cơ Quan An Ninh Điều Tra – Bộ Công An; cá nhân ông Phùng Đình Thực và ông Đỗ Văn Hậu, cùng các khách hàng sử dụng thông tin.”

Bản tin đính chính trên “Cổng Thông Tin Bộ Công An.” (Hình: NV)

Ông Phùng Đình Thực, Tổng Giám Đốc PVN giai đoạn 2008-2010, bị cho là dính trong vụ án “Cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng và tham ô tài sản” xảy ra tại Tổng Công Ty Cổ Phần Xây Lặp Dầu Khí Việt Nam (PVC).

Ông Đỗ Văn Hậu, tổng giám đốc PVN giai đoạn từ Tháng Mười Một, 2011 tới Tháng Mười, 2014, bị nói là “chịu trách nhiệm về những vi phạm, khuyết điểm của Ban Thường Vụ Đảng Ủy Tập Đoàn trong thời gian nêu trên,” theo nội dung bản tin của VNExpress đã bị gỡ bỏ.

Thỉnh thoảng, báo chính tại Việt Nam buộc phải gỡ bỏ những tin bị coi là nhạy cảm với chế độ và cũng từng bị phạt tiền vì bị coi là đăng tin không chính xác. Lần này, không biết hình phạt ra sao. (TN)  

Trò đời… lên voi xuống chó!

 

Trò đời… lên voi xuống chó!

 
Nguyên Thạch (Danlambao)  Các thông tin gần đây đã cho thấy rằng những tay chân rắn rít của Nguyễn Tấn Dũng đã lần lượt bị bắt đưa vào “lò nướng” cho khét lẹt, còn bản thân 3 Ếch thì chưa biết khi nào sẽ bị luộc, bị đốt thành than. Điều mà ngày trước khi còn đang quyền, đang chức, bọn chúng luôn hả hê “vui xuân mà quên đi nhiệm vụ” nghĩ đến cái ngày mà bọn chúng phải đối mặt với quả báo của tội ác. Xa rộng hơn nữa, toàn Đảng Cướp Sạch có bao giờ nghĩ đến điều này?.
*
Cuối tuần, người viết mong có được đôi ngày này để quẳng gánh lo âu đi mà ngồi với nhau có đôi lời về cuộc đời, về trò hề trong cuộc biển dâu, ngẫm nhìn lại những trò lên voi xuống chó…
Các cụ nhà ta đã dạy: “Quan nhất thời, dân vạn đại” như một chân lý bất di bất dịch, thế mà thế hệ này sang thế thệ khác, nhiều đứa vẫn không ý thức được lời dạy của Thánh hiền mà cứ mãi mê muội trong cái vòng danh lợi để kết cục phải lâm vào cảnh đau khổ gấp bội vì những đứa này không nhìn sâu thấy rộng để sống một cuộc sống hài hòa và lương thiện.
 
Ngày xưa quả báo thì chầy
Ngày nay quả báo trước ngay nhãn tiền.
 

Hay

Thời xưa quả báo đợi lâu
Thời nay quả báo là câu nhãn tiền.
Chúng ta hãy đơn cử một vài nhân vật đưa ra đây để mà luận bàn cho câu chuyện. Lịch sử đã trôi qua gần cả ngàn năm mà nó vẫn không cuốn trôi đi những gì xấu xa ghê tởm vào quên lãng. Trần Ích Tắc mà người đời luôn gọi là một tên hôn quân phản quốc, chứ không ai gọi Y là ÔNG cả, mặc dù Y đã chết cách đây 764 năm.
Trần Ích Tắc (chữ Hán: 陳益稷, 1254 – 1329[1]), thường được biết đến với tước hiệu Chiêu Quốc vương (昭國王), là một hoàng tử nhà Trần. Ông là con của Trần Thái Tông, em cùng cha khác mẹ với Trần Thánh Tông và Chiêu Minh đại vương Trần Quang Khải. Ngoài ra, ông cũng là chú của Trần Nhân Tông. 
Là hoàng thân nhà Trần, nhưng Trần Ích Tắc là một người tham vọng và muốn thay thế ngôi vị của Thánh Tông và Nhân Tông. Khi nhà Nguyên xâm lược đến Đại Việt vào năm 1285, ông đã dẫn gia quyến xin hàng và được cải phong làm An Nam quốc vương; 安南國王.(1)
Lê Chiêu Thống cũng vậy, hắn đã chầu Diêm Vương đúng 225 năm rồi mà thiên hạ bá tánh vẫn không ngưng nguyền rủa mạt sát khi nhắc đến tên Y, đồng thời cũng chẳng ai gọi Y là ÔNG Lê Chiêu Thống cả.
Lê Chiêu Thống (chữ Hán: 黎昭統, 1765 – 1793), tên thật là Lê Duy Khiêm (黎維Nom Character ⿰礻兼 (2).svg), khi lên ngôi lại đổi tên là Lê Duy Kỳ (黎維祁)[1], là vị hoàng đế thứ 16 và là cuối cùng của nhà Lê trung hưng, thực ở ngôi từ cuối tháng 7 âm lịch[2] năm 1786 tới đầu tháng 1 năm 1789. (2)
Triều đại của ông chứng kiến sự thay đổi lớn từ việc kết thúc các đời chúa Trịnh đến sự phát triển của nhà Tây Sơn, và việc cầu viện nhà Thanh đem quân sang đánh Quang Trung với hy vọng trở lại ngai vàng. Việc làm đó của ông bị một số nhà sử học trong nước sau này chỉ trích dữ dội, coi đó là hành vi bán nước, cõng rắn cắn gà nhà.
Những tên hôn quân phản quốc nối giáo cho giặc, cõng rắn cắn gà nhà thì đã là như vậy. Còn những tên phản bội đất nước và dân tộc hôm nay thì sao?
Trước tiên hãy nêu tên Hồ Chí Minh, tên chúa đảng của đám vô thần cộng sản thời nay mà sách vở đã nói về hắn nhiều đến không kể siết. Người tâng bốc, ca ngợi, thần thánh hắn thì vô số. Kẻ ca ngợi tên này một cách vô tình như nghe riết thành quen cũng có, tâng bốc hắn một cách có chủ ý để nịnh hót, mưu cầu danh lợi cũng có. Người chửi bới Hồ Chí Minh, muốn đào mồ cốt mả hoặc muốn cho nổ banh chành cái Lăng mà Y đang “lộng kiếng” ở đó cũng không phải là ít.
Thường khi con người qua đời thì phải trở về với cát bụi vì những thứ nguyên thủy đã dựng nên hình hài con người, thế nên khi chết đi thì phải trả lại cho nguyên thủy nhưng Hồ Chí Minh đã không được hưởng cái “diễm phúc” tuần hoàn ấy, mà hắn phải bị “phơi xác”, hay có người còn nói là “phơi cu”, bị hành hạ ngay giữa Ba Đình để trả cái nghiệp báo nhãn tiền mà khi còn sống hắn đã tạo nên không biết bao cái nghiệp ác.
Hồ Chí Minh ác thế nào, xạo láo gian xảo thế nào thì đã có hàng triệu trang sách ghi lại. Cả hàng triệu trang sách mà vẫn chưa đủ nên hắn vẫn phải có như cầu tự viết về hắn, tự tâng bốc hắn, tự tôn hắn là “Cha già dân tộc” thì Y mới hả dạ.
Sự ham muốn vô biên, vô độ này của những người như hắn đã nói lên cái DỤC, cái Tham Sân Si của loài người nó dữ dội, nó kinh khủng như thế nào.
Trên đời này, có người thì tham lam tiền bạc, của cải, có người thì tham lam về danh tiếng, sắc dục và cũng có người cũng còn tham lam về cả cái ngu, chẳng hạn như tên Lú, tên 3 Ếch, Nông Đức Mạnh, Phành Quang Thung, Phùng Quang Hải, Trầm Bê, Đinh La To… cho dẫu tiền bạc, tài sản của bọn này cho xài cả trăm đời cũng không tài nào hết được mà vẫn không nhận biết được tham thì thâm.
Hãy nhìn xem lâu đài biệt phủ của hơn 40 tên quan tham cùng nhiều đứa bỏ túi hàng ngàn triệu đô Mỹ, hàng vài tỉ US một cách phủ phê mà không ai dám đụng đến.
Đảng Cướp Sạch đã ngấm ngầm bày vẽ cho đám đảng viên có quyền có chức những cách thức ăn cướp bằng những sự bao che, nhắm mắt làm ngơ cho nhau trước những tội phạm đầy tội ác vì chúng nghĩ rằng “buôn phải có bạn, bán phải có phường” để dựng nên những lực mạnh bất khả xâm phạm. Cho nên nạn tham nhũng, nhũng nhiễu, độc tài độc đoán đã trở nên bất trị ở Việt Nam.
Bạn và tôi, chúng ta đều nghèo, có người ăn bữa nay, lo buổi mai, làm việc lương thiện một cách cật lực bằng chính mồ hôi, nước mắt và đôi khi có cả máu mà vẫn chưa đủ để thực hiện những mong ước được giúp những mảnh đời cơ nhỡ kém may. Trong khi những tên quan cướp giàu nứt vách thì lại ngoảnh mặt làm ngơ trước cảnh cùng khổ của bao người.
Tôi thật sự không hiểu lũ tham quan này nghĩ gì trong đầu của chúng, của gia đình chúng nhưng: Tôi đã thấy.
Tôi Đã Thấy
Tôi đã thấy những bàn tay gầy yếu
của em thơ và của những cụ già
ngón run run vạch mái lá thò ra
xin trợ giúp những phần quà mì gói.
Tôi chứng kiến… những bà mẹ mang bầu, bụng đói
lặp cặp lạnh run trong tiếng nói vô thần
tôi đã làm những gì có thể làm để chia sẻ với người dân
tình hải ngoại… mối ân cần, xa vạn dặm.
Lũ tràn về đất nước
lũ gây tang thương lắm
lũ hoành hành
lũ ngập cả trời quê.
Lũ chặn tương lai
lũ chắn cả lối về…
Lũ vô cảm mải mê trong tham vọng.
Tôi đã thấy cũng như tôi đã sống
kiếp nhọc nhằn vô vọng của dân đen
lối tương lai như ngõ tối không đèn
đường nô bộc, dần quen đời trâu ngựa!.
Tôi cũng thấy, nơi thị thành, quán bar, nhà chứa
những thằng tham quan, những đứa lộng hành
bày vẽ cuộc chơi… gái trẻ lầu xanh
còn trẻ lắm, học hành chưa hết lớp.
Khách sạn bốn năm sao, rượu bia choáng ngợp
chúng thi nhau vung vãi đổ trên đầu
đèn phố rực chưng
mờ dấu những vùng sâu
quê hương đó đục ngầu con nước cuộn.
Họa thiên tai cứ triền miên giáng xuống
bọn tham quan vẫn ăn uống tiệc tùng
nỗi đau này, nào phải nỗi đau chung!
Dân khốn khổ bần cùng đành gánh chịu.
Bao nghịch lý, muôn vạn điều khó hiểu
đau dân tôi…nước nhược tiểu nhọc nhằn!
Tròng ách trên đầu, khó khăn nối tiếp vạn khó khăn
ngô khoai độn, miếng ăn còn cơ nhọc.
Biến cố tai ương chỉ dân nghèo đùm bọc
chắt chiu san sẻ từng nắm thóc cọng rau
trong khi những thằng quan thì xe xanh, xe đỏ, gái đẹp… kín rào
lộng lẫy biệt thự… mặc niềm đau đồng loại.
Tôi đã thấy cùng muôn ngàn điều muốn nói
đời lang thang, dân đói cả ba miền
uống máu của dân, quan các cấp sống như tiên
vàng thành khối gởi tiền ra ngoại quốc.
Dòng đời trôi, dân nghèo lê chân đất
bọn nhà quan thì no giấc chăn lành
lũ tràn về cuốn thóc lúa lẫn chòi tranh
Việt Nam hỡi
Trời hành thêm oan nghiệt.
Nghĩa đồng chủng… dẫu tha hương nhưng lòng luôn tha thiết
tình anh em trong nước Việt tang thương
tôi đã thăm, đã nhìn thấy Quê Hương
nên mong đợi… mai con đường Dân Chủ.
Việt Nam ơi bao giờ tan con lũ?.
*
Các thông tin gần đây đã cho thấy rằng những tay chân rắn rít của Nguyễn Tấn Dũng đã lần lượt bị bắt đưa vào “lò nướng” cho khét lẹt, còn bản thân 3 Ếch thì chưa biết khi nào sẽ bị luộc, bị đốt thành than. Điều mà ngày trước khi còn đang quyền, đang chức, bọn chúng luôn hả hê “vui xuân mà quên đi nhiệm vụ” nghĩ đến cái ngày mà bọn chúng phải đối mặt với quả báo của tội ác. Xa rộng hơn nữa, toàn Đảng Cướp Sạch có bao giờ nghĩ đến điều này.
Khi nhìn đất nước bị tàn phá bởi những tên tham quan với những thái độ ngang tang hống hách, những nếp suy nghĩ vô lương, những hành động vô nhân đạo, hẳn nhiên bạn đã chất chứa nhiều điều muốn bày tỏ… Thì đây là một nơi công khai mà bạn có thể nêu lên bất cứ điều gì bạn muốn nhắn gởi đến bè lũ ĐCSVN, để cho chúng biết được người dân trong các tầng lớp trong xã hội nghĩ gì về chúng, để xem rằng chúng còn tiếp tục tự hào sảng nữa hay phải cúi đầu nhục nhã.
Có buổi tiệc nào mà không tàn? Có cuộc hội ngộ nào mà không đến lúc chia tay? Thì bạn ơi, hãy nói đi, hãy cố gắng trau dồi để trở thành những tâm hồn lương thiện vì khi xuôi tay, chúng ta sẽ không được phép mang theo bất cứ tiền bạc của cải nào ngoài tiếng vinh hoặc tiếng nhục.
Đại đa số chúng ta là những người bình thường nhưng có lẽ bạn và tôi đều không muốn là những con người tầm thường, ít ra là dưới mắt của vợ chồng, con cháu, cùng người thân trong gia đình và bạn bè, người quen ngoài xã hội.
Bạn và tôi hãy cương quyết (make sure) rằng khi ra đi chúng ta không phải bị người đời nhắc đến và gọi là thằng hay con thiếu hẳn chữ NGƯỜI.
9/12/2017
______________________________________
Ghi chú:

Việt Nam, đất nước sợ Nhân Quyền

Việt Nam, đất nước sợ Nhân Quyền

10-12-2017

Trước khi sang thăm VN và dự APEC, thủ tướng Canada Trudeau viết lên twiter nhắc đến việc thúc đẩy nhân quyền khi đến VN, nhưng báo chí VN dưới sự kiểm soát của đảng đã bỏ đi 4 từ “thúc đẩy nhân quyền” khi đăng lại bài viết của ông ta.

Trong hầu hết các hội nghị quốc tế có VN tham gia thì việc đấu tranh không đưa vấn đề nhân quyền vào chương trình nghị sự được xem là thắng lợi lớn về ngoại giao của VN.

Chính vì sự sợ hãi nhân quyền như vậy mà ở VN, cá nhân hay tổ chức xã hội nào nói đến quyền làm người, tuyên truyền cho mọi người hiểu biết cơ bản về quyền làm người đều bị đàn áp, bắt bớ và nhốt tù.

Mới đây nhất, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga phải đi tù 9,10 năm chỉ vì vận động và đấu tranh cho nhân quyền. Trước đó Trần Huỳnh Duy Thức, Lê công định, Lê Thăng Long, Nguyễn Tiến Trung, Nguyễn Xuân Nghĩa, Phạm Thanh Nghiên, Lê Thị Công Nhân, …cũng bị đi tù vì quyền nói lên chính kiến của mình. Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương… bị đi tù vì muốn giúp công nhân bảo vệ quyền lợi hợp pháp của mình. Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Trương Duy Nhất và nhiều blogger khác đi tù vì tranh đấu cho quyền tự do ngôn luận, quyền tự do báo chí khi đứng ra hoạt động báo chí độc lập.

Nóng nhất hiện nay là hàng loạt những hội viên của hội Anh Em Dân Chủ (AEDC) bị bắt bớ khắp mọi nơi. Mở đầu là luật sư Nguyễn Văn Đài và trợ lý Lê Thu Hà bị bắt theo điều 258.

Luật sư Đài là sáng lập viên hội AEDC, một hội dân sự công khai trên mạng xã hội với mục tiêu được xác định rõ ràng và công khai là “cùng nhau chia sẻ những khó khăn, gian khổ cũng như cùng nhau chia sẻ những niềm vui, hạnh phúc. Giúp nhau cùng tiến bộ trong việc đấu tranh bảo vệ các quyền con người và vận động xây dựng một xã hội dân chủ, tiến bộ, công bằng và văn minh”.

Luật sư Đài bị bắt ngay sau khi anh có cuộc tiếp xúc trao đổi với một nhóm hội viên trẻ về quyền con người.

Sau hơn một năm điều tra vẫn chưa có kết luận gì theo điều 258 với LS Đài và trợ lý Lê Thu Hà, thì bỗng dưng cơ quan điều tra nâng vụ án lên theo điều 79 gọi là “tổ chức lật đổ chính quyền” để mở rộng bắt bớ hàng loạt hội viên công khai khác của hội AEDC.

Hoạt động phổ biến tuyên truyền về quyền con người cho người dân hiểu biết về quyền con người mà là hoạt động lật đổ chính quyền hay sao? Giả định rằng hội AEDC có nhận tiền tài trợ từ các tổ chức nhân quyền quốc tế, các tổ chức NGO để chi phí cho hoạt động phổ biến nhân quyền thì cũng chẳng có cơ sở để kết luận đó là hoạt động “lật đổ chính quyền”.

Chẳng cần dùng đến những từ đao to búa lớn là nhà nước- của- dân- do- dân- vì -dân, chỉ đơn thuần là nhà nước của con người thì tại sao kiến thức cơ bản về quyền làm con người bị bưng bít.

Hầu hết các quốc gia văn minh tiến bộ đều đưa kiến thức về nhân quyền vào chương trình giảng dạy cho học sinh từ lớp vỡ lòng. Trẻ em mẫu giáo đã được dạy cho biết quyền bảo vệ thân thể, không ai có quyền làm đau đớn mình và mình không có quyền làm đau đớn người khác qua các hành động cấu, đánh, cắn, véo bạn bè.

Chương trình giáo dục VN không hề có nội dung về nhân quyền. Nhà nước không những tránh né chuyện nhân quyền mà còn chủ trương cho phép các cơ quan của mình vi phạm nhân quyền. Bắt bớ, hành hung, canh gác, khóa cửa, giam lỏng, ngăn chận đi lại, cấm xuất cảnh… những công dân hoạt động xã hội, tôn giáo được xem như chuyện đương nhiên và cần thiết phải làm.

Tổ chức nhà nước vi phạm nhân quyền đối với công dân được thì giữa công dân với công dân xâm phạm quyền con người của nhau được. Chuyện đó đang diễn ra phổ biến và ngày càng trở nên trầm trọng trong xã hội VN.

Cha mẹ bạo hành con cái, con cái bạo hành cha mẹ già, thầy cô giáo bạo hành học sinh, học sinh đánh lại thầy cô giáo, bảo mẫu hành hạ trẻ em, công an đánh chết dân trong đồn, học sinh bạo hành lẫn nhau rồi còn quay clip tung lên mạng để sỉ nhục nạn nhân đến tận cùng…Những hành vi ấy sẽ được hạn chế tối đa nếu như từ mấy chục năm qua nhà trường đưa nội dung quyền con người vào chương trình giảng dạy thay vì chủ nghĩa Mác Lê nin với cốt lõi đấu tranh giai cấp bằng bạo lực.

Gieo nhân nào gặt quả đó. Những cô cậu học trò mấy chục năm trước, nay làm cán bộ, làm công an, làm giáo viên, làm bảo mẫu, làm bố mẹ kể cả bố mẹ ghẻ… sẽ không bạo hành người khác nếu như từ hồi đi học được giảng dạy kỹ về quyền con người. Người không có hiểu biết cơ bản về quyền làm người chắc chắn sẽ vi phạm quyền con người.

Nhà cầm quyền thay vì bắt bớ, đàn áp những cá nhân hay tổ chức xã hội dân sự hoạt động phổ biến nhân quyền ra toàn xã hội thì nên tuyên dương và cảm ơn họ, hay ít nhất cứ để yên cho họ làm.

Nhà nước của con người mà quyền làm người không được tôn trọng thì nhà nước đó không phải của con người.

10/12/2017 ngày Quốc Tế Nhân Quyền

Trong một tháng, Hoa Kỳ có thêm 4 dân cử gốc Việt

Trong một tháng, Hoa Kỳ có thêm 4 dân cử gốc Việt

Đỗ Dzũng/Người Việt (tổng hợp)

Từ trái, ông Dean Trần, cô Bee Nguyễn, bà Kathy Trần, và bà Cyndi Nguyễn. (Hình: Facebook, cá nhân cung cấp, và trang web tranh cử)

WASHINGTON, DC (NV) – Chỉ trong vòng một tháng, nước Mỹ có thêm bốn dân cử gốc Việt, vừa thắng các cuộc bầu cử cấp tiểu bang và thành phố.

Điểm đặc biệt là những ứng cử viên gốc Việt thắng các đối thủ người bản xứ, có người đương nhiệm, có người được sự ủng hộ của các chính trị gia lớn. Và tất cả họ sẽ đều là người Việt Nam đầu tiên giữ chức vụ trong chính quyền tại các tiểu bang nơi họ cư ngụ.

 

MASSACHUSETTS 

Tại Massachusetts, lần đầu tiên, Thượng Viện tiểu bang này có một thượng nghị sĩ gốc Việt. Đó là ông Dean Trần (Cộng Hòa), vừa thắng bà Sue Chalifoux Zephir (Dân Chủ) với kết quả sít sao 607 phiếu trong tổng số 15,627 phiếu bầu trong cuộc bầu cử chọn người đại diện Địa Hạt Worcester-Middlesex ngày 5 Tháng Mười Hai, theo nhật báo Sentinel & Enterprise.

Ông Dean Trần. (Hình: Facebook Dean Trần)

Địa hạt này trước đây do bà Jennifer Flanagan (Dân Chủ) nắm giữ, và nay để trống vì bà được thống đốc bổ nhiệm là thành viên Ủy Ban Kiểm Soát Cần Sa vừa mới thành lập.

Massachusetts là tiểu bang đa số cử tri theo đảng Dân Chủ, và đặc biệt hơn nữa, ứng cử viên Zephir có sự ủng hộ chính thức của hai thượng nghị sĩ liên bang cũng thuộc đảng Dân Chủ, bà Elizabeth Warren và ông Ed Markey.

Ông Dean Trần, 42 tuổi, kỹ sư điện toán, là nghị viên thành phố Fitchburg từ năm 2006. Thành phố tọa lạc tại phía Tây Bắc Boston, và chỉ có hơn 40,000 dân.

Hiện nay, ông cũng là ủy viên Học Khu Đại Học Mount Wachusett Community College.

Ông kể với trang web telegram.com rằng ông và gia đình di cư đến Hoa Kỳ năm 1980, sau khi vượt biển sang Thái Lan.

“Chúng tôi rời Việt Nam bằng thuyền khi tôi mới 2 tuổi. Sau khi ở trong trại tị nạn được hai năm, chúng tôi được một nhà thờ bảo trợ vào Mỹ năm 1980,” ông nói.

Ông Dean là người con kế út trong gia đình có năm anh em, đến Hoa Kỳ cùng cha mẹ. Cha của ông từng phục vụ trong quân đội VNCH trước năm 1975.

Ông hiện cư ngụ tại Fitchburg cùng vợ, bà Kerry Trần, và bốn người con.

GEORGIA 

Lần đầu tiên tiểu bang Georgia có một dân biểu gốc Việt, sau cuộc bầu cử vòng nhì ngày 5 Tháng Mười Hai.

Đó là cô Bee Nguyễn (Dân Chủ), sáng lập viên một tổ chức bất vụ lợi, thắng đối thủ cùng đảng là ông Sachin Varghese, trong cuộc đua tranh chức dân biểu Địa Hạt 89 của Hạ Viện Georgia.

Cô Bee Nguyễn. (Hình: BeeForGeorgia.com)

Vị trí này trước đây do bà Stacey Abrams nắm giữ, nhưng nay để trống, vì bà ra ứng cử thống đốc tiểu bang.

Địa Hạt 89 bao gồm các thành phố Cedar Grove, Druid Hills, East Atlanta, Edgewood, Gresham Park, và Kirkwood.

Theo nhật báo The Atlanta Journal-Constitution, trong cuộc bầu cử đặc biệt hồi Tháng Mười Một, cô Bee được 40% số phiếu, cho dù gây quỹ ít hơn ông Varghese. Tuy nhiên, vì cả hai đều không đạt trên 50% số phiếu, nên phải tranh cử thêm lần nữa. Kết quả, cô giành được 52% số phiếu.

Trên trang web tranh cử, cô Bee Nguyễn cho biết, “cha tôi là một người từng làm việc trong một bệnh viện tâm thần. Ông lãnh lương tối thiểu $3.35/giờ năm 1981. Ban đêm, ông học bài dưới hầm nhà, và dùng các thùng các tông làm bàn học. Ông tin rằng giáo dục là cách tốt nhất để thoát đói nghèo.”

“Mẹ tôi là một người tháo vát, nuôi nấng năm đứa con gái. Bà dẫn chúng tôi đi nhà thờ mỗi Chủ Nhật, và luôn nhắc nhở chúng tôi phục vụ cộng đồng,” cô Bee viết về mẹ của mình như vậy.

Cô cho biết, chính gia đình khuyến khích cô thành lập một tổ chức phi lợi nhuận giúp các học sinh nữ nghèo.

“Tôi bỏ cả việc làm ổn định, ngay cả trong ngành bảo hiểm sức khỏe, bởi vì tôi tin rằng giúp đỡ trẻ em là một đầu tư cho các gia đình ở Georgia,” cô viết tiếp.

Cô viết một cách tin tưởng: “Trong một thập niên qua, tôi luôn vận động cho phụ nữ, các cộng đồng thiểu số, và các gia đình tị nạn. Tôi tin rằng ý kiến của mọi người quan trọng như nhau, và tôi sẽ đấu tranh cho người nghèo ở Georgia.”

Cô Bee, nói thông thạo tiếng Anh và tiếng Việt, từng là chánh văn phòng cho Dân Biểu Tiểu Bang Sam Park.

Cô tốt nghiệp cao học hành chánh công quyền, chuyên về tài chánh và quản trị, đại học Georgia State University năm 2012.

Cô cũng tốt nghiệp cao học văn chương Anh khi mới 23 tuổi.

Hiện nay, cô đang theo học đại học Emory University.

VIRGINIA 

Trong cuộc bầu cử dân biểu tiểu bang Virginia, Địa Hạt 42, ngày 7 Tháng Mười Một, bà Kathy Trần (Dân Chủ) thắng bà Lolita Mancheno-Smoak (Cộng Hòa) với tỉ lệ phiếu 61%-39%, trở thành dân biểu gốc Việt đầu tiên của tiểu bang.

Bà Kathy Trần. (Hình: Facebook Kathy Trần)

Chiếc ghế này trước đây do ông David Albo (Cộng Hòa) nắm giữ trong 24 năm, nhưng nay nghỉ hưu.

Theo trang web vận động tranh cử của mình, bà Kathy cho biết bà cùng gia đình vượt biên lúc bà mới có 7 tháng tuổi. Sau 13 tháng, cả gia đình định cư tại Hoa Kỳ.

Trong thời gian làm việc tại Bộ Lao Động trong 12 năm, bà giữ nhiều chức vụ, bao gồm quyền giám đốc Văn Phòng Đầu Tư và giám đốc Văn Phòng Chính Sách, Lập Pháp, và Điều Lệ.

Bà từng là sinh viên chương trình Presidential Management Fellow, và từng là phụ tá giám đốc chương trình dạy nghề và phát triển lao động của National Immigration Forum.

Bà Kathy có bằng cử nhân đại học Duke University, và bằng cao học xã hội đại học University of Michigan.

Hiện nay, bà là chủ tịch hội phụ huynh học sinh tại địa phương, và sống ở West Springfield cùng chồng, Matt, và bốn người con, từ 1 đến 8 tuổi.

Địa Hạt 42 bao gồm các thành phố Burke, Crosspointe, Fort Belvoir, Laurel Hill, Lorton, Mason Neck, Mount Vernon, Newington Forest, South Run, và West Springfield, và có khoảng 80,000 cư dân.

NEW ORLEANS, LOUSIANA 

Trong cuộc bầu cử nghị viên Khu Vực E của thành phố New Orleans, ngày 19 Tháng Mười Một, bà Cyndi Nguyễn thắng nghị viên đương nhiệm, ông James Gray, trở thành người gốc Châu Á đầu tiên ngồi trong Hội Đồng Thành Phố lớn nhất tiểu bang Louisiana.

Bà Cyndi Nguyễn. (Hình: Cyndi Nguyễn cung cấp)

Theo nhật báo The Times-Picayune, đây là lần thứ nhì bà Cyndi, giám đốc Chương Trình Huấn Luyện Kinh Tế Cộng Đồng Việt Nam, ra ứng cử.

Khu Vực E, nằm ở phía Đông thành phố, là nơi có nhiều người Mỹ gốc Việt cư ngụ nhất.

Trong cuộc vận động của mình, bà Cyndi chú trọng vào việc ngăn chặn tội phạm và phát triển kinh tế.

Trong khi đó, Nghị Viên James Gray, trong vai trò chủ tich Ủy Ban Phát Triển Kinh Tế của thành phố, nhắm vào chính sách tiếp tục thu hút các công ty bán lẻ, dịch vụ, và gia cư.

Trong cuộc bầu cử sơ bộ vào ngày 14 Tháng Mười, ông Gray về nhất với 38% số phiếu, bà Cyndi về hạng nhì với 26% số phiếu.

Tuy nhiên, trong cuộc bầu cử vòng hai, bà Cyndi được 59% trong khi ông Gray được 41% số phiếu.

Theo trang web tranh cử, bà Cyndi Nguyễn, người Phước Tỉnh, cùng gia đình đến Mỹ năm 1975, khi bà mới 5 tuổi.

Sau một thời gian làm việc ở nơi khác, bà trở lại New Orleans năm 1997, để gần cha mẹ và ông bà. Bà làm điều phối viên xã hội cho khu chung cư Versailles Arms Apartment, có 400 gia đình cư ngụ.

Sau đó, bà sáng lập một tổ chức bất vụ lợi, nhằm hướng dẫn và giúp cộng đồng Việt Nam hội nhập vào xã hội Mỹ.

Mơ ước và sứ mệnh của bà là tạo ra một không gian, nơi các cộng đồng có nền văn hóa khác nhau có thể sống chung và tạo ra một cộng đồng cùng nhau vững mạnh.

Bà có chồng và có sáu người con.

Bùi Hiền không có phát minh, sáng kiến gì cả…

Nguồn:   Thuong Phan shared Nguyễn Văn Trung Sơn‘s post.
 
 
 
No automatic alt text available.
No automatic alt text available.
Image may contain: text
Image may contain: text
Image may contain: text
+4
Nguyễn Văn Trung Sơn added 8 new photos.Follow

 

Bùi Hiền không có phát minh, sáng kiến gì cả, vì Bùi Hiền rõ ràng đã ăn cắp vài dấu ký âm trong công trình tự điển của học giả Nguyễn Văn Khôn ở thời kỳ Miền Nam VNCH mấy chục năm trước 1975 còn có bằng chứng trên giấy trắng mực đen

VIỆT – ANH ANH – VIỆT TỪ ĐIỂN LOẠI THÔNG DỤNG TÁC GIẢ NGUYỄN VĂN KHÔN DO NHÀ SÁCH KHAI TRÍ ẤN HÀNH LẦN THỨ NHẤT XONG NGÀY 14-4-1967 TẠI NHÀ IN RIÊNG CỦA NHÀ XUẤT BẢN. GPKD SỐ 987 TBTTCB/BC3/XB NGÀY 6-4-1967

Sản phẩm trí tuệ của học giả Nguyễn Văn Khôn đã có 50 năm tuổi. Nó trân trọng ra mắt mọi người Việt Nam ở Miền Nam VNCH vào ngày 14/4/1967 tại Sài Gòn. Nhà Sách KHAI TRÍ đã bán rất chạy cuốn tự điển của Nguyễn Văn Khôn vì rất nhiều người Miền Nam Việt Nam lúc đó đã rất ham thích học tiếng Anh.

Người trí thức, cho dù là trí thức cộng sản hay trí thức tự do không cộng sản, cũng phải có lòng tự trọng trí thức, không nên ăn cắp sản phẩm trí tuệ của người khác, không nên cướp công lao động trí óc của người khác; tuyệt đối không được làm như vậy. Ở Việt Nam còn có bao nhiêu vụ ăn cắp sản phẩm trí tuệ khác nữa, mà hiện nay chưa bị phát hiện!

Bây giờ Bùi Hiền đã làm như vậy rồi, thật là đáng tiếc. Nhưng ý đồ và dã tâm của Bùi Hiền rất lớn, cũng như cái tội của Bùi Hiền vô cùng lớn đối với đất nước và người dân Việt Nam. Bởi vì Bùi Hiền muốn làm xáo trộn một hệ thống đã hoàn chỉnh chữ viết, qui tắc chính tả, và văn phạm tiếng Việt; Bùi Hiền muốn huỷ bỏ một kho tàng văn học đồ sộ và nền văn chương rất phong phú của nước Việt Nam. Điểm quan trọng nhất là Bùi Hiền làm cho thế hệ tương lai người Việt không đọc được sách lịch sử của dân tộc Việt Nam, việc này có kết quả là người Việt Nam mất nguồn gốc trên chính quê hương của mình. Cả một dân tộc bị mất nguồn gốc thì dễ dàng bị Tàu Cộng đồng hoá và đô hộ. Bùi Hiền có tội rất lớn với đất nước và nhân dân Việt Nam.

BI KỊCH CỦA NGƯỜI CỘNG SẢN

Nguồn:   Van Pham shared Trang Nguyen‘s post.

BI KỊCH CỦA NGƯỜI CỘNG SẢN

 
Image may contain: 6 people, people smiling, people standing and suit

Trang NguyenFollow

BI KỊCH CỦA NGƯỜI CỘNG SẢN

Đinh La Thăng đang bị tạm giam tại B14-Công An Hà Nội. Lúc này Thăng bị coi như tên tội đồ của dân tộc, là nạn nhân của tranh giành quyền lực từ những người Thăng gọi là “đồng chí”, bị hơn 700 tờ báo Đảng nhảy vào đánh hội đồng mà không được phép thanh minh. Nếu ở đất nước dân chủ, ít nhất cũng sẽ có vài tờ báo lắng nghe đến ý kiến của Thăng, Thăng sẽ được phép gặp luật sư, được quyền giữ im lặng “vì những lời anh nói có thể là bằng chứng chống lại anh trước toà”. Nhưng số phận Thăng rồi cũng giống như bao người tù VN khác : án bỏ túi, không được gặp luật sư trước khi kết thúc giai đoạn điều tra, không được hưởng sự độc lập của toà án.

Cũng tại B14, cách Thăng chỉ vài bức tường là phòng giam những đồng đội của tôi : luật sư Nguyễn Văn Đài, Mục sư Nguyễn Trung Tôn, cô giáo Lê Thu Hà, kĩ sư Phạm Văn Trội, kí giả Trương Minh Đức. Nhưng khác với Thăng, đồng đội của tôi vào tù vì họ dám sống trọn vẹn với lí tưởng đấu tranh cho sự công bằng của xã hội, cho một nền dân chủ bị bóp nghẹt. Chính vì những điều đó, họ được một lực lượng hùng hậu “truyền thông lề trái” hậu thuẫn, được các tổ chức nhân quyền, chính phủ nước ngoài quan tâm. Họ còn có những anh em sát cánh vận động ngoại giao và chăm lo cho gia đình. Còn Thăng, cả một đời tham gia đảng cộng sản, điều cuối cùng Thăng nhận được là sự xa lánh và ghẻ lạnh của những người “đồng chí”.

Bi kịch mà Thăng đang gánh chịu có phần được xây dựng bởi chính bàn tay của ông ta. Đỉnh cao quyền lực của Thăng là Uỷ Viên Bộ Chính Trị, một vị trí đứng dưới vài người mà đứng trên triệu người. Để giữ thế độc tôn lãnh đạo của đảng cộng sản, Thăng không ngần ngại xếp những người đấu tranh cho tự do, công bằng và nhân quyền là thành phần phản động cần phải tiêu diệt.

Chỉ hơn nửa năm trước thôi, khi còn là Bí Thư Sài Gòn, chính Thăng dung túng cho đám giang hồ Phan Hùng đánh đập dã man nhà hoạt động xã hội Lê Mỹ Hạnh, chính Thăng bao che cho hàng động xịt nước vào buổi tưởng niệm chiến sĩ Hoàng Sa, chính Thăng dung túng cho đám an ninh thành Hồ đàn áp biểu tình, canh gác tư gia những người bất đồng chính kiến. Có lẽ, lúc này ngồi trong xà lim lạnh. Thăng là người thấm nhất giá trị của hai chữ “nhân quyền” mà đám “phản động” theo đuổi.

Từ bi kịch của Thăng, chợt nhớ đến cái kết của tác phẩm văn học Chí Phèo: Cả làng Vũ Ðại nhao lên. Họ bàn tán rất nhiều về vụ án không ngờ ấy. Có nhiều kẻ mừng thầm, không thiếu kẻ mừng ra mặt! Có người nói xa xôi: “Trời có mắt đấy, anh em ạ!” Người khác thì nói toạc: “Thằng nào chứ hai thằng ấy chết thì không ai tiếc! Rõ thật bọn chúng nó giết nhau, nào có cần phải đến tay người khác đâu”.

Mừng nhất là bọn kỳ hào ở trong làng. Họ tuôn đến để hỏi thăm, nhưng chính là để nhìn (…) Những người biết điều thì hay ngờ vực, họ chép miệng nói: “Tre già măng mọc, thằng ấy chết, còn thằng khác, chúng mình cũng chẳng lợi tí gì đâu…”

Ba Dũng, La Thăng, Bá Tỵ ơi, ngồi đó mà đợi chết hay sao?

Nguồn:   Phạm ThànhFollow

 
 

Đây là bài biết từ tháng 4/2017. Nhân La Thăng bị xộ khám đăng lại đọc “chơi”. Mời bàn bè cùng đọc “chơi”.

 
Nhóm Bà Đầm Xòe. Ba Dũng không thể không run khi thấy Nguyễn Phú Trọng cùng phe nhóm đã sờ đến gáy Đinh La Thăng. Mức kỷ luật chỉ là cảnh cáo.…
 
 
BADAMXOEVIETNAM2.WORDPRESS.COM
 

Vạch trần Bộ GTVT

Nguyen Huynh Lan
Fb Nguyễn Thông 

Vạch trần Bộ GTVT

Mặc dù thế sự đang có nhiều chuyện đáng quan tâm nhưng mỗi người dân đừng lãng quên chuyện BOT trấn lột bởi cuộc đấu tranh bảo vệ lợi ích của người dân lương thiện chưa có hồi kết thúc.

Trong khoảng thời gian 1 tháng mà Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc vừa đặt ra, bọn chủ BOT phi lý (ở nhiều nơi chứ không phải chỉ ở Cai Lậy) cùng với quan thầy đang tìm trăm phương ngàn kế nhằm duy trì sự bóc lột của chúng. Phải kiên trì vạch mặt chúng.

Trước hết, cần vạch trần thái độ lì lợm của lãnh đạo Bộ GTVT trong việc cố lèo lái cái sai của họ sang những cách hiểu khác. Chính họ chứ không phải ai khác đã cho phép đặt những trạm thu phí không nằm trên đường BOT được đầu tư mới mà lại đặt trên những con đường cũ đã được người dân có quyền tự do sử dụng, chỉ nhằm vơ vét được nhanh hơn, nhiều hơn rồi ăn chia với nhau. Ngay họ cũng thừa nhận rằng nếu đặt trạm trên đường BOT, đường tránh thì sẽ thu rất chậm, không được bao nhiêu, vì vậy cần phải lôi trạm ra những tuyến đường nơi nhiều xe cộ bắt buộc qua lại. Họ coi dân như cái mỏ tiền, cứ cần tiền là móc vào túi dân, bất cần biết đúng sai, phải trái, đạo lý, công bằng.

Họ lại giở trò đề nghị chính phủ mua lại trạm BOT của nhà đầu tư để nhà đầu tư đỡ thiệt thòi. Phải nói cho họ biết, tiền nhà nước, tức tiền thuế do dân đóng góp, không phải vỏ hến, để bù đắp vào sự sai trái của họ.

Họ đưa ra phương án cho phép trạm BOT Cai Lậy thu đủ 300 tỉ đồng gọi là bù phần chi phí “cải tạo, sửa chữa phần quốc lộ 1 qua Cai Lậy”, bao giờ thu đủ thì sẽ dời trạm vào đường tránh. Cũng lại cứ nhằm vào túi tiền dân một cách vô lý. Và điều cần thiết, cần có sự kiểm toán lại thật kỹ lưỡng, chính xác con số mà họ công bố 300 tỉ kia, ai cũng biết đó là một con số ma, nếu làm rõ được sẽ ối kẻ tra tay vào còng. Trước khi có con số thật, dứt khoát không được sử dụng tiền nhà nước để đền bù cho chúng, cũng như không được móc túi dân bù vào.

Họ đang làm ra vẻ biết lắng nghe dư luận, kiểu như giảm phí ở rất nhiều trạm thu phí, miễn phí cho một số loại xe cộ. Đó chỉ là thủ đoạn của kẻ bất lương mang bộ mặt nhân từ, cố lừa dư luận. Nhân dân không cần sự ban ơn, bố thí như vậy. Cứ đem các BOT phi lý về đặt đúng chỗ. BOT thu phí hầm đường bộ Hải Vân thì cứ về trước cửa hầm Hải Vân, BOT thu phí hầm Đèo Cả thì cứ về trước hầm Đèo Cả, BOT của cao tốc Hà Nội -Hải Phòng cứ đặt trên cao tốc, BOT Cai Lậy, BOT Biên Hòa… nào cũng thế, cứ đúng chỗ. Thói đâu có cái thói làm mới ở một chỗ, lại đặt BOT ở một nơi không liên quan gì. Cứ coi thử xem, nếu cái trạm BOT thu phí hầm vượt sông Sài Gòn không đặt ngay cửa hầm mà lôi ra xa lộ Hà Nội hoặc tuốt tận Thủ Đức thì người dân không kéo đổ ngay trong chớp mắt, tôi cứ đi bằng đầu.

Những ông bà lãnh đạo cũng đừng ăn nói cải lương hai hàng mà cần vào thẳng vấn đề. Chẳng hạn bà chủ tịch quốc hội, cử tri bức xúc chuyện BOT phi lý, đáng nhẽ bà đồng tình thì gật, không đồng tình thì lắc, lại cứ vòng vo ưỡn ẹo rằng BOT là chủ trương đúng, là cần thiết, là cách thu hút đầu tư ngoài vốn nhà nước, là đã góp phần này nọ vào phát triển kinh tế, nếu còn chỗ nào sai thì sửa, v.v.. Thưa bà, tất cả những điều ấy dân chúng biết cả rồi, nắm thủng hết rồi, cả thủng túi nữa, chỉ cần ở cương vị bà, bà công bố rằng trạm BOT nào đặt sai thì phải bắt nó về đúng vị trí, thế thôi, nói linh tinh mất thì giờ.

Công cuộc chống tham nhũng của các vị cầm quyền đang đánh tanh bành ổ tham nhũng khủng là ngành dầu khí, Tập đoàn Dầu khí. Tôi cho rằng, nếu các vị thực lòng chống tham nhũng chứ không phải đấu đá phe phái nhau, thì hãy để mắt đến ngành giao thông, Bộ GTVT, có lẽ nó cũng chẳng kém ngành dầu khí đâu.

(Viết sau nồi lá xông)

Thông cào   

Nguyễn Tấn Dũng ơi, sao ông khổ thế?

From:    Lê hồng Song‘s post.
 
 
Image may contain: 7 people
Image may contain: 3 people, people standing, flower, outdoor and text

Lê hồng Song added 2 new photos.

 

Nguyễn Tấn Dũng ơi, sao ông khổ thế?

Bà Nguyễn Thị Hường – mẹ của cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng – vừa qua đời vào ngày 1/12/2017, thọ 92 tuổi. Nhưng như một facebooker bình luận, thân mẫu của nguyên Thủ tướng một thời đi đâu đồng đảng cũng bu đầy đó đã không một tờ báo lề đảng nào nói tới, dầu trước đó báo chí nhà nước ra rả đăng tin mẹ của một hoa hậu qua đời.

Có người cho rằng khi soi kỹ cái hình chính diện nơi ông Nguyễn Tấn Dũng phát biểu thì vòng hoa chính để cao nhất chỉ có là NGUYÊN Chủ tịch UBND TP HCM Lê Hoàng Quân. Mà kỳ lạ là các vòng hoa rất sơ sài bằng hoa nhựa giả như vừa qua một đám côn đồ giật vậy. Càng không có dấu hiệu nào cho thấy giới quan chức đương nhiệm đến “chia buồn cùng gia quyến”.

Chuyện Võ Văn Thưởng không hoặc không dám yêu cầu báo chí dù chỉ đăng một mẩu tin nhỏ chia buồn đám tang bà Nguyễn Thị Hường đã lột tả hơn bao giờ hết sự cô độc của nhân vật “về làm người tử tế” nhưng “hết tiền hết bạc hết ông tôi”.
Té ra, Lê Hoàng Quân là cựu quan chức cao cấp có vẻ là hiếm hoi gửi vòng hoa chia buồn, ít nhiều cũng còn một chút “tình làng nghĩa xóm”, nếu không phải là “tình đồng chí”.

Lê Hoàng Quân nguyên là bí thư Đồng Nai, người Nam Bộ, một thời được đưa về làm phó bí thư kiêm chủ tịch ủy ban nhân dân ở Sài Gòn, bị dư luận chung đánh giá là người ba phải và bất tài, nhưng được cái luôn sẵn lòng dĩ hòa vi quý với mọi quan chức và đặc biệt chẳng bao giờ thấy đấu tranh chống tham nhũng.

Trong khi đó, không nghe nói về sự hiện diện tại đám tang mẹ Nguyễn Tấn Dũng của nhiều quan chức Nam Bộ khác, về hưu hay đương nhiệm.

Hiện tượng báo đảng nói riêng và và báo chí nhà nước nói chung im bặt trước đám tang của mẹ cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có thể được xem là một chỉ dấu đặc biệt, không chỉ về thói vô cảm chính trị trong chính trường Việt thời nay, mà còn như một biểu trưng cho thói “ăn cháo đá bát” hết sức bạc bẽo của giới quan chức mang não trạng chỉ biết “phù thịnh không phù suy”.

Báo chí lại thuộc quyền chỉ đạo và điều hành của Võ Văn Thưởng – Trưởng ban Tuyên giáo trung ương. Thưởng là người Nam Bộ, xuất thân từ cánh tay mặt của đảng là đoàn thanh niên cộng sản, được xem là có chịu ảnh hưởng phần nào của Nguyễn Tấn Dũng. Nhưng không kể đến việc giới quan chức “người Bắc có lý luận” đã hoàn toàn quay lưng với cựu thủ tướng Dũng như một bản chất, chuyện Võ Văn Thưởng không hoặc không dám yêu cầu báo chí dù chỉ đăng một mẩu tin nhỏ chia buồn đám tang bà Nguyễn Thị Hường đã lột tả hơn bao giờ hết sự cô độc của nhân vật “về làm người tử tế” nhưng “hết tiền hết bạc hết ông tôi”.

Vào năm 2016 khi Nguyễn Tấn Dũng đã bị hất khỏi Bộ Chính trị sau đại hội 12 của đảng cầm quyền, người ta vẫn nhìn thấy có đến vài ba trăm quan chức cùng lẵng hoa chúc mừng cho buổi sinh nhật của ông Dũng.

Nhưng kể từ quý 4 năm 2016 khi chiến dịch “đánh” Đinh La Thăng – người được xem là một thủ hạ tin cẩn của Nguyễn Tấn Dũng – khởi động, dường như Nguyễn Tấn Dũng cô độc hẳn.

Cho đến năm 2017 và đặc biệt cùng với các vụ việc Đinh La thăng bị loại khỏi Bộ Chính trị và đang bị đe dọa truy tố, vụ đại gia ngân hàng là Trầm Bê – người được dư luận cho là “tay hòm chìa khóa” của gia đình Nguyễn Tấn Dũng – bị bắt và bị đưa ra truy tố, rồi đến vụ Nguyễn Thanh Nghị – con trai Nguyễn Tấn Dũng, đang là bí thư tỉnh Kiên Giang – có thể bị phe đảng của Tổng bí thư Trọng cho “lên thớt” với lý cớ đầu tiên là vụ khách sạn Hương Biển sai quy hoạch ở ngọc đảo Phú Quốc, nghe nói cả một người thân của Nguyễn Tấn Dũng là Lê Thanh Hải – cựu bí thư thành ủy TP.HCM – còn không còn dám đi chơi golf với ông Dũng nữa.

Sau hàng loạt vụ việc trên, ngày càng nhiều dư luận cho rằng đường đi của Nguyễn Phú Trọng trước sau cũng dẫn đến cửa nhà Nguyễn Tấn Dũng.

Đường đi của Nguyễn Tấn Dũng lại bị cho là đầy tì vết tham nhũng. Nguyễn Tấn Dũng là đời thủ tướng bị cho là “phá chưa từng có” trong lịch sử đảng CSVN, một thủ tướng mà nếu cánh đảng muốn và dám làm, gần như bất cứ lĩnh vực hay công trình cộm cán về tiền bạc nào cũng đều ít nhiều mang bóng dáng của cựu thủ tướng Dũng.

Một facebooker bình luận: “Là người có khí chất Nam Bộ giao lưu rộng rãi, ông cũng ít nhiều cũng có bộ hạ hay đồng liêu thân tín trong đảng. Thế mà giờ này không một ai tới hay gởi lẵng hoa viếng làm tôi thật sự bất ngờ.

Đúng là trước có người so sánh đảng của ông với đảng bọn cướp tôi không tin. Nhưng giờ nhìn lại thấy đảng cướp nó vẫn nghĩa tình với nhau hơn.

Mong ông thấy đó để khuyên bảo con cháu phải làm cái gì bù đắp lại cho dân tộc này bởi những ngày ông đã tham gia trong đảng đó”.

Không thể nói khác hơn, tình cảnh “đèn nhà ai nấy rạng, thân ai người đó lo, hồn ai người đó giữ” đang phổ biến đến mức ghê gớm trong nội bộ đảng CSVN. Không chỉ với trường hợp Nguyễn Tấn Dũng, mà có lẽ tuyệt đại đa số giới quan chức từ trung cấp đến cao cấp của đảng sẽ phải chịu thân phận “hết tiền hết bạc hết ông tôi” ngay sau khi họ “nghỉ” – cho thấy không chỉ hiện tượng phân hóa sâu sắc mà đang diễn ra giai đoạn phân rã ngày càng nhanh trong đảng.

Nhưng Nguyễn Tấn Dũng không phải là người “hết tiền hết bạc”. Chỉ là ông hết quyền mà thôi…

Thậm chí vào thời buổi này, “nghỉ” vẫn còn là “hạ cánh an toàn”. Cuộc chiến giữa các nhóm quyền lực và lợi ích mới đối với những nhóm quyền lực và lợi ích cũ ngày càng mang tính tàn sát để chẳng còn một quan chức nào an toàn, kể cả người đứng đầu đảng./.

Quả báo; Đúng quá là đúng…

From:   Thuong Phan and 2 others shared Jason Nguyen‘s post.
Image may contain: one or more people and text
Jason NguyenFollow

 

Quả báo; Đúng quá là đúng…

__Nguyễn Bá Thanh phá giáo xứ Cồn Dầu, đưa đến một sự trừng phạt vô cùng đau đớn. Cái chết tới Nguyễn Bá Thanh không có một sự nương tay và lạnh máu vô cùng. Cơn đau đớn đã hành hạ ông ta không thể nào tả được

__Còn tên Đinh La Thăng này dám đánh phá nhà Phật một cách tàn nhẫn vô nhân đạo. Tội tên này sẽ bị Đức Phật trừng phạt đích đáng

Tên Đinh La Thăng còn thêm một tội nữa là đánh người biểu tình chống Trung Quốc và Formosa không nương tay và khốn nạn lắm

Quả báo giành cho hai tên cẩu tặc cũng đáng lắm. Tôi tin rằng cái ngày tên Đinh La Thăng chết cũng đau đớn như Nguyễn Bá Thanh thôi

Đứa nào đánh nhà Chúa và Phật thì suốt đời tai ương không ra gì. Sống dật giờ, khùng khùng điên điên bất thường lắm. Cả gia đình hết bị xui này tới xui khác một cách bất thường

Chết chưa xong đâu, đời đời con cháu Nhuyễn Bá Thanh và Đinh La Thằng sẽ lận đận không ra gì đâu.. Hành động và hậu quả đi đôi. Hậu quả giành cho hai kẻ này sẽ vô cùng đau đớn và rất dai dẳng

Tôi nói rồi đừng bao giờ đụng tới thần linh tôn giáo vì nếu họ không liên can tới mình

Đây là bài học cho bọn chóp bu đáng học.

CHỪA CHO TAO ĐƯỜNG SỐNG VỚI? ĐỪNG DỒN CHÓ VÀO ĐƯỜNG CÙNG!

Nguon:   Nguyen Anh Duc shared Nguyễn Hồng‘s post.

CHỪA CHO TAO ĐƯỜNG SỐNG VỚI? ĐỪNG DỒN CHÓ VÀO ĐƯỜNG CÙNG!

 
Image may contain: one or more people
Nguyễn Hồng is with Nguyen Anh Duc and Hoàng Gia Viễn at Hồ Con Rùa.

 

CHỪA CHO TAO ĐƯỜNG SỐNG VỚI? ĐỪNG DỒN CHÓ VÀO ĐƯỜNG CÙNG!

Vượng ơi!
Quang ơi!
Phúc ơi!
Tô Lâm ơi!

Tao biết tụi bay toa rập với ông Cả, dùng tay nhà báo Osin Huy Đức làm công cụ ném đá dò đường dẫn dắt dư luận.

Tao biết trước những đàn em nào của tao chưa bị “sờ gáy” thì rồi sắp tới cũng sẽ “thân tàn ma dại”; từng chiến hữu mặn nồng một thuở của tao cứ lần lượt đội nón đi nhập kho hết ráo.

Của nả bọn tao “thu hoạch” qua 2 nhiệm kỳ thì bọn mày đã lấy lại nhiều quá rồi còn gì? Còn đám đàn em tao đứa lớn đứa nhỏ đều bị…cho vào ‘lò’, bọn mày muốn gì nữa đây?

Phe tao đã đầu hàng “toàn diện” trong Đại hội Đảng lần 12 rồi. Bọn mày có “đánh” chó thì cũng chừa tao ra với? Đừng dồn chó vào chân tường chứ?

+ Ông Đinh La Thăng bị bắt:
– https://vnexpress.net/…/ong-dinh-la-thang-bi-bat-3681861.ht… 
+ Việt Nam: Khởi tố và bắt tạm giam ông Đinh La Thăng:
– http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-42279446 
+ Bắt và khởi tố Đinh La Thăng: ‘Chưa phải là hồi kết’:
– http://www.rfa.org/…/former-senior-official-dinh-la-thang-d… 
+ Tiến Sĩ Nguyễn Quang A: “Bắt Đinh La Thăng, vẫn là chuyện thanh trừng nội bộ”:
– http://www.rfa.org/…/dinh-la-thang-busted-12082017100935.ht…