httpv://www.youtube.com/watch?v=0YwVSiEh6Ww
Nữ sinh nói gì về Nhân Quyền và Giáo Dục Việt Nam khiến Nguyễn Thị Kim Ngân “hốt hoảng”

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Sưu tầm – Bình Luận-Sự Kiện
httpv://www.youtube.com/watch?v=0YwVSiEh6Ww
Nữ sinh nói gì về Nhân Quyền và Giáo Dục Việt Nam khiến Nguyễn Thị Kim Ngân “hốt hoảng”

CHUYỆN BÀ TÁM TRÀ ĐÁ ĐI HẦU CÔNG AN
Bà Tám trà đá bị công an Cai Lậy “mời” lên làm việc. Tại đồn công an, tên công an điều tra hỏi:
“Bà có biết lý do tại sao chúng tôi mời bà lên đây không?”
Bà Tám xẳng giọng:
“Mấy chú không nói làm sao tui biết! Mà theo tui biết thì mấy chú đâu cần lý do; mà dí dù muốn có lý do thì mấy chú bịa ra trăm cái lý do cũng được, ai cấm!”
Tên công an nhìn bà Tám trừng trừng:
“Bà không được vu khống, nói xấu các cơ quan chức năng….”
Bà Tám đỏ mặt đứng dậy, nói lớn:
“Tui du khống, nói xấu cái gì? Tui đang bán trà đá, làm ăn lương thiện, không trộm cắp, cướp bóc của ai, không tham nhũng hối lộ, không giựt chồng của ai… tự nhiên mấy chú kêu tui lên đây làm diệc, làm diệc là làm diệc gì? Lại còn dặn dẹo tui có biết lên đây dì lý do gì không? Ông cố nội tui sống dậy cũng không biết nữa là…”
Tên công an có vẻ hơi bất ngờ với thái độ cứng rắn của bà Tám, nên dịu giọng:
“Chúng tôi mời bà lên đây là vì bà nhận 10 triệu của Việt Tân để kích động gây rối ở trạm BOT Cai Lậy….”
Bà Tám lại đứng lên sừng sộ:
“Diệt Tân là thằng chó đẻ nào?”
Tên công an quơ tay:
“Việt Tân là một tổ chức phản động từ nước ngoài chuyên dùng tiền để mua chuộc người trong nước để gây rối, đánh phá nhằm lật đổ nhà nước ta…,”
“Dậy à? Dậy mấy chú bắt cái thằng Diệt Tân cho tui 10 triệu đó chưa? Tui không biết nó là đứa nào, tự nhiên đến đưa cho tui 10 triệu. Tui nghèo đi bán trà đá sống qua ngày thấy 10 triệu cũng ham, nhưng sau tui nghĩ lại sao có đứa tự nhiên đem cho mình món tiền lớn thế này, chắc là nó gài bẫy mình, nên đã trả lại cho nó rồi. Mấy chú nói tui nhận tiền của Diệt Tân, dị mấy chú bắt nó chưa? Nó là Diệt Tân đó mà…”
Tên công an cắt ngang:
“Bà không cần biết việc làm của chúng tôi. Chúng tôi hỏi bà, tại sao bà phát trà đá, phát cháo miễn phí, ủng hộ cái bọn gây gối, cản trở lưu thông ở bot Cai Lậy? Bà có biết đó là hành động tiếp tay cho bọn phá hoại đánh phá nhà nước, có thể bị bắt đi tù không?”
Bà Tám lại đứng lên la:
“Tui không được quyền cho ai, tặng ai nước trà của tui à? Mà tui thấy mấy chú tài xế đó làm đúng chứ có phá hoại gì đâu. Mấy chú tài xế qua trạm trả tiền đàng hoàng, mà bởi người ta không có tiền chẵn nên trả bằng tiền lẻ, tiền lẻ cũng là tiền của nhà nước in ra phát cho dân xài, thì có gì là sai? Mẩy chú ấy trả dư 100 đồng, người ta thối lại 200 đồng, mấy chú ấy không chịu lấy quá 100 đồng thì sai chỗ nào? Ai biết nếu mấy chú ấy bị gài lấy hai trăm rồi bị quy cho tội cướp tiền của trạm, giống như tui bị gài nhận tiền của Diệt Tân rồi bị bắt đi tù thì sao?”
Tên công an lại chận ngang:
“Bà không được suy diễn lung tung…”
Bà Tám vừa đặt đít ngồi xuống ghế lại đứng bật dậy nói lớn:
“Tui suy diễn lung tung chỗ nào? Tui nói thiệt dí mấy chú, cái trạm thu tiền đó đặt không đúng chỗ bị dân chúng phản đối là đúng. Đường làm một nơi lại đi đặt trạm thu tiền một chỗ, chẳng ăn nhậu gì tới con đường nhà thầu làm, hỏi sao dân không tức. Tui hỏi mấy chú, nếu tui xây một con đường bên hông nhà mấy chú, rồi đặt trạm thu tiền trên con đường đi dô nhà mấy chú, thu tiền con đường mà mấy chú không dùng, mấy chú có tức không?”
Tên công an khoát tay:
“Nhà nước biết phải làm gì. Nhân dân thấy cái gì sai thì phản ảnh lên rồi nhà nước sẽ xem xét, chứ không được lợi dụng gây rối, phá hoại trật tự công cộng…”
Bà Tám cười khẩy:
“Nhân dân phản ảnh bao nhiêu năm rồi mà nhà nước đã giải quyết chưa? Thiệt dễ như ăn cháo mà sao bao nhiêu lâu nay nhà nước không chịu làm? Chỉ cần dời cái trạm đó đem đặt trên con đường nhà thầu xây nên để hễ ai đi qua thì thu tiền là xong, cần gì phải đổ thừa Diệt Tân Diệt Téo chi cho gây quang mang trong quần chúng….”
Tên công an kéo ghế đứng dậy nói:
“Buổi làm việc hôm nay đến đây là tạm kết thúc. Bà ký vào biên bản đây rồi có thể đi về, và phải nhớ đề cao cảnh giác với những thế lực thù địch.”
Bà Tám cũng đứng dậy vừa quay đít đi ra vừa nói:
“Tui không ký cái gì sất. Mấy chú diết ra rồi biểu tui ký, tui biết mấy chú diết cái gì trong đó mà ký. Mà mấy chú cũng không cần lo; tui mà không cảnh giác thì bị Diệt Tân nó gài cho dô tù rồi….”
Nguồn fb Ngo Du Trung

Bé Jackie Evancho 10 tuổi trong video dưới đây đã khiến cả khán phòng America’s Got Talent quá ấn tượng vì giọng ca như thiên thần và màn trình diễn tuyệt vời của em. Hàng nghìn khán giả phải rơi lệ vì thông điệp sâu sắc từ bài hát này.
Trong cuộc thi tìm kiếm tài năng nước Mỹ năm 2010, cô bé Jackie đã biểu diễn tiết mục “To Believe” (Tin tưởng) trước sự chờ đợi của hàng nghìn khán giả. Bài hát đầy tình cảm này được sáng tác bởi chú của cô bé là Matthew David. Bài hát là lời nguyện cầu của những con người có cuộc sống sung túc dành cho những số phận kém may mắn không đủ cơm ăn áo mặc, mong muốn cho họ có một cuộc đời no ấm hơn. Mỗi con người đều được ban phước lành và che chở bởi Chúa nếu không ngừng hướng thiện và tin tưởng vào những điều tốt đẹp. Khi chúng ta có niềm tin, mọi khó khăn thử thách chỉ là một cơn gió đến rồi sẽ đi…
Trước những lời chân thành đầy xúc động của Jackie, người dẫn chương trình đã phải thốt lên: “Bác cũng biết chắc rằng bố mẹ của con đã nuôi nấng con nên người, và dạy con những giá trị cuộc sống. Bác rất vui vì có những người trẻ hiểu chuyện như con…”

Khi cô bé cất những tiếng hát đầu tiên, người nghe có thể cảm nhận được thanh âm trong trẻo như dòng suối mát lành từ một tâm hồn trong sáng, lương thiện đang lan tỏa…

Từng nốt nhạc cao vút, ngân vang hòa trong sự hùng tráng của giàn giao hưởng như muốn nhắn nhủ tất cả chúng ta rằng: Hãy tin tưởng vào một ngày chiến tranh, nghèo đói, và đau khổ sẽ không tồn tại, chỉ còn hòa bình và niềm vui đọng lại. Hi vọng sẽ thế chỗ cho nỗi đau và mất mát, mỗi sáng tiếng chim vẫn hót ca và loài người chìm trong tiếng cười hạnh phúc. Mỗi chúng ta cần thấu hiểu sự khó nhọc của những người nghèo, và mở rộng vòng tay yêu thương, che chở cho đồng loại.

Cô bé đã dùng cả trái tim mình để truyền tải thông điệp đầy tình người này tới thế giới…

Lời tâm sự của cô bé với Chúa: “Con chỉ là một đứa trẻ và có rất nhiều chuyện mà con chưa thể hiểu hết được. Nhưng nếu Người nghe lời thỉnh cầu của con và ban ân huệ cho họ, con sẽ cố gắng sống tốt nhất có thể…để tin tưởng… vào một ngày chiến tranh và nghèo đói sẽ đi qua…và chúng con sẽ nhìn thấy trong mỗi người là hình ảnh từ bi vĩ đại của Ngài.”

Kết thúc màn biểu diễn là tràng pháo tay rầm rộ của khán giả và nụ cười rạng ngời trên khuôn mặt ngây thơ của Jackie. Những điều tốt đẹp em để lại trong lòng mọi người là vô giá, không của cải vật chất nào có thể sánh bằng…
Hãy cùng thưởng thức tiết mục khó quên, làm tan chảy trái tim hàng nghìn người của ‘thiên thần áo trắng’ này nhé!
BS Phùng Văn Hạnh gởi
Vì sao người Trung Quốc nhất định phải chen lấn mà không muốn xếp hàng?
Những người sinh ra và lớn lên tại phương Tây, khi mới đến Trung Quốc hay Việt Nam, đều không thốt lên lời khi chứng kiến cảnh chen chúc lên xe buýt của người dân ở hai quốc gia này. Rõ ràng là từng người có thể xếp hàng và lần lượt đi lên, nhưng họ lại cứ chen lấn, xô đẩy, ai cũng muốn chen lên đi trước, khiến tình cảnh trở nên hỗn loạn và cánh cửa xe buýt vốn đã hẹp liền trở nên kẹt cứng. Nhìn cảnh tượng người người vội vã chen lấn này, người phương Tây quả là đã được ‘đại khai nhãn giới’.
Tại sao lại phải chen lấn? Vấn đề này không thể tách khỏi hoàn cảnh chung của xã hội Trung Quốc. Một người dân bình thường phải đối mặt với đủ các vấn đề: tiền thuê nhà cao, tiền lương thấp, vật giá cao, trong cuộc sống hay công việc đều phải chịu áp lực trùng trùng, từ đó khiến cho tâm thái vội vàng gấp áp, bồn chồn nóng nảy trở nên phổ biến. Đứng trước một vấn đề liên quan đến lợi ích thiết thân, họ luôn sợ sẽ bị thiệt, nên khó mà giữ được tâm khí bình hòa. Việc xếp hàng lần lượt từng người từng người lên xe, với đa số người Trung Quốc mà nói thì xem ra rất khó làm được.

Tại Việt Nam, tình hình cũng không có nhiều khác biệt. Hễ đến giờ cao điểm là tại các trạm xe buýt, người ta đã chuẩn bị sẵn tinh thần để “lao lên xe”, không quản cửa dành cho hành khách lên hay xuống xe. Nhiều câu chuyện bi hài đã xảy ra khi có hành khách đến trạm cần xuống mà không thể xuống được bởi người ta không ngừng chen lên từ bên dưới, và phải tiếp tục đi đến trạm kế tiếp. Đó là chuyện ở trên xe buýt, phía dưới lòng đường tình trạng giao thông cũng không khả quan hơn, ai cũng chuẩn bị sẵn tinh thần chen lấn, đi vào làn đường của phương tiện khác để có thể đi nhanh, đi trước.
Không chỉ riêng chuyện lên xe buýt, nếu như khi một thương hiệu hoặc nhãn hàng nào đó giảm giá bán sản phẩm, thì tình trạng người dân chen lấn vào mua hàng cũng không kém phần hỗn loạn. Vì vậy, không ít người cảm thấy kinh ngạc khi chứng kiến hình ảnh từ trẻ nhỏ đến người già tại Nhật Bản đứng yên lặng xếp hàng sau trận động đất sóng thần, hay hình ảnh dòng xe ô tô tuần tự nối đuôi nhau rời thành phố sau cơn bão tại Mỹ.

Ở các nước phương Tây, nếu nhìn bên ngoài có thể sẽ không thấy họ đứng xếp hàng tuần tự. Nhưng dù đông người hay ít người, mọi người đều lịch sự và tuyệt đối không có chuyện tranh nhau chen lên trước. Tất nhiên, ở Trung Quốc một số nơi cũng có thể thấy người ta xếp hàng, nhưng nguyên nhân là bởi khi đó sẽ có người đảm nhiệm vai trò duy trì trật tự cho hành khách lên xe. Còn ở phương Tây, cho dù ở thành phố lớn hay thị trấn nhỏ, người ta đều tự động tự giác lần lượt lên xe, không cần phải có người chuyên duy trì trật tự.
Người Trung Quốc tranh nhau lên xe, cử chỉ và hành vi thô tục quả thực không có chút văn minh nào, chứ chưa nói đến sự khiêm nhường lễ nghĩa ở đây. Họ không hề để ý đến hình tượng bản thân, cố gắng hết sức làm sao chen nhanh chân lên được xe buýt và chiếm lấy chỗ ngồi tốt nhất, vậy thì việc cản trở người khác nào có xá gì? Ai cũng sợ không có chỗ ngồi, hoặc còn muốn chỗ ngồi tốt nhất. Nếu xe đông mà không lên nhanh thì hết chỗ, sẽ phải đứng. Do đó thường những người thanh niên khỏe mạnh, thường sẽ chen chân lên ngồi trước. Còn những người bệnh tật yếu ớt, phụ nữ hay người già thường phải lên sau và không còn chỗ ngồi. Vấn đề ở đây là, không phải vốn dĩ những người bệnh tật hay già cả cần phải được ngồi nhất hay sao?

Điều này dường như còn phản ánh một hiện tượng khác của xã hội, đó chính là phân phối bất công, “yếu thì bị thịt, mạnh thì ăn”. Những người có tiền có quyền chiếm hết đa số tài nguyên xã hội. Đối với những người yếu thế và nghèo khó vốn không dễ để có thể sinh tồn trong xã hội Trung Quốc, thì họ nhắm mắt làm ngơ, thậm chí thấy phiền toái. Họ còn muốn đuổi những người lao động này đi thông qua sự kiện “trục xuất người lao động nhập cư”khỏi Bắc Kinh vừa qua.

Vậy tại sao ở phương Tây không có loại tranh giành xô lấn này? Từ xã hội phương Tây mà nói, thu nhập và phân phối tương đối công bằng, những người già hay bệnh tật đều được hưởng an sinh xã hội, việc thực thi chế độ phúc lợi xã hội cũng hết sức tôn nghiêm, người ta không cần phải tranh giành gì cả. Người ta lại càng chú trọng đến văn minh lễ nghi và khiêm nhường bao nhiêu thì hiện tượng tranh giành chen lấn này lại càng ít bấy nhiêu.




Nhận được tin từ chiến trường Nam Hàn tại Camp Casey , đúng một năm sau khi tốt nghiệp tại học viện Võ Bị Quốc Gia West Point Hoa Kỳ . Kimberly Đặng một cô bé Việt Nam xinh đẹp nhỏ nhắn nhưng kiên cường chọn đi vào con đường binh nghiệp của binh chủng Pháo Binh vừa được chính Thiếu Tướng Lương Xuân Việt làm lễ vinh thăng lên cấp bậc Trung Uý . Đây là một tấm gương sáng là niềm hãnh diện cho cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản rằng hậu duệ VNCH dù ở thế hệ nào vẫn mang trong mình dòng máu hào hùng của quân lực VNCH . Nếu chúng ta đang sống trong chăn êm nệm ấm xin 1 phút cầu nguyện cho họ được bình an khi đang ở ngoài chiến trường bảo vệ hoà bình cho nhân loại .
KHỐN NẠN VÔ CÙNG
Bùi Bảo Trúc
Giữa thế kỷ 19 Trung Hoa dưới triều nhà Thanh đã trải qua hai cuộc chiến tranh với đế quốc Anh. Trận Nha Phiến Chiến Tranh thứ nhất diễn ra từ năm 1840 đến 1843 và trận thứ nhì từ 1856 đến 1860. Trong trận thứ nhì, Anh còn được Hoa Kỳ, Pháp và Nga trợ chiến. Triều đình Thanh thua nặng nên đã phải ký với Anh một số hiệp ước bất bình đẳng, phải nhường một số đất đai cho Anh, phải mở cửa khẩu cho các nước ngoài tiến vào buôn bán và phải chấp thuận nhiều đòi hỏi phi lý ngay trên đất nước Trung Hoa.
Nguyên do đưa tới hai cuộc binh biến này là vì Anh muốn đem nha phiến do công ty Đông Ấn của họ sản xuất để bán tại Trung Quốc kiếm lời. Nhưng việc đưa nha phiến vào cũng khiến cho đông đảo người Trung Hoa mắc vào vòng nghiện ngập. Triều đình nhà Thanh nhìn ra những nguy hiểm này của nha phiến nhưng cũng không làm được gì. Nếu tình trạng nghiện nha phiến kéo dài và lan rộng khắp trong nước thì người dân Trung Hoa sẽ trở thành một dân tộc bạc nhược, yếu hèn. Họa diệt vong nhất định sẽ tới với nước Trung Hoa.
Người Nhật nhìn ra điều đó và thấy ngay người Hoa đang trên đường trở thành một dân tộc bạc nhược, bệnh hoạn, ươn hèn. Các võ sĩ Nhật thách đấu với võ sĩ Trung Quốc và đã thắng lớn trong nhiều cuộc tỉ thí nên người Nhật càng tin là Trung Hoa đang trên đường hủy diệt. Điều này được nhắc lại trong cuốn phim nhan đề “Tinh Võ Môn.” Trong phim, võ đường của Hoắc Nguyên Giáp, một võ sư tìm cách dấy lên phong trào dùng võ thuật để lành mạnh hóa đất nước Trung Hoa, bị một võ đường của người Nhật ở Thượng Hải hạ nhục bằng cách tặng cho bốn chữ “Đông Á Bệnh Phu,” người bệnh của Đông Á châu. Một võ sinh thuộc võ đường Tinh Võ Môn là Trần Chân (do Lý Tiểu Long thủ diễn) đã đến tận võ đường Nhật bản quăng trả lại bức hoành phi có nội dung nhục mạ người Hoa đó.
“Đông Á Bệnh Phu” là chữ Hán. Các quốc gia Tây phương thì gọi nước Trung Hoa là “the sick man of Asia.” Việc hạ nhục nước Trung Hoa như thế phần nào đã là nguyên do đưa tới cuộc nổi dậy phò Thanh diệt dương, đánh ngoại quốc giúp nhà Thanh, lôi kéo Trung Hoa vào những cuộc chiến khác.
Thực ra người Anh khi đưa nha phiến vào Trung Hoa là chỉ cốt làm tiền chứ cũng không nghĩ tới việc làm suy yếu đất nước và dân tộc Trung Hoa. Nhưng nha phiến thì lại tạo ra một thảm họa khác cho nước Trung Hoa. Chuyện nghiện ngập tạo ra những tác hại về sức khỏe, cho thể lực và tinh thần, ý chí của người dân Trung Hoa chỉ là cái phó sản của nha phiến. Người Anh khi đi chiếm thuộc địa thì cũng độc ác lắm nhưng trong trường hợp đưa nha phiến vào Trung Hoa thì họ không có chủ đích độc địa là muốn biến nước này thành một quốc gia có những người dân bệnh hoạn, bạc nhược cả thể xác lẫn tinh thần.
Tuy thế, nếu nha phiến đưa tới những hậu quả như thế thì cũng… chẳng sao.
Ngày nay những “bệnh phu,” những người bệnh ở Đông Á đang thấy dần dần xuất hiện.
Lần này, người Anh không phải là thủ phạm tạo ra những người bệnh này. Thế giới đã trải qua nhiều thay đổi. Thế giới không còn nước nào có những hành xử độc ác như cố tình gây ra những tai họa khủng khiếp cho những dân tộc, những quốc gia như hồi thế kỷ thứ 19 nữa.
Thì chúng ta vẫn tin tưởng như thế. Nhưng sự thực không đúng như vậy. Nếu chúng ta nhìn vào Việt Nam thì sẽ thấy ngay là người Việt đang trở thành những “Đông Á Bệnh Phu” của thế kỷ 21. Thủ phạm tìm cách biến người Việt thành “Đông Á Bệnh Phu” mới này là nước láng giềng với chủ trương đối với ViệtNam bằng 16 chữ vàng 4 chữ tốt, dựa trên tình đồng chí anh em, môi hở răng lạnh… Trung Quốc đang làm tất cả những gì làm được để đẩy Việt Nam vào tình trạng diệt vong. Các “Đông Á Bệnh Phu” mới này sẽ lôi đất nước và dân tộc đến chỗ hủy diệt trong một thời gian rất ngắn. Vào năm 2020, con số người Việt mắc bệnh ung thư sẽ là con số cao nhất thế giới.
Trung Quốc đang làm mọi việc để đưa tới thảm họa đó. Trung Quốc đầu độc người Việt bằng các sản phẩm mà họ bán sang Việt Nam và tràn ngập Việt Nam bằng các loại hàng hóa gây ung thư và nhiều thứ bệnh nan y khác cho người tiêu thụ Việt Nam, cho đó là những loại quần áo, đồ chơi trẻ em hay những nịt vú của phụ nữ… Tại sao những hàng hóa do Trung Quốc bán sang Việt Nam đều chứa những độc chất gây ung thư cho người dùng thì không ai có thể hiểu được. Gần như tất cả các sản phẩm Trung Quốc bán sang Việt Nam đều có các chất gây các bệnh độc địa mà nhiều nhất là bệnh ung thư.
Các loại thực phẩm mà Trung Quốc bán sang Việt Nam cũng chứa các độc chất gây ung thư. Từ trái cây đến các loại thịt đều được tẩm ướp các hóa chất mà quốc tế đã cấm dùng trong kỹ nghệ chế biến thực phẩm đều được Trung Quốc đưa sang ViệtNam. Những loại hàng không nhập cảng từ Trung Quốc và được sản xuất ở Việt Nam thì đều dùng các loại hóa chất sản xuất tại Trung Quốc bán đầy ở Việt Nam để chế biến, giữ cho tươi, không bị hư hỏng. Tất cả đều là những hóa chất độc hại có thể tạo hậu quả nguy hiểm cho người tiêu thụ ViệtNam. Luôn cả các thuốc Tây y cũng như các loại dược thảo do họ bán sang ViệtNam cũng có những tác hại nguy hiểm cho người dùng vì có thể là sản phẩm giả mạo hay cố tình bào chế bằng các loại chất độc. Tại một số thành phố, ngay cả Hà Nội và Sài Gòn cũng có các y sĩ giả Trung Quốc mở phòng mạch chữa bệnh “chui” cho bệnh nhân người Việt và kết quả ra sao thì ai cũng có thể đoán được.
Trung Quốc còn tung ra những hoạt động khác để giết cho bằng được dân tộc ViệtNam, trong đủ mọi lãnh vực nông nghiệp, kinh tế, xã hội…
Những trò thu mua chân bò, chân trâu, lông đuôi voi, ốc bươu vàng, đỉa… hay đặt mua hột điều, dưa hấu, thịt heo… rồi thình lình không mua nữa làm cho nông dân điêu đứng sống dở chết dở. Kỹ nghệ sản xuất cà phê của Việt Nam đang bị đe dọa trầm trọng vì một số khu vực trồng cà phê đang bị dẹp để trồng các loại cây khác qua kế hoạch độc hại của bọn thương lái Trung Quốc. Đó là trên cạn, trên đất liền còn ở ngoài biển thì tầu đánh cá của ngư dân Việt bị tầu Trung Quốc tấn công, cấm đánh cá ngay trong hải phận Việt Nam. Gần đây hơn là việc nhà máy thépFormosa thả độc chất xuống biển khiến cá chết ở khắp 4 tỉnh miền Trung. Đó là chưa kể những tàn phá tạo ra cho môi trường sống ở cao nguyên và nhiều nơi khác của Việt Nam. Và luôn cả vùng đồng bằng sông Cửu Long cũng đang bị bức tử vì những đập thủy điện trên thượng nguồn sông Mekong do Trung Quốc xây dựng. Nhiều diện tích trồng lúa và cây trái của Việt Nam đang bị đe dọa nghiêm trọng. Sản lượng lúa gạo sẽ giảm sút nặng.
Đất đai bị mất vào tay Trung Quốc bằng nhiều cách như ngụy trang bằng những bề ngoài hợp pháp hay bất hợp pháp. Nhiều khu vực chiến lược đã bị bán cho Trung Quốc. Người Hoa có mặt khắp nơi ở ViệtNam. Những khu phố Tầu mọc lên ở nhiều tỉnh, các bảng hiệu toàn viết bằng chữ Tầu, nhiều cơ sở thương mại không tiếp người Việt, chỉ nhận nhân dân tệ. Một vài nơi đã trở thành những tô giới hay nhượng địa tuy chưa chính thức trên giấy tờ. Những nơi ấy người Việt bị cấm ra vào. Cảnh sát cũng không được phép xâm nhập.
Người Việt đang trở thành những “Đông Á Bệnh Phu” mới về đủ mọi mặt cả về sức khỏe cũng như đời sống kinh tế. Nhưng khác với “Đông Á Bệnh Phu” ở Trung Hoa thời thế kỷ 19, các “Đông Á Bệnh Phu” ở Việt Nam đang được sự tiếp tay của chính nhà nước Việt Nam. Nhà nước không làm bất cứ gì để ngăn chặn các việc làm giết người Việt của Trung Quốc, để mặc và khuyến khích, tiếp tay với Trung Quốc kệ cho người Việt trở hành “Đông Á Bệnh Phu” của thế kỷ 21.
Khốn nạn vô cùng!
Bùi Bảo Trúc
Anh Lê Trưởng gởi

Cựu Đại tá Công an Nguyễn Đăng Quang từ Hà Nội nhận định:
“Cá nhân tôi cho rằng có một một nghịch lý rất lớn, lãnh đạo Đảng càng hô hào chống tham nhũng, càng ra nhiều nghị quyết, chỉ thị chống tham nhũng, thì tham nhũng này lại càng khỏe ra càng mạnh lên.
Thế cho nên tôi cho rằng trong lĩnh vực này đánh tham nhũng chống tham nhũng chẳng qua chỉ là đánh trận giả bắn chỉ thiên là chính thôi, chứ thực chất không phải chống tham nhũng
thttp://www.tintuchangngayonline.com/2016/12/tong-bi-thu-ang-suy-thoai-nhung-cam-boi.html?m=1
QĐ 102 :Thiếu vắng trí tuệ
Một tổ chức (hoặc xã hội) là vững chắc, mạnh mẽ khi các thành viên tự giác hiểu rõ và thực thi đúng đắn, đầy đủ nghĩa vụ của mình mà ít cần đến khen thưởng hoặc kỷ luật. ĐCSVN đang mắc vào lỗi nặng. Một mặt khi đảng viên (ĐV) vi phạm luật pháp thì được tổ chức đảng bao che bằng Chỉ thị số 15- CT/TW, ngày 7/7/2007, mặt khác. trong nội bộ lại ban hành nhiều qui định quá rườm rà về kỷ luật. Năm 1988 có chỉ thị số 27- CTCT/TW, ngày 4 tháng 2. Tiếp đến Qui định số 94/QĐ- TW ngày 25/10/2007, tiếp theo là 181- QĐ/TW, ngày 30/3/2013, rồi đến QĐ 102. Trong QĐ 94 năm 2007 mới chỉ có 12 điều. Càng ngày QĐ càng dài thêm.
1- Suy yếu
Để thắt chặt một tố chức có 2 loại liên kết: bên trong và bên ngoài. Liên kết bên trong là chất keo, đó là lý tưởng, là đoàn kết. Liên kết bên ngoài là các dây buộc, đó là các điều cấm, các loại kỷ luật. Liên kết trong làm cho người ta yêu thương, tin cậy nhau. Liên kết ngoài làm người ta nghi kỵ nhau, đề phòng nhau. Đã không thể tạo lập liên kết trong mà phải nhờ cậy liên kết ngoài thì còn đâu là tổ chức vững mạnh, chỉ cần đứt một vài dây buộc là tất cả sẽ tung ra. Hiện trạng của ĐCS bây giờ là không có cách gì tạo được liên kết trong rộng rãi. Đúng ra khi đã rơi vào trạng thái như vậy thì phải tìm cách thay đổi từ gốc, tìm một loại liên kết trong khác, phù hợp, nhưng lãnh đạo ĐCSVN. vì thiếu trí tuệ nên chỉ thấy liên kết ngoài, chỉ có thể dùng dây buộc mà không thể dùng keo.
2- Thiếu lòng tin
Điều lệ đảng đã ghi rõ 3 hình thức kỷ luật, cách tự kiểm điểm và kiểm điểm tại chi bộ, thẩm quyền thi hành kỷ luật, báo cáo, quyết định, khiếu nại. Mặc dầu trong điều lệ không ghi rõ các lĩnh vực và mức độ vi phạm ứng với từng mức kỷ luật, nhưng mỗi ĐV có trình độ bình thường đều hiểu được rằng mắc lỗi nhẹ thì chỉ phê bình, góp ý, mắc lỗi vừa thì khiển trách, nặng hơn thì cảnh cáo, quá nặng thì khai trừ. Như thế nào là nhẹ hoặc nặng thì tập thể chi bộ thảo luận trên từng sự việc cụ thể, nếu không thống nhất thì còn báo cáo cấp trên, nếu không thỏa đáng thì còn khiếu nại. Tôi nghĩ, chỉ trừ vài trường hợp quá đặc biệt, tuyệt đại đa số các chi bộ đủ trí tuệ để biết mức độ kỷ luật cần thiết cho từng trường hợp.
Nếu đã tin vào khả năng các cơ sở đảng có thể vận dụng điều lệ thì cần gì phải ban bố hết QĐ này đến QĐ khác với những hướng dẫn rất chi tiết. Chỉ vì cấp trên không tin. Họ nghĩ rằng nếu không được hướng dẫn thật chi tiết thì cấp dưới có thể không biết, làm sai, không bảo đảm tính nghiêm minh. Việc này còn che giấu thói kiêu ngạo, coi thường người khác.
Người ta cho rằng phải vạch ra cho đầy đủ mọi trường hợp, mọi tình huống. Nhưng trí tuệ một vài người làm sao bao quát được mọi chuyện có thế xẩy ra, chưa xẩy ra trong cuộc đời. Mà thực ra không nên làm như vậy, không thể làm như vậy. Để đề phòng chuyện này trong QĐ cũng có nêu:” Trường hợp đảng viên vi phạm những nội dung chưa có trong Quy định này thì căn cứ vào quy định của Điều lệ Đảng, pháp luật của Nhà nước và vận dụng Quy định này để xử lý kỷ luật cho phù hợp”.(điều 1) Đã có Điều lệ Đảng và Pháp luật Nhà nước thì cần gì phải thêm QĐ 102. Còn nữa: “Trong quá trình thực hiện, nếu có vướng mắc cần bổ sung, sửa đổi thì báo cáo để Bộ Chính trị xem xét, quyết định.” (điều 37).
3- Kém trí tuệ
ĐCSVN từ một đảng làm cách mạng chuyển thành đảng cầm quyền. Điều này đòi hỏi phải thay đổi nhiều thứ để phù hợp với vai trò và nhiệm vụ mới. Nhưng lãnh đạo của đảng vẫn cố duy trì cung cách cũ nên gặp phải nhiều mâu thuẩn, phát sinh nhiều khó khăn. Để giải quyết các khó khăn và mâu thuần này lãnh đạo không nghĩ ra được điều gì hay mà lại không chịu nghe những góp ý chân thành. Đó chỉ là do họ muốn bảo vệ lợi ích cá nhân và nhóm
Nếu không vì lọi ích cá nhân và nhóm mà thật sự vì lợi ích của Đảng và của Dân tộc thì những người lãnh đạo nên và phải làm theo cách khác. Cách nào? Cách mà phần lớn các nước đang thực hành có hiệu quả là dựa vào 3 nguồn: Kinh tế thị trường tự do, Chế độ dân chủ đa nguyên với tam quyền phân lập, Xã hội dân sự.
Lãnh đạo cứ tưởng ban hành QĐ 102 sẽ củng cố được kỷ luật, tăng cường đoàn kết. Không đâu, ngược lại thì có. Có thể các ĐV sẽ dè dặt hơn trong phát ngôn và hành động, nhưng sẽ sôi sục hơn trong ý nghĩ. Các ĐV sẽ đề phòng nhau, tỏ ra sợ sệt hơn. Sự kém trí tuệ còn thể hiện trong một số chỗ nhầm lẫn và trinh bày ngô nghê, mà phải phân tích kỹ mới thấy được. Về trình bày: Tuy nêu ra nhiều chi tiết vi phạm thuộc nhiều lĩnh vực, nhưng nhiều việc vẫn ở dạng tù mù vì chỉ là định tính trong một khoảng rất rộng. Nhiều câu văn, nhiều nội dung trùng lặp hàng vài chục lần, quá nhàm chán.
Cứ cho rằng khi mà kỷ luật trong đảng đã quá rệu rã, nguy cơ tự diễn biến quá cấp bách, rất cần xiết chặt tổ chức thì phải ban hành QĐ về xử lý kỷ luật ĐV vi phạm như là một giải pháp tình thế. Nếu thế thì việc gì phải ra QĐ 102 dài dòng, chỉ cần bổ sung và sửa chữa một chút QĐ 181 là được. Việc soạn thảo, ban hành QĐ 102 gây ra tốn kém không cần thiết. Hay QĐ 181 do một người khác ký, bây giờ người mới phải ký để tạo uy danh. Không phải thế đâu. Với những người hiểu biết thì họ xem việc đó như là một kiểu đạo văn.
4- Run sợ
Ban hành QĐ 102, bên ngoài tỏ ra kiên quyết, nhưng bên trong ẩn giấu sự run sợ, thể hiện bởi tăng cường kỷ luật khai trừ đối với nhiều vi phạm vừa được thêm vào. Đó là những lời dọa dẫm những kẻ yếu bóng vía, là nắm giẻ bịt miệng những kẻ cầu an, nhưng là trò cười đối với người có bản lĩnh. Các lãnh đạo ĐCSVN quá tôn thờ nền dân chủ xã hội chủ nghĩa, nhà nước pháp quyềnXHCN, nền kinh tế thị trường định hướng XHVN nên ĐV nào có ý phản bác là khai trừ ngay. Họ cũng quá thù hận thể chế ‘tam quyền phân lập’, ‘xã hội dân sự’, ‘đa nguyên, đa đảng’. nên ĐV nào dám đòi thực hiện thì phải khai trừ ngay. Họ cũng phải giữ cho được sự toàn trị, phải nắm thật chắc lực lượng vũ trang và báo chí, văn học, nghệ thuật, ĐV nào nghi ngờ đến sự lãnh đạo trong 2 lĩnh vực đó phải khai trừ ngay.Thử hỏi tôn thờ những thứ độc hại và mơ hồ, thù hận những xu hướng tiến bộ mà đại đa số các nước văn minh theo đuổi thì liệu có tồn tại được lâu dài. Chắc họ biết dư luận cho rằng khó có thế lực bên ngoài đánh đổ được CS, mà CS chỉ bị sụp đổ từ bên trong. Họ quá lo sợ cái thế lực bên trong ầy nên tìm cách tận diệt. Nhưng diệt thế nào được lực lượng phát sinh và phát triển theo đúng quy luật.
5- Ra oai và lên gân
Những vi phạm về tham nhũng, lảng phí viết ở điều 16.. Điều này được bổ sung nhiều tiểu mục, kể ra rất nhiều hành vi, nhưng xem ra chỉ là đánh trống và hô khẩu hiệu. Việc chống tham nhũng và lãng phí ở dạng “đã hổ” tuy có làm dăm ba vụ nhưng hiệu quả chưa rõ ràng, còn loại ruồi nhặng tràn lan khắp nơi thì vài chục cái QĐ 102 chẳng làm gì được.
Toàn bộ tinh thần, nội dung và văn bản của QĐ 102 thể hiện một trình độ trí tuệ quá thấp, có cái nhìn thiển cận, sự bảo thủ nặng nề, sự độc đoán lên tột đỉnh, sự quẩy đạp trong hấp hối. Rồi cũng sẽ giống như số phận của nhiều quyết định hoặc nghị quyết khác, tốn nhiều công sức và giấy mực để làm ra, tốn nhiều thời gian và công sức để phổ biến và quán triệt, nhưng rồi chẳng mang lại được nhiều kết quả tích cực, sẽ là lợi ít hại nhiều.
Để cứu vớt phần nào uy tín và danh dự của Đảng thì phải có những cải cách triệt để chứ không phải bằng cách tạo ra nhiều nghị quyết hoặc quyết định có giá trị quá thấp, mà lại cứ nhầm tưởng là kết quả của đỉnh cao trí tuệ.
Nguyễn Đình Cống
9-12-2017
( Nguồn từ FB Hoang Phuc, nhà báo Huỳnh Sơn Phước )
P/s GS, TS Nguyễn Đình Cống từng là đảng viên ĐCSVN, cựu Trưởng khoa ĐHXD, ông tuyên bố bỏ đảng CS từ năm 2016.
KẺ GIẾT NGƯỜI LÀ NGUYỄN VĂN NGHỊ, CHỨ KHÔNG PHẢI LÀ HẢI
của gia đình Hồ Duy Hải
Bình Luận Án
4-12-2015
Các công văn chuyển đơn của Tòa án và Thanh tra công an tỉnh Long An liên quan đến Đơn tố giác tội phạm của bà Nguyễn Thị Loan:
ĐƠN TỐ GIÁC TỘI PHẠM
(V/v: Ông Nguyễn Văn Nghị có nhiều dấu hiệu là người
đã giết hại hai nữ nhân viên tại Bưu điện Cầu Voi)
2.3. Vì sao Nghị phải bỏ trốn?

Ông Thăng, Phó trưởng Ban Kinh tế Trung ương và nguyên ủy viên Bộ Chính trị, hôm thứ Sáu bị Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an khởi tố và tạm giam vì những sai phạm trong quản lý kinh tế. Trước đó cùng ngày, Bộ Chính trị đã đình chỉ sinh hoạt Đảng đối với ông với tư cách là Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng, trong khi Ủy ban Thường vụ Quốc hội thông qua hai nghị quyết cho thôi tư cách đại biểu quốc hội của ông, mở đường cho việc truy tố.
Được bổ nhiệm làm bộ trưởng giao thông ở tuổi 51, ông Thăng thuộc lứa lãnh đạo được xem là tương đối trẻ nằm trong diện quy hoạch nhân sự cho những vị trí cao hơn.
Ông nổi lên trên chính trường với những lời lẽ hùng hồn thu hút sự chú ý của giới truyền thông và người dân. Sau khi được điều về làm bí thư thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh, ông tiếp tục chiếm lĩnh các hàng tít báo với những phát biểu hứa hẹn giải quyết những vấn đề như tham nhũng, tội phạm, giao thông và giáo dục.
Nhưng sự nghiệp chính trị của ông coi như chấm hết sau khi Ban chấp hành Trung ương Đảng hồi tháng 5 thi hành kỷ luật đối với ông và cho thôi giữ chức ủy viên Bộ Chính trị. Diễn biến này khơi lên đồn đoán rằng việc ông bị truy tố chỉ còn là vấn đề thời gian.
Lần gần đây nhất mà một cựu ủy viên Bộ chính trị bị khởi tố là từ hàng chục năm trước. Vào năm 1979, ông Hoàng Văn Hoan bị tuyên án tử hình vắng mặt về tội phản quốc sau khi đào thoát qua Trung Quốc.
Giới phân tích nhận định ông Thăng là quân cờ lớn nhất bị đốn ngã tính tới giờ trên bàn cờ chống tham nhũng của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, người đang đi những nước cờ ngày càng quyết đoán.
“Ông Trọng là người đặc biệt quan tâm đến ý thức hệ xã hội chủ nghĩa,” Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, một nhà quan sát và bình luận chính trị Việt Nam, nói. “Trong quan điểm của ông ấy muốn duy trì ý thức hệ xã hội chủ nghĩa thì phải có được niềm tin của dân chúng,” vốn đã bị xói mòn vì tình trạng tham nhũng tràn lan.
Tiến sĩ Dũng nhắc tới việc ông Trọng từng nghẹn ngào tại Hội nghị Trung ương 6 vào năm 2012 khi ông đọc bài diễn văn bế mạc. Ông đã thay mặt Bộ Chính trị nhận lỗi về hàng loạt những sai phạm xảy ra trong việc điều hành tập đoàn Công nghiệp tàu thủy Vinashin dưới thời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, gây thất thoát ngân sách nghiêm trọng.
“Điều đó để lại một ấn tượng tôi nghĩ là buồn và đau đớn lắm đối với ông Trọng,” Tiến sĩ Dũng nói về việc ông Trọng đã không thể kỷ luật được ông Dũng tại hội nghị đó. “Ông ấy không thể bỏ qua được chuyện đó và phải gỡ gạc thể diện. Một trong những chuyện gỡ gạc thể diện chính là chuyện ông Trọng đang làm hiện nay, chưa phải trực tiếp đối với ông Nguyễn Tấn Dũng nhưng mà đối với những người của ông Nguyễn Tấn Dũng chẳng hạn như ông Đinh La Thăng.”
Truyền thông trong nước cho biết ông Thăng, người từng là chủ tịch chủ tịch hội đồng thành viên Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PVN), đang bị điều tra vì sự dính líu trong hai vụ án kinh tế được mô tả là “nghiêm trọng.”
Ông bị cáo buộc cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng, lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản, gây thiệt hại 800 tỉ đồng trong việc góp vốn của Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PVN) vào Ngân hàng Thương mại Cổ phần Đại Dương (OceanBank).
Ông cũng bị quy trách về việc làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng, và tham ô tài sản xảy ra tại Tổng Công ty Xây lắp dầu khí (PVC) và Dự án Nhà máy Nhiệt điện Thái Bình II.
Tiến sĩ Dũng nhận định việc khởi tố ông Thăng đánh dấu một cột mốc đặc biệt quan trọng trong công cuộc chống tham nhũng của ông Nguyễn Phú Trọng. Nó cho thấy ông Trọng đã vượt qua điều mà ông Dũng gọi là “giới hạn tâm lý” của lớp lãnh đạo đương quyền, e sợ rằng những hành động mạnh tay của họ bây giờ sẽ bị thế hệ kế nhiệm “hồi tố.”
“Và bây giờ ông ấy leo lên lưng cọp luôn,” nhà bình luận chính trị này nói. “Đó là cơ sở để cho thấy rằng ông Trọng không chỉ dừng lại ở Đinh La Thăng. Khi mà đã cho bắt Đinh La Thăng rồi thì gần như chắc chắn là mục tiêu của ông Trọng là sẽ hướng tới ông Nguyễn Tấn Dũng. Vấn đề là có làm được hay không.”
Ông Dũng lưu ý sự tương đồng giữa chiến dịch chống tham nhũng của ông Trọng vào năm 2017 và điểm khởi đầu chiến dịch chống tham nhũng của Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc Tập Cận Bình hồi năm 2012.
“Tập Cận Bình lúc đó đã xác định một cái điểm hỏa và đã thanh toán cái điểm hỏa đó là Bạc Hy Lai, Bí thư Trùng khánh và cũng là ủy viên Bộ Chính trị, đưa Bạc Hy Lai ra tòa và phải nhận án chung thân,” ông nói.
“Tình hình như thế này thì chắc chắn nhẹ nhất là Đinh La Thăng sẽ phải nhận án chung thân.”
Phương Trạch (Danlambao) – Vài hôm nay, dàn giao hưởng khổng lồ của đảng, gồm 1045 cơ quan báo chí, đài phát thanh và truyền hình cả nước, dưới “chiếc đũa thần” huyền diệu của Ban Tuyên giáo TƯ, gần như đồng loạt “mở chiến dịch” đánh Đinh La Thăng. Ngay cả những tờ báo từng ca ngợi Đinh La Thăng sau Đại hội 12 diễn ra nửa đầu năm 2016, cũng đã cùng đồng loạt cất lên “bài ca” nhằm tấn công vào Đinh La Thăng (ĐLT).
Khác với trước đây, khi ĐLT còn làm Bộ trưởng BGTVT, hay khi làm Bí thư thành Hồ, thì cũng với dàn giao hưởng ấy, với hàng trăm phóng viên, với bao nhiêu là thứ lỉnh ca lỉnh kỉnh mang theo, để chụp ảnh, quay phim, tìm những thời khắc oai hùng lẫm liệt nhất, như khi ĐLT vớt bèo, ĐLT đi thăm nhà may sữa Vinamilk v.v… Thì khi ấy, mỗi phát ngôn của ĐLT được báo lề đảng coi như “khuôn vàng thước ngọc”, những giáo huấn cao siêu.
Thì nay cũng với những người phóng viên ấy, với nền báo chí ấy, nhưng lại thi nhau “ném đá” ào ào vào con người này.
Cũng cần nói thêm là mấy ngày nay, báo lề đảng rất “được mùa”. Chỉ riêng tờ Tuổi Trẻ, trong một ngày 08/12/2017, đã chật kín tin tức về các quan chức xộ khám, và có đến cả chục “em” phải tra tay vào còng. Không biết ông Nguyễn Sinh Hùng đi đâu mà để các quan chức nhà ta bị bắt hàng loạt như thế này thì lấy ai mà làm việc?
1.Khởi tố, bắt tạm giam ông Đinh La Thăng
2.Khởi tố, bắt tạm giam Chủ tịch PVN Nguyễn Qu ốc Khánh
3. Bắt trưởng ban tổ chức Thành ủy Biên Hòa Võ Thanh Tùng
4. Bắt Tổng giám đốc Công ty xổ số Đồng Nai Nguyễn Văn Minh
5. Bộ Công thương đề nghị xử lý kỷ luật 6 cựu lãnh đạo PVN
(https://tuoitre.vn/khoi-to-bat-tam-giam-ong-dinh-la-thang-2017120816342809.htm).
Trở lại vấn đề ĐLT.
Việc ĐLT hôm nay bị bắt không có gì lạ. Điều làm người ta ngạc nhiên là tại sao phải đến bây giờ, ĐLT mới bị bắt?
Ngay sau khi Trịnh Xuân Thanh bỏ trốn, hàng loạt bài báo nói về TXT, đồng thời cũng đề cập đến ĐLT, từ công tác bổ nhiệm cho đến những sai phạm trong thời kỳ ĐLT còn làm Chủ tịch Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PVN) giai đoạn 2008-2011. Đặc biệt là loạt bài của nhà báo Huy Đức, đã phơi bày những sai phạm cực kỳ nghiêm trọng của ĐLT… Dư luận lúc đó cho rằng, số phận của ĐLT lúc này như “cá nằm trên thớt”.
Thế nhưng mãi đến HN TƯ 5 của BCHTƯĐCSVN vào tháng 5 năm 2017, ĐLT mới bị lột chiếc áo UVBCT và thôi chức Bí thư thành Hồ. Về nấp sau lưng và làm điếu đóm cho Nguyễn Văn Bình với vai trò Phó Ban Kinh tế TƯ.
Và đến hôm nay, nghĩa là sau nửa năm “điều tra, ngâm cứu”, nhất là sau Kỳ họp quốc hội vừa qua, trong các cuộc tiếp xúc cử tri tại các thành phố lớn của 3 nhân vật trong Tứ trụ, là TBT Nguyễn Phú Trọng, CTN Trần Đại Quang và CTQH Nguyễn Thị Kim Ngân, đã bị các cử tri những nơi này xoay các vị này như xoay chong chóng. Tất cả đều đặt câu hỏi, tại sao chiến dịch đốt lò của ông Trọng, khi phát động thì làm rùm beng, nào là “lò đã nóng lên rồi, củi tươi củi ướt gì đưa vào cũng cháy”. Thế mà tại sao rất nhiều những nhân vật cộm cán, làm thất thoát hàng ngàn tỷ đồng, như ĐLT và nhiều người khác, đến nay vẫn ‘bình chân như vại”?
Có lẽ trong thời gian nửa năm qua là để hai bên thỏa thuận, ngã giá với nhau. Nhưng với áp lực dư luận, nên đảng đành phải uống thuốc an thần và hy sinh con chuột bự này để giảm áp lực, và cũng còn có cái để chiến dịch đốt lò của ông Trọng khỏi mang tiếng là “đầu voi đuôi chuột”.
Một điều hết sức lý thú là, những “thành tích nổi trội” của ĐLT chủ yếu từ thời Thăng làm Chủ tịch PVN. Hãy xem báo lề đảng đã liệt kê như sau:
Dương (OCEANBANK);
Tổng cộng, với 7 công trình trên, ĐLT và các đồng chí của mình đã làm thất thoát 11.551,7 tỷ và 66.000USD.
Cũng trong thời kỳ ĐLT làm Chủ tịch PVN, đã vung tay ném hàng chục ngàn tỷ vào dự án ‘vịt trời” tại Venezuela. Chưa kể các chi phí đầu tư lên đến hàng trăm triệu USD, chỉ riêng tiền mặt mà PVN trực tiếp trao cho Venezuela, một đi không trở lại, đã lên đến 532 triệu USD: 442 triệu tiền “bonus”, 90 triệu tiền góp vốn ban đầu (1).
Vậy mà, dưới con mắt thiên tài của đảng ta: “Đảng ta đó trăm tay nghìn mắt” (Tố Hữu), ĐLT vẫn cứ lên như diều gặp gió. Làm ĐBQH khóa X, XIII, XIV; Ban CHTƯ khóa X, XI, XII.
Và cuối cùng là tại Đại hội XII, ĐLT đã “nhảy tót” vào Bộ Chính trị, về làm Bí thư thành Hồ, một thành phố rất năng động và cũng béo bở nhất nước.
Nếu cứ trời yên biển lặng, thì không chừng đến ĐH XIII, DLT rất có thể nghiễm nhiên ngồi ghế Tứ trụ. Vì Nguyễn Minh Triết, Trương Tấn Sang cũng từ đây mà vào Tứ trụ (2).
Khi còn làm Bộ trưởng BGTVT, ĐLT là người cho phép xây dựng gần cả trăm công trình BOT bủa vây khắp cả nước. Đây là những công trình hút máu dân một cách tàn bạo và trắng trợn nhất. Tất cả những công trình BOT đều chỉ định thầu, và xây dựng trên những tuyến đường độc đạo, làm cho người dân dù không muốn cũng phải miễn cưỡng “chui vào rọ” BOT, và phải “khạc” tiền ra, vì không có sự lựa chọn nào khác. Chính đây là cơ hội cho nhóm lợi ích chia chác, phân phối những khoản lợi nhuận khổng lồ, làm giàu trên mồ hôi, nước mắt và xương máu của dân nghèo.
Ngài ra, cũng nhân vật ĐLT này, đã để lại một “di sản” lớn trong việc bổ nhiệm hoàng loạt cán bộ không đủ tiêu chuẩn, không có năng lực, góp phần cùng xếp của mình gây nên những thiệt hại to lớn như trên.
Hầu hết những con người được Thăng bổ nhiệm, nếu không cùng đồng hương Nam Định với Đinh Tư lệnh, thì cũng là đệ tử rượu, hoặc đâu đó gắn với Thăng.
Như Nguyễn Đình Việt làm Cục phó Cục Hàng hải khi không có bằng đại học; thái tử đỏ Nguyễn Xuân Ảnh, là em trai của Nguyễn Xuân Anh; Vũ Anh Minh với nhiều vụ bê bối tình ái; Cục trưởng Cục Đường sắt Nguyễn Hữu Thắng về dự án đường sắt trên; và Trịnh Xuân Thanh; là Vũ Đức Thuận; Nguyễn Xuân Sang v.v…
Tất cả những nhân vật này đều để lại những thành tích bất hảo sau khi được Thăng ưu ái bổ nhiệm. Và hầu hết những cái tên này đề đang ngồi “bóc lịch” trong tù. Chứng tỏ cái “di sản” của ĐLT để lại cho đất nước này thật là “tuyệt vời biết chừng nào”?
Nói về thành tích “đánh” ĐLT để hôm nay ĐLT phải “lên thớt”, thì công đầu phải kể đến nhà báo Huy Đức. Không những chỉ với loạt bài “Thanh hay Thăng”, “Tảng băng nổi”, “Những “Vinashin” của Đinh La Thăng” đăng trên các báo lề dân. Thì trên trang cá nhân của mình, nhà báo Huy Đức đã kiên trì, miệt mài khi đưa ra những nhận xét, những nhận định nhắm đánh thẳng vào ĐLT.
Như bài: “Vô sớm đỡ đau tim, anh Thăng”… “Một ngày tù, nghìn thu ở ngoài” nhưng một ngày thấp thỏm nằm chờ lại cũng bằng nghìn thu ở tù. Vì phải chống đỡ bên ngoài, vừa phải sống trong sợ hãi, vừa vô cùng tốn kém….” …“Đừng loay hoay ở ngoài để rồi nghe một tiếng còi xe cũng giật thót mình. Hãy nộp lại tiền và nhận tội để tìm một giấc ngủ không cần Macallan30, cho dù là trên sàn bê tông lạnh”.
Bài “Bắt Sơn, bắt Quỳnh mà không bắt Thăng thì coi như chỉ đánh râu ria & tha kẻ chủ mưu”.
Tiếp đó là bài: “Đinh La Thăng chễm chệ trong quốc hội; sự bỡn cợt với công lý”. Theo đó: “Vẫn biết, truy cứu trách nhiệm hình sự bất cứ ai cũng phải được tiến hành thận trọng, nhưng sau khi Nguyễn Xuân Sơn bị tuyên án tử hình; Ninh Văn Quỳnh, Nguyễn Xuân Thắng… đã bị bắt, mà thấy Đinh La Thăng vẫn mũ cao áo dài đường hoàng bước vào phòng họp Quốc hội thì không khỏi có cảm giác như công lý đang bị bỡn cợt.”
Và bài mới nhất, trước khi bắt Thăng 4 ngày là: “Thăng chứ đâu phải Thanh”… “Nếu phiên toà này diễn ra mà không có Đinh La Thăng, với vai trò chủ mưu, thì các cơ quan tố tụng hoặc, đã không còn đồng hành với các nỗ lực chống tham nhũng của BCH TƯ khoá 12; hoặc, công cuộc chống tham những chỉ được thực hiện một cách tượng trưng. Chỉ với những gì được UBKT TƯ kết luận trước Hội nghị TƯ 5 đã đủ để bắt Thăng. Nếu, chui được vào BCT & TƯ là có “kim bài miễn tử” thì không chỉ công lý mà tính chính danh của “đảng lãnh đạo” cũng bị thách thức nghiêm trọng vì nó vắt kiệt niềm tin chỉ còn thoi thóp của người dân”.
Điều đặc biệt trọng vụ này là, những sai phạm của ĐLT và đồng bọn, thì tất cả đều là đảng viên ĐCSVN. Những công trình mà Thăng và đồng bọn bòn rút tiền mồ hôi xương máu của dân (vì tiền ngân sách là tiền thuế của dân, chứ đâu phải trên trời rơi xuống hay đảng làm ra đâu), đều có Đảng ủy cơ quan. Và chính những cơ quan đảng này đều là đồng phạm.
Vì vậy dư luận cho rằng, những sai phạm của ĐLT và đồng bọn thì nhân dân đã biết từ lâu, trước ĐH XII. Nhưng tại sao trước đây đảng không xử trí. Do đó, việc ĐLT bị bắt lúc này cũng do đấu trá và tranh giành quyền lực trong nội bộ.
Vì nếu thực sự đảng chống tham nhũng, thì hầu như tất cả trong hàng ngũ lãnh đạo từ trên xuống dưới, có anh nào sạch sẽ đâu. Vì ngay như ngài Tổng BT Nguyễn Phú Trọng, có tin nói rằng, hồ sơ bằng chứng cụ Tổng ăn 6 triệu USD tiền lót tay trong vụ việc sai phạm 3.000 tỷ đồng ở dự án Khu đô thị mới Nam Thăng Long (Ciputra Hanoi International City) vào năm 2002, khi cụ Tổng còn làm Bí thư Hà Nội còn đó sao?
Điều đáng chú ý nữa là, lúc tháng rộng ngày dài thì đảng không làm. Nay trong những ngày tháng gân cuối năm bận rộn, đảng lại hối hả cho triệu tập phiên họp bất thường của UBTV Quốc hội vào chiều tối ngày 8 tháng 12 để cho ĐLT bị thôi chức Đại biểu Quốc hội. Và ông Phạm Minh Chính ký đình chỉ sinh hoạt đảng của ông Thăng. Tất cả đều xảy ra trong một ngày, chuyện đó có gì đặc biệt không?
Qua đó chứng tỏ quốc hội chỉ là bù nhìn. Chỉ ngồi gật, hưởng đặc quyền đặc lợi, và làm công cụ cho đảng sai bảo mà thôi.
Đúng là “Họa vô đơn chí”. Em trai ĐLT là ông Đinh Mạnh Thắng, Giám đốc Công ty cổ phần Đầu tư và Thương mại Dầu khí Sông Đà, hôm nay cũng đã bị bắt về hành vi tham ô tài sản. Vậy là anh em không hẹn mà gắp, cùng nhau vào tù để động viên an ủi nhau vậy, khỏi cô đơn (3).
Có thể gọi Đinh La Thăng là một hiện tượng của nhà Vẹm, của một số lớp trẻ còn u mê cuồng đảng cuồng Hồ. Vì kể từ khi Thăng làm Bộ trưởng GTVT, và sau đó, tại ĐH XII của đảng, ĐLT trúng vào Bộ Chính trị, rồi về làm Bí thư thành Hồ, với một số hành động và phát ngôn nhằm đánh bóng tên tuổi mình cho những tham vọng chính trị về sau, thì tiếng tăm của ĐLT nổi như cồn.
Và cho đến hôm nay, khi ĐLT phải tra tay vào còng, thì tiếng tăm của ĐLT còn được báo lề đảng làm nổi bật hơn. Nhưng đó là đồng loạt kể tội của ĐLT.
Có thể coi đây là một thần tượng của con nhà Vẹm đã bị sụp đổ. Điều đó báo hiệu ngày tàn của cơ đồ nhà sản phản dân hại nước này không còn xa. Vì nếu đảng thật sự chống tham nhũng, thì hầu hết các đảng viên có chức quyền địa vị rất xứng đáng đứng trước vành móng ngựa như các đồng chí của họ hôm nay vậy.
9/12/2017
______________________________________
Chú thích:
(1) https://thanhnien.vn/thoi-su/pvn-mat-trang-ca-chuc-ngan-ti-dong-o-venezuela-831472.html
(3) https://tuoitre.vn/bat-tam-giam-ong-dinh-manh-thang-em-trai-ong-dinh-la-thang-20171209104906051.htm