Người về như bụi

Chuyện phiếm đọc trong tuần thứ 2 thường niên năm B 14-01-2018

 “Người về như bụi”
vàng trang sách xưa
người về như mưa
soi tìm dấu cũ.

(Du Tử Lê-Hoàng Quốc Bảo – Người Về Như Bụi)

(Gioan 21: 25; 20: 30).

Trần Ngọc Mười Hai

Về đâu thì về. Như gì thì như, nhưng sao cứ “như bụi”, để rồi lại cũng “buồn như cỏ”, có “gió ngang qua thềm nhà”? Ối chà, là thơ văn/nghệ thuật rất âm thanh. Ối giời, là âm thanh với âm nhạc của người Việt tuyệt vời một cõi thơ! Vâng. Thi-ca là thế đấy, cũng rất đúng. Âm nhạc, lại cũng là như vậy, rất thế vậy. Như thế và như vậy, còn có nghĩa như khúc nhạc sau đây:

“Tôi buồn như cỏ.
một đời héo khô.
tôi buồn như gió.
ngang qua thềm nhà.
thấy ai ngồi đợi.
bóng hình chia đôi.
sầu tôi lụ khụ.
người về như sông.
buồn tôi quanh năm.
người về như đêm.
tình tôi phập phều.
những tăm phụ bạc.
lòng tôi gian ác.
dấu trong miệng cười.
người về như sương.
ẩn sau hang động.
người về trong gương.
thấy mình mất tích.
người về như sông.
tràn tôi, lụt lội.
hồn tôi thả nổi.
như khóm lục bình.
sầu ai về cội.

(Du Tử Lê-Hoàng Quốc Bảo – bđd)

Vâng. Thi-ca/âm nhạc nay vẫn thế, cứ rối bời. Lại vẫn rối bời hơn cả chuyện Đạo trong đời; hoặc, chuyện đời người đi Đạo, hệt như lời thắc mắc/hỏi han sau đây:

“Kính thưa Cha,

Vừa rồi con có trò chuyện với các bạn bên phía Thệ Phản bàn về vấn-đề niềm tin, nhiều người trong họ lại cứ bảo: họ sẽ không chấp-nhận bất cứ tin-tưởng nào trừ phi kiếm được điều ấy, ở thánh kinh. Có nhiều điều như chuyện tin có Luyện ngục đại-để không ai biết rõ điều này có nằm trong Kinh thánh không. Vậy, làm sao trả lời các vị ấy, đây. Xin cha góp ý cho con với.” (Câu hỏi không ghi tên của ai hết).

Lại một câu hỏi không thấy ghi tên/tuổi người gửi, nên chẳng thể nào biết được người hỏi ra sao: già/trẻ, trai/gái Tây/ta như thế nào. Thôi thì, chỉ cần biết mỗi điều là người ấy chịu đưa ra câu hỏi, tức thì đấng bậc vị vọng sẽ lấy giấy bút trà lơi ngay thôi. Nghề của chàng mà. Vậy thì, mời bạn, mời tôi ta hãy nghe cho biết ất giáp thế nào đây. Và, câu trả lời bao giờ cũng trịnh trọng như thế này:

“Bạn bè của anh/chị lại cũng giống như hầu hết những người Thệ Phản đều bám chặt vào niềm tin tưởng bảo rằng: cội nguồn mọi sự thật về đạo lại chính là Thánh Kinh, và rằng: nếu nhiều sự việc không thấy ở Thánh Kinh, đơn-giản vì đó không thật và không được viết để mọi người tin.

 Tất cả những người này đều tin rằng Thiên-Chúa đã để lại trong Kinh thánh tất cả những gì Ngài muốn cho chúng ta tin. Điều này được hiểu như nguyên-tắc gọi là “Sola Scriptura”, tức: chỉ mỗi Thánh Kinh, chính là nguồn gốc của mọi sự thật. Người Thệ Phản tin rằng: ta không cần Truyền thống Giáo hội, hoặc huấn-quyền của Hội thánh mới biết rõ những gì là sự thật.

 Vậy, ta trả lời họ sao đây? Thật ra, có nhiều cách cho thấy nguyên-tắc này không bảo-vệ được, dù ta có bàn cãi điều ấy cách lịch-sự, bình-tâm và lý-sự hẳn hòi, chứ không theo cảm xúc.

 Cuối cùng thì, các bạn đạo Thệ Phản của ta đều là tín-đồ tốt lành/hạnh đạo và họ cũng công-nhận những gì được dạy dỗ giống như ta, mà thôi. Khởi từ chính Thánh Kinh, là tài-liệu mà mọi người Thệ Phản đều công-nhận, ta có thể nhắm vào hai đoạn văn khả dĩ đánh mạnh lên luận-điểm viện vào nguyên-tắc duy-nhất chỉ tin vào Kinh thánh, mà thôi. Thứ nhất, là: ở đoạn cuối Tin Mừng theo thánh Gioan, ta đọc được lập trường bảo rằng: “Còn có nhiều điều khác Đức Giêsu đã làm. Nếu viết lại từng điều một, thì tôi thiết nghĩ: cả thế giới cũng không đủ chỗ chứa các sách viết ra.”(Gioan 21: 25; 20: 30).

Rõ ràng là, rút từ câu cuối sách Tin Mừng theo thánh Gioan, Đức Giêsu cũng từng nói và làm rất nhiều điều mà Tân Ước không ghi chép hết. Thật ra thì, không phải bất cứ điều gì Ngài dạy cũng được ghi lại trong Kinh thánh hết cả đâu.

 Tỉ như, giáo-huấn Ngài truyền dạy về Luyện ngục, như anh/chị đề-cập, không thấy xuất hiện trong Kinh thánh, dù nhiều chương-đoạn đều ám-chỉ chuyện ấy. Dầu sao đi nữa, rất có thể là Đức Giêsu từng nói với các tông-đồ về tầm quan-trọng của việc cầu-nguyện và dâng lễ-vật trong Tiệc Thánh để cầu cho linh-hồn của các tín-hữu đã ra đi, bởi đây là thói quen của người Do-thái-giáo sống vào thời đó (Máccô 12: 42-45).

 Thành thử, thời xưa/cổ, việc cầu nguyện cho tín-hữu đã qua đời được phổ-biến rộng đến độ thánh Isiđôrô thành Seville (chết vào năm 636) cũng từng bảo: “Việc dâng của lễ hy-sinh (trong thánh-lễ) cầu cho các tín-hữu đã qua đời, là thói quen còn tồn-tại trên khắp thế giới. Chính vì lý do này, khiến chúng ta tin rằng: đây là tập tục được các thánh tông-đồ dạy-dỗ con dân mọi người nên làm thế. (Xem “On ecclesiarical offices”, đoạn 1). Bởi, nếu các thánh tông-đồ có làm thế, hẳn là các ngài cũng học được điều ấy từ nơi Đức Kitô.

 Đoạn trích thứ hai từ thánh Phaolô tông-đồ, cũng đã gây tổn-hại cho nguyên tắc “chỉ mỗi Thánh Kinh                   

Thôi”. Ngay ở đây, thánh Phaolô có nói rằng nền-tảng của sự thật chính là Giáo-Hội chứ không phải Thánh Kinh: “Tôi viết cho anh thư này, dù vẫn hy vọng sớm đến với anh. Nhưng nếu tôi chậm trễ, thì thư này sẽ cho anh biết phải ăn ở thế nào trong nhà của Thiên Chúa, tức: Hội-Thánh của Thiên-Chúa hằng sống, là cột-trụ và điểm tựa của chân lý.” (1Timôtê 3: 14-15)

 Trường-hợp nào cũng thế, giả như người Thệ-Phản muốn bảo rằng: chỉ mỗi Thánh Kinh là nguồn-cội của mọi sự thật, thì họ cũng sẽ có khả-năng điềm-chỉ bản-văn Kinh thánh nào nói như thế, và dĩ nhiên là chẳng có văn-bản nào như thế hết.

 Cũng nên nhớ rằng: chính Giáo-hội được Chúa Thánh Thần hướng-dẫn, đã quyết-định rằng: nhiều bản-văn được lưu-chuyển hồi thế kỷ thứ nhất vẫn được coi là Lời Chúa có nguồn hứng được bao gộp trong “Kinh bộ” qui-điển của Thánh Kinh. Tiến-trình này tiếp-diễn nhiều thế-kỷ. Không có Giáo-hội, thì ngay đến Thánh Kinh ta cũng không có được.

 Lại nữa, lâu nay cũng chính Thánh Kinh, vốn dựa trên văn-bản của các thánh Tổ phụ, như thánh Âu-tinh, Giêrônimô, Gioan Kim Khẩu, vv… là những vị từng đem đến cho ta lời chú-giải chân-thực của Kinh thánh.

 Thánh kinh chỉ được hiểu và giải-thích cách an-toàn trong Truyền-thống của Giáo-hội mà thôi. Ví dụ như: Truyền-thống sống động này luôn hiểu/biết lời Đức Giêsu nói về một người từng rẫy vợ và đi cưới người khác làm ví-dụ để rồi Ngài cấm đoán chuyện ly-dị vợ rồi lại tái giá.

 

Phần đông các giáo-phái Thệ Phản đều cho phép ly-dị và tái-tạo hôn-nhân. Vậy thì, ở đây ai có lý? Giáo-hội do Đức Giêsu thiết-lập vốn cho phép thực-hiện giáo-huấn này suốt hai ngàn năm; hoặc, một loạt các cộng-đoàn được thiết-lập vào thế kỷ thứ 16 vốn dạy ta những điều ngược lại?    

 Ta cũng nói được như thế với niềm tin về sự hiện-diện đích-thực của Đức Kitô trong Tiệc Thánh Thể từng được Đức Giêsu nói rõ tại hội-đường Do-thái-giáo ở Caphanaum được thánh Phaolô lặp lại trong thư ngài viết (X. Gioan 6: 51-58; 1Corintho6 11: 27-29).

Rõ ràng là, “chỉ mỗi Thánh Kinh thôi” cũng không đủ. Ta cần cả Truyền-thống sống động của Giáo-hội từng ban tặng cho ta nhiều sách trong Kinh thánh và từng gìn giữ cũng như diễn-giải các sự việc ghi trong đó theo tâm-trí của Đức Kitô Giêsu.” (X. Lm John Flader, Catholics beliefs not in the Bible? It’s not so straightforward as that, The Catholic Weekley 29/3/2015, tr. 36)

Về nỗi buồn man-mác chốn “luyện tội”, tưởng cũng nên trở về với Lời Vàng Bậc Hiển Thánh ghi như sau:

“Người bắt đầu cảm thấy buồn rầu xao xuyến.

Bấy giờ Người nói với các ông:

“Tâm hồn Thầy buồn đến chết được.

Anh em ở lại đây mà canh thức với Thầy.”

Người đi xa hơn một chút,

sấp mặt xuống,

cầu nguyện rằng:

“Lạy Cha, nếu có thể được,

xin cho con khỏi phải uống chén này.

Tuy vậy, xin đừng theo ý con,

mà xin theo ý Cha.”

(Mt 26: 37-40)

“Buồn bã đến chết được”, phải chăng là tâm-trạng của người Thày, trước khi chết? “Xin đừng theo ý con, mà theo ý Cha”, cũng có thể là ý của Cha, Con và mọi người trước mọi quyết-địng quan-trọng của cuộc đời.

Cuối cùng thì, ai cũng vậy. Có là Thệ Phản, Công Giáo hay Tin Lành, ắt hẳn mọi người đều có niềm tin như nhau, giống nhau? Phải chăng có khác nhau thì cũng chỉ khác mỗi chuyện là: cường-độ niềm tin ấy ra như thế nào? Ảnh-hưởng lên cuộc sống của người ấy, sẽ ra sao?

Để trả lời, tưởng cũng nên ghi lại ở đây một minh hoạ về cường-độ của mọi việc trên đời. Minh-hoạ đây, là truyện kể tuy hư-cấu, tức có nghĩa: chả chắc gì mọi người đồng-thuận, nhưng chỉ để mua vui cũng được một vài “phút giây” trong đời đi Đạo làm kim chỉ nam hướng dẫn cuộc đời mình.

Vâng. Các câu truyện kể ở bên dưới đều có lời bàn như sau:

1- Có ông bạn nọ hay bị bạn bè chê cười vì sợ vợ, ông ta bèn tìm đến một người bạn và hỏi làm thế nào để hết sợ. Bạn ông ta khuyên:

-Ông thử uống rượu vào xem, có chút men sẽ làm ông tự tin hơn khi đứng trước bà ấy. Vài ngày sau, ông chồng gặp lại bạn và than:

-Thôi, thôi! Tôi chẳng dám làm theo cách ấy nữa đâu. Hôm trước, tôi thử uống rượu và nhìn bà ấy thành hai, nỗi sợ của tôi còn tăng gấp đôi.

 LỜI BÀN NGẮN: Người đàn ông này sợ vợ. Nghe lời bạn khuyên, uống rượu vào cho hết sợ. Nào ngờ, rượu vào nhìn vợ, ông ấy lại sợ nhiều hơn. Cách giải quyết này mới nghe người khác nghĩ là thất bại. Có lẽ không phải thế. Sợ vợ là một căn bệnh. Muốn hết bệnh đương sự phải dung thuốc. Khi uống thuốc đương sự cần uống đủ liều trong một thời gian nào đó. Bệnh đã lâu, thuốc mới uống có một lần, mà liều lượng lại chưa đủ, bệnh quen đi, sợ hãi dĩ nhiên vẫn còn, không những thế lại tăng

thêm. Trường hợp này giống như bệnh nhân uống trụ sinh vậy. Phải uống đủ “đô” mỗi ngày và phải uống 10 ngày rồi tái khám xem xét kết quả lại.

 Vậy đương sự cần thử lại. Hãy uống rượu vang mỗi tối – rượu vang California rẻ rề, vừa ngon vừa bổ -uống luôn một tháng, mỗi lần uống ít nhất một nửa chai. Cứ làm đều như thế. Khi rượu đã thấm thì người ta “hết biết”, hết thấy và do đó hết sợ. Cùng lắm là ngủ say thôi. Chỉ có điều đáng lo là người đàn ông này trong giấc ngủ lại nhìn thấy ác mộng. Đến nước này thì bệnh kể như hết thuốc chữa, đành phải chịu thua thôi, để cho nhà cửa yên ấm. Mà nếu sợ riết người ta thành quen. Khi đã quen người ta hết sợ. Cứ nghĩ rằng vợ mình mình sợ, không sợ vợ của anh hàng xóm thì có xấu hổ gì mà phải lo!

 2.Sư cụ ngồi đàm đạo với mấy người khách, có người hỏi:

-Trong đám ta đây ai là người sợ vợ nhất?

Chưa ai dám đáp thì sư cụ đã nhận ngay:

-Kể sợ thì tôi đây sợ nhất!

Mọi người lấy làm lạ mới hỏi: – Sư cụ có vợ đâu mà sợ?

-Tôi sợ đến nỗi không dám lấy vợ.

 LỜI BÀN NGẮN: Nghe chuyện sư cụ tưởng chơi, hoá ra chuyện này y chang như tôi. Cứ thành thật, tự giác và khai báo trước, mọi người biết rõ ràng sự việc từ đầu chẳng còn lý do gì để đàm tiếu, chứ mà cứ dấu đầu lòi đuôi đến khi bị khám phá ra là sợ vợ thì kể như chút uy tín còn sót lại sẽ mất sạch.

 3.Chồng cãi nhau với vợ. Sau khi chuẩn bị hành trang để ra đi, anh ta liền nói lời từ biệt:

-Tôi tự nguyện đi làm nhà du hành vũ trụ đây. Thà va đập vào các thiên thể, hy sinh ở một hành tinh bí ẩn nào đó còn hơn cãi cọ suốt đời thế này với cô!

Nói rồi anh ta đi ra và đóng sập cửa lại. Nhưng chỉ một phút sau đã quay vào nói:

-Cô thế mà may! Ngoài phố trời mưa.

 LỜI BÀN NGẮN: Không phải chuyện gì con người ta muốn đều được toại nguyện đâu, kể cả chuyện nhỏ. Chẳng thế mà người Việt có câu “Mưu sự tại nhân mà thành sự tại thiên” là như thế.

 Nói tóm lại, được thua còn mất tùy thuộc rất nhiều vào các yếu tố ngoại lai hay tha lực. Khả năng con người không giải quyết hết được mọi chuyện họ muốn trên đời khi nhân duyên chưa hội đủ. Một anh chàng ra vẻ ta đây là người không sợ vợ, hung hổ tuyên bố với bạn bè rằng:

-Vợ tôi ý à, hư là tôi vả cho gãy hết cả răng ấy chứ.

-Chà, thế bây giờ xin được hỏi rằng, răng vợ cậu là thật hay giả?

-Thật 100% – Còn răng của cậu?

-Có cái nào còn là thật đâu!

 LỜI BÀN NGẮN: Nhiều người năng nổ, hay nhìn ra mà không chịu nhìn vào. Cái này gọi là tự ti mặc cảm, cái cách khỏa lấp nhược điểm của mình, vì cái ngã của họ. Cho nên người đời khuyên nhủ, trước khi nói phải uốn lưỡi hay soi gương cho kỹ, rất hợp lý. Không làm thế tự mình đưa mình vào thế kẹt.

 3.Có anh nọ xưa nay rất là sợ vợ. Vợ nó quát tháo thế nào, anh ta cũng ngậm miệng, không dám cãi một lời. Anh ta đi đánh bạc, mãi xẩm tối mới về. Thổi cơm ăn xong, chị vợ ngồi chờ chồng mỏi mắt. Chị ta tức lắm. Khi anh chồng vừa mới ló mặt vào ngõ, chị ta đã chạy ra túm ngực lôi vào nhà, gầm rít. Anh ta vừa gỡ tay vợ túm ngực, vừa kêu xin:

-Bỏ tôi ra! Tôi xin má nó! Chị vợ được thể càng làm già, túm luôn tóc ấn đầu anh ta xuống. Anh ta liền vung tay gạt ngã chị vợ, tát cho luôn chị vợ mấy cái, rồi trợn mắt, quát:

-Người ta đã sợ thì để cho người ta sợ chứ!

 LỜI BÀN NGẮN: Đây là bài học cho các bà. Nếu biết người phối ngẫu đã sợ mình, chớ dồn đối phương vào chân tường kẻo bang giao “tốt đẹp” xưa nay bị sứt mẻ.

 4.Chàng trai đi chơi về muộn, tâm sự với bạn:

-Ước gì lúc này tớ được là con chuột nhỉ!

-Sao ông có ý muốn lạ lùng vậy? Làm người chẳng sướng hơn sao?

-Đúng thế. Nhưng vì chuột là con vật duy nhất mà vợ tớ sợ.

 LỜI BÀN NGẮN: Cũng là một cách trả thù vợ. Nhưng thuộc loại không tưởng. Đang làm chồng ngon lành lại đi ước mơ làm chuột nhắt, rõ khổ!

 4.Dưới địa ngục, Diêm Vương tập hợp tất cả đàn ông lại và nói:

-Ai sợ vợ đứng sang 1 bên!!!. Tất cả lũ lượt kéo nhau sang bên “sợ vợ” chỉ còn đúng 1 người đàn ông đứng ở bên “không sợ vợ”. Diêm Vương lại gần vỗ vai anh ta và nói:

-Anh đúng là 1 người đàn ông dũng cảm và gan dạ. Vì sao anh lại không sợ vợ?

Anh ta trả lời:

-Dạ thưa vợ tôi dặn không được tụ tập ở chỗ đông người.

 LỜI BÀN NGẮN: Sợ vợ kiểu anh này thuộc loại thâm căn cố đế, nó nhiễm sâu vào máu rồi. Đã xuống tới tận cùng địa ngục rồi, đã xa rời bà vợ, đi sang một cảnh giới khác rồi, mà vẫn còn sợ vợ nhà, sợ còn hơn cả Diêm Vương với lò thiêu, chảo dầu sôi, anh này đúng là đã bị vợ tẩy não lúc còn ở trên dương thế. May mà anh này xuống địa ngục cho nên bà vợ không đi theo chứ anh ấy mà lên thiên đàng chắc bà vợ sẽ kè kè đi theo để giám sát thì không biết đời anh sẽ còn vất vả như thế nào. Câu nói “Trong cái rủi có cái may, trong cái xui có cái hên” có vẻ ứng vào anh này. Bị xuống địa ngục là xui, nhưng thoát khỏi tay bà vợ lại là hên, nhưng cái hên không trọn vẹn. Anh này vẫn còn nỗi sợ trong tâm tưởng. Dám anh này làm Diêm Vương tò mò về bà vợ của anh không chừng!

 5.Hai người cùng sợ vợ, lâu ngày thành bệnh, một người khạc ra đờm đỏ, một người khạc ra đờm xanh. Họ rủ nhau đi tìm thầy chạy chữa. Thầy bảo:

-Ðờm đỏ, may còn hi vọng, chứ đờm xanh thì chịu, không sao chữa được nữa. Nên về mà lo hậu sự đi thôi.

Cả hai cùng hỏi thầy:

-Sao đờm xanh, đờm đỏ lại khác nhau như thế?

Thầy nói:

-Ðờm đỏ tự phổi ra, họa còn có phương cứu chữa, chứ đờm xanh là mật vỡ mất rồi, còn chữa thế nào cho lành được. (Vỡ mật vì sợ vợ)

 LỜI BÀN NGẮN: Người thường thấy xanh đỏ giống nhau, cùng là màu sắc hết. Hoặc cho rằng báo động xanh nhẹ hơn báo động đỏ. Nào ngờ thầy thuốc lại nhìn trái ngược. Xanh mới là nguy. Xanh là vận số đã mãn. Sợ vợ xem ra cũng có nhiều mức độ phức tạp quá.

 6.Trời bên ngoài đang giông tố dữ dội, bà chủ tiệm bánh mì định đóng cửa đi về thì có một người đàn ông đội mưa gió chạy vào để mua một ổ bánh mì thịt. Bà chủ tiệm ái ngại hỏi:

–Ông có vợ rồi phải không?

–Thì đúng là có vợ rồi. Bộ bà nghĩ, mẹ tôi nỡ sai tôi đi mua một ổ bánh mì trong trời giông bão như thế này sao?

 7.Xét Mình Xưng Tội Cha xứ khuyên giáo dân là cần phải xét mình kỹ lưỡng trước khi xưng tội. Một ông chồng chia sẻ kinh nghiệm về cách thức xét mình như sau:

-Tôi chỉ cần chọc vợ tôi một câu, vợ tôi sẽ nổi xung lên và đọc cho tôi nghe một lô các thứ tội mà tôi đã làm. Tôi chỉ việc lắng nghe và nhớ lấy. Thế là xong công việc xét mình, vừa mau lại vừa đúng”.

 Sau buổi lễ, cha xứ hỏi các con chiên phái nam:

-Những ai trong số các con thường bị vợ thượng cẳng chân, hạ cẳng tay thì đứng dậy. Tất cả đàn ông đều đứng dậy, chỉ một người vẫn ngồi yên tại chỗ. Cha xứ lại gần anh ta thân mật nói:

-Chúa dạy các con phải yêu thương nhau. Vợ chồng phải thuận hòa và nhường nhịn nhau. Con thật đáng khen. Tiếc là trên đời người như con rất ít. Con chính là người như thế đầu tiên ta gặp.

Người đàn ông nọ bùi ngùi:

-Thưa cha, con không dám nhận lời khen của cha.

-Tại sao vậy? Hỡi con của ta! cha xứ hỏi.

-Số là con bị vợ đánh què, không thể đứng dậy được”, người đàn ông trả lời!” (Trích truyện kể ở xứ đạo nọ)

Truyện kể có lời bàn ở trên, vẫn là những minh-hoạ tuy “hư-cấu” nhưng sẽ nhắc tôi và bạn, ta cũng nên suy và nghĩ về các trường-hợp hi-hữu có thể xảy đến với mình, và mọi người. Trong đời.

Trần Ngọc Mười Hai

Đôi lúc cũng suy và nghĩ

Đến những “hư-cấu”

nơi chuyện tình đời

của mọi người. 

Phiên xét xử ông Đinh La Thăng và các đồng phạm bước sang phần luận tội

From:  Trần Bang
 

Chiều 11/1, phiên xét xử ông Đinh La Thăng và các đồng phạm bước sang phần luận tội và đề nghị mức án của đại diện Viện kiểm sát.

Theo đại diện Viện kiểm sát, ông Đinh La Thăng đã lợi dụng vị trí là người có trách nhiệm cao nhất của Tập đoàn để giúp PVC; lấy lý do sức ép và tiến độ, bị cáo đã để PVC làm nhà thầu, chỉ đạo PV Power ký hợp đồng EPC trái quy định rồi tạm ứng cho PVC để Trịnh Xuân Thanh cùng đồng phạm sử dụng trái quy định.

Đề nghị tuyên ông Thăng đến 15 năm tù…

Tiếp đến, kiểm sát viên nhận định, bị cáo Trịnh Xuân Thanh đã chỉ đạo bị cáo Vũ Đức Thuận ký hợp đồng EPC trái pháp luật để PVC nhận và sử dụng trái pháp luật tiền tạm ứng, gây thiệt hại kinh tế. Trịnh Xuân Thanh cũng chỉ đạo cấp dưới rút tiền để chiếm đoạt, trong đó chiếm hưởng 4 tỷ đồng.

“Cả 2 tội bị cáo phạm vào đều đặc biệt nghiêm trọng. Bị cáo bỏ trốn, không thành khẩn, quanh co chối tội. Bị cáo có tình tiết giảm nhẹ là gia đình khắc phục một phần hậu quả. Tuy vậy, vẫn phải xử lý nghiêm bị cáo theo quy định của pháp luật” – người giữ quyền công tố nói về Trịnh Xuân Thanh.

Cụ thể mức án đề nghị đối với các bị cáo
-Nhóm bị cáo phạm tội cố ý làm trái:

1. Đinh La Thăng (SN 1960, nguyên Chủ tịch Hội đồng thành viên Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam (PVN):14- 15 năm tù

2.Trịnh Xuân Thanh (SN 1966, nguyên Chủ tịch HĐQT, Tổng giám đốc, Tổng công ty Xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC): 13- 14 tội Cố ý làm trái; tù chung thân tội Tham ô tài sản.

3. Phùng Đình Thực (SN 1954, nguyên Tổng giám đốc PVN):12- 13 năm.

4. Nguyễn Quốc Khánh (1960, nguyên Phó tổng giám đốc PVN):10-11 năm.

5. Nguyễn Xuân Sơn (1962, nguyên Phó tổng giám đốc PVN):10- 11 năm.

6. Vũ Đức Thuận (1971, nguyên Tổng giám đốc PVC: 8- 9 năm tù tội Cố ý làm trái; 18-19 tội Tham ô tài sản.

7. Ninh Văn Quỳnh (SN 1958, nguyên Kế toán trưởng, kiêm Trưởng Ban tài chính kế toán và Kiểm toán PVN): 10 -11 năm.

8. Lê Đình Mậu (SN 1972, nguyên Phó Trưởng Ban Kế toán và Kiểm toán PVN:7-8 năm.

9. Vũ Hồng Chương (1953, nguyên Trưởng Ban quản lý Dự án điện lực Dầu khí Thái Bình 2): 2-3 năm tù treo, thử thách 4-5 năm.

10. Trần Văn Nguyên (1979, nguyên Kế toán trưởng Ban Quản lý Dự án Điện lực dầu khí Thái Bình 2):2-3 năm tù treo, thử thách 4-5 năm.

11. Nguyễn Ngọc Quý (1953, nguyên Phó chủ tịch HĐQT PVC):8-9 năm.

12. Nguyễn Mạnh Tiến (1966, nguyên Phó tổng giám đốc PVC):7-8 năm.

13. Phạm Tiến Đạt (1979, nguyên Kế toán trưởng PVC): 6-7 năm.

14. Trương Quốc Dũng (SN 1982, nguyên Phó Tổng giám đốc PVC): 17-18 tháng tù.

-Nhóm bị cáo phạm tội tham ô:

15. Nguyễn Anh Minh (1977, nguyên Phó Tổng PVC): 18-19 năm.

16. Bùi Mạnh Hiển (1976, nguyên Chánh Văn phòng PVC): 13-14 năm.

17. Lương Văn Hòa (1980, nguyên Giám đốc Ban điều hành Dự án Vũng Áng – Quảng Trạch thuộc Tổng công ty cổ phần Xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC): 13-14 năm.

18. Nguyễn Thành Quỳnh (1973, nguyên Giám đốc Kỹ thuật Công nghệ, Tổng Công ty CP Miền Trung – Công ty Cổ phần- Đà Nẵng): 8-9 năm.

19. Lê Thị Anh Hoa (1979, nguyên Giám đốc Công ty TNHH MTV Quỳnh Hoa): 30- 36 tháng tù treo, thử thách 5 năm.

20. Nguyễn Đức Hưng (1983, nguyên Trưởng phòng Tài chính kế toán, Ban điều hành Vũng Áng – Quảng Trạch): 30- 36 tháng tù treo, thử thách 5 năm.

21. Lê Xuân Khánh (1976, nguyên Trưởng phòng kinh tế Kế hoạch, Ban điều hành Dự án Vũng Áng – Quảng Trạch): 30- 36 tháng tù treo, thử thách 5 năm.

22. Nguyễn Lý Hải (1964, nguyên Trưởng phòng kỹ thuật, Ban điều hành Dự án Vũng Áng – Quảng Trạch): 30-36 tháng tù treo, thử thách 5 năm.

Trịnh Xuân Thanh bị đề nghị tù chung thân

Bị cáo Trịnh Xuân Thanh, nguyên Chủ tịch HĐQT PVC bị đề nghị mức án 13-14 năm tù về tội “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”; tù chung thân về tội “Tham ô tài sản”; tổng hợp chung cả hai tội là án chung thân. 
(Báo Tiền Phong Online )

Nguyên nhân quốc nạn tham nhũng, giả dối, tàn độc… tràn lan là gì? 
Nguyên nhân làm quan chức tha hóa, và cứ “sờ đến” là bị tù tội là gì?…

(Nguyên nhân là do thể chế chính trị độc tài của ĐCS toàn trị , do mục tiêu CNXH dối trá, mù mờ… mà ông Bùi Quang Vinh nguyên Bộ trưởng KHĐT đã nói, ảnh dưới)

Có quan chức, đảng viên ĐCSVN nào dám thề “nếu tôi có tài sản bất minh do tham nhũng, do lợi dụng chức quyền thì 4 họ và con cháu chắt nhà tôi sẽ bị trời tru đất triệt, bị ung thư, bị xe cán…” không?

https://www.tienphong.vn/…/ong-dinh-la-thang-bi-de-nghi-an-…

Image may contain: 1 person, text
 
LikeShow more reactions

Comment

CHÚNG NÓ, CHÚNG TÔI

From:  Lê hồng Song added 2 new photos.
 

CHÚNG NÓ, CHÚNG TÔI

Trương Duy Nhất

Thấy nhiều người lên tiếng đòi tháo còng cho Đinh La Thăng.
Tại sao trước đấy, không nghe ai lên tiếng đòi tháo còng cho chúng tôi, những Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Cù Huy Hà Vũ, Lê Quốc Quân, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Hải Điếu Cày, Cấn Thị Thêu, Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh… và mới đây là Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Văn Đài, Trần Thị Nga, Nguyễn Văn Hoá…? 

Thậm chí như phiên xử tôi, còn bị còng giật cánh khuỷu (bẻ quặt hai tay phía sau như… súc vật vậy). Phiên phúc thẩm, chúng còn còng xích cả hai chân tôi.
Nhưng tất cả chúng tôi, vẫn đạp trên mọi xiềng xích để ngẩng đầu trước toà. Còn họ, không, tôi phải gọi họ là chúng nó, tại sao chúng nó lại rúm ró cúi đầu trốn tránh ống kính phóng viên?

Ai mới là “đối tượng nguy hiểm”, chúng tôi hay chúng nó mới là kẻ đáng bị còng? Nhân danh đạo đức và cái lẽ công bằng chi chi đó đòi tháo còng cho chúng nó. Còn chúng tôi thì sao?

Hỡi những nhà đạo đức đang khóc ướt bàn phím cảm thương cho những Đinh La Thăng – Trịnh Xuân Thanh… Các vị có biết, trong tù chúng nó sống thế nào không? Mùa đông chúng nó có chăn bông, vạt giường, mùa hè chúng nó có máy lạnh, thức ăn chúng nó thừa vứt cho chuột, chó.

Còn chúng tôi bị ngược đãi thế nào? Giữa những ngày tê cóng này, trong khi chúng nó có chăn bông, vạt gỗ, thì những bạn tù của tôi, những Trần Huỳnh Duy Thức, Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Văn Đài… đang co ro trên sàn xi măng lạnh cóng.

Không ai bị coi là có tội, khi chưa có một bản án kết tội hiệu lực của toà. Vâng. Nhưng có phiên xử nào của chúng tôi, bị cáo và luật sư được tranh tụng thoải mái như các phiên xử chúng nó? Các vị đòi hỏi lẽ công bằng trong giam giữ, dẫn giải, xét xử, tranh tụng. Nhưng tại sao, những công bằng đó lại chỉ dành cho chúng nó, còn chúng tôi thì không?

Thưa thật, nếu các phiên toà xử chúng tôi, cho tranh tụng một cách công minh, sòng phẳng thì chúng tôi xử toà chứ làm sao toà xử được chúng tôi.

Cùng là tù nhân, nhưng chúng tôi là tù khác. Còn chúng nó là loại tù nhục tù ô. Trả lời RFA về việc Đinh La Thăng bị còng tay lôi ra toà, tôi gọi đó là hình ảnh ô nhục. Nó khác, rất khác với những hình ảnh trước toà của chúng tôi. “Có loại tù làm người ta nhục nhã, nhưng có loại tù chỉ khiến họ vinh quang”. Câu ấy, tôi nói trước toà, và được khắc ngay trên bức tường buồng giam B14. Nơi luật sư Nguyễn Văn Đài và nhiều bạn tù bất khuất của tôi đang bị giam giữ.

Ừ thì nhân đức. Nhưng lòng nhân ấy, nếu còn, tôi dành cho những bạn tù bất khuất của tôi, để góp chút hơi ấm đến những Trần Huỳnh Duy Thức, Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Văn Đài, Cấn Thị Thêu… chứ không phải chúng nó, những Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh và cả một lũ X khốn kiếp kia!

Image may contain: 4 people
Image may contain: 5 people
 
AK Nguyễn Đám đạo đức giả. Bênh vực bọn tham quan phe nhóm, đám quan chức cộng sản tham nhũng không đáng để được đối xử nhân đạo gì cả. Cứ Luật mà thi hành. Biết luật phạm luật càng phải xử nặng. Điều tra lôi hết ra. Bắt ói ra hết những cái chúng nó cướp.
 
 Van Pham Đúng vậy anh Trương Duy Nhất “Có loại tù làm người ta nhục nhã, nhưng có loại tù chỉ khiến họ vinh quang”…..

Nobel Sinh Học: Người sống THỌ không phải do Ăn Uống hay Vận Động, mà là…thật đáng kinh ngạc

Nobel Sinh Học: Người sống THỌ không phải do Ăn Uống hay Vận Động, mà là…thật đáng kinh ngạc

Một lý do thật kinh ngạc do Elizabeth H. Blackburn, người đoạt giải Nobel sinh học chỉ ra rằng người sống THỌ hay không không phải do Ăn Uống hay Vận Động; mà là Tâm Lý Cân Bằng.

Giải thưởng Nobel Sinh Học Elizabeth H. Blackburn đã chỉ ra:

con người muốn sống trăm tuổi, ăn uống điều độ chiếm 25%, những cái khác chiếm 25%,

Tâm Lý Cân Bằng chiếm những 50%!

” Áp Lực Hormone ” sẽ làm tổn thương cơ thể.

Lý giải như thế nào về việc Tâm Lý Ổn Định ảnh hưởng tới 50% tuổi THỌ? Chúng ta nên làm thế nào?

” Áp lực hormone ” gây tổn thương cơ thể!

Nhà nghiên cứu tâm lý học chỉ ra:

Một người nổi giận đùng đùng, áp lực hormone tăng sinh, đủ để giết chết một con chuột

Vì vậy, áp lực hormone, còn gọi là hormone độc tính. Y học hiện đại chỉ ra:

ung thư, xơ cứng động mạch, cao huyết áp, loét hệ tiêu hóa, kinh nguyệt không đều, 65-90% triệu chứng có liên quan tới áp lực tâm lý.

Vì thế, bệnh này còn gọi là bệnh tâm lý.

Nếu con người cả ngày không yên, hay cáu gắt, lo lắng, khiến áp lực hormone luôn ở mức cao,

hệ thống miễn dịch sẽ ngăn chặn và tiêu diệt, hệ thống máu huyết hoạt động quá nhiều

trong thời gian dài dẫn đến mệt mỏi.

Khi vui, não bộ tiết ra hormone hưng phấn.

Hormone hưng phấn khiến con người thoải mái, cảm giác vui tươi, toàn thân rơi vào trạng thái tốt, giúp điều tiết các cơ quan trong cơ thể cân bằng, khỏe khoắn.

Thế thì, trong cuộc sống, chúng ta nên làm như thế nào mới có thể có được hormone hưng phấn, giảm hormone áp lực?

  1. Có mục tiêu rõ ràng, nỗ lực đạt được.

Nghiên cứu mới nhất cho rằng, cảm giác đạt mục tiêu càng mạnh càng giúp cơ thể khỏe khoắn.

Bởi vì trong cuộc sống, đam mê quyết định tâm thái con người, quyết định trạng thái sống.

Người nỗ lực đạt mục tiêu não bộ trong trạng thái thoải mái phát triển, vì thế, thường dùng não bộ sẽ thúc đẩy hoạt động não, đẩy lùi tuổi già.

Người trung lão niên sau khi nghỉ hưu có thể đọc sách, khiêu vũ, vẽ vời, giúp não bộ luôn trong trạng thái hoạt động.

  1. Giúp đỡ người khác làm niềm vui có tác dụng trị liệu tốt..

Nghiên cứu chỉ ra, giúp đỡ người khác về vật chất, có thể giảm tỉ lệ tử vong xuống 42%,

giúp người khác ổn định tinh thần, có thể giảm tỉ lệ tử vong dưới 30%.

Bởi vì tốt với người khác, hay làm việc thiện, sẽ có cảm giác vui tươi và tự hào, giảm hormone áp lực, thúc đẩy hormone hưng phấn.

Chuyên gia tâm lý và tâm thần học nói: duy trì thói quen giúp đỡ người khác là phương pháp phòng và điều trị trầm cảm

  1. Gia đình hòa thuận là bí kíp sống lâu.

Hai nhà tâm lý học người Mỹ công bố nghiên cứu trong vòng 20 năm:

trong số các nhân tố quyết định tuổi thọ, đứng số 1 là ” quan hệ người với người “.

Họ cho rằng, quan hệ con người với con người quan trọng hơn rau cỏ hoa quả, việc thường xuyên luyện tập và rèn luyện trong thời gian dài.

Liên hệ người với người không chỉ bao gồm bạn bè, còn bao gồm quan hệ gia đình.

Vì thế, gia đình hòa thuận, bạn bè tốt là một trong những yếu tố quyết định tuổi thọ con người.

  1. Cho đi điều thiện sẽ nhận lại điều thiện.

Khi chúng ta cười với người khác, người khác cũng sẽ cười lại với chúng ta.

Bất luận là ở cùng bạn bè hay là cùng những ngươi bạn cũ trò chuyện, hãy nhớ luôn giữ nụ cười, cho đi niềm vui.

” Tinh thần không thoải mái, sẽ dẫn đến bệnh gan “

Có người từng làm thực nghiệm này:

sau khi tách nội tạng động vật, giữ nguyên liên kết tĩnh mạch gan và động mạch bụng, tim lập tức co bóp mạnh và tĩnh mạch máu bắt đầu lắng lại, động vật chết từ từ, có thể thấy gan có liên kết chặt chẽ trong việc điều tiết lưu lượng máu.

Tinh thần không thoải mái, khi tức giận, sẽ ảnh hưởng tới hoạt động gan, dẫn đến tình trạng khô gan và khô máu ở gan.

” Không tức giận, không sinh bệnh “

Tinh thần là thể năng của con người, nhưng trong cuộc sống bộn bề lo toan, áp lực tinh thần tự nhiên sẽ gia tăng, thế là các áp lực tinh thần sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe con người.

” Hiện nay, thống kê của bộ y tế thế giới, trên 90% bệnh đều có liên quan tới tinh thần.

Chỉ cần chúng ta giữ tinh thần thoải mái, thì sẽ không mắc bệnh, không mắc bệnh nghiêm trọng, ít bệnh, muộn mới mắc bệnh. “

” Tâm phải TĨNH, Thân phải ĐỘNG “

Dưỡng tâm, an tâm, cải tâm, giữ tinh thần thoải mái, là một cách dưỡng sinh, có thể không được mọi người quan tâm, vì thế mới xuất hiện ” những bệnh tiêu hóa khó chữa “, ” bệnh viêm cả đời không khỏi “..

Tâm Tĩnh thì Thân An, thân an thì khỏe mạnh, tâm an bách bệnh tiêu trừ…

Hoạt động có thể sinh dương khí, đả thông âm khí, giúp tuần hoàn máu, cơ thịt phát triển, khoẻ gân cốt.

Tâm phải Tĩnh, Thân phải Động, giữ cân bằng, đó là tam đại pháp bảo của bất cứ môn phái dưỡng sinh nào.

Thực tế, quyết định tuổi thọ con người không chỉ là ăn uống và vận động, còn là tâm tính vui tươi, tâm thái tích cực cũng vô cùng quan trọng!

Tư Phùng gởi

 

Chỉ định thầu là chủ trương của Bộ Chính trị.

From: Phan Thị Hồng is with Hoang Le Thanh.
 

“Chỉ định thầu là chủ trương của Bộ Chính trị”.

Hôm qua. (9.1.2018) Đinh La Thăng khai trước tòa:

“Chỉ định thầu là chủ trương của Bộ Chính trị”.

Hàng loạt các báo lề đảng đồng loạt giật tít như vậy. Nhưng đến chiều hôm nay, 10. 1.2018, thì tất cả các báo le đảng đều đồng loạt hạ các tít bài này xuống.

Nguồn: Phạm Thành
https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=780015852194547&id=100005584186799

Image may contain: 2 people, text
 

THIÊN ĐƯỜNG – ĐỊA NGỤC và CHẢ DẠI…

From:  Trần Bang shared Mac Văn Trang‘s post.
 

Chả dại…

  

THIÊN ĐƯỜNG – ĐỊA NGỤC và CHẢ DẠI…

Bạn HỒ NGA fbker phản hồi vào bài viết của tôi rằng: Tôi thấy cuộc sống hiện nay là THIÊN ĐƯỜNG, vượt quá ước mong của tôi ngày xưa, sao các bác cứ kêu ca… Có một bạn quý tôi, nhắn tin, bảo: Tôi còn biết nhiều chuyện trong xã hội đồi bại, thối tha hơn những điều ông biết, nhưng CHẢ DẠI viết lên làm gì, vừa mất công, vừa có khi mang vạ vào thân…

Tôi tôn trọng suy nghĩ, quan niệm của các bạn. Bạn cứ sống với “Thiên đường” của mình nhé, và bạn cứ “chả dại” làm gì, cứ KHÔN mà sống cho sướng đời! Còn người khác, họ cảm thấy bức bối, bất công, đau khổ, thậm chí như ở địa ngục … họ kêu ca phàn nàn, phẫn nộ… đó cũng là quyền của họ. Các bạn ở “Thiên đường” hay “Chả dại” cũng cần tôn trọng những người kia. Thế mới là cuộc sống muôn màu, “mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh”; “Thiên đường” và “Địa ngục”, “khôn” và “dại” đan xen nhau, sát bên nhau, có khi lồng vào nhau trong cuộc sống.

Bạn bị bệnh, bay sang Sing chữa, cảm thấy như Thiên đường; bạn kia khi vào bệnh viện ta, có tiền, đút cho nhân viên, được ở phòng riêng, chăm sóc đặc biệt, vậy là “khôn”; người bệnh khác nằm 3 – 4 người một giường, bị hắt hủi, vậy là dại; và người khác nữa phải đưa mẹ về chờ chết, vì không có tiền nằm viện, mua thuốc, họ cảm thấy địa ngục dưới chân…

Con bạn vừa dốt, vừa hư, bạn cho nó đi Tây du học, cảm thấy như con mình lên Thiên đường; con anh thì vào đại học thiếu điểm, anh “chạy” được vào và cảm thấy mình khôn; còn con chi kia, đỗ vào đại học điểm cao, nhưng không có tiền đóng học, phải bỏ về, đi đóng gạch, nó cảm thấy tiền đồ tối đen như thân phận chị Dậu…

Bao người nông dân bị cưỡng chế lấy đất, họ đi khiếu kiện khắp nơi, vô vọng, rồi họ chống lại kẻ cướp đất và bị đánh đập, bị tù, bị tuyên tử hình…Họ cảm thấy như sống dưới địa ngục, chung quanh là quỷ dữ; còn các đại gia thấy mình khôn, mua đất của nông dân 100 ngàn đồng 1m2, san ủi đi, bán 100 triệu đồng 1m2; mấy quan ký giấy dự án, “bỗng nhiên” được tặng tiền, tặng mấy suất đất “thơm”, cảm thấy như đang trên thiên đường…

Anh Phạm Sĩ Quý Giám đốc sở Tài Môi ở Yên Bái, buôn chổi đót, nấu rượu… xây được biệt phủ hoành tráng, dân tố anh tham nhũng; Thanh tra Trung ương về điều tra cả năm, hoãn họp báo 6 lần để “hoàn chính kết luận” và anh chỉ bị phê bình “Kê khai tài sản chưa đầy đủ, chứ không phải không trung thực”! Vậy là anh Quý rất khôn và Thanh tra cũng “chả dại”! Còn anh Cường Kiểm lâm Yên Bái, bắn chết Bí thư tỉnh, Trưởng ban tổ chức tỉnh, rồi anh tự bắn vào gáy mình… Thế là cả ba đồng chí cùng xuống âm phủ, không biết có phải là địa ngục không?

Mới ngày nào, anh Thăng, anh Thanh… như sống trên Thiên đường; hôm nay đứng trước vành móng ngựa, các anh có cảm thấy “địa ngục” rất gần không? Và nhiều người cũng “hoàn cảnh” như các anh, nhưng biết cách lựa chiều, nên chửa việc gì, lại còn lên chức. Họ khôn nhỉ!

Cuộc sống là vậy, đừng bắt bẻ người khác phải nghĩ như mình, nói như mình, làm như mình, nếu khác đi, ngược lại, là “phản động”!

Bạn uống rượu, nhắm thịt gà, rung đùi hát “chưa có bao giờ đẹp như hôm nay”… đó là quyền của bạn. Bà hàng xóm mất gà, bắc ghế chửi “năm đời, mười đời, cao tằng tổ khảo, cao tằng tổ tỉ… đứa bắt trộm gà của bà”… đó là quyền của người dân, có từ thời phong kiến, đế quốc, vẫn thế.

Mất gà còn có quyền chửi đến mức có bao nhiêu từ ngữ độc địa nhất, tục tĩu nhất đem ra trút lên “năm đời, mười đời”, “cả nhà, cả họ” đứa bắt gà, vậy mà giặc ngọai xâm chiếm đất đai, biển đảo của Tổ quốc, không có quyền chửi sao? Giặc nội xâm tham lam, cậy quyền phá nát đất nước, đầu độc môi trường sống của dân tộc, giống nòi… không được chửi hay sao? Bọn “lợi dụng chức quyền, nhóm lợi ích” cướp ruộng đất mồ hôi nước mắt của nông dân, họ không có quyền chửi hay sao? Bọn buôn thuốc giả về làm chết oan bao nhiêu người, không có quyền chửi rủa chúng hay sao?

Chúc các bạn cứ “tự sướng” ở “thiên đường” của bạn và cứ “khôn” giữa những đồng bào chân thật của mình!… 

9/1/2018

MVT

Người nghiện Facebook ùn ùn nhập viện tâm thần????

From:   Dien Hong Tran
ĐỂ LỪA ĐẢO DỄ DÀNG NGƯỜI TA KHÔNG NÓI CON SỐ VÀ TỶ LỆ. NGƯỜI TA THẤY MỘT VÀI NGƯỜI THÌ NGƯỜI TA CÓ THỂ NÓI CON LÀ “ÙN ÙN”.

SAO KHÔNG THẤY BÁO NÓI NGƯỜI UNG THƯ ÙN ÙN NHẬP VIỆN NHƯ THỰC TẾ VÌ BỘ Y TẾ KHÔNG KIỂM SOÁT THỰC PHẨM CŨNG NHƯ BIÊN GIỚI KHÔNG ĐÁNH THUẾ CHO HÀNG THỰC PHẨM TRUNG QUỐC VỚI RẤT NHIỀU CHẤT ĐỘC GÂY ĐỘC CHO GIỐNG NÒI VIỆT NAM TỪ GIÀ TỚI TRẺ KHÔNG CHỪA MỘT AI, HẢ TRỜI?
HÃY SO SÁNH SỐ NGƯỜI BỊ ĐIÊN DO FACEBOOK ĐEM LẠI VỚI SỐ NGƯỜI BỊ UNG THƯ DO THỰC PHẨM NHẬP VÀO TỪ TRUNG QUỐC RỒI HÃY VIẾT
HAY VIẾT BÀI NÀY ĐỂ THỂ HIỆN MUỐN MỞ ĐƯỜNG ĐỂ ĐÓNG FACEBOOK?

Các BV tâm thần trên cả nước đang tiếp nhận ngày càng nhiều những trường hợp nghiện mạng xã hội nặng đến mức bị trầm cảm, co giật và ngất xỉu khi… không có Internet.
BAOMOI.COM

ĐÃ RÕ TỘI CỦA “THĂNG-THANH” QUA PHIÊN TOÀ TẠI VN VÀ KẺ CHỦ MƯU…!

From: Hung Pham‘s post.
 
Image may contain: 5 people, people standing and text
Image may contain: 1 person
Image may contain: one or more people
Hung Pham added 3 new photos — with Trần Bang and 17 others.

 

ĐÃ RÕ TỘI CỦA “THĂNG-THANH” QUA PHIÊN TOÀ TẠI VN VÀ KẺ CHỦ MƯU…!

(Tài sản tham nhũng của ĐLT một căn hộ do Tổng Công Ty Sông Đà Cấp. Tài sản tham nhũng của TXT 4 tỷ đồng nhận do bán xe ô tô.
Chỉ đinh nhà thầu…do bộ chính trị quyết định. Từ tất cả các dự án xây dựng hôm qua,… Cho đến bán nước “thoát vốn” các công ty, tổng công ty của nhà nước hôm nay, chỉ dành cho các ông chủ Tầu…Bộ Chính Tri ĐCSVN là người quyết định.)

TBT TRỌNG NGƯỜI QUYẾT ĐỊNH TẤT CẢ: AI CHẾT, AI SỐNG…BÁN NƯỚC CHO AI !

“Trịnh Xuân Thanh thực sự tội gì…?”
(http://nguoibuongio1972.blogspot.de/…/trinh-xuan-thanh-thuc…)

Lúc đầu con số đưa ra thật khủng khiếp, những tận 3200 tỷ đồng thất thoát từ PVC nơi Thanh làm chủ tịch hội đồng quản trị. Dư luận bị những bài báo nhấn sâu vào con số này, tạo nên cảnh bức xúc toàn dư luận. Đây là nghệ thuật dẫn dắt dư luận của cộng sản rất mới, thủ đoạn này kết hợp giữa tính đặc trưng truyền thống độc tài cộng sản và tính thời đại mới.

Tính đặc trưng truyền thống là tất cả các báo nói một chiều, tính truyền thông thời đại mới là chừa một số tin để cho các dư luận viên cấp cao sử dụng tung ra định hướng trên mạng. Qua các vụ việc gần đây cho thấy, nhà cầm quyền hay còn gọi là thế lực cầm quyền trong đảng CSVN đang cực kỳ xảo trá và tinh vi khi sử dụng kết hợp hai tính truyền thông này.

Ở thời đại truyền thông nở rộ bởi các kỹ thuật tân tiến như internet và mạng xã hội, việc sử dụng lối truyền thông đặc trưng cho tất cả các báo đưa tin một chiều chưa hẳn đã đầu độc được dư luận. Các nhà làm truyền thông cộng sản đã biết khai thác truyền thông mạng, đánh vào tính hiếu kỳ, sự tò mò bên lề như tin nóng, tin hot để hỗ trợ cho mưu đồ định hướng của mình. Một số tin không đưa lên báo mà đưa cho các bồi bút cấp cao tung ra để định hướng dư luận. Mặc định tội cho các đối thủ chính trị trước dư luận.

Khi dư luận đã nhồi cho dư luận định kiến đối thủ là kẻ phạm tội, phe cầm quyền có dùng những thủ đoạn chà đạp lên pháp luật đến mấy đi nữa cũng được dư luận thông cảm và đồng tình. Không chỉ dừng lại vậy, dân chúng còn hả hê , khoái trí khi thấy những điều sai trái được áp dụng đối xử với đối tượng. Ví dụ như bắt cóc, tra tấn, khủng bố thân nhân, tuỳ tiện đạp lên quy trình khởi tố….đều được dân chúng thích thú.

Trịnh Xuân Thanh là một ví dụ điển hình khi con số 3200 tỷ thất thoát được dân chúng gọi là tham nhũng. Trên cơ sở này, Nguyễn Phú Trọng đã chỉ đạo công an , viện kiểm sát vào cuộc để tìm tội của Trịnh Xuân Thanh. Không ai thắc mắc tại sao một ông đảng trưởng lại có quyền chỉ huy viện kiểm sát và bộ công an.!

Đến khi bắt cóc Trịnh Xuân Thanh từ Đức về, đến phiên toà hôm nay. Cáo trạng thấy việc làm sai nguyên tắc của Trịnh Xuân Thanh gây thiệt hại 110 tỷ. Việc thiệt hại này không phải cố ý làm thiệt hại, trên cương vị một người đứng đầu một tổng công ty, khi tiếp nhận nguồn tiền cho dự án này, Trịnh Xuân Thanh đã cắt bớt cho dự án khác.

Nói nôm na là ví dụ bạn là một người làm xây dựng, bạn đang sửa 4 cái nhà cho khách, người khách ở ngôi nhà đầu tiên ứng một khoản tiền lớn vì là chỗ thân quen., bạn dùng một phần số tiền đó để mua một ít vật liệu cho ba ngôi nhà khác bạn đang thi công. Việc này sẽ sai khi bạn không sửa không kịp tiến độ cho người khách ở ngôi nhà đầu tiên, vì lý do tiền đã dùng cho các ngôi nhà kia và chưa được họ thanh toán. Còn nếu bạn vẫn kịp tiến độ, khi ngôi nhà đầu tiên cần đến tiền để vào phần tiếp theo, bạn đã có tiền thanh toán ở ba ngôi nhà kia trả để mua vật liệu cho ngôi nhà đầu tiên thì có gì lạ, ai làm kinh doanh đều chẳng sử dụng có lần sử dụng vốn tạm ứng như vậy.

Vậy là cái tội của Trịnh Xuân Thanh không như tin đồn về thất thoát 3200 tỷ, đấy là tin hồ đồ do phe cầm quyền đặt ra để khích động dân chúng. Trịnh Xuân Thanh được giao PVC như giao một ngôi nhà và ít tiền đầu tư sửa sang, khi sửa sang xong giá trên thị trường ngôi nhà ấy là 10 tỷ. Thời gian sau giá thị trường biến động, ngôi nhà chỉ còn giá 5 tỷ. Thiệt hại đó do khách quan thị trường, bởi thế các kết luận , đánh giá của cấp trên đều không xác định Trịnh Xuân Thanh có tội trong việc làm thất thoát 3200 tỷ vì lý do chứng khoán biến động chung.

Dư luận không hề đặt câu hỏi, tại sao từ khi bắt cóc Trịnh Xuân Thanh về, báo chí không còn đề cập đến số tiền 3200 tỷ nữa. Dư luận còn đang bị dẫn dắt bởi những tin tiếp theo, họ không còn nhớ đến những gì người ta kết tội cho Thanh lúc ban đầu, họ đang hăng say trông chờ những kết tội của Trịnh Xuân Thanh, tội nào phe cầm quyền đưa ra đều được hết, miễn là có.

Tin tiếp theo đến, đó là tin trong một vụ án ở dự án Thanh Hà của ông trùm Thân Đức Nam, người đỡ đầu Nguyễn Xuân Phúc và Phạm Ngọc Hùng ( tổng cục trưởng tổng cục tình báo quân đội). Trong phiên toà phúc thẩm xét xử các bị cáo tham nhũng ở dự án Thanh Hà, các bị cáo đã khai rằng Trịnh Xuân Thanh nhận tiền tham nhũng. Toà án ngay lập tức tuyên bố khởi tố Trịnh Xuân Thanh dưa trên những lời khai ở phiên phúc thẩm, nên nhớ phiên sơ thẩm không có những lời khai này.

Tuyên bố khởi tố Trịnh Xuân Thanh tham nhũng trong vụ Thanh Hà chỉ là màn kịch lừa bịp, sự dối trá của bị cáo cũng như toà án do ông tổng bí thư bắt phải làm để ông có cớ chứng minh rằng ông ta đang xử những kẻ tham nhũng.

Đến khi tổ chức bắt cóc được Trịnh Xuân Thanh từ Berlin về, tội tham nhũng của Trịnh Xuân Thanh trong vụ án này không được đề cập đến nữa. Không những thế mà chuyện tham nhũng ầm ĩ ở dự án Thanh Hà do Thân Đức Nam chủ mưu cũng được ém nhẹm.

Một vụ án khác được đưa ra thay thế, đó là phó của Trịnh Xuân Thanh là Nguyễn Anh Minh khai rằng đã đưa cho lái xe của Thanh 4 tỷ đồng, tiền này do Trịnh Xuân Thanh chủ trương đề nghị Minh rút từ ngân quỹ ra để chia nhau.? Nếu chú ý kỹ thì từ đề nghị này không có chứng cứ, không có văn bản nào, Nguyễn Anh Minh có thể dựng chuyện bừa rằng Trịnh Xuân Thanh chỉ đạo.

Có một tình tiết chắc chắn cơ quan điều tra đã gạt bỏ sang một bên, đó là việc Trịnh Xuân Thanh có bán cho Nguyễn Văn Minh một chiếc xe ô tô giá 4 tỷ đồng. Nguyễn Anh Minh đã trả cho Thanh số tiền mua xe này. Nhưng đến lúc khai, Minh đã hợp tác với an ninh điều tra để nhập nhèm số tiền này vào số tiền 13, 5 tỷ mà Minh đã tự ý rút ra từ ngân quỹ dùng vào việc khác.

Trong vụ việc về Trịnh Xuân Thanh những thông tin, những con số và sự kiện đưa ra bất nhất..tựu chung nó chỉ nhằm mục đích quy kết Trịnh Xuân Thanh phạm tội tham nhũng. Từ hành xử của Nguyễn Phú Trọng đến cơ quan an ninh điều tra và báo chí đều mang chung một tính lấp liếm, vu vạ ..không hề tuân thủ trình tự pháp luật. Nguyễn Phú Trọng và đồng đảng của y đang thực hiện mưu đồ thâm hiểm hơn qua vụ việc Trịnh Xuân Thanh, đó là tạo tiền lệ đảng trưởng chỉ tội ai, kẻ đó phải chết, một quyền lực như những tên vua độc tài ngày xưa, đó mới chính là mưu đồ xây dựng quyền lực của Trọng trên sự mù quáng của dân chúng, những người dân sùng bái quyền lực của cá nhân lãnh đạo hơn quyền lực của hiến pháp , pháp luật. Người dân thích sự li kỳ hơn là những bằng chứng, vật chức và sự khoa học chính xác mà hệ thống pháp luật cần có.

Vụ việc Trịnh Xuân Thanh và Đinh La Thăng xảy ra nhiều năm trước, đến bây giờ cơ quan pháp luật mới theo lời chỉ đạo của ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng xử lý. Như thế mọi việc đúng sai là do ông tổng bí thư quyết định, và ông ta quyết định vào lúc nào là quyền của ông ta.

Cho đến bây giờ thì Nguyễn Phú Trọng và đám công an cộng sản chưa tìm ra được tội danh nào thuyết phục để xử Trịnh Xuân Thanh. Những thay đổi tội danh, vụ việc cho thấy việc xử Trịnh Xuân Thanh là do nhu cầu chính trị thúc bách, đó là việc xây dựng quyền lực của Nguyễn Phú Trọng.

Nguyễn Phú Trọng đang say sưa quyền lực đến độ điên cuồng, không như người khác phải thấy xấu hổ và nhục nhã vì những hành động tổ chức bắt cóc, chà đạp lên hiến pháp, pháp luật , bẻ cong sự việc….đàng này Nguyễn Phú Trọng lại tự hào rằng y là thế đấy, y là người có quyền lực tuyệt đối như thế đấy, y có thể đạp lên mọi giá trị căn bản của đất nước, con người để thực hiện ý muốn của y.

Cuối cùng thì người dân chứng kiến tên ” tham nhũng khét tiếng ” Trịnh Xuân Thanh ra toà vì nhận 4 tỷ đồng ( thực chất tiền bán xe).

Thanhhieu Hieubui vào lúc 21:07

Continue reading “ĐÃ RÕ TỘI CỦA “THĂNG-THANH” QUA PHIÊN TOÀ TẠI VN VÀ KẺ CHỦ MƯU…!”

THẾ TIẾN THOÁI LƯỠNG NAN và BIỆN CHỨNG PHÁP VỀ #

From:   Trần Bang
 

CHÀO MỪNG PHIÊN TOÀ XỬ ĐINH LA THĂNG đăng lại
THẾ TIẾN THOÁI LƯỠNG NAN và BIỆN CHỨNG PHÁP VỀ # 

FB Pham Nguyen Truong

Như đã nói, những quy định rắc rối thậm chí là bất khả thi ngay từ đầu dẫn đến sự kiện là muốn làm bất cứ việc gì đều phải vi phạm pháp luật. Luôn luôn phạm luật, chỉ là mức độ. Cho nên hồi ông Đinh La Thăng mới chuyển sang dầu khí, trước cơ quan cũ của mình xuất hiện khẩu hiệu to đùng, đại loại: Đổi mới, sáng tạo, dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm. Mà đổi mới sáng tạo với cố ý làm trái các quy định của nhà nước chỉ là một bước cực kì nhỏ. Và ngày 20 tháng 12 năm 2017, ông Đinh La Thăng đã bị truy tố về tội “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”. Ông # không phải là người đầu tiên và chắc chắn không phải là người cuối cùng mắc tội này.

Chính nỗi ám ảnh về việc phải quản lý tất cả mọi người và mọi việc, mà không quản lý được thì cấm – trong khi cuộc sống cần tự do, cuộc sống là trật tự tự phát, dường như được sắp đặt bởi bàn tay vô hình – của những người cộng sản đã làm cho dân khổ, nước nghèo và là cái bẫy vô cùng hiệu quả để bẫy chính họ.

Thế kỉ trước, ở Vĩnh Phú, ông Kim Ngọc chỉ vì thương dân và muốn kinh tế phát triển đã nghĩ ra khoán sản phẩm, thực chất là chia ruộng cho nông dân. Ông bị những kẻ giáo điều cách chức, phải sau khi chết mới được minh oan.

Ông Võ Văn Kiệt và những người xung quanh ông phải “xé rào”, mang gạo miền Tây về cứu đói dân Sài Gòn. May là lúc đó tình thế đã không cho người ta làm khác. Ông Kiệt trở thành người có công.

Đinh La Thăng và những người lãnh đạo ngành dầu khí đang bị truy tố không phải là Kim Ngọc hay Võ Văn Kiệt. Tôi không có ý so sánh họ với nhau. Nhưng hoàn cảnh buộc họ phải hành động thì cũng như nhau: Vi phạm cơ chế do chính tổ chức của mình đặt ra. Họ là nạn nhân của cơ chế phi lý và phi nhân.

Những người bị tù tội, bị đọa đầy, có thể không nhiều, nhưng tất cả những người nằm trong cơ chế này đều trở thành nạn nhân của nó: Méo mó về nhận thức và suy đồi về đạo đức. Méo mó và suy đồi đến mức, ngay lúc này đây, nhiều người vẫn đang nghĩ rằng Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh đã đi “nhầm cửa” chứ không cho rằng tham nhũng là có tội. Thậm chí chính Đinh La Thăng và các đồng phạm đang đứng trước tòa cũng nghĩ chư thế chứ không biết rằng, trong khi hàng triệu trẻ em, trong những ngày gía rét này không có áo ấm để mặc, nói gì đến cơm thịt và sữa, trong khi chính ông thủ tướng phải nói rằng tài sản của cả gia đình người dân không tới 500 ngàn đồng, mà mình ăn cắp của dân hàng chục, thậm chí hàng trăm triệu USD là trái với bản chất của con người, là tự hạ thấp nhân phẩm của mình, là đưa mình xuống ngang hàng với súc vật. Đấy là theo Karl Marx, ông tổ của chủ nghĩa cộng sản: “Chỉ có súc vật mới có thể quay lưng lại nỗi đau của đồng loại mà chăm lo riêng cho bộ lông của mình!” Chỉ có những người đã thoát ra khỏi hệ thống và có ý thức phản tỉnh nhận thức được vực thẳm đạo đức mà hệ thống này đã tạo ra và đấy cũng là di sản khủng khiếp nhất mà nó để lại, sau khi đã bị vứt vào sọt rác của lịch sử.

Vì vậy, nói về # là không chỉ nói về # mà phải nói về cơ chế đã sinh ra #, nói về cơ chế đã sinh ra # là không chỉ nói về cơ chế đã sinh ra # mà phải nói về lý thuyết đã sinh ra cơ chế sinh ra #. Nói về lý thuyết đã sinh ra cơ chế sinh ra # là không chỉ nói về lý thuyết đã sinh ra cơ chế sinh ra # mà phải nói về những kẻ đã mang mớ lý thuyết nhảm nhí đó về Việt Nam; nói về những kẻ đã mang mớ lý thuyết nhảm nhí đó về Việt Nam là không chỉ nói về những kẻ đã mang mớ lý thuyết nhảm nhí đó về Việt Nam mà phải nói về những kẻ quyết tâm bảo vệ mớ lý thuyết và cơ chế đó để hàng ngày hàng giờ sinh ra những kẻ như #; nói về Đinh La Thăng là không chỉ nói về # mà phải nói… Cứ thế tiếp tục, bao giờ hết hơi thì thôi.

Nói như thế mới đúng biện chứng pháp. Và mới nên nói!

“Thuyết thoát Á” của Fuzukawa Yukichi trong Khuyến Học …

Trần Bang
Đọc bài viết của cựu Chủ tịch nước Trương Tấn Sang trên báo Tuổi trẻ 8-1-2018, thấy thế kỷ 21 mà ông TTS còn mơ về thời ” vua sáng, tôi hiền” của phong kiến Á Đông từ ngàn năm trước, bỗng nhớ đến “Thuyết thoát Á” của Fuzukawa Yukichi, ông viết trong Khuyến Học từ những năm 1870 giúp tạo ra nước Nhật giàu mạnh ngày nay.

 

“…Trình độ của nền văn minh hiện có ở nước ta là kết quả của bao đời ông cha chúng ta tự lực làm nên, nhưng nếu đem so với phương Tây thì rõ ràng “mình mới bước được một bước thì người ta đã nhảy ba bước”.

Đã chậm hơn phương Tây thì đương nhiên phải học, đằng này trong chúng ta lại nảy sinh tư tưởng chỉ biết ngồi bi quan than thở: vì họ chạy nhanh như vậy ta có cố mấy cũng chẳng làm sao mà bằng được phương Tây.

Đến giờ chúng ta mới cảm nhận được môt thực tế là nền độc lập của nước ta sao mà mong manh, yếu ớt đến khi đứng trước sức mạnh của phương Tây.

Khai hóa văn minh bắt đầu từ việc tự mình bắt tay vào làm và chứng minh bằng thực tế cụ thể, cho mọi người tận mắt thấy việc thực. Làm trước nói sau. Chứ không thể để như tình trạng nước ta hiện nay, hễ định làm gì cứ phải họp bàn, giải thích, thảo luận dài dòng vô bổ.

Chính phủ có quyền ban bố chỉ thị, mệnh lệnh. Nhưng hiểu và biến chúng thành hiện thực phải là nhân dân, là khu vực tư nhân.

Chính vì thế, song song với việc mở trường tư thục, chúng ta quyết định thực hiện sự nghiệp khai sáng cho dân chúng bằng cách giảng dạy học thuật, làm thương nghiệp, nghiên cứu luật pháp, xuất bản sách, phát hành báo, với tư cách của một người thuộc khu vực tư nhân, không nằm trong chính phủ.

Chúng ta làm việc này trong phạm vi, bổn phận của một quốc dân làm theo luật pháp, không sợ làm mất mặt chính phủ.

Nếu chính phủ đi ngược lại lợi ích của nhân dân, với bổn phận của mình, chúng ta sẽ đường đường chính chính kháng nghị, tranh luận với chính phủ cho đến khi chính phủ tỉnh ngộ, giành lại chữ “Tự do Dân quyền”.

Từ đời này qua đời khác, người ta chỉ học để làm quan chứ có ai muốn học để làm dân đâu. Làm quan đã trở thành cái đích trong cuộc đời. 

Ngay cả các bậc tiên sinh danh giá cũng không thoát khỏi ảnh hưởng đó. Tuy nhiên, xu hướng “làm quan” cũng là điều dễ hiểu vì khí chất xã hội đã khiến người ta phải như vậy. Cứ thế, trào lưu “quyền lực là chìa khóa vạn năng” nhiễm sâu vào lòng người. Nên dân ta ai cũng chỉ muốn làm trong công sở chính quyền, rồi tìm cách leo lên hàng quan chức chính phủ để có quyền hành và bổng lộc.

Thí dụ: gần đây trên các tờ báo hiếm thấy bài viết nào có ý kiến ngược lại với ý kiến của chính phủ. Lâu lâu chính phủ đưa ra được một vài chính sách cải cách nho nhỏ, tức thì những bài viết tán dương tâng bốc chính phủ xuất hiện đầy rẫy trên mặt báo. Những bài viết như vậy có khác nào thái độ phỉnh nịnh khéo léo của các cô gái làng chơi để lấy lòng khách mua hoa đâu. Tệ hại hơn nữa, những người viết bài đó lại chính là những thành viên trong nhóm Tây học. 
( Đoạn này Fuzukawa ám chỉ bài của Chủ tịch nước TTS 8-1-2018 thì có sai mấy? )

Thật khó có thể chấp nhận, họ đâu có phải là “gái làng chơi” và lại càng không phải là những kẻ tâm thần hay thiếu hiểu biết.

Thái độ xu nịnh và suy nghĩ cơ hội đang đầy rẫy trong xã hội Nhật Bản như hiện nay là do đâu? 

Vì chưa có được một minh chứng thực tế nào chứng tỏ có tự do dân quyền trong xã hội, vì người Nhật Bản đã nhiễm quá nặng bản tính nhu nhược, không còn nhìn ra bản sắc vốn có của mình.
Tóm lại, hiện nay Nhật Bản có chính phủ, có cả dân. Nhưng có lẽ chúng ta mới chỉ có dân mà chưa có “quốc dân Nhật Bản”….

(Fukuzawa Yukichi (1835-1901), sách Khuyến học 1872-
1876).

No automatic alt text available.

CẦU CHÚC ĐƯỢC LÀ NGƯỜI BÉ MỌN TRONG NĂM MỚI NÀY

CẦU CHÚC ĐƯỢC LÀ NGƯỜI BÉ MỌN TRONG NĂM MỚI NÀY

  1. Tình hình thế giới hiện nay đang có những chuyển biến nguy hiểm có thể dẫn tới những bùng nổ khủng khiếp, gây nên những bất ngờ đau đớn khôn lường.

Chúng ta tại Việt Nam này cũng sẽ bị ảnh hưởng không nhiều thì ít. Nghĩa là chúng ta cũng cần được cứu.

  1. Những yếu tố được coi là mạnh mẽ, sẽ được vận dụng để cứu chúng ta, không phải là thiếu. Nhưng theo tôi, và cũng là ý kiến của rất nhiều người, thì yếu tố phải cho là quan trọng việc cứu Hội Thánh, và cứu Tổ Quốc, chính là yếu tố tâm linh mang những giá trị thiêng liêng.
  2. Xin phép trình bày rất vắn gọn về yếu tố tâm linh đó.

Một là niềm tin vào một Đấng Tối Cao thiêng liêng luôn đồng hành với mình.

Hai là niềm tin vào hồn thiêng những người thân quá cố vẫn luôn thương mình.

Ba là niềm tin vào những đồng bào xa gần vẫn chia sẻ tình thương với mình.

  1. Ba niềm tin trên là rất thiêng liêng, làm nên một chiều kích tâm linh sâu thẳm và bao la, chứa đựng một sức mạnh lạ lùng. Sức mạnh lạ lùng đó chính là yêu thương.
  2. Yêu thương đó, tôi đã cảm nhận được suốt cuộc đời tôi. Yêu thương đó vẫn sống động trong tôi. Yêu thương đó luôn được Chúa Thánh Thần hướng dẫn.
  3. Hôm nay, tôi cầu xin Chúa Thánh Thần soi dẫn yêu thương của tôi đi vào Năm mới 2018, sao cho yêu thương của tôi được vâng theo ý Chúa  mà góp phần vào chương trình cứu độ của Chúa một cách thiết thực.
  4. Chúa đã trả lời tôi qua gợi ý của Đức Thánh Cha Phanxicô. Đức Thánh Cha Phanxicô mới nhắn nhủ những người dâng mình cho Chúa là hãy lắng nghe và hãy phân định.
  5. Tôi phải để ý lắng ngheý Chúa, để biết yêu thương theo ý Chúa.

Tôi phải để ý phân định điều gì tốt nên làm ngay ở đây, bây giờ, điều gì tốt nhưng không nên làm lúc này, nơi đó.

Với sự lắng nghe và phân định, tôi sẽ thực hiện yêu thương của tôi trong năm mới thế này:

  1. Yêu thương của tôi sẽ tìm gặp Chúa nhiều hơn nữa, thân mật hơn nữa. Bất cứ ở đâu, bất cứ làm gì, tôi cũng để lòng mình gặp gỡ Chúa.

Chúa ở trong tôi. Nhờ vậy, tôi sẽ biết phải nói gì, làm gì, trong những phục vụ từng con người cụ thể.

  1. Nói chung, tôi sẽ chọn những việc phục vụ nhỏ, đáp ứng những nhu cầu nhỏ trong xã hội và trong Giáo Hội.

Việc lành nhỏ, trong phạm vi nhỏ. Thí dụ, điều gì là thương người, thì dù nhỏ, vẫn cố làm. Điều gì là hại người, thì dù nhỏ, vẫn cố tránh.

Việc lành nhỏ, trong phạm vi nhỏ. Thí dụ, khi chỉ có sức đọc một kinh kính mừng, thì dù mệt, tôi vẫn cố gắng đọc. Khi chỉ có sức dâng cho Chúa một hy sinh nhỏ, thì dù kiệt sức, tôi vẫn cố gắng dâng cho Chúa chút hy sinh nhỏ đó.

  1. Nhỏ, mà tôi nói ở đây, không quan trọng ở việc nhỏ, phục vụ nhỏ, mà ở tinh thần như Chúa Giêsu đã nói xưa. Phúc âm ghi: “Ngay giờ ấy, được Thánh Thần tác động, Đức Giêsu hớn hở vui mừng và nói: Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha” (Lc 10, 21).

Những người bé mọn đã được Chúa khen. Tôi rất mong, tôi sẽ được là kẻ bé mọn, trong năm mới này. Tôi cũng mong anh chị em cộng đoàn Long Xuyên đây cũng không ngại được Chúa khen là những người bé mọn của Chúa.

  1. Nhận thức mình là người bé mọn, nhưng được Chúa yêu thương, sẽ giúp chúng ta cảm tạ Chúa như Đức Mẹ, và với Đức Mẹ “Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng. Vì Thiên Chúa, Đấng Cứu Độ tôi Người đoái thương nhìn đến phận nữ tỳ hèn mọn” (Lc 1, 46- 48).
  2. Hèn mọn, bé mọn, sống đúng như vậy sẽ giúp chúng ta vượt qua được những thử thách muôn vàn trong năm mới 2018 này.

Hèn mọn, bé mọn, sống đúng như vậy sẽ giúp chúng ta tìm được niềm vui và hy vọng trong cuộc sống đức tin, nhất là trên con đường đầy khó khăn của năm mới này.

Hèn mọn, bé mọn, sống đúng như vậy cũng sẽ giúp chúng ta an tâm trong năm mới 2018 này. An tâm, bởi vì chúng ta được Chúa và Đức Mẹ yêu thương.

  1. Thiết tưởng đó chính là chiều kích tâm linh, có khả năng giúp chúng ta góp phần vào việc cứu Hội Thánh và quê hương Việt Nam yêu dấu của chúng ta.

Chỉ bé nhỏ thôi, nhưng chúng ta sẽ là những ngọn lửa tâm linh được Chúa đốt lên từ lửa của trái tim Chúa, sẽ có sức chiến thắng quỉ dữ Satan và hỏa ngục.

Chỉ bé nhỏ thôi, nhưng chúng ta sẽ là những ngọn lửa tâm linh được Đức Mẹ đốt lên từ lửa của trái tim Mẹ, sẽ có sức chiến thắng hận thù, chia rẽ kiêu căng, để thiết lập yêu thương của Nước Chúa.

  1. Nếu năm mới này, sẽ có những lớn lao bị tàn phá và sụp đổ, thì cũng sẽ có những bé nhỏ vẫn tồn tại và phát triển. Đó là những ngọn lửa tâm linh.

+ Gm. Gioan B BÙI TUẦN

From:  Vongtaysongnguyen