Cộng sản Trung Quốc dùng ứng dụng trên phone để giám sát công dân tham dự các buổi lễ tôn giáo

Hình ảnh nổi bậtPhụ nữ cầu nguyện trong nhà thờ chui ở Trung Quốc.

BẮC KINH ( LifeSiteNews ) – Trung Quốc đã đưa việc giám sát và kiểm soát tôn giáo của mình lên một tầm cao mới với việc triển khai ứng dụng “ Tôn giáo thông minh – Smart Religion ” mới, ứng dụng này sẽ cho phép chính phủ Cộng sản biết chính xác ai tham gia vào bất kỳ nghi lễ tôn giáo nào được công nhận chính thức. 

Ứng dụng mớiđược phát triển bởi Ủy ban Dân tộc và Tôn giáo của tỉnh Hà Nam, Trung Quốc, sẽ cần thiết để tuân theo nhiệm vụ mới của chính phủ yêu cầu công dân Trung Quốc đăng ký và đặt chỗ trực tuyến để tham dự bất kỳ nghi lễ tôn giáo nào trong các nhà thờ do chính phủ phê chuẩn , nhà thờ Hồi giáo, hoặc đền thờ.  

Đăng ký thông qua ứng dụng sẽ yêu cầu thông tin cá nhân của người nộp đơn, bao gồm tên, số điện thoại, số ID chính phủ, hộ khẩu thường trú, nghề nghiệp và ngày sinh Sau khi đăng ký, bạn sẽ phải đặt chỗ trước cho nghi lễ tôn giáo cụ thể . 

Chỉ trích nhiệm vụ mới, nhóm bênh vực quyền tôn giáo ChinaAid tuyên bố: “Các biện pháp quản lý này không xuất phát từ ý định bảo vệ quyền tôn giáo của những người theo đạo mà là phương tiện để đạt được mục đích chính trị  

ChinaAid lưu ý rằng một báo cáo ngày 24 tháng 2 từ Nhật báo Hà Nam nói rằng “ Zhang Leiming , Ủy viên Ban Thường vụ Tỉnh ủy Hà Nam và Trưởng Ban Công tác Mặt trận Thống nhất, đã đến Ủy ban Dân tộc và Tôn giáo của tỉnh để điều tra và chỉ ra rằng cần quản lý chặt chẽ tôn giáo một cách toàn diện, đoàn kết và hướng dẫn đại bộ phận tín đồ tôn giáo kiên định đi theo Đảng Cộng sản Trung Quốc.” 

Vào năm 2017, một nhà thờ Công giáo ở Hà Nam vẫn đang được xây dựng đã bị chính quyền Cộng sản dỡ bỏ , họ tuyên bố nhà thờ là “công trình kiến ​​trúc bất hợp pháp” và ra lệnh phá dỡ Ba trăm cảnh sát đã đến cùng với các thanh tra để đảm bảo rằng nhà thờ đã bị phá bỏ  Các giáo dân đã cố gắng ngăn chặn việc phá dỡ nhưng đã bị cảnh sát đánh đập và 40 người bị giam giữ. Tài sản của nhà thờ sau đó bị tịch thu cùng với tài sản của giáo dân  công nhân xây dựng . 

Báo cáo Mở cửa năm 2023 về đàn áp tôn giáo ở Trung Quốc nêu rõ rằng “việc giám sát (ví dụ, bởi chính quyền trường học và ủy ban khu phố) diễn ra phổ biến trên toàn quốc .” Theo báo cáo, “ Giám sát ở Trung Quốc thuộc hàng áp bức và tinh vi nhất trên thế giới .” Trình bày chi tiết cách thức mà ĐCSTQ nhắm mục tiêu vào cả những nơi gặp gỡ và những Cơ đốc nhân “ cao cấp ” , những người rơi vào sự giám sát đặc biệt của ĐCSTQ vì đã lên tiếng chỉ trích chế độ hoặc vì những hành vi bị cáo buộc có quan hệ đối với các nhóm nước ngoài , Open Doors báo cáo rằng chính phủ Trung Quốc “ vận hành một hệ thống khen thưởng để khuyến khích nhân viên bảo vệ trong cộng đồng báo cáo bất kỳ điều gì bất thường; hệ thống quản lý lưới điện tử này chặt chẽ và được sử dụng cho một số mục đích, bao gồm giám sát cả các khu vực lân cận (nhà thờ) .” 

“ Tất cả các cộng đồng Cơ đốc nhân đang bị giám sát … Mọi hoạt động của nhà thờ không chỉ bị giám sát bởi sự hiện diện của các đặc vụ, mà còn bởi các camera CCTV theo dõi bục giảng, hội chúng và khu vực xung quanh nhà thờ … Ngày càng có nhiều nhà thờ tư gia bị quấy rối và cản trở khi hoạt động của họ đã được phát hiện. Hầu hết đã bị buộc phải chia thành các nhóm nhỏ và tụ tập ở các địa điểm khác nhau và thường xuyên thay đổi, giữ kín để không bị phát hiện bởi cán bộ cấp quận hoặc ủy ban khu phố.  

Nhận xét về tình hình , chuyên gia Trung Quốc Steven Mosher nói với LifeSiteNews rằng với ứng dụng giám sát mới “ ĐCSTQ đang sử dụng công nghệ hiện đại để tạo ra chế độ độc tài kỹ thuật số công nghệ cao đầu tiên trên  thế giới ” Mosher cho biết chính phủ Cộng sản “ muốn theo dõi mọi người ở Trung Quốc trong thời gian thực bằng cách sử dụng (ứng dụng) tự động báo cáo, camera giám sát và AI.  Kẻ cả, anh Lớn, không chỉ theo dõi mà còn muốn ép bạn báo cáo bất kỳ và tất cả ‘ hoạt động lật đổ ‘ mà bạn có thể tham gi,  bao gồm cả việc đi dự Thánh lễ .  

“ Đây có thể là số phận của chúng ta nếu chúng ta không cẩn thận ,” Mosher cảnh báo.  “ Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân Trung Quốc không chỉ ‘ làm việc với ĐCSTQ ‘ , mà còn là một nhóm bình phong cho ĐCSTQ giống như cách mà Hiệp hội Yêu nước Công giáo là một nhóm bình phong cho ĐCSTQ ,” Mosher tiếp tục. “ 

Xã Hội Chủ Nghĩa hóa Tôn Giáo

Vào tháng 12 năm 2021, Tổng Bí thư ĐCSTQ Tập Cận Bình đã có bài phát biểu tại Hội nghị toàn quốc về Công tác Tôn giáo. Ông Tập nhấn mạnh rằng ‘ tôn giáo và các tổ chức tôn giáo phải được hướng dẫn tích cực để thích nghi với xã hội xã hội chủ nghĩa ‘ , và rằng những người làm công tác ‘ tôn giáo trong Đảng phải lấy việc Hán hóa tôn giáo làm nhiệm vụ chính. Và để tránh có bất kỳ sự hiểu lầm nào rằng Hán hóa chỉ đơn giản có nghĩa là thích nghi một cách khiêm tốn với văn hóa Trung Quốc, ông đã phát biểu như sau: ‘ Hán hóa có nghĩa là tất cả các cộng đồng tôn giáo phải do Đảng lãnh đạo, do Đảng kiểm soát và ủng hộ Đảng. 

Theo một báo cáo từ một nhóm nhân quyền có trụ sở tại Hoa Kỳ, các Kitô hữu ở tỉnh Hà Nam đông dân của Trung Quốc hiện được yêu cầu phải đăng ký trên một ứng dụng của chính phủ để tham dự các buổi thờ phượng và phải đặt chỗ trực tuyến trước khi tham gia thờ phượng.

Ứng dụng có tên “Tôn giáo thông minh” do Ủy ban Dân tộc và Tôn giáo của tỉnh Hà Nam phát triển, yêu cầu các tín đồ cung cấp thông tin cá nhân, bao gồm tên, số điện thoại, số chứng minh nhân dân, hộ khẩu thường trú, nghề nghiệp và ngày sinh để được phê duyệt. để tham dự một dịch vụ, ChinaAid  đưa tin  trong tuần này.

Đó là một yêu cầu không chỉ đối với các nhà thờ mà cả các nhà thờ Hồi giáo và chùa chiền Phật giáo, nhóm này cho biết, ghi lại cuộc đàn áp tôn giáo ở Trung Quốc và hỗ trợ các tù nhân lương tâm Trung Quốc.

Hà Nam có một trong những quần thể Kitô giáo lớn nhất ở Trung Quốc. Những người theo đạo Cơ đốc địa phương cho biết các thủ tục đăng ký rườm rà đã làm giảm số lượng tín đồ đến nhà thờ. Theo tổ chức phi chính phủ có trụ sở tại Texas, nhiều người cao tuổi và những người ít hiểu biết về công nghệ có thể gặp khó khăn khi truy cập ứng dụng. Tuy nhiên, các quan chức nói rằng những người như vậy sẽ được hỗ trợ.

Các nhà cung cấp Đài Loan của Apple dẫn đầu chuyển đổi trục sản xuất mới đi ra khỏi Trung Quốc

Theo Báo Nikkei Á Châu

Một dây chuyền sản xuất tại một cơ sở của Foxconn ở Thâm Quyến. Công ty, còn được gọi là Hon Hai Precision Industry, là một trong số những công ty bắt đầu chuyển hoạt động ra khỏi Trung Quốc đại lục. © AP

ĐÀI BẮC/HÀ NỘI – Việc các nhà sản xuất theo hợp đồng của Đài Loan làm cho các công ty Mỹ như Apple đang chú ý đến các cơ sở sản xuất rẻ hơn và ít rủi ro địa chính trị hơn, chẳng hạn như Việt Nam và Ấn Độ.

Nhà sản xuất điện tử Quanta Computer, nhà sản xuất theo hợp đồng hàng đầu về MacBook của Apple, đã ký một thỏa thuận trong tháng này để xây dựng nhà máy đầu tiên của Việt Nam tại tỉnh Nam Định phía bắc.

Giám đốc CT Huang của Quanta cho biết tại lễ ký kết tuần trước: “Chúng tôi quyết tâm hoàn thành dự án này. “Chúng tôi muốn khởi động nhà máy mới càng nhanh càng tốt.”

Những động thái như thế này nhằm đa dạng hóa sản xuất, rời khỏi Trung Quốc, đã được thực hiện trong nhiều năm đối với các nhà sản xuất đang chứng kiến ​​mức lương ở đó tăng lên. Động lực tiếp theo đến từ căng thẳng thương mại và công nghệ giữa Washington và Bắc Kinh, vốn đã gia tăng vào năm 2018 do thuế quan do chính quyền của Tổng thống Mỹ khi đó là Donald Trump áp đặt.

Đầu tư trực tiếp nước ngoài được phê duyệt vào Việt Nam tăng đều đặn, chủ yếu do các quốc gia như Hàn Quốc và Nhật Bản thúc đẩy, lên 38 tỷ USD vào năm 2019 – tăng khoảng 80% so với một thập kỷ trước. Xu hướng này đã bị đình trệ trong một vài năm khi COVID-19 quét qua toàn cầu, nhưng hiện đang tiếp tục.

Kế hoạch đầu tư vào Việt Nam của các nhà sản xuất theo hợp đồng Đài Loan phản ánh ác cảm của khách hàng Mỹ đối với rủi ro Trung Quốc.

Quanta đã đánh cược cơ sở sản xuất tập trung ở Trung Quốc của mình để tăng trưởng nhanh chóng, đạt doanh thu hơn 41 tỷ đô la vào năm 2022. Nhưng vị trí này đã chống lại nó một năm trước khi lệnh phong tỏa Thượng Hải bùng phát COVID-19 buộc nó phải đóng cửa một nhà máy 40.000 công nhân . Với chuỗi cung ứng bị cắt đứt, Quanta không thể tạo ra MacBook Pro trụ cột, khiến việc giao hàng bị trì hoãn hơn hai tháng và làm gián đoạn các kế hoạch của Apple.

Việc mở rộng sang Việt Nam đánh dấu một bước đột phá thực sự khỏi sự phụ thuộc lâu năm vào Trung Quốc. Trong ba năm cho đến năm 2025, dự kiến ​​sẽ nâng sản lượng bên ngoài quốc gia này lên khoảng 30% tổng sản lượng, theo ước tính của TrendForce có trụ sở tại Đài Bắc và các nguồn khác.

Số lượng dự án FDI của Đài Loan tại Việt Nam đã tăng 87% so với cùng kỳ năm ngoái trong quý đầu tiên của năm 2023. “Đặc biệt, miền Bắc Việt Nam đã trở thành cơ sở sản xuất mới cho các sản phẩm của Apple”, Ryotaro Hagiwara, người tiến hành nghiên cứu thực tế tại Viện Nghiên cứu Thực tế cho biết. (Văn phòng Hà Nội của Tổ chức Ngoại thương Nhật Bản.)

Nhà lắp ráp iPhone hàng đầu Hon Hai Precision Industry, còn được gọi là Foxconn, đang đầu tư mạnh vào tỉnh Bắc Giang. Truyền thông địa phương đưa tin vào mùa hè năm ngoái về kế hoạch của Foxconn chi thêm 300 triệu đô la và thuê 30.000 người, và vào tháng 2, họ đã ký hợp đồng thuê một khu đất rộng 45 ha cho đến năm 2057. Khoảng 30% sản lượng của họ dự kiến ​​sẽ được thực hiện bên ngoài Trung Quốc vào năm 2025 , ước tính cho thấy.

Pegatron, công ty đứng thứ hai về sản xuất iPhone, đã đầu tư lớn vào thành phố biển Hải Phòng, và Wistron số 4 có vẻ sẽ thành lập một nhà máy sản xuất máy tính cá nhân vào năm tới.

Một bảng mạch in đang được chế tạo tại một nhà máy ở Vũ Hán. Thành phố của Trung Quốc, là một trung tâm sản xuất linh kiện hàng đầu, mặc dù các công ty lớn đang bắt đầu mở rộng ở những nơi khác, như Thái Lan. ( ảnh của bộ phận Trung Quốc, AP)

Bên cạnh vị trí của Việt Nam trên biên giới Trung Quốc, thuận lợi cho việc tiếp cận các bộ phận, chi phí lao động thấp là một phần hấp dẫn lớn của nó. Theo JETRO, lương cơ bản hàng tháng cho công nhân sản xuất trung bình là 277 đô la, thấp hơn một nửa so với mức trung bình 607 đô la của Trung Quốc. Dân số của đất nước được dự báo sẽ đạt 100 triệu người trong năm nay, điều mà Hagiwara cho biết đang thúc đẩy nhiều hy vọng về nhu cầu địa phương.

Việt Nam đã xây dựng mô hình kinh doanh mua linh kiện và hàng hóa trung gian từ Trung Quốc để lắp ráp thành sản phẩm hoàn chỉnh cho Mỹ. Trong những năm gần đây, Việt Nam đã thu hút đầu tư lớn từ Intel và các công ty lớn của Trung Quốc, các nhà cung cấp có mạng lưới rộng khắp của riêng họ, như Foxconn, được mong đợi để có nhiều sự hiện diện hơn trong tương lai.

Chính phủ đang mong muốn tận dụng tối đa cơ hội này. Ngày 22/4, Thủ tướng Phạm Minh Chính nói với đại diện các công ty nước ngoài rằng thành công của các nhà đầu tư có nghĩa là thành công của Việt Nam.

Ông thúc ép các quan chức chính phủ khác tại cuộc họp lắng nghe những lo ngại của các công ty nước ngoài. “Đừng nói không. Đừng nói là khó,” ông nói.

Đầu tư vào Ấn Độ, dự kiến ​​sẽ vượt Trung Quốc trở thành quốc gia đông dân nhất thế giới vào cuối tháng, cũng đang tăng lên.

Chủ tịch Hon Hai Liu Young đã gặp Thủ tướng Narendra Modi tại Ấn Độ vào cuối tháng Hai. Liu cho biết nền kinh tế Ấn Độ chắc chắn sẽ cất cánh và Đài Loan cần nắm bắt cơ hội này tại một sự kiện của ngành công nghiệp Đài Loan vào tháng sau.

Foxconn lắp ráp iPhone 14 tại thành phố Chennai của Ấn Độ. Nó đã đảm bảo các địa điểm cho các nhà máy mới ở các bang Karnataka và Telangana khi nó muốn mở rộng dấu ấn của mình trong nước.

TrendForce dự đoán đến năm 2028, 30% đến 35% tổng số iPhone sẽ được sản xuất bên ngoài Trung Quốc. Nhà phân tích Mia Huang cho biết, sản xuất trong nước là điều cần thiết để khai thác nhu cầu ở Ấn Độ, do mức thuế cao mà nước này áp đặt đối với điện thoại thông minh nhập khẩu.

Sự thay đổi cũng đang diễn ra trong các bảng mạch in, là những thành phần quan trọng trong máy tính và thiết bị gia dụng. Một giám đốc điều hành ngành điện tử Đài Loan cho biết, hoạt động sản xuất đã bắt đầu chuyển từ trung tâm hiện tại ở Vũ Hán sang Thái Lan, đồng thời dự đoán rằng Thái Lan cuối cùng sẽ vượt qua Trung Quốc về sản lượng bảng mạch in.

Trung Quốc đã chịu trách nhiệm cho khoảng một nửa sản lượng toàn cầu của thành phần này. Nhưng chỉ trong tháng 3 và tháng 4, các nhà cung cấp của Apple là Unimicron Technology và Compeq Manufacturing đã tuyên bố gia nhập thị trường sản xuất của Thái Lan.

Hơn 90% đầu tư trực tiếp của các công ty Đài Loan bên ngoài Đài Loan trong quý từ tháng 1 đến tháng 3 đã đến những nơi khác ngoài Trung Quốc đại lục. Đầu tư vào Đông Nam Á và Ấn Độ tăng gần năm lần trong năm, ngay cả khi đầu tư vào Trung Quốc giảm khoảng 10%.

Các công ty Đài Loan bắt đầu thâm nhập vào Trung Quốc từ những năm 1990 khi nước này mở cửa, đóng vai trò then chốt trong việc biến đại lục thành công xưởng của thế giới. Ba thập kỷ trôi qua, Đài Loan hiện đang đi đầu trong việc chuyển dịch chuỗi cung ứng toàn cầu ra khỏi Trung Quốc.

PHỎNG VẤN: Đô đốc Mỹ ‘sẵn sàng’ hỗ trợ tiếp tế cho Philippines ở Biển Đông

Theo báo Nikkei Á Châu

Một tàu Cảnh sát biển Trung Quốc chặn tàu BRP Malapascua của Lực lượng bảo vệ bờ biển Philippines khi nó di chuyển vào cửa của Bãi cạn Thomas thứ hai mà người dân địa phương gọi là Bãi cạn Ayungin ở Biển Đông. © AP

WASHINGTON – Hoa Kỳ sẵn sàng hỗ trợ Philippines khi Trung Quốc can thiệp vào nỗ lực tiếp tế của Manila cho một tàu hải quân bị mắc cạn ở Biển Đông, Đô đốc Samuel Paparo, chỉ huy Hạm đội Thái Bình Dương của Hoa Kỳ, tuyên bố sẽ kiềm chế các hành động khiêu khích trên biển của Bắc Kinh.

Paparo nói với Nikkei trong một cuộc phỏng vấn trực tuyến hôm thứ Sáu rằng Trung Quốc “thường xuyên can thiệp vào các hoạt động tiếp tế đó” và những hành động này “rõ ràng là trái pháp luật”, đề cập đến các hoạt động gây hấn của Cảnh sát biển Trung Quốc xung quanh BRP Sierra Madre ở Bãi cạn Ayungin, còn được gọi là Second Thomas. bãi cạn.

Manila điều hành các nhiệm vụ tiếp tế cho một đội quân nhỏ trên con tàu của Hoa Kỳ thời Thế chiến thứ hai, con tàu này đã cố tình mắc cạn vào năm 1999 để củng cố các yêu sách lãnh thổ của Philippines.

“Chúng tôi sẵn sàng hỗ trợ Philippines trong việc thực hiện các quyền chủ quyền của họ,” ông Paparo nói.

“Chúng tôi ủng hộ quyền chủ quyền của Philippines, trong EEZ [vùng đặc quyền kinh tế],” ông nói.

Đô đốc Samuel Paparo, Tư lệnh Hạm đội Thái Bình Dương Hoa Kỳ. (Ảnh do Hải quân Mỹ cung cấp)

Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden sẽ gặp người đồng cấp Philippines Ferdinand Marcos Jr. vào thứ Hai trong chuyến thăm Nhà Trắng đầu tiên của một tổng thống Philippines sau gần 11 năm.

Đứng đầu chương trình nghị sự sẽ là làm thế nào để chống lại các động thái ngày càng hung hăng của Trung Quốc, nước đang cố gắng tăng cường kiểm soát ở Biển Đông và tiếp tục thực hiện các hành động cưỡng chế đối với Đài Loan.

Trung Quốc tuyên bố chủ quyền đối với gần như toàn bộ Biển Đông, với “đường chín đoạn” kéo dài hơn 1.500 km ra khỏi đất liền, bao gồm cả Bãi Cỏ Mây.

Vào cuối tháng 4, cảnh quay về một tàu Cảnh sát biển Trung Quốc tiến đến khoảng cách khoảng 40 mét với một trong hai tàu tuần tra của Philippines gần bãi cạn đã được công bố. Hãng thông tấn AP, có ba nhà báo trên tàu phía Philippines, đã đưa tin về “một vụ suýt va chạm đáng sợ.”

Lực lượng bảo vệ bờ biển Philippines cũng tuyên bố vào tháng 2 rằng một tàu Trung Quốc đã chiếu tia laser màu xanh lá cây vào một trong các tàu của họ.

Dù từ chối cung cấp thông tin chi tiết, Paparo cho biết Mỹ đã cung cấp thông tin tình báo cho phía Philippines để hỗ trợ nỗ lực tiếp tế cho Sierra Madre. Những nỗ lực như vậy có thể liên quan đến việc cung cấp vị trí của các tàu Trung Quốc thu được thông qua máy bay do thám hoặc vệ tinh.

Một tòa án quốc tế ở The Hague đã ra phán quyết vào năm 2016 rằng yêu sách của Trung Quốc đối với các quyền lịch sử trong đường chín đoạn là không có cơ sở pháp lý và Bãi Cỏ Mây nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Philippines. Hoa Kỳ đã ủng hộ quyết định một cách dứt khoát.

Paparo nói rằng Philippines cho đến nay vẫn chưa yêu cầu hỗ trợ từ các tàu Hải quân hoặc Cảnh sát biển Hoa Kỳ nhưng “chúng tôi sẵn sàng”, báo hiệu rằng Hoa Kỳ sẵn sàng can thiệp nếu xung đột nổ ra. Washington và Manila đã ký một hiệp ước phòng thủ chung vào năm 1951.

Đô đốc bày tỏ sự quan tâm đến một khuôn khổ đa phương bao gồm cả Nhật Bản và Úc để duy trì an ninh ở Biển Đông.

“Khi chúng tôi hoạt động cùng nhau, chất lượng răn đe của các cuộc tuần tra từ các tàu đó tăng lên gấp nhiều lần, bởi vì nó thể hiện sự đoàn kết của các liên minh,” ông nói.

Biden và Tổng thống Hàn Quốc Yoon Suk Yeol gần đây đã đồng ý ở Washington, để Mỹ gửi một tàu ngầm tên lửa đạn đạo hạt nhân đến quốc gia châu Á này.

“Nó ở đó [dưới biển] để ngăn chặn bất kỳ cường quốc hạt nhân nào nếu không sẽ đe dọa đến an ninh, tự do và hạnh phúc của Hoa Kỳ và các đồng minh của họ,” Paparo nói về tác dụng răn đe của chuyến thăm – một gợi ý rằng nó có thể giúp ngăn chặn không chỉ Bắc Triều Tiên, mà cả Trung Quốc.

Điều động một tàu ngầm hạt nhân là một cách đơn giản để Mỹ thể hiện khả năng hạt nhân của mình. Về mặt quân sự, việc gửi một tàu ngầm hạt nhân thực hiện các cuộc tấn công thứ hai từ các địa điểm xa xôi đến Hàn Quốc, nước láng giềng của Trung Quốc và Triều Tiên, không có nhiều ý nghĩa.

Paparo từ chối giải thích chi tiết về thời điểm gửi đi. “Nó chắc chắn tiếp tục là một miền im lặng,” ông nói.

Theo quan hệ đối tác an ninh Úc-Anh-Mỹ được gọi là AUKUS, Hải quân Hoa Kỳ có kế hoạch triển khai tới 4 tàu ngầm tấn công chạy bằng năng lượng hạt nhân ở Tây Úc vào đầu năm 2027.

Ông Paparo nói: “Nó thể hiện nhiều khả năng hơn, phản ứng nhanh hơn ở Tây Thái Bình Dương, tạo điều kiện cho một lực lượng tàu ngầm phản ứng nhanh hơn, có thể nhanh chóng gây ra cái giá phải trả cho bất kỳ bên nào muốn gây hấn, đe dọa Hoa Kỳ hoặc các đồng minh và đối tác của chúng tôi”.

Khi Trung Quốc nâng cấp khả năng quân sự của mình bằng cách dự trữ tên lửa có độ chính xác cao với tầm bắn xa hơn, các tàu và máy bay của Mỹ có thể phải đối mặt với các cuộc tấn công của Trung Quốc trong trường hợp xảy ra xung đột ở eo biển Đài Loan hoặc ở Biển Đông. Tàu ngầm, vốn có thể tránh bị phát hiện, có thể sẽ đóng một vai trò lớn hơn.

Những gã khổng lồ Công Nghệ Tin Học của Ấn Độ chuẩn bị cho sự suy giảm mạnh sau đại dịch

Theo Nikkei Châu Á

SAYAN CHAKRABORTY, Biên tập viên

Dịch vụ Tư vấn Tata cho biết nhu cầu của Hoa Kỳ trong năm nay đã giảm so với kỳ vọng khi khách hàng cắt giảm chi tiêu tùy ý. © Getty Images

BENGALURU – Các nhà xuất khẩu phần mềm hàng đầu của Ấn Độ đang chuẩn bị đối mặt với tình trạng tăng trưởng giảm mạnh trong năm nay do các khách hàng ở Mỹ, thị trường lớn nhất của họ, cắt giảm chi tiêu cho công nghệ trong bối cảnh kinh tế bất ổn.

Infosys và HCL, lần lượt là công ty công nghệ thông tin lớn thứ hai và thứ ba của Ấn Độ, đã cho biết trong những tuần gần đây rằng tăng trưởng doanh thu sẽ giảm xuống một con số trong năm tài chính kết thúc vào tháng 3 năm 2024 từ mức hai con số trong 12 tháng trước đó.

Tata Consultancy Services, công ty Công nghệ Tin Học lớn nhất Ấn Độ, không cung cấp hướng dẫn về doanh thu nhưng đã vẽ ra một bức tranh ảm đạm tương tự, nói với các nhà phân tích vào tháng trước rằng khách hàng đang cắt giảm chi tiêu cho “các dự án tùy dụng” và “không cốt lõi”.

Giám đốc điều hành Rajesh Gopinathan cho biết: “Mặc dù thị trường Mỹ trong quý 3 (tháng 10 đến tháng 12) có sự suy giảm, nhưng chúng tôi dự đoán rằng [nhu cầu] sẽ tăng đáng kể trong năm mới”. “(Nhưng) trên thực tế, nó đã trở nên ngày càng tiêu cực hơn.”

Trong quý gần đây nhất, Bắc Mỹ chiếm 52,4% doanh thu tại TCS, 61% tại Infosys và khoảng 63% tại HCL.

Sự chậm lại diễn ra sau sự bùng nổ trong đại dịch COVID-19 khi TCS, Infosys và HCL được hưởng lợi từ nhu cầu gia tăng từ các công ty đang đẩy nhanh kế hoạch số hóa hoạt động của họ.

Tuy nhiên, chi tiêu của khách hàng đã giảm trong những tháng gần đây do lãi suất cao hơn ảnh hưởng đến hoạt động kinh tế và góp phần vào sự sụp đổ của Ngân hàng Thung lũng Silicon ở Mỹ và việc bán Credit Suisse cho UBS ở Châu Âu.

Các nhà phân tích Kawaljeet Saluja, Sathishkumar S và Vamshi Krishna của Kotak Institutional Equities đã viết vào tháng trước: “Sự chậm lại mạnh hơn dự kiến. “Cuộc khủng hoảng ngân hàng tại các ngân hàng khu vực Hoa Kỳ và ngân hàng châu Âu vào tháng 3 năm 2023 đã gây ra sự thận trọng lớn hơn và có thể ảnh hưởng đến quý 6 năm 2023.”

Infosys dự đoán rằng doanh thu trong năm tài chính 2024 sẽ tăng từ 4% đến 7% tính theo đồng tiền không đổi, giả định tỷ giá hối đoái cố định, giảm từ 15,4% vào năm 2023 và 19,7% vào năm 2022. Trong năm tài chính 2023, tổng doanh thu của công ty là 18,21 tỷ USD.

Vào tháng 1, các quan chức của Infosys đã lạc quan đến mức họ đã nâng dự báo tăng trưởng doanh thu trong năm tài chính 2023 lên từ 16% đến 16,5%. Con số thực tế 15,4% nằm trong khoảng 15% đến 16% mà họ đã dự đoán vào tháng 10.

Giám đốc điều hành Infosys Salil Parekh nói với các phóng viên vào tháng Tư: “Trong quý này, chúng tôi đã chứng kiến ​​một số đợt giảm doanh số đột ngột, không nằm trong kế hoạch và xảy ra ở các lĩnh vực khác nhau. “Chúng tôi đã thấy một số suy giảm trong viễn thông, chúng tôi thấy một số trong công nghệ cao, một số trong bán lẻ và trong các dịch vụ tài chính liên quan đến thế chấp, quản lý tài sản và ngân hàng đầu tư.”

HCL ước tính rằng doanh thu của họ sẽ tăng từ 6% đến 8% trong năm tài chính 2024, sau khi đạt mức tăng 13,7% trong năm tài chính 2023 lên 12,58 tỷ USD.

Các nhà phân tích kỳ vọng TCS sẽ phát triển nhanh hơn Infosys, công ty đã vượt qua đối thủ cạnh tranh lớn hơn trong hai năm qua. Các nhà phân tích của HDFC Securities cho biết TCS sẽ được hưởng lợi từ danh mục đầu tư thuận lợi hơn.

HÃY XEM CÁCH NGƯỜI MỸ KẾT THÚC NỘI CHIẾN

(Nhân ngày 30-4 copy về đọc để suy ngẫm)

Cách đây đúng 150 năm, Tướng Robert E Lee của quân đội miền Nam đầu hàng Tướng Ulysses Grant của quân đội miền Bắc, đánh dấu kết thúc cuộc nội chiến Hoa Kỳ đã làm hơn 7 trăm ngàn người thiệt mạng. Sở dĩ gọi là chiến tranh Nam Bắc là vì cuộc chiến diễn ra giữa hai phe: phe miền Bắc (còn gọi là phe liên bang) đứng đầu là Tổng thống Lincoln chủ trương xóa bỏ buôn bán nô lệ người da đen và phe miền Nam chống lại chủ trương này.

Cuộc chiến Nam Bắc của Mỹ thường được nhắc tới qua những trận đánh đẫm máu giữa quân đội của hai phe: quân miền Bắc do tướng Ulysses Simpson Grant chỉ huy và quân miền Nam do tướng Robert Edward Lee cầm đầu. Tuy tướng Lee đã nhiều lần tấn công và gây tổn thất khá nặng cho đội quân của tướng Grant nhưng quân miền Bắc được sự hỗ trợ to lớn từ ngân sách liên bang và chiêu mộ được thêm nhiều quân số từ những người nô lệ da đen vừa được giải phóng nên cuối cùng quân miền Nam của tướng Lee phải chấp nhận thua trận.

Đã có những lời khuyên tướng Lee nên chia nhỏ quân của mình ra và tiến hành đánh du kích nhưng tướng Lee đã nói: nếu cứ tiếp tục chiến tranh gây bao chết chóc thì tội của tôi đáng chết gấp ngàn lần. Ông đã nhắn cho tướng Grant là ông chuẩn bị đầu hàng. Tướng Grant nhắn lại, đề nghị tướng Lee chọn địa điểm bàn thảo việc qui hàng. Và căn nhà của một người buôn bán tên là Wilmer Mc. Lean tại làng Appomattox đã được chọn. Ngày nay ngôi nhà này trở thành di tích lịch sử quốc gia, và được gọi là Appomattox Court House.

Đến ngày hẹn, tướng Lee bận một bộ lễ phục mới tinh và đeo kiếm, còn tướng Grant xuất hiện muộn hơn trong bộ đồ tác chiến thường ngày còn dính bùn đất hành quân. Hai người ngồi trong phòng khách của ông Mc. Lean và hàn huyên thân mật về những kỷ niệm quân ngũ trong cuộc chiến tranh Mexico. Câu chuyện lâu đến nỗi tướng Lee sốt ruột, chủ động đề cập đến “mục đích buổi gặp gỡ của chúng ta ngày hôm nay là bàn về việc đầu hàng”. Tướng Grant bèn lấy cây bút chì và tờ giấy viết vội những điều khoản và trao cho tướng Lee, trong đó có những nội dung nói về binh lính miền Nam:

  1. Không bị coi là phản quốc và không phải ở tù.
  2. Chính phủ coi binh lính miền Nam là những công dân bình thường nếu họ chấp hành tốt luật lệ.
  3. Được mang ngựa và lừa về nhà để giúp gia đình cày cấy vào mùa xuân.

Sau khi xem qua những điều tướng Grant vừa viết, tướng Lee nói: “Những điều này sẽ có tác động tốt đến quân sĩ của tôi. Chúng sẽ góp phần quan trọng trong việc hòa giải dân tộc chúng ta.” Tướng Lee cho biết ông sẽ trao trả những tù binh miền Bắc vì ông không có đủ lương thực cho họ. Tướng Grant đáp lại rằng ông sẽ gửi ngay cho binh lính miền Nam 25.000 phần lương thực khô. Ông cũng ra lệnh cho in 28.231 giấy phóng thích cho binh lính miền Nam.

Khi tin phe miền Nam đầu hàng bay đến doanh trại, quân miền Bắc định bắn đại pháo chào mừng. Tướng Grant ra lệnh ngưng ngay lập tức các hoạt động ăn mừng. Ông nói với các sĩ quan dưới quyền: “Chiến tranh đã kết thúc. Giờ đây họ đã là đồng bào của chúng ta”. Ông cho rằng hai bên không còn là kẻ thù, và cách tốt đẹp nhất để bày tỏ niềm vui của miền Bắc là không vui mừng trước thất bại của miền Nam.

Reconciliation at the 75th Anniversary of Gettysburg Then and Now ...

Ngày 12 tháng 4 năm 1865, quân đội của tướng Lee tiến vào ngôi làng Appomattox để giao nộp vũ khí. Tướng Joshua L.Chamberlain của miền Bắc được chỉ định tiếp nhận binh sĩ qui hàng. Trước hàng quân miền Bắc nghiêm chỉnh, ông nhìn những binh sĩ miền Nam bại trận đi vào làng với cảm xúc dâng trào. Sau này ông viết lại: “Giây phút đó làm tôi thực sự xúc động. Tôi quyết định đánh dấu sự kiện này bằng một hành động, không gì khác hơn là giơ tay chào kiểu nhà binh. Tôi biết có người sẽ chỉ trích tôi về cử chỉ này. Tôi đã không xin phép và cũng không yêu cầu sự tha thứ về hành động này. Đối diện với chúng tôi là những chiến binh, bại trận nhưng can trường, là biểu tượng cho tinh thần trượng phu, không rã rời, không đau khổ, bất chấp hy sinh và không có gì khuất phục được họ. Giờ đây, họ là những người ốm yếu và đói khát, nhưng họ hiên ngang nhìn thẳng vào chúng tôi, làm sống dậy những ràng buộc thiêng liêng cao cả hơn bao giờ hết. Không có lý do gì để những đấng nam nhi ấy không được hội nhập vào Hợp Chủng Quốc vững vàng của chúng ta.”

Sau đó tất cả hàng ngũ quân miền Bắc thắng trận từ đơn vị này đến đơn vị khác đều nghiêm chỉnh giơ tay chào kiểu nhà binh. Vị tướng dẫn đầu đoàn quân miền Nam đầu cúi xuống trong buồn bã, chợt nhận ra và ngồi thẳng lại trên lưng ngựa, giơ tay chào đáp lễ. Ông ra lệnh cho các đơn vị theo sau tuân theo nghi lễ quân sự khi đi ngang qua đoàn quân miền Bắc. Không có kèn thắng trận, không có tiếng trống, tiếng hô, tiếng reo hò mừng chiến thắng, không một lời nói hay tiếng xì xầm… Một sự im lặng đến nghẹt thở.

Xem thêm chi tiết – http://cuucshuehn.net/…/Xem-cach-nguoi-My-ket-thuc-cuoc…

Tướng Ulysses Simpson Grant – Tướng Robert Edward Lee

MỘT NGÀY LỊCH SỬ (30/4)

Xuyên Sơn

MỘT NGÀY LỊCH SỬ.

 

Hôm nay (30/4) là một ngày lịch sử.

Bốn mươi sáu năm trước đúng vào ngày này, chánh thể VNCH sụp đổ,

và thay vào đó là một thể chế mới mà hậu quả còn kéo dài cho đến ngày hôm nay.

Nhiều khi tôi tự hỏi:

nếu không có ngày 30/4/1975 thì tôi và nhà tôi đã ra sao?

Khó đoán ngược lịch sử ở bình diện lớn, nhưng ở cấp độ gia đình thì đoán được.

  • Không phải là ‘Ngày giải phóng’ Tôi chắc rằng nếu không có ngày định mệnh đó, ba má tôi đã mua thêm 1-2 chiếc máy cày để bổ sung cho 2 chiếc đang phục vụ cho cả làng.

Ba má tôi cũng có thể có thêm vài chục, thậm chí cả trăm công đất để canh tác.

Nói chung là gia đình làm ăn khấm khá.

Anh Hai tôi chắc chắn đã không vượt biển để rồi mất tích cùng 20 người khác trên Biển Đông.

Anh Hai sẽ vẫn là ‘star’ của cả dòng họ vì học giỏi, đẹp trai và là kỹ sư tài ba.

Cả dòng họ ai cũng tự hào vì ảnh.

Tôi và ông anh cùng nhỏ em gái chắc chắn cũng sẽ không ở Úc như ngày hôm nay.

Tôi sẽ tốt nghiệp và có công ăn việc làm khá giả ở trong nước, tuy không phải là star như anh Hai, nhưng không đến nỗi phải đi lột củ hành ở Sydney.

Anh tôi sẽ thay thế ba tôi điều hành cái business gia đình, và sẽ cùng với mấy người anh họ mở rộng business.

Mấy người em gái tôi tốt nghiệp trung hay đại học và có thể phụ giúp điều hành cái ‘business’ của gia đình.

Tụi nó có thể sẽ dọn ra Rạch Giá hay lên Sài Gòn.

Thế nhưng ngày 30/4/75 đã đến.

Theo sau đó là biết bao nhiêu đổi thay. Ba má tôi bị nhà nước lấy hết ruộng đất, chỉ để lại chừng 20 công đủ sống.

Máy cày thì bị tịch thu, và mất luôn.

Cả nhà lâm vào cảnh khốn khó chỉ sau 1-2 năm với chế độ mới.

Tuy không đến nỗi ăn bo bo như nhiều gia đình khác, nhưng kinh tế gia đình suy sụp thấy rõ.

Anh Hai tôi vượt biển và mất tích, làm cho Má tôi suy sụp một thời gian. Tôi và anh em cũng vượt biên nhưng may mắn sống sót.

Tụi tôi ở nước ngoài phải ‘chi viện’ mỗi tháng cho gia đình bên VN,

 

vì lúc đó ba má tôi không còn business nữa và ruộng thì chỉ làm đủ sống.

Từ một gia đình sung túc bổng trở thành nghèo khó chỉ trong vòng 2 năm gì đó.

Do đó, đối với nhà tôi thì ngày 30/4 không phải là ngày giải phóng.

Đó là ngày mà cả kinh tế gia đình bị suy thoái đến mức khốn khó.

Mà, không phải chỉ gia đình tôi đâu, nhìn chung quanh ai cũng vậy.

100% đều bị lâm vào cảnh khốn khó. 100%.

Thành ra, gọi là ngày giải phóng không chỉ là áp đặt, ngạo mạn,

mà còn rất bậy bạ.

  • Nhìn ‘bức tranh lớn’ Có thể nói rằng chế độ mới đã kéo lùi sự tiến bộ của Việt Nam (hay nói đúng hơn là miền Nam Việt Nam) cả nửa thế kỷ.

Phải đi vòng quanh các nước như Singapore, Thái Lan, và Mã Lai mới thấy Việt Nam mình nghèo và lạc hậu ra sao.

Sau 30/4/1975, Chính Quyền VNCH Để Lại Nhiều Vàng Và USD, Tại Sao Nước ...

Ngay cả hôm nay, Việt Nam tuy có khá hơn chút, nhưng nhìn kỹ thì không khá chút nào đâu vì kinh tế lệ thuộc vào vài ba tập đoàn nước ngoài, và chúng ta đa phần chỉ là những kẻ gia công lương thấp mà thôi.

Chỉ một công ty Samsung mà đã chiếm 28% tổng GDP quốc gia!

Nếu công ty này (và cả Formosa) hắt hơi thì chắc kinh tế Việt Nam sẽ bị cảm lạnh.

Trong nửa thế kỷ đó, người hưởng lợi nhiều nhứt là các đồng hương miền Bắc và người bị hại nhiều nhứt là người miền Nam.

Từ đó gây ra một sự chia rẽ mà thể chế mới không chịu ghi nhận.

Ngay từ những ngày sau 1975, người miền Nam đã bị đối xử như công dân hạng hai trên quê hương mình, và theo thời gian tình hình tạo ra một lợi thế cho bên gọi là ‘thắng cuộc’.

Ông Nguyễn Hiến Lê là một học giả nổi tiếng trước 1975.

Ông là người gốc Hà Nội nhưng từng ở Long Xuyên trong một thời gian dài, nơi ông soạn nhiều quyển sách có giá trị.

Ông tự nhận là người “có cảm tình với ‘cách mạng'”.

Nhưng sau 1975 thì ông vỡ mộng, và có viết hồi ký.

Sau đây là những trang/dòng bị kiểm duyệt trong cuốn hồi ký viết về những gì xảy ra sau 1975 [2].

Trong cuốn hồi ký ông ghi lại những thất bại sau 1975.

Đó là sự mất đoàn kết,

phân chia giai cấp,

thiếu kỷ luật,

suy sụp kinh tế.

Ông viết về một xã hội sa đoạ, với tham nhũng tràn lan, ăn cắp,

và buôn lậu, và kỳ thị Bắc – Nam.

Ông tóm tắt về một thời mà có lẽ ngày nay ít ai quan tâm hay biết đến:

  • Sự ngạo mạn của những người ‘thắng cuộc’: những biện pháp nhằm san bằng chế độ cũ để không để lại dấu vết nào cả.

“Phải đuổi hết các nhân viên cũ, để anh em cách mạng chia nhau tất cả các chức vụ lớn nhỏ”.

Nhưng khổ nỗi những nhân viên cũ là những người có học và thực tài,

còn người mới thì vừa dốt, vừa ngạo mạn, nên chẳng làm được gì!

Dot sach

  • Chia rẽ Nam – Bắc: ngay từ thời đó (1980) dấu hiệu chia rẽ Nam – Bắc đã rõ nét.

Ông viết:

“Chẳng bao lâu người Nam thấy đa số những kẻ tự xưng là kháng chiến,

cách mạng đó, được Hồ chủ tịch dạy dỗ trong mấy chục năm đó,

chẳng những dốt về văn hóa, kỹ thuật – điều này không có gì đáng chê, vì chiến tranh, họ không được học

– thèm khát hưởng lạc, ăn cắp, hối lộ, nói xấu lẫn nhau, chài bẩy nhau…

Từ đó người Nam chẳng những có tâm trạng khinh kháng chiến mà còn tự hào mình là ngụy nữa, vì ngụy có tư cách hơn kháng chiến.”

  • Ngay cả cùng phe cũng chẳng có đoàn kết:

“Cùng là công nhân viên cả, mà bọn ở Bắc vô không ưa bọn Liên khu 5;

hai hạng đó đều khinh bọn ở bưng trong Nam về; bọn này lại không chơi với bọn trước kia tập kết ra Bắc, nay trở vô Nam; bọn ‘nằm vùng’ cũng không ưa bọn tập kết về đó.”

  • Khinh miệt:

ông so sánh: “[…] Trước ngày 30-4-75, miền Nam rất chia rẽ:

nhiều giáo phái, đảng phái nhưng tiến bộ hơn miền Bắc nhiều về mức sống, kỹ thuật, nghệ thuật, văn hóa; nhờ ngôn luận được tương đối tự do, nhờ được đọc sách báo ngoại quốc, biết tin tức thế giới, du lịch ngoại quốc, tiếp xúc với người ngoại quốc […]

cả về đạo đức nữa: vì đủ ăn, người ta ít thèm khát mọi thứ,

ít gian tham (tôi nói số đông), ít chịu làm cái việc bỉ ổi là tố cáo người hàng xóm chứ đừng nói là người thân, nói chung là không có hành động nhơ nhớp như nhiều cán bộ ở Bắc tôi đã kể ở trên.

Tôi còn nhận thấy vì người Nam bị coi là ngụy hết, nên càng đoàn kết với nhau, thương nhau: cùng là ngụy với nhau mà!”

Cách đây vài năm, một bài báo trên Bloomberg chỉ ra những

‘khoảng cách’ Bắc Nam:

  • Khoảng 70% thành viên nội các chánh phủ là người miền Bắc,

chỉ có 30% là từ miền Nam và Trung;

  • Khoảng 68% (2 phần 3) đảng viên đảng cộng sản Việt Nam là từ Quảng Trị trở ra phía Bắc;
  • 25 tập đoàn kinh tế được đặt tổng hành dinh ở Hà Nội, nhưng họ làm ăn trong Nam.

Ngay cả cái trụ sở uỷ hội sông Cửu Long cũng được đặt ở Hà Nội, cho nên thỉnh thoảng nghe các vị ấy phát biểu người miền Tây chỉ cười ngất.

Do đó, không ngạc nhiên khi những vị trí lãnh đạo các ngành mà người trong nước gọi ‘thơm’ đều do người miền Bắc nắm giữ:

hàng không,

hải quan,

dầu khí, v.v.

Người miền Nam chỉ làm phụ hay được bổ nhiệm cho có ‘hoa lá cành’.

Trớ trêu một điều là những người làm thất thoát cho Nhà nước nhiều nhứt cũng là người Bắc.

Những ai có dịp ra ngoài Bắc sẽ thấy cơ sở hạ tầng (như đường xá) được đầu tư rất tốt.

Từ Ninh Bình đi Hà Nội chỉ mất chừng hơn 1 giờ đồng hồ vì đường xá rất tốt mà ít xe.

Có một tấm hình người dân ngồi nhậu trên xa lộ miền Bắc!

Ngược lại, ở trong Nam thì chỉ có 2 đường cao tốc ngắn mà lúc nào cũng kẹt xe.

Con đường từ Sài Gòn về Kiên Giang chỉ 260 km mà phải mất 6 giờ đường! Thành ra, ở trong nước người dân miền Nam chỉ ra rằng ngoài Bắc thừa đường mà thiếu xe, nhưng trong Nam thì thiếu đường mà thừa xe.

Nhưng ai mà nói ra trên mặt báo là bị phạt vì ‘chia rẽ Bắc Nam’.

Thực tế đã là chia rẽ rồi. Ví dụ như người dân Sài Gòn làm 100 đồng thì chỉ được giữ 18 đồng (con số năm 2017)

thì tiền đâu mà chi cho cơ sở hạ tầng. Hiện nay, Việt Nam có khoảng 1000 km đường cao tốc, nhưng chỉ có chừng 106 km là ở miền Nam.

Giải thích như thế nào về sự khác biệt đó cũng không thể thuyết phục người dân vùng Đồng Bằng Sông Cửu Long, nơi đóng góp mỗi năm hơn 15 tỉ USD cho xuất khẩu và ngân sách Nhà nước.

Trong bài báo trên Bloomberg, người ta trích dẫn nhận định của một nhà báo kỳ cựu Huy Đức

(tác giả quyển sách ‘Bên thắng cuộc’) rằng:

‘This present regime has never seriously thought of true reconciliation issues, […] They always affirm themselves as the winner of the war and the master of the nation’

(dịch: chế độ này chưa bao giờ nghĩ đến hoà giải dân tộc thật sự […]

Họ luôn tự khẳng định mình là kẻ thắng cuộc trong chiến tranh và là chủ nhân ông của đất nước).

Không thể nào ngồi xuống nói chuyện khi mà một bên vẫn dùng những cách nói và từ ngữ xúc phạm, ngông ngênh, không có thật.

Không thể nào có hoà giải và hoà hợp, khi một bên vẫn còn khuấy sâu một cách thích thú vào nỗi đau của phía bên kia.

Phía bên kia cũng chẳng ai xa lạ, mà chỉ là anh em trong một nhà.

Viết ra những điều này chẳng phải thù oán gì cả, mà chỉ đặt sự thật lịch sử để mọi bên có thể hiểu với nhau.

***

Nhiều người tre trẻ, thậm chí có tuổi ở miền Bắc, hay than phiền rằng những kẻ như tôi hay thế hệ tôi hay nhớ chuyện xưa.

Họ nói rằng người trong nước không ai còn nghĩ chuyện xưa đó nữa.

Sai.

Ở trong nước người ta vẫn ăn mừng ‘chiến thắng’ đó chớ,

vẫn nói về ‘giải phóng miền Nam’ (ôi! mỉa mai làm sao),

vẫn ra rả chửi chánh thể VNCH

(nhưng lại vui vẻ nhận thành tựu của nó).

Tôi nghĩ đó là một kiểu chạy trốn lịch sử.

Nó chẳng khác gì kẻ làm cho nạn nhân đau khổ, lấy nhà người ta, lấy đất của nạn nhân, thậm chí giết chết thân nhân, rồi quay lại vỗ vai dạy nạn nhân rằng ‘hãy quên quá khứ.’

Một sự xúc phạm đến nạn nhân.

Một sự ngạo mạn với lịch sử.

Thật ra ở trong nước có vài thế hệ bị tẩy não lịch sử, nên họ chẳng biết gì về một giai đoạn đầy biến động và tang thương.

Ngay cả nhiều người trong chánh phủ hiện nay (sanh ra sau 1975) cũng chẳng biết gì về một giai đoạn bi thảm mà hàng trăm ngàn người Việt bỏ mạng trên biển, hàng vạn người chết trong các trại tập trung gọi là ‘cải tạo’, hàng triệu người bị đày vào rừng sâu và sống lây lất vì chánh sách

‘vùng kinh tế mới’,

hàng trăm ngàn người bị cướp tài sản và tiền bạc.

Ôi, viết ra những thảm hoạ này thì đòi hỏi cả pho sách, và có lẽ là việc làm của các sử gia trong tương lai.

Những người gây ra những tang thương đó đã qua đời,

nhưng con cháu họ thì ngày nay vẫn còn và đang tận hưởng ‘thành tích’ của cha ông họ.

Họ thường là những người hay nói ra những lời nói nồng nàn nhưng vô nghĩa.

Điều cần thiết nhứt hiện nay là sự thành thật với lịch sử,

là tử tế với người miền Nam,

và trả lại sự công bằng cho miền Nam.

nguồn fb Nguyen Tuan

____

[1] https://www.bloomberg.com/…/vietnam-s-divide-slow…

[2] https://nguyenvantuan.info/…/ngay-30-4-doc-lai-hoi-ki…/

Lễ tưởng niệm Quốc Hận 30-4 tại Thành phố Houston, Tiểu bang Texas

  • Thời gian không làm lu mờ, ngày lễ tưởng niệm Quốc Hận 30-4 tại Houston càng trang trọng và lớn lao hơn với đông đảo quan chức Việt Tỵ Nạn, Mỹ và đồng bào Houston.
  • Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Houston cùng với liên hội Cựu Quân Nhân QLVNCH và các đoàn thể cùng tổ chức vừa đoàn kết vừa nhịp nhàng phối hợp.
  • Chương trình văn nghệ với các bản nhạc yêu nước, yêu quê hương hùng tráng của VNCH

GS Vũ Tường: VNCH chỉ thua về quân sự nhưng “thắng hầu hết” các lĩnh vực khác

Đài Á Châu Tự Do

Có thể thất bại về mặt quân sự, nhưng rõ ràng Việt Nam Cộng Hòa đã chiến thắng phe Cộng Sản Bắc Việt trên hầu hết các mặt trận khác, và thất bại về mặt quân sự cuối cùng đó mặc dù vậy, chỉ là một thất bại trên mặt quân sự mà thôi,” nhà nghiên cứu chính trị học, Giáo sư Vũ Tường, Chủ nhiệm Khoa Khoa học Chính trị, Đại học Oregon của Hoa Kỳ trong dịp này nói với Đài Á Châu Tự Do.

“Qua sự nghiên cứu về văn hóa, chính trị, kinh tế, xã hội, giáo dục, nghệ thuật v.v…, chúng tôi thấy câu hỏi phải đặt ra là tại sao Việt Nam Cộng Hòa lại chiến thắng về những mặt đó?

Tức là tất cả những mặt đó, Việt Nam Cộng Hòa đều hơn phe cộng sản cả, và di sản của Việt Nam Cộng Hòa vẫn tồn tại cho đến ngày nay và vẫn đang phát triển, mặc dù sau bao nhiêu năm bị đàn áp, như vậy câu hỏi đã hoàn toàn lật ngược lại.”

#RFAVietnamese #Vietnam #VIetnamCongHoa #VNCH #Saigon

RFA.ORG

GS Vũ Tường: VNCH chỉ thua về quân sự nhưng “thắng hầu hết” các lĩnh vực khác

Di sản của Việt Nam Cộng Hòa mặc dù qua năm thập niên bị đàn áp, vẫn trường tồn và phát triển

 

‘Cú sốc’ giáo dục

Nguyễn Tuấn

Nhân ngày 30/4 báo chí thỉnh thoảng có những bài ghi lại những cảm nhận của những người từ miền ngoài vào ‘tiếp quản’ Sài Gòn lúc đó (1975). Bài này (đăng ngày 30/4/2018) do Vietnamnet chạy cái tít hơi giật gân, nhưng nội dung thì rất đáng đọc vì viết về cảm nhận về nền giáo dục thời trước 1975 của một người trong cuộc.

Ts Nguyễn Kim Hồng là cựu hiệu trưởng Trường Đại học Sư phạm TPHCM (trước đây là một phân khoa của Viện Đại học Sài Gòn thời VNCH). Ông kể rằng khi được phân công vào ‘tiếp quản’ nơi đây, ông đã bị sốc. Cú sốc đầu tiên là ông ‘không ngờ Sài Gòn lớn và đẹp đến như vậy.’

Vào phân khoa sư phạm, ông ngạc nhiên khi thấy cơ sở vật chất của phân khoa tốt hơn hẳn ngoài Hà Nội. Thời đó mà đã có các camera truyền hình ảnh trực tiếp. Về giảng viên, ông nhận xét rằng:

“Trong lĩnh vực khoa học xã hội, theo tôi những giảng viên trước 1975 ở miền Nam được đào tạo tốt hơn.”

Nhưng ông còn sốc hơn khi tiếp xúc với sinh viên miền Nam. Ông nói:

“Sinh viên Sài Gòn rất lễ phép. Đa phần sinh viên Sài Gòn thời điểm đó đều xưng con với tôi, mặc dù tôi chỉ hơn họ 3-4 tuổi thôi. Việc khoanh tay để chào khách, chào thầy, cô ở miền Bắc được coi là hiếm nhưng ở Sài Gòn lại như một điều tất nhiên. Tôi cảm giác nhà trường và các gia đình Nam Bộ chú ý nhiều hơn đến việc dạy lễ cho con em mình

[…]

Tôi cho rằng trước năm 1975, họ đã được dạy về những giá trị cá nhân của con người nên không bao giờ để chuyện này xen vào công việc, vào đời sống chính trị. Đó là những điểm văn hóa rất khác với người miền Bắc.”

Nhà văn Vương Trí Nhàn cũng có những nhận xét về nền văn học, giáo dục miền Nam và người Nam giống giống như vậy. Ông còn cho biết rằng nhiều người miền Bắc khi vào miền Nam đều nghĩ vậy nhưng chẳng ai viết ra. Nhưng Ts Nguyễn Kim Hồng và Nhà văn Vương Trí Nhàn thì viết ra, và họ đóng góp vào một cái nhìn công tâm hơn về nền giáo dục thời xưa. Nhà văn viết:

“Nhìn rộng ra thấy không chỉ kinh tế tốt hơn mà giáo dục miền Nam lúc đó cũng hơn; không chỉ đường xá tốt, mà tư cách cá nhân của con người trong đó nói chung cũng trưởng thành hơn con người miền Bắc, trình độ hiểu biết và tuân thủ luật pháp tốt, giữa người với người có mối quan hệ tử tế, thanh thiếu niên lúc đó ham học và biết học hơn.”

Ngày nay, một số bạn trẻ cứ thắc mắc hỏi tại sao những người có tuổi thường hay nhắc về nền giáo dục thời xưa, thì hai vị này đã giúp cho họ có câu trả lời. Hồi đó, triết lí giáo dục được tóm lược trong 3 chữ: nhân bản, dân tộc, và khai phóng.

  • Nhân bản có nghĩa là lấy con người làm gốc, lấy cuộc sống của con người trong cuộc đời này làm căn bản; xem con người như một cứu cánh chứ không phải như một phương tiện hay công cụ phục vụ cho mục tiêu của bất cứ cá nhân, đảng phái, hay tổ chức nào khác. Với triết lí nhân bản, mọi người có giá trị như nhau và đều có quyền được hưởng những cơ hội đồng đều về giáo dục.
  • Dân tộc có nghĩa là đề cập đến việc tôn trọng giá trị truyền thống của dân tộc trong mọi sinh hoạt liên hệ tới gia đình, nghề nghiệp, và quốc gia. Giáo dục phải bảo tồn và phát huy được những tinh hoa hay những truyền thống tốt đẹp của văn hóa dân tộc. Dân tộc tính trong văn hóa cần phải được các thế hệ biết đến, bảo tồn và phát huy, để không bị mất đi hay tan biến trong những nền văn hóa khác.
  • Khai phóng có nghĩa là cởi mở và cấp tiến, không phải đóng cửa và bảo thủ. Sẵn sàng tiếp nhận tinh thần dân chủ, phát triển xã hội, giá trị văn hóa nhân loại để góp phần vào việc hiện đại hóa quốc gia và xã hội, làm cho xã hội tiến bộ tiếp cận với văn minh thế giới.

Thời gian gần đây nhiều học giả than phiền rằng Việt Nam chưa có một triết lí giáo dục. Theo tôi, cứ lấy triết lí Nhân bản – Dân tộc – Khai phóng làm nền tảng cho nền giáo dục là thực tế nhứt, chẳng cần phải đi tìm đâu xa xôi.

Ps. Xin giới thiệu bài Hành Khúc Học Sinh của nhạc sĩ Lê Thương. Thời đó, học sinh nào cũng thuộc bài này:

30/4/1975: CỘNG SẢN CÓ THẮNG KHÔNG?

Hoai Linh Ngoc Duong

Lịch sử ghi nhận khái niệm thắng thua trong một cuộc chiến là khi hai bên giao tranh có một bên tiêu diệt được sinh lực của phía bên kia khi đó mới có khái niệm chiến thắng.

Trong chiến tranh Việt Nam 1954-1975 phía VNCH chỉ chết từ 250.000 đến 300.000 binh sĩ, phía VNDCCH chết gần 1 triệu người. Như vậy tính giao tranh trên chiến trường 1 lính VNCH đổi 3 lính VNDCCH .

Cả hai phía đều được cung cấp vũ khí và viện trợ từ các cường quốc. Phía VNCH nhận viện trợ từ Mỹ và phía kia là từ Liên Xô và Trung Quốc . Như vậy chỉ cần bất cứ bên nào bị cắt viện trợ thì bên đó sẽ buông súng và động thái trên chiến trường chỉ là hệ quả tất yếu của điều này . Do đó sẽ không có chiến thắng trên chiến trường thực sự mà chỉ là vấn đề ai sẽ cắt viện trợ trước .

Tại sao Mỹ cắt viện trợ cho VNCH nhưng Liên Xô , Trung Quốc thì không ?

Bởi Mỹ là một nước dân chủ quyền lực trong tay nhân dân Mỹ . Khi nhân dân Mỹ phản chiến thì quốc hội Mỹ cơ quan quyền lực cao nhất phải bỏ phiếu rút quân và cắt viện trợ . Trong khi đó Liên Xô và Trung Quốc đều là các nước độc tài, nhân dân không có quyền lực gì , chỉ có Bộ Chính trị mới có quyền lực cao nhất .Vì lợi ích cầm quyền của cả hệ thống độc tài toàn trị các đảng cộng sản cầm quyền sẽ không bỏ nhau .

Vì sao dân Mỹ phản chiến ?

Bởi họ thấy lính Mỹ và VNCH toàn giết dân Việt bị tuyên truyền trong cái gọi là chiến tranh nhân dân , du kích . Họ phản chiến vì thấy có đánh đến một trăm năm cũng không thể giết hết được dân Việt bị cộng sản tuyên truyền làm lính . Họ không thể đóng thuế hoài để nuôi chiến tranh ở bên kia bán cầu chẳng ảnh hưởng nhiều lắm đến nước Mỹ .

Nước Mỹ thấy cần phải chuyển dịch bàn cờ sang phía Liên Xô và Đông Âu bằng chiến tranh lạnh . Do đó họ bắt tay Trung Quốc để cô lập kinh tế Liên Xô và Đông Âu .

Như vậy đảng Cộng sản có thắng không ?

Không hề. Vì cục diện thắng bại không được quyết định trên chiến trường mà ở trên bàn đàm phán : cường quốc nào sẽ buông tay .

Vì thế những kẻ nào nói rằng cộng sản thắng là mắc phải bẫy tuyên truyền, bịp dân của bọn độc tài này .

Thực tế không có bất kỳ một quân đội nào bỏ cả Cao nguyên và miền Trung chỉ trong vòng một tháng cả . Nếu có viện trợ họ sẽ cho lực lượng tổng trừ bị phản công chiếm lại những vùng đất đã bị mất như Mùa hè đỏ lửa 1972.

Như vậy hình thái buông súng giải giáp không phải do thất bại mà do VNCH không thể làm chủ cuộc chiến khi ngân sách dành cho chiến tranh hầu như không có .

Tuy nhiên có phải chính quyền VNCH thua không ?

Không hề . Bởi chính quyền VNCH là do dân bầu định kỳ 4 năm . Nếu không có biến cố 30/4 họ cũng phải hết nhiệm kỳ và giao lại chính quyền cho ủy ban bầu cử để bầu chính quyền mới.

Ai thua ?

Chính là nhân dân Việt Nam thua . Bởi họ không còn hiến pháp dân chủ, tam quyền phân lập , tòa án độc lập, bầu cử tự do , nhân quyền để kiểm soát quyền lực của chính quyền nữa . Họ chỉ còn là những chú cừu bị đảng cộng sản bắt làm nô lệ.

Kết luận : kẻ nào nói 30/4 chính quyền Sài Gòn thua là chẳng hiểu gì về chính trị .Chính là nhân dân Việt Nam đã thua thảm hại và thực tế 48 năm qua đã chứng minh điều đó . Dân cả hai miền đều bị cướp đất bị bất công như nhau .  Chỉ có 4 triệu đảng viên là thắng.

30 THÁNG TƯ, 1975 – Thái Bá Tân

TRANG VĂN CHƯƠNG MIỀN NAM  

Join

Niềm Vui Nhỏ

Những bài thơ ngắn chân thành cho ngày…

30 THÁNG TƯ, 1975

Thái Bá Tân

Bộ đội Miền Bắc chết

Một triệu một trăm nghìn.

Số lính Miền Nam chết –

Hai trăm tám hai nghìn.

Vì chiến tranh, dân chết

Trên dưới hai triệu người.

Lính Miền Nam cải tạo,

Ngồi tù một triệu người.

Trong số một triệu ấy,

Một trăm sáu lăm nghìn

Chết vì đói, lao lực,

Vì không còn niềm tin.

Trốn chạy khỏi cộng sản

Hơn một triệu rưỡi người.

Hai trăm nghìn đã chết,

Bỏ xác ngoài biển khơi.

Từ đấy, dẫu đất nước

Hết chiến sự, bình yên,

Chín mươi triệu người Việt

Mất tự do, nhân quyền.

Vậy xin hỏi các vị:

Ngày ấy là ngày gì?

Vui mừng và kỷ niệm?

Nhưng vui mừng cái gì?

***

BÊN THUA CUỘC

Chất của Bên Thắng Cuộc

Ngấm dần sang bên Thua

Qua các đợt học tập,

Ra quân và thi đua.

Rồi làng, phố văn hóa,

Rồi xã, huyện anh hùng.

Rồi những câu khẩu hiệu

Điên điên và khùng khùng.

Rồi quần chúng tự phát,

Rồi dân phòng, an ninh,

Rồi công an chìm nổi,

Đủ các loại kiêu binh.

Rồi thanh niên xung kích,

Rồi các sư hổ mang.

Rồi kiểm điểm dân phố

Rồi cờ đỏ ngập làng.

Rồi thịt mèo, thịt chó,

Rồi khí thế công nông,

Dép cao su, mũ cối,

Chất bầy đàn, lên đồng.

Rồi chi bộ, đoàn thể.

Rồi cải tạo công thương…

Tóm lại, gì cũng có

Từ xứ sở thiên đường.

Và rồi dân Thua Cuộc,

Vốn giản dị, hiền lành

Nhiễm dần từ bên Thắng

Thói giả dối, ma lanh.

Người Miền Nam thua cuộc

Sau chiến tranh kéo dài.

Và bây giờ, thật tiếc,

Lại thua cuộc lần hai.

Chưa nói chuyện dân Bắc

Tranh hết cả việc làm,

Tranh hết chức lãnh đạo,

Giàu hơn dân Miền Nam.

***

Tội ác kinh khủng nhất

Một chế độ, vương triều

Không hẳn là đốt sách,

Chết chóc và đói nghèo.

Mà làm cả dân tộc

Thành ích kỷ, nhỏ nhen,

Khôn lỏi và mê muội,

Độc ác và đớn hèn.

***

GIÁO SƯ VÀ THẰNG DU CÔN

Ông giáo sư giàu có

Và gã nghèo du côn,

Nếu đánh nhau, phần thắng

Thuộc về thằng du côn.

Tuy nhiên, sau khi thắng,

Cướp được tiền, thằng này

Không còn gì để cướp,

Phải quay sang ăn mày.

Ăn mày kẻ mình thắng,

Cả tiền, cả trí khôn.

Là cái vốn không có

Ở một thằng du côn.

Xưa, du mục Mông Cổ

Chiếm được đất Trung Hoa,

Rồi sau bị đồng hóa,

Biến thành người Trung Hoa.

Nay, Miền Bắc cộng sản

Xua quân chiếm Sài Gòn,

Cũng đang bị đồng hóa

Bởi văn minh Sài Gòn.

Vậy thì bên thắng cuộc

Chưa hẳn Bắc Việt Nam.

Thắng mà rồi thua đấy.

Thua chế độ Miền Nam.

***

THẾ HỆ CHÚNG TÔI

Sinh ra trong nghèo đói.

Lớn lên trong chiến tranh.

Về già, nếu còn sống –

Đất nước chẳng yên lành.

Thế hệ chúng tôi đấy,

U sáu mươi, bảy mươi.

Không may dính cộng sản,

Coi như uổng cả đời.

Một thế hệ khốn nạn,

Vĩ đại và quang vinh.

Đáng cháu con thương hại.

Cũng đáng cháu con khinh.

***

Mà thương hại cũng đúng.

Khinh càng đúng, than ôi,

Vì tiếp tay cộng sản

Là thế hệ chúng tôi.

***

VÌ SAO?

Nghìn năm Tàu đô hộ,

Người Việt không ra đi.

Bị Pháp, Mỹ xâm lược,

Người Việt không ra đi.

Lạ, cộng sản thắng lợi,

Cả Miền Bắc, Miền Nam,

Sao nhiều triệu người Việt

Lại rời bỏ Việt Nam?

?????

Tin vui học giả trẻ tại Mỹ muốn tìm lại công bằng công lý cho chính nghĩa VNCH

Điều tuyệt vời của cuộc sống là chân lý không bao giờ chết cho dù có bị che đậy, bôi xóa bóng dáng cho lu mờ.

Đối với Chính nghĩa VNCH thì Sự thật vẫn là sự thật cho dù bị bóp nghẹt 50-60 năm.

Psychology - Vietnamese migration

Ngày càng có nhiều bạn trẻ sinh ra tại Mỹ tìm hiểu và làm sáng tỏ chính nghĩa Quốc Gia.

Tiến sĩ Phương Nguyễn – đề tài về người tỵ nạn VNCH

Phuong Nguyen, Becoming Refugee American - the Politics of Rescue in Little Saigon' Cornell University

Giáo Sư Tuấn Hoàng, đại học Pepeperdine, California hội thảo về biểu tượng VNCH

Giáo sư Vũ Tường, đại học Oregon về nghiên cứu chính thể VNCH

Chúng ta vừa mừng vừa không ngạc nhiên vì điều này phải đến và đang đến.

Cảm ơn các nỗ lực của thế hệ đi trước đã giúp cho các em tìm hiểu về quá khứ oai hùng của cha anh.

Pin by Hung Tran on Flag of VNCH (Saigon) | Saigon, Flag

Nếu chính nghĩa Quốc Gia ngời sáng thì chủ nghĩa Cộng Sản tam vô (Vô tổ quốc, Vô tôn giáo, Vô gia đình) và XHCN sẽ lu mờ và lụi tàn như ở Đông Âu.

Điều còn đáng mừng hơn đó  là các bạn trẻ trong nước có thái độ phản biện lại XHCN một khi tìm ra sự thật. Đây cũng là lý do chính quyền Cộng Sản vô cùng nhạy cảm và sợ chạm mặt, cấm đoán đối với các biểu tượng VNCH nhất là cờ vàng ba sọc đỏ theo nhà báo Khải Đơn

Nhà văn, nhà báo Khải Đơn 

Mời các bạn xem video về những nổ lực mới nhất của một học giả trẻ sinh ra tại Mỹ, tiến sĩ Alex Võ  Đình Thái, anh muốn có sự công bằng khi đánh giá về Việt Nam Cộng Hòa.