Amsterdam, Hà lan là thành phố nằm dưới mực nước biển

Lê Vi

Amsterdam, Hà lan là thành phố nằm dưới mực nước biển nhưng hầu như không bao giờ bị ngập dù mưa lớn kéo dài.

The Maeslantkering is a storm surge barrier in South Holland ...

Maeslantkering là một hàng rào chống triều cường ở Nam Hà Lan, Hà Lan. Được điều khiển bởi một siêu máy tính, nó sẽ tự động đóng cửa khi Rotterdam bị lũ lụt đe dọa.

r/InfrastructurePorn - một con đường xuyên qua nước

Quang cảnh một phần của con đập chặn nước biển,  Houtribdijk dài 30 km ở Hà Lan.

Trong khi các thành phố của Việt Nam ở đâu cũng ngập từ Sài Gòn cho đến Vũng Tàu, Đà Lạt.

Mà kỳ cục là cứ ở đâu ngập là chính quyền cho nâng cốt (cos) nền đường. Họ không hiểu khi nâng cốt nền đường vừa không giải quyết được căn gốc của ngập mà còn xoá đi cái hồn cốt lịch sử của thành phố đó.

Có những con đường sau khi nâng, nhà hai bên đường thấp xuống cả thước.

Thành phố mất đẹp!

Fb Le Van Quy

Vụ “chuyến bay giải cứu”: Quan chức đi tù “nghỉ dưỡng”

Theo  đài Á Châu Tự Do

Quan chức chuyến bay giải cứu nghỉ dưỡng trong tù, ảnh của Bôm nổ chậm – RFA

Người dân Việt Nam đang chú ý đến một câu nói của một quan chức Chính phủ bị cáo buộc tham nhũng ở Việt Nam so sánh việc ông ta bị đi tù như đi nghỉ dưỡng. Toà án ở Việt Nam đang xét xử vụ án tham nhũng liên quan đến những chuyến bay giải cứu công dân Việt Nam từ nước ngoài về nước trong thời kỳ đại dịch COVID-19. Có 54 bị cáo hầu toà trong lần xử án này, trong đó có 25 người là các cán bộ cao cấp trong chính phủ, 21 người bị cáo buộc tội “Tham nhũng”.

Tuy nhiên, những phát biểu trước toà của các quan chức tham nhũng đã khiến công chúng vừa buồn cười vừa tức giận như câu nói của Trần Văn Dự – cựu Phó cục trưởng Cục Quản lý xuất nhập cảnh (A08) Bộ Công an. Ông này nói trước toà: “tôi số đen, không may thì thôi trả lại cho Nhà nước cũng được, không sao cả”. Ông cũng nói lại lời nói của ông với vợ: “”Em chuẩn bị ba tỷ và anh sẽ đi nghỉ dưỡng một thời gian rồi sẽ về”.

Đại tá Trần Văn Dự, Phó Cục trưởng Cục Quản lý Xuất nhập cảnh (ảnh chụp màn hình trên báo Cand)

“Tôi nhận hối lộ là vô tình chứ không phải biết mà vẫn nhận. Tôi xác định trách nhiệm mình là người chỉ huy, là người cùng đồng hành với cán bộ cấp dưới nên tôi sẵn sàng chia sẻ những rủi ro, những gì không đúng.

Tôi xác định dù đây là tiền mình vô tình nhận hối lộ nhưng cũng là tôi “số đen”, không may thì trả lại cho Nhà nước cũng được, không sao cả”, ông Dự nói và cho hay khi bị bắt tạm giam, việc đầu tiên ông làm là gọi điện cho vợ dặn: “Em chuẩn bị 3 tỉ để trả lại cho Nhà nước và coi như anh đi nghỉ dưỡng một thời gian rồi sẽ về”.

Cuối phần trình bày, ông Dự tiếp tục nhắc lại câu nói: “Trong 38 năm làm việc thì có 37 năm 6 tháng là sạch, còn 6 tháng cuối cùng dính tí bẩn”.

Trước đó, viện kiểm sát đề nghị tòa tuyên phạt bị cáo Trần Văn Dự mức án 9 – 10 năm tù về tội nhận hối lộ.

Theo viện kiểm sát, các bị cáo tại Cục Quản lý xuất nhập cảnh (Bộ Công an) gồm Trần Văn Dự, Vũ Anh Tuấn, Vũ Sỹ Cường có quan hệ là cấp trên, cấp dưới.

Vụ chuyến bay giải cứu: Bắt cựu cục phó Cục Quản lý xuất nhập cảnh Bộ Công an và 5 người khác - Ảnh 1.

Các bị can (từ trên xuống, từ trái sang): Trần Văn Dự, Ngô Quang Tuấn, Nguyễn Mai Anh, Vũ Sỹ Cường, Bùi Huy Hoàng và Nguyễn Tiến Mạnh – Ảnh: Bộ Công an

Ông Dự và các bị can Nguyễn Mai Anh (46 tuổi, tại Quảng Ninh, chuyên viên Vụ Quan hệ quốc tế Văn phòng Chính phủ), Ngô Quang Tuấn (38 tuổi, tại Hà Nội, chuyên viện Vụ Hợp tác quốc tế Bộ GTVT), Vũ Sỹ Cường (36 tuổi, tại Hưng Yên, cựu cán bộ Cục Quản lý Xuất nhập cảnh), bị khởi tố, bắt tạm giam về tội Nhận hối lộ.

Trong quá trình thực hiện nhiệm vụ được giao, lợi dụng nhiệm vụ, quyền hạn của mình, cả ba đã có hành vi nhận hối lộ của doanh nghiệp và cá nhân để sớm có văn bản trả lời Bộ Ngoại giao về việc cấp phép chuyến bay. Trong đó, ông Dự bị cáo buộc nhận 7,6 tỉ đồng.

 


 

Nghĩ về sự “ngạo nghễ”

Báo Tiếng Dân

Lê Nguyễn

23-7-2023

Nói đến sự ngạo nghễ trong lịch sử văn học cận đại, khó có ai qua nổi lão AQ của văn hào Lỗ Tấn. Bị chúng nắm tóc, đập đầu vào tường côm cốp, đau thấy ông bà tiên tổ, vậy mà sau 10 giây lấy lại bình tĩnh, lão vẫn vừa đi, vừa “ngạo nghễ” thốt lên rằng: Cuối cùng, ta vẫn thắng lợi, chúng đập đầu ta cũng như đập đầu ông cha chúng thôi!

ah-q

Đến nay, lão AQ chắc đã được Diêm vương hóa kiếp lâu lắm rồi, song đám hậu duệ của lão ở đâu bỗng xuất hiện nhung nhúc, vừa ngạo nghễ, vừa nổ như bom chùm. Phép thắng lợi tinh thần của lão được họ học tập và làm theo một cách đầy sáng tạo và đẩy mạnh các sáng kiến lên tầm cao… ngạo nghễ! Họ làm những việc không ai trên thế giới này làm nổi, trên khắp các lãnh vực.

Ẩm thực ư? Họ làm nên những chiếc bánh chưng mấy ngàn người ăn chưa hết, tổ chức Guinness toàn cầu phải vừa ký giấy chứng nhận vừa run. Kiến trúc ư? Họ dư sức làm nên những tượng đài tiêu tốn hàng ngàn tỷ, tương đương với hàng chục ngàn ngôi nhà tình nghĩa dành cho những đồng bào đói rét, xây dựng những cổng chào ngạo nghễ, lớn gấp trăm lần những tấm bảng “Queo cơm” dựng trên lằn ranh liên bang của xứ sở nghèo khó Huê Kỳ.

Trong lãnh vực ngoại giao ư? Tinh thần ngạo nghễ của quan chức ta khiến cho lân bang phải khiếp hãi. Tiếp đón họ ở sân bay, ta trải thảm đỏ ta đi, mấy lão đến đây, dù là Quốc vương hay Thủ tướng, cũng chỉ được khép nép bước một bên lề thảm đỏ cho ra điều chủ khách. Thật là quá ngạo nghễ!

Trong lãnh vực thể thao, sự ngạo nghễ được thể hiện bằng những sáng kiến độc quyền, có cầu chứng tại tòa án “cuốc tế” La Ba, đó là đưa hình ảnh “lãnh tụ vĩ đại” ra sân bóng, cầu thủ của các đội bạn nhìn thấy, ai cũng kinh tâm táng đởm, tinh thần chiến đấu sa sút, có khi sút tung lưới… đội nhà.

Một số cổ động viên Việt Nam mang hình cố Chủ tịch Hồ Chí Minh vào khán đài.

Vừa rồi, có những kẻ ghen tị với sáng kiến “ngạo nghễ” của họ, cấm đưa hình lãnh tụ vào sân, họ bất cần, chuyển sang chiến thuật mới. Đó là dù cũng đá thua bươu đầu sứt trán như ai, song họ vẫn vui cười ngạo nghễ, đi mua mấy tấn muối xát lên mặt anh bạn láng giềng thua với tỉ số nặng nề hơn họ.

Trong trường hợp này, phép thắng lợi tinh thần của AQ được đưa lên một tầm cao vòi vọi, đó là hễ thua ai thì cứ kiếm thằng thua nhiều hơn mà… muối mặt. Và như thế là ta vẫn cứ… thắng, thắng cái anh thua nhiều hơn; chỉ những kẻ lạc hậu, chậm tiến mới chưa thấm nhuần cái tinh thần “ngạo nghễ” ấy!

Xét cho cùng, cho đến ngàn năm sau, tinh thần AQ sẽ không bao giờ tắt lịm ở “phương Đông rực rỡ” này. Bởi vì nó phản ánh của một thứ mặc cảm nhược tiểu, luôn đè nặng lên những tâm hồn chưa đủ lớn.


 

TÔI ĐÃ THẤY CHÚA – Nữ tu Minh Thùy

  Nữ tu Minh Thùy

Quý vị và các bạn thân mến,

Tin Mừng theo thánh Gioan vừa nhắc đến Thánh nữ Maria Mađalêna, vị thánh mà Giáo Hội kính nhớ hôm nay.  Bà là người nữ được diễm phúc gặp Chúa Giêsu phục sinh đầu tiên.  Khi gặp được Chúa, bà vui sướng reo mừng, bà đi báo cho các môn đệ rằng: “Tôi đã thấy Chúa.”  Rồi bà kể lại cho các ông những điều Chúa đã nói với bà.  Tuy nhiên thật tiếc thay, bà Maria Mađalêna đã không nhận ra được Chúa phục sinh, ngay từ phút giây đầu tiên khi Chúa xuất hiện trước mặt bà.  Chúa đứng đó nhưng bà đã không nhận ra Chúa, mà phải trải qua một tiến trình với nhiều dấu hiệu, đến khi Chúa gọi tên bà, lúc ấy bà mới nhận ra Chúa.

Chúng ta tự hỏi, điều gì đã ngăn cản cản bà Maria Mađalêna không nhận ra Chúa ngay từ phút đầu tiên ấy.  Thánh Gioan cho chúng ta thấy qua các dấu hiệu:

Bà Maria Mađalêna đến mộ từ sáng sớm, bà thấy dấu hiệu đầu tiên đó là “tảng đá lăn khỏi mộ” bà không còn thấy Chúa.  Với suy nghĩ của loài người, bà chỉ nghĩ được rằng “Người ta đem Chúa đi khỏi mộ và các bà chẳng biết họ để Người ở đâu?”  Bà không đủ sáng suốt để nghĩ về Chúa Giêsu, Đấng đã chữa lành bà khỏi bảy quỷ, giờ đây hẳn Ngài thực hiện quyền năng của Ngài như đã báo trước.  Bà tối tăm sầu buồn đến nỗi đâu còn nhớ Chúa có đủ quyền năng, làm cho đứa con trai duy nhất của bà góa thành Naim cũng như Lazaro chết chôn trong mồ được sống lại.  Bà chỉ suy nghĩ và lý giải theo cách hiểu, cách nhìn rất trần thế của bà.  Tảng đá được lăn ra, mồ trống, nghĩa là Người ta đem Chúa đi.  Với lối suy nghĩ về Thiên Chúa theo cách suy luận của con người, thật khó để nhận ra Chúa.

Mary Magdalene outside the tomb - Come Into The Word with Sarah ...

Khi bà Maria Mađalêna đến mộ lần thứ hai cùng với hai môn đệ, bà không thấy mọi sự diễn ra như bà suy tính, bà buồn rồi khóc.  Bỗng bà thấy dấu hiệu nữa là: hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Chúa Giêsu, một vị ở phía đầu, một vị ở phía chân.  Thiên Thần hỏi “sao bà khóc.”  Thấy Thiên Thần, vậy mà bà chưa mở lòng để suy nghĩ thêm: Thiên Thần đâu dễ xuất hiện trong cuộc sống đời thường, phải có điều gì đó rất đặc biệt Thiên Thần mới xuất hiện chứ?  Rồi bà vẫn trả lời một câu y như lần trước, một câu nói như đã lập trình sẵn trong suy nghĩ kiểu loài người của bà.  Bà nói với Thiên Thần: “Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu!”  Với lối suy tính và chờ mong mọi sự diễn ra theo ý mình, mà không chịu mở lòng ra với các dấu hiệu Chúa gởi đến trong cuộc đời, chắc hẳn sẽ không nhận ra Chúa.

Why Do You Seek the Living Among the Dead? - Jacob Abshire

Và rồi, khi thấy dấu hiệu là chính Chúa Giêsu đứng đó.  Chúa Giêsu nói với bà: “Này bà, sao bà khóc?  Bà tìm ai?”  Bà đang vẽ ra trong đầu suy nghĩ của mình về Thiên Chúa.  Nên bà tưởng Chúa là người làm vườn, liền nói: “Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về.”  Bà cứ mải miết bám vào các dữ liệu trần thế theo cách nhìn của bà, rằng đã có ai đó lấy xác Chúa.  Giờ đây bà thấy ông này dáng vẻ người làm vườn, với suy nghĩ không đổi bà trả lời cũng vẫn bằng một câu trả lời không thay đổi, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết...  Với lối tưởng tượng và suy đoán theo cách của con người, làm sao có thể nhận ra Chúa.

Qua ba dấu hiệu của lần đầu tiên Chúa phục sinh hiện ra với bà Maria Madalena, chúng ta rút ra được đôi điều suy niệm.  Trong cuộc đời, nhiều khi:

chúng ta suy luận theo kiểu của loài người,

chúng ta suy tính và chờ mong mọi sự diễn ra theo ý mình,

rồi chúng ta tưởng tượng ra mọi sự.

Vì thế, chúng ta không còn khả năng nhận ra Chúa, rồi khóc lóc than trách.  Đôi khi Chúa muốn thực hiện cho chúng ta điều mới lạ, nhưng tâm trí chúng ta đã mờ tối, không dám mở lòng cho chính Ngài, không nhìn ra được các dấu hiệu Chúa gởi đến, làm sao chúng ta nhận ra Chúa được.  Những lúc ấy, nếu lắng lòng xuống, nếu chú tâm nghe tiếng gọi quen thuộc của Chúa từ sâu thẳm cõi lòng, nếu biết lắng nghe Lời Chúa, chúng ta sẽ nhận ra Chúa như bà Maria Madalena hôm nay, chúng ta sẽ vui sướng reo lên và đi loan báo rằng “Tôi đã thấy Chúa.”

The Supporting Role: What Mary Magdalene Teaches Us About Conversion ...

Lạy Chúa Giêsu phục sinh,

lúc chúng con tìm kiếm Ngài trong nước mắt,

và trong những toan tính của con người,

xin hãy gọi tên chúng con như Chúa đã gọi tên bà Maria Mađalena ngày ấy.

Lạy Chúa Giêsu phục sinh,

 Xin thêm sức cho con, để con dám ra khỏi mình,

mà nghe được tiếng Chúa và nhận ra Chúa đang hiện diện bên con,

Chúa đang gọi tên con cách âu yếm và Ngài chờ mong con nhận ra Ngài.  Amen!

 Nữ tu Minh Thùy

From: Lanthangchieutim


 

Dân Chủ tiến bộ vẫn còn khó khăn ở Thái: Người đắc cử, Pita không trở thành Thủ Tướng

Theo báo Nikkei Á Châu

Lãnh đạo Đảng Tiến lên Pita Limjaroenrat đã không huy động đủ sự ủng hộ từ các đảng đối thủ hoặc các thượng nghị sĩ do quân đội chỉ định để trở thành thủ tướng. (Ảnh của Ken Kobyashi)

Người chiến thắng trong cuộc tổng tuyển cử ở Thái Lan, lãnh đạo Đảng Tiến lên Pita Limjaroenrat, đã thất bại trong nỗ lực gần đây để trở thành thủ tướng. Làm thế nào anh ta bị chặn khỏi chức vụ thủ tướng? Dưới đây là các câu chuyện về cuộc đấu tranh của đất nước Thái để thành lập chính phủ mới.

Bầu Thủ tướng Thái Lan:  Pita bị chặn trong một đòn chí mạng ngăn trỏ Đảng “Tiến lên phía trước”

Pita Limjaroenrat rời phòng nghị viện sau khi bị đình chỉ tư cách nghị sĩ vào ngày 19 tháng 7. (Ảnh của Ken Kobayashi)

 

Nhà lãnh đạo Move Forward Pita hôm thứ Tư đã gặp phải hai rào cản trong nỗ lực trở thành thủ tướng của ông, khi quốc hội từ chối lần đề cử thứ hai của ông để tranh chức Thủ Tướng trong cuộc bỏ phiếu ỏ Quốc Hội và Tòa án Hiến pháp đã đình chỉ ông trong khi xem xét khiếu nại bầu cử .

Với tỷ lệ phiếu bầu 394-312 cho việc từ bỏ Pita và việc đình chỉ tư cách dân biểu theo lệnh của tòa án, những người bảo thủ đã đánh bật nỗ lực của Move Forward để thành lập một chính phủ cấp tiến sau khi giành chiến thắng trong cuộc tổng tuyển cử ngày 14 tháng 5.

Việc Pita bị đình chỉ vì các cổ phiếu không được tiết lộ trên phương tiện truyền thông diễn ra vào giữa cuộc tranh luận của quốc hội về việc đề cử ông, đánh dấu ngày căng thẳng nhất của Thái Lan kể từ cuộc bầu cử.

 

Liên minh ủng hộ dân chủ của Thái Lan cân nhắc các bước tiếp theo mà không có Pita

Những người ủng hộ Move Forward biểu tình trước Tượng đài Dân chủ ở Bangkok vào ngày 19 tháng 7. (Ảnh của Ken Kobayashi).

Khoảng một nghìn người đã lấp đầy Tượng đài Dân chủ của Bangkok vào tối thứ Tư sau khi Pita bị quốc hội từ chối đề cử thủ tướng lần thứ hai và bị đình chỉ tư cách một nhà lập pháp. Những người mặc đồ đen tổ chức một đám tang giả cho các thượng nghị sĩ (do quân đội chỉ định) và thẩm phán bảo thủ để phản đối hành động của họ, được coi là cản trở sự đồng thuận đạt được trong cuộc bầu cử hồi tháng Năm.

Diễn tiến việc bầu Thủ tướng Thái ở lưỡng viện Quốc Hội

  • Đúng như nhiều người dự đoán, quốc hội Thái Lan đã không bầu được thủ tướng mới.
  • Liên minh tám đảng do Đảng Tiến lên, một nhóm tiến bộ đã giành chiến thắng trong cuộc tổng tuyển cử ngày 14 tháng 5, đã đẩy lãnh đạo Pita Limjaroenrat của đảng này vào vị trí thủ tướng. Không có ứng cử viên nào khác, khiến nó trở thành một cuộc bỏ phiếu tín nhiệm cho Pita.
  • Liên minh Move Forward kiểm soát 312 ghế trong Hạ viện 500 ghế, nghĩa là mang ý nguyện của người dân như đã chỉ ra trong cuộc tổng tuyển cử. Tuy nhiên, việc lựa chọn thủ tướng là một cuộc bỏ phiếu chung với Thượng viện do các Thượng Nghị Si của quân đội chỉ định và  không qua bầu cử, Thương Viện hiện có 250 ghế với một ghế trống.
  • Pita đã giành được 324 phiếu bầu, thiếu 375 phiếu bầu cần thiết để chiếm đa số trong Hạ viện và Thượng viện kết hợp. Cam kết sửa đổi luật khi quân của đất nước của Đảng Tiến lên đã trở thành một nút nghẹn cổ chai, dẫn đến việc chỉ có 13 thượng nghị sĩ ủng hộ Pita.
  • Vào thứ Tư tới, Move Forward dự kiến ​​sẽ lại thúc đẩy Pita trong vòng bỏ phiếu thứ hai. Trong khi đó, đảng này đã đệ trình một dự luật sửa đổi hiến pháp bằng cách loại bỏ quyền bỏ phiếu bầu thủ tướng của Thượng viện, lưu ý rằng 2/3 thượng nghị sĩ đã bỏ phiếu trắng trong vòng đầu tiên, do đó không hoàn thành nhiệm vụ của họ.
  • Nhưng sửa đổi hiến pháp cũng gặp trở ngại tương tự khi cần đa số 375 phiếu bầu. Các yêu cầu thậm chí còn khắt khe hơn, cần có sự chấp thuận của ít nhất 83 thượng nghị sĩ và ít nhất 75 nhà lập pháp đối lập tại Hạ viện.

Đảng Tiến lên của Thái Lan nhường chỗ cho ứng cử viên đảng Pheu Thai cho chức Thủ tướng

  • Các ứng cử viên thủ tướng của Đảng Pheu Thai Srettha Thavisin, phải, và Paetongtarn Shinawatra gặp gỡ những người ủng hộ tại một cuộc mít tinh bầu cử ở Bangkok vào ngày 12 tháng 5. (Ảnh của Ken Kobayashi)

    BANGKOK – Đảng Tiến lên, giành chiến thắng trong cuộc tổng tuyển cử ngày 14 tháng 5 ở Thái Lan, sẽ cho phép đảng Pheu Thai lãnh đạo liên minh tám đảng của mình trong việc thành lập chính phủ, sau những rào cản trước đây gặp phải trong việc đảm bảo chức vụ thủ tướng cho nhà lãnh đạo Pita Limjaroenrat.

    Tổng thư ký Đảng Move Forward Chaithawat Tulathon nói với các phóng viên hôm thứ Sáu rằng họ sẽ đề cử một ứng cử viên từ Pheu Thai khi quốc hội triệu tập lại vào ngày 27 tháng 7 để bầu thủ tướng.


     

ĐI ĐI, ĐỪNG VỀ !

Thanh Pham

Góc nhìn Việt Nam: ‘Đi Mỹ được rồi, về làm gì?

Tôi năm nay 21 tuổi, đang du học tại Mỹ. Nếu kết thúc 4 năm Đại học, tôi muốn về Việt Nam. Nhưng ai cũng ngăn cản: ‘Đi đi, đừng về !’

Bố mẹ tôi làm trong ngành y. Hai người bắt đầu nói về chuyện du học và định cư tại Mỹ khi tôi mới học 11. Mẹ thường hay kể công việc hằng ngày tại bệnh viện, để tôi hiểu lời hối thúc ‘đừng về Việt Nam’ bắt nguồn từ 20 năm sống trong bức xúc của mẹ: ‘Bệnh viện của mẹ có một bác giám đốc lên chức từ những năm 80. Kể từ đó, bác đã cho không biết bao nhiêu họ hàng từ Bắc, Trung vào làm hộ lý, điều dưỡng, kỹ thuật viên,… Với ‘quyền lực mềm’ của giám đốc, bác chỉ nói một tiếng, có anh trưởng khoa nào không dám nhận người? Toàn con ông cháu cha. Còn những sinh viên chính quy, nắm tấm bằng Đại học, phải trầy trật khổ sở để được bước chân vào cổng viện. Không chỉ ở đây, mà bất cứ nơi đâu tại Việt Nam này cũng có ‘quyền lực mềm’ giống thế hoặc hơn thế. Nhiễu nhương lắm. Hách dịch lắm. Về làm gì hả con?’

Khi không thuyết phục được tôi, ba mẹ viện đến dì. Dì bảo: ‘Dì hiểu là con muốn về Việt Nam để cống hiến. Nhưng, ở nơi này, tài năng của con không có cơ hội phát triển. Tìm cách định cư đi. Khi đã có kinh tế, con muốn làm gì cho quê hương mà chẳng được!’ Không chỉ bố mẹ, dì, mà các bác đang sống ở Mỹ đều đồng ý với quan điểm ấy.

Lăng kính Mỹ: ‘Lý do nào để quay về quê hương?’

Trong vòng tròn bạn bè của tôi, chỉ ra ai không muốn về Việt Nam thì rất dễ. Còn tìm người quyết tâm trở lại thì thật khó khăn. Nhiều bạn lưỡng lự, không ai dám chắc chắn hai chữ: ‘Sẽ về!’

Tôi có một cô bạn thân đang học ngành Công nghệ thực phẩm. Cô bảo: ‘Ngành mình học, về nước không xài được. Còn đường ở Canada thì rộng mở. Mình không muốn trở về để chật vật kiếm một chỗ làm sau 4 năm vất vả!’ Một người bạn khác chia sẻ: ‘Từ lúc quyết tâm theo đuổi sự nghiệp sản xuất âm nhạc, mình đã biết. Tại Việt Nam, mình sẽ không làm được.’ Một chị theo học kinh tế thì bảo: ‘Đơn giản chị không muốn!’ Chị đang đi thực tập rất nhiều nơi, kiếm tìm một chỗ tài trợ visa cho mình. Anh bạn học kỹ sư hóa, vừa apply thạc sĩ thành công nói với tôi: “Anh thích nghiên cứu khoa học, Việt Nam sao có đất cho anh? Về ư? Anh không thể.” Những thằng Mỹ thì hỏi thẳng vào mặt tôi: ‘Tụi mày từ Việt Nam đến đây học, thụ hưởng văn hóa của tụi tao, thụ hưởng cả những đồng tiền bố mẹ tao còng lưng đóng thuế. Học xong mày phủi tay quay về nước, thế thì có công bằng với tụi tao hay không?’

Giữa dòng ý kiến ‘Đi đi, đừng về!’ dữ dằn như thác lũ đẩy tôi lùi lại, tôi nhìn về quê hương, cố gắng tìm một lý do cho mình quay lại. Nhưng tìm hoài mà không thấy. Chưa bao giờ sách giáo khoa nói về những cái cúi đầu của chúng tôi trên đất Mỹ, vì nỗi tự ti quê hương thua kém hơn, mà chỉ bảo: ‘Nước ta rừng vàng biển bạc.’ Chưa bao giờ chúng tôi được dạy về ‘trách nhiệm công dân’. Chúng tôi chỉ học ganh đua điểm số, chứ không học cách cùng nắm tay nhau mà đi xây dựng đất nước. Chưa bao giờ bố mẹ nói tôi phải có trách nhiệm với Việt Nam, mà chỉ nói: ‘Đừng về để dẫm vào đường cụt. Trên mảnh đất này, người tài không có cơ hội. Vì tương lai của con, hãy đi đi’

Việt Nam ơi, người có cho tôi một lý do để trở về ?

(Tâm sự của một du học sinh Mỹ trong dịp hè về thăm Việt Nam).

— St —

TRÊN ĐỜI NÀY, NHỮNG THỨ QUÝ GIÁ NHẤT ĐỀU LÀ MIỄN PHÍ

Nhiều người hay than thở rằng cuộc đời này thật bất công. Thực ra, nếu suy ngẫm kỹ, bạn sẽ nhận ra rằng những thứ quý giá nhất trên đời này đều miễn phí. Cuộc sống vốn đơn giản, chỉ có điều chúng ta luôn làm cho mọi thứ phức tạp lên mà thôi.

Ánh sáng mặt trời là miễn phí

Trên thế gian này, không sinh vật nào có thể sống sót nếu thiếu ánh mặt trời. Thế nhưng có ai từng phải trả một đồng nào cho thứ ánh sáng kỳ diệu đó chưa?

Không khí là miễn phí

Phật dạy mạng người mong manh như hơi thở. Chúng ta có thể nhịn ăn vài tuần mà không chết, chúng ta có thể chịu khát được một vài ngày, nhưng chỉ nhịn thở vài phút là chúng ta sẽ chết. Chúng ta đang được hít thở không khí miễn phí nhưng lại coi đó là đương nhiên và không trân trọng, bởi vậy nên chúng ta thản nhiên phá hại môi trường, làm ô nhiễm bầu không khí chung. Có khi nào bạn ngồi thư giãn hít thở dưới tán cây xanh? Hãy tri ân nếu bạn đang có không khí trong lành miễn phí để thở hàng ngày.

Tình yêu thương là miễn phí

Mỗi người chúng ta đều trần trụi khi đến với thế gian này và đều nhận được sự che chở vô bờ bến của cha mẹ, một thứ tình thương không mong báo đáp in sâu trong máu thịt. Nhưng không có người cha mẹ nào nói với con mình rằng: “con cho mẹ tiền mẹ mới thương con”.

Tình yêu thương này của cha mẹ, sẽ không giảm giá trị vì bạn đã trưởng thành, càng không mờ nhạt vì họ đã già đi, chỉ cần cha mẹ còn sống ở trên đời này, bạn vẫn nhận được tình yêu thương này trước sau như một. Nếu bạn đang được sống trong tình yêu thương của gia đình, người thân, hãy biết ơn điều đó.

Tình bạn là miễn phí

Người âm thầm ở bên cạnh bạn khi bạn cô đơn, người giơ cánh tay ra đỡ bạn khi bạn ngã, người cho bạn dựa vào vai an ủi bạn khi bạn đau lòng, người luôn sẵn sàng xuất hiện mỗi khi bạn cần giúp đỡ, thế nhưng người đó có bao giờ đổi những thứ đã cho đi thành tiền mặt, sau đó kêu bạn trả không?

Nụ cười

Mọi người vẫn thường nói: “Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”, nụ cười đem đến rất nhiều lợi ích: giảm căng thẳng, tăng hưng phấn, khiến mọi người thêm gần gũi và yêu thương nhau hơn… Và đặc biệt, không ai “đánh thuế” nụ cười cả, vậy tại sao chúng ta không cùng cười thật tươi hằng ngày để cho cuộc đời thêm vui nhỉ?

Những cái ôm nồng ấm

Một điều cực kì tuyệt vời nữa trong cuộc sống bạn có thể thoải mái trao và nhận, đó chính là những cái ôm. Bạn đâu có phải trả phí khi muốn ai đó ôm mình hay muốn ôm người bạn yêu thương đúng không? Vậy còn chần chừ gì nữa mà không thoải mái thể hiện tình cảm chân thành nhất của bản thân với những cái ôm.

Những kỷ niệm đẹp

Có những ký ức đẹp có thể tiếp thêm động lực cho chúng ta vào những lúc khó khăn hoặc bất cứ khi nào cần, nó hoàn toàn miễn phí. Thay vì tiếc nuối quá khứ đã qua, hãy để những kỷ niệm đẹp cho chúng ta thêm niềm tin yêu cuộc đời.

Hy vọng là miễn phí

Bất luận bạn đang giàu có hay nghèo đói, bạn đều có thể đặt ra mục tiêu riêng cho cuộc đời mình. Mục tiêu này có thể là vĩ đại, cũng có thể là bình thường, giản dị, chỉ cần bạn cảm thấy bằng lòng với nó là đủ rồi.

Còn có gió xuân, thì còn có mưa phùn, còn có ánh trăng trong vắt, thì còn có các vì sao lấp lánh trên trời…

Vậy nên bạn đừng có than thở nữa, hãy quan sát cuộc sống để thấy những điều tốt đẹp luôn hiện hữu. Hãy tri ân cuộc sống và hân hưởng những gì mình đang có.

From: Tu-Phung

Lan man chuyện “MỒ CÔI TÂM LINH”

Nguyễn Hoành

Chủ nghĩa cộng sản của Marx với nền tảng cốt lõi là cn duy vật biện chứng và coi lịch sử phát triển của xã hội loài người là lịch sử đấu tranh giai cấp (CN duy vật lịch sử ). Chính vì thế Marx muốn “vô thần hóa”cuộc sống của loài người , quy kết mọi ” tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân ” (Karl Marx), để hướng ( bắt buộc ) mọi người theo niềm tin duy nhất ( mà marx vẽ ra) là lý tưởng cộng sản.

Ôi, đã có câu nói của lãnh đạo vn: ” nếu là người tôi sẽ là người cộng sản “.

Theo CN duy vật lịch sử : lịch sử phát triển xã hội loài người là lịch sử đấu tranh giai cấp, và giai cấp vô sản có vai trò đào mồ chôn CNTB, nên người cộng sản luôn có một niềm vui tranh đấu giành chính quyền ( quyền lực ), tước đoạt, trấn áp kẻ thù giai cấp ( là giai cấp tư bản và bọn tay sai ) biến sở hữu tư nhân thành sở hữu toàn dân ( để rồi sau đó lại dễ bề chiếm đoạt thành tài sản của mình).

Khi Liên xô và các nước xhcn Đông âu sụp đổ, thì lý tưởng cộng sản này cũng sụp đổ trên toàn thế giới. “Ánh hào quang chói lọi” bỗng nhiên tắt ngủm, hàng triệu triệu con người quờ quạng đi tìm kiếm niềm tin. Cái tình thế giống như con người bị rơi xuống nước, bằng bản năng, người ta quờ quạng vịn đại mọi thứ có thể để sống – bản năng “sinh tồn tâm linh” thức dậy.

Người dân được lãnh đạo dạy rằng : ” hãy tự cứu mình trước khi được Trời cứu “, người dân đã lăn lộn mưu sinh với tất cả sức lực, trí não cùng bàn tay chăm chỉ để mong có được cuộc sống đầy đủ, ấm no, song vẫn không thoát khỏi cuộc đời nghèo khổ. Giờ đây, dân nghèo, không còn niềm tin vào khả năng thay đổi vận mệnh bằng chính đôi tay của mình nữa và cũng chẳng còn niềm tin vào thiên đường xhcn ở phía trước – họ phải tìm kiếm niềm tin, chỗ dựa tinh thần mới là cầu khấn thần linh, Trời Phật, Thánh thần để mong thoát khỏi thực tại và mơ đến thiên đường cho kiếp sau ( đó cũng là một niềm vui cuộc sống dân nghèo )

Kẻ giàu có, quyền chức thì sao? Họ hoang mang, bất an với tài sản tích luỹ được, cùng vị thế quyền lực của mình khi soi mình nhìn vào xh Trung Quốc, nơi có cùng thể chế như Việt Nam.

Xã hội Trung Quốc trong hơn chục năm qua với ” chiến dịch đả hổ diệt ruồi ” đã đưa hàng chục ngàn quan chức vào tù, còn có cả án tử hình, nhưng những quan chức đó so với những quan chức tại vị có khác nhau bao nhiêu? Tỷ phú Jack Ma chưa phải vào tù như một số tỷ phú khác thì phải bỏ tất cả của cải mà thoát thân.

Việt Nam có hình thái chế độ tương đồng với Trung Quốc ( các chính sách VN học theo TQ thường đi chậm hơn 5 -10 năm ), thì chiến dịch chống tham nhũng cũng đang bước vào đỉnh cao. Những

Đ.L.Thăng, T.X.Thanh, N.B.Son, T.M.Tuấn, N.Đ. Chung, C.N.Anh… lần lượt vào tù.

Các đại gia, tỷ phú rồi cũng nối gót : Bầu kiên, Trầm Bê,

Hà Văn Thắm, Hứa Thị Phấn, Trần Bắc Hà…vào tù, rồi tiếp tục: Tân Hoàng Minh, Vạn Thịnh Phát, Tân Hiệp Phát, Trịnh Văn Quyết… nối bước.

Với một xã hội mù mờ về chủ thuyết ( Nhà nước xhcn xây dựng trên mô hình chuyên chính vô sản mà lại áp dụng kinh tế thị trường ) thì luật pháp cũng trở nên mù mờ.

Chính vì vậy mà một quan chức phát ngôn trước diễn đàn Quốc Hội là ” Bây giờ làm gì cũng sợ sai, thậm chí không làm gì cũng có thể sai phạm”. Còn một bị can thì nói trước toà : Tôi phạm tội là do số đen thôi.

Ở một đất nước treo đầu dê bán thịt chó, cái gốc của cn Marx là 2 điều

( Xoá bỏ tư hữu tư nhân, Tước bỏ quyền thừa kế.) vẫn luôn treo lơ lửng trên đầu đại gia và quan chức, nên sự hoang mang sợ hãi của họ trở nên tột độ và thường trực, của cải tích luỹ và vị thế họ đang có cũng luôn mong manh, có thể biến mất bất cứ lúc nào ngay cả khi không có luồng gió đổi chiều.

Nhưng ở vn, đại gia, quan chức làm giàu dễ dàng và nhanh hơn cả ( như Trịnh Văn Quyết từ buôn bán vặt kiếm sống mà trở thành đại gia có năm được xếp hạng tỷ phú giàu nhất trên sàn chứng khoán, hay thư ký thứ trưởng 2 năm nhận lót tay 42 tỷ đồng ) nên họ bất chấp, tranh thủ vơ vét làm giàu, kiếm tiền cho con đi học nước ngoài, mua nhà, đất đai, mở tài khoản ngân hàng, mua thẻ xanh để phòng thân.

Nhiều đại gia quan chức đã tẩu thoát ra nước ngoài cùng khối tài sản vơ vét như : Hồ thị Kim Thoa, Đặng Hoàng yến, Vũ Đình Duy (PvTex), Nguyễn Thị Thanh Nhàn,…

Trở lại nói về cuộc sống tâm linh của người giàu có và quan chức, Họ luôn hoang mang, lo lắng và bất an với tài sản, vị thế của mình,. Họ “làm ra” tài sản, nhưng tự biết khối tài sản ấy đầy mù mờ, chỉ cần là ” số đen”, hay một cơn gió nghịch chiều thổi qua là tan tành mây khói! Vì vậy, kẻ giàu cũng đầy bất an, nơm nớp khấn khứa mong “thần linh, Trời Phật phù hộ, che chở ”. Họ còn mê tín, tin thần linh, Trời phật hơn cả dân nghèo lao động.

Như quy luật tất yếu khi chủ nghĩa vô thần sụp đổ thì chủ nghĩa hữu thần phát triển nhanh mạnh để thay thế.

Nhưng với nhà nước xhcn (ngày đầu ra đời thì đập phá, bài xích tín ngưỡng, tôn giáo, sau đó lại sử dụng tín ngưỡng, tôn giáo làm công cụ phục vụ cho mục đích chính trị của mình) vẫn to mồm cổ vũ cho cn Marx thì sao có được đường lối, chính sách để cho đời sống tâm linh của dân chúng đi đúng đường được. Và đời sống tâm linh trở lại xã hội vn như một đứa trẻ ” mồ côi” bơ vơ, không nơi nương tựa, không người dạy dỗ thì cũng dễ lạc lối và trở thành hư hỏng.

Và hệ quả là hàng loạt hình dạng biến thái tâm linh nảy ra như nấm.

Bói toán, cầu cúng, xây cất nghĩa trang, đốt vàng mã… thi nhau đua nở.

Tôn giáo ( đặc biệt là Phật giáo) được nhà nước cổ xúy, tạo điều kiện bành trướng. Phật giáo trở thành Phật giáo quốc doanh với tôn chỉ ” Đạo pháp – dân tộc – cnxh ‘. Các nhà sư được thời bắt tay với quan chức để kinh doanh tâm linh. Các khóa lễ ” dâng sao giải hạn ” thu phí 150k/ người mà kín đặc người dự hàng năm. Rồi sư rao giảng về ” oan gia trái chủ ” về ” bố thí, cúng dường ” tạo nghiệp, tổ chức ở chùa và đưa lên không gian mạng nhằm ru ngủ dân chúng và kiếm tiền.

Nhưng đỉnh điểm của tàn bạo là nhà sư bắt tay với quan chức chính quyền để xây dựng chùa

( chùa trở thành địa điểm du lịch tâm linh, chứ không còn là nơi hành đạo gần gũi với đời sống thôn quê vn )

Những ngôi chùa đồ sộ được dựng nên theo kiểu kiến trúc cung đình, trên diện tích trải rộng cả hàng trăm héc ta, núi rừng bị phá tràn lan, đại gia cùng quan chức góp tiền cùng để đầu tư, xây những “ thực thể thờ phụng ”- rồi làm tiền trên sự mò mẫm tâm linh của dân chúng.

Gương sáng đại gia Trần Bắc Hà cùng gia đình bỏ tiền xây dựng chùa Linh Phong với pho tượng Phật ngồi cao nhất đông nam á cũng không giúp ông giữ toàn mạng sống và của cải vơ vét được.?

Nhìn hình ảnh biển người hỗn loạn ngay giữa mùa đại dịch tại chùa Tam chúc đầu năm 2021, mà ta cảm thấy… xót xa, thương,… thương tâm.

Có tờ báo ca ngợi “thực thể thờ phụng” này “mang đậm phong cách chùa cổ của Việt Nam” với những kỷ lục, kỳ tích… nhưng tôi thì tôi thấy nó y hệt một bối cảnh trong phim Tàu gần đây !

Hai năm dịch đã đi qua, nhưng nó đã kịp thời phơi bày bộ mặt thật của xã hội Việt Nam vẫn đang được chế độ che đậy bằng các ngôn từ :

” đất nước ta chưa bao giờ được như thế này.”

Nhìn sự u mê, mê muội của nhân dân làm ta bùi ngùi nhớ về câu nói của nhà đạo diễn Trần Văn Thủy, đúng thật là “vô vọng cho dân tộc Việt “.

DP 22/7 /2023.

Bài của Du Phan

Từ vụ chuyến bay giải cứu: Đảng không phải là giải pháp, mà chính là vấn đề

Báo Tiếng Dân

Blog VOA

Trân Văn

22-7-2023

Là Công Dân: “Vụ xét xử “giải cứu” đang gây rúng động xã hội và nhân tâm nhưng lý do chỉ bởi quy mô chứ về bản chất thì không hề khác gì so với hàng vạn vụ tham nhũng lớn bé đang tràn ngập trong xã hội Việt Nam lâu nay.”

Quay lại vụ án giải cứu, cần hiểu rằng doanh nghiệp cũng là nạn nhân, buộc phải hối lộ để có cơ hội làm ăn thôi. Muốn chống tham nhũng tận gốc thì phải dò ngược lên trên xem ai đã tạo ra cái cơ chế để các quan chức kia được quyền ban phát cơ hội kinh doanh…

Những thông tin, tình tiết từ việc xét xử 54 cá nhân dính líu đến việc thực hiện hoạt động “giải cứu” người Việt mắc kẹt ở ngoại quốc trong đại dịch COVID-19 không làm thiên hạ ngạc nhiên, người ta chỉ khinh miệt và phẫn nộ. Mỗi giới thể hiện những cảm xúc đó theo cách của họ. Có những người như Duy Hưng đã dùng nhạc phẩm “Một mai giã từ vũ khí” của nhạc sĩ Ngân Khánh để viết lại lời với những ý như “quỷ ma đội lốt người đang tồn tại giữa đời” (1).

***

Không thể đếm xuể có bao nhiêu người tham gia lý giải nguyên nhân dẫn tới tình trạng viên chức cao cấp của tất cả các ngành liên quan đến “giải cứu”cùng nhau khai thác thảm nạn để làm giàu bất chấp chuyện hàng trăm ngàn người vừa là đồng loại, vừa là đồng bào đang quằn quại trong đại họa, trong đó có Lão Tạ. Lão Tạ dẫn trường hợp ông Tô Anh Dũng (Thứ trưởng Ngoại giao) và bà Nguyễn Thị Hương Lan (Cục trưởng Cục Lãnh sự của Bộ Ngoại giao) để làm minh chứng:

Một người nhận tới 25 tỉ đồng, mà vẫn nói như đang báo cáo về kết quả học tập tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Ăn đến rỗng túi đồng bào, mà vẫn “coi họ như ruột thịt” thì còn hơn cả sự kinh tởm. Còn ông Tô Anh Dũng, người 37 lần nhận tiền, lên tới 21,5 tỉ (chỉ dẫn các con số được xác thực) mà vẫn đủ trơ tráo nói không biết đó là tiền hối lộ? Tiền luôn có sức cám dỗ kinh khủng, bất cứ ai cũng có thể bị nó đánh gục. Nhưng khi đã phạm tội, thì NHẬN TỘI và chấp nhận hình phạt, là hành động duy nhất còn mang tính đạo lý. Trên thực tế, khi chấp nhận hình phạt, là cách rửa tội lỗi hiệu quả nhất, để tìm lại sự thanh thản. Cần gì phải thanh minh dài dòng. Chỉ một câu thôi: Tôi đã phạm tội và xin nhận hình phạt. Đó là cách họ cho thấy họ vẫn là con người. Sau tất cả những gì đang diễn ra còn hơn cả vở hài kịch, một câu hỏi nghiêm túc rất cần câu trả lời – thói quen dối trá, trí trá của đám cán bộ kia đã thành máu thịt tim óc họ, rõ ràng không phải là bẩm sinh. Họ sinh ra đã có sẵn khả năng biết cái gì tốt đẹp, thứ gì xấu xa? Vậy cùng với thời gian được đào tạo, học tập, quy hoạch… thì ai đã tước mất liêm sỉ ở họ? Không còn liêm sỉ thì dù ở đâu, dù có nhét đầy túi đủ loại thẻ chứng thực danh giá, thì cũng không bao giờ ra con người (2).

Dương Quốc Chính thì cho rằng, nguyên nhân chính dẫn tới scandal “giải cứu” là từ cơ chế “xin – cho”. Theo ông Chính: Nhiều anh em thiện lành và bò đỏ chỉ biết lao vào chửi bọn quan tham, bọn doanh nghiệp đưa hối lộ, làm hỏng cán bộ ta, bọn cán bộ điều tra sâu mọt chạy án… nhưng phải hiểu đó chính là vấn đề của thể chế. Thể chế càng tạo ra nhiều cơ chế “xin – cho” thì càng tạo cơ hội cho tham nhũng. Chính vì thế, một chính trị gia cánh hữu là Tổng thống Mỹ Reagan đã nói: “Trong cuộc khủng hoảng hiện tại, chính phủ không phải là giải pháp cho những vấn đề của chúng ta; chính phủ chính là vấn đề“. Áp dụng câu nói này vào tình trạng hiện tại. Chúng ta cần hiểu là: “Trong vấn đề tham nhũng hiện tại, đảng không phải là giải pháp cho vấn đề chống tham nhũng, mà đảng chính là vấn đề”. Bởi vì hầu hết cán bộ tham nhũng là nằm trong đảng. Chính đảng, chính phủ tạo ra cơ chế “xin – cho”, từ đó tạo ra tham nhũng, rồi đảng lại tự đốt lò. Nó thành cái vòng luẩn quẩn. Câu nói của Reagan thể hiện nền tảng tư tưởng cho chính trị cánh hữu, đó là phải thu hẹp quy mô chính phủ lại. Chính phủ càng nhỏ, càng kiểm soát ít, sẽ càng ít tạo cơ chế “xin – cho”, ban phát quyền lực, thì sẽ không tạo được cơ hội tham nhũng. Nhưng thực tế, quy mô chính phủ (chính xác hơn là quy mô bộ máy quản lý thể chế bao gồm cả đảng, chính phủ và các đoàn thể ăn theo) của thể chế cộng sản là to nhất so với tất cả các mô hình thể chế chính trị đã có.

Quay lại vụ án giải cứu, cần hiểu rằng doanh nghiệp cũng là nạn nhân, buộc phải hối lộ để có cơ hội làm ăn thôi. Muốn chống tham nhũng tận gốc thì phải dò ngược lên trên xem ai đã tạo ra cái cơ chế để các quan chức kia được quyền ban phát cơ hội kinh doanh cho doanh nghiệp?.. Chống tham nhũng thì trước tiên phải từ cơ chế chứ không thể đổ trách nhiệm cho dân. Cơ chế thì đầu tiên phải là luật pháp và cách thức giám sát quyền lực chứ cơ chế “xin – cho” thì thể chế nào cũng có hết nhưng “kinh tế thị trường định hướng xã nghĩa” là vô địch, tham nhũng nhiều hơn hẳn “kinh tế kế hoạch” vì “kinh tế kế hoạch” là một bộ máy cứng nhắc, không cho các bộ phận của nó được quyền chủ động ban phát cơ hội. Đừng nhầm tưởng các cụ đảng viên ngày xưa liêm khiết hơn bây giờ. Chẳng qua là do cơ chế ít tạo điều kiện cho các cụ kiếm tiền thôi. Lòng tham của con người thì thời nào cũng vậy cả. Mọi người cũng cần hiểu là ngay cả luật pháp hiện nay (gồm cả luật, nghị định, thông tư,…) đa số được soạn thảo bởi hành pháp, họ luôn tìm cách cài cắm lợi ích nhóm của chính họ vào đó, để tạo cơ chế “xin – cho”, để người dân, doanh nghiệp phải đến xin xỏ cơ quan chức năng, chính là tạo ra cơ chế để tham nhũng. Các loại quota, giấy phép con, cấp chứng chỉ, phê duyệt, thẩm định… đều là cửa kiếm tiền hết. Vì thế nên muốn chống tham nhũng thì phải giảm tối đa những thứ nói trên nhưng đảng mà làm thế thì lại giống con rắn tự nuốt cái đuôi mình (3).

Tương tự, Là Công Dân lưu ý: Vụ xét xử “giải cứu” đang gây rúng động xã hội và nhân tâm nhưng lý do chỉ bởi quy mô chứ về bản chất thì không hề khác gì so với hàng vạn vụ tham nhũng lớn bé đang tràn ngập trong xã hội Việt Nam lâu nay. Mọi thứ liên quan đến thủ tục hành chính đều có thể diễn ra theo cách như thế, từ xin tờ giấy chứng nhận độc thân, đăng ký kết hôn, đăng ký kinh doanh, mở trường học cho đến những việc đại sự khác. Câu hỏi đặt ra là, tại sao đã có luật, có quy định mà bạn vẫn bị làm khó đủ đường để phải mất tiền? Đơn giản vì bạn phải “xin”, bạn không có quyền yêu cầu hay đề nghị. Lại hỏi, có quy định rồi, cứ theo đó mà làm, nếu cơ quan và cá nhân nào gây khó thì kiện, sao phải xin xỏ chạy chọt? Đúng thế, nhưng đấy là trong một cơ cấu quản trị kiểu khác, còn ở Việt Nam thì cơ bản những lẽ thường ấy chỉ nằm trên lý thuyết. Ở các nước có cấu trúc xã hội tiến bộ, chỉ cần nhân viên công quyền làm sai là lập tức lên báo hoặc bị kiện ngay và phải về vườn tắp lự. Lại bảo, “ở ta cũng có báo chí và tòa án cơ mà”. Đúng, nhưng đó không phải báo của anh, báo chí tư nhân không có và không độc lập, muốn chuyện được đăng chẳng phải dễ dàng, có khi cũng lại phải “xin”, còn tòa án thì lại cũng chẳng độc lập, kiện có khi chỉ mang thêm họa vào thân. Nghĩa là luật tương đối đầy đủ nhưng cơ chế để vận hành nó thì không tương thích, thành luật hoặc bị hạn chế, hoặc bị vô hiệu hóa, thậm chí bị biến thành công cụ để những cá nhân có quyền lực lợi dụngGần gũi nhất có lẽ là thực tế thối nát đã tồn tại hàng nhiều chục năm, đó là chạy việc/mua việc mà ai cũng chấp nhận và coi như lẽ đương nhiên. Sinh viên sư phạm ra trường, muốn được đi làm thầy thì phải “chạy”. Người người chạy, nhà nhà chạy, ngành ngành chạy, nơi nơi đều chạy, thậm chí con học mẫu giáo cũng phải chạy. Tùy công việc và tính chất, ít thì dăm chục, nhiều có khi hàng tỉ đồng. Việc chạy chọt như thế đã phá hủy nền tảng xã hội từ bên trong, khiến nó trở nên mục ruỗng tan hoang. Nhưng vì sao phải chạy? Vẫn câu trả lời như trên, vì anh phải “xin”. Ngoài chỗ những người có quyền ban phát, anh không biết kiếm nó ở đâu khác nữa. Trong tay không có báo chí, không có tổ chức độc lập nào bênh vực, biểu lộ ý kiến tập thể (biểu tình) cũng không được phép. Thế thì ngoài việc bán vườn để chạy việc, anh còn cách nào khác? Mọi việc chỉ còn biết phụ thuộc vào đạo đức cá nhân của cán bộ, nếu may mắn nhiệm kỳ nào có được một ông quan tử tế thì dân vùng ấy đỡ khổ, bằng không thì khốn đốn điêu linh. Mà ác thay, đạo đức của con người lại là thứ vốn mong manh, không ai đảm bảo ngày mai nó còn vẹn nguyên nữa khi biết bao nhiêu nguy cơ và cám dỗ rình rập bốn phía. Phần lớn công chức sẽ tha hóa, và tất yếu kéo theo sự hư hỏng của người dân.

Là Công Dân cũng xem về bản chất, việc người Việt bị cướp mất hàng trăm tỉ trong hoạt động “giải cứu” chẳng khác gì việc phải nộp 50.000 “lệ phí” khi đi nộp hồ sơ cho con vào lớp sáu: Xử một vụ tổ chức các chuyến bay giải cứu, hay trăm vụ, ngàn vụ, dù lớn hơn thế nữa, nhưng không thay đổi cơ chế hiện tại thì tham nhũng và tội phạm trong nhà nước không cách gì diệt sạch được. Công cuộc chống tham nhũng, vì thế, dù có quyết tâm đến mấy, nghiêm khắc đến mấy, dù tử hình 18 hay cả 54 bị cáo thì vì cái gốc sinh ra và nuôi dưỡng tham nhũng vẫn còn sừng sững ở đó, nên sẽ tiếp tục mọc chồi, tua tủa vươn lên. Công cuộc chống tham nhũng, kiến tạo xã hội, xây dựng nền an sinh lâu dài, thiết lập các giá trị đạo đức và văn hóa cho con người,… về nguyên lý, là điều không khó, chỉ cần thay đổi cấu trúc bộ máy, phá bỏ tính chuyên chế, trao quyền về cho người dân. Nếu không làm như thế mà vẫn mải mê trồng cây để “đốt lò”, thì những “chuyến bay giải cứu” sẽ tiếp tục “cất cánh” như một nạn dịch vô phương chặn đứng, bay đen đặc bầu trời Việt Nam và phá hủy hết mọi giá trị làm người, biến cả xã hội thành một vũng lầy nhơ nhớp (4).

Chú thích

(1) https://www.facebook.com/yeunhactrutinh/videos/1042972773775635/

(2) https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid036T8bx6caNEpjHqmmBpY2j5PaFVHyarb59CLDErxVxFRpxaVSYoPavRSBYpFe3QR8l&id=1160946631

(3) https://www.facebook.com/chinh.duongquoc.kts/posts/pfbid0M6MMaVEQEc6SXYwbFLJGw1jJbky7x4269oeFBW28iMepsaqfNGzTxDyAd28XmWrTl

(4) https://www.facebook.com/lacongdan/posts/pfbid0oYeLbmW8txaQsNtxjq8P4YzVE7C4kwGwe3g61MPCTUkcFoHqvM8Jn5mLoWrFZGdEl

KHI BỘ TRƯỞNG TRẢ THÙ – Trần Trung Đạo

Trần Trung Đạo

Chế giễu thường được hiểu theo nghĩa tiêu cực là lập lại hành động, giọng nói của người khác với ý định không thân thiện.

Nhưng theo Eben Harrell, chủ bút của tạp chí Harvard Business Review trong bài viết “Chế Giễu Có Thể Giúp một Sáng Kiến Thành Công” (Mocking Can Help an Initiative Succeed) nhằm giới thiệu quan điểm của bà Magdalena Cholakova, Giáo sư tại  Đại học Rotterdam và tác giả của nghiên cứu về tác dụng của trò đùa. Theo giáo sư Magdalena Cholakova chế giễu không chỉ mang ý nghĩa tiêu cực nhưng cũng có tác dụng tích cực. Chế giễu là một cách chứng tỏ sự khác biệt trong quan điểm của hai người hay hai nhóm người về một sự kiện để sau đó tìm cách giải quyết.

Tại các nước tự do dân chủ chế giễu chẳng những không bị ngăn cấm mà còn được khuyến khích và bảo vệ bởi hiến pháp như trường hợp Tu Chính Án Thứ Nhất (Quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và quyền kiến nghị chính phủ giải quyết những bất bình) và Tu Chính Án Thứ Tư (Quyền của mọi người được bảo đảm an toàn về người, nhà cửa, giấy tờ và tài sản) của Mỹ.

Chế giễu là chuyện thời sự mỗi ngày trên các phương tiện truyền thanh, truyền hình. Những chế giễu này không chỉ để cười rồi quên mà còn được người bị chế giễu lắng nghe một cách trân trọng để sửa đổi dù có thể không công khai thừa nhận. Chưa bao giờ việc chế giễu một bộ trưởng hay ngay cả tổng thống lại trở thành một tội hình sự.

Nhưng nếu giáo sư Magdalena Cholakova có dịp nghiên cứu về chế giễu tại Bắc Hàn, Trung Cộng và CS Việt Nam, có thể bà ta sẽ viết khác hay ít nhất viết thêm “ngoại trừ Bắc Hàn, Trung Quốc và Việt Nam”.

Nhưng điều đó không có nghĩa là người dân ba nước Bắc Hàn, Trung Quốc và Việt Nam không dám chế giễu giới lãnh đạo.

Một “chế giễu” từ Bắc Hàn.

Ngày 22 tháng 12, 2021, một người dân Bắc Hàn đã can đảm viết trên tường “Kim Jong Un, you are son of a b ***. The people are starving to death because of you” (Kim Chính Ân, ông là đồ khốn nạn. Người dân đang chết đói cũng tại ông). Kim Jong Un ra lịnh người dân thủ đô Bình Nhưỡng phải nộp mẫu chữ viết tay và kê khai một cách chi tiết mọi công việc họ đã làm trong ngày câu chế giễu xuất hiện. (India Times, Jan 05, 2022)

Việt Nam thì sao?

Hành động của Bộ trưởng Tô Lâm khi ngồi ăn bò bít-tết giá 44 triệu đồng mỗi phần trong khi nhiều triệu người tại Việt Nam không biết ngày mai sống chết ra sao là một hành vi sai trái nghiêm trọng về cả đạo đức lẫn trách nhiệm của một bộ trưởng.

Đoạn phim được đầu bếp người Thổ Nhĩ Kỳ Nusret Gökçe đưa lên ‘internet’ ngày 3 tháng 11, 2021. Ngay sau đó, Tô Lâm bị nhiều người chế giễu trong đó có Bùi Tuấn Lâm đã diễn lại cảnh rắc muối. Nhưng Bùi Tuấn Lâm không phải là người duy nhất chế giễu Tô Lâm. Tô Lâm bị chế giễu bằng nhiều cách tại trong nước, ngoài nước và trên các hãng tin, các hệ thống truyền thông, truyền hình khắp thế giới.

Ai mời, ai trả tiền cho bữa ăn không quan trọng. Ăn mới là điều đáng nói.  Hành động phản cảm của Tô Lâm không thể bào chữa bằng bất cứ một lý do gì.

Khi bộ trưởng Tô Lâm đưa ngón tay cái khen ngon ở London, trong thời gian đó ở Việt Nam chị Đinh Thị Phương Anh phải đẻ non sau khi ôm đứa con nhỏ ngồi trên xe máy do chồng chở suốt ba ngày trên đoạn đường 800 kilomet từ Sài Gòn ra Thanh Hóa.

Khi bộ trưởng Tô Lâm nhìn Salt Bae mỉm cười thỏa mãn ở London, trong thời gian đó ở Việt Nam cháu Quách Tiến Lộc (trú tại xã Yên Phú, huyện Lạc Sơn, tỉnh Hòa Bình) phải được mổ ra khỏi bào thai trước khi mẹ qua đời vì bị Covid hành hạ.

Khi bộ trưởng Tô Lâm nhai miếng bít-tết đắt tiền ở London , trong thời gian đó ở Việt Nam anh phụ hồ Hồ Tám đi bộ một ngàn cây số từ Sài Gòn về Huế và trên vai chỉ một thùng mì gói.

Khi bộ trưởng Tô Lâm ăn tiêu xa xỉ ở London, trong thời gian đó ở Việt Nam biết bao nhiêu thảm cảnh chết chóc, rách rưới, đói khát, bịnh tật của hàng trăm ngàn đồng bào trên đường về quê hương lánh dịch đã diễn ra trong những ngày cuối năm 2021.

Nếu hành vi tương tự diễn ra tại Mỹ trong cao điểm của mùa đại dịch,  chính khách ăn miếng thịt bò và đưa ngón tay cái tỏ dấu hiệu “tuyệt ngon” kia sẽ bị mọi khuynh hướng chính trị, tả cũng như hữu, Cộng Hòa lẫn Dân Chủ, phê phán, khinh rẻ và ngay cả xa lánh.

Tháng 2, 2021, Thượng Nghị Sĩ Ted Cruz, thuộc đảng Cộng Hòa, tiểu bang Texas, Mỹ đưa con đi nghỉ ở Cancun nhân dịp trường học đóng cửa nghỉ mùa đông trong lúc hàng triệu người dân Texas chịu rét và mất điện. Thượng nghị sĩ Ted Cruz sớm nhận ra mình đã hành xử thiếu tế nhị và trở về ngay hôm sau nhưng vẫn bị báo chí phe Dân Chủ chế giễu suốt tuần lễ sau đó. Ông ở nhà cũng chưa hẳn Texas có điện nhưng trong cương vị một thượng nghị sĩ ông nên chia sớt khó khăn và hoạn nạn với người dân thay vì đi nghỉ mát.

Tháng Giêng năm nay TT Joe Biden đi nghỉ ở đảo St. Croix ấm áp trong lúc nước Mỹ đang chịu đựng cơn bão tuyết gây thiệt mạng 30 người ở Buffalo, New York, đã bị các chính trị gia và báo chí, nhiều nhất phe Cộng Hòa, mỉa mai, chỉ trích. Thượng Nghị Sĩ Ted Cruz  có cơ hội trả đũa và ông đã gởi cho TT Biden một ‘tweet’ ngay ngày hôm đó “Chúc vui vẻ ở St. Croix” để chế giễu tổng thống. Phe ủng hộ TT Biden cũng không vừa gì và “phản pháo”, cũng bằng tweet, “Ted Cruz, đạo đức giả” để nhắc khéo Ted Cruz đã từng đi nghỉ mát không đúng lúc như thế hai năm trước.

Chính trị Mỹ là vậy. Các chính trị gia và các phe cánh khai thác mọi kẻ hở, sơ sót để hạ uy tín đối phương. Việc làm của Joe Biden và Ted Cruz  đúng là thiếu chín chắn nhưng có lẽ không  ảnh hưởng lớn đến sự nghiệp chính trị của hai ông. Tuy nhiên, họ sẽ học bài học.  Khi đi nghỉ lần tới họ sẽ thận trọng hơn, ngó sau nhìn trước hơn kỹ càng hơn.

Khác với các chính khách Mỹ, bộ trưởng Tô Lâm vi phạm tiêu chuẩn đạo đức trầm trọng hơn nhiều nhưng ông ta không ghi nhận, không sửa sai, không giải thích, không xin lỗi trái lại trả thù một cách tàn nhẫn người dân đã chế giễu mình.

Bộ trưởng Tô Lâm coi thường dư luận và phán xét của người dân, đơn giản, chỉ vì ông ta đang giữ chìa khóa nhà tù.

Khi ra tay trả thù Bùi Tuấn Lâm với bản án 5 năm rưỡi tù giam và 4 năm quản chế Tô Lâm cũng không  nhìn xa hơn chút nữa để thấy ba con còn quá nhỏ của Bùi Tuấn Lâm sẽ sống ra sao khi người cha bươn chải cho cuộc sống gia đình phải ở trong tù.

Bùi Tuấn Lâm bị kết án vì đã “bịa đặt, xuyên tạc, bôi nhọ, phỉ báng Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”. Tuy nhiên, ai cũng biết đó chỉ là cái cớ. Không riêng kẻ viết bài này, người dân Việt Nam mà cả thế giới cũng đều biết tội của  Bùi Tuấn Lâm là tội chế giễu bộ trưởng Tô Lâm.

Tờ New York Times đăng tin “A Video Mocking a Vietnamese Official’s Lavish Meal Has Landed Its Maker in Prison” (Video chế nhạo bữa ăn xa hoa của quan chức Việt Nam đã đưa người dựng ra nó vào tù.)

Hãng tin CNN đăng tin  “Vietnam jails noodle vendor who mocked minister’s lavish dining” (Việt Nam bỏ tù người bán bún chế giễu ăn uống xa hoa của bộ trưởng).

Tờ Diplomat đăng  tin “Vietnam Noodle Vendor Jailed For Mocking Security Minister” (Chủ Quán Bán Bún Việt Nam Vào Tù Vì Chế Nhạo Bộ Trưởng An Ninh).

BBC đăng tin  “Salt Bae parody: Vietnam noodle vendor jailed for five years” (Làm phim nhại Salt Bae: Người bán bún Việt Nam bị bỏ tù 5 năm).

Nói chung, không một cơ quan truyền thông quốc tế  nào tin vào nội dung phán quyết của tòa án CSVN.

Nếu “bôi nhọ, phỉ báng” nhà nước mà phải ở tù thì tại Việt Nam hôm nay có ít nhất vài chục triệu người đáng bỏ tù hay đang ở trong tù.

Không có một thống kê chính xác nhưng sau 48 năm con số người dân thấy được bộ mặt thật của chế độ mỗi ngày một đông hơn. Họ không ngồi chờ Trung Cộng sụp đổ kéo theo CSVN hay hạm đội Mỹ can thiệp mà bào mòn chế độ bằng mọi phương tiện họ có trong tay. Bức tường chuyên chính dù dày bao nhiêu, dù rắn bao nhiêu cũng sẽ có ngày sụp đổ.

Nếu không tin, Tô Lâm thử giả dạng thường dân ra những hàng quán dọc đường phố để nghe những lời than oán của người dân về cuộc sống của họ và nghe họ chế giễu chế độ độc tài toàn trị thời toàn cầu hóa hiện nay như thế nào.

Một sự kiện nhục nhã như thế đáng lẽ Tô Lâm và giới lãnh đạo CSVN nên tìm cách quên đi. Đằng này, bằng việc bỏ tù Bùi Tuấn Lâm đảng đã làm cho câu chuyện “thánh rắc muối” lần nữa trở thành một tin thời sự nóng bỏng, không riêng tại Việt Nam và mà cả quốc tế suốt tuần qua.

Tô Lâm tự xây và tự nhốt ông ta trong bốn bức tường ô nhục. Bùi Tuấn Lâm một ngày sẽ ra tù nhưng Tô Lâm thì không. Đoạn phim chế giễu “thánh rắc muối” của Bùi Tuấn Lâm sẽ chiếu đi chiếu lại trong nhận thức của ông ta cho đến cuối đời.  Cuối cùng ai sẽ thắng ai?

Cho dù Tô Lâm thù vặt và nhất định phải trả thù anh bán bún thì nhà nước CSVN lẽ ra phải can thiệp để giữ thể diện quốc gia trước dư luận quốc tế và giữ tư cách của một thành viên Liên Hiệp Quốc. Một bộ trưởng an ninh đầy quyền lực trả thù một người dân thấp cổ bé miệng là hành động thất nhân tâm, phi đạo đức.  Nhưng bản chất nào thì hiện tượng đó. Cây nào sinh trái đó. Không chỉ Tô Lâm mà cả cơ chế chính trị CSVN tồn tại đến nay nhờ nuôi dưỡng hận thù.

Với cách hành xử như vậy, đừng mong đảng CSVN có thể thu phục được lòng người, đoàn kết được dân tộc trước hiểm họa Trung Cộng đang hăm he ngoài biển, và đừng mong Việt Nam dưới sự cai trị của đảng CS có thể bước ra khỏi con hẻm tối tăm của chậm tiến và lạc hậu để lớn lên cùng với loài người.

Trần Trung Đạo

EM LÀ AI!!!

Tình Ca Tây Bắc

Em là ai giữa cuộc đời giông gió

Tấm thân gầy đã biết tỏ cùng ai

Bước chân đi trên khắp nẻo đường dài

Cơm áo thiếu vẫn miệt mài em sống….

Có biết không giữa biển người rất rộng

Em một mình gồng gánh những lo toan

Rằng đêm nay giấc ngủ có an toàn ?

Ai ôm ấp giữa màn đêm lạnh giá ?

Rồi ngày mai thiếu cơm em đói lả

Ai thương tình chia cả những miếng ăn ?

Tuổi thơ ngây chịu bao nỗi nhọc nhằn

Ai thấu hiểu giọt lệ lăn trên má ?

Cùng tuổi em người ta đang hối hả

Mải ăn chơi biết vất vả gì đâu

Là em đây nào dám ước sang giàu

Và hạnh phúc là niềm đau thầm lặng…..

Tuổi thơ ngây em dãi dầu mưa nắng

Và tâm hồn trong trắng sớm nặng mang

Là ai kia khiến em phải lỡ làng ?

Một kiếp sống với muôn vàn khốn khó..

Thơ: Thu Hà

KV-QPAN. St