Tập đoàn hóa chất Mỹ, Abemarle đút lót cho các quan chức Chính phủ Việt Nam để có hợp đồng ở hai nhà máy lọc dầu

Theo Đài Á Châu Tự Do – RFA , ngày 1-10-2023

sharethis sharing button
Tập đoàn hóa chất Mỹ đút lót cho các quan chức Chính phủ Việt Nam để có hợp đồng ở hai nhà máy lọc dầuNhà máy lọc dầu Dung Quất, Quảng Ngãi, ảnh của Reuters

Tập đoàn hoá chất Albemarle, Mỹ vừa đồng ý nộp phạt hơn 218 triệu đô la để giải quyết vụ điều tra đưa đút lót cho quan chức chính phủ một số nước bao gồm Việt Nam. Cuộc điều tra do Bộ Tư pháp và Uỷ ban Giao dịch và Chứng khoán Mỹ căn cứ theo Luật về chống tham nhũng của Mỹ (FCPA).

Thông cáo báo chí của Bộ Tư pháp Mỹ hôm 29/9 cho biết, Albemarle thừa nhận, trong giai đoạn từ năm 2009 đến năm 2017, tập đoàn này qua trung gian thứ ba là các đại diện bán hàng và nhân viên chi nhánh đã đưa hối lộ cho quan chức chính phủ một số nước để có được hợp đồng kinh doanh hoá chất với các nhà máy lọc dầu có vốn nhà nước ở các nước Indonesia, Việt Nam và Ấn Độ. Albemarle đã thu lợi nhuận khoảng 98,5 triệu đô la từ việc đưa đút lót này.

Tại Việt Nam, Albemarle đã đưa đút lót để nhận được hợp đồng với hai nhà máy lọc dầu. Theo điều tra của cơ quan chức năng Mỹ, trung gian bán hàng đã yêu cầu Albemarle tăng tiền hoa hồng để trả đút lót cho các quan chức Việt Nam và để đưa ra các điều kiện đấu thầu có lợi cho Albemarle.

Albemarle đã có một thoả thuận không bị truy tố trong vòng ba năm (NPA) với Bộ Tư pháp Mỹ và đồng ý trả khoảng 98,2 triệu đô la tiền phạt.

Theo thoả thuận này, Albemarle đồng ý hợp tác với Bộ Tư pháp Mỹ trong bất cứ cuộc điều tra hình sự nào trong tương lai liên quan vấn đề này.

Việt Nam hiện có hai nhà máy lọc dầu có vốn Nhà nước là nhà máy lọc dầu Dung Quất ở Quảng Ngãi và nhà máy lọc dầu Nghi Sơn ở Thanh Hoá.

Chú thích của Kẻ đi tìm:

Vào tháng 12 năm 2009,

Công ty viễn thông Ericsson của Thuỵ Điển đã đồng ý trả hơn 1 tỷ đô la tiền phạt tại Mỹ vì đã đút lót cho các quan chức chính phủ các nước Việt Nam, Trung Quốc, Djibouti, Indonesia, và Kuwait lên đến hàng triệu đô la trong nhiều năm, theo thông tin từ Bộ Tư pháp Mỹ.

te

Tổng số tiền phạt mà Ericsson sẽ phải trả là hơn 520 triệu đô tiền phạt hình sự và hơn 540 triệu đô la cho Uỷ ban Giao dịch Chứng khoán Mỹ.


 

Nhân Chứng Lịch Sử về Địa Ngục Lao Tù Cộng Sản Việt Nam: Linh Mục và Võ Sư Phạm Quang Hồng và niềm hy vọng một ngày mai tươi sáng cho dân tộc Việt Nam

Nguoi Tu Cai Tao - YouTube

Around the world: Ho Chi Minh is one of the most brutal genocide boss ...

  • Linh Mục bị bắt mà không biết mình đã phạm tội gì.
  • Cái đói hành hạ tù triền miên, suy nhược, tai nạn lao động khổ sai làm cho rất nhiều tù chết. Chính Linh Mục cũng bị đánh bằng báng sứng gẫy hết hàm răng trên.
  • Trong trại biệt giam bị cùm cả hai chân, hai tay, gián chuột cống bò trên người. Tiểu tiện tại chỗ nằm bẩn thỉu, hôi thối không thể tưởng tượng nổi.
  • Trong trại giam tối đen, hoàn toàn cô lập và im ắng, xà lim chỉ có một lỗ nhỏ không đủ không khí để thở, người tù ngộp thở, mất thăng bằng, hoàn toàn tuyệt vọng, hơi thở lụi tàn và sẽ đi đến tự sát. 
  • Linh Mục Phạm Quang Hồng không oán thủ người cai ngục vì họ cũng là nạn nhân, là kẻ thừa hành của Chế độ Cộng Sản vô nhân. Nhưng ông lên án chủ nghĩa độc ác phi nhân hoang tưởng Cộng Sản.
  • Ông cảm thấy tiếc là môn Công Dân Giáo Dục không còn được lấy làm nền tảng cho giáo dục như trong nền văn hóa giáo dục nhân văn của VNCH. Bồn phận Công Dân, Trung thực có nói có không nói không, có lòng nhân.
  • Tiếc là sau này khi đã hết chế độ Cộng Sản phải mất máy thế hệ tiếp nối mới gầy dựng lại được các nền tảng nhân ái đã mất.
  •  

Câu chuyện cải tạo do Linh Mục Phạm Quang Hồng kể

Hết một đống bệnh lạ nay tới màn tập huấn lạ ở Trung Quốc

  • Tình Đồng Chí tương quan Xã Hội Chủ Nghĩa là trên hết, Bí thư Thành Ủy Hà Nội cùng phái đoàn của thành phố “Hà Lội” đi học hỏi ở Quảng Châu một tuần.
  • Học tập tư tưởng lớn của đồng chí Tập Cân Bình, “luận giải tư tưởng Tập Cận Bình về chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc trong thời đại mới” dịch theo nghĩa tiếng nôm ta ra là “làm sao để chớp đất Việt Nam, Ấn độ, Nam Á cho lẹ” 

No photo description available.

Theo RFA – Đài Á Châu Tự Do

20 cán bộ cấp cao của Thành Uỷ Hà Nội vừa hoàn thành lớp bồi dưỡng cán bộ quy hoạch nguồn cho Ban chấp hành Đảng bộ TP Hà Nội, nhiệm kỳ 2025-2030, tại thành phố Quảng Châu, tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc.

Học gì bên Trung Quốc?

Mạng báo Sài Gòn giải phóng đưa tin này và cho biết thêm rằng, trong bảy ngày của khoá học, từ ngày 19 đến 26/9, các cán bộ của Hà Nội đã được nghiên cứu, trao đổi về tình hình Quảng Châu, tình hình kinh tế vĩ mô của tỉnh Quảng Đông, thực tế Đảng lãnh đạo toàn diện và chặt chẽ tại Trung Quốc, tình hình xây dựng chính quyền số, luận giải tư tưởng Tập Cận Bình về chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc thời đại mới.

May be an illustration of text that says '纸 danchlmviet.Info BL:A'

 

 

Thạc sỹ quan hệ quốc tế Nguyễn Thế Phương cho biết cán bộ nguồn là những người có thể được quy hoạch lên làm các chức vụ lãnh đạo từ trung đến cao cấp của tỉnh – thành hoặc trung ương,

“Cái quan trọng nhất ở đây là về mặt lý luận vai trò của Đảng Cộng sản trong quá trình phát triển, đặc biệt là Việt Nam có thể học hỏi gì từ cách mà Đảng Cộng sản họ Trung Quốc họ vận hành hệ thống của họ, đặc biệt là Hà Nội là ở cấp độ thành phố.

Ở đây không phải tất cả những gì liên quan đến Trung Quốc đều dở, một số cách mà họ quản trị đáng để học hỏi. Bởi vì nó là một mô hình gần gần với Việt Nam, hai bên có cùng một cái thiết chế và cùng định hướng chính sách chung thì học hỏi kỹ năng quản lý, học hỏi về chính sách phát triển, học hỏi về khả năng hợp tác giữa các thành phố với nhau, học hỏi về mối quan hệ lý luận giữa đảng cầm quyền và người dân…”

Ngoài ra, theo ông Phương, những lần học tập, tiếp xúc giữa cán bộ hai bên cũng là một cơ hội để Việt Nam có thể thu thập thông về tình hình ở Trung Quốc và cũng để xây dựng mối quan hệ cá nhân giữa các lãnh đạo trung và cao cấp giữa hai nước.

Cán bộ được cử đi học ở nhiều nước

Việc cử cán bộ đi học tập, đào tạo ngắn và dài hạn ở nước ngoài không phải là hiếm hoi mà đây chính là chủ trương của Bộ Chính trị. Hồi tháng 8/2022, Bộ này đưa ra mục tiêu mỗi năm cử đi nước ngoài bồi dưỡng khoảng 400 cán bộ cho đến hết năm 2025. Từ năm 2026 – 2030, mỗi năm cử đi nước ngoài bồi dưỡng khoảng 500 cán bộ.

Để thực hiện đề án “Đào tạo, bồi dưỡng nâng cao chất lượng cán bộ, công chức, viên chức TP Hà Nội giai đoạn 2022 – 2025 và định hướng đến năm 2030”, Hà Nội cho biết sẽ cử nhiều cán bộ đi học tập kinh nghiệm tại một số nước tiên tiến trên thế giới như Mỹ, Nhật, Singapore… với tổng chi phí khoảng 272,3 tỉ đồng đến hết năm 2025.

Các lĩnh vực được đào tạo bao gồm quản lý công, xây dựng và tổ chức thực hiện chính sách, ứng dụng công nghệ thông tin trong chính phủ điện tử, chính quyền số, đô thị thông minh và chuyển đổi số, xây dựng và tổ chức thực hiện chính sách về lĩnh vực khoa học và công nghệ…

Ông Thế Phương nhận định, dân chúng quan tâm đến thông tin này là điều bình thường:

May be an illustration of poster and text

“Bởi vì về mặt truyền thông đại chúng mà nói thì người dân không có cảm tình với Trung Quốc và bất cứ một bước đi nào mà công chúng nhận thấy rằng Việt Nam lại gần hơn với Trung Quốc thì họ sẽ có một cảm giác lo ngại, và đây là chuyện hoàn toàn dễ hiểu theo góc độ từ công chúng.”

Như vậy, liệu những lo ngại của người dân rằng các lớp học này có ảnh hưởng đến việc quy hoạch và bổ nhiệm cán bộ cấp cao của Việt Nam trong tương lai hay không.Theo tiến sỹ Hà Hoàng Hợp, cán bộ quy hoạch nguồn gồm những cán bộ được đưa vào danh sách để bồi dưỡng để có thể bổ nhiệm hoặc dự kiến bầu vào các vị trí cao hơn:

“Tuy nhiên, quy hoạch là một việc, bổ nhiệm hay không là một việc khác hẳn, ít có liên quan với nhau.

Người ta thường cử các nhóm cán bộ quy hoạch nguồn đi bồi dưỡng ngắn hạn ở nhiều nước, chứ không phải chỉ có đưa sang Trung Quốc. Bồi dưỡng là để mở rộng kiến giải, chứ không phải là để dập khuôn những thứ của Trung Quốc hay của nước nào khác.”

                                Cả Biển Đông là ao nhà của Trung Cộng, tranh biếm của Bom Nổ Chậm/RFA

Ông Thế Phương cho rằng rất khó để đánh giá về lo ngại của công chúng là những khoá học như thế này có ảnh hưởng gì đến kế hoạch bổ nhiệm cán bộ ở Việt Nam hay không. Tuy nhiên, nó chắc chắn có tác động đến quan hệ hai nước.

 

“Nó tạo ra một sự kết nối giữa các cán bộ nguồn với nhau. Ví dụ như vấn đề căng thẳng Biển Đông chẳng hạn, thì cái cơ chế giúp Việt Nam và Trung Quốc hạ hỏa chính là nói chuyện giữa Đảng chứ không phải là Nhà nước; và chính các quan chức cả hai bên đi qua lại thăm viếng lẫn nhau tạo ra mối quan hệ cá nhân và nó tạo ra nhiều kênh liên lạc để có thể hai bên giải quyết những bất đồng, nếu có.”

Trung Quốc độc chiếm Biển ĐôngTrung Quốc và đường đứt khúc 9 đoạn ở Biển Đông. Tranh biếm của RFA

Phiếm Bàn của Kẻ đi tìm:

  • Hy vọng các đc lãnh đạo, đc. Bí thư Hà Nội và đoàn rút tỉa kinh nghiệm tích cực từ dấu chân, cũng như nà “đường nối” các vị cán cộm cầm cờ đi trước, như là đồng chí chủ tịt nhà lước Trần Đại Quang, thượng tướng Chí Vịnh, phó thủ tướng Lê văn Thành, Bí thư nội chính Bá Thanh. Đừng tỏ ra kình chống đại cường, vĩ quốc Trung Hoa  ra mặt mà thiệt thân và nàm phương hại đến tình hữu nghị học tập Đảng đàn anh.
  • Cần đi đứng thận trọng kẻo chưa về đến nhà đã toi … mạng vì “Bệnh Lạ” sau khi học các thủ thuật kinh tế lạ, quản lý lạ ở Nhà Nước Nạ.
  • Trọng tâm ghi nhớ lời dặn ân cần, vô cùng tha thiết  của dc. Tổng Bí Thư Nguyễn phú Trọng, được gói gọi trong 7 chữ vàng, đó nà “Thà mất Nước còn hơn mất Đảng”.
  • Các đồng chí nhá,  đúng là như thế đấy, “Chúng em chỉ biết có Đảng là có tất tần tật!”, thế cho nên các đồng chí nào thường hay nói  “Còn Đảng là còn tất cả!” thì nay cần phát triển ra thêm một câu ủng hộ, “Đảng Cộng Sản Trung Hoa quan vin  muôn năm!”

Chương Trình chinh phục Sao Hỏa của NASA – Cơ Quan Hàng Không và Không Gian Quốc Gia của Hoa Kỳ

Chương trình lên Sao Hỏa

                          Thật Thú Vị

TỔNG HỢP THÔNG TIN CỦA NASA
Chuyến bay thứ 59 ngày 13-9-2023. Trực thăng "Khéo Léo" bay ở độ cao 20 mét trên bề mặt Sao Hỏa.
Video về Máy bay trực thăng sao Hỏa, bao gồm 21 khung hình cách nhau 4 giây, cho thấy quỷ bụi sao Hỏa di chuyển từ đông sang tây với tốc độ khoảng 12 dặm/giờ (19 km/giờ) dọc theo “Thorofare Ridge” vào ngày 30 tháng 8.

Ngày 29 tháng 9 năm 2023

Phần dưới của cơn lốc bụi sao Hỏa đã được một trong các Navcam trên tàu thăm dò Kiên trì của NASA thu hình vào ngày 30 tháng 8 năm 2023, ngày sao Hỏa thứ 899 của sứ mệnh. Video đã được cải tiến để hiển thị chi tiết tối đa, được tăng tốc 20 lần và bao gồm 21 khung hình cách nhau 4 giây.

Sử dụng dữ liệu từ hình ảnh, các nhà khoa học của sứ mệnh xác định rằng lốc bụi cách đó khoảng 2,5 dặm (4 km), tại một địa điểm có biệt danh là “ Thorofa Ridge” và di chuyển từ đông sang tây với tốc độ khoảng 12 dặm/giờ (19 km/h). Họ tính toán chiều rộng của nó là khoảng 200 feet (60 mét). Trong khi chỉ có thể nhìn thấy phần dưới cùng dài 387 feet (118 mét) của cơn lốc xoáy trong khung hình camera, các nhà khoa học đã sử dụng bóng của quỷ bụi để ước tính chiều cao tối đa của nó vào khoảng 1,2 dặm (2 km) .

Hình ảnh tổng hợp có chú thích này cho thấy đường đi mà tàu thăm dò sao Hỏa Perseverance của NASA đã đi qua một khu vực dày đặc các tảng đá.

Hình ảnh tổng hợp  cho thấy đường đi mà tàu thăm dò sao Hỏa Perseverance của NASA đã trải qua, ở một khu vực dày đặc các tảng đá. 

Với sự trợ giúp của hệ thống định vị tự động tự lái “AutoNav”,  Xe Perseverance đã vượt qua bãi đá cuội nhanh hơn nhiều so với những chiếc xe thám hiểm thuộc thế hệ trước đây.

Hình bên được thu thập vào ngày 29 tháng 6 năm 2023, ngày thứ 838 của sứ mệnh, bởi một trong các camera điều hướng của tàu thám hiểm. Toàn bộ hoạt động của các tàu, xe, trực thăng ở Sao Hỏa đều có một mức độ AI nào đó, Chúng được quan sát bằng Chương trình Trực quan hóa và Sắp xếp Trình tự cho Robot hoạt động trong các hoàn cảnh đã thu thập được. 

Đường màu xanh lá cây nhạt biểu thị đường đi của tâm trục bánh trước của rover, trong khi các đường màu xanh lục đậm hơn biểu thị đường đi của phần dưới cùng của sáu bánh xe của rover.

Mục tiêu chính cho sứ mệnh của Perseverance trên sao Hỏa là sinh vật học vũ trụ , bao gồm cả việc tìm kiếm các dấu hiệu về sự sống của vi sinh vật cổ đại. Xe thám hiểm sẽ mô tả đặc điểm địa chất và khí hậu trong quá khứ của hành tinh, mở đường cho hành trình khám phá Hành tinh Đỏ của con người, đồng thời là sứ mệnh đầu tiên thu thập và lưu trữ đá và regolith (đá và bụi vỡ) trên sao Hỏa.

Các sứ mệnh tiếp theo của NASA, hợp tác với ESA (Cơ quan Vũ trụ Châu Âu), sẽ gửi tàu vũ trụ tới Sao Hỏa để thu thập các mẫu được niêm phong này từ bề mặt và đưa chúng về Trái đất để phân tích chuyên sâu.

ĐEM MẪU ĐẤT ĐÁ CỦA SAO HỎA VỀ TRÁI ĐẤT

NASA, cùng với Cơ quan Vũ trụ châu Âu, đang phát triển một chiến dịch đưa các mẫu sao Hỏa trở lại Trái đất.

Vào ngày 1 tháng 2, xe tự hành Perseverance của NASA đã mở cánh tay của nó, đặt một mũi khoan lên bề mặt sao Hỏa và khoan khoảng 2 inch, hoặc  6 cm, xuống dưới bề mặt để trích xuất lõi đá. Xe tự hành sau đó đã bịt kín lõi đá trong ống chứa của nó.

Sự kiện lịch sử này đánh dấu lần đầu tiên một tàu vũ trụ đóng gói một mẫu đá từ một hành tinh khác có thể được đưa trở lại Trái đất bằng tàu vũ trụ trong tương lai.

Mars Sample Return là một chiến dịch đa nhiệm vụ được thiết kế để lấy lại các ống (có lõi chứa mẫu đất đá) mà Perseverance sẽ thu thập trong vài năm tới. Hiện đang trong giai đoạn thiết kế ý tưởng và phát triển công nghệ, chiến dịch này là một trong những nỗ lực tham vọng nhất trong lịch sử du hành vũ trụ, liên quan đến nhiều tàu vũ trụ, nhiều lần phóng và hàng chục cơ quan không gian từ liên chính phủ.

Phim mô phỏng việc thu thập mẫu đất đá của Sao Hỏa trong tương lai sắp tới

Bất động sản Việt Nam gặp khó khăn khi công ty bất động sản Novaland chiến đấu với chủ nợ

Báo Tiếng Dân

Bloomberg, Tác giảHarry Suhartono

Cù Tuấn, biên dịch, 29-9-2023

Tóm tắt:

* Novaland bắt đầu đàm phán tái cơ cấu nợ với các trái chủ

* Novaland không trả lãi trái phiếu đáo hạn trong tháng 7

Tình trạng hỗn loạn trong lĩnh vực bất động sản của Việt Nam vẫn tiếp diễn, với việc các chủ nợ vướng vào tranh chấp với công ty phát triển nhà đất Novaland Group Investment Group Corp sau khi công ty này không trả lãi cho trái phiếu trị giá 300 triệu USD.

Tập đoàn Novaland – Sự phát triển “thần kì” trong ngành BĐS Việt Nam

Novaland cho biết hôm thứ Ba, rằng công ty cam kết giải quyết tình trạng bế tắc với những người nắm giữ trái phiếu chuyển đổi ở nước ngoài năm 2026 trên “tinh thần hợp tác, nhằm tìm ra giải pháp tối ưu để bảo vệ lợi ích của các trái chủ”.

Tuyên bố được đưa ra một ngày sau khi một nhóm trái chủ đặc biệt cáo buộc Novaland câu giờ và kêu gọi Novaland đạt được thỏa thuận để không làm tổn hại đến niềm tin của các nhà đầu tư quốc tế đối với Việt Nam.

Novaland là một trong những nhà phát triển bất động sản lớn nhất Việt Nam và đã trở thành một ví dụ nổi bật về việc các công ty bất động sản tại Việt Nam chậm thanh toán trái phiếu, vào thời điểm cuộc khủng hoảng bất động sản của Trung Quốc cũng đang có dấu hiệu ngày càng gia tăng.

Novaland Tuyển Dụng nhiều vị trí - Chính sách tốt thu nhập 1 tỷ/tháng

Lĩnh vực bất động sản của quốc gia Đông Nam Á này đang chịu áp lực sau khi nhà nước tiến hành trấn áp việc phát hành nợ sau những cáo buộc về các hoạt động phát hành bất hợp pháp. Novaland đã không thực hiện thanh toán lãi đến hạn cho khoản nợ chuyển đổi ở nước ngoài vào tháng 7 và cũng đang tìm cách gia hạn thời gian đáo hạn của các trái phiếu khác.

“Novaland đã đề xuất và hiện đang đàm phán với nhóm trái chủ đặc biệt về phương án cơ cấu lại nợ phù hợp với khả năng tài chính hiện tại của công ty và tiến độ phục hồi hoạt động kinh doanh”, thông báo cho biết.

Vietnam: Realty firm Novaland sells stake worth $120m to 18 investors

Ông Troy Griffiths, Phó giám đốc điều hành Công ty Savills Việt Nam, cho biết với lãi suất thấp hơn, các dự án mới được phê duyệt và tâm lý người mua tăng lên có thể giúp hỗ trợ thị trường bất động sản.

Theo dữ liệu do Bloomberg tổng hợp, trái phiếu chuyển đổi bằng đô la năm 2026 của Novaland đang giao dịch ở mức rất khó khăn là 30 cent trên mỗi đô la trái phiếu vào thứ Ba. Cổ phiếu của công ty này cũng đã giảm khoảng 26% trong tháng này.


 

Đọc chuyện cuối tuần: Nước Mắt Giữa Trùng Dương -Truyện ngắn

(Viết theo lời kể của một thuyền nhân, tên nhân vật đã được thay đổi.)

Trong cuộc đời của một con người, hẳn ai cũng có những lần gặp nhiều sự việc quan trọng xảy ra trong cuộc sống của mình. Những sự việc đó đã được khối óc ghi nhận và lưu giữ lại ở một chỗ nào đó trong đầu mà chúng ta gọi là ký ức. Tuy vậy có những việc, nó chỉ lưu giữ trong ký ức một khoảng thời gian rồi phai mờ dần, nhưng có những điều lại như hằn sâu, như khắc đậm, muốn quên mà không thể quên được. Câu chuyện sau đây trong cuộc đời tôi là một minh chứng cho sự huyền diệu của khối óc: Tôi đã nhớ và đã nhớ cả một đời.

Tôi là đứa con gái út trong một gia đình đông con, mẹ tôi mất năm tôi 12 tuổi, vì thế bao nhiêu tình thương yêu của Bố và các anh chị đều đổ dồn cho tôi. Tôi được nuông chiều như một cô công chúa, từ nhỏ cho đến khi tốt nghiệp đại học, mọi việc đều do các anh chị tôi lo lắng, sắp xếp cả, chính vì vậy mà khi ra đời, không có kinh nghiệm sống, lại ngu ngơ, không biết cách ứng xử, tôi luôn bị thua thiệt, bị bắt nạt. Nhưng có lẽ ông trời thương hại kẻ khù khờ nên đã cho tôi một khuôn mặt khá xinh xắn, để bù lại những thiếu sót của tôi. Với khuôn mặt xinh xắn này, tôi đã luôn nhận được sự giúp đỡ cũng như chiếm được cảm tình của rất nhiều người trong đó có anh. Anh Bằng là sinh viên đại học Bách Khoa năm cuối cùng, tôi quen anh trong lúc tham gia công tác đổi tiền của nhà nước, một công việc mà sinh viên phân khoa các đại học bắt buộc phải có mặt, làm việc theo sự phân bổ của chính quyền CS. Chính anh là người đã giúp đỡ và bảo vệ tôi trong suốt thời gian đổi tiền và cũng từ đó chúng tôi quen nhau rồi yêu nhau.

36 hình ảnh về Sài Gòn năm 1990 của Jean-Michel Gallet - Redsvn.net

Yêu nhau một thời gian dài, anh xin với bố tôi cho cưới. Bố không bằng lòng vì nghĩ tôi còn quá trẻ, sau anh nài nỉ mãi và cũng vì thấy chúng tôi quá thương nhau, bố động lòng, nhưng chỉ bằng lòng cho làm đám hỏi, còn cưới thì phải chờ tôi trưởng thành hơn nữa .

Đám hỏi chưa kịp làm, đột nhiên anh biệt tăm cả tháng trời, không thấy đến tìm tôi. Lo lắng, tôi đến gia đình anh để hỏi thăm thì được biết anh và anh trai ra miền Trung thăm bà nội bị bệnh. Ba ngày sau anh đến nhà tôi với cái đầu trọc lóc, anh kể:

– Anh vừa mới được thả về, anh nhấc mũ ra, đưa tay xoa xoa cái đầu, em biết tại sao rồi chứ?

– Làm sao em biết được? Tôi trố mắt lên nhìn anh, bộ anh bị bắt hả, mà làm gì bị bắt thế?

Anh nhéo mũi tôi nói nhỏ:

-Trời ơi, em tôi đúng là một cô bé khờ. Thì anh đi vượt biên bị bắt chớ sao?

– Vượt biên? Sao anh đi mà không nói cho em biết? Chuyện quan trọng như vậy mà lại giấu em.

– Chính anh còn không biết, mọi việc ba anh sắp xếp hết, giờ cuối cùng, ba gọi anh về để đi cùng anh hai, và đi gấp trong đêm, nên đâu thể nào báo cho em biết được. Chuyến đi thất bại, tụi anh bị bắt, lúc được thả về, anh quyết liệt với ba là anh sẽ không đi đâu nếu không có em đi cùng. Ba đã đồng ý. Nói trước cho em biết để chuẩn bị tinh thần, lần sau nhất định có đi thì hai đứa mình cùng đi, bé hết giận anh chưa?

Dien Bien Phu by Võ Nguyên Giáp

Cứ tưởng anh nói để dỗ ngọt tôi, ai dè một tháng sau, vào buổi tối ngày 24 tháng 5 năm 1981, anh đến nhà xin phép bố tôi cho tôi đi vượt biên cùng anh ngay đêm ấy, bố tôi hơi ngỡ ngàng,và có ý không bằng lòng. Bố ngần ngừ và trầm ngâm rất lâu:

– Bác biết con rất thương Ngọc, nhưng vượt biên không phải là chuyện chơi, biết bao nhiêu hiểm nguy, bất trắc đang chờ đón, hơn nữa, Ngọc là con gái, các con chưa chính thức là gì với nhau, ra đi như vậy có hợp với lễ giáo hay không?

Nghe bố nói vậy, Bằng kéo tay tôi, hai đứa cùng quỳ xuống trước mặt bố, giọng anh thiết tha:

-Thưa bố, chính vì điều này mà con cúi xin bố thành toàn cho chúng con, cho chúng con được thành vợ, thành chồng. Sự cho phép của bố sẽ giá trị hơn bất cứ một lời cam kết nào trong cuộc đời này. Con xin thề với bố, con sẽ thương yêu và đối xử thật tốt với Ngọc, khi qua được bên kia đại dương, con sẽ làm đám cưới với Ngọc đúng theo lễ giáo. Mong bố toại nguyện cho chúng con.

Ôm lấy đầu gối của bố, tôi tiếp lời của Bằng:

– Bố ơi, Bằng nói thật đó, anh ấy rất yêu con, không bỏ con đâu, hơn nữa bố ơi, bố làm việc trong chính quyền cũ, các anh con thì đều bị đi học tập cải tạo, sống trong một gia đình bị gọi là ngụy quân, ngụy quyền, tương lai chúng con sẽ ra sao? Bố để con đi, qua bên đó biết đâu con còn có thể giúp đỡ phần nào cho gia đình mình, giúp các cháu đỡ đói khổ. Nhìn chúng nheo nhóc bố đành lòng sao? Bây giờ có cơ hội, bố cho con theo anh ấy nhe bố, Con xin bố, cho con đi nhe.

Có lẽ, nhận thấy những lời của chúng tôi nói không sai và cũng cảm động trước sự chân thành tha thiết của hai đứa, bố đã đồng ý và chúc lành cho chúng tôi.

Ở lại nhà anh một ngày, chiều 25 chúng tôi đón xe đi Bà Rịa để 9 giờ tối hôm đó đón “taxi” ra “tàu” lớn. Tiếng là tàu nhưng thực sự đó chỉ là một con thuyền đánh cá không lớn lắm mà tôi từng được trông thấy khi ra Vũng Tàu chơi thời còn dưới chế độ VNCH

Thuyền nhân vượt biển sau biến cố 1975 - P2 (Ảnh tư liệu) - Trí Thức VN

Khi tàu ra xa, đã vào được vùng an toàn thì mọi người mới phát giác ra sự lừa đảo của bọn chủ tàu, chúng không hề mua nước cũng như đồ ăn để dự trữ cho chuyến đi của 66 người. Khi bị chất vấn, chúng đổ thừa tại bến bị động nên không thể chuyển lương thực được. Một số người không nhịn được sự tức giận đã nhẩy lên đòi đánh tên này, nhưng cuối cùng, vì sự đã rồi và cũng vì nhóm người của chủ tàu quá đông, nên mọi người đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt. Nhóm chúng có phòng hờ đem theo đồ ăn nhưng cũng không nhiều, một chút gạo và khoai lang, chỉ đủ cho chúng dùng trong vài ngày thế thôi. Từ đó ai có chút đồ ăn đều phải giữ kỹ để phòng thân.

Riêng vợ chồng tôi (chúng tôi xưng vợ chồng để tránh những rắc rối sẽ xảy ra) còn sui xẻo hơn, ngoài bọc đồ ăn nho nhỏ và một số thuốc phòng thân chồng tôi buộc ở trên vai, lúc ra taxi, hỗn độn, chen lấn đã bị ai đó giựt mất, anh Bằng lại đạp phải cái gai dừa trên bãi biển, lên đến tàu anh mới thấy đau. Nếu ngay khi mới đạp phải gai, lấy ra ngay thì còn được, nhưng vì lo chạy đi ra taxi để không bị bỏ lại, nên cái gai càng ngày càng đâm sâu vào chân hơn, không có cách nào lấy ra nữa. Mấy hôm sau chỗ bị gai đâm bị sưng tấy lên, mưng mủ, nó đã bị nhiễm trùng. Chồng tôi đã bắt đầu bị sốt. Mới đầu chỉ hơi nóng nhẹ, anh còn chịu đựng được, vẫn còn có thể hứng nước mưa cho hai đứa uống, nhưng vì nhịn đói và khát cả hơn một tuần lễ, cơ thể không có sức đề kháng, cơn sốt càng ngày càng tăng và kéo dài hơn. Gói bánh nhỏ tôi lấy vội trước khi đi còn sót trong túi áo lạnh, đã cho anh ăn dần, cầm cự được vài ngày rồi cũng hết. Sau đó, tôi có hỏi xin thuốc và đồ ăn cho anh nhưng không ai cho, họ còn phải thủ cho mình vì ai cũng tưởng chỉ một hai ngày thì sẽ gặp được tầu vớt, nên thực phẩm mang theo rất hạn chế, không ai muốn bị chết đói cả. Đồ ăn mang theo hầu như đã gần hết, lần đầu tàu chúng tôi có gặp khoảng 40 chiếc tàu, có những chiếc bỏ đi luôn, có những chiếc dừng lại nhưng không chịu vớt mà chỉ chấp nhận tiếp tế lương thực thôi, nhưng vì tàu của chúng tôi quá bé, không thể lại gần vì sợ bị lật tàu, nên đành đau đớn nhìn tàu lớn bỏ đi mà không nhận được gì. Tất cả chúng tôi trên con tàu này đều đã phải nhịn đói và hứng nước mưa uống để sống sót.

Thuyền nhân vượt biển sau biến cố 1975 (Ảnh tư liệu) - Tri Thức - Tài ...

Ngay mấy ngày đầu, khi tàu vừa ra tới hải phận quốc tế, thì vợ tên chủ tàu ngồi phía trên gần cái máy, không biết loay hoay thế nào mà đạp vào cái cần điều khiển, thế là máy tắt luôn. Tên tài công không biết cách sửa để máy chạy lại vì chính hắn chỉ là tên tài công dỏm, nhận bừa để được cho đi thôi chứ có biết tí gì về máy móc đâu, vì vậy con tàu cứ lênh đênh trôi trên biển cả mặc sóng cuốn về đâu thì hay đó. Sinh mạng 66 con người giờ phó mặc cho trùng dương chỉ vì lời nói dối của một kẻ bất tài.

Con thuyền không được điều khiển, cứ trôi không biết đâu là bến bờ, khi thủy triều xuống, thuyền mắc cạn vào một hòn đảo san hô nào đó, chỉ thoát ra được khi thủy triều lên sóng đánh, kéo tàu ra xa. Một niềm hy vọng cho mọi người là tại những đảo san hô này, trứng chim biển rất nhiều, thấy vậy, có mấy thanh niên nhảy xuống, bơi vào đảo hy vọng sẽ lấy được trứng thì sẽ không còn bị đói nữa, nhưng bất hạnh thay, đá trên đảo san hô lại rất nhọn, sắc cạnh và trơn trượt, trứng không lấy được mà còn bị té đập đầu vào đá sắc mà chết, trong số người chết có anh Tư là người dẫn chúng tôi ra tàu.

Con tàu lại lênh đênh trên biển như chiếc lá giữa dòng, và người chết vì đói đã bắt đầu có. Trước hết là những em bé, các em mới đầu còn khóc vì đói, sau đó cứ lịm dần và ra đi trong lòng mẹ. Tiếng khóc thương con thảm thiết vang lên như át cả tiếng sóng vỗ của đại dương. Sau đó là một vài người lớn, cơ thể yếu đuối, không chịu được cơn đói và lại thêm bị sóng nhồi, nên đã ra đi, xác bị thả trôi trên biển.

Sinh Hoạt và Đời Sống: THUYỀN ĐẮM GIỮA KHƠI - Tràm Cà Mau

Lúc này chồng tôi khi tỉnh, khi mê. Đang là một thanh niên khỏe mạnh, cường tráng, nhưng vì nhịn đói nhiều ngày, lại thêm vết thương ở chân bị nhiễm trùng, không có thuốc chữa, khiến anh lên cơn sốt, vì thế sức khỏe anh càng ngày càng suy kiệt. Đã mười mấy ngày rồi, cơn sốt vẫn không thuyên giảm, tôi bất lực chỉ biết ôm anh trong lòng mà khóc, nhiều khi nước mắt không còn để mà chảy ra nữa. Ôm anh trong tay, lúc nào lòng tôi cũng nơm nớp lo sợ anh sẽ bỏ tôi mà đi như những người kia. Một vài người thấy tình cảnh của vợ chồng tôi, họ cũng thương nhưng cũng không thể làm được gì cho chúng tôi, họ chỉ có thể hứng dùm chút nước mưa để cho tôi thấm vào đôi môi khô và tím lịm của anh thế thôi. Ngồi trong lòng tôi, đầu anh tựa vào vai vợ, mắt nhắm nghiền, hơi thở nóng hổi, mặt ửng đỏ, lâu lâu anh lại rên khe khẽ. Tôi biết anh đau lắm, mệt lắm, mà không thể giúp gì được cho anh, nghiêng mặt qua, hôn lên vầng trán nóng bỏng của chồng, nước mắt của tôi rỏ trên má anh, anh thều thào:

-Anh yêu em, đừng khóc Ngọc ơi, con tàu này bị ếm rồi, khó qua lắm. Anh hé cặp mắt lờ đờ nhìn tôi, rồi lại nhắm lại, anh xin lỗi em, đừng khóc nữa, anh muốn được nghe em hát, hát lên đi em, hát cho anh nghe…

Tôi có linh tính đây là lần cuối anh nói với tôi. Để môi mình trên trán anh, tôi xiết người anh trong vòng tay tôi chặt hơn và tôi bắt đầu hát nho nhỏ:

– …ngủ đi anh, ngủ đi anh. Ngủ đi, mộng vẫn bình thường, à ơi, sẵn tiếng thùy dương đôi bờ, cây dài bóng xế ngẩn ngơ, hồn em đã chín, mấy mùa buồn đau. Tay em, anh hãy tựa đầu, cho em nghe nặng trái sầu rụng rơi. Ngủ đi anh… ngủ đi anh…Bằng ơi

Tiếng hát của tôi hòa lẫn trong tiếng sóng rì rào của đại dương bát ngát, mặc những cơn nức nở làm nghẹn lời, tôi vẫn cứ hát, cứ miên man hát cho chồng tôi nghe lần cuối trong đời và nước mắt tôi vẫn cứ chảy, chảy ràn rụa trên khuôn mặt tái dần, tái dần của anh. Tôi cứ hát trong nước mắt mà không cảm thấy người anh như đang nhẹ hẳn đi, bàn tay anh đặt trên bàn tay tôi đã lơi ra và rơi xuống sàn tàu. Bất chợt tôi nắm lấy bàn tay anh, sao tay anh lại lạnh như thế này Anh đã đi, anh đã ra đi rồi sao, anh đã bỏ tôi thật rồi sao. Tôi hốt hoảng lay lay anh thật mạnh, anh Bằng ơi, anh Bằng ơi… Anh vẫn bất động, tôi ôm lấy đầu anh, hôn lên khuôn mặt giá lạnh của anh trong tiếng khóc ngất.

Tiếng khóc của tôi làm người ngồi bên cạnh chú ý, anh là người luôn giúp đỡ chúng tôi, chắc anh cũng đoán trước được sự ra đi của chồng tôi nên khi nghe tôi khóc lớn, anh liền sờ vào mũi Bằng và bảo:

– Cậu ấy đi rồi, cô không nên ôm như vậy, cái lạnh cơ thể của cậu ẩy sẽ không tốt cho sức khỏe của cô đâu và tập tục ở miền biển, chúng tôi phải thủy táng cậu ấy như những người trước.

Lúc này tôi không còn nghe thấy gì hết, chỉ biết ôm chặt thể xác anh trong tay và khóc. Tôi cứ ôm chặt lấy anh, không cho người ta lấy anh ra. Tôi biết nếu tôi buông anh, tôi sẽ mất anh vĩnh viễn kể cả về nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Rồi sau cùng mọi người phải dùng sức kéo tay tôi để lấy anh ra mang thả xuống biển vì, theo tập tục của dân đi biển, thì khi một người đã chết thì phải làm lễ thủy táng trước khi mặt trời lặn. Qua làn nước mắt, nhìn thân xác của anh nằm sấp mặt trên sóng nước bồng bềnh, trái tim tôi thắt lại, buốt nhói, tôi nhào ra cạnh thuyền hai tay với với về phía anh một cách tuyệt vọng, giọng tôi khản đặc:

– Anh ơi, Bằng ơi, đừng bỏ em, đừng trôi đi, đừng trôi đi mà, em xin anh đấy, Bằng ơi, em xin anh mà, đừng trôi anh ơi!!!

Mặc cho tôi kêu khóc, xác anh trôi về cuối thuyền. Tôi cố len qua mọi người để bò về cuối tàu, thì anh lại trôi về đầu tàu, tôi vừa khóc, vừa bò ngược lại, mọi người lại tránh chỗ cho tôi. Thấy tình cảnh đáng thương của tôi, không nhịn được, một số người ôm tôi lại và khấn to:

– Cậu Bằng ơi, cậu sống khôn thác thiêng thì trôi xa đi, đừng làm khổ vợ nữa.

Và kỳ lạ thay, sau lời khấn ấy, xác anh không trôi quanh tàu nữa mà trôi ra xa rất nhanh, càng ngày càng xa tàu đến khi mất hút. Tôi chới với nhìn theo, lồng ngực chợt như bị bóp lại, như muốn vỡ toang ra, tôi cố gào lên, cố kêu tên chồng tôi, nhưng không được, tiếng kêu như bị tắc nghẹn trong cổ họng, không thở được nữa và tôi ngất đi. Không biết thời gian bao lâu, khi tỉnh lại, tôi thấy mình đang được một bác gái, nhỏ vào miệng vài giọt nước mưa đựng trong một cái nắp chai, thấy tôi mở mắt, bác mừng rỡ:

– Cô ấy tỉnh lại rồi, vừa nói bác vừa đỡ tôi ngồi dậy, và đút vào miệng tôi một miếng đường thẻ nhỏ xíu, con ăn chút đường cho lại sức.

Tôi ngậm miếng đường, cám ơn bác. Bỗng như sực nhớ điều gì, tôi bật ngồi thẳng dậy, mắt dáo dác nhìn quanh, miệng lẩm bẩm:

– Anh Bằng? Anh đâu rồi, chồng tôi đâu rồi?

Vừa nói, tôi vừa tính bò ra mạn tàu, nhưng cánh tay tôi đã bị một bàn tay giữ lại kèm theo là một giọng nói đàn ông:

– Cậu ấy đã mất, chúng tôi cũng đã thủy táng cho cậu ấy rồi, trời tối thế này, cô không thể nhìn thấy cậu ấy nữa đâu. Nghe lời tôi đi, cố gắng mà sống để còn có người báo tin cho người nhà biết chứ, chết hết rồi thì làm sao.

Quay nhìn người ngăn tôi lại, tôi lí nhí nói trong giòng nước mắt:

– Cám ơn anh, tôi hiểu.

Và kể từ đây, không còn người để nương tựa, tôi phải tự mình bảo vệ lấy mình. Tôi lùi vào một bên mạn tàu, ngồi bó hai gối lại, nước mắt lại trào ra, tôi nghĩ về Bằng. Tôi yêu Bằng nhận làm vợ anh và nghĩ hai đứa sẽ hạnh phúc bên nhau trọn đời. Bây giờ, bao nhiêu dự tính tốt đẹp về tương lai đã bị sụp đổ hoàn toàn, trước mắt tôi là một khoảng tối đen, mù mịt. Ai ngờ, cuộc đời tôi lại bất hạnh như thế này đây, cứ tưởng mình sẽ là cứu cánh của gia đình, thế mà, ngay đến bản thân mình không biết sẽ ra sao nói gì đến lo cho ai được. Bằng đã bỏ tôi bơ vơ trong một hoàn cảnh éo le, ngặt nghèo. Tôi sẽ không bao giờ quên Bằng cả, tôi yêu anh, yêu anh thật nhiều, Bằng ơi, em nhớ anh quá, em mãi mãi muốn được ôm anh trong vòng tay nhỏ bé của mình, muốn được hát cho anh nghe, muốn được có anh bên em suốt đời, nhưng làm sao khi định mệnh đã ngăn cách chúng mình để giờ đây, một mình em bất lực ngồi đây mà nhớ anh, mà thương anh. Bằng ơi, em xin khấn nguyện Phật Trời cho linh hồn anh mau được siêu thoát về nơi cõi an bình nhe anh. Tôi ngồi trong bóng tối và thì thầm cầu nguyện cho anh:

– Nam Mô, Đại Từ Đại Bi, Tầm Thinh ,Cứu Khổ Cứu Nạn, Quảng Đại Linh Cảm Bạch Y, Quan Thế Âm Bồ Tát

Câu chú này là do chị Cả của tôi dạy, chị bảo tôi khi nào gặp nguy hiểm hãy đọc chú này thì sẽ được cứu. Từ đây cho đến suốt cuộc đời, tôi sẽ luôn niệm chú này và tôi cũng đã thoát qua nhiều hiểm nguy nhờ đọc chú Quan Thế Âm. Chỉ cần một câu thôi.

Từ ngày tàu ra khơi tính tới hôm nay là đúng 19 ngày và chồng tôi mất đúng vào ngày thứ 19. 19 ngày lênh đênh trên biển cả, những chiếc tàu lớn chúng tôi gặp đều không chịu vớt, ngay cả sau khi chồng tôi qua đời, và những ngày sau đó cũng vậy. Với tình trạng không có nước, không có thực phẩm như thế này, không biết mọi người có còn thể cầm cự được bao lâu nữa đây, nhất là mấy đứa nhỏ. Tên chủ tàu này quả thật là đồ khốn nạn và bỉ ổi. Đói còn có thể chịu đựng được một thời gian ngắn nhưng với cơn khát thì làm sao mà kéo dài sự sống được. Thời gian dần trôi qua, ngày rồi đêm, số người bị bệnh, bị mất sức, bị chết vì đói ăn, vì khát nước càng ngày càng nhiều. Mới đầu tiếng khóc tiễn người thân ra đi còn vang vọng trên biển cả, nhưng dần dần, cả người còn sống cũng không đủ sức để thở, thì còn hơi đâu để khóc cho người ra đi.

Trong đời sống của chúng ta, chắc hẳn không ít người đã gặp phải những chuyện lạ lùng, đôi khi huyền bí mà không thể giải thích, nhất là khi chuyện xảy ra liên quan đến những người đã khuất. Mọi người đều bảo đó là những chuyện thuộc về tâm linh, mà đã là vấn đề tâm linh thì không thể cắt nghĩa được. Truyện tâm linh tưởng như khó có thể gặp, nhưng những sự kiện này đã đặc biệt lại xuất hiện nhiều lần xuyên suốt trong chuyến vượt biên trên con tàu chở chúng tôi.

Chồng mất, tôi bơ vơ không người che chở, bị bọn chủ tàu bắt nạt, chửi mắng tôi, vì chúng nghĩ tôi là dân “canh me”. Tôi đã hết lời giải thích là tôi đi với chồng, không thể nào tôi là người đi lậu được, hơn nữa anh Tư, người chết trên đảo san hô, là người đưa chúng tôi xuống thuyền biết rõ mà. Chúng nhất định không tin vì cả hai người chứng của tôi đều đã không còn, thậm chí chúng còn xông đến đòi ném tôi xuống biển. Mặc cho tôi khóc lóc van xin thế nào, không một ai chung quanh tôi lên tiếng bênh vực cho tôi cả. Họ phải tự giữ lấy thân, không muốn vì kẻ khác mà rước họa vào người. Giữa lúc tuyệt vọng nhất, khi đã nắm chắc cái chết trong tay, tôi chợt nhớ đến Mẹ Quan Thế Âm và niệm khẽ: “Nam mô…”. tiếng nam mô còn chưa dứt trên môi, thì mọi người đều giật mình vì một tiếng đàn ông hét lớn vang lên từ đầu thuyền:

– Dừng lại.

Tất cả chúng tôi đều quay nhìn về nơi có tiếng quát phát ra, vợ của người tài công đang đứng đó, mắt bà long lên sòng sọc, tay chỉ thẳng vào bọn chủ tàu:

– Đứa nào đụng vào con bé đừng trách tao, tao là người đưa nó lên tàu, nghe rõ chưa.

Nói xong bà khuỵu người nằm xuống mắt nhắm lại như đang ngủ. Cái ngạc nhiên và sợ hãi của mọi người là tiếng nói phát ra từ miệng bà là tiếng của một người đàn ông, tiếng của anh Tư, đúng là tiếng của anh, không ai là không biết. Người tài công cũng sợ, anh ta không dám lại đỡ vợ. Một lúc sau bà ngồi dậy, và ngạc nhiên khi thấy mình nằm ở đầu tàu, bà hỏi chồng lúc đó đang nhìn bà mà sự sợ hãi vẫn chưa tan đi trên khuôn mặt của hắn:

– Sao tôi ngủ ở đây vậy ?

– Phải là…là…bà không vậy? Sao lúc nãy tiếng nói của bà …khác, giống tiếng của …

– Ông có điên không vậy. Không là tôi thì là ai.

Biết chắc là vợ mình, người tài công kể cho bà nghe mọi việc, bà có vẻ như không sợ mà chỉ nói:

– Lúc nãy ngủ, tôi có mơ thấy anh Tư, anh nói sắp có bão lớn, mọi người nên cầu Trời, khấn Phật cho qua tai nạn đi.

Tuy bán tín, bán nghi, nhưng bọn chủ thuyền cũng không làm gì đến tôi nữa vì chúng còn đang bàng hoàng về sự việc vợ tài công nói giọng của anh Tư.

Đúng như lời vợ tài công nói, gió bắt đầu nổi lên, mây đen kéo đến, rồi mưa đổ xuống như trút nước. Những ngọn sóng lớn dần và đập mạnh vào thành tàu, con tàu nhỏ bé, chao qua, chao lại như chiếc lá trong cơn cuồng phong. Tiếng la hét, tiếng cầu kinh vang lên giữa cơn giông bão. Run sợ ngồi trong góc tàu, tôi nghĩ với những ngọn sóng mạnh như thế này chả mấy chốc, con tàu nhỏ bé mong manh này sẽ vỡ ra từng mảnh, rồi sẽ bị sóng cuốn trôi, rồi sẽ bị sóng nhấn chìm tất cả, đem những sinh mạng trên con tàu này xuống lòng đại dương thôi. Sự sợ hãi này chồng lên sự sợ hãi cũ làm đầu óc tôi như mê đi. Tôi lẩm bẩm trong miệng một cách vô thức câu niệm chú Quan Thế Âm, trong khi đầu óc lại nhớ đến bố tôi, đến các anh chị em, các cháu, các người thân. Nước mắt cứ trào ra, trào ra mãi trong tiếng “ Nam mô……” đột nhiên con tàu hơi chao nghiêng, rồi như bị nâng cao lên, và vùn vụt lướt trên mặt biển, dần xa vùng bão tố. Mọi người hoang mang nhìn nhau, không biết chuyện gì đã xảy ra. Mãi cho đến khi cảm thấy con tàu như dừng lại và dập dình như cũ, một vài người mới lần ra ngoài xem và hét lên trong niềm vui sướng:” Chúng ta thoát rồi, thoát khỏi cơn bão rồi” Tất cả mọi người đều vội vàng quỳ xuống khấn tạ ơn Trời Phật, tạ ơn Thiên Chúa, Đức Mẹ, Phật Bà, mà không hiểu tại sao tàu lại trôi đi một cách lạ kỳ như có người nâng tàu lên và kéo đi để thoát khỏi cơn nguy biến như một phép lạ vậy. Người đoán thế này, kẻ nói thế khác, họ nhắc lại việc vợ tài công bị anh Tư nhập, tất cả, tựu trung sự huyền bí vẫn mãi chỉ là huyền bí mà thôi, không ai giải thích được và cũng từ đó mọi người tin là tôi có người âm phò trợ nên không ai dám đụng đến tôi nữa.

Đã hơn một tháng trôi qua, số người chết trong thời điểm này đã hơn một phần ba, con nít thì chết gần hết chỉ còn lại một hai bé thôi, trong đó có một bé gái 10 tuổi tên Dương, em đi với bố và anh trai. Khi bố và anh trai bị thủy táng, em khóc đòi theo họ, tôi đã ôm em lại. Từ đó hai chị em nương tựa vào nhau.

Con tàu cứ trôi dật dờ như thế, ngày rồi đêm, đêm lại đến ngày, người chết, rồi lại người chết, người còn lại thì sống dở chết dở. Đã vậy, ba ngày nay, tàu lại bị mắc cạn vào sâu trong đảo san hô, thủy triều lên, sóng cũng không kéo nổi tàu ra. Tối nay, có lẽ nỗi sợ hãi nếu tàu không thoát ra khỏi bãi san hô này thì cơ hội sống cũng không có, nên mọi người nổi cơn lên chửi bới nhau, đổ lỗi lẫn cho nhau ầm ĩ. Thấy vậy, sợ bị liên lụy, tôi kéo bé Dương trốn vào một góc tàu, hai chi em thì thầm niệm chú Quan Thế Âm, cầu mong Phật Bà cứu mọi người. (Chú này tôi đã dạy lại cho bé Dương như ngày trước chị tôi đã dạy cho tôi).

Bên ngoài, giữa lúc mọi người vẫn còn đang chí chóe cãi nhau mãi chưa dứt, thì có tiếng của một người đàn bà lanh lảnh vang lên giữa màn đêm, bà nói nếu mọi người muốn Mẹ Nam Hải cứu thì hãy cầu nguyện với Mẹ, ai có đạo nào thì cầu theo đạo nấy, đừng cãi nhau nữa

Nghe giọng nói lạ, tôi ló đầu ra, ngay chỗ đầu tàu, lại thấy vơ người tài công ngồi đó, ngay chỗ lần trước khi anh Tư nhập vào bà, bà tiếp tục nói và tự nhận mình là bà Mầu, chủ quán cây xăng Esso ở Ngã tư Phú Nhuận. Bà kể, bà vượt biên cùng con gái, tàu gặp cướp Thái Lan, chúng nó lấy hết tiền bạc rồi giết mọi người quăng xác xuống biển. Bà thấy thuyền này có vài người nhân đức nên muốn cứu dùm, bà còn dặn hãy cầu nguyện đi, Mẹ Nam Hải sẽ giúp.

Lần này thì mọi người không còn nghi ngờ gì nữa, tất cả quỳ xuống và cầu nguyện xin Đức Mẹ, xin Phật Bà, Mẹ Nam Hải, sáng mai khi thủy triều lên, mong tầu sẽ được cứu thoát ra khỏi vùng san hô này.

Lại một lần nữa, chúng tôi được cứu thoát nhờ giòng nước thủy triều dâng rất cao và cũng nhờ những lời cầu nguyện của mọi người, sóng đã kéo con tàu bất hạnh của chúng tôi ra khỏi vùng san hô .

Qua những điều kỳ lạ xảy ra, lần này, mọi người trên tàu đều tin có thần linh ở đâu đây, nên ai nấy không còn chửi bới, cãi cọ nhau nữa, nhưng trong lòng tất cả đều rất lo lắng và sợ hãi khi thấy con tàu cứ lênh đênh trên mặt sóng nước mênh mông, không thấy đâu là bến bờ. Ban đêm, biển trông thật dễ sợ. Vài người chúng tôi bảo nhau ra đầu tàu cầu nguyện, thấy vậy cả tàu quỳ xuống cầu theo. Đang cầu nguyện bỗng bé Dương kêu lên:

– Ngôi sao đỏ, chị ơi, có ngôi sao đỏ trên trời kìa.

Ngẩng nhìn lên, quả nhiên một ngôi sao màu đỏ rực hiện giữa bầu trời đen thẫm. Mọi người lại bàn tán và cho là đấng thiêng liêng hiện ra để cứu mình, thế là tiếng cầu nguyện lại vang lên. Những người quá yếu, không thể ngồi dậy được cũng cố gắng chắp tay lại miệng thì thầm van vái. Cả tàu hầu như không ngủ, chúng tôi cầu nguyện suốt đêm, và tàu cứ trôi không định hướng, theo ngôi sao đỏ trên trời. (Chúng tôi nghĩ thế)

Bình minh đã ló dạng, mặt biển như rực sáng lên. Một cảnh tượng tuyệt vời hiện trước mắt mọi người, một quả cầu vàng chói lói, nằm giữa những tia rẻ quạt rực rỡ đủ màu, dưới mặt biển đang từ từ nhô lên. Ôi, đẹp vô cùng! Hơn một tháng qua, bao nhiêu lần mặt trời mọc, thế mà có lần nào tôi được xem đâu, vì biết bao nhiêu biến cố đau buồn xảy ra, tôi cứ thu mình dưới hầm tàu mong tránh những tai họa, những phiền phức vô cớ cho mình. Lần này vô tình được nhìn cảnh bình minh trên biển quá đẹp, làm tôi quên mất hoàn cảnh cùng quẫn của mình. Nhưng với bọn chủ tàu, cảnh sắc đó có lẽ chẳng xa lạ gì, chúng chẳng để tâm, chính vì vậy mà chúng đã phát giác ra gần đó, bóng dáng một chiếc tàu đánh cá của dân chài. Thế là mọi người la hét để kêu gọi họ, những chiếc áo được dùng làm tín hiệu cấp cứu, vẫy vẫy tới tấp. Chiếc tàu kia, có lẽ họ đã thấy, nên chạy về phía chúng tôi. Không nỗi sung sướng nào hơn, như vừa chết đi lại được sống lại, không cần biết chiếc tàu này có phải là của bọn cướp biển như cướp Thái Lan không, chúng tôi cũng vẫn vui mừng, kẻ khóc, người cười, ai nấy đều quỳ xuống tạ ơn Thiên Chúa, tạ ơn Trời Phật, tạ ơn những người khuất mày, khuất mặt, đã giúp chúng tôi.

Lần này, thần may mắn đã mỉm cười với chúng tôi, đây là tàu đánh cá của dân chài Philippin, họ bằng lòng giúp đưa chúng tôi về hòn đảo Mangsee nơi họ sinh sống.

Sau khi đã ngồi yên trên tàu mới. Tôi đưa mắt lên nhìn trời, ngôi sao đỏ đã biến mất từ bao giờ. Không biết có phải ngôi sao đỏ là thiên sứ dẫn đường đưa tàu chúng tôi đến nơi này để gặp được tàu Philippin không, nhưng trong lòng tôi vẫn thầm cám ơn Trời Phật đã không bỏ chúng tôi, bất giác tôi niệm thầm câu chú Quan Thế Âm:

– Nam Mô Đại Từ Đại Bi, Tầm Thinh Cứu Khổ Cứu Nạn, Quảng Đại Linh Cảm Bạch Y, Quan Thế Âm Bồ Tát.

 

Chúng tôi ở lại Mangsee ba ngày, sau đó được chuyển qua thủ đô Manila bằng tàu chiến của Philippin và cuối cùng là đảo Palawan, tại đây chúng tôi chờ để làm thủ tục đi đến những quốc gia nơi họ chấp nhận người tị nạn vượt biên.

Thế là chuyến hành trình vượt biên bão táp, lênh đênh trên biển của tôi chấm dứt sau gần hai tháng trời. Số người bước chân xuống tàu là 66 và số người được bước lên đất liền chỉ còn 25. Nhìn những con số mà thấy đau lòng chỉ vì sự tham lam và bất lương của lũ vô sỉ, lũ sát nhân mà hại chết nhiều người trong đó có những đứa bé vô tội.

Chuyện đã qua, nhưng nỗi đau vẫn còn đó. Xin nguyện cầu cho các linh hồn sớm tiêu diêu nơi cõi phúc.

Có lẽ, chẳng mấy người tin những điều tôi kể, bởi họ không được chứng kiến tận mắt những gì tôi đã thấy, đã nghe. Vâng, vì họ không thấy được cảnh thi thể của chồng tôi sau khi nghe mọi người khuyên đừng làm tôi khổ và lúc đó anh đã trôi nhanh ra xa như thế nào. Cảnh vợ người tài công đứng lên đầu tàu hét lên với giọng đàn ông, giọng của anh Tư đã chết, mà cứu tôi khỏi bị ném xuống biển. Cảnh chiếc tàu được Cá Ông( chúng tôi tin thế) đưa ra khỏi vùng bão tố. Cảnh bà Mầu nhập vào vợ tài công kể rõ tên tuổi, địa chỉ, cùng hoàn cảnh của mình lúc vượt biên ra sao. Cảnh ngôi sao đỏ ở đâu lại xuất hiện đúng lúc để dẫn đưa tàu chúng tôi đến vùng biển của Philippin mà để được cứu như vậy.Sau này khi ở lại Mangsee ba ngày, chúng tôi đã được anh chủ tàu kể lại và bảo là chúng tôi thật may mắn, vì tàu của anh chưa bao giờ đi vào vùng biển này để đánh cá, vì đây là vùng biển chết, vùng biển các anh thường đi không hiểu sao mấy hôm nay đánh không được cá, nên các anh đánh bạo, quyết định chuyển hướng về vùng biển này, và đã gặp được tàu của chúng tôi. Nghe xong câu chuyện tất cả chúng tôi đều nghĩ đến ngôi sao đỏ. Không lẽ lại có những sự trùng hợp quá diệu kỳ như vậy à?

Như tôi đã nói, những chuyện về tâm linh, hay những chuyện huyền bí, thì muôn đời vẫn không ai giải thích nổi. Tin hay không là tùy từng người, riêng tôi, tôi nghĩ phải có duyên mới có cơ may được gặp những điều huyền bí mà ít người được gặp, vậy đã được thấy, được nghe, được sống trong hoàn cảnh đó tại sao lại không tin nhỉ? Tin để sống cho thật tốt vì Thượng Đế luôn ở quanh để giúp chúng ta.

Tường Thúy

Tucson – AZ – 23 / 3 / 2022.      Share Lại Hoài Niệm T.TT

From: Tu-Phung sưu tầm

Từ Evergrand (Tàu) sang Novaland (Việt) – ngày tàn của một phương thức kinh doanh

Báo Nguoi-viet

September 29, 2023

Hiếu Chân/Người Việt

Đại công ty bất động sản Trung Quốc Evergrande (Trung Quốc Hằng Đại Tập Đoàn) một lần nữa gây rúng động dư luận hôm Thứ Năm, 28 Tháng Chín, khi thông báo chủ tịch công ty, tỷ phú Hứa Gia Âm (Hui Ka Yan), bị cảnh sát giam giữ tại gia đầu tháng này, hai viên quản lý hàng đầu khác bị bắt và cổ phiếu công ty lần thứ hai bị ngừng giao dịch trên thị trường.

Tỷ phú Hứa Gia Âm (Hui Ka Yan), chủ tịch đại công ty bất động sản Trung Quốc Evergrande. (Hình: STR/AFP via Getty Images)

Số phận của Hằng Đại đã u ám sau khi xin bảo hộ phá sản tại Hoa Kỳ hồi Tháng Bảy nay dường như đang đi dần tới chỗ sụp đổ hoàn toàn trong bối cảnh nền kinh tế Trung Quốc đang bắt đầu suy yếu.

Trong gần như cùng thời gian, tại Việt Nam, tập đoàn bất động sản Novaland – một trong vài công ty kinh doanh nhà đất lớn nhất nước – thông báo không trả được tiền lời cho lô trái phiếu doanh nghiệp đáo hạn hồi Tháng Bảy và giá cổ phiếu của công ty đã giảm khoảng 26% trong tháng này.

Số phận tương đồng của tập đoàn Hằng Đại bên Trung Quốc và Novaland ở Việt Nam có thể là điềm báo ngày cáo chung của một phương thức kinh doanh từng phát triển mạnh mẽ nhờ gắn liền với chính sách công hữu về đất đai ở hai quốc gia “cộng sản anh em.”

Kinh doanh bất động sản ở Việt Nam – bắt chước y hệt Trung Quốc – là sân chơi của các đại gia câu kết với quan chức cao cấp của đảng và chính quyền để làm giàu trên mồ hôi nước mắt của “dân oan.” Nhờ đường lối “đất đai thuộc sở hữu toàn dân do nhà nước thống nhất quản lý,” chính quyền cộng sản từ cấp tỉnh đến trung ương có toàn quyền “thu hồi” đất đai của người dân một cách tùy tiện, nhân danh phục vụ sự phát triển để bồi thường với giá rẻ mạt. Những mảnh đất đó được giao cho các công ty bất động sản “sân sau” xây dựng thành khu thương mại, khu dân cư và bán với giá cao ngất ngưởng. Các công ty này không nhất thiết phải đầu tư vốn liếng mà phần lớn dựa vào nguồn vốn vay của các ngân hàng (cũng do nhà nước sở hữu) hoặc huy động vốn qua việc bán trái phiếu ra công chúng.

Phương thức kinh doanh bất động sản – mà người trong nước gọi mỉa mai là “tay không bắt giặc” – diễn ra rầm rộ trong mấy chục năm qua, nhờ trào lưu chuyển dịch dân cư từ nông thôn lên thành thị, từ các thị xã thị trấn lên các thành phố lớn cùng với đà phát triển công nghiệp sau khi Việt Nam gia nhập Tổ Chức Thương Mại Thế Giới (WTO) năm 2006 (Trung Quốc tham gia WTO năm 2001). Bất động sản, cùng với các ngành phụ trợ như sản xuất vật liệu xây dựng, kinh doanh hàng nội thất chiếm đến 25%-30% tổng sản lượng nội địa (GDP) của Việt Nam và Trung Quốc, sử dụng hàng triệu lao động nên luôn được nhà cầm quyền các cấp ưu ái, tạo điều kiện thuận lợi để tăng trưởng.

Cái được của nó là làm thay đổi bộ mặt của các thành phố, dựng lên những khu dân cư cao tầng, tân tiến, nhôm kính lấp loáng và đường phố rộng rãi hơn, tráng lệ hơn. Nhưng cái mất là hàng vạn người nghèo bị đẩy ra khỏi nơi chôn nhau cắt rốn, trở thành “dân oan” đội đơn khiếu nại hàng chục năm, vất vưởng nơi vườn hoa, hè phố. Xây dựng ồ ạt nhưng không có quy chuẩn phù hợp khiến cho môi trường ở các thành phố bị phá hủy trầm trọng, cây xanh bị tận diệt, ngập lụt và kẹt xe trở thành chuyện thường ngày làm cho cuộc sống rất bức bối.

Sau nhiều năm “giải tỏa mặt bằng,” lấp cả ao hồ kênh rạch để phân lô bán nền thì đất đai càng lúc càng khan hiếm, giá nhà đất bị đẩy lên cao chót vót, vượt xa tầm tay của đa số người dân và hậu quả tức thời là nhiều khu nhà không bán được. Nhà đất bị tồn kho biến thành những “khu đô thị ma” cỏ dại mọc đầy trong khi vô số người nghèo không có chỗ ở, đa số công nhân phải chui rúc trong những dãy nhà trọ chật hẹp thiếu thốn các tiện nghi căn bản và dễ trở thành nạn nhân của Bà Hỏa như vụ cháy một chung cư mini ở Hà Nội làm 56 người thiệt mạng mới đây.

Trung Quốc nổi tiếng có những thành phố ma rộng lớn đến nỗi trong một hội nghị mới đây, một cựu quan chức cao cấp của chính phủ Bắc Kinh tiết lộ, số căn chung cư bỏ hoang ở Trung Quốc hiện đủ cung cấp chỗ ở cho khoảng 3 tỷ người, gấp đôi tổng dân số của nước này. Ở Việt Nam, không khó thấy những khu biệt thự bỏ hoang ở ngoại thành Hà Nội và nhiều thành phố khác, kể cả đảo Phú Quốc ở cực Nam đất nước.

Trở lại câu chuyện của Trung Quốc Hằng Đại – tập đoàn bất động sản có giá trị nhất thế giới: Những dấu hiệu sụp đổ của nó đã xuất hiện từ cuối năm 2021 do sản phẩm nhà đất không bán được, không có tiền để trang trải tiền lời và tiền vốn của khoản nợ lên tới 2,390 tỷ nguyên (yuan) (tương đương $310 tỷ), trong đó có $30 tỷ là nợ các nhà đầu tư nước ngoài. Hôm 17 Tháng Tám, tập đoàn Trung Quốc Hằng Đại nộp đơn lên tòa án New York xin phá sản theo Chapter 15, xin bảo vệ tài sản tại Mỹ trong thời gian thương lượng với các chủ nợ.

Hai năm qua, tình hình của Hằng Đại ngày càng tồi tệ khi con số thua lỗ tiếp tục tăng thêm 519.9 tỷ nguyên (tương đương $80 tỷ) và cổ phiếu của tập đoàn bị ngừng giao dịch trong 17 tháng.

Một tập đoàn bất động sản lớn khác của Trung Quốc – đại công ty Bích Quế Viên (Country Garden) – cũng lâm vào tình trạng bi đát khi thua lỗ hơn $7.6 tỷ chỉ trong nửa đầu năm nay, không có khả năng thanh toán khoản nợ hơn $200 tỷ.

Trung Quốc có khoảng 500 công ty bất động sản quy mô nhỏ hơn Hằng Đại và Bích Quế Viên, và tất cả đều đang trong tình trạng bi đát. Theo tính toán của Bloomberg trong bản tin ngày 26 Tháng Chín, các nhà phát triển bất động sản Trung Quốc đang trong tình trạng thiếu tiền thanh toán khoản nợ trị giá 19,000 tỷ nguyên ($2,660 tỷ), tương đương 15% GDP của nước này và có thể đi đến phá sản vào cuối năm nay.

Theo báo The New York Times, cuộc khủng hoảng ngành bất động sản Trung Quốc không chỉ gây đau đớn cho hàng triệu gia đình mà 70% tài sản của họ gắn liền với nhà đất mà còn làm lộ ra một tai họa khác trầm trọng không kém: Khủng hoảng tài chính khi nguồn tiền mà các ngân hàng Trung Quốc, đặc biệt là các “ngân hàng chui” (shadow banks) đổ vào các tập đoàn này có nguy cơ mất trắng. Đến khi ấy, phép lạ kinh tế Trung Quốc có nhiều khả năng sẽ kết thúc.

Nhìn sang Novaland ở Việt Nam chúng ta thấy diễn ra hiện tượng tương tự mà Bloomberg gọi là “tình trạng hỗn loạn trong lĩnh vực bất động sản.”

Hôm Thứ Ba, 29 Tháng Chín, Novaland thông báo công ty không trả được khoản tiền lãi $7.8 triệu cho trái phiếu doanh nghiệp kỳ hạn năm năm trị giá $298.6 triệu phát hành tại Singapore năm 2021 với phân lời 5.25%/năm. Công ty cam kết giải quyết bế tắc với những người nắm giữ trái phiếu ở nước ngoài trên “tinh thần hợp tác, nhằm tìm ra giải pháp tối ưu để bảo vệ lợi ích của các trái chủ,” cụ thể là đề nghị được miễn trả tiền lời trong thời gian hiện nay và tìm cách tổ chức lại khoản nợ cho phù hợp với khả năng tài chính hiện tại của công ty. Một nhóm các trái chủ – nắm giữ khoảng 75% tổng số nợ trái phiếu của Novaland – không đồng ý như vậy và cáo buộc Novaland “câu giờ,” gây tổn hại cho niềm tin và tài sản của họ. Trong bản tin hôm 26 Tháng Chín, hãng Bloomberg cho biết, trái phiếu chuyển đổi bằng đô la Mỹ của Novaland nói trên hiện chỉ được giao dịch ở mức 30 xu (cent) trên mỗi đô la giá trị, nghĩa là đã mất đi 70% so với giá phát hành.

Tháng trước Novaland cũng đã không trả được tiền lãi cho khoản nợ trái phiếu 1,000 tỷ đồng phát hành năm ngoái cho nhà đầu tư trong nước với lãi suất 11.5% và xin khất nợ thêm 17 tháng nữa.

Việt Nam có nhiều công ty bất động sản còn lớn hơn Novaland và tình trạng của chúng cũng không sáng sủa hơn. Do tình trạng số liệu thống kê thiếu thốn và mập mờ, khó biết được khối nợ của các công ty bất động sản Việt Nam là bao nhiêu, từ tiền vay ngân hàng, tiền huy động từ khách mua nhà và tiền thu từ phát hành trái phiếu doanh nghiệp.

Trang mạng Vietnambiz ngày 8 Tháng Tám cho biết: “Theo số liệu của Ngân Hàng Nhà Nước, dư nợ tín dụng cho lĩnh vực bất động sản tính đến cuối Tháng Năm đạt gần 2.7 triệu tỷ đồng, tăng khoảng 3.4% so với cuối năm 2022 (2.58 triệu tỷ đồng),” trong đó riêng các công ty bất động sản nợ khoảng 925,796 tỷ đồng ($38 tỷ). Đáng lưu ý là theo tính toán của các chuyên viên tài chính, các công ty bất động sản ở Việt Nam vay nợ nhiều hơn hàng trăm lần so với tiền vốn chủ sở hữu, cho nên khi thị trường biến động theo hướng xấu thì khả năng xảy ra vỡ nợ là rất cao.

Truyền thông quốc tế đã liên tục cảnh báo về tình trạng bi đát của ngành bất động sản Trung Quốc và tác động tiêu cực đến kinh tế toàn cầu nhưng ít ai chú ý đến hiện tượng tương tự ở Việt Nam. Tương lai mù mịt của các công ty bất động sản lớn như Hằng Đại, Bích Quế Viên hoặc Novaland không phải là ngẫu nhiên mà là hậu quả của một phương thức kinh doanh bất hợp lý hình thành và được dung dưỡng trong chế độ toàn trị và nền kinh tế tư bản bè phái. [qd]


 

Tượng đài vô danh tại đảo bidong và Lịch sử tỵ nạn Pulau Bidong, Mã Lai Á


Về thăm Đảo xưa -
Giở lại trang sử bi thương tỵ nạn Pulau Bidong

Tượng Đài Ông Già Bidong được phục hồi sau khi bị kẻ gian phá hoại

Đỗ Văn Dũng

Tượng đài vô danh tại đảo bidong malaysia , nơi tưởng niệm tới những nạn nhân là người dân VN đã chết trên con đường vượt biển đông để đi tìm miền đất Tự Do . 

  • Vào năm 2006, Ông Trần Đông, giám đốc văn khố thuyền nhân Việt Nam, là tổ chức thiện nguyện vận động dựng bia tưởng niệm nói rằng, “Vấn đề chính ở đây là Hà Nội gây áp lực với Malaysia và Indonesia.”

“Trong các buổi gặp gỡ với giới chức Malaysia và Indonesia họ đều cho tôi biết đây là vấn đề cấp quốc gia, Hà Nội không hài lòng, và họ không muốn làm ảnh hưởng đến quan hệ giữa hai nước.”

Ông Đông cho biết giới chức Malaysia và Indonesia gợi ý rằng cần phải sửa nội dung của bia tưởng niệm.

Một mặt của bia bằng tiếng Anh ghi ơn những người đã giúp thuyền nhân; mặt kia bằng tiếng Việt với dòng chữ, “Tưởng niệm hàng trăm ngàn người Việt đã bỏ mình trên con đường đi tìm Tự do (1975-1996).”

“Dù họ chết vì đói khát, vì bị hãm hiếp, vì kiệt sức hay vì bất cứ lý do nào khác, chúng ta thảy đều cầu nguyện để họ được yên nghỉ dài lâu. Sự hy sinh của họ sẽ không bao giờ bị lãng quên.”

  • “Nhưng đó là sự thật của lịch sử, và không vì vậy thì Cao ủy tị nạn Liên hiệp quốc và các nước đã không giúp các thuyền nhân Việt Nam.”

Ông Đông cho biết Văn khố thuyền nhân nay muốn đem hai tấm bia trở về Úc.

Sinh Hoạt Tỵ Nạn Pulau Bidong

Chương Trình Phát Thanh trên đảo Bidong vào năm 1981

Chân Dung 300.000 đồng bào tỵ nạn Pulau Bidong

Pulau Bidong Island - GoWhere Malaysia

Đảo Pulau Bidong nằm ở phía đông bắc thành phố Kuala Terengganu và thị trấn Merang. Để đến đảo, phải mất khoảng 40 – 50 phút đi thuyền.

Năm 1978, Chính phủ Malaysia và Cao ủy Liên hợp quốc về người tị nạn (UNHCR) bắt đầu sử dụng Bidong để làm nơi ở cho những người tị nạn thay vì một địa điểm trên đất liền. Trong những năm đầu, con người sống dưới những tán cây, lều bạt hoặc bất cứ thứ gì họ có thể tìm thấy để tránh nắng nóng vùng nhiệt đới, mưa và bão biển. Nhiều năm trôi qua, Chính phủ Malaysia, Hiệp hội Trăng lưỡi liềm đỏ Malaysia (MRCS), UNHCR và các cơ quan cứu trợ khác đã tổ chức hòn đảo này thành một hoạt động có trật tự hơn. Nó có nhà dài, bệnh viện, trường học, phòng khám, đền thờ, nhà thờ, quán cà phê, bưu điện, trường dạy nghề và một số cửa hàng thuộc sở hữu của người tị nạn như tiệm bánh, tiệm may, quầy trái cây, chợ nhỏ, v.v.

Pulau Bidong Vietnamese Refugee Camp in Malaysia: Pulau Bidong / Trại ...

Vào tháng 5 năm 1975, chiếc ghe đầu tiên với 47 người tỵ nạn cập bến Mã Lai từ Việt Nam.[2] Họ được gọi là boat people (thuyền nhân). 

نموتيفيك#3 الحرقة - YouTube

Năm 1978, Chính phủ Trung ương Malaysia vì mục đích ứng phó số lượng lớn dòng người tỵ nạn Việt Nam dồn dập đổ về, nên quyết nghị cho Chính phủ bang Terengganu thuê đảo Bidong làm trại tỵ nạn, đồng thời cấm chỉ người ngoài và ngư dân tiến vào chung quanh hòn đảo, dân tỵ nạn Việt Nam cư trú trên đảo chỉ có thể rời đi sau khi giành được sự chấp nhận cho định cư của nước thứ ba.

Pin on Nam

Pulau Bidong Vietnamese Refugee Camp in Malaysia: Pulau Bidong / Trại ...

Vào cuối những năm 80, một sân khấu ca nhạc được dựng lên cạnh nhà dài B15. Thường xuyên có các lễ hội âm nhạc được biểu diễn bởi những người tị nạn và các nhạc sĩ Malaysia cũng như nhân viên của Lực lượng đặc nhiệm Liên hợp quốc, MRCS, Cảnh sát. Bóng đá là một vấn đề lớn trên đảo. Có một thời, hòn đảo có tới 24 đội thi đấu bóng đá. Có hai bộ phận: người lớn và trẻ em. Trò chơi bóng mây sepak raga bulat) cũng đang trở nên phổ biến. Chúng tôi đã học được điều đó từ Lực lượng Đặc nhiệm Cảnh sát, những người chơi xuất sắc. Boy Scout là một tổ chức rất mạnh nhằm giúp trẻ em luôn năng động với mọi hoạt động ngoài trời. Ngoài Boy Scout, chùa Phật giáo và nhà thờ Công giáo cũng có nhóm riêng để giúp các em năng động và học tập.

The history of how Pulau Bidong used to house Vietnamese refugees.

Nhà cửa của đồng bào trên Đảo thì thiên hình vạn trạng, nhưng được xây cất rất trật tự và đúng theo đồ hình của một đô thị tân tiến .

Pulau Bidong Vietnamese Refugee Camp in Malaysia: Pulau Bidong trại Tỵ ...

Đến Pulau Bidong, nếu chiêm ngưỡng cảnh sắc ở đây bằng con mắt của nhà danh họa Picaso thì Pulau Bidong thật là thẩm mỹ . Đặc điểm của 300.000 người tỵ nạn ở Bidong là:

-Đói không làm càn

-No không tự mãn

-Giỏi chẳng kiêu căng

-Và đau khổ không gục đầu, bó gối .

Đó chính là sự cao quý nhất, một vết son đậm mà tất cả đồng bào khi rời trại Pulau Bidong đều hãnh diện mang theo.

Trại Tị Nạn Pulau Bidong 1981 với Tiếng Phát Thanh Trên Đảo - YouTube

Thảm kịch Thuyền Nhân bỏ nước ra đi vì chế độ áp bức Cộng Sản

Sưu Tập

5 Videos

TIẾN SĨ THỜI NAY – Đỗ Duy Ngọc

-------------

TIẾN SĨ THỜI XHCN

TIẾN SĨ THỜI XHCN

TIẾN SĨ THỜI XHCN

TIẾN SĨ THỜI XHCN

TIẾN SĨ THỜI XHCN

TIẾN SĨ THỜI XHCN

                   -------------

Lại thêm một luận án... tiến sĩ cầu lông - Ảnh 2.

Do Duy Ngoc

Hồi mới lớn, ham học nên cứ nhìn mấy Thầy có bằng Tiến sĩ, nhất là bằng học từ nước ngoài về thì lấy làm ngưỡng mộ và khâm phục lắm, quyết tâm học hành để mong có được cái bằng như thế dù biết rằng đấy là việc không phải dễ dàng, phải tốn nhiều công sức. Mà thật sự, hồi ấy Thầy nào cũng quá giỏi, kiến thức đầy mình, phong thái đĩnh đạc, ăn nói rất hay, câu nào ra câu nấy, chữ nào ra chữ nấy.

Kể các Thầy có bằng cấp không cao, nhưng kiến thức các Thầy đầy ắp. Như Thầy Đông Hồ, Thầy Vũ Hoàng Chương, Thầy Vũ Khắc Khoan, Thầy Phạm Công Thiện, Thầy Ngô Trọng Anh… đều là thần tượng của giới sinh viên thời ấy. Như thế, người có bằng cấp cao cũng giỏi, người dù chỉ là học giả, nhà nghiên cứu nhưng kiến thức thì không chê vào đâu được.

Với đội ngũ Giáo sư như thế nên bằng cấp tốt nghiệp được toàn thế giới công nhận, được đương nhiên học tiếp lên cao khi ra nước ngoài. Sinh viên hồi đấy khi ra trường dễ dàng khi đi xin việc và thường được trọng dụng ở những vị trí cao. Lúc ấy mà học Cao học 1, Cao học 2 chuẩn bị học Tiến sĩ là oai ngất trời rồi và số lượng cũng đã hiếm hoi.

Thời nay, người có bằng Tiến sĩ đông như quân Nguyên, đa số là cán bộ, làm lãnh đạo ai cũng có bằng Tiến sĩ, không biết các ông ấy học từ lúc nào. Nhiều lúc suy nghĩ các ông ấy lo việc quan, việc nước ngập đầu, họp hội liên miên lấy đâu thời gian mà học nhỉ? Thế là dùng quyền lực để có bằng thôi. Chưa có quyền thì ghi tên vào mấy cái lò ấp Tiến sĩ của viện này, viện kia, cứ nộp đủ tiền là có bằng ngay.

Tiến sĩ cầu lông không đạt: Cầm cân nảy mực hóa ra trò đùa! - Ảnh 1.

Cũng chẳng mấy người làm nghiên cứu và giảng dạy. Tiến sĩ về đến cấp huyện, cấp phường, ở đâu cũng thấy Tiến sĩ. Trình độ không cao, ngay trong ngành nghề của mình, các Tiến sĩ thời nay cũng ú ớ, ù ù cạc cạc. Đúng là thời kỳ loạn Tiến sĩ.

Giờ đây, nhà nước lại công nhận loại du học ngắn ngày, bằng Tiến sĩ, Thạc sĩ học từ xa. Ối trời ơi! Học chuyên tu, học chính quy còn chưa bằng ai, giờ công nhận kiểu này thử hỏi nền giáo dục của ta đi về đâu? Mà không hiểu nhà nước này phong cho lắm Tiến sĩ để làm gì? Chỉ để làm công chức. Cỡ ấy mà đi dạy học sẽ lòi cái ngu cái dốt ra liền, sinh viên cười vuốt mặt không kịp đấy.

undefined

Việt Nam ta có lẽ là đất nước có đội ngũ làm công chức có nhiều bằng Tiến sĩ nhất thế giới. Giờ mà nghe ông nào giới thiệu là Tiến sĩ thì trong dạ đã thấy nghi ngờ, không phục.

10_chum_tranh_biem_hoa_dac_sac_Viet_Nam_8

Tiến sĩ bây giờ được mua bằng tiền và quyền lực nên chẳng cần kiến thức, chẳng cần phải học.

Lại thêm một luận án... tiến sĩ cầu lông - Ảnh 3.

Tiến sĩ không làm được công trình nào cho ra hồn, luận án thì quẩn quanh những đề tài nghe qua đã muốn cười. Rất nhiều phát minh, sáng tạo được làm nên từ bàn tay của người thợ, của người nông dân, chẳng thấy mấy công trình của Tiến sĩ. Muốn có trò giỏi phải có Thầy giỏi. Mà Thầy như thế này thì thua rồi.

Lại thêm một luận án... tiến sĩ cầu lông - Ảnh 4.

Cứ cái đà phong cho lắm Tiến sĩ kiểu này, giáo dục đi xuống dốc là điều tất yếu.

28.9.2023

DODUYNGOC