BỚT …!!!

Gieo Mầm Ơn Gọi

Bớt nghe, bớt nói, bớt nhìn

Bớt đi toan tính để mình an nhiên

Ở đời vạn lẽ do duyên

Bớt đi bốn thứ mới yên tâm hồn

 

BỚT đi toan tính bồn chồn

Nghĩ nhiều thì sẽ cào cồn ruột gan

Quá khứ thì đã sang trang

Tương lai chưa tới, tính toan ích gì !

 

Trân trọng khoảnh khắc tức thì

Hiện tại hạnh phúc chẳng gì thể so

Nghĩ nhiều thì sẽ âu lo

Vậy thì bớt nghĩ để cho nhẹ lòng

 

BỚT đi nghe ngóng lòng vòng

Nghe chuyện phải quấy thì lòng chẳng an

Nghe lời khóc lóc thở than

Nghe người khoác lác khoe khoang thế quyền…

 

Nghe chi lời ác rủa nguyền

Thị phi chỉ khiến sầu phiền bạn ơi

Đời thì oan trái khắp nơi

Bớt nghe để thấy thảnh thơi tâm hồn

 

BỚT đi lời nói miệng mồm

Nói năng không khéo nghiệp tồn khổ thay

Nói thì phải nói lời hay

Lỡ mồm mà nói đắng cay với người

 

Sau này phải trả gấp mười

Hãy nên nói ít mà cười nhiều hơn

Học theo các bậc thánh nhơn

Nghe nhiều nói ít, quý hơn vàng mười

 

BỚT đi nhìn ngó lỗi người

Lỗi mình cả đống mà cười lỗi ai

Cứ nhìn vào lỗi người sai

Thì mình chẳng thể sửa sai lỗi mình

 

Ở đời muôn vẻ muôn hình

Bao nhiêu thảm cảnh bạc tình khó coi

Vậy nên bớt ngó bớt soi

Dành thời gian đó mà coi lại mình

 

Coi mình tu đúng quy trình

Hay còn phiền não hãy nhìn lại ta

Nghĩ đi não phiền đâu ra?

Nhìn…Nghe…Nghĩ…Nói…khiến ta não phiền…!!!!

St


 

Tô Đại Tướng đã rớt kiếm!

Theo Đài RFA tiếng việt

“Ba mươi chưa phải là tết”, “đừng thấy đỏ mà tưởng là chín”. Danh ngôn của Tổng Trọng vô cùng thâm thúy, vận hành vô cùng vi diệu, cho thấy chính trường Việt Nam trắc trở, biến ảo không lường. Những tuyên bố chắc nịch trước ngày họp Quốc hội cho thấy Tô Đại tướng cầm chắc hai suất Chủ tịch nước và Bộ trưởng Công an. Bất ngờ ngay trước giờ đăng quang, Quốc hội trở cờ bổ sung chương trình nghị sự, thu hồi thanh thượng phương bảo kiếm đầy quyền lực.

Tô Đại tướng trúng kế điệu hổ ly sơn, mất hết binh phù, chơ vơ trên chiếc ghế quá nhiều xui rủi. Số phận chính trị tương lai không biết sẽ về đâu. Với người dân, có thêm bài học mới, té ra Quốc hội, cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất chỉ là trò chơi của “cơ quan có thẩm quyền”.

Ở xứ Đông Lào, Chủ tịch nước là chức vị xui xẻo. Trần Đại Quang chết vì bệnh lạ, Nguyễn Phú Trọng bị đột quỵ ở Kiên Giang, Nguyễn Xuân Phúc, Võ Văn Thưởng liên tục gãy ghế sau thời gian ngắn ngủi. Trong lúc lửa lò đang cháy rực, nếu ngồi ghế Chủ tịch nước mà không có cơ chế quyền lực hậu thuẫn e rằng sinh mạng cũng khó bảo toàn. Dư luận trước nay đồn đoán Tổng Trọng sẽ nhất tiễn hạ song điêu đẩy Tô Đại Tướng lên làm Chủ tịch nước để vừa tước quyền Bộ trưởng Công An vừa buộc phải ngồi vào ghế xui xẻo. Đúng như tin đồn, tin bế mạc kỳ họp Trung ương 9 khẳng định Trung ương giới thiệu Tô Lâm vào chức vụ Chủ tịch nước để Quốc hội bổ nhiệm. Ngoài ra, có cuộc họp “lãnh đạo chủ chốt” (cơ cấu lãnh đạo chủ chốt này không thấy ghi trong điều lệ và các văn kiện của đảng tiêu chuẩn thế nào gồm nhưng ai, xem trong hình thì có sáu vị gồm cả Tổng Trọng và Tô Lâm) đánh giá lại nội dung kỳ họp.

Mới đây mọi người đều nghĩ rằng Tô Lâm sẽ một đít hai ghế vừa Chủ tịch nước vừa Bộ trưởng Công an. Ngay một số cơ quan báo chí nước ngoài đã phân tích bình luận Chủ tịch nước kiêm Bộ Trưởng Công an là vi hiến và tạo ra nhiều hệ quả trái khoáy trong bộ máy lãnh đạo nhà nước. Có người cho rằng với vai trò lãnh đạo song trùng như vậy, Tô Lâm sẽ như hổ mọc cánh. Có người lo ngại nó tăng tính công an trị….

Việc Chủ tịch nước kiêm nhiệm Bộ trưởng Công an tưởng như là chắc chắn chỉ còn tính bằng giờ. Ấy thế mà ngay trưa 21/5, gió bỗng đảo chiều, báo chí đồng loạt thông tin căn cứ ý kiến cấp có thẩm quyền, căn cứ quy định pháp luật, xem xét đề nghị Thủ tướng Chính phủ, Ủy ban Thường vụ Quốc hội, trình các đại biểu xem xét thông qua điều chỉnh chương trình kỳ họp thứ 7, Quốc hội khóa XV để thêm nội dung miễn nhiệm chức vụ bộ trưởng Bộ Công an đối với ông Tô Lâm, người được Trung ương giới thiệu để Quốc hội bầu Chủ tịch nước.

Ngay sau đó, như đàn cừu quen đươc chăn dắt, Quốc hội đã rụp rụp biểu quyết tán thành việc điều chỉnh chương trình kỳ họp thứ 7, với 468/469 đại biểu tham gia biểu quyết tán thành. Kẻ duy nhất cả gan không đồng ý với việc bổ sung chương trình kỳ họp ắt hẳn có quyền lợi thiết thân với chương trình cũ.

Bộ Chính trị "lật kèo", Tô Đại tướng rớt kiếm phút cuối

Trên sàn đấu, Tô Đại tướng đang hiên ngang như Quan Công đơn đao phó hội bỗng nhiên thất thế như bị Lã Mông đánh úp Kinh Châu. Bất giác người ta tự hỏi tại sao “cơ quan có thẩm quyền” lại đổi ý nhanh như vậy? Việc miễn nhiệm Bô trưởng Công an khi chuyển vai trò thành nguyên thủ quốc gia vốn là định chế pháp luât, quyền quyết định hoàn toàn nằm trong tay “cơ quan có thẩm quyền”. Tại sao không quyết định từ đầu. Dù cho Quốc hội Việt Nam chỉ là sân khấu kịch nhưng các diễn viên ở đây quen diễn vai chính kịch, luôn trịnh trong cân đai áo mão, bằng cấp toàn giáo sư tiến sĩ. Việc đàn cừu đại biểu tự vả vào mặt mình đến hai lần kém duyên xe so với Hoài Linh ngoáy mông hay Công Lý trề môi.

Phải chăng do thất thế phải ủ mưu? Phải chăng “Cơ quan có thẩm quyền” cũ thiếu quân ít tướng không đủ phiếu ép Tô Đại tướng văng ra khỏi Bô Công an nên theo kế Minh tri cố muội, giả vờ ngây dại yếu đuối thuận theo yêu sách “một đít hai ghế” của Tô Đại tướng. Khi ván đã đóng thuyến, “Cấp thẩm quyền” đã bổ sung bốn nhân lực bèn ra kế mới Du long chuyển phượng, tách hai ghế hai nơi, đẩy Tô vô cửa tử.

Trong tay “Cơ quan có thẩm quyền” hiện có tướng Trần Quốc Tỏ, Phan Đình Trạc, Trần CẩmTú, Nguyễn Hòa Bình. Tất cả đều là Ủy viên Bộ chánh trị, đã từng lãnh đạo ngành, địa phương và đều đang là đại biểu Quốc hội, 100% đạt tiêu chuẩn Bô trưởng Công an cứng khừ. Các đàn em của Tô Đại tướng đều còn non xanh, Ủy viên trung ương chưa tròn một khóa, không có đại biểu Quốc hôi, làm gì có cửa cạnh tranh.

Giấc mộng đổi ngôi của Tô Đại tướng e rằng bất thành. Dân Đông Lào không biết nên vui hay nên buồn. Thoát nguy cơ làm thần dân của bạo chúa từng xua quân giết cụ Lê Đình Kình, bắt bớ đàn áp biết bao người bất đồng chính kiến, dân vẫn phải tiếp tục sống trong ách cai trị của thái thú thiên triều dâng biển cho Formosa, đem núi rừng tây nguyên nuôi bô xít, …Một thái thú theo gương Putin, Tập Cận Bình nuôi giấc mơ hoàng đế suốt đời bất chấp lợi quyền dân tộc, ngay cả kỷ cương phép nước. Hiển hiện cụ thể trong lần này, Quốc hội, Hiến pháp bị biến thành hề trong cuộc chơi quyền bính.


 

 CHUẨN BỊ ĐI THÔI – LẠI THỊ MƠ

 LẠI THỊ MƠ

Khi đưa bố mẹ già đi bác sĩ, tôi thấy tờ giấy để ở kệ sách, ghi tiêu đề hay quá:

How to be a parent to your parents.

Tôi cầm tờ giấy đó, và cất ngay vào hồ sơ giấy tờ. Coi như của “gia bảo“.

Chúng ta khi phàn nàn, than phiền, quở trách, bắt lỗi, mắng chửi… tóm lại khi chúng ta ở vị trí người buộc tội, phê phán, quy trách… chúng ta luôn luôn chủ quan, nghĩ rằng những gì mình than phiền là đúng, gây “trở ngại cho mình”.

Có bao giờ bạn tự đặt mình vào vị trí của người khác. Chắc chẳng ai nghĩ đến điều đó. Chuẩn bị là vừa. Đó là sự thật không ai nghĩ đến, khi trí nhớ bắt đầu có chuyện: nhớ nhớ quên quên.

Sinh trụ hoại diệt. Phật đã nói: Tất cả muôn loài sinh vật đều phải trải qua 4 giai đoạn:

Sinh ra, lớn lên, bệnh tật, rồi chết. Đó là lẽ tự nhiên. Ngay cả đồ vật dùng cũng phải mòn, hư, rồi bỏ.

Vậy thì, hãy chuẩn bị mọi thứ cũng sẽ đến với mình, chẳng chừa ai.

Khi nuôi con nít và chăm sóc cha mẹ già. Chúng ta dùng một “cái cân“. Con nít hôm nay “không biết” (chuyện gì đó), hôm sau sẽ “biết”. Người gi à hôm nay “biết“, ngày mai “quên“ luôn.

Nuôi trẻ con, càng ngày càng thấy nhẹ.

Nuôi cha mẹ già càng ngày càng nặng trĩu.

Người Mỹ rất khách quan, họ chuẩn bị điều đó rất bình thường. Chuẩn bị di chúc, lo cho hậu sự trong khả năng. Không muốn gánh nặng để con cái phải chịu.

Người Việt có câu “anh em kiến giả nhất phận“. Cha mẹ chung, nhưng anh em, người nào phận nấy. Chuyện giúp đỡ lẫn nhau, ít khi có.

Cha mẹ là người có kinh nghiệm, vì đã quan sát bao nhiêu chuyện chung quanh trong suốt cuộc đời. Cha mẹ lo cho con, người ta so sánh như chiều “tự nhiên”: nước mắt chảy xuôi. Một cha mẹ nuôi được mười con. Mười con không nuôi được một cha mẹ.

Khi cha mẹ già yếu, người nọ đổ cho người kia trách nhiệm chăm sóc nuôi dưỡng. Không ai nghĩ tới phiên mình, thì sao?  Biết bao câu chuyện ngụ ngôn, từ chuyện cha bỏ ông nội vô cái xe gỗ, đẩy vô rừng, bỏ ông nội. Hay cha cho ông nội ăn cơm bằng cái chén gỗ, vì ông nội hay làm bể chén sành.

Đứa con chứng kiến, muốn giữ cái xe, cái chén. Để mai kia sẽ dùng cho cha khi tới lượt.

Chuyện ngụ ngôn là thế. Người Mỹ chỉ nói đơn giản:  Parenting your parents.

Còn tôi, bản thân tôi biết, khi nuôi cha mẹ già, nhiều lúc bực bội tôi đã có những lời nói, thái độ không đúng. Mặc dù sau đó tôi nhận ra ngay, hối hận cũng xảy ra rồi.

Thật tình, sau đó tôi rất dằn vặt. Có câu ngạn ngữ: Ai chế ngự được cơn nóng giận, người đó coi như bồ tát.

Tôi phạm lỗi chỉ một lần, nhưng chẳng bao giờ quên. Cho đến khi bố mất, cầm tay bố trong áo quan, tôi nghẹn ngào: Xin bố tha lỗi cho con, những lỗi lầm con đã xử sự không phải. Dù vậy, tôi vẫn không hề tha lỗi cho tôi.

Bố tôi là người rất hài hước, mỗi sáng mang điểm tâm vào phòng. Bố ngồi dậy, nghiêng đầu hỏi:

– Tao vẫn còn sống à?

Khi nhắc: Hôm nay bố có hẹn bác sĩ.

Bố tôi nhất định không đi. Bảo rằng hễ gặp BS, không bệnh này cũng tật kia. Thế nào BS cũng có cái moi ra. Tốt nhất không đi. Con nít “cứng đầu” còn dễ “dụ“. Người già mà cứng đầu là “bó tay”.

Chờ cho bố quên, tôi đánh lừa, dụ chở bố đi mua những thứ bố thích như báo Việt (hay vé số).

Dĩ nhiên bố chịu thay quần áo đi theo. Cho đến khi tới parking lot nơi văn phòng BS. Bãi đậu xe không còn chỗ trước cửa văn phòng. Tôi dỗ dành:

– Bố đứng đây chờ con.

Âm mưu bại lộ, bố tôi đã nhận ra nơi quen thuộc. Từ cuối chỗ đậu xe, tôi thấy mọi người chạy ào về phía bố. Tôi cũng hoảng hốt nhào tới, mọi người đòi gọi Ambulance cấp cứu. Tôi ngăn lại: không, tôi biết cha tôi. Bố đã “ăn vạ“ bằng cách lăn quay nằm dài dưới đất. Đành phải đưa cụ về thôi. “Trứng không khôn hơn vịt “ đâu.

Chưa hết, bố không chịu ăn đồ Mỹ. Sau khi mổ tim, bố phải ở trong rehab một tháng. Chúng tôi chọn chỗ gần nhà, cổ tay bố có đeo tag ghi tel của tôi.

Buổi trưa tôi nghe điện thoại reng, bố kêu đói quá. Tôi vâng vâng dạ dạ, để con hâm cháo, mang vào ngay (15’).

Chưa được 5’, điện thoại lại reng. Bố nhắc nữa. Lần này có anh y tá (giọng đàn ông) tò mò hỏi ông cụ nói gì?  Tôi nói lý do. Anh y tá nói nhỏ: ông đang ngồi, trước mặt là khay thức ăn lunch.

Người già “thông minh“ không như bạn tưởng. Bố tôi đã nhờ cô y tá gọi trước, sau đó đổi qua anh y tá.

Không chịu đeo răng giả, không chịu đeo hearing aids là chuyện bình thường trong mọi chuyện khó thuyết phục người già. Răng rụng chỉ còn vài cái, đòi nhổ hết. Nhưng khi có răng giả không chịu mang.

Bị tiểu đường, nhưng cứ đòi ăn cơm.

Huyết áp cao nhưng nhất định ăn cơm với mắm chưng, cá kho tộ.

Những thói quen, tập quán, khẩu vị đã ăn vào xương, vào máu, vào đầu không thể nào thay đổi.

Con cái biết nguy cơ của mọi rủi ro, thương cha thương mẹ chỉ biết khóc thầm.

Cho đến một ngày, bà cụ hàng xóm bị đột quỵ, mặc dù con là bác sĩ, cũng không thoát khỏi số phận.

Đành đổ thừa “nghiệp nặng”.

Bài đầu tiên khai giảng khóa học dưỡng sinh cho người cao tuổi.

Bác sĩ giám đốc 90 tuổi đã phân chia học viên thành 3 nhóm A, B, C.

– Nhóm A, gồm những người có những bệnh nhiều rủi ro: huyết áp cao, tiểu đường, tim mạch.

– Nhóm B, những bệnh thông thường: thấp khớp, bướu cổ…

– Nhóm C, những bệnh phải mang theo suốt đời, nhưng vẫn có cách chữa trị.

Sau đó BS cho một ông vô cùng đẹp người, mặt đẹp, dáng đẹp, nhìn vào ai cũng trầm trồ. Ông đẹp người đó, được BS chỉ định lên phát biểu:

– Tôi là một người có tài sản, có địa vị trong xã hội. Tôi có tất cả những gì thông thường mà người đời mong muốn. Mọi người nghĩ rằng tôi là người sung sướng.

Không, tôi không phải là người sung sướng, vì tôi mang trong người căn bệnh có nguy cơ cao.  Tôi không được quá vui, hay quá buồn. Tôi không được ăn món mình ưa thích… Tôi phải nghe theo lời khuyên của BS. Vì.

Ông diễn giả ngừng lời, nhường cho BS.

Khi về già, chúng ta luôn luôn tâm niệm phải làm gì để ích lợi cho bản thân.

Ích lợi cho bản thân là: Tự đi tiêu đi tiểu tắm gội cho mình.

Tự mình ăn cơm, uống nước.

Đó là điều cơ bản giúp cho bản thân, tức là giúp cho người thân, con cái bớt gánh nặng.

Cá không ăn muối cá ươn.

Già cãi bác sĩ, là đành bó tay.

Khi thằng con học lái xe, tôi đã chỉ một cậu vô cùng đẹp trai (con của bà manager phòng gym), ngồi trong xe lăn. Khi có permit lái xe đã hào hứng rủ thêm 4 cậu nữa. Chất đầy xe rồi phóng điên cuồng, tai nạn xảy ra 4 cậu thiệt mạng, cậu còn lại bị paralyzed từ cổ trở xuống. Khốn nỗi chỉ có bộ não vẫn còn hoạt động. Bây giờ suốt đời phải ngồi xe lăn, vừa khổ bản thân, vừa khổ cho người thân.

Hãy nhớ, bất cứ cái gì xảy ra thì con là người phải gánh chịu mọi đau đớn. Mẹ không thể chia sẻ cơn đau, chỉ có thể nấu cháo giúp con thôi.

Trẻ con tuy vậy vẫn dễ thuyết phục hơn người già.

Nếu không thể kiếm người chăm sóc các cụ đến nhà, vì tài chính. Phải đưa vào Nursing home, cũng nên lui tới thăm viếng, đó là niềm an ủi cho ông bà cha mẹ.

Lại Thị Mơ


 

CÂU CHUYỆN LÚC 2 GIỜ SÁNG – Truyen ngan

Andy Van ST

Tôi mua chiếc xe vận tải nhỏ và nhận chở hàng để kiếm sống. Cuộc sống của tôi hoàn toàn tự do, không phải làm thuê cho ai, ngoài chuyện kiếm sống, tôi còn có thể đem đến niềm vui cho người khác.Trên những đoạn đường dài, có rất nhiều hành khách trò chuyện cùng tôi. Những câu chuyện muôn màu của họ đã vẽ nên bức tranh cuộc sống vô cùng phong phú …. nhưng đáng nhớ nhất là câu chuyện của một người phụ nữ kể tôi nghe vào một đêm tháng tám….

Khoảng 2 giờ sáng, sau khi nhận được cuộc điện thoại nhờ chở hàng. Tôi tìm đến địa chỉ được thông báo. Đó là một tòa nhà chìm trong bóng đêm, chỉ có chút ánh đèn le lói hắt ra từ cửa sổ tầng trệt. Thông thường, các tài xế bóp còi một hai lần rồi đợi vài phút, nếu không thấy người ra thì lái xe đi, coi như mình bị một kẻ vô công rỗi nghề nào đấy chọc phá. Nhưng tôi thì vẫn cứ im lặng đậu xe ngoài cửa, lòng thầm nghĩ : Biết đâu người khách kia thực sự cần sự giúp đỡ thì sao ?

Chờ một lúc sau, tôi xuống xe và bước đến gõ cửa.

_ Giọng trả lời run run, yếu ớt của một phụ nữ lớn tuổi vọng ra. Vui lòng đợi tôi một phút.

Tới gần tôi nghe có một vật gì đó rất nặng, rơi xuống nền nhà …. cánh cửa từ từ mở …. dáng bà thấp bé đứng trước mặt tôi, tay xách một chiếc valy nhỏ. Nhìn vào trong, cảm tưởng như căn nhà này đã nhiều năm không ai ở, tất cả đồ đạt đều phủ khăn, trên tường chẳng hề có một cái đồng hồ treo tường hay tranh phong cảnh để trang trí gì …

_ Cậu có thể mang giúp tôi cái thùng này ra xe không ?

Vâng thưa bà.! Sau khi khuân hết đồ đạc, tôi dìu bà lên xe.

_ Bà đưa tôi một mảnh giấy nhỏ chỉ đường .

Nhìn tờ giấy tôi nói nhanh. Nếu đi theo đường này thì xa lắm bà ạ, cháu biết có một con đường khác nhanh hơn .

_ Bà trả lời : Không sao, tôi không vội gì, tôi cần ghé vào một trại tế bần trên đường đi …. ngập ngừng một lát bà nói tiếp, tôi không có gia đình để về, bác sĩ bảo tôi không còn sống bao lâu nữa !!

Nghe bà nói tôi lặng người và chạy thật chậm . Suốt hai giờ, tôi chở bà loanh quanh khắp thành phố theo sơ đồ được vẽ sẵn ….

_ Bà chỉ tôi ngôi trường mà ngày xưa bà từng là giáo viên ở đó … rồi căn nhà bà từng sống khi mới kết hôn… ngang qua cửa hàng trang trí nội thất bà nói, trước đây nó từng là một Câu Lạc Bộ Khiêu Vũ….có lúc ngang qua một cao ốc, bà yêu cầu tôi lái xe chậm, rồi đưa mắt nhìn vào khoảng không gian tối đen trước mặt. Chúng tôi cứ đi như vậy, mãi khi trời gần sáng bà bất chợt bảo:

Tôi cũng hơi mệt rồi, anh đưa tôi đến địa chỉ ấy thôi.

Tôi lặng lẽ lái xe đến địa chỉ ghi trên mảnh giấy ….

Đến nơi, đó là một ngôi nhà cũ kỹ, nằm sâu trong hẻm, giống như một nhà An Dưỡng, phía trước có chiếc cổng mái vòm .

_ Bà nói với tôi : Đấy là Trại Dưỡng Lão. Bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ sống ở đây. Khi các con biết bệnh tình của tôi, chúng gởi tôi vào nơi này. Ngôi nhà lúc nãy sẽ bán đi để chia cho chúng. Không hiểu sao, suốt đêm qua tôi không ngủ được, NÊN QUYẾT ĐỊNH ĐẾN SỚM HƠN DỰ TÍNH ….

Tôi nhủ thầm ” Sao lại sớm hơn dự tính ??”.

Thấy tôi tỏ vẻ khó hiểu, bà cười buồn :

_ À, các con tôi định tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ để tiễn tôi đi vào chiều nay ấy mà. Tôi thấy nên ra đi trước khi điều đó xảy ra thì hơn. Những người già như chúng tôi rất sợ những cuộc tiễn đưa …. vào Trại Dưỡng Lão cần gì mà đưa tiễn chứ. Cảm ơn cậu đã cho tôi những giờ phút tuyệt vời. Hôm nay là ngày cuối cùng, tôi được thăm lại những nơi mà tôi yêu thương, ngày cuối cùng tôi được tự do đi lại ..

Tôi thấy nước mắt bà ứa ra, miệng cứ lẩm bẩm .

_ Hôm nay là ngày cuối cùng… ngày cuối cùng …. rồi bà loay hoay mở ví tiền…. À tôi phải trả cho cậu bao nhiêu ?

Không có gì đâu, thưa bà .!

_ Nhưng anh còn phải sinh sống nữa chứ, xe là phương tiện làm ăn của anh mà.!

Đó là với những hành khách khác bà ạ ! Rồi dường như chẳng kịp suy nghĩ gì cả, tôi cúi xuống ôm chầm lấy bà.

_ Bà cũng xúc động, quàng tay vỗ vỗ vào lưng tôi yếu ớt … cảm ơn… cảm ơn cậu !!.

Một anh bảo vệ Trại Dưỡng Lão bước ra đỡ lấy hành lý và dìu bà đi vào . Chiếc mái vòm oai phong, bệ vệ đón lấy tấm thân run rẩy của bà ….

Ngoài kia …. mặt trời đã lên cao..!!

Andy Van Sưu Tầm


 

 Chính trị Việt Nam ‘lửa cháy leo bàn cờ’

 Ba’o Tieng Dan

Blog VOA

Lê Quốc Quân

22-5-2024

Hai trong bốn nhân vật này đã từ chức, gồm Vương Đình Huệ (thứ hai từ trái) và Võ Văn Thưởng (bìa phải). Hình chụp ngày 15-1-2024 tại Hà Nội. Nguồn: AFP

Chính trường Việt Nam chưa bao giờ xáo trộn như trong thời gian gần đây. Chỉ trong hơn 1 năm, nhân dân chứng kiến sự ra đi của 2 chủ tịch nước, 1 chủ tịch quốc hội, 1 thường trực ban bí thư cùng hàng loạt quan chức cao cấp khác.

Số lượng uỷ viên Bộ chính trị (BCT) chỉ còn 12 so với 18 vị từ đầu nhiệm kỳ và việc bầu bổ sung mới đây của đảng không đảm bảo cho khả năng đầy đủ trong tương lai, ngược lại còn dự báo những “đấu đá” dữ dội hơn của các phe nhóm trong thời gian tới.

Những quân cờ náo loạn

Không chỉ trong nước, báo chí quốc tế theo dõi rất sát sao và đưa tin nhiều về những xáo trộn, đặc biệt là bài viết mới đây của nhà báo Bill Hayton về sự bất ổn chính trị ở Việt Nam có một thông điệp quan trọng về việc nền ngoại giao cây tre đang “chuyển hướng về Trung Quốc và xa rời phương tây”.

Công cuộc “đốt lò” mà ông Nguyễn Phú Trọng khởi xướng chưa kịp làm giảm tham nhũng nhưng đã kịp làm cho bộ máy hành chính “tê liệt” và sự thiệt hại đã thấy rõ. Dữ liệu thị trường chứng khoán cho thấy bất chấp mức tăng trưởng 22% của thị trường, kể từ đầu năm 2023, các nhà đầu tư nước ngoài đã bán đi khoảng 2 tỷ chứng khoán.

Theo một bài viết trên VOA trích dẫn một bức thư do Liên Hiệp Quốc và Ngân hàng Thế giới tại Việt Nam cùng 18 đại sứ ký tên gửi Chính phủ, mà Reuters xem được, thì “Việt Nam đã mất ít nhất 2,5 tỷ USD viện trợ nước ngoài trong 3 năm qua và có thể mất thêm 1 tỷ USD nữa do tình trạng tê liệt bộ máy hành chính”.

Bàn cờ chính trị Việt Nam rung lắc và các quân cờ thì đang tán loạn. Những nhân vật như Nguyễn Xuân Phúc, Võ Văn Thưởng, Vương Đình Huệ, Trương Mỹ Lan, Lê Thanh Hải… hay các phó thủ tướng vừa bị về vườn chỉ là những lát cắt trong đại hý trường mà nhân dân biết được qua sự rò rỉ từ các phe phái.

Bàn cờ vẫn chắc do được “bê tông hoá”?

Tuy bàn cờ chính trị đang rung lắc và bất cân bằng, nhưng có vẻ như nó vẫn đảm bảo một sự vững chắc nhất định. Đảng cộng sản vẫn là người đang sắp đặt các quân cờ và chơi cờ trên đầu dân tộc Việt Nam. Đảng chủ động đứng ngoài sự can thiệp của nhân dân trên mọi phương diện nhưng đang có xu hướng chọn và được “chống lưng” bằng một phe mới trên thế giới đang hình thành.

Bầu cử chính là giai đoạn mà ý chí và nguyện vọng của Nhân dân đã bị đảng tước đoạt (hijack), (từ lòng dân biến thành ý đảng). Đảng đã “cài cắm” hơn 97% thành viên của mình trong quốc hội, công nhiên đặt Hiến pháp dưới cương lĩnh Đảng, Luật pháp dưới “Đảng quy”.

Chính vì vậy, đảng Cộng sản (CS) có thể chủ động di chuyển, thay đổi những quân cờ bằng cách kỷ luật, buộc thôi việc và khai trừ các cá nhân sai phạm rồi yêu cầu quốc hội thực hiện những công việc hoàn toàn mang tính thủ tục để hợp thức hoá.

Cho nên dù đang có những xáo trộn dữ dội ở thượng tầng thì vai trò cầm quyền của Đảng cộng sản Việt Nam hoàn toàn không bị thách thức ở bất cứ khâu nào.

Trong suốt hơn 70 năm qua, Đảng đã “bê tông hoá” bàn cờ bằng cách tuyên tuyền liên tục về sự vĩ đại vô song và vinh quang rực rỡ. Song song với việc tuyên truyền là tiến hành “nhược hoá” nhân dân bằng tăng cường đàn áp các tiếng nói bất đồng, làm cho không một tổ chức đối lập nào có thể tập hợp được quần chúng, chuẩn bị cho những thay đổi có thể xảy ra.

Như chúng ta đã biết, khi “vươn ra” với thế giới phương Tây bằng cách quyết định nâng cấp Quan hệ đối tác chiến lược toàn diện (CSP) với nhiều quốc gia phương tây, Đảng đã ban hành một Chỉ thị mật Số 24/CT-TW nhằm “Bảo đảm vững chắc an ninh quốc gia trong bối cảnh hội nhập quốc tế toàn diện, sâu rộng” và chỉ thị đã trở thành cơ sở cho hàng loạt bắt bớ về tội “trốn thuế” đối với những nhà hoạt động môi trường ôn hoà.

Tham nhũng là thuộc tính của quyền lực

Tham nhũng là sự tha hoá trong việc sử dụng quyền lực, là khuyết tật của quyền lực và là thuộc tính có sẵn, gắn liền với quyền lực. Tham nhũng tồn tại suốt chiều dài lịch sử và có mặt ở mọi nơi, mọi quốc gia, bất luận là nó độc tài hay dân chủ.

Tham nhũng bắt đầu từ khi một tù trưởng đứng ra phân chia một cách thiên vị con thú săn được cho thành viên bộ lạc của mình và tiếp tục kéo dài mãi trong tương lai. Vào năm 2008, các chuyên gia của Ngân hàng thế giới (WB) đã xuất bản bằng tiếng Việt cuốn sách “Các hình thái tham nhũng” và coi “Thế giới đang đương đầu với một đại dịch xã hội”.

Tham nhũng và phòng chống tham nhũng cũng bắt đầu rất sớm trong lịch sử Việt Nam.

Bộ Luật Hình thư của Thời Lý (1042) đã từng đề cập đến nạn tham ô và các chế tài xử phạt; Quốc Triều hình luật dưới thời Lê Thánh Tông (1483) có 722 điều thì có trên 107 Điều liên quan đến phòng, chống tham nhũng; Triều Nguyễn cũng đã có Luật Gia Long với 398 điều thì có 79 điều quy định về các tội liên quan đến tham nhũng.

Đến thời kỳ cộng sản, từ Hồ Chí Minh cho đến các lãnh đạo sau này đều lên tiếng chống tham nhũng và Đại hội VII và VIII của ĐCS đều coi đó là những nguy cơ “đe doạ sự tồn vong của Đảng và chế độ”.

Nhưng phải đợi đến gần đây khi ban hành Quyết định số 162/QĐ-TW về Thành lập Ban chỉ đạo TW về Phòng chống tham nhũng do ông Nguyễn Phú Trọng làm trưởng ban, rồi công cuộc “đốt lò” được thêm củi, đổ xăng, thì người dân mới bắt đầu thấy những cán bộ “gộc” bước ra trước vành móng ngựa, như tận mắt thấy sự dữ bay ra từ chiếc hộp Pandora.

Phải làm gì để lửa không cháy cả bàn cờ?

Để phòng chống được tham nhũng thì tôi cho rằng có hai vấn đề quan trọng nhất:

– Một là phải xây dựng một mức lương cao đủ sống cho cán bộ công chức, xây dựng được một nền đạo đức công vụ tốt và sự liêm chính của các công chức;

– Hai là phải xây dựng được hệ thống pháp luật nghiêm minh, các thiết chế độc lập đủ mạnh, trách nhiệm giải trình cao với sự giám sát của xã hội dân sự và báo chí tự do.

Singapore là một ví dụ về nền hành chính công vụ như vậy.

Mặc dù chưa có được một xã hội thực sự dân chủ nhưng mức lương rất cao và đất nước nhỏ, Singapore đã có những tiến bộ vượt bậc trong công cuộc chống tham nhũng. Theo Tổ chức minh bạch thế giới thì năm 2023, Chỉ số cảm nhận Tham nhũng của Singapore đạt 83/100 điểm và xếp thứ 5/180 quốc gia. Trong khi đó, Việt nam đạt 41/100 điểm, xếp hạng 83/180.

Nhờ mức lương cao và sự giám sát tốt, các “hành vi lệch chuẩn” của công chức để mưu cầu tư lợi được giảm thiểu và họ sẽ ít phá vỡ những nguyên tắc về “đạo đức và sự công chính” để mưu cầu lợi ích cho riêng mình hay phe nhóm của mình.

Thực hiện nguyên lý trên không khó, nhưng vì Việt Nam đang là một chế độ nhà nước song trùng nơi có 2 bộ máy của Đảng và Nhà nước, cho nên số lượng người hưởng lương ngân sách trở nên quá đông so với dân số và Đảng hoạt động thì hoàn toàn giống như một “hội kín”.

Ngoài việc phải trả lương cho toàn bộ công chức đảm trách công việc, một Bộ máy đảng với hàng loạt cơ quan “đoàn thể” cũng đang bám theo tổ chức này từ trung ương đến tận cơ sở, làm cho bộ máy trở nên nặng nề quá tải.

Việc tăng lương từ 1/7/2024 năm nay hoàn toàn không giải quyết được vấn đề trong bối cảnh lạm phát đang cao như hiện nay nếu như dòng ngân sách chi thường xuyên cho lương không giảm đi được một nửa.

Tất nhiên, vì đang làm chủ cuộc chơi, Đảng cộng sản hoàn toàn có thể thực hiện được điều đó nếu giải tán hoặc biến tất cả những ‘cơ quan đoàn thể” đang ăn bám trở thành những tổ chức hoàn toàn dân sự.

Đó sẽ là những bước cải tổ đầu tiên, nếu không lửa vẫn sẽ tiếp tục bùng to, làm cháy cả lò, cháy luôn cả bàn cờ tưởng như rất vững chắc mà Đảng đã dày công xây dựng.

 


 

CHỈ MỘT NGƯỜI KHÁC BIỆT

 Mạc Van Trang is with Lại Thị Ánh Hồng 

Mạc Văn Trang

Trong cái xứ “xã hội chủ nghĩa” hỗn mang

Dường như tất cả đều thi đua đồng phục

Đồng phục áo quần

Đồng phục tư duy

Đồng phục thái độ

Đồng phục hành vi

Nhất trí trăm phần trăm chuyện vặt!

Sợ nhất “DƯ LUẬN TRÁI CHIỀU”

Cái gì KHÁC BIỆT

Sợ ai đó nghĩ khác

Sợ ai đó nói khác

Sợ nhất “đối tượng” làm khác …

Khác đi

Phải dập tắt ngay tức khắc!

Kỳ lạ và may mắn thay

Chỉ một THÍCH MINH TUỆ

Tu khác với tất cả

Như một kỳ nhân

Chân đất đầu trần đi xuyên qua giữa lòng xã hội

Sức hút như thanh nam châm

Như ngọn nến cháy bùng lên trong căn hầm u tối

Như tảng đá rơi xuống tung toé mặt ao tù

Như cơn lốc xoáy xé toang những tấm màn phấn son loè loẹt! …

“Toàn hệ thống” bất ngờ trở tay không kịp

Cuống cuồng chỉ thị, công văn…

Tung mấy bài bôi nhọ, vu oan…

Vội vàng gỡ bỏ

Bung toang!

Thích Minh Tuệ xưng “CON”:

Con đang tu tập chưa là gì cả!

Bằng trực giác Phật tử nhìn ra một người tu THẬT

Khác bao nhiêu sư đầu trọc hiện hành?

Ừ thì tu có ngàn vạn Pháp

Pháp nào cũng phải TRÌ GIỚI làm đầu.

Ừ thì Kinh Phật có ngàn vạn quyển

Kinh nào đều phải THỰC HÀNH Chánh Pháp…

Tu ở nước mình bấy lâu nay sao lạ khác?

Phật tử không cần tu

Kéo nhau lũ lượt về chùa

Ngàn, vạn người, tu tập thể mới đông vui khí thế.

Chỉ quỳ lạy, cúng dường là được sư ban ân huệ

Sư đã tu hộ tất cả rồi!

Càng nộp nhiều tiền phước báu càng vô lượng vô biên!

Rồi kìa

Có những sư chuyên giảng Pháp lăng nhăng

Sống như đại gia

Chùa thành Công ty đa cấp

dịch vụ phóng sinh, dâng sao giải hạn, trục vong…

Thích Minh Tuệ dẫu xuất hiện chỉ một lần

Cũng đủ khiến các sư thành hai chiến tuyến

Đâu chỉ đoàn người đầu trọc đi theo

Nỗi run sợ sóng ngầm rung chuyển…

Và bão “dư luận trái chiều”

từ Phật tử vẫn lan toả không nguôi…

Trong xứ sở “đồng phục”

Sao có thêm những người khác biệt

Đánh động nhân tâm

Thắp lên nhiều ngọn nến trong các hang cùng ngõ hẻm tối tăm?

22/5/2024

MVT


 

HƠN, THIỆT – Thái Bá Tân

Thái Bá Tân

 

Ở đời không ít lúc

Ta cảm thấy thiệt thòi,

Rằng đáng lẽ phải thế.

Đáng phải thế, mà rồi…

 

Cảm giác ấm ức ấy

Dễ hiểu và rất đời.

Khác nhau chỉ ở chỗ

Phản ứng của từng người.

 

Chấp nhận hay phản đối

Thì việc cũng đã rồi.

Ở đời không nhất thiết

Mọi việc phải rạch ròi.

 

Vật chất là một chuyện.

Chuyện khác là tinh thần.

Tinh thần mà thoải mái,

Mọi việc sẽ tốt dần.

 

Phật dạy, biết chịu thiệt

Là phúc báo bảy đời.

Ấm ức lo thua thiệt

Là rước họa vào người.

 

Để cái tâm được tĩnh,

Mình phải luôn là mình.

Bình thường đã là tốt,

Không nhất thiết thông minh.

 

Người xưa đã từng dạy

Rằng “tiểu phú tức an”,

Nghèo mà lòng an lạc,

Lại còn thêm chữ nhàn.

 

Giàu tiền, giàu của cải,

Cũng là giàu lo âu.

Vậy sao cứ phấn đấu

Hơn người cái sự giàu?

 

Thà thua cái danh lợi,

Mà thường là hư danh,

Để được cái khỏe mạnh,

Sống giản dị, sống lành.

 

Càng không nên cố gắng

Hơn người về tiện nghi.

Chỉ cần cảm giác đủ

Và cái lòng từ bi.

 

Đừng quên lời Phật dạy:

Mọi đau khổ ở đời

Là do chiều thân xác,

Làm hại một kiếp người.

 

Thái Bá Tân


 

Tô Lâm chống đỡ trong Hội Nghị Trung Ương và Quốc Hội như thế nào?

Bầu cử Quốc hội khóa XV: Sáng suốt lựa chọn người có đức có tài

Quyền Bộ Trưởng Công An, Trần Quốc Tỏ

Chính phủ giao thượng tướng Trần Quốc Tỏ điều hành Bộ Công an- Ảnh 1.

Nghị quyết của Quốc hội về việc phê chuẩn miễn nhiệm chức vụ Bộ trưởng Công an với ông Tô Lâm được thông qua với 465/465 đại biểu Quốc hội tán thành.

Từ ngày 22-5, thượng tướng Trần Quốc Tỏ, Ủy viên T.Ư Đảng, Phó bí thư Đảng ủy Công an T.Ư, Thứ trưởng Bộ Công an điều hành hoạt động của Bộ Công an cho đến khi cấp có thẩm quyền kiện toàn chức danh Bộ trưởng Bộ Công an theo quy định.

Tỏ mà làm Bộ Trưởng thì dù sao cũng đớ cho  Lâm hơn là để cho Phan đình Trạc làm. 

Vào phút chót, Quốc Hội dàn xếp để miễn nhiệm chức Bộ Trưởng của Tô Lâm không cho làm hai chức cùng một lúc và thao túng chiến trường.

Tô Lâm bị bất ngờ không kịp trở tay với màn hiểm này. Trong những ngày tới số phận của Tô Lâm xem ra khó xoay trở, chèo kéo hơn.

Tài năng đốt lò của Ông Tỏ sẽ quyết định việc tiếp tục được thăng chức Bộ Trưởng Cong An. Tuy nhiên, hiện ông Tỏ chỉ là tạm thời điều hành Bộ Công An nên có hạn chế và phải xin ý kiến của Bộ Chính Trị trong các quyết định.

Đài BBC nhận định:

Trong số các thứ trưởng hiện tại, ông Tỏ là thượng tướng duy nhất có trên một nhiệm kỳ Ban Chấp hành Trung ương Đảng, một điều kiện cần để trở thành ủy viên Bộ Chính trị.

Tuy nhiên, ông Tỏ đã không nằm trong số ủy viên được bầu bổ sung vào Bộ Chính trị tại Hội nghị Trung ương 9 vừa rồi. Vì vậy, ông khó có khả năng trở thành bộ trưởng Công an chính thức.

Bộ trưởng Công an là ủy viên Bộ Chính trị là một thông lệ, dù đây không phải là quy định bắt buộc.

Các đời bộ trưởng Công an từ sau 1975 tới nay đều có một điểm chung, đó là tất cả đều đã được bầu vào Bộ Chính trị trước, rồi sau đó mới lên làm bộ trưởng Công an.

Thượng tướng Trần Quốc Tỏ cùng đoàn công tác dâng hương, dâng hoa tại Khu Di tích Quốc gia đặc biệt Kim Liên thuộc huyện Nam Đàn (Nghệ An) hồi năm 2023.

Ảnh của Học Viện Chính Trị, Công An.

Thượng tướng Trần Quốc Tỏ, dâng hoa tại Khu Di tích Quốc gia đặc biệt Kim Liên, năm 2023.

Thêm nữa, bộ trưởng Công an là chức danh đầy quyền lực, có thẩm quyền điều tra sâu rộng, nếu không có chân trong Bộ Chính trị thì sẽ không thể tham gia các cuộc họp vốn đưa ra những quyết định trọng đại đối với nội bộ của Đảng và của đất nước.

Vì vậy, trước mắt, ông Tỏ chỉ được phân công điều hành hoạt động của Bộ Công an chứ khó có thể trở thành bộ trưởng Công an chính thức, trừ khi sắp tới ông được bổ sung vào Bộ Chính trị.

 

…Khả năng cao Đảng sẽ chọn người trong số 16 ủy viên Bộ Chính trị hiện tại.

Ngoài ông Tô Lâm và ông Phạm Minh Chính, còn có một số ủy viên khác có xuất thân từ ngành công an, gồm: ông Phan Đình Trạc, cựu Giám đốc Công an Nghệ An; ông Nguyễn Hòa Bình, cựu Cục trưởng Cục Cảnh sát điều tra tội phạm tham nhũng thuộc Bộ Công an và ông Nguyễn Văn Nên – người từng là cán bộ công an cấp huyện.

Từ trái qua: ông Nguyễn Hòa Bình, ông Phan Đình Trạc, ông Nguyễn Văn Nên, ông Trần Cẩm Tú

Chụp lại hình ảnh,Từ trái qua: ông Nguyễn Hòa Bình, ông Phan Đình Trạc, ông Nguyễn Văn Nên, ông Trần Cẩm Tú

Ông Phan Đình Trạc, sinh năm 1958, quê ở Nghệ An, từng làm giám đốc Công an tỉnh Nghệ An, với cấp hàm đại tá. Ông cũng có chân trong Ban Bí thư và hiện là Trưởng Ban Nội chính Trung ương, Phó Trưởng ban Thường trực Ban Chỉ đạo Trung ương về Phòng, chống tham nhũng.

Một số ý kiến cho rằng nếu ông Tô Lâm vào “Tứ Trụ”, khả năng cao ông Trạc sẽ là người thay thế ở vị trí Bộ trưởng Bộ Công an. Nếu ông Trạc vào vị trí bộ trưởng Công an, dự kiến chiến dịch đốt lò của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng sẽ tiếp tục “nóng”.

VOA nhận định:

Đáng chú ý, buổi lễ nhậm chức của ông Tô Lâm không có sự hiện diện của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, vốn theo thông lệ của Đảng phải có mặt, và cũng không có sự hiện diện của cựu Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng để chúc mừng người kế nhiệm.

Với Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng được dự đoán sẽ về hưu tại Đại hội Đảng lần thứ 14 vào năm 2026, ông Tô Lâm và Thủ tướng Phạm Minh Chính là hai Ủy viên Bộ Chính trị đã phục vụ qua hai khóa và được cho là ứng cử viên tiềm năng để thay thế ông Trọng để trở thành người lãnh đạo tối cao của Việt Nam.

Sau các cuộc điều tra của Bộ Công an của ông Tô Lâm khiến cho các ông Võ Văn Thưởng và Vương Đình Huệ bị mất chức, Giáo sư Abuza Zachary, chuyên nghiên cứu chính trị Việt Nam tại Đại học Quốc phòng Mỹ ở thủ đô Washington, từng nhận định với VOA rằng ông Tô Lâm ‘đã vũ khí hóa chiến dịch chống tham nhũng để vô hiệu hóa các đối thủ chính trị của mình’ và trong công cuộc đốt lò ở Việt Nam, ông Tô Lâm ‘là người chiến thắng’.

Ông Tô Lâm sẽ mượn chuyện ông Hải để ‘lật mặt’ Tổng Trọng?

Ba’o Nguoi-Viet

May 17, 2024

Ô. Học Giả/SGN

Tại thời điểm hiện nay, Bộ Trưởng Công An Tô Lâm không dấu diếm tham vọng giành chiếc ghế Tổng Bí Thư, tại Đại Hội 14. Tuy nhiên, vào năm 2025, ông Tô Lâm đã 68 tuổi, điều này sẽ là một trong những trở ngại lớn cho việc có tên trong danh sách nhân sự chủ chốt, ở lại khóa sau.

Việc chỉ trong vòng một năm, hai chủ tịch nước bị loại bỏ, nguyên nhân không nằm ngoài tham vọng chức chủ tịch nước của Bộ Trưởng Lâm, để giành một suất “trường hợp đặc biệt.”

Sự trỗi dậy của ông Lâm được cho là để “giành ngôi, đoạt vị” hậu Tổng Trọng, là điều ai cũng thấy rõ. Nhưng, việc ông “dám” đánh vào “tử huyệt” của ông Trọng, để buộc Tổng Trọng phải “tâm phục, khẩu phục,” giơ cờ trắng đầu hàng, vẫn chưa rõ mục đích.

Bắt đầu từ việc, Bộ Trưởng Lâm bất ngờ hạ gục Võ Văn Thưởng. Dư luận đặt câu hỏi: Việc này có liên quan gì đến chuyện ông Thưởng có mối quan hệ “đặc biệt” trên mức bình thường với ông Lê Thanh Hải?

Ông Lê Thanh Hải được mệnh danh là “sâu chúa,” là một trùm tham nhũng, đồng thời cũng là người tạo điều kiện, chống lưng cho bà “trùm” Trương Mỹ Lan.

Từ Tháng Tư 2014, dưới sự vận động của Bí Thư Lê Thanh Hải, ông Thưởng ngồi ghế phó bí thư thường trực Thành Ủy TP.HCM. Khi đó, ông Hải hy vọng, sau Đại Hội 12, ông Thưởng sẽ trở thành ủy viên Bộ Chính Trị kiêm Bí thư Thành ủy Thành Hồ. Tuy nhiên, sau Đại Hội 12, ông Đinh La Thăng bất ngờ lọt vào Bộ Chính Trị và chiếm vị trí dự kiến của ông Hải, khiến cả hai ông Hải và Thưởng, đều vỡ mộng.

Trong buổi lễ tiễn ông Thưởng ra Hà Nội nhậm chức, ông Hải ôm chặt ông Thưởng và khóc như “chưa từng được khóc.” Sau đó ít lâu, dưới bàn tay của ông Hải, ông Thăng nhận đòn thù, chấm dứt sự nghiệp chính trị với bản án 30 năm tù giam.

Công luận so sánh việc Tổng Trọng “trảm” ông Đinh La Thăng, cùng cách ông đối xử với ông Lê Thanh Hải. Những sai phạm của ông Hải bị đánh giá là gấp vạn lần chuyện ông Thăng vi phạm. Nhưng vì sao, đến nay, ông Hải vẫn “bình chân như vại?”

Ngoài ra, ông Thưởng có vai trò không nhỏ trong việc “giải cứu” cho ông Hải thoát án truy tố, về những sai phạm hết sức nghiêm trọng, nhất là vụ tham nhũng liên quan đến dự án Khu Đô Thị Mới Thủ Thiêm.

Ngày 19 Tháng Ba 2020, Bộ Chính Trị Khóa 12 họp, xem xét việc kỷ luật hai ông Lê Thanh Hải và Lê Hoàng Quân. Tại đó, ông Thưởng cho rằng, chỉ nên xử lý kỷ luật ông Hải ở mức “cảnh cáo.” Lý do, cần cân nhắc cả quá trình công tác, sự cống hiến, đóng góp của ông Lê Thanh Hải, đối với Đảng Bộ Thành Hồ.

Như vậy, trong quá khứ, ông Thưởng đã có mối quan hệ chằng chịt với nhóm lợi ích Sài Gòn của ông Hải, kể cả với chủ tịch Vạn Thịnh Phát Trương Mỹ Lan.

Giới thạo tin tiết lộ, ông Trọng không thể mạnh tay hơn với ông Hải bởi nhiều lý do, nhưng bản thân ông Trọng cũng có những nét “tương đồng” về những sai phạm, giống như ông Hải.

Hơn nữa, ông Hải làm ủy viên Trung Ương Đảng tới ba khoá, trong đó có hai khóa là ủy viên Bộ Chính Trị, nên ông Hải nắm tường tận những “thâm cung bí sử,” đấu đá nội bộ và tranh giành quyền lực trong đảng.

Có tin cho rằng, ông Hải “bắn tin” cho Tổng Trọng rằng, “lòng vả cũng như lòng sung,” trước kia anh đã vô trách nhiệm, thì bây giờ đừng bắt người khác phải chịu trách nhiệm thay anh.

Theo đó, ông Hải muốn dọa ông Trọng về những sai phạm trong thời gian ông làm Bí Thư Thành Ủy Hà Nội. Được biết, năm 2006, Bí Thư Hà Nội Nguyễn Phú Trọng và Chủ Tịch Hà Nội Hoàng Văn Nghiên đã làm thất thoát 3,000 tỷ đồng của ngân sách, khi có những ưu ái “bất thường” cho Tập Đoàn Ciputra của Indonesia.

Đổi lại, ông Trọng và ông Nghiên, mỗi người được lãnh $1 triệu tiền mặt và hai căn biệt thự ở Khu Đô Thị Nam Thăng Long, gần Hồ Tây. Được biết, ông Trọng đã bán đi một căn, còn một căn cho ông Nguyễn Phú Trường – vụ trưởng Vụ Tổ Chức Ban Tuyên Giáo Trung Ương, là con trai ông Trọng, hiện đang ở.

Thông tin này hiện vẫn còn lưu trên báo Dân Trí online ngày 28 Tháng Chín 2006.

Khả năng cao là ông Tô Lâm sẽ tiếp tục xử lý Võ Văn Thưởng để bắc cầu sang Lê Thanh Hải. Rồi từ “sâu Chúa” Hải Sài Gòn, có thể moi ra những cáo buộc của ông đối với Tổng Trọng, đồng thời, lật lại hồ sơ vụ án tham nhũng của ông Trọng cách đây 20 năm, điều mà cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Thượng Tướng Nguyễn Văn Hưởng còn làm dang dở?


 

Lũ cát ập xuống khu du lịch ở Mũi Né, nhiều nhà dân, xe cộ bị vùi lấp

Ba’o Nguoi-Viet

May 21, 2024

BÌNH THUẬN, Việt Nam (NV) – Một trận lũ cát đỏ bất ngờ từ đồi cao ập xuống khu du lịch ở Mũi Né, thành phố Phan Thiết, vùi lấp nhiều xe cộ, nhà cửa.

Theo báo Người Lao Động, cơn mưa lớn kéo dài trong đêm đến hơn 2 giờ sáng 21 Tháng Năm, đã tạo ra cơn lũ cát, bùn đỏ từ đồi cao phía sau khu dân cư ập xuống tuyến đường ven biển 706 nối Hàm Tiến-Mũi Né, nơi có nhiều khu du lịch đang hoạt động.

Chiếc xe hơi 16 chỗ và xe gắn máy bị vùi cứng trong bùn cát trên đường Huỳnh Thúc Kháng, phường Mũi Né, thành phố Phan Thiết. (Hình: Việt Quốc/VNExpress)

Cùng lúc đó, lũ cát trên đồi cao của một dự án bất động sản nghỉ dưỡng cũng đã ập xuống đường Huỳnh Thúc Kháng, phường Mũi Né, lấp kín đường và tràn qua hai nhà hàng Đại Dương Xanh và Viễn Phương kề biển.

Cách đó chừng 8 km, tại đoạn trước nhà hàng VietnamHome trên đường Nguyễn Đình Chiểu, phường Hàm Tiến, cát tràn xuống trên một đoạn dài hơn 300 mét. Lớp cát dày hơn nửa mét, đặc quánh bùn đỏ dính cứng trên đường, gây tắc đường trong khu vực.

Ngoài nhà dân, nhiều nhà hàng, quán ăn phục vụ du khách ven đường kề biển Hàm Tiến, Mũi Né bị ảnh hưởng do trận lũ cát này.

Báo VNExpress ghi nhận ban đầu cho thấy một xe hơi 16 chỗ và bốn xe gắn máy bị cát vùi. Hai nhà hàng bị cát tràn vào, gây hư hỏng hệ thống máy phát hiện, máy lạnh… Một số nhà hàng phải hủy khách đặt tiệc do không kịp dọn dẹp để phục vụ.

Trưa 21 Tháng Năm, hơn bảy tiếng sau lũ cát, ông Huỳnh Đức Cường, 37 tuổi, tài xế trung chuyển khách của nhà xe Hạnh Cafe, vẫn chưa hết bàng hoàng khi kể lại với báo VNExpress, khoảnh khắc lũ cát tràn xuống đường khiến ông suýt mất mạng.

Khoảng 2 giờ sáng cùng ngày, ông Cường lái xe hơi 16 chỗ tới điểm đón khách để chuyển sang xe lớn chạy vào Sài Gòn theo yêu cầu công ty.

Lúc vừa chạy qua nhà hàng làng chài Mũi Né trên đường Huỳnh Thúc Kháng, cách điểm đón khách hơn 200 mét, ông thấy phía trước có nước từ trên đồi cao chảy xuống tràn qua đường, song xe vẫn chạy qua được.

Tuy nhiên, khi xe đi qua chừng 100 mét, ông Cường nghe tiếng động lớn như “nứt gãy ở phía trên đồi, lũ cát đổ xuống ào ạt,” liền cố đạp mạnh chân ga để xe vượt qua nhưng không kịp, bùn cát ngập lên cao, rồi vùi lấp khiến xe không thể nhích thêm.

Ông Cường nhanh chóng mở cửa ra khỏi xe thoát thân. Thế nhưng khi lội được một đoạn, thêm một đợt lũ cát ở trên đồi tràn xuống, vùi đến ngực và đẩy anh trôi xa hơn 20 mét. Để sống sót, ông cố gắng bám vào thanh rào sắt sát bên đường, gượng dậy, bò vào chỗ có bê tông và cố hết sức vượt qua khỏi vũng bùn.

“Lúc đó, tôi nghĩ cố gắng bám vào vật gì để thoát ra ngoài, chứ nằm đó lũ cát vùi lên ngạt thở thì khó qua khỏi,” ông Cường kể.

Bà Diệp Thị Hạnh, chủ tiệm tạp hóa kề đường Nguyễn Đình Chiểu, nói thêm: “Tôi ở đây từ xưa giờ, chưa bao giờ thấy cảnh tượng này.”

Nhà ở sâu bên trong con hẻm nhỏ, ông Diệp Thanh Hùng, 52 tuổi, cho biết gia đình ông ở đây hơn 100 năm, qua nhiều thế hệ và chưa từng chứng kiến cảnh lũ cát đổ về dữ dội như vậy. Lũ cát đã vùi lấp hơn chục gắn xe máy của gia đình và hàng xóm. Hiện hai xe nằm sâu trong cát chưa đào lên được.

Cách đó 10 mét, căn nhà của mẹ ông Hùng cũng bị cát tràn vào lấp hơn một nửa, làm hư hỏng tất cả máy lạnh, máy giặt, xe gắn máy và nhiều đồ đạc.

Nguyên nhân theo ông Hùng, có thể trên đồi xây quá nhiều công trình, nước không có chỗ thoát nên tràn xuống khu vực nhà dân.

Nhân viên nhà hàng VietnamHome trên đường Nguyễn Đình Chiểu, phường Hàm Tiến, dọn dẹp cát tràn xuống dài hơn 300 mét. (Hình: Việt Quốc/VNExpress)

Việc lũ cát đỏ tràn xuống thường diễn ra ở biển Mũi Né và thành phố Phan Thiết mỗi khi mưa to.

Trước đó hồi đầu Tháng Mười, 2023, một trận lũ cát đỏ cũng đã tràn xuống khu dân cư và đường ven biển xã Tiến Thành, thành phố Phan Thiết, gây ách tắc giao thông kéo dài hơn 500 mét.

Mũi Né là địa điểm du lịch nổi tiếng ở tỉnh Bình Thuận thu hút nhiều du khách ngoại quốc. Nơi đây đang được đầu tư nhiều hạ tầng, giao thông để quy hoạch thành khu du lịch quốc gia với tổng diện tích 14,760 hécta. (Tr.N) [qd]


 

 “Tu biz” và chân tu

Ba’o Tieng Dan

Võ Xuân Sơn

20-5-2024

Hiện tượng Ngài Thích Minh Tuệ (tôi dùng từ Ngài, theo cách một bài viết công bố trên facebook dùng, vì thấy đó là từ thích hợp nhất) làm chúng ta so sánh Ngài với các thầy tu trong các chùa.

Trên thực tế thì gần đây có nhiều vị tu sĩ Phật giáo thuộc các chùa thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam (GHPGVN) đã có những hành xử làm mất lòng tin của công chúng vào Đạo Phật, cũng như vào GHPGVN. Điển hình như việc ông Thích Nhật Từ đi kiện một ông cụ già 90 tuổi chỉ vì một câu nói “ngu như bò”, hoặc việc trưng bày cái gọi là “xá lợi tóc” ở chùa Ba Vàng, hay việc kêu gọi cúng sao giải hạn, rồi những lời giảng xàm xí về kiếp trước, về nhân quả, về phước do cúng tiền lẻ, tiền mệnh giá lớn… để kêu gọi người ta cúng tiền cho chùa của ông Thích Chân Quang. Gần đây nhất là cái công văn của Hội đồng trị sự của GHPGVN về Ngài Thích Minh Tuệ đầy tính quy chụp và sân si.

Ngoài những điều chúng ta thấy trên mạng, thì rất nhiều ngôi chùa khác cũng có vấn đề. Còn nhớ, năm 1975, khi gia đình tôi vừa vô Sài Gòn, ở nhờ nhà một bác, là cựu công chức chế độ VNCH, trong một con hẻm ở đường Hòa Hưng, phường Chí Hòa, quận 10. Trong một con hẻm trên con đường đó có một ngôi chùa. Theo bác chủ nhà kể, thì ông sư trụ trì chùa ấy rất nổi tiếng vì có tới mấy bà cứ kéo nhau đến chùa đánh ghen tưng bừng.

Gần nhà mẹ tôi bây giờ, có một ngôi chùa khá khang trang. Tuy nhiên, người tu hành trong chùa ấy thì thật khó có thể tưởng tượng. Họ thường xuyên mở loa hết công suất khi tụng kinh, gây ra một sự ồn ào và ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống của những người dân gần khu vực chùa. Họ tranh cãi, chửi nhau đôi khi khá ầm ĩ. Thậm chí có những cuộc đánh nhau mà chính quyền địa phương phải can thiệp. Đôi lúc ngôi chùa trở thành điểm mất an ninh trật tự của địa phương.

Chính vì những lẽ đó, mà cộng đồng đã tôn vinh cách tu hành của Ngài Thích Minh Tuệ, vì cách tu hành ấy cho thấy, Ngài đã thể hiện rõ mong muốn từ bỏ tham, sân, si, chứ không tham, sân si nhiều hơn người không đi tu của nhiều chức sắc Phật giáo khác.

Thực tế thì thế nào?

Về phía các chùa, và các vị tu sĩ tu tại các chùa, tôi không đồng ý là tất cả họ đều bị hư hỏng, đều tham, sân, si còn nhiều hơn người không đi tu. Mạng xã hội đã làm nổi bật những tu sĩ trong cái mà dư luận mỉa mai là “tu biz”, có nghĩa là kinh doanh việc tu tập. Nhưng bên cạnh đó vẫn còn nhiều tu sĩ đã gạt bỏ khá nhiều tham, sân, si. Chỉ có điều, họ bị chìm đi so với các vị đi xe sang, xài điện thoại xịn, có nhiều tài sản…

Tôi có hai người bà con, học Đại học Phật giáo xong, được bổ nhiệm làm trụ trì những ngôi chùa nhỏ, một ở Quảng Trị, một ở ngoài Bắc. Trong thời gian học, họ học tại Sài Gòn, trong khi mẹ tôi, ngoài là một người bà con, bà còn là một Phật tử tu tại gia, nên họ cũng thường ghé nhà thăm. Sau khi họ được bổ nhiệm làm trụ trì, họ có nói cho mẹ tôi những ý định của họ, thì thấy họ không hành động vì những lợi ích cá nhân hoặc cục bộ, mà muốn biến ngôi chùa thành nơi để các Phật tử đến sinh hoạt.

Tu tập theo cách Ngài Thích Minh Tuệ đang tu là một việc cực khó. Ngoài ý chí kiên cường, ngoài tâm hồn thanh tịnh, ngoài một niềm tin sắt đá vào bản thân và đạo pháp, coi nhẹ sinh mạng của chính mình… Ngài còn cần phải có một sức khỏe vô song. Không phải ai cũng có được đủ những điều ấy như Ngài. Thế cho nên, Ngài là người duy nhất mà suốt mấy chục năm nay chúng ta mới được biết đến là tu theo hình thức khổ hạnh như vậy.

Mặc dù để có được những ngôi chùa to, những pho tượng lớn, thì phải có nhiều tiền, và muốn có nhiều tiền thì phải có cách gây quỹ. Mặc dù tu tại chùa thì sung sướng hơn, không phải trải qua nhiều khổ hạnh như Ngài Thích Minh Tuệ. Nhưng chúng ta không thể coi tất cả những người tu tại chùa là không phải bậc chân tu. Chân tu hay không biểu hiện ở cách hành xử của họ với Phật tử, và ở ngay trong các công việc đời thường.

Chúng ta mong muốn lột bộ mặt thật của bọn giả tu, của nhóm “tu biz”, nhưng cũng không nên làm tổn thương những vị tu sĩ trong các ngôi chùa không nằm trong giới “tu biz”.


 

MỘT LINH MỤC CÔNG GIÁO VÀ CŨNG LÀ GIÁO SƯ THẦN HỌC CỦA TRƯỜNG SANTA CLARA UNIVERSITY POST VỀ THÍCH MINH TUỆ

 Võ Ngọc Ánh

“Góc Nhìn

Phải công nhận công dân Lê Anh Tú, pháp danh Minh Tuệ là một hiện tượng có sức gây ảnh hưởng trên quần chúng trong những tuần gần đây. Cả GHPG lẫn Ban TGCP cũng phải ra công văn về ông. Ông đi đâu cũng có người theo, muốn yên thân tĩnh lặng cũng không dễ.

Có người tán dương phương pháp tu tập của ông. Người khác thì lại cho rằng khổ hạnh ép xác không phải là chánh pháp trung đạo. Nhà Phật có nhiều tông phái, pháp môn, nhưng tựu trung lại các phương pháp tu tập của Phật giáo đều nhắm vào việc giải thoát phiền não qua việc thực hành Giới – Định – Tuệ.

Muốn tìm hiểu một con người, ta nên xem người đó làm gì và nói gì, xem họ có thật lòng ngôn hành hợp nhất, hay nói một đàng làm một nẻo.

Có người sưu tập lại các câu nói của khất sĩ Minh Tuệ từ các clip đưa lên mạng cả năm nay, trước khi ông nổi tiếng. Mời các bạn đọc và suy nghĩ

  1. Giữa tháng 7/2015, con đi làm vô tình nghe được Phật pháp. Con phát nguyện ăn chay ngày một bữa , tìm đọc kinh sách Phật và giữ giới trong 6 tháng.
  2. Con thấy mục đích Phật dạy rất cao cả, nên con muốn đi tu và quyết định xuất gia.
  3. Cha mẹ con lúc đầu không cho. Sau đó, thì cũng chấp thuận. Con được cha mẹ chia phần tài sản như các anh em trong nhà , nhưng con từ chối, con chỉ xin cha mẹ ký giấy cho con xuất gia thôi.
  4. Lúc đầu tu học thì con không hiểu được gì nhiều. Con như người học lớp 1 , rồi học lớp 2, từ từ học lên nữa, người ta cũng chỉ cho con, con mới hiểu nhiều hơn.
  5. Con học tu ở chùa một thời gian, có pháp danh là Thích Minh Tuệ. Sau đó, con thấy không hợp, nên con rời bỏ chùa, lên núi ẩn cư một mình trong hốc đá, hàng ngày đi khất thực.

Dù Phật không có nói, nhưng con chọn ngủ ngồi 3 năm rồi, không có nằm. Con ngủ ngồi là con muốn bỏ cái ngủ đi. Khi nào mệt quá thì ngồi dựa vào gốc cây hay bờ tường cũng được.

  1. Sau thời gian ở một chỗ con thấy mình không có cơ hội xúc chạm để thử thách tham-sân-si, nên con quyết định bộ hành từ Nam ra Bắc, rồi ngược lại. Con không dám nói trước cho đến lúc nào thì con dừng.
  2. Con muốn giữ lại pháp danh cũ, nên con nói tên con là Thích Minh Tuệ, thay vì nói tục danh con (là Lê Anh Tú).
  3. Trước khi đi tu, con cũng có việc làm như bao người, nhưng con không hạnh phúc, bởi con tư duy thấy rằng cho dù ai có việc làm, có công chức, cuộc sống ổn định nhưng rồi cũng bệnh, cũng già và chết như nhau. Con sẽ giống họ.
  4. Con muốn học những điều Phật dạy cao siêu, vi diệu, tối ưu , thiền định, trí tuệ , thoát được khổ đau, và an lạc hạnh phúc.
  5. Phật bày như thế nào, con làm theo thế ấy, để có an lạc hạnh phúc, chứ không phải tự mình mà biết. Con chưa vào định được. Con còn đang học.
  6. Con đi tu là để cầu giải thoát. Khi đắc đạo chánh đẳng, chánh giác, con mới đền đáp được công ơn cha mẹ.
  7. Ngày nào con cũng xin ăn không quá một bữa cơm mỗi ngày để nuôi thân tu hành. Con không tích chứa để dành, hoặc xin thêm.
  8. Con tuyệt đối không nhận tiền, vàng và vật phẩm của ai, dưới bất cứ hình thức nào.
  9. Y áo con mặc được may từ vải con nhặt ở nghĩa địa, hay thùng rác ven đường.
  10. Con không sử dụng y áo có màu giống với các tu sĩ, và nói mình ở chùa nào, vì con không muốn mượn hình ảnh để xúc phạm đến sư thầy và các nhà chùa. Người ta có thể nói con lợi dụng để lừa đảo, hay làm điều sai trái, làm ảnh hưởng đến họ.
  11. “Bình bát” để nhận thức ăn là do con sửa chế từ nồi cơm điện người ta cho con. Đó không phải là “y bát” của quý sư thầy.
  12. Đời là vô thường, sống nay chết mai đâu ai biết, nên con phải sớm đi tu, lỡ mai chết mất thân này thì con đâu còn cơ hội.
  13. Có người hỏi con ngủ ở nghĩa địa có thấy gì không? (ma). Con nói không thấy cũng không đúng. Có khi con thấy bóng đen nào đó đi qua, nhưng không ảnh hưởng gì đến con thì con nói thấy hay không thấy cũng vậy.
  14. Giờ đây con coi mọi người đều là anh em, cha mẹ con.
  15. Trong lòng con không còn ích kỷ, thù hận. Con coi tất cả mọi người trong thế gian đều bình đẳng.
  16. Giờ nếu anh có chửi con, con vẫn coi anh là bạn.
  17. Người ta có đánh con, con vẫn chúc mọi điều tốt đẹp đến với họ.
  18. Con nguyện ước chúc cho mọi người được hạnh phúc.
  19. Bình thường như con khi chưa phát tâm tu hành chánh đẳng , chánh giác thì không sao, nhưng khi phát tâm tu hành rồi thì đầy đủ các thứ đánh đập, chửi bới bệnh đau nó đến để thử thách lòng mình có vượt qua được không, có chiến thắng với 4 nổi khổ: sinh, già , bệnh, chết không. Ví dụ bệnh đau là cái đầu tiên vẫn đến để xem mình có sợ nó không.
  20. Mọi người không nên học bói toán , vì có cái đúng, cái không đúng. Đức Phật không có dạy xem bói. Hơn nữa, nếu họ tài giỏi thì họ đã bói cho họ rồi. Thay vì học bói toán, mọi người nên học đạo đức, giới luật. Cố gắng giữ 5 giới: không sát sanh, không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối, không uống bia rượu sẽ được hạnh phúc.
  21. Việc giữ giới là quan trọng đầu tiên trong Giới-Định-Tuệ. Không giữ giới thì không tu được thành Phật.
  22. Ăn chay mà giữ giới thì cũng thành đạt trong việc tu Phật được.
  23. Người ta cho con chay, mặn có đủ. Khi ăn, con chọn thức ăn chay.
  24. Mọi người đừng lạy con mà hãy lạy Phật – Pháp – Tăng.
  25. Con không kêu gọi hay lập ê kíp đi theo quay phim con. Nhưng con cũng không xua đuổi họ.
  26. Nếu họ vì quay phim con mà được lợi ích, thì con cũng chúc họ hạnh phúc.
  27. Đối với con, ở đâu cũng là chùa. Nên con không quan trọng lý do vì sao chùa này mở cửa, chùa kia đóng cửa.
  28. Con đi bộ, không đi xe, là để rèn luyện sức khoẻ.
  29. Con đi chân trần là để cảm nhận được những gì ở phía dưới chân, mình có dẫm đạp lên các côn trùng, sinh vật không? Hơn nữa giày, dép mau hư hơn chân con.
  30. Ai không có thứ gì đáng giá trên người, mới là hạnh phúc, vì họ không phải lo giữ gì cả.
  31. Con không có gì hết nên con không sợ bị ai đánh đập hay giết mình để lấy của. Con không sợ chết, bởi con đâu có thứ gì tiếc uống, cần phải sống để giữ nó.
  32. Có người hỏi con ngủ trong chòi lá, rừng cây lạnh lẽo, rét buốt làm sao ngủ ngon bằng ở phòng kín, chăn ấm, nệm êm? Con nói vẫn ngon, vì theo lời Đức Phật dạy ngủ ở đâu cũng ngon, nếu không có khởi tâm dâm dục.
  33. Đọc chú đại bi phải có mục đích nào đó. Nếu vì muốn mình an ổn, cần phải đọc chú đại bi, ví dụ xua đuổi con quỷ chẳng hạn, thì mình cư xử ác với nó rồi. Con không muốn giành lấy chỗ ở hay sự an ổn của ai, (ví dụ của con quỷ) nên con không học chú đại bi.
  34. Ai nói xấu con hay chửi mắng con thì con không giận họ và chúc họ may mắn. Ai nói tốt con hay khen tặng con thì con bình tâm, không để mình bị dính mắc vào ngã mạn, và con cũng chúc họ được hạnh phúc.

40, Nói tốt, nói xấu hoặc khen, chê con thì rồi cũng vậy. Nhưng con phát hiện ra 2 tâm trạng : người cho con thức ăn thì con thấy họ rất vui và hạnh phúc, còn người chửi con thì con thấy họ đỏ mặt không tự nhiên.

  1. Con không phải là sư, là thầy gì cả. Con là công dân VN giống như mọi người thôi . Con chỉ muốn học tu. Con không có mục đích tuyên truyền hay rao giảng gì cả. Tất cả lời Phật dạy đều có trên mạng.
  2. Khi nào con thành tựu được chánh đẳng chánh giác con mới giảng pháp cho mọi người được. Bây giờ người nào muốn học thì cứ lên mạng nghe giảng của các sư thầy. Kinh sách nào của Phật cũng đều có cả.
  3. Những người tu hành, già cả hay nghèo khổ mình nên bố thí cho họ cơm ăn, y áo vật thực hay cái gì đó. Những người sa ngã, ăn chơi, hư hỏng, mình bày cho họ đừng sát sanh, trộm cắp, sống lương thiện, giữ trọn 5 giới , đó là bố thí pháp.
  4. Sáu năm qua con không là nhân sự ở chùa nào. Con không là Nam tông hay Bắc tông, cũng không phải là tu sĩ của GHPGVN, bởi con tự thấy đạo đức của con chưa đạt đến cảnh giới đó.

(Ngộ Trí Tâm, cập nhật 19/5/2024-12/4 âl).

—-

Hình ảnh và lời nói của ông làm dấy động dư luận xã hội, nhất là trong lúc có nhiều người mất niềm tin vào xã hội, giáo dục, tôn giáo.

Nói như GS Đoàn Lê Giang “Hình ảnh người hành giả tu khổ hạnh của ông truyền năng lượng tích cực cho xã hội và truyền cảm hứng mạnh mẽ cho nghệ thuật thơ ca, âm nhạc, hội hoạ, điêu khắc, và cả thời trang. Lâu lắm rồi ở đất nước này mới có người làm được như vậy!”

Cám ơn ông và chúc ông vững chí trên đường tu tập của ông.”

Copy từ FB Anh Q Tran

Hắn cũng là một người Công giáo Thích Minh Tuệ đang truyền vào trong hắn nhiều điều tích cực.