PHƯỚC SINH TỪ ĐỨC- Chu Mộng Long

Chu Mộng Long

Chu Mộng Long

Biết sự nguy hại của tà giáo, tôi chịu khó xem hơn cả trăm cái video trên Youtube do các tu sĩ của Giáo hội Phật giáo Việt Nam quảng bá. Từ bài nói của tăng trung ương Thích Thanh Quyết đến các thuyết pháp của tăng địa phương từ Bắc chí Nam như Thích Trúc Thái Minh, Thích Nhật Từ, Thích Chân Quang, Thích Nhuận Đức…, hết thảy không có một lời nào nói Phước sinh ra từ Đức. Chỉ thống nhất một tinh thần: Phước có được nhờ cúng dường bằng rất nhiều tiền. Tất nhiên, phương tiện thúc đẩy, gây áp lực thực hiện điều đó là các tăng dùng Họa để đe dọa đám đông.

Chuyện cúng sao giải hạn với giá 150 ngàn đồng, Thích Thanh Quyết than thở như một nhà buôn vỡ nợ: “Thu 150 ngàn là lỗ chỏng vó!” Đến lượt Thích Trúc Thái Minh cúng vong, trục vong giải nghiệp nhân lên số tiền hàng trăm triệu để tính lãi. Tiến đến Thích Nhật Từ, Thích Chân Quang, Thích Nhuận Đức, để khỏi phải bỏ vốn rồi tính lời lãi, các tăng gom tiền chơi hụi luôn. Chủ hụi ngoài đời gom hụi có lừa đảo con hụi thì cũng phải trả một mức lãi nào đó để tạo lòng tin rồi mới chạy trốn. Chủ hụi nhà chùa thì hứa kiếp sau sẽ trả, theo nghĩa có Phật ban phước cho, để gieo niềm tin hão huyền. Cúng 200 bao xi măng thì kiếp sau có được nhà hai tầng. Cúng 500 triệu thì kiếp sau sẽ có được 5 tỷ. Hiến nhà đất thì kiếp sau thành đại gia bất động sản. Chủ hụi lưu manh nhất cũng phải gọi nhà sư bằng sư tổ, vì tiền lãi đó phải chờ chết đi rồi mới có thể đòi lại được.

Có thể trò lưu manh với hứa hẹn về Phước báu ấy chẳng lừa được ai. Nhưng cái Họa mà các tăng đe dọa thì ai cũng khiếp sợ. Không cúng bằng tiền chẵn, mệnh giá cao thì sẽ tổn phước hoặc bị vong quậy, đau ốm, bệnh tật, tán gia bại sản. Con ma nó ám, ắt các Phật tử, các loại con bệnh sợ hãi mà làm theo lời ma quỷ tuôn ra từ miệng thầy.

Tôi thú thật với các bạn rằng, từ bé, tôi đã từng học đủ các món: bói toán, xem tướng, kể cả cúng tế với pháp thuật đồng bóng. Nhưng sau khi học xong, biết đủ, thầy tôi nói ngay: “Biết cho vui. Không được hành nghề. Bởi tất cả đều là trò lừa đảo. Phước do tích Đức mà có được. Họa không phải rủi ro ngẫu nhiên thì do chính mình tạo ra!”

Tôi lấy một trải nghiệm của tôi ra để mọi người hiểu. Năm ba tôi từ trần, sau đó một năm em trai tôi đột quỵ mà mất, lập tức bà thông gia đi coi bói và báo lại, rằng tôi phải cúng giải nghiệp, nếu không thì gia đình còn tai biến và tôi phải chết. Giá tiền treo luôn vào cổ tôi: 300 triệu gửi cho người cúng giải. Cả nhà tôi hoang mang. Mẹ tôi lo lắng, khóc nhiều và bị ám thị cả tháng trời. Riêng tôi, nhờ từng học và từng được thầy tiết lộ trò lừa đảo trên mà có thần kinh thép để vượt qua. Tôi nói ngay: “Tôi thà chết, không làm chuyện ấy!” và động viên mẹ an tâm. Hơn mười lăm năm nay, tôi vẫn sống vui vẻ, mạnh khỏe.

Kể chuyện riêng để các bạn hiểu rằng, trò ma mị đồng bóng có thể len lỏi vào bất cứ gia đình nào. Chỉ cần lúc gia đình bạn gặp rủi ro hay đau ốm bệnh tật, bạn có thể trở thành con mồi của kẻ bịp bợm nhân danh Thần, Phật đớp lấy. Bạn không mất tiền cũng bị ám ảnh chuyện ma quỷ suốt đời.

Quan điểm của tôi, đúng như thầy tôi dạy. Rằng Họa không phải từ dưới địa ngục ma quỷ chui lên, và Phước cũng không phải từ trên trời rớt xuống. Một đời con người gặp vài lần Họa là chuyện hiển nhiên. Tâm lý tốt, thần kinh vững vàng, bạn có thể vượt qua tất cả. Càng sợ hãi, Họa càng sẽ đến nhiều lần, giống như ma quỷ nhập tâm và xui khiến vậy. Nếu Phước mà từ đâu đó mang đến, chẳng khác gì đánh bạc, loại Phước ấy chẳng bao giờ được bền lâu, thậm chí Phước thành Họa.

Giả định, bạn nhặt ngoài đường hay thậm chí vào bãi vàng, bạn có được một túi vàng, bạn dễ tưởng đấy là Phước. Rất có thể đó cũng là lúc bạn gặp Họa. Nếu không bị cướp, giết, như từng diễn ra ở các bãi vàng, thì bạn cũng mất ăn mất ngủ vì cái túi vàng đó.

Nếu Phước mà mua được bằng tiền thì tướng cướp, quan tham mua hết, còn đâu đến người thường? Những Trần Bắc Hà, Nguyễn Bắc Son, Trương Minh Tuấn, Trương Mỹ Lan… chẳng phải vào chùa mua Phước và gặp Họa đấy sao?

Nhà chùa dạy mua Phước bằng tiền là khuyến Ác diệt Thiện.

Vô thường thì tất “họa phúc hữu môi phi nhất nhật” (Nguyễn Trãi). Ham Phước nhiều thì gặp Họa nhiều. Biết tích Đức thì gặp Họa cũng như không.

Bạn hãy sống có nhân đức, yêu thương, chia sẻ và giúp người, trong đời thường và trong hoạn nạn, ắt bạn được người khác giúp đỡ. Đó là Phước lâu dài, bền vững.

Bạn hiếu thảo với cha mẹ, ông bà, sống tốt với những người xung quanh đã là tích Đức và hưởng Phước mỗi khi gặp Hoạ. Bởi nhờ quan hệ ấy mà bạn vượt qua mọi tai ương.

Tôi làm thầy giáo, tôi yêu học trò như con và giúp chúng lúc ngặt nghèo. Tôi không cần chúng trả ơn. Học trò tôi thành đạt hoặc chỉ cần bình an là coi như chúng đã trả ơn và xem tôi như cha. Các con học thầy, không phải trả ơn thầy mà yêu thương, giúp đỡ người khác đã là mang lại Phước báu vô lượng cho thầy. Và như vậy, chính cái Đức đã mang lại Phước cho tôi. Khi chết, tôi trả hết nợ của cuộc đời và thanh thản. Tôi không bao giờ tin có kiếp sau gặp Họa bởi Ma quỷ đày đọa hay được hưởng Phước từ ân đức của Thần, Phật. Giả định có loại Thần, Phật mà ăn tiền cúng dường rồi ban Phước cho tôi, loại đó tôi khinh, như khinh đám quan chức vòi vĩnh ăn hối lộ vậy.

Chu Mộng Long


 

TRỌN GÓI – Cam Cam

Liên Nguyễn Bích

TRỌN GÓI – Cam Cam

Bài thơ hay và ý nghĩa quá .

Mọi người đọc nhé ( Sau một ngày làm việc vất vả )

Ta đã mua trọn gói cuộc đời rồi

Có cay đắng, có ngọt bùi… đủ cả

Có thân thiết, có trở thành xa lạ

Có nặng lòng, có buông bỏ nhẹ tênh.

Được tặng thêm một gói nhỏ bình yên

Do bận rộn ta để quên đâu mất

Mãi bôn ba với lo toan tất bật

Thân mệt nhoài, tâm bất ổn sân si.

Vé cuộc đời ta mua được chuyến đi

Không có vé để khứ hồi người ạ

Chẳng cho ta được chuyển hoàn đổi trả

Vui – khổ gì cũng nhận hết mà thôi.

Sống thế nào cũng phải sống một đời

Vậy thì hãy cười nhiều hơn người nhỉ?

Chắc không ai nỡ thu thêm lệ phí

Bởi vì ta đã ký kết cả rồi….

Trong gói kia có khuyến mãi nụ cười…!

(TRỌN GÓI – Cam Cam)

NHỮNG NGƯỜI THÀNH CÔNG VÀ SÁCH

Đọc sách chưa hẳn đã thành công. Nhưng những người thành công đều đọc sách.

Benjamin Franklin người được in hình trên tờ giấy bạc 100 Dollar Mỹ. Người được cho là “Người Mỹ đầu tiên của Hợp Chúng Quốc Hoa Kỳ”. Người duy nhất có vinh dự ký vào cả 4 văn kiện quan trọng nhất Hoa Kỳ gồm: Bản Tuyên ngôn độc lập; Hiệp ước đồng minh với Pháp; Hiệp ước hoà bình với Anh và bản Hiến Pháp Hoa Kỳ. Lúc nhỏ, vì nhà nghèo nên phải nghỉ học từ năm 12 tuổi để phụ cha làm nến. Và vì quá yêu sách, nên cha ông đã cho ông theo phụ nghề in, với giao kèo sẽ làm nghề từ năm 14 tuổi đến năm 21 tuổi không lương chỉ để được đọc sách. Hay như Tổng thống vĩ đại nhất nước Mỹ Abraham Lincoln cũng thế. Ông đến trường tổng cộng khoảng chỉ một năm. Tất cả tri thức ông có được đều do đọc sách, tự học.

Thuở trước là thế. Còn ngày nay những người thành công đọc sách ra sao?

Trong cuốn phim tài liệu của đài HBO có tựa Becomin Warren Buffett. Nhà đầu tư huyền thoại này chia sẻ mỗi ngày dành ra ít nhất 5 tiếng để đọc sách, báo. Và ông cũng chia sẻ rằng “mọi người có thể đọc những gì mà tôi đọc, vì đây là sân chơi bình đẳng”. Tỉ phú công nghệ Mark Cuban thì chia sẻ rằng ông đọc tất cả các tạp chí và sách nếu có thể. Ông còn khẳng định “một chàng trai có chút kiến thức công nghệ như tôi, sở dĩ vượt trội hơn là nhờ đọc nhiều sách”.

Trung bình mỗi năm tỉ phú Bill Gates đọc 50 cuốn sách. Ông chia sẻ nên đọc cả sách hư cấu và phi hư cấu để cân bằng trí tưởng tượng. Và hãy lên mxh để biết những cuốn sách hay để đọc, chứ đừng đọc những cuốn sách không hay sẽ mất thời gian. Khi đọc được câu nào đó tâm đắc, hãy ghi vào cuốn sổ nhỏ luôn mang bên mình, để sau này cần tư liệu để dẫn chứng khi nói chuyện, viết lách hay tranh luận thì giở ra xem. Bill cũng có lối đọc sách nguyên bản như cách nhà tư tưởng người Nhật Fukuzawa Yukichi thuở trước. Vì theo Fukuzawa thì đọc sách nguyên bản sẽ giúp sát nguồn chứ không hiểu theo cách hiểu chủ quan của người dịch. Chính vì vậy khi thành lập trường tư thục Keio, ông đã cho mua sách từ Anh, Mỹ về dạy cho sinh viên.

Elon Musk thì khác. Ông là tín đồ của truyện khoa học viễn tưởng. Ông chia sẻ rằng cuốn sách Foundation (Nền móng) của tác giả Isaac Asimov chính là khởi nguồn cho ước mơ bay vào không gian để ông tạo nên công ty SpaceX. Vậy còn Mark Juckerberg thì sao? Tuy là người tạo ra Facebook nhưng anh ta lại khuyên mọi người dành thời gian nhiều hơn để đọc sách, thay vì lướt fb. Và cuốn sách mà anh ta khuyên ai cũng nên đọc một lần trong đời là cuốn Lược sử loài người (Sapiens) của giáo sư Yoval Noah Harari.

(Fb :Lê Huỳnh Phương Thảo)

From: Tu-Phung


 

Chúa là Thần Khí, và ở đâu có Thần Khí của Chúa, thì ở đó có tự do. (2 Cr 3:17)- Cha Vương

Ngày thứ 5 bình yên và hạnh phúc trong Chúa và Mẹ nhé.

Cha Vương

Thứ 5: 23/05/2024

GIÁO LÝ:  Ta có được cứ để cho một người dùng tự do theo ý họ, dù họ chọn làm điều xấu không? Sử dụng quyền tự do là quyền căn bản của con người, dựa trên phẩm giá con người của họ. Tự do cá nhân chỉ có thể bị ngăn cản hoặc giảm bớt, khi họ dùng tự do của mình gây bất lợi cho tự do của người khác. (YouCat, số 289)

SUY NIỆM: Tự do sẽ không còn là tự do nếu nó không cho phép ta tự ý chọn lựa dù là chọn điều sai lầm. Không tôn trọng tự do của một người là làm tổn thương phẩm giá con người của họ. Một trong các bổn phận của Nhà Nước là bảo đảm các quyền tự do của tất cả mọi công dân (tự do tôn giáo, tự do tụ tập và hội họp, tự do phát biểu, lao động…). Tự do của một người dừng lại khi có tự do của người khác bắt đầu. Tuy nhiên, việc tôn trọng người khác cũng đòi phải hành động với tình yêu, khôn ngoan, kiên nhẫn, đối với những người bị lầm lạc, và đòi phải diễn tả sự thật của Chúa Kitô trong chừng mực có thể. (YouCat, số 289 t.t.)

LẮNG NGHE: Chúa là Thần Khí, và ở đâu có Thần Khí của Chúa, thì ở đó có tự do. (2 Cr 3:17)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Thánh Thần, xin ban cho con ơn can đam của Chúa để con vượt qua những cảm xúc không làm đẹp lòng Chúa và những người chung quanh con.

THỰC HÀNH: Chọn làm những việc mình có bổn phận thay cho những điều mình thích.

From: Do Dzung

CHỌN GIÊ XU THÔI – Hannah Thái (Sáng tác: Samuel Thái)

XIN MỘT CHÚT BÌNH YÊN -Tạp ghi Huy Phương

Tạp ghi Huy Phương

Trong cuộc đời này chúng ta ai cũng muốn được sống hạnh phúc và chết bình yên. Sống hạnh phúc thì ai cũng đã biết, và đôi khi hạnh phúc chỉ có nghĩa tương đối của nó. Cơm rau cũng là hạnh phúc…. Ðói rách cũng có thể thấy hạnh phúc. Trong tuổi già, chúng ta còn được sống trong tiện nghi, no đủ nhưng cùng tuổi chúng ta có những ông bà cụ già còn còng lưng mò ốc trên bến sông hay mưu sinh bằng mớ rau, nải chuối giữa buổi chợ chiều, còn phút giây nào nghĩ đến sự ốm đau, mỏi mệt và cũng không còn biết đến hạnh phúc là gì, ý nghĩa của nó ra sao?

Chết bình yên thì ai cũng mong muốn nhưng mấy người được toại nguyện.

Chúng tôi, những ông bạn già, ít có cơ hội lui tới gặp nhau, nhưng lại thường hay gặp nhau trong nhà quàn để tiễn đưa bằng hữu, nhất là vào những ngày cuối năm. Qua câu chuyện vãn, ai cũng có một điều mong muốn, là nếu khi ra đi, ước chi được ra đi trong bình yên, thanh thản, không phải nằm lâu trên giường bệnh, khổ cho người thân mà cũng đau đớn cho thân mình.

Tôi có một người bạn gốc thầy giáo nhưng rất thích chơi thể thao. Buổi trưa, từ sân banh về, anh đến nhà học trò dạy kèm tại gia. Thấy thầy đầu gục trên bàn, người trong nhà tưởng thầy mệt mỏi ngủ gục, thương thầy, bảo nhau im lặng kẻo sợ phá giấc của thầy. Ðến chiều không thấy thầy dậy, học trò lay thức thầy, mới biết anh đã hôn mê. Chở vào bệnh viện thì đã quá trễ, từ đó anh bị liệt toàn thân, không nói năng được. Anh đã nằm trên giường bệnh, vệ sinh tại chỗ, ăn uống phải có người chăm sóc như thế trong vòng hai mươi năm tròn. Bạn bè xuất ngoại năm, mười năm trở về vẫn thấy anh nằm liệt trên giường, da bọc xương, lở loét, giữa mùa nóng Saigon, trong căn nhà nhỏ sức nóng từ mái tôn xuống hừng hực. Khổ nỗi con cái anh lại không được may mắn học hành, phải làm những nghề tay chân vất vả, nên cuộc sống của người bệnh lại càng bi đát hơn. Người vợ, cũng là một cô giáo bỏ hết thời xuân sắc bên giường bệnh của chồng, chỉ còn là một xác ve khốn khổ. Năm ngoái, nghe tin anh qua đời, lòng thoáng buồn đôi chút nhưng quả thực mừng cho anh giải thoát ra đi, còn sống, không chỉ khổ cho thân anh, mà còn khổ cho gia đình vốn đã nghèo đói vất vả.

Ở trên đất Mỹ, trong một đất nước mà người cao niên được chăm sóc và thuốc men cũng đã có những người bệnh nằm trên giường hai ba năm với những dây nhợ, dụng cụ trợ sinh trên người mà không được chết. Và trong nursing home, đã có những ông bà cụ già chọn nơi này là ngôi nhà cuối cùng, đã ở đây trong một thời gian quá dài, có người đến mười năm mà Trời chưa gọi cho ra đi. Gần đây báo chí lại đưa tin, tại một nhà dưỡng lão ở Laguna Woods, California, ông cụ William McDougall, 81 tuổi, vì giận dữ với người bạn cùng phòng, đã dùng gậy sắt đánh chết một ông cụ người Việt, 94 tuổi. Cũng mới đây thôi, cũng tại một nursing home, một cụ ông đã kết liễu đời vợ mình bằng một phát súng ân huệ “để cho nàng khỏi khổ”. Ở Mỹ, có nhiều trăm ngàn người cao niên trong nhà dưỡng lão, rất dễ thiệt mạng vì sự chăm sóc bất cẩn, cũng như theo một bản báo cáo của University of Kentucky cho biết là chỉ trong thời gian một năm thôi, dịch vụ bảo vệ người già đã điều tra trên toàn quốc, có 461,135 vụ tố cáo về vấn đề ngược đãi và hành hạ người cao niên, bao gồm những vụ gây tổn thương về thể lý và tinh thần, lẫn xâm phạm tình dục.

Tôi vừa đi thăm một vị sư già mới vào nursing home được hai hôm. Ông than thở với tôi, lần đầu tiên, cảm thấy thế nào là nhà dưỡng lão: Sáng nay mới sáu giờ sáng hai cô y tá đã đem ông vào phòng tắm “dội nước lạnh ngắt, kỳ cọ và nhồi ông như trái banh”. Ðó chỉ mới là ngày đầu, ông chưa nếm mùi bị đánh đập, chọc ghẹo hay hắt hủi thường xảy ra ở những nơi như thế này. Nhà dưỡng lão cũng không phải là nơi làm việc lương cao, thoải mái khi nhân viên phải tiếp cận với những bệnh nhân lú lẫn, bẳn tính, khó chịu. Chúng ta, con cái ruột thịt, có khi không còn kiên nhẫn, chịu khó đối với cha mẹ, trách chi những “người dưng, nước lã”.

Ngày nay những chốn này không phải là địa ngục dành riêng cho tuổi già. Một lớp tuổi trẻ hơn từ 30 đến 65 tuổi cũng đang sống trong nhà dưỡng lão vì những chứng bệnh không tự săn sóc được như bệnh thận, tiểu đường, tâm thần và cũng vì lý do ngân sách y tế không còn đủ cho những dịch vụ săn sóc tại gia tốn kém hơn là ở trong những nhà dưỡng lão. Như vậy những ngày cuối cuộc đời của nhiều người sẽ kéo dài thời gian hơn, không phải chỉ vài ba năm mà có thể mười, hai mươi năm như hoàn cảnh người bạn cũ của tôi ở đầu bài hôm nay.

Thông thường, khi nghe một người bạn vừa qua đời đột ngột, chúng ta thường thở dài, tỏ lòng thương tiếc: “Mới gặp hôm qua đây!”, “Mới cười cười, nói nói đây!” hay “Sao chết đột ngột như thế!” Nên mừng cho bạn bè đã ra đi bình yên, thanh thản, hơn là xót xa thấy cha mẹ, thân thuộc hay bạn bè lặng lẽ, u sầu kéo dài những ngày vô vị, chán chường trên giường bệnh, sống cũng như đã chết.

Bây giờ là thời gian của những ngày lễ cuối năm, nhiều ngôi nhà đã bắt đầu giăng đèn kết hoa, thương xá rộn ràng tấp nập đông người mua bán. Những cánh cửa chờ được mở ra để đón người thân về sum họp, những đứa trẻ chờ đợi niềm vui với món quà đầy màu sắc nặng trên tay, nhưng những bậc cha mẹ già trong nhà dưỡng lão sẽ không có cơ hội trở về. Mấy hôm nay, giữa đêm trời lạnh người ta chịu xếp hàng để mua một vài món hàng sale, cần thiết hay chẳng hề cần thiết gì cho đời sống này, thì những người khác không còn gì để mong đợi, mà cũng chẳng còn gì để thiết tha.

Sắp đến năm mới, theo thông lệ, người ta thường chúc người “sống lâu trăm tuổi, đầu bạc răng long”, sống lâu đến trăm tuổi thọ, mà năm, mười năm nằm trên giường bệnh thì đó đâu gọi là sống. Cứ nghĩ đến một này kia mình không còn lái được chiếc xe để tự đi đây đi đó, phải nhờ đến con cháu, đã là một sự kinh hoàng rồi, nói gì đến chuyện phải năm trên giường bệnh, hay ngồi trên xe lăn, không còn lo được cả việc vệ sinh cá nhân cho chính mình, thật là một chuyện đau khổ.

Dù đời sống có là hạnh phúc hay không, xin cho người được một cái chết bình yên, cuộc sống ngắn hay dài không có điều chi đáng kể.

Huy Phương


 

BỚT …!!!

Gieo Mầm Ơn Gọi

Bớt nghe, bớt nói, bớt nhìn

Bớt đi toan tính để mình an nhiên

Ở đời vạn lẽ do duyên

Bớt đi bốn thứ mới yên tâm hồn

 

BỚT đi toan tính bồn chồn

Nghĩ nhiều thì sẽ cào cồn ruột gan

Quá khứ thì đã sang trang

Tương lai chưa tới, tính toan ích gì !

 

Trân trọng khoảnh khắc tức thì

Hiện tại hạnh phúc chẳng gì thể so

Nghĩ nhiều thì sẽ âu lo

Vậy thì bớt nghĩ để cho nhẹ lòng

 

BỚT đi nghe ngóng lòng vòng

Nghe chuyện phải quấy thì lòng chẳng an

Nghe lời khóc lóc thở than

Nghe người khoác lác khoe khoang thế quyền…

 

Nghe chi lời ác rủa nguyền

Thị phi chỉ khiến sầu phiền bạn ơi

Đời thì oan trái khắp nơi

Bớt nghe để thấy thảnh thơi tâm hồn

 

BỚT đi lời nói miệng mồm

Nói năng không khéo nghiệp tồn khổ thay

Nói thì phải nói lời hay

Lỡ mồm mà nói đắng cay với người

 

Sau này phải trả gấp mười

Hãy nên nói ít mà cười nhiều hơn

Học theo các bậc thánh nhơn

Nghe nhiều nói ít, quý hơn vàng mười

 

BỚT đi nhìn ngó lỗi người

Lỗi mình cả đống mà cười lỗi ai

Cứ nhìn vào lỗi người sai

Thì mình chẳng thể sửa sai lỗi mình

 

Ở đời muôn vẻ muôn hình

Bao nhiêu thảm cảnh bạc tình khó coi

Vậy nên bớt ngó bớt soi

Dành thời gian đó mà coi lại mình

 

Coi mình tu đúng quy trình

Hay còn phiền não hãy nhìn lại ta

Nghĩ đi não phiền đâu ra?

Nhìn…Nghe…Nghĩ…Nói…khiến ta não phiền…!!!!

St


 

Tô Đại Tướng đã rớt kiếm!

Theo Đài RFA tiếng việt

“Ba mươi chưa phải là tết”, “đừng thấy đỏ mà tưởng là chín”. Danh ngôn của Tổng Trọng vô cùng thâm thúy, vận hành vô cùng vi diệu, cho thấy chính trường Việt Nam trắc trở, biến ảo không lường. Những tuyên bố chắc nịch trước ngày họp Quốc hội cho thấy Tô Đại tướng cầm chắc hai suất Chủ tịch nước và Bộ trưởng Công an. Bất ngờ ngay trước giờ đăng quang, Quốc hội trở cờ bổ sung chương trình nghị sự, thu hồi thanh thượng phương bảo kiếm đầy quyền lực.

Tô Đại tướng trúng kế điệu hổ ly sơn, mất hết binh phù, chơ vơ trên chiếc ghế quá nhiều xui rủi. Số phận chính trị tương lai không biết sẽ về đâu. Với người dân, có thêm bài học mới, té ra Quốc hội, cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất chỉ là trò chơi của “cơ quan có thẩm quyền”.

Ở xứ Đông Lào, Chủ tịch nước là chức vị xui xẻo. Trần Đại Quang chết vì bệnh lạ, Nguyễn Phú Trọng bị đột quỵ ở Kiên Giang, Nguyễn Xuân Phúc, Võ Văn Thưởng liên tục gãy ghế sau thời gian ngắn ngủi. Trong lúc lửa lò đang cháy rực, nếu ngồi ghế Chủ tịch nước mà không có cơ chế quyền lực hậu thuẫn e rằng sinh mạng cũng khó bảo toàn. Dư luận trước nay đồn đoán Tổng Trọng sẽ nhất tiễn hạ song điêu đẩy Tô Đại Tướng lên làm Chủ tịch nước để vừa tước quyền Bộ trưởng Công An vừa buộc phải ngồi vào ghế xui xẻo. Đúng như tin đồn, tin bế mạc kỳ họp Trung ương 9 khẳng định Trung ương giới thiệu Tô Lâm vào chức vụ Chủ tịch nước để Quốc hội bổ nhiệm. Ngoài ra, có cuộc họp “lãnh đạo chủ chốt” (cơ cấu lãnh đạo chủ chốt này không thấy ghi trong điều lệ và các văn kiện của đảng tiêu chuẩn thế nào gồm nhưng ai, xem trong hình thì có sáu vị gồm cả Tổng Trọng và Tô Lâm) đánh giá lại nội dung kỳ họp.

Mới đây mọi người đều nghĩ rằng Tô Lâm sẽ một đít hai ghế vừa Chủ tịch nước vừa Bộ trưởng Công an. Ngay một số cơ quan báo chí nước ngoài đã phân tích bình luận Chủ tịch nước kiêm Bộ Trưởng Công an là vi hiến và tạo ra nhiều hệ quả trái khoáy trong bộ máy lãnh đạo nhà nước. Có người cho rằng với vai trò lãnh đạo song trùng như vậy, Tô Lâm sẽ như hổ mọc cánh. Có người lo ngại nó tăng tính công an trị….

Việc Chủ tịch nước kiêm nhiệm Bộ trưởng Công an tưởng như là chắc chắn chỉ còn tính bằng giờ. Ấy thế mà ngay trưa 21/5, gió bỗng đảo chiều, báo chí đồng loạt thông tin căn cứ ý kiến cấp có thẩm quyền, căn cứ quy định pháp luật, xem xét đề nghị Thủ tướng Chính phủ, Ủy ban Thường vụ Quốc hội, trình các đại biểu xem xét thông qua điều chỉnh chương trình kỳ họp thứ 7, Quốc hội khóa XV để thêm nội dung miễn nhiệm chức vụ bộ trưởng Bộ Công an đối với ông Tô Lâm, người được Trung ương giới thiệu để Quốc hội bầu Chủ tịch nước.

Ngay sau đó, như đàn cừu quen đươc chăn dắt, Quốc hội đã rụp rụp biểu quyết tán thành việc điều chỉnh chương trình kỳ họp thứ 7, với 468/469 đại biểu tham gia biểu quyết tán thành. Kẻ duy nhất cả gan không đồng ý với việc bổ sung chương trình kỳ họp ắt hẳn có quyền lợi thiết thân với chương trình cũ.

Bộ Chính trị "lật kèo", Tô Đại tướng rớt kiếm phút cuối

Trên sàn đấu, Tô Đại tướng đang hiên ngang như Quan Công đơn đao phó hội bỗng nhiên thất thế như bị Lã Mông đánh úp Kinh Châu. Bất giác người ta tự hỏi tại sao “cơ quan có thẩm quyền” lại đổi ý nhanh như vậy? Việc miễn nhiệm Bô trưởng Công an khi chuyển vai trò thành nguyên thủ quốc gia vốn là định chế pháp luât, quyền quyết định hoàn toàn nằm trong tay “cơ quan có thẩm quyền”. Tại sao không quyết định từ đầu. Dù cho Quốc hội Việt Nam chỉ là sân khấu kịch nhưng các diễn viên ở đây quen diễn vai chính kịch, luôn trịnh trong cân đai áo mão, bằng cấp toàn giáo sư tiến sĩ. Việc đàn cừu đại biểu tự vả vào mặt mình đến hai lần kém duyên xe so với Hoài Linh ngoáy mông hay Công Lý trề môi.

Phải chăng do thất thế phải ủ mưu? Phải chăng “Cơ quan có thẩm quyền” cũ thiếu quân ít tướng không đủ phiếu ép Tô Đại tướng văng ra khỏi Bô Công an nên theo kế Minh tri cố muội, giả vờ ngây dại yếu đuối thuận theo yêu sách “một đít hai ghế” của Tô Đại tướng. Khi ván đã đóng thuyến, “Cấp thẩm quyền” đã bổ sung bốn nhân lực bèn ra kế mới Du long chuyển phượng, tách hai ghế hai nơi, đẩy Tô vô cửa tử.

Trong tay “Cơ quan có thẩm quyền” hiện có tướng Trần Quốc Tỏ, Phan Đình Trạc, Trần CẩmTú, Nguyễn Hòa Bình. Tất cả đều là Ủy viên Bộ chánh trị, đã từng lãnh đạo ngành, địa phương và đều đang là đại biểu Quốc hội, 100% đạt tiêu chuẩn Bô trưởng Công an cứng khừ. Các đàn em của Tô Đại tướng đều còn non xanh, Ủy viên trung ương chưa tròn một khóa, không có đại biểu Quốc hôi, làm gì có cửa cạnh tranh.

Giấc mộng đổi ngôi của Tô Đại tướng e rằng bất thành. Dân Đông Lào không biết nên vui hay nên buồn. Thoát nguy cơ làm thần dân của bạo chúa từng xua quân giết cụ Lê Đình Kình, bắt bớ đàn áp biết bao người bất đồng chính kiến, dân vẫn phải tiếp tục sống trong ách cai trị của thái thú thiên triều dâng biển cho Formosa, đem núi rừng tây nguyên nuôi bô xít, …Một thái thú theo gương Putin, Tập Cận Bình nuôi giấc mơ hoàng đế suốt đời bất chấp lợi quyền dân tộc, ngay cả kỷ cương phép nước. Hiển hiện cụ thể trong lần này, Quốc hội, Hiến pháp bị biến thành hề trong cuộc chơi quyền bính.


 

 CHUẨN BỊ ĐI THÔI – LẠI THỊ MƠ

 LẠI THỊ MƠ

Khi đưa bố mẹ già đi bác sĩ, tôi thấy tờ giấy để ở kệ sách, ghi tiêu đề hay quá:

How to be a parent to your parents.

Tôi cầm tờ giấy đó, và cất ngay vào hồ sơ giấy tờ. Coi như của “gia bảo“.

Chúng ta khi phàn nàn, than phiền, quở trách, bắt lỗi, mắng chửi… tóm lại khi chúng ta ở vị trí người buộc tội, phê phán, quy trách… chúng ta luôn luôn chủ quan, nghĩ rằng những gì mình than phiền là đúng, gây “trở ngại cho mình”.

Có bao giờ bạn tự đặt mình vào vị trí của người khác. Chắc chẳng ai nghĩ đến điều đó. Chuẩn bị là vừa. Đó là sự thật không ai nghĩ đến, khi trí nhớ bắt đầu có chuyện: nhớ nhớ quên quên.

Sinh trụ hoại diệt. Phật đã nói: Tất cả muôn loài sinh vật đều phải trải qua 4 giai đoạn:

Sinh ra, lớn lên, bệnh tật, rồi chết. Đó là lẽ tự nhiên. Ngay cả đồ vật dùng cũng phải mòn, hư, rồi bỏ.

Vậy thì, hãy chuẩn bị mọi thứ cũng sẽ đến với mình, chẳng chừa ai.

Khi nuôi con nít và chăm sóc cha mẹ già. Chúng ta dùng một “cái cân“. Con nít hôm nay “không biết” (chuyện gì đó), hôm sau sẽ “biết”. Người gi à hôm nay “biết“, ngày mai “quên“ luôn.

Nuôi trẻ con, càng ngày càng thấy nhẹ.

Nuôi cha mẹ già càng ngày càng nặng trĩu.

Người Mỹ rất khách quan, họ chuẩn bị điều đó rất bình thường. Chuẩn bị di chúc, lo cho hậu sự trong khả năng. Không muốn gánh nặng để con cái phải chịu.

Người Việt có câu “anh em kiến giả nhất phận“. Cha mẹ chung, nhưng anh em, người nào phận nấy. Chuyện giúp đỡ lẫn nhau, ít khi có.

Cha mẹ là người có kinh nghiệm, vì đã quan sát bao nhiêu chuyện chung quanh trong suốt cuộc đời. Cha mẹ lo cho con, người ta so sánh như chiều “tự nhiên”: nước mắt chảy xuôi. Một cha mẹ nuôi được mười con. Mười con không nuôi được một cha mẹ.

Khi cha mẹ già yếu, người nọ đổ cho người kia trách nhiệm chăm sóc nuôi dưỡng. Không ai nghĩ tới phiên mình, thì sao?  Biết bao câu chuyện ngụ ngôn, từ chuyện cha bỏ ông nội vô cái xe gỗ, đẩy vô rừng, bỏ ông nội. Hay cha cho ông nội ăn cơm bằng cái chén gỗ, vì ông nội hay làm bể chén sành.

Đứa con chứng kiến, muốn giữ cái xe, cái chén. Để mai kia sẽ dùng cho cha khi tới lượt.

Chuyện ngụ ngôn là thế. Người Mỹ chỉ nói đơn giản:  Parenting your parents.

Còn tôi, bản thân tôi biết, khi nuôi cha mẹ già, nhiều lúc bực bội tôi đã có những lời nói, thái độ không đúng. Mặc dù sau đó tôi nhận ra ngay, hối hận cũng xảy ra rồi.

Thật tình, sau đó tôi rất dằn vặt. Có câu ngạn ngữ: Ai chế ngự được cơn nóng giận, người đó coi như bồ tát.

Tôi phạm lỗi chỉ một lần, nhưng chẳng bao giờ quên. Cho đến khi bố mất, cầm tay bố trong áo quan, tôi nghẹn ngào: Xin bố tha lỗi cho con, những lỗi lầm con đã xử sự không phải. Dù vậy, tôi vẫn không hề tha lỗi cho tôi.

Bố tôi là người rất hài hước, mỗi sáng mang điểm tâm vào phòng. Bố ngồi dậy, nghiêng đầu hỏi:

– Tao vẫn còn sống à?

Khi nhắc: Hôm nay bố có hẹn bác sĩ.

Bố tôi nhất định không đi. Bảo rằng hễ gặp BS, không bệnh này cũng tật kia. Thế nào BS cũng có cái moi ra. Tốt nhất không đi. Con nít “cứng đầu” còn dễ “dụ“. Người già mà cứng đầu là “bó tay”.

Chờ cho bố quên, tôi đánh lừa, dụ chở bố đi mua những thứ bố thích như báo Việt (hay vé số).

Dĩ nhiên bố chịu thay quần áo đi theo. Cho đến khi tới parking lot nơi văn phòng BS. Bãi đậu xe không còn chỗ trước cửa văn phòng. Tôi dỗ dành:

– Bố đứng đây chờ con.

Âm mưu bại lộ, bố tôi đã nhận ra nơi quen thuộc. Từ cuối chỗ đậu xe, tôi thấy mọi người chạy ào về phía bố. Tôi cũng hoảng hốt nhào tới, mọi người đòi gọi Ambulance cấp cứu. Tôi ngăn lại: không, tôi biết cha tôi. Bố đã “ăn vạ“ bằng cách lăn quay nằm dài dưới đất. Đành phải đưa cụ về thôi. “Trứng không khôn hơn vịt “ đâu.

Chưa hết, bố không chịu ăn đồ Mỹ. Sau khi mổ tim, bố phải ở trong rehab một tháng. Chúng tôi chọn chỗ gần nhà, cổ tay bố có đeo tag ghi tel của tôi.

Buổi trưa tôi nghe điện thoại reng, bố kêu đói quá. Tôi vâng vâng dạ dạ, để con hâm cháo, mang vào ngay (15’).

Chưa được 5’, điện thoại lại reng. Bố nhắc nữa. Lần này có anh y tá (giọng đàn ông) tò mò hỏi ông cụ nói gì?  Tôi nói lý do. Anh y tá nói nhỏ: ông đang ngồi, trước mặt là khay thức ăn lunch.

Người già “thông minh“ không như bạn tưởng. Bố tôi đã nhờ cô y tá gọi trước, sau đó đổi qua anh y tá.

Không chịu đeo răng giả, không chịu đeo hearing aids là chuyện bình thường trong mọi chuyện khó thuyết phục người già. Răng rụng chỉ còn vài cái, đòi nhổ hết. Nhưng khi có răng giả không chịu mang.

Bị tiểu đường, nhưng cứ đòi ăn cơm.

Huyết áp cao nhưng nhất định ăn cơm với mắm chưng, cá kho tộ.

Những thói quen, tập quán, khẩu vị đã ăn vào xương, vào máu, vào đầu không thể nào thay đổi.

Con cái biết nguy cơ của mọi rủi ro, thương cha thương mẹ chỉ biết khóc thầm.

Cho đến một ngày, bà cụ hàng xóm bị đột quỵ, mặc dù con là bác sĩ, cũng không thoát khỏi số phận.

Đành đổ thừa “nghiệp nặng”.

Bài đầu tiên khai giảng khóa học dưỡng sinh cho người cao tuổi.

Bác sĩ giám đốc 90 tuổi đã phân chia học viên thành 3 nhóm A, B, C.

– Nhóm A, gồm những người có những bệnh nhiều rủi ro: huyết áp cao, tiểu đường, tim mạch.

– Nhóm B, những bệnh thông thường: thấp khớp, bướu cổ…

– Nhóm C, những bệnh phải mang theo suốt đời, nhưng vẫn có cách chữa trị.

Sau đó BS cho một ông vô cùng đẹp người, mặt đẹp, dáng đẹp, nhìn vào ai cũng trầm trồ. Ông đẹp người đó, được BS chỉ định lên phát biểu:

– Tôi là một người có tài sản, có địa vị trong xã hội. Tôi có tất cả những gì thông thường mà người đời mong muốn. Mọi người nghĩ rằng tôi là người sung sướng.

Không, tôi không phải là người sung sướng, vì tôi mang trong người căn bệnh có nguy cơ cao.  Tôi không được quá vui, hay quá buồn. Tôi không được ăn món mình ưa thích… Tôi phải nghe theo lời khuyên của BS. Vì.

Ông diễn giả ngừng lời, nhường cho BS.

Khi về già, chúng ta luôn luôn tâm niệm phải làm gì để ích lợi cho bản thân.

Ích lợi cho bản thân là: Tự đi tiêu đi tiểu tắm gội cho mình.

Tự mình ăn cơm, uống nước.

Đó là điều cơ bản giúp cho bản thân, tức là giúp cho người thân, con cái bớt gánh nặng.

Cá không ăn muối cá ươn.

Già cãi bác sĩ, là đành bó tay.

Khi thằng con học lái xe, tôi đã chỉ một cậu vô cùng đẹp trai (con của bà manager phòng gym), ngồi trong xe lăn. Khi có permit lái xe đã hào hứng rủ thêm 4 cậu nữa. Chất đầy xe rồi phóng điên cuồng, tai nạn xảy ra 4 cậu thiệt mạng, cậu còn lại bị paralyzed từ cổ trở xuống. Khốn nỗi chỉ có bộ não vẫn còn hoạt động. Bây giờ suốt đời phải ngồi xe lăn, vừa khổ bản thân, vừa khổ cho người thân.

Hãy nhớ, bất cứ cái gì xảy ra thì con là người phải gánh chịu mọi đau đớn. Mẹ không thể chia sẻ cơn đau, chỉ có thể nấu cháo giúp con thôi.

Trẻ con tuy vậy vẫn dễ thuyết phục hơn người già.

Nếu không thể kiếm người chăm sóc các cụ đến nhà, vì tài chính. Phải đưa vào Nursing home, cũng nên lui tới thăm viếng, đó là niềm an ủi cho ông bà cha mẹ.

Lại Thị Mơ


 

CÂU CHUYỆN LÚC 2 GIỜ SÁNG – Truyen ngan

Andy Van ST

Tôi mua chiếc xe vận tải nhỏ và nhận chở hàng để kiếm sống. Cuộc sống của tôi hoàn toàn tự do, không phải làm thuê cho ai, ngoài chuyện kiếm sống, tôi còn có thể đem đến niềm vui cho người khác.Trên những đoạn đường dài, có rất nhiều hành khách trò chuyện cùng tôi. Những câu chuyện muôn màu của họ đã vẽ nên bức tranh cuộc sống vô cùng phong phú …. nhưng đáng nhớ nhất là câu chuyện của một người phụ nữ kể tôi nghe vào một đêm tháng tám….

Khoảng 2 giờ sáng, sau khi nhận được cuộc điện thoại nhờ chở hàng. Tôi tìm đến địa chỉ được thông báo. Đó là một tòa nhà chìm trong bóng đêm, chỉ có chút ánh đèn le lói hắt ra từ cửa sổ tầng trệt. Thông thường, các tài xế bóp còi một hai lần rồi đợi vài phút, nếu không thấy người ra thì lái xe đi, coi như mình bị một kẻ vô công rỗi nghề nào đấy chọc phá. Nhưng tôi thì vẫn cứ im lặng đậu xe ngoài cửa, lòng thầm nghĩ : Biết đâu người khách kia thực sự cần sự giúp đỡ thì sao ?

Chờ một lúc sau, tôi xuống xe và bước đến gõ cửa.

_ Giọng trả lời run run, yếu ớt của một phụ nữ lớn tuổi vọng ra. Vui lòng đợi tôi một phút.

Tới gần tôi nghe có một vật gì đó rất nặng, rơi xuống nền nhà …. cánh cửa từ từ mở …. dáng bà thấp bé đứng trước mặt tôi, tay xách một chiếc valy nhỏ. Nhìn vào trong, cảm tưởng như căn nhà này đã nhiều năm không ai ở, tất cả đồ đạt đều phủ khăn, trên tường chẳng hề có một cái đồng hồ treo tường hay tranh phong cảnh để trang trí gì …

_ Cậu có thể mang giúp tôi cái thùng này ra xe không ?

Vâng thưa bà.! Sau khi khuân hết đồ đạc, tôi dìu bà lên xe.

_ Bà đưa tôi một mảnh giấy nhỏ chỉ đường .

Nhìn tờ giấy tôi nói nhanh. Nếu đi theo đường này thì xa lắm bà ạ, cháu biết có một con đường khác nhanh hơn .

_ Bà trả lời : Không sao, tôi không vội gì, tôi cần ghé vào một trại tế bần trên đường đi …. ngập ngừng một lát bà nói tiếp, tôi không có gia đình để về, bác sĩ bảo tôi không còn sống bao lâu nữa !!

Nghe bà nói tôi lặng người và chạy thật chậm . Suốt hai giờ, tôi chở bà loanh quanh khắp thành phố theo sơ đồ được vẽ sẵn ….

_ Bà chỉ tôi ngôi trường mà ngày xưa bà từng là giáo viên ở đó … rồi căn nhà bà từng sống khi mới kết hôn… ngang qua cửa hàng trang trí nội thất bà nói, trước đây nó từng là một Câu Lạc Bộ Khiêu Vũ….có lúc ngang qua một cao ốc, bà yêu cầu tôi lái xe chậm, rồi đưa mắt nhìn vào khoảng không gian tối đen trước mặt. Chúng tôi cứ đi như vậy, mãi khi trời gần sáng bà bất chợt bảo:

Tôi cũng hơi mệt rồi, anh đưa tôi đến địa chỉ ấy thôi.

Tôi lặng lẽ lái xe đến địa chỉ ghi trên mảnh giấy ….

Đến nơi, đó là một ngôi nhà cũ kỹ, nằm sâu trong hẻm, giống như một nhà An Dưỡng, phía trước có chiếc cổng mái vòm .

_ Bà nói với tôi : Đấy là Trại Dưỡng Lão. Bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ sống ở đây. Khi các con biết bệnh tình của tôi, chúng gởi tôi vào nơi này. Ngôi nhà lúc nãy sẽ bán đi để chia cho chúng. Không hiểu sao, suốt đêm qua tôi không ngủ được, NÊN QUYẾT ĐỊNH ĐẾN SỚM HƠN DỰ TÍNH ….

Tôi nhủ thầm ” Sao lại sớm hơn dự tính ??”.

Thấy tôi tỏ vẻ khó hiểu, bà cười buồn :

_ À, các con tôi định tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ để tiễn tôi đi vào chiều nay ấy mà. Tôi thấy nên ra đi trước khi điều đó xảy ra thì hơn. Những người già như chúng tôi rất sợ những cuộc tiễn đưa …. vào Trại Dưỡng Lão cần gì mà đưa tiễn chứ. Cảm ơn cậu đã cho tôi những giờ phút tuyệt vời. Hôm nay là ngày cuối cùng, tôi được thăm lại những nơi mà tôi yêu thương, ngày cuối cùng tôi được tự do đi lại ..

Tôi thấy nước mắt bà ứa ra, miệng cứ lẩm bẩm .

_ Hôm nay là ngày cuối cùng… ngày cuối cùng …. rồi bà loay hoay mở ví tiền…. À tôi phải trả cho cậu bao nhiêu ?

Không có gì đâu, thưa bà .!

_ Nhưng anh còn phải sinh sống nữa chứ, xe là phương tiện làm ăn của anh mà.!

Đó là với những hành khách khác bà ạ ! Rồi dường như chẳng kịp suy nghĩ gì cả, tôi cúi xuống ôm chầm lấy bà.

_ Bà cũng xúc động, quàng tay vỗ vỗ vào lưng tôi yếu ớt … cảm ơn… cảm ơn cậu !!.

Một anh bảo vệ Trại Dưỡng Lão bước ra đỡ lấy hành lý và dìu bà đi vào . Chiếc mái vòm oai phong, bệ vệ đón lấy tấm thân run rẩy của bà ….

Ngoài kia …. mặt trời đã lên cao..!!

Andy Van Sưu Tầm


 

 Chính trị Việt Nam ‘lửa cháy leo bàn cờ’

 Ba’o Tieng Dan

Blog VOA

Lê Quốc Quân

22-5-2024

Hai trong bốn nhân vật này đã từ chức, gồm Vương Đình Huệ (thứ hai từ trái) và Võ Văn Thưởng (bìa phải). Hình chụp ngày 15-1-2024 tại Hà Nội. Nguồn: AFP

Chính trường Việt Nam chưa bao giờ xáo trộn như trong thời gian gần đây. Chỉ trong hơn 1 năm, nhân dân chứng kiến sự ra đi của 2 chủ tịch nước, 1 chủ tịch quốc hội, 1 thường trực ban bí thư cùng hàng loạt quan chức cao cấp khác.

Số lượng uỷ viên Bộ chính trị (BCT) chỉ còn 12 so với 18 vị từ đầu nhiệm kỳ và việc bầu bổ sung mới đây của đảng không đảm bảo cho khả năng đầy đủ trong tương lai, ngược lại còn dự báo những “đấu đá” dữ dội hơn của các phe nhóm trong thời gian tới.

Những quân cờ náo loạn

Không chỉ trong nước, báo chí quốc tế theo dõi rất sát sao và đưa tin nhiều về những xáo trộn, đặc biệt là bài viết mới đây của nhà báo Bill Hayton về sự bất ổn chính trị ở Việt Nam có một thông điệp quan trọng về việc nền ngoại giao cây tre đang “chuyển hướng về Trung Quốc và xa rời phương tây”.

Công cuộc “đốt lò” mà ông Nguyễn Phú Trọng khởi xướng chưa kịp làm giảm tham nhũng nhưng đã kịp làm cho bộ máy hành chính “tê liệt” và sự thiệt hại đã thấy rõ. Dữ liệu thị trường chứng khoán cho thấy bất chấp mức tăng trưởng 22% của thị trường, kể từ đầu năm 2023, các nhà đầu tư nước ngoài đã bán đi khoảng 2 tỷ chứng khoán.

Theo một bài viết trên VOA trích dẫn một bức thư do Liên Hiệp Quốc và Ngân hàng Thế giới tại Việt Nam cùng 18 đại sứ ký tên gửi Chính phủ, mà Reuters xem được, thì “Việt Nam đã mất ít nhất 2,5 tỷ USD viện trợ nước ngoài trong 3 năm qua và có thể mất thêm 1 tỷ USD nữa do tình trạng tê liệt bộ máy hành chính”.

Bàn cờ chính trị Việt Nam rung lắc và các quân cờ thì đang tán loạn. Những nhân vật như Nguyễn Xuân Phúc, Võ Văn Thưởng, Vương Đình Huệ, Trương Mỹ Lan, Lê Thanh Hải… hay các phó thủ tướng vừa bị về vườn chỉ là những lát cắt trong đại hý trường mà nhân dân biết được qua sự rò rỉ từ các phe phái.

Bàn cờ vẫn chắc do được “bê tông hoá”?

Tuy bàn cờ chính trị đang rung lắc và bất cân bằng, nhưng có vẻ như nó vẫn đảm bảo một sự vững chắc nhất định. Đảng cộng sản vẫn là người đang sắp đặt các quân cờ và chơi cờ trên đầu dân tộc Việt Nam. Đảng chủ động đứng ngoài sự can thiệp của nhân dân trên mọi phương diện nhưng đang có xu hướng chọn và được “chống lưng” bằng một phe mới trên thế giới đang hình thành.

Bầu cử chính là giai đoạn mà ý chí và nguyện vọng của Nhân dân đã bị đảng tước đoạt (hijack), (từ lòng dân biến thành ý đảng). Đảng đã “cài cắm” hơn 97% thành viên của mình trong quốc hội, công nhiên đặt Hiến pháp dưới cương lĩnh Đảng, Luật pháp dưới “Đảng quy”.

Chính vì vậy, đảng Cộng sản (CS) có thể chủ động di chuyển, thay đổi những quân cờ bằng cách kỷ luật, buộc thôi việc và khai trừ các cá nhân sai phạm rồi yêu cầu quốc hội thực hiện những công việc hoàn toàn mang tính thủ tục để hợp thức hoá.

Cho nên dù đang có những xáo trộn dữ dội ở thượng tầng thì vai trò cầm quyền của Đảng cộng sản Việt Nam hoàn toàn không bị thách thức ở bất cứ khâu nào.

Trong suốt hơn 70 năm qua, Đảng đã “bê tông hoá” bàn cờ bằng cách tuyên tuyền liên tục về sự vĩ đại vô song và vinh quang rực rỡ. Song song với việc tuyên truyền là tiến hành “nhược hoá” nhân dân bằng tăng cường đàn áp các tiếng nói bất đồng, làm cho không một tổ chức đối lập nào có thể tập hợp được quần chúng, chuẩn bị cho những thay đổi có thể xảy ra.

Như chúng ta đã biết, khi “vươn ra” với thế giới phương Tây bằng cách quyết định nâng cấp Quan hệ đối tác chiến lược toàn diện (CSP) với nhiều quốc gia phương tây, Đảng đã ban hành một Chỉ thị mật Số 24/CT-TW nhằm “Bảo đảm vững chắc an ninh quốc gia trong bối cảnh hội nhập quốc tế toàn diện, sâu rộng” và chỉ thị đã trở thành cơ sở cho hàng loạt bắt bớ về tội “trốn thuế” đối với những nhà hoạt động môi trường ôn hoà.

Tham nhũng là thuộc tính của quyền lực

Tham nhũng là sự tha hoá trong việc sử dụng quyền lực, là khuyết tật của quyền lực và là thuộc tính có sẵn, gắn liền với quyền lực. Tham nhũng tồn tại suốt chiều dài lịch sử và có mặt ở mọi nơi, mọi quốc gia, bất luận là nó độc tài hay dân chủ.

Tham nhũng bắt đầu từ khi một tù trưởng đứng ra phân chia một cách thiên vị con thú săn được cho thành viên bộ lạc của mình và tiếp tục kéo dài mãi trong tương lai. Vào năm 2008, các chuyên gia của Ngân hàng thế giới (WB) đã xuất bản bằng tiếng Việt cuốn sách “Các hình thái tham nhũng” và coi “Thế giới đang đương đầu với một đại dịch xã hội”.

Tham nhũng và phòng chống tham nhũng cũng bắt đầu rất sớm trong lịch sử Việt Nam.

Bộ Luật Hình thư của Thời Lý (1042) đã từng đề cập đến nạn tham ô và các chế tài xử phạt; Quốc Triều hình luật dưới thời Lê Thánh Tông (1483) có 722 điều thì có trên 107 Điều liên quan đến phòng, chống tham nhũng; Triều Nguyễn cũng đã có Luật Gia Long với 398 điều thì có 79 điều quy định về các tội liên quan đến tham nhũng.

Đến thời kỳ cộng sản, từ Hồ Chí Minh cho đến các lãnh đạo sau này đều lên tiếng chống tham nhũng và Đại hội VII và VIII của ĐCS đều coi đó là những nguy cơ “đe doạ sự tồn vong của Đảng và chế độ”.

Nhưng phải đợi đến gần đây khi ban hành Quyết định số 162/QĐ-TW về Thành lập Ban chỉ đạo TW về Phòng chống tham nhũng do ông Nguyễn Phú Trọng làm trưởng ban, rồi công cuộc “đốt lò” được thêm củi, đổ xăng, thì người dân mới bắt đầu thấy những cán bộ “gộc” bước ra trước vành móng ngựa, như tận mắt thấy sự dữ bay ra từ chiếc hộp Pandora.

Phải làm gì để lửa không cháy cả bàn cờ?

Để phòng chống được tham nhũng thì tôi cho rằng có hai vấn đề quan trọng nhất:

– Một là phải xây dựng một mức lương cao đủ sống cho cán bộ công chức, xây dựng được một nền đạo đức công vụ tốt và sự liêm chính của các công chức;

– Hai là phải xây dựng được hệ thống pháp luật nghiêm minh, các thiết chế độc lập đủ mạnh, trách nhiệm giải trình cao với sự giám sát của xã hội dân sự và báo chí tự do.

Singapore là một ví dụ về nền hành chính công vụ như vậy.

Mặc dù chưa có được một xã hội thực sự dân chủ nhưng mức lương rất cao và đất nước nhỏ, Singapore đã có những tiến bộ vượt bậc trong công cuộc chống tham nhũng. Theo Tổ chức minh bạch thế giới thì năm 2023, Chỉ số cảm nhận Tham nhũng của Singapore đạt 83/100 điểm và xếp thứ 5/180 quốc gia. Trong khi đó, Việt nam đạt 41/100 điểm, xếp hạng 83/180.

Nhờ mức lương cao và sự giám sát tốt, các “hành vi lệch chuẩn” của công chức để mưu cầu tư lợi được giảm thiểu và họ sẽ ít phá vỡ những nguyên tắc về “đạo đức và sự công chính” để mưu cầu lợi ích cho riêng mình hay phe nhóm của mình.

Thực hiện nguyên lý trên không khó, nhưng vì Việt Nam đang là một chế độ nhà nước song trùng nơi có 2 bộ máy của Đảng và Nhà nước, cho nên số lượng người hưởng lương ngân sách trở nên quá đông so với dân số và Đảng hoạt động thì hoàn toàn giống như một “hội kín”.

Ngoài việc phải trả lương cho toàn bộ công chức đảm trách công việc, một Bộ máy đảng với hàng loạt cơ quan “đoàn thể” cũng đang bám theo tổ chức này từ trung ương đến tận cơ sở, làm cho bộ máy trở nên nặng nề quá tải.

Việc tăng lương từ 1/7/2024 năm nay hoàn toàn không giải quyết được vấn đề trong bối cảnh lạm phát đang cao như hiện nay nếu như dòng ngân sách chi thường xuyên cho lương không giảm đi được một nửa.

Tất nhiên, vì đang làm chủ cuộc chơi, Đảng cộng sản hoàn toàn có thể thực hiện được điều đó nếu giải tán hoặc biến tất cả những ‘cơ quan đoàn thể” đang ăn bám trở thành những tổ chức hoàn toàn dân sự.

Đó sẽ là những bước cải tổ đầu tiên, nếu không lửa vẫn sẽ tiếp tục bùng to, làm cháy cả lò, cháy luôn cả bàn cờ tưởng như rất vững chắc mà Đảng đã dày công xây dựng.

 


 

CHỈ MỘT NGƯỜI KHÁC BIỆT

 Mạc Van Trang is with Lại Thị Ánh Hồng 

Mạc Văn Trang

Trong cái xứ “xã hội chủ nghĩa” hỗn mang

Dường như tất cả đều thi đua đồng phục

Đồng phục áo quần

Đồng phục tư duy

Đồng phục thái độ

Đồng phục hành vi

Nhất trí trăm phần trăm chuyện vặt!

Sợ nhất “DƯ LUẬN TRÁI CHIỀU”

Cái gì KHÁC BIỆT

Sợ ai đó nghĩ khác

Sợ ai đó nói khác

Sợ nhất “đối tượng” làm khác …

Khác đi

Phải dập tắt ngay tức khắc!

Kỳ lạ và may mắn thay

Chỉ một THÍCH MINH TUỆ

Tu khác với tất cả

Như một kỳ nhân

Chân đất đầu trần đi xuyên qua giữa lòng xã hội

Sức hút như thanh nam châm

Như ngọn nến cháy bùng lên trong căn hầm u tối

Như tảng đá rơi xuống tung toé mặt ao tù

Như cơn lốc xoáy xé toang những tấm màn phấn son loè loẹt! …

“Toàn hệ thống” bất ngờ trở tay không kịp

Cuống cuồng chỉ thị, công văn…

Tung mấy bài bôi nhọ, vu oan…

Vội vàng gỡ bỏ

Bung toang!

Thích Minh Tuệ xưng “CON”:

Con đang tu tập chưa là gì cả!

Bằng trực giác Phật tử nhìn ra một người tu THẬT

Khác bao nhiêu sư đầu trọc hiện hành?

Ừ thì tu có ngàn vạn Pháp

Pháp nào cũng phải TRÌ GIỚI làm đầu.

Ừ thì Kinh Phật có ngàn vạn quyển

Kinh nào đều phải THỰC HÀNH Chánh Pháp…

Tu ở nước mình bấy lâu nay sao lạ khác?

Phật tử không cần tu

Kéo nhau lũ lượt về chùa

Ngàn, vạn người, tu tập thể mới đông vui khí thế.

Chỉ quỳ lạy, cúng dường là được sư ban ân huệ

Sư đã tu hộ tất cả rồi!

Càng nộp nhiều tiền phước báu càng vô lượng vô biên!

Rồi kìa

Có những sư chuyên giảng Pháp lăng nhăng

Sống như đại gia

Chùa thành Công ty đa cấp

dịch vụ phóng sinh, dâng sao giải hạn, trục vong…

Thích Minh Tuệ dẫu xuất hiện chỉ một lần

Cũng đủ khiến các sư thành hai chiến tuyến

Đâu chỉ đoàn người đầu trọc đi theo

Nỗi run sợ sóng ngầm rung chuyển…

Và bão “dư luận trái chiều”

từ Phật tử vẫn lan toả không nguôi…

Trong xứ sở “đồng phục”

Sao có thêm những người khác biệt

Đánh động nhân tâm

Thắp lên nhiều ngọn nến trong các hang cùng ngõ hẻm tối tăm?

22/5/2024

MVT


 

HƠN, THIỆT – Thái Bá Tân

Thái Bá Tân

 

Ở đời không ít lúc

Ta cảm thấy thiệt thòi,

Rằng đáng lẽ phải thế.

Đáng phải thế, mà rồi…

 

Cảm giác ấm ức ấy

Dễ hiểu và rất đời.

Khác nhau chỉ ở chỗ

Phản ứng của từng người.

 

Chấp nhận hay phản đối

Thì việc cũng đã rồi.

Ở đời không nhất thiết

Mọi việc phải rạch ròi.

 

Vật chất là một chuyện.

Chuyện khác là tinh thần.

Tinh thần mà thoải mái,

Mọi việc sẽ tốt dần.

 

Phật dạy, biết chịu thiệt

Là phúc báo bảy đời.

Ấm ức lo thua thiệt

Là rước họa vào người.

 

Để cái tâm được tĩnh,

Mình phải luôn là mình.

Bình thường đã là tốt,

Không nhất thiết thông minh.

 

Người xưa đã từng dạy

Rằng “tiểu phú tức an”,

Nghèo mà lòng an lạc,

Lại còn thêm chữ nhàn.

 

Giàu tiền, giàu của cải,

Cũng là giàu lo âu.

Vậy sao cứ phấn đấu

Hơn người cái sự giàu?

 

Thà thua cái danh lợi,

Mà thường là hư danh,

Để được cái khỏe mạnh,

Sống giản dị, sống lành.

 

Càng không nên cố gắng

Hơn người về tiện nghi.

Chỉ cần cảm giác đủ

Và cái lòng từ bi.

 

Đừng quên lời Phật dạy:

Mọi đau khổ ở đời

Là do chiều thân xác,

Làm hại một kiếp người.

 

Thái Bá Tân