Sự dối trá không chỉ trở thành phạm trù đạo đức mà còn trở thành ngành công nghiệp trụ cột

 Đỗ Trung Quân  ·

Chúng ta biết chúng đang nói láo, chúng biết chúng đang nói láo, chúng thậm chí biết rằng chúng ta biết chúng đang nói láo, chúng ta cũng biết rằng chúng biết chúng ta biết là chúng đang nói láo, chúng đương nhiên biết rằng chúng ta chắc chắn biết là chúng biết rằng chúng ta biết là chúng nói láo, nhưng chúng vẫn cứ láo. Ở đất nước chúng ta, sự dối trá không chỉ trở thành phạm trù đạo đức mà còn trở thành ngành công nghiệp trụ cột”

Note: Câu này được cho là của Solzhenitsyn, nhưng không rõ nguồn gốc.

( Phan Quỳnh Trâm )


Nghịch lý cuộc đời!

 Lân Tống

Nhìn thầy Minh Tuệ. Các bạn có thấy rõ không?

“Nghèo” nhất vẫn được kính trọng!

Ăn mặc “xấu” vẫn được nghinh đón

Ngoại hình “không đẹp trai” vẫn được ngưỡng mộ

Không công danh sự nghiệp vẫn được gọi là “thành công”

“Ăn bờ, ngủ bụi, không đánh răng” vẫn thơm

Ăn ngày một bữa vẫn có sức khoẻ phi thường để đi bộ

Không có tình yêu lứa đôi nhưng vẫn rất hạnh phúc

Dù sống giữa ồn ào nhưng vẫn tĩnh lặng và bình an

Ở hiền vẫn có người ghét và kiếm chuyện dù không làm gì

Kêu mọi người đừng theo thì càng nhiều người theo

Không nói không dạy gì nhiều nhưng vẫn được gọi là thầy

Không biết chơi mạng nhưng vẫn nổi tiếng

Càng tự nhận mình thấp kém thì được xã hội đề cao

Không đi làm vẫn đủ sống

Không vật chất nhiều vẫn thấy đủ

Không thuốc men vẫn khoẻ ít bệnh

Cách báo hiếu cha mẹ là rời xa cha mẹ để tu học thành đạo quả!

Không tài sản không ngân hàng không công việc lại càng thấy an toàn!

Không xin nhưng rất nhiều người muốn cho

Không học cao nhưng được nhiều vị tiến sĩ kính nể

Cuộc đời. Nhiều cái chúng ta nghĩ nó sai mà nó lại rất đúng!

Nguồn st Lưu Minh Tuấn


 

Sư Thích Minh Tuệ xuất hiện trên tivi ‘tuyên truyền,’ dân mạng nghi vấn

Ba’o Nguoi-Viet

June 8, 2024

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Sau vụ bị Công An Tỉnh Thừa Thiên Huế cưỡng ép khiến nhóm tu sĩ cùng với sư Thích Minh Tuệ “tự nguyện” dừng bộ hành khất thực, sư Tuệ bất ngờ xuất hiện “trả lời phỏng vấn” trên đài Truyền Hình Việt Nam (VTV1) sau bảy ngày dừng bộ hành để “ẩn tu.”

Trong phóng sự ngắn phát sóng trong bản tin Thời Sự của VTV1 tối 8 Tháng Sáu, sư Thích Minh Tuệ được thấy xuất hiện trong bộ trang phục quen thuộc, đầu trần đứng ngoài trời dưới gốc cây được quét vôi trắng để trả lời phỏng vấn đài truyền hình.

Hình ảnh của sư Thích Minh Tuệ trong bản tin Thời Sự tối 8 Tháng Sáu của đài truyền hình Việt Nam. (Hình: Chụp từ màn hình)

“Tinh thần và sức khỏe của con vẫn tốt, vẫn đảm bảo học theo lời Phật dạy. Không có người dân đông hay những việc không ảnh hưởng đến trật tự giao thông, an toàn xã hội thì con vẫn học tập ở ngoài, không có gì thay đổi cả. Nhưng giờ nguyện vọng học tập của mình mà người dân ra làm ách tắc, mình đi không được thì mình cũng nên dừng. Con cũng mong muốn khi mình đi ra đường, mọi người đừng tập trung như thế làm ảnh hưởng buộc mình không học được nữa. Họ đi theo để quay phim với làm những việc kiếm tiền hay gì đó thì không phù hợp,” lời sư Tuệ trong bản tin phỏng vấn.

Facebook Nguyễn Xuân Diện nêu những điểm cư dân mạng nghi ngờ sau khi xem phóng sự của VTV1: “Ống kính đặt rất gần, sát với Ngài. Điều này là tối kỵ khi tiếp cận nhà tu hành. Ngài và PV Liên Liên không cùng trong một khung hình. FB Trần Long còn phát hiện gốc đa nơi Ngài ngồi được chăm chút quét vôi trắng.”

Facebook Thai Doan viết: “Nhận xét từng trải ở những nơi gốc cây thường quét vôi trắng: trại tù, trại cải tạo; doanh trại quân đội; cơ quan chính quyền. Trên rừng và những nơi khác không ai quét vôi trắng.”

Facebook Liên Hương Lêna nhận xét: “Dân kỹ thuật phóng to soi mắt thầy Minh Tuệ trong clip của VTV thì không có bóng cô phóng viên áo trắng với hàng cây phản chiếu trong mắt thầy.”

Theo phóng viên Liên Liên của đài VTV1, mới đây gia đình sư Minh Tuệ cũng đã có đơn gửi các cơ quan hữu trách đề nghị “xử lý” các trường hợp lợi dụng hình ảnh của ông để đăng tải trên các nền tảng mạng xã hội, “gây ảnh hưởng tới ông Thích Minh Tuệ và gia đình ông.”

VTV1 cho rằng “việc tu tập thực hành giáo lý nhà Phật là nhu cầu chính đáng của người dân và được pháp luật bảo hộ.” Quyết định dừng bộ hành của sư Thích Minh Tuệ “cần được tôn trọng.”

“Đã đến lúc cần siết chặt công tác quản lý nội dung số, nếu không các YouTuber, TikToker sẽ bất chấp tất cả để kiếm tiền mà không quan tâm đến hậu quả gây ra cho xã hội,” phóng viên VTV1 mạnh miệng đề nghị.

Trong bản tin, nhà đài không quên cáo buộc “các thế lực chống phá” đã xuyên tạc “đưa nhiều tin sai lệch” về lý do sư Thích Minh Tuệ bị dừng bộ hành để ẩn tu.

Việc VTV1 đưa hình ảnh sư Thích Minh Tuệ lên “phỏng vấn” nhằm tuyên truyền xoa dịu sự bàn tán, hoài nghi của công luận về việc nhà sư bị khống chế, thậm chí bị bắt giữ. Song, thực hư thì chỉ có nhà đài mới rõ.

Trước đó, nói với báo Pháp Luật TP.HCM hôm 4 Tháng Sáu, một lãnh đạo Công An Tỉnh Thừa Thiên Huế cho hay hôm qua 3 Tháng Sáu, sau khi sư Thích Minh Tuệ “tự nguyện” dừng việc đi bộ khất thực, Công An Tỉnh Thừa Thiên Huế đã đưa nhà sư “đến nơi theo yêu cầu” và việc làm Căn Cước Công Dân cho ông do lực lượng Công An Tỉnh Gia Lai thực hiện, nhưng không cho biết địa chỉ cư trú cố định.

Theo truyền thông trong nước, khi sư Thích Minh Tuệ đang khất thực đi qua địa phận Thừa Thiên Huế, các cơ quan hữu trách “đã gặp gỡ, trao đổi” với ông về việc “nhà nước nhất quán chủ trương tôn trọng tự do tín ngưỡng, tôn giáo của mọi người.”

Trên thực tế, theo các video clip ghi lại, từ chiều 2 Tháng Sáu, các lực lượng hữu trách tỉnh Thừa Thiên Huế đã điều hướng đoàn người đi vào đường tránh Tứ Hạ – Phú Bài, mà không đi vào thành phố Huế.

Khi đoàn bộ hành lúc đó có tổng cộng 72 người (thất thập nhị hiền) kể cả sư Minh Tuệ, được dẫn tới nghỉ qua đêm trong một lán trại của kiểm lâm giữa một cánh rừng không xa đường lớn.

Trong khi đó, đoàn người bám theo kể cả các YouTuber, TikToker bị barie ngăn lại. Tại đây đã có máy phá sóng viễn thông.

Vẻ mặt trầm tư của sư Thích Minh Tuệ trong cuộc “phỏng vấn.” (Hình: Chụp từ màn hình)

Khoảng hơn 1 giờ rạng sáng 3 Tháng Sáu, lực lượng hữu trách Thừa Thiên Huế đạp cửa rào bên ngoài để vào bên trong lán trại, trong khi các sư huynh đệ đang ngủ.

Đầu tiên, công an “làm việc” với sư Minh Tuệ, yêu cầu dừng cuộc bộ hành, nhưng sư thản nhiên trả lời đây là hạnh nguyện tu tập nên sẽ không có chuyện dừng bộ hành.

Cùng lúc đó, công an đã ập vào bên trong lán trại và quàng các dây nhựa màu vàng xích hai tay các vị hành giả đầu đà để áp giải đưa đi, nhất là những người có hình xăm bị cưỡng bức quyết liệt.

Riêng với hai sư Minh Tuệ và Tuệ Đức thì không bị trói.

Công an đưa các sư ra các xe đã chờ sẵn rất nhiều ở quanh đó, rồi chia làm hai nhóm, một đi về phía Nam và một đi về phía Bắc.

Sư Minh Tuệ cũng bị cưỡng bức đưa lên một xe hơi chở đi, nhưng không rõ điểm đến.
Xe vào phía Nam đến Quảng Ngãi thì dừng để đưa vào một trụ sở công an. Xe đi phía Bắc thì ngừng một bãi đất trống ở thị xã Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh.

Sau đó, công an đưa cho mỗi người một bộ quần áo, gồm quần thể thao và áo phông màu xanh và yêu cầu thay bộ y phấn tảo.

“Về y phục, có lẽ chỉ có sư Minh Tuệ là không thay y, còn sư Tuệ Đức chỉ cởi y phấn tảo để mặc y màu nâu như các sư của Giáo Hội. Khi xảy ra biến cố, đoàn bộ hành có 72 người, đông nhất kể từ khi việc bộ hành của sư Minh Tuệ được mọi người biết đến. Sức khỏe và ý chí của đoàn bộ hành rất tốt và mạnh mẽ,” theo Facebooker Minh Thành. (Tr.N) [qd]


 

 Tô Lâm phá vỡ thông lệ, quyết liệt tranh giành quyền lực

Ba’o Nguoi-Viet

Hiếu Chân/Người Việt

Sau nhiều ngày im lặng, cuối cùng nhà cầm quyền Việt Nam đã công bố thông tin về việc bắt giữ và truy tố nhà báo Huy Đức, tên thật là Trương Huy San và có biệt danh là Osin, và Luật Sư Trần Đình Triển.

Ông Tô Lâm được cho là đang tranh giành quyền lực để kiêm luôn cả ghế tổng bí thư đảng CSVN. (Hình: Dang Anh/AFP via Getty Images)

Truyền thông trong nước dẫn nguồn từ Bộ Công An đưa tin ngày 7 Tháng Sáu, Cơ Quan An Ninh Điều Tra đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can hai nhân vật nổi tiếng này và cáo buộc họ “tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân theo Điều 331 Bộ Luật Hình Sự.” Căn cứ của lời cáo buộc này được cho là các bài viết gần đây của hai ông đăng trên trang Facebook cá nhân của họ. Nếu bị kết tội theo Khoản 2 của Điều 331, các ông này có thể phải chịu bản án tới bảy năm tù.

Đây là một điều luật quái đản, không thấy ở luật lệ của bất cứ quốc gia nào ngoài khối cộng sản. Nó buộc người dân vào tội lợi dụng những thứ không hề có – là các quyền tự do dân chủ – mà cũng không xác định nạn nhân bị lợi dụng là ai, ai là kẻ có lợi ích bị xâm phạm. Chung quy, đây là một thứ luật rừng do guồng máy cai trị đặt ra để trừng phạt những ai có tiếng nói mà họ nghe không thuận tai. Trước hai ông này, đã có rất nhiều nhà báo, luật sư bị tống vô tù vì điều luật mơ hồ và phản động này, có người chỉ vì vô tình viết một vài ý kiến trái chiều trên mạng xã hội.

Đáng chú ý là việc tống giam nhà báo Huy Đức và Luật Sư Trần Đình Triển xảy ra ngay sau khi ông Tô Lâm giành được ghế chủ tịch nước và hoàn thành bước đầu kế hoạch cài những đàn em thân tín, cùng quê Hưng Yên, từ Bộ Công An vào chức vụ điều hành những cơ quan quan trọng nhất của guồng máy cai trị. Theo sự sắp xếp của ông Tô Lâm, Tướng Nguyễn Duy Ngọc, thứ trưởng Bộ Công An, ngồi vào ghế chánh Văn Phòng Trung Ương Đảng, giữ tay hòm chìa khóa của Ban Bí Thư và Bộ Chính Trị; Tướng Lương Tam Quang, thứ trưởng, làm bộ trưởng Công An.

Phá vỡ thông lệ

Vài nhà quan sát quốc tế tỏ ra ngạc nhiên khi thấy trường hợp thăng tiến của Tướng Quang và Tướng Ngọc đã “phá vỡ thông lệ:” Tướng Quang lên bộ trưởng Công An khi chưa là ủy viên Bộ Chính Trị, tương tự Tướng Ngọc làm chánh Văn Phòng Trung Ương Đảng khi chưa là thành viên Ban Bí Thư. Họ nói đây là “ngoại lệ chưa từng có kể từ năm 1975” và thêm rằng hai ông tướng này không đủ “tiêu chuẩn” về tuổi tác và quá trình công tác để vào Bộ Chính Trị nên sẽ không sớm được đề bạt như sắp xếp của ông Tô Lâm.

Chúng tôi cho rằng, những ý kiến như vậy không sai nhưng không thực tế: các quy tắc, tiêu chuẩn mà đảng CSVN đặt ra, kể cả điều lệ đảng, hoàn toàn có thể bị vứt vào sọt rác khi lợi ích của các cá nhân hoặc nhóm quyền lực bị cản trở. Ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư, chẳng hạn, đã từng đặt ra cái gọi là “trường hợp đặc biệt” để ngồi đến ba nhiệm kỳ, bất chấp quy định “tối đa hai nhiệm kỳ” ghi trong điều lệ đảng.

Hội nghị lần thứ 9 Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng hồi giữa Tháng Năm bầu bổ sung ủy viên Bộ Chính Trị đã xét trường hợp Tướng Lương Tam Quang nhưng khi ấy ông Quang không đạt đủ số phiếu cần thiết. Nhưng không sao! Ngay sau đó ông Tô Lâm đã nhân danh bí thư Đảng Ủy Công An Trung Ương triệu tập hội nghị đảng ủy và lãnh đạo công an 63 tỉnh thành, ra nghị quyết “đề nghị” Bộ Chính Trị bổ nhiệm Tướng Quang làm bộ trưởng Công An thay vì cử một ủy viên Bộ Chính Trị đảm nhiệm chức vụ này.

“Đề nghị” chỉ là cách nói, hình ảnh rò rỉ từ hội nghị cho thấy tấm bảng tên “Thượng Tướng Lương Tam Quang – bộ trưởng” đã có từ trước khi Bộ Chính Trị và Quốc Hội có ý kiến phê chuẩn chính thức, nghĩa là ông Lâm tin chắc không ai cản trở được sự sắp xếp của ông. Có thể nói, đây là lần đầu tiên trong lịch sử đảng CSVN một bộ trong chính phủ dám vượt qua thẩm quyền tối hậu của Bộ Chính Trị để đưa người vào ghế bộ trưởng. Với quyền lực gần như tuyệt đối trong tay, ông Tô Lâm không chỉ phá vỡ thông lệ mà còn coi những quy định, luật lệ chẳng có giá trị gì.

Tô Lâm chưa dừng lại

Để hoàn thành kế hoạch của mình, ông Tô Lâm chắc chắn sẽ buộc Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam sớm bổ sung Tướng Quang – và có thể cả Tướng Ngọc – vào Bộ Chính Trị đầy quyền lực tại Hội Nghị Trung Ương Đảng lần thứ 10 vào Tháng Mười sắp tới mà không chờ tới Đại Hội Đảng lần thứ 14 sẽ diễn ra sau 19 tháng nữa. Sau những vụ thanh trừng gần đây, Bộ Chính Trị khóa 13 đã mất sáu ủy viên, mới bổ sung được bốn người, vẫn còn hai ghế trống, có thể dành cho Tướng Quang và Tướng Ngọc hoặc ít nhất một trong hai ông tướng này. Trong hoàn cảnh Bộ Chính Trị đảng CSVN đã trở thành con tin trong tay thế lực công an, sẽ không ai cản được tham vọng của Tô Lâm.

Cách sắp xếp nhân sự như vậy trước tiên là để bảo đảm “hậu cứ” vững chắc cho quyền lực của ông Tô Lâm, bảo đảm cho những bước tiến xa hơn của ông ta trong thời gian tới, tránh vết xe đổ mà tiền bối của ông là Đại Tướng Trần Đại Quang để lại. Ông Lâm đang đi vào con đường của ông Trần Đại Quang, nhảy thẳng từ ghế bộ trưởng Công An sang ghế chủ tịch nước, song do không duy trì được thế lực ở Bộ Công An, ông Quang đã chết bất đắc kỳ tử vì “bệnh lạ” chỉ hai năm sau đó.

Thứ đến, thành công của kế hoạch cho thấy ông Tô Lâm đã tước gần hết quyền lực của Tổng Bí Thư Trọng, biến ông chủ lò nắm quyền sinh sát nhiều năm qua thành một ông già bệnh hoạn và cô độc giữa chiến trường gió tanh mưa máu. Trong những ngày tới, không chỉ các thuộc hạ thân tín mà cả bản thân ông Trọng – và ông Thủ Tướng Phạm Minh Chính – có thể lâm nguy khi ông Tô Lâm giật nốt chiếc ghế tổng bí thư.

Hồ sơ mật về những vi phạm của ông Trọng khi còn làm bí thư Thành Ủy Hà Nội với dự án khu đô thị Ciputra, của ông Chính khi làm bí thư Tỉnh Ủy Quảng Ninh bảo kê cho tập đoàn AIC của bà Nguyễn Thị Thanh Nhàn, vẫn đang được cất giữ trong két sắt của Bộ Công An, chưa biết lúc nào sẽ được ông Tô Lâm “khui ra” như ông ta đã làm với ông Võ Văn Thưởng, cựu chủ tịch nước, hoặc ông Vương Đình Huệ, cựu chủ tịch Quốc Hội.

Cuộc tranh giành quyền lực ở thượng tầng chính trị Ba Đình vẫn tiếp tục và quyết liệt hơn nữa cho đến khi ông Tô Lâm kiêm luôn cả ghế tổng bí thư đảng CSVN, thực hiện “nhất thể hóa” hai chức vụ lãnh đạo đảng và nhà nước, hoàn toàn theo mô hình thể chế của Trung Quốc trong đó ông Tô Lâm sẽ là một bản sao thu nhỏ của ông Tập Cận Bình, tổng bí thư đảng kiêm chủ tịch nước Trung Quốc, quyền uy ngang ngửa với nhà độc tài Mao Trạch Đông.

Ảnh hưởng chính trị

Ông Tô Lâm trở thành một Tập Cận Bình của Việt Nam thì đó là điều tốt hay không tốt? Dựa trên lịch sử hành động của ông Tô Lâm, chúng tôi thấy khả năng tốt khó xảy ra được mà ngược lại, tình trạng đàn áp dân chủ, nhân quyền sẽ ngày càng quyết liệt, do đó con đường dân chủ hóa Việt Nam chắc chắn sẽ đi vào ngõ cụt. Vụ bắt giam và truy tố nhà báo Huy Đức, Luật Sư Trần Đình Triển – những tiếng nói phản biện từ trong hệ thống của đảng và nhà nước – chứng tỏ tình hình dân chủ nhân quyền ngày càng bi thảm.

Về chính sách đối ngoại, giai đoạn cầm quyền sắp tới của ông Tô Lâm và bộ máy công an trị sẽ làm cho “cây tre Việt Nam” ngả hẳn về phía Trung Quốc và bị cô lập trên trường quốc tế. Đã gần nửa tháng từ khi ông Tô Lâm tuyên thệ nhậm chức chủ tịch nước hôm 22 Tháng Năm mà nguyên thủ các quốc gia dân chủ – kể cả nhiều đối tác chiến lược toàn diện của Việt Nam như Mỹ – vẫn chưa gửi lời chúc mừng, một hiện tượng hiếm thấy. Và dường như ông Tô Lâm cũng chẳng quan tâm nhiều đến dư luận bên ngoài, nhất là sau khi ông thực hiện thành công các chiến dịch bắt cóc người ở Đức, ở Thái Lan, đưa về nước trừng trị, bất chấp luật pháp quốc tế, mà không bị phản ứng đáng kể.

Nhiều tổ chức báo chí, nhân quyền quốc tế như Phóng Viên Không Biên Giới (RSF), Bảo Vệ Ký Giả (CPJ), Quan Sát Nhân Quyền (HRW), Ân Xá Quốc Tế (A.I.) và Văn Bút Hoa Kỳ (Pen America) đã đồng loạt lên tiếng phản đối và kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do ngay cho nhà báo Huy Đức, nhưng xem ra những lời kêu gọi ấy đang rơi vào những lỗ tai điếc. [qd]


 

 Vượt biên-Nguyễn Hưng Quốc

Ba’o Tieng Dan

Nguyễn Hưng Quốc

8-6-2024

Hôm nay là đúng 39 năm ngày tôi rời Việt Nam. Lần ấy, tôi xuất phát từ Vũng Tàu. Giữa khuya ngày 8 tháng 6 năm 1985 tôi và vài người bạn được âm thầm chở trên chiếc thúng nhỏ để ra tàu chính đậu ngoài xa. Sóng bồng bềnh. Tôi say sóng, ói thốc ói tháo, nằm bẹp dí cả hai ngày liền. Đến ngày thứ ba mới tỉnh táo, ăn uống lại được. Đó là bữa ăn ngon nhất trong đời của tôi. Cá, người ta bắt từ dưới biển lên, cắt đầu và mổ ruột vất xuống biển, còn lại, người ta bỏ vào nồi kho. Tôi ăn ngon lành. Không biết ngon vì cá tươi hay vì quá đói bụng. Không biết. Nhưng ấn tượng về bữa ăn ấy cứ đọng lại mãi trong trí nhớ tôi.

Chuyến đi, nói chung, khá yên ả. Không gặp hải tặc. Và cũng không có dông bão. Đúng ra là suýt có. Vào buổi chiều thứ ba sau khi tôi rời bến, trời đang quang đãng tự nhiên tối sầm. Nước biển thành đen kịt, không có sóng, chỉ sôi lên sùng sục. Gió ngưng thổi. Không khí oi ả. Chủ tàu và mấy người tài công thắp nhang vái bốn hướng và lầm rầm cầu nguyện. Hành khách như tôi, không hiểu gì cả, thấy vậy, cũng điếng người vì sợ. Có người đọc kinh. Tôi thì nghĩ đến vợ con. May, khoảng một tiếng sau, mây tan và trời quang trở lại. Hú hồn.

Bốn ngày sau, khoảng 3 giờ sáng ngày 12 tháng 6, tàu của tôi cập bến ở đảo Pulau Laut thuộc Indonesia.

Đặt chân lên đất liền, cảm giác đầu tiên của tôi là mừng rỡ vô hạn. Mừng đến nghẹn ngào. Nước mắt ứa ra. Thế là chuyến vượt biên đã thành công. Tôi đã thoát. Nhìn lại, thấy Việt Nam xa lắc. Thế nhưng, việc nó xa như vậy lại làm cồn lên một cảm giác khác: Buồn. Lúc ấy, tôi đi một mình. Vợ con còn ở Việt Nam. Ít nhất là bốn, năm năm sau gia đình mới sum hợp lại được, tôi nghĩ thế. Chưa chi đã thấy nhớ ngẩn ngơ.

Sau đó, nhờ may mắn, như đã kể trong một status trước đây, chỉ đúng một năm sau ngày tôi định cư là tôi đã bảo lãnh được vợ con sang Pháp. Thời gian xa cách tổng cộng chỉ có một năm rưỡi. Mừng.

Cho đến nay, thời gian tôi sống ở hải ngoại đã nhiều hơn hẳn thời gian sống ở Việt Nam. Vậy mà vẫn nhớ Việt Nam không nguôi.

Vượt biên đã tới bến

Vẫn suốt đời

Lênh đênh.


 

 Không gian công cộng của Việt Nam đang bị thu hẹp

Ba’o Tieng Dan

Asia Sentinel

Tác giả: David Brown

Song Phan, chuyển ngữ

6-6-2024

Tóm tắt: Bộ Công An ngày càng tăng quyền lực

Huy Đức biến mất

Ngay sau giữa trưa ngày 1/6, Trương Huy San, 60 tuổi, đột nhiên biến mất. Ông rời khỏi nhà, trên đường đến buổi họp mặt “Cà phê thứ Bảy”, một nhóm thảo luận không chính thức ở thành phố quê mình, Hà Nội. Nhiều người tin rằng ông đã bị cảnh sát mặc thường phục chặn bắt và bị biệt giam từ lúc đó.

Trong số những blogger “nghiêm túc” của Việt Nam, những người bình luận sâu sắc về các vấn đề quốc gia, không ai được nể phục hơn San, có bút danh là Huy Đức với 350 000 người theo dõi trên Facebook. Xét từ các bài đăng trên Tạp chí Luật Khoa và báo Tiếng Dân được điều hành từ nước ngoài thì cho đến ngày 4 tháng 6, những người ngưỡng mộ vẫn không nghĩ ra được [lý do] Đức bị giam giữ. Nhưng sự nể trọng của họ rõ ràng là không có gì thay đổi khi gần đây ông đã bẻ ngoặt quá sát ngọn lửa khi lập luận rằng, bầu không khí sợ hãi có thể kìm hãm quốc gia.

Huy Đức là một phóng viên xuất sắc cho đến khi bị thu hồi thẻ nhà báo cách đây [hơn] chục năm. Ông cũng là tác giả sách Bên Thắng Cuộc, một cuốn sách được xuất bản ở Mỹ, hồi tưởng thẳng thắn, ghi lại những năm hậu chiến khi chế độ Hà Nội vật vã để đưa người dân miền Nam buồn thảm vào nhà nước độc đảng. Bốn ngày sau khi Đức mất tích, không gian mạng Việt vẫn còn đầy những lời tôn vinh; một chủ đề phổ biến là sự sửng sốt khi một người viết điềm tĩnh và thâm trầm như vậy lại có thể bị Bộ Công an nhắm đến.

Tô Lâm đang nắm quyền

Có lẽ ngẫu nhiên dạo gần đây Bộ Công an lại rất nổi tiếng. Tướng Tô Lâm, người đứng đầu Bộ này từ năm 2016 và là Thứ trưởng thường trực trong 6 năm trước đó, đã được chọn làm tân Chủ tịch nước Việt Nam. Ông thay thế vị trí của một ủy viên Bộ Chính trị bị mất chức, được cho là do Tướng Lâm dàn dựng. Thật vậy, như một số nguồn tin (bao gồm cả Asia Sentinel vào ngày 23 tháng 5) kết luận, Lâm dường như đã triển khai hồ sơ làm tiêu tan hy vọng của ít nhất bốn người khác đang mong muốn nắm quyền lãnh đạo đảng cầm quyền – và duy nhất –của Việt Nam tại Đại hội lần thứ 14, sẽ diễn ra trong khoảng 19 tháng tới.

Trong khi đó, điều đặc biệt đáng lo ngại là, có rất nhiều bằng chứng cho thấy Lâm đã sử dụng thời gian làm lãnh đạo ở Bộ Công An để biến nó thành một bộ máy trừng phạt đáng sợ đối với những người có hành vi sai trái. Tất nhiên, điều đó bao gồm cả những người biển thủ tài sản công hoặc nhận tiền lại quả từ các công ty xây dựng đang tìm kiếm các hợp đồng béo bở. Nhưng đó mới chỉ là sự khởi đầu. Nếu người nào hiện là một quan chức thì càng ngày càng khó hơn để biết điều gì được phép làm và điều gì không; điều chắc chắn duy nhất là Bộ Công an có hồ sơ đen về mình.

Các nhà quan sát theo sát tình hình Việt Nam đã ghi nhận xu hướng “an ninh hóa” rõ rệt trong 13 năm Nguyễn Phú Trọng nắm quyền lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam. Wikipedia giải thích, an ninh hóa là “quá trình các diễn viên nhà nước chuyển đổi chủ đề từ các vấn đề chính trị thông thường thành các vấn đề ‘an ninh’… một mối đe dọa hiện hữu [biến] các biện pháp lạ thường thành hợp pháp để ngăn chặn nó”.

(Độc giả muốn tìm hiểu sâu hơn về khái niệm này có thể tham khảo phần thảo luận đầy thuyết phục và đáng lo ngại của Mark Sidel về quá trình an ninh hóa các tổ chức Việt Nam do Bộ Công an chủ trì, được Asia Sentinel công bố hồi tháng 1 năm 2023.)

Nhìn lại, năm 2015 được coi là một bước ngoặt. Đó là năm Nguyễn Phú Trọng đẩy lùi âm mưu của Thủ tướng hai nhiệm kỳ Nguyễn Tấn Dũng định thay thế ông làm Tổng Bí thư. Dũng là một nhà điều hành năng động, ông đã làm ngơ trước tình trạng tham nhũng nghiêm trọng trong hàng ngũ chính phủ, dường như coi đó là chất bôi trơn, giúp bánh xe tăng trưởng kinh tế chạy trơn tru. Khi bị thua trong cuộc bỏ phiếu quyết liệt ở ủy ban trung ương ngay trước Đại hội 12 của đảng, Dũng “được phép nghỉ hưu”. Từ đó, Trọng tự do thực hiện tầm nhìn của riêng mình về một nước Việt Nam, nơi mà sự tiến bộ phụ thuộc vào việc thanh lọc những quan chức không tuân thủ chặt chẽ học thuyết Mác-Lênin và đạo đức xã hội chủ nghĩa.

Nhìn lại từ năm 2024, rõ ràng tầm nhìn của Trọng đã trao cho Bộ Công an đóng một vai trò rất lớn trong công việc nội bộ của đảng CSVN.

Đinh Thế Vinh, một nhà báo độc lập viết trên Tạp chí Luật Khoa điều hành ở nước ngoài, lưu ý rằng, trong nhiệm kỳ 8 năm làm Bộ trưởng của Tô Lâm, nhiều lớp nhân viên cấp trung của Bộ Công an đã bị loại bỏ, đồng thời, số lượng nhân viên cấp cơ sở đã tăng gấp đôi, lên 1,5 triệu người, thực hiện nhiều chức năng cảnh sát khác nhau. Vinh viết tiếp, “Đặc biệt tại Bộ Công an, việc thu hẹp quy mô có ý nghĩa chính trị đặc biệt, bởi vì đây là một bộ có quyền hành, quy mô to lớn và nhiều chức năng”, bao gồm an ninh nội bộ, tình báo, điều tra tội phạm, nhà tù, v.v…

Tác giả kiêm nhà báo Bill Hayton, cộng tác viên Chương trình Châu Á-Thái Bình Dương của tổ chức tư vấn Chatham House ở London, nhận xét trong một bản tóm tắt ngày 9 tháng 5 rằng, một đặc điểm nổi bật của tình trạng hỗn loạn gần đây trong nội bộ đảng – đặc biệt là chiến dịch chống tham nhũng – là những rạn nứt bên trong ngày càng trở nên rõ ràng hơn. “Những kẻ bị thua được phép lặng lẽ rút lui, miễn là họ nhường lại quyền lực cho đối thủ của mình. Những gì chúng ta đang thấy là một sự tiếp nhận. Những kẻ thắng trong cuộc tranh giành quyền lực này là những người theo đường lối cứng rắn: Các tướng cảnh sát và những người theo chủ nghĩa Lênin giáo điều, [những người] tập trung vào sự tồn tại của chế độ hơn là tự do hóa thêm nữa”.

Trong một bài bình luận do một think-tank Singapore công bố vào tháng 5 năm 2023, ông Nguyễn Khắc Giang nhấn mạnh rằng, “Bộ Công an, thường được coi là cơ quan thực thi chiến dịch chống tham nhũng, đã được trao quyền hành rất lớn. Cuộc cải tổ lực lượng cảnh sát năm 2018 nhằm củng cố nền tảng cảnh sát, đã dẫn đến sự tập trung quyền lực cao hơn vào tay Bộ trưởng Bộ Công an. Đồng thời, ngân sách Bộ Công an đã tăng lên đều đặn…”

Bình luận của Huy Đức về những vấn đề này, qua hai bài đăng trên tài khoản Facebook của ông ngay trước khi bị bắt, đang được nhiều người nêu ra như là lý do có thể khiến ông bị bắt. Chúng đến từ ý tưởng ban đầu nhiều hơn các ý kiến của Vinh, Hayton, và Giang ở trên, nhưng không kém phần gây nghĩ ngợi.

Trong bài “Một quốc gia không thể phát triển dựa trên sự sợ hãi”, đăng ngày 27/5, Huy Đức cho rằng, công an địa phương nên báo cáo cho chính quyền địa phương chứ không phải cho cấp trên thuộc Bộ Công an, và quyền điều tra phải tách khỏi quyền trừng phạt. “Cảnh sát địa phương thì phải do chính quyền địa phương quyền tuyển chọn, bổ nhiệm và điều động, phù hợp với ngân sách và đặc thù địa phương. Những địa phương an ninh tốt [do kinh tế phát triển, dân tin tưởng chính quyền] có thể biên chế một lực lượng cảnh sát cực kỳ tinh gọn”.

Trong bài đăng thứ hai một ngày sau đó, có tựa đề “Những suy nghĩ không rời rạc”, Huy Đức mô tả Tổng Bí thư Trọng là một người có đạo đức hiếm thấy mà cách giải đáp duy nhất của ông cho nạn tham nhũng tràn lan là những cuộc thanh trừng không ngừng và việc hoạch định chính sách ngày càng mờ đục của các cấp ủy đảng.

Đức kết luận: “Đừng sợ mất vai trò của Đảng. Một đảng tốt là một đảng đảm bảo có một hệ thống tư pháp có thể cung cấp công lý chứ không phải là một đảng khi muốn thì thọc tay vào vụ án. Các tướng lĩnh cũng không nên cố công bảo vệ đặc quyền cho công an”. 


 

Chưa bao giờ đất nước được như hôm nay: Sài Gòn mưa là lụt

Tổng hợp Báo Lề Phải Theo ghi nhận của Báo SGGP và thông tin từ nhiều người dân, những cơn mưa kéo dài từ nửa đêm đến giờ cao điểm buổi sáng 5-6 đã khiến nhiều điểm ở Hà Nội bị ngập, điển hình như: đường Mỹ Đình đoạn qua một trường tiểu học bị ngập sâu, xe máy không thể đi qua; khu vực làng Triều Khúc, đường Lương Thế Vinh ở quận Thanh Xuân và Nam Từ Liêm, khu vực Doãn Kế Thiện, đường Phùng Hưng (Hà Đông)…
IMG_9611.jpeg
IMG_9612.jpeg
IMG_9613.jpeg
IMG_9614.jpeg
 

Cảnh Khổ của Dân vì cán bộ quá giỏi giang

Bí quyết để có được bình an trong tâm hồn-Phùng Văn Phụng

Phùng Văn Phụng

Tôi đã nhắc nhở trong tâm hồn tôi rằng:

1- Nếu ngày mai tôi không còn nữa tôi phải làm gì?

2- Khi bị cự nự vô lý hay bị xuyên tạc, nói xấu, muốn tránh sự giận dữ, sự tức tối, tránh gây gỗ, phản ứng hằn học, lớn tiếng, trả đủa lại bằng cách la lối, tôi phải làm gì?

a)Tôi đã cầm lấy hộp màu vàng bằng giấy để trên bàn làm việc của tôi và vuốt ve nó như là vuốt ve cái quan tài (tưởng tượng) tôi sẽ nằm trong đó. Rồi tôi sẽ chết và tôi sẽ vào cái hòm (quan tài thực), tôi nghĩ rằng tôi sẽ vào đó, (chưa biết lúc nào), nhưng chắc chắn là tôi sẽ vào quan tài thực.

Rồi tôi làm gì nữa:

b) –Liên tục nghe các bài nhạc: Sự Sống Thay Đổi Mà Không Mất Đi, Cát Bụi Hư Vô – 20 bài Thánh Ca, Lễ Tang Thật Ý Nghĩa 1

Xem và nghe các bài hát trên trong link sau đây:

https://www.youtube.com/watch?v=DcKI_TnJ360

c)hay xem và nghe bài hát dưới đây:

Nếu chỉ còn 1 ngày để sống. Ca sĩ HIỀN THỤC – TUẤN TÚ

https://www.youtube.com/watch?v=fCsMeUF4n6I

Tôi đã áp dụng và rất có hiệu quả, dẹp bỏ được sự tức giận, tâm hồn thư thái, thanh thản, tâm trạng vui vẻ hơn, bình an hơn vì tôi nghĩ rằng “khi chết mà vui vẻ vẫn tốt hơn là sầu khổ, đau buồn khi chết?

d)Ngoài ra:

+Mỗi ngày tôi đọc kinh ba lần: hai lần đọc kinh mân côi (buổi sáng và buổi tối) và một lần đọc kinh Lòng Thương Xót Chúa (buổi trưa). Cầu nguyện với Chúa và Đức Mẹ sẽ làm cho tâm hồn tôi được bình an, nhất là cần PHÓ THÁC mọi sự trong tay Chúa và Đức Mẹ.

Các bạn thử áp dụng cách thức trên xem có bình an không?

Phùng Văn Phụng

Ngày 06 tháng 06 năm 2024

 

NGƯỜI CHA CỦA NHỮNG ĐỨA TRẺ CHƯA TỪNG CẤT TIẾNG KHÓC CHÀO ĐỜI

 Nghệ Lâm Hồng

Suốt 8 năm qua, nghĩa trang thai nhi tại Biên Hòa do linh mục Giuse Nguyễn Văn Tịch xây dựng đã là nơi an nghỉ của hơn 30,000.00 đứa trẻ bị cha mẹ khước từ.

Suốt hơn 8 năm qua, linh mục Giuse Nguyễn Văn Tịch đã thực hiện hàng trăm buổi lễ và an táng cho hàng nga`n thai nhi xấu số – những đứa trẻ bị cha mẹ mình từ bỏ, chưa kịp một lần được nhìn thấy ánh mặt trời. Công việc mà theo ông chỉ góp phần bù đắp lại cho những thiệt thòi mà các em đã phải chịu khi chưa được ra đời.

Đều đặn vào ngày Chúa Nhật mỗi cuối tháng, rất nhiều tình nguyện viên và giáo dân sẽ cùng nhau tụ họp về nhà thờ Bắc Hải (khu phố 4, phường Hố Nai, thành phố Biên Hòa, Đồng Nai) để tham gia vào một buổi thánh lễ đặc biệt: lễ cầu siêu và an táng cho những thai nhi xấu số bị cha mẹ từ bỏ.

Người chủ toạ buổi lễ, cũng đồng thời là người khởi xướng xây dựng nghĩa trang cho các sinh linh bé nhỏ chưa một lần được cất tiếng khóc chào đời là linh mục Nguyễn Văn Tịch, linh mục phụ tá tại Giáo xứ Bắc Hải. Cả đời phụng sự Chúa, linh mục Tịch dành phần lớn thời gian mình chu toàn những công việc của giáo xứ và nhà thờ. Mỗi sáng, ông là người thực hiện lễ thánh trong nhà thờ, lắng nghe lời xưng tội của con chiên, giải thích và giảng dạy giáo lý cho giáo dân… Công việc quan trọng nhất trong 8 năm qua ông luôn tâm niệm đó là bảo vệ sự sống.

Mong muốn xây dựng một nơi an táng các thai nhi đã đến với ông từ lâu, nhưng mãi đến năm 2011 ông mới có thể bắt tay vào hiện thực nó. “Tôi được học, được dạy bảo và ý thức rằng sinh mệnh nào cũng quý giá. Thai nhi còn là những sự sống dễ bị tổn thương nhất. Các em đã không được sống, được yêu thương và lớn lên, thế nên tôi muốn làm hết sức mình để các em được yên lòng, bù đắp cho thiệt thòi mà các em phải chịu”, Linh mục Tịch chia sẻ về nguyên nhân mà ông gắn bó với công việc này.

Từng thai nhi bị bỏ rơi được nhặt về và đặt trong những chiếc hũ nhựa.. Đôi lúc, vì các em quá nhỏ, một hũ chứa đến 3-4 bào thai.

Hơn 8 năm qua, ông đã an táng cho khoảng 30,000.00 thai nhi. Tính riêng trong năm 2018, số thai nhi được chôn cất ở nghĩa trang là hơn 8,000 em. Số lượng thai nhi bị phá bỏ cứ tăng dần, trung bình mỗi tháng nghĩa trang thai nhi sẽ an táng cho khoảng 700 em.

Nơi để các hài nhi chờ được an táng là một căn phòng vỏn vẹn 4 m2 với hai chiếc tủ đá.

Các tình nguyện viên trước đó đi gom các thai nhi trên khắp phòng khám ở thành phố Biên Hòa và một vài bệnh viện lân cận, mang về để trong tủ đông cất giữ, đợi ngày làm lễ. Thời gian đầu, ông và các tình nguyện viên rất khó để xin các em về an táng, bởi người ta thắc mắc một cha xứ xin hài nhi về để làm gì. Tuy nhiên, sau một thời gian thuyết phục bằng hành động, các phòng khám và bệnh viện cũng ngầm chấp thuận cho ông mang những đứa trẻ vô tội này về chôn cất.

Thai nhi khi đưa về được chính tay ông tắm rửa sạch sẽ, lau chùi, quấn cho các em những tấm áo nhiều màu sắc. Sau đó, các em sẽ được để vào tủ đông, đợi ngày làm lễ an táng và chôn cất. “Nhiều lần tắm cho các em mà không ngăn được xúc động, có những đứa trẻ quá lớn, đã đầy đủ hình hài của một con người rồi mà vẫn bị vứt bỏ”, cô Lan, người trông coi nghĩa trang và tình nguyện viên của chương trình ngậm ngùi chia sẻ.

Nghĩa trang nơi các em nằm nghỉ là một mảnh đất rộng khoảng 100 m2, luôn đầy ắp hoa, đồ chơi, nơi đây gần như ngày nào cũng có người ghé thăm. Mười hầm mộ được thiết kế thành hình hai bàn tay đang nâng niu đón các em vào giấc ngủ. Sau buổi lễ thánh cầu siêu, những đứa trẻ sẽ được trở về lại với đất mẹ, nằm yên an nghỉ trong vòng tay ôm ấp thương yêu của mọi người.

Trước khi được an táng, thai nhi sẽ được chuyển từ nơi cất giữ sang nhà thờ Bắc Hải để làm lễ thánh. Từng thai nhi bé nhỏ được các tình nguyện viên nhẹ nhàng nâng niu trên tay, khoác bên ngoài hũ nhựa chứa các em là những tấm áo màu sắc, xinh đẹp. Buổi lễ diễn ra trong tĩnh lặng, thỉnh thoảng là những tiếng thổn thức thương xót của những người có mặt.

Thánh lễ cầu siêu mỗi Chủ Nhật cuối tháng được tổ chức rất long trọng, đông đảo giáo dân ở khắp nơi tìm về để cùng tiễn biệt các em, mọi người muốn những đứa trẻ bất hạnh này cảm thấy được an ủi và trân trọng. Chị Thà, một tình nguyện viên, nói: “Tôi đã gắn bó với việc này được hơn nửa năm. Dù không theo đạo thiên chúa nhưng tôi muốn được cùng làm với cha Tịch và mọi người đưa các con về chốn an nghỉ, để các con không còn bị bỏ rơi”.

“Xin tưởng nhớ đến các em với những lời cầu nguyện, với nén nhang và những lời xin lỗi. Dành cho các em mảnh đất làm nơi an nghỉ trên cõi đời này” – đó là những lời cầu nguyện sau cuối của linh mục Nguyễn Văn Tịch trước khi ông cùng các giáo dân tiễn đám trẻ về với thiên đàng, chìm sâu vào giấc ngủ bình yên.

Ngôi nhà tạm lánh cứu rỗi những sinh linh

Với chức nghiệp mang trên mình là bảo vệ sự sống, ngoài việc an táng, chôn cất cho những hài nhi xấu số, ông còn giúp đỡ những thai phụ khó khăn giữ gìn sự sống của những đứa con trong bụng mình. Có những người đang mang thai không đủ can đảm để bảo vệ con mình, bị gia đình hắt hủi tìm đến nhà tạm lánh Mai Tiến, đều được ông giúp đỡ.

Tại nơi đây, trọng trách chính là ưu tiên bảo vệ cho những đứa trẻ còn đang trong bụng mẹ, những thai nhi yếu đuối, dễ dàng bị từ bỏ. Nhiều trường hợp tìm đến muốn xin an táng con mình trong nghĩa trang khi thậm chí đứa trẻ còn đang nằm trong bụng. Cha luôn cố gắng khuyên nhủ, giúp đỡ các bà mẹ giữ lại con mình, nuôi dưỡng các em bằng chính khả năng, nhân phẩm của mình.

Nhà tạm lánh, cái tên được đặt với mong muốn có một nơi để các thai phụ đang còn bế tắc có nơi nương tựa, tránh đi những áp lực bên ngoài, an tâm sinh con, nuôi con. Mái nhà này suốt hơn 8 năm đã cưu mang cho hơn 800 bà mẹ và những đứa trẻ. Những thai phụ đến đây được giúp đỡ, chăm sóc, lo lắng thật tốt để yên tâm hoàn thành trách nhiệm với con mình.

Mỗi khi các thai phụ tìm kiếm sự giúp đỡ nơi đây, việc đầu tiên linh mục Tịch thực hiện là nói chuyện với họ, thăm hỏi, động viên, nhất là khuyên nhủ họ bảo vệ sự sống cho con mình. Nhiều người mẹ bên cạnh có chốn nương tựa còn được trao cơ hội có việc làm tùy theo sức như quấn kẹo, may quần áo, chăm trẻ, tạp vụ… để các chị không mặc cảm, hoàn toàn có thể nuôi dưỡng con bằng khả năng của mình.

Chị Giang, một thai phụ có con trai vừa tròn hai tuần, chia sẻ: “Tôi tìm đến chỗ của cha Tịch giúp đỡ thông qua Internet vì lúc đó có quá nhiều chuyện xảy ra với tôi. Nếu không có cha và các soeur cưu mang, chẳng biết đời mình và con sẽ đi về đâu”.

Trường hợp khó xử nhất ông từng gặp là một phụ nữ tìm đến nhà tạm lánh khi gia đình nhất quyết đòi bỏ đứa bé trong bụng. Gia đình của chị nhất định không nhận mặt cháu và tuyên bố “chỉ có bỏ nó thì mọi chuyện mới trở lại ban đầu”. Cô gái hoảng loạn, gia đình căng thẳng, cha cùng các soeur phải tìm mọi cách để xoa dịu và giữ lại đứa bé. Cuối cùng khi đứa trẻ được sinh ra, chẳng ai còn nỡ lòng thù ghét.

“Xin để sự sống con người ở lại, chúng tôi sẽ trả giá cho sự sống ấy được chào đời và tạo điều kiện cho sự sống được tồn tại, giúp ích cho cuộc sống”, lời cầu nguyện của linh mục Giuse Nguyễn Văn Tịch vang lên.

Posted by Andy – Hoàng Việt


 

“Đôi khi chúng ta không nên áp dụng luật …

Nghệ Lâm Hồng

Người phụ nữ trong bức ảnh tên là Helena. Sau khi cô bị bắt gặp đã có hành vi ăn cắp trong một siêu thị tại Mỹ, người ta đã gọi cảnh sát đến để bắt giữ cô.

Điều ngạc nhiên đối với tất cả mọi người là khi cảnh sát đến hiện trường và hỏi cô đã lấy trộm những gì, người phụ nữ trả lời: “Năm quả trứng để nuôi những đứa trẻ đói khát của tôi”.

Thay vì bắt cô, người nhân viên cảnh sát Mỹ đã đưa cô trở lại siêu thị và mua thực phẩm cần thiết để nuôi sống bản thân và những đứa trẻ ngay tại thời điểm khó khăn đó.

Quá bất ngờ và cảm động trước nghĩa cử của người cảnh sát, cô Helena đã bắt đầu khóc và hỏi anh ấy : “Thưa ông, điều này là quá nhiều so với những gì ông đã làm cho tôi …”.

Người cảnh sát trả lời: “Đôi khi chúng ta không nên áp dụng luật mà phải áp dụng tình người với những đồng loại của mình !”

________

Nguồn: ST

Copy từ trang của FB Hùng Mạnh Lê./.


 

 Người Nhật

 

1  Chuyện của cụ Phan Bội Châu 

Trong hồi kí ‘Tự Phán’ cụ Phan Bội Châu kể một câu chuyện mà tôi tóm tắt như sau: Chuyện kể rằng vào năm 1905 (hơn 1 thế kỉ trước) cụ Phan Bội Châu và Tăng Bạt Hổ đi xe lửa từ Kobe đến Tokyo để thăm một người bạn tên là Ân Thừa Hiến (người Hoa, được Lương Khải Siêu giới thiệu). Khi ra khỏi ga Tokyo, cụ Phan Bội Châu đưa địa chỉ cho một người phu xe, nhưng người này không biết chữ Hán nên anh ta tìm một người phu xe khác biết chữ Hán giúp đỡ.

Người phu xe biết chữ Hán xuất hiện và chở hai ông khách họ Phan và Tăng đến địa chỉ, nhưng đến nơi thì mới biết ông Ân Thừa Hiến đã dọn đi nơi khác. Người phu xe bảo hai ông khách hãy chờ đó, anh ta sẽ tìm địa chỉ mới. Sau 3 giờ tìm kiếm (mà cụ Phan nghĩ là ‘chắc tiêu rồi’), anh phu xe quay lại và cho biết đã tìm ra địa chỉ mới. Phải mất 1 tiếng đồng hồ nữa thì người phu xe mới đưa hai ông khách đến địa chỉ mới.

Nhưng điều làm cụ Phan giật mình là anh phu xe chỉ lấy “2 hào 5 xu”. Cụ Phan viết: “Bấy giờ hỏi giá xe nó chỉ đòi năm hào hai xu. Chúng tôi lấy làm lạ lắm, rút một đồng bạc trong túi ra trao cho nó và tỏ tấm lòng cảm ơn (…) nhưng nó không chịu lấy, rút vở nhỏ trong túi ra viết chữ nói với chúng tôi rằng: ‘Theo quy luật Nội vụ sảnh đã định thì từ ga Ðông Kinh đến nhà này, giá xe chỉ có ngần ấy, vả lại các người là người ngoại quốc, yêu mến văn minh nước Nhật Bản mà đến, vậy nên ta hoan nghênh các người, chứ không phải hoan nghênh tiền đâu. Bây giờ các người cho tôi tiền xe quá lệ, thế là khinh bạc người Nhật Bản đó’.”

2  Chuyện của tôi 

Đọc câu chuyện cụ Phan làm tôi liên tưởng đến chuyện của mình. Năm đó (chắc cũng cả 20 năm), tôi sang Osaka (Nhật) dự hội nghị loãng xương vì có lời mời nói một bài về di truyền loãng xương. Đó là lần đầu tiên tôi đến Nhật nên trong bụng hào hứng lắm. Tôi tới Osaka lúc gần 12 giờ đêm. Thấy vài anh tài xế taxi đứng mà tôi đoán là đang chờ khách, tôi đến một anh và đưa ra địa chỉ khách sạn.

Anh tài xế nói tiếng Nhật xí xô xí xào một chút, rồi trả cái tờ giấy địa chỉ cho tôi. Anh ta không mở cửa xe. Tôi lại nói bằng tiếng Anh là tôi muốn đi tới khách sạn Nikko đó. Anh ta lại nói xí xô xí xào nữa, nhưng vẫn không chịu mở cửa xe! Nhìn mặt mũi anh ta thì rất thân thiện, chứ không có gì là ‘unfriendly’. Tôi lại nói nữa, và lần này thì anh ta chịu mở cửa xe và giúp tôi đem cái vali vào xe. Anh ta nói gì đó, rồi lái một cái vèo (không đầy 2 phút) là tới nơi.

Xuống xe, tôi lấy bóp ra trả tiền, nhưng anh ta xua tay và nói xí xô xí xào, rồi lái xe đi. Trời ơi! Anh ta không lấy tiền! Bây giờ tôi mới hiểu là chắc hồi nãy anh ta nói rằng cái khách sạn Nikko nó rất gần đây và tôi nên đi bộ, thay vì phải đi taxi. Nhưng hành động của anh làm tôi quá cảm phục người Nhật.

Trong thời gian ở đó, tôi hay đi đây đó và … lạc đường. Mỗi lần lạc đường là mỗi trải nghiệm về tinh thần giúp đỡ tha nhân của người Nhật. Có một lần tôi hỏi anh chàng đi đường, anh ta dừng lại và ân cần chỉ hướng đi. Điều làm tôi cảm động là tôi đi đến ngã tư, mà anh ta vẫn đứng nhìn tôi để chắc ăn là tôi không lạc đường. Xin nhắc lại là lần nào tôi cũng được ân cần giúp đỡ như vậy, chứ không phải chỉ 1 lần.

3  Chuyện người khách Nhật ở TPHCM 

Chuyện này thì báo đã viết, nhưng tôi tóm tắt như sau: ông Oki trong lúc đi dạo phố ở Quận 1 thì một người đạp xích lô đến mời chào, tình huống rất phổ biến ở Việt Nam. Khi đến gần chợ Bến Thành, ông Oki đồng ý cho người phu xích lô chở ông về khách sạn Liberty ở bến Bạch Đằng.

Đoạn đường chỉ có 1500 mét, mà ông Oki hào hiệp trả 500,000 đồng (khoảng 23 USD). Nhưng chưa kịp trả thì người phu xe đã thọc tay vào bóp của ông Oki và lấy 2,900,000 đồng (tức 132 USD)! Vậy mà ông Oki vẫn nhận lỗi về mình vì ông nói trước khi lên xe ông không hỏi giá.

Nếu tôi là ông Oki, xác suất mà tôi quay lại Việt Nam chắc rất thấp. Thật vậy, đa số du khách đến Việt Nam đều là ‘một đi không trở lại’. Tình trạng này, tôi nghĩ, không phải chỉ do dịch vụ du lịch (mà tôi không ngày nay không tệ), mà có thể còn do tánh cách của một số người Việt xấu xí.

Dù không muốn so sánh với ai, nhưng phải thừa nhận một điều là là chúng ta còn thua và thấp hơn người Nhật cả thế kỉ.

Trong câu chuyện về người phu xe Nhật, cụ Phan so sánh và tự nhủ “Than ôi ! Trí thức trình độ dân nước ta xem với tên phu xe Nhật bản,chẳng dám chết thẹn lắm hay sao !”

Sưu tầm 


 

Mình cứ sống tử tế


Lòng Thương Xót Chúa

Mình cứ sống tử tế

Bằng tấm lòng yêu thương

Ai chê trách, cứ kệ

Chuyện thế gian…lẽ thường.

Miệng môi người thiên hạ

Trăm vạn điều diễn suy

Mình cứ sống trong dạ

Thật ngay chẳng nghĩ gì

Trời sẽ ban cho phúc

Khi con người thiện lương

Bao thăng trầm cơ cực

Vẫn thảnh thơi…như thường!

– Nguyễn Tuân –