Di sản của Tổng Bí thư thứ 12 gồm những gì?-Blog VOA – Trân Văn

Ba’o Tieng Dan

Blog VOA

Trân Văn

22-7-2024

Ông Nguyễn Phú Trọng (phải) tiếp TT Nga, Vladimir Putin, tại Hà Nội, ngày 12-11-2024. Nguồn: Reuters

Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư thứ 12 của đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN) vừa qua đời hôm 19/7/2024. Sau sự kiện này, có rất nhiều nhận định, ý kiến khác nhau cả về công trạng lẫn trách nhiệm của ông đối với đảng CSVN nói riêng và hiện trạng chính trị, kinh tế, văn hóa, giáo dục ở Việt Nam nói chung. Đó cũng là lý do không thể không ngẫm nghĩ xem thật ra di sản của ông Trọng gồm những gì…

Ông Trọng là người đầu tiên được các thành viên chủ chốt trong đảng CSVN đề cử, bỏ phiếu bầu làm Tổng Bí thư trái với Điều lệ của chính tổ chức này. Trong điều lệ, đảng CSVN từng xác định, không chấp nhận bất kỳ ai giữ vai trò Tổng Bí thư quá hai nhiệm kỳ. Trường hợp ông Trọng trở thành “trường hợp đặc biệt”, một “ngoại lệ”!

Ông Trọng là người thứ hai đảm nhiệm vai trò Tổng Bí thư qua đời khi đang tại chức. Người đầu tiên là ông Lê Duẩn. Ông Lê Duẩn giữ vai trò Tổng Bí thư gần 26 năm và đảng CSVN chỉ đề cử – chọn người kế nhiệm Tổng Bí thư thứ bảy khi ông Lê Duẩn qua đời vào tháng 7 năm 1986. Sau ông Lê Duẩn, ông Trọng là người thứ hai có thời gian tại vị lâu nhất (hơn 13 năm) và cũng qua đời lúc đang đương nhiệm.

Dẫu sức khỏe suy sụp, ông Trọng không buông bỏ vai trò quyết định cả đường hướng hoạt động của đảng CSVN lẫn lựa chọn, sắp đặt nhân sự lãnh đạo hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam trong giai đoạn từ 2026 đến 2030. Chỉ sau khi ông Trọng trở thành Tổng Bí thư (2011), BCH TƯ đảng CSVN mới thành lập “Tiểu ban nhân sự” để nhiệm kỳ này “quy hoạch” lãnh đạo các cấp của nhiệm kỳ sau.

Ông Trọng là người khởi xướng ý tưởng xem “tham quan, ô lại” là… “củi”, công cuộc phòng chống tham nhũng, tiêu cực nhằm “chỉnh đốn đảng” là… “đốt lò”. Dưới sự lãnh đạo của ông Trọng, BCH TƯ đảng các khóa 11 và 12 rồi 13 đã đưa ra những quyết định trước đó chưa từng có: Loại bỏ, thậm chí xử lý hình sự hàng loạt cựu và Ủy viên BCH TƯ đương nhiệm, kể cả những Ủy viên BCH TƯ đảng là thành viên Bộ Chính trị.

Lý do khiến hàng loạt cựu và Ủy viên BCH TƯ đảng đương nhiệm, trong đó có không ít thành viên Bộ Chính trị nằm trong nhóm lãnh đạo tối cao của cả hệ thống chính trị như Thường trực Ban Bí thư, Chủ tịch Quốc hội,… lẫn hệ thống công quyền như Chủ tịch Nhà nước, Phó Thủ tướng,… đột nhiên trở thành… “củi” rồi bị vứt vào… “” là vì bị buộc phải chịu trách nhiệm liên đới đối với các lỗi lầm của thuộc cấp!

Việc càng ngày càng nhiều cựu và Ủy viên BCH TƯ đảng đương nhiệm bị xử lý (phần lớn là do các “vi phạm, khuyết điểm” có từ trước khi được “Tiểu ban nhân sự” đưa vào “quy hoạch nhân sự”) thường được ca tụng như công lao của ông Trọng nói riêng và nỗ lực “chỉnh đốn” của đảng CSVN nói chung. Vấn đề cần ngẫm nghĩ là nếu không có những chỉ đạo, không có hàng loạt quy định về “quy hoạch nhân sự” liên tục được ban hành để nâng cao vai trò cũng như quyền hạn của “Tiểu ban nhân sự”, không có “Tiểu ban nhân sự” để chủ động lựa chọn, sắp đặt nhân sự lãnh đạo hệ thống chính trị, hệ thống công quyền của nhiệm kỳ sau, việc đề cử, bầu chọn nhân sự trong đảng CSVN được thực hiện một cách dân chủ, công bằng như lẽ ra phải thế thì có thể dẫn tới thực trạng như đã biết và đang thấy chăng?

Cứ thử đối chiếu lý do dẫn đến việc xử lý hàng loạt cựu và Ủy viên BCH TƯ đảng đương nhiệm ắt sẽ nhận ra các “vi phạm, khuyết điểm” của họ đều xảy ra trong khoảng thời gian ông Trọng đảm nhận vai trò Tổng Bí thư và phụ trách “Tiểu ban nhân sự”. Ông Trọng chẳng khác gì người dùng “quy hoạch nhân sự” làm phương tiện trồng cây để lấy… “củi” đưa vào… “”, tạo ra dấu ấn sâu đậm cho sự nghiệp chính trị của ông.

Trước, phòng chống tham nhũng, tiêu cực tại Việt Nam thường được ông Trọng khẳng định là “không có vùng cấm, không có ngoại lệ”, sau này ông bổ sung thêm “bất kể người đó là ai, không chịu sức ép của bất kỳ cá nhân nào”, thế thì tại sao truy cứu trách nhiệm liên đới và xử lý những cá nhân lựa chọn – sắp đặt nhân sự lãnh đạo hệ thống chính trị, hệ thống công quyền của nhiệm kỳ sau lại không nhất quán như vậy dù đó mới là gốc rễ?

Song hành với… “củi” và… “”, qua tuyên truyền ông Trọng được xem như một người “khiêm tốn, bình dị”, tiên phong trong “chống xu nịnh”. Tuy nhiên ông là Tổng Bí thư thứ ba được hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tổ chức ca tụng tới mức gây kinh ngạc. Trong lịch sử đảng CSVN, chỉ có ông Hồ Chí Minh và ông Lê Duẩn từng được tụng ca kiểu như đó là… “niềm tin yêu của nhân dân trong nước và bạn bè quốc tế”.

Chỉ tính từ 2019 đến 2023, có ít nhất bốn lần hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam dùng công quỹ để in “sách” của ông Trọng và về ông Trọng. Lần đầu (2019) là ấn phẩm“Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng với tình cảm của nhân dân trong nước và bạn bè quốc tế” (tập hợp 130 bài ca ngợi ông Trọng vừa là “một nhân cách lớn”, vừa là “nhà lãnh đạo có tâm, có tầm” và được “bạn bè quốc tế” yêu quý, kính trọng) [1]. Lần thứ hai (tháng 11/2021) là ấn phẩm giới thiệu bài ông Trọng viết hồi giữa năm 2021 – “Một số vấn đề lý luận và thực tiễn về chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam”, đồng thời đính kèm “những ý kiến, đánh giá tâm huyết của các nhà nghiên cứu, nhà khoa học, cán bộ lãnh đạo, quản lý và các tầng lớp nhân dân ở mọi vùng, miền của tổ quốc về bài viết của Tổng Bí thư” và “các bài trao đổi, phỏng vấn, đánh giá của các học giả, nhà nghiên cứu, các đồng chí, bạn bè quốc tế, các chính đảng… về bài viết của Tổng Bí thư” [2]! Lần thứ ba (tháng 5/2023), bài viết vừa nêu và 28 bài viết, bài phát biểu của ông Trọng được dịch sang bảy ngoại ngữ với số lượng in được công bố là 32.000 bản để góp phần “lan tỏa những giá trị quý báu” từ tư tưởng của ông Trọng để… “giúp bạn bè quốc tế” [3]. Lần thứ tư (tháng 6/2023) là ấn phẩm khác với “181 bài viết, bài thơ, thư, điện được chắt lọc từ hàng nghìn bài trên các trang báo, mạng xã hội”, nhằm tiếp tục bày tỏ việc “vững tin vào sự lãnh đạo, chỉ đạo của Tổng Bí thư”, cũng như “tình cảm của nhân dân trong nước và sự ủng hộ của bạn bè quốc tế dành cho Tổng Bí thư” [4].

Chú thích

[1] https://laodong.vn/thoi-su/nhung-phat-bieu-an-tuong-cua-tong-bi-thu-nguyen-phu-trong-1368702.ldo

[2] https://stbook.vn/store_detail/tong-bi-thu-chu-tich-nuoc-nguyen-phu-trong-voi-tinh-cam-cua-nhan-dan-trong-nuoc-va-ban-be-quoc-te/363

[3] https://nhandan.vn/ra-mat-cuon-sach-tap-hop-du-luan-ve-bai-viet-cua-tong-bi-thu-nguyen-phu-trong-post674202.html

[4] https://nhandan.vn/ra-mat-sach-cua-tong-bi-thu-nguyen-phu-trong-ve-chu-nghia-xa-hoi-o-viet-nam-bang-7-ngoai-ngu-post753641.html


 

Bộ máy chính trị củaViệt Nam như thế nào sau khi ông Trọng chết?

Ba’o Dat Viet

July 20, 2024

Theo thông tin từ báo Tuổi Trẻ, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã từ trần và Chủ tịch nước Tô Lâm đã được Bộ Chính trị phân công tạm thời thay quyền ông Trọng điều hành công việc của Đảng Cộng sản Việt Nam. Sự kiện này đã dẫn đến nhiều đồn đoán rằng ông Tô Lâm có thể kiêm nhiệm cả hai vị trí Tổng Bí thư và Chủ tịch nước. Vậy, sự “ra đi” về mặt quyền lực của ông Trọng giữa nhiệm kỳ Đại hội 13 sẽ ảnh hưởng như thế nào đến chính trị Việt Nam trong tương lai?

Lãnh tụ cộng sản Cuba, Fidel Castro từng nói “cách mạng không bao giờ nghỉ hưu” và bản thân ông cũng không nghỉ hưu, làm Tổng Bí thư đến khi qua đời. Tương tự, ông Nguyễn Phú Trọng sẽ được nhớ đến với nhiều điều, trong đó có nhiệm kỳ Tổng Bí thư thứ ba chưa từng có, phá vỡ quy tắc hai nhiệm kỳ từ thời kỳ Đổi mới năm 1986. Quyết định không về hưu sau hai nhiệm kỳ của ông Trọng đã ảnh hưởng lớn đến chính trị Việt Nam.

Theo Tiến sĩ Nguyễn Quang A, nhà quan sát chính trị Việt Nam ở Hà Nội, quyết định không về hưu của ông Trọng liên quan đến nhiều thất bại, trong đó lớn nhất là không tìm được người kế vị vào thời điểm đó. Ông nhận định: “Đấy là một di sản rất dở của ông ấy. Ông ấy đã ngồi xổm lên Điều lệ Đảng. Đó là điểm mà tôi nói là tham quyền cố vị. Ông ấy đã thất bại hoàn toàn trong việc chọn người kế vị, một việc quan trọng của mọi chế độ.”

Việc ông Trọng không chuẩn bị kỹ lưỡng cho sự ra đi về mặt quyền lực dẫn đến hậu quả cho nền chính trị Việt Nam sắp tới. Tiến sĩ Nguyễn Quang A đặt ra hai giả thuyết:

Nhìn về quá khứ của ông Tô Lâm thì có nhiều điều đáng lo ngại, vì ông đã bắt giữ nhiều nhà hoạt động xã hội dân sự và soạn thảo nhiều bộ luật bảo thủ.

Khi nắm quyền lực tuyệt đối, ông Tô Lâm có thể thực hiện một số cải cách dưới sức ép của người dân, tình hình quốc tế và đội ngũ cố vấn thân cận.

Quyết định của Bộ Chính trị và tương lai

Theo GS. Carlyle Thayer, quyết định của Bộ Chính trị giao nhiệm vụ chủ trì công việc của Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Bộ Chính trị và Ban Bí thư cho Chủ tịch nước Tô Lâm là theo đúng quy định. Điều này đảm bảo sẽ không có sự gián đoạn lớn trong chính sách đối nội và đối ngoại.

GS Thayer nhận xét rằng việc giao quyền lực cho Tô Lâm là một quyết định thận trọng, mang lại gần 18 tháng để chuẩn bị cho Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XIV. Thời gian này cần thiết để xây dựng sự đồng thuận về ban lãnh đạo mới cũng như các chính sách kinh tế – xã hội và đối ngoại cho giai đoạn 2026-2030.

GS, Zachary Abuza chia sẻ với RFA rằng ông hy vọng việc ông Tô Lâm cầm quyền sẽ chấm dứt đấu đá chính trị nội bộ trong 17 tháng tới cho đến khi Đại hội Đảng lần thứ 14 được tổ chức. Ông cho rằng Chủ tịch Tô Lâm sẽ giữ chức quyền Tổng Bí thư, thay thế ông Trọng, người đã vắng mặt trong các cuộc họp quan trọng và trông rất yếu đuối trước khi qua đời.

Mặc dù Việt Nam tự hào về khả năng lãnh đạo tập thể và đã tách biệt các chức vụ Chủ tịch nước và Tổng Bí thư, nhiều khả năng ông Tô Lâm sẽ nắm giữ cả hai chức vụ này. Điều này từng xảy ra khi ông Nguyễn Phú Trọng đã kiêm nhiệm cả hai chức vụ từ năm 2018-2021 sau cái chết của Chủ tịch nước Trần Đại Quang.

Tóm lại, sự “ra đi” của ông Nguyễn Phú Trọng sẽ có tác động lớn đến chính trị Việt Nam, đặc biệt là trong bối cảnh ông Tô Lâm tạm thời nắm quyền và có thể kiêm nhiệm cả hai vị trí quan trọng. Các chuyên gia cho rằng tương lai chính trị Việt Nam sẽ phụ thuộc vào cách ông Tô Lâm thực hiện quyền lực và liệu ông có thể đưa ra các cải cách cần thiết hay không.


 

LUẬT HẤP DẪN CHO RẰNG

Gieo Mầm Ơn Gọi

Chúng ta như thỏi nam châm hút về phía mình những gì phát ra trong tâm trí. Nghĩa là, nếu ý chí, ước mơ, khát khao, cảm xúc… được lặp đi lặp lại nhiều lần sẽ tạo ra năng lượng biến chúng thành sự thật. Nói một cách ngắn gọn: chính chúng ta sáng tạo hiện thực cho mình.

  1. Đừng suy nghĩ tiêu cực

Paulo Coelho, tác giả có nhiều đầu sách bán chạy nhất mọi thời đại, viết trong Nhà Giả Kim: “Rồi khi anh quyết chí muốn điều gì thì toàn vũ trụ sẽ chung sức để giúp anh đạt được điều đó.” Đây không phải trí tưởng tượng của riêng tác giả, chính là Luật Hấp dẫn.

Vì vậy nếu thường xuyên suy nghĩ tiêu cực, chúng ta sẽ hút về phía mình những trải nghiệm tiêu cực. Ngược lại nếu con tim mỗi người chất đầy yêu thương, chúng ta sẽ thấy cuộc sống thay đổi rõ rệt theo chiều hướng đó.

  1. Đừng đa nghi

Có thể bạn sẽ nói, “Tôi muốn thành đạt, giàu có”, “Tôi muốn một cuộc tình lãng mạn khiến ai cũng ngưỡng mộ”… nhưng luật hấp dẫn có “làm theo” ý chí của tôi đâu?

Nên nhớ rằng luật hấp dẫn luôn tồn tại và tác động đến bạn, cho dù bạn có nhận biết được nó hay không. Nó tuân theo mọi hoạt động ý nghĩ của từng người.

Nếu luật hấp dẫn không hiệu lực với bạn, hãy xem lại mình. Có thể là vì bạn tham vọng, chứ không thực tâm mơ ước.

Giống như bạn của hôm nay và của mười năm trước không có gì khác. Bạn vẫn loay hoay với bất mãn, phiền não, xung đột, oán hờn… mặc dù cố che lấp dưới vẻ ngoài vui tươi lấp lánh.

  1. Đừng dành nhiều năng lượng vào thứ mình không muốn

Nếu bạn liên tục đặt năng lượng vào những cảm xúc như lo lắng, ghen tị, oán giận, bức xúc… thì chính bạn tự “hút vào” cuộc sống mình bản chất của những thứ đó.

Để tích lũy năng lượng tích cực, bạn có thể bắt đầu từ điều đơn giản như cảm thấy biết ơn những gì mình đang có.

Một thân thể lành mạnh không bệnh tật, một mái ấm, một nhóm bạn thân, một công việc đủ sống, một sở thích tận hưởng hàng ngày…

Bấy nhiêu không đủ để bạn biết ơn cuộc đời và mọi người xung quanh sao?

  1. Đừng ngại dấn thân thay đổi

Bạn có nhận thấy rằng, khi nào bạn còn muốn xa lánh, trốn chạy khỏi một kinh nghiệm, một rắc rối hay một người nào, bạn càng gặp nó thường xuyên hơn, cho đến khi bạn chịu đối mặt để vượt qua.

Thay vì bận tâm quá mức về những tổn thương, bất ổn nếu bạn thay đổi thì “ôm lấy” chúng. Tức là mở lối đón nhận trải nghiệm mới, và nghĩ rằng bạn có thêm một kinh nghiệm học hỏi, chứ không phải mạo hiểm ở một lãnh địa xa lạ.

  1. Đừng quá lo cho tương lai

Từ nhỏ chúng ta được dạy rằng tương lai mới quan trọng, ngày hôm nay ta chỉ nỗ lực để ngày mai ta hưởng. Nhưng ngày mai ta vẫn không hưởng mà tiếp tục nỗ lực để hưởng những “ngày mai” sau đó. Rốt cuộc chúng ta để cuộc đời trôi qua như một cơn mộng.

Khi chỉ sống cho tương lai, chúng ta đang hi sinh thứ tài sản chỉ có một lần – thời gian! Hãy lắng nghe lời con tim để tạo ta hiện thực cho mình, vũ trụ sẽ dẫn đường cho bạn.

Khi thấy mình lo lắng về tương lai quá nhiều, chúng ta chuyển sự chú ý vào hiện tại. Tất nhiên không thể sống mà không có ước mơ và mục đích, nhưng chỉ cần “nghĩ” về nó, thay vì quá “lo lắng”.

ST


 

12 câu nói nên đọc và suy gẩm ?!

  1. Nếu bạn xuất sắc hơn người khác 1 chút, người khác sẽ ghen tị với bạn. Còn nếu bạn xuất sắc hơn rất nhiều, người khác sẽ hâm mộ bạn. Đây chính là điểm khác biệt.
  2. Đôi khi có ngu ngốc một chút cũng chẳng sao, chẳng ai phải thông minh suốt cả đời, nhưng 2 lần phạm một lỗi lại là chuyện khác.
  3. Học cách lắng nghe. Cơ hội trong đời nhiều khi đến gõ cửa nhà bạn rất khẽ.
  4. Đừng mất thì giờ học các mánh khoé gian thương. Hãy học làm doanh nhân chân chính.
  5. Tình yêu, tình bạn, không phải là cả đời không cãi nhau, mà là cãi nhau rồi vẫn có thể bên nhau cả đời.

6.Có một ngày bạn sẽ hiểu, lương thiện khó hơn thông minh nhiều. Thông minh là một loại tài năng thiên phú, còn lương thiện lại là một sự lựa chọn.

  1. Đã chấp nhận làm thì đừng than vãn, hãy làm tốt điều mình đang có, còn nếu muốn than vãn thì bỏ đi, đừng làm nữa.
  2. Niềm tin cũng giống như sóng wifi. Bạn không thể nhìn thấy nó, nhưng nó có sức mạnh để kết nối bạn với những gì bạn cần.
  3. Cẩn thận với những suy nghĩ của bạn khi ở một mình, và cẩn thận với ngôn từ của bạn khi ở chốn đông người.
  4. Cuộc sống không chỉ có những bữa tiệc. Hãy cho mình sống bận rộn với công việc hoặc một niềm đam mê, sở thích nào đó.
  5. Trong một số trường hợp, nếu không yêu cầu, bạn sẽ chẳng bao giờ nhận được.
  6. Con cái bạn chỉ có một tuổi thơ. Bạn muốn chúng nhớ lại gì khi đã lớn?

ST

From: haiphuoc47 & NguyenNThu

MỘT MAI VỀ GIÀ – Tác giả : AV Nhẫn

Đỗ Ngọc Diệp is with Hoàng Liên.

Sẽ đến lúc chúng mình cũng già đi

Cùng nhau ngẫm được, mất gì cõi tạm

Hai người già cùng bên nhau bầu bạn

Có khi nào lại buồn chán không em ?

 

Bao nhiêu năm mình tối lửa tắt đèn

Không quan trọng những sang hèn phù phiếm

Mỗi chúng ta mang trên mình trách nhiệm

Một gia đình với bao chuyện để lo.

 

Anh không có gì nên chẳng thể đem cho

Một đời nghèo, em thân cò lặn lội

Anh không giỏi, tài, ấy là cái tội

Nên cố gắng thật nhiều, sớm tối làm ăn.

 

Hai đứa mình đều quá đỗi khó khăn

Đến với nhau bỏ cách ngăn địa lý

Khi yêu nhau chẳng thiếu điều dị nghị

Nhưng mình biết rằng ta chỉ có nhau thôi.

 

Thuở ban đầu bát cơm đẫm mồ hôi

Những đêm khuya mình anh ngồi lặng lẽ

Cắt tiếng thở dài, em ghé tai nói khẽ

“Ngủ đi anh rồi sẽ ổn thôi mà”.

 

Rồi chúng mình chào đón đứa con ta

Hạnh phúc ấy như vỡ òa hai đứa

Nhưng trên vai mình lại thêm chút nữa

Cơm ,áo, gạo, tiền từng bữa lại nặng hơn.

 

Con lớn dần, nhà mình bớt cô đơn

Nghĩa vợ chồng càng keo sơn thắm thiết

Đôi tay anh vẫn ngày đêm mải miết

Làm việc không ngừng giữa náo nhiệt phồn hoa.

 

Nhớ ngày xưa ao ước một mái nhà

Cảnh ở trọ thật là trăm điều khổ

Bởi vậy nên mình ngày đêm gắng cố

Mong ước mái nhà để che gió, che mưa.

 

Cùng tiện tằn với những bữa rau dưa

Cùng cố gắng sớm trưa không ngừng nghỉ

Sau bảy năm hai đứa mình chăm chỉ

Một mái nhà vừa ý cũng dựng nên.

 

Năm tháng nhọc nhằn ta chẳng thể nào quên

Nhờ tình yêu ta vượt lên tất cả

Luôn vì nhau nên sá gì vất vả

Trân trọng thật nhiều những gì đã trải qua.

 

Một ngày kia khi hai đứa đã già

Cùng nhìn lại anh cười khà mãn nguyện

Một kiếp người trải qua trăm nghìn chuyện

Có thăng, trầm , có lùi ,tiến cùng nhau.

 

Một mai kia khi tóc đã bạc màu

Nhưng vẫn được bên nhau mà bầu bạn

Thì cuộc sống có bao giờ chán nản

Mình dù nghèo vẫn hơn vạn người ta.

 

Một mai kia khi ta ta trở về già

Tình yêu vẫn cứ đậm đà em nhé

Cố gắng đừng để phía kia lặng lẽ

Lủi thủi một mình buồn lắm nhé em ơi !.

Tác giả : AV Nhẫn

K.NV


 

NHẮC MÌNH – Nga Trần

Gieo Mầm Ơn Gọi

Chợt thấy mình nhỏ bé

Giữa nhân sinh vô thường

Nên từ giờ ta sẽ

Gieo trồng mầm yêu thương

 

Mình đâu cần thù hận

Rồi oán trách thế nhân

Chỉ cần lòng bình lặng

An nhiên đang ở gần

 

Đừng mong cầu hạnh phúc

Mà tìm kiếm xa xôi

Để một ngày bật khóc

“Thời gian đâu mất rồi?”

 

Ai cũng từng đau khổ

Ai cũng có lỗi lầm

Nếu sai thì hãy sửa

Miễn là mình thật tâm

 

Gió ngàn năm vẫn thổi

Lá trên cành vẫn xanh

Niềm vui đâu có lỗi

Ta bỏ quên sao đành…

Nga Trần


 

TƯƠNG LAI NÀO CHO TÂN TỔNG BÍ THƯ?

Vũ Quốc Ngữ

Công an ngồi vào các ghế quyền lực không ít, chủ tịch nước, chính phủ, quốc hội, tòa án tối cao, viện kiểm sát tối cao… nhưng công an đầu tiên ngồi vào ghế tổng bí thư tột đỉnh quyền lực là ông Tô Lâm.

Các đời tổng bí thư đảng trước nay, khi được đặt vào chiếc ghế quyền lực vẫn được tiếng là trong sạch cho đến khi bị phát hiện có vấn đề, phải lộ mặt mới thôi.

Thế nhưng, với đời tổng bí thư Tô Lâm, khi chưa nhậm chức thì ông ấy đã sớm lộ mặt một cách nghiễm nhiên là nghi can tội phạm quốc tế lẫn nội địa:

Bắt cóc xuyên biên giới: Tổ chức bắt cóc Trịnh Xuân Thanh từ Đức mang về Việt Nam theo lệnh của Nguyễn Phú Trọng.

Đàn áp nhân dân: Tổ chức tấn công đẫm máu vào dân làng Đồng Tâm, giết chết cụ Lê Đình Kình hơn 80 tuổi đầu. Tổ chức bắt giữ khởi tố hàng loạt người dân có tiếng nói phản biện xã hội. Tổ chức triệt phá hàng loạt các tổ chức dân sự xã hội.

Bảo kê doanh nghiệp thân hữu: Dùng quyền hạn khi ấy là Thứ trưởng Bộ công an lập đến 3 văn bản đóng dấu mật để che dấu thương vụ AVG bán trót lọt 95% cổ phần, gây thiệt hại đến 7.000 tỷ đồng cho Mobifone.

– Sinh hoạt xa hoa: Tham gia buổi tiệc ăn bò dát vàng tại Châu Âu gây phản cảm.

Lũng đoạn lập pháp: Cưỡng ép quốc hội sửa luật căn cước, hộ chiếu nhiều lần, ban hành luật tăng quân số công an.

Vơ vét tài nguyên quốc gia: Cưỡng ép quốc hội ban hành luật cướp lấy 85% tổng số tiền phạt vi phạm giao thông.

– Tống tiền doanh nghiệp: Dùng thủ đoạn phanh phui sai phạm của hàng loạt doanh nghiệp lớn để tống tiền, thay vì xử lý chúng theo quy định.

– Lũng đoạn quyền lực quốc gia: Cưỡng ép chính phủ chia sẻ quyền thủ tướng và các bộ có lợi ích béo bở nhất cho ngành công an.

Thật ra, nghi can tội phạm là tổng bí thư cũng chẳng có gì lạ lùng đối với một hệ thống chính trị nhan nhãn tội phạm thông qua danh sách dài sọc được lập từ chiến dịch “Đốt lò”.

Lúc này, hỏi ai đang có vị thế quyền lực nhất quốc gia, tôi tin có đến 200% dân số sẽ có cùng câu trả lời: Tô Lâm.

Tuy vậy, với cách Tô Lâm tạo nên vị thế tột đỉnh quyền lực như hiện nay, thì thật ra, lúc Tô Lâm đắc thắng nhất cũng là lúc ông ấy đang ở vị thế nguy hiểm nhất trong cuộc đời chính trị của mình.

Thật vậy, trong môi trường chính trị chỉ toàn tội phạm là các cán bộ đảng viên nắm giữ các chức vụ cao cấp, “rờ” đến đâu là lộ diện ra đến đó. Thế nên, khi được giao tư cách làm cánh tay phải của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng trong công cuộc “đốt lò” với thẩm quyền và nguồn lực gồm vật lực, tài lực và nhân lực gần như vô giới hạn. Cộng với thế mạnh của công an là điều tra, nắm giữ hồ sơ tội phạm của cán bộ đảng viên đã giúp cho Tô Lâm có tư cách tiêu diệt, trấn áp, khống chế đồng chí của mình nếu không thuộc “cánh hẩu” thân tín.

Những Nguyễn Xuân Phúc, Võ Văn Thưởng, Vương Đình Huệ, Trương Thị Mai, Vũ Đức Đam, Phạm Bình Minh… cùng hàng loạt bộ trưởng, thứ trưởng, bí thư, chủ tịch các đầu tỉnh lần lượt nối dài danh sách nạn nhân của Tô Lâm. Vô hình trung, Tô Lâm trở thành khắc tinh và là kẻ thù tiềm tàng cho toàn bộ hệ thống chính trị gồm các chính trị gia còn lại chưa bị lộ diện tội phạm. Thế thì có ai trong số ấy lại không muốn tiêu diệt Tô Lâm để bảo đảm sự an toàn cho chính mình và duy trì các lợi ích đang hưởng thụ?

Nguyễn Phú Trọng, ngày bước vào nhiệm kỳ tổng bí thư thứ 3 vào năm 2021 bằng cách không chính danh, dẫm đạp lên Điều lệ đảng, tạo nên khủng hoảng về niềm tin và sự tôn trọng nguyên tắc. Kế thừa, Tô Lâm cũng vậy, tạo nên vị thế quyền lực tột đỉnh hiện nay cũng theo cách không chính danh, mà nhờ thế lực của những họng súng. Thế nhưng, không chỉ công an mới có những họng súng đen ngòm tạo quyền lực. Hơn nữa, “mãnh hổ nan địch quần hồ”, khi cả rừng xanh đều xem Tô Lâm là kẻ tử thù và chực sẵn tư thế vồ mồi, thì mãnh hổ xem ra cũng khó sống.

Lâm, tên của ông Tô Lâm còn có nghĩa là rừng xanh. Như định mệnh, Lâm sẽ phải chết vì luật của rừng xanh. Thậm chí, điều an ủi cuối cùng cho một bạo chúa, là Tô Lâm có được tặng Huân chương Sao Vàng như chủ cũ, người vừa quá vãng, Nguyễn Phú Trọng, cũng không lấy gì làm chắc chắn.

Chính trường Việt Nam, sẽ còn tanh tưởi đầy mùi máu…

DC, ngày 20/07/2024

Đặng Đình Mạnh


 

Khóc lãnh tụ!- Lâm Bình Duy Nhiên

Ba’o Tieng Dan

21/07/2024

Lâm Bình Duy Nhiên

20-7-2024

Năm 1969, Tố Hữu sáng tác bài thơ “Bác ơi” để khóc ông Hồ Chí Minh. Bài thơ có nhiều câu hay. Thật vậy, không thể phủ định tài năng của ông. Nhất là khi nguồn cảm hứng là bưng bô, nịnh bợ và tuyên truyền cho chế độ cộng sản.

Trong bài có những câu:

Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa

Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa…

Chiều nay con chạy về thăm Bác

Ướt lạnh vườn rau, mấy gốc dừa!

Như một sự so sánh mưa của đất trời, nước của thiên nhiên với nước mắt của người dân tiếc thương ông Hồ. Một sự tôn thờ lãnh tụ lố bịch chỉ có trong các thể chế chính trị độc tài. Thần tượng hoá lãnh tụ, bao mỹ từ đều được dùng để miêu tả sự bình dị, khiêm nhường, chân chất nhưng rất đỗi cao cả và vĩ đại của các lãnh tụ cộng sản qua các bài thơ “để đời” của Tố Hữu.

Từ hôm qua, sau khi ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng qua đời, bỗng dưng cộng đồng mạng và báo chí của đảng nhắc lại câu thơ trong bài “Bác ơi!” của Tố Hữu năm xưa. Cũng “Bác” nhưng là bác Trọng, “người cộng sản chân chính và liêm khiết sau cùng” vừa rời cõi trần, để lại bao nỗi đau và nước mắt cho nhiều người:

Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa…

Và xúc động, cảm hứng để cùng nhau chia sẻ trên mạng lời tâm tư dành cho… Bác:

Người tuôn nước mắt, trời tuôn mưa.

Chắc chắn, đa số những người chia sẻ câu thơ trên cũng không biết nguồn gốc của nó từ đâu ra. Phải có sự khéo léo, sắp đặt nào đó để lấy lại lời thơ của ông Tố Hữu năm xưa để khóc ông Trọng ngày nay.

Chỉ có trong các chế độ độc tài, như thời Liên Xô và khối chủ nghĩa cộng sản, mới có cảnh quần chúng khóc thảm, nước mắt ướt đẫm đất trời, mỗi khi có lãnh tụ qua đời. Cảnh người dân gào khóc thương Mao, Kim Nhật Thành hay Hồ Chí Minh là những ví dụ cho sự tôn thờ lãnh tụ một cách mê muội và khả năng định hướng quần chúng của nhà cầm quyền.

Người dân khóc bi thảm hơn cả người thân của họ qua đời. Tất cả xã hội cứ như một bộ máy khổng lồ, tự động gào thét, khóc lóc mỗi khi được bật nút tắc/ mở. Họ không còn đủ bản năng để suy nghĩ, để nhận thức. Bản năng duy nhất là sự sinh tồn. Họ chỉ biết phản xạ và phản ứng một cách máy móc để tỏ lòng suy tôn lãnh tụ.

Ông Trọng mất, nhiều người để tang trên mạng, thoạt nhìn, cứ tưởng người thân qua đời. Không biết có sự định hướng nào không từ chế độ hay cái bản năng tôn thờ lãnh tụ lại trỗi dậy nơi người dân ở một xứ sở độc tài! Và phải khéo để tránh hiểu lầm, “Bác” của họ là ông Trọng, chứ không phải “Bác Hồ”, người tưởng chừng độc quyền được gọi bằng “Bác” một cách máy móc bởi không biết bao nhiêu thế hệ trong cái xã hội này.

Người tuôn nước mắt, trời tuôn mưa.

Người dân tuôn nước mắt trước bao nỗi thống khổ và khó nhọc của cuộc sống đáng để cho lương tâm chúng ta dày vò hơn là nước mắt dành cho một vài lãnh tụ, dẫu có được mến mộ, mới lìa đời!

…Ta khóc tạ ơn đời máu chảy

Ruột mềm như đá dưới chân ta.

Mười năm chớp bể mưa nguồn đó,

Người thức nghe buồn tận cõi xa…

Ôi, còn giọt nước mắt nào cho vận mệnh của quê hương…


 

Nguyễn Phú Trọng: công với ai và tội với ai?-Gió Bấc-RFA

Ba’o Tieng Dan

20/07/2024

Blog RFA

Gió Bấc

20-7-2024

Ngày 17-7, người dân Việt chợt giật mình khi Bộ Chính Trị lần đầu tiên ban bố đặc ân hé ra cho người dân thông tin tối mật về sức khỏe của Nguyễn Phú Trọng. Té ra bấy lâu nay ông Trọng “vừa điều hành công việc, vừa điều trị, chăm sóc sức khỏe” nay đã đến lúc “cần phải tiếp tục ưu tiên dành thời gian để đồng chí Tổng bí thư tập trung điều trị tích cực”.

Thật ra đây chỉ là cái cớ, là thông tin nền, chủ đề chính, nội dung cốt lõi của bản tin này là công bố “tân nhiếp chính vương”: “Bộ Chính trị, Ban Bí thư, căn cứ quy chế làm việc của Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị và Ban Bí thư khóa XIII, trước mắt, Bộ Chính trị phân công đồng chí Tô Lâm, Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch nước chủ trì công việc của Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Bộ Chính trị, Ban Bí thư theo trách nhiệm, quyền hạn được Bộ Chính trị quy định” (1).

Bổ nhiệm nhiếp chính khi vua chưa băng hà là ngoại lệ chưa từng có trong các triều đại cộng sản “cường thịnh”, từ Lenin, Stalin ở Nga, Mao ở Tàu hay Lê Duẩn ở ta. Các “lãnh tụ anh minh yêu đảng, yêu nước vĩ đại” luôn phấn đấu hy sinh phụng sự đến hơi thở sau cùng. Chính vì vậy, khi lãnh tụ trút hơi tàn thì đám cận thần phải sống mái dành vị trí quan trọng nhất trong ban lễ tang, vị trí đứng cạnh quan tài để bày tỏ lòng tiếc thương vô hạn, cũng đồng thời gián tiếp thể hiện vai trò kế vị. Thông thường là tắm máu. Trotsky đã đào tẩu vẫn bị truy sát. Beria phải dựa cột. Tứ nhân bang phải vào tù để tế cờ cho vương triều mới.

Công bố quyền lực Nhiếp Chính Vương kèm theo lời hiệu triệu “toàn đảng đoàn kết”, vừa huấn thị, vừa răn đe trước khi báo tang, hy vọng quyền lực đã và sẽ được chuyển giao êm thắm mà không phải tắm máu như các tiên triều của đàn anh.

Triều đình ít biến động, chém giết, hy vọng rằng dân đen cũng đỡ lầm than khổ nạn tai bay họa gió. Phải chăng đây là tiên liệu, là sự sắp đặt của “người đốt lò vĩ đại”, vị tổng bí thư ba nhiệm kỳ Nguyễn Phú Trọng?

E rằng không mà còn ngược lại! Càng về cuối nhiệm kỳ ba, quyền lực Tổng Trọng ngày càng suy giảm, song hành với tình trạng sức khoẻ; nhưng sự suy giảm quyền lực chừng như không phải do sức khỏe mà do hậu quả những tính toán sai lầm trong “công cuộc đốt lò”, trong việc điều hành các nhóm lợi ích, các phe nhóm dưới trướng. Lửa đốt lò càng lúc càng đậm nhưng củi đưa vào lò càng lúc càng xa tay với của chủ lò.

Về công cuộc đốt lò, nhiều người khen Nguyễn Phú Trọng là đầu tàu chống tham nhũng nhưng có không ít ý kiến nghi ngại đây chỉ là công cụ chiến lược tạo thế cho bọn đàn em thành lũ quần ngư tranh thực để Tổng Trọng tọa sơn quan hổ đấu, ngư ông đắc lợi. Thoạt đầu, củi đốt lò là đàn em thân tín của Ba X như Trịnh Xuân Thanh, Đinh La Thăng, Trần Bắc Hà… Nhưng trước những thanh củi to Lê Thanh Hải, Vũ Huy Hoàng, lửa lò lại chập chờn khi nóng khi lạnh.

Lửa thật sự dữ dội từ sau “tai nạn” bò dát vàng của Tô Đại Tướng. Câu nói xa gần của Tổng Trọng “Tôi nhớ nhà văn Nga Maxim Gorky có nói: ‘Con người – hai tiếng ấy vang lên kiêu hãnh làm sao!’. Nhưng con người cũng có không ít tật: ‘Kém một miếng không chịu được’, ‘Miếng ăn là miếng tồi tàn, mất ăn một miếng thì lộn gan lên đầu!’Vì vậy, thường rất khó, rất phức tạp. Khó nhưng không thể không làm, vì nó liên quan đến sinh mệnh của Đảng và sự tồn vong của chế độ” (2).

Chừng như đã kích hoạt năng lượng tiềm tàng của thanh kiếm Tô Lâm, mục tiêu đốt lò dần chuyển hướng. Từ vụ test kit Việt Á, đến chuyến bay giải cứu, rồi đến Nguyễn Thị Thanh Nhàn, tăng dần đến Hậu Pháo, Phúc Sơn, cái trật tự quyền lực Công An báo cáo, Kiểm Tra kết luận, Công An khởi tố đã bị đảo lộn. Công An khởi tố sân sau, bắt nóng trợ lý lãnh đạo cấp cao thậm chí cả Ủy Viên Trung ương đảng đương nhiệm như Hoàng Thị Thúy Lan, bí thư Vĩnh Phúc buộc Võ Văn Thưởng, Vương Đình Huệ phải tự xin từ chức. Ủy Ban Kiểm Tra Trung ương phải cập rập bẽ bàng đề nghị kỷ luật đảng viên với những phạm nhân. Uy thế của hai cánh tay quyền lực của Đảng ngày càng mờ nhạt, thụ động hợp thức hóa các quyết định tố tụng của Công  An.

Mới đây nhất, Phó Ban Nội Chính Nguyễn Văn Yên bị bắt giam, cuộc điều tra các dự án môi trường đang mở rộng, số phận của Trưởng ban Nội chính, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra rung lắc như cây non trong bão lớn, càng cho thấy “công cuộc đốt lò” đã nằm ngoài tầm tay của Nguyễn Phú Trọng và trước sau nó hoàn toàn không nhằm chống tham nhũng như đã nhân danh. Thực chất nó chỉ là cuộc đấu đá giữa các nhóm quyền lực, lợi ích.

Quy mô, tính chất các vụ tham nhũng đã lộ sáng càng về sau càng lớn hơn các vụ trước với cấp số nhân. Với Trịnh Xuân Thanh, Đinh La Thăng số tiền thiệt hại tham nhũng ngàn tỷ đã là con số khủng nhưng các đại án sau này như Trịnh Văn Quyết, SCB số tiền thiệt hại là chục ngàn, trăm ngàn tỷ. Trong cái nhìn của giới chuyên môn, vẫn còn đó nhiều vụ án tiềm năng giá trị thiệt hại hàng trăm ngàn tỷ hoặc lớn hơn.

Đặc biệt trong lĩnh vực tài chính ngân hàng qua ba khóa Tổng Bí thư của Tổng Trọng, hàng loạt ngân hàng phải quản lý đặc biệt, phải mua lại 0 đồng; kinh khủng nhất là ngân hàng SCB, nhà nước phải chi 25 tỉ USD (bằng 6% GDP cả nước năm 2023) để giải cứu. Thế nhưng các Thống Đốc Ngân Hàng Nguyễn Văn Bình, Lê Minh Hưng không chịu trách nhiệm gì, mà còn thăng tiến vào Bộ Chính Trị. Rõ là “công cuộc đốt lò” không ngăn chặn, giảm thiểu, mà tham nhũng ngày càng lớn mạnh hơn.

Giới chức tự xưng yêu đảng, tung hô Nguyễn Phú Trọng có công xây dựng đảng. Quả thật, Nguyễn Phú Trọng nói nhiều, ra nhiều quy định mới, in nhiều sách  về xây dựng đảng nhưng nhìn lại cái đảng sau gần ba khóa được Trọng xây dựng, đã rệu rã như thế nào?

Với tầng lớp lãnh đạo cao cấp do Tổng Trọng đào tạo, tuyển chọn trong khóa 13 này thì 7/18 Ủy viên Bộ Chính Trị bị cách chức, cho thôi giữ chức do bị nhúng chàm. Hơn 30 Ủy Viên BCH TƯ bị bắt, cách chức, cho thôi giữ chức vì tham nhũng. Cấp thấp hơn tuần tự là số trăm, số ngàn. Những thiệt hại nhân sự khủng khiếp chưa từng có, ngay cả trong thời non trẻ hoạt động bí mật bị thực dân Pháp đàn áp hay trong chiến tranh. Đây chỉ là con số nhúng chàm đã bị lộ, con số đảng viên cán bộ nhúng chàm chưa bị lộ thì khó có thể thống kê.

Đảng có trăm tai nghìn mắt, đảng viên ai cũng học theo gương đạo đức Hồ Chí Minh, thực hiện 19 điều cấm, kê khai tài sản hàng năm… theo chương trình xây dựng đảng của Tổng Trọng. Thế nhưng, nhờ bọn tin tặc lừa đảo, đảng mới biết chủ tịch UBND huyện Nhơn Trạch bị chiếm đoạt hơn 170 tỉ đồng. Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã vào cuộc nhưng cũng chẳng ai giải đáp thắc mắc của người dân số tiền khổng lồ ấy từ đâu mà có. Cơ quan chống tham nhũng, xây dựng đảng thực chất chỉ làm công việc xử lý lấp liếm sai phạm lộ liễu không thể giấu và cố tình che đậy thô thiển những gì có thể che đậy.

Một chính sách lợi hại của Nguyễn Phú Trọng trong xây dựng đảng là luân chuyển cán bộ. Nhưng thực chất đó chỉ là thủ thuật xào bài, cài người phe đảng để Trọng chiếm đa số Ủy viên Trung ương, lật đổ Nguyễn Tấn Dũng trong đại hội khóa 12 và duy trì quyền lực cho Trọng trong khóa 13. Điểm lại các trường hợp cán bộ lãnh đạo bị lộ, bị xử lý, hầu hết là sai phạm từ nhiều năm trước, từ những chức danh trước đó mấy khóa và chỉ bị lộ ra nhờ những nguyên cớ tình cờ.

Trịnh Xuân Thanh sai phạm từ thời làm ở xây dựng dầu khí, được luân chuyển về Bộ Công thương, luân chuyển tiếp về Ủy ban Nhân dân tỉnh Hậu Giang mới bị lộ nhờ vụ xe bảng trắng bảng xanh. Đinh La Thăng cũng sai phạm từ dầu khí, luân chuyển về Bô Giao thông, Bí thư Thành Ủy Hồ Chí Minh, bị lộ từ nâng đỡ Trịnh Xuân Thanh. Võ Văn Thưởng sai từ khi làm Bí thư Quảng Ngãi, luân chuyển hàng tá chức lên đến Chủ tịch nước thì mới lộ vì đàn em Hậu Pháo…

Nói cách nào đó, luân chuyển là phương cách hữu hiệu để kẻ sai phạm chuyển vùng hoạt động né tránh, che giấu hậu quả sai phạm của mình. Luân chuyển cán bộ cũng là cơ hội, phương tiện cho loại hình tham nhũng mới là mua bán chức quyền.

Có người khen Nguyễn Phú Trọng kiên định với chủ nghĩa Mác-Lênin. Nguyễn Phú Trọng cũng tự hào về điều đó dù tuyên bố rằng con đường lên chủ nghĩa xã hội còn dài lắm không biết bao giờ mới tới. Chủ nghĩa Mác – Lê có hai phần chính là ảo tưởng về xã hội tốt đẹp phân phối theo lao động, người dân hạnh phúc ấm no nhờ phúc lợi dồi dào mà hiện các nước Bắc Âu đang thụ hưởng. Phần thứ hai là thực thể chuyên chính vô sản với chính quyền độc tài toàn trị và công cụ bạo lực là công an, quân đội. Xem ra ba nhiệm kỳ của ông Trọng những chỉ số phúc lợi an sinh xã hội của nhà nước không có gì khởi sắc nếu không nói là ảm đạm. Theo số liệu do Bộ Tài chính công bố, năm 2021, dự toán chi ngân sách cho Bộ công an là khoảng 96 ngàn tỷ đồng, gấp hơn 10 lần Bộ y tế (khoảng 9,1 ngàn tỷ đồng) và Bộ giáo dục là 7,1 ngàn tỷ đồng. Năm 2022, Bộ Công an được phân bổ số tiền 95,5 ngàn tỷ đồng và tăng lên gần 100 ngàn tỷ đồng trong năm 2023 (3).

Ngoài ra, ngành Công An còn được trích đến 85% tiền xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực giao thông, bán đấu giá bản số xe,… điều này cho thấy ông Trọng không kiên định với đường lối, lý tưởng xã hội chủ nghĩa, mà kiên định và đầu tư chăm chút cho thực thể bộ máy chuyên chính vô sản.

Sự đàn áp, tước đoạt tài sản người dân nhất là trong lĩnh vực đất đai trong ba nhiệm kỳ của Tổng Trọng quy mô lớn, tàn bạo và đẫm máu nhất so với các Tổng bí thư khác từ 1975 đến nay. Nhà nước đã dùng pháp quyền hành chính, hình sự và cả sức mạnh súng đạn để đàn áp người dân vừa cướp đất vừa bắn giết, tù đày những người mất đất. Điển hình là vụ Cống Rộc, Hải Phòng với gia đình Đoàn Văn Vươn, vụ Văn Giang, Hưng Yên,… Đặc biệt, vụ Đồng Tâm, Hà Nội, dân thôn Hoành bị cướp hàng chục ha đất. Cụ Lê Đình Kình, đảng viên lão thành trên 60 năm tuổi đảng bị thảm sát, con cháu bị án tử hình, chung thân ngược lại ba hung thủ trong số hơn 300 tên khủng bố nửa đêm xông vào nhà dân bắn giết lại được chính Nguyễn Phú Trọng ký truy tặng huân chương.

Báo chí, tôn giáo dưới thời Nguyễn Phú Trọng cũng bị bóp nghẹt hơn bao giờ hết. Quy hoạch báo chí, Luật An ninh mạng, điều 331 đã giết chết hoàn toàn tự do báo chí và cả không gian mạng xã hội. Nhiều nhà báo phản biện hay điều tra chống tiêu cực như Phạm Đoan Trang, Mai Phan Lợi, Nguyễn Hoài Nam, Trương Châu Hữu Danh … bị kết án tù rất nặng nề.

Ngay trong số cán bộ đảng viên, Nguyễn Phú Trọng cũng có sáng kiến độc đáo, vũ khí đặc biệt để đàn áp, bóp nghẹt tiếng nói phản biện. Đó là  khái niệm mơ hồ “tự chuyển biến, tự chuyển hóa, tha hóa mất phẩm chất” và bị kết tội về những hành vi mơ hồ ất ơ lợi dụng chức vụ quyền hạn, trốn thuế như vị lão tướng nhà báo Nguyễn Kim Hoa, luật sư Trần Vũ Hải. Gần đây nhất là Phó ban Dân nguyện Quốc hội Lưu Bình Nhưỡng, nhà báo Huy Đức, Luật sư Trần Đình Triển, đại biểu Quốc hội Lê Thanh Vân.

Đạo lý của dân tộc, nghĩa tử là nghĩa tận, lẽ ra không nên nặng lời với người đã khuất. Nhưng ngay khi chúng tôi viết những dòng chữ này thì cả hệ thống truyền thông đồ sộ của Đảng đang huy động hết công suất ca ngợi công đức của Nguyễn Phú Trọng bằng ngôn từ dối trá, hài hước không kém “Người kể chuyện phi thường” Hồ Chí Bảo và “Quốc Trung hiền sĩ” tán tụng khen nhau. Một lần nữa họ lại lấy tiền của, phương tiện hiện đại của đất nước, của người dân để đầu độc nhận thức cộng đồng. Ai đã tuyệt nghĩa tử nghĩa tận với cụ Lê Đình Kình khi thi hài cụ bị bị hành hạ, phanh thây, tang lễ cụ bị bao vây? Ai sẽ nói thay những người đã và đang bị cướp tài sản, bị đàn áp giam cầm?

Lịch sử đảng cộng sản, các tổ chức độc tài khác sẽ tán dương công đức, tài trí kinh nghiệm củng cố thể chế chuyên quyền đàn áp của Nguyễn Phú Trọng. Phần còn lại của thế giới cần phải hiểu và nhận diện con người thật của ông ta.

_________

Chú thích:

  1. https://tuoitre.vn/thong-bao-cua-bo-chinh-tri-ve-tinh-hinh-suc-khoe-cua-tong-bi-thu-nguyen-phu-trong-20240718125833601.htm
  2. https://vov.gov.vn/nhung-cau-noi-tham-thia-cua-tong-bi-thu-nguyen-phu-trong-trong-nam-2021-dtnew-350969
  3. https://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/ministry-of-public-security-budget-is-ten-times-of-the-ministry-of-health-and-the-ministry-of-education-08182023150520.html    

 

Bi kịch lớn mang tên Nguyễn Phú Trọng?-Tác Giả: Phạm Đình Trọng

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Phạm Đình Trọng

20/07/2024

Cựu TBT Nguyễn Phú Trọng- Ảnh AFP

Ở ông còn giữ được nhiều đức tính tốt đẹp của người nông dân Việt Nam truyền thống: Cả tin. Hồn nhiên. Thật thà. Có ý chí mạnh mẽ thực hiện niềm tin.

Thật thà, cả tin ông mới gửi lòng tin son sắt vào học thuyết cộng sản, cả tin vào xã hội chủ nghỉa, mê mẩn kỳ vọng vào thiên đường cộng sản chủ nghĩa đầy huyễn hoặc, viễn vông, lầm lạc, giả dối và độc ác.

Với bản tính thật thà, dù ở cương vị dẫn dắt người dân đang đau khổ, chán nản, tuyệt vọng trên con đường trần ai xây dựng chủ nghĩa xã hội, ông vẫn hồn nhiên công khai thú nhận với dân rằng đến hết thế kỉ này, cả trăm năm nữa cũng không biết đã có chủ nghĩa xã hội hay chưa.

Sắt đá gửi lòng tin vào chủ nghĩa xã hội, ông liên tục đi thuyết giảng cho cán bộ, cho dân chúng về chủ nghĩa xã hội mà ông đinh ninh rằng nhân đạo, nhân văn nhất trong lịch sử loài người. Ông hối hả, miệt mài viết hết tập sách đồ sộ này đến tập sách đồ sộ khác khẳng định giá trị vĩnh hằng của chủ nghĩa xã hội, khẳng định sự tài tình, đúng đắn, sáng suốt và công lao vĩ đại của đảng cộng sản Việt Nam với dân tộc, với lịch sử Việt Nam.

Gửi niềm tin vào cái viển vông, sai trái, lầm lạc và mang ý chí mạnh mẽ quyết liệt thực hiện niềm tin lầm lạc là một bi kịch quá lớn trong cuộc đời khá phẳng lặng của ông.
Người thông minh, có trí tuệ sâu rộng không thể u mê gửi lòng tin nhầm chỗ. Không có đủ trí tuệ mẫn tiệp, lại thiếu từng trải cuộc đời, ông vẫn khư khư ôm ấp học thuyết cộng sản đã được thực tế xã hội loài người chứng minh là một sai lầm, một thảm hoạ khủng khiếp, một tội ác man rợ chống lại loài người và đã bị thực tế cuộc sống vứt vào sọt rác lịch sử.
Lòng tin lầm lạc của ông đã chỉ ra trí tuệ hạn hẹp, sự minh mẫn thiếu vắng và tài năng khiêm nhường của ông. Trí tuệ hạn hẹp và tài năng khiêm nhường như vậy mà ông lại có quyền lực tột đỉnh dẫn dắt muôn dân, có tầm ảnh hưởng bao trùm cả đất nước. Đó cũng là một đại bi kịch.

Bi kịch của ông không phải chỉ là bị kịch cá nhân. Là người đứng đầu bộ máy quyền lực nhà nước, chịu trách nhiệm lịch sử dẫn dắt cả đất nước, cả dân tộc, bi kịch của ông cũng là bi kịch của cả đất nước Việt Nam oan nghiệt, bi kịch của cả dân tộc Việt Nam khốn khổ.
Chủ nghĩa xã hội đã tạo ra những người có quyền lực không giới hạn. Khi sống là những ông hoàng hưởng thụ, đến bữa ăn chỉ cần há mồm ra cho người hầu đút miếng thịt bò dát vàng vào tận miệng. Khi chết như ông quan cộng sản bự Trần Đại Quang có mả to đền lớn trên sáu hecta đất bờ xôi ruộng mật của dân.

Cả đời tin vào học thuyết cộng sản tưởng là xoá bỏ mọi bất công, không còn mảy may nghịch cảnh. Cho đến tận lúc sắp rời bỏ cuộc sống dường như ông mới nhận ra sự bất ổn trong niềm tin bền bỉ của ông. Quan chức cộng sản mà lại đua nhau cướp đất sống của dân xây mồ to đền lớn đến vài hecta thì bất công lớn quá, nghịch cảnh đau lòng quá! Ông đã tha thiết căn dặn vợ con: Tôi không phải quan chức khi sống giành ở nhà to, khi chết giành đất của dân xây lăng mộ. Khi tôi chết đưa tôi về chôn ở đất quê nhà Đông Hội, Đông Anh. Đừng giành đất của dân xây lăng mộ cho tôi.

Cả đời ông tất bật đi gieo truyền niềm tin vào chủ nghĩa xã hội tệ hại. Cả đời ông hì hục viết sách răn dạy những điều lầm lạc. Đến cận lúc từ giã cuộc đời ông mới nói được lời đúng đắn: Đừng giành đất của dân xây lăng mộ cho tôi.

Đó là những chữ vàng ghi nhận sự có mặt của ông trong cuộc đời, là lời răn dạy đúng đắn, nghiêm khắc và cần thiết của ông với đám quan chức cộng sản lớp sau ông, với những kẻ đang cố bon chen trên con đường công danh chỉ nhằm khi sống có nhà to, khi chết có mả lớn.

Ông là Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam từ 2011 đến 2024. Sinh ngày 14.4.1944, mất ngày 19.7.2024, trong quãng đời 80 năm ông đã tạo ra bi kịch xót xa cho chính cuộc đời ông và mang bi kịch đau thương đến cho cả muôn dân Việt Nam. Ông mất rồi, bi kịch của cuộc đời ông đã dừng lại nhưng bi kịch của người dân Việt Nam thì vẫn còn đấy!

Vĩnh biệt ông!

Phạm Đình Trọng

(Tựa đề cho Đàn Chim Việt đặt) 


 

Để giúp đỡ người khác, bạn không cần một chiếc túi đầy tiền, mà cần một tấm lòng đủ lớn

Gieo Mầm Ơn Gọi

  1. Cuộc sống trở nên khó khăn hơn khi chúng ta sống vì người khác, nhưng nó cũng trở nên đẹp đẽ và hạnh phúc hơn.
  2. Lòng tốt là thứ ngôn ngữ mà người điếc có thể nghe và người mù có thể thấy.
  3. Bạn luôn nghĩ mình không có gì để giúp đỡ họ cả, nhưng sự quan tâm của bạn đã là sự cho đi rất ý nghĩa rồi.
  4. Khi một người chết đi, anh ta nắm trong tay chỉ những gì mình đã cho đi khi còn sống.
  5. Không phải tất cả chúng ta đều làm được những điều vĩ đại. Nhưng chúng ta có thể làm những điều nhỏ nhặt với tình yêu vĩ đại.
  6. Lòng tốt không chỉ là hành động. Nó là thái độ, biểu cảm, cái nhìn, sự tiếp xúc. Nó là mọi thứ làm cho người khác ấm lòng.

St


 

Tâm không bình, mặt sao an-Mai Thị Mùi

Mai Thị Mùi

Ellon Musk

Chọn bất kì một tấm hình người VN nào đó rồi đem để kế bên một tấm hình một người nước ngoài, dù Châu Âu, Châu Mỹ hay Châu Phi sẽ thấy rõ sự khác biệt. Ngoài các yếu tố về màu da, chủng tộc thì sắc mặt là thứ dễ nhận ra nhất. Nhìn vào gương mặt một người VN không thể nào có nét vô tư, tươi tắn, hồn nhiên và thoải mái như người nước ngoài được. Những lo âu, toan tính, sợ hãi, dè chừng, mưu mô hằn lên sắc mặt của mỗi người.

Người ta nói tâm sinh tướng. Quả thật vậy! Tâm không bình mặt sao an. Nếu trong đầu óc anh toàn tính toán và lo âu, căng thẳng thì những điều ấy nó hiện ra nét mặt. Nhìn sắc mặt của một người VN là cả một xã hội bộn bề, lọc lừa, dối trá, bịp bợm, mưu mô hiện trên đó. Mỗi một nếp nhăn là một bài học mà người sở hữu nó, dù muốn dù không, gặt hái từ cuộc sống.

Không một xã hội nào mà người ta phải đắn đo, suy tính từ cả những việc đơn giản, nhỏ nhặt như ăn cái gì, nói câu gì, chơi ở đâu cho an toàn. Một xã hội cứ hở ra là bịp nhau nên hễ mua cái gì cũng tự động lên giây cót cảnh giác không biết nó có bán cho mình hàng kém chất lượng không, nó có lừa mình không, nó có nhận tiền xong rồi dông không. Bước ra chợ cũng phải đắn đo cái gì có độc cái gì ít độc, rau nào phun thuốc, thịt nào có hàn the, cá nào có u-rê. Bước chân đến chốn công quyền phải nhìn mặt cái đứa gọi là công bộc của dân để liệu lời mà nói chuyện. Nhắm cái mặt nó khó chịu quá thì lại phải nhét thêm tí vào phong bì. Chạy cái xe trên đường cũng phải ngó trước dòm sau. Dừng đèn đỏ mà sau lưng có container thì quẹo phải luôn còn giữ được cái mạng. Có va quệt với đứa nào cũng nín lặng mà đi, cự cãi có khi mất mạng. Dừng xe nghe điện thoại thì tấp vào lề, tay nào cầm điện thoại phải hướng vào phía trong phòng hờ nó giật từ phía ngoài. Đeo túi, đeo vàng, đeo cái gì có giá trị cũng nơm nớp, ngay ngáy. Vào quán ăn có dám vô tư đặt túi chỏng chơ trên bàn rồi đi vệ sinh không? Quên đồ khi ra khỏi quán đừng quay lại tìm làm gì cho mất công. Cứ xác định là mất rồi để đỡ mất thời gian.

Cả xã hội vội vã, cả đất nước vội vã, cả phố phường vội vã. Ai ai cũng vội vã. Vội đến mức đèn đỏ còn 5s đã phóng vút đi. Đứa đứng sau bóp kèn chửi đứa đứng trước sao không đi. Đứa đứng trước chửi mày thích sao không lên mà đi. Thế là đánh nhau. Đèn đỏ được phép quẹo phải. Cái góc đường vừa bằng cái góc phòng, đứa đứng trước dừng xe sát cột đèn, đứa sau muốn quẹo phải không được nên văng tục, đứa đứng trước ngứa tai thế là 2 đứa cùng vào bệnh viện. Hai xe va vào nhau, họ cũng không thể chờ CSGT hay bảo hiểm đến giải quyết mà họ dùng luôn nắm đấm và bạo lực cho nhanh. Tất cả là vì ai cũng vội. Họ không thể chờ dù là 1 phút đèn đỏ. Những cái vội vã ấy nó biến thành cái hằn học, hơn thua, nanh nọc, hằn lên sắc mặt của những người không thích chậm.

Ba đi làm, con đòi theo. Nếu không vội thì có thể ngồi xuống dỗ dành, vuốt ve, phân tích để con hiểu. Nhưng điều ấy sẽ mất của ba 30’ hay thậm chí cả tiếng nên ba gạt con vào phòng lấy cho ba cái nón. Con quay ra ba đi mất. Cái sự lừa dối ấy nó hình thành trong lòng đứa trẻ sự cảnh giác và nghi ngờ. Lần sau cha mẹ nói bất cứ điều gì nó cũng không tin. Con đi mẫu giáo mà ị để cô phải rửa đít là cô cho ăn đòn. Con tự hiểu là phải nín cho đến khi về nhà. Con ăn chậm là cô đánh nên con phải ra sức nhét, nhét không kịp nhai, không kịp nuốt. Mẹ đón con, trước mặt cô con đâu dám nói con bị bạo hành. Về nhà con cũng không dám kể mẹ nghe vì trước đó cô đã dọa kể là cô đánh thêm. Ngay từ những năm đầu đời mà một đứa trẻ đã phải toan tính, dè chừng, lo sợ thì trên gương mặt nó có những nét ưu tư thì cũng đâu có gì lạ.

Rồi nó đi học, nó luôn phải làm hài lòng cha mẹ bằng điểm số, làm vui lòng thầy cô bằng những hộp quà, những cái phong bì do bố mẹ chuẩn bị. Và nó thừa biết những hành động đó không hề xuất phát từ lòng kính trọng, yêu thương, mà nó là một thủ tục để được yên thân. Tự trong lòng nó sẽ hình thành thói dối trá, xạo láo, nịnh bợ. Và tất nhiên Những thói quen này tạo thành tính cách. Những tính cách này lâu ngày lại thể hiện qua lời nói, hành động và nét mặt.

Hành trình sống của một con người ở VN là một chuỗi dài những toan tính. Khi vào đại học, nó lại phải tính xem có nên ngủ với ông thầy này để qua môn không (nếu là nữ), có nên đưa phong bì cho ông thầy nọ để tốt nghiệp không (nếu là nam). Rồi khi ra trường đi làm nó lại phải tính toán bỏ ra bao nhiêu để mua cái ghế ấy, mất bao lâu để gỡ vốn. Hằng ngày phải đối mặt với những dèm pha, dè bỉu của đồng nghiệp. Phải chơi với ai để kết bè. Phải theo phe nào để không bị hạ bệ. Tất tần tật những cái đó nó hằn hết lên gương mặt con người ta.

Về già cũng chưa hết lo. Già rồi hễ dính líu đến thủ tục hành chính mà phải đi lại cũng vất vả. Sang tên cho con thì không biết khi nào dâu/rể nó hất mình ra khỏi nhà. Nên già mà cũng đâu an thân. Cũng còn lắng lo, toan tính lắm chứ. Đau đầu cho đến lúc chết

Không phải người nghèo mới mang những nét ấy trên khuôn mặt. Bọn giàu ở VN nhìn cũng rất khác các tỷ phú thế giới. Nếu nhìn vào gương mặt Ellon Musk người ta dễ nhận ra nét trí tuệ, đĩnh ngộ thì ngược lại gương mặt những đứa giàu ở VN chất chứa toàn nét xảo trá, điếm thúi và gian hùng vì đồng tiền mà chúng có được là từ mồ hôi, nước mắt, xương máu của nhân dân. Chữ tỷ phú mà chúng đạt được là từ những kế hoạch cướp nhà, cướp đất của dân, từ những kế hoạch dồn dân vào chỗ chết, từ những chữ kí khiến người dân chỉ biết kêu trời. Tất cả những nét khốn nạn, lọc lừa, bất nhân đó hầu hết đều dễ dàng tìm thấy trên gương mặt những đứa làm cha thiên hạ ở VN.

Chỉ khi nào mà vào quán không phải hỏi giá trước, để quên đồ quay lại vẫn còn, quẹt xe không bị ăn đấm, đi học không bị ăn đòn, đi du lịch không lo bị chặt chém, mua đồ không lo bị hớ, mua chung cư không lo bị lừa, đến cửa quyền không phải vác theo phong bì, vào bệnh viện không lo gửi gắm…thì mới mong gương mặt người Việt giãn ra được.

(Mai Thị Mùi)

https://dongtam2020.org/tam-khong-binh-mat-sao-an/