DÂN HỒI GIÁO Ở PHÁP VÀ ÂU CHÂU

DÂN HỒI GIÁO Ở PHÁP VÀ ÂU CHÂU

 qua nhận xét của Tam Anh 

      Mọi việc xảy ra đều có nguyên nhân xa gần. Hiện có thân nhân của nạn nhân khởi kiện chính phủ Pháp vì tắc trách để xảy ra khủng bố và tẩy chay lễ truy điệu do nhà nước tổ chức. Có hai nguyên nhân sâu xa, một la` do nền dân chủ quá trớn và hai là chính sách của đảng xã hội đang cầm quyền.

 1- Bên cạnh lòng nhân đạo sẵn có trong máu người Tây phương, thì luật lệ của một     quốc gia pháp quyền không cho phép họ bỏ tù ai mà không có bằng cớ.

Những tên đi đánh và được huấn luyện ở Syria về, tuy nằm trong sổ đen (fichier S), nhưng vẫn phây phây vì không có bằng cớ hành động, chờ cho có bằng cớ  thì nó đã hành động rồi. Những tên này Mỹ đã không cho vào Mỹ.

 

Ba anh em  Abdeslam, một thằng kamekaze ở Stade de France, một thằng chủ mưu mướn xe mướn nhà hậu cần cho tụi đó đang còn bị truy lùng, thằng thứ ba thì phây phây, đang mở tiệm caphê nơi ổ của tui nó ở Brussels, nó còn lên TV chia buồn với gia đình nạn nhân ( !) Dụng tới nó là có luật sư bên cạnh, ở đây lại cấm tra tấn nên không khai thác được mà toà án thì cần chứng cớ.

 Cựu tổng thống  Sarkosy đề nghị mang vòng điện tử cho thành phần nguy hiểm, nhưng như vậy là phạm nhân quyền…

 1.      Chính sách của đảng xã hội là mị dân và mua phiếu.

a.       Ở nhiều thành phố như Marseille thì dân Hồi giáo đông hơn dân Pháp, nắm được lá  phiếu đó là một lợi điểm trong các kỳ bầu cử ;

b.      Người di dân HG có quốc tịch Pháp được hưởng nhiều quyền lợi. Một anh HG bốn vợ tám con ngồi chơi xơi nước vẫn được trợ cấp lớn hơn lương một kỷ sư Pháp mới ra trường. Nếu luật lệ Pháp cấm đa thê thì ba người vợ kia được hưởng trợ cấp femme seule. Tám đứa con đang đi học thì hằng năm đến ngày khai trường được trợ cấp mua sách vở, quần áo, giày dép….có khi còn được đi nghỉ hè miễn phí, được ăn trưa ở cantine miễn phí, trong khi cháu mình phải trả mỗi bửa ăn 9 €. Có khi những đứa đó lại học trường HG không cho nói tiếng Pháp.

c.       Một trợ cấp tốn nhất là CMU (Couverture Maladie Universelle) họ được miễn phí trong mọi dịch vụ y tế, nên đã lạm dụng quá đáng, trong khi bảo hiểm y tế là một khó khăn của  các gia đình Pháp.  

      Tất cả hấp dẫn đó là một thứ nam châm cực mạnh thâu hút di dân.

d.   Nếu có người HG chuộng hoà bình và ôn hòa nhất thì tự nhiên họ cũng chiếm được Âu châu. Với chỉ số sinh đẻ là 4% trong khi Pháp 1,3%, Đức 1,2% thì trong hai mươi năm nữa một người Pháp phải sống với hai người Ả Rập. Với hiến pháp dân chủ, họ sẽ chiếm đa số trong quốc hội, trong các hội đồng thành phố v.v…Lúc đó luật lệ sẽ nằm trong tay họ. Ngay bây giờ họ đã đòi dọn thịt halal trong các cantine, hồ tắm thành phố phải dành giờ riêng cho phụ nữ, và ngạo nghể  hơn là đòi hủy bỏ các chữ thập xanh trước các cửa hiệu thuốc tây, vì cho đó là biểu hiệu của các trận Thánh Chiến (Croisades) từ 1092 đến năm 1252 Thiên chúa giáo tiêu diệt HG. Trước đòi hỏi này, thành phố Paris đã trả lời rất lịch sự là ” chúng tôi sẽ cứu xét vấn đề này “.

e.   Theo giáo sư Samuel Huntington thuộc đại học Harward thì các chính khách

Châu Âu cứ cho rằng những phần tử cực đoan (radicalists) không dính dáng đến HG, họ chỉ mượn danh HG mà thôi. Huntington cho rằng các chính khách đó không nói đúng lòng họ, họ chỉ là những người nói dối quý phái (noble lie) nên phê phán gắt gao những ai vơ đủa cả nắm.

d)  Chính phủ lo xây thêm nhà thờ HG để họ khỏi đoc kinh ngoài đường mỗi chiều thứ sáu làm cản trở giao thông. Những nhà thờ HG của đám cực đoan vẫn hoạt ộng đều, mới mấy ngày nay mới đóng cửa. 

    Còn nhiều nữa, nhưng với kỷ thuật cao và lòng nhân ái thiên chúa giáo (charité chétienne) hy vọng sẽ tai qua nạn khỏi, hay là phải chờ một Hitler ?   

Bài phát biểu cảm động của “người tù thế kỷ” Huỳnh Văn Nén

Bài phát biểu cảm động của “người tù thế kỷ” Huỳnh Văn Nén

 Không chỉ cảm động, bài phát biểu cho thấy ông Nén lớn hơn đám đã hại ông, cả tầm vóc lẫn lòng vị tha.

Nguyễn Quang Lập

Một người tù oan về nhà phát biểu hay hơn tất cả diễn văn đại hội toàn đảng xưa giờ gộp lại.
Lời phát biểu này đã thong dong đi vào lòng người hôm nay thì sẽ thong dong đi vào lịch sử mai sau…

Đinh Tấn Lực

“Kính thưa thầy Nguyễn Thận!

Kính thưa các nhà báo!

Kính thưa các cơ quan tố tụng tỉnh Bình Thuận!

Tôi là Huỳnh Văn Nén, người mà được các cơ quan báo chí gọi là người tù thế kỷ, với hai bản án oan cho tội giết người trong 2 vụ án. Tôi là người đã đi tù hơn 17 năm vì sự sai sót có chủ đích của những người làm việc trong cơ quan tố tụng.

Huynh Van Nen

Hơn 17 năm qua, gia đình tôi đã tan nát, các con tôi lớn lên mà không được cha dạy dỗ, đến miếng ăn cũng không đủ no.

Hơn 17 năm sau tôi trở về, làng xóm thay đổi, chỉ có nhà tôi là xơ xác.

Hơn 17 năm tôi chịu bao cay đắng tủi cực trong tù.

Hơn 17 năm cha tôi không được một giấc ngủ tròn, mà đáng lẽ, tuổi của ông được an nhàn bên con cháu thì ông phải ngược xuôi lo toan cho tôi.

17 năm khi tôi ở tù, mẹ tôi ra đi với nỗi lo đau đáu, đến trước khi nhắm mắt, bà vẫn nói với cha tôi rằng, hãy lo cho tôi.

Có ai trên đất nước ngày khổ như tôi không?

Chắc không có và tôi cũng không muốn có. Bởi cay đắng đó, dù chỉ một ngày thì cũng không ai muốn nếm trải.

Hôm trước, đã có người hỏi tôi, khi ở tù, có bao giờ bác nghĩ bác sẽ chết không? Tôi trả lời không, bởi tôi có niềm tin vào công lý, rằng ở đây người ta làm oan cho tôi thì có chỗ khác minh oan cho tôi. Tôi kiên trì với điều đó và không nhận một mức ân xá, hay đặc xá nào.

Tôi bảo với lòng mình, nếu ông trời không thương, không cho mình nhìn thấy công lý, ông trời bắt mình phải chết thì cũng là chết không nhận tội. Không thể nhận tội.

Và tôi đã chờ được đến ngày hôm nay rồi. Tôi được đình chỉ điều tra, tôi được trở về với gia đình, với người thân, với cuộc sống đời thường. Được trở về, đối với tôi đó là quý giá.

Tôi tha thiết mong rằng, bằng những đòn roi tôi đã nhận, bằng những oan ức tôi đã trải qua, bằng những tan nát khi gia đình tôi, vợ con tôi nếm trải, các điều tra viên, các kiểm sát viên, các thẩm phán, khi đặt bút phán quyết một điều gì, hãy cân nhắc thật kỹ, hãy suy nghĩ không chỉ bằng lý trí, mà còn bằng pháp lý để không làm oan cho bất kể ai.

Bởi dù oan ức một ngày, thì có thể tiêu tan cả đời.

Tôi mong các cơ quan tố tụng, hãy nghĩ đến trường hợp oan sai của tôi, như là oan sai đối với người thân của mình. Tôi mong, các ông bà, hãy đặt vào hoàn cảnh của tôi, để đưa ra một bản án hợp để người chịu án tâm phục khẩu phục.

Qua đây, tôi muốn gửi lời cảm ơn tất cả những người đã giải oan cho tôi, cảm ơn ba tôi, cảm ơn thầy Thận.

Tôi cảm ơn bà Lê Thị Nga, Đại biểu Quốc hội.

Tôi cảm ơn các luật sư, các nhà báo đã đồng hành và tha thiết kêu oan cho tôi trong nhiều năm qua”.

Nguồn: http://motthegioi.vn/chuyen-hang-ngay/bai-phat-bieu-cam-dong-cua-nguoi-tu-the-ky-huynh-van-nen-263126.html

Văn Hóa Gì Vậy

Văn Hóa Gì Vậy

Việt Báo

Trần Khải

6-12-2015

Nguồn ảnh: báo Petrotimes

Việt Nam là đất nước có nhiều văn hóa nhất? Đó là theo định nghĩa của nhà nước.

Tại sao các nước khác không đặt vấn đề phong danh hiệu văn hóa cho nhau? Tại sao chỉ tại Việt Nam thôi? Nghĩa là, bạn đi xóm nào, cũng thấy có bảng hiệu “văn hóa”…

Báo Tuổi Trẻ cho biết người Việt được danh hiệu này nhiều tới mệt nghỉ.

Bản tin nói, có “hơn 85% gia đình VN hiện nay là gia đình văn hóa. Song Phó thủ tướng Vũ Đức Đam cho rằng đời sống văn hóa còn rất nhiều vấn đề, đạo đức xã hội, nếp sống văn minh còn nhiều chuyện nhức nhối… “

Ông Đam lấy quyền gì chỉ trích dân Việt Nam kém văn hóa? Và nếu đúng thế, có phải ông Đam nói rằng tiêu chuẩn văn hóa VN cấp ra thấp tới mức bi thảm, trong khi cả nước đang tiến lên thiên đường xã hội chủ nghĩa không cần kinh qua chủ nghĩa tư bản?

Bản tin báo TT ghi lời một tổ trưởng tổ dân phố ở TP.SG cho biết tổ dân phố của mình có 100% gia đình văn hóa. Tuy nhiên vị tổ trưởng này cũng công nhận có một vài gia đình không phù hợp nhưng vẫn được xét là gia đình văn hóa bởi các tiêu chí quá chung chung.

Bản tin khác của báo Tuổi Trẻ ngày 3-12-2015 ghi rằng “Gia đình văn hóa càng nhiều, văn hóa… càng xuống cấp?”

Bản tin Tuổi Trẻ viết:

“Năm 2015, cả nước có gần 19 triệu gia đình trong tổng số hơn 22 triệu gia đình đạt chuẩn danh hiệu gia đình văn hóa, trong khi đó, tình trạng bạo lực gia đình và các tệ nạn xã hội ngày càng gia tăng, xuống cấp về đạo đức gia đình, xã hội và các giá trị văn hóa gia đình truyền thống có nguy cơ mai một…

…Bạn Toàn (Gò Vấp) cũng tán thành: “Tất cả chỉ là hình thức và giờ đọc lên nghe “quê” lắm. Gia đình tôi không có danh hiệu “gia đình văn hóa” nhưng là trí thức, trình độ thấp nhất là thạc sĩ, cao nhất là tiến sĩ; luôn chấp hành tốt pháp luật, không tệ nạn hay điều tiếng gì với hàng xóm.

Cách nhà tôi một căn là gia đình đạt chuẩn văn hóa. Chủ hộ học chưa hết cấp hai. Hai vợ chồng có tật xấu là hay trộm cắp vặt trong xóm ai cũng biết và họ hay chửi thề miết.

Bởi vậy nói thật, có xét duyệt danh hiệu gia đình văn hóa cho gia đình tôi thì tôi xin miễn, không dám nhận đâu. Có thực mới vực được đạo. Người ta chỉ cần nhìn vào năng lực, tư cách, đạo đức là đủ hiểu văn hóa hay không rồi”….”(ngưng trích)

Tại sao bỗng dưng cả nước bàn về văn hóa?

Có phải trước 1975 không có gia đình nào mang danh hiệu văn hóa thì phải…

Mây hôm trước, thắc mắc về văn hóa bùng khởi là khi các cánh đồng hoa bỗng dưng bị các thanh niên, thiếu nữ, “sản phẩm cháu ngoan Bác Hồ” nhào ra đồng hoa đê chụp hình, giẫm đạp tưng bừng.

Bản tin VnExpress ghi bản tin “Hoa tam giác mạch gẫy nát vì bị giẫm đạp” nguyên do:

“Nhiều bạn trẻ muốn tạo dáng chụp ảnh với hoa tam giác mạch đã giẫm đạp lên hoa, làm gẫy nát mất đi vẻ tự nhiên của luống hoa, ảnh hưởng đến mùa màng địa phương…

…Ngày 12/11 mới khai mạc lễ hội Hoa tam giác mạch lần đầu tiên ở Hà Giang, nhưng ngay từ cuối tháng 10, du khách đã đến đây rất đông. Rất nhiều luống hoa đã bị giẫm đạp, nhiều diện tích trồng hoa được trồng theo các hình khác nhau để phục vụ lễ hội cũng bị tàn phá dưới bàn chân của con người. Khách du lịch nhảy, giẫm nát, lăn lộn trên những ruộng hoa để tạo dáng chụp ảnh….”

Sao nỡ vùi hoa dập liễu như thế? Các chuyện này nghe như dường chỉ xảy ra ở miền Bắc thôi, và hình như chưa nghe chuyện tương tự ở Sài Gòn? Hay chỉ phần nào ở Sài Gòn thôi?

Bài viết của tác giả Nguyễn Quang Thân, tựa đề “Người Việt đang thể hiện cái văn hóa gì vậy?” đăng ở báo Một Thế Giới đặt vấn đề:

“…Nhưng chúng ta hãy nghiêm chỉnh nhìn lại mình ngày hôm nay. Thứ văn hóa phản văn hóa giẫm lên hoa chỉ giúp chúng ta dễ nhìn bản thân mình, dễ so sánh mình với các dân tộc khác trong gia đình nhân loại mà thôi.

Nam thanh nữ tú của chúng ta, ngay ở Hà Nội hay Sài Gòn đã cư xử như thế nào trong nhà, ngoài đường phố? Hàng ngàn người đã đổ dồn về một đường phố hẹp, chen chúc giẫm đạp nhau để mong nhận một cái bánh sushi miễn phí. Sau hàng chục năm sống trong cảnh bao cấp, thiếu thốn, mãi đến nay người ta vẫn chưa học được thói quen xếp hàng. Người ta chen lấn khắp nơi, thậm chí lúc chỉ có hai ba người. Hình như nỗi ám ảnh “mất phần” vẫn dai dẳng sống trong tâm trí nhiều người, hễ có chút danh lợi là nghĩ ngay đến “cướp”!”…

Cướp? Ai dạy cho dân mình văn hóa cướp như thế?

Có phải chính Đảng CSVN sử dụng chữ “cướp chính quyền” trong mục từ Cách mạng tháng Tám trên Wikipedia tiếng Việt:

“Sau khi Việt Minh cướp chính quyền tại Hà Nội và nhiều nơi khác, Thủ tướng Đế quốc Việt Nam Trần Trọng Kim ở Huế nộp đơn xin từ chức…”

Không chỉ đơn giản thế đâu. Hãỹ nhớ xem chuyện mấy lần đổi tiến, mấy đợt đánh tư sản… có phải là cướp hay không?

Và nhiêu nữa… Đó cũng là văn hóa xã hội chủ nghĩa vậy.

____

Mời xem thêm: Gia đình văn hóa kiểu gì? (PT).

Ðại hạ giá

Ðại hạ giá

Thời buổi này còn cái gì không hạ giá nhỉ? Sách vở, quần áo, đồ điện tử v…v… hạ giá! Tôi cầm mảnh bằng đại học cạ cục mãi chưa tìm ra việc làm, cũng nhào ra vỉa hè bán sách đại hạ giá. Từ Victor Hugo, Leon Tolstoy, Tagore, Dostoievski… đến Khái Hưng, Ngô Tất Tố, Vũ Trọng Phụng… cả thảy đều bị “hạ” nằm la liệt. Lắm lúc ngồi chồm hổm nhìn xuống các tên tuổi từng “vang bóng một thời”, tôi thầm hỏi:

– Nên cười hay nên khóc, thưa chư liệt vị?

Cách đây ít lâu, một ông lão hình dáng tiều tụy mang đến bán hai pho sách dày. Một cuốn là “Hán Việt Từ Ðiển” của Ðào Duy Anh do Khai Trí tái bản. Cuốn kia là “Petit Larousse Illustré” in tại Paris năm 1973. Sách còn tinh tươm lắm, hẳn chủ nhân đã xài rất kỹ. Thấy giá rẻ, tôi mua. Loại ấn bản này đây, gặp loại khách biên biết, bán cũng được lời.

Ngoài bìa và một số trang ruột của mỗi cuốn, đều có ấn dấu son hình ellipse: “Bibliothèque – Ðô Bi – Professeur”. À, té ra ông lão vốn từng là giáo chức. Thảo nào! Cất tiền vào ví rồi mà ông cứ dùng dằng nuối tiếc, ngoảnh lại nhìn những tài liệu – tài sản phải đứt ruột bán đi. Ngoái mãi mấy lần rồi ông mới dắt chiếc xe đạp cà tàng đạp về. Mắt ông đỏ hoe. Lòng tôi chợt se lại!

Chiều 25 Tết. Ngồi cạnh các danh tác tôi vẫn lim dim, thấp thỏm, chồm hổm ra đấy. Qua đường không ai thấy, lá vàng rơi trên giấy. Sài Gòn chả có mưa bụi cho đủ khổ thơ Vũ Ðình Liên. Nhưng bụi đường thì tha hồ, đủ khổ thứ dân lê lết vệ đường như tôi.

– Anh mua bánh bò, bánh tiêu?

Một chị hàng rong đến mời. Tôi lắc đầu. Bỗng chị sững người chăm chú nhìn vào hai bộ từ điển. Chị ngồi thụp xuống, đặt sề bánh bên cạnh, cầm hết cuốn này đến cuốn kia lật lật. Rồi chị hỏi giá cả hai. Ngần ngừ lúc lâu, chị nói:

– Anh có bán… trả góp không?

– Trời đất ơi! Người ta bán trả góp đủ thứ, chứ sách vở, sách đại hạ giá ai đời bán trả góp? Vả lại, tôi nào biết chị là ai, ở đâu?

– Tôi cần mua cả hai – chị nói tiếp – xin anh giữ, đừng bán cho người khác. Khi nào góp đủ, tôi sẽ lấy trọn. Anh thông cảm làm ơn giúp tôi.

Thấy lạ, tôi hỏi chuyện mới vỡ lẽ. Ðô Bi chính là thầy cũ của chị hàng rong. Chị Tám (tên chị) bất ngờ thấy có dấu son quen, hiểu ra hoàn cảnh của thầy, bèn nảy ý chuộc lại cho người mình từng thọ ơn giáo dục. Song, bán bánh bò bánh tiêu nào được bao nhiêu, lại còn nuôi con nhỏ, không đủ tiền mua một lần nên chị xin trả góp.

Tôi cảm động quá, trao ngay hai bộ từ điển cho chị Tám:

– Chị hãy cầm lấy, kịp làm quà Tết cho thầy. Tôi cũng xin lại đúng số vốn mà thôi, chị à.

– Nhưng…

– Ðừng ngại, chị trả góp dần sau này cũng được.

Chị lấy làm mừng rỡ, cuống quít trả tôi một ít tiền.

– Chao ôi, quý hóa quá! Cảm ơn… cảm ơn… anh nhá!

Mai lại, chị Tám trả góp tiếp. Chị kể:

– Thầy bi thảm lắm… Gần Tết, cô lại ngã bệnh… Thầy nhận sách, mừng mừng tủi tủi tội ghê, anh à!… Thầy cũ trò xưa khóc, khóc mãi!

Tôi vụt muốn nhảy cỡn lên và thét to:

“Hỡi ông Victor, ông Lev, ông Dostoievski… ơi! Ông Khái, ông Vũ, ông Ngô… ơi! Có những thứ không bao giờ hạ giá được! Có những người bình thường, vô danh tiểu tốt nhưng có những kiệt tác không hạ giá nổi, đó là:

” Tấm lòng ” .

Chị Nguyễn Kim Bằng gởi

Quyền làm người vẫn bị chà đạp tại Việt Nam

Quyền làm người vẫn bị chà đạp tại Việt Nam
Nguoi-viet.com
Kỷ niệm ngày Quốc Tế Nhân Quyền

HÀ NỘI (NV) – Việt Nam đã ký vào bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền Quốc Tế cũng như Công Ước Quốc Tế về Các Quyền Dân Sự và Chính Trị, nhưng quyền làm người vẫn bị chà đạp tại Việt Nam.

Khoảng 80 người tham dự kỷ niệm Ngày Nhân Quyền Quốc Tế tổ chức tại nhà thờ Giáo Xứ Thái Hà, Hà Nội,
ngày 5 tháng 12, 2015. (Hình: Thanh Niên Công Giáo)

Các diễn giả là những người từng bị tù đày, sách nhiễu, khủng bố chỉ vì tham gia vận động đấu tranh cho quyền làm người tại Việt Nam đã lên tiếng cáo buộc CSVN không tôn trọng nhân quyền trong buổi lễ kỷ niệm Ngày Quốc Tế Nhân Quyền tổ chức tại nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế tại Thái Hà, Hà Nội hôm Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2015.

Theo tường thuật của trang mạng Thanh Niên Công Giáo, các người tham gia phát biểu đã cáo buộc rằng quyền tự do căn bản của người dân Việt Nam đã bị chế độ Hà Nội “xâm hại một cách nghiêm trọng.”

Họ nêu ra các trường hợp cụ thể từ việc người dân bị nhà cầm quyền giam giữ với những cáo buộc mơ hồ theo điều 258 Bộ Luật Hình Sự như trường hợp Blogger Anh Ba Sàm hay đến việc các cá nhân bị giam giữ quá thời hạn điều tra và đang chờ điều tra, xét xử như Nguyễn Viết Dũng, Trần Anh Kim, Lê Vũ Đài, Nguyễn Hữu Thiên Ân

Các trường hợp công an – an ninh Việt Nam đánh đập, hành hung các luật sư như Trần Vũ Hải, Lê Luân và Trần Thu Nam và các vụ việc tấn công nhằm vào các nhà bất đồng chính kiến khác cũng được nhắc đến trong buổi lễ.

Trong phần hội thảo của buổi lễ, theo VRNs tường thuật, “Luật Sư Lê Quốc Quân, cựu tù nhân lương tâm, cũng đã phát biểu về tình trạng nhân quyền và những gì chúng ta có thể đong góp cho tiến trình dân chủ hóa Việt Nam. Cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Oai đã đề cập đến những vi phạm xảy ra trong chốn lao tù. Anh đã kêu gọi mọi người đồng hành với các TNLT, tù nhân chính trị và các gia đình của họ. Câu chuyện của dân oan Cấn Thị Thêu về tình hình oan khiên của người dân, về những vi phạm mà nhà cầm quyền Cộng Sản thực hiện ở khắp Bắc Trung Nam cũng là minh chứng cho sự xuống cấp về nhân quyền ở Việt Nam.”

Nhờ buổi lễ kỷ niệm quốc tế nhân quyền tổ chức ở trong nhà thờ Thái Hà nên công an không ngang nhiên vào phá hay hành hung. Tuy nhiên, rất nhiều thành viên ban tổ chức đã bị ngăn chặn tại nhà như: Ông Phạm Văn Trội, Mục Sư Nguyễn Trung Tôn, nhà thơ Trần Đức Thạch, ông Nguyễn Văn Túc, Luật Sư Nguyễn Văn Đài, chị Lê Thu Hà,….

Mục Sư Nguyễn Trung Tôn còn thông báo trên trang Facebook là không những ông bị công an canh giữ không cho ra khỏi nhà, giữa đêm ông còn bị công an đập cửa sách nhiễu.

Nhân dịp sắp đến Ngày Quốc Tế Nhân Quyền 10 tháng 12 hàng năm, 21 tổ chức dân sự và hơn 200 cá nhân tại Việt Nam đã đưa ra một bản tuyên bố kêu gọi chế độ Hà Nội phải trả tự do vô điều kiện cho 32 tù nhân chính trị và tôn giáo hiện đang bị giam giữ tại các nhà tù khác nhau tại Việt Nam với những bản án sai trái và hết sức nặng nề.

Bản tuyên bố tố cáo chế độ Hà Nội rằng, “Là một nước thành viên của Liên Hiệp Quốc và hiện nay cũng là một thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, lẽ ra Việt Nam phải đi đầu trong việc tôn trọng các chuẩn mực của Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và tuân thủ những công ước quốc tế về nhân quyền đã ký kết, như Công Ước Quốc Tế về Quyền Tự Do Dân Sự và Chính Trị, Công Ước Quốc Tế về quyền Tự Do Kinh Tế, Xã Hội và Văn Hóa. Nhưng những gì đã và đang xảy ra tại Việt Nam thì hoàn toàn ngược lại.”

“Các quyền con người vẫn tiếp tục bị chà đạp, việc bắt bớ và giam cầm tùy tiện vẫn tiếp tục xảy ra. Nghiêm trọng hơn là trong nhà tù của Việt Nam, có những người đã bị giam giữ nhiều năm, với những bản án nặng nề, chỉ vì họ đã thực thi các quyền về tự do tôn giáo, tự do tư tưởng, tự do ngôn luận hay tự do hội họp và lập hội. Tiếp tục giam cầm các tù nhân lương tâm này là chà đạp trắng trợn lên tinh thần của bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền.”

Họ kêu gọi các chính phủ và các tổ chức quốc tế áp lực mạnh mẽ, buộc CSVN phải trả tự do cho tất cả các tù nhân chính trị và tôn giáo đã bị cầm tù bất công theo những điều luật mơ hồ. (TN)

THIÊN CHÚA CHÚC PHÚC CHO TOÀN NHÂN LOẠI SỐNG HẠNH PHÚC

THIÊN CHÚA CHÚC PHÚC CHO TOÀN NHÂN LOẠI SỐNG HẠNH PHÚC

(Sống Mùa Vọng)

Tuyết Mai

Thật phải thế, không những Thiên Chúa Người tác tạo ra chúng ta mà thôi nhưng Người đã tác tạo ra trời, đất cùng mọi sinh vật trước khi tác tạo ra con người vì Người yêu thương con người mà Người đã tác thành ra chúng để cho con người điều khiển và làm chủ.   Nhìn trời đất mà chúng ta xác tín rằng Thiên Chúa luôn hiện diện (present) từ thuở đời đời và Người rất vô cùng.   Người nào không cảm nhận được Thiên Chúa đang ở chung quanh chúng ta thì thật là buồn vô hạn và không điều gì làm cho con người buồn hơn là không tin vào Thiên Chúa, Đấng duy nhất và đầy quyền năng đã muôn đời yêu thương chúng ta.

Thế nên chúng ta đang bước vào mùa Vọng, mùa mà cho chúng ta sự đợi chờ trong một không khí vui mừng, khấp khởi, đầy hy vọng và đầy sức sống cho trần gian này mà thời cha ông chúng ta đã không có diễm phúc được có sự chờ đợi như chúng ta ngày nay.   Thưa sự chờ đợi mà không có sự gì trên trần gian có thể sánh ví cho được.

Thưa mỗi năm sau Lễ Tạ Ơn thì chúng ta thấy ngoài đường phố bắt đầu được giăng lên những mầu sắc Giáng Sinh, những cây thông cao được treo đèn, những nhà được thiết kế cách rất tinh xảo vừa cho tiếng nhạc, sự nhẩy múa của đèn nhiều mầu sắc và những thú hay vật cũng được hát ca theo sự thiết kế kỹ xảo ấy, v.v… Ấy là chúng ta chỉ nói đến cái vui khi chúng ta dùng con mắt nhìn nhưng cái vui trong tâm hồn nó mới thực sự làm cho một con người tin vào Thiên Chúa hạnh phúc ngập tràn, thưa có phải?.

Thời nay chúng ta đã hiểu rất rõ là chúng ta đang chờ đợi AI đến trong trần gian này rồi mà Đấng ấy đến trần gian cách thật là lạ lùng, thưa lạ lùng vô cùng mà không mấy ai trên trần gian này lại có thể chấp nhận được như thế.   Mấy ai cha mẹ giầu có sống trên trần gian này lại điên đi chọn một nơi như thế để mà chuẩn bị cho con mình chào đời bao giờ, thưa nhất định ngàn lần không, vạn lần không là chúng ta chẳng thấy ai điên như thế cả.

Chẳng cha mẹ giầu có nào lại không chuẩn bị cho một sinh linh bé nhỏ khi bắt đầu được tin vui từ miệng của bác sĩ và tin mừng đó sẽ được loan báo rất nhanh cho tất cả mọi người trong gia đình, họ hàng và bạn bè thân quen thưa có phải? Rồi thì vui mừng hân hoan để mà đi mua sắm cho thật sớm.   Chuẩn bị từ mầu sơn của cái phòng riêng dành cho một sinh linh nhỏ bé đó rồi thì ê hề mọi thứ chuẩn bị chất cho đầy chật một phòng mà sự vui mừng nhất là từ nơi hai vợ chồng mới cưới.

Còn ĐẤng mà chúng ta toàn cõi địa cầu rất đáng để trông mong, vui mừng để đến trên trần gian này thì thưa trong tâm hồn chúng ta thực sự được bao nhiêu người? Thực tế chắc rất là ít!? Vì con người thì luôn là thế.   Có nghĩa cái ăn, cái mặc, cái sống, cái vui chơi nó phải được ưu tiên hơn là đón đợi một Đấng sẽ xuống thế gian này.   Nên Thiên Chúa Người yêu thương chúc phúc lành và ban ơn đầy tràn cho những ai luôn sẵn sàng đón đợi ngày Chúa đến.

Mong rằng Mùa Vọng sẽ là mùa giúp tất cả chúng ta con cái Thiên Chúa sống cách chuẩn bị chu đáo hơn để xứng đáng được Chúa thương yêu và đến ngự trị trong tâm hồn, trong trái tim khô cằn của chúng ta.   Cũng mong rằng chúng ta đừng bận tâm tốn quá nhiều thời giờ và tiền bạc trong những món quà sắm mua mà có thể người nhận sẽ không vừa ý chăng?.   Khuyên chúng ta chớ sống vội vàng hời hợt, xem vật chất là Chủ của con người, mầu mè trong những thứ Chúa rất ghét mà không chuẩn bị cho linh hồn sống đời nên trong sáng để xứng đáng đón đợi một Hài Nhi Giêsu vào nhà tâm hồn của chúng ta.

Chúa khuyên dạy chúng ta là hãy sống luôn tỉnh thức vì sự tỉnh thức ấy mới làm cho chúng ta bình tâm tĩnh trí để mà đề phòng và nhờ ơn Chúa luôn ban cho chúng ta khí cụ để nhận biết đâu là sự sáng và đâu là sự dữ.   Quan trọng nhất vẫn là sống tích cực trong ngày hôm nay.   Tạo ra hạnh phúc và sống cùng với anh chị em cách vui vẻ hòa thuận một nhà, yêu thương tha thứ cho nhau, chia sẻ ít nhiều trong sự hy sinh để làm Quà chúc mừng ngày Chúa sẽ đến trong khả năng Chúa ban riêng cho từng người chúng ta.   Alleluia, Alleluia.   Amen.

Y Tá của Chúa,

Tuyết Mai

1 tháng 12, 2015

THÔI EM NHÉ

THÔI EM NHÉ

Song Như

Thôi em nhé mai trở về cát bụi
Bỏ lại đời những kỷ niệm buồn thương
Giữ làm chi chuyện cũ cuối đoạn đường
Bao mộng mị có khi là hờn tủi…

Đời trôi qua thăng trầm nhiều nghiệt ngã
Ngày và đêm có khác biệt bao nhiêu
Trắng với đen mấy ai hiểu được nhiều
Tình là nợ… kiếp này làm sao trả…

Thoi em nhe

Thôi em nhé buồn cũng chẳng làm sao
Bởi đến được thì đi cũng sẽ được
Chẳng qua kẻ sau theo người phía trước
Gặp được nhau duyên nợ tự kiếp nào…

Thôi em nhé mai khi thành cát bụi
Quyện vào đời sóng gió cuộc viễn du
Chớ vội buồn như lá rụng cuối thu
Cho nỗi nhớ bay cao mờ sương núi…

Thôi em nhé mai mình về cõi hết
Có xá gì đâu một cuộc hư vô
Cho tâm hồn thanh thản kiếp hải hồ
Ai cũng một lần kề bên cái chết…

Thoi em nhe 2

Mai anh chết không cần đâu nấm mộ
Thiêu thành tro rồi thả xuống biển khơi
Để hồn anh đi đến khắp mọi nơi
Quên tất cả quên dòng đời gian khổ…

Liverpool.5.12.2015
Song Như

Vượt qua “99 thiếu 1″ mới biết được hạnh phúc thực sự

Vượt qua “99 thiếu 1″ mới biết được hạnh phúc thực sự

Huyền Bùi

Nhà vua không hạnh phúc, đầu bếp cũng không hạnh phúc… Chỉ bởi họ đều là nhóm người “99 thiếu 1″.

thực sự, hạnh phúc, Bài chọn lọc,

Hạnh phúc không phải những gì bạn muốn mà hạnh phúc là những gì bạn có.

Có vị Quốc vương kia nắm thiên hạ trong tay, theo lý thì nên thấy thỏa mãn, nhưng sự thật không phải là như vậy…

Quốc vương luôn cảm thấy buồn bực. Ông thường thắc mắc tại sao cuộc sống của ta không hài lòng, dù cho ta có tham gia tiệc tùng dạ hội cùng bạn bè, nhưng đều không thể giải quyết được sự tình. Phải chăng ta còn thiếu gì đó?.

Một ngày nọ, Quốc vương dậy sớm, ông quyết định đi dạo quanh hoàng cung. Khi Quốc vương đi đến ngự thiện phòng, ông nghe được có người hát một bài ca nghe rất vui nhộn. Đi theo tiếng hát, Quốc vương nhìn thấy một đầu bếp đang ca hát, trên khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc và vui vẻ.

Quốc vương thấy thật là kỳ quái, ông lại gần hỏi đầu bếp: “Tại sao khanh lại vui và hạnh phúc như vậy?”

Đầu bếp đáp: “Bệ hạ, thần chẳng qua là một đầu bếp, nhưng thần lại có khả năng đem lại cho vợ con thần niềm vui. Chúng thần không cần nhiều lắm, chỉ cần một nhà tranh, trong bụng không thiếu cơm, thế là đã đủ rồi. Vợ của thần cùng con là trụ cột tinh thần của thần. Khi thần mang về nhà dù là một chút đồ ăn họ đều có thể thỏa mãn. Sở dĩ, thần mỗi ngày vui cười như vậy, là vì gia đình thần mỗi ngày đều cười vui”.

Nghe đến đó, Quốc vương cảm thấy rất mơ hồ, khó hiểu. Ông trở về cung triệu mời Tể tướng để hỏi về vấn đề này. Tể tướng đáp: “Bệ hạ, thần tin tưởng rằng đầu bếp này còn chưa trở thành ’99 thiếu một’”.

Quốc vương kinh ngạc hỏi: “‘99 thiếu một’ hả? ’99 thiếu một’ là cái gì?”.

Tể tướng trả lời: “Tâu bệ hạ, để biết rõ 99 thiếu một là cái gì, xin ngài làm một món đồ như thế này. Trong một cái bọc, bỏ vào 99 miếng tiền vàng, sau đó, đem cái bao để ngoài cửa nhà bếp, người rất nhanh sẽ minh bạch cái gì là 99 thiếu một”.

Quốc vương nghe theo lời tể tướng, cho người đem bao vải đựng 99 miếng vàng đặt ở trước cửa nhà bếp.

Đầu bếp khi tới làm việc, phát hiện trước cửa có một bao vải, đầu bếp hiếu kỳ đem bọc vải thấy được vào trong phòng. Anh ta mở bọc ra, vô cùng kinh ngạc, sau rồi mới mừng rỡ la lớn: “Tiền vàng! Tất cả đều là tiền vàng! nhiều tiền vàng!”

Đầu bếp đổ bọc vàng trên bàn và bắt đầu đếm tiền vàng, chỉ được 99 miếng. Đầu bếp cho rằng không phải là số này, thế là anh ta đếm lại một lần nữa, đúng thật là 99 miếng.

Anh ta bắt đầu buồn bực: “Không có lý do gì mà chỉ có 99 miếng? Không có người nào chỉ bỏ 99 miếng được, như vậy một miếng kia chạy đi đâu rồi hả?”

Đầu bếp bắt đầu tìm kiếm, anh tìm hết cả gian phòng, lại chạy ra ngoài sân tìm khắp cả, cho tới lúc kiệt sức, anh ta mới hoàn toàn tuyệt vọng, uể oải, thất vọng.

Sau đó, đầu bếp mới nghĩ ra một cách. Anh ta quyết định từ ngày mai trở đi, cố gắng làm gấp đôi công việc, sao cho mau chóng kiếm đủ một miếng vàng. Nghĩ tới lúc có 100 miếng vàng, trở thành tài phú, đầu bếp lại càng quyết tâm.

Sáng hôm sau, đầu bếp vì tối qua quá mệt mỏi, nên anh dậy muộn. Anh ta cảm thấy tức giận, quát tháo vợ con, tại sao không gọi anh dậy sớm, ảnh hưởng tới mục tiêu lớn của anh ta.

Anh vội vàng chạy vào hoàng cung, không hề giống như ngày xưa tung tăng, thoải mái, cũng không hát hò, huýt gió nữa. Từ hôm đó, anh chỉ có vùi đầu, dốc sức liều mạng mà làm việc, anh không hề biết rằng Quốc vương đang lặng lẽ quan sát mình.

Chứng kiến quá trình đầu bếp thay đổi thật nhanh như thế, Quốc vương rất khó hiểu, tự nhiên có được nhiều tiền vàng như vậy phải mừng rỡ, mừng rỡ hơn cả xưa mới đúng chứ. Quốc vương lần nữa hỏi thăm Tể tướng.

Tể tướng trả lời: “Tâu bệ hạ, đầu bếp này đã chính thức gia nhập ’99 thiếu một’ rồi. ’99 thiếu một’ chính là loại người như thế này: Họ có được rất nhiều, nhưng chưa bao giờ thỏa mãn, họ muốn dốc sức liều mạng cho công việc vì muốn kiếm thêm ‘1 miếng vàng’ kia. Cũng chỉ vì khát vọng nhanh chóng thực hiện ‘100 miếng vàng’ mà họ đau khổ”.

Cuộc sống đang hạnh phúc và mãn nguyện, bỗng nhiên xuất hiện mục tiêu phải kiếm đủ “100 miếng vàng”. Vậy là, anh ta phải kiệt sức theo đuổi “1 miếng vàng” vô nghĩa mà không biết mình đang phải trả giá bằng cả một giá trị lớn hơn rất nhiều, đó là sự tự tại, an nhiên của mình đang có.

Hạnh phúc không phải những gì bạn muốn mà hạnh phúc là những gì bạn có

2015: Việt Nam ‘chi tiêu sai’ khoảng $2 tỷ

2015: Việt Nam ‘chi tiêu sai’ khoảng $2 tỷ
Nguoi-viet.com
HÀ NỘI (NV) – Trong năm 2015 này, Việt Nam đã “chi tiêu sai” khoảng $2 tỷ! Đó là kết luận của thanh tra Bộ Tài Chính Việt Nam. So với năm ngoái, cơ quan này cho biết “chi tiêu sai” trong năm nay tăng khoảng… 93%!

Một công nhân của công ty môi trường đô thị Cà Mau, nơi đang bị chính quyền thành phố Cà Mau nợ 14 tỷ đồng.
(Hình: Tuổi Trẻ)

Từ đầu năm đến cuối Tháng Mười, thanh tra Bộ Tài Chính thực hiện 116,000 cuộc thanh tra, kiểm tra chuyên ngành và 6,500 cuộc thanh tra hành chính. Kết quả là họ phát giác có 52,553 tỷ đồng bị “chi tiêu sai.”

Đề cập đến tình trạng tham nhũng ở Việt Nam, một bài viết công bố những số liệu vừa kể trên trang web của Bộ Tài Chính Việt Nam nhận định: “Tính chất tham nhũng càng ngày càng phức tạp. Thủ đoạn tinh vi hơn. Phạm vi và yếu có tổ chức của các vụ tham nhũng rõ nét hơn. Ngoài ra đã xuất hiện tình trạng tham nhũng có tính lợi ích nhóm trong một số lĩnh vực.”

“Chi tiêu sai” vốn là một vấn nạn tồn tại ở Việt Nam trong nhiều thập niên và càng ngày càng nghiêm trọng. “Chi tiêu sai” đã đẩy Việt Nam vào tình trạng khủng hoảng tài chính, thu không đủ để bù cho chi, phải vay để chi nên nợ nần, bao gồm cả nợ ngoại quốc lẫn nợ trong nước càng lúc càng tăng.

Tin mới nhất cho biết, sau Bạc Liêu (ngân quỹ cạn tiền nhưng vẫn còn thiếu 1,350 tỷ đồng nợ tới hạn phải thanh toán nhưng không trả nổi), nay tới lượt chính quyền thành phố Cà Mau vỡ nợ. Chính quyền thành phố Cà Mau không còn đồng nào và đang mang khoản nợ khoảng 300 tỷ. Tháng này chưa rõ chính quyền thành phố Cà Mau sẽ moi tiền từ đâu để trả lương cho các viên chức, kể cả nhân viên các đơn vị trực thuộc như giáo viên, công nhân vệ sinh…

Tháng trước, khi Quốc Hội Việt Nam họp, các đại biểu từng than vắn, thở dài vì không tìm ra giải pháp nào khả thi để giải quyết tình trạng bội chi càng lúc càng cao và nợ nần càng ngày càng lớn. Một số đại biểu than rằng, sau khi xem xét các tài liệu về ngân sách, họ không biết cắt của ai, chia cho ai!

Ông Trần Văn, phó chủ nhiệm Ủy Ban Tài Chính và Ngân Sách Quốc Hội, cho biết, thu chi ngân sách mất cân đối từ năm 2011. Năm 2011, ngân sách bội chi 112,000 tỷ đồng, đến năm 2015 bội chi đã tăng lên 226,000 tỷ đồng.

Nợ nần của Việt Nam cũng tăng rất nhanh, từ 1.3 triệu tỷ đồng vào năm 2011 lên 2.7 triệu tỷ đồng trong năm nay. Trung bình, mỗi năm, nợ nần của Việt Nam tăng thêm 20%. Đáng lưu ý là từ năm 2013 đến nay, chính quyền Việt Nam không thể tìm đủ nguồn thu để trả các khoản lãi và các khoản nợ gốc đã đến hạn phải thanh toán. Cũng vì vậy, chính quyền Việt Nam phải vay nợ mới để trả một phần nợ cũ.

Dù bi đát như thế, nhưng “chi tiêu sai” của năm nay tăng… 93% và đáng lưu ý là từ thủ tướng Việt Nam trở xuống, không có bất kỳ viên chức nào bị kỷ luật hay tự thấy xấu hổ vì kém cỏi nên xin từ nhiệm. (G.Đ.)

DÒNG CHỮ VẠCH TRÊN CÁT HAY KHẮC TRÊN ĐÁ ?

DÒNG CHỮ VẠCH TRÊN CÁT HAY KHẮC TRÊN ĐÁ ?

Tri’ch EPHATA 670

Có hai người bạn thân cùng nhau có một chuyến đi dài và xa, phải lội cát vượt qua sa mạc. Một bữa nọ, họ cãi nhau. Trong lúc nóng giận, người nọ giơ tay tát người kia. Người bị tát giận lắm nhưng cố nén. Anh ta lặng lẽ lấy cây gậy trong tay làm bút và vạch lên mặt cát nóng bỏng dòng chữ: “Tại nõi này, người bạn tốt nhất của tôi đã tát vào mặt tôi một cái.”

DI TREN CAT

Họ tiếp tục đi. Hai ngày sau họ đến được ốc đảo với những rặng cọ xanh rì tỏa bóng mát và những hồ nước trong vắt. Đang cơn nóng nực, người lúc nãy bị tát nhảy ùm xuống hồ tắm cho mát.

Sau một hồi bơi qua bơi lại, ngoi lên hụp xuống, chẳng hiểu sao người này chìm luôn. Thấy bạn sắp chết đuối người kia liền nhảy xuống vớt lên. Sau khi tỉnh lại, người bạn lục túi lấy ra con dao nhỏ và khắc lên một hòn đá bên hồ dòng chữ: “Tại nõi này, người bạn tốt nhất của tôi đã cứu tôi thoát chết.”

Hai người bạn lặng lẽ vượt nốt chặng đường còn lại giữa sa mạc cháy nắng. Bất chợt, người đã tát bạn mình hỏi người bị tát: “Tại sao chuyện tôi tát anh thì anh ghi lên cát, còn chuyện tôi cứu anh thì anh lại khắc vào đá ? Quanh ốc đảo thiếu gì cát ?”

Nhìn vào mặt bạn, người này trả lời: “Trên đời phàm chuyện gì cũng nên ghi lại. Thế nhưng, đã là bạn thì những chuyện sai trái nên tha thứ. Dòng chữ trên cát chẳng bao lâu sẽ bị gió cuốn đi, chẳng còn ai trên đời biết. Những việc tốt bạn bè làm cho nhau đáng được lưu giữ muôn đời cho hậu thế biết, như tấm bia đá kia vậy”.

Trích GIA TÀI CHO CÁC THẾ HỆ

CHUYỆN NƯỚC TRỜI

CHUYỆN NƯỚC TRỜI

TRẦM THIÊN THU

Tri’ch EPHATA 670

Ai muốn vào Nước Trời ? Nếu bạn là Kitô hữu mà “bị” hỏi như vậy, hẳn là bạn sẽ thấy “ngứa tai” hoặc “xốn bụng”. Có thể bạn sẽ “hỏi ngược” lại: “Có ai lại không muốn vào Nước Trời chứ ?” Thế nhưng có thể cũng chẳng oan đâu ! Ví dụ: Người ta cảnh báo “hút mỗi điếu thuốc lá sẽ tổn thọ 4 phút”. Thử làm toán nhân thì “ớn” thật. Hoặc lấy chất nicotine có trong một điếu thuốc mà chích vào cơ thể thì người ta chết ngay lập tức. Thế mà người ta vẫn hút, cứ “điếu này vừa hạ rộng, điếu kia đã động quan”. Vì người ta không chết ngay nên vẫn “phớt tỉnh Ănglê”. Cũng vậy, người ta biết nghiện ma túy là chết chắc, thế mà người ta vẫn “chơi”, hít chưa “đã” nên chích thẳng vào máu mới “phê”. Tử Thần đối với họ chẳng là cái quái gì cả !

Về ý nghĩa tâm linh cũng tương tự. Rõ ràng là dù Nước Trời vô cùng quý giá, đáng mơ ước, đáng khao khát, không gì sánh bằng, thế mà vẫn có những người thẳng thừng từ chối bước vào Nước Trời !

Vào một ngày Sabát, Đức Giêsu đến nhà một ông thủ lãnh nhóm Pharisêu để dùng bữa. Khi đề cập việc tổ chức tiệc tùng, Chúa Giêsu nói: “Khi nào ông đãi khách ăn trưa hay ăn tối thì đừng mời bạn bè, anh em, hay bà con, hoặc láng giềng giàu có, kẻo họ cũng mời lại ông, và như thế ông được đáp lễ rồi. Trái lại, khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù” ( Lc 14, 12-13 ).

Nghe kỳ quá ! Rất sốc ! Chắc hẳn lúc đó ông ta rất “ngứa óc” và khó chịu lắm, nhưng lại không nói được gì ! Và rồi Đức Giêsu nói luôn lý do: “Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc: vì ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại” ( Lc 14, 14 ). Lúc này không còn là “kỳ cục” mà “kỳ lạ”. Đúng là quá kỳ lạ, dù có vẻ rất ngược đời !

Thường thì khi tổ chức các loại đám tiệc, người ta muốn mời những người “tai to, mặt lớn” để hãnh diện, mời những “đại gia” để có lời, thậm chí mời ai cũng “nhắm chừng” trước, chứ chuyện “tình nghĩa” có đáng gì ! Thế nên người ta vẫn thích “đùa dai” với câu: “Tình cảm là chín ( chính ), tiền bạc là mười”. Quả thật, nếu đãi tiệc gì mà đi mời mấy người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù thì có nước mà… ăn mày !

Chúng ta không hiểu hay cố tình không hiểu ý Chúa ? Sao chỉ thấy ít người làm như Chúa dạy ? Cũng có thể chúng ta cho rằng Chúa “nói bóng” hoặc “nói cho vui” thôi. Tuy nhiên, thiết tưởng Chúa Giêsu hoàn toàn nói theo nghĩa đen chứ chẳng bóng gió gì cả. Trong lịch sử Giáo Hội, đã có nhiều vị Thánh sống đúng nghĩa đen của tinh thần khó nghèo theo Phúc Âm đủ chứng minh cho chúng ta thấy rõ: Thánh Phanxicô Assisi ( mệnh danh là Phanxicô khó nghèo ), Thánh Gioan Maria Vianney, Chân Phước Têrêsa Calcutta…

Khi nghe Chúa Giêsu nói về cách đãi tiệc “kỳ cục” như vậy, một trong những kẻ đồng bàn nói với Đức Giêsu: “Phúc thay ai được dự tiệc trong Nước Thiên Chúa !” ( Lc 14, 15 ). Nói được như vậy chứng tỏ ông này biết Chúa Giêsu muốn nói đến Tiệc Nước Trời, Thiên Đàng, Vương Quốc Thiên Chúa. Thế nhưng cũng có thể ông này nói mỉa mai chứ chưa hẳn thật lòng !

Chúa Giêsu trả lời ông ta bằng một dụ ngôn: Một người kia làm tiệc lớn và đã mời nhiều người. Đến giờ tiệc, ông sai đầy tớ đi thưa với quan khách rằng: “Mời quý vị đến, cỗ bàn đã sẵn” ( Lc 14, 17 ). Được mời đích danh, nhưng mọi người đồng loạt bắt đầu xin kiếu với đủ lý do, ai cũng có cớ… chính đáng !

Người thứ nhất thản nhiên nói: “Tôi mới mua một thửa đất, cần phải đi thăm; cho tôi xin kiếu” ( Lc 14, 18 ). Người khác phân bua: “Tôi mới tậu năm cặp bò, tôi đi thử đây; cho tôi xin kiếu” ( Lc 14, 19 ). Người khác lại viện cớ: “Tôi mới cưới vợ, nên không thể đến được” ( Lc 14, 20 ). Ai cũng có lý do chính đáng riêng để từ chối đi dự tiệc. Rõ ràng HỌ KHÔNG MUỐN VÀO NƯỚC TRỜI.

Đầy tớ ấy trở về, kể lại sự việc cho chủ. Chủ nhà liền nổi cơn thịnh nộ và bảo người đầy tớ: “Mau ra các nơi công cộng và đường phố trong thành, đưa các người nghèo khó, tàn tật, đui mù, què quặt vào đây” ( Lc 14, 21 ). Đầy tớ chân thật trình bày: “Thưa ông, lệnh ông đã được thi hành mà vẫn còn chỗ” ( Lc 14, 22 ). Ông chủ ôn tồn bảo người đầy tớ: “Ra các đường làng, đường xóm, ép người ta vào đầy nhà cho ta” ( Lc 14, 23 ). Cuối cùng, Ông Chủ Giêsu quyết định: “Tôi nói cho các anh biết: Những khách đã được mời trước kia, không ai sẽ được dự tiệc của tôi( Lc 14, 24 ).

Những lý do họ đưa ra để từ chối dự tiệc đều là những lý do rất “quen thuộc”, liên quan vật chất và thực tế, chẳng khác ngày nay, có điều là ngày nay chúng ta từ chối “khéo” hơn nhiều. Quả thật, chính chúng ta cũng đã và đang có những lúc là Pharisêu nhưng lại khoác chiếc-áo-nhân-nghĩa, rất khó có thể phát hiện. Miệng nói muốn vào Nước Trời nhưng cách sống lại trái ngược !

Các lối dẫn vào những nơi ăn chơi hoặc các khu nhà cao cấp đều rộng thênh thang, bóng láng, trơn tru, mượt mà và sang trọng, ai thấy cũng ham; còn những con hẻm nhỏ vào những khu dân cư nghèo thì nhỏ bé, gồ ghề, lầy lội, hôi tanh, chẳng ai thèm nhìn chứ đừng nói bước chân vào.

Đường vào Nước Trời cũng tương tự. Nếu thật lòng muốn vào Nước Trời thì phải làm sao ? Hẳn là ai cũng biết !

Chúa Giêsu đã từng sống trong ngôi làng nhỏ bé, lao động cực khổ, nên Ngài khuyên thực tế lắm: “Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong, mà nhiều người lại đi qua đó. Còn cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm được lối ấy” ( Mt 7, 13-14 ). Đáng lưu ý cách Chúa nói về tỷ lệ chênh lệch nhau: “Nhiều người” đối với “cửa rộng” và “đường thênh thang”, còn “ít người” đối với “cửa hẹp” và “đường chật”.

Muốn vào Nước Trời thì phải tuân phục Thánh Ý Chúa. Chắc chắn không còn cách khác. Điều đó thể hiện qua dụ ngôn hai người con, đứa nhận lời thì không làm, đứa cãi lời thì lại làm ( x. Mt 21, 28-30 ), nhưng vấn đề là tuân phục hay bất tuân: Chính đứa đi làm mới là đứa hiếu thảo và biết vâng lời cha, vì biết cãi lệnh là sai nên nó hối hận.

Chúa Giêsu đã cảnh báo nhóm Pharisêu nhưng cũng chính là cảnh báo mỗi chúng ta: “Những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước quý vị” ( Mt 21, 31 ). Một sự thật trắng trợn, quá phũ phàng, nhưng sự thật luôn là sự thật. Nước Trời không có chỗ cho những người giả hình hoặc ảo tưởng !

Như vậy, vào Nước Trời dễ hay khó ?

Dễ, vì ai cũng có thể vào; nhưng cũng khó, vì phải nghiêm túc thực hiện Thánh Ý Chúa. Vả lại, phàm điều gì dễ thì ít giá trị, điều gì khó mới thực sự giá trị cao: “Phải trải qua nhiều nỗi khó khăn mới vào được Nước Thiên Chúa” ( Cv 14, 22 ), thậm chí còn phải từ bỏ chính mình ( x. Mt 16, 24; Mc 8, 34; Lc 9, 23 ).

Muốn vào Nước Trời còn phải có động thái dứt khoát, không được chần chừ hoặc lần lữa: “Vì ngươi hâm hẩm chẳng nóng chẳng lạnh, nên Ta sắp mửa ngươi ra khỏi miệng Ta” (Kh 3:16). Động thái dứt khoát rất quan trọng đối với việc “vào Nước Trời”. Dứt khoát còn đòi hỏi phải thực sự can đảm. Một là “vào Nước Trời qua cửa hẹp”, hai là “vào Hỏa ngục qua đại lộ”. Chỉ có hai con đường, nhưng phải chọn một trong hai. Không thể sống hai mặt, lơ lửng con cá vàng, bắt cá hai tay, hoặc “chân trong, chân ngoài”.

Chúa Giêsu nói rõ ràng: “Ai đã tra tay cầm cày mà còn ngoái lại đàng sau thì không thích hợp với Nước Thiên Chúa” ( Lc 9, 62 ). Không ai có thể tự biện hộ, và cũng chẳng ai có thể biện hộ giúp, bằng bất cứ lý do gì nữa!

Người Pháp nói: “Vouloir, c’est pouvoir ! – Muốn là được”. Vấn đề là có thực sự muốn và quyết tâm thực hiện để biến ước mơ thành hiện thực hay không mà thôi. Điều đó tùy vào mỗi người, vì Chúa không hề ép buộc, Ngài hoàn toàn cho mọi người tự do !

Thánh Tiến Sĩ Augustinô nói: “Chúa dựng nên con, Chúa không cần con; nhưng Chúa cứu độ con, Chúa cần con”. Nghĩa là phải có sự hợp tác của chúng ta, và Chúa coi sự hợp tác nhỏ bé đó là công trạng đáng giá riêng của mỗi chúng ta.

Lạy Thiên Chúa chí minh, chí công và chí thiện, xin thương tha thứ chúng con về những ước muốn chủ quan hoặc ích kỷ, những ý tưởng không đẹp lòng Chúa. Xin Cha ban Thánh Thần cho chúng con và giúp chúng con luôn mau mắn tuân phục Thánh Ý Ngài. Chúng con cầu xin nhân Danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Thiên Chúa cứu độ của chúng con. Amen.

TRẦM THIÊN THU

VÔ NHIỄM LÀ GÌ?

VÔ NHIỄM LÀ GÌ?

Trầm Thiên Thu

Một số học thuyết của Giáo hội Công giáo bị hiểu lầm là tín điều Vô nhiễm Nguyên tội.  Nhiều người, kể cả nhiều người Công giáo, nghĩ rằng học thuyết đó nói đến việc thụ thai Đức Kitô qua tác động của Chúa Thánh Thần trong cung lòng Trinh nữ Maria.  Sự kiện đó được mừng kính trong lễ Truyền tin (ngày 25-3, trước lễ Giáng sinh 9 tháng).

VO NHIEM

Vô nhiễm nói đến tình trạng Đức Mẹ không mắc Nguyên tội ngay từ lúc Đức Mẹ được thụ thai trong lòng người mẹ, thánh Anna.  Chúng ta mừng lễ Sinh nhật Đức Mẹ vào ngày 8-9, 9 tháng sau ngày 8-12 (lễ Mẹ Vô nhiễm).

LM John Hardon, S.J. (Dòng Tên), trong cuốn Từ điển Công giáo Hiện đại (Modern Catholic Dictionary), ngài nói: “Không phải các giáo phụ Hy Lạp hoặc Latinh dạy rõ ràng về Vô nhiễm Nguyên tội, mà các ngài bày tỏ điều đó một cách mặc nhiên.  Phải mất nhiều thế kỷ để Giáo hội Công giáo nhận biết đặc ân Vô nhiễm Nguyên tội là tín điều, và mãi đến ngày 8-12-1854 Đức Giáo Hoàng Piô IX mới tuyên bố đó là tín điều.

Đức Giáo Hoàng Piô IX viết trong Hiến chế Ineffabilis Deus (Thiên Chúa bất khả ngộ): “Chúng tôi công bố và xác nhận rằng tín điều về Đức Maria, ngay lúc được thụ thai, nhờ đặc ân và đặc quyền của Thiên Chúa Toàn năng, vì công nghiệp của Chúa Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ nhân loại, được giữ không mắc Nguyên tội, là tín điều được Thiên Chúa mạc khải, và vì thế mỗi tín hữu phải luôn tin vững vàng.

LM Hardon viết thêm: “Đức Mẹ không mắc Nguyên tội là một tặng phẩm hoặc một đặc ân của Thiên Chúa, một ngoại trừ hoặc một đặc ân, điều mà không một thụ tạo nào có được.

Khái niệm sai lầm về Vô nhiễm Nguyên tội

Một khái niệm sai lầm khác là ơn Vô nhiễm Nguyên tội của Đức Maria cần thiết để bảo đảm rằng Nguyên tội không bị truyền qua Đức Kitô.  Điều này không là một phần trong giáo huấn về Vô nhiễm Nguyên tội.  Hơn nữa, ơn Vô nhiễm Nguyên tội thể hiện Ơn Cứu Độ của Đức Kitô hoạt động nơi Mẹ Maria khi đồng công cứu chuộc nhân loại và trong sự tiên liệu của Thiên Chúa đối với sự chấp nhận Ý Chúa nơi Đức Mẹ.

Nói cách khác, Vô nhiễm Nguyên tội không là điều kiện tiên quyết để công cuộc cứu độ của Đức Kitô mà là kết quả của Ơn Cứu Độ.  Đó là cách giải thích cụ thể về Tình yêu Thiên Chúa dành cho Đức Maria, vì Đức Mẹ hiến dâng trọn vẹn, đầy đủ, không chút do dự khi tuân phục Thánh Ý Chúa.

Lịch sử

Lễ Vô nhiễm Nguyên tội có dạng cổ xưa nhất, trở lại từ thế kỷ VII, khi các Giáo hội Đông phương bắt đầu mừng lễ Sinh nhật Đức Mẹ.  Nói cách khác, lễ này mừng Đức Mẹ được thụ thai trong lòng thánh Anna.

Tuy nhiên, lễ Sinh nhật Đức Mẹ không được hiểu như lễ Vô nhiễm Nguyên tội trong Giáo hội Công giáo ngày nay, dù Giáo hội Chính thống Đông phương vẫn mừng.  Lễ này đến Tây phương có lẽ từ thế kỷ XI, lúc đó bắt đầu liên quan việc tranh luận về thần học.  Cả Giáo hội Đông phương và Tây phương vẫn cho rằng Đức Mẹ không mắc Nguyên tội, nhưng có những cách hiểu khác nhau về ý nghĩa.

Đối với giáo lý về Nguyên tội, một số người ở Tây phương bắt đầu tin rằng Đức Maria không thể vô tội nếu Đức Mẹ không được cứu thoát khỏi Nguyên tội vào lúc được thụ thai (như vậy làm cho việc thụ thai thành “vô nhiễm”).  Tuy nhiên, một số thần học gia, kể cả thánh Thomas Aquinas, cho rằng Đức Maria không được cứu độ nếu Đức Mẹ không mắc tội – ít nhất là Nguyên tội.

Để trả lời cách phản đối của thánh Thomas Aquinas, như chân phước John Duns Scotus (qua đời năm 1308) đã bày tỏ, đó là Thiên Chúa đã thánh hóa Đức Mẹ ngay lúc Đức Mẹ thụ thai trong sự tiên liệu của Thiên Chúa về việc Đức Mẹ vui nhận mang thai Đức Kitô.  Nói cách khác, Đức Mẹ cũng được cứu độ – ơn cứu độ của Đức Mẹ được hoàn tất ngay lúc Đức Mẹ thụ thai, còn các Kitô hữu là lúc lãnh nhận Bí tích Thánh tẩy.

Phát triển lễ ở Tây phương

Sau khi chân phước John Duns Scotus phản đối về Vô nhiễm Nguyên tội, lễ này phát triển khắp Tây phương, dù lễ này vẫn thường cử hành vào lễ Thụ thai của Thánh Anna.  Tuy nhiên, ngày 28-1-1476, Đức Giáo Hoàng Sixtô IV mở rộng lễ này cho toàn Giáo hội Tây phương, và năm 1483 ngài ra vạ tuyệt thông cho những người chống lại tín điều Vô nhiễm Nguyên tội.  Khoảng giữa thế kỷ XVII, mọi sự chống đối tín điều này đều không còn trong Giáo hội Công giáo.

Trầm Thiên Thu

 (Chuyển ngữ từ Catholicism.about.com)

từ:  langthangchieutim