Chuyện Hậu Lê Mỹ Hạnh & Nguyễn Hữu Tấn- S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

Chuyện Hậu Lê Mỹ Hạnh & Nguyễn Hữu Tấn- S.T.T.D Tưởng Năng Tiến 

Ảnh của tuongnangtien

RFA

Chính quyền nên biết xấu hổ khi có loại người du côn vô học hành xử lưu manh vi phạm luật pháp để ra vẻ bảo vệ chính quyền!

Tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu

Trong tác phẩm Đèn Cù, tập II, Trần Đĩnh nhắc đi nhắc lại đôi ba lần đến mối âu lo ra mặt (và ra miệng) của Nguyễn Văn Linh:  “Có ngày thức dậy thì thấy Sài Gòn đã cắm đầy cờ thằng nào khác mất rồi.”

Có lẽ cũng vì nỗi lo sợ này nên ông TBT bèn dẫn đầu phái đoàn VN đi dự Hội Nghị Thành Đô, rồi hớn hở mang về Mười Sáu Chữ Vàng (“ổn định lâu dài, hướng tới tương lai, láng giềng hữu hảo, hợp tác toàn diện”) và soạn lại hiến pháp để …  biến thù thành bạn!

Tuy có “sự hợp tác toàn diện” của “láng giềng hữu hảo” nhưng Việt Nam – tiếc thay – đã không hề  tìm được chút “ổn định lâu dài” nào để “hướng tới tương lai” cả. Thù trong, giặc ngoài. Tương lai, cũng như hiện tại, của Đảng CSVN đều rất bấp bênh. Nỗi lo sợ và ám ảnh của ông Nguyễn Văn Linh (“có ngày thức dậy thì thấy Sài Gòn đã cắm đầy cờ thằng nào khác mất rồi”) vẫn còn nguyên vẹn:

  • Ngày 2 tháng 5 năm 2017, một công dân Việt Nam, ông Nguyễn Hữu Tấn đã bị lực lượng an ninh tỉnh Vĩnh Long đến lục nhà bắt giữ vì tình nghi có lưu giữ cờ Vàng. Qua ngày sau, cơ quan công quyền đã chở xác nạn nhân về trao trả lại cho gia đình cùng lời giải thích là đương sự “đã dùng dao cắt liên tiếp vào cổ để tự sát” tại đồn công an.
  • Cũng trong 2 tháng 5 năm 2017, một công dân Việt Nam khác, bà Lê Mỹ Hạnh đã bị “đánh dã man” tại nhà vì thuộc thành phần “phản động” và là “thành viên cờ vàng ba sọc đỏ.”

Trước sự kiện này, dư luận có nhiều phản ánh hơi (bị) bất thường:

 Ngô Nhật Đăng:  “Tôi xin ủng hộ một số tiền cho bất kỳ ai ra tay trừng trị tên Hùng người đã hành hung phụ nữ và đang thách thức xã hội, vì tôi không thấy bóng dáng công lý trong vụ này … ”

 Song Tran: “Nếu pháp luật không nghiêm chúng tôi sẵn sàng ủng hộ tiền bằng mọi giá thuê mướn sát thủ để tiêu diệt những kẻ hung tàn này.”

Phạm Văn Thành cũng cho hay rằng ông nhận được rất nhiều lời gợi ý của mọi giới người, trong cũng như ngoài nước, sẵn sàng đóng góp tài chính (và “sức lực”) vào việc “lấy đầu” kẻ đã hành hung bà Lê Mỹ Hạnh.

May mắn là cùng lúc cũng có những đề nghị ôn hoà và … “hợp pháp” hơn:

Trương Huy San:

“Chị Lê Mỹ Hạnh đã chính thức trình báo công an. Báo chí nhà nước không thể bỏ qua sự kiện này. Đừng đợi tới ngày bọn côn đồ xông vào nhà các bạn. Công an nên ngay lập tức khởi tố vụ án và các bị can về hành vi “xâm phạm chỗ ở của người khác” theo Điều 158 Bộ luật hình sự.

Lê Công Định:

“Rất mong các cơ quan tiến hành tố tụng theo luật định lắng nghe ý kiến của nhân dân, thực hiện một công việc cần thiết nhằm ngăn chặn sự leo thang của tội ác và, quan trọng hơn, để chứng minh rằng xã hội Việt Nam là một xã hội có luật pháp.

Chúng ta hãy chờ xem nhà chức trách sẽ hành xử ra sao.

Trân trọng,”

Chưa biết “nhà chức trách sẽ hành xử ra sao” nhưng cách nhận định vấn đề của họ thì đã rõ:

–  Đại tá Nguyễn Sỹ Quang, Trưởng Phòng Tham Mưu, Công An TP.HCM, cho biết nguyên nhân ban đầu của vụ việc là mâu thuẫn cá nhân.

Trung Tướng Lê Đông Phong, Giám Đốc Công An TP HCM, cho biết : “Đây chỉ là một vụ tố giác tội phạm. Qua lời khai của bảo vệ chung cư ở quận 2, TP HCM, thời điểm lúc đó có một người phụ nữ trong nhóm chạy ra hô “nó giật chồng em.”

Tôi không coi thường cấp bực cũng như chức vụ (khiêm tốn) của ông Nguyễn Sỹ Quan. Tôi cũng đã nghe quen tai nên không phiền hà gì lắm về những lời lẽ (“đầu đường xó chợ”) của ông  Lê Đông Phong. Tuy thế, vì vấn đề không chỉ giới hạn ở một địa phương nên những giòng chữ còn lại (của trang sổ tay hôm nay) xin được dành cho ông Thượng Tướng Tô Lâm, Tiến Sỹ Luật Khoa, đương kim Bộ Trưởng Bộ Công An Việt Nam.

Hơn ai hết ông Lâm biết rất rõ rằng đã có hằng trăm vụ “tự sát trong đồn công an” và hằng trăm vụ “côn đồ” ném gạch đá, mắm tôm, cứt đái, rác rưởi vào nhà những người bất đồng chính kiến (hay hoạt động xã hội dân sự) mà không hề có bất cứ một cuộc điều tra minh bạch nào của nhà nước Việt Nam. Những người lãnh đạo chính phủ hiện nay, rõ ràng, đang chủ trương xử dụng, bảo trợ, và bao che cho những hành vi bạo lực và phi pháp!

Bọn côn đồ, vì thế, mỗi lúc một tiến thêm xa. Cho đến ngày 25 tháng 4 năm 2014 thì chúng đi hơi xa quá. Hôm đó, bà Trần Thị Nga đã bị những kẻ bịt dùng cây sắt đánh vỡ xương.

Mặc dù hung thủ đã bị nhận diện, và bà Nga cũng đã gửi đơn trình báo đến văn phòng công an huyện Thanh Trì (Hà Nội) nhưng chung cuộc thì người vào tù chính là nạn nhân thay vì thủ phạm!

Sự kiện này lý giải được nỗi hoang mang của nhà báo Huy Đức (“Tôi không làm sao tin được một hành động như thế lại có thể xảy ra trong một thành phố có chính quyền”) về sự lộng hành của Phan Hùng và đồng bọn – những kẻ đã ngang nhiên vào nhà bà Lê Mỹ Hạnh vừa đánh đâp nạn nhân, vừa thản nhiên thu hình rồi cho phổ biến trên mạng, cùng những lời lẽ thách thức hỗn xược khiến nhiều người công phẫn.

Nguồn tranh biếm họa: phairzios.blogspot

Thách thức công luận là một cách hành sử rất thiếu khôn ngoan, nếu không muốn nói là ngu xuẩn, nhất là trong hoản cảnh (“thập tử nhất sinh”) hiện nay của nhà nước CSVN. Về tuổi đời, học vấn, cũng như địa vị xã hội thì ông Tô Lâm đều vượt xa ông Phan Hùng. Hy vọng tầm nhìn của ông Thượng Tướng cũng sẽ cao hơn (và xa hơn) của một tên côn đồ vô học.

Luật sư Lê Công Định bầy tỏ sự quan ngại rằng: “Ngày mai sẽ đến lượt chúng ta là nạn nhân nếu hôm nay chúng ta im lặng trước sự bạo hành vô pháp như thế. ” Tôi thì có mối quan ngại khác: “Ngày mai sẽ đến lượt các ông là nạn nhân nếu hôm nay các ông im lặng trước sự bạo hành vô pháp như thế.”

Mà cái “ngày mai” này (xem ra) cũng không còn xa lắm – theo lời cảnh báo của nhà văn Phạm Thành, từ Hà Nội:

“Các chú an ninh hãy biết rằng, 90 triệu người Việt Nam đã căm thù cộng sản cầm quyền đến ngút trời ngập đất; ngân khố nhà nước rỗng không, nợ nước ngoài ngập đầu, tới 410 tỷ đô la, bằng 210 % GDP thì chế độ cộng sản cầm quyền sụp đổ, thời gian chỉ còn tính trên đầu ngón tay … Các chú an ninh, khôn hồn thì hãy tỉnh ngộ. .. muộn còn hơn không. ”

Cũng có thể vẫn còn “vài chú an ninh” chưa “tỉnh ngộ” nhưng ông Bộ Trưởng Công An thì chắc chắn là không đến nỗi ngù ngờ như thế. Cũng hơn ai hết, ông biết rõ rằng mối lo sợ của Nguyễn Văn Linh (“có ngày thức dậy thì thấy Sài Gòn đã cắm đầy cờ thằng nào khác mất rồi”) không không phải là hoàn toàn vô cớ.

Muốn hay không muốn, sớm hay muộn, đất nước rồi sẽ phải trải qua một giai đoạn giao thời với ít nhiều xáo trộn thôi. Tuy nhiên, dù ở tình thế nào, dưới lá cờ nào chăng nữa thì an ninh và trật tự quốc gia vẫn phải được duy trì và bảo đảm bởi luật pháp.

Không riêng chi cá nhân tôi mà mọi người đang cổ súy (hay đấu tranh) cho một đất nước Việt Nam tự do và dân chủ, chắc chắn, sẽ phản đối đến cùng – nếu mai hậu có kẻ nào ngang nhiên xâm phạm gia cư, bắt bớ, đánh đập, sát hại tha nhân chỉ vì họ lưu giữ những lá cờ đỏ sao vàng của chế độ hiện hành. Tương tự, chúng tôi cũng sẽ cương quyết không để cho bất cứ ai bị sách nhiễu chỉ vì họ (hay thân nhân) đã từng là công an, cảnh sát, hay viên chức … của chính phủ hiện nay. Mọi người dân Việt Nam – bất kể tuổi tác, giới tính, sắc tộc, tôn giáo, chính kiến, hay quá khứ – đều bình đẳng trước pháp luật, và luật pháp không phải là công cụ dùng cho mục đích oán thù.

Cách hành sử của Thượng Tướng Tô Lâm hôm nay, trước vụ án Nguyễn Hữu Tấn và Lê Mỹ Hạnh, sẽ có ảnh hưởng không ít đến sự an toàn của chính ông và thân nhân (cùng vô số thuộc cấp) trong tương lai rất gần. Như tất cả những người dân yêu chuộng hoà bình và công lý khác, tôi hy vọng ông Bộ Trưởng Công An cũng nhận thức được như thế để đất nước mai sau có thể tránh được những đổ vỡ, hay đổ máu, không cần thiết. Việt Nam đã tang thương, và tan hoang, đến tận cùng rồi!

ĐIỀU KHÔNG HỀ NGẠC NHIÊN

From facebook: Hoa Kim Ngo‘s post.

ĐIỀU KHÔNG HỀ NGẠC NHIÊN

Chi AH vừa đi Úc về kể: Sang đó chị gặp một cậu sinh viên VN, cậu này từ quần áo cho đến kính mát, đồng hồ đeo tay toàn đồ hàng hiệu , nếu tổng cộng trên người cậu ta cả chục nghìn USD.

Cậu này khoe cậu là con một phó CT tỉnh Nghệ An. Khi hỏi học xong có về VN không? thì cậu này nói: Bố cháu đã mua một trang trại ở Úc. Hiện cháu còn đi học nên mua một căn hộ để ở. Sau này học xong thì chắc về trang trại. Gia đình cháu vẫn đi đi về về.

Qua câu chuyện để thấy LĐ đã di cư con cái và gia đình cộng tài sản sang các nước ‘tư bản giãy chết”. Nhưng cũng qua đó để biết vì sao họ quyết liệt bảo vệ nồi cơm của họ đến như vậy, nên chuyện đàn áp Dân đi khiếu kiện Formosa là đường nhiên.

NÓI VỚI ÔNG TRỌNG VÀ 200 TINH HOA CỦA ĐẢNG

From facebook:  Hoa Kim Ngo shared Huynh Ngoc Chenh‘s post.

 
 
Image may contain: text
Huynh Ngoc ChenhFollow

 

NÓI VỚI ÔNG TRỌNG VÀ 200 TINH HOA CỦA ĐẢNG

Trong đống chữ nghĩa rối rắm, tù mù, đầy những dấu phẩy và chấm phẩy trong đoạn văn dưới đây của ông Nguyễn Phú Trọng nói về tính hội nhập và tính hiện đại của cái gọi “nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” có thể biên tập gọn gàng lại như sau:
Nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa của VN có tính hiện đại và hội nhập quóc tế là nhờ có ba yếu tố sau: 1/kế thừa tinh hoa nhân loại kết hợp với thực tiễn 30 năm đổi mới của VN. 2/ có hệ thống pháp luật và cơ chế điều chỉnh. 3/ có nhà nước điều hành phù hợp theo thông lệ quốc tế.

Khi hiểu ra được cái ý đó của ông Trọng (cũng là của 200 tinh hoa của đảng CS) thì tui mới té ngửa ra rằng, theo lý luận của các ông, nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa của VN chẳng khác chi hết với nền kinh tế thị trường không định hướng XHCN của bất cứ quốc gia nào trên thế giới.
Vì nền kinh tế thị trường nào lại không kế thừa chọn lọc của nhân loại, không kết hợp với thực tiễn phát triển với mỗi nước, không được điều chỉnh bởi pháp luật và không có nhà nước điều hành phù hợp với thông lệ làm ăn của thế giới? Cái ấy cứ tự nhiên hình thành, tự nhiên phải có chứ chẳng cần quái chi đến mớ lý luận tù mù và hổ lốn của các ông. Chẳng hạn nhà nước các ông ra luật và điều hành thương mại không phù hợp với thông lệ quốc tế thì làm sao các ông xuất khẩu hàng ra, làm sao các ông nhập hàng vào…

Thực ra nền kinh tế TT định hướng XHCN của các ông có cái rất khác với thiên hạ đấy, khác quá quái dị nên các ông không muốn huỵch tẹt ra. Đó là đất đai thuộc sở hữu của đảng các ông (mà các ông giấu dưới mỹ từ sở hữu toàn dân), kinh tế quốc doanh là chủ đạo và quan trọng là lực lượng làm ra sản phẩm là những người công nhân bị triệt tiêu quyền đấu tranh cân bằng với giới chủ khi họ không được phép lập ra công đoàn của chính họ.
Vì sự khác biệt quái dị đó mà tham nhũng phát sinh không thể nào ngăn chặn được, kinh tế VN sau 30 năm hội nhập vẫn còn rối loạn tù mù, và đất nước bị đánh giá là không chịu phát triển.

Tui tin rằng 200 ông tinh hoa của đảng cũng chẳng hiểu chút gì về những gì ông tiến sĩ Trọng viết ra, vì nếu hiểu thì các ông đã không để cái đống chữ tù mù như cái đống…ấy xuất hiện chèm bẻm trên văn kiện cao quý của đảng vĩ đại các ông.

https://huynhngocchenh.blogspot.com.au/…/noi-voi-ong-trong-…

PHẢN ĐỘNG LÀ ĐÂY

From facebook:  Hoa Kim Ngo and 3 others shared Huynh Ngoc Chenh‘s post.
Image may contain: 1 person, sunglasses and closeup

Huynh Ngoc ChenhFollow

 PHẢN ĐỘNG LÀ ĐÂY 

Ông Nguyễn Phú Trọng vừa thú nhận, phải hết 30 năm kể từ khi đổi mới, đảng cộng sản mới chuyển biến được nhận thức về kinh tế tư nhân, từ chỗ coi khinh đến chỗ thừa nhận nó là động lực phát triển, để chừ mới tuyên bố sẽ cởi trói cho nó.

Trước đó cũng hết 30 năm, kể từ khi cướp chính quyền, đảng cộng sản mới chuyển biến nhận thức về kinh tề đa thành phần, từ chỗ nhà nước độc quyền làm kinh tế đến chỗ cho phép các thành phần khác tham gia. (Họ gọi là đổi mới)

Hết 60 năm thay đổi nhận thức để công nhận một giá trị hiển nhiên, nghĩa là 60 năm qua đất nước bị kìm hãm, thì bảo làm sao đất nước không tụt hậu và rối loạn tùng phèo như ngày hôm nay.

Phản động là đây chứ ai dzô.

ông Nguyễn Phú Trọng và toàn bộ Uỷ viên Ban chấp hành trung ương đảng cầm quyền cần phải bị khởi tố ngay lập tức.

From facebook: Trần Bang
Luật sư Lê Công Định :

Đọc lại Điều 313 về tội che giấu tội phạm và Điều 314 về tội không tố giác tội phạm của Bộ luật hình sự hiện hành, mới thấy ông Nguyễn Phú Trọng và toàn bộ Uỷ viên Ban chấp hành trung ương đảng cầm quyền cần phải bị khởi tố ngay lập tức.

Lý do là vì họ vừa họp kỷ luật cách chức ông Đinh La Thăng về những hành vi vi phạm hoàn toàn hội đủ các yếu tố cấu thành tội phạm của những tội danh trong phạm vi áp dụng của hai Điều 313 và 314 nói trên.

Tuy nhiên, cho đến nay, sau khi hội nghị trung ương 5 kết thúc, họ không những không tố giác tội phạm để cơ quan điều tra khởi tố vụ án và khởi tố bị can, mà còn che giấu tội phạm trong Ban kinh tế trung ương và Đoàn đại biểu quốc hội tỉnh Thanh Hóa.

Cơ quan điều tra nghĩ sao? Có nên bỏ lọt tội phạm trong trường hợp nói trên không? Hay đó là băng nhóm tội phạm được Hiến pháp thừa nhận nên mặc nhiên có quyền tồn tại và hành động ngoài vòng pháp luật?

FB LS Lê Công Định

“VIẾT CHUNG” CHO ĐỜI !

 “VIẾT CHUNG” CHO ĐỜI !

Có thể nói, dẫu rằng âm thầm nhỏ bé nhưng khi biết được chàng bác sĩ mang cái tên thân thương Nguyễn Viết Chung ai ai đều cảm nhận đó là một cuộc đời hay đúng hơn là một ơn gọi đặc biệt. Sau một thời gian tìm hiểu, tu học, Nguyễn Viết Chung được “thay tên đổi dạ”.

Khi lên 18 tuổi, nhân đọc một bài báo nói về cái chết của Ðức Cha Jean Cassaigne tại trại phong Di-Linh, cậu Chung cảm thấy cuộc sống đó quá tốt đẹp và vô tình Ðức Cha Jean Cassaigne đã trở thành thần tượng của cậu. Khi nhắc lại đoạn đời đó, cha Chung cho biết là ngài được rao giảng Tin Mừng bằng đời sống, chứ không phải bằng lời nói. Từ đó cậu Chung có ý nguyện học làm bác sĩ để phục vụ bệnh nhân phong như Ðức Cha Jean Cassaigne.

Linh mục Augustinô Nguyễn Viết Chung nguyên là một bác sĩ Phật giáo, chuyên môn về Da Liễu. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình Phật giáo và chính bản thân Cha là một Phật Tử. Thế nhưng rồi, niềm tin vào Đức Kitô mãnh liệt đã lôi cuốn cuộc đời của chàng để rồi chàng trở thành linh mục của Chúa vào ngày lễ truyền tin 25.3.2003. Ngày hồng phúc này, Giáo hội trao tác vụ Linh mục cho thầy Augustinô Nguyễn Viết Chung qua lễ đặt tay của Giám mục Giuse Vũ Duy Thống tại nhà thờ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Sài gòn.

Và rồi, sau ngày lãnh sứ vụ linh mục, Cha Augustino đã dấn thân vào công cuộc truyền giáo bằng cả tấm lòng của mình. Những nơi nghèo, những nơi cưu mang những mảnh đời bất hạnh không nơi nương tựa đều thấy thấp thoáng hình ảnh của Cha.

Bản thân tôi, may mắn được biết đến Cha và gặp Cha trong thời gian Cha phục vụ anh chị em ở Mai Hòa. Với tất cả tấm lòng, tuần nào cũng thế, Cha đều hiện diện với anh chị em bệnh nhân và cùng với các nữ tử Bác Ái Vinh Sơn để chăm lo sức khỏe thể xác lẫn tinh thần và nhất là ban Bí Tích cho anh chị em bệnh nhân. Nếu không cẩn thận, rất dễ nhận ra người ơn của Mai Hòa là bệnh nhân ở trong đó bởi đơn giản một hình ảnh gầy guộc nhỏ luôn ở cạnh bên bệnh nhân.

Một thời gian dài phục vụ ở Mai Hòa, vâng lời Bề Trên, Cha Augustino đã lên miền ngược để sống với anh chị em dân tộc thiểu số. Máu truyền giáo cũng như bản chất yêu thương người nghèo sẵn có trong Cha để rồi Cha không chỉ hội nhập nhưng Cha đồng thân đồng phận với những mảnh đời nghèo. Giản đơn rằng trong người của Cha Chung giờ đây đã quá nặng mùi chiên.

Điều mà những người thân quen dễ nhận ra nhất nơi Cha đó là Cha không chỉ nặng mà nhiễm cả mùi chiên, máu chiên vào trong người của Cha rồi. Được biết cách đây 4 năm, căn bệnh phổi trong người của Cha trở chứng làm cho Cha ngày thêm mệt mỏi, như người khác, Cha có thể về Nhà Mẹ để nghỉ ngơi an dưỡng hay có thể đến cộng đoàn nào đó để nghỉ ngơi. Nhưng không, tấm lòng miệt mài say mê truyền giáo và sống chết với người dân tộc không làm Cha thay đổi chí khí và ý chí. Vẫn cứ ngày ngày dong duỗi bụi trần của vùng đất nghèo Kontum mà ở.

Lần gặp sau cùng giữa tôi với Cha là bữa cơm trưa đạm bạc. Sức khỏe yếu nên Cha đã dùng bữa trưa chỉ với nửa tô hủ tiếu xoàng. Anh và vị ân nhân hết sức đặc biệt và lặng thầm cùng chung chia với Cha tô hủ tiếu như chung chia tấm lòng với người mục tử thân thương. Chia tay Cha rồi nhưng hình bóng gầy guộc nhỏ của Cha vẫn còn đâu đó. Giản đơn rằng đàng sau tấm thân gầy guộc nhỏ đó lại ẩn chứa một tấm lòng bao dung và bao la của người mục tử nhân lành.

Người ta vẫn thường nói với nhau cái tên gắn liền với thân phận. Và, có lẽ điều này rất đúng và quá đúng với con người mang tên Viết Chung.

Viết Chung nghĩa là viết cả cuộc đời mình và không chỉ viết riêng mà viết chung cho những mảnh đời bất hạnh bằng nét đẹp của tình yêu Giêsu, của trái tim mục tử nhân lành nơi Cha.

Giờ này, Cha đã ra đi rồi, ắt hẳn Cha không cần những lời ca tụng vì những lời ca tụng chẳng thêm gì cho Cha. Nếu như muốn vinh vang và ca tụng chắc có lẽ Cha đã tiếp tục đi theo con đường bác sĩ để dễ kiếm tiền và dư kiếm tiền như bao người khác chứ không đi theo con đường theo Chúa đầy vất vả và chông gai và nhất là đời linh mục của Cha lại còn nghèo mãi.

Bản thân tôi cũng chẳng ca tụng Cha, đơn giản giờ này không phải là giờ ca tụng nhưng giờ này là giờ lắng đọng nhất ta cùng nhìn lại những ơn lành kỳ diệu mà Thiên Chúa đã thực hiện trên đời Cha. Giờ này, cùng với Cha, ta tạ ơn Chúa vì biết bao nhiêu hồng ân mà Thiên Chúa đã thêu dệt trên đời Cha để Cha Viết Chung cái tình yêu mang tên Giêsu đến cho những người Cha gặp gỡ.

Xin Cha thương cầu nguyện để khi chúng con nhớ đến Cha là nhớ đến hình ảnh của vị mục tử nặng mùi chiên để rồi chúng con cũng nhiệt tình lên đường tiếp bước con đường truyền giáo mà Cha đã đi. Xin cho đời con trở thành cây viết để viết nên những nét đẹp, viết nên tình yêu Giêsu cho những ai chúng con gặp gỡ.

2 tháng 10 ngày, vị mục tử nhân lành đã đặt tay ban Thánh Chức Linh Mục đã về nhà Cha. Và hôm nay, 70 ngày sau, người thụ nhân lãnh sứ vụ cũng đã đi theo vị truyền chức cho mình.

Ra đi là đau đớn, ra đi là mất mát, ra đi là thương tiếc nhưng trong niềm tin, giờ đây Cha Augustino và Đức Cố Giám mục Giuse Thông Vi Vu đã có một chỗ trong Nhà của Thiên Chúa. Cha và Đức Cha đi trước và rồi một ngày nào đó chúng con cũng theo sau. Điều mà chúng con cần và tha thiết nài xin đó là khi Cha Augustino và Đức Cố Giuse Thông Vi Vu ở gần Nhan Thánh Chúa, xin nhớ đến con kẻ có tội và cầu nguyện cho con để mai ngày chúng con cũng được hưởng tôn nhan Chúa cùng Đức Cha Giuse và Cha Augustino.

Xin Cha thương cầu nguyện cho chúng con.

Tác giả:  Người Giồng Trôm

ĐƯỜNG GIÊSU

ĐƯỜNG GIÊSU

Băn khoăn về nguồn cội con người, thắc mắc về ý nghĩa cuộc đời, thao thức truy tìm cứu cánh của đời người đã tiếp nối bằng bao thế kỷ mà không có được câu trả lời thoả đáng.  Con người bơ vơ giữa ngã ba không biết phải đi về đâu.  Khi xuống trần, Chúa Giêsu đã cho ta biết nguồn cội của Người là Đức Chúa Cha, ý nghĩa đời Người là thi hành thánh ý Chúa Cha, và cùng đích đời Người là trở về với Chúa Cha.  Muốn về với Đức Chúa Cha, ta phải theo một con đường.  Đường ấy có tên là GIÊSU.  Đường này chắc chắn an toàn đi đến nơi về đến chốn vì Chúa Giêsu là người mở đường.  Người chính là con đường và Người là tâm điểm của đích tới.

Chúa Giêsu là người mở đường.

 Đi đâu cũng cần có đường.  Không con đường nào tự nhiên có.  Phải có người mở đường.

Có người mở ra những con đường vật chất, nhờ có óc phiêu lưu mạo hiểm, có tầm nhìn bao quát, có óc tính toán thực tế.

Có người mở ra những con đường suy tư triết học, sáng tác nghệ thuật, nhờ trí tuệ thông minh xuất chúng, có tư duy sáng tạo, có trực giác bén nhạy, có trí tưởng tượng phong phú.

Nhưng không ai có thể mở con đường lên trời.  Đường lên trời hoàn toàn vượt khả năng con người.  Phải có Đấng, ấy là Chúa Giêsu, Người đã đến từ Đức Chúa Cha, nay Người trở về cùng Đức Chúa Cha.  Người lại hứa dọn chỗ cho ta trong Nhà Cha.  Với những thông tin như thế, Người đã cho ta biết Trời chính là Nhà Cha.  Quê Trời trở thành Quê Cha.  Nước Trời trở thành một cõi đi về thân thương của con người.  Con đường đi về ấy, chính Chúa Giêsu đã mở.

Chúa Giêsu là đường.

 Không chỉ là người mở đường.  Chúa Giêsu chính là con đường.  Để về Nhà Cha, ta không chỉ đi theo, đi với mà còn phải đi trong Người.  Không chỉ đi trong đường lối, trong tinh thần, nhưng trong chính bản thân Người.  Như cành nho gắn liền với thân nho và sống bằng sự sống của thân nho.  Như bánh rượu tan hòa vào trong máu thịt trở nên thành phần của bản thân ta.  Như bản tính Thiên Chúa kết hợp với bản tính loài người trong bản thân Người.  Đi trong Người để ta ở trong Người như Người ở trong Chúa Cha.  Đi trong Người để ta mang hình ảnh của Người, để ai thấy ta cũng như thấy Người, như “Ai thấy Thầy là thấy Cha Thầy”.

Chúa Giêsu là đích tới của con đường.

 Đi trong Chúa Giêsu là một hành trình dài.  Đi suốt cả đời chưa chắc đã tới.

Để đi trong Chúa Giêsu ta phải từ bỏ hết những gì của bản thân mình, kết hiệp trọn vẹn với Người, cũng như Người đã từ bỏ ý riêng để hoàn toàn vâng phục thánh ý Chúa Cha, để trở nên một với Chúa Cha.

Khi đã hoàn toàn từ bỏ hết ý riêng và trở nên một với Người cũng là lúc ta đạt tới đích điểm, là lúc ta gặp được Chúa Cha, là lúc ta ở trong Nhà Cha, là lúc ta đạt tới Quê Hương yêu dấu trên trời.

Lạy Chúa Giêsu là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống, xin cho con biết đi trong con đường của Người.

ĐTGM Giuse Ngô Quang Kiệt

From Langthangchieutim

Giải phóng để làm gì ?

 Giải phóng để làm gì ?

Thống nhất lãnh thổ mà không thống nhất được lòng người thì có ích gì? Nhất là khi phương Bắc, kẻ thù truyền kiếp đang trỗi dậy. Bài học mất nước của Hồ Quý Ly còn đó.

Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm của tác giả. Bài được gửi tới BBC sau khi BBC mời độc giả tham gia viết bài vở, đóng góp tư liệu, chia sẻ thông tin, cảm nghĩ về sự kiện 30/04/1975.

Giải phóng để làm gì ?

Tôi không biết các bạn ở miền Bắc thế nào chứ ở trong Nam số người ăn mừng cái ngày “giải phóng” rất ít. Đa số người, như tôi và những người tôi biết, chỉ coi ngày này là ngày nghỉ mệt, không hơn không kém. Tôi rất thấy làm lạ với cái thuật ngữ “giải phóng.” Giải phóng? Giải phóng ai, giải phóng khỏi cái gì. Ai giải phóng ai?

1.Giải phóng để làm gì khi đất nước tôi phải trải qua một cơn đói chưa từng có trong lịch sử.

2.Giải phóng để làm gì khi hàng triệu gia đình bị tan nát và phá hoại.

3.Giải phóng để làm gì khi hàng trăm ngàn người lính vô tội phải đi tù.

4.Giải phóng để làm gì tài sản người dân tích lũy mấy đời mới có bỗng nhiên bị cướp sạch.

5.Giải phóng để làm gì khi hàng triệu người phải bất chấp mạng sống để trốn chạy khỏi đất nước trên những con thuyền nhỏ bé; và hàng trăm ngàn người phải gọi đáy biển là mộ của mình.

6.Giải phóng để làm gì khi dân tôi phải ăn bo bo và khoai mì để khỏi phải đói.

7.Giải phóng để làm gì khi người Việt Nam đi đâu cũng bị khinh thường và soi mói.

8.Giải phóng để làm gì khi cuộc chiến đã chấm dứt 42 năm rồi nhưng dân tộc vẫn bị chia rẽ.

9.Giải phóng để làm gì hàng trăm ngàn người lại đi lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc hay đi bán thân mình dưới danh nghĩa “xuất khẩu lao động.”

  1. Giải phóng để làm gì khi sau 11 năm thảm họa, đất nước phải bắt đầu trở lại dưới danh nghĩa “Đổi Mới.”
  2. Giải phóng để làm gì khi cái lý tưởng của cuộc chiến chưa bao giờ thành công, cuối cùng thì phải áp dựng lý tưởng của địch để phát triển đất nước.
  3. Giải phóng để làm gì khi du học sinh đi du học không muốn về và kiều bào thì không muốn giữ quốc tịch.
  4. Giải phóng để làm gì khi đi đâu cũng thấy người bán vé số và ăn xin.
  5. Giải phóng để làm gì ngày nào cũng có dân oan than khóc vì bị cướp đất hoặc đền bù với giá rẻ mạt.
  6. Giải phóng để làm gì chính con cháu của những chiến sĩ giải phóng lại muốn từ bỏ đất nước, vậy cái lý tưởng chiến đấu ngày xưa có nghĩa gì?
  7. Giải phóng để làm gì khi chính những thành viên chính trị cũng đang chạy hồ sơ để mua quốc tịch nước ngoài.
  8. Giải phóng để làm gì khi bây giờ công lý chỉ là diễn viên hài và luật pháp có thể được mua chuộc bởi đồng tiền.
  9. Giải phóng để làm gì khi bây giờ lại kêu gọi các công ty tập đoàn nước ngoài vào nước đầu tư. Chứ không phải ngày xưa đã đánh đuổi họ đi sao?
  10. Giải phóng để làm gì khi người Việt Nam chỉ coi đất nước là cái nhà trọ.
  11. Giải phóng để làm gì khi con gái Việt Nam bây giờ hám ngoại, dân thì sính ngoại, cái gì thuộc về “Tây” cũng được sùng bái ở đất nước này.
  12. Giải phóng để làm gì nhà nhà cho con em đi học tiếng Anh, trường quốc tế thì nở rộ như nấm.
  13. Giải phóng để làm gì khi giới trẻ chẳng quan tâm tới đất nước và bị ngu đần bởi hệ thống giáo dục.
  14. Giải phóng để làm gì khi bây giờ người Bắc Nam vẫn còn chửi nhau là “Bắc Kỳ-Nam Kỳ.”
  15. Giải phóng để làm gì khi bây giờ người dân phải ăn đồ hóa chất, ngửi không khí độc hại.
  16. Giải phóng để làm gì khi đất nước này ngày càng bị ảnh hưởng và lệ thuộc ngoại bang?
  17. Giải phóng để làm gì khi người dân không có tự do và công bằng.
  18. Giải phóng để làm gì khi chính những chiến sĩ ngày xưa hy sinh tuổi xuân để giải phóng bây giờ chẳng được gì ngoài tấm bằng khen.
  19. Giải phóng để làm gì khi người dân Việt Nam chỉ là công dân hạng hai trên chính đất nước của mình.
  20. Giải phóng để làm gì khi đất nước Việt Nam này lại thuộc về người khác mà không thuộc về người dân.
  21. Và giải phóng để làm gì để bây giờ chẳng ai còn tin hay tự hào về cái gọi là giải phóng cả.

Như vậy thì giải phóng để làm gì?

Vì lý tưởng? Không thể nào.

Vì tự do? Càng không thể.

Vì dân tộc? Thật vô lý.

Vì độc lập? Càng vô lý nữa.

Giải phóng để làm gì để bây giờ đất nước Việt Nam ngày đang vỡ nát. Tôi chẳng thấy một điều tích cực nào đến từ cái gọi là giải phóng cả. 

Vậy ai giải phóng ai và giải phóng để làm gì?

Vô danh

Kinh tế tư nhân có từ thượng cổ đến nay?!

From facebook: Trần Bang
Kinh tế tư nhân có từ thượng cổ đến nay?!

Ông cố nội trọng, ông nội trọng, bố trọng cũng sống được để đẻ ra trọng là nhờ kinh tế tư nhân, nói thế “có biện chứng” không ?

Khi ĐCS ” giải phóng HN “, từ 1954 miền Bắc tiến lên cả ngày xếp hàng ( CNXH), sau 30-4-1975 ” giải phóng SG” thì cả nước tiến lên xếp hàng cả ngày (XHCN)… ” nhờ” có làm ăn lớn XHCN đã làm cả nước đói dã họng, phải ăn bo bo cầm hơi, ĐCS lại nói người dân “phải tự cứu lấy mình trước khi trời cứu” năm 1986- 1992!

Năm 73 tuổi, đầu thế kỷ 21, trọng mới nhận ra tầm quan trọng của Kinh tế tư nhân, vốn là cội nguồn đã nuôi cả trăm đời nhà trọng, nuôi ông cố nội trọng, bố trọng và chính trọng?

Cái trọng phải mất ” 30 năm đổi mới, nhận thức của chúng ta (ĐCSVN) về vị trí, vai trò của kinh tế tư nhân đã có những bước tiến quan trọng.”, thì bất cứ người nông dân VN có suy tư (không lười nhác, không ỷ lại, không há miệng chờ sung, không có ý gian tham) đếu đã biết từ ngàn năm trước!

Kinh tế tư nhân mới đẻ ra Dân tộc, nuôi dưỡng bản sắc Dân tộc, nuôi dưỡng họ hành hang hốc nhà trọng bao đời chứ không phải Mác Lê Mao, “nói thế có biện chứng” không?

Trọng mang cả cuộc đời đi tôn thờ CNCS mác lê mao, kẻ thù của kinh tế tư nhân,” tư hữu ( bản chất kinh tế tư nhân)”, thì nói trọng là kẻ vô ơn, bạc phước “có biện chứng” không?

(Nhân FB bác Mac Văn Trang viết LÃO AM …)

Linh muc Nguyễn Viết Chung

Linh muc Nguyễn Viết Chung

(Trong bài Đức Tin Là Một Hồng Ân)

Tác giả : Phùng văn Phụng

Một ngày vào năm 1973, các báo ở Sài gòn đồng loạt đưa tin về cái chết của Jean Cassaigne, một người Pháp, nguyên là Giám Mục Sài gòn nhưng lại qua đời tại một trại phong ở Di Linh, một nơi đèo heo hút gió trên đường từ Sài gòn đi Đà Lạt. Nguyễn Viết Chung đọc tiểu sử của vị cố Giám Mục trên báo và không hiểu do đâu anh lại mong muốn được nên giống ngài ở chỗ phục vụ người cùng khổ cho đến hơi thở cuối cùng. Anh chẳng biết gì về Đạo Công giáo, thế mà Đức Cha Cassaigne lại là thần tượng của anh.

Năm 1974. Chung học Y Khoa Đại Học Sài gòn. Tại đây anh gặp người công giáo đầu tiên trong đời ễ dàng đối với Nguyễn Viết Chung anh phải làm thêm nhiều việc nặng nhọc kể cả đạp xích lô để kiếm tiền ăn học và phụ giúp gia đình.

Năm 1984, bác sĩ Chung khi đó 29 tuổi, xin được bổ nhiệm lên trại phong Di Linh để thực hiện giấc mơ lớn nhất của đời anh. Nhưng theo đúng thủ tục hành chánh thì anh phải trình diện và chịu sự điều động của Sở Y tế Lâm Đồng. Bà trưởng phòng ngạc nhiên hỏi:

– Anh có điên không hay là anh bị cùi?

– Nếu tôi cùi thì bà đã thấy rồi.Còn có điên hay không thì tôi không biết, nhưng điều tôi biết là tôi mong muốn phục vụ những người cùi.

Từ ngày 01-7-1986 anh về làm việc tại phòng chống sốt rét của tỉnh Đồng Nai cho tới năm 1989. Từ năm 1990-1992 đổi về làm tại phòng xét nghiệm của bịnh viện da liễu Sài gòn. Ở đây anh xin học thêm chuyên khoa da liễu, vì anh không bao giờ anh quên mộng ước của mình.

Năm 1993 Bác sĩ Chung tình nguyện lên công tác tại trại Phong Bến Sắn, Bình Dương. Tại đây, anh làm việc hăng say như để đạt được tâm nguyện của mình giống như Đức Giám Mục Cassaigne trong việc phục vụ bịnh phong cùi. Anh hết sức tận tụy không nề hà. Nhưng dù như thế anh vẫn thấy mình thua xa các nữ tu nữ tử Bác ái trong việc yêu thương phục vụ người bịnh. Các nữ tu luôn nhẫn nại lắng nghe phục vụ người bịnh hết lòng, không bao giờ làm họ buồn tủi. Tinh thần hy sinh, quảng đại đó khiến cho anh cảm phục. Anh cho rằng muốn có được tinh thần yêu thương người nghèo khổ như thế, anh phải trở thành một người giống như các nữ tu. Anh chưa phải là người công giáo, nên anh không thể hiểu được tinh thần làm việc của các Sơ. Anh cũng muốn được phục vụ với tinh thần giống như các Sơ.

Ngày 28-8-1993 bác sĩ Chung đến gặp Cha Hoàng văn Đoàn, dòng tên, tại Bình Dương xin học giáo lý tân tòng. Ngày 15 tháng 5 năm 1994 bác sĩ Chung được cha chính xứ Bến Sắn, Linh mục Trần Thế Thuận làm lễ rửa tội cho anh tại nhà nguyện trại phong Bến Sắn. Nhưng bác sĩ Chung không hài lòng khi chưa được trở nên giống các Sơ để có thể yêu thương phục vụ người nghèo. Ở tuổi tứ tuần theo đuổi ơn gọi tu sĩ là một điều quá khó khăn.

Ngày 15.9.1994 bác sĩ Chung trở thành tập sinh lớn tuổi nhất của dòng Vinh Sơn nam số 40 đường Trần Phú, Đà Lạt. Ngày lễ truyền tin 25.3.2003 Giáo hội trao tác vụ Linh mục cho thầy Augustinô Nguyễn Viết Chung qua lễ đặt tay của Giám mục Giuse Vũ Duy Thống tại nhà thờ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Sài gòn.

Ngày 3.4.2003, Linh Mục Nguyễn Viết Chung quay về trại phong Bến sắn dâng Thánh lễ tạ ơn trong sự hân hoan của các bịnh nhân phong với sự hiện diện của cha sở Bến sắn, người mà 9 năm trước đây đã làm lễ rửa tội cho cha. Vẫn thái độ khiêm nhường, yêu thương và cung kính với các người bịnh vẫn xưng mình là “con” khi nói chuyện với các bịnh nhân lớn tuổi.

Tháng 3 năm 2009 tôi có về Sài gòn có dẫn người cháu đến thăm Linh mục Nguyễn Viết Chung, cha dong dỏng cao, hơi ốm, nói năng nhỏ nhẹ: “ “con” cũng chỉ là cái máng để hứng lấy tình yêu thương của mọi người để mang đến cho những người kém may mắn”.

Nhà văn Hương Vĩnh có viết: “Ba vị đã tác động mạnh mẽ trên ơn gọi của cha Chung là Giám mục Jean Cassaigne, Linh mục Lichetenberger và Dì hai Loan ( phục vụ trại phong Bến Sắn 17 năm, chết vì bịnh ung thư ở tại trại này). Cả ba cùng có mẫu số chung – như lời cha Chung – đó là họ đã rao giảng Tin Mừng cho cha bằng cuộc sống chứ không phải bằng lời nói.

Trong bài “Nguyễn Viết Chung và tiếng gọi của Chân Thiện Mỹ” cố Giáo sư Trần Duy Nhiên đã viết trong đoạn kết của bài này như sau:

“Thiên Chúa đã đến trong cuộc đời Nguyễn Viết Chung bằng những bước đi nhè nhẹ. Nhưng mỗi lần Ngài đến là Ngài để lại dấu ấn sâu sắc trong một tâm hồn biết lắng nghe. Giữa bao nhiêu thần tượng trên thế gian. Nguyễn Viết Chung biết chắt lọc một vài khuôn mẫu định hướng cho cuộc đời mình: Đức Cha Cassaigne, Cha Lichtenberger, Dì Hai Loan.. đấy là chưa kể đến nhiều người khác trong đó có thân mẫu của mình một người mẹ đã suốt đời âm thầm chịu đựng cho đến khi mù lòa. Giữa các gương mặt ấy có một nhân vật gần giống như Nguyễn Viết Chung: Linh Mục Bác sĩ Marcel Lichtenberger. Thế nhưng con đường Chúa dẫn hai vị đi thì hoàn toàn trái ngược nhau. Năm 25 tuổi Cha Lichtenberger vì tình yêu Thiên Chúa thúc bách phải đến với những con người bất hạnh tại Trung Hoa. Và trước những thương tích của Chúa Kitô thể hiện trên hình hài các bịnh nhân, cha đã trở về ngồi lại trên ghế nhà trường để rồi trở thành bác sĩ năm 48 tuổi. Ngược lại, bác sĩ Nguyễn Viêt Chung tốt nghiệp bác sĩ năm 25 tuổi, thế rồi muốn chia sẻ trọn vẹn sự khốn cùng của bịnh nhân nên rốt cục đã gặp Chúa Kitô chiụ đóng đinh trong những con người bất hạnh. Và điều này khiến cho vị bác sĩ tận tâm kia từ bỏ mọi sự để trở thành Linh Mục của Chúa vào tuổi 48.”

Phùng văn Phụng