Ca sĩ Kim Anh: ‘Vinh quang tột cùng, đau khổ cũng tột cùng’

Ca sĩ Kim Anh: ‘Vinh quang tt cùng, đau kh cũng tt cùng’

Nguoi-viet.com
Kim Anh cho biết CD “Mùa Thu Lá Bay” thu âm năm 1982 đã đưa chị lên đỉnh vinh quang. (Hình: Facebook Kim Anh)

Trúc Linh/Người Việt

WESTMINSTER, California (NV) – Khi nhắc đến ca sĩ Kim Anh người ta nhớ ngay đến bài hát “Mùa Thu Lá Bay,” nhạc phẩm từng làm nên tên tuổi của nữ ca sĩ này.

Giọng ca trời phú đưa chị lên đỉnh vinh quang nhưng điều gì đã đẩy chị vào “tột cùng đau khổ”?

Lên ngôi “bà hoàng” nhờ “Mùa Thu Lá Bay” 

Kim Anh đi hát và nổi tiếng từ những năm 1975, nhưng thời đó chị chỉ hát tiếng Anh và tiếng Hoa, vì chị là người gốc Hoa, không giỏi tiếng Việt. Năm 1982, vì muốn thực hiện ước nguyện của ba là thu âm một bài hát tiếng Việt tặng ba, mà chị bắt buộc phải thu đến 11 bài.

“Lúc đó công nghệ chưa phát triển, không thể ‘cắt’ CD nên ca sĩ nào cũng bắt buộc phải thu 12 bài mới đủ cuốn CD. Kim Anh lúc đó đâu biết hát tiếng Việt nên nhờ người phiên âm dùm rồi học thuộc lòng. Kim Anh có than với anh Elvis Phương là 12 bài nhiều quá, Kim Anh không học được hết. Anh Phương bảo không hát được thì kể chuyện hay nói gì đó cho đủ thời gian, chứ không thể cắt CD. Cuối cùng đến ngày thu, Kim Anh học được 11 bài, phần còn lại của CD là dẫn chuyện”, ca sĩ Kim Anh kể lại.

Theo lời chị, CD lúc đó không thể in vài trăm đĩa mà bắt buộc phải in 1,000 bản. Chị không biết làm gì cho hết nên gửi bưu điện tặng Hội Đồng Hương ở khắp các tiểu bang khác trên nước Mỹ. Nhưng gửi khắp nơi mà vẫn còn dư 600 CD nên chị đích thân đi “chào hàng” ở một vài cửa hàng băng đĩa ở San Jose, nơi chị sống lúc bấy giờ.

Không ngờ CD của chị được người yêu nhạc khắp nơi đón nhận nồng nhiệt. Từ đó, tên tuổi chị vụt lên thành “sao”.

Ca sĩ Kim Anh của ngày trẻ, trước khi bị tai nạn xe năm 1972. (Hình: Facebook Kim Anh)

“Từ năm 1983 đến 1985, có thể nói là thời hoàng kim của Kim Anh. Tiền tài, danh vọng cứ ào ào đến. Kiếm được rất nhiều tiền nhưng xài hết, bởi tính tình quá rộng rãi, tiệc tùng, ăn xài gì với người thân, bạn bè Kim Anh cũng bao hết. Một phần nữa là ma túy và rượu. Kim Anh nghiện ma túy, càng lúc càng nặng ‘đô’. Rượu cũng vậy. Người ta đi hát vài năm là mua được nhà, còn Kim Anh, thậm chí còn thiếu nợ tiền rượu”, chị nhớ lại.

Tiền tài, danh vọng, hào quang của ánh đèn sân khấu khiến Kim Anh ngập chìm trong tiệc tùng, ma túy, rượu. Lúc bấy giờ, con trai lớn của chị được 13 tuổi. Nhiều lúc nghĩ đến con, chị muốn tránh xa những cám dỗ này, đặc biệt là ma túy nhưng chị không làm được, bởi quá nhiều sự mời gọi, mà theo cách nói của chị là “mỡ đưa đến miệng, làm sao mèo từ chối”.

Tai nạn xe dẫn đến con đường nghiện ngập

Trở lại năm 1978, lúc bấy giờ Kim Anh chưa phải là tên tuổi “ăn khách” trong cộng đồng người Việt ở Mỹ. Trong một đêm tuyết rơi dày đặc của mùa đông năm 1978 ở New York, trên đường đi trình diễn về, chị bị tai nạn “thảm khốc”. Kim Anh và hai người nữa trên xe đều bị thương nghiêm trọng. Chị bị gãy tay, chân, lưng, mặt mũi biến dạng, lưỡi dập nát, hàng trăm mảnh vỡ kính xe cắt vào mặt, đâm vào mắt…

Tai nạn năm đó khiến cuộc đời Kim Anh gắn với bệnh viện và xe lăn hơn 4 năm, với những cơn đau hành hạ thể thể xác khủng khiếp ngày đêm. Từ đó, chị làm quen với ma túy. Cũng như những người nghiện ma túy khác, ban đầu chỉ là một liều rất nhỏ, nhưng rồi “đô” tăng dần theo thời gian.

Ca sĩ Kim Anh nói, chị phục hồi sau tai nạn tưởng chừng đã chết hoặc tàn phế suốt đời là một điều kỳ diệu. (Hình: Facebook Kim Anh)

Thương tích dẫu phục hồi nhưng khuôn mặt chị không thể trở về như trước kia, giọng nói cũng ngọng nghịu. Thế nhưng một điều kỳ lạ là giọng hát vẫn còn vẹn nguyên. Trong thời gian vẫn còn phải điều trị, tập vật lý trị liệu và vẫn còn ngồi xe lăn, Kim Anh cho biết chị bướng bỉnh, không chịu nghe lời bác sĩ, đi hát. Có lần khi đang hát, những vết may ở cằm bị rách, lại vào bệnh viện.

Cứ thế cho đến khoảng năm 1982, chị mới tạm gọi là phục hồi. Năm này Kim Anh phát hành CD “Mùa Thu Lá Bay” và tên tuổi chị vụt nổi tiếng. Lúc đó, các danh ca cùng thời chưa định ở Mỹ nên một mình Kim Anh gần như thống lĩnh hết các sân khấu ca nhạc của người Việt ở California lúc bấy giờ.

“Đến năm 1985, Kim Anh nghiện ma túy nặng. Lúc này con trai lớn đã được 13 tuổi. Một ngày Kim Anh nhận ra mình không thể chết để con lại bơ vơ trong cuộc đời này, mà nếu có chết, cũng phải chết sao cho đẹp đẽ chứ không phải hình ảnh khủng khiếp của người chết vì ma túy, nên Kim Anh quyết tâm cai nghiện”, giọng chị chùng xuống.

Trong một lần sang Pháp trình diễn, Kim Anh quyết định ở lại để trốn khỏi bạn bè, môi trường quen thuộc mà chị được coi như “bà hoàng” ở Mỹ. May mắn chị được người quen cho ở nhờ trong một ngôi nhà dành cho người trong coi nghĩa trang, nằm sâu trong khuôn viên nghĩa trang, hoàn toàn tách biệt với cuộc sống bên ngoài.

“Kim Anh quyết tâm cai nghiện cho bằng được nên ngày đầu tiên đến căn nhà đó, Kim Anh đem cả thau ma túy đổ vào toilet mà khóc như mưa. Số ma túy đó, một ít được mang theo từ Mỹ, số còn lại được người quen ở Pháp cho. Người ta cai ma túy là giảm liều từ từ, rồi mới ngưng hẳn, còn Kim Anh đột ngột ngưng luôn. Mỗi khi lên cơn khủng khiếp lắm. Kim Anh không nhớ được hết nhưng bà chủ ngôi nhà ấy kể lại, nhiều lần tưởng chừng như Kim Anh sẽ chết. Bà chủ rất thương và giúp đỡ Kim Anh rất nhiều”, ca sĩ Kim Anh kể lại.

Nhờ tách biệt với cuộc sống bên ngoài, không gặp gỡ bạn bè hay bất kỳ ai khác và với quyết tâm làm lại đời mình, sau một thời gian tự chiến đấu với bản thân, với những lúc lên cơn vật vã tưởng chừng sẽ chết, ca sĩ Kim Anh cuối cùng đã cai nghiện thành công.

Người bên cạnh giúp đỡ Kim Anh trong suốt thời gian cai nghiện, giúp những lúc lên cơn, Kim Anh đập phá, cào cấu, hủy hoại cơ thể mình, chính là bà chủ căn nhà ấy.

Ở “ẩn” cai ma túy, gặp người đàn ông thứ hai

Nhân duyên cho chị gặp người phụ nữ tốt bụng ấy, ở trong căn nhà ấy, dẫn đến nhân duyên chị gặp con trai của bà ấy. Khi chị mang thai, vợ chồng người phụ nữ ấy (cho đến bây giờ chị vẫn quen gọi là “bà chủ”) tổ chức tiệc linh đình, mời gần hết người Việt sống ở quận 13 đến dự và tuyên bố Kim Anh là con dâu của gia đình.

Nhưng rồi sau đó, chỉ vì một câu nói của người con trai của bà chủ, tỏ ý nghi ngờ cái thai trong bụng Kim Anh vì “nghệ sĩ thường đa tình”, ngay ngày hôm sau, Kim Anh bỏ hết, mua vé máy bay về Mỹ.

Ca sĩ Kim Anh của ngày hôm nay có cuộc sống bình dị, hay đi chùa và giúp người khác. (Hình: Trúc Linh/Người Việt)

Ngày chị sinh con, bà chủ bay sang Mỹ chăm sóc chị. Đó là năm 1987. Khi cháu bé được 5 tháng, bà sang xin đưa cháu về Pháp. Rất đau lòng nhưng vì ơn nghĩa và vì bà chủ tha thiết mong có cháu trai, nên chị đồng ý.

Thế nhưng, con trai nhớ mẹ, suốt ngày cứ khóc đòi mẹ. Được khoảng 5 tháng, ‘bà chủ’ mang cháu nội sang trả lại cho Kim Anh. Từ đó, mẹ con chị cùng với con trai lớn ở với nhau cho đến khi các cháu lớn, đi học, đi làm rồi ở riêng.

Khi trở lại Mỹ năm 1987, Kim Anh vẫn đi hát đều đặn, vẫn tụ tập bạn bè, vẫn uống rượu nhưng tuyệt đối tránh xa ma túy. Có những buổi tiệc, bạn bè chơi ma túy, chị chỉ uống rượu hoặc bỏ về.

Chị nói, ma túy cai được nhưng rượu thì không. Mà thật ra chị cũng chưa từng thử bỏ rượu. Nhiều người nói uống rượu có hại cho sức khỏe nhưng chị thấy cho đến giờ sức khỏe của chị vẫn rất tốt. Đi khám tổng quát, bác sĩ cũng nói vậy.

Hai con trai giờ đã lớn, ở riêng, ca sĩ Kim Anh có cuộc sống bình yên với bạn bè. Chị hay đi hát ở chùa, chẳng những ở Little Saigon mà còn ở những tiểu bang khác, thậm chí bay về Việt Nam và cả ở Châu Âu.

Kim Anh cho hay, cuộc đời đã cho mình quá nhiều rồi, từng ở trên đỉnh vinh quang, từng nhận được quá nhiều thứ quý báu, không phải chỉ là giá trị vật chất mà còn giá trị về tinh thần.

“Kim Anh cho rằng nhờ ơn trên che chở nên Kim Anh mới phục hồi được gần như nguyên vẹn, không bị mất giọng hát, mặc dù hơi khó khăn khi nói chuyện, sau tai nạn hồi năm 1978 tưởng chừng đã chết hoặc nếu không thì cũng tàn phế suốt đời. Ngay cả chuyện cai nghiện ma túy thành công cũng vậy, ơn trên đã ban cho Kim Anh sức mạnh.’

Giọng ca “Mùa Thu Lá Bay” bộc bạch: “Bởi vậy, giờ đây Kim Anh không có ước mong gì cao sang, chỉ mong một cuộc đời bình yên, giản dị, thỉnh thoảng đi hát, đi chùa, giúp đỡ những người khó khăn trong khả năng của mình”. (Trúc Linh)


Liên lạc tác giả: nguyen.truclinh@nguoi-viet.com

VẮNG VẺ

 VẮNG VẺ 

Số người mắc bệnh thần kinh ngày nay càng ngày càng nhiều.  Và một trong những lý do đưa đến bệnh đó là nếp sống càng ngày càng ồn ào xô bồ.  Ngoài đường thì tiếng xe, tiếng máy, tiếng người ồn ào suốt ngày; trong nhà thì các thứ tiếng nói, tiếng hát, tiếng nhạc từ các máy radiô, tivi, cassette; rồi còn những tiếng khác từ các rạp hát, các loa phóng thanh v.v…  Ở giữa bao nhiêu là tiếng động ồn ào đó, con người ngày nay như bị quay cuồng, bị li tâm, bị trống rỗng, thần kinh thì căng thẳng, và nội tâm thì nghèo nàn. 

Để thoát ra khỏi bầu khí ồn ào căng thẳng đó hầu tìm lại phần nào yên tĩnh, trầm lặng, nội tâm… người ta đã tìm đến với Yoga, với Thiền, với những phương pháp dưỡng sinh…  Những hình thức này càng ngày càng lôi kéo được nhiều người tham gia.  (Đó cũng là một phản ứng tất nhiên để đánh quân bình lại với những hoạt động quá náo nhiệt ồn ào đã nói ở đầu).  Ở những nước công nghiệp phát triển, vào mùa hè, người ta tạm nghỉ việc, rời bỏ nếp sống đô thị náo nhiệt và tìm đến nghỉ ngơi ở vùng yên tĩnh hơn như miền quê, miền biển, miền núi…  Và ngay ở Liên hợp quốc cũng có một căn phòng đặc biệt, phòng này không trang trí gì cả, rất trống trải nhưng rất yên tĩnh, dành cho các nhà ngoại giao, các nhà chính trị nếu cần tìm một chút bầu khí trầm tĩnh thì đến đấy trong một thời gian nào đó…  Tất cả những cố gắng và những sáng kiến vừa kể trên cũng là một phản ứng tất nhiên của con người để đánh quân bình lại với cuộc sống đã quá ồn ào như đã nói ở trên. 

    Như thế, chúng ta thấy được rằng một bầu khí yên tĩnh, một thời gian trầm lặng là điều rất cần thiết cho con người.  Nó cần thiết vừa để cho thân xác nghỉ ngơi, vừa để cho tinh thần con người thư giãn, vừa để cho trí óc con người sáng suốt nhìn lại cuộc sống mình, kiểm điểm và rút ưu khuyết điểm để định hướng cho cuộc sống trong giai đoạn tới.  Sau khi các tông đồ đi hoạt động truyền giáo một thời gian trở về, Đức Giêsu đã bảo các ông chèo thuyền qua phía bên kia hồ, yên tĩnh hơn để tĩnh dưỡng xác hồn “Các con hãy lui vào nơi vắng vẻ…” 

    Lời khuyên này của Chúa ngày nay vẫn được những người tu hành, các giám mục, linh mục, tu sĩ, đặc biệt coi trọng.  Hằng năm, hàng tháng các vị đó vẫn có những cuộc tĩnh tâm, có khi kéo dài một tháng, có khi một tuần, có khi một ngày, hay ít ra cũng một buổi.  Trong thời gian đó, họ sẽ kiểm điểm đời sống, cầu nguyện, định hướng cho hoạt động sắp tới…    

    Còn đối với giáo dân, cuộc sống chạy đua với miếng cơm manh áo khiến chúng ta không có nhiều thời giờ rảnh rỗi để làm những cuộc tĩnh tâm như vậy.  Tuy nhiên, chúng ta đừng quên rằng yên tĩnh là một nhu cầu cần thiết cho cuộc sống, cuộc sống càng ồn ào chừng nào thì nhu cầu yên tĩnh càng cần thiết chừng ấy.  Cho nên dù bận rộn, thỉnh thoảng chúng ta cũng hãy cố gắng đi tìm một chút yên tĩnh cho tâm hồn mình.  Nhưng có nhiều thứ yên tĩnh:

 ·         Không phải thứ yên tĩnh chỉ vì vắng tiếng động bên ngoài.  Có những người vì quá quen với ồn ào nên khi phải ở một nơi im lặng thì chịu không nổi, muốn phát điên lên.  Chúng ta không đi tìm thứ yên tĩnh đó.

·         Chúng ta cũng không đi tìm thứ yên tĩnh trống rỗng, nghĩa là bên ngoài đã hoang vắng mà trong tâm hồn cũng hoang sơ, cằn cỗi.

·         Thứ yên tĩnh mà chúng ta cần đi tìm là thứ yên tĩnh tràn đầy hương vị ngọt ngào…  Yên tĩnh bên ngoài để cho bên trong tâm hồn có được những ý hướng cao thượng, những nhận định sáng suốt, những sức mạnh an ủi khích lệ…  Có một nhạc sĩ đã viết lên những câu nhạc như thế này: “Ta hãy làm thinh chớ nói nhiều, để nghe dưới đáy nước hồ reo, để nghe tơ liễu rung trong gió, và để xem trời giải nghĩa yêu…”  Đó là thứ yên tĩnh ngọt ngào, phong phú, là chính thứ yên tĩnh ta cần đi tìm. 

   Nhưng tìm ở đâu bây giờ?  Thưa thứ yên tĩnh đó ta có thể tìm thấy trong bầu khí trầm mặc ở nhà thờ, trong những giây phút cầu nguyện, và ngay trong chính tâm hồn mình.  Nghe nói đến đây chắc chắn nhiều bạn trẻ thấy ngán!  Đúng thế, chắc hẳn có nhiều lần chúng ta cũng đã đến nhà thờ, cũng đã cầu nguyện… nhưng thấy nó buồn tẻ làm sao, chỉ muốn ngủ gục thôi.  Tại vì chúng ta như bị bó buộc phải đi vào cảnh yên tĩnh đó một cách miễn cưỡng, cho nên chúng ta chỉ gặp được cái thứ yên tĩnh chỉ vì vắng tiếng động bên ngoài, hay chỉ gặp thứ yên tĩnh trống rỗng như đã phân loại ở trên.  Muốn tìm thấy yên tĩnh đích thực, nghĩa là thứ yên tĩnh ngọt ngào, phong phú thì chúng ta phải tự nguyện tìm yên tĩnh, và để trọn tâm hồn của mình lắng đọng trong cõi yên tĩnh đó. 

   Augustinô sau một thời gian tuổi trẻ chạy theo danh vọng, tiền tài, khoái lạc đã bắt đầu thấy chán chường.  Một hôm chàng cầm theo một quyển sách vào ngồi trầm tư trong khu vườn vắng vẻ.  Đột nhiên, chàng nghe vang lên một tiếng trẻ con “Hãy cầm lấy mà đọc.”  Augustinô ngó xuống thì thấy tay mình đang cầm quyển Thánh Kinh.  Chàng mở ra và đọc, đọc được câu “Anh em đừng chạy theo xác thịt nữa nhưng hãy sống theo Thánh Thần Chúa.”  Câu nói ấy của thánh Phaolô trong thư ngài gửi giáo dân Rôma đã là khởi đầu cho một cuộc sống mới của thánh Augustinô.  Tất cả khởi đầu từ một giây phút yên tĩnh của tâm hồn.

Tóm lại, điều chúng ta cần ghi nhớ trong bài Tin Mừng hôm nay là lời Chúa khuyên: “Chúng con hãy lui vào nơi vắng vẻ…”  Để thực hiện lời Chúa, thỉnh thoảng chúng ta hãy để cho tâm hồn mình lắng đọng lại, hãy tạm quên đi bỏ đi những ồn ào bên ngoài để đi sâu vào tâm hồn mình, thỉnh thoảng chúng ta hãy cầu nguyện thật sự, thỉnh thoảng chúng ta hãy vào nhà thờ với ước muốn thật sự tìm gặp ở đấy sự yên tĩnh cho tâm hồn. 

Và cầu mong chúng ta sẽ gặp được điều mà chúng ta tìm kiếm. 

Sưu tầm 

From: KittyThiênKim & Nguyen Kim Bang

THẮNG-THUA 

THẮNG-THUA 

Có một hòa thượng lên núi chặt củi, trên đường trở về, ông phát hiện cậu thiếu niên nọ đã bắt được một con bướm và đang cố gắng khom hai bàn tay lại để giữ cho nó khỏi bay. 

Nhìn thấy người tu hành, cậu cất lời: “Thưa hòa thượng, cháu và ngài đánh cược một ván được không?” 

Hòa thượng hỏi lại: “Cược thế nào?” 

“Ngài đoán xem con bướm trong tay cháu sống hay chết?  Nếu ngài đoán sai, bó củi sẽ thuộc về cháu,” – cậu thiếu niên trả lời. 

Vị hòa thượng nọ đồng ý và đoán: “Con bướm trong tay cháu chết rồi.” 

Cậu thiếu niên cười lớn đáp: “Ngài đoán sai rồi.”  Nói đoạn, cậu mở tay ra, con bướm từ trong bay lên. 

Hòa thượng nói: “Được, gánh củi này thuộc về cháu.”  Nói xong, ông đặt gánh củi xuống, vui vẻ bước đi. 

Cậu thiếu niên không biết vì sao hòa thượng lại có thể vui vẻ đến như vậy, nhưng nhìn gánh củi trước mặt, cậu ta cũng không để tâm lắm mà vui vẻ gánh gánh củi về nhà. 

Nhìn thấy con về, người cha liền hỏi số củi đó ở đâu ra, cậu mới đem chuyện kể lại cho cha nghe. 

Nghe hết câu chuyện của con trai, đột nhiên ông giơ tay tát con một cái, giọng giận dữ: “Con ơi là con!  Con hồ đồ quá rồi!  Con nghĩ là mình đã thắng sao?  Ngay cả khi con đã thua, con cũng không hề biết mình đã thua đấy.” 

Lời cha nói khiến cậu con trai ngơ ngác, không hiểu gì.  Người cha liền lệnh cho cậu ta gánh bó củi lên vai, hai cha con mang củi đến trả cho nhà chùa.

Nhìn thấy vị hòa thượng nọ, người cha liền cất tiếng: “Thưa thầy, con trai tôi đắc tội với thầy, xin thầy lượng thứ.” 

Hòa thượng gật đầu, mỉm cười nhưng không nói gì. 

Trên đường trở về nhà, cậu thiếu niên sau một khoảng thời gian băn khoăn cuối cùng cũng đã nói ra những nghi vấn trong lòng.

 Người cha thở dài nói: “Vị hòa thượng đó cố ý đoán con bướm chết, như thế con mới thả nó ra và thắng được gánh củi.  Nếu ông ấy nói con bướm còn sống, con sẽ bóp chết con bướm và con cũng sẽ thắng cược.  Con cho rằng vị hòa thượng đó không biết con tính toán gì sao?  Người ta thua một bó củi nhưng đã thắng được thứ giá trị hơn rất nhiều, đó là lòng từ bi.  Còn con, con đã thua, đã để mất thứ quý giá đó mà chẳng hề hay biết.” 

Câu chuyện có thể rất đơn giản nhưng đó là bài học cho chúng ta trong cuộc sống.  Thắng-thua, thành-bại, được-mất, là những chuyện thường xuyên giày vò cuộc sống của con người.  Có những lúc chúng ta tự cho rằng mình đã thắng nhưng trên thực tế, có khi chúng ta đã thua nhiều hơn mà chẳng hề hay biết.  Có những lúc chúng ta nghĩ rằng mình đã mất trắng tay, nhưng đó lại là lúc chúng ta được.  Có những lúc chúng ta nghĩ rằng mình đã được, đã có, đã nắm tất cả như chú bé nắm con bướm trong tay, vênh vang gánh bó củi trên vai, nhưng đâu biết rằng chúng ta đang thua những cái lớn lao hơn, giá trị vĩnh cửu hơn.  “Được lời lãi cả và thế gian, mà mất linh hồn nào được ích gì!” (Mt. 16,26).  Xin Thiên Chúa ban ơn khôn ngoan để giúp chúng ta hiểu rõ hơn giá trị sâu sa đích thực về cái được-mất, thắng-thua, và thành-bại trong cuộc sống.  Amen!

 Sưu tầm

From Langthangchieutim

Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.

Thuong Phan and 3 others shared a post.

Lê Công Định

Luật sư của anh Will Nguyen xác nhận rằng trong hồ sơ vụ án và diễn biến tại phiên tòa hôm nay không xuất hiện tình tiết 1.700.000 USD. Hóa ra dư luận viên do đãng nuôi dạy toàn là kẻ dựng chuyện nhằm biện minh việc bắt giam và khởi tố người vô tội!

Sự việc nhục nhã này làm nhớ lại chuyện ngày xưa đãng vu cáo cựu Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu mang 16 tấn vàng tẩu thoát. Mãi đến khi báo chí của đãng phỏng vấn trực tiếp những người trong cuộc về việc đãng chiếm đoạt và xài sạch số vàng đó, đãng mới tắt đài, nhưng vẫn cố bất lương không minh oan cho người bị vu cáo sai. Ông bà ta gọi đó là “vừa ăn cướp, vừa la làng!”

Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.

LỜI MẸ TRONG TÙ

Xin cùng nhau đi xem phim nói về MẸ NẤM, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, người phụ nữ Việt Nam can trường, hiện đang tuyệt thực trong lao tù cộng sản, tay sai của tầu cộng, đã đến ngày thứ 12 (tuyệt thực bắt đầu ngày 06/07/2018)
Phim  tài liệu “Mẹ Vắng Nhà” của đạo diễn Clay Phạm, được tổ chức Voice, lần đầu tiên, trình chiếu ở thành phố Houston, tiểu bang Texas vào chiều mai, thứ sáu 7:30pm tại khuôn viên Hong Kong Mall (chợ Hồng Kông). Với sự có mặt của ông Nam Lộc, luật sư Trịng Hội…
 
LỜI MẸ TRONG TÙ

 

     ##########
           (Phần 2)
– tiếp theo CON NHỚ MẸ

Giang sơn ta, bàn tay ai xé nát

Nay tơi tả, sắp mất cả danh xưng
Ôi bao nâm, tiền nhân đã oai hùng
Bằng xương máu, quyết bảo vệ gìn giữ
Giòng thời gian, qua nhiều trang lịch sử
Cờ khởi nghĩa – dù châu chấu đá voi
Phất phới bay, dũng khí lan khắp nơi
Đánh đuổi giặc, không còn manh áo giáp
 
Bởi tại ai, đến nay chúng lấn át
Kiểu bố mẹ sai khiến đứa con ngoan
Mặc chủ quyền, đất nước mất hoàn toàn
Miễn là được vẫn ngồi ngon trên “ghế”
 
Để ăn thêm, ăn cố nếu có thể
Để đút lò, để thanh toán lẫn nhau
Để phì gia, để trả mối thù sâu
Trong kỳ trước “nó” hạ “mình” mất chức.
 
Ôi quê hương, ai đẩy xô xuống vực
Trước cổng quan đầy rẫy hồn dân oan
Mất ruộng vườn nhà cửa… nếu kêu than
Liền bị mất ngay đến chính mạng sống.
 
Formosa, dẫu bao la biển rộng
Cá đớn đau phơi xác trắng trời xanh
Triệu miệng ăn, những ngư dân hiền lành
Đành ngáp ngáp, thảm hại hơn loài cá
 
Sông Cửu Long, hai nhánh hữu lẫn tả
Đập thủy điện, “bố” tầu cố tình xây
Xưa phù sa, trào dâng vun đắp đầy
Nay khô khốc, đồng bằng đất nứt nẻ.
 
Kể sơ sơ, một hai chuyện nhục thế
Bóp cổ con, “bố” ngang ngược dã man
Và nhiều nữa, “quyền lệnh” rất bạo tàn
Khi nghĩ đến, cực lòng sôi sục máu
 
Có còn không, tương lai của con cháu?
Thì con ơi – Mẹ quyết chí đến cùng
Chế độ này, nhất định phải cáo chung
Mình tranh đấu, bắt buộc họ thay đổi
 
Mẹ tuyệt thực để tỏ bày chống đối
Những sai trái của bọn vô lương tâm
Cho tới lúc chúng phải nhận lỗi lầm
Phải khuất phục – Phải đầu hàng….
 
Vì tổ quốc, Mẹ sẵn sàng chịu chết!
Với toàn dân, hãy đứng lên đoàn kết
Cùng xuống đường, biểu tình đòi tự do
Đòi biển đảo. Đòi hạnh phúc ấm no
Đòi đất nước 
Đòi quyền được sống!
Anne Trinh

NÓI CHUYỆN VỚI CÔNG AN

Bài của bác Đỗ Ngà

NÓI CHUYỆN VỚI CÔNG AN

Không biết lá thư của CSCĐ có thực hay không, nhưng tôi tin chắc chắn rằng trò công an giả thường dân trà trộn vào đoàn người biểu tình gây sự để CSCĐ có cớ đàn áp thì hoàn toàn xác thực. Đã nhiều lần như thế chứ không phải mới đây. Phải nói mỗi lần trấn áp biểu tình, lực lượng công an đều lên kế hoạch sử dụng kế bẩn này.

Các anh an ninh à! Các anh trà trộn vào dân được là vì nhân dân luôn có lòng bao dung. Các anh cởi bỏ quân phục thì nhân dân xem là đồng bào, không cần biết quá khứ anh là ai.

Tình nghĩa thế sao các anh nỡ gài bẩy để nhóm mặc quân quân phục xông vào đánh giết đồng bào như kẻ thù?

Đồng bào khổ trăm bề, họ không thù các anh, họ thực hiện quyền khiếu kiện theo hiến định mà? Đồng lương của các anh là do đồng tiền thuế của họ đóng góp. Vậy mà các anh lại hả hê khi đánh đổ máu họ. Mà khốn nạn hơn các anh còn xem đó là “chiến công”. Hãy nghĩ lại việc mình làm đi các anh à. Nghĩ thử đấy là sự mất nhân tính đến mức độ nào? Có đáng nguyền rủa không?

Tôi tin trong hàng ngũ các anh có nhiều người có lương tâm chứ không phải ai ai cũ dã tâm như loài lang sói, nên tôi tin có lúc nhiều trong số các anh sẽ làm theo lương tâm.

Chỉ huy của các anh bảo rằng, đảng không còn thì các anh sẽ bị trả thù nên phải bán mạng cho đảng, dù có gian ác cũng phải thi hành như là kẻ leo lưng cọp.

Tôi xin nói thẳng rằng, suy nghĩ như thế là hoàn toàn sai. Vì đó chỉ là sự suy từ bụng ta ra bụng người. Có rất nhiều lí do khẳn định chẳng ai trả thù các anh cả. Thứ nhất, sau ĐCS sụp đổ sẽ là nhà nước đa nguyên đa đảng, họ chỉ xử theo luật chứ không hề xử vì sự thù hận, nếu các anh không gây tội ác thì không sao. Pol Pot gây tội ác diệt chủng nhưng chính quyền hậu CS bên Campuchia xử theo luật, có ai trả thù ông ta đâu? Thứ nhì, dân cần tự do, cần quyền làm chủ chứ dân không thù ĐCS. Nên khi nào quyền làm chủ về với nhân dân thì mọi thứ tốt đẹp cả, lúc đó các anh vẫn là cảnh sát. Cách nghĩ sai lầm của người CS là xem mọi thứ là hận thù thì họ cũng đinh ninh người ta cũng trả thù như họ. Hãy xét lại cho kỹ đi nhé, qua cuộc biểu tình ngày 14/02 vừa rồi chỉ có công an thù dân chứ dân không thù công an. Các anh nghiệm thử có đúng không?

Lại nói về đảng các anh.

Họ bảo vệ Formosa là vì ai? Sao họ thỏa hiệp với ngoại bang dù cho ngoại bang sai rành rành thế, nhưng lại không thỏa hiệp với chính dân của mình, dù nhân dân đã đúng. Tại sao, tại sao và tại sao? Họ rõ ràng họ đã quay lưng lại chính đồng bào của mình bất chấp lẽ phải, bất chấp đạo lý và bất chấp cả luật pháp, các anh có thấy không? Vậy mà các anh sống chết cho nó.

Lại nói về đảng các anh.

Họ đã xem kẻ thù ngàn năm dân tộc là anh em, là bạn vàng. Tôi xin nói với các anh rằng, thứ tình anh em giữa những ĐCS là thứ tình huynh đệ kết bái của những đạo tặc chứ không phải là tình kết bái giữa những bậc chính nhân quân tử. Mà tình anh em trong giới đạo tặc có bền vững bao giờ? Miệng nói rất hay nhưng thực chất chúng nghía nhau và sẵn sàng cướp nhau nếu có thể. Thứ tình anh em Việt- Trung đã từng hô hào “môi hở răng lạnh” thời Hồ Chí Minh- Mao Trạch Đông, và có vẻ thắm thiết. Thế nhưng sang thời Lê Duẩn-Đặng Tiểu Bình thì trở mặt nhau, và chiến tranh biên giới tàn khốc đã nổ ra từ 1979-1988 như ta biết. Sự tàn bạo có chỉ đạo của quân Tàu với dân ta thì chắc các anh đã biết rõ. Cực kỳ man rợ, một màu sắc diệt chủng.

Còn tình kết bái của chính nhân quân tử như Mỹ-Anh, hay Mỹ-Israel thì tương trợ nhau rất tốt, rất đáng tin cậy. Đấy các anh xem đi, nghiệm cho kỹ đi để mà hiểu.

Trở lại vấn đề các anh. Các anh nghĩ xem, nếu các anh mặc thường phục vào trong lòng dân thì chắc chắn dân sẽ xem các anh là đồng bào dù họ đang biểu tình, đang đối đầu với lực lượng công an.

Nhưng giả sử như một ngày kia Việt Nam -Trung Quốc trở mặt. Khi đó với bộ quân phục trong người giống hệt quân phục đồng nghiệp phía Trung Quốc thì liệu anh có dám chui vào đó nấp như các anh từng mặc thường phục chui vào lòng dân không?
Chắc chẳn là không, vì chỉ cần anh mở miệng nó sẽ phanh thây các anh ngay vì nó biết các anh là người Việt.

Nhớ đấy! Dân mãi là chỗ dựa bền vững cho các anh chứ không phải đảng nhé vì đảng các anh chỉ biết dựa vào Tàu. Trong khi đó, dựa vào dân mới vững bền thì họ không làm.

Đảng các anh đã quá sai rồi các anh ạ. Đảng là nhất thời dân vạn kiếp, đó là chân lý. Đừng bán mình cho đảng.

THOÁT CỘNG LÀ CON ĐƯỜNG CỨU NGUY DÂN TỘC

Đỗ Ngà

Nói đến chính trị là nói đến quyền lực công. Mà quyền lực công là gì? Quyền lực công là quyền lực nhà nước và quyền lực nhân dân được hiến định và đảm bảo sự thực thi của nó dưới sự điều khiển của một nhà nước.

Như vậy, người làm chính trị, nói cho cùng, họ là những người hành động nhằm mưu cầu cho mình quyền một mức độ quyền lực nào đó trong bộ máy nhà nước. Và dân biết quan tâm đến chính trị, thì nói cho cùng là dân biết đòi hỏi nhà nước phải thừa nhận quyền lực của mình bằng bản hiến pháp, và nhà nước phải thực thi đúng với những gì hiến pháp đã định.

Hiến pháp đúng nghĩa, nó là một bản khế ước xã hội, tức bản “hợp đồng giữa nhà nước và toàn dân” nhằm phân chia quyền lực giữa 2 bên. Nhà nước cần phải thực thi đúng pháp luật thì mới có nhà nước pháp quyền. Mà để đảm bảo tính pháp quyền trong nhà nước thì phải đảm bảo 2 yếu tố, thứ nhất là phải phân quyền trong tổ chức bộ máy nhà nước, thứ nhì là trao quyền lực cho nhân dân.

Ở Việt Nam, cả phân quyền cũng không và trao quyền lực cho nhân dân cũng không nốt. Chính vì thế đất nước nằm gọn trong tay một nhóm thiểu số. Điều này là vô cùng nguy hiểm. Khi số phận cả một dân tộc nằm trong tay nhóm thiểu số mà chính nhân dân lại không có chút quyền lực gì, thì nhân dân hoặc chỉ là đối tượng khai thác hoặc là một món hàng của nhóm thiểu số đó, hoặc cả 2 – vừa là đối tượng khai thác vừa là món hàng để đem bán. Và thực tế là như vậy.

Như đã nói ban đầu, cá nhân làm chính trị là mưu cầu quyền lực công, nhân dân biết quan tâm đến chính trị thì nhân dân mới có được quyền lực của mình. Trên thế giới không một dân tộc nào xa lánh chính trị mà hùng mạnh cả. Khi toàn dân chịu cúi đầu trước một thiểu số cầm quyền thì làm sao họ ngẩng cao đầu với thế giới? Đứng bên Trung Cộng mà không ngẩng đầu thì trước sau gì cũng bị nuốt. Đó là vì sao dân tộc này muốn thoát Trung thì phải thoát Cộng trước. Phải biết thoát Cộng bằng con đường quan tâm đến chính trị và sẵn sàng đòi hỏi quyền lợi. Chỉ có thế mới cứu dân tộc này khỏi cái chết trong tương lai.

Vụ AVG: Ông Tổng Trọng dùng kế kỷ luật để hoãn binh?

Cát Linh, RFA
2018-07-19

Bộ trưởng Thông tin và Truyền thông Trương Minh Tuấn (phải)

Bộ trưởng Thông tin và Truyền thông Trương Minh Tuấn (phải)

AFP

Mâu thuẫn từ trong Bộ chính trị

Trong tất cả những vụ án được đưa vào danh sách “đại án” thuộc chiến dịch chống tham nhũng của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, thì vụ MobiFone mua AVG là vụ án có những diễn biến đầy kịch tính và bất ngờ nhất, trải qua nhiều giai đoạn “ẩn số” nhất, từ khi chính thức bị phanh phui vào tháng 8/2016.

Hai tháng trước đây, nhà báo Trương Duy Nhất có đưa ra nhận định cho rằng không nên chủ quan với suy nghĩ “lò của ông Trọng bắt đầu nguội lạnh”. Theo ông, sự tạm thời im lặng của Bộ chính trị đối với AVG, Thủ Thiêm có nhiều khả năng sẽ là chiến thuật trước một cơn bão lớn.

Sự việc mới nhất là ngày 18/7/2018, Thủ tướng Chính phủ Hà Nội Nguyễn Xuân Phúc ra quyết định kỷ luật cảnh cáo đương kim Bộ trưởng Bộ Thông tin Truyền thông Trương Minh Tuấn do có vi phạm khuyết điểm và Bộ Chính trị đã thi hành kỷ luật về Đảng.

Phân nửa đòi khai trừ Đảng luôn đấy, cắt hết mọi chức vụ, không xử lý tù nhưng đuổi về. Rồi có ý kiến đòi phải xử, đưa ra toà truy tố. Vì nó không tập trung ý kiến do đó tạm thời cảnh cáo, để đó. Và nhân sự thay thế cũng đã có rồi, là tướng bên Viettel ấy. – Một nhà quan sát chính trị ẩn danh

Trước đó Bộ Chính trị đảng cộng sản Việt Nam kỷ luật cảnh cáo và cho thôi giữ chức Bí thư Ban cán sự đảng Bộ Thông tin – Truyền thông nhiệm kỳ 2016 – 2021 đối với ông Trương Minh Tuấn.

Quyết định này tuy phần nào cho thấy “sự mạnh tay” của ông tổng tư lệnh chiến dịch diệt trừ tham nhũng, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Tuy nhiên, vẫn còn khá nhiều những ý kiến cho biết chưa được thuyết phục bởi quyết định kỷ luật này.

Một nhà quan sát chính trường Việt Nam (đề nghị ẩn danh), từ Sài Gòn cho biết theo ông, Bộ Chính trị chưa có sự thống nhất cao trong quyết định xử ông Trương Minh Tuấn.

“Phân nửa đòi khai trừ Đảng luôn đấy, cắt hết mọi chức vụ, không xử lý tù nhưng đuổi về. Rồi có ý kiến đòi phải xử, đưa ra toà truy tố. Vì nó không tập trung ý kiến do đó tạm thời cảnh cáo, để đó. Và nhân sự thay thế cũng đã có rồi, là tướng bên Viettel ấy.”

Công ty AVG (Công ty truyền hình An Viên)
Công ty AVG (Công ty truyền hình An Viên) Courtesy of truyenhinhavg.org

Trong ngày 18/7, thông tin về người có khả năng thay thế ông Trương Minh Tuấn được dư luận chia sẻ khá mạnh mẽ trên mạng xã hội. Người đó là ông Nguyễn Mạnh Hùng, hiện là Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Tổng Giám đốc Tập đoàn Viễn thông Quân đội Viettel.

Vào tháng 5/2018, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã chỉ đạo cho Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng Trung ương do chính ông làm Trưởng ban, đưa vụ AVG vào diện theo dõi ‘đặc biệt”. Theo phân tích của Chủ tịch Hội nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng thì điều này có nghĩa là đây là trọng án, sẽ không có nhân vật được chạy án, hoặc thoát tội.

Tuy nhiên, điều này cũng có 1 lý do khác, được nhà báo Phạm Chí Dũng cho biết:

“Nếu như vụ AVG không đưa vào diện theo dõi của Ban chỉ đạo Phòng chống Tham nhũng Trung ương thì nó sẽ nằm hoàn toàn trong quy trình tố tụng xử lý hình sự của các cơ quan chính quyền. Khi Bộ Công an khởi tố thì Bộ Công an sẽ có toàn quyền xử lý đối với vụ AVG mà không phải xin ý kiến chỉ đạo của Bộ chính trị, Ban bí thư hay Ban chỉ đạo Phòng chống Tham nhũng Trung ương. Còn ngược lại, nhất cử nhất động, Bộ Công an sẽ phải xin ý kiến của Ban chỉ đạo Phòng chống Tham nhũng Trung ương, cũng có nghĩa là xin ý kiến chỉ đạo của ông Nguyễn Phú Trọng.”

Nếu như vụ AVG không đưa vào diện theo dõi của Ban chỉ đạo Phòng chống Tham nhũng Trung ương thì nó sẽ nằm hoàn toàn trong quy trình tố tụng xử lý hình sự của các cơ quan chính quyền. Khi Bộ Công an khởi tố thì Bộ Công an sẽ có toàn quyền xử lý đối với vụ AVG mà không phải xin ý kiến chỉ đạo của Bộ chính trị, Ban bí thư hay Ban chỉ đạo Phòng chống Tham nhũng Trung ương. – Phạm Chí Dũng

Lúc đó, theo ông Phạm Chí Dũng, sẽ diễn ra tình trạng gọi là “án bỏ túi”. Nếu Đảng muốn thì Đảng tha, hoặc Đảng muốn thì sẽ trị. Do đó, trong trường hợp Ban Bí thư đột ngột thông báo việc chỉ có cảnh cáo Ban Cán sự Đảng của Bộ Thông tin và Truyền thông cho thấy Đảng có vẻ như muốn “khoan hồng” cho cựu bộ trưởng Nguyễn Bắc Son và người đang đứng đầu bộ này là ông Trương Minh Tuấn.

“Thậm chí chỉ cảnh cáo với Trương Minh Tuấn một hình thức kỷ luật Đảng rất nhẹ nhàng so với những tội trạng mà ông Trương Minh Tuấn đã gây ra.”

Kỷ luật để hoãn binh

Theo nhận xét của nhà quan sát chính trị ẩn danh ở trên, hiện tại Bộ trưởng Thông tin và truyền thông Trương Minh Tuấn nhận 1 án phạt tương đối khá nhẹ nhàng từ Ban Bí thư, từ Trưởng ban Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng Trung ương vì có nguyên nhân khác.

Đó chính là sự chờ đợi kết quả của Luật An ninh mạng và Luật Đặc khu

“Luật An ninh mạng và Luật Đặc khu hiện nay đang là ngòi nổ trong nước. Bộ truyền thông và Ban tuyên giáo đang cần phải chịu lực cho đến tháng 10. Do đó ở trên không muốn xáo trộn 4T.”

Ông cho biết, sau khi Luật Đặc khu có kết quả, dù được hay không được thì vào tháng 10 này, Quốc hội sẽ xin thay thế nhân sự.

Hiện nay ông Trọng gặp rất nhiều sức ép. Trong nước hiện nay có 3 tam giác. Thứ nhất ông Trọng muốn tuyệt đối hoá quyền lực. Thứ 2, Phạm Minh Chính định hất Trọng trong nhiệm kỳ này. Thứ 3 là Trần Đại Quang muốn an thân cho hết nhiệm kỳ. – Một nhà quan sát chính trị ẩn danh

Vị này khẳng định, ông Tổng Bí thư sẽ không thể “nương tay” với hai vị quan chức cấp cao mang yếu tố chính trong vụ MobiFone-AVG. Vì mục đích cuối cùng của ông Nguyễn Phú Trọng lúc này, đó là khẳng định quyền lực và thu tóm chính trị.

“Hiện nay ông Trọng gặp rất nhiều sức ép. Trong nước hiện nay có 3 tam giác. Thứ nhất ông Trọng muốn tuyệt đối hoá quyền lực. Thứ 2, Phạm Minh Chính định hất Trọng trong nhiệm kỳ này. Thứ 3 là Trần Đại Quang muốn an thân cho hết nhiệm kỳ.”

Vị này cho biết, ba cạnh của tam giác này đang hậu thuẫn nhau rất gay gắt. Do đó, theo ông, nếu ông Tổng Bí thư muốn tuyệt đối hoá quyền lực của mình thì bắt buộc phải dám hy sinh.

Sự hy sinh này không khác hơn chính là xuống tay nghiêm minh với những sai phạm của đương kim Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Trương Minh Tuấn.

Thế nhưng, ở thời điểm này, ông nhìn thấy cách an toàn nhất đã được áp dụng trong việc xử lý vụ án MobiFone-AVG là đưa ra hình thức kỷ luật để hoãn binh.

“Kỷ luật để hoãn binh. Cảnh cáo. Không phải là nhẹ đâu. Vì luật bất thành văn, cảnh cáo bên Đảng là chính quyền sẽ cho thôi chức.”

Trải qua nhiều giai đoạn “chìm” rồi “nổi”, vụ án MobiFone – AVG cuối cùng sẽ được mang ra xét xử thế nào, theo nhận xét của nhà quan sát chính trị này thì câu trả lời sẽ được giải đáp sau tháng 10 năm nay.

Ý kiến của nhà báo Phạm Chí Dũng thì ông cho rằng nếu Trương Minh Tuấn “hạ cánh an toàn” theo cách nói của dư luận thì chắc chắn sẽ là một bất lợi về mặt công luận cho Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, cũng như công cuộc đốt lò vĩ đại của ông sẽ không còn ý nghĩa.

Giáo dục ở Việt Nam: Phải “xoá bài làm lại”!

Giáo dục ở Việt Nam: Phải “xoá bài làm lại”!

FB Nguyễn Thị Oanh

Cả nước đang xôn xao, tập trung phẫn nộ về vụ nâng điểm thi tốt nghiệp PTTH ở Hà Giang. Riêng tôi, khi đọc tin về vụ này, cảm giác thấy thật bình thường, không hề bất ngờ hay ngạc nhiên! Hình như tôi, cũng như nhiều người khác, sau rất nhiều những đau đáu góp ý và mong chờ, nay đã trở nên vô cảm với mọi chuyện đang diễn ra trong nền giáo dục nước nhà.

Mà rõ ràng đấy thôi, để thấy không có gì phải choáng váng: Đâu chỉ mỗi Hà Giang, người ta đang tiếp tục phanh phui thêm những trường hợp gian lận điểm thi ở Lạng Sơn, Sơn La, Hoà Bình. Còn bao nhiêu tỉnh, thành nữa sẽ “tiếp bước” các tỉnh trên? Và có phải chỉ năm nay mới phát hiện gian lận hay là việc gian lận đã có từ đời tám hoánh nào rồi nhưng bây giờ chắc “ăn không đồng, chia không đủ” nên mới bị lộ?

Nhiều người đổ lỗi nguyên nhân gây ra những tiêu cực đó là do phương thức thi cử. Nhưng nên nhớ rằng trên thế giới hiện nay vẫn còn nhiều nước duy trì kỳ thi tốt nghiệp quốc gia. Vấn đề là bộ máy của người ta không hỏng hóc nghiêm trọng như của mình! Cứ thử hình dung: Nếu bỏ kỳ thi tốt nghiệp quốc gia thì cũng phải có hình thức xét tốt nghiệp kiểu khác. Và ai dám đảm bảo sẽ không tiếp tục phát sinh các tiêu cực mới khi thay đổi?

Ở Ontario (Canada), người ta tách riêng việc đánh giá trình độ học sinh cho một cơ quan khác ngoài bộ giáo dục. Để được tốt nghiệp trung học, từ lớp 9 đến lớp 12, một học sinh Ontario phải thoả ba điều kiện: 1/ Lấy đủ 30 tín chỉ (credits) của các môn học (trong đó có 18 tín chỉ bắt buộc và 12 tín chỉ tự chọn). 2/ Đạt 40 giờ tình nguyện Phục vụ cộng đồng (Community Service Hours). 3/ Thi đậu kỳ thi Kiểm tra trình độ ngôn ngữ theo tiêu chuẩn tỉnh bang (Ontario Secondary School Literacy Test – viết tắt là OSSLT).

Hai điều kiện đầu do giáo viên trực tiếp đánh giá học sinh trong quá trình học tập, rèn luyện tại trường. Riêng với điều kiện thứ ba, học sinh phải tham dự kỳ thi viết có tính quốc gia và phải đạt tối thiểu 300/400 điểm mới đủ để được xét tốt nghiệp. Điểm đặc biệt của kỳ thi OSSLT là việc ra đề và chấm thi không phải do ngành giáo dục thực hiện mà là do EQAO (viết tắt của Education Quality and Accountability Office – tạm dịch: Văn phòng Trách nhiệm giải trình và Chất lượng giáo dục). Đây là một tổ chức có nhiệm vụ chuyên đánh giá sự phát triển về kỹ năng đọc, viết và làm toán của học sinh trong hệ thống giáo dục công lập.

Vì là “đánh giá chất lượng”, nên EQAO hoạt động hoàn toàn độc lập với bộ giáo dục để tránh tình trạng “vừa đá bóng vừa làm trọng tài”. Hàng năm, EQAO thực hiện việc ra các đề thi OSSLT và Toán gửi cho các trường. Ngay sau kỳ thi chung, các bài làm của học sinh được gửi lại cho EQAO để tổ chức này trực tiếp chấm điểm. Các trường sẽ đọc được kết quả thi của từng học sinh bằng cách đăng nhập vào trang web của EQAO với mã số riêng của mỗi trường. Còn các hội đồng/sở giáo dục địa phương (district school board) sẽ nhận được bản đánh giá xếp hạng các trường công lập thuộc khu vực của mình từ EQAO, căn cứ trên kết quả thi OSSLT mỗi năm.

Tôi thật thích cách làm này của họ vì nó “đâu ra đấy” để đảm bảo tính khách quan và hoàn toàn độc lập khi đánh giá chất lượng giáo dục. Như vậy, bộ giáo dục chỉ làm nhiệm vụ lo giảng dạy và không thể tự mình tổ chức đánh giá chất lượng đào tạo của chính mình!

Nhưng giả sử nếu đem mô hình này vận dụng cho VN, câu hỏi lại đặt ra là: Liệu rồi một tổ chức đánh giá độc lập kiểu đó vẫn có thể đảm bảo việc ra đề cũng như chấm thi sẽ là nghiêm túc và không còn tiêu cực?

Nên mấu chốt ở đây vẫn là câu chuyện về con người. Đó là một cái vòng luẩn quẩn. Nền giáo dục bẩn sẽ cung cấp cho xã hội những con người không thể sạch. Và những con người này lại góp phần làm cho xã hội bẩn hơn bằng sự dốt nát, méo mó về tri thức cũng như nhân cách ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường.

Tất nhiên, hầu hết những đối tượng đó đều thuộc các gia đình hoặc có quyền, hoặc có tiền, bởi dân thường cô thế làm sao có đủ khả năng để “nâng đỡ” con cái theo cách như vậy? Cứ xem thông tin sơ bộ về các HS được nâng điểm ở Hà Giang trên báo chí chính thống thì rõ: Trong 114 thí sinh được sửa điểm thấp thành cao, ngoài một số là con em của các “đại gia”, đa phần còn lại đều thuộc diện “con ông cháu cha”, từ con ruột của bí thư tỉnh ủy đến các con, cháu của lãnh đạo huyện, tỉnh và nhiều sở, ngành khác nhau (Nguồn: Bao nhiêu trường hợp nâng điểm ở Hà Giang là ‘con ông cháu cha’?).

Điều đáng sợ ở đây là: Sau khi “hoàn tất” lộ trình học hành (bằng điểm mua hoặc tặng thêm theo cách như vậy), những thí sinh này hoàn toàn có khả năng lại được sắp xếp vào bộ máy công quyền để trở thành lãnh đạo, theo đúng quy trình dành cho các “hồng phúc của dân tộc”. Đừng ngạc nhiên hỏi vì sao quan chức bây giờ càng ngày càng lắm kẻ ngu dốt! Đừng phẫn nộ khi thấy nhiều chính sách được ban hành một cách tào lao bởi những người đang ở trên mây! Đừng bực bội khi thấy hết “đầy tớ” này đến “công bộc” nọ phát ngôn ngớ ngẩn như các chú hề! Bởi cần nhận thức rõ rằng: Với nền giáo dục dối trá toàn diện này, nếu không sản sinh ra một tầng lớp lãnh đạo ngu ngơ như thế, thì đó mới là chuyện lạ!

Tôi không miệt thị ông Nhạ, vì tôi nghĩ bất kỳ ai lên thay ông làm bộ trưởng lúc này cũng chẳng thể xoay chuyển gì nổi để giáo dục VN khá hơn. Ông Nhạ phải thừa kế một di sản giáo dục đã nát bét và “vỡ trận” từ lâu. Nếu ông giỏi thì còn có thể đắp đập be bờ đôi chỗ. Huống chi ông cũng chẳng hơn gì người tiền nhiệm! Thế nên căn bệnh ung thư của ngành giáo dục vẫn không có dấu hiệu suy giảm, mà trái lại còn tiếp tục di căn nặng nề hơn.

Giải pháp tốt nhất là phải “xoá bài làm lại”, giống như đập bỏ một căn nhà cũ mục nát để xây dựng một căn nhà mới hoàn toàn. Nhưng ai có thể cho phép làm vậy khi nền giáo dục của đất nước này còn bị buộc phải gắn liền với yêu cầu định hướng tư tưởng và đảm bảo thực hiện các mục tiêu chính trị của thể chế lãnh đạo hiện hành?

Tôi vốn là người ghét sự đa nghi nên trước giờ chẳng bao giờ thích suy luận theo thuyết Âm mưu. Nhưng cho tới nay, trước thực trạng ngày càng âm u của giáo dục VN, nhiều khi cứ phải tự hỏi: Hay bọn phản động nào, hoặc là quân gián điệp Hoa Nam đã được cài cắm từ lâu trong bộ máy của chúng ta để cố tình phá hoại giáo dục, nhằm thực hiện mưu đồ đen tối của chúng? Bởi ai cũng hiểu một nguyên lý: Giáo dục là chìa khoá để phát triển, vì chỉ giáo dục mới có thể cung cấp nguồn nhân lực cho việc kiến thiết đất nước. Do vậy, một quốc gia có nền giáo dục tệ hại sẽ chỉ là một quốc gia lụn bại và luôn mang thân phận “nhược tiểu”, nếu chưa muốn nói là còn có thể biến mất trên bản đồ thế giới vì bị thôn tính vào một ngày nào đó trong tương lai.

____

Chú thích: Ảnh minh hoạ dưới đây được chụp lại từ một tin nhắn rác rất thường thấy trên điện thoại của chính tôi. Tuy không liên quan đến vụ nâng điểm đang ồn ào, nhưng nó cho thấy thị trường mua bán bằng cấp ở VN hiện nay hoạt động nhộn nhịp và táo tợn tới mức nào! Cả xã hội cứ quay cuồng với các thể loại: Học giả bằng thật, học thật bằng giả và cả học giả bằng giả như thế này, vậy thì đất nước còn hy vọng gì để có thể “sánh vai các cường quốc năm châu”?

Mẹ Nấm tuyệt thực gần hai tuần, các blogger khác ‘đồng hành’

Mẹ Nấm tuyệt thực gần hai tuần, các blogger khác ‘đồng hành’

Blogger Mẹ Nấm xuất hiện tại tòa.
Blogger Mẹ Nấm xuất hiện tại tòa.

Thân mẫu của Blogger Mẹ Nấm tin rằng con gái bà đã tuyệt thực sang đến ngày thứ 13 để yêu cầu trại giam Thanh Hóa cải thiện điều kiện nhà tù và ngưng ngược đãi, đối xử bất công. Trong khi đó nhiều blogger khác cũng luân phiên tuyệt thực 24 giờ để ủng hộ tinh thần Mẹ Nấm.

Bà Nguyễn Thị Tuyết Lan, mẹ của Blogger Mẹ Nấm, tức Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, hôm 19/7 nói với VOA rằng con gái bà đã tuyệt thực trong suốt gần hai tuần qua:

Đến ngày 12/7 tôi ra đó thăm con thấy con ốm và nhợt nhạt. Quỳnh nói vẫn chưa hết tuyệt thực vì họ vẫn còn ngược đãi Quỳnh.
Bà Nguyễn Thị Tuyết Lan

“Ngày 6/7 Quỳnh gọi điện thoại về nói sau cuộc gọi đó thì Quỳnh sẽ không ăn bởi vì Quỳnh bị ngược đãi. Đến ngày 12/7 tôi ra đó thăm con thấy con ốm và nhợt nhạt. Quỳnh nói vẫn chưa hết tuyệt thực vì họ vẫn còn ngược đãi Quỳnh.”

Blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh
Blogger Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

Trong cuộc gọi điện thoại bất ngờ về nhà cho mẹ vào sáng 6/7, blogger Mẹ Nấm tuyên bố bắt đầu tuyệt thực cho đến khi nào trại giam giải quyết việc cô liên tục bị bạn tù đe dọa đến mức phải cầu xin mẹ “hàng tháng thăm con để biết sinh mạng con còn hay đã mất.”

Blogger Mẹ Nấm đang thọ án 10 năm tù về tội “Tuyên truyền chống nhà nước” tại Trại giam số 5 ở tỉnh Thanh Hóa. Đây là lần tuyệt thực thứ ba của bà trong trại giam để yêu cầu cải thiện điều kiện giam giữ.

Bà Tuyết Lan lên tiếng yêu cầu trại giam Thanh Hóa ngưng các hành động ngược đãi Như Quỳnh, bà cho rằng đây là một hành động có chủ ý nhằm gây khủng hoảng tinh thần cho con gái của bà.

“Tôi yêu cầu ngưng ngược đãi con tôi và phải đối xử công bằng. Tới hôm nay là ngày thứ 13 mà tôi không hề biết tin tức gì cả. Nếu có xảy ra vấn đề gì thì Ban Giám thị Trại giam số 5 là người chịu trách nhiệm. Quỳnh nói đây là cả sự chủ ý của họ chứ không phải vô cớ.”

Bà Nguyễn Thị Tuyết Lan và hai con nhỏ của Blogger Mẹ Nấm.
Bà Nguyễn Thị Tuyết Lan và hai con nhỏ của Blogger Mẹ Nấm.

Trong đơn gửi giám thị trại giam trong tuần này, bà Lan viết: “Trong những lần thăm gặp vừa qua, Quỳnh cho biết đang bị ngược đãi. Điều này dẫn đến việc con tôi phải tuyệt thực để phản đối. Việc con tôi bị tước quyền công dân không có nghĩa là nó không còn là con người.”

Quỳnh nói đây là cả sự chủ ý của họ chứ không phải vô cớ.
Bà Nguyễn Thị Tuyết Lan

Bà Lan nêu yêu cầu cán bộ trại giam “tách Quỳnh khỏi những tù nhân thường xuyên gây sự, được giam trong phòng như những tù nhân khác chứ không phải căn phòng mà mọi thứ sinh hoạt đều bị người bên ngoài nhìn thấy hết như hiện nay.”

Theo gia đình, lý do mà Như Quỳnh phải tuyệt thực là do điều kiện nơi giam giữ hết sức “tồi tệ, không đảm bảo kín đáo cho sinh hoạt cá nhân.”

Bà Lan thuật lại lời của Mẹ Nấm:

“Họ có chuyển con tới một buồng giam khác mà tất cả các buồng giam xung quanh đều có thể quan sát được, nhưng nhà vệ sinh trong phòng này lại không có cửa che chắn.”

Blogger An Đỗ từ Úc viết trên Facebook: “Quỳnh bất chấp nguy hiểm để đưa ra những báo cáo về việc Công an tra tấn công dân của mình – những người hoàn toàn yếu thế vì nghèo, vì bất công… Chẳng ai mơ mộng về thực tiễn là trong nhà tù sẽ được sung sướng, người ngoài tù sẽ được chăm sóc tử tế. Nhưng cô ấy đã lựa chọn để sống cao qúy, chúng ta nên vinh danh vì phúc phận dân tộc này, quốc gia này còn có những người như cô ấy!”

0:000:30:000:00

 

 Đường dẫn trực tiếp 

Trước đó vào đầu tháng 6, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã tuyệt thực trong 6 ngày phản đối cách đối xử của giám thị trại giam và ép nữ blogger nhận tội.

Đây là lần thứ 3 blogger Mẹ Nấm phải dùng đến biện pháp tuyệt thực để phản đối các điều kiện giam giữ, mà theo các tổ chức nhân quyền quốc tế là “ngược đãi,” trong các nhà tù tại Việt Nam.

Tối nay, chị Nguyễn Kiều Ly tiếp nối tôi tuyệt thực đồng hành ủng hộ tinh thần đấu tranh bất khuất của chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh cho đến khi chị không còn bị ngược đãi.
Blogger Nguyễn Hoàng Vi

Hôm 19/7, từ thành phố Hồ Chí Minh, blogger Nguyễn Hoàng Vi chia sẻ trên Facebook về “24h tuyệt thực đồng hành với blogger Mẹ Nấm.”

“Tôi đã bắt đầu tiếp nối Thao Thanh Bui từ 8h tối 18/07 đến 8h tối nay 19/07….Tối nay, chị Nguyễn Kiều Ly tiếp nối tôi tuyệt thực đồng hành ủng hộ tinh thần đấu tranh bất khuất của chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh cho đến khi chị không còn bị ngược đãi.”

“Trời hỡi, nhờ ai cho khỏi đói,”

Suy Tư Chúa nhật thứ 16 thường niên năm B 22/7/2018

(Mc 6: 30-34) Các Tông Đồ tụ họp chung quanh Đức Giêsu, và kể lại cho Người biết mọi việc các ông đã làm, và mọi điều các ông đã dạy. Người bảo các ông: “Chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.” Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông cũng chẳng có thì giờ ăn uống nữa. Vậy, thầy trò xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng. Thấy các ngài ra đi, nhiều người hiểu ý, nên từ khắp các thành, họ cùng nhau theo đường bộ chạy đến nơi, trước cả các ngài. Ra khỏi thuyền, Đức Giêsu thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều.

+   +   +

“Trời hỡi, nhờ ai cho khỏi đói,”

“Gió trăng có sẵn, làm sao ăn?”

(dẫn từ thơ Hàn Mặc Tử)

 Ở nhà thơ, thực phẩm nuôi dưỡng chính mình phải chăng là trăng gió, từng có sẵn? Nơi nhà Đạo, thức ăn cho mọi người nhất định là ân lộc Chúa ban, vẫn lan tràn ngày lễ hội. Thế đó, là ý tưởng chủ lực được thánh Máccô ghi lại ở trình thuật, rất hôm nay. 

Trình thuật hôm nay được biết dưới tên gọi là: “Phép lạ thật nhiều bánh”. Nhưng, với thánh Máccô, sự kiện này được gọi là “Lễ Hội nay phân phát”. Thật ra thì, ý của tác giả là: dù mọi người có đặt tên cho đó là “phép lạ” hay “chuyện lạ” đi nữa, cũng cứ nhủ: hãy phân phát và cho đi những gì mình đang có, tự khắc lúc đó ta sẽ đủ để phân phát cho mọi người. Đọc trình thuật, nay người đọc không thể không nghĩ đến Tiệc Thánh Thể, lễ hội cho đi và phân phát, hết mọi người.

Quả thật, trong 5 tuần tới, phụng vụ Chúa nhật sẽ bớt đi phần trích dẫn Tin Mừng theo thánh Máccô, nhưng thay vào đó là lời trình của thánh Gioan về “Bánh Sự Sống”. Nếu, đọc thêm chương 6 Tin Mừng này, người đọc không thể không nghĩ đến Tiệc Thánh Thể, cũng là chuyện thấy rất rõ. Nói khác đi, trong 5 tuần sắp tới, người dự Tiệc lại sẽ suy tư về một loạt trình thuật thuộc loại “bỏ túi”, trong đó tác giả đề cập nhiều về Tiệc Thánh để người tham dự sẽ nhận chân ra ý nghĩa việc mình làm.

Trình thuật hôm nay ghi về sự kiện Chúa tụ họp chúng dân theo Ngài vào buổi tiệc lớn ngoài trời theo dạng “picnic”, trước khi phân bổ Mình Ngài cho mọi người. Nhưng vấn đề là hỏi: sao “tiệc ngoài trời” hôm ấy lại quan trọng đến thế? Tham dự Tiệc, phải chăng để sẻ san hân hoan nhận bánh trái? Và tụ họp mừng kính Chúa ở đây, hôm nay, có ý nghĩa của một sẻ san phân ban Mình Chúa cho người khác không?

Thật sự thì, việc tụ họp ở đây, ngày của Chúa, là để dự Tiệc Thánh, chứ không phải để chầu kính hoặc cầu kinh như nhiều vị vẫn tưởng. Tụ họp dự Tiệc ngày của Chúa, không phải để cộng đoàn sùng bái hoặc tung hô đấng thánh nào ở ngoài làng. Tụ họp để dự Tiệc, rất không giống bất cứ buổi họp hành nào được giới chức chủ trương, dù người dự đều rất thích, vẫn đam mê. Tựu trung, tập họp để dự Tiệc là để cùng Chúa chung vui một hiện diện, nhưng không theo cung cách chủ quan tư riêng của người dự; càng không giống động thái tham dự họp mặt nặng tính chất chính trị, gia đình hoặc giòng tộc; cũng chẳng như sự kiện thể thao/văn hoá hay nhạc hội nào hết.

Đến dự Tiệc, người tham dự không đến vì lý do gia đình hoặc kiếm tìm lợi lộc cho riêng mình; cũng chẳng để duy trì vị thế, chức vụ lâu nay mình dính kết. Mà, đến dự Tiệc, là cùng chung vui hiện diện có nghi thức phụng vụ tươi mát, hấp dẫn do hội thánh chủ trương.

Đến dự Tiệc, người tham dự không khai sáng/định đoạt một loại hình nào hầu lôi cuốn người khác đến để thưởng lãm. Nhưng trái lại, người dự Tiệc đặt chân đến nơi đây là để đáp lại lời Chúa mời gọi. Thế nên, Tiệc-Thánh-Thể-vào-ngày-của-Chúa cũng sẽ không thành hiện thực, nếu Chúa không mời chào, ban bảo. Chúa mời chào mọi người đến với Ngài, để họ trở thành dân con được Ngài chăm chút chứ không là người bình thường bậc trung, thôi.

Dự Tiệc Thánh, được hiểu như tham dự buổi tiệc đặc biệt Chúa mời chào để mọi người đến với nhau mà ở bên nhau, cho lâu. Tiệc Chúa chào mời, là để người người có cơ hội trở thành Kitô-khác và rất vui vì mình có mặt với mọi người. Dự Tiệc Thánh, dân con Chúa được hiệp thông chung sống thời khắc có Cha, có Chúa, có cả Thần Khí Ngài nữa. Tham dự Tiệc, có thể dân con Chúa không nghĩ ra được như thế. Nhưng đó là chuyện thật. Có được sự thật như thế, người tham dự mới thấy đó là chuyện cần thiết, tích cực; để rồi, khi tan Tiệc, mọi người mới ra đi rao truyền việc Chúa vẫn ở với ta, và trong ta.

Tham dự Tiệc, còn là dịp để ta nhớ lại thời khắc xưa lúc dân con người Do thái tụ tập ở Sinai núi thánh sau lưu đày, nhiều bức bách. Tập họp nơi đó, để họ gia nhập vào với Giao Ước của Chúa hầu thờ kính chỉ mình Ngài, mà thôi. Ở núi thánh, dân con Do thái cũng cử hành lễ Vượt Qua, giống hệt Chúa. Ở trên đó, có công bố Lời Chúa và có cả kinh nghiệm sống khoảnh khắc ưu tư/phiền muộn, vào một thời. Ở trên đó, còn có cả Giao ước mới để người người theo đó mà thực thi.

Tham dự Tiệc, còn khiến người dự tưởng nhớ buổi Tạ Từ hôm ấy Chúa tụ họp đồ đệ Ngài lại mà mừng lễ Vượt Qua, một lần cuối, để rồi Thày Chí Ái lại đã đem Tình Thương Yêu vào Giao Ước có Chúa, có đồ đệ ký kết bằng một hiện diện. Xem thế thì, Tiệc Thánh Tạ Từ đã trở thành bí tích cho mọi Tiệc sau này về sau.

Kể từ đó, những gì được hiện thực nơi Tiệc Thánh, đều do Chúa chào mời mọi người đến để hiệp thông với Chúa. Đến, để ghi tên người tham dự vào sổ bộ gồm danh tánh của người anh em, dân con Ngài. Đó là lý do để ta tụ họp mừng kính ý nghĩa Vượt Qua thật sâu sắc, rất hiện tại. Đó, cũng là động thái căn bản mang tính vui tươi cứu độ. Bởi, người được cứu nay đã ở bên nhau. Đó, cũng là ý nghĩa Chúa “Vượt qua” mọi trở ngại để đến với ta, và nhờ đó ta đến được với Ngài để có sự sống rất mới. Và như thế, sẽ không còn ai bị cái chết đe doạ hành hạ nơi sầu buồn. Không đến dự, dân con Chúa không thể trở thành con người đích thực, được Chúa khuyến khích.

Lại nữa, người Công giáo chỉ là Kitô-khác, nếu họ nhận lời Chúa chào mời tụ họp mừng kính cuộc Vượt Qua của Ngài. Bằng vào tụ họp tham dự, họ trở nên đúng danh xưng Kitô-hữu dành cho người trong cuộc mà thôi. Chúa chào mời mọi người, cả Hy Lạp lẫn Do Thái. Cả tự do lẫn tôi đòi, hoặc nô lệ. Cả nam lẫn nữ, tất cả được hiệp thông với Chúa, không loại trừ cũng chẳng bỏ sót người nào. Đó, là lý do khiến tình huynh đệ giữa người dự mang trọn mọi ý nghĩa chứ không chỉ ý nghĩa làm người, thôi. Đó, cũng là kinh nghiệm rất mới. Kinh nghiệm hiệp thông thương yêu vào với Chúa Phục Sinh, rất đặc biệt.   

Tiệc Thánh Thể bắt đầu bằng sự kiện nến đèn được thắp sáng. Ở Tiệc Thánh, còn có cả ánh sáng của người tham dự vẫn toả chiếu nơi gian trần. Toả chiếu, để người trần biết đến mục đích của sự sống con người cốt làm sáng tỏ lời Chúa chào mời mọi người gia nhập cuộc sống của Chúa. Tham dự Tiệc, là tham dự lễ Chúa Vượt Qua giữa thế giới là nơi Ngài vượt khỏi nỗi chết để đến với sự sống. Vượt khỏi bóng tối đến với sự sáng đang hiện thực ở buổi Tiệc.

Cộng đoàn dự Tiệc không đến một mình, nhưng đến thay cho nhân loại đang kiếm tìm ơn cứu độ và sự sống. Bởi thế nên, khi dự tiệc Vượt Qua, toàn thể vũ trụ đều đã đến dự, để cảm kích. Tiệc Vượt Qua được cử hành không để ta chỉ nhớ mỗi Đức Kitô, mà cả những người vẫn đang nguyện cầu cho nhân loại, dù họ còn sống hay đã chết. Dù, họ có mặt hay khiếm diện. Dù già nua/có tuổi, cảnh đời có khác.

Tham dự Tiệc, còn là tụ họp nhau lại để chứng tỏ cho mọi người biết vai trò cốt thiết của họ trong vũ trụ. Người dự Tiệc, đem tiếng nói và lời nguyện cầu đến với mỗi người và mọi người ở bất cứ đâu. Người dự Tiệc, đã nói lên tiếng nói rất hiện tại cả nơi hoang sơ, vắng lặng. Không chỉ nói, họ còn đem hy vọng và ủi an đến với người ốm đau, sầu khổ. Và, những người đang đi dần vào cõi chết. Người dự Tiệc hỗ trợ cho người đang bị cám dỗ, bức bách. Làm như thế, là họ đã cảm tạ Chúa vì được sống an vui, hiền hoà, êm ấm. Đó, còn là bí tích Tình yêu dành cho người đói khát muốn yêu, nhưng chưa được.

Có dự Tiệc, nhân loại mới thấy mình không bị đe doạ thiếu cơm ăn/áo mặc, thời buổi này. Có dự Tiệc, người người sẽ không còn ưu tư lo lắng về mọi xung đột/tranh chấp về vị thế hoặc chỗ đứng trong đời. Bởi, tất cả mọi sự rồi cũng được giải quyết. Mọi ước vọng sẽ thành hiện thực. Bởi, tình thương huynh đệ sẽ chữa lành tất cả. Bởi, Tiệc Thánh vẫn là chốn đổi thay sự sống của con người. Bởi, Chúa có mặt ở buổi Tiệc, Ngài sẽ biến chốn này thành nơi thông báo Tin Vui an bình. Có được Tin Vui rồi, người dự Tiệc lại sẽ chuyển cho người khác biết Tin Mừng Ngài muốn gửi. Dự Tiệc Thánh, người tham dự sẽ trở nên một với Chúa, với mọi người. Có thể nói, dự Tiệc Thánh là thưởng ngoạn trước Tiệc càn khôn của vũ trụ.

Và rồi ra, ta sẽ biết sự sống là tiến trình của sự nhận lãnh, sẻ san, cho đi. Đó, là cơ bản của hiệp thông/trao đổi giữa người nhận Quà từ Đức Chúa. Là, niềm vui cảm kích vì chính mình được vào với Quà tặng và đã biến chính mình thành quà tặng cho người khác.

Con người không là hữu thể tự có để họ duy trì mọi sung mãn cho riêng mình. Con người là hữu thể đến từ Đấng khác và dành cho người khác, cho đến khi họ khám phá ra rằng Người Khác ấy là Đấng Cận Thân và Cận Lân với mình. Bởi, tất cả đều sẽ tụ họp về với Tiệc Thánh, để mọi người trở nên chính mình, như thánh Âu Tinh đã từng nói: “Chúng ta ở trong Đức Kitô khi Ngài yêu thương Chính mình Ngài. Và, mỗi khi ta tự sung mãn với chính mình, đó là lúc ta đang nghèo đi hiểu theo nghĩa sự sung mãn đã cách ly. Và, đó là nền tảng của mọi hiệp thông với Chúa, với mọi người.

Tiệc Thánh, dù diễn ra hằng ngày hay hàng tuần, vẫn không là Tiệc bình thường, hoặc tầm thường. Thế nên, chớ rời xa nơi xẩy ra “Sự lạ nhiều Phân Phát”. Phân và phát, những bánh cùng trái ở trên đồi Galilê hôm ấy. Bởi, đó chính là Tiệc Chúa thực hiện trước. Đó là buổi tụ họp tuyệt vời, ở mọi nơi. Cảm nhận như thế, có lẽ cũng nên ngâm lại lời thơ đầy ý nghĩa, vẫn cứ bảo:

                                          Gió trăng có sẵn, làm sao ăn?

                                   (Hàn Mặc Tử – Lang thang)

Nhờ ai cho khỏi đói ư? Đói hay không, chỉ người phàm ăn cứ ngấu nghiến hết mọi thứ, chẳng sẻ san những gì mình đang có cho mọi người. Thế nên vẫn còn đói, dù gió trăng sẵn đó, làm sao ăn. 

            Lm Kevin O’Shea DCCT biên soạn –

Mai Tá lược dịch

“Sài Gòn bây giờ trời mưa hay nắng?

Chuyện Phiếm đọc trong tuần 16 Thường niên năm B 22-7-2018

 “Sài Gòn bây giờ trời mưa hay nắng?

(Mc 10: 14-16)

Sẽ ra sao, nếu ta đổi tên Sàigòn thành “Hội thánh”, chắc cũng buồn cười chứ? Dạ, không. Buồn thì có, chứ cười thì không? Hoặc, có buồn nhưng chẳng cười chút nào, là bởi nội mỗi nhắc đến nhạc bản có cụm từ “Sàigòn bây giờ” thôi, cũng muốn nghe hát thêm những chữ như sau:

“Sài Gòn bây giờ trời mưa hay nắng?
Sài Gòn bây giờ ai khóc thương ai?
Sài Gòn giới nghiêm che kín đêm dài.
Sài Gòn khói bay, Sài-gòn nắng đổ.
Sài Gòn có còn bước chiều bơ vơ.
Sài Gòn còn ai khóc kẻ lên đường.
Sài Gòn mưa chiều rạt rời vó ngựa.
Sài Gòn âm thầm, đèn đỏ đèn xanh.
Sài Gòn mưa bay, thôi thế cũng đành.
Giấc ngủ miền xa, ôm trời núi rừng.
Bên rừng nhớ nắng trung nguyên.

Và, cứ thế người hát lại vẫn tiếp tục hát thêm những lời như:

Sài Gòn bây giờ trời mưa hay nắng?
Sài Gòn bây giờ cúi mặt xa nhau.
Sài Gòn bước ai gõ xuống đêm sầu.
Sài Gòn bóng nghiêng, Sài Gòn đứng đợi.
Sài Gòn bây giờ cúi mặt xa nhau.
Sài Gòn đã buồn khi trời sớm mai….
…Sài Gòn có còn bước chiều bơ vơ…”

(Lê Uyên Phương/Kim Tuấn – bđd)

Hát về Sài gòn, thì thế chứ nếu ta đổi lại thành “Hội thánh Chúa”, hoặc hỏi han, lan man những câu vớ vẩn, lẩn thẩn như văn thơ thời buổi trước có những giòng sau đây:

Trong thế giới văn học của người Hoa, thi sĩ Dư Quang Trung được coi là một trong những nhà văn kinh-điển ở thế-giới văn-học đương-đại có ảnh-hưởng sâu rộng đối với nền văn học Đài Loan cũng như Trung Quốc và Hồng Kông. Các tác-phẩm của ông đều truyền đi một thông-điệp nhân bản sâu-sắc.

 Dưới đây là bức thư gửi cho con ông. Ai đọc những giòng này đều có ý nguyện muốn sống tốt, sống đẹp hơn.

 “Con à, cha mong rằng con sẽ mãi là một người có lý tưởng, con có thể là nông dân, kĩ sư xây dựng hay thậm chí là một kẻ lang bạt, nhưng bắt buộc con phải có lí tưởng.

 Lúc con còn nhỏ, cha mẹ thường kể cho con nghe về những vị anh hùng, điều đó không có nghĩa là cha mẹ muốn con trở thành anh hùng, mà chỉ hi vọng sau này lớn lên con sẽ trở thành một người có phẩm chất chính trực, tốt đẹp.

 Khi con dần lớn lên, cha mẹ cho con tiếp xúc với thơ ca, hội họa, âm nhạc vì mong rằng tâm hồn con trở nên hướng thiện và sẽ theo con đi tới suốt đời. Ngay cả khi đối diện với sự lạnh giá khắc nghiệt nhất, cha mong con cũng sẽ không quên hương thơm của hoa hồng. Nền tảng đó giúp con người trở nên xuất chúng.

 Con à, đừng vì ngoại hình của mình mà buồn rầu, bởi lí tưởng thuần khiết mới là khí chất của con. Vẻ đẹp dung tục bề ngoài chỉ khiến con người ta sinh ra thói xấu. Cuộc đời và lí tưởng thường không được như ý muốn của con người.

 Có thể con sẽ phải trải qua những gian khổ, những thăng trầm nhưng con à, con cứ dùng hết sức để cống hiến, bởi lẽ cái kết của một người có lí tưởng có thể bi thảm nhưng tuyệt đối sẽ không đáng thương.

 Trong cuộc đời nhiều khó khăn này, con sẽ gặp nhiều người trí thức và quân tử, con sẽ chiêm nghiệm thấy nhiều điều kì diệu mà người khác không thể cảm nhận được. Những lựa chọn bình thường sẽ không đem lại màu sắc gì cho cuộc đời con.

 Đừng vì những lợi ích nhỏ nhặt mà đánh mất lí tưởng con nhé, cũng đừng vì trào lưu nào đó mà thay đổi niềm tin. Thế giới vật chất bên ngoài quá phức tạp, con phải học cách từ chối những cám dỗ của danh vọng tiền tài. Lí tưởng không phải là món đồ có giá trị tiền bạc và thường không thể mang lại cho con niềm vui trần tục. Vậy nên mong con đừng bị ảnh hưởng bởi những thói đời hư danh và hãy học cách khác biệt với người khác.

 Cha cũng mong con là một người có thể tự mình bước đi, bởi vì cuộc đời quá ngắn ngủi mà những thứ hư không lại rất nhiều, sẽ khiến con lóa mắt, không tỉnh táo, để rồi cuối cùng lại chẳng có gì trong tay.

 Nếu con là một cô gái xinh đẹp, khi con còn trẻ sẽ có nhiều chàng trai yêu chiều, nhưng những thứ con có được quá dễ dàng sẽ khiến con trở nên nông cạn, kém cỏi và thích những thứ tầm thường, phù du. Nếu con là một chàng trai thông minh, con sẽ nghĩ rằng tự mình luôn có thể làm nên việc việc lớn mà xem nhẹ, coi thường mọi thứ.

 Con hãy nhớ kĩ, năng lực của con người có hạn, sống trên đời hãy tận tâm mang lại những điều tốt đẹp cho cuộc sống.

 Là văn nghệ sĩ hay là nội trợ, đừng coi thường những người khác, cũng đừng đầu cơ trục lợi. Khi trưởng thành con sẽ biết, làm tốt một việc thực sự rất khó, nhưng đừng bao giờ cho phép mình bỏ cuộc.

 Con phải biết trân trọng cảm xúc, dù là nam hay là nữ, một khi đã chấp nhận kết giao thì không nên thay đổi, hãy chung thủy một lòng.

 Trong quá trình kết giao bạn bè, ắt sẽ có những lúc va chạm, hiểu lầm, con hãy nghĩ lại, trong thế giới rộng lớn này, vì sao chỉ có thể kết bạn với mấy người? Con cần phải biết bạn bè cũng có lúc rời xa, trong cuộc đời này có người ở bên con nghe con nói chuyện, hoặc nói cho con nghe, là một điều tốt đẹp, con nên cảm kích những người ở bên con như vậy.

 Con nên biết trân trọng bản thân và yêu thương mọi người, thấu hiểu bản thân và những người xung quanh. Con phải học cách rơi nước mắt, học cách đối diện với bi kịch, bởi bi kịch sẽ làm tâm hồn con thêm phong phú. 

Cha mong con không phải là một kẻ tầm thường chỉ biết lấy lòng và xu nịnh người khác. Nếu một ngày con bỗng có nụ cười xu nịnh thì chắc chắn cha phải che mặt vì xấu hổ. Trong cuộc đời, dù có rất nhiều thứ hào nhoáng nhưng bản thân chúng không hề có giá trị. 

Làm người, cha mong rằng con sẽ không ngắt lời của người khác, cũng không nhu nhược yếu đuối, và phải bền chí chịu được gian khổ. Mỗi ngày ít nhất con nên dành ra hai tiếng đồng hồ để đọc sách, viết thư hoặc hồi âm cho bạn bè. 

Con không nên lúc nào cũng nghĩ người khác nên giúp con làm gì, mà hãy nghĩ rằng con giúp được người khác những gì. Không nên tùy ý nhận ân huệ của người khác. Con phải ghi nhớ, người khác cho con thứ gì, dù tốt thế nào thì vẫn là của người ta, những thứ thuộc về con cho dù có kém cỏi cũng là của con.

 Con à, vẫn còn một chuyện tuy rất khó làm, nhưng lại rất quan trọng, cha mong con có đủ dũng khí để đối mặt với khuyết điểm của chính mình. 

Khi con khôn lớn theo thời gian, con sẽ gặp được rất nhiều người giỏi hơn mình, ưu tú hơn mình, rồi con sẽ thấy bản thân lộ ra rất nhiều nhược điểm và có thể con sẽ thấy thất vọng và tự ti, nhưng con nhất định phải đối diện với nó, không được trốn tránh. 

Có như vậy, con mới có thể dần thay đổi dần thay đổi, khắc phục khuyết điểm của mình, chiến thắng chính mình còn có ý nghĩa hơn nhiều so với việc ganh đua cùng người khác.

 Không cần biết thế giới này thay đổi như thế nào, nhưng phẩm chất tuyệt vời của một con người mới là vĩnh hằng: Chính trực, dũng cảm, độc lập. Cha mong rằng con sẽ trở thành một người ưu tú!”

 “Người lý tưởng” trong đời thì như thế, tức: vẫn dẫy đầy các trường-hợp nổi cộm. Thế còn, nhà Đạo thì sao? Có lạo xạo, tình-huống nào giống thế chăng? Câu hỏi đây, tự nó nhen nhúm một hồi-đáp khá rõ rệt. Và, dưới đây là giòng kể của ai đó, trong văn-học Đạo/đời như sau:

“Nhà văn Mỹ Elbert Hubbard từng nói: Bạn có thể là người làm nên kỳ tích. Là người thông minh ai cũng hiểu được chân lý này: Cách duy nhất để giúp đỡ mình chính là giúp đỡ người khác.

Một công ty nọ có truyền thống tổ chức tiệc và rút thăm trúng thưởng vào Giáng sinh mỗi năm. Theo quy định rút thăm trúng thưởng, mỗi thành viên tham gia đều phải đóng góp 10 USD làm lệ phí. Toàn công ty có 300 người, và phần thưởng chính là tổng số tiền của 300 người gộp lại: 3.000 USD. Ai may mắn sẽ được mang toàn bộ số tiền đó về nhà.

 Vào ngày tổ chức lễ bốc thăm, không khí náo nhiệt tưng bừng hơn bao giờ hết, ai nấy cũng mong đợi tới giờ vàng để thử vận may của mình. Mỗi người đều được phát một mẩu giấy để ghi tên mình trước khi bỏ vào thùng bốc thăm trúng thưởng. Và trong lúc chuẩn bị ghi tên, một cậu nhân viên trẻ chợt phân vân suy nghĩ:

“Cô lao công Sarah là người có gia cảnh khó khăn nhất, con cái lại mắc nhiều bệnh tật, mà cô thì không có tiền để phẫu thuật cho con. Giá như cô có được số tiền này thì tốt biết mấy, nhưng cô lấy đâu ra 10 USD để tham gia cơ chứ?” 

Nghĩ rồi cậu không cần đắn đo mà quyết định sẽ ghi tên cô Sarah thay vì ghi tên mình lên đó. Mặc dù vẫn biết cơ hội quá mong manh, chỉ có 1/300 cơ hội, nhưng cậu vẫn cầu mong vận may mỉm cười với cô.

 Lúc chuẩn bị rút thăm, không khí hồi hộp không kém phần căng thẳng. Mọi người cùng nhìn lên khán đài khi giám đốc công ty chọn ra tấm phiếu may mắn. Ở bên dưới, cậu thanh niên trẻ không ngừng cầu Chúa, cầu Chúa hãy giúp đỡ cô Sarah…

 Vị giám đốc từ từ mở mẩu giấy ra… Tích tắc, tích tắc, mọi người đều nín thở chờ đợi đến mức tiếng kim đồng hồ cũng có thể nghe thấy. Khi nhìn vào cái tên trên tấm phiếu may mắn ấy, giám đốc bất giác mỉm cười… rồi ông đọc to lên. Và… kỳ tích thật sự đã xuất hiện! Khi cái tên Sarah được xướng lên, những tràng vỗ tay chúc mừng vang lên không ngớt tràn ngập cả hội trường. Cô Sarah vừa vui mừng vừa bất ngờ vì không biết mình được tham gia. Khi bước lên bục nhận phần thưởng, cô rối rít cảm ơn: “Tôi thật may mắn, có số tiền này con tôi được cứu rồi, cảm ơn mọi người, cảm ơn mọi người!”.

Buổi tiệc diễn ra trong những tiếng nói cười và tiếng nâng ly chúc tụng. Chàng nhân viên trẻ miên man suy nghĩ về cái kết có hậu của đêm Giáng sinh năm ấy, bởi mọi thứ xảy ra như một kỳ tích. Cậu vừa bước dạo xung quanh vừa chúc tụng mọi người một Giáng sinh vui vẻ. Vô tình đi qua thùng phiếu, thuận tay cậu rút lấy 1 tờ ra xem, và… lạ chưa kìa, trên mảnh giấy đó có tên cô Sarah. Cậu không dám tin vào mắt mình nên vội vàng rút ra thêm một mẩu giấy, và một mẩu giấy nữa, tất đều có tên cô Sarah trên đó.

 Nỗi xúc động dâng trào trong lòng cậu, giống như những cơn sóng thuỷ triều dâng lên mãnh liệt. Hai mắt cậu đỏ lên, những giọt nước mắt hạnh phúc không ngừng tuôn rơi. Cậu nhận ra một điều, thế giới này thực sự tồn tại “kỳ tích đêm Giáng sinh”, chỉ có điều kỳ tích đó không phải từ trên trời rơi xuống, mà nó được tạo ra bởi những con người có tấm lòng lương thiện quanh ta.

 Câu chuyện này làm tôi nhớ đến trải nghiệm của chính bản thân mình.

Đó là một buổi chiều rảnh rỗi, tôi cùng cậu bạn thân đi dạo trong ngoại ô thành phố. Đột nhiên có một cụ già mặc bộ áo nâu cũ kỹ đi tới, gánh một gánh rau chào mời chúng tôi mua hàng. Nhìn những bịch rau đã héo rủ xuống, những chiếc lá dập nát như vừa trải qua một trận phong ba, không những vậy lại còn bị sâu ăn lỗ chỗ rất nhiều. Nhưng cậu bạn đi cùng tôi không hề tỏ ra khó chịu mà còn vui vẻ mua liền một nửa gánh rau cho cụ.

Cụ già ngại ngùng giải thích: 

-Số rau này do lão tự trồng, mấy hôm trước gặp trận mưa to, rau đều bị dập hết, nhìn thực sự rất xấu, thành thật xin lỗi. Sau khi cụ già đi rồi, tôi hỏi bạn mình: 

-Cậu thực sự mang số rau này về sao? Bạn tôi trả lời: 

-Không, số rau này chắc không thể ăn được nữa rồi. Vậy cậu mua về làm gì?

-Mình dư biết là sẽ chẳng có ai mua, nếu mình cũng làm thế thì e rằng cụ không bán được hàng”.

 Tấm lòng lương thiện của người bạn khiến tôi vô cùng xúc động và khâm phục. Tôi chạy theo cụ già mua giúp cụ nửa gánh rau còn lại. Cụ già thấy vậy rất vui mừng: “Lão đi bán cả ngày trời nhưng ngoài hai cậu ra thì không có ai mua cả, thực sự lão rất cảm ơn hai cậu”…

 Tựa hồ bản nhạc có nốt bổng nốt trầm, cuộc sống luôn có những thăng trầm khiến ta thấy cần lắm một bờ vai, cần lắm một chỗ dựa. Và khi ta đang chới với giữa dòng đời, nếu như có một bàn tay sẵn sàng nâng đỡ ta lên, cho ta một điểm tựa, giúp ta vượt qua gian khó, thì tấm lòng thiện lương ấy sẽ là nguồn sức mạnh giúp ta vượt qua mọi giông bão của cuộc đời.

 Có một bài hát rất hay, từng kể rằng: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng”. Lòng tốt như ngọn cỏ, dẫu bạn chỉ bắt đầu nó bằng 10 đô la hay 1 mớ rau đã dập nát, nhưng nó sẽ lan toả và bạn sẽ bất ngờ khi thấy cả một thảm cỏ xanh ngát của tình yêu thương, sự đồng cảm, chia sẻ mà chúng ta có thể dành cho nhau.

 Và thế giới này sẽ trở thành thiên đường mà không cần bạn phải là vĩ nhân. Đôi khi bạn sẽ thấy những gì mình cho đi quá nhỏ nhoi, đến độ bạn thấy dù có làm nó hay không thì cũng không có gì đáng kể. Đó là lý do nhà Phật căn dặn rằng: “Đừng thấy việc Thiện nhỏ mà không làm”.

 Bởi, như cây cổ thụ kia, nó cũng chỉ bắt đầu bằng một mầm xanh bé nhỏ.. Chỉ cần bạn gieo nó, như bắt đầu một câu chuyện nhỏ, nó có thể đi xa tới mức khi nhìn lại bạn sẽ không ngờ rằng nó chính là kiệt tác của cuộc sống. Chỉ cần bạn bắt đầu bằng một ngọn cỏ, thế giới sẽ trở thành cánh đồng hoa rực rỡ.”

 “Cây cổ thụ, cũng chỉ bắt đầu bằng mầm xanh bé nhỏ”, quả là nhận-định không sai sót. Bởi, có nhỏ mới có to. Và tất cả, đều xuất tự những thứ bé nhỏ, cỏn con, không ai ngờ. Và cũng thế, lời vàng bậc thánh hiền cũng từng căn dặn:

“Hãy để các trẻ nhỏ đến với Ta.

Đừng ngăn cản chúng, vì Nước Thiên-Chúa thuộc về những người như thế.

Quả thật, Ta bảo các ngươi:

Ai không đón nhận lấy Nước Thiên Chúa như một trẻ nhỏ,

Thì sẽ không vào được trong đó.

Rồi Ngài bồng ẵm chúng, đoạn đặt tay mà chúc lành cho chúng.”

(Mc 10: 14-16)

“Nước Thiên Chúa”“trẻ nhỏ”, “chúc lành cho chúng”…nhất nhất là những khẳng định tuy nho nhỏ, nhè nhẹ, êm ả, nhưng lại là những quả quyết rất chắc nịch. Chắc đến độ, để chứng minh điều đó, “Ngài bồng ẵm chúng”,bồng như bồng bế báu vật. Ẵm, như ẵm mang một điều gì đó như trân châu, quí giá hơn mọi thứ.

 Vâng. Tất cả là ở chỗ đó. Tất cả không ở khối lượng hoặc kích thước to lớn, mà chính là phẩm-chất rất nhỏ, nhưng không be bé cũng chẳng tồi tàn, tệ lậu.

Vâng. Tất cả chỉ để nói lên rằng, những gì bạn và tôi, ta trân quí đều xuất tự những thứ thật nhỏ bé, rất trân châu.

Vâng. Thế đó, là bài học. Thế đó, lại cũng là sự thật hiển nhiên ở đất trời không suy xuyển.

Trần Ngọc Mười Hai

Thông thường vẫn suy-tư

những điều như thế cũng rất nhiều.