Giáo dục VN thất bại vì tư duy tiểu nông, bóc ngắn cắn dài’

Giáo dục VN thất bại vì tư duy tiểu nông, bóc ngắn cắn dài’

Từ nhiều ngày nay, mạng xã hội và truyền thông Việt Nam xôn xao về sách “Tiếng Việt 1-Công nghệ giáo dục”.

Trước bối cảnh những tranh cãi này, một nữ giảng viên ở Hà Nội bình luận với BBC rằng cải cách giáo dục của Việt Nam mấy chục năm nay thất bại “vì tư duy tiểu nông, vì bóc ngắn cắn dài”.

Giáo sư Hồ Ngọc Đại được báo Lao Động dẫn lời: “Sách “Tiếng Việt 1-Công nghệ giáo dục” của tôi có rất nhiều bài học ý nghĩa, nhân văn.”

Trong khi đó, mạng xã hội dấy lên quan ngại về những hệ lụy đối với học sinh sau mỗi lần cải cách, cải tiến sách giáo khoa.

‘Chỉ là khẩu hiệu’

Hôm 12/9, trả lời BBC, Tiến sĩ Nghiêm Thúy Hằng, khoa Đông Phương học, Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội, cho biết: “Về chuyện cải cách giáo dục, tôi nhớ nhà toán học Hoàng Tụy từng nói: “Giáo dục Việt Nam có ba cục bướu lớn cần giải phẫu, đó là sách giáo khoa, nạn học thêm và nạn thi cử.”

“Cải cách giáo dục của Việt Nam mấy chục năm nay thất bại vì tư duy tiểu nông, vì bóc ngắn cắn dài cắt khúc cuốn chiếu, thiếu một người nhạc trưởng có tâm, có tầm, có uy tín và uy lực, dám chịu trách nhiệm, huy động được cả tài lực lẫn vật lực của chính phủ và của xã hội.”

“Cải cách thất bại còn vì không có được một hệ thống quản lý tận tâm, đồng tâm hiệp lực, đặt lợi ích quốc gia, dân tộc lên hàng đầu như thời còn chiến tranh.”

“Câu “Giáo dục là quốc sách” bao năm qua chỉ là khẩu hiệu, không đi kèm với kế hoạch, tài chính tầm cỡ quốc gia và giám sát tương thích từ phía Chính phủ và Quốc hội, cơ quan quyền lực của dân.”

Tiếng Việt thời ‘Công nghệ giáo dục’

BBC: Dường như công luận đang chia làm hai phe và có vẻ chia rẽ trong những tranh luận về cải cách giáo dục Việt Nam. Bà có bình luận gì?

TS Nghiêm Thúy Hằng: Theo tôi, những tranh luận đó là vì họ đều yêu nước, là vì họ là những người cha, người mẹ có lương tâm, đều đau đáu muốn hướng tới tiến bộ xã hội, hướng tới phát triển, hướng tới công bằng, minh bạch và đều yêu trẻ em. Những thiên thần vô tội không nên và không thể tiếp tục bị đem ra làm vật hy sinh cho các tranh cãi liên miên về cải cách giáo dục và chương trình – sách giáo khoa hay các thử nghiệm cải cách thi cử, các chiến dịch dẹp vấn nạn học thêm suốt từ năm 1979, trải qua 3 lần Nghị quyết cải cách, tiêu tốn hàng tỷ đôla chưa tổng kết được hiệu quả cho đến nay.

Dư luận có vẻ gay gắt, không bên nào chịu bên nào, đó là vì họ đều có những cái lý riêng, nhưng cái lý của khoa học thì không thể mang “sự hài lòng của người học hay của cha mẹ người học”, “sự thành đạt của một số cá nhân tham gia thực nghiệm cải cách” ra biện minh mà cần có những công trình dùng các phương pháp khoa học khống chế được hết các biến lượng mới thực sự có được tiếng nói công tâm, khoa học về cải cách, được các bên đều hài lòng.

Cơ quan làm được việc này chỉ có Bộ Giáo dục dưới sự giám sát nghiêm minh của Chính phủ và của Quốc hội. Hy vọng những gì đã được sàng lọc, chứng minh qua thực tiễn sẽ tiếp tục trường tồn. Còn cái gì sai, chưa hoàn thiện thì phải được sửa, được hoàn thiện , mang thêm hơi thở thời đại kết hợp với hồn dân tộc, khí thiêng sông núi. Khoa học thực sự đòi hỏi tính tổng thể, sự hoàn thiện và đòi hỏi thực chứng.

Việc người dân khắp ba miền cũng như người Việt ở hải ngoại cùng lên tiếng về vấn đề giáo dục là tín hiệu đáng mừng, báo hiệu những thay đổi cơ bản vì Việt Nam vẫn tuyên bố là một thể chế của dân, do dân, vì dân.

Chính phủ và Quốc hội không thể và không được phép ngoảnh mặt lại với những vấn đề của đông đảo người dân, được dư luận người dân quan tâm.

BBC:Ở góc độ một giảng viên đại học, bà thấy, liệu sau những tranh cãi hiện tại thì đâu là giải pháp khiến người dân có thể yên tâm về việc học hành của con em họ?

TS Nghiêm Thúy Hằng: Tôi nghĩ giải pháp căn bản là phải có tổng công trình sư, có người nhạc trưởng xứng tầm không liên quan đến những cải cách thất bại từ trước đến nay để lấy lại niềm tin cho người dân, đồng thời huy động được các nguồn lực trí tuệ trong và ngoài nước.

Tôi tin, với những trí thực hàng đầu của Việt Nam, không ai cần lấy tiền để làm những việc mà họ cho là có ích, đóng góp được cho xã hội. Thời buổi bây giờ, người tài sống được bằng thực tài, không cần tiền, chỉ cần được làm và được ghi nhận, được đóng góp cho tiến bộ xã hội.

Nhưng kể cả như vậy thì cơ chế nào cho họ, độc quyền in ấn sách giáo khoa vẫn thuộc Bộ Giáo dục, dẫu có một chương trình nhiều bộ sách thì cơ chế nào cho họ tập hợp, phát huy và xuất bản, cả còi lẫn bóng vẫn nằm trong tay Bộ Giáo dục và Nhà xuất bản Giáo dục.

Nếu không làm được một bộ sách giáo khoa cho ra hồn, giải pháp khả thi là mua một bộ sách giáo khoa của Anh. Mỹ về cho cháu nào học được thì học mà không học được thì dịch ra tiếng Việt mà học, nước Nam Hàn sao chép sách của Nhật có sao đâu, Trung Quốc cũng sao chép nhiều sách của Anh, Mỹ.

Nói đến đây tôi lại rớt nước mắt vì một giai thoại về Giáo sư Tạ Quang Bửu, cựu Bộ trưởng Giáo dục lúc cuối đời: Ông chỉ cần được ăn hai quả chuối mỗi ngày thì đỡ run tay, nhưng đó vẫn là điều xa xỉ lúc cuối đời của vị cựu bộ trưởng thanh liêm được người dân kính trọng.

BBC: Nhìn vào tình hình giáo dục Việt Nam hiện tại, bà có lo ngại hoặc hy vọng gì? Bà có nghĩ rằng quan chức Bộ Giáo dục tiếp thu ý kiến phản hồi từ người dân,phụ huynh không?

TS Nghiêm Thúy Hằng: Tôi cũng như nhiều ông bố, bà mẹ ở Việt Nam hướng tới công bằng, minh bạch và tiến bộ xã hội và sẽ dấn thân, sát cánh bên nhau, bên cơ quan quyền lực của dân trong nỗ lực chung.

Tôi nghĩ Bộ trưởng Giáo dục Phùng Xuân Nhạ là người có trách nhiệm giải trình và đưa ra biện pháp rõ ràng trả lời cho Chính phủ mà ông đang phục vụ, nơi ông đang đại diện làm nhiệm vụ quản lý nhà nước.

Quốc hội là là nơi ông Nhạ phải giải trình và là nơi giám sát hiệu quả công việc, đánh giá bỏ phiếu tín nhiệm việc thực thi chức trách của ông, nhất là trong bối cảnh tháng 10/2018 sắp bỏ phiếu tín nhiệm giữa nhiệm kỳ.

Việc này diễn ra sau nhiều vụ việc chấn động, đe dọa tính công bằng, minh bạch về thi cử, điều làm nên giá trị cốt lõi của cả một thể chế.

Về phần mình, tôi tin vào phần thiện của mỗi con người và tin cả dân tộc Việt sẽ hướng tới những điều tốt đẹp, hướng tới đại đoàn kết dân tộc, hướng tới cái thiện, cái có lợi cho sự phát triển.

Theo tôi, không chỉ trong ngành giáo dục, bất cứ cá nhân nào cũng đều chỉ là một quả bầu quả bí trên giàn bầu bí, một con ốc nhỏ bé trong tiến trình vĩ đại đó mà thôi, thuận dòng thì sống mà ngược dòng thì sẽ chết, sẽ bị đào thải.

Giáo dục Hà Giang có ‘gian lận điểm thi’

Ưu tiên điểm thi đến mấy đời con cháu

BBC: Theo bà, vì sao Việt Nam nhìn chung học nhiều từ mô hình Trung Quốc trong các lĩnh vực, ngoại trừ giáo dục?

TS Nghiêm Thúy Hằng: Theo như tôi hiểu, tại Trung Quốc, người kiến trúc sư trưởng cho cải cách mở cửa và tiến trình “Dò đá qua sông” của Trung Quốc là Đặng Tiểu Bình. Người nhạc trưởng cho chính sách “Khoa giáo hưng quốc”, đổi mới căn bản toàn diện giáo dục và khoa học kỹ thuật cũng là ông Đặng. Người tiếp nối với chính sách “Nhân tài cường quốc” là Hồ Cẩm Đào, Giang Trạch Dân, đằng sau đó là hàng trăm hàng ngàn tỷ đôla đổ vào giáo dục và công nghệ.

Trung Quốc họ tăng lương cho giáo viên gấp 10 lần trong vòng 10 năm đầu cải cách mở cửa, lương giáo sư Thanh Hoa cao hơn lương chủ tịch nước, các trường đại học thu hút tiến sĩ bằng các căn hộ từ 70 đến 180 m2 cho không hoặc bán rẻ, sắp xếp công việc cho người thân các tiến sĩ theo diện thu hút nhân tài, bỏ ra hàng núi tiền thu hút nhân tài từ nước ngoài về xây dựng đất nước trong kế hoạch Trường Thành và nhiều kế hoạch dài hơi khác.

Việt Nam mình làm thế được không? Tiền đâu mà làm khi nguồn lợi của đất nước chui vào túi của các nhóm lợi ích, đất nước thì oằn mình vì “nạn ăn chặn đến cả tiền chính sách của người chết”. Họ sẵn sàng ăn chặn cả đồng lương còm cõi của các nhà giáo nghèo, họ có xá gì chuyện ăn dỗ tiền sách vở của các cháu học sinh.

Tham những và nhóm lợi ích nghiêm trọng tới mức Giáo sư Hồ Ngọc Đại gần đây còn phải thốt lên “Tiêu chuẩn cơ bản là chia tiền”. Phát ngôn này đúng hay sai, các đại biểu quốc hội và Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội cần vào cuộc giúp người dân. Nếu không còn gì là tính công bằng, giá trị cốt lõi của thể chế Xã hội Chủ nghĩa và của thiết chế quyền lực nhân dân?

About this website

BBC.COM
Một nữ giảng viên ở Hà Nội nói với BBC rằng cải cách giáo dục của Việt Nam thất bại ‘vì tư duy tiểu nông, vì bóc ngắn cắn dài’.

CUỘC CHIẾN GIỮA ĐAVÍT & GÔLIÁT – CUỘC CHIẾN ĐỨC TIN

CUỘC CHIẾN GIỮA ĐAVÍT & GÔLIÁT – CUỘC CHIẾN ĐỨC TIN

Thiên Chúa của Israel là Thiên Chúa hằng sống.  Người khác với tượng thần của chư dân, bởi thần của chư dân là những vị thần hư vô, không tồn tại:

“Tượng thần chúng chỉ là vàng bạc,
Chỉ do tay người thế tạo thành:
Có mắt có miệng không nhìn không nói,
Có hai tai mà chẳng thể nghe chi
Không chút hơi thở nơi mồm, nơi miệng” (Tv 134(135),15-17)

Người là Thiên Chúa quyền năng tuyệt đối, trung tín, công minh và chính trực vô cùng, nhưng lại rất gần gũi với dân riêng Người.  Người luôn luôn đồng hành với dân, dẫn dắt dân thông qua các giao ước, giáo huấn và người đại diện, nhưng cũng sẵn sàng sửa phạt dân khi họ dám lìa xa Người mà đến với thần ngoại (x. Đnl 12,26-28).  Tuy nhiên, khi dân nhận ra những lỗi lầm của mình và tỏ lòng sám hối, Người lại tha thứ và cứu họ khỏi án phạt, vì Người là Đấng giàu lòng thương xót (x. Lc 1,50; Ep 2,4).

Hôm nay, dân Chúa đang gặp nạn bởi sự uy hiếp của quân Philitinh, một đội quân hùng mạnh hơn hẳn quân Israel cả về số lượng cũng như chất lượng (x. 1 Sm 13).  Hơn nữa, trong quân đội của Philitinh xuất hiện một gã khổng lồ Gôliát cao to, khỏe mạnh khác người, là sức mạnh và chỗ dựa tinh thần của quân Philitinh (x. 1 Sm 17,4-7), nhưng nó lại là nỗi khiếp sợ, hoang mang của quân Israel (x. 1 Sm 17,24).  Chính trong những tình thế mà sức mạnh dân Chúa cảm thấy bất lực trước các thế lực dân ngoại, thì Thiên Chúa đã ra tay uy quyền để cứu dân (x. 1 Sm 17,40-54).

Đavít, một cậu bé chăn cừu dễ thương lại chính là vũ khí sống động mà Thiên Chúa dùng để hạ nhục kẻ thù của dân Người.  Người đã không hành động một cách trực tiếp, mà hành động qua con người nhỏ bé được Thiên Chúa xức dầu thánh hiến (x. 1 Sm 16).  Trước một Gôliát khổng lồ đầu đội mũ chiến bằng đồng, toàn thân được trang bị bảo vệ bằng đồng, tay cầm giáo rất đáng sợ lại là một cậu bé chăn cừu Đavít nhỏ bé, tay cầm chiếc dây phóng đá và mấy hòn đá cuội nhỏ, đại diện cho quân đội Israel để giao đấu tay đôi với hắn (x. 1 Sm 17,40).  Dưới con mắt của bao người, chỉ cần tên Gôliát kia dậm chân một cái thì Đavít cũng khó mà đứng vững được, đúng là “lấy trứng chọi đá,” quả  là một cuộc chiến không cân xứng.

Giữa hai thế lực, một bên là sức mạnh con người được thể hiện tất cả ra bên ngoài với những võ trang hiện đại và tối tân qua hình ảnh Gôliát; bên còn lại là sức mạnh của Thần Minh được thể hiện qua sự nhỏ bé, yếu đuối của con người qua hình ảnh cậu bé Đavít.  Sức mạnh của Thần Minh thì tiềm tàng ở bên trong chứ không ở những gì mà con người nhìn thấy, sức mạnh ấy phải được nhìn dưới con mắt của đức tin, và nhờ đức tin thì sức mạnh ấy mới được thực hiện (x. 1 Sm 17,34-37).

Đavít nói với tên Gôliát: “Mày mang gươm, mang giáo, cầm lao mà đến với tao.  Còn tao, tao đến với mày nhân danh Đức Chúa các đạo binh là Thiên Chúa các hàng ngũ Israel mà mày thách thức” (1 Sm 17,45).  Đavít đã tuyên bố rõ ràng, cậu đến không phải là với sức mạnh của cậu hay của người Israel, nhưng đến với sức mạnh của một vị Thiên Chúa sống động đã chọn Israel là dân riêng Người.  Có thể nói những lời cậu vừa dõng dạc tuyên bố, đó là lời nói của một đức tin trọn vẹn, có thể lời đó không là gì với người Philitinh, và cũng chỉ như trò cười trước mặt Gôliát.  Thế nhưng, với Israel đó là chỗ cậy dựa vững chắc đối với họ, và qua đó Thiên Chúa cũng nhắc nhở cho dân về niềm tin, khi họ đang quên Đấng luôn đồng hành với họ và là Vua đích thực của họ.  Qua sự xuất hiện của Đavít, Thiên Chúa cho mọi người thấy rằng đây chính là cuộc chiến của Thiên Chúa để bảo vệ dân chứ không phải là của quân đội Israel (x. 1 Sm 17,47).

Cuộc chiến bắt đầu khi tên Gôliát mạnh mẽ xông lên tiến về phía Đavít, đây là lúc sức mạnh Thiên Chúa thể hiện, Đavít xông lên và dùng dây phóng ném chỉ một hòn đá nhỏ vào trán, khiến tên Gôliát ngã sấp mặt xuống đất ngay lập tức.  Sau đó, Đavít đã dùng chính gươm của hắn, mà chặt đầu hắn mang về Giêrusalem như cậu đã tuyên bố trước quân đội hai bên (x. 1 Sm 17,48-51).  Đavít đã làm những gì theo ý Chúa và đã thành công.  Vũ khí thô sơ như đồ chơi của trẻ em đó, Thiên Chúa đã dùng để cho sức mạnh của Người được thể hiện, sức mạnh của hòn đá và hướng đi của hòn đá hoàn toàn xuất phát từ Thiên Chúa, chứ không phải là Đavít.

Có thể nói ý Chúa thật nhiệm mầu, bởi Người đâu cần phải dùng đến Đavít, mà chỉ cần phán một lời thì cả Gôliát và quân Philitinh sẽ không còn trên mặt đất.  Thế nhưng, qua Đavít Thiên Chúa muốn nói với dân người cách riêng và toàn thể chư dân nói chung đó là, “những gì mà con người cho là mạnh mẽ thì đối với Chúa chẳng có là gì, và những gì mà con người cho là yếu đuối thì trước mặt Chúa đó quả là mạnh mẽ, khi con người biết đặt niềm tin tưởng nơi Thiên Chúa” (1 Cr 1,26-30).  Kết quả, quân Philitinh đã tan tác như ong vỡ tổ và dân Israel được an toàn (x. 1 Sm 17,51).

Qua cuộc chiến tay đôi giữa Đavít và tên Gôliát, cho chúng ta có được một cảm nghiệm về đời sống đức tin ngay giữa lòng thế giới hôm nay.  Trước hết, hình ảnh về một Đavít thật yếu ớt và nhỏ bé trước mắt Gôliát cao to khỏe mạnh, như là hình ảnh của một dân Israel giữa muôn dân trên mặt đất, như là hình ảnh của Giáo Hội ngày nay đang trong hành trình tiến về quê trời giữa biết bao nhiêu là sóng gió và thử thách.  Còn Gôliát là một hình ảnh của các thế lực thù địch xung quanh như các học thuyết sai lạc, trào lưu xã hội bài trừ tôn giáo, bách hại…  Tuy nhiên, chúng ta được mời gọi hãy trung thành và can đảm trong đức tin qua Giáo Hội, vì chính Chúa Giêsu đã nói: “Giữa thế gian, các con sẽ phải đau khổ, nhưng hãy can đảm lên, Thầy đã thắng thế gian” (Ga 16,33).

Cách đặc biệt hơn khi nhìn vào chính con người của mỗi chúng ta, để thấy được cuộc chiến đấu giữa một Đavít và Gôliát vẫn diễn ra thường ngày trong con người của mình, giữa những chọn lựa, nhất là trong hành trình đức tin, như cảm nghiệm của Thánh Phaolô: “Sự thiện tôi muốn thì tôi không làm, nhưng sự ác tôi không muốn, tôi lại cứ làm” (Rm 7,19).  Hình ảnh Đavít, tượng trưng cho con người chúng ta thật yếu đuối và mỏng manh giống như một “ngọn gió thoảng qua.”  Còn Gôliát cao to, khỏe mạnh tượng trưng các thế lực xấu vẫn hằng ngày tìm cách để cám dỗ và loại bỏ chúng ta, hầu làm cho chúng ta xa dần tình yêu của Thiên Chúa (x. 1 Pr 5,8).  Chính vì thế, chúng ta dù yếu đuối và mỏng manh, chúng ta cũng luôn phải chiến đấu và chiến đấu tới cùng để không bị các thế lực sự dữ thống trị chúng ta (x. 1 Pr 5,9).

Thế nhưng, để có thể chiến thắng được quân thù, tự sức chúng ta không thể, vì quân thù rất mạnh và mưu mô; chúng ta chỉ có thể chiến thắng khi chúng ta có vũ khí trong tay đó là đức tin.  Nếu chúng ta dùng đức tin để chiến đấu, thì không phải chúng ta chiến đấu, mà chính Thiên Chúa sẽ chiến đấu thay cho chúng ta, giống như hình ảnh Đavít năm xưa trước Gôliát, và chắc chắn chúng ta sẽ dành được chiến thắng (x. Ep 6,10-14).

Thiên Chúa luôn gần gũi với con người, còn về phía chúng ta, chúng ta có để cho Thiên Chúa ở gần và ở trong ta hay không?  Chúng ta có giống như Đavít làm theo ý Chúa trong chương trình của Người hay không?  Mỗi người chúng ta hãy mở lòng mình để cho ý Chúa được thể hiện, chính những lúc đó, chúng ta sẽ có được cảm nghiệm như Thánh Phaolô, “Tôi sống nhưng không phải là tôi sống, mà là Đức Kitô sống trong tôi” (Gl 2,20).

Chúng ta hãy sống theo sự hướng dẫn dưới con mắt đức tin, để có thể nhận ra được những dấu chỉ của Thiên Chúa trong cuộc sống và trong vũ trụ.  Trong cuộc sống, đứng trước những sự dữ, đau khổ, bất công… và nhất là sự chết, nếu có không có đức tin, chắc chắn chúng ta cảm thấy thất vọng và buông xuôi mọi thứ (x. Rm 4,21).  Chỉ có trong đức tin, chúng ta mới tìm ra được ý nghĩa và lời giải đáp cho bản thân, cũng như người thân trong những trường hợp tưởng như là ngõ cụt (x. Ga 20,29).  Hơn nữa, nhờ đức tin, chúng ta sẽ có sức để chiến đấu vượt qua thử thách chông gai trong cuộc sống, vì “chính Chúa gìn giữ bạn khỏi lưới kẻ thù giăng, khỏi tai ương tàn khốc” (Tv 90[91], 3).

Trong vũ trụ này, với những thay đổi theo cả hai hướng tích cực và tiêu cực, nhưng dù chúng ta phải đối diện với những thay đổi theo hướng nào đi nữa thì hãy xác tín rằng, Chúa chính là chủ của vũ trụ và Người đang hướng dẫn để đưa chúng đạt đến sự hoàn hảo.  Vì thế, dù là những điều nhỏ bé và tầm thường đang diễn ra trong vũ trụ thì cũng nằm trong ý định của Chúa.  Chính Chúa đang dùng những gì tầm thường ấy để thực hiện chương trình nhiệm mầu của Người.

Thiên Chúa của chúng ta là một Thiên Chúa sống động, Người đã, đang và tiếp tục yêu thương ta, bởi Người là tình yêu (x. 1 Ga 4,16).  Người là khởi đầu và cũng là cùng đích của cuộc sống chúng ta (x. Kh 22,13).  Vì thế, dù trong hoàn cảnh khó khăn nào, chúng ta hãy luôn nhớ rằng Thiên Chúa luôn ở ngay bên ta và trong ta để giúp ta, nếu ta biết dành chỗ cho người (x. Tv 90(91)).  Hãy tín thác và dâng lên cho Người tất cả những vui buồn và khó khăn, để Người ban ơn và giúp ta vượt qua như Đavít xưa.  Hãy can đảm và dựa vào ơn Chúa, loại bỏ trong chúng ta những gì là ích kỷ hẹp hòi, những gì là tự kiêu, tự phụ… để luôn ngoan ngoãn trong Chúa.  Hãy tin tưởng rằng Thiên Chúa đang làm cho vũ trụ này đạt đến sự hoàn thiện qua sự cộng tác của mỗi người chúng ta.  Như thế, chúng ta sẽ luôn giữ được sự bình an trong cuộc sống, vì có Chúa luôn ở cùng.

John Phạm

From Langthangchieutim

Trần Huỳnh Duy Thức: Cho trọn mối tình

Tin Mừng Cho Người Nghèo
Hôm nay (13.09) là ngày thứ ba mươi mốt anh Trần Huỳnh Duy Thức tuyệt thực trong tù để đòi quyền làm người cho mọi người, cho người dân Việt, đòi nhà cầm quyền cộng sản phải thượng tôn pháp luật, dù đó là pháp luật của nhà cầm quyền cộng sản, vô pháp và vô luân.

Anh, cũng giống bao tù nhân lương tâm khác vẫn chứng minh sự vô tội của mình và kiên trì đấu tranh cho công lý, cho quyền làm người, cho tiếng nói bảo vệ môi trường, cho tương lai của dân tộc và sự sống còn của quốc gia.

Anh đem sinh mạng quý giá duy nhất của mình thách thức nhà cầm quyền, không phải là một ván bài sinh tử vì những giá trị hơn thua, nhưng là những giá trị thuộc về chân lý hay giả trá, tồn tại hoặc tiêu vong.

Anh như người lính canh, canh gác, để đến thời đến buổi, thức tỉnh nhận thức xã hội. Thời đấy là thời nào, anh không biết, nhưng anh vẫn trung kiên với niềm tin và hy vọng, chân lý tất thắng gian tà, sự thật tất thắng giả trá.

Anh, như ngọn hải đăng, tiêu tốn năng lượng chính mình, chẳng để cho mình, nhưng cho tha nhân; dùng sinh mạng mình như nguồn năng lượng thắp sáng niềm tin vào chân lý cho dân tộc đang lạc lối hoang mang, giữa phong ba mù mịt của thứ “định hướng xã hội chủ nghĩa”.

Vì chân lý và lòng yêu quê hương, anh tích tụ được sức mạnh, giúp anh kiên trì và kiên trung như một vị ngôn sứ, cảnh báo những tai họa, báo trước cho tương lai.

Hôm nay là ngày thứ ba mươi mốt, anh Trần Huỳnh Duy Thức tuyệt thực trong tù, cùng với những tù nhân lương tâm khá, vẫn kiên trì đấu tranh cho công lý, cho công bằng xã hội và cho tương lai nước Việt.

Anh là nguồn cảm hứng cho bao người đấu tranh cho dân chủ cho tự do, trong và ngoài nước, vẫn kiên cường song hành cùng anh trên chiến tuyến, bao người vẫn kiên trì cùng với anh lên tiếng bảo vệ môi trường vì sự an toàn của toàn dân tộc, bao người đã cống hiến tuổi xuân và mạng sống vì tương lai của quê hương, và bao người hôm nay dấn thân đòi minh bạch hóa những vấn đề mà nhà cầm quyền cộng sản cố che dấu và bao biện.

Anh và những người ấy liên kết lại, không phải là tạo nên những tổ chức chống đối, phá hoại và bất mãn, nhưng anh, nhờ anh và những con người yêu dân chủ và quyền con người thắp sáng ngọn lửa, thức tỉnh nhận thức của một xã hội tăm tối vì sợ hãi và yếu nhược, phản tỉnh toàn xã hội phải quan tâm tới những vấn đề chính trị đã, đang và sẽ xảy ra cho mình, vì đó chính là vận mệnh của mình, với cái giá không hề rẻ, với sự hy sinh không hề nhỏ, là chính sự sống của bản thân, hạnh phúc của gia đình và tương lai của dân tộc.

Rất nhiều người dường như thất vọng về tính hiệu quả của những cuộc biểu tình phản kháng, biểu dương ý chí của người dân; có những người chán nản vì đại đa số còn vô cảm trong những việc xảy ra cho chính mình, ù lỳ trong nếp nghĩ an thân và sống cam phận, và coi những người đấu tranh “là phá bĩnh nồi cơm”.

Vẫn còn đó rất nhiều người vì kém hiểu biết, sợ hãi và ích kỷ, lảng tránh những vấn đề chính trị, là những vấn đề quyết định đến từng đồng xu của họ, trong những sinh hoạt trong đời sống, với những vấn đề nhỏ nhoi trong gia đình của họ. Vịn cớ phải lo cơm áo gạo tiền, chỉ lo chu toàn bổn phận với gia đình, mà quên rằng nước mất thì nhà tan, cuộc sống không chỉ là có thế. Họ không biết rằng họ sẽ phải lo “cày cuốc” đến bở hơi tai thêm gấp nhiều lần, để giải quyết những vấn đề liên quan trực tiếp và gián tiếp đến miếng cơm, manh áo của họ, đến sự an nguy của gia đình họ, nhất là sự im lặng của họ là nguồn năng lượng nuôi dưỡng cái thể chế độc tài tham nhũng đang bóc lột, đang đầu độc họ, đang giết chết họ.

Trần Huỳnh Duy Thức chẳng dám nghĩ mình là đấng cứu rỗi dân tộc, nhưng sự dấn thân và hy sinh của anh là sức mạnh và nguồn cảm hứng cho hàng triệu con người phải đặt mình tự vấn, cho hàng triệu con tim tha thiết với quyền làm người cùng một nhịp đập, cho những sự đấu tranh phản kháng rải rác của những người yêu quê hương dân tộc hội tụ lại, trở thành một tinh thần bất khuất của dân tộc Việt.

Nhờ sự hy sinh cao cả của anh, sự thay đổi nhận thức xã hội sẽ phát sinh những chuyển động xã hội, từ đó có thể tiến tới chỗ thay đổi cơ chế chính trị, nhưng sự thay đổi này nhanh hay chậm tùy theo nhận thức của từng người. Một con én không phải là mùa xuân, mà chỉ báo hiệu mùa xuân.

Không biết sau ngày thứ ba mươi mốt tuyệt thực, Trần Huỳnh Duy Thức sẽ ra sao và nhà cầm quyền cộng sản có động thái gì, nhưng bên anh còn có hàng triệu người vẫn quan tâm, vẫn cầu nguyện cho anh được thêm sức mạnh, được bình an trong tâm hồn. Vì thế anh hãy kiên vững để vượt qua. Chúng tôi bên anh!

Lm. Giuse Ngô Văn Kha, DCCT

TINMUNGCHONGUOINGHEO.COM
Thái Hà (14.09.2018) – Hôm nay (13.09) là ngày thứ ba mươi mốt anh Trần Huỳnh Duy Thức tuyệt thực trong tù để đòi quyền làm người cho mọi người, cho người d…

Trận đại tàn sát kinh hoàng nhất của Stalin trong lịch sử nhân loại”.

Hoa Do shared a post.
Image may contain: 1 person, standing and outdoor
Image may contain: one or more people and outdoor
Image may contain: one or more people, sky, horse and outdoor
Image may contain: outdoor

Hữu Thọ

NGÀY NÀY NĂM ẤY: 11-9-1932 lãnh tụ Stalin ra lệnh tịch thu hết lương thực, thực phẩm tại Ukraina, khiến 1/4 dân số chết đói, gây ra “trận đại tàn sát kinh hoàng nhất của Stalin trong lịch sử nhân loại”.
Sự thể là thế này.

Năm 1930 Stalin bắt đầu xây dựng CNXH, hủy bỏ sạch sành sanh làng xã để thành lập nông trang tập thể. Nông dân phải nộp hết ruộng đất, bò ngựa, xe cộ và lương thực tích trữ cho nông trang, tất nhiên phải chống đối rồi. Tại Ukraina, vựa lúa mì lớn nhất Liên Xô, sự chống đối mãnh liệt nhất. Nông dân chôn giấu lương thực, còn lại đốt bỏ hết. Họ giết sạch gia súc, giấu thịt và sữa dưới ao hồ đóng băng, còn bao nhiêu nhậu nhẹt say sưa tối ngày. Đến mùa vụ, họ ỉ vào lương thực chôn giấu lủ khủ, ứ chịu ra đồng cày cấy, mà sức kéo (bò, ngựa) còn đâu nữa. Sản lượng lúa mì ở Ukraina năm 1931 giảm sút nghiêm trọng, báo hiệu mở đầu nạn đói.

Nhân cơ hội này, phong trào ly khai đòi tách Ukraina khỏi LX bùng phát. Ban lãnh đạo ĐCS Ukraina có ý ngả theo lòng dân. Stalin ra lệnh đàn áp thẳng tay. Bắt bớ, bắn giết quá trời ông địa. Giữa năm 1932 ĐCS Ukraina năn nỉ trung ương nhẹ tay. Stalin bác bỏ thẳng thừng, điều thêm quân đến thanh trừng, biến Ukraina thành trại giam và nghĩa địa khổng lồ.

Ngày này năm ấy (11-9-1932), Stalin ra lệnh tịch thu tuốt tuồn tuột lương thực, thực phẩm tại Ukraina, cử Môlôtốp trực tiếp chỉ đạo chiến dịch. Binh lính và công an càn quét các làng xã, sục sạo tìm lương thực cất giấu. Nông dân bị cấm đi xin ăn, mặc cho đói lả đến chết. Dân thành phố được cấp lương thực theo tem phiếu nhưng có lệnh cấm bố thí cho bà con họ hàng từ quê lên. Thầy thuốc bị cấm chữa bệnh cho nông dân. Nhiều làng chết đói sạch sành sanh, không còn một mống. Cộng đồng gốc Ucraina ở châu Âu, Canada, Mỹ vận động quyên góp. Nhưng các đoàn xe chở lương thực cứu trợ bị chặn ở biên giới.

Tính đến tháng 4-1933 đã có 7 triệu người (có tài liệu nói 10 triệu) chết, chiếm 1/4 dân số Ukraina khi đó. Chính quyền Xô viết tuyên bố đã đạt được mục đích “tiêu diệt xong bọn phản động, tiểu tư sản thoái hóa để tạo dựng con người mới XHCN”.

Thế giới nói gì?

Năm 2003 Liên Hiệp Quốc xác nhận nạn đói Ukraina 1932-1933 là hậu quả của chính sách độc tài tàn bạo. Năm 2006 quốc hội Ukraina lên án đó là tội diệt chủng. Năm 2008 quốc hội châu Âu ra quyết nghị coi nạn đói này là tội ác chống nhân loại. Năm 2010 tòa án Kiép (thủ đô Ukraina) tuyên án Stalin và các lãnh đạo Xô viết phạm tội diệt chủng. Tại Mỹ, ngày 13-11-2009 TT Obama đọc diễn văn trong Ngày tưởng niệm Nạn đói Ukraina: “Tưởng niệm những nạn nhân của thảm họa nạn đói Ukraina cho chúng ta dịp để nghĩ tới hoàn cảnh của những người dân phải sống khốn khổ dưới các chế độ cực đoan, tàn bạo trên thế giới”.

Ảnh 1: Đài tưởng niệm nạn đói 1932-1933 tại thủ đô Kiép.
——-
Phụ lục: Hồi đó, với niềm tin mãnh liệt, để lôi kéo bà con ta (lớp trẻ bây giờ gọi là thả thính), chàng thanh niên Tố Hữu viết bài thơ Lão đầy tớ (sau này in trong tập Từ ấy) ca ngợi chế độ tươi đẹp của LX. Trích từ khổ thứ 6 trở đi:
…Ông đã nghe ai nói
Có một xứ mênh mông
Nửa tây và nửa đông
Mạnh giầu riêng một cõi?
Nơi không vua, không quan
Không hạng người ô uế
Không hạng người nô lệ
Sống đau xót, lầm than.
Nơi tiêu diệt lòng tham
Không riêng ai của cải
Hàng triệu người thân ái
Cùng chung sức nhau làm.
Để cùng nhau vui sướng
Ai già nua tật nguyền
Thì cứ việc ngồi yên
Đã sẵn tiền nuôi dưỡng.
Lão ngơ ngác nhìn tôi
Rối rít: Ồ hay nhỉ!
Ai già nua được nghỉ
Cũng no ấm trọn đời?
Ai cũng có nhà cửa
Cũng sung sướng bằng nhau?
Đã không ai đè đầu
Làm chi có đầy tớ?
Cậu bảo: Cũng không xa?
– Nước Nga?
– Ờ nước ấy.
Và há mồm khoan khoái
Lão ngồi mơ nước Nga.
Hết chuyện.

8 lý do khiến con bạn càng ngày càng ngốc

Image may contain: one or more people and people sitting
Image may contain: one or more people, people sitting and closeup
Image may contain: 1 person, eating, sitting and food
Image may contain: 1 person
Image may contain: 1 person, sitting and shoes
+4

Kimtrong Lam to Lương Văn Can 75.

8 lý do khiến con bạn càng ngày càng ngốc

Thanh Trúc •Thứ Năm, 13/09/2018 •

Các bậc cha mẹ đều hy vọng con mình ngày càng thông minh, tuy nhiên có rất nhiều phụ huynh lại phát hiện ra con mình trở nên ngày càng ngốc từ lúc nào không hay và cảm thấy không thể hiểu nổi vì sao.

Chuyên gia về giáo dục trẻ em của Mỹ phát hiện ra rằng có rất nhiều em nhỏ trong quá trình học, vì nguyên nhân nào đó mà dần dần sẽ sinh ra sự hoài nghi đối với việc học cũng như vì vậy mà đánh mất sự tự tin. Trong mắt người khác thì các bé chính là “ngày càng ngốc đi”. Chuyên gia gọi hiện tượng này là “ngốc thói quen”.

Đối với những trẻ đang mắc phải hiện tượng này, thì cha mẹ lại không biết được rằng nguyên nhân có lẽ chính là do bản thân họ gây nên.

1. Không cho con thua ở vạch xuất phát

Có những bậc phụ huynh vì để con “không thể thua ở vạch xuất phát” mà bắt đầu dạy tri thức với độ khó cao cho con quá sớm mà bỏ qua cảm nhận của bản thân trẻ.

Thế nhưng, dù con có nỗ lực thế nào cũng vẫn không đạt được tiêu chuẩn ngày càng nâng cao của bố mẹ. Mỗi lần thử đều thất bại, rất ít khi có được cảm giác “chiến thắng”.

Bản thân trẻ đã nỗ lực mà không thể thành công đương nhiên sẽ khiến trẻ ngày càng không tự tin, càng lúc càng không còn ý chí vươn lên. Trẻ sẽ cảm thấy rất thất vọng, không còn lòng tin vào bản thân. Cuối cùng, có thể trẻ sẽ trở thành một đứa trẻ vừa ngốc vừa hậu đậu.

Muốn trẻ thông minh lanh lợi, bạn hãy nói chuyện với con theo cách này

2. Không rèn luyện thói quen đọc sách cho con

Lời nói và hành động cũng như trình độ của phụ huynh trực tiếp quyết định trình độ của con, tầm ảnh hưởng của bố mẹ đối với con cái là vô cùng quan trọng.

Đọc sách có thể rèn luyện khả năng tư duy, nếu bố mẹ không thể tạo được cho con mình một môi trường đọc và học tốt, có thể con sẽ không có hứng thú với sách vở.

Thường xuyên đọc sách, suy nghĩ là phương pháp khiến con người ta thông minh, rèn luyện não phát triển. Nếu một mình lâu ngày không động não, có thể sẽ tăng nhanh tốc độ lão hóa não, khiến người thông minh trở nên trì độn. Trẻ cũng vậy, nếu trẻ chỉ biết cầm điện thoại thông minh chơi game cả ngày, không thường xuyên đọc sách cũng sẽ ngày càng trở nên ngốc nghếch.

Trẻ suốt ngày chơi game, không đọc sách, sẽ càng ngày càng ngốc. (Ảnh: digitaltrends.com)

Một trường công lập ở Florida thay thế bài tập về nhà của học sinh bằng 20 phút đọc sách
Muốn con thông minh? Các nhà khoa học nói hãy đọc sách cho trẻ theo cách này
Những lợi ích không ngờ của việc thường xuyên đọc sách
3. Cho con ăn quá no

Có rất nhiều bậc phu huynh sợ con ăn thiếu sẽ bị đói, cứ bắt con phải ăn thật nhiều. Họ chẳng biết rằng ăn quá no, người ta sẽ trở nên lười biếng, lười vận động, tế bào não cũng không nhanh nhẹn, cứ có cảm giác mơ mơ màng màng. Dân gian thường có câu “ăn quá no, đầu óc ngơ ngẩn”.

Nghiên cứu cho thấy ăn quá no trong một thời gian dài có thể sẽ xuất hiện vấn đề tế bào não lão hóa sớm hoặc giảm trí lực. Bên cạnh đó, chất lượng bữa sáng có quan hệ mật thiết đối với sự phát triển trí não, bữa sáng không những phải ăn mà còn phải ăn đầy đủ.

4. Thường xuyên để con thức khuya

Có nhiều ông bố bà mẹ thích thức khuya, để tránh con làm phiền mình nên cho con chơi điện thoại hoặc cho con xem TV cùng mình.

Còn các bé vì thức khuya dẫn đến thiếu ngủ sẽ xuất hiện hàng loạt vấn đề về sức khỏe, không chỉ suy giảm hệ miễn dịch, rối loạn nội tiết, các vấn đề về trao đổi chất trong cơ thể, mà còn có khả năng dẫn đến nhiều loại bệnh và dễ béo phì. Nếu trẻ thức khuya lâu ngày cũng là do bố mẹ thiếu trách nhiệm.

Có những cuộc nghiên cứu cho thấy thường xuyên thức khuya, ngủ không đủ giấc có thể dẫn đến tăng tốc độ lão hóa tế bào não, dù là người thông minh cũng có khả năng sẽ dần trở nên hồ đồ, ngớ ngẩn.

5. Dạy con bằng vũ lực hoặc bạo lực bằng lời nói

Có những bậc cha mẹ thường hay lớn tiếng trách móc, thậm chí là đánh con khi gặp phải vấn đề nào đó. Bởi vì sợ hãi bố mẹ nổi giận nên nhiều trẻ chỉ có thể lựa chọn im lặng. Lâu dần các bé sẽ hình thành tính cách hướng nội, khép kín, ít nói.

Thật ra thì cha mẹ đánh mắng con trẻ hoàn toàn không thể giải quyết được cốt lõi vấn đề, việc làm này sẽ chỉ khiến tâm hồn trẻ chịu tổn thương lớn hơn. Ngoài ra, có những cuộc khảo sát nhận thấy rằng những trẻ không bị cha mẹ xử phạt về thể xác có chỉ số IQ trung bình cao hơn 5 phần so với những trẻ thường xuyên bị đánh đập, cũng có nghĩa là việc đánh phạt trẻ có thể sẽ khiến trí thông minh của trẻ giảm xuống.

Cha mẹ thường xuyên la mắng con cái sẽ để lại hậu quả gì?

6. Chỉ cho phép học, không được chơi

Có những bậc cha mẹ đặt mọi kỳ vọng lên vai con trẻ. Chỉ cần thấy con học thì sẽ mỉm cười vui vẻ, hễ thấy con chơi liền đùng đùng nổi giận. Cũng có những bậc phụ huynh cho rằng “con chơi nhiều sẽ bị buông thả”, ngày nào cũng nhất định bắt con học, học, học, không cho con thời gian và tự do vui chơi.

Thật ra thì việc mà bố mẹ cần làm là giúp con tìm được sự cân bằng giữa “chơi” và “học”, học kết hợp với chơi. Hãy cùng con lập thời gian biểu hợp lý. Để con học cách kết hợp giữa việc học tập và nghỉ ngơi, cho trẻ cơ hội được giải tỏa áp lực, chỉ khi tâm trạng thoải mái thì mới có thể tiếp thu được kiến thức mới.

Các chuyên gia đề nghị rằng: Để con “chơi mà học, học mà chơi” có lợi cho sự phát triển trí não.

Kết quả hình ảnh cho Bố đã về
(Ảnh qua youergushi.info)

7. Không cho trẻ khóc

Có những ông bố bà mẹ nghe thấy tiếng con khóc là sẽ sinh ra các kiểu tâm trạng tiêu cực như: nóng giận, bất an, cáu kỉnh, lo lắng… nhất là ở nơi công cộng như thể mọi người đều đang nhìn bạn và nói: “Anh/chị làm bố mẹ kiểu gì vậy?”

Vì vậy nên khi con khóc, cha mẹ thường sẽ dọa con sợ để trẻ nín khóc với suy nghĩ chỉ cần con không khóc nữa thì sẽ hết phiền, mọi việc được giải quyết.

Trên thực tế, bạn không biết rằng khóc là quá trình hồi phục, tự chữa lành của con người.

Đặc biệt là bé trai, có rất nhiều bậc phụ huynh từ nhỏ đã dạy cho các bé trai tư tưởng rằng “con trai không dễ dàng rơi nước mắt”, khi gặp phải việc gì cũng phải nhịn, không được khóc.

Thế nhưng dù là bé trai thì cũng cần phải bộc phát cảm xúc.

Nếu trong quá trình trẻ khôn lớn, những cảm xúc tiêu cực lâu ngày không được bộc phát hoặc giải tỏa dần dần tích tụ lại ngày một nhiều thì làm sao trẻ có thể giữ được sự thông minh lanh lợi, ngoan ngoãn hiểu chuyện đây?

Đánh con để lại hậu quả gì? 4 chỗ không được đánh lên người trẻ
Dù có tức giận, cha mẹ cũng không nên đánh con ở 3 độ tuổi này
8. Quá nhiều tiêu cực khi nói về con

Rất nhiều phụ huynh quen miệng thường hay nói con mình ngốc trước mặt người ngoài hoặc với chính các con.

Trong cuộc sống, chúng ta thường hay nghe thấy những cuộc đối thoại như thế này:

Người mẹ A: “Đây là con của chị à, ôi, trông cháu rất là thông minh”.

Người mẹ B: “Thông minh gì đâu, con tôi ngốc lắm, chẳng thông minh được như con nhà chị”.

Kết quả hình ảnh cho bố mẹ chửi con trước mặt người khác
(Ảnh: mediabakery.com)

Kiểu như thế này, bố mẹ thường hay tỏ ra khiêm tốn trước mặt người khác, “nói xấu” con mình, tuy giữa người lớn đều tự hiểu, thế nhưng con trẻ còn nhỏ, các bé không thể phân biệt được hàm ý của người lớn, những gì trẻ nghe thấy được là “ngốc”. Những lời nói và hành động mà bố mẹ dùng với con sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe tâm lý của trẻ.

Trẻ suốt ngày bị chìm trong vô vàn những lời nói tiêu cực của bố mẹ thì sao có thể không tin rằng mình “thật sự rất ngốc” chứ?

Các bậc cha mẹ muốn con mình trở nên thông minh và thành công trong tương lai, hãy xem xét lại cách giáo dục con của mình và tránh xa 8 điều trên!

Thanh Trúc.

TẠI SAO THIÊN CHÚA LẠI KHÔNG CAN THIỆP VÀO VỤ KHỦNG BỐ ĐẪM MÁU 11/09/2001?

TẠI SAO THIÊN CHÚA LẠI KHÔNG CAN THIỆP VÀO VỤ KHỦNG BỐ ĐẪM MÁU 11/09/2001?

Vụ KHỦNG BỐ đẫm máu nhất lịch sử nước Mỹ tại toà tháp đôi của Trung Tâm thương mại Thế giới New York ngày 11/09/2001 đã làm 2.996 người bị chết, hơn 6.000 người khác bị thương, ngoài ra còn gây thiệt hại về tài sản và cơ sở hạ tầng ít nhất 10 tỉ đôla và gây tổn thất tổng cộng 3 nghìn tỷ đôla.

TẠI SAO THIÊN CHÚA LẠI KHÔNG CAN THIỆP VÀO VỤ KHỦNG BỐ ĐẪM MÁU 11-09-2001 (2)

Sự kiện 11 tháng 09 năm 2001 vào sáng thứ Ba là một loạt bốn vụ tấn công khủng bố có mục tiêu bởi nhóm khủng bố Hồi giáo al-Qaeda chống lại Hoa Kỳ.

Nỗi đau đớn thể xác và xót xa tinh thần của vụ khủng bố này sẽ hằn sâu vào ký ức của nhiều người và sẽ không bao giờ ngơi.

Sau biến cố 11 tháng 9 năm 2001 tại Mỹ, con gái của một vị Mục sư giảng thuyết nổi tiếng được mời trả lời phỏng vấn trên truyền hình và người hướng dẫn chương trình đã hỏi cô ta như sau:

“Tại sao Thiên Chúa lại có thể để xảy ra một thảm họa khủng khiếp như vậy?”

Câu trả lời của thiếu nữ này thật là thâm thúy:

“Tôi nghĩ là Thiên Chúa rất buồn vì điều đó, ít nhất là Ngài cũng buồn bằng chúng ta.

Từ bao năm nay, chúng ta đã yêu cầu Ngài đi ra khỏi trường học, khỏi chính phủ và khỏi đời sống của chúng ta.

Ngài là người ‘quân tử’ nên đã lẳng lặng rút lui.

Làm sao chúng ta có thể mong Chúa ban ơn lành và che chở chúng ta khi chúng ta đã khẩn thiết xin Ngài để mặc chúng ta một mình?

Về những biến cố mới xảy ra như tấn công khủng bố, bắn giết trong trường học, chiến tranh …, tôi nghĩ rằng mọi sự đã bắt đầu với Madeleine Murray O’Hare, khi bà ấy than phiền là không nên đọc kinh trong trường học nữa. Và chúng ta đã đồng ý!

Rồi lại một người khác lại có ý kiến là chúng ta không nên đọc Kinh Thánh nơi trường học, cũng chính quyển Kinh Thánh trong đó dạy chúng ta: ‘Chớ giết người, chớ trộm cắp, yêu thương tha nhân như chính bản thân mình, v.v…, và chúng ta cũng đã đồng ý!

Sau đó bác sĩ Benjamin Spock lại nói là chúng ta không được đánh con cái mình khi chúng làm gì xấu, vì chúng ta có thể làm sai lệch nhân cách bé nhỏ của chúng và làm cho chúng không biết tự quý trọng bản thân mình nữa.

Thế rồi con trai của chính vị bác sĩ ấy khốn thay đã tự tử. Người ta bảo rằng một chuyên viên chắc chắn phải biết mình nói gì, còn ông ấy nói với chúng ta điều mà chính thực tế gia đình ông ấy thất bại , và chúng ta cũng đồng ý luôn !!!

Bây giờ chúng ta lại tự hỏi là tại sao con chúng ta không có lương tâm, tại sao chúng ta không phân biệt được thiện ác, và tại sao chúng ta có thể nhẫn tâm giết chết một thai nhi, một người thân hay chính mình.

Có thế sau khi suy nghĩ chín chắn, chúng ta đi đến kết luận:

Chúng ta gieo nhân nào thì sẽ gặt quả ấy.

Điều Kì Lạ… là con người có thể vứt bỏ Chúa một cách dễ dàng, rồi sau đó lại tự hỏi tại sao thế giới biến thành địa ngục.

Điều Kì Lạ… là chúng ta lại có thể tin những gì báo chí nói mà lại nghi ngờ những gì Kinh Thánh nói.

Điều Kì Lạ… là chúng ta gửi cho nhau những chuyện vui cười qua email và chúng được truyền đi tiếp như lửa rơm, nhưng khi gửi những thông điệp về Thiên Chúa thì chúng ta lại đắn đo suy nghĩ trước khi gửi đi tiếp.

Điều Kì Lạ… là khi bạn gửi đi thông điệp này, có thể bạn không gửi đi cho nhiều người lắm trong danh sách của bạn, vì bạn không biết họ có tin Chúa không hoặc họ sẽ nghĩ gì về bạn.

Điều Kì Lạ… là chúng ta lại hay lo sợ người đời nghĩ sao về chúng ta, hơn là những gì Thiên Chúa nghĩ về chúng ta.

Hãy chia sẻ thông điệp này, nếu bạn nghĩ nó đáng được gửi đi. Nếu không, bạn cứ vứt nó đi, cũng chẳng ai biết đâu!

Nhưng nếu bạn cắt đứt chuỗi suy nghĩ này, thì đừng bao giờ than phiền về tình trạng tồi tệ của thế giới chúng ta đang sống.

(Nguồn: Dòng Đồng Công Hoa Kỳ)

Gs Hồ Ngọc Đại CHÔM Khoa học?

Kevin Nguyen shared a post.
Image may contain: 1 person, eyeglasses
Image may contain: 1 person
No automatic alt text available.

Phạm Văn HảiFollow

Gs Hồ Ngọc Đại CHÔM Khoa học?

CÔNG NGHỆ GIÁO DỤC của Gs Hổ Ngọc Đại thực chất là PHƯƠNG PHÁP GIÁO DỤC của ELKONIN thời Liên Xô những năm 70 thế kỷ 20.
PHƯƠNG PHÁP ELKONIN nhằm ĐIỀU TRỊ CÁC TRẺ EM GẶP KHÓ KHĂN TRONG ĐỌC VÀ VIẾT, ở VN mở rộng thêm để dạy trẻ em các dân tộc thiểu số.

Mời các bạn đọc bài viết của Giáo sư Nguyễn Văn Tuấn (Australia) nói về CÔNG NGHỆ GIÁO DỤC “vuông, tròn, tam giác” của ông Hồ Ngọc Đại:
THỰC CHẤT CỦA “CÔNG NGHỆ GIÁO DỤC” CHÍNH LÀ ĐÂY !

“Trong y văn thế giới, đánh vần theo “Công nghệ giáo dục” ô vuông, tròn, tam giác là một sáng kiến của nhà tâm lí học người Nga D. B. Elkonin nhằm ĐIỀU TRỊ CÁC TRẺ EM GẶP KHÓ KHĂN TRONG ĐỌC VÀ VIẾT.
Elkonin là người thầy của ông Hồ Ngọc Đại !

Chúng ta biết rằng, lời nói được xây dựng bằng chữ (words). Chữ được cấu thành từ âm tiết (syllables). Âm tiết được hình thành từ âm thanh hay tiếng (sound). Phonemes là đơn vị nhỏ nhất của âm thanh (cũng như nucleotide trong di truyền học vậy). Trong tâm lí ngôn ngữ học, họ có khái niệm “Phonemic Awareness” (chưa biết dịch là gì ?) để chỉ sự hiểu biết về chữ nói từ âm thanh. Phonemic Awareness là một kĩ năng nói (oral) và nghe (aural). Sáng kiến của ông Elkonin xoay quanh vấn đề Phonemic Awareness.

Sáng kiến của Elkonin là dùng các ô để thể hiện âm thanh [sound] của một chữ (1). Một ví dụ nhỏ sẽ giúp chúng ta hiểu hơn chút. Chẳng hạn như với tiếng Anh, theo phương pháp của Elkonin, chữ CAT sẽ được thể hiện bằng 3 ô vuông, vì chữ này có 3 âm thanh: /k/ + /a/ + /t/. Nhưng với chữ SOAP thì cũng được thể hiện bằng 3 ô dù nó có 4 mẫu tự. Tuy 4 mẫu tự, nhưng chỉ có 3 âm thanh: /s/ + /O/ + /p/. Tuy nhiên, với chữ MILK thì có 4 ô chữ vì 4 mẫu tự có 4 âm thanh khác nhau: /m/ + i/ + /l/ + /k/. Người ta gọi phương pháp đánh vần này là “Elkonin box”, có khi còn gọi là “Sound Box”.

Ngày nay, có cả một App trong điện thoại để sử dụng trong việc dạy cách đánh vần này !

Trên thế giới, có khoảng 15% trẻ em gặp khó khăn về đọc và đánh vần (hội chứng “dyslexia”). Phương pháp của Elkonin chủ yếu áp dụng nhằm giúp những trẻ em với hội chứng “dyslexia”, nhưng cũng áp dụng cho trẻ em nước ngoài mới học tiếng Anh hay một ngoại ngữ (2-3). Có một số chứng cứ khoa học cho thấy khi can thiệp trên trẻ em gặp khó khăn về đọc viết, thì phương pháp Elkonin có hiệu quả giúp các em cải tiến đọc chữ. Có cả một luận án tiến sĩ báo cáo hiệu quả của Elkonin box ở trẻ em gặp khó khăn trong việc đọc (4). Nhưng ở HỌC TRÒ BÌNH THƯỜNG THÌ CHƯA CÓ DỮ LIỆU NÀO CHO THẤY PHƯƠNG PHÁP ELKONIN CÓ HIỆU QUẢ.

Tuy nhiên, điều quan trọng cần biết là phương pháp Elkonin chỉ là một trong nhiều phương pháp cho trẻ học đọc / đánh vần. Các phương pháp khác là bắt cặp (one-to-one matching), tách chữ (taking words apart), và ví von (analogies). Có thể tóm tắt các phương pháp này thành 2 nhóm [theo tiếng Anh]: nhóm “whole language” và nhóm “decoding”. Nhóm whole language xem chữ là một hình tượng có ý nghĩa, nên học trò phải học nguyên chữ và ý nghĩa của nó, chứ không tách ra từng âm thanh. Phương pháp Elkonin có thể xem là thuộc nhóm decoding, có nghĩa là tách chữ thành âm thanh, mà ít quan tâm đến ý nghĩa. Xem ra cách tiếp cận whole language thích hợp cho trẻ em bình thường, còn cách tiếp cận decoding thích hợp cho trẻ em có khó khăn về đọc/viết.
Trong thực tế, phương pháp Elkonin rất hiếm được áp dụng ở các nước phương Tây. Lí do có lẽ do số trẻ em gặp khó khăn đọc/viết không nhiều, và ngay cả trong nhóm này thì bằng chứng về hiệu quả của phương pháp Elkonin không nhiều và thuyết phục bằng các phương pháp khác.

Quay lại trường hợp Việt Nam, phương pháp dạy theo ô chữ (hay ‘công nghệ giáo dục’) là một sản phẩm của một đề tài nghiên cứu cấp Bộ do ông HNĐ chủ trì. Đề tài này có mục tiêu giúp học sinh tiểu học các dân tộc thiểu số (5). Trong khoa học, có khái niệm “external validity” (hợp lí ngoại tại), có nghĩa là kết quả nghiên cứu trên quần thể nào thì chỉ có thể áp dụng cho quần thể đó. Nếu thuốc được nghiên cứu ở nữ giới sau mãn kinh, thì chỉ định điều trị thuốc đó chỉ cho phụ nữ sau mãn kinh. Tương tự, nếu nghiên cứu trên người thiểu số thì kết quả chỉ áp dụng cho họ, chứ khó áp dụng cho ngoài dân tộc thiểu số. Do đó, ĐÁNG LÝ RA, CÁCH DẠY THEO Ô CHỮ CỦA ELKONIN Ở VIỆT NAM CHỈ NÊN ÁP DỤNG CHO HỌC TRÒ DÂN TỘC THIỂU. THẾ NHƯNG TRONG THỰC TẾ, PHƯƠNG PHÁP NÀY ĐƯỢC TRIỂN KHAI ĐẠI TRÀ CHO HÀNG TRIỆU HỌC SINH LÀ ĐIỀU KHÔNG ĐÚNG KHOA HỌC.

Càng kém tính khoa học hơn khi chưa có chứng cứ về hiệu quả từ các thử nghiệm khoa học (chứ chưa nói đến thử nghiệm randomized controlled trial) mà đã áp dụng cho hàng triệu trẻ em. Thật ra, có chứng cứ ban đầu cho thấy phương pháp ‘công nghệ giáo dục’ không có gì hơn so với phương pháp hiện hành ở trẻ em ở vùng xa thành phố (6). Việc triển khai đại trà như thế là cách làm không đúng với chủ trương giáo dục thực chứng — evidence based education.

Nguồn:

(1) Clay M. Reading Recovery: a guidebook for teachers in training. Portsmouth, 1993.

(2) Teffaine R. Phonemic Awareness prevents reading disabilities.
http://psych.hsd.ca/Phoneme.pdf

(3) https://en.wikipedia.org/wiki/Elkonin_boxes
“Elkonin boxes are an instructional method used in the early elementary grades especially in children with reading difficulties and inadequate responders in order to build phonological awareness by segmenting words into individual sounds.”

(4) https://etd.ohiolink.edu/…/document/get/osu1342804885/inline

(5) http://giaoduc.net.vn/…/Ve-loi-ich-nhom-dang-sau-tranh-luan…
“Giáo sư Hồ Ngọc Đại đưa sách Công nghệ Giáo dục trở lại qua đề tài nghiên cứu cấp bộ: ‘Nâng cao chất lượng dạy tiếng Việt cho học sinh các dân tộc thiểu số’.”

Nguyên văn: http://www.thesaigonposts.com/…/thuc-chat-cua-cong-nghe-gia…

Ảnh 1: D. B. Elkonin

NẾU KHÔNG CÓ MẠNG XÃ HỘI THÌ ĐẤT NƯỚC NẦY ĐÃ MẤT TỪ LÂU…

NẾU KHÔNG CÓ MẠNG XÃ HỘI THÌ ĐẤT NƯỚC NẦY ĐÃ MẤT TỪ LÂU…
* hãy xem họ làm chính trị! 
* một hành trình dài vô tận: “… Xây dựng Chủ nghĩa Xã hội còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa?” – Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương ĐCSVN, Nguyễn Phú Trọng.

– BỌN THẦN KINH XÚI HỌC SINH NẾM PHÂN GÀ ĐỂ LÀ BÉ DŨNG CẢM…
– THỰC NGHIỆM, THÍ NGHIỆM GẦN 40 CHỤC NĂM NAY, NGÀNH GIÁO DỤC VN VẪN CÒN XÁO TRỘN!
– NẾU MỌI NGƯỜI KHÔNG LÊN TIẾNG THÌ HỌ TIẾP TỤC LÀM TIỀN VÀ NHỒI SỌ CON EM CHÚNG TA!

Chúng ta hãy nghe một lãnh đạo csVN, được học tập dưới mái trường miền Nam Việt Nam, nghĩ gì và nói gì về những sai lầm tiếp nối sai lầm của ngành giáo dục hiện tại, về sách giáo khoa, về thực nghiệm, về thí điểm trong giáo dục…

http://giaoduc.net.vn/…/Chu-tich-Quoc-hoi-Thuc-nghiem-gi-ma…
TRÍCH BÁO GIÁO DỤC: Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân nhấn mạnh, giờ trẻ không có hè, không có tuổi thơ. Phải đổi mới căn bản toàn diện nhưng sau khi đổi mới phải có tính ổn định, thống nhất, đồng bộ. Không thể có sách giáo khoa tự chọn.
“Thực nghiệm gì mấy chục năm mà vẫn thực nghiệm. Học sinh khổ quá. Giáo dục bây giờ rất khó, đặt ra quá nhiều thứ cao siêu, hàn lâm”, Chủ tịch Quốc hội nói.
Chủ tịch cho rằng, thực nghiệm đổi mới nhiều quá không biết kinh nghiệm ở đâu nhưng khổ học sinh quá.
Trẻ bây giờ học gì không rõ nhưng hỏi lịch sử không biết. Học thêm, dạy thêm quá nhiều. Nghỉ hè nhưng đủ thứ học.
“Tỉnh Quảng Nam thì có sách vở riêng cho Quảng Nam. Tỉnh nào có riêng tỉnh đó, nền giáo dục đó là không được”, Chủ tịch nêu quan điểm.

GIẢI PHÁP ĐỂ CỨU HỌC TRÒ CHƯA THẤY NÓI ĐẾN!
ĐỒNG TIỀN ĐÃ CHE MẮT CÁI TÂM!!!

Image may contain: text
Image may contain: one or more people and text

Thần thái!

Phan Thị Hồng shared a post.
Image may contain: 1 person, smiling, text
Image may contain: one or more people, people on stage and people standing
Nguyễn Đình BổnFollow

Thần thái!

Nhân chuyện giáo dục, lại nhớ các bạn teen trên Fb hay đùa: quan trọng là cái thần thái!

Hì, đùa mà đúng. Nhưng cái thần thái được tôi luyện từ đâu? Nó không tự nhiên mà có. Thần thái của một con người chắc chắn bắt đầu từ giáo dục theo nghĩa rộng: giáo dục từ gia đình, giáo dục từ nhà trường, giáo dục từ xã hội, và tự giáo dục chính ta.

Đây là 2 con người Việt Nam: Một là cô giáo tiểu học thời VNCH trong một giờ dạy múa hát (trên bảng thấy đang dạy bài “Trông kìa con voi”, một bài hát quen thuộc với học sinh thời đó). Cô đang tiếp ai đến thăm lớp mình? Đó là Phó Tổng thống Hoa Kỳ Nixon (sau là Tổng thống)!

Hình màu là một “nghệ sĩ” đang cúi mình trước ông Chủ tịch nước vì được nhận giải thưởng chi đó (tôi nghe nói ông ta là kiến trúc sư?).

Cái đáng chê trách nhất, không phải cá nhân, mà chính là do giáo dục!

TƯỞNG LẦM

TƯỞNG LẦM

   Trong đời sống có rất nhiều điều hiểu lầm.  Chẳng hạn xưa kia khi thấy mặt trời cứ sáng mọc tối lặn, người ta tưởng rằng trái đất đứng yên và mặt trời di chuyển chung quanh trái đất.  Nhưng khoa học tiến bộ đã minh chứng mặt trời đứng yên, chính trái đất mới xoay chung quanh mình và chung quanh mặt trời.  Trong đời sống đạo cũng đã có những hiểu lầm như thế.  Người ta cứ tưởng Đấng cứu thế sẽ uy nghi từ trên mây trời hiện đến.  Không ngờ Người lại do một thôn nữ dưới đất sinh ra.  Người ta cứ tưởng Đấng cứu thế phải ngự trong lâu đài sang trọng của vua chúa.  Nhưng không ngờ Người lại sinh ra trong chuồng bò lừa.  Người ta cứ tưởng Đấng cứu thế phải uy quyền lẫm liệt.  Nhưng không ngờ Người lại quá hiền lành khiêm nhường.  Người ta cứ tưởng Đấng cứu thế phải đánh đông dẹp bắc, đập tan quân thù, đưa nước Do Thái lên địa vị bá chủ.  Nhưng không ngờ Người chịu thua hết mọi người, chịu hành hạ, chịu sỉ nhục, chịu chết như một kẻ tội lỗi.  Người ta cứ tưởng Đấng cứu thế là một ông vua có kẻ hầu người hạ.  Nhưng không ngờ chính Người lại quỳ xuống hầu hạ, rửa chân cho các môn đệ.

    Có quan niệm sai lầm về Thiên Chúa, người ta cũng sai lầm về người môn đệ.  Người ta cứ tưởng theo Chúa thì sẽ được chức cao quyền trọng trong Nước Chúa.  Nên bà Giêbêđê mới xin Chúa cho hai người con là Gioan và Giacôbê được ngồi bên tả và bên hữu Chúa trong Nước Chúa.  Nhưng không ngờ Chúa không hứa cho chức quyền mà chỉ hứa cho uống chén Người sẽ uống, nghĩa là phải chết.  Người ta cứ tưởng người làm lớn trong Nước Chúa sẽ được trọng vọng, được phục dịch.  Nhưng không ngờ Chúa lại bảo: “Ai trong anh em muốn làm lớn thì phải phục vụ anh em.”  Người ta cứ tưởng theo Chúa thì Chúa sẽ cho mọi sự may mắn ở đời, được thành công, được giàu sang.  Nhưng không ngờ Chúa lại bảo: “Ai muốn theo Ta, phải từ bỏ mình đi, vác thập giá mình mà theo.”

    Hôm nay, sau khi nghe các môn đệ báo cáo về dư luận quần chúng, Đức Giêsu thấy họ quá sai lầm về Người, về vai trò Cứu thế của Người, về con đường cứu chuộc.  Nên Người đã dậy rõ ràng cho các môn đệ biết Đấng Cứu thế thực là Con Thiên Chúa.  Nhưng con đường Người đi là con đường thập giá.  Người phải chịu đau khổ, chịu hành hạ, chịu sỉ nhục, và phải chịu chết.

    Người cũng cho các môn đệ biết ai muốn theo Người cũng sẽ phải đi vào con đường của Người.  Phải từ bỏ mình, vác thập giá mình mà theo Người.

    Phải chăng Thiên Chúa muốn hành hạ con người, muốn con người tàn lụi chứ không muốn con người phát triển, muốn con người phải chịu đau khổ chứ không muốn con người được hạnh phúc?  Tại sao trên trần gian, người ta thường hứa hẹn cho những người theo mình hạnh phúc sung sướng mà Chúa thì làm ngược lại, chỉ hứa cho những người theo mình thánh giá và đau khổ?  Thưa, chắc chắn Chúa muốn cho con người được hạnh phúc.  Chính vì muốn con người được hạnh phúc mà Chúa đã phải xuống trần gian để cứu chuộc con người.  Nhưng thứ hạnh phúc mà Chúa muốn ban tặng cho con người không phải là thứ hạnh phúc giả tạo dễ dàng và mau qua.  Chúa muốn cho con người được hạnh phúc vĩnh cửu, hạnh phúc đích thật, hạnh phúc không bao giờ tàn úa.  Muốn được hạnh phúc đó, con người phải kinh qua những vất vả, đau đớn.  Đau đớn nhất là phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình.  Những vất vả đau đớn không phải là vì Chúa độc ác muốn hành hạ con người.  Những đau đớn từ bỏ mình không phải là vì Chúa muốn con người đi vào tàn lụi diệt vong.  Nhưng đó là qui luật, là điều kiện để được sự sống, được hạnh phúc đích thật.

    Chính Đức Giêsu cũng phải đi qua con đường thập giá khổ nhục mới đến hạnh phúc.  Chính Người phải kinh qua cái chết đau đớn mới tới ngày phục sinh vinh quang.  Nên Chúa đã nói với các môn đệ: “Ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Tôi và vì Tin Mừng, thì sẽ cứu được mạng sống ấy.”

    Thành ra, đau khổ Chúa hứa không phải để hành hạ con người, nhưng là con đường dẫn con người đến hạnh phúc đích thực.  Thập giá và cái chết không phải để đưa con người vào tàn lụi, nhưng chính là điều kiện để con người được tái sinh và triển nở trong đời sống mới, đời sống vĩnh cửu với hạnh phúc không bao giờ tàn.

    Những lời Chúa nói hôm nay, tuy khó nghe và khó chấp nhận.  Nhưng đó là sự thật và là con đường đưa ta đến hạnh phúc và sự sống vĩnh cửu.  Chúa đã không lừa mị ta, không hứa hẹn cho ta những gì dễ dãi, chóng qua.  Chúa chỉ cho ta đường ngay nẻo chính.  Chúa mời gọi ta phải dũng mạnh, can đảm và quyết liệt trong cuộc chạy đua dành lấy hạnh phúc nước trời.

    Lạy Chúa, xin cho con biết từ bỏ mình, vác thập giá mình mà bước theo Chúa.  Amen!

ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt

 From: KittyThiênKim & KimBangNguyen