Sống thọ chưa hẳn là may mắn

Sống thọ chưa hẳn là may mắn

Cứ mỗi lần có dịp phải vào nhà dưỡng lão để thăm người quen hay bạn bè, tôi thường có những suy nghĩ và ám ảnh, liệu rồi sau này lúc già yếu, bệnh hoạn, tôi có phải vào nằm ở đây không, mà ví như cha mẹ tôi còn sống, tôi có khả năng nuôi nấng săn sóc cha mẹ tôi ở nhà không hay lại phải đưa quý cụ vào đây?

 “Nước mắt chảy xuôi” là thành ngữ Việt Nam nói đến tình thương chỉ có thể từ cha mẹ dành cho con cái, theo dòng thuận của đời người, từ cao xuống thấp, để khuyên chúng ta đừng đòi hỏi một sự báo đáp từ con cái. Nhưng sự thật, các bậc cha mẹ cũng buồn lòng khi thấy con cái đối xử với mình tệ bạc nhất là đến tuổi già, bệnh tật, có khi bị bỏ quên, cha mẹ cảm thấy cô đơn, cần sự an ủi, săn sóc. Trong một bài viết về nỗi niềm của cha mẹ già bị bỏ quên trong xã hội hôm nay, tôi nhận được lá thư của một vị cao niên ở tận miền Ðông, bày tỏ ý kiến của cụ:

 “Tôi đã khóc, khóc cho chính mình và cho ai trong tuổi già ở xứ này. 

Ông kể lại có cụ già đã chết cả một hai tuần, không ai biết. 

-Con cái ở đâu? 

Note: hình trong bài này là minh họa 

   Ðó là những người có con mà còn vậy, còn những người không con thì chắc phải vô trường hợp này quá. Vì tôi không con gái, chỉ hai ‘đực rựa’, một ở Cali, một ở gần đây, nhưng ít khi kêu, và có khi không kêu hỏi thăm được một tiếng, lúc cần tiền hay cần gì đó mới kêu.

– Có lúc tôi nghĩ: “Hay mình bất hiếu với cha mẹ nên con cái nó bạc với mình chăng?”

Ở Florida này cũng có một bà Việt Nam ở riêng, mỗi tuần có cậu con trai mang đồ ăn tới.  

Hôm đó cậu ta kêu cửa, nhưng không ai ra mở. Cậu ta tưởng bà cụ đi vắng bèn treo gói đồ ăn vào hàng rào cổng. Mấy ngày sau trở lại, thấy gói đồ ăn vẫn còn, mới khám phá ra bà mẹ đã chết.

 -“Thật là thảm!” 

Ðây chắc chắn là chuyện này có thể tránh được. 

– Nếu mẹ ở nhà riêng, con nên có một cái chìa khóa nhà để dùng lúc cần thiết.

– Ðem thức ăn đến cho mẹ, khi mẹ đi vắng, dù bận thế nào đi nữa, thì cũng vào nhà, để thức ăn vào tủ lạnh cho mẹ.

– Nếu mẹ ngủ thì cũng vào nhà xem mẹ có khỏe không?

– Ðiện thoại cho mẹ nhiều lần mà không nghe trả lời thì phải nhờ người ở gần, đến gõ cửa nhà mẹ xem sao, hay vội vàng chạy lại xem sự thể thế nào?

Câu chuyện như trên có thể xẩy ra bất cứ ở đâu.

 

-Trái tim của người mẹ có nhiều chỗ dành cho đứa con, như đôi cánh của một con gà mẹ có thể dang ra che kín mười đứa con bé dại, nhưng người mẹ có chỗ nào trong trái tim của con? 

– Ngày xưa, mẹ chưa bao giờ biết nói tiếng “bận” với con.

 – Khi đang ăn mà con “làm bậy” cũng phải buông đũa đứng dậy. 

– Nửa đêm dù đau yếu, mỏi mệt nghe tiếng con khóc cũng phải mở mắt, vỗ về và ôm con vào lòng. 

– Sao các con bây giờ vẫn thường nói tiếng “bận” với cha mẹ… 

– Vì bận nên các con đưa cha mẹ già lú lẫn vào nursing home,

 – Vì bận, nên theo lời một cô y tá cho biết, nhiều gia đình bỏ cha mẹ vào đây rồi không bao giờ lui tới thăm viếng.

– Cô cho biết nhiều người đã ở đây năm sáu năm rồi, không hề có ai lai vãng. 

– Có bao nhiêu lý do để những đứa con có thể nêu ra để không còn chỗ nào trong lòng, nhớ đến cha mẹ. 

– Đàn ông chúng ta nên vui, vì hiện nay trong các nhà dưỡng lão 70% là quý bà, vì các ông đã quy tiên sớm hơn vợ mình, thông thường ít nhất là 6 năm, để ngày nay khỏi phải chịu cảnh cô đơn, buồn tẻ.  

-Trước ngày Giáng Sinh tôi có dịp vào viếng thăm một người bạn sắp qua đời trong một nursing home.

Trên hành lang dẫn vào phòng người bạn, và ngay trước chỗ làm việc của nhân viên ở đây, tôi thấy nhiều ông bà cụ ngồi trên những chiếc xe lăn, nhìn những người qua lại.

Các cô y tá đã sắp xếp cho các cụ ra ngồi trên hành lang đối điện với văn phòng làm việc, một phần để trông chừng các cụ, một phần cho các cụ đỡ buồn.

 
Nhưng các cụ nhìn sự vật một cách dửng dưng, đôi mắt đờ đẫn, có người đã gục đầu xuống ngủ. Giá mà có người đẩy xe lăn đưa các cụ đi dạo một vòng ngoài trời nắng ấm kia, chắc hẳn các cụ vui hơn và biết đâu cuộc sống sẽ kéo dài thêm một thời gian nữa.

Giờ này trong công viên hay trên những con đường trong thành phố nhiều người mẹ đang đẩy chiếc xe đưa con đi dạo, nhưng vài mươi năm nữa ai sẽ đẩy chiếc lăn cho bà.

Phải chăng định luật của cuộc sống và tình thương là “nước mắt chảy xuôi”, sẽ không bao giờ có một dòng nước chảy ngược về nguồn.

Người Âu Mỹ thường thèm địa vị của các bậc cha mẹ người Á Ðông lúc về già vẫn còn được con cái lui tới săn sóc, nhưng họ cũng nên nhớ lại, họ chỉ nuôi con cho đến năm 18 tuổi là hết bổn phận, trên pháp lý, không ai trừng phạt gì họ được, mà trên mặt tình cảm cũng không có gì phải cắn rứt lương tâm.

Trong xã hội văn minh này, một đứa trẻ bỏ học, đi lang thang ngoài đường hay bị đối xử tàn tệ, cha mẹ có thể ra tòa và mất quyền nuôi dưỡng, còn những cụ già vô gia cư, đói khát bị bỏ bên lề đường, không ai có trách nhiệm và chẳng có ai phải ra tòa.

Ðiều đáng nói là các cụ già cũng như những đứa trẻ, đều yếu đuối, không có khả năng tự bảo vệ và rất dễ xúc động, buồn vui.

Trong một xã hội đáng gọi là văn minh, các trẻ em và người cao niên đều được che chở, bảo vệ và săn sóc chu đáo.

Các cụ có các cơ quan xã hội lo thuốc men, thực phẩm nhưng với nỗi cô đơn, phiền muộn ai là người lo cho các cụ, trong khi những đứa trẻ có người an ủi, vỗ về và nói với nó những lời dịu ngọt.

Ngân khoản của liên bang cấp để ngăn ngừa tình trạng lạm dụng có đến 90% dành cho việc ngăn ngừa lạm dụng trẻ con, 7% để ngăn ngừa bạo hành trong gia đình nhưng chỉ có 2% sử dụng trong việc ngăn ngừa ngược đãi người già.

Không biết có bao nhiêu đạo luật và ngân khoản dành cho việc chống lại việc ngược đãi súc vật? Cứ vào “Pet-Abuse.com” chúng ta sẽ tìm thấy hàng nghìn trường hợp công dân Mỹ, già và trẻ, đàn ông lẫn đàn bà bị tù tội, phạt tiền vì bạc đãi, bỏ đói, đánh đập hoặc giết những con vật thân yêu trong nhà.

Bỏ quên một bà mẹ già trong nhà dưỡng lão nhiều năm có phải là một trường hợp ngược đãi không?

Tôi nghĩ là không… Nếu có, luật pháp đã bắt đứa con phải phạt vạ hay vào nhà tù.

Theo người xưa, tuổi thọ là một ơn Trời và là một phúc đức lớn cho gia đình nào có cha mẹ tuổi thọ cao, trước nhất là của chính người cao tuổi nhưng đồng thời cũng là cho con cháu, bởi vì cha mẹ có sống lâu, con cháu mới có cơ hội được thể hiện lòng hiếu thảo. Có ba điều người ta thường mong ước ở đời là Phước , Lộc , Thọ.

Phước có chỗ đứng cao hơn hết, Lộc thì phù du, mà ở đây Thọ chưa hẳn đã là may mắn.

 Vu Trung Hien

From: Nguyễn Thành

Trận đánh Ban Mê Thuột 10/3/1975

Hoang Le Thanh is with Phan Thị Hồng and 2 others.

Trận đánh Ban Mê Thuột 10/3/1975

@Lê Công Định 
10 tháng 3, 2015 ·

Khoảng 2 giờ sáng ngày 10/3/1975, khi Ban Mê Thuột còn đang trong giấc nồng, người dân và binh lính Việt Nam Cộng Hòa bỗng bị đánh thức dậy bằng tiếng pháo kích đinh tai của Cộng quân Bắc Việt. Đó là đợt tấn công khởi đầu các chiến dịch quân sự dẫn đến sự sụp đổ của Quân đoàn 2 nói riêng và toàn bộ Nam Việt nói chung sau đó. Đúng 7 giờ sáng ngày 11/3/1975, Cộng quân bắt đầu nã pháo vào Bộ Tư lịnh Sư đoàn 23 bộ binh, một trong hai sư đoàn chủ lực của Quân đoàn 2.

Đánh vào Ban Mê Thuột, Cộng quân bố trí đội hình tiến công trên 3 hướng, tạo thành 5 mũi tiến công sắc, nhọn: hướng Bắc 2 mũi, hướng Nam 2 mũi, riêng hướng Tây 1 mũi thọc sâu và thẳng vào mục tiêu chính là Sở chỉ huy tiền phương của Sư đoàn 23. Vào 10 giờ 30 phút ngày 11/3/1975, tức sau gần 33 giờ, Ban Mê Thuột thất thủ.

Bắc Việt chọn Ban Mê Thuột đánh trận mở màn vì vị trí này tuy then chốt nhưng được phòng thủ kém nhất sau hàng loạt hành động nghi binh hoàn hảo của Cộng quân khiến các tướng lĩnh Sài Gòn chuyển hướng nghĩ rằng Pleiku phải là mục tiêu tấn công chính. Trước đó một ngày, Thiếu tướng Phạm Văn Phú, Tư lịnh Quân đoàn 2, dù đã đến thị sát Ban Mê Thuột, vẫn không hề ngờ rằng mối đe dọa bị tấn công sẽ trở thành sự thật khốc liệt chôn vùi binh nghiệp của ông chỉ vài giờ sau.

Trên phương diện nghệ thuật quân sự đây là một trong những trận đánh đẹp và hiểm hóc bậc nhất của lịch sử thế giới hiện đại, bởi chiếm Ban Mê Thuột đã tạo ra đột biến về chiến lược, làm sụp đổ toàn bộ Tây Nguyên, vốn là địa bàn quân sự đặc biệt quan trọng đối với cả Nam phần. Trên thực tế, mất Tây Nguyên toàn hệ thống phòng ngự chiến lược của quân đội Sài Gòn bị chia cắt và rối loạn.

Sau 40 năm, trận Ban Mê Thuột đã đi vào dĩ vãng, nhưng bài học của nó vẫn nguyên vẹn như ngày nào: phòng thủ Tây Nguyên là điều tối quan trọng trong chiến lược quốc phòng nói chung của đất nước. Sự xâm chiếm của kẻ thù ngày nay không nhất thiết lộ liễu bằng quân đội. Thoạt đầu là kế hoạch ảnh hưởng và chi phối về kinh tế, kế đến là sự thâm nhập và bám trụ của một đội ngũ nhân lực ngày càng đông, sau đó là hành động gây rối loạn xã hội và nhân tâm. Đến thời điểm cần thiết, một đạo quân xuất hiện từ phía biên giới, xuất kỳ bất ý chiếm giữ Tây Nguyên bằng vũ lực, chia cắt hoàn toàn Nam Phần trong tầm tay.

Nhắc chuyện xưa không chỉ đơn thuần ôn cố, mà còn nhằm tri tân. Đánh nhau trong nhà, giết hại và hạ nhục anh em mình thì hả hê, dương dương tự đắc. Vài mươi năm sau, đối diện kẻ thù bên ngoài thì sợ hãi đến mức hèn hạ, chỉ trơ mắt nhìn đất đai và hải đảo từng bước rơi vào tay bọn cướp. Một quân đội từng tự hào bách chiến, bách thắng thuở nào, thấm nhuần nghệ thuật quân sự sau bao năm chinh chiến, chẳng lẽ giờ đây chỉ còn biết đấu võ mồm thôi? Mới tổ chức lễ hội kỷ niệm chiến thắng Đống Đa đại phá quân Thanh của vua Quang Trung, chẳng lẽ lại quên soi gương tiền nhân để còn biết tự hổ thẹn? Ông bà ta có câu “khôn nhà dại chợ” thật đầy ý nghĩa!

Luật sư Lê Công Định

Image may contain: one or more people and outdoor
No photo description available.
No photo description available.
Image may contain: outdoor

Viết bậy, viết láo thế mà không biết xấu hổ à?

Loc Ngo shared a post.
Image may contain: 1 person, text and closeup

Ngoc Vu is with Ngoc Suu and Nguyễn Anh.

Đit  mẹ …… Cái Đất Nước mà nạn ô nhiễm không khí đến mức báo động đỏ, nạn thực phẩm bẩn tẩm hoá chất độc hại ko có nơi nào sánh kịp.

Một ngày hơn 300 mạng chết vì ung thư, ăn uống toàn là độc hại, hít thở vào phổi toàn khí độc…. Chết chuyên nghiệp còn hơn dính bom nguyên tử, mà tự phê là Quốc gia khoẻ mạnh nhất.

Làm báo thì phải gửi đến độc giả những thông tin trung thực, chứ lừa đảo bịt bợm vô đạo đức thế này à ?

Tsb nền báo chí chính thống cách mạng Việt Nam…. tao chửi thẳng đấy, tụi mày đúng là loại đỹ bút khốn nạn, hãy viết thật với tình trạng tệ nạn ở Việt Nam đi, đừng sống dối trá trơ trẽn như thế này, thời bây giờ là thời của công nghệ 4.0.

Mỗi người dân điều là nhà báo đấy… Viết bậy, viết láo thế mà ko biết xấu hổ à?

Mẹ bà chúng nó, ngoài trò viết nhảm viết xàm, còn thêm viết bậy và có thêm bệnh tự sướng mà viết lộ hẳn cả lên cả mặt báo mới gớm chứ. Bởi vậy, báo chí càng ngày càng ế nhệ, chả ma nào vào đọc là CCMNR.

Eo ơi….. đúng là tởm .

‘Nhân chứng duy nhất’ vụ Trương Duy Nhất mất tích kêu cứu từ Thái Lan

‘Nhân chứng duy nhất’ vụ Trương Duy Nhất mất tích kêu cứu từ Thái Lan

Like This Page · 5 hrs 

Tối 8/3, VOA nhận được thư kêu cứu của ông Bạch Hồng Quyền, một nhà hoạt động Việt Nam đang tị nạn tại Thái Lan, nói rằng ông đang trong tình trạng “hết sức nguy hiểm” vì là “nhân chứng duy nhất chứng nhận việc ông Trương Duy Nhất đã có mặt ở Thái Lan để tìm kiếm quy chế tị nạn”. Trong thư, ông nói cảnh sát Thái Lan đang kết hợp với đại sứ quán Việt Nam để truy lùng nhằm bắt giữ và trục xuất ông về Việt Nam “với mục đích xóa dấu vết ông Trương Duy Nhất đến Thái Lan”.

VOA Tiếng Việt có cuộc phỏng vấn trực tiếp với ông Bạch Hồng Quyền để tìm hiểu thêm sự việc. Xem thêm: http://bit.ly/2H8MgB9

————————–————————–———-

Chi tiết cuộc phỏng vấn:

VOA Tiếng Việt: Xin ông Bạch Hồng Quyền cho biết rõ hơn về tình trạng hiện nay của ông?

Ông Bạch Hồng Quyền: Như mọi người đã biết, thông tin về việc ông Trương Duy Nhất mất tích từ ngày 26/1/2019 đến nay đã hơn 1 tháng nhưng vẫn chưa có bất cứ tin tức gì từ phía Thái Lan lẫn Việt Nam. Nhiều thông tin cho biết ông Nhất đã bị bắt cóc tại Thái Lan và đã đưa về Việt Nam. Tôi là nhân chứng duy nhất vì khi đến Thái Lan, ông Nhất có liên hệ với tôi nhờ giúp đỡ. Tôi có đi đón ông Nhất tại sân bay Don Mueang. Khi đó, ông Nhất có nói ông sang đây để xin quy chế tị nạn vì ở Việt Nam thì có thể bị bắt hoặc bị bỏ tù bất cứ lúc nào.

Sau đó, ông Nhất có nhờ tôi thuê một chỗ ở gần chỗ tôi để tiện giúp đỡ đi lại. Sau đó, tôi có đưa ông Nhất tới một khách sạn gần nhà tôi ở Lamluka để thuê phòng ở khách sạn.

Rồi ông Nhất nhờ tôi đưa tới UNHRC (Cao ủy Tị nạn LHQ) để đăng ký tị nạn. Hôm đó là ngày 25/1/2019. Sáng hôm đó tôi đưa ông Nhất tới LHQ để đăng ký, rồi về lại khách sạn. Tối đó, ông Nhất nói có một vài số điện thoại lạ liên lạc.

Hôm sau, cuộc gọi cuối cùng mà tôi liên lạc được với ông Nhất là vào lúc 17:20 chiều 26/1. Sau đó thì ông Nhất mất tích, đến giờ vẫn chưa liên lạc được.

Hôm nay, báo Thái Lan đưa tin là Tổng cục cảnh sát Thái Lan kết hợp với Đại sứ quán Việt Nam đang vào cuộc điều tra vụ ông Trương Duy Nhất mất tích tại Thái Lan.

Vì tôi là nhân chứng duy nhất xác định ông Trương Duy nhất đã đến Thái Lan và đến LHQ để xin quy chế tị nạn, và những người có liên quan như Kami hiện không biết ở đâu, còn ông Cao Lâm thì đã bị bắt và giam tại IDC (Trung tâm giam giữ di trú Thái Lan), thứ Ba này sẽ trục xuất về Việt Nam. Còn tôi là nhân chứng duy nhất trực tiếp giúp ông Nhất tại Thái Lan, nên khi biết những tin đó, tôi rất lo lắng về sự an toàn của tôi, cũng như có thể bị trục xuất về Việt Nam, vì tôi là một người hoạt động nhân quyền bị chính quyền Việt Nam truy nã vì việc tôi giúp những người dân bị ảnh hưởng của vụ Formosa.

Ngoài ra, tại nơi tôi mới đến ở, thì chiều hôm qua, khoảng 2 giờ chiều, cảnh sát di trú có đến. Tôi nhìn thấy nhờ bộ đồ họ mặc và may mắn là tôi đã đi kịp khỏi nơi đó. Còn có tin là cảnh sát di trú đã hỏi những người bảo vệ ở nơi tôi ở trước đó 2, 3 ngày.

Tình trạng của tôi hiện giờ thực sự là nguy hiểm. Tôi đang nói chuyện mà rất lo lắng là cảnh sát Thái có thể bắt tôi bất cứ lúc nào và trục xuất tôi về Việt Nam. Thực sự tôi rất lo lắng…

VOA Tiếng Việt: Tin ông nói rằng ông Cao Lâm đã bị bắt và trục xuất về Việt Nam, đó là tin ông biết chính thức hay chỉ được nghe nói?

Ông Bạch Hồng Quyền: Tôi biết tin chính thức là ông Cao Lâm đã bị bắt vào ngày 1/3. Nhưng cảnh sát không hỏi gì về ông Trương Duy Nhất, mà chỉ hỏi về việc tôi đang ở đâu. Đó là điều minh chứng thêm về việc cảnh sát Thái đang truy lùng tôi gắt gao.

VOA Tiếng Việt: Anh có biết ông Cao Lâm bị trục xuất về Việt Nam vì nguyên nhân gì không?

Ông Bạch Hồng Quyền: Ông Cao Lâm bị bắt và bị trục xuất về Việt Nam với lý do lao động bất hợp pháp. Mà tôi tin chắc chắn đó không phải là lý do thực, vì tôi biết chắc chắn rằng ông Cao Lâm ở đây lao động ở đây nhiều năm, không phải mới đây. Không thể nào vì chuyện lao động bất hợp pháp mà họ trục xuất như vậy được.

Ông Cao Lâm có biết việc ông Nhất đến Thái Lan, vì ông Cao Lâm có gặp ông Trương Duy Nhất vào đúng hôm ông Nhất đến Thái Lan và ở nhà tôi tối hôm đó.

Hôm nay, vợ con ông Cao Lâm bị trục xuất về Việt Nam. Còn ông Cao Lâm thì đến thứ Ba tuần sau mới bị trục xuất…

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link voaviet2019.com hoặc vn3000.info để vượt tường lửa)

Myra Trần được ban giám khảo American Idol ngợi khen

Myra Trần được ban giám khảo American Idol ngợi khen 

Cô Myra Trần đang tự giới thiệu mình trước khi trình diễn ca khúc “One Night Only” vào đêm Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2019.

Đêm Chủ Nhật vừa qua là một đêm đáng nhớ cho Myra Trần, một cô gái 19 tuổi từ Long Xuyên, Việt Nam. Cô đã chiếm được trái tim của ban giám khảo của chương trình thi hát “American Idol” chiếu trên đài ABC.

Cả ba giám khảo Lionel Richie, Katy Perry, và Luke Bryan đều thích thú trong sự kinh ngạc trước tiếng hát tuyệt vời của Myra Trần.

Trong lúc Myra Trần hát, ba giám khảo gồm hai nam và một nữ ca sĩ lừng danh đã trợn mắt nhìn nhau, vì không ngờ một cô gái nhỏ bé, nói tiếng Anh với giọng chưa chuẩn nhưng lại có giọng hát quá tuyệt vời.

Trong buổi phát sóng đặc biệt đêm Chủ Nhật bắt đầu cho mùa thứ hai (Sunday’s Season 2 premiere) của đài ABC, Myra Trần, tên Việt là Trần Minh Như, đã trở thành thí sinh hàng đầu trong cuộc thi khi cô trình diễn ca khúc “One Night Only” của nữ ca sĩ Jennifer Hudson, người từng vào chung kết giải “Idol” vào năm 2006 và sau đó thành công với nhạc phim “Dreamgirls” mà cô thắng giải Oscar cho vai nữ tài tử phụ xuất sắc nhất. 


Tuy Jennifer Hudson là một ca sĩ Mỹ gốc Phi Châu với giọng trầm mạnh mẽ, đầy truyền cảm, cô Myra Trần vẫn biểu diễn được ca khúc “One Night Only” (Chỉ Một Đêm Thôi) với giọng cũng sâu mạnh, chan chứa hết tình cảm khiến cho ba giám khảo là nam ca sĩ Lionel Richie, nữ ca sĩ Katy Perry và nam ca sĩ Luke Bryan phải bật ngửa trong sự kinh ngạc đầy thích thú. 


Khi Myra Trần vừa kết thúc bài hát với tiếng ca đầy thuyết phục, cả ba giám khảo cùng đứng lên vỗ tay tán thưởng, chia sẻ những cú đập tay high-five với nhau trong sự phấn khởi là họ được mục kích một tiếng hát mới đang lên, mà đặc là gốc di dân chứ không phải người bản xứ.

Trước khi trình diễn, Myra Trần đã tự giới thiệu mình là một cô gái từ Việt Nam. Khi kết thúc, trả lời các câu hỏi mới của ban giám khảo về tài năng tuyệt vời của mình, Myra Trần cho biết c�� được luyện hát trong ca đoàn và đến Hoa Kỳ hơn một năm, chỉ với mục đích hy vọng được lên trình diễn trên chương trình thi hát nổi tiếng khắp thế giới này.

Trần Minh Như cùng mẹ là bà Trần Thảo Như

Anh Luke Bryan đã khen ngợi Myra Trần hát hay như Kelley Clarkson, một nữ ca sĩ từng thắng giải “Idol” đầu tiên vào năm 2002 khi chương trình này được chiếu trên đài Fox.

“Cô được xếp hạng cùng với Kelly Clarksons của thế giới đấy, cô có biết không. Tôi chỉ có thể nói như vậy,” giám khảo Bryan tuyên bố.

Nam ca sĩ gạo cội Richie còn có thêm những lời khen lên tận trời mây dành cho tiếng hát của Myra Trần, “Không có gì để chúng tôi có thể so sanh cô với. Cô đã bước vào một khu vực hoàn toàn thuộc về cô, và tôi muốn từ nay về sau cô hãy làm chủ khu vực ấy.”

Còn nữ giám khảo Kate Perry thì nói một cách văn hoa hơn rằng, “âm nhạc đã được chuyển hóa qua mọi cản trở ngôn ngữ,” và rồi tuyên bố thêm, “Tôi chưa bao giờ nghe một ca sĩ Việt Nam hát hay như vậy, hát hay như cô.”

Cả ba ca sĩ đều chúc Myra Trần sẽ được tiến xa hơn vào thế giới giải trí Hollywood.   

Myra Trần đã xúc động khi nói những lời tạ ơn tại bàn của ban giám khảo. Khi rời sân khấu, cô đã không kèm được sự vui mừng khi nhảy vào lòng của những người thân đang chờ đợi cô ở bên kia cánh gà.

Chương trình thi hát “Idol” sẽ tiếp tục với mùa thi mới trên đài ABC vào đêm thứ Tư tuần này. Đây là mùa thứ hai trên ABC và mùa thứ 17 từ khi bắt đầu năm 2002.

Trong khi đó, theo thông tin trên mạng Globe Intel, Myra Trần có tên Việt Nam là Trần Minh Như, đến Mỹ năm 2018 và sống tại Federal Way gần thành phố Tacoma, tiểu bang Washington. Cô đến Mỹ với ước mơ được dự thi chương trình “American Idol.” Cô có quê của ở Long Xuyên và từng thắng giải thi The XFactor được tổ chức tại Việt Nam năm 2016. Tuy đã học ở Đại Học An Giang (AGU) tại Long Xuyên, nay cô học ở trừơng trung học Todd Beamer High School tại Federal Way.

  Thần tượng của Myra Trần là nữ ca sĩ Whitney Houston.

httpv://www.youtube.com/watch?time_continue=3&v=d00SawG2IPc

From: Do Tan Hung & Nguyen Kim Bang

https://baomai.blogspot.com/2019/03/myra-tran-uoc-ban-giam-khao-american.html

CHIẾN THẮNG CÁM DỖ

CHIẾN THẮNG CÁM DỖ

Gm. Giuse Vũ Văn Thiên 

Con người sống trên đời luôn bị quay cuồng bởi nhiều cám dỗ.  Nhà thơ Trần Tế Xương đã gọi mặt đặt tên những cám dỗ ấy thành “ba thứ lăng nhăng nó quấy ta,” đó là trà, rượu và đàn bà.  Người ta vẫy vùng muốn thoát khỏi những cám dỗ, nhưng không dễ dàng, vì cám dỗ như chiếc lưới bủa vây ràng buộc, càng vùng vẫy càng mắc sâu hơn.

Với cuộc sống tiện nghi của thời đại hôm nay, cám dỗ không dừng lại ở “ba cái lăng nhăng” như thời Cụ Tú Xương, nhưng đa dạng và nguy hiểm hơn nhiều.  Một trong những cám dỗ nghiêm trọng nhất lôi kéo chúng ta, đó là chối bỏ Thiên Chúa, tự cho mình có thể thay thế Ngài trong đời sống hằng ngày.

Thực ra, đây không phải là một cơn cám dỗ mới.  Chính Chúa Giêsu cũng đã bị ma quỷ cám dỗ.  Mỗi khi Mùa Chay về, chúng ta lại được chiêm ngưỡng hình ảnh Chúa Giêsu cầu nguyện và ăn chay trong sa mạc.  Nơi đây, Người đã chiến đấu với ma quỷ đang dụ dỗ Người từ bỏ sứ mạng thiên sai mà Chúa Cha trao phó.  Ma quỷ còn hứa cho Chúa tất cả vinh hoa phú quý ở đời, miễn là sấp mình thờ lạy nó.  Chúa Giêsu đã chiến thắng ma quỷ.

Cám dỗ phủ nhận Thiên Chúa và muốn thay thế Ngài, đó cũng là cám dỗ của ông bà Nguyên tổ ở khởi đầu của lịch sử.  Ông Ađam và bà Evà đã nghe con rắn dụ dỗ, muốn được thông minh và quyền năng như Thiên Chúa.  Ông bà đã muốn đổi ngôi, từ thân phận thụ tạo thành vị trí “đấng sáng tạo.”  Cơn cám dỗ ở đầu lịch sử vẫn luôn hoành hành và gặm nhấm mỗi người chúng ta, nhất là trong xã hội hiện đại hôm nay, khi con người cậy dựa vào những phát minh của khoa học và tự cho rằng kỹ nghệ sẽ đem lại hạnh phúc cho con người.  Nhiều phong trào xã hội mượn danh “dân chủ”, “văn minh” đã muốn loại bỏ Thiên Chúa và giáo huấn của Ngài và thay thế vào đó là những ý thức hệ vô thần, hoặc nền văn hoá sự chết.  Có những cơn cám dỗ mang khuôn mặt khả ái, những chức danh mỹ miều hoặc nhân danh lòng đạo đức, nhưng thực ra nó chứa nọc độc, nhằm lôi kéo con người xa Chúa.  Khi chối bỏ Thiên Chúa, nhiều người muốn tôn thờ vinh hoa phú quý như một thứ thần linh.  Họ coi của cải, giàu có là mục đích tối thượng của cuộc đời.  Họ quên rằng, tiền bạc không phải bao giờ cũng đem lại cho con người hạnh phúc.  Một khi vắng bóng Thiên Chúa, cuộc đời này sẽ thiếu vắng tình yêu và tràn lan những hận thù.

Trong Sứ điệp Mùa Chay năm 2016 này, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nói về tình trạng sự mù loà của con người thời nay trước nỗi khổ của tha nhân, và do đó, họ ảo tưởng trong những quan điểm về cuộc sống.  Ngài viết: “Lời ma quỷ nói với Bà Evà: Bà sẽ nên giống Thiên Chúa” (St 3, 5), là gốc rễ của mọi tội lỗi.  Ảo tưởng này có thể mang những hình thức xã hội và chính trị, được biểu lộ nơi hệ thống độc tài toàn trị của thế kỷ XX, và trong thời đại của chúng ta, nơi những ý thức hệ độc quyền về tư tưởng và khoa học công nghệ, loại trừ Thiên Chúa và giảm thiểu con người thành thứ vật chất đơn thuần để khai thác bóc lột.  Ảo tưởng này cũng có thể được thấy trong những cơ cấu tội lỗi liên quan đến mô hình phát triển sai lầm đặt nền trên việc tôn thờ tiền tài, dẫn đến việc thiếu quan tâm về thân phận người nghèo nơi một số cá nhân và xã hội giàu có hơn; họ đóng chặt cửa mà chẳng thèm đếm xỉa đến người nghèo.”

Mùa Chay giúp chúng ta nhìn nhận thân phận mình, với biết bao yếu đuối và lỗi lầm, rất cần được Chúa tha thứ và đỡ nâng.  Ông Môi-sen đã chỉ dẫn cho người Do Thái, khi đến dâng của lễ, hãy thưa với Chúa về nguồn gốc du mục của mình và nhớ lại những điều tốt lành Ngài đã làm với tổ phụ họ (Bài đọc I), nhờ đó, họ dâng của lễ với lòng tri ân chân thành và đáng được Chúa chấp nhận.  Nhìn nhận thân phận mình sẽ giúp chúng ta khiêm tốn và sám hối sửa mình, và nhờ đó, chúng ta được đón nhận lòng Chúa xót thương.

“Đã có lời chép: ‘Ngươi phải bái lạy Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi, và phải thờ phượng một mình Người mà thôi.”  Chúa Giêsu đã tuyên bố với tên cám dỗ như vậy.  Đây cũng là lời giáo huấn dành cho chúng ta, là những tín hữu.  Như Chúa Giêsu đã trung thành với sứ mạng, dù phải chấp nhận thập giá, mỗi chúng ta được kêu mời kiên vững trong Đức tin, dù phải trải qua phong ba bão táp của cuộc đời.

Lửa thử vàng, gian nan thử đức.  Những cám dỗ chúng ta gặp trong đời là thước đo sự trưởng thành của chúng ta trong Đức tin và sự tín thác vào Chúa.  Thánh Phaolô nói với chúng ta về một Đức tin đích thực: “Quả thế, có tin thật trong lòng, mới được nên công chính; có xưng ra ngoài miệng, mới được ơn cứu độ” (Bài đọc II).  Lời cầu nguyện của Phụng vụ khi bước vào Mùa Chay: “Hôm nay, chúng con bước vào mùa tập luyện chiến đấu thiêng liêng…” đã nói lên mục đích của mùa Phụng vụ này.  Xin cho Mùa Chay thánh này giúp chúng ta tìm được sức mạnh, sự bình an và niềm vui thánh thiện.  Amen!

 Gm. Giuse Vũ Văn Thiên

From Langthangchieutim

Bàn Thờ Cho Người Nô Lệ

Bàn Thờ Cho Người Nô Lệ

Du khách đến viếng thăm nước Tanzania bên châu Phi không thể không dừng chân trước Nhà Thờ chính tòa Anh Giáo tại Zanzibar.

Bước vào nhà thờ, người ta có thể đọc ngay lời chào đón được viết trên tường như sau: “Bạn đang ở trong nhà thờ chính tòa của Ðức Kitô. Nơi đây đã từng là chợ buôn người nô lệ”.

Ngôi thánh đường này đã được xây ngay trên chính khu đất mà ngày xưa người da trắng đã tập trung không biết bao nhiêu người Phi Châu để buôn bán đổi chác như những con thú. Ðặc biệt nhất là bàn thờ củangôi thánh đường: đây là nơi mà trước khi được bán, người nô lệ phải chịu đánh đòn. Sở dĩ người ta phải dùng roi để quất vào người nô lệ là để xem người ấy còn khỏe mạnh không.

Cột trụ ở ngay lối vào nhà thờ là một cây thánh giá gỗ có mang tên của nhà giải phóng Livingstone, một nhà thám hiểm người Anh, đã hô hào chống lại cuộc buôn bán vô nhân đạo này. Cây thánh giá mang tên ông đã được chạm trổ từ gốc cây nơi ông thường đứng để hô hào cuộc chiến bãi bỏ việc buôn bán người nô lệ.

Mãi đến ngày 06 tháng 6 năm 1873, việc buôn bán người nô lệ mới chính thức bị cấm chỉ bằng một đạo luật. Kể từ đó, phẩm giá đích thực của người da đen mới được nhìn nhận.

Cũng như một đan viện dòng kín đã được dựng lên ngay bên cạnh trại tập trung Auschwitz bên Ba Lan để âm thầm nhắc nhở về những độc ác dã man mà con người đã có thể làm cho người khác, thì nhà thờ chính tòa Anh Giáo tại Zanzibar cũng là một nhắc nhở về một quá khứ vô cùng đau thương và đen tối của cả nhân loại, khi con người chỉ xem những giống người khác như thú vật để đổi chác. Nhưng một tưởng niệm không chỉ dừng lại ở khía cạnh kết án, nó còn là một mời gọi để cam kết sống đích thực hơn. Ðối lại với chà đạp dã man phải là sự tôn trọng yêu thương mà con người phải có đối với tha nhân.

Cuộc sống của người Kitô chúng ta được xây dựng trên một tưởng niệm vô cùng cao cả:

đó là cái chết của Ðức Kitô được thực hiện trong Thánh Lễ

Thánh lễ

-vừa là một nhắc nhở về cái chết vô cùng dã man mà Ðức Kitô đã trải qua,

-vừa là một tưởng niệm về Tình Yêu vô bờ của Thiên Chúa đối với con người,

-vừa là một mời gọi sống yêu thương, yêu thương đến nỗi có thể chết thay cho người khác… 

Chúng ta không thể tưởng niệm cái chết của Chúa Giêsu mà vẫn tiếp tục cưu mang hận thù, mà vẫn nuôi dưỡng sự khinh rẻ đối với tha nhân.

 Trích sách Lẽ Sống

From: hnkimnga & NguyenNThu

Những cảnh tượng làm xấu mặt Hà thành.

Sau 65 năm xây dựng XHCN ưu việt ở miền Bắc Việt Nam???

Những cảnh tượng làm xấu mặt Hà thành.

 

DANTRI.COM.VN
(Dân trí) – Những chậu hoa nhỏ dùng để trang trí trên dải phân cách đường Kim Mã bị nhiều người dân tới “hôi”. Thậm chí có cả những người đi ô tô dừng giữa đường lấy hoa rồi nhanh chóng bỏ đi.

Bỏ mọi sự vì Thầy

Bỏ mọi sự vì Thầy (5.3.19–TB Tuần 8 TN)

Lời Chúa: (Mc 10, 28-31)

Khi ấy, ông Phêrô lên tiếng thưa Đức Giêsu: “Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy!” Ðức Giêsu đáp: “Thầy bảo thật anh em : Chẳng hề có ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, mẹ cha, con cái hay ruộng đất, vì Thầy và vì Tin Mừng, mà bây giờ, ngay ở đời này, lại không nhận được nhà cửa, anh em, chị em, mẹ, con hay ruộng đất, gấp trăm, cùng với sự ngược đãi, và sự sống đời đời ở đời sau. Quả thật, nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, còn những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu.”

Bình thường con người làm gì cũng ít nhiều nghĩ đến cái lợi cho mình. Không lợi vật chất thì cũng lợi tinh thần. Không lợi đời này thì cũng lợi đời sau. Không lợi cho cá nhân mình thì cũng lợi cho gia đình mình, tôn giáo của mình, quê hương của mình. Con người dám hy sinh bỏ cái này để được cái kia lớn hơn. Nếu biết giữ cho đúng mực, khuynh hướng này không phải là xấu. Anh thanh niên giàu có đã không dám bán và cho tất cả tài sản để nhẹ nhàng thanh thản bước theo Thầy Giêsu. Đối với anh, cái mất ở đời này lớn quá so với cái được ở tương lai. Các môn đệ đã bỏ gia đình và nghề nghiệp ổn định để đi theo một vị Thầy không chỗ tựa đầu, sống cuộc sống bấp bênh, vất vả, thiếu thốn. Khi nghĩ về cuộc sống hiện tại của cả nhóm đang theo Thầy,

Phêrô đại diện anh em đặt câu hỏi: “Phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy!” (c. 28).

Vậy chúng con sẽ được gì? (x. Mt 19, 27).Thầy Giêsu không coi thường hay gạt bỏ câu hỏi này của Phêrô.

Thầy còn muốn long trọng trả lời câu hỏi này cho cả những người ở thế hệ kế tiếp.

Bất cứ ai vì Thầy và vì Tin Mừng mà bỏ những điều được coi là thiết yếu đối với cuộc sống như tương quan máu mủ: cha mẹ, anh chị em, con cái, như phương tiện để sống và sống còn: nhà cửa, ruộng đất (c. 29),  những người ấy, ngay bây giờ, ở đời này, sẽ được gấp trăm về những điều đã mất.

Hơn nữa, họ còn được sự sống vĩnh cửu ở đời sau (c. 30), điều mà anh thanh niên giàu có mơ ước.

Hẳn các môn đệ sau khi theo Chúa đã chẳng có thêm nhà đất, vợ con. Nhưng họ đã thuộc về một cộng đoàn rộng lớn hơn gia đình xưa của họ. Nơi cộng đoàn Kitô này..

Hạnh phúc đến ngay từ đời này khi con tim và vòng tay rộng mở.

Hạnh phúc này chỉ là hưởng trước chút hạnh phúc đời sau. Người kitô hữu hôm nay sống ở thế kỷ hai mươi mốt cũng có lúc nghĩ về cái mất, cái được của việc một đời theo Giêsu.

Chúa Giêsu đòi chúng ta đặt mọi sự dưới Ngài và sau Ngài.

Điều đó kéo theo những từ bỏ đớn đau, những thập giá thầm lặng.Theo Giêsu, chúng ta thấy mình phải bỏ thế gian với bao quyến rũ.

Theo Giêsu, chúng ta thấy mình không thể chiều theo cái tự nhiên. Nhưng theo Giêsu, chúng ta được điều lớn hơn cả.  Chúa Giêsu đòi chúng ta đặt mọi sự dưới Ngài và sau Ngài. Điều đó kéo theo những từ bỏ đớn đau, những thập giá thầm lặng.Theo Giêsu, Chúng ta thấy mình phải bỏ thế gian với bao quyến rũ.Theo Giêsu, Chúng ta thấy mình không thể chiều theo cái tự nhiên. Nhưng theo Giêsu, Chúng ta được điều lớn hơn cả.

Đó là chính Giêsu.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, khi đến với Chúa con tháo bỏ đôi giày: những tham vọng của con: thời khóa biểu của con, con đóng lại bút viết: các quan điểm của con, con bỏ xuống chìa khóa: sự an toàn của con, để con được ở một mình với Ngài, lạy Thiên Chúa duy nhất và chân thật.

Sau khi được ở với Ngài, con sẽ xỏ giày vào để đi theo đường của Chúa, con sẽ đeo đồng hồ để sống trong thời gian của Chúa, con sẽ đeo kính vào để nhìn thế giới của Chúa, con sẽ mở bút ra để viết những tư tưởng của Chúa, con sẽ cầm chìa khóa lên để mở những cánh cửa của Chúa.(Graham Kings)

 Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu,