DÂNG LỜI CHÚC TỤNG, BẺ RA VÀ TRAO CHO CÁC MÔN ĐỆ

DÂNG LỜI CHÚC TỤNG, BẺ RA VÀ TRAO CHO CÁC MÔN ĐỆ

Trong ngày lễ kính Mình Máu Chúa Kitô, Giáo Hội cho chúng ta nghe đoạn Tin Mừng về phép lạ bánh hóa nhiều.  Đây là phép lạ duy nhất được cả bốn Phúc Âm thuật lại.  Đây cũng là một phép lạ công khai trước mặt một số đông người.  Năm chiếc bánh và hai con cá trở thành lương thực nuôi khoảng năm ngàn người mà vẫn còn dư mười hai thúng miếng vụn.  Thánh sử Luca nhấn mạnh đến vai trò của nhóm Mười Hai trong phép lạ này.  Chính họ đã chủ động xin Chúa Giêsu giải tán đám đông để những người này tìm chỗ ăn, chỗ ở.  Và Chúa Giêsu dường như muốn đưa ra một thách đố cho nhóm Mười Hai: “Chính các con hãy cho họ ăn.”  Hãy lo cho họ sau khi đã được nghe giảng về Nước Thiên Chúa, được chữa lành khỏi mọi tật bệnh.  Các môn đệ thấy mình bất lực trước nhiệm vụ này dù mới đây họ đã được sai đi rao giảng và chữa bệnh và đã thành công.  Điều duy nhất họ có trong tay là năm chiếc bánh và hai con cá,nhưng chừng ấy thấm vào đâu so với nhu cầu của dân chúng: “Ở nơi thanh vắng này, dù có tiền cũng không mua được đủ bánh.”  Chúa cần các môn đệ nhìn nhận sự bất lực của họ, để rồi Ngài mời gọi họ cộng tác vào việc nuôi sống dân chúng.  Các môn đệ, theo lệnh của Chúa Giêsu, đã chia đám đông thành từng nhóm nhỏ.  Chính các ông đã trao bánh và cá cho Chúa Giêsu để rồi nhận lại từ tay Ngài và trao cho đám đông.  Phép lạ đã xảy ra trên bánh này khi Chúa Giêsu chúc tụng và bẻ ra.  Chúng ta không tưởng tượng nổi số lượng khổng lồ bánh và cá đã phát sinh từ hành vi bẻ ra này.  Bẻ ra và trao đi trở thành phép lạ nhân lên không ngừng.

Có thể hôm nay chúng ta cũng thấy mình đứng trước những nhu cầu lớn lao của con người.  Nhân loại vẫn ở trong tình trạng đói về nhiều mặt.  Hàng giờ có biết bao trẻ em chết đói trên thế giới này.  Trong tay chúng ta chỉ vỏn vẹn vài tấm bánh nhỏ, chúng ta lúng túng và thấy mình bất lực.  Nếu chúng ta dám trao cho Chúa Giêsu tất cả những gì chúng ta có; nếu chúng ta để cho Ngài thánh hóa những cố gắng nhỏ bé của mình; nếu chúng ta chỉ coi mình là người cộng tác của Thầy Giêsu đến phục vụ con người, thì phép lạ vẫn có thể xảy ra hôm nay.  Chúng ta vẫn có thể nuôi cả thế giới no nê và dư dật, nếu chúng ta biết cộng tác với Chúa.

Chúng ta đọc lại câu 16 đoạn Tin Mừng trên: “Chúa Giêsu cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho các môn đệ để các ông dọn ra cho đám đông.”  Khi kể lại cử chỉ của Chúa Giêsu làm lúc lập bí tích Thánh Thể, thánh Maccô cũng sử dụng bốn động từ trên đây.  Và trong biến cố hai môn đệ về Emaus, chúng ta cũng thấy thánh Luca dùng lại bốn động từ này: “Ngài cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho họ.”  Cử chỉ quen thuộc này đã làm cho hai môn đệ nhận ra Chúa Giêsu.  Giáo Hội thời khai sinh hẳn đã thấy sự liên hệ giữa phép lạ bánh hóa nhiều và bí tích Thánh Thể.  Trong cả hai trường hợp, Chúa Giêsu đều dùng một cử chỉ mà mời người khác ăn tấm bánh Ngài trao cho.  Rất có thể ý định lập bí tích Thánh Thể được khơi mào từ sau phép lạ bánh hóa nhiều.  Những chiếc bánh vật chất như đã giảm cơn đói cho một số người nhất định trong một thời gian nhất định.  Mana ngày xưa trong sa mạc cũng không cho người ta sự sống sau cái chết.

Bữa tiệc ly không phải là một hành vi đột xuất không suy nghĩ trước.  Trái lại, Chúa Giêsu đã phải bận tâm với mơ ước nuôi cả nhân loại, nuôi họ bằng chính bản thân Ngài và ban cho họ sự sống vĩnh cửu: “Này là mình Thầy, sẽ bị nộp vì các con.  Này là chén máu Thầy, sẽ đổ ra cho các con.”  Chúa Giêsu mời chúng ta ăn tấm bánh và uống chén rượu đã đượcthánh hiến để có dịp tham dự vào cái chết và sự phục sinh của Ngài; vào chính bản thân Ngài.  Bí tích Thánh Thể là sáng kiến của một tình yêu biết tìm kiếm.

Cựu ước đã hứa rằng trong những ngày sắp đến, Thiên Chúa sẽ nuôi dân Người dư dật.  Chúa Giêsu đã làm trọn lời hứa đó phần nào qua phép lạ bánh hóa nhiều.  Nhưng đó cũng chỉ là hình bóng của bí tích Thánh Thể mà Ngài sẽ thiết lập sau này.  Khi thông hiệp với Chúa Kitô Phục Sinh với hình bánh và hình rượu, chúng ta còn cần đến đức tin, chúng ta mong chờ ngày được tham dự bữa tiệc ở Nước Trời, nơi chúng ta thông hiệp trọn vẹn với Ngài, không qua bức màn đức tin nữa nhưng diện đối diện.  

Chúa Giêsu đã bẻ bánh nhiều lần trong cuộc đời của Ngài.  Đời Ngài được kết tinh trong hành vi bẻ bánh.  Tấm bánh trong bữa tiệc ly đã trở thành tấm thân Ngài được bẻ ra và trao cho con người qua cái chết trên thập giá: “Hãy làm việc này mà tưởng nhớ đến Thầy.”  Giáo Hội thời khai sinh đã không quên mệnh lệnh đó, họ tiếp tục cử hành bí tích Thánh Thể mà họ gọi là lễ bẻ bánh tại các nhà riêng của tín hữu.  Bẻ bánh trở thành nét đặc trưng của cộng đoàn Kitô sơ khai.  Nghi thức này thường được cử hành vào ngày Chúa Nhật, ngày thứ nhất trong tuần.

Xin Chúa giúp chúng ta gặp Ngài trong Lễ Bẻ Bánh.

Veritas (Trích trong “Mỗi Ngày Một Tin Vui”)

From: KittyThiênKim & Kim Bang Nguyen

Sách về lãnh đạo: tốn tiền dân, tốn giấy, và dân không ai đọc?

“Tôi nghĩ những ông như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng thì sách của ông ấy chỉ có đảng của ông ấy đọc, chứ chẳng ai đọc, có khi những đảng viên của ông ấy cũng chẳng đọc luôn.

Bởi vì tôi cho rằng những kiến thức mà các ông viết ra không có ý nghĩa thực tế, nếu những kiến thức ấy có ý nghĩa thực tế thì đất nước Việt Nam đã phồn vinh rồi,” từ Hà Nội, nhà hoạt động dân sự Lã Việt Dũng nhận xét về việc xuất bản sách viết về lãnh đạo.

RFA.ORG

sách viết về Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng.

 Nguồn: Zing
Sách không có độc giả đại chúng

Ban Tuyên giáo Trung ương cùng với báo Nhân Dân và Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật vào ngày 20/6 phát hành cuốn sách ‘Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng với tình cảm nhân dân trong nước và bạn bè quốc tế’.

Tôi nghĩ những ông như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng thì sách của ông ấy chỉ có đảng của ông ấy đọc, chứ chẳng ai đọc, có khi những đảng viên của ông ấy cũng chẳng đọc luôn.- Lã Việt Dũng

Trước đó, vào ngày 3/1, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật cũng đã trao tặng bộ sách 4 quyển cho nguyên Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh.

Từ Hà Nội, nhà hoạt động dân sự Lã Việt Dũng nhận xét về việc xuất bản sách viết về lãnh đạo:

“Tôi nghĩ những ông như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng thì sách của ông ấy chỉ có đảng của ông ấy đọc, chứ chẳng ai đọc, có khi những đảng viên của ông ấy cũng chẳng đọc luôn. Bởi vì tôi cho rằng những kiến thức mà các ông viết ra không có ý nghĩa thực tế, nếu những kiến thức ấy có ý nghĩa thực tế thì đất nước Việt Nam đã phồn vinh rồi.”

Phó Giáo sư – Tiến sĩ Mạc Văn Trang cũng cho rằng những sách viết về lãnh đạo sẽ rất ít người dân tìm đọc, họa may viết ra chỉ để cất vào thư viện, để cho một số nhà nghiên cứu nào đó trích dẫn. Vẫn theo ông, hầu như Tổng Bí thư nào của Việt Nam cũng đều có sách riêng:

“Cái này là mốt của những nhà cộng sản, bất kỳ ai làm Tổng Bí thư đều có sách, từ xưa đến giờ: ông Lê Duẩn có rất nhiều sách, ông Trường Chinh, ông Nguyễn Văn Linh, ông Đỗ Mười cũng rất nhiều sách. Đến ông Nông Đức Mạnh suốt ngày chỉ thấy ông đi đến đâu nói nuôi con gì, trồng cây gì, không thấy lý luận gì cả tự nhiên thấy rất nhiều sách. Thực sách của các ông ấy là những bài các ông phát biểu mà thư ký viết sẵn như những bài báo cáo của Bộ Chính trị hay báo cáo ở Hội nghị Trung ương. Những bài phát biểu, bài đăng báo thực chất thư ký soạn rồi các ông xuất bản cho oai chứ đâu ai đọc.”

Mục đích xuất bản

Truyền thông trong nước loan tin cho biết, cuốn sách viết về Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng mới được xuất bản nhằm giúp nhân dân hiểu hơn về người đứng đầu đất nước.

Tuy nhiên, Phó Giáo sư – Tiến sĩ Mạc Văn Trang lại bày tỏ ngạc nhiên khi Ban Tuyên giáo Trung ương lại cho xuất bản một cuốn sách để ca ngợi tính cảm đối với Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng trong thời gian này. Ông giải thích:

Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước thăm Kiên Giang hôm 14/4/2019
Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước thăm Kiên Giang hôm 14/4/2019Courtesy of nhandan.com.vn

“Khi nhà lãnh đạo đương chức đương quyền thì người ta xuất bản sách về chủ trương, đường lối, chính sách để chỉ đạo. Thường là những khi đã qua đời người ta mới đăng những bài tình cảm của nhân dân, những bài điếu văn, những bài ghi sổ tang nói về tình cảm, chứ đang đương chức thì ít ai xuất bản những bài như vậy.”

Còn theo nhà hoạt động Lã Việt Dũng, việc in sách về lãnh đạo đất nước chẳng có giá trị gì cho đất nước, con người Việt Nam:

“Tôi nghĩ việc này đôi khi là việc tiêu tiền của một nhóm người nào đấy vì đơn giản họ nghĩ ra mọi cách để in ấn phẩm như vậy để họ có tiền. Đôi khi 1 nhà xuất bản có ngân sách có những khoản ngân sách cho việc này nên họ phải in ra để tiêu tiền vào việc ấy.”

Nhận xét nội dung

Cuốn sách ‘Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng với tình cảm nhân dân trong nước và bạn bè quốc tế’ bao gồm 600 trang được chia làm 3 phần: Một nhân cách lớn, Nhà lãnh đạo có tâm, có tầm và Tình cảm của bạn bè quốc tế.

Nhận xét về nội dung sách, Phó Giáo sư – Tiến sĩ Mạc Văn Trang cho rằng Ban Tuyên giáo và báo Nhân dân tuyển chọn nên đương nhiên trong sách chỉ toàn những bài ca ngợi Tổng Bí thư, Chủ tịch Nguyễn Phú Trọng, còn những phê phán trong dư luận xã hội hiển nhiên sẽ không được nhắc đến.

Đồng suy nghĩ như trên, nhà hoạt động Lã Việt Dũng cho rằng sách viết về người đứng đầu nhà nước Việt Nam hiện nay và lại do Ban Tuyên giáo xuất bản thì sẽ mang tính tuyên truyền, ca ngợi đảng cộng sản và ca ngợi lãnh tụ chứ không phản ánh đúng ý nhân dân và chỉ toàn những lời nịnh hót:

“Chắc chắn viết về ông Trọng thì không ai dám viết về những mặt trái, những ý kiến trái chiều mà trái ngược với đảng cộng sản. Trong khi dân ở ngoài đi đâu thì các anh chị đều thấy họ đang ca thán và chửi đảng cộng sản rất nhiều.

Cái này là mốt của những nhà cộng sản, bất kỳ ai làm Tổng Bí thư đều có sách, từ xưa đến giờ: ông Lê Duẩn có rất nhiều sách, ông Trường Chinh, ông Nguyễn Văn Linh, ông Đỗ Mười cũng rất nhiều sách. – PGS. TS. – Mạc Văn Trang

Quá trình ông Trọng lên làm Tổng Bí thư không nhiều, dù ông khởi xướng cuộc chống tham nhũng theo kiểu ‘đốt lò’ nhưng thành quả chưa được bao nhiêu và theo tôi đánh giá thì nó mang tính phe phái rất nặng. Ông ấy có thể đánh tay chân một số tay chân của ông Nguyễn Tấn Dũng đã về hưu, chứ những lãnh đạo đương chức như ông Nguyễn Xuân Phúc hay tay chân ông Phúc, hay ông Phạm Minh Chính, hay ông nào khác trong bộ máy thì chắc chắn ông (Trọng) không thể nào sờ đến vây cánh của những phe nhóm ấy được.”

Phó Giáo sư – Tiến sĩ Mạc Văn Trang cho rằng chuyện xuất bản sách về những Tổng Bí thư không chỉ xảy ra ở riêng Việt Nam:

“Chuyện các nhà lãnh đạo trong thể chế cộng sản thì ở đâu cũng vậy thôi: Lenin toàn tập, Stalin toàn tập, Khrushchev toàn tập thì bây giờ tới Hồ Chí Minh toàn tập, Lê Duẩn toàn tập, nhiều lắm. Cứ ông nào Tổng Bí thư thì có sách.”

Vẫn theo Phó Giáo sư – Tiến sĩ Mạc Văn Trang, việc viết sách về các những người đứng đầu bộ máy nhà nước là một tệ nạn vì kinh phí xuất bản lấy từ tiền thuế của dân. Do đó, việc xuất bản những quyển sách này chỉ làm tốn tiền dân, tốn giấy, mà không ai đọc.

Ban Tuyên giáo Trung ương cùng với báo Nhân Dân và Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật vào ngày 20/6 phát hành cuốn sách ‘Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng với tình cảm nhân dân trong nước và bạn bè quốc tế’. Đây k…

Trong một thời gian quá dài, người ta đã đánh giá hết sức sai lầm về cụ Phan Thanh Giản.

Image may contain: 1 person

Dung TranFollow

Ngày này cách đây đúng 152 năm, ngày 20/06/1867, quân Pháp tiến đánh thành Vĩnh Long, tiếp đó là An Giang và Hà Tiên, dẫn đến việc cụ Phan Thanh Giản tuyệt thực và uống thuốc độc tuẫn tiết vì đã không đủ sức giữ 3 tỉnh Miền Tây Nam Kỳ. Dù cụ đã làm hết sức nhưng thế nước đã quá suy lúc bấy giờ nên không gì có thể ngăn được bước tiến của quân Pháp.

Sau đó, trong một thời gian quá dài, người ta đã đánh giá hết sức sai lầm về cụ Phan Thanh Giản.

Thuở nhỏ đọc sách, tôi thấy người ta lên án cụ Phan Thanh Giản “bán nước”, đi thương thảo chuộc đất không thành để 3 tỉnh miền Đông Nam Kỳ mất về tay người Pháp. Người dân phẫn nộ, trút sự giận dữ lên đầu cụ bằng câu khẩu hiệu: “Phan – Lâm mại quốc, triều đình khi dân” (Phan Thanh Giản – Lâm Duy Hiệp bán nước, triều đình lừa dối dân). Năm 1868, mặc dù cụ đã tuẫn tiết vì nước trước đó vì để mất 3 tỉnh Miền Tây Nam Kỳ, triều đình Huế vẫn xử cụ án trảm quyết (nhưng vì cụ đã chết nên được miễn), lột hết chức tước và cho đục bỏ tên cụ ở bia tiến sĩ. Quá sức nhục nhã và đau xót cho cụ!

Nhưng cũng chính các vua Nguyễn đời sau đã nhìn nhận lại đúng công lao của cụ và phục hồi danh dự cho cụ. Năm 1886, tức là chỉ 18 năm sau, cụ được vua Đồng Khánh khôi phục nguyên hàm Hiệp tá đại học sĩ và cho khắc lại tên ở bia tiến sĩ.

Thế nhưng những thế hệ sau cụ xa lắc xa lơ, với những suy nghĩ cực đoan tả khuynh, đã tỏ ra khắt nghiệt hơn với cụ. Tháng 08/1963, tại một hội nghị chuyên đề, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Trần Văn Giàu, Trần Huy Liệu, Nguyễn Khánh Toàn, Đào Duy Anh, Ca Văn Thỉnh…đã mạnh mẽ kết tội cụ Phan là “kẻ bán nước”. Trong một thời gian dài, những lời kết tội cụ Phan một cách vô lối đã được ngang nhiên chễm chệ “ngự” trong sử sách sau khi nhận được lời phán truyền buộc tội trên đây. Thật đau lòng quá.

Thử hỏi hậu thế ngày nay có ai đi sứ sang Tàu đòi được Hoàng Sa – Trường Sa chưa mà dám lớn tiếng buộc tội Phan – Lâm mại quốc khi hai cụ bất thành trong sứ mạng đi chuộc 3 tỉnh Miền Đông Nam Kỳ ngày ấy?

Mãi đến năm 2008, Viện Sử học Việt Nam mới thống nhất đưa ra kết luận: “Phan Thanh Giản là người nổi tiếng về đạo đức, có nhiều đóng góp trong lịch sử dân tộc; nên đề nghị tôn vinh ông, cho khôi phục, tôn tạo những di tích và những gì gắn liền với ông”, và đã được các giới chức có thẩm quyền chấp thuận. Đó là sự phán quyết công bằng, dù là muộn màng. Như vậy cụ Phan Thanh Giản đã được giải oan sau gần 150 năm mang tiếng “bán nước”. Nhưng tại sao lại để cụ chịu tiếng oan đến gần 150 năm? Trong khi trước đó, chính các vua nhà Nguyễn – những người đã giáng hình phạt nặng nề và nhục nhã cho cụ – lại nhanh chóng phục hồi cho cụ?

Tuy vậy, cho đến vài ba năm gần đây, vẫn còn lác đác vài cây bút vẫn quen tay quen mồm kết tội cụ Phan “bán nước”, điển hình là cây bút Đông La và Nguyễn Văn Thịnh với các bài đăng “hài tội” cụ Phan Thanh Giản và Trương Vĩnh Ký trên Tuần báo văn nghệ TP. HCM.

Hiện nay, con đường lớn ở Sài Gòn mang tên Phan Thanh Giản bị đổi tên thành Điện Biên Phủ mãi đến nay vẫn chưa trả lại tên cho cụ.

Là người sống trong thời kỳ vàng thau lẫn lộn, thật giả khó lường khi người ta mạnh mẽ lên án cụ là “bán nước” và cũng chưa biết ai là kẻ bán nước, bản thân tôi cảm thấy mình có lỗi với tiền nhân. Xin nghiêng mình tạ tội cùng cụ Phan Thanh Giản.

Lê Quang Huy

Ảnh : Cụ Phan Thanh Giản

NỖI KHỔ của GIẢNG VIÊN MỸ

Image may contain: sky, flower, outdoor, water and nature
Mạc Van Trang

NỖI KHỔ của GIẢNG VIÊN MỸ

Cô H. làm NCS Tiến sĩ ở Mỹ mấy năm, sau ở lại làm giảng viên (GV) môn Tâm lý học tại một trường Đại học. H về Việt Nam, hôm qua đến chơi, rồi rủ đi ăn Bánh Tôm Hồ Tây. Thầy trò tán gẫu bao nhiêu chuyện thú vị, nhưng đáng quan tâm là chuyện dạy Đại học ở Mỹ.

Trước hết việc xin làm GV rất đơn giản. Tìm xem nơi nào có nhu cầu thì trao đổi qua email và nộp hồ sơ: Văn bằng, “Lý lịch”quá trình làm việc, học tập, nghiên cứu, bài báo đã đăng… Họ hẹn đến phỏng vấn. PV xong, Ok! Giới thiệu cho 1 lớp, hẹn giảng thử 1 tiết. Đồng ý nhận, ký hợp đồng 3 năm. (Chả thấy ai hỏi, cô là con đồng chí nào?; chả phải thưa gửi, bẩm báo, phong bì phong bao cho ai cả. Tự nhiên thấy mình “thẳng lưng mà bước, ngẩng đầu mà đi” đàng hoàng…)!

Nhưng làm GV ở Mỹ thì thật khốn khổ! Nội dung giáo trình phải mới, mỗi năm giáo trình phải cập nhật những nghiên cứu 2 năm lại đây; dạy phải hấp dẫn, tổ chức hoạt động của sinh viên (SV) sao cho sinh động. SV thì luôn thắc mắc, đại loại: Lý thuyết của ông này cách đây hơn trăm năm, học làm gì? Lý thuyết này có ích gì cho bây giờ? Lý thuyết này giải quyết được vấn đề a,b,c gì của cuộc sống? Thuyết của ông này “dở hơi” quá, chả đúng thực tế cuộc sống… Có khi SV mải làm việc riêng, hỏi nó sao không chú ý, nó bảo cô giảng chán lắm! Thế mà không được tức, chỉ nhẹ nhàng, được rồi, sẽ trao đổi với bạn sau… GV không được công khai “khen – chê” SV, ngầm ý so sánh “em này hơn em kia”!…(Chả “sướng” như GV xứ mình, khen, chê, mắng nhiếc SV thả cửa; Tức lên thì bắt SV làm kiểm điểm…).

GV không được “xui” SV phê phán thuyết này, ca ngợi thuyết kia, theo thuyết này là đúng, thuyết kia là sai… Các thuyết phải được trình bày khách quan để SV tự phê phán, lựa chọn, vận dụng… (GV mình thì“tự do”, tha hồ ca ngợi thuyết ông này vĩ đại, “bách chiến, bách thắng”; thuyết lão kia là “phản động”; GV tha hồ ca ngợi: Thuyết này Đảng và Nhân dân ta đã lựa chọn, là thuyết cách mạng, duy nhất đúng… SV nào có ý kiến trái triều hả? Thế lực nào xúi giục? Kiểm điểm ngay! Ôi GV xứ XHCN sướng thật)!

Khổ nhất là bài nào cũng phải ra bài tập cho SV. Lớp có 40 SV đăng ký theo học môn của GV là tốt rồi. Nhưng bài tập thì mỗi em làm một khác, chẳng ai giống ai. Chấm và đánh giá, cho điểm từng bài phải thật cẩn thận, kẻo SV đòi giải thích, tranh luận là rất mệt… (GV xứ ta sướng ghê, 40 bài của SV đều chép theo giáo trình, giống nhau cả; cứ cho 8 điểm là an toàn, đứa nào bài sạch, chữ đẹp cho 9; đứa nào bài bẩn, chữ xấu cho 7. Nhoáng cái chấm xong mấy chục bài. Bố bảo SV chả dám thắc mắc).

Vấn đề quan hệ, tương tác, đánh giá lẫn nhau giữa GV và SV mới phức tạp. Mạng toàn trường có hệ thống kết nối để đảm bảo bí mật riêng tư của từng SV, GV. Nhưng trao đổi, đánh giá, cho điểm của GV với mỗi SV thì chỉ SV đó biết. Cho điểm 10, 20 hay 100 là tùy mỗi GV, nhưng cuối cùng thì xếp hạng A,B,C,D…và phải kết luận, SV nào không đạt, phải học lại học phần. Có SV đổ tại cô dạy không hiểu. GV phải “cứng cựa” cãi lại, ai bảo mày đăng ký học tao? Vậy mày đi đăng ký GV khác đi!

Việc SV đánh giá GV mới phức tạp. Ngoài việc trao đổi giữa GV và SV về mọi vấn đề mang tính riêng tư, thì SV còn đánh giá GV theo định kỳ và “phản ánh” thường xuyên với Khoa về những điều không hài lòng. GV xem được việc đánh giá và các ý kiến phản ánh, nhưng không biết của SV nào… Đúng là “làm dâu trăm họ”!

Nếu ý kiến của SV có vấn đề cần giải quyết thì Chủ nhiệm Khoa/hoặc đại diện sẽ làm việc với GV. Đôi khi mời cả SV có ý kiến, lên Khoa trao đổi trực tiếp với GV…

Ý kiến đánh giá của SV rất quan trọng, nó sẽ quyết định việc, Khoa có ký tiếp hợp đồng với GV này 3 năm tiếp theo hay không? (Chứ đâu sướng như GV xứ ta, cứ Sếp ok là ổn. Chỉ sợ Sếp “giúp đỡ không trong sáng”, hoặc GV “Ninh Sếp không trong sáng” mà lộ ra, để “toàn hệ thống chính trị” vào cuộc, mới rắc rối)…

Đấy là trường của H đang làm việc. Các trường khác có thể có những phương thức quản lý khác hơn. Nhưng về nguyên tắc, sự đánh giá của SV là có tính quyết định, vì kết quả SV đánh giá GV được quy thành điểm từ 1 đến 5, công khai trong toàn Liên bang. Vậy là cả nước biết GV nào ra sao… (Xứ ta mà vậy thì lộ tẩy, toanh hoanh, tô hô ra hết à! XHCN phải khác tư bản chứ. Ta chơi kiểu “Thi GV dạy giỏi” lồng ghép trong phong trào “Thi đua 2 Tốt” và cuối năm “Bình bầu tiên tiến”. Tất cả rất là mông lung, huyền bí, bố thằng Tây nào biết đâu mà lần. Thần tình chửa)!

H bảo, Thầy ạ, giờ em mới thấm thía “Học liên tục”, “Học suốt đời” là thế nào. Đi dạy cũng là học, phấn đấu từng ngày; cập nhật những nghiên cứu mới từng ngày, rút kinh nghiệm, đổi mới từng ngày. Có vậy mình mới đáp ứng được đòi hỏi của SV. Mà không chỉ GV trẻ đâu, GS già cũng phải như thế. (Rõ dại chưa? Xứ ta “Học một lần, Dạy suốt đời”, sướng thế, ai bảo mày sang Mỹ để đeo cái khổ vào thân)!

Chuyện tào lao, lan man, dạt dào như sóng nước Tây Hồ. Nhưng H bảo thầy đừng cho em lên “phây”. Vậy thì đưa tấm hình đêm bên Hồ Tây lung linh huyền ảo làm kỷ niệm nhé.
21/6/2019
Mạc Văn Trang

KHUI CÁI HỘP DÁN MÁC “VÌ DÂN”, TA THẤY GÌ?

Đỗ Văn Ngà
KHUI CÁI HỘP DÁN MÁC “VÌ DÂN”, TA THẤY GÌ?

Hình sự là những tội phạm thuộc phạm vi chủ quyền quốc gia, an ninh của đất nước, quyền con người, quyền công dân, quyền bình đẳng giữa đồng bào các dân tộc, lợi ích của Nhà nước, tổ chức. Khi có dấu hiệu cấu thành tội, cơ quan có thẩm quyền tiến hành khởi tố xác định và xử lý người phạm tội. Khi đã có bằng chứng rõ ràng thì không ai có thể gỡ tội được, nếu đó là một nhà nước dân chủ biết thượng tôn pháp luật. Còn với nhà nước CHXHCNVN tự xưng là nhà nước “vì dân”, thì dọ làm gì, xin mọi người xem họ làm án.

Ngày 01/04/2019, Nguyễn Hữu Linh có hành vi dâm ô với một bé gái 11 tuổi tại chung cư Galaxy 9 trên đường Nguyễn Khoái, phường 1, Quận 4, Tp. Hồ Chí Minh. Camera an ninh của tòa nhà đã ghi lại hành động trên, video được đưa lên mạng và được phổ biến rộng rãi trên Facebook. Điều này đủ dấu hiệu để cơ quan điều tra khởi tố vụ án.

Sự việc làm toàn xã hội dậy sóng, ngày 05/04/2019 tức 5 ngày sau hành động Nguyễn Hữu Linh dâm ô bé gái, Hội Bảo vệ Quyền Trẻ em Tp. Hồ Chí Minh gửi công văn đến một số cơ quan, bao gồm cả Công an Quận 4, các Viện Kiểm sát cấp quận và cấp thành phố, đề nghị khởi tố vụ án ông Linh. Thế nhưng các cơ quan bảo về pháp luật im re.

Ngày 07/04/2019, ngay tại Chung cư Galaxy 9, nhiều cư dân cùng mặc áo đồng phục in dòng chữ “Lạm dụng tình dục là tội ác” hay “Cùng lên tiếng bảo vệ trẻ em gái” để phản đối hành vi của ông Linh và yêu cầu nhà chức trách “phải xử lý nghiêm ông Linh để răn đe”. Thế nhưng cơ quan bảo vệ pháp luật im re.

Thấy cơ quan pháp luật không động tĩnh gì, 10 ngày sau tức ngày 17/04/2019, tập thể cư dân ở Chung cư Galaxy 9 lại gửi đơn đề nghị cơ quan có thẩm quyền khởi tố và xử phạt nghiêm ông Nguyễn Hữu Linh theo quy định tại Điều 146 Bộ luật Hình sự năm 2015 sửa đổi bổ sung năm 2017 về tội Dâm ô đối với người dưới 16 tuổi. Tức dân chỉ cho cơ quan bảo vệ pháp luật biết rõ, Nguyễn Hữu Linh vi phạm điều luật nào. Nhưng cơ quan có thẩm quyền vẫn im lặng.

Vì quá bức xúc, ngày 20/04/2019, một số thành viên của một group Facebook chuyên về ô tô đã dán biểu ngữ và hình ông Nguyễn Hữu Linh lên xe diễu hành để buộc đối tượng phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, thì đến ngày 21/04/2019 Công an Quận 4 tiến hành khởi tố ông Nguyễn Hữu Linh để điều tra về hành vi Dâm ô đối với người dưới 16 tuổi, tuy nhiên vẫn cho tại ngoại chứ không bắt tạm giam.

Đến hôm nay, báo chí thông báo đăng rầm rộ lời người mẹ của bé gái bị dâm ô thừa nhận Nguyễn Hữu Linh chỉ “nựng yêu” bé chứ không dâm ô, trong khi camera an ninh đã cho thấy hành động dâm ô của hắn ta rất rõ ràng. Và vô lý hơn nữa là tòa án lại quyết định sử kín Nguyễn Hữu Linh. Vậy mục đích của việc xử kín là gì? Nếu anh xử đúng luật thì chẳng việc gì anh xử kín. Cho nên từ đây chúng ta cũng thấy, tòa án CHXHCNVN muốn đạp lên luật xử nhẹ cho Nguyễn Hữu Linh.

Qua đây chúng ta thấy 2 kế hoạch được chuẩn bị rất kỹ để loại bỏ công lý nhằm bảo vệ tội phạm của chính quyền được thông báo trên báo chí :

Thứ nhất, việc bà mẹ của bé gái ấy đã bán rẻ lương tâm uốn cong lưỡi bảo vệ kẻ hại con gái mình một cách trắng trợn, ngược hẳn với những gì camera ghi lại, điều đó cho thấy chắc chắn có sự tác động. Hoặc có thể Nguyễn Hữu Linh đã tung tiền mua chuộc bà mẹ này, hoặc có sự đe dọa từ phía muốn bao che cho Nguyễn Hữu Linh.

Thứ nhì là, tòa án đang dựng bức màn cách ly sự giám sát của nhân dân để xé bỏ luật pháp xử chiếu lệ cho một kẻ phạm tội rõ ràng. Nghĩa là tòa án đang lên kế hoạch bài bản để bẻ gãy cán cân công lý nhằm bảo vệ cho tội ác.

Thực ra việc truy tố tội phạm hình sự là trách nhiệm của nhà nước, dù có đương sự có tố cáo hay không thì cơ quan tố có đủ dấu hiệu. Đó là trách nhiệm của nhà nước để đảm bảo an toàn cho nhân dân. Thế nhưng với nhà nước này, khi có dấu hiệu đầy đủ mà vẫn không chịu khởi tố, và chỉ khởi tố vì áp lực xã hội, vậy thì nhà nước này được sinh ra để làm gì? Là thả cho tội phạm muốn làm gì thì làm à?

Theo báo cáo tại quốc hội tháng 3 năm 2015, thì từ tháng 10/2011 đến tháng 09/2014, tức 3 năm có đến 226 người bị giết trong đồn công an. Thực tế, sau khi chết, trên người nạn nhân có nhiều vết bầm do máu tụ, điều đó cho thấy những trường hợp bị giết này là do công an tra tấn nạn nhân cho đến chết. Và thường thì phía công an bịa ra một lý do nào đó để gán cho nạn nhân tự vẫn mà chết. Thực chất của việc này là dùng nhục hình để ép nạn nhân nhận hết mọi tội lỗi mà công an đang bế tắc trong điều tra. Mục đích là gì? Là đổ oan cho nạn nhân nhằm tìm kiếm thành tích. Ai không nhận thì đánh cho nhận, và vì thế mà xảy ra hiện tượng nạn nhân bị giết trong đồn công an.

Năm 2013, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Nguyễn Đình Quyền cho rằng, cơ quan điều tra Việt Nam là một trong những cơ quan giỏi nhất thế giới, phá án rất nhanh. Vì sao công an điều tra “rất nhanh”? Bởi đơn giản, công an Việt Nam bắt người rồi dùng nhục hình để nhét tội vào mồm họ mà? Không cần đúng người đúng tội, chỉ cần có người chịu tội thì mọi vụ án sẽ giải quyết nhanh gọn thôi. Đó là bản chất của việc “phá án rất nhanh” của công an Việt Nam.

Qua đây chúng ta thấy gì? Đó là ngành tòa án và công an, những người mang thẻ đảng thực thi công lý, thực ra họ đã và đang làm gì? Họ bao che cho tội phạm nếu tội phạm là đảng viên hoặc thân hữu của chính quyền, họ sẵn sàng đổ oan cho người thấp cổ bé họng và dùng những con số “phá án” đó để tiếp tục mị dân rằng họ bảo vệ an ninh cho dân, nhưng kỳ thực họ đã chồng thêm bất an cho dân bằng cách đổ tội oan không biết bao nhiêu là nạn nhân và đồng thời bao che cho rất nhiều tội phạm. Đó là bản chất của cái gọi là “vì dân” của một bộ máy nhà nước.

– Đỗ Ngà –

Tham khảo:
https://dantri.com.vn/…/se-xu-kin-bi-cao-nguyen-huu-linh-20…

https://vnexpress.net/…/co-quan-dieu-tra-viet-nam-thuoc-han…

https://thanhnien.vn/…/ba-nam-co-toi-226-nguoi-chet-trong-t…

Image may contain: one or more people and text

 GIÀNH MỒI

Đỗ Văn Ngà
 GIÀNH MỒI

Một miếng thịt thơm được quăng ra, con Berger và Ngao Tạng lao vào đớp. Ngao Tạng đứng gần hơn nên lao tới trước đớp gọn, con Berger chậm hơn tí nên hả mồm đớp miếng thịt đang trên họng con Ngao Tạng. Thế là cuộc giành giật không khoan nhượng xảy ra. Con Ngao Tạng nhả miếng thịt tấn công con Berger tới tấp. Cuối cùng con Berger phải nhả thịt và mang mình đầy máu bỏ chạy.

Cũng tương tự vậy, một miếng thịt ngon được Trung Ương rót về để làm những dự án xây dựng cơ bản. Chính quyền tỉnh Vĩnh Phúc tất nhiên xem đó là miếng thịt thơm để cho những doanh nghiệp thân hữu trúng thầu, thi công và lại quả. Tất nhiên khi ăn thì chẳng ai ăn một mình, phải rải từ lãnh đạo tỉnh đến lãnh đạo ngành công an tỉnh để hình thành nên một group ăn chia và bảo vệ lẫn nhau.

Từ Trung ương, Thanh Tra Bộ Xây Dựng ngưởi thấy mùi thịt tươi xộc vào mũi nên không chịu nổi. Thế là cả đám kéo nhau xuống Vĩnh Phúc ra giá hàng chục tỷ để cho qua chuyện. Nhưng khổ nỗi, miếng bánh xây dựng cơ bản này đang nằm trong miệng một nhóm maifia chính trị dữ dằn. Chúng thực sự là con Ngao Tạng chứ không phải con chi hua hua tí hon đâu mà dễ bắt nạt. Thế là nhóm tống tiền bị bắt giữ.

Từ chuyện cắn xé nhau miếng thịt thơm này, nếu để ý kỹ thì người ta phải đặt câu hỏi rằng “Phía chính quyền huyện Vĩnh Tường phải có sai phạm nghiêm trọng thì bên thanh tra mới dám tống tiền một khoản lớn đến hàng chục tỷ đồng như thế chứ?”. Thế nhưng trên mặt trận báo chí, chúng ta không thấy họ đặt câu hỏi này. Và khi câu hỏi này được giấu thì cũng có nghĩa trong đó có sự chỉ đạo ngầm. Nếu vụ án này khui ra hết thì cả 2 đều dính sai phạm. Nhưng ở đây báo chí chỉ đánh phía thanh tra Bộ Xây dựng.

Trong hệ thống chính trị Việt Nam, tham nhũng là mỏ vàng cho quan chức làm giàu, nhưng nó cũng là công cụ để triệt hạ lẫn nhau. Khi đánh nhau, bọn họ dùng một nửa sự thật để tấn công. Bên thanh tra cũng tham nhũng, bên bị thanh tra cũng tham nhũng. Bên bị thanh tra có thế mạnh hơn nên dùng báo chí che mất cái sai phạm của mình và tấn công vào sai phạm đối thủ. Thế là thắng lợi và được tiếng thơm.

Ngân sách là miếng thịt thơm, vậy ngân sách có được là từ đâu ra? Từ công sức của nhân dân mà ra. Tức là từ những khoản sưu cao thuế nặng mà dân phải gánh. Như vậy có thể nói, miếng thịt thơm mà bọn họ giành nhau, tố nhau, triệt hạ nhau đó cũng chính là miếng thịt được lóc ra từ cơ thể toàn dân. Đấy là thực trạng đang diễn ra trên đất nước này đấy. Có thể nói, toàn dân là miếng mồi của đảng thì cũng không sai tí nào.

– Đỗ Ngà –

No photo description available.

NẾU TỪ BỎ Ý THỨC CHÍNH TRỊ THÌ DÂN TỘC SẼ ĐỐI DIỆN HỌA DIỆT VONG

NẾU TỪ BỎ Ý THỨC CHÍNH TRỊ THÌ DÂN TỘC SẼ ĐỐI DIỆN HỌA DIỆT VONG

See the source image

Hiện nay số phận đất nước Việt Nam đang rơi dần vào tay ngoại bang. Có 2 nguyên nhân dẫn đến việc này: thứ nhất là vị trí địa lý, thứ nhì là thể chế chính trị. Vị trí địa lý thì không thể thay đổi, một khi Trung quốc lấn xuống phía Nam thì lãnh thổ Việt Nam teo tóp lại. Để Việt Nam tiếp tục đứng độc lập với Trung Quốc dứt khoát phải thay đổi thể chế chính trị để đảm bảo dân tộc trường tồn.

See the source image

Joshua Wong (Ảnh : Andy)

Từ xưa, người ta đã khẳng định rằng, con người là sinh vật chính trị. Tức về mặt sinh học, con người chẳng khác nào các loại động vật khác, nhưng cái mà con vật không có chính là ý thức chính trị, từ ý thức chính trị dẫn đến thái độ chính trị. Nhờ thái độ chính trị mà con người hình thành nên xã hội, hình thành quốc gia lãnh thổ, và hình thành nhà nước vv… và từ đó loài người mới phát triển.

Khi xã hội phát triển, thì giáo dục phát triển và tri thức cũng phát triển, từ đó ý thức chính trị của con người cũng tiến bộ theo. Một khi ý thức chính trị trong giới không quyền lực (tức người dân) được nâng cao, thì khi đó gộp những người không quyền lực lại trở thành một tập thể siêu quyền lực, chính nó đã buộc giới cai trị phải lùi bức và chấp nhận ý chí của toàn dân. Ngược lại một tập thể nếu ý thức chính trị kém thì dù có gộp thành một tập thể dù đông đến đâu cũng chỉ là một đàn cừu ngoan ngoãn, không hơn không kém. Có thể nói dân số là cỗ máy, còn ý thức chính trị là nhiên liệu. Nếu cỗ máy có to đến đâu mà không có nhiên liệu thì chỉ là đống sắt không có tác dụng gì cả.

Đất nước Việt Nam 100 triệu dân, Hồng Kông 7,5 triệu dân nhưng sức mạnh của nhân dân Việt thua rất xa sức mạnh dân Hồng Kông. Trước quốc hội, quan chức csVN nhận trách nhiệm suông, dân Việt không nói gì, còn bà đặc khu trưởng Hồng Kông chấp nhận tạm hoãn luật dẫn độ thì dân Hồng Kông chưa chấp nhận và họ xuống đường đông hơn nữa đòi bà này phải từ chức. Vì dân Hồng Kông biết rằng, hành động của bà Carrie Lam chỉ là kế hoãn binh chứ không hề muốn từ bỏ. Sự khác biệt này bởi đơn giản thái độ chính trị của người dân Hồng Kông hơn hẳn dân Việt Nam. Đất nước Việt Nam với 100 triệu dân nhưng sức mạnh không có, cỗ máy 100 triệu dân đó như một đống sắt vụn khổng lồ. Nếu có nhiên liệu, cỗ máy trăm triệu dân này lăn bánh sẽ nghiền nát một Đcs nhỏ nhoi.

Như vậy ta thấy thái độ chính trị tốt, nó sẽ phá vỡ gông cùm xưa cũ và buộc chính quyền thiết lập một trận tự mới theo ý chí toàn dân. Đó chính là nguyên nhân làm cho xã hội phát triển. Ở chiều ngược lại, giới cầm quyền vì ích kỷ quyền lực của mình mà tìm cách loại bỏ thái độ chính trị ra khỏi con người bị trị để duy trì sự cai trị.

Ở Hồng Kông thái độ chính trị tốt nó sẽ giữ lại những giá trị tiến bộ mà Anh Quốc để lại, đó là một di sản to lớn. Phải nói, nước Anh rút đi để lại cho dân Hồng Kông một ý thức chính trị cao là giá trị cốt lõi, chính điều đó nó mới bảo vệ bộ máy dân chủ Hồng Kông trước sự xâm nhập của giá trị mọi rợ đến từ Trung Hoa Cộng Sản. Còn với Việt Nam, ý thức chính trị không chỉ sẽ đưa Việt Nam đến với dân chủ mà còn bảo vệ Việt Nam khỏi sự thôn tính của Trung Cộng nữa.

Tại Trung Đông, ngay ngả ba Á – Âu – Phi có một quốc gia nhỏ bé về diện tích – Israel với vỏn vẹn 9 triệu dân, nhưng đứng sừng sững giữa thế giới Ả Rập gấp mình đến 50 lần về dân số. Tại sao? Vì đất nước này đang có 2 tầng bảo vệ trước ngoại bang, tầng thứ nhất là nhà nước của họ và tầng thứ 2 là nhân dân. Chính nhờ ý thức chính trị cao mà dân Do Thái mới trở về cố hương để lập quốc sau 2 ngàn năm mất nước. Và hiện nay nhà nước của người Do Thái là nhà nước dân chủ mang ý chí của nhân dân họ. Vì thế mà với 2 tầng bảo vệ như thế này, họ mới sừng sững giữa thế giới Ả Rập thù địch. Đấy là ví dụ rõ nhất về ý thức chính trị. Ý thức chính trị cao chính là thành trì vững chắc bảo vệ một đất nước hoặc một dân tộc trường tồn.

Còn Việt Nam thì sao? Hiện nay đất nước Việt Nam đang bị mất đi một thành trì bảo vệ. Nhà nước CHXHCNVN là một nhà nước ngã về ngoại bang chống lại quyền lợi dân tộc. Giờ đây người dân Việt Nam chỉ còn lại thành trì cuối cùng để bảo vệ, đó nhân dân phải tự bảo vệ chính mình. Nhưng xem ra với ý thức chính trị kém và thái độ chính trị yếu ớt như hiện nay thì con đường mất nước đang đón chờ nhân dân Việt Nam. Hậu mất nước sẽ là diệt chủng, điều này khó tránh khỏi. Dân tộc mất nước nào cũng đối đầu với nguy cơ đó hết, nên chẳng có ngoại lệ nào cho dân tộc Việt Nam. Dân Do Thái cũng từng đối diện với âm mưu diệt chủng khi họ còn vong quốc.

Cho nên thấy công an đánh đập mà sợ không dám biểu tình đó là cái nhìn thiển cận. Nếu dân Việt xuống đường mạnh mẽ như dân Hồng Kông để đòi hỏi chính quyền cộng sản Việt Nam từ bỏ những chính sách thân Tàu thì chính điều này sẽ đẩy lùi được họa mất nước. Khi biểu tình rộng khắp người dân bị đánh đập cũng phải chấp nhận vì đó là cái giá còn rất rẻ, nó rẻ hơn nhiều so với cái giá phải trả khi để dân tộc này rơi vào họa diệt chủng.

Đỗ Ngà

Ông Nhân bảo dân ‘đừng lo’ để Quốc hội lo chuyện dự án cao tốc Bắc – Nam

“Theo tôi, tôi vẫn tiếp tục rất lo lắng, bởi vì như Trung Quốc làm đường sắt Cát Linh – Hà Đồng ở Hà Nội thì cho đến nay đã nâng giá đến 500%, đã hoãn 7, 8 lần và đến nay vẫn chưa sử dụng được. Hơn nữa, đường cao tốc Bắc Nam là con đường có tính chất chiến lược và có đi qua nhiều vị trí mẫn cảm với công cuộc phòng thủ của Việt Nam. Cho nên nếu để Trung Quốc làm thì khả năng sẽ đội vốn lên cao và khả năng lộ bí mật quốc phòng? Tất cả những vấn đề đó theo tôi không nên nói một cách dễ dàng và đơn giản là ‘người dân không phải lo’.”-Tiến sĩ Lê Đăng Doanh

“Lấy Tình Thương xóa bỏ Hận Thù!”

“Lấy Tình Thương xóa bỏ Hận Thù!”

Nhân cách đầy tình người, cao cả của một người lính VNCH tại Mỹ!

Le Kho

Mark Walhberg

Ông Trịnh Hòa , là 1 cựu quân nhân VNCH sang Mỹ theo diện HO .

Ngày nay nói đến Mark Walhberg thì ai cũng biết đó là một ngôisao màn bạc sáng chói, tài tử nổi tiếng, 1 ca sĩ và nhạc sĩ đa tài, đồng thời cũng là 1 chủ thương nghiệp giàu có thành đạt. Nhưng ít ai biết rằng Mark đã có 1 tuổi thơ dữ dội đầy tội ác và từng bị kết án tù vì tội ngộ sát. Càng ít ai biết rằng người đã giúp cho anh ta thay đổi toàn bộ cuộc đời của mình, là 1 cựu quân nhân VNCH!

Mark Walhberg sanh ra trong 1 gia đình nghèo khó, đông anh em. Cha mẹ ly dị sớm nên không có ai chăm sóc, dạy dỗ, Mark cùng 2 người anh và 1 người chị của mình từ tuổi vị thành niên đã phạm đủ loại tội danh, từ ăn cắp ăn trộm đến đánh người và lừa đảo .

Năm 16 tuổi, Mark mang trong lòng sự hận thù và căm ghét người da màu … Mark cho rằng mình là người Mỹ da trắng thì phải có cuộc sống tốt đẹp hơn người di dân hay người tỵ nạn da màu. Với suy nghĩ này, Mark Walhberg thường xuyên gây sự đánh nhau với người da đen. Một ngày kia, Mark đã chặn đường đón đánh và cướp 2 người đàn ông Việt Nam, dùng gậy đánh vào đầu và mặt họ, khiến cho ông Johhny Trịnh Hòa bị thương nặng, suýt chết và hỏng, mù 1 con mắt!

Mark Walhberg sau đó bị bắt và truy tố tội ngộ sát, nhưng vì tuổi vị thành niên nên cuối cùng được giảm thành tội hành hung và kết án 2 năm. Trong nhà tù , Mark chợt hiểu ra rằng anh đã hận thù sai đối tượng, và nếu không thay đổi cách sống thì 1 sẽ bị đánh chết, 2 là rục xương trong tù!

Khi được tự do, Mark tìm đến 1 nhà thờ Công giáo nhờ các Cha giúp đỡ làm lại cuộc đời. Vị Cha xứ ở đây cho biết ông sẵn sàng giúp Mark, nhưng với 1 tội danh hình sự nghiêm trọng như vậy, thì Mark sẽ tiêu cuộc đời, rất khó mà tiến thân được ở Mỹ. Hầu như tuyệt vọng! “nhưng còn nước còn tát!” Với sự hướng dẫn của Cha xứ, Mark viết 1 lá đơn đến Tòa án Tối cao Pháp viện, trình bày ý nguyện hoàn lương của mình và xin được tha thứ, xin Tòa xóa đi các hồ sơ phạm tội cũ .

Chánh án Tòa án Tối cao cho biết, Tòa không có quyền tha thứ và xóa hồ sơ, trừ khi nạn nhân bị đánh mù một mắt của Mark đồng ý tha thứ cho anh!

Với sự giúp đỡ tìm kiếm của truyền thông, Mark Walhberg tìm đến ông Trịnh Hòa, là 1 cựu quân nhân VNCH sang Mỹ theo diện HO. Sau khi nghe trình bày, ông Hòa ôm Mark, ôn tồn cho biết ông không hề thù hận gì Mark cả! Chưa kể thương Mark như đứa con!lạc lối mà thôi.

Ông còn hiểu rõ, lúc đó Mark chỉ là 1 thiếu niên bồng bột và thiếu tình thương, thiếu sự giáo dục của gia đình, ông còn khéo nêu ra lý do, con mắt của ông đã bị thương tật từ khi ông chiến đấu chống CS ở VN! nên ông sẵn sàng tha thứ hết cho Mark!

Sau đó, chính ông Trịnh Hòa đi khắp nơi vận động và đã viết thư, năn nỉ Chánh án Tòa án Tối cao xóa bỏ mọi tội danh cho Mark, để anh có thể có cơ hội làm lại cuộc đời .

Khi đã thành đạt, nhớ ơn “cứu sống” của ông Trịnh Hòa, Mark nhiều lần đề cập đến việc đền bù và đền ơn cho ông, người cứu vớt cuộc đời Mark ra khỏi vũng bùn, nhưng ông Hòa đều từ chối, không nhận bất cứ một ơn huệ nào. Ôngcòn vui mừng khi thấy Mark ngày nay thành công và nổi tiếng khắp thế giới như vậy, lạicòn có tâm nhân từ, biết làm từ thiện, giúp đỡ người khác, thì là đã trả ơn bội hâu cho ông gấp nhiều lần rồi, ông không cần gì thêm nữa cả!

Đó chính là nhân cách lớn thầm lặng, đáng khâm phục của 1 người lính VNCH, nhờ được hấp thụ mấy mươi năm giáo dục nhân bản quý báu, “thương người như thể thương thân!” và  biết “lấy tình thương xóa bỏ hận thù”, như chính sách chiêu hồi của chế độ VNCH ở miền Nam. Điều mà người cộng sản không thể nào có được! Với chủ trương “còn đảng còn mình!” giết cả đồng chí, người dân, đem cha của mình ra đấu tố. Hai chế chế độ khác nhau ở diểm chinh này!

Hèn gì cuộc chiến đã qua gần nửa thế kỷ, hình ảnh người Lính VNCH, là những hình ảnh thương mến nhất trong tim của người Miền Nam.

 From: Kristie Phan & KimBang Nguyen

ĐƯỜNG ÐỜI

ĐƯỜNG ÐỜI

Lm. Nguyễn Tầm Thường, S.J

Tôi sống trong cuộc đời nhưng tôi có riêng đường đời của tôi. Mới hôm nào bố mẹ nhìn bầy con chung quanh mâm cơm chiều.  Chỗ nào cũng là gần gũi yêu thương, từ nhà ra sân, từ ngõ đi vào.

 Dòng sông lớn lên âm thầm rẽ nhánh.  Tôi đi theo tiếng gọi của đời tôi.  Lũ em lần lượt bước vào ngõ quanh của mỗi đứa.  Bây giờ đã là xa cách.  Trong cuộc đời, nhưng mỗi đứa có riêng đường đời của mình.

Kinh Thánh kể, sau khi dâng lễ ở Jerusalem về, Mẹ Maria lạc mất Chúa.  Mẹ hối hả đi tìm: “Cha con và mẹ phải đau khổ đi tìm con.”  Chúa thưa lại: “Mẹ tìm con làm chi, vì con phải ở nơi nhà Cha con” (Lc 2, 48-49).  Trong cuộc đời, Chúa có đường Chúa phải đi.  Mẹ Maria có lối của Mẹ.

Mỗi người có một cuộc sống riêng nên không đường của ai giống đường của ai.  Tuy vậy, chỉ có một người gọi, đó là Chúa.  Và cũng chỉ có một tiếng gọi, đó là tiếng gọi về Nhà Cha.  Chỉ có một thứ tiếng gọi và do một người gọi, thì đường đi có khác, vẫn ở trong toàn thể.  Ở trong toàn thể thì có liên hệ và ảnh hưởng.  Với ý nghĩa đó, cuộc sống đức tin của người này liên quan đến cuộc sống của người kia.  Lối về Nhà Cha phải đi riêng đường của mình.  Ðiều ấy có nghĩa là đi một mình.  Ði một mình trong hàm ý là tự mình đi chứ không phải là đi lẻ loi.

Chúa Giêsu lên đường về Jerusalem để chịu tử nạn.  Theo tiếng gọi, Phêrô cũng lên đường với Ngài.  Nhưng trên đường đi, Phêrô gợi ý cho Chúa bỏ cuộc (Mc 8,31-33).  Làm gì có Phục Sinh nếu Chúa Giêsu nghe lời Phêrô chối từ Thập Giá.  Từ bỏ con đường của mình phải đi là đánh mất bản tính của mình.  Nếu Chúa cũng chỉ là Chúa khi Chúa đi con đường của Chúa thì đấy phải là định luật không thể thay thế cho tôi.  Tôi sẽ chẳng còn là tôi nếu chối từ con đường của mình.

**************************************

Mỗi người có một con đường, vì sao họ lại không đi được đường của họ?

Trên đường đời, cả hai: đau khổ và hạnh phúc, đều là những tiếng gọi dỗ dành làm tôi lạc lối.  Ðau khổ dẫn tới lẩn tránh đường đi.

Phêrô đã âm thầm cảm nghiệm được một khúc đời khốn khó nếu để Chúa về Jerusalem tử nạn.  Ðau đớn thường dẫn đến chạy trốn.  Trên đường đi, có những quãng đời rộn rã tiếng cười như ngày Chúa long trọng vào thánh thánh: “Dân chúng rất đông đảo, trải áo choàng trên đường, nhóm khác chặt cây mà lót lối đi.  Kẻ trước, người theo sau tung hô rằng:Hosanna, con vua David.  Vạn tuế Ðấng nhân danh Chúa mà đến.  Hosanna trên chốn trời cao” (Mt 21,8-9).  Tưng bừng là thế đó, nhưng lại không hiểu những ngày hắt hiu: “Hồn Ta buồn quá đỗi, muốn chết được.  Các ngươi hãy ở lại mà thức với Ta.”   Ðã chẳng ai thức với Chúa trong giờ phút lẻ loi nhất ấy: Simon, ngươi ngủ sao? Ngươi không thể thức với Ta được một giờ ư?” (Mc 14,34-37).  Có những ngã tư đông đúc, cũng có những ngõ vắng dẫn vào cô tịch đìu hiu.  Ngõ vắng ấy là ngại ngùng.  Cô tịch đìu hiu kia là đau khổ.  “Ai bỏ tất cả mà theo Ta sẽ được gấp trăm” (Mc 10,28-30).  “Ai muốn theo Ta hãy vác thập giá mà theo Ta” (Mc 8,34).  Lời ban đầu là quãng đường đẹp hứa hẹn đầy mộng ước.  Lời kế tiếp là khúc vắng dẫn vào đìu hiu, cô tịch.

Chúa không về Jerusalem để chết vĩnh viễn trên thập giá, mà là để đón nhận phục sinh vì hoàn tất thánh ý của Chúa Cha.  Bởi đó, đường về Nhà Cha thì Nhà Cha mới là cùng đích.  Nhưng cô tịch đìu hiu, những ngõ vắng nếu có trên đường đi, tôi phải chấp nhận.  Chối từ phương tiện là chối từ cùng đích.  Ðường của Gioan Tẩy Giả là “mọi thác ghềnh sẽ được lấp đầy, đồi cao sẽ hạ thấp, nơi cong queo nên ngay thẳng” (Lc 3,4-6), để dọn đường cho Ðấng Cứu Thế đến.  Chấp nhận đường của mình.  Gioan đã phải đi những quãng đường rất vắng vẻ, rất đìu hiu trong ngục tối vì dám làm chứng cho sự thật.  (Mc 6,17-28).

Trời sa mạc rộng quá.  Gioan cất tiếng kêu.  Tiếng kêu trong sa mạc thì thấm vào đâu.  Nhưng lối đi của Gioan là thế.  Sứ mạng của sứ ngôn là lên tiếng.  Không thể để cái hoang vu của sa mạc làm nản lòng.  Dù không có ai nghe, người sứ ngôn vẫn phải cất tiếng.  Chối từ lên tiếng là đánh mất bản tính làm sứ ngôn của mình.  Bản tính đó hệ tại là người sứ ngôn có lên tiếng hay không chứ không hệ tại người nghe chối từ hay chấp nhận.

Gian nan làm người ta muốn chối từ con đường của mình thế nào thì hạnh phúc giả cũng làm người ta lạc lối như thế.

Ảo ảnh hạnh phúc dễ đưa lầm đường.

Vì đường đời đi trong cuộc đời, nên có lúc người khác đi cùng với tôi.  Ði cùng không có nghĩa là đi con đường của nhau.  Ðường tôi đi vẫn là của riêng tôi, nên dù không ai đi cùng, tôi vẫn phải đi.  Những lúc trên đường vắng ấy, một quán hạnh phúc bên ngã rẽ dễ mời tôi tắt lối quẹo ngang.  Sau những ngày ăn chay trong sa mạc, Chúa đói.  Ma quỷ đã đến cám dỗ Ngài: “Nếu ngươi là con Thiên Chúa, thì hãy truyền cho viên đá này thành bánh” (Mc 4,3).  Luôn luôn có lời ngọt ngào bảo tôi chối bỏ con đường của tôi.

Trong hôn nhân, biết bao đổ vỡ đã đến từ những bóng mát hạnh phúc ở bên cạnh.  Trong đời tu, biết bao trống trải đã ủ xuống hồn vì những lời gọi không chính đáng.  Mỗi người có một lối đi.  Vì cùng đi trong cuộc đời, nên sẽ thấy có người bước tới, có người quay về, có người tắt ngang.  Ðiều ấy dễ gây xôn xao.  Có người lấy bóng hạnh phúc của kẻ khác làm của mình, vì thế họ chẳng bao giờ tìm được hạnh phúc thật.  Có người lại lôi kéo kẻ khác vào con đường của họ.  Làm như thế, ngỡ là yêu thương, nhưng thật ra, họ đã tàn tật hóa con đường của nhau phải đi.  Nâng đỡ nhau trên đường đi không bao giờ có nghĩa là đi con đường của kẻ khác.  Yêu thương là để kẻ khác đi trên con đường của họ.

Nguy hiểm trên đường đi là sự lừa dối lương tâm của chính mình.  Khi người ta gian lận nhiều lần, thì dần dà sẽ thành thói quen, nhưng thành thói quen không có nghĩa là được phép.

Cứ đi lại nhiều lần trên bãi hoang, thì tự nhiên sẽ thành đường đi, nhưng thành đường đi không có nghĩa đấy là chính lộ.

**************************************

Không biết có phải là đường thật không.  Ðây là lúc con phân vân không biết thánh ý Chúa ở đâu.  Và cũng là những lúc con bị cám dỗ nghi ngờ ơn gọi Chúa đã ban.  Ði trọn tiếng gọi của mình theo Phúc Âm không dễ vì có nhiều hình ảnh đánh lừa con.  Có phải vì thế mà Chúa đã dặn: “Ðường dễ dãi sẽ dẫn đến hư đi” (Mt 7,13-14).

Hôm nay, có điều con cũng muốn thưa với Chúa là dù được an ủi hay chịu đựng âm u của những ngày nặng nề, con vẫn nghe thấy tiếng Chúa khuyến khích con đi con đường của riêng con.  Tuy có khó khăn nhưng con vẫn tin ở trước mặt là một bình minh rất đẹp.  Ðiều ấy làm con vững tâm.

**************************************

Trong lịch sử lầm đường, chối bỏ lối đi của mình bao giờ cũng có mặt của Satan.  Khi Phêrô ngăn cản Chúa đừng chịu chết.  Chúa mắng: “Satan hãy cút khỏi sau Ta vì đây không phải là đường lối của Thiên Chúa” (Mt 8,31-33).

Phúc Âm thánh Luca nói về Giuđa như sau: “Satan nhập vào hắn, và y đi thương lượng với các thượng tế để làm sao nộp Ngài cho họ” (Lc 22,3-4).

Trong sa mạc, kẻ cám dỗ Chúa đừng đi con đường của Chúa cũng là Satan (Mt 4,1-11).

Ngày xưa trong vườn địa đàng, Adong, Evà đã không đi được con đường của mình cũng vì lời ma quỷ lừa gạt.  Lịch sử lầm đường là lịch sử có mặt của Satan.  Ðiều ấy cho tôi tin chắc rằng khi tôi không muốn đi con đường của mình, tôi phải cẩn thận vì tiếng nói của thần dữ rất tinh vi.

Nói về hành động Giuđa đi lạc lối, Phúc Âm thánh Gioan kết luận: “Lập tức hắn đi ra và trời đã tối” (Gn 13, 30).  Khi nói trời đã tối, Gioan không có ý viết một bài văn chương tả cảnh hoàng hôn.  Bằng ngôn ngữ thần học, rất sâu sắc, Gioan muốn nói khi con người chối bỏ ơn gọi của mình để Satan đổi hướng đời mình phải đi, đấy là lúc “người ta yêu mến bóng tối hơn sự sáng” (Ga 3,19).

Không đi đường mình phải đi, chìm vào bóng tối thì tôi tìm thấy gì trong vùng đất ấy?

Trời đã tối, tiếng than ngắn ngủi mà thăm thẳm như nỗi tuyệt vọng mịt mù, buông xuống che kín một đời người.  Lời thánh Gioan nhắn nhủ nghe buồn như tiếng thở dài, nhẹ mà rất sâu: “Ai đi trong tối tăm thì chẳng biết mình đi đâu” (Ga 12,35).

**************************************

Lạy Chúa, con đường đời của riêng con.  Chối bỏ con đường của mình là lừa dối chính mình và tránh mặt Chúa, kẻ đang đợi chờ con ở đầu đường bên kia.

Lm. Nguyễn Tầm Thường, S.J

From: KittyThiênKim & KimBang Nguyen