Trump được tha bổng ở Thượng viện và tương lai đảng Cộng hòa

Trump được tha bổng ở Thượng viện và tương lai đảng Cộng hòa

Bởi  AdminTD

Joaquin Nguyễn Hòa

14-2-2021

Không khác với dự đoán của các nhà phân tích, chiều thứ Bảy, ngày 13/2/2021, giờ địa phương, phiên tòa Thượng viện luận tội cựu tổng thống Trump kết thúc với quyết định tha bổng.

Trong 100 Thượng Nghị sĩ với vai trò bồi thẩm đoàn, có 57 người đồng ý rằng ông Trump có tội trong việc kích động bạo loạn, dù đa số nhưng không đủ 2/3 theo quy định để có thể tuyên bố ông ta có tội.

Có bảy Thượng Nghị sĩ Cộng hòa đứng về phía 48 Thượng nghị sĩ Dân chủ và hai Thượng Nghị sĩ độc lập, đồng ý kết tội ông Trump. Bảy người đó là bà Susan Collins (Maine), bà Lisa Murkowski (Alaska), ông Mitt Romney (Utah), ông Richard Burr (North Carolina), ông Pat Toomey (Pennsylvania), ông Ben Sasse (Nebraska) và ông Bill Cassidy (Louisiana).

Đa số các Thượng nghị sĩ Cộng hòa đưa ra lý do giải thích họ không buộc tội ông Trump là vì họ không thể buộc tội một tổng thống đã rời nhiệm sở. Nhưng bên trong lý do chính của họ là không muốn làm mất lòng số cử tri cuồng nhiệt của ông Trump, mặt dù tác hại về uy tín nước Mỹ, sinh mạng, tiền của trong vụ bạo động tấn công điện Capitol ngày 6/1/2021, rất rõ ràng.

Ngay cả trong 7 người đồng ý buộc tội ông Trump cũng có lý do chính trị là họ không bị ràng buộc bởi việc phải làm vừa lòng nhóm cử tri của ông ta. Có hai người về hưu là ông Burr và Toomey, ba người vừa đắc cử nhiệm kỳ sáu năm vào ngày 3/11 vừa qua là Collins, Sasses và Cassidy, nên không bị những áp lực chính trị trước mắt. Chỉ có bà Murkowski là phải đối diện với cuộc bầu cử năm 2022 và ông Romey năm 2024.

Như vậy tiền lệ rất xấu của thể chế dân chủ Mỹ đã được xếp đặt, có tên gọi là “ngoại lệ tháng Giêng”. Theo ngoại lệ này, thì một tổng thống thất cử, nếu thấy Thượng viện thuộc phe mình, hoặc con số chống đối không đủ đến 2/3, thì có thể làm bậy, như vụ kích động bạo lực vừa qua.

Ông Trump được tha bổng trong phiên tòa Thượng viện vừa kết thúc, có nghĩa là ông có thể ra ứng cử vào năm 2024. Nhưng liệu điều đó có xảy ra hay không? Câu trả lời phụ thuộc vào nhiều yếu tố.

Đầu tiên là cuộc nội chiến của Đảng Cộng hòa. Hiện đã có khoảng 120 nhân vật cao cấp của Đảng Cộng hòa vận động thành lập một đảng mới để tránh ảnh hưởng cực đoan của nhóm cử tri của ông Trump. Nếu việc này thành công, thì với số cử tri cuồng nhiệt của mình, ông Trump không thể thắng được cuộc tranh cử nào, vì số trung dung sẽ ủng hộ đảng mới.

Tuy nhiên việc thành lập đảng mới này cho đến nay không có dấu hiệu thành công, khi hai nhân vật quan trọng của Đảng là bà Liz Cheney (dân biểu từ Wyoming), và ông Adam Kinzinger (đân biểu từ Illinois) không đồng ý lập đảng thứ ba, mà muốn đảng Cộng hòa giành lại ảnh hưởng của những tư tưởng bảo thủ và trung dung chống lại chủ nghĩa Trump.

Cả hai vị này nằm trong số 10 dân biểu Cộng hòa đứng về phía các đồng nhiệm Dân chủ, đồng ý luận tội Trump. Ông Kinzinger hiện đã thành lập một ngân quỹ chính trị để xúc tiến việc giành lại ảnh hưởng này.

Điều thú vị trong ngày cuối cùng của phiên tòa Thượng viện, là Thượng nghị sĩ Mitch McConnell, lãnh đạo khối thiểu số Thượng viện. Ông này bỏ phiếu chống lại việc kết tội ông Trump, nhưng sau đó nói rằng, ông Trump chịu trách nhiệm đạo đức trong vụ bạo loạn ngày 6/1/2021.

Ông McConnell cũng tuyên bố rằng, ông Trump dù thoát khỏi phiên tòa đặc biệt ở Thượng viện, nhưng hoàn toàn vẫn có thể bị truy tố nếu phạm những tội hình sự khác.

Ý tưởng này cũng được một số thượng nghị sĩ Cộng hòa chia sẻ. Và có thể là họ cũng không phải đợi lâu, hai vụ án hình sự liên quan đến ông Trump đang được điều tra. Một vụ ở New York với tình nghi gian lận tài chánh của ông Trump. Vụ thứ hai ở Georgia với tình nghi âm mưu gian lận phiếu bầu cử, sau cuộc điện đàm được tiết lộ, trong đó người ta nghe ông Trump thúc ép viên chức Georgia “tìm” cho ông ta 11.780 phiếu để lật ngược kết quả.

Nếu ông Trump bị kết tội trong những phiên tòa này, ông ta cũng không thể ra tranh cử.

Hành động của các thượng nghị sĩ Cộng hòa trong vai bồi thẩm đoàn, cho thấy rằng họ không biết số cử tri cuồng nhiệt của ông Trump là bao nhiêu, mặt khác họ hy vọng rằng, qua ngày qua tháng sức thu hút của ông Trump sẽ phai nhạt đi, như lời là Liz Cheney nói rằng, ông Trump không có phần trong tương lai đảng Cộng hòa.

Dù không buộc tội ông Trump, nhưng ông McConnell được biết ông có ý định thúc đẩy sự ủng hộ những người Cộng hòa bảo thủ và trung dung trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ vào năm 2022.

Tổng hợp từ Reuters, New York Times, NBC News. 

NÊN THÔNG CẢM CHO ĐẢNG CỘNG HÒA.

Chừng nào Việt Nam có đa đảng? Chừng nào Việt Nam  có một Quốc Hội có thực quyền, có thẩm quyền kiểm soát hành pháp lạm quyền? Chừng nào Việt Nam có tư pháp độc lập không bị hành pháp chi phối, chỉ huy, sai khiến?

Ban Biên Tập Kẻ đi tìm

Hoai Linh Ngoc Duong

NÊN THÔNG CẢM CHO ĐẢNG CỘNG HÒA.

Tất cả những tính toán của đảng trưởng đảng Cộng hòa là McConnell đã nằm trong những phân tích của mình mấy ngày trước đây. Ruồi bay qua còn biết ruồi đực hay ruồi cái, đảng trưởng nghĩ gì bộ không biết sao? Và thực tế thì mọi chuyện diễn ra y chang.

Bây giờ các bạn giật status chửi đảng Cộng hòa hèn nhát , coi thường hiến pháp Hoa Kỳ là chuyện nên làm. Nhưng cần phải nghĩ sâu hơn một tí, bởi chúng ta là những người có tư duy dân chủ chứ không có tư duy độc tài như bọn cuồng Trump.

Cuồng Trump nếu nghe thông tin đảng Dân chủ bị diệt sẽ hí hửng, hồ hởi,đạp thêm vào bởi chúng muốn Trump và đảng Cộng hòa cầm quyền trọn đời, một mình một chợ y như đảng Cộng sản. Còn chúng ta không thể như chúng. Chúng ta phải hiểu đối lập là nền tảng căn bản của dân chủ. Mất đi đối lập hoặc đối lập không còn cân bằng thì quyền lực sẽ tha hóa.

Bây giờ giả sử các nghị sĩ đảng Cộng hòa đồng ý kết án Trump và 74 triệu người bỏ phiếu cho Trump có một nửa tẩy chay đảng Cộng hòa để bỏ phiếu cho các đảng nhỏ thì lập tức đảng Dân chủ sẽ khuynh đảo chính trường Hoa Kỳ trong một thời gian dài. Họ sẽ chiếm đa số ở cả 2 viện ít nhất trên 20 năm và sẽ nắm hành pháp liên tục. Lúc đó đảng Dân chủ sẽ toàn quyền quyết định nước Mỹ mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.

Nếu ta cho rằng đảng Dân chủ thánh thiện đến mức có thể trao toàn quyền cho họ thì chúng ta cũng không khác gì những kẻ ủng hộ Trump.

Đảng Cộng hòa đã sai lầm từ 4 năm trước khi để Trump tham gia chính trường mà không có một chính trị gia nào đủ uy tín, tầm cỡ để đánh bại Trump từ vòng bầu cử sơ bộ. Từ sai lầm này họ đã giao con tàu Titanic (nước Mỹ) cho Trump chi phối, lũng đoạn và làm tha hóa hầu hết đảng viên.Tính sơ có 9 thành viên đảng CH phải vào tù, hàng loạt bị sa thải, 120 người làm chuyện muối mặt thách thức kết quả bầu cử ở quốc hội ngày 6/1. Rất nhiều dân biểu bị FBI đến tận nhà bắt, một vài dân biểu tỏ ra cực đoan, điên khùng đến nỗi bị truất phế ngay từ những ngày đầu bước chân vào chính trường. Một số thượng nghị sĩ gạo cội như Ted Cruz chỉ còn là những kẻ cơ hội,vô liêm sĩ…

Do vậy hiện tại đảng Cộng hòa phải đặt mục tiêu cứu lấy đảng trước.Họ thừa biết việc không bỏ phiếu kết án Trump sẽ bị cả thế giới phỉ nhổ. Nhưng kết án Trump họ sẽ bị cử tri trung thành quay lưng. Do vậy họ phải bán cái Trump qua cho ngành tư pháp độc lập và tối cao pháp viện.

Tất nhiên nếu nghĩ nông chúng ta sẽ không đồng tình với điều này.Nhưng nếu muốn cứu lấy đối lập để dùng đảng Cộng hòa kiểm soát đảng Dân chủ thì không còn cách nào khác hơn. Vả lại nếu ngăn Trump ra tranh cử cũng không còn cần thiết khi Trump phải đối mặt với hàng loạt tội danh bị truy tố và hàng chục vụ kiện kéo dài sau này.

Bảo đảm rằng từ nay về sau Trump chỉ lo đối phó với việc làm sao khỏi phải vào tù chứ không còn đầu óc để tranh cử. Vả lại khi đang là đương kim tổng thống với nhiều lợi thế trong tay Trump còn thất bại thê thảm huống chi là lúc tranh cử với tư cách dân thường Trump sẽ bị loại từ vòng gởi xe.

Từ FB Hoai Linh Ngoc Duong

Vì sao chúng ta tử tế với người lạ nhưng đối xử tệ với người thương?

Vì sao chúng ta tử tế với người lạ nhưng đối xử tệ với người thương?

Feb 14, 2021 

NEW YORK CITY, New York (NV) – Có bao giờ bạn giật mình nhận ra đôi khi mình hay cau có, khó chịu và bực bội người thương chỉ vì người ấy không làm đúng ý bạn, hoặc làm một điều gì đó có lỗi? Có bao giờ bạn bất giác cảm thấy bạn chỉ nhìn thấy điều tiêu cực từ đối phương trong khi với những người khác, bạn luôn tỏ ra dễ thương, lịch thiệp và dễ chịu?

Chúng ta thường hay cư xử khác biệt giữa người xa lạ và những người thân yêu mà thậm chí đôi khi chính bản thân cũng không nhận thức được điều này. Các nhà nghiên cứu từ lâu đã tranh cãi về cơ chế “kiểm soát” những gì bạn nói và làm, và gần đây, Giáo Sư Deborah South Richardson, hiện đang công tác tại trường đại học Georgia Regents University, đã tìm ra lý do tại sao hành vi của bạn thay đổi tùy thuộc vào những người xung quanh, theo trang mạng Brightside.

Khi ở gần người thân, bạn được thả lỏng và thể hiện mọi tính cách, trong đó có cả mặt xấu. (Hình: Charl Folscher/Unsplash)

Chúng ta thường hay nghĩ rằng mối quan hệ gần gũi đủ sức để thể hiện bản chất bản thân mình

Bạn dành phần lớn thời gian của mình với những người bạn ngẫu nhiên gặp gỡ, dù là ở nơi làm việc hay trường học, và bạn thường phải giữ vẻ mặt vui vẻ trước mặt người khác cũng như cư xử lịch sự nhất. Vì sao? Vì bạn muốn chứng tỏ sự tử tế và có văn hóa trước mặt người khác.

Nhưng khi trở về nhà hoặc khi ở cùng những người thân thiết, bạn được phép thả lỏng ra và cảm thấy thoải mái hơn khi được là chính mình. Điều đó có nghĩa rằng bạn cho phép bản thân thể hiện mọi mặt trong tính cách, kể cả mặt xấu.

Một cuộc nghiên cứu được thực hiện năm 2017 xác nhận rằng con người có xu hướng vô thức giải tỏa cơn giận của mình đối với những người mà họ cảm thấy gần gũi nhất vì họ tin rằng mối quan hệ đôi bên đủ mạnh để chịu đựng điều đó. Khi càng thân thiết với ai đó và càng có niềm tin sâu sắc vào mối quan hệ hai bên, con người càng cảm thấy mình có thể vượt qua giới hạn của mối quan hệ đó.

Bạn cảm thấy thoải mái và an toàn thể hiện bản thân khi ở gần người thân thiết

Khi gặp những người mới, bạn không thực sự thể hiện bản chất thực sự của mình. Chỉ khi mối quan hệ có sự phát triển sâu sắc, con người mới bộc lộ bản chất thực. Nhưng trái lại, đối với những mối quan hệ gần gũi, khi những người thân yêu làm điều gì đó mà bạn cảm thấy khó chịu, bạn sẽ cảm thấy thoải mái hơn để nói ra. Trên thực tế, vì sự thân thiết với các thành viên trong gia đình hoặc những người gần gũi với mình, bạn dễ cởi mở hơn về những điều bạn không thích ở họ.

Bạn không chấp nhận những điều tiêu cực từ những người mà bạn dành nhiều thời gian nhất

Bạn không đột nhiên bắt đầu ghét một số đặc điểm nhất định của các thành viên trong gia đình hoặc bạn thân của mình. Càng dành nhiều thời gian cho ai đó, bạn càng trở nên ít khoan dung hơn với những lời lẽ tiêu cực của họ. Điều này không xảy ra với người lạ vì bạn không dành đủ thời gian cho họ để không khoan dung với các đặc điểm cá nhân của họ. Ngay cả khi có điều gì đó khiến bạn khó chịu về họ, bạn cũng không nói ra vì bạn biết rằng điều đó không quan trọng do bạn sẽ không dành nhiều thời gian cho họ.

Học cách trân trọng, biết ơn và cám ơn những người luôn ở bên cạnh bạn, cho dù là bạn đang vui hay đang buồn. (Hình: Priscilla Du Preez/Unsplash)

Làm sao để luôn trân trọng mối quan hệ gần gũi, thân thiết?

Như bạn có thể thấy, có nhiều lý do tại sao bạn đối xử với người xa lạ tử tế hơn với những người mà bạn yêu thương. Vậy thì bạn có thể làm gì để ngăn chặn loại hành vi này trong tương lai?

Nếu bạn dành quá nhiều thời gian cho những người bạn yêu thương, bạn có thể thấy mình ngày càng ít khoan dung hơn với những điều kỳ quặc của họ. Khi bạn dành thời gian xa họ, nó sẽ cho phép bạn nhìn lại mối quan hệ với một góc nhìn mới mẻ và đánh giá cao những điều tốt đẹp ở những người thân yêu.

Bên cạnh đó, bạn cũng hãy học cách dành thời gian cho những người thân yêu cũng như những người khác. Khi ở cùng những người mà bạn có mối quan hệ ngắn ngủi và hời hợt, bạn thấy mình cư xử lịch sự và tử tế hơn, và điều này cũng nên áp dụng cho những người yêu thương của mình. Bằng cách đó, cả hai bạn có thể quan sát nhau khi đang thể hiện mặt tốt nhất trong hành vi ứng xử của bản thân.

Bằng cách tìm hiểu lý do đằng sau các hành vi cư xử của bản thân, bạn sẽ có thể kiểm soát phản ứng của mình khi muốn đả kích những người thân yêu và thật lòng biết ơn vì sự có mặt của họ trong cuộc sống của bạn. (K.D) [qd]

 Đừng chết ở Á Rập Xê Út

 Đừng chết ở Á Rập Xê Út

Sách có đoạn: “Tôi chống trả điên cuồng nhưng mặc kệ tiếng chửi rủa của tôi, tay ông ta lật tung váy tôi lên. Mọi âm thanh đáp trả lại tôi lúc đó chỉ là tiếng thở và đôi mắt vằn lên của một con thú đã lên cơn. Tôi co người lại, ông ta quá khỏe, còn tôi chỉ có những lớp áo len dày để chống cự. Vật lộn một hồi mà không thể lột được váy áo của tôi, ông ta bỏ cái áo khoác bằng lông cừu nặng trịch ra khỏi người rồi trần như nhộng… Tôi nước mắt lưng tròng thở hổn hển, tay bịt mũi vì hơi thở thối khẳn của ông ta, tay giữ khóa quần. Rốt cuộc sau khi bóp chỗ kín của tôi đau điếng và không thể thọc được tay vào trong, ông ta bỏ cuộc, đứng lên cười nham nhở: “Chúc ngủ ngon. Huôn! (Hương)”.

Phóng viên: Năm 2014, tại sao chị lại quyết định bỏ lại tất cả “cơ đồ” ở TP HCM để đi làm “giúp việc” tại xứ sở mà ai cũng biết là bão táp theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng đó?

– Tác giả Nghiêm Hương: Lúc đó có nhiều thứ đẩy tôi đi. Và tôi đã quyết định khá vội vã. Tài chính cũng một trong số đó. Nhiều người nói tôi đi vì đam mê, tôi đi vì sở thích là… nói láo. Tôi đi là vì tiền. Lúc ấy kinh tế của tôi rất khó khăn.

Buổi sáng đang ngồi đọc báo, thấy cái tin cần đầu bếp (tôi lại từng học nấu ăn và rất thích nấu ăn), đi lao động ở nước ngoài mà không cần phải đóng cọc tiền. Thông tin đi xuất khẩu lao động (XKLĐ), đặc biệt đi Ả Rập thời gian đó (2014) vô cùng ít ỏi, không thể tìm hiểu ở đâu được. Cũng có vài thông tin nào đó đã cảnh báo, nhưng lại không phải là nguồn chính thống, nên tôi không tin. Khi tôi đến văn phòng tư vấn xuất khẩu lao động ngay ở Quận 2 (TP.HCM), họ tư vấn cũng khá… mượt mà.

PV: Có phải người ta đã giấu nhẹm nhiều thông tin bất lợi cho người lao động khi sang đó làm thuê?

– Nếu phương pháp của mình không sai thì rõ ràng đơn vị dẫn người đi lao động nước ngoài kia đã… sai.

Tôi sẽ không nói cụ thể thêm, dù tôi đã làm việc với những người đứng đầu cơ quan đó. Hôm ấy, bên lề hội thảo, ông ấy cũng thừa nhận cái sai đó. Đơn vị đưa tôi đi XKLĐ là đơn vị chính thống tại Hà Nội. Ngày ấy họ tư vấn dưới danh nghĩa của Hội Liên hiệp Phụ nữ… Thế nên tôi không thể không tin.

Khi tôi chịu mọi khổ đau, chết đi sống lại ở Ả Rập, “bò” về được Việt Nam, thì đại lý đó giải tán rồi. Tôi tìm được cô tư vấn cho tôi trước kia, thì cô ta nói: Giờ chỉ có ra tận văn phòng ngoài Hà Nội để hỏi thôi… Tôi chẳng có xu nào dính túi, nên đành chịu.

PV: Sau hành trình “dấn thân bất đắc dĩ” đầy ám ảnh như vậy, đến giờ, theo suy nghĩ “người trong cuộc” của chị, thì những người đi XKLĐ kiểu đó, họ là ai và họ nghĩ gì, vì sao họ cam chịu như vậy?

– Nói do thân phận thì hơi quá, thật ra là họ đi tự nguyện đấy chứ. Sang đến nơi, biết được công việc và cuộc sống quá khổ sở thì họ chịu đựng. Họ làm theo suy nghĩ đâm lao nên phải theo lao.

Ví dụ cô bé mà tôi có viết trong cuốn sách. Cô bị bà chủ đánh rồi lấy dao băm vào tay, đến lúc về nước, cô ấy đi bán quần áo ở chợ trên quận Tân Bình; tôi nói tôi sẽ giúp cô ấy một công việc tốt hơn. Cô ấy nói, nếu làm việc ở đây thì chỉ được 6-7 triệu đồng một tháng, em không thể trả nợ cho chồng cũ và mẹ em được. 4 tháng sau cô đã quay lại với Ả Rập Xê Út để làm người hầu rồi.

Có lần tôi nói chuyện với một cán bộ hữu trách ở bên đó, ông cho biết đã tuyên truyền, đào tạo rất bài bản cho các đại lý. Thế nhưng khi tập huấn xong thì ai sẽ kiểm soát thực tế khi họ tuyển dụng, tư vấn? Người lao động như tôi, khi đi, họ ” chăm sóc kĩ càng” tới mức đưa ra tận máy bay, đợi đến khi tôi lên máy bay thì họ mới về. Họ sợ người lao động bỏ trốn (?). Họ giữ lại sổ hộ khẩu, khi tôi sang Ả Rập rồi thì bên này họ mới tìm người nhà của tôi và trả lại sổ hộ khẩu.

Họ hứa “xuất khẩu lao động” chỉ là làm 8 tiếng/ ngày. 

Nhưng ở Ả Rập, tôi thường phải làm 18-20 tiếng, có khi là 22 tiếng đồng hồ mỗi ngày.

Bi kịch của chúng tôi có thể ra đời từ sự gian dối nào đó, khi mà các chủ nhà phải bỏ một số tiền lớn ra để “mua” các lao công như chúng tôi. Nhưng thực tế người lao động được nhận số tiền lương quá ít ỏi. Như tôi, tính ra tiền Việt là 9 triệu đồng/tháng.

Bi kịch đau lòng thế, vậy tại sao lao động phổ thông vẫn bị hút sang đó nhiều thế?

– Thứ nhất, chính sách của Ả Rập Xê Út là mỗi đứa trẻ sinh ra đều được bao cấp từ A đến Z nên phụ nữ bên đó thường có từ… 5 đến 10 con. Họ không thể quản xuể được việc nhà, kinh tế của họ lại giàu có nữa, nên cần rất nhiều giúp việc. Có gia đình ngót chục ô-sin.

Thứ 2 là đi XKLĐ ở Ả Rập Xê Út không cần đặt cọc, cũng không cần phải học hành hay thực hiện các thủ tục khắt khe như nhiều quốc gia có nhu cầu sử dụng lao động ngoài nước khác.

Trong cuốn sách, chị Nghiêm Hương kể, mình và các giúp việc khác phải làm việc thậm chí 22 giờ một ngày dưới giá rét kinh hoàng dưới O độ C của mùa đông Ả Rập Xê Út. “Họ biết tôi bệnh. Nhưng không có sự khoan nhượng”, vẫn bắt làm như một nô lệ thời Trung cổ. Trải qua 3 nhà chủ, thân phận ô-sin của Nghiêm Hương đều bị đối xử dưới mức cần phải có của một con người. “Ông ta không để tôi kịp đề phòng, từ phía sau ông ta ôm chặt ngang người tôi, tay còn lại thọc thẳng vào ngực tôi từ phía trên cổ áo rồi cứ vậy ông ta ép “của quý” của mình vào mông tôi và dồn tôi vào sát tường” (trích cuốn sách). Đến “hầu” ở nhà tiếp theo, tác giả lại đối mặt với nạn dữ đòn. “Bà ta táng mạnh vào đầu tôi làm tôi loạng choạng ngã vào bồn rửa. Mắt tôi hoa lên”. “Tôi chưa từng thấy gia đình nào mà người giúp việc đông tới mức như vậy (…), họ không phải nô lệ mà chỉ là những con vật câm lặng làm theo tiếng huýt gió của mama (bà chủ)”, tác giả chua xót viết.

– Tác giả Nghiêm Hương: Sang đến đó, biết được bản chất rồi nhưng không còn cách nào khác được. Visa bị người ta giữ, cũng không hề có được chỉ dẫn nào từ đại lý bên này nữa, gọi về nhà lại càng không Tôi chỉ còn biết cam chịu.

Thực ra tôi đã định đầu hàng rồi, cứ tự nhủ: thôi, cố chịu đựng rồi sẽ có ngày về được. Lúc ức quá, tôi đã nhiều lần tỏ thái độ, đã đánh nhau với bà chủ mà tình hình vẫn không được cải thiện. Họ áp chế rất giỏi.

Suốt thời gian ở bên đó, đỉnh điểm của nỗi đau và sự bất bình, sợ hãi trong chị là khi nào?

– Tác giả Nghiêm Hương: Nếu nói đỉnh điểm nỗi đau thì có đến mấy đỉnh cùng lúc, nỗi đau thể xác, tinh thần song hành. Tôi bị dội cả nồi nước luộc cừu vào người, bị hắt luôn cả bát hạt tiêu vào mặt, phải đứng giữa bãi nước đầy phân gà nhìn chuột bám vào ống quần mình mà leo lên.

Phụ nữ sang đó bị hãm hiếp như thế nào thì tôi không biết nhưng bị gạ gẫm tình dục tất cả đều gặp. Già, trẻ, lớn, bé, xấu, đẹp đều bị hết.

Việc gạ gẫm tình dục, họ hỏi thẳng chứ không ý tứ. Ngày đó điện thoại iPhone 6S mới ra, như với tôi, họ dụ “nếu mày “đồng ý” thì mày có iPhone 6S luôn”, “lương gấp đôi, tao sẽ chuyển vào tài khoản của mày ngần này tiền mỗi tháng”. Nếu đồng ý thì một tuần mày gặp tao bao nhiêu lần, tại đâu, không được để vợ tao biết.

PV: Các gia đình thuê chị làm giúp việc, gia cảnh của họ thế nào, công việc hàng ngày của các chị ra sao?

– Tác giả Nghiêm Hương: Nhà cuối cùng mà tôi làm, họ có rất nhiều giúp việc, riêng ở bếp đã 5 người, nhà rất rộng. Gia đình đó là “hoàng thân quốc thích”. Ông chồng là vị tướng khá nổi tiếng. Họ có 10 người con. Ông chồng ở riêng một khu, bà vợ ở riêng một khu. Từ khu này qua khu kia phải đi bằng ô tô.

Những ngày lễ, làm chung với giúp việc nam, chúng tôi không được nói chuyện, không được bỏ khăn ra. Chúng tôi làm cái vườn đằng sau, khu bể bơi có sàn nhảy với bàn tiệc. Chúng tôi đi quấn vải vào những cây xung quanh vườn, đi trang trại thu hoạch thực phẩm để lo cho cái lễ đó. Giống như Tết của Việt Nam mình ấy, nhưng Tết của họ kéo dài cả tháng trời, và chúng tôi làm việc quần quật suốt những ngày ấy và khoảng 15 ngày “hành xác” trước đó nữa.

PV: Cơ duyên thế nào mà chị viết những câu chuyện đó thành sách?

– Tác giả Nghiêm Hương: Đến cuối 2016, đầu 2017 dì tôi mới hỏi chuyện tôi đi XKLĐ. Thì tôi kể vài câu chuyện lặt vặt. Lúc ấy tôi bận nên ghi âm rồi gửi cho dì nghe. Nghe xong, bà bảo: Cứ để thế này thì phí quá. Viết thành sách đi, sẽ có ích cho cả cộng đồng nữa.

PV: Sách của chị in ra được sự hưởng ứng mạnh mẽ từ độc giả và nhiều giới nhiều ngành, chị có kỳ vọng nhiều vào việc nó giúp cảnh tỉnh ai đó, giúp nhà quản lý nào đó xem lại các bất cập của người ta không?

– Tác giả Nghiêm Hương: Đến khi thấy báo chí, truyền hình gọi hỏi, phỏng vấn nhiều quá thì tôi cũng nghĩ: nếu để cảnh tỉnh được một ai đó hoặc làm gì đó vì cộng đồng, thì còn gì bằng.

Tôi có được mời tham gia tọa đàm với anh Phó Cục trưởng ngành xuất khẩu lao động và chị lãnh đạoViện trưởng một Viện Nghiên cứu Phát triển Xã hội, các vị cũng nói là triển khai rất nhiều Nghị định để chấn chỉnh tình hình. Chiều nay chị Tiến sỹ, lãnh đạo Viện Nghiên cứu trên có nói với tôi là: dự kiến, sách của tôi sẽ phát thanh trên loa phát thanh xã, mỗi tuần 3 buổi, mỗi buổi 10 phút để chị em người ta nghe. Xã đó ở tỉnh Hà Tĩnh.

Tóm lại là vì sao ông chủ người Ả Rập lại mua vé máy bay và kẹp 1.000 đô la giúp chị “trốn” về Việt Nam nhỉ?

– Tác giả Nghiêm Hương: Ở nhà ông chủ thứ hai của tôi, có một lần ông mua cho tôi túi gạo của Việt Nam mà bà chủ tức tối hành hạ tôi lên bờ xuống ruộng. Bà ấy nhốt tôi trong nhà đến nỗi đái cả ra khăn khố. Vì không có chỗ nào mà đi tiểu. Mấy ngày trời không được ăn uống, chìm trong bóng tối có hò hét cũng không ai nghe. Ông bác sỹ chủ nhà là người rất trí thức và đối xử tử tế với tất cả mọi người. Có lúc tôi đã nghĩ đến cái chết. Sau khi tôi trốn về nước rồi, năm 2018 chị Perla (cùng là người giúp việc) mới nhắn tin là có con bé từng giúp tôi trốn thoát đã bị bà chủ tra tấn bằng cách nhụt vào thùng nước lạnh. Mà nó chết ngất, phải đưa đi bệnh viện.

Họ bóc lột chúng tôi đến mức, tôi có nói chuyện với những người giúp việc ở gần mình, rằng: nếu bà chủ cho lựa chọn giữa 200 đô la hoặc cho ngủ 1 ngày thẳng cẳng thì chúng ta chọn cái gì? Tất cả đều chọn là được ngủ.

Nhưng, trong những điều tệ hại nhất đó, vẫn le lói không ít sự ấm. Ông chủ nhà thấy tôi có phong cách gì đó… không giống như người giúp việc thông thường, nên ông đối xử rất nhân ái. Ông ấy kẹp cái vé máy bay vào trong hộ chiếu và đưa cho tôi. Ông ấy còn để vào đó thêm một phong bì chứa 1.000 đô la, ông ấy còn ghi lại cho tôi dòng chữ tiếng Ả Rập: chúc may mắn.

Không gian sống, rồi công tác quản lý kẻ hầu người hạ ở bên đó, chị mô tả trong cuốn “Đừng chết ở Ả Rập Xê Út”, đọc mà thương xót cho những phụ nữ tha hương mưu sinh quá!

– Tác giả Nghiêm Hương: Nhà họ nhiều giúp việc lắm, riêng ở dưới bếp đã 5 người rồi, nhà mà tôi ở cực kỳ rộng, thuộc vào hệ hoàng thân quốc thích, ông chồng là vị tướng khá nổi tiếng. Họ có 10 người con. Ông ấy ở riêng 1 khu, bà ấy ở riêng 1 khu. Các quy định của họ với kẻ hầu người hạ là cực kì hà khắc. Bây giờ nghĩ lại thì mình thấy đó là trải nghiệm khá là đắt giá. Nhưng thời gian sống ở đó thì đúng như là cực hình khủng khiếp.

Chị có sợ cuốn sách của mình viết ra rất thật nhưng lại dễ đụng chạm không?

– Tác giả Nghiêm Hương: Cái này tôi đã lường trước rồi. Mẹ tôi sợ, dì tôi sợ. Chính vì thế mà bên xuất bản đổi hết tên nhân vật. Mình sử dụng tên thật và nói không việc gì phải sợ cả. Nhưng họ vẫn sợ và họ đổi. Và, nhiều cái tôi đã nói giảm nói tránh rồi. Cô bé Jabil người của quốc gia rất gần chúng ta kia, nó bị lạm dụng tình dục, thậm chí là người đồng hương họ lạm dụng nhau. Bản thân cô ấy phục vụ trong nhà có ông già hơn 70 tuổi, có “làm được gì” nữa đâu. Ông ấy nằm bệnh, nhưng quái đản lắm, cô bưng cơm lên là ông sờ soạng đủ kiểu…

Điều gì chị lưu ý nhất khi viết cuốn sách vừa rồi?

– Tác giả Nghiêm Hương: Tôi nghĩ, để cảnh tỉnh chị em đang xuất khẩu lao động đi làm giúp việc, thì cuốn sách này không phải là công cụ hữu hiệu nhất. Muốn cảnh tỉnh họ, phải nói bằng cái giọng của họ, trình độ thật sự gần gũi hoặc của chính họ, với cách nói của họ. Ví dụ như mình nói là: “Mày mà còn đi giống như tao là mày sẽ chết hoặc mày sẽ bị hiếp”. Tức là, mình phải nói một cách bình dân nhất.

Lúc thừa sống thiếu chết ở xứ Ả Rập như vậy, chị có gọi điện cho ai để cầu cứu hay kêu than không? Có gọi bố mẹ mình không?

– Lúc đau khổ nhất, tôi chẳng gọi cho bố mẹ, chẳng gọi cho ai. Vì cũng kiệt sức rồi. Tôi đánh bà chủ nhà ấy cũng là phản ứng tự vệ thôi, chứ lúc đó thì chả nghĩ được gì nữa. Lúc đó đầu chỉ buồn ngủ thôi. Vừa đứng vừa nấu vừa ngủ gà ngủ gật. Lúc nào cũng trong tình trạng buồn ngủ. Nổi điên lên vì buồn ngủ.

Tôi nghĩ, những người làm giúp việc rất “địa ngục” kia, họ tự nguyện đến với một sự lựa chọn thì đúng hơn.

– Tác giả Nghiêm Hương: Có lẽ thế. Chị Perla mà tôi đã nhắc, là người giúp việc thôi nhưng chị ấy nói cực kỳ hay, chị ấy nói tôi là đá, tôi là nước và tôi là thép, tôi có sức mạnh đó. Chị ấy có thể sống được ở đó 7-8 năm ròng. Chấp nhận để có đồng tiền.

Cảm ơn chị với cuộc trò chuyện nhiều cảm xúc!

https://danviet.vn/chi-nghiem-huong-tac-gia-cuon-dung-chet-o-a-rap-xe-ut-gia-tre-lon-be-xau-dep-deu-bi-ga-tinh-het-20210202011405189.htm?fbclid=IwAR1SrGDxdZgcyhITkHWrwrOre4VAihLjEvKsTs1CA69Ot6jL8RZgj-2_dLc

CHIA SẺ LÚC GIAO THỪA

CHIA SẺ LÚC GIAO THỪA

Roma vừa bước qua năm Tân Sửu. Một mình suy gẫm và cầu nguyện trong đêm thâu vắng lặng, lòng tôi dâng lên bao nhiêu cảm xúc.

TÔI CÓ MỘT NỖI NHỚ

Nhớ quê hương đất nước. Nhớ người thân và bạn bè. Nhớ bố tôi và những người thân đã qua đời. Nhớ những dân oan đang vất vưởng đầu đường xó chợ để mưu tìm công lý trong vô vọng.

Nhớ những con người thực sự vì dân, vì nước như các anh Trần Huỳnh Duy Thức, Dũng Phi Hổ, Phan Kim Khánh, và các tù nhân lương tâm khác. Nếu chỉ nghĩ cho quyền lợi cá nhân của mình, thì những con người này đâu thua kém ai, nhưng chỉ vì tương lai cho dân tộc mà giờ này họ phải lâm cảnh tù tội…Họ thực sự là những bậc thánh nhân. Chiêm ngưỡng gương hy sinh của họ tôi thấy mình chỉ là thằng hèn!

TÔI CÓ MỘT TÂM TÌNH

Đó là tâm tình tạ ơn. Tôi cám ơn Chúa đã cứu sống tôi thoát họa cúm Tầu. Tôi cám ơn bao nhiêu anh em bạn bè đã bày tỏ tình thương yêu tôi, đã chia sẻ với tôi và cầu nguyện cho tôi, đặc biệt khi bố tôi qua đời và khi tôi nằm trong bệnh viện. Tôi cám ơn bao nhiêu người đã cổ vũ tôi hay chống đối tôi cách này cách khác. Tất cả các bạn đang góp phần giúp tôi tu trì và phục vụ tốt hơn…

TÔI CÓ MỘT XÁC TÍN

Càng ngày tôi càng thấy rõ tình yêu là quan trọng nhất và cần thiết nhất ở đời này và đời sau. Có tình yêu thì có tất cả. Không có tình yêu thì không có gì. Giả như có gì đi nữa thì người ta cũng tìm cách phủ nhận nó hoặc biến nó thành không có gì! Có tình yêu thì khổ mấy cũng thành sướng. Không có tình yêu thì sướng mấy cũng là khổ. Để sống được và sống hạnh phúc, tôi cần phải phải đón nhận và chia sẻ tình yêu nhiều hơn. Đó là tình yêu của Chúa Trời và tình yêu của con người…

TÔI CÓ MỘT MONG MUỐN

Đó là muốn cho Nước Đức Chúa Trời thể hiện giữa thế gian này. Vì chỉ khi ấy xã hội mới ổn định, con người mới được bình an và hạnh phúc thực sự. Nói vậy có nghĩa là tôi muốn thế giới này biết nhận ra và thi hành ý định của Đức Chúa Trời, vì thuận Thiên giả tồn nghịch Thiên giả vong, theo ý Chúa thì sống, nghịch ý Chúa thì chết.

Ở bình diện cá nhân, tôi mong muốn mỗi người biết dùng lý trí của mình mà khám phá chân thiện mỹ và nỗ lực đón nhận ơn sủng của Chúa để có thể hành động theo chân thiện mỹ.

Trên bình diện quốc gia và quốc tế, tôi muốn các chế độ độc tài cộng sản sớm chấm dứt và các chế độ dân chủ sớm xuất hiện để mỗi người dân có cơ may được sống bình đẳng, tự do và hạnh phúc, mỗi dân tộc và đất nước có cơ may tồn tại và phát triển và cả thế giới có cơ may được chung sống trong hòa bình và thịnh vượng.

TÔI CÓ MỘT QUYẾT TÂM

Điều quan trọng nhất là quyết tâm hành động để có thể thay đổi bản thân và góp phần thay đổi thế giới. Trong tư cách là thừa sai Dòng Chúa Cứu Thế, tôi quyết tâm sống hữu ích hơn cho mọi người, cho Giáo Hội, cho đất nước và cho thế giới.

Bằng lời cầu nguyện, bằng việc giảng đạo, bằng việc thi hành bổn phận hằng ngày của một tu sĩ, bằng tất cả cuộc sống của tôi, tôi muốn trở nên giống Chúa Giêsu, nghĩa là trở nên tấm bánh bẻ ra cho mọi người. Tôi tin rằng khi tôi góp phần giúp người khác được hạnh phúc, thì tôi cũng được hạnh phúc; khi tôi góp phần thoa dịu đau khổ của người khác thì tôi cũng bớt khổ đau.

TÔI PHÓ THÁC tất cả những điều trên đây cho Chúa trong lời cầu nguyện, vì tôi biết nếu không có Chúa tôi không thể làm gì được! Tôi đã thấy có những sự thật rất đơn giản, có những sự thiện rất hiển nhiên, có những cái đẹp rạng ngời, nhưng nhiều người vẫn không nhận ra và không làm theo được. Đấy là dấu cho tôi thấy con người rất yếu đuối và giới hạn, thậm chí đang bị dữ thao túng và vì thế tự mình con người không thể làm được điều gì tốt đẹp.

TÔI CHÚC MỪNG NĂM MỚI TẤT CẢ CÁC BẠN. XIN CHÚA Ở CÙNG CÁC BẠN VÀ CHÚC LÀNH CHO NHỮNG DỰ ĐỊNH TỐT LÀNH CỦA CÁC BẠN. XIN CÁC BẠN CŨNG CẦU NGUYỆN CHO TÔI CÓ SỨC MẠNH ĐỂ YÊU THƯƠNG VÀ PHỤC VỤ.

In J.M.J.A

Roma, Giao thừa Tết Tân Sửu

Lm. Phêrô Nguyễn Văn Khải DCCT

Ngày luận tội thứ hai cựu tổng thống Trump và tòa án công luận

Ngày luận tội thứ hai cựu tổng thống Trump và tòa án công luận

Bởi  AdminTD

Joaquin Nguyễn Hòa

11-2-2021

Thứ Tư ngày 10/2/2021, phiên tòa Thượng viện Hoa Kỳ bước sang ngày thứ hai trong vụ luận tội cựu tổng thống Donald Trump với tội trạng kích động bạo loạn, dẫn đến cuộc tấn công vào điện Capitol, quốc hội Hoa Kỳ ngày 6/1/2021.

Vụ tấn công này đã làm 5 người thiệt mạng và hai viên cảnh sát tự tử sau đó. Có khoảng 140 cảnh sát Capitol bị thương, trong đó có 15 người nhập viện. Ngoài ra còn có 56 cảnh sát DC bị thương.

Có chín dân biểu của đảng Dân chủ đóng vai trò công tố viên, buộc tội ông Trump, gồm: Dân biểu Jamie Raskin (bang Maryland), Diana DeGette (Colorado), David Cicilline (Rhode Island), Joaquin Castro (Texas), Eric Swalwell (California), Ted Lieu (California), Stacey Plaskett (Virgin Islands), Joe Neguse (Colorado), Madeleine Dean (Pennsylvania).

Chín dân biểu đảng Dân chủ giữ vai trò công tố, buộc tội ông Trump. Nguồn: VOA

Ngày 9/2/2021 là ngày đầu của phiên tòa Thượng viện, có 100 Thượng nghị sĩ đã bỏ phiếu về việc mở phiên tòa Thượng viện để xử một cựu tổng thống có hợp hiến hay không, trong đó có 56/100 Thượng nghị sĩ bỏ phiếu thuận.

Ngày thứ hai của phiên tòa, các công tố viên đã đưa ra những lý lẽ buộc tội của mình, kèm theo nhiều video, bài viết, trích dẫn để minh họa. Nhiều video và bài viết lấy từ báo chí, cũng như từ những kẻ bạo loạn đăng tải trên mạng xã hội trước đây, về cảnh hỗn loạn bên trong và bên ngoài điện Capitol, nhưng cũng có những video chưa từng công bố, được lấy ra từ các camera an ninh của điện Capitol.

Trong các video bằng chứng này, người ta thấy cảnh Thượng nghị sĩ Mitt Romney (Cộng hòa, Utah) vô tình đi về phía những kẻ bạo loạn, đã được một viên cảnh sát kéo tay ông đi về hướng ngược lại để đi trốn, chỉ tích tắc trước khi nhóm bạo loạn tràn vào. Một cảnh khác là cảnh Phó Tổng thống Pence cùng gia đình được nhân viên an ninh dẫn đường tẩu thoát.

Các công tố viên đặc biệt nhấn mạnh vai trò kích động bạo lực của ông Trump, với câu nói nổi tiếng của ông trước đám đông, trước khi xúi giục họ tấn công Capitol: “Nếu các bạn không chiến đấu hết mình, thì các bạn sẽ không bao giờ lấy lại được đất nước. Các bạn hãy đến điện Capitol”.

Buổi luận tội trong ngày thứ hai với những lời buộc tội của các công tố viên đảng Dân chủ được xem là rất ấn tượng, gây ảnh hưởng lên các thượng nghị sĩ Cộng hòa. Ngoài 6 người cho rằng, phiên tòa này là hợp hiến hôm trước, ông John Thune (bang South Dakota) nói rằng, những bằng chứng luận tội của phía Dân chủ rất “rất hấp dẫn” và rằng ông không loại trừ việc bỏ phiếu để kết tội cựu ông Trump.

Một trong sáu Thượng nghị sĩ Cộng hòa đồng ý về tính hợp hiến của phiên tòa là bà Lisa Murkowski (bang Alaska) nói rằng: “Không thể tưởng tượng rằng Trump có thể tái đắc cử”.

Tuy nhiên việc thuyết phục các Thượng nghị sĩ Cộng hòa đồng ý với bản luận tội vẫn không có gì chắc chắn, vì cần tới 17 vị Cộng hòa ngã theo 50 vị Dân chủ để đạt được túc số 2/3 đồng ý rằng Trump có tội. Thượng nghị sĩ Lindsey Graham còn quả quyết rằng, sau ngày thứ hai của phiên tòa này, các vị thượng nghị sĩ Cộng hòa dự định tuyên bố trắng án cho ông Trump sẽ tăng lên.

Sau khi cuộc bạo động nổ ra, trong nội bộ phe Dân chủ đã có tranh luận rằng, nên hay không nên mở phiên tòa, vì với tỷ lệ 50/50 trong Thượng viện, rất khó thuyết phục các Thượng nghị sĩ Cộng hòa vượt làn ranh đảng phái để buộc tội ông Trump.

Tuy nhiên Hạ viện do đảng Dân chủ nắm đa số đã quyết định luận tội, với sự ủng hộ của 10 dân biểu Cộng hòa vượt làn ranh đảng phái. Một lý do họ đưa ra là, nếu không luận tội ông Trump, sẽ tạo thành một tiền lệ, gọi là tiền lệ tháng Giêng, khi một tổng thống sắp mãn nhiệm sẽ tha hồ quậy phá mà không bị trừng trị.

Về mặt chính trị, người ta nói rằng có khá đông các Dân biểu và Thượng nghị sĩ Cộng hòa biết rằng ông Trump làm bậy, nhưng họ sợ rằng, nếu họ ra mặt ủng hộ việc buộc tội ông Trump sẽ làm mất lòng những cử tri cuồng nhiệt của ông Trump trong địa phương của họ.

Nhưng điều này lại là một canh bạc không chắc chắn, vì số người bỏ đảng Cộng hòa sau cuộc bạo loạn đã tăng lên nhanh chóng. Theo số liệu của báo The Hill vừa công bố, chỉ trong tháng Giêng, tức trong ba tuần sau bạo loạn, có khoảng 140.000 người bỏ đảng Cộng hòa. Con số này dựa trên số liệu công bố của 25 tiểu bang.

Số người bỏ đảng Cộng hòa sau phiên tòa luận tội này sẽ còn tăng nhiều hơn nữa. Trong suốt tuần lễ luận tội này, hàng chục triệu người Mỹ sẽ có dịp xem lại, nghe lại những lời kích động bạo loạn của ông Trump, những cáo buộc vu vơ chuyện gian lận bầu cử, dù không có bằng chứng gì cả, đồng thời họ cũng xem lại cảnh đám đông hung hãn tấn công vào tượng đài của nền dân chủ Mỹ xây dựng hơn 200 năm nay. Họ sẽ suy nghĩ về chuyện liệu có nên bỏ phiếu cho đảng Cộng hòa nữa hay không, dù Trump có trắng án hay được tha bổng.

Một cái lờ & hai vị luật sư

Một cái lờ & hai vị luật sư

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến (Danlambao)

Một cái lờ & hai vị luật sư

Cá trong lờ đỏ hoe con mắt.

Cá ngoài lờ ngúc ngắc muốn vô. Ca Dao

Sinh thời Lý Chánh Trung nổi tiếng là một nhân vật hoạt bát, năng nổ và khuynh tả. Tôi có ngồi nghe ông nói về dân chủ Nhã Điển (Athenian democracy) tại giảng đường Hội Hữu, ở Trường Văn Khoa Đà Lạt, chừng cỡ nửa giờ. Thay vì chỉ dậy cho sinh viên biết qua về nền móng dân chủ đầu tiên của nhân loại – khởi thủy khoảng thế kỷ thứ VI, trước Công Nguyên – ông dùng phần lớn khoảng thời gian ngắn ngủi này để chê trách cái thể chế dân chủ bất toàn của miền Nam.

Cả hai nền Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hoà đều có không ít khiếm khuyết (về rất nhiều mặt) nên những điều G.S Lý Chánh Trung nói không có điều gì sai cả. Nó chỉ trật ở chỗ ông đã lạm dụng khuôn viên đại học, và quyền đại học tự trị, của nửa phần đất nước (theo chủ trương pháp trị) để làm cho nó thêm suy yếu đang khi phải đối diện với kẻ thù hung hiểm từ bên kia chiến tuyến.

Sau 1975, sau khi cái mảnh đất quê hương tự do nhỏ bé này thất thủ, Lý Chánh Trung cùng với nhiều vị “nhân sỹ” khác của miền Nam (Hồ Ngọc Nhuận, Lê Hiếu Đằng, Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Văn Nuôi …) được mời ra miền Bắc để tham dự Lễ Quốc Khánh vào ngày 2 tháng ̣9.

“Ông cho biết, phái đoàn đi đến đâu cũng được dân chúng đổ xô ra đón tiếp nồng hậu… Ông bị một chị trong Hợp Tác xã chặn lại đột ngột hỏi:

– Có phải ông là giáo sư Lý Chánh Trung phải không?

– Thưa phải.

– Thế thì hân hạnh quá được gặp giáo sư, vì tôi có được đọc bài của giáo sư viết trước đây.

Rồi Lý Chánh Trung đưa ra nhận xét: Miền Bắc dù có chiến tranh, nhưng phải nói trình độ văn hóa cao hơn ở miền Nam nhiều. Chỉ cần một người dân thường cũng có thể đọc bài của Lý Chánh Trung.” (Nguyễn Văn Lục. “Nhận Định Tổng Quan Về Thành Phần Phản Chiến & Lực Lượng Thứ Ba” – DCVOline.net October 24, 2017).

Trải nghiệm của L.S Lê Hiếu Đằng về chuyến đi này cũng thế, cũng cảm xúc rạt rào. Bài viết của ông trên báo Tin Sáng (“Những Giây Phút Cảm Động Đó”) đầy ắp những câu chữ khiến người đọc có thể rơi nước mắt:

“Những cái hôn thắm thiết, những bàn tay siết chặt tưởng chừng như không muốn rời ra, những tràng cười thoải mái, cởi mở. Tất cả tạo nên một bầu không khí thắm đượm tình nghĩa đồng bào, đồng chí.”

Bầu không khí thắm đượm tình nghĩa này – tiếc thay – không kéo dài luôn, và cũng chả kéo dài lâu. Ngay sau đó, chuyện cơm không lành canh không ngọt giữa các đồng chí vẫn xẩy ra ngày một. Vào lúc cuối đời, có lẽ, vì sợ bị chôn gần (hay chôn chung) với mấy ông cộng sản nên vào ngày 12 tháng 4 năm 2013 Lê Hiếu Đằng tuyên bố ly khai.

Ông không phải là người đầu tiên, và cũng chả phải là kẻ cuối cùng bỏ Đảng. Gần hai mươi năm trước, vào ngày 21– 3– 1990, ông Nguyễn Hộ cũng đã có quyết định tương tự cùng với những lời lẽ minh bạch và dứt khoát hơn nhiều: “Chúng tôi đã chọn sai lý tưởng cộng sản chủ nghĩa … suốt 60 năm trên con đường cách mạng cộng sản ấy, nhân dân Việt Nam đã chịu sự hy sinh quá lớn lao, nhưng cuối cùng chẳng được gì, đất nước vẫn nghèo nàn, lạc hậu, nhân dân không có ấm no hạnh phúc, không có dân chủ tự do. Đó là điều sỉ nhục.”

Nhà thơ Hoàng Hưng bầy tỏ: “Tôi cảm phục những người xưa vì yêu nước mà theo cộng sản, nay vì yêu nước mà thoát cộng.” Cái vòng danh lợi cong cong. Kẻ hòng ra khỏi, người mong bước vào. Không bao lâu sau, sau khi L.S Lê Hiếu Đằng “thoát cộng” thì một ông luật sư khác lại “ngúc ngắc” muốn vào – theo tường thuật của nhà báo Mai Tú Ân:

“Đến lúc này thì vai trò của luật sư Hoàng Duy Hùng càng lúc càng trở nên rõ ràng là một mắt xích mới của ván bài Hòa Hợp Hòa Giải Dân Tộc, ván bài vốn dở dang từ nhiều năm trước thì nay đã được khai thông trở lại. Và người đóng vai trò chính trong việc này là luật sư Hoàng Duy Hùng…

Các bài bản, phông tuồng đều được giăng mắc quanh ông khiến ông luôn sáng chói với những câu chuyện trời ơi đất hỡi như chuyện ông Cựu chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết cầm dù che nắng cho ông luật sư Hoàng Duy Hùng. Nào là đi trên đường phố thủ đô Hà Nội, ông ta luôn nghe thấy nhiều người dân chào ông, vì biết ông là luật sư Hoàng Duy Hùng ?”

Lý Chánh Trung sinh năm 1928, Lê Hiếu Đằng 1944, và Hoàng Duy Hùng chào đời mười tám năm sau nữa – 1962. Khoảng cách xuất hiện trên sân khấu chính trị của ba ông tuy cũng khá xa nhưng bài bản, phông tuồng thì hoàn toàn không đổi:

Hồi 1975, Lý Chánh Trung vừa ra tới Hà Nội là có người chạy vội lại hỏi ngay:

– Trong đoàn ai là giáo sư Lý Chánh Trung, cho tôi gặp mặt.

Lý Chánh Trung bèn tách ra khỏi doàn và trả lời:

– Tôi là Lý Chánh Trung đây.

– Thưa giáo sư, tôi kính phục giáo sư, vì trước đây có đọc bài của giáo sư.”

Đến năm 2020, vở diễn vẫn y chang: Đi trên đường phố thủ đô Hà Nội, ông ta luôn nghe thấy nhiều người dân chào ông, vì biết ông là luật sư Hoàng Duy Hùng?

Thiệt là thầy chạy!

Thỉnh thoảng, tôi vẫn nghe mấy nhân vật phản tỉnh ở VN biện minh cho “sai lầm chính đáng” của họ – khi còn trẻ người non dạ – bằng những câu chữ sau:

If you’re not a communist at the age of 20, you haven’t got a heart.

If you’re still a communist at the age of 30, you haven’t got a brain.

Tác giả Thiện Ý phản biện rằng: “20 tuổi mà đi theo cộng sản là không có cái đầu, 40 tuổi mới từ bỏ Cộng sản là quá trễ và không có trái tim.” Cứ theo như tôi biết thì Hoàng Duy Hùng không thuộc loại tiên thiên bất túc, tim gan cũng như trí não của ông đều đầy đủ cả. Cách hành sử khác thường của ông – chả qua – là thái độ của kẻ theo đóm ăn tàn, theo như cách nói của dân gian.

Thành ngữ này được một vị luật sư khác, Nguyễn Văn Đài, lý giải như sau: “Người mà theo đóm ăn tàn là loại người kém cỏi không tự biết mình là ai, không cần biết hệ lụy của việc đó sẽ dẫn mình đến đâu, cứ có tí lợi là tìm đến để nhặt nhạnh.”

FB Thảo Dân góp ý với ngôn ngữ bao dung và độ lượng hơn: “Nhìn các em, các cháu còn trẻ mà đường quang không đi đâm quàng bụi rậm, vào cái nơi bị khinh ghét, nguyền rủa, thấy thật là đáng tiếc.” May mắn là những trường hợp “đáng tiếc” như thế không nhiều. Dù hết sức nỗ lực từ nhiều năm qua, Ủy Ban Nhà Nước Về Người Việt Ở Nước Ngoài (NVNONN) cũng chỉ thu dụng được chừng năm bẩy tên vô loại loanh, quanh ở phố Bolsa, thôi: Nguyễn Phương Hùng, Hoàng Duy Hùng, Vũ Hoàng Lân, Nguyễn Ngọc Lập, Nguyễn Trường…!

Tưởng Năng Tiến

danlambaovn.blogspot.com

Thung lũng đen…

Van Pham  is with Phạm Thị Hoài

Cám ơn nhà văn Phạm Thị Hoài đã viết một bài rất hay, rất trí thức, rất công phu, rất tâm huyết để dành cho Ngọn Đồi Đen của tên gìa điên cuồng loạn!!!

***

Thung lũng đen…

Phạm Thị Hoài

“Ngọn đồi đen” theo tôi là một phát ngôn nhảm nhí và gần như loạn trí chứ không dụng ý kì thị chủng tộc. Não trạng phân biệt chủng tộc tuy vô tình xuất lộ trong cái thái độ như thể ái ngại bề trên của một người đàn ông châu Á xem em đen múa cột, nhưng nó bật ra từ vô thức, điều có thể xảy ra ở mỗi chúng ta và thường xuyên hơn, thậm chí tai hại hơn ta tưởng.

(Câu hỏi thú vị hơn: cũng người đàn ông châu Á đó xem em trắng múa cột, phổ biến hơn nhiều so với trường hợp đen, thì thế nào?)

Còn ghê tởm cái ẩn dụ lỗ đen hay tình tiết một đô tiền tip cho mỗi cái hột le tất nhiên là phản ứng có thể hiểu được nhưng ít trọng lượng; tranh cãi thanh-tục, sạch-bẩn thường dẫn vào ngõ cụt và tuyệt không khiến các đại diện một số dòng thơ nhất định chùn bước trước cảm hứng nhà thổ hộp đêm, nguồn khai thác muôn thuở của những vị mặc định mình rất đàn ông cho cái gì đó mặc định mình rất nghệ thuật. Những thứ ấy tuy cám hấp, song đồi đen thảm hại hơn thế.

Nó là một ngụm nồng độ không cao lắm vì ngôn từ của Trịnh Cung ít sức nặng, nhưng vẫn đầy độc tố của món cocktail đã chuốc say hàng trăm triệu người trên thế giới, không chừa người Việt. Tin vui – hay buồn? – cho chúng ta là người Việt không phát minh ra cái trào lưu thời đại điên rồ ấy, không phải là những đại diện giàu ảnh hưởng nhất, thậm chí những phương tiện truyền bá nó cũng đi mượn, ăn theo về mọi phương diện và thực ra chỉ thêm nếm cho vừa miệng trên nền một công thức cơ bản do người khác sáng chế.

Món cocktail toàn cầu cho những nhà cách mạng chống toàn cầu hóa này dễ đi vào gan ruột, bởi mỗi dân tộc đều có thể tùy nghi cống hiến phụ gia tâm đắc nhất của mình. Pha chế lại rất dễ, tiêu thụ thì miễn phí và ngáo tập thể là trạng thái lý tưởng.

Ở Đức, bà thủ tướng Merkel là nguyên liệu bắt buộc. Hai bàn tay thường chụm hình thoi của bà chính là ám hiệu của Illuminati hay Tam Điểm, Cabal hay gì cũng được, miễn là một tổ chức của liên minh quyền lực ngầm toàn thế giới mà chỉ Putin và Trump đủ sức vô hiệu hóa.

Những phụ gia được ưa thích khác là Đế chế Đức vĩnh cửu trong khi CHLB Đức không hề tồn tại, huyền thoại cánh tả đâm sau lưng dân tộc Đức, chiến khu Neuschwabenland của hậu duệ Nazi, mạng lưới Do Thái tung người Hồi giáo vào châu Âu thay thế dần chủng da trắng, Hội nghị Bilderberg quyết định cho khủng hoảng di cư 2015 bùng nổ…

Gần đây nhất tôi còn được biết rằng mình cùng 4 triệu dân Berlin đang đánh mất sức phản kháng hệ thống để sống ngu đến đồng xu cuối cùng bởi vài giọt thuốc lú hàng ngày rỏ ra từ vòi máy nước. Vừa bị đầu độc vừa phải trả tiền nước, không điên tiết mới lạ.

Ở Anh, khiếu hài hước cho phép dân ăng-lê cười ha hả thả bóng bay siêu phình mang hình chú nhóc Trump em chã đóng tã thay vì thả Kraken như đồng minh bên kia Đại Tây dương, nhưng ở thế kỷ hai mốt đi đốt phù thủy thì họ chọn cột phát sóng 5G: nó phát tán virus. Ai bảo phương Tây duy lý?

Ở Pháp, đấu tranh giai cấp – bất tử cũng nhờ tác phẩm nổi tiếng của Karl Marx tròn 170 năm trước – là hương vị không thể thiếu. Trong bộ phim tài liệu Hold-Up của nhà báo Pierre Barnérias, sáng tạo mới nhất của món cocktail thời đại à la française, Covid-19 không phải một đại dịch mà là một đại thế chiến giai cấp, với một con virus bí ẩn, những hành tung mờ ám của chính quyền Macron thông đồng với Big Pharma; Corona chính là Holocaust của giai cấp thống trị rắp tâm thanh lọc dân tộc Pháp và diệt chủng 3,5 tỉ dân chúng thế giới khốn cùng. Vùng lên, hỡi các nô lệ ở thế gian!

Ở Mỹ, công nhân cổ cồn xanh cũng cực khổ bần hàn ở vành đai rỉ sét, nên cũng phải làm cách mạng. Phá tan hệ thống, tát cạn đầm lầy bộ sậu Washington câu kết với đại tài phiệt Wall Street trên lưng người lao động. Do một tỉ phú sòng bạc giỏi phá sản và nghiện đánh golf lãnh đạo. Cách mạng cần lao đến từ cánh hữu và cực hữu, thợ thuyền vô sản chống cộng sản, công đoàn và cánh tả.

Chậm nhất đến đây những người đang say không còn cần và đã mất la bàn định hướng, không thể đọc vị món cocktail thời đại ấy nữa. Anything goes. Sao cũng được, khi trái đất phẳng và đứng yên. Khi cú đổ bộ lên mặt trăng là một dàn dựng điện ảnh của Stanley Kubrick và các vụ thảm sát trường học là kịch do cánh tả chống tu chính án thứ hai đạo diễn. Khi Bill Gates + George Soros + Rockerfeller đã gắn chip kiểm soát bộ não của phân nửa nhân loại và đang xúc tiến chương trình vắc-xin hủy diệt nhằm giải quyết quá tải dân số thế giới, tiến độ theo kế hoạch là xóa sổ 350.000 nhân mạng mỗi ngày.

Khi nhóm đặc quyền Do Thái bắn laser cho rừng California cháy, nên Q ra lệnh 6MWE. Khi Cabal ma quỷ với phù thủy Nancy Pelosi, ma cà rồng Oprah Winfrey, kẻ phản Ki-tô Tom Hanks, và satan – gồm hai bộ mặt, nửa đêm là Obama, giữa trưa là Lady Gaga – trác táng trong tầng hầm một quán pizza, nơi bạch cốt tinh Hillary Clinton nhốt trẻ em bị bắt cóc làm nô lệ tình dục, tra tấn đến chết, chích xuất linh dược adrenochrome cải lão hoàn đồng cho bè lũ tinh hoa quyền thế. Khi Hugo Chávez cài bùa vào máy đếm phiếu bầu cử.

Khi người Mỹ phải học tiếng Hán nếu Dân chủ lên ngôi và nhân loại rên xiết trong NWO, Trật tự Thế giới mới với chương trình Great Reset, Đại Tái thiết toàn trị toàn cầu của cánh tả.

Khi JFK chết giả ở Dallas, ẩn dật 58 năm để cùng Q lãnh đạo liên minh trái đất chống liên minh ma quỷ, và vừa từ trần ngày 30 tháng Một vừa rồi, hưởng đại thọ 103 tuổi, sau khi trao đại ấn vào tay người kế nhiệm xứng đáng của mình là Donald Trump.

Khi Q và những đồng chí sắt son WWG1WGA hé lộ kế hoạch giải cứu, chỉ cần nhân dân Mỹ đang ngủ mê thức tỉnh – sự thức tỉnh vĩ đại – và dự trữ thực phẩm cho ít nhất 10 ngày.

Ngày hiệu triệu toàn dân, lịch hiện nay là mồng 4 tháng Ba nếu không có thay đổi phút chót. Ngày ngài trở về, chiến lược gia thiên tài đánh từ thế lùi, vẻ đẹp cuối cùng của nước Mỹ, mặt trời xua tan bóng đêm tăm tối, thiên sứ và đấng cứu thế Donald Trump, Chúa trên đầu và nhân dân sau lưng, ngọn sóng thần biển cả giáng xuống lũ quái thú đầm lầy Dân chủ, dẹp tan nhà nước ngầm với những DOJ, FED, FBI, CIA, NSA thối rữa, trả lại quyền lực cho nhân dân, giành lại chiếc va-li hạt nhân, để Bạch Cung lại lung linh với những tiên nữ tóc vàng, để nước Mỹ lại là ngọn hải đăng tự do nhân quyền rực sáng.

Món cocktail rất Mỹ ấy được tiếp thị đa cấp ồ ạt cho người Việt chủ yếu qua đế chế truyền thông của Pháp Luân công, kẻ thù không đội trời chung của chính quyền cộng sản Trung Quốc và đồng minh nhiệt thành của Trump, chậm nhất từ khi cuộc thương chiến Mỹ-Trung bùng nổ.

Những trang tin tiếng Việt của Pháp Luân công, phổ biến nhất là Đại Kỷ nguyên, Tinh Hoa, Trithucvn, NTD Việt Nam, vượt xa các thử nghiệm sớm tàn của chính người Việt với Quan Làm báo và Chân dung Quyền lực mà một thuở cũng dậy sóng. Người Việt không khó tính.

Thật giả đúng sai tốt xấu không quan trọng, thậm chí lợi bất cập hại thế nào cũng không quan trọng, miễn là thỏa hi vọng kẻ thù của mình sẽ suy yếu. Khao khát thoát Trung của người Việt, một khao khát vô vọng từ bối cảnh lịch sử, hoàn cảnh địa chính trị và điều kiện thể chế Việt Nam, tìm được chốn gửi gắm trong hệ sinh thái phù Trump khu Trung của lòng ái quốc, chí trả hận, cảm tính, thuyết âm mưu, tin giả, giáo điều, cuồng tín, mê tín, ngụy tâm linh, thần bí, mộng du, ảo vọng, hoang tưởng, hysteria truyền thông, sô diễn chính trị và sự phân cực của xã hội Mỹ.

Tôi hiểu rằng người ta không dễ lành lặn bước ra từ một hệ sinh thái như thế, trừ những kẻ trục lợi từ nó: họ sẽ chuyển màu rất nhanh. Nếu ai đó tiếp tục nguyện trọn đời dâng hiến cho vị thánh một nhiệm kì của mình, thực tình tôi muốn tặng họ một cuộc đời nữa để thêm thời gian phụng sự.

Nếu ai đó hùng hổ ngồi liếm vết thương, đó cũng là điều bình thường, tôi không thấy thảm hại. Song thảm hại là việc hàng loạt văn nhân trí thức và đặc biệt thi sĩ Việt, cả chính thống lẫn ngoài luồng, cả trong lẫn ngoài nước, lấy sự thất bại của thần tượng của mình, với vỏn vẹn 4 năm chính trường, để xổ toẹt toàn bộ nền văn minh và dân chủ Hoa Kỳ, coi nước Mỹ, thành trì tự do cuối cùng của nhân loại, đã tiêu vong khi vị tổng thống thứ 45 rời Nhà Trắng. Rằng sau Trump, đất nước mơ ước ấy của người Việt chỉ còn là một đống xà bần, nơi lịch sử bị lật đổ, truyền thống bị xóa sổ, các giá trị thiêng liêng bị chôn vùi, luân thường đạo lý bị đảo ngược.

Một nền dân chủ giả cầy, nơi hiến pháp chỉ còn là tờ giấy lộn, bầu cử gian lận, tòa không ra tòa, quốc hội không ra quốc hội, các thiết chế thiêng liêng đều tha hóa thối nát, công lý nằm trong tay lũ ấu dâm hèn nhát, cách mạng văn hóa theo lệnh Bắc Kinh hoành hành, bất đồng chính kiến bị bịt mồm, báo chí bị kiểm duyệt, tự do cá nhân bị chà đạp, con người bị nhồi sọ tẩy não, trẻ em bị nhốt vào lò cải tạo.

Một trại súc vật, nơi dân đen mạt vận thì u mê lầm lạc, kẻ cai trị thì đạo đức giả thối tha, Chúa bỏ đi, satan lên ngôi, khỉ độc nhảy múa, sự sống bị khinh rẻ, trẻ nhỏ bị xâm hại, gia đình bị đào thải, rác rưởi thắng thế, tội phạm được mùa, quốc gia vô pháp. Một địa ngục cộng sản trá hình, nơi sưu cao thuế nặng, giá cả leo thang, công nhân thất nghiệp, nhà nước can thiệp vào tận niêu cơm, xã hội cào bằng thằng ăn bám cũng như đứa nai lưng đi làm, tài sản quốc gia chảy vào túi Tập đầu lĩnh.

Một nhà thơ ở Việt Nam tuyên bố sau 15 ngày vắng Trump: “Không có Trump giống như tận thế”.

“Ngọn đồi đen” theo đúng tự sự tận thế ấy. Tác giả vừa mỉa mai vừa có phần ái ngại – cái ái ngại bề trên – cho những thân phận da đen bao đời khổ nhục, nay hân hoan tưởng mình thắng lợi và vĩ đại, nhưng đó là một thắng lợi đen, một vĩ đại đen như chính màu da đen và cái lỗ đen của họ; họ chỉ là những con rối trong trò hề chính trị, hò reo đắc chí, hí hửng lên đồi vinh quang, song đó là một “ngọn đồi đen”, một “địa cầu bóng tối”, “thiên đường âm mưu”, “niết bàn đánh tráo”, “ngọn đuốc đốt phá”, “đấu trường cướp giựt”, “vương quốc cưỡng hiếp”, “thế giới phá thai”, “đảo quốc ấu dâm”, “đế quốc ma túy”, “phù thủy rửa tiền”, “lò thiêu kinh thánh”, “lò thiêu sử sách”, “trại súc vật”, “trại tập trung tẩy não”, “pháp trường đấu tố”, “dân chủ độc tôn”, “tự do phản bội”.

Rủi – hay may? – cho chúng ta là bút lực của Trịnh Cung không đủ cho những câu viết để đời. Chẳng hạn: “Dây thép gai đâm nát trời chiều Hoa Thịnh Đốn”, hay “Ngọn đồi đen như mực và như cái tiền đồ của em”.

Tôi hiểu rằng trường phái thi ca thung lũng đen này là một phản ứng trước bài thơ “Lên đồi” (The Hill We Climb) và cơn sốt truyền thông toàn thế giới dành cho tác giả của nó, nhà thơ nữ trẻ da đen Amanda Gorman. Ở một hoàn cảnh bình thường, tôi không phí đến hai cái liếc mắt cho một sô diễn thường kì đầy những điều mỹ miều hoành tráng là lễ đăng quang của tổng thống Mỹ, đảng nào cũng vậy.

Thơ tiến vua, thơ cổ động, thơ sự kiện, màu da giới tính tuổi tác nào cũng vậy, lại càng không đáng để ý. “Lên đồi”, với tất cả các thủ pháp thuần thục về ngôn ngữ, hình ảnh, âm thanh, tiết tấu, điển tích, trích dẫn, ẩn dụ không phải là một tác phẩm thơ đặc sắc, thậm chí khá sến súa, bỏ bom cảm xúc tới mức ù tai và dư thừa khẩu hiệu; đọc bằng mắt thì dễ buồn ngủ, đọc trong mọi bản dịch tiếng Việt thì kém xa một bài “Lên đồi” khác: bài “Thướng sơn” của Hồ Chí Minh.

Song nó thực sự là một màn trình diễn ngoạn mục cho một công chúng khổng lồ, kết hợp tài tình mọi yếu tố: diễn viên, trang phục, vở diễn, phông màn, truyền thống, thời sự, tốc độ, quy mô, dàn cảnh và bối cảnh. Một bối cảnh hoàn toàn không bình thường, khi những điều tử tế bình thường nhất bỗng trở nên quý giá sau bốn năm bất thường, khi một lời khích lệ hướng thiện có phần sáo rỗng bỗng rung như tiếng tơ lòng, khi một bài thơ thành một bài hịch.

Văn học không được lợi gì từ thành công, nhất là thành công quá lớn, của một tác phẩm ít nghệ thuật, song lịch sử văn học cũng đầy bất công như lịch sử nói chung, chỉ khác là cuối cùng, hạn sử dụng của văn chương thời vụ thường ngắn dù thắng lớn. Tác phẩm mới với màn trình diễn ngoạn mục mới cũng của ngôi sao thi sĩ diễn viên người mẫu và nhà hoạt động Amanda Gorman nhiệt thành duyên dáng ấy trong trận Super Bowl hôm Chủ nhật vừa rồi sẽ không thọ quá một kì chung kết bóng bầu dục, dù mang một thông điệp đáng quý.

Có thể chê bôi thơ lên đồi, song không thể tấn công các độ cao dàn dựng bằng tầm vóc thảm hại của thơ thung lũng.

Jamie Raskin đã thắng trước khi phiên tòa luận tội bắt đầu

Jamie Raskin đã thắng trước khi phiên tòa luận tội bắt đầu

Bởi   AdminTD

Washington Post

Tác giả: Jennifer Rubin

Trúc Lam, chuyển ngữ

9-2-2021

“Chiến thắng” trong phiên tòa luận tội đồng nghĩa với việc xóa bỏ mọi nghi ngờ hợp lý trong tâm trí người Mỹ, rằng Tổng thống Donald Trump đã kích động bạo loạn, rằng ông để nó tiếp tục trong sự cố gắng tuyệt vọng để nắm quyền hành và đảng Cộng hòa đơn giản là không quan tâm. Những người điều hành việc luận tội ở Hạ viện đã làm một công việc xuất sắc về tất cả các điểm trong các lập luận mở đầu của họ hôm thứ Ba [ngày 9/2/2021].

Dân biểu Jamie B. Raskin (đảng Dân chủ từ bang Maryland), là người điều hành chính của Hạ viện, đã phá bỏ quan điểm cho rằng, các tổng thống được tự do phạm trọng tội trong những ngày cuối của các nhiệm kỳ của họ. Về mặt này, dân biểu Raskin giải thích, thật vô lý khi lập luận rằng “hành vi đó sẽ là tội nặng và tội nhẹ trong năm đầu tiên của bạn với tư cách là Tổng thống và năm thứ hai với tư cách là Tổng thống và năm thứ ba với tư cách là Tổng thống và hầu hết trong năm thứ tư với vai trò Tổng thống, bạn có thể đột nhiên thực hiện hành vi đó trong vài tuần lễ cuối cùng của nhiệm kỳ mà không phải đối mặt với bất kỳ trách nhiệm giải trình hiến pháp nào”, ông nói thêm rằng, đó sẽ là “cơn ác mộng tồi tệ nhất” của những người lập nên nước Mỹ.

Đừng quên rằng, lý do duy nhất mà bản luận tội được Hạ viện bỏ phiếu trước khi Trump rời nhiệm sở, đã không được đưa ra xét xử ngay lập tức là vì lãnh đạo khối đa số Thượng viện lúc đó là Mitch McConnell (đảng Cộng hòa, từ bang Kentucky) và các thành viên đảng Cộng hòa của ông đã ngăn chặn. Họ phá vỡ thước đo đạo đức giả bằng cách quay ngược lại và tuyên bố rằng, Thượng viện không thể xét xử Trump bây giờ.

Ngoài việc thiết lập tính hợp hiến của phiên tòa một cách rõ ràng, dân biểu Raskin đã làm sống lại những giờ phút kinh hoàng trong ngày 6 tháng Giêng, khi những kẻ nổi dậy bị kích động bởi cơn thịnh nộ của Trump, tấn công Điện Capitol.

Báo Washington Post đưa tin: “Hầu như mọi con mắt của thượng nghị sĩ trong phòng đều dán vào màn hình khi người điều hành chính của Hạ viện là dân biểu Jamie Raskin (đảng Dân chủ từ bang Maryland) cho chiếu một đoạn video dài 13 phút, mô tả các sự kiện xảy ra vào ngày 6/1 để giới thiệu vụ luận tội chống lại [cựu Tổng thống Donald Trump] — với một vài ngoại lệ đáng chú ý”. Rõ ràng là vì sao các Thượng nghị sĩ đảng Cộng hòa Marco Rubio (Florida), Rick Scott (Florida) và Rand Paul (Kentucky) đã tránh ánh mắt nhìn của họ một cách hèn nhát vào những cảnh quay đáng lo ngại đến mức khiến việc bảo vệ cựu tổng thống của họ là một sự ghê tởm về mặt đạo đức.

Những tiếng nói của những kẻ bạo loạn lặp lại những lời nói kích động của Trump như vẹt, đã phá bỏ quan điểm cho rằng, những kẻ bạo loạn không phải do Trump thúc đẩy. “Nếu đó không phải là một hành vi phạm tội không thể chối cãi, thì sẽ không có hành vi nào có thể bị buộc tội”, Raskin kết luận sau khi chiếu video.

Trong khi những hình ảnh là một lời nhắc nhở mạnh mẽ, vẫn còn đau lòng về những thiệt hại mà cựu tổng thống và những người ủng hộ ông ta gây ra, Raskin bổ sung thêm kinh nghiệm cá nhân, trở thành cốt lõi của cuộc tấn công vào nền dân chủ của chúng ta. Ông mô tả trải nghiệm của những đứa con mình trốn trong văn phòng của ông, sợ hãi lo cho tính mạng của chúng:

00:00

Raskin, giọng nói bật khóc vì xúc động, buộc phải dừng lại, sau khi nói, đứa con gái của ông kinh hoàng nói rằng, không bao giờ muốn quay trở lại Điện Capitol. Ông nói, điều đó và cảnh một kẻ nổi dậy dùng cột cờ tấn công một sĩ quan cảnh sát, là những khoảnh khắc khó khăn nhất trong ngày [6/1] đối với ông.

Đồng nghiệp của Raskin, dân biểu Joe Neguse (đảng Dân chủ, từ bang Colorado), đã đưa ra trước Thượng viện một lập luận chặt chẽ, trích dẫn ngôn ngữ hiến pháp, lịch sử, tiền lệ và quan điểm của các học giả luật bảo thủ nổi tiếng để chứng minh lý do vì sao lập luận của phía bào chữa là phi lý.

Thêm vào đó là phần trình bày lộn xộn, gần như không mạch lạc từ Bruce Castor, luật sư của cựu tổng thống [Trump], và tiếng la hét mang tính đảng phái từ đồng nghiệp ông ta là David Schoen (là người dường như đe dọa bạo lực nếu Trump bị kết án khi ông ta nói: “Phiên tòa này sẽ xé nát đất nước này, có lẽ như chúng ta mới chỉ thấy một lần trong lịch sử của mình”), và dễ dàng nhận thấy không có sự phản đối hiến pháp thật sự về việc xét xử vụ án. (Người ta cho rằng, bạn đại diện pháp lý mà bạn được trả công; cựu tổng thống, rõ ràng với những luật sư bị ăn chặn, họ chẳng nhận được gì từ màn trình diễn này).

Rõ ràng, các đảng viên Cộng hòa không muốn xử vụ này, vì điều này buộc họ phải đối mặt với các nghĩa vụ hiến pháp của họ. Những người điều hành phía Hạ viện nói rõ rằng, không một thượng nghị sĩ có lương tâm nào nên để cựu tổng thống thoát khỏi trách nhiệm giải trình. Nói cách khác, họ cho thấy, những người có khuynh hướng tha bổng [Trump] là những người thiếu can đảm, sự đúng đắn và trí tuệ trung thực. Bất kể kết quả của phiên tòa là gì, phán quyết đã dành cho các thượng nghị sĩ, những người từ chối quy trách nhiệm xúi giục của Trump, về sự phản bội chức vụ lớn nhất bởi bất kỳ tổng thống nào.

 Cuộc sống khó tin của đôi vợ chồng 10 năm sống ẩn mình trong rừng sâu 

 Cuộc sống khó tin của đôi vợ chồng 10 năm sống ẩn mình trong rừng sâu 

Chót yêu cuộc sống hoang dã, Miriam Lancewood cùng chồng đã sinh sống trong rừng 10 năm nay, tự săn thú để làm thức ăn, đánh răng bằng tro và than, thậm chí dùng nước tiểu để gội đầu.

Nghe có vẻ đáng sợ nhưng tôi thấy cuộc sống hoang dã thoải mái như ở nhà”, Miriam Lancewood, tác giả cuốn hồi ký “Người phụ nữ nơi hoang dã” – một trong những cuốn sách bán chạy nhất ở New Zealand và châu Âu, chia sẻ. Cô cùng người chồng Peter Raine sinh sống trong rừng đã một thập kỷ qua.
Ý tưởng đặc biệt này đến với họ khi cả hai gặp nhau ở Ấn Độ cách đây 14 năm. Peter khi ấy là một nông dân chăn cừu, chuyên gia trồng rừng và giảng viên đại học, trong khi Miriam mới 22, là giáo viên thể dục và có khát khao khám phá thế giới. Cô gái quê Hà Lan và người đàn ông chênh nhau 30 tuổi nhanh chóng yêu nhau nhờ những quan điểm sống tương đồng. Hai người sau đó đã cùng đi du lịch trong suốt vài năm trước khi chuyển đến quê nhà của Peter ở New Zealand.

Năm 2010, họ bán hoặc cho đi phần lớn tài sản của mình, bắt đầu cuộc sống mới ở vùng nông thôn rộng lớn, hẻo lánh. Ban đầu hành trang của họ là hai túi nặng tổng cộng 85kg, có mọi thứ cần thiết từ yến mạch đến sữa bột, mật ong, gạo và rau. Họ dự tính chỉ sống kiểu này một năm, nhưng đến giờ đã 10 năm và họ chắc chắn sẽ không quay lại cuộc sống hiện đại. Trong thời gian này, cả hai cũng dành thời gian đi bộ khắp New Zealand và châu Âu.

Cặp vợ chồng đã tập làm quen cuộc sống trong rừng như khả năng chịu lạnh, tập nhìn trong bóng tối bằng cách đi bộ ban đêm, thiếu điện, nước và thiết bị công nghệ. “Chúng tôi muốn trở thành một phần của tự nhiên, thay vì chỉ quan sát nó”, Miriam nói.

Để chuẩn bị cho cuộc sống hoang dã, ngày nào Miriam cũng tập bắn cung trong suốt một năm trời. Cặp vợ chồng phân chia công việc: Miriam làm nhiệm vụ săn bắn và hái lượm, trong khi chồng cô đảm nhận việc nấu nướng. Họ ăn khi đói, ngủ khi màn đêm buông xuống và thức dậy khi tiếng chim hót đầu tiên cất lên.

Thời gian đầu, Miriam từng bị lạnh đến mức sụt cân và thường xuyên thức dậy với cái bụng đói cồn cào. Sau một thời gian dài, cả hai quyết định đi săn thú rừng. Thậm chí, họ phải ăn cả thịt hươu chết do thợ săn bỏ lại khi số lượng động vật quá ít, mặc dù khả năng bắn cung của Miriam khá tốt. Dần dần, tình hình được cải thiện. Miriam cũng chuyển sang sử dụng súng trường để đi săn.

Mùa đông đầu tiên ở rừng, tóc Miriam bị gàu và cô phải rất vật lộn để tìm cách khắc phục. “Chồng tôi bảo người Eskimo dùng nước tiểu vào sáng sớm để trị gàu. Tôi đã thử và cách này khá hiệu quả”, cô tiết lộ. Gội đầu bằng nước tiểu chỉ là một trong nhiều điều bất thường mà Miriam làm để duy trì vệ sinh cơ bản khi sống ngoài tự nhiên. Cô còn sử dụng than củi và tro để đánh răng.

 Bệnh tật là điều khiến cả hai lo lắng nhất. Không có điện thoại nên họ không thể gọi xe cứu thương, trong khi đi bộ đến làng gần nhất phải mất vài ngày. “Có lần Peter bị sốt rét. Không có bác sĩ và chúng tôi ở giữa rừng. Đó là khoảnh khắc rất đáng sợ. Thật may chúng tôi có một hộp cứu thương và thuốc điều trị sốt rét”, Miriam kể lại. 

Miriam cũng nhớ gia đình và bạn bè vì thường vài năm mới gặp họ một lần. Mỗi khi gặp thợ săn, cô sẽ nhờ họ gửi thư tới gia đình. Thỉnh thoảng, cả hai vẫn quay lại thế giới hiện đại để gửi email, mua đồ dùng hoặc viết sách. Dù vậy, Miriam sẽ không đánh đổi cuộc sống của mình để quay trở lại thành phố. Cô không chịu được căng thẳng khi đi làm hay lặp đi lặp lại một thói quen nhàm chán.

Cặp vợ chồng có tiền tiết kiệm nên họ không lo lắng về tài chính. Trung bình mỗi năm họ chỉ tiêu khoảng 3.600 USD chủ yếu cho thực phẩm.

“Chúng tôi sống không có khái niệm thời gian, không có đồng hồ, không có ngày tháng, không bao giờ có cảm giác nuối tiếc đêm chủ nhật. Chúng tôi thậm chí không có gương và sẽ chẳng phải nhìn ngắm mình. Không có suy nghĩ về tiền, bởi vì chẳng có nhu cầu để tiêu. Đó là một trạng thái rất tự do”, Miriam nói.

 Theo SCMP, The Guardian

From: TU-PHUNG

Từ ‘mọi có đuôi’ đến ‘Tây đen’

Từ ‘mọi có đuôi’ đến ‘Tây đen’

Feb 4, 2021 

Võ Ngọc Ánh

Một doanh nhân ở Sài Gòn nói với tôi, anh từ chối mức lương $80,000/năm ở Mỹ để về Việt Nam làm việc. Nhưng điều làm anh cảm thấy buồn, nhiều công ty nước ngoài có văn phòng, nhà máy ở Việt Nam đưa Tây đen sang để làm sếp, trong khi người Việt đâu có tệ.

Tân Tổng Thống Joe Biden (trái) chúc mừng tân Phó Tổng Thống Kamala Harris, phụ nữ đầu tiên, da màu, nắm chức vụ cao nhất từ trước tới nay. (Hình: AP Photo/Carolyn Kaster)

Suy nghĩ của doanh nhân kia tôi đọc được, Tây trắng thông minh, giỏi hơn, làm sếp dễ được người Việt chấp nhận.

Đây là câu chuyện của hăm năm về trước, nhưng sự phân biệt chủng tộc dường như chưa bao giờ kết thúc với người Việt.

Trong hơn một năm qua tôi đã chứng kiến sự phân biệt chủng tộc đầy cay cú.

Một số người Việt ủng hộ cựu Tổng Thống Donald Trump, gọi cựu Tổng Thống Barack Obama là “mọi đen.” Một vị mục sư ủng hộ tổng thống thứ 45 của Mỹ gọi ông Barack Obama một cách đầy phân biệt bởi vì màu da của ông là “tổng thống nhọ nồi.”

Khi bà Kamala Harris được chọn làm phó cho ông Joe Biden, người Ấn Độ vui mừng với việc một người gốc Ấn ở vị trí phó tổng thống Mỹ. Qua mạng xã hội Facebook tôi đã thấy có nhiều người Việt đưa ra cái gốc Ấn Độ-Phi Châu để như cách hạ nhục bà Harris dù chưa từng có người gốc Việt nào đảm nhận chức ở vị trí tương tự.

Khi đến Mỹ tôi nghe vô số những chuyện không tốt về người Mỹ gốc Phi Châu, từ chuyện cho tiền tip thấp, ít chịu học, bạo lực nhiều…

Mùa Hè năm ngoái, khi phong trào “Black Lives Matter” xuất hiện, đa số người Việt tôi có dịp tiếp xúc cố chứng minh người da đen lười biếng, thích ăn vạ, thiếu cầu tiến.

Vẫn còn đó những đồng hương dường như thiếu sự thông hiểu cho lịch sử đầy nước mắt của người da đen phải chịu trên đất Mỹ từ trước khi lập quốc đến nay. Không ít người thiếu sự biết ơn những thành quả để nước Mỹ có được nền dân chủ hàng đầu thế giới mà chính họ đang thụ hưởng nhờ máu, nước mắt của không ít nhà tranh đấu người Mỹ gốc Phi Châu như Rosa Park, Martin Luther King…

Người Việt không nhìn thấy cộng đồng da đen ở Mỹ bị đối xử bất công bởi vì lòng người, định kiến xã hội, sự phân biệt mà nhân văn, luật pháp, văn minh tình thương đang cố gắng để chữa lành.

Dòng giống Lạc Hồng cứ tiêm vào đầu nhau những “mũi thuốc” người da đen xấu xa, bị đối xử bất công như thế là xứng đáng, dù việc khinh miệt này chẳng làm đẳng cấp của người Việt cao hơn.

Chuyện người Việt tự tôn mình thuộc đẳng cấp cao hơn so với các dân tộc khác không phải quá lạ. Khi còn nhỏ, tôi hay nghe người lớn tuổi kể: Người thiểu số trên miền núi có đuôi. Mỗi lần họ xuống phố là giấu đuôi. Vì họ ăn bốc nên không thể văn mình bằng người Việt.

Lớn hơn một chút, tôi chứng kiến không ít người trong xã đi buôn trên miền núi. Những câu chuyện tôi nghe chính họ kể, thay vì cân đúng 1 kg, họ cân tám lạng, thêm một ít để lấy lòng. Cái đồng hồ đeo tay bị vô nước làm mờ mặt kính lại giải thích, sắp mưa nên mặt đồng hồ dự báo thời tiết để bán cho người dân tộc… Các việc này hiểu đúng phải là việc đi lừa người thiểu số để lấy tiền.

Sự văn minh của một số người ở đây chỉ là dùng sự khôn lỏi để lấy lòng tin trong sự thật thà của người miền núi.

Người Việt chúng ta chưa thật sự có gì nổi bật cho thế giới, nhân loại nhưng một số người vẫn khinh miệt các sắc dân khác, tiếp tay khoét thêm đau thương. [đ.d.]