5 ĐIỀU NHẠY CẢM NGƯỜI MIỀN BẮC NÊN BIẾT VỀ MIỀN NAM

May be an image of 1 person, footwear and street

5 ĐIỀU NHẠY CẢM NGƯỜI MIỀN BẮC NÊN BIẾT VỀ MIỀN NAM

*Trịnh Hữu Long, Luật-Khoa tạp chí

Sự khác biệt vùng miền là chuyện hết sức bình thường, ở nước nào cũng có. Nhưng để cho những sự khác biệt đó trở thành lối ứng xử kỳ thị vùng miền thì là đại họa, bởi nó là ngọn nguồn của bạo lực. Hiểu về những điều khác biệt đó để tìm ra cách ứng xử phù hợp, do vậy, trở nên đặc biệt quan trọng.

Sự khác biệt, và cả kỳ thị, mang tên Bắc Kỳ – Nam Kỳ là một câu chuyện bắt buộc phải có lời giải trong một cộng đồng dân tộc. Trong bài này, tôi xin chia sẻ một số hiểu biết rời rạc của bản thân nhằm giúp những người miền Bắc như tôi hiểu hơn về vài điều nhạy cảm về chính trị của miền Nam. Không có gì là tuyệt đối, tôi không quy chụp mọi thứ cho một vùng miền nào, nhưng có những khác biệt đáng kể mang tính phổ biến.

Tôi không có ý lên án những người miền Bắc thiếu tế nhị trong cách hành xử với người miền Nam, bởi chính tôi cũng chỉ học được những điều dưới đây khi ngấp nghé độ tuổi 30. Và tôi viết những điều này với ý thức rằng sự kỳ thị có thể đến từ cả hai phía. Không có tham vọng giải quyết hết được mọi vấn đề trong một bài viết, tôi mạn phép thảo luận chuyện này từ một góc còn ít được nói đến hiện nay.

  1. Người miền Nam nhìn “cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước” khác người miền Bắc

Người miền Bắc không có cách nào khác để nhìn nhận giai đoạn lịch sử 1954 – 1975 ngoài “cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước”. [1] Họ coi việc đất nước bị chia cắt là không thể chấp nhận, coi Mỹ và chính quyền Sài Gòn là kẻ thù, và coi người dân miền Nam là những nạn nhân cần phải được “giải phóng”.

Nhưng mọi chuyện rất khác khi nhìn từ lăng kính của người miền Nam.

Họ coi một nửa đất nước – miền Nam – là một quốc gia hoàn chỉnh có tên Việt Nam Cộng hòa (từ 1955). Góc nhìn này trùng khớp với góc nhìn của công pháp quốc tế. [2]

Họ trân trọng lá cờ vàng ba sọc đỏ, quốc kỳ của Việt Nam Cộng hòa. Trong khi đó, lá cờ này lại bị xa lánh, kỳ thị ở miền Bắc.

Họ không sống với lý tưởng phải “giải phóng” miền Bắc. Toàn bộ giai đoạn 1954 – 1975 là cuộc đấu tranh gìn giữ miền Nam trước các cuộc “xâm lăng” và “khủng bố” của miền Bắc. Nếu nghe lại các bài nhạc vàng, ta dễ thấy họ gọi quân miền Bắc là “giặc”, “quân thù”. Rất nhiều người miền Nam đã mất mạng ngay trên đất miền Nam dưới nòng súng của miền Bắc, đặc biệt là trong trận Mậu Thân năm 1968. [3]

Họ coi chính quyền Sài Gòn là chính quyền hợp pháp của họ. Họ kính trọng Tổng thống Ngô Đình Diệm [4] của nền Đệ nhất Cộng hòa, [5] họ lập ra Hiến pháp 1967 và bầu ra chính quyền Nguyễn Văn Thiệu của nền Đệ nhị Cộng hòa. [6] Và mặc dù có rất nhiều bất đồng với các quan chức, họ không coi chính quyền đó là kẻ thù.

Họ coi Mỹ là đồng minh, là một đất nước tiến bộ. Thời Việt Nam Cộng hòa, người miền Nam coi việc đi Mỹ du học là một thành tựu lớn trong đời. Họ nhìn lính Mỹ ở miền Nam như những người bảo vệ họ trước miền Bắc, mặc dù có thể họ không hài lòng với việc có quân đội ngoại quốc trên đất Việt Nam.

Khác với niềm tin mãnh liệt của người miền Bắc thời kỳ đó, người miền Nam không có nhu cầu được giải phóng. Họ có một nền kinh tế, giáo dục, kỹ nghệ, nông nghiệp phát triển hơn hẳn miền Bắc. Và đặc biệt, họ có thứ tự do chính trị mà chính Hồ Chí Minh đã dành cả tuổi trẻ để tranh đấu nhưng lại hoàn toàn vắng bóng ở miền Bắc.

Ngày 30/4/1975 với phần lớn người miền Nam là ngày “mất nước” và là ngày bắt đầu một chuỗi bi kịch khổng lồ.

  1. Người miền Nam bị truy bức về chính trị sau năm 1975

Sau ngày mà người miền Bắc gọi là “giải phóng miền Nam”, người miền Nam bắt đầu bị truy bức về chính trị.

Những ai từng đi lính hay làm việc cho chính quyền Việt Nam Cộng hòa (kể cả giáo viên) đều bị đưa đi trại cải tạo. [7] Gọi là trại cải tạo (re-education camp) nhưng về bản chất không khác gì các trại tập trung (concentration camp) của phát-xít Đức ngày xưa. Có đến 21 trại cải tạo được lập ra sau chiến tranh, giam giữ khoảng 300 nghìn người, trực tiếp ảnh hưởng tới hàng triệu người khác. [8]

Người miền Nam bị bắt vào đây mà hoàn toàn không qua bất kỳ một phiên tòa xét xử nào. [9] Họ phải lao động khổ sai. Rất nhiều người đã chết ở đây, suy kiệt sức khỏe và tinh thần ở đây. Họ bị giam giữ hàng năm, thậm chí hơn mười năm trời mà không được, hoặc rất ít khi được gặp gia đình. Những ai sống sót trở về thì gia đình hoặc là cũng đã ly tán, hoặc là khánh kiệt, bị chính quyền mới phân biệt đối xử, gặp khó dễ khi làm giấy tờ, con cái không được đi học đại học, nhìn chung đã rơi xuống đáy xã hội.

Người miền Bắc hay đùa cợt về việc “đi cải tạo”, biến nó thành một thành ngữ mà không cân nhắc kỹ đến bi kịch khủng khiếp này của hàng triệu người miền Nam. Với người miền Nam ngày nay, “đi cải tạo” vĩnh viễn là một cơn ác mộng, một nỗi đau không bao giờ dứt.

  1. Người miền Nam bị bần cùng hóa sau năm 1975

Sau khi “giải phóng” xong, chính quyền mới áp đặt nền kinh tế kế hoạch hóa, tập thể hóa lên toàn miền Nam. Ngày nay, chúng ta biết rằng đó là một thảm họa kinh tế đã dẫn toàn bộ đất nước tới khủng hoảng trầm trọng và ngấp nghé bờ vực sụp đổ vào thập niên 1980. [10] Cuộc khủng hoảng đó nghiêm trọng tới nỗi Đảng Cộng sản phải thừa nhận sai lầm, từ bỏ giáo điều kinh tế Mác – Lê-nin để “đổi mới”, chuyển sang kinh tế tư bản chủ nghĩa, mà ngày nay họ gọi là kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. [11]

Cái nền kinh tế thị trường ngày nay, trên thực tế, đã từng là một hiện thực ở miền Nam trước năm 1975. Chuyện mở công ty làm ăn, phát hành cổ phiếu, giao thương với nước ngoài, tiếp nhận các nhà đầu tư nước ngoài là chuyện hết sức bình thường.

Với một nền kinh tế thị trường tự do như vậy, miền Nam đã có các đô thị thịnh vượng. Mặc dù mức sống ở nông thôn còn thấp nhưng không đến mức đói khổ như miền Bắc, và cơ hội làm giàu luôn hiện hữu, khác với miền Bắc coi làm giàu là chuyện sai trái.

Người miền Nam sau năm 1975 như bị đẩy xuống vực sâu, bởi tài sản của họ bị tịch thu, doanh nghiệp phải đóng cửa, việc làm ăn buôn bán bị cấm đoán, hàng hóa tắc nghẽn vì ngăn sông cấm chợ, đường nhựa ở đô thị bị cày lên trồng khoai, rất nhiều người bị đưa đi các vùng kinh tế mới, v.v.

Cùng với nạn truy bức chính trị thì việc bị bần cùng hóa về kinh tế như vậy càng làm dày thêm tấn bi kịch của họ.

  1. Người miền Nam phải liều mạng bỏ nước ra đi

Người miền Bắc hay đùa cợt chuyện “vượt biên” nhưng không biết gì đáng kể về phong trào vượt biên ở miền Nam sau năm 1975.

Vì bị truy bức chính trị, bị bần cùng hóa về kinh tế, và bị phân biệt đối xử nặng nề, rất nhiều người miền Nam đã đi đến một quyết định táo bạo, và với họ là quyết định duy nhất hợp lý: liều mạng vượt biên đi tìm một cuộc sống mới. [12]

Ước tính có hơn một triệu người đã vượt biển bằng thuyền với hy vọng được tàu nước ngoài cứu hoặc đến được với bờ biển của các nước, vùng lãnh thổ láng giềng như Philippines, Malaysia, Indonesia, Thái Lan, Hong Kong. Họ trở thành một hiện tượng lịch sử, một thảm họa nhân đạo có tên “Thuyền nhân Việt Nam” (Vietnamese Boat People). Hàng trăm ngàn người trong số họ chết trên biển. Số còn lại đạt được mục đích và sau này đi định cư ở các nước như Mỹ, Canada, Úc và một số nước châu Âu. Một số ít khác đến Ấn Độ, Nhật, tùy thuộc vào việc họ được tàu nước nào cứu. Họ ngày nay trở thành phần lớn của cộng đồng người Việt hải ngoại.

Một số khác thì vượt biên đường bộ sang Campuchia rồi tới Thái Lan. Số này không nhiều bằng thuyền nhân.

Khi ra đi, họ mang tâm thế rằng nếu đi được sẽ liên lạc về gia đình, gửi tiền về nuôi gia đình, và nếu thuận lợi thì sẽ tìm cách đưa gia đình ra nước ngoài. Thực tế là sau khi đã định cư được ở các nước tự do, họ đã làm thủ tục bảo lãnh đưa gia đình sang.

“Tị nạn” là một từ hay bị mang ra để chế giễu ở miền Bắc, nhưng họ không biết rằng với hàng triệu người miền Nam, đi tị nạn từng là lối thoát duy nhất cho cuộc sống của họ.

  1. Bi kịch của người miền Nam chưa bao giờ được thừa nhận

Tất cả những bi kịch khổng lồ như vậy của người miền Nam chưa bao giờ được thừa nhận, chứ chưa nói gì đến một lời xin lỗi từ chính quyền.

Họ không được thừa nhận là đã bị truy bức chính trị.

Họ không được thừa nhận là đã bị cướp mất kế sinh nhai.

Họ không được thừa nhận là đã bị phân biệt đối xử nặng nề.

Họ không được thừa nhận là đã bị ép vào đường cùng phải liều mạng bỏ Tổ quốc ra đi.

Không những không được thừa nhận, không được xin lỗi, năm nào người miền Nam cũng phải chịu đựng những lời ngợi ca “chiến thắng 30/4”. Nghĩa trang quân nhân Việt Nam Cộng hòa không có mấy ai chăm sóc, bị hoang hóa đi theo thời gian. Thương phế binh Việt Nam Cộng hòa bị chính quyền bỏ mặc, phải nương tựa vào nhau và vào sự hỗ trợ của cộng đồng. Trong khi đó, những người miền Nam xưa kia bỏ nước ra đi giờ đây đang gửi mỗi năm hàng chục tỷ đô-la tiền mặt về nước (trong tổng số kiều hối năm 2020 là 17,2 tỷ USD). [13]

Với chừng ấy vết thương mà lịch sử để lại, người miền Nam trở nên đặc biệt nhạy cảm với hàng loạt từ, ngữ, diễn ngôn chính trị cũng như cách hành xử. Người miền Bắc nên biết rằng những vết thương này chưa bao giờ được vá lại và nên chọn lấy cách ứng xử phù hợp nhất trong cả lời nói lẫn hành động.

Ghi chú:

  1. Dân, B. N. (2015, April 23). Thắng lợi vĩ đại của sự nghiệp chống Mỹ, cứu nước là thắng lợi của đường lối và nghệ thuật quân sự Việt Nam dưới sự lãnh đạo đúng đắn, sáng tạo của Đảng. Báo Nhân Dân. https://nhandan.vn/…/thang-loi-vi-dai-cua-su-nghiep…
  2. Trung, N. Q. T. (2021b, April 29). 30/4 – Xâm lược hay giải phóng: Từ góc nhìn công pháp quốc tế. Luật Khoa Tạp Chí. https://www.luatkhoa.org/…/30-4-xam-luoc-hay-giai-phong…
  3. Britannica, T. Editors of Encyclopaedia (Invalid Date). Tet Offensive. Encyclopedia Britannica. https://www.britannica.com/topic/Tet-Offensive
  4. Quản, V. V. (2020, April 22). Cuộc trưng cầu dân ý đưa Ngô Đình Diệm lên chức tổng thống có dân chủ? Luật Khoa Tạp Chí. https://www.luatkhoa.org/…/cuoc-trung-cau-dan-y-dua-ngo…
  5. Quản, V. V. (2021c, May 10). 8 điều đáng chú ý về Hiến pháp 1956 của Việt Nam Cộng hòa. Luật Khoa Tạp Chí. https://www.luatkhoa.org/…/8-dieu-dang-chu-y-ve-hien…
  6. Quản, V. V. (2021a, March 28). Bầu cử năm 1967 ở miền Nam: Dân chủ nhất trong lịch sử Việt Nam? Luật Khoa Tạp Chí. https://www.luatkhoa.org/…/bau-cu-nam-1967-o-mien-nam…
  7. HOANG, T. (2016). From Reeducation Camps to Little Saigons: Historicizing Vietnamese Diasporic Anticommunism. Journal of Vietnamese Studies, 11(2), 43-95. Retrieved July 5, 2021, from https://www.jstor.org/stable/26377909
  8. Kiernan, B. (2017). Chapter 11: The Making of Comtemporary Việt Nam, 1975–2016. In Việt Nam – A history from earliest times to the present (pp. 452–455). Oxford University Press.
  9. Vi, Q. (2020, March 4). Trại cải tạo sau 30–4-1975: Lục lại một báo cáo của Ân xá Quốc tế năm 1981. Luật Khoa Tạp Chí. https://www.luatkhoa.org/…/trai-cai-tao-sau-30-4-1975…
  10. Kimura, T. (1986). Vietnam–Ten Years of Economic Struggle. Asian Survey, 26(10), 1039-1055. doi:10.2307/2644255
  11. ANU E Press Board, Viet Nam: A Transition Tiger? The Introduction of Doi Moi,The Australia National University E Press (2003) 65.internet. 27desember 2015. http://press.anu.edu.au
  12. Quan Tue Tran. (2012). Remembering the Boat People Exodus: A Tale of Two Memorials. Journal of Vietnamese Studies, 7(3), 80-121. doi:10.1525/vs.2012.7.3.80
  13. Vũ – Đ. (2021, May 17). Hơn 17,2 tỷ USD kiều hối đổ về Việt Nam trong năm 2020. VnEconomy, https://vneconomy.vn/hon-17-2-ty-usd-kieu-hoi-do-ve-viet…

Nguồn: https://www.luatkhoa.org/…/5-dieu-nhay-cam-nguoi-mien…/    

HÀNH TRÌNH CUỘC SỐNG CẦN CÓ NHỮNG ĐIỂM DỪNG CHÂN

May be an image of text that says 'Khi bạn có một chút Bạn muốn nhiều hơn Khi bạn có nhiều hơn Bạn ao ưác nhiều hơn nữa Nhưng khi bạn mất đi tất cả Bạn chợt nhận ra rằng Một chút thôi là là đủ rồi'


Lm Trần Chính Trực
  Công Giáo Rôma

HÀNH TRÌNH CUỘC SỐNG CẦN CÓ NHỮNG ĐIỂM DỪNG CHÂN

Có những câu nói đáng cho chúng ta suy gẫm một cách nghiêm túc. Nó có thể giúp ích cho chúng ta điều tiết, dừng lại đúng lúc để cân bằng trong cuộc sống.

Không phải tất cả người nhiều tiền nhiều của là sống hạnh phúc; không phải tất cả người nghèo đều sống không hạnh phúc. Ai biết điều tiết, bình tâm, cân bằng trong cuộc sống, đó là người hạnh phúc.

Có nhiều nguyên nhân làm ta đau khổ, trong đó lòng tham vô đáy của con người là một trong những nguyên nhân chính.

Dưới đây là một trong những câu nói giúp ta ý thức về đáng cho chúng ta suy gẫm!

(Lm Trần Chính Trực)

Đừng để đảng Cộng hòa trở thành một đảng phản động

Đừng để đảng Cộng hòa trở thành một đảng phản động

Bởi  AdminTD

 Jackhammer Nguyễn

4-7-2021

Tác giả Việt Linh lo ngại cho nền dân chủ Mỹ, qua bài viết “Tại sao nên lo sợ một cuộc đảo chánh quân sự ở Mỹ, đăng trên Tiếng Dân ngày 2/7/2021. Mặc dù chia sẻ mối lo âu của tác giả, nhưng tôi không tin rằng nền dân chủ Mỹ có thể ngã gục dễ dàng như vậy, bởi các … Junta (độc tài quân sự).

Đúng là có vài viên tướng về hưu cực hữu, có Michael Flynn, một tay tội phạm may mắn được chủ Donald Trump dùng đặc quyền xóa tội, nhưng hãy nhìn những hành động của tướng Mark Milley, Tham mưu Trưởng Liên quân và cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mark Esper phản kháng lại ông Trump như thế nào, trong việc ông ta muốn dùng quân đội dẹp những cuộc biểu tình chống phân biệt chủng tộc vào mùa hè năm 2020, hãy nghe tướng Milley mắng Stephan Miller, cố vấn của Trump, câm mõm lại như thế nào. Trump đã không dám dùng tới cả luật chống nổi dậy để huy động quân đội, vì làm gì có nổi dậy!

Xem lại những vụ có thể gọi là bê bối của quân đội Mỹ từ chiến tranh Việt Nam đến nay, từ những vụ bắn giết dân thường, kỳ thị phụ nữ và người đồng giới, tra tấn tù binh… có thể thấy rằng, đội quân này ngày càng được công luận và quốc hội Mỹ kiểm soát chặt chẽ hơn, không dễ mà làm bậy.

Gần đây, trong buổi điều trần của tướng Milley ở Quốc hội, trả lời câu hỏi của dân biểu cộng hòa từ Florida, Matt Gaetz, rằng tại sao không dạy cho quân đội “Học thuyết phê phán chủng tộc” (Critical Race Theory) và rằng người da trắng đang giận dữ vì điều đó. Đáp lại lời nhận xét của Gaetz, tướng Milley nói rằng, hãy cho ông xem sự giận dữ đó, vì ông là người da trắng.

Xin thêm một vài thông tin cho rõ, Matt Gaetz hiện đang bị điều tra về chuyện quan hệ tình dục với trẻ vị thành niên. Còn Critical Race Theory là một khái niệm bừa bãi mới được giới bảo thủ đưa ra gần đây, để định hướng dư luận theo kiểu cộng sản, chứ không có một cái gì gọi là Critical Race Theory trong học đường Hoa Kỳ cả. Việc dạy về thời nô lệ của người da đen, về thảm sát dân da đỏ, về cấm nhập cư dân da vàng,… là dạy lịch sử, dạy những gì đã diễn ra.

Cái đáng lo nhất cho nền dân chủ Mỹ hiện nay là sự chia rẽ giàu nghèo, sự phân cực giữa các địa phương, vùng thành thị có học thức, đối nghịch với vùng quê kém tri thức, giữa hai bờ biển sung túc và vùng nội địa nghèo khó. Sự bất bình đẳng này đã góp phần tạo điều kiện cho chủ nghĩa phát xít lên ngôi ở châu Âu ngày xưa, chủ nghĩa cộng sản thắng thế ở Nga hồi đầu thế kỷ 20, và Donald Trump dân túy, bất tài lên cầm quyền từ năm 2017, suýt nhấn chìm nước Mỹ trong hỗn loạn.

Khổ nỗi, đối diện với hiện trạng mới đầy chia rẽ và bị đe dọa bởi toàn cầu hóa không tránh khỏi của nước Mỹ, những ý tưởng cải cách xã hội lại chỉ được nhóm cấp tiến thuộc đảng Dân chủ đưa ra, như là vấn đề an sinh xã hội, đánh thuế các tập đoàn đa quốc gia, lương cơ bản (universal salary), bình đẳng giới… Đảng Cộng hòa không có gì mới để đưa ra, cứ nhai đi nhai lại những chuyện rất lỗi thời cả trăm năm trước, họ đành phải bày ra những tín điều bừa bãi như chuyện Critical Race Theory, chính trị hóa những chuyện khoa học như khẩu trang và chích ngừa, hay tệ hơn nữa là dựa vào những thuyết âm mưu nhảm nhí kiểu QAnon, để mỵ dân, giành quyền lực, với những gương mặt chính trị gia nói bậy, làm bậy không biết mắc cỡ như Donald Trump (thật ra ông này chả bảo thủ hay cấp tiến gì sất mà chỉ mị dân và cơ hội), Matt Gaetz (Florida), Ted Cruz (Texas), Josh Hawley (Missouri), Marjorie Greene (Georgia), Loren Boebert (Colorado),…

Câu chuyện dân chủ ở nước Mỹ trong hệ thống lưỡng đảng có nhiều khiếm khuyết, theo tôi lệ thuộc vào sự phục hồi của đảng Cộng hòa với những khuôn mặt liêm chính như Liz Cheney (Wyoming), Adam Kinzinger (Illinois), Mitt Romney (Utah)… nếu không, đảng này sẽ trở thành một đảng phản động, chống lại sự tiến hóa của xã hội, kéo theo nó là hàng chục triệu người Mỹ cảm thấy mình bị bỏ rơi.

Từ trái: Mitt Romney, Liz Cheney và Adam Kinzinger là các đảng viên Cộng hòa nổi tiếng trong việc chống lại mối đe dọa hiện hữu đối với nền dân chủ do Donald Trump và các đảng Cộng hòa khác tạo ra. Ảnh minh họa của Brandon Raygo 

Mỹ vật lộn với mối đe dọa chủ nghĩa cực đoan trong nước

Van Pham

Mỹ vật lộn với mối đe dọa chủ nghĩa cực đoan trong nước

Hoa Kỳ phải đối mặt với mối đe dọa ngày càng tăng từ những kẻ cực đoan bạo loạn trong nước, theo một phân tích chiến lược vừa được chính quyền Biden công bố. Cảnh báo được đưa ra giữa lúc các nhà lập pháp Hoa Kỳ tiếp tục điều tra vụ bạo loạn ở Quốc hội ngày 6/1, do những người ủng hộ cựu Tổng thống Donald Trump tìm cách phá cuộc kiểm phiếu của Đại cử tri đoàn để chứng nhận người thắng cử tổng thống.

Cô lập và hóa giải những kẻ cực đoan trong nước

Các nhà tâm lý học đang sử dụng kiến ​​thức chuyên môn của họ về hành vi con người để xác định các cách thức để Cô lập và hóa giải những kẻ cực đoan trong nước

Khi Hoa Kỳ vật lộn với sự gia tăng của chủ nghĩa cực đoan trong nước — bao gồm cả vụ vi phạm Điện Capitol vào ngày 6 tháng 1 — các nhà tâm lý học đang xác định các yếu tố gốc rễ của bạo lực đó, cùng với các cách để ngăn chặn nó.

Các nhà tâm lý học, cùng với các chuyên gia về xã hội học, khoa học chính trị và tội phạm học, đang giúp xác định các chiến lược để loại bỏ chủ nghĩa cực đoan . Theo phân tích dữ liệu từ Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS), Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS) trong nước đang chứng kiến ​​sự gia tăng của chủ nghĩa cực đoan trong nước chưa từng thấy trong nhiều thập kỷ.

Trong năm qua, các cuộc biểu tình chống bãi khóa, chống phân biệt chủng tộc và bầu cử tổng thống Hoa Kỳ đã giúp thúc đẩy sự gia tăng bạo lực, theo Hiệp hội Quốc gia về Nghiên cứu Khủng bố và Ứng phó với Khủng bố (START), có trụ sở tại Đại học Maryland (“Bi kịch trong ba hành vi: COVID-19 và các cuộc khủng hoảng tổng hợp).

Năm 2020, CSIS ghi nhận 110 vụ tấn công cực đoan trong nước. Trong số đó, hai phần ba đến từ phía cực hữu, khoảng một phần tư từ nhóm cực tả, và phần còn lại là do các nguyên nhân tôn giáo hoặc “dân tộc chủ nghĩa”.

Để đối phó với sự gia tăng này, Bộ An ninh Nội địa (DHS) đang mở rộng nghiên cứu về chủ nghĩa cực đoan bạo lực ở Hoa Kỳ.

Nhà tâm lý học Gina Scott Ligon, Tiến sĩ, Giám đốc Trung tâm Giáo dục, Công nghệ và Đổi mới Chống Khủng bố Quốc gia (NCITE) do DHS tài trợ cho biết: “Cuối cùng, quyết định tham gia vào bạo lực thay cho niềm tin nhận thức hoặc cảm xúc là một quá trình tâm lý. Đại học Nebraska Omaha. “Là những chuyên gia về hành vi con người, các nhà tâm lý học sẽ có một chỗ ngồi rất quan trọng trong bàn khi cuộc trò chuyện này tiến về phía trước”.

Tìm kiếm giải pháp – Seeking solutions (mai tiếp…)

Deradicalizing domestic extremists

APA.ORG

Deradicalizing domestic extremists

Psychologists are using their expertise in human behavior to identify ways to deradicalize and disengage domestic extremists.

Chuyện một bà mẹ quyết không từ bỏ, sau cái chết của con mình

Chuyện một bà mẹ quyết không từ bỏ, sau cái chết của con mình

Fb Khanh Nguyen 

Trong thời gian ở Melbourne, tôi hay đi ngang giao lộ Ruth, ở St Albans, nơi có một tòa metro lớn luôn nhộn nhịp, trước cửa vào có đặt một bia đá cẩm thạch, tưởng niệm những người đã thiệt mạng khi băng qua đường, để vào khu nhà ga. Tấm bia đá này làm tôi tò mò và lần theo câu chuyện, mà ngẩn người khi biết kết cục của nó: vừa kiêu hãnh, vừa day dứt đau.

Mọi thứ bắt đầu từ câu chuyện anh thanh niên Christian bị tàu điện tông chết, khi anh lao vào giải cứu một cô gái trẻ đang đứng nghiêng ngả gần đường ray.

Chuyện xảy ra vào năm 2012 và bùng nổ thành các cuộc tranh cãi về sự nguy hiểm của cách thiết kế hai đường tàu nối nhau không an toàn. Đến cái chết của anh Christian, đã là người thứ 16 bị nạn như vậy, kể từ năm 2006. Người ta còn liệt kê ra đến 39 người khác, suýt chết cũng vì đường ray ở St Albans.

Nhưng biết làm sao bây giờ. Chính quyền ở Victoria đã bỏ một số tiền quá lớn để dựng nên cơ sở hạ tầng quy mô này. Vấn đề là việc phát triển thành phố nhanh, dẫn đến nhà ga tiện lợi và thoáng đãng ngày nào trở nên chật chội, các cao ốc và con đường hẹp dần, khiến che tầm mắt của người lái tàu khi ra vào ga.

Nhưng với Dianne Dejanovic, bà mẹ của anh Christian, thì không nghĩ vậy.

Bà Dianne cho rằng đã đến lúc phải ngừng lại việc chấp nhận cái chết của những công dân trong vùng, để tiếp tục vận hành hệ thống nhà ga này.

Trong 2 năm liền, bà đứng ở khu vực này biểu tình một mình, dán tờ rơi và đòi hỏi sự thay đổi để không ai phải chết như con bà. Bà muốn tính mạng của con bà được đền bù bằng sự thay đổi cho tất cả mọi người khác.

Bất kể nắng mưa, bà Dianne Dejanovic gần như bỏ mọi công việc cho dự án tưởng chừng là cuối cùng của đời mình: công bằng cho con mình, và cho xã hội.

Khởi đầu, hành động này của bà bị coi như là một kẻ phá rối trật tự, một kẻ muốn sinh sự – mà vốn với những quốc gia có những đạo luật chồng chéo và mơ hồ như Việt Nam, chắc chắc bà sẽ phải ngồi tù nhanh, bởi chạm đến chính quyền hay giới nhà thầu xây dựng hợp pháp của chính quyền là không đơn giản. Công cuộc kiên trì của bà đã có lúc làm cho những người trong vùng cảm động, cùng tham gia thành những cuộc tuần hành, yêu cầu phải thay đổi. Cụ thể, họ đòi hỏi một cấu trúc xây dựng mới an toàn hơn.

Thật ra, cũng có những lời hứa hảo về thay đổi đến với bà. Trên tờ The Sydney Morning Herald, bà Dianne nói “Bọn chính quyền cứ quảng bá việc sẽ thay đổi đến phát ngán, hết người này đến kẻ nọ (They’ve done this ad nauseam, government after government), không ai còn đủ kiên nhẫn nữa”.

Ở Việt Nam, bà Dianne có thể bị khép tội vào điều 117 BLHS chứ chẳng chơi, bởi như vậy chẳng khác nào tuyên truyền chống nhà nước.

Cùng với những người ủng hộ ít ỏi, bà Dianne Dejanovic cẩn thận ghi chú tất cả những sự kiện về người thiệt mạng trên các đoạn đường ray này, đặt các tờ rơi với hình ảnh và dữ kiện ở đúng chỗ đã xảy ra, mỗi ngày.

Đối với ban quản lý của hệ thống nhà ga St Albans, đây quả là một điều khó chịu vì mỗi ngày, họ cứ phải cử nhân viên đi gỡ bỏ các tờ rơi, biểu ngữ… của bà Dianne cùng đồng sự.

Tại nơi con trai bà bị tàu điện tông chết, bà Dianne ghi rằng “Con trai tôi đã bị giết ở giao lộ đường sắt St Albans này. Đừng để điều này xảy ra với gia đình của ông, Ted Baillieu (tên người chịu trách nhiệm hệ thống nhà ga St Albans, thủ hiến bang Victoria lúc đó). Lý do gỡ bỏ các biểu ngữ này, được nhà ga thông báo là việc đăng ‘chủ đề tôn giáo, chính trị hoặc chủ đề khác gây tranh cãi’ trên đường sắt là bất hợp pháp.

Nhưng may mắn, bà Dianne không sống ở một đất nước có luật 331 (BLHS 2015), là lợi dụng tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích của một số thứ ngớ ngẩn nào đó. Thậm chí việc kêu tên thủ hiến, thủ tướng để chỉ trích khi được báo chí phỏng vấn, bà cũng không bị phạm vào bất kỳ điều nào như kiểu thông tin sai sự thật, bôi nhọ lãnh tụ… ngược lại, sự ủng hộ của giới báo chí tự do có danh dự và đức nghiệp ngày càng nhiều, khiến câu chuyện của bà càng được chú ý nhiều hơn.

Trong ngôn luận của mình, Bà Dainne nói “Tôi tin rằng hành động gỡ bỏ các biểu ngữ và biểu ngữ của tôi là một hành động bức hiếp công dân”, bà viết trên tài khoản cá nhân của mình, “Tài liệu này là tài sản của tôi và tôi yêu cầu trả lại nó hoặc cách khác là tôi muốn được bồi thường cho sự mất mát của mình”. Báo chí ở cả nước Úc cũng đăng bài, và cho là ý kiến bà không sai, và họ tuyệt đối không đưa tin một chiều, dựa vào thông cáo của Ban quản lý nhà ga để đưa, tờ The Age theo sát và loan tin nói trên.

Câu chuyện này làm tôi chợt nhớ và suýt sặc cười, khi năm 2014, trong bối cảnh giàn khoan HD981 tiến vào hải vực của Việt Nam, nhiều người cứ tin rằng cuộc phản đối là quyền và là trách nhiệm. Anh bạn làm ở một tờ báo khi được tặng áo có hình đề cao chủ quyền của Việt Nam – do chính một nữ quan chức tổ chức in và phát. Trên đường đến tòa soạn thì có 2 thanh niên mặt mày hung hăng rượt theo, nói “mày không đổi áo, tao xé và tịch thu ngay lập tức”. Sợ mất áo và cả dép, anh nhà báo này phải chạy trở ngược về nhà để thay. Loại thanh niên ấy là gì, ai cũng hiểu.

Bà Dianne không uổng công. Vào một ngày chủ nhật, một ngày mà lệ thường cơ quan hành chánh không làm việc, nhưng chính quyền Victoria vẫn phải họp và ra quyết định cải tạo công trình, xây lại từ đầu. Tất cả các báo ở Úc ủng hộ bà Dianne đều đưa tin này vào ngày 27-4-2014. Thông cáo ghi rằng “Thủ hiến Denis Napthine cho biết Liên minh sẽ dỡ bỏ giao lộ Main Road ở St Albans sau khi phân bổ 200 triệu AUD (đô la Úc) cho việc đại tu, 151 triệu AUD trong số đó sẽ được cung cấp bởi Chính phủ Liên bang, và phần còn lại từ tiểu bang với khoản tiết kiệm được từ Dự án Liên kết Đường sắt Khu vực”.

Quyết định này của chính quyền bang Victoria cũng rất đáng kính trọng, vì nhà ga này, được tính toán là mỗi ngày có đến 20.000 xe các loại đi qua, giao lộ này cũng có khoảng 2.500 người đi bộ băng qua ngã tư này vào thời gian cao điểm… mọi xây dựng trong thời gian này (từ 2014-2017), sẽ thiệt hại và ách tắc rất nhiều thứ về đời sống, kinh tế… Quyết định này cũng dứt khoát đưa ra, dựa trên lợi ích của nhân dân, chứ không chịu áp lực nào của nhà thầu như kiểu đường Cát Linh- Hà Đông, hoặc phải lắng nghe một trung tâm kiểm định nước ngoài nào, để làm mất thời gian và đánh loãng sự quan tâm của người dân.

Hơn thế nữa, tháng 6-2017, chính quyền ở đây quyết định xây một vườn hoa nhỏ, trân trọng đặt ở đó, ghi nhớ 16 mạng người, do sự sai lầm của đường ray nhà ga cũ. Trên tấm bia ghi dòng chữ “Để tưởng nhớ tất cả những người đã mất mạng tại các ngã tư ngang qua Victoria. Họ mãi mãi trong suy nghĩ của chúng tôi ”. Bà mẹ Dianne Dejanovic đã được mời để khánh thành bia tưởng niệm này, sự có mặt của bà là niềm vinh hạnh của công dân vùng St Albans, và thể hiện cả sự công chính của một chính quyền.

Nói trên tờ Star Weekly, bà khóc “Phải mất một thời gian dài nhưng rồi sự thật đã đến. Tôi đã rất xúc động khi được chứng kiến tấm bia này”.

Câu chuyện này vẫn lẩn quẩn trong đầu tôi nhiều năm. Thế giới của những bà mẹ quả vĩ đại. Và đặc biệt với những người mẹ không chịu từ bỏ, quyết đi đến cùng, nhân danh người mẹ vì đứa con của mình – và cho cả những người khác.

——————-

Chính quyền mở hẳn một trang công bố tiến trình thực hiện nhà ga St Albans mới, minh bạch mọi thứ trước mắt người dân để nghe ý kiến phản hồi.

https://levelcrossings.vic.gov.au/…/main-road-st…/news

May be an image of 1 person and flower

Học sinh cấp 1 ở Thái Lan…

 May be an image of 9 people and people standing

Học sinh cấp 1 ở Thái Lan…

– Đi học không đóng bất cứ tiền gì.

– Sách vở thì được nhà trường phát miễn phí.

– Ở nhà học trực tuyến thì được phát tiền cơm 1 buổi ăn 30 bat (22.500₫).

– Một tháng được nhận 1thùng sữa học đường.

– Phụ huynh đi họp một buổi được nhận 200bat (150.000₫).

– Học sinh nào có hoàn cảnh khó khăn thì được nhận thêm học bổng.

– Học sinh đi học không bị phân biệt đối xử (kể cả là người tị nạn).

– Học sinh không bị nhồi sọ phải yêu đảng yêu bác.

– Học sinh được học chương trình hướng đạo sinh (học cách sinh tồn).

– Em nào học giỏi cuối kì được phát 500bat tương đương 375.000₫ (không phát giấy khen và đóng thêm tiền).

* Nếu là trẻ em tị nạn thì được Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc lo tiền quần áo, giầy dép, bút mực và màu vẽ. Ngoài ra được nhận thêm một tháng 500bat hoặc 1.000bat tùy theo đường di chuyển xa gần.

* Xung quanh ngôi trường không có bất cứ trò chơi cờ bạc hoặc bất cứ dịch vụ nào ảnh hưởng đến giáo dục (do chính phủ Thái cấm hoàn toàn).

* Tất cả bộ sách mỗi trường tự in theo cách dạy riêng, nhưng vẫn đáp ứng chương trình khung của bộ giáo dục.

Theo Fb Đoàn Minh Tuân

Chống dịch như… chống giặc. Xem người chưa bịnh cũng thành giặc … 

May be an image of 1 person, sitting and indoor

Bạn tôi ở Mỹ, kể rằng nếu bạn nhiễm bệnh (F1 thành F0) vẫn ở nhà tự cách ly. Có sự hướng dẫn từ BS gia đình. Bạn cũng xông và uống thuốc giảm sốt. Bạn trên 60 tuổi và tự vượt qua trong 8 ngày. Ai trở nặng mới đi bệnh viện.

Nước ta, F0 bị hốt đương nhiên luôn. Nặng hay nhẹ đều hốt tuốt luốt…

Còn F1 cũng bị hốt vào khu cách ly tập trung là hết sức phi lý. Người mang mầm bệnh nhốt chung với người không mang bệnh Và rồi một người lây cho vài chục người do dùng chung nhà tắm nhà vệ sinh.

Như vậy sự lây nhiễm chéo rất cao, người ko bịnh thành bị bịnh. Bởi thế người ta trốn cách ly là đúng rồi. Có một cái clip trên mạng: Mấy trăm con người ở tòa nhà gì đó ở Tân Bình chạy như vịt khi có 1 F0 lọt vô… Họ đâu muốn họ bịnh đâu. Họ sợ chết nữa. Họ không bệnh bỗng nhiên nhốt họ chung với người bệnh là sao?

Chưa kể, họ nghèo thì tiền đâu trả một ngày cả 1 triệu hai?

Bạn nhìn gia đình này xem, một ngày họ phải trả 3,6 triệu. Cũng có thể bới luôn cái nhà họ lên tìm cũng không thấy đủ tiền trả cho 1 ngày đừng nói 14 ngày cách ly.

Rồi hốt như vậy lỡ bị lây bệnh, lại không tiền chữa thì họ chết luôn à?

*****

Chống dịch như… chống giặc. Xem người chưa bịnh cũng thành giặc … 

 VỊ LINH MỤC KHIẾM THỊ ĐẶC BIỆT NHẤT VIỆT NAM

 VỊ LINH MỤC KHIẾM THỊ ĐẶC BIỆT NHẤT VIỆT NAM

Thường thì chỉ người sáng mới dắt được người mù. Ấy vậy mà có mộT người mù lại dắt được rất nhiều người sáng đến bến bờ yêu thương.

Thánh lễ Tạ ơn long trọng bắt đầu diễn ra với Bài ca Nhập Lễ. Trên gian cung Thánh, bàn tay người linh mục trẻ đang lướt nhanh thoăn thoắt trên cuốn sách lễ Rôma in bằng chữ nổi Braille.

Mọi con mắt đổ dồn về phía bàn thờ. Không gian yên ắng đợi chờ. Không ít người cảm động chỉ chực rưng rưng nước mắt.

Trong phút chốc, một thanh âm đĩnh đạc đầy bất ngờ được cất lên dẫn cộng đoàn bước vào Thánh lễ long trọng.

Thứ thanh âm được kết tinh trong nước mắt, tăm tối, khổ đau nhưng vẫn sáng ngời niềm hy vọng. Đúng là Thiên Chúa đã viết thẳng trên những đường cong với bất cứ ai có tấm lòng thành tâm thiện chí. Đó là những gì đã diễn ra trong thánh lễ Tạ ơn của Cha Dương, vị Linh mục mù.

Cha Dương, tên đầy đủ là Phêrô Phạm Văn Dương, sinh ngày 6/6/1973, tại xứ Rú Đất, hạt Bảo Nham, giáo phận Vinh, thuộc địa bàn xã Long Thành, Yên Thành, Nghệ An. Ngài là con thứ 3 trong gia đình làm nông nghiệp và có tới 10 anh chị em.

Cuộc đời dâng hiến của Ngài bắt đầu từ mốc gia nhập dòng Anh em Đức Mẹ Về Trời kể từ năm 1998. Sau một thời gian học tập tại Việt Nam, năm 2002, thầy Dương qua Pháp. Thật không may mắn, đến năm 2004, khi đường tu còn dang dở, đau thương ập đến với người tu sỹ trẻ tuổi khi thầy bị một loại virus đặc biệt tấn công khiến đôi mắt trở nên mù hẳn.

Con đường ơn gọi tưởng chừng chấm dứt. Giữa lúc đau khổ cuộc sống, thầy Phêrô Dương vẫn một lòng tin tưởng vào thánh ý Chúa. Con người lạc quan, có cách nói chuyện vui vẻ, hay đùa, hay tếu ấy không bao giờ đầu hàng số phận.

Và cuộc đời không phụ sự nỗ lực vươn lên và dấn thân miệt mài của vị tu sĩ mù. Ngài được bề trên truyền chức vào ngày 14.10.2012 tại giáo xứ Hyppolyte, TGP Paris, Pháp quốc và chuẩn bị sứ mệnh phục vụ cộng đoàn tại Việt Nam.

Việc phong chức cho người khuyết tật hầu như “xưa nay hiếm”. Nhiều năm trước, báo đài Công giáo loan tin một giáo phận Hàn Quốc quyết định truyền chức cho một chủng sinh khuyết tật để phục vụ anh em đồng cảnh ngộ. Dù sao, đó cũng là trường hợp hy hữu, rất đặc biệt.

Nhìn vào hành trình ơn gọi của tân chức Phêrô Phạm Văn Dương, con người nhận ra Thiên Chúa đưa ra lời mời gọi và tuyển chọn không giống ai: “Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em” (Ga 15,16).

Cha Phêrô quả là nhân chứng cho tình yêu thương dạt dào không bờ bến của Chúa. Thiên Chúa nhân lành đã “viết thẳng trên những đường cong” qua cuộc đời tưởng chừng như đi vào ngõ cụt của Cha.

Hàng ngày, Cha vẫn tự dâng Lễ và làm các việc mà không hề cần ai trợ giúp, ngoại trừ việc dắt lên dắt xuống. Những ai chứng kiến thì hoàn toàn nể trọng, cảm động và thán phục Cha. Ngoài ra, Cha còn có năng khiếu giảng rất hay và ý nghĩa. Cha đã là tấm gương ngời sáng về sự vượt khó cho những người khổ đau khuyết tật.

Chúng ta cùng cúi đầu tạ ơn Chúa với Cha, chúc mừng Cha và cầu cho Cha mãi là vị mục tử tuy mù loà thể xác nhưng luôn chói sáng nơi tâm hồn tình yêu thương, đó chính là yêu mến Thiên Chúa và xót thương con người.

Giuse Kích

Hộ khẩu – Định chế thọ 2377 tuổi

Hộ khẩu – Định chế thọ 2377 tuổi

Bởi  AdminTD

Đặng Đình Mạnh

1-7-2021

Hôm nay, ngày 01/07/2021, Việt Nam đã chính thức cho khai tử sổ Hộ Khẩu thường trú sau 2377 năm tồn tại định chế này kể từ Thương Ưởng, cha đẻ của chế định hộ khẩu thành luật pháp ban hành tại nước Tần (Trung Quốc) vào năm 356 trước công nguyên (TCN).

Thương Ưởng, tức Vệ Ưởng sinh năm 390 TCN, mất năm 338 TCN. Ông là nhà chính trị gia và là đại diện phái Pháp trị chủ nghĩa nổi tiếng (đối lập với phái Nhân trị chủ nghĩa). Với tư cách thừa tướng nước Tần của thời Chiến Quốc cộng với những đóng góp của bản thân với nước Tần, Vệ Ưởng được phong tước Thương quân, đất phong ở ấp Thương nên tên ông còn được gọi là Thương Ưởng.

Trước đó, đem bá đạo thuyết giảng được vua Tần là Tần Hiếu Công trọng dụng phong quan chức, nên năm 356 TCN, Thương Ưởng cho ban hành luật pháp. Trong đó, lần đầu tiên có các quy định quản lý người dân thông qua quan hệ gia đình, đặt nền tảng cho sự chế định hộ khẩu tồn tại suốt hơn 23 thế kỷ, như: Chia dân thành từng nhóm, năm hộ, mười hộ, phải kiểm soát nhau và bị ràng buộc vào nhau, lại ra lệnh ai không tố cáo kẻ gian thì bị chém ngang lưng; ai tố cáo kẻ gian thì cũng được thưởng ngang với người chém đầu quân địch; người che giấu quân gian bị phạt ngang với người đầu hàng quân địch…

Trước khi ban hành luật pháp, sợ dân không theo. Ông cho dựng một cây gỗ dài ba trượng ở phía cửa nam kinh thành, nói rằng ai có thể mang nó đến phía cửa bắc thì có mười lạng vàng. Dân không tin. Ông lại tăng lên năm mươi lạng thì có một người mang. Thương Ưởng bèn cho người đó năm mươi lạng để chứng tỏ mình không lừa dối. Sau đó ông mới ban bố luật pháp.

Áp dụng luật pháp một thời gian, xảy ra việc thái tử phạm pháp, giết người vô tội gây căm phẫn cho dân chúng. Thương Ưởng muốn lấy pháp luật trị thái tử, nhưng lại cho rằng thái tử là người sẽ nối ngôi cho nên không thể trừng trị, bèn trừng phạt cắt mũi thái phó của thái tử, chạm vào mặt thầy thái tử, còn thái tử bị truất phế, đuổi ra làm dân thường. Từ đó người Tần đều sợ mà răm rắp thi hành theo luật pháp.

Từ khi ban hành luật pháp, ngoài đường không nhặt của rơi, trong núi không có trộm cướp, nhà đủ người no, dân dũng cảm trong lúc chiến đấu vì việc công, khiếp sợ không dám đánh nhau vì việc riêng, làng xóm đều được bình an.

Năm 350 TCN, Thương Ưởng lại ban bố biến pháp lần thứ hai, ra lệnh cấm cha, con, anh em cùng ở chung một nhà; phân cư và hợp các làng, xóm nhỏ lại thành huyện, đặt chức quan lệnh và thừa, được tất cả ba mươi mốt huyện, bỏ bờ ruộng, đường thiên đường mạch, thống nhất hộc, thùng, quả cân, thước, tấc nhờ đó việc đánh thuế được tăng.

Ban hành luật pháp hà khắc và bảo đảm áp dụng luật pháp với sự cưỡng chế cao độ. Thế nên, ông được xem như là một trong số các đại diện của phái Pháp trị chủ nghĩa trong lịch sử pháp chế Trung Hoa. Điều đáng nói, cuối đời, ông đã chết thảm vì chính những quy định khắc nghiệt của mình.

Khi vua Tần Hiếu Công mất, thái tử kế ngôi nghĩ lại thù xưa, muốn bắt tội Thương Ưởng. Ông sợ hãi bỏ trốn đến nhà trọ, chủ nhà trọ nói theo phép của Thương Quân phải có giấy chứng nhận mới cho vào ở. Thương Ưởng bỏ đi, than về cái tệ hại của luật pháp mình ban hành. Sau đó, ông bị bắt và bị vua kế vị cho xe xé xác ông để thị uy, sau đó lại giết cả nhà của Thương Ưởng.

Ông mất năm 338 TCN, chỉ thọ 52 tuổi. Nhưng chế định hộ khẩu của ông thì quá thọ, chỉ bị khai tử vào ngày hôm nay, 01/07/2021, thọ đến 2.377 tuổi.

* Thực tế, chỉ sổ hộ khẩu bản giấy bị khai tử để “biến hình” ở một dạng khác: Hộ khẩu điện tử.

   VIỆT NAM, MỘT ĐẤT NƯỚC KỲ LẠ …

   VIỆT NAM, MỘT ĐẤT NƯỚC KỲ LẠ …

  • -Thiếu tiền mua vacxin. Nhưng thừa tiền xây tượng đài.
  • – Tuyên bố đã nghiên cứu sản xuất được vacxin Covid-19. Nhưng lại xin “ tiếp cận “ vacxin từ nước khác .
  • – Xây miễn phí bệnh viện, trường học cho Lào, Căm, Cu. Nhưng Kinh tế, Y tế, Giáo dục lại không bằng họ.
  • – Không tự bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ. Nhưng lại cho quân đi giữ hoà bình ở tận Châu Phi.
  • – Tặng các nước khác cả trăm tấn gạo. Nhưng người dân miền Trung lại nghèo đói không có ăn.
  • – Nghiên cứu vũ trụ đưa người lên không gian. Nhưng nông nghiệp lạc hậu như thời tiền sử.
  • – Chết bởi ung thư, TNGT, giết người khá cao. Nhưng người dân vẫn lạc quan yêu đời.
  • – Những người thù ghét, đánh, chửi nước Mỹ. Nhưng chính kẻ đó lại rất muốn sang Mỹ.
  • – Là đất nước có chỉ số hạnh phúc gần nhất thế giới. Nhưng ai cũng muốn bỏ trốn ra đi.
  • * Thật tôi chẳng hiểu thế này là thế nào. Cần lắm một lời giải thích …
  • Từ Đức Minh