“Tăng học phí làm rào cản vào đại học: Giáo dục VN không những lạc đường mà còn ngược đời!”

Đài Á Châu Tự Do 

Truyền thông Nhà nước Việt Nam đồng loạt đăng tải phát biểu của Đại biểu Quốc hội (ĐBQH) – Giáo sư Lê Quân tại kỳ họp thứ nhất Quốc hội khóa XV, diễn ra vào sáng ngày 25/7.

Hiện là Giám đốc Đại học Quốc gia Hà Nội, ông Lê Quân kiến nghị cần phải đảm bảo học phí cũng là rào cản kỹ thuật để tránh việc học sinh lao vào đại học và trở thành “học đại”. Đồng thời, ĐBQH Lê Quân cũng nhấn mạnh rằng cần có chính sách thật tốt để con em nhà nghèo, học giỏi có thể tiếp cận được học bổng, đảm bảo quyền học đại học.

Mặc dù vậy, đề nghị vừa nêu của ĐBQH vấp phải nhiều lời phê phán và chỉ trích từ dư luận.

Đài RFA ghi nhận qua trang fanpage của báo giới chính thống trong nước, rất nhiều ý kiến cho rằng phát biểu của ĐBQH Lê Quân không đại diện cho tiếng nói của người dân. Đề nghị lấy học phí làm rào cản kỹ thuật là không hợp lý.

“Tăng học phí làm rào cản vào đại học: Giáo dục VN không những lạc đường mà còn ngược đời!”

RFA.ORG

“Tăng học phí làm rào cản vào đại học: Giáo dục VN không những lạc đường mà còn ngược đời!”

Đại biểu Quốc hội (ĐBQH)-Giáo sư Lê Quân vừa có phát ngôn gây chú ý đặc biệt trong dư luận rằng “học phí cần là rào cản kỹ thuật để tránh việc ‘học đại’”.

Sự tréo ngoe như thế nó vẫn hàng ngày treo trên đầu nhân dân. Đau!

Lê Vi

Hôm qua tôi xem một clip, người đàn ông có lẽ là chủ trọ vào quát nạt đem đồ của người thuê trọ vứt ra ngoài và đuổi đi vì người ta mấy tháng nay không có tiền đóng trọ, người phụ nữ đứng tuổi nhìn khắc khổ đáng thương van xin nhưng… không lay động nổi trái tim của chủ trọ ấy.

Cũng mấy nay, Saigon chứng kiến một cuộc tháo cháy vĩ đại bằng xe máy, khi dòng người đổ xô dọc quốc lộ 1A trực chỉ hướng Bắc, Quốc lộ 13, 14 cũng từng đoàn người về quê, bất đắc dĩ đổ về Cao Nguyên Trung Phần.

Giữa cơn bão dịch, người ta thấy sự bất lực của mọi lớp Nhân dân, nhất là Dân nghèo, sự yếu kém của chính phủ đã đẩy Nhân dân tới bờ vực thẳm.

Hình ảnh anh Grab bình thường thu nhập cũng rất tốt, nhưng đại dịch xảy đến, họ phải ngồi xuống để xin ăn, mới biết sự khốn cùng của người nghèo họ cùng cực ra sao.

Họ bế tắc và túng quẫn, không một lối thoát. Cuộc tháo chạy tán loạn mấy hôm nay, họ đi về Trung ăn và ngủ giữa đường thật tội nghiệp. Ở Saigon này họ không còn đường sống nên phải chạy về quê, sự rủi ro gặp phải ở đây rất đáng lo là dịch có nguy cơ phát tán. Biết làm sao bây giờ?

Cho tới bây giờ, người nghèo tất cả đều nhận hỗ trợ của chính phủ trên tivi, chính phủ bỏ rơi, các tổ chức đoàn thanh niên, MTTQ, hội phụ nữ, Nông dân… đều tỏ ra là các tổ chức ăn hại không hề có sự hỗ trợ nào tới Nhân dân.

Tôi đang suy nghĩ, nếu không có các tổ chức thiện nguyện tự phát, tổ chức Tôn giáo, mạnh thường quân lo cho Dân nghèo những ngày qua thì sẽ ra sao?

Vậy mà trên mạng đầy rẫy sự bất công trong mấy khu dân cư bị cách ly, tiền hỗ trợ chính phủ đều được chia cho gia đình Tổ trưởng Dân phố, lương thực thực phẩm của mạnh thường quân chia cho người nghèo, thế mà tổ trưởng lại chia nhà giàu, mặc kệ người nghèo lay lắt trong bão dịch, sự sống tính từng ngày.

Vậy mà, hôm nay Quốc hội người ta vẫn không bàn tới cách giúp đỡ hỗ trợ người nghèo, hay đưa ra một định chế kiểm soát ngân sách hỗ trợ đúng đối tượng, mà các đại biểu bàn nhau đánh thuế vào các trường đại học, họ tính chuyện làm sao bóc lột trên các mặt trận, mặc kệ người Dân đang khốn cùng.

Đại biểu họ không đếm xỉa tới sự kêu gào CP ngưng thu tiền điện nước của Nhân Dân trong dịch, mà chỉ chờ cờ hội là lao vào họp bàn để xâu xé xương máu của Dân. Chẳng trách, đại biểu QH được dân gọi cho cái tên thân thương là “bọn ve chó”.

Trong khi Nhân dân đang phải lao ra đường ăn xin, Chính phủ bỏ rơi, Quốc hội cũng không đoái hoài, không thèm nhìn tới Dân, mà họ lại chi một ngày hàng tỷ đồng để làm gì thế? Họ bàn thu thuế giáo dục, y tế… sao cho có lợi cho nhóm lợi ích.

Sự tréo ngoe như thế nó vẫn hàng ngày treo trên đầu nhân dân. Đau!

– Phạm Minh Vũ

May be an image of 1 person, motorcycle and road

ĐỪNG BAO GIỜ TRÁCH MÓC AI!

Kimtrong Lam Lương Văn Can 75.

ĐỪNG BAO GIỜ TRÁCH MÓC AI!

Một bài viết rất hay, đã đọc qua rồi…& bây giờ đọc lại vẫn thấy… tuyệt vời…

Người Xấu cho bạn Kinh nghiệm…

Người Tồi Tệ nhất cho bạn Bài học…và…

Người Tuyệt Vời Nhất sẽ cho bạn Kỷ Niệm.

Đừng hứa khi đang… vui!

Đừng trả lời khi đang… nóng giận!

Đừng quyết đinh khi đang… buồn!

Đừng cười khi người khác… không vui!

Cái gì mua được bằng tiền, cái đó rẻ.

Ba năm học nói, một đời học cách lắng nghe.

Chặng đường ngàn dặm luôn bắt đầu bằng 1 bước đi.

Đừng a tòng ghen ghét ai đó, khi mà họ chẳng có lỗi gì với ta.

Tuy trong rừng có nhiều cây đại thọ cả ngàn năm, nhưng người sống thọ đến 100 tuổi không nhiều. Bạn thọ lắm cũng chỉ sống đến 100 tuổi (tỉ lệ 1 trên 100.000 người).

Nếu bạn sống đến 70 tuổi, bạn sẽ còn 30 năm.

Nếu bạn thọ 80 tuổi, bạn chỉ còn 20 năm.

Vì lẽ bạn không còn bao nhiêu năm để sống và bạn không thể mang theo các đồ vật bạn có, bạn đừng có tiết kiệm quá mức.

(Trên 50t mừng từng năm, qua 60t mong hàng tháng, tới 70t đếm mỗi tuần, đến 80t đợi vài ngày, được 90t …ngơ ngác một mình với giờ phút dài thăm thẳm !).

Bạn nên tiêu những món cần tiêu, thưởng thức những gì nên thưởng thức, tặng cho thiên hạ những gì bạn có thể cho, nhưng đừng để lại tất cả cho con cháu. Bạn chẳng hề muốn chúng trở nên những kẻ ăn bám.

Đừng lo lắng về những gì sẽ xảy ra sau khi bạn ra đi, vì khi bạn đã trở về với cát bụi, bạn sẽ chẳng bị ảnh hưởng bởi lời khen hay tiếng chê bai nữa đâu.

Đừng lo lắng nhiều qúa về con cái vì con cái có phần số của chúng và chúng sẽ tự tìm cách sống riêng. Đừng trở thành kẻ nô lệ của chúng.

Đừng mong chờ nhiều ở con cái. Con biết lo cho cha mẹ, dù có lòng vẫn quá bận rộn vì công ăn việc làm và các ràng buộc khác nên không thể giúp gì bạn.

Các con vô tình thì có thể sẽ tranh dành của cải của bạn ngay khi bạn còn sống, và còn muốn bạn chóng chết để chúng có thể thừa hưởng các bất động sản của bạn.

Các con của bạn cho rằng chuyện chúng thừa hưởng tài sản của bạn là chuyện dĩ nhiên nhưng bạn không thể đòi dự phần vào tiền bạc của chúng.

Với những người thuộc lứa tuổi 60, 70 như bạn, đừng đánh đổi sức khoẻ với tài lực nữa. Bởi vì tiền bạc có thể không mua được sức khoẻ. Khi nào thì bạn thôi làm tiền ? và có bao nhiêu tiền là đủ (tiền muôn, tiền triệu hay mấy chục triệu) ?

Dù bạn có cả ngàn mẫu ruộng tốt, bạn cũng chỉ ăn khoảng 3 lon gạo mỗi ngày; dù bạn có cả ngàn dinh thự, bạn cũng chỉ cần một chỗ rộng 8 mét vuông để ngủ nghỉ ban đêm.

Vậy chừng nào bạn có đủ thức ăn và có đủ tiền tiêu là tốt rồi.

Nên bạn hãy sống cho vui vẻ. Mỗi gia đình đều có chuyện buồn phiền riêng.

Đừng so sánh với người khác về danh vọng và địa vị trong xã hội và con ai thành đạt hơn, nhưng bạn hãy so sánh về hạnh phúc, sức khỏe và tuổi thọ… Đừng lo nghĩ về những chuyện mà bạn không thể thay đổi vì chẳng được gì, mà lại còn làm hại cho sức khỏe bạn…

Bạn phải tạo ra sự an lạc và tìm được niềm hạnh phúc của chính mình. Miễn là bạn phấn chấn, nghĩ toàn chuyện vui và làm những việc bạn muốn mỗi ngày một cách thích thú thì bạn thật đã sống hạnh phúc từng ngày.

Một ngày qua là một ngày bạn mất đi, nhưng một ngày trôi qua trong hạnh phúc là một ngày bạn “được”.

Khi bạn vui thì bệnh tật sẽ lành; khi bạn hạnh phúc thì bệnh sẽ chóng hết. Khi bạn vui và hạnh phúc thì bệnh sẽ chẳng đến bao giờ.

Với tính khí vui vẻ, với thể thao , thể dục thích đáng, thừơng xuyên ra ánh sáng mặt trời, thay đổi thực phẩm đa dạng, uống một thuốc bổ vừa phải, hy vọng rằng bạn sẽ sống thêm 20 hay 30, 40 năm tràn trề sức khỏe.

Và nhất là biết trân qúy những điều tốt đẹp quanh mình và còn BẠN BÈ .nữa.. họ đều làm cho bạn cảm thấy trẻ trung và có người cần đến mình… không có họ chắc chắn bạn sẽ cảm thấy lạc lõng, bơ vơ.!!!

Xin chúc bạn mọi điều tốt đẹp nhất.

(Xin chia sẻ những điều này với tất cả những người quen của bạn đã trên 60,70 tuổi hay nhưng người không bao lâu nữa cũng sẽ trên 6,70)

May be an image of flower and nature

Trí tưởng tượng

Le Tu Ngoc

Trí tưởng tượng

Năm 1968, tại tiểu bang Nevada nước Mỹ, có cô bé 3 tuổi tên là Edith một hôm chỉ vào chữ cái đầu tiên của chữ “OPEN” trên chiếc hộp đựng quà trong nhà mình, và nói với mẹ rằng đó là chữ “O’’.

Mẹ của cô bé rất ngạc nhiên nên hỏi, vì sao con biết được đó là chữ “O”? Edith trả lời là cô giáo ở trường dạy thế!

Thật không ngờ, người mẹ ngay lập tức viết đơn khởi kiện trường mầm non mà cô bé đang theo học. Lý do khởi kiện của bà mẹ làm cho mọi người vô cùng kinh ngạc: đó là bà kiện trường mầm non đã tước đi khả năng tưởng tượng của Edith. Bởi vì khi chưa biết chữ “O”, con gái bà có thể nói “O” là mặt trời, là quả táo, là quả trứng gà…Nhưng sau khi trường mầm non dạy cô bé nhận biết đó là chữ “O”, thì Edith đã bị mất khả năng tưởng tượng này. Và bà mẹ đòi phí bồi thường tổn hại tinh thần cho con gái mình là 1000 USD.

Đơn kiện gửi lên tòa án đã làm cho toàn bộ tiểu bang Nevada vô cùng kinh ngạc và không ngừng tranh luận. Các thầy cô giáo của trường mầm non cho rằng bà mẹ này nhất định là bị điên. Những phụ huynh khác thì cho rằng bà mẹ này có chút chuyện bé xé ra to, ngay cả luật sư cũng không tán thành cách làm của thân chủ mình. Ba tháng sau, nằm ngoài dự đoán của mọi người, kết quả là trường mầm non thua kiện. Bởi vì toàn bộ thẩm phán viên của đoàn thẩm phán đều bị câu chuyện mà bà kể khi biện hộ cho con gái mình làm họ xúc động.

Câu chuyện bà kể và quá trình biện hộ trước tòa như sau: “Tôi đã từng đến ở một số nước ở Phương Đông du lịch. Một lần tôi ở trong một công viên, nhìn thấy 2 con thiên nga, một con bị cắt bỏ 1 cánh bên trái được thả ở cái hồ lớn; con kia thì còn nguyên vẹn không bị gì và được thả ở cái hồ nhỏ. Tôi hỏi nhân viên quản lý ở đó thì họ trả lời rằng: Làm như thế là để cho 2 con thiên nga này không bay đi mất. Con thiên nga bị mất cánh bên trái không thể bay vì không giữ được thăng bằng, còn con kia vì thả ở hồ nhỏ nên không đủ không gian để lấy đà bay. Lúc đó tôi vô cùng khiếp sợ, khiếp sợ sự thông minh của người Phương Đông.

Hôm nay, tôi kiện cho con gái tôi, vì tôi cảm thấy con gái tôi giống con thiên nga đó trong nhà trẻ. Họ đã cắt đứt một cánh tưởng tượng của Edith, đã nhốt con bé trong cái ao nhỏ chỉ có 26 chữ cái quá sớm. Edison cũng có trí tưởng tượng không thực tế, mới phát minh ra được bóng đèn điện; Newton là bởi có tư tưởng sáng tạo ra cái mới từ đó mới phát hiện ra lực hấp dẫn của trái đất. Có thể khả năng tưởng tượng của Edith không phong phú, nhưng bạn không thể cướp đoạt quyền tưởng tượng của con bé, bởi vì một con thiên nga không có cánh thì vĩnh viễn không thể bay lên được”.

Sau khi bà biện hộ, tiểu bang Nevada đã căn cứ vào toàn bộ đoạn biện hộ trước tòa của bà mẹ để sửa đổi “Luật bảo hộ giáo dục cho công dân”, trong đó có quy định quyền lợi của trẻ em tại trường học:

– Quyền được chơi

– Quyền được hỏi tại sao?

Cũng chính là quyền được sử dụng trí tưởng tượng. Vòng tròn là gì? Trong não trẻ em có thể có hàng vạn câu trả lời, xin đừng nói với các em rằng đó chỉ là 1 vòng tròn, đừng bẽ gãy chiếc cánh tưởng tượng của các em. Khi con thiên nga bị mất đi chiếc cánh thì nó không thể bay, khi chúng ta bị mất đi chiếc cánh thì sẽ không bao giờ tìm được thiên đường của niềm vui sáng tạo nữa.

* * *

Câu chuyện được đăng trong một cuốn sách bàn về giáo dục, và phương cách giáo dục trẻ em. Tính xác thực của câu chuyện chưa được làm rõ, nhưng có lẽ nó cũng đáng để các bậc cha mẹ và giáo viên suy ngẫm.

Lê Hiếu,

theo WatChinese

May be an image of bird and nature

Sống Với Từ Tâm

Sống Với Từ Tâm

Có một anh chàng rất yêu nghệ thuật, nhất là tranh vẽ. Một ngày nọ anh đứng trên một bờ đá, nhìn xuống phía dưới là bãi biển cát trắng. Xa xa, anh thấy có một người đàn ông đang cắm cúi vẽ một bức tranh trên cát. Người ấy vẽ hình của một gương mặt, nhưng với một cái nhìn lập thể, như là nó được nhìn dưới nhiều góc cạnh khác nhau, cùng một lúc. Giống như là tranh vẽ của Picasso!

Nghĩ đến đó, anh ta cố gắng nhìn kỹ lại người hoạ sĩ đang vẽ. Tim anh như ngừng đập, người ấy chính là nhà danh họa Picasso. Mỗi ngày anh vẫn thường đi dạo trên lối đi này, và anh biết chỉ vài giờ nữa thôi, thuỷ triều sẽ dâng lên, và bức tranh kia của Picasso sẽ bị sóng cuốn xoá tan đi. Anh phải làm gì bây giờ đây? Anh biết mình phải bảo vệ bức tranh vô giá trên cát ấy, nhưng bằng cách nào đây?

Anh đâu thể ngăn được nước thuỷ triều đang lên! Anh cũng đâu có thì giờ để xây một bức tường bảo vệ nó! Hay là anh chạy về nhà, lấy một chiếc máy ảnh để chụp lại bức tranh ấy, nhưng rồi nó cũng chỉ là một phóng ảnh của bức tranh nguyên thuỷ mà thôi. Mà cho dù anh có làm việc ấy đi chăng nữa, chưa chắc gì khi anh trở lại, bức tranh ấy vẫn chưa bị sóng cuốn trôi đi.

Hay là việc duy nhất mà anh có thể làm bây giờ, là ngắm nhìn bức tranh có một không hai đó, thưởng thức cái hay và đẹp của nó, cho đến khi nào con nước đến mang nó đi. Đứng yên đó, anh không biết mình nên mừng vui hay buồn tiếc.

Mà bạn nghĩ sao, anh ta nên mừng vui hay tiếc nuối? Thật ra thì chúng ta cũng đâu có khác gì mấy với anh chàng ấy đâu bạn nhỉ! Trong một ngày cuối năm, ngồi trong góc phòng nhỏ, tôi cũng đang nhìn ngắm một bức tranh đẹp, với ý thức rất rõ rằng thuỷ triều đang lên, và tất cả rồi cũng chỉ là còn lại trong ký ức!

Trong cuộc sống, chúng ta cũng đã từng đối diện với những hoàn cảnh như anh chàng ấy, có biết bao nhiêu những hình ảnh mà ta muốn lưu giữ mãi, và cũng có biết bao nhiêu những phiền muộn, mà ta cứ tưởng rằng chúng sẽ không bao giờ đổi thay. Nhưng tất cả rồi cũng chỉ là phù du thôi, cho dù đó là một hạnh phúc hay khổ đau.

Tôi nghe kể về Aldous Huxley, ông là một nhà văn và cũng là một triết gia người Anh rất nổi tiếng của thế kỷ 20. Thời gian ngắn trước khi ông mất, có người phỏng vấn và hỏi ông rằng, ông đã học được gì từ cuộc sống của mình, từ những vị thầy, và các đạo sư mà ông đã có dịp tiếp xúc? Ông thinh lặng một hồi rồi đáp, “Tất cả chỉ là như vầy ‘Learning to be kind’!” Ta hãy tập sống làm sao để mình trở nên dễ thương hơn, có từ tâm hơn, biết đối xử với nhau bằng tình người hơn.

Trời đất vào cuối năm và cũng là một bắt đầu cho năm mới. Chúng ta cũng như anh chàng trong câu truyện bức tranh trên cát của Picasso, đối diện với một cuộc sống đầy những đổi thay, có cố nắm bắt hay tránh né thì cũng chỉ mang lại cho mình thêm những muộn phiền không cần thiết.

Cuộc đời này rồi vẫn sẽ tiếp tục có những nắng mưa, những ngày họp mặt, những buổi chia tay, những ngày lễ hội đông vui, hay những đêm dài lo âu, và cũng có những bất ngờ mà ta không bao giờ đoán trước được…

Nhưng giữa những biến đổi ấy bao giờ cũng có một cái gì rất chân thật và sẽ tồn tại mãi, đó là một tình thương phải không bạn!

(Trích trong “Một hạnh phúc không đổi thay” – nguyễn duy nhiên.)

Với những ai chưa chích ngừa, hãy đi chích ngừa.

Lien Nguyen is with Nhã Minh 

Với những ai chưa chích ngừa, hãy đi chích ngừa.

Và, TẤT CẢ MỌI NGƯỜI ĐÃ CHÍCH NGỪA, nên mang khẩu trang — đặc biệt khi rời khỏi nhà — để bảo vệ cho những ai chưa chích ngừa và bảo vệ cho trẻ con chưa được chích ngừa ở chung quanh mình. Chúng ta, những người ĐÃ CHÍCH NGỪA VÀ KHÔNG MANG KHẨU TRANG, có thể hít biến thể của virus trong không khí vào phổi và đa phần sẽ không sao; nhưng chúng ta sẽ thở nó ra và những người chung quanh ta, đặc biệt là trẻ con chưa được chích ngừa, sẽ hít vào thứ mà chúng ta thở ra. Và họ sẽ bị nhiễm biến thể mới.

Hãy đọc kỹ bài báo và xem đoạn video ngắn trong bài báo dưới đây.

============

VIÊN CHỨC Y TẾ HÀNG ĐẦU OHIO NÓI VỀ VIỆC NGƯỜI KHÔNG CHÍCH NGỪA SẼ BỊ NHIỄM COVID-19: “CHUYỆN NÀY THỰC SỰ BÂY GIỜ CHỈ LÀ VẤN ĐỀ THỜI GIAN”

THE HILL

Rachel Scully, 7/21/2021

Lien Nguyen tạm dịch

Viên chức y tế hàng đầu của Ohio vừa đưa ra lời cảnh báo vào hôm thứ Tư, nói rằng bất cứ ai chưa chích ngừa vaccine cho coronavirus thì GẦN NHƯ CHẮC CHẮN SẼ BỊ NHIỄM BỆNH VÌ NHỮNG BIẾN THỂ CỦA CORONAVIRUS CÓ ĐỘ LÂY NHIỄM RẤT CAO ĐANG HOÀNH HÀNH TRÊN MẢNH ĐẤT HOA KỲ.

Những chuyên gia y tế hàng đầu của Ohio đã tổ chức một cuộc họp báo vào hôm thứ Tư để thảo luận về những câu hỏi và sự an toàn của vaccines. Bruce Vanderhoff, viên chức y tế đứng đầu của Bộ Y Tế Ohio, đã cảnh báo với cư dân rằng HỌ CHỈ CÓ MỘT SỰ LỰA CHỌN HOẶC LÀ VACCINE, HOẶC LÀ VIRUS.

Vanderhoff đã nói trong cuộc họp báo, “Chuyện này thực sự bây giờ CHỈ LÀ VẤN ĐỀ THỜI GIAN. ĐÓ LÀ KHI NÀO, không phải là nếu, thì MỘT NGƯỜI ĐÃ KHÔNG CHÍCH NGỪA SẼ BỊ NHIỄM COVID-19.”

Vanderhoff nói thêm, “HOẶC LÀ BẠN PHẢI CHÍCH NGỪA, HOẶC LÀ BẠN SẼ BỊ NHIỄM COVID-19.”

============

Chelsea Sick @Chelsea247now gởi một video về lời phát biểu như trên của bác sĩ Bruce Vanderhoff:

https://twitter.com/chelsea…/status/1417909418033885184…

Và dòng tweet:

“Những lời nói khá là mạnh mẽ của bác sĩ Bruce Vanderhoff, giám đốc y tế Ohio @OHdeptofhealth ngày hôm nay. Bạn có thể xem cuộc họp báo, và tìm hiểu thêm về những gì đã được nói trong cuộc họp báo, ở đây:

https://dayton247now.com/…/ohio-department-of-health…… @dayton247now”

2:08 PM · Jul 21, 2021

============

Vanderhoff nói số ca nhiễm COVID-19 đã tăng gấp đôi ở Ohio trong vài tuần vừa qua, trong khi số ca nhập viện đã tăng từ 200 lên 348.

Vanderhoff nói tiếp, “Tất cả những con số này là dữ liệu từ ngày 4/7 đến ngày 17/7, sẽ KHẲNG ĐỊNH RẰNG BIẾN THỂ DELTA ĐANG NHANH CHÓNG TRỞ THÀNH BIẾN THỂ THỐNG TRỊ Ở OHIO.”

Ohio vào hôm thứ Ba (20/7) đã chứng kiến số ca nhiễm COVID-19 ​​gia tăng đột biến cao nhất kể từ tháng 5 tới giờ, dẫn đến những lời kêu gọi mới của những viên chức y tế thúc giục cư dân đi chích ngừa. Chỉ có 48,6 phần trăm dân số của tiểu bang đã nhận được ít nhất một mũi chích ngừa vaccine.

Vanderhoff tiếp tục nói, “Những lợi ích của những vaccines ngăn ngừa COVID-19 này thì vượt xa nguy cơ của nó.”

============

Comments:

Giao Thanh Pham: Có lẽ lời khuyên chân thành nhất phải là: “Với những ai chưa chích ngừa, hãy… sửa soạn di chúc, lo tiền bạc để ma chay đi là vừa.”

Lien Nguyen: Đúng vậy, đó sẽ là lời khuyên chính xác và chân thành.

Có lẽ cũng nên viết thêm một lời đề nghị ở đây, để nhắn nhủ với fans bán cà rem ở Mỹ, là “Nếu quý vị không muốn bị nhiễm những biến thể mới của Covid, hoặc muốn s ố n g s ó t tới tháng 11, 2024 để bầu cho ngài… con zịt trời Donald, thì làm ơn đi chích ngừa liền dùm tui !”

============

https://thehill.com/…/564201-ohio-chief-medical-officer…

May be an image of text that says 'i THEHILL.COM Ohio chief medical officer on unvaccinated becoming infected: 'ltis...'

Dân Cuba làm cách mạng chống “Cách mạng”: Ngày tàn của chế độ đã điểm (theo tuần báo L’Express,)

Dân Cuba làm cách mạng chống “Cách mạng”: Ngày tàn của chế độ đã điểm (theo tuần báo L’Express,)

– Ba tháng sau khi Raul Castro ra đi, các cuộc biểu tình ngày 11/07/2021 đánh dấu bước ngoặt lớn của đảo quốc.

Kể từ cuộc cách mạng Cuba năm 1959, chưa bao giờ người dân dám công khai thách thức chế độ như thế. Từ La Habana cho đến mọi miền đất nước, hàng ngàn người biểu tình ở các thành phố hô vang « Tự do ! » « Đả đảo độc tài ! », và đặc biệt « Chúng tôi không còn sợ nữa ! »

Nhà phân tích Elizabeth Burgo nhận định, việc người biểu tình hô lên « không còn sợ nữa » là hết sức ý nghĩa : hàng rào ngăn trở người dân phản ứng đã sụp đổ. Và lần đầu tiên trong lịch sử mới thấy cảnh sát chạy trốn người biểu tình, cảnh này đã được ghi hình lại.

Một cảnh khác rất ấn tượng ở La Habana : một an ninh mặc thường phục rút súng chĩa vào một thanh niên biểu tình, anh này thản nhiên giơ đầu ra hô : « Nào, cứ bắn, bắn đi ! », và nhân viên an ninh đành cất khẩu súng.

Jorge Ricardo Masetti (có cha là nhà cách mạng lão thành, thân cận với Che Guavara) nhận định, phải hết sức can đảm mới dám đi biểu tình ở Cuba. Tai mắt của đảng trong khu phố sẽ báo cáo, và có thể vào tù hay bị an ninh thẩm vấn. Những người dân xuống đường hôm đó hoàn toàn ý thức được các nguy cơ, nhưng họ không còn gì để mất.

Khi cuộc biểu tình đột xuất đầu tiên nổ ra ở San Antonio de Los Banos, cách thủ đô khoảng 30 km, Miguel Diaz-Canel lên truyền hình tuyên bố một cách vụng về. Tân chủ tịch 61 tuổi còn phạm sai lầm là thúc đẩy nội chiến, ông kêu gọi « tất cả những người cách mạng và cộng sản xuống đường để bảo vệ cách mạng ».

Làn sóng bất bình đã được nung nấu dưới thời Raul Castro và trước nữa, thời Fidel. Trái với những gì được tờ báo đảng Granma viết mà một số báo chí các nước ngây thơ đưa lại, nguyên nhân của cuộc biểu tình « long trời lở đất » không phải do Covid hay cấm vận của Mỹ.

L’Express đề nghị cứ nghe trên YouTube những khẩu hiệu của người biểu tình – thường là giới trẻ, nghèo khó, khá nhiều phụ nữ.

Trên các đường phố Cuba, không có ai hô « Đả đảo Covid » hay « Đả đảo đế quốc Mỹ » cả.

Tờ báo nhắc lại, họ hô : « Đả đảo độc tài ! », « Tự do muôn năm ! », « Chúng tôi không còn sợ hãi ! »

Courrier International dịch bài viết của trang web độc lập Cubanet mang tựa đề « Cuba : Một cuộc cách mạng chống lại ‘Cách mạng’ » có nhận định tương tự. Các cuộc biểu tình bất ngờ hôm 11/07 lại mang đến hy vọng lật đổ được « những kẻ cai trị bụng phệ » – từ ngữ của tờ báo.

Người dân Cuba xuống đường không phải chỉ vì bị cúp điện hay vì đói – họ đã đói từ lâu, trước khi đại dịch ập đến và chẳng có gì để mất, đã thoát khỏi nỗi sợ. Trang mạng này viết : « Bởi vì chúng tôi không còn muốn một đảng ăn bám, chúng tôi là con người chứ không phải con vật, vì một đất nước không thể được điều hành như một trang trại ».

Có những gia đình đi biểu tình vì không còn chịu được cảnh sống chia cách với người thân lưu vong, nghèo khổ, bị kiểm duyệt, ảo tưởng chính trị, sự ngạo mạn của một chế độ coi kiều dân ở nước ngoài như một nguồn ngoại hối chứ không phải đồng bào mình.

Những người cha, người mẹ đau khổ nghĩ rằng không có lối thoát, một khi họ nằm xuống thì con cái phải tiếp tục sống trong một đất nước không có tương lai, khác hẳn với những gì Fidel Castro đã hứa hẹn.

* Những gì đang xảy ra tại Cuba làm đám lãnh đạo CSVN lo sợ vì bọn chúng độc tài độc đảng giống nhau, 1 lũ ngu dốt đang làm khổ dân hại nước, đang cai trị nhân dân bằng vũ lực và dối trá…

– Cuối cùng rồi người dân VN cũng sẽ đứng lên làm cách mạng chống “Cách mạng” như người dân Cuba thôi…

TL – RFI

 Đôi điều về cụ Fidel Castro (1926- 2016)

 Đôi điều về cụ Fidel Castro (1926- 2016)

Bởi  AdminTD

 Phan Thế Hải

25-7-2021

Nếu như ở VN, Hồ Chí Minh là lãnh tụ “muôn vàn kính yêu”, người “cha già dân tộc” thì ở Cuba, danh hiệu ấy được giành cho Fidel Castro. Có sự khác nhau nho nhỏ là về đời tư, Hồ Chí Minh theo đuổi lối sống khắc khổ, giữ mình còn Fidel thì không. Với vóc dáng cao lớn, đẹp trai, hùng biện, ông hấp dẫn hàng triệu phụ nữ và dường như ông đều hào phóng đáp lại.

Cũng như với Hồ Chí Minh, ở Cuba, hiện có khá nhiều thông tin, kể cả những thông tin ở “phía bên kia”. Dẫu là lãnh tụ nhưng họ không phải là Chúa Jesu mà đều là con người với đầy đủ nhưng “ái- ố- hỉ- nộ”.

Những ngày giãn cách xã hội, bỗng dưng trở thành tỷ phú thời gian, lướt qua mấy trang báo ở bên kia bán cầu tìm hiểu thêm về Fidel Castro, người đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng người Việt bởi những bài phát biểu hùng biện ủng hộ cuộc kháng chiến chống Mỹ. Fidel cũng đã từng đến thăm VN và đi vào đất thép Quảng Trị vào tháng 9/1973.

Ở Cuba, những chi tiết về cuộc sống riêng tư của Castro, đặc biệt mà có dính líu tới những thành viên trong gia đình, ít được biết, bởi vì báo chí nhà nước bị cấm đề cập tới. Từ tháng 12/2018, mạng di động 3G chính thức được đưa vào sử dụng tại Cuba từ ngày 6/12 /2018, thông qua nhà mạng Etecsa, Cuba đã trở thành quốc gia cuối cùng trên thế giới cung cấp mạng di động 3G cho người dân.

Sự có mặt của mạng 3G, người dân Cuba có thêm lựa chọn truy cập internet tìm hiểu những thông tin vốn được coi là “cấm kỵ” của những “đầy tớ” công dân.

Năm 1959, Fidel Castro được phụ nữ Mỹ coi là thần tượng trong hình dáng chiến binh giải phóng trẻ trung, quyến rũ. Ảnh: Getty Images

Xin được giới thiệu một vài thông tin vắn tắt về Cụ Fidel.

Vợ đầu tiên của Fidel, bà Mirta Díaz-Balart, thuộc dòng “danh gia vọng tộc”, là em gái Bộ trưởng Nội vụ trong chính quyền Batista bị Fidel lật đổ.

Fidel bị “say nắng” với Mirta khi còn là sinh viên trường Luật Havana và cưới bà ngày 11/10/1948. Năm đó, chàng trai Castro 22 tuổi với cô vợ trẻ đã nghỉ tuần trăng mật tại toà nhà Upper West S, New York. Họ có với nhau 1 con trai tên Fidel Ángel “Fidelito” Castro Díaz-Balart, sinh ngày 1/9/1949.

Díaz-Balart và Castro ly dị năm 1955. Lý do: cô đã tìm thấy những bức thư tình Fidel gửi cho một người phụ nữ khác trong thời gian ông đang ngồi tù vì cầm đầu một cuộc nổi dậy có vũ trang và một cuộc tấn công vào doanh trại ở thành phố phía đông Santiago. Sau đó bà cưới Emilio Núñez Blanco. Sau một thời gian cư trú ở Madrid, Díaz-Balart đã trở về Havana để sống với Fidelito và gia đình.

Fidelito lớn lên ở Cuba; có thời, ông làm Chủ tịch Ủy ban Năng lượng nguyên tử Cuba nhưng sau đó bị cách chức bởi chính cha mình.

Ngoài cuộc hôn nhân với vợ đầu, Fidel có năm người con trai khác với người vợ thứ hai, Dalia Soto del Valle: Antonio, Alejandro, Alexis, Alexander “Alex” and Ángel Castro Soto del Valle.

Trong khi Fidel ở với vợ đầu là Mirta, ông đã ngoại tình với Natalia “Naty” Revuelta Clews, bà này sinh ở Havana vào năm 1925, lớn hơn Fidel 1 tuổi và đã có chồng là Orlando Fernández. Cuộc tình này của Fidel đã cho ông một con gái tên là Alina Fernández (SN 1956).

Alina rời khỏi Cuba vào năm 1993, hóa trang làm một du khách người Tây Ban Nha, bà lưu lạc ở nhiều nơi và cuối cùng xin tị nạn ở Hoa Kỳ. Alina Fernández đã rời đến Miami, Florida và bà làm việc cho một đài phát thanh.

Năm 1998, bà cho xuất bản cuốn sách “Con gái của Castro: Hồi ký của một người chạy trốn khỏi Cuba”. Trong đó bà đã mô tả cuộc sống của mình ở Cuba và những thay đổi xảy ra trong gần 4 thập niên đã qua. Bà có một chương trình phát thanh có là “Simplemente Alina” (Alina Đơn giản) thuộc đài WQBA ở Miami. Vào thứ ba và thứ năm, giá vé trong chương trình của bà khá tốt, với những khách mời như các họa sĩ và nhà soạn nhạc. Bà dành những ngày thứ tư để nói về chính trị của Cuba.

Fidel còn có con trai với một phụ nữ khác không được biết tên. Người con trai này có tên là Jorge Ángel Castro.

Fidel còn có một người con gái khác, Francisca Pupo (SN 1953) kết quả của cuộc tình một đêm. Pupo và chồng bà bây giờ sống ở Miami.

Người viết tiểu sử về Castro, ông Robert E. Quirk ghi nhận là trong suốt cuộc đời, Fidel thường có quan hệ tình một đêm với các người đàn bà khác vì ông “không có khả năng để duy trì một quan hệ yêu đương lâu dài với bất cứ người phụ nữ nào.”

Em gái của Fidel, bà Juanita Castro, từng là một nhân viên tình báo Mỹ (CIA) hoạt động chống lại chính anh trai mình trước khi chuyển sang sống ở Hoa Kỳ ngay từ đầu thập niên 1960. Khi bà đi tỵ nạn, đã nói là “Tôi không thể hờ hững với những gì đang xảy ra trên đất nước tôi. Hai anh em của tôi, Fidel và Raúl đã biến nước tôi thành một nhà tù khổng lồ được bao quanh bởi biển cả. Người dân đang bị trói buộc và hành hạ bởi chủ nghĩa cộng sản quốc tế.”

Báo RFI dẫn lời sĩ quan cận vệ Juan Reinaldo Sanchez, người đã chạy sang Mỹ lưu vong năm 2008, trong quyển sách “La Vie cachée de Fidel Castro” đã cáo buộc: “Cả cuộc đời, Fidel Castro khẳng định ông không có tài sản, chỉ có một chiếc lều câu cá. Thực tế, căn lều của lãnh đạo Cuba là một hệ thống biệt thự sang trọng, huy động những phương tiện hậu cần khổng lồ, chiếm trọn đảo Cayo Piedra mà giới lãnh đạo xã hội chủ nghĩa thường sang thăm Cuba ít ai biết.”

Trong chuyến thăm VN năm 1973, Chủ tịch Fidel Castro khi tới Quảng Bình, thấy một dân công nữ bị ngất đã cho dừng xe, lệnh cho Đại sứ quán Cuba tại VN lấy xe chở đi cấp cứu. Ngay sau đó, Fidel đã gọi điện về nước và yêu cầu sớm xúc tiến việc xây dựng một bệnh viện ngay tại khu vực này.

Fidel Castro thăm VN năm 1973. Ảnh tư liệu

Chỉ một thời gian ngắn, Bệnh viện Hữu nghị Việt Nam – Cuba đã ra đời ngay tại Đồng Hới, Quảng Bình. Khi về nước, Fidel vẫn nhớ tới người nữ dân công và đã gửi thuốc cùng danh thiếp kỷ niệm sang cho chị. Nhiều nhân chứng ngày ấy vẫn nhớ hình ảnh Fidel vóc dáng to lớn, mặc bộ quân phục màu xanh nhưng cử chỉ lại gần gũi đến bất ngờ.

Gần nửa thế kỷ ở đỉnh cao quyền lực Cuba, Fidel là cái gai trong mắt người Mỹ. Đây có lẽ là nuối tiếc lịch sử lớn nhất trong quan hệ giữa hai nước. Bốn tháng sau ngày cách mạng thành công, ngày 15/4/1959, Fidel bí mật thăm Mỹ, bỏ mũ trước tượng đài Abraham Lincoln.

Tổng thống Dwight. D. Eisenhower bận một cuộc chơi golf, gửi Phó Tổng thống Richard Nixon tiếp đón Fidel lạnh nhạt tại Nhà Trắng.

Thái độ khinh khỉnh của Eisenhower mua cho nước Mỹ một kẻ thù lù lù trước mũi, mà 634 lần họ định ám sát cũng không thành.

Nhà báo Tony Perrottet, trong một bài viết đăng trên BBC với tựa đề: “Fidel Castro and his predestined relationship with New York” (Fidel Castro và duyên nợ với New York) trong đó có đoạn: “Báo chí so sánh ông với George Washington; giới phụ nữ thì ngất ngây… Phải mất 20 phút để Sở cảnh sát New York mới đưa được người hùng 32 tuổi – bị thiên hạ phát hiện ra ngay lập tức trong bộ đồ kaki, chiếc mũ lưỡi trai và điếu xì-gà trên môi đã trở thành dấu ấn cá nhân – đi được độ trăm mét qua đường Eighth Avenue đến khách sạn, một phần là bởi ông liên tục nhảy qua hàng rào cảnh sát để tới bắt tay đám đông và nói, “Tôi phải chào hỏi mọi người!”…

16 ngàn người đã tụ tập nghe Fidel Castro diễn thuyết tại Công viên Central Park, TP New York năm 1959. Ảnh: Getty Images

Bằng tài năng, sự hùng biện, ngoại hình… Fidel hấp dẫn hàng triệu công chúng. Kết quả của sự hấp dẫn đó là nhiều cuộc tình, nhiều đứa con… Cũng phải nói thêm, đó còn là một đất nước Cuba bị cô lập, đói nghèo, “một nhà tù khổng lồ được bao quanh bởi biển cả” như cách nói của em gái ông, bà Juanita Castro.

Hãy nghe một cô chim hót ban đêm vi vút reo ca

Hãy nghe một cô chim hót ban đêm vi vút reo ca

Phan Trần Sinh

Nightbirde đã làm dậy sóng cả thính đường thâu hình sau khi nhận được tới 4 điểm vàng từ giám khảo Simon Cowell trong chương trình AMERICA’S GOT TALENT.

Trước buổi thử giọng ngày 8 tháng 6, Nightbirde, 30 tuổi, tiết lộ với ban giám khảo rằng cô chỉ còn 2% cơ hội sống qua cuộc chiến hiện tại với căn bệnh ung thư. Bất chấp nỗi đau của cô, Nightbirde khuyến khích người hâm mộ nhìn xa hơn hoàn cảnh của cô.

Jane Marczewski đã chia sẻ về cuộc chiến khốc liệt của mình với căn bệnh ung thư và niềm hy vọng mà cô tìm thấy nơi Chúa Giê-su và rồi thể hiện điều đó qua dòng chảy và nhịp điệu âm nhạc của mình.

“Tôi thấy lòng thương xót trong ánh nắng đầy bụi trên những tán cây, trong bàn tay co quắp của mẹ tôi, trong chiếc chăn mà bạn tôi để lại cho tôi, trong sự hòa quyện của tiếng chuông gió. Đó không phải là lòng thương xót mà tôi thỉnh cầu, nhưng dù sao thì đó cũng là lòng Thương Cảm. Và tôi học được một lời cầu nguyện mới: cảm ơn, biết ơn về những gì đang xảy ra cho mình.

”Nightbirde viết trong bài đăng trên blog của mình. “Tôi không có ý đó là một lời cầu nguyện, nhưng sẽ lặp lại cho đến khi tôi thực hiện được điều này. Cứ cho là tôi bị chúc dữ, gọi tôi là kẻ cùng đường, cho rằng tôi là đứa đáng bị khinh chê. Nhưng đó không phải là chung kết. Hãy kết luận rằng tôi là kẻ được (Ngài) chọn, được ban phước, được Ngài tìm kiếm. Tôi biết mình là người được Chúa thì thầm và mạc khải những bí mật của cuộc sống cho. Tôi là người được tiếp nhận trong lòng mình đầy ăm ắp sự thương xót của Chúa dành riêng cho một cách kín nhiệm.”

Cô kết luận: “Ngay cả những ngày tôi không bị bệnh nặng, đôi khi tôi nằm trên nệm trong ánh sáng buổi chiều để lắng nghe Ngài. Tôi biết điều đó nghe có vẻ điên rồ và tôi không thực sự giải thích được, nhưng Chúa đang ở đó — ngay cả bây giờ trong lúc này. Tôi hay nghe người ta nói rằng họ không thể nhìn thấy Chúa, tôi cho rằng lý do là vì họ không trông nhìn xuống đủ thấp, và đúng là như vậy thật. Bạn hãy nhìn xuống thấp hơn. Chúa đang đứng ở trên sàn nhà”.

Mời bạn nghe Chim Đêm hát ở link dưới đây:

httpv://youtu.be/CZJvBfoHDk0?t=3

Chim đêm hát “Mọi sự rồi sẽ ổn thôi”

Chim đêm nói “Cứ vui lên, đừng chờ cho đến khi không còn sự khó mới chịu vui sống”

           Chim đêm được 4 điểm vàng

 

THÁO CHẠY KHỎI THIÊN ĐƯỜNG XHCN

 

THÁO CHẠY KHỎI THIÊN ĐƯỜNG XHCN

Cách đây hơn 5 tháng, Anh Văn, GĐ Công an Đồng Nai nhờ tôi đăng tin tìm Anh Sáng giám đốc sở KH-CN Đồng Nai bỏ trốn cuỗm cả đống tiền đi .

Tưởng anh là một đảng viên ưu tú, một tay lý luận cao cấp, một trùm sở của một Tỉnh rất lớn. Anh phải trung với đảng với tổ quốc.

Ai dè, mới đây theo thông báo công an Đồng Nai, anh đã hạ cánh an toàn và định cư tại California Mỹ cùng gia đình.

Trong lúc Anh Văn lăng xăng chạy đi tìm Sáng, thì Anh Sáng up ảnh lên Facebook có tên “Bryan Lam” chụp bên biếc siêu xe của mình tại Mỹ.

Vậy là anh đã bỏ mặt trời chân lý chói qua tim, gác lại con đường cách mạng để tìm một chân vào con rắn độc đế quốc Mỹ.

Khi anh tuyên xưng là công Dân Hoa Kỳ, sở di trú sẽ hỏi anh có phải là đảng viên cộng sản không? Anh sẽ chối bỏ nó và thậm chí chửi đảng của anh không ra một cái gì- đó mới là cái đau của đảng ta.

Khi anh Sáng tháo chạy khỏi thiên đường XHCN thì cũng chỉ là nhanh chân hơn những đồng chí khác thôi. Họ ở lại chưa muốn đi là muốn vơ vét thêm mà thôi.

Miệng tuyên xưng tin vào lý tưởng cộng sản, nhưng tay thì vét sạch tài nguyên quốc gia.

Anh Sáng đăng Facebook với dòng “lướt qua bão tuyết tại San Jose…” chắc anh lạnh lắm, nhưng Anh Văn giám đốc Công an thì nóng mặt á.

Lúc làm giám đốc Đồng Nai miệng Sáng lúc nào cũng chửi Mỹ, nhưng chửi là nhiệm vụ thôi, cầm tấm quốc tịch Mỹ mới là cuộc sống là mơ ước.

Đảng viên nào chẳng thế?

-Phạm Minh Vũ

Làm thế nào để lấp vào khoảng trống của người Mẹ

Làm thế nào để lấp vào khoảng trống của người Mẹ

Một buổi tối khi trở về nhà, vì quá mệt mỏi nên anh chỉ chào hỏi cậu con trai vài câu và không muốn ăn cơm. 

Cởi xong bộ complet liền lên giường nằm.

Ầm! Nước canh và mì sợi đổ ra ga giường. Hóa ra trong chăn có một bát mì ăn liền.

“Cái thằng này, đúng thật là …”, anh vớ chiếc móc quần áo chạy ra ngoài vụt vào mông cậu con trai đang chơi đồ chơi. 

Con trai vừa khóc vừa nói:

“Cơm trong nồi đã ăn hết từ sáng. Đến tối thấy bố vẫn chưa về, con vào ngăn tủ bếp tìm mì ăn liền. 

Con muốn ăn mì nhưng bố dặn không được tự ý động đến bếp ga nên con mở vòi nước trong nhà tắm, lấy nước nóng để nấu mì.

Con một bát, còn một bát để phần cho bố. Sợ mì nguội mất, con ủ nó vào trong chăn đợi bố về. 

Vì đang mải chơi món đồ chơi mượn của bạn nên bố về con quên bảo”.

Bố cậu bé không muốn để con trai nhìn thấy mình rơi nước mắt nên lao vào nhà tắm. 

Vặn vòi nước ra, anh khóc lớn đau khổ.

Một lúc sau, mở cửa phòng con trai xem, anh thấy thằng bé không thay đồ đã ngủ thiếp đi, mặt mũi ướt nhèm nước mắt, tay còn cầm tấm ảnh của mẹ.

Từ đó, anh càng hết lòng chăm sóc con hơn. 

Khi con lên tiểu học không lâu, anh lại đánh nó một lần nữa.

Hôm đó thầy giáo gọi điện nói, con anh không đi học, anh lập tức xin nghỉ về nhà, tìm con khắp nơi.

Vài tiếng sau, thấy con đang ngồi nhìn món đồ chơi điện tử ở trước cửa một tiệm đồ chơi, vậy là anh điên tiết đánh con trai. 

Thằng bé không giải thích một câu, chỉ nói con xin lỗi.

Một năm sau, anh nhận được điện thoại của bưu điện cộng đồng nói con trai anh nghịch ngầm bỏ thư không viết địa chỉ vào hòm thư.

Hàng năm cứ đến cuối năm là lúc bưu điện bận rộn nhất nên chuyện này thật sự khiến họ rất đau đầu. 

Người bố lập tức chạy đến bưu điện nhận lại một bó thư “nghịch ngầm” đó.

Về đến nhà, anh vứt chồng thư trước mặt con trai nói:

-“Tại sao con lại nghịch ngợm như thế?” 

Thằng bé khóc trả lời:

-“Đây là thư con gửi cho mẹ”

Mắt anh đỏ au tiếp tục hỏi con: “Tại sao một lần lại gửi nhiều thư thế?” 

Con anh trả lời:

“Trước đây con muốn bỏ thử vào hòm thư nhưng vì con còn quá thấp nên không bỏ vào được. 

Giờ đã đủ cao nên con đem tất cả thư chưa gửi trước đây bỏ hết vào một lần”.

Nghe xong, người bố sững sờ không biết nên nói gì với con. Một lát sau, anh nói:

“Giờ mẹ đang ở trên thiên đường. Sau này con viết thư cho mẹ thì đem đốt đi là mẹ nhận được”.

Khi con đã ngủ, anh mở những bức thư đó ra xem xem con mình muốn nói gì với mẹ. 

Trong đó có một bức thư thực sự khuấy động trái tim anh.

Mẹ yêu dấu!

Con rất nhớ mẹ. Mẹ, hôm nay ở trường có cuộc thi tài nghệ mẹ và con nhưng con không có mẹ nên không tham gia. 

Con cũng không nói với bố bởi sợ bố sẽ nhớ mẹ.

Kết quả bố đi khắp nơi tìm con. 

Vì muốn bố thấy con vui vẻ nên con cố ý ngồi trước món đồ chơi điện tử. 

Tuy bị bố mắng nhưng cuối cùng, con cũng không nói cho bố biết lý do.

Mẹ, ngày nào con cũng nhìn thấy bố thẫn thờ trước ảnh của mẹ. Con nghĩ bố cũng rất nhớ mẹ giống như con.

Mẹ, giờ con đã không nhớ nổi giọng của mẹ nữa. 

Mẹ, xin mẹ về trong giấc mơ của con, để con có thể nhìn thấy khuôn mặt của mẹ, nghe thấy giọng nói của mẹ một lần nữa được không?

Nghe nói ôm ảnh người mình nhớ vào lòng rồi đi ngủ thì có thể mơ thấy người đó, nhưng mẹ, tối nào con cũng làm vậy, tại sao mẹ vẫn không xuất hiện trong giấc mơ của con?

Đọc xong bức thư, bố cậu bé bật khóc. 

Anh không ngừng hỏi: 

Anh phải làm thế nào mới lấp được chỗ trống của vợ mình đây?

Khi đã mang cuộc sống của đứa con đến với thế giới này có nghĩa là gánh trên vai trách nhiệm vô cùng to lớn. 

Phải chăm sóc tốt cho bản thân mới có thể yêu thương con hết lòng, tuyệt đối đừng nên vì muốn kiếm nhiều tiền mà hủy hoại sức khỏe của mình. 

Đừng nghĩ rằng đợi đến khi bố mẹ có nhiều tiền thì sẽ như thế này như thế kia, nào ai biết sau này chuyện gì sẽ xảy ra, có thể sau một giây mọi chuyện đã khác.

(st)

Từ fb Le Van Quy

From: Do Tan Hung & KimBang Nguyen